Bách Hợp Thần Hôn

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
than-hon.jpg

Thần Hôn
Tác giả: Nhược Hoa Từ Thụ
Thể loại: Bách Hợp, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Nếu Tín Quốc công chúa quyền khuynh thiên hạ mà nhận hối lộ thì chỉ nhận hai loại. Một là mỹ nữ, nhất định phải giống Trịnh Mật. Hai là vật cũ, nhất định phải là thứ Trịnh Mật đã từng dùng qua.

Loại đầu tiên, nàng nuôi trong phủ để ngắm.

Loại thứ hai, nàng vứt vào hồ, vứt cho hả giận.

Bỗng đến một ngày, nàng phát hiện Trịnh Mật vốn mất tích năm năm đã quay về từ lâu.

Thể loại: Bách hợp, Cung đình hầu tước, Trùng sinh, Ngọt sủng, Gương vỡ lại lành,...

Dùng một câu để tóm tắt: Sớm chiều lộng thanh mai

Nhân vật chính: Minh Tô x Trịnh Mật (Công chúa ngạo kiều x Hoàng hậu giả ngơ)​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Trùng Sinh
  • Trở Thành Omega Trong Tiểu Thuyết Sinh Tồn
  • Thôn Thần Chí Tôn
  • Nhất Niệm Thành Kỳ
  • Xuyên Thành Chị Dâu Cực Phẩm Trong Truyện Điền Văn
  • Xuyên Thành Em Trai Nữ Chính Thì Có Gì Sai
  • Thần Hôn
    Chương 15


    Chương 15

    Minh Tô càng nghĩ càng giận, vỗ một cái mạnh lên chiếc bàn trước mặt, làm Thục phi không hề phòng bị nên giật mình một cái, nhíu mày nói: "Giận thì giận, sao lại vỗ bàn."

    Minh Tô còn đang nổi nóng thì lại bị mẫu phi trách cứ, chỉ mím môi mà không mở miệng.

    Thục phi xót nàng, thái độ hòa hoãn, hỏi: "Lần trước con sai Xuân Nhiên chuyển lời, nói có được một cây trâm vàng, thế có tìm ra được tung tích gì không?"

    Nói đến trâm vàng thì sắc mặt Minh Tô lại càng khó coi, nói: "Cũng không tìm được gì, trâm vàng kia đã bị kẻ dưới tiện tay cuỗm đi từ khi xét nhà rồi, chưa từng nằm trong tay nàng ấy."

    "Ồ...... Nếu là thật thì cũng không tìm gì được rồi." Thục phi cũng rất tiếc nuối.

    Trịnh Mật không biết đang ở phương nào, nhưng ăn, mặc, ở, đi lại,... Đều cần tiền bạc, tiền bạc dùng hết thì chỉ có thể cầm cố đồ đạc có trên người mình. Bởi vậy nên Minh Tô mới vơ vét đồ vật mà Trịnh Mật từng dùng ở khắp mọi nơi, rồi sau đó dùng những vật đó để tìm manh mối, đi tìm tung tích Trịnh Mật.

    Nhưng năm năm qua, ngay cả một dấu vết cũng không tìm được.

    Thiên hạ to lớn, người lại nhỏ bé, như giọt nước rơi vào biển rộng, Minh Tô cũng từng phái người đi tìm, nhưng làm sao có thể tìm được nàng ấy ở trong biển người mênh mông đây.

    Thục phi thấy Minh Tô uể oải, trong lòng không đành lòng, bèn nói: "Chớ vội, có lẽ lần sau đã tìm được rồi."

    Chuyện khác thì có lẽ Minh Tô sẽ không nghe lọt tai, nhưng chuyện này thì lại khác, chỉ cần là lời tốt thì nàng lập tức nghe lọt tai, bèn nói ngay: "Đúng vậy, có lẽ ngày mai, cũng có thể là ngày kia, cơ hội sẽ tới thôi."

    Thục phi thấy nàng tỉnh táo lại, suy nghĩ một chút, nhân lúc nàng cao hứng nói ra chuyện nín nhịn hồi lâu: "Con cũng đừng oán nàng ấy, nàng ấy cũng không dễ dàng gì, gặp lại khó được, nếu có thể tìm được nàng......"

    Lời cũng chưa nói xong thì sắc mặt Minh Tô đã trầm xuống, lạnh lùng nói: "Nhi thần tự chủ trương, không cần mẫu phi nhọc lòng."

    Nàng đã lạnh nhạt như thế thì Thục phi cũng không dám dạy dỗ nói thêm gì nữa.

    Hai người bỗng chốc nhìn nhau không nói gì.

    Cuối cùng vẫn là Minh Tô cảm thấy trong điện buồn chán, nên cáo từ Thục phi.

    Ra khỏi điện Nam Huân thì đã qua giờ Thân (15 – 17h), ngoài trời rực rỡ sắc thu, gió lạnh thoải mái thanh mát. Minh Tô nghĩ đến lời Thục phi nói, cau chặt đôi mày, trong lòng rất là khó chịu. Lại thấy trời thu rất đẹp, hôm nay cũng không chuyện gì phải làm, thế nên nàng dứt khoát đi đến ngự hoa viên giải sầu.

    Trịnh Mật tiễn Minh Tô xong, lại dùng ngọ thiện, rồi trở về tẩm điện nghỉ trưa.

    Sau giấc ngủ trưa, nàng đang muốn sai người trình lên các khoản chi ở trong cung tháng này, thì có cung nhân trong cung Hiền phi tới gặp, mời hoàng hậu cùng tới ngự hoa viên ngắm cảnh thu.

    Đã nhiều ngày Hiền phi cùng Đức phi liên tiếp tỏ ra thiện chí, các phi tần giao hảo với họ cũng rất cung kính. Trịnh Mật không khỏi thầm than mệnh mình may mắn. Nếu là lúc bình thường, nàng chỉ là một hoàng hậu không được sủng ái, thì chỉ sợ là lúc nào cũng phải chịu cảnh bị người khác chèn ép, mà nay các hoàng tử tranh chấp, nàng lại trở thành thân phận nóng bỏng nhất trong hậu cung này.

    Phía Nam ngự hoa viên có một mảnh rừng phong, mỗi khi đến mùa thu thì trở thành kỳ cảnh trong cung. Đặc biệt là vào lúc hoàng hôn, hoàng hôn cuối chiều, lá phong lửa đỏ lại càng hừng hực khí thế, hệt như mây lửa cháy lan ra đồng cỏ, rất là đồ sộ.

    Hiền phi mời hoàng hậu tới nơi này ngắm cảnh, thì đó là phúc phận của kỳ cảnh ngày thu này. Nơi ngắm cảnh, là một ngọn núi nhỏ ở phía Tây Bắc.

    Tiểu sơn này là do người làm ra, cao ngang giả sơn, lại so với giả sơn cao hơn một ít, ngồi trong đình trên đỉnh núi thì có thể phóng tầm mắt ra rừng phong.

    Lúc này có khoảng mười mấy cung nhân đang chạy tới chạy lui trên thềm đá ở đỉnh núi, trong tay hoặc cầm trái cây, hoặc cầm bình hoặc đèn lồng, sắp xếp trong đình. Đến lúc Hiền phi đến, thì mái đình dùng để ngắm cảnh trên đỉnh núi đã mang lên trái cây, nấu xong trà thơm, còn tạo một bình phong "Chim nhạn bay về phía Nam", vừa hợp với khung cảnh, mà cũng để dùng chắn gió thu khi đến chạng vạng.

    Nàng vào đình, rồi ngồi xuống, đi cùng nàng còn có Triệu mỹ nhân. Triệu mỹ nhân là thứ muội của Hiền phi, vì có mối quan hệ này nên hoàng đế cũng rất sủng hạnh nàng ta. Triệu mỹ nhân cũng tự cho rằng mình hơn người, nói năng cũng cuồng vọng.

    Đợi một lát, Triệu mỹ nhân uống chung trà, tâm tình cũng không bình tĩnh nữa, hỏi: "Sao hoàng hậu vẫn còn chưa đến? Chẳng lẽ lại muốn lên mặt với tỷ tỷ sao?"

    Giọng nàng ta nũng nịu, cho dù là đang phàn nàn thì vẫn mang theo mùi vị hờn dỗi, như là làm nũng vậy.

    Hiền phi thản nhiên ngắm nhìn mảng rừng phong kia, nói: "Nhân Minh Điện xa, đương nhiên sẽ tới chậm."

    "Xa gì chứ, chỉ sợ tỷ tỷ cung kính lại nuôi lớn dã tâm của hoàng hậu đấy." Triệu mỹ nhân kéo dài giọng, tươi cười rực rỡ, "Nghe nói gần đây Đức phi cũng thường xuyên bái kiến hoàng hậu."

    Hiền phi chỉ cười.

    "Ý muội là, tỷ tỷ cũng không cần phải cung kính như thế, nàng ta cũng chỉ có cái danh hoàng hậu, trừ cái này ra thì còn gì khác nữa? Phải là nàng ta tới cầu tỷ tỷ mới đúng." Triệu mỹ nhân càng nói càng không ra gì.

