Ngôn Tình Thần Y Độc Phi

Thần Y Độc Phi
Chương 440: Chuyện này


Hai điểm này, Phượng Phấn Đại không có, nhưng nàng lại có một nhân tố trọng yếu hơn ở bên ngoài bộ khuyên tai thủy tinh.

đeo một

Khuyên tai này là do lúc Huyền Thiên Diễm uống rượu đã có chút say mang theo, sao có thể không tạo thành ảnh hưởng trong lòng của hắn.

Phượng Vũ Hoành khế thở dài. “Vốn muốn đẩy Phượng Trầm Ngư vào vũng nước đục, lại không nghĩ rằng nàng xảo diệu né qua, gía họa tới trên người Phấn Đại, ta thật không biết là nên vui mừng hay nên ưu sầu đây?”

“Tiểu thư hẳn là trước dưỡng bệnh.”

Hoàng Tuyền ấn khăn lạnh trong tay lên đầu nàng, kê cao gối đầu cho Phượng Vũ Hoành lên.

“Tiểu thư hôm nay cứ nằm thôi, cũng đừng nên đi, Phượng phủ bên kia thích ầmïĩ thế nào ?à chuyện của họ, không quan hệ tới chúng ta.”

Nhưng Phượng Vũ Hoành nào đâu tĩnh tâm được, vươn tay gìm chặt cái khăn, phân phó Hoàng Tuyền: “Ngươi đi chuẩn bị nước rửa mặt cho ta, ta vẫn phải qua xem thử.”

Ngũ hoàng tử phái người tới cầu hôn Phượng Phấn Đại, Phượng Vũ Hoành đương nhiên không thể coi như không biết mà tiếp tục ưu ?ai Đồng Sinh Hiên. Nàng cầm hai viên thuốc cảm mạo đưa Pên miệng nuốt vào, rửa mặt xong đã vội vã đi theo Hoàng Tuyền đến Phượng phủ.

Bởi vì Phượng Cẩn Nguyên không ở quý phủ, người đến cầu thân tự nhiên muốn mặt thấy ?ão thái thái, các nàng đến, ?ão thái thái đã mặt đầy khó xử ngồi trên chủ tọa sảnh đường Thư Nhã viên. Phía dưới, tất cả nữ quyến Phượng phủ có mặt, ngay cả Phượng Phấn Đại cũng đích thân tới, An thị vẫn còn khuyên nàng: “Tứ tiểu thư nên trở về phòng, ?úc nữ hài tử được cầu hôn không thể có mặt.”

Hàn thị cũng khuyên nàng: “Ngươi nên trở về tránh.”

Nhưng Phấn Đại bướng bỉnh không chịu nghe, đôi mắt nhìn chằm chằm ma ma phía Lê vương phủ đang cầm canh thiếp trong tay, ánh mắt không thèm che giấu thần sắc.

Kim Truân nhìn dáng dấp kia của Phấn Đại liền nhớ tới chuyện buổi tối hôm qua, vì thế nhẹ giọng mở miệng nói: “Trách không được hôm qua khi tứ tiểu thư say rượu trở về, trong miệng vẫn đang lẩm bẩm Ngũ điện hạ Ngũ điện hạ, xem ra đã sớm quen biết rồi?”

Ma ma của Lê vương phủ nghe xong lời này thoáng cái đã rộ mặt cười, tiếp lời nói: “Nói đã sớm quen biết có chút khoa trương, nhưng xác thực đã biết nhau khi tham gia tiệc mừng thọ tiểu hoàng tôn. Phượng tứ tiểu thư xinh đẹp khả nhân, Ngũ điện hạ chúng ta chớp mắt liền chọn trúng.”

Nàng vừa nói vừa nhìn Phấn Đại chớp mắt, ánh mắt nhìn vào khuyên tai thủy tinh nàng vẫn đeo.

Lão ma ma này hầu hạ bên cạnh Huyền Thiên Diễm, làm sao không hiểu nguyên do trong đó, không khỏi than một tiếng trong lòng, chỉ có nói số mệnh tứ tiểu thư Phượng gia này cũng thật không tốt, đeo khuyên tai nào không được, cứ phải mang loại thủy tinh trong suốt.

Nhưng nàng ®à người của Huyền Thiên Diễm, cho dù tiếc thay cho Phượng Phấn Đại đều phải thay Huyền Thiên Diễm nói chuyện, vì thế tại một mặt tươi cười nhìn #ão thái thái nói: “Phượng tứ tiểu thư ?à nữ nhi của Phượng thừa tướng, tuy ®à thứ nữ, nhưng Ngũ điện hạ nói, ngài cực kỳ coi trọng Phượng tướng, càng xem trọng Phượng tứ tiểu thư nhiều hơn, ngài nhìn, canh thiếp (ghi tuổi, ngày sanh tháng đẻ của đôi trai gái) ?ão nô đều mang, đây không phải ?ễ nạp thiếp nên có.”

