Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3020


Thần Chiếu: "Hiện tại đã có hơn trăm người thiệt mạng, bị thương hơn ba trăm người".

Ngô Bình nheo mắt nói: "Có biết tin tức gì về những yêu quái kia không?"

Thần Chiếu: "Cái này thì Lý Dư nắm rõ".

Advertisement

Ngô Bình gọi Lý Dư tới hỏi: "Những yêu quái kia có lai lịch thế nào?"

Lý Dư: "Chủ nhân, số yêu quái này đều là thú cưng của một thế lực lớn trong hồ Ma Long".

Advertisement

Ngô Bình: "Thế lực nào?"

Lý Dư: "Đảo Băng Hoả! Diện tích đảo Băng Hoả này rất lớn, trên đảo có núi lửa và núi băng, nửa lạnh nửa nóng. Trên đảo có một thế gia tu hành, họ Đinh, có Thiên Tiên trấn giữ".

Thần Chiếu: "Mấy con yêu quái kia có một con sói tuyết, một con cá sấu lửa, đều là những hung vật được sinh ra từ đảo Băng Hoả".

Ngô Bình: "Sói tuyết và cá sấu lửa có thường xuyên đến không?"

Lý Dư: "Dăm ba ngày lại tới một lần, tôi đã từng đánh với chúng nó, kết quả là đánh không lại".

Ngô Bình cười khẩy: "So với đánh chó thì chi bằng tới tìm thẳng mặt chủ nhân của nó! Các cậu trông nhà, tôi tới đảo Băng Hoả một chuyến!"

Đảo Băng Hoả nằm ở vị trí chính giữa hồ Ma Long, từ Đông sang Tây dài hai nghìn dặm, Nam lên Bắc dài một nghìn năm trăm dặm. Phía Tây đảo quanh năm tuyết trắng, gió lạnh buốt xương, phía Đông đảo lại cực kỳ nóng bức. Nơi có thể sinh sống trên đảo là khu vực giao thoa giữa cái lạnh và cái nóng, diện tích tầm một trăm nghìn kilomet vuông.

Khu vực này nằm ở vùng trũng trung tâm, khí hậu ôn hoà, đều là đất bằng. Trên đồng bằng này, có một thế gia tu hành hùng mạnh - nhà họ Đinh.

Nhà cửa của nhà họ Đinh nối liền, trong đó có hơn mười nghìn người sống. Mật độ dân số ở cả vùng trũng này cực kỳ cao, có đến ba mươi triệu người sống ở đây.

Lúc này, trong một toà nhà lớn ở nhà họ Đinh, một con sói tuyết cao mười mấy mét đang nằm phục trên đất. Trước mặt nó là một cô gái áo đỏ xinh đẹp, cô gái sẵng giọng nói với nó: “Tuyết Nhi, mày lại ra ngoài ăn thịt người nữa à? Mày bướng quá đấy, nếu bố tao biết được, không biết sẽ dạy dỗ mày thế nào đâu".

Sói tuyết ngoan ngoãn dụi đầu vào người cô gái, tỏ vẻ nịnh nọt.

Đúng lúc này, con sói tuyết bỗng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu cực kỳ hung dữ, nhìn chằm chằm lên không trung.

Lúc này, Ngô Bình đang cưỡi kiếm quang, bay đến trên không trung đảo Băng Hoả. Anh không hề che giấu khí tức kh*ng b* và sát khí kinh thiên của mình. Anh dùng sát khí trấn áp, toàn đảo hoảng hốt.

Cô gái áo đỏ kinh hãi nói: "Ai dám xông vào đảo Băng Hoả của tôi?"

Ầm!

Cuối cùng Ngô Bình đã làm kinh động một vị Thiên Tiên trên đảo Băng Hoả, một bàn tay băng tuyết bay lên không trung, muốn lôi Ngô Bình xuống.

"Tên trộm to gan, đảo Băng Hoả là nơi mày có thể xông vào sao?", chủ nhân của bàn tay băng kia giận dữ nói.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3021


Bàn tay băng tuyết lớn kia vỡ nát trong nháy mắt rồi bốc hơi, người ở bên dưới kêu lên đau đớn, dường như đã bị thương.

Thế mà dư lực của chưởng ấn sấm sét vẫn chưa giảm, ập thẳng xuống phía nhà cửa của nhà họ Đinh. Chưởng này mà đánh xuống, không biết sẽ g**t ch*t bao nhiêu người.

Advertisement

Bỗng nhiên, một luồng khí tức khiếp người xuất hiện, có người cầm một chiếc bảo ô chống lên trời, chiếc bảo ô này phát ra vô vàn nguyệt quang, đỡ được chưởng ấn sấm sét của Ngô Bình.

Ngô Bình thấy đòn công kích của mình không phá được nguyệt quang thì hừ lạnh một tiếng, tay nắm lấy Ngũ Hành Phiên Thiên ấn, đấm mạnh xuống.

Advertisement

Ầm!

Ánh sáng ngũ sắc mạnh mẽ đánh xuống, mang theo uy lực kinh hãi thế tục. Trong đòn này, Ngô Bình thậm chí còn dùng cả ý nghĩa Chấn Ấn, hoà trộn cả hoá thân kiếm đạo sắc bén nữa.

Rắc!

Một âm thanh thanh thuý vang lên, bảo ô vỡ nát!

Nhưng anh cũng đã thu hồi chưởng ấn sấm sét, anh lạnh lùng nói: "Ai là chủ của sói tuyết và cá sấu lửa? Lăn ra đây chịu chết cho tôi!"

Giọng anh vang dậy như sấm, kiếm quang uốn lượn đầy trời, lúc nào cũng có thể chém chết người bên dưới!

Cô gái áo đỏ kia hoảng hốt, cô ta nhìn Tuyết Nhi một cái rồi nói: "Toi rồi Tuyết Nhi ơi, lần này mày gây ra hoạ lớn rồi!"

Sói tuyết nhe nanh, bỗng phóng lên trời, bổ nhào về phía Ngô Bình. Nó quen thói ăn thịt người, lại không xem Ngô Bình ra gì.

Ngô Bình thấy một con chó sói khổng lồ bổ tới liền biết nó chính là hung thủ ăn thịt người. Anh hừ lạnh một tiếng rồi lập tức tung ra kiếm quang thái cực. Kiếm quang vừa vung ra, con sói tuyết đang xông tới được nửa đường lập tức bị chém thành vô số mảnh vụn, vụn thành phân tử nhỏ nhất.

Một nhát kiếm chém chết sói tuyết, sát khí của anh càng dữ dội hơn, lãnh khốc nói: "Tôi đếm đến ba, bước ra đây chịu chết!"

Một người đàn ông áo trắng xông lên trời, ông ta đứng đối diện Ngô Bình, quan sát anh rồi ôm quyền nói: "Cậu bạn, tôi là Băng tổ của đảo Băng Hoả, cậu có gì có thể nói với tôi".

Ngô Bình: "Đảo Băng Hoả của các ông dung túng cho cá sấu lửa và sói tuyết tới đảo của tôi hại người, ăn thịt người, đã có hơn trăm người thiệt mạng và hơn ba trăm người bị thương. Hôm nay tôi đến đây để xem các người tính giải quyết thế nào!"

Sắc mặt vị Băng tổ này khó coi, ông ta nói: "Chuyện này là sơ sót của chúng tôi, nhưng mong cậu tin rằng chúng tôi không hề dung túng hai con súc vật này làm hại con người mà do chúng nó lén trốn ra ngoài".

Ngô Bình cười khẩy: "Chúng nó lén trốn ra ngoài thì các ông không có trách nhiệm gì cả à? Thế mấy trăm người chết và bị thương kia đều đáng đời à?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3022


Ngô Bình cười khẩy: "Xem ra kẻ dung túng cho cá sấu lửa làm hại người chính là thằng oắt con súc sinh mày".

Cậu thiếu niên giận dữ: "Mày dám mắng tao là oắt con súc sinh! Xích Long, ăn hắn cho tao!"

Cậu thiếu niên này được cưng chiều từ bé, coi trời bằng vung, làm vương làm tướng trên đảo, không ai dám chọc vào. Hắn đâu biết mình đã chọc phải nhân vật đáng sợ đến cỡ nào!

Advertisement

Con cá sấu lửa kia được hắn nuôi từ nhỏ, nghe lệnh lập tức gào lên, há miệng phun quả cầu lửa ra, muốn thiêu chết Ngô Bình.

Ngô Bình híp mắt, kiếm vực mở rộng, bao trùm hết tất cả mọi thứ xung quanh lại. Thoáng chốc quả cầu lửa kia đã tắt ngúm, một đạo kiếm quang bay tới, con cá sấu lửa kia bị chém nát tươm, kêu thảm rồi rơi xuống đất.

Advertisement

Băng tổ cũng cả kinh, bây giờ ông ta đang đứng trong kiếm vực của Ngô Bình, nhưng không thể nào thi triển được pháp lực của mình.

"Quỳ xuống!"

Ngô Bình lạnh lùng quát, cậu thiếu niên kia không thể kiểm soát được mình, lập tức quỳ xuống.

Ngô Bình: "Giết người đền tội, mày xứng đáng chết!"

Trong mắt cậu thiếu niên lộ ra vẻ tuyệt vọng, hắn từ từ cầm một thanh đoản kiếm lên, bắt đầu tự cắt đầu mình, từng chút, từng chút một.

"Đừng!", Băng tổ kêu lên.

Nhưng cậu thiếu niên đã hoàn toàn không khống chế được mình, hắn tiếp tục từng chút, từng chút tự cắt đầu mình. Cắt đầu xong, tay phải hắn nắm lấy đầu, sau đó tự nổ nguyên thần, chết hẳn!

Băng tổ đau buồn hét lên: "Mày thật ác độc!"

Ngô Bình nổi giận: "So với việc các người giết hại hàng trăm dân lành thì ai ác hơn? Ông cũng không thoát tội được đâu, chết đi cho tôi!"