    Hiền phi thu tầm mắt đang nhìn ra xa lại, rơi xuống trên người Triệu mỹ nhân. Ánh mắt kia lạnh băng nghiêm khắc, khiến cho Triệu mỹ nhân khiếp đảm, hạ thấp giọng, lộ ra vẻ đáng thương: "Muội nói không đúng sao?"

    Tất nhiên là không đúng, Hiền phi cũng chẳng muốn nhiều lời với nàng ta, nhưng lại sợ nàng ta không rõ lợi hại, lát nữa ăn nói không chút để ý sẽ làm hỏng việc, nên đành chậm rãi hỏi: "Hơn nửa tháng này, dù các cung thử khiêu khích, hoặc vô lễ hoặc gây chuyện thị phi, nhưng ngươi đã thấy hoàng hậu lúng túng, phải chịu thua thiệt chứ?"

    Đúng là vậy thật, bất luận người trong hậu cung có hành động gì thì Nhân Minh Điện cũng ứng đối rất thích hợp, cũng chưa bao giờ thấy hoàng hậu nổi giận lần nào. Triệu mỹ nhân thầm biết là mình coi thường hoàng hậu, nhưng lại không phục lắm: "Vậy thì sao, bệ hạ cũng không thích nàng ta."

    "Bệ hạ không thích nàng ấy mới đúng, nếu bệ hạ thích, tương lai lại sinh hạ một vị trưởng hoàng tử, vậy thì thành đối thủ rồi." Hiền phi cả giận nói, nếu không phải người trong hậu cung đều có tư tâm, lập trường không vững, thì nàng cũng sẽ không xem người muội muội không rõ tình thế này như là tâm phúc.

    Triệu mỹ nhân bị nàng mắng như vậy thì không dám mở miệng, Hiền phi mềm giọng, nói tiếp: "Huống chi ngươi nhìn Triệu Lương đi, hắn đã theo bệ hạ hơn hai mươi năm, hiểu rõ thánh tâm nhất. Khi hắn thấy hoàng hậu thì có bao giờ không cung kính không, có thể thấy được tuy bệ hạ đối xử hoàng hậu không tính là sủng ái, nhưng cũng không phải là không thích."

    Giảng rõ quan hệ lợi hại xong thì Triệu mỹ nhân vẫn không chịu phục, nhưng nhìn ánh mắt lạnh băng của Hiền phi cũng chỉ đành thuận theo: "Tạ ơn tỷ tỷ dạy bảo, muội muội hiểu rồi."

    Nàng ta vừa mới dứt lời, thì có cung nhân tới bẩm, hoàng hậu đã đến.

    Hiền phi cùng Triệu mỹ nhân cùng đứng dậy ra đình, thân ảnh hoàng hậu xuất hiện trên núi. Hiền phi liếc nhìn khuôn mặt cứng đờ Triệu mỹ nhân một cái, Triệu mỹ nhân vội vàng thay bằng một nụ người ngọt ngào, có vẻ rất là kính cẩn nghe lời. Lúc này Hiền phi mới vừa lòng, tươi cười tới đón hoàng hậu.

    Sau khi Trịnh Mật đến, thì liền tán thưởng cảnh đẹp trước mắt: "Phong cảnh như họa cũng không ngoài như này."

    "Đúng vậy thật, bệ hạ cũng nói cảnh đẹp như vẽ trong tranh, hai năm trước đặc biệt cho gọi 108 danh họa sư cùng vẽ cảnh rừng phong dưới ánh hoàng hôn này. Các họa sĩ tổng cộng vẽ mất ba tháng, không chỉ có rừng phong, còn có cảnh bệ hạ cùng các quan lại ở trong rừng thưởng cảnh ăn tiệc, chơi trò đá cầu, toàn bộ đều vẽ lại. Bức họa này năm trước đã được bệ hạ ban cho Hiền phi nương nương." Triệu mỹ nhân cười nói, trong lời nói có chứa ý khoe khoang.

    Trịnh Mật nhìn về phía Hiền phi, Hiền phi cười nói: "Nếu nương nương có hứng thú xem họa, thì ngày khác thần thiếp sẽ sai người đem cuộc tranh tới Nhân Minh Điện."

    Trịnh Mật cười cười, uyển chuyển từ chối, vẫn nhìn về phía rừng phong như cũ, trong lòng có hoài niệm vô tận.

    Triệu mỹ nhân nhìn nhìn hoàng hậu, lại nhìn nhìn Hiền phi, ánh mắt sáng lên, vội nói: "Nói đến bức họa rừng phong ráng chiều này, thì thần thiếp nhớ rõ điện hạ của chúng ta cũng có trong tranh. Tư dung của điện hạ, phấn chấn oai hùng, uy vũ bất phàm, ở trong tranh rất là bắt mắt."

    Đề tài này bắt đầu từ rừng phong chuyển đến người hoàng tử, xem như là vào chủ đề chính rồi.

    Trịnh Mật cũng rút suy nghĩ ra khỏi rừng phong, thuận miệng khen ngợi ngũ hoàng tử vài câu. Cũng hệt như nàng khen tam hoàng tử ở trước mắt Đức phi, dùng từ cũng không thân thiện, nhưng cũng không lãnh đạm, hệt như trưởng bối nhắc về tiểu bối nhà mình.

    Hiền phi vốn tính hôm nay buộc hoàng hậu phải tỏ thái độ, thật ra nàng vốn không gấp như vậy, nhưng lần trước không hiểu sao Tín Quốc công chúa lại như phát bệnh, trước chọc tam hoàng tử, sau lại chọc ngũ hoàng tử. Bên phía tam hoàng tử thì còn đỡ hơn một chút, kẻ xui xẻo chỉ là con tốt thí dưới trướng, còn ngũ hoàng tử thì lại gặp nạn, bị phạt ở trong phủ tự kiểm điểm lỗi lầm suốt nửa tháng.

    Tình thế ngày càng nghiêm trọng hơn, Hiền phi cũng không bình tĩnh được nữa, nóng lòng muốn có thêm cường viện ở hậu cung.

    Khổ nỗi đã tiếp xúc vài lần nhưng hoàng hậu vẫn cứ không chút hoang mang, ứng phó không xa không gần, những ngày sau đó cũng không có được một lời chắc chắn.

    Hôm nay cũng là như vậy, Hiền phi cố nhẫn nại, nhắc tới chuyện mâu thuẫn của ngũ hoàng tử và Tín Quốc điện hạ, Triệu mỹ nhân cười duyên, châm chọc: "Cũng không biết Tín Quốc điện hạ bị gì nữa, lần lượt đắc tội với các hoàng tử, cũng do bây giờ được bệ hạ dung túng, nên các triều thần mới nhịn nàng ấy vài phần, nếu ngày sau......"

    Triệu mỹ nhân cười bóng gió một tiếng, lời chưa hết nhưng ý đã rất rõ ràng. Nếu mai sau hoàng đế không còn, thì dù là vị hoàng tử nào ngồi vào chỗ thì nàng ấy cũng sẽ không có quả ngọt để ăn.

    Nàng ta chê cười như thế thì khiến Trịnh Mật đức giận, nhưng nàng nhớ tới một chuyện, Minh Tô là do đâu mà bắt đầu vào triều thính chính, sao hoàng đế lại để nàng ấy tham dự chính sự? Việc này nàng đã hỏi qua Vân Tang, nhưng Vân Tang không biết.

    *Thính chính: Nghe báo cáo và quyết định sách lược. Thông thường thì hay được dùng cho Hoàng hậu và Thái hậu với cụm từ "Thùy liêm thính chính".

    Trịnh Mật vốn tính hỏi thăm từ các phi tần, trước mắt thấy đã nhắc đến Minh Tô nên bèn cười nói lại một câu: "Tính tình của Tín Quốc công chúa đúng là cổ quái, làm người cũng đúng là có chút cuồng ngạo."

    Những lời này, đúng lúc Minh Tô đến lưng chừng núi thì nghe được.

    Nàng đang giải sầu trong ngự hoa viên, vô tình đã đến bên rìa rừng phòng, nhớ tới chuyện năm xưa đã tới đây ngắm cảnh cùng Trịnh Mật. Nàng đang muốn đi vào trong rừng một chút, thì lại thấy kiệu của hoàng hậu ở ngoài rìa núi.

    Người đáng ghét chính là âm hồn bất tán như thế đấy!

    Minh Tô rất là khinh thường, đành phải làm như không thấy gì, lại thấy phía dưới chân núi kia có đông đảo cung nhân, còn có không ít người ở trong cung Hiền phi. Nàng nghĩ nghĩ, sai người coi chừng này đám cung nhân đông đúc này, không được cho bọn họ lên tiếng, tự mình mang theo Huyền Quá đi lên đó.

    Nàng không phải là người thích lo chuyện bao đồng, cũng không thích lui tới cùng phi tần trong hậu cung, chỉ là mẫu tử Hiền phi âm hiểm xảo trá, hoàng hậu lại mới vào cung, không biết tính nàng ta thì sợ có khi sẽ trúng bẫy của nàng ta.

    Lòng nàng đầy hảo tâm, ai ngờ lại nghe được đến hoàng hậu nói nàng tính tình cổ quái, làm người cuồng ngạo.

    Minh Tô giận dữ, hay đấy, gặp mặt thì quyến rũ, sau lưng thì lại hạ thấp, hoàng hậu này đúng là chẳng phải người tốt đẹp gì mà!

