Ngôn Tình Thần Long Ở Rể

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Long Ở Rể
Chương 320


Chương 320

Thẩm Lương do dự một chút, dù sao hắn cũng không phải thánh nhân, nếu Hồ gia gặp chuyện, e rằng năng lực Thẩm gia cũng không làm gì được.

Hắn không có thói quen hứa hẹn chuyện không thể làm được.

“Ngài có thể không lo được cho cả Hồ gia, nhưng có thể lo được cho tôi. Không phải sao?”

Nói đến đây, Hồ Lâm đẩy ra một tờ giấy cho Thẩm Lương.

Hắn cầm lấy tờ giấy này, ánh mắt tối lại, vô cùng hoảng, dù bề ngoài duy trì bình tĩnh, nhưng trong thâm tâm hán vô cùng khó chịu.

“Đây… sao ông có nó?”

Thẩm Lương cảm giác như mọi chuyện năm đó lại ùa về.

“Thẩm gia thực ra cũng có lý của Thẩm gia, tuy tôi cũng từng chán ghét các người, nhưng tôi cũng hiểu được. Thẩm gia cũng không đáng trách.”

Hồ Lâm thở dài, thực ra có nhiều lúc ông cũng không muốn làm chuyện Hộ gia giao phó.

Nhưng là người của Hồ gia, ông còn cách khác sao?

Ông không muốn bị gia tộc từ bỏ, nhìn chị gái làm gương, kết cục kia…

“Ông đang uy h**p tôi?”

“Ông đang uy h**p tôi?”

“Đừng nghiêm trọng thế, uy h**p ông tôi được cái gì chứ? Cái tôi cần là sự đảm bảo, không phải Thẩm gia các ngài còn nợ Hồ gia?”

“Trả nợ, cũng nên trả cho người xứng đáng đúng không?”

Hồ Lâm cười nhấn mạnh.

Thật sự ông không ngờ một lúc nào đó, cái chết của Hồ Thúy, sự bất hạnh tột cùng của chị gái yêu quý kia, lại là phao cứu sinh cuối cùng của ông.

Nghĩ tới Hồ Thúy là nhớ tới Hồ Cửu, lòng ông ta lại dấy lên nghi hoặc.

“Nếu đã nói Thẩm gia làm vậy cũng không sai, thì tại sao lại nợ Hồ gia các người chứ?”

Thẩm Lương nhíu mày, nhìn tờ giấy, vo nát rồi vứt đi. Hắn thay đổi thái độ, lộ rõ vẻ tức giận.

“Ngài Thẩm giận sao? Có trách thì trách chị của ngài đi. Năm đó chị gái tôi đúng là có thai với người khác, cũng vì vậy mà bị Thẩm gia từ hôn cũng không sai.”

“Vậy Thẩm gia đứng sau gây tai nạn cho chị ấy là đúng sao? Thẩm gia còn ép chị ấy tự tử là đúng sao?”

“Mà có lẽ ngài còn không biết một chuyện nữa… năm đó Hồ Thúy có thai là bị người hại. Còn là người Thẩm gia ngài đấy!”

Từng câu từng chữ Hồ Lâm nói ra vô cùng đanh thép.

Hồ Lâm cũng buông bỏ bao năm, nâng lên đặt xuống, hận hay không hận. Cuối cùng ông chọn lợi ích.

Chỉ là thân phận người cháu Hồ Cửu kia, ông vẫn mãi không công nhận. Xem như là đứa con hoang của Hồ gia mà thôi.

Bị người hại thì Hồ Thúy có thể mang thai với ai chứ? Tìm ra thân phận cha đứa bé có tác dụng gì?

Nếu là tên ăn mày, tên phục vụ rác rưởi nào đó có phải sẽ mất mặt hơn sao?

“Bị hại? Ông lấp l**m cũng quá giỏi rồi. Nếu quả thật bị Thẩm gia tôi hại, Hồ gia các ông chịu để im sao?”

Thẩm Lương không tin tưởng.

Sao có thể bị hại? Hắn yêu Hồ Thúy, cả Thẩm gia trên dưới đều biết rõ, mà gia thế cả hai lúc đó xem như Thẩm gia trèo cao, sao lại có chuyện hãm hại.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 321


Chương 321

Hồ Lâm quan sát biểu hiện của Thẩm Lương, quả thực nhiều năm qua ông ta nghi ngờ chuyện này có sự nhúng tay của Thẩm Lương.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại Thẩm Lương thực sự không có khả năng, năm đó Thẩm Lương một lòng muốn lấy Hồ Thúy, ai mà không biết.

Nếu không có chuyện kia, sợ là giờ này gia tộc của Hồ gia cùng Thẩm gia đã lên một bậc khác.

“Thẩm Lương, nếu tôi nói chuyện với anh như hai người quen thôi. Bỏ đi địa vị chết tiệt kia.”

“Tôi hà cớ gì lừa gạt anh? Hồ gia không làm ầm vì họ không quan tâm, cũng không rõ việc đó. Chỉ có tôi, năm đó vì tôi còn một phần con người, phần tình cảm kia nên tôi đã điều tra rõ mọi chuyện.”

Hồ Lâm dừng một chút, nhớ tới chuyện đau lòng kia, phần tình thân chôn cất bao năm cũng bị lôi ra, cả người ông ta run rẩy.

Ông cứ nghĩ rằng, bao năm qua phần tình thân này có lẽ bị chôn kỹ rồi, không ngờ nó vẫn còn.

Cả người ông như vô cùng sợ hãi, phải rút một điếu thuốc hít mạnh mới làm ông ta bình tĩnh lại.

“Chuyện năm đó, tôi không rõ lý do gì chị gái ông phải làm như thế. Nhưng mà…”

“Hồ Thúy, chị gái tôi bị hại, có liên quan đến cô ta. Nếu không phải năm đó tôi điều tra kỹ, thì mọi dấu vết có lẽ bị xóa sạch. Tuy bằng chứng không đầy đủ, nhưng tôi có thể khẳng định Thẩm Thanh Hương chính là kẻ hại chị tôi.”

“Tin hay không tùy anh thôi. Với năng lực của Ngài Thẩm đây, điều tra chuyện năm đó… không còn khó nữa rồi.”

“Chỉ là… tôi vẫn không tìm ra kẻ kia, cha đứa trẻ là ai.. mãi mãi tôi không biết, cũng không muốn biết.”

Hồ Lâm vừa nhả khói vừa nói.

Thẩm Lương trong lòng vô cùng đau đớn.

Ai biết được năm đó hắn đau đớn nhường nào, người con gái hắn yêu thương lại âm thầm có thai, sau đó còn sinh ra đứa bé kia.

Đúng là Thẩm gia có tạo ra tai nạn muốn trừ bỏ Hồ Thúy, cũng là Thẩm gia ép chết Hồ Thúy.

Nếu Hồ Thúy không chết, Thẩm gia không thể giải trừ hôn sự.

Hồ gia lúc đó là đại gia tộc thực sự, Thẩm gia không thể nào để Hồ Thúy sống được.

Chỉ là Thẩm Lương âm thầm che chở, dù Thẩm gia ra quyết định gây tai nạn, hắn là người làm làm lệch hướng xe, Hồ Thúy không chết chỉ bị thương nặng.

Lúc Hồ Thúy tron bệnh viện tư nhân, là Thẩm Lương cố ý sắp xếp người bảo vệ.

Không ngờ, lần đó hắn sau khi làm nhiệm vụ quay về, thì Hồ Thúy lại tự tử.

Hắn đau!

Nhưng cũng hận cô, sao lại phản bội hắn.

Vì hắn biết là Thẩm gia làm, hắn im lặng, vì một phần hắn cho rằng Hồ Thúy phản bội hắn.

“Tôi không tin. Thẩm gia hay Thẩm Thanh Hương cũng không có lý do làm vậy. Đừng quên, kết thân với Hồ gia đối với Thẩm gia khi đó, chỉ có lợi không có hại.”

Thẩm Lương lắc đầu, hắn ta không phải không tin Hồ Lâm.

Chỉ là hắn ta không chấp nhận được, bao năm qua hận thù, bao năm tin tưởng Thẩm Thanh Hương, bây giờ lại biết sự thật, sao hắn có thể tin, nói đúng hơn là hắn không dám tin.

“Thẩm Thanh Hương không phải giờ là phu nhân Trần gia sao?”

Hồ Lâm nói xong đứng dậy.

“Ngài tự xem đi, tôi không uy h**p ngài, tôi cầu một ân huệ cuối cùng cho tôi.”

Nói xong Hồ Lâm bỏ đi.

Vẻ mặt ông ta khi bước ra khỏi Thẩm gia vô cùng thoải mái, bao năm qua bí mật kia chôn giấu kỹ trong lòng.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 322


Chương 322

Chị ông cũng đủ độc ác!

Chi thứ của Hồ gia không có con cháu nối dõi còn không phải Hồ Thúy xuống tay sao.

Trước khi chết, Hồ Thúy còn dọn sẵn đường cho con trai mình, lúc đó Hồ Thúy biết rõ Hồ gia sẽ không cần Hồ Cửu.

Bà dọn một đường, cả tộc Hồ gia, không ai có khả năng có con được nữa, mà Hồ Lâm cũng không ngoại lệ.

Chính vì vậy nhìn thấy Hồ Cửu, Hồ Lâm cảm thấy phức tạp vô cùng.

