Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 5020


Ngô Bình: “Cừu trưởng lão, chúng ta đến nơi khác nói chuyện được không?”

Cừu Quang Thái gật đầu: “Được, phía trước có quán trà, mình thuê một phòng riêng nhé”.

Ngô Bình: “Được, để đệ tử mời trưởng lão chén trà”.

Ba người đi vào quán trà ở đối diện, vừa thấy Cừu Quang Thái đến, ông chủ đã xếp cho họ phòng tốt nhất rồi mang trà thượng hạng lên.

Ngô Bình nói: “Cừu trưởng lão, không giấu gì ông, đệ tử đang chuẩn bị luyện đan”.

Cừu Quang Thái kinh ngạc hỏi: “Cậu biết luyện đan ư?”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Tuy trình độ rất bình thường, nhưng đệ tử vẫn muốn thử luyện chế các đan dược cơ bản. Vân Thường đang cần Nguyên Linh Đan nên đệ tử muốn luyện chế cho cô ấy”.

Cừu Quang Thái hỏi: “Đã luyện thành chưa?”

Ngô Bình thở dài: “Luyện thành rồi, nhưng chỉ thành công một lần, chất lượng cũng rất xoàng”.

Nói rồi, anh lấy một viên Nguyên Linh Đan ra.

Anh đã dùng chút mánh hạ cấp của viên đan dược, nó đã thành cấp bất nhập phẩm.

Nhưng Cừu Quang Thái nhìn thấy xong không hề có vẻ chê bôi mà nói: “Thì vẫn là thành công mà! Ngô Bình, cậu đúng là thiên tài, bảo sao lại có biểu hiện xuất sắc trong hôm kiểm tra như thế”.

Ngô Bình lắc đầu: “Đệ tử chẳng dám kể cho ai, sợ bị người ta chê cười”.

Cừu Quang Thái không cho là vậy: “Cậu cứ luyện đan tiếp đi, kiểu gì cũng có ngày thành thầy luyện đan tài ba”.

Nói đến đây, ông ấy chợt vỗ vào đầu rồi lấy mấy quyền sách cổ trong thắt lưng ra: “Tôi thích sưu tầm đồ cổ, đây toàn là sách liên quan đến luyện đan, chắc sẽ có giúp ích cho cậu”.

Thấy thế, Ngô Bình mừng rỡ, chắc đây là sách của vũ trụ chính nên mới có khí tức đặc biệt.

Anh nói: “Cừu trưởng lão, thứ này quý quá, đệ tử không dám nhận”.

Cừu Quang Thái cười phá lên: “Không sao, tôi rất thích những người trẻ tuổi tài ba như cậu. À, sao cậu lại nhận Liễu trưởng lão làm sư phụ thế?”

Ngô Bình kể lại chuyện trước đó, Cừu Quang Thái nghe xong thì nói: “Địa vị của Liễu trưởng lão trong Huyền Minh Giáo rất bình thường, nhân tài như cậu đi theo ông ấy chỉ có thiệt”.

Ngô Bình cười nói: “Đệ tử không dám nghĩ vậy, chỉ cần nỗ lực là được ạ”.

Cừu Quang Thái hỏi: “Ngô Bình, cậu có muốn nhận tôi làm sư phụ không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5021


Cừu Quang Thái mừng rỡ, trước đó ông ấy đã nhận hai đệ tử rồi, nhưng một người chết ngoài ý muốn, người kia thì không có tài cáng gì, nay gặp một thiên tài như Ngô Bình nên ông ấy lại muốn nhận thêm đệ tử.

Ông ấy cười nói: “Được, cậu về hỏi ý kiến Liễu trưởng lão đi đã, tôi nghĩ chắc ông ấy sẽ đồng ý thôi”.

Ngô Bình: “Vâng, đệ tử đi ngay ạ”.

Say đó, Cừu Quang Thái uống hết một chén trà rồi rời đi.

Ngô Bình và Vân Thường cũng rời đi ngay sau đó, anh định thanh toán, nhưng ông chủ không lấy tiền và bảo là muốn mời bọn họ.

Advertisement

Hai người đi về thì Vân Thường chợt reo lên: “Sư huynh nhận Cừu Quang Thái làm sư phụ thì tốt quá rồi”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Sao em vui thế? Chỉ là anh nhận thêm một sư phụ nữa thôi mà”.

Vân Thường cười nói: “Sư huynh, anh có biết Cừu Quang Thái còn một thân phận gì nữa không?”

Ngô Bình: “Không”.

Vân Thường: “Vợ của ông ấy là con gái của giáo chủ đấy’.

Ngô Bình giật mình: “Ông ấy là con rể của giáo chủ ư?”

Vân Thường gật đầu: “Vì thế, ông ấy có địa vị cao trong môn phái lắm”.

Ngô Bình: “Lạ nhỉ, người như ông ấy mà lại không kiếm được đệ tử thiên tài nào”.

Vân Thường: “Giáo chủ có năm người con gái, bốn cô khác đều có chồng rất giỏi, nhưng Cừu trưởng lão thì hơi kém hơn một chút, vì thế ông ấy luôn muốn thu nhận các đệ tử thiên kiêu để bồi dưỡng nhằm tăng thế lực cho mình. Nhưng ông ấy không may, vì đệ tử thiên tài đầu tiên đã chết ở ngoài, đệ tử thứ hai thì trúng độc nên tư chất còn thua cả người thường. Nhiều năm qua, ông ấy luôn mong tìm được một đệ tử mới”.

Ngô Bình nhướn mày: “Cũng khổ, đệ tử thứ nhất chết, đệ tử thứ hai trúng độc, hay có người hại ông ấy?”

Vân Thường: “Em không rõ, nhưng giáo chủ không có con trai mà chỉ có năm người con rể, sau này muốn tìm người thừa kế Huyền Minh Giáo thì khả năng cao sẽ chọn trong số này. Vì thế, thật ra năm người con rể luôn có quan hệ cạnh tranh với nhau”.

Ngô Bình: “Là giáo chủ rồi thì sinh một đứa con trai đâu có khó?”

Vân Thường nhỏ giọng nói: “Nghe nói giáo chủ bị yểm bùa nên con trai sinh ra đều chết yểu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5022


Vân Thường: “Giờ Cừu trưởng lão đang rất cần một đệ tử thiên tài để vớt vát thể diện, kiểu gì cũng ưu tiên tài nguyên cho anh. Ông ấy kiếm lắm đấy, nhiều trưởng lão và đệ tử đều bị ông ấy nắm thóp nên thu nhập của ông ấy khá lắm”.

Ngô Bình bật cười: “Xem ra ở đâu cũng thế nhỉ”.

Hai người nói chuyện thêm một lát thì Ngô Bình mang dược liệu mới đi luyện chế Thuần Nguyên Đan. Nhờ những kinh nghiệm trước đó nên lần này, anh đã thuận tay hơn nhiều, thành quả là một lò đan dược nhất phẩm.

Khi anh lấy một viên đan dược ra đưa cho Vân Thường, cô ấy gần như không dám tin vào mắt mình rồi lẩm bẩm: “Không ngờ trong đời em lại được uống đan dược tốt thế này”.

Ngô Bình: “Gì đến mức ấy, có một viên đan dược thôi mà”.

Vân Thường thở dài nói: “Anh không biết đấy thôi, đệ tử cấp thấp như bọn em chỉ được uống đan dược bất nhập phẩm, nhưng toàn phải làm việc gian khổ nhất, đã thế còn hay bị đệ tử khác bắt nạt”.

Advertisement

Ngô Bình: “Sau này sẽ khác, có anh rồi thì em sẽ được sung sướng”.

Vân Thường phì cười: “Xem ra số em cũng hên ra phết”.

Ngô Bình: “Đương nhiên, làm người phụ nữ của anh thì sao mà khổ được? Chắc chắn em sẽ là người hạnh phúc nhất trên đời”.

Vân Thường liếc anh một cái: “Vâng vâng, nhờ anh cả”.

Ngô Bình ôm cô ấy vào lòng rồi nói: “Vân Thường, anh sẽ biến em trở thành nữ đệ tử giỏi nhất ở Huyền Minh Giáo”.

Vân Thường cười hỏi: “Tại sao không phải là đệ tử giỏi nhất, mà lại là nữ đệ tử?”

Ngô Bình: “Vì đệ tử giỏi nhất là anh, em chỉ xếp thứ hai thôi”.

Vân Thường ôm cổ anh rồi nói: “Em không quan tâm vị trí thứ nhất hay thứ hai, chỉ cần được ở cạnh anh là em mãn nguyện rồi”.

Ngô Bình: “Vân Thường, nhà em có xa đây không?”

Vân Thường: “Không xa lắm, khoảng hơn 3000 dặm thôi, nhưng nửa năm em chưa về nhà rồi”.

Ngô Bình: “Đâu có xa đâu mà em không thường xuyên về nhà?”

Vân Thường thở dài: “Bố không thích em, vì em đã làm trái hôn sự mà bố sắp xếp”.

Ngô Bình: “Hôn sự của em ư? Bố em bắt em lấy người mà em không thích à?”

Vân Thường: “Nếu chỉ là lấy người em không thích thì em vẫn cố lấy được, dẫu sao cũng là sống với ai đó cho qua ngày thôi, không thích vẫn có thể ở với nhau được. Nhưng đây bố lại bắt em lấy một tà tu, hay còn được gọi là Độc Lang Quân. Độc Lang Quân này còn cay độc hơn cả cái tên, mỗi tháng anh ta đều lấy một người vợ rồi hạ độc chết người ta. Theo em biết thì đã có hơn một trăm cô gái xấu số chết trong tay anh ta rồi”.

