Kiếm Hiệp Thần Vương Lệnh

Thần Vương Lệnh
Chương 941


Chương 941

Nhưng khi nghĩ đến điều gì đó, hắn không khỏi cau mày nói: “Có thể hiểu được, tại sao Tinh Đồ không làm chỗ dựa cho Như Ngọc, còn chị thì sao?”

“Chị Vinh, chị chỉ là quản lý, đáng ra chị không nên dè chừng như vậy?”

“Tôi đã xem video buổi họp báo của chị và đó không phải là cách chị nên cư xử.”

“Lúc này, quản lý riêng như chị nên lên tiếng và phản bác thay cho Như Ngọc mới đúng.”

Nói đến đây, Dương Vinh đột nhiên đỏ mặt, trông có vẻ hơi áy náy.

Nhìn thấy Dương Vinh như vậy, Tần Thiên sửng sốt một chút, không khỏi nói: “Sao vậy?”

“Có ẩn tình gì sao? Có phải Tinh Đồ đang uy h**p chị không?”

Dương Vinh thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: “Bởi vì, trong tay Tinh Đồ cũng có tin tức bẩn.”

“Họ vu khống Như Ngọc, chỉ có thể buộc tội sai sự thật. Nhưng thông tin bẩn thỉu của tôi là có thật.”

“Nếu như lộ ra Như Ngọc sẽ bị kéo xuống vực sâu.”

Tần Thiên há hốc miệng.

Giới giải trí phức tạp đến vậy sao?

Một quản lý mà cũng có thông tin bẩn?

“Thông tin gì mà nghiêm trọng như vậy?” Hắn nhịn không được hỏi.

Dương Vinh nhìn hắn nói: “Clip của tôi và bạn trai, cậu có muốn xem không?”

Cái quái gì vậy…

Sắc mặt Tần Thiên trầm xuống.

“Sao cậu không nói gì? Có phải cậu cho rằng tôi là người xấu, đã làm hỏng Như Ngọc không?”

“Không sao. Chỉ cần lần này tôi giúp chuyện của Như Ngọc lắng xuống, tôi có thể rời đi.”

Tần Thiên cười khổ nói: “Mỗi người đều có cách sống của riêng mình.”

“Miễn là không vi phạm pháp luật hoặc vi phạm các tiêu chuẩn đạo đức, những người khác không có quyền đưa ra lời buộc tội tùy tiện hay chỉ trích khi họ không hiểu rõ tình hình cụ thể.”

“Ít nhất có một điều tôi tin là chị sẽ không làm hại Như Ngọc.”

Trong mắt Dương Vinh hiện lên sự cảm động, cô ta không ngờ người đàn ông này lại có thể thông cảm cho mình như vậy.

Cô ta cười và nói: “Coi như cậu có lương tâm.”

“Đúng là công uổng công tôi đã bỏ ra rất nhiều công sức để làm trung gian cho đại minh tinh.”

Sắc mặt Tần Thiên lập tức tối sầm lại, hắn tức giận nói: “Sau này đừng nhắc đến chuyện này nữa!”

Máy bay hạ cánh.

Tần Thiên do dự một chút, nói: “Liễu Như Ngọc ở đâu?”

Dương Vinh thấp giọng nói: “Cậu muốn gặp cô ấy sao?”

“Hay là đợi chuyện này giải quyết xong đã, tôi nghĩ hiện tại cô ấy không muốn gặp ai, đặc biệt là cậu.”

Tần Thiên chỉ có thể gật đầu.

“Tôi sẽ đưa cậu đến Tinh Đồ!”

“Hy vọng có thể thuyết phục tên khốn Vương Cường này tìm lại lương tâm và làm sáng tỏ cho Như Ngọc!”

Dương Vinh chửi một câu rồi lên taxi cùng Tần Thiên đi về phía công ty Tinh Đồ.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 942


Chương 942

Vương Cường là ông chủ lớn của Tinh Đồ.

Trước đây anh ta từng tham gia các chương trình tạp kỹ, tích lũy một số mối quan hệ, tìm được đối tác và mở Tinh Đồ Media.

Lúc đầu, dựa vào những mối liên hệ tích lũy đã ký hợp đồng với một vài ngôi sao nhỏ và thực tập sinh.

Kiếm tiền bằng cách quay một số quảng cáo nhỏ hoặc video ngắn, không chết đói nhưng cũng không kiếm được nhiều tiền. Phải đến khi ký hợp đồng với Liễu Như Ngọc, anh ta mới lên như diều gặp gió.

Bây giờ Tinh Đồ Media của anh ta cũng khá nổi tiếng trong giới.

Công ty được trang trí rất đẹp, sau khi Tần Thiên và Dương Vinh tới nơi, họ thấy rất nhiều cô gái đang tụ tập lại cắn hạt dưa và trò chuyện.

Không ai làm việc.

Nhìn thấy Dương Vinh, trên mặt bọn họ đều có vẻ mặt kỳ quái.

Sau đó, chú ý tới Tần Thiên ở bên cạnh, nhiều người bắt đầu cười nhạo.

Một người phụ nữ mặc bộ đồ nóng bỏng đứng lên, cười lạnh nói: “Ôi, đây không phải là người đại diện kim bài, chị Vinh của chúng ta sao?”

“Chị Vinh, mới mấy ngày không gặp, đã có bạn trai mới rồi à?”

“Anh chàng đẹp trai này cũng được đó, thực tập sinh đào ở đâu ra vậy?”

Cô ta là thư kí của Vương Cường, tên là Lý Diễm. Khi mới vào công ty, chỉ là một người mẫu nhỏ. Ở trong văn phòng thì là một nhân viên văn thư.

Nhưng Lý Diễm này rất mưu mô, lén lút nịnh bợ Vương Cường nên cô ta đã đảm nhận chức vụ thư kí.

Về việc cô ta nịnh bợ Vương Cường như thế nào thì toàn bộ công ty Tinh Đồ đều biết. Chỉ là mọi người không chỉ ra mà thôi.

Cô ta có thù với chị Vinh. Một mặt, chị Dung dựa vào địa vị của Liễu Như Ngọc coi thường một thư kí như cô ta.

Ngoài ra, có một lần, chị Vinh vào văn phòng của Vương Cường mà không gõ cửa, tình cờ bắt gặp cô ta và Vương Cường đang ở cùng nhau.

Bây giờ, Liễu Như Ngọc đã rớt đài, chị Vinh không còn chỗ dựa thì đương nhiên Lý Diễm sẽ không bỏ lỡ cơ hội chế giễu và đàn áp.

Chị Vinh khịt mũi, lạnh lùng nói: “Đừng nói nhảm nữa!”

“Tôi tới tìm Vương Cường!”

Nói xong, cô ta đi thẳng về phía phòng làm việc bên trong.

“Đứng lại!” Lý Diễm vội vàng chặn trước mặt, cười lạnh: “Dương Vinh, sao cô không tự nhìn lại mình xem?”

“Chủ tử của cô đã thất thủ, không có Liễu Như Ngọc, cô chẳng là gì cả.”

“Vương tổng là người cô nói là có thể gặp sao? Cô đã hỏi ý kiến của tôi chưa?”

“Hỏi cả công ty xem, ai muốn gặp Vương tổng mà không thông qua tôi?”

Trong giai đoạn quan trọng, Dương Vinh không muốn gây thêm rắc rối.

Cô ta cố gắng kìm nén cơn tức giận, nghiến răng nghiến lợi: “Thư ký Lý, tôi có chuyện quan trọng cần gặp Vương tổng.”

“Xin hãy chuyển lời.”

Lý Diễm đắc ý nói: “Thế còn tạm được.”

“Chỉ là tôi đột nhiên khát nước, cô đi rót cho ta một ly trà.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 943


Chương 943

“Đừng có quá đáng!” Dương Vinh khó chịu.

“Sao vậy, cô định cắn tôi à?”

“Đến đây, Liễu Như Ngọc đã bốc mùi rồi, bây giờ để tôi cho mọi người xem quản lý của cô ta là người như thế nào.”

“Chẳng trách Liễu Như Ngọc trở nên khó ngửi, có quản lý như cô, muốn không bốc mùi cũng khó.” Lý Diễm được đằng chân lân đằng đầu, không chịu nhượng bộ.

Dương Vinh nghiến răng nghiến lợi, xoay người đi đến bình nước bên cạnh lấy một cốc nước.

Cô ta bưng nước tới cho Lý Diễm, nói: “Bây giờ đã được chưa?”

Lý Diễm đắc ý, cô ta không nhận nước mà cười khẩy: “Tôi đột nhiên không khát nữa.”

“Dương Vinh, thật xin lỗi, Vương tông không có ở công ty, cô đến vô ích tồi.”

Vừa nói cô ta vừa cười lớn.

Dương Vinh tức giận đến đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi, đổ hết nước trong tay lên mặt Lý Diễm.

“Ối!” Lý Diễm giật mình kêu lên.

Lớp trang điểm của cô ta bị lem, quần áo ướt sũng.

Bên cạnh có mấy cô gái vội chạy tới dùng khăn giấy lau người cho cô ta.

“Chị Diễm, chị không sao chứ? Có bị bỏng không?”

