Bách Hợp Thần Hôn

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thần Hôn
Chương 66


Chương 66

Trịnh Mật đến chưa bao lâu thì trung thư lệnh và Binh bộ thượng thư ở ngoài điện xin được gặp.

Những ngày gần đây, triều thần rất siêng năng cần cù, việc mỗi ngày tấu bẩm nhiều gấp đôi lúc thái thường hoàng còn tại ngôi. Hiếm có hơn nữa, là bọn họ cũng không lấy những việc lông gà vỏ tỏi cho đủ số, mượn chuyện để biểu hiện trước mặt tân quân, việc bọn họ sở tấu đều là đại sự quan trọng.

Trịnh Mật vẫn chưa phát hiện nụ cười của Minh Tô đã tắt, nghe vậy thì nói: "Bệ hạ triệu kiến đại thần trước đi, ngày mai ta lại đến."

Minh Tô làm mặt lạnh, nói: "Nương nương đi thong thả."

Trịnh Mật rời đi.

Hôm nay trung thư lệnh và Binh bộ thượng thư đến là vì chuyện trợ cấp cho kinh phòng quân và cấm quân.

Ngày Minh Tô bức vua thoái vị, đã có không ít kinh phòng quân tử trận, thương vong bên cấm quân lại càng thảm trọng. Nàng đã dùng danh nghĩa hộ giá để phát động tấn công, cấm quân thì lại phụng thánh mệnh nên chống cự. Mà sau khi Minh Tô giành được thắng lợi, thánh mệnh đó đã danh chính ngôn thuận được hiểu là bệ hạ bị mẫu tử ngũ hoàng tử và Hiền phi ép phải hạ lệnh.

Thế nên hành động của cấm quân tuy phạt mà lại không phạt.

Minh Tô hiểu, tuy là nàng bất đắc dĩ nhưng nếu nàng không phản thì sẽ mất mạng. Tuy đã đẩy hết mọi chuyện lên người ngũ hoàng tử, nhưng thương vong của cấm quân và kinh phòng quân thật sự là do nàng mang đến. Lòng nàng không thấy an tâm, thế là nàng đã hạ chiếu nhân danh lòng trung thành nên cũng phong thưởng cho cấm quân, chỉ là phần thưởng cấm quân nhận được thì thấp hơn kinh phòng quân.

Trung thư lệnh và Binh bộ thượng thư cũng thống nhất ý kiến, bọn họ đã dâng hai quyển tấu chương, nhưng bị bệ hạ trả về lại, lấy lý do là phong thưởng quá ít.

Hai người bàn bạc nhiều ngày, lại soạn tấu chương mới, nhưng lại sợ bệ hạ vẫn không hài lòng rồi trả về lại, nơm nớp lo sợ. Hôm nay hiếm khi tâm trạng bệ hạ vui vẻ, bèn nhanh chân đến đây tấu bẩm.

Minh Tô mở tấu chương cho hai người trình lên.

Trung Thư Lệnh khom người bẩm: "Bệ hạ, đây đã là phong thưởng và trợ cấp ân hậu nhất rồi ạ. Nếu nhiều hơn nữa, đến ngày sau khi các tướng sĩ lập được công lao lớn hơn thì sẽ không dễ sắp xếp phong thưởng được."

Minh Tô đã xem qua ân thưởng cho tướng sĩ có công và trợ cấp của tướng sĩ bỏ mình, biết hắn đang nói thật. Nàng đặt tấu chương lên ngự án, nói: "Vậy theo như hai vị ái khanh sở tấu đi, nhanh chóng ban hạ ân thưởng và trợ cấp."

Hai người lĩnh mệnh lui xuống.

Tay phải Minh Tô chống trán, nhắm mắt lại, trầm mặc hồi lâu. Huyền Quá ở bên cạnh hầu hạ, cũng không dám lên tiếng.

Qua một lát, Minh Tô mở mắt ra, hỏi: "Có phải trẫm quá giả nhân giả nghĩa rồi không?"

Câu hỏi này rất dễ trả lời, nếu là nội thị khác hoặc là đại thần ở đây thì chỉ e sẽ không hiểu sao bệ hạ lại hỏi như vậy. Dù sao thì lần ân thưởng này đúng như lời trung thư lệnh nói, cực kỳ phong phú, mà trợ cấp dành cho tướng sĩ tử vong rất rất chu đáo.

Nhưng Huyền Quá vẫn hiểu, dù sao cũng đã hầu hạ nàng hơn mười năm, chút ăn ý giữa chủ tớ vẫn phải có. Nếu là quá khứ thì Huyền Quá chắc chắn sẽ trực tiếp khuyên giải an ủi. Tuy nhiên, từ sau khi bệ bệ hạ đăng cơ, tuy tính tình vẫn như trước, nhưng có lẽ ngôi vị hoàng đế vốn đã khiến người sợ hãi, nên khi Huyền Quá đối mặt Minh Tô vẫn vô thức có thêm vài phần thận trọng và cẩn thận

Suy nghĩ một lát, hắn bước đến rót một chén trà nhỏ, cười nói: "Bệ hạ nói gì vậy, các tướng sĩ cảm tạ thiên ân của bệ hạ còn không kịp đấy. Tình hình khi đó thì bệ hạ cũng là bất đắc dĩ mà. Bây giờ nhìn lại, triều đình rất tốt, các đại thần cũng rất chăm chỉ. Không nói đâu xa, chuyện Đức châu mất mùa đó, nếu là thái thượng hoàng thì sẽ không nhanh chóng chi ngân sách cứu tế như vậy đâu."

Hắn nói xong, hai tay dâng chén trà đến trước mặt Minh Tô, cung kính nói: "Bệ hạ uống ngụm trà nghỉ một chút đi ạ."

Minh Tô không nhận chén trà này, nàng bất ngờ hỏi: "Ngươi có nhớ Lý Hòe không?"

Cái tên "Lý Hòe" này đã lâu rồi không được nhắc đến trong cung, khi Huyền Quá mới nghe thì cũng ngẩn người. Một lát sau mới nói: "Đương nhiên là tiểu nhân nhớ rồi, Lý trung quan là sư phụ của tiểu nhân mà. Năm đó tiểu nhân vào cung đã được Lý trung quan dạy dỗ dựa trên sở thích của bệ hạ, xong rồi mới yên tâm phái đến bên cạnh bệ hạ đó."

Minh Tô chưa bao giờ biết việc này, bây giờ nghe thấy mới sửng sốt, nói: "Thì ra là thế, khó trách lúc ngươi mới đến bên cạnh trẫm thì làm việc rất chu đáo, vô cùng lão luyện."

Nàng nói xong thì lại ngẩn người.

Huyền Quá cũng không quấy nhiễu, chỉ ở bên cạnh hầu hạ. Thẳng đến bữa tối, cung Từ Minh đem vài món ăn đến, thì mặt mày Minh Tô mới hơi giãn ra, nhưng cũng chỉ gắp mấy đũa, không thấy ăn mấy.