    Nàng đang tính đi lên thì lại bị Huyền Quá kéo lấy ống tay áo. Huyền Quá quỳ xuống với nàng, lắc đầu cầu xin, thì thầm: "Hiền phi cũng ở đấy đó ạ!"

    Minh Tô hiểu rõ ý hắn, nếu nàng lên đó thì tất nhiên không thể tránh khỏi phải gặp hoàng hậu, nhưng Hiền phi cũng chẳng thể chạy đi đâu được. Nàng đã đắc tội với ngũ hoàng tử, nếu lại gây khó với Hiền phi ở trong cung, thì dù ngũ hoàng tử có thể nhẫn nhịn cũng sẽ không ngồi nhìn mẫu phi chịu nhục. Đến lúc đó nếu tam hoàng tử lại chen một chân vào thì điện hạ sẽ bị thua thiệt.

    Minh Tô cũng biết gần đây mình làm việc quá lớn, nên ngủ đông một lúc, nhẫn nhịn, xoay người tính rời đi ngay.

    "Hoàng hậu nương nương cũng nên biết điều chút, không cần cũng học theo sự cổ quái cuồng ngạo......" Âm thanh ngọt ngào của Triệu mỹ nhân truyền đến.

    Huyền Quá thấy điện hạ nghe theo lời khuyên thì nhẹ nhàng thở ra, đang tính đứng dậy từ trên mặt đất, nhưng vừa ngẩng đầu thì đã thấy điện hạ nhanh chóng xoay người, đi về phía đình. Hắn thầm than không tốt, vội vàng đuổi theo.

    Minh Tô đã đi tới ngoài đình, cố nén giận, cười lạnh nói: "Cô cũng không biết hoàng hậu làm việc như thế nào, mà lại đến phiên một mỹ nhân nho nhỏ như người dạy dỗ đấy!"

    -------

    Tác giả có lời muốn nói: Ngay từ đầu: Người đáng ghét chính là âm hồn bất tán như vậy đấy

    Qua một lúc: Ơ, hình như có người bắt nàng hoàng hậu, ta muốn đi trút giận cho nàng ấy

    Minh · ngạo kiều · khẩu thị tâm phi · Tô: ai dám bắt nạt hoàng hậu
    loading4.png

     
    Thần Hôn
    Chương 16


    Chương 16

    Đang nói xấu sau lưng người ta thì bị chính chủ bắt được, đây là việc xấu hổ nhất.

    Tín Quốc điện hạ vừa hiện thân đã khiến Triệu mỹ nhân sợ tới mức lập tức đứng lên, hành lễ với nàng: "Bái kiến Tín Quốc điện hạ."

    Minh Tô làm như không nghe thấy, ánh mắt đảo qua hai người hoàng hậu và Hiền phi, thoáng thi lễ: "Bái kiến nhị vị nương nương."

    Trịnh Mật không biết nàng ấy tới khi nào, nghĩ đến những lời vừa mới nói thì cũng có chút chột dạ, nhẹ giọng: "Công chúa miễn lễ."

    Ánh mắt Hiền phi lạnh lùng, liếc nhìn Triệu mỹ nhân, lại nở nụ cười từ ái với Minh Tô, nói: "Công chúa tới khi nào vậy, sao lại không để người báo một tiếng? Mau mauz mời ngồi."

    Ánh mắt Minh Tô khựng lại, phi tần hậu cung đều sợ nàng. Triệu mỹ nhân thì không cần phải nói, còn đang hành lễ trên mặt đất không dám đứng lên. Hiền phi thì ra giọng mẫu phi, nhưng ánh mắt lại nhấp nháy không rõ, không dám nhìn thẳng vào nàng, thật ra lại coi nàng như chó điên, chỉ mong nàng cút ngay.

    Cũng tốt, có thể sợ nàng là tốt nhất. Sắc mặt Minh Tô bất biến, rồi lại không tự chủ được nhìn về phía hoàng hậu.

    Hoàng hậu thấy nàng nhìn qua, hỏi: "Sao ngươi lại tới đây?" Giọng điệu ôn hòa, vừa không sợ nàng, cũng không thấy nàng phiền.

    Chân mày Minh Tô giãn ra, muốn trả lời một hai câu với nàng ấy thì lại nghĩ tới khuôn mặt của nàng ấy khi ở trước mặt mình và sau lưng mình. Người đi cùng nàng ấy nói nàng nói bậy, thế là lại không muốn trả lời nàng ấy, chuyển hướng sang Triệu mỹ nhân, lạnh lùng nói: "Ta vừa mới đến thì đã nghe Triệu mỹ nhân phạm thượng rồi."

    "Là thần thiếp lỡ lời, thần thiếp không dám có ý đó." Triệu mỹ nhân vội vàng cáo tội.

    Vừa rồi còn vô cùng uy phong, hiện tại lại nói là không có ý gì, Minh Tô chịu tin mới lạ. Nàng đang muốn mở miệng thì Triệu mỹ nhân lại bổ nhào về phía hoàng hậu, quỳ xuống cầu xin: "Nương nương, thần thiếp chỉ là nhất thời hồ đồ, không hề có ý gì cả, thần thiếp vô cùng tôn kính nương nương, có nhật nguyệt chứng giám, xin nương nương hãy tha cho thần thiếp lần này đi ạ."

    Nàng ta vừa dập đầu, vừa nhìn về phía Hiền phi, gấp đến độ nước mắt cũng chảy ra.

    Hiền phi thuận thế nói: "Nàng ấy cũng không phải có ý đó, nương nương hãy bỏ qua cho nàng ấy đi."

    Triệu mỹ nhân nghe vậy thì lại liên tục dập đầu.

    Rốt cuộc thì người nàng ta đắc tội cũng là hoàng hậu, Minh Tô cũng không tiện quá phận, đành nhìn về phía hoàng hậu.

    Trịnh Mật không muốn phiền phức, nói: "Nếu ngươi đã thật sự hối lỗi thì bổn cung cũng không so đo với ngươi nữa."

    Triệu mỹ nhân bật khóc vui mừng, liên tục khấu đầu tạ ơn.

    Hiền phi cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Minh Tô cười nhạo một tiếng, đoán là sau này hai người này sẽ thu liễm một chút, cũng không ở lại nữa, bèn cáo từ rồi đi thẳng.

    Có nàng làm phiền nên Hiền phi nào có tâm trạng ở lại lâu hơn nữa. Trịnh Mật cũng có chuyện muốn nói cùng Minh Tô giảng, bèn ra khỏi đình trước.

    Nàng vừa ra khỏi đình, thì lại nghe Hiền phi ở sau lưng thấp giọng, tức giận nói: "Nàng ta cùng lắm cũng chỉ là một công chúa, ngươi lại là phi tần của bệ hạ, sao lại sợ nàng ta đến vậy? Dù khi phụng dưỡng thánh giá thì cũng không thấy ngươi sợ đến thế, chẳng lẽ nàng ta còn hơn bệ hạ sao?"

    Thần sắc Trịnh Mật ngưng trọng, thả chậm bước chân.

    Triệu mỹ nhân khóc ròng nói: "Bệ hạ là thiên tử, đương nhiên là thiên uy hiển hách, nhưng không sao bằng con chó điên Tín Quốc điện hạ này. Lúc thì cắn tam hoàng tử, lúc lại cắn ngũ hoàng tử, ai dám nói người tiếp theo không phải thần thiếp cơ chứ."

    Hóa ra các nàng bàn tán sau lưng Minh Tô là như thế này sao. Trịnh Mật đau xót trong lòng, nhanh chân rời đi, không dám nghe tiếp.

    Nàng đi đến dưới chân núi, đã không còn bóng dáng Minh Tô nữa, hỏi cung nhân đứng hầu dưới núi thì mới biết nàng ấy đã đi vào rừng.

    Sắc trời đã không còn sớm, sao nàng ấy còn chưa xuất cung? Trịnh Mật nghĩ nghĩ, cũng đi qua đó.

    Minh Tô thong thả tản bộ trong rừng, những nơi nàng đi qua đều là nơi đã từng đi cùng Trịnh Mật, lá phong rơi đầy đất, giẫm lên nó, mềm mại như một lớp địa y. Huyền Quá thấy vẻ mặt nàng buồn bã, lại sợ nàng nhớ lại chuyện cũ, bèn mở miệng nói: "Vừa rồi điện hạ rõ là đã tính quay lại, sao nháy mắt lại đi vào đình rồi?"

    Nói đến chuyện này, Minh Tô cũng có chút bực mình: "Ta quản chân ta không được." Cũng chưa kịp phản ứng thì đã vọt tới chống lưng cho hoàng hậu rồi. Kết quả thì sao, hoàng hậu lại không dám đắc tôi với người khác, làm nàng xuất đầu uống công, ngược lại còn như là trò cười.

    Minh Tô có chút giận dỗi, thấy bốn bề vắng lặng, chỉ có một mình Huyền Quá nên chỉ có thể giận cá chém thớt với hắn, lạnh lùng nói: "Ngươi cũng thật là, sao khi đó không khuyên cô, bây giờ trái lại còn trách cô."

    Huyền Quá nhớ rõ lúc đó mình cũng quỳ xuống rồi, như thế mà không phải là khuyên nữa thì không biết như nào mới gọi là khuyên đấy, đành phải ra vẻ chết lặng nói: "Tiểu nhân không dám, tiểu nhân có tội, là do tiểu nhân không can ngăn điện hạ, là do tiểu nhân không tốt ạ."

