Ngôn Tình Thần Chủ Ở Rể

Thần Chủ Ở Rể
Chương 1454


CHƯƠNG 1454

Lời của Dao Dao chọc cho người trong phòng bệnh nói cười vui vẻ.

Điều khiến Vương Bác Thần lo lắng nhất vân là Dao Dao.

Trong cuộc chiến trước đó, Dao Dao nhìn thấy toàn bộ quá trình.

Sau khi anh tỉnh, chuyện đầu tiên nghĩ tới là phong ấn đoạn ký ức này của Dao Dao, tránh tạo thành bóng ma tâm lý cho Dao Dao.

Nhưng điều kỳ lạ là tự Dao Dao đã quên đi chuyện này, ngay cả Vương Bác Thần cũng không tra ra vấn đề gì.

Nhưng không có vấn đề chính là vấn đề lớn nhất, may mà phía Dao Dao không xuất hiện phản ứng không tốt gì.

Bên phía Ma Đô, Trần Quốc Vinh cũng dân một vài người tới thăm Vương Kinh Hồng.

Tuy ông ta không hỏi xảy ra chuyện gì, nhưng với sự thông minh của ông cụ, cũng có thể đoán được một ít, chỉ là không nói mà thôi.

Bên phía Hà Châu, gia chủ của gia tộc như nhà họ Hồ, nhà họ Trần, nhà họ Ngô sau khi thông qua sự đồng ý của Vương Bác Thần, cũng tới thăm Vương Kinh Hồng.

Lý Hoàng cũng dẫn một vài người của nhà họ Lý tới thăm.

Tuy Vương Kinh Hồng bất mãn với người của nhà họ Lý, nhưng những hung thủ như Lý Thành, Lý Kiệu đều đã chết, đối với Lý Hoàng ông ta cũng không tiện nói gì nhiều.

Hơn nữa chuyện năm đó, Lý Hoàng cũng không thể làm được gì.

Ông ta càng tự trách bản thân, năm đó không suy nghĩ toàn diện.

Tưởng rằng cắt đứt qua lại thì có thể bảo vệ mẹ con Vương Bác Thần.

Kết quả lại không thể như ý nguyện, ngược lại càng thêm bi thảm.

Lý Hoàng đã biết Vương Hạo đã chết, nhưng ông ta vần thay ba và anh trai nhận sai, nói: “Ông cụ, chuyện năm đó là nhà họ Lý chúng tôi đã chết. Nếu không phải ba và anh cả tôi bị lợi ích che mờ hai mắt thì cũng sẽ không xảy ra chuyện thê thảm như thế. May mà bọn họ đã nhận được báo ứng nên có, nhưng chuyện này tôi vẫn phải xin lỗi ngài.”

Vương Kinh Hồng thở dài nói: “Chúng ta đều có lỗi, có vài chuyện không phải là thứ chúng ta có thể tác động, đây là số của chúng ta. Tính người vốn tham, cậu có thể giữ vững bản tâm, rất không tồi. Chuyện của năm đó khá phức tạp, qua rồi thì cho nó qua, người còn sống suy cho cùng phải nhìn về phía trước. Chỉ là khổ cho đứa trẻ Bác Thần này, chuyện về sau vấn phải làm phiền cậu giúp Thanh Hà nhiều hơn, bên phía Bác Thần chắc sau này sẽ bận hơn.

Lý Hoàng vội gật đầu: “Yên tâm đi ông cụ, tôi tin Bác Thần có thể giải quyết những chuyện này.”

Hai người đều không dám nhắc tới chuyện của Lý Kì, sợ khiến đối phương đau lòng.

Điều bọn họ phải làm bây giờ chính là đoàn kết lại, không kéo chân Vương Bác Thần.

Phải biết Vương Bác Thần tiếp theo phải đối mặt với cái gì, tuy điều Lý Hoàng biết không quá rõ ràng, nhưng cũng đoán được 80-90%.

Chuyện bọn họ có thể làm chính là không khiến Vương Bác Thần phân tâm.

Có thế đi tới bước như ngày hôm nay đã không dễ dàng.

Chuyện năm đó có thể nói thông, có thể hóa giải, càng không dễ dàng.

Chuyện năm đó đều là do Thiên Đình làm, – ii ni nếu thật sự hai bên đều cố ý, vậy hôm nay bọn họ không thể ngồi với nhau nữa.

Giữa người thân trở mặt thành thù về cơ bản sẽ không có khả năng hóa giải.

Lý Hoàng có thể hóa giải với Vương Kinh Hồng, cũng là do hai bên không có thù oán gì lớn.

Cộng thêm kẻ đầu sỏ Lý Thành, Lý Kiệu đã trả giá, nhóm người ra tay năm đó của nhà họ Lý đều bị Vương Bác Thần và Lý Hoàng giết rồi.

Vậy nên hôm nay hai bên bọn họ mới có thể ngồi với nhau.

Nếu không không có khả năng này.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1455


Chương 1455

Dưới sự chăm sóc chu đáo của Vương Bác Thần, nửa tháng sau, Vương Kinh Hồng cuối cùng cũng xuất viện.

Chỉ là mãi mãi ngồi xe lăn.

Gia đình của Vương Bác Thần theo Vương Kinh Hồng tới nhà họ Vương.

Cửa lớn của nhà họ Vương mở ra, nghênh đón gia đình Vương Bác Thần.

Lần này cũng không ai dám nhảy ra nói gì nữa.

Lần trước khi Vương Bác Thần đại náo nhà họ Vương, những người xem thường Vương Bác Thân, lúc này đều cúi cái đầu Cao quý của mình xuống, không dám nói một câu.

Vương Vân cũng ở trong đám người.

Thấy đứa con riêng vô cùng thấp kém ở trong mắt bọn họ lúc ban đầu, hiện nay trở thành người tôn quý nhất nhà họ Vương.

Trong lòng Vương Vân có loại mùi vị khó tả.

Chua chát, tràn ngập sự ngưỡng mộ, đố ky và oán hận.

Mẹ của cô ta – Lưu Tư Kì và anh trai Vương Tường đã bị giết vào lần Vương Bác Thần đại náo nhà họ Vương.

Nhà họ Lưu – nhà mẹ của mẹ cô ta cũng bị diệt môn trong một đêm.

Trước đây cô ta là công chúa nhỏ của nhà họ Vương, nhưng từ sau chuyện đó, những người trước đây rất nịnh bợ cô ta, bây giờ nhìn thấy cô ta giống như nhìn thấy ôn dịch, đều bịt mũi chạy.

Vương Vân không cam tâm, Vương Bác Thần dựa vào đâu có thể có tất cả thứ này, dựa vào đâu sẽ trở thành tồn tại chói mắt nhất của nhà họ Vương.

Cô ta rất muốn xông tới, chỉ vào mũi của Vương Bác Thần mà mắng, sau đó giết Vương Bác Thần trả thù cho mẹ và anh trai.

Nhưng cô ta không dám, cô ta biết mình một khi xông lên, kết cục nhẹ nhất là bị đuổi khỏi nhà họ Vương, nghiêm trọng hơn rất có thể cũng sẽ bị gi ết chết.

“Vương Bác Thần, anh đợi đấy cho tôi, tôi mới là người được coi trọng nhất của nhà họ Vương, là anh đoạt đi mọi thứ của tôi, là anh giết mẹ và anh trai của tôi, tôi sớm muộn gì cũng sẽ tìm anh trả thù!”

“Còn cả Vương Kinh Hồng, các người vì một đứa con riêng thấp hèn, đối xử với tôi như vậy, tôi sẽ không tha cho các người.”

Vương Vân nghiến răng nghiến lợi nghĩ.

Nhưng trước giờ không cảm thấy mình có gì sai, càng không cảm thấy cái chết của Lưu Tư Kì và Vương Tường là tự mình chuốc lấy, càng không nghĩ tới nguyên nhân nhà họ Lưu bị diệt.

Cô ta chỉ đổ hết tất cả chuyện này lên đầu Vương Bác Thân.

“Ha ha, lúc đầu là ai mở mồm kêu đồ con riêng, xem thường thế này, coi thường thế kia, bây giờ không dám nói chuyện luôn.

Có người nhìn Vương Vân, mỉa mai giễu cợt.

“Lúc đầu là công chúa nhỏ, bây giờ chả là cái đinh gì. Trước đây ở trước mặt chúng ta thật kiêu ngạo, hỏi cũng không trả lời, mắt cũng mọc tới tận trời xanh. Bây giờ thì sao, ngay cả con chó chết cũng không bằng.

Lúc đầu Vương Vân kiêu ngạo như nào, bây giờ cô ta phải chịu sự mỉa mai nghiêm trọng cỡ đó.

Vương Vân nghiến răng, vội vàng rời đi.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1456


Chương 1456

Những người khác cười mỉa không ngừng, Vương Vân lúc đầu luôn xem thường bọn họ, muốn đánh thì đánh muốn mắng thì mắng.

Bây giờ giống như chuột qua đường, ngay cả mặt cũng không dám lộ ra.

“Ông chủ, cơ thể của người…”

Người của nhà họ Vương nhìn thấy Vương Kinh Hồng ngồi trên xe lăn, đứt hai chân và một cánh tay thì ngay lập tức lạnh tim một nửa.

Đây là gặp phải chuyện gì? Ông cụ lại bị thương nặng như này.

Vương Kinh Hồng xua tay, nhìn mọi người của nhà họ Vương, tuyên bố: “Hôm nay ta chính thức tuyên bố, từ nay trở đi, Bác Thần chính là gia chủ của nhà họ Vương, nếu Bác Thần không ở đây, do Triệu Thanh Hà quản lý thay. Sản nghiệp của nhà họ Vương, do Triệu Thanh Hà tiếp quản.”

Tuy chuyện này trước đó đã từng nói, nhưng khi thật sự trao quyền lực, mọi người vẫn có hơi khó chấp nhận.

Phải biết, lần trước Vương Bác Thần đại náo nhà họ Vương, khiến nhà họ Vương trở thành trò cười.

Bọn họ cũng mất hết mặt mũi.

Mà bây giờ kẻ bị nhà họ Vương vứt bỏ này Í lại lắc mình một cái trở thành gia chủ của nhà họ Vương.

Đổi lại là ai cũng có hơi khó chấp nhận.

Đặc biệt là xí nghiệp của nhà họ Vương lớn như vậy, vậy mà còn muốn giao cho vợ của Vương Bác Thần – Triệu Thanh Hà quản lý, vậy sau này nếu hai vợ chồng này trả thù, bọn họ còn có thể sống ngày tháng tốt đẹp không?

Mọi người rất lo.

Một vài người bắt đầu nghĩ làm sao lấy lòng Vương Bác Thần và Triệu Thanh Hà.

Nhưng không đợi bọn họ nghĩ ra, Vương Kinh Hồng lại tuyên bố tin dữ của Vương Hạo, đồng thời lập mộ chôn di vật cho Vương Hạo.

Người của nhà họ Vương lại sửng sốt.

Chuyện này là sao?

Gia chủ đời trước vậy mà chết rồi!!

“Anh cả, chuyện gì đã xảy ra? Hạo sao lại…

mất? Còn nữa, cơ thể của anh…”

Em họ của Vương Kinh Hồng – Vương Quân kinh ngạc nhìn cánh tay và chân đã mất đi của Vương Kinh Hồng, sau đó không dám tin mà hỏi.

“Vào nhà rồi nói.”

Vương Kinh Hồng vỗ vai của Vương Quân, nói với vợ chồng Vương Bác Thần ở bên cạnh: “Bác Thần, Thanh Hà, tới chào ông hai của hai đứa.”

“Ông hai.”

Vương Bác Thần và Triệu Thanh Hà gọi một tiếng, coi như nhận người thân.

Vương Quân thần sắc phức tạp nhìn Vương Bác Thần, thở dài nói: “Trở về thì tốt, trở về thì tốt, chúng ta suy cho cùng là người một nhà, máu mủ ruột già không bỏ nhau được.”

Những lời thừa thãi ông ta cũng không nói.

Ông ta biết một vài thứ, náo tới mức độ như ngày hôm nay, sau khi Vương Bác Thần lấy được thành tựu như này, còn có thể về nhà, đây là vận may của nhà họ Vương.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1457


Chương 1457

Tuy Vương Bác Thần đã giết Vương Tường và Lưu Tư Kì, nhưng cặp mẹ con này làm chuyện không phải của con người, chết cũng không đáng tiếc.

“Chào ông cố hai.”

Dao Dao cất giọng nói ngọt ngào chào một tiếng.

“Tốt tốt tốt, thật sự là một đứa trẻ ngoan.”

Vương Quân bế Dao Dao lên, ông ta nghĩ không thông, Lưu Tư Kì và Vương Tường sao có thể nhần tâm hạ độc thủ với đứa trẻ đáng yêu như này.

Lúc đó nếu không phải Vương Bác Thần tới kịp, dùng máu của mình cứu sống Dao Dao, e là đứa trẻ này đã mất.

Chuyện mà Lưu Tư Kì và Vương Tường làm không bằng loài súc sinh, mới đầu bọn họ không biết, tên chó già Kim Nguyên bằng mặt không bằng lòng, lừa hết tất cả bọn họ.

Về sau Vương Bác Thần đại náo nhà họ Vương, bọn họ mới biết xảy ra chuyện như này.

“Đây là cô của 2 đứa – Vương Hồng, đây là dượng của 2 đứa – Chu Tuấn Vũ. Chú họ Vương Hải, thím họ Lưu Tầm, anh họ Vương Phi, chị dâu họ Hàn Mãn…”

Vương Kinh Hồng giới thiệu từng người cho Vương Bác Thần và Triệu Thanh Hà.

Hai người chủ động chào hỏi, những người khác cũng không dám ra vẻ.

Đội hình lần trước Vương Bác Thần đại náo nhà họ Vương, thật sự đã dọa bọn họ.

Không ngờ đứa con riêng lúc đầu bị nhà họ Vương vứt bỏ, hiện nay lại trởthành thần. \ chủ của nước R.

Nhớ tới chuyện xảy ra ngày hôm đó, da đầu bọn họ tê tái, ai còn dám ra vẻ ở trước mặt Vương Bác Thần chứ?

“Nhóc giỏi lắm, không hổ là người của nhà họ Vương chúng ta, thật là cho nhà họ Vương chúng ta mặt mũi. Cháu có thể trở về, đây là may mắn của nhà họ Vương.”

Con trai của Vương Quân = Vương Hải võ vai của Vương Bác Thần, nhìn dáng vẻ ông ta rất hài lòng về Vương Bác Thần.

Đặc biệt là Triệu Thanh Hà không được chiều sinh kiêu như Lưu Tư Kì, hiện nay tuy nắm đại quyền, nhưng trong ánh mắt của Triệu Thanh Hà lại không có vẻ cao cao tại thượng xem thường người khác.

Có phải thân thiện dễ gần hay thật sự vần chỉ diễn hay không, cái này có thể cảm nhận được.

Một người giả bộ có tốt tới đâu đi nữa, ở một vài chỉ tiết sẽ lộ dấu vết.

“Sau này mong chú thím quan tâm chúng cháu nhiều hơn, đừng chê chúng cháu phiền phức. Chúng cháu có làm chỗ nào không đúng, hy vọng mọi người có thể chỉ ra, để chúng ta cùng nhau quản lý cái nhà “

này.

Lời của Triệu Thanh Hà đầy sự phóng khoáng, không vì mình tới từ địa phương nhỏ mà tự ti.

Cũng không vì mình là vợ của thần chủ mà cao hơn người khác một bậc.

Vương Hồng kéo tay của Triệu Thanh Hà cười nói: “Thanh Hà cháu nói gì thế, nhìn thấy cháu thì cô cảm thấy rất thân thiết.

Sau này chúng ta là người một nhà, có gì cần giúp cháu cứ việc nói, nếu ai dám băng mặt không bằng lòng bắt nạt cháu, cứ việc nói cho bọn cô.”

Chồng của Vương Hồng – Chu Tuấn Vũ ở bên cạnh cười nói: “Đừng nghe cô cháu nói linh tỉnh, trong nhà chúng ta không có ai dám làm khó cháu cả.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1458


Chương 1458

Cháu của Vương Quân – Vương Long nói đùa: “Cô, dượng, hai người đừng dọa Thanh Hà, nói cứ như nhà họ Vương chúng ta giống đầm rồng hang hổ vậy. Với lại Thanh Hà có thân phận gì, ai dám bắt nạt Thanh Hà, kẻ đó không phải là đầu óc có bệnh hay sao.

Mọi người rất vui vẻ, lúc này Vương Quân nhìn sang Vương Kinh Hồng, thương cảm hỏi: Anh cả, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao Hạo… mất, anh lại biến thành như này.

Thần sắc của những người khác ảm đạm, lũ lượt nhìn sang Vương Kinh Hồng.

Vương Kinh Hồng hít sâu một hơi rồi nói: “Gặp phải đối thủ của chúng ta, Hạo vì bảo vệ bọn ta đã sử dụng cấm thuật. Cụ thể thì mọi người đừng hỏi, lập một cái mộ chôn quần áo và di vật cho Vương Hạo, nó không làm mất mặt nhà họ Vương chúng ta”

“Hạo thật ra trong xương cốt là người rất ngang bướng cố chấp, những năm nay khổ cho nó rồi. Haizz.”

Vương Quân thở dài, không biết nên nói gì.

Chỉ là trong đôi mắt già, có ánh nước lập lòe.

Ông ta rất thích đứa trẻ Vương Hạo, bề ngoài nhìn đứa trẻ đó rất hiền lành, không có chủ ý gì, anh cả nói gì thì làm cái đó.

Năm đó kêu Vương Hạo làm gia chủ, Vương Hạo cũng làm.

Bảo đuổi mẹ con Lý Kì, cũng làm.

Nhưng trên thực tế, trong xương cốt vấn là kiểu ngang bướng cố chấp.

Chỉ là đứa trẻ Vương Hạo đó biết hoàn cảnh khó khăn mà nhà họ Vương gặp phải, cũng biết làm như vậy mới có thể bảo vệ Lý Kì và Vương Bác Thần. ] Một mình Vương Hạo gánh chịu mọi khổ sở.

Những năm nay cũng chưa từng nghe nó oán trách một câu.

Nhưng càng như vậy, Vương Quân càng đau lòng cho Vương Hạo.

Chỉ là chuyện xảy ra về sau nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, không ai ngờ Vương Bác Thần lại sở hữu dị huyết của nhà họ Vương.

Càng không ngờ đây cũng là một cái bây lớn do Thiên Đình tạo ra.

“Sử dụng cấm thuật là lựa chọn của Hạo, nó dùng phương thức này thể hiện sự bất mãn của mình. Con nghĩ, có thể bỏ ra một chút gì đó cho con cái của mình, cho dù là sinh mệnh, chỉ cần có thể bảo vệ con của mình, Hạo cũng cam tâm tình nguyện.”

Cô Vương Hồng hai mắt đỏ hoe, ngân ngấn nước mắt nói.

Là ba mẹ, ai không hy vọng con mình bình an vô sự chứ?

Chỉ là quá bất lực, không cưỡng lại được vận mệnh bất công này.