Huyền Quá thật khó hiểu, bệ hạ bị làm sao vậy? Hắn nhớ lại mấy ngày gần đây, các đại thần nghe lời, chính sự trôi chảy, thái thượng hoàng cũng không giở trò, thành thật ở cung Thượng Hoa, bệ hạ phải vô âu vô lo chứ?

Chẳng lẽ lại nhớ đến tiểu thư Trịnh gia, nhớ đến chuyện cũ?

Huyền Quá ngẫm lại thì cũng không còn khả năng khác. Con người mà, trong lúc nguy nan hay bận rộn thì trong lòng đều có dũng khí can đảm tiến lên phía trước, nhưng một khi được như ước nguyện thì dũng khí cũng mất, rất nhiều chuyện trước đây cũng nổi lên lại.

Nhưng việc này, hắn cũng không có biện pháp, chỉ đành phải hầu hạ càng thêm tận lực tận tâm.

Đến đêm, Minh Tô có hơi bồn chồn, lòng nàng suy nghĩ rối bời, vô cùng cáu kỉnh.

Huyền Quá nghĩ đến ban ngày bệ hạ còn nói tối nay cũng phải đi đại sự. Hắn cũng không biết này đại sự này rốt cuộc là gì, nhưng xét theo lời bệ hạ nói ban sáng, thì chắc chắn là việc khiến nàng rất vui.

Thế là hắc nhắc đến: "Sắc trời không còn sớm nữa, bệ hạ có đi làm đại sự không?"

Ai có ngờ, bệ hạ vốn chỉ đang đi qua đi lại nhưng mới nghe xong thì cả người như mèo xù lông, cả giận nói: "Trẫm muốn làm thì làm, không muốn làm thì không làm, người lắm lời làm gì!"

Nói giận là giận ngay, Huyền Quá cũng ngu người luôn, vội quỳ xuống thỉnh tội: "Tiểu nhân nói lỡ, xin bệ hạ trách phạt."

Minh Tô cũng thấy bản thân quá dễ cáu giận, nàng nhắm mắt, hít sâu rồi nói: "Ngươi lui ra đi, trong điện không cần người hầu hạ."

Huyền Quá không dám làm trái, khẽ nói: "Dạ......" Rồi cho tất cả cung nhân trong điện lui hết ra ngoài, còn đóng cửa điện lại.

Minh Tô ở một mình trong điện đi tới đi lui, rồi lại nằm trên giường. Nhắm mắt lại muốn đi ngủ, nhưng khi nhắm mắt lại thì cảnh Lý Hòe chết lại hiện lên trước mắt.

Hắn bị nhốt trong lao ngục ẩm ướt, cả người toàn thương tích khi bị tra khảo, gân tay gân chân đều bị cắt đứt, không thể đứng thẳng. Hắn bị kéo ra thô lỗ rồi ném xuống đất, khi thấy nàng, đôi mắt vẩn đục của Lý Hòe lập tức sáng lên, mở miệng nói ú ớ.

Lúc đó nàng mới phát hiện lưỡi của hắn cũng bị cắt.

Nhưng Lý Hòe vẫn rất vui vẻ, nàng biết hắn vui vì nàng còn sống tốt. Hắn vui vì chỉ cần nàng còn không thì không phải là hoàn toàn thất bại, bọn họ vẫn có thể nắm được cơ hội trở mình.

Nhưng hắn không ngờ là kiếm trong nàng lại lập tức đâm vào người hắn.

Minh Tô vẫn còn nhớ rõ nét mặt không dám tin của Lý Hòe khi đó.

"A......" Hắn nhịn đau, muốn nói gì nhưng lại không có lưỡi, nên không thể nói thành lời.

Sau đó, có lẽ là do quá đau, cũng có lẽ là vì hắn biết mình sẽ chết nên hắn không có ý nói chuyện nữa, mà lại nhìn nàng cười. Trong đôi mắt vô thần đó không có hận, cũng không có oán, chỉ có sự ôn hòa hiền hậu và trung tâm trước sau như một của hắn.

Minh Tô mở bừng mắt, cả khuôn mặt nóng ướt, nàng sờ mặt, sờ thấy toàn nước mắt.

Nàng đã cố ý lãng quên chuyện đó nhiều năm, nàng không muốn nghĩ lại, không dám nhớ tới.

Nhưng ngày bức cung, nhìn xác chết và máu tươi đầy đất, khiến nàng nhớ kỹ lại, không thể quên được nữa.

Minh Tô không dám nhắm mắt lại, nàng nhìn chằm chằm vào trần màn vàng choé, nàng không muốn ở một mình, muốn đi gặp Trịnh Mật. Nhưng ban ngày A Mật đã đến nói rồi, muốn nàng không cần phải qua đó.

Nàng nằm trên giường một lúc lâu, rốt cuộc vẫn ngồi dậy.

Nàng thật sự không muốn ở một mình.

Trong điện Từ Minh, Trịnh Mật đã nghỉ ngơi, nhưng vẫn chưa ngủ. Nàng muốn chờ một chút, có lẽ Minh Tô sẽ đến.

Đợi một hồi, cơn buồn ngủ cũng dần kéo đến, ngay khi nàng chuẩn bị ngủ thì lại có tiếng gõ cửa sổ.

Đúng là nàng ấy đến thật mà. Trịnh Mật vừa an tâm, lại vừa lo nàng ấy cứ đêm khuya ghé qua thì tối sẽ ngủ không ngon.

Xuống giường, nàng quen tay mở cửa sổ, Minh Tô đang đứng ở ngoài cửa sổ. Tối nay nàng ấy đã đổi một bộ y phục đen tuyền, chìm trong bóng tối, hòa làm một với màn đêm.

Trịnh Mật nhớ lại đêm qua nàng ấy đã nói là đổi thường phục rồi lại đến, nên không khỏi cười một chút, đè thấp giọng: "Bệ hạ mau vào đây."

Minh Tô bèn trèo qua cửa sổ vào trong.

Trịnh Mật thò người ra đóng cửa sổ, cười nói: "Hôm nay đã gặp rồi, sao bệ hạ còn đến?"

Minh Tô muốn nói sao cho hợp lý, nàng vốn ngủ cùng một giường với A Mật thôi mà. Thế nhưng lời đã đến bên miệng thì lại không có chút tự tin nào, nàng bèn tìm cớ: "Huyền Quá chọc trẫm giận đó."

Nàng trông có vẻ không tin, Minh Tô có hơi giận, rồi lại hơi giấu đầu lòi đuôi, bèn cất cao giọng để lấy thêm can đảm: "Hắn thật sự đã làm trẫm giận đấy!"

Cung nhân bên ngoài nghe thấy tiếng động trong điện, bèn hỏi gần cửa điện: "Nương nương tỉnh rồi? Có cần nô tỳ vào điện hầu hạ không ạ?"

