Ngôn Tình Thần Long Ở Rể

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Long Ở Rể
Chương 380


Chương 380

Nếu không làm rõ, cả đời này e là… ông có chết cũng không nhắm mắt.

“Bạch Long vì bảo vệ chúng ta một đường sống… nó lấy thân chắn đòn… sau đó… Cũng không còn sau đó nữa.”

Nghe mọi người nhắc về Bạch Long, trong lòng Lão Bạch có chút chua xót, đau lòng không thôi.

Bạch Long là đứa con mà ông ta tự hào nhất, tuy ông ta hy vọng con mình có thể trở thành Chiến thần tương lai, nhưng Lão Hắc lại không đồng ý.

Lão Hắc cũng yêu thương Bạch Long, sợ sau khi làm Chiến thần sẽ không còn yên ổn, bị cuốn vào vòng vây của bọn người phương Bắc.

Mà bản thân Bạch Long cũng một câu không muốn, vì vậy cũng thôi.

Tận mắt nhìn con trai trước mắt cứ thế mất đi, sao ông ta không đau?

Tận mắt nhìn con trai trước mắt cứ thế mất đi, sao ông ta không đau?

“Nếu tôi nói nó vẫn sống, còn sống rất tốt thì sao?”

“Không thể!”

Bạch Cư phản bác, đó là chuyện không thể xảy ra.

“Lão Hắc, tôi biết ông cũng yêu thương nó, nhưng ông nên hiểu rõ, nó chết, thật sự chết rồi. Đừng đè lên vết thương nữa.”

Lão Hắc nhìn Lão Bạch bằng ánh mắt không nỡ.

Mà Hồ Cửu cũng điều tra rất kỹ, cũng nhiều lần xác nhận quả thực chuyện Bạch Long còn sống có lẽ chỉ có Bạch Thố biết.

Chuyện bọn họ muốn tiến đến mở cánh cửa kia ra cũng chỉ có Bạch Thố rõ nhất.

Bạch Cư, Mỹ Họa cùng Bạch Thương cũng chỉ là bị kéo vào.

Có lẽ Bạch Long hiểu rõ tính cách từng thành viên của Bạch gia, cho nên mới không nói ai biết.

Có lẽ Bạch Long hiểu rõ tính cách từng thành viên của Bạch gia, cho nên mới không nói ai biết.

“Lão Bạch, ông biết gia tộc bí ẩn không?”

“Từng nghe qua, Hoàng Đàn cũng từng nhắc tới. Nhưng chân chính gặp mặt là chưa.”

Bạch Cư rành mạch trả lời.

“Ông cảm thấy gia tộc đó xuất hiện vào lúc nào?”

Hồ Cửu cũng không muốn nói thẳng, muốn để Bạch Cư từ từ tiếp nhận.

Lão Hắc muốn ngăn cản, nhưng Hồ Cửu vỗ vỗ tay ông muốn để ông yên tâm, anh cũng sẽ không làm gì quá đáng.

“Gia tộc đó, rất lạ, dường không chỉ mới tồn tại. Là lúc… chúng ta bị giam cầm.”

Bạch Cư nhíu mày nhớ lại.

“Trùng hợp là… đúng lúc Bạch Long mất. Không phải sao?”

Nói đến đây, Hồ Cửu cùng Lão Hắc đều nhìn Lão Bạch.

“Không… không thể. Không có khả năng.”

“Không… không thể. Không có khả năng.”

Lão Bạch lùi lại vài bước, nhìn ánh mắt của bọn họ cũng hiểu bọn họ nghĩ gì.

“Vậy ông biết Liêm gia?”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 381


Chương 381

“Liêm gia…”

“Không thể! Đó chỉ là một gia tộc nhỏ.”

“Nhưng là nhánh phụ gần Bạch gia. Không phải sao?”

Hồ Cửu nhấn mạnh.

“Họ không hề có thực lực, chỉ là một gia tộc buôn bán kinh doanh hàng hải… không thể…”

Nhưng nói đến đây, Bạch Cư nghĩ gì đó, nhíu mày suy nghĩ.

Cảm thấy Hồ Cửu nói không sai, thực lực gia tộc bí ẩn không gọi là sâu, chỉ là khuếch trương tới mức cao.

Nếu như là Liêm gia lợi dụng hàng hải, bành trướng thế lực, thì khác…

Mà Gia tộc bí ẩn này chưa ai rõ họ, điều tra thế nào cũng chỉ có dính tới Liêm gia, mà Hồ Cửu lại điều tra tận gốc gác.

Chứ kể, thời điểm bọn họ phát triển chính là lúc một nhà Bạch gia bị giam cầm.

Cũng có thể nói, Bạch Long chết thì gia tộc này mới nổi lên…

Nếu Bạch Long đứng sau thì thế lực gia tộc bí ẩn đã được xây dựng trước đó, sau đó mới là một màn Bạch Long giả chết…

“Bạch Cư, đến ông còn thấy lạ, thì ông nghĩ xem, Hồ Cửu điều tra rõ ràng… làm sao lại không rõ hơn mấy lão già ở xó núi này.”

Lão Hắc ngồi xuống, ánh mắt buồn, vẻ mặt thất vọng.

“Nếu nó còn sống… sao lại… Bạch Thố thì sao?”

Chợt nhớ tới cháu gái, Bạch Cư vội hỏi.

“Ai là người dạy bảo Bạch Thố?”

Lão Hắc chợt nhíu mày nghĩ.

“Bạch Long, trước đó vẫn là hai cha con chúng…”

Nói tới đây Bạch Cư triệt để sụp đổ.

“Người giỏi dạy trò giỏi, Bạch Thố một thân năng lực siêu phàm, tôi nghĩ mọi người không nên lo cho cô ấy.”

Hồ Cửu lúc này nhắc tới Bạch Thố càng lạnh nhạt hơn mấy phần.

“Nó lừa chúng tôi? Hai đứa nó…”

Bạch Cư đau lòng… Là vô cùng đau lòng.

“Mục đích là gì?”

Ông không đành lòng, muốn biết rõ.

“Cánh cửa.”

Hồ Cửu ngắn gọn đáp.

Bạch Cư cũng không phản ứng gì, ngồi đó suy nghĩ rất lâu.

Cũng không biết qua bao lâu, ông mới hoàn hồn lại, mà Hồ Cửu cùng Lão Hắc cũng không nỡ gọi ông.

Hồ Cửu ngắn gọn đáp.

Bạch Cư cũng không phản ứng gì, ngồi đó suy nghĩ rất lâu.

Cũng không biết qua bao lâu, ông mới hoàn hồn lại, mà Hồ Cửu cùng Lão Hắc cũng không nỡ gọi ông.

“Cậu đi đi! Làm chuyện cần làm. Bạch gia luôn là nơi thủ hộ cho Chiến thần, không thể chứa chấp kẻ làm bậy. Cánh cửa đó bao năm này, Bạch gia thủ hộ là chờ người truyền thừa theo tổ tiên để lại.”

“Cậu… không cần hỏi gì tôi cả, cũng không cần nể mặt lão già này. Chỉ là… cho tôi biết kết quả là đủ. Sống hay chết, tôi cần xác nhận rõ.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 382


Chương 382

“Xin đừng cho Mỹ Họa cùng Bạch Thường biết.”

Nghe Bạch Cư nói vậy Lão Hắc cũng chỉ biết thở dài.

“Xem như Bạch gia trung thành đi! Tôi cũng không có ý định hỏi ý kiên hay nể mặt ai. Chỉ là nhìn vào sự trung tâm của Bạch gia bao năm mà muốn báo ông biết.”

Dáng vẻ Hồ Cửu cũng khôi phục bộ dạng lãnh đạm.

Nói xong Hồ Cửu định rời đi. Nhưng còn chưa bước kịp chân ra đã thấy Hoàng Đàn cùng Hữu Thủ dẫn nhau tới.

“Chuẩn bị quà xong rồi?”

Hồ Cửu nhìn Hữu Thủ cũng nhíu mày hỏi.

“Đã…đã xong…”

“Xong thế nào?”

Giọng nói lạnh như băng của Hồ Cửu làm cho không khí xung quanh như giảm độ.

“Giao một phần ba bất động sản, cổ phần các công ty lớn thuộc quyền trực tiếp Sunny. Còn có… ừm sau này nếu Hào Danh Đạt có lỗi lầm gì, chắc chắn tay trắng ra đi.”

Hữu Thủ thành thật thuật lại.