Bầu không khí có hơi nặng nề, Chu Tuấn Vũ và Vương Hải đều cúi đầu, vô cùng chua xót.

Đây chính là sứ mệnh của nhà họ Vương.

Mấy thế hệ đều đang đấu tranh, cuối cùng lại chỉ có thể chết đi.

Bất lực.

Không cam tâm.

Chỉ hận không thể phá tan sứ mệnh này.

Vương Kinh Hồng buộc bản thân cười nói: “Mọi người không cần bi thương như vậy, Hạo là mỉm cười mà ra đi, Bác Thần đã nhận nó, tha thứ cho nó, Hạo đã rất vui, mọi người không cần như vậy. Đối với Hạo mà nói, đây cũng coi như một loại giải thoát.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1459


Chương 1459

Đám người vu lo lăng nhìn Vương Kinh Hồng.

Rõ ràng ông ta là người đau lòng nhất.

Mất ba, năm đó mất con trai lớn, bây giờ con trai út cũng chết.

Ông ta lại an ủi ngược mọi người, cố ý biểu hiện ra dáng vẻ thoải mái.

Vương Kinh Hồng tiếp tục cười nói: “Anh muốn sắp xếp một tang lễ cho Hạo, Hạo không làm nhà họ Vương chúng ta mất mặt, cho dù ba còn sống, ba chắc chắn cũng rất tán thưởng Hạo. Tuy Hạo không có thực lực gì, nhưng nó mạnh hơn lão già như anh, nó ở trong mắt anh, là nhân vật giống như ba, đều là đàn ông, là đàn ông thực thụ.”

Vương Quân gật mạnh đầu, nói: “Em đi sắp xếp, em tổ chức tang lẽ của Hạo của chúng ta thật hoành tráng. Đứa trẻ đó từ nhỏ đã thích náo nhiệt, không thích quạnh quế. Em nhất định tổ chức thật náo nhiệt cho nó.

Vương Bác Thần nhìn sang Vương Quân nói: “Ông hai, để cháu sắp xếp tang lễ của ba cháu đi, có chỗ nào không chu đáo thì ông nhắc nhở cháu là được.”

“Được được được, Bác Thần cháu sắp xếp là tốt nhất, Hạo chắc chắn cũng nguyện ý.”

Vương Quân giả bộ không để tâm mà dụi mắt, lau giọt nước mắt sắp rơi xuống.

Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Người của nhà họ Vương trải qua quá nhiều sinh ly tử biệt, bọn họ đã quen rồi.

Đây là số của người nhà họ Vương.

Tuy không ai nói ra, nhưng mọi người lại đặt hy vọng vào người của Vương Bác Thần.

Người của nhà họ Vương trước giờ không chùn bước.

Bọn họ đang luôn đấu tranh.

Dù răng không ngừng có người chết đi.

Nhưng bọn họ vần không có từ bỏ.

Vương Bác Thần dùng thân phận thần chủ đích thân chủ trì tang lễ của Vương Hạo.

Ngay lập tức, tin dữ của Vương Hạo – gia chủ của nhà họ Vương đã kinh động cả Đế Đô.

Mà tin tức Vương Bác Thần quay về nhà họ Vương, càng khiến rất nhiều người kinh ngạc.

Mấy tháng trước đứa con riêng bị nhà họ Vương vứt bỏ kia còn đại náo nhà họ Vương, chết một lố người.

Bây giờ vậy mà quay về rồi.

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Nhà họ Vương vốn là hào môn đỉnh cấp của nước R, hiện nay Vương Bác Thần quay về, ai còn dám đối kháng với nhà họ Vương nữa?

Mấy tháng trước, đám người tham gia tiệc mừng thọ của Vương Kinh Hồng đều bị dọa giật mình.

Chuyện lần đó bị quốc chủ đích thân đ è xuống, không ai dám truyền ra.

Nhưng người tham gia đều bắt đầu ý thức được nhà họ Vương sẽ một lần nữa quay lại thời huy hoàng như thời của Vương Long.

Tang lễ của Vương Hạo gây chấn động thủ đô.

Lãnh đạo cấp cao như đám người Nguyên Văn Việt, Quách Đỉnh lũ lượt tới.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1460


Chương 1460

Lão soái ngồi trên xe lăn cũng xuất hiện.

Vương Bác Thần để một số quần áo và di vật của Vương Hạo vào trong mộ, sau đó quỳ xuống.

Triệu Thanh Hà dân Dao Dao, cũng quỳ xuống theo.

“Ba, ba yên tâm, con sẽ trả thù cho ba, cứu mẹ con ra.”

Giọng nói của Vương Bác Thần run rẩy, lòng đau như cắt.

Anh vốn nghĩ, tìm một cơ hội làm dịu quan hệ với Vương Hạo, nhưng không ngờ Vương Hạo ngay cả cơ hội này cũng không cho anh.

Trong đầu Vương Bác Thần lóe qua hình ảnh khi Vương Hạo tiêu tán ngày hôm đó, tuy Vương Hạo đang mỉm cười, nhưng Vương Bác Thần biết trong lòng Vương Hạo không cam tâm, chết không nhắm mặt.

Hôm đó khi anh gọi một tiếng “ba” đó, trước khi chết, Vương Hạo đã mỉm cười.

Nhưng trong nụ cười đó mang theo sự tiếc nuối vô hạn.

Đó là sự áy náy đối với vợ và con trai.

Là người chồng, ông ta không thể bảo vệ vợ của mình.

Làm người ba, trước giờ chưa từng quan tâm con trai của mình.

Đối với ông mà nói, ngược lại là một loại giải thoát.

Vương Bác Thần quỳ dưới đất, không có rơi lệ không khóc thành tiếng, chỉ đờ đân nhìn hình ảnh của Vương Hạo trên bia mộ.

Đây là ba của anh.

Nhưng có hơi xa lạ, hơn 20 năm, tổng cộng gặp mặt không tới 5 lần.

Trước kia, anh thống hận người đàn ông này, anh muốn giết người đàn ông này.

Anh cho rằng mọi tội ác đều là do người đàn ông này tạo thành.

Nếu thật sự như vậy, vậy anh cũng sẽ không áy náy.

Anh sẽ cảm thấy cái chết của Vương Hạo là ông trời có mắt.

Nhưng ông trời đã trêu đùa anh một vố lớn.

Người anh thống hận nhất trở thành người đáng thương trong lưỡi miệng thiên hạ.

Người anh muốn giế t chết tới cuối lại dùng mạng sống của mình làm cái giá để bảo vệ tất cả mọi người.

Tất cả chuyện này giống như mộng ảo.

Khiến anh có chút không dám tin.

Anh khổ, nhưng Vương Hạo khổ hơn anh.

Anh còn có một mục tiêu thù hận, còn có thể báo thù.

Nhưng Vương Hạo thì sao? Ngay cả cơ hội báo thù cũng không có, dốc hết sức vậy mà không bảo vệ được người thân của mình.

Vương Bác Thần bỏ ra mọi thứ của mình, từ bỏ tất cả cũng không thể bảo vệ được thứ mà ông ta muốn bảo vệ.

Loại cảm giác bất lực và đau đớn này không phải ai cũng có thể chịu được.

“Vương Hạo, ba tại sao không nói sớm với con, tại sao cái gì cũng không nói mà cứ phải một mình chịu đựng, ba thà để con hận ba tới chết ba cũng không muốn để con biết sự thật, đồ ngốc, ba là đồ ngốc.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1461


Chương 1461

Nội tâm của Vương Bác Thần đang gào thét, anh rất muốn ở trước mặt Vương Hạo, chất vấn ông ta, tại sao lại giấu diếm, tại sao không nói ra sớm.

Nhưng bây giờ anh ngay cả cơ hội như vậy cũng không có.

Một kẻ ngốc.

Ba thật sự là kẻ ngốc nhất trên đời.

Vương Bác Thần đờ đân nhìn di ảnh đó, bây giờ anh cũng là người làm ba, cũng có vợ con của mình.

Anh đâu thể không hiểu suy nghĩ của Vương Hạo.

Làm người ba, mãi mãi đều muốn giúp con cái của mình che chắn mọi khổ nạn, cho dù không đỡ được cũng phải nghiến răng mà gánh.

Con cái có thể oán trách ba, thậm chí oán hận ba.

Nhưng ba thì sao?

Ông ta có thể oán trách ai.

Ông ta lại nên đi oán hận ai?

Bởi vì một người ba biết đăng sau ông ta là con của ông ta, ông ta lùi lại, người chịu tổn thương chính là con cái.

Ông ta không thể lùi, cũng không muốn lùi.

Trái tim của Vương Bác Thần co rút.

Khi anh đại náo nhà họ Vương, Vương Hạo bị anh đè tới mức phải quỳ dưới đất, vấn không giải thích.

Khi phát hiện mộ rồng của mẹ, Vương Hạo vần không giải thích.

Cho tới khi chết, Vương Hạo cũng không giải thích.

Vương Hạo thậm chí còn cố ý dân dắt cảm xúc của Vương Bác Thần, khiến Vương Bác Thần hận ông ta, khiến cảm xúc của Vương Bác Thần có thể có một chỗ xả.

Có lẽ là bản thân Vương Hạo đã nếm đủ loại đau khổ đè nén đó, vậy nên không muốn để con trai của mình đè nén như vậy.

Vậy nên ông ta coi mình thành chõ xả cảm xúc của Vương Bác Thần.

Đây là điều mà Vương Bác Thần vào 2 ngày này mới nghĩ thông.

Nước mắt, khi hai mắt Vương Bác Thần nhăm lại thì rơi xuống.

Nhằm mắt lại, không thể ngăn được nước mắt.