Ngô Bình nghe xong thì nổi giận: “Bố em không biết những chuyện này à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5023


Vân Thường gật đầu: “Ngày xưa, anh trai em có tư chất rất tốt, từng là đệ tử thiên tài của Huyền Minh Giáo. Nhưng sau một lần đi vào rừng độc hái thuốc đã bị người ta đánh. Người đó đã cướp áo chống độc cuat anh ấy nên chất độc trong rừng đã ngấm vào da của anh em, khiến anh ấy bị trúng độc. Chờ khi anh ấy ra khỏi rừng thì đã hấp hối rồi, nhiều năm qua, bố em nghĩ mọi cách để giải độc cho anh ấy. Nghe nói Độc Lang Quân có đan dược chữa trị, bố em định đưa em đến để đổi”.

Ngô Bình lắc đầu: “Bố em cũng thật là!”

Vân Thường: “Bố luôn nghĩ em sớm muộn cũng đi lấy chồng nên lấy ai cũng được”.

Ngô Bình: “Anh có thể luyện chế được Hoá Độc Đan, không cần xin tên Độc Lang Quân kia đâu”.

Vân Thường sáng mắt lên: “Thật ạ?”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, nhưng anh cần đến khu rừng độc kia để hái ít dược liệu”.

Vân Thường: “Không vội, anh trai em trúng độc nhiều năm chứ không phải vài ba ngày. Sư huynh, anh cứ tu luyện để tăng thực lực trước đi”.

Ngô Bình: “Chuyện này dễ mà, anh cần nghĩ cách xin ý kiến của Liễu trưởng lão đã, không thì sẽ khiến người khác nghi ngờ”.

Vân Thường: “Trưởng lão có một hoá thân mà, bảo hoá thân trả lời thư cũng được. Chờ anh thành đệ tử của Cừu Quang Thái rồi là ổn hết”.

Ngô Bình: “Ừ”.

Dứt lời, anh lấy một phong thư ra rồi viết lên đó, anh đang viết cho “Liễu trưởng lão”, nói mình muốn nhận Cừu Quang Thái làm sư phụ, hi vọng ông ấy sẽ ủng hộ.

Viết xong, Ngô Bình bảo Trương Toàn mang thư đi gửi.

Vài phút sau, hóa thân của Ngô Bình ở vũ trụ Chấn Đán mở mắt ra, bên ngoài có người gõ cửa nói: “Trưởng lão Liễu, Huyền Minh Giáo gửi thư đến, có gửi cho người”.

“Đem vào đây”, ông ta nói.

Có người đẩy cửa bước vào đưa thư Ngô Bình viết cho ông ta.

Hóa thân nhìn thoáng qua rồi lạnh nhạt nói: “Ngô Bình muốn nhận truyền sư thứ hai làm sư phụ, đây là chuyện tốt. Cậu trả lời lại cho cậu ấy giúp tôi”.

“Vâng”.

Người đó lập tức ra ngoài, nhanh chóng gửi thư đi.

Không lâu sau, Ngô Bình nhận được thư phản hồi, là viết thay chứ không phải chữ viết của trưởng lão Liễu.

Cầm lấy lá thư, Ngô Bình cười nói: “Bây giờ thì chắc chắn rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5024


“Sư huynh, trời sắp sáng rồi, nghỉ ngơi một chút đi”.

Ngô Bình nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên trời đã hửng sáng. Tâm trạng anh rất tốt, cười nói: “Vân Thường, quyển đan kinh này quả thật là đồ tốt, nội dung bên trong không chỉ có thể áp dụng cho vũ trụ chính mà còn hữu ích với vũ trụ Đạo Giới”.

Vân Thường cười nói: “Đồ mà trưởng lão Cừu Quang Thái cho thì dĩ nhiên là không tầm thường rồi”.

Ngô Bình lật đến trang kế tiếp, cười nói: “Ở đây có một phương thuốc, không biết anh có thể luyện chế phương thuốc của vũ trụ chính không?”

Vân Thường ghé sát lại nhìn, thấy đan này tên là “Tử Ngọ Ôn Thần Đan”, cần dùng hai mươi bảy loại dược liệu luyện chế, thời gian luyện chế phải là buổi trưa, thời gian uống phải là giờ Tý.

Advertisement

Cô ấy nói: “Sư huynh, nếu đã là phương thuốc của vũ trụ chính thì phải dùng dược liệu của vũ trụ chính mới phải”.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng thế, nhưng đạo lý luyện đan đều giống nhau, tôi chỉ cần tìm được hai mươi bảy loại dược liệu tương tự là có thể luyện chế được Tử Ngọ Ôn Thần Đan phiên bản vũ trụ Minh Cổ rồi”.

Vân Thường rất thông minh, cô ấy chớp mắt nói: “Ý của sư huynh là nếu anh có thể luyện chế được đan này ở vũ trụ Minh Cổ thì cũng có thể luyện chế được trong vũ trụ?”

Ngô Bình bật cười, xoa đầu cô ấy: “Ừ, anh làm thế cũng là vì kiểm nghiệm lý thuyết Đan Đạo”.

Vân Thường vô cùng bái phục: “Sư huynh, anh giỏi quá. Sau này chắc chắn anh sẽ được các tu sĩ ở vũ trụ chính xem trọng, không chừng họ còn giao cho anh vị trí tuyển chọn tài nguyên”.

Ngô Bình sửng sốt: “Vị trí tuyển chọn tài nguyên là sao?”

Vân Thường: “Ở một vài vũ trụ cảnh giới Đạo hùng mạnh, thi thoảng sẽ có các tu sĩ của vũ trụ chính tới. Các tu sĩ này sẽ chọn vài người trong vũ trụ cảnh giới Đạo rồi dẫn họ về vũ trụ chính để huấn luyện, đây chính là tuyển chọn tài nguyên”.

Ngô Bình nói: “Xem ra giữa vũ trụ phụ và vũ trụ chính cũng có liên lạc với nhau. Nhưng anh không cần bất kỳ vị trí tuyển chọn gì cả, anh sẽ đến vũ trụ chính bằng chính thực lực của mình”, anh nghĩ trên đời không có bữa ăn nào miễn phí cả, đằng sau đó có thể ẩn chứa những hiểm họa khôn lường.

Vân Thường cười nói: “Ừ, sư huynh đúng có là khả năng này”.

Ngô Bình đứng dậy đi đến trong sân, định thư giãn gân cốt một chút. Anh đã luyện hai lần quyền rồi, mặt trời cũng đã lên cao.

Đang định đi nghỉ ngơi thì có người đến gõ cửa, Trương Toàn vội mở cửa ra. Một tu sĩ trẻ tuổi bước vào, anh ta cười nói: “Tôi là Văn Lương, đến tìm sư đệ”.

Văn Lương là đệ tử thứ hai của trưởng lão Liễu, có quan hệ rất rộng, lần trước anh ta mời Ngô Bình tham gia tiệc nhưng Ngô Bình không đi.

Nghe nói có người đến, Ngô Bình đứng lên, chắp tay nói: “Chào sư huynh Văn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5025


Văn Lương cười nói: “Sư đệ, mấy anh em bọn anh đã hẹn gặp nhau ở chỗ đại sư huynh vào buổi sáng, anh đến báo với cậu một tiếng”.

Ngô Bình không muốn tham gia nhưng nghe ra ý của Văn Lương là không tham gia thì không được nên anh bèn nói: “Sư huynh, tôi còn có việc e là không thể tham gia rồi”.

Văn Lương nói: “Sư đệ, cậu không giữ chút thể diện nào cho anh luôn à?”

Vân Thường nói: “Sư huynh Văn, sư huynh Ngô Bình đã nhận Cừu Quang Thái của tuần tra Kim Ưng làm thầy, em nghĩ anh ấy không cần đến tham gia bữa tiệc của các anh đâu”.

Chỉ có vài người trong số họ biết chuyện Cừu Quang Thái nhận Ngô Bình làm đồ đệ của mình, người ngoài không hề biết chuyện này. Lúc này Vân Thường nói chuyện này ra, Văn Lương không khỏi ngạc nhiên: “Gì cơ? Trưởng lão Cừu đã nhận cậu làm đệ tử à?”, anh ta nhìn chằm chằm Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Vâng, đúng thế thưa sư huynh Văn”.

Văn Lương thở dài: “Nghe nói kết quả kiểm tra của cậu khiến người khác cảm thấy rất kinh ngạc, trưởng lão Cừu nhận cậu làm đồ đệ cũng chẳng có gì lạ. Nếu đã thế, anh không làm phiền cậu nữa, anh đi trước đây”.

Nhìn Văn Lương đi xa, Ngô Bình nói: “Vân Thường, làm như thế có phải là anh xem thường họ không?”

Vân Thường không cho là đúng nói: “Bây giờ sư huynh là đệ tử của Cừu Quang Thái, những người này không thể đuổi theo sư huynh kịp nên không cần phải qua lại với họ. Nói thẳng ra họ và sư huynh đã không còn là người ở cùng một thế giới nữa rồi”.

Ngô Bình: “Vậy à?”

Vân Thường: “Dù là trưởng lão Liễu cũng không dám l* m*ng trước mặt một đệ tử nào của Cừu Quang Thái chứ đừng nói là đệ tử của ông ta”.

Ngô Bình: “Nói thế chúng ta sắp chuyển nhà rồi”.

Quả nhiên vừa nói xong không lâu đã có một trưởng lão đến, còn dẫn theo hai người nữa, ông ta cười nói: “Ngô Bình, tôi nhận được lệnh của trưởng lão Cừu bảo là dẫn cậu đến chỗ ở mới”.

Ngô Bình: “Làm phiền rồi”.

Khách sáo với nhau vài câu, Ngô Bình và Vân Thường đi theo vị trưởng lão này đến một ngọn núi, nơi đó có rất nhiều đình viện, phần còn lại của ngọn núi đều trồng các loại dược liệu và hoa cỏ, phong cảnh đẹp hơn chỗ anh sống trước đó nhiều.

Đi đến dưới chân núi, Vân Thường ngạc nhiên thốt lên: “Đây chẳng phải là đỉnh Cô Tú sao?”

Trưởng lão đó cười nói: “Trưởng lão Cừu rất coi trọng đệ tử mới này, đặc biệt tìm đến giáo chủ để xin đỉnh Cô Tú. Đã hơn trăm năm không có người ở trên đỉnh Cô Tú này rồi nhưng trước giờ luôn có người quét dọn, chăm sóc”.

Nghe thế, Ngô Bình cảm giác lời nói của ông ta có ý gì khác, thế mà vừa đi lên núi vừa hỏi: “Chủ nhân trước kia của đỉnh Cô Tú là ai thế?”

Trưởng lão này nói: “Thiên kiêu của Huyền Minh Giáo lúc đó, người đứng đầu trong số các đệ tử xuất sắc, tỏa sáng như sao băng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5026


Trưởng lão kia nhìn anh, nói: “Trưởng lão Cừu nói, tư chất của cậu chắc chắn không kém Lương Ngọc năm đó, hoàn toàn có tư cách tiến vào đỉnh Cô Tú”.

Ngô Bình: “Một khi tôi tiến vào đỉnh Cô Tú, e rằng sẽ có tất nhiều người khó chịu với tôi”.

Vân Thường cười nói: “Đúng vậy, dù sao ngay cả đệ tử tinh anh cũng không dám tiến vào đây. Sư huynh đi vào, chứng tỏ anh có tư cách hơn so với bọn họ”.

Ngô Bình thở dài: “Xem ra anh phải nỗ lực tu luyện rồi, nếu không sẽ dễ bị người khác đánh thôi”.

Trưởng lão kia cười ha ha: “Thành tích kiểm tra của anh đủ chứng minh rồi, anh là đệ tử cực kỳ thiên tài. Cố gắng đi, sẽ có một ngày, anh chắc chắn sẽ trở thành niềm kiêu hãnh của trưởng lão Cừu, trở thành niềm kiêu hãnh của Huyền Minh Giáo”.

Ngô Bình: “Trưởng lão quá khen”.

Advertisement

Mấy người đến lưng chừng núi, chỉ thấy một căn nhà lớn ở phía trước, bên trong có phong cảnh rất hùng vĩ, có hơn trăm phòng.

Đi vào sân viện, ba mươi sáu đệ tử tạp dịch cung kính chào đón.

Trưởng lão nói: “Đây là những người mà trưởng lão Cừu đích thân chọn cho anh, mười sáu nam, hai mươi nữ”.

“Bái kiến công tử”. Nhóm người đồng loạt bái lạy.

Ngô Bình gật đầu, sau đó lại nhìn xung quanh, phát hiện có đầy đủ mọi thứ, xa hoa hơn nơi ở trước đây của anh nhiều.

Trưởng lão kia nói: “Trưởng lão Cừu nói, Vân Thường và anh rất gần gũi, sau này có để cô ấy làm quản gia ở đây, đồng thời sẽ thăng cấp thân phận đệ tử chân truyền của cô ấy thành nhị đẳng”.

Vân Thường nghe thấy thì vui mừng: “Đa tạ trưởng lão Cừu dẫn dắt!”

Người này cười ha ha: “Được rồi, chuyện cần làm tôi cũng làm cả rồi. Mọi người sai người dọn đồ đạc đến đi, có gì cần thì cứ nói với mấy người hầu kia, bọn họ sẽ báo cho tôi sắp xếp”.

Ngô Bình: “Làm phiền rồi”.

Trưởng lão này rời đi, Vân Thường liền đưa người đến sân viện lúc trước ở để dọn đồ. Ngô Bình chọn một viện yên tĩnh, tiếp tục mở địa khiếu.

Bảy mươi hai địa khiếu, anh đã mở được mười hai, thời gian sắp tới, anh dồn hết sức vào việc mở địa khiếu.

Ngày qua ngày, Cừu Quang Thái lại không hề đến tìm Ngô Bình, anh cũng tập trung tu luyện.

Bảy ngày sau, Ngô Bình đã khai thông được địa khiếu thứ bảy mươi hai. Sau khi địa khiếu cuối cùng được khai thông, bảy mươi hai loại linh khí hợp nhất làm một, hóa thành một luồng linh khí đặc biệt. Luồng linh khí này đi đến đâu thì thân thể anh trở nên trong suốt đến đó.

Linh khí cứ vận chuyển được một tuần thì thể chất Ngô Bình lại tăng lên một phần. Cứ như vậy, anh cứ ngồi yên bất động, tu luyện ba ngày.

Hôm nay, anh cảm thấy thân thể gần như đã đạt đến trạng thái viên mãn, vì vậy đẩy cửa đi ra.

Bên ngoài cửa có một cây tùng cổ, Vân Thường đang ngồi dưới tán cây.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5027


Vân Thường: “Mọi thứ vẫn bình thường, trái lại mấy vị đồ đệ của trưởng lão Liễu lại đến thăm hỏi sư huynh, đều bị tôi đuổi đi hết rồi”.

Ngô Bình: “Không sao là tốt rồi”.

Vân Thường: “Đúng rồi, hôm qua trưởng lão Cừu có đến một lần, nghe nói sư huynh đang bế quan thì ông ấy không dám làm phiền. Say đó để lại một chiếc nhẫn chứa đồ, nói bên trong có một vài tài nguyên tu luyện đưa cho sư huynh”.

Ngô Bình nhận lấy chiến nhẫn, phát hiện không gian bên trong rất lớn, hơn nữa còn có rất nhiều đồ vật lợi hại. Bao gồm một triệu Tinh Tệ, cùng với một vào đan dược thường dùng.

“Đúng lúc tôi đang thiếu cái này”. Sau đó anh hỏi: “Vẫn chưa chính thức bái sư, bây giờ có phải nên nên đi thăm ông ấy không?”

Advertisement

Vân Thường: “Tôi nghe nói chuyện có bất trắc, có trưởng lão khác muốn nhận sư huynh làm đồ đệ, trưởng lão Cừu vì vậy mà nổi giận, hai bên náo loạn không tưởng nổi”.

Ngô Bình ngây người: “Còn có người khác muốn nhận tôi làm đồ đệ?”

Vân Thường: “Đương nhiên rồi. Sư huynh hiện tại là miếng bánh thơm, rất nhiều trưởng lão đều muốn nhận sư huynh là đồ đệ đấy”.

Ngô Bình: “Không phải lúc trước cô nói, thiên tài hay không thiên tài ở Huyền Minh Giáo không quan trọng sao?”

Vân Thường cười nói: “Nếu là thiên tài bình thường, thì quả thực không có gì. Nhưng sư huynh là thiên tài siêu cấp, đương nhiên bọn họ đều muốn nhận vào mộn hạ rồi. Đúng rồi, có thể còn liên quan đến chuyện khác”.

Ngô Bình: “Chuyện gì?”

Vân Thường: “Cuộc tranh tài lớn mười năm một lần của Huyền Minh Giáo sắp bắt đầu, ba người đứng đầu trong cuộc thi sẽ được thưởng lớn. Đương nhiên đây chỉ là ngoài mặt, bên trong, nghe nói các trưởng lão cũng đang tranh đoạt tài nguyên Huyền Minh Giáo. Đệ tử của ai có thể vào được ba người đứng đầu thì người đó có thể đoạt được rất nhiều tài nguyên tốt nhất”.

Ngô Bình: “Thì ra là vậy, vậy trưởng lão Cừu nhận tôi làm đồ đệ là lựa chọn sáng suốt”.

Vân Thường: “Sư huynh, nếu không có gì bất ngờ, thì cuối cùng anh vẫn phải nhận Cừu Quang Thái làm sư phụ”.

Ngô Bình: “Mặc kệ là nhận ai làm sư phụ, đối với tôi mà nói cũng không có gì khác biệt”.

Ngay lúc này, mấy người hầu đi vào, trên người bọn họ đều có vết thương, một người trong đó mặt cũng sưng vù.

Vân Thường nhíu mày, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Một người hầu nam trong đó bật khóc: “Công tử, quản gia Vân, lúc chúng tôi xuống núi thì gặp mấy đệ tử tạp dịch, bọn họ nói mấy lời sỉ nhục công tử, chúng tôi đáp lại vài câu, kết quả bọn họ tiến lên đánh mấy người chúng tôi. Chúng tôi không phải đối thủ nên bị lép vế”.

Vân Thường tức giận nói: “Thứ vô dụng, các người cũng là đệ tử tạp dịch, sao lại không đánh được người ta chứ?”

Mấy người họ xấu hổ, đều cúi thấp đầu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5028


Sau đó, anh gọi toàn bộ tạp dịch vào viện, truyền dạy cho bọn họ một vài chiêu thức luyện hình.

Tuy nói đánh không lại thì bị đánh là đáng đời, nhưng anh cũng biết đây là do có người nhắm vào anh. Vì vậy sau khi dạy cho mấy bộ quyền pháp thì anh một mình xuống núi.

Quả nhiên, anh đi đến dưới núi, có mấy người canh chừng bên ngoài núi, đang cười đùa hi hi ha ha ở đó. Ngô Bình đi đến, bọn họ lập tức ngừng cười, liếc nhìn anh.