Hồ Cửu gật gật đầu có vẻ tạm hài lòng, nhưng nhìn thấy Hoàng Đàn cả người toàn vết thương thì hơi nghi hoặc.

“Cậu… là bị sao?”

Phải biết ở thành phố Gia này, người có thể đánh được Hoàng Đàn có lẽ không có ai.

Chợt nghĩ gì đó, Hồ Cửu nhìn qua Hữu Thủ.

“Hữu Thủ! Tác phẩm của cậu?”

Hồ Cửu nhíu mày, có chút sáng tỏ.

Lần trước có lẽ Lão Lý lại lừa gạt Hữu Thủ gì đó rồi, cho nên Hữu Thủ mới có thể tức tốc tới tẩn Hoàng Đàn một trận thế này.

“Lão Lý, đều do ông ta.”

Nhắc tới Hữu Thủ lại tức giận.

“Đi khỏi đây đã. Về sẽ nói sau.”

Hồ Cửu lắc lắc đầu, sau đó đi mất hút, Hoàng Đàn cùng Hữu Thủ cũng nhanh chóng đuổi theo.

Lúc này cả thành phố Gia đang sôi nổi bàn tán về hôn nhân của Lục Thạc vào ngày hôm sau.

Ai cũng cho rằng Lục Thạc chính là khổ tận cam lai.

Ai cũng cho rằng Lục Thạc chính là khổ tận cam lai.

Lúc trước cưới một thanh niên ưu tú, chưa kịp làm đám cưới, chỉ vừa đăng ký kết hôn thì Hồ Cửu đã bị phá sản, lưu lạc nơi khác.

Nhiều năm như vậy cũng chỉ thủ hộ ở Lục gia, giờ thì tốt rồi, ly hôn với phế vật lại cưới được một tổng tài.

Đây là may mắn nhường nào?

“Hào tổng, anh xem… trên mạng, cả trên các kênh khác, họ đều nói về chúng ta… này…”

Lục Thạc hơi ái ngại, cô thật sự không muốn nổi bật gì cả, chỉ như mọi phụ nữ, muốn an yên một đời mà thôi.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 383


Chương 383

“Kệ họ, ai bảo vợ của anh xinh đẹp như thế.”

Hào Danh Đạt ban đầu cũng thực sự có tình cảm với Lục Thạc, nhưng sau khi Hữu Thủ nói ra điều kiện kia, hắn tự biết phải bám chặt Lục Thạc.

Đời này hắn tuyệt đối không buông tay.

Dù gì Lục Thạc cũng là người phụ nữ xinh đẹp có tiếng, năng lực xem như khá ổn, bây giờ lại là một phú bà.

Dù gì Lục Thạc cũng là người phụ nữ xinh đẹp có tiếng, năng lực xem như khá ổn, bây giờ lại là một phú bà.

Hắn có ngốc mới không ôm chặt lấy lòng.

“Nhưng mà…”

“Em đừng lo, anh không ngại, em có gì phải ngại. Cứ chuẩn bị làm cô dâu xinh đẹp hạnh phúc bên anh là đủ.”

Nghe Hào Danh Đạt nói vậy, Lục Thạc cũng yên lòng mỉm cười hạnh phúc.

Trong đáy mắt Lục Thạc lóe lên một chút áy náy với Hồ Cửu.

Quả thực, trước giờ Hồ Cửu cũng rất tốt với cô.

Nhưng cô chợt giật mình, tại sao giờ phút này còn nhớ tới Hồ Cửu chứ?

Vốn dĩ muốn kể Hào Danh Đạt chuyện Hồ Cửu đến tìm cô. Nhưng bây giờ cô lại không muốn nói.

Xem như không có gì đi!

Bắt đầu cuộc sống mới là tốt nhất.

Lúc này, Hồ Cửu cũng không có quay về căn cứ, cũng không về phương Bắc, anh âm thầm đứng trước khu biệt thự Long Thăng.

“Long chủ…”

“Anh Hồ…”

Hoàng Đàn cùng Hữu Thủ có chút không nỡ, nhưng cũng không biết phải nói gì.

“Sao thế?”

Hồ Cửu nhìn bọn họ, cười hỏi.

“Nhìn tôi có gì không ổn? Chỉ là muốn hoài niệm một chút.”

“Hay là anh đi giành lại đi.”

Hữu Thủ đề nghị.

“Ngốc à! Long chủ mà phải giành? Cứ thế cướp thôi, tranh với chả giành gì chứ?”

Hoàng Đàn huých tay Hữu Thủ.

“Yên lặng đi!”

Nhìn cả hai nói đến đau cả đầu, Hồ Cửu lên tiếng để họ yên tĩnh bớt một chút.

“Hồ Diệu Thái mấy ngày nay không an phận rồi. Có lẽ ông ta đang nôn nóng đưa Hồ gia quay lại đường đua chính trị. Dọn dẹp triệt để bọn người Hồ gia đi!”

“Hồ Lâm bên phía Đông cứ đợi tôi đến xử lý sau!”

Nhìn khu Long Thăng, phía xa là biệt thự Nhật Hạ, lòng Hồ Cửu trùng xuống, nhưng không hề ảnh hưởng tới quyết định của anh.

“Tới lúc dẹp dọn đống rác còn lại rồi.”

Hồ Cửu tựa người vào chiếc xe địa hình cũ kỹ của mình, ánh mắt vẫn nhìn về phía biệt thự đó.

“Dung Vị… thì sao?”

Hữu Thủ chợt hỏi.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 384


Chương 384

Nếu ‘dọn dẹp’ Hồ gia, vậy Dung Vị xem như xong rồi.

“Tới biệt thự Bạch Nguyệt.”

Như nhớ ra gì đó Hồ Cửu muốn về biệt thự Bạch Nguyệt một chuyến, dù sao cha mẹ Dung Vị vẫn ở đó.

Họ cũng xem như người ơn của anh, chuyện họ theo Dung Vị là chuyện bình thường, anh không trách họ.

Dung Vị mưu cầu một cuộc sống tốt hơn cũng không sai, chỉ là anh ta mù quáng tới mức sai đường mà thôi.

“Vâng.”

Biệt thự Bạch Nguyệt, nhìn qua vẫn có người ở đây.

Hồ Cửu biết, tuy chọn lựa ủng hộ Dung Vị, nhưng Dung Thất cùng Tuyết Ngụy vẫn ở lại đây, không hề đi theo Dung Vi tới phương Bắc.

Bọn họ ban đầu còn cầu tới đó đạt công danh cuối đời, nhưng sau đó cũng nhận ra, sự an yên có lẽ là thứ họ mong muốn nhất, vẫn để người trẻ tranh đấu thì hơn.

Hồ Cửu thở dài bấm chuông.

Hồ Cửu thở dài bấm chuông.

“Là… Hồ Cửu… con… vào đi.”

Tuyết Ngụy hơi bất ngờ, lại có chút khó xử.

Vừa vào phòng khách, Hồ Cửu cũng thấy Dung Vị ở đây.

“Cậu…”

“Ừm..”

Tuy không nói câu nào nhưng cả hai chỉ nhìn nhau, đủ hiểu đối phương rồi.

Suy cho cùng anh em bao năm, nói một câu cắt đứt là cắt đứt, nhưng hiểu nhau là chuyện không thể chối cãi.

“Vì Lục Thạc.”

Dung Vị hỏi.

Hồ Cửu không trả lời chỉ gật đầu, xem như Dung Vị nói đúng.

“Hôm nay dẹp xuống những chuyện cũ, ngồi với tôi được chứ?”

“Hôm nay dẹp xuống những chuyện cũ, ngồi với tôi được chứ?”

Dung Vị vỗ vỗ chỗ bên cạnh.

Ánh mắt mong chờ nhìn Hồ Cửu.

“Được!”

“Uống chút nhé.”

Vừa nói Dung Vị vừa đưa ánh mắt nhìn Tuyết Ngụy và Dung Thất, cả hai đều hiểu.

Lần này Hồ Cửu ở đây ngoài chuyện Lục Thạc cưới còn là gì chứ?

“Cậu có dự định gì tiếp theo?”

Dung Vị thoải mái hỏi, nhiều năm rồi, cũng không thoải mái được như bây giờ.

“Đi phía Đông.”

Mà Hồ Cửu cũng không nhiều lời.

“Buông bỏ Lục Thạc sao? Cậu… hy sinh vì cô ấy quá nhiều…”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 385


Chương 385

“Thì sao? Cô ấy hạnh phúc là đủ. Chuyện khác không quan trọng nữa.”