“Chị Diễm, chị mau vào trong thay quần áo đi.”

“Chị Diễm, đừng tức giận, tức giận sẽ chỉ ảnh hưởng đến sức khoẻ của bản thân”

“Tránh hết ra!”

“Dương Vinh, hôm nay tôi liều với cô!”

Lý Diễm thô bạo đẩy mấy cô gái đang nịnh nọt mình ra, đưa tay cầm lấy cốc nước bên cạnh, định đánh nhau với chị Vinh.

Lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói.

“Chó cùng rứt giậu sẽ cắn người.”

“Chị Diễm, chị có thân phận gì chứ? Tại sao lại phải tính toán với một con chó không nhà?”

Mọi người vội vàng quay lại nhìn, từ bên ngoài, một người phụ nữ bước vào.

Khắp người đều đeo trang sức, toát lên vẻ quý phái.

Dương Vinh trầm giọng nói: “Cô là cái thá gì mà dám ở đây ăn nói bừa bãi?”

Người phụ nữ hừ một tiếng, bước tới và ngồi xuống ghế.

Cô ta bắt chéo chân, cười lạnh: “Chị Diễm, hãy nói cho cô ta biết tôi là ai.”

Lý Diễm lớn tiếng nói: “Mọi người, bây giờ hãy nghe tôi tuyên bố.”

“Đây là ngôi sao mới được đàm phán của công ty chúng ta, tiếp theo, Vương tổng sẽ hỗ trợ tích cực.”

“Mọi người có thể nghĩ rằng cô ấy hơi lạ, nhưng đó là vì cô ấy đã tập trung trau dồi kỹ năng ca hát và diễn xuất trong nhiều năm qua.”

“Thật ra cô ấy rất có thực lực.”

“Trong show ca hát năm đó, nếu không phải ai đó dùng thủ đoạn mờ ám thì quán quân đã là Bạch Hiểu Thiến.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 944


Chương 944

Bạch Hiểu Thiến?

Mọi người đều phản ứng lại.

Hóa ra đó là người phụ nữ hồi đã tham gia cùng một show với Liễu Như Ngọc.

Nghe Lý Diễm nói, công ty sẽ hỗ trợ mạnh mẽ cho Bạch Hiểu Thiến trong thời gian tới, các nhân viên bắt đầu xu nịnh.

“Nghe nói năm đó chị Bạch đứng vị trí thứ hai, vốn là đối thủ mạnh nhất của Liễu Như Ngọc.”

“Trong trận chung kết, cô ấy đột nhiên rút lui khỏi cuộc thi, điều này khiến Liễu Như Ngọc giành được hạng nhất.”

“Ừ, không ngờ cô ấy sẽ đến đây.”

“Chị Bạch, sao lúc đó chị lại đột nhiên rút lui khỏi cuộc thi? Nếu không, vị trí thứ nhất chắc chắn sẽ thuộc về chị.”

Lý Diễm cười lạnh: “Tại sao năm đó Thiến Thiến lại rút lui không phải vì cô ấy không thể chịu được phong cách của Liễu Như Ngọc.”

“Vì cao hơn, đó là đã bán thân thể của mình.”

“Thật nực cười khi bây giờ cô ta vẫn còn dám tự nhận mình là ngọc nữ.”

“Theo tôi thấy, một ca sĩ tài năng, nhân phẩm tốt như Thiến Thiến mới là ngọc nữ thực sự”.

“Hiểu Thiến, hôm nay cô tới báo cáo sao? Đã gặp Vương tổng chưa?”

Bạch Hiểu Thiến đắc ý nói: “Tôi đã gặp Vương tổng. Anh ấy bảo tôi đến công ty trước để làm quen với môi trường.”

“Về phần một số chi tiết, tối nay anh ấy sẽ nói chuyện với tôi.”

“Chị Diễm, văn phòng của tôi, chị đã chuẩn bị xong chưa?”

Cô ta đứng dậy, nhìn thấy văn phòng lớn nhất ở phía xa, cười khẩy: “Tôi thấy phòng này khá ổn.”

“Từ nay trở đi đây sẽ là phòng làm việc của tôi.”

“Chị Diễm, làm ơn, làm ơn dọn hết những thứ bừa bộn và bẩn thỉu bên trong ra!”

“Đứng lại!” Nhìn thấy cô ta đi về phía văn phòng, Dương Vinh vội vàng chặn trước mặt.

“Đây là phòng của Như Ngọc. Cô là cái thá gì mà xứng có phòng làm việc ở đây.”

Bạch Hiểu Thiến nhướng mày: “Cô đang nói đến con đ**m Liễu Như Ngọc đó sao?”

“Cô ta–”

“Im miệng!” Chị Vinh tát vào mặt Bạch Hiểu Thiến, cười lạnh:

“Con khốn này, tại sao năm đó lại rút lui khỏi cuộc thi?Không phải trong lòng cô biết rõ nhất sao?”

“Còn dám vu khống Như Ngọc.”

“Cô có tư cách gì mà so sánh với cô ấy?”

“Cô đánh tôi?” Bạch Hiểu Thiến ôm mặt, tức giận quát: “Người đâu, mau tới đây!”

“Mau bắt lấy người phụ nữ điên này!”

“Sao lại đánh người chứ?”

“Thật quá đáng!” Những người xung quanh tức giận chạy tới.

Tần Thiên tiến lên một bước, kéo chị Vinh ra phía sau.

Hắn nhìn Bạch Hiểu Thiến, cười lạnh: “Nếu tôi không nhầm, người có biệt danh ‘Cô gái có cánh’ trên weibo chính là cô?”

Bạch Hiểu Thiến sửng sốt một lát, nói: “Vậy thì đã sao?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 945


Chương 945

“Tôi cũng biết Liễu Như Ngọc có rất nhiều tin tức bẩn, chỉ là chưa bị vạch trần mà thôi.”

“Anh là ai? Dựa vào cái gì mà hỏi tôi?”

Lý Diễm vội vàng nói: “Soái ca, anh là người mới ra mắt, muốn ký hợp đồng với công ty chúng tôi phải không?”

“Tôi phải nói rằng, anh rất sáng suốt. Chương trình đào tạo người mới của Tinh Đồ chúng tôi rất nổi tiếng trong giới.”

“Chỉ là anh chọn sai người giới thiệu rồi, anh cho rằng Dương Vinh là còn là người quản lý kim bài sao?”

“Anh vẫn muốn bảo vệ cô ta à?”

Bạch Hiểu Thiến nghiến răng nghiến lợi nói: “Chị Diễm, công ty chúng ta không phải loại chó mèo nào cũng có thể nhận!”

“Bây giờ tôi ra lệnh cho chị đuổi hắn đi!”

Lý Diễm cười khẩy nói: “Không cần phải vội.”

Cô ta nhìn Tần Thiên nói: “Soái ca, anh có điều kiện khá tốt, nếu bồi dưỡng tốt, có thể sẽ trở thành nam minh tinh tiếp theo.”

“Bây giờ, chỉ cần anh tát Dương Vinh một cái, tôi hứa sẽ cho anh ký hợp đồng, thấy sao?”

Nghe cô ta, mọi người đều lộ ra vẻ chế giễu.

Lý Diễm muốn chơi với Tần Thiên và Dương Vinh à.

Tần Thiên là người mới được Dương Vinh giới thiệu, nếu cô ta bị đánh ở nơi công cộng, sau này Dương Vinh sẽ thực sự không còn mặt mũi ở trong giới nữa.

“Mau đánh đi, sao còn đứng ngây ra đó!”

“Chỉ cần biểu hiện hôm nay của anh khiến hài lòng, từ nay về sau ở công ty Bạch Hiểu Thiến tôi sẽ bảo vệ anh!”

“Soái ca, tôi không ngại cho anh biết. Vương tổng đã hứa với tôi về sau sẽ toàn lực ủng hộ tôi.”

“Không bao lâu nữa tôi sẽ có thể thay thế vị trí của Liễu Như Ngọc và trở thành chị cả của công ty.”

Nghe Bạch Hiểu Thiến nói vậy, các cô gái xung quanh càng thêm nịnh nọt.

Chị đại trong công ty vô cùng quan trọng và có tiếng nói.

Tần Thiên lạnh lùng liếc nhìn, cười lạnh nói: “Như Ngọc ở công ty lâu như vậy, các người chưa từng nhận được sự chiếu cố của cô ấy sao?”

“Bây giờ, cô ấy xảy ra chút chuyện hơn nữa còn là bị người ta vu oan, các người đã bắt đầu thừa nước đục thả câu?”

“Tôi khuyên các người, muốn nổi tiếng không có gì sai, nhưng đừng quên lương tâm cơ bản của một con người!”

Nghe hắn nói vậy, nhiều cô gái cúi đầu xuống.

Thành thật mà nói, khi Liễu Như Ngọc ở đây giống như một người chị lớn. Chưa từng chiếu cố họ sao?

Thấy một số người làm tốt Liễu Như Ngọc đã nhường các đại diện thương mại và một số vai diễn mình không muốn cho họ.

“Rốt cuộc anh là ai?”

