Ngôn Tình Thần Chủ Ở Rể

Thần Chủ Ở Rể
Chương 1390


CHƯƠNG 1390

Trực tiếp đi tới tát một cái bất thình lình vào mặt Canh Tung, lạnh lùng nói: “Nể mặt cậu rồi? Đánh cậu thì cậu có thể làm gì được? Cậu tính là cái cọng hành gì, cũng dám chỉ tay múa chân đối với con rể của tôi?”

Canh Tung không ngờ anh ta gọi nhiều người như vậy tới, đối phương vậy mà còn dám đánh anh ta, ngay lập tức tức giận nói: “Cái bà già chết tiệt, bà còn dám đánh tôi, đánh cho tôi!”

Lời của anh ta vừa dứt, chỉ thấy những người anh ta dẫn tới đều ngã hết ra đất, đau khổ kêu r3n.

Canh Tung bị dọa ngu luôn, đám bạn xấu này của anh ta bình thường uống rượu ăn thịt thì cực kỳ dứt khoát, bây giờ gặp phải tí chuyện thì lập tức chả có tác dụng gì.

“Các người, các người bị sao thế?”

Canh Tung có hơi đơ, anh ta cũng không biết chuyện gì, người anh ta dân tới đều ngã ra đất.

Rắc rắc.

Vương Bác Thần một cước đạp gãy chân của Canh Tung, nói: “Vốn không muốn đếm xỉa tới loại cặn bã như cậu, không ngờ cậu cứ mình tìm chết.”

HA Canh Tung kêu thảm thiết một tiếng, ôm chân ngã ra đất, sắc mặt dữ tợn nói: “Báo cảnh sát, tôi muốn báo cảnh sát, mẹ kiếp anh cũng đừng hòng sống tốt.”

Vương Bác Thần hờ hững nói: “Vậy cậu báo đi.

Đối phương điềm tĩnh như vậy khiến trong lòng Canh Tung giật thót, nhưng vân nghiến răng gọi điện thoại.

Cá đã căn câu.

Canh Tung cúi đầu, trong mắt vụt qua một tia sắc lạnh.

Anh là cố ý.

Trong bóng tối cách đó không xa, lão soái Khương Lạc Trần vân ngồi trên xe lăn, giống như người ra tay với những Siêu Phàm giả của thế gia hào tộc vào trước đó, không phải là ông ta, bây giờ lại biến thành dáng vẻ bệnh tật sắp chết.

Ông ta hừ lạnh một tiếng, nói với Vương Hạo và Vương Kinh Hồng ở bên cạnh: “Nhìn ra chưa? Trong lòng thăng bé Bác Thần này vấn tồn tại một cỗ oán hận, đây đều là nghiệp các người tạo ra vào năm đó. Tuy năm đó ba con các ngươi cũng là vì bảo vệ hai mẹ con Lý Kì và Vương Bác Thần, nhưng cách làm của hai người không đúng, bây giờ muốn khiến Bác Thần công nhận nhà họ Vương, đó là chuyện không thể. Trừ phi cứu được Lý Kì trở về, để Lý Kì tha thứ cho hai người.”

Trên gương mặt già của Vương Kinh Hồng rất là đau khổ, nói: “Sư huynh, em có thể làm sao đây? Năm đó anh bị trọng thương, mà em lại phải bảo vệ nhà họ Vương, lại phải bảo vệ mẹ con bọn họ, con trai lớn của em cũng bị những người đó coi thành vật thí nghiệm mà chết đi, em có thể làm sao chứ? Haizz, em cũng không mong Bác Thần tha thứ, chỉ hy vọng nó đừng ghi hận nhà họ Vương là được, nếu muốn hận, vậy thì hận em và Hạo đi.”

Vương Hạo cười khổ nói: “Đây là sự thất trách của người ba như cháu, đều tại cháu vô năng, không thể bảo vệ được vợ con của mình. Nếu cháu cũng có thực lực bảo vệ mẹ con bọn họ, cháu cũng sẽ không thể hiện sự tuyệt tình như vậy. Chú Khương, những năm nay cháu đều tự trách, nghĩ bản thân tại sao không phải thiên tài, tại sao lại là một phế vật không thể tu luyện.”

“Ngay cả vợ con của mình cũng không bảo vệ được, so với Bác Thần thì cháu càng áy náy hơn. Năm đó cháu chỉ muốn làm một kẻ ăn chơi, sống bên Lý Kì thật tốt, nhưng anh cả chết rồi, cháu là người của nhà họ Vương, cháu phải chống đỡ.”

“Bác Thần hận cháu, trước đó suýt nữa đánh chết cháu, cháu cũng không trách nó, cũng không để tâm, cháu chỉ tiếc nuối, con trai của cháu ngay cả một tiếng ba’ cũng không chịu gọi. Ha ha, cháu có lúc cảm thấy cháu phế vậy như vậy, sống còn không bằng chết đi.”

Khương Lạc Trần thở dài một tiếng, im lặng hồi lâu.

Vào lúc này, trong bóng tối ở một chỗ khác, một ông lão cả người bao bọc trong chiếc áo choàng đen đang quan sát bên phía Vương Bác Thần.

Ông ta tự lẩm bẩm nói: “Dùng con gái để k1ch thích Vương Bác Thần thì cậu ta chắc có thể thức tỉnh thần huyết của Hiên Viên tộc nhỉ?”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1391


CHƯƠNG 1391

Tất cả chuyện này xảy ra trong bóng tối, Vương Bác Thần không hề biết, anh chỉ thấp thoáng có loại cảm giác lo sợ, tự dưng có hơi buồn bực.

Rất nhanh, cảnh sát đã tới.

“Tôi là cảnh sát Trương, các người ai báo cảnh sát? Tại sao lại gây chuyện?”

Một cảnh sát nam trung niên mắt to lông mày rậm bắt đầu hỏi.

“Cảnh sát, tôi là Canh Tung, là tôi báo cảnh sát, chúng tôi trước đó xem phim thì xảy ra chút tranh chấp, sau đó người này đánh chúng tôi, chân của tôi cũng bị anh ta đánh gấy, ông mau chóng bắt anh ta lại.”

Canh Tung chỉ vào Vương Bác Thần nói.

Nhìn 7-8 người nằm r*n r* ở dưới đất, người cảnh sát trung niên không có hoàn toàn tin tưởng lời của Canh Tung, mà cảnh giác nhìn Vương Bác Thần, cậu thanh niên này rõ ràng là người luyện võ.

Nhưng trên người cậu thanh niên này có khí thế rất mạnh, hơn nữa cho ông ta cảm giác không giống loại người xấu.

Những người như Canh Tung, ông ta liếc mắt thì biết không phải người đàng hoàng gì.

Nhưng ông ta là cảnh sát, không thể dựa theo cảm xúc, vẫn phải xem chứng cứ.

Cảnh sát Trương nhìn sang Vương Bác Thần, nói với cảnh sát ở đăng sau: “Trước tiên đưa về điều tra đã.”

Dao Dao vừa nghe muốn đưa ba đi thì lập tức lo lăng, vội vàng nói: “Chú cảnh sát, hôm nay chúng cháu xem “Trường Tân Hồ”, nhưng chú xấu xa này muốn đánh ba và bà ngoại của cháu, bọn họ còn nói nước R của chúng ta không tốt, còn mắng những chú bị lạnh chết ở trong phim, vậy nên bà ngoại cháu mới nói chú đó, sau đó chú đó gọi nhiều người tới.”

Cảnh sát Trương nhíu mày nhìn đám người Canh Tung, ngay lập tức hiểu chuyện gì rồi.

Ông ta xoa cái đầu nhỏ của Dao Dao, cười nói: “Bạn nhỏ cháu yên tâm, bọn chú chỉ là gọi ba cháu đi phối hợp với công việc của các chú, sẽ không có chuyện gì cả. Chú cảnh sát sẽ không đổ oan cho người tốt.

Dao Dao lo lắng nói: “Ba cháu là người tốt, chú cảnh sát chú nhất định phải giúp ba cháu, không giúp người xấu.”

Cảnh sát Trương mỉm cười, nhìn sang Vương Bác Thần nói: “Cậu thanh niên, mời cậu phối hợp một chút với công việc của chúng tôi, nếu cậu bị oan, chúng tôi sẽ không làm gì cậu cả, chỉ hỏi vài câu thôi.”

Vương Bác Thần không có từ chối, đây là quy trình nên có.

Cho dù anh là thần chủ, cũng sẽ không can thiệp những chuyện này, nếu không sẽ loạn hết.

“Mẹ, Thanh Hà, hai người đưa Dao Dao về nhà trước.

Có người của ảnh vệ âm thầm bảo vệ bọn họ, Vương Bác Thần cũng không quá lo lăng.

Hơn nữa 36 Thiên Cương, 72 Địa Sát của Thần Thiên Các đều phân bố ở xung quanh, cho dù có chuyện cũng có thể nhanh chóng phản ứng.

Vậy nên trước đó cho dù không phát hiện thành viên của tổ chức God, nước A muốn bắt Triệu Thanh Hà và Dao Dao trước, độ khó cũng rất lớn.

36 Thiên Cương và 72 Địa Sát chính là Vương Bác Thần đặc biệt điều tới để bảo vệ mẹ con bọn họ.

Huống chỉ còn có ảnh vệ.

Bảo vệ của công ty Hoa Nguyện chính là người của ảnh vệ.

Cảnh sát Trương thầm thở phào, cậu thanh niên này cho ông ta cảm giác rất không bình thường, loại khí thế trên người khiến cả người ông ta có hơi không tự tại.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1392-1393


CHƯƠNG 1392

May mắn đối phương băng lòng phối hợp, nếu không sẽ có chút phiền phức.

