Ngôn Tình Thần Long Ở Rể

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Long Ở Rể
Chương 440


Chương 440

Thế lực không sao, kiếm tiền tư lợi không sao. Nhưng đừng cổ xúy rồi làm cho mọi hành động của bản thân trở thành đúng đắn!

“Tôi khác! Tôi căn bản là muốn động vào. Nhưng căn cơ đó, gốc đó quá chắc… tôi không lợi dụng họ thì làm gì chứ?’

Bạch Long có chút ẩn ẩn tức giận khi bị nói trúng tim đen.

“Vậy tôi cho ông thấy cái gì là thực lực thật sự, cái gì là đúng sai thật sự!”

“Một chuyện đừng nói đúng hay sai ở đây! Ông gây nguy hại cho người dân Đông Uy, tôi tuyệt không thể bỏ qua.”

“Tôi khác! Tôi căn bản là muốn động vào. Nhưng căn cơ đó, gốc đó quá chắc… tôi không lợi dụng họ thì làm gì chứ?’

Bạch Long có chút ẩn ẩn tức giận khi bị nói trúng tim đen.

“Vậy tôi cho ông thấy cái gì là thực lực thật sự, cái gì là đúng sai thật sự!”

“Một chuyện đừng nói đúng hay sai ở đây! Ông gây nguy hại cho người dân Đông Uy, tôi tuyệt không thể bỏ qua.”

Nói xong Hồ Cửu giơ tay, ám hiệu thả ra.

Một đội nhỏ quân lính tràn vào vây quanh Bạch Long.

“Cậu nghĩ dễ dàng bắt tôi?”

Ánh mắt hắn ta tự tin vô cùng.

Cảm giác như mọi chuyện trong tầm tay hắn.

Nhưng có một chuyện hắn không ngờ.

Ngoài là Chiến thần, Hồ Cửu còn là Long chủ thế giới ngầm kia.

Mà Hồ Cửu cũng đã có sắp xếp, tuy hơi gấp nhưng thuộc hạ của anh không phải tầm thường.

Chỉ là chút khó khăn, sao có thể làm khó họ chứ?

“Tôi muốn xem hôm nay ông trốn thế nào.”

“Vậy tôi cho cậu xem.”

Nói xong bạch Long nhanh tay ấn một nút bên cạnh, được ngụy trang một cục đá lồi ra.

Một cánh cửa nhỏ hé ra.

Hắn thân thủ nhanh nhẹn lăn qua lỗ nhỏ, sau đó cửa chặn đóng kín.

“Chiến thần à… ha ha ha ngài chỉ có hơn hai mươi phút để tháo bom. Hơn nữa thuốc sinh học đã nghiên cứu thành công.”

“Tôi còn đang chờ bọn người kia bảo hộ tôi đấy.”

Hồ Cửu ánh mắt nghiêm trọng, ‘bọn người’ kia trong miệng Bạch Long chính là đám người ở Ban Chính trị.

Hồ Cửu ánh mắt nghiêm trọng, ‘bọn người’ kia trong miệng Bạch Long chính là đám người ở Ban Chính trị.

Trước đó Ôn chủ tịch từng tìm anh thương thảo chuyện có thể thử nghiệm thuốc sinh học lên quân nhân.

Có thể tăng năng lực chiến đấu, tuy có chút tác dụng phụ nhưng không đáng, có thể làm giảm nguy cơ tử vong.

Nhưng anh không cho phép.

Thuốc thì dù là gì cũng có ít nhất ba phần độc.

Huống hồ, chiến tranh với anh mà nói là để bảo vệ Đông Uy khỏi sự xâm lược, khỏi sự uy h**p lăm le từ bên ngoài.

Không phải là nơi chỉ có chém giết vô tình.

Dù là đến đâu quân nhân của Chiến thần đều không được tàn sát người vô tội, người dân của kẻ địch.

Họ cũng là người, cũng có gia đình, mà bản thân họ cũng không muốn chiến tranh.

Cho nên hành động dùng thuốc lên người quân nhân là tàn nhẫn với họ, thuốc kia chắc chắn không tốt đẹp gì, nếu như biến thành quái vật vô cảm thì nguy hiểm cho người vô tội.

Xem ra bọn họ đã đạt thành thỏa thuận gì đó.

“Chiến thần, tôi tới kịp lúc.”

Từ Chấn Nam quân phục chỉnh tề, bước lên chào Chiến thần nghi thức cao nhất.

“Không cần để ý. Làm sao phá cửa kính này, tháo bom nhanh chóng.”

Hồ Cửu uy áp ra lệnh, bây giờ an nguy của bọn họ còn có cả người dân đang ở đây.

“Cửa kính cường lực, mất năm tới mười phút mới có thể phá được.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 441


Chương 441

Từ Chấn Nam cùng các thuộc hạ kiểm tra sau đó kết luận.

“Không thể, cần nhanh hơn.”

Nhìn quả bom nằm trong lồng kính kia, con số điện tử đang bắt đầu nhảy, cũng là nói sinh mạng của họ tính bằng còn số kia.

“Còn hai mươi phút, hay ngài rời đây nhanh nhất có thể, với tốc độ của ngài có thể rời khỏi bán kính ảnh hưởng.”

“Còn hai mươi phút, hay ngài rời đây nhanh nhất có thể, với tốc độ của ngài có thể rời khỏi bán kính ảnh hưởng.”

Từ Chấn Nam lo lắng.

“Tôi là mạng còn các cậu không phải? Người dân bên trên không phải mạng?”

Ánh mắt lạnh lùng của Hồ Cửu bức ép bọn họ cúi đầu.

Rất lâu rồi Hữu Thủ cũng Từ Chấn Nam không còn bị uy áp to lớn này đè ép.

“Nghĩ cách đi, tìm mọi cách phá vỡ nó đi.”

Hồ Cửu nghiêm giọng ra lệnh.

Một binh sĩ trẻ vội bước lên.

“Chiến… thần, tôi có ý này, tôi nghĩ có thể thử.”

‘Nói!”

Hồ Cử gật đầu đáp ngắn gọn.

“Lúc trước khi còn chưa vào quân ngũ tôi có làm thêm ở một nhà hàng, họ cũng dùng loại kính này để làm cửa ra vào.”

“Trọng tâm đi!”

Hữu Thủ lên tiếng.

Quả thực binh lính này còn trẻ, lại lần đầu tiên gặp Chiến thần nên có chút gấp gáp, nói chưa được lưu loát.

“Cậu cứ nói đi, kệ anh ta.”

Hồ Cửu thấy được sự ái ngại trong mắt tân binh này.

“Lúc đó không rõ vì sao trong một đêm, cửa kính đều bị vỡ… nhưng kiểm tra camera đều không thấy có gì bất thường, hoàn toàn là do cửa tự vỡ.”

“Sau đó… kiểm tra bởi bên bảo hành, thì được biết, loại kính này nếu trực diện dùng rìu, búa hay ngoại lực tác động thì sẽ không sao cả. Nhưng ngay các góc kính, chỉ cần có hạt sạn, cát nhỏ làm cấn một góc nhỏ, sức tạo lực không cao, chỉ cần đúng góc… nó sẽ tự nứt vỡ.”

Cậu lính trẻ này nói xong thì lùi về vị trí cũ.

“Có thể thử, mọi người theo cách của cậu ấy, làm theo đi.”

Nói xong mọi người đều tỉ mỉ kiểm tra các điểm góc mà người lính trẻ kia nói qua.

Nói xong mọi người đều tỉ mỉ kiểm tra các điểm góc mà người lính trẻ kia nói qua.

Sau một hồi thu lượm sỏi đá từ bên trong, xác định vị trí góc kính cần phá.

“Hai chỗ này.”

Mọi người kê các viên đá nhỏ vào góc mà người lính trẻ tuổi đánh dấu, sau đó tạo một lực đè ép mạnh.

Quả thực…

Kính đang dần nứt ra, tuy chưa vỡ nhưng khi nứt kính đã rất yếu, có thể tác động ngoại lực.

Hồ Cửu trực tiếp dùng quyền đá vỡ kính.

“Cậu làm tốt lắm!”

Sau khi kính bảo hộ vỡ vụn, Hồ Cửu vỗ vai câu ta, khen ngợi một câu.

Cậu lính trẻ kia vô cùng vui mừng, được thần tượng khen ngợi là vinh dự cỡ nào chứ.

Cậu lính trẻ kia vô cùng vui mừng, được thần tượng khen ngợi là vinh dự cỡ nào chứ.

“Bom này điều chính bằng mã code, không thể cắt dây.”

Hồ Cửu nhìn sơ liền biết vấn đề chính để tháo bom.

“Dùng phần mềm nội bộ, kích hoạt code đi.”

Nghe vậy Từ Chấn Nam cùng Hữu Thủ trực tiếp ra tay.

