Ngôn Tình Thần Long Ở Rể

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Long Ở Rể
Chương 420


Chương 420

Nhìn thấy Lục Thạc vẫn còn mặc váy cưới, đuôi váy lấm lem bùn đen, bộ dạng chật vật.

Hồ Cửu biết cô là từ hồn lễ chạy thẳng tới tìm anh, còn chưa gặp anh lại bị bọn họ đưa đi.

“Có anh, đừng sợ.”

Hồ Cửu ôm lấy Lục Thạc.

Cô nhìn anh nước mắt cứ thế tuôn ra.

“Đừng khóc, chúng ta đi khỏi đây trước.”

Vừa nắm tay Lục Thạc kéo cô đi, Ngài Tuệ đã đem người tới.

“Chiến thần! Anh định đi đâu vậy, Bạch gia chủ có lòng tốt mời khách, nên ở lại mới phải phép.”

“Tôi đi đâu còn cần xin anh sao? Anh nghĩ anh ngăn được tôi?”

Hồ Cửu kéo Lục Thạc ra sau lưng, ánh mắt trần đầy lạnh lẽo nhìn Ngài Tuệ cùng đám người.

Lục Thạc nghe Ngài Tuệ gọi Hồ Cửu là Chiến thần thì có hơi hoảng hốt, ánh mắt cô nghi hoặc nhìn cả hai.

“Chiến thần, chi bằng cứ ở lại làm khách, không tốt hơn sao?”

Ngài Tuệ mở lời, cảm giác như là đang uy h**p.

“Nói quá nhiều.”

Hồ Cửu lạnh nhạt nói.

Nhìn thấy tình thế không thể nào khác, Ngài Tuệ ra hiệu, nhưng thuộc hạ khác lần lượt tiến lên.

Nhưng rất nhanh, hắn ta được mở mang tầm mắt, còn chưa kịp thấy Hồ Cửu ra tay thế nào, một nhấc chân vung tay của Hồ Cửu đã làm cho ba bốn gã tay sai văng ra xa.

Những tên này rơi theo quán tính, không có chỗ chống đỡ nên làm gãy nát cả lá sen, trống trải đi một mảng.

“Quả không hổ danh là Chiến thần.”

Ngài Tuệ bắt đầu ra tay, hắn ta thực hiện hàng loạt ấn chú.

Ngài Tuệ bắt đầu ra tay, hắn ta thực hiện hàng loạt ấn chú.

Mà Hồ Cửu bên này cũng ứng phó qua.

Một loạt động tác quái lạ, ngay tại ấn ký của Hồ Cửu phát ra ánh sáng vàng bao trùm lấy Lục Thạc.

Từ ấn ký của Ngài Tuệ vọt ra một đạo ánh sáng xanh dương.

“Trò vặt!”

Hồ Cửu nhìn Ngài Tuệ bằng ánh mắt khinh thường.

Phóng ra một ánh sáng đỏ từ ấn ký khác.

Mắt Ngài Tuệ trừng lớn, hắn chưa từng thấy, có người có thể phá giải được ấn ký, cũng chưa từng thấy ai có thể cùng lúc dùng hai lần ấn ký liên tiếp.

Phải biết các hồn thuật đòi hỏi sự nhuần nhuyễn, tập trung cao độ, tinh lực hầu như rút cạn.

Ngài Tuệ được mệnh danh ‘ngài’ dù rất trẻ tuổi vì hắn có căn cơ, Bạch Long thu nạp dạy dỗ từ nhiều năm.

Biết bao nhiêu người đều không thể qua được kiểm tra, nhưng hắn một đường thuận lợi.

Hắn hành sự luôn một đường thuận lợi, tự cho rằng bản thân có chỗ tốt, cũng chưa có đối thủ so đo.

Không phải hắn tự cao, chỉ là hắn cho rằng những người có thể hơn hắn hiện tại ở độ tuổi như Lão Hắc hoặc Bạch Long.

Hồ Cửu suy cho cùng không lớn hơn hắn nhiều.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 421


Chương 421

“Tuệ, dừng tay!”

Giọng Bạch Thố từ xa vọng tới.

Hồ Cửu không nương tình, thẳng một cước đạp vào ngực của Ngài Tuệ, hắn văng ra xa, đè bẹp một góc hoa cùng lá sen, lại thêm bùn lấm lên áo trắng.

Nhìn vô cùng chật vật!

Ánh mắt Ngài Tuệ lóe lên lửa giận, là sự háo thắng muốn tranh tài cùng Hồ Cửu.

“Cậu… còn non và xanh lắm! Đừng cố thể hiện.”

Hồ Cửu thu về ấn ký, cười tự tin nhìn Ngài Tuệ.

Bạch Thố ánh mắt đỏ hoe chạy lại.

“Anh Hồ Cửu… anh không sao chứ.”

Hồ Cửu cũng không trực tiếp trả lời Bạch Thố mà lắc đầu, tỏ vẻ đều ổn.

Anh vẫn có một sự mâu thuẫn với Bạch Thố, tuy biết tình cảm Bạch Thố dành cho anh là thật.

Nhưng đã đứng ở hai bên đối lập nhau, càng không thể làm gì khác.

Chưa kể, đời này anh khó có thể có tình cảm với ai ngoài Lục Thạc, có những tình cảm thiếu sự ấm áp, thiếu chút vung bồi, nhưng nó là dây dưa không dứt.

“Chúng ta đi thôi!”

Hồ Cửu cũng không nhìn Bạch Thố, dứt khoát đưa Lục Thạc đi.

Ánh mắt của Bạch Thố khiến cho Lục Thạc có chút khó chịu, đều là phụ nữ với nhau, sao cô không hiểu kia là ánh mắt gì chứ.

“Hồ Cửu… anh thực sự… là Chiến thần.”

Lục Thạc bị dọa sợ, tuy được Hồ Cửu kéo tay đi, nhưng cô vẫn muốn hỏi.

“Ừm… từng nói em rồi, là em không tin.”

Chợt, lúc này Lục Thạc nhớ từ đầu Hồ Cửu từng nói với cô.

Chỉ là cô lựa chọn không tin anh mà thôi.

‘Đi thôi, chúng ta sẽ nói sau.”

Hồ Cửu dứt khoát kéo Lục Thạc đi nhanh khỏi hồ sen.

“Bạch Thố, cô điên rồi à!”

Ngài Tuệ gào lên, lúc này hắn ta chật vật đứng dậy, nhìn về phía Hồ Cửu kéo Lục Thạc bỏ đi.

“Anh không phải là đối thủ của anh ấy.”

Bạch Thố lạnh lùng nói, khác hẳn dáng vẻ lúc nãy trước mặt Hồ Cửu. Nhìn cô ta như vậy, Ngài Tuệ có chút khó chịu.

“Đi, đuổi theo cho tôi.”

Ngài Tuệ cũng không quan tâm Bạch Thố, gạt cô một bên, sau đó tiếp tục ra lệnh truy đuổi.

Mà bên này Thanh Ngũ cũng đã thành công gặp được Từ Chấn Nam, tuy là cũng không thuận lợi lắm, nhưng chật vật một hồi cũng có thể vào được bên trong quân khu.

Thiếu chút bị đánh mất cái mạng này.

“Gián điệp hay là ai cử tới?”

Từ Chấn Nam uy chấn theo Chiến thần từ lâu nay, cho nên uy áp kia không thể khinh thường.

“Lấy đồ trong tui áo phải, ngài sẽ rõ.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 422


Chương 422

Mặt mũi Thanh Ngũ bầm dập, lại còn bị năm sáu tên lính đè xuống.

Từ Chấn Nam nhìn Thanh Ngũ, sau đó để thuộc hạ lấy đồ từ túi áo phải của anh ta.

“Sao cậu… lại có cái này.”

Từ Chấn Nam nhìn liền biết, đây là hiệu lệnh nguy cấp, chỉ có Chiến thần mới dùng được.

“Ngài để họ thả tôi ra có được không?”

Thanh Ngũ bất mãn nói.

Dù sao anh ta cũng đang bị đè bẹp, nói kiểu gì được chứ.

“Thả cậu ta ra.”

Từ Chấn Nam nói xong đám lính kia cũng buông Thanh Ngũ ra.

“Nói rõ!”

“Báo cáo! Tại làng Sen có phát hiện bom hạng nặng, sức công phá trên năm cây số. Bất kỳ lúc nào cũng có thể nổ, Chiến thần đã tới đó trước.”

Thanh Ngũ nghiêm trang, dù sao cũng là quân nhân chính thống, nghiêm chỉnh chào báo cáo.

Nhìn bộ dạng này, Từ Chấn Nam không quá bất ngờ, người bên cạnh Chiến thần đều là quân nhân là chuyện dĩ nhiên.

Chỉ là… cái gì? Bom?

Hạng năng?

“Không cần chào báo cáo, nói rõ, Chiến thần sao lại đến đó rồi.”

Nghe thấy Chiến thần đã đến trước thì vô cùng bất ngờ, lại lo lắng không thôi.

“Đại tướng Hữu Thủ, cùng Túc Trì cũng đang đến đây. Có lẽ họ tới sân bay rồi, sẽ tới thẳng làng Sen.”

“Các cậu bị ngu à, sao lại để Chiến thần tới đó chứ? Người của cậu đâu rồi?”

Từ Chấn Nam quát lớn.

“Chiến thần ra lệnh… phải… đi về! Để quân đội chuyên nghiệp tới… âm thầm phá bom.”

“Nhưng tại sao bom lại vào được mà tôi không biết?”

Ánh mắt Từ Chấn Nam cũng nhíu lại, chợt nhớ tới điểm mấu chốt.

“Cái này… ừm hỏi ngài mới đúng.”

Thanh Ngũ cũng nhíu mày, không yếu thế.

Từ Chấn Nam nhíu mày, cảm giác có gì đó không đúng.

Nếu như vũ khí hạng nặng có thể vào được đây thì phải biết qua rất nhiều tầng kiểm tra an ninh, chưa kể còn có ra đa.

Không thể nào có chuyện bom hạng nặng tồn tại ở ngay một ngôi làng như thế kia mà thân là Tổng chỉ huy như anh ta lại không biết.