    Minh Tô cũng lười so đo với hắn, lập tức đi về phía trước.

    Đi chưa được hai bước thì lại có tiếng gọi từ phía sau: " Xin điện hạ dừng bước."

    Minh Tô quay đầu nhìn lại, lại là hoàng hậu, âm thanh vừa rồi là do thị nữ bên cạnh nàng ấy hô lên.

    Lại là nàng ấy, thật sự âm hồn không tan mà. Minh Tô nhíu mày, nhưng cũng không bước tiếp, chờ hoàng hậu đi lên.

    Trịnh Mật rất nhanh đã đi đến đó, nhìn nàng ấy rồi hỏi: "Sao công chúa còn chưa xuất cung?" Lát nữa là trời tối rồi.

    Minh Tô miễn cưỡng nói: "Nếu không có nương nương ngăn lại thì lúc này nhi thần đã ở cổng cung rồi.

    Ngay cả trả lời có lệ cũng chẳng thèm làm. Trịnh Mật cũng không giận, nhìn nàng, nói: "Mới vừa rồi ở trong đình, cảm ơn ngươi đã giải vây."

    Bỗng nhiên nàng nghiêm túc nói lời cảm ơn làm Minh Tô suýt nữa đã không giữ được vẻ mặt thong dong, chút dỗi hờn trong lòng cũng lập tức mất sạch, bên môi hơi cong lên chút ý cười, nói: "Nương nương khách sáo rồi."

    Hiện nay nàng rất ít cười, tuy có cười thì đa phần cũng là cười lạnh, châm biếm, đột nhiên nở một nụ cười thật tâm, vẫn là dung nhan trong trẻo vương nét ôn hòa nguyên bản khi còn thiếu niên. Hoàng hậu nhớ tới từ "Chó điên" mà Triệu mỹ nhân nói trong đình, lòng nàng như bị xẻo một đao mạnh.

    Nàng dịu giọng nói: "Giờ Ngọ mới dặn dò ngươi xong, sao ngươi vẫn chưa mang thêm y phục vậy?"

    Lúc này nàng cũng không đợi Minh Tô trả lời qua quýt, vẫy tay với người đằng sau. Hoàng hậu ra ngoài vào lúc xế chiều thì cung nhân tất sẽ chuẩn bị áo ấm đề phòng khí trời trở lạnh. Nàng vừa vẫy tay một cái thì Vân Tang lập tức hiểu ý, mang theo áo choàng của nàng bước đến.

    Trịnh Mật nhận lấy, đi về phía trước một bước, Minh Tô ý thức được nàng muốn làm cái gì, vô thức lùi về phía sau, rõ ràng là muốn cự tuyệt. Hoàng hậu lại như là không nhìn thấy, khoác áo choàng lên người nàng.

    "Thân thể ngươi, tuyệt đối không thể lơ là việc giữ ấm." Hoàng hậu tự mình thắt cổ áo cho nàng, ánh mắt hơi híp lại, trong miệng chậm rãi nói, "Nếu ngươi không muốn mang đồ của ta, thì lần tới tự mình mang thêm y phục đi."

    Minh Tô cứng đờ, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, không dám nhúc nhích tý nào, cũng không dám nhìn vào mắt hoàng hậu. Nhưng chẳng cần chạm phải ánh mắt của nàng ấy thì Minh Tô cũng đã rất khẩn trương.

    Trịnh Mật buộc chặt cổ áo xong thì lui về sau một bước, quét từ trên xuống dưới một lần, rất là vừa lòng.

    Áo choàng có màu đỏ, thêu hình loan phượng vờn mây, mang trên người công chúa cũng không tính là quá phận. Da Minh Tô trắng, áo choàng lại đỏ, làm nổi bật lên khí sắc của nàng ấy, cũng vừa hay hợp với cây trâm khảm châu long phượng trên đầu nàng ấy.

    Điều tiếc nuối duy nhất là chiếc áo choàng này không phải cho chính tay nàng may.

    Hoàng hậu cười, khen một câu: "Thật là đẹp mắt."

    Nàng ấy nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng, ngữ điệu nhu hòa, như đang nói lời chân thành nhất thế gian này.

    Cơ thể cứng ngắc của Minh Tô lại càng thêm thẳng tắp, trong lòng có chút hoảng hốt, nàng không muốn dây dưa thêm với hoàng hậu nữa, nói: "Nương nương tới rừng phong này hẳn là có việc muốn nói, sắc trời không còn sớm, nhi thần còn phải nhanh chóng xuất cung nên xin nương nương mau nói."

    Vừa nói vừa lui về sau một bước, kéo giãn khoảng cách với hoàng hậu.

    Hiển nhiên là nàng ấy có hơi kháng cự, Trịnh Mật cũng không muốn ép thêm, châm chước từ ngữ rồi mới hỏi: "Chẳng hay cây trâm vàng kia có còn trong tay điện hạ chăng?"

    Gương mặt đang ửng đỏ của Minh Tô lập tức trầm xuống, đáy mắt lóe lên sự cảnh giác, đánh giá hoàng hậu, khóe môi nở nụ cười nhạt, nói: "Nó sớm đã bị ta tự tay ném vào hồ rồi. Vô duyên vô cớ, nương nương hỏi cây trâm đó làm gì?"

    Trịnh Mật vừa thấy phản ứng này của nàng ấy thì biết là không tốt, nhưng đã xuất khẩu thành lời nên cũng không thể rút lại, chỉ đành phải nói: "Ngày ấy vừa thấy thì đã thích, cho nên mới hỏi một chút, nếu vẫn còn thì chi bằng tặng cho ta."

    "Hiến tặng nương nương, để nương nương ngày ngày mang theo làm bẩn mắt ta sao?" Minh Tô liếc nàng cười nói, nhưng nụ cười kia lại chẳng có chút ấm áp nào.

    Hóa ra đồ của nàng, nàng ấy chỉ nhìn một chút thôi cũng thấy bẩn mắt ư.

    Trịnh Mật chợt thấy thở không nổi, ngực khó chịu vô cùng, nàng vịn tay Vân Tang, duy trì sự bình tĩnh trên mặt, trong lời nói có ý vỗ về: "Ta không có ý đó, ngươi đừng đa tâm."

    Minh Tô đánh giá nàng ấy, nàng đã sớm cảm thấy hoàng hậu này không đơn giản, lúc này lại càng thấy vậy. Nhắc đến chuyện Trịnh Mật thì nàng rất dễ giận, nhưng đồng thời tâm trí cũng càng thêm tỉnh táo.

    Nàng đi về phía trước một bước, nói: "Nhi thần nhớ rõ, ngày Cẩn tần dâng tặng kim trâm thì nương nương cũng có mặt, khi đó nương nương đã hỏi nhi thần sẽ xử lý cây trâm này làm sao, mới cách một tháng mà nương nương lại tới hỏi, có thể thấy được được là ngài rất quan tâm tới cây trâm này, thật sự chỉ là vì thích sao?"

    Trịnh Mật trả lời: "Chỉ vì thích thôi."

    Minh Tô vẫn luôn quan sát nàng, Trịnh Mật cũng không lảng tránh, để nàng ấy nhìn thoải mái. Minh Tô gật gật đầu: "Vậy thì tốt."

    Dứt lời, cũng không muốn ở lâu, lập tức cáo lui.

    Trịnh Mật nhìn nàng ấy khuất bóng, mãi đến khi thân ảnh nàng biến mất trong rừng phòng, thì nàng mới th* d*c, từ từ cong người. Trong lòng khó chịu như thể có một tảng đá lớn đè lên, đau đến thắt lại.

    Vân Tang vội la lên: "Nương nương làm sao vậy? Nô tỳ đi gọi thái y đến ngay."

    Nàng ta vừa dứt lời thì tính đi ngay, Trịnh Mật giữ chặt tay nàng ta lại, không thể thốt ra câu nào, trái tim tràn đầy ảo não, sớm biết Minh Tô hận nàng như thế, thì lần này cần gì phải dò xét, chọc nàng ấy tức giận chứ.

    Nàng đợi một hồi lâu, mới ngồi dậy, Vân Tang thấy khí sắc nàng phù phiếm, rất là lo lắng. Trịnh Mật lại nói là không đáng ngại, chỉ ra lệnh: "Truyền ý chỉ của bổn cung, Triệu mỹ nhân lơ là cung quy, lại dám phạm thượng, phạt bổng nửa năm, cấm túc ba tháng, công khai ra toàn lục cung, lệnh cho mọi người của lục cung coi đây cảnh cáo."

    Vân Tang ngẩn ra, cấm túc, phạt bổng, thì cũng không tính là gây khó dễ, nhưng công khai với lục cung thì lại có ý làm nhục trước mặt mọi người. Đánh mặt Triệu mỹ nhân, cũng tương đương với việc làm khó Hiền phi.

    Vân Tang vội la lên: "Nương nương nếu đã giận thì hẳn nên phạt ngay trong đình, kéo dài tới giờ thì trông nương nương sẽ có vẻ thù dai hẹp hòi đó ạ."

