Tiên Hiệp Thần Phẩm Đạo Thánh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Phẩm Đạo Thánh
Chương 140: 140: Tam Tâm


Ngươi muốn cái gì? Bạch Thương Đông không hỏi vì sao Mệnh Ảnh biết, bởi vì khi hắn lên tiếng gọi Mệnh Ảnh lại, hắn đã thua rồi, có hỏi thêm cũng sẽ càng bại lộ nhiều hơn thôi.

Mười ngàn Tử Tinh.

Giọng nói của Mệnh Ảnh vẫn không chút thay đổi.

Giá tiền này cũng quá cao rồi.

Bạch Thương Đông đã tới Ma giới một khoảng thời gian, cũng biết đại khái vật giá ở Ma giới, mười ngàn Tử Tinh đối với Ma tướng bình thường đều là một món tiền rất lớn.

Bảy mặt trời ở Ma giới sinh ra bảy loại tinh thạch đỏ-da-vàng-xanh lá-xanh thẫm-xanh da trời-tím, chính là đồng tiền thông dụng ở bảy mặt trời, những tinh thạch này có ích lợi gì thì Bạch Thương Đông không hiểu rõ lắm, thế nhưng Tử Tinh là loại tinh thạch quý nhất trong bảy loại, Bạch Thương Đông vẫn biết một điểm này.

Khi hắn mới tới Ma Thành, Tích Hoa Nhân cho hắn một trăm viên Tử Tinh, một Ma Vương xuất thủ cũng chỉ có một trăm Tử Tinh, đến bây giờ Bạch Thương Đông cũng chưa dùng hết mấy viên, có thể thấy được độ quý hiếm của Tử Tinh.

Ngươi có thể từ từ cân nhắc, khi nào nghĩ thông suốt rồi thì hãy tới tìm ta.

Mệnh Ảnh nói xong lập tức đứng dậy rời đi.

Bạch Thương Đông không mở miệng giữ Mệnh Ảnh lại nữa, Mệnh Ảnh cường thế như vậy, khiến trong lòng của hắn cũng có chút tức giận, thầm nghĩ: Bản Nguyên Lực Lượng của ngươi tuy tốt, nhưng cũng không phải chọn lựa duy nhất của ta, cùng lắm thì ta đi giải ra ý nghĩa trong tên của mấy Ma nhân khác, để ngươi không kiếm được một Tử Tinh nào cả.

Bàn chuyện với Mệnh Ảnh không thuận lợi, Bạch Thương Đông không thể làm gì khác hơn là chuyển mục tiêu lên trên người Tam Tâm.

Cũng giống như Mệnh Ảnh, Tam Tâm cũng phi thường nổi danh ở Ma Thành, hoặc phải nói rằng Tam Tâm mới là Ma tướng nổi danh nhất Ma Thành, cũng là Ma tướng được công nhận là mạnh nhất.

của Tử Thức đưa đến tác dụng, nhưng trên thực tế Cô Dạ Cương cũng đúng là rất mạnh, hơn nữa cũng chưa từng đấu với Tam Tâm, ai mạnh ai yếu cũng không tiện nói, nhưng phần lớn Ma nhân đều công nhận Tam Tâm là Ma tướng đệ nhất.

Bởi vì Tam Tâm mạnh là mạnh vô địch, trong những trận chiến đấu mà Tam Tâm trải qua, không có người đồng cấp nào có thể khiến hắn bị thương, ngay cả khi tỷ thí với cường giả cũng đều giành chiến thắng áp đảo.

Thậm chí tới tận bây giờ, đám Ma nhân còn chưa biết rõ ràng rốt cuộc Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm là gì, chỉ biết là hắn rất mạnh, thế nhưng rốt cuộc là mạnh đến mức nào thì không có ai biết, bởi vì căn bản không có Ma nhân cùng cấp nào có khả năng ép hắn tới cực hạn.

Bạch Thương Đông cũng thông qua Tử Thức thu thập được rất nhiều tài liệu chiến đấu của Tam Tâm, đã đại khái đoán được Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm là gì, nếu quả thật đúng như hắn suy nghĩ, như vậy Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm tuyệt đối lực lượng mà Thập Phương Cổ Đế cẫn.

Nếu như Bạch Thương Đông có khả năng đồng thời có được hai loại Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm cùng Mệnh Ảnh, chỉ cần sử dụng hợp lý, có khả năng nghịch thiên thảo phạt, đánh bại Huyền Giáp Sĩ cấp Ma tướng cũng không phải không có khả năng.

Nhưng Mệnh Ảnh quá mức cương quyết mà trên tay Bạch Thương Đông cũng không có nhiều Tử Tinh như vậy, cho nên Bạch Thương Đông chỉ có thể chuẩn bị nhưng phương án khác, chuẩn bị đi giải ý nghĩa trong tên thật của Ma tướng khác, mà Bản Nguyên Lực Lượng của Ma tướng kia cũng cường đại tương tự, chỉ là chống lại Huyền Giáp Sĩ thì không có hiệu quả khắc chế bằng Bản Nguyên Lực Lượng của Mệnh Ảnh.

Mục tiêu của Bạch Thương Đông không chỉ là đánh bại Huyền Giáp Sĩ, cho nên không giải ra ý nghĩa trong tên thật của Mệnh Ảnh c*̃ng không quá ảnh hưởng.

Rút kinh nghiệm từ việc thất bại ở chỗ Mệnh Ảnh, lần này Bạch Thương Đông không định đi tìm Tam Tâm khi không có ai, mà lại chuẩn bị trực tiếp lên Ma Đấu Tràng gọi tên Tam Tâm, với danh tiếng của Tam Tâm ở Ma Thành, có lẽ hắn sẽ tới.