“Ý cậu là…”

“Tôi không có ý gì, là ý của Chiến thần. Đừng hỏi ý tôi.”

Thanh Ngũ cũng không ngốc, anh ta không trực tiếp nói ra, chỉ là muốn Từ Chấn Nam tự có cách ứng phó.

Đừng nói là có kẻ hai mang hay không, hiện tại với tư cách của Thanh Ngũ cũng khó nói ra thành lời.

Cứ mượn ý Chiến thần đi!
 
Thần Long Ở Rể
Chương 423


Chương 423

Dù sao Chiến thần nói luôn luôn đúng, không phải sao?

“Hiện tại cần phải đưa quân cứu Chiến thần.”

Từ Chấn Nam nhanh chóng quyết định.

“Ngài vẫn thiếu!”

“Thiếu?”

Thanh Ngũ gật đầu nói nhỏ vào tai Từ Chấn Nam gì đó.

Biểu cảm của Từ Chấn Nam chính là bất ngờ, nghiêm trọng, khó nói và tính toán.

Ánh mắt anh ta lóe sáng lên, như nghĩ ra gì đó.

“Hữu Thủ sẽ tới đúng không?”

Thanh Ngũ gật gật đầu.

“Liên hệ anh ta trước đi. Nói anh ta chúng ta sẽ hội họp tại căn cứ riêng của Chiến thần.”

Từ Chấn Nam biết hiện tại đem quân đi tới làng sen sẽ càng bức dây động rừng, đừng nói là Chiến thần có an toàn hay không, mà quả bom kia còn không phân biệt ai đâu.

“Ngài có vẻ rất từ tốn.”

Thanh Ngũ sờ sờ vết bầm trên mặt, sau đó cảm thán nói.

Từ Chấn Nam cũng biết lúc nãy là thuộc hạ anh ta đánh quá tay, cũng không trách được.

Bạo lực một đường tiến vào quân doanh, không nói không rằng một hai đòi gặp Tổng chỉ huy.

Nếu là Từ Chấn Nam lúc trước, e rằng cũng đánh không ra hình người mới thôi.

Quân doanh dễ vào vậy sao, nhưng kiên trì tới được bây giờ cũng xem như Thanh Ngũ có thực lực.

Thanh Ngũ nhanh chóng liên hệ cho Hữu Thủ cùng Túc Trì, sau đó cùng Từ Chấn Nam đi tới căn cứ mật của bọn họ.

Nói là căn cứ mật nhưng đây vẫn là một căn biệt thự có khuôn viên rộng lớn, tất nhiên là được Hồ Cửu bày trận pháp, lắp đặt các thiết bị cần thiết.

Hầu như ra đa hay sóng âm gì gì đó cũng không bắt đường tín hiệu.

“Đây là căn cứ của mọi người.”

“Đẹp đúng không!”

Thanh Ngũ tự hào nói.

Ngay từ lúc Hồ Cửu lựa chọn Thanh Ngũ, cũng là đã cho Thanh gia một cơ hội.

Biệt thự này đặc biệt chọn ra nhằm ẩn danh mọi người, cũng là dùng gia tộc Thanh gia che đậy mọi thứ.

Thanh gia một lòng phò tá Long chủ, cho nên sau khi gia tộc bí ẩn bị dọn dẹp thì có lẽ ở đây sẽ có một đại gia tộc lớn họ Thanh đứng lên.

Cho nên biệt thự này Thanh Ngũ cũng cất công vô cùng, lại thêm Hồ Cửu bày trận, xem như viên mãn.

“Đại tướng Hữu Thủ cùng Túc Trì có lẽ đã tới rồi. Nhanh thôi nào.”

Thanh Ngũ còn nôn nóng hơn cả Từ Chấn Nam.

Ngay khi biết được có bom hạng nặng ở đây, lòng anh ta lo lắng không thôi.

Đừng nói là anh ta lo lắng cho dân chúng vô tội không, mà thứ anh ta lo lắng nhất chính là an toàn của Long chủ.

Đừng nói là anh ta lo lắng cho dân chúng vô tội không, mà thứ anh ta lo lắng nhất chính là an toàn của Long chủ.

Sau đó chính là sinh cơ của vùng đất.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 424


Chương 424

Khối lượng bom đó đủ thay đổi kết cấu, làm đứt gãy mạch ngầm.

Vậy thì xong rồi!

“Thanh Ngũ! Sao cậu lại đề anh Hồ Cửu một mình tới đó. Cậu muốn chết rồi à?”

Hữu Thủ tức giận khi thấy Thanh Ngũ đã quát lên.

“Đó là lệnh! Tôi là trái được sao? Các anh dám trái lệnh không?”

Nhìn dáng vẻ tức giận của Hữu Thủ, Thanh Ngũ cũng đồng cảm.

Chỉ là anh cũng có nổi khổ riêng.

Nếu có thể sống chết cùng Chiến thần đó cũng là một loại vinh hạnh.

“Chuyện cậu nói là thật? Có bom hạng nặng?”

Túc Trì nhanh chóng muốn giải quyết vấn đề.

“Đúng. Theo như máy phát tín hiệu nội bộ mà anh Hồ Cửu cài đặt thì có bom hạng nặng ít nhất ba quả.”

“Sức công phá là năm cây số.”

“Sơ tán sẽ không kịp, mà chưa kể làng sen ở đó cũng có dân thường. Nếu như…”

Thanh Ngũ cũng không dám nghĩ nếu thực sự quả bom này nổ thì phải làm như thế nào?

“Bạch Long này là muốn cùng sống hoặc cùng đồng quy vu tận rồi.”

Hữu Thủ nhíu mày nghiêm túc nhìn sơ đồ cùng địa hình trên bàn mà Thanh Ngũ đã bày ra trước đó.

“Hiện tại cậu có thể điều được bao nhiêu quân…”

Hữu Thủ nhìn Từ Chấn Nam hỏi.

“Không thể!”

“Không thể!”

Cả Từ Chấn Nam cùng Thanh Ngũ đồng thanh nói.

“Có kẻ phản bội!”

Hữu Thủ cũng nhìn ra.

Mà Túc Trì vẫn nhìn địa hình trên bàn suy nghĩ.

“Có thể cử ra một đội tinh nhuệ chuyên vô hiệu hóa bom mìn không?”

“Loại bom này có kíp nổ tự động, chỉ cần vô hiệu hóa ở nguồn điện tử, sau đó nhanh chóng phong tỏa, bắt hết đám người đó. Chờ đội đặc chủng tới đưa bom đi là được.”

Túc Trì vừa nhíu mày nhìn sơ đồ vừa nói.

“Hiện tại có thể tin tưởng cử đi chỉ có một đội khoảng mười người.”

“Thời gian quá gấp gáp không đủ để tra ra kẻ phản bội.”

Từ Chấn Nam nói.

“Được! Tôi đích thân dẫn quân.”

Túc Trì nói.

Mọi người đều nhìn anh.

“Ý kiến sao? Có thể hành quân không để ai phát hiện trong khi đô thị cùng nông thôn tôi là người có kinh nghiệm.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 425


Chương 425

“Chưa kể, tôi cũng có kinh nghiệm tháo gỡ bom, các vị ở đây ai tự tin hơn tôi sao?

Nói ra lời này giọng của Túc Trì hơi nghiêm trọng, cũng không phải tự mãn.

Mà anh ta nắm chắc lần này vô cùng hung hiểm.

“Còn Chiến thần?”

Thanh Ngũ vẫn lo lắng cho thần tượng của mình.

“Ngài ấy là Chiến thần! Cần chúng ta lo sao?”

Hữu Thủ nói.

Anh ta hiểu rõ nhất cách làm việc của Hồ Cửu.

Nếu đã không cho ai đi cùng, hung hiểm là chắc chắn, đây là Hồ Cửu bảo toàn mạng của bọn họ.

Để bọn họ có thời gian xử lý bom.

Nếu giờ họ xông vào cứu người, thì… quả bom kia thế nào?

Ánh mắt mọi người nhìn nhau, tuy lời nói tùy tiện nhưng không còn vẻ thoải mái nói cười.

Hiện tại ai cũng rất căng thẳng.

“Túc Trì ! Cậu dẫn nhóm lính đi từ đường rừng vào làng sen.”

“Từ chỉ huy! Cậu dẫn một đội quân có tin tưởng được đi từ phía hồ sen tiến vào. Ở đây hệ thống hồ có thể dễ dàng không để lại dấu vết.”

Giọng điệu của Hữu Thủ ra lệnh.

Không có Chiến thần, Hữu Thủ chính là đại tướng, phẩm cấp cùng hàm cao nhất ở đây.

Không có Chiến thần, Hữu Thủ chính là đại tướng, phẩm cấp cùng hàm cao nhất ở đây.

“Rõ!” Cả hai đều đồng thanh.

Anh ta phân phó xong nhíu mày suy nghĩ.

“Thanh Ngũ, cậu phải trấn giữ ở đây, kết nối liên lạc mọi người, hiện tại hện thống liên lạc cùng định vị đã dùng một tần sóng khác, cho nên cậu chính là cầu nối thông tin. Đừng châm trễ, hiểu chứ?”

Ánh mắt Hữu Thủ có chút nghi ngờ, nhưng hiện tại cũng không còn người.

‘Được!”

Trong lòng Thanh Ngũ dâng lên nhiệt huyết.

‘Đại tướng… Ngài….”

‘Tôi tiến vào Làng sen theo đường chính thôi. Ở đó không cấm khách!”

Nói xong, Hữu Thủ nhanh chóng chuẩn bị quân trang cần thiết.

Mọi người nhìn Hữu Thủ hơi ái ngại, tính cách này có phải là lâu từ Hồ Cửu không?

Sau khi sắp xếp xong, Hữu Thủ cứ thế lái xe đến làng sen, suy cho cùng gia tộc bí ẩn chỉ là tận dụng nơi đây, lợi dụng người dân che dấu bản thân.

Cho nên làng sen vẫn luôn đón khách nơi xa, tuy ít nhưng không có nghĩa không có.

Mà Hồ Cửu cùng Lục Thạc men theo hồ sen, đã đi vào trong chân núi, ở gần bìa rừng.

“Vợ à, em không sao chứ?”