“Muốn ký hợp đồng với công ty chúng tôi, phải cẩn thận lời nói!” Sắc mặt Lý Diễm trầm xuống.

Tần Thiên cười lạnh nói: “Nếu Vương tổng không có ở đây, tôi sẽ đến nơi khác tìm anh ta.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 946


Chương 946

“Về phần tôi là ai, ba ngày sau gặp lại.”

“Lúc đó các người sẽ biết.”

“Chị Vinh, chúng ta đi thôi!”

Sau khi rời công ty, Dương Vinh vẫn còn tức giận. Cô ta vốn luôn mạnh mẽ nhưng giờ đây cũng không cầm được nước mắt.

“Vương Cường nhất định đang trốn, cậu định làm gì?” Cô ta hỏi.

Chuyện hôm nay ở công ty khiến cô ta nhận ra tình hình nghiêm trọng hơn mình tưởng tượng rất nhiều. Bây giờ cô ta cảm thấy thực sự bất lực.

Tần Thiên cười nói: “Hiện tại nên đưa ra một tin tức cho giới truyền thông.”

“Ba ngày sau, tại Tinh Đồ Media, Liễu Như Ngọc sẽ công khai phản hồi những chuyện gần đây.”

“Đến lúc đó, mời mọi người đến chứng kiến.”

Dương Vinh kinh ngạc nói: “Cậu điên à?”

“Làm sao có thể để Như Ngọc xuất hiện, trả lời loại chuyện này?”

Tần Thiên cười nói: “Yên tâm, tôi tự có cách.”

“Sau khi phát đi thông báo, chị đừng làm gì nữa, những ngày này chỉ cần ở bên Như Ngọc thôi.”

“Ba ngày nữa chúng ta phải đưa cô ấy đến công ty.”

“Đến lúc đó, tôi sẽ đòi lại công bằng cho tất cả những ấm ức mà cô ấy đã phải chịu đựng.”

Dương Vinh mặc dù không biết Tần Thiên muốn làm gì, nhưng nhìn hắn tự tin như vậy, cô ta đành phải gật đầu đồng ý.

“Đúng rồi.” Trước khi rời đi, cô ta nhớ tới điều gì đó, nói với Tần Thiên:

“Tìm Vương Cường cũng vô dụng.”

“Hắn hiện tại là con chó của Triệu Húc.”

“Nếu cậu định làm gì, tôi nghĩ cậu có thể đi tìm Phó Giang.”

“Anh ta là cộng sự của Vương Cường, là phó tổng của công ty, nắm giữ 10% cổ phần.”

“Người đàn ông này nhân phẩm tốt, có quan hệ rất tốt với Như Ngọc, cũng chính là người giới thiệu Như Ngọc tới Tinh Đồ.”

“Chỉ là sau khi xảy ra chuyện, anh ta luôn tắt điện thoại, tôi biết anh ta đang trốn, nhưng không biết tìm anh ta ở đâu.”

“Nếu anh ta chịu lên tiếng thì có lẽ sẽ có ích.”

Tần Thiên gật đầu: “Tôi biết nên làm như thế nào.”

“Chị chỉ cần ở bên cạnh Như Ngọc là được.”

Dương Vinh thấp giọng nói: “Tôi biết chuyện này rất khó giải quyết, bất luận có thể hay không, tôi cũng muốn thay mặt Như Ngọc cảm ơn cậu đã giúp đỡ cô ấy.”

“Không uổng tình bạn của cô ấy dành cho cậu.” Nói rồi, cô ta lo lắng rời đi.

Sau đó, Tần Thiên bấm số điện thoại của Nhiếp Thanh Long.

“Lão Nhiếp, tôi đến kinh đô rồi, qua đây uống một ly đi.”

“Vãi!”

“Lão đại, có thật không vậy?”

“Tim tôi không tốt, anh đừng doạ tôi!” Nhiếp Thanh Long hét lên trong điện thoại.

Tần Thiên cười mắng: “Đừng nói nhảm nữa, quán bar nhỏ mà chúng ta quen nhau đó, tôi đợi ở đó.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 947


Chương 947

“Nhớ mang theo tiền, cậu thanh toán hóa đơn.”

Nói xong, hắn liền cúp máy.

Tại một quán bar nhỏ cũ.

Buổi chiều, ở đây yên tĩnh và không có ai.

Tần Thiên vừa ngồi xuống không bao lâu, rầm một tiếng, cửa bị đẩy ra, Nhiếp Thanh Long xông vào.

Ông chủ đang cúi đầu nhìn điện thoại, nghe thấy âm thanh, tay ông run lên, suýt chút nữa ném điện thoại xuống đất.

Anh ta tức giận đến nhảy dựng lên muốn chửi bới, vừa nhìn thấy Nhiếp Thanh Long, vội vàng cười nói: “Nhiếp gia!”

“Đã lâu không gặp, sao hôm nay anh lại tới sớm như vậy?”

“Vẫn như cũ, Vodka SKYY và một đĩa đậu tằm?”

Nhiếp Thanh Long nhìn thấy Tần Thiên, hít sâu một hơi nói: “Hôm nay cần hai chai.”

Nói xong, anh ta sải bước đi về phía Tần Thiên.

Tần Thiên cười nói: “Tiểu tử cậu sao lại cần nhiều rượu như vậy?”

“Tôi nói trước, tôi có việc phải làm, đừng có chuốc rượu tôi.”

Nhiếp Thanh Long nghiến răng nghiến lợi nói: “Không sao, uống xong totoi sẽ dẫn anh đi.”

Sau đó, quầng dưới mắt chuyển sang màu đỏ.

“Lão đại, mấy năm trước cũng ở chỗ này, nếu không có anh, Nhiếp Thanh Long tôi đã chết ở đây rồi!”

Tần Thiên cười nói: “Khốn kiếp!”

“Đừng sếm sẩm nữa, đàn ông đàn ang, có mất mặt không có chứ!”

Nhiếp Thanh Long cười, cúi đầu lau đi quầng thâm dưới mắt.

Ông chủ bưng hai chai Vodka SKYY tới, anh ta trực tiếp rót nửa ly rồi nói: “Không nói nữa, tôi xin được cạn ly trước!”

Sau đó, đứng dậy, cúi người, cẩn thận rót cho Tần Thiên nửa ly.

Tần Thiên mỉm cười rồi uống một ngụm.

Nhiếp Thanh Long nghiêm túc nói: “Còn lại sau khi làm xong việc rồi tính tiếp.”

“Lão đại, xin hãy ra lệnh. Nhiệm vụ là gì? Cần tôi làm gì?”

Nhìn anh ta giống như đang đối mặt với kẻ địch, Tần Thiên vội vàng xua tay nói: “Đừng hiểu lầm, đây không phải là nhiệm vụ.”

“Một chút chuyện cá nhân của tôi.”

Hắn đẩy tờ giấy đã viết sẵn những cái tên viết sang cho Nhiếp Thanh Long, nói: “Những người này, giúp tôi điều tra một chút.”

Nhiếp Thanh Long sửng sốt, nói: “Đây là loại tôm cá gì mà lại cần đích thân anh ra tay vậy lão đại?”

“Lẽ nào——” Anh ta hạ giọng: “Là gián điệp quan trọng từ nước ngoài?”

Tần Thiên cười nói: “Không phải tôi đã nói rồi sao, đây là chuyện riêng của tôi.”

“Coi như là trả ơn đai. Thế nào, khó làm ư?”

Nhiếp Thanh Long nhếch miệng cười nói: “Lão đại, không phải anh đang mắng tôi đó chứ? Chút chuyện nhỏ này tôi không xử lý được, tôi còn có mặt mũi đi theo anh sao?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 948


Chương 948

“Có cần gấp không?”

Tần Thiên ném một hạt đậu vào miệng, nói: “Đêm nay đưa cho tôi là được.”

“Không thành vấn đề.” Nhiếp Thanh Long chụp lại tờ giấy, gửi cho thuộc hạ.

Khi biết Tần Thiên thật sự không có nhiệm vụ gì nghiêm túc, hắn vui mừng khôn xiết, bắt đầu uống hết ly này đến ly khác.

Sau khi uống ba ly rượu, anh ta cười toe toét và nói: “Lão đại, chuyến này anh đưa các anh em đến Trung Đông, thật sự làm rất tốt.”

“Tin nhắn riêng của kỹ sư đã được gửi đến bàn làm việc của lão tổng rồi.”

“Nội dung rất đơn giản, về sau nếu chúng ta cần, hắn nhất định không chối từ.”

Tần Thiên cười nói: “Ông già kia khá trượng nghĩa.”

“Lão tổng nói thế nào?”

Nhiếp Thanh Long thấp giọng nói: “Ông ta đặc biệt gọi tôi tới, nói anh đáng được biểu dương.”

Tần Thiên nhấp một ngụm rượu, nói: “Thật sao? Vậy ông ta dự định thưởng cho tôi cái gì?”

Nhiếp Thanh Long nhoẻn miệng cười nói: “Lúc đó tôi đã cố gắng tranh thủ, nói nên thưởng cho lão đại 18 tỷ.”

“Ông ta cười nói, Tiểu Tần tiên sinh của chúng ta là một thần vương tiếng tăm lẫy lừng, vô cùng giàu có.”