Cảnh sát Trương gọi người dân đám người Canh Tung lên xe cảnh sát, sau đó kêu Vương Bác Thần lên xe cảnh sát của mình, hỏi: “Cậu bạn, cậu từng làm lính nhỉ?”

Vương Bác Thần gật đầu: “Làm vài năm, dạo gần đây vừa trở về.”

Cảnh sát Trương bất lực nói: “Chẳng trách khí tức trên người cậu khiến tôi rất quen thuộc, tôi cũng làm lính mấy năm rồi rút ra.

Cậu đó, là quá manh động, những người như Canh Tung là kẻ đề tiện, bây giờ loại người này có không ít, thật sự không biết nghĩ như nào. Lát nữa cậu thu tính lại một chút, tôi giải quyết chuyện này, không phải chuyện gì lớn cả.

Vương Bác Thần mỉm cười: “Ông đây là định mở cửa sau cho tôi sao?”

Cảnh sát Trương cũng cười nói: “Đây tính là cửa sau gì chứ, tôi cũng nhìn không quen những kẻ hận nước như này, Canh Tung này tôi trước đó luôn chú ý, đối phương đăng một số ngôn luận ở trên mạng, nhưng bên chúng tôi chưa có chứng cứ xác thực, không thể bắt cậu ta. Người này rất giảo hoạt, nói không chừng chuyện lần này là cậu ta cố ý gây ra tin hot, cho nên lát nữa cậu phối hợp với tôi là được.”

Vương Bác Thần bình tĩnh nói: “Những tên cặn bã như này tới lúc xử lý một tốp rồi.”

Nhưng không biết tại sao, cảm giác bất an trong lòng Vương Bác Thần càng lúc càng mãnh liệt.

Cứ cảm thấy có chuyện gì sắp xảy ra.

Vương Bác Thần nhíu chặt mày, không ngừng hóa giải khúc mắc một vài chuyện, muốn tìm được nguồn gốc khiến anh bất an.

“Hắc tôn giả, vì một Vương Bác Thần, ngài đích thân ra tay, có quá xem trọng cậu ta hay không? Loại chuyện nhỏ như này, ngài giao cho bất cứ ai trong 12 Thần sứ chúng tôi đều có thể tùy tiện xử lý xong.”

Một người mặc áo choàng trắng, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ màu trắng, trên chiếc mặt nạ màu trắng có một con số “10” nói đây nghỉ hoặc.

Ông lão mặc áo choàng màu đen lắc đầu nói: “Cậu không hiểu, tuy thực lực của các cậu mạnh hơn Vương Bác Thần, nhưng không thể tạo thành cảm giác chèn ép và tuyệt vọng cho Vương Bác Thần, không kích phát được loại thần huyết thứ 2 trong cơ thể cậu ta.”

Người đàn ông đeo mặt nạ màu trăng không hiểu mà hỏi: “Hắc tôn giả, vậy tại sao không trực tiếp ra tay? Với thực lực của ngài, nếu ra tay thì Vương Bác Thần ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có.”

Hắc tôn giả kiên nhân giải thích: “Khiến một người tuyệt vọng có lúc không phải là thực lực thể hiện ra, mà là phải dùng cách.

Lực lượng thể hiện trong một lần mạnh quá mức, có thể sẽ trực tiếp nghiền chết Vương Bác Thần, đây không phải kết quả chúng ta muốn.”

“Mục đích của ngũ lão là muốn kích phát loại thần huyết thứ 2 trong cơ thể Vương Bác Thần, vậy nên trước tiên dùng thủ đoạn nhỏ như này, khiến cậu ta cảm nhận từng chút tuyệt vọng trước, sau đó sinh ra hy vọng báo thù, dẫn tới thần huyết được kích phát.

“Ở trong thí nghiệm trước đây của chúng ta, khiến vật thí nghiệm quá mức tuyệt vọng hoặc áp lực quá ít, không thể kích phát thân huyết. Trong tuyệt vọng mang một tí ti hy vọng, đợi cậu ta bò dậy thì lại bóp tan tí tỉ hy vọng đó, đó mới là cách hành hạ người khác dã man nhất.

Người đàn ông đeo mặt nạ cảm thấy rợn người, điều khủng khiếp nhất không phải không có hy vọng, mà là cho bạn một chút xíu hy vọng, cuối cùng lại hủy diệt chút xíu hy vọng này, điều này đả kích vô cùng lớn đối với một người, trực tiếp có thể hủy hoại một người.

Hắc tôn giả cười nói: “Biết tại sao tôi đích thân tới không? Chính là vì vụ này 12 Thần sứ các cậu không nắm chắc được, chủ yếu nhất là xem tốc độ, nếu quá mức thì Vương Bác Thần bị đè chết, nhẹ thì không thể kích phát thần huyết trong cơ thể của cậu ta. Lát nữa để các Thiên tướng ra tay trước, sau đó Hộ pháp ra tay, cuối cùng cậu ra tay, hiểu không? Khi Hộ pháp ra tay, Vương Hạo phải chết, khi cậu ra tay, những thủ hạ của Thần Thiên Các của Vương Bác Thần phải chết hết.”

CHƯƠNG 1393

Nguồn thiếu chương.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1394


CHƯƠNG 1394

Bây giờ tôi buộc phải đi rồi, hy vọng ông có thể hiểu.”

Nói xong, Vương Bác Thần cũng mặc kệ xe còn chưa dừng, trực tiếp mở cửa xe nhảy xuống.

Cảnh sát Trương bị dọa giật mình, vừa phanh gấp xe lại, nhưng đâu còn bóng dáng của Vương Bác Thần nữa.

“Người đâu? Lế nào mình gặp ma rồi?

Trong nháy mắt thì không thấy đâu nữa?”

Cảnh sát Trương nghĩ tới cái gì đó, nuốt nước bọt: “Nhìn thân thủ này, nhất định là cường giả của phủ tổng đốc. Mẹ kiếp, đám cặn bã Canh Tung này, chọc ai không được, lại cứ trêu chọc cường giả của phủ tổng đốc, lần này chắc chắn ngồi tù rồi.”

Mà lúc này.

Ba người Triệu Thanh Hà vừa được Vương Hạo đón.

“Ba, ba ở đây muốn gặp Bác Thần sao?”

Triệu Thanh Hà ngược lại không có oán hận gì Vương Hạo, cô cũng hy vọng Vương Bác Thần có thể hòa giải với Vương Hạo.

Chuyện năm đó quả thật là Vương Hạo làm sai, nhưng trong tình huống đó, Vương Hạo cũng không có lựa chọn khác.

Làm như vậy cũng là vì bảo vệ mẹ con Vương Bác Thần Nhưng trong lòng Vương Bác Thần không Vượt qua được nút thắt này, cô là vợ, chỉ đành dùng cách như này để làm dịu thù oán giữa Vương Bác Thần và nhà họ Vương.

“Ông nội.”

Dao Dao ngoan ngoấn gọi một tiếng.

Vương Hạo mỉm cười bế lấy Dao Dao, nói: “Ông vừa hay đi ngang qua nhìn thấy mấy mẹ con các cháu, bà thông gia, chào bà.”

Trần Ngọc không khách sáo mà nói: “Gặp Bác Thần thì gặp Bác Thần, có gì không thể nói chứ? Lén la lén lút, ông khiến Bác Thần nghĩ như nào”

Vương Hạo cười ngại ngùng, chuyển chủ đề nói: “Tôi đưa mấy người về nhà.”

Trần Ngọc sẽ không nể mặt Vương Hạo, cũng sẽ không vì Vương Hạo là gia chủ của nhà họ Vương ở Yên Đô mà có điều kiêng ky.

Theo bà ta thấy, Vương Bác Thần không khác gì con trai ruột của mình, đương nhiên nghiêng về phía Vương Bác Thần.

Bà ta mỉa mai nói: “Năm đó ông quả thật là vì mẹ con Bác Thần, nhưng làm như thế thì chưa từng nghĩ sẽ gây ra tổn thương cực lớn cho Bác Thần sao? Nó không chấp nhận ông cũng là ông đáng đời. Bác Thần và mẹ nó bị người của nhà họ Lý bắt nạt thành như thế, ông không thể âm thầm giúp một tay sao? Ông là có nôi khổ của mình, nhưng ông có nỗi khổ hơn nữa, có thể quan trọng hơn sự an nguy của mẹ con Bác Thần sao?”

Lời của Trần Ngọc khiến Vương Hạo không biết giấu mặt vào đâu, một câu cũng không nói ra được.

Năm đó ông ta biết rõ những gì Lý Kì và Vương Bác Thần gặp phải ở nhà họ Vương, nhưng ông ta cũng biết, Lý Kì và Vương Bác Thần đều là vật thí nghiệm của Thiên Đình, Thiên Đình sẽ không để bọn họ chết dễ dàng như vậy, nhiều nhất là chịu chút đau khổ.

Cộng thêm nhà họ Vương năm đó bị cản trở ở mọi nơi, lão soái trọng thương, lại có thế gia hào tộc bức ép, cho nên vì nhà họ Vương, ông ta chọn im lặng.

Nhưng bây giờ ông ta mới hiểu, cho dù Thiên Đình sẽ không để Lý Kì và Vương Bác Thần chết, nhưng lựa chọn này của ông ta gây ra tổn thương cực kỳ lớn đối với con trai.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1395


CHƯƠNG 1395

Bây giờ ông ta nghĩ hiểu rồi, nhưng đã muộn rồi.