Hồ Cửu nhìn chiếc váy trắng đã nhuốm đen, bộ dạng Lục Thạc có vẻ mệt mỏi.

“Ai là vợ anh?”

Tuy rất mệt nhưng khi nghe Hồ Cửu ní vậy, nội tâm cô lại hơi nhộn nhạo.

“Em là vợ anh!”

Nói xong Hồ Cửu nhìn cô cười.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 426


Chương 426

Nhưng rất nhanh, vẻ mặt anh có chút nghiêm trọng, mày cau lại.

“Có lẽ chúng ta phải tiến vào rừng, sẽ vất vả một chút, chỉ cần chịu đựng qua tối hôm nay… mai sẽ ổn.”

Hồ Cửu nói xong nắm tay Lục Thạc tiếp tục đi.

Nhưng đi một đoạn, váy của cô quá mức bất tiện không thể nào kéo lê mãi như thế, Lục Thạc cũng sẽ mất sức.

Hồ Cửu nhìn xung quanh một chút, sau đó lấy trong túi áo một con dao mini, thường thì con dao này có lẽ dùng để gọt giũa cái gì đó thôi.

Nhưng hiện tại nó lại vô cùng có ích.

Anh ra tay nhanh gọn, cắt xé một phần váy của Lục Thạc vứt một bên, rồi kéo cô tiếp tục đi.

Nhưng dù sao Lục Thạc từ nhỏ làm gì đã chịu cực như vậy?

Suy cho cùng nếu không bị Lục gia hắt hủi thì cô đúng là một tiểu thư chân chính rồi.

“Em… không ổn rồi.”

“Em… không ổn rồi.”

Lục Thạc th* d*c.

Hồ Cửu hơi để ý xung quanh, nếu như là một mình anh thì việc hành quân đường rừng hay thoát khỏi đám người kia vô cùng dễ dàng.

Chỉ là với Lục Thạc thì có lẽ vô cùng khó khăn.

“Được rồi. Anh cõng em, đi một đoạn, chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi.”

Hồ Cửu nhìn qua sắc trời có lẽ cũng đã gần chiều, đi một đoạn nữa theo rêu mọc ở đây thì có thể đến được thượng nguồn, vậy thì có thể ra khỏi rừng về lại căn cứ.

Không biết hiện tại Từ Chấn Nam cùng Hữu Thủ, Túc Trì đã bắt đầu hành động chưa?

Nhưng chỉ cần bọn họ có kế hoạch thì anh tin sẽ ổn.

Việc còn lại chính là không để bản thân làm vật cản, mà bọn họ cần nhất lúc này là thoát khỏi phạm vi bom có thể tàn phá, khoảng cách này chưa gọi là an toàn.

Chưa kể ở sau còn có một nhóm người đang truy lùng họ.

Lục Thạc hơi ái ngại nhưng quả thực không còn cách nào khác.

Hồ Cửu quỳ ngồi để cô leo lên.

Tuy trong lòng cô có vô vàn hoài nghi muốn làm rõ, chỉ là cô biết làm gì cũng tiêu hao thể lực.

Bây giờ chỉ có im lặng không phiền tới Hồ Cửu.

‘Em.. liên lụy anh rôi.”

“Thì sao chứ? Ai bảo em là vợ anh.”

Nghe câu này, lòng Hồ Cửu như ấm áp trở lại.

“Thực ra em là đi tìm anh.”

“Em xin lỗi lúc trước không tin tưởng anh.”

Lục Thạc thều thào nói, hơi ấm phả vào tai Hồ Cửu.

“Không sao, em cũng quay về với anh rồi đó thôi.”

Lục Thạc thều thào nói, hơi ấm phả vào tai Hồ Cửu.

“Không sao, em cũng quay về với anh rồi đó thôi.”

Nghe được lời này, Hồ Cửu cũng không còn thấy mệt mỏi nữa.

“Em cố gắng một chút nữa. Chúng ta cần đi thêm một đoạn, nếu có chỗ có thể nghỉ ngơi anh sẽ để em nghỉ ngơi một chút.”

Quả thực anh có thể dùng trận pháp cùng ẩn thuật, nhưng mà bên kia Ngài Tuệ cũng không ngốc.

Mà trong rừng, trận pháp có lợi hại đến đâu cũng không tránh được các con vật có độc.

Mà rừng này khá ẩm ướt, nếu không tìm nơi khô ráo nghỉ chân, thì tới đêm các độc vật sẽ đi kiếm ăn, mà người bọn họ chính là toát ra một cỗ hương khí vô cùng đặc biệt.

Thu hút độc vật là chuyện sớm muộn.

“Ngài Tuệ, nếu tiếp tục đi sâu vào rừng… e là không ổn.”

Một tên thuộc hạ nói.

Đừng nhìn khu rừng này bình thường, ban ngày cũng thôi đi, đêm xuống quả thực vắt, muỗi cùng bò cạp, rắn rết cứ như có linh tính, sẽ đi tìm mục tiêu.

Bọn họ không phải chưa từng gặp qua, bột huỳnh hoàng có thể tránh được chút tạm thời, không thể tránh hoàn toàn.

Cho nên nếu có thể, bọn họ muốn rút về khi trời còn sáng.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 427


Chương 427

Hồ Cửu cùng Lục Thạc vào đó không chết cũng rất thảm, chờ sáng truy lùng vẫn có cơ hội.

Nhất thiết phải ở trong rừng sao.

Ngài Tuệ sao không biết suy nghĩ của bọn họ chứ.

Chỉ là…

Bạch Thố nhanh chóng đuổi theo, cô biết trong rừng vô vàn nguy hiểm, nhưng Hồ Cửu còn ở đó, cô không thể bỏ mặc được.

“Cô đi đâu?”

Ngài Tuệ túm lấy tay Bạch Thố.

Ngài Tuệ túm lấy tay Bạch Thố.

“Thả tôi ra.”

“Về thôi!”

Hắn ta lên giọng.

“Không! Anh tự lo bản thân đi.”

Nói xong Bạch Thố bắt đầu thi triển công phu học được, tất nhiên dù không phải đối thủ của Ngài Tuệ thì cô cùng có cách thoát khỏi tay hắn.

Hắn ta chưa kịp định hình, thì Bạch Thố nhanh chóng chạy khuất vào rừng, còn không quên đạp hắn một cước.

“Ngu ngốc!”

Nhưng hắn vẫn lưỡng lự, quả thực dù là dùng trận pháp thì cũng không thể thoát khỏi đám độc vật kia.

Suy nghĩ một hồi hắn rút về dưới bìa rừng, không quay về làng sen, cũng không tiến sau vào rừng.

Bạch Long bên kia còn đang ôm mộng tưởng của mình, ông ta cho rằng mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng, dù là ai cũng không ngăn được ông ta.

Bạch Long bên kia còn đang ôm mộng tưởng của mình, ông ta cho rằng mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng, dù là ai cũng không ngăn được ông ta.

Trong rừng kia, trời dần tối, Hồ Cửu biết không thể tiếp tục đi nữa, anh quan sát một lúc thấy được phía trước có một hốc đá cạn, cũng xem như đủ cho bọn họ trú qua đêm.

“Em vào đây, chịu khó một chút.”

Hồ Cửu để Lục Thạc xuống đất, cẩn thận lần dò từng ngóc ngách, xác định không có gì mới bắt đầu dùng áo ngoài trải xuống nền đá.

Lục Thạc cảm giác hơi lạnh.

“Càng tối trong rừng sẽ càng lạnh, anh đi xung quanh tìm chút củi nhỏ, ít nhất đủ sưởi ấm.”

Hồ Cửu kinh nghiệm phong phú, chiến trường nào còn chưa lăn qua, chút vặn vãnh này còn chưa làm khó được anh.

“Em hơi sợ…”

“Không sao, anh không đi xa, gọi anh có thể nghe.”

Hồ Cửu trấn an cô.

Sau đó ra phía ngoài nhặt vài cành khô, quan sát một chút xung quanh.

Xem ra ở đây thực sự không thể có cây trái gì ăn tạm, Hồ Cửu nhìn phía các bụi cây phía trước.

Anh dùng đá gần đó đào lên, quả thực có ấu trùng nhộng.

“Em xem…”

Hồ Cửu nhanh chóng quay về hốc đá kia, trời cũng tối dần.

Bằng thủ thuật đơn giản, Hồ Cửu nhóm được ba đống lửa nhỏ xung quanh muốn giữ ấm cho Lục Thạc.

Anh còn cẩn thận xiên từng con nhộng kia nướng kỹ trên lửa.

“Này… ăn được sao?”

Lục Thạc có chút hơi kinh tởm.

“Anh biết khó ăn, nhưng cố một chút… sáng mai chúng ta phải đi tiếp. Nếu không ăn em sẽ không đủ sức.”

Nhìn ánh mắt mong chờ của Hồ Cửu, Lục Thạc đánh bóc một con định bỏ vào miệng.

Chợt.

Chợt.

Có tiếng động phát ta gần đó.

Hồ Cửu nhíu mày, tiếng động này dường như là có người.

Mà Lục Thạc hơi giật mình, cô lo sợ có người tới hoặc có thù hoang.

Nhìn quang cảnh xung quanh một hồi, Hồ Cửu biết ở đây chắc chắn sẽ hiếm khi có thú dữ xuất hiện.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 428


Chương 428

Với môi trường này thì chỉ có độc vật là chính.

Mà tiếng động kia, dường như có người đi tới, nhưng không giống là truy đổi mà giống như tìm kiếm gì đó.

Ngay khi Hồ Cửu đang thủ ấn muốn tạo trận pháp, thì lại có giọng vang vọng.

“Hồ Cửu… anh Hồ Cửu…”

Là giọng của Bạch Thố.

Dù sao đây cũng là nơi cô thường xuyên lui tới, cho nên về địa hình cùng tính chất cũng xem như là quen thuộc.

“Là Bạch Thố.”

Dù sao đây cũng là nơi cô thường xuyên lui tới, cho nên về địa hình cùng tính chất cũng xem như là quen thuộc.

“Là Bạch Thố.”

Hồ Cửu tự nói.

Nhưng anh không có ý định lên tiếng, dù sao thì hiện tại anh cũng không muốn dính dáng tới cô ta.