Chờ khi đến ngày mặt trời màu xanh, Bạch Thương Đông bắt chước cách lần trước dùng để đối phó với Cô Dạ Cương để điểm danh Tam Tâm.

Đám Ma nhân đều thán phục vì Bạch Thương Đông to gan, hoặc là cũng có kẻ khát vọng nhìn thấy Bạch Thương Đông lại giải ra ý nghĩa trong tên của Tam Tâm.

Nhưng khiến đám người rơi cằm tại chỗ là, Tam Tâm lại không tới, Bạch Thương Đông đợi trên Ma Đấu Tràng suốt một Ngày mặt trời màu xanh mà Tam Tâm vẫn không tới.

Theo như lời xì xào bàn tán của đám Ma nhân dưới đài, Bạch Thương Đông biết rõ Tam Tâm đang ở trong Ma Thành, hơn nữa phi thường thích ở nhà dạy dỗ ma vật, căn bản không có dự định tới đây.

Những người này đều không thể tính toán theo lẽ thường.

Trong lòng Bạch Thương Đông vô cùng buồn rầu, rõ ràng giải ra ý nghĩa trong tên thật có lợi ích khổng lồ đối với mấy Ma nhân này, nếu như ở trên địa cầu, những người này hẳn là phải giương mắt đi cầu hắn mới đúng, vậy mà những người này căn bản không để ý đến hắn, một kẻ thì đòi hắn số tiền lớn, một tên lại căn bản mặc kệ, cũng không biết trong đầu bọn họ đang nghĩ gì.

Nhưng Bạch Thương Đông cũng không từ bỏ ý định đối với Tam Tâm, nếu như Bản Nguyên Lực Lượng của Mệnh Ảnh còn có người khác có thể thay thế thì Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm lại là lực lượng mà Bạch Thương Đông vô cùng khát vọng lấy được, nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn buông tha.

Để Tử Thức đi hỏi thăm rõ ràng chỗ ở của Tam Tâm, Bạch Thương Đông đích thân tìm đến nơi Tam Tâm ở.

Khác với suy nghĩ của Bạch Thương Đông, Tam Tâm là Ma tướng cao quý được công nhận là đệ nhất ở Ma Thành, chỗ ở của hắn lại không phải cung điện hoa lệ nhất trong thành mà lại chỉ là mấy gian nhà gỗ nhỏ, bên ngoài dùng hàng rào gỗ vây thành một mảnh đất trống, trồng mấy cây hoa cỏ, Bạch Thương Đông nhìn những thực vật này lại là thực vật ở Thánh Giới, chứ không phải mọc sẵn ở Ma giới.

Trên thảm cỏ trong sân, một nam tử áo vải thoải mái nằm lên, trong miệng ngậm một cọng cỏ, trong tay cầm một quyển sách, đang ở nơi đó vui vẻ đọc sách.

Bạch Thương Đông nhìn bìa quyển sách kia, phía trên có viết mấy chữ « Thiên Tâm Văn Tập », Bạch Thương Đông đã từng nghe nói về Thiên Tâm Chí Nhân, người này đã từng đã đến Nam Ly Thư Viện rất nhiều lần, có quan hệ không tệ với Nam Ly, bài thơ của Kính Trần kia chính là được Thiên Tâm Chí Nhân khắc ở trên trên kính thạch.

Bạch Thương Đông gõ một cái vào hàng rào tre, lại nghe thấy nam tử áo vải kia lười biếng nói: Nếu ngươi tới để giải ra ý nghĩa trong tên của ta thì không cần phải lao tâm phí sức.

Ta muốn biết rõ lý do.

Chủ nhân không mời hắn đi vào, Bạch Thương Đông chỉ có thể đứng ở ngoài rào tre.

Không phải chuyện gì đều nhất định cần có lý do.

Nam tử liếc nhìn quyển sách trong tay rồi nói.

Giaie ra ý nghĩa trong tên thật không phải mục tiêu cả đời Ma nhân theo đuổi sao? Ta có tự tin có thể giải ra ý nghĩa trong tên thật của ngươi, chuyện này đối với ngươi không phải là chuyện tốt sao? Chẳng lẽ ngươi coi thường á nhân, cho nên không muốn để cho ta giải ra ý nghĩa ma danh của ngươi? Bạch Thương Đông lại nói.

Nam tử để quyển sách trong tay xuống, ngồi dậy xoay người nhìn Bạch Thương Đông, cười tủm tỉm nhìn Bạch Thương Đông nói: Ma nhân đúng là luôn theo đuổi mục tiêu giải ra ý nghĩa trong tên thật, ta cũng không ngoại lệ.

Vậy tại sao không thử một lần để cho ta giải ra ý nghĩa trong tên của ngươi? Bạch Thương Đông nghi ngờ hỏi.

Ngươi giải ra, chỉ có thể nói rõ là ngươi hiểu, mà không phải là ta hiểu, đây là mục tiêu cả đời ta theo đuổi, ta muốn biết rõ mình theo đuổi đến cùng là cái gì, mà không cần người khác nói cho ta biết đó là cái gì.

Nam tử nghiêm túc nói: Cho nên, dù là á nhân hay Ma nhân, Tam Tâm ta không cần bất luận kẻ nào hiểu ra ý nghĩa trong tên của ta, ta muốn tự tìm ra.

Bạch Thương Đông hơi giật mình nhìn Tam Tâm, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Ma nhân có cá tính như vậy, chỉ là Ma nhân này khiến hắn vô cùng khổ não, hắn thật sự rất muốn có Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm.

.
 
Thần Phẩm Đạo Thánh
Chương 141: 141: Ba Điều Kiện


Không thể thương lượng sao? Bạch Thương Đông khẽ thở dài.Vậy tại sao ngươi nhất định phải giải ra ý nghĩa trong tên của ta? Tam Tâm không trực tiếp trả lời, mà hỏi ngược lại Bạch Thương Đông.Ngươi cũng có thể hiểu rằng đó cũng là một loại mục tiêu của ta đi. Bạch Thương Đông bất đắc dĩ cười khổ, mặc dù hắn rất muốn Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm, nhưng bây giờ có vẻ là không có hy vọng gì.Tam Tâm gật đầu một cái tỏ vẻ đã hiểu: Ngươi muốn giải ra ý nghĩa trong tên của ta, cũng không phải là không thể.Bạch Thương Đông vốn cho rằng không có hi vọng gì nữa, lúc này nghe vậy thì hơi ngẩn người, cũng không quá vui mừng, hắn biết rõ Tam Tâm khẳng định còn nói tiếp, nên hắn im lăng chỉ ngẩng đầu nhìn Tam Tâm.Thật ra thì ta cũng rất tò mò về ngươi, một người trà trộn vào Ma giới, không biết hành sự khiêm tốn, lại còn khoe khoang như thế, ngươi là nhân loại kỳ quái nhất mà ta đã thấy. Tam Tâm nói lời này khiến Bạch Thương Đông cảm thấy cả người lạnh toát trong nháy mắt.Đến giờ Bạch Thương Đông vẫn không ngờ được, Tam Tâm lại nhìn thấu thân phận nhân loại của hắn, mà Tam Tâm chẳng qua vừa gặp mặt hắn lần đầu mà thôi, hắn thật sự không nghĩ ra vì sao Tam Tâm có thể nhận ra.Xem ra là mình đã đánh giá thấp Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm, có lẽ lực lượng kia so với mình tưởng tượng còn đáng sợ hơn. Bạch Thương Đông càng thêm khát vọng có được Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm.Thấy dáng vẻ toát mồ hôi lạnh của Bạch Thương Đông, Tam Tâm cười nói: Ngươi không cần lo lắng, ta đã tới Thánh Giới rất nhiều lần, gặp qua vô số nhân loại, cho dù muốn giết người, cũng không cần chờ đến lúc này.

Hơn nữa ngươi còn cầm lệnh phù của Ma Vương đại nhân, có lẽ Ma Vương đại nhân có suy nghĩ riêng, ta cũng không muốn uổng công vô ích.Ngươi muốn thế nào mới chịu để cho ta giải ra ý nghĩa trong tên thật? Bạch Thương Đông biết rõ lúc trước mình đã quá xem thường Ma nhân, Ma nhân trời sinh trời dưỡng, có vô số thiên tài, nếu không phải số lượng Ma nhân quá ít, nói không chừng đã sớm tấn công chiếm đóng Thánh Giới, đây tuyệt đối không phải một chủng tộc có thể bị khinh thường.Nếu như ngươi chịu đồng ý với ta ba chuyện, ta sẽ cho ngươi giải ra ý nghĩa trong tên của ta. Tam Tâm nói với vẻ mặt nghiêm túc.Ngươi cũng đã nói rồi đấy, ta mới chỉ là Văn Sĩ, sợ rằng không làm được đại sự gì. Bạch Thương Đông trầm ngâm nói.Ba chuyện ta cần này, đều là chuyện mà ngươi có khả năng làm được. Dường như Tam Tâm đã hiểu được suy nghĩ của Bạch Thương Đông, hắn mỉm cười nói.Ngươi nói xem, rốt cuộc là ba chuyện gì? Bạch Thương Đông hỏi.Chuyện thứ nhất, ta muốn ngươi đeo chiếc nhẫn này. Tam Tâm lấy từ trong ngực ra một chiếc nhẫn thủy tinh, bên trên chiếc nhẫn kia có khắc rất nhiều chú văn cổ quái, dường như tự nhiên có thể sinh ra lôi điện lấp loé không yên vậy, lúc thì ẩn giấu lúc lại hiện ra, vô cùng quỷ dị.Chiếc nhẫn này là cái gì? Bạch Thương Đông cau mày hỏi, hắn có dự cảm chiếc nhẫn này tuyệt đối không phải thứ tốt.Chiếc nhẫn này được đặt tên là Chú Tâm, chỉ cần ngươi đeo nó lên, thì đồng nghĩa với bị trúng một loại tâm chú, nếu ngươi không làm được chuyện mà ta yêu cầu ngươi làm, ngươi sẽ bị nguyền rủa, về phần là nguyền rủa gì thì đến nay vẫn chưa có người nào thử qua, nếu như ngươi không ngại thì có thể thử nhìn một chút. Tam Tâm giống như chỉ đang nói một chuyện không liên quan đến mình c.Như vậy hai chuyện còn lại là gì? Bạch Thương Đông rõ ràng, chú tâm này chỉ là biện pháp để Tam Tâm làm bảo đảm, hai chuyện phía sau mới là chuyện mà hắn cần làm.Chuyện thứ hai, ta muốn ngươi giúp ta tìm một người ở Thánh Giới. Tam Tâm trầm ngâm một lúc rồi mới mở miệng nói.Người nào? Bạch Thương Đông hỏi.Ta không biết nàng tên là gì, chỉ biết nàng dùng một thanh Bạch Ngọc Kiếm, Ngọc Kiếm kia vô địch, ta chưa thấy có vật gì có khả năng ngăn cản uy thế của Ngọc Kiếm kia, ít nhất là bảo vật từ cấp vương trở xuống, bị Bạch Ngọc Kiếm kia chém trúng là sẽ vỡ vụn, không một vật nào có thể chống lại. Tam Tâm nói.Ít nhất ngươi phải nói cho ta biết dáng vẻ người đó dài ngắn thế nào, là nam nhân hay nữ nhân, là nhân loại hay Ma nhân chứ? Bạch Thương Đông cười khổ nói, chỉ dựa vào một thanh kiếm mà muốn tìm người, chuyện này không khác nào mò kim đáy biển.Là một nữ tử nhân loại, dùng tiêu chuẩn của nhân loại các ngươi thì nàng hẳn là một vị Chân Nhân, nhưng bây giờ có còn là Chân Nhân hay không thì ta cũng không rõ, khi ta gặp nàng đã là từ hơn ba mươi năm trước rồi, tướng mạo cụ thể ta cũng không biết, chỉ biết ở mi tâm nàng có một nốt ruồi son.Bạch Thương Đông cười khổ: Nữ Chân Nhân trong nhân loại có biết bao nhiêu người, chỉ dựa vào những thông tin này mà muốn tìm một người, cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy.Ta hiểu, cho nên ta sẽ không giới hạn thời gian, nếu ngươi có thể gặp được nàng, giúp ta chuyển lời một câu.Câu gì? Bạch Thương Đông hỏi.Không thể chết, cũng không thể sống Tam Tâm trầm ngâm hồi lâu, mới nói ra bảy chữ.Đây là ý gì? Bạch Thương Đông thầm cau mày, bảy chữ này căn bản không hợp lý, hơn nữa không đầu không đuôi, hoàn toàn nghe không hiểu là hắn đang nói gì.Ngươi đây không cần hiểu, nếu như ngươi có thể gặp được nàng, chuyển những lời này cho nàng là được. Tam Tâm lại không có ý muốn giải thích.Một chuyện cuối cùng là gì? Bạch Thương Đông không hỏi nữa, chỉ hỏi điều kiện cuối cùng.Chuyện thứ ba, ta muốn ngươi giúp ta giết một người. Vẻ mặt Tam Tâm không chút thay đổi nói ra.Nhân loại? sắc mặt Bạch Thương Đông thay đổi.Đúng vây, là nhân loại. Tam Tâm gật đầu một cái.Đó là nhân loại kiểu gì? Bạch Thương Đông nhìn chằm chằm vào Tam Tâm rồi hỏi.Dùng tiêu chuẩn của Ma nhân để định nghĩa một người, ngươi cảm thấy có ý nghĩa sao? Sắc mặt Tam Tâm trầm xuống: Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, đó là kẻ thù của ta.Có thể đổi điều kiện khác hay không? Bạch Thương Đông hỏi Tam Tâm.Không thể. Tam Tâm trả lời như đinh chém sắt.Ta không thể tùy tiện đi giết một người vô tội hoàn toàn không quen biết được. Tam Tâm đã nói rõ, chuyện này đã không có chỗ để thương lượng nữa, Bạch Thương Đông không thể làm gì khác hơn là xoay người rời đi.Bạch Thương Đông không ngờ chính mình lại đụng vách tường, nếu như tính luôn cả Quân và Nhất Nhật thì hắn chỉ cần lại giải ra ý nghĩa trong tên của hai Ma nhân nữa là có thể công đức viên mãn, nhưng không nghĩ tới hắn chọn hai Ma nhân này, lại liên tiếp khiến hắn ăn quả đắng.Xem ra chỉ có thể nghĩ biện pháp từ chỗ ba Ma tướng khác rồi. Bạch Thương Đông không thể làm gì khác hơn là buông tha Mệnh Ảnh và Tam Tâm, một lần nữa lựa chọn trong ba Ma tướng còn lại.Vốn cho rằng thời gian còn lại khá nhiều, nhưng bây giờ nhìn tình hình này, Ma nhân cũng không dễ dàng giải quyết như vậy, Bạch Thương Đông không biết trong khoảng thời gian còn lại, có thể tăng đến cấp chín hay không, nếu không thể, sau khi trở lại Nam Ly Thư Viện, còn phải nghĩ biện pháp khác, hơn nữa còn chưa nhất định có thể tìm được Ma nhân khiến hắn hài lòng.Không...!Không xong... Tử Thức đột nhiên vội vã chạy tới, sắc mặt nhìn rất hốt hoảng.Chuyện gì xảy ra? Bạch Thương Đông cau mày hỏi.Huyền Giáp Sĩ...!Huyền Giáp Sĩ đi chỗ ở của ngươi...!Đập vỡ...!Đập vỡ Ác Quỷ Khôi Lỗi... Tử Thức thở hổn hển nói.Cái gì? Sắc mặt Bạch Thương Đông đại biến, đẩy Tử Thức ra rồi chạy như điên về phía nhà đá, hắn để Ác Quỷ Khôi Lỗi ở lại nhà đá bảo vệ Na Na, Huyền Giáp Sĩ đập phá Ác Quỷ Khôi Lỗi, lỡ may lại hạ độc thủ với Na Na, Bạch Thương Đông quả thực không dám tưởng tượng..
 
Thần Phẩm Đạo Thánh
Chương 142: 142: Tức Giận


Khi Bạch Thương Đông chạy về nhà đá, chỉ thấy Huyền Giáp Sĩ đứng ngoài nhà đá, nhìn chằm chằm vào Na Na đang run lẩy bẩy co lại thành một đoàn ở góc tường trong nhà đá, khóe miệng hiện lên nụ cười âm độc hung tàn.

Mà ở bên cạnh Huyền Giáp Sĩ, thân thể Ác Quỷ Khôi Lỗi kia giống như hoàng kim lại đã bị đánh nát hoàn toàn, hóa thành một đống sắt vụn ở trước nhà đá.

Huyền Giáp Sĩ, ngươi muốn làm gì? Bạch Thương Đông vọt vào trong nhà đá, Na Na ch** n**c mắt nhào vào trong lòng ngực của hắn, tay nhỏ gắt gao cầm chặt quần áo Bạch Thương Đông, nhưng lại không khóc lên tiếng.

Không muốn làm gì, chính là đi ngang qua nơi này, không cẩn thận đụng vào ma vật này, kết quả hắn cứ bể nát như vậy.

Huyền Giáp Sĩ bĩu môi, từ trong lòng ngực móc ra một ít Tử Tinh ném trước mặt Bạch Thương Đông: Những thứ này bồi thường cho ngươi, xin lỗi đã làm phiền.

Nói xong, Huyền Giáp Sĩ đi về phía Bạch Thương Đông, đến khi hắn ta đi ngang qua Bạch Thương Đông thì trên mặt mang theo nụ cười âm hiểm nói: Lần sau không nên tùy tiện để đồ vật trên đường, như vậy thật là nguy hiểm.

Lệnh phù của Ma Vương đại nhân có thể bảo vệ ngươi, thế nhưng những vật đó của ngươi, làm hỏng rồi cùng lắm thì bôi thường cho ngươi thôi.

Nói xong, Huyền Giáp Sĩ còn âm hiểm liếc mắt nhìn Na Na trong ngực Bạch Thương Đông: Á nhân đê tiện còn thấp hơn ma vật, hẳn là không cần bồi thường nhiều như vậy đâu.

Nói xong, Huyền Giáp Sĩ cười lớn nghênh ngang rời đi.

Bạch Thương Đông chỉ cảm thấy cả người hắn lạnh như băng, lửa giận trong lòng lại giống như nổ tung lồng ngực để trào ra.

Lần này Na Na ở trong nhà đá chưa ra, Huyền Giáp Sĩ không dám mạnh mẽ xông vào nhà đá, nhưng ai có thể bảo đảm lần sau Na Na còn có thể may mắn như vậy.

Bạch Thương Đông nhìn chằm chằm theo bóng lưng nghênh ngang của Huyền Giáp Sĩ, nhưng hắn không thể làm gì, dù hắn muốn dốc sức làm, cũng không có năng lực đánh một trận cùng Huyền Giáp Sĩ.

Ngươi không việc gì là tốt rồi.

Tử Thức từ phía sau thở hồng hộc đuổi theo, thấy Ác Quỷ Khôi Lỗi vỡ vụ thành từng mảnh nhỏ thì biến sắc nói: Huyền Giáp Sĩ thật sự quá kinh khủng, ma vật như Ác Quỷ Khôi Lỗi mà hắn ta đụng một cái đã thành bộ dáng này, nếu đụng vào trên người chúng ta! Không! Chỉ cần bị ma quang của hắn ta đảo qua, sợ là chúng ta đã thành cặn bã.

Bạch Thương Đông không nói gì chỉ ôm Na Na trở về nhà đá, cúi đầu nhìn Na Na, chỉ thấy Na Na đã ngừng khóc, chỉ là hai mắt vừa đỏ vừa sưng.

Na Na, không bị thương chứ? Trong lòng Bạch Thương Đông có cảm giác rất khó chịu, hắn cũng không ngờ Huyền Giáp Sĩ lại vô liêm sỉ như vậy, vậy mà lại dám ra tay với người bên cạnh hắn.

Na Na lắc đầu một cái, mắt to nhìn Bạch Thương Đông: Na Na không sợ, Na Na biết ca ca nhất định sẽ đuổi người xấu đi rồi cứu Na Na.

Trong lòng Bạch Thương Đông càng thêm khó chịu, Na Na tin tưởng hắn như vậy, hắn lại liên lụy Na Na rơi vào nguy hiểm, nếu như Na Na không ngoan ngoãn chịu ở trong nhà mà chạy ra ngoài, hiện tại Na Na đã có kết quả giống như Ác Quỷ Khôi Lỗi rồi.

Ngươi cũng không cần tức giận như thế, dù sao người ta cũng là Ma tướng, chúng ta không thể so sánh, hiện tại hắn làm hỏng Ác Quỷ Khôi Lỗi, hy vọng có thể xả được cơn giận này, về sau mọi người bình an vô sự.

Tử Thức nhặt Tử Tinh trên đất đi vào, ngoài Tử Tinh ra, trên tay hắn ta còn cầm lấy một tấm Thánh Vật Lệnh.

Sau khi Ác Quỷ Khôi Lỗi bị gi3t chết, vậy mà rơi ra một tấm Thánh Vật Lệnh Thánh Phẩm.

Phải làm gì mới có thể có được mười ngàn Tử Tinh? Bạch Thương Đông đột nhiên mở miệng hỏi Tử Thức.

Mười ngàn Tử Tinh? Đối với những Ma binh như chúng ta thì đây chính là một món tiền khổng lồ, nhưng với năng lực của ngươi, nếu quả thật muốn làm thì một năm nửa năm là có thể kiếm đủ.

Tử Thức nói.

Ta không có nhiều thời gian như vậy, nhiều nhất là trong vòng năm Ngày mặt trời màu xanh, ta muốn kiếm được mười ngàn Tử Tinh, càng nhanh càng tốt.

Sắc mặt Bạch Thương Đông âm trầm nói.

Bạch Thương Đông vốn còn muốn tìm người khác thay thế Bản Nguyên Lực Lượng của Mệnh Ảnh cùng Tam Tâm, nhưng bây giờ Bạch Thương Đông đã quyết tâm nhất định phải lấy được Bản Nguyên Lực Lượng của Mệnh Ảnh cùng Tam Tâm.

Hắn tuyệt đối không cho phép chuyện như Ác Quỷ Khôi Lỗi xảy ra lần lần thứ hai.

Trời ạ, vậy thì làm sao có thể, đừng nói năm Ngày mặt trời màu xanh, cho dù là năm mươi Ngày mặt trời màu xanh cũng không có khả năng kiếm được nhiều Tử Tinh như vậy.

Tử Thức nói với vẻ đau khổ.

Ma Thành không có nơi nào cho mượn với lãi suất cao sao? Bạch Thương Đông cau mày nói.

Lãi suất cao? Đó là cái gì? Tử Thức nhìn Bạch Thương Đông với vẻ mặt không hiểu gì.

Bạch Thương Đông giải thích đại khái lãi suất cao là cái gì.

Ngươi nói lãi suất cao gì đó, ở Ma Thành đúng là có nơi tương tự, nhưng cũng không có khả năng cho mượn mười ngàn Tử Tinh, có thể mượn một ngàn Tử Tinh đã tính là không tệ rồi, chúng ta còn phải có người bảo đảm mới được.

Tử Thức nói.

Bạch Thương Đông cau mày không nói, một lúc lâu sau mới nói với Tử Thức nói: Ngươi đi về trước đi, tự mình cẩn thận một ít, tốt nhất là trốn đi một khoảng thời gian, đừng để Huyền Giáp Sĩ tìm tới ngươi, không có chuyện quan trọng thf đừng tới tìm ta.

Cấm chế trên người của ta! Tử Thức hỏi với vẻ mặt đau khổ.

Ngươi tốt nhất là cầu nguyện ta không có chuyện gì, nếu không ta mà chết, ngươi cũng chỉ có thể chôn theo.

Bạch Thương Đông lạnh nhạt nói.

Tử Thức đã hối hận đến mức xanh ruột lại: Sao ta lại trêu chọc vào một tai tinh như ngươi chứ.

Sau khi đuổi Tử Thức đi, Bạch Thương Đông dỗ Na Na đi ngủ, tự mình cầm tấm danh sách Ma nhân kia, ngón tay không ngừng gõ lên mặt bàn.

Mười ngàn Tử Tinh hắn còn có thể nghĩ biện pháp kiếm được, thế nhưng ba điều kiện của Tam Tâm cũng quá hố cha rồi, đặc biệt là điều kiện cuối cùng, làm sao hắn có thể đi giết một người không thù không oán với mình chứ?Xem ra chỉ có thể đi thương lượng với Tam Tâm một chút.

Trong lòng Bạch Thương Đông âm thầm quyết định, dù thế nào cũng phải nghĩ biện pháp lấy được Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm.

Lần này Bạch Thương Đông không dám để Na Na ở nhà, chờ Na Na ngủ rồi lại mang theo nàng cùng đi tìm Tam Tâm, để tránh chuyện một mình Na Na ở nhà sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó.

Bạch Thương Đông đi trên đường chính, không ít Ma nhân đều chỉ chỉ trỏ trỏ Bạch Thương Đông, ngày hôm qua Huyền Giáp Sĩ đụng nát Ác Quỷ Khôi Lỗi, hiện tại đã truyền khắp Ma Thành.

Á nhân chính là á nhân, còn thật sự cho rằng hắn rất ghê gớm, không phải bị Huyền Giáp Sĩ đánh mà không dám lên tiếng sao.

Ha ha, Huyền Giáp Sĩ làm quá đẹp, cho chúng ta Ma nhân ra miệng ác khí.

Độc Cô Cầu Bại gì đó, nếu thật sự có bản lĩnh thì cùng Huyền Giáp Sĩ lên Ma Đấu Tràng đánh một trận đi.

Lời nói châm chọc không ngừng vang lên, Bạch Thương Đông không thèm để ý, cái nhìn của người khác không có bất kỳ ảnh hưởng gì với hắn, hắn chỉ cần mình biến thành cường đạ.

Đến khi sắp đi tới cuối đường, một thiếu niên á nhân mặc quần áo không đủ che thân đột nhiên từ ngõ nhỏ lao ra, chạy tới trước mặt Bạch Thương Đông, cả người run rẩy, giọng nói cũng run rẩy la lớn: Độc Cô Cầu Bại, ta biết ngươi là mạnh nhất, nếu như ngươi cũng là Ma tướng, nhất định có thể tùy tiện đánh bại Huyền Giáp Sĩ kia.

Cả người Bạch Thương Đông khẽ run lên, hắn nhận ra thiếu niên á nhân này, ở bên ngoài Ma Đấu Tràng, chính là thiếu niên này ôm á nhân bị Tinh Hà Thần gi3t chết rồig thút thít.

Làm một á nhân, là tầng thấp nhất trong chuỗi thực vật ở Ma giới, lại dám đứng ở đường chính đầy Ma nhân cùng ma vật nói những lời này, thiếu niên á nhân này đang dùng tính mạng của hắn nói cho Bạch Thương Đông biết trong lòng suy nghĩ hắn, đang biểu hiện sự tin tưởng của hắn đối với Bạch Thương Đông.

.
 
Thần Phẩm Đạo Thánh
Chương 143: 143: Ước Hẹn Mười Lăm Năm


Tìm chết! Đám Ma nhân gần đó đều nổi giận, một Ma nhân đứng gần thiếu niên á nhân kia đã trực tiếp rút đao chém về phía đầu của thiếu niên á nhân kia.

Đinh! Một bóng người cản trước người thiếu niên á nhân, sóng khí vô hình chợt lóe, trường đao chém về phía thiếu niên kia lập tức bị gãy đôi.

Hắn là người của ta, muốn động tới hắn thì phải hỏi binh khí trong tay của ta trước xem có đồng ý hay không.

Bạch Thương Đông lạnh lùng nhìn Ma nhân kia, Không Sắc Xích trong tay đã dán trên cổ Ma nhân kia.

Mặc dù Ma nhân không thấy được Không Sắc Xích, nhưng trên cổ truyền tới cảm giác lạnh lẽo khiến lông tơ toàn thân hắn ta dựng thẳng lên, hắn ta đứng im tại chỗ không dám động đậy, chỉ sợ binh khí vô hình kia sẽ cứa đứt cổ mình.

Đi.

Bạch Thương Đông thu Không Sắc Xích về, mang theo thiếu niên á nhân rời khỏi đường phố.

Ngươi tên là gì? Đi tới trong hẻm nhỏ không có người, Bạch Thương Đông hỏi thiếu niên á nhân.

Ta không có tên, bởi vì khi ta sinh ra là ở đỉnh Khuyển Nha, cho nên tất cả mọi người đều gọi ta là A Khuyển.

A Khuyển kích động nhìn Bạch Thương Đông rồi nói.

Ngươi có biết vừa rồi ngươi làm như vậy sẽ khiến ngươi mất mạng hay không.

Bạch Thương Đông nói.

A Khuyển kích động nói: Ta biết nhưng ta lại càng muốn để ngươi biết rằng, chúng ta đều tin tưởng ngươi mạnh hơn so với Huyền Giáp Sĩ, nếu như ngươi cũng là Ma tướng thì hắn ta nhất định không phải đối thủ của ngươi, cho nên dù như thế nào thì mong ngươi hãy cố gắng nhẫn nại, hiện tại không nên tới Ma Đấu Thai, dù thế nào cũng mong ngươi tiếp tục mạnh mẽ lên.

Bởi vì muốn nói cho ta nghe những lời này mà ngươi muốn đánh cuộc cả tính mạng của mình? Bạch Thương Đông không hiểu được cách làm của A Khuyển, người địa cầu sống quá an nhàn, rất khó hiểu được những tình cảm này.

A Khuyển gật đầu, trên mặt cực kỳ nghiêm túc, đơn thuần khiến người nhìn vào phải tự ti mặc cảm.

Tại sao chính ngươi không đi tu luyện? Bạch Thương Đông vẫn luôn nghi ngờ không hiểu, á nhân có huyết thống của nhân loại và Ma nhân, vốn có thể tu luyện, tại sao á nhân đi lên con đường tu luyện lại chỉ có rất ít, đại đa số á nhân đều không tu luyện.

Bởi vì ta không có tên.

A Khuyển xấu hổ cúi đầu.

Bạch Thương Đông khẽ cau mày, thế nhưng hắn không thể tiếp tục hỏi, nếu không sẽ bại lộ thân phận của mình, chỉ có thể chờ sau này đi tìm hiểu sau, á nhân không có tên có liên quan gì đến chuyện không thể tu luyện.

Bắt đầu từ bây giờ ngươi đi theo ta.

Bạch Thương Đông không dám để A Khuyển trở về, sợ Huyền Giáp Sĩ đi tìm A Khuyển.

A Khuyển nặng nề gật đầu một cái, hưng phấn đi theo sau lưng Bạch Thương Đông.

Bạch Thương Đông một lần nữa đi tới chỗ ở của Tam Tâm, Tam Tâm đang ở trong nhà, nhưng lần này không nằm ở trên thảm cỏ, mà là ngồi trên cọc gỗ, cầm trong tay một khúc gỗ đang cúi đầu điêu khắc gì đó.

Bởi vì đầu gỗ mới vừa bị vót, Bạch Thương Đông còn chưa nhìn ra Tam Tâm muốn điêu khắc vật gì.

Ngươi muốn giết người tên là gì, trong nhân loại có thân phận gì? Bạch Thương Đông đứng bên ngoài hàng rào tre rồi hỏi.

Tam Tâm ngẩng đầu lên nhìn Bạch Thương Đông một chút, mỉm cười nói: Phong Mạc Động- một Chân Nhân, là người của một thư viện của nhân loại các ngươi.

Thư viện nào? Bạch Thương Đông cau mày hỏi.

Bắc Minh Thư Viện.

Tam Tâm đáp.

Đương nhiên Bạch Thương Đông đã từng nghe nói về Bắc Minh Thư Viện, Thanh Châu có hai thư viện lớn, một là Nam Ly, một thư viện khác chính là Bắc Minh.

Hắn và ngươi có thù gì? Bạch Thương Đông lại hỏi.

Chuyện này không liên quan gì tới ngươi.

Sắc mặt Tam Tâm trầm xuống.

Không thể đổi một điều kiện khác sao? Bạch Thương Đông hỏi.

Không thể.

Tam Tâm trả lời rất kiên quyết.

Chiếc nhẫn chú tâm này rốt cuộc là gì? Bạch Thương Đông nhìn dáng vẻ kia của Tam Tâm, cũng biết sợ rằng là không có khả năng khiến hắn thay đổi chủ ý.

Giết người không bằng tru tâm, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, nếu như không hoàn thành được khế ước, bị chú tâm giới nguyền rủa, ngươi sẽ không chết đi, thế nhưng ngươi sẽ biết sống không bằng chết.