Tuy Hồ Cửu nói ra câu này cũng không biểu cảm gì nhiều, nhưng Dung Vị hiểu rõ, trong lòng Hồ Cửu lúc này có thể là rất buồn.

Chỉ là… không thể biểu lộ ra.

Còn gì khổ sở hơn chuyện đó chứ.

Tuyết Ngụy nhanh chóng lấy ra chai rượu ngon, ít đồ ăn nóng.

Cả Dung Thất cùng Tuyết Ngụy cùng đi ra ngoài lấy lý do hóng gió.

“Bà nói xem… hai đứa nó…”

“Chúng nó không là gì đi nữa… chúng ta với Hồ Cửu vẫn là cha mẹ nuôi. Thằng bé thiệt thòi rồi…”

Nói xong cả hai cùng lái xe đi tới vùng ngoại ô, ở đó có một căn nhà nhỏ cùng mảnh vườn cây.

“Chúng nó không là gì đi nữa… chúng ta với Hồ Cửu vẫn là cha mẹ nuôi. Thằng bé thiệt thòi rồi…”

Nói xong cả hai cùng lái xe đi tới vùng ngoại ô, ở đó có một căn nhà nhỏ cùng mảnh vườn cây.

Sau khi Dung Vị theo Hồ gia cũng đã mua cho họ, anh ta cũng muốn phòng vạn nhất, còn có chỗ cho cha mẹ cùng mình dung thân.

Mà hôm nay xem như để hai người trẻ tận hứng đi.

Hồ Cửu lúc này cũng uống vài ly, cảm giác rượu nồng cay đến buốt cả tim gan, chưa bao giờ có cảm giác buốt như vậy.

Anh cũng không rõ do rượu hay do bản thân.

“Không muốn nói gì với cô ấy sao?”

“Đã nói rồi, nhưng… cô ấy không muốn thấy tôi.”

Nói xong Hồ Cửu lại uống thêm một ly.

“Vậy cũng tốt.”

Dung Vị uống một ly theo Hồ Cửu rồi đáp.

Cả hai cứ người một ly, ta một lý cứ thế đến khuya, mà Hữu Thủ cùng Hoàng Đàn chỉ có thể nhìn từ xa, không thể cản.

Cản thế nào được chứ?

Còn không cho Hồ Cửu được buồn?

Họ chỉ biết thở dài.

“Thôi, tôi phải về.”

Hồ Cửu đứng lên, tuy là uống khá nhiều rượu nhưng ngoại trừ bụng có chút cồn cào ra thì hoàn toàn không có biểu hiện của việc thấm rượu.

“Tửu lượng của cậu tốt hơn rồi.”

Dung Vị nhìn ly rượu trước mặt cười cười rồi nói.

Nhìn Dung Vị, trong lòng Hồ Cửu có lẽ có gì đó hơi chạnh lòng.

“Rời Hồ gia đi! Cậu muốn một mình quản lý công ty riêng? Tôi cho cậu!”

Nói xong Hồ Cửu rời đi.

Mà Dung Vị lúc này nhìn theo bóng lưng Hồ Cửu chỉ biết cười xót xa.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 386


Chương 386

Thật ra, khi ở phương Bắc, trải qua nhiều chuyện anh ta cũng dần hiểu ra, có lẽ thân phận Hồ Cửu là cao không với tới.

Vì khi tiếp cận với những người cấp cao, chưa có ai biết Hồ Cửu là ai, mà Hữu Thủ lại luôn đi theo Hồ Cửu.

Trước giờ, Hồ Cửu cũng từng nói qua, đủ năng lực cho bản thân an yên một đời.

“Cậu thật ngốc.”

Dung Vị tự nói với bản thân, uống hết ly rượu màu hổ phách kia.

Anh ta đứng dậy lái xe đến thẳng nhà Lục Thạc.

Có lẽ mượn hơi men, cho nên anh ta càng trở nên bạo dạn hơn.

Trên đường đến nhà Lục Thạc, Dung Vị nhớ rõ Hồ Cửu có nói qua, sẽ để cho Hào Danh Đạt không thể bỏ rơi Lục Thạc, càng muốn Lục Thạc một đời bình an.

Từ miệng Hữu Thủ, anh ta nghe được Hồ Cửu khả năng trao cho Lục Thạc một phần ba bất động sản thành phố, còn có cổ phần và nhiều thứ khác… anh ta không nhớ hết.

Nhưng người có năng lực như vậy, thân phận không tầm thường, xem như đây là giúp Hồ Cửu đi.

“Xem như lần này, tôi giúp cậu.”

Khi vừa đến ngã tư, xe của Dung Vị đang đi về hướng biệt thự Nhật Hạ.

Một ánh sáng từ bên hông xe Dung Vị lóe lên, chói lóa.

Rầm.

Ầm.

Chiếc xe của Dung Vi lật xoay vài vòng rồi lật ngửa.

Đầu anh ta máu tuôn không ngừng, cả người như mất ý thức, còn sót chút sức lực cuối cùng.

Anh ta ấn điện thoại, gọi cho Lục Thạc.

Tưng tiếng tít tít dài vô tận.

“Ai đó?”

Cuối cùng đầu dây bên kia cũng đã nghe máy.

“Lục… Thạc… là tôi.”

Dung Vị nén đau, muốn nói rõ với Lục Thạc.

Nhưng có lẽ vì xung quanh quá ồn ào, Lục Thạc lại không nghe rõ lắm.

“Xin lỗi, ai đó?”

“Tôi… Dung Vị…”

Giọng của Dung Vị nhỏ dần, tay anh ta run run.

Mà tài xế xe tải thấy bản thân gây tai nạn vô cùng hoảng loạn, gọi cho cấp cứu, các xe xung quanh đều dừng lại, muốn hỗ trợ kéo Dung Vị ra ngoài.

Nhưng vì va chạm quá mạnh, phần trước xe bị biến dạng, hai chân Dung Vị kẹt cứng trong xe.

Máu cứ thế tuôn không ngừng, Dung Vị thấy đầu choáng váng, mọi thứ vô cùng mơ hồ.

“Dung Vị? Anh gọi tôi có chuyện gì?”

Lục Thạc khá bất ngờ khi người gọi là Dung Vị.

“Nghe… tôi… nghe tôi…”

“Tôi không còn… nhiều thời gian. Làm ơn nghe tôi. Đừng… cưới Hào tổng…”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 387


Chương 387

“Hồ Cửu… Hồ Cửu… mới là… người tốt.”

Dung Vị gắng gượng được tới đó thì đã mất ý thức, xung quanh hô hào kéo Dung Vị ra khỏi xe.

“Nhanh, kéo người bị nạn ra khỏi xe… nhanh lên.”

“Còn không mau gọi cứu hộ, chân anh ta kẹt cứng rồi.”

“Cầm máu đi.”

Lục Thạc nghe tiếng vọng lại trong điện thoại, cô thấy có điều không ổn.

“Dung Vị.,..”

“Anh còn đó không…”

Nghe thoáng qua tiếng vọng lại kia, Lục Thạc mơ hồ cảm nhận Dung Vị có chuyện.

Cô hơi hoảng loạn.

Chợt!

Hồ Cửu hiện lên trong đầu cô.

Cô nhanh chóng bấm máy gọi cho anh.

Nhưng chuông điện thoại kéo dài, không một ai nghe máy cả, một cuộc, hai cuộc, cô không biết bản thân gọi bao nhiêu cuộc.

Cuối cùng cũng có người bắt máy.

“Hồ Cửu, anh đang ở đâu.”

“Cô Lục, anh Hồ đã đi nghỉ.”

Là giọng của Hữu Thủ.

Quả thực Hồ Cửu về tới căn cứ đã lên giường nằm, tuy không biết anh có ngủ hay không, nhưng thực sự anh chỉ nằm đó, dù bao cuộc điện thoại cũng không nghe máy.

Hữu Thủ khi nhìn thấy trên màn hình hiển thị tên Lục Thạc thì đánh bạo nghe máy, biết đâu cô ấy đổi ý thì sao.

“Gọi Hồ Cửu, nhanh, Dung Vị dường như có chuyện gì rồi.”

Gọng nói gấp gáp của Lục Thạc làm cho Hữu Thủ căng thẳng.

“Sao có thể? Tôi vừa gặp anh ta.”

Hữu Thủ hoài nghi.

