Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 6360: vậy thì không còn gì nữa


Sau đó hắn nhìn hai người gác cổng, người gác cổng biến sắc, đều quỳ xuống, đồng thanh nói: “Xin cậu thứ tội”.

Ngô Bình nói: “Không sao, các ông chỉ làm theo quy: định thôi”.

Hai người thở phào, lúc này Ngô Bình đang cầm lệnh kiếm Chí Tôn, nếu cậu yêu cầu trừng phạt hai người, Phương Quân Tử chắc chắn sẽ đồng ý.

Phương Quân Tử cười nói: “Vẫn chưa biết tên của anh”.

“Ngô Bình”. Phương Quân Tử: “Anh Ngô, mời”.

Ngô Bình gật đầu, đi đến cổng tòa nhà với Tân Cự Phong.

Sau khi biết Ngô Bình muốn đến nơi hẹn, Phương Quân Tử đã đích thân dẫn hai người đến trước một căn nhà có sân vườn trang nhã. Có một người giúp việc mặc đồ màu xanh đứng trước cổng, mặc dù người này ăn mặc như người giúp việc nhưng khí tức đó lại là cảnh giới Thần Thông.

Người giúp việc đồ xanh nhìn Ngô Bình, cười hỏi: “Là cậu Ngô à?”

Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình, Mộc Thiên Hầu có ở trong đó không?”

Người giúp việc cười nói: “Hầu gia nhà tôi có ở nhà,mời”.

Ngô Bình chắp tay với Phương Quân Tử: “Lâu chủ Phương, có thời gian sẽ đến tìm anh nói chuyện”.

Phương Quân Tử cười nói: “Mời anh Ngô”.

Ngô Bình vừa vào trong sân thì có một thanh niên tóc bạch kim nhanh chóng chạy tới, tay trái cầm một danh sách, tay phải cầm bút, hỏi: “Lâu chủ có muốn đăng ký không?”

Phương Quân Tử vừa xoay người đi vừa nói: “Có chứ, kiêu tử thanh niên, Ngô Bình”.

Thanh niên tóc bạch kim cười nói: “Lại có một vị kiêu tử nữa, khá đấy. Quân Tử Lâu chúng ta ngày càng tốt, lâu chủ này, đánh giá hắn mấy sao?”

Phương Quân Tử dừng bước, hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Tạm thời cho sáu sao”.

Thanh niên tóc bạch kim khá ngạc nhiên: “Sáu sao”.

Phải biết là danh sách này tổng cộng chỉ có mười hai kiêu tử, nhưng họ đều là kiêu tử một sao, kiêu tử hai sao, chỉ có một người là kiêu tử ba sao, nhưng lần này lại đến tận sáu sao.

Phương Quân Tử nói: “Trận pháp bảo vệ núi của tôi có huyền cơ bí ẩn, tu vi của người này khó lường, có thể phá được chỉ với một nhát kiếm, thực lực của hắn vượt xa tôi”.

Thanh niên tóc bạch kim sửng sốt: “Mạnh hơn lâu chủ? Lâu chủ, anh...

Phương Quân Tử ngắt lời hắ lúi này cao còn có núi cao hơn, không cần ngạc nhiên thế đâu. Hơn nữa, sáu sao chỉ là tạm thời thôi, vì tôi thật sự nhìn không thấu người này...”

Trong sân.

Ngô Bình được mời vào phòng khách thì thấy một người đàn ông áo vàng ngồi ở giữa, hai bên ông ta đều có vài người đi theo.

Ngô Bình nhìn khí chất người này siêu phàm là biết ông ta là Mộc Thiên Hầu, bèn chắp tay lại: “Ngô Bình chào Mộc Thiên Hầu”.

Mộc Thiên Hầu cười nói: “Cậu Ngô, nghe danh đã lâu, mời ngồi”.

Ngô Bình cũng không khách sáo ngồi xuống, Tân Cự Phong đứng bên cạnh cậu, không ngồi.

Mộc Thiên Hầu cười nói: u Tân đã nói cho tôi biết chuyện núi Bạch Long rồi. Thật xin lỗi, chuyện này là do người dưới trướng làm, tôi không biết núi Bạch Long là của cậu Ngô”.

Ngô Bình: “Chuyện đã rõ, vậy thì không còn gì nữa”.

Mộc Thiên Hầu gật đầu: “Cậu Ngô nghĩ thế nào về đề nghị trước đó của tôi?”

Ngô Bình nói: “Núi Bạch Long rất lớn, hơn nữa phần mộ của tộc người Hầu gia đã được dời đến đó, không tiện động vào lần nữa. Thế này nhé, tôi sẽ chuyển nhượng lại nơi mà Hầu gia đã sử dụng cho Hầu gia”.

Núi Bạch Long quả thật rất lớn, nơi mà Mộc Thiên Hầu chiếm không thuộc khu vực trung tâm, lấy ra cũng không vấn đề gì.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6361: anh nhất định phải chọc giận tôi sao


Nói chuyện làm ăn xong, Mộc Thiên Hầu mới vào. chủ đề chính, cười nói: “Tôi cũng đã nghe danh cậu Ngô đã lâu, Thái Hoàng Giáo nghênh chiến hai đại đệ tử trọng tâm, một trận nổi danh, bổn hầu vô cùng ngưỡng. mộ”.

Ngo Bình thầm nói tin tức của Mộc Thiên Hầu này đúng là nhanh nhạy, nói: “Hầu gia quá khen rồi, đó chỉ là chút chuyện nhỏ trong nội bộ Thái Hoàng Giáo mà thôi”.

Mộc Thiên Hầu: “Thần Tự Hoàng Triều đang chuẩn bị đại quân, tấn công Huyền U Tiên Giới, bây giờ chính là lúc dùng người, không biết cậu Ngô có hứng thú gia nhập vào Thiên Võ Quân dưới trướng của bổn hầu không?”

Lời mời này quá đột ngột, Ngô Bình đương nhiên sẽ không dễ dàng đồng ý ngay, bèn nói: “Xin lỗi Hầu gia, tôi đang bế quan tu luyện, sợ rằng không thể góp sức dưới trướng Hầu gia được”.

Mộc Thiên Hầu cười nói: “Mấy năm nay Huyền U Tiên Giới làm điều ngang ngược, Huyền U Tiêu Triều đã nhiều lần cử đại quân đến tấn công Vô Tự Tiên Giới, khiến thương vong số lượng lớn. Theo tôi biết, dã tâm của Huyền U Tiên Giới rất lớn, mục tiêu tiếp theo bọn họ. muốn tấn công chính là Chân Hoàng Tiên Giới các cậu”.

Ngô Bình nói: “Chuyện này tôi cũng không biết, nhưng sau khi quay về nhất định sẽ báo với giáo chủ”.

Mộc Thiên Hầu: “Cậu Ngô là đệ tử trọng tâm của Thái Hoàng Giáo, thân phận tôn quý, tương lai chắc chắn là nhân vật nòng cốt của Thái Hoàng Giáo. Những quyết sách đối ngoại cậu cũng nên tham dự”.

Ngô Bình nói: “Những chuyện lớn đương nhiên sẽ do cơ quan chủ chốt quyết định, tôi thân là đệ tử có thể làm được chính là cố gắng tu luyện, những lúc Thái Hoàng Giáo cần thì có thể đứng ra, góp một phần của mình vào”.

Mộc Thiên Hầu cười nị ậu Ngô là người thông minh. Lần đầu gặp mặt, đây là chút tâm ý nhỏ, không có gì to tát”.

Một tùy tùng cầm theo một cái hộp đi tới, trong hộp có một cái lọ nhỏ, Ngô Bình không cần mở ra cũng ngửi được bên trong có một viên đan dược, hơn nữa còn là đan dược có phẩm chất rất cao.

Vô công không hưởng lộc, cậu và Mộc Thiên Hầu lần đầu gặp mặt, đương nhiên không tiện nhận đồ của người khác, lập tức nói: “Cám ơn Hầu gia, nhưng bản thân tôi là thầy luyện đan, trên người không thiếu nhất là đan dược, đan dược này nên giữ lại cho người cần dùng đi vậy.

“Anh đây là không nể mặt Hầu gia sao?” Đột nhiên, bên cạnh có một người trẻ tuổi đi ra, tuổi tác có vẻ nhỏ hơn Ngô Bình một chút, mặc áo dài vàng, tay cầm quạt giấy, dáng vẻ nhẹ nhàng.

Ngô Bình nhìn ra người này có lẽ là khách do Mộc Thiên Hầu mời đến, chí là lúc trước không xuất hiện, bây giờ mới đột nhiên nhảy ra chỉ trích cậu mà thôi.

Cậu bất giác buồn cười, nói: “Quả thực tôi không dùng đến đan dược, nhận lấy thực sự rất lãng phí, sao có thể không nể mặt Hầu gia được chứ?”

Người này nhìn Ngô Bình nói: “Hầu gia tặng cậu quà gặp mặt, đó là nể mặt anh đấy, hiểu không?”

Thấy dáng vẻ cao cao tại thượng của đối phương, Ngô Bình rất khó chịu, cậu lập tức không khách sáo nữa, lạnh nhạt nói: “Anh thì được xem là thứ gì mà dám ở đây châm ngòi thị phi”.

Người đàn ông áo vàng tức giận: “To gan! Anh có biết tôi đây là ai không?”

Thấy hai người nổi nóng, Mộc Thiên Hầu vội nói: “Hai người đều là thiên kiêu hiếm có trên đời, đừng vì chút chuyện nhỏ mà gây mất hòa khí. Cất đan dược đi, rồi để cậu Ngô chọn một phần quà phù hợp”.

Ngô Bình đang định nói không cần thì người đàn ông áo vàng hừ lạnh một tiếng: “Anh ta nói bản thân mình là thầy luyện đan, tôi không tin! Thầy luyện đan trẻ tuổi như vậy, cả đời này tôi cũng chưa từng gặp”.

Ngô Bình: “Vậy chứng tỏ vòng xã giao của cậu chỉ toàn phế vật rồi”. Người đàn ông áo vàng tức giận: “Tên kia, anh nhất định phải chọc giận tôi sao?”

Ngô Bình cười khinh: “Anh tự đề cao mình quá rồi, loại như anh, tôi nhìn đã không thuận mắt rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6362: Lư Vân Khai


Ngô Bình nhíu mày: “Phép khích tướng không có tác dụng với tôi. Nhưng tôi có thể để anh mở rộng tâm mắt. Chỉ là tôi muốn hỏi cho rõ, nếu tôi có thể luyện ra đan dược này, thì anh làm thế nào?”

Người đàn ông áo vàng thản nhiên nói: "Anh nói sao thì làm vậy!”

Sở dĩ người đàn ông áo vàng tự tin như vậy là vì biết lai lịch của đan dược này, đó là đan dược cực phẩm cấp mười hai do thầy luyện đan đỉnh cao nhất của Thần Tự Hoàng Triều luyện chế ra!

Đan dược như vậy, không phải có tiền là có thể mua được, cũng không phải thầy luyện đn nào cũng có thể luyện chế ra được. Nếu Ngô Bình thật sự có thể luyện chế ra được đan dược như vậy thì đã sớm nổi danh khắp thiên hạ rồi, anh ta không thể không biết!

Ngô Bình: “Vậy tôi không khách khí nữa. Nếu tôi không luyện ra được loại đan dược này hoặc phẩm chất đan dược thấp hơn đan này thì xem như tôi thua. Nếu tôi thua thì mặc anh xử lý. Tương tự, nếu tôi luyện chế đực loại tương tự hoặc phẩm chất cao hơn loại đan dược này thì anh sẽ do tôi thỏa ý xử lý”.

“Được!". Người đàn ông áo vàng thoải mái đồng ý, anh ta căn bản không tin Ngô Bình có thể luyện chế ra được đan dược có cấp bậc cao như vậy.

Ngô Bình: “Nếu chúng ta đã có cuộc đánh cược này rồi thì không ngại nói thân phận và tân của anh chứ”.

Người đàn ông áo vàng bình tĩnh nói: “Vạn Kiếm Tiên Giới, xếp thứ chín trên Kiếm bảng, Lư Vân Khail”

Ngô Bình từng nghe sư tôn có nhắc đến Kiếm Bảng, đó là bảng xếp hạng các tu sĩ thanh niên của Tiên Giới, người có thể có mặt trong danh sách đều là những người mạnh nhất Vạn Giới Tiên Giới.

Lư Vân Khai này có thể lên được hạng chín, có thể thấy anh ta cũng là một kiếm tu mạnh mẽ.

Lúc này, trong đầu Ngô Bình vang lên âm thanh của mèo đen: “Cậu Ngô, trên người người này có một món chí bảo, nằm trong vật chứa đồ bên eo anh taI”

Ngô Bình rất tò mò, hỏi: “Chí bảo gì?”

Mèo đen: “Thứ đó đang ngủ mê, nhưng theo tôi thấy, ít nhất nó cũng có cấp bậc Đại Thiên Cấm Ky!”

Ngô Bình giật mình, lập tức nói: “Anh xếp thứ chín trên Kiếm Bảng, chắc chắn gia thế bất phàm! Lát nữa nếu anh thua thì phải giao toàn bộ mọi thứ trên người ra”.

