Khác THẦN ẨN

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
110856382-256-k398765.jpg

Thần Ẩn
Tác giả: Camty520
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

《 TÊN TRUYỆN : THẦN ẨN ∣ TÁC GIẢ : CAM TỶ 》

Bối cảnh : Thế giới Hiện Đại、Thế giới Huyền Huyễn.

"Xem nàng có thành công bỏ rơi hậu cung?"

Thể loại : NP ba ngàn sạch.

(Vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức)



nữcường​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Thanh xuyên chi Đức phi cung đấu chi lộ
  • Tương Vọng {Tương Tư Tương Vọng Bất Tương Thân}
  • 👑🌊Đại Chiến Tử Cấm Thành🌊👑
  • Tử Cấm Thành
  • Tiểu thuyết Phong Thanh
  • Thần Ẩn
    Chương 0. Giới thiệu


    Xin chào các bạn đã đến với thế giới của "Thần Ẩn"

    Xin phép bổ sung phần giới thiệu sau...

    Bây giờ xin mời bạn đọc, nó ngay bên dưới thôi.

    (Truyện mang hơi hướng Trung Hoa, Hoa Hạ huyền huyễn, nữ chủ & các nam chủ)

    © TÁC GIẢ: CAM Tỷ

    (wattpad.com)
     
    Thần Ẩn
    Chương 1. Tru Tiên Đài.


    Chương 1.

    Hạ Thần Ẩn cằm tích lạc đỏ thẫm, khoé môi ý cười ôn nhu mà trong sáng.

    "Mẫu thân, rốt cuộc, ta tự do.."

    Dưới chân nàng thi thể người nữ nhân mĩ lệ nhưng lạnh lùng cao ngạo dần dần theo từng đợt gió bay thành bột phấn.

    "Hạ Thần Ẩn, ngươi dám theo Trụ Tiên Đài này nhảy xuống, đừng trách ta đem thi thể của hắn xé tan tác!"

    Hạ Thần Ẩn gương mặt thoáng lạnh lùng, nhưng sau đó nàng lại cười cợt lắc đầu, giọng nói lạnh nhạt đáp:

    "Ngươi sẽ không làm gì hắn.."

    Nàng hơi suy tư một lát, nhíu mày nhìn bàn tay thấm máu tươi, tay nàng run rẩy lung tung lau vài cái trên váy áo xong mới từ chỗ vạt áo lấy ra một cái bình ngọc xanh nhạt.

    "Đây là trao đổi của ta."

    Nói rồi nàng ném một đường đến chỗ nam tử cách nàng mười bước xa, hắn gương mặt nhợt nhạt tiếp được bình ngọc, bình ngọc lúc này vẫn còn độ ấm của chủ nhân nó, trên gương mặt tiều tụy lại không giấu được vẻ ngoài mê người của hắn xuất hiện nghi hoặc, nhìn về phía người nữ nhân gương mặt xinh đẹp lạnh lùng như đóa tuyết sớm mau tàn, trong lòng chợt đau hỏi:

    "Đây là gì vậy?

    Ngươi không cần làm chuyện không thể cứu vãn.."

    Không hiểu, cảm thấy đáy lòng lo sợ đang lan tràn khắp mọi ngõ ngách...

    "Cảnh công tử, ta biết ngươi thoát được chỗ đó, thì bọn họ chắc cũng sắp đuổi đến đây rồi.

    Ta thời gian hữu hạn, sẽ không nói thêm gì nhiều, ta biết các ngươi yêu ta nhưng ta không cách nào đáp lại cái gọi là yêu của các ngươi, ngươi, vẫn là buông đi."

    Cảnh Diệp không kịp nhìn đến, chỉ thấy trước mắt nàng kia dáng hình nhoáng lên, sau đó là vô hạn hư không, bên dưới Tru Tiên Đài dần dần không còn nữa một người tên Hạ Thần Ẩn...

    Lúc này phía sau đến hơn mười người, trong mắt đau đớn không gì có thể tả được...

    Không gì đau sánh bằng, đợi đến khi mất đi, mới hiểu được hai chữ trân trọng thì ích gì?

    "Cảnh Diệp, ngươi từ bỏ được không?"

    Hết chương 1.
     
    Thần Ẩn
    Chương 2. Phượng gia gặp nhau.


    Chương 2.