Khi Ngô Bình đến gần, một người trong đó bỗng khạc đờm xuống đất, mắng chửi: “Hừ, nghĩ bản thân mình là gì mà dám ở đỉnh Cô Tú chứ!”

Ngô Bình nhìn người này, cười hỏi: “Anh nói tôi sao?”

“Không sai, ông đây nói là anh đấy!”

Advertisement

Ngô Bình chỉ vào đờm dưới đất, lạnh nhạt nói: “Bây giờ tôi là chủ nhân của đỉnh Cô Tú, anh ở trước cửa chỗ tôi khạc nhổ, tôi có quyền trừng phạt anh”.

Đối phương cười lạnh: “Trừng phạt tôi? Dựa vào đồ phế vật cảnh giới Tôi Thể như anh sao?”

Thì ra, tên tạp dịch trước mặt này cũng không hề đơn giản, tu vi anh ta đã đạt đến cảnh giới Luyện Khí, thực lực không hề yếu.

“Ầm!”

Anh ta còn chưa nói xong, Ngô Bình đã đá một cước vào th*n d*** anh ta, động tác rất nhanh, ngay cả cơ hội để người này phản ứng cũng không có, ngã xuống đất, vẻ mặt đau đớn cực kỳ.

Ngô Bình đè đầu anh ta xuống bãi đờm kia, nói: “Nhổ ra thể nào, thì nuốt vào như vậy”.

Nói rồi, anh vỗ vào lưng đối phương, miệng người này hút vào, thực sự là hút ngược đàm vào lại. Bản thân anh ta cảm thấy ghê tởm, khom người dưới đất muốn nhổ ra, nhưng lại không thể.

Ngô Bình cười lạnh: “Nói, là ai bảo các anh đến đây?”

Người kia vẫn còn cứng cổ nói: “Không ai sai bảo, là ông đây tự đến!”

Ngô Bình gật đầu: “Xương cốt anh cứng nhỉ, tôi thành toàn cho anh”.

Nói rồi, anh đánh một chưởng vào lưng anh ta, linh lực tiến vào cơ thể, tu vi người này bị phế bỏ. Anh ta thê thảm thét lên, cả người cứng đờ, thất khiếu không ngừng chảy máu. Qua nửa phút, anh ta cảm thấy cả người không còn sức lực, còn không bằng người bình thường!

Anh ta vừa sợ vừa tức: “Anh làm gì tôi rồi?”

Ngô Bình thản nhiên nói: “Vừa nãy tôi đã phế tu vi của anh, sau này anh chính là một tên phế vật!”

Người này vừa nghe lập tức khóc rống lên: “Anh đúng là ác độc! Tu vi của tôi! Tu vi của tôi!”

Sau đó, anh ta lại nhìn mấy người khác: “Xương các anh cũng cứng hệt như anh ta à?”

Mấy người còn lại sợ đến mức da đầu tê rần, đều lắc đầu, một người trong đó lập tức nói: “Là đệ tử chân truyền cấp một Mã Ngoan bảo chúng tôi đến!”

Chân truyền cấp một, Mã Ngoan!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5029


Ngô Bình như có suy nghĩ, chuyện lúc trước anh lo lắng là đúng, rất nhiều người không vui khi anh vào đỉnh Cô Tú.

“Thực lực hiện tại của mình, không cần phải sợ hãi với cấp dưới Thần Thông. Nhưng đệ tử tinh anh đều là cao thủ cảnh giới Thần Thông, mình nhất định phải mau chóng cảnh giới Luyện Khí mới được”. Anh có lòng tin, một khi bước vào luyện Khí Cảnh thì có thể đối đầu với cao thủ cảnh giới Thần Thông.

Dạo dưới núi một vòng, anh lại quay về sân viện, nói với Vân Thường: “Vân Thường, anh chuẩn bị đến rừng rậm sương mù độc một chuyến”.

Vân Thường: “Sư huynh, sao đột nhiên lại muốn đến rừng sương mù độc?”

Ngô Bình cười nói: “Tu vi hiện tại của anh vẫn chưa cao, dễ bị người khác gài bẫy, vẫn nên ra ngoài tránh một thời gian là tốt nhất. Ngoài ra, anh muốn luyện chế một vài đan dược, đúng lúc đến bên kia tìm dược liệu”.

Vân Thường: “Vậy em đi cùng sư huynh”.

Advertisement

Ngô Bình lắc đầu: “Không cần đâu. Anh đã biết đường đi thế nào rồi, lần này anh tự mình đi là được, em ở lại chuyên tâm tu luyện đi”.

Vân Thường: “Sư huynh, lần này anh tiến vào rừng sương mù độc, có phải muốn đi vào vào trong rừng không?”

Ngô Bình: “Đúng vậy. Linh dược bên ngoài sớm đã bị người ta đào gần hết rồi, muốn có nhiều đan dược tốt hơn thì anh phải đi vào trong”.

Vân Thường: “Nhưng bên trong rất nguy hiểm”.

Ngô Bình cười nói: “Yên tâm, anh sẽ cẩn thận. Lần này sẽ đem theo lò luyện đan, tu luyện và luyện đan bên đó, cho đến khi đột phá đến cảnh giới Luyện Khí”.

Vân Thường rất hiếu kỳ: “Sư huynh, bây giờ anh cũng có thể dễ dàng tấn công tu sĩ cảnh giới Luyện Khí rồi, đợi sau khi anh luyện khí, chẳng phải có thể thách đấu được cao thủ cảnh giới Thần Thông rồi sao?”

Ngô Bình: “Vân Thường, cách anh tu luyện với thứ mà mọi người tu luyện có điểm khác nhau. Ví dụ bây giờ anh là luyện khiếu, người khác chỉ khai thông được một địa khiếu, còn anh khai thông được bảy mươi hai địa khiếu”.

Vân Thường giật mình: “Khai thông được bảy mươi hai địa khiếu?”

Ngô Bình gật đầu: “Cơ thể người có bảy mươi hai địa khiếu, đều có nguyên do cả. Em biết không, bảy mươi hai địa khiếu có thể khai thông bảy mươi hai loại linh lực. Những linh lực này dung hợp làm một, sẽ hình thành một loại linh khí của vũ trụ chính”.

Vân Thường cảm thấy khó tin: “Linh khí của vũ trụ chính! Chẳng trách!”

Ngô Bình: “Sau này anh vẫn sẽ khai thông ba mươi sáu thiên khiếu, anh nghĩ kết quả cũng sẽ như vậy, cũng sẽ dung hợp thành một loại linh khí nào đó của vũ trụ chính”.

Vân Thường xúc động nói: “Sư huynh đúng là thiên tài!”

Ngô Bình: “Vân Thường, sau khi quay về, anh cũng sẽ giúp em khai thông linh khiếu và thiên khiếu, để tu vi em tăng lên thêm”.

Đôi mắt xinh đẹp của Vân Thường sáng lên: “Em cũng có thể khai thông sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Anh có thể giúp em làm được”.

“Tốt quá rồi!”, Vân Thường vui mừng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5030


Lần này đến rừng sương mù độc, anh cũng không ngồi phi thuyền, mà trực tiếp dùng khinh công.

Linh khí hình thành từ việc khai thông bảy mươi hai địa khiếu khiến thân thể anh nhẹ như lông vũ, linh kình chấn động không khí, có thể tăng tốc di chuyển trên không, tốc độ không hề kém hơn phi thuyền.

Đi được chừng nghìn dặm thì tiến vào một vùng hoang dã.

Ngay lúc này, anh mơ hồ nghe thấy bên dưới vang lên tiếng kêu cứu của con gái, cùng với tiếng cười quái dị của đàn ông.

Anh lập tức dừng lại, nhìn xuống dưới. Chỉ thấy trên gò đất phía trước, có bốn người đàn ông đang đè một nữ tu xuống đất, đang muốn c** q**n áo của cô ấy.

Advertisement

Nữ tu liều chết phản kháng, nhưng tu vi của cô ấy không bằng đối phương, trên người dường như cũng có vết thương, lúc này chỉ có thể kêu la thảm thiết, âm thành đầy sự tuyệt vọng.

Ngô Bình nhíu chặt mày, đúng là buồn cười! Ban ngày ban mặt mà một đám đàn ông lại ức hiệp một cô gái yếu đuối, đúng thực không thể nói. Anh không phải kiểu thích nhúng tay vào chuyện người khác, nhưng trong xương cốt lại có tinh thần trượng nghĩa, gặp phải chuyện như vậy, vẫn không nhịn được mà ra tay tương trợ.

Anh lao xuống dưới, không lâu sau đã đáp xuống sau lưng mấy người, lạnh lùng nói: “Dừng tay!”

Bốn tu sĩ kia đang hào hứng, nghe thấy tiếng người quát lớn thì đều giật mình, lập tức tránh ra quay đầu nhìn chằm chằm Ngô Bình.

Khi bọn họ nhìn thấy chỉ có một người đến, hơn nữa tu vi dường như cũng chẳng cao gì, lập tức cười lạnh, một tên tu sĩ thô kệch trong đó cười một tiếng: “Tên nhóc, mày tìm đường chết à? Dám xen vào chuyện của ông đây, có biết chúng tao là ai không?”

Ngô Bình nhìn về phía cô gái kia, lông mày nhạt, da trắng mịn, vẻ ngoài xinh đẹp động lòng người, xinh đẹp đáng thương, cũng khó trách khiến đám nam tu này có ý nghĩ xấu với cô ấy.

Lúc này cô gái lệ rơi đầy mặt, đôi mắt xinh đẹp nhìn anh, đầy vẻ cầu xin, không lời thắng ngàn lời, khiến kiểu đàn ông bình tĩnh như Ngô Bình cũng động lòng.