Rất nhanh một mã lệnh gửi tới, mà mã này vừa khớp ngừng số điện tử trên bom, cũng vô hiệu hóa hoàn toàn mã nguồn.

“Phù, thật sự quá đau tim rồi.”

Hữu Thủ cảm thán.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 442


Chương 442

“Đại tướng, ngại không nói tôi còn tưởng Ngài không sợ.”

“Đây không là sợ, chính là hung hiểm quá làm người ta hồi hộp.”

Nhìn Từ Chấn Nam xỉa xói, Hữu Thủ liếc mắt nói.

“Chưa được!”

Hồ Cửu chợt nói làm bọn họ căng thẳng trở lại.

“Bạch Long đã trốn thoát, số thuốc sinh học kia vẫn chưa thấy đâu.”

Nói xong anh hơi nhíu mày suy nghĩ.

“Mà chuyện quan trọng hơn cần làm sao di dời bom đi nơi an toàn… mà hiện tại ở phía Đông chưa có đủ lực lượng để di dời khối lượng bom lớn như vậy.”

Từ Chấn Nam hơi vò đầu, quả thực nếu huy động lực lượng thì không đủ.

Mà khu vực này cần đào xới để đưa ra, họ còn không biết làm sao Bạch Long có thể đưa bom vào đây.

“Hình như lúc vào đây đến giờ, chúng ta chưa gặp Ngài Thiện.”

Hồ Cửu nghĩ tới mấu chốt, Ngài Tuệ ở kia bị hủy tứ chi, hỏi cũng sẽ không nói.

Mà Ngài Thiện thì khác, sau khi bị thả về dễ dàng chắc chắn bị Bạch Long lạnh nhạt nghi kỵ.

Chỉ có hắn mới biết cách Bạch Long đã làm, mà bọn họ sẽ từ cách này mà xử lý số bom kia.

Chỉ có hắn mới biết cách Bạch Long đã làm, mà bọn họ sẽ từ cách này mà xử lý số bom kia.

Hữu Thủ nhanh chóng đưa một số quân nhân đi tìm kiếm bên ngoài, còn Hồ Cửu cùng Từ Chấn Nam thử tìm xem trong mật thất này có lối nào khác mà bọn họ không rõ.

Chợt!

Hồ Cửu cảm nhận được phía trong này có sự ẩm ướt hơn bình thường, hiển nhiên anh nhận ra rõ ràng, Bạch Thố từng nói bom dưới ao sen.

Vậy ví trí chỗ này là… giữa ao sen rồi?

Chỉ cần phá hủy ao sen là tốt rồi… nhưng nếu lực quá mạnh sẽ động vào bom.

Làm cách nào Bạch Long có thể đưa bom này vào?

“Chiến thần, tìm được Ngài Thiện.”

“Nhanh vậy sao?”

Thấy Hữu Thủ đưa Ngài Thiện vào, bộ dạng ông ta hơi chật vật, xem ra bị Bạch Long đối xử không tốt chút nào.

“Lâu không gặp.”

Hồ Cửu cười cười nhìn Ngài Thiện.

Ông ta cũng không nói gì, chỉ im lặng.

“Tôi chỉ muốn biết có cách đưa thứ chết tiệt này khỏi đây nhanh nhất.”

“Hay ông nghĩ mình có giá trị rồi?”

Hồ Cửu cười nguy hiểm nhìn Ngài Thiện.

Ông ta có cảm giác ớn lạnh, nhưng vẫn kiên quyết cắn răng không muốn nói.

“Không có ông, tôi vẫn có thể bạo lực một chút, kéo nó ra.”

“Nhưng… tôi là cho ông một cơ hội tự bồi thường lương tâm của mình đi.”

“Nhìn người dân ở đây vì cái thứ quỷ quái này mà chết? Hay là ông muốn, tận mắt nhìn tôi diệt gọn từng chút rồi vứt ông như tên Tuệ kia.”

“Nhìn người dân ở đây vì cái thứ quỷ quái này mà chết? Hay là ông muốn, tận mắt nhìn tôi diệt gọn từng chút rồi vứt ông như tên Tuệ kia.”

Hồ Cửu có hỏi tức giận.

Đám người này không biết là đang làm gì, sao lại bị tẩy não đến mức mất nhân tính chứ.

Ngài Thiên hơi nhíu mày phân vân.

“Được thôi. Tùy ông vậy!”

Hồ Cửu dứt khoát cũng không quay đầu mà đi khỏi mật thất. Sau đó Từ Chấn Nam nhìn theo cũng bỏ đi.

Hữu Thủ nhìn Ngài Thiện, sau đó lắc đầu bỏ đi.

‘Các người… không sợ tôi chạy?”

“Ông có chỗ để đi sao?”

Hữu Thủ quay đầu nói, anh ta biết bây giờ Hồ Cửu có lẽ đã có phương án để xử lý.

Cho nên việc Ngài Thiện đồng ý hay không cũng không còn quan trọng nữa.

“Còn nhớ tên Tuệ chứ? Tính ra cũng qua thời gian thuốc kia hết tac dụng. Lôi hắn về căn cứ đi.”

“Còn nhớ tên Tuệ chứ? Tính ra cũng qua thời gian thuốc kia hết tac dụng. Lôi hắn về căn cứ đi.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 443


Chương 443

Nhìn Hữu Thủ rồi Hồ Cửu ra lệnh.

“Từ Chấn Nam, cậu đem quân tới giữ kỹ chỗ này, đồng thời đưa chuyên gia tới vô hiệu hóa tất cả. Đảm bảo nó không thể nổ cho tôi.”

Anh nghiêm giọng giao phó xong thì bắt đầu về căn cứ, hiện tại ở đây không thể làm gì.

Bạch Long cũng đã bỏ trốn thành công, chuyện cần làm là diệt gọn ổ nghiên cứu sinh học kia, chỉ cần ổ nghiên cứu này bị dẹp thì Bạch Long mới xuất hiện.

Hoặc nói hắn đã chuẩn bị tốt, không xuất hiện cũng không sao. Anh có rất nhiều cách đuổi cùng diệt tận hắn ta.

Quay về căn cứ, một người lại một người vẻ mặt nghiêm trọng hơn.

“Hồ Cửu… anh về rồi.”

Lục Thạc nhìn thấy Hồ Cửu thì mừng đến rơi nước mắt.

Lục Thạc nhìn thấy Hồ Cửu thì mừng đến rơi nước mắt.

‘Đừng khóc…”

Nhìn Lục Thạc ánh mắt ửng đỏ, lòng Hồ Cửu ấm áp.

Bạch Thố cũng vừa về tới cửa, đã thấy cảnh này, lòng có chút chua xót, nhưng cũng được mọi người đỡ lại.

“Bạch Thố, cô sao… vậy?”

Túc Trì lo lắng hỏi.

“Tôi…”

“Ổn chứ?”

Hồ Cửu lúc này xoay người nhìn cô.

“Thuốc sinh học kia… cô biết Bạch Long điều chế ở đâu chứ?”

“Thật sự tôi không biết. Nhưng đều từ phương Bắc chuyển về.”

Nhìn anh, cô thành thật nói.

Cô biết lúc này là cơ hội duy nhất để cô có thể tìm lại một chút lòng tin của mọi người.

“Túc Trì, cậu lo thương thế cho Bạch Thố đi.”

Nói xong Hồ Cửu quay đầu bỏ đi, đỡ theo Lục Thạc.

Anh biết bây giờ quá quan tâm Bạch Thố chỉ làm cô đau lòng hơn mà thôi.

“Em không sao.”

Bạch Thố nói với theo, nước mắt cứ thế tuôn ra.

Hồ Cửu hơi dừng lại, cũng không quay đầu, chỉ gật gật tỏ vẻ đã biết rồi đi tiếp.

Sau khi đưa Lục Thạc vào trong phòng, ánh mắt Hồ Cửu có chút phức tạp.

“Đau sao?”

Anh nhìn gót chân do ma sát đã bật máu, có lẽ cô rất đau.

Lục Thạc chỉ lắc lắc đầu.

Lục Thạc chỉ lắc lắc đầu.

“Phòng này là của em, tắm rửa nghỉ ngơi một chút đi.”

“Được.”

“Chờ anh quay lại, cần gì cứ gọi bọn họ.”

Hồ Cửu cười rất lạ, tuy là yêu thương nhưng có gì đó… hơi xa lạ.

Anh đi ra ngoài, ra hiệu cho Hữu Thủ theo mình.

“Thanh Ngũ đâu?”

“Còn ở phòng phía dưới.”

Hữu Thủ nhanh chóng trả lời.

‘Hồ Lâm ở đó?’

Hữu Thủ gật gật đầu.

Cả hai nhanh chóng đi xuống tầng hầm, nơi này rất sáng, phòng cẩn mật.