Lục Thạc nhìn Hồ Cửu, thấy anh không có động tĩnh gì muốn gọi Bạch Thố vào, cô có chút suy nghĩ.

“Hay chúng ta để cô ấy vào cùng đi. Dù sao… cô ấy là phụ nữ… rừng tối như vậy…”

Cô cúi đầu nói.

Thực ra cô cũng là phụ nữ sao không khó chịu chứ?

Nhất là đối phương lại yêu mến chồng ‘cũ’ của mình, nhưng suy cho cùng cô ta cũng giúp họ chạy thoát.

Mà rừng thì nguy hiểm, nói gì thì nói cũng là mạng người.

“Cô ấy sẽ không sao!”

Hồ Cửu khẳng định.

Hồ Cửu khẳng định.

Anh biết Bạch Thố đã chọn đi vào rừng thì đã biết có bao nhiêu hung hiểm, anh tin chắc nhanh như vậy Bạch Thố đã tìm được tới đây thì hẳn phải biết rõ địa hình ở đây.

“Nhưng…”

Lục Thạc còn chưa nói hết câu thì Bạch Thố đã đến trước hốc đá.

Hồ Cửu cũng không có ý định che giấu.

Có lẽ đâu đó trong anh vẫn còn sự tin tưởng vào tình cảm của Bạch Thố.

“Anh Hồ Cửu… Cô Lục… hai người… không sao chứ.”

Bạch Thố có chút th* d*c, gương mặt ửng đó, đôi mắt long lanh như sắp khóc.

Nhìn bộ dạng này của cô, Lục Thạc có chút không nỡ.

Ánh mắt cầu xin nhìn Hồ Cửu.

Thật ra Hồ Cửu thấy dáng vẻ này của Bạch Thố cũng cảm thấy có chút khó chịu, dù là anh không đáp lại tình cảm của cô.

Nhưng cũng không muốn cô chịu khổ như thế kia.

Áo một bên bả vai đã bị cào rách, tóc bạch kim của Bạch Thố cũng bị rối tung, mà gương mặt đã ửng đỏ vì lạnh.

“Cô Bạch, cô vào đi.”

Lục Thạc nhích người một chút, một Bạch Thố cùng vào.

Sau đó cô nhìn Hồ Cửu.

Xác nhận Hồ Cửu sẽ không phản đối, Bạch Thố cũng cúi đầu đi vào.

Dù sao đây chỉ là một hốc đá, tuy có chút rộng rãi, nhưng ngồi ba người vẫn cảm thấy có gì đó…

“Cảm ơn cô Lục.”

Bạch Thố cúi đầu nói.

“Cô bị thương rồi…”

Lục Thạc nhìn thấy cánh tay của Bạch Thố rớm máu, có vẻ như bị vật gì đó cào rách.

“Không… không sao, không cẩn thận bị cành cây cào trúng.”

Nghe vậy Hồ Cửu cũng liếc qua một chút, bỗng anh nhíu mày lại.

“Không tốt! Có độc.”

Vết thương rớm máu bình thường, nhưng xung quanh lại có vết tím như bầm, đây chứng tỏ gai kia có độc.

“Độc?”

Bạch Thố ngớ người
 
Thần Long Ở Rể
Chương 429


Chương 429

Lục Thạc bất ngờ,

Dù gì Bạch Thố cũng được Bạch Long đích thân nuôi dạy, lại thêm ở khu này trong thời gian lâu như vậy.

Sao có thể không rõ độc?

Nhưng quả thật cô không cảm nhận gai có độc.

Mà loại cây kia cũng chỉ là cây thường, sao lại có độc được.

“Không thể! Cây này chỉ đơn giản là loại gai thông thường, sao có thể có độc.”

Bạch Thố nhíu mày.

“Cô biết hết sao? Tất nhiên gai không độc, vậy phải xem quần áo, hay có gì đó dính độc… hoặc nói đúng hơn có người rải độc ở khu vực này.”

Nhìn Bạch Thố, anh chợt nhận ra cô sống cũng không hề dễ dàng.

Một cô gái nhìn đơn thuần như vậy lại có thể nhận biết độc từ cây, am hiểu đường rừng, xem ra cũng vất vả không ít.

“Càng không có khả năng.”

“Ai có thể…”

Nhưng nói đến đây cô chợt im bặt.

Quả thật cô sơ ý quên mất một chuyện, lúc trước vì muốn ngăn chặn người đi vào đây hoặc có người thoát ra, khu rừng này đã bị Ngài Thiện rải một loại độc, loại này không tác dụng với ai cả, chỉ có tác dụng với cây cối.

Nếu không cẩn thận bị thương, cây cối sẽ tải một lượng độc vào người từ vết thương này.

Xem ra… gậy ông đập lưng ông.

“Nghĩ ra rồi?”

Bạch Thố gật gật đầu.

“Quả thật là rải độc.”

Cô chỉ có thể công nhận, nhưng ánh mắt nhìn Hồ Cửu càng nóng bóng hơn.

Hồ Cửu quá xuất sắc!

Đoạn đối thoại của cả hai không nhiều, nhưng đủ làm cho Lục Thạc thấy lạc lõng.

Cô cảm giác như bản thân mình không thể xen vào đối thoại ngắn ngủi ấy.

Trong lòng cô có gì đó hơi khó chịu, nhưng lý trí đã buộc cô áp chế sự khó chịu ấy.

“Đừng nhúc nhích!”

Hồ Cửu nghiêm giọng, sau đó cẩn thận xé một mảnh vải nhỏ trên áo cột chặt động mạch trên miệng vết thương, sau đó dùng dao hơ nóng trên lửa, rạch một đường nhỏ trên vết thương.

“Chịu đau một chút.”

Bạch Thố đau đến phát khóc, mà Lục Thạc nhìn thấy thì sợ hãi không thôi.

Nhìn con dao cứa vào da thịt trắng nõn, Lục Thạc không chịu đựng được phải quay mặt đi.

Sau đó…

‘Anh Hồ Cửu…”

‘Anh…”

Cả Lục Thạc cùng Bạch Thố lên tiếng.

Nhưng Hồ Cửu đang dùng miệng hút lấy máu độc trên vết rạch.

Nhưng Hồ Cửu đang dùng miệng hút lấy máu độc trên vết rạch.

Làm xong, anh lại lấy một lọ nhỏ trong túi, uống một ngụm.

“Ổn rồi.”

Giọng nói vẫn lạnh nhạt.

Mà vết thương kia cũng đã không còn bầm tím nữa, Lục Thạc giúp đỡ băng bó cho Bạch Thố.

“Trời sáng một chút thì cô nên về đi! Ở đây không an toàn.”

Hồ Cửu vẫn không nhịn được mà lên tiếng.

Anh thật tâm không muốn dính dáng tới Bạch Thố nữa.

Mà vào tai Lục Thạc cứ như là Hồ Cửu đang quan tâm Bạch Thố vậy.

Cô cúi đầu giấu đi sự không vui.

Bạch Thố mắt ngấn lệ, muốn cùng anh nói chuyện một chút nhưng lại nhìn thấy có Lục Thạc.

“Chị Lục Thạc, em biết anh Hồ Cửu yêu thương chị nhất, nói ra lời này bản thân em biết là quá đáng.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 430


Chương 430

‘Chỉ là… em có thể… ở cạnh anh ấy không? Xin chị, em không cần phải có gì cả, chỉ cần ở đây thấy anh ấy là đủ.”

“Em biết chỉ cần chị gật đầu, anh ấy sẽ nghe chị.”

Thật sự cô hối hận rồi, nếu như ngay từ đầu cô xác định hoàn toàn theo Hồ Cửu, có lẽ bây giờ Lục Thạc cùng Hồ Cửu không thể quay lại.

Lục Thạc có chút bất ngờ, hơi lúng túng không biết phải làm sao. Cô chưa bao giờ gặp trường hợp này.

Thâm tâm cô thật sự không muốn, nhưng nhìn Bạch Thố cô lại như cảm nhận được nỗi đau này.

Lục Thạc nhìn Hồ Cửu, còn chưa biết phải làm thế nào.

“Đừng phiền Lục Thạc!”

Hồ Cửu lạnh nhạt nói.

Lại có tiếng bước chân, vô cùng đều, rất có tổ chức.

Ánh mắt Hồ Cửu híp lại, cảm thấy có gì đó.

Nhìn cả hai người phụ nữ sau lưng mình, ý muốn họ im lặng.

“Là người của chúng ta!”

Hồ Cửu khẳng định.

Dù sao trước đó Thanh Ngũ đã nhận lệnh anh để báo cho Từ Chấn Nam, vậy nên chỉ có quân đội mới có thể đi hành quân đường rừng đều như vậy.

Khí tức của bọn họ lại nhịp nhàng vô cùng.

“Ai!”

Phía bên kia là giọng nghiêm nghị.

“Túc Trì!”

Giọng nói của Hồ Cửu làm cả đoàn người dừng lại.

Giọng nói của Hồ Cửu làm cả đoàn người dừng lại.

“Chiến thần… Ngài ở đây?”

Túc Trì vừa mừng vừa lo lắng, cảm thấy gánh nặng trong lòng được bớt đi một chút.

Tuy bọn họ đều là quân nhân, đều đặc lợi ích của mọi người lên trên nhất, Chiến thần chính là một tấm gương.

Dù biết trách nhiệm của bản thân là vậy, nhưng Chiến thần trong lòng mỗi quân nhân như vị thần của họ.

Bất kỳ ai cũng không muốn tính ngưỡng của họ bị làm sao cả.

“Đúng!”

Những quân nhân khác nhìn thấy Chiến thần thì tự động làm động tác chào một cách nghiêm trang nhất, như thể hiện lòng tôn trọng của họ.

“Chào!”

Một binh sĩ hô lên.

Tiếng không lớn, nhưng đủ vang một vùng.

“Nghỉ đi!”

Hồ Cửu gật đầu.

“Ở vùng này đều có rải độc, cẩn thận đừng để bị thường.”

“Những người khác đâu?”

Hồ Cửu căn dặn rồi hỏi.

“Đều đã chia nhau hành động.”