“Hồ gia xem như xong rồi, chẳng phải vừa ý chị rồi sao. Trả thù hay lắm!”

Hồ Lâm đau đớn cười lớn, tự nói với bản thân.

Nước mắt trên gương mặt ông ta cứ thế lăn xuống.

Có một chuyện ông ta chắc chắn, bằng vào ngần đó chứng cứ trên tờ giấy kia để lại, Thẩm Lương sẽ giúp ông.

Vậy là đủ!

Mà lúc này Thẩm Thanh Hương đã sắp xếp cho Mộc Thúy Lan trở thành một họ hàng xa của Thẩm gia.

Tận lực thay Trần gia cùng Thẩm gia kết giao quan hệ.

“Phu nhân, tại sao là là bốn người? Tôi…”

Mộc Thúy Lan được bà ta sắp xếp lên giường cùng bốn vị quan chức.

Có thể nói bốn người kia cũng không phải là nhân vật tầm cỡ nào, họ đều là người trẻ, con cháu của một số gia tộc thứ hai ở phương Bắc.

Sau đợt bỏ phiếu vừa rồi, bọn họ đều có trong danh sách được đưa lên chức, tuy không cao nhưng tiền đồ vô hạn.

“Mộc tiểu thư quên rồi sao? Cô yêu cầu tôi dùng con đường nhanh nhất, cũng không phải cả bốn người một giường. Chỉ là cùng cặp kè bốn người này thôi.”

Thẩm Thanh Hương cười lạnh nói.

“Đường đi nhanh, thì cần đi tắt. Cô thấy không đúng sao?”

“Huống hồ… nên tận dụng thân thể này khi còn có thể.”

Bà ta càng nhấn mạnh.

“Đừng lo, cha mẹ cô mở lại công ty rồi. Làm ăn khá tốt, chẳng mấy chốc sẽ quay lại đường đua gia tộc ở thành phố Gia.”

“Lúc đó, cô quay về, làm một tiểu thư của cô. Ai biết gì chứ? Bọn người ở đây trong sĩ diện, sẽ không ai hé nửa câu. Mà cô lúc đó cũng có lợi ích gì đó rồi, tôi còn quản được sao.”

Thẩm Thanh Hương vừa dùng cha mẹ cô ta để đe dọa, vừa dùng lợi ích trước mắt để mua chuộc.

Mộc Thúy Lan nhíu mày suy nghĩ, dù sao đi đến bước này cũng không còn cách khác.

“Vậy… khi nào?”

Nhưng với cô ta, chuyện tự nguyện khác với bán thân kiểu này, dù là với ai hay với hình thức nào. Cô ta cũng đang bán thân cho bọn họ.

“Tuần sau, tôi đã sắp xếp, bọn họ chỉ cần ưng ý cô. Lập tức… cô có giá trị.”

“Cô cũng nên học cách chiều đàn ông đi, họ không thích một người đơ như khúc gỗ. Nếu cô không có gì khác các vị tiểu thư quý tộc, thì họ cũng cần cô làm gì?”
 
Thần Long Ở Rể
Chương 323


Chương 323

Thẩm Thanh Hương nói xong cũng đứng dậy định đi.

Mộc Thúy Lan vẫn ở đó suy nghĩ.

“Phải làm sao chứ?”

Cô đứng đó suy nghĩ, cô biết chỉ cần cô chiếm đủ lợi ích cho vị phu nhân này, cũng lưu lại ít lợi ích cho bản thân.

Vậy thì ngày sau cô cũng xem như khổ tận cam lai.

Nghĩ đi nghĩ lại cô ta cảm thấy Thẩm Thanh Hương nói đúng, đối tượng cô bán thân cũng là các quan chức có mặt mũi, họ sẽ không vì cô ta mà làm ra chuyện gì.

Họ cần mặt mũi hơn Mộc Thúy Lan.

Nắm chặt tay, cô ta quyết tâm nếu đã là một kiều nữ, phải làm cho tốt.

“Đi thôi.”

Tài xế Chu chưa hiểu ý cô: “Đi đâu?”

“Chẳng phải bà ta nói tôi cần biết cách chiều đàn ông sao? Đến chỗ có thể học được cách này.”

Mộc Thúy Lan nhìn tài xế Chu, ánh mắt kiên quyết.

“Tôi chưa hiểu.”

Quả thật Tài xế Chu được phân phó là để chăm sóc cô ta, cũng là giám sát.

Bà chủ cũng nói qua, chỉ cần là chuyện gì có lợi cho bọn họ, không cần quản, làm theo là được.

“Nơi hỗn loạn, nơi mà nam nữ chiều được khách, ở phương Bắc này không thiếu chứ.”

“Được.”

Lúc này Tài xế Chu mới hiểu ra, ánh mắt có chút quái dị nhìn cô ta.

Ông ta thầm nghĩ, cũng không cần phải bán rẻ bản thân như vậy chứ, nhưng chỉ là nghĩ, cũng không nói ra thành lời.

“Tới Thiên Đường.”

Tài xế Chu nói.

“Tôi muốn ông chở tôi đi, còn đứng đó chờ cho tới khi tôi ra.”

Nói xong Mộc Thúy Lan lên xe, cũng không cho ông ta cơ hội từ chối.

Quả thực, Thiên Đường chính là một trong những chi nhánh nơi Trình Vũ bị hành hạ.

Mà quả nhiên nơi đây hội tụ đủ mọi loại dịch vụ nhạy cảm nhất, cũng là nơi phức tạp nhất.

Mộc Thúy Lan bước vào, gương mặt này cũng không còn là của cô ta, có gì phải sợ.

“Cho tôi dịch vụ nào tốt nhất.”

Nói xong chìa thẻ cho nhân viên lễ tân, cô nhân viên cẩn thận nhận thẻ, sau khi quẹt cho cô ta một thẻ hội viên VIP.

Mộc Thúy Lan mới hài lòng.

“Cho tôi một cô gái được nhiều đàn ông thích nhất ở đây, một tên đàn ông được nhiều quý bà ở đây mê đắm. Cho tôi cả hai, đều đến phong VIP.”

Cô lễ tân hơi ngẩn người, phụ nữ tới thường yêu cầu nam cao to vạm vỡ phục vụ, sao lại còn yêu cầu cả nữ?

Nhưng cô ta không dám nói ra lời.

“Vâng. Nhân viên sẽ dẫn quý khách đến phòng.”

Sau đó một tên đàn ông cao to cung kính dẫn Mộc Thúy Lan tới phòng VIP.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 324


Chương 324

Không lâu sau một phụ nữ với thân hình bình thường, không quá nóng bỏng nhưng lại có gì đó cuốn hút làm người đối diện không rời được, còn gã đàn ông thì vô cùng mê người, thân hình rắn chắc cân đối.

“Quý cô có sở thích rất lạ.”

Người phụ nữ nhẹ nhàng đi đến, dáng đi lả lướt, không quá ẻo lả, nhưng đủ làm người ta thấy sự nhẹ nhàng của cô ta.

“Cô tên gì?” Mộc Thúy Lan thẳng thắn hỏi.

“Ở đây cứ gọi tôi là Tiểu Diêu.”

Giọng nói của cô gái Tiểu Diêu vô cùng nhẹ nhàng, không quá sến, lại không nhõng nhẽo, chỉ có chút gì đó làm cô khó chịu.

Đúng vậy! Phàm những thứ làm đàn ông ngứa ngáy rộn ràng, lọt vào tai người cùng giới đều tạo sự khó chịu.

“Cậu?”

Mộc Thúy Lan hướng mắt về người đàn ông kia.

“Huy Phát.”

“Huy Phát.”

Hắn cũng không dài dòng, trả lời thẳng vào trọng điểm.

Mà giọng nói trầm ấm, tâm của Mộc Thúy Lan cũng có chút rộn ràng nha.

Ai bảo gã trai bao kia dù gì cũng cường tráng, khá rắn chắc, điển trai là điều hiển nhiên rồi.

“Tôi nói thẳng, tôi đến đây không phải để tìm vui. Tôi cần là… các người dạy tôi cách làm cho đàn ông vui.”

“Có thể gọi là thỏa mãn đi! Làm sao họ không thể rời được tôi càng tốt.”

Mộc Thúy Lan cũng không vòng vo.

“Ai do. Chị gái này, chị định cướp cơm em sao?”

Cô gái Tiểu Diêu cười sảng khoái.

“Người tôi muốn không rời tôi sợ là không phải khách của cô đâu. Phí cho mỗi người… năm trăm triệu, có thể làm cho tôi thành công quyến rũ đàn ông thì thêm năm trăm triệu.”

“Đủ không?”

Mộc Thúy Lan rất hiểu, muốn để cho đám đàn ông mê cô, thì chỉ tìm đến kẻ chuyên làm đàn bà say đắm, cùng người có thể hiểu đàn ông.

Mà hai người trước mặt này, loại đàn ông hay phụ nữ nào mà chưa gặp qua chứ?

“Bây giờ sao?’

“Đương nhiên là đi theo tôi.”

“Nhưng hội quán có quy định…”

“Không sao! Tôi trả tiền cho họ, nói muốn hai người cùng tôi về nhà, phục vụ một tuần.”

“Mà tiền phí của hai người, tôi cũng trả riêng.”

Mộc Thúy Lan vung tay không tiếc.

Sau khi cô ta phẫu thuật, đồng ý giúp Thẩm Thanh Hương thì cô ta lại quay về thời kỳ đỉnh cao, tiền tiêu không hết, vài tỷ với cô ta không vấn đề.