Cả hai nhanh chóng đi xuống tầng hầm, nơi này rất sáng, phòng cẩn mật.

“Ông ta đâu?’

Thanh Ngũ nhìn thấy Hồ Cửu nhanh chóng dẫn anh tới phòng cuối cùng.

“Là cậu?”

Hồ Lâm thấy Hồ Cửu đã vô cùng bất ngờ.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 444


Chương 444

Ông ta không ngờ Hồ Cửu lại có thế lực bậc này.

“Ông còn gặp được tôi… chính vì ông có chuyện cần nói với tôi đấy!”

“Nói rõ cho tôi, năm đó tại sao mẹ tôi lại chết? Còn có… cha tôi là ai?”

Hồ Lâm cũng khá bất ngờ, nhưng ông ta cũng nhíu mày nhìn Hồ Cửu.

“Tôi nói… cậu đảm bảo Hồ gia không sao chứ?”

Cuối cùng ông ta vẫn không buông bỏ được Hồ gia.

“Đừng ra điều kiện với tôi!”

“Đừng ra điều kiện với tôi!”

“Hoặc ông nói, hoặc là… không cần nói. Tôi không thích bị người khác đặc điều kiện.”

“Hồ gia bị diệt là điều chắc chắn!”

Hồ Cửu lạnh như băng nói.

“Nhưng… đó cũng là… ông ngoại cậu.”

“Ông đừng dài dòng. Nói hay không?”

“Được, tôi nói.”

Hồ Lâm từ từ ngồi xuống chiếc giường đá lạnh băng, ánh mắt xa xăm, vẻ mặt mệt mỏi nói.

Ông có lẽ cũng đã không còn nhiệt huyết với Hồ gia nữa rồi.

“Năm đó, mẹ cậu sắp lấy Thẩm Lương, nhưng trước đó… bị hại. Có người đánh thuốc mê chị ấy, sau đó…”

Hồ Lâm có chút khó nói.

“Sau đó có tôi?”

“Đúng! Hồ gia không chấp nhận, Thẩm gia cho rằng Hồ Thúy không đứng đắn. Sau đó cũng hủy hôn, nhưng vì quan hệ lâu nay, cho nên… Hồ gia cùng Thẩm gia đạt thỏa thuận.”

‘Chỉ cần Hồ Thúy không xuất hiện trước công chúng và người ngoài… thì mọi chuyện có thể xóa dịu.”

Nói đến đây, ký ức của như dày vò ông ta.

“Tại nạn xe là sao?”

“Tai nạn là thật, nhưng mẹ cậu không chết. Chỉ là Thẩm Lương quả thực yêu chị ấy, yêu tới chết đi sống lại. Cho nên tự ý giam mẹ cậu ở một nơi thuộc biệt thự ngoại ô.”

Hồ Cửu nghe đến đây thì hơi nhíu mày.

“Tiếp đi!”

“Chị gái Thẩm Lương, Thẩm Thúy Hường chính là người hãm hại mẹ cậu, cũng là người ép chết mẹ cậu ở biệt thự ngoại ô.”

“Tại sao?”

“Vì Hồ Thúy trước giờ luôn giỏi hơn bà ta, đàn bà ghen tỵ vô cùng kinh khủng. Chưa kể, bà ấy muốn được gả vào Trần gia, nếu Hồ gia cùng Thẩm gia liên hôn, thì Ban Chính trị sẽ không để Thẩm gia tiếp tục kết thân với đại gia tộc khác.”

“Cho nên bà ta hãm hại mẹ tôi xem như một tên trúng hai đích?”

Hồ Lâm nghe Hồ Cửu nói thì gật gật đầu.

“Cha tôi?”

“Điều này tôi không chắc lắm… Nhưng tôi chỉ biết người đó có họ Bạch, cũng xem như là gia tộc danh giá gì đó.”

“Bạch gia?”

Nghe điều này Hồ Cửu vô cùng khó chịu.

“Đúng, sau nhiều năm tôi chỉ biết như vậy. Người kia khó điều tra, tôi cũng biết đến đó, Lẽ ra năm đó mẹ cậu là bị người khác làm nhục, nhưng may mắn là Thẩm Thúy Hường dự tính sai thời điểm.”

“Người họ Bạch kia tình cờ cũng là cùng mẹ câu… xem như có cậu.”

Hồ Lâm cúi mặt, cảm thấy cũng không cần giấu, nói ra thật nhẹ nhõm.

“Ông đi đi. Sau này không còn Hồ gia, ông tự lo lấy thân.”

‘Được!”

Hồ Lâm được một vài người áo đen đưa ra ngoài.

Hồ Cửu cũng không rời khỏi mật thất.

Bạch gia chỉ có một Bạch Long là độc đinh.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 445


Chương 445

Mà… năm đó, quả thực Bạch Long có từng tới phương Bắc… Vì anh từng điều tra mọi chuyện của Bạch Long, anh nhớ rõ.

“Nếu vậy… Bạch Thố, Bạch Thương… Bạch Cư…”

Nghĩ đến đây, Hồ Cửu có chút mệt mỏi.

Từ nhiều năm trước, bị người hãm hại bỏ đi biệt xứ anh cũng không thấy mệt mỏi gì cả, chỉ có chút khó chịu khi bị người hãm hại.

Lúc đó anh vẫn có lòng tin, mọi thứ anh đều có thể làm lại, chỉ cần đảm bảo một đời an bình.

Một cuộc sống vô ưu vô lo thì những thứ anh đang trải qua cũng không sao.

Chỉ là hiện tại…

Anh cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Anh Hồ Cửu…”

“Chiến thần…”

Hữu Thủ nhìn vẻ mặt của Hồ Cửu thì vô cùng lo lắng, trước giờ dù thế nào thì Chiến thần chưa từng lộ ra vẻ mặt này.

Hôm nay sao lại…

Nhất là từ sau khi nói chuyện với Hồ Lâm.

“Người Hồ gia, bảo vệ họ an toàn không chết là được!”

“Nhưng Hồ gia chắc chắn không con, cho bọn họ nếm mùi thế nào là bị chà đạp dưới đáy xã hội đi.”

Hồ Cửu ánh mắt lóe lên tia sắt lạnh.

Nếu chuyện kia không ai biết, anh cũng không muốn bất kỳ ai biết nữa, bản thân biết được sự thật xem là ổn rồi, anh cũng muốn nhận người thân, càng không muốn làm rối tung cuộc sống của người khác.

“Vâng.”

Hữu Thủ chỉ nghiêm túc đáp, không dám hỏi nhiều, vì anh ta hiểu rõ những lúc thế này không phải đùa giỡn.

“Tên Tuệ kia thế nào rồi?”

“Ở bên…phòng phía dưới.”

Giọng hơi ngập ngừng.

Tên Tuệ này xem như phế hoàn toàn, cứu trị có thể đi đứng hoạt động bình thường, tuy nhiên căn cơ học hỏi công phu trận pháp, thủ ấn đã coi như không thể nữa.

Tên Tuệ này xem như phế hoàn toàn, cứu trị có thể đi đứng hoạt động bình thường, tuy nhiên căn cơ học hỏi công phu trận pháp, thủ ấn đã coi như không thể nữa.

Hữu Thủ nhớ tới tên Tuệ kia khi nhặt về quả thực quá kinh khủng.

Chỉ cần nghĩ tới anh ta cũng cảm thấy hơi rợn người, trên chiến trường kẻ mất tay kẻ mất chân không ít.

Nhưng kh*ng b* như kia… b**n th** như kia… Hữu Thủ quả là có chút rợn người.

“Nhưng mà… hắn ta quá kinh khủng.”

Hữu Thủ không tự chủ cảm thán một chút.

“Tự thân dùng thuốc, lực đánh không nhẹ, gãy vụn tứ chi là bình thường. Còn chưa nhìn qua người bị thương tật cả tứ chi?”

Hồ Cửu liếc mắt nhìn Hữu Thủ, cảm thấy anh ta ngày càng nhát gan phải không nhỉ?

“Nhưng lần này khác…”

Hữu Thủ muốn giải thích.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên để Hồ Cửu nhìn một chút, dù sao anh ta không biết dùng lời gì để nói.

“Đi thôi!”

Hồ Cửu cũng thay đổi sắc mặt, đi tới căn phòng khác.

Vì đây là một căn cứ được xây dựng dưới lòng đất, cho nên hơi ẩm ướt, ánh sáng hoàn toàn dựa vào đèn sáng.

Cho nên không gian không thoải mái, ẩm thấp, lại khó chịu vô cùng.

“Là hắn?”

Hồ Cửu cũng hơi giật mình, anh thầm nghĩ đây chắc chắn là tác dụng phụ của loại thuốc kia.

Con người dù có tan nát tứ chi cũng không thể nào kinh khủng như thế được.

Cả người hắn mềm nhũn, dù tứ chi không bị đánh gãy thì cũng sẽ như thế thôi. Cảm giác hắn không còn sức lực nào cả, chỉ há miệng lè lưỡi thở không khác gì con vật.

Chỗ bị thương hiện tại trở nên bốc mùi.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 446


Chương 446

Dù là hoại tử cũng không nhanh thế được!

“Vết thương không thể tới mức hoại tử.”

Hồ Cửu nhìn kỹ biểu hiện của thuốc này.

“Chỗ bị thương có chút bất thường.”

“Mau đưa hắn tới khu nghiên cứu, nói đám người bên đó, Long chủ muốn họ nghiên cứu ra thuốc phá giải, càng sớm càng tốt. Tránh trường hợp không thể ngăn được số thuốc đã di chuyển kia.”

Hồ Cửu nhìn hiện trạng bầy nhầy trước mặt cũng biết không thể hỏi gì, mà tên Tuệ kia vì quá đau đớn sau khi hết thuốc cũng không có khả năng phản ứng, chỉ kéo dài hơi tàn.

“Cũng tạm chữa trị cho hắn một chút.”

“Vâng.”

Nói xong Hồ Cửu quay về phía trên, vào phòng họp kín, muốn xem bản đồ toàn khu phía Đông này.

Đường di chuyển bom, đường có thể vận chuyển thuốc. Đường đi ra vào, còn có các đường của bọn buôn lậu có thể đi vào.

Bạch Long tự tin như vậy thì chắc chắn có hậu chiêu, ông ta cũng sẽ lường được chuyện mọi thứ thất bại.

Bản thân ông ta cũng có một đường mà lui.

Hồ Cửu chính là muốn tự tay cắt đứt con đường này.

“Từ Chấn Nam!”

“Vâng.”

“Gần đây, phương Đông có xuất hiện nhóm buôn lậu nào không?”

Từ Chấn Nam nghe Hồ Cửu hỏi bất chợt thì nhất thời chưa nghĩ ra, ngẫm một chút thì quả thực gần đây cảnh sát có theo dõi một đường dây buôn lậu lớn.

Còn nhờ phía quân đội hỗ trợ, chỉ là khi phát hiện cũng chỉ có vài tép thuốc lá lậu mà thôi.

“Cũng có, nhưng theo dõi thì chỉ là một số tép thuốc lá.”

“Cung đường như thế nào?”

Hồ Cửu cảm thấy nghi hoặc hỏi.

Từ Chân Nam nhanh chóng bước lên vẽ ra cung đường buôn lậu mà cảnh sát đã điều tra được.

“Thật hoàn hảo!”

Cung đường này chính là dùng gốc cây mục, nhét thuốc vào sao đó lăn từ thượng nguồn ra cửa biển.

“Nội gián đến lúc cần thanh trừ!”

Hồ Cửu cười mỉm rồi nói.

“Là tôi trông coi thuộc hạ không tốt, xin Chiến thần hãy trách phạt.”

Nhìn Hồ Cửu, Từ Chấn Nam khom lưng nói.

“Thanh trừng đi! Đến lúc quét sạch rồi.”

Hồ Cửu bây giờ không còn cảm thấy điều gì là quan trọng nữa.

Chỉ có thể tạo ra một nơi an yên cho anh cùng người vợ của mình là đủ, mọi thứ khác anh không muốn phải bận lòng nữa.

“Vâng.”

Từ Chấn Nam biết để nội gián ở trong nội bộ chính là do anh ta quản lý không nghiêm.

Nhanh chóng diệt tận gốc chính là chuyện cần làm.

Từ Chấn Nam gấp gáp quay về quân doanh.

“Hữu Thủ, có thể chúng ta nên đến chỗ cánh cửa được rồi.”

Hồ Cửu chợt mỉm cười, chẳng phải Bạch Long cũng muốn tới cánh cửa đó sao.

Tốt thôi!

Gặp nhau và giải quyết tại đây là tốt nhất.

Có đôi khi cần đối mặt.

Khi Hồ Cửu đi ra đại sảnh, Bạch Thố đã chờ ở đó rồi, cô đã được chăm sóc một chút, tinh thần cũng ổn hơn.

Cô muốn chờ Hồ Cửu, thật sự cô vô cùng mong đợi thái độ của Hồ Cửu.

Lúc này, Hồ Cửu nhìn thấy Bạch Thố, tâm trạng lại vô cùng khó chịu, anh không biết lấy tâm thế gì nói chuyện với cô, cũng không biết nên đối xử thế nào?

“Anh Hồ Cửu…”

Bạch Thố nhanh chóng đi tới trước Hồ Cửu.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 447


Chương 447

Nhưng theo quán tính, anh lùi lại một chút, tỏ rõ thái độ muốn tránh né.

Chỉ là nhìn như vậy Bạch Thố không biết làm sao, cho rằng Hồ Cửu vẫn không muốn dính dáng tới cô, gương mặt cô có chút thất vọng.

Nhưng vẫn là sự chấp nhận!

Bạch Thố lùi lại, cúi đầu, như muốn nhường đường cho anh đi.

“Nếu như… Bạch Long phải chết! Tôi sẽ xem em là em gái mà chăm sóc.”

Hồ Cửu nói xong rồi bước đi.

Nghe được cha mình sẽ chết, Bạch Thố có chút rối loạn, vô tình níu tay Hồ Cửu.

Nhưng có lẽ anh cũng còn sự bài xích sâu trong thâm tâm, cho nên theo quán tính tránh né lần nữa.

“Anh… có thể tha cho cha em một mạng… được không?”

Nhìn bàn tay trống rỗng, Bạch Thố dự cảm không lành.

“Không thể!”

Giọng nói lạnh nhạt của Hồ Cửu vang lên, cả Túc Trì, Hữu Thủ, cùng Từ Chấn Nam, Thanh Ngũ đều bất ngờ.

Vẫn biết Chiến thần trước giờ không lộ biểu cảm, chỉ là với Bạch Thố, có lẽ gay gắt quá mức.

Hồ cửu đi thẳng ra ngoài, mà Túc Trì lúc này mới tiến gần Bạch Thố.

“Nếu có thể, cô nên về núi Hàng, ít nhất cũng an yên một đời.”

Anh ta chỉ là thực tâm quan tâm muốn điều tốt cho Bạch Thố.

“Còn có thể sao?”

Ánh mắt vô hồn của Bạch Thố càng làm Túc Trì đau lòng.

Nhưng dù đau lòng thì sao chứ?

Cũng không thể khác đi!

Bạch Long nếu như không thể quay đầu chỉ có thể có một hậu quả!

Chính là cái chết!

Bạch Thố chỉ có thể lựa chọn.

Hữu Thủ lúc này chạy nhanh theo Hồ Cửu.

“Anh… có chuyện?”

Hữu Thủ dè dặt hỏi.

“Tôi mệt mỏi.”

Khi chuẩn bị lên xe, Hồ Cửu nhìn lên bầu trời xa xăm, cảm thấy mọi thứ thật mệt mỏi.



Hữu Thủ không biết phải nói gì.

Lúc này, Từ Chấn Nam từ bên trong chạy ra ngoài vẻ mặt gấp gáp.

“Tìm ra rồi…”

“Bạch Long dùng đường buôn lậu để di chuyển thuốc…Hắn cho người vận chuyển theo đường suối. Suối này dẫn tới một con sông lớn ở vùng đồng bằng, từ đó ra cửa biển…”

Từ Chấn Nam ngắn gọn thuật lại chi tiết.

Bạch Long này quá thông minh, khó vậy mà ông ta cũng nghĩ ra.

“Hừ… xem như ông ta có bản lĩnh.”

Nghe Từ Chấn Nam báo cáo, Hồ Cửu có chút suy nghĩ.

“Trong suốt quá trình đó, Bạch Long có lộ diện?”

“Thưa Chiến thần, không có.”

Từ Chấn Nam suy nghĩ lại thì trả lời ngay.

“Vậy làm sao cậu biết đó là thuốc của Bạch Long?”

“Phía cảnh sát cùng đội điều tra đã xác nhận, số thuốc còn ở suối khá nhiều, còn có một số được vớt lên thuyền ở cửa sông.”

Từ Chấn Nam hơi nhíu mày, quả thật có chút bất thường, lẽ ra Bạch Long nên có mặt mới phải.

“Cảnh sát biển cũng đã bắt giữ một số tàu thuyền chứa loại thuốc này.”

“Chắc chắn vẫn còn, tiếp tục cho người tra đi.”

Hồ Cửu nghe xong thì chắc chắn, đây không phải con đường vận chuyển duy nhất, cũng chưa phải tất cả.

“Tốt nhất nên tìm ra cơ sở nghiên cứu sản xuất, san bằng nó đi, đảm bảo không còn sót cái nào.”

Hồ Cửu nghiêm giọng nói.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 448


Chương 448

‘Vâng.”

Từ Chấn Nam nghiêm chỉnh tuân lệnh.

“Ngài vẫn đi tới Nam Sơn?”

“Bạch Long ở đó!”

Nhìn mọi người, Hồ Cửu khẳng định.

Là người Bạch gia, Bạch Long thừa biết cánh cửa kia có ý nghĩa gì, nếu không tới đó kịp lúc, thì phải chờ đợi đến chu kỳ tiếp theo.

“Lên xe rồi nói tiếp.”

Hồ Cửu nhìn đồng hồ, cảm thấy không kịp.

“Vâng.”

Mọi người đều lên xe, chờ nghe phân phó tiếp theo từ Hồ Cửu.

Tình hình có vẻ khá nghiêm trọng, tuy không rõ tại sao, nhưng từ Hồ Cửu bọn họ có thể cảm nhận rõ ràng nhất.

“Liên lạc Lão Lý, để ông ta chèn ép Thẩm gia một chút, đưa Thẩm Lương tới gặp tôi đi!”

“Trần gia, Hồ gia, Vinh gia… nên đổi rồi. Bọn họ không xứng!”

Hồ Cửu lạnh nhạt nói.

Nghe giọng điệu của Hồ Cửu, mọi người vô cùng ớn lạnh, kia như tu la từ địa ngục trỗi dậy vậy.

Không một ai dám thắc mắc.

“Thẩm Thanh Hương dùng Mộc Thúy Lan là con cờ… Vậy để cô ta quỳ xuống mà cầu xin Dung Vị đi. Thẩm Thanh Hương kia cứ giữ mạng đó, tôi sẽ xử lý sau.”

Hồ Cửu suy nghĩ một chút rồi nói.

Nhưng lần nãy giống như là một đi không trở lại, đây là giao phó sao?

“Cô Lục bên kia… hay là tôi đưa cô ấy đi cùng Ngài.”

Hữu Thủ có chút ý kiến.

Dù sao Lục Thạc cũng là người mà Hồ Cửu quan tâm, để Lục Thạc đi theo cùng đồng sinh cộng khổ không có gì không được.

“Không thể!”

Hồ Cửu nhíu mày.

“Bên Vinh gia, để ý gia đình Vinh Thúy Hà một chút, chiếu cố cô ấy cùng gia đình đi. Đừng để Vinh gia ảnh hưởng tới họ.”

“Còn Lục Thạc…”

“Tôi sẽ tự nói chuyện với cô ấy.”

Hồ Cửu nhắm mắt lại không muốn nói nữa.

Mọi người nhìn nhau, biết là Hồ Cửu cần tĩnh tâm.

Ai làm việc người đó liên tục liên hệ đến những người ở các thành phố, tỉnh khác, thậm chí thế lực của Long chủ.

Dù là hắc bạch gì đó, cũng sau một đêm đều sôi động hẳn lên, không biết người đứng sau là ai nhưng lại xoay chuyển được cục diện Chính trị cùng thế giới ngầm.

Đây là quá bá đạo.

Mà chủ tịch Ôn bên Ban Chính trị lúc này đứng ngồi không yên.

“Hừ, tên Bạch Long kia nghĩ Chiến thần ngu ngốc sao? Nếu tôi bị sờ đến thì các người cũng không yên.”

Ông ta tức giận vô cùng quát thẳng vào mặt gia chủ của Trần gia.

Đúng vậy!

Trần gia đứng về phía Chủ tịch Ôn cũng không chọn Lão Lý, mà đây chính là sự lựa chọn ngu ngốc nhất của bọn họ.

Trần Nghĩa hơi cúi đầu, lựa chọn chủ tịch Ôn chính là vợ ông Thẩm Thanh Hương khuyên nhủ.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại thì ông có hơi hối hận, Lão Lý bên kia tuy vẫn là chưa có động tĩnh nhưng nhìn xem.

Người nào theo Lão Lý hiện tại không lên chức cũng có vị trí ổn định, mà bọn họ cũng chưa từng thấy Lão Lý mắng ai.

Với Chủ tịch Ôn này…

Cái gì cũng không nói, chỉ có mắng chửi trút giận là hay ho.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 449


Chương 449

“Trần gia chủ, ông xem sử dụng thực lực của Thẩm gia cùng Trần gia ông, hỗ trợ Bạch Long một chút đi.”

Chủ tịch Ôn nhíu mày một chút.

Ông ta cùng Bạch Long đã nhiều năm hợp tác, ông cho hắn ta nhiều lợi ích khác biệt, chỉ là không cho phép hắn mò vào giới chính trị.

Mà Bạch Long bên này cũng không phụ lòng ông ta, nghiên cứu được một loại thuốc có thể tăng sức chiến đấu.

Cứ như vậy thế lực của Chiến thần sẽ giảm đi, ảnh hưởng tiềm lực của ông ta tăng lên.

Chỉ là tên Bạch Long kia thế nào lại gây với Chiến thần, giờ thì tốt rồi căn cứ ở Làng Sen cũng mất.

Giờ Chiến thần truy tới nguồn gốc bom, số thuốc sinh học kia lại không biết ở đâu.

Mà Bạch Long lại còn ra yêu cầu với ông ta phải đảm bảo an toàn cho hắn một đường tới Nam Sơn.

“Nhưng… Bạch Long kia đã bị Chiến thần truy nã… làm sao…”

Gì chứ? Trần gia cùng Thẩm gia là gì chứ?

Có thể đối đầu Chiến thần sao?

Ban đầu ông ta còn không biết Lão Lý là người Chiến thần, còn cảm thấy Lão Lý căn cơ không tốt.

Nhưng trong thời gian chưa đầy một tháng, gia tộc họ Lý lại nổi lên như cồn, đừng nói là nhà giàu mới nổi, mà nhà họ Lý này cứ như có căn cơ sẵn, vững không gì bằng.

Ngay cả Chủ tịch Ôn này cũng vài phần né tránh.

“Chiến thần thì làm sao? Âm thầm mà làm, không cần lo… Chiến thần cũng chỉ là Chiến thần, còn làm gì được?”

“Nhưng…”

“Nhưng nhị gì? Trần gia cùng Thẩm gia thế lực không nhỏ, tuy không thể nói qua mặt Chiến thần, nhưng hắn ta cũng không đối đầu trực diện với mọi người được. Đừng có sợ quá như thế.”

Chủ tịch Ôn từng bước ép sát bức ép Trần Nghĩa ra lực giúp đỡ Bạch Long.

Thứ ông ta muốn bây giờ chính là lô thuốc sinh học kia.

Chỉ cần có nó, vấn đề quân sự sẽ được cân bằng, chủ tịch Ôn vô cùng muốn chiếm được quyền lực cao nhất có thể.

“Hay Trần gia chủ thấy… muốn xem thường Ôn gia?”

Chủ tịch Ôn lúc này ngồi xuống, ánh mắt nguy hiểm cùng cảnh cáo bắn về phía Trần Nghĩa.

“Không… tôi không.”

Trần Nghĩa nhanh chóng nói.

Lúc này Trần Giai Linh lại gần chủ tịch Ôn, rồi cười trừ, giải vây cho cha.

“Ngài Ôn, đừng vậy… cha tôi chỉ là người cẩn trọng.”

Trần Nghĩa thấy con gái như vậy thì hơi đau lòng.

Mà ánh mắt của Trần Giai Linh lóe lên lửa hận, cô càng không muốn Chiến thần kia có quyền lực, cô ta là muốn hạ bệ tên Chiến thần b**n th** kia.

Đến giờ phút này cô ta vẫn chưa biết bản thân là bị một tên fake lừa đảo, vẫn là ôm hận một người không có thật.

Trần Nghĩa cũng không nói gì chỉ đi thẳng về nhà, ông hiện tại chỉ muốn bàn bạc với Thẩm Thanh Hương.

“Sao giờ này ông về sớm vậy…”

Thẩm Thanh Hương vừa cúp điện thoại lại thấy Trần Nghĩa thì hơi giật mình, ánh mắt có chút lo lắng.

‘Có chuyện gì?”

“Thẩm Lương bị người ta bắt cóc!”. Đọc‎ hê‎ hiều‎ ruyệ‎ ở‎ [‎ rùr‎ uyệ.‎ ]

Bà ta vô cùng hoảng sợ, sao lại trùng hợp thế chứ.

“Bắt cóc? Ông ta không phải là quân nhân sao? Sao lại có kẻ dám…”

“Hình như… là người nào đó… cũng có xuất thân quân nhân.”

Thẩm Thanh Hương mơ hồ, bà bị Thẩm gia gọi nói đến mức mơ hồ.

“Quân nhân?”

“Không lẽ là Chiến thần?”

‘Chiến thần? Sao ngài ấy bắt Thẩm Lương? Làm gì chứ?”

Bà ta không ngờ, cũng không tin tưởng lời Trần Nghĩa nói.

“Chủ tịch Ôn muốn chúng ta trợ lực giúp tên Bạch Long đang bị Chiến thần truy lùng…”

“Nhưng….”

“ông ta không cho phép hai nhà Trần – Thẩm từ chối.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 450


Chương 450

Dáng vẻ hoang mang của Thẩm Thanh Hương càng làm cho Trần Nghĩa có chút suy nghĩ.

“Hay bà giấu tôi chuyện gì?”

Thẩm Thanh Hương ấp úng, cũng không nói ra lời.

“Nói! Đến lúc này, bà muốn để Trần – Thẩm hai nhà chết mới chịu?”

“Nói thì nói, tôi cũng vì hai nhà chúng ta. Trần Giai Linh con gái ông được Chiến thần chiếu cố, nhưng hắn ta b**n th**… nên con bé… muốn ông đứng về phía Chủ tịch Ôn hạ bệ Chiến thần. Có gì sai chứ?”

“Không sai?”

Trần Nghĩa th* d*c, ôm tim ngồi xuống ghế.

Mà Thẩm Thanh Hương lúc này hoảng loạn đỡ lấy ông.

“Ngu ngốc! Chuyện mờ ám kia làm sao Chiến thần có thể dính tới? Chưa kể chúng ta ăn nói với Vinh gia thế nào hả?’

“Nhưng rõ ràng Chiến thần…”

“Đừng nói nữa, gọi Trần Giai Linh về.”

Trần Nghĩa xem ra đã hiểu phần nào sự việc, ông ta không bản lĩnh vì không muốn dính mấy thứ dơ bẩn kia qua nhiều.

Chứ không có nghĩa là ông ta ngu ngốc.

Mà lúc này điện thoại lại gọi tới, chính là Mộc Thúy Lan.

“Bà Thẩm, bà xem… nên trả khoản chu cấp cuối đi chứ! Tôi cũng hoàn thành công việc cho bà…”

Giọng nói đắc ý của Mộc Thúy Lan lúc này càng làm bà ta tức giận.

“Cô Mộc, cô đừng quá đáng, cô đã làm gì được Trần gia hay Thẩm gia chưa? Không đuổi cô khỏi biệt thự là chiếu cố cô lắm rồi.”

“Là do tôi? Hay do đối tượng bà muốn đưa cho tôi là kẻ không đủ bản lĩnh.”

Mộc Thúy Lan dừng một chút lại nói tiếp.

“Hình ảnh của tôi xuất hiện đầy kia… chỉ là may mắn không ai biết thân phận của tôi. Chỉ cần gửi tôi đủ tiền đã thỏa thuận ban đầu, tôi sẽ quay về thành phố Gia, cũng không làm phiền bà.”

“Nếu không… tôi cũng không biết là hình ảnh bà xuất hiện trên mạng hay báo chí không biết có đẹp như tôi không?”

“Cô…”

Bà ta cứng họng không biết nói sao.

“Cô đang uy h**p tôi?”

“Tôi không uy h**p… chỉ là muốn cùng bà leo lên hot search.”

Mộc Thúy Lan giọng điệu giễu cợt mỉa mai, v**t v* cơ thể mình, bên cạnh cô ta là Trình Vũ.

Cả hai dường như mới trải qua sự vui vẻ phấn khích, cả đồ cũng không cần mặc.

“Được. Tôi sẽ gửi tiền cho cô. Nhưng cô cũng nên biến khỏi đây… công ty nhỏ nhà cô không chịu được sự tức giận của tôi đâu.”

‘Chỉ cần bà giữ lời, tôi sẽ quay về thành phố Gia mà sống… yên ổn.”

Cô ta cắn chặt ‘yên ổn’ muốn nhấn mạnh bản thân là muốn yên ổn, bà ta nên biết điều.

“Trong hôm nay, cô dọn khỏi biệt thự cút về thành phố Gia của cô đi.”

Nói xong thì cúp máy.

Ngực bà ta phập phồng, mà Trần Nghĩa nhíu mày nhìn người đang ở trước mặt mình.

Vậy sau lưng ông bà ta còn làm những gì?

Còn Mộc Thúy Lan bên này nhìn TRình Vũ khinh bỉ rồi cười.

“Anh nên đi rồi.”

Giọng cô ta lạnh băng.

Mộc Thúy Lan cũng có tiền, có được sự đảm bảo, tuy không thể như trước nhưng cuộc sống không phải đi làm cực khổ nữa.

Cô cũng muốn biến khỏi nơi này.

Trình Vũ nghe vậy thì hơi bất ngờ, cảm thấy như mình là con chó, bị kêu tới bị đuổi đi vô cùng tùy tiện.

“Em coi tôi là gì hả? Đuổi tôi thế sao?”

“Anh muốn gì? Tôi cần, anh cho, anh cùng lắm chỉ muốn một khoản tiền đúng không?”

Mộc Thúy Lan vứt lại cái thẻ đen cho Trình Vũ, cảm thấy tiền cô ta nhận được từ Thẩm Thanh Hương đủ rồi, không cần thẻ đen kia.

Nếu cô ta biết thẻ đen kia là gia sản của Vinh gia có lẽ sẽ tiếc đứt ruột.

“Em…”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 451


Chương 451

“Hôm nay ngày cuối chúng ta gặp nhau, anh nên biến đi thì hơn.”

Trình Vũ nhìn thấy Mộc Thúy Lan tuyệt tình thì hơi tức giận.

Trước giờ hắn ta chỉ có vứt bỏ người khác, giờ thì nghiệp quật rồi, bị người vứt bỏ không thương tiếc.

“Anh đi hay tôi gọi tài xế Chu?”

Nói xong thì Mộc Thúy Lan mặc đồ vô tư trước mặt hắn, còn như đang thu dọn gì đó.

Trình Vũ đánh hậm hực rời đi.

Nhìn căn biệt thự to lớn kia, hắn có chút tiếc nuối.

“Chờ đấy, có ngày tôi sẽ bước chân vào giới thượng lưu.”

Hắn quay đầu lê bước đi khỏi.

Chợt hắn nhớ ra, thẻ đen này Vinh thiếu từng nói là tất cả gia tài của hắn.

“Thử một chút!”

Nghĩ vậy hắn lại thử đến một trung tâm thương mại lớn để quẹt thẻ, chỉ là lần một, lần hai, giá trị các món đồ càng xa xỉ hơn.

“Vậy… thử một căn nhà.”

Trình Vũ tới nơi mô giới, quẹt mua một căn chung cư hạng sang, quả thực mua được.

Tuy số tiền quẹt từ thẻ đen đối với Vinh gia không nhiều, nhưng tần suất liên tiếp, lại là những thứ không mấy đặc biệt.

Vinh thiếu cùng Vinh gia chủ có chút khó hiểu. Nếu là Chiến thần thì mua cái này làm gì chứ.

“Điều tra nơi dùng thẻ, kiểm tra xem là ai.”

Vinh Phúc Nhạc nhíu mày.

Mà mấy ngày qua biến động nội bộ chính trị có chút khó đoán, Chiến thần lại bỗng nhiên ra lệnh truy sát một kẻ tên Bạch Long, mà chủ tịch Ôn bên kia lại có động tĩnh ủng hộ Bạch Long kia.

Vinh gia hơi có chút khó hiểu.

“Cha… chúng ta nên chọn phe để đứng về. Lão Lý tuy nói là nổi lên như cồn, nhưng chủ tịch Ôn là lâu năm thành cáo.”

Vinh Y Tiếu khuyên nhủ cha mình.

Ông ta nghe lời này cũng ra phần suy nghĩ.

Chính là lúc này, Lão Lý lại làm ra một chuyện oanh động.

“Có chuyện?”

Vinh Phúc Nhạc nhìn dáng vẻ của tên trợ lý, đoán ngay có chuyện gì đó không ổn.

“Bên Lão Lý… họ tung ra bằng chứng những quan lại th*m nh*ng, lại tung ra bằng chứng Chủ tịch Ôn âm mưu nghiên cứu thuốc cấm làm nguy hại.”

“Hiện tại… người dân bắt đầu biểu tình yêu cầu chủ tịch Ôn từ chức.”

Tên trợ lý hớt hãi vô cùng.

“Có chuyện này?”

Vinh Phúc Nhạc bất ngờ.

“Thế lực bọn họ lớn như vậy, bằng chứng kia sao dễ dàng có chứ?”

“Cục điều tra trung ương đã phát lệnh tổng điều tra. Hiện tại nhiều người có liên quan, cả người của chúng ta cũng bị lôi ra.”

‘Lão Lý tuy chưa chính thức lên chức… nhưng với tình hình này, ông ta là người đi đầu lôi ra thói hư tật xấu của nội bộ, đang được lòng dân…”

“Mà…”

Nói đến đây hắn hơi ấp úng.

Quả thực trước giờ hắn chưa từng thấy sự thanh trừng lớn như vậy, chủ tịch Ôn căn cơ vững chắc muốn đẩy ngã thì chắc chắn không dễ.

“Lão Lý dường như có sự chống lưng của thế lực nào đó, không rõ nguồn gốc… còn có sự ủng hộ của thế lực Chiến thần.”

Vinh Y Tiếu cùng Vinh Phúc Nhạc thấy có gì đó không đúng, không phải Chiến thần còn đang ung dung dùng thẻ bọn họ để mua sắm?

Mà lúc này lại có một cuộc họp bất thường, triệu tập tất cả các ủy viên đến Ban chính trị.

Đừng nói là ba gia tộc lớn Hồ gia, Trần gia, Vinh gia, còn có nhiều thành viên khác cùng chính khách kỳ cựu cũng bị triệu tập.

Cuộc họp này còn kết nối trực tuyến đến các thành phố khác trên khắp Đông Uy.

“Các vị, hôm nay triệu tập là vì tôi thấy cần bài trừ thế lực xấu ở trong chính trị…”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 452


Chương 452

Lão Lý cũng không vòng vo, muốn đi thẳng vấn đề.

Chiến thần đã nói ông không cần câu nệ, vậy thì cứ thế mà làm thôi.

“hừ, ông nghĩ ông là ai.”

Một số kẻ thuộc phe đối lập vô cùng tức giận.

“Tôi là kẻ sẽ đem thứ sâu mọt ra ánh sáng, phơi nắng chúng…”

Lão Lý giọng điệu nghiêm nghị, không cho phép ai xen vào.

“À… sẵn tiện… Hôm nay Chiến thần sẽ gặp mọi người, dù sao gần đây có một vài kẻ giả mạo, làm ảnh hưởng uy tín Chiến thần… cho nên…”

Lão Lý nói đến đây nhìn về hàng ghế đầu của ba gia tộc lớn, người gia tộc bọn họ còn đang nhìn nhau không hiểu.

Mà Trần Giai Linh cùng Vinh Y Tiếu trong lòng lộp bộp, giả mạo?

Vậy tên Chiến thần kia… giả mạo sao?

Hồ Cửu lúc này đi vào, trên người một đồ quân phục cấp cao, khí thế uy mãnh.

Những người dự họp trực tiếp hay là thông qua trực tuyến vô thức bày tỏ lòng trân trọng mà đứng dậy.

Hồ gia bất giờ vô cùng, Vinh gia cùng Trần gia lại hơi hoảng loạn.

Lần này xong rồi.

“Các vị ngồi đi! Tôi chỉ ngắn gọn muốn nói. Tôi từ chối mọi sự thử nghiệm thuốc sinh học lên con người.”

“Nhất là quân nhân… đừng xem họ công cụ… họ là con người! Tôi tự biết quyền hạn của mình tới đâu, nhưng bất kỳ ai xem quân nhân là vũ khí… tôi sẽ tự tay để họ nhìn thấy cái gì là tàn khốc của chiến tranh.”

Nói xong Hồ Cửu nhìn xuống phía dưới.

Vì là khán đài khá rộng, mà quá đột ngột, thiết bị chuẩn bị không kỹ lưỡng, cho nên chỉ có hai hàng đầu, các gia tộc lớn nhìn rõ vị Chiến thần kia.

Còn các thiết bị trực tuyến thu phát cùng những người ở dãy sau chỉ thấy dáng vẻ của Chiến thần truyền thuyết, hoàn toàn không thấy rõ mặt.

“Và tôi nhắc lại! Chính trị là giúp người dân, đừng dùng nó để làm lợi ích tranh giành người chết người sống thế.”

“Muốn đấu tranh hay có tinh thần như vậy tôi luôn hoan nghênh đến chiến trường phía Tây cùng quân lính chiến đấu. Nến cống hiến đúng chỗ mới có giá trị.”

“Mong các vị ở đây hiểu rõ.”

Nói xong cũng không đợi ai nói gì, Hồ Cửu sải bước đi, mà máy bay trực thăng chiến đấu đang sẵn sàng ở trên nóc tòa nhà đợi anh.

Hiện tại anh cần ra mặt cảnh cáo đám người kia, bây giờ thế lực Long chủ đã ổn định, số thuốc sinh học của Bạch Long chỉ còn một lô hai trăm lọ chưa biết tung tích.

Anh cần đến cánh cửa ở Nam Sơn, hai bảo vật kia đang vô cùng phản ứng mạnh, sợ là Bạch Long đã làm gì rồi.

Sau khi Hồ Cửu lên máy bay đi thẳng, thì đám người còn lại nhao nhao vô cùng.

Bọn họ biết Chiến thần tuy có thực lực cùng có thế lực, nhưng không thể có thế lực bành trướng cho Lão Lý.

Mà họ lại không hề biết thế lực Long chủ cũng là Chiến thần, nếu không họ sẽ đầu quân cho Lão Lý cả rồi.

“Xem đi… có phải tên Hồ Cửu kia…”

Hồ Diệu Thái vừa ra viện, lại run run nắm chặt tay Hồ Bách Nhân mà hỏi.

“Đúng… vừa nãy đúng….”

Hồ gia có Chiến thần, nhưng chính bọn họ lại đạp đổ, lại sỉ vả Hồ Cửu.

Đây là tự mình vả mặt mình!

“Trước khi vào việc chính, mọi người ra sảnh giải lao một chút. Có lẽ phiên họp này sẽ phải họp tới chiều.”

Lão Lý cười nói sau đó để người giữ ba gia tộc lớn ở lại cùng với người của Thẩm gia và một số gia tộc được chọn.

Khi trong phòng họp rộng lớn chỉ còn Hồ gia, Trần gia, Vinh gia, Thẩm gia cùng hai gia tộc khác.

“Lão Lý, ngài để bọn tôi ở lại chắc không nói chuyện phiếm chứ.”

Người lên tiếng là Thẩm Hữu Danh, trưởng lão Thẩm gia.

“Tôi là muốn nói chuyện phiếm đấy…”

Lão Lý nói bằng một giọng mỉa mai, đừng nghĩ Lão Lý chỉ có một mặt nghiêm nghị trên chính trường.

Ông ta trụ vững chính là vì biết nhìn thời thế, cũng là có tài thực sự.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 453


Chương 453

Hồ gia cùng Thẩm gia là hai gia tộc có những trưởng bối kỳ cựu, bọn họ đã quen được phục tùng, nay lại bị Lão Lý lên mặt cho nên có sự không cam tâm.

Mà người Hồ gia vô cùng khó chịu, Hồ Bách Nhân cùng Hồ Diệu Thái vô cùng hối hận.

“Lão Lý, có gì cứ nói thẳng.”

Vương Khiêm cũng không quan tâm gia tộc ở đây, anh ta vô cùng khiêm tốn nói.

“Hồ gia, Trần gia, Vinh gia các người nên tự thân rút khỏi đi. Tuy không còn vinh quang như trước, nhưng ít nhất sống thoải mái về sau.”

“Thẩm gia các người cứ đợi chờ Chiến thần xem xét đi! Đừng nghĩ những gì các người làm Chiến thần không biết. Các người cùng Hồ gia cứ chờ đó đi.”

Nói đến đây Lão Lý cắn chặt.

Thẩm Hữu Danh hơi rùng mình.

“Năm đó là Thẩm gia chủ ngài cùng con gái Thẩm Thanh Hương ám hại Hồ Thúy. À… à… tôi quên, còn có… Trần gia, may là ông ta chết rồi, chỉ còn Trần Nghĩa ông. Xem như Chiến thần không tính toán đi.”

‘Chuyện này liên quan gì tới Chiến thần chứ?”

“Các ngài không cần biết, chỉ cần rút đi là được, giao lại quyền lực cho Vương Khiêm. Là đủ!”

Lão Lý lười giải thích.

Mà Hồ Diệu Thái biết rõ nhất, năm đó ông không phải không biết là Hồ Thúy bị hại, chỉ là ông ta mặc kệ nguyên nhân, vì bảo vệ mặt mũi mà Thẩm gia làm gì ông ta cũng không can thiệp.

Thẩm Hữu Danh thì rùng mình, ông vì không thích Hồ gia cho nên đã mắt nhắm mắt mở cùng con gái Thẩm Thanh Hương hại Hồ Thúy.

“Tại sao chứ?”

Ngay khi Thẩm Hữu Danh cảm thấy quá mức vô lý.

Hồ Diệu Thái cản ông ta lại.

“Hồ Thúy là mẹ của Hồ Cửu, chính là Chiến thần.”

Thẩm Hữu Danh lùi lại, ngồi phịch xuống.

Xong rồi! Thẩm gia ông xem như xong rồi!

Vương Khiêm nghe vậy thì hơi giật mình, Vương gia nếu có thể có thực quyền thực sự…

“Vinh gia ông có ý kiến gì?”

Lão Lý biết người sốc nhất chính là Vinh gia.

“Tra cho ta kẻ nào lừa gạt, còn dùng thẻ của chúng ta mua sắm linh tinh, thù hồi thẻ, lôi hắn về.”

Vinh Phúc Nhạc tức giận nói với Vinh Y Tiếu, mà bên cạnh Trần Giai Linh cùng Trần Nghĩa thất thần.

“Bằng chứng các người làm điều xấu… tôi có đủ. Chi bằng tự rút, đừng để mất cả địa vị lẫn danh dự. Xét thấy các người có chút công cán, nên đây là nhẹ nhàng, đừng để như đám người kia.”

Lão lý dùng chiêu này chính là giết gà dọa khỉ.

Bọn họ chỉ có thể âm thầm rút lui, mà Trình Vũ cũng vì chuyện quẹt thẻ bị lộ tung tích.

Vinh gia xử lý hắn ta thế nào thì chưa biết, nhưng với thực lực cùng thủ đoạn kia, thì Trinh Vũ chắc chắn không thể sống tốt.

Mà Hồ Cửu lúc này đã đến được Nam Sơn, trong Nam Sơn chính là căn cứ mà anh đã dốc lòng chuẩn bị.

Cánh cửa kia anh cũng tìm ra từ lâu.

Chỉ là…

“Đến rồi?”

Bạch Long từ góc tối đi ra.

“Chờ tôi sao?”

Hồ Cửu nhíu mày, không chút biểu cảm.

Mà không chỉ một mình ông ta, Bạch Long con đem theo một tốp người, biểu hiện kia…

Là bọn họ đã dùng thuốc.

“Đây là muốn ăn thua đủ?”

Nhưng Hồ Cửu lại không nao núng, cảm thấy Bạch Long vô cùng nực cười.

“Tôi không hiểu một chuyện, ông nói xem nên khai sáng cho tôi không?”

Bạch Long nhíu mày nghi hoặc.

“Chiến thần nói xem, tôi xem bản thân năng lực đến đâu.”

“Năm đó… Hồ Thúy của Hồ gia bị ông làm nhục, sao Bạch Long ông đại danh đỉnh đỉnh thế kia lại cứ thế không nhận trách nhiệm?”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 454: Full


Chương 454

“À, còn có… Ông cứ thế lấy người khác rồi lại có con cùng người ta mà bỏ quên Hồ Thúy… Vậy xem ra ông khác gì đám người kia, ông nhân danh cái gì làm ra ngần này chuyện?”

“Nói đúng là vì ông… làm gì vì ai chứ.”

Mà Hồ Cửu vừa dứt lời thì đã thấy Bạch Nhược bao năm ẩn cư đi tới.

Bao năm vẫn thế, vẫn chỉ một thân đơn bạc, già nua hơn.

“Cậu ấy nói đúng.”

Bạch Nhược ánh mắt đỏ ửng nói.

Bạch Long lùi lại, như bị nói trúng tim đen.

“Năm đó là tôi bị bọn họ hại. Cô Hồ Thúy gì đó cũng là mất rồi, tôi chịu trách nhiệm kiểu gì chứ?”

Bạch Long vẫn tự lừa dối bản thân.

“Với thế lực Bạch gia, sao lại không biết Hồ Thúy có con? Sao lại không rõ là tại sao bà ấy chết?”

Hồ Cửu chất vấn.

“Đừng nói nữa, hôm nay định sẵn Chiến thần không thể chạm vào cửa này, hoặc tự động đưa tôi hai bảo vật, nếu không…”

Bạch Long nói xong ra hiệu cho đám người kia xông lên.

Mà Hồ Cửu bắt đầu thủ ấn bày ra trận pháp vi diệu, một luồng sáng bao bọc mọi thứ.

Có lẽ vì dụng toàn lực cùng sự tức giận vốn có.

Ánh sáng tím sáng đã đổi đen, chấn động vào cánh cửa kia, những kẻ bị dùng thuốc đã tham chiến.

Mà Hồ Cửu cũng không đi một mình, Hoàng Đàn, Hữu Thủ, Thanh Ngũ cũng xuất hiện đem người theo chống đỡ.

Tuy nói là bọn người kia dùng thuốc nhưng thực lực phải đủ mạnh, nếu không dùng thuốc này cũng chỉ tăng vài phần sức lực.

Mà đám người bị hạ nhanh chóng.

“Cánh cửa này… tôi muốn dùng để tiến tới một nơi khác. Còn ông? Ông định làm gì? Đạt được sức mạnh xưng bá sao?”

“Ngu ngốc!”

Từng câu từng chữ của Hồ Cửu như dội vào người Bạch Long.

Bạch Long cũng không phải cá nằm trên thớt, một tay thủ ấn, một tay làm động tác gì đó khó hiểu.

Muốn nhanh chóng tiến về cánh cửa đá đang động đậy muốn mở ra kia.

“Ông đừng mơ!”

Mọi người còn đang giải quyết những tên còn lại, Hồ Cửu cùng Bạch Long liên tục dùng ấn chú, Bạch Long cũng xem như có tiềm năng lớn, ấn chú phát ra công lực khá lớn.

Nhưng ông ta rất nhanh kiệt sức trước khi chạm vào cửa đá.

Mà lúc này cửa đá mở ra, bên trong rõ ràng là một hố đen như vũ trụ thu nhỏ…

“Tôi muốn vĩnh viễn ông không có được thứ ông cần.”

Hồ Cửu dùng toàn lực, tiến gần Bạch Long, làm cho ông ta bị bức ép tránh xa cánh cửa đá.

Ngay lúc đó, một loạt ấn chú hiện ra, Bạch Long như sờ được cánh cửa lại bị đánh bay, thổ huyết.

“Tại… sao? Cậu… biết chuyện của… tôi.”

Ông ta cho rằng vết nhơ năm đó đã che kỹ, không ngờ…

“Tôi… là con của Hồ Thúy.”

Hồ Cửu tiến lại, nói vào tai ông ta.

Ánh mắt ông ta trợn lớn, tỏ vẻ không tin được.

Mà Hồ Cửu không hề quan tâm, khởi động bảo vật về phía cửa đá.

Rất nhanh, một ánh sáng hút anh vào, nhưng chưa đầy năm phút anh đã quay lại chỗ đã đứng.

Không ai biết chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng khi quay lại vẻ mặt Hồ Cửu vô cùng khác lạ.

Năm phút đó không khác gì năm mươi năm cuộc đời anh.

Mà Bạch Long cảm nhận, Hồ Cửu lần này, sức mạnh kinh hồn hơn lúc này.

Ánh mắt vô cùng sợ hãi.

“Bạch Long, tôi muốn ông sống, nhưng mà sống trong dằn vặt.”

Hồ Cửu dùng một lực cực nhẹ, đã làm cho toàn thân ông ta vô lực, cảm nhận từ nay dù là thủ ấn, công pháp gì gì đó cũng không thể nữa.

“Đưa ông ta quay lại thành phố Gia, mua căn nhà ở khu trại mồ côi cũ, để ông ta sống ở đó an nhàn đi.”

“Nhớ! Phải để ông ta cứ thế mà sống. Nhìn người khác mà sống.”

Đây chính là đau đớn nhất, nhìn mọi người xoay vòng phát triển, bản thân chỉ có thể ở đó.

“Chiến thần… bây giờ?”

Hữu Thủ cũng cảm nhận sự khác biệt của Hồ Cửu.

“Nếu tôi nói tôi đã trải qua năm mươi năm ở đó… cậu tin không?”

Hồ Cửu nhìn Hữu Thủ, chân thành hỏi.

Hữu Thủ vô thức gật gật đầu.

“Có người chờ tôi.”

Hồ Cửu cứ thế quay về phía Đông, nơi đó Lục Thạc chờ anh, có Dung Vị đang chữa trị.

Núi Hàng bên kia cũng đã yên ổn, bí mật này anh muốn giữ, thân thế này không quan trọng.

Cứ để một đời an yên đi.

Anh từng muốn bước vào cánh cửa đá kia, vì truyền thuyết nói rằng chỉ cần bước vào sẽ có được câu trả lời của bản thân.

Nhưng không ai biết, anh đã trải qua cuộc sống năm mươi năm ở đó, mà khi quay về lại thì chỉ mới năm phút.

—————

Anh còn có một lời hứa quay lại nơi đó vào năm sau…

Chỉ là…

Anh muốn quay lại sao? Hay chỉ an yên một cuộc sống ở nơi này.

END.
 
Back
Top Bottom