Túc Trì định tiếp tục nói thì chợt để ý thấy có Lục Thạc cùng Bạch Thố ở sau lưng Hồ Cửu.

Mà Bạch Thố thì ánh mắt hơi rơm rớm.

“Kia…”

“Hữu Thủ đã nói với cậu?”

Hồ Cửu hỏi ngược, anh muốn thăm dò mức độ tình cảm của Túc Trì.

Nếu anh nhìn không nhầm thì Túc Trì cũng có điểm tình cảm nào đó với Bạch Thố.

Nhìn Bạch Thố, anh ta hơi gật đầu tỏ ý là đã biết chuyện Bạch Long cùng Bạch Thố.

“Nhưng mà…”

Anh ta còn định nói một hai câu muốn giảm bớt cho Bạch Thố.

Nhưng lại không nghĩ ra được.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 431


Chương 431

Đối địch là đối địch!

Phản bội cũng là phản bội!

Có gì để thanh minh?

Chẳng phải Bạch Thố đã từng được lựa chọn, là cô ấy chọn không nói, chọn giúp sức cho cha mình mà thôi.

“Xong việc tôi cần phải đến cánh cửa ở phía Bạch gia. Chuyện ở đây cần xử lý nhanh nhất có thể.”

“Xong việc tôi cần phải đến cánh cửa ở phía Bạch gia. Chuyện ở đây cần xử lý nhanh nhất có thể.”

Hồ Cửu nhíu mày nói.

Các bảo vật kia quả thực đã có dị động mạnh, anh không thể chần chờ.

E rằng phía Bạch gia cũng đã có chuyện xảy ra.

“Hiện tại chưa rõ vị trí của những quả bom đó, có lẽ hơi mất thời gian một chút.”

Túc Trì hơi nhíu mày, cảm thấy hơi khó khăn.

Tuy có thể xác định có khối lượng bom ở đây, nhưng ở chỗ nào, bảo dưỡng ra sao thì có lẽ… phải mất thời gian đi tìm.

“Dưới ao sen.”

Bạch Thố lau nước mắt nói.

Cô nhìn Hồ Cửu, như muốn anh hiểu cô đang lựa chọn anh.

“Bạch Thố… cô…”

“Tôi biết lúc trước là tôi cố chấp, tôi sai. Nhưng tôi muốn sửa sai.”

Bạch Thố nhìn Túc Trì, ánh mắt kiên quyết.

Nhưng bên này Hồ Cửu vẫn im lặng, không nói gì.

Nhìn một màn như vậy, Lục Thạc cũng biết chuyện tình nghiêm trọng, ánh mắt cầu khẩn hướng Hồ Cửu.

“Hồ Cửu, cô ấy… cũng là bất đắc dĩ. Nếu như em chọn, em cũng sẽ chọn… cha mình mà.”

“Bản thân em… cũng đã có lúc chọn sai.”

‘Bỏ qua cho cô ấy!”

Lục Thạc nhìn Hồ Cửu lại nhìn Bạch Thố.

Quả thực cô đồng cảm với Bạch Thố.

Chỉ là…

“Nhưng… Bạch Thố, tôi có thể xem như không có gì, cũng có thể làm lơ mọi thứ. Chỉ là… tôi cũng như cô, đã lựa chọn lại, tôi muốn trân trọng Hồ Cửu. Thật sự cũng không muốn có người khác xen ngang giữa tôi và anh ấy nữa.”

Nói đến đây, Lục Thạc cúi đầu một chút, cảm giác bản thân có hơi ích kỷ. Nhưng cô thực sự không muốn đánh mất Hồ Cửu.

Anh luôn ưu tú, chỉ là cô không nhận ra.

Túc Trì vì là người tới ngang cuộc nói chuyện của bọn họ, cũng chưa biết là có chuyện gì.

Ánh mắt nhìn Lục Thạc có chút khinh thường.

“Là cô trân trọng anh ấy hay địa vị Chiến thần?”

“Túc Trì!”

Hồ Cửu nghiêm giọng.

“Tôi không cho phép bất kỳ ai nói lời không tốt với vợ tôi.”

Nghe vậy Túc Trì cũng im lặng, không nói thêm, nhưng ánh mắt là sự không thích.

Trong lòng anh ta rõ nhất, Lục Thạc chính vì nhìn không hợp mắt chuyện Hồ Cửu lông bông, cho rằng anh không tiền đồ mới tìm người khác.

Nghe vậy Túc Trì cũng im lặng, không nói thêm, nhưng ánh mắt là sự không thích.

Trong lòng anh ta rõ nhất, Lục Thạc chính vì nhìn không hợp mắt chuyện Hồ Cửu lông bông, cho rằng anh không tiền đồ mới tìm người khác.

“Túc Trì! Chẳng phải cậu cũng tha thứ cho Bạch Thố hay sao?”

Hồ Cửu nhíu mày nói.

Anh nhìn ra Túc Trì tuy là giữ khoảng cách, tỏ ra không quan tâm, nhưng quả thực anh ta không hề tiếp tục trách Bạch Thố.

Có thể nói anh ta… cũng tha thứ cho Bạch Thố.

“Một người đàn ông, không có gì, làm sao có thể làm cho người phụ nữ của mình yên tâm nương tựa.”

“Phụ nữ đòi hỏi một người có khả năng làm bờ vai cho cô ấy, cũng là đúng thôi.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 432


Chương 432

Hồ Cửu nói, làm cho Lục Thạc bất ngờ ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt Bạch Thố lộ lên tia hâm mộ, sau đó là chấp nhận.

Cô biết, ngay từ giây phút cô lựa chọn làm việc cho cha mình, không nói sự thật với Hồ Cửu.

Bản thân cô đã không còn tư cách nữa.

“Tôi dẫn mọi người tới chỗ quả bom.”

Bạch Thố kiên định lên tiếng.

Cả Túc Trì, Hồ Cửu cùng Lục Thạc cũng bất ngờ, mọi người tập trung ánh mắt lên người cô ta.

“Cô… vẫn rất nguy hiểm. Nếu như chúng tôi không thành công, sợ là…”

Túc Trì cũng không muốn nhắc tới câu sau.

Nếu họ không thành công thì thực sự cả khu này sẽ bị diệt, mà Bạch Thố cũng không toàn mạng được.

“Chẳng phải có tôi thì phần trăm thành công cao hơn sao?”

Bạch Thố kiên quyết nhìn Túc Trì.

“Nhưng…”

“Để cô ấy đi cùng, dù sao cũng chỉ có cô ấy biết rõ bom ở đâu.”

Hồ Cửu quyết định.

Thật lòng anh cũng không nỡ, chỉ là chuyện này an nguy đến mạng người dân vô tội.

Dù có một ngàn lần không nỡ thì sao chứ?

Bạch Thố ngước mắt nhìn anh.

“Chỉ cần em thành công… em có thể quay lại… có thể…”

Nói đến đây Bạch Thố quay đầu nhìn Lục Thạc.

Trong hoàn cảnh này, Lục Thạc thật sự rất khó xử.

“Hồ Cửu, cô ấy… cũng đánh thương.”

Cô chỉ có thể nói như thế, cô không biết cần nói gì lúc này.

Cô chỉ có thể nói như thế, cô không biết cần nói gì lúc này.

Bản thân cô là người gây nên rắc rối này, nếu cô không bốc đồng tự chạy tới thì có khi bọn họ không cần phải lầm vào hiểm cảnh.

“Bạch Thố! Cô phải rõ ràng, có cô hay không có cô, Túc Trì hay bất kỳ ai trong chúng tôi sẽ có cách xử lý.”

“Tôi không thể hứa những gì tôi không thể!”

Nói xong Hồ Cửu nhìn Lục Thạc cho cô một ánh mắt yên tâm.

Lúc này Lục Thạc hoàn toàn hiểu, nếu như cô toàn tâm cứ ở bên anh, thì cô sẽ có một tình yêu ấm áp, tuy không hoàn hảo nhưng ít nhất anh cùng tình cảm của anh chỉ ở chỗ cô.

“Anh… thật tàn nhẫn.”

Bạch Thố ứa nước mắt, cũng chỉ biết chấp nhận.

Nhưng cô biết anh nói đúng, anh không lừa cô, nếu như anh nói là đồng ý thì mãi mãi mối quan hệ của bọn họ không có hồi kết.

“Nếu tôi dây dưa mới là tàn nhẫn, là tàn nhẫn với cả tôi, cả vợ của tôi…”

Hồ Cửu nói xong nhìn Túc Trì.

“Nếu cô đã chấp nhận với lựa chọn của mình, thì chính là tự cho mình và cả… người khác một cơ hội.

Anh biết rõ tình cảm Túc Trì với Bạch Thố, chỉ là cô ấy chưa nhận ra.

Dù sao nếu bỏ đi những cái là thân phận thì xem ra hai người họ khá hòa hợp.

“Dù là anh lựa chọn thế nào, em cũng sẽ đi cùng mọi người. Quả bom đó e rằng có chút khó phá.”

Bạch Thố cũng chỉ biết chấp nhận.

Cô vẫn không hiểu ý của Hồ Cửu về vế sau câu nói ‘cho người khác cơ hội’, chỉ là cô cũng không để ý nữa.

“Túc Trì, cậu hộ tống Lục Thạc quay về, tôi sẽ dẫn mọi người quay lại.”

“Không được!”

“Không được!”

Cả Lục Thạc, Bạch Thố cùng Túc Trì cùng đồng thanh.

Sau đó mọi người ngượng ngùng nhìn nhau.

“Chiến thần, chuyện này… tôi có thể làm được.”

Túc Trì là thật tâm lo lắng cho Hồ Cửu.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 433


Chương 433

“Hồ Cửu, chúng ta khó khăn lắm mới… Tóm lại em không muốn mất anh lần nữa.”

Lục Thạc can ngăn.

Bạch Thố nhìn mọi người, không nói gì, chỉ có thể gật đầu biểu hiện tán đồng.

“Cậu đừng quên! Tôi là Chiến thần!.”

“Tôi ra lệnh cho cậu, đưa một nửa số người này hộ tống Lục Thạc ra ngoài an toàn. Sau đó theo đánh dấu tôi để lại, tiến vào hồ sen.”

Hồ Cửu cũng nhìn ra nhiệt huyết trong mắt mọi người, anh cũng đành để họ quay lại cùng mình.

Tuy hung hiểm nhưng đó là bảo vệ tính mạng người danh, đó là danh dự của quân nhân.

“Đừng nghĩ chỉ bảo vệ một người quay về là chuyện đơn giản.”

“Chỉ cần đảm bảo phía Bạch Long không nắm giữ bất kỳ điều gì bất lợi cho chúng ta thì đó mới là tốt nhất.”

Nói xong Hồ Cửu cũng dụi tắt lửa, trời cũng tờ mờ sáng.

Cả một đêm bọn họ không ai có thể chợp mắt.

“Lục Thạc, về căn cứ, mọi người sẽ sắp xếp. Em chờ anh, được không?”

Hồ Cửu dặn dò.

“Được… có phải em quá vô dụng, không thể làm được gì cho anh cả.”1

“Không! Em chỉ cần bình an, đó là ước nguyện lớn nhất của anh rồi.”

Nói xong Hồ Cửu xua tay để Túc Trì cùng ba người đưa Lục Thạc rời đi.

Hiện tại bên cạnh anh chỉ có Bạch Thố cùng bảy quân nhân còn lại.

“Tôi sẽ cho các cậu trải nghiệm cái gì gọi là hành quân ẩn giấu vết.”

Hồ Cửu nói xong, những quân nhân này nhanh chóng phấn chấn.

Dẫn dắt bọn họ hôm nay chính là Chiến thần, dù là thịt nát xương tan họ cũng muốn cùng đồng hành với thần của mình.

“Đi thôi!”

“Hai cậu chịu trách nhiệm để ý xung quanh, có biến động liền cho cả đoàn dừng, hai cậu đi sau cùng phụ trách xóa dấu vết.”

“Cậu! Lưu lại bột này trên các lá cây.’

Người nhận loại bột kỳ là kia tên A Thất, anh ta là một quân nhân trẻ tuổi, nhìn tới nhìn lui vẫn không hiểu bột này để làm gì.

Nhìn ánh mắt tò mò kia, Hồ Cửu cười cười.

“Rồi cậu sẽ biết.”

“Những người còn lại, vừa hành quân vừa bảo vệ, đừng sơ sót, chỉ cần một sai lầm cả đội sẽ bị diệt.”

“Hiểu chứ?”

Cả nhóm đều vô cùng áp lực, chỉ là không áp lực thì không tạo kim cương.

“Đi!”

Bạch Thố bám sát Hồ Cửu, được mọi người bảo vệ ở giữa, rất nhanh nhiệm vụ được phân công rõ ràng cho nên, hành quân một đường thuận lời.

Mà Ngài Tuệ bên này cũng đã giăng thiên la địa võng đợi sẵn.

Hắn ta biết Hồ Cửu có thể không quay lại, nhưng sẽ có người tiến vào đây.

Khi còn cách vị trí Ngài Tuệ khoản hơn một cây số, cả nhóm dừng lại, tìm chỗ ẩn nấp.

“Hiện tại làm sao qua được vòng phục kích kia.”

“Tiến vào thôi!”

“Ngốc à!”

Một vài người thảo luận.

“Tôi có cách, để tôi lên trước.”

Bạch Thố nói xong định đứng dậy đã bị Hồ Cửu kéo lại.

Vì hành động đột ngột nên cô mất thăng bằng ngã nhào vào lòng Hồ Cửu.

‘Đừng manh động!”

Hồ Cửu cho họ ám hiệu ánh mắt, ý muốn nói anh sẽ ra, bọn họ bất ngờ, nếu Chiến thần ra chẳng khác nào chui đầu vào rọ.

Thật ra anh đã nắm chắt tám chín phần sẽ giải được cái thiên la địa võng trung cấp này.

Có gì mà khó chứ!

Chỉ là số người sau trận pháp khá đông, sợ rằng bảy người kia chưa thể chống lại bọn họ trực diện.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 434


Chương 434

Chỉ là số người sau trận pháp khá đông, sợ rằng bảy người kia chưa thể chống lại bọn họ trực diện.

‘Ngài Tuệ… chờ tôi sao?”

Hồ Cửu cười cười đi lại vô cùng thong dong.

Ngài Tuệ mỉm cười, tuy trong lòng hơi bất ngờ nhưng ngoài mặt là sự bình thản vốn có.

“Quả không hổ danh là Chiến thần!”

Nhìn dáng vẻ tự tại kia của Hồ cửu, hắn ta lại thấy vô cùng quen thuộc, có lẽ trong ký ức mập mờ của hắn đã hiện lên hình ảnh một vị đại soái uy nghi lẫm liệt.

“Nhưng dù là Chiến thần thì sao chứ? Cũng không thoát được.”

Ngài Tuệ cắn chặt câu cuối như muốn khẳng định, Hồ Cửu hôm nay đi vào chỉ có đường chết.

“Cậu nói xem? Quả thực danh xưng ‘ngài’ khá lớn với cậu đấy.”

“Gọi cậu là Tiểu Tuệ, xem ra ổn hơn.”

Hồ Cửu xoa xoa cằm, cười cợt nhã nói.

Gì chứ? Một tên xem như có chút năng lực, học vài ba công pháp này cho rằng mình hơn người.

Xem ra Bạch Long thất sách rồi.

Dù là người của các gia tộc lớn ẩn dật, thì thành viên của gia tộc họ vẫn phải xuống xã hội vài năm để bị đời lừa cho tỉnh ra.

Sau đó mới hội đủ kinh nghiệm mà về ẩn dật tiếp.

Không phải ở ẩn là không biết gì.

Mà ở ẩn chính là không muốn phiền, càng không muốn người khác phiền mình.

Nếu cứ bị vây giam thì chẳng khác gì ếch ngồi đáy giếng,

Mà Ngài Tuệ kia nhìn qua chỉ khoảng hai tư hai lăm tuổi, luyện tới trận pháp dạng này thì có lẽ ở đây cũng ngót hơn bảy năm.

Vậy là Bạch Long phải thu nhận khá nhiều kẻ có độ tuổi khá nhỏ hoặc thậm chí là con nít.

Tu dưỡng bọn họ làm việc cho mình, tôn sùng mình!

Hồ Cửu có chút cảm thán.

“Đừng nhiều lời!”

Ngài Tuệ nghe Hồ Cửu nói lời châm chọc thì tức giận không thôi, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra lãnh đạm.

“Chỉ vài trận pháp nhỏ… cậu nói xem… đáng không.”

Dứt lời, toàn bộ trận pháp mà Ngài Tuệ dày công cả một đêm không ngủ để giăng ra.

Vậy mà Hồ Cửu không làm gì cả, trận pháp biến mất, đây là thể loại gì vậy.

“Anh…”

Ngài Tuệ lùi lại một chút.

“Đúng rồi, nên đứng xa tôi một chút, người tôi chỉ có một mùi… mùi của thi thể.”

Nói xong Hồ Cửu như làm ký hiệu gì đó rất lạ.

Một loạt tiếng súng vang lên, trận pháp vừa hạ, bảy quân nhân theo Hồ Cửu nhắm chuẩn mục tiêu diệt gọn đám người kia.

Phải nói là họ không là hao phí đạn vô ích.

“Còn cậu… muốn tôi làm gì.”

“Hừ, tôi không sợ anh, Chiến thần thì oai sao?”

Ngài Tuệ tuy cũng cảm thấy thực lực của bản thân cùng Hồ Cửu chênh lệch nhưng lại có chút không cam tâm.

Hắn nhanh chóng lấy ra thứ gì đó trong tay uống vào, một chất lỏng màu xanh lục nhàn nhạt mùi hương vô cùng thơm.

Nhưng…

“Ngắn hắn lại, đừng cho hắn uống nó…”

Bạch Thố chạy lên hét lớn.

Nhưng không kịp nữa rồi.

Ngài Tuệ đã uống cạn lo thuốc kia, vứt mạnh lo thuốc này xuống, ánh mắt hắn trở nên đáng sợ, cả người như có một luồng sức mạnh muốn bức phá ra ngoài.

“Hồ Cửu, nhanh tránh ra, nhanh lên!”

Bạch Thố tuyệt vọng hét lớn.

Sao cô lại quên chuyện quan trọng này nhỉ?
 
Thần Long Ở Rể
Chương 435


Chương 435

Chính Ngài Thiện đã sáng chế ra một loại thuốc, loại thuốc này có thể k*ch th*ch ba mươi phần trăm sức mạnh cơ thể, giúp não hoạt động rất tốt.

Có thể nói, đây là chất k*ch th*ch, nhưng là k*ch th*ch thể lực cùng ý chí chiến đấu.

Tuy có tác dụng phụ là sau khi hết công dụng của thuốc thì người dùng thuốc sẽ bị mất sức cả tháng, yếu ớt không thể tả được.

Trừ khi cần thiết… nếu không Ngài Thiện sẽ không cho ai dùng.

Này… Ngài Tuệ này quá mức hiếu chiến rồi.

Ngài Tuệ ánh mắt đục ngầu, từng tơ máu như lộ ra rõ ràng cứ như muốn nổ tung.

“Chiến thần sao? Tôi sẽ cho các người thấy…”

Nói xong, ánh mắt đỏ ngầu kia hướng về phía Hồ Cửu, mà Bạch Thố vì quá lo sợ Hồ Cửu không đỡ được đã bật người qua đỡ cho Hồ Cửu.

Nói xong, ánh mắt đỏ ngầu kia hướng về phía Hồ Cửu, mà Bạch Thố vì quá lo sợ Hồ Cửu không đỡ được đã bật người qua đỡ cho Hồ Cửu.

Nhìn thấy vậy Hồ Cửu muốn gạt Bạch Thố qua một bên, dù Ngài Tuệ này có k*ch th*ch sức mạnh đến đâu cũng không thể qua kinh nghiệm chinh chiến của Hồ Cửu.

Nếu mọi thứ có thể giải quyết bằng sức mạnh thì tốt rồi, đáng tiếc đều không phải thế.

“Đừng!”

Hồ Cửu nhíu mày hoảng hốt, trong một giây phút chụp được tay Bạch Thố kéo ra, nhưng vì tay áo của cô bị cành cây mài mòn đã không còn chịu đủ lực kéo.