Từ sau chuyện của Bạch Thố, Hữu Thủ sinh ra cảm giác hoài nghi tất cả mọi người.

“Lục Thạc gọi?”

Hồ Cửu nhìn Hữu Thủ đang cầm điện thoại của mình thì nhíu mày.

Anh ta gật gật, ánh mắt có chúng căng thẳng.

Thấy có điều gì đó không ổn, Hồ Cửu nhanh chóng nghe máy.

“Lục Thạc! Em bị sao à?”

Giọng của Hồ Cửu vô cùng lo lắng.

“Không phải tôi. Là… là Dung Vị.”

“Anh ta gọi cho tôi… nhưng không nói gì rõ ràng. Sau đó, trong điện thoại là tiếng người hô hoán.”

“Dung Vị nói gì với em?”

Hồ Cửu nghe thấy Dung Vị gặp chuyện thì cả người chợt căng thẳng.

“Tôi không nghe rõ…. Anh thử tìm anh ấy xem… Tôi sợ là… có tai nạn ở đâu đó.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 388


Chương 388

Ngay lúc đó, Hồ Cửu nhìn Hữu Thủ cùng Hoàng Đàn.

“Nhanh! Tra ra, xe của Dung Vị, xem tai nạn ở những đoạn nào, có xe Dung Vị hay người tên Dung Vị không?”

Hồ Cửu còn chưa tắt máy đã ra lệnh cho Hữu Thủ cùng Hoàng Đàn.

Nghe giọng uy nghiêm của Hồ Cửu, Lục Thạc có chút sững người, cô chưa từng nghe thấy sự uy nghiêm này.

Có lẽ lâu lắm rồi, cô không còn thấy được phong độ của Hồ Cửu, cô cũng quên luôn phải nói gì.

‘Lục Thạc, em còn đó không?”

Hồ Cửu chợt nhớ tới Lục Thạc vẫn đang nghe máy.

“Có…tôi có… Nếu có thông tin báo tôi, dường như anh ấy cần tôi làm gì đó thì phải. Tôi… cũng muốn biết, có được không?”

Lục Thạc hơi ngập ngừng.

“Được!”

Sau khi tắt điện thoại, nhịp tim của Lục Thạc hơi loạn, không rõ là vì Hồ Cửu hay vì Dung Vị gặp chuyện.

Nhưng rất nhanh Hồ Cửu cũng có kết quả báo cho Lục Thạc, Dung Vị chính là bị tai nạn trên đường gần biệt thự Nhật Hạ.

Sau khi tắt điện thoại, nhịp tim của Lục Thạc hơi loạn, không rõ là vì Hồ Cửu hay vì Dung Vị gặp chuyện.

Nhưng rất nhanh Hồ Cửu cũng có kết quả báo cho Lục Thạc, Dung Vị chính là bị tai nạn trên đường gần biệt thự Nhật Hạ.

Có lẽ Dung Vị tới nhà Lục Thạc.

Hồ Cửu biết được cũng vô thức nhíu mày, nhanh chóng đến bệnh viện, Lục Thạc nhận tin cũng nhanh chóng tới bệnh viện.

Cả hai đều giáp mặt ở bệnh viện, tuy nhìn nhau một chút, nhưng bọn họ hiện tại có nỗi lo chung, không còn thấy ái ngại nữa.

“Bác sĩ, bệnh nhân Dung Vị… đang ở đâu?”

Hữu Thủ nhanh chóng hỏi.

“Phòng cấp cứu.”

Cả đám người chạy đến phòng cấp cứu, nhưng đèn phòng còn sáng, báo hiệu chưa cấp cứu xong.

Bọn họ chỉ có thể lo lắng đợi ở ngoài.

Nhìn đèn của phòng cấp cứu vẫn sáng, Hồ Cửu có dự cảm không lành. Mà hiện tại vẫn chưa ai liên hệ với cha mẹ Dung Vị cả.

Hồ Cửu trong tình huống này không biết mở lời thế nào với cha mẹ Dung Vị.

“Cậu đi đón cha mẹ Dung Vị tới đây. Tốt nhất đảm bảo an toàn cho họ.”

“Vâng”

Hữu Thủ nghe xong thì nhanh chóng rời đi.

Ánh mắt Hoàng Đàn hơi nhíu lại.

“Tài xế gây tai nạn đâu?”

Rất nhanh mọi người cũng nhìn ra vấn đề, người gây tại nạn lại không thấy đâu.

“Điều tra đi!”

Hồ Cửu lạnh lùng nói.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 389


Chương 389

Hoàng Đàn gật đầu rồi rời đi,

Mà lúc này Lục Thạc cũng nhìn ra được, Hồ Cửu dáng vẻ này vô cùng phong độ, cô lại nhìn thấy người thanh niên năm đó.

“Hồ Cửu… Anh có biết Dung Vị gọi tôi vì chuyện gì không?”

Anh nhìn Lục Thạc, lại nhìn phòng cấp cứu, trong lòng cũng phỏng đoán một hai có lẽ Dung Vị tìm đến Lục Thạc là vì mình.

Thay vì nói ra Hồ Cửu lắc đầu, tỏ vẻ mình cũng không biết.

Rất nhanh, một bác sĩ đi ra.

Hồ Cửu lại gần hỏi.

“Bác sĩ, bạn tôi thế nào rồi?”

Gương mặt lạnh nhạt nhưng ngữ khí vô cùng lo lắng.

“Vết thương nghiêm trọng, e rằng…”

Vị bác sĩ hơi ngập ngừng.

“Bác sĩ cứ nói.”

Ánh mắt Hồ Cửu trở nên lạnh lẽo.

“Tôi không nói trước điều gì. Nhưng tình trạng của anh ta, nếu có thể qua khỏi cũng sẽ mất đôi chân.”

Nói xong bác sĩ nhanh chóng đi ra phòng vật tư cùng y tá.

Mà Hồ Cửu vô cùng thất thần, mất đi đôi chân là điều kinh khủng thế nào chứ?

Với tính cách của Dung Vị, mất đi đôi chân kia còn hơn mất mạng.

Lục Thạc nghe xong thì ôm miệng không thốt nên lời, ánh mắt rưng rưng, cô chưa từng nghĩ mọi chuyện lại tệ thế này.

“Em không sao chứ?”

Khi Lục Thạc muốn quỵ xuống, Hồ Cửu nhanh tay đỡ cô dậy.

Hơi ấm nam tính trên người anh phả vào cơ thể Lục Thạc, cô cảm nhận được sự ấm áp lâu nay chưa có.

Sự ấm áp này cũng chưa từng tồn tại trên người Hào tổng.

“Không… không sao.”

Lục Thạc định thần, thoát khỏi tay Hồ Cửu.

Cảm giác trong cô có chút mất mát khó tả.

“Long… à anh Hồ Cửu.”

Hoàng Đàn theo quán tính gọi Hồ Cửu.

“Tra thế nào?”

“Tài xế gây tai nạn là tài xế xe tải, xem ra đây đúng là tai nạn thông thường.”

Hoàng Đàn nghiêm chỉnh báo lại.

“Trước mắt là vậy.”

Sau đó cũng nhấn mạnh.

Dù sao thì chuyện này cũng khó nói, nhất thời than gian không nhiều, hắn ta cũng không tra ngay được.

Vẫn là chờ đợi ổn một chút sẽ tra kỹ hơn.

Mà lúc này Hữu Thủ cũng đưa cha mẹ Dung Vị tới.

“Dung Vị… nó sao rồi.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 390


Chương 390

Tuyết Ngụy ánh mắt đỏ hoe, nhìn cũng đủ biết khóc biết bao nhiêu.

Dung Thất trầm tính cũng lóe lên tia lo lắng.

“Bác sĩ nói… sợ là sẽ… không đi được nữa.”

Hồ Cửu khó khăn mới nói ra được.

Dù sao đó là sự thật mà mọi người cần đối diện.

“Sao lại… sao lại… mới phút trước còn bình thường mà… sao có thể chứ.”

Tuyết Ngụy không thể tin được, con trai đang yên đang lành lại có chuyện.

Bà ngất ngay tại chỗ.

Hồ Cửu nhanh chóng gọi bác sĩ đưa Tuyết Ngụy vào phòng chăm sóc đặc biệt.

“Cha nuôi…”

Nhìn hai người lớn này, anh cảm thấy áy náy, suy cho cùng, dù đúng hay sai đi nữa, Dung Vị đi lần này là vì anh, cũng xem như vì anh mới ra cớ sự này.