Lư Vân Khai nhíu mày, trên người anh ta có không ít đồ tốt, thân là đệ nhất thiên kiêu của Cửu Dương Kiếm Tông, ba phần tài nguyên của Kiếm Tông đều nằm trên người anh ta. Đương nhiên, thân phận anh ta không đơn giản, tông chủ hiện tại chính là ông nội của anh ta. Nếu không có gì bất ngờ, thì tương lai anh ta chính là tông chủ của Cửu Dương Kiếm Tông.

“Anh không có khả năng thắng nên điều kiện cứ tùy ý đưa ra. Nhưng nếu anh thua thì phải cắt lưỡi và nửa gương mặt mình, phế bỏ tu vi!”

Mắt thấy điều kiện đối phương đưa ra tàn độc như vậy, Ngô Bình bất giác cũng nhíu mày, ngay cả Mộc. Thiên Hầu cũng cảm thấy như vậy không thích hợp, lập tức nói: “Cậu Lư, hai người lần đầu gặp mặt, tôi thấy không cần đến mức như vậy, có gì cứ từ từ nói”.

Ngô Bình nói: “Hầu gia không cần lo lắng, tôi chắc chắn sẽ không thua, cứ theo điều kiện của anh ta đi”.

Nói rồi, cậu lấy lò luyện đan ra, sau đó lấy cái lọ kia, mở ra đổ ra một viên đan dược, đan dược này có màu trắng ngọc, xung quanh có phù văn bốn màu lượn lờ, mỗi một phù văn mang theo hiệu quả của một loại đan dược!

Nhìn thấy đan dược này, Ngô Bình liếc nhìn, nói: “Đan này tên là Bát Môn Kim Thủy Đan. Vừa nãy anh nói, đây là đan dược cực phẩm, xem ra anh là người ngoài ngành rồi. Đan này thuộc đan dược thượng phẩm, hơn nữa hiệu quả bát môn của nó chỉ phát huy được một nửa, vì vậy anh chỉ có thể nhìn thấy được bốn phù văn”.

Nghe thấy Ngô Bình nói như vậy, Mộc Thiên Hầu sáng cả mắt, nói: “Cậu Ngô nói không sai, đan này luyện chế cực kỳ khó, thầy luyện đan hoàng gia cũng chỉ có thể luyện ra được Tứ Môn Kim Thủy Đan thượng phẩm này. Tuy hiệu quả chỉ được một phần mời Bát Môn Kim Thuỷ Đan, nhưng đã rất quý rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6363: Bát Môn Kim Thủy Đan


Hai mắt Mộc Thiên Hầu phát sáng, vì Bát Môn Kim Thủy Đan hoàn chỉnh có tám tác dụng thần kỳ, hơn nữa tám tác dụng thần kỳ sẽ sinh ra phản ứng dây chuyền, từ đó nâng cao toàn diện tư chất thể chất, khả năng lĩnh hội của một người, thậm chí thay đổi số mệnh và vận khí của một người, thế nên Bát Môn Kim Thủy Đan này từng được cho là không thể luyện chế, mà nó cũng luôn tồn †ại trong công thức thuốc.

Người chế ra Bát Môn Kim Thủy Đan nghe nói đã luyện chế một lò, có người uống một viên thuốc, chỉ †rong mấy tháng liên đã vực dậy, về sau trở thành thiên tài một thế hệ.

Nhưng tiếc là người bí ẩn luyện chế Bát Môn Kim Thủy Đan đã biến mất từ đó, từ đó đến nay cũng không có Bát Môn Kim Thủy Đan nào được luyện chế ra nữa.

Có người cho rằng đan dược này đủ để thay đổi số mệnh của một tông môn, giáo phái, thế nên nói: “Nếu cậu Ngô có thể luyện chế được Bát Môn Kim Thủy Đan, hoàng triều Thần Tự sẵn lòng cho anh nhận chức thầy luyện đan hoàng gia nhất phẩm”.

Ngô Bình mỉm cười, cậu không mấy hứng thú với thân phận thầy luyện đan sư hoàng gia, nhưng cũng không từ chối. Hơn nữa, cậu cũng không có khả năng luyện chế ra Bát Môn Kim Thủy Đan thật sự trước mặt những người này.

Cậu cười nói: “Hầu gia, luyện chế Bát Môn Kim Thủy Đan rất khó, tôi không thể luyện chế ra tám dược hiệu hoàn chỉnh, nhưng năm sáu loại thì không thành vấn đề”.

Mộc Thiên Hầu vui mừng khôn xiết, anh ta đã rất hài lòng với năm sáu loại, lập tức nói: “Cậu Ngô đợi một lát, dược liệu cần thiết lập tức được chuyển đến”.

Mộc Thiên Hầu biết chuyện này rất quan trọng, một khi Ngô Bình luyện chế ra năm loại thật, thậm chí sáu loại Bát Môn Kim Thủy Đan tác dụng thần kỳ, nhất định sẽ gây chấn động cả hoàng triều Thần Tự.

Mộc Thiên Hầu phái người thân cận của mình đi lấy dược dù sao cũng phải mất một khoảng thời gian, nên Ngô Bình và Lữ Vân Khai đều ngồi xuống, trong khoảng thời gian này Mộc Thiên Hầu rời đi một lát.

Trong lúc chờ dược liệu, lại có thêm hai người nữa đến, đây là hai người phụ nữ trông rất giống nhau, Ngô Bình vừa nhìn đã nhận ra, trong đó có một người phụ nữ giả danh Tsukishi Sakura, Liễu My.

Liễu My cũng nhìn Ngô Bình, cô ta đi tới trước mặt Ngô Bình, cười nói: “Cậu Ngô, không ngờ chúng ta lại gặp lại sớm như vậy, chúng ta có duyên thật”.

Ngô Bình nhìn Tsukishi Sakura bên cạnh cô ta, 'Tsukishi Sakura cũng bình tĩnh nhìn cậu.

“Vị này mới là Tsukishi Sakura thật, tôi không đoán nhầm chứ?”, cậu cười hỏi.

Liễu My bật cười: “Đúng thế, cô ấy mới là Tsukishi Sakura, tôi là chị em tốt của cô ấy, Liễu My”.

Ngô Bình: “Cô Liễu, hân hạnh được gặp”.

Liễu My nhìn xung quanh hỏi: “Mộc Thiên Hầu không có ở đây à?”

Ngô Bình: “Ra ngoài rồi, lát nữa sẽ về, hai cô tìm Mộc Thiên Hầu có việc à?”

Liễu My: “Trước đó bọn tôi đã đến hỏi thăm Hầu gia, lần này đến là để hỏi về chuyện Bát Môn Kim Thủy Đan. Chúng tôi hi vọng có thể mua được hai viên Bát Môn Kim Thủy Đan thông qua quan hệ của Hầu gia”.

Dung mạo của hai người phụ nữ này tuyệt thế, hai mắt Lữ Vân Khai phát sáng, lúc này mới nói: “Hai cô gái, người họ Ngô này nói cậu ta có thể luyện chế được Bát Môn Kim Thủy Đan, chỉ bằng các cô tìm cậu ta, không cần tìm Hầu gia đâu”.

Mắt Liễu My sáng rực, Tsukishi Sakura cũng lộ ra vẻ không thể tin được.

“Cậu Ngô, anh có thể luyện chế được Bát Môn Kim Thủy Đan thật sao?”

“Lát nữa tôi thử xem, hẳn là có thể”, Ngô Bình nói: “Mặc dù không phải là Bát Môn Kim Thủy Đan hoàn chỉnh, nhưng chắc chắn mạnh hơn đan dược thầy luyện đan hoàng gia”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6364: Tín vật của đệ tử xuất sắc


Trong trí nhớ của cậu, dược liệu dùng trong Bát Môn Kim Thủy Đan rất quý giá, ngay cả cậu cũng khó khăn lắm mới tìm được chúng, cho nên vừa rồi khi Mộc Thiên Hầu rời đi, cậu đã yêu cầu ba phần dược liệu. Mộc Thiên Hầu cũng đồng ý với cầu, chỉ cần cầu có thể luyện chế một lò Bát Môn Kim Thủy Đan, ba phần dược liệu đều thuộc về cậu.

'Tsukishi Sakura chỉ gật đầu với Ngô Bình, không nói gì thêm, nhưng Liễu My lại cố ý ngồi xuống bên cạnh Ngô Bình bắt chuyện với cậu.

Lữ Vân Khai ngồi bên cạnh Tsukishi Sakura, tự giới thiệu bản thân.

Nghe nói anh ta là thiên tài đứng thứ chín bảng xếp hạng kiếm thuật, Tsukishi Sakura không khỏi khâm phục anh ta, nói: “Nghe nói rất khó để vào được bảng xếp hạng kiếm thuật. Hơn ba trăm năm trước, Thiên Trần bọn tôi đã có một thiên tài Kiếm Đạo, được xem là niềm hy vọng về tương lai của Thiên Trần Giáo. Thế nhưng khi đến Vạn Kiếm Tiên Giới, sau hàng loạt trận chiến cam go, người đó chỉ giành được vị trí thứ một trăm bảy mươi †ư trong bảng xếp hạng kiếm thuật, chuyện này như một đòn giáng mạnh vào anh ta. Sau đó, một người thách đấu với anh ta rồi bị chém đầu trên đài đấu kiếm”.

Lữ Vân Khai rất đắc ý nói: “Bảng xếp hạng kiếm thuật chỉ có ba trăm người đứng đầu, anh ta được xếp †hứ một trăm bảy mươi tư cũng không tệ. Nhưng so với bảng xếp hạng kiếm thuật, vinh dự cao nhất với những người tu kiếm chúng ta là được vào kiếm đường Chí Tôn, trở thành đệ tử truyền kỳ”.

'Tsukishi Sakura nói: “Nghe nói đệ tử truyền nhiều của kiếm đường Chí Tôn không nhiều, tối đa là ba người. Nếu nhiều hơn ba người, kẻ yếu trong đó sẽ bị tước bỏ danh hiệu truyền kỳ”.

Lữ Vân Khai gật đầu: “Đúng vậy. Bình thường, những người trở thành đệ tử truyền kỳ đều là người đứng đầu trong bảng xếp hạng kiếm thuật, nhưng người đứng đầu trong bảng xếp hạng kiếm thuật chưa chắc đã trở thành đệ tử truyền kỳ”

Nói đến đây, anh ta hơi mê mẩn: “Nhưng ba trăm năm trở lại đây, vị trí đệ tử truyền kỳ vẫn luôn để trống”.

'Tsukishi Sakura: “Anh Lữ chắc là đệ tử xuất sắc nhỉ?”

Lữ Vân Khai ho khan nói: “Đệ tử xuất sắc chia làm ba cấp, tôi là xuất sắc cấp hai. Những người có thể trở thành xuất sắc cấp một đều là năm người đứng đầu trong bảng xếp hạng kiếm thuật những năm qua”.

Nghe họ nói chuyện, nhưng tâm tư Liễu My lại tập trung vào Ngô Bình, cô ta cười nói: “Cậu Ngô biết kiếm đường Chí Tôn không?”

Ngô Bình gật đầu: “Từng nghe nói, đợi có thời gian, tôi cũng muốn đến đó một chuyến”.

Lư Vân Khai nói: “Kiếm đường Chí Tôn không phải là nơi ai cũng có thể vào”.

Ngô Bình: “Có lẽ người khác không được nhưng tôi chắc chắn được vào”.

Lư Vân Khai cười nhạo: “Lời này của anh có hơi tự đại rồi đấy”.

Ngô Bình lấy một lá phù ngọc hình kiếm ra, nói: “Biết nó là gì không?”

Chiếc bùa ngọc hình kiếm này là Từ Công tặng cho cậu sau khi Ngô Bình lĩnh hội được truyền thừa Vách kiếm, nói là cầm chiếc bùa ngọc này có thể trở thành đệ tử xuất sắc của kiếm đường Chí Tôn.

Nhìn thấy lá bùa ngọc hình kiếm, Lư Vân Khai đứng phắt dậy, nghiêm giọng nói: “Tín vật của đệ tử xuất sắc cấp một, anh lấy trộm ở đâu đấy?”

“Trộm?”, Ngô Bình nhíu mày: “Chú ý cách dùng từ của anh. Đây là đồ tôi có được sau khi lĩnh hội truyền thừa Vách kiếm”.

Lư Vân Khai sửng sốt: “Truyền thừa Vách kiếm?”

Ngô Bình: “Vách kiếm là do một người sáng lập kiếm đường Chí Tôn để lại, trước giờ chưa có có thể hiểu hết được nó. Tôi thật may mắn khi nhận ra được ý nghĩa thực sự ở trên đớ”.

“Không thể nào”, Lư Vân Khai như bị k*ch th*ch hét lên, thanh âm hơi chói tai.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6365: Vạn Kiếm dựng nước


Ngô Bình nhìn Lư Vân Khai với vẻ khó hiểu, cảm thấy phản ứng của anh ta hơi quá.

“Họ Ngô kia, anh nói kiếm phù này ở vách kiếm nào cơ?”, Lư Vân Khai đứng bật dậy, kích động hỏi.

Ngô Bình bình thản nói: “Chợ Đế”.

Lư Vân Khai từ từ ngồi xuống, lẩm bẩm: “Truyền thừa của Kiếm Tôn Vô Lượng, khó như lên trời, sao anh có thể lĩnh ngộ được hoàn toàn? Nếu anh lĩnh ngộ được hết vậy chẳng lẽ đã là đệ tử của Kiếm Tôn Vô Lượng rồi sao?”

