Ngôn Tình Thần Chủ Ở Rể

Thần Chủ Ở Rể
Chương 1107


Chương 1107

“Không . . . Không phải chứ? Anh Vương, anh đỉnh quá. Vị đại sư kia cũng nói như thế.”

Bao Chức rùng mình sợ hãi, sau đó giơ ngón tay cái lên với Vương Bác Thần, thần bí nói: “Anh Vương, nói thật với anh, trước đây em ít nhất là 30 phút, nhưng từ đầu năm nay thì không được vậy nữa, lần nào cũng vậy, mỗi lần lâu nhất cũng chỉ mười lăm phút, quan trọng nhất là chỗ kia có xu hướng biến thành tăm xỉa răng.

“Anh Vương, anh đỉnh như vậy, có cách nào giúp em giải quyết không? Đàn ông mà chuyện đó không được thì thật sự mất mặt lắm.”

Vương Bác Thần nhìn chằm chằm vào anh ta không lên tiếng.

Ninh Danh thầm nghĩ rằng, người trẻ tuổi thật biết khoe khoang, không thành thật chút nào.

Bao Chức ngượng ngùng cười, chán nản nói: “Đùa thôi, đùa thôi, lâu nhất của em là hai mươi phút . . . mười lăm . . . thôi, năm phút.”

Vương Bác Thần nói: “Về kiêng gái gú một năm, ngoại trừ gia đình cậu, đừng liên lạc với những người phụ nữ khác, nếu không mạng nhỏ cậu sẽ khó giữ.”

“Có hơi làm khó cho em á.”

Bao Chức mặt như đưa đám, không được chơi trò chơi với mỹ nữ, còn khó chịu hơn là g**t ch*t anh ta.

“Tiền của nhà họ Bao cả đời này em cũng không xài hết được, em đã theo đuổi tất cả mọi thứ trong đời, em không còn hy vọng nào khác trong cuộc đời này, em chỉ mong có thể ngủ thêm với vài cô gái, tiếp xúc được với những cô gái từ khắp nơi trên thế giới. Kiêng gái gú một năm chính là muốn lấy mạng già này của em đó.”

Ninh Danh âm thầm gật đầu.

Muốn khỏe mạnh sống lâu, được hút thuốc, uống rượu, ăn đồ dầu mỡ, nằm một chỗ không hoạt động và kết bạn với những người khác giới.

Đây là những gì ông ta đã theo đuổi.

Tiếc là sau này ông ta đã bước lên con đường một đi không trở lại, bị ông sư phụ chết dẫm kia lừa luyện Đồng Tử Công, từ đó bước đi trên con đường tà đạo ngày càng xa, không thể quay trở lại nữa.

Vương Bác Thần lạnh lùng nói: “Muốn chết hay sống, tự cậu quyết định.”

Bao Chức mặt như đưa đám, bây giờ anh ta tin rằng những gì Vương Bác Thần nói là sự thật.

“Vương Bác Thần là ai?”

Đúng lúc này, một nhóm thanh niên từ bên ngoài hung hãn xông vào, còn mang theo nhiều côn đồ.

“Cổ Minh Nguyên, cậu là cái đếch gì, tên của anh Vương của tôi là thứ cho cậu gọi à?”

Bao Chức bực tức, Vương Bác Thần bây giờ đã là đại ca của anh ta, không tôn trọng Vương Bác Thần, há chẳng phải là đạp anh ta xuống dưới chân sao sao?

Hơn nữa, anh ta đã ngứa mắt Cổ Minh Nguyên từ lâu, năm ngoái anh ta vừa mắt một ngôi sao nhỏ khá xinh đẹp, vốn chuẩn bị sẵn khung cảnh lãng mạn, nhưng lại bị tên chó Cổ Minh Nguyên dẫn người tới bắt đi.

Nếu không phải ông già dạy giỗ anh ta một trận, anh ta đã dẫn người đi đánh nhau.

Đối với tam thế tổ mà nói, cướp tiền cướp ba chẳng sao cả, nhưng nếu anh muốn cướp người phụ nữ của tôi, thì đó không phải là vấn đề không nể mặt tôi nữa, mà là anh mẹ nó muốn mạng của tôi!

“Bao ba giây, ông đây không có thời gian chơi với cậu, cút sang một bên.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1108


Chương 1108

Nói xong liền nhìn về phía Vương Bác Thần, đằng đằng sát khí nói: “Tên chó Vương Bác Thần là mày à, là mày dẫn người tới làm Nguyên Lễ ra nông nỗi này? Một nhà chú tao bị mày diệt đúng không? Con mẹ mày to gan đấy nhỉ? Còn dám tới. . .”

Bốp!

Không đợi anh ta nói xong, Vương Bác Thần đã tát vào mặt anh ta, khiến Cổ Minh Nguyên bật đi, đập vào tường.

“Cổ Hàn không dạy cậu cách ăn nói, thì tôi dạy.”

Vương Bác Thần vẫn ngồi ở chỗ cũ, chỉ có Ninh Danh nhìn thấy bóng dáng Vương Bác Thần ra tay, trong mắt những người khác, Cổ Minh Nguyên bay đi trong không trung.

“Mẹ, dám đến nhà họ Cổ chúng tao giở thói ngang ngược, mẹ nó người giới võ đạo thì hay lắm à. Người giới võ đạo là có thể tuỳ tiện đánh người à?”

Một nam thanh niên khác chửi bới, nhưng không dám bước tới.

“Cút!”

Vương Bác Thần hừ một tiếng, uy áp lập tức tràn ra, thân thể đám người trẻ tuổi nhà họ Cổ sớm đã bị tửu sắc làm cho rỗng tuếch, cả người suy nhược đến mức không thể ngăn được uy áp của Vương Bác Thần.

Đột nhiên, hai chân của họ trở nên yếu ớt, tất cả đều quỳ ngay ngắn trên mặt đất.

Bao Chức chạy đến, đấm đá Cổ Minh Nguyên dữ dội, vừa chửi vừa đánh: “Mẹ mày làm mày trước mặt ai vậy? Không thèm nhìn xem anh Vương của tao là ai à, là người mày có thể khiêu khích sao? Đồ ngu, này thì năm ngoái mày cướp phụ nữ của ông.”

“Còn dám kêu ông là Bao Ba Giây, cả nhà mày mới ba giây, ông rõ là ba mươi phút! Dám bôi nhọ ông, hôm nay là quả báo của này. Hôm nay có anh Vương của ông ở đây, xem xem mày còn kiêu ngạo kiểu gì. Trông cái bộ dạng này của mày. Còn có mặt mũi nói mình là công tử bột, đúng là bôi nhọ nghề nghiệp công tử bột mà!”

“Bao Ba Giây, mày, mày dám đánh tao! !”

Cổ Minh Nguyên bị Bao Chức đánh đến không dậy nổi, tam thế tổ ra tay rất hiểm, chuyên chọn những chỗ đau mà đánh, đặc biệt còn đá mạnh vào mặt Cổ Minh Nguyên mấy lần, để lại mấy dấu giày đen.

“Đánh mày thì sao? Anh Vương của tao ở đây, có chỗ cho mày phách lối à? Còn đánh mày á, cũng có chết được đâu!”

Bao Chức đánh đến mệt rã, cúi người thở hổn hển: “Cháu à, để ông nói cho cháu biết, sau này nhìn thấy anh Vương của ông thì gọi là ông cả, nhìn thấy ông thì gọi là ông hai, nghe rõ chưa?”

“Mày muốn chết à!”

Cổ Minh Nguyên sao có thể nhịn được, anh ta đến tìm và gây chuyện với Vương Bác Thần, ai mà ngờ chưa giải quyết được chuyện chính, kết quả đã bị Bao Chức đánh một trận.

Xét về gia thế, anh ta mạnh hơn Bao Chức không biết bao nhiêu, bình thường muốn làm nhục thế nào cũng được, Bao Chức chỉ ngậm bồ hòn làm ngọt.

Năm ngoái, cướp ngôi sao nữ mà Bao Chức thích, Bao Chức cũng đành chịu.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1109


Chương 1109

Anh ta hoàn toàn không thèm để ý Bao Chức, nhưng bây giờ, Bao Chức dám đánh anh ta!

Bao Chức cưỡi trên người Cổ Minh Nguyên, đế giày trong tay tát vào mặt Cổ Minh Nguyên, nói: “Gọi ông cả với ông hai, ba mày không dạy mày cách cư xử sao? Dám gọi tên anh Vương, tao thấy mày mới là đứa không muốn sống nữa. Gọi nhanh lên, nếu không hôm nay tao sẽ đập mày thành đầu lợn, cả ba mày tới nhìn cũng không nhận ra!”

“Mày, mày h**p người quá đáng!”

Cổ Minh Nguyên giận dữ run lên, khuôn mặt bị đánh đến mức mất cảm giác.

“Ức h**p mày đấy thì sao? Một thứ đồ chơi làm mất mặt con em thế gia thôi. Mau lạy anh Vương của tao, gọi ông cả, rồi lại lạy tao, gọi ông hai, thì tao sẽ không đánh mày.

“Mẹ mày, da mặt mày dày vậy, đế giày của ông nát rồi.”

“Đừng, đừng đánh, tôi, tôi gọi, tôi gọi.”

Cổ Minh Nguyên trong lòng tức muốn chết, nhưng không dám không gọi, anh ta có thù oán với Bao Ba Giây nên mẹ nó Bao Ba Giây chỉ chờ cơ hội này.

“Ông cả, ông hai!”

Cổ Minh Nguyên nghiến răng gọi, giọng như muỗi kêu.

Bao Chức vỗ vào sau đầu Cổ Minh Nguyên: “Lịch sự đâu con mẹ mày? Chưa ăn cơm à? Không thấy anh Vương tao chưa nghe thấy sao? Hét to lên nữa, tiếng phụ nữ rên mẹ nó còn to hơn tiếng mày!”

“Ông cả, ông hai! Tôi sai rồi!”

Cổ Minh Nguyên mắt nhắm nghiền, rống lên, gầm lên xong thì tức giận ngất đi, cũng không biết là xỉu thật hay xỉu giả.

“Các người nữa, gọi hết cho ông.”

Bao Chức cậy có quyền thế, cáo mượn oai hùm nói

Những người khác nhìn thấy Cổ Minh Nguyên cũng gọi, cũng bất chấp gọi theo để tránh bị đánh, thế là bắt đầu gân họng hét lên.

“Phắn đi cho tao! Rống to thế gọi quỷ à? Anh Vương của tao không điếc!”

Bao Chức hừ một tiếng, quay sang nhìn Vương Bác Thần, cười hehe nói: “Anh Vương, anh hài lòng chưa? Mấy thứ rác rưởi này không đáng để anh ra tay chút nào, Anh Vương, anh không thấy là em dùng cả đế giày đánh sao? Tại vì dùng tay đánh thì bẩn tay em.”

Ninh Danh lại cẩn thận đánh giá Bao Chức lần nữa.

Thằng nhãi này ra gì phết, nịnh nọt nghệ quá nghệ.

Chỉ hai ba câu mà khiến bản thân như đàn em của Thiên Chủ, ơ con mẹ nó chẳng phải là còn cao hơn cả mình sao?

Thằng nhãi này ngu thật hay ngu giả?

“Vương Bác Thần, Bao Ba Giây, bọn mày đợi đấy, chuyện này chưa kết thúc đâu, tao nhất định sẽ giết hết bọn mày!”

Sau khi Cổ Minh Nguyên được người đỡ dậy, bật dậy khỏi mặt đất, giậm chân chửi: “Mẹ mày dám đánh tao, xem ba tao xử bọn mày như thế nào!”

“Cháu ơi, có ngon thì đừng chạy.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1110


Chương 1110

Tam thế tổ giơ giày định đuổi theo, Cổ Minh Nguyên đột nhiên bỏ chạy.

“Anh Vương, tiếp theo chúng ta nên làm gì?”

Bao Chức phấn khích nói: “Đi theo anh thật là tuyệt, anh không biết thằng cháu đó ngông cuồng thế nào trước mặt em đâu, hôm nay coi như là hả được cơn tức!”

“Người trẻ tuổi bây giờ kiêu ngạo như vậy sao? Có chút thực lực là không biết trời cao đất rộng?”

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng nhàn nhạt vang lên, tràn ngập uy áp và sát khí mạnh mẽ.

Người nhà họ Cổ tới rồi!

Cổ Hách đi ở phía trước, khuôn mặt của Cổ Linh Linh khó coi, liên tục nháy mắt với Vương Bác Thần.

Người nói chuyện là một vị Võ Vương cung phụng của nhà họ Cổ.

“Kiêu ngạo à? Tôi không thấy thế.”

Thân hình của Vương Bác Thần đột nhiên chuyển động, nhanh đến mức Ninh Danh gần như không phản ứng kịp.

Những người còn lại đều không nhận ra chuyện gì đang xảy ra, chỉ nhìn thấy cái đầu của Võ Vương cung phụng kia bị đập nát dưới chân Cổ Hách.

Ầm!

Mọi người đều sững sờ!

Nói không hợp ý là Vương Bác Thần liền giết người!

Không hề lưu tình, độc đoán đến vậy!

Người hà họ Cổ đều sững sờ!

Bọn họ hung hãn tới gây rối với Vương Bác Thần, muốn để Vương Bác Thần thừa nhận sai lầm của mình, quỳ trên mặt đất cầu xin lòng tha thứ làm tăng uy phong của nhà họ Cổ.

Nhưng ai ngờ, Vương Bác Thần đã giết luôn một người, thẳng tay ra tay!

Người bị giết là Võ Vương của nhà họ Cổ bọn họ!

Cho dù nhà họ Cổ của bọn họ là một trong bảy đại thế gia, nhưng Võ Vương cũng có hạn.

Vì chuyện của nhà họ Tống, hai người đã bị thiệt mạng ở Ma Đô, bây giờ Vương Bác Thần đã g**t ch*t tại chỗ thêm một người, đây là một tổn thất không thể tính được đối với nhà họ Cổ!

Thật là hống hách!

“Anh. . . . . .”

“Láo xược!”

“To gan!”

“Muốn chết!”

“Giết anh ta!”

Người nhà họ Cổ đều tức giận.

Cổ Linh Linh sững sờ, cô không ngờ Vương Bác Thần lại trực tiếp giết người, cô vốn muốn ám chỉ Vương Bác Thần và để Vương Bác Thần nhịn, sự việc sẽ được giải quyết.

Nhưng Vương Bác Thần thẳng tay giết người, cho dù nhà họ Cổ muốn hòa giải với Vương Bác Thần, hiện tại động tới mặt mũi, chuyện cũng không được nữa rồi!
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1111


Chương 1111

“Anh Vương trâu bò! Đỉnh của chóp!”

Bao Chức hồi thần lại, mới nãy anh ta bị Vương Bác Thần doạ ngu người.

Đây là nhà họ Cổ.

Anh ta vốn tưởng rằng đánh Cổ Minh Nguyên tại nhà họ Cổ, là đã trâu bò đỉnh chóp rồi, nhưng đến bây giờ anh ta mới nhận ra tầm nhìn của mình thật hạn hẹp.

“Em tưởng anh Vương ở tầng ba tầng khí quyển thôi thì ra anh Vương ở tầm vũ trụ rồi, là em không có mắt!”

Bao Chức nhìn Vương Bác Thần với vẻ ngưỡng mộ, khi nhìn thấy ánh mắt giết người của nhà họ Cổ, anh ta nhanh chóng ôm đầu, nếu bị nhà họ Cổ ghi hận thì không hay.

“Vương Bác Thần, anh dám giết người nhà họ Cổ tôi! ! Anh tưởng là Cổ Hàn tôi chết rồi à! !”

Một người đàn ông trung niên cường tráng đứng dậy, vẻ mặt u ám, phẫn nộ nhìn Vương Bác Thần.

Không phải ông ta không muốn giết Vương Bác Thần, nhưng sức mạnh mà Vương Bác Thần thể hiện vừa rồi khiến ông ta kiêng dè.

g**t ch*t một Võ Vương cùng đẳng cấp với ông ta trong nháy mắt, thực lực như vậy không phải ông ta có thể chống lại!

“Ba, ba, con bị đánh. Ba phải báo thù cho con. Ba thấy con bị đánh đến nỗi ba còn không nhận ra không.”

Đúng lúc này, Cổ Minh Nguyên mặt mũi sưng như đầu heo dẫn người đuổi vào, vừa nhìn thấy Cổ Hàn liền bắt đầu than thở: “Ba, nhìn xem con trai bị đánh như thế nào, đây đều là do tên Bao Chức khốn kia đã đánh! Giờ hắn ta là chó săn của Vương Bác Thần, ba phải báo thù cho con.”

“Mày dám đánh con trai tao! !”

“Lại còn giết người nhà họ Cố tao!”

“Vương Bác Thần, hôm nay mày sẽ chết ở đây!”

Cổ Hàn gầm lên: “Ông Vương, ông Lưu, ra tay!”

Hai ông già trạc 60 tuổi đứng dậy, tuy đã ngoài sáu mươi tuổi nhưng thần thái tươi tỉnh, mắt sáng có thần, khí huyết thậm chí còn mạnh hơn cả thanh niên hai ba mươi tuổi!

Ninh Danh quan sát mà thầm lo lắng, thực lực của Vương Bác Thần ngay cả ông ta cũng không đoán ra được, hai lão này chỉ là một nửa Võ Hoàng, làm sao có thể so với Vương Bác Thần.

“Hừ, hai Võ Hoàng nhất tinh cũng dám phách lối trước mặt chủ nhân của ta! Các ngươi không đủ tư cách khiêu chiến chủ nhân nhà ta!”

Ninh Danh đứng lên, lạnh lùng nhìn ông Vương và ông Lưu.

Trong số các Võ Hoàng, có cả kẻ yếu và kẻ mạnh. Người yếu nhất là Võ Hoàng nhất tinh, và người mạnh nhất là Võ Hoàng năm sao.

Là Thần Chủ lực chiến top đầu hiện tại, anh là Võ Hoàng năm sao đỉnh phong!

Tới đẳng cấp Võ Hoàng, tuy chỉ cách một cảnh giới nhỏ, nhưng thực lực của lại một trời một vực!

Mặc dù cũng có trường hợp giết người vượt cấp, lấy yếu giết mạnh, nhưng những người đó ai cũng là thiên tài tuyệt thế, thậm chí có thể nói là đếm trên đầu ngón tay.

Toàn thế giới, tới cảnh giới Võ Hoàng, có không tới mười thiên tài có thể giết người vượt cấp!

Đáng tiếc là ông Vương và ông Lưu không phải là những thiên tài tuyệt thế như vậy.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1112


Chương 1112

Khi ông ta còn ở nhà họ Cổ, thường xuyên cọ xát với hai người này, bọn họ còn không bằng ông ta, sao có thể là đối thủ của Vương Bác Thần?

