Ngôn Tình Thần Chủ Ở Rể

Thần Chủ Ở Rể
Chương 1208


CHƯƠNG 1208

Đây là sinh vật gì?

Điều quỷ đị là lúc này với thị lực của anh, vậy mà không thể nhìn rõ toàn bộ diện mạo của sinh linh đó.

Làn khói dày đặc này đã rất quỷ dị, với thực lực hiện nay của Vương Bác Thần, phạm vi có thể nhìn thấy lại không quá 10m!

“Làn khói dày đặc rốt cuộc xuất hiện từ đâu?”

Trong lòng Vương Bác Thần cảnh giác, không có vọng động.

Anh không biết cái mà Nhạc Ẩn Long gặp phải có phải cái vuốt khổng lồ này hay không, tòa tháp cổ này thật sự quá mức thần bí.

Bụp bụp bụp!

Vào lúc này, trong tháp truyền tới tiếng bước chân inh tai nhức óc.

Sau đó, truyền ra tiếng chém giết cực lớn và tiếng gầm của thú.

Các loại âm thanh tập trung lại, giống như đang diễn ra một trận đại chiến.

Tiếng nổ kịch liệt, sấm sét rền vang, còn có riếng rồng ngâm gió rít, âm thanh chói tai của vạn kiếm va chạm.

Chỉ là từ âm thanh này nghe thì thấy đây là một trận đại chiến trên không.

“Đây là chiến đấu của lúc nào? Chiến đấu cấp bậc gì có thể đạt tới mức độ này?”

Trong lòng Vương Bác Thần chấn động, rất khó tưởng tượng, đại chiến mức độ như này sẽ kịch liệt tới mức độ nào.

Chỉ vuốt khổng lồ của một sinh linh thì có thể khiến người ta run rẩy như vậy, càng không cần nói tới hai bên tham gia cuộc chiến.

May mà trận chiến đấu này hình như chỉ là một thấu ảnh, bao gồm cả cái vuốt khổng lồ đó, đều chỉ là thấu ảnh, không phải hiện thực.

Cho dù như vậy, Vương Bác Thần cũng rất kinh hãi.

Chỉ thấu ảnh cũng đáng sợ như vậy rồi, vậy cái vuốt đó đã gần như thực chất hóa, anh vừa rồi thậm chí tưởng rằng là tồn tại trong hiện thực. Bây giờ mới biết không phải như vậy.

“Thanh đoạn mâu này lẽ nào là vũ khí bị gãy trong trận đại chiến này?”

Vương Bác Thần có hơi hiểu rồi, cánh tay của Nhạc Ẩn Long rất có thể là bị thanh đoạn mâu này chém đứt.

Tòa tháp cổ này rốt cuộc có lai lịch gì?

Vậy mà có lạc ấn chiến tranh đáng sợ như vậy.

Qua khoảng hơn nửa tiếng, các âm thanh chiến đấu trong làn khói mới từ từ biến mất, lần nữa yên tĩnh trở lại.

Vương Bác Thần thở phào, thầm nói: “May mắn không phải cảnh tượng thực tế, nếu không mình e là ngay cả tư cách tham gia chiến đấu cũng không có.”

Không biết trận chiến đấu này xảy ra vào khí nào, cũng chỉ có ra ngoài mới từ từ điều tra được.

Cánh tay xuất hiện vừa rồi, cũng không thể chỉ là một lạc ấn.

Nhưng điều kỳ lạ là làn khói dày đặc không tan đi, mọi thứ quay lại yên tĩnh, yên tĩnh tới mức hơi quỷ dị.

Vương Bác Thần càng không dám sơ ý.

Trong làn khói, Vương Bác Thần cũng chỉ có thể nhìn thấy thứ trong phạm vi 10m.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1209


CHƯƠNG 1209

Sau khi chắc chắn tạm thời không có nguy hiểm, Vương Bác Thần tiếp tục đi về phía trước.

Anh rất nghi hoặc, nhìn từ bên ngoài, không gian trong tháp coi như lớn, bây giờ cũng nên đi tới điểm cuối.

Nhưng sự thật là anh cảm thấy vẫn chưa đi tới điểm cuối, có lẽ là do làn khói dày ảnh hưởng tới phán đoán của anh.

“Cậu tới rồi sao?”

Đột nhiên, trước mặt xuất hiện một âm thanh, dọa cho Vương Bác Thần giật mình.

Anh lúc này mới phát hiện, trước mắt xuất hiện một bóng người.

Có điều người đó quay lưng với anh.

“Ông là ai?”

Vương Bác Thần trở nên cảnh giác, tuy nhiên bóng lưng đó không có lên tiếng nữa.

“Tôi tới rồi.”

Đột nhiên, một âm thanh vang lên từ sau lưng Vương Bác Thần, dọa cho Vương Bác Thần kinh hãi, suýt nữa thì ra tay.

Lúc này lại có một người từ đằng sau đi ra.

Tuy phần mặt của người này có hơi mơ hồ, nhưng đại khái có thể phán đoán được, là một thanh niên.

“Lại là thấu ảnh sao?”

Vương Bác Thần không có hành động gì, may mắn vừa rồi không có ra tay.

Người thanh niên quỳ xuống trước bóng lưng đó, sau khi dập đầu ba cái thì đứng dậy, nói: “Hai chúng ta hết nợ, còn lại chỉ là thù hận.”

“Haizz, cậu thật sự muốn chọn như vậy sao?”

Bóng lưng đó thở dài, nghe giọng nói hình như là một ông lão.

Người thanh niên cười lạnh nói: “Năm đó ông không phải cũng như vậy sao?”

Ông lão trầm mặc hồi lâu, nói: “Cậu không hiểu.”

Người thanh niên cương quyết nói: “Tôi không muốn hiểu, cũng không cần hiểu, cái cũ tóm lại phải phá bỏ, thứ mới tóm lại phải xuất hiện.”

Ông lão vẫn quay lưng với người thanh niên: “Cái cũ chưa chắc là không tốt, thứ mới cũng chưa chắc là tốt.

Người thanh niên cười mỉa mai nói: “Ông luôn quay lưng với chúng sinh không chịu xoay người, vậy nên ông trước giờ không biết chúng sinh cần gì!”

Ông lão không lên tiếng nữa.

Vào lúc này, người thanh niên bỗng ra tay, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm, nhanh như cắt mà đâm về phía lưng của ông lão.

Hình ảnh tới đây thì biến mất, chỉ còn lại làn khói dày đặc.

Cuộc đối thoại không đầu không đuôi này khiến Vương Bác Thần có hơi khó hiểu, ông lão đó là ai? Người thanh niên đó lại là ai?
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1210


CHƯƠNG 1210

Ông lão rất có khả năng là trưởng bối của người thanh niên, nếu không người thanh niên sẽ không quỳ.

Giữa bọn họ xảy ra chuyện gì sao?

Vương Bác Thần hoàn toàn không hiểu hình ảnh này đại diện cho cái gì, thông tin hữu dụng gì cũng không có.

“Hửm? Làn khói dày đặc đã tan đi rồi sao?”

Vương Bác Thần phát hiện, làn khói dày đặc không biết khi nào đã tan đi, vừa rồi sự chú ý của anh bị người thanh niên và ông lão thu hút, không có chú ý tới.

Làn khói dày đặc tan đi, mà ở chỗ cách trước người Vương Bác Thần không tới 3m có một bộ xương khô ngồi đó, dưới đất viết một dòng chữ, lại khiến Vương Bác Thần lập tức tê dại da đầu, dựng tóc gáy cả người, choạng loạng lùi lại mấy bước.

Chỉ thấy trên đất viết rằng: “Lâm Đ ạo Tử ta chết tại đây.”

Vương Bác Thần sửng sốt nói: “Sao có thể chứ? Chuyện này sao có thể chứ? Lâm lão đầu được chính tay mình chôn cất, sao có thể ở đây chứ?”

“Lâm Đ ạo Tử ta chết ở đây.”

7 chữ này lại khiến Vương Bác Thần cực kỳ sửng sốt, cả người lạnh toát.

Lâm Đ ạo Tử là tên của Lâm lão đầu.

Khi Lâm lão đầu chết anh ở bên cạnh, Lâm lão đầu còn là tự tay anh chôn cất.

Nơi này là Phật Quốc, sao có thể xuất hiện ở đây?

“Lẽ nào là cùng tên?”

Vương Bác Thần ổn định tâm thần, Lâm lão đầu là do anh tự tay chôn, không thể xuất hiện ở đây.

Trừ phi lúc đó Lâm lão đầu không chết, bản thân lại chạy tới đây chết một lần.

Nhưng chuyện này căn bản không thể.

Vương Bác Thần phán đoán một chút, thời gian tử vong của bộ xương khô này ít nhất hơn 20 năm, không thể là Lâm lão đầu, có lẽ chỉ là tên giống nhau.

Sau khi xác định không phải, Vương Bác Thần thở phào, nếu không cũng quá dọa người rồi.

Trong lòng của bộ xương có một cái hộp gỗ nhỏ, Vương Bác Thần lấy ra.

Sau khi mở ra, bên trong là một bức thư, nhưng chữ bên trên lại khiến Vương Bác Thần chết lặng.

Chỉ thấy bên trên viết: “Vương Bác Thần, đồ đệ ngoan của ta, ông lão ta lần này thật sự sắp chết rồi, bộ xương trước mặt con là ta. Ừ, tuy bây giờ ta vẫn chưa gặp được con, vẫn chưa thu nhận con là đồ đệ, nhưng ta biết 20 năm sau con chắc chắn sẽ đến đây.”

“Sao hả? Thuật bói toán của ta có giỏi không? Không cần nghi ngờ, ta là sư phụ Lâm Đ ạo Tử của con, ta chỉ là chết trước khi nhận con làm đồ đệ mà thôi. Tòa tháp này có lai lịch thần bí, ta vốn muốn dò đường trước cho con, không ngờ được tòa tháp này không nói lý, lão phu sơ ý không tránh được nên đã chết. 8 tầng còn lại thì con đừng đi, bây giờ đi lên chỉ có thể đi chết. Nhưng tòa tháp này có thể dùng để giết cường địch.”

“Được rồi, ta cũng chỉ có thể giúp con tới đây thôi, đợi con bao giờ nghĩ thông chuyện ta chết trước khi nhận con làm đồ đệ, con mới có tư cách phân cao thấp với cường giả thật sự. Thi thể của ta, con cũng đừng động vào, nơi này khá tốt.”

Mẹ kiếp đây là chuyện gì thế?

Vương Bác Thần sắp điên rồi.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1211


CHƯƠNG 1211

Đây chính là bút tích của Lâm lão đầu.

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Lâm lão đầu chết trước khi nhận anh làm đồ đệ?

Vậy người nhận anh làm đồ đệ là ai?

Lẽ nào là quỷ hồn của Lâm lão đầu?

Không đúng.

Trên thư, Lâm lão đầu nói ông ta tính ra anh là đồ đệ của ông ta, nhưng ông ta đã chết rồi…

Vương Bác Thần hoàn toàn mù mịt, căn bản không giải thích rõ được, cũng không có bất cứ tính logic nào.

Nhưng sự thật là như vậy, trước khi Vương Bác Thần chết đã tính ra anh sẽ trở thành đồ đệ của ông ta, sau đó sau khi ông ta chết thì lại nhận anh làm đồ đệ!

Mẹ kiếp chuyện này là cái quái gì thế?

Trên thư viết mấy câu như này, thông tin hữu dụng gì đó cũng không có.

“Đây không phải là kịch bản ác ôn của Lâm lão đầu chứ? Nhưng Lâm lão đầu từ sau khi nhận mình làm đồ đệ thì luôn ở cạnh mình, sư phụ cho dù muốn giở trò, cũng phải có thời gian tới đây mới được.”

Vương Bác Thần nghĩ kỹ lại, chắc chắn Lâm lão đầu không có thời gian tới đây.

Sau khi nhận anh làm đồ đệ, Lâm lão đầu dẫn anh rong ruổi hơn một năm ở các chiến trường, sau đó thì mất. Sau đó đáp ứng yêu cầu của Lâm lão đầu, chôn ở chân núi Côn Luân.

Nơi này cách chân núi Côn Luân có tới mười vạn tám nghìn dặm, với lại trong thời gian hơn 1 năm Lâm lão đầu dẫn anh đi ngao du, gần như đều ở bên Châu Phi.

Đâu có thời gian tới Phật Quốc?

Trừ phi Lâm lão đầu có thể trong nháy mắt từ Châu Phi xuất hiện ở Phật Quốc.

“Có khả năng là trước khi Lâm lão đầu nhận mình làm đồ đệ, tính được mình sẽ tới đây, vậy nên tạo ra trò đùa quái đản ở đây trước không?”

Vương Bác Thần lần nữa kiểm tra kỹ bộ xương.

Nhưng điều khiến anh càng kinh ngạc hơn là kết luận được đưa ra là bộ xương này là của Lâm lão đầu!

Bởi vì bẩm sinh chân trái của Lâm lão đầu ngắn hơn chân phải 3cm, chân trái của bộ xương này cũng như vậy.

Ngoài ra, tay trái của Lâm lão đầu bị tật, sinh ra thì ít hơn người khác một ngón tay út, vậy nên tay trái chỉ có 4 ngón tay, cái này khác với bị đứt.

Mà xương tay trái của bộ xương này là 4 ngón bẩm sinh, không có ngọn tay út.

Tổng hợp những điều này lại, Vương Bác Thần chắc chắn bộ xương này là của Lâm lão đầu!

Sự thật này càng khiến người ta sợ hãi!

Vương Bác Thần hoàn toàn đơ rồi, trong đầu hỗn loạn.

Hoàn toàn không giải thích được.

Nhìn lối vào của tầng 2, Vương Bác Thần nghĩ, cuối cùng không đi lên.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1212


CHƯƠNG 1212

Tuy trong lòng rất tò mò, nhưng Lâm lão đầu cảnh cáo anh đừng đi lên, tóm lại sẽ không hại anh.

Vương Bác Thần đang định rời đi thì đột nhiên một giọng nói vang lên từ sau lưng.

“Đồ đệ ngoan, con cứ đi như vậy sao?”

Vương Bác Thần lập tức xoay người, ở đó có một Lâm lão đầu sống sờ sờ, lúc này đã đứng ở lối vào của tầng 2, cười híp mắt nhìn anh.

“Lâm lão đầu?”

Vương Bác Thần tự dưng trở nên căng thẳng.

Đây rốt cuộc có phải Lâm lão đầu không?

Lâm lão đầu đã chết 2 lần rồi, bây giờ lại xuất hiện một Lâm lão đầu, rốt cuộc là sao đây?

Lâm Đ ạo Tử cười ôn hòa: “Đồ đệ ngoan, vi sư dẫn con lên tầng 2.”

“Ông rốt cuộc là ai?”

Dây thần kinh khắp người Vương Bác Thần đều trở nên căng cứng.

Trên người đối phương không hề có cảm giác thân thiết, chỉ khiến sau lưng anh lạnh toát, lập tức kinh hãi, dựng tóc gáy!

“Đồ nhi ngoan, ta là sư phụ của con, con không nhận ra ta rồi sao?”

Lâm Đ ạo Tử trách cứ: “Còn không mau qua đây, vi sư dẫn con lên tầng 2, ở đó đều là bảo vật!”

Đột nhiên, sắc mặt của Lâm Đ ạo Tử trở nên dữ tợn, hét lên: “Mày tại sao không lên, cái thằng nghịch đồ này!”

Vương Bác Thần vội vàng lùi lại, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Nơi này cực kỳ quỷ dị!Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lúc này, trên người Lâm Đ ạo Tử bắt đầu mọc ra lông xanh rất dài, trong nháy mắt ông ta biến thành một con quái vật lông xanh hình người.

Từng luồng uy áp khủng khiếp tỏa ra từ trên người quái vật lông xanh, Vương Bác Thần kinh hãi, thực lực của đối phương mạnh hơn tưởng tượng của anh!

Lúc này anh là Siêu Phàm Cảnh, ở bên ngoài trừ những cao thủ ẩn giấu của bảy đại thế gia và những người của Cổ tộc ẩn thế, anh gần như là người đứng đầu.

Nhưng bây giờ, ở trước mặt quái vật lông xanh, anh cảm thấy mình ngay cả cơ hội ra tay cũng không có.

Trên cổ của Vương Bác Thần cũng nổi một lớp gai ốc, anh không ngừng lùi lại, lần đầu tiên anh nảy sinh ý nghĩ muốn chạy trốn.

Tòa tháp này thật sự quá quỷ dị.

Bây giờ anh cũng bắt đầu nghi ngờ, bộ xương của Lâm lão đầu cũng có phải do thứ quỷ dị trong tháp huyễn hóa ra hay không.

“Cậu tại sao không đi theo tôi!! Tôi là sư phụ của cậu, cậu tại sao không nghe lời tôi!”

Quái vật lông xanh vẫn đang rít gào, muốn lao tới.

Nhưng lối vào có phong ấn, mỗi lần quái vật lông xanh đụng một cái thì sẽ hiện ra một lớp sóng, ngăn chặn quái vật lông xanh.

Cho dù là vậy, quần áo trên người Vương Bác Thần đã bị ướt đẫm bởi mồ hôi lạnh.

Lần đầu tiên anh gặp phải tồn tại mạnh mẽ như này.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1213


CHƯƠNG 1213

Mạnh hơn cảm giác mà Cổ Nhật Long gây ra cho anh rất nhiều

Đây là tồn tại cấp bậc gì?

Đây rốt cuộc là người hay quái vật?

Vương Bác Thần muốn trốn đi, muốn mở cửa tháp, mà cửa tháp đã bị khóa chết, hoàn toàn không mở ra được.

“Cậu không thoát được đâu, người tới đây, không ai có thể thoát được!”

Quái vật lông xanh cười khà khà, tiếng cười đó cực kỳ u ám quỷ dị, giống như truyền tới từ 18 tầng địa ngục, vô cùng ghê rợn.

Vào lúc này, trên mặt đất đột nhiên bốc ra vô số bàn tay máu màu đỏ, túm lấy cổ chân của Vương Bác Thần, không ngừng giằng xé, muốn lôi anh xuống lòng đất.

Vương Bác Thần cực kỳ sửng sốt, đoạn mâu trong tay vội vàng vung lên, nhưng chém đứt mấy cái thì lại xuất hiện vô số.

Trên mặt đất đều là bàn tay máu, giống như lúa mạch mọc từ trong ruộng, chi chít, không thể tránh được!

“Cậu không thoát được đâu, cậu không thoát được đâu. Đồ đệ ngoan, mau đi lên, chỉ có tôi có thể cứu cậu.”

Quái vật lông xanh cười u ám, nó giống như đã biết loại biến cố này từ trước.

Nhưng cảm giác nó mang tới cho Vương Bác Thần khủng khiếp hơn những bàn tay máu trên đất.

Vương Bác Thần không ngừng nhảy lên, vung đoạn mâu, những bàn tay máu đó bị đoạn mâu chém đứt, biến thành một làn khói xanh tiêu tán.

Nhưng bàn tay máu trên đất có quá nhiều, giống như ác quỷ trong địa ngục muốn bò ra.

Vương Bác Thần giật thót tim, thầm nói những bàn tay này vô cùng vô tận, cho dù bây giờ không uy h**p được anh, nhưng thời gian dài, anh cũng sẽ kiệt sức.

Đến lúc đó thì hết cách rồi.

Buộc phải nhanh chóng giải quyết!

“Giết không hết đâu, giết không hết đâu, cậu giết càng nhiều thì chúng sẽ càng mạnh! Đồ nhi ngoan, mau tới chỗ tôi, chỉ có tôi có thể cứu cậu.”

Quái vật lông xanh ở một bên dụ dỗ, Vương Bác Thần tức giận gầm lên: “Quái lông xanh, mẹ kiếp ông im mồm cho tôi!”