Vù!

Hàng tỷ kiếm quang quét qua, vị Băng tổ kia hoá thành màn sương máu trong nháy mắt, không thét lên được lời nào đã chết!

Một giây sau, vô số kiếm quang phóng xuống mặt đất hệt như mưa sao băng.

Một người đàn ông mặc áo bào màu đỏ giương một màn hoả quang lên, miễn cưỡng chống đỡ được số kiếm quang này, ông ta hét lớn: "Cậu bạn xin bớt giận! Tôi là Hoả tổ của nơi này, chúng tôi bằng lòng nhận tội bồi thường!"

Ngô Bình lạnh lùng nói: "Các ông thân là người quản lý đảo, tội chết khó tha, chết đi!"

Ầm!

Anh chỉ hơi dùng lực, màn hoả quang kia lập tức bị xé toang, vô số kiếm quang xuyên qua người vị Hoả tổ này, ông ta chết không kịp ngáp! Đến thế giới Linh Đài cũng bị nổ vụn!

Sau đó, vô số tu sĩ của nhà họ Đinh chia ra trốn chạy tứ phương, nhưng kiếm vực của Ngô Bình đã mở rộng, bọn họ không thể nào thoát được.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3023


Cô gái vội nói: "Kiếm tiên đại nhân, ngài có thể đưa ra bất kỳ điều kiện gì, đảo Băng Hoả tôi sẽ dốc sức làm ngài thoả mãn!"

Ngô Bình thản nhiên nói: "Vậy thì dùng toàn bộ đảo Băng Hoả để bồi thường! Người của nhà họ Đinh cô từ nay trở thành tôi tớ của tôi! Nếu không phục thì giết sạch!"

Giọng nói của anh truyền tới tai của mỗi người nhà họ Đinh, đám người này bi phẫn cùng cực nhưng không dám phản kháng. Đến cả Băng tổ và Hoả tổ còn bị người này dễ dàng chém chết thì sao bọn họ đấu cho lại?

Advertisement

Lúc này, nhà họ Đinh phái một ông cụ đức cao vọng trọng lên, ông cụ khom người tới trước mặt Ngô Bình, ông ta quỳ xuống: "Nhà họ Đinh chấp nhận yêu cầu của ngài!"

Advertisement

Ngô Bình lạnh lùng nói: "Từ bây giờ, các người đều là nô lệ của tôi, gọi tôi là chủ nhân!"

"Chủ nhân!", ông cụ hèn mọn đáp, ánh mắt tràn ngập sự bất lực và bi thương.

Ngô Bình đáp xuống một căn nhà lớn, ngồi trong phòng khách lớn. Sau đó, tất cả nhân vật có vai vế trong nhà họ Đinh đều tới bái kiến.

Có hơn trăm người quỳ trong sảnh, Ngô Bình nhìn lướt qua một lượt, lạnh giọng hỏi: "Tôi thấy dường như các người không tu băng thì cũng tu hoả, việc này là vì lý do gì?"

Cô gái áo đỏ kia nói: "Thưa chủ nhân, pháp môn mà đảo Băng Hoả chúng tôi tu luyện chỉ có hai loại, một loại tên là Thiên Dương Quyết, loại còn lại tên Thái Âm Kinh".

Ngô Bình: "Ồ, lấy Thiên Dương Quyết và Thái Âm Kinh của các người lại đây cho tôi xem thử".

Cô gái áo đỏ nói: "Thưa chủ nhân, đảo Băng Hoả chia làm hai phần, mỗi bên đều có một tấm bia, trên bia Băng ghi chép Thái Âm Kinh, còn bia Hoả thì ghi chép Thiên Dương Quyết. Tố chất của người nhà họ Đinh chúng tôi có hạn nên chỉ lĩnh ngộ được chút da lông, thật ra không tu luyện được công pháp chân chính. Ví như Hoả tổ, ông ấy cũng chỉ lĩnh ngộ được một phần nghìn Thiên Dương Quyết".

Ngô Bình: "Ồ? Nói vậy thì thật ra không thể tu luyện được Thiên Dương Quyết chân chính sao?"

Cô gái gật đầu: "Thế thì phải cần người có tố chất kinh thiên, hoặc thiên kiêu mới có thể học được, tiếc là nhà họ Đinh chúng tôi chưa từng xuất hiện một thiên kiêu nào".

Ngô Bình hỏi cô ta: "Cô tên gì?"

Cô gái áo đỏ đáp: "Nô tì tên là Đinh Sương Nhi".

Ngô Bình: "Đinh Sương Nhi, cô dẫn tôi đến bia Băng coi thử".

"Vâng!", Đinh Sương Nhi vội đáp.

Đinh Sương Nhi dẫn đường, hai người tới Tây đảo, nơi đây chập chùng núi băng ngàn năm, cùng lớp băng tuyết dày cộm, nhiệt độ cực thấp. Với tu vi của Ngô Bình mà vẫn còn cảm thấy giá lạnh.

Đinh Sương Nhi dường như không thể nào chịu đựng được cái lạnh, run lên cầm cập, gương mặt tái xanh, Ngô Bình bèn lấy tiên y Cửu Bảo ra cho cô ta mặc. Tiên y có thể giữ ấm, vậy nên Đinh Sương Nhi mới khôi phục lại bình thường.

"Cảm ơn chủ nhân", cô ta nói: "Phía trước chính là bia Băng".

Quả nhiên, trên một ngọn núi tuyết trước mặt có một tấm bia Băng bị đóng một lớp băng tuyết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3024


Đinh Sương Nhi: "Chủ nhân, đây chính là Thái Âm Kinh. Nhưng kinh văn hàm ý quá sâu rộng, khó hiểu, thế nên tiên tổ của chúng tôi chỉ có thể hiểu được một phần rất nhỏ mà thôi".

Ngô Bình nhìn bia Băng hỏi: "Thái Âm Kinh này đã tồn tại bao lâu trên đảo rồi?"

Advertisement

Đinh Sương Nhi suy nghĩ rồi đáp: "Rất rất lâu rồi, dường như hồ Ma Long được hình thành không bao lâu thì đảo Băng Hoả đã xuất hiện rồi, lúc đó trên đảo đã có hai tấm bia".

"Người bên ngoài có biết về hai tấm bia này không?", anh hỏi.

Advertisement

Đinh Sương Nhi: "Nghe các tiền bối nói thì xưa kia đảo Băng Hoả thuộc về khu vực cấm sinh mệnh, đến Đại La Kim Tiên cũng không đến gần được. Mãi cho đến khi thời không trùng lặp, người nhà họ Đinh chúng tôi mới bất ngờ lên đảo được. Nhưng mới đầu, chúng tôi cũng chỉ dám sinh sống ở đồng bằng chính giữa mà thôi. Mãi cho đến một nghìn năm trước, Băng tổ và Hoả tổ mới chia nhau vào Băng khu và Hoả khu, lần lượt lĩnh ngộ được một phần nhỏ văn tự trên hai tấm bia".

Ngô Bình: "Nói vậy thì phải đến một nghìn năm trước nhà họ Đinh các cô mới biết trên đảo có bia văn tự. Nhưng vì nơi đây thuộc về không gian gập nên chia cách với thế giới bên ngoài, người bên ngoài không hề biết gì".

Đinh Sương Nhi gật đầu: "Đúng vậy thưa chủ nhân, nếu không những thế lực lớn kia e là đã xông vào đảo Băng Hoả lĩnh ngộ bia văn tự từ lâu rồi".

Ngô Bình ừ một tiếng rồi nói: "Cô về trước đi".

Đinh Sương Nhi lui xuống, Ngô Bình đứng lơ lửng, nhìn chằm chằm vào kinh văn Thái Âm Kinh, như đang suy nghĩ gì đó. Trước đây anh tu luyện Âm Dương Tạo Hoá Công đã đạt đến tầng Âm Dương Thái Cực rồi. Nhưng sau đó vẫn còn một tầng cao thâm hơn, Cửu Âm Cửu Dương.

Anh lờ mờ cảm nhận được, Cửu Âm mà anh đang tìm kiếm có liên quan đến tấm bia này!

Đạo Ngôn trên bia Thái Âm Kinh, trong mắt anh dần dần sinh ra biến hoá, sau đó một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện. Văn tự trên bia đã biến mất sạch, sau đó ngưng tụ thành một hình vẽ.

Hình vẽ này vô cùng phức tạp, hàm chứa đạo Thái Âm, bí mật Cửu Âm, anh chỉ nhìn một cái mà cơ thể đã rét run.

Anh phóng nhân cách tối thượng, dùng khả năng nhìn thấu vạn vật, cố hết sức lĩnh ngộ nội dung trên hình vẽ này. Nhưng trong u minh, vạn vật trong trời đất bỗng sinh một luồng ác niệm đối với anh, một nguồn năng lượng không thể chống đối bắt đầu ngăn cản anh lĩnh ngộ Thái Âm Kinh.

Trước mắt anh bắt đầu xuất hiện ảo giác, bên tai xuất hiện âm thanh lời nguyền. Kiên trì được vài phút, anh dần dần sắp không chống đỡ nổi.

Đúng lúc này, Đạo Thụ khẽ chấn động, phóng ra khí tức cuồn cuộn, giúp anh chống lại uy lực đất trời. Đồng thời, anh cảm nhận được lực công đức trong mình bắt đầu tiêu hao.

Anh làm vô số việc thiện, tích luỹ lượng lớn công đức, lúc này, số lực công đức này cũng giúp anh chống lại uy lực của đất trời.

Lúc anh lĩnh ngộ hết Thái Âm Kinh thì lực công đức đã tiêu hao sạch, sức mạnh của Đạo Thụ cũng yếu đi rất nhiều. Lúc này, khí lạnh quanh người anh hoàn toàn biến mất, tóc anh cũng biến thành màu trắng, mắt trái anh xuất hiện một Thái Âm Đồ huyền diệu, khó mà dùng lời để miêu tả.