“Cho anh ta tiền chẳng khác nào sỉ nhục anh ta, vậy nên chỉ cần biểu dương bằng lời nói thôi.”

Sắc mặt Tần Thiên trầm xuống nói: “Lão già này thật sự càng ngày càng keo kiệt.”

Nhiếp Thanh Long cười lớn nói: “Lão đại, tôi có thể nhìn ra ông ấy rất nhớ anh.”

“Lần này khó khăn lắm anh mới vào kinh một chuyến, tôi sẽ chuyển lời để anh vào cung gặp ông ấy?”

Tần Thiên vội vàng nói: “Dừng lại!”

“Tôi đã nói rồi, tôi đến đây để giải quyết chuyện riêng. Cậu đừng có nhiều chuyện, nói tôi đã đến đây.”

“Tôi không muốn bị ông ta lôi kéo chơi cờ.”

“Ông ta không giỏi chơi cờ, thua không nhận thua, lúc nào cũng đòi đi lại.”

Nhiếp Thanh Long vỗ đùi, cười đến ch ảy nước mắt, nói: “Lão đại, đó là chơi với anh thôi.”

“Ai có thể ngờ rằng vị ở trên miếu đường chúng ta này khi chơi cờ với một vãn bối lại còn giở trò!”

Sau đó, cả hai vừa trò chuyện vừa cười đùa, bất giác đã hết một chai vodka.

Tần Thiên không muốn uống nữa, nhưng Nhiếp Thanh Long lại không tha. Anh ta nói, khó khăn lắm mới bắt quả tang được một lần, phải uống cho thoải mái.

Nếu không anh ta sẽ lập tức báo cáo chuyện Tần Thiên đã vào kinh, để lão tổng tìm hắn chơi cờ.

Tần Thiên đành phải uống thêm hai ly nữa.

“Tiểu Long Long, cậu vừa nhắc tới chuyến đi Trung Đông, tôi chợt nhớ tới vụ cá cược giữa cậu và Nhị Cẩu.”

“Ai đã thắng vậy?”

“Chúng tôi. . . ” Nhiếp Thanh Long muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy Tần Thiên mỉm cười, anh ta chớp chớp mắt.

“Lão đại, cá cược gì chứ? Tôi cá cược với Nhị Cẩu khi nào?”

“Lão đại, anh đang nói gì vậy, tôi chẳng hiểu gì cả?”

Tần Thiên nhéo vỏ đậu tằm, cho vào miệng nhai.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 949


Chương 949

“Vậy sao?”

“Không phải các người đã cá cược 10 triệu xem người muốn mạng của tôi là nữ minh tinh hay đại tiểu thư sao?”

“Không phải người thua cuộc còn phải khỏa thân leo l3n đỉnh Everest sao?”

Nhiếp Thanh Long không thể phủ nhận được nữa, vội vàng thay đổi chiến lược, nhăn mặt nói: “Lão đại, tôi sai rồi!”

“Sai ở đâu vậy?”

“Tôi không nên thiếu hiểu biết như Nhị Cẩu, không nên để anh ta kích cho hai câu không nhịn được mà cá cược.”

“Tôi đảm bảo nếu lần sau xảy ra chuyện như thế này, cho dù Trần Nhị Cẩu có nói gì, tôi cũng sẽ phớt lờ anh ta.”

Tần Thiên hừ lạnh, cười nói: “Trần Nhị Cẩu không có ở đây, cậu liền đổ lỗi cho cậu ta.”

“Tôi biết cậu và Nhị Cẩu là anh em tốt.”

“Lần này tôi thắng, các người đều thua.”

“Trở về, nghỉ ngơi vài ngày, hai người có thể leo l3n đỉnh Everest rồi.”

“Nhớ kỹ, để mông trần.”

Mặt Nhiếp Thanh Long tái mét.

Anh ta đổi chủ đề nói: “Lão đại, nói đến chuyện này, tôi nhớ tới lần đó ở Long Giang, lần đó ở trong phòng của đại tiểu thư Tulip.”

“Có một thành viên của gia tộc Lạc Khắc, tên là gì nhỉ, Lạc Lạc, đúng rồi, Lạc Lạc!”

“Chậc chậc, đó quả thực là Bạch Phúc Mỹ đỉnh cao trên thế giới.”

“Lão đại, tôi sắp đi công tác ở đó, để tôi chuyển lời giúp anh nhé?”

Tần Thiên thờ ơ nói: “Xem ra chỉ leo đỉnh Everest thôi còn chưa đủ, sau khi trở về có thể đi lặn một lần nữa.”

Nhiếp Thanh Long vội vàng nói: “Lão đại, coi như tôi chưa nói gì đi.”

“Nào, uống rượu.”

Uống thêm mấy ly, Tần Thiên biết Nhiếp Thanh Long rất bận rộn.

Anh ta phụ trách nhóm Rồng, có thân phận đặc biệt.

“Cút đi, cút đi!”

“Tiểu tử cậu, nhớ kỹ điều này cho tôi, nếu người đó biết tôi vào kinh mà rủ tôi đánh cờ thì sẽ lột da cậu!”

Sau khi đuổi Nhiếp Thanh Long đi, hắn tìm một khách sạn nhỏ, trông rất bình thường ở gần quán bar và thuê một phòng.

Tám giờ tối, Nhiếp Thanh Long gửi tin nhắn tới. Tần Thiên đọc xong, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.

Sau đó, một mình rời khỏi khách sạn, bắt taxi và đến một con phố có nhiều quán bar tương đối sầm uất.

Trong một quán bar tên là “MG”, nhạc mở chói tai, những chàng trai, cô gái trẻ đang tìm kiếm sự phấn khích đang có khoảng thời gian vui vẻ.

Tần Thiên đi xuyên qua đám đông, nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi trong một gian phía trong cùng của quán bar.

Anh ta khoảng bốn mươi tuổi và trông rất thanh lịch. Nhưng lúc này đang uống một mình.

Trên bàn, những chai bia rỗng bày la liệt
 
Thần Vương Lệnh
Chương 950


Chương 950

Tuy uống bia bình thường nhưng anh ta vẫn ăn mặc lịch sự và chiếc đồng hồ đeo trên tay rất có giá trị. Vì vậy, thỉnh thoảng sẽ có những cô gái tới bắt chuyện.

Không ngờ, người đàn ông này đều phớt lờ tất cả. Cuối cùng, những người đó chỉ có thể chán nản rời đi.

“Người phục vụ, thêm một két bia nữa!”

Uống xong chai cuối cùng, anh ta hét lên với đôi mắt đỏ ngầu.

Người phục vụ đi tới, cười nói: “Thưa anh, anh còn uống được không?”

“Anh đã uống nhiều rồi.”

“Bớt nói nhảm đi!”

“Sợ tôi không thanh toán được à? Lấy ra đây!” Anh ta ra một chiếc thẻ tín dụng bạch kim.

Người phục vụ còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Tần Thiên lại xua tay nói:

“Đi làm việc của anh đi.”

“Đây là bạn của tôi.”

Người kia ngẩng đầu nhìn thấy Tần Thiên, sửng sốt một chút nói: “Anh là ai? Tôi không quen anh.”

Tần Thiên cười lạnh: “Phó Giang- phó tổng của Tinh Đồ Media.”

“Sao anh biết?” Phó Giang tỉnh táo hơn.

Tần Thiên cười lạnh nói: “Liễu Như Ngọc coi anh như bạn bè, ban đầu vì nẻ mặt anh mà ký hợp đồng với Tinh Đồ.”

“Đây là cách anh đối xử với bạn bè của mình à?”

“Bây giờ cô ấy bị công ty Tinh Đồ của các người bôi nhọ, sống không bằng chết, anh lại trốn ở đây uống rượu sao?”

Hốc mắt Phó Giang đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nói, anh là ai!”

“Sao anh lại biết những điều này?”

Nhìn thấy Tần Thiên cười lạnh không nói gì, trong mắt anh ta hiện lên vẻ cực kỳ áy náy.

Sau khi do dự một lúc, anh ta thấp giọng nói: “Có phải Như Ngọc bảo anh đến tìm tôi không?”

“Phải, tôi có lỗi với cô ấy!”

Tần Thiên cười lạnh: “Có lỗi với cô ấy, ý của anh là?”

“Anh thừa nhận là mình đã gài bẫy cô ấy?”

“Tôi không hề!” Phó Giang kích động nói: “Việc này là Vương Cường tính kế!”

“Anh ta là tay sai, đã bán công ty cho Hoàng Triều và không hề lắng nghe ý kiến của tôi.”

Tần Thiên cười lạnh: “Vậy sao?”

“Vậy anh có thể đứng ra giúp Như Ngọc làm rõ, đúng không?”

“Thay vì tắt điện thoại và biến mất, ở đây say khướt một mình.”

“Anh nghĩ rằng dùng rượu có thể bù đắp được cảm giác tội lỗi của mình sao?”

“Anh không hiểu, tôi có nỗi khổ tâm của mình!” Phó Giang cắn răng, nước mắt muốn trào ra.

Tần Thiên có thể nhìn ra, Phó Giang thật sự cảm thấy áy náy từ đáy lòng, người này khá tốt.