Vương Bác Thần chỉ chớp mắt đã g**t ch*t Võ Vương, ít nhất thực lực cũng là Võ Hoàng ba sao, mà Ninh Danh ông, tuổi lớn như vậy, cũng chỉ có đột phá đến Võ Hoàng hai sao!

Về phần ông Vương và ông Lưu, hai người này chỉ là Võ Hoàng nhất tinh.

Vương Bác Thần muốn giết bọn họ, tuy rằng không dễ dàng như vậy, nhưng cũng không phải là không thể giết!

Trong khi nói chuyện, Ninh Danh trực tiếp tấn công ông Vương và ông Lưu.

Nhìn thấy Ninh Danh ra tay, ông Vương và ông Lưu đều sửng sốt, tại sao cách ra chiêu của người đàn ông này lại quen thuộc như vậy?

Nhưng người này là một người đàn ông trung niên có khuôn mặt thô kệch mà họ chưa từng thấy bao giờ.

Trong lúc đồng thời ra tay, trong lòng đầy nghi ngờ.

“Mau lui!”

Cổ Hách quát lạnh một tiếng, vội vàng lui về sau hơn 10m.

Những người còn lại đều né ra, trong ánh mắt tràn đầy kinh hãi.

Võ Hoàng giao thủ, chỉ là phần sóng bên ngoài của uy áp này, cũng có thể đè chết tươi bọn họ.

Bình thường Võ Hoàng cho dù có phóng uy áp ra cũng chỉ là kinh sợ một chút, nhưng bình thường đều chỉ là một chút mà thôi.

Mà ba vị Võ Hoàng giao thủ, căn bản không thể nào khống chế uy áp, hơn nữa sát khí trên người bọn họ, cùng với sự dao động của linh lực, dưới Võ Vương, không chết cũng bị thương!

Phụt phụt phụt phụt!

Mặc dù Cổ Hách nhắc nhở vô cùng kịp thời, nhưng vẫn có người lui chậm một bước, lập tức bị uy áp vô hình giăng khắp nơi này nghiền chết tươi, cơ thể nổ tung như pháo.

Cổ Linh Linh nhìn mà cả người phát run, cô ta biết ông chú bên cạnh Vương Bác Thần kia rất mạnh, thật không ngờ, ông ấy đã mạnh đến mức độ này, ngay cả hai người ông nội Vương và ông nội Lưu liên thủ, cũng chỉ khó khăn lắm mới bất phân thắng bại.

“Ông ta nương tay rồi!”

Sắc mặt Cổ Hàn trắng bệch, khẽ nói với Cổ Hách: “Ông Vương và ông Lưu liên thủ mới có thể bất phân thắng bại với ông ta, ông ta ít nhất là Võ Hoàng nhị tinh! Sức bền và khí huyết của Võ Hoàng nhị tinh cũng không phải là thứ mà Võ Hoàng nhất tinh có thể bì được, mặc dù hai người ông Vương và ông Lưu liên thủ, một lúc sau, chỉ sợ cũng sẽ thua!”

Cổ Hách mặt chữ Quốc, mày rậm mắt to nhìn có vẻ thật thà, trong mắt ngập tràn lo lắng, cao giọng quát lớn: “Vương Bác Thần, đây là địa bàn của nhà họ Cổ, cậu dám giương oai ở đây?! Cậu xem nhà họ Cổ chúng tôi là nhà họ Tống sao! Bây giờ bảo người của cậu dừng tay, nhà họ Cổ chúng tôi có thể thả cho cậu một con đường sống, nếu không, diệt cả nhà cậu!”

Cổ Hàn có vẻ lo lắng nói: “Anh cả, không được, nhà họ Cổ chúng ta bây giờ hai Võ Hoàng mới có thể bất phân thắng bại với thủ hạ của Vương Bác Thần, những thứ trong đó anh không suy nghĩ được đến sao? Thực lực vừa mới lộ ra của Vương Bác Thần cũng không tầm thường, giết Võ Vương trong chớp mắt! Thực lực của cậu ấy mạnh đến mức nào? Chúng ta hoàn toàn không cần phải vì nhà họ Tống mà đắc tội với cường giả như vậy! Lỡ như chọc giận Vương Bác Thần ra tay, chúng ta nên làm thế nào?”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1113


Chương 1113

Cổ Hách là một người trông có vẻ thành thật, sợ hãi than: “A? Vậy, vậy bây giờ nên làm gì? Ta không phải là thể hiện ra cứng rắn sao? Em Hàn à, không phải vừa rồi đệ bảo ta cứng rắn một chút, bây giờ lại bảo ta không cần phải chọc giận Vương Bác Thần, rốt cuộc là muốn ta phải làm sao bây giờ! Nếu không gia chủ em lên làm là tốt rồi!”

Cổ Hàn tức gần chết, hận không thể b*p ch*t tên phế vật Cổ Hách này.

Trước kia cảm thấy để tên phế vật Cổ Hách này làm gia chủ, khống chế sẽ dễ dàng hơn một chút, không ngờ vào lúc này lại phá hỏng chuyện!

“Anh cả, ý của em là trước không nên chọc giận, nhìn xem mục đích của Vương Bác Thần là gì. Vừa rồi em phân tích chỉ là một suy đoán đại khái, bây giờ bên phía Vương Bác Thần vẫn còn chiêu sau, này nói rõ là vẫn còn chỗ để quay lại.”

Cổ Hàn cố nhịn xúc động muốn đập một phát chết tươi Cổ Hách, nhẫn nại giải thích: “Vương Bác Thần lần này đến nhà họ Cổ, cũng không nhất định là muốn tìm phiền toái, rất có thể là có yêu cầu khác.”

“Nếu không, để chú hai ra đối phó với Vương Bác Thần? Anh thật sự không hiểu nổi những cái cong cong thẳng thẳng trong đó, chú biết anh không có thiên phú trên phương diện này.”

Cổ Hách có vẻ khó xử, ánh mắt vô tội, tất cả đều giống như là tủi thân vì đã làm sai chuyện gì.

Phế vật!

Cái đồ phế vật không làm được gì này!

Cổ Hàn tức giận: “Em đã nói với anh bao nhiêu lần, ba của em bây giờ không cách nào ra được, ông ấy là lá bài tẩy của nhà chúng ta, bây giờ đi ra sẽ lộ lá bài tẩy, không phải là chuyện tốt. Ý của em là anh ổn định Vương Bác Thần trước, thử xem yêu cầu của cậu ta.”

Cổ Hách gật đầu nói: “Anh hiểu rồi.”

Lập tức, ông ta bước lên một bước, cảm nhận được uy áp còn dư lại của ba vị Võ Hoàng chiến đấu, lập tức sợ đến mức vội vàng lùi về sau ba bước, trốn ra sau lưng Cổ Hàn kêu lên: “Vương Bác Thần, tôi là gia chủ nhà họ Cổ Cổ Hách, bảo người của cậu dừng lại, cậu có yêu cầu gì có thể nói, nhà họ Cổ chúng tôi có thể thỏa mãn cậu. Còn nữa đừng đánh tiếp, lá bài tẩy của nhà họ Cổ chúng tôi còn chưa lấy ra đâu, nếu không cậu nhất định sẽ chết không có chỗ chôn.”

“Anh!!”

Cổ Hàn tức giận đến mức hất Cổ Hách ra ngoài, cái tên phế vật này, lộ ra lá bài tẩy của nhà họ Cổ, nói như vậy khác gì xin tha!!

Mẹ nó!

Phế vật đáng chết!

Quả nhiên không có chút tác dụng nào, dùng làm con rối đã là tác dụng lớn nhất của ông ta!

Cổ Hàn cao giọng nói: “Vương Bác Thần, ý của anh trai tôi là, hai bên chúng ta không nên kết thù vì nhà họ Tống, chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện một chút, biến chiến tranh thành tơ lụa. Dù sao cậu từ ngàn dặm xa xôi đến đây tham gia hôn lễ của Linh Nhi nhà chúng tôi, có chuyện gì chúng ta có thể nói chuyện với nhau.”

Vương Bác Thần chậm rãi nói: “Ông là ai?”

Cổ Hàn trầm giọng nói: “Tôi là Cổ Hàn nhà họ Cổ!”

Vương Bác Thần hừ lạnh nói: “Ông là cái thá gì, tránh ra để Cổ Hách đến.”

“Cậu!!!”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1114


Chương 1114

Cổ Hàn giống bị người tát một bạt tai, cả khuôn mặt đỏ bừng, ông ta vẫn là lần đầu tiên bị người nhục nhã như vậy.

“Anh đến nói với cậu ta.”

Cổ Hàn hung dữ trợn mắt liếc Cổ Hách.

Không còn cách nào, ai bảo Cổ Hách là gia chủ, bây giờ chỉ có thể nuốt cơn giận này.

Cổ Hách khó khăn nói: “Em Hàn, này không tốt lắm?”

Cổ Hàn tức giận, cắn răng thấp giọng quát lớn: “Anh cứ nói chuyện bình thường với cậu ta, sợ cái gì!”

Cổ Hách cười khan nói: “Vậy, vậy được, anh thử xem.”

Quản gia Tông Hán bên cạnh an ủi: “Gia chủ, ngài cứ nghe Nhị Gia đi, dù sao cũng chỉ là nói chuyện tâm sự mà thôi.”

Cổ Linh Linh nhìn cha mình giống như là một con rối gỗ, trong lòng càng thất vọng vô cùng.

Cô ta vì sao muốn đào hôn? Cũng là bởi vì đám cưới này là Cổ Hàn sắp xếp, cha cô ta căn bản không có quyền lên tiếng gì, chi thứ hai nắm mọi thứ trong tay.

Nhưng cô ta nhìn thấy dáng vẻ khúm núm của cha mình, lại có chút hận rèn sắt không thành thép.

Đây là nguyên nhân cô ta muốn tòng quân, huấn luyện đội nữ.

Bởi vì từ nhỏ cô ta đã nhìn thấy, chính là cha mình mềm yếu có thể bị chèn ép, chi thứ hai bá đạo cường thế.

“Trước không nên đánh nữa, Vương Bác Thần, chúng ta ngồi xuống nói chuyện thật tốt, oan gia nên giải không nên kết, cần gì phải đánh sống đánh chết chứ?”

Cổ Hách bị Cổ Hàn đẩy lên trước, vừa cười vừa nói.

Nhìn có vẻ không chút khôn ngoan, cũng không có chút khí phách nào của gia chủ nhà họ Cổ.

“Vậy thì dừng tay trước đi.”

Vương Bác Thần thản nhiên nói, rồi lại hỏi: “Ai phái người đến nhà họ Tống?”

Ninh Danh và hai vị Võ Hoàng nhà họ Cổ dừng tay, nhưng hai vị Võ Hoàng nhà họ Cổ đều khiếp sợ nhìn Ninh Danh.

Tên này, thế mà lại là Ninh lão đầu!

Ông ta sao lại chạy đến bên cạnh Vương Bác Thần rồi?

Ông ta có mục đích gì?

Ông Vương và ông Lưu trong lòng vô cùng khiếp sợ, lập tức ý thức được nơi này có thứ mà bọn họ không biết, rất có thể liên quan đến sự thay đổi quyền lực nhà họ Cổ!

Chẳng lẽ là, gia chủ muốn mượn tay Vương Bác Thần, diệt trừ Nhị Gia sao?

Này…

Hai người hít vào một hơi, nhìn về phía dáng vẻ khúm núm nhát gan sợ phiền phức của Cổ Hách, đến giờ này, gia chủ vẫn còn đang diễn sao?

Thật là có thể nhẫn, nên nhẫn nhịn nhiều năm như vậy!

Ngay cả con gái của mình cũng bị xem thành công cụ cưới hỏi, ông ta vẫn có thể nhịn xuống.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1115


Chương 1115

Nếu như Nhị Thái Gia chết, Cổ Hàn thật sự là đối thủ của Cổ Hách sao?

Hai người liếc nhìn nhau, thức thời không nói gì, tình hình hiện tại, chỉ có thể suy đoán là hiểu rõ nhưng giả vờ hồ đồ.

Khó trách lần này Ninh lão đầu lại chủ động xin đi giết giặc đến bảo vệ nhà họ Tống, thì ra ông ta đã sớm thông đồng cùng một phe với gia chủ rồi!

Cổ Hách thao thao bất tuyệt nói: “Phái người đến nhà họ Tống? Ồ, nhà họ Tống và nhà họ Cổ chúng tôi có bắt nguồn sâu xa, là một nhánh của chi thứ hai nhà họ Cổ chúng tôi, cậu giết Tống Nguyên Lễ, nhà họ Cổ chúng tôi đương nhiên phải có phản ứng. Cho nên em hai của tôi đã phái ba vị cung phụng qua đó. Vương Bác Thần, chuyện này tính lên vẫn là nhà họ Cổ chúng tôi bị hại. Nhà họ Tống bị diệt, đây là đánh vào mặt chi thứ hai nhà chúng tôi. Ba vị cung phụng của nhà họ Cổ cũng không rõ sống chết, chuyện này nhà họ Cổ không thể bỏ qua được.”

Vương Bác Thần liếc nhìn Cổ Hách, nói: “Nếu như không liên quan đến ông, vậy thì để người chi thứ hai bước ra, món nợ nhà họ Tống khó dễ vợ tôi, phải tính cho rõ ràng. Vốn không liên quan gì đến nhà họ Cổ mấy người, mấy người cứ muốn chen một chân vào, món nợ này, phải tính cho rõ hết!”

Ninh Danh bên cạnh, âm thầm hút một ngụm khí lạnh, ông ta biết Cổ Hách giỏi diễn kịch, nhưng ông ta không ngờ Vương Bác Thần càng biết diễn hơn, còn có thể thêm vai cho bản thân!

Dựa theo sắp xếp của Cổ Hách, ý là để Vương Bác Thần phối hợp ông ta khống chế nhà họ Cổ, cũng không có ý để Vương Bác Thần giết người.

Thật không ngờ Vương Bác Thần vừa đến đã đánh Cổ Minh Nguyên, ngay sau đó tại chỗ giết một vị Võ Vương cung phụng!

Vương Bác Thần mới là một thanh niên hai mươi mấy tuổi, lòng dạ thế mà lại sâu như vậy!

Khó trách cậu ấy có thể trở thành Thiên chủ!

“Em Hàn, cậu ấy bảo em nói chuyện với cậu ấy.”

Cổ Hách gương mặt thật thà, giữ một nụ cười ôn hòa, đẩy đẩy tay Cổ Hàn nói.

Sắc mặt Cổ Hàn tái xanh, hung dữ trợn mắt Cổ Hách.

Cái đồ phế vật này, chút chuyện như vậy cũng làm không xong, thân là gia chủ nhà họ Cổ, thế mà lại tranh cãi với Vương Bác Thần, một chút dáng vẻ của gia chủ cũng không có, quả nhiên là đồ bỏ đi!

“Ba, ba nhanh báo thù cho con đi. Cao thủ nhà họ Cổ chúng ta như vậy, còn sợ cậu ta sao!”

Cổ Minh Nguyên không cam lòng giận dữ hét.

Ông Vương lạnh lùng liếc nhìn Cổ Minh Nguyên, thật sự là đồ phế vật, tình huống rõ ràng như vậy cũng không nhìn rõ, nếu như ba cậu có cách, đã sớm đi lên rồi!

Ông Lưu hít một hơi thật sâu, nghi hoặc nhìn Ninh Danh đã thay đổi dung mạo, không biết đối phương có ý gì, thế mà lại cấu kết cùng với Vương Bác Thần.

Ông ta ẩn ẩn cảm thấy, đây là một âm mưu khổng lồ, chỉ là không biết Ninh Danh này đến cùng là người của ai.

Là do Cổ Hách sắp xếp sao?

Ông Lưu liếc nhìn Cổ Hách, vẻ mặt đối phương thật thà, giống như là một tên khờ khạo, không có chút dáng vẻ của gia chủ.

Ông ta âm thầm lắc đầu, cảm thấy không thể nào là Cổ Hách. Cổ Hách đã trở thành con rối của nhà họ Cổ mấy thập niên rồi, người nào cũng biết ông ta làm một phế vật không thể nào lật người được, nếu không cũng sẽ không bị Cổ Hàn ép đến như vậy.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1116


Chương 1116

Cũng không thể nào là Cổ Hàn.

Vậy thì sẽ là ai?

Nhị Thái Gia bế quan, cũng không biết tình hình thế nào, Ninh Danh bây giờ lại đứng bên phía Vương Bác Thần, đây đối với nhà họ Cổ mà nói không phải là một tin tức tốt.

Đủ loại nghi kỵ sinh ra, nhưng Ông Lưu lại không chút đầu mối.

“Nhà họ Tống là một nhánh của chi thứ hai mấy người? Phái người đi giết tôi, cũng là ông phái?”

Vương Bác Thần nhìn chằm chằm vào Cổ Hàn, vô cùng khí phách hỏi.

Cái lão già Cổ Hách kia, thật đúng là biết diễn.

Nếu không phải Ninh Danh nói cho anh biết mục đích thật sự của Cổ Hách, anh cũng cho rằng Cổ Hách chỉ là một con rối.

Lại không ngờ, Cổ Hách có vẻ ngoài trung hậu thật thà này, là ẩn giấu một trái tim ngoan độc.

Ngay cả con gái của ông ta Cổ Linh Linh bị chi thứ hai ép kết hôn với nhà họ Lâm, ông ta thế mà cũng nhịn.

Loại giả heo ăn thịt hổ này, cũng không phải là loại người tốt đẹp gì.

“Là tôi phái đi.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Cổ Hàn ngược lại không có giấu diếm, mang theo một vẻ ngạo khí thế gia, khinh thường nói: “Một người bình thường như cậu, chết cũng chết rồi, há có thể đánh đồng với nhà họ Tống. Nếu như bây giờ cậu cũng có chút thực lực, diệt nhà họ Tống, vậy chuyện này cũng thôi. Cậu muốn đơn giản cũng chỉ là bồi thường thôi.

“Lại nói nguyên nhân dẫn đến chuyện này bất quá cũng chỉ là vì một người phụ nữ mà thôi, cậu bởi vì một người phụ nữ mà diệt nhà họ Tống, tôi cũng không truy cứu nữa. Đối với cường giả như chúng tôi mà nói, một người phụ nữ là cái gì? Huống gì còn chưa chết.

“Mặc dù cậu cũng rất mạnh, nhưng cậu phải biết rằng, so với nhà họ Cổ chúng tôi, cậu căn bản không là gì cả. Nể cậu cũng là cường giả, tôi mới ban cho cậu một cơ hội nói chuyện công bằng, nguyện ý bồi thường cho cậu, đây đã là thành ý lớn nhất. Nhưng mà vừa rồi cậu giết Võ Vương cung phụng của nhà họ Cổ chúng tôi, đánh con trai tôi, món nợ này cũng phải tính toán một chút.

“Như vậy đi, bây giờ cậu rời đi, tôi sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra, xem như huề nhau, thế nào?”

Cổ Minh Nguyên vội vàng nói: “Ba, không thể huề được, con bị cậu ta đánh thành đầu heo! Chuyện này không thể cứ tính như vậy! Còn có tên ngốc Bao Chức kia nữa, con muốn nó chết!”

“Câm miệng!”

Cổ Hàn tát lên mặt con trai, tình huống bây giờ, rõ ràng bất lợi cho bọn họ.

Ông ta nói vậy cũng chỉ là kế hoãn binh, nhưng đứa con trai ngu xuẩn này của ông ta, rõ ràng không nhìn ra!

Bây giờ ông ta vẫn không rõ thực lực chân thật của Vương Bác Thần, mà người đàn ông trung niên bên cạnh Vương Bác Thần này, lại là Võ Hoàng nhị tinh, bây giờ không ai là đối thủ của Võ Hoàng nhị tinh này.

Ông Vương liên thủ với ông Lưu, cũng mới có thể bất phân thắng bại!

Muốn giết Vương Bác Thần, khó như lên trời!

Huống chi, thực lực bản thân của Vương Bác Thần cũng không tầm thường, tốc độ thể hiện vừa rồi lúc chém chết Võ Vương cung phụng của nhà họ Cổ bọn họ, ngay cả ông ta cũng không phản ứng kịp.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1117


Chương 1117

Ông Vương và ông Lưu cũng có thể làm được đến mức một kích là chết, cần phải sạch sẽ nhanh nhẹn, không thì không thể làm được!

Thực lực của Vương Bác Thần, ít nhất phải cùng cấp bậc với tên Võ Hoàng nhị tinh kia!

Nếu như hai vị Võ Hoàng nhị tinh đồng loạt ra tay, bây giờ nhà họ Cổ bọn họ ở đây có một người tính một người, căn bản không phải đối thủ!

Cho nên, Cổ Hàn mới có thể dùng loại biện pháp mà ông ta tự nhận là công bằng này, đến ổn định Vương Bác Thần.

Chỉ là, ông ta đoán sai về Vương Bác Thần,

Vương Bác Thần, là đến muốn mạng ông ta!

“Bắt nạt vợ tôi, muốn như vậy là xong rồi? Ông ở đâu có được tư cách cao cao tại thượng mà nói chuyện với tôi?”

Vương Bác Thần đưa tay tát một cái về phía Cổ Hàn.

Giữa không trung, ngưng tụ thành một hư ảnh bàn tay không lồ, đánh về phía Cổ Hàn.

Uy áp kinh khủng đè xuống, sắc mặt Cổ Hàn thay đổi, vội vàng vận công, hai tay chống lên, muốn ngăn lại bàn tay khổng lồ kia.

“Vương Bác Thần, cậu thật sự muốn làm kẻ địch với nhà họ Cổ chúng tôi sao? Vương Bác Thần, cậu đây là đang tìm chết!”

Trong ánh mắt Cổ Hàn lộ ra vẻ hoảng sợ, dù là ông Vương hay là ông Lưu, cũng không thể làm được đến mức độ này.

Vương Bác Thần, ít nhất là thực lực Võ Hoàng tam tinh!

Chỉ có Võ Hoàng tam tinh, mới có tụ khí thành ảnh, cách không giết người!

“Vương Bác Thần, cậu không thể giết tôi, cậu giết tôi, chính là đối địch với nhà họ Cổ chúng tôi, chính là kẻ thù của bảy đại thế gia!”

Bàn tay khổng lồ kia chầm chậm đè xuống, uy áp kinh khủng làm cho người bên cạnh hai chân cũng bắt đầu cong, có một loại xúc động muốn quỳ xuống.

Đây là kết quả của hai người ông Vương và ông Lưu liên thủ chống cự uy áp.

“Vương Bác Thần, mau dừng tay!”

Ông Vương và ông Lưu hét lớn một tiếng, Cổ Hàn không thể chết!

“Vương Bác Thần, có chuyện từ từ nói, đừng giết em Hàn của tôi!”

Cổ Hách lớn tiếng nói, nhìn có vẻ vô cùng sốt ruột.

Trong lòng Ninh Danh không nhịn được mà châm chọc, tên này, cục diện cũng là một tay ông thúc đẩy, bây giờ lại giả bộ làm người tốt.

Nếu không phải tôi mẹ nó hiểu rõ ông, thiếu chút nữa cũng bị ông lừa.

“Ba.”

Cổ Minh Nguyên sợ choáng váng, nhìn thấy ba hắn bị Vương Bác Thần một tay ép đến quỳ dưới đất mà cố chống, mới hiểu ra được, Vương Bác Thần không phải là anh ta có thể trêu vào được.

Nhưng anh ta vẫn vô cùng không cam lòng.

Anh ta chính là thiếu gia nhà họ Cổ mà!
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1118


Chương 1118

Nhà họ Cổ bọn họ chính là một trong bảy đại thế gia, thậm chí ngay cả một Vương Bác Thần cũng không áp chế nổi sao?

Đáy mắt Cổ Hách hiện lên một vẻ kiên định, trong lòng ông ta càng thêm xác định, thân phận thật sự của Vương Bác Thần, tuyệt đối chính là thần chủ!

Suy đoán của ông ta lúc trước không sai!

Vương Bác Thần chính là muốn mượn một cơ hội này, hoàn toàn chèn ép các gia tộc quyền thế, phối hợp với quốc chủ, loại bỏ quyền thế của các gia tộc thế gia!

“Vương Bác Thần, mau dừng tay!”

“Ông Lưu, ông chống đỡ, tôi đi cứu người.”

Ông Vương cắn răng một cái, liều cả một thân tu vi đi cứu Cổ Hàn.

“Lui!”

Ninh Danh lần nữa ra tay, ngăn ở trước mặt Ông Vương.

Ông Vương sốt ruột, muốn nói ra thân phận của Ninh Danh, nhưng ánh mắt lạnh như băng của Ninh Danh, làm ông ta sợ đến mức nuốt lại vào trong, không hiểu nhìn Ninh Danh.

“Giết Nhị công tử, đối với mấy người cũng không có chỗ nào tốt!”

Ninh Danh lạnh lùng nói: “Dám bước lên một bước, chết!”

Nhìn thấy tình huống này, Cổ Hàn nóng nảy rồi, tiếp tục như vậy, ông ta sẽ bị đè chết tươi!

“Vương Bác Thần, tôi sai rồi, rốt cuộc cậu muốn cái gì! Chúng ta cái gì cũng có thể thương lượng!”

Cổ Hàn sợ, thực lực của Vương Bác Thần vượt xa tưởng tượng của ông ta, đánh đến mức không còn một chút ngạo khí nào trên người ông ta.

“Vương Bác Thần, tôi là đệ tử của lão chiến thần, cậu giết tôi, cậu cũng sẽ không sống được yên! Vương Bác Thần, có chuyện từ từ nói, chúng ta có thể thương lượng, tôi có thể đền bù cho cậu!”

Vương Bác Thần lạnh lùng nói: “Vậy thì dùng mạng của ông đến đền đi!”

Bàn tay hư ảo kia, cuối cùng phát lực, nặng nề vỗ lên người Cổ Hàn.

“Ba…”

Cổ Minh Nguyên bị dọa ngơ rồi, đặt mông ngồi xuống đất, trong mắt phủ kín tơ máu, nhưng thực lực của Vương Bác Thần, lại làm anh ta không dám ra tay.

Thi thể của Cổ Hàn nằm trước mặt mọi người, người nhà họ Cổ trợn tròn mắt, người chân chính nắm nhà họ Cổ trong tay, cứ như vậy bị Vương Bác Thần giết rồi!

Cổ Linh Linh ngơ ngác nhìn một màn này, cô ta nhớ đến câu nói kia của Vương Bác Thần: “Nói không chừng lát nữa chúng ta sẽ là kẻ thù.”

Vương Bác Thần, thật sự là đến giết người.

Cô ta vội vàng bước lên chắn Cổ Hách ra sau: “Ba, ba đi nhanh lên, Vương Bác Thần là đến báo thù!”

Trong đôi mắt già của Cổ Hách lóe lên một chút vui mừng, thấp giọng nói: “Linh Nhi, đừng lo lắng, ba không sao.”

“Ba, sao ba phải cố chấp vậy chứ, đi nhanh lên đi, ba ở đây chỉ thêm cản trở, làm hại con cũng chạy không thoát.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1119


Chương 1119

Vẻ mặt Cổ Linh Linh lo lắng, Vương Bác Thần thật sự là điên rồi, đến nhà họ Cổ giết người!

“Vương Bác Thần, cậu to gan!”

Ông Vương và ông Lưu hét lớn một tiếng, nhưng Ninh Danh ngăn trước mặt hai người bọn họ, căn bản không có cách nào cứu người, trơ mắt nhìn Cổ Hàn bị đè chết tươi.

Uỳnh.

Vào lúc này, sâu trong trang viên nhà họ Cổ, một tiếng sấm nổ vang.

Một bóng người từ bên kia nhảy dựng lên cao mấy chục thước, rồi liên tục nhảy vọt mấy lần giữa không trung, phi tốc chạy về phía bên này, tốc độ cực kỳ nhanh, chỉ có thể nhìn thấy một lớp hư ảnh.

“Ai dám giết con trai ta, tìm chết!!”

Trong lòng Ông Vương và Ông Lưu vui mừng.

Nhị Gia xuất quan!

Theo bóng người tìm đến, uy áp nồng đậm càng ngày càng gần, dưới phần uy áp này, cơ thể người nhà họ Cổ không thể khống chế mà quỳ xuống.

“Ngũ Tinh Chiến Thần, Nhị Gia đột phá Ngũ Tinh Chiến Thần!!”

Ông Vương và ông Lưu mừng rỡ trong lòng.

Sắc mặt Cổ Hách trắng bệch, nhìn về phía Vương Bác Thần.

Ninh Danh hít sâu một hơi, thấp giọng nói: “Thiên chủ, đại sự không ổn, Cổ Chí Tu đột phá Ngũ Tinh Chiến Thần!”

Một hơi thở mạnh mẽ, đè ép mà đến.

Người nhà họ Cổ bị uy áp này ép đến mức toàn bộ quỳ trên đất, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra.

Đáy mắt Cổ Hách hiện lên một chút xảo trá, khóa miệng chợt lóe lên nụ cười lạnh, lập tức biến thành dáng vẻ nơm nớp lo sợ, cả người cũng run rẩy.

“Con của ta!”

Một ông cụ tóc trắng xóa, chỉ mấy cái chớp mắt đã xuất hiện trước mặt mọi người, ôm lấy Cổ Hàn, bi thống rống lên.

Ông Vương và Ông Lưu mặc dù không quỳ xuống, nhưng cũng bị uy áp ép đến mức khom người, gian nan chống cự lại, sắc mặt trắng bệch.

Võ Hoàng ngũ tinh!

Nhị Thái Gia nhà họ Cổ, Cổ Chí Tu, đột phá Võ Hoàng ngũ tinh rồi!

Thế giới bây giờ, hơn mấy tỷ người, có thể đi đến trình độ này không quá trăm người!

Ninh Danh lộ ra vẻ nặng nề, sẵn sàng ra tay bất kỳ lúc nào.

Nhưng hơi thở trên người Cổ Chí Tu, làm ông ta cảm thấy tuyệt vọng!

Ông ta là Võ Hoàng nhị tinh, trước mặt Võ Hoàng ngũ tinh, cảm giác không có bất kỳ khả năng thắng nào.

“Thiên chủ, nên làm gì bây giờ?”

Ninh Danh truyền âm nhập mật, đây là năng lực chỉ có cường giả cấp bậc Võ Hoàng mới có thể khống chế.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1120


Chương 1120

Vương Bác Thần không có trả lời, Bao Chức trốn ở sau lưng anh dùng quần áo che lại mặt, đã dọa tiểu ra quần, hai ống quần ướt nhẹp.

Võ Hoàng ngũ tinh đó.

Đây là cường giả cấp cao nhất thế giới!

Ai mà ngờ được, nhà họ Cổ thế mà lại có được một vị Võ Hoàng ngũ tinh!

“Ông chính là Cổ Chí Tu?”

Ánh mắt Vương Bác Thần lạnh nhạt, bản thân Cổ Chí Tu chính là cường giả đời trước, mặc dù thiên phú gì đó so ra kém lão chiến thần, nhưng mà cũng thuộc về nhóm những thiên tài hàng đầu.

Những năm gần đây Cổ Chí Tu này vẫn luôn rất khiêm tốn, không ngờ là đang chuẩn bị đột phá Võ Hoàng ngũ tinh, nhưng mà đột phá ở cái tuổi này, không thể không nói Cổ Chí Tu thật sự là một thiên tài.

Đây, cũng chính là chỗ dựa của nhà họ Cổ!

Cổ Hách muốn khống chế nhà họ Cổ, nhất định phải diệt trừ Cổ Chí Tu.

Vốn dĩ thực lực của ông ta, dù làm thế nào cũng không làm gì được Cổ Chí Tu, cho nên ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, trở thành con rối nhiều năm như vậy.

“Là cậu giết con tôi?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Hai mắt Cổ Chí Tu đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào Vương Bác Thần.

“Bởi vì ông ta đáng chết!”

Vương Bác Thần không chút để ý nói.

“Vậy cậu đi chết đi!”

Cổ Chí Tu giận quát một tiếng, đưa tay đánh ra một chưởng, Ninh Danh ra tay, lạnh lùng nói: “Cổ Chí Tu, không nên chấp mê bất ngộ!”

“Cút ngay!”

Cổ Chí Tu một chưởng cách không vỗ vào người Ninh Danh, Ninh Danh chỉ cảm thấy một lực lớn đè xuống người mình, giống như là một ngọn núi.

Phụt.

Ninh Danh phun ra một ngụm máu tươi, cả người bay ra ngoài, gương mặt cũng thay đổi, lộ ra thân phân thật.

Một cái tát này, đánh cho Ninh Danh phải lộ ra thân phận thật!

“Ông Ninh?”

“Là ông Ninh!”

“Thế nào lại là ông Ninh?”

“Ông Ninh tại sao lại cùng với Vương Bác Thần? Không phải ông ấy đi giết Vương Bác Thần sao?”

Người nhà họ Cổ mơ màng, Ninh Danh là Võ Hoàng nhị tinh mà nhà họ Cổ bọn họ cung phụng, thế mà lại cấu kết với Vương Bác Thần!

“Súc sinh, nhà họ Cổ chúng tôi cung phụng ông nhiều năm như vậy, ông lại ăn cây táo, rào cây sung, hại chết con tôi, ông đi chết đi!”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1121


Chương 1121

Cổ Chí Tu lấy lại tinh thần, càng thêm phẫn nộ, Ninh Danh là cường giả mà ông ta lôi kéo đến, bây giờ lại quay lại nhắm vào nhà họ Cổ!

Loại phản bội này, làm ông ta hận muốn điên!

“Ninh Danh, lui ra.”

Vương Bác Thần đối mặt với Cổ Chí Tu, bĩnh tĩnh nói: “Võ Hoàng ngũ tinh, rất mạnh sao?”

“Chết đi!”

Cổ Chí Tu nhanh như sao băng, lập tức xuất hiện trước mặt Vương Bác Thần, một quyền đánh về phía đầu Vương Bác Thần.

Vương Bác Thần cũng ném ra một quyền, hai nắm tay chạm vào nhau giữa không trung.

Bùm!

Một tiếng va chạm đinh tai nhức óc, giống như là hai ngọn núi mạnh mẽ va vào nhau, lẫn vào tiếng kim loại.

Cổ Chí Tu lại phải lùi về sau mấy bước, mới đứng lại, không thể tin được nhìn Vương Bác Thần!

Võ Hoàng ngũ tinh trẻ tuổi như vậy, thực lực không hề yếu hơn ông ta!

Cổ Hàn cuối cùng là làm cái gì, sao lại trêu vào kẻ địch mạnh như vậy!

Nhìn thấy Vương Bác Thần không chút sứt mẻ, Cổ Hách ngồi trên đất hơi nhẹ nhàng thở ra, xem ra suy đoán của ông ta là đúng, Vương Bác Thần chính là thần chủ không thể nghi ngờ!

Cũng chỉ có thần chủ, mới có thể nhẹ nhàng như vậy tiếp được một kích toàn lực của Võ Hoàng ngũ tinh!

Xem ra, mưu tính của mình, sắp thành công rồi!

“Rốt cuộc cậu là ai!”

Ánh mắt Cổ Chí Tu lưỡng lự, trong đám trẻ tuổi thế mà lại có một đứa mạnh như vậy, trong năm năm ông ta bế quan rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chẳng lẽ bây giờ tu luyện dễ dàng như vậy sao?

Chẳng lẽ đám trẻ ngày nay tài năng đến vậy sao?

“Tên tôi là Vương Bác Thần.”

Vương Bác Thần giọng điệu bình tĩnh, không thèm quan tâm đến vị Võ Hoàng ngũ tinh mạnh mẽ vô song trong mắt người khác.

Thân là thế gia truyền thừa cả trăm năm, sao có thể không có Võ Hoàng ngũ tinh được?

Mặc dù người đời xưng tụng Vương Bác Thần anh là cường giả số một thế giới, là đỉnh cao sức mạnh của thế giới.

Nhưng anh không nghĩ vậy, thế giới này quá bí ẩn, những gì mà anh biết chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Chẳng lẽ bảy đại thế gia truyền thừa cả trăm năm mà không có cường giả siêu cấp nào ư?

Chẳng lẽ bọn họ chỉ có vài vị Võ Hoàng cung phụng thôi?

Điều này rõ là không bình thường!

Vì vậy Vương Bác Thần không thấy lạ khi Cổ Chí Tu có thể trở thành Võ Hoàng ngũ tinh, thậm chí anh còn nghi ngờ rằng đây không phải là nội tình thực sự của nhà họ Cổ!
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1122


Chương 1122

Bằng không, gia tộc cổ đại hơn 600 năm làm sao có thể kế thừa nếu chỉ dựa vào những Võ Hoàng này?

Quốc chủ Hàn Đỉnh luôn theo dõi sát sao bảy đại thế gia, biết bảy đại thế gia đã trở thành khối u ác tính, nhưng ông chỉ có thể nhẫn nhịn, khó khăn tìm kiếm cơ hội. Nếu bề ngoài bảy đại thế gia chỉ có vài Võ Hoàng cung phụng này, thì với thế lực cả một quốc gia, lẽ nào Hàn Đỉnh không thể đối phó nổi với bảy gia tộc sao?