Cả hai người kia không vấn đề, có tiền tại sao không làm chứ?
 
Thần Long Ở Rể
Chương 325


Chương 325

Huống hồ còn không có lao động ‘cật lực’ nha.

Vừa lúc bọn họ lên xe chuẩn bị về lại biệt thự ngoại ô của Thẩm gia, một gã đàn ông toàn thân quần áo không nguyên vẹn lao lên xe họ.

“Anh là ai? Xuống xe!”

Tài xế Chu với hành động đưa kỹ nam kỹ nữ vào xe về biệt thự của Mộc Thúy Lan đã phản cảm vô cùng.

Từ khi nào tiểu thư gia tộc lại cần hạng người này chỉ bảo chứ, nhưng khi xin ý kiến của phu nhân, thì bà cười nói Mộc Thúy Lan kia ít nhất khá biết điều, làm theo cô ta.

Ông đành nhịn xuống, giờ lại thêm một gã dơ bẩn từ đâu chạy vào xe, càng là nơi ông ta trút giận.

“Xin mọi người, cho tôi đi đi. Tôi có tiền, tôi sẽ trả, bao nhiêu cũng trả. Tôi bị hại… làm ơn.”

Gã đàn ông van xin, ánh mắt sợ hãi. Mà bên kia đường một đám lực lưỡng đã chạy tới.

“Đi đi!”

“Nhưng…”

“Tôi nói đi đi, dù gì thêm một kẻ nữa giúp tôi không tốt sao?”

Tài xế Chu hết cách cũng đành lái xe đi.

“Cảm ơn..”

“Anh tên gì?”

Mộc Thúy Lan nhìn dáng vẻ người này, cảm thấy hắn ta có lẽ là kỹ nam không nghe lời, bị hành hạ thảm hại mới như thế.

Cô ta cũng không có ý tốt gì mà cứu người cả, chỉ là khi gã đàn ông này cầu xin có cầm ra một chiếc thẻ đen.

Tuy Mộc Thúy Lan không biết chiếc thẻ kia thuộc Vinh gia, nhưng cũng nhìn ra giá trị của chiếc thẻ này không nhỏ.

Thứ cô ta cần chính là khoản tiền trong đó!

“Trình… Vũ.”

“Trình… Vũ.”

Giọng nói hơi lúng túng của hắn làm cho Mộc Thúy Lan thoải mái hơn.

Cô ta càng có cảm giác thành tựu, nhắm mắt lại, cô ta cảm nhận bản thân có thể bước lên vinh quang.

Một đám người này một tuần hơn ở trong biệt thự Thẩm gia cũng không ra ngoài.

Mà Mộc Thúy Lan cũng nhờ vào một tuần này, mà tương lai sau này của cô ta bước vào con đường l*m t*nh nhân giới chính trị.

Được mọi người mệnh danh là “kiều nữ thành phố”.

Cũng trong một tuần này, Hồ Cửu đã tra được nhiều tin tức khá hay ho, còn có tung tích Liêm gia.

“Hữu Thủ! Bên Ban Chính trị yêu cầu gì?’

Hồ Cửu đọc hết thông tin vừa nhận được thì lại hỏi.

“Bọn họ muốn Vinh gia vào nội các.”

“Còn có, danh tính người kia tra ra rồi, tuy Thẩm Thanh Hương làm việc khá kín đáo, nhưng cuối cùng vẫn có sơ hở. Người kia chính là Mộc Thúy Lan, mà Mộc gia cũng nhờ nguồn vốn của Thẩm gia, phất lên ở thành phố Gia.”

“Còn có, danh tính người kia tra ra rồi, tuy Thẩm Thanh Hương làm việc khá kín đáo, nhưng cuối cùng vẫn có sơ hở. Người kia chính là Mộc Thúy Lan, mà Mộc gia cũng nhờ nguồn vốn của Thẩm gia, phất lên ở thành phố Gia.”

“Theo đà này thì ba năm tới họ sẽ lại lấy lại vị trí.”

Hữu Thủ rành mạch báo cáo.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 326


Chương 326

“Ồ, cô gái này không tệ đi. Có thể leo lên đây, cũng quá khó cho cô ta rồi.”

Hồ Cửu nghe vậy cũng khá ngạc nhiên, Mộc Thúy Lan vậy mà phẫu thuật thẩm mỹ, còn theo Thẩm gia.

“Chuyện hay hơn rồi đấy.” Anh cảm thán

“Nhưng mà…”

Hữu Thủ hơi ngập ngừng.

“Dạo này bên Hồ gia cũng không có gì, chỉ có Hồ Lâm một lần gặp riêng Thẩm Lương. Cũng không biết họ nói gì, nhưng mà sau đó vài ngày, Thẩm Lượng cùng Hồ Lâm dường như đạt thành thỏa thuận gì đo.”

“Hồ Lâm được Thẩm gia viện cớ mời đến thôn trang tham quan, thực chất là đi về phía Đông.”

“Ồ? Hồ Lâm vậy mà để lại Hồ gia sao?”

“Để lại Hồ gia?”

Hữu Thủ không hiểu.

“Đi về phía Đông, dù là gia tộc nào về đó xem như sẽ không còn liên quan chính trị phía Bắc.”

“Mà Hồ Lâm đi một mình, Hồ gia bên này còn chưa giải quyết xong… Xem ra ông ta từ bỏ Hồ gia rồi.”

Nghe được tin tức này, Hồ Cửu nhanh chóng nhìn ra ý đồ của Hồ Lâm.

“Vậy.. chúng ta cần làm gì?

Hữu Thủ lên tiếng.

“Bắt ông ta về lại đây cho tôi. Năm đó, mẹ tôi làm sao chết? Tôi còn chưa hỏi rõ, ai cho ông ta đi chứ!”

Giọng nói của Hồ Cửu trở nên trầm hơn.

Ánh mắt nghiêm túc nhìn tờ giấy trước mặt.

Thật ra với Hồ gia thì Hồ Cửu đã lạnh tâm, nhìn những tư liệu lấy được từ năm đó, Hồ Cửu cảm nhận được mẹ anh Hồ Thúy đã chịu những dày vò gì.

Chỉ là, cha anh là ai?

Tùy bề ngoài Hồ Cửu cũng không quan tâm, nhưng thâm tâm anh cũng muốn biết.

Chuyện qua nhiều năm, tư liệu chắp vá, thực sự không có manh mối nào.

“Năm đó Hồ gia ép mẹ tôi bỏ lại tôi. Cậu nói xem, bà có tình cảm với tôi không?”

Hồ Cửu đọc hết tư liệu trên bàn rồi chợt hỏi.

Nhìn vẻ mặt Hồ Cửu, Hữu Thủ cũng không biết nói sao.

“Hồ gia không chi thứ, không người thừa kế nào ngoài Hồ Tiêu. Đứa con ngoài giá thú của Hồ Bách Nhân vẫn còn quá nhỏ. Cậu xem, mẹ tôi là người làm ra mọi chuyện này, đây là cách bà trả thù họ hay bà thực sự muốn dọn đường cho tôi quay về?”

Hồ Cửu vẫn mơ hồ không dám nghĩ.

Năm đó là mẹ anh vốn dĩ hứa hôn cùng Thẩm gia, trước hôn sự một tháng, bị hại mang thai, còn sau khi đẻ anh bị tai nạn.

Hồ gia tung tin bên ngoài rằng bà đã chết, thực sự là chưa, sau đó giam cầm bà, khiến bà uất ức mà tự tử.

Mẹ anh đã chịu đau khổ bao nhiêu chứ?

Mẹ thương anh chứ? Anh là kết quả của sự hãm hại mà ra.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 327


Chương 327

“Anh Hồ, chuyện này quan trọng sao?”

Hữu Thủ thở dài nói.

Hồ Cửu chợt tự vấn bản thân.

Bao năm qua anh một mình lăn lộn, một mình chống đỡ, vốn dĩ đã không có người thân, không có ai bên cạnh.

Anh từ vũng bùn bị người chà đạp mà ngoi dậy.

Cần gì nữa sao?

“Thật ra, tôi không cần. Nhưng mẹ tôi là bị hãm hại, dù sao cũng nên đòi công đạo cho bà chứ. Đúng không?”

“Còn có… Vinh gia cùng Thẩm gia nội bộ có vấn đề, cần xem cho rõ, dù sao thanh trừng cũng nên thanh trừng kẻ xấu. Người có thể dùng, cứ để lại.”

Hồ Cửu nói xong thì muốn đi ra ngoài.

Nghe vậy Hữu Thủ cũng gật đầu, định đi theo Hồ Cửu.

“Cậu Hồ Cửu, đến giờ cơm rồi.”

Dì Thẩm vui vẻ đến, vừa lúc cả hai cùng đi ra khỏi phòng.

“Dì Thẩm à, vất vả rồi.”

Hữu Thủ cười tít mắt.

“Không không, không vất vả.”

Đây là câu thật tâm của dì Thẩm.

“Cháu dì đã tốt hơn rồi. Có lẽ hết tháng này có thể xuất viện, hay cho thằng bé ở đây đi.”

Hồ Cửu nói.

Bình thường anh sẽ không làm ra quyết định này, chỉ là anh cảm thấy đứa bé kia khá đáng thương, cha mẹ đều không còn, cũng như anh vậy.

Chỉ là cậu bé may mắn hơn anh, có một người bà vì cậu mà đánh đổi.