Minh Tô hoảng sợ, chỉ e cung nhân đẩy cửa tiến vào, nên vội núp sau lưng Trịnh Mật. Trịnh Mật nhịn cười, vừa vỗ tay nàng ấy vừa nói vọng ra: "Không cần......"

Ngoài điện nói: "Vâng......" Xong rồi im lặng.

Minh Tô khẽ thở phào, hai hàng lông mày lại nhướng lên: "Hắn làm trẫm không vui, tối nay nàng phải ôm trẫm ngủ mới được"

Lần này thì nàng nhớ phải nói nhỏ rồi.

Trịnh Mật thấy nàng ấy giận lắm rồi, tất nhiên là nghe theo nàng ấy, nói: "Được......"

Minh Tô lập tức được xoa dịu, không khỏi cười cười. Trịnh Mật không kìm được, bèn nhéo nhéo má nàng ấy. Minh Tô cũng vô thức cọ vào ngón tay nàng, híp mắt lại. Vô cùng hưởng thụ sự m*n tr*n đầy yêu thương từ ngón tay Trịnh Mật.

Nhưng cọ xong, nàng ấy lại nghĩ như vậy thì quá tổn hại uy nghiêm, bèn nghiêm mặt lại, liếc nhìn Trịnh Mật, ý bảo nàng không được làm thế nữa.

Trịnh Mật nhịn cười, nắm tay nàng ấy kéo đến trước giường, vẫn như đêm qua, cởϊ áσ tháo đai cho nàng ấy.

Hai người nằm trên giường, Minh Tô chui vào lòng Trịnh Mật, để Trịnh Mật ôm mình.

Hơi thở quen thuộc, chăn gấm ấm áp như có thể xoa dịu sự hoảng loạn và áy náy trong lòng nàng.

Nàng nhắm mắt lại, đến gần Trịnh Mật hơn, lại kìm chế không để lộ ra vẻ kinh hoàng, để tránh bị phát hiện.

Khi tỉnh thì nàng làm rất tốt, chỉ như là một người thèm khát cái ôm của người thương thôi. Nhưng sau khi ngủ thì nàng không thể kiểm soát được, nàng lại mơ thấy hôm gϊếŧ chết Lý Hòe, tay phải cầm kiếm run lên, cả người run rẩy.

Trịnh Mật ngủ nông nên bị nàng ấy làm tỉnh, bèn vỗ lưng nàng, vỗ về: : "Bệ hạ đừng sợ, đừng sợ."

Minh Tô vẫn đang run rẩy, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh, chẳng mấy chốc cả người cũng đổ mồ hôi, mồ hôi lạnh thấm vào áo ngủ, cả lưng ướt đẫm, hơi thở của nàng cũng càng ngày càng nặng, vô cùng hoảng sợ.

Trịnh Mật ôm chặt nàng: "Minh Tô đừng sợ, ta ở đây, nàng đừng sợ."

Minh Tô như nghe được lời nàng nói, nên dần dần bình tĩnh trở lại, nằm trong ngực nàng, hơi thở cũng chậm rãi đều đặn.

-----

Đây là Minh Tô khi được A Mật nựng
loading4.png

 
Thần Hôn
Chương 76


Chương 76

Trịnh Mật rất ít khi chủ động như vậy.

Minh Tô bị nàng ấy ôm chặt lấy, đầu tiên là ngẩn ra, ngay sau đó là lo lắng. Nàng giơ tay vỗ nhẹ lên vai Trịnh Mật, nhẹ giọng nói: "Sao vậy? Có chuyện gì sao ?"

Trịnh Mật lắc đầu nhưng vẫn ôm chặt nàng.

Việc này làm Minh Tô kết luận chắc chắn đã xảy ra chuyện.

Não nàng nhanh chóng hoạt động, suy nghĩ một vòng nhưng cũng không nghĩ ra trong cung còn có ai có thể bắt nạt Trịnh Mật, có chuyện gì mà có thể khiến nàng ấy thất thố như vậy.

"Đến tột cùng là làm sao vậy, nàng nói với ta đi." Giọng điệu Minh Tô càng thêm nhu hòa.

Trịnh Mật lại chỉ ôm nàng. Nàng cảm nhận cơ thể gầy gò của Minh Tô, gần như có thể sờ đến xương, gầy đến quái dị. Tuy là mảnh mai như thế, nhưng sự ấm áp trên người nàng ấy vẫn khiến người khác an tâm.

Có ra sao thì Trịnh Mật cũng nghĩ không ra những năm đó nàng ấy đã sống như thế nào, chỉ mình nàng ấy gánh vác mọi thứ, lòng nàng ấy khổ sở cỡ nào đây?

Trong những đêm khuya bừng tỉnh vì ác mộng, nàng ấy đã mơ thấy gì, phải chăng là bị mắc kẹt hoàn toàn trong lao ngục ẩm ướt u kia?

"A Mật......" Minh Tô vẫn hồn nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì, khẽ gọi tên Trịnh Mật, trong lời nói còn mang theo ý cười, như là chắc chắn có nàng ở trong cung thì không ai có thể chọc Trịnh Mật khó chịu. Cũng có chút vui mừng vì chẳng mấy khi được nàng ấy ỷ lại như thế.

Nàng khẽ vuốt vai Trịnh Mật, nghiêng mặt muốn hôn lên má Trịnh Mật, an ủi nàng ấy, để nàng ấy biết dù có chuyện gì cũng không cần quan tâm, vì có nàng đây rồi.

Chẳng ngờ lại nhìn thấy Trịnh Mật ch** n**c mắt giàn giụa.

"A Mật!" Minh Tô tức khắc luống cuống, nàng cả kinh, tay chân cũng luống cuống theo, không còn sự thong dong như vừa rồi, nào có chút khí độ của bậc quân vương như vừa rồi, "A Mật, nàng đừng khóc, đã có chuyện gì? Nàng nói cho ta đi?"

Trịnh Mật nhìn thấy nàng ấy kinh hoảng, thấy sự quan tâm của nàng ấy khiến nàng không khỏi hơi lùi về sau, giơ tay vuốt ấn đường nàng ấy: "Đừng cau mày."

Giọng nàng run rẩy.

Minh Tô càng thêm hoảng loạn, Trịnh Mật khóc nhưng sắc mặt nàng ấy lại chẳng có chút ấm ức nào cả, mà là một sự bi thương sâu sắc, ánh mắt nàng ấy nhìn nàng tràn đầy đau lòng thương tiếc.

Minh Tô ý thức được điều gì, nàng thấp giọng hỏi: "A Mật, có phải nàng đã nghe được gì rồi không? Nàng đến cung Thượng Hoa?"

Nàng không chút đề phòng Trịnh Mật, kính trọng mọi nơi, những ngày nay hầu như toàn bộ hoàng cung đều quy phục, lệnh của thái hậu không khác gì lệnh vua cả.