Lúc này Ngô Bình ý thức được ngọc phù hình kiếm trong tay mình thật sự không đơn giản, anh hỏi: “Lư Vân Khai, ngọc phù này của Kiếm Tôn Vô Lượng sao?”

Lư Vân Khai nhìn Ngô Bình đăm chiêu rồi nói: “Kiếm 'Tôn Vô Lượng là một trong những người quan trọng sáng lập ra kiếm đường Chí Tôn, cũng là nhân vật có thực lực mạnh nhất ở tiên giới Vạn Kiếm hiện tại. Hiện giờ, một nửa những người nắm giữ kiếm đường Chí Tôn là đệ tử của ông ta”.

Ngô Bình liền hiểu ra tại sao Lư Vân Khai lại kích động đến thế, cậu có được ngọc phù này trong tay thì sẽ trở thành người có thân phận khá cao quý trong kiếm đường Chí Tôn, thân phận mà đến cả Lư Vân Khai cũng phải ngưỡng mộ.

Một lát sau, dường như Lư Vân Khai đã nhận ra đươc hiên thưc, anh ta hít môt hơi thât sâu, nói: “Anh Ngô, lúc nãy tôi đã quá kích động, xin anh đừng để bụng, sau này mọi người đều là đệ tử của kiếm đường Chí Tôn...”

Ngô Bình cắt lời anh ta: “Vụ cá cược của chúng †a vẫn tính như thường”.

Không ngờ Lư Vân Khai lại cười, nói: “Anh Ngô đến kiếm đường Chí Tôn thì đã thuộc nhóm đệ tử xuất sắc nhất rồi, sao tôi dám nuốt lời? Nếu anh Ngô thật sự có thể luyện được Bát Môn Kim Thủy Đan thì tôi bằng lòng giao tất cả bảo vật trên người ra, xem như đấy cũng là cách trừng phạt cho sự ngông cuồng của tôi”.

Tsukishi Sakura giật mình, cô ta hỏi : “Lư công tử, ý anh là Ngô công tử sẽ trở thành nhân vật đầu sào của kiếm đường Chí Tôn sao?”

Lư Vân Khai gật đầu: “Truyền thừa của Kiếm Tôn Vô Lượng rất khó lĩnh n‹ rong số những đệ tử của ông ấy có mấy người đã là kiếm tôn đương thời, nhưng vẫn chưa thể lĩnh hội hoàn toàn truyền thừa”.

'Tsukishi Sakura ngạc nhiên: “Đến cả kiếm tôn cũng không thể lĩnh ngộ hoàn toàn sao?”

Lư Vân Khai: “Anh Ngô có thể có được tấm kiếm phù này chứng tỏ anh ấy đã lĩnh hội được hoàn toàn truyền thừa mà Kiếm Tôn Vô Lương để lại. Vì vậy khi anh ấy đến kiếm đường Chí Tôn thì sẽ lập tức trở thành đệ tử thân truyền của Kiếm Tôn Vô Lương, có được sự địa vị tối cao cùng vinh quang vô thượng”.

Hai mắt liễu My sáng lên, đôi tay trắng nõn vỗ nhẹ mấy cái, cô ta cười, nói: “Hay quá, Ngô công tử, anh lợi hại thật”.

Cậu có thể khiến Lư Vân Khai cúi đầu đủ để thấy được thân phận đệ tử chân truyền của Kiếm Tôn Vô Lượng là nhân vật mà anh ta không thể nào đối phó được.

Lư Vân Khai mặt dày xích đến trước bàn của Ngô. Bình, chắp tay, cười, nói: “Anh Ngô, tôi xin trịnh trọng xin lỗi một lần nữa về chuyện lúc nấy, tôi đã quá tự cao tự đại, không biết lại có cao nhân”.

Anh ta xuống nước nên Ngô Bình cũng không làm khó, bình thản nói: “Ừm”.

Lư Vân Khai hạ giọng nói: “Tốt nhất anh Ngô nên sớm đến kiếm đường Chí Tôn điểm danh đi”.

*Ồ, tại sao?” Ngô Bình hỏi, cậu vẫn chưa hiểu rõ lắm về tiên giới Vạn Kiếm.

“Nghe con cháu của Kiếm Tôn Vô Lượng nói chuyện riêng với nhau thì Kiếm Tôn Vô Lượng sắp dựng nước, muốn thành lập hoàng triều Vạn Kiếm”.

Ngô Bình rất bất ngờ: “Thành lập hoàng triều Vạn Kiếm sao?”

“Đúng vậy”. Lư Vân Khai nói: “Đến lúc đó, anh Ngô thân là đệ tử chân truyền thì sẽ là công thần lập quốc”.

Ngô Bình suy nghĩ một lúc rồi hỏ.i Anh đến đây cũng có liên quan đến chuyện này sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6366: Gần như giống y hệt


Ngô Bình muốn lấy được bảo bối trên người Lư Vân Khai nên phải luyện được đan. Cậu tìm đến một chỗ yên tĩnh và bắt đầu luyện đan.

Lò thứ nhất cậu đã luyện rất tỉ mỉ và có được ba viên Bát Môn Kim Thủy Đan. Mỗi viên đan dược đều có bốn phù văn bên trên, nhưng phẩm chất tốt hơn một chút, thuộc thượng thượng phẩm.

Gậu tiếp tục luyện lò thứ hai, lân này cậu đã luyện được bốn viên đan dược, trên mặt đan dược có sáu phù văn, phẩm chất vẫn là thượng thượng phẩm.

Ngô Bình lấy ra hai viên Bát Môn Kim Thủy Đan thượng thượng phẩm quay về phòng khách, tất cả mọi người đều đang chờ đợi.

Mọi người thấy cậu quay lại thì đứng cả dậy, nhìn chằm chằm vào tay cậu.

Ngô Bình lấy ra một viên đan dược, cười và nói gia, mọi thứ thuận lợi, viên đan dược này thuộc loại thượng thượng phẩm, có sáu hiệu quả đặc biệt, mời xem thử.

Mộc Thiên Hầu nhận lấy đan dược, ánh mắt đầy vui mừng, nói: “Tốt quá rồi”.

Ngô Bình: “Bốn viên đan dược, tôi giữ lại hai viên, hai viên thuộc về hầu gia”.

Mộc Thiên Hầu vội nói: “Cảm ơn Ngô công tử”.

Lư Vân Khai cũng vô cùng bất ngờ, mặc dù anh ta biết Ngô Bình rất giỏi nhưng cũng không ngờ kỹ năng luyện đan của cậu lại giỏi đến vậy, đến cả thầy luyện đan khét tiếng của hoàng triều Thần Tự cũng không bì kịp.

Anh ta hít một hơi thật sâu, nói: “Anh Ngộ, tôi thật sự khâm phục, tôi sẽ giao tất cả tài sản trên người cho. anh”.

Anh ta lấy hết mấy túi chứa đồ của mình ra, đặt lên bàn.

Ngô Bình tùy tiền cầm một cái, mèo đen thầm cho cậu biết bảo bối mà cậu cần đang ở bên trong.

Ngô Bình bình thản nói: “Anh và tôi đều là đệ tử của kiếm đường Chí Tôn, tôi lấy đại một món, những thứ còn lại anh hãy cầm về đi”.

Lư Vân Khai hành lễ với Ngô Bình: “Cảm ơn anh Ngô, tôi vô cùng cảm kích”. Theo anh ta thấy thì túi chứa đồ mà Ngô Bình chọn không có bao nhiêu món đáng tiền, chủ yếu cất mấy thứ lặt vặt, hoặc cũng có thể do anh ta không hiểu lắm nên cũng không biết thứ đó đáng giá.

Ngô Bình cất đồ vào, chuẩn bị chào tạm biệt.

Mộc Thiên Hầu vội nói: “Ngô công tử, tôi đã cho người chuẩn bị rượu thịt, hôm nay mọi người đều có mặt, ở lại ăn bữa cơm đi”.

Chân thành khó chối từ, cuối cùng Ngô Bình cũng cùng mấy người đó ăn cơm, Liễu My ngồi bên cạnh cậu, còn Tsukishi Sakura thì ngồi bên kia.

Tsukishi Sakura uống một ly, trò chuyện vài câu rồi nói: “Ngô công tử, tôi xin lỗi anh vì chuyện trước đây tôi đã bảo Liễu My giả dạng tôi đến gặp anh”.

Ngô Bình bình thản nói: “Không có gì, lúc đầu Minh Duệ cho tôi xem hình của cô, tôi cảm thấy cô rất giống một người quen của tôi. Nhưng sau đó khi gặp Liễu My, tôi mới biết cô ấy còn giống với người quen đó của tôi hơn cả cô”.

Người quen mà cậu nói chính là một cô gái trong bức tranh Thập Đại Mỹ Nhân. Vì cậu lần đầu gặp hai người họ, nên ai đến trước thì sẽ chiếm ưu thế, khiến cậu đã phán đoán sai. Giờ cậu cùng họ ngồi ăn cơm, nói chuyện, cậu mới chắc chắn Liễu My mới là người trong 'Thập Đại Mỹ Nhân, Tsukishi Sakura chỉ là trông khá giống cô ta mà thôi.

Mắt Liễu My sáng lên, cô ta nói: “Công tử, người mà anh quen là ai? Giống tôi chừng nào?”

Ngô Bình cười, nói: “Gần như giống y hệt”.

Liễu My liếc cậu một cái: “Cô ấy là bạn gái của anh sao?”

Ngô Bình lắc đầu: “Không phải, chúng tôi cũng không thân, tôi chỉ biết cô ấy thôi”.

Lúc này Liễu My mới hỏi đến chuyện đan dược: “Ngô công tử, viên đan dược đó thật sự có thể bán cho tôi sao?”

Ngô Bình cười, cầm viên Bát Môn Kim Thủy Đan ra, nói: “Viên này có thể bán cho cô”.

Liễu My vui mừng, cẩn thận nhận lấy viên đan dược, hỏi: “Ngô công tử, tôi nên trả bao nhiêu đây?”

Ngô Bình nói: “Theo giá thị trường đi”.

Liễu My: “Trước đây chúng tôi muốn mua Bát Môn Kim Thủy Đan trong tay hầu gia, vì vậy đã từng điều tra. Nhân viên nội bộ mua Bát Môn Kim Thủy Đan bốn công dụng thượng phẩm cũng cần một triệu tiền Đại Đạo. Viên này là Bát Môn Kim Thủy Đan sáu công dụng thượng phẩm, giá cả ít nhất cũng phải đắt gấp mười lần, tức là ít nhất cũng phải mười triệu tiền Đại Đạo”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6367: chuyện này có thể kết thúc không


“Cô có bao nhiêu?”, Ngô Bình hỏi.

Liễu My nói: “Tính ra thì khoảng ba triệu tám trăm ngàn tiền Đại Đạo”.

“Vậy đưa ba triệu năm trăm ngàn đi”, Ngô Bình nói.

Liễu My trợn tròn mắt: “Ba triệu năm trăm ngàn sao?”

Ngô Bình cười nói: “Hôm nay chúng ta có thể ngồi ăn chung một bàn thì là duyên phận, tôi bán rẻ lại cho.

cơ. Liễu My mừng rỡ: “Cảm ơn anh Ngô”.

Tần Cự Phong cũng ngồi bàn này, anh ta tùy mặt gửi lời, cười nói: “Cô Liễu đến thế tục có việc gì cần làm sao, không biết ở lại đây mấy ngày?”

Tân Cự Phong nhìn ra Liễu My có thiện cảm với Ngô Bình, anh ta không muốn Ngô Bình bỏ lỡ người đẹp như vậy bèn cố ý hỏi.

Liễu My thở dài nói: “Tôi cũng sinh ra ở thế tục, mười tuổi đã đến Tiên Giới. Dạo này trong nhà xảy ra chút chuyện, tôi về giải quyết”.

“Chuyện gì thế?”, Tân Cự Phong hỏi: “Nếu cần chúng tôi giúp, cô đừng khách sáo”.

Liễu My cảm động nói: “Tôi có một người anh trai, làm việc gì cũng khá bốc đồng. Được tôi sắp xếp nên anh ấy cũng gia nhập vào Đại Diễn Giáo. Một tháng trước, anh ấy về nhà thăm bố mẹ, vô tình làm một người bị thương. Người đó là con cháu của nhà họ Long ở 'Thần Nguyên Tiên Giới, bố hắn là gia chủ hiện nay của nhà họ Long, Long Ngạo Tiên”.

Ngô Bình: “Vậy chắc thế lực của nhà họ Long không nhỏ, nếu không cô cũng không cần đích thân đến thế tục giải quyết”.

Liễu My thở dài nói: “Nhà họ Long là thiên niên thế gia”.

Ngô Bình hiểu được tại sao Liễu My lại lo lắng, cậu từng nghe đến Dư Quảng Hạ sinh ra ở Thần Nguyên Tiên giới nói, cả Thần Nguyên Tiên giới chỉ có ba thế gia có lịch sử ngàn năm, mỗi thế gia đều có năng lượng khổng lồ, có thể so sánh với đại giáo Vạn Cổ, thậm chí mạnh hơn.

“Đối phương muốn thế nào?”, cậu hỏi, cậu cảm thấy chuyện này có thể tìm Dư Quảng Hạ nghe ngóng thử, dù sao ông ta cũng là người Thần Nguyên Tiên Giới.