Anh hắng giọng, nói: “Cô chớ sợ, tôi chắc chắn sẽ bảo vệ cô chu toàn”.

“Hừ, mày cũng không nhìn lại mình đi, bản thân mình là thứ gì, mà dám xem vào chuyện chúng tao!”. Một người đàn ông đầu trọc quát mắng, nhặt thanh trường đao dưới đất lên, nhắm đầu bổ qua.

Người này đã là tu vi Luyện Khí tầng năm, trường đao đầy chân khí, tạo ra đao khí dài nửa tấc.

Ngô Bình cũng là cao thủ võ đạo, về võ nghệ, cũng là cao thủ siêu cấp trong vũ trụ võ đạo, động tác của người này trong mắt anh quả thực đầy sơ hở, giống như nắm đấm trẻ con, nực cười vô cùng.

Anh bước ra một bước, khẽ tránh thế đao của đối phương, sau đó thân thể tiến lên trước, tay nhấn vào phần bụng của đối phương.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5031


Ngô Bình quát lớn: “Đồ vô liêm sỉ, các người thoát được sao?”

Nói xong anh cách không đánh ra một quyền, một bóng quyền ngưng tụ trên không, đánh vào người đàn ông xấu xí kia. Anh ta kêu lên, sau lưng lõm xuống, tim bị dập nát, chết ngay tại chỗ.

Hai người còn lại lần lượt cũng bị Diệp Huyên đánh một quyền, toàn bộ đều chết hết.

Giết hết bốn tên tàn ác này, Ngô Bình đi qua đỡ cô gái dậy. Thấy quần áo cô gái rách rưới, để lộ cảnh tượng tuyệt sắc, anh ben cởi áo khoác ngoài, khoác lên người cô ấy.

Cô gái khóc như mưa, quỳ xuống cảm ơn: “Đại ân đại đức của công tử, tôi đây đời này khó báo, xin hãy nhận một lạy của tôi!”

Advertisement

Ngô Bình vội giữ lấy cô ấy, nói: “Cô không cần đa lễ, dù là ai gặp phải loại người vô sỉ như vậy, cũng sẽ ra tay trượng nghĩa thôi”.

Sau đó anh nhìn xung quanh, phát hiện nơi này là nơi hoang dã, cũng không có đường nào đi được, bèn hỏi: “Sao cô nương lại đến nơi hoang vu như vậy?”

Cô gái chỉ vào cái túi dưới đất, khóc nói: “Nhà tôi bị kẻ thù làm hại, cha mẹ đã chết, tôi được một người hầu cứu thoát. Người hầu đó liều mình ngăn chặn những người truy sát cho tôi, tôi mới thoát được. Nhưng tu vi tôi không cao, cuối cùng lại bị mấy người đuổi kịp. Đám khốn kiếp kia, trước lúc giết tôi còn muốn làm nhục tôi”.

Ngô Bình nhíu mày: “Thân thế cô nương thật khiến người ta đồng cảm”.

Cô gái lại nói thêm: “Công tử, tôi tên Phương Phương, quê nhà cách nơi này hơn ba trăm dặm. Lần này lánh nạn, tôi vốn muốn đến Tà Nguyệt Thành, nhờ vả cậu tôi”.

Ngô Bình hỏi: “Tà Nguyệt Thành cách bao xa?”

Phương Phương: “Ước chừng còn hơn sáu trăm dặm nữa”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ, giúp người thì giúp tới cùng, tiễn phật đến Tây Thiên, anh nói: “Tôi có thể đưa cô đến Tà Nguyệt Thành”.

Phương Phương vui mừng: “Cám ơn công tử!”

Cô ấy vừa định cúi người cảm ơn, Ngô Bình đã vội vàng đỡ lấy cười bảo: "Chuyện nhỏ thôi, cô không cần phải như vậy. Chúng ta cứ đi tiếp về phía trước đi, nếu gặp được thị trấn thì cô thay đồ đã".

Phương Phương gật đầu: "Vâng, đều nghe theo sự sắp xếp của công tử".

Cứ thế, Ngô Bình và Phương Phương cùng nhau lên đường đi về phía Tà Nguyệt Thành.

Phương Phương cũng có cảnh giới Luyện Khí, chỉ là mới tầng một, nhưng cũng không ảnh hưởng đến lên đường. Một đường không nói chuyện, đi hơn một trăm dặm thì quả nhiên thấy được một thị trấn. Hai người bèn tiến vào, chuẩn bị mua mấy bộ quần áo.

Đi loanh quanh trong trấn, Ngô Bình tìm được một cửa hàng may đồ, ông chủ cực kỳ nhiệt tình. Sau khi lấy số đo xong, nói nửa ngày là có thể làm xong. Đợi cũng là đợi, Ngô Bình bèn dẫn Phương Phương đi đến một quán ăn trong trấn chuẩn bị ăn vài thứ.

Mỗi tiếng nói cử động của Phương Phương đều vô cùng tao nhã lịch sự, cử chỉ khéo léo cộng thêm vẻ ngoài xinh đẹp của cô ấy dọc theo đường đi đã thu hút vô số ánh mắt đàn ông.

Hai người vừa ngồi xuống đã thấy một đám người xông vào quán ăn, đi đầu là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, đằng sau có hai tên người hầu cao to và năm con chó dữ đen tuyền cao hơn nửa người trông cực kỳ hung dữ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5032


Năm con chó dữ lập tức gầm gừ, giãy giụa khỏi dây thừng muốn xông về phía linh khuyển. Thiếu niên kia cười ha ha đi tới bên cạnh Phương Phương ngồi xuống nói: "Cô nương, cô là người ở đâu thế? Lần này đi ngang qua hay thăm người thân vậy?"

Phương Phương sợ sệt xích lại gần Ngô Bình, cũng không trả lời.

Ngô Bình vỗ bàn nói: "Đừng làm phiền chúng tôi ăn cơm, lăn xa một chút!"

Thiếu niên chính là kẻ hoành hành trong trấn, ngoài cha ra thì không ai dám nói như vậy với cậu ta hết. Thiếu niên giận tím mặt, quát: "Bà mẹ nó, mày chán sống à!"

Đám người hầu đằng sau cậu ta lập tức xông lên định dạy cho Ngô Bình một bài học,

Ngô Bình lại nhàn nhạt bảo: "Đợi đã".

Advertisement

Thiếu niên hô ngừng, cười khẩy hỏi: "Sao, sợ rồi hả?"

Ngô Bình lạnh nhạt nói: "Nơi này là quán ăn của người ta, ra tay ở đây dễ phá hỏng đồ đạc. Nếu cậu muốn đánh nhau thì chúng ta đi ra ngoài đánh".

Thiếu niên hừ một tiếng nói: "Được thôi, trước khi mày chết thì tao sẽ thỏa mãn yêu cầu của mày".

Đám người kéo nhau ra ngoài, Ngô Bình cũng theo sau.

Một đám người đi đến trên đường cái, Ngô Bình liếc bọn họ một cái, nhàn nhạt bảo: “Trước khi đánh, tôi phải giới thiệu một chút. Tôi là đệ tử chân truyền đứng đầu của Huyền Minh Giáo, các người không sợ chết thì cứ thử xem!"

Câu đó vừa được nói ra, thiếu niên đã sợ tới mức run bắn người, khí thế lập tức bay hơi. Trong diện tích mấy ngàn dặm này, ai mà dám chọc vào Huyền Minh Giáo chứ! Cậu ta chẳng qua chỉ là con trai của địa chủ hống hách mà thôi, gặp đệ tử tạp dịch cũng phải gọi một tiếng thừa ngài huống chi là đệ tử chân truyền!

Mày... mày đừng có lừa tao!, thiếu niên có chút sợ hãi, lắp bắp nói.

Ngô Bình lấy huy hiệu của mình ra, lạnh lùng nói: "Mở to mắt chó của các người lên nhìn cho rõ đi!"

Dù thiếu niên có ngu ngốc thì cũng biết được huy hiệu của Huyền Minh Giáo, đúng là đệ tử chân truyền. Cậu ta sợ tới mức "Bịch" một tiếng quỳ xuống đất: "Tiểu nhân đáng chết, không biết người là Huyền Minh Giáo, mong người tha mạng!"

Ngô Bình lấy ra thân phận của mình là vì muốn khiến thiếu niên kia chuẩn bị cho mình mấy con ngựa tốt, không thì anh đã không rề rà, trực tiếp đánh chết đám ăn hại kia rồi.

Anh nói: "Tôi sẽ không giết cậu. Cậu đi chuẩn bị cho tôi mấy con ngựa tốt, tôi cần dùng".

Thiếu niên nghe vậy lập tức mừng rỡ: "Vâng, vâng, tiểu nhân đi chuẩn bị ngay".

Hai người trở lại quán ăn ăn cơm tiếp, chưa ăn xong thì thiếu niên kia đã dắt bốn con ngựa cao to tới, hai đen hai trắng trông cực kỳ uy phong.

Ngô Bình thấy bốn con ngựa đó thì không khỏi thầm khen một tiếng, nói: "Ngựa này trông được đấy, nhà cậu nuôi à?"

Thiếu niên vội vàng đáp: "Bẩm đại nhân, ba đời nhà tôi đều nuôi ngựa nên trong nhà mới có khá nhiều ngựa tốt".

Ngô Bình nghe vậy vui vẻ nói: "Hèn chi trên đường tôi gặp được nhiều ngựa tốt như vậy, ra là nhà cậu nuôi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5033


Thiếu niên: "Đại nhân có thể nhìn trúng ngựa của chúng tôi là niềm vinh hạnh của chúng tôi".

Ngô Bình thấy cậu ta ngoan ngoãn như vậy bèn hỏi: "Ngựa này của cậu, một ngày có thể đi bao nhiêu dặm?"

Thiếu niên: "Bốn con ngựa này đều là linh mã, ngày đi 1300 dặm, đêm đi 1400 dặm, chạy băng băng như gió. Hơn nữa, trong vòng hai ngày có thể không ăn không uống".

Ngô Bình liên tục gật đầu: "Quả là ngựa tốt. Bình thường thì các cậu bán ngựa này bao nhiêu tiền?"

Thiếu niên chần chờ một chút song vẫn trả lời: "Nếu một con thì khoảng tám mươi nghìn tinh tệ".

Ngô Bình hơi bất ngờ: "Mắc vậy luôn?"

Advertisement

Thiếu niên vội vàng xua tay: "Tiểu nhân không dám lấy tiền của đại nhân".

Ngô Bình ừ một tiếng nói: "Tôi làm việc luôn có quy tắc, sẽ không lấy không của cậu. Bốn con ngựa này, tôi muốn hai con, đây là một trăm sáu mươi nghìn tinh tệ", anh nói xong bèn ném cho đối phương một cái túi tiền.

Thiếu niên ngây người, ban đầu cậu ta nghĩ Ngô Bình không giết mình đã may mắn lắm rồi, hoàn toàn không ngờ tới sẽ lấy tiền. Nhưng ai ngờ, Ngô Bình chẳng những không giết, còn trả tiền ngựa cho cậu ta nữa!

Cậu ta lập tức càng kính trọng Ngô Bình hơn, nói: "Cảm ơn đại nhân!"

Ngô Bình xua tay: "Để lại hai con ngựa, cậu lui ra đi".

Thiếu niên vội vàng bảo vâng, xoay người đi ra cửa nhưng bỗng dưng lộn lại hỏi: "Đại nhân, người định đi nơi nào thế?"

Ngô Bình cười lạnh nói: "Sao, cậu hỏi tôi đi đâu để trả thù tôi à?"

Thiếu niên sợ tới mức mặt mày trắng bệch, không ngừng xua tay nói: "Tiểu nhân nào dám!"

Ngô Bình: "Vậy cậu hỏi nhiều vậy làm gì?"

Trên mặt thiếu niên thoáng hiện lên vẻ do dự rồi nói: "Đại nhân có điều không biết, từ thị trấn đi về phía bắc ba trăm dặm có một cái hầm kỳ lạ, mọi tu sĩ khi đi ngang qua, tám chín phần đều sẽ bị hại chết. Tiểu nhân hỏi đại nhân đi đâu là lo người đi ngang qua nó".

Ngô Bình lập tức cảm thấy hứng thú, hỏi: "Động ma? Đó là nơi nào?"

Thiếu niên bèn kể, động ma đã tồn tại hơn tám mươi năm, từ đời ông nội của cậu ta đã có. Hồi đó, người của Huyền Minh Giáo biết được chuyện này đã từng cử cao thủ đến kiểm tra, kết quả một đi không trở lại. Sau này, Huyền Minh Giáo lại cử ra ba lượt người tiến vào, nhưng vẫn chẳng ai trở ra, nghe nói đều là cao thủ.

Kể từ đó, Huyền Minh Giáo đã không cử người đi vào nữa, cũng liệt nó vào vùng cấm, dựng biển hiệu xung quanh cảnh cáo người đi đường đi vòng.

Ngô Bình cau mày: "Không ngờ còn có một nơi như vậy, ngay cả Huyền Minh Giáo cũng giải quyết không được luôn".

Thiếu niên: "Đúng vậy, thế nên đại nhân tuyệt đối đừng đi ngang qua nơi đó".

Ngô Bình bỗng nheo mắt lại nói: "Cậu vừa nói bên ngoài dựng lên biển hiệu. Một khi đã vậy, cậu cần gì phải quay lại bảo tôi đừng đi ngang qua nơi đó?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5034


Thiếu niên lắc đầu: "E rằng những người biết được đều đã bị hại chết".

Ngô Bình gật đầu: "Được rồi, tôi biết rồi, cậu lui ra đi".

Thiếu niên đi rồi Phương Phương mới như nghĩ đến gì đó nói: "Công tử, tôi có một chuyện muốn báo".

Ngô Bình ngó cô ấy bảo: "Nói đi".

Phương Phương lấy một cuộn da mỏng từ trong lòng ra rồi đặt lên bàn nói: "Công tử, chính vì nó mà nhà tôi mới bị kẻ thù đến diệt môn".

Ngô Bình hết sức ngạc nhiên, mở cuộn da ra phát hiện bên trong có một số đồ án kỳ lạ, nhưng lại không được đầy đủ.

Advertisement

Anh quan sát mấy lần rồi hỏi: "Đây là cái gì?"

Phương Phương: "Trước khi chết, cha đã nói với tôi thứ này có liên quan đến động ma, nhưng lại không nói rõ".

“Liên quan tới động ma?”, Ngô Bình lại nhìn một hồi rồi nói: "Không nhìn ra cái gì hết".

Anh nói xong bèn trả cuộn da lại cho Phương Phương.

Phương Phương lại đẩy trở về, nghiêm túc nói: "Ơn cứu mạng của công tử, tôi không biết báo đáp thế nào. Cái này là thứ quý giá nhất của tôi, đưa cho công tử vậy. Hy vọng sẽ có ích với công tử".

Phương Phương này cực kỳ thông minh, cô ấy biết được năng lực của mình, thứ này sẽ chỉ gây họa cho bản thân nên chẳng thà đưa cho Ngô Bình. Làm vậy chẳng những thoát được nguy hiểm, còn có thể đền đáp công ơn cứu mạng.

Ngô Bình thấy cô ấy thật lòng đưa tặng bèn gật đầu nhận lấy cuộn da.

Ăn cơm xong, hai người bèn trở về cửa hàng quần áo nhận đồ. Sau khi Phương Phương thay đồ, cả hai lần lượt cưỡi một con ngựa lên đường đi về phía bắc.

Ngô Bình cũng không có nghe theo lời thiếu niên đi đường vòng mà là đi thẳng về phía bắc.

Ngựa chạy rất nhanh, khoảng hai tiếng sau họ đã tiến vào ranh giới của động ma.

Giáp ranh động ma rõ ràng là hoàn toàn khác với bên ngoài, vừa tiến vào Ngô Bình đã cảm nhận được một sự nguy hiểm cực kỳ mãnh liệt. Anh lập tức xuống ngựa nói với Phương Phương: "Cô chờ tôi ở đây, tôi đến đằng trước nhìn thử xem".

Phương Phương vô cùng lo lắng nói: "Công tử, hay là chúng ta đi đường vòng đi".

Ngô Bình cười nói: "Đã đến đây luôn rồi, không liếc nhìn một cái thì tôi sẽ không ngủ yên nổi. Yên tâm đi, tôi sẽ không sao đâu".

Anh nói xong bèn đi về phía trước.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5035


Anh cảm thấy nó nằm im bèn dùng dao găm đào đất lên, xách một quái vật trông như con rết ra, trên lưng có vảy, miệng trông cực kỳ kh*ng b* mọc đầy răng nanh. Ban nãy, nếu anh không có sự đề phòng thì chắc đã bị nó cắn đứt một chân.

Ngô Bình lôi nó ra khỏi mặt đất, phát hiện nó vẫn chưa chết, chỉ là não bị đánh mạnh vào nên tạm thời ngất đi.

Để đề phòng sự cố, anh dùng dao găm cắt bỏ đầu nó. Trong quá trình ấy, Ngô Bình phát hiện vảy của nó vô cùng cứng, ngay cả linh lực của anh cũng khó mà xuyên thấu.

Vì vậy, Ngô Bình bèn dùng dao găm cắt bỏ một chút vảy của nó bỏ vào trong nhẫn trữ vật.

Sau khi giết con quái vật ấy, anh tiếp tục lên đường, đi được hơn mười dặm thì bỗng nhiên ngừng lại. Trước mặt anh, có một tảng đá hình thù kỳ quái cao 5m, rộng hơn 3m, trên bề mặt có hoa văn mờ nhạt như là đồ án gì đó. Ngô Bình thấy đồ án đó thì lập tức cảm thấy quen mắt, ngẫm nghĩ một hồi bèn lấy cuộn da ra.

Advertisement

Đối chiếu cả hại thì thấy đồ án trên cuộn da giống y như trên tảng đá!

Trong lòng anh chợt nảy ra một suy nghĩ: "Sao trên tảng đá lại có đồ án của cuộn da, giữa chúng có mối quan hệ gì?"

Anh đi quanh tảng đá một vòng rồi vươn tay đặt lên trên, linh lực thẩm thấu vào thì phát hiện bên trong còn có một thứ tỏa ra một luồng năng lượng có dao động kỳ lạ.

Ngô Bình hít sâu một hơi rồi đấm một quyền lên tảng đá, chợt nghe "Ầm" một tiếng, tảng đá vỡ nát, một viên ngọc màu đen lăn ra, bên trên cũng khắc đồ án giống như trên cuộn da.

Ngô Bình nhìn viên ngọc, lại ngó cuộn da lập tức hiểu ra, lẩm bẩm: "Xem ra, chỉ cần dựa theo vị trí của đồ án trên cuộn da là có thể tìm được viên ngọc có đồ án?"

Anh nghĩ vậy bèn dựa theo đồ án trên cuộn da định vị vị trí của mình. Sau đó, Ngô Bình phát hiện từ chỗ viên ngọc đi về bên trái một đoạn có thể gặp được một đồ án khác.