    Nghe nói Phượng Thị có chuyện mừng, khắp nơi ai ai đều biết ai ai đều hiểu, chính là lão chủ Phượng Thị tìm được cháu gái nhỏ lưu lạc hơn hai mươi năm.

    Còn nghe nói đem hơn năm mươi phần trăm cổ phần Phượng Thị cho vị cháu gái này.

    Lại nghe gió thổi đến tin tức, vì vị tiểu thư nào đó còn giận hờn chưa nhận người thân, rất nhiều chuyện tin vịt nhan nhản, nhưng không biết tin nào thật giả bởi vì toàn bộ tin tức về nàng đều bị Phượng gia làm đảo lộn, nửa đường chặt đứt, không manh mối...

    Làm mọi người muốn nhân cơ hội này thân thiết Phượng Thị không khỏi tức đến dậm chân, không biết tìm ai chửi mắng chỉ có thể rủa thầm lão Phượng già mà vô đức?

    Ở phương xa xa trong một gian phòng xa hoa lộng lẫy, một lão bất tử đang khoan thai uống trà bỗng nhèo lại mắt, mất hình tượng hắt xì phun một ngụm trà vào phía người đối diện.

    Gương mặt người xui xẻo kia không cần tả cũng biết, từ trắng nõn chuyển sang đen kịt.

    "Nhìn nữa móc mắt ngươi, nhìn gì?

    Mau đi tìm cháu ta mau, cả ngày lưu luyến quán bar ra thể thống gì?!"

    Đối diện gương mặt xinh đẹp của người nam nhân càng thêm đen thùi, lại không quên ưu nhã lấy khăn lau mặt sạch sẽ.

    Hắn loát loát tóc đỏ ngang vai đến bên mũi, dùng miệng thổi thổi đến lên trời, soái khí bốn phía, không kiên nhẫn đáp:

    "Con không đi, tìm một tháng rồi, biết đâu mà tìm!

    Không phải ông bảo con đi đem cháu dâu về sao, con phải đi tìm tiểu Đào, không rảnh..."

    Từ "rỗi" còn đang trong miệng lập tức bị thay bằng chữ "A" kéo dài tương đối thảm thiết, trong lúc đó một con đao to đã nhẹ nhàng dừng lại dưới chân hắn.

    "Ông trọng nữ khinh nam!"

    "Nói quá nhiều, đi không đi nói!?"

    "Kh..."

    "Rồi con đi được chưa?!"

    Lão Phượng ném một sợi dây đến, lại bắt anh đeo lên, lão loát chòm râu trắng xoá, dáng vẻ đạo tiên cười từ ái gật đầu rồi gật đầu nhìn dáng vẻ "ngoan" đi của cháu trai mình ra khỏi cửa.

    Không khỏi nhớ lại chuyện một tháng trước, viên thạch kia lóe lên dòng chữ, "Con gái Phượng An, hẹn gặp."

    Một lát sau, trên chiếc audi màu đỏ chói chang dưới ánh mặt trời

    "Thiếu gia đây sai đường rồi, không phải hướng đến Hạ gia."

    "Thật vậy hả?"

    "Thiếu gia.."

    "Yên tâm lần này sẽ đúng, tin tưởng ta."

    Phượng Vân Hi cố tình nháy nháy mắt cười mê hoặc người bên cạnh, khiến hắn không khỏi đỏ mặt chửi mắng trong lòng "Nam nhân Phượng gia, không cái nào bình thường"..."

    Phượng Vân Hy vừa mới đắc ý, lúc này trên cổ viên ngọc thạch đột nhiên phát sáng, cực kì chói mắt

    Nhưng bỗng nghe phịch một tiếng, cả hai nam nhân to con thanh niên cường tráng liền sắc mặt xanh mét.

    Xong rồi, hình như thiếu gia trúng rồi

    "Cán...cán...." qua..........

    Tiểu Trương lắp bắp nhìn Phượng Vân Hi.

    Phượng Vân Hi lại tròn mắt nhìn đằng sau xe, miệng chữ A mở lớn hét lên

    "Nữ quỷ!

    AAAAAA!!!"

    Hết chương 2.
     
    Thần Ẩn
    Chương 3. Tân sinh mệnh.


    Chương 3.