Roẹt!

Tay của Hồ Cửu chỉ nằm được ống tay áo của Bạch Thố.

Mà Ngài Tuệ đánh bằng tất cả sức lực, tốc độ nhanh hơn, lực công phá rất lớn, đập mạnh vào người Bạch Thố.

Hự!

“Á…”

Bạch Thố chỉ kịp kêu lên, cả người tung ra xa, đập vào thân cây gần đó rơi xuống đất.

Chính là giây phút này, lòng Hồ Cửu trống rỗng, ánh mắt nhìn Ngài Tuệ như nhìn kẻ đã chết.

“Hồn thuật!”

Ấn ký cùng oán hận tạo ra một trận gió man mát, chỉ là… mỗi nơi cơn gió đi qua đều cắt xén các vật xung quanh.

“Nhanh, núp dưới đá.”

Bảy quân nhân kia nghe được giọng Hồ Cửu thì kéo vội cơ thể Bạch Thố, cùng ôm đầu nằm sát phía dưới các tảng đá lớn.

Ngài Tuệ mắt thấy cơn gió đến gần, nhanh chóng tiếp tục xông lên phía Hồ Cửu, cũng không quan tâm tình hình Bạch Thố.

Cứ như hiện tại trong lý trí của hắn chỉ có sự cắn nuốt đánh nhau.

Cứ như hiện tại trong lý trí của hắn chỉ có sự cắn nuốt đánh nhau.

Tấm trí hắn chỉ lặp đi lặp lại “g**t ch*t Chiến thần!”

Bạch Thố tuy bị va đập mạnh, cơ thể như bị đứt gãy, nhưng cô vẫn là người có luyện công phu, cho nên mới có thể không bị gãy vụn xương.

“Ngăn… ngắn anh ấy.”

Ánh mắt tuyệt vọng, giọng thì thào của Bạch Thố làm cho người ta cảm thấy thương xót.

“Cô nói gì… Có chuyện gì?”

Một trong các quân nhân ở đây hỏi cô.

Thực sự mọi người nhìn ra sau khi Ngài Tuệ uống thứ thuốc kia thì điên cuồng hơn, lại có chút khác lạ.

Chỉ là Chiến thần cho tới hiện tại vẫn chiếm thế thượng phong, không hề có sự gì khác lạ.

“Không thể, thuốc kia… uống vào sẽ làm cho con người trở nên tàn nhẫn, họ sẽ liên tục giết người, cho đến khi hết tác dụng thuốc.”

“Nói vậy thì… Khi nào thuốc hết tác dụng.”

“Không thể, thuốc kia… uống vào sẽ làm cho con người trở nên tàn nhẫn, họ sẽ liên tục giết người, cho đến khi hết tác dụng thuốc.”

“Nói vậy thì… Khi nào thuốc hết tác dụng.”

“Nhanh nhất là ba tiếng!”

Bạch Thố cố gắng gượng dậy, cô biết hiện tại cả người cô thương tích nghiêm trọng.

Ngài Tuệ bên này ánh mắt chỉ có giết!
 
Thần Long Ở Rể
Chương 436


Chương 436

Hồ Cửu nhìn hắn điên cuồng, cũng hiểu ra thức thuốc kia là gì.

Nên bên biết Đông Uy nghiêm cấm sử dụng thuốc sinh học lên người, mà Bạch Long quá giỏi rồi.

Có thể nghiên cứu được thứ này, vậy nếu tuồn đi hoặc là… bán cho phe đối địch.

Vậy thì…

Nghĩ tới đây Hồ Cửu nhíu mày, lần này nếu không phá được bom thì phải cho bom nổ sạch nơi này.

“Các cậu nghe lệnh tôi, đưa cô Bạch rời đi. Báo với Túc Trì cùng Thanh Ngũ, tìm cho ra căn cứ nghiên cứu thuốc còn lại, tiêu diệt sạch sẽ.”

“Bằng bất cứ giá nào cũng phải diệt sạch.”

Hồ Cửu quát lớn ra lệnh.

Tay anh thủ ấn, muốn tạm khống chế Ngài Tuệ.

“Nhưng… Chiến thần.”

“Không nhưng nhị gì cả. Đây là lệnh! Nếu số thuốc này bán cho bên khác, Đông Uy này…”

Nói đến đây, Ngài Tuệ cũng dùng ấn chú, toàn sức tấn công, phải nói rằng, thứ thuốc này có thể k*ch th*ch toàn bộ khả năng của hắn.

“Đây là lệnh!”

“Vâng, tuân lệnh!”

Dù họ rất muốn cùng sống cùng chết với Chiến thần, nhưng hiện tại họ biết rõ, Chiến thần đây là giao nhiệm vụ cho họ, muốn họ diệt toàn bộ nơi sản xuất thuốc.

Nếu không thì hậu quả này, bọn họ không nghĩ cùng biết.

“Cho tôi ở lại… tôi muốn ở lại.”

“Cô Bạch… không thể, nếu cô ở lại càng làm ngài ấy phân tâm. Huống hồ cô bị thương, cần quay về căn cứ.’

“Đúng vậy, ở đây chỉ làm vướng bận ngài ấy mà thôi. Chúng ta nên đi.”

Bạch Thố cúi đầu, bọn họ nói đúng, cô ở lại cũng chỉ làm anh Hồ Cửu bận tâm, làm vướng anh ấy.

“Được, tôi đi.”

Cô nhanh chóng gật đầu đồng ý đi theo bọn họ.

“Hồ Cửu, cẩn thận! Hầm chưa bom nằm bên dưới ao sen.”

“Bên trong căn phòng của cha em, có mật đạo đi vào.”

Gào to xong, những người còn lại kéo Bạch Thố đi.

Nghe được Bạch Thố chỉ rõ nơi giấu bom, trong lòng Hồ Cửu có chút khó xử.

Chỉ là hiện tại Ngài Tuệ tứng bước ép sát, Hồ Cửu chỉ có thể thủ thế.

Chỉ là hiện tại Ngài Tuệ tứng bước ép sát, Hồ Cửu chỉ có thể thủ thế.

Qua hơn một tiếng, Ngài Tuệ liên tục tấn công cũng không có dấu hiệu xuống sức.

Mà Hồ Cửu nhẩm tính mọi người đã đi khỏi bán kính nguy hiểm.

Hồ Cửu lúc này vận lực, trận pháp, ấn thuật cùng công phu phối hợp.

Giáp đánh với Ngài Tuệ/

“Chết đi!”

Hắn ta gào lên.

Hự!

Ấm!

Khi Ngài Tuệ thủ ấn xông tới, Hồ Cửu đã bắt lấy được thời cơ, toàn lực ra quyền.

Ngài Tuệ bất ngờ, không kịp trở tay, bị Hồ Cửu đá ra xa, toàn thân bay vào một gốc cây nhỏ.

Gãy ngã cả cây.

Có thể thấy sức lực của hai bên ngang nhau, chỉ khác là Ngài Tuệ kia đang được thuốc k*ch th*ch, hoàn toàn không thấy đau.

Mặc dù toàn thân hắn bị gai trong bụi cây cắt đứt, máu nhuốm đỏ cả thân ao trắng.

Vô cùng ghê rợn!

“Hừ, đời này tôi khinh nhất là loại chỉ biết dùng mưu hèn kế bẩn để đạt mục đích.”

Nói xong Hồ Cửu từ thế thủ thành thế tấn công cứ thế đánh cho Ngài Tuệ thoái lui.

Nhưng hắn ta đang trong cơn điên cuồng, càng bị đánh lui hắn càng nổi điên.

Dùng toàn lực đánh tới, càng không cảm nhân đau đớn.

Rắc!

Rắc!

Một bên xương tay của Ngài Tuệ bị Hồ Cửu đá gãy.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 437


Chương 437

Rắc!

Một bên chân cũng bị khuỵu xuống, xem ra hắn nếu không được chữa trị sớm có lẽ sẽ bị phế cả đời.

“Giết!”

Nhưng hắn vẫn đang bị thuốc khống chế, hoàn toàn không đau đớn, một mực lê thân tiến lên, không khác gì một cái xác sống.

“Được!”

Hồ Cửu ra tay nhanh gọn dứt khoát, đạp một phát giữa bụng, kéo lại tay còn lại, chấn vào chân hắn.

Rắc! rắc!

Tứ chi của hắn gãy đoạn.

Nhưng cả người hắn dù nằm dưới đất vẫn muốn bò lên giết Hồ Cửu.

Nhìn cảnh này vô cùng kinh sợ.

“Anh Hồ Cửu…”

Vừa lúc này Hữu Thủ chạy đến.

“Cái gì thế này chứ?”

“Sao cậu lại ở đây?”

Hồ Cửu hơi nhíu mày, cũng muốn biết là sao Hữu Thủ lần nào cũng tìm được anh.

“Còn không phải tôi lo cho ngài sao?”

Nhìn Hồ Cửu không vui khi gặp mình, Hữu Thủ hơi bĩu môi.

“Vào bằng cách nào?”

“Họ cũng không để biển cấm vào.”

Hồ Cửu hơi lắc đầu.

“Tôi muốn hỏi là tại sao cậu lại vào được đây. Tìm tới chỗ này.”

“Cái này…”

Vừa nõi Hữu Thủ vừa lấy ra thiết bị tra tần sóng đặc biệt.

Thì ra Hồ Cửu cũng quên rằng trong điện thoại của mình dù không gọi được vì bị làm nhiễu sóng.

Nhưng có thiết bị nội bộ đặc biệt, Hữu Thủ có thể tìm nhờ vào định vị bới thiết bị này.

“Xem như cậu thông mình.”

Nói xong Hồ Cửu định rời đi.

“Hắn… xử lý thế nào?”

Vừa nói Hữu Thủ vừa chỉ chỉ vào Ngài Tuệ đã bị bẻ gãy tay chân, toàn thân vẫn không ngừng trường tới.

“Hết tác dụng thuốc hắn sẽ tự nhận hậu quả.”

Sau đó nhanh chóng đi về lại đường cũ, muốn về lại căn phòng Bạch Long.

“Thuốc?”