Điều mà Hàn Đỉnh thực sự dè chừng chính là sức mạnh ẩn giấu của bảy đại thế gia!

Đó mới là nỗi kinh hoàng thực sự!

Vương Bác Thần và Hàn Đỉnh đã dày công lên kế hoạch trong một thời gian dài như vậy, quanh co lắt léo mãi mới tìm ra một cơ hội để đối phó với nhà họ Cổ như bây giờ, không phải vì dè chừng thế lực ẩn giấu của nhà họ Cổ sao!

Vì vậy, việc Cổ Chí Tu đột phá lên Võ Hoàng ngũ tinh chỉ là điều nằm trong dự đoán.

“Họ Vương? Ngươi là người nhà họ Vương? Lão chiến thần nhà họ Vương là ai của ngươi?”

Cổ Chí Tu nheo nửa mắt, trong đầu ông ta hiện lên một bóng dáng bá đạo vô song, từng trấn áp thế hệ của họ bằng chính sức mạnh của mình, buộc thế gia hào tộc cuối cùng phải hợp tác, xây dựng nước R hiện tại.

Người đó đã thành lập nhà họ Vương.

Người đó là tồn tại đỉnh chóp trong thế hệ của họ.

Người đó, người đã thành lập nước R nhưng không thèm muốn quyền lực, chỉ muốn trở thành Chiến Thần nước R!

Ông ấy là Chiến Thần nước R đời đầu!

Võ Hoàng lúc nào cũng có, nhưng Chiến Thần, ông ấy là người đầu tiên!

Danh hiệu Chiến thần trong quân đội được sinh ra bởi ông ấy ! !

Đệ tử của ông, được gọi là Chiến thần nước R đời thứ hai, tới giờ vẫn được người đời gọi là thầy!

Người đó tên là Vương Long!

Con rồng của nhà họ Vương!

Trong lòng Cổ Chí Tu thở dài một hơi, từ nhỏ ông ta đã được gọi là thiên tài của nhà họ Cổ, thiên phú tu luyện cũng không hề yếu. Nhưng so với người kia thì hoàn toàn lép vế.

Sở dĩ cho tới bây giờ ông ta không đột phá được Võ Hoàng ngũ tinh là bởi vì trong lúc ông ta và người đó tranh đấu với nhau đã để lại bóng ma tâm lý cho ông ta.

Nếu không, ông ta đã sớm là Võ Hoàng ngũ tinh từ mấy chục năm trước!

“Ông nói nhiều quá! Tiếp một quyền của tôi này!

Vương Bác Thần hừ một tiếng, ra một quyền, một quyền ấn cực lớn hướng về phía Cổ Chí Tu.

Sắc mặt Cổ Chí Tu hơi thay đổi, trong lòng thầm mắng, không suy nghĩ nhiều, vận toàn lực nhận một đấm này!

Bùm!

Quyền ấn cực lớn giáng xuống, đương nhiên Cổ Chí Tu cảm nhận được áp lực trên người tăng mạnh, chỉ cảm thấy hai cánh tay tê dại, máu trong người sôi trào!
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1123


Chương 1123

Mặt đất dưới chân ông ta đã rạn nứt như mạng nhện, hai chân bị một quyền này vùi sâu vào trong đất!

“Vẫn muốn tiếp tục à?”

Vương Bác Thần cười khẩy, anh đã cảm nhân được trong bóng tối có một vài cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào anh.

Mấy lão quái vật trong nhà họ Cổ rốt cuộc cũng không nhịn được nữa sao?

Dường như bọn họ vẫn chưa định lộ diện, xem ra những gì đang làm bây giờ vẫn chưa đủ!

Mặt mũi Cổ Chí Tu khó coi, ông ta vừa mới đột phá Võ Hoàng ngũ tinh, nhưng lại bị một tên hậu bối đè mà đánh, khiến ông ta rất bẽ mặt.

Ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Vương Bác Thần, tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, chuyện này cứ kết thúc ở đây đi! Cậu đã g**t ch*t con tôi, dù là thù hận lớn tới mức nào cũng có thể hoá giải bằng cái giá này rồi!”

“Hoá giải?”

Vương Bác Thần mỉa mai nói: “Nếu tôi chỉ là một người bình thường, có phải là vợ tôi đáng bị cháu trai của ông là Tống Nguyên Lễ làm nhục không? Người thân của tôi đáng bị Tống Tử Lâm g**t ch*t sao? Bây giờ tôi có đủ sức để trả thù rồi, ông cảm thấy không thể chèn ép được tôi mới định giảng hòa, nếu tôi không có thực lực này? Có phải ông không thèm quan tâm không? Có phải là do người thân của tôi đáng đời không?”

Cổ Chí Tu nhìn Cổ Hách đang run lẩy bẩy quỳ trên mặt đất, tức muốn đập cho một trận, từ lời nói của Vương Bác Thần, ông ta nghe được chuyện này có liên quan đến đứa con riêng của ông ta!

Ông ta vặn hỏi: “Cổ Hách, nói cho ta biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra!”

Cổ Hách vội vàng đứng dậy bước tới, trầm giọng kể mọi chuyện một lượt.

Sắc mặt Cổ Chí Tu càng ngày càng khó coi, không ngờ hai đứa con trai của mình lại chết dưới tay Vương Bác Thần!

“Vương Bác Thần, cậu không thấy cậu quá đáng sao? !”

Sát khí của Cổ Chí Tu sôi trào, tia máu dần dần lan ra mắt ông ta.

Ông ta chỉ có hai người con trai, cả hai đều bị Vương Bác Thần giết!

Cả cháu trai ông ta nữa!

“Vợ cậu cũng không việc gì, nhà họ Trần cũng chưa chết, vậy mà cậu lại g**t ch*t hai đứa con trai và một đứa cháu trai của tôi!!!”

“Vương Bác Thần, tao muốn mày phải chết !!!”

Cổ Chí Tu, người vừa rồi vốn muốn hòa giải với Vương Bác Thần, lúc này không thể chịu đựng được nữa.

Nếu một đứa con trai chết thì cũng còn nhịn được, ông ấy còn có một người con trai khác.

Nhưng bây giờ cả hai đều đã chết!

Còn thêm một đứa cháu trai!

Làm sao ông ta có thể chịu được!

Cổ Chí Tu nhảy lên, hai lòng bàn tay liên tiếp đập, ánh sáng vàng chói loà, mỗi chưởng ấn cực lớn mang theo giết chóc bắn về phía Vương Bác Thần.

“Tôi còn tưởng rằng ông sẽ bao dung như thế chứ!”

“Thì ra, ông cũng không thể chịu được việc người thân của mình bị giết sao?”

Vương Bác Thần chế nhạo.
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1124


Chương 1124

Những người này khi bắt nạt người khác thì muốn làm gì cũng được, nhưng khi xảy ra chuyện thì chỉ muốn bỏ tiền ra để hòa giải, cảm thấy đối phương chưa chết, không có việc gì là không giải quyết được.

Nhưng khi nó xảy ra với họ thì lại không như thế!

Mạng của người khác, trong mắt họ, chỉ đáng giá mấy trăm triệu.

Mà người thân của bọn họ mới là người thân thực sự!

Vì vậy, Vương Bác Thần hoàn toàn không hề cảm thông với Cổ Chí Tu, nếu Vương Bác Thần không có thực lực thì chắc chắn vợ của anh đã bị Tống Nguyên Lễ ức h**p đến chết, nhà họ Trần cũng đã bị nhà họ Tống chèn ép tan cửa nát nhà từ lâu.

Sở dĩ không sao là vì Vương Bác Thần anh có thực lực, bên kia không thành công mà thôi!

“Ông già, thì ra ông cũng không chịu được à!”

Vương Bác Thần bay lên trời, đấm Cổ Chí Tu một cú đấm bình thường.

Bùm!

Hai bên lại xảy ra va chạm, Ninh Danh, ông Vương và ông Lưu liều mạng cố gắng hết sức để chống lại ảnh hưởng của trận chiến, bảo vệ những người phía sau.

Răng rắc!

Chỉ nghe thấy tiếng xương gãy.

Không biết xương của ai đã bị gãy, ánh sáng chói lọi bao trùm Vương Bác Thần và Cổ Chí Tu, không ai có thể nhìn rõ.

Khi ánh sáng tan biến, Vương Bác Thần đứng tại chỗ với một cái đầu người trong tay.

Cơ thể không đầu của Cổ Chí Tu rơi xuống đất.

Vương Bác Thần ném đầu Cổ Chí Tu xuống đất và lạnh lùng nói: “Còn ai nữa? Đi ra đi, tới người nào tôi giết người nấy, tới đám nào tôi giết đám nấy! Hôm nay, tôi tới đây để giết người!”

Đúng lúc này, trong cấm địa ở ngọn núi phía sau của nhà họ Cổ, một giọng nói già nua vang lên: “Cậu bạn nhỏ, mời cậu tới đây trò chuyện.”

Mặt Cổ Hách biến sắc, bị doạ sợ tới nỗi mặt biến thành màu vàng đất.

Vẫn còn sống!

Giọng nói đó lại vang lên: “Cổ Hách, ngươi cũng lại đây.”

“Vâng, ông cố.”

Cổ Hách kính cẩn nói.