Liễu My: “Nhà họ Long phái người truyền lời muốn chuyện này qua đi thì phải làm theo điều kiện mà họ đề ra”.

“Điều kiện gì?”, mọi người đều nhìn cậu.

“Hôm qua tôi liên lạc với người của đối phương, họ đưa ra ba điều kiện, một là chặt hai tay anh tôi, phế bỏ tu vi của anh ấy, hai là bồi thường tổn thất cho nhà họ Long làm vợ lẽ của Long Tiếu Thiên”.

Ngô Bình thầm nói nhà họ Long này bắt nạt người quá đáng, bèn hỏi tại sao anh cô ta lại đánh người.

Liễu My: “Anh tôi dẫn chị dâu tôi ra ngoài, lúc chèo thuyền trong hồ thì Long Tiếu Thiên bước đến quấy rối, anh tôi tức giận bèn đánh hắn bị thương”.

Ngô Bình nói: “Nói như thế thì là đối phương sai”.

Liễu My: “Cho dù bên nào sai, nhà họ Long cũng không định bỏ qua cho tôi”.

Nói đến đây, cô ta lộ ra vẻ sầu muộn, có thể thấy cô †a cũng không còn cách nào khác.

Ngô Bình: “Tôi có thể bảo bạn mình nghe ngóng thử”.

Sau đó cậu rời khỏi bàn, lấy phù truyền thư mà Dư Quảng Hạ để lại, nói chuyện này cho đối phương biết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6368: anh bảo anh ta xuống đây một chuyến


Dư Quảng Hạ: “Tôi biết chuyện này, tư chất của Long Tiếu Thiên không ổn, nhưng tính tình lại rất không tốt. Vì †ừ nhỏ cậu ta từng bị nội thương trong bụng mẹ nên gia chủ nhà họ Long vô cùng yêu thương cậu ta. Tôi e rằng chuyện lần này sẽ khó giải quyết ổn thỏa”.

Ngô Bình: “Từng bị nội thương sao? Vậy nói cho anh †a biết, nếu anh ta chịu buông tha cho nhà họ Liễu, tôi có thể bán cho anh ta một viên Bát Môn Kim Thủy Đan, có tám loại công năng”.

Dư Quảng Hạ ngạc nhiên: “Bát Môn Kim Thủy Đan tám tác dụng, có loại đan dược này thật sao?”

Ngô Bình: “Tất nhiên, anh hỏi anh ta có đồng ý không”.

Dư Quảng Hạ: “Được, cậu Ngô đợi một lát, tôi đi tìm cậu ấy ngay”.

nói xong với Dư Quảng Hạ, Ngô Bình quay lại bàn nói: “Tôi tìm bạn hỏi”.

Liễu My ngạc nhiên nói: “Thật sự cảm ơn anh”.

Tần Cự Phong cười nói: “Sư huynh tôi có nhiều bạn lắm, họ cũng không phải người bình thường, về sau cô Liễu gặp phải phiền toái gì, có thể đi tìm sư huynh của Tôi”.

Ngô Bình trợn mắt nhìn Tân Cự Phong, chê anh ta nhiều lời, Tân Cự Phong vội nhếch môi cười.

Không lâu sau, bên Dư Quảng Hạ có tin tức.

“Anh Ngô, Long Tiếu Thiên nói, chỉ cần Bát Môn Kim Thủy Đan mà cậu ta mua có thể nâng cao tu vi của cậu †a thì cậu ta có thể tha thứ cho người đã đánh cậu ta bị thương”.

Ngô Bình: “Ngày mai anh bảo anh ta xuống đây một chuyến, tôi đưa Bát Môn Kim Thủy Đan cho cậu ta”.

Dư Quảng Hạ nói: “Được, tôi đi với cậu ta”.

Nói chuyện xong, Ngô Bình bảo Liễu My yên tâm, cậu đã tìm được cách giải quyết chuyện này rồi.

Sau bữa tiệc, Ngô Bình và Tân Cự Phong chào tạm biệt, vẫn quay về làng Lục Gia.

Ngô Bình cũng dẫn Tân Cự Phong đến làng Lục Gia.

Tối hôm đó, cậu bảo Cổ Thanh Liên, Tân Cự Phong và anh em Lục Tĩnh Sương đi vào vườn, sau đó truyền dạy lại họ cách mở đạo mạch.

Trong lúc mọi người mở đạo mạch, cậu bắt đầu luyện chế lò Bát Môn Kim Thủy Đan thứ ba. Trong hai lần luyện chế trước, cậu cảm thấy về lý thuyết Bát Môn Kim Thủy Đan có thể được chế tạo, nhưng quá trình luyện chế rất phức tạp, rất khó khăn.

Thế nên cậu cải tiến công thức đan dược, thay thế một loại dược liệu trong đó, đồng thời tăng thêm một loại dược liệu khác. Cách làm này sẽ làm giảm đi một nửa hiệu quả của Bát Môn Kim Thủy Đan, nhưng độ khó của việc luyện chế sẽ giảm đi rất nhiều.

Cuối cùng, sau khi luyện chế hơn một tiếng đồng hồ, lò luyện được mở ra, tám tia thần quang bay lên không trung, cậu dùng cách đặc biệt bắt lấy chúng, ngưng tụ thành hai viên đan dược.

Đan dược này phát ra bảo quang tám màu, bề mặt có tám phù văn xoay chuyển, có một bóng người nhỏ màu vàng ngồi khoanh chân bên trong đan dược, dáng vẻ trang nghiêm.

Ngô Bình nhìn đan dược mà mình luyện chế, thầm nói: “Tám tác dụng thần kỳ, đan dược cực phẩm, khá đấy", cậu rất hài lòng với viên đan dược này.

Sáng sớm, mọi người lần lượt thức dậy, lần lượt mở đạo mạch. Trong đó Cổ Thanh Liên mở được năm đạo mạch, gồm một huyền mạch và bốn tử mạch.

Chị em Lục Tĩnh Sương lần lượt mở được ba đạo. mạch, đều là một tử mạch và hai hoàng mạch.

Tân Cự Phong mở được bốn đạo mạch, đều là tử mạch. Đạo mạch được mở ra, nâng cao tư chất của bốn người lên rất nhiều, họ cảm nhận được rõ bản thân tu hành thuận lợi hơn, vài bước ngoặt không thể đột phá trước đó, bây giờ đều có thể dễ dàng đột phá.

Cậu bảo mọi người tiếp tục làm quen với sự tồn tại của đạo mạch, sau đó đem theo đan dược đến Quân Tử Lâu.

Cậu đã hẹn với Liễu My và Dư Quảng Hạ sáng nay gặp nhau ở Quân Tử Lâu.

Khi đến Quân Tử Lâu lần nữa, chủ nhà đích thân bước ra tiếp đón, cười nói: “Cậu Ngô, cảm ơn cậu đã ủng hộ, không biết lần này cậu vẫn là thành viên không?”

Ngô Bình: “Lần trước Mộc Thiên Hầu dùng khá tốt, làm phiền chủ nhà cho tôi thuê một cái tương tự”.

Chủ nhà cười nói: “Không thành vấn đề, tôi sẽ bảo. người dẫn cậu đến đó”.

Ngô Bình đi tới một cái sân nhỏ, cảm giác quy mô cũng giống với cái hôm qua Mộc Thiên Hầu dùng. Không bao lâu sau, Liễu My và Tsukishi Sakura đến. Đi cùng với Tsukishi Sakura còn có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, tu vi không yếu, ít nhất là bí cảnh cấp chín.

Sắc mặt người đàn ông không tốt lắm, hắn nhìn thấy Ngô Bình thì cúi người chào: “Cảm ơn cậu Ngô”.

Liễu My cũng lên tiếng cảm ơn, sau đó giới thiệu người đàn ông này: “Anh Ngô, đây là anh tôi, Liễu Quyền".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6369: Tôi đồng ý với cậu


Ngô Bình nói: “Anh Liễu không cần khách sáo, đối phương sắp đến rồi, chúng ta đợi thêm một lúc nữa”.

Quả nhiên, nửa tiếng sau, Dư Quảng Hạ dẫn theo một nam †u áo trắng xuất hiện, gương mặt nam tu đầy vẻ mong đợi, khi nhìn thấy Liễu Quyền từng đánh mình bị thương thì cũng không quan tâm, ánh mắt chỉ nhìn Ngô Bình.

Dư Quảng Hạ vội nói: “Cậu Ngô, tôi xin giới thiệu, đây là em họ tôi, Long Khiếu Thiên”.

Long Khiếu Thiên không kịp đợi đã hỏi Ngô Bình: “Cậu Ngô thật sự có kỳ đan tuyệt thế thất truyền Bát Môn Kim Thủy Đan sao?"

Thật ra anh ta sớm đã nghiên cứu Bát Môn Kim Thủy Đan, nghe đồn phiên bản hoàn thiện của đan này có thể nâng cao tư chất mọi mặt cho người dùng, thậm chí là vận mạng, có được hiệu quả nghịch thiên đổi mệnh.

Chỉ là, đan này sau khi ra đời thì chưa từng có ai luyện chế được bản hoàn chỉnh, trước mắt loại tốt nhất cũng chỉ đạt đến Bát Môn Kim Thủy Đan tứ hiệu, cách đan dược bát hiệu cả chục nghìn dặm nữa!

Bởi vì từ nhỏ anh ta từng bị ám thương nên tư chất bình thường, chuyện này khiến anh ta rất tự ti. Tuy cha mẹ đều rất yêu thương anh ta, nhưng anh ta vẫn không thể chấp nhận được hiện thực, tưởng tượng có một ngày có thể dựa vào đan dược như Bát Môn Kim Thủy Đan mà trở thành niềm kiêu hãnh của gia tộc, khiến cha mẹ vui mừng, để những người coi thường anh ta ngậm miệng.

Bây giờ, hy vọng đang ở trước mặt, đương nhiên anh ta sẽ mặc kệ mọi thứ lấy được đan này!

Ngô Bình cười nói: “Cậu Long có thể dùng ngay tại đây, hiệu quả thế nào cứ thử thì biết”.

Cậu lấy đan dược ra, nhìn thấy dị tượng trên đan dược, ánh mắt Dư Quảng Hạ cũng ngây ra, Liễu Mị và Nguyệt Thành Thanh Anh cũng có vẻ khó tin. Hôm qua lúc cậu lấy ra, không phải là Bát Môn Kim Thủy Đan lục hiệu sao? Bây giờ sao lại là đan dược bát hiệu hoàn chỉnh rồi?

Long Khiếu Thiên nhận lấy đan dược bằng hai tay, tay anh †a run rẩy, miệng cũng run run theo.

“Dùng như thế nào?” Anh ta hỏi. Ngô Bình cười nói: “Không cần vội. Tôi đồng ý với cậu

Long rồi, thì có thể bán đan này cho cậu, chúng ta nói đến giá cả trước đã”.

Khiếu Long Thiên lập tức nói: “Giá cả dễ nói, chỉ cần nó thật sự có hiệu quả thì giá nào cũng được”.

Ngô Bình: “Anh và Dư Quảng Hạ là họ hàng, tôi cũng là bạn của anh ấy, đương nhiên cũng không thể thét giá trên trời. Như vậy đi, chúng ta cứ theo giá thị trường”.

Khiếu Long Thiên ngâm nghĩ rồi nói: “Lúc trước cha tôi muốn mua giúp tôi một viên Bát Môn Kim Thủy Đan tứ phẩm, lúc đó đã chuẩn bị hai triệu tiền đại đạo, đáng tiếc không thể mua được. Đan dược hoàn chỉnh này, giá ít nhất cũng cao hơn mấy trăm lần. Như vậy đi, tôi bỏ ra năm trăm triệu tiền đại đạo, cậu Ngô thấy được không?”

Ngô Bình: “Không vấn đề. Nhưng nếu anh dùng đan này thì cần phải đến một nơi”.

Khiếu Long Thiên đồng ý ngay: “Không vấn đề”.

Cứ như vậy, Ngô Bình dẫn anh ta đến không gian trong vườn thảo mộc, muốn mượn Bát Thủy Đan Dược giúp anh ta khai thông đạo mạch. Cậu nghĩ, đan này có lẽ cũng sẽ trợ giúp cho việc khai thông đạo mạch.

Sau khi nghe pháp môn khai thông đạo mạch, Long Khiếu Thiên lập tức nuốt Bát Môn Kim Thủy Đan theo chỉ dẫn của Ngô Bình. Đan dược vào bụng, tám luồng dược lực tiến vào thân thể anh ta.

Ngô Bình luyện chế ra đan dược này, lúc dùng cần phải có cậu ở bên cạnh trợ giúp. Vì thế, cậu giữ một tay trên đỉnh đầu Khiếu Long Thiên, dùng sức mạnh khống chế tám luồng sức mạnh kia.

Chẳng mấy chốc, tám luồng sức mạnh dưới sự kiểm soát của cậu đã ngưng tụ thành một đại trận dược lực, tạo ra rất nhiều hiệu quả kỳ diệu. Lúc này, giữa đất trời cũng có vô số luồng sức mạnh ngưng tụ lại, tẩy rửa thân thể và thân hồn anh †a.