Cho nên nếu Trịnh Mật cung Thượng Hoa thì chưa chắc thủ vệ ở cung Thượng Hoa sẽ bẩm việc này với hoàng đế.

Trịnh Mật lắc lắc đầu: "Ta không đến cung Thượng Hoa."

Minh Tô thở phào nhẹ nhõm, dung nhan vốn đang căng cứng của nàng ấy rõ ràng đã giãn ra, nàng ấy nhẹ nhàng lau nước mắt cho Trịnh Mật: "Đến tột cùng là sao thế?"

Trịnh Mật nhìn nàng ấy, bỗng chốc không biết nên nói như thế nào, Minh Tô nhìn vào mắt nàng, nhìn thấy sự thương tiếc giãy giụa trong đó, lòng nàng khẽ động: "Nàng biết chuyện từ nơi khác?"

Trịnh Mật chậm rãi gật đầu. Minh Tô cứng đờ, nàng hơi hé môi nhưng cuống họng như bị nhét bông, làm nàng không nói nên lời. Máu trên mặt bị rút sạch, hốc mắt đỏ bừng như bị gió cát đánh vào.

Minh Tô cực lực kìm nén, nhưng cảm xúc quay cuồng như lũ vỡ đê, nàng cố kiềm chế nhưng lại không áp chế được.
Sau cùng, nàng nghẹn ngào mở miệng: "Ta......"

Mới nói được một chữ là nước mắt đã lăn dài trên má, áy náy tự trách gánh vác trên lưng nhiều năm dồn dập dâng lên vào lúc này, gần như muốn đè nát nàng.

Trịnh Mật cũng không khỏi rơi nước mắt, nàng ôm lấy Minh Tô để nàng ấy dựa vào vai mình.

Minh Tô khóc đến run rẩy cả người, nhưng mặc cho nàng khóc cỡ nào, trút lòng cỡ nào thì cảm giác tội lỗi áy náy suốt những năm qua như đã mọc rễ trong lòng nàng, không sao mất được.

Trịnh Mật ôm nàng ấy, nghe nàng ấy nức nở khóc, nghe nàng ấy khóc thảm vô cùng hối hận, tim như bị từng đao xẻo ra, nhưng lại không làm gì được.

Mãi đến khi màn đêm phủ xuống, các cung nhân vào điện thắp đèn, bữa tối đã chuẩn bị xong và được đặt ở sảnh phụ. Từng món ngự thiện đều được nấu theo khẩu vị của Minh Tô. Mắt Minh Tô sưng lên, nàng ngồi yên, sau khi khóc lóc xong thì dường như lòng nàng trống rỗng, trống rỗng như là nàng không còn gì.
Trịnh Mật cho cung nhân lui xuống, lấy khăn nhúng nước rồi vắt khô, lau mặt cho nàng ấy, lại đem cơm đến để nàng ấy ăn một chút

Minh Tô rất nghe lời, nuốt mấy đũa cơm. Khi lừa Trịnh Mật thì chỉ có mình nàng chịu đựng, duy trì sự bình thản trên mặt nàng, nhưng giờ Trịnh Mật đã biết được, nàng cũng không cần phải gượng cười, thậm chí còn cảm thấy không dám đối mặt Trịnh Mật.

Trịnh Mật đã nhìn ra, nhưng nàng không dám đi, nàng ở cạnh Minh Tô, dẫn nàng ấy đến tẩm điện, muốn nàng ấy nghỉ ngơi sớm hơn.

"Cứ ngủ một giấc thật ngon đi." Trịnh Mật nói.

Nàng cởi y phục thay Minh Tô, để nàng ấy nằm xuống rồi lại đắp chăn cho nàng ấy, sau đó nàng cũng cởϊ áσ ngoài, nằm xuống cạnh Minh Tô.

Các nàng nằm một lát, Minh Tô nhắm mắt lại, bỗng nhiên nàng ấy gọi: "A Mật......"
Trịnh Mật ở ngay cạnh nàng ấy, nàng cầm tay Minh Tô dưới lớp chăn, nói: "Ta ở......"

Minh Tô im lặng, không mở miệng nữa.

Gian điện yên ắng khiến người hoảng hốt

Không biết đã qua bao lâu, Minh Tô rút tay ra khỏi lòng bàn tay Trịnh Mật, nàng ấy lại nói: "A Mật......"

Hốc mắt Trịnh Mật ngập nước, nàng ráng nhịn không để nước mắt chảy xuống, cũng cố sức để giọng mình ổn lại, nỗ lực bình tĩnh nói: "Minh Tô, nàng không thể vứt bỏ ta được, dù cho m chỉ là nàng nhất nhời có suy nghĩ tách ra thì cũng đã muốn lấy mạng ta rồi."

Nàng rất hiếm khi nói những lời ác liệt như thế, Minh Tô gật đầu nhưng sự áy náy kia vẫn chưa được giải quyết.

Nàng đã thử buông bỏ, nhưng nàng vẫn không thể quên được hình ảnh Lý Hòe nằm trong vũng máu rêи ɾỉ.

Hắn bị tra tấn đến chết.

Dưới tay nàng.
Nhưng đến cuối cùng Lý Hòe vẫn chưa từng trách móc nàng lấy một câu. Nếu không phải thật sự quá đau, người phàm xáƈ ŧɦịŧ thật sự không thể chịu nổi thì có khi hắn đã nhịn đau, còn cười nói nàng đừng bận tâm.

Nàng không muốn để Trịnh Mật biết, nàng sợ nếu A Mật biết được thì nàng ấy sẽ nhìn nàng thế nào?

Liệu có một lúc nào đó sẽ cho rằng nàng tàn nhẫn không, nàng ấy cũng sẽ thấy áy náy và phải cõng tính mạng đó theo chăng?

Một đêm không ngủ, cho đến khi Minh Tô đứng dậy, đi thượng triều. Nàng đứng trước giường, sắc mặt tuy tiều tụy, nhưng cũng thật uy nghiêm.

Nàng cười với Trịnh Mật, nói: "Nàng ngủ thêm lát đi."

Trịnh Mật gật gật đầu, Minh Tô xoay người, Trịnh Mật nhìn bóng lưng nàng ấy, trong lòng bỗng nhiên đau xót, gọi: "Minh Tô!"

Minh Tô quay đầu lại, Trịnh Mật nhìn nàng ấy, cố cười một chút rồi hỏi: "Không có việc gì, chỉ là...... Chúng ta dùng bữa sáng có được không?"
Trong mắt nàng ấy đầy sự khẩn cần, tim Minh Tô đau đớn vì ánh mắt của nàng ấy, nàng dời mắt nhìn sang chỗ khác, nhanh chóng gật đầu nói: "Được thôi......" Nói rồi xoay người đi ngay.