    "Nếu phạt trong đình thì là do công chúa ra mặt cho ta, Hiền phi nếu ghi hận thì chỉ biết ghi hận công chúa. Nếu bây giờ lại phát thì là ý của riêng ta, không liên quan đến người khác." Trịnh Mật thản nhiên nói.

    Vân Tang hiểu ngay, nương nương đây là không muốn liên lụy đến điện hạ

    Bỗng nhiên nàng nghĩ đến mới vừa rồi ở trong đình, nương nương rõ ràng là không thèm để ý chuyện Triệu mỹ nhân vô lễ, nhưng bây giờ ngài ấy lại phạt nặng nàng ta, rốt cuộc là do Triệu mỹ nhân vô lễ với ngài, hay là do khi rời khỏi đình ngài ấy nghe thấy Triệu mỹ nhân xúc phạm điện hạ đây?

    Vân Tang nhìn sườn mặt lạnh băng của hoàng hậu, lại không dám hỏi.

    Minh Tô vừa ra khỏi rừng phòng, liền cởϊ áσ choàng xuống, ném cho Huyền Quá, nói: "Đốt đi."

    Dứt lời, tay trái hơi chạm vào ống tay áo bên phải, như là đang tìm kiếm thứ gì để an ủi. Ngay khi chạm phải thì khóe mắt đuôi mày Minh Tô lại lại như nhiễm sương tuyết, rất nhanh đã kiềm chế rút tay trái ra vắt sau lưng.

    Huyền Quá nhận áo choàng, cũng liếc nhìn ống tay áo bên phải của nàng.

    Sau khi trâm vàng được vớt lên thì ngày nào điện hạ của mang theo, giấu ngay trong ống tay áo phải.

    ------

    Hello everyone, lâu quá mới quay lại bộ này. Mình đã ẩn một thời gian để mọi người khỏi chờ, mà công nhận ẩn vậy cũng có ích lắm, mới gần 2 tháng thôi mà mình đã thấy mấy chương đầu nó ghê và dở gần chết rồi, huhu. Mình đã hoàn thành bộ Ai cũng nên giờ tiến độ bộ này sẽ đều hơn nhé.
    loading4.png

     
    Thần Hôn
    Chương 18


    Chương 18

    Mới qua giờ Sửu (1-3h), cả thành yên tĩnh. Trong phủ trừ thị vệ tuần tra thì tất cả đều đã nghỉ ngơi. Huyền Quá rời khỏi tẩm điện của công chúa, nhìn trời đêm đen như mực, lòng đầy sầu não, chỉ cảm thấy tóc sắp bạc trắng vì âu lo.

    Hắn suy nghĩ một lát, đi qua phân nửa phủ đệ để tìm gia lệnh, nội vụ trong phủ đều do gia lệnh chấp chưởng, kho trong phủ có đồ gì, để ở đâu thì lão biết rõ nhất.

    Gia lệnh đang say giấc nồng thì lại bị gọi dậy, tức giận nhìn Huyền Quá, có cảm giác nếu hắn không nói rõ lý do tới đây thì lão sẽ cho hắn đẹp mặt lắm.

    Huyền Quá nói: "Điện hạ muốn một sợi xiềng xích to nặng, chẳng hay gia lệnh biết xiềng xích để ở nơi nào không?"

    Xiềng xích? Gia lệnh sửng sốt, hỏi: "Trễ rồi, điện hạ sao lại cần xiềng xích?"

    Huyền Quá trầm mặc một lát, nói: "Có lẽ là trong mộng mơ thấy gì đó."

    Gia lệnh liền hiểu rõ, thở dài, vừa về phòng phủ thêm quần áo, vừa nói: "Phủ chúng ta không hay dùng tư hình, làm gì có xiềng xích, đến lao ngục Đại Lý Tự hoặc là Hình Bộ mượn đi. Ta đi chung với ngươi."

    Trong thành có lệnh giới nghiêm, sau giờ giới nghiêm thì không được ra ngoài. Hai người lẻn ra khỏi cổng, tránh né quan binh tuần tra rồi đến gần nhà lao Đại Lý Tự. Tối nay người làm nhiệm vụ ở nhà lao Đại Lý Tự chính là Đại Lý Tự thiếu khanh, thấy người của phủ công chúa tới thì cực kỳ hoảng sợ, chỉ sợ Đại Lý Tự bị Tín Quốc công chúa theo dõi. Khi Huyền Quá nói là đến mượn dây xích, thì việc đầu tiên thiếu khanh làm là thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại tò mò, hỏi: "Đã khuya rồi, quý phủ cần xích gấp là để làm gì vậy?"

    *Thời xưa triều đình có phân lục tự, đứng đầu là Tự khanh, kế tiếp là Thiếu khanh. Tương đương với chức Vụ trưởng và Phó Vụ trưởng ngày nay.

    Huyền Quá cũng không thể nói là do ban đêm công chúa nằm mơ nên khi tỉnh dậy thì muốn khoá xích được, đành phải nói: "Bắt được một tên trộm, khi muốn trói hắn thì lại phát hiện xiềng xích trong phủ đều vô dụng, nên bây giờ mới phải đến mượn của quý nha."

    Thiếu khanh kinh hãi: "Lại có kẻ trộm dám lẻn vào phủ công chúa sao? Chẳng hay ngọc thể công chúa có ổn không?"

    Gia lệnh thầm nghĩ, xông vào phủ công chúa thì tính gì, tên trộm kia còn lẻn vào tim công chúa của bọn ta nữa, rồi lại còn lẻn vào giấc mơ của công chúa, làm công chúa nửa đêm bừng tỉnh muốn xiềng xích đấy thôi. Nhưng trên mặt lại ra vẻ khách sáo, chắp tay với thiếu khanh, nói: "Phượng thể công chúa không có việc gì, đa tạ đại nhân đã quan tâm."

    Bên trong có ba gã ngục tốt đem một sợi dây xích to ra, thiếu khanh hào sảng khoát tay: "Đây sợi xích to nhất, chắc nhất trong ngục này. Dù cho tên trộm kia có là Hạng Vũ bạt sơn khiêng đỉnh thì cũng không thoát ra được, cầm đi đi!"

    *Hạng Vũ: hay còn gọi là Tây Sở Bá Vương, nổi tiếng là người dũng mãnh hơn người, sức mạnh vô song, nâng được đại đỉnh nặng ngàn cân.

    Sợi dây xích này, thoát không được thì đúng là thoát không được đấy, nhưng chỉ sợ là không dễ mang đi. Huyền Quá và gia lệnh nhìn nhau, trong lòng tràn đầy chua xót, còn phải cười cười nói cảm tạ thiếu khanh.

    Minh Tô tỉnh mộng thì vẫn chưa ngủ lại, chờ Huyền Quá lấy xiềng xích về. Đợi hồi lâu vẫn không thấy đâu, nàng có hơi mất kiên nhẫn, khoác áo ngoài, xuống giường, nhìn chằm chằm chân giường một lát, càng nhìn càng giận.

    Trong mộng dám nói biến mất là biến mất ngay, ngoài mộng thì lại càng không cần phải nói.

    Màn đêm lạnh lẽo, Minh Tô thoát ra khỏi giấc mơ, nhưng dường như lại rơi vào một giấc mơ hỗn loạn tối tăm khác.

    Nàng xoa xoa tóc, ngồi dưới đất, dựa vào mép giường, lòng đầy u phiền. Trước kia Trịnh Mật vẫn hay xoa đầu nàng, chỉ là hiện giờ nàng đã lớn, tóc đen đã kết thành búi tóc, nếu sờ nữa thì chỉ sờ phải châu ngọc lạnh băng, xúc cảm không còn thoải mái nữa.

    Minh Tô có chút hoảng sợ, nếu xúc cảm không tốt, nàng ấy không thích thì phải làm sao bây giờ? Nghĩ đến chuyện Trịnh Mật sẽ không thích thì Minh Tô chỉ thấy như gặp phải nan đề, đứng ngồi không yên, hoảng sợ không thôi.

    Mãi đến khi Huyền Quá và gia lệnh khệ nệ khiêng khoá xích về thì nàng mới đột nhiên bừng tỉnh, không thích thì khóa nàng ấy lại, không cho nàng ấy đi đâu cả, buộc nàng ấy phải thích.

    Tẩm điện của công chúa, nên gia lệnh không tiện vào trong, bèn để Huyền Quá tự mình gồng sức lôi sợi xích vào.

    "Xích này nếu không phải phạm tội nghịch phản thì không thể dùng, thiếu khanh hào phóng tặng nó cho điện hạ, điện hạ muốn dùng bao lâu cũng được." Huyền Quá kéo sợi xích đến tường, vừa ổn định hơi thở, vừa cung kính nói.

    Khi hắn vừa vào, Minh Tô chỉ nhìn xiềng xích kia, hoàn toàn không nghe nghe hắn nói gì.

    "Lúc đi mượn sợi xích này thì tiểu nhân nói dối là trong phủ có kẻ trộm xông vào, ngày mai sẽ có người tới hỏi chuyện mất trộm. Điện hạ chỉ cần nói là đã thẩm vấn rồi thả đi, trong phủ tự có tiểu nhân sẽ sắp xếp thỏa đáng ạ."

    Minh Tô cúi người xuống, chạm vào xiềng xích, đúc từ huyền thiết, cảm giác lạnh lẽo, rất vững chắc, nàng hơi gật đầu, cho người lui ra.

    Huyền Quá chỉ đành phải hành lễ rồi lui xuống.

    Trong điện chỉ còn lại mình Minh Tô, ánh nến dường như càng tối hơn. Nàng vẫn thấy hỗn loạn như cũ, ngồi ở cạnh chân giường, thỉnh thoảng chạm sẽ chạm vào sợi xích to lớn kia một chút, cảm thấy cực kỳ an tâm.

    Bỗng nhiên, đôi mày của nàng nhíu chặt lại, trong mắt không còn sự hài lòng, mà lại chuyển sang vẻ nghiêm túc soi xét.

    Xích này nặng như vậy, nếu đeo vào người Trịnh Mật thì liệu có đau không?

    Nàng nghĩ như vậy, thế là trực tiếp tự mình thử, vừa thử thì mới biết sợi xích này thật sự rất nặng. Nàng khóa một đầu vào chân giường, lại cầm lấy đầu khóa còn lại khóa vào mắt cá chân mình.

    Minh Tô cảm nhận một lát, mày đẹp cau lại như ngọn đồi nhỏ, cực kỳ nghiêm túc.

    Xiềng xích không chặt, đeo vào cổ chân thì vẫn còn hơi dư, nhưng góc cạnh có hơi sắc, lại còn nặng, cọ xát thì sẽ làm da thịt đau, chỉ một lát thôi sẽ bị đỏ ửng vì ma sát. Cứ như thế thì không bao lâu sẽ bị trầy da vì bị mài mất.

    Minh Tô tháo xiềng xích ra, lại tìm mấy tấm vải gấm, còn lấy kim chỉ, bông, cẩn thận bọc lại một đầu sợi xích.

    Tiếc là chuyện thêu thùa này nàng không giỏi làm, dù có tỉ mỉ cỡ nào thì vẫn may sơ sài cẩu thả.

    Bọc lại xong, nàng lại thử đeo vào lần nữa, tốt hơn rất nhiều, vẫn nặng như cũ nhưng lại không bị cọ xát, chỉ cần không lộn xộn thì sẽ không bị thương, cũng sẽ không đau. Lúc này Minh Tô mới vừa lòng, cũng không đem gỡ khóa xích xuống, nàng ngồi dựa vào chân giường, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

    Ngủ vậy mà lại thoải mái dễ chịu hơn khi nằm trên giường rất nhiều.

    Nàng thậm chí còn mơ thấy Trịnh Mật, nàng ở trong mộng đối xử với Trịnh Mật lãnh khốc chân thực, tự ngươi quay về thì ta sẽ bớt hận ngươi một chút đấy.

    Hoàng hậu phạt nặng Triệu mỹ nhân, mạch nước ngầm mãnh liệt trong hậu cung bất chợt tĩnh lặng, cùng lúc đó, toàn bộ hoàng cung nội viện dường như có vô số cặp mặt tò mò, nhìn chằm chằm Triệu mỹ nhân và hoàng hậu, chờ xem các nàng sẽ giao phong như thế nào.

    Triệu mỹ nhân đương nhiên không phục chuyện bị trách phạt rồi, tích tụ rất nhiều nước mắt rồi chạy tới Tử Thần Điện kêu oan, câu trước câu sau đều là hoàng hậu vô cớ làm khó, nàng ta chưa từng có chỗ nào bất kính với hoàng hậu.

    Mọi ánh mắt trong lục cung đều đang chú ý gắt gao, Triệu mỹ nhân vừa đến Tử Thần Điện thì các phi tần đã nhao nhao phái cung nhân đắc lực đi tìm hiểu. Chẳng mấy chốc thì con đường trong cung uyển có không ít cung nhân tụm năm tụm bảy, bước nhanh lui tới.

    Triệu mỹ nhân quỳ gối bên ngoài Tử Thần Điện khóc lóc kể lể, tư thái mềm mại, tiếng khóc yêu kiều, từng lời nói thấm đẫm nước mắt đó làm xương khớp của những tên hoạn quan đứng hầu ngoài Tử Thần Điện mềm nhũn, nhưng hoàng đế lại chưa từng triệu kiến.

    Tận đến một canh giờ sau, Triệu Lương mang theo khẩu dụ của thánh thượng ra ngoài, nói Triệu mỹ nhân nói năng bất kính hoàng hậu, phạt thêm nửa năm bổng lộc, lệnh nàng ta hồi cung, đóng cửa tự ngẫm.

    Kết quá này, không chỉ có lục cung bất ngờ, mà ngay cả hoàng hậu cũng thấy khó hiểu.

    Nàng không hiểu hoàng đế nghĩ gì, một bên là mỹ nhân sủng ái đã lâu, một bên là hoàng hậu mới vừa vào cung, lúc trước còn từng chống đối hắn, dù có ra sao thì cũng nên là mạnh mẽ hoặc uyển chuyển bảo vệ mỹ nhân mới phải chứ.

    Sao lại đứng về phía hoàng hậu, lại trừng phạt Triệu mỹ thêm?

    Trịnh Mật nghĩ không rõ, nhiều năm trước, khi tổ phụ còn sống thì hoàng đế hành xử rất quy củ, trên theo đường lối thánh nhân, dưới lại yêu dân thương con, tuy không được xưng tụng là thánh minh, nhưng cũng là vị nhân quân rất được người đời ca tụng.

    Khi đó hậu cung yên tĩnh tường hòa, các phi tần hành sự đều có quy củ, thi thoảng có tranh giành tình cảm thì cũng không làm quá mức. Hoàng đế cũng có phi tần yêu thích, có vài vị thường xuyên được thị tẩm, nhưng tuyệt đối không trầm mê sắc đẹp, thượng triều thính chính, phê duyệt tấu chương, xứng danh cần cù.

    Nhưng chỉ năm năm ngắn ngủn, mà hậu cung đã chướng khí mù mịt, triều đình kết bè lập đảng, hoàng đế lại dường như không thấy, còn ra lệnh thúc giục nhân công tu sửa hành cung, mệnh tứ phương kính hiến vật quý mỹ nhân.

    Triều đình còn chưa loạn thì thiên hạ vẫn còn an bình, tất cả đều dựa vào sự ổn định được tích lũy suốt mấy chục năm qua, nhưng nếu cứ kéo dài như vậy, thì chỉ vài năm nữa thôi triều đại này chắc chắn sẽ xuất hiện thế nhật bạc tây sơn.

    *Trời ngã về Tây: ví von với việc một thứ gì đó suy tàn, người sắp qua đời.

    Hoàng hậu cũng không biết sự biến hóa này xảy ra như nào, nhưng theo trực giác thì tất có quan hệ với án Trịnh gia. Không nghĩ ra, vật thì tạm thời gác qua một bên. Có tấm gương Triệu mỹ nhân này nên người trong cung đã cung kính với Nhân Minh Điện hơn rất nhiều, vài tên chưởng sự cung nhân cũng chăm chỉ lui tới điện Nhân Minh hơn nhiều.

    Hoàng hậu đang khảo sát tính tình các hoạn quan, nữ quan, lại kết hợp với vị trí công việc của bọn họ, tính toán kết được một tấm lưới trải khắp tứ phương. Vân Tang chợt vội vàng đến bẩm: "Nương nương, hôm qua có kẻ trộm lẻn vào phủ công chúa, điện hạ bị ám sát đó ạ."

    Hoàng hậu đột nhiên đứng lên, chung trà trên bàn bị nghiêng: "Công chúa có bị thương không?"

    "Nô tỳ không biết, nhưng nghe nói điện hạ mới vừa vào cung, đi về hướng Nam Huân Điện."

    Hoàng hậu lập tức đi ra ngoài, ngay cả y phục cũng không thay, cũng không nói muốn đi nơi nào, chỉ là chóng đi ra ngoài, ra khỏi đại điện, ra khỏi trung đình, ra khỏi điện Nhân Minh.

    Đám cung nhân vội vã đuổi theo sau, Vân Tang biết hoàng hậu rất coi trọng Tín Quốc điện hạ, nhưng thấy ngài ấy quan tâm đến thế thì vẫn rất sửng sốt.

    Hoàng hậu mím chặt môi, lập tức đi về phía trước, nàng đi qua một con đường nhỏ, đi ngang qua một hòn giả sơn, đi tới con đường gần nhất, nhanh chóng đi tới Nam Huân Điện.

    Cửa Nam Huân Điện đóng chặt, hoàng hậu đang muốn tiến lên gõ cửa, thì phía sau có một giọng nói vang lên: "Sao nương nương lại ở chỗ này?"

    Hoàng hậu quay đầu lại, nhìn thấy Minh Tô bước ra từ phía sau.

    Khi hoàng hậu đi ra ngoài, nếu như muốn đến chỗ phi tần thì chắc chắn sẽ có cung nhân báo trước, dặn dò tiếp giá, nào có lý do gì lại bị cửa cung lạnh lẽo ngăn cản như thế này.

    Minh Tô đang thắc mắc hoàng hậu âm thầm hưng khởi điều gì, thì lại thấy nàng ấy nhìn mình chăm chú.

    "Bị thương nơi nào?" Hoàng hậu hỏi.

    Minh Tô bỗng chốc không hiểu nàng ấy có ý gì.

    Hoàng hậu đi đến trước mặt nàng, nhìn nàng từ trên xuống dưới, hốc mắt có chút hồng, như là cố nén cảm xúc, hỏi: "Có bị thương chỗ nào không?"

    Minh Tô ngơ ngác lắc đầu.

    Hoàng hậu nhìn kỹ, lại nhìn khí sắc nàng, xác định nàng thật sự không có việc gì thì nhắm mắt, kiềm chế nhịp tim tăng nhanh khi nghe tin Minh Tô bị ám sát.

    "Có bắt được kẻ trộm không" Hoàng hậu hỏi.

    Lúc này Minh Tô mới hiểu là nàng ấy nói gì, không ngờ chỉ mới có hai ngày, mà tin ban đêm có kẻ trộm lẻ vào phủ công chúa lại biến thành công chúa bị ám sát rồi. Đã hiểu rõ tình huống, nên nàng bình tĩnh lại, ngữ điệu mang theo chút châm chọc, hỏi: "Nương nương rất lo cho ta sao?"

    Tất nhiên là Trịnh Mật rất lo rồi, nàng cũng chết vì ám sát, lưỡi đao sắc bén đâm vào trái tim đau đớn, nàng vĩnh viễn khó mà quên được, chính vì đã biết rõ cảm giác đó, nên nàng tuyệt đối không muốn để Minh Tô nếm thử.

    Thấy Minh Tô không trả lời, nàng lại hỏi tiếp: "Do ai phái đến, đã tra ra chưa?"

    Nàng ấy hỏi rất gấp, sắc mặt rất khó nhìn, sự quan tâm nôn nóng trong đáy mắt không thể ngụy trang ra được. Minh Tô ngơ ngẩn, không biết vì sao mà nàng lại cảm thấy hoàng hậu có chút đáng thương.

    Hoàng hậu đang mang một bộ y phục đơn giản, khi nàng ấy lập uy thì ăn mặc luôn trang trọng, y phục đơn giản nhẹ nhàng này, hẳn là nàng ấy mặc lúc nhàn rỗi ở trong điện.

    Nàng ấy quan tâm như thế, sốt ruột như thế, vội vàng tới đây gặp nàng nàng, thế nên mới không thèm thay y phục.

    Nhưng thật ra chẳng có chuyện gì cả, kẻ trộm là giả, ám sát cũng là giả.

    Minh Tô nghĩ tới bản thân, chờ đợi một người không về suốt năm năm, mỗi khi có được một chút manh mối thì lập tức dốc sức điều tra, kết quả lại là tất cả đều công dã tràng.

    Nàng muốn nói năng mềm mỏng một chút, an ủi hoàng hậu, nhưng nàng vẫn không hiểu, vì sao hoàng hậu quan tâm nàng như vậy, nàng nhìn hoàng hậu, hỏi ra nghi ngờ: "Vì sao ngươi quan tâm ta thế?"

    Bấy giờ Trịnh Mật mới phát hiện là mình đã thất thố, theo lẽ thường thì các nàng chỉ mới gặp nhau vài lần mà thôi, lẽ ra không nên quan tâm nàng ấy như thế. Nàng hoảng hốt, tính mở miệng lấp l**m, lại thấy ánh mắt Minh Tô thẳng tắp, chăm chú nhìn nàng đầy khó hiểu, im lặng chờ nàng giải thích.

    Tim hoàng hậu trầm xuống, Minh Tô không dễ lừa gạt đâu.

    ------

    Comeback nên mình cũng thay bìa mới, đẹp ha. Sẵn đây giới thiệu cho mọi người một chiếc bìa phèn ẻ, mình không nhờ nhưng "người ta" vẫn làm cho 😌.
    loading4.png

     
    Thần Hôn
    Chương 19


    Chương 19

    Cửa Nam Huân Điện đóng chặt, cung nhân bên hoàng hậu cùng người hầu của công chúa đứng cách nhau hơn ba bước, vây quanh Trịnh Mật và Minh Tô.

    Minh Tô hiếm khi kiên nhẫn đến thế, chờ hoàng hậu mở miệng.

    Sắc mặt hoàng hậu trở nên nghiêm nghị, như thể khó có thể mở miệng. Minh Tô cũng không thúc giục, chỉ nhìn nàng ấy, chờ nàng ấy nói ra.

    "Ta......" Hoàng hậu khẽ mở môi đỏ, trong mắt nàng ấy mang theo sự khó khắn, đáy mắt gợn sóng, ngóng nhìn Minh Tô, phảng phất như muốn thu lấy dũng khí từ nàng.

    Minh Tô rung động, cảm giác khó hiểu lượn lờ trong lòng nàng, nàng bỗng thấy hoảng hốt, bèn nở một nụ cười, mở miệng đánh vỡ sự yên lặng này: "Nương nương quan tâm nhi thần đến vậy thì phải có lý do gì mới đúng."

    Không biết có phải là do ảo giác của nàng không, mà Minh Tô chỉ cảm thấy khi nàng nói xong những lời này thì ánh sáng trong mắt hoàng hậu mờ đi. Nàng ấy cười một chút, tràn đầy bất đắc dĩ, lần thứ hai mở miệng: "Ta......"

    Trái tim Minh Tô như vọt lên, vô thức nín thở, chờ hoàng hậu giải thích, thế nên mới không thấy vẻ mặt hoàng hậu đã khôi phục sự đoan trang như cũ.

    "Ta và công chúa như vừa gặp đã thân. Ngày ấy khi gặp công chúa ở ngoài điện Tử Thần, thì đã cảm giác như là từng gặp qua nhau, nên mới cảm thấy thân thiết." Hoàng hậu cười nói.

    Tim Minh Tô như rơi xuống đáy vực ngay lập tức, có sự thất vọng không thể tả nổi.

    Hoàng hậu vẫn đang nói tiếp: "Sau đó lại gặp nhau nhiều lần, bổn cung càng thêm cảm thấy thân thiết với công chúa ......"

    Dường như nàng ấy có rất nhiều điều muốn nói, Minh Tô lập cắt ngang lời nàng ấy: "Nhất kiến như cố, vừa gặp đã quen?"

    Hoàng hậu mím môi, gật đầu.

    Minh Tô nhìn cung nhân đang đứng cách đó ba bước, nàng tiến lại gần hoàng hậu thêm một bước, lại gần bên tai nàng ấy, cười nói: "Sao nương nương không nói là nhất kiến chung tình luôn đi?"

    Thân hình hoàng hậu cứng đờ, lập tức lùi sau một bước, nhìn nàng đầy khiếp sợ, gương mặt dần dần nhiễm áng mây đỏ, sau một lúc lâu mới dấy lên uy thế, mắng một tiếng: "Lớn mật!"

    Dáng vẻ này rơi vào trong mặt Minh Tô thì chính là chột dạ. Nụ cười của Minh Tô tắt dần, nhìn hoàng hậu, thầm nghĩ, sao nàng lại thấy người này đáng thương chứ, như nàng vừa mới thấy được bộ mặt khác của nữ nhân này, ai biết sự quan tâm vừa rồi có phải là giả vờ hay không. Vậy mà nàng lại mềm lòng với nàng ấy.

    Trịnh Mật nhìn ánh mắt này của nàng ấy mà vô cùng khó chịu, nhưng cũng biết là dùng lý do nhất kiến như cố cũng không đáng tin lắm, nhưng nghĩ tới nghĩ lui thì cũng tìm không được lý do khác. Nàng hạ giọng, nói: "Ta cùng với công chúa đúng là nhất kiến như cố, có lẽ là do kiếp trước có duyên nên đời này nối tiếp."

    Nàng nói thật sự rất nghiêm túc, như thể đó là sự thật là vậy. Minh Tô lại không muốn lại tin nàng, châm chọc: "Không nghĩ nương nương còn tin vào sự giả dối kiếp trước kiếp này nữa đấy."

    "Ta tin." Trịnh Mật nghiêm túc nói.

    Nàng ấy nói chắc như đinh đóng cột như thế, nhưng Minh Tô vẫn cảm thấy nàng ấy đang lừa gạt lấp l**m, lẽ ra nên chê cười nhưng lại chẳng nói nên lời.

    Một làn gió thu thổi qua, lá bạch quả xào xạc rơi xuống theo gió thu.

    Lúc này Minh Tô mới phát hiện nàng đang tranh luận cùng hoàng hậu việc gì, bỗng chốc chỉ cảm thấy hoang đường, lại càng thấy mất hứng thú. Nàng thu ánh mắt lại, hờ hững nói: "Nếu nương nương tin thì cứ tin đi."

    Bộ dạng của nàng ấy, so với sự châm chọc mỉa mai vừa rồi càng làm Trịnh Mật khó chịu hơn. Trịnh Mật chỉ cảm thấy trong ngực có một cỗ uất khí nghẹn lại. Người nàng muốn ở bên cả đời lại hận nàng, không muốn nhắc tới nàng, nàng có được sinh mạng mới, nhưng lại coi nàng như người dưng nước lã, không dám nhận nhau.

    Bỗng nhiên Trịnh Mật muốn hỏi cho rõ: "Vậy còn ngươi?"

    Minh Tô đã tính sai người tới gõ cửa thì nghe hoàng hậu đặt câu hỏi, nàng nhíu mày hỏi lại: "Cái gì?"