“Không không, tôi không dám làm phiền cậu.”

Dì Thẩm xua xua tay.

Những người ở đây ai cũng tốt,

“Dù sao thì… dì cũng ở đây thường xuyên, dì Thẩm cùng cháu trai ở đây cũng tốt. Tiện chăm sóc nhau.”

Hồ Cửu chân thành nói. Mà điều này làm cho Hữu Thủ vô cùng bất ngờ, trước giờ Hồ Cửu không phải là lạnh nhạt, chỉ là nhiều chuyện Hồ Cửu không muốn bị làm phiền.

Kể cả Bạch Thố cũng là trong hoàn cảnh bắt buộc mới có thể đưa về núi Hàng, mất một khoảng thời gian khá lâu, Hồ Cửu mới tạm chấp nhận Bạch Thố.

“Nhưng mà…”

“Quyết định vậy đi.”

Nói xong Hồ Cửu đến phòng ăn, cũng không cho dì Thẩm có cơ hội từ chối.

Trong lòng dì Thẩm vô cùng vui mừng, xem như là bọn họ khổ tận cam lai, có thể gặp được quý nhân tốt như vậy.

Bà tự hứa với lòng sẽ làm tốt mọi chuyện, không để mọi người ở đây chịu thiệt gì cả.

“Anh Hồ Cửu, anh làm xong rồi sao. Xem này…”

Vừa nói Bạch Thố vừa mang các đĩa đồ ăn ra, vô cùng thơm và hấp dẫn.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 328


Chương 328

“Hôm nay còn có bánh quy, dì Thẩm lát đem vào viện cho cháu trai nhé. Cứ để cháu làm là được.”

“Sao thế được chứ.”

‘Được được, cháu nói được là được.”

Bạch Thố cười rạng rỡ, gương mặt thiện lương càng làm Hữu Thủ tin tưởng đây chính là người hợp với Hồ Cửu.

“Anh Hồ Cửu, xem đi. Bạch tiểu thư thiện lương như thế, không hiểu là anh cần gì nữa chứ.”

Hữu Thủ thay Bạch Thố nói chuyện.

“Cậu có vẻ nhiều chuyện hơn nhỉ.”

Hồ Cửu bắt đầu ăn, ánh mắt liếc nhìn Hữu Thủ, có vẻ cảnh cáo.

Nhìn anh như vậy, Hữu Thủ cũng im miệng lại.

“Ăn nào, kẻo đồ ăn nguội.”

Bạch Thố cười tươi nói.

Cô biết bản thân muốn bước vào tâm Hồ Cửu, cần có thời gian cùng sự kiên trì, không thể nôn nóng quá được.

“Lúc sáng em dọn phòng làm việc của tôi?”

Hồ Cửu thuận miệng hỏi.

“Đúng… vậy. Có chuyện gì ạ? Hay em lại làm sai gì?”

Bạch Thố hơi chột dạ.

Quả thực sáng nay cô có vào phòng anh dọn dẹp, còn là thăm dò thông tin khác.

Chỉ là ngoài những thứ bình thường, còn lại thứ cô cần tìm đều không thấy, thông tin gì đó cũng không có.

Đây có phải là quá cẩn thận, hay cô tìm sai chỗ?

Hay bị phát hiện?

Bạch Thố hơi căng thẳng.

“Anh Hồ Cửu, không nên dọa người ta, người ta giúp anh gọn gàng mà thôi.” Hữu Thủ thấy ánh mắt lo lắng của Bạch Thố lại vô cùng thương cảm.

“Tôi đã nói câu nào sao?”

Anh liếc mắt nhìn Hữu Thủ.

“Lần sau không cần dọn ở đó. Bất tiện!”

“Lần sau không cần dọn ở đó. Bất tiện!”

Nói xong Hồ Cửu lại ăn tiếp như chưa có chuyện gì.

Anh nói quá ngắn gọn, mà Bạch Thố lo lắng không thôi, cô không rõ lắm mình có làm gì khiến anh nghi ngờ không.

Nếu không sao anh lại hỏi đến chứ?

Xem ra cần cẩn thận hơn!

Bạch Thố quả thật diễn rất tròn vai, ngay từ đầu hình tượng của cô vô cùng tốt, luôn là lo lắng, ngây thơ sợ hãi.

Cho nên khi cô thực sự lo lắng hồi hộp, thực sự cũng không có sơ hở.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 329


Chương 329

Sau khi ăn cơm xong, Hồ Cửu cùng Hữu Thủ đi khỏi, dì Thẩm dưới sự thuyết phục của Bạch Thố cũng đến bệnh viện.

Đây là lúc Bạch Thố có thể hành động dễ dàng.

Bạch Thố thành thục kết nối với đầu dây bên kia.

“Ngài Tuệ, anh nói xem, Hồ Cửu có thể giấu những thứ đó ở đâu?”

Giọng nói của cô có chút gấp gáp.

“Nếu thực sự đã tìm kỹ không có, cô nên xem trong phòng ngủ hoặc phòng làm việc có cơ quan gì đó không? Chẳng phải các gia tộc ở phương Bắc luôn dùng cách này sao?”

Bạch Thố nghe theo, nhanh chóng lần mò, gõ gõ xung quanh muốn tìm ra điểm khác thường nào đó.

Bạch Thố dù cố gắng nhưng vẫn không có cách nào tìm ra điểm khác thường. Cô không tin Hồ Cửu có thể giấu những thứ đó kỹ càng như vậy.

“Không có bất thường.” Bạch Thố thất vọng nói.

“Nếu có cơ hội, thử vào phòng ngủ xem sao.”

Ngài Tuệ đầu dây bên kia lên tiếng.

“Rất khó. Tôi làm cách nào chứ?”

“Bạch tiểu thư xinh đẹp động lòng, hắn không mảy may gì sao?”

Giọng nói giễu cợt của người đàn ông trẻ kia làm cho Bạch Thố khó chịu.

“Rồi một ngày nào đó, anh ấy sẽ là của tôi, cho nên Ngài Tuệ cũng không nên quá lo lắng.”

Bạch Thố nghiêm giọng nói, dù là đang làm nhiệm vụ nhưng Bạch Thố lại không tiết lộ thân phận Long chủ cho người bên kia biết.

Bọn họ chỉ biết Hồ Cửu chính là Chiến thần, màn giả mạo vừa rồi chính là muốn Hồ Cửu công khai thân phận, hoặc chí ít đả kích Chiến thần thật, để anh nhanh chóng đến ‘cánh cửa’ truyền thuyết kia.

Chỉ là không ngờ, định lực của Chiến thần không hề tầm thường.

“Tôi không lo lắng. Người lo lắng là cô mới đúng. Nếu là người phụ nữ của anh ta, cô còn phải tìm kiếm như thế này sao?”

Giọng bất mãn của người đàn ông vô tình đả kích Bạch Thố.

Cô không nói gì nhưng lòng hạ quyết tâm, trước sau sau gì cũng sẽ bước vào tâm Hồ Cửu.

Nhưng có chuyện cô không hiểu được, lúc ở núi Hàng, rõ ràng cô đã tiến gần tới anh hơn. Dù anh không có tình cảm gì cả, nhưng vẫn có chút thiên vị cô.

Vậy mà dạo gần đây, không biết tại sao, anh đối với Bạch Thố cùng lắm chỉ là có sự thiên vị, như Túc Trì, Hữu Thủ…

Không hơn không kém!

Cô quả thực hơi sốt ruột.

“Vẫn không có gì.”

“Cô nên ra ngoài đi, dù sao cô không thể cứ thế ở đó lâu được. Không cẩn thận sẽ bại lộ.”

Ngài Tuệ nghiêm túc nói.

“Được rồi.”

Bạch Thố cũng biết cần làm gì.

“Tìm cơ hội vào phòng ngủ kiểm tra đi.”

Ngài Tuệ nhắc nhở cô.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 330


Chương 330

Bạch Thố đồng ý cũng tắt máy, chỉ là cô không biết, khi ra khỏi phòng cô vô tình xê dịch một cuốn sách.

Cuốn sách này lệch đi, tuy nhìn tổng thể không thể có gì khác, nếu người bình thường nhìn vào sẽ thấy quá bình thường.

Chỉ là, Hồ Cửu sẽ không như vậy!

Bạch Thố sau khi đi về phòng, còn đang tìm cách làm sao chiếm lấy tâm Hồ Cửu.

Thì lúc này Hồ Cửu đã có cuộc hẹn với Vinh Thúy Hà, lần này là cô vẫn chủ động mời anh.

“Tôi thật sự không phiền anh chứ?”

Vẫn ở quán cũ, Vinh Thúy Hà hơi ngại ngùng nói.

Cô không biết tại sao, nhưng với người đàn ông này cô có cảm giác vô cùng tin tưởng.

“Anh Hồ Cửu, tôi… có chuyện muốn hỏi ý kiến anh một chút.”

“Tôi biết.. chúng ta mới quen nhau. Nhưng quả thực tôi có cảm giác tin tưởng ở anh, tôi thực sự không biết nói cùng ai… Tôi…”

Vinh Thúy Hà sợ Hồ Cửu cho rằng cô quá hoang đường, vội giải thích, gương mặt ửng đỏ, vô cùng đáng yêu.

Hồ Cửu có cảm giác khó tả, quả thực lâu lắm rồi, không có người nói tin tưởng anh.