Trịnh Mật dựa vào đầu giường, ngồi một lát rồi đứng lên.

Đây là tẩm điện của hoàng đế, mấy tên cung nhân đều hoàn toàn theo khuôn phép, thấy nàng ra ngoài cũng hành lễ như thường, như thể chưa từng thấy thái hậu qua đêm trong tẩm điện của hoàng thượng.

Trịnh Mật trở về điện Từ Minh, hận ý mãnh liệt vọt lên, một suy nghĩ hiện ra rất rõ ràng và sau đó đã chiếm lấy toàn bộ ý thức của nàng.

Thái thượng hoàng không thể tồn tại trên cõi đời được nữa!

-----

Mấy ngày Tết trễ nải quá, bạn mình gọi mình thành bụng bia luôn. Dỗi
loading4.png

 
Thần Hôn
Chương 78


Chương 78

Edior: Lăng

Rốt cuộc thì bữa tối hôm nay vẫn không thể dùng.

Lúc Minh Tô chạy đến thì mọi việc ở Thượng Hoa Cung đã chấm dứt. Thái thượng hoàng nằm ở trên giường, đã tắt thở. Thái y quỳ gối một bên, thấy hoàng đế vào thì hành lễ trước, sau đó bẩm: "Thượng hoàng băng hà rồi ạ."

Thái hậu và thái phi cũng ở trong điện.

Minh Tô hành lễ với hai người các nàng, sau đó mới đưa mắt nhìn cung nhân trong điện, rồi lại nhìn về phía thái thượng hoàng đang nằm trên giường.

Nàng chậm rãi đi về phía trước, thái thượng hoàng nhắm chặt hai mắt, vô cùng yên tĩnh. Minh Tô nhìn hắn một lát, bỗng nhiên cảm thấy thái thượng hoàng nhắm mắt, không nói gì, cũng không tổn thương người khác thì trái lại có bóng dáng của vị phụ hoàng từ ái khi nàng có nhỏ.

Minh Tô nhìn hồi lâu, Trịnh Mật đi đến bên cạnh nàng ấy, thấy vẻ mặt nàng ấy không buồn cũng không vui, nàng thở dài trong lòng, nói: "Thượng hoàng đột nhiên băng hà, mong bệ hạ chủ trì đại cục."

Minh Tô thu tầm mắt lại, gật gật đầu, lại nhìn thái y kia, hỏi: "Xưa nay thánh thể của thái thượng hoàng vốn khoẻ mạnh. Sao lại đột nhiên băng hà?"

Dù là kẻ ngu dốt thì cũng nhìn ra tất có nội tình trong cái chết của thái thượng hoàng.

Khi Minh Tô nghe thái thượng hoàng chết là đã có suy đoán. Hôm qua khi A Mật biết được vụ việc của Lý Hòe thì hôm nay thái thượng hoàng đã băng hà.

Nào có chuyện trùng hợp đến thế.

Nhưng nàng chỉ có thể lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, giả như không biết gì cả, làm tốt mọi chuyện. Một mặt sai người báo việc này cho thái hậu mà thái phi, mặc khác lại đến cung Thượng Hoa.

Mà trong cung Thượng Hoa, thái hậu và thái phi đã sớm ở đây, thái y cũng có mặt.

Toàn bộ cung nhân trong điện đứng nghiêm trang, không khí trầm lặng nhưng lại không có sự bi thương và kinh hoàng. Minh Tô đã hiểu, chuyện ở nơi này đã xử lý xong.

"Thái thượng hoàng chết vì tim đập nhanh ạ." Thái y kia trả lời.

Minh Tô hỏi lại: "Sao lại tim đập nhanh?"

Người đáp lợi lại không phải thái y, mà là một nội thị bên cạnh, nội thị đó lên trước, trả lời: "Dạ bẩm, sáng nay khi thái tượng hoàng bệ hạ dậy thì ngã một cái từ trên bậc thềm, kinh hách nên tim đập nhanh."

Minh Tô gật gật đầu, không hỏi nữa.

Nàng triệu một tên hầu cận bên cạnh bước đến, sai phó lo liệu từng việc hậu sự.

Đầu tiên là chuông tang, tang phục cung nhân, đưa tin cho văn võ bá quan, chiếu cáo thiên hạ, còn phải sai người nhanh chóng chuẩn bị quan tài.

Tất cả sự vụ vừa nhiều lại linh tinh, nơi nào cũng có quy củ, lễ nghi, điều lệ. Minh Tô chỉ sắp xếp những việc quan trọng nhất, còn lại thì sẽ có bên Lễ bộ sau khi nghe tin sai người phụ trách đến lo liệu.

Chỉ trong một canh giờ mà mà cung Thượng Hoa đã khoác một chiếc áo mới, tất cả những vật trang trí đều được cất đi, cung tì mang trâm cài bạch hoa trên tóc, hoạn quan thì buộc một tấm vải bố dài màu trắng bên hông.

Các đại thần lục tục đến, đứng chờ ngoài điện. Mỗi người bọn họ đều có lòng nghi ngờ nhưng chẳng ai dám đặt câu hỏi, ngay cả tụm lại thì thầm cũng không có, đứng yên ngoài tiền điện.

Hôm trước, đám ngoại thần liên kết với thái thượng hoàng bị bệ hạ phát hiện, sau đó ngài đã thanh tẩy cung đình và truy cứu những đại thần qua lại với thái thượng hoàng, thủ đoạn như sấm chớp khiến người ta sợ hãi. Đến hôm nay thái thượng hoàng đã băng hà, trong lòng các đại thần sao không ngờ vực cho được.
Nhưng việc này lại liên can rất lớn, một khi nói ra ngoài thì chắc chắn sẽ dấy lên phong huyết vũ, nên bọn hắn không ai dám lên tiếng.

Minh Tô từ trong điện bước ra, nàng đứng trên bậc thềm nhìn xuống bên dưới một lát, sai người tuyên đọc chiếu thư, phong Lễ bộ thượng thư làm Sơn Lăng sứ để lo liệu việc mai táng của thái thượng hoàng. Xưa nay chuyện mai táng có rất nhiều điều cần lưu ý, tang lễ của đế vương lại càng không thể khinh thường. Sau khi Lễ bộ thượng thư lĩnh chỉ thì mang theo mấy tên hạ quan đi làm.

Minh Tô đứng ở tiền điện chốc lát, trên mặt nàng không có bi thương, đương nhiên cũng không có ý cười. Nàng chỉ đứng đó, ngẩng đầu nhìn trời rồi chậm rãi đến thiên điện.

Các đại thần thấy vậy lại càng hoảng sợ.

Đến giờ Tý, Minh Tô mới ra khỏi cung Thượng Hoa, nàng không vào ngự giá của mình, mà lại vào xa giá của thái hậu.
Đã hơn nửa ngày không ăn gì, cả hai đều cảm thấy đói. Minh Tô nhìn trông có hơi mệt, Trịnh Mật muốn nàng dựa vào mình nghỉ một lát, nhưng Minh Tô lại nói: "Nàng cũng mệt mà."