    "Giả sử có kiếp trước kiếp này, công chúa có tiền kiếp, vậy thì có người mà đời đời kiếp kiếp ngươi không muốn buông tay không?" Trịnh Mật nhìn nàng, hỏi.

    Trong đầu Minh Tô lập tức hiện ra dáng vẻ của Trịnh Mật, nhanh đến mức dù nàng muốn phủ nhận cũng làm không được.

    Hoàng hậu này thật là đáng ghét, cái hay thì không nói, chỉ toàn nói cái dở.

    Minh Tô càng thêm tức giận, nói: "Tất nhiên không có rồi."

    Đáp án của nàng ấy nằm trong dự kiến của Trịnh Mật, nhưng vẫn mạnh mẽ làm nàng tan nát cõi lòng, mười mấy năm xuân thu tuế nguyệt, tình ý quấn quýt cùng sinh tử, vậy mà nói không có là không có.

    Trịnh Mật cũng không biết bản thân bị làm sao, tự chủ cùng trấn định nhiều năm qua đã đi đâu mất rồi. Tâm trí nàng tràn đầy hình ảnh nhiều năm trước, dáng vẻ Minh Tô nhỏ bé đứng dưới tàng cây ngoài Côn Ngọc Điện chờ nàng, nghiêm túc nói với nàng: Ngươi không nên gả cho ngũ hoàng huynh.

    Thật ra khi đó, lòng nàng thầm mong Minh Tô sẽ nói với nàng là: Ngươi phải gả cho ta.

    Chỉ là nàng cũng biết khi ấy người còn nhỏ như thế, nào biết chuyện cưới gả có ý nghĩa như nào. Thế nên sự mong đợi này cũng chỉ là chợt lóe qua mà thôi.

    Nhưng nàng không nghĩ tới là Minh Tô lại trả lời tốt đến thế. Người liệt kê từng điều mà nàng không hợp với ngũ hoàng tử, lại liệt kê từng điều một nói các nàng mới xứng đôi nhất. Giọng nói non nớt của người vang lên bên tai nàng, bướng bỉnh mà dịu dàng, nàng ấy nói: Ngươi có ta mà, ta rất đáng tin cậy đó.

    Minh Tô đúng là rất đáng tin cậy, đến nỗi Trịnh Mật hồi tưởng lên, mọi điểm của người đều rất tốt.

    Nhưng Minh Tô tốt đến vậy, nay lại hận nàng thấu xương.

    ~~~

    Trịnh Mật bất ngờ nắm tay Minh Tô. Minh Tô hoảng sợ, muốn giãy giụa, nhưng lại chạm phải ánh mắt kiên định của nàng ấy.

    "Ta có." Trịnh Mật nói. Nàng có kiếp trước kiếp này, có người đời đời kiếp kiếp cũng không muốn buông tay, cho dù là khoảng thời gian ở trong giáo phường không thể không đẩy nàng ấy ra, thì nàng cũng không nghĩ tới việc giao phó cuộc đời này cho người khác.

    Minh Tô đang không hiểu chuyện gì, nghe được lời này bỗng nhiên lại chấn động, cuống quýt quay đầu lại nhìn đám cung nhân đứng cách đó không xa, thấy sắc mặt những người đó vẫn như thường, tuyệt đối không nghe được câu nói của hoàng hậu, mới nhẹ nhàng thở ra, quay đầu lại hạ giọng trách cứ: "Nương nương nói năng cẩn thận!"

    Một câu nương nương nói năng cẩn thận này làm Trịnh Mật bừng tỉnh. Nàng cúi đầu cười cười, lại cười thê lương bi ai.

    Từ khi tỉnh lại trong thân thể này, nàng nhìn như có vẻ bình tĩnh thong dong, chủ động ứng phó, nhưng thật ra lại là kinh hoàng trốn tránh, không muốn thừa nhận là nàng đã không còn là Trịnh Mật, thứ ngăn cách nàng và Minh Tô là sinh tử cùng nhân luân.

    *Nhân luân: Luân thường đạo lý, đạo làm người.

    Trịnh Mật buông tay ra, như là đổi tính, ánh mắt quan tâm, ngữ khí bình tĩnh, hỏi: "Có bắt được thích khách chưa? Có phát hiện manh mối nào không?"

    Sao nàng ấy bỗng nhiên lại nói chuyện thích khách rồi? Minh Tô căn bản là không kịp phản ứng, chỉ nghĩ đến lý do thoái thác trước đó, gật gật đầu.

    Trịnh Mật nghe vậy thì yên tâm hơn chút, lại tỉ mỉ dặn dò nói: "Ngươi ở trong triều gây thù chuốc oán không ít, ngày thường nên cẩn thận một chút, ra ngoài phải mang đủ thị vệ, trong phủ giáp sĩ cũng phải đề cao cảnh giác."

    Minh Tô có hơi ngơ ngác, không biết này trong hồ lô của hoàng hậu có bán thuốc gì, đành phải lại gật đầu.

    "Ngươi vào đi, Thục phi chắc chắn đang sốt ruột chờ đó." Trịnh Mật lại nói.

    Minh Tô cũng cảm thấy không có chuyện gì để nói với nàng ấy nữa, nhưng lúc này không hiểu sao lại không đành lòng rời đi, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không rõ sự không đành lòng này đến từ đâu, thế là tự mình gõ cửa.

    Cửa điện rất nhanh đã mở ra, tiểu hoạn quan ở bên trong ló đầu ra, thấy là Minh Tô thì vội vàng mở rộng cửa điện ra, nói: "Điện hạ tới rồi, nương nương chờ ngài đã nửa ngày rồi đó ạ." Nói xong lời này thì lại thấy hoàng hậu đứng sau lưng Minh Tô, cuống quýt quỳ xuống, "Tiểu nhân cung thỉnh hoàng hậu nương nương đại an."

    Hoàng hậu gật đầu, ý bảo miễn lễ, lại nói với Minh Tô: "Ngươi đi đi."

    Minh Tô bước qua bậc cửa, đi vào.

    Đi được vài bước, lại không nghe thấy động tĩnh phía sau, nàng vô thức quay đầu lại, liền thấy hoàng hậu đang nhìn nàng, ánh mắt của nàng ấy yên lặng mà lưu luyến.

    Rất nhiều ban đêm của nhiều năm trước, khi nàng chưa làm xong công khóa, ngồi trên bàn sách dựa bàn viết nhanh, khi đó, trà trong chung luôn đầy, lại ấm, mực trong nghiên luôn đủ dùng, cây quạt ngày hè, lò sưởi trời đông, không bao giờ cần nàng phải nhọc lòng. Mỗi khi nàng mệt mỏi, ngẩng đầu lên, thì người kia vẫn đang ở bên nàng, nhìn nàng như vậy. Ánh mắt yên lặng mà lưu luyến đó dường như là vĩnh hằng.

    Khi đó Minh Tô chưa bao giờ nghĩ tới, người vẫn luôn ở bên nàng sẽ rời đi.

    Minh Tô đột nhiên thấy đau buồn, nhanh chóng quay đầu lại, bước chân nhanh hơn. Nàng cảm giác được ánh mắt kia vẫn luôn dõi theo nàng.

    Nàng nóng lòng thoát khỏi, thế nên càng đi càng gấp, vội vàng đi đến tiền sảnh, vòng qua hành lang gấp khúc, đi vào hậu điện.

    Khi chắc chắn hoàng hậu tuyệt đối không thể thấy nàng nữa thì Minh Tô mới dừng chân lại, nàng cảm thấy trên mặt ẩm ướt, giơ tay sờ thử, mới biết nước mặt nàng chảy đầy mặt.

    "Con làm sao vậy?" Thục phi đi tới, kinh ngạc hỏi.

    Minh Tô nhanh tay lau mặt vài cái, lau sạch nước mắt, rồi sau đó nói: "Mẫu phi, người còn rõ đêm đó, sau khi con nói với người là phụ hoàng muốn gϊếŧ Trịnh Mật, người đã nói gì với con không?"

    Thục phi khó hiểu, sao nàng ấy lại nhắc tới chuyện đã qua lâu rồi, nhưng vẫn nói: "Đương nhiên nhớ rõ, ta đã nói với con là con nên nghe theo lòng mình, phải dùng hết toàn lực, nếu không ngày sau nhớ lại tất sẽ hối hận."

    Nước mắt Minh Tô mới vừa lau khô đột nhiên lại rơi xuống, nàng quỳ xuống ở trước mặt Thục phi: "Con đã nghe lời người nói, dùng hết toàn lực, làm chuyện con có thể làm, nhưng sao con vẫn hối hận. Hối hận không đủ nỗ lực, hối hận vì sao không thể cường đại hơn, hối hận không thể giữ nàng lại. Mẫu phi, có phải nàng ấy thật sự... không cần cần con nữa không."

    ----

    Mình nhầm, thứ Tư và thứ Bảy nha mọi người.

    Tác giả có lời muốn nói: Rất nhiều bình luận nói chờ Minh Tô phát hiện Trịnh Mật đã chết được năm năm. Trước kia mọi người không phải như thế, trước kia các người rất lương đáng yêu, không hề ngược vai chính. Là cái gì thay đổi mấy người rồi???
     
    Back
    Top Dưới