Mà hình ảnh hiện lên trong đầu anh lúc này chính là vợ cũ của anh, Lục Thạc.

“Không sao. Nếu có thể giúp trong khả năng của tôi, thì tôi sẽ giúp cô.”

Hồ Cửu cười rồi nói.

Tuy anh không có sự ấm áp, cũng không dùng lời quá hoa mỹ, nhưng ở Hồ Cửu khi ngồi cùng Vinh Thúy Hà vô cùng hài hòa.

Anh có cảm giác thoải mái hơn, như buông bỏ được mọi thứ.

Nhất là dáng vẻ lúng túng của cô, làm cho anh thấy khá đáng yêu.

“Vinh gia dòng chính hiện tại đang muốn vào nội các. Mà bọn họ… ép tôi… Nhưng tôi không muốn, tôi nên làm gì?’

Cô ấp úng cũng không nói ra được hai chữ ‘nhân tình’, Vình gia quả thực không muốn thua kém Trần gia bên kia. Tìm mọi cách mà leo lên, bọn họ lại không ngại dùng Vinh Thúy Hà làm điều kiện.

“Vinh gia vẫn rất xem trọng cô.”

Hồ Cửu suy nghĩ rồi nói.

“Anh thấy vậy là xem trọng sao? Phụ nữ chỉ được xem trọng khi như thế thôi sao? Anh cũng nghĩ thế?”

Vinh Thúy Hà bất ngờ tức giận, cô không ngờ anh lại có suy nghĩ như vậy.

Một phụ nữ dù tốt xấu gì sao lại được đánh giá như thế chứ.

“Tôi có lẽ tìm sai người.”

Vinh Thúy Hà định đứng lên, Hồ Cửu theo quán tính chợt kéo tay cô lại.

Giây phút này, tay Vinh Thúy Hà như có dòng điện chạy qua, cô nhíu mày nhìn Hồ Cửu.

Ánh mắt vô cùng tủi thân, nhìn gương mặt vẫn có vẻ kiên quyết.

“Cô hiểu sai ý tôi.”

Anh cũng không nói nhiều, một câu này làm Vinh Thúy Hà bình tĩnh lại.

“Anh…”

“Tôi xin lỗi, là tôi biểu đạt chưa tốt.”

Hồ Cửu cười xin lỗi.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 331


Chương 331

Quả thực anh không hề có ý này, chỉ tại anh nói quá ngắn gọn làm cô hiểu sai ý anh.

Đây là lỗi của anh nha, dù sao làm phụ nữ tức giận cũng là điều không nên.

“Vậy ý anh là…”

Nhìn vẻ thành thật xin lỗi của anh, Vinh Thúy Hà phì cười, cũng thoải mái hơn.

“Vinh gia là đang xem trọng cô, chỉ cần cô làm họ không xem trọng nữa, họ sẽ bỏ qua cô.”

“Tôi vẫn không hiểu.”

Cô hơi mơ hồ, ý không xem trọng nghĩa là gì?

Cô cần làm sao? Thứ bọn người Vinh gia dòng chính muốn là trao đổi tình quyền, cô làm sao để mình thoát chứ?

“Dù tôi có lấy chồng, thì họ vẫn có cách khiến tôi làm nhân tình cho đám người quyền thế kia.”

“Nếu bạn trai hay người tình của cô có chức vị cao hơn bọn họ thì sao?”

Hồ Cửu cười nói.

“Ý anh là Ngài Tuệ hôm trước?”

Cô chợt nhớ ra.

“Vậy có khác gì đâu chứ?’

“Khác chứ, một bên là tình nhân, một bên là bạn gái chính thức là người yêu danh chính ngôn thuận. Hoàn toàn khác nhau.”

Hồ Cửu kiên trì giải thích.

“Nhưng mà… Ngài ấy chịu sao? Huống hồ…”

“Tôi giúp cô.”

“Tại sao anh lại giúp tôi chứ?”

Vinh Thúy Hà cúi đầu ngượng ngùng nói.

“Với lại, tôi… sợ… nếu Ngài ấy đồng ý sẽ không làm gì tôi chứ?”

“Chỉ là giả vờ, tôi cam đoan xong việc, thì cùng lắm là không hợp chia tay, cô cũng không tổn hại gì.”

“Người chủ động chia tay là cô, càng danh giá hơn nhiều.”

Hồ Cửu lại lần nữa nhấn mạnh.

“Nhưng tại sao…?”

“Xem như là nhân duyên đi.

Nhìn dáng vẻ của Vinh Thúy Hà, thật ra anh cũng không có ý định nhúng tay vào cái vòng lẩn quẩn này.

Chỉ là…

“Tôi tin anh. Chỉ cần không phải thực sự lăn lộn với mấy lão già kia. Tổn hại danh tiếng thì có làm sao?”

Vinh Thúy Hà quyết tâm.

Vinh Thúy Hà quyết tâm.

Nhìn cô như vậy, Hồ Cửu cũng bật cười, anh không ngờ cô gái này là có mặt dễ thương như vậy.

Điều làm anh có thể đồng ý giúp cô, có lẽ là chữ ‘tin tưởng’ kia của cô.

Mà lúc này, không rõ là vô tình hay cố ý, cũng có thể ông trời thích trêu người. Khi hai người vừa rời đi, Hồ Cửu lại gặp phải Hồ Tiêu.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 332


Chương 332

Bên cạnh còn có Thẩm Lương, xem ra là đang bàn luận gì đó.

“Hồ Cửu, mày ở đây…” Hồ Tiêu nghiến răng mà nói.

Thật ra Hồ Tiêu sau nhiều lần bị Hồ Cửu dạy dỗ cũng không dám vênh mặt nữa, chỉ là bên cạnh hắn bây giờ còn có Thẩm Lương.

Hắn cho rằng Thẩm Lương luôn luôn bảo vệ Hồ gia, vì vậy hắn đứng sau lưng Thẩm Lương mà lên giọng cũng không có vấn đề gì cả.

Hồ Cửu cảm thấy tên Hồ Tiêu này quả thật là mãi không cải sửa được.

Thẩm Lương nhìn thấy Hồ Cửu, thì cũng nhíu mày cảm giác nhân duyên vô cùng kém.

“Hồ thiếu, tốt nhất là không nên nói những lời như vậy, tôi ở đâu, làm gì như thế nào còn cần anh quản sao.”

Hồ Cửu nhếch mép cười rồi nói.

“Chàng trai trẻ cậu vẫn ngông cuồng như vậy, có lẽ ỷ vào một chút năng lực của mình lại cho rằng một tay có thể che trời rồi sao.”

Thẩm Lương cũng không thoải mái với thái độ của Hồ Cửu. Ông cho rằng dù gì Hồ tiêu cũng là Hồ thiếu thuộc gia tộc lớn.

“Cậu vẫn nên chú ý thái độ của mình một chút đi thì hơn.”

Nhìn Hồ Cửu vẫn không có biểu hiện gì, hắn càng khó chịu.

“Thẩm giáo úy phải không? Thảo nào Hồ gia nhắc đến tên ông thì tôi lại thấy quen thuộc tới vậy.”

“Thì ra là một Thẩm giáo úy mà thôi. Vậy Thẩm giáo úy đây có tư cách gì nói tôi đừng ngông cuồng? Tại sao không nói với người Hồ gia nên biết điều một chút? Có khi họ sẽ sống lâu hơn một chút.”

Nói xong lời này Hồ Cửu nhìn sang Hồ Tiêu với ánh mắt mỉa mai, sau đó tiếp tục đi ngang qua người họ.

Thẩm Lương vô cùng bất ngờ. Hắn không hiểu làm sao anh có thể biết được thân phận của mình.

Chợt nghĩ lại việc Thẩm lương giáo úy, không phải chỉ có vài người biết để tâm một chút cũng có thể biết rồi.

Trong lòng Thẩm Lương nghi ngờ một chút.

Cái hôm Đại tướng Hữu thủ tới Hồ gia sau đó thì lại bỏ đi, không lẽ nào lại trùng hợp như vậy.

Không lẽ đại tướng Hữu Thủ tới là vì chàng trai này, nếu như vậy hắn có thân phận gì chứ.

Hồ Tiêu thấy Thẩm Lương không nói gì nên cũng không dám lên tiếng, chỉ rụt người ở sau lưng hắn nhìn lên.

“Ngài Thẩm, Trưởng lão Hồ gia là bị hắn ta hại bị thương, ông ấy đã nói phải bắt tên này quỳ mà xin lỗi.”

“Ngài Thẩm xem, đây có phải là vừa kịp lúc.”

Tuy Thẩm Lương không thích sự ngông cuồng của Hồ Cửu, nhưng cũng không thích hành vi của Hồ gia.

“Từ khi nào tôi làm việc lại để người khác dạy vậy.”

Hắn nghiêm giọng nói với Hồ Tiêu.

“Ngài Thẩm, tôi không dám, chỉ là…”

Hồ Tiêu nghe giọng Thẩm Lương vô cùng uy nghiêm thì vô cùng sợ hãi cũng không dám nói tiếp/

“Đi thôi.”

Thẩm Lương nói xong thì đi thẳng.

Bây giờ hắn cũng hiểu phần nào tại sao Hồ Lâm lại muốn đạt thành điều kiện với hắn như vậy, quả thật Hồ gia ngoài hồ Lâm ra đã không còn ai có thể gánh vác được.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 333


Chương 333

Nhưng tại sao Hồ Lâm lại không có con, không có gia đình?