“Mẹ, mẹ bớt nói vài câu đi.

Triệu Thanh Hà oán trách liếc nhìn Trần Ngọc.

Vương Hạo cười khổ nói: “Mẹ con nói không sai, là ba đã sai.”

Bụp.

Vào lúc này, đột nhiên một bóng đen đấm mạnh vào cửa sổ xe đằng trước.

Vương Hạo vội dừng xe, nhưng chiếc xe vân đâm vào lan can phòng vệ.

Dao Dao bị dọa bật khóc lớn tiếng.

Triệu Thanh Hà vội vàng bế Dao Dao xuống xe.

“Chuyện gì vậy?”

Nhìn thấy Triệu Thanh Hà và Dao Dao không sao, Trần Ngọc mới thở phào.

Con gái và cháu gái là mạng của bà ta, nếu xảy ra chuyện, bà ta cảm thấy mình cũng không sống được nữa.

Bọn họ lúc này mới nhìn rõ, bóng đen đó vậy mà là một con người!

Người đó mặc áo choàng màu đỏ, trên mặt đeo chiếc mặt nạ màu đỏ.

Đây là một cường giả!

Vương Hạo lập tức trở nên cảnh giác, nói: “Các hạ, tôi là Vương Hạo của nhà họ Vương ở Yên Đô, ông là có ý gì? Mong các hạ cho tôi một lời giải thích.

“He he, giải thích sao? Ông muốn lời giải thích gì? Một phế vật của nhà họ Vương cũng dám đòi lời giải thích với tôi sao? Ông coi tôi là aï? Để lại đứa trẻ đó, tôi có thể không giết các người.”

Người đeo mặt nạ đỏ cười nói đầy u ám.

Đối phương là nhằm vào Dao Dao.

Lẽ nào lại là người bên phía nước A?

Triệu Thanh Hà nghĩ tới đầu bên là nước A, bởi vì Vương Bác Thần tới nước A là vì bên phía nước A muốn bắt cô và Dao Dao.

Cô ôm chặt Dao Dao vào trong lòng, Trần Ngọc bảo vệ trước người.

“Vậy ông là tìm chết.”

Vương Hạo nổi giận, năm đó ông ta không thể bảo vệ được Lý Kì và Vương Bác Thần, tối nay ông ta tuyệt đối sẽ không để chuyện tương tự xảy ra lần nữa.

Cho dù chết, ông ta cũng phải bảo vệ Dao Dao.

Cùng một thời gian, trong bóng tối xông ra mười mấy người, toàn bộ bảo vệ ở trước đám người Triệu Thanh Hà.

Đây là người Vương Bác Thần sắp xếp âm thầm bảo vệ Triệu Thanh Hà và Dao Dao.

Ảnh vệ.

Vương Hạo thầm thở phào, nhưng đồng thời cũng không dám buông lỏng.

Cho dù ảnh vệ ở đây, nhưng đối phương cho ông ta cảm giác rất mạnh, lại bắt đầu trở nên lo lắng.

Có điều lão soái ở cách đó không xa, tin chắc cũng sẽ không xảy ra chuyện gì cả.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1396


CHƯƠNG 1396

“Giết”

Ánh vệ không hề bối rối, mấy ảnh vệ trực tiếp giết về phía người đeo mặt nạ đỏ kia.

“Một lũ kiến hôi cũng dám vung đao đối với Thiên tướng của Thiên Đình chúng ta, không biết sống chết.”

Người đeo mặt nạ đỏ trực tiếp tung một quyền, trong bóng tối, một năm đấm màu đỏ cực lớn lập lòe phát sáng đập xuống, mấy ảnh vệ này còn chưa xông tới phía trước thì bị một cú đấm này đấm chết.

“Siêu Phàm giả!!!”

Vương Hạo kinh sợ kêu lên một tiếng, vội vàng dẫn đám người Triệu Thanh Hà chạy trốn.

Mấy ảnh vệ kia chết quá thảm, cho dù như vậy số người còn lại vẫn không hề sợ hãi, tiếp tục dùng cơ thể máu thịt ngăn cản đối phương.

Đối lấy thời gian cho đám người Triệu Thanh Hà chạy trốn.

“Đi, các người đi mau, đừng quan tâm chúng tôi.”

Triệu Thanh Hà bật khóc, những người đó đều vì bảo vệ cô và Dao Dao mà chết, cô ngay cả đối phương tên gì cũng không biết, ngay cả đối phương trông như nào cũng không biết.

“Chạy không thoát đâu, phế vật của nhà họ Vương, ông đang đợi Khương Lạc Trần nhỉ? Người tới không chỉ có một mình tôi.”

Thiên tướng đeo mặt nạ đỏ cười hờ hững.

Quả nhiên, vào lúc này, lão soái Khương Lạc Trần ở cách đó không xa cũng nổ ra chiến đấu.

Rõ ràng lại là một Siêu Phàm giả.

“Chết đi!”

Khương Lạc Trần xông ra, một thân quân trang kiểu cũ cực kỳ dễ nhận biệt.

“Khương Lạc Trần, ông không cứu được đâu.

Người ngăn cản Khương Lạc Trần đó cũng mặc áo choàng màu đỏ, trên mặt đeo mặt nạ màu đỏ.

Bọn họ rõ ràng tới từ cùng một tổ chức – Thiên Đình!

Đây là Thiên tướng của Thiên Đình, môi người đều là cường giả Siêu Phàm Cảnh!

Mà đây chỉ là lực lượng tầng thấp của Thiên Đình, có thể thấy Thiên Đình mạnh tới mức nào!

Đây cũng là nguyên nhân đám người Cổ Nhật Long luôn lựa chọn ngủ đông tìm kiếm cơ hội.

Thiên Đình quá mạnh, mạnh tới mức khiến người khác tuyệt vọng.

Mạnh tới mức dù Siêu Phàm giả tới cũng chỉ là thành viên tầng thấp của Thiên Đình.

“Giết!”

Khương Lạc Trần quát to một tiếng, lại lắc người vụt qua, vội vàng chạy về phía Triệu Thanh Hà.

Triệu Thanh Hà và Dao Dao không thể xảy ra chuyện, nếu không Vương Bác Thần sẽ điên mất!

Ông ta lập tức hiểu được những tay sai của Thiên Đình tại sao lại xuất hiện rồi, đối phương muốn thông qua cách thức này để k*ch th*ch thần huyết trong cơ thể Vương Bác Thần thức tỉnh!

Lũ chó điên này!

Khương Lạc Trần biết tính nghiêm trọng của sự việc, một khi Triệu Thanh Hà và Dao Dao xảy ra chuyện, Vương Bác Thần sẽ hoàn toàn điên mất.

Ông ta không dám tưởng tượng, nếu Vương Bác Thần điên, sẽ làm ra chuyện gì.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1397-1398


CHƯƠNG 1397

“Chết!”

Khương Lạc Trần muốn lao qua, nhưng lại bị đối phương cản lại Cái gậy quái dị trong tay lập tức nứt ra, xuất hiện một thanh đao, một đao chém xuống.

Thiên tướng đeo mặt nạ đỏ đó ở đối diện, sắc mặt hơi thay đổi, ông ta là cường giả Siêu Phàm Cảnh, nhưng một đao này của Khương Lạc Trần mang tới cho Ông ta cảm giác nguy hiểm.

Khó trách mấy người này có thể giết mười mấy Siêu Phàm giả của thế gia hào tộc.

Cùng lúc đó, lại xuất hiện một Thiên tướng đeo mặt nạ đỏ, hai người cùng lúc ngăn chặn Khương Lạc Trần.

Ở một bên khác, Vương Hạo dẫn ba người Triệu Thanh Hà điên cuồng chạy trốn.

Đối phương có chuẩn bị mà tới, là tới bắt Dao Dao.

Bắt Dao Dao làm gì ông ta cũng có thể đoán đươc, đây là muốn bắt Dao Dao làm vật thí nghiệm tiếp theo.

Mười mấy ảnh vệ đằng sau kia căn bản không phải đối thủ, trong nháy mắt bị giết hết.

“Chủ mẫu, công chúa nhỏ, đi mau, chúng tôi chặn ông ta.”

Lúc này, bốn phương tám hướng đều có người chạy tới, đi ngăn chặn Thiên tướng ở đăng sau.

Đây chính là 36 Thiên Cương và 72 Địa Sát của Thần Thiên Các.

Luôn ẩn nấp ở trong bóng tối, chính là để phòng trừ người của cổ tộc ẩn thế và Thiên Đình.

Nhưng ai có thể ngờ, Thiên Đình vừa ra tay thì là ba Siêu Phàm giả.

“Các người tìm chết.”

“Đồ chó, ông thật to gan, dám ra tay với cháu gái của chúng tôi!”

Cùng lúc hai tiếng quát lạnh vang lên, Tư Lam và Kiều Thanh Phong chạy tới, nhanh chóng nghênh chiến với Siêu Phàm giả.

“Võ Hoàng Cảnh cỏn con cũng dám ra tay với Thiên tướng của Thiên Đình, không biết sống chết.”

Thiên tướng này căn bản không để Tư Lam và Kiều Thanh Phong vào trong mắt, Siêu Phàm Cảnh đè ép Võ Hoàng Cảnh một đại cảnh giới.

Thiên Đình có 108 Thiên tướng, mỗi một người đều là cường giả Siêu Phàm Cảnh.

Những người này đơn độc một mình ở giới thế tục đều là tồn tại siêu mạng, không thể địch lại.

Nhưng tới Thiên Đình cũng chỉ là tôn tại tầng thấp nhất.