Anh khẽ cười nói: "Thì ra đây chính là Thái Âm!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3025


Một ngày sau, trong mắt phải của anh cũng xuất hiện một hình vẽ cực kỳ phức tạp, Thái Dương Đồ, vô cùng huyền ảo, không thể miêu tả bằng lời.

Lúc này, Ngô Bình phất tay một cái, núi tuyết ở phía Tây đã biến mất, núi lửa ở phía Đông cũng tan biến. Sau đó, mây mù cuồn cuộn kéo đến trên không trung, mưa lớn trút xuống.

Advertisement

Sau một trận mưa, nơi trước đó vốn lạnh lẽo và nóng bức, cây cối lại đâm chồi non, tương lai không xa, cả đảo sẽ phủ đầy cây xanh, trở thành nơi dễ sinh sống.

Người sống trên đảo Băng Hoả đều cảm nhận được sự thay đổi của đảo, chuyện gì thế này?

Advertisement

Lúc này Ngô Bình đang ở trên một đỉnh núi trên đảo, anh ngồi xếp bằng, bắt đầu đột phá Cửu Âm Cửu Dương!

Trong cơ thể anh có hai nguồn sức mạnh, sức mạnh Thiên Dương và sức mạnh Thái Âm. Lúc này hai nguồn sức mạnh dần dần bị thuần hoá, hợp lại làm một dưới sự khống chế của Âm Dương Tạo Hoá Công.

Ngày hôm sau, Ngô Bình tu luyện thành công, cuối cùng anh cũng đã hoàn thành được Cửu Âm Cửu Dương! Đây là trạng thái sinh mệnh cao cấp hơn cả Âm Dương Thái Cực!

Lúc này, anh bắt đầu tu luyện cảnh giới thứ sáu của Địa Tiên, công pháp phụ trợ cho cảnh giới Thần Cung, Thiên Cung Bí Thuật! Thuật này có thể giúp anh tạo ra được Thần Cung Tử Phủ mạnh nhất và độc nhất vô nhị trong thiên hạ.

Thần Cung là nơi nguyên thần cư ngụ và tu luyện. Trong Thần Cung, nguyên thần của Ngô Bình sẽ kết thành thai thần. Sau khi thai thần viên mãn thì sẽ sinh ra thể sinh mệnh cao cấp hơn nguyên thần, đó là linh hồn sơ sinh!

Linh hồn sơ sinh là trạng thái sinh mệnh được hình thành sau khi nguyên thần dung hợp với năng lượng của trời đất. Linh hồn sơ sinh là sự hoà hợp giữa vật chất và năng lượng, một khi sở hữu được linh hồn sơ sinh thì thực lực của Ngô Bình sẽ tăng vùn vụt, vượt xa hiện tại. Ở Tiên Giới, tu sĩ có linh hồn sơ sinh mạnh mẽ sẽ được phong là Chân quân.

Đương nhiên, linh hồn sơ sinh của Ngô Bình có một tên gọi khác là Thần anh! Chỉ có tu sĩ cực kỳ hùng mạnh mới có được Thần anh.

Thần anh trưởng thành, sau khi trải qua Lôi Kiếp thì sẽ có thể bước vào cảnh giới Thần Hoá. Cái gọi là Thần Hoá chính là biến hoá thành thần linh!

Đương nhiên, tuyệt đại đa số tu sĩ đều không có tư cách Thần Hoá, thế nên cửa ải này chỉ để đó, dùng một vài thủ đoạn để tự lừa mình dối người mà thôi. Có vài tu sĩ, dứt khoát bỏ đi cảnh giới Thần Hoá, đột phá thẳng lên cảnh giới Long Môn phía sau.

Dãy tu luyện này, cửa ải quan trọng nhất chính là cảnh giới Thần Cung. Xây dựng Thần Cung kiên cố thì thai thần mới mạnh mẽ, thai thần mạnh mẽ thì linh hồn sơ sinh sẽ mạnh mẽ, vậy mới vượt qua được Lôi Kiếp, cuối cùng thành công Thần Hoá.

Thiên Cung Bí Thuật là một công pháp bổ trợ rất khó tu luyện, từ xưa tới nay, số người thành công cực hiếm. Thuật này cho rằng phải dùng năng lượng mạnh nhất đất trời để tạo nên Thần Cung, thế thì mới đạt được hiệu quả tốt nhất.

Ngô Bình vừa lĩnh ngộ được sức mạnh Cửu Âm Cửu Dương, vừa hay có thể dùng năng lượng huyền diệu này để tạo Thần Cung!

Nhưng xây Thần Cung cần nhiều vật liệu quý. Anh đăng nhập mạng Tiên, bảo Tiên Nhi tra cứu giúp mình. Không bao lâu sau, anh đã mua đủ hai mươi tám loại vật liệu, tiêu tốn hơn mười phẩy chín tỷ tiền báu!

Anh không có nhiều tiền như vậy nên đã liên hệ với sư tôn La Thiên Tướng. Nghe tin đệ tử sắp xây Thần Cung, La Thiên Tướng vui mừng khôn xiết, bèn chuyển ngay hai mươi tỷ cho tài khoản mạng Tiên của anh! La Thiên Tướng còn dặn đi dặn lại, bảo Ngô Bình không cần tiết kiệm, cứ mua thứ tốt nhất!

Đây chính là mức tiêu hao tài nguyên của thiên kiêu. Thiên Địa kiếm tông còn phải chật vật mới có thể bồi dưỡng một thiên khiêu như Ngô Bình. Nếu họ có hai thiên kiêu thì phải giật gấu vá vai, khó lòng đáp ứng đầy đủ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3026


Gọi nó là Thiên Cung thay vì Thần Cung vì Thiên Cung này đã sở hữu mọi thứ tốt đẹp nhất của đất trời. Nhìn từ trên xuống, nó giống như một thần điện, không gian bên trong thần điện thì bao la rộng lớn, thứ gì cũng có, kỳ diệu vô cùng.

Xây xong Thiên Cung, nguyên thần của Ngô Bình lần đầu tiên tiến vào nơi đó. Trong Thiên Cung có hai luồng ánh sáng đen - trắng, chúng đan xen biến hoá, trong chớp mắt đã tạo thành một thế giới hoàn mỹ.

Nguyên thần như được trở về nhà, thoải mái vô cùng. Sức mạnh âm dương không ngừng tôi luyện nó, giúp nó mạnh lên.

Advertisement

Thiên Cung này quá đỗi thần kỳ, về sau có thể giúp Ngô Bình khai phá Thần Tàng, rất có ích.

Advertisement

Mở ra Thiên Cung, Ngô Bình lại tu luyện thêm nửa ngày rồi rời đảo.

Về đảo Hưng Long, Ngô Bình kể lại chuyện của đảo Băng Hoả. Mọi người đều kinh ngạc. Thiên chủ Thanh Tuyết bảo: “Nếu tôi đoán không sai, có lẽ Thái Âm Kinh và Thiên Dương Kinh do Âm Dương thiên châu biến thành”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Âm Dương thiên châu? Thứ mà ngày xưa thần Ma Long và Hồng Thiên Đạo Quân đã tranh giành ư?”

Thiên chủ Thanh Tuyết gật đầu: “Cậu không hổ là người có vận khí lớn. Ngay cả thứ mà bọn họ không đoạt được cũng về tay cậu. Cừ đấy!”

Ngô Bình hỏi: “Sao Âm Dương thiên châu lại biến thành Thái Âm Kinh và Thiên Dương Kinh?”

Thiên chủ Thanh Tuyết đáp: “Âm Dương thiên châu có linh tính giống như công pháp thiên phẩm vậy, sẽ xuất hiện với đủ hình thái. Có lẽ nó vẫn luôn đợi cậu. Hoặc có thể nó chỉ hấp dẫn được cậu với trạng thái thế này”.

Cô ta nói tiếp: “Có được sức mạnh của Âm Dương thiên châu, thành tựu sau này của cậu sẽ vượt qua mọi thiên kiêu”.

Về nhà không bao lâu, Đường Tử Di đã vui sướng chạy đến gặp Ngô Bình, thông báo: “Chồng ơi, em có thai rồi!”

Suýt nữa Ngô Bình đã nhảy cẫng lên: “Mau qua đây”.

Anh quan sát tỉ mỉ, quả đúng là vậy, trong bụng Đường Tử Di đã mang thai một bé con. Hiện tại em bé còn rất nhỏ, như một chú cá con thôi, đợi đến khoảng tám tuần mới biến thành hình dạng con người.

Ngô Bình cười bảo: “Cuối cùng anh cũng được làm bố rồi”.

Đường Tử Di dịu dàng mỉm cười: “Chồng này, khi nào chúng mình kết hôn?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ: “Để anh liên lạc với bố. Ông ấy về là chúng ta bắt đầu chuẩn bị đám cưới luôn”.

Đường Tử Di gật đầu: “Tối nay bố mẹ em muốn mời anh dùng cơm. Anh có rảnh không?”

Ngô Bình cười nói: “Đương nhiên rồi. Cô chú đã thích nghi với môi trường mới chưa?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3027


Tối muộn nhưng Ngô Bình cũng không nhàn rỗi, anh cẩn thận sử dụng năng lượng của mình để cường hoá thể chất cho cô bé con nhà mình. Đúng vậy, đứa bé là con gái.

Nhưng điều quan trọng nhất là tình trạng sức khoẻ của Đường Tử Di. Anh điều động vương huyết, đồng hoá toàn bộ huyết dịch của Đường Tử Di, đạt đến trạng thái gần giống vương huyết.

Thiên Huyết Kinh của anh tu luyện được vương huyết. Vương huyết này có thể truyền cho người khác.

Advertisement

Sau khi được truyền, máu của Đường Tử Di đã tương đương vương huyết với chín mươi phần trăm chất lượng, có vương huyết sẽ giúp ích cho sự phát triển của thai nhi.

Khi trời gần sáng, cơ thể của Đường Tử Di đã được thay da đổi thịt, tựa như trở về thuở mười tám, da dẻ mịn màng hơn, thậm chí dung mạo cũng xinh đẹp hơn.