Vì thế, anh bắt đầu đi ngược về phía bên trái, đi được khoảng bảy, tám dặm thì thấy một cái hồ chứa nước, xung quanh mọc đầy cỏ. Ngô Bình nhìn về phía hồ nước thì phát hiện bên trong có một tảng đá màu trắng giống như một cái thớt lớn. Bề ngoài của nó cũng có hoa văn, chính là đồ án thứ hai anh phải tìm.

Mắt anh sáng lên, nhảy vào hồ nước nâng tảng đá lên rồi ném nó lên bờ, một quyền đánh nát nó.

Tảng đá hình thớt nứt ra, bên trong lại lăn ra một viên ngọc màu tím, bên trên cũng có một ký hiệu.

Ngô Bình cười, lẩm bẩm: "Xem ra, điều mình cần làm là thu gom những viên ngọc có ký hiệu và màu sắc khác nhau. Chỉ là, chúng lại có tác dụng gì đây?"

Cứ thế, anh dựa theo bản đồ tìm kiếm ký hiệu, không ngừng tìm được tảng đá có đồ án rồi đánh nát nó lấy ra viên ngọc.

Trên cuộn da có bốn mươi hai cái ký hiệu, cũng đại biểu cho bốn mươi hai viên ngọc. Khi Ngô Bình tìm đủ tất cả những viên ngọc thì bầu trời đã lộ ráng đỏ, mặt đất cũng nổi lên một lớp sương mù dày đặc.

Đặt bốn mươi hai viên ngọc lên mặt đất, anh nhìn viên này lại ngó viên kia, cũng không phát hiện chỗ nào đặc biệt.

Tìm được tất cả các viên ngọc rồi, vậy kế tiếp phải làm gì?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5036


Con rối giáp đen đi đến trước mặt Ngô Bình rồi quỳ một gối xuống đất, rũ đầu xuống.

Ngô Bình ngẩn ra, nó đang thi lễ với mình?

Ngay khi anh đang khó hiểu thì con rối kia vươn tay, trong lòng bàn tay to lớn có một bức thư.

Anh chần chờ mấy giây rồi giơ tay nhận lấy, mở ra thì bên trong có một đoạn văn, song anh lại không biết chữ đó. Nhưng khi Ngô Bình nhìn thấy nó thì trong đầu lại lập tức hiểu được ý mà nó muốn biểu đạt.

Khi anh hiểu được ý trong bức thư thì con chữ bên trên cũng lập tức biến mất.

Đại khái ý là ông ta là một tu sĩ của chủ thế giới, vì chiếm được một kiện bảo vật mà bị cao thủ đuổi giết chỉ có thể chạy đến vũ trụ Minh Cổ. Ở đây, vết thương cũ của ông ta chợt tái phát, giờ chỉ còn lại thần hồn bất diệt.

Advertisement

Nay, ông ta cần thu một người đệ tử để truyền lại công pháp và tài nguyên tu hành, sau đó cởi trói giúp ông ta.

Sau khi đọc hết thư, Ngô Bình nheo mắt lại, với kinh nghiệm của anh thì đây rất có thể là một âm mưu, có nên đi hay không đây?

Ngô Bình chỉ suy nghĩ một lát rồi vứt bức thư xuống đất, nhàn nhạt nói: "Ngại quá, tôi đau bụng, đi vệ sinh cái đã", anh nói xong bèn cất ngọc rồi rời đi.

Anh đi được mấy bước thì cảm thấy lạnh sống lưng, lập tức phóng lên cao. Dưới sự bùng nổ của linh lực, tốc độ của Ngô Bình cực kỳ nhanh, thoáng chốc đã bay ra mấy ngàn mét.

Nhưng mà, con rối giáp đen kia còn nhanh hơn. Nó nhảy bật lên, dễ dàng đuổi theo Ngô Bình. Sau đó, nó giơ tay nắm lấy chân phải anh rồi kéo một phát.

Ngô Bình lập tức dừng lại, bắt đầu rơi xuống.

Anh nheo mắt, cơ thể uốn éo, đấm một quyền vào cổ tay nó. Một quyền này, anh đã sử dụng toàn bộ linh khí kết hợp với thủ đoạn võ đạo của mình nên sức công phá cực kỳ kh*ng b*.

Rắc!

Cổ tay con rối vô cùng chắc chắn kia thế mà lại bị một quyền của anh đánh cho linh kiện bay tứ tung. Ngô Bình cũng vì thế mà thoát khỏi nó, tiếp tục bay về phía bầu trời muốn chạy khỏi địa phương quỷ quái này.

Đúng lúc này, mặt đất bỗng nổ tung, một bàn tay đen ngòm vươn ra, phút chốc đã bắt lấy Ngô Bình. Ngô Bình bị bàn tay kia nắm lấy, xương cốt cả người như cũng bị bẻ gãy, hoàn toàn không có một chút sức chống cự nào.

Bốn ngón tay túm lấy anh, trên ngón cái hiện ra một khuôn mặt người, gầy gò, có để chòm râu dê, hắn cười nhạo nói: “Này nhóc, cậu rất thông minh, không dễ bị lừa chút nào”.

Ngô Bình chớp mắt: “Tiền bối, ông là cường giả siêu cấp đến từ vũ trụ chính đó sao?”

Chòm râu dê: “Đúng thế, là tôi”.

Ngô Bình tỏ ra rất bái phục: “Tiền bối, ông có sức mạnh vô địch như vậy chắc chắn là cường giả Đạo Cảnh nhỉ?”

Chòm râu dê đỏ mặt: “Đạo Cảnh thì vẫn chưa nhưng cũng không còn xa nữa, tôi là Thần Thông tầng mười”.

Ngô Bình giơ ngón tay cái lên: “Hóa ra là cường giả Thần Thông tầng mười, vãn bối thật ngưỡng mộ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5037


Chòm râu dê hừ một tiếng: “Nơi đầu tiên tôi đi vào là thế giới Đạo Cảnh tầng mười. Ai mà ngờ trong đó lại có cấm chế của tu sĩ vũ trụ chính chứ, tôi vừa bước vào đã bị thương nặng, đành phải trốn thoát đến đây. Lúc đó tôi chỉ còn lại một chút tàn hồn, sau khi rơi xuống nơi này lại bị sức mạnh của vũ trụ trấn áp ở đây”.

Ngô Bình cảm thấy rất kỳ lạ: “Tu sĩ vũ trụ chính đến đây sẽ bị trấn áp sao?”

Chòm râu dê: “Cũng không phải. Tu vi của tôi đã gần đến Đạo Cảnh, không được phép đi vào vũ trụ Đạo Cảnh”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy tiền bối muốn tôi giúp ông thế nào?”

Chòm râu dê: “Cậu chỉ cần để tôi nhập vào trên người cậu, tôi có thể thoát khỏi sự truy đuổi của vũ trụ này”.

Ngô Bình thở dài: “Nhưng tiền bối ơi, e là cơ thể nhỏ bé này của tôi không chứa nổi một vị đại thần như ông”.

Chòm râu dê: “Cậu yên tâm, tôi có cách để thể chất của cậu mạnh hơn”.

Advertisement

Ngô Bình: “Tiền bối sẽ không xóa sạch ý thức của tôi để chiếm lấy cơ thể tôi đấy chứ?”

Chòm râu dê: “Cậu yên tâm, tôi chỉ mượn cơ thể cậu tạm thời trốn thoát mà thôi, tôi không có hứng thú với cơ thể cậu”.

Ngô Bình thở phào: “Vậy thì được”.

Lúc này bàn tay lớn chậm rãi rơi xuống đất, Ngô Bình đã bước đến trước cái hố sâu đó, đáy hố sâu đen kịt, không biết là thông đến nơi nào.

Sau khi bàn tay lớn buông ra thì biến thành một bóng người lơ lửng giữa không trung, vẫn là dáng vẻ của chòm râu dê, ông ta nói: “Tàn hồn của tôi ở bên dưới, cậu xuống dưới theo tôi đi”.

Đúng lúc này, trong đầu Ngô Bình vang lên một giọng nữ dịu dàng “Đúng xuống dưới đó”.

Ngô Bình: “Cô là ai?”

“Tôi là phần ý chí của vũ trụ Minh Cổ”, cô ta nói.

Ngô Bình giật mình: “Cô là Thiên Ý của vũ trụ Minh Cổ”.

“Có thể hiểu như vậy”, đối phương nói: “Người này muốn chiếm lấy ý chí của anh, sau đó nuốt chửng vũ trụ Minh Cổ dưới danh nghĩa của anh. Một khi ông ta mạnh hơn sẽ đoạt lấy thể xác và linh hồn của anh”.

Ngô Bình: “Tại sao cô lại muốn trấn áp ông ta?”

Đối phương nói: “Nó có ý xấu với vũ trụ Minh Cổ nên tôi phải tiêu diệt nó. Nhưng nó có pháp bảo hộ thân, tôi không thể hủy diệt nó hoàn toàn được”.

Ngô Bình: “Ký hiệu trên cuốn sách cổ là cô để lại à?”

Đối phương: “Phải, tôi đang tìm một người giống anh để trợ giúp tôi giết nó bằng cách này”.

Ngô Bình: “Tôi có thể giúp cô thế nào? Thực lực của lão này quá mạnh, tôi không cùng cấp bậc với ông ta”.

Đối phương: “Chẳng phải anh đã có tôi đây sao? Bốn mươi hai viên ngọc này được gọi là bốn mươi hai Thiên Châu, có thể lần lượt đặt nó vào trong các thiên khiếu. Có bốn mươi hai Thiên Châu này, anh có thể tạm thời dùng sức mạnh trời đất để giết người này”.