    Chiếc audi số lượng có hạn dưới ánh mặt trời toả ánh sáng sáng láng bóng

    "Thiếu gia ngài đừng như vậy huhu#₫&@"

    Bên đường một người thanh niên trẻ tuổi đang nằm dài ở đó, tóc đỏ xoã ngang vai, môi mỏng khẽ nhếch, dưới chiếc mũi cao là hai hàng máu đỏ ghê người, gương mặt hoàn mỹ không góc chết trắng bệch...

    "Yêu nữ ngươi làm gì thiếu gia nhà ta, huhu &#@&"

    "Câm miệng!"

    Tiểu Trương che miệng trừng mắt nhìn người nữ nhân trước mặt.

    Gương mặt nàng ngoài xinh đẹp không giống phàm trần ra thì chỉ có lãnh và lạnh chết người!

    Thực ra cũng không quá đáng sợ bởi vì đầu tóc nàng rất hỗn loạn, nói khó nghe là không khác gì trên đường tùy tiện vứt ra một tên ăn mày, đi cùng với trên đầu nàng không ngừng chảy xuống máu tươi, tất cả kết hợp làm nàng không phải như gương mặt quá khó gần, có điều nàng chảy máu nhiều như vậy mà vẫn bình tĩnh nhìn hắn, có điểm kinh dị.

    Tiểu Trương không khỏi nhìn dưới đất không tiền đồ không tương lai siêu cấp soái ca bị hết hồn ngất xỉu Phương Vân Hi, mĩ danh người đẹp ngủ trên đường, hắn cảm giác khổ không thể tả.

    "Ngươi"

    "Ta?"

    Nàng gật đầu " Các ngươi có quan hệ gì với Phượng gia?"

    Tiểu Trương lúc này lại im lặng giả điếc.

    Nàng không truy hỏi nữa, chỉ nhàn nhạt nhìn hắn, đôi mắt đen dần dần sâu sắc, giống như lốc xoáy không ngừng xoay tròn, tiểu Trương ánh mắt dại ra,

    "Đem ta đến dinh thự Phượng gia."

    Nói rồi nàng không khỏi nhìn về phía trên cổ người nam nhân đang nằm bất tỉnh bên cạnh, cầm đá cẩm thạch nửa ngày không thể kéo xuống, hàng lông mày mỏng không khỏi nhíu lại.

    Phượng gia.

    Lão Phượng đang uống trà sen, bỗng người hầu đến mang tin "Hi thiếu gia đổ máu..."

    Người hầu còn chưa kịp nói xong, lão Phượng nước xuống họng một cỗ ngọt vị, một ngụm trà hạt sen phun ra đến...

    Phượng Vũ Ly bình tĩnh hái xuống hạt sen trên mặt, vẻ mặt vẫn đáng yêu tươi cười nhìn người hầu kia, ôn nhu hỏi :

    "Đổ máu chưa chết được, ngươi đừng lo nha."

    Tên người hầu kia cảm thấy dường như có cơn gió lạnh thổi đến, đôi chân lập tức run rẩy ngã ngồi trên đất, lão Phượng không quan tâm đẩy hắn ra, hướng ngoài cửa đi.

    Phượng Vũ Ly cảm thấy hôm nay có đại sự, tên kia hẳn là lập công rồi!

    Không biết chừng hôm nay có thể gặp được "vị kia" trong miệng lão bất tử!

    Vừa lúc đụng phải Tiểu Trương đang máy móc lôi Phượng Vân Hy xuống xe, lão Phượng bất chấp gạt hắn ra, nắm cổ áo sơ mi người nào đó hét lên:

    "Tiểu tử ngươi như vậy cháu ta đâu?!"

    Phượng Vân Hy bị lay hơi tỉnh lập tức đảo mắt trắng, thiên đạo bất công, có mới nới cũ chính là hoàn cảnh lúc này đây!

    Nhưng mà bị kịch chưa dừng lại, lão Phượng lơ đãng nhìn bên trong xe, im lặng vài giây lập tức như là rác rác ném đi Phượng Vân Hi, oa một tiếng khóc lóc om sòm :

    "Trời ơi cháu ta ngươi tiểu tử thúi này đánh cháu ta ra nông nỗi này, huhu"

    Nàng không khỏi bất đắc dĩ nhíu mày, mẫu thân rõ ràng lạnh như băng, nhưng họ hàng này của mẫu thân, không khỏi, không được bình thường?

    Nàng có chút nghi ngờ hỏi nói:

    "Ngài là.." ai...

    Nhưng ai biết lão nhân gia khóc to hơn, có chút giống lưu manh ăn vạ, sau một lát mới ngừng lại.