Advertisement

Ăn sáng xong, Ngô Bình và Đường Tử Di đến Vân Kinh.

Điểm đến đầu tiên là biệt thự Vân Đỉnh của nhà họ Đường.

Khi đến biệt thự Vân Đỉnh, hai người phát hiện nơi này được bảo vệ nghiêm ngặt, đã bị người khác chiếm.

Đôi lông mày thanh tú của Đường Tử Di nhíu lại: “Quả nhiên đã bị chiếm”.

Ngô Bình bảo: “Không sao, vào nói với họ”.

Cả hai đáp xuống cổng biệt thự, không ngờ hai người giữ cổng đều là Địa Tiên. Thấy có người đến, một trong hai cất tiếng hỏi: “Hai người là ai?”

Ngô Bình nói: “Nơi này là nhà chúng tôi. Tôi cho các người một ngày để chuyển ra khỏi đây. Bằng không thì tự gánh hậu quả!”

Giọng điệu của Ngô Bình rất cứng rắn. Hai người nọ nghe xong đều lộ vẻ giễu cợt.

“Nhà các người? Cho chủ nhân nhà tôi một ngày để dọn đi? Ha ha. Nhóc con có biết người sống ở đây là ai vậy?”

Ngô Bình nói: “Bất kể là ai cũng phải chuyển đi”.

Người còn lại cười khẩy: “Tôi nói thế mà dám lên mặt tiếp cơ à! Nhóc con, nói cho mà biết, người sống ở đây là Thái thú đấy!”

Ngô Bình lãnh đạm nói: “Một Thái thú cỏn con có gì ghê gớm, bảo kẻ đó ra đây gặp tôi!”

“Hỗn xược!”, một trong hai tấn công Ngô Bình, nhưng tay vừa vươn ra đã bị một luồng sức mạnh đánh gãy. Người đó ôm cánh tay mà gào thét, vội vã lùi lại.

Ngô Bình chẳng buồn quan tâm họ, kéo Đường Tử Di bay lên, cao giọng gọi: “Thái thú ở nơi này mau lăn ra đây gặp tôi!”

Giọng của anh cực lớn, toàn bộ người ở biệt thự đều nghe. Không bao lâu sau, một thanh niên bay lên không trung, giận dữ nhìn Ngô Bình: “Anh là ai mà dám đến làm càn tại nơi ở của bản Thái thú?”

Ngô Bình đưa công văn của Tổng đốc ra trước mặt đối phương, lạnh lùng nói: “Mở con mắt ra mà nhìn kĩ, tôi là Tổng đốc được Hoàng đế nước Long ngự phong!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3028


Miêu Dục vội đáp: “Vâng! Hôm nay tôi sẽ chuyển đi! Trước đó không biết đây là nhà của vợ Tổng đốc nên đã mạo phạm, mong Tổng đốc rộng lòng thứ lỗi!”

Tuy Ngô Bình không phải là cấp trên trực tiếp của Miêu Dục, nhưng nước Long có luật, Tổng đốc có quyền tiền trảm hậu tấu. Dù Ngô Bình giết Miêu Dục cũng không bị Hoàng đế trách phạt. Huống chi người có thể trở thành Tổng đốc chắc chắn không hề đơn giản, một Thái thú như Miêu Dục không bao giờ dám chọc vào!

Ngô Bình bảo: “Anh cũng không cần gấp gáp. Đều là quan trong triều, tôi sẽ không làm khó anh. Thế này đi, tôi cho anh ba ngày, anh lo thu dọn nhé”.

Advertisement

Miêu Dục đáp: “Cảm ơn Tổng đốc! Tôi nhất định sẽ nhanh chóng dọn đi”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi có nhà ở vịnh Bạch Long. Nếu anh tạm thời không có nơi ở thì có thể đến đó”.

Advertisement

Miêu Dục cười đáp: “Cảm ơn Tổng đốc đã quan tâm. Nhà rất dễ tìm, tôi sẽ tự giải quyết”.

Ngô Bình gật đầu, đang định đi về thì Miêu Dục bỗng cất lời: “Nếu Tổng đốc đã đến, hay là vào nhà ngồi một lát nhé”.

Người này là Thái thú khu Đông. Sau này nhà họ Đường chuyển về đây ở thì khu này cũng do anh ta quản lý. Vì thế Ngô Bình cũng nể mặt đối phương một chút.

Suy nghĩ giây lát, anh đáp: “Vậy làm phiền anh”.

Miêu Dục cả mừng, vội mời Ngô Bình và Đường Tử Di vào đại sảnh, người làm bưng trà nước và hoa quả lên.

Trò chuyện một lúc, Ngô Bình mới biết Miêu Dục là tán tu, không có chống lưng gì. Nhưng anh ta được Tổng đốc mới nhậm chức tán thưởng nên mới tiến cử đến đây, trở thành Tổng đốc.

Ngô Bình hỏi: “Là Tổng đốc mới đến sao?”

Tổng đốc ban đầu đã bị anh đánh chạy mất.

Miêu Dục đáp: “Phải. Tổng đốc mới vừa nhậm chức”.

Ngô Bình bảo: “Sau này nhà vợ tôi sẽ sống ở đây, ít nhiều gì cũng cần anh chiếu cố”

Miêu Dục vội trả lời: “Dù Tổng đốc không nói, tôi cũng hiểu điều đó, nhất định không phụ lòng Tổng đốc”.

Ngô Bình thấy anh ta cũng khá biết điều, đoạn nói: “Trước đó anh vừa lộ diện, tôi đã biết Thần Cung của anh có vấn đề. Nếu không chữa trị, trong vòng nửa năm, anh sẽ gặp rắc rối đấy”.

Miêu Dục kinh ngạc: “Tổng đốc còn biết y thuật sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Biết một chút”.

Miêu Dục quỳ xuống: “Mong Tổng đốc cứu tôi”.

Hoá ra Miêu Dục cũng biết vấn đề của mình, nhưng y tiên trên đời này còn ít hơn thầy luyện đan. Vậy nên anh ta đã đi khắp nơi cầu thầy chữa trị, nhưng không ai có thể giúp đỡ.

Anh ta cũng lờ mờ cảm nhận được, nếu cứ tiếp tục để như vậy thì chắc chắn sẽ có hậu quả nghiêm trọng. Bây giờ nghe Ngô Bình nói vậy, anh ta như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vã khẩn xin Ngô Bình chữa giúp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3029


“Chữa trị không khó, tôi có thể giúp anh”.

Miêu Dục đáp: “Cảm ơn Tổng đốc. Vất vả cho Tổng đốc rồi!”

Sau đó Ngô Bình dùng y thuật giúp đối phương tu chỉnh Thần Cung với đầy vấn đề kia. Đây là lần đầu tiên anh sửa chữa Thần Cung của người khác.

Advertisement

Hiếm có một lần thử sức, Ngô Bình chợt nghĩ, có thể dùng ngoại lực để cải thiện điểm thiếu sót trong tu hành của người khác không nhỉ?

Sau khi trị liệu, Miêu Dục lập tức ngồi thiền tu hành.

Advertisement

Nhân lúc rỗi rãi, Ngô Bình và Đường Tử Di đến Vân Trạch. Hồ này ở chân núi Vân Đỉnh, trong hồ có đảo Vân Mộng.

Hai người lên đảo, ở đây đã mọc đầy cỏ dại, lâu lắm rồi không có ai dọn dẹp.

Họ vừa đáp xuống đảo Vân Mộng, vài ánh kiếm từ một hòn đảo cách đó không xa bỗng bay về phía họ.

Không lâu sau, có bốn người xuất hiện trước mặt họ. Người đàn ông trung niên dẫn đầu trầm giọng bảo: “Hai người có quan hệ gì với chủ hòn đảo này?”

Lần trước Ngô Bình đã dùng Ngũ Hành Phiên Thiên ấn giết hai mẹ con ở đảo Vân Mộng. xem ra đám người này đang tìm hung thủ.

Anh lãnh đạm đáp: “Không cần hỏi nữa. Hai mẹ con ấy bị tôi giết đấy!”

Người trung niên quát: “To gan lắm! Dám giết người của đảo Kim Long chúng tôi!”

Ngô Bình bảo: “Tôi khuyên các người một câu, cút nhanh đi, bằng không sẽ liên luỵ đến thế lực đứng sau các người đấy”.

Người trung niên cười khẩy: “Anh hoàn toàn không biết đảo Kim Long hùng mạnh đến mức nào! Giờ anh có hai con đường, một là theo chúng tôi lên đảo và nhận hình phạt, hai là chúng tôi giết hai người ngay bây giờ!”

Ngô Bình bảo: “Ông chắc chắn muốn giết Tổng đốc nước Long?”

Đối phương kinh ngạc: “Gì cơ, anh là Tổng đốc?”

Ngô Bình giơ ấn Tổng đốc ra: “Chỉ cần một câu của tôi cũng có thể khiến nước Long đưa quân đến diệt đảo Kim Long!”

Người trung niên đổi sắc mặt, hừ mạnh rồi đưa người về hòn đảo khổng lồ kia.

Đường Tử Di nói: “Xem ra đối phương sợ rồi. Chồng à, tiếp theo phải làm gì đây?”

Ngô Bình bảo: “Nếu đối phương thông minh thì sẽ cử người đến xin lỗi anh. Nếu họ là một lũ ngu xuẩn, vậy thì anh sẽ thẳng tay diệt họ!”

Thần Ma Cửu Biến, lĩnh hội Cửu Âm Cửu Dương, hiện giờ Ngô Bình cực kỳ tự tin, không hề để đám người này vào mắt.

Vài phút sau, lại có mười mấy độn quang bay đến, dẫn đầu là một ông lão mặc áo vàng mũ tím, ôm quyền nói: “Đảo chủ đảo Kim Long, Mãn Tuyệt, kính chào Tổng đốc!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3030


Mãn Tuyệt vội nói: “Là hiểu nhầm thôi! Chuyện ban nãy là lỗi của người chúng tôi, mong Tổng đốc lượng thứ”.

Ngô Bình hỏi: “Hai mẹ con kia có thân phận gì ở đảo Kim Long?”

Mãn Tuyệt đáp: “Người phụ nữ ấy là vợ của một trưởng lão trên đảo, cậu trai là con của trưởng lão”.

Ngô Bình nói: “Thế à? Mời trưởng lão ấy ra đây”.

Advertisement

Một người trung niên bước ra từ phía sau Mãn Tuyệt, chính là người ban nãy. Người trung niên giận dữ nhìn Ngô Bình, rõ ràng vẫn còn rất căm thù anh.

Ngô Bình trầm giọng: “Ông để vợ hành hung, dạy con không nghiêm, cần phải trừng phạt!”

Advertisement

Người trung niên cả giận: “Anh đã giết họ rồi, còn muốn thế nào?”

Ngô Bình cười khẩy: “Con trai ông mở miệng ra là nói muốn giết hết người dân vô tội trên đảo, không có thuốc chữa. Ông là bố ruột, chắc hẳn cũng không phải hạng tốt lành gì. Bây giờ tôi cho ông hai lựa chọn, một là tôi đánh chết ông, hai là ông tự phế tu hành và từ nay ẩn cư trên đảo”.

Người trung niên vừa sững sờ vừa tức giận, nhìn sang Mãn Tuyệt, đảo chủ đảo Kim Long: “Đảo chủ!”

Sắc mặt Mãn Tuyệt rất tệ, liền ôm quyền: “Tổng đốc, người chết hết tội, tôi nghĩ không nhất thiết phải làm thế?”

Anh nhìn chằm chằm vào Mãn Tuyệt: “Ồ, có vẻ ông bất mãn với bản Tổng đốc?”

Mãn Tuyệt vội nói: “Không dám! Tôi chỉ muốn cầu xin thay trưởng lão Hoàng!”

Ngô Bình bảo: “Cầu xin cũng vô ích, tôi phải phế ông ta! Ông có thể từ chối”.

Dứt lời, trong mắt phải của anh xuất hiện một hình vẽ rất kỳ diệu, xung quanh đột nhiên nóng lên. Đây là sức mạnh Thiên Dương, khi nó và kiếm vực của Ngô Bình dung hợp, sẽ lập tức khiến những người có mặt ở hiện trường không thể chống cự. Họ đều cảm nhận được, chỉ cần Ngô Bình muốn là có thể giết tất cả họ trong nháy mắt!

“Mạnh quá!”, Mãn Tuyệt kinh ngạc biến sắc, vội nói, “Mong Tổng đốc nguôi giận. Chúng tôi chấp nhận chịu phạt!”

Ngô Bình đáp nhẹ: “Tốt”.

Mãn Tuyệt nhìn sang trưởng lão Hoàng, đoạn nói: “Trưởng lão cũng thấy rồi đấy. Hoạ do vợ con gây ra, bây giờ trưởng lão phải trả giá!”

Trưởng lão Hoàng vừa tức giận vừa đau khổ, nhưng biết mình không thể phản kháng, oán giận nhìn Ngô Bình chằm chằm: “Chỉ cần tôi còn sống, nhất định sẽ không tha cho anh!”

“Soạt!”

Ánh kiếm xuất hiện từ không trung, trong chớp mắt đã chém trưởng lão Hoàng thành thịt vụn.

Những người có mặt ở đó vô cùng bàng hoàng. Đây là đòn gì vậy? Trưởng lão Hoàng có tu vi cảnh giới Bất Tử, thế mà chưa kịp phản ứng gì đã chết ngay tại chỗ!

Ngô Bình thản nhiên bảo: “Kẻ mang lòng oán hận không thể giữ lại, bằng không sẽ có hậu hoạn”.

Mãn Tuyệt cúi đầu: “Tổng đốc nói phải”.

Ngô Bình nói: “Từ nay trở đi, đảo Kim Long là khu vực quản lý của bản Tổng đốc! Bắt đầu từ năm nay, các ông sẽ phải nộp thuế!”

Mãn Tuyệt kinh ngạc: “Tổng đốc, chẳng hay mỗi năm phải nộp bao nhiêu tiền thuế?”

Ngô Bình hỏi: “Thế phải xem tâm trạng của tôi. Nếu các ông ngoan ngoãn thì tôi thu ít, nếu các ông không vâng lời thì thu nhiều”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3031


Mãn Tuyệt: “Hải yêu đó rất xảo quệt, ăn thịt người xong thì bơi về biển đông theo thuỷ nhãn, khi nào cần ăn thịt người thì nó lại bơi qua nhãn hải đến đây”.

Ngô Bình hỏi: “Khi nào nó sẽ xuất hiện?”

Mãn Tuyệt: “Chúng thường đi theo đàn, cứ dăm ba hôm lại đến một lần. Hôm nay cách lần trước đã năm ngày, chắc nay chúng sẽ xuất hiện đấy”.

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh nói: “Thế thì tôi sẽ thủ ở thuỷ nhãn”.

Đường Tử Di: “Chồng, hay tiện thể em thử hiệu quả của Thạch Hoá Thủ luôn?”

Ngô Bình gật đầu: “Cũng được”.

Advertisement

Mãn Tuyệt đi chuẩn bị, Ngô Bình và Đường Tử Di ngồi trên một con thuyền nhỏ rồi câu cá gần đó.

Ở đây có rất nhiều cá, chẳng mấy chốc, Ngô Bình đã câu được nửa giỏ, nhưng sau đó anh lại thả phóng sinh lũ cá đi hết.

Thuỷ nhãn là một xoáy nước rất lớn, nó hút hết nước vào trong rồi chảy ra biển.

Đường Tử Di: “Chồng, em nghe nói có Long Cung ngoài biển à?”

Ngô Bình: “Ừ, đó là một trong ba thế lực lớn của đại lục Côn Luân, vào thời mạnh nhất của Tiên Quốc mà cũng không ai dám động đến nơi này.

“Toàn chân long sống ở Long Cung hả anh?”

Ngô Bình đã nghe ngóng về nơi này nên nói: “Đông Hải Long Cung có Tổ Long trấn thủ, người này có thực lực ngang với Đại La Kim Tiên”.

Đường Tử Di: “Chồng, hải yêu mà anh bảo có khi nào cũng liên quan đến Long Cung không?”

Ngô Bình: “Không cần biết có liên quan hay không, nhưng nếu chúng dám đến thì sẽ bị giết”.

Anh vừa nói dứt câu thì có một con tôm khổng lồ chui từ thuỷ nhãn lên, nó nhảy lên mặt nước, để lộ thân người dài hơn 30 mét, hai cái càng cũng dài 20 mét.

Nó vừa ngoi lên đã nhìn thấy con thuyền của Ngô Bình, vì thế hào hứng khua cặp càng lên rồi bơi đến đó.

Ngô Bình vung tay lên, một đường kiếm chém xuống, con tôm đã bị bổ làm đôi. Sau đó, Ngô Bình cất thi thể của nó đi, lát về đem nướng thì ngon phải biết.

Một lát sau, lại có một con cua ngoi lên, con này còn to hơn con tôm ban nãy. Tương tự như con tôm, vừa nhìn thấy thuyền của Ngô Bình, nó đã giơ hai cái càng lên định tấn công anh.

Lại một đường kiếm loé lên, con cua cũng đi đời nhà ma.

Cứ thế, chỉ trong nửa tiếng mà Ngô Bình đã chém chết hơn 30 con hải sản.

Cuối cùng không còn con nào xuất hiện nữa, Ngô Bình thấy hơi thất vọng, anh nói với Đường Tử Di: “Tử Di, chúng ta về thôi, mang đống hải sản này về cho người nhà nếm thử”.

Hai người bây về đảo Long Hưng, sau đó mang hải sản xuống bếp nấu rồi chia cho mọi người cùng thưởng thức.

Trong mấy ngày này, Ngô Bình đã điều dưỡng cơ thể cho Đường Tử Di ở nhà. Ba hôm sau, người nhà họ Đường đã chuyển về sơn trang Vân Đỉnh.

Họ vừa chuyển về thì học viện Võ Đạo chuyển tin đến, nhắn Ngô Bình đến học viện để tiến hành kiểm tra.

Ngô Bình đành đến đó, dẫu sao kiểm tra xong, anh cũng có thể lên thành giáo viên ba sao. Tiền lương của giáo viên ba sao cũng khả quan hơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3032


Ngô Bình đi vào tầng một thì thấy có một người thanh niên đang ngồi đọc gì đó ở bàn làm việc.

Ngô Bình gõ cửa rồi vào hỏi: “Cho tôi hỏi đây có phải nơi kiểm tra không?”

Người thanh niên ngẩng lên nhìn anh rồi hỏi lại: “Anh tên gì?”

Advertisement

Ngô Bình: “Ngô Bình”.

Người thanh niên giở danh sách rồi nói: “Anh không cần kiểm tra nữa”.

Advertisement

Ngô Bình ngẩn ra: “Tại sao?”

Người thanh niên gập danh sách lại rồi nói: “Giáo viên phải đến cấp Võ Vương, trong khi anh chỉ là võ tông, vì thế đã bị loại bỏ tư cách làm giáo viên”.

Ngô Bình cau mày: “Sao bảo chỉ cần đạt đến cảnh giới Chân Quân là được? Hơn nữa tôi còn là võ tông truyền kỳ, lẽ ra vẫn đủ tư cách chứ?”

Người thanh niên cười phá lên nói: “Võ tông truyền kỳ thì vẫn là võ tông thôi, về tu luyện tiếp đi, khi nào đột phá lên tu vi cao hơn thì chúng tôi sẽ khôi phục thân phận cho anh”.

Ngô Bình trầm mặc vài giây rồi nói: “Được, mai tôi quay lại”.

Người thanh niên ngẩn ra: “Mai quay lại ư? Anh nói thế là sao?”

Ngô Bình: “Tôi sẽ đến tháp Tiên Võ để kiểm tra thân phận Võ Vương”.

Người thanh niên bật cười nói: “Anh tưởng dễ vậy à? Ừ, cứ đi đi, nếu anh thành Võ Vương thì tôi sẽ khôi phục thân phận cho anh”.

Ngô Bình đi rồi, có thêm mấy giáo viên khác đi tới.

Một người nói: “Tu vi chưa tới mà đòi làm Võ Vương, mơ đi”.

Người khác: “Hừ, tên này mới đánh bại Võ Vương nhất phẩm Khang Tốn Thiên nên ngông lắm, phải hạ ngạo khí của cậu ta xuống mới được”.

Người đó gật đầu: “Mấy hôm nữa là bầu chọn giáo viên rồi, nếu cậu ta không được tham gia thì chúng ta cũng bớt một đối thủ”.

Người đang ngồi nói: “Tôi phải nhắc mấy người một câu, cậu ta là võ tông truyền kỳ, các người chỉ có thể chèn ép cậu ta một lúc, chứ không thể mãi mãi được”.

Mấy người kia ngơ ngác nhìn nhau, một người nói: “Tu vi của cậu ta còn thấp, cũng không có hậu thuẫn, nói chung không có tương lai”.

Dứt lời, mấy người đó đều loé lên tia sát ý. Họ đều là thiên tài của các gia tộc lớn, so ra thì tuy Ngô Bình có tư chất tốt, nhưng với họ thì anh vẫn chưa là gì.

Ngô Bình rời đi với tâm trạng hằn học, anh biết có người đang cố ý chơi xấu không cấp thân phận giáo viên cho anh.

Anh đi thẳng đến tháp Tiên Võ, có mấy người canh ở bên ngoài, nhìn thấy Ngô Bình, họ đều đứng dậy hỏi: “Có việc gì?”

Ngô Bình: “Tôi là Ngô Bình, mấy hôm trước đã đánh bại Võ Vương nhất phẩm Khang Tốn Thiên, vì thế tôi muốn vào tháp để kiểm tra lại”.

Mấy người đó nhìn nhau rồi nói: “Xin lỗi, phải có giấy phép mới được vào”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3033


Ngô Bình: “Có phải kiểm tra ở tầng tám, chín, mười nữa không?”

Cậu thiếu niên: “Nếu là Võ Vương nhất phẩm thì kiểm tra ở tầng sáu luôn cũng được, nhưng nếu anh là Võ Vương ngự danh hoặc truyền kỳ thì phải kiểm tra lại ở ba tầng này, mà kiểm tra sẽ khác lần trước đấy”.

Ngô Bình gật đầu: “Vậy thì mau lên thôi”.

Dứt lời, anh đi thẳng lên tầng sáu.

Advertisement

Ba tầng đầu tiên của tháp Tiên Võ là kiểm tra cơ bản, tầng bốn, năm, sáu và bảy thì dành cho các tu sĩ dưới cảnh giới Nhân Tiên đến Nhân Tiên và Địa Tiên. Còn tầng tám, chín, mười thì là kiểm tra tổng hợp, ba tầng cuối thì là kiểm tra cao cấp.

Kiểm tra trên tầng sáu khác tầng năm, vừa bắt đầu đã kiểm tra sức mạnh.

Advertisement

Khi Ngô Bình còn là Nhân Tiên, anh đã kiểm tra được sức mạnh rất lớn ở tầng năm. Nhưng lần này, anh chỉ tung một quyền ra thôi thì vạch sáng trên thước đo đã sáng đến tận vạch cuối.

Cậu thiếu niên: “Tốt, thần lực 500 nghìn đỉnh! Phá vỡ kỷ lục trong lịch sử, hình như anh chưa dùng hết sức đúng không? Thử lại lần nữa nhé”.

Ngô Bình: “Không cần đâu, thành tích này đủ giúp tôi thành Võ Vương nhất phẩm rồi”.

Cậu thiếu niên: “Được, tiếp theo là kiểm tra nguyên thần, anh hãy dùng nó để đánh chuông. Sau mỗi lần gõ chuông, độ khó sẽ tăng lên một bậc, Địa Tiên có thành tích cao nhất trong lịch sự có thể gõ liên tục 37 lần”.

Sau đó, Ngô Bình đã nhìn thấy một cái chuông lớn, bên ngoài có các đường vân kỳ lạ.

Ngô Bình phóng nguyên thần ra, nó được nuôi dưỡng trong Âm Dương Thần Cung nên đã mạnh mẽ hơn.

Nguyên thần tiến tới gần cái chuông rồi tung một quyền vào đó, tiếng chuông vang lên rất đó, sau đó là lần thứ hai, thứ ba. Sau đó, nó phát hiện sau mỗi lần gõ chuông, lần tiếp theo sẽ khó khiến chuông vang lên hơn.

Lần thứ 10, 11, 30, 40. Sau 40 lần, nguyên thần của Ngô Bình cũng đã mệt lả, phải biết rằng độ khó của lần thứ 40 đã gấp lần thứ 37 tám lần.

Anh thúc giục nguyên thần đánh thêm lần thứ 41.

Cheng!

Sau đó là 42.

Cheng!

Nhưng tiếng chuông của lần này đã yếu hơn hẳn.

Đến lần thứ 43 thì không có âm thành nào vang lên nữa.

Ngô Bình cau mày, sau đó thi triển sức mạnh Cửu Âm Cửu Dương để đánh nốt lần cuối.

Cheng!

Sau đó là lần 44.

Cheng!

Xong xuôi, anh thu nguyên thần lại, không định làm thêm phát nào nữa.

Cậu thiếu niên hỏi: “Không tiếp tục nữa à?”

Ngô Bình: “Độ khó ở lần thứ 44 đã gấp lần thứ 37 28 lần rồi, dừng!”

Cậu thiếu niên: “Tiếp theo sẽ vẫn chiến đấu với con rối”.

Ngô Bình: “Tôi nhớ con rối võ đạo lần trước có cấp cao nhất là 120, võ tông chí tôn một sao sẽ ngang với cấp 68”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3034


Cậu thiếu niên: “Cấp 66”.

Ngô Bình cười nói: “Thế thì Võ Vương truyền kỳ một sao không đánh lại được võ tông chí tôn một sao à?”

Cậu thiếu niên: “Ừm, về lý thì là vậy. Với thực lực hiện giờ của anh thì tôi khuyên nên bắt đầu thử từ Võ Vương truyền kỳ mười sao”.

Ngô Bình: “Tương đương với con rối cấp mấy?”

Advertisement

Cậu thiếu niên: “105, võ tông chí tôn mười sao thì tương đương với con rối cấp 120”.

Ngô Bình: “Được, bắt đầu thôi”.

Advertisement

Một con rối xuất hiện, Ngô Bình tiến lên rồi thi triển ý nghĩa võ học, chưa tới mười chiêu, anh đã hạ gục nó.

“Võ Vương chí tôn một sao”, anh nói.

Cậu thiếu niên: “Con rối cấp 128”.

Một con rối có phù quang quanh người xuất hiện, khí tức của nó bức người, nó vừa giơ tay lên đã đánh bay Ngô Bình. Thì ra con rối này đã nắm vững ý nghãi của võ học.

Hai bên giao đấu hơn trăm chiêu thì Ngô Bình mới hạ được nó.

Anh hỏi: “Võ Vương mười sao thì tương đương con rối cấp 200 à?”

Cậu thiếu niên: “Đúng thế”.

Ngô Bình: “Tôi chưa ngưng tụ nguyên anh, cũng chưa vượt Long Môn nên chắc dừng ở đây thôi”.

Cậu thiếu niên: “Kiểm tra ở tầng sáu đã xong, mời anh lên tầng tám để kiểm tra cụ thể”.

Ngô Bình: “Thôi, cậu cho tôi thân phận Võ Vương nhất phẩm luôn đi. Chờ tôi vượt Long Môn rồi sẽ kiểm tra tiếp sau”.

Cậu thiếu niên: “Cũng được”.

Ngô Bình nhận được chứng nhận Võ Vương nhất phẩm là một huy hiệu màu tím xong thì rời đi.

Anh vừa đi ra ngoài, đã nhìn thấy có một đống người chờ mình ở đây, nhưng anh không quen ai cả.

Một người trong số đó lạnh giọng nói: “Tự ý xông vào tháp Tiên Võ, chúng tôi có thể giết cậu”.

Ngô Bình cười lạnh, sau đó lấy chứng nhận thân phận của mình ra rồi nói: “Anh muốn khiêu chiến Võ Vương nhất phẩm hả? Có chắc mình đủ tư cách không?”

Trông thấy huy hiệu của Ngô Bình, mấy người kia sững sờ, không thế nào! Thường thì chỉ có cường giả cấp Tiên Quân mới lấy được huy hiệu này cơ mà!

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Tránh ra!”

Anh cầm huy hiệu rồi đi đến toà nhà màu trắng, người thanh niên lúc trước kinh ngạc nhìn anh, mãi sau mưới thở dài nói: “Đúng là võ tông truyền kỳ có khác, quá giỏi! Bây giờ, tôi sẽ khôi phục thân phận giáo viên một sao cho anh”.

Ngô Bình: “Tôi muốn kiểm tra giáo viên ba sao”.

Người kia ngẩn ra: “Giáo viên ba sao sẽ do viện trưởng đích thân kiểm tra, tôi không có quyền”.

Ngô Bình: “Không sao, anh cứ thông báo cho viện trưởng đi”.

Người thanh niên trầm mặc nói: “Được, tôi sẽ dẫn anh đi gặp viện trưởng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3035


“Võ Vương nhất phẩm là giao viên có cấp bậc cao nhất ở hiện tại rồi, mình khó mà đối phó cậu ta được rồi”.

“Cứ để cậu ta đắc ý đi, thiếu gì người muốn giết cậu ta đâu, không cần chúng ta động tay! Hơn nữa, Liên Thành Tượng cũng có kế hoạch rồi, cậu ta mà đi thì biết tay”.

Trên đường đến chỗ của viện trưởng, người thanh niên nói: “Tôi giới thiệu nhé, tôi là Liên Thành Tượng”.

Advertisement

Ngô Bình: “Anh là nhân viên của học viện à?”

Liên Thành Tượng: “Tôi phụ trách kiểm tra thôi. Tôi là người của Tiên Giới, à hình như anh không biết viện trưởng đúng không?”

Advertisement

Ngô Bình: “Viện trưởng mới có lai lịch thế nào?”

Liên Thành Tượng: “Viện trưởng là một Thiên Tôn ở Tiên Giới, mọi người hay gọi là Long Tượng Thiên Tôn, tu vi cảnh giới Kim Tiên bán bộ. À, viện trưởng còn là cháu ruột của Đại Thiên Tôn đấy”.

Ngô Bình: “Ra là thế”.

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi đến một rừng trúc, bên trong có một ngôi nhà bằng trúc, trước nhà trồng khá nhiều hoa cỏ.

Liên Thành Tượng đi đến gần nhà rồi gọi: “Cậu ơi”.

Ngô Bình ngạc nhiên nhìn anh ta, thì ra Liên Thành Tượng là cháu bên ngoại của viện trưởng, bảo sao tu vi không cao mà được làm việc ở đây.

Có người nói từ vọng từ trong nhà ra: “Vào đi”.

Liên Thành Tượng cười nói: “Thầy Ngô, mời vào, tôi chờ ở đây thôi”.

Ngô Bình gật đầu, sau đó mở cửa đi vào.

Tầng một của ngôi nhà có rất nhiều giá gỗ, bên trên có dược liệu, cổ tịch, đồ cổ, nhưng không có người.

Ngô Bình không lên tiếng mà đứng chờ trong phòng khách. Vài phút sau, anh vẫn không thấy có động tĩnh gì nên mới nói: “Viện trưởng, tôi là Ngô Bình, có việc muốn gặp ạ”.

Song vẫn không có ai đáp lời, trong lúc anh đang đắn đo thì chợt có tiếng bước chân vang lên ở bên ngoài, có người lạnh giọng nói: “Người đâu, có kẻ đột nhập vào nhà trúc của viện trưởng để cướp bí tịch, người đâu rồi”.

Ngô Bình sa sầm mặt, lập tức biết mình đã bị tay Liên Thành Tượng kia lừa, anh bước nhanh ra ngoài thì thấy đã có một tốp giáo viên đứng bên ngoài, trong số đó còn có cả viện phó.

Liên Thành Tượng tức giận nói: “To gan, dám ăn cắp đồ của viện trưởng”.

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Liên Thành Tượng, hôm nay anh tính kế tôi, sau này tôi sẽ chém anh, cho thần hồn của anh xuống âm phủ, vĩnh viễn không thể đầu thai”.

Liên Thành Tượng cười lạnh: “Nghĩ cách cứu mình trước đi, tôi có thể giết anh tại chỗ vì tội ăn cắp đồ của viện trưởng”.

Ngô Bình nói: “Thế ư? Anh ra tay thử tôi xem, tôi đảm bảo anh sẽ đi chầu diêm vương đầu nước”.

“Hỗn láo!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3036


Người này chính là Long Tượng Thiên Tôn, ông ta quét mắt nhìn rồi hỏi: “Có chuyện gì thế này? Cậu ta là ai?”

Long Tượng Thiên Tôn không biết Ngô Bình nên hỏi Liên Thành Tượng.

Liên Thành Tượng: “Viện trưởng, người này đột nhập vào nhà trúc của người để trộm công pháp, sau đó đã bị mọi người bao vây ạ”.

Advertisement

Long Tượng Thiên Tôn nhìn Ngô Bình rồi nói: “Cậu to gan nhỉ, dám ăn trộm đồ của tôi”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Chào viện trưởng, tôi muốn đăng ký thi giáo viên ba sao nên Liên Thành Tượng đã dẫn tôi đến đây. Lúc anh ta gọi bên ngoài thì có người ở trong nhà đáp lời, vì thế anh ta đã bảo tôi đi vào. Tôi chưa chạm vào bất kỳ một thứ gì trong nhà, chỉ đứng chờ, nhưng sau đó lại nghe thấy tiếng huyên náo ở bên ngoài, đi ra mới biết có người vu cho tôi tội ăn cắp. Rõ ràng Liên Thành Tượng đã bày mưu tính kế để hãm hại tôi”.

Advertisement

Long Tượng Thiên Tôn cười lạnh nói: “Bày mưu tính kế hãm hại cậu? Cậu có bằng chứng không?”

Ngô Bình: “Viện trưởng có biết lời nguyền nói dôi không ạ?”

Long Tượng Thiên Tôn: “Đúng là có lời nguyền này, nhưng cậu nhắc đến nó làm gì?”

Ngô Bình: “Vừa hay tôi lại biết cách dùng, bây giờ tôi muốn hạ lời nguyền với Liên Thành Tượng. Nếu anh ta nói dối nửa lời thì toàn thân sẽ thối rữa, hình thần cũng tan biến ngay. Tương tự, nếu người nói dối là tôi thì tôi cũng gặp tình cảnh tương tự”.

Dứt lời, anh hỏi Liên Thành Tượng: “Dám chơi không?”

Liên Thành Tượng tái mặt, đương nhiên gã ta không thể đồng ý nên nói: “Loại trộm cắp như anh thì có tư cách gì dùng lời nguyền hả? Hơn nữa, ai biết anh có định dùng chú thuật gì để hại tôi hay không?”

Ngô Bình nhìn sang Long Tượng Thiên Tôn rồi nói: “Viện trưởng, ông cũng không tin tôi à?”

Long Tượng Thiên Tôn bình thản nói: “Nếu cậu không có bằng chứng thì tôi sẽ giết cậu tại chỗ”.

Ngô Bình bật cười nói: “Hình như ông chưa có quyền giết tôi đâu”.

Anh lấy tín vật Tổng đốc của mình ra rồi nói: “Tôi đã phải chịu oan khuất ở đây nên bây giờ muốn mời hoàng đế bệ hạ của nước Long đến giải oan”.

Long Tượng Thiên Tôn ngẩn ra nói: “Cậu là Tổng đốc ư?”

Ngô Bình đã âm thầm gửi một tấu chương cho Hoàng đế, nội dung đại khái là anh đã là Võ Vương nhất phẩm, nhưng bị kẻ xấu hãm hại, hi vọng Long hoàng có thể tới hỗ trợ.

Anh biết rõ mình là Tổng đốc nên sẽ có địa vị rất cao ở nước Long, mà Tổng đốc còn là người bán mạng cho Hoàng đế nữa. Nếu bây giờ, Hoàng đế không ra mặt giúp anh thì sẽ dễ bị mất quyền uy.

“Đúng thế, tôi là Tổng đốc của nước Long”, Ngô Bình nói.

Long Tượng Thiên Tôn hừ một tiếng rồi nói: “Dù thế thì cậu đã lấy trộm đồ của tôi thì vẫn phải chịu phạt”.

Ngô Bình: “Các người bảo tôi trộm đồ, thế thử vào kiểm tra xem bên trong có mất gì không đi”.

Long Tượng Thiên Tôn quét thần niệm vào trong nhà, sau đó nổi giận nói: “Bình Long Đảm và cốc Kim Phượng của tôi mất rồi”.

Dù ở Tiên Giới thì hai thứ này cũng là báu vật. Ngày trước, để mua được chúng, Long Tượng Thiên Tôn đã tốn mấy chục tỷ tiền báu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3037


Ngô Bình nhìn về phía người đó, tên này cười lạnh nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Hay anh không dám cho chúng tôi soát người?”

Ngô Bình thờ ơ nói: “Tôi nhìn anh như vậy rồi thì anh không sống nổi một tháng nữa đâu”.

Người kia nổi điên: “Thằng khốn, mày doạ tao đấy à?”

Advertisement

Ngô Bình: “Đúng, tôi đang doạ anh đấy”.

Người kia cười lạnh: “Chưa có ai dám doạ Nguyên Hổ tao bao giờ, mày là người đầu tiên đấy”.

Advertisement

Long Tượng Thiên Tôn: “Cậu bỏ hết đồ trong người ra đây cho tôi kiểm tra, nếu không có đồ của tôi thì tôi sẽ thả cậu đi”.

Đương nhiên Ngô Bình không thể để những người này kiểm tra pháp khí trữ đồ của mình, vì anh đã cất khá nhiều đồ quý: “Muốn thế thì phải bước qua xác tôi”.

Long Tượng Thiên Tôn cau mày: “Thầy Ngô, cậu nên biết điều thì hơn”.

Ngô Bình: “Nói nhiều mà làm gì, tôi không muốn nói nữa, ai muốn đánh nhau lên lên đi”.

“Đúng là hống hách!”, người ten Nguyên Hổ cười lạnh nói: “Mày tưởng mình đánh lại được Kim Tiên bán bộ à?”

Long Tượng Thiên Tôn cũng sa sầm mặt nói: “Cậu chắc chưa?”

“Thánh chỉ đến!”

Đột nhiên có một tia sáng chiếu xuống, sau đó có một nhân viên của triều định nước Long xuất hiện, theo sau là hàng trăm cấm quân, người đó cao giọng nói: “Thánh hoàng đế của nước Long có lệnh, Ngô Bình là Tổng đốc nên không thể có chuyện ăn cắp được, yêu cầu viện trưởng mau thả người, không thì sẽ phạm trọng tội, khâm thử!”

Nghe thấy thánh chỉ xong, tất cả mọi người đều ngẩn ra, không ai biết tại sao Hoàng đế của nước Long lại đứng về phe Ngô Bình.

Long Tượng Thiên Tôn nổi giận: “Tiêu Nguyên Tôn! Ông dám nói chuyện với tôi thế à?”