“Đi rửa mặt đi, tôi đợi anh ở ngoài.” Nói xong hắn quay người rời đi.

Sau khi Phó Giang rửa mặt xong, mặc dù vẫn có chút nhếch nhác nhưng cũng tỉnh táo hơn.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 951


Chương 951

Trong con hẻm yên tĩnh, anh ta nhìn Tần Thiên, trầm giọng hỏi: “Như Ngọc bảo anh đến tìm tôi đúng không?”

Tần Thiên lắc đầu nói: “Cô ấy không muốn liên lụy đến bất cứ ai.”

“Cô ấy không muốn làm rõ bất cứ điều gì, sẵn sàng âm thầm gánh vác một mình.”

Phó Giang vội vàng nói: “Làm sao có thể như vậy!”

“Như vậy sẽ hoàn toàn hủy hoại cô ấy!”

Tần Thiên cười lạnh: “Bằng không, anh có cách giúp cô ấy sao?”

Phó Giang thở dài nói: “Trước khi xảy ra chuyện, tôi không ở trong nước.”

“Quỹ trẻ em chống đói nghèo của Liên hợp quốc đang có kế hoạch mời Liễu Như Ngọc làm đại sứ hình ảnh châu Á và tôi đang giúp cô ấy những việc này.”

“Sau khi trở về liền nghe được chuyện này, lập tức đi tìm Vương Cường, yêu cầu anh ta tổ chức họp báo giúp Như Ngọc làm rõ.”

“Lúc đó tôi không biết chuyện này kỳ thực là do Vương Cường dàn dựng dưới sự chỉ đạo của Triệu Húc.”

“Cho đến khi Vương Cường nói với tôi rằng anh ta đang chuẩn bị bán công ty.”

“Bán cho Hoàng Triều Entertainment với giá 300 triệu.”

“Anh ta đe dọa tôi không được can thiệp vào chuyện này, nếu không-”

Tần Thiên cười lạnh: “Sao vậy, trong tay anh ta cũng có tin tức bẩn của anh à?”

“Không!”

Phó Giang tức giận nói: “Tôi biết giới giải trí rất phức tạp.”

“Nhưng Phó Giang tôi, có thể nói bằng cả lương tâm rằng tôi chưa bao giờ làm điều hổ thẹn kể từ khi bước vào ngành này!”

“Tôi biết những bức ảnh bữa tối mà Vương Cường chụp của Như Ngọc, nhưng anh ta chỉ nói rằng giữ lại làm niệm.”

“Không ngờ anh ta lại là kẻ lòng lang dạ sói như vậy!”

“Anh ta biết vợ tôi bệnh nặng cần rất nhiều tiền, còn dọa tôi nếu dám làm hỏng việc sẽ không lấy được một xu!” Lúc này, anh ta tự tát mình một cách đầy hối hận.

“Phó Giang tôi là một tên súc sinh!”

“Vì tiền mà tôi nhìn bạn mình bị đẩy xuống vực sâu nhưng lại không có dũng khí để cứu cô ấy!”

“Xin hãy quay về và nói với Như Ngọc rằng tôi có lỗi với cô ấy!”

“Kiếp sau, tôi có thể làm trâu làm ngựa để báo đáp cô ấy!”

Tần Thiên nhìn người đàn ông đang khóc điên cuồng trước mặt, đột nhiên hiểu ra câu nói: Khi con người đến tuổi trung niên, họ không thể tự giúp mình.

“Anh vừa nói Quỹ Chăm sóc trẻ em nghèo của Liên hợp quốc đang có kế hoạch mời Liễu Như Ngọc làm đại sứ hình ảnh châu Á?”

“Đúng vậy. Đây vốn là chuyện tốt. Tổng thư ký của quỹ tài trợ- ông Michel, ban đầu dự định đích thân đến trao danh hiệu cho Như Ngọc.”

“Nhưng bây giờ xảy ra chuyện như thế này, tôi đã liên lạc với Michelle, ông ấy nói rằng tôi hy vọng chúng ta có thể giải quyết vụ bê bối càng sớm càng tốt.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 952


Chương 952

“Nếu không, họ không thể giao công việc quan trọng như vậy cho một nữ minh tinh dính scandal được”.

Tần Thiên suy nghĩ một chút, nói: “Hiện tại vẫn còn kịp cứu Liễu Như Ngọc.”

“Phó Giang, anh có tin tôi không?”

Phó Giang sửng sốt, nói: “Anh muốn tôi tin tưởng cái gì?”

Tần Thiên chân thành nói: “Chỉ cần anh làm theo lời tôi nói, tôi cam đoan có thể giúp Liễu Như Ngọc giải quyết scandal.”

“Hơn nữa anh yên tâm, tôi sẽ không để anh không có tiền chữa bệnh cho vợ anh đâu.”

“Tinh Đồ được bán với giá 300 triệu, 10% cổ phần của anh có thể nhận được 30 triệu phải không?”

“Hiện tại tôi có thể cho anh 50 triệu, mua 10% cổ phần của anh.”

“Thật sao?” Vẻ mặt Phó Giang không thể tin nói: “Vậy rốt cuộc anh muốn tôi làm cái gì?”

“Tôi muốn anh lập tức ra nước ngoài tìm Michelle. Đừng lo lắng, chuyện quỹ tài trợ, tôi sẽ tìm người giải quyết.”

“Ba ngày nữa, nhiệm vụ của anh là nhất định phải cùng Michelle đến đây, đích thân trao danh hiệu cho Liễu Như Ngọc.”

“Có thân phận này, mọi tin đồn đều sẽ bị xoá bỏ.”

Phó Giang cẩn thận nhìn Tần Thiên, hồi lâu, anh ta nghiến răng nghiến lợi gật đầu nói: “Được!”

“Tôi sẽ tin anh một lần.”

“Tuy rằng không biết anh có sức mạnh gì, nhưng anh dám nói có thể giải quyết được chuyện quỹ tài trợ này.”

“Nhưng tôi biết danh hiệu này rất quan trọng với Liễu Như Ngọc. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ chiến đấu vì cô ấy lần cuối!

“Đây là điều tôi nên làm. Còn việc anh nói về dùng 50 triệu để mua cổ phần của tôi—”

“Hãy đợi thêm đi. Tinh Đồ vẫn chưa chính thức ký hợp đồng với Hoàng Triều, nói không chừng vẫn còn chỗ để cứu được.”

“Nếu Vương Cường thật sự muốn ký hợp đồng, tôi sẽ cho anh.”

“Nếu không ký hợp đồng, tôi sẽ không bán cổ phần. Tinh Đồ có tâm huyết của tôi!”

Tần Thiên cười nói: “Được.”

“Ba ngày nữa tôi sẽ đợi tin tốt của anh.”

Sau khi chia tay Phó Giang, Tần Thiên bấm số gọi Trư thiên vương- Thần tài- người phụ trách quản lý tài sản của mình.

Hắn đi thẳng vào vấn đề: “Lão Trư, tôi nhớ cậu từng nói, chúng ta đã từng quyên góp tiền cho Quỹ chăm sóc trẻ em nghèo của Liên Hợp Quốc đúng không?”

Trư thiên vương lập tức nói: “Đúng vậy.”

“Năm ngoái và năm nay, số tiền quyên góp của chúng ta là lớn nhất.”

“Trước đây tôi đã nói với anh rằng tổng thư ký Michelle muốn mời anh làm uỷ viên để bày tỏ sự cảm ơn.”

“Chỉ là anh đã từ chối.”

“Lão đại, sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện này?”

Tần Thiên bình tĩnh nói: “Không có gì.”

“Cậu liên lạc với Michelle, bên Long Quốc sẽ có một người tên là Phó Giang đi tìm anh ta.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 953


Chương 954

Vương Cường thở dài nói: “Thật sự không có chuyện đó.”

“Tôi có ý định này, nhưng Liễu Như Ngọc không cho tôi cơ hội.”

“Cô ta xứng đáng với danh hiệu Ngọc Nữ Thiên Hậu.”

“Nếu như lần này không phải do áp lực của Hoàng Triều và Triệu công tử, tôi cũng không dễ dàng diệt cô ta như vậy.”

“Thật ra những scandal đó đều là những thứ không có thật, sau một thời gian sẽ lộ ra thôi.”

“Chỉ là sau khi trải qua chuyện này, Liễu Như Ngọc muốn trở lại e là sẽ rất khó.”

“Trừ phi cô ta chịu cúi đầu trước Triệu công tử.”

Bạch Hiểu Thiến không quan tâm những thứ này, cô ta quan tâm đến tiền đồ của mình.

Cô ta vội vàng nói: “Tinh Đồ bị bán cho Hoàng Triều, vậy anh còn có quyền lên tiếng không?”

Vương Cường cười lạnh: “Đương nhiên rồi!”

“Triệu Húc đã hứa với tôi, từ nay về sau Tinh Đồ sẽ được coi là công ty con của Hoàng Triều. Tuy nhiên, nó vẫn có thể hoạt động độc lập như trước đây.”

“Tôi vẫn là ông chủ của Tinh Đồ, Hoàng Triều bọn họ sẽ cho tôi nhiều tài nguyên hơn.”

“Nếu không có Liễu Thiên Hậu——”

Bạch Hiểu Thiến tức giận nói: “Câu trước Thiên Hậu, câu sau Thiên Hậu!”

“Em không muốn nghe cái tên đó nữa.”

“Anh nói, khi nào anh sẽ tổ chức họp báo cho em và chính thức ký hợp đồng?”

“Đừng quên những gì trước đây anh đã hứa với em!”

“Anh phải nâng đỡ em giống như Liễu Như Ngọc, cho em tất cả tài nguyên mà trước đây cô ta có!”

Vương Cường cười nói: “Yên tâm đi.”

“Ba ngày sau, sẽ là ngày tôi chính thức ký hợp đồng với Hoàng Triều.”

“Lúc đó lãnh đạo Hoàng Triều cũng sẽ đến, tất cả giới truyền thông đều có mặt.”

“Tôi sẽ chính thức tuyên bố rằng em là Liễu Như Ngọc tiếp theo mà Tinh Đồ sẽ nâng đỡ.”

“Thật sao?” Bạch Hiểu Thiến vui mừng khôn xiết: “Cảm ơn Vương tổng!”

“Vương tổng lợi hại nhất!”

Vương Cường cười lớn, lúc này điện thoại của anh ta vang lên.

Vẻ mặt anh ta thản nhiên bấm nghe, nhắm mắt lại nói: “Alo——”

“Còn 10 phút nữa vợ mày sẽ đến chiến trường.” Trong điện thoại vang lên một giọng đàn ông xa lạ.

Nói xong trực tiếp cúp máy.

“Alo, alo…” Vương Cường cả kinh, ném điện thoại đi, đá Bạch Hiểu Thiến ra, nói: “Cô mau đi đi, vợ tôi sắp tới rồi!”

Bạch Hiểu Thiến sửng sốt, nói: “Thật hay giả vậy?”

“Sao cô ta biết anh ở đây?”

Vương Cường tức giận nói: “Cô là heo sao!”

“Biệt thự này là bất động sản của tôi, đứng tên cô ấy, sao cô ấy lại không biết!”

“Tôi đã nói dối cô ấy rằng tối nay tôi sẽ bàn bạc chuyện công ty ở đây.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 954


Chương 953

“Trước đó họ đã thảo luận về vấn đề liên quan đến người đại diện hình ảnh châu Á.”

“Nói với Michelle, cô Liễu Như Ngọc là lựa chọn tốt nhất.”

“Liễu Như Ngọc?” Lão Trư sửng sốt một chút: “Là nữ minh tinh sao?”

Tần Thiên lạnh lùng nói: “Có vấn đề sao?”

Lão Trư kịp phản ứng, vội vàng nói: “Không vấn đề!”

“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, tôi sẽ lập tức gọi cho Michelle.”

Sau khi sắp xếp xong những thứ này, phía Nhiếp Thanh Long lại gửi một tin nhắn: Lão đại, kịch hay đã bắt đầu.

Bên dưới là một địa chỉ.

Tần Thiên gọi taxi rồi biến mất trong màn đêm.

Lúc này, bên trong một căn biệt thự.

Bên ngoài yên tĩnh, bên trong, phòng ngủ rộng lớn và sang trọng lại sáng đèn rất rực rỡ.

Trên TV đang phát những bài hát hay, một cô gái có vẻ ngoài khá thanh thuần đang biểu diễn. Dù không quá chuyên nghiệp nhưng cũng có chút tài năng, quan trọng là trẻ và đẹp.

Cô gái này không ai khác chính là Bạch Hiểu Thiến.

Lúc này cô ta cũng có mặt trong phòng, nhưng dường như đã sớm mất đi sự thanh thuần trước đây.

Có một người đàn ông mập đang ở cùng cô ta. Anh ta là Vương Cường, ông chủ của Tinh Đồ Media.

“Vương tổng, anh thật lợi hại!”

“Tiếp theo nhất định phải nâng đỡ em!” Bạch Hiểu Thiến rúc vào bên cạnh Vương Cường, vẻ mặt làm nũng nói.

Anh ta châm một điếu thuốc, suy nghĩ một chút rồi cười toe toét nói:

“Khi em tham gia chương trình này, tôi là một trong những người lên kế hoạch cho chương trình.”

“Lúc đó em rất cao thượng, lại không để ý tới tôi.”

“Tôi nhớ người mà em nịnh nọt lúc đó là giáo viên dạy nhạc họ Lưu đúng không?”

“Ai ya Vương tổng, sông có khúc người có lúc mà!” Bạch Hiểu Thiến nịnh nọt nói:

“Hơn nữa lúc đó anh để ý đến Liễu Như Ngọc, đâu để ý tới em?”

“Liễu Như Ngọc dù có lợi hại đến đâu thì cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời Vương tổng.”

Lúc này trên TV đến lượt Liễu Như Ngọc lên sân khấu hát.

Vương Cường hít một hơi, nói: “Đừng nói nữa, Thiên Hậu chính là Thiên Hậu.”

“Kỹ năng ca hát này, khí chất này, chậc chậc, không ai có thể sánh bằng!”

Bạch Hiểu Thiến tức giận, cầm chiếc điều khiển từ xa bên cạnh tắt TV, nói: “Đã là lúc nào rồi, anh vẫn còn nghĩ đến cô ta!”

“Em có chỗ nào thua kém cô ta chứ? Hơn nữa, cô ta có nghe lời như em không?”

Vương Cường cười nói: “Đúng vậy.”

“Trong giới này, dù có ưu tú đến mấy thì sao chứ? Điều quan trọng nhất là phải nghe lời.”

“Nếu như trước đây Liễu Như Ngọc ngoan ngoãn nghe lời thì không đến mức rơi vào hoàn cảnh như bây giờ.”

Bạch Hiểu Thiến nghiêng đầu nhìn Vương Cường nói: “Anh nói thật đi, có phải là cô ta đã sớm bị anh chiếm rồi không?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 955


Chương 955

“Cô còn ngây ra đó làm gì? Mau đi đi!”

Vương Cường nóng lòng muốn đuổi Bạch Hiểu Thiến ra ngoài.

“Anh Vương, đừng quên những gì anh đã hứa với em!”

“Ba ngày nữa em sẽ đợi anh ở công ty!” Bạch Hiểu Thiến không quên dặn dò.

Trước đó, cô ta đã phát hiện ra. Vương Cường rất sợ vợ.

Đã từng có một nữ nhân viên công ty đi cùng Vương Cường thì bị vợ bắt quả tang. Cuối cùng, nữ nhân viên bị tạt axit sulfuric, khuôn mặt bị biến dạng, trong khi Vương Cường, nghe nói là đã quỳ ngoài cửa suốt đêm.

Anh ta chạy ra cổng nhìn Bạch Hiểu Thiến lên xe rời đi, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta quay lại, vừa đi vừa gọi điện cho vợ.

“Vợ, sao đột nhiên em lại muốn đến đây?”

“Anh vừa bàn chuyện xong và đang chuẩn bị về.”

Trong điện thoại, một giọng nữ tức giận vang lên: “Nửa đêm anh nổi cơn điên gì vậy? Em đã đi ngủ rồi!”

“Bàn xong việc rồi thì về ngay đi. Bệnh tình của Nam Nam không thể trì hoãn được nữa.”

“Chúng ta cần sớm tìm ra giải pháp!”

Hả? Vương Cường sửng sốt.

“Họ Vương kia, có phải anh làm việc gì khuất tất nên chột dạ không? Anh nói bàn chuyện công việc nhưng sau lưng tôi ở cùng với minh tinh nào trong công ty phải không?”

“Tôi nói cho anh biết, nếu thật sự như vậy, tôi sẽ giết anh!” Trong điện thoại truyền đến một giọng nữ tức giận.

Vương Cường kịp phản ứng lại, vội vàng nói: “Em nói linh tinh gì vậy chứ!”

“Anh bàn về việc công ty được mua lại.”

“Em yên tâm đi!”

“Bác sĩ nói rằng bệnh của Nam Nam, miễn là sống trong môi trường có không khí trong lành sẽ không phát bệnh.”

“Đợi anh bán công ty xong, chúng ta sẽ ra nước ngoài định cư.”

“Lần này chúng ta đi Úc, anh đã xem nhà rồi, tốt hơn rất nhiều so với lần trước ở quần đảo Marat .”

Người phụ nữ tức giận nói: “Coi như anh có chút lương tâm!”

“Bàn chuyện xong rồi thì mau về đi!” Nói xong cô ta liền cúp máy.

Vương Cường thở phào nhẹ nhõm, trên mặt toát mồ hôi lạnh.

Nghĩ đến việc có thể lập tức đưa vợ con ra nước ngoài, bản thân có tiền có thời gian, lúc rảnh có thể bay về hưởng thụ cuộc sống vui vẻ. Không còn sợ bị vợ kiểm tra, anh ta nở nụ cười đắc ý.

Về việc bán công ty, anh ta vẫn là tổng giám đốc và sẽ hết sức ủng hộ nâng đỡ Bạch Hiểu Thiến, những lời này đều là dối cô ta.

Triệu Húc đã hứa rằng, sau khi mua lại công ty, anh ta có thể ở lại nhưng đó chỉ là chức danh cố vấn trống.

Đến lúc đó, anh ta sẽ không còn chút thực quyền nào nữa, chứ đừng nói đến việc nâng đỡ Bạch Hiểu Thiến.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 956


Chương 956

Nhưng nghĩ đến Bạch Hiểu Thiến, anh ta không khỏi nuốt khan. Phải nói là cô gái này khá xinh đẹp, để cô ta rời đi sớm như vậy, quả thật là đáng tiếc.

Vừa rồi là ai gọi điện thoại?

Trò đùa gì vậy chứ!

Anh ta chửi bới, lướt đến số điện thoại lạ đó, chuẩn bị gọi lại để chất vấn.

Lúc này vừa đẩy cửa vào, vô tình ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một người đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách.

Trên bàn trước mặt, một chai rượu vang trong bộ sưu tập của anh ta đã được mở ra.

Vương Cường sợ hãi hét lên, suýt nữa ném điện thoại đi.

“Anh là ai? Tại sao lại ở trong nhà tôi!”

Quá kích động, nhìn thấy một cây gậy bóng chày bên cạnh, anh ta vội vàng chạy tới, cầm nó lên.

Tần Thiên mỉm cười nhìn anh ta nói: “Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên Tần Thiên.”

“Mạo muội đến đây vì tôi có chuyện muốn nói với anh.”

“Tần Thiên?” Vương Cường cau mày, tức giận nói: “Tôi không quen anh!”

“Tôi không muốn nói chuyện gì với anh cả. Bây giờ, tôi ra lệnh cho anh rời khỏi đây ngay lập tức!”

“Nếu không, đột nhập nhà riêng, có tin là tôi sẽ báo cảnh sát không!”

“Vậy sao?” Tần Thiên rót một ly rượu vang đỏ, nhấp một ngụm, nói: “Rượu ngon.”

“Nếu tôi không nhầm thì đây là sản phẩm ở quần đảo Marat. May mắn, tôi mới được nếm thử cách đây không lâu.”

Nhìn dáng vẻ thản nhiên của Tần Thiên, Vương Cường cảm thấy chột dạ, chợt nghĩ đến Bạch Hiểu Thiến, trong lòng run lên.

Chẳng lẽ tên này là Bạch Hiểu Thiến phái tới tống tiền mình?

Cô ta thực sự dám giở trò?

Nhất định là vậy rồi!

Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Nói cho tôi biết, anh muốn bao nhiêu?”

Tần Thiên cười nói: “Anh hiểu lầm.”

“Anh Vương, tôi đến đây không phải để lấy tiền mà là để tặng tiền.”

“Tặng tiền?” Vương Cường không hiểu, nghi ngờ hỏi: “Tặng như thế nào?”

Tần Thiên bình tĩnh nói: “Tôi muốn Tinh Đồ Media của anh.”

“Anh có 90% cổ phần đúng không? Triệu Húc cho anh 300 triệu, tôi cũng có thể cho anh.”

“Anh nói cái gì?” Vương Cường kinh ngạc, anh ta cẩn thận nhìn Tần Thiên một lần nữa, nói: “Rốt cuộc anh là ai?”

“Anh đến đây để đùa tôi à?”

“Nếu anh biết tôi và Triệu Húc công tử đã đạt thành thỏa thuận, anh dựa vào cái gì mà nghĩ tôi sẽ lại bán cho anh?”

“Anh dám chặn Triệu Húc công tử?”

Tần Thiên cười lạnh: “Dựa vào cái này

Hằn đặt điện thoại lên bàn, một hình ảnh bắt đầu phát trên màn hình.

Vừa rồi toàn bộ quá trình Vương Cường và Bạch Hiểu Thiến ở bên nhau đều đã được ghi lại, ngay cả âm thanh trò chuyện của họ cũng đều rõ ràng.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 957


Chương 957

Mặt Vương Cường biến sắc.

“Mày dám quay lén tao?”Anh ta dùng ánh mắt ác ý nhìn Tần Thiên.

Tần Thiên cười lạnh: “Vì lấy lòng Triệu Húc, anh đã giúp hắn hãm hại Liễu Như Ngọc.”

“Anh nghĩ điều gì sẽ xảy ra với mình nếu video này lộ ra?”

“Tao giết mày!” Vương Cường đột nhiên gầm lên, vung gậy bóng chày, hung hăng đánh về phía Tần Thiên.

Anh ta đã xác định, ở đây chỉ có một mình Tần Thiên, hơn nữa dáng người Tần Thiên mảnh khảnh thanh tú, nhìn qua có vẻ rất dễ đối phó.

Chỉ cần bắt được Tần Thiên, anh ta có thể tiêu hủy đoạn video này.

Phải nói rằng đầu óc của tên này cũng khá nhanh nhạy.

Tần Thiên cầm ly rượu vang trong tay, mí mắt cũng không nhấc lên, hắn thản nhiên duỗi chân và đá vào bụng Vương Cường.

Một tiếng hét lớn, Vương Cường bay lên như một con lợn to béo và đập mạnh vào tường.

Đau đớn mức mắt anh ta nổ đom đóm, một lúc sau mới có thể hít thở lại bình thường.

Tần Thiên hừ lạnh một tiếng, đột nhiên cầm hai rượu lên đập mạnh một cái, trong tay hắn cầm cạnh sắc của chai rượu ấn vào cổ Vương Cường.

Cảm thấy cổ đau rát, Vương Cường hét lên như một con lợn đang giết thịt.

“Tha mạng! Xin hãy tha mạng!”

“Tần Thiên huynh đệ, có chuyện gì thì từ từ nói, đừng kích động!”

“Tuyệt đối đừng xúc động!”

Tần Thiên hừ lạnh một tiếng, nói: “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, khuyên anh đừng chọc tức tôi.”

“Tôi nói lại lần nữa, tôi sẽ mua lại công ty của anh.”

“Anh có thể ra nước ngoài ngay trong đêm, nhưng ba ngày sau, thông qua video, anh phải làm rõ chuyện củaLiễu Như Ngọc trước công chúng.”

“Anh có hiểu không?”

Vương Cường vẻ mặt buồn bã nói: “Tần Thiên huynh đệ, không phải tôi không đồng ý, nhưng nếu Triệu Húc phát hiện, cả nhà tôi sẽ mất mạng!”

“Triệu Húc là ông chủ của Hoàng Triều. Hoàng Triều là một công ty giải trí hàng đầu.”

“Đây chẳng là gì cả. So với sản nghiệp khổng lồ của nhà họ Triệu, Hoàng Triều chỉ là trò chơi của Triệu Húc mà thôi.”

“Bây giờ anh đã biết nhà họ Triệu đáng sợ đến mức nào chưa?”

Tần Thiên thản nhiên nói: “Đối phó với nhà họ Triệu thế nào là việc của tôi, không cần anh phải bậm tâm.”

“Vì sự an toàn của anh và gia đình anh—“

“Không phải anh vừa nói chuyện điện thoại với vợ về quần đảo Marat sao?”

“Vừa hay tôi có bạn bè ở đó, các người có thể đến đó định cư.”

“Môi trường ở đó rất đẹp và không khí trong lành, sẽ giúp ích cho bệnh tình của con gái anh.”

Vương Cường kinh ngạc nói: “Đến bệnh tình của con gái tôi mà anh cũng biết sao?”

“Nhưng tôi thực sự không dám đến quần đảo Marat nữa.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 959


Chương 959

Đại Hồ Tử trịnh trọng nói: “Là bạn của Tần tiên sinh thì chính là khách quý của tôi.”

“Anh có thể đến đây định cư bất cứ lúc nào, tất cả do tôi phụ trách, quần đảo Marat là quê hương thứ 2 của anh.”

Vương Cường thở phào nhẹ nhõm, chuyện đã đến nước này, anh ta cũng không còn phải cân nhắc gì nữa.

“Anh Tần, tôi nghe lời anh!”

“Tôi sẽ bán cho anh 90% cổ phần của Tinh Đồ!”

Tần Thiên cười nói: “Vương tổng, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.”

“Nói thật, nếu không phải anh đối với vợ con khá tốt, hôm nay tôi cũng sẽ không cho anh kết cục dễ chịu như vậy đâu.”

“Ký vào đây.”

“Ba trăm triệu, anh muốn chọn euro, đô la, bảng Anh hoặc nhân dân tệ đều được. Trong vòng hai ngày, tất cả sẽ được chuyển vào tài khoản của anh không thiếu một xu.”

Tần Thiên lấy bản hợp đồng đã chuẩn bị từ lâu ra.

Vương Cường cảm ơn rối rít rồi vội vàng ký vào hợp đồng.

Nhìn thấy người nhận là tên Liễu Như Ngọc, anh ta sửng sốt một chút, thấp giọng nói: “Tôi hiểu rồi.”

“Anh Tần, anh đến từ nhà họ An, tỉnh Nam Giang. Chỉ có nhà họ An mới có năng lực này.”

“Chỉ có điều–”

Anh ta nghiêm trọng nói: “Anh Tần, có một câu tôi không biết có nên nói hay không.”

Tần Thiên cười lạnh: “Anh muốn nói nhà họ Triệu sẽ lấy lý do này mà tấn công Nam Giang đúng không?”

Vương Cường thấp giọng nói: “Tôi nghe Triệu Húc sau khi uống rượu nhắc đến, mục đích cuối cùng của hắn là thông qua Liễu Như Ngọc chiếm được tỉnh Nam Giang.”

“Nhà họ Triệu là gia tộc giàu có nhất tỉnh Vân Xuyên, bọn họ từ lâu đã muốn thôn tính tỉnh Nam Giang lân cận.”

Tần Thiên cười nói: “Cảm ơn anh đã nhắc nhở.”

“Nhưng tôi cũng không quan tâm đến nhà họ Triệu.”

Vương Cường rất lý trí, không nói thêm gì nữa. Bởi vì anh ta biết rằng mình càng ít tham gia vào cuộc chiến kiểu này thì càng tốt.

Ký hợp đồng xong, Tần Thiên nghĩ tới điều gì đó, không nhịn được liền nói: “Có phải trong tay anh còn có tin tức bẩn của quản lý của Liễu Như Ngọc không?”

Vương Cường cười toe toét nói: “Anh đang nói đến chị Vinh sao?”

“Thành thật mà nói, chị Vinh là một người quản lý rất giỏi, hơn nữa còn rất tốt bụng.”

“Ngoại trừ trong đời sống riêng tư, ừm, trong mắt người bình thường, được coi là cởi mở một chút.”

“Nhưng đối với giới của chúng tôi mà nói, điều đó là bình thường.”

Tần Thiên tức giận nói: “Anh đúng là lòng lang dạ sói!”

“Nếu đã là đời tư bình thường của người ta thì tại sao lại tìm mọi cách để chụp lén?”

“Nếu tôi đoán không lầm, anh muốn thông qua cô ta để khống chế Liễu Như Ngọc phải không?”

Vương Cường vội vàng tát mình hai cái, nói: “Tôi sai rồi!”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 961


Chương 961

“Không tập nữa, đi ngủ!” Cô tức giận cởi mặt nạ ra, nằm xuống giường.

Tuy nhiên, sau khi vô tình nhìn thấy bối cảnh video của Tần Thiên, cô cau mày nói: “Anh đang ở đâu?”

“Không phải anh nên ở khách sạn sao? Tại sao trông giống như ở nhà vậy?”

“Hơn nữa, đây là phòng con gái đúng không?”

Lúc này Tần Thiên mới phát hiện, chiếc giường mình đang ngủ được Vương Cường sơn màu hồng.

Hắn sửng sốt một chút, vội vàng nói: “Có một người bạn thấy anh không có chỗ ở nên cho anh một căn biệt thự.”

“Thật sao!”

“Hay là sau này em hãy đến đây xem xem!”

Tô Tô nhếch môi cười lạnh: “Anh không cần phải vội vàng giải thích như vậy.”

“Giải thích chính là che đậy.”

“Người bạn này họ Liễu, tên Như Ngọc phải không?”

“Em hiểu!”

Tần Thiên thực sự lo lắng. Em đang nói gì vậy?

“Vợ, hãy nghe anh nói!”

“Được rồi, không cần nói thêm nữa.”

“Đại minh tinh hiện đang gặp khó khăn nên anh có thể dành nhiều thời gian hơn cho cô ấy cũng không sao cả.”

“Em đi ngủ đây, tạm biệt.” Nói xong cô cúp điện thoại.

Tuy rằng Tô Tô nói không có gì, nhưng Tần Thiên biết trong lòng cô kỳ thật có chút để tâm.

Hắn tức giận đến mức không nhịn được mà tự tát vào mặt mình.

Đang yên đang lành đắc ý gì chứ? Vốn dĩ muốn nói vài câu thân mật với vợ nhưng cuối cùng lại ôm một cục tức.

Đi ngủ!

Hắn ôm cục tức đó đi ngủ.

Cùng lúc đó, ở tỉnh Vân Xuyên, trong một câu lạc bộ tư nhân cao cấp của tỉnh.

Trong một chỗ ngồi sang trọng, một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đang mặc áo choàng tắm nằm trên ghế sofa.

Bốn cô gái trẻ với thân hình nóng bỏng trong trang phục bikini. Một người đang bóp vai, hai người bóp chân, người còn lại bóc cam rồi bón đến tận miệng cho anh ta.

Trên loa đang phát bài hát nổi tiếng của Liễu Như Ngọc, giọng hát hay vang vọng trong phòng.

Người đàn ông đang nhai cam với vẻ mặt hài lòng.

Anh ta là Triệu Húc- thái tử gia của nhà họ Triệu, gia tộc giàu có nhất tỉnh Vân Xuyên.

“Thiếu gia, Mạc Thông tới rồi.” Một quản gia trung niên đi tới, nói nhỏ.

Triệu Húc bình tĩnh nói: “Cho anh ta vào.”

“Rõ.” Quản gia vẫy tay ra ngoài, một gã mập mạp mặt đỏ bừng hưng phấn đi vào.

Anh ta là người phụ trách chính thức của Hoàng Triều Entertainment- Mạc Thông, trước đây là bạn cùng lớp với Triệu Húc.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 962


Chương 962

Sau khi tốt nghiệp, dưới sự sắp xếp của Triệu Húc, Hoàng Triều Entertainment được thành lập.

Lúc đầu, Triệu Húc chỉ chơi đùa. Công ty này thực chất là kênh để anh ta tuyển chọn và sàng lọc các ngôi sao nữ.

Nhưng dưới sự điều hành mạnh mẽ của Mạc Thông, giờ đây đã trở thành một đại gia trong làng giải trí.

Bản thân Mạc Thông được mệnh danh là người đỡ đầu trong làng giải trí.

“Anh Triệu, báo cho anh một tin tốt”

“Sự việc đã quyết định xong, ba ngày nữa, đại minh tinh Liễu Như Ngọc sẽ là nghệ sĩ của anh.”

“Đến lúc đó, cô ta nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”

Nghe thấy tên Liễu Như Ngọc, Triệu Húc mở mắt ra, cười khẩy: “Tên Vương Cường kia không nghi ngờ chứ?”

Mạc Thông cười nói: “Không hề.”

“Anh ta vừa gọi điện cho tôi, giục tôi nhanh chóng ký hợp đồng. Anh ta sắp ra nước ngoài định cư.”

“Anh ta vẫn mơ ước có được 300 triệu.”

Triệu Húc cười lạnh: “Vương Cường là cái thá gì mà muốn lấy 300 triệu của tôi.”

“Triệu Húc tôi mặc dù có tiền, nhưng cũng không thể nuôi loại chó này.”

“Tôi đã hứa cho 300 triệu, chỉ là để ổn định anh ta thôi, đợi ba ngày nữa tổ chức họp báo, tin tức sẽ được công bố.”

“Vương Cường sẽ không có đường thoát, đến lúc đó chỉ cần cho anh ta mấy chục triệu, coi như đuổi một con chó.”

Mạc Thông vội vàng nói: “Anh Triệu thật sáng suốt!”

“Thứ giá trị nhất của công ty Tinh Đồ chính là hợp đồng của Liễu Như Ngọc.”

“Anh Triệu bỏ vài chục triệu có thể có được cả người lẫn của cải. Tôi đến đây để chúc mừng anh Triệu trước.”

Triệu Húc cau mày nói: “Liễu Như Ngọc này thật khó đối phó.”

“Dưới áp lực dư luận lớn như vậy, cô ta vẫn không chịu cúi đầu sao?”

Mạc Thông cười nói: “Mặc dù cô ta chưa cúi đầu, nhưng cũng chưa đứng lên làm rõ.”

“Tôi nghĩ cô ta vẫn có chút không cam tâm, muốn đợi đến giây phút cuối cùng.”

“Chỉ cần tin tức chúng ta mua lại Tinh Đồ chính thức được công bố, Liễu Như Ngọc không còn đường lui, tôi tin rằng cô ta nhất định sẽ ngã vào trong vòng tay của anh Triệu.”

“Nếu không có suy nghĩ này, cô ta đã đứng ra đối đầu với giới truyền thông từ lâu rồi, anh Triệu có nghĩ vậy không?”

Triệu Húc cười lạnh: “Coi như cô ta cũng có mắt nhìn.”

Nghĩ đến dáng vẻ của Liễu Như Ngọc, nghĩ rằng mình sẽ sớm có được cô ta, hai quả cầu lửa xuất hiện trong mắt Triệu Húc.

“Đến lúc đó, tôi nhất định phải chơi thật vui vẻ!”

“Để cô ta biết, ai mới là chủ nhân của cô ta!”

Mạc Thông cười nói: “Tôi còn có một tin tức tốt.”

“Anh Triệu, hợp đồng của Mục Phi Phi với công ty quản lý ban đầu của cô ấy đã hết hạn, tôi định ký hợp đồng với cô ấy, bước đầu đã đạt được thỏa thuận.”

“Anh Triệu, cái này Mục Phi Phi mặc dù không bằng Liễu Như Ngọc, nhưng cũng là tuyến 1.”
 
Back
Top Dưới