Trịnh Mật cũng không ép, chỉ kéo tay nàng qua rồi đặt vào lòng bàn tay mình.

Long xa chạy trên đường cung dài, bánh xe lăn nặng trên trong đêm khuya,

Minh Tô cũng không thể nói lên cảm giác gì, đương nhiên là không có bi thương, cũng không thể nói là vui mừng. Chỉ là tảng đá lớn vẫn luôn đè đến nay đột nhiên bị dọn đi, cảm giác trống trải hơn rất nhiều.

Như một đám mây dày nặng âm u chợt tan đi.

Nhiều chuyện cũ, cuối cùng cũng chấm dứt.

Trên mặt bị chọt nhẹ một cái, Minh Tô quay đầu, thấy Trịnh Mật đang nhìn mình, thấy nàng nhìn qua thì nàng ấy cong cong môi, sờ mặt nàng. Minh Tô cười cười, không nói gì cả mà chỉ thở thật dài, sau đó cảm thấy cơ thể thả lỏng hơn rất nhiều.
Nàng quay đầu, xốc rèm lên, bánh xe lăn qua đường đá, chậm rãi vang vọng giữa hai bên tường hoàng cung, vầng trăng sáng treo trên trời, sáng tỏ chiếu rọi Cửu Châu đại địa.

"A Mật......" Minh Tô kêu.

Trịnh Mật đáp lại, hỏi: "Sao vậy?" Nàng nói rồi nghiêng người qua, muốn xem thử Minh Tô thấy gì nhưng Minh Tô lại thả rèm xuống, quay đầu nói: "Nàng có nhớ năm ấy chúng ta ở Giang Nam, cũng là một ngày vào đông như thế, chúng ta bỏ lỡ nơi nghỉ chân nên đành phải ở trên xe ngựa qua đêm."

Năm ấy đào vong đã có rất nhiều lần bỏ lỡ chỗ ngủ, nhưng Minh Tô vừa nói là Trịnh Mật biết nàng ấy đang nói đến lần nào ngay.

"Đương nhiên là nhớ rồi. Đêm đó đặc biệt lạnh, rõ ràng là không có gió nhưng hàn ý thấu xương, có đắp chăn bông cũng không bớt."

Mà nói cũng lạ, thời gian khi đó các nàng phải trời chiếu đất, trăn trở mọi nơi, những việc trải qua cũng vụt vặt. Thế mà những việc vụn vặt đó Trịnh Mật lại nhớ rõ rành mạch.
"Đến nửa đêm, thật sự là không thể ngủ được, nên nàng đứng dậy đi nhặt củi đốt lửa sưởi ấm." Trịnh Mật nói, không khỏi cười cười, "Đáng tiếc là không có gì để dùng, vẫn lạnh như cũ, vất vả lắm mới thức đến bình minh."

Cả đêm đó, trừ cái lạnh thì chỉ còn vầng trăng sáng nơi chân trời.

Cũng không biết vì nguyên do gì, mà rõ ràng là đêm đông, lạnh như thế mà ánh trắng lại đặc biệt sáng. Minh nguyệt màu trắng sáng, treo cao, có vẻ rất xa, nhưng ánh trăng đó lại tựa như chiếu thẳng vào lòng người.

Trịnh Mật nhớ lại, vừa rồi Minh Tô xốc màn lên hẳn là nhìn thấy ánh trăng, đang muốn hỏi thì long xa ngừng lại.

"Bệ hạ, nương nương, tới rồi ạ." Giọng Vân Tang vang lên ngoài xe.

Minh Tô nắm lấy tay nàng, cúi người hôn hôn khóe mắt lên nàng, rồi sau đó đứng dậy, xuống xe trước.
Long xa dừng trước cổng Chính Hoa.

Vào cổng Chính Hoa, đi thêm một chút sẽ đến điện Từ Minh nơi thái hậu ở.

Minh Tô không thấy buồn ngủ, bèn đưa Trịnh Mật trở về. Nàng lệnh các cung nhân lui xuống, tự cầm đèn bão đi dọc theo đường nhỏ trong rừng, chậm rãi đi cùng Trịnh Mật.

Trịnh Mật ngửa đầu, quả nhiên nhìn thấy trăng sáng cực kỳ giống những gì đã thấy ở Giang Nam mấy năm trước.

"A Mật......" Minh Tô dắt tay Trịnh Mật, nàng nhìn nàng ấy, dưới ánh sáng vàng nhạt của đèn bão, khuôn mặt đặt biệt nhu hòa: "Ta rất nhớ khoảng thời gian đó."

Sắc mặt của Trịnh Mật cũng dịu xuống, nàng lắc lắc đầu, thấp giọng nói: "Ngày tháng đó khổ đến vậy, ta cũng đối xử không tốt với nàng, sao lại nhớ chứ?"

Những tháng đó không có ngày nào yên lòng, không có đêm nào ngủ ngon giấc. Các nàng đều mang tâm sự, còn phải tránh né sự truy bắt của Trình Trì Sinh, thật sự rất khó khăn.
"Nàng rất tốt với ta." Minh Tô nói.

Tốt hay không không phải treo trên miệng, khi đó cả Trịnh thị của A Mật đã chết, khó mà có thể nói năng dịu dàng, mặt mày dễ chịu với nàng được. Nhưng cũng chỉ thế mà thôi, nàng ấy sẽ nhường cho nàng lương thực không còn nhiều lắm, đến đêm ngủ sẽ ôm nàng, sẽ nhớ đến thương thế của nàng rồi tầm y hỏi dược khắp nơi, nàng ấy thật sự rất tốt.

Minh Tô lại càng hoài niệm, nàng lặp lại một lần: "Nàng rất tốt với ta."

Trịnh Mật cười, trên mặt có chút bất đắc dĩ. Nàng nghĩ dù cho nàng đối xử với Minh Tô thế nào đi nữa thì chỉ e Minh Tô cũng sẽ không nói nàng có chút nào không tốt.

Từ Minh Điện đã ở ngay trước mắt, Minh Tô dừng bước, nàng nhìn Trịnh Mật: "Càng quan trọng hơn là khi đó chỉ có chúng ta."

-----

Chương đây cảm động quá.
loading4.png

 
Thần Hôn
Chương 79


Chương 79

Ngày tháng mà Minh Tô nhớ nhung chẳng qua chỉ là thời niên thiếu của các nàng mà thôi.

Khi còn bé, dù là trong hay ngoài cung cũng đều có nhiều người vây quanh nhưng các nàng vẫn chỉ có nhau, chỉ nhìn thấy nhau. Mà những ngày tháng chạy trốn chính là ánh chiều tà cuối cùng trong thời niên thiếu của hai nàng.