Anh thấp giọng nói: “Ba, con hiểu ba rồi.”

“Ba, con hiểu ba rồi.”

Nước mắt chảy dọc theo gò má của Vương Bác Thần.

Đầu anh chạm xuống đất, hai tay ôm đầu, khóc nức nở.

Lúc này, anh giống như một đứa trẻ vô lực.

Mẹ bị ba và anh trai của mình hại chết, anh vốn cho rằng giết Lý Thành và Lý Kiệu thì đã báo thù cho mẹ.

Ai ngờ, sau đó lại một cái bẫy lớn hơn.

Mẹ chưa chết, đây vốn là một chuyện khiến anh vui mừng như điên, nhưng thế nào cũng không vui nổi.

Mẹ còn sống, nhưng là vật thí nghiệm của Thiên Đình, mà anh tới bây giờ ngay cả Thiên Đình ở đâu cũng không thể tìm được.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1462


Chương 1462

Sống, có lúc đau khổ hơn chết.

Anh không dám tưởng tượng, lúc này mẹ đang chịu hành hạ như nào.

Đối với ba, oán hận nhiều năm đã khắc vào trong xương tủy của anh, tuy nhiên về sau anh mới hiểu nỗi khổ tâm của ba.

Anh cuối cùng cũng biết, đã hiểu, nhưng ba lại mất rồi.

Đám súc sinh của Thiên Đình ngay cả cơ hội cho anh xin lỗi ba cũng không có.

Một câu ‘ba, con hiểu ba rồi.

Khiến Triệu Thanh Hà quỳ ở bên cạnh nghe mà xót xa, nhẹ nhàng vuốt lưng của Vương Bác Thần.

Vương Kinh Hồng trên xe lăn thì ngây ngốc nhìn vào di ảnh của con trai, bên cạnh là mộ của con trai lớn của ông ta.

Ông lão trải qua đủ sinh ly tử biệt này đưa tay lau nước mắt, lại phát hiện trong đôi mắt khô khốc cũng không chảy được một giọt nước mắt.

Hiện nay cháu của ông ta lại sắp đi lên con đường của con trai.

Ông ta không biết có phải về sau còn phải làm đám tang cho cháu trai hay không.

Đối với Thiên Đình, ông ta đã tuyệt vọng rồi.

Đấu tranh nhiều năm như vậy, đổi lại chỉ là hết đám tang này tới đám tang khác.

Nhưng dù như vậy, ông ta vẫn không ngăn cản cháu trai.

Đây là sứ mệnh của người nhà họ Vương, trừ phi tiêu diệt Thiên Đình, nếu không sẽ cứ như vậy, cho tới khi người của nhà họ Vương chết hết.

“Nhà họ Vương, không hèn.”

Nguyên Văn Việt không nhân tâm nhìn một màn bi thảm đó, nói với Quách Đỉnh mắt ươn ướt.

Khương Lạc Trần bình tĩnh nói: “Đời sau của sư phụ tôi sao có thể là kẻ hèn. Hoặc là Thiên Đình diệt vong, hoặc người của nhà họ Vương chúng tôi chết hết. Muốn người của nhà họ Vương chúng tôi phần thục, đó là chuyện không thể nào.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Chiến thần Quốc Trụ – Hồ Quốc Trụ buồn bực nói: “Cứ phải kêu tôi ở lại sao? Sự thất vọng dồn nén này, tôi cũng chịu đủ rồi.”

Quách Đỉnh không khách sáo mà mắng: “Mẹ kiếp ông làm loạn cái gì, ông cho răng nhiệm vụ để lại đơn giản vậy à?”

Hồ Quốc Trụ hừ một tiếng, vuốt mắt.

Ông ta đâu phải không biết, ở lại bảo vệ người của mảnh đất này cũng là một nhiệm vụ khó khăn.

Không ai nói chuyện nữa.

Tuy hiện nay đã giải quyết phiền phức của thế gia hào tộc, nhưng tình hình vẫn không tốt lắm.

Thậm chí có thể nói, sau khi không còn xung đột với thế gia hào tộc, bọn họ phải đối diện thẳng với cổ tộc ẩn thế và Thiên Đình.

Áp lực trong đó nghĩ thôi cũng biết.

Tình hình không những không chuyển biến tốt, ngược lại càng thêm tôi tệ.

Cổ tộc ẩn thế và Thiên Đình khó đối phó hơn thế gia hào tộc rất nhiều.

Thậm chí không biết, tiếp theo cổ tộc ẩn thế và Thiên Đình sẽ dùng cách thức gì mà ra tay.

“Càng khó khăn thì càng chứng tỏ chúng ta cách thành công không còn xa nữa.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1463


Chương 1463

Nguyên Văn Việt cười khổ nói: “Chúng ta có thể đối diện thẳng với cổ tộc ẩn thế, chứng tỏ chúng ta mạnh hơn trước đây rất nhiều. Tuy trước kia đối mặt với cổ tộc ẩn thế áp lực không lớn như vậy, nhưng cũng chứng minh chúng ta không có tư cách làm đối thủ của cổ tộc ẩn thế. Bây giờ khó hơn chút, nhưng cũng chứng tỏ chúng ta có tư cách, chỉ cần chúng ta đỡ được làn sóng này, cuối cùng sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Hồ Quốc Trụ mắng: “c** q**n đánh rắm, rảnh rơi. Nói lời thừa thãi gì vậy.” Mọi người cũng lười để ý ông ta, mấng phu này hiểu cái cứt gì.

Người tới tham gia tang lễ của Vương Hạo, không giàu thì quý.

Vương Bác Thần cảm ơn người của các đại gia tộc, đồng thời cũng đang bày tỏ rõ, Vương Bác Thần anh quay về rồi.

“Cậu Vương, bớt đau buồn.”

Vợ chồng Vu Chiến và Giang Huệ đi tới an ủi, Vương Bác Thần gật đầu, hỏi tình trạng sức khỏe của ông cụ Vu và con gái của bọn họ.

Mấy tháng trước, Vu Chiến và Giang Huệ đến thành phố Hà Châu, mục đích là để đối phó công ty Hoa Nguyên.

Nhưng còn chưa kịp ra tay, ba và con gái của ông ta xảy ra tai nạn xe, được Vương Bác Thần cứu.

Ông cụ Vu mắng cho Vu Chiến một trận ối giời ơi, cầm gậy đánh mấy cái, Vu Chiến tự mình tới cửa xin lỗi, hai bên coi như không đánh không quen biết.

Vu Chiến chân thành nói: “Đã khỏi rồi, cậu Vương cậu là đại ân nhân của nhà họ Vu và nhà họ Giang chúng tôi, có gì cần cậu cứ việc phân phó.”

Vương Bác Thần gật đầu, lại đi qua chào hỏi với Trần Anh Minh ~ gia chủ đời này của nhà họ Trần ở Tinh Châu và Sài Vinh – gia chủ của nhà họ Sài ở Đông Đảo.

Lúc đó, ông cụ Phương của nhà họ Phương bị nhà họ Chu hại chết, Phương Viên bị Chu Cảnh bắt đi, lại suýt nữa bán cho Trần Anh Kiệt – nhị gia của nhà họ Trần.

Lần đó, Vũ Trọng Thiên mang thần chủ lệnh trấn Đông Nam Á, dọa cho cả Đông Nam Á run rẩy, ông cụ của nhà họ Trần = Trần Diệu Tổ đánh gãy chân của con trai thứ 2 Trần Anh Kiệt, dẫn Trần Anh Minh tới cửa xin lỗi, đích thân giải thích đầu đuôi sự việc mới dẹp được chuyện này.

Chỉ là Phương Viên bị ông lão thần bí mang đi, bây giờ vân không tra được bất cứ tin tức nào.

Vương Bác Thần cũng rất bất lực, hổ thẹn với chiến hữu Phương Hồng Binh.

Anh cũng lo lắng việc mất tích của Phương Viên có phải có liên quan tới Thiên Đình và cổ tộc ẩn thế không.

Mấy tháng nay, thứ tiếp xúc càng nhiều, Vương Bác Thần càng cảm thấy thế giới này tràn đầy thần bí.

Trước kia những bí cảnh mà các nước phát hiện, mọi người đều cho rằng là một số di tích thời trước gì đó, bây giờ Vương Bác Thần không cho rằng như vậy, tuy không có chứng cứ, nhưng những bí cảnh đó rất có thể có liên quan tới một đoạn lịch sử thần bí.

Chỉ là đoạn lịch sử đó, mọi người đều không dám chắc chắn, bởi vì từ trước tới nay, đoạn lịch sử đó đều bị người ta gọi là thời đại thần thoại.

Nếu thời đại thần thoại thật sự tồn tại, chuyện đó trở nên càng phức tạp.

Đặc biệt là sự xuất hiện của Tháp linh, Vương Bác Thần cảm thấy thời đại thần thoại rất có khả năng thật sự tồn tại.

Chỉ là bây giờ có rất nhiều chuyện vấn chưa thể khẳng định, không biết thời đại mà Tháp linh nói có gì khác biệt với thời đại thần thoại ghi chép trong lịch sử nước R không.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1464


Chương 1464

Tư liệu mà Dạ Thư Linh cho trước đó cũng không toàn diện, rất nhiều cái cũng đều là suy đoán, không thể kiểm chứng.

Hiện nay người duy nhất biết một số chân tướng, khả năng chỉ có bên Thiên Đình.

“Cậu Vương, trước đó con tôi bất kính với cậu, may mà cậu đại nhân đại lượng không chấp nhặt, nhà họ Sài chúng tôi vô cùng cảm kích cậu.”

Gia chủ của nhà họ Sài ở Đông Đảo = Sài Vinh cung kính nói.