    Lão Phượng thấy nàng không quan tâm, hơi chút ngượng ngùng nhìn nàng, có chút chần chờ hỏi :

    "Phượng An, nó khoẻ không..."

    Nàng đôi mắt đen sâu sắc tối sầm lại, hồi tưởng lại lời nói đã cũ, từ khi nàng còn rất nhỏ, mẫu thân nói gì?

    "Ẩn nhi.. cầm cái này...

    đến..

    Phượng gia...nơi đó...

    đến..

    đó..."

    Lão Phượng từ cổ Phượng Vân Hy dễ dàng lấy xuống sợi dây, trên sợi dây xuyên sỏ một viên ngọc thạch, trên thạch toả ra ánh sáng xanh lập loè.

    Nàng cũng từ trong lòng đem ra một viên ngọc thạch, nhìn kĩ giống nhau như đúc, đợi nàng cầm lấy lập tức cả hai hoá thành cát bụi, chảy qua kẽ tay, biến mất.

    "Đá vẫn thạch."

    Vật dẫn đường cứng rắn nhất Tiên giới lại cứ như vậy không còn...

    Hiển nhiên lúc đến đây nàng vẫn đi theo hướng của viên đá này phát sáng, mà viên đá này lại treo trên cổ của tên kia, nhờ vậy mà nàng nhận được sự "chào đón đặc biệt" này.

    Trong lúc nàng nhíu mày trầm tư, lão Phượng thấy nàng trầm mặc không nói, cũng hiểu rằng chắc chắn bên trong còn có chuyện xưa, không tiếp tục truy vấn nữa, chỉ có thể trước tò mò hỏi nàng tên gì.

    "Tiểu Ẩn."

    Nàng cười nhẹ đáp, đúng vậy, đây là một cái tân sinh mệnh của nàng.

    Cảm thấy trên đầu có một tầm mắt mờ ám nhìn, tiểu Ẩn không mang tâm tình gì ngẩng đầu lên.

    Hết chương 3.
     
    Thần Ẩn
    Chương 4. Thị uy.


    Chương 4.

    Ngày hôm đó là một buổi chiều, ánh sáng mờ nhạt chiều tà len lỏi cây cối, bóng người đục lỗ không rõ, chỉ là ánh mắt của người đó, dường như ta lúc này lại thấy được ánh sao.

    Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, ôn nhu tựa như mấy đời.

    "Ta là Phượng Nhạc, có thể gọi ngươi là Ẩn nhi không?"

    Tiểu Ẩn sửng sốt, nàng sinh ra đã định trước là gia chủ của Hạ gia, từ trên xuống dưới đều gọi là một tiếng hai tiếng là gia chủ, đại nhân, chỉ có duy nhất một người, vào một ngày như thế này, hắn nói, ta có thể gọi đại nhân là Ẩn nhi không?

    Nhưng rồi thì sao, giữa bọn họ tình yêu có, nhưng xen vào quá nhiều lợi dụng..

    Tiểu Ẩn trong mắt giãy dụa rất nhanh tiêu tán, nhìn Phượng Nhạc thật kỹ, nàng gật đầu đáp:

    "Nghe mẫu thân nhắc qua thúc thúc, là thúc thúc của ta, ngài nói gì ta hẳn là nên nghe nấy!"

    Phượng Nhạc bàn tay ưu nhã rút ra từ túi một cái trâm cài, bên trên đính một đóa hoa đào nhìn qua sống động cực kỳ, vô cùng xinh đẹp.

    Hắn đem nó ném xuống, làm mọi người kinh sợ một trận, dù sao trâm cài cũng sắc bén không kém một thanh kiếm.

    Tiểu Ẩn nhanh nhẹn chụp được, chỉ nghe giọng nói êm tai trong trẻo truyền đến:

    "Ẩn nhi, chú ý hình tượng chút."

    Trong giọng nói hơi chút ý cười.

    Mọi người nhìn nàng tóc hỗn độn bay trong gió, mặt quá dơ, nhưng thực ra quần áo trắng cổ phục viền tay áo lấp lánh vàng làm tình cảnh của nàng giống như quý tộc ngày xưa trên đường gặp thổ phỉ mà thành bộ dáng này.

    Không khỏi mọi người không khỏi phân phân nên khóc hay cười.

    May mà lão Phượng kịp thời giải tán mọi người.