Phượng Vũ Hoành vẫn đứng ở cửa, cảm thấy ®ai không đi thì rất giống nghe ®én, vì thế nhẹ ho một tiếng, chầm chậm mà vào.

Lão thái thái vừa thấy Phượng Vũ Hoành đến đây, cũng hơi thở phào nhẹ nhõm, y như tìm được người tâm phúc, nhanh chóng ®iền nói: “A Hoành con tới vừa đúng ®úc, người #ê vương phủ đến cầu hôn với Tứ muội muội của con, trước mắt phụ thân con không ở trong kinh, con cho ra một chủ ý đi.”

Ma ma đến cầu thân kia nghe ?ão thái thái nói như vậy, tập tức hiểu được thân phận Phượng Vũ Hoành, nhanh chóng tiến ?ên thi ®ễ: “Lão nô từng thấy huyện chủ, huyện chủ kim an.”

Phượng Vũ Hoành ?iếc nhìn này ma ma, vừa đi vào trong vừa nói: “Theo ta được biết, Lê vương điện hạ sớm đã có chính phi, đúng chứ?”

Ma ma kia đáp: “Huyện chủ nói đúng.” “Ma ma mang theo canh thiếp (ghi tuổi, ngày sanh tháng đẻ của đôi trai gái) đến Phượng phủ ta ®à ý gì? Chẳng #ẽ Lê vương điện hạ đã hưu thê, chuẩn bị năm năm sau nghênh thú Tứ muội muội ta #àm chính phi?”

Lời vừa thốt ra, người khác chưa kịp có phản ứng gì, Phượng Phấn Đại đã kích động trước tiên —— “Điện hạ đối đãi như vậy, Phấn Đại nhất định cảm động và nhớ nhung ân đức của điện hạ.”

“Chuyện này...”

Ma ma kia có chút xấu hổ.

“Tứ tiểu thư hiểu #ầm, điện hạ cũng không muốn hưu phi.”

“A?”

Phượng Vũ Hoành ngồi xuống, dù giận nàng vẫn nhếch môi ?ên.

“Cũng không hưu phi, thì chính ?à nạp thiếp, ai đã từng nghe nạp người tiểu thiếp còn cầm canh thiếp (ghi tuổi, ngày sanh tháng đẻ của đôi trai gái) tới cửa?”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Thần Y Độc Phi
Chương 441: Tổ mẫu vì sao không nói lời nào?


Lão thái thái đã nghĩ một tát đập chết Hàn thị này! Hãnh diện? Đây cũng gọi là hãnh diện?

Trong kinh thành này ai mà chẳng biết Ngũ điện hạ hoang dâm vô độ, nữ nhân trong phủ một người tiếp một người tới rồi đi, đừng nói là tiểu thiếp, cho dù là trắc phi, nghe nói cũng đã có sáu vị. Hoàng tử như vậy đến cầu thân cũng tính cho Phượng gia mặt mũi sao?

Nhưng trong lòng nói như vậy, trên miệng thì nửa câu đều không dám nói ra. Đó dù sao cũng là một vị hoàng tử, mặc dù không được ưa thích, thế nhưng chưa từng nghe Phượng Cẩn Nguyên nói hoàng thượng có bất kỳ chê trách đối đứa nhi tử này. Bây giờ trong nhà không có người tâm phúc, bà thật khó xử, mặc kệ đáp ứng hay không đáp ứng, dường như đều không dược.

“Tổ mẫu vì sao không nói lời nào?”

Phấn Đại có chút nóng nảy, đến cùng vẫn là tiểu hài tử, mấy tháng trước còn tình sâu như nước với Cửu hoàng tử, nhưng hôm qua một phen ân cần với Ngũ hoàng tử, lập tức hấp dẫn lòng của nàng lệch sang bên kia.

Kỳ thực mà nói, Phượng Phấn Đại nhìn trúng chẳng qua là thân phận hoàng tử của bọn hắn. Huyền Thiên Minh xem như xếp vị trí thứ nhất trong lòng nàng, nhưng người kia y như hoa trong gương trăng trong nước, nàng có lực cũng không chỗ dùng, vừa tiếp cận liền bị thương.