Khi đó đúng là khổ thật, sống nay đây mai đó, màn trời chiếu đất, còn phải hoảng loạn sợ hãi trốn tránh đuổi gϊếŧ. Vậy mà hôm nay nhớ đến lại khiến Minh Tô hoài niệm, mà Trịnh Mật cũng hoài niệm.

Nàng đưa tay chỉnh cổ áo cho Minh Tô, thắt dây áo choàng lại chặt hơn, sờ sờ mặt nàng ấy, cười nói: "Từ nay về sau cũng sẽ như khi đó vậy, giữa chúng ta không có kẻ khác."

Thái thượng hoàng là cây gai cuối cùng trong lòng Minh Tô, có hắn ở đây thì Minh Tô vẫn luôn không thể vui vẻ, những bóng ma trong quá khứ vẫn luôn bao phủ các nàng. Nhưng khổ nỗi hắn lại là phụ thân Minh Tô, Minh Tô có hận hắn thế nào đi chăng nữa thì cũng tuyệt không thể nhẫn tâm đi gϊếŧ hắn.

Mà hiện giờ đã sạch sẽ.

Tuyết ngừng rơi được một ngày lại bắt đầu rồi, gió Bắc lạnh lẽo, cây đèn trong tay Minh Tô bị gió thổi lắc lư, ánh đèn cũng đong đưa theo.

Minh Tô cụp mắt như đang cẩn thận suy nghĩ giữa các nàng thật sự không có kẻ khác không, thật sự có thể sống bình yên không.

Trịnh Mật thầm thở dài trong lòng, ánh mắt nhìn nàng ấy tràn đầy nhu tình, không để nàng ấy suy nghĩ nữa, khuyên nhủ: "Mau đi nghỉ một lát đi, ngày mai vẫn còn bận rộn nữa."

Sẽ có lễ khóc tế vào sáng sớm và tối muộn trong tang lễ, Minh Tô làm con thừa tự nên không thể không đến, mấy ngày nay nàng ấy nhất định phải dậy sớm về trễ, sợ là sẽ bận đến mức chân không chạm đất, vẫn nên sớm đi nghỉ giữ sức thì hơn.

Minh Tô cũng nghe lời nàng, không suy nghĩ nữa, chỉ là cười một chút, nói: "Còn thiếu một bữa tối mà."

Ban đầu các nàng đã nói là hôm nay sẽ dùng bữa tối cùng nhau, nàng ấy vẫn còn nhớ đến việc này. Trịnh Mật cười theo, nói: "Khi nào rảnh rỗi thì sẽ dùng với điện hạ."

Được nàng bảo đám như vậy nên lúc này Minh Tô mới chịu rời đi.

Nàng ấy một mình cầm theo cung đăng, áo choàng to dày phủ kín người nàng ấy làm nàng ấy trông càng gầy hơn.

Nàng ấy thật sự quá gầy, như thể trong suốt những năm qua cũng không thể cười vui, sống dễ chịu được, không có ngày nào được yên bình.

Minh Tô lập tức đi về phía trước, bóng lưng nàng ngày càng mờ, ngay khi sắp hòa làm một với màn đêm thì có ánh sáng từ mấy chiếc đèn lồng ở đầu kia, là hầu cận bên người Minh Tô tới đón nàng ấy.

Trịnh Mật nhìn nàng thấy quay đầu, dung nhan nàng ấy trong ánh dầu có vẻ càng thêm nhu hòa, giơ tay ra hiệu cho nàng mau chóng vào trong.

Trịnh Mật cười cười, xoay người gõ cửa điện.

Cửa điện lập tức mở ra, mấy người nội thị cung nữ vội ra nghênh đón thái hậu vào điện.

Minh Tô đi trong màn đêm quay về tẩm điện, nằm xuống giường.

Còn chưa đến hai canh giờ nữa là nàng phải dậy đến cung Thượng Hoa rồi, nhưng nàng lại không ngủ được.

Đây là đêm đầu tiên trong suốt mấy tháng qua Trịnh Mật không ở bên cạnh nàng. Khi nàng nằm vẫn luôn cảm thấy có chút trống vắng, thật sự không quen. Thế là nàng trực tiếp nhắm mắt lại, nghĩ về chuyện của mình, nghĩ nghĩ rồi nàng mơ màng ngủ thiếp đi.

Minh Tô suy nghĩ rồi ngủ quên, có lẽ là vì sau bao nhiêu năm, cuối cùng kẻ đầu sỏ cũng đã nhận phải kết cục xứng đáng nên Minh Tô bỗng mơ thấy Lý Hòe. Dáng vẻ Lý Hòe vẫn thanh lãng như xưa, rõ ràng là đã làm hoạn quan trong cung nhiều năm, thế mà khí chất trên người vẫn cứ lịch sự văn nhã, như một thư sinh đọc đủ thi thư.
Hắn vẫn gọi nàng là điện hạ, cư xử khiêm tốn, cười hỏi: "Chẳng hay điện hạ đã buông bỏ được chưa?"

Minh Tô lắc đầu: "Năm đó là do ta tay, ngươi trung thành và tận tâm thế mà ta lại không báo đáp được trung tâm của ngươi, còn hại ngươi vì ta mà chết."

"Điện hạ không ra tay thì tiểu nhân cũng sống không được, huống chi tiểu nhân đã nhận hết tra tấn, một nhát kiếm đó của điện hạ đã giúp tiểu nhân giải thoát rồi, không cần đau đớn dằn vặt nữa." Lý Hòe không chút oán hận.

Minh Tô nghĩ đi nghĩ lại nhưng vẫn không thể tiêu tan.

Lý Hòe lại hỏi: "Điều khiến điện hạ không thể buông bỏ rốt cuộc là vì làm hại tính mạng tiểu nhân, hay là vì những năm đó bất lực và tủi nhục, để cho sau nhiều năm lại trở thành khúc mắc."

Minh Tô hơi sững người.

Lý Hòe ngẩng đầu nhìn sắc trời, thở dài nói: "Không còn sớm nữa, tiểu nhân phải đi rồi, sau này sẽ không đến nữa. Điện hạ hãy nhìn về phía trước đi, con đường phía trước rộng lớn, có những phong cảnh khác, còn quá khứ thì hãy để nó trôi qua đi."
Hắn nói xong, cung kính làm đại lễ với Minh Tô, sau đó thân hình dần mờ đi, như một làn khói nhẹ nhàng phiêu tán giữa trời đất.

Tiếng gọi của cung nga chợt vang lên từ cửa tẩm điện.

Minh Tô vốn đã ngủ không sâu, khi nửa mộng nửa tỉnh thì bị đánh thức, nàng bỗng rùng mình một cái mạnh dưới lớp chăn gấm ấm áp. Ngoài cửa điện, cung nga lại gọi thêm một tiếng. Lúc này Minh Tô mới tỉnh táo lại, nàng mở choàng mắt, nghe thấy cung nga bên ngoài gọi thì cũng không chậm trễ, lập tức xốc chăn xuống giường.

"Bệ hạ......" Cách cửa điện, cung nga lại gọi một tiếng, Minh Tô đi mở cửa, các cung nhân đã sớm cầm đồ rửa mặt và y bào hôm nay sẽ mặc chờ ở ngoài điện, vội nối đuôi nhau vào điện.

Minh Tô đứng ở cửa, ngước mắt nhìn trời, trời vẫn còn âm u tối đen.

Hình ảnh trong mơ từ từ mờ đi, chỉ nhớ rõ một chuyện là Lý Hòe muốn nàng buông bỏ.
Sau khi thay y phục chải đầu xong, nàng chỉ ăn vài muỗng cháo qua loa thì Trịnh Mật đến, muốn đi chung với nàng đến cung Thượng Hoa.

Trời giá rét, ngồi kiệu quá lạnh, nhưng chiếc kiệu của Trịnh Mật lại rất vừa phải. Đêm qua Minh Tô quay về cùng nàng ấy, sáng nay lại đi chung với nàng, nên trên đường có rất nhiều thời gian ở một mình.

Minh Tô nhìn nhìn Trịnh Mật, luôn cảm thấy là nàng ấy cố ý. A Mật biết nàng thích ở bên cạnh nàng ấy nên cũng chiều theo ý nàng.

Chiếc kiệu được nâng lên ổn định vững vàng, Trịnh Mật ngồi ngay ngắn, phát hiện Minh Tô ở bên cạnh lén lút nhìn nàng một lúc lâu, bèn cười nhẹ, hỏi: "Bệ hạ nhìn ta như thế giống hệt như khi còn nhỏ đó."

Từ nhỏ Minh Tô đã thích nhìn nàng chằm chằm rồi, như thể nhìn bao nhiêu cũng không đủ vậy. Bây giờ nàng đã bám vào cơ thể người khác, thay đổi một diện mạo khác nhưng Minh Tô vẫn thích nhìn nàng, cứ như chỉ cần nhìn nàng là Minh Tô đã thỏa mãn.
Mặt nàng ấy đỏ lên, Trịnh Mật cười cười lắc đầu, lấy một gói điểm tâm bọc trong bao giấy dầu từ trong ngực ra, nói: "Ta thấy nàng chỉ ăn mấy ngụm cháo là đã ra ngoài rồi." Nàng vừa nói vừa mở gói giấy dầu ra, bên trong là mấy chiếc bánh hoa quế vuông vức.

Nàng đưa đến gần tay Minh Tô, Minh Tô cầm một chiếc lên bỏ vào miệng. Mềm tan ngon miệng, có mùi ngọt thanh của hoa quế, không cứng, bỏ vào miệng là tan ngay.

Minh Tô ăn thêm hai chiếc, bỗng thấy Trịnh Mật chăm chú nhìn nàng, dịu dàng nói: "Nàng nên ăn thêm chút đồ ăn sáng rồi mới đi ra ngoài, chứ không nên đối phó qua loa như thế." Nói xong lại lộ ra vẻ bất đắc dĩ, "Phải yêu quý thân thể."

Minh Tô gật gật đầu, cười bảo đảm: "Hôm nay chỉ là do không kịp thôi, sau này sẽ không như vậy đâu."

Nàng ấy trịnh trọng như thế làm Trịnh Mật cũng không nên tin hay không, chỉ hờ hững liếc mắt nhìn nàng ấy: "Không biết là nàng có để tâm không hay là chỉ dỗ ta nữa."
Vẻ mặt lúc này của nàng giống như đúc lúc nàng khuyên Minh Tô đừng dụng tâm đọc sách nhiều khi còn nhỏ, nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Khi đó Minh Tô cũng tìm đủ cớ khác nhau, nào là nói sau này sẽ không, sẽ nghỉ nhiều hơn, nhưng quay đầu lại vẫn cứ làm theo ý mình.

Minh Tô nhìn dáng vẻ của Trịnh Mật, chỉ cảm thấy thời gian ngày xưa chồng lên lúc này, nàng đột nhiên bật thốt ra: "Ta mơ thấy Lý Hòe."

Trịnh Mật ngẩn người một chút, Minh Tô lập tức mím chặt môi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ ảo não, ủ rũ vì mình nói lỡ.

"Nàng mơ thấy Lý Hòe, thế hắn đã nói gì?" Trịnh Mật hỏi.

Minh Tô cúi đầu, không muốn nói đến.

Trịnh Mật lại bóp cằm nàng ấy qua, ép nàng ấy phải quay đầu đối mặt với nàng. Không còn thấy sự nhu tình trong mắt nàng, toàn bộ đã biến thành nghiêm túc và kiên định, nàng lặp lại câu hỏi: "Lý Hòe đã nói gì?"
Nàng mặt đối mặt với Minh Tô kiên định như vậy, không cho phép nàng ấy lại trốn tránh, cũng không cho nàng ấy lùi bước.

Khó khăn lắm Minh Tô mới mở miệng chủ động nhắc đến Lý Hòe, nhắc đến bóng ma chôn giấu trong lòng nàng ấy rất nhiều năm, sao Trinh Mật có thể cho phép nàng ấy lùi bước được.

Có một số việc nếu vẫn luôn giấu ở trong lòng thì sau đó chỉ càng giấu càng đau, trở thành một vết thương không bao giờ lành.

Nhưng nếu nói ra thì lại khác.

Trịnh Mật cực kỳ cứng rắn, không những ép Minh Tô nói, còn không cho phép nàng ấy dời mắt đi, buộc nàng ấy phải đối mặt với nàng. Ánh mắt nàng bình tĩnh, không cho phép Minh Tô trốn tránh.

Minh Tô bị nàng mạnh mẽ ép bức như thế, trong lòng đã vô cùng thấp thỏm không yên, nàng ấy nhìn vào Trịnh Mật, nói: "Hắn muốn ta buông bỏ."
Trịnh Mật ép nàng ấy nói ra, cuối cùng cũng thả lỏng tay.

Minh Tô nghiêng đầu qua một bên nhìn ra ngoài cửa sổ, Trịnh Mật nhẹ giọng nói: "Nàng có từng nghĩ đến nàng không buông bỏ được có lẽ không phải vì Lý Hòe, mà là cả một thời gian chỉ toàn tin dữ đó không? Nàng hận mình vô năng, không thể ngăn gì được, mà Lý Hòe lại là tự tay nàng......"

Trịnh Mật nhìn sườn mặt Minh Tô, không nói hết, dừng một chút rồi mới nói tiếp: "Thảm khốc như vậy, dính đầy máu tươi, nên nàng đã đem mọi thống hận áy náy chuyển hết lên việc này."

-----

Gần hết truyện rồi, hmu hmu
loading4.png

 
Back
Top Dưới