Tam Tâm nói.

Ta giải ra ý nghĩa trong tên cho, với thực lực của ngươi, chỉ cần tăng cấp tới Ma Vương, muốn tự mình đi Thánh Giới báo thù còn không đơn giản sao? Bạch Thương Đông nói.

Giải ra ý nghĩa trong tên chỉ là có cơ hội tăng cấp, cũng không có nghĩa là có khả năng tăng cấp, hơn nữa nếu ta có thể đi Thánh Giới, thì cần ngươi báo thù cho ta chắc.

Tam Tâm nói với vẻ lạnh nhạt.

Bạch Thương Đông trầm ngâm không nói, hắn thật sự không nghĩ ra cách nào để có thể thuyết phục Tam Tâm, nhưng không có Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm, hiện tại hắn không thắng được Huyền Giáp Sĩ.

Không bằng ta nghĩ biện pháp đưa ngươi đi Thánh Giới, thù của ngươi thì chính ngươi báo.

Một lúc lâu sau, Bạch Thương Đông mới mở miệng nói.

Tam Tâm nở nụ cười, giống như là nghe được chuyện gì rất buồn cười vậy, hắn cười nghiêng ngửa, một lúc lâu sau mới ngừng cười, nói với Bạch Thương Đông : Ngươi nghĩ biện pháp đưa ta đi Thánh Giới? Ngươi có biết tại sao ta không thể đi Thánh Giới không?Bạch Thương Đông lắc đầu, Ma nhân đều có Ma nhân bia có thể đả thông không gian, bọn họ có thể tự do đi về giữa hai giới Thánh Ma, nhưng Ma nhân cũng có Ma nhân ràng buộc, không phải bọn họ cứ có năng lực là có thể đi.

Chủ nhân của bảy mặt trời là Thái Nhất Ma Hoàng, trong tay Ma Hoàng có một danh sách Ma nhân, tất cả Ma nhân trong danh sách này đều là suốt đời không thể vào Thánh Giới, ngươi nghĩ biện pháp để cho ta vào Thánh Giới, trừ phi ngươi đi giết Thái Nhất Ma Hoàng, ngươi có thể làm được không? Tam Tâm cười như không cười nói.

Tại sao Ma nhân trong danh sách đó suốt đời không được vào Thánh Giới? Bạch Thương Đông hơi giật mình nhìn Tam Tâm, nếu như Tam Tâm nói là thực sự, không có bất kỳ người nào có khả năng dẫn hắn vào Thánh Giới, Bạch Thương Đông tự nhiên càng không thể.

Chuyện này không có gì quá kỳ quái, trên tay mỗi vị Ma Hoàng đều có danh sách như vậy.

Tam Tâm bĩu môi một cái rồi nói: Đó là bởi vì Ma nhân trong danh sách này có Bản Nguyên Lực Lượng quá mạnh, mà cấp bậc lại quá thấp, Ma Hoàng sợ chúng ta tới Thánh Giới bị loài người gi3t chết, để lại Thánh Vật Lệnh bị loài người giải ra, để nhân loại thu được lực lượng của chúng ta, cho nên không cho chúng ta tiến vào Thánh Giới.

Thì ra là như vậy.

Bạch Thương Đông bừng tỉnh đại ngộ, nhưng cũng vì vậy mà hắn càng thêm muốn có được Bản Nguyên Lực Lượng của Tam Tâm rồi, đây chính là Bản Nguyên Lực Lượng mà nay cả Ma Hoàng cũng kiêng kỵ, đến khi trưởng thành sẽ đáng sợ tới trình độ nào thì không ai nói rõ được.

Nếu như ta có khả năng mang người kia đến Ma giới thì sao? Bạch Thương Đông đột nhiên hỏi Tam Tâm.

Tam Tâm ngẩn người một chút, trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng: Nếu như ngươi có thể mang người kia tới trước mặt của ta, vậy dĩ nhiên là tốt nhất, có khả năng tự mình báo thù, ta cũng sẽ không muốn dựa vào tay người khác.

Bạch Thương Đông rất vui mừng, mang người đến Ma giới và giết người là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, mang người kia đến Ma giới, người kia chưa chắc sẽ chết, còn có rất rất nhiều có khả năng.

Ngươi phải biết rõ, ta bây giờ mới chỉ là một Văn Sĩ, dù là gi3t chết người kia, hay mang hắn đến Ma giới, đều không phải là chuyện mà ta có thể làm được trong thời gian ngắn.

Bạch Thương Đông lại nói.

Dùng thời gian ở Thánh Giới tính toán, ta có thể cho ngươi thời gian mười năm, với thiên phú và năng lực của ngươi, mười năm thời gian đủ để trưởng thành đến trình độ đánh bại hắn rồi.

Tam Tâm nói đạo.

Hai mươi năm.

Bạch Thương Đông biết rõ Ma nhân rất mơ hồ về khái niệm thời gian, vài chục năm đối với bọn họ cũng không đáng là gì, dù sao bọn họ có thân thể không già không chết.

Ta không chờ được lâu như vậy.

Tam Tâm lạnh lùng nói.

Vậy thì mười lăm năm đi, dù sao trên đời này sẽ xảy ra rất nhiều chuyện khó lường được, lỡ may trong khoảng thời gian mười năm này, ta cũng không thể đạt tới mức như ngươi mong muốn, thu được lực lượng đánh bại người kia, vậy chẳng phải là làm lỡ đại sự.

Bạch Thương Đông nói.

Tam Tâm chậm rãi gật gật đầu: Được, vậy thì mười lăm năm.

.
 
Back
Top Bottom