Ngô Bình khó hiểu nói: “Bốn mươi hai Thiên Châu nhưng cơ thể người chỉ có ba mươi sáu thiên khiếu mà nhỉ?”

Đối phương nói: “Địa khiếu và bầu trời chỉ có thể gián tiếp liên kết với vũ trụ chính. Ngoài ba mươi sáu thiên khiếu thì còn mười hai chủ khiếu, chúng có thể kết nối trực tiếp với vũ trụ chính”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5038


“Tất nhiên không phải. Mười hai chủ khiếu thuộc về vũ trụ Minh Cổ, nó chỉ tạm thời xuất hiện trong người anh thôi”.

Ngô Bình: “Nó sẽ ở trong người tôi bao lâu?”

Đối phương: “Đây chính là một trong những lợi ích mà anh có thể nhận được khi giúp tôi chết người này. Sau khi xong việc, tôi có thể để chủ khiếu tồn tại trong người anh một năm”.

Ngô Bình nói: “Tôi đồng ý hợp tác với cô”.

“Tốt lắm! Lát nữa lúc ông ta tăng cường thể chất cho anh, anh nhân lúc đo luyện hóa Thiên Châu”, đối phương nói.

Ngô Bình: “Được, sau này tôi gọi cô thế nào nhỉ? Gọi là Tiểu Minh được không?”

“Tùy anh”, cô ta không để tâm chuyện này lắm.

Advertisement

Cuộc nói chuyện này tưởng chừng như rất lâu nhưng thật ra chỉ trong một chốc lát. Chòm râu dê nói: “Còn chưa xuống nữa à?”

Ngô Bình cười nói: “Tôi xuống ngay đây”, sau đó anh nhảy lên rồi đáp xuống động sâu.

Sau khi rơi xuống ít nhất mười phút, anh mới đáp xuống đất, sau đó một sức mạnh kéo anh lại bay vào bên trong. Thoáng chốc anh đã bị rơi vào trong lò đan.

Đây là một lò đan cao mười mấy mét, bên ngoài có rất nhiều phù văn kỳ bí, khí tức mạnh mẽ của nó rất rõ, lò đan này chắc là của vũ trụ chính, không phải là đồ của vũ trụ Minh Cổ.

Chòm râu dê: “Lò luyện đan này cũng là một bảo vật trong vũ trụ chính, tên là lò luyện đan Cửu Chuyển, tôi khó khăn lắm mới đánh cắp được nó. Bây giờ tôi sẽ cho cậu vào trong lò, dùng ba mươi sáu loại thuốc quý, mười hai loại tiên dược và cậu để luyện chế, có thể luyện cậu thành tiên thể Cửu Chuyển, có tác dụng đến việc tăng thể chất và thần hồn”.

Ngô Bình tỏ ra rất phấn khích: “Tốt quá, tiền bối, bắt đầu ngay đi”.

Chòm râu dê cười: “Cậu đừng vội, trước khi vào trong đó, cậu uống chút thuốc này trước đi”.

Nói rồi ông ta ném một bình hồ lô lớn vào, nói: “Uống nó đi”.

Ngô Bình không hề do dự ngửa đầu uống cạn bình thuốc.

Chòm râu dê bật cười, vươn tay mở cửa lò ra rồi đẩy Ngô Bình vào trong đó, sau đó đóng sập cửa lại.

Sau đó lò luyện đan bỗng nóng lên, các loại dược khí chảy vào. Anh lập tức lấy bốn mươi hai Thiên Châu ra rồi nuốt hết xuống.

Sau đó mấy viên Thiên Châu này biến thành trạng thái năng lượng, tìm đúng đến vị trí các thiên khiếu, mở thiên khiếu ra giúp anh.

Ba mươi sáu thiên khiếu gần như mở ra cùng một lúc, ba mươi sáu linh khí đến từ vũ trụ chính xuất hiện, chúng dung hợp lại thành một loại linh khí mới hệt như địa khiếu và linh khí, nuôi dưỡng thần hồn của anh.

Ngay sau đó, mười hai viên Thiên Châu còn lại dựa vào không trung tạo ra mười hai chủ khiếu. một khi mười hai chủ khiếu này được mở ra, mười hai nguồn năng lượng siêu phàm của vũ trụ chính sẽ liên tục rót vào cơ thể anh. Những năng lượng này cũng rất mạnh mẽ, mạnh hơn linh khí do thiên khiếu và địa khiếu tạo ra nhiều.

Khí tức đáng sợ khiến Ngô Bình cảm thấy sống không bằng chết, cảm giác cả người như sắp nổ tung. Nhưng đúng lúc này, dược khí từ trong lò luyện đan lần lượt chảy vào người anh, giảm bớt áp lực và đau đớn của anh.

Tiếp theo chòm râu dê luyện chế Ngô Bình như luyện đan, Ngô Bình được bao bọc trong dược khí, rất nhiều sức mạnh xâm nhập vào cơ thể anh, cùng tạo ra tác dụng với mười hai loại năng lượng của vũ trụ chính.

Rất nhanh Ngô Bình rơi vào trạng thái hôn mê, không biết qua bao lâu anh tỉnh lại, phát hiện mình đang khoanh chân ngồi trong lò luyện đan, dược khí quanh người cũng đã biến mất. Lúc này anh cảm thấy vô cùng thoải mái, tinh lực dồi dào…
 
Thần Y Trở Lại
Chương 5039


Phải biết rằng đa số tu sĩ cả đời cũng đạt đến tiểu luyện hình, cực kỳ ít người bước vào đại luyện hình. Tu sĩ có thể đạt đến Nhật Nguyệt Song Luyện và Thiên Địa Tinh Luyện lại càng ít, dù thi thoảng có cũng chỉ là làm chiếu lệ, không bao giờ làm được chính xác và hoàn thiện như Ngô Bình.

Thoáng chốc Ngô Bình đã hoàn thành Tôi Thể tầng mười hoàn hảo, thể chất cũng tăng lên.

Chòm râu dê bật cười: “Tốt quá rồi! Kế hoạch lớn của tôi sắp thành công rồi”.

Ngô Bình lùi về sau một bước: “Tiền bối, ông chắc không nuốt lời đâu nhỉ?”

Chòm râu dê bật cười: “Gì mà nuốt lời với không nuốt lời chứ. Bây giờ cậu đã là của tôi rồi, giao mọi thứ ra đây đi”.

Ông ta bỗng chốc biến thành tia sáng màu trắng, bay vào giữa trán Ngô Bình.

Advertisement

Ngay khi tàn hồn của chòm râu dê xâm chiếm, Ngô Bình cảm nhận được một luồng sức mạnh đột nhiên phun ra từ thiên khiếu và chủ khiếu, sức mạnh này đến từ vũ trụ Minh Cổ.

Bây giờ Ngô Bình như bị vũ trụ Minh Cổ nhập vào người, khí tức vô thượng chí tôn được giải phóng ở trên người anh, trong người anh hình thành một vũ trụ Minh Cổ thu nhỏ.

Chòm râu dê vừa đi vào đã cảm nhận được sự bất ổn, tức giận nói: “Này, cậu dám âm thầm tính kế tôi!”

Ngô Bình mắng: “Này ông già, ông muốn hại tôi, tôi g**t ch*t ông thôi”.

Bây giờ chòm râu dê bị ngăn cách trong vũ trụ nhỏ, không thể sử dụng pháp bảo bên ngoài của ông ta. Ông ta vừa lo lắng vừa tức giận: “Cậu mau thả tôi ra! Tôi nhất định sẽ trả ơn hậu hĩnh cho cậu”.

Ngô Bình: “Thôi đừng gạt tôi nữa, mau đi chết đi”.

Anh vừa dứt lời, vũ trụ nhỏ kết thành một sát trận, chòm râu dê ở bên trong bị vô số sát quang đánh trúng, ông ta kêu lên thảm thiết, không lâu sau đã tan biến thành khói bụi, bay vào hư không.

Sau đó vũ trụ nhỏ biến mất, giọng Tiểu Minh vang lên: “Anh đã giúp tôi tiêu diệt được kẻ xâm lược, tôi rất biết ơn anh. Bốn mươi hai Thiên Châu này sẽ tiếp tục tồn tại trong người anh một năm. Trong khoảng thời gian này, anh có thể sử dụng nó”.

Ngô Bình: “Tiểu Minh, cô phải đi rồi sao?”

Tiểu Minh: “Đúng thế, bảo trọng”.

Cô ấy vừa dứt lời, mọi thứ lại trở nên yên tĩnh.

Ngô Bình hít sâu một hơi, tìm kiếm khắp nơi, rất nhanh đã tìm được một chiếc nhẫn ngọc được đặt trong rãnh tường đá bên cạnh. Anh cầm chiếc nhẫn ngọc lên, phát hiện đây cũng là một pháp khí chứa đồ, anh thử mở nó ra bằng linh khí của vũ trụ chính thì cảm nhận được ý thức của mình thoáng chốc đã đi vào một không gian cực lớn, bên trong chứa rất nhiều đồ vật, tất cả đều là của vũ trụ chính.

Sau đó anh dùng linh khí liên tục phá vỡ cấm chế trong chiếc nhẫn ngọc, luyện hóa nó thành công.

Thế là anh đeo chiếc nhẫn ngọc vào, vung tay lên, lò luyện đan cực lớn đó và hàng ngàn hộp dược liệu bên cạnh đều bị hút vào trong chiếc nhẫn ngọc.

Cất hết đồ vào trong, Ngô Bình nhảy lên không trung rồi bay ra khỏi hang núi, chẳng mấy chốc đã quay về bên cạnh Phương Phương.
 
Back
Top Dưới