“Quái lông xanh? Quái lông xanh? Cậu vậy mà gọi tôi là quái lông xanh? Tôi là sư phụ của cậu, cái thằng nghịch đồ! Tôi vì tốt cho cậu, cậu vậy mà gọi tôi là quái lông xanh! Nếu không phải vì cậu, tôi sao lại biến thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ như này!”

Quái lông xanh hình như rất ghét người khác gọi ông ta như vậy.

Nhưng Vương Bác Thần bây giờ không có thời gian đấu khẩu với ông ta, anh cũng phát hiện rồi, những bàn tay máu đó sau khi bị g iết chết, lực lượng của bàn tay máu xuất hiện sau sẽ mạnh hơn, mạnh gấp đôi bàn tay máu ban đầu!

Mới đầu Vương Bác Thần đánh một chưởng thì có thể đánh tan không ít, nhưng dần dần, những bàn tay máu đó phải hai chưởng mới có thể đánh tan.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1214


CHƯƠNG 1214

Tuy trên đoạn mâu đều là gỉ đồng màu xanh, nhưng vẫn rất sắc bén, đối phó với bàn tay đứt giãy ngược lại rất dễ dàng.

Bụp bụp bụp!

Vào lúc này, bên dưới truyền tới âm thanh giống như gõ trống, rung chấn khiến tai của người khác đau nhói, giống như có thứ gì đó sắp đi ra!

“Đây lại là cái gì?”

Vương Bác Thần sắp điên rồi, những bàn tay đứt gãy này không những càng lúc càng nhiều, còn càng lúc càng mạnh.

Bây giờ lại có thứ gì sắp chui ra!

Bụp bụp bụp.

Mặt đất truyền ra âm thanh giống như gõ cửa, có thứ gì đó sắp đi ra từ dưới đất.

Vương Bác Thần vừa đối phó với bàn tay quỷ, vừa điên cuồng đập cửa tháp.

Cửa tháp không biết làm bằng chất liệu gì, cực kỳ chắc chắn. Vương Bác Thần dùng hết sức cũng không thể lay động được cửa tháp.

Bàn tay quỷ trên đất càng ngày càng nhiều, chi chít khiến người nhìn tê dại da đầu, giống như cỏ mọc trong đất, hơn nữa mỗi một bàn tay quỷ dường như đang tiến hóa, đã xuất hiện một chút năng lượng dao động.

Tình hình rất khẩn cấp.

Tuy bây giờ bàn tay quỷ không tạo thành uy h**p với anh, nhưng làm sao cũng không giết hết!

Lẽ nào phải chết ở đây sao?

Vương Bác Thần thầm kêu khổ, không ngờ chuyến đi Phật Quốc lần này lại nguy hiểm như thế, càng không ngờ trên đời lại tồn tại nơi đại hung như này.

Điều quỷ dị hơn, nơi này rõ ràng là trong địa phận của Phật Quốc, nhưng thủ đoạn giam cầm trong tháp hoàn toàn là cách phong ấn của đạo gia nước R.

Chứng tỏ tòa tháp cổ tràn ngập sự quỷ dị này, rất có khả năng là do người nước R thời cổ đại xây dựng.

Có điều Vương Bác Thần bây giờ không quan tâm những thứ này, làm sao ra ngoài mới là điều mấu chốt nhất.

“Đồ đệ ngoan, mau tới chỗ tôi, chỉ có tôi có thể cứu cậu.”

Trong giọng nói của quái lông xanh tràn ngập ý vui sướng khi người khác gặp họa.

Vương Bác Thần không thèm quan tâm nó, tiếp tục đối phó với bàn tay quỷ.

Tiếng va đập của mặt đất càng lúc càng lớn, bắt đầu rung chấn.

Xem ra không cần bao lâu, thứ bên dưới sẽ ra ngoài.

“Đây lẽ nào là một tòa tháp trấn ma sao? Thật quỷ dị.”

Vương Bác Thần bị một bàn tay máu tóm lấy, lập tức cổ chân truyền tới một cơn đau, anh vội vàng chém đứt bàn tay máu.

Loại tình huống này khiến anh sửng sốt, lực lượng của bàn tay máu đã mạnh tới mức có thể gây ra đau đớn cho anh, cứ tiếp tục như này, bàn tay máu không ngừng tiến hóa, anh sẽ không ngăn chặn được.

“Đây rốt cuộc là cái quỷ gì!”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1215


CHƯƠNG 1215

Vương Bác Thần chỉ có thể không ngừng nhảy lên, bên phía cửa tháp không mở được, buộc phải nghĩ cách khác.

Lẽ nào chỉ có đi lên tầng 2 sao?

Không được.

Quái lông xanh còn quỷ dị hơn những bàn tay máu này, cách xa như vậy cũng có thể ngửi được mùi thối rữa trên người ông ta.

Điều kh ủng bố hơn là những bàn tay máu này không xuất hiện ở chỗ gần lối vào tầng 2, hơn nữa cũng không đi tới bên đó.

Điều này chứng tỏ quái lông xanh đáng sợ hơn bàn tay máu.

“Trên trời có cửu trọng thiên, thần tiên lớp lớp. Dưới đất có tầng thứ 18, quỷ hồn lớp lớp. Ở giữa có quỷ lại có thần, chỉ là người phàm không phân rõ.”

Tiếng hát quỷ dị văng vẳng ở trong tầng 1, khiến trái tim của Vương Bác Thần bỗng thắt lại.

Tiếng hát sắc bén vang vọng, khiến toàn thân Vương Bác Thần nổi một tầng gai ốc.

Đây là ca khúc đầu phim của bộ Phong Thần Diễn Nghĩa bản cũ bị cấm, âm thanh u ám càng khiến không khí lúc này trở nên càng thêm đáng sợ.

Trong lòng Vương Bác Thần rung lên, người hát là quỷ lông xanh, ông ta không phải luôn bị nhốt ở đây sao? Sao lại biết bài hát này?

“Quái lông xanh, ông ngay cả bản thân là ai cũng quên rồi sao? Ông thật đáng thương!”

Vào lúc này, Vương Bác Thần mỉa mai quái lông xanh.

Quái lông xanh rất có khả năng là người hiện đại, nếu không sao có thể biết bài hát này?

Nó rốt cuộc là ai?

“Cứng miệng cũng vô dụng, vào nơi này, không ai có thể đi ra.”

Quái lông xanh không ngừng dụ dỗ: “Chỉ cần tôi có thể cứu cậu, tôi chính là Lâm Đ ạo Tử sư phụ của cậu, đồ nhi ngoan, tới chỗ tôi, chỉ có tôi có thể cứu cậu.”

Quái lông xanh giống như thể tập hợp của mọi sự tà ác, giọng của nó tà ác, ánh mắt tà ác, hình như vì tà ác mà sinh ra.

Mà vào lúc này, bỗng nhiên bụp một tiếng, cửa tháp đột nhiên mở ra.

Trong lòng Vương Bác Thần chợt vui mừng, chỉ nghe thấy giọng nói của Nhạc Ẩn Long vang lên: “Anh Thần, anh không sao chứ?”

“Nhạc?”

Vương Bác Thần chợt sững người, anh dốc hết sức cũng không thể mở cửa tháp, Nhạc Ẩn Long sao thoáng cái thì mở ra rồi?

Nhưng bây giờ không kịp nghĩ nhiều, Vương Bác Thần nhanh chóng nhảy ra ngoài.

Anh vừa đi ra, cửa tháp bèn rầm một tiếng, đóng lại.

Vương Bác Thần thoát chết, thở phào một hơi, hỏi: “Nhạc, cậu sao lại tới đây?”

Mặt mày Nhạc Ẩn Long nặng nề nói: “Anh Thần anh đã đi vào ba ngày rồi, chúng tôi lo lắng anh xảy ra chuyện nên tôi đi vào. Tôi nghe trong tháp có tiếng chém giết, không ngờ anh thật sự ở bên trong.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1216


CHƯƠNG 1216

Vương Bác Thần nhíu mày, đã 3 ngày rồi sao? Anh cảm thấy mới một lúc.

“Cậu làm sao mở được cửa tháp?”

Vương Bác Thần nghi hoặc hỏi.

Nhạc Ẩn Long nói đầy kỳ quái: “Tôi vừa đẩy thì mở rồi?”

“???”

Vương Bác Thần càng thêm mờ mịt, anh ở bên trong tốn hết sức ba bò chín trâu cũng không thể mở ra, Nhạc Ẩn Long ở bên ngoài đẩy nhẹ thì đẩy ra?

Lẽ nào cửa này không mở được từ bên trong? Bên ngoài đẩy nhẹ thì mở?

Vừa rồi khi đi vào, hình như cũng đẩy một cái thì mở.

Nhưng ở bên trong anh nghĩ hết mọi cách cũng không thể mở ra.

Nhạc Ẩn Long nghĩ rồi nói: “Có thể là do phong ấn, bên trong không mở được, chỉ có thể mở từ bên ngoài, lần trước khi tôi tới cũng đẩy nhẹ thì mở.”

“Ổ? Vậy ư? Cái này tôi chưa từng nghĩ.”

Vương Bác Thần nói xong, bỗng nhiên dùng tư thế nhanh như chớp, đấm mạnh một quyền về phía Nhạc Ẩn Long.

Bụp!

Nhạc Ẩn Long bị một quyền này đánh cho vỡ ra, cơ thể nổ tung, hóa thành một làn khói tỏa ra.

Trong cơ thể của Vương Bác Thần, khí huyết sôi sục, một tia lực lượng thần tính sinh ra từ trong cơ thể của anh, dần dần lưu chuyển tới tứ chi bách mạch.

Dị huyết nhà họ Vương lần nữa được kích hoạt!

“Thật sự tưởng rằng tôi không nhìn ra hay sao?”

Vương Bác Thần cười lạnh một tiếng, trở nên cảnh giác hơn.

Người vừa rồi căn bản không phải là Nhạc Ẩn Long, bởi vì Nhạc Ẩn Long căn bản không biết sự tồn tại của tòa tháp cổ này, nếu biết anh ta chắc chắn sẽ nói với anh.

Trong lời của đối phương lộ ra sơ hở.

Ầm ầm.

Trong cơ thể của Vương Bác Thần dường như có sấm sét nổ vang, lại giống như xuất hiện âm thanh rung chấn của cơn sóng dữ.

Lần thứ hai dị huyết bắt đầu thức tỉnh.

Lần đầu tiên khi thức tỉnh mang tới chỗ tốt rất lớn cho Vương Bác Thần, máu thịt toàn thân thay đổi, tốc độ hấp thụ linh khí thiên địa gấp 5 lần người khác, điều này mới khiến anh ở trong 4 năm ngắn ngủi đột phá Siêu Phàm Cảnh, trở thành thần chủ.

Lần thức tỉnh này, thay đổi tập trung chủ yếu ở trong xương cốt của anh, nó vang lên âm thanh rột rột như ngòi nổ, xương cốt đang lột xác.

Vương Bác Thần rõ ràng cảm nhận được xương cốt của mình trở nên cứng cáp hơn, giống như lột xác của ngọc thô.

Những tia ánh sáng màu vàng quấn quanh trên người anh, xương cốt trong cơ thể không ngừng đè nén, giống như rèn sắt, loại bỏ tạp chất.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1217


CHƯƠNG 1217

Lần dị huyết thức tỉnh này, Vương Bác Thần có kinh nghiệm, nhanh chóng dẫn dắt dị huyết lưu động toàn thân.

Trên bề mặt cơ thể của anh rỉ ra chi chít mồ hôi máu, cả người bị nhuộm thành màu đỏ.

Đây là đang tiến hành thay máu khi dị huyết thức tỉnh, cũng chính là dị huyết đang thay thế máu cũ trong cơ thể.

Dị huyết chính là vật chất thần tính của nhà họ Vương được truyền thừa trong gen của Vương Bác Thần, xảy ra thay đổi dưới sự k*ch th*ch của bên ngoài.

Đến cuối cùng, khi toàn bộ máu đều được dị huyết thay đổi, như vậy mới là thức tỉnh thành công thật.

Quá trình này duy trì hơn một tiếng mới kết thúc, quần áo của Vương Bác Thần bị máu nhuộm đỏ, nhưng khí chất của anh lại khác với trước kia.

“Đáng tiếc, xương cốt không toàn bộ xảy ra lột xác, chỉ là long cốt lột xác thành công. Xem ra muốn xương cốt toàn thân lột xác thành công, vẫn cần dị huyết thức tỉnh lần ba.”

Vương Bác Thần thở dài, có điều như này cũng rất tốt rồi, xem lần thứ ba lột xác khi nào xuất hiện.

“Đáng tiếc, mình không có công pháp của Đằng Vân Cảnh, nếu không có thể nhân cơ hội này đột phá Đằng Vân Cảnh luôn.”

Vương Bác Thần có hơi bất lực, công pháp trên Siêu Phàm Cảnh bị Cổ tộc ẩn thế chiếm độc quyền.

Không dùng công pháp tương ứng, anh không thể đột phá Đằng Vân Cảnh.

Nhưng dị huyết thức tỉnh vừa rồi khiến thực lực của anh càng thêm ngưng thực.

Tuy ở phương diện cảnh giới không có đột phá tới Đằng Vân Cảnh, nhưng ở phương diện thực lực thì có gia tăng. Giống với Cổ Nhật Long, tuy không tới Đằng Vân Cảnh, nhưng thực lực ngưng thực, Đằng Vân Cảnh bình thường thật sự không phải đối thủ của ông cụ đó.

Vương Bác Thần và Cổ Nhật Long giống nhau, cũng là đang không ngừng rèn luyện nhục thân.

“Dựa theo “Bách Chú Pháp” mà Lâm lão đầu cho, những năm nay, hiện nay nhục thân của mình đạt tới 50 lần đúc, coi như chú thân pháp tiểu thành. Dựa theo cách nói của Lâm lão đầu, khi chú thân pháp tiểu thành chính là tồn tại trên Siêu Phàm Cảnh, cường độ nhục thân cũng cực kỳ mạnh.”

Thu lại dòng suy nghĩ, lúc này Vương Bác Thần mới phát hiện, anh thật ra luôn ở bên ngoài tháp cổ, không có đi vào.

Mà bên trên tháp cổ hiện ra một bức hoành, bên trên viết hai chữ triện cổ rất to đầy rồng bay phượng múa — Trấn Ma.

Hai chữ này tràn ngập khí tức cổ xưa, giống như xuyên không từ vạn cổ tới. Vừa rồi tâm thần của Vương Bác Thần là bị hai chữ này chấn nhiếp, xuất hiện những ảo ảnh kia.

“Còn chưa đi vào thì suýt nữa khiến mình chết ở trong ảo ảnh, tháp Trấn Ma này rốt cuộc là ai xây dựng?”

Vương Bác Thần thở phào một hơi, nếu không có tuyệt cảnh vừa rồi k*ch th*ch dị huyết trong cơ thể thức tỉnh, hôm nay anh chết ở trong ảo ảnh vừa nãy rồi.

Tháp Trấn Ma này thật sự lợi hại, dựa vào tâm thần của con người thì có thể huyễn hóa ra các loại ảo ảnh không phân biệt được thật giả, chết như nào cũng không biết.

Khi Nhạc Ẩn Long đi vào không nhìn thấy tháp Trấn Ma, có lẽ cũng là ảo ảnh do tháp Trấn Ma tạo ra.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1218


CHƯƠNG 1218

Chỉ là không biết những ảo ảnh mà anh nhìn thấy vừa rồi có phải là tình hình thật của tháp Trấn Ma hay không.

“Chỉ hai chữ “Trấn Ma” ở ngoài tháp đã lợi hại như vậy, tình hình trong tháp e là càng nguy hiểm hơn, vẫn là đừng đi vào.”

Tuy tiếc nuối nhưng cũng chỉ thể tạm thời từ bỏ.

Mà vào lúc này, bóng dáng của một ông lão, trên người khoác một chiếc đạo bào có tiên thiên bát quái đồ, hai màu trắng đen hình thành hai con cá âm dương.

“Nhóc con, cậu là ai? Vậy mà có thể sống đi ra khỏi huyễn cảnh của tôi.”

Vương Bác Thần lập tức sửng sốt, nắm chặt đoạn mâu, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào, lạnh lùng hỏi: “Ông lại là ai?”

Ông lão khịt mũi, kinh ngạc nói: “Cậu vậy mà có thần huyết?”

Ông lão lại mờ mịt tự nói với chính mình: “Thần huyết thật quen thuộc, rốt cuộc là của ai? Haizz, thời gian quá lâu rồi, trí nhớ của mình cũng không đầy đủ, mình đã không nhớ ra rồi.”

“Ồ, tôi là Tháp linh của tháp Trấn Ma, cậu có thể gọi tôi là ông Tháp, tuổi của tôi làm tổ tông của ông nội của ông nội của ông nội cậu cũng đủ.”

Tháp linh của tháp Trấn Ma?

Tòa tháp này lại sinh ra Tháp linh?

Đây rốt cuộc là do ai xây dựng.

Chỉ có thần khí thật sự mới sinh ra linh tính, cực kỳ lâu mới hình thành sinh linh.

Trái tim của Vương Bác Thần rung lên, vẫn không dám buông lỏng.

Vừa rồi anh suýt nữa chết ở trong huyễn cảnh của Tháp linh.

Thấy dáng vẻ cảnh giác của Vương Bác Thần, Tháp linh xua tay nói: “Đừng lo lắng, cậu có thể sống sót ra khỏi huyễn cảnh của ông Tháp tôi, chứng tỏ cậu có duyên, tôi sẽ không ra tay với cậu nữa. Ừ, chủ yếu vẫn là vì trong cơ thể cậu có thần huyết tôi quen thuộc, đây là duyên phận.”

Vương Bác Thần cuối cùng cũng biết huyễn cảnh vừa rồi biến mất, thì ra là do dị huyết trong cơ thể anh khiến Tháp linh không ra tay nữa.

Thấy đối phương không có ý định ra tay nữa, Vương Bác Thần bèn thử giao lưu.

Với thực lực của đối phương, muốn g**t ch*t anh thật sự dễ như trở bàn tay.

Chỉ một huyễn cảnh thì suýt nữa khiến anh chết ở trong, nếu Tháp linh này thật sự ra tay, anh e là ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

“Thủ đoạn phong bế của tháp Trấn Ma này rõ ràng là thủ đoạn của đạo gia nước R, tại sao lại xuất hiện ở trong Phật Quốc?”

Tháp linh lắc đầu: “Không nhớ nữa, tôi thiếu hụt rất lớn, bây giờ chỉ có ba tầng, sáu tầng còn lại chỉ là tôi huyễn hóa ra. Tôi chỉ nhớ ở trong một trận đại chiến, tôi bị người ta đánh tan, trở thành dáng vẻ như bây giờ.”

Đại chiến?

Trong USB mà Dạ Anh Thư cho, có nhắc tới chiến trường chư thần, lẽ nào cái nó nói là cuộc chiến chư thần sao?

Vương Bác Thần vội hỏi: “Đại chiến gì?”

Tháp linh mất kiên nhẫn nói: “Đã nói với cậu là không nhớ rồi, con người cậu không có não à? Ngay cả ông Tháp cũng không gọi, còn muốn moi tin, không có đạo đức.”

Vương Bác Thần thầm mắng trong lòng, những tên già này ra ngoài thì ai cũng muốn làm ông nội.

Trước là lão quái vật Cổ Nhật Long của nhà họ Cổ, sau đó là lão soái Khương Lạc Trần, bây giờ lại có thêm một Tháp linh không biết tốt hay xấu, ai ai cũng muốn làm ông nội của anh.

Mẹ kiếp, các người thiếu cháu trai vậy à?

Tưởng tôi không nóng tính à?