Ngô Bình cũng không biết rõ rốt cuộc đan dược này có hiệu quả thế nào. Vì vậy cậu vẫn luôn canh giữ bên cạnh, dốc hết sức giúp đỡ, quan sát kỹ càng.

Đại trận dược lực chuyển động trong thân thể Long Khiếu Thiên, theo quá trình tiếp xúc, thuận lợi khai thông sáu đạo mạch, sáu đạo mạch này có một huyền mạch, còn lại đều là tử mạch.

Khai thông được sáu đạo mạch, cộng thêm hiệu quả thần kỳ của Bát Môn Kim Thủy Đan, tư chất của Long Khiếu Thiên bỗng chốc nâng cao lên trình độ trước giờ chưa từng có, vượt xa lúc trước.

Thêm nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Long Khiếu Thiên đã thích ứng với thay đổi từ thân thể, anh ta mở mắt, được Ngô Bình mời về chỗ cũ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6370: Tin này có thể tin được bảy phần


Long Khiếu Thiên: “Nếu cậu Ngô không chê, thì Long mỗ nguyện ý làm anh em với anh”.

Ngô Bình cười nó: “Đương nhiên là được”.

“Anh Ngô, tôi cảm thấy tư chất của mình đã tăng lên vượt bậc, nhưng vẫn không biết lên đến cấp bậc nào, vì vậy tôi muốn quay về gia tộc ngay, dùng tài nguyên của gia tộc tiến hành khảo nghiệm chính xác”.

Ngô Bình: “Vậy được, hy vọng lần này anh Ngô có thể khiến người ta kinh ngạc”.

Long Khiếu Thiên cười ha ha: “Anh Ngô, chuyện anh nói cứ vậy đi, tôi không so đo”.

Long Khiếu Thiên vui vẻ muốn về nhà, nói mấy câu với Ngô Bình, cũng chẳng đợi Dư Quảng Hạ mà rời đi trước.

Dư Quảng Hạ vừa kinh ngạc vừa vui mừng, cười nói: “Cậu Ngô, không ngờ anh thật sự có Bát Môn Kim Thủy Đan hoàn chỉnh, bây giờ chắc chắn Khiếu Thiên sẽ được gia tộc coi trọng, nhà họ Long từ nay cũng có hy vọng rồi! Nếu không có gì bất ngờ thì nhà họ Long chắc chẳn sẽ đến nhà tạ lễ!”

Ngô Bình: “Tình hình anh thế nào rồi?” Năm đó Dư Quảng Hạ không thể trở thành thế tử, lại nán

lại hạ giới nhiều năm như vậy, lần này quay về, chỉ sợ sau này cũng không dễ sống.

Dư Quảng Hạ cười nói: “Tôi vẫn ổn. Hơn nữa không bao lâu nữa, cha tôi sẽ trao lại vị trí thế tử cho tôi”.

Ngô Bình: “Ồ?”

Dư Quảng Hạ: “Quan hệ giữa tôi và Long Khiếu Thiên rất tốt, bây giờ cậu ấy khỏe lên rồi, cha cũng không thể không cân nhắc đến quan hệ giữa tôi và cậu ấy”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy thì tốt”.

Dư Quảng Hạ: “Dạo này tôi cũng nghe thấy danh tiếng của cậu Ngô, bây giờ cậu Ngô đã là đệ tử trọng tâm của Thái Hoàng Giáo, nhận tam đại kiếm tôn làm vi sư”.

Ngô Bình cười nói: “Tin tức lan nhanh thật”.

“Loại chuyện xuất hiện thiên kiêu như vậy, các thế lực lớn như chúng tôi đều rất quan tâm, gia tộc tôi cũng không ngoại lệ. Đúng rồi, thập đại Tiên Giới gần đây cũng xuất hiện một kiểu tuyên truyền tin tức mới tương tự với báo chí ở giới thế tục, chúng tôi gọi là “Tiên Giới Thời Vấn”.

Ngô Bình vừa nghe thì lập tức hứng thú, hỏi: “Là thế nào?”

Dư Quảng Hạ lấy một miếng ngọc to chừng bàn tay, ngón tay lướt bên trên, bên trên bỗng phóng ra một luồng sáng, chiếu lên không trung những hình ảnh và ký tự, chỉ là không có âm thanh.

Ngô Bình nhìn một lát, phát hiện thứ này cũng không khác. gì với điện thoại, hơn nữa sử dụng cũng tiện hơn, tiên tiến hơn.

Dư Quảng Hạ thấy Ngô Bình cũng chưa từng dùng bèn cười nói: “Trong tay tôi có mấy cái, cái này tặng cho anh vậ

Ngô Bình: Ồ, cám ơn".

Dư Quảng Hạ lướt một lúc, tìm được khu vực tin tức, bên trong đầu là những chuyện xuất hiện thiên kiêu ở các Đại Tiên Giới, giới thế tục, anh ta mau chóng tìm được tin liên quan đến cậu.

Xem một lúc, cậu cười nói: “Tin này có thể tin được bảy phần”.

Dư Quảng Hạ: “Ngọc còn có thể ghi lại hình ảnh, cũng có thể chỉnh sửa thủ công ký tự và hình ảnh, ảnh chụp, gửi cho người viết tin, anh ta sẽ dựa theo mức độ quan trọng của tin tức mà đưa ra một phần thưởng nhất định”.

Ngô Bình cảm thấy thứ này cũng khá thú vị, lập tức giữ lấy.

Dư Quảng Hạ cũng phải quay về chuẩn bị cho vị trí thế tử, nói chuyện một lát rồi cáo từ.

Sau khi hai người này rời đi, Liễu My và Liễu Quyền lại cảm tạ Ngô Bình, nếu không phải Ngô Bình ra tay thì cuối cùng bọn họ chỉ có thể đồng ý điều kiện mà Long Khiếu Thiên đưa ra.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6371: Đồ là của cô


Trong lòng Tsukishi Sakura ít nhiều cũng có chút thất vọng, lúc trước cô ta nói không muốn dựa vào đàn ông để đi lên, nhưng nếu người đàn ông đó quá ưu tú, thì cô ta có do gì từ chối chứ? Nhưng bây giờ Liễu My đã đi trước cô ta một bước, trong lòng cô ta cũng khó tránh có chút ghen ty.

Liễu My cười nói: “Biết rồi, anh, anh về nhà trước đi”.

Liễu Quyền rời đi, Liễu My nói với Tsukishi Sakura: “Chị, mấy hôm nay em không thể bên cạnh chị rồi”.

Tsukishi Sakura khẽ thở dài trong lòng, nói: “Không sao, vốn dĩ chị cũng không có chuyện gì, chỉ là đến bên này xem thử thôi”.

“Nghe Minh trưởng lão nói, cô Tsukishi là hoàng tộc?”, Ngô Bình hỏi.

Liễu My cười nói: “Chị ấy là quận chúa của hoàng triều Thần Nhãn U Thiên Tiên Giới, cha chị ấy là một vị thân vương”.

Ngô Bình: “Hoàng triều Thần Nhẫn sao?”. Cậu có chút ấn tượng, lúc trước khi đến Thiên Nhạc Tông cùng Đào Thành, thì có nghe ông Đào nhắc đến. Nhưng theo bọn như bọn họ nói, hoàng triều Thần Nhẫn đã bị diệt quốc từ hơn trăm năm trước rồi, chỉ còn một vài con cháu hoàng triều còn sống, di tản khắp. các nơi.

Tsukishi Sakura lạnh nhạt nói: “Hoàng triều Thần Nhẫn từ lâu đã không còn rồi, tôi cũng không phải hoàng tộc gì. Ngay. cả thân vương của cha tôi cũng chỉ là hư danh mà thôi”.

Liễu My: “Chị, hoàng triều Thần Nhẫn nhất định sẽ rạng danh lần nữa”.

Tsukishi Sakura bỗng có chút ủ rũ, nói: “Hy vọng vậy đi. Tiểu My, em và cậu Ngô nói chuyện đi, chị còn có việc, đi trước đây".

Gô ta nói đi là đi, Liễu My chỉ đành tiễn cô ta ra ngoài Quân Tử Lâu.

Quay về, Liễu My nói: “Cậu Ngô, viên Bát Môn Kim Thủy Đan kia, tôi nhường cho chị Sakura rồi”.

Ngô Bình ừ một tiếng: “Đồ là của cô, cô có quyền xử lý nó”.

Liễu My khẽ thở dài, nói: “Thân thế chị Sakura rất thảm, lúc nhỏ khi chị ấy còn trong bụng mẹ đã bị người ta truy sát rồi, kẻ địch rạch kéo chị ấy ra, chuẩn bị cho thú hoang ăn thì may mắn được một trưởng lão Thiên Trần Giáo đi qua cứu chị ấy. Gần đây, người của hoàng triều chuẩn bị phục quốc, muốn mượn chút sức lực bên ngoài, vì vậy bọn họ không ngừng sắp xếp một vài người đàn ông ưu tú cho chị Sakura”.

“Minh Duệ cũng là người của hoàng triều Thần Nhẫn?”, Ngô Bình lập tức hỏi.

Liễu My: “Cô ấy từng là một quan lớn hoàng triều Thần Nhẫn, bây giờ là thừa tướng”.

“Cha của Tsukishi Sakura không phải thân vương sao?”

Liễu My cười khổ: “Cha của chị Sakura đã hôn mê nhiều năm, không có thân phận thân vương nhưng chuyện gì cũng không làm được, càng không thể bảo vệ được chị Sakura”.

“Ra là tôi gặp cô ấy”. ”.

Ngô Bình nói: “Chẳng trách Minh Duệ cứ muốn

Liễu My cười nói: “Lúc trước tôi giả vờ là chị Sakura, thật ra cũng là muốn thay chị ấy gánh phần rắc rối này”.

Ngô Bình nhìn cô ta: “Cô thấy tôi là rắc rối sao?”

Liễu My vội xua tay: “Không phải. Bây giờ tôi rất thích cậu Ngô”. Nói xong, thân thể mảnh khảnh lại gần Ngô Bình, khiến cậu cảm nhận được cảm giác mềm mại.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6372: Cấm Nguyên là gì?


Ngô Bình không hiểu gì về Liễu My, bèn hỏi cô ta: “Cô Liễu, lức trước cô nói là Thánh nữ của Đại Diễn Giáo, ý nghĩa của Thánh nữ là gì?”

Liễu My bỗng im lặng chốc lát rồi nói: “Sau khi tu vi đạt đến tiêu chuẩn thì sẽ hiến tế cho Thánh vương Đại Diễn”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Hiến tế gì?”

Liễu My khế thở dài: “Thân thể, linh hồn, tất cả mọi thứ. Đương nhiên, không phải mọi Thánh nữ đều sẽ được hiế dù sao để được hiến tế cũng phải đáp ứng một vài điều kiện. Cứ mười mấy Thánh nữ, cuối cùng chỉ có một đến hai người được hiến tế, người không được hiến tế thì được đưa vào Đại Diễn Thánh Cảnh, trở thành người hầu của Thánh tôn”.

“Đại Diễn Thánh Cảnh là nơi nào?”, Ngô Bình hỏi: “Sau khi đi vào còn có thể đi ra không?”

Liễu My lắc đầu: “Đại Diễn Thánh Cảnh là một vùng đất kỳ dị, Đại Diễn Giáo thông qua việc hiến tế để có thể có được bảo. bối và công pháp từ bên trong. Đại Diễn Giáo có thể có được thành tựu như hôm nay là do giáo chúng dùng hình thức hiến tế này qua các thời đại”.

Ngô Bình cảm thấy rất thần kỳ: “Hiến tế thì có thể có được. công pháp và bảo bối sao?”

Liễu My gật đầu: “Hơn nữa sau vô số lần thử nghiệm, Đại Diễn Giáo phát hiện thông qua việc hiến tế một cô gái xinh đẹp phù hợp với yêu cầu nhất định, công pháo và bảo bối mà Đại Diễn Thánh Cảnh cung cấp sẽ càng trân quý hơn”.

“Nói như vậy, bọn họ không chỉ hiến tế Thánh nữ, mà còn có thứ khác nữa?” Ngô Bình hỏi.

“Không sai. Thánh nữ là một hiến tế long trọng, một khi thành công thì Đại Diễn Giáo có thể có được công pháp rất mạnh, hoặc bảo bối lợi hại. Nếu thất bại, thì thứ nhận được sẽ khá bình thường, ngoài hiến tế Thánh nữ còn hiến tế một vài huyết thực, ví dụ như trẻ em cả nam hoặc nữ”.

Ngô Bình nheo mắt: “Đại Diễn Giáo sẽ còn hiến tế người sống sao?”

Liễu My: “Mỗi tháng hiến tế ba nghìn bé trai và ba nghìn bé gái, trong những ngày đặc biệt, số người có khi nhiều hơn gấp bội”.

“Những người này ở đâu ra?”

“Đại Diễn Giáo bỏ tiền ra mua về từ khắp các nơi, có vài người do nhà nghèo khổ, để kiếm được một khoản tiền nên nguyện ý bán con mình, để bọn họ đi hiến tế”. Nói đến đây, vẻ mặt Liễu My có chút bất đắc dĩ: “Có vài người vì tiền mà vứt bỏ thân sinh cốt nhục của mình”.

Ngô Bình im lặng một lúc rồi nói: “Thế gi kiểu người nào không có chứ?”

lớn như vậy, có

Liễu My thở dài, nói: “Nhưng cho dù thế nào, hiến tế sinh mệnh vô tội là chuyện vô cùng tàn nhãn”.

Ngô Bình: “Thực lực Đại Diễn Giáo thế nào, so với Thiên Trần Giáo thì sao?”

“Thực lực Đại Diễn Giáo tương đương với Thiên Trần Giáo, mặc dù căn cơ Đại Diễn Giáo không bằng Thiên Trần Giáo. Thế nhưng Thiên Trần Giáo có được pháp bảo và công pháp hùng mạnh thông qua việc hiến tế”.

“Pháp bảo thế nào?” Ngô Bình cảm thấy hứng thú.

Liễu My lấy ra một sợi dây màu đỏ, nói: “Đây là một trong những pháp bảo có được nhờ hiến tế, tên Phược Yêu Lăng, khi sử dụng có thể trói giết được yêu vật, uy lực rất mạnh. Đây là do Đại Diễn Giáo tặng thưởng sau khi tôi trở thành Thánh nữ”.

Ngô Bình nhận lấy sợi dây đỏ, cảm nhận bên trên có một luồng sức mạnh kỳ lạ, luồng sức mạnh này lại khá giống với Cấm Ky Chi Lực, nhưng cũng có điểm khác biệt.

Lúc này, một con mèo đen xuất hiện trên vai Ngô Bình, mắt nó nhìn chăm chằm vào sợi dây, trong đầu Ngô Bình vang lên giọng nói của nó.

“Cậu Ngô, đây là vật trong Cấm Nguyên!”

Ngô Bình hỏi nó: “Cấm Nguyên là gì?”

“Nơi sản sinh ra cấm ky! Nhưng bình thường Cấm Nguyên chỉ có thể sinh ra một loại cấm ky, có thể tạo ra được hai loại cấm ky thì cực kỳ hiếm. Nhưng tôi cảm nhận trên sợi dây đỏ này có đến ba loại Cấm Ky Chỉ Lực khác nhaul”

Ngô Bình kinh ngạc: “Ba loại?”

Mèo đen: “Cậu Ngô, Đại Diễn Giáo mà cô gái nói này nói lại có liên quan đến Cấm Nguyên, cậu nhất định phải đến Cấm Nguyên một chuyến. Đến đó, cậu có thể hấp thụ được năng lượng trước khi cấm ky hình thành, như vậy sẽ giúp cậu mở được cấm ky của Nhân Tộc!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6373: Phàn sư |huynh


Ngô Bình hỏi Liễu My: “Người ngoài có thể vào được thánh cảnh Đại Diễn không?”

“Mặc dù thánh cảnh Đại Diễn bị Đại Diễn giáo khống chế nhưng họ lại không kiểm soát chặt, vì không có ai có thể sống sót ra khỏi đớ”. Cô ta nói đến đây thì kinh ngạc nhìn sang Ngô Bình: “Lẽ nào công tử muốn đến thánh cảnh Đại Diễn sao?”

Ngô Bình cười, nói: “Tôi muốn vào xem thử, rốt cuộc bên trong có gì thần bí mà lại có thể có được bảo bối từ việc hiến tế”.

Liễu My vội nói: “Công tử, nơi đó thật sự rất nguy hiểm, tốt hơn đừng nên đi”.

Ngô Bình không nói thêm gì nữa, cậu nghĩ đến thân phận đặc biệt của Liễu My thì hỏi: “Cô Liễu, từ nhỏ đến lớn, cô có điểm gì đặc biệt không?”

Liễu My ngây ra, nói: “Điểm đặc biệt sao? Hình như từ nhỏ đến lớn tôi luôn rất may mắn. Lúc tôi ba tuổi, anh trai dắt tôi đi cào vé đổi thưởng, không ngờ tôi đã cào. trúng mấy trăm ngàn. Sau đó tôi mua vé số mấy lần cũng đều trúng hết, nhiều nhất trúng được ba trăm bảy mươi triệu, rần rần một thời. Còn nữa, những thứ mà tôi muốn có thì đều có được, cứ như nó tự động tìm đến tôi vậy”.

Ngô Bình càng khẳng định cô ta chính là một trong số những người đẹp trong sách hơn.

Lúc hai người họ đang nói chuyện thì bỗng có một người từ trên trời đáp xuống, xuất hiện trong sân. Đó là một nam tu, anh ta vừa xuất hiện thì lâu chủ của Quân

Tử Lâu, Phương Quân Tử liền chặn đường.

“Này anh bạn, Quân Tử Lâu là chỗ riêng tư, mời anh đi chơ”.

Người đó liếc mắt, lạnh lùng nói: “Gì mà Quân Tử Lâu, có biết tôi là ai không?”

Liễu My và Ngô Bình nghe ồn ào thì ra ngoài. Ngô Bình nhìn ra thì thấy người đó tầm chưa đến ba mươi tuổi, bộ đồ màu đỏ, tóc tai rối bời, chiếc cằm dài cùng đôi mắt hí, mặt trắng, không râu, khiến người ta có. cảm giác rất lạnh lùng.

Liễu My nhìn thấy anh ta thì kinh ngạc, nói: “Phàn sư huynh, sao anh lại đến đây?”

Vị Phàn sư huynh đó nhìn Liễu My chằm chằm, giậ dữ nói: “Liễu My, em to gan lắm, dám hẹn hò riêng với nam tu ở bên ngoài, không sợ trưởng lão T¡ Luật trị tội Í_ sao?”

Liễu My ngơ ngác, vội giải thích: “Phàn sư huynh, tôi đến đây để mời Ngô công tử giúp đỡ...”

Người đó vốn không hề nghe giải thích, nghiêm nghị nói: “Liễu My, lập tức đi theo tôi, nếu không sẽ xử lý theo giáo quy”.

Phương Quân Tử không thể kìm nén cơn giận trong lòng được nữa, lạnh lùng nói: “Người của Đại Diễn giáo cũng có thể ngông cưồng ở đây sao? Cút ra ngoài đi”.

Anh ta vừa dứt lời thì một luồng uy áp đáng sợ giữ chặt lấy đối phương, vị Phàn sư huynh đó giận dữ đáp với vẻ mặt không cảm xúc: “Hỗn xược”.

Sau lưng anh ta xuất hiện một chiếc bóng khổng lồ, đen như mực, trong bóng đen đó có vô số những cánh †ay trắng bệch, mỗi cánh tay đều có một con mắt kỳ quái trong lòng bàn tay.

Những con mắt trên những cánh tay đó liền hướng hết về phía Phương Quân Tử. Mặt Phương Quân Tử tối sầm, dường như có một luồng sức mạnh kỳ quái đang muốn nuốt chứng anh ta.

“Lôi”.

Phương Quân Tử bình thản, thốt ra một chữ, sấm sét liền vang lên xung quanh, đánh tan sức mạnh kỳ lạ đó, đồng thời có mấy tia chớp to bằng cánh tay cũng đánh trúng bóng đen đó.

Bóng đen méo mó, sau đó không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng thì quay lại trong cơ thể của Phàn sư huynh. Mấy tia khói đen bốc lên trên đỉnh đầu anh ta, anh ta phun ra một ngụm máu đen, sau đó nhìn Phương Quân 'Tử chằm chằm.

Phương Quân Tử nói với vẻ mặt không cảm xúc: “Lôi thuật của tôi có khả năng sát thương thần hồn, tốt nhất anh nên về nghỉ ngơi đi, nếu không sẽ phải tự gánh hậu quả”.

Phàn sư huynh nhìn Ngô Bình, lạnh lùng nói: “Anh có ý đồ xấu với thánh nữ của Đại Diễn giáo thì chết chắc rồi”.

Ngô Bình không làm gì cả, chỉ nói với Liễu My mấy

Ï` câu mà đã bị uy h**p như thế rồi, cậu cười khẩy, bước đến trước mặt Phàn sư huynh, đưa tay lên tát cho anh ta một bạt tai.

Bạt tai đó đánh quá đỉnh, Phàn sư huynh không kịp né, mặt ăn nguyên một tát.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6374: gửi bán


“Anh..”,

Phàn sư huynh vừa kinh ngạc vừa tức giận, máu trong miệng phun ra vừa răng vừa máu.

Phàn sư huynh thấy mình không thể kiếm chát được. gì ở chỗ này thì giậm chân, bay khỏi Quân Tử Lâu.

Phương Quân Tử vội xin lỗi Ngô Bình: “Ngô công tử, thật sự xin lỗi, là chúng tôi làm việc chưa chu đáo”.

Ngô Bình khá thích cách hành xử lúc nấy của Phương Quân Tử, cậu nói: “Chuyện này không liên quan đến Quân Tử Lâu, tôi sẽ xử lý”.

Phương Quân Tử cười, nói: “Người lúc nãy tên là Phàn Thăng, là đệ tử tinh anh của Đại Diễn giáo”.

Liễu My giật mình: “Phương lâu chủ cũng quen anh ấy sao?”

Phương Quân Tử : “Mấy ngày trước anh ta từng đến đây, vì vậy tôi biết anh ta”.

Liễu My bất ngờ: “Anh ấy đến làm gì?”

Phương Quân Tử cười, nói: “Chúng tôi phải giữ bí mật chuyện của khách hàng”.

Ngô Bình là người thông minh cỡ nào, cậu suy nghĩ rồi hỏi: “Là Long Khiếu Thiên đúng không?”

Phương Quân Tử cười và không nói gì, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Liễu My liền hiểu ra, chuyện gia đình mình gặp rắc rối có đến tám phần là có liên quan đến Phàn Thăng, nhưng tại sao anh ta phải làm như thế?

Ngô Bình hỏi: “Cô Liễu, Phàn Thăng đó có gốc gác. thế nào?”

Liễu My: “Bố anh ấy là trưởng lão của Đại Diễn giáo, mặc dù tư chất của anh ấy bình thường nhưng lại có rất nhiều tài nguyên, vì vậy tu vi rất cao. Trong tay anh ấy còn có hai pháp bảo của thánh cảnh Đại Diễn”.

Ngô Bình: “Vậy có phải anh ta có ý với cô Liễu không?”

Liễu My nhìn xuống, nói: “Anh ấy từng nói thích tôi, muốn tôi làm người yêu của anh ấy, sau này anh ấy sẽ nghĩ cách gỡ bỏ thân phận thánh nữ của tôi”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy thì đúng rồi. Chắc gần đây anh ta luôn theo dõi cô, việc anh trai cô gặp rắc rối có đến tám chín phần là có liên quan đến anh ta. Chắc anh †a muốn gây rắc rối cho cô, sau đó vào thời khắc quan trọng nhất sẽ đứng ra giúp cô giải quyết. Chỉ là không ngờ lại có người giúp cô giải quyết rắc rối rồi”.

Liễu My nghe Ngô Bình nói thì vừa bất ngờ vừa tức giận, nói: “Tên Phàn Thăng này thật quá đáng ghét”.

Ngô Bình: “Anh ta lập mưu không thành công, xấu hổ quá hóa giận, nên mới chạy đến gây rắc rối cho cô”.

Liễu My thở dài: “Tôi gặp phải người thế này đúng là xui xẻo”.

Ngô Bình: “Sau này ở Đại Diễn giáo, chắc chắn anh †a sẽ còn gây rắc rối cho cô nữa, vì vậy lúc nãy tôi đã dùng cấm chế trên người anh ta. Sau một khoảng thời gian, anh ta sẽ vô cùng đau đớn, cơ thể thối rữa, đến lúc đó, cô hãy cho anh ta một viên đan dược, uống xong thì có thể khỏe được mười ngày, sau mười ngày sẽ lại tiếp Tục đau đớn”.

Liễu My tròn mắt, trong lòng càng cảm thấy khâm phục Ngô Bình hơn.

Phương Quân Tử cười, nói: “Ngô công tử, tôi có một đề nghị”.

Ngô Bình: “Mời nói”.

Phương Quân Tử nói: “Nghe nói công tử luyện đan ở đây, không biết đan dược của công tử có thể bán qua tay Quân Tử Lâu không?”

Ngô Bình hứng thú: “Quân Tử Lâu cũng bán đan dược sao?”

Phương Quân Tử cười, nói: “Việc làm ăn của Quân Tử Lâu rất đa dạng, bán đấu giá là một trong số đó. Ngoài ra chúng tôi còn giúp khách hàng thu thập tin tức, chẳng hạn như công tử muốn tìm một người, nhưng lại không tìm được, vậy thì giao cho chúng tôi làm. Hoặc công tử cần một loại dược liệu nhưng lại không mua được, cũng có thể tìm đến chúng tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6375: Cậu Bạch đến


Phương Quân Tử: “Tối nay có một cuộc đấu giá”.

Ngô Bình rất hứng thú với đấu giá bèn hỏi: “Buổi đấu giá tối nay có những bảo vật nào thế?”

Phương Quân Tử lập tức lấy một danh sách đấu giá ra nói: “Cậu cứ xem qua”.

Ngô Bình liếc mắt nhìn, không có món đồ nào khiến cậu cảm thấy hứng thú, cậu gật đầu: “Vậy tối nay đấu giá đi”.

Phương Quân Tử cười nói: “Bát Môn Kim Thủy Đan nhất định sẽ trở thành bảo vật áp chót tối nay”.

Ngô Bình: “Buổi tối tôi lại đến, việc còn lại đành nhờ lâu chủ Phương rồi”.