Dung Thất nhìn Hồ Cửu, cũng không biết nói gì hơn, người đàn ông này nén bao nhiêu lo lắng đau khổ rồi.

“Không sao. Đã là ý trời, không tránh được.”

Nhìn vẻ áy náy của Hồ Cửu, ông cũng không đành lòng.

“Có lẽ cậu ta đi ra ngoài đang lúc có men rượu là do con… có thể cậu ấy vì con…”

Dung Thất nghe Hồ Cửu nói vậy thì lắc đầu.

“Nó tự chọn, không ai ép. Đừng tự trách.”

Tuy chỉ là câu nói đơn giản, nhưng để có thể nghĩ được vậy, nói được vậy cần biết bao nhiêu can đảm chứ?

“Cha nuôi…”

Dung Thất gật đầu, vỗ vỗ vai Hồ Cửu.

Sau đó ông quay về bên Tuyết Ngụy, trước khi đi ông không quên bỏ lại cho Hồ Cửu một câu.

“Tuy ta không biết nó đi đâu, làm gì. Nhưng mà… ta không muốn nó trả giá vô ích.”

Nói xong ông đi thẳng.

Nước mắt trên gương mặt già nua của ông chảy xuống, bao nhiêu bất hạnh ập tới, cả đời này ông lão này đã chịu đủ rồi.

Hồ Cửu nhìn dáng vẻ Dung Thất, lại nhìn ánh đèn phòng cấp cứu, bác sĩ y tá ra vào liên tục.

Anh như chìm vào một thế giới riêng của bản thân, mọi thứ như đứng lại.

“Hồ Cửu… anh không sao chứ?”

Lục Thạc nhìn anh, có chút lo lắng.

Nghe giọng nói của Lục Thạc, Hồ Cửu hoàn hồn.

Nhìn cô…

Anh nhìn cô chăm chăm, ánh mắt xoáy sâu.

“Lục Thạc… Hôm nay Dung Vị chính là vì anh, có lẽ anh ấy muốn tìm em.”

“Có… có chuyện gì sao?”

Lục Thạc nhìn ánh mắt của Hồ Cửu, lại thấy có chút khó nói.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 391


Chương 391

Ánh mắt đó quá nóng bỏng.

“Có!”

“Em có thể đừng… làm đám cưới nữa được không?”

Hồ Cửu quả quyết nói.

“Anh điên à! Mai là ngày cưới của tôi rồi, nói không cưới là không cưới sao?”

“Anh biết! Nhưng Dung Vị chính là muốn điều này, mà không chỉ anh ta, anh cũng muốn nói điều này. Xin em đừng đám cưới với người khác.”

“Anh điên à! Mai là ngày cưới của tôi rồi, nói không cưới là không cưới sao?”

“Anh biết! Nhưng Dung Vị chính là muốn điều này, mà không chỉ anh ta, anh cũng muốn nói điều này. Xin em đừng đám cưới với người khác.”

Hồ Cửu dùng ánh mắt cầu khẩn, một Chiến thần một đời vang danh, cả khi là thanh niên cao ngạo, anh cũng chưa từng cầu xin.

Nhưng lần này, ánh mắt anh chính là sự thành khẩn hơn hết.

“Tôi…”

“Anh biết, anh đi nhiều năm, em chán nản, em ghét bỏ anh.”

“Anh biết, chờ đợi người ta, nhưng họ không đem cho em sự tin cậy, không làm em yên tâm, không là bờ vai cho em, đó là lỗi của anh.”

“Nhưng thực sự, hiện tại anh có năng lực đảm bảo cho em một đời yên bình.”

“Có thể quay lại với anh có được không?”

Hồ Cửu nói một hơi, nói hết nỗi lòng của mình, anh sợ nếu chậm trễ mọi chuyện sẽ không kịp.

Hồ Cửu nói một hơi, nói hết nỗi lòng của mình, anh sợ nếu chậm trễ mọi chuyện sẽ không kịp.

“Tôi…”

Lục Thạc vô cùng khó xử.

Hồ Cửu thật tâm là muốn cùng Lục Thạc trải qua một đời bình yên, cho đến hiện tại điều anh mong muốn vẫn chỉ là bên cạnh người con gái năm ấy.

“Tôi hiểu… Nhưng có những chuyện không thể quay đầu.”

Lục Thạc vô cùng khó chịu, bản thân cô cũng không biết nên làm thế nào.

“Lục Thạc, em không sao chứ? Sao lại vào viện?”

Nhưng Hồ Cửu còn chưa nói hết thì Hào Danh Đạt đã chạy đến, hắn nhìn thấy Hồ Cửu, lại bày ra ba phần cung kính cùng tôn trọng với anh.

“Anh Hồ, đã lâu không gặp…”

Nhìn thái độ cung kính của Hào Danh Đạt, Lục Thạc có chút hoang mang.

“Hào tổng, sao anh…”

“Không có gì, chỗ quen biết cũ, hỏi nhau vài câu.”

“Nhưng sao em lại ở viện? Có chuyện gì sao?”

Hào Danh Đạt trên gương mặt vô cùng lo lắng, cảm thấy Lục Thạc không sao là tốt nhất rồi.

“Không… Dung Vị, anh ấy bị tai nạn thôi.”

“Dung Vị?”

“Chuyện này nói sau, sao anh biết mà tới?”

Lục Thạc chuyển chủ đề cũng không muốn tiếp tục nói chuyện này, nhìn Hồ Cửu như vậy cô cũng thấy khó chịu trong lòng.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 392


Chương 392

“Cha vợ nói với anh, em tới bệnh viện, anh còn tưởng em có chuyện gì.”

Hào Danh Đạt cười nói, ánh mắt là sủng nịnh.

Lúc này, Hồ Cửu nhìn cả hai, cảm giác cũng không còn gì để nói.

“Hữu Thủ có lẽ cũng nói với anh rồi… Nhớ rõ những gì anh ta nói.”

“Hữu Thủ có lẽ cũng nói với anh rồi… Nhớ rõ những gì anh ta nói.”

Nói xong Hồ Cửu rời đi đến phòng bác sĩ, muốn hỏi tình hình cụ thể của Dung Vị.

Có lẽ Dung Vị đi lần này là vô ích rồi, dù có ra sao đi nữa, Lục Thạc với anh cũng không thể quay lại như trước.

“Bác sĩ, tình hình Dung Vị, anh có thể nói rõ hơn được không.”

Hồ Cửu nhíu mày, ánh mắt lo lắng hỏi vị bác sĩ đang ghi chép liệu độ điều trị kia.

Vị bác sĩ nhìn Hồ Cửu, cảm thấy vô cùng quen mặt nhưng lại không nhớ từng gặp ở đâu.

“Thật ra, hai chân bệnh nhân kẹt cứng, máu không thể xuống chân, e rằng không thể… đi lại được nữa.”

Nói một chuyện xấu với bệnh nhân hay người nhà bệnh nhân là điều mà bác sĩ không mong muốn nhất.

“Có cơ hội nào không? Dù là thấp nhất.”

Hồ Cửu vẫn không từ bỏ.

Tuy nói Dung Vị quả thực làm những chuyện có lỗi với anh, nhưng nhìn người anh em chí cốt từ nhỏ tới lớn phải ngồi xe lăn cả đời là điều anh không nỡ nhất.

Thậm chí, có thể nói, Dung Vị tranh đấu ganh tỵ gì đó cũng là có lý, một người đàn ông có ai không một lần tranh đấu vì bản thân, vì sự nghiệp vì gia đình chứ?

Hồ Cửu chẳng phải cũng tranh đấu như thế sao?

“Chàng trai, tôi nghĩ anh nên thử tìm các vị bác sĩ khác xem sao. Dù sao đây là thành phố nhỏ, chúng tôi chỉ có thể đến vậy.”

“Nếu có thể… cậu có thể tìm chuyên gia điều trị chấn thương, có thể xem họ chẩn đoán.”

“Chỉ là e rằng không kịp… từ lúc bị thương tới lúc chẩn đoán lần hai cách nhau không qua bốn tiếng…”

Vị bác sĩ lại thở dài, cảm thấy chuyện này không có cơ hội.

Mà Hồ Cửu nghe vậy thì chợt nghĩ tới gì đó, anh nhanh chóng đi ra khỏi phòng bác sĩ.

Gọi tìm Túc Trì cùng Hữu Thủ.