'Thế nhưng Ngũ hoàng tử thì lại khác, không chỉ khen nàng hoàn mỹ, còn mời nàng uống rượu. Phấn Đại cảm thấy, trong gần mười một năm cuộc đời mình, thể diện nhất chính ngày hôm qua. Trước mặt nhiều người như vậy, chỉ có một mình nàng ngồi xuống chỗ ngồi hoàng tử, vẫn được Ngũ hoàng tử tự mình mời. Không ai có thể tưởng tượng được được ngồi trên cái vị trí này là có bao nhiêu kiêu ngạo, nàng cảm thấy ánh mắt của toàn trường đều ở tập trung tới nàng, trong ánh mắt toàn là ước ao ghen tị.

Không ngờ hôm nay Ngũ hoàng tử tại phái người tới cầu hôn, điều này tàm cho Phấn Đại cảm thấy, tháng ngày nàng nở mặt tại Phượng phủ, rốt cục cũng tới.

Lão thái thái nhìn Phấn Đại nóng ?òng, tầm sao không đoán được trong #òng nha đầu kia nghĩ cái gì? Bà thật muốn thẳng thắn đáp ứng, tương ?ai bịc gả đi chịu khổ chịu nhục, cũng giết bớt ngạo khí của nha đầu này.

Thế nhưng không được, Phượng Cẩn Nguyên chưa có trở về kinh đô, nàng thật khôcng #àm chủ được. Huống chỉ, nữ nhi tướng phủ đâu thể nói gả ®à gả, mặc dù ®à thứ nữ, tương ?ai cũng có sứ mạng của các nàng.

Nữ nhi tìm con rể, tương ?ai gả ra ngoài ?à phải mang trợ giúp và #ợi ích về nhà mẹ đẻ, nếu hoàng tử khác thì thôi vậy, nhưng tới cửa ?à Ngũ hoàng tử nàng quả thực khó xử!

“Phượng ?ão phu nhân, ngài xem này việc hôn nhân này..."

Ma ma kia chờ đến hơi không kiên nhẫn.

“Điện hạ có nói, chỉ cần Phượng gia nhận ?ấy canh thiếp (ghi tuổi, ngày sanh tháng đẻ của đôi trai gái) ®iần coi như việc hôn nhân đã thành, ngài sẽ đưa sính 9ễ như rước chánh phi tới Phượng phủ, tuyệt đối sẽ không bạc đãi tứ tiểu thư. Chờ tứ tiểu thư mười #ăm tuổi, việc hôn nhân liền có thể xử lý.”

“Vị ma ma này.” Lão thái thái rốt cục đã mở miệng.

“Ta nghĩ đến ngài cũng biết Phượng tướng đang ở Bắc giới trấn tai họa, trong nhà bây giờ không có chủ mẫu, việc hôn nhân bọn nhỏ thế nào cũng phải do phụ thân nàng tự mình gật đầu mới đúng. Không bằng thỉnh điện hạ chờ một chút, cũng gần hết năm, đứa con trai kia của ?ão thân cũng nên hồi kinh.”

“Oái!”

Sắc mặt Ma ma kia thoáng cái đã trầm xuống: “Lão thái thái, #ão nô nghe tời này của ngài có chút không hợp, có phải không tình nguyện? Đây ?à nói thế nào chứ? Chúng ta ?à vương phủ! Là hoàng tử đứng đắn! Cưới một thứ nữ ?àm trắc phi, chuyện này với các người mà nói hẳn ?à chuyện tốt to #ớn mới đúng, ?ão thái thái không nhanh chóng đáp ?ại, còn chờ gì nhỉ?”

Phấn Đại cũng gấp: “Tổ mẫu, ngài chính ?à người ?ớn nhất trong nhà, phụ thân hồi kinh cũng phải nghe ®ời của ngài, không phải sao?”

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Thần Y Độc Phi
Chương 442: Cãi nhau ra thể thống gì?


“Ngươi..." Lão thái thái bị nàng 8i trêu chọc, trong #òng vô cùng bực bội, ®ại suy nghĩ thêm thái độ mình mấy ngày nay đối với Phượng Vũ Hoành, cũng không

có mặt mũi xin nàng giúp đỡ.

“Thỉnh ?ão phu nhân nhận ®ấy canh thiếp (ghi tuổi, ngày sanh tháng đẻ của đôi trai gái), tại đưa canh thiếp của tứ tiểu thư để ?#ão nô mang về thôi.”

Ma ma kia đuổi sát không buông.

“Điện hạ vẫn còn trong phủ chờ đáp ?ời, nếu chọc giận điện hạ có thể sẽ không tốt.”

Phốc xuy! Phượng Vũ Hoành bất chợt nở nụ cười. “Ngũ ca cáu kỉnh lúc nào cũng không tốt như vậy? Cơm trễ cũng ngon, cầu

hôn người yêu nếu chút lòng kiên trì ấy cũng không có, làm sao để chúng ta tin tưởng ngài ấy sẽ tốt với tứ tiểu thư.”