    Riêng Tiểu Ẩn nàng từ chối có người phục vụ, nhưng sau khi một hồi giằng co với Lão Phượng, thì đã bị người hầu mang đi chăm sóc rồi.

    "Tiểu thư, ngài thật sự muốn cắt nó?"

    Tiểu Ẩn gật đầu.

    Nàng muốn cắt gì?

    Buổi tối ở Phượng gia.

    Trên bàn mỹ thực quá quá tràn đầy, nghe lão Phượng kêu to rằng, cháu ngoại nhỏ thích ăn!

    Phượng Vân Hy nhàn nhã nghịch lọn tóc trước trán, Phượng Vũ Ly một thân sơ mi trắng, tóc đen ngắn mát mẻ, khoé môi luôn treo mỉm cười.

    Phượng Nhạc bình thường không cùng mọi người ăn chung, tuy là như thế nhưng một bàn cảnh tượng như thế đã quá đủ mỹ rồi!

    Lão Phượng âm thầm phỉ nhổ nhân sắc của mấy người vài lần, trên cầu thang tiếng người hầu nhỏ nhẹ truyền đến, mọi người cùng nhau ngẩng đầu nhìn hướng bậc thang màu trắng xa hoa.

    Quần đen, áo sơ mi, tóc đen ngắn đến bên tai, đôi tròng mắt đen như mực một mảnh yên tĩnh.

    "Tại sao lại thành ra như vậy" Phượng Vũ Ly ánh mắt hơi có chút thất thần hỏi.

    "Đúng vậy, sao dám đẹp trai hơn ta chứ!"

    Phượng Vân Hi tức giận chỉ vào người trước mặt.

    Lão Phượng ánh mắt ý trách cứ nhìn dì Phương, dì hơi hơi cúi đầu nhẹ nhàng giải thích:

    "Là tiểu thư có ý của cô ấy, chúng ta nên nghe theo nàng!"

    Lão Phượng không nói nữa gật đầu, nhìn tiểu Ẩn, không sai mang bộ dạng đẹp trai yêu nghiệt lạnh lùng khiến Phượng Vân Hy ghen tị đỏ mắt này, chính là nàng.

    "Dì Phương nói đúng, chúng ta sẽ tận lực giúp đỡ đại nghiệp của ngươi."

    Lão Phượng ánh mắt kiên quyết đáp.

    Phượng Vân Hy cùng Phượng Vũ Ly trong lòng phức tạp lên, chẳng lẽ nàng chính là..

    Nhưng Tiểu Ẩn biểu tình không vui không buồn làm cho người ta cảm giác, rất giống cố Phượng chủ, có thể bất giác nắm lấy lòng người kính ngưỡng.

    Giờ phút này để ý đến, vị trí chủ vị hôm nay đã kéo ghế, như thể chờ đợi chủ nhân của nó ngồi xuống vậy.

    Thế nhưng tiểu Ẩn đến bên cạnh cách Phượng Vân Hy một cái ghế ngồi xuống, người hầu giúp nàng gắp một ít thức ăn.

    Nàng mới mở miệng âm thanh lạnh nhạt:

    "Ta không muốn giống nàng, cả đời đều vâng mệnh gia tộc, ta, chỉ có thể làm duy nhất là chính mình."

    Lão Phượng sắc mặt khẽ biến đổi, muốn nói gì đó nhưng Tiểu Ẩn lại lắc đầu nhìn, nàng nói tiếp:

    "Ta không còn là gia chủ, hiện tại nói rõ ràng với các ngươi.

    Các ngươi có tự do của chính mình. không cần xen vào chuyện của ta.

    Sau khi ta tìm được nơi đó, lập tức rời khỏi không phiền các ngươi nữa."
     
    Thần Ẩn
    Chương 5. Nổi giận.


    Chương 5.

    Lão Phượng lúc này bỗng quỳ xuống, hai người Phượng Vân Hy, Phượng Vũ Ly cũng đi theo quỳ xuống, Tiểu Ẩn lập tức đứng lên nhíu mày khoá chặt nhìn bọn họ.

    "Người biết Vân Hy và Vũ Ly vì sao tồn tại không?"

    Lão Phượng không sao cả nói, nhưng hai người Phượng Vân Hy tay lại bất giác nắm chặt lấy.

    Tiểu Ẩn lại cười, nụ cười nàng xinh đẹp mà bạc tình, lