Ngôn Tình Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 40: 40: Lửa Giận 1


Mao Tinh Vũ đến rồi, ông ta mang theo lửa giận ngút trời mà đến.

"Diệp Dao Quang, tại sao Tiên Nhi lại chết? Tại sao người chết lại không phải là ngươi?"Mao Tinh Vũ cất bước lại gần, một bước kéo dài mười thước.

Bùm!Mao Tinh Vũ đến trước mặt Diệp Dao Quang, giơ tay lên định tát Diệp Dao Quang một cái.

Diệp Dao Quang bay ngược ra, đụng vào bức tường của viện.

Tường viện có đầy vết nứt nhìn giống như mạng nhện, kêu ầm một tiếng sụp xuống.

"Tiểu thư.

" Bạch Viên tức không thể chịu được, nhào người bay về phía Mao Tinh Vũ.

Mao Tinh Vũ phất tay, quạt bay Bạch Viên đi, ông ta bước ra một bước đi đến trước mặt Diệp Dao Quang.

"Diệp Dao Quang, nói, tại sao Tiên Nhi lại chết?"Mao Tinh Vũ kéo tóc Diệp Dao Quang, giống như cách mà Diệp Dao Quang kéo tóc Diệp Khuynh Tiên.

Diệp Dao Quang ngẩng đầu lên, máu tươi và nước miếng văng đầy mặt Mao Tinh Vũ.

"Tại sao nàng ta lại chết? Ngươi nên đi hỏi hung thủ.

" Diệp Dao Quang thấp giọng cười nhạo: "Có điều, với bản lĩnh của ngươi, cả đời này ngươi cũng không tìm được hung thủ đâu.

"Sắc mặt Mao Tinh Vũ dữ tợn và đáng sợ: "Năm trước, Tiên Nhi không phải là không tham gia hội thơ, nhưng năm nay mời ngươi Tiên Nhi lại chết rồi, ta nghi ngờ ngươi chính là hung thủ.

"Diệp Dao Quang cười lớn nói: "Ta là hung thủ? Mao Tinh Vũ, chắc là ngươi bị ngu rồi? Ta không thể tu luyện thì giết hại Diệp Khuynh Tiên bằng cách nào, giết hại những Linh Sư giả kia bằng cách nào?"Hô hấp của Mao Tinh Vũ ngưng trọng, vẻ mặt cứng đờ.

Đúng vậy, sự bất tài và phế vật của Diệp Dao Quang ai ai cũng biết, nghĩ sâu xa hơn mà nói thì dù Diệp Dao Quang dựa vào một cách thức xấu xa nào đó gi.ết ch.ết Diệp Khuynh Tiên, cũng không thể nào giết được hộ vệ Linh Sư giả bên cạnh Quân Thiên Hoàn.

Khoảng cách giữa Linh Sư giả và Linh Nhân giả giống như là sự khác biệt giữa trời và đất.

Một tên phế vật vắt hết óc, dùng âm mưu quỷ kế có thể gi.ết ch.ết được Linh Nhân giả, nhưng khi đối mặt Linh Sư giả lớn mạnh, chỉ có một con đường chết.

Mao Tinh Vũ vì không thể làm rõ được điểm này nên mới không ra tay với Diệp Dao Quang ngay từ đầu.

Diệp Dao Quang lớn tiếng hét lên: "Triệu nghệ nhân, Lưu nghệ nhân, lẽ nào các ngươi muốn trừng mắt nhìn ta bị Mao Tinh Vũ giết hại sao?"Lời nói vừa dứt, hai người già bỗng xuất hiện.

Một người ở phía trước Mao Tinh Vũ, một người ở phía sau Mao Tinh Vũ.

Mao Tinh Vũ khinh thường liếc nhìn bọn họ một cái: "Triệu tiền bối, Lưu tiền bối, đây là chuyện riêng giữa ta và Diệp Dao Quang, mong hai người không nhúng tay vào.

"Triệu nghệ nhân ho khụ khụ: "Mao Tinh Vũ, ta và Lưu đại ca cũng không muốn làm địch với ngươi, nhưng dù sao Diệp Dao Quang cũng là nữ nhi của Tể tướng đại nhân, đám người bọn ta đã là cung phụng của phủ Tể tướng, bảo vệ Tể tướng đại nhân và tử nữ là sứ mệnh của chúng ta.

"Lưu nghệ nhân không nói nhiều lời ác độc, linh khí trời đất quay vòng quanh người, linh khí sắc bén bắn thẳng lên người Mao Tinh Vũ.

Triệu nghệ nhân và Lưu nghệ nhân có thể được Diệp Quyền Quý gọi đến, vốn dĩ cảnh giới của bọn họ đã cao thâm, Linh Sư giả bát phẩm khinh thường xưng hùng xưng bá, sống càng lâu kiến thức rộng rãi, bản lĩnh chìm sâu bên dưới cũng đủ để gi.ết ch.ết Linh Sư giả cửu phẩm.

Mao Tinh Vũ cân nhắc lợi hại, tha cho Diệp Dao Quang, ông ta hừ lạnh một tiếng, sau đó lập tức rời đi xa.

Diệp Dao Quang ngã trên mặt đất, ho ra từng ngụm máu tươi.

Triệu nghệ nhân và Lưu nghệ nhân than nhẹ một tiếng, trước khi đi còn nhắc nhở Diệp Dao Quang, chớ đừng có đối địch với tên điên Mao Tinh Vũ đó.

Diệp Dao Quang cúi mặt xuống đất, khóe môi cong lên lộ ra ý chế giễu khát máu.

"Mao Tinh Vũ, được, được lắm, Diệp Dao Quang ta tung hoành ở đại lục Linh Võ mấy trăm năm, mối thù hôm nay, ngày sau nhất định sẽ trả lại gấp bội.

"Tính tình Diệp Dao Quang kiêu ngạo, oán giận tất báo.

Mao Tinh Vũ đánh người đánh cả vào mặt, Diệp Dao Quang không còn mặt mũi nào nữa.

Bạch Viên bò lên từ trên đất, khóc lóc ôm lấy Diệp Dao Quang: "Tiểu thư, đều tại Bạch Viên vô dụng, đều tại Bạch Viên không bảo vệ được người.

"Nhìn thấy vết sưng đỏ trên mặt Diệp Dao Quang, Bạch Viên đau buồn không thôi, khóc lóc đến nỗi không thở được.

.
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 41: 41: Lửa Giận 2


Phòng ngủ.Diệp Dao Quang nằm trên giường, Bạch Viên nhẹ nhàng đút thuốc cho nàng, nước mắt trong vành mắt không ngừng lăn.Vết thương trên mặt vừa sưng vừa đỏ, có vài chỗ nứt cả da, chảy máu, Diệp Dao Quang đau đến liên tục xuýt xoa.Động tác Bạch Viên nhẹ nhàng, cẩn thận dè dặt đút thuốc, trên trán rớm chi chít mồ hôi.“Tiểu thư, người yên tâm, đợi Bạch Viên tu luyện thành công, nhất định sẽ thay người đánh nát cái mặt thối của Mao Tinh Vũ.”Trong mắt Bạch Viên lấp lánh nước mắt, càng nói càng thương tâm, tự trách bản thân không bảo vệ nàng tận lực.Diệp Dao Quang nâng tay lên, xoa nhẹ mi tâm Bạch Viên.“Ta tin tưởng Bạch Viên, Bạch Viên nhất định sẽ báo thù cho ta.

Có điều, ngươi đừng tự trách mình nữa, không đáng phải gánh cái sai của Mao Tinh Vũ lên người mình làm gì.”Bạch Viên nhoẻn miệng cười, liên tục gật đầu.“Bạch Viên hiểu rồi.”Đút xong thuốc, Bạch Viên đứng dậy rời đi.Tinh thần Diệp Dao Quang liền thả lỏng, mệt mỏi tràn ngập như thủy triều lên.

Trong chốc lát nàng liền ngủ say như chết.Không biết qua bao lâu, bên tai Diệp Dao Quang vang tới tiếng khóc tê tâm phế liệt của Bạch Viên.Diệp Dao Quang khổ sở mở mắt ra, Bạch Viên khóc ướt đẫm người liền trừng to mắt, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, hét lớn: “Đại phu, đại phu, tiểu thư nhà ta tỉnh rồi.”Lão đại phu vội vàng bước đến, tập trung chẩn mạch, nói: “Người đã tỉnh táo, tu dưỡng một chút thời gian là sẽ không còn vấn đề gì đáng ngại.”Bạch Viên rối rít cảm ơn lão đại phu, đích thân tiễn đại phu ra khỏi Thiên Tiên viện.Quay về phòng ngủ, Bạch Viên không nhịn được lại bật khóc.Nghe Bạch Viên khóc lóc kể lể, Diệp Dao Quang mới biết bản thân đã ngủ mê man được 5 ngày.Trong 5 ngày đó, Diệp Dao Quang sốt cao không ngừng, sốt đến mơ hồ, suýt chút nữa mất cả tính mạng.Bạch Viên tức giận nói: “Đại phu nói rồi, cơ thể tiểu thư người yếu ớt, lại trúng chiêu nặng, tổn thương đến ho ra máu, như vậy nên mới lâm vào trọng bệnh sốt cao.

Đều tại Mao Tinh vũ, tại Mao Tinh Vũ đánh tiểu thư bị thương, tiểu thư mới lâm bệnh.”Diệp Dao Quang cười nhẹ, Mao Tinh Vũ chỉ là một trong số các nguyên nhân thôi, nguyên nhân lớn hơn là do nàng sử dụng cấm thuật.Dưới sự chăm sóc chu đáo của Bạch Viên, Diệp Dao Quang dần dần hồi phục.

Đến nay nàng đã có thể xuống giường đi lại.Một ngày mưa âm u rả rích.Diệp Dao Quang ngồi trên hàng hiên, hiếm có khi lại an nhàn thoải mái thưởng thức mưa xuân.Bạch Viên đứng bên cạnh, mỗi một lần hít thở đều hấp thụ linh lực vận chuyển biến thành của mình.Chuyện Mao Tinh Vũ, chuyện Diệp Dao Quang sốt cao đã đả kích trầm trọng đến Bạch Viên.

Bạch Viên tranh thủ từng phút từng giây để tu luyện.Nỗ lực bao nhiêu, thu hoạch bấy nhiêu, trình độ của Bạch Viên đã gần đạt tới Linh Nhân giả thất phẩm.Tách tách tách!Bàn chân vội vàng đạp lên vũng nước, kinh động vang lên từng hồi.“Đại tiểu thư, Tể tướng đại nhân và phu nhân về phủ rồi.”Đầy tớ nói.Diệp Dao Quang mở mắt, lộ ra ánh mắt với ý tứ sâu xa.Bạch Viên dừng tu luyện lại, hỏi: “Tiểu thư?”Diệp Dao Quang đứng dậy.“Đi xem xem.”Bạch Viên cầm một chiếc ô, che chắn đi một mảng trời.Hai người đi đến cửa phủ Tể tướng.

Hạ nhân ngay ngắn xếp hàng lần lượt.Một cỗ xe ngựa xa hoa dừng lại, Diệp Quyền Quý đứng tuổi khí phách dìu Bạch San San gợi cảm, thành thục bước xuống xe.Diệp Dao Quang đứng trước cửa, điềm tĩnh đánh giá Diệp Quyền Quý và Bạch San San.Tướng mạo của Diệp Quyền Quý vô cùng xuất sắc, dáng cao chân dài, vai rộng eo nhỏ, lão luyện thượng vị nên sinh ra khí chất không giận cũng uy, tu vi bình bình, nhưng lại dọa người hơn cả Mao Tinh Vũ.Bạch San San khá là quyến rũ, dáng hình nhỏ nhắn xinh dẹp, da mềm mại, khuôn mặt nhỏ như bàn tay là tiêu chuẩn của mẫu mặt trái xoan, đôi mắt đen sâu, sáng rực, long lanh nước, ánh mắt lúng liếng đưa tình.

Rất ít nam nhân có thể chống cự trước sức hấp dẫn của nàng ta.Bạch San San liếc mắt nhìn Diệp Dao Quang, trong phút chốc tròng mắt đỏ rực hận ý.“Hu hu hu, Diệp ca ca, Tiên Nhi của chúng ta, Tiên Nhi của chúng ta mất rồi.”“Diệp Dao Quang, ngươi quỳ xuống.”Diệp Quyền Quý lạnh lùng nói..
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 42: 42: Diệp Quyền Quý 1


“Quỳ xuống.”Hai từ này vang lên mạnh mẽ, sát khí đằng đằng.Diệp Dao Quang trải qua mưa gió tanh tưởi nhiều, cảm giác đối vớt sát khí mẫn cảm khác hẳn người thường.“Giữa nguyên chủ và Diệp Quyền Quý rốt cuộc có thâm thù đại hận gì mà Diệp Quyền Quý hận không thể khiến nguyên chủ được chết yên?”Diệp Dao Quang tư duy khác biệt, liền suy nghĩ giữa việc “phá hoại chuyện tốt của Diệp Quyền Quý” và “năm lần bảy lượt phá hoại chuyện tốt của Diệp Quyền Quý” chần chừ không chắc, do dự lưỡng lự.Nét mặt Diệp Quyền Quý lạnh dần, bước lên bậc thềm, giơ tay ra định đánh Diệp Dao Quang.“Ngài dựa vào đâu mà đánh tiểu thư nhà ta?”Bạch Viên một lòng bảo vệ chủ, dễ dàng như trở bàn tay liền túm được cổ tay của Diệp Quyền Quý.

Nàng bất bình phẫn nộ, đối chất với đối phương, giống như Diệp Quyền Quý là tên tra nam vứt bỏ vợ con vậy.Bạch Viên giống như một đóa hoa hồng mũm mĩm, ngậm nụ vừa chớm nở, cá tính dứt khoát, khác với người thường.

Nàng với khí thế không gì cản được ấy lọt vào tầm mắt của Diệp Quyền Quý.Ai ai cũng biết, hoa hồng có gai, đẹp mà nguy hiểm, xinh đẹp quyến rũ nhưng lại có hàng rào ranh giới, chỉ có thể ngắm từ xa mà không thể chơi đùa.

Như vậy lại càng khiến Diệp Quyền Quý tâm can nhộn nhạo không kìm được.Diệp Quyền Quý không hề thích cảm giác khó chịu ngứa ngáy, chỉ nhìn được mà không sờ được, giữa đôi lông mày nhíu chặt lại.“Ngươi là ai? Ngươi dám động tay động chân với ta, chẳng có lẽ ngươi nhìn trúng ta rồi?”Bạch Viên vung tay Diệp Quyền Quý ra.“Ta là Bạch Viên, người trung thành nhất nhất nhất của tiểu thư nhà ta.

Có ta ở đây, ngài đừng hòng chạm vào một sợi tóc của tiểu thư nhà ta.”Còn về vấn đề thứ hai, Bạch Viên vô ý bỏ qua luôn, xem như là Diệp Quyền Quý ngồi xe mệt mỏi, đầu óc chập mạch.Trong lòng Diệp Quyền Quý bỗng nhiên run rẩy.Đây, đây lẽ nào chính là cảm giác của tình yêu đích thực?“Nha hoàn bên người Diệp Dao Quang? Thân là hạ nhân thấp kém, ngươi không những dám động tay động chân với ta còn dám đường hoàng, rõ ràng giới thiệu bản thân.

Bạch Viên, ngươi đúng là một nữ nhân vừa kì lạ vừa đặc biệt.”Hai mắt Diệp Quyền Quý lấp lánh tia sáng, hung hãn như hổ đói, hận không thể ăn tươi nuốt sống Bạch Viên.Bạch Viên ít trải sự đời, trong lòng sờ sợ lùi lại một bước, bám chặt lấy cánh tay của Diệp Dao Quang.Lúc Diệp Quyền Quý bước lên bậc thềm, Diệp Dao Quang liền tỉnh táo trở lại, dang tay ngăn cản.“Phụ thân, người muốn làm gì nha hoàn của con?”Diệp Quyền Quý xua tay.“Cút sang một bên, lát nữa ta mới cẩn thận tính sổ với ngươi cái chết của Tiên Nhi.”Thái độ của Diệp Quyền Quý với Diệp Dao Quang lạnh lùng vô cùng, còn không cả bằng với người lạ.

Trong lời nói và hành động lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn và hận ý giấu kín.Diệp Dao Quang lười phải truy xét xem nguyên nhân của sự thiếu kiên nhẫn và hận ý ấy.“Diệp Khuynh Tiên chết không liên quan đến con.”Diệp Quyền Quý chau mày lại.“Ta nói là ngươi, thì chính là ngươi làm.

Diệp Dao Quang, ngươi lập tức tránh ra, nếu không ta không tha cho ngươi đâu.”“Không phải là tiểu thư làm.”Bạch Viên lon ton chạy lên trước.

“Không phải là tiểu thư làm, ngài đừng vu oan cho tiểu thư.”Ánh mắt Diệp Quyền Quý sáng lên đôi phần, trong lòng dâng lên mùi vị ngọt ngào.“Ngươi lại cãi lại ta? Lẽ nào ngươi thật sự không sợ ta ư? Hay là ngươi ỷ vào có sự sủng ái của ta liền không sợ trời sợ đất, muốn làm gì thì làm?”Bạch Viên nặng nề hừ một tiếng.“Ngài không phân rõ trắng đen phải trái, có mắt như mù, ta mới không có sợ ngài đâu.”Người trước mặt là Diệp Quyền Quý, là Tể tướng đại nhân, là người tai to mặt lớn dưới một người trên vạn người của Ngụy Quốc.

Bạch Viên trên miệng nói không sợ, nhưng trong lòng lại sợ muốn chết.Độ cong treo trên khóe môi Diệp Quyền Quý càng ngày càng rộng.“Hừ, ngươi quả nhiên là dựa vào sự sủng ái của ta với ngươi mà vô pháp vô thiên, muốn làm gì thì làm, đứng trước người trên dưới cả phủ lại chửi bới ta.”Bạch Viên đáp: “Ta không hề chửi ngài, ta chỉ nói sự thật, tiểu thư không phải là hung thủ sát hại nhị tiểu thư.”Diệp Quyền Quý đổi mặt nói: “Bạch Viên, sự nhẫn nại của ta có hạn, nhưng mà đứng trước ngươi, sự nhẫn nại của ta lại như vô hạn.

Ngươi nói cho ta đi, rốt cuộc ngươi đã hạ bùa chú gì với ta rồi?”.
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 43: 43: Diệp Quyền Quý 2


Diệp Quyền Quý không hề quan tâm đến Diệp Khuynh Tiên.

Bây giờ trong đầu ông ta đều là hình bóng mềm mại, ngọt ngào của Bạch Viên.Bạch Viên không hiểu Diệp Quyền Quý đang nói gì, liền dựa sát vào Diệp Dao Quang.“Tiểu thư, đại nhân kì lạ quá, nô tì sợ.”Trên mặt Diệp Quyền Quý khó giấu thần sắc kinh ngạc hoảng hốt: “Người khác hận không thể tâng bốc ta thành trích tiên hạ phàm, thế nhưng ta trước mắt nàng lại khó coi như vậy.”Diệp Quyền Quý hổn hển thở gấp, vòm ng.ực cường tráng lúc cao lúc thấp, nhô lên nhô xuống.“Bạch Viên, uổng cho một tấm chân tình của ta với nàng, nàng lại năm lần bảy lượt coi tấm chân tình của ta như bùn đất.”Đôi mắt Diệp Quyền Quý long lanh ánh nước, mi tâm lộ rõ vẻ đau lòng.Bạch Viên cạn lời không tả nổi, nàng cũng không biết bản thân tại sao lại phụ lòng Diệp Quyền Quý cơ chứ?Phút sau, Diệp Quyền Quý li.ếm liế.m môi, nói: “Bạch Viên, nếu như đây là cách để nàng thu hút sự chú ý của ta thì ta rất vinh hạnh nói cho nàng biết, nàng thành công rồi.”Diệp Quyền Quý xòe bàn tay ra, bàn tay to rộng, đường chỉ tay trong lòng bàn tay rất đẹp mắt.Bạch Viên nhìn Diệp Quyền Quý, rồi lại nhìn Diệp Dao Quang.“Tiểu thư, đại nhân đây là muốn làm gì nô tì?”Diệp Dao Quang cũng không theo nổi suy nghĩ của Diệp Quyền Quý.“Đừng để ý lão ta, người lớn tuổi rồi thường điên điên khùng khùng, chuyện thường ngày ấy mà.”Bạch Viên tin tưởng Diệp Dao Quang không hề nghi ngờ.“Tiểu thư, vậy bây giờ chúng ta làm thế nào?”Diệp Dao Quang suy ngẫm sâu xa, nhét cho Bạch Viên một đồng tiền.Bạch Viên hiểu ngầm trong lòng, đặt đồng tiền vào lòng bàn tay Diệp Quyền Quý, nhẹ nhàng nói: “Tự mình cầm lấy đi mua kẹo ăn đi, đừng qua đây làm phiền tiểu thư.”Hạ nhân xung quanh nghe thấy, trừng to mắt nhìn Bạch Viên.Diệp Quyền Quý không lấy vậy làm thẹn, ngược lại còn thấy vinh hạnh, kinh ngạc vui mừng nhìn đồng tiền.“Đây là tín vật định tình mà nàng tặng cho ta ư? Bạch Viên, nàng quả nhiên không phải nữ nhân bình thường.

Đồng tiền này ta rất thích, ta sẽ cất giữ, trân quý cả đời.”Diệp Quyền Quý nháy nháy lông mày, hai mắt phóng ra dòng điện ngàn vôn, vừa phong tình vạn chủng bĩu bĩu môi, vừa nhìn chằm chằm Bạch Viên, đồng thời đôi môi nhẹ nhàng hôn lên đồng tiền.Bạch Viên trong phút chốc kinh tởm đến buồn nôn, quay lưng lại liền nôn ọe không ngừng.Thân hình Diệp Quyền Quý loạng choạng, nét mặt tái xanh tái mét.“Nàng phản bội ta.

Nói, nàng mang thai nghiệt chủng của ai?”Bạch Viên nghe xong câu này, lại nôn ọe như ngân hà chảy vào chín tầng mây.Âm thanh ọe ọe như đâm vào tai người bên cạnh, không ít người cũng nôn ọe theo.“Diệp ca ca, nàng ta không phải là mang thai, chẳng qua là nàng ta….

Trong bụng có chút khó chịu.”Bạch San San rảo bước lên bậc thềm, nhẹ nhàng dựa vào Diệp Quyền Quý, sự thật liền bị lời nói dối che đậy.Diệp Quyền Quý cảnh giác nhìn Bạch Viên, chột dạ đẩy Bạch San San ra.“Nàng đừng có dựa vào ta sát như vậy, Bạch Viên vẫn đang ở đây đấy.”Bạch San San giật lùi hai bước, suýt chút nữa lăn từ bậc thềm xuống.

Thân hình vững vàng lại liền vội vội vàng vàng nói: “Diệp ca ca, thiếp không có hại ngài, vừa rồi thiếp chỉ là quan tâm ngài thôi.”Diệp Quyền Quý lạnh lùng đáp: “Bây giờ ta có Bạch Viên rồi, tạm thời không cần đến sự quan tâm của nàng.

Bạch San San, nàng tốt nhất là nên biết chừng mực.”Bạch San San cắn cắn môi, trên mặt lại giương lên một nụ cười rạng rỡ.“Diệp ca ca, thiếp sẽ làm vậy.”Diệp Quyền Quý ừm một tiếng, nhìn về Bạch Viên cười tà mị.“Bạch Viên, ta vừa ý nàng, ta cho phép nàng thích ta.”Bạch Viên bị dọa chết rồi, nôn xong liền trốn sau Diệp Dao Quang.“Tiểu thư, chúng ta đi thôi, có được không?”Diệp Dao Quang cũng cảm thấy Diệp Quyền Quý đầu óc hỏng rồi, vỗ vỗ tay Bạch Viên: “Được, bây giờ chúng ta đi thôi.”Diệp Dao Quang nắm tay Bạch Viên, rảo bước về viện Thiên Tiên.“Đứng lại.”Diệp Quyền Quý nộ khí đùng đùng.“Diệp Dao Quang, ngươi lại muốn cướp người của ta?”.
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 44: 44: Diệp Quyền Quý 3


Diệp Dao Quang bịt tai làm ngơ, nhanh chóng dẫn Bạch Viên rời đi.

“Bạch Viên, Bạch Viên, tại sao nàng không quay lại nhìn ta?”Diệp Quyền Quý thất vọng đến đau lòng, theo đó mà sinh ra hận ý và nộ khí.

“Bạch Viên, là nàng trêu chọc đến ta trước, ta sẽ không để nàng chạy thoát khỏi lòng bàn tay ta đâu.

”Diệp Quyền Quý thương tâm, tuyệt vọng, trên khuôn mặt anh tuấn ngập tràn sự bi thương.

Bạch San San nhẹ nhàng quen thuộc an ủi Diệp Quyền Quý.

“Diệp ca phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái, uy vũ phi phàm, tài trí hơn người, địa vị tôn quý.

Thiếp thấy Bạch Viên làm như vậy, chắc vẫn là cố ý để thu hút sự chú ý của Diệp ca ngài thôi.

”Một lời nói đánh thức người trong mộng, hai mắt Diệp Quyền Quý sáng rực như thấy vàng.

“Đúng vậy, ta quên mất nữ nhân các nàng có đặc tính làm bộ làm tịch, động một tí là muốn chào mừng, động một tí là lại muốn cự tuyệt.

”Diệp Quyền Quý thân nhẹ như chim, ngẩng đầu ưỡn ngực bước vào trong phủ Tể tướng.

Đột nhiên Diệp Quyền Quý ngừng lại, quay người, thâm tình nồng nàn nhìn Bạch San San sau lưng, nói: “Hôm nay nàng không cần đợi ta nữa, ta phải dạy bảo thật tốt tiểu nha đầu Bạch Viên không biết trời cao đất dày kia.

”Bạch San San đáp: “Chúc Diệp ca được như ý nguyện.

”Bạch San San bước vào nội phủ, đám hạ nhân ào ào nối gót theo sau.

“Giết đi, một người cũng không được sót.

”Khuôn mặt Bạch San San âm trầm, gọi tên hắc y nhân từ vô không xuất hiện.

Hắc y nhân mặt không biểu cảm, sát khí đằng đằng, vung kiếm lạnh lùng, ánh sáng trên kiếm phát ra tứ phía.

Ánh kiếm vừa chớp, tất cả đám hạ nhân xung quanh Bạch San San đều đầu lìa khỏi xác, một người cũng không sót.

“Nhìn thấy bộ dạng đó của Diệp ca, các ngươi định sẵn là phải chết.

”Bạch San San liếc nhìn đống thi thể trên đất, giọng nói trong trẻo, lạnh lùng che giấu sát khí vô cùng vô tận.

……Diệp Dao Quang và Bạch Viên chân trước vừa mới về đến Thiên Tiên viện, Diệp Quyền Quý chân sau liền theo đến nơi.

“Diệp Dao Quang, giao Bạch Viên ra đây.

”Diệp Quyền Quý được dìu đến, theo sau là một đám người hắc y nhân.

Diệp Dao Quang đẩy nhẹ Bạch Viên, Bạch Viên run sợ trốn vào trong khuê phòng của Diệp Dao Quang.

Diệp Quyền Quý quay người định đuổi, cất giọng van nài gần như hèn mọn:“Bạch Viên, là nàng trêu chọc ta trước, là nàng khiến cho ta yêu nàng.

Tại sao, tại sao bây giờ nàng lại không chịu quay đầu nhìn ta.

”Bạch Viên bị dọa đến sởn cả da gà, vắt chân lên cổ chạy vào trong phòng Diệp Dao Quang.

Bóng dáng của Bạch Viên vừa biến mất trong tầm mắt, sự ôn nhu và hèn mọn của Diệp Quyền Quý biến mất như băng đá tan chảy, băng giá lạnh lẽo lộ ra sự ớn lạnh đến thấu xương.

“Diệp Dao Quang, quỳ xuống cho ta.

”Diệp Quyền Quý ngồi xuống, biểu cảm như muốn truy cứu trách nhiệm sự việc.

Diệp Dao Quang không thèm nghe vào.

“Tại sao con phải quỳ?”Diệp Quyền Quý nheo mắt lại.

“Quả nhiên không giống nữa.

Diệp Dao Quang, đây mới là bộ mặt thật của ngươi nhỉ! Nhưng mà cũng phải, mẫu thân ngươi là một người phụ nữ đặc biệt.

Vẫn nói rồng phượng đẻ ra rồng phượng, là con gái thân sinh của mẫu thân ngươi, sống hèn mọn, hạ tiện như chó gà là điều hoàn toàn không thể.

”Thần sắc của Diệp Quyền Quý có chút hoài niệm, con người xinh đẹp kiêu ngạo, không ai bì nổi kia lại đi vào trong tâm trí ông ta.

Không thể không thừa nhận, mẫu thân Phụng Thiên Hoàng của Diệp Dao Quang là một mĩ nhân tuyệt đẹp, thiên tư trác tuyệt, căn cốt độc lạ, căm thù cái ác, mạnh mẽ vang dội ảnh hưởng đến không ít người.

Diệp Quyền Quý cưới được Phụng Thiên Hoàng, giữa hai người bọn họ cũng từng có một khoảng thời gian ân ái tình cảm.

Không biết làm sao, ngày tháng tươi đẹp không dài, ông ta và Phụng Thiên Hoàng cuối cùng lại ầm ĩ đến nông nỗi không chết không thôi.

Nhẹ nhàng lắc đầu, đè xu.ống muôn vàn tâm tư, Diệp Quyền Quý chăm chú quan sát Diệp Dao Quang.

“Tiên Nhi vì ngươi mà chết, ngươi lòng dạ hiểm ác, giết người như cỏ, bảo ngươi quỳ xuống là muốn cho ngươi cơ hội chuộc tội.

”Luận về lòng dạ hiểm ác, Diệp Quyền Quý chắc chắn còn là cao thủ hơn nhiều.

Đám hắc y nhân nối đuôi nhau đi vào, vây quanh Diệp Dao Quang, nhìn chằm chằm như hổ đói.

.
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 45: 45: Bạch Viên Là Người Của Ta


Đám hắc y nhân trong phòng hơi thở bình tĩnh, toàn thân lặng lẽ như giếng cạn không sóng.

Rõ ràng là những cuồng đồ khát máu với những lưỡi dao liế.m máu, nhưng trên người lại không có chút hung ác và sát khí nào.Bọn họ là ám vệ bên người Diệp Quyền Quý, luôn luôn bảo vệ an toàn tính mạng cho Diệp Quyền Quý.

Không có bản lĩnh ẩn nấp, che giấu hơi thở hơn người, bọn họ làm sao có thể âm thầm hộ tống, bảo vệ từ trong bóng tối.Diệp Dao Quang không hề sợ hãi, nhìn Diệp Quyền Quý nói: “Người muốn giết con?”Diệp Quyền Quý nghĩ nghĩ, đáp: “Có thể vậy.”Diệp Dao Quang lại hỏi: “Con là con gái thân sinh của người?”Diệp Quyền Quý nói: “Ta đã kiểm tra vô số lần, kết quả không đẹp lòng người, ngươi đúng là con gái thân sinh của ta.”Nếu như Diệp Dao Quang không phải con gái thân sinh của ông ta thì tốt biết mấy.

Như vậy lúc đứng trước mộ Phụng Thiên Hoàng ông ta có thể đứng thẳng lưng, thống khoái chửi rủa Phụng Thiên Hoàng ngoại tình, không giữ nữ tắc.Nhưng biết sao được, sự thật như vậy.

Mỗi đêm thanh tịnh, Diệp Quyền Quý thường xuyên không nén nổi than ngắn thở dài.“Phụng Thiên Hoàng ơi là Phụng Thiên Hoàng, sao nàng lại không đội cho ta một chiếc mũ xanh chứ?”Diệp Quyền Quý thất vọng tột cùng, đem theo sự không thích ấy đặt lên con gái thân sinh Diệp Dao Quang.Diệp Dao Quang là bằng chứng, chứng minh tình cảm của Phụng Thiên Hoàng đối với ông ta, đồng thời cũng chứng minh sự thất bại của ông ta.Hiếm có ai lại thích đối diện với sự thất bại của bản thân, Tể tướng một nước – Diệp Quyền Quý cũng không ngoại lệ.Không thể bộc phát trong âm thầm, vậy hãy chết đi trong âm thầm.Cảm xúc u tối của Diệp Quyền Quý ứ đọng sâu trong lòng lâu dài đã lên men, tạo ra sát khí nồng đậm, khát máu, hung tàn.Giết Diệp Dao Quang rồi, sự thất bại của ông ta sẽ chẳng còn ai biết đến.Giết Diệp Dao Quang rồi, huyết mạch của Phụng Thiên Hoàng từ đây sẽ đoạn tuyệt trên đời.Giết Diệp Dao Quang rồi, ông ta có thể mặc cá nhảy biển rộng, mặc chim bay trời xanh*.*“Mặc cá nhảy biển rộng, mặc chim bay trời xanh” đại ý nói đến sự giải thoát, tự do, không cần lo nghĩ, để ý nữa.Vì cố kị danh tiếng và cũng vì suy nghĩ đến tương lai của Diệp Khuynh Tiên, Diệp Quyền Quý đã nhẫn nhịn hơn 15 năm.Bây giờ Diệp Khuynh Tiên chết thảm, danh tiếng của phủ Tể tướng… Một lời khó nói hết.

Diệp Quyền Quý không còn cần nhẫn nhịn nữa.

Đây là lúc để khử bỏ sự tồn tại chướng mắt của Diệp Dao Quang.“Giết đi.”Diệp Quyền Quý thờ ơ, lãnh đạm nói.Vô số thanh âm keng keng vang lên, đám hắc y nhân vung đao rút kiếm, trong phút chốc sát khí dâng cao đến tận trời.Diệp Dao Quang nhàn nhạt nói: “Diệp Quyền Quý, ông thật sự muốn giết ta? Chẳng lẽ ông muốn để Bạch Viên hận ông cả đời?”“Đợi đã.”Diệp Quyền Quý vội vàng lên tiếng ngăn cản đám hắc y nhân rồi lạnh lùng lườm Diệp Dao Quang.“Ngươi đang uy h**p ta?”Diệp Dao Quang cong môi, nói: “Đúng là ta đang uy h**p ông, ông chấp nhận không?”Trong lòng Diệp Dao Quang cũng không chắc chắn Diệp Quyền Quý sẽ vì một Bạch Viên mà từ bỏ việc giết nàng.Chuyện đã đến nước này, liều một phen vẫn tốt hơn là ngoan ngoãn chịu chết.Diệp Quyền Quý nghiến răng nghiến lợi, phát ra tiếng rít két két từ hàm răng.“Được, Diệp Dao Quang, ngươi được lắm, vậy mà dám dùng Bạch Viên để uy h**p ta.”Trong ánh mắt Diệp Dao Quang vụt qua một tia sáng gian xảo, nàng đã biết là mình cược đúng rồi.Diệp Quyền Quý chần chừ đứng dậy, lửa giận bộc phát nhưng không có nơi phát tiết, một tay đâm vào tim một tên hắc y nhân, sờ sờ moi ra trái tim của tên kia, bóp nát nó trước mặt Diệp Dao Quang.“Diệp Dao Quang, ta để cho ngươi sống thêm một khoảng thời gian nữa.

Đợi ta hạ gục được trái tim của Bạch Viên thì ngay sau đó sẽ là ngày tàn của ngươi.”Nét mặt Diệp Quyền Quý dữ tợn, hung ác, bàn tay đẫm máu chảy khiến người ta kinh tởm.Máu tươi và thịt nhầy nhụa bắn lên mặt Diệp Dao Quang.

Diệp Dao Quang thờ ơ như không, giơ tay lên lau sạch đi.“Ông cho rằng Bạch Viên là đám nữ nhân ngoài kia, ông ngoắc ngoắc tay là liền dễ dãi chạy đến chào đón ông? Diệp Quyền Quý, cả đời này ông cũng không thể chiếm được trái tim của Bạch Viên.”Diệp Dao Quang bước lên phía trước, đôi môi mấp máy nói.

Nàng hoàn toàn không sợ chết mà tiếp tục khiêu khích Diệp Quyền Quý.“Diệp Quyền Quý, Bạch Viên là người của ta, ông cướp không nổi đâu.”Diệp Dao Quang thấp giọng cười, tiếng cười vui tai như tiếng chuông bạc nhưng vào đến tai Diệp Quyền Quý thì giống như là tiếng ruồi kêu quạ khóc, đen đủi, chói ráy..
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 46: 46: Cẩu Huyết 1


Diệp Quyền Quý hổn hển, hai mắt đỏ thẫm như máu.

“Ta để cho ngươi đắc ý một lúc.

Sự thật sẽ chứng minh, ta mới là người trong lòng Bạch Viên.

”Ngứa mắt nhưng không thể làm gì được, Diệp Quyền Quý tức điên người rời khỏi Thiên Tiên viện.

Diệp Dao Quang nhìn theo bước chân rời đi của Diệp Quyền Quý, nhẹ nhàng thở ra một luồng khí đục.

Diệp Quyền Quý người này không đơn giản, tuyệt đối không đơn giản, giết người quen tay như ăn cơm uống nước.

Nếu như không phải phương diện nào đó khác người thường, Diệp Dao Quang tin rằng hiện giờ bản thân mình sợ là đã thành một cỗ thi thể.

“Ta nhất định phải đẩy nhanh tốc độ tu luyện, bị người khác khống chế, ta hoàn toàn không thích.

”Diệp Dao Quang sâu sắc cảm thấy cấp bách, kéo theo Bạch Viên ngày đêm tu luyện.

Trong lúc bọn Diệp Dao Quang tu luyện, Diệp Quyền Quý vẫn bền lòng vững dạ ngày ngày đến Thiên Tiên viện trình diện.

“Tướng gia, đại tiểu thư và Bạch cô nương vẫn đang tu luyện ạ.

”Câu trả lời của hạ nhân Thiên Tiên viện ngày nào cũng rập khuôn như một.

Diệp Quyền Quý cảm khái nói: “Bạch Viên nhà ta siêng năng học hỏi như vậy, người ngoài tuyệt đối không thể bì kịp.

”Thời gian qua nhanh, đã được nửa tháng.

Diệp Dao Quang luyện chế đan dược trong không gian linh dược, đan dược cực phẩm từng lò từng lò một ra đời.

Có sự phụ trợ của đan dược, trong nửa tháng ngắn ngủi, Diệp Dao Quang và Bạch Viên đạt được đột phá to lớn, kết thúc khoảng thời gian nhàm chán bế quan tu luyện.

Diệp Dao Quang nhờ có linh dược, đột phá đến Linh Sư giả nhị phẩm.

Căn cốt Bạch Viên độc lạ, đột phá đến Đại Linh Sư nhất phẩm.

Diệp Dao Quang nhìn Bạch Viên ngây ngô không biết gì, không nén được ngưỡng mộ, thèm muốn.

Bạch Viên sờ sờ bụng.

“Tiểu thư, người đói chưa? Em đi nhà bếp lấy cho người một con gà ăn được không?”Diệp Dao Quang liếc mắt nhìn Bạch Viên, nói: “Là ta ăn hay là em ăn?”Bạch Viên l.iếm liế.m môi.

“Tiểu thư ăn, em cũng ăn.

”Diệp Dao Quang vẫy vẫy tay, cảm giác ghen ghét, ngưỡng mộ theo gió bay mất.

Bỏ đi, đố kị với một con bé ham ăn, chả có cảm giác thành tựu gì cả.

Bạch Viên ra khỏi Thiên Tiên viện, người hầu bên người Diệp Quyền Quý ngay sau đó lại đến.

Người hầu nói với Diệp Dao Quang, qua hai ngày nữa là tiệc trung thu, Diệp Quyền Quý muốn Diệp Dao Quang chuẩn bị thật tốt, đừng để mất mặt Diệp gia bọn họ.

Người hầu truyền lời xong liền đi.

Diệp Dao Quang suy ngẫm hồi lâu mới hiểu lai lịch của tiệc trung thu này.

Sinh thần của hoàng đế khai quốc Ngụy Quốc là ngày 15 tháng 8, ngày Ngụy Quốc thành lập cũng là ngày 15 tháng 8.

Cho nên tiệc trung thu trở thành ngày hội quan trọng nhất, linh đình nhất của Ngụy Quốc.

Diệp Quyền Quý là Tể tướng Ngụy Quốc, mỗi năm bắt buộc phải đến tham dự.

Là con gái của Diệp Quyền Quý, mỗi năm Diệp Dao Quang cũng bắt buộc phải tham dự.

“Tiệc trung thu à!”Diệp Dao Quang nhớ lại một vài chuyện nào đó, khoé môi không nhịn được giương lên, khuôn mặt nhỏ long lanh như đóa mẫu đơn nở rộ, xinh đẹp động lòng người, cướp đi ánh nhìn của bao người.

Đợi một lát sau, Diệp Dao Quang nhìn ra ngoài cửa, ngóng Bạch Viên vốn nhanh nhẹn, vội vàng sao lại vẫn chưa quay về?Bây giờ Diệp Quyền Quý và Bạch San San hồi phủ, phủ Tể tướng này không phải Diệp Dao Quang nói là nghe nữa rồi.

Bạch Viên rất có khả năng lại bị người nào đó mắt mù chặn đường sỉ nhục rồi.

Diệp Dao Quang lo lắng không thôi, đứng dậy đi ra khỏi Thiên Tiên viện.

Diệp Dao Quang đi thẳng xuống nhà bếp, ngang qua hoa viên, tiếng đàn giao hưởng, âm thanh lả lướt lần lượt bay vào trong tai.

“Ngài đừng qua đây, ngài mà qua đây, ta liền kêu lên đó.

”“Nàng kêu đi, nàng lớn giọng lên mà kêu, nàng có kêu rách họng cũng không có ai đến cứu nàng đâu.

”“Người đâu, cứu mạng với.

”Diệp Dao Quang rét run trong lòng, đó là giọng của Bạch Viên.

Diệp Dao Quang đi theo âm thanh, vội vàng đến lương đình ở hoa viên.

Trong đình treo một tấm rèm trắng tinh, gió mát hiu hiu thổi, như mây bay sương lượn, xinh đẹp động lòng người.

Bên trong rèm sa, hai bóng hình mờ mờ ảo ảo, một người chạy, một người đuổi.

“Ngài đừng qua đây nữa.

”“Bạch Viên, thủ đoạn muốn mà còn ngại của nàng ngày càng lợi hại đấy nha!”“Đừng mà!”Choang một tiếng, hình như có vật gì nặng rơi xuống.

.
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 47: 47: Cẩu Huyết 2


“Bạch Viên, Bạch Viên, em làm sao vậy? Ta đến cứu em đây.”Lòng Diệp Dao Quang hoảng loạn rối bời, chạy như bay vào trong lương đình.Không ngoài dự đoán, là lão thất phu không biết xấu hổ Diệp Quyền Quý kia đang quấy rối Bạch Viên.Diệp Dao Quang bước một bước dài lên trước, túm lấy cổ áo của Diệp Quyền Quý, sau đó liền quẳng ra đằng sau.Một tiếng phì phì, Diệp Quyền Quý liền rơi vào hồ sen đang từ từ khô héo.Bạch Viên ngây ngốc nhìn hộp cơm bị đánh đổ trên đất, than tiếc một tiếng, hai mắt xẹt qua một tia sáng đỏ thẫm, không nói lời nào liền nhảy lên không trung, xách Diệp Quyền Quý bị chìm nước đến sống dở chết dở kia ra khỏi hồ sen.Diệp Quyền Quý nhìn thấy khuôn mặt của Bạch Viên, mừng đến hốc mắt nóng rực, khóc: “Bạch Viên, ta biết, ta biết mà, nàng thích ta.”Hai tay Bạch Viên nắm chặt, một quyền xé gió gào thét bay đến, giống như mưa sa rơi lên người Diệp Quyền Quý.“Lãng phí đồ ăn là vô sỉ, ngài đánh đổ bữa trưa của tiểu thư lại càng vô sỉ.”Bạch Viên giận điên người, tại sao người ở phủ Tể tướng luôn gây khó dễ cho hộp cơm của nàng chứ?Diệp Quyền Quý bị đánh đến gào khóc, cẩn thận dừng lại nghe, trong tiếng kêu gào của Diệp Quyền Quý còn chứa cả sự vui mừng và hưng phấn.“Tại sao chứ? Rõ ràng là nàng đang đánh ta, ta lại không thể nảy sinh sát ý với nàng.”Diệp Quyền Quý không chớp mắt nhìn chằm chằm Bạch Viên, hai mắt đen láy, sâu xa đang tràn đầy sự thâm tình kinh tởm, thần thái hưng phấn, kích động, trong sự cạn lời gào thét rằng: “Để cho mưa gió bão bùng mãnh liệt hơn đi.”Toàn thân Bạch Viên cạn kiệt sức lực, hoảng sợ nhìn về phía Diệp Dao Quang.Diệp Dao Quang cũng chưa từng nhìn thấy nam nhân nào hạ tiện giống như Diệp Quyền Quý này, dưới sự kinh hãi bèn kéo Bạch Viên chạy đi.Diệp Quyền Quý yêu đến mù mắt, chăm chú nhìn bóng hình rộng lớn kia của Bạch Viên, khoé môi giương lên nụ cười chứa đầy tà mị.“Bên cạnh ta mỹ nữ nhiều vô kể, ngàn vạn giai nhân.

Nhưng ta lại nhớ mãi không quên được Bạch Viên.

Đáng chết, lẽ nào đây chính là cảm giác của chân ái?”Diệp Quyền Quý lau đi vết máu trên khoé miệng, tặc lưỡi một tiếng rồi ngậm lấy ngón tay trong miệng.Diệp Dao Quang và Bạch Viên chạy ra khỏi hoa viên, hai người đứng trước cửa lớn nhà bếp thở hổn hển.Diệp Dao Quang trịnh trọng khác thường nói:“Bạch Viên, theo như ta thấy, đầu óc lão già Diệp Quyền Quý không bình thường đâu.

Em tránh xa ông ta chút.

Có câu nói gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, em cũng không muốn biến thành giống như ông ta đâu nhỉ?”Bạch Viên điên cuồng gật đầu.“Em không muốn, em không muốn đâu.”Tên điên Diệp Quyền Quý đó, bị đánh mà không kêu đau, không phản kháng, còn bày ra một bộ dạng hưởng thụ nữa, chắc chắn bị điên rồi.Giải quyết bữa trưa tại nhà ăn xong, Bạch Viên và Diệp Dao Quang không chậm trễ rời khỏi phủ Tể tướng.Còn hai ngày nữa là đến tiệc trung thu rồi, Diệp Dao Quang có thế nào cũng phải xuất hiện lộng lẫy, đẹp mù mắt tất cả mọi người.Diệp Dao Quang quyết định rồi.

Trong tiệc trung thu, nàng phải gián tiếp vô ý làm rơi màng che mặt, để lộ ra dung nhan kinh thiên động địa của nàng, để cho đám nam nhân thối tha đó ngứa ngáy tâm can, để cho đám nữ nhân hạ tiện kia ghen ghét, đố kị.Mua xong y phục và trang sức, hóa đơn được gửi về phủ Tể tướng.

Diệp Dao Quang và Bạch Viên đang ăn kẹo hồ lô, trên con đường nhộn nhịp vừa đi vừa ăn, miệng nhỏ không ngừng một phút.“Bán thân chôn cha, mười đồng tiền bạc mua đứt luôn, ai đến trước thì được, bỏ lỡ cơ hội này là không còn cơ hội sau đâu.”Giọng nói khàn khàn, trầm thấp vô cùng quyến rũ, êm tai.

Phía trước các thiếu nữ, phụ nữ chen chúc tầng tầng lớp lớp, chật cứng như nước chảy không thông.Diệp Dao Quang vô cùng tán thưởng âm thanh kia, tích đủ sức lực liền xông vào trong đám người.Trung tâm của đám người là một người đàn ông và một thi thể còn đang đắp chiếu.Người đàn ông khoảng 20 tuổi, diện mạo thanh tú, thân thể gầy yếu, lông mày lưỡi mác, mắt sáng như sao, răng trắng, môi đỏ.

Hắn ta bó gối ngồi, không để tâm đến người xung quanh, cách một lúc lại đọc thuộc lời quảng cáo kia.“Tránh ra, tránh ra, tên nam nhân này, tiểu thư nhà ta muốn.”Một đám người thô lỗ xông vào, vứt mười đồng bạc xuống bên cạnh người đàn ông kia..
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 48: 48: Cẩu Huyết 3


Một đội hộ vệ đi vào trong đám đông, mở ra một đoạn đường rộng nửa mét.Nữ tử mặc áo trắng bay bay, nhẹ nhàng bước vào, màng che trên khuôn mặt che kín dung nhan, trong đôi mắt âm trầm, hung tợn lấp lánh ánh sáng lạnh lùng khiến người ta không rét mà run.“Ninh Thiên Lộ, là nàng ta.”Diệp Dao Quang đoán ra thân phận của nữ tử áo trắng.Ninh Thiên Lộ bước đến trước mặt nam nhân kia, cúi lưng xuống, ngón tay trắng muốt nâng cằm hắn lên.“Không tồi, không tồi.

Trông khá đẹp, giọng nói lại càng là tuyệt phẩm.”Ninh Thiên Lộ dữ tợn cười nhạt, ngón trỏ và ngón giữa dùng hết sức nhéo cằm nam nhân kia.“Ta ra giá hai mươi đồng bạc, ngươi đi theo ta.”Trên cơ sở ban đầu là mười đồng bạc, Ninh Thiên Lộ lại vung tiền như rác, mở cái giá hai mươi đồng bạc cao ngất trời.Nam nhân ngẩng đầu lên, nhìn Ninh Thiên Lộ một lượt, nói: “Ta không đồng ý.”Nụ cười trên khuôn mặt Ninh Thiên Lộ trong phút chốc đông cứng: “Vì sao?”Nam nhân chỉ vào Diệp Dao Quang.“Ta muốn nàng ta.”Ninh Thiên Lộ nhìn theo mũi tay nam nhân.“Diệp Dao Quang, là ngươi.”Tay Ninh Thiên Lộ chậm rãi vỗ về khuôn mặt, nỗi thống khổ đến tận xương tủy vẫn còn lởn vởn trong lòng.Dung mạo của nàng ta, dung mạo tuyệt thế của nàng ta, dung mạo khuynh quốc khuynh thành của nàng ta đều bị tiện nữ Diệp Dao Quang này hủy rồi.Ánh mắt chết chóc, căm phẫn như muốn ăn thịt người nhìn chằm chằm Diệp Dao Quang.

Lúc này Ninh Thiên Lộ như thú dữ hung ác, vươn ra nanh vuốt sắc nhọn, há to cái mồm khát máu.“Tại sao ngươi lại muốn ta mua ngươi?”Diệp Dao Quang không thèm để ý Ninh Thiên Lộ, bước lên phía trước vài bước, ngồi xổm xuống trước mặt nam nhân.Nam nhân hạ thấp giọng nói: “Ta biết ngươi là con gái của Tể tướng Diệp Quyền Quý, mà ta tên là Diệp Bác Thiên.”Hai mắt Diệp Dao Quang sáng dần.“Cho nên?”“Chúng ta đều họ Diệp.”“Cho nên?”“Chúng ta là huynh muội.”Diệp Dao Quang cau mày lại.“Ngươi là bán thân chôn cha, cho nên chúng ta là huynh muội cùng mẹ khác cha?”Diệp Bác Thiên lắc đầu phủ định.“Không phải, phụ thân ta là Diệp Quyền Quý.”Diệp Dao Quang vô cùng hưng phấn đáp: “Lẽ nào người đang nằm đắp chiếu kia là Diệp Quyền Quý.

Trời đất quỷ thần ơi, đây là việc tốt mà vị thiên sứ tỷ tỷ nào làm vậy?”Diệp Bác Thiên không hề thấy thái độ của Diệp Dao Quang kì lạ.“Đó là thi thể mà ta nhặt được ở ngoài kinh thành.

Ta thấy giữa chúng ta có duyên phận cha con liền đơn phương quyết định trở thành cha con.”Diệp Dao Quang cười cười.“Ngươi đúng là một kỳ tài đấy.”Diệp Bác Thiên đáp: “Cảm tạ lời khen của muội muội.”Diệp Dao Quang rút ra mười đồng bạc, Diệp Bác Thiên truyền tay đưa mười đồng bạc cho người khác, làm phiền họ tìm một miếng đất phong thủy, an táng nghĩa phụ rẻ mạt của hắn.Hai người sánh đôi rời đi, đi được hai ba bước, Ninh Thiên Lộ một bụng tức giận gọi hai người lại.“Tại sao? Tại sao ngươi lại chọn Diệp Dao Quang?”“Diệp Dao Quang, sao ngươi lại năm lần bảy lượt đối đầu với ta?”“Ta không sống được, ta sống thoi thóp giữ cái hơi tàn không thấy tương lai, ta phải khiến các ngươi xuống địa ngục cùng ta.”Ninh Thiên Lộ đột nhiên ra tay, ánh kiếm như điện, trong chớp mắt bay đến gần Diệp Dao Quang.“Nghiệt súc, đừng hòng tổn thương đến muội muội bảo bối của ta.”Diệp Bác Thiên miệng thì nói lời đạo nghĩa không được chùn bước khí thế sung sức, vang dội đất trời nhưng lại trốn phía sau lưng Diệp Dao Quang.Bây giờ Diệp Dao Quang đã là Linh Sư giả, Ninh Thiên Lộ chỉ là một Linh Nhân giả nhỏ bé, sao là đối thủ của Diệp Dao Quang được.Keng một tiếng, Diệp Dao Quang bấm tay b*n r*.

Ninh Thiên Lộ chỉ thấy cánh tay mình ngứa ran, khí huyết trong cơ thể như nước nóng sôi trào, đấu đá lung tung trong kì kinh bát mạch của nàng ta.Diệp Bác Thiên nheo nheo mắt, trong lòng thầm nghĩ: “Nếu như ta không nhìn nhầm, vừa nãy tất cả chiêu thức của Diệp Dao Quang là “Nhất chỉ linh” của Kình Thiên tông phái.

“Nhất chỉ linh” là công pháp của Kình Thiên, Diệp Dao Quang sống ở một tiểu quốc xa xôi này sao lại biết?”Trong lòng Diệp Bác Thiên hân hoan, vui mừng.

Hắn ta thích bí mật, hắn lại càng thích kéo tơ lột tằm, khai quật chân tướng của bí mật..
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 49: 49: Cẩu Huyết 4


Kình Thiên tông phái, tông môn đứng đầu trong ba tông phái.Nhất chỉ linh là công pháp của phái Kình Thiên, không phải là đệ tử nội môn của Kình Thiên thì không thể tu luyện.Diệp Dao Quang cho rằng người ở Ngụy quốc không ai biết đến nhất chỉ linh nên nghênh ngang xuất chiêu, chưa từng nghĩ lại để cho Diệp Bác Thiên túm được một nước cờ.Nhất chỉ linh ngưng tụ linh lực tại một điểm, dùng lực đạo mạnh mẽ, nhanh gọn, hiểm ác đánh vào bên trong cơ thể kẻ thù, làm chấn động khí huyết trong cơ thể, đảo loạn dòng chảy linh lực, đạt đến mục tiêu thương tổn kì kinh bát mạch, lục phủ ngũ tạng của kẻ thù.Mới đầu Ninh Thiên Lộ chỉ cảm thấy cánh tay tê dại, dần dần là toàn thân tê dại.

Linh lực giống như mãnh thú phát điên, va chạm lung tung trong cơ thể nàng ta.

Kì kinh bát mạch gãy đứt, vỡ vụn, nội thương theo thời gian không dừng lại mà càng thêm trầm trọng.“Phụt.” Ninh Thiên Lộ phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái xanh tái mét.“Tiểu thư.”Đám hộ sĩ xung quanh Ninh Thiên Lộ kinh hoàng thất thố.Diệp Dao Quang cười lạnh nói: “Ninh Thiên Lộ, đừng có đấu với ta, ngươi đấu không lại đâu.”Ninh Thiên Lộ còn muốn chửi bới Diệp Dao Quang, trong miệng lại ào ào phun ra máu tươi, giống hệt như cái đập không có cửa chặn.Diệp Dao Quang và Diệp Bác Thiên quay người rời đi.

Bạch Viên vội vàng lon ton đuổi theo.“Vị tiểu thư xinh đẹp, yểu điệu mê hồn này là ai vậy, không biết ta có vinh hạnh được biết quý tính không?”Diệp Bác Thiên nhìn thấy Bạch Viên, đôi mắt phát sáng như sói đói trong đêm.Khoé môi Bạch Viên không nhịn được cong lên.“Ta tên là Bạch Viên, ta thích nhất nhất nhất là tiểu thư nhà ta.”Bước chân của Diệp Bác Thiên liền dừng lại, đợi Bạch Viên đuổi kịp, hắn liền sánh vai bước tiếp.

Hắn ríu ra ríu rít hỏi đông hỏi tây, nhìn khí thế của Diệp Bác Thiên như muốn hỏi thăm rõ ràng, sâu xa mười tám đời tổ tông nhà Bạch Viên vậy.Bạch Viên cực kì có hảo cảm với Diệp Bác Thiên.

Không phải là vì Diệp Bác Thiên anh tuấn đẹp trai, tiêu sái phóng khoáng, khi cười lên đôi mắt còn như phát sáng, mà là vì Diệp Bác Thiên nói bao nhiêu là chuyện trên trời dưới bể, lảm nhảm không ngừng về các loại mĩ thực quý lạ ngoài kia.Lúc về đến phủ Tể tướng, Bạch Viên và Diệp Bác Thiên đã trở thành đôi bạn tốt không gì không kể.Diệp Dao Quang trực tiếp dẫn Diệp Bác Thiên đến trước mặt Diệp Quyền Quý, những chuyện phía sau hết thảy đều không thèm để ý.“Người này là ai?”Diệp Quyền Quý quét mắt nhìn, đôi mắt sắc nhọn phát hiện ra bầu không khí giữa Bạch Viên và Diệp Bác Thiên rất hòa hợp, như có như không một dòng chảy ấm áp, mơ hồ giữa hai người này vậy.Diệp Quyền Quý vội vàng đứng dậy, hùng hổ chen vào giữa Bạch Viên và Diệp Bác Thiên.“Tên nhóc, ta không cần biết ngươi là ai nhưng ngươi bắt buộc phải nhớ rõ điều này, Bạch Viên là nữ nhân của ta.”Diệp Quyền Quý trịnh trọng nói, không biết xấu hổ mà tuyên bố chủ quyền.Diệp Bác Thiên nhìn về phía Bạch Viên, lưỡng lự nói: “Nương?”Bạch Viên vội vàng xua tay.“Ta không phải nương ngươi, đừng gọi bừa.”Diệp Quyền Quý bị dọa đến ngạc nhiên.“Đừng có nhận người thân bừa bãi, Bạch Viên sao có thể là nương của ngươi được.

Nhìn tuổi tác ngươi chắc phải hơn Bạch Viên tận hai, ba tuổi.”Diệp Bác Thiên tủi thân, lắp bắp nói: “Nhưng mà phụ thân nói Bạch Viên là nữ nhân của người thì Bạch Viên đương nhiên là mẫu thân của con.”Mặt mày Diệp Quyền Quý nghiêm nghị, trông như băng tuyết ngàn năm.“Sao ta lại không nhớ có đứa con trai là ngươi?”Diệp Bác Thiên cắn cắn môi, kìm chặt nước mắt, một bộ dạng “ta chịu uất ức nhưng ta không nói”.“Hai mươi năm trước, phụ thân người vẫn còn là một viên quan nhỏ, bị bổ nhiệm đến làm huyện lệnh huyện Thích Túc, trên đường đảm nhiệm gặp phải bọn cường đạo, sẩy chân rơi xuống nước, là nương con cứu người lên.”“Nương con có ơn cứu mạng với người, người không có gì trả ơn, chỉ đành lấy thân báo đáp, vất vả sống với nương con một tháng.”“Một tháng sau, người tự cho là đã trả hết ân tình, không nói một lời, im lặng rời đi.

Mà lúc đó, nương con đã có mang con.”Diệp Bác Thiên nói ra danh tính và nơi ở nhà của cô nương ngư dân đó, Diệp Quyền Quý liền mơ hồ rơi vào khoảng không kí ức.
 
Thần Hoàng Đế Tôn Bạo Sủng Tuyệt Thế Luyện Đan Sư
Chương 50: 50: Cẩu Huyết 3


Hai mươi năm trước, Diệp Quyền Quý là một thiếu niên trẻ tuổi, non nớt kiên trì không sợ gì.Trên đường nhậm chức huyện lệnh huyện Thích Túc, Diệp Quyền Quý gặp phải cường đạo, trong lúc tranh đấu, sẩy chân rơi xuống nước.Diệp Quyền Quý là một con vịt cạn, sau khi quẫy đạp rồi mê man, bèo nước gặp nhau, là cô ngư dân A Thi, mẫu thân của Diệp Bác Thiên cứu mạng Diệp Quyền Quý.Diệp Quyền Quý vẫn nhớ những ngày tháng gian khổ đó, nữ nhân A Thi kia hèn hạ vô sỉ, nhân lúc ông ta suy yếu, mất sức liền cưỡng ép, cướp mất sự trong sạch của ông ta.Trong khoảng thời gian một tháng, Diệp Quyền Quý bị A Thi giày vò đến không ra hình người.Trời thương xót cho, A Thi phải đi một chuyến xa nhà để bán cá, Diệp Quyền Quý nhân cơ hội tháo chạy, bỏ trốn khỏi lồng giam ma quỷ đó.Chuyện này nghe rợn cả người lại còn khó lọt tai.

Diệp Quyền Quý nhẫn nhục chịu muôn vàn chua xót, tủi hổ, trăm cay nghìn đắng chống đỡ quay về huyện Thích Túc, cống hiến một phần sức lực cho cuộc sống hạnh phúc của bách tính trong huyện.Đoạn kí ức đó đau khổ, đen tối.

Hai mươi năm qua, Diệp Quyền Quý gần như đã quên hết rồi.Diệp Bác Thiên đột nhiên xuất hiện, quá khứ đau khổ, đen tối lại mãnh liệt tràn về trong tâm trí.

Diệp Quyền Quý phẫn nộ khác thường, một tay vung lên mặt Diệp Bác Thiên.“Ngươi cút, ta không có đứa con trai này.”Diệp Quyền Quý nghẹn ngào, ông ta nhớ rất rõ, trong sạch của ông ta bị A Thi đích thân hủy đi như thế nào.Nữ nhân đó, nữ nhân đó quả thực là một con ác quỷ, bình thường trêu đùa ông ta, bắt ông ta theo ham m.uốn của mình.

Không vui liền bỏ đói ông ta ba, bốn ngày, động một tí là đánh với đấm.

Ngày ngày chửi rủa, sỉ nhục lòng tự tôn và tài sức của một người nam nhân như ông ta.Diệp Bác Thiên che mặt khóc, nước mắt như mưa.“Cha, người đánh con, sao người có thể đánh con? Nương con còn không nỡ mắng con một câu, người thật ác.”Diệp Bác Thiên khóc lóc sướt mướt, nước mắt như mưa.

Một nam nhân lớn như thế mà khóc đến đứt ruột đứt gan.Diệp Quyền Quý tự nhận là hảo hán, khổ cũng không nói, lệ cũng không được rơi, đau đớn chỉ có thể nuốt ngược vào trong bụng.

Diệp Bác Thiên khóc lóc sướt mướt khiến ông ta vô cùng kinh ngạc.“Hu hu hu, con không sống nữa, con không thiết sống nữa.”Diệp Bác Thiên lăn lộn ra đất, khóc lóc om sòm.

Vừa gào vừa khóc muốn lấy cái chết chứng minh, muốn biến thành lệ quỷ giống như mẫu thân A Thi hắn, cùng quay về tìm Diệp Quyền Quý báo thù rửa hận.Diệp Bác Thiên đòi chết, Diệp Quyền Quý chỉ mong sao hắn ta không được chết yên.Nhưng mà Diệp Quyền Quý tuyệt đối không muốn lại nhìn thấy A Thi nữa.“Đủ rồi, ngươi nói ta là con trai ngươi, bằng chứng đâu?”Diệp Quyền Quý nổi giận đùng đùng nói.“Không có.”Diệp Bác Thiên nói: “Con là con trai của người chứ người không phải người là con trai của con.

Con có thiên tư trác tuyệt đến mấy cũng không sinh nổi đứa con trai to như người.”Diệp Quyền Quý ho khụ khụ, hắng giọng lại, giả vờ che giấu sự ngượng ngùng của bản thân.“Không tồi, năng lực phản ứng hơn người, có tiềm năng làm con trai ta.”Diệp Bác Thiên từ dưới đất bò dậy, kiêu ngạo vươn ngực ra.“Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con là con trai của phụ thân, người quý hóa là Tể tướng một nước, con trai đương nhiên không thể thua kém người.”Diệp Quyền Quý thích câu này.“Lấy bằng chứng ra đây, chứng minh ngươi là con trai ta.”Diệp Bác Thiên vui vẻ gật đầu, cởi q.uần xuống, bên trong là một chiếc quần nệm rất cũ.“Cha, người cẩn thận nhìn xem, chiếc quần nệm này có phải của người không.”Diệp Quyền Quý nghiêm túc, tỉ mỉ nhìn.“Có chút giống, lại có chút không giống.”Diệp Bác Thiên nói: “Cha, người lại gần hơn nhìn đi.

Chiếc quần nệm này chắc chắn là của người, là nương con đích thân tụt xuống đem đi giặt.

Hôm ấy người bỏ đi đã quên mang theo.”Diệp Quyền Quý ngồi xổm xuống, nhìn quanh Diệp Bác Thiên, quan sát 360 độ không thừa một góc chết.Quần nệm quá cũ rồi, lại không phải là loại quần thêu chữ, Diệp Quyền Quý nhớ không nổi.Sau khi quay Diệp Bác Thiên 180 độ xong, vành mắt Diệp Quyền Quý bỗng đỏ ửng.“Là con, con đúng là con trai ta.”Diệp Quyền Quý rề rà đứng dậy, ôm thật chặt Diệp Bác Thiên, nhiệt tình như lửa, xúc động không thôi.Diệp Dao Quang nhìn hai người bọn họ, hỏi: “Ông từ đâu mà nhận ra vậy?”Diệp Quyền Quý lạnh lùng hừ một tiếng, đắc ý miệt thị, châm biếm Diệp Dao Quang.“Nữ nhân các ngươi không hiểu nổi đâu, nó chính là con trai ta, chắc chắn không sai, một chút cũng không thể làm giả.”Diệp Bác Thiên giơ tay, cùng Diệp Quyền Quý khoác vai khoác cổ.“Muội muội, cha nói đúng đấy, muội không hiểu được đâu.

Cái này chỉ có nam nhân chúng ta mới hiểu được thôi, muội đừng để ý.”Diệp Bác Thiên mặc lại quần, vui mừng hớn hở kể chuyện cuộc sống hồi nhỏ với Diệp Quyền Quý.Diệp Quyền Quý là một người đàn ông giàu tình cảm, nghe Diệp Bác Thiên nói hắn từ nhỏ phải xuống sông bắt cá, ăn không no, mặc không ấm, bị người đời gọi là dã chủng hai mươi năm thì trong lòng ông ta cảm thấy thương xót, đau lòng lắm.“Con trai, con quay về rồi, cha sẽ đối xử tốt với con.”Diệp Quyền Quý xoa xoa đầu Diệp Bác Thiên, cảm giác tay thô ráp, gai gai khiến Diệp Quyền Quý lưu luyến không thôi.Trong thời gian ngắn ngủi uống nửa tách trà, mái tóc đen của Diệp Bác Thiên bị Diệp Quyền Quý giày vò đến rụng vô số cọng tóc.Trên nền nhà sạch sẽ dần dần chất đống một mảng tóc, Diệp Bác Thiên căm ghét cắn chặt răng nhẫn nhịn.Diệp Dao Quang không có ý định lí giải tình phụ tử giữa Diệp Quyền Quý và Diệp Bác Thiên, quay người bỏ về Thiên Tiên viện.Diệp Bác Thiên gọi Diệp Dao Quang lại, vội vội vàng vàng cáo từ Diệp Quyền Quý rồi rảo bước đuổi theo Diệp Dao Quang.Đôi mắt lạnh của Diệp Quyền Quý nhìn chằm chằm theo bóng lưng rắn rỏi của Diệp Bác Thiên.

Âm thanh lạnh lùng không hề báo trước lập tức vang lên.“Đi điều tra thân phận của Diệp Bác Thiên.

Nếu hắn là con trai của A Thi, giết! Còn nếu hắn giả mạo danh tính thì cứ để yên đã, ta muốn biết ý đồ của hắn.”A Thi là vết thương không thể xóa nhòa trong tim hắn.

Bất luận Diệp Bác Thiên có phải là con trai ruột của Diệp Quyền Quý hay không, chỉ cần Diệp Bác Thiên có quan hệ mẫu tử với A Thi thì hắn phải chết là điều không cần nghi ngờ.Hắc y nhân nhận lệnh xong, im hơi lặng tiếng rời khỏi kinh thành.Thiên Tiên viện.Diệp Bác Thiên đuổi theo Diệp Dao Quang, trơ mặt không biết xấu hổ vào sống trong viện Thiên Tiên.Diệp Dao Quang cũng mặc kệ hắn ở, nàng cũng muốn biết Diệp Bác Thiên có mục đích gì.Diệp Bác Thiên nhiệt tình mến khách, lạc quan hướng ngoại.

Ngày nào hắn cũng chạy ra ngoài, gặp ai cũng khoe kể chuyện tình yêu giữa A Thi và Diệp Quyền Quý, khoe chuyện hắn là con trai riêng của Diệp Quyền Quý, làm ầm đến mức ai ai cũng biết.Hai ngày sau, tiệc trung thu chính thức bắt đầu.Là một đứa con trai riêng mà nhà nhà đều biết, Diệp Bác Thiên cũng được Diệp Quyền Quý dẫn đến tham gia tiệc trung thu lần này.Diệp Bác Thiên thể hiện vô cùng hưng phấn, kích động, bám lấy Diệp Dao Quang lải nhải liên hồi, hỏi đông hỏi tây, hỏi hoàng đế Ngụy Quốc uy nghiêm không, hoàng đế Ngụy Quốc có ăn cơm không, hoàng đế Ngụy Quốc có đi vệ sinh không…..Đêm tiệc trung thu ngày hôm đó.Cảnh đêm đen như mực, không sóng không gió, ngột ngạt vô cùng.Diệp Dao Quang không hiểu sao thấy bất an, dường như sắp có chuyện lớn xảy ra.Diệp Dao Quang trước giờ vẫn luôn tin vào trực giác của bản thân, trước khi gần đi để cho Bạch Viên xuống xe ngựa, nhỏ giọng căn dặn Bạch Viên lập tức về Thiên Tiên viện thu dọn đồ đạc quý giá, sau đó lập tức ra khỏi thành, ở trạm quán ngoài thành cách mười dặm đợi nàng.Bạch Viên không hề nghi ngờ nghĩ ngợi, bước chân vội vàng quay về Thiên Tiên viện.Diệp Bác Thiên tận mắt nhìn thấy hành động của Diệp Dao Quang và Bạch Viên nhưng lại không hề nói gì.Xe ngựa đi đường êm nhẹ, chưa qua bao lâu liền đến cổng lớn hoàng cung.Diệp Quyền Quý bước xuống xe ngựa, mọi người liền đi bộ theo sau đến ngự hoa viên.Ngự hoa viên trăm hoa đua sắc, hoa đỏ liễu xanh, đèn đuốc rực rỡ.Các cung nữ thanh tú đi đi lại lại, bước chân uyển chuyển như những tiên tử lạc xuống trần gian.Diệp Quyền Quý đến ngự hoa viên, các quan viên đã đến trước lần lượt đứng dậy, cả mặt đầy sự cung kính và xu nịnh..
 
Back
Top Bottom