Tuy nhiên ngay sau đó, Vương Bác Thần lại cười nói: “Ông Tháp, ông nhớ cái gì thì nói thử cho tôi đi?”

Tháp linh lườm anh, nói: “Sao hả, muốn moi tin tôi à? Vô dụng, khi tôi tỉnh lại thì đã ở đây rồi, chỉ nhớ tôi là bị người ta đánh tan, những cái khác thì không nhớ. Có lẽ đợi cậu sau này tìm đủ bộ phận khác của tôi, tôi có thể nhớ lại một vài chuyện.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1219


CHƯƠNG 1219

Trong lòng Vương Bác Thần không vui, tiếng ông này gọi uổng rồi, có cái tác dụng quái gì đâu.

Có điều trên mặt anh vẫn duy trì nụ cười khẽ, lừa bịp: “Ông Tháp, có muốn ra ngoài không? Ở đây rất vô vị, bên ngoài đặc sắc hơn nhiều.”

Nếu có thể mang Tháp linh ra ngoài, anh có thêm một lá bùa bảo đảm khi đối phó với Cổ tộc ẩn thế.

Tháp linh nhìn Vương Bác Thần một lúc lâu, rất nghiêm túc nói: “Thằng nhóc cậu không phải người tốt, cũng là kẻ xảo quyệt. Năm đó tôi thấp thoáng nhớ có một người cũng rất thích cười giống như cậu, sau đó tính kế chết những người khác. Người thích cười đều không phải người tốt đẹp gì cả.”

Vương Bác Thần mặt mày xấu hổ, có rõ ràng vậy ư?

Anh cười cực kỳ thân thiện mà.

Vương Bác Thần cười càng thêm chân thành: “Ha ha, đây chắc chắn là hiểu lầm, nụ cười của tôi là nụ cười xuất phát từ trong tim, là thật lòng. Ông ở đây cô đơn lẻ loi, ngay cả người nói chuyện cũng không có. Bên ngoài rất đặc sắc, thứ ở bên ngoài hiện nay ông chắc chắn chưa từng thấy.”

“Giống như máy bay điện thoại tàu cao tốc gì đó đều là thứ không có ở thời đại của ông. Ừm, khoa học kỹ thuật của bây giờ cũng rất phát triển, ra ngoài rồi tôi cho ông trước một cái điện thoại. Trò chơi gì đó hay là video có người đẹp thích lắc mông, có hết luôn.”

“Người đẹp thích lắc mông? Vóc dáng đẹp không? Ngực to không? Có thể nhìn trộm bọn họ tắm không? Còn nữa… khụ khụ, tôi cũng rất hứng thú với khoa học kỹ thuật gì gì đó, ừm, chủ yếu vẫn là tôi quá cô đơn, nơi này ngay cả một người nói chuyện cũng không có, cậu là người có duyên đầu tiên. Những người khác đều chết ở trong huyễn cảnh của tôi, không có duyên phận với tôi.”

Tháp linh nói rất nghiêm túc: “Tôi quyết định theo cậu ra ngoài, chủ yếu là cậu cười không giống người tốt, chắc chắn có rất nhiều âm mưu quỷ kế, đi theo cậu chắc chắn không chịu thiệt. Còn nữa hai chúng ta ước định trước, chuyện huyễn cảnh vừa rồi cậu không được ghi thù. Tôi biết kẻ gian xảo thích cười như các cậu đều rất thù dai.”

Ờm…

Vương Bác Thần cười có hơi ngại ngùng, Tháp linh này là bị lừa bao nhiêu lần nên mới có bóng ma tâm lý à?

Anh vừa rồi thật sự nghĩ, đợi sau này có thực lực thì sẽ xử lý Tháp linh.

Suýt nữa chơi chết anh ở trong huyễn cảnh.

Còn có duyên, có duyên cái ông nội nhà ông.

Lại không ngờ Tháp linh có kinh nghiệm, trước tiên muốn ước định rõ với anh.

Vương Bác Thần xua tay nói: “Tôi không phải người như thế.”

Tháp linh không tin, nói: “Cậu hứa cho tôi, sau này không vì chuyện này mà tìm tôi gây phiền phức.”

Vương Bác Thần cạn lời, nói: “Được, tôi hứa không so đo chuyện này. Ông Tháp ông cũng từng này tuổi rồi, sao giống như trẻ con thế.”

Tháp linh hừ nói: “Nếu không cậu nghĩ tôi sống kiểu gì? Đối phó với kẻ gian xảo thích cười như cậu, tôi có kinh nghiệm phong phú. Bớt nói nhảm, mau đi thôi, trước tiên cho tôi một cái điện thoại gì đó mà cậu nói ấy.”

Vương Bác Thần không ngờ Tháp linh lại có sở thích này, thích xem người đẹp tắm.

Tháp là tháp đàng hoàng, Tháp linh này rõ ràng không phải Tháp linh đàng hoàng gì.

Vương Bác Thần chỉ vào tháp Trấn Ma: “Ông theo tôi ra ngoài kiểu gì? Linh thể của ông không chịu hạn chế của tháp Trấn Ma sao?”

Tháp linh nhìn anh với ánh mắt như nhìn đồ nhà quê lên phố, chê bai nói: “Tôi lẽ nào không thể biến nhỏ hay sao?”

Nói xong, tháp Trấn Ma cao mấy chục mét bỗng nhiên biến mất, trên đất xuất hiện một tháp mini cao mấy cm, giống như đồ trang trí.

“Cậu đeo tôi lên cổ là được.”

Tháp linh biến mất, giọng nói truyền tới, hơn nữa còn quấn dây cho mình.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1220


CHƯƠNG 1220

Vương Bác Thần đeo Tháp Linh lên cổ, lúc này mới thở phào.

Không ngờ chuyến đi Phật Quốc lần này lại có kỳ ngộ như này.

Có điều tất cả chuyện này giống như đã được âm thầm sắp đặt, nếu trong cơ thể anh không có dị huyết, vừa rồi chết ở trong huyễn cảnh, Tháp Linh cũng không thể chọn theo anh.

Dị huyết là truyền thừa của nhà họ Vương, nhưng trong lòng anh đối với nhà họ Vương thật sự không biết phải làm sao.

Lời nói hôm đó của lão soái thật sự đã nói rõ rồi, nhà họ Vương hy vọng anh quay về cáng đáng.

Tuy nói nhà họ Vương cũng là bị người khác đặt bẫy, Vương Hạo cũng trong tình thế bất lực mới đối xử với anh và mẹ như thế.

Nhưng trong lòng anh vẫn không thể chấp nhận.

Anh từ nhỏ tới lớn chưa từng cảm nhận được sự quan tâm và che chở của ba, trong ký ức chỉ có sự tuyệt vọng và chua xót của mẹ năm đó.

Tuy nói hành vi của nhà họ Vương năm đó cũng chỉ bất đắc dĩ, nhưng anh vẫn không thể tha thứ cho nhà họ Vương.

Lời của Khương Lạc Trần nói rất rõ, nhà họ Vương vì dị huyết cũng bị Cổ tộc ẩn thế để ý.

Lại cộng thêm Vương Long, trên thực tế nhà họ Vương cực kỳ khó khăn, phải cẩn thận mới có thể sống tiếp.

Nhưng dù là như vậy, trong lòng anh vẫn không thể tha thứ.

Một đứa trẻ từ bé bị ba và gia tộc vứt bỏ, sau khi lớn lên cho dù biết ba và gia tộc có nỗi khổ bất đắc dĩ, nhưng sự oán hận trong lòng không phải có thể tan biến một cách dễ dàng.

Giữa người thân trở mặt thành thù thì càng khó dung nhập hơn với người khác.

“Nhóc con, cậu có tâm sự à?”

Sau khi quen thuộc, Tháp linh càng giống một người nói chuyện phiếm, ríu rít truyền âm không ngừng, câu hỏi chính vẫn là điện thoại có phải thật sự có thể xem trộm được người đẹp tắm không.

“Không có gì.

Vương Bác Thần mặt mày dửng dưng truyền âm hỏi: “Lão Tháp, ông sống nhiều năm như vậy, có bảo bối gì không? Kẻ thù hiện nay của tôi rất mạnh, ông có bảo bối gì, ví dụ như linh dược linh khí công pháp gì đó, nhân lúc còn sớm hiến tặng cho tôi, tránh để tôi bị người ta đánh chết, ông lại phải quay về.”

Ông Tháp nói trong lòng, cái thằng nhóc này quả nhiên không phải người tốt, mới vừa quen nhau thì bắt đầu kêu mình hiến tặng bảo bối.

Xem ra mình không có chọn sai, người tốt không sống lâu người xấu sống ngàn năm, thằng nhóc này chắc chắn là một tai họa.

Còn nữa, da mặt của thằng nhóc này không phải dày bình thường, vừa rồi khi lừa mình còn ông Tháp ông Tháp, bây giờ bắt đầu gọi lão Tháp.

Như này nếu sau này cậu ta mạnh hơn, vậy chẳng phải sẽ gọi mình là Tiểu Tháp à?

Vẫn may mình đã chuẩn bị tâm lý từ sớm.

Ông Tháp rất nghiêm túc mà nói: “Bảo bối gì? Tôi chỉ là một tòa tháp, có thể có bảo bối gì chứ?”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1221


CHƯƠNG 1221

Vương Bác Thần có chút không tin, nói: “Vậy có công pháp tu luyện gì đó không?

Ông cũng nhìn thấy rồi, thực lực của tôi như này, ngay cả công pháp tu luyện Đằng Vân Cảnh cũng không có. Nếu ông có thì đừng giấu riêng, loại suy nghĩ này đừng nên có, nếu tôi chết thì ông chắc chắn cũng sẽ không có cuộc sống tốt đâu.”

Tháp linh nói đầy kỳ quái: “Lẽ nào bây giờ là một cảnh giới một bộ công pháp tu luyện à? Không đúng, tôi sao nhớ mang máng trước đây đều là dùng một bộ công pháp thì có thể tu luyện mãi? Ồ, hình như trước kia cũng có người một cảnh giới một bộ, nhưng tôi nhớ có người từng nói, công pháp như thế không phải tốt nhất, không thuần túy.”