Mà chuyện của Hồ Thúy năm đó thì có liên quan gì chứ?

Sau khi Thẩm Lương gặp Hồ Lâm thì hắn cũng để cho người âm thầm điều tra, quả thật Thẩm Thanh Hương có dính dáng đến sự việc năm đó.

Chỉ là bao lâu nay hắn hận người phụ nữ ấy vậy mà lại hận sai rồi, còn Thẩm Thanh Hương làm sao hắn có thể hận được.

Sau khi rời khỏi, Hồ Cửu nhanh chóng về lại căn cứ của mình, gần đây anh cũng không muốn ra ngoài nhiều, thật sự chỉ muốn ở lại căn cứ.

Dù sao mọi thứ đã có người sắp xếp, anh cũng không cần nhúng tay quá nhiều, việc của anh chính là giữ vững Thế giới ngầm giữ vững địa vị Long chủ của mình.

Mà thâu tóm thế lực của gia tộc bí ẩn chính là mấu chốt hiện tại.

Khi anh về tới thì đã thấy Bạch Thố cười tươi chào đón anh, ngoài ra cô cũng đã chuẩn bị nước chanh mát lạnh cùng một ít bánh ngọt.

“Anh Hồ Cửu, anh về rồi. Em vừa mới làm xong anh đi cho nóng.”

Bạch thố cười tươi sau đó để đĩa bánh về phía Hồ Cửu.

Hồ cữ nhìn thấy Bạch Thố thì trong lòng cũng có chút gì đó suy nghĩ.

“Nếu có thời gian em cũng nên ra ngoài một chút, dù sao ở phương Bắc cũng là nơi khí thịnh, rất nhiều khu du lịch, cùng khu thương mại nổi tiếng em cũng có thể thử xem sao.”

Nói xong Hồ Cửu cũng cắn thử một miếng bánh.

“Em cảm thấy chỉ cần ở đây có anh là đủ rồi, em cũng không muốn đi đâu cả dù sao thì có đi đâu cũng…”

Nói đến đây Bạch Thố cúi đầu xuống nhìn xuống nền đất, cảm giác như cô mong chờ một điều gì đó.

“Tôi đã từng nói rõ với em rồi, tôi có thể cho em một đời vô lo vô nghĩ cũng, có thể đảm bảo sự an toàn của em cùng Bạch gia. Nhưng chỉ có thế thôi tôi không thể cho thêm điều gì cả.”

Hồ Cửu nghiêm nghị nói.

Anh thật sự muốn Bạch Thố hiểu rõ, không muốn cô đặt quá nhiều hy vọng lên người anh.

Anh không muốn cô đánh đổi quá nhiều thanh xuân vào bản thân mình, dù sao cô cũng đang trong thời kỳ đẹp nhất của thiếu nữ, nếu có thể tìm được người phù hợp vẫn là tốt nhất.

“Anh Hồ Cửu, em hiểu mà.”

“Em thật sự không đòi hỏi gì cả chỉ cần ở bên cạnh anh là đủ rồi.”

Ánh mắt Bạch Thố như sắp khóc.

“Tôi chỉ không muốn thiệt thòi cho em mà thôi, nếu như em tìm được người nào đó phù hợp thì cũng có thể nói với tôi.”

Hồ Cửu nói xong thì không nhìn tới Bạch Thố nữa, trong lòng anh vô cùng áy náy với tình cảm của cô gái này.

Bạch Thố vẫn đứng đó ánh mắt nhìn theo bóng lưng của Hồ Cửu.

Trong một phút nào đó đấy mắt cô hiện lên tia sáng.

“Hồ Cửu, Chiến Thần thì sao chứ? Sẽ có ngày tôi làm anh phải quỳ dưới chân tôi mà cầu xin tình yêu của tôi.”

Nói xong Bạch Thố quay lưng đi về phía bếp.

Hồ Cửu về phòng của mình, ban đầu anh không nhận ra gì cả nhưng sau khi ngồi vào ghế, anh chợt thấy các góc của các cuốn sách bị di chuyển.

Thật ra điều này cũng không có gì đặc biệt, nếu như có người vào dọn dẹp phòng thì việc xê dịch cuốn sách cũng không có vấn đề.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 334


Chương 334

Nhưng chính vì sự xê dịch nhỏ này anh quan sát xung quanh cảm thấy có gì đó không đúng.

Sau đó anh đứng giữa phòng là một loạt động tác thủ ấn, giữa phòng tạo ra một kết giới hình bát giác, sau đó ở giữa hình bát giác hiện lên một tia sáng màu tím.

“Từ khi nào mà trong căn cứ của tôi lại có ‘chuột’ vậy chứ.”

Hộ Cửu tự thì thầm với bản thân sau đó nhíu mày nhìn bốn góc xung quanh.

Trong lòng anh dấy lên nghi ngờ, lại nhìn về phía cửa anh có cảm giác như bản thân đã quá dễ dãi.

Thật ra điều này cũng không có gì đặc biệt, nếu như có người vào dọn dẹp phòng thì việc xê dịch cuốn sách cũng không có vấn đề.

Nhưng chính vì sự xê dịch nhỏ này anh quan sát xung quanh cảm thấy có gì đó không đúng.

Sau đó anh đứng giữa phòng là một loạt động tác thủ ấn, giữa phòng tạo ra một kết giới hình bát giác, sau đó ở giữa hình bát giác hiện lên một tia sáng màu tím.

“Từ khi nào mà trong căn cứ của tôi lại có ‘chuột’ vậy chứ.”

Hộ Cửu tự thì thầm với bản thân sau đó nhíu mày nhìn bốn góc xung quanh.

Trong lòng anh dấy lên nghi ngờ, lại nhìn về phía cửa anh có cảm giác như bản thân đã quá dễ dãi.

Mà Bạch Thố lúc này cũng không ngờ chỉ vì sơ suất nhỏ của mình đã tạo nên một sự hiềm nghi rất lớn cho bản thân.

Mãi mãi chọn nhầm phe chính là ân hận cả đời của Bạch Thố.

Hồ Cửu nhanh chóng dùng số điện thoại khẩn cấp.

“Nhanh tập hợp, có chuyện!”

Những người ở đầu dây phía bên kia vô cùng hoang mang, khi Long chủ sử dụng số điện thoại này để tập hợp, thì chứng tỏ đây là một chuyện vô cùng nghiêm trọng.

Vừa lúc này Thanh Ngũ từ phía đông đã phát tin tới báo, gia tộc bí ẩn đã bắt đầu hành động, họ tạo ra một loạt hành động ngầm bí ẩn mà Thanh Ngũ không thể nào nắm bắt được.

Quá trùng hợp rồi, Hồ Cửu bên này phát hiện có ‘chuột’, bên phía Đông lại có động.

Tuy nhiên chưa dừng ở đó, khi mọi người tập hợp về căn cứ Bạch Thố lại cảm thấy có gì đó bất thường nhưng cô không thể nào đi lên được.

Nếu như bây giờ của tiến lại gần phòng làm việc, thì sẽ tạo ra hiệu ứng không tốt. Bạch Thố suy nghĩ tìm cách tiếp cận, vẫn chưa hiểu làm thế nào để tiến gần đến.

Sau hồi suy nghĩ, cô đành phải chờ đợi!

Vừa lúc này dì Thẩm đã về, mà Bạch Thố chợt lóe lên tia tính toán, cô không nói cho dì Thẩm biết chuyện đám người Hồ Cửu đang họp kín.

Dì Thẩm là người vô cùng hiểu ý, cho nên lúc bình thường chỉ cần Hồ Cửu làm việc bà đều sẽ không đi vào trong.

“Cô Bạch, may mà có cô.”

Bà còn không quên đưa cho cô một túi trái cây tươi.

“Không sao! Dì đừng khách sáo như thế.”

Dì thắm chỉ cho rằng Hồ Cửu cùng mọi người hội họp mà thôi, nên bà pha trà rót nước sau đó tự mình mang lên phòng làm việc của Hồ Cửu.

“Các cậu nâng cao cảnh giác một chút, nếu như tôi đoán không nhầm, ở chỗ chúng ta có một ‘con chuột’.”

“Có ‘chuột’ thật sao? Long chủ nói thật chứ?”

Hữu Thủ ngạc nhiên hỏi lại.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 335


Chương 335

“Cậu nghĩ tôi đùa với cậu sao?”

Túc Trì nhíu mày cảm thấy có gì đó không đúng, bọn họ và sinh gia tử bao nhiêu lâu nay chắc chắn những người này không thể là ‘chuột’ trong lời Hồ Cửu.

Những người sau này thu nạp về thì hầu như không có lý do gì để làm vậy, quan trọng là bọn họ không thể vào đây.

Vậy thì nghi vấn chỉ còn lại…

Lúc này dì Thẩm đẩy cửa vào,bà vô cùng bất ngờ khi thấy trong phòng có quá nhiều người.

“Tôi… tôi… tôi xin lỗi. Tôi không biết mọi người đang họp tôi cứ nghĩ…”

“Không sao! Dì ra ngoài đi.”

Hồ Cửu trầm giọng nói.

Lão Lý nhíu mày nhìn theo dì Thẩm, cảm thấy có gì đó không đúng.

“Long chủ, người có cho rằng người đàn bà kia có nghi vấn không.”

Mọi người nghe lời nói của Lão Lý cũng có chút suy nghĩ.

“Bà ta từ Hồ gia, ở đây từ khi có bà ta mọi thứ đều gọn gàng, chỉ có bà ấy mới là người thực hiện việc dọn dẹp đi ra đi vào các phòng được mà thôi.”

Túc Trì suy nghĩ thấy lời phân tích này của Lão Lý vô cùng có lý.

“Đúng vậy, dì Thẩm này rất có hiểm nghi. nhưng cũng không loại trừ khả năng là người khác.”

Thật ra Hữu Thủ cùng Túc Trì cảm thấy dị Thẩm này tuy có hiềm nghi nhưng linh cảm của bọn họ mách bảo, chuyện này với dì Thẩm không hề liên quan gì.

“Bà ta có một đứa cháu bị bệnh nặng, qua điều tra thì dì ấy cũng không có gì đặc biệt cả. Tôi cảm thấy dì ấy không phải kẻ tình nghi duy nhất.”

Hữu Thủ đứng ra bảo vệ dì Thẩm.

“Các người không thấy dì Thẩm xuất hiện đúng lúc quá sao? Nếu nói đến dì Thẩm thì vẫn còn một người đáng nghi.”

Hồ Cửu cười cười rồi nói, nhưng ánh mắt toát lên sự nguy hiểm.

Mọi người đều nghe hiểu, chỉ có Túc Trì cùng Hữu Thủ nhìn nhau có cùng suy nghĩ, bọn họ không tin điều mà Hồ Cửu đang nghĩ.

“Nếu ngài là nói Bạch tiểu thư thì không thể nào!”

“Nếu ngài là nói Bạch tiểu thư thì không thể nào!”

“Đúng vậy! Cô ấy có tình cảm thế nào với ngài chứ? Làm sao có thể làm chuyện bất lợi với ngài được?”

Hồ Cửu không nói gì, chỉ nhíu mày nhìn bọn họ.

“Hai cậu không cảm thấy cô ta đáng nghi, nhưng tôi thì có!”

“Ai cũng có thể, chỉ có Bạch tiểu thư là không thể!”

Giọng nói này là của Túc Trì.

Mọi người nhìn anh vô cùng ngạc nhiên.

Tại sao lại là Túc Trì?

Bình thường người được mệnh danh bà tám chính là Hữu Thủ, mà người luôn bênh vực Bạch Thố cũng là Hữu Thủ.

Vì sao hiện tại lại là Túc Trì lên tiếng?

Túc Trì cảm nhận được ánh mắt của mọi người nhìn mình hơi cảm thấy ngượng ngùng.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 336


Chương 336

“Mọi người xem đi Bạch Thố chỉ là một cô gái vô cùng thuần khiết, cô ấy làm sao có thể nghĩ ra được những thứ này chứ? Huống hồ với tình cảm của Bạch Thố dành cho Lòng chủ, tôi không cho rằng Bạch Thố lại làm ra những chuyện này.”

“Nếu Bạch Thố là ‘chuột’ thì là ‘chuột’ của ai chứ? Của Bạch gia?”

Túc Trì kiên quyết không tin Bạch Thố là nội gián.

“Túc trì à, cậu có vẻ hiểu Bạch Thố quá nhỉ?”

Hồ Cửu nhíu mày xoáy sâu vào ánh mắt của Túc Trì, nhận ra được dường như anh ta có tình cảm gì đó khác biệt đối với Bạch Thố.

“Các người yên tâm trong phòng này đã có kết giới, không chỉ ở phòng này mà những phòng khác đều có. Chỉ cần kẻ đó tiếp tục ra tay chúng ta sẽ biết được đó là ai mà thôi.”

Hồ Cửu nhìn mọi người, cảm thấy không nên tranh cãi.

“Vì vậy, mỗi bước làm việc sau này của mọi người cần cẩn thận, cho đến khi chưa biết đối phương là ai, chúng ta càng cần cẩn thận hơn.”

Nói xong Hồ Cửu để cho mọi người rời đi, cũng sắp xếp lại một chút thay đổi so với kế hoạch ban đầu.

“Tôi có một lời nhắc nhở với các cậu.”

Khi Túc Trì chuẩn bị đi ra thì Hồ Cửu gọi anh lại.

“Dù ai là ‘chuột’, là nội gián, hay là kẻ phản bội. Tôi không quan tâm, điều tôi quan tâm là những người bên cạnh tôi phải sáng suốt, đừng cư xử theo tình cảm.”

“Những lúc cư xử theo tình cảm, thì nó sẽ hại các cậu. Mà người của tôi tuyệt đối không nên vì tình cảm mà bị hại, nếu có chết là chết ở chiến trường chết bởi tranh đấu không phải chết những thứ viển vông đó.”

“Nhớ kỹ lời tôi nói.”

Túc Trì chợt chột dạ anh ta cảm giác dường như bản thân quá mức cảm tính.

Nghĩ đi nghĩ lại quả thật dì Thẩm không thể nào có thực lực hay có thể có đủ năng lực làm điều đó, bởi vì cháu trai bà ta bị đau là thật.

Hồ Cửu cũng chỉ tình cờ cứu giúp bà ta mà thôi nhưng Bạch Thố thì lại khác.

Túc Trì chợt chột dạ anh ta cảm giác dường như bản thân quá mức cảm tính.

Nghĩ đi nghĩ lại quả thật dì Thẩm không thể nào có thực lực hay có thể có đủ năng lực làm điều đó, bởi vì cháu trai bà ta bị đau là thật.

Hồ Cửu cũng chỉ tình cờ cứu giúp bà ta mà thôi nhưng Bạch Thố thì lại khác.

Chỉ là trong lòng anh như có một khởi niệm khác anh ta tuy lý trí nghĩ được như vậy, nhưng có một giọng nói nào đó muốn thuyết phục anh ta rằng Bạch Thố không phải người như vậy.

Khi mọi người đã đi cả rồi anh ta vẫn chưa hoàn hồn

“Túc trì cậu nên tôi xem lại tâm mình đi, có đôi khi người không ra tâm mình không phải là tôi mà là cậu đó.”

Nói xong Hồ Cửu cũng đi ra ngoài chỉ còn lại Túc Trì đứng ở một mình ở trong phòng

Hồ Cửu sau khi ra khỏi phòng chợt phát hiện có một ấn ký phát sáng màu đỏ.

“Thuật trú tâm?”

Hồ Cửu nhiều ngày không đi ra ngoài, bởi vì anh biết trong chốc lát người kia cũng sẽ không vào phòng anh để lục lọi gì đó.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 337


Chương 337

Thật ra thâm tâm anh thừa biết bọn họ muốn tìm thứ gì, chẳng qua là bọn họ không ngờ tới quân nhân như anh đều sẽ không cắt những thứ đó ở trong phòng

“Dì Thẩm à cháu trai của dì thế nào rồi? Đón về được rồi chứ?”

Bà thấy chủ nhân lại quan tâm tình hình của mình, thì vô cùng vui vẻ, cảm giác như đã tìm đúng người.

“Đều tốt cả. Thằng bé còn đếm ngày ra viện, nói gặp cậu cảm ơn. Thật sự tôi rất biết ơn cậu, nếu không có cậu…”

Nói đến đây dì Thẩm rưng rưng nước mắt, cũng không biết nói sao để bày tỏ hết lòng biết ơn của mình.

“Dì Thẩm đừng như vậy, đó xem như phúc lợi của tôi đi. Dù sao dì cũng là người có tâm với việc, làm tốt việc của mình là được.”

“Vâng, vâng, chỉ cần là những gì cậu chủ cần tôi sẽ làm tốt.”

Dì Thẩm gật gật đầu, ánh mắt kiên quyết, sau này phải cố gắng làm tốt việc của mình.

“Sau này… khi chúng tôi họp, dì cùng những người khác không cần tới gần phòng của tôi.”

Hồ Cửu nhấp một ngụm nước rồi dặn dò.

“Chuyện này tôi biết, là hôm trước tôi không biết là cậu họp cùng mọi người… tôi xin lỗi…”

Dì Thẩm sợ rằng hôm đó đã gây chuyện gì đó, nên vô cùng áy náy.

Thật sự bà cũng biết trong các gia đình như thế này, chuyện họp hay nghị sự tại phòng thì người làm sẽ không được lên.

Điều này để tranh người làm là kẻ hai mang bán thông tin cho người khác, cũng là nhà ai cũng có bí mật khó nói.

Mà dì Thẩm làm lâu năm như thế, sao lại không biết điều này được chứ?

“Lúc trước ở Hồ gia, ông chủ đều không cho phép lại gần các phòng riêng khi có khách, trừ khi được gọi. Nên tôi hiểu quy tắc này… sau này sẽ chú ý hơn.”

Hồ Cửu nghe dì Thẩm nói vậy, trong đầu xẹt qua một luồng suy nghĩ.

“Hôm đó dì về, còn có ai sao?”

“Có cô Bạch, cô ấy tất bật chuẩn bị nấu ăn nên cũng quên báo tôi các cậu đang họp.”

Nghe dì Thẩm nói, Hồ Cửu cũng tinh ý nhận ra vấn đề.

Chỉ là bản thân anh cũng như Hữu Thủ cùng Túc Trì, đôi khi lý trí hiểu rõ, nhưng vẫn là muốn chính mắt thấy tai nghe, tự mình nhận định mới được xem là đúng.

