Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2280


Nhưng muốn lấy tinh trần ra thì khá phức tạp, phải cần một quá trình tinh luyện lằng nhằng. Mà người tu hành không làm được, buộc phải dựa vào sức mạnh của công nghiệp hiện đại.

Vì thế, anh đã cầm một ít đá về, bắt đầu nghiên cứu cách tinh luyện tinh trần ở bên trong.

Advertisement

Mấy ngày sau đó, Ngô Bình chỉ tập trung vào chuyện này, đồng thời vẫn luyện chế thuốc cho các thành viên của nhóm linh đánh thuê Ma Ám.

Đến ngày thứ tư, anh đã vẽ xong sơ đồ quy trình công nghệ tinh luyện, sau đó bảo Đường Băng Vân đi mua những đồ dùng cần thiết như máy nghiền, máy li tâm cỡ lớn, thuốc thử…

Advertisement

Chẳng biết thế nào, Ngô Bình lại thành nhà hoá học.

Khi Đường Băng Vân đi mua đồ thì Ngô Bình tiếp tục đi tìm tinh hạch. Ghi-nên có diện tích khá nhỏ nên việc tìm kiếm cũng dễ dàng, vì thế anh không vội mà cứ tìm lần lượt.

Ngày thứ 11 sau khi đến Ghi-nê, t** ch**n mà Ngô Bình mua đã đến đây, ngoài ra còn có hai tàu trục hạm, tên lửa và tàu ngầm, đi cùng còn có người điều khiển.

Đương nhiên Ngô Bình phải trả công cho người điều khiển, hai bên có hợp đồng là những người này phải ở lại Ghi-nê ít nhất một năm, để hướng dẫn người bên này sử dụng.

Cứ thế, Ghi-nê đã có hải, lục và không quân của mình, không lâu nữa sẽ có thêm trạm tên lửa. Đương nhiên, muốn làm vậy thì cần vốn rất lớn.

May mà Ngô Bình không thiếu tiền.

Hôm nay, Wajih tuyên bố bổ nhiệm cho Ngô Bình làm tổng thống lĩnh ba quân, đến nay anh chính thức nắm quyền ở Ghi-nê.

Khác với Wajih, Ngô Bình nắm quyền điều hành ở đây chỉ vì tinh trần thôi, cho nên anh bắt đầu tuyển thợ mỏ.

Anh tính mỗi thợ mỏ đào được hai tấn khoáng thạch một ngày, muốn lấy một lạng tinh trần thì cần ít nhất 1400 tấn khoáng thạch.

Ngô Bình không hề bạc đãi các thợ mỏ, anh trả cho 300 một ngày công. Đương nhiên là tiền Viêm Long, vì mấy hôm trước, Ghi-nên cũng đổi sang dùng tiền Viêm Long rồi.

Mỗi người 300, vậy là mỗi ngày anh phải trả hơn 400 triệu tiền lương cho các thợ mỏ, một năm sẽ là mấy trăm tỉ, vậy là ngang với thu nhập của quản lý hay nhân viên kỹ thuật rồi.

Đường Băng Vân tìm người lên kế hoạch xây nhà máy tinh luyện, mỗi năm đầu tư khoảng 200 tỷ.

Tuy mức đầu tư cao, nhưng Ngô Bình vẫn phải làm. Hơn nữa, còn phải tuyển nhiều thợ mỏ, để nâng cao mức sống cho người dân nơi đây. Trước đó, người lao động phổ thông của Ghi-nê chỉ kiếm được hơn chục đồng một ngày, vậy là giờ đã gấp 300 lần, tiền lương một ngày đã bằng cả tháng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2281


Đến đây rồi, Lý Mai mới phát hiện Ngô Bình là tổng chỉ huy ba quân - người có quyền hạn lớn nhất tại đây. Vậy thì còn gì phải lo nữa? Cô ấy lập tức mua lại các xí nghiệp lạc hậu chuẩn bí tuyên bố phá sản ở Viêm Long với giá thấp, sau đó chuyển đến Ghi-nê.

Cùng lúc đó, Lý Mai có ý kiến muốn đổi tên nước Ghi-nê thành nước cộng hoà Đông Tinh. Sau đó sẽ thành lập công ty cơ sơ hạ tầng để sửa đường, xây cầu, phát triển kiến trục hạ tầng.

Nhưng đây không phải chuyện ngày một ngày hai nên Ngô Bình cũng không vội, có Chu Thanh Nghiên và Lý Mai ở đây, anh không phải lo gì nữa. Nên hầu hết thời gian, anh đều dành để tìm tinh hạch.

Advertisement

Sau gần một tháng đến nước Đông Tinh, Ngô Bình vẫn chưa tìm thấy tinh hạch. Nhưng anh phải về nước vì sắp đến tết Nguyên Tiêu rồi.

Anh đã hứa với Trương Thiên Hoành là giúp ông ấy mở cấm chế vào dịp tết Nguyên Tiêu, giờ chỉ còn ba ngày nữa nên anh phải về thôi.

Trưa nay, anh đã về đến Thiên Kinh.

Advertisement

Anh vừa xuống máy bay thì Trương Lệ đã gọi tới.

“Tiểu Bình, con đang ở đâu đấy? Có rảnh không?”

Ngô Bình: “Con đang ở Thiên Kinh rồi, có chuyện gì thế mẹ?”

Trương Lệ cười nói: “Tiểu Bình, mấy hôm nữa, mẹ sẽ đi gặp mấy cô bạn”.

Ngô Bình nhớ là mẹ mình có mấy người bạn rất thân.

Anh hỏi: “Mẹ định đi chơi với mấy cô ấy ạ?”

Trương Lệ: “Giờ cũng rảnh, mẹ định đi chơi mạt chược hoặc dạo phố với các cô ấy”.

Ngô Bình: “Vâng”.

Trương Lệ cười nói: “Tiểu Bình, tối nay nhà mình sẽ đến nhà cô Tôn Hiểu Hồng chơi”.

Ngô Bình nhớ ngày xưa, cô Tôn này đã lấy một đại gia ở Hải Thành nên cuộc sống rất khá, anh nói: “Vâng”.

Trương Lệ: “Mẹ muốn con đi cùng, cô Tôn có một cô cháu gái xinh lắm, cô ấy định giới thiệu cho con”.

Ngô Bình chán nản: “Mẹ, con có bạn gái rồi mà, mẹ đừng giới thiệu thêm cho con nữa, con không đi đâu”.

Trương Lệ: “Tiểu Bình, không chỉ có thế đâu. Chồng của cô Tôn bị bệnh, mẹ biết con giỏi chữa bệnh nên mới muốn con đến khám cho chú ấy một thể”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Được rồi, con sẽ đi. Nhưng mẹ không được giới thiệu ai cho con đâu đấy, con không cần đâu”.

Trương Lệ: “Được rồi”.

Nhận địa chỉ xong thì Ngô Bình cúp máy.

Buổi tối mới phải tháp tùng mẹ mình đi chơi nên anh không vội, mà đến tổng bộ của Thiên Long trước.

Bây giờ, ngày nào Diệp Thần cũng tu luyện ở đây nên tiến bộ rất nhanh, loáng cái đã cảnh giới Thần rồi, chẳng mấy mà đột phá lên Tiên Thiên.

Ngô Bình vừa chỉ dẫn cho Diệp Thần tu luyện, vừa giải quyết vài việc của Thiên Long.

Diệp Thần rất có tiềm lực nên Ngô Bình muốn bồi dưỡng anh ta thành người kế nghiệp mình làm Long chủ của Thiên Long. Như vậy, anh sẽ có nhiều thời gian để tu luyện và luyện đan.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2282


Sau đó, anh thay đồ rồi đến khách sạn gặp mẹ, tiếp theo cùng đến nhà của Tôn Hiểu Hồng.

Chồng của Tôn Hiểu Hồng tên là Nguỵ Lập Tân - một đại gia của đất Hải Thành, chuyên linh doanh đá quý và bất động sản. Mấy năm gần đây, nhà họ Nguỵ đã thu nhỏ việc kinh doanh rồi chuyển nhà đến Thiên Kinh.

Ngô Bình lái xe chở mẹ mình đến nhà họ Nguỵ. Nhà họ nằm trong khu nhà giàu ở Thiên Kinh, mỗi căn đều có gia mấy chục triệu.

Advertisement

Khi đến nơi, Ngô Bình chợt cảm thấy có một luồng thần niệm rất mạnh đang khoá chặt nơi này. Anh cau mày vì thế người này thật vô lễ.

Anh nhanh chóng phóng thần niệm ra để phản công lại, nhưng sau đó anh đã phải ngẩn ra vì thần niệm tấn công anh lại phát ra từ một tấm bia đá.

Advertisement

Tấm bia đá này cao chục mét, rộng bốn mét, dày nửa mét, toàn thân một màu xám xịt, mặt bia có các bùa chú kỳ lạ cùng năm chữ đỏ đá trừ tà Đông Nhạc.

“Sao đá lại phóng thần niệm được nhỉ?”, anh thử kết nối thần niệm với nó thì nó lập tức đẩy anh ra.

Ngô Bình tạm thời bỏ qua chuyện này rồi lái xe đến nhà họ Nghiêm.

Biệt thự của nhà họ không to lắm, chỉ honư 300 mét vuông, điều khiến anh ngạc nhiên là với khối tài sản của nhà họ Nghiêm thì họ phải ở nhà to hơn mới phải.

Tôn Hiểu Hồng đã đứng chờ sẵn bên ngoài, nhìn thấy Ngô Bình và Trương Lệ, bà ấy cười nói: “Chị Lệ, Tiểu Bình, hai mẹ con đến rồi à, mau vào nhà đi”.

Hai mẹ con Ngô Bình vào nhà thì thấy không có khách khác, họ đến đầu tiên.

Tôn Hiểu Hồng tự rót trà cho họ rồi cười nói: “Chị Lệ, Chỉ Tinh ở trên tầng, để em gọi con bé”.

Ngô Bình nghe thấy thế thì nói ngay: “Cô ơi, cháu có việc hỏi cô ạ”.

Tôn Hiểu Hồng đành ngồi xuống rồi nói: “Có việc gì thế Tiểu Bình?”

Ngô Bình: “Lúc cháu đến thì thấy có một tấm bia đá rất to trong hồ nhân tạo, nó để làm gì vậy cô?”

Tôn Hiểu Hồng cười nói: “Cháu không biết à? Đá trừ tà Đông Nhạc, nó là Hạo Nhiên Chính Khí mà Đông Nhạc thai nghén, để nó ở các ngã ba, ngã tư sẽ tránh được tà khí”.

Ngô Bình không ngờ Tôn Hiểu Hồng lại biết những chuyện này: “Cô Tôn, cô siêu thế, chuyện gì cũng biết”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình cười trừ nói: “Cô có biết gì đâu, do hoàn cảnh bệnh tật quanh năm nên thành lang băm thôi”.

Ngô Bình: “Có chuyện gì vậy cô?”

Đúng lúc này, có một giọng nói trong sáng ở trên tầng hai vọng xuống: “Chú bị tà ma nhập nên hay đau ốm, cô đã mời nhiều cao nhân tới cũng không ăn thua. Nhưng từ sau khi chuyển đến đây, tà ma đó ít xuất hiện hẳn”.

Ngô Bình ngẩng lên thì nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang bước xuống, cô ấy rất xinh, nhưng hơi lạnh lùng.

Ngô Bình khẽ cau mày, vì cô gái này có tu vi.

Tôn Hiểu Hồng giới thiệu: “Tiểu Bình, để cô giới thiệu, đây là Tôn Chỉ Tinh - cháu gái cô. Chỉ Tinh tốt nghiệp đại học Thiên Kinh, hiện đang đi làm rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2283


Ngô Bình đã hiểu được vấn đề nên đứng dậy nói: “Tôn Chỉ Tinh, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi”.

Thấy Ngô Bình chủ động mời cháu gái mình, Tôn Hiểu Hồng mừng rỡ nói: “Ừ, hai đứa đi chơi đi”.

Tôn Chỉ Tinh nhìn Ngô Bình rồi đi ra ngoài trước, anh theo sau.

Advertisement

Ra đến sân, Ngô Bình nói: “Núi Long Hổ à?”

Tôn Chỉ Tinh ngạc nhiên: “Sao anh biết?”

Advertisement

Ngô Bình cười nói: “Tôi đã gặp Ma Đô, khí tức của hai người giống nhau”.

“Anh biết Ma sư huynh à?”, chợt nhớ ra chuyện gì đó rồi rùng mình nói: “Anh chính là hung thủ đã giết Ma sư huynh!”

Ma Đô là con trai riếng của Chân Nhân Mã Huyền của núi Long Hổ, chính Ngô Bình đã giết người này. Anh vẫn lo Mã Huyền sẽ trả thù mình, nhưng mãi không thấy gì.

Anh nói: “Ma Đô tự chọn con đường chết, không liên quan đến tôi”.

Tôn Chỉ Tinh hừ lạnh nói: “Nếu Mã sư thúc không bế quan thì anh nghĩ mình còn sống được đến giờ à?”

Thấy cô ấy có thái độ như vậy, Ngô Bình cau mày nói: “Ông ta không làm gì được tôi đâu, cô không phải doạ”.

Tôn Chỉ Tinh cười lạnh: “Anh tưởng núi Long Hổ chúng tôi chỉ có mỗi Chân Nhân Mã Huyền à? Chúng tôi truyền thừa nhiều năm nên mạnh hơn anh tưởng nhiều”.

Ngô Bình: “Được rồi, đừng nói mấy chuyện không liên quan nữa, tôi hỏi cô, chú cô rốt cuộc bị làm sao?”

Chu Chỉ Tinh cau mày, thái độ coi thường núi Long Hổ của Ngô Bình khiến cô ấy rất không vui. Nhưng hôm nay, cô ấy đến đây vì chuyện của nhà cô mình nên đành nhịn vậy: “Chú tôi bị tà ma nhập thân, nhà cô đã từng mời sư phụ của tôi đến trấn áp, tiếc là đã thất bại. Con ma nữ kia ghê gớm lắm, nó hại chú tôi đau ốm chưa đủ, mà còn giết hai đạo đồng của núi Long Hổ nữa”.

“Về sau, tôi nghe nói ở đây có một tấm bia đá nên đã bảo nhà cô chuyển hắn đến đây sống. Nhưng đây cũng không phải kế sách lâu dài, con ma nữ kia vẫn lởn vởn quanh đây chưa chịu đi”.

Ngô Bình: “Người của núi Long Hổ chỉ đến thế là cùng, có con ma nữ vớ vẩn mà cũng không xử lý được”.

Chu Chỉ Tinh tức giận nói: “Anh tưởng đấy là con ma nữ bình thường mà? Nó là Quỷ Mẫu đấy! Nghe sư phụ tôi nói thì đến Tiên Quân ra tay cũng chưa chắc đã làm gì được nó đâu”.

Ngô Bình nhíu mày, Quỷ Mẫu ư?

Truyền thuyết kể rằng có một con Quỷ Mẫu sống trên một hòn đảo ở vùng Nam Hải, mỗi ngày nó đều sinh ra mười con quỷ, nhưng đến đêm sẽ ăn hết con của mình, nói chung rất đáng sợ.

Lẽ nào truyền thuyết ấy lại là thật?

Thấy Ngô Bình có vẻ không tin, Chu Chỉ Tinh cười lạnh nói: “Nếu anh giỏi thì đừng đứng đây khoác lác nữa, dám đi gặp con Quỷ Mẫu kia không?”

Ngô Bình: “Sao không dám, cô dẫn đường đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2284


Anh quan sat tấm bia đá thì thấy nó không có gì đặc biệt cả, nhưng vẫn có luồng thần niệm kia. Anh thấy rất lạ nên khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy bên trong tấm bia đá có một không gian trống rất rộng, giống hệt môi trường nuôi dưỡng một bào thai. Hiện giờ đang có một cái thai đá hình người ở đây, rõ ràng tấm bia này đang mang thai. Điều thần kỳ là cái đá kia cũng có cuống rốn nối liền với mạch lạc của đá.

“Thai đá ư?”, Ngô Bình thấy rất khó tin, anh ấn tay vào mặt đá để kết nối với nó. Có một điều anh chắc chắn là chính cái thai đá này đã phóng thần niệm về phía anh.

Loáng cái, đã có một giọng nói mạnh mẽ vang lên trong đầu Ngô Bình: “Biến!”

Advertisement

Ngô Bình cau mày: “Mày đuổi tao đấy à? Có tin tao cho người đập mày nát bét cho mày sinh non luôn không?”

Thai đá nổi giận: “Cậu dám!”

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh: “Dù mày mạnh thật đấy, nhưng tiếc là không thể làm người bình thường bị thương được. Thế lực của tao lớn lắm, chỉ cần tao nói một câu thôi là sẽ có vài trăm người tới nghiền nát mày ngay”.

Cái thai đá trầm mặc một lát rồi nói: “Xin lỗi”.

Thấy nó đã biết điều hơn, Ngô Bình hỏi: “Mày ra đời kiểu gì?”

Thai đá: “Tôi vốn là một khối linh thạch trên Đông Nhạc, vào thời Sử hoàng đế đi tu, tôi được cảm hoá nên đã hoá thành bào thai này, tính đến nay thì đã hơn 2000 nghìn năm rồi”.

Ngô Bình: “Ra là thế, tiếc là mày lại bị người ta lấy làm bia đá, không thì chắc đã ra đời lâu rồi đúng không?”

Thai đá: “Số trời đã định”.

Ngô Bình: “Tao có thể giúp mày nhanh chóng ra đời”.

Thai đá: “Cậu định giúp tôi kiểu gì?”

Ngô Bình: “Tao sẽ bày Thất Tinh Long Vương Cục, tập trung hết chính khí của đất trời, nó rất thích hợp với mày đấy”.

Thai đá: “Cậu giúp tôi thật ư?”

Ngô Bình: “Tao giúp mày thì mày cũng phải giúp tao”.

Thai đá: “Được, cậu muốn tôi làm gì?”

Ngô Bình: “Dạo này có một con ác quỷ hay đến đấy đúng không? Mày có thấy nó không?”

Thai đá: “Có một con, nhưng nó không dám vào địa bàn của tôi nên tôi cũng mặc kệ”.

Ngô Bình: “Tối nay, mày hãy giúp tao xử lý nó”.

Thai đá vui vẻ đồng ý ngay: “Được”.

Sau khi giao kèo với thai đá xong, Ngô Bình quay lại nhà họ Nghiêm.

Lúc này, Nghiêm Lập Tân đang ngồi trong phòng khách, trông ông ấy rất yếu, mặt mày vàng vọt, rất thiếu sinh khí.

Chu Chỉ Tinh vội nói: “Tiểu Bình, đây là chú tôi, anh mau khám cho chú ấy đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2285


Ngô Bình: “Chú đi tắm nước nóng đi ạ, sau đó sẽ thấy người nhẹ nhõm hẳn”.

Nghiêm Lập Tân vừa cảm kích vừa chấn động, vội vàng cảm ơn Ngô Bình. Chu Chỉ Tinh ở cạnh đó cũng há hốc miệng kinh ngạc, cô ấy đã mời nhiều cao nhân đến mà không giúp gì cho chú mình được, không hiểu Ngô Bình đã làm bằng cách nào?

Lúc này, hai gia đình khác cũng lần lượt đến, nhà họ Nghiêm đông vui hơn hẳn. Còn Nghiêm Lập Tân sau khi tắm rửa xong thì đã lên tinh thần hơn hẳn, tiếp đó thì tươi cười tiếp khách.

Advertisement

Nhóm Trương Lệ lâp tức vào bàn mạt chược ngay, còn Nghiêm Lập Tân thì mời Ngô Bình vào phòng sách, sau đó lấy trà ngon đã tiếp đãi anh rồi hai người cùng trò chuyện.

Nghiêm Lập Tân: “Hôm nay, chú cảm ơn cháu nhiều lắm. Nếu không thì chắc chú sẽ không bao giờ khỏi bệnh được mất”.

Advertisement

Ngô Bình: “Chú đừng khách sáo, cô Tôn với mẹ cháu là bạn thân của nhau nên gúp được chú, cháu thấy vui lắm”.

Nghiêm Lập Tân khẽ thở dài: “Nhưng con ác quỷ ấy sẽ không tha cho chú đâu”.

Ngô Bình: “Chú yên tâm, tối nay cháu sẽ diệt trừ nó”.

Nghiêm Lập Tân cả kinh: “Diệt trừ ác quỷ ư?”

Ngô Bình: “Nhưng chú phải kể rõ mọi chuyện cho cháu nghe, không được giấu gì hết”.

Nghiêm Lập Tân đắn đo một lúc rồi nói: “Được, chú sẽ kể từ đầu”.

Thì ra, trước kia, Nghiêm Lập Tân làm ăn rất khấm khá ở Hải Thành, mỗi nă kiếm cả tỷ bạc. Vì có tiền nên ông ấy rất thích sưu tầm đồ cổ, nửa năm trước, ông ấy đã mua lại một cái bình sứ Thanh Hoa của người quen hết 13 triệu.

Ông ấy rất quý cái bình ấy nên ngày nào cũng ngắm nghía. Khoảng hai tháng sau, con mèo nhà ông ấy nuôi đã chạy vào phòng cất đồ cổ, sau đó nhảy lên giá đựng cái bình sứ rồi đẩy nó rơi xuống đất.

Lúc đó, Nghiêm Lập Tân cũng ở trong phòng. Ông ấy thấy khi cái bình vỡ thì có một luồng hắc khí bay ra, từ đó trở đi, ông ấy bắt đầu gặp xui xẻo, việc làm ăn thất bát.

Tiếp đó, ông ấy thường nằm mơ thấy một con ma nữ nên đêm nào cũng không yên giấc, việc làm ăn thì xuống dốc không phanh. Về sau, ông ấy đã mời nhiều thấy pháp đến nhưng cũng không ăn thua.

Cuối cùng, ông ấy đã nghe theo lời khuyên của Chu Chỉ Tinh rồi chuyển đến đây.

Kể đến đây, Nghiêm Lập Tân cười khổ nói: “Cháu không phải người ngoài nên chú có sao kể vậy, giờ chú đang nợ cả đống tiền, nhưng cô cháu ưa sĩ diện nên không dám kể với ai”.

Ngô Bình: “Chú đừng lo, cháu sẽ giới thiệu cho chú vài công trình”.

Anh chỉ cần cho Nghiêm Lập Tân vài cơ hội ở Ghi-nê là đảm bảo ông ấy phất lại lên ngay.

Nghiêm Lập Tân mừng rỡ: “Được, cảm ơn cháu”.

Ngô Bình: “Chú Nghiêm, còn mảnh vỡ của cái bình không ạ?”

Nghiêm Lập Tân gật đầu: “Có, để chú lấy cho”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2286


Sau đó, anh lấy bút và giấy viết bùa ra, vẽ mấy lá bùa trấn tà rồi đưa cho Nghiêm Lập Tân một tờ, giữ lại cho mình hai tờ.

Chiều đến, họ lần lượt đến chào tạm biệt, Ngô Bình cũng về theo.

Sau khi sắp xếp cho Trương Lệ về khách sạn, Ngô Bình nghỉ ngơi một lúc rồi bắt đầu ngồi thiền, mãi đến mười một giờ đêm anh mới đến hoa viên Đạt Thông.

Advertisement

Anh đến bên cạnh tấm thai đá, nói: “Lát nữa mày giấu bớt khí tức để dụ Quỷ Mẫu đó hiện thân”.

Thai đá đồng ý, lập tức giấu bớt khí tức.

Advertisement

Qủa nhiên, chưa đầy mấy phút, một luồng gió tà ma liền thổi đến, dường như nhiệt độ không khí đang giảm xuống.

Ngô Bình dùng phép nhìn thấu vạn vật thì nhìn thấy một luồng sáng đen bay vào trong khu dân cư, hướng về phía nhà họ Nghiêm. Anh bỗng vung tay, một lá bùa liền bay lên không trung, hướng về luồng sáng đen đó.

“Ầm”.

Lá bùa vừa chạm vào luồng sáng thì lập tức nổ tung, luồng sáng đen bị chấn động thì quay đầu chạy về phía hồ nhân tạo.

Chớp mắt, luồng sáng đen đã ập lên người Ngô Bình, anh lập tức cảm thấy lạnh thấu xương nên liền gọi ngay: “Thai đá”.

“Ầm”.

Một luồng chính khí mạnh mẽ khống chế luồng khí đen đó, Ngô Bình cũng cùng lúc thi triển bùa Vạn Phật Trấn Yêu, một bàn tay vàng giáng mạnh xuống, đánh cho luồng sáng đen hét lên thảm thiết.

Luồng sáng đen ngưng tụ thành hình dáng một người phụ nữ, diện mạo vô cùng xinh đẹp, chỉ có đều đôi mắt của cô ta lại tràn đầy sự oán hận nhìn Ngô Bình chằm chằm.

Ngô Bình thấy cô ta mặc đồ thời xưa thì hét lên: “Cô là Quỷ Mẫu sao? Tại sao lại bám riết lấy Nghiêm Lập Tân?”

Quỷ Mẫu cố hết sức muốn thoát ra, nhưng trước sự khống chế kép từ thai đá và Ngô Bình, cô ta không thể nào động đậy được. Có vẻ như Quỷ Mẫu biết mình không thể chạy trốn được nên nét oán hận trên mặt cũng biến mất, cô ta nói: “Ông ta là người đã thả ta ra, trong tay ông ta còn có một cái bình, bên trong có linh hồn của con gái ta, ta muốn cứu con gái ta ra”.

Ngô Bình ngây ra: “Con gái cô? Tại sao không trực tiếp nói cho Nghiêm Lập Tân biết?”

Quỷ Mẫu: “Sau khi Nghiêm Lập Tân biết ta là Quỷ Mẫu thì bắt ta làm việc cho ông ta, ông ta nói đợi ông ta đủ giàu có thì sẽ trả con gái lại cho ta”.

Ngô Bình nhìn Quỷ Mẫu, anh biết Quỷ Mẫu không có lý do gì phải nói dối, thế là anh hỏi: “Nghiêm Lập Tân bảo cô làm gì?”

Quỷ Mẫu: “Ông ta bảo ta ăn cắp cổ vật và tiền bạc, lúc đầu ta đã làm theo, nhưng ông ta lại thất hứa hết lần này đến lần khác. Trong lúc tức giận, ta đã trở mặt với ông ta, lấy hết toàn bộ tài sản của ông ta. Ông ta rất tức giận, mời thiên sư của Long Hổ Sơn đến đấu phép với ta, kết quả bị ta đánh trọng thương”.

Ngô Bình: “Tại sao cô không cứu con gái mình luôn?”

Quỷ Mẫu: “Ta không thể chạm vào cái bình đó, hơn nữa, ông ta đã giấu cái bình đi, ta vốn dĩ không biết ở đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2287


Anh vừa nói vừa lấy ra bùa thần trấn áp Tam Hoàng, Quỷ Mẫu vừa thấy lá bùa thì giật mình, thậm chí còn bất giác quỳ xuống đất, run rẩy nói: “Thượng tiên tha mạng”.

Trước đây, lá bùa này chỉ phát ra một phần ngàn uy lực thì đã khiến cho Ngô Bình không rục rịch nỗi, giờ lá bùa này đã được anh luyện hóa, uy lực của nó lại còn mạnh hơn nữa.

Ngô Bình cất lá bùa, nói: “Nghiêm Lập Tân tham lam thật, nhưng cô cũng không cần thiết phải như thế, dù gì thì cô cũng chỉ vì muốn cứu con gái”.

Advertisement

Quỷ Mẫu: “Mọi chuyện đều nghe theo thượng tiên”.

Ngô Bình: “Cô ở đây đợi tôi, tôi đi một lát sẽ quay lại”.

Anh nói xong thì bay lên cao rồi đáp xuống ở phòng sách nhà họ Nghiêm.

Advertisement

Lúc này, Nghiêm Lập Tân đang ngồi bên trong, trước mặt ông ta đặt một cái bình gốm xanh.

Nghiêm Lập Tân không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của Ngô Bình, ông ta bình thản nói: “Cháu đến rồi à”.

Ngô Bình: “Chú Nghiêm, sáng nay chú nên nói sự thật với cháu”.

Nghiêm Lập Tân thở dài: “Là lỗi của chú. Chắc cháu đã gặp nữ quỷ đó rồi nhỉ?”

Ngô Bình: “Gặp rồi, cô ta đã nói cho cháu biết hết cả rồi”.

Nghiêm Lập Tân đứng dậy, đưa tay đóng cửa phòng lại. Cửa vừa đóng lại thì Ngô Bình đã cảm giác thấy có một luồng sức mạnh đáng sợ đè nén, khiến anh không động đậy được.

Anh từ từ ngồi xuống, chỉ có như vậy mới không thấy quá khó chịu.

Anh nhìn Nghiêm Lập Tân, lạnh lùng nói: “Đây là chiêu trò của Long Hổ Sơn sao?

Bên ngoài phòng có tiếng đàn ông vang lên: “Nhóc con, thiên sư ta đang giăng bẫy bắt con nữ quỷ đó, sao cậu lại dám đến làm loạn hả? Cậy hãy ngoan ngoãn ở đây, để thiên sư ta đi bắt nữ quỷ đó”.

Ngô Bình chau mày: “Bên ngoài cửa là cao thủ của Long Hổ Sơn đó sao?

Đối phương cười hehe: “Long Hổ Sơn chỉ có một thiên sư, thân phận của ta còn phải hỏi nữa sao?”

Ngô Bình: “Quỷ Mẫu đó không có lỗi gì, tại sao nhất định phải bắt cô ta?”

Đối phương nói: “Quỷ Mẫu đó nửa thần nửa quỷ, nếu có thể luyện hóa thì sẽ rất có lợi cho Long Hổ Sơn ta”.

Ngô Bình bình thản đáp: “Tôi đã hứa với Quỷ Mẫu đó, giúp cô ta cứu con gái, vì vậy ông không thể động đến cô ta”.

Đối phương cười lạnh lùng: “Dám quản việc của ta, cậu có tư cách đó sao?”

“Ầm”.

Ngô Bình đấm một đấm, một tiếng nổ liền vang lên giữa không trung, cả không gian khung chuyển, khiến Nghiêm Lập Tân sợ đến ngã lăn ra đất.

Anh đã phá tan thủ pháp trấn áp của đối phương chỉ với một đấm, sau đó ôm cái bình lên và đi ra ngoài.

Bên ngoài cửa, một người đàn ông trung niên mặc áo đỏ nhìn anh chằm chằm với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Ngô Bình nói: “Thủ đoạn của Long Hổ Sơn chẳng qua cũng chỉ có vậy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2288


Người đàn ông trung niên: “Không sai”.

Ngô Bình: “Tôi nhất định bảo vệ Quỷ Mẫu, bây giờ một là ông đi, hai là đánh bại tôi”.

Vẻ mặt người đàn ông trung niên rất khó chịu, để bắt Quỷ Mẫu, ông ta đã mất nửa năm để chuẩn bị, đương nhiên không muốn bỏ cuộc giữa chừng.

Advertisement

Người đàn ông trung niên: “Các hạ muốn đối đầu với Long Hổ Sơn ta sao?”

Ngô Bình: “Ông thì sao? Muốn đối đầu với Thục Sơn kiếm phái sao?”

Người đàn ông trung niên giật mình: “Cậu là đệ tử của Thục Sơn sao?”

Advertisement

Ngô Bình đính chính: “Là đệ tử tinh anh”.

Người đàn ông trung niên thở dài, chắp tay: “Thiên sư đương thời của Long Hổ Sơn, Trương Mục Tiên. Các hạ có phải là thủ lĩnh của Thiên Long không?”

Ngô Bình: “Là tôi đây”.

Trương Mục Tiên: “Ngô thủ lĩnh, chuyện hôm nay có thể nể mặt Long Hổ Sơn ta không?”

Ngô Bình: “Chuyện này phải hỏi ngược lại, Long Hổ Sơn của ông có bằng lòng giữ thể diện cho Thiên Long tôi không?”

Trương Mục Tiên nói: “Quỷ Mẫu này rất quan trọng với Long Hổ Sơn ta”.

Ngô Bình: “Quan trọng cỡ nào?”

Trương Mục Tiên: “Long Hổ Sơn ta có một lò luyện thần Long Hổ, có được Quỷ Mẫu thì ta có thể luyện được kim đan Long Hổ”.

Ngô Bình bật cười.

Trương Mục Tiên chau mày: “Tại sao các hạ lại cười”.

Ngô Bình: “Ông tưởng có lò thần là luyện được kim đan sao? Thật nực cười. Nếu ông có thể luyện được kim đan Long Hổ thì tôi ăn luôn lò thần Long Hổ cho xem”.

Trương Mục Tiên khó chịu: “Các hạ xem thường thuật luyện đan của Long Hổ Sơn ta quá rồi”.

Ngô Bình: “Tôi là thầy luyện đan của Trường Sinh Điện, tôi chịu trách nhiệm với lời nói của mình. Vì vậy, nếu chỉ vì muốn luyện đan thì Quỷ Mẫu không có giá trị gì với Long Hổ Sơn của ông cả”.

Trương Mục Tiên nhìn Ngô Bình chằm chằm: “Cậu cũng là thầy luyện đan sao?”

Nghiêm Lập Tân cười khổ: “Tôi cũng không rõ… Phải rồi, trong mơ, nữ quỷ đó còn nói chuyện với tôi nhưng tiếc là tôi hoàn toàn không hiểu cô ta nói gì”.

Ngô Bình như nghĩ ra gì đó, nói: “Xem ra con Quỷ Mẫu này có ý đồ”.

Sau đó, anh lấy bút và giấy viết bùa ra, vẽ mấy lá bùa trấn tà rồi đưa cho Nghiêm Lập Tân một tờ, giữ lại cho mình hai tờ.

Chiều đến, họ lần lượt đến chào tạm biệt, Ngô Bình cũng về theo.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2289


Lá bùa vừa chạm vào luồng sáng thì lập tức nổ tung, luồng sáng đen bị chấn động thì quay đầu chạy về phía hồ nhân tạo.

Chớp mắt, luồng sáng đen đã ập lên người Ngô Bình, anh lập tức cảm thấy lạnh thấu xương nên liền gọi ngay: “Thai đá”.

“Ầm”.

Advertisement

Một luồng chính khí mạnh mẽ khống chế luồng khí đen đó, Ngô Bình cũng cùng lúc thi triển bùa Vạn Phật Trấn Yêu, một bàn tay vàng giáng mạnh xuống, đánh cho luồng sáng đen hét lên thảm thiết.

Luồng sáng đen ngưng tụ thành hình dáng một người phụ nữ, diện mạo vô cùng xinh đẹp, chỉ có đều đôi mắt của cô ta lại tràn đầy sự oán hận nhìn Ngô Bình chằm chằm.

Advertisement

Ngô Bình thấy cô ta mặc đồ thời xưa thì hét lên: “Cô là Quỷ Mẫu sao? Tại sao lại bám riết lấy Nghiêm Lập Tân?”

Quỷ Mẫu cố hết sức muốn thoát ra, nhưng trước sự khống chế kép từ thai đá và Ngô Bình, cô ta không thể nào động đậy được. Có vẻ như Quỷ Mẫu biết mình không thể chạy trốn được nên nét oán hận trên mặt cũng biến mất, cô ta nói: “Ông ta là người đã thả ta ra, trong tay ông ta còn có một cái bình, bên trong có linh hồn của con gái ta, ta muốn cứu con gái ta ra”.

Ngô Bình ngây ra: “Con gái cô? Tại sao không trực tiếp nói cho Nghiêm Lập Tân biết?”

Quỷ Mẫu: “Sau khi Nghiêm Lập Tân biết ta là Quỷ Mẫu thì bắt ta làm việc cho ông ta, ông ta nói đợi ông ta đủ giàu có thì sẽ trả con gái lại cho ta”.

Ngô Bình nhìn Quỷ Mẫu, anh biết Quỷ Mẫu không có lý do gì phải nói dối, thế là anh hỏi: “Nghiêm Lập Tân bảo cô làm gì?”

Quỷ Mẫu: “Ông ta bảo ta ăn cắp cổ vật và tiền bạc, lúc đầu ta đã làm theo, nhưng ông ta lại thất hứa hết lần này đến lần khác. Trong lúc tức giận, ta đã trở mặt với ông ta, lấy hết toàn bộ tài sản của ông ta. Ông ta rất tức giận, mời thiên sư của Long Hổ Sơn đến đấu phép với ta, kết quả bị ta đánh trọng thương”.

Ngô Bình: “Tại sao cô không cứu con gái mình luôn?”

Quỷ Mẫu: “Ta không thể chạm vào cái bình đó, hơn nữa, ông ta đã giấu cái bình đi, ta vốn dĩ không biết ở đâu”.

Ngô Bình không ngờ sự việc lại phức tạp đến thế, anh nói: “Vậy nên cô đã bám riết lấy ông ta, khiến việc làm ăn của ông ta càng ngày càng sa sút sao?”

Quỷ Mẫu nói với giọng đanh thép: “Ông ta là người có lòng tham không đáy, đấy là sự trừng phạt thích đáng dành”.

Ngô Bình im lặng một lúc, thu lại phép trấn yêu rồi nói: “Quỷ Mẫu, tôi sẽ giúp cô cứu con gái”.

Quỷ Mẫu nhìn Ngô Bình: “Sao ta phải tin ngươi?”

Ngô Bình thản nhiên đáp: “Tôi giết cô dễ như trở bàn tay, không có lý gì lại đi lừa cô”.

Anh vừa nói vừa lấy ra bùa thần trấn áp Tam Hoàng, Quỷ Mẫu vừa thấy lá bùa thì giật mình, thậm chí còn bất giác quỳ xuống đất, run rẩy nói: “Thượng tiên tha mạng”.

Trước đây, lá bùa này chỉ phát ra một phần ngàn uy lực thì đã khiến cho Ngô Bình không rục rịch nỗi, giờ lá bùa này đã được anh luyện hóa, uy lực của nó lại còn mạnh hơn nữa.

Ngô Bình cất lá bùa, nói: “Nghiêm Lập Tân tham lam thật, nhưng cô cũng không cần thiết phải như thế, dù gì thì cô cũng chỉ vì muốn cứu con gái”.

Quỷ Mẫu: “Mọi chuyện đều nghe theo thượng tiên”.

Ngô Bình: “Cô ở đây đợi tôi, tôi đi một lát sẽ quay lại”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2290


Nghiêm Lập Tân không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của Ngô Bình, ông ta bình thản nói: “Cháu đến rồi à”.

Ngô Bình: “Chú Nghiêm, sáng nay chú nên nói sự thật với cháu”.

Nghiêm Lập Tân thở dài: “Là lỗi của chú. Chắc cháu đã gặp nữ quỷ đó rồi nhỉ?”

Advertisement

Ngô Bình: “Gặp rồi, cô ta đã nói cho cháu biết hết cả rồi”.

Nghiêm Lập Tân đứng dậy, đưa tay đóng cửa phòng lại. Cửa vừa đóng lại thì Ngô Bình đã cảm giác thấy có một luồng sức mạnh đáng sợ đè nén, khiến anh không động đậy được.

Advertisement

Anh từ từ ngồi xuống, chỉ có như vậy mới không thấy quá khó chịu.

Anh nhìn Nghiêm Lập Tân, lạnh lùng nói: “Đây là chiêu trò của Long Hổ Sơn sao?