Con trai ông ta = Sài Kiện đã đắc tội Vương Bác Thần mấy lần.

Về sau Sài Kiện tham gia tiệc mừng thọ của Vương Kinh Hồng, lần nữa gặp được Vương Bác Thần, mấy cường giả cung phụng đi theo, ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có.

Sài Kiện bây giờ bị dọa không dám ra ngoài.

Vương Bác Thần không để ý, chỉ gật đầu.

“Cậu Vương, bớt đau buồn.

Nhà họ Bao cũng có người tới, Bao Đình Cẩn dẫn con trai Bao Chức tới, một người đàn ông trung niên bên cạnh là Hàn Hiên – gia chủ của nhà họ Hàn và hổ nữ của nhà họ Hàn với vẻ ngoài anh hùng = Hàn Tĩnh.

Đối tượng Bao Chức thoái hôn trước đây chính là Hàn Tĩnh này.

Tướng mạo không tệ, nhưng ăn vận kiểu tomboy, trong động tác còn mang khí tức của quần nhân.

“Anh Thần.”

Bao Chức yếu ớt gọi một tiếng, khởi sắc hơn mấy tháng trước rồi.

Lúc đó Vương Bác Thần nói với anh ta bị vận xui quấn thân, tam thế tổ còn không tin.

Về sau thì tin rồi, sau khi về nhà nửa năm không ra ngoài.

Nếu không phải lúc đầu khi Vương Bác Thần xử lý phong thủy nghiệt long của nhà họ Cổ, chuyển đổi một chút vận xui của Bao Chức, nếu không thì anh ta đã sớm chết rôi.

Cho dù như vậy cũng bị hành gần chết, suýt nữa toi đời. Vân may Bao Đình Cẩn quen biết không ít người giỏi, lúc này mới nhặt được cái mạng của Bao Chức về.

Cũng vào tang lễ của ba Vương Bác Thần, anh ta mới cưỡng chế lấy lại tinh thần, nếu không anh ta sẽ không ra ngoài.

Vương Bác Thần võ vai của tam thế tổ, tuy tam thế tổ là một người ăn chơi, nhưng con người không xấu.

“Đợi lát nữa tôi phối ít thuốc cho cậu.

Nghe thấy lời này, Bao Đình Cẩn thầm thở phào.

Mạng của con trai ông ta coi như là Vương Bác Thần nhặt về, nếu Vương Bác Thần nguyện ý ra tay thì con trai không có chuyện gì lớn.

“Vương Bác Thần, anh vẫn ổn chứ?”

Cổ Linh Linh đi chung với Cổ Hách – ba của cô ta, có điều cô ta và Hàn Tĩnh là bạn thân, vậy nên ở chung với Hàn Tĩnh và Bao Chức.

Nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi này của Vương Bác Thần, cô ta có hơi đau lòng.

“Tôi không sao, cảm ơn các người có thể tới tham gia tang lê của ba tôi.”

Vương Bác Thần cố gắng mỉm cười.

Nhưng ai cũng nhìn ra, nụ cười này của anh miễn cưỡng cỡ nào.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1465


Chương 1465

Nhìn thấy dáng vẻ hiện nay của Vương Bác Thần, tất cả mọi người đều thở dài trong lòng.

Vương Bác Thần trước kia bá đạo mà sắc bén, khi sát khí tỏa ra, trên người tràn ngập một tia khí tức máu tanh.

Nhưng Vương Bác Thần của bây giờ, trong thần sắc lộ ra trong mắt tràn ngập sự mệt mỏi, ngay cả nói chuyện dường như cũng có hơi mà không có sức.

Nhìn Vương Bác Thần của bây giờ, Cổ Linh Linh tự dưng cảm thấy đau lòng.

Lúc đầu khi cô ta gặp được Vương Bác Thần, không phải dáng vẻ này.

Vương Bác Thần của lúc đó vô cùng bá khí, ý khí ngời ngời.

Giống như một thanh kiếm tuốt khỏi vỏ.

Nhưng Vương Bác Thần của bây giờ giống như trái cà tím bị sương phủ, lộ ra sự mệt mỏi.

Cổ Linh Linh không biết nên nói gì, huống chỉ vợ của Vương Bác Thần ~ Triệu Thanh Hà vẫn ở đây, cho dù có quan tâm hơn nữa, cô ta cũng không thích hợp nói ra.

Cuối cùng là đúng người sai thời điểm.

Cổ Linh Linh của trước kia học theo Hàn Tĩnh, giống như một tomboy.

Nhưng từ sau khi gặp được Vương Bác Thần, cô ta bắt đầu chú ý tới cách ăn mặc của mình.

Khoản quần áo cũng bắt đầu nữ tính hóa, cũng sẽ trang điểm nhẹ.

Nhưng cuối cùng, đã sai thời điểm.

“Anh đi nghỉ ngơi một lát đi, ở đây em trông.

Triệu Thanh Hà nhẹ nhàng nói.

Lòng đau như cắt.

Là người bên gối của Vương Bác Thần, cô có thể cảm nhận được sự thay đổi của chồng mình nhất.

“Anh không sao.”

Vương Bác Thần vỗ vai của cô, bảo cô không cần lo lắng.

Sài Kiện đặc biệt chạy tới xin lỗi Vương Bác Thần, trước kia anh ta và Vương Bác Thần ngẫu nhiên gặp vài lần, lần nào cũng bị đánh.

Mới đầu anh ta còn muốn trả thù, về sau anh ta càng lúc càng cảm thấy không đúng lắm.

Sau khi biết được Vương Bác Thần là thần chủ thì bị dọa cho không dám ra khỏi cửa.

Lần này nhân đám tang của ba Vương Bác Thần, đặc biệt tới xin lõi.

“Anh Vương, trước đó tôi mạo phạm anh, hy vọng anh đại nhân không chấp tiểu nhân, coi như tôi đánh rắm đi. Tôi nhất định sẽ thay đổi, tuyệt đối không ngang ngược hống hách nữa.”

Sài Kiện hạ giọng nói.

Hốc mắt trũng sâu của Bao Chức ở bên cạnh bỗng sưng lên, lúc này còn mắng mỏ: “Mẹ kiếp đừng chỉ nói lời dễ nghe, làm chút gì thực tế đi. Tôi nói này Sài chó, không nhìn thấy anh Thần của tôi bây giờ sức khỏe rất tệ sao? Tặng mấy nghìn tỷ cho anh Thần tôi bồi bổ sức khỏe, nếu không cậu xin lỗi cái rắm.”

“Đừng nói linh tinh.”

Vương Bác Thần trừng mắt với Bao Chức, nói: “Không cần nghe cậu ta, chuyện trước đây tôi không để trong lòng, cậu cũng chưa từng làm chuyện quá đáng, không cần xin lõi tôi.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1466


Chương 1466

Nghe thấy lời này, trong lòng Sài Kiện mới thở phào, tuy nói vừa rồi ba anh ta đã xin lỗi một lần, nhưng anh ta không chính tai nghe thấy thì trong lòng không có tự tin.

Bao Chức khoác vai nói với Sài Kiện: “Sài chó, anh Thần của tôi nói như vậy đó là anh Thần của tôi rộng lượng, cậu lẽ nào không biểu thị một chút? Công ty của chị dâu Triệu Thanh Hà của tôi vừa bắt đầu, cậu phải đầu tư vô điều kiện nhỉ?”

Trong lòng Sài Kiện mắng một lượt 18 đời tổ tông của tam thế tổ, tên chó này từ sau khi móc được quan hệ với thần chủ thì càng lúc càng hung hăng.

Tổ chức ăn chơi gì đó của anh ta khoảng thời gian này càng ngông cuồng.

Tuy trong lòng mắng như vậy, nhưng anh ta quả thật rất ngưỡng mộ quan hệ của Bao Chức và Vương Bác Thần.

Anh ta còn muốn vào tổ chức ăn chơi gì đó của Bao Chức, trước đây anh ta hoàn toàn xem thường những thứ mà Bao Chức làm, thật sự là chả ra sao.

Sài Kiện vội nói: “Anh Bao anh quyết định là được, phía tôi không có vấn đề cả..”

Mắt thấy Sài Kiện sắp bị Bao Chức lừa, Vương Bác Thần cũng không quản. – Có thể lừa một đám người như vậy, cũng là bản lĩnh của tam thế tổ, chỉ cần không làm chuyện vượt giới hạn, anh đều không quản.

Vương Bác Thần còn muốn đi qua chào hỏi tiếp, nhưng bỗng chốc cảm nhận được một cơn choáng váng, trực tiếp ngã ra đất.

“Bác Thần.”

“Anh Thần.”

Ở bên khác Triệu Thanh Hà đang chào hỏi người khác, luôn đang lo lắng cho sức khỏe của Vương Bác Thần, thỉnh thoảng sẽ nhìn về bên này.

Nhìn thấy Vương Bác Thần nhất xỉu thì lập tức hoảng, vội vàng chạy tới.

Bao Chức vốn còn đang khoác vai đang lừa Sài Kiện, nhìn thấy một màn này, trực tiếp đẩy Sài Kiện ra, xông tới.

Vương Bác Thần ngất xỉu.

Dọa tất cả mọi người giật mình.

Không ai ngờ Vương Bác Thần sẽ ngất xỉu.

Đặc biệt là đám người Khương Lạc Trần và Quách Đỉnh, tuy cảnh giới của Vương Bác Thần vẫn là Siêu Phàm Cảnh, nhưng thực lực thật sự đã đạt tới Đằng Vân Cảnh.

Vương Bác Thần có loại thực lực này vậy mà lại ngất xỉu, điều này nói ra ai có thể tin chứ?

Đám người Vương Kinh Hồng đều chạy tới, Nguyễn Văn Việt bắt đầu tiếp quản nơi này, kêu một số người rời đi và hạ lệnh phong tỏa tin tức, ai dám truyền ra ngoài, giết không tha.

Tình trạng của Vương Bác Thần, hiện nay là bí mật lớn nhất của nước R.

Trước khi thân phận thần chủ của Vương Bác Thần bị lộ, người biết thân phận của anh, cả nước R cũng chỉ có ba người quốc chủ, Quách Đỉnh và Nguyên Văn Việt, ngay cả lão soái Khương Lạc Trần cũng không biết.

Bây giờ tuy rất nhiều người biết nhưng tình hình của Vương Bác Thần vấn là cơ mật lớn nhất.

Biết là một chuyện, truyền ra ngoài là một chuyện khác.

“Các vị đều là người thông minh, không cần tôi nhiều lời, các vị có thể tới tham gia tang lễ đều là người đáng tin. Tôi tin tình hình ở đây mọi người sẽ không truyền ra, đặc biệt là chuyện thần chủ ngất xỉu.”

Ánh mắt sắc lạnh của Nguyễn Văn Việt quét một vòng, mọi người vội vàng gật đầu.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1467


Chương 1467

Ai mà không biết lão hồ ly Nguyễn Văn Việt này nhìn như ôn hòa, nhưng trên thực tế thủ đoạn thiết huyết và không phải dạng lương thiện.

“Nếu có ai dám tiết lộ ra ngoài, chỉ cần tra được thì khép vào tội phản quốc, sẽ dùng cực hình.

Mọi người bị dọa run người, vội vàng bày tỏ mình sẽ không tiết lộ, hơn nữa băng lòng ký vào thỏa thuận bảo mật.

Nguyên Văn Việt phấy tay: “Thỏa thuận bảo mật thì thôi, tôi tin các vị sẽ không truyền ra ngoài. Giải tán hết đi, các vị có thể tới tham gia tang lễ, tôi thay mặt Vương thần chủ bày tỏ sự cảm ơn với mọi người. Sau này hai bên chúng ta còn cơ hội hợp tác, chỉ cần mọi người giữ bổn phận, chúng tôi sẽ không ngăn cản mọi người kiếm tiền.”

Cảnh cáo xong những người này, Nguyễn Văn Việt cũng không để ý bọn họ có nói ra không.

Nếu thật sự truyền ra, vẫn là rất dễ tra ra.

Mà lúc này, Vương Bác Thần hôn mê bất tỉnh.

Hoa Mạnh Trường liên thủ với 6 thần y khác của Huyền Hồ Điện, bảo mọi người lui ra, bắt đầu kiểm tra cơ thể của Vương Bác Thần Lần hôn mê này của Vương Bác Thần ngay cả Hàn Đỉnh cũng bị kinh động.

Ông ta vốn không tới tham gia tang lễ của Vương Hạo, biết được tin Vương Bác Thần ngất xỉu, ông ta lập tức bỏ công việc trong tay mà chạy tới.

“Quốc chủ.”

Mọi người vội vàng chào.

Hàn Đỉnh xua tay nói: “Thần sao rồi? Sao lại đột nhiên ngất xỉu?”

Triệu Thanh Hà đã buồn tới mức không nói thành lời.

Vương Kinh Hồng mặt mày buồn bã nói: “Đám thần y Hoa đang ở bên trong, đứa trẻ đó vết thương cũ chưa khỏi, lại muốn tự mình chủ trì tang lễ của ba nó… Haizz.”

Không cần nói nhiều, mọi người đều hiểu.

Đây là vết thương cũ phát tác, cộng thêm đau lòng quá độ nên tổn thương căn cơ.

Nếu không với thực lực hiện nay của Vương Bác Thần sao có thể ngất xỉu.

Mọi người đều nóng lòng như lửa đốt đợi ở bên ngoài.

Nếu Vương Bác Thần xảy ra chuyện, tất cả bố cục sẽ bị hủy hết.

Vương Bác Thần chính là hy vọng của bọn họ.

Gánh mong chờ của mọi người.

“Thiên Đình chó chết.

Hồ Quốc Trụ mắng một câu, chỉ là hận thực lực của mình không đủ, không thể tiêu diệt Thiên Đình.

“Thanh Hà, cô không cần quá lo lắng, với thực lực của Bác Thần, sẽ không có gì đáng ngại. Huống chỉ còn có đám người Hoa Mạnh Trường.

Hàn Đỉnh an ủi Triệu Thanh Hà và bế Dao Dao đi qua.

Quách Đỉnh nín môi không nói chuyện, khiến người ta đau lòng.

Tròn 1 tiếng sau, Hoa Mạnh Trường mới đi ra, lập tức bị mọi người vây ở giữa.

“Ông Hoa, tình hình của Bác Thần sao rồi?”

Triệu Thanh Hà nói một câu đã mang theo tiếng khóc.

Đám người Hàn Đỉnh cũng mở mắt đợi.

Hoa Mạnh Trường thở dài nói: “Sư nương, sư phụ không sao, chỉ là đau lòng quá mức, hao tổn tinh thần, cộng thêm vết thương cũ chưa khỏi, động tới căn cơ nên mới dân tới hôn mê.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1468


Chương 1468

Triệu Thanh Hà cẩn thận hỏi: “Tôi có thể đi vào xem không?”

Hoa Mạnh Trường nói: “Bây giờ sư phụ cần nghỉ ngơi, một mình sư nương vào là được, những người khác thì đợi trước đi.”

Triệu Thanh Hà nóng lòng đi vào, nhưng nhìn thấy tình trạng của Vương Bác Thần thì cô suýt nữa sụp đổ.

Hình ảnh đầu tiên cô nhìn thấy là mái tóc trắng muốt đó của Vương Bác Thần.

Triệu Thanh Hà không dám tin vào hình ảnh trước mắt.

Vương Bác Thần mới hôn mê 1 tiếng ngắn ngủi, tóc của anh đã bạc hết!

Sao lại như vậy?

Trước đó, mẹ xảy ra chuyện, Vương Bác Thần cũng bạc tóc trong 1 đêm, nhưng đó chỉ là vài sợi tóc bạc ở bên mai.

Nhưng bây giờ cả đầu bạc trắng!

“Sư nương, người đừng lo lắng, sư phụ…

sư phụ không có gì đáng ngại.

Bùi Đăng Khoa rơi lệ, thật sự không biết nên đi an ủi tiểu sư nương này như nào.

Khấu Thanh đẩy Bùi Đăng Khoa ra, không khách sáo mà mắng: “Ông không biết nói chuyện thì im mồm, vốn sư phụ không nghiêm trọng, bị ông nói vậy thì trở nên nghiêm trọng rồi.”

Cuối cùng Giang Thành có thể chen một câu đã vội vàng bày tỏ thái độ: “Đúng vậy, sư nương, sư phụ…”

Lời của ông ta còn chưa nói hế thì bị Tả Sướng và Hồ Vụ bịt mồm lôi ra đăng sau.

Triệu Linh nén nửa ngày, cuối cùng cũng nói ra hai từ: “Không sao.

Khấu Thanh hằn học trừng mắt với bọn họ, tiếp tục nói: “Sư phụ tóc bạc, nguyên nhân chính là hai ngày nay sức khỏe và tâm thần mệt mỏi, dẫn tới hao tổn tinh thần, dẫn tới vết thương tái phát, cho nên mới bạc trắng đầu. Sư nương không cần lo lắng, thực lực của sư phụ siêu quần, không mất thời gian quá lâu thì có thể khôi phục.

Tóc biến thành màu trắng, đây cũng là do lực lượng trong cơ thể của sư phụ xảy ra va chạm mà gây ra, cơ thể không có gì đáng ngại.”

“Cảm ơn các vị, cảm ơn.”

Triệu Thanh Hà biết mấy người bọn họ là sợ cô lo lắng mới an ủi cô như vậy.

Nhưng cho dù vết thương cũ phát tác, sao có thể trong 1 tiếng ngắn ngủi bạc trắng cả đầu chứ?

Cô biết đây là tâm bệnh của Vương Bác Thần, không có thuốc để chữa.

Trừ phi cứu được mẹ, báo được đại thù.

Cái chết của ba đã đả kích Vương Bác Thần quá lớn.

Anh đổ hết tội trong tất cả chuyện này lên người mình.

Quỷ y Tả Sướng gương mặt khô quắc, bộ dạng như quỷ, nói bằng giọng u ám: “Sư nương, người yên tâm, có chúng tôi ở đây, sư phụ sẽ không xảy ra chuyện, cho dù tới Quỷ Môn Quan, chúng tôi cũng có thể kéo sư phụ về. Nhưng tâm bệnh vẫn cần tâm dược để chữa, người lo lắng cũng vô dụng.

Người chỉ cần chăm sóc thật tốt cho bản thân và tiểu sư muội, sư phụ sẽ không có lo nghĩ về sau. Chuyện còn lại thì giao cho chúng tôi.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1469


Chương 1469

Triệu Linh muốn nói chuyện, nhịn tới đỏ mặt tới tận cổ, bị Giang Thành tranh nói trước: “Đúng.’ Triệu Linh hăn học lườm Giang Thành, nếu không phải sợ dọa sư nương, ông ta nhất định sẽ nhét độc trùng trên người vào mồm Giang Thành.

Ông ta không dễ dàng muốn nói chữ này, vậy mà còn bị tên khốn Giang Thành này tranh trước.

Thật sự đáng hận.

“Tôi hiểu, cảm ơn các vị, để tôi ở bên Bác Thần. Tôi thay mặt Bác Thần cảm ơn các vị.