Tư Lam cầm một thanh đao lớn dài 3m, hoàn toàn tương phản với thể hình của cô ta.

Nhưng thanh cự đao này, vào lúc này giống như sống, không hề có cảm giác nặng nề.

Ở một bên khác Kiều Thanh Phong phối hợp với Tư Lam, hai người liên thủ đối phó một Thiên tướng, tuy đối phương là Siêu Phàm Cảnh, hai người bọn họ chỉ là Võ Hoàng Cảnh, nhưng hai người liên thủ cũng vô cùng mạnh, nhất thời vậy mà áp chế tới mức Siêu Phàm giả đó chỉ có thể chống đố.

Nhưng muốn giết Siêu Phàm giả Cảnh này cũng rất khó.

Nhân lúc Siêu Phàm giả này bị Tư Lam và Kiều Thanh Phong liên thủ áp chế, Vương Hạo nhanh chóng dẫn ba mẹ con Triệu Thanh Hà chạy trốn.

36 Thiên Cương và 72 Địa Sát của Thần Thiên Các cũng đang tìm thời cơ ra tay.

“Tôn giả, bây giờ có cần kêu các Hộ pháp ra tay không?”

CHƯƠNG 1398

Nguồn thiếu chương.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1399


CHƯƠNG 1399

Ông lão mặc đồ trắng sửng sốt, quát: “Cùng nhau ra tay!”

Hai người còn lại cũng thấy rất kinh ngạc, sự mạnh mẽ của Vương Bác Thần nằm ngoài tưởng tượng của bọn họ, uy lực của một quyền này dường như đã vượt qua Siêu Phàm Cảnh.

Thực lực của Đằng Vân Cảnh!

Cảnh giới của Vương Bác Thần rõ ràng là Siêu Phàm Cảnh, tại sao có thể phát ra thực lực của Đăng Vân Cảnh?

Ba người rất không hiểu, nhưng cũng không dám lưu thủ, nếu không sẽ chết ở đây.

“Vương Bác Thần, chúng tôi chỉ là đưa con gái của cậu đi làm một thí nghiệm, cậu đừng tìm chết.”

Một ông lão mặc đồ đen lạnh lùng nói.

Vật thí nghiệm.

Lại là vật thí nghiệm.

Dao Dao mới vừa 4 tuổi, những tên súc sinh này đã để ý tới cô bé!

Mẹ anh là vật thí nghiệm, anh là vật thí nghiệm, bây giờ con gái 4 tuổi của an cũng sẽ bị bọn họ coi thành vật thí nghiệm.

“Lão súc sinh!”

Vương Bác Thần muốn điên rồi.

Anh quyết không cho phép Dao Dao giống như anh và mẹ, trở thành vật thí nghiệm của những người này.

Quyết không cho phép!

Mấy người này tới ngăn cản anh, nhất định còn có người khác đi bắt Dao Dao.

Vương Bác Thần lòng nóng như lửa đốt.

Giống như phát điên, hoàn toàn từ bỏ phòng ngự, đấm ra từng quyền.

Một ông lão mặc đồ màu tím thở dài một tiếng, nói: “Vương Bác Thần, cậu cần gì để tâm như vậy? Chỉ là một đứa con gái mà thôi, chết rồi thì cậu có thể sinh một đứa khác, cần gì phải ngu xuẩn như vậy?”

Ông lão mặc đồ trắng nói: “Vương Bác Thần, bản thân cậu là vật thí nghiệm, cậu cảm thấy nếu các đại nhân muốn đưa con gái của cậu đi, cậu có thể ngăn chặn được sao?”

Ông lão mặc đồ đen mỉa mai nói: “Ngay cả Vương Long năm đó cũng thất bại, cậu dựa vào đâu có thể thành công? Cho dù cậu sở hữu thực lực của Đăng Vân Cảnh, nhưng chúng tôi thấy, vần chỉ là con kiến.

Xem ra cậu vấn là không biết sự mạnh mẽ của Thiên Đình.”

Vương Bác Thần đã sắp điên rồi, rít lên: “Đi chết hết cho tôi!”

Âm ầm!

Trong không trung, một đạo sấm sét dày đặc bông xếp thành hình, mang theo sát uy không gì sánh băng, đánh xuống.

Sắc mặt của ba người này thay đổi, đây còn là lực lượng của Siêu Phàm Cảnh sao?

Tại sao cảm thấy còn kh*ng b* hơn cường giả Đăng Vân Cảnh ra tay!!!

Trong lực lượng này còn có lực lượng thiên phạt!

“Chết!”

Vương Bác Thần tức giận gầm lên một tiếng, thao túng sấm sét, nghiền nát qua.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1400


CHƯƠNG 1400

“Đáng chết, lực lượng của tôi bị lực lượng thiên phạt này áp chết rồi!”

Ông lão mặc đồ màu tím vừa rồi kêu Vương Bác Thần chết đứa con gái này thì sinh đứa khác, lúc này vẻ mặt kinh sợ, muốn tránh né, nhưng đã không kịp nữa.

“Mau liên thủ, lực lượng của tôi cũng bị hạn chế rồi!”

Hai người còn lại cũng hét lên, không còn sự ung dung của vừa rồi, giống như một con chó chết.

Ba ông lão này chết rôi.

Lực lượng thiên phạt, vậy mà áp chế lực lượng của bọn họ, khiến trong lòng bọn họ sinh ra một chút sợ hãi.

Uy áp trong đó khiến bọn họ cảm thấy mình chính là con kiến, muốn cúi rạp xuống đất thần phục.

“Không tốt, đây là thần thuật!”

Ông lão mặc đồ đen kinh sợ hét lên, nhưng đã muộn rồi.

Ông ta bị sấm sét đánh tan.

“Thần thuật!! Không thể nào, cậu sao lại có thần thuật?!” Ông lão mặc đồ trắng muốn chạy trốn, ở trước mặt thần thuật, mọi lực lượng của ông ta đều không có tác dụng.

Sẽ chỉ bị đối phương áp chế.

Ông lão mặc đồ tím cũng có tâm tư giống vậy, ai có thể ngờ Vương Bác Thần lại nắm giữ thần thuật!

Đây là lực lượng của thân linh!

Theo bọn họ biết, hiện nay người nắm giữ thần thuật chỉ có cao tầng của Thiên Đình.

Vương Bác Thần cũng không ngờ được Thiên Phạt Cửu Biến mà Tháp linh cho anh trước đây, vậy mà sẽ có hiệu quả như này.

Hơn nữa Thiên Phạt Cửu Biến cũng chỉ có năm biến trước, anh cũng không biết có tác dụng không, chỉ là thấp thoáng cảm thấy Thiên Phạt Cửu Biến hình như có thể áp chế những người này.

Không ngờ Thiên Phạt Cửu Biến vậy mà là thần thuật.

“Lão súc sinh, chết hết cho tôi!”

Vương Bác Thần căn bản không thể để hai người bọn họ chạy thoát, dám tới bắt con gái của anh, còn muốn bắt con gái anh đi làm vật thí nghiệm, Vương Bác Thần sao có thể tha cho những tên súc sinh này.

“Không!”

Hai người kêu thảm, bọn họ cũng là cường giả Siêu Phàm Cảnh tới từ cổ tộc ẩn thế.

Nhưng lúc này, ở trước mặt Vương Bác Thần ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Trong nháy mắt, hai người này bị sấm sét đánh tan.

Vương Bác Thần không có nán lại, nhanh chóng chạy qua đó.

Tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.

Vương Bác Thần sắp vội tới phát điên rồi.

Cùng lúc này, Hắc tôn giả bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía vừa mới xuất hiện sấm sét, nhíu mày nói: “Thần thuật? Vương Bác Thần đã nắm giữ một môn thần thuật sao? Cậu ta từ đâu có được?”

Thần sứ số 10 lo lắng nói: “Tôn giả, nếu Vương Bác Thần nắm giữ thần thuật, vậy người của thủ hạ đối phó sẽ khá phiền phức.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1401


CHƯƠNG 1401

Hắc tôn giả không để tâm mà cười nói: “Chỉ là một môn thần thuật mà thôi, không đáng để giống trống khua giêng. Chắc là thần thuật kiểu lực lượng sấm sét. Vận may của Vương Bác Thần thật sự không tồi, vậy mà có thể nắm giữ một môn thần thuật. Dưới Thần Cảnh đều là kiến, người không thành tiên cuối cùng sẽ là tro bụi.

Chỉ khi thành thần, mọi thứ mới có khả năng. Vương Bác Thần càng có tiềm lực, đối với bọn họ mà nói càng có hy vọng, chứng tỏ hoạt tính của thần huyết trong cơ thể anh càng mạnh. Thành thần, hy vọng của chúng ta đều nằm ở trong thần huyết trong cơ thể Vương Bác Thần, hy vọng vật thí nghiệm Vương Bác Thần đừng làm chúng ta thất vọng!”

Thần sứ số 10 cẩn thận nói: “Tôn giả, vậy ngộ nhỡ Vương Bác Thần mất kiểm soát thì sao?”

Hắc tôn giả cười lạnh nói: “Mất kiểm soát?

Sao lại mất kiểm soát chứ? Cho dù cậu ta thật sự thành thần, chúng ta cũng có cách giết thần. Huống chỉ bây giờ dưới môi trường này, muốn thành thần không dễ dàng như vậy.

Sau đó ông ta lại nói: “Xem ra kế hoạch phải điều chỉnh một chút, kêu các Hộ pháp bây giờ ra tay. Nhất định phải để Vương Bác Thần và con gái của cậu ta cách nhau trong một khoảng cách nhất định, để cậu ta tận mắt nhìn thấy con gái của mình bị đưa đi, nhưng không thể làm được gì.