Bên ngoài phòng có tiếng đàn ông vang lên: “Nhóc con, thiên sư ta đang giăng bẫy bắt con nữ quỷ đó, sao cậu lại dám đến làm loạn hả? Cậy hãy ngoan ngoãn ở đây, để thiên sư ta đi bắt nữ quỷ đó”.

Ngô Bình chau mày: “Bên ngoài cửa là cao thủ của Long Hổ Sơn đó sao?

Đối phương cười hehe: “Long Hổ Sơn chỉ có một thiên sư, thân phận của ta còn phải hỏi nữa sao?”

Ngô Bình: “Quỷ Mẫu đó không có lỗi gì, tại sao nhất định phải bắt cô ta?”

Đối phương nói: “Quỷ Mẫu đó nửa thần nửa quỷ, nếu có thể luyện hóa thì sẽ rất có lợi cho Long Hổ Sơn ta”.

Ngô Bình bình thản đáp: “Tôi đã hứa với Quỷ Mẫu đó, giúp cô ta cứu con gái, vì vậy ông không thể động đến cô ta”.

Đối phương cười lạnh lùng: “Dám quản việc của ta, cậu có tư cách đó sao?”

“Ầm”.

Ngô Bình đấm một đấm, một tiếng nổ liền vang lên giữa không trung, cả không gian khung chuyển, khiến Nghiêm Lập Tân sợ đến ngã lăn ra đất.

Anh đã phá tan thủ pháp trấn áp của đối phương chỉ với một đấm, sau đó ôm cái bình lên và đi ra ngoài.

Bên ngoài cửa, một người đàn ông trung niên mặc áo đỏ nhìn anh chằm chằm với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Ngô Bình nói: “Thủ đoạn của Long Hổ Sơn chẳng qua cũng chỉ có vậy”.

Người đàn ông trung niên chau mày: “Xem ra ta đã đánh giá thấp cậu”.

Ngô Bình: “Chắc ông là người đứng sau giật dây cho tất cả những hành động của Nghiêm Lập Tân đúng không?”

Người đàn ông trung niên: “Không sai”.

Ngô Bình: “Tôi nhất định bảo vệ Quỷ Mẫu, bây giờ một là ông đi, hai là đánh bại tôi”.

Vẻ mặt người đàn ông trung niên rất khó chịu, để bắt Quỷ Mẫu, ông ta đã mất nửa năm để chuẩn bị, đương nhiên không muốn bỏ cuộc giữa chừng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2291


Ngô Bình: “Là tôi đây”.

Trương Mục Tiên: “Ngô thủ lĩnh, chuyện hôm nay có thể nể mặt Long Hổ Sơn ta không?”

Ngô Bình: “Chuyện này phải hỏi ngược lại, Long Hổ Sơn của ông có bằng lòng giữ thể diện cho Thiên Long tôi không?”

Advertisement

Trương Mục Tiên nói: “Quỷ Mẫu này rất quan trọng với Long Hổ Sơn ta”.

Ngô Bình: “Quan trọng cỡ nào?”

Advertisement

Trương Mục Tiên: “Long Hổ Sơn ta có một lò luyện thần Long Hổ, có được Quỷ Mẫu thì ta có thể luyện được kim đan Long Hổ”.

Ngô Bình bật cười.

Trương Mục Tiên chau mày: “Tại sao các hạ lại cười”.

Ngô Bình: “Ông tưởng có lò thần là luyện được kim đan sao? Thật nực cười. Nếu ông có thể luyện được kim đan Long Hổ thì tôi ăn luôn lò thần Long Hổ cho xem”.

Trương Mục Tiên khó chịu: “Các hạ xem thường thuật luyện đan của Long Hổ Sơn ta quá rồi”.

Ngô Bình: “Tôi là thầy luyện đan của Trường Sinh Điện, tôi chịu trách nhiệm với lời nói của mình. Vì vậy, nếu chỉ vì muốn luyện đan thì Quỷ Mẫu không có giá trị gì với Long Hổ Sơn của ông cả”.

Trương Mục Tiên nhìn Ngô Bình chằm chằm: “Cậu cũng là thầy luyện đan sao?”

Sau đó, người phụ trách của Hắc Thiên Giáo tại Thiên Kinh tới nơi, Ngô Bình bảo người đó dẫn hai mẹ con Quỷ Mẫu về Đông Nam Á, tiếp nhận cung phụng hương hỏa của Thiên Quỷ Giáo.

Đến khi hai mẹ con Quỷ Mẫu bị đưa đi thì chân trời phía đông cũng dần tảng sáng. Vì sử dụng bùa thần nên vô cùng mệt mỏi, bởi vậy Ngô Bình liền ăn một ít Sinh Mệnh Đan, sau đó quay về khách sạn nghỉ ngơi.

Anh ngủ một giấc tới tận sáng hôm sau mới tỉnh. Trương Lệ thấy con trai ngủ say quá nên cũng không gọi anh dậy.

Ngô Bình liếc di động thấy có hai cuộc gọi nhỡ, anh bỗng nhớ ra hôm nay có hẹn gặp mặt Trương Thiên Hoành, thế nên bèn gọi lại.

Một tiếng sau, anh tới một tòa biệt viện. Trương Thiên Hoành và một nhóm người đã chờ sẵn ở đó.

“Trương thần tướng”. Vừa gặp mặt, anh liền chắp tay chào hỏi.

Trương Thiên Hoành cười đáp: “Tả thần tướng, mời ngồi”.

Ngô Bình gật đầu, rất tự nhiên ngồi xuống. Trương Thiên Hoành sắp đặt hai hàng ghế ở hai bên trái phải căn phòng, lúc này trong phòng đã có bảy người ngồi, nhưng Ngô Bình lại chẳng quen ai trong số họ.

Trương Thiên Hoành cười nói: “Giới thiệu với mọi người, đây là Ngô Bình – long chủ Ngô, là Quốc sĩ cấp một, Tả thần tướng của Thanh Long quân, đệ tử tinh anh trong Thục Sơn kiếm phái”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2292


Ông gõ gõ tẩu thuốc: “Các vị ngồi đây đều là cao thủ cấp cao về phương diện phá trận, hôm nay tôi mời các vị tới là để phá một trận pháp”.

Tiếp đó ông nhìn về phía Ngô Bình: “Ngô Bình, cậu nói sơ qua tình hình đi”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Các vị, trong núi có một đại trận tên là Nhị Thập Tứ Nguyên Chu Thiên Tinh Đẩu Phục Ma, trận pháp này có 24 không gian, mỗi không gian tương ứng với một nhóm tinh tú, uy lực vô cùng lớn, có thể trấn áp được cường giả Thiên Tiên”.

Đám người nhỏ giọng xì xào, rõ ràng có vài người trong bọn họ vẫn chưa biết việc này.

Advertisement

Trương Thiên Hoành: “Tôi đã sai người chuẩn bị đầy đủ tài liệu về phá trận mà cậu cần rồi”.

Ngô Bình nói: “Tôi sẽ dốc hết sức thử một lần. Cho dù tôi không thành công, nhưng chưa biết chừng các vị ngồi đây lại có cách nào đó”.

Trương Thiên Hoành cười đáp: “Được! Hôm nay mọi người cứ ở lại phủ, trời tối chúng ta sẽ xuất phát”.

Trong đám người có một người trung niên trông xanh xao vàng vọt, ông ta mặc chiếc áo bông sờn vải màu vàng có vá lỗ chỗ, mái tóc của ông ta cũng khá lâu không cắt, nhưng cả người trông sạch sẽ gọn gàng, ria mép cũng mới được cạo sạch.

Người trung niên đặt tay trong áo, cười hỏi: “Thần tướng, rốt cuộc thứ trong ngọn núi kia là gì, người có thể tiết lộ cho chúng tôi biết trước được không?”

Thần tướng cười ha hả, đáp: “Vậy bảo Tiểu Chu nói đi”.

Một người thanh niên đi tới, người này chính là Chu Đà đã đưa tài liệu cho Ngô Bình lần trước. Chu Đà khom lưng chào mọi người, nói: “Theo những gì tôi nghiên cứu được trong sách cổ, có lẽ trong núi đó phong ấn một đại vu sư”.

“Vu chính là thế lực tu luyện mạnh nhất trước thời Tiên quốc. Cường giả thuộc Vu đều xưng là vu sư. Vu sư được chia nhỏ thành các cấp bậc cường đại như Vu Thánh, Vu Hoàng, Vu Tổ. Hoàng đế khai quốc của Tiên quốc mất hơn một nghìn năm mới trục xuất được Vu tộc tới vùng đất xa xôi”.

“Đại vu sư trong núi kia rất có khả năng là một cường giả bị Tiên quốc giam cầm. Trận pháp được nhắc tới có thể mài mòn tu vi của một người. Điều này Ngô long chủ rõ ràng nhất”.

Ngô Bình gật đầu: “Đại trận Nhị Thập Tứ Nguyên Chu Thiên Tinh Đẩu Phục Ma có thể mài mòn sức mạnh của người bị giam bên trong mọi thời khắc. Thế nên, có lẽ đại vu sư kia đã hóa thành cát bụi, nếu người đó có thể sống đến tận bây giờ thì quả thật vô cùng đáng sợ”.

Chu Đà: “Bởi vậy lúc phá trận pháp mới cần các vị đưa ra phán đoán. Phục Long tiên sinh, Phù Vân tiên sinh, thuật bói toán của hai vị đứng đầu thiên hạ, làm phiền hai vị rồi”.

Người trung niên mặc áo bông vàng kia cất tiếng cười “ha ha”: “Tôi xem nói lúc linh lúc không, tốt nhất mọi người hãy trông cậy lão Phù ấy”.

Bên cạnh là một người đàn ông mặc áo dài, đội mũ dạ, đeo kính râm đang ngồi thẳng lưng.

Người đàn ông mặc áo dài mỉm cười, nói: “Anh Phục Long khiêm tốn rồi, khả năng xem bói của anh hơn tôi mà”.

Chu Đà tiếp tục nói: “Nếu đại vu sư kia đã chết, vậy thì trong đại trận Nhị Thập Tứ Nguyên Chu Thiên Tinh Đẩu Phục Ma cũng có không ít bảo vật. Nếu người kia chưa chết thì ắt hẳn cũng vô cùng suy yếu, chúng ta có thể lấy được bí mật để tu luyện Vu đạo từ chỗ ông ta”.

Một người đàn ông trung niên tóc húi cua bỗng hỏi: “Truyền thừa Vu đạo hình như đã ngừng từ lâu rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2293


Chu Đà: “Theo những gì trong sách viết, công pháp của tu sĩ Vu đạo khắc chế tu sĩ tiên đạo về mọi mặt. Thật ra Tiên quốc không phải quốc gia duy nhất muốn loại bỏ Vu đạo, cả tiên giới cũng đều đuổi bắt và trục xuất tu sĩ tu luyện Vu đạo. Hiện giờ, thế gian đã không còn vu sư nữa rồi”.

Phù Vân tiên sinh mặc áo dài chợt nói: “Tôi cũng có đọc qua vài ghi chép trong một cuốn sách cổ. Trong đó có nói người tu luyện Vu đạo có thể lấy trộm tu vi của người tu tiên. Chuyện đó đã chọc giận cả tu tiên giới, cuối cùng khiến Vu đạo bị ngừng truyền bá”.

Advertisement

Trong lòng đám người khẽ động, thầm nghĩ: Lấy trộm tu vi của người tu tiên ư?!

Trương Thiên Hoành bật cười ha hả: “Tất cả đều chỉ là truyền thuyết, chẳng một ai biết rốt cuộc sự thật là thế nào”.

Advertisement

Ông nhìn về phía Ngô Bình: “Ngày mai là rằm tháng 7 âm rồi, trận pháp kia cần phải phá thế nào, cậu hãy nói sơ qua với mọi người đi”.

Ngô Bình: “Muốn phá được trận pháp đó thì cần phải gom đủ 24 tu sĩ cảnh giới Địa Tiên, mỗi người đều cầm tài nguyên rồi đồng thời dồn sức. Đến lúc đó, Thần tướng sẽ chỉ huy tất cả mọi người”.

Trương Thiên Hoành: “Tôi đã chuẩn bị ổn thỏa phần 24 Địa Tiên rồi”.

Ngô Bình lại nói: “Lúc phá trận có thể sẽ xảy ra bất trắc”.

Trương Thiên Hoành khẽ nhíu mày: “Ồ, bất trắc thế nào?”

Ngô Bình: “Người biết về trận pháp này không chỉ có mình chúng ta. Năm tháng dài đằng đẵng, chẳng rõ có biết bao kỳ nhân dị dĩ, đế vương cũng như tướng quân từng muốn phá trận pháp đó. Cho dù bọn họ không thành công thì chắc chắn cũng đã sắp đặt chướng ngại, tránh cho người khác vào được bên trong”.

Đám người đưa mắt nhìn nhau, bọn họ chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Phục Long tiên sinh mặc áo bông vàng liếc Ngô Bình một cái, sau đó nói: “Anh bạn trẻ lo lắng rất đúng. Lúc mới đến tôi đã bói một quẻ, chuyến đi này vô cùng hung hiểm”.

Phù Vân tiên sinh nói: “Tôi cũng có bói một quẻ, chuyến này sẽ có kẻ phá rối”.

Trương Thiên Hoành nhíu mày: “Kẻ phá rối ư?”

Phù Vân tiên sinh: “Đúng vậy, nếu đối phó không ổn thỏa sẽ dẫn tới chết người”.

Ngô Bình: “Thần tướng, ngoài chúng ta ra thì có ai khác biết về đại vu sư trong núi không?”

Chu Đà đáp: “Chuyện này vô cùng bí mật, đến cả các vị cũng tới hôm nay mới biết”.

Ngô Bình: “Vậy có nghĩa là thông tin vừa mới bị ai đó tiết lộ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2294


Ngô Bình: “Thì ra là anh Trác, lúc trước anh là dựa vào Ngọc Ban Chỉ này truyền tin tức ra ngoài đúng không?”

Trác Bất Phàm kinh ngạc, đột nhiên đứng dậy, tức giận nó: “Anh nói bậy gì vậy!”

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Ngọc Ban Chỉ này của anh là một pháp khí truyền tin, nó có tác dụng trong một khoảng thời gian, sau khi dùng, pháp trận bên trong sẽ tự động biến mất, không để lại dấu vết”.

Advertisement

Trác Bất Phàm thở phào, cười lạnh nói: “Anh nói đúng thì nó là đúng sao? Nếu anh không đưa ra được chứng cứ thì Ỷ Thiên Các tôi cũng không phải dễ ức h**p!”

Ngô Bình nói: “Chứng cứ đương nhiên là có, xin mời giao Ban Chỉ ra”.

Advertisement

Trác Bất Phàm cười lạnh: “Anh có tư cách gì bảo tôi giao đồ ra?”

Vẻ mặt Trương Thiên Hoành u ám, hỏi: “Ngô Bình, cậu chắc được mấy phần?”

Ngô Bình nói: “Ít nhất chín phần”.

Ánh mắt Trương Thiên Hoành lạnh lẽo, lạnh nhạt nói: “Cậu Trác, mời giao Ban Chỉ ra!”

Vẻ mặt Trác Bất Phàm khó coi, nói: “Trương thần tướng, bố tôi và ông quen nhau nhiều năm, làm vậy sao được chứ?”

Trương Thiên Hoành nói: “Nếu cậu không có vấn đề gì thì Trương Thiên Hoành tôi dập đầu tạ lỗi với tôi!”

Trác Bất Phàm thấy không ngăn được, hắn chỉ đành lấy ra Ban Chỉ, lạnh lùng nói: “Xem thoải mái!”

Ngô BÌnh nhận lấy Ban Chỉ, nói: “Trong Ban Chỉ này có ẩn chứa một pháp trận. Vốn dĩ pháp trận này sớm đã từ minh tiêu biến. Nhưng có lúc, kiểu pháp trận tự hủy này lại rất dễ mất tác dụng, ví dụ như pháp trận trong Ban Chỉ này không thể mở ra”.

Trác Bất Phàm kinh sợ, tức giận nói: “Anh dám nói bậy!”

Ngô Bình dùng hai ngón tay chạm vào, Ban Chỉ này bỗng vỡ thành hai nửa, giống như bị cắt bằng đao vậy. Vị trí mặt cắt, có thể nhìn thấy không gian tồn tại bên trong, mặt trong được vẽ các ký tự hoa văn.

Ngô Bình đưa không gian cho mọi người xem, nói: “Có người trong nghề hiểu trận pháp, có lẽ biết được tác dụng của những ký tự này. Trận này, tên là “Tiểu Truyền Thanh Pháp Trận”, cách hoạt động rất đơn giản, có thể đông bộ âm thanh truyện đi đến bất kỳ nơi nào trong vòng trăm dặm”.

Thấy vậy, Trác Bất Phàm đã lùi về sau, hắn nói: “Anh ngậm máu phun người! Ban Chỉ này là do người khác tặng, tôi căn bản không biết bên trong nó có pháp trận!”

Ngô Bình nhìn Trác Bất Phàm, thản nhiên nói: “Anh đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”.

Anh đưa vào một ít pháp lực vào trong trận pháp, trận pháp lập tức sáng lên, anh mô phỏng theo âm thanh của Trác Bất Phàm, nói: “Chúng tôi đã hành động!”

Lập tức, trong trận pháp, cũng truyền đến một âm thanh: “Đã hiểu. Bất Phàm, chú ý đừng để lộ”.

Ngô Bình nói: “Đã rõ”. Nói xong, anh đóng trận pháp lại.

Sau đó, Trác Bất Phàm hết đường chối cãi, hắn ngã ầm xuống đất, run giọng nói: “Thần tướng, tha cho tôi một mạng! Tôi biết sai rồi”.

Trương Thiên Hoành không nhìn hắn, chỉ vung tay, lập tức có một người đến, trực tiếp túm cổ Trác Bất Phàm lôi đi như kéo con chó vậy.

Trương Thiên Hoành khẽ thở dài: “Biết người biết mặt không biết lòng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2295


Trương Thiên Hoành nói: “Không sao. Để mấy người kia thay chúng tôi xung phong đi trước cũng không tệ”.

Phù Vân tiên sinh: “Kế này của Thần tướng rất hay, tại hạ bái phục!”

Trương Thiên Hoành: “Các vị, tôi đã cho người chuẩn bị yến tiệc, chúng ta uống rượu trước đã, rượu no cơm đủ rồi đi tiếp cũng không muộn”.

Advertisement

Sau viện, có một sảnh lớn phong cách cổ xưa, bàn ghế trong sảnh đều được làm từ gỗ tiên thượng đẳng, chén bát sử dụng cũng đều là cổ vật thời Tiên Quốc, hiếm có trên đời.

Trương Thiên Hoành cười nói: “Các vị, tôi đã ủ hai vò rượu tiên, nay cùng uống với các vị”.

Advertisement

Hai người hầu nữ rót rượu cho quan khách, bên trái Ngô Bình, một người đàn ông trung niên vành mắt đen đột nhiên nhếch miệng cười, lập tức kéo một người hầu nữ xinh đẹp vào lòng, tay thì trực tiếp đưa vào trong váy cô ta.

Người hầu vừa giật mình vừa sợ hãi, ánh mắt cầu cứu nhìn Trương Thiên Hoành, ông ta cười ha ha: “Khẩu vị của Tứ tiên sinh vẫn không đổi, người hầu nữ này chưa học cách hậu hạ người, quay về tôi sẽ sắp xếp một người thật tốt”.

Vị “Tứ tiên sinh” này lại đẩy người hầu nữ ra, cười nói: “Tôi là muốn cô ta, lát nữa đến phòng tôi”.

Vẻ mặt người hầu nữ khiếp sợ, nhưng cô ta không dám cầu xin, bởi vì quy tắc phủ Thần tướng rất nghiêm khắc.

Vẻ mặt Ngô Bình chán ghét, anh lạnh nhạt nói: “Hầu gái này tôi nhìn trúng rồi!”

Vẻ mặt Tứ tiên sinh lạnh lùng: “Ngô Long chủ, anh đây là cố ý nhắm vào tôi sao?”

Ngô Bình cười lạnh: “Ông thì tính là thứ gì, cũng xứng để tôi nhắm vào sao?”

Tứ tiên sinh tức giận, ông ta đập bàn đứng dậy: “Tên họ Ngô kia! Người khác sợ cậu, nhưng Lỗ Hải tôi đây không sợ!”

Anh không nói gì, một cái tát của Ngô Bình đã tát vào mặt đối phương, Lỗ Hải này lật một vòng, Ngô Bình giẫm một chân lên đầu ông ta, giẫm đến mức xương sọ ông ta cũng vang lên tiếng “răng rắc”.

“Ông muốn chết?”. Anh lạnh lùng hỏi.

Tứ tiên sinh run rẩy, ông ta không ngờ Ngô Bình lại dám trực tiếp ra tay trước mặt Thần tướng, ông ta lập tức sợ hãi, vội nói: “Long chủ bớt giận!”

Trương Thiên Hoành không hé răng, cầm ly rượu, từ mình uống rượu. Ở đây không ai là người đơn giản cả, thực lực không đủ thì phải nhịn, đây là quy tắc của giới tu hành!

Phù Vân tiên sinh ở bên cạnh lên tiếng: “Ngô Long chủ, Tứ tiên sinh là truyền nhân của “Dịch Môn”“.

Ngô Bình cười lạnh: “Dịch Môn? Ông đây một người một ngựa, giết đến thế giới Tà Ma, Dịch Môn so với trăm vạn tà ma thì thế nào?”

Mọi người kinh sợ trong lòng, giết đến thế giới Tà Ma? Đối mặt với trăm vạn tà ma sao?

Tứ tiên sinh nâng hai tay: “Ngô Long Thủ, tại hạ biết sai rồi, xin Long Thủ thứ tội”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2296


Nói rồi, ông ta bỗng vội đi về phía xa.

Ngô Bình biết, vị “Tứ tiên sinh” này đã chạy rồi, hơn nữa ông ta đã ghi hận anh.

Trương Thiên Hoành: “Bản lĩnh Dịch Học của Tứ tiên sinh thâm hậu, Ngô Bình, anh đuổi ông ta đi rồi, việc của ông ta do cậu làm vậy”.

Ngô Bình: “Tôi làm tốt hơn ông ta gấp trăm lần”.

Advertisement

Trương Thiên Hoành cười: “Được!”

Hầu nữ kia vô cùng cảm kích nhìn Ngô Bình, cô ta cũng không ngờ được, thân phận như cô ta, không địa vị, chỉ như kiến nhỏ trong mắt những cao nhân này này, lại được Ngô Bình giúp đỡ.

Advertisement

Cô ta đến trước mặt Ngô Bình, rót rượu cho anh, sau đó hai tay kính cẩn dâng lên.

Ngô Bình khẽ cười, một hơi uống cạn.

Người khác thấy Ngô Bình lại vì một hầu nữ mà đắc tội với người Dịch Môn thì đều âm thầm lắc đầu, cảm thấy anh hành động quá khích, không màng hậu quả. Kiểu người như vậy khó làm được đại sự!

Nhưng bọn họ nào biết, Ngô Bình có con đường của bản thân anh, trên đường gặp chuyện bất bình, nhất định phải ra tay tương trợ, nếu không sẽ để lại tiếc nuối.

Ở đây có người không nhìn thấu, một ông lão mặt trắng nói: “Dịch Học của Tứ tiên sinh nổi danh thiên hạ, nghe nói có thể tính toán cát hung, biến hung thành cát. Ngô Long Thủ, chẳng lẽ anh cũng tinh thông Dịch Học?”

Ngô Bình nói: “Tính toán cát hung thôi mà, có gì khó”.

Mọi người đều cảm thấy anh đang nói khoác, ông lão mặt trắng cười ha ha, không đồng ý, nói: “Chỗ huyền ảo của Dịch Học, không phải ai cũng hiểu rõ”.

Ngô Bình nói: “Vậy sao? Các hạ xưng hô thế nào?”

Ông lão mặt trắng nói: “Lão phu đến từ thư viện Thần Tú, Lục Văn Thánh”.

Ngô Bình: “Lục tiên sinh chắc chắn là cao nhân Nho Môn, chắc hắn biết rõ về Dịch Học”.

Lục Văn Thánh lạnh nhạt nói: “Không dám nhận, nhưng ít nhiều cũng biết một ít”.

Ngô Bình lập tức nói: “Dịch Học của Tứ tiên sinh kia, có chỗ bào thần kỳ, Lục tiên sinh có thể nói ra được không?”

Lục Văn Thánh nói: “Dịch Học của Tứ tiên sinh, biết hung cát, đoán họa phúc”.

Ngô Bình: “Xem ra Tứ tiên sinh xem cũng không chuẩn rồi, nếu không ông ta nên biết, hôm nay tôi sẽ đánh ông ta một trận rồi!”

Lời này khiến Lục Văn Thánh không nói nên lời, ông ta dừng lại vài giây rồi nói: “Không ai rảnh rỗi lại đi xem mệnh cho bản thân cả”.

Ngô Bình: “Bình thường đương nhiên là không, nhưng hôm nay mọi người phải tham gia một hành động không phải nhỏ, tôi nghĩ người bình thường, đều muốn biết lành hay dữ thôi nhỉ? Ví dụ như Phù Vân tiên sinh và Phục Long đây”.

Lục Văn Thánh cảm thấy rất mất mặt, ông ta hừ một tiếng, nói: “Ngô Long chủ, nói nhiều vô ích, chi bằng anh thể hiện bản lĩnh cho các đại lão, để mọi người đây mở mang tầm mắt?”

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Sao cũng được”.

Lục Văn Thánh nói: “Vậy xin mời Long chủ, tính một quẻ cho Lục mỗ tôi!”

Ngô Bình: “Được thôi, ông Lục muốn xem gì?”

Lục Văn Thánh: “Xem tuổi thọ! Năm nay tôi đã hai trăm bốn mươi bảy tuổi, mời Ngô Long chủ tính giúp tôi, tôi còn có thể sống được bao lâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2297


Ngô Bình gật đầu: “Cũng được”.

Anh lấy ra tiền phép Ngũ Mai, những tiền phép này còn được gọi là tiền pháo hoa, trên thế giới rất hiếm. Vì vậy, khi mọi người nhìn thấy tiền phép Ngũ Mai, ánh mắt đều sáng rực.

Ngô Bình niệm chú, tùy ý ném pháp tiền xuống đất, đồng thời thi triển tâm pháp. Lúc trước anh không có pháp bàn, bản lĩnh bói toán không thể đạt đến hiệu quả cao nhất.

Advertisement

Đến bây giờ anh cũng có pháp bàn trong người, võ hồn trấn giữ, bản lĩnh bói toán này so với năm đó cũng cao hơn gấp trăm lần!

Advertisement

Đột nhiên, bốn hình ảnh lần lượt xuất hiện trên không trung, nhưng thời gian tồn tại rất ngắn, chỉ chớp nhoáng mà thôi.

Thấy vậy, mấy người Lục Văn Thánh đều kinh sợ, há hốc miệng.

Trương Thiên Hoành cũng ngồi thẳng lên, nhìn năm đồng pháp tiền chằm chằm, ông ta nói: “Tôi nghe nói, bói toán có cả tiên tri, Ngô Bình, bói toán của cậu có đến trình độ tiên tri chưa?”

Ngô Bình thản nhiên nói: “Cao thủ bói toán, có bốn cảnh giới, lần lượt là Châm Ngôn, Tiên Tri, Thần Đoạn, Cải Mệnh, tôi miễn cưỡng cũng xem như là nhập môn Thần Đoạn”.

Mọi người đều kinh ngạc, Thần Đoạn!

Anh ngẩng đầu nhìn Lục Văn Thánh, nói: “Tôi đã biết được tuổi thọ của ông, ông muốn nghe không?”

Lục Văn Thánh hoảng sợ trong lòng, vội xua tay: “Không cần, tôi đã biết bản lĩnh của Long chủ rồi, khâm phục, khâm phục”.

Ông ta biết rõ, Ngô Bình là cấp bậc Thần Đoạn, anh nói ông ta chết lúc nào thì đến tám chín phần sẽ chết lúc đó!

Vẻ mặt mọi người nhìn Ngô Bình càng kỳ lạ hơn, rốt cuộc người này tinh thông bao nhiêu thứ, tại sao ngay cả bói toán mà cũng lợi hại như vậy?

Trương Thiên Hoành cười ha ha, ông ta nói: “Ngô Bình, cậu đúng là khiến người ta kinh ngạc mà! Hay lắm!”

Bây giờ Lục Văn Thánh rất khách sáo với Ngô Bình, vừa lên đã kính anh ba ly rượu. Ngô Bình thì nhân cơ hội nghe ngóng về thư viện Thần Tú và Dịch Môn.

Thư viện Thần Tú là do một nhóm nhà nho thành lập, mục đích là muốn truyền bá đạo Nho. Các nhà Nho có một hệ thống tu hành rất đặc biệt, thứ bọn họ tu là Thư Kinh Chi Khí. Gọi là phúc hữu thi thư khí tự hoa, trong người có thơ sách thì mới có thể tu luyện được chí khí cương trực.

Dịch Môn thì là một thế lực được thành lập mấy trăm năm trước, người thành lập là cao thủ Dịch học, một nhóm người hội tụ cùng nghiên cứu Dịch học. Tứ tiên sinh kia, trong Dịch Môn xếp thứ tư, là người giỏi giang thứ tư về Dịch học. Lợi hại nhất la Đại tiên sinh, nghe nói Đại tiên sinh có thể dùng một câu định đoạt sống chết, thủ đoạn huyền bí, ngay cả quỷ thần cũng phải kiêng sợ.

Hai người trò chuyện vui vẻ, lúc này Phục Long đến kính rượu, cười nói: “Ngô Long chủ, tôi tự phạt một ly!”

Ngô Bình cười nói: “Phục Long tiên sinh tại sao lại tự phạt?”

Phục Long tiên sinh thở dài: “Tôi làm người thanh cao, lúc trước không coi trọng cậu, nhưng vừa nãy được thấy bản lĩnh bói toán của Long chủ, tôi tự thấy hổ thẹn, nên tự phạt!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2298


Lập tức, Ngô Bình đã kể lại chuyện bên Tà Ma, giết địch thế nào, mọi người nghe xong, đều vỗ tay cảm thán.

“Tả thần tướng dũng mãnh thắng ba quân! Chúng ta kính Tả thần tướng một ly! Lục Văn Thánh nâng ly lại kính rượu.

Trong đây, có một người đàn ông trung niên vẫn giữ im lặng ít nói, gần như ông ta không nói lời nào với mọi người, lúc này ông ta đột nhiên lên tiếng, hỏi: “Ngô Long chủ, tôi nghe nói Võ Quân có thể đánh với Chân Quân, thậm chí chống lại Tiên Quân cũng có thể toàn thân rút lui”.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Võ Quân và Chân Quân cũng không giống nhau, nhưng Chân Quân bình thường, chỉ sợ cũng không phải đối thủ của Võ Quân. Nếu đối thủ là sơ cảnh Tiên Quân, ngoài năm trăm bước tôi sẽ không chủ động ra tay. Trong ba trăm bước, thì tôi có cơ hội đả thương Tiên Quân. Cách một trăm bước, tôi nắm chắc có thể đánh chết”.

Mọi người đều hoảng sợ, như vậy người ngồi trước mặt bọn họ, là một cao thủ siêu cấp sở hữu sức chiến đấu cấp bậc Tiên Quân rồi!

Advertisement

Người đàn ông trung niên cảm khái nói: “Không hổ là tu hành cảnh giới trong truyền thuyết, quả nhiên đáng sợ!”

Ông ta lại hỏi ngược: “Ngô Long chủ, cậu có thể lên được Thần Quân. Đến lúc đó, chúng tôi nhất định phải đến cửa chúc mừng. Tự tôi giới thiệu, tôi là Lý Phi từ Mặc Môn”.

Ngô Bình nói: “Thì ra là cao nhân từ Mặc Môn, hoan nghênh”.

Mọi người đang nói chuyện, thì lúc này hầu gái kia rót rượu cho Ngô Bình, từ sau khi được Ngô Bình ra tay cứu giúp, ánh mắt cô ta chưa từng rời khỏi anh. Lúc thì gắp thức ăn cho anh, lúc thì thêm rượu cho anh, thi thoảng sẽ đưa khăn ấm, chăm sóc chu đáo.

Trương Thiên Hoành nhìn thấu, ông ta không nhịn được cười nói: “Ngọc Yến, quay về cô thu dọn đồ đạc, đến nhà Ngô công tử làm người hầu đi”.

Ngọc Yến ngây người, tiện đà vui mừng, cô ta quỳ xuống đất: “Cảm ơn ông chủ!”

Ngô Bình có chút bất ngờ: “Thần tướng, ông muốn tặng cô ta cho tôi?”

Trương Thiên Hoành nói: “Cậu có ân với cô ta, tôi chỉ là thuận nước đẩy thuyền thôi! Ha ha, cậu chớ có từ chối, nếu không cô ta lại không có nhà để về mất”.

Bên cạnh Ngô Bình vốn cũng chẳng thiếu hầu gái, nhưng anh nhớ đến bên cạnh mẹ trước mắt vẫn chưa có hầu gái kề cận, bèn nói: “Cảm ơn Thần tướng”.

Rượu uống một lúc, nhấm nháp thức ăn, chợt có người bước nhanh tiến vào, khẽ nói thầm bên tai ông ta: “Thần tướng, sứ giả của chủ thượng đến rồi”.

Thần tướng vội đứng dậy, ông ta nói với mọi người: “Các vị, ta xin vắng mặt một lát”.

Trường Thần tướng rời khỏi sảnh tiệc, Ngô Bình khẽ nhíu mày, thính lực anh tốt, thấp thoáng nghe thấy nội dung câu chuyện, chủ thượng? Sau lưng Trương Thiên Hoành này còn có một chủ tử?

Thấy vẻ mặt của anh, Lý Phi kia nói: “Long chủ không cần kinh ngạc, Trương thần tướng cũng là bán mạng thay người”.

Ngô Bình lại thấy hứng thú: “Chủ nhân của Trương thần tướng là ai?”

Lý Phi nói: “Chuyện này cũng không phải bí mật gì, sau lưng Trương Thần tướng là một thế gia tu hành của Tiên Giới”.

Ngô Bình: “Tiên Giới sao? Mấy thế lực đỉnh cao của Địa Tiên Giới, đều có liên hệ với Tiên Giới, Trương Thần tướng và Tiên Giới có qua lại cũng không có gì lạ”.

Lý Phi: “Cũng gần như vậy. Chính vì có thế lực Tiên Giới giúp đỡ, nên những nhân tài này mới trở thành bá chủ của Hạ Giới”.

Lục Văn Thánh vội nói: “Không nói chuyện này nữa. Nào, tôi kính Lý tiên sinh một ly”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2299


Tâm trạng của Trương Thiên Hoành cũng cực kỳ tệ, ông ấy không ừ hử gì uống liên tù tì ba ly rượu. Uống xong, bỗng cười “hơ hớ” rồi nói với Ngô Bình: “Ngô Bình, cậu hiểu biết nhiều, tôi có vài món đồ muốn nhờ cậu xem giúp, đi theo tôi”.

Ngô Bình biết Trương Thiên Hoành không phải muốn cho anh xem thứ gì mà là muốn nói chuyện riêng vài câu với anh.

Lúc này anh đi theo Trương Thiên Hoành vào phòng sách.

Advertisement

Phòng sách của Trương Thiên Hoành rất lớn, chiếm khoảng vài trăm mét vuông, bên trong chứa đầy đồ cổ, ông ấy không mời Ngô Bình ngồi, vừa bước vào đã bảo người đóng cửa lại.

Ngô Bình: “Thần tướng có gì cần chỉ bảo?”

Advertisement

Trương Thiên Hoành hít sâu một hơi, ông ấy sờ mặt mình lạnh nhạt nói: “Cậu cũng thấy rồi đấy, tôi đường đường là thần tướng, cũng bị người khác vả miệng, có phải cảm thấy rất đau xót không?”

Ngô Bình không nói gì, vấn đề này dù anh có nói gì cũng không ổn.

Trương Thiên Hoành tự chế giễu cười nói: “Ban đầu tôi cũng là thiên tài giới tu hành, sau khi được họ chọn thì trở thành một con cờ của họ ở hạ giới. Dù tôi có cố gắng thế nào, có địa vị ra sao, họ cũng sẽ không nghĩ tôi quan trọng thế nào, họ nghĩ tôi chẳng là cái gì cả”.

Ngô Bình vẫn im lặng anh biết Trương Thiên Hoành nghẹn một bụng uất ức, cần phải phát tiết.

Ông ấy xoay người, trong mắt lóe lên ánh sáng nói: “Ngô Bình, tôi nghe nói cậu là luyện đan sư của điện Trường Sinh, đúng chứ?”

Ngô Bình gật đầu: “Xem như là vậy”.

Trương Thiên Hoành: “Vậy chắc cậu từng nghe nói đến đan Phi Thăng nhỉ?”

Đan Phi Thăng là đan dược sau khi Địa Tiên cảnh giới thứ mười lăm, được sử dụng khi đạt đến quả vị Thiên Tiên. Đan này là đồ cực kỳ quý hiếm, đan sư có thể luyện chế nó cực kỳ ít.

Ngô Bình nhìn Trương Thiên Hoành, ông ấy cũng cố ý để lộ ra khí tức thật của mình, mạnh, rất mạnh.

Thậm chí anh còn cảm thấy một khi người trước mặt này ra tay với anh, anh chắc chắn sẽ chết.

Anh không biến sắc nói: “Thần tướng đã là Tiên Quân Bất Tử”.

Trương Thiên Hoành nói: “Mười ba năm trước tôi đã bước vào cảnh giới Bất Tử, đến được cảnh giới này tôi có thể nhìn rõ được con đường sau này của mình. Hiện giờ tôi còn thiếu một viên đan Phi Thăng thì có thể phi thăng thành Thiên Tiên”.

Ngô Bình im lặng một lúc rồi hỏi: “Thần tướng muốn hỏi điện Trường Sinh, tôi có thể luyện chế đan Phi Thăng không à?”

Trương Thiên Hoành nói: “Cậu là người của điện Trường Sinh thì chắc biết rõ. Tôi muốn biết điện Trường Sinh có thể luyện chế hay không?”

Ngô Bình cười nói: “Thần tướng là Tiên Quân Bất Tử nên chắc biết một viên đan Phi Thăng có ý nghĩa gì. Nếu ngày nào đó điện Trường Sinh luyện chế ra đan Phi Thăng, chỉ sợ ngày đó sẽ bị diệt môn, sau đó bị cướp mất đan dược”.

Trương Thiên Hoành nói: “Thế giới này có không ít người cần đan Phi Thăng giống tôi”.

Ngô Bình: “Tôi tạm thời vẫn không thể trả lời thần tướng vấn đề này, vì đan Phi Thăng cách tôi quá xa xôi, dù sao hiện giờ tôi cũng chỉ là một Nhân Tiên”.

Anh không hề nói dối, đan Phi Thăng cách anh một trăm lẻ tám ngàn dặm, bao giờ anh trở thành Chân Quân hoặc Tiên Quân mới có tư cách nghiên cứu đan dược ở cấp bậc này.

Trương Thiên Hoành: “Ý tôi hỏi sau này, sau này cậu có thể luyện chế đan Phi Thăng không?”

Ngô Bình im lặng vài giây rồi nói: “Có cơ hội nhưng tôi không thể chắc chắn”.
 
Back
Top Dưới