Triệu Thanh Hà cúi người trước mấy người, hành vi này đã dọa chết mấy người, Khấu Thanh vội vàng nói: “Sư nương, người tuyệt đối đừng khách sáo như vậy, nếu không có sư phụ, mấy người chúng tôi e rằng sớm đã nội đấu chết rồi. Là sư phụ cứu liên minh y học, nếu phải cảm ơn cũng nên là chúng tôi cảm ơn sư phụ.”

Mấy người vội vàng trả lẽ.

Tuy tuổi của bọn họ lớn hơn Triệu Thanh Hà rất nhiều, bình thường cũng có chút không đứng đắn.

Nhưng trong xương tủy, bọn họ rất xem trọng truyền thừa của sư phụ.

Bọn họ nói muốn bái Vương Bác Thần làm sư phụ, vậy thì không chỉ là nói suông.

“Chúng ta ra ngoài thôi, để sư nương ở bên sư phụ.

Bùi Đăng Khoa ra hiệu bằng mắt cho mấy người, bây giờ cũng chỉ có sư nương mới có thể an ủi sư phụ.

Mấy người vội vàng ra ngoài, lại bị một đám người vây lại.

Triệu Thanh Hà khuyu ở bên giường, nhẹ nhàng v**t v* gương mặt của Vương Bác Thần, tự nói với mình rất nhiều lời.

Vương Bác Thần lúc này đã mơ một giấc mơ.

Trong giấc mơ, anh không phải thần chủ, cũng không có Thiên Đình.

Ba mẹ cũng đều còn, không xảy ra những chuyện không vui vẻ trước đó.

Dao Dao khóc, mẹ cầm chổi đuổi đánh anh, măng anh không ra dáng người lớn.

Ba đang kể chuyện chọc Dao Dao cười.

Dao Dao hát một bài hát bằng giọng non nới.

“A ~ Đêm đêm nhớ lời của mẹ, nước mắt lấp lánh trên bờ mi. Ngôi sao trên trời không nói chuyện, bé dưới đất nhớ mẹ rồi…”

Trong hôn mê, nước mắt chảy ra từ khóe mi của Vương Bác Thần.

Mấy tiếng sau, Vương Bác Thần cuối cùng cũng tỉnh.

Đám người Hàn Đỉnh lúc này mới thở phào.

Trên người Vương Bác Thần gánh vác hy vọng của bọn họ, tuy không biết có thể đối phó được Thiên Đình không, nhưng trên người Vương Bác Thần ít nhất có thể nhìn thấy một chút hy vọng.

“Thanh Hà, xin lỗi, làm em lo lắng rồi.

Vương Bác Thần đau lòng sờ gò má của Triệu Thanh Hà, trong lòng áy náy.

Từ khi Triệu Thanh Hà đi theo anh đã chịu vô số khổ nạn, nhưng Triệu Thanh Hà từ đầu tới cuối không có một lời oán than.

Có người vợ như này, chồng cầu còn không được.

“Anh tỉnh thì tốt rồi, đám người ông Hoa nói anh cần phải nghỉ ngơi một khoảng thời gian. Khoảng thời gian này anh đừng đi đâu hết, ở nhà nghỉ ngơi.

Triệu Thanh Hà lầu bầu nói.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1470


Chương 1470

Vương Bác Thần thở dài, anh đầu thể không rõ tình trạng xảy ra, nhưng thời gian không đợi anh.

Anh không có thời gian.

Chuyện phải làm tiếp theo có quá nhiều, Thiên Đình sẽ không cho anh bao nhiêu thời gian.

Anh bây giờ chỉ có thể dùng cách lấy nhanh đánh nhanh, nhân lúc bên phía Thiên Đình còn chưa phản ứng kịp là anh đã giết Hắc Tôn giả, tận dụng khả năng gia tăng thực lực, lôi kéo một số người tới.

Anh cũng muốn cố gắng nghỉ ngơi một chút, cũng muốn ở bên người nhà.

Nhưng Thiên Đình sẽ không cho anh thời gian này.

Vương Bác Thần mỉm cười an ủi: “Anh không sao đâu, chỉ là khoảng thời gian này quá mệt, em đừng quá lo lắng. Quốc chủ tới rồi nhỉ? Anh biết lần ngất xỉu này của anh chắc chắn sẽ rất phiền phức.”

Triệu Thanh Hà còn muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng không có nói ra.

Vương Bác Thần nhẹ giọng nói: “Thanh Hà, đừng lo lắng, anh sẽ không có chuyện gì. Nhiều khó khăn như vậy cũng không thể đánh ngã được anh, tiêu diệt Thiên Đình cũng chỉ là vấn để thời gian. Hơn nữa em cũng nhìn thấy rồi, không phải anh cứ muốn đi đối phó Thiên Đình, mà là Thiên Đình không cho chúng ta sống. Nếu anh không chủ động xuất kích, những tên khốn đó vẫn sẽ phái người tới bắt Dao Dao, chuyện như này tuyệt đối không thể xảy ra nữa.

Triệu Thanh Hà nghẹn ngào, cô đâu thể không hiểu những điều này.

Chỉ là cô rất xót Vương Bác Thần.

Cô cũng biết, những người của Thiên Đình sẽ không tha cho gia đình của bọn họ.

Cô không dám tưởng tượng, nếu Daö Dao bị những người đó bắt đi, cô còn có thể sống được sao.

Vương Bác Thần nói đùa: “Bảo đám quốc chủ vào đi, em đi nghỉ ngơi một lát, về sau nhà chúng ta chỉ dựa vào em rồi. Sau này ngộ nhỡ anh nếu thiếu tay thiếu chân thì phải nhờ phú bà như em nuôi anh, tới lúc đó em đừng chê bai.”

Triệu Thanh Hà tức giận đánh anh, nước mắt lập tức trào ra: “Đừng nói linh tỉnh, sẽ không đâu.”

Cô biết cô không thể ngăn cản chồng, cũng không thể ngăn cản nên cô đứng dậy đi thông báo cho đám người Hàn Đỉnh.

Vừa nghe Vương Bác Thần đã tỉnh, đám người Hàn Đỉnh bỗng chốc thở phào, chỉ cần Vương Bác Thần không sao thì tốt.

Đám người Hàn Đỉnh, Khương Lạc Trần, Hồ Quốc Trụ, Quách Đỉnh tràn vào như ong vỡ tổ.

Bọn họ đã từ chỗ Hoa Mạnh Trường biết được chuyện Vương Bác Thần bạc tóc nên không có nhắc tới chuyện này.

Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Vương Bác Thần bạc hết tóc, trong lòng bọn họ vấn khó chịu một cách khó tả.

Đây còn là một thanh niên 25 tuổi, một tần binh tại nơi làm việc ở độ tuổi chỉ mới ra trường được hai năm.

Nhưng Vương Bác Thần lại đã trở thành trường thành của nước R, gánh trách nhiệm lớn lao trên vai.

“Bác Thần, cơ thể khôi phục sao rồi? Chỗ tôi còn có một ít dược liệu không tồi, lát nữa sẽ có người đưa tới, bảo ông Hoa bồi bổ cơ thể cho cậu.”

Hàn Đỉnh quan tâm.

Ở trong mắt ông ta, Vương Bác Thần không khác với con của mình.

Một người thanh niên mới 25 tuổi lại phải gánh vác kỳ vọng của tất cả bọn họ, thật là làm khó anh.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1471


Chương 1471

Vương Bác Thần không để bụng mà nói: “Không có gì đáng ngại, việc cụ thể mọi người sắp xếp xong rồi chứ? Nếu vấn đề chỉ tiết không có vấn đề gì, tôi chuẩn bị hành động ngay.

Nghe thấy lời này, trong lòng Vương Kinh Hồng run rẩy, một bàn tay còn lại run nhẹ, hỏi bằng giọng chua xót: “Nhanh vậy sao?

Cơ thể của cháu…”

Vương Bác Thần cười nói: “Ông nội, không có gì đáng ngại, cháu sớm đã quen rồi.”

Sớm đã quen rồi…

Lời nói vô cùng nhẹ nhàng, lại khiến mọi người có hơi buồn.

Một người phải trải qua bao nhiêu khó khăn và đau khổ mới có thể quen với đau khổ?

Nếu một người già 60 tuổi trải qua cả đời người nói ra câu này, không ai cảm thấy có gì không đúng.

Nhưng Vương Bác Thần chỉ là một thanh niên 25 tuổi, anh lại nói mình đã quen đau khổ.

Nghĩ thôi cũng biết, trong cuộc đời 25 năm ngắn ngủi này của anh, đau khổ anh trải qua có lẽ là cái mà người cả đời cũng không thể tưởng tượng.

Miệng của Vương Kinh Hồng mấp máy, cuối cùng vần không thể nói ra cái gì.

Khương Lạc Trần cố tỏ ra thoải mái, nói: “Làm gì mà như đàn bà thế? Nhìn xem tâm thái của Bác Thần, lại nhìn tâm thái của các người, thật là càng sống càng thụt lùi.

Lẽ nào cứ phải đau khổ mới được sao?

Lẽ nào cậu khóc lóc thì Thiên Đình sẽ tha cho cậu? Thật là nực cười. Đi tới bước như ngày hôm nay, chúng ta đã chết bao nhiêu người? Người nhà của những người đó lẽ nào không đau khổ? Giả bộ cái gì chứ. Đặc biệt là Hàn Đỉnh cậu, cậu là quốc chủ của 1 nước, cậu có cái mặt như trái mướp đắng, cậu kêu những người khác nghĩ như nào?

Tôi thấy cậu vẫn là thiếu đòn, người đã hơn 50 tuổi rồi, ngay cả như này cũng không chịu được?”

Mọi người bị lão soái mắng tới mức có hơi ngại.