“Các câu nhanh chóng đưa vị giáo sư ở phương Đông đến đây, ông ấy có thể giúp Dung Vị.”

“Ý của anh là đại sư Lâm Dực.”

“Đúng! Tôi không biết dùng cách gì, các cậu chỉ có ba tiếng.”

“Vâng.”

Túc Trì cùng Hữu Thủ nhận lệnh nhanh chóng làm việc.

Dù sao thì Dung Vị cũng không xấu tính quá mức, bọn họ cũng không có ghét anh ta.

“Dung Vị, cậu tốt nhất không nên có chuyện.”

Hồ Cửu nhìn phòng cấp cứu, thầm tự nói.

Lục Thạc lúc này đến gần Hồ Cửu.

“Có lẽ Dung Vị… sẽ có thể vượt qua. Anh đừng quá đau lòng.”

Cô là muốn an ủi anh, dù sao cô biết rõ cả hai thân thiết với nhau như thế nào.

“Cảm ơn em…”

Hồ Cửu chợt thốt ra.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 393


Chương 393

Sau đó nhìn Hào Danh Đạt đứng sau Lục Thạc, những câu muốn nói đều nuốt lại.

Anh lạnh lùng bỏ ra phòng hồi sức bên cạnh, nhìn thấy Tuyết Ngụy đã tỉnh, nhưng ánh mắt bà đỏ hoe.

Dung Thất tuy là bình tĩnh nhưng nhìn như già đi vài chục tuổi.

“Cha mẹ nuôi, đừng như vậy, Dung Vị sẽ không có chuyện.”

Bây giờ Hồ Cửu chỉ có thể nói như vậy, anh vốn dĩ không phải là người khô khan, nhưng anh biết rõ, lời nói của mình hiện tại dù là gì cũng vô nghĩa.

Chỉ khi nào Dung Vị được đảm bảo bình an, thì lúc đó mới tính.

“Hồ Cửu, con nói xem, chúng tạo nghiệp gì thế này?”

Tuyết Ngụy nhìn Hồ Cửu, lại nhìn về phía cửa, đau lòng khóc ngất.

“Cũng chỉ hi vọng vậy.”

“Cũng chỉ hi vọng vậy.”

Dung Thất nhìn Hồ Cửu gật gật đầu.

Trước giờ ông là người chống đỡ mọi thứ, cho nên hiện tại ông càng không thể gục ngã.

Nhìn người đàn ông già nua kia, Hồ Cửu cảm giác ông có thể chống đỡ được cả thế giới.

Có đôi lúc một Chiến thần, một Long chủ cũng cảm thấy vô cùng bất lực.

“Cha mẹ nuôi ở đây đi, con đi xem tình hình, có gì sẽ báo ngay.”

Dung Thất nghe Hồ Cửu nói vậy thì gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Vừa ra khỏi phòng, anh nhanh chóng gọi Hữu Thủ, muốn xác nhận đại sư Lâm Dực có thể có mặt đúng giờ.

“Long chủ, người yên tâm, chúng ta sẽ đưa đại sư đến đúng giờ.”

Đầu dây bên kia vô cùng gấp gáp.

Chợt!

Hồ Cửu nhớ ra, trong kho tàng các thuật pháp nâng cao, có một thuật gọi là bảo toàn thuật.

Thuật này có thể mở ra một không gian cho người thi triển, làm cho thời gian trên cơ thể người này đứng lại.

Nếu có thể thi triển thuật này, vậy thì Dung Vị có khả năng chờ được đại sư tới rồi.

Chỉ là… Hồ Cửu chưa từng thử qua, cũng chưa từng chú tâm với thuật này.

“Phải thử.”

Anh nghĩ vậy nhanh chóng tới phòng cấp cứu, chờ y tá đi ra ngoài thì giữ cửa đi vào.

Mà cảnh này đều được Lục Thạc nhìn thấy.

“Anh ấy… vào đó làm gì?”

Lục Thạc lại nghĩ rằng có lẽ quá lo cho Dung Vị mà Hồ Cửu nôn nóng sao?

Lục Thạc lại nghĩ rằng có lẽ quá lo cho Dung Vị mà Hồ Cửu nôn nóng sao?

Cô cũng tìm cách đi theo, dù sao cô cũng không muốn Hồ Cửu làm chuyện ngốc nghếch.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 394


Chương 394

Hồ Cửu quả thật nhìn thấy cả người Dung Vị toàn máu, nhất là ở hai chân, vì mắc kẹt quá lâu nên phần chân dưới tím tái.

“Cậu…”

Nghĩ tới Dung Vị là vì mình mới chạy tới tìm Lục Thạc, lòng Hồ Cửu lại vô cùng không nỡ.

Hồ Cửu đi đến, mặc kệ mọi người tròn mắt nhìn anh.

“Này anh kia, đây là nơi cấp cứu, này…”

“Không được lại gần.”

Các ý tá nhanh chóng ngăn cản.

“Tôi chỉ cần một phút thôi.”

Ánh mắt Hồ Cửu lạnh băng, làm cho các y tá lùi lại một chút.

“Triển thuật.”

Mặc kệ ánh mắt của bọn họ, anh giờ đã không còn nghĩ nhiều như vậy, biết thì biết, xem anh là kẻ quái dị cũng được, nhưng anh phải cứu được Dung Vị.

Hàng loạt động tác thủ ấn, một ánh sáng mờ nhạt bao trùm lấy Dung Vị.

“Xong rồi. Không làm phiền các vị.”

Các y tá ngơ ngác không rõ chuyện gì, họ có nhìn nhầm không, cả người bệnh nhân như phát sáng.

Hồ Cửu nói xong thì quay người đi ra, lúc chuẩn bị ra khỏi cửa đã thấy Lục Thạc đứng đó.

Cô ở đó, nhìn thấy tất cả.

“Anh…”

“Ra ngoài thôi.”

Hồ Cửu nắm tay cô, cùng ra khỏi phòng phẫu thuật.

Vừa lúc này Hào Danh Đạt nhìn thấy, Lục Thạc chột dạ gạt tay Hồ Cửu ra.

“Hào tổng, em…”

Nhưng trái với suy nghĩ của Lục Thạc, Hào Danh Đạt không quan tâm lắm, dù sao Hồ Cửu thích Lục Thạc là chuyện ai cũng biết.

Nhưng trái với suy nghĩ của Lục Thạc, Hào Danh Đạt không quan tâm lắm, dù sao Hồ Cửu thích Lục Thạc là chuyện ai cũng biết.

Chỉ là tâm Lục Thạc ở trên người anh ta là đủ, chuyện khác có quan trọng gì đâu, chưa kể lợi ích kia so với một cái nắm tay đã là gì.

“Không sao! Em muốn về chứ? Anh đưa em về, dù sao ngày mai cũng là ngày quan trọng của chúng ta.”

Hào Danh Đạt nhắc tới hôn lễ ngày mai lại sáng mắt lên, cứ như anh ta mới mò được kho báu vậy.

Cảm giác này có chút không đúng, Hồ Cửu cũng là đàn ông, ánh mắt kia của Hào Danh Đạt không hề thuần khiết chỉ có yêu thương.

“Em… em muốn ở lại một chút.”

Lục Thạc hơi khó xử, nhưng Dung Vị là vì tìm cô mà bị nạn, cô không thể cứ thế mà về như không có gì được.

“Được rồi. Vậy anh về chuẩn bị, đừng về tối quá. Anh sẽ để tài xe tới chờ em, vậy anh mới yên tâm.”

Nói xong thì Hào Danh Đạt rời đi.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 395


Chương 395

Quả thực hôn lễ cũng cần chuẩn bị nhiều thứ, mà anh ta cũng rõ Lục Thạc luôn không thích Hồ Cửu, cho nên anh ta không ngại chuyện này.

Dù sao qua đêm nay ngày mai Lục Thạc cũng là vợ anh ta, cũng không vội.

“Em không muốn hỏi gì sao?”

Nhìn thấy bóng lưng Hào Danh Đạt dứt khoát rời đi, Hồ Cửu hơi nhíu mày có chút lo lắng.

Đây là người yêu nhau cho nhau không gian riêng? hay nói cách khác là anh ta không ghen?

Không giống!

“Anh sẽ nói thật sao?”

Lục Thạc hơi suy nghĩ.

“Anh từng nói… là em không tin anh.”

Hồ Cửu nhìn cô, ánh mắt có chút thất vọng.

“Đúng anh từng nói.”