Cậu và Liễu My chào Phương Quân Tử, Ngô Bình đến thôn Lục Gia. Mấy ngày nay cậu còn phải sẽ hướng dẫn Lục Tinh Sương và Cổ Thanh Liên tu luyện.

Về đến thôn Lục Gia, Ngô Bình mới biệt Cổ Thanh Liên không có ở đó, hỏi ra thì được biết Cổ Thanh Liên có việc gấp phải về nhà họ Gổ vào nửa tiếng trước.

“Có chuyện gì gấp đến thế?", Ngô Bình cảm thấy không yên tâm, thế là gọi cho Cổ Thanh Liên.

Cổ Thanh Liên ở đầu bên kia điện thoại thấp giọng nói: “Em có thể đến đây một chuyến không? Muốn nhờ. em giúp một chuyện”.

Ngô Bình cười nói: “Không thành vấn đề, chuyện của chị cũng là chuyện của em”.

Cổ Thanh Liên hơi ngại nói: “Bố chị có ý muốn nói cho bên ngoài biết em là con rể của nhà họ Cổ, đồng thời công khai thân phận của em”.

Ngô Bình biết chắc chắn là đứa con rể nhà họ Âm đã đến, hơn nữa muốn ra tay chống lại nhà họ Cổ. Nhà họ Cổ vì sợ hãi nên muốn mượn thế lực của cậu để trấn áp con rể nhà họ Âm.

Suy xét một lúc, cậu nói: “Chuyện nhỏ, em lập tức đến đớ”.

Lúc này người nhà họ Cổ đang tập trung lại với nhau, gia chủ Cổ Linh Đàm và những người quan trọng trong gia đình như Cổ Kiếm Nam đều ở đây.

Cổ Linh Đàm thi thoảng nhìn Cổ Thanh Liên, cuối cùng hỏi: “Thanh Liên, cậu Ngô có đồng ý giúp chúng ta không?”

Cô của Cổ Thanh Liên - Cổ Hồng Ngọc đã thay đổi cách nhìn, bà ta nói: “Gia chủ yên tâm, cậu Ngô rất thích 'Thanh Liên, chắc chăn sẽ giúp chúng ta”.

Gổ Thanh Liên nhìn bố mình - Cổ Kiếm Nam rồi nói: “Mọi người yên tâm, con đã liên lạc với Ngô Bình, cậu ấy sẽ đến ngay”.

Lúc này có người vội vàng chạy vào báo: “Cậu Bạch đến.

Cổ Linh Đàm hỏi: “Cậu Bạch nào thế?” “Hắn là người đến cùng với Âm Ngọc Quỳnh đấy”.

Nghe thế, Cổ Hồng Ngọc thở dài: “Con rể nhà họ Âm đến tận cửa rồi”.

“Âm!”

Cánh cửa nhà họ Cổ bị một lực khá mạnh đá văng ra, tấm cửa văng ra thành vô số mảnh, những cây lớn và hòn non bộ trong sân bị đập nát, thậm chí có một số còn bay vào trong phòng khách, đập nát cửa sổ.

Cổ Kiếm Nam lập tức lao ra khỏi sân thì nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ màu vàng dẫn theo một người phụ nữ sải bước đi vào. Người đàn ông mặc đồ vàng tỏ vẻ tự cao tự đại, hắn nhìn đám người Cổ Kiếm Nam, lạnh lùng hỏi: “Ai là gia chủ nhà họ Cổ?”

Cổ Linh Đàm bước ra, trầm giọng nói: “Là tôi, cậu là ai, tại sao lại xông vào nhà họ Cổ?”

Người đàn ông hừ một tiếng, nói: “Tôi họ Bạch, Bạch Kinh Vũ, đệ tử xuất sắc của Thần Lan Tông”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6376: Đứng về phía nhà họ Cổ


Bạch Kinh Vũ lạnh nhạt nói: “Tôi nghe bố vợ tôi nói, nhà họ Cổ các ông tìm được một chỗ dựa rồi chèn ép nhà họ Âm. Tôi thân là con rể nhà họ Âm, dĩ nhiên không thể đứng ngoài nhìn”.

“Cậu muốn thế nào?”, Cổ Kiếm Nam cao giọng hỏi.

Bạch Kinh Vũ liếc mắt qua nhìn Cổ Thanh Liên, Cổ Thanh Liên cực kỳ xinh đẹp, hai mắt hắn sáng lên nói: “Vị này là Cổ Thanh Liên - người phụ nữ xinh đẹp nhất nhà họ Cổ nhỉ? Tôi đang chuẩn bị cưới thêm một cô vợ nhỏ, cô ta đi theo tôi đi”.

Đối phương nói không hề kiêng ky ai, Cổ Thanh Liên bước ra nói: “Tôi khuyên anh Bạch về ngay, nhà họ Cổ tôi không phải người anh có thể chọc vào”.

'Vừa nghe thế, Bạch Kinh Vũ sửng sốt, Âm Ngọc Quỳnh bật cười, nhưng tiếng cười lại đầy vẻ giễu cợt: “Cổ Thanh Liên, cô cho rằng tôi không biết thân phận của người đó sao? Tôi đã nghe ngóng trước rồi, đệ tử chân truyền Liên Sơn Tông, tôi nói đúng chứ?”

Đúng thật là Ngô Bình từng có thân phận, nhưng cô ta không biết, bây giờ Ngô Bình không chỉ là đệ tử của Liên Sơn Tông, mà còn là đệ tử nòng cốt của Thái Hoàng Giáo, và là đệ tử xuất sắc của Chí Tôn Kiếm Đường.

Cổ Thanh Liên cười ẩn ý nhìn cô ta: “Tin tức của anh cũng không đúng lắm nhỉ”.

Âm Ngọc Quỳnh nhíu mày: “Ý cô là sao? Lế nào tôi nói không đúng à?”

Cổ Thanh Liên lười nói nhiều với cô ta: “Vẫn là câu nói đó, bây giờ các người đi vẫn còn kịp”.

Cô ta biết rõ Ngô Bình mạnh thế nào, ở trước mặt Ngô Bình, Bạch Kinh Vũ này chẳng là cái gì cả.

Bạch Kinh Vũ bị thái độ của Cố Thanh Liên chọc tức, nghiêm mặt nói: “Con đê tiện này hỗn láo!”, nói rồi, hai chân hắn trượt sát đất, thoáng chốc đã đến trước mặt Cổ Thanh Liên, vươn tay bóp lấy cần cổ xinh đẹp của cô †a.

Ngay khi Bạch Kinh Vũ vừa ra tay, Cổ Thanh Liên cũng cử động, bàn tay vung lên đánh vào cổ tay Bạch Kinh Vũ. Hắn hừ một tiếng, mấy vết máu xuất hiện trên cổ tay hản, đồng thời một luồng sức mạnh hung hãn xuyên thấu vào tận xương tủy, khiến cả người hắn đau nhức.

“Cô dùng cái gì vậy?”, Bạch Kinh Vũ vội lùi về sau, mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Cổ Thanh Liên thi triển truyền thừa của nhà họ Cổ, hơn nữa những truyền thừa này được Ngô Bình hoàn thiện bằng cách sử dụng gương Lăng Thiên, là một công pháp rất mạnh. Ngoài ra, Cổ Thanh Liên đã mở đạo. mạch, sử dụng thần lô, thực lực tăng lên rất nhiều, đến mức cao thủ như Bạch Kinh Vũ bị trúng đòn.

Cổ Thanh Liên nói: “Tôi dùng công pháp của nhà họ Cổ.

Bạch Kinh Vũ hừ một tiếng: “Một gia tộc thế tục nhỏ bé mà lại dám ra tay với đệ tử xuất sắc của đại tông, tôi lập tức thông báo trong tông môn, phái cao thủ đến tiêu diệt các cô. Đến lúc đó, cả tông môn của các cô sẽ không còn ai còn sống”.

“Bản lĩnh nói khoác của anh còn mạnh hơn thực lực của anh đấy”, Ngô Bình bỗng xuất hiện ở trước cổng.

Nhìn thấy anh, người nhà họ Cổ thở phào, Cổ Thanh Liên bước đến nói: “Ngô Bình”.

Sau đó cô ta chỉ vào Bạch Kinh Vũ, nũng nịu nói: “Anh ta muốn bắt em đi làm vợ nhỏ cho anh ta”.

Ngô Bình nhìn Bạch Kinh Vũ, lạnh nhạt nói: “Anh muốn cưới bạn gái tôi?”

Ngô Bình vừa xuất hiện, Bạch Kinh Vũ đã cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ và khí phách siêu phàm, đây không phải là thứ mà đệ tử tông môn bình thường có thể sở hữu.

Đáy lòng hắn chùng xuống, cao giọng nói: “Anh là ai?"

Cổ Thanh Liên kiêu ngạo nói: “Cũng chẳng phải nhân vật tầm cỡ gì, anh ấy chỉ là một đệ tử nòng cốt bình thường của Thái Hoàng Giáo thôi”.

Vừa nghe đến ba chữ “Thái Hoàng Giáo”, đôi chân của Bạch Kinh Vũ đã mềm nhữn, cộng thêm tin tức đệ tử nòng cốt này, sắc mặt hản thay đổi, vội cúi đầu chào Ngô Bình: “Tôi vừa rồi đã đắc tội, xin anh lượng thứ”.

Trước mặt các đại giáo, nhất là một sự thế lực siêu cấp có các cao thủ cấp Hỗn Đôn như Thái Hoàng Giáo, tông môn chẳng là gì, cũng không thể đắc tội được, thế nên Bạch Kinh Vũ lập tức nhượng bộ.

Ngô Bình mặc kệ hắn, xoay người hỏi Cổ Kiếm Nam: “Bác Cổ, thế lực của nhà họ Âm ở tỉnh thế nào?”

Cổ Kiếm Nam biết rất rõ điều này, nói: “Nhà họ Âm kiểm soát rất nhiều việc kinh doanh, một số băng nhóm cũng bị họ khống chế. Có thể nói, thế lực của nhà họ Âm trong tỉnh đã vượt qua nhà họ Gổ'.

Ngô Bình gật đầu, sau đó nhìn Bạch Kinh Vũ nói: “Tôi cho anh ba ngày, anh phải thuyết phục nhà họ Âm bỏ hết tài sản, cút ra khỏi tỉnh. Nếu anh không làm được, tôi sẽ đánh chết anh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6377: Tôi là bạn gái của Ngô Bình


“Đúng vậy, tôi nhất định sẽ khuyên răn”. Anh ta vội nói.

Từ sớm Âm Ngọc Quỳnh đã ngây ra, cô ta nghĩ hết mọi cách để được gả cho vị đệ tử tinh anh này là vì muốn anh ta trút giận thay cho nhà họ Âm, nhưng có thế nào cô †a cũng không ngờ được vị trí của Ngô Bình không phải là vị trí mà Bạch Kinh Vũ có thể với tới. Lúc. này cô ta không những không thể trút giận thay cho. người nhà mà ngược lại còn phải trả giá rất đắt, mắt cô †a tối sâm, cô ta ngất lịm đi.

Bạch Kinh Vũ không dám nói thêm, chỉ bế Âm Ngọc. Quỳnh lên và nhanh chóng rời khỏi nhà họ Cổ.

Sau khi Bạch Kinh Vũ rời đi, Cổ Linh Đàm vội nói: “Ngô công tử, lần này thật sự rất cảm ơn công tử”.

Ngô Bình: “Chuyện nhỏ mà. Nếu sau này có chuyện tương tự xảy ra thì cứ nói tên của tôi ra”.

Cổ Linh Đàm vui mừng, cảm ơn rối rít. Sau đó, Ngô Bình được Cổ Kiếm Nam mời vào nhà, cười, nói: “Ngô công tử, nhà họ Âm sẽ ngoan ngoãn giao hết sản nghiệp ra và rời khỏi thành phố sao?”

Ngô Bình nói: “Nếu Bạch Kinh Vũ không điên thì nhất định anh ta sẽ ép nhà họ Âm đồng ý”.

Cổ Thanh Liên: “Nhưng ngộ nhỡ anh ta bỏ trốn thì sao?”

Ngô Bình lắc đầu: “Anh ta sẽ không trốn đâu, tôi biết thân phận của anh ta, anh ta cũng biết thân phận của tôi”.

Cổ Kiếm Nam: “Sau này nhà họ Cổ có công tử làm chỗ dựa thì những kẻ gây rối sẽ không còn dám có ý đồ với chúng tôi nữa”.

Ngô Bình: “Căn cơ của nhà họ Gổ ở thế tục, có thể từ từ bồi dưỡng nhân tài”.

Cổ Kiếm Nam thở dài: “Bồi dưỡng nhân tài khó lắm, bao nhiêu năm rồi mà nhà họ Cổ cũng không có được mấy người cho ra hồn, chỉ có Thanh Liên là tạm được thôi”.

Ngô Bình nghĩ đến việc kính Lăng Thiên trong tay mình có nguồn gốc ở chỗ này thì suy nghĩ một lúc rồi nói: “Một gia tộc chỉ cần có được hai nhân vật nổi trội thì gia tộc đó sẽ có thể mạnh lên. Thế này đi, tôi tặng bác hai viên Thiên Kiêu Đan, dùng loại đan dược này có thể bồi dưỡng được một nhân tài ở thế tục. Đương nhiên, sau cùng người đó có thể trưởng thành không thì phải xem vận may và tạo hóa của người đó”.