Ngoài ra, kêu Hộ pháp ở trước mặt Vương Bác Thần, g**t ch*t Vương Hạo. Tuy trong lòng Vương Bác Thần oán hận Vương Hạo năm đó quá tàn nhân, nhưng trên thực tế cậu ta cũng hiểu, năm đó Vương Hạo không có lựa chọn. Vậy nên bây giờ ở trước mặt cậu ta g**t ch*t Vương Hạo, sẽ khiến cậu ta tự trách, hối hận, có thể khiến cảm xúc của cậu ta bạo phát tới cực hạn, nói không chừng có thể kích phát loại thần huyết thứ 2 trong cơ thể cậu ta!”

Thần sứ số 10 nghe vậy thì tê dại da đầu.

Cho dù là ông ta cũng sắp không nhìn nổi nữa rồi.

Làm như này, nếu Vương Bác Thần còn không sụp đổ, vậy người đó sẽ đáng sợ tới mức nào?

Người bước qua khỏi sự tuyệt vọng, một khi trưởng thành, Thiên Đình thật sự có thể khống chế được sao?

Nhưng ông ta không dám nói lời này, lập tức đi làm.

Vương Bác Thần tới rồi, đám người Khương Lạc Trần thở phào.

Nhưng trong lòng ông ta vấn có loại cảm giác bất an.

Lẽ nào đối phương còn có cường giả ẩn nấp ở trong tối sao?

Vì để k*ch th*ch thần huyết trong cơ thể Bác Thần thức tỉnh, những tên súc sinh này thật sự cái gì cũng làm ra được.

Hôm nay phiền phức rồi, Thiên Đình quá mạnh, khiến người ta tuyệt vọng.

Người ra tay bây giờ chỉ còn là Siêu Phàm giả, cường giả Đăng Vân Cảnh vẫn chưa hiện thân.

“Đồ chó, đi chết đi.”

Khương Lạc Trần tức giận gầm lên một tiếng, ông ta cực kỳ hận Thiên Đình, ông ta cũng có thù hận với Thiên Đình.

Sư phụ của ông ta – Vương Long, năm đó cũng là một trong những vật thí nghiệm, vì để thoát khỏi vận mệnh này, bắt đầu phản kháng Thiên Đình.

Lúc đó, sư phụ của ông ta có được sự giúp đỡ của rất nhiều người, Siêu Phàm giả ủng hộ không dưới 50 người.

Trong tối còn có người của cổ tộc ẩn thế ủng hộ.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1402


CHƯƠNG 1402

Nhưng cuối cùng vẫn không rõ tung tích, sống hay chết cũng không biết.

Bây giờ cháu chắt trai của sư phụ lại là vật thí nghiệm trong tay Thiên Đình, lại là luân hồi của một vận mệnh bi thảm.

Ông ta muốn bảo vệ Vương Bác Thần, nhưng thực tế khiến ông ta tuyệt vọng.

Đối phương quá mạnh.

Lẽ nào Vương Bác Thần cũng sẽ đi vào con đường của sư phụ năm đó?

Lẽ nào không thể phá được số mệnh này sao?

Nghĩ tới những điều này, Khương Lạc Trần đều sắp phát điên rôi.

Tuy ông ta không phải vật thí nghiệm của Thiên Đình, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của Vương Bác Thần.

Hai Thiên tướng ở đối diện Khương Lạc Trần bị một đao này của Khương Lạc Trần ép lùi lại.

Mà lúc này, khí tức trên người Khương Lạc Trần bỗng nhiên bạo phát.

Mang theo sự đè nén nhiều năm, thù hận của sư phụ và sự tức giận đối với vận mệnh, Khương Lạc Trần chém ra một đao.

Mọi cảm xúc đen xen trong một đao này, hai Thiên tướng ở đối diện thay đổi sắc mặt.

“Mau lùi lại, Khương Lạc Trần đột phá rồi!”

Nhưng Khương Lạc Trần của lúc này giống như chó điên, chém ra từng đao, mang theo mọi cảm xúc.

Am!

Một người không kịp tránh né, trực tiếp bị một đao của Khương Lạc Trần chém thành hai nửa, người còn lại muốn chạy trốn, bị Khương Lạc Trần chém đứt đầu.

Giết hai người này, Khương Lạc Trần nhanh chóng chạy sang chỗ của Kiều Thanh Phong và Tư Lam.

Mà Vương Bác Thần chạy tới, lúc này lại bị bốn Siêu Phàm giả chui ra từ trong bóng tối chặn lại.

“Cút ra!”

Vương Bác Thần gầm lên, trực tiếp sử dụng Thiên Phạt Cửu Biến.

Trong không trung, sấm sét lập lòe, giống như tới ngày tận thế.

Những lực lượng thần tính giống như không thuộc về thế giới này, khiến người khác phải quỳ dưới đất thần phục.

“Vương Bác Thần, thần thuật quả thật rất mạnh, nhưng thực lực của bản thân cậu quá yếu, cậu còn có thể bạo phát được mấy lần?”

Một người phụ nữ mặc đồ màu tím cười lạnh, trên mặt đeo mặt nạ màu tím, ở trên không trung từ từ đi tới.

Một một bước của bà, dưới chân lại xuất hiện một đám mây trắng đỡ bà ta.

Giống như thần tiên trong câu chuyện thần thoại, cưỡi mây cưỡi khói mà tới.

Đăng Vân Cảnh.

Xuất hiện rồi!

“Hai người chống đối”

Khương Lạc Trần gầm lên một tiếng với Tư Lam và Kiều Thanh Phong, sau đó nhanh chóng thay đổi phương hướng, giết về phía cường giả Đằng Vân Cảnh đó.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1403


CHƯƠNG 1403

Đây là cường giả Đằng Vân Cảnh thật sự, không phải loại Đăng Vân Cảnh nửa màu như Tần Mệnh có thể so sánh.

Khương Lạc Trần nhanh chóng truyền âm cho Vương Bác Thần: “Bác Thần, cậu lập tức dân đám Dao Dao đi, tôi quấn lấy bọn họ. Đối phương là một trong 36 Hộ pháp của Thiên Đình, thực lực mạnh mẽ, chúng ta không phải đối thủ. Cậu dân bọn họ đi, nhất định phải sống tiếp!”

Sau đó, thanh đao của Khương Lạc Trần bạo phát ánh sáng chói mắt, giết về phía nữ Hộ pháp mặc đồ màu tím kia.

“Giết bà ta rồi nói.”

Vương Bác Thần không đồng ý, căn bản không có cơ hội chạy trốn.

Thiên Phạt Cửu Biến biến thứ nhất – Thiên Lôi Biến được anh thúc giục tới cực hạn, trực tiếp nghiền ép về phía bốn Siêu Phàm giả trước mắt.

Tuy nữ Hộ pháp đó không để tâm, nhưng bốn người này lại bị áp chế rồi.

Lôi điện thôn phê bọn họ, chết triệt để luôn.

Nữ Hộ pháp đó cười lạnh nói: “Tôi nói rồi, thực lực của cậu quá yếu, thần thuật vấn vô dụng.”

Bà ta một tay đè đao của Khương Lạc Trần, một chân đạp bay Khương Lạc Trần.

Đồng thời, bóng người lập lòe, xuất hiện ở trước mặt Vương Bác Thần, đánh một chưởng vào người Vương Bác Thần.

Vương Bác Thần từ trên không ngã xuống, đập thủng một cái hố lớn ở dưới đất.

Đằng Vân Cảnh quá mạnh!

Đây mới là cường giả Đằng Vân Cảnh thật sự!

“Giết!”

Vương Bác Thần tức giận gầm lên, lần nữa giết về phía nữ Hộ pháp của Thiên Đình.

Quả nhiên Tần Mệnh bị anh giết trước đó không tính là cường giả Đằng Vân Cảnh.

Ở một bên khác, Khương Lạc Trần cũng đồng thời giết tới, hai người liên thủ đối phó, vậy mà cũng vân bị đối phương áp chế.

Đây chính là cường giả Đằng Vân Cảnh sao?

Nhưng cho dù như vậy, Vương Bác Thần cũng không hề sợ hãi.

Bà cho dù mạnh hơn tôi, vậy thì sao chứ.

Cho dù bà là Thiên Vương Lão Tử, muốn động vào con gái tôi, vậy thì không được!

Thực lực của tôi không bằng bà, nhưng bà dám động vào con gái tôi thì tôi liều mạng tới bà!

Đây là sự không cam tâm và phấn nộ của một người ba.

Vương Bác Thần lần nữa vận chuyển Thiên Lôi Biến, tuy không có hiệu quả lớn đối với nữ Hộ pháp đó, nhưng vấn có thể sinh ra một chút ảnh hưởng.

Thiên Phạt Cửu Biến mà Tháp linh cho, bây giờ cái anh có thể nắm giữ và sử dụng thành thạo, cũng chỉ có đệ nhất biến Thiên Lôi Biến.

Ở trong mắt Siêu Phàm giả, đây đã là tồn tại không thể địch lại.

Nhưng đối với nữ Hộ pháp này mà nói, thần thuật tuy đáng sợ, nhưng cũng xem thực lực của chính mình.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1404


CHƯƠNG 1404

Vương Bác Thần có mạnh nữa cũng chỉ là Siêu Phàm Cảnh, cảnh giới hạn chế, anh không phát huy được lực lượng mạnh hơn.