Hữu Thủ nghi vấn quay đầu nhìn tên điên khùng kia, lại thấy hơi rợn người.

Nhìn thế có khác gì yêu quái chứ?

Anh ta nhanh chóng đuổi theo Hồ Cửu.

“Từ Chấn Nam có lẽ cũng sắp tới ao sen.”

“Tốt!”

“Giờ chúng ta cần làm gì?”

Hữu Thủ lúc này đã nghiêm túc hơn

“Gặp Bạch Long! Tôi sẽ gặp hắn ta, các cậu hội họp rồi để vài người âm thầm sơ tán người dân.”

“Để lại vài người, chờ tôi ra lệnh xông vào mật thất.”

“Mật thất?”

Hữu Thủ khó hiểu.

“Trong phòng Bạch Long có mật thất dẫn tới chỗ chứa bom. Nằm dưới ao sen!”

“Để lại vài người, chờ tôi ra lệnh xông vào mật thất.”

“Mật thất?”

Hữu Thủ khó hiểu.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 438


Chương 438

“Trong phòng Bạch Long có mật thất dẫn tới chỗ chứa bom. Nằm dưới ao sen!”

Hồ Cửu cũng không có thời gian giải thích nhiều.

“Vâng!”

Nhận lệnh Hữu Thủ nhanh chóng đi về phía ao sen để đón đội của Từ Chấn Nam.

“Chiến thần! Quay lại rồi?”

Bạch Long ngồi trong phòng, vẫn nhàn nhã thưởng trà, hương sen thoang thoảng làm người ta vô cùng thư giãn.

Hồ Cửu nhếch mép cười.

“Sen thanh khiết, không hợp với ông.”

Bạch Long tay đang cầm ly trà thì dừng lại.

“Tôi không quan tâm ông vì lý do gì mà làm vậy, nhưng hôm nay… có lẽ nên đặt dấu chấm hết.”

Ánh mắt Hồ Cửu lạnh nhạt nhìn ông ta, dù sao anh cũng từng nghĩ nể mặt Lão Bạch vài phần, anh cũng sẽ có thể khuyên nhủ ông ta tự buông tay.

Hoặc tự chủ động từ bỏ, may ra được chút khoan hồng với chuyện ông ta đã làm.

Chỉ là…

Chuyện này đã đi quá xa rồi.

Không thể quay đầu, Bạch Long đi đến bước này, xem như là không còn đường quay đầu, ông ta chính là tự tay cắt đứt con đường của mình.

“Chiến thần! Cậu quá tự tin!”

Bạch Long nhẹ cười, cứ như ông ta phảng phất như không màn gì cả.

“Đúng! Vì tôi là Chiến thần, tôi có cơ sở để tự tin!”

“Còn ông? Lấy gì tự tin? Là vài ký bom đặt dưới hầm này, hay là… vài lọ thuốc sinh học.”

Hồ Cửu chất vất, từng bước ép sát, không cho Bạch Long một con đường thối lui.

“Xem ra cậu biết khá nhiều. Nhưng biết thì sao chứ? Bom vẫn ở đây, mà thuốc thì…”

Nói xong hắn nhếch miệng cười, vô cùng bí ẩn, Hồ Cửu cảm nhận được Bạch Long đã tự tin như vậy thì chắc chắn có lý do để hắn tự tin như thế.

Chỉ là khi nhắc tới thuốc sinh học, có vẻ như hắn có ẩn giấu gì đó…

“Tôi nói rồi, từng thứ một, tôi đều muốn dẹp.”

“Ông có thể tư lợi, ông cũng có thế tìm kiếm quyền lực. Nhưng ảnh hưởng tới Đông Uy, ảnh hưởng tới cục diện chung, chắc chắn ông chỉ có một đường duy nhất.”

Hồ Cửu cứng rắn nói.

Dù là Long chủ, chỉ là muốn bảo đảm cho cuộc sống bình an cho người thân cùng những người từng đồng hành cùng anh mà thôi.

Muốn đảm bảo cho họ một đời an yên sau khi cống hiến hết sức.

Nhưng nếu đã là động tới an nguy đất nước, thì Hồ Cửu chắc chắn sẽ không thể bỏ qua.

Thậm chí là sẽ cho họ nhận lấy sự trừng trị thích đáng.

“Hoặc ông tự mình dẫn tôi đi đến mật thất.”

“Hoặc…”

Hồ Cửu nói đến đây thì Bạch Long đã đứng dậy, kéo đi chiếc chiếu trúc dưới chỗ ngồi.

Tại đó lộ ra một cửa hầm.

“Cậu muốn đi? Tôi dẫn.”

Bạch Long ánh mắt tự tin nhìn Hồ Cửu.

Mà khi này Hồ Cửu hơi nhíu mày cũng đi theo, đồng thời làm một ám hiệu cho mọi người bên ngoài âm thầm theo dõi phía sau.

“Đi thôi!”

Hồ Cửu khí thế không giảm, khoan thai vô cùng.

Không có chút sợ hãi.

Trong lòng anh biết, Bạch Long có thể dễ dàng để anh vào đây thì đã có chuẩn bị, cũng sẽ có hậu chiêu.

Nhưng cũng không sao, Hồ Cửu muốn biết hồ lô của hắn có gì, hắn còn muốn làm tới mức nào.

“Ngài không sợ sao? Chiến thần?”

Bạch Long dò hỏi.

Ông ta cười mỉm, có chút bí hiểm, cũng có chút tán thưởng.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 439


Chương 439

Dù sao thì việc có thể đủ can đảm đi vào nơi không rõ, lại còn biết chắc đối phương đã có chuẩn bị thì đây chính là một kẻ tự tin với bản thân, đủ bản lĩnh.

Hoặc cũng có thể là kẻ cao ngạo tầm thường mà thôi.

“Tôi sợ? Sợ chuyện gì? Sợ ông làm gì tôi hay sợ bản thân không thể làm gì?”

Hồ Cửu cười chế giễu.

“Ông có lòng mời, tôi còn có thể từ chối?”

Nói xong Hồ Cửu cũng chú ý một chút hoàn cảnh xung quanh, muốn bản thân ghi nhớ kỹ.

Mật thất khá tối, lại còn ẩm ướt, có thể nói đi một đoạn, Hồ Cửu có thể thấy được phòng nghiên cứu dưới sâu lòng đất.

Quả thật, ở đây không chỉ có bom mà còn một số vũ khí quân trang khác.

“Xem ra ông cũng khá đây! Có thể đưa được số lượng vũ khí này tới đây, làm khó cho ông rồi.”

Nói xong lời này Hồ Cửu cũng có chút tán thưởng, cũng có chút lo lắng trong lòng.

Xem ra quản lý khâu vận chuyển và rà soát này có chút bất cẩn rồi.

Có thể để một lượng lớn vũ khí tuồn vào mà không biết, thì ngoại trừ quản lý chưa tốt thì chắc chắn nội bộ có tay trong.

Mà kẻ này có lẻ còn rất giỏi, là người có tầm ảnh hưởng không nhỏ.

“Chiến thần khen ngợi, xem như tôi cũng có chút thành tựu.”

“Cũng không phải nói, ông cùng vị Ôn Chủ tịch kia khá thân thiết.”

Hồ Cửu tuy ngoài miệng nói lời khẳng định, trong lòng chỉ là ý tứ thăm dò.

“Dễ đoán vậy sao?”

Bạch Long lúc này hơi nhíu mày.

“Còn khó sao? Ông muốn đưa bom vào Đông Uy, hẳn là nên cần người chống lưng đủ lớn, qua mắt được Tổng chỉ huy và ra đa… trừ khi người có đủ thực quyền điều động được bọn họ làm nhiệm vụ gì đó.”

“Ngoài vị Ôn chủ tịch ngoài mặt cười nói nội tâm khó dò kia… còn ai nữa sao?”

Hồ Cửu lúc này khẳng định hơn.

Anh không phải chỉ nghi ngờ vị kia ngày một ngày hai, mà đã lâu rồi.

Từ khi trận chiến ở các bộ tộc nổ ra, anh đã nghi ngờ rằng có người động tay động chân.

Gây ra xích mích, mà mục đích cuối cùng là kéo sự chú ý của anh đi nơi khác.

Còn có kéo luôn thuộc hạ của anh vào cuộc.

Tuy là chiến thắng vinh danh này nọ, nhưng Hồ Cửu làm sao không để ý được chứ.

“Chẳng qua các người muốn một vị trí thay thế Chiến thần mà thôi, tốn công vậy sao?”

“Qua mất thời gian, lại vô cùng ngu ngốc.”

Hồ Cửu cảm thán, thái độ hơi thất vọng vì mưu đồ này quá mức cẩn thận lại bị lộ tẩy.

“Cậu thì biết gì?”

“Chính vì bọn họ… mà cô của tôi Bạch Nhược…”

“Đừng lấy lý do đó!”

Hồ Cửu lạnh lùng đáp.

Thật ra chuyện này anh cũng tra ra một chín một mười, chỉ là nguyên nhân này lại đủ làm cho Bạch Long có thể gầy dựng đến hôm nay, lừa cả cha mình thì quả thật có chút….

Thái quá!

“Bà ta lựa chọn ẩn cư, lựa chọn rời đi. Chính là vì muốn bảo toàn một nhà Bạch gia.”

“Nếu ông có thể trả thù, tại sao không dùng thực lực cải tổ bọn họ, đá bay những kẻ bén rể ở Ban Chính trị.”

“Ông cũng đang câu kết với họ, lợi dụng họ sau đó đánh đổ họ. Vậy ông khác gì họ?”

Hồ Cửu tàn nhẫn nói.

Đừng lấy lý do này nọ để bào chữa cho hành động của mình, đừng lấp cái tham vọng của mình bằng những hành vi xấu xa tàn nhẫn.

Sau đó lại lấy lý do thương cảm để che đi hành vi xấu xa kia, hợp thức nó.

Vậy có khác gì bọn người ở Ban Chính trị?

Thứ cần là cải tổ, dẹp yên Ban Chính trị, khiến người ở đó chỉ là những người có tài đức nhất.

Vì Đông Uy nhất!

Chứ không phải tạo một thế lực gây nguy hại Đông Uy.
 
Back
Top Bottom