Lục Thạc nhớ lại, có rất nhiều lần anh từng nói có thể lo cho cô, có thể vì cô, nhiều lần anh cứu cô khỏi tay kẻ xấu.

Chỉ là… cô chưa từng cho anh một chút cơ hội nào.

Nhưng Lục Thạc cảm thấy vô cùng mơ hồ.

“Nhiều năm như vậy… anh quay về tay trắng, anh có khả năng như vậy sao lại cứ im lặng mà về như thế?”

“Anh hỏi tôi tin anh, tôi tin thế nào chứ?”

“Tin là anh sẽ cho tôi cuộc sống tốt đẹp hơn, hay là bị người đời dè bỉu.?”

Lục Thạc cũng nhớ lại lúc cô bị người người khinh thường, nhìn cô như kẻ tội đồ.

Lại có khi người ta nói ra nói vào cô, hiện tại cô có chút bước tiến, thì cô phát hiện chồng cũ lại có năng lực phi phàm.

Cô không biết nên vui hay buồn.

“Chính vì vậy anh muốn mang đến cho em sự yên bình lớn nhất.”

Hồ Cửu cười hiền, nhìn Lục Thạc, anh không hy vọng cô sẽ vì anh mà khó xử.

Danh phận Chiến thần này, có lẽ anh giữ nguyên cho mình thì hơn.

Lục Thạc lúc này vẫn nghĩ rằng anh chỉ là người có năng lực, cố giấu giếm cô mà thôi.

“Tôi đã có hạnh phúc, cứ vậy đi, đừng phá tan cuộc sống của nhau.”

Lục Thạc nói xong lại nhìn phòng cấp cứu.

“Điều giữ tôi còn ở đây, vì tôi biết Dung Vị vì tìm tôi mà có chuyện.”

Ngữ khí lạnh lùng của cô làm cho Hồ Cửu đau đớn.

Lục Thạc đang cố tỏ ra lạnh lùng, cô sợ bản thân bị sự ấm áp của Hồ Cửu làm cho xiêu lòng.

“Anh Hồ, đại y sư Lâm Dực đến rồi.”

Hữu Thủ cùng Túc Trì cũng có mặt.

Nhìn thấy sự có mặt của Túc Trì, Lục Thạc hơi nhíu mày.

Rốt cuộc thì Hồ Cửu có thân phận gì? Sao lại còn có cả Túc gia quân?

Đại y sư Lâm Dực?

Khối lượng thông tin này làm cho Lục Thạc hơi mơ hồ.

Nực cười nhất là khi bỏ chồng cũ vì anh ta vô năng, khi sắp cưới người chồng mình cho là xuất chúng thì lại phát hiện chồng cũ có năng lực có khi còn hơn cả người chồng sắp cưới này.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 396


Chương 396

Tâm của Lục Thạc bị đả kích.

Lâm Dực nhận được tin tức rất nhanh tiến vào, danh tiếng Lâm Dực không phải ngày một ngày hai, mà trong giới y học ai cũng biết rõ.

“Anh.. mời được đại y sư Lâm Dực.”

Vị bác sĩ nhìn Hồ Cửu bằng ánh mắt tôn sùng.

Mà Hồ Cửu chỉ quan tâm đến bệnh trạng của Dung Vị.

“Cứu được không?”

Hồ Cửu nhìn Lâm Dực, nôn nóng hỏi.

Nhìn phát đồ cùng báo cáo bệnh trạng, Lâm Dực hơi nhíu mày.

“Cần xem trực tiếp.”

“Vị bác sĩ này, tôi có thể vào chứ?”

Tuy ngữ khí vô cùng khách khí, nhưng có chút thị uy.

Các vị bác sĩ ở đây ai dám ngăn cản chứ?

Rất nhanh Lâm Dực đã vào phòng cấp cứu xem xét.

“Mau, chuẩn bị phòng phẫu thuật.”

Trải qua hàng giờ đồng hồ, cuối cùng Lâm Dực cũng một thân mệt mỏi rời phòng.

“Sau này không vận động mạnh, nhưng vẫn có thể đi lại. Chỉ là… cần lưu ý một chút, tôi sẽ ghi ra.”

Lâm Dực nói xong thì đi vào phòng khử trùng thay đồ.

Mà cha mẹ Dung Vị nghe vậy cũng thở phào.

Lục Thạc nhìn đồng hồ giờ cũng đã khuya, cô định rời đi.

“Cha mẹ nuôi, Dung Vị đã ổn. Có một số việc còn cần xử lý, đợi xong sẽ quay lại.”

“Hữu Thủ sẽ chuyển viện cho Dung Vị và sắp xếp cho mọi người về phương Đông. Dù sao ở đó Lâm Dực cũng dễ chiếu cố hơn.”

Hồ Cửu nhanh chóng sắp xếp.

Phòng ngựa vạn nhất, vẫn là để Lâm Dực điều trị đi.

Nói xong Hồ Cửu rời đi, anh cần phải đi về phương Đông gấp.

Các bảo vật có dị động, có lẽ có người giở trò gì đó rồi.

Lục Thạc cũng đang định về nhà, thấy Hồ Cửu bước ra thì vô thức ngăn lại.

“Em có chuyện gì sao?”

Hồ Cửu hơi bất ngờ.

“Em có chuyện gì sao?”

Hồ Cửu hơi bất ngờ.

“Anh lại đi?’

“Định dự hôn lễ em, nhưng em đã không muốn cũng không còn cách nào.”

Anh cười khổ.

Lục Thạc đuối lý, cũng không biết bản thân muốn gì.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 397


Chương 397

Hồ Cửu nhìn Lục Thạc rồi rời đi, cũng không còn muốn ở lại đây nữa, có nhiều chuyện khác cần anh hơn.

“Hoàng Đàn, mọi chuyện ở lại hỗ trợ Hữu Thủ cùng Dung Vị.”

Anh xoay người gọi to Hoàng Đàn, sau khi phân phó ổn thỏa tự mình rời đi.

Mà lúc này, Lục Thạc thẩn thờ, cũng không còn lý do để có thể níu kéo Hồ Cửu.

Bản thân cô cũng không biết cô nghĩ gì nữa.

Níu kéo được anh thì sao?

Cô sẽ không kết hôn với Hào Danh Đạt sao?

“Cô Lục, tôi đưa cô về.”

Hữu Thủ nhanh chóng đi lên.

“Không… không cần…”

“Nếu anh Hồ Cửu biết tôi để cô về một mình chắc chắn sẽ chém tôi.”

“Nếu anh Hồ Cửu biết tôi để cô về một mình chắc chắn sẽ chém tôi.”

Ánh mắt Hữu Thủ có chút nài nỉ.

“Vậy… được.”

Lục Thạc hơi ngượng ngùng nói.

Cô nhiều lần thấy Hữu Thủ đi cùng Hồ Cửu, cũng nhiều thấy cả hai thân thiết.

Trong mắt cô, những lúc đó chỉ là cả hai người là bạn bè cùng kéo nhau đi đâu đó, không có sự nghiệp gì ổn định.

Nhưng hôm nay nhìn dáng vẻ Hồ Cửu cùng mọi người, có lẽ… không như cô nghĩ.

Có thể mời được đại y sư Lâm Dực, còn có thể là người thường sao?

Sau khi lên xe, trên đường về tĩnh lặng, Lục Thạc nhiều lần muốn hỏi gì đó lại thôi.

Hữu Thủ lại là người có thể nhìn ra được.

“Cô Lục, anh Hồ Cửu rất tốt với cô.”

Nghe vậy Lục Thạc chỉ biết cúi đầu.

“Tôi biết.”

“Anh ấy có thể vì cô làm mọi thứ.”

Lục Thạc hoàn toàn im lặng, cũng không phủ nhận.

“Hào Danh Đạt sẽ làm được như anh ấy sao?”

Ngừng một chút, Hữu Thủ hỏi Lục Thạc.

Cô lúng túng, cũng không biết phải làm thế nào.

“Anh Hào là người tốt, lúc tôi gặp chuyện chính anh ấy xả thân cứu tôi. Sau đó còn chiếu cố tôi rất nhiều.”

“Chắc chắn anh ấy sẽ tốt với tôi.”

Nghe Lục Thạc nói vậy, Hữu Thủ lắc đầu.

Nhìn bộ dạng của Hữu Thủ, Lục Thạc có chút hoài nghi.

“Đó là lựa chọn của cô Lục đây, tôi không hề có ý kiến gì cả.”