“Thật sự là khá khó dây, không hổ là vật thí nghiệm mạnh nhất.

Vào lúc này, lại có một Hộ pháp mặc đồ tím xuất hiện.

Khương Lạc Trần sắp điên rôi.

Lại là cường giả Đằng Vân Cảnh, chỉ nữ Hộ pháp này thì ông ta và Vương Bác Thần liên thủ mới có thể đánh hòa.

Bây giờ lại xuất hiện một người thì phải làm sao?

Ai có thể đối phó ông ta Đám người Cổ Nhật Long và Mộc Sơn đều không ở đây, không ai ngờ Thiên Đình lại sẽ đích thân ra sân.

Còn xuất hiện hai Hộ pháp mặc đồ tím!

Đáng chết.

Thiên Đình là bị điên rồi, muốn triệt để ép chết Vương Bác Thần.

Hộ pháp mặc đồ tím này lạnh nhạt nói: “Chỉ là dân con gái của cậu đi làm thí nghiệm, cậu phản ứng lớn như vậy làm gì chứ? Một đứa con gái mà thôi, đâu phải chuyện gì to tát!”

Nói xong, ông ta lập tức xuất hiện ở trước mặt đám người Vương Hạo, túm lấy Dao Dao.

36 Thiên Cương và 72 Địa Sát, mấy chục người còn sống hiện nay đồng loạt đi ngăn cản.

Nhưng bọn họ căn bản không phải đối thủ của Hộ pháp mặc đồ tím.

Ở trước mặt cường giả Đăng Vân Cảnh, bọn họ chỉ có thể tìm chết.

Nhưng cho dù tìm chết, bọn họ cũng không hề sợ hãi, vấn rút đao hướng về.

Trên người bọn họ có huyết tính của quân nhân nước R và lòng can đảm không sợ cái chết.

Dù cho kẻ địch vô cùng mạnh, nhưng tôi vì bảo vệ đất nước người thân đằng sau, cũng vẫn sẽ không lùi một bước.

Muốn tổn thương người đằng sau tôi, trừ phi bước qua xác của tôi.

Mấy chục người này, tuy trong mắt của người bình thường là cường giả, nhưng ở đây vô cùng nhỏ bé.

Tuy nhiên bọn họ không ai chùn bước, không, không ai sợ chiến.

Chiến hữu đằng trước ngã xuống, người đằng sau lập tức thế lên, biết rõ là chết, nhưng vấn không lùi lại một bước!

Đây chính là quân nhân của nước R!

“Đi, các người đi đi.”

Triệu Thanh Hà nhìn những người đó từng người ngã xuống, nước mắt trào ra.

Những người này, cô không biết ai cả.

Nhưng bây giờ bọn họ vì bảo vệ cô và Dao Dao, đều chết hết rồi.

Ân tình này của bọn họ, tôi lấy cái gì để đền đáp?

Các người cũng chỉ là người phàm mạnh hơn tôi một chút, tại sao lại lại không màng ý gì hết như này!

Chỉ vì các người là quân nhân của nước R sao?

Vậy nên vì bảo vệ đất nước này, bảo vệ nhân dân của đất nước này, các người sẽ không màng mọi thứ mà hy sinh cả sinh mạng trẻ tuổi của mình.

Triệu Thanh Hà lớn tiếng khóc, tuyệt vọng, không cam tâm, khóc cho những sinh mệnh trẻ này.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1405


CHƯƠNG 1405

“Ba, ba.

Dao Dao khóc, chỉ ôm chặt lấy Triệu Thanh Hà.

Cô bé không biết gì cả.

Cô bé mới vừa tròn 4 tuổi.

Lúc này, khiến người ta vô cùng phần nộ, trong lòng uất nghẹn.

Nhưng lại khiến người ta tuyệt vọng.

Đối phương quá mạnh.

36 Thiên Cương, 72 Địa Sát của Thần Thiên Các đều chết rồi.

Nhưng cho dù chết, bọn họ cũng không ai chùn bước, không ai muốn chạy trốn.

Bọn họ biết rõ đối phương quá mạnh, biết rõ mình đi ra thì sẽ chết.

Nhưng vân không màng gì hết mà đứng ra.

Trần Ngọc giống như gà mái bảo vệ con non, giang hai tay chặn ở trước mặt Triệu Thanh Hà và Dao Dao, cho dù có chết, bà ta cũng phải chết ở trước mặt con gái và cháu gái.

“Mẹ kiếp!”

Vương Hạo tức giận gầm lên, xông lên trước.

Năm đó, bởi vì các loại nguyên nhân, ông ta không thể bảo vệ vợ con của mình.

Nhiều năm như vậy, ông ta vấn không quên được ánh mắt thất vọng tột cùng của Lý Kì lúc đó.

Ông ta rất hối hận.

Nếu năm đó không màng mọi thứ bảo vệ Lý Kì và Vương Bác Thần, có thể sẽ không có kết quả của bây giờ.

Có lẽ ông ta đã chết, nhưng ít nhất không có điều tiếc nuối, sẽ không sống không bằng chết, giống như cái xác biết đi, người không ra người, quỷ không ra quỷ như bây giờ.

Nếu năm đó ông ta không kiêng ky nhiều như thế, cho dù chết, một nhà ba người cũng có thể đoàn tụ thì sẽ không bi kịch như bây giờ.

Khoảnh khắc này, trong đầu Vương Hạo vụt qua rất nhiều chuyện xưa.

Ông ta nhớ tới sự rung động khi lần đầu tiên gặp Lý Kì.

Nhớ tới danh lam thắng cảnh ông ta và Lý Kì từng đi chơi.

Nhớ tới sóng biển ông ta từng ngắm nhìn với Lý Kì.

Nhớ tới sự kích động khi lần đầu tiên nghe Lý Kì nói mang thai…

Phải, ông ta và Lý Kì đã cùng nhau làm rất nhiều chuyện như vậy.

Nhưng cuối cùng ông ta vấn phụ Lý Kì.

Mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì, cuối cùng ông ta đã phụ lòng.

Ông ta nhớ tới cảnh Lý Kì dẫn theo Vương Bác Thần, lần đầu tiên tới thủ đô tìm ông ta, ở cửa lớn của nhà họ Vương, bị người ta đánh ngất đi.

Ông ta muốn dùng cách cực đoan như này đế bảo vệ Lý Kì và Vương Bác Thần, nhưng cuối cùng lại khiến Lý Kì khắp người đầy thương tích, khiến con trai của ông ta thống hận ông ta.

Phải, ông ta đã hối hận.

Không nên lo nghĩ nhiều như vậy.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1406


CHƯƠNG 1406

“Đồ ch* đ*, các người h**p người quá đáng!”

Trên người Vương Hạo như có ánh lửa xuất hiện, tóc của ông ta trong nháy mắt đã bạc trắng.

“Tôi chỉ là một kẻ ăn chơi của nhà họ Vương, tôi chỉ muốn sống cuộc sống đơn giản của mình, nhà họ Vương tôi bị các người ép đi tới đường cùng, ông nội tôi không rõ tung tích, sống chết không rõ.

Nhưng tôi vẫn chưa từng nghĩ sẽ báo thù, tôi chỉ muốn sống hết mấy chục năm ngắn ngúi này với vợ con. Nhưng những tên súc Sinh các người ngay cả một chút thời gian như vậy cũng không cho tôi, đồ súc sinh các người.”

Ánh lửa trên người Vương Hạo càng lúc càng dày đặc, nhìn từ xa, ông ta giống như một ngọn lửa đang cháy.

“Hạo, mau dừng lại.”

Vương Kinh Hồng khẩn trương hét lớn, muốn ngăn cản, nhưng ông ta không qua đó được.

Vương Hạo đang thiêu đốt huyết mạch trong cơ thể của mình, ông ta muốn dùng cách này để kích phát dị huyết trong cơ thể.

Ông ta không phải không truyền thừa huyết mạch, chỉ là so với anh cả đã chết năm đó và Vương Bác Thần của lúc này, dị huyết trong cơ thể tương đối ít mà thôi.

Nhưng là người của nhà họ Vương, cháu của Vương Long, sao có thể thật sự phế như thế chứ?

Vương Hạo ở bên kia liếc nhìn về phía Vương Kinh Hồng, nói: “Ba, con xin lôi, con trai bất hiếu, phải để ba người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Lần này con không muốn nhịn nữa, năm đó con không thể bảo vệ được vợ con của con, lần này con muốn bảo vệ vợ con của con trai con, con khiến ba nhọc lòng rồi, nếu có kiếp sau, con sẽ báo đáp ba.

Mà lúc này, khí tức trên người Vương Hạo càng lúc càng kh*ng b*.

Thực lực của ông ta nhanh chóng tăng lên, rất nhanh đã đột phá Võ Vương, Võ Hoàng, sau đó là Võ Hoàng ngũ tinh.

Vương Hạo từng bước đi về phía Hộ pháp mặc đồ tím đó, khí tức trên người vẫn đang tăng mạnh.

Rắc.

Trong cơ thể của Vương Hạo, hình như có xiêng xích gì đó nứt ra.

Siêu Phàm Cảnh!

Trong vài phút ngắn ngủi, thực lực của ông ta đã đột phá đến Siêu Phàm Cảnh.

“Đây chính là dị huyết sao?”

Hộ pháp mặc đồ tím ở đối diện không có ra tay, ngược lại dừng lại quan sát.

Ông ta rất tò mò, dị huyết của nhà họ Vương vậy mà có thể khiến con người thức tỉnh không?

Cùng lúc đó, Hắc tôn giả cũng quan sát ở trong tối, như có suy tư.