Tâm thần của Vương Bác Thần rung lên, không thuần túy?

“Có ý gì?”

Ông Tháp giải thích: “Công pháp càng nhiều, tâm tư tiêu tốn càng nhiều, không thể tu luyện một bộ công pháp tới cực điểm. Có điều cụ thể thì tôi không rõ lắm, dù sao tôi chỉ là một tòa tháp, tôi đâu cần tu luyện. Vừa rồi cậu ở trong huyễn cảnh tôi cảm nhận được công pháp của cậu rất không thuần túy, dưới Thần Cảnh tốt nhất vẫn nên tu luyện một bộ công pháp, nếu không căn cơ của cậu sẽ không vững chắc. Trước kia có một số người không tìm được công pháp tốt, đã dùng công pháp khác thay thế”

Thần Cảnh?

Vương Bác Thần chưa từng nghe tới cảnh giới này, không hiểu mà hỏi: “Thần Cảnh?

Đó là cảnh giới gì?”

Ông Tháp cổ quái nói: “Dưới Thần Cảnh đều là cảnh giới cơ bản, cậu ngay cả cái này cũng không biết ư? Đến Thần Cảnh mới là khởi đầu thật sự.”

“Dưới Thần Cảnh đều là kiến, người không thành tiên cuối cùng sẽ là tro tàn.”

Vương Bác Thần trầm tư hồi lâu, bỗng nhiên cười nói: “Tôi hiện nay khó bảo vệ chính mình, Thần Cảnh gì đó, đối với tôi mà nói quá mức xa vời. Đừng có nói mấy điều vô dụng đó, có công pháp không?

Cho tôi trước đi.”

Ông Tháp rất bực tức mà nói: “Có thì có, nhưng tôi cũng chỉ có tàn quyển, có một bộ hệ chiến đấu, tên là “Thiên Phạt Cửu Biến”, nhưng chỗ tôi chỉ có năm biến trước.

Công pháp cơ bản có một bộ, tên là “Bất Tử Trường Sinh Công”, đáng tiếc chỉ có phần đầu.”

Vương Bác Thần chợt sững người: “Bất Tử Trường Sinh Công? Con người thật sự có thể trường sinh sao?”

Ông Tháp nói rất hiển nhiên: “Tôi đâu có biết, dù sao người luyện bộ công pháp này đến bây giờ chắc cũng chết hết rồi? Ai biết chứ. Bây giờ tôi cho cậu, cái này là do tôi năm đó lén sưu tập được ở trên chiến trường.”

Vương Bác Thần nghỉ ngờ nói: “Ông không phải nói ông chỉ nhớ mình bị đánh tan hay sao? Lão Tháp, ông không thành thật.”

Ông Tháp vội nói: “Hai bộ công pháp này là ở trong cơ thể của tôi nên tôi nhớ.”

Vương Bác Thần cũng lười so đo với ông ta, quan trọng bây giờ thực lực không bằng người ta, chỉ có thể từ từ gọt.

Tháp linh tồn tại nhiều năm như vậy, chắc chắn có không ít đồ tốt.

Đợi khi ra bên ngoài, đám người Nhạc Ẩn Long đang lo lắng đợi ở miệng giếng, nhìn thấy Vương Bác Thần đi ra, lúc này mới thở phào.

Nhạc Ẩn Long chỉ vào sắc trời: “Anh Thần, anh không sao chứ? Tôi sắp lo chết rồi.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1222


CHƯƠNG 1222

Anh có biết vừa rồi xảy ra thiên biến, huyết vân bao trùm, sấm sét rền vang, trời giống như phá ra hay không.

Vương Bác Thần thầm sửng sốt trong lòng, lẽ nào do Tháp linh gây ra?

Xuất hiện thiên biến như này, e là sẽ có người nhanh chóng tới đây, phải rời khỏi nơi này trước mới được.

Vương Bác Thần nhanh chóng dặn dò: “Dẫn các anh em nhanh chóng rời đi, thanh trừ mọi dấu vết.”

Nhạc Ẩn Long lập tức đi luôn.

Ông Tháp truyền âm nói: “Tên thuộc hạ này của cậu có chút tà môn, tôi cảm thấy hình như trước kia đã từng gặp.”

Hửm?

Vương Bác Thần sững người, anh biết tính cách của Nhạc Ẩn Long gian tà, rất khó mài dũa.

Nhưng anh và Nhạc Ẩn Long là anh em sinh tử nhiều năm, đương nhiên sẽ không nghi ngờ Nhạc Ẩn Long có tâm tư gì khác.

“Có ý gì?”

“Tôi cảm thấy trước khi tôi mất đi ký ức tôi chắc biết cậu ta, nhưng không nhớ ra được, cũng có thể là tôi nhớ nhầm.”

Vương Bác Thần thầm ghi nhớ lời của Tháp linh.

Nếu điều ông ta nói là thật, vậy ở thời đại mà trước khi ông ta không có mất đi ký ức, đã cách bây giờ nhất định vô cùng lâu.

Nếu thật sự biết Nhạc Ẩn Long, vậy chứng tỏ cái gì?

Nhạc Ẩn Long là chuyển thế của ai đó?

Có điều với sự hiểu biết của anh về Nhạc Ẩn Long, tuy tên nhóc đó như yêu như tà, cà nhơ cà phất, nhưng trong lòng cậu ta cũng có một giới hạn.

Mặc kệ như nào, Nhạc Ẩn Long cũng là anh em sinh tử của anh, nếu thật sự xảy ra chuyện gì đó, người làm anh như anh cũng sẽ giúp cậu ta giải quyết.

Mọi người nhanh chóng rời khỏi Phật Quốc.

Thấy tay áo trống không đó của Nhạc Ẩn Long, trong lòng Vương Bác Thần cực kỳ khó chịu.

Nếu cánh tay bị đứt vẫn còn, anh còn có cách nối lại.

Nhưng cánh tay bị đứt đã mất rồi.

Anh truyền âm hỏi Tháp linh có cách gì không, ông Tháp rất không quan tâm mà nói tới Thần Cảnh đương nhiên có thể tái sinh cánh tay bị đứt, đâu phải là chuyện gì to tát.

Lại là Thần Cảnh!

Trong lòng Vương Bác Thần rung mạnh.

Vừa rồi Tháp linh nói Thần Cảnh là đường phân giới, bây giờ lại nói Thần Cảnh có thể tái sinh cánh tay bị đứt.

Thần Cảnh rốt cuộc đại biểu cho cái gì?

Đề xuống suy nghĩ trong lòng, Vương Bác Thần vỗ vai của Nhạc Ẩn Long: “Nhạc, sau này tôi sẽ khiến cánh tay này của cậu mọc lại. Chúng ta phải nghĩ mọi cách đột phá đến Thần Cảnh, tuy tôi cũng không biết Thần Cảnh là cảnh giới gì. Nhưng tới Thần Cảnh thì có thể tái sinh cánh tay bị đứt.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1223


CHƯƠNG 1223

Nhạc Ẩn Long cười đầy tà mị, nói: “Anh Thần, một cánh tay tính là gì chứ, mạng của tôi cũng là của anh.”

Vương Bác Thần không nói gì nhiều nữa, giữa anh và Nhạc Ẩn Long không cần giải thích quá nhiều.

Chuyến đi đến Phật Quốc đã thu hoạch được rất nhiều, điều quan trọng nhất là có được sự giúp đỡ của ông Tháp, điều này nằm ngoài dự liệu của Vương Bác Thần.

Nhạc Ẩn Long mất đi một cánh tay, nhất định phải nhanh chóng làm rõ thần cảnh là cảnh giới gì, mới có thể làm cánh tay đã bị gãy của Nhạc Ẩn Long trọng sinh.

Tháp Linh là một người không đáng tin, bây giờ ký ức bị thiếu rất nhiều, cái gì cũng không biết.

Nhiệm vụ cấp bách bây giờ là phải tiêu diệt cổ tộc ẩn thế, cứu mẹ ra ngoài.

Rất có khả năng mẹ đã bị nhốt ở Thiên Đình, đám súc sinh của cổ tộc ẩn thế không biết đang hành hạ mẹ như thế nào.

Vương Bác Thần âm thầm nghiến răng, anh phải g**t ch*t những tên súc sinh của cổ tộc ẩn thế, không chừa một ai!

Từ trước đến nay, Vương Bác Thần cứ nghĩ thân thế của mình mới là thứ bi kịch nhất.

Lúc trước, khi mẹ vẫn còn, anh đã từng hận mẹ tại sao muốn cùng Vương Hạo sinh ra anh.

Từ nhỏ đến lớn, anh luôn là trò cười ở trong mắt người khác, cho dù sau này mẹ đã kiếm được tiền, nhưng ánh mắt đám người nhà họ Lý vẫn tràn đầy sự nhục nhã.

Từ trước đến nay Lý Thành chưa từng xem anh là cháu trai, vẫn luôn gọi anh là súc sinh.

Sau này nhà họ Lý xảy ra tranh giành quyền lực…

Đời này của mẹ, còn khổ hơn anh gấp trăm, nghìn lần.

Đến tận bây giờ, Vương Bác Thần mới biết được mẹ mình khổ đến mức nào.

Bây giờ ít nhất bản thân anh vẫn còn hi vọng xoay chuyển tình thế, nhưng mẹ thì sao? Bà ấy vẫn luôn là con cờ trong tay đám súc sinh của cổ tộc ẩn thế kia.

Nhất định phải lập tức điều tra ra Thiên Đình ở đâu để cứu mẹ ra.

“Anh Thần, tiếp theo chúng ta phải làm gì?

Bây giờ đã có tung tích của mẹ chúng ta rồi đúng không?”

Nhạc Ẩn Long từ nhỏ cũng là trẻ mồ côi, năm đó nếu như không được Vương Bác Thần cứu, anh ta hoặc bị người ta chém chết ở đầu đường hoặc trở thành cặn bã của xã hội.