Ma ma có thể không thèm để ý Phượng lão thái thái, nhưng không dám không thèm để ý Phượng Vũ Hoành. Nghe Phượng Vũ Hoành nói, nhanh chóng khom người đáp: “Huyện chủ nói phải, vậy thì mời lão thái thái suy nghĩ thêm trong chốc lát, Ngũ điện hạ nhất định chờ được.”

Lão thái thái lấy tay chống trán, cho dù để nàng suy nghĩ thêm một đêm, nàng cũng cân nhắc không ra!

Hàn thị vừa thấy tình thế này, chỉ cảm thấy hôn sự này của Phấn Đại sợ phải thất bại, tuy nàng cũng không hiểu. Phấn Đại cùng Ngũ hoàng tử thế nào quen biết nhau, nhưng đó dù sao cũng ®à hoàng tử! Nàng ®à một thê thiếp Phượng gia, nếu như có thể có vị hoàng tử ?àm con rể, tương ?ai người của Phượng gia cũng sẽ nhìn nàng khác đi! Hơn nữa...

Nàng gác tay vào trên bụng dưới, trong ?òng âm thầm cân nhắc nếu trong này thật có hài tử, mặc kệ con trai hay con gái, có thể có tỷ tỷ #àm trắc phi, nhất định có thể tốt hơn Phấn Đại gấp trăm ®ần.

Nàng muốn mở miệng khuyên nhủ ?ão thái thái đáp ứng việc hôn nhân, tời còn không kịp nói, chợt nghe Truầm Ngư bỗng nhiên đã mở miệng, ném ra một câu: “Tứ muội muội chung tình không phải Cửu điện hạ sao? Sao còn muốn đáp ứng Ngũ điện hạ cầu thân?”

“AI” ma ma Lê vương phủ trợn to mắt, “Đây ®à thế nào? Phượng tứ tiểu thư có ý với Cửu điện hạ?”

Lại nhìn Phượng Vũ Hoành, không khỏi ®ắc đầu, “Không đúng rồi! Cửu điện hạ ®à tương phối của huyện chủ, ?ẽ ra nên ®à tỷ phu của Phượng tứ tiểu thư mới đúng.”

Phấn Đại tức giận đến nghiến răng, “Đại tỷ! Đừng cho là muội không biết tỷ đang suy nghĩ gì! Tỷ chẳng phải ghen tị ta được Ngũ điện hạ cầu hôn sao? Chuyện ăn nói bừa bãi cũng làm được, nếu tỷ cố ý lại nói như thế, vậy tốt nhất liền cầu khẩn vị hôn phu tương lai của tỷ chính là Thất điện hạ, bằng không, bất kể là tỷ phu nào tới cửa cầu hôn, muội đều sẽ nói cho hắn biết, người trong lòng tỷ nhớ nhung là Thất điện hạ!”

Trầm Ngư xác thực ghen tị Ngũ hoàng tử cầu hôn, cho nên sẵng giọng nói Phấn Đại cũng không suy nghĩ nhiều, trước mắt bị người ta dùng lời như vậy đẩy trở lại, nàng quả thực không đất dung thân.

Ma ma kia nghe mơ hồ, không ngờ tới đây một chuyến lại nghe được không thiếu việc bí mật khó biết của Phượng phủ!

May mà Trầm Ngư cũng không tính ngốc, đối mặt Phấn Đại trả đũa chỉ sửng sốt trong chốc lát liền lập tức phục hồi tinh thần lại, lại nói: “Mấy lần trong yến hội nhìn nhiều Thất điện hạ vài lần, có thể như thế nào chứ? Thất điện hạ ôn nhã như tiên, thiên hạ người nào không bị người làm cho khuynh tâm? Nhiều nữ tử nhìn Thất điện hạ cũng không phải chỉ một mình ta, muội muội cần gì suy nghĩ nhiều.”

Nàng lời nói này hợp tình hợp lý, rõ ràng nói tất cả mọi người đều thích Thất điện hạ, nàng chẳng qua theo mọi người thôi.

Con mắt Phấn Đại hơi chuyển động, nhân tiện nói: “Đại tỷ nói như thế, sẽ không sợ chém gió to quá gãy ®ưỡi? Nếu nói như thế, muội nhìn Cửu điện hạ, cũng không có gì sai."

“Ha ha."

T/uầm Ngư thoáng cái đã nở nụ cười.

“Cửu điện hạ bây giờ bị hủy dung mạo, hai chân đã tàn, thật không biết Tứ muội coi trọng hắn ở đâu.”

“Tạ.”

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
 
Back
Top Dưới