Người đọc thánh chỉ sầm mặt nói: “Viện trưởng, ông hãy cẩn thận lời nói, gọi thẳng tên của Hoàng đế ra như vậy là phạm trọng tội”.

Long Tượng Thiên Tôn lạnh giọng nói: “Học viện Võ Đạo do tôi toàn quyền quản lý, tôi phải xử lý người này”.

Người kia bình thản nói: “Tôi có mang một bảo bối đến, đó là Nghịch Quang Châu, nó có thể quay ngược thời gian, cho chúng ta thấy được những việc xảy ra vào nửa tiếng trước”.

Long Tượng Thiên Tôn: “Lấy đây tôi xem”.

Người kia lấy một viên châu ra, bên trong có các phù văn kỳ diệu. Ông ấy đi đến trước ngôi nhà trúc, sau đó thi triển hạt châu. Ngay sau đó, hạt châu đã loé sáng rồi rơi xuống đất.

Trong màn sáng ấy, một cảnh tượng diễn ra trong quá khứ đã xuất hiện, Liên Thành Tượng dẫn Ngô Bình đến trước nhà trúc rồi hai người nói gì đó, tiếp theo Ngô Bình đã đi vào trong.

Sau đó là đến cảnh tượng bên trong nhà, Ngô Bình chỉ đứng im một chỗ, nhưng xung quanh anh không hề có bình và chén quý của Long Tượng Thiên Tôn xuất hiện.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3038


Liên Thành Tượng nổi điên nói: “Vớ vẩn! Tôi bảo anh trộm đồ khi nào? Anh giỏi nhỉ, mình trộm đồ mà dám vu oan cho thầy Ngô, không thể tha thứ được”.

Nguyên Hồ đần mặt ra, đang định giải thích thì Long Tượng Thiên Tôn dã vung tay lên khoá miệng hắn lại.

Long Tượng Thiên Tôn không phải kẻ ngốc, đương nhiên ông ta biết chuyện này có liên quan đến đứa cháu bên ngoại của mình. Nhưng dẫu sao Liên Thành Tượng cũng là cháu của ông ta nên ông ta phải lấp l**m chuyện này phòng hậu hoạ.

Advertisement

Khoá miệng Nguyên Hổ xong, Long Tượng Thiên Tôn cười nói: “Ra là hiểu lầm, thầy Ngô, cậu đã được rửa oan rồi”.

Vị quan triều đình nói: “Tổng đốc Ngô, bệ hạ bảo nếu rảnh thì mời người vào cung chơi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Thần nhất định sẽ đến”.

Vị quan triều đình gật đầu nói: “Lão nô là thái giám của nha môn, Tổng đốc cứ gọi là Trác công công”.

Ngô Bình: “Phiền Trác công công phải vất vả đến đây rồi”.

Trác công công xua tay: “Chuyện nhỏ thôi”.

Dứt lời, Trác công công nhìn sang Long Tượng Thiên Tôn rồi nói: “Viện trưởng, xin cáo từ”.

Trác công công đi rồi, Long Tượng Thiên Tôn lại sầm mặt nói: “Thầy Ngô, kiểm tra giáo viên ba sao phải chờ đến cuối năm nên cậu cứ về đi”.

Ngô Bình biết Long Tượng Thiên Tôn cố ý không kiểm tra cho mình, anh rất bực nhưng giờ không thể làm gì được nên đành nói: “Được”.

Ngô Bình rời khỏi đó rồi về chỗ ở của mình, anh về thì không thấy nhóm Diệp Huyền đâu. Hỏi thăm mới biết là nơi đây đã bị học viện thu hồi, nhóm Diệp Huyền cũng bị đuổi khỏi học viện.

Ngô Bình tức điên người, anh vung tay chém một đường kiếm lên cao. Đường kiếm ấy chẻ đôi không gian, để lộ ra hư không tăm tối! Đường kiếm của anh rơi xuống khiến ai trong học viện Võ Đạo cũng phải dựng tóc gáy.

Long Tượng Thiên Tôn cũng hết hồn vì đường kiếm ý mạnh mẽ ấy! Nếu không ngờ đã đột phá lên cảnh giới Kim Tiên bán bộ, khéo ông ta còn bị ảnh hưởng bởi nó.

Lúc này, Long Tượng Thiên Tôn đang lườm cháu ngoại của mình rồi nói: “Thành Tượng, hôm nay cháu hơi quá đáng rồi đấy, Ngô Bình này là thiên kiêu, lẽ ra học viện nên dốc toàn lực để bồi dưỡng, chứ không phải dồn cậu ta vào thế bí như vậy”.

Liên Thành Tượng cũng biết được tính nghiêm trọng của vấn đề nên quỳ xuống nói: “Cậu ơi, trước đó cháu thấy cậu ta hống hách nên muốn dạy cho cậu ta một bài học thôi, ai ngờ cậu ta lại giỏi đến thế. Cậu, rõ ràng là cậu ta không phục nên mới chém một kiếm lên cao như vậy, kiểu muốn bày tỏ sự bất mãn với cậu đấy ạ”.

Long Tượng Thiên Tôn hừ một tiếng rồi nói: “Dù cậu ta là thiên kiêu thì cũng chỉ mới ở cấp Địa Tiên thôi, không đáng để mắt đến”.

Nguyên Hổ vội nói: “Ý của viện trưởng là chúng ta sẽ tìm cơ hội để hạ nó ạ?”

Long Tượng Thiên Tôn lạnh giọng nói: “Hôm nay mà không bị các người xúi giục thì Thành Tượng có làm liều vậy không?”

Mấy người kia cúi đầu xuống, song Long Tượng Thiên Tôn không trừng phạt ai, mà chỉ nói: “Xem ra Hoàng đế đang lôi kéo Ngô Bình về phe mình, chúng ta với bên đó luôn không ưa nhau, nếu Ngô Bình không hàng phục bên mình thì cũng thể để cậu ta đi phục vụ cho phe khác được”.

Dứt lời, ông ta nhìn mọi người rồi nói: “Ba người hãy nghĩ cách triệt tiêu Ngô Bình, nếu không làm được thì đừng quay lại đây”.

Ba người kia ngơ ngác nhìn nhau rồi đồng thanh nói: “Vâng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3039


“Tiền bối, chúng đệ tử làm người mất mặt rồi ạ”, Diệp Huyền căm phẫn nói: “Đích thân viện phó dẫn người đến đuổi chúng đệ tử đi, vì thấy quá xấu hổ nên chúng đệ tử không dám báo cho tiền bối biết”.

Ngô Bình thờ ơ nói: “Tạm thời rời khỏi học viện là tốt nhất, mấy đứa đi theo tôi”.

Diệp Huyền: “Đi đâu ạ?”

Advertisement

Ngô Bình: “Sắp bắt đầu đại hội Tiên Truyền rồi, mấy đứa hãy chăm chỉ tu luyện, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng đến tham gia đại hội”.

Đại hội Tiên Truyền của đại lục Côn Luân là buổi thịnh hội mà Thiên Đạo Môn tuyển chọn nhân tài, ai được chọn sẽ được vào đại điện Tiên Truyền và nhận truyền thừa vô thượng.

Advertisement

Sau đó, người này sẽ được gia nhập Thiên Đạo Môn.

Diệp Huyền: “Sư phụ, đệ tử thấy chúng ta không cần phải rời khỏi học viện Võ Đạo, giờ người vẫn là giáo viên nên người cứ dạy chúng đệ tử đi ạ, cho đám người kia sáng mắt ra”.

Ngô Bình cười nói: “Ý anh là tôi cứ đào tạo một nhóm thiên tài trước hả?”

Diệp Huyền gật đầu: “Với tài năng của sư phụ thì có khó đâu ạ”.

Ngô Bình: “Thôi, Long Tượng Thiên Tôn của học viện Võ Đạo không có thiện cảm với tôi, mà ở đây thì ông ta là chủ, dù tôi có giỏi đến mấy cũng chẳng để làm gì. Như thế thà tôi dành hết tâm huyết dạy riêng cho các anh còn hơn”.

Thật ra, nền móng tu luyện của nhóm Diệp Huyền đã rất vững rồi, thành tựu trong tương lai chắc chắn sẽ vô hạn.

Ngô Bình: “Để tôi giúp mọi người đột phấ lên cảnh giới Linh Biến, sau đó sẽ đến cụ kiểm tra, nếu ai thành Chân Nhân thì có thể dễ dàng gia nhập các môn phái lớn”.

Ngô Bình đang nói chuyện với nhóm Diệp Huyền thì thấy bên ngoài có sát khí bùng lên.

Anh liếc nhìn rồi vẫn bình thản nói tiếp: “Nhóm người kia vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, còn đuổi theo đến tận đây để hại tôi”.

Diệp Huyền ngạc nhiên nói: “Tiền bối, chính là những người đã gây khó dễ cho người ở học viện ạ?”

Ngô Bình: “Có lẽ chuyện này cũng là ý của Long Tượng Thiên Tôn”.

Diệp Huyền nổi giận: “Đúng là lũ vô sỉ, tiền bối mạnh vậy mà cũng dám hại người”.

Ngô Bình: “Tiền lương của giáo viên năm sao một năm là 30 tỷ tiền báu, nhiều thế thì đương nhiên Long Tượng Thiên Tôn phải sắp xếp cho người của mình được hưởng, trong khí đó tôi lại không phải người của ông ta nên ông ta không muốn tôi làm giáo viên”.

Diệp Huyền thở dài nói: “Nếu ông ta làm thế thì học viện Võ Đạo sẽ ra sao?”

Ngô Bình: “Một khi con người nằm quyền lực trong tay thì hiếm khi nghĩ đến lợi ích chúng, dù có là Thiên Tôn thì cũng vậy thôi”.

Diệp Huyền: “Tốt xấu gì cũng đến cấp bậc ấy rồi mà lại để người khác coi thường chỉ vì lợi ích cá nhân”.
 
Back
Top Dưới