Những người còn lại trong nhà họ Cổ kinh hãi nhìn nhau, không biết người này là ai.

“Là lão tổ, lão tổ của chúng ta còn sống!”

Một số người lớn tuổi cuối cùng cũng nhớ ra điều gì đó, kích động nói

Ninh Danh kinh hãi nói: “Trời ạ, người này rất có thể chính là Cổ Nhật Long! Trăm năm trước ông ta đã từng ra tay một lần, nghe nói ông ấy đã toạ hoá chết sau lần đó. Khi đó, ông ấy đã là Võ Hoàng ngũ tinh. Nếu thật sự là ông ấy thì ông ấy đã hơn hai trăm tuổi!”

“Đi thôi.”

Trong mắt Vương Bác Thần toả ra tinh thần chiến đấu mạnh mẽ, rốt cuộc cường giả cấp bậc này đã không chịu được nữa chuẩn bị xuất thế rồi sao?
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1125


Chương 1125

Từ lâu anh đã muốn thử gặp cường giả cấp bậc này!

“Ba.”

Cổ Linh Linh lo lắng nhìn ba mình, những nhân vật chủ chốt của chi thứ hai, căn bản đã bị Vương Bác Thần giết sạch rồi.

Vậy thì cuộc liên hôn của cô với nhà họ Lâm cũng có thể giải trừ.

“Chờ ba về, trông chừng người chi chứ hai.”

Cổ Hách thấp giọng dặn dò.

Cổ Linh Linh gật đầu, cô đột nhiên cảm thấy ba hình như đã thay đổi, chú hai với ông hai đã chết, mà vẻ mặt ba lại có chút thoải mái, cô không biết mình có lầm không.

“Ông Tông, chuyện ở đây giao cho ông trước.”

Cổ Hách đưa mắt ra hiệu, nhìn người chi thứ hai.

Tông Hán hiểu mặc dù Cổ Chí Tu và Cổ Hàn đã chết, nhưng mọi chuyện còn lâu mới kết thúc, việc đoạt quyền không dễ dàng như vậy.

Chi thứ hai đã hoạt động nhiều năm như vậy, không thể nào có chuyện chịu ngồi yên, sớm đã câu kết với nhau thành một tập thể lợi ích, trước hết phải giải quyết dứt khoát, khống chế lại, tránh gây ảnh hưởng lớn.

“Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì.”

Vương Bác Thần mỉm cười, để Ninh Danh ở lại để giúp đỡ.

Ông Vương và ông Lưu đều nhìn Cổ Hách. Họ vốn là người của chi thứ hai, bây giờ Cổ Chí Tu và Cổ Hàn chết rồi, họ cần phải đưa ra chọn lựa.

Cổ Hách làm con rối nhiều năm như vậy, tuy rằng có sắp xếp của chính mình, nhưng so với chi thứ hai vẫn không đáng kể.

Có thể nói, cung phụng nhà họ Cổ chủ yếu là người của chi thứ hai, nếu thế lực của Cổ Hách trấn áp được những người này thì ông ta đã sớm ra tay rồi, sao phải đợi đến bây giờ mượn lực bên ngoài?

“Cổ gia chủ, đi thôi.”

Vương Bác Thần nhìn Cổ Hách với ánh mắt thú vị, ông già này không hề đơn giản, tuy thực lực chỉ ở mức trung bình nhưng kỹ năng diễn xuất của ông ta thực sự rất xuất sắc.

Nhiều năm như vậy cũng không bị chi thứ hai phát hiện, đúng là cáo già.

“Hừ.”

Cổ Hách vẫn đang diễn, hừ một tiếng, đi về phía cấm địa.

Lão già này đúng là thích diễn.

Không thưởng cho ông ấy một cái giải ảnh đế thì thực sự có lỗi với kỹ năng diễn xuất của ông ấy.

Khi không còn nhìn thấy người nhà họ Cổ, Cổ Hách mới dừng lại và cười nói: “Thần chủ, lần này cảm ơn ngài rất nhiều, nếu không có sự giúp đỡ của ngài thì nhà họ Cổ e là thực sự xong đời rồi.”

Vương Bác Thần nói đùa: “Diễn một vở kịch tình cảm đau khổ nhiều năm như vậy có cảm tưởng thế nào? Có phải là lừa cả chính bản thân mình không?”

Cổ Hách không hề cảm thấy ngượng ngùng, diễn nhiều năm như vậy, giờ mặt dày hơn bất cứ thứ gì, cười nói: “Đây cũng là chuyện không thể tránh được. Nếu bọn Cổ Hàn có thể khiến nhà họ Cổ tốt hơn, tôi cũng không ra hạ sách này.”
 
Thần Chủ Ở Rể
Chương 1126


Chương 1126

“Ban đầu, tôi thực sự không quan tâm đến những chuyện này. Dù sao thì cũng đều là người nhà họ Cổ. Chỉ cần nhà họ Cổ tốt đẹp là được. Nhưng qua nhiều năm, nhà họ Cổ càng ngày càng lụn bại. Tôi không thể trơ mắt nhìn nhà họ Cổ bị họ huỷ hoại, chỉ có thể cố nén nỗi đau. Cho dù thế nào, lần này chúng ta cũng hợp tác rất ăn ý không phải sao?”

Vương Bác Thần nửa đùa nửa thật nói: “Theo tôi biết, bảy đại thế gia đã kết thành liên minh, tình trạng hiện giờ với bên quốc chủ như lửa với nước. Nếu như nhà họ Cổ các ông nghịch nước thì e là sẽ bị xé thành trăm mảnh đấy?”

Cổ Hách nghiêm túc nói: “Ý trời không đứng về phía bảy đại thế gia, đây chỉ là con đường tự hủy diệt. Theo suy nghĩ của tôi, bảy đại thế gia nên nghe theo lời tổ tiên, từ bỏ quyền lực thế tục, giữ lấy sự khiêm nhường, như thế thì mới tiếp tục tồn tại được. bảy đại thế gia tồn tại đã mấy trăm năm, đều dựa vào sự khiêm tốn.”

“Bây giờ những người này lại không cam tâm giữ gìn sự khiếm tốn ấy nữa, muốn giành được vị trí đó thì làm sao có thể không thua được? Hơn nữa, nếu bảy đại thế gia hỗn loạn, sẽ là một thảm họa đối với nước R. Năm ấy cha tôi hi sinh để xây dựng đất nước này, sao tôi có thể làm trái lại ước muốn của ông cụ, để cho bọn họ làm xằng làm bậy?”

Vương Bác Thần điềm nhiên nói: “Nếu như nhà họ Cổ ông có thể giữ được như vậy vĩnh viễn không nhúng tay vào quyền lực thế tục, vậy nhà họ Cổ ông và quốc gia cùng tồn cùng vong thì đã sao? Là thế gia võ đạo, thứ chúng ta theo đuổi không phải quyền lực thế tục. Giờ những người này bị quyền lực làm cho mù quáng, bỏ gốc lấy ngọn. Thật là ngu ngốc.”

Cổ Hách bất lực nói: “Con người ta đều có tính ích kỷ. Hầu hết mọi người trong gia tộc đều không có thiên phú tu luyện, họ thân làm trưởng bối, sao có thể cam tâm nhìn con cháu đánh mất vinh hoa phú quý? Những người một lòng vấn đạo chỉ là thiểu số thôi.”

Nói xong, Cổ Hách lại nói: “Nếu tôi nói rằng ông nội của tôi chưa chết, ngay cả tôi cũng không biết, cậu có tin không?”

Vương Bác Thần cười nói: “Tin, tại sao lại không tin? Nếu như các ông biết ông ấy còn sống, nhà họ Cổ e là đã sớm hành động rồi, còn tàn ác hơn bây giờ.”

Cổ Hách thở phào nhẹ nhõm: “Ôi, chẳng được mấy người một lòng vấn đạo như ông tôi. Nhà họ Cổ theo năm tháng càng ngày càng chệch hướng, nhưng ông ấy chỉ thờ ơ nhìn, cho dù vừa rồi cậu giết Cổ Chí Tu và Cổ Hàn, ông ấy cũng không ra tay. Ngay cả tôi cũng không biết ông ấy đang nghĩ gì, nếu là tôi, tôi nhất định sẽ giết cậu để báo thù.”

“Đi gặp ông ấy thôi, ông ấy mới chính là người có trí tuệ thực sự.”

Nói xong, Vương Bác Thần nắm lấy Cổ Hách, thân hình vụt một cái, thoáng chốc xuất hiện ở cấm địa trong ngọn núi phía sau nhà họ Cổ.

“Thần Chủ, hỏi một câu tế nhị, cậu hiện tại đã đạt tới cảnh giới gì? Võ Hoàng ngũ tinh đỉnh phong? Hay là đã vượt qua Võ Hoàng ngũ tinh?

Cổ Hách đứng vững và hít thở sâu.

Vừa rồi, Vương Bác Thần thực sự đang đi trên bầu trời!

Tuy thực lực ở mức trung bình, lại sinh ra trong thế gia võ đạo, kiến thức cũng không tầm thường.

Võ Hoàng nhất tinh có thể bí mật truyền âm, Võ Hoàng nhị tinh là đan điền sinh linh thức, Võ Hoàng tam tinh có thể tụ khí tạo thành bóng ảnh, giết người trong khoảng không.

Tới Võ Hoàng tứ tinh, tốc độ cực nhanh, có thể di hình hoán ảnh, chính là cái mọi người hay gọi là dịch chuyển tức thời.
 
Back
Top Dưới