“Gần đây tôi mệt mỏi, sẽ ở nhà lâu một chút để nghỉ ngơi. Dì cứ đưa cháu của dì về đây đi, cũng tiện chăm sóc, mà Bạch Thố cũng có người nói chuyện.”

Hồ Cửu nói xong thì lại quay về phòng.

Mà lúc này, Bạch Thố cũng vừa hay đi xuống phòng.

“Anh Hồ Cửu, anh không khỏe chỗ nào sao?”

Bạch Thố quan tâm hỏi, ánh mắt to tròn long lanh của cô vô cùng lo lắng cho anh.

“Cũng không hẳn, nhưng có lẽ nhiều việc, hơi mệt một chút.”

Vẻ mặt Hồ Cửu vô cùng mệt mỏi, lại có chút tái nhợt.

“Tôi đi nghỉ một chút, có việc hãy gọi tôi.”

Hồ Cửu nói xong thì đi về phòng nghỉ ngơi, bộ dạng suy yếu một chút làm cho Bạch Thố trong lòng có chút đau xót.

“Dì Thẩm, có vẻ anh Hồ Cửu bị ốm rồi, nên nấu gì tẩm bổ cho anh ấy một chút đây?’

Thật tâm Bạch Thố vẫn rất lo cho Hồ Cửu.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 338


Chương 338

Trong Hồ Cửu còn bày ra một màn đau ốm nằm ở nhà tận hưởng giây phút thư thái trước bão, thì ở biệt thự ngoại ô Thẩm gia, hai nữ hai nam ngày đêm hoan lạc.

Tài xế Chu có thể nói là có bất mãn mà không nói thành lời.

“Thẩm tiểu thư, cô xem nhiều ngày qua đã nắm bắt trọng điểm rồi chứ?”

Tiểu Diêu lả lướt cười nhìn Mộc Thúy Lan.

Bởi vì đây là biệt thự Thẩm gia, mà Mộc Thúy Lan cũng không muốn bại lộ mình là ai, cho nên đành lấy danh là Thẩm tiểu thư.

Bởi vì đây là biệt thự Thẩm gia, mà Mộc Thúy Lan cũng không muốn bại lộ mình là ai, cho nên đành lấy danh là Thẩm tiểu thư.

Mọi người đều gọi cô ta là Thẩm tiểu thư.

“Cũng xem như đã nắm bắt. Chỉ là có một số ‘tuyệt kỹ’ vẫn là chưa luyện được.”

Vẻ mặt Mộc Thúy Lan vô cùng tiếc nuối. Cứ như bỏ lỡ gì đó quý giá.

“Thẩm tiểu thư phải hiểu rõ, có những kỹ năng phải luyện theo năm tháng, còn hiện tại chỉ có thể dùng những chiêu thức có thể gây đê mê mà thôi.”

Huy Phát vừa mặc lại quần, vừa chậc lưỡi nói.

Mà Trình Vũ trải qua nhiều lần bị hành hạ, được Mộc Thúy Lan đưa về đây xem như thoát khỏi địa ngục.

Hắn ta khi biết được thân phận người cứu mình là Thẩm tiểu thư thì trong lòng dâng lên một tia tính toán.

“Số tiền kia đã đưa hết cho Thẩm tiểu thư, cô xem… tôi…”

Trình Vũ bày ra bộ dạng đáng thương.

Để được ở lại Thẩm gia, hắn đã uống bảy tấc lưỡi, bịa ra một câu chuyện vô cùng bi thảm.

Cả Tiểu Diêu cùng Huy Phát lăn lộn trong chốn bụi trần, vậy mà vẫn tin vào lời nói của Trình Vũ.

Hắn vẽ ra một câu chuyện vô cùng cảm động, nào lại gia đình hắn là một gia đình khá giả ở thành phố Gia.

Vì bị chèn ép kinh doanh mà phải bôn bạ, lại bị người hại rơi vào chỗ kia, may là hắn bị đánh đập cũng không khuất phục, sau đó trốn được thì gặp Mộc Thúy Lan tốt bụng giúp đỡ.

Mà Mộc Thúy Lan vì thấy hắn cùng cảnh ngộ với mình, cho nên cũng để hắn ở lại.

“Số tiền kia, tôi sẽ chỉ lấy một nửa, còn lại anh giữ mà tìm đường làm ăn.”

Nói xong Mộc Thúy Lan trả lại thẻ kia cho hắn.

Nhìn thẻ đen này, Mộc Thúy Lan càng tin Trình Vũ nói thật, vì chỉ ai có thân phận cao quý mới có thể giữ được chiếc thẻ này.

Có lẽ số tiền này là số tiền còn lại của Trình Vũ, cho nên cô cũng chỉ lấy đi một nữa.

Mà điều quan trọng là qua mấy ngày tiếp xúc, Mộc Thúy Lan vậy mà có cảm tình với Trình Vũ.

Phải nói Trình Vũ này quả thật có khả năng lừa đảo phụ nữ quá tốt rồi.

“Anh ta có thể giữ mình ở Thiên Đường xem như có bản lĩnh. Thẩm tiểu thư không biết đâu, cực hình ở đó chưa ai vượt qua.”

Tiểu Diêu nhìn Trình Vũ toàn thân là vết thương thì vô cùng bội phục. Mà Huy Phát thì không nghĩ vậy.

Đều là đàn ông, chiêu thức kia của Trình Vũ chỉ lừa được phụ nữ mà thôi, sao qua mắt được đàn ông chứ.
 
Thần Long Ở Rể
Chương 339


Chương 339

Huống hồ dấu vết kia… còn không phải là lăn lộn cùng đàn ông mà có sao?

Đàn ông với đàn ông lăn lộn sẽ rất khác với ái muội nam nữ. Cho nên Tiểu Diêu cùng Mộc Thúy Lan không biết cũng là chuyện bình thường.

Mấy ngày qua, Mộc Thúy Lan coi như đã học được một thân bản lĩnh trên giường, mà để có được… thì bọn họ ngày ngày chính là trên giường mà luyện tập.

Đàn ông với đàn ông lăn lộn sẽ rất khác với ái muội nam nữ. Cho nên Tiểu Diêu cùng Mộc Thúy Lan không biết cũng là chuyện bình thường.

Mấy ngày qua, Mộc Thúy Lan coi như đã học được một thân bản lĩnh trên giường, mà để có được… thì bọn họ ngày ngày chính là trên giường mà luyện tập.

Không nói cũng biết, loạn như thế nào.

“Kỹ thuật của anh khá tốt. Tôi sẽ thưởng thêm, dù sao mai tôi cũng phải để các người về lại Thiên Đường… tối này xem như… thoái mái nhé.”

Nói xong Mộc Thúy Lan nháy mắt nhìn Huy Phát.

Tuy ai cũng phấn khích, nhưng Huy Phát lại khá ganh tỵ với tên Trình Vũ kia, dựa vào đâu mà hắn được ở lại?

Huy Phát suy nghĩ, chỉ cần được Thẩm tiểu thư bao nuôi,có phải hắn cũng có thể kiếm được một chút, sau đó tự thân ra khỏi hội quán Thiên Đường kia.

Mà Trình Vũ dựa vào ba tấc lưỡi của mình, cũng khiến cho Mộc Thúy Lan có lòng tin hơn vào mình.

Ai bảo hắn có thẻ đen kia chứ?

Không nói cũng biết, tối đó bọn họ có bao nhiêu điên cuồng, Trình Vũ có lẽ qua thời gian bị hành hạ cũng trở nên b**n th** hơn, nhưng lại rất biết cách che giấu.

Sáng hôm sau.

Mộc Thúy Lan đã chuẩn bị cho Tiểu Diêu cùng Huy Phát một chiếc taxi cùng một số tiền lớn.

“Xem như là công của các người, chỉ cần tôi đạt được mục đích, cũng sẽ không quên cả hai.”

Nói xong cô ả đỏng đảnh bỏ đi, mặc kệ hai người kia vẫn chưa lên xe.

Mà sau nhiều ngày nhuốm mùi tình ái, lại là cố tâm học hỏi cho nên dáng vẻ của cô ta bây giờ ngoại kiều mị, quyến rũ còn có sự cuốn hút đặc biệt.

Một sự cuốn hút chỉ những kẻ tham dục mới nhận ra.

“Anh… có thể ở đây chứ?”

Trình Vũ vẻ mặt mong chờ hỏi Mộc Thúy Lan.

“Anh Trình này, anh nên tìm một nơi khác.”

Cô ta nhìn xung quanh, sau đó dùng ánh mắt gợi tình mà nói với Trình Vũ.

Ban đầu Trình Vũ chưa hiểu ý của Mộc Thúy Lan, cho rằng cô là đang muốn đuổi anh đi.

Mà Mộc Thúy Lan sau khi trải qua nhiều ngày hoang đường, tự tin cho rằng bản thân đã đủ sức quyến rũ bất cứ tên đàn ông nào, cho nên cũng không mấy ngần ngại.

“Ở đây quá lộ liễu, cũng nên tìm một chỗ tôi cùng anh tới lui được mà không bị ai phát hiện.”

“Ở đây quá lộ liễu, cũng nên tìm một chỗ tôi cùng anh tới lui được mà không bị ai phát hiện.”

Nói xong cô ta nở nụ cười quyến rũ, xoay người đi vào biệt thự.

“Nhớ gửi địa chỉ cho tôi.”

Cô ta còn không quên bỏ lại một câu.

Trình Vũ sau khi nghe câu cuối chợt hiểu ra.
 
Back
Top Bottom