“Thú vị, quả thật có chút thú vị, vậy mà đang thiêu đốt tuổi thọ của mình để kích phát thần huyết trong cơ thể, đây là cấm thuật của nhà họ Vương nhỉ? Chúng ta vậy mà không phát hiện, xem ra nhà họ Vương che giấu rất nhiều chuyện.”

Hắc tôn giả thấy khí tức trên người Vương Hạo càng lúc càng mạnh, thể hiện ra hứng thú rất lớn.

Không ai ngờ được, nhà họ Vương vậy mà còn có cấm thuật của mình.

Vương Hạo đã triệt để biến thành một người lửa, nhưng khí tức của ông ta càng lúc càng khủng khiếp.

Lúc này đã hoàn toàn vượt qua Siêu Phàm Cảnh.

Đăng Vân Cảnh!

Mấy phút ngắn ngủi, Vương Hạo từ một người bình thường, biến thành cao thủ Đăng Vân Cảnh!
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1407


CHƯƠNG 1407

Lúc này, sắc mặt của Hộ pháp mặc đồ tím ở đối diện thay đổi.

Vương Hạo vậy mà có thực lực Đăng Vân Cảnh, hơn nữa khí tức vần đang không ngừng tăng lên.

Đây chính là dị huyết của nhà họ Vương sao?

Có thể khiến một người bình thường trong vài phút ngắn ngủi biến thành cường giả Đăng Vân Cảnh?

Không ít người nhìn một màn này với ánh mắt cháy bỏng, nếu mình có thể có được dị huyết của nhà họ Vương, vậy sẽ có tình huống gì?

Lúc này, có rất nhiều người hiểu được, chẳng trách Thiên Đình sẽ luôn để ý nhà họ Vương không rời.

Chẳng trách Thiên Đình luôn dùng thần huyết làm thí nghiệm.

Một số người của cổ tộc ẩn thế vần chưa ra tay, lúc này hoàn toàn hiểu rôi.

Huyết mạch truyền thừa của Hiên Viên tộc và nhà họ Vương là chí bảo.

Người của Hiên Viên tộc và người của nhà họ Vương chính là bảo dược hình người!

Mà lúc này khí tức của Vương Hạo cuối cùng ổn định lại, nhưng tóc của ông ta đã bạc trắng, dung mạo trở nên vô cùng già nua.

Nhưng khí tức lại trở nên rất kh*ng b*.

Ông ta sử dụng cấm thuật của nhà họ Vương, thông qua thủ đoạn cực đoan như thiêu đốt lực lượng sinh mệnh của mình để k*ch th*ch dị huyết, từ đó có thể toàn bộ kích phát tiêm năng của dị huyết.

Rắc.

Trong cơ thể của Vương Hạo hình như lại có một xiềng xích vỡ ra.

Khí tức của ông ta hoàn toàn ổn định lại.

Mạnh hơn Đăng Vân Cảnh.

Trên Đăng Vân Cảnh!

Hai mặt Vương Bác Thần nhìn chằm chằm ông ta.

Không có lên tiếng.

Vương Hạo ông rốt cuộc muốn làm gì?

Ông cho rằng nói những lời này, làm những việc này thì tôi sế tha thứ cho ông sao?

Không, tôi mãi mãi sẽ không tha thứ cho ông.

Mãi mãi sẽ không!

“Đây chính là cảnh giới trên Đằng Vân Cảnh = Linh Đài Cảnh sao?”

Mà Khương Lạc Trần có hơi thất vọng lại có chút thoải mái.

Có lẽ điều này đối với Hạo mà nói, là một loại giải thoát.

Những năm nay, khổ cho nó rồi.

Chỉ là lúc đầu sư phụ vào thời khắc then chốt cuối cùng, có sử dụng cấm thuật không?

Haizz.

Thiên Đình đáng chết!

“Hạo.

Vương Kinh Hồng nước mắt giàn dụa, mặc kệ lựa chọn của Vương Hạo năm đó như nào, có sai hay không, đó đều là con trai của ông ta.

Ở trong mắt của ba, con cái mãi mãi đều là đứa trẻ.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1408


CHƯƠNG 1408

“Ông muốn bắt cháu gái của tôi sao? Bắt nạt con dâu của tôi sao?”

Vương Hạo túm lấy Hộ pháp mặc đồ tím đó, cơn giận nhiều năm cuối cùng có thể xả hết vào ngày hôm nay rồi!

“Đánh chết ông!”

Vương Hạo đấm một quyền vào đầu của đối phương, cường giả Đằng Vân Cảnh đó vậy mà ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, trực tiếp bị Vương Hạo g**t ch*t.

Sắc mặt của Thiên tướng mặc đồ đỏ ở đằng sau thay đổi, muốn chạy trốn, nhưng Vương Hạo bước ra một bước thì tới trước mặt ông ta.

“Cháu gái của tôi mới 4 tuổi, các người lại muốn ra tay với nó, tôi phải xem thử trái tim của các ngươi màu đen hay màu đỏ.”

Vương Hạo trực tiếp moi tim của đối phương ra, tự lẩm bẩm nói: “Thì ra trái tim của các người cũng là màu đỏ.”

Thiên tướng này đã chết, trên mặt mang theo nét sợ hãi.

“Ồ, còn cả bà, bắt nạt con trai tôi, tôi sao có thể tha cho bài”

Vương Hạo lập tức xuất hiện ở trước mặt nữ Hộ pháp mặc đồ tím đó, đối phương kinh sợ lùi lại, nhưng Vương Hạo hoàn toàn không cho bà ta cơ hội chạy trốn.

“Các người thì ra cũng biết sợ hãi à?”

Vương Hạo cười mỉa mai, nhìn sang chỗ nào đó, nói: “Người của Thiên Đình, lẽ nào l đều quen làm chuột sao? Cút ra đây cho tôi!”

Nói xong thì ông ta đấm ra một quyền.

Thần sứ số 10 dân người nhanh chóng xuất hiện.

Sắc mặt của đám người Vương Bác Thần thay đổi.

Vân còn cường giả!!!

Thần Sứ số 10 mặc một thân đồ trắng, đeo một chiếc mặt nạ màu trắng, trên mặt nạ có một chữ “Mười”.

Ở phía sau ông ta, còn có vài tên mặc đồ đen, ba vị Thiên Tướng mặc đồ đỏ, hai vị Hộ Pháp mặc đồ tím.

Ông ta vừa xuất hiện, lập tức khiến cho đám người Vương Bác Thần áp lực rất lớn.

Sắc mặt Khương Lạc Trần nháy mắt khó coi, có chút tuyệt vọng.

Truyền âm đến Vương Bác Thần: “Thần Sứ mặc đồ màu trắng, tôi chỉ từng nghe nói qua, không ngờ vậy mà lại xuất hiện. Trong Thiên Đình, Thiên Tướng mặc đồ màu đỏ thuộc tầng thấp nhất, nhưng mỗi một vị Thiên tướng đều là siêu phàm giả. Cao hơn một bậc so với Thiên Tướng mặc đồ màu đỏ chính là Hộ Pháp mặc đồ màu tím. Mà Thần Sứ mặc đồ màu trắng, lại còn cao hơn so với Hộ Pháp mặc đồ màu tím một bậc, thực lực cũng mạnh hơn, là tồn tại trên Đằng Vân Cảnh, nghe nói là Linh Đài Cảnh, nhưng về cảnh giới này, chúng ta hoàn toàn không biết gì cả.”

Khương Lạc Trần tuy răng không sợ, nhưng lại bị vây trong tuyệt vọng.

Chẳng lẽ đã không còn hy vọng đánh bại số mệnh sao?

Chẳng lẽ cũng chỉ có thể trở thành sơn dương trong tay những kẻ điên Thiên Đình này chờ đợi làm thịt sao?

“Không tôi không tồi, thật sự không tồi.

Người nhà họ Vương, thật đúng là thú vị.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1409


CHƯƠNG 1409

Cấm thuật thiêu đốt tuổi thọ, thế mà trong thời gian ngắn lại có thể khiến người đạt tới Linh Đài Cảnh, thật đúng là khiến người ta giật mình.”

Thần Sứ số 10 không thèm để ý chút nào đến mấy người đã bị Vương Bác Thần g**t ch*t kia, thở dài nói: “Đáng tiếc, loại cấm thuật này chỉ thúc đẩy thần huyết, cũng không có tác dụng gì.”

Nhìn thấy những người này, máu trong người Vương Bác Thần đã bắt đầu sục sôi.

Chính là những kẻ này, đã bắt mẹ đi.

Bây giờ, bọn chúng lại muốn bắt con gái mình đi!

“Mẹ tôi ở đâu!”

Lửa giận của Vương Bác Thần sôi trào, mặc dù dưới uy áp của đối phương, giờ phút này anh không thể nào nhúc nhích, nhưng lại vẫn muốn g**t ch*t đối phương.

Thần Sứ số 10 nhìn anh, cười nói: “So với quan tâm mẹ của cậu, cậu vân nên quan tâm đến bản thân mình thì hơn. Cậu bây giờ quá yếu, tuy rằng tiềm lực thí nghiệm của cậu rất lớn, nhưng nếu không vực dậy nổi nữa, vậy thì cũng chỉ là rác rưởi mà thôi.

“Con gái của cậu đúng là rất đáng yêu, bốn tuổi, ừm, vừa lúc có thể dùng làm vật thí nghiệm, nếu có thể chống đỡ được, không chừng còn có thể sống sót. Nếu không chống chịu được, vậy thì con gái của cậu cũng chỉ có thể chết thôi.”

“Mẹ mày!”