Cổ Kiếm Nam vừa bất ngờ vừa vui mừng: “Thiên Kiêu Đan?”

Ngô Bình gật đầu: “Đan dược này rất nổi tiếng, nhưng lại có rất ít thầy luyện đan có thể luyện được nó. Dù cho có đi nữa thì phẩm chất đan luyện được cũng rất bình thường”.

Trước đây lúc Từ Quảng Hạ đến đã tiện thể giao số đan dược mình tìm được cho cậu. Ngô Bình đã nói cho anh ta biết chỉ cần tìm đủ dược liệu thì sẽ luyện Thiên Kiên Đan cho anh ta. Đồng thời cậu cũng hứa với Lâm Kiếm Phong sẽ tặng anh ta một viên Thiên Kiêu Đan. Lần này cậu vừa hay luyện được mấy mẻ nên đã tặng chúng cho ba người họ.

Lúc này, Liễu My đang đợi bên ngoài cũng vào nhà.

Cổ Thanh Liên nhìn thấy cô gái xinh đẹp này thì có cảm giác bị đe dọa, hỏi: “Em trai, đây là?”

Ngô Bình nói: “Liễu My, một người bạn mới quen.

Liễu My, đây là Cổ Thanh Liên...”

“Tôi là bạn gái của Ngô Bình”. Ngô Bình vẫn chưa giới thiệu hết thì Cổ Thanh Liên đã nói giúp cậu.

Ngô Bình không phủ nhận, Liễu My cũng không nghĩ gì, chỉ là bạn gái thôi mà, có gì hay đâu, dù sao thì bạn gái cũng có thể đổi mà.

“Chào chị Cổ”. Cô ta chỉ cười. Ngô Bình có thể cảm nhận được hai cô gái đang thầm khích nhau, cậu liền nói: “Tôi vào luyện vài lò đan dược, hai người nói chuyện đi”.

Cậu tự nhốt mình trong phòng, để hai cô gái ở lại bên ngoài.

Hai người họ im lặng một lúc thì Cổ Thanh Liên nói:

“Cô Liễu là thánh nữ của Đại Diễn giáo sao?” Cổ Thanh Liên có nghe sơ về thân phận của Liễu My. Liễu My buồn bã đáp: “Đúng vậy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6378: Thiên Kiêu Đan


Cổ Thanh Liên nhìn cô ta chằm chằm, hỏi: “Liều thế nào?”

Liễu My nói: “Nếu có một người đàn ông yêu tôi đủ nhiều và bằng lòng nỗ lực vì tôi, có lẽ tôi có thể thoát khỏi bể khổ”.

Cổ Thanh Liên ngoảnh đầu đi, bình thản đáp: “Cô hi vọng Ngô Bình sẽ là người đó sao?”

Liễu My thản nhiên đáp: “Trực giác của tôi trước giờ luôn rất chuẩn, anh ấy chính là chân mệnh thiên tử của tôi. Trước khi gặp anh ấy tôi đã gặp rất nhiều nam tu ưu tú trong đó cũng có một số người có cách giúp tôi thoát khỏi thân phận thánh nữ nhưng tôi đều không đồng ý, vì tôi cảm thấy người đàn ông có thể giải cứu cho tôi vẫn chưa xuất hiện. Mãi cho đến khi tôi gặp được Ngô Bình”.

Cổ Thanh Liên cười lạnh lùng: “Cô tin vào trực giác đến vậy sao? Biết đâu anh ấy không hề yêu cô”.

Liễu My cười, nói: “Dù bây giờ không yêu thì sau này cũng sẽ yêu. Con người tôi không dám tự tin về chuyện khác nhưng việc khiến cho một người đàn ông yêu mình thì lại là chuyện không thể nào đơn giản hơn”.

Cổ Thanh Liên chau mày: “Ồ?”

Liễu My: “Thể chất của tôi là thể chất của Thiên Mi. Thật không dám giấu, đến cả mấy trưởng lão cố vấn của Đại Diễn giáo cũng thâm cho người chuyển lời đến tôi, chỉ cần tôi chịu gả cho họ thì họ sẽ giúp tôi thoát khỏi trói buộc của thân phận thánh nữ”.

Cổ Thanh Liên hừm một tiếng: “Ngô Bình không phải là một người đàn ông bình thường, sao có thể bị thu hút bởi một thân xác xinh đẹp chứ”.

Liễu My bật cười: “Tôi cảm thấy cô đã bắt đầu căng thẳng, điều này chứng tỏ tôi đã đúng”.

Cổ Thanh Liên bình thản nói: “Tôi chẳng có gì phải căng thẳng cả. Mặc dù tôi và anh ấy quen nhau đã lâu nhưng tôi cũng không chắc có thể giữ được trái tim của anh ấy. Anh ấy là thần long trên trời, sẽ có một ngày bay lên chín tầng mây, đến lúc đó chỉ có người có thể theo chân được anh ấy mới có thể đi cùng anh ấy xa hơn”.

Liễu My tắt nụ cười, thở dài: “Không sai. Nếu chúng ta không đủ mạnh và ưu tú thì cũng không cách nào. cùng anh ấy trải nghiệm nhiều thứ tuyệt vời hơn”.

Lúc này Ngô Bình đã dồn tâm sức cho việc luyện đan, bắt đầu luyện Thiên Kiêu Đan.

Trong ký ức của cậu có cách luyện chế Thiên Kiêu Đan, vì vậy luyện lò đầu tiên đã rất thuận lợi. Lò này cậu luyện được bốn viên đan dược, hơn nữa tất cả đều là thượng thượng phẩm.

Lò thứ hai được năm viên đan dược, đều là đan cực phẩm.

Lò cuối cùng cậu đã thử dùng sức mạnh Cửu Dương Hóa Cấm, luyện được năm viên Thiên Kiêu Đan tuyệt phẩm.

Cậu luyện xong đan dược thì đã là hoàng hôn. Cậu đẩy cửa bước ra, hai cô gái đồng thời đứng dậy, đồng loạt lên tiếng.

“Em trai, sao rồi?”

“Công tử, thành công chưa?”

Ngô Bình cười, nói: Vận may không tồi”.

Cậu lấy ra hai viên Thiên Kiêu Đan tuyệt phẩm, tặng cho Cổ Thanh Liên và Liễu My mỗi người một viên rồi nói: “Mặc dù đan dược này không bằng Bát Môn Kim Thủy Đan hoàn chỉnh nhưng hiệu quả của nó cũng không khác mấy”.

Liễu My vui mừng: “Công tử, quý giá thế này, Liễu My không có gì để báo đáp”.

Ngô Bình: “Đừng khách sáo, lát nữa còn phải nhờ cô giúp tôi vào thánh cảnh Đại Diễn mà”.

Liễu My gật đầu: “Không thành vấn đề”.

Cổ Thanh Liên nhìn viên đan dược, kinh ngạc nói: “Tiểu đệ, viên đan dược này trông thật hoàn mỹ, là đan dược cực phẩm sao?”

Ngô Bình: “Đan dược tuyệt phẩm, thuộc loại tuyệt bản đấy. Trong thiên hạ không có người thứ hai có thể luyện được một viên đan dược giống hệt như vậy đâu”.

Đan dược cực phẩm có thể giới hạn các loại thuốc. †rong khuôn khổ, luyện đan dược đến mức tinh tế nhất, đạt đến hiệu quả tuyệt vời nhất. Còn đan dược tuyệt phẩm là thứ được thăng hoa từ cơ sở của đan dược cực phẩm, tạo nên dược lực cực kỳ mạnh, những dược lực. dư này sẽ nâng hiệu quả của đan dược lên hẳn ba cấp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 6379: Chỉ có khách quý của Quân Tử Lâu mới được đấu giá


Đôi mắt xinh đẹp của Cổ Thanh Liên sáng lên, cô ta nói: “Tuyệt phẩm đan dược, em trai, cậu thật là quá lợi hại”. Cô ta vừa nói vừa ôm lấy cổ Ngô Bình, hôn lên má cậu một cái thật mạnh.

Ngô Bình bối rối, cậu biết Cổ Thanh Liên đang diễn cho Liễu My xem nên nói: “Tối nay Quân Tử Lâu bán đấu giá đan dược mà tôi luyện chế, tôi sẽ đưa qua đó thêm một viên Thiên Kiêu Đan tuyệt phẩm nữa”.

Hai cô gái vui vẻ theo cùng, thế là cả ba người cùng đến Quân Tử Lâu.

Giờ Ngô Bình đã là khách quý của Quân Tử Lâu, cậu vừa đến thì đã được tiếp đãi nồng nhiệt, được sắp xếp chỗ ngồi gần bục đấu giá ở hội trường đấu giá.

Cuộc đấu giá được tổ chức ở một sảnh khá rộng, ít nhất cũng có một ngàn người tham gia. Có điều không khí cực kỳ yên tĩnh, không ai nói chuyện với nhau, hơn nữa phần lớn đều đeo mặt nạ.

Cổ Thanh Liên: “Những người này đeo mặt nạ là vì không muốn người khác biết được thân phận của Âm mình sao?”

Ngô Bình từng tham gia ău giá nên nói: “Những. mặt nạ đó có thể che giấu khí tức của người đeo, trước giờ giới tu hành luôn là cá lớn nuốt cá bé, đeo mặt nạ vào thì vừa có thể giữ kín thân phận vừa có thể tạo cảm. giác thần bí. Dù gì thì cũng không có ai biết được đằng sau mỗi tấm mặt nạ là một cao thủ như thế nào”

Thời gian không còn sớm nữa, mười phút sau, cuộc đấu giá bắt đầu, Phương Quân Tử đích thân chủ trì. Sau khi không khí được làm nóng thì cuối cùng Bát Môn Kim Thủy Đan của Ngô Bình cũng được ra mắt.

Vì những người tham gia đều có thể biết trước được. thông tin nên hơn một nửa những người có mặt ở hiện trường đến tham gia là vì Bát Môn Kim Thủy Đan.

Phương Quân Tử đặt đan dược trên lòng bàn tay, trên mặt viên đan dược đó có tám phù văn lơ lửng, toát ra hàng ngàn ánh sáng với màu sắc khác nhau, không gian xung quanh sân khấu không ngừng xuất hiện những đóa hoa sen màu trắng, tỏa hương thơm ngát.

Mọi người đều tròn mắt, có người còn kích động đến ä ` mức run lên.

: “Chắc đây là Bát Môn Kim Thủy Đan hoàn chỉnh. Chẳng phải nói không còn ai trên đời có thể luyện được nữa sao?”

“Tôi mà có được viên đan dược này thì nhất định sẽ hị_ có thể cãi lại mệnh trời, theo con đường của Thiền Kiêu”.

Phương Quân Tử nhìn quanh và rất hài lòng với phản ứng của mọi người, nói: “Các vị đều biết hiện tại Bát Môn Kim Thủy Đan tốt nhất trên thị trường chỉ có bốn công dụng, hơn nữa người ngoài rất khó tìm được. Còn viên đan dược trong tay tôi đây là viên Bát Môn Kim Thủy Đan hoàn chính với tám công dụng. Đan dược tám công dụng không chỉ có hiệu quả gấp đôi loại bốn công dụng mà là gấp mấy chục lần, mấy trăm lần. Hơn nữa, đan dược này là đan dược cực phẩm, hiếm có trên đời”.

Hội trường lập tức nhốn nháo lên, mọi người đều háo hức muốn mua viên đan dược này nhưng Phương Quân Tử lại cứ muốn nhem thèm mọi người, nói: “Chỉ có khách quý của Quân Tử Lâu mới được đấu giá viên đan dược này”.

Anh ta vừa dứt lời thì lập tức có không ít người trong đám đông nổi giận, phần lớn trong số họ đều không phải khách quý của Quân Tử Lâu, lần này chủ yếu đến để đấu giá thôi.

Phương Quân Tử: “Các vị, sau này lâu của chúng tôi sẽ còn tiếp tục ra mắt những đan dược quý giá hơn, hi vọng mọi người ngồi ở đây nhanh chân gia nhập Quân 'Tử Lâu của chúng tôi”.

Liễu My nói: “Vị Phương lâu chủ này cũng thật biết tận dụng thời cơ, sau chuyện này, nhất định số lượng thành viên của Quân Tử Lâu sẽ tăng lên rất nhiều”.

Ngô Bình: “Quân Tử Lâu là nơi mua bán thông tin, người càng nhiều thì tin tức sẽ càng nhạy, sức ảnh hưởng cũng sẽ càng lớn”.

Cuối cùng thì Phương Quân Tử cũng tuyên bố giá: “Cực phẩm Bát Môn Kim Thủy Đan có giá khởi điểm là bốn trăm triệu tiền Đại Đạo, mỗi lần ra giá không được ít hơn năm mươi triệu tiền Đại Đạo”.

Đấy đúng là giá động trời, dù những người đến tham gia đã có chuẩn bị nhưng lúc này cũng không khỏi giật mình. Bốn trăm triệu tiền Đại Đạo đó, phần lớn trong số họ tích góp cả đời cũng không có được nhiều tiền như vậy.

Nhưng trong số những người tham gia cũng không thiếu những người có thực lực, họ nhanh chóng ra giá.

“Bốn trăm triệu”.
 
Back
Top Dưới