Anh ta xem Vương Bác Thần như anh trai ruột của mình, cũng gọi Lý Kỳ là mẹ như Vương Bác Thần.

“Tiếp theo đi đến thế gia hào tộc lấy chút lãi trước, thu một ít lãi bên phía nhà họ Lâm, bây giờ nhà họ Cổ đã đứng về phía chúng ta, những gia tộc còn lại chúng ta sẽ lần lượt tìm đến.”

Vương Bác Thần lạnh lùng nói, trong ánh mắt hiện lên ý muốn giết người.

Chuyện đấu y thuật ở điện Huyên Hồ, vẫn chưa lợi dụng hết, nhà họ Lâm là con rùa ngàn năm, rất có khả năng chịu đựng.

Anh không tin những gia tộc khác cũng có thể chịu đựng được như nhà họ Lâm.

Muối đối phó với cổ tộc ẩn thế, trước tiên phải giải quyết hết nanh vuốt của nó.

Ngoài ra còn có phía Thiên Tuyệt.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1224


CHƯƠNG 1224

Đến bây giờ vẫn chưa có tin tức gì của Ninh Danh, không biết tình hình như thế nào.

Thiên Tuyệt là một vật khổng lồ, nếu như có thể lợi dụng được nó, việc đối phó với cổ tộc ẩn thế chắc chắn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Chỉ là bây giờ anh vẫn không hiểu gì về Thiên Tuyệt, mặc dù Ninh Danh và Trần Thạch đứng về phía anh, nhưng vẫn không đủ.

Bởi vì sự tổ chức nghiêm ngặt của Thiên Tuyệt, cho dù hai người bọn họ là người trong Thiên Tuyệt, nhưng thông tin bọn họ biết được cũng có hạn.

Trước khi chưa hiểu được ngọn ngành của Thiên Tuyệt, Vương Bác Thần không muốn đánh rắn động cỏ, tránh có thêm một kẻ địch.

Tất cả đều đang được tiến hành một cách khua chuông gõ mõ, điều duy nhất mà Vương Bác Thần không thể buông xuống 7 được chính là bên phía Triệu Thanh Hà.

Ẩn thế cổ tộc quá mạnh, mặc dù bên phía Triệu Thanh Hà có người Thần Thiên Các âm thầm bảo vệ, nhưng với thực lực của cổ tộc ẩn thế, nếu như thật sự muốn ra tay với những người bên cạnh anh, dựa vào lực lượng hiện nay, gần như không có cách nào.

Điều duy nhất có thể làm chính là phải nhanh chóng tiến đánh, vùng dậy trước khi cổ tộc ẩn thế phản ứng lại, thu hút hết sự chú ý của cổ tộc ẩn thế lên người anh, bên phía Triệu Thanh Hà mới an toàn.

Lông mày Vương Bác Thần nhíu chặt lại, sắp xếp lại các manh mối.

Đối phó với cổ tộc ẩn thế, Dạ Anh Thư có lẽ là một bước đột phá.

Chỉ là không biết thái độ của nhà họ Dạ như thế nào.

Vương Bác Thần nhớ lại câu mà Dạ Anh Thư đã viết trong USB, Hiên Viên tộc và nhà họ Dạ đã có hôn ước, thế hệ này là cô ta và Vương Bác Thần thực hiện hôn ước.

Nếu như đây là sự thật, thì có thể lợi dụng được không?

Nhưng làm như vậy, sợ là sẽ khiến Thanh Hà bị tổn thương.

Nhạc Ẩn Long thở dài: “Nếu đúng như lời anh nói, cổ tộc ẩn thế thực sự quá mạnh, lực lượng của cả nước R, sợ cũng không phải là đối thủ của cổ tộc ẩn thế. Nếu như có thể đột phá từ phía nội bộ thì tốt rồi, anh Thần, anh nói xem hôn ước mà Dạ Anh Thư nói có phải là thật không?”

Vương Bác Thần cau mày, không nói gì.

Anh hiểu ý của Nhạc Ẩn Long.

Nhạc Ẩn Long lại khuyên bảo: “Em tin chị dâu sẽ hiểu cho anh.”

“Đợi xem đã.

Vương Bác Thần đưa ra một câu trả lời mơ hồ, Nhạc Ẩn Long cũng không tiện nói nhiều.

“Vậy chúng ta đi đến nhà nào trước?”

Nhạc Ẩn Long nghỉ hoặc hỏi.

“Nhà họ Tần.

Vương Bác Thần thờ ơ nói: “Nhà họ Tần và nhà họ Lâm là thông gia, hai nhà này là kẻ dẫn đầu của cổ tộc ẩn thế, muốn đối phó với những thế gia còn lại, nhất định phải tiêu diệt hai nhà này. Nhà họ Tưởng muốn lật đổ nhà họ Tần, nhà họ Tôn và nhà họ Tần có thù oán với nhau, nhà họ Châu là loại gió chiều nào theo chiều đó, vẫn luôn đi theo nhà họ Tần. Nhà họ Ngụy và nhà họ Tưởng có thù oán với nhau, chỉ cần mượn sức của nhà họ Tần đối đầu với nhà họ Tưởng. Cậu phát hiện được điều gì từ trong mối quan hệ phức tạp, rối rắm này?”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1225


CHƯƠNG 1225

Nhạc Ẩn Long cười một cách ma quái: “Như vậy có thể nhìn ra, nhà họ Tôn và nhà họ Tưởng là nhân vật quan trọng để đối phó với nhà họ Tần. Hì hì, mối quan hệ giữa nhà họ Tôn và nhà họ Tưởng, nếu như có thể một mồi lửa, châm ngòi cho sự hận thù của bọn họ, nhất định sẽ là anh sống tôi chết. Chỉ cần nhà họ Tần xuất hiện tình trạng hỗn loạn, nhà họ Tưởng ắt sẽ nhân lúc thực lực bị suy yếu mà xen vào, lúc đó nhà họ Châu là một kẻ gió chiều nào xoay chiều đấy rất dễ thu phục. Còn nhà họ Cổ đã đứng về phía chúng ta, như vậy, cộng thêm nhà họ Tưởng, bên phía chúng ta đã lôi kéo được bốn gia tộc.”

Vương Bác Thần cũng cười nói: “Là năm, cậu đừng quên nhà họ Mộc trong năm đại hào tộc, trên thực tế thực lực của nhà họ Mộc, chắc chắn có thể so sánh được với bảy đại thế gia.”

Nhạc Ẩn Long suy nghĩ một lúc sau đó hỏi: “Còn nhà họ Ngụy thì sao?”

Vương Bác Thần thờ ơ nói: “Nhà họ Ngụy còn có sự lựa chọn sao? Bây giờ nhà họ Lâm bị tôi ép đến mức phải nhẫn nhịn chịu đựng, mặc dù là ý của đám quái vật nhà họ Lâm, nhưng đây cũng là một tín hiệu không tốt. Giữa bọn họ, chỉ liên quan với nhau về mặt lợi ích, chỉ đưa lợi ích đúng lúc, không sợ nhà họ Ngụy không qua. Nhà họ Tưởng không phải là thứ tốt đẹp gì, còn làm ít chuyện tàn nhẫn sao? Đến lúc đó chúng ta có thể hứa với nhà họ Ngụy, tiêu diệt nhà họ Tưởng báo thù cho nhà họ Nguy.

Mắt Nhạc Ẩn Long sáng ngời, có hồn nói: “Anh, chuyện này để em làm cho, em đi liên lạc với nhà họ Ngụy.”

Vương Bác Thần lắc đầu, cười khẩy nói: “Tôi biết cậu lo lắng điều gì, sợ danh tiếng của tôi bị tổn hại. Hừ, đến mạng còn sắp không giữ được, bây giờ tôi còn quan tâm đến danh tiếng sao? Cậu đi sẽ không đủ sự tin tưởng và thuyết phục, cứ để tôi đi.”

Đúng lúc này, giọng nói của ông Tháp truyền đến, hưng phấn nói: “Các cậu muốn tính kế ai? Dẫn tôi theo đi, dẫn tôi theo đi.”

Nhạc Ẩn Long vô cùng kinh ngạc, hét lên: “Ai? Muốn chết hả?”

Anh ta vừa nói xong, gáy đã bị ai đó đập một cái: “Thằng nhóc này, cậu nói ai đấy?”

Hình bóng của ông Tháp xuất hiện, mặc áo đạo sĩ, rất giống một cây gậy thần, dáng vẻ vô cùng bí hiểm nói: “Thằng nhóc, nhìn thấy ông Tháp tôi không quỳ xuống dập đầu thì thôi đi, còn dám gọi nhịp, bị chỉnh đốn chưa đủ hả.”

Nhạc Ẩn Long nổi giận, muốn ra tay, nhưng lại bị ông Tháp đập một phát lên bàn.

ông Tháp đắc ý nói: “Thằng nhấi ranh, ngay cả lão đại của cậu còn phải gọi tôi một tiếng ông Tháp, cậu còn dám ra tay với tôi, có tin tôi hành hình cậu không?”

Lão già này thật mạnh, từ lúc nào anh Thần có được một trợ thủ mạnh như vậy?

Còn nữa, lúc nãy ông ta xuất hiện bằng cách nào?

Vương Bác Thần ngăn cản nói: “Được rồi, đừng làm loạn nữa, chúng ta đang bàn chính sự.”

ông Tháp không vui nói: “Cái gì mà làm loạn? Lúc nãy tôi đã nghe nửa ngày rồi, hai người muốn bẫy người khác, dẫn tôi theo đi, tôi thích nhất là bẫy người khác. Bây giờ chúng ta cùng một duộc, hãm hại lừa gạt sao có thể thiếu ông Tháp tôi?”

Nói xong, ông Tháp lại chụp một phát vào trong đ*ng q**n, túm được một cái mâu gãy bằng đồng thau, ném cho Nhạc Ấn Long: “Thứ này có thể hợp với cậu hơn, tôi luôn cảm thấy cậu nên có một cái mâu sẽ tốt hơn.”