Lão soái mắng người đó là không nể mặt ai hết, muốn nói tư lịch, tư lịch của ai ở đây có thể lâu hơn ông ta?

Ngay cả Hàn Đỉnh, trước đây cũng không ít lần bị ông ta đánh.

Phải biết, sư phụ của lão soái là Vương Long = vị chiến thần đầu tiên của nước R, mà lão soái chính là vị chiến thần thứ 2 của nước R.

Khi lão soái còn chưa rút về, Hàn Đỉnh còn không biết đang ở đâu.

Với lại, với thực lực của lão soái, cũng không cần nể mặt ai.

Hàn Đỉnh ngược lại không để tâm, dù sao không đánh lại ông lão này, bèn cười ha ha: “Lão soái nói đúng, là tôi lề lối nhỏ.

Đúng như những gì lão soái nói, bất luận như thế nào, Thiên Đình cũng sẽ không để yên, chúng ta xắn tay áo chiến với bọn họ là được. Bác Thần, nếu cậu quyết định rồi, vậy thì to gan đi làm, hậu phương giao cho chúng tôi, sẽ không kéo chân của cậu.”

Hồ Quốc Trụ giương mắt nhìn Vương Bác Thần, không ngừng nháy mắt ra hiệu. Hy vọng Vương Bác Thần có thể dẫn theo ông ta.

Bây giờ ông ta tọa trấn trong nước R, chuyện gì cũng không có, rảnh háng vãi chó.

Là chiến thần, là võ giả thì phải mài dũa trong chiến đấu, trở nên mạnh hơn ở trong chiến đấu.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1472


Chương 1472

Hiện nay trong nước thái bình, cũng không có ai dám làm loạn.

Hồ Quốc Trụ cảm thấy mình có hơi kiểu gáo vàng múc nước lã, luôn tìm cơ hội đi tới tiên phương.

Quách Đỉnh đá Hồ Quốc Trụ một cái, nói: “Có thì thì nói, chút tâm tư đó của ông ai không biết chứ? Ông tưởng tọa trấn trong nước rất dễ dàng?”

Hồ Quốc Trụ lườm, không đếm xỉa, chủ yếu vẫn là ông ta đánh không lại.

Trước đó ông ta còn dám uy h**p Quách Đỉnh, lúc đó mọi người đều cho rằng Quách Đỉnh chỉ là một võ giả bình thường.

Về sau Hồ Quốc Trụ mới biết, mẹ nó chứ, tên khốn này vậy mà là giả bộ, vừa ra tay trực tiếp chính là cường giả Siêu Phàm Cảnh.

Coi ông ta như kẻ ngốc mà đùa giỡn.

Đặc biệt là khoảng thời gian trước, Quách Đỉnh rảnh rỗi nên lấy cớ dạy ông ta tu luyện để đánh ông ta một trận.

Hướng dân cái con khỉ khô, cứt chó, lão già này nhỏ mọn, nhân cơ hội lấy việc công báo thù riêng.

Ông ta không có cách gì, ai kêu ông ta trước đó không có việc gì thì uy h**p Quách Đỉnh, thật là báo ứng.

Hàn Đỉnh ngược lại an ủi: “Quốc Trụ, có lúc ông ra tay, ông đừng đi gây thêm phiền phức cho Bác Thần.”

Cái gì?

Tôi gây thêm phiền phức?

“Lẽ nào ở trong mắt các người, Hồ Quốc Trụ tôi đường đường là chiến thần Quốc Trụ, bây giờ trở thành kẻ gây phiền phức sao?”

Hồ Quốc Trụ rất buồn bực, nghe mà rất đau lòng, giống như cô vợ chịu ấm ức, ánh mắt u oán nhìn mọi người.

Vương Bác Thần cười nói: “Lão Hồ, trấn thủ trong nước cũng không dễ dàng, tiếp theo áp lực của ông sẽ rất lớn. Lần này tôi đi cửu tử nhất sinh, thêm một người thêm một phần nguy hiểm. Được rồi, không nói lời thừa thãi nữa, đi hết đi, tôi ở bên người nhà xong thì phải hành động rồi.”

Trong lòng mọi người trùng xuống.

Thật ra mọi người hiểu hết, Hồ Quốc Trụ là cố ý khiến bầu khống khí trở nên thoải mái hơn.

Lần này Vương Bác Thần đi, cửu tử nhất sinh, cũng có thể là chỉ có chết.

Lần tạm biệt này có lẽ là mãi mãi.

Hàn Đỉnh hít sâu một hơi, nói: “Thời đại của chúng ta do bản thân chúng ta nắm giữ, tất cả những ai muốn cưỡi lên đầu chúng ta, nhất định sẽ bị quét vào thùng rác của lịch sử. Chúng quân, cùng cố găng!”

Đám người Hàn Đỉnh trở về, tâm trạng của bọn họ nặng nề.

Đây là một cuộc chiến tranh rất khó khăn, là một ván cược lớn.

Hy vọng thành công rất mong manh, Thiên Đình thật sự quá mạnh, mạnh tới mức khiến người ta tuyệt vọng.

Bọn họ đặt tất cả tiền cược vào người của Vương Bác Thần, bởi vì thật sự hết cách rồi.

Sau đó, Vương Bác Thần và đám người Hoa Mạnh Trường thảo luận thứ về phương diện y đạo.

5 người như Tả Sướng, Bùi Đăng Khoa, Triệu Linh, Hồ Vụ, Giang Thành đều bước ra từ con đường của mình, những người còn lại xem có thể đi tới trình độ nào.

Đặc biệt là Quỷ y của Tả Sướng, Cổ y của Triệu Linh, Độc y của Hồ Vụ đều cung cấp cho Vương Bác Thần không ít lối suy nghĩ.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1473


Chương 1473

Đừng thấy mấy lão già này tuổi đã cao, nhưng bọn họ quả thật là thiên tài của thời đại này, ở phương diện y thuật cũng có kiến giải riêng của mình.

Lúc đầu chỉ là vì nội đấu cho nên mới đi lệch đường.

Từ sau khi Vương Bác Thần chỉ hướng cho bọn họ, một số thứ mà bọn họ nghiên cứu ra khiến Vương Bác Thần sáng mắt.

Mấy người thảo luận một buổi chiều mới kết thúc.

Sau khi Vương Bác Thần rời đi, Hoa Mạnh Trường tiếc nuối nói: “Nếu sư phụ không theo võ đạo mà theo y đạo, nhất định sẽ trở thành nhân vật cấp bậc y tổ, sẽ mở ra y đạo thật sự.”

Khấu Thanh mắng: “Đều do đám chết tiệt Thiên Đình hại, ép một thiên tài y đạo như sư phụ thành mãng phu, sớm muộn gì cũng phải tính sổ với bọn họ.”

Tả Sướng dáng vẻ như ma quỷ, giọng nói vẫn u ám, cười lên khiến người ta không rét mà run, nói đầy âm lãnh: Tiếp theo trong khoảng thời gian sư phụ rơi đi, mấy lão già chúng ta thủ ở bên cạnh sư nương và tiểu sư muội, xem ai dám tới.”

Mấy người khác đều không có ý kiến.

Trước đó xảy ra chuyện như kia, ai dám bảo đảm Thiên Đình sẽ không phái người tới nữa Vậy nên bọn họ phải tính toán sẵn từ trước, không thể để Vương Bác Thần có lo nghĩ về sau.

Hôm đó, Vương Bác Thần ở bên cạnh người nhà một ngày, đây có lẽ là thời gian thư giãn nhất của anh.

Cùng lúc đó, Thiên Đình.

Cái chết của Hắc Tôn giả đại biểu cho nhiệm vụ thất bại, đây là lần đầu tiên thất bại từ khi Thiên Đình thành lập tới nay.

Hơn nữa còn chết một Tôn giả!

Đây là đang vả mặt của Thiên Đình!

Trong đại điện cổ xưa, có một không đài cao hơn mặt đất, bên trên bày 5 cái ghế.

Lúc này, 5 thân ảnh hư ảo ngồi khoanh chân ở trên ghế.

Trên mặt 5 người bọn họ giống như bao trùm một làn sương mù, khiến người khác không nhìn rõ dung mạo.

5 người bọn họ chính là tồn tại đỉnh cấp nhất của Thiên Đình, được người tôn là 5 vị Thần lão, cũng có người gọi là ngũ lão Thiên Đình.

Nhưng nội bộ của Thiên Đình thì gọi là đại trưởng lão và Thần lão tứ phương.

Người ngồi ở chính giữa chính là đại trưởng lão.

Giống như thần linh hiện thế, khí tức tỏa ra khiến người khác không nhịn được mà muốn quỳ lạy.

Hai bên ở phía trước dưới đài cao này, đặt 8 cái ghế, lúc này lại chỉ có 7 người ngồi.

“Ai to gan dám ra tay với Hắc Tôn giả? Tra rõ chưa?”

Trên đài cao, giọng nói hùng hồn truyền ra, mang theo sự uy nghiêm vô thượng.

Bên dưới, một người đàn ông mặc áo choàng màu xanh, đeo mặt nạ màu xanh nói: “Bẩm đại Thần tôn, tốc độ chết của nhóm người Hắc Tôn giả quá nhanh, không tập trung được manh mối hữu hiệu. Đồng thời, cũng không có dấu vết chiến đấu của Hắc Tôn giả tồn tại, chúng tôi suy đoán Hắc Tôn giả là bị giết trong nháy mắt, nếu không với thực lực của Hắc Tôn giả, sẽ không thể không để lại dấu vết gì được.”

“Chúng tôi nghĩ ngờ, là có người âm thầm ra tay, có ý nhằm vào Thiên Đình chúng ta.
 
Back
Top Dưới