Vương Bác Thần tức giận hét lên một tiếng, đánh ra một quyền.

Khương Lạc Trần cũng đồng thời bổ ra một đao.

Thần Sứ số 10 thậm chí còn chưa cử động, hai vị Hộ Pháp mặc đồ màu tím đã xuất hiện trước người ông ta, nhẹ nhàng ngăn chặn lực tấn công mạnh mẽ của Vương Bác Thần là Khương Lạc Trần.

Không hề dao động!

Không có một chút phần thắng nào!

Chẳng lẽ cũng chỉ có thể mặc người căn xé sao?

Khương Lạc Trần khó chịu, không cam lòng, trong lòng nghẹn một cục tức.

Vương Bác Thần cũng như vậy, anh dùng vỏn vẹn bốn năm, đi đến một bước hôm nay.

Anh dùng mạng đổi lấy thực lực hôm nay, nhưng khi đối diện với một vị Thần Sứ của Thiên Đình, vẫn chẳng đáng để nhắc tới.

Ngay cả tư cách khiến đối phương ra tay đều không có.

Mà đây, mới chỉ là một vị Thần Sứ của Thiên Đình.

Phần nộ, tuyệt vọng.

“Chó tạp chủng, vợ tao đâu!”

Vương Hạo đánh ra một quyền, tuổi thọ của ông ta, đã hoàn toàn bị ông ta đốt hết.

Nhiều năm uất ức như vậy, nghẹn ứ trong lồng ngực, hôm nay phải xả ra ngoài.

Một quyền này đánh ra, không khí cũng chấn động, sắc mặt Thần Sứ số 10 cũng thay đổi, không dám sơ ý.

Thần Sứ số 10 lại không đỡ một quyền này, cười nói: “Cấm thuật của nhà họ Vương quả nhiên là bất phàm, nhưng anh có thể kiên trì được bao lâu? Anh còn được bao nhiêu năm tuổi thọ của thể dùng?”

“Giết mày là đủ rồi!”

Vương Hạo đã không còn để ý cái gì nữa.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1410


CHƯƠNG 1410

Ông ta phải dùng bất cứ giá nào.

Nhân nại nhiều năm như vậy, uất ức và áy náy nhiều năm như vậy, đã biến ông ta trở thành cái xác không hồn từ lâu.

Còn sống, lại sống không bằng chết.

“Mẹ nó, bắt nạt vợ của tao, bắt nạt con trai tao, bây giờ còn muốn bắt cháu gái của tao đi, chúng mày là lũ súc sinh!”

Trong mắt Vương Hạo đầy tơ máu, từng quyền từng quyền đánh ra.

Mỗi một quyền, đều mang theo sự uất hận cùng với áy náy của ông ta.

Ông ta vốn là tóc ngắn, nhưng sau khi sinh mệnh hoàn toàn bị đốt hết, chớp mắt như đã trải qua mấy chục năm, tóc dài ra, bac cả đầu.

Cả đầu tóc bạc tung bay.

Giống như một kẻ điên.

“Hôm nay, cho dù tao có chết, cũng phải kéo theo lũ súc sinh chúng mày!”

Vương Hạo tức giận hét lên, hỗn loạn bên trong cơn tức giận tột cùng và không cam lòng.

Thần Sứ số 10 không ngừng né tránh.

Nhưng vấn bị đánh trúng một quyền, bay ngược ra ngoài.

Những người phía sau ông ta, lại không may mắn như vậy.

Vài kẻ mặc đồ đen bị đánh chết, mấy tên Thiên Tướng trực tiếp bị Vương Hạo xé toạc.

Còn lại hai tên Hộ Pháp muốn trốn, nhưng vẫn chết.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Từ đầu đến cuối, Hắc Tôn Giả đều không hề lộ diện, để mặc cho Vương Hạo đánh chết những tên thuộc hạ này.

Ở trong mắt ông ta, đây đều là quá trình kích phát thần huyết trong người Vương Bác Thần.

Không cho chút hy vọng nào, thì sao có thể thể nghiệm được tuyệt vọng lớn hơn nữa cơ chứ?

Đương nhiên, trong mắt người bình thường, chính là đầu óc có vấn đề.

Nhưng những người Thiên Đình này, làm việc quỷ dị, không thể suy đoán theo lẽ thường.

Bọn họ đều là kẻ điên, không thể dùng con mắt của người bình thường mà nhìn bọn họ được.

Huống chi, đối với bọn họ mà nói, đã chết thì đều là phế vật, chỉ có thể sống sót thì mới có thể dùng.

Nhìn lực sinh mệnh đã hoàn toàn bị thiêu đốt của Vương Hạo, Vương Bác Thần tức giận quát: “Vương Hạo, ông dừng lại cho tôi! Ông đừng tưởng rằng ông làm như vậy thì tôi sẽ tha thứ cho ông, tôi không cần!

Mẹ tôi thì tôi sẽ tự mình cứu, không cần ông giả mù sa mưa như vậy. Chúng tôi và ông không có bất kỳ quan hệ gì cả, cho dù có chết tôi cũng sẽ không nhận phân tình cảm này của ông. Ông đừng phí tinh lực, tôi sẽ không tha thứ cho ông, vĩnh viễn sẽ không. Ông cảm thấy ông làm như vậy thì tôi sẽ đồng tình với ông sao? Không, tôi chỉ càng căm giận ông mà thôi.”

Vương Hạo cười lớn, gương mặt lại đâm lệ.

Trong lòng ông ta có nỗi khổ, chỉ có ông ta mới biết.

Ông ta chưa bao giờ giải thích với Vương Bác Thần.

Cũng chưa bao giờ nói với bất kỳ ai về những khó chịu trong lòng ông ta.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1411


CHƯƠNG 1411

Chỉ ở trong con ngõ nhỏ, nói với lão soái, ông ta cảm thấy cho dù mình còn sống thì cũng chẳng khác nào đã chết.

“Đúng vậy, tôi là một kẻ hèn nhát, làm một người chồng, lại không bảo vệ được vợ của chính mình. Làm cha, lại không bảo vệ được con trai của mình. Tôi sinh ra đúng là một kẻ thất bại!”

Vương Hạo nện một quyền xuống, giận dữ hét lên: “Nhưng mà, tôi không phụcHI”

Thần Sứ số 10 bị một quyền này của Vương Hạo đánh cho không thể trốn, chỉ có thể đỡ lấy một quyền này từ chính diện.

Nhưng Vương Hạo lúc này, đã một lòng muốn chết, không hề muốn sống nữa.

Huống chỉ, ông ta cũng đã định không thể sống tạm bợ nữa.

Ông ta dùng cấm thuật thiêu đốt toàn bộ lực sinh mệnh của mình.

Bụp.

Thần Sứ số 10 tuy rằng chặn được một quyền này, nhưng vẫn bị một quyền này nện cho nằm rạp dưới đất, xương cốt trên người cũng bị gãy mấy cái.

Lực sinh mệnh của Vương Hạo đã hoàn toàn cạn kiệt, trên người đã dần tản ra hơi thở tử vong.

Tuy răng giờ phút này ông ta rất mạnh, nhưng đã không còn bất cứ hy vọng tồn tại nào nữa.

“Tôi chỉ muốn làm một kẻ ăn chơi trác táng, tôi chỉ muốn cùng bạch đầu giai lão với Kỳ, tôi chỉ muốn ở bên cùng trưởng thành với con trai, tôi chỉ muốn làm một người bình thường, chỉ muốn làm một tên phế vật trong mắt các người.”

Vương Hạo nện một quyền lên đầu Thần Sứ số 10, gào rống, giận dữ.

“Vì sao ngay cả cơ hội làm phế vật cũng không cho tôi, vì sao lại phải cho tôi xa vợ cách con, vì sao, vì sao chứ!!!”

“Đều là tại chúng mày, hại tao đến con trai cũng không nhận tao, làm hại vợ tao đến nay sống chết không rõ. Bây giờ chúng mày còn bắt cháu gái tao đi, tao gi ết chết hết chúng mày!!!”

“Súc sinh, chúng mày đều là súc sinh, tao giết hết chúng mày!!”

Một quyền của Vương Hạo nện xuống, mang theo vô vàn căm phần, vô vàn nghẹn khuất, vô vàn áy náy.

Năm đó ông ta nhãn nhịn, khiến cho vợ và con trai phải chịu tủi nhục, nên đến bây giờ con trai cũng không chịu nhận ông ta, còn vợ thì đến nay không rõ sống chết.

Năm đó ông ta nhịn, ông ta bỏ lỡ mất năm tháng trưởng thành của con trai, bỏ lỡ rất nhiều rất nhiều điều.

Ông ta hối hận.

Năm đó nếu không nhãn nhịn, vậy thì rất có thể đã chết, nhưng như vậy cũng còn hơn so với bây giờ.

Đúng vậy, ông ta hối hận rồi.

Nếu năm đó không nhãn nhục, có lẽ một nhà ba người đã chết.

Nhưng ít nhất sẽ không có tiếc nuối, có thể cùng chết bên nhau.

Bây giờ thì sao?

Ông ta rất hối hận.

“Mày đi chết cho tao!! Chó tạp chủng, tao cho chúng mày bắt nạt vợ con tao, cho chúng mày bắt nạt cháu gái tao. Tao đánh chết mày! Chó tạp chủng!”

Thần Sứ số 10 tuyệt vọng, ông ta không ngờ tới sau khi Vương Hạo sử dụng cấm thuật, thiêu đốt lực sinh mệnh, sức mạnh sẽ lại lớn như vậy.
 
Back
Top Dưới