Nói xong Hữu Thủ đánh xe vào khu biệt thự Long Thăng, xe chạy thẳng về trước biệt thự Nhật Hạ.

Hữu Thủ xuống xe mở cửa, bộ dáng vô cùng nghiêm túc.

“Tới nơi rồi, mong là sau hôn lẽ ngày mai cô Lục sẽ hạnh phúc.”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 398


Chương 398

Lục Thạc xuống xe, nhìn Hữu Thủ, cô định đi vào, nhưng chợt nhớ gì đó.

“Anh cho tôi hỏi…”

Hữu Thủ nghe vậy hơi dừng bước chân.

“Trước giờ… Hồ Cửu, anh ấy… làm gì?”

Sau bao nhiêu thời gian, Lục Thạc mới hỏi điều này, ban đầu cô còn cho rằng cả hai lông bông.

Nhưng nhìn biểu hiện vừa rồi, cách thức xử lý đều không giống như là kẻ vô công rỗi nghề.

“Cô Lục muốn biết?”

Hữu Thủ vào xe lấy ra một vali nhỏ, sau đó đưa cô.

“Cô Lục, anh Hồ Cửu nói đây là tất cả quà cưới, định là sẽ tặng cô. Chỉ là không thể tới, hôm nay tôi cũng gửi nó cho cô.”

“Anh Hồ Cửu làm gì thì tôi không thể nói. Chỉ là cô nhìn những thứ trong vali này. Có lẽ cô Lục sẽ hiểu phần nào, anh ấy cố gắng thế nào vì cô.”

Nhìn Lục Thạc, Hữu Thủ thật muốn nói ra thân phận Chiến thần của Hồ Cửu.

Chỉ là Hữu Thủ biết, quy định của quân nhân không thể trái, trừ khi Chiến thần cho phép, nếu không sẽ không thể công khai thân phận đặc biệt này.

Mà anh ta cũng không biết, Hồ Cửu từng tiết lộ thân phận với Lục Thạc, chỉ là cô không tin.

“Anh ấy có ơn với Chiến thần, chuyện anh ấy có được ít lợi lộc cũng là điều bình thường mà thôi.”

Lục Thạc như là tự nói với mình.

Lục Thạc như là tự nói với mình.

“Cô Lục, có một số chuyện nguyên tắc tôi không thể tiết lộ. Chỉ là, chuyện cô có tài sản này, cùng việc Hào tổng nếu như bỏ cô sẽ mất trắng, tay trắng mà đi. Những thứ anh Hồ Cửu làm là muốn đảm bảo một đời cô bình an.”

“Cái hôm mà cô bị bắt cóc, Hào tổng kia của cô cứu cô sao? Anh ta bị đánh ngất vứt trong xó, chúng tôi tới anh ta còn không biết có chuyện gì. Còn người xả thân cứu cô, thì cô lại xem như là bình thường.”

“Cô Lục, hôm nay tôi nhiều lời một chút, mong cô thông cảm. Nhưng cô xem đi, một người như anh Hồ Cửu, có gì mà cần từ cô? Anh ấy chỉ là yêu cô mà thôi, nếu không như Hào tổng kia, thực sự yêu cô sao? Hay hắn chỉ là kẻ có tính toán?”

Nhìn sâu ánh mắt Lục Thạc, anh ta thật muốn vả tên Hào Danh Đạt kia.

Chỉ là anh ta biết, nếu như anh ta làm vậy, Hồ Cửu sẽ không đồng ý, mà Lục Thạc càng hiểu lầm.

“Cô Lục, quà cũng đưa tận tay cô. Những gì cần nói cũng đã nói, mong cô có hôn nhân mới hạnh phúc viên mãn theo ý cô.”

“Có lẽ anh Hồ Cửu yêu cô không theo cách mà cô mong muốn. Nhưng anh ấy yêu cô theo cách tốt nhất có thể. Từ bỏ anh ấy, chính là sự nuối tiếc của cô.”

Nói xong Hữu Thủ nhanh chóng lên xe rời đi.

Anh ta không nhịn nổi nữa.

Chiến thần một thân oanh liệt, nhiều lần vào sinh ra tử, Hồ Cửu cũng chưa từng biến sắc.

Anh ta từng hỏi Hồ Cửu, nếu như sau này không làm Chiến thần nữa, thì anh sẽ làm gì.

Hồ Cửu từng trả lời, anh muốn cùng vợ sống cuộc sống yên bình, cứ thể hai vợ chồng nương tựa nhau.

Chỉ là muốn yên bình… cần giải quyết một số thứ, đôi khi yên bình phải đánh đổi bằng máu và mồ hôi, nước mắt, cả tính mạng.

Anh chỉ muốn người anh yêu thương được bình an một đời.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 399


Chương 399

“Hồ Cửu à, anh làm được rồi. Chỉ là bình yên kia không có anh thôi.”

Hữu Thủ lái xe về phía sân bay, lại cảm thấy vô cùng cảm thán, thương cho Chiến thần của anh ta.

Mà lúc này Lục Thạc nhìn chiếc vali kia, vẫn như người lọt vào sương mù, cô kéo vali vào nhà.

“Con về rồi?”

“Cha… còn thức sao? Trễ quá rồi…”

Nhìn Lục Chỉ còn thức, cô lại thấy hơi ái ngại.

“Chiều mai là hôn lễ con rồi, nên nghỉ ngơi đi.”

“Cha à… Hào Danh Đạt là người tốt đúng không?”

Lục Thạc đột nhiên hỏi làm Lục Chỉ nhìn cô khó hiểu.

Thật ra, cô chỉ muốn xác nhận lựa chọn của mình không sai mà thôi

Lục Chỉ nhìn con gái, có chút lo lắng, lại thấy vali kia, cũng không nghĩ nhiều.

“Con sao thế?”

Nhìn ánh mắt lo lắng của Lục Chỉ, cô lại không biết mở lời thế nào.

“Không… con chỉ hỏi, cha nghĩ gì về Hào tổng thôi.”

Cô không biết nói sao, dù sao tâm trạng của cô vô cùng hỗn độn, thật sự cô cảm giác rõ ràng Hồ Cửu là thật tâm với cô.

Chỉ là…

Có phải cô đã quá thực dụng phải không?

“Chỉ cần con hạnh phúc, những thứ khác không quan trọng.”

“Nhỡ con chọn sai thì sao?”

Lục Chỉ nghe Lục Thạc nói vậy thì có chút bất an, ông ngồi xuống lại ghế, sau đó ra hiệu cho con gái ngồi xuống.

“Con có chuyện gì sao?”

“Hiện tại cũng chỉ có cha với con, còn gì có thể không nói ra được sao?”

Dừng lại một chút, nhìn vẻ mặt rối rắm của Lục Thạc, tuy không rõ đã có chuyện gì xảy ra, nhưng ông cũng không muốn con gái lại dang dở.

“Lục Thạc, mẹ con mất sớm, hai cha con ta nương tựa nhau. Cha thật mong con hạnh phúc.”

“Nhưng… nếu cả con cũng chọn sai… thì có lẽ con phải chịu trách nhiệm với lựa chọn này. Cha cũng chỉ có thể là nơi con quay về tìm sự an ủi mà thôi, cha cũng không biết mình có thể làm gì được cho con, ngoài làm chỗ dựa.”

Lục Thạc nghe vậy thì ánh mắt ửng đỏ, quả thực nhiều năm qua hai cha con họ là nương tựa mà sống.

Tuy là nhiều năm Hồ Cửu bỏ đi, bọn họ chật vật nhưng cũng xem như là rất ổn rồi.

Hồ Cửu quay về đưa họ rời khỏi Lục gia, dù anh không có gì cũng bảo đảm cho cô cùng cha cô yên ổn.

Hiện tại thì lại có nhiều chuyện cô không dám tiếp thu, sợ rằng tiếp thu xong thì tâm cô sẽ không còn tĩnh lặng như giờ.

“Hồ Cửu… anh ấy tốt chứ?”

“Tốt! Chỉ là… haizzz.”

Lục Chỉ nhắc tới Hồ Cửu lại thở dài.

Thật ra ông cảm thấy Hồ Cửu rất tốt, chỉ là thiếu tiền đồ, làm sao có thể đảm bảo cho con gái một đời vô ưu vô lo được.

Hào Danh Đạt tuy là kẻ có tính toán, chưa hẳn đã yêu con gái tuyệt đối. Nhưng ông biết rõ, anh ta cũng có tình cảm với con gái.
 
Back
Top Bottom