Vương Bác Thần không ngăn cản, lúc trước ông Tháp nói có cảm giác quen thuộc với Nhạc Ẩn Long, nói có thể là chuyển thế của người nào đó, nhưng không nhớ được cụ thể.

Bây giờ ông Tháp nói như vậy, xem ra chỉ có thể đợi tìm được đủ sáu tầng thi thể khác của ông Tháp mới có thể biết được tình hình thật sự.

Nhạc Ẩn Long ghét bỏ bĩu môi: “Các thứ rách nát này có gì tốt? Sắp gỉ sét với gãy rồi.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1226


CHƯƠNG 1226

Ông Tháp lại tát cho Nhạc Ẩn Long một cái đập xuống bàn, theo bản năng mắng: “Thằng nhấi này, cậu nói cái gì đó? Đây là đoạn thiên mâu! Hả? Đoạn thiên mâu? Sao tôi lại nói ra cái tên này? Còn nữa, tại sao tôi vừa gặp cậu đã muốn đánh cậu ngã xuống đất? Cảm thấy tâm trạng rất thoải mái.

Nói xong, bản thân ông Tháp cũng sững sờ.

Trong lòng Vương Bác Thần cũng cảm thấy rất kinh ngạc, lẽ nào Nhạc thật sự là chuyển thế của người nào đó?

Nếu không tại sao ông Tháp lại nói ra những lời như vậy?

Rõ ràng là hành động theo bản năng, điều này chứng tỏ tên người Nhạc chắc chắn có bí mật gì đó, chỉ là ngay bản thân Nhạc cũng không biết.

Cùng lúc Vương Bác Thần quyết định đến nhà họ Tần để kiếm ít lợi ích trước, căn cứ nghiên cứu bí mật Thiên Đình đang phân tích nguồn gốc hạt thần tính trong thần huyết của Lý Kỳ.

Không ai biết chính xác Thiên Đường ở đâu, cho dù là người của cổ tộc ẩn thế, cũng không biết vị trí.

Mấy ông lão mặc áo choàng đen bao phủ cả người đang thảo luận với nhau.

“Hạt thần tính rốt cuộc sản sinh bằng cách nào? Hạt thần tính trong máu của người thứ nhất rốt cuộc xuất hiện bằng cách nào?”

“Điều kì lạ là, trong máu của Hiên Viên tộc và người của nhà họ Vương đều có hạt thần tính, nhưng rất ít hạt có thể đánh thức.”

“Một vài kết luận cơ sở mà bây giờ chúng ta đưa ra vẫn cần phải nghiệm chứng, chỉ là đối tượng thực nghiệm quá ít, những người của Hiên Viên tộc đều đã chết, bây giờ chỉ còn lại Lý Kỳ. Bên phía nhà họ Vương chúng ta buông tay để bọn họ tự mình phát triển, mặc dù Vương Long và Vương Bác Thần đều đánh thức được thần huyết của nhà họ Vương, nhưng chúng ta vẫn không thể làm rõ được điều kiện cơ bản để thần huyết bị đánh thức là cái gì.”

“Số lượng của hạt thần tính này có thể là điều kiện cơ bản nhất, dựa vào sự kiểm tra của Thiên Cơ Thạch, trước khi Vương Long nổi dậy, hạt thần tính trong cơ thể có năm mươi hạt, mà hạt thần tính trong máu của những người nhà họ Vương khác là dưới 30 hạt. Sau khi Vương Long đánh thức, hạt thần tính trong cơ thể nhanh tăng lên đến con số hàng nghìn hạt.

“Vương Bác Thần là hỗn hợp hai loại thần huyết, nên trước khi thức tỉnh, hạt thần tính trong cơ thể đạt đến khoảng hai trăm hạt. Anh ta giác tỉnh thần huyết của nhà họ Vương trước, hạt thần tính trong cơ thể đã đến hơn một vạn, mà thần huyết của Hiên Viên tộc trong cơ thể anh ta vẫn chưa được thức tỉnh.

“Mà chúng ta nghiên cứu máu của Hiên Viên tộc nhiều năm như vậy, số hạt thần tính trong cơ thể của một số người của Hiên Viên tộc nhiều nhất là đạt đến hơn 300 hạt, nhưng vẫn không thể thức tỉnh, cái này có phải chứng minh, thần huyết của nhà họ Vương dễ thức tỉnh hơn thần huyết của Hiên Viên tộc? Hoặc, điều kiện thức tỉnh của hạt thần tính trong thần huyết Hiên Viên tộc hà khắc hơn?”

Mấy ông lão đang thảo luận, trong giọng nói tràn ngập sự nghỉ hoặc.

Bọn họ nghiên cứu thần huyết của nhà họ Vương và Hiên Viên tộc đã hai nghìn năm, cuối cùng đã phát hiện ra được hạt thần tính trong thần huyết, nhưng bây giờ lại mắc kẹt ở nguồn gốc và thức tỉnh hạt thần tính.

Thời gian hơn hai nghìn năm, nhà họ Vương và Hiên Viên tộc đã nhiều thêm mấy vạn người, nhưng trên mấy vạn người của Hiên Viên tộc, chỉ có một mình Lý Kỳ còn sót lại.

Bên phía nhà họ Vương ngoại trừ giữ lại chủ mạch của nhà họ Vương để tiếp tục quan sát, hàng nghìn người khác cũng đều đã bị nghiên cứu.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1227


CHƯƠNG 1227

Đến bây giờ vật thực nghiệm thành công chỉ có Vương Long và Vương Bác Thần, hạt thần tính trong cơ thể Lý Kỳ cũng lên đến hơn hai trăm hạt, nhưng vẫn không thể đánh thức, xem như là một vật thực nghiệm thất bại.

Một ông lão bất lực nói: “Rốt cuộc tinh thần có tác dụng với việc đánh thức thần huyết hay không? Năm đó chúng ta tính kế để Vương Long tận mắt nhìn thấy người thân trong nhà chết thảm, dưới tình huống kia Vương Long đã đánh thức được.

Nhưng lúc đó chúng ta cũng áp dụng cách giống như Vương Long trên vật thí nghiệm khác, nhưng lại không đánh thức được.

“Nhưng Vương Bác Thần cũng dùng cách kích kích cảm xúc, nhưng lại thành công.

Nhưng chúng ta dùng cách tương tự với một vật thí nghiệm khác lại thất bại. Bây giờ tôi có chút mơ hồ, cảm xúc rốt cuộc có phải là nguyên nhân chủ yếu không?”

Một ông lão khác nói: “Cảm xúc chắc chắn là một trong số những nguyên tố thức tỉnh, nhưng tôi thấy, điều quan trọng nhất vẫn là tính cách của chính vật thí nghiệm. Từ những vật thí nghiệm thất bại, chúng ta có thể nhìn ra, lúc cảm xúc của bọn họ đạt đến cực điểm, hạt thần tính sẽ tăng lên rất nhanh, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn thất bại, tôi đoán những vật thí nghiệm thất bại kia, không tiếp nhận được sự tăng vọt của hạt thần tính.

“Nói cách khác, sở dĩ Vương Long và Vương Bác Thần có thể thành công, là vì tính dẻo của bọn họ mạnh hơn những người kia, mặc dù bọn họ cùng đối mặt với sự tuyệt vọng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn mang theo h*m m**n được sống, nên mới thành công.”

Mấy ông lão tiếp tục thảo luận.

Mà đối tượng thực nghiệm, người thất bại trong lời nói của bọn họ lại là những người sống sờ sờ.

Vì để k*ch th*ch những vật thực nghiệm này thức tỉnh thần huyết, bọn họ đã tạo ra vô số bi kịch.

Có người nói: “Về phía Lý Kỳ, tôi đề nghị tạm dừng nghiên cứu trước, dù sao bà ta cũng là người cuối cùng của Hiên Viên tộc, bà ta mà chết sẽ có ảnh hưởng rất lớn đối với chúng ta.

Người bên cạnh nói: “Hừ, đám vô dụng của Hiên Viên tộc kia đã không thể nghiên cứu được nữa, chỉ có hạt thần tính, mà không thể thức tỉnh, đúng là đồ rác rưởi.”

Có người nói: “Hạt thần tính quá thần bí, bên phía tôi đã cấy hạt thần tính vào trong những cơ thể khác, nhưng không có ai có thể thức tỉnh, hơn nữa hạt thần tính vô cùng bá đạo, có tính bài trừ rất mạnh, vật thực nghiệm cuối cùng cũng đã chết vào sáng nay.

Một ông lão rất lâu chưa lên tiếng nói: “Có lẽ Vương Bác Thần đã cảm nhận được những điều này, cậu ta đang bắt đầu ra tay với bảy đại thế gia.”

Ông lão ngồi đầu không có một chút cảm xúc gì nói: “Một đám vô dụng mà thôi, không cần để ý, đúng lúc dùng bọn họ để kiểm tra Vương Bác Thần, xem xem Vương Bác Thần có thể thức tỉnh được thần huyết của Hiên Viên tộc không. Thế gia hào tộc cũng chỉ là con chó mà cổ tộc nuôi, cho mấy miếng xương là được rồi, không cần quá quan tâm.”

“Cho dù là cổ tộc, cũng chỉ là đá kê chân của mấy người chúng ta mà thôi, chỉ cần chúng ta thành thần, sống không bao giờ chết, cả thế giới này đều là của chúng ta.

Ngoài ra, truyền ra một vài tin tức, để Vương Bác Thần biết được chuyện của Lý Kỳ, k*ch th*ch cậu ta một lần nữa. Quan sát kỹ vợ của Vương Bác Thần, nếu như Vương Bác Thần vẫn không thể thức tỉnh được thần huyết của Hiên Viên tộc, vậy thì g**t ch*t vợ cậu ta, cho cậu ta thêm một mồi lửa.

Ông ta lại thở dài: “Lũ giun dế dưới thần cảnh, người không thành tiên cuối cùng cũng là cát bụi. Chư quân, cùng cố gắng.”

Phía Bắc, đường Quan Nội, Trường An.

Đây là địa bàn của nhà họ Tần của bảy đại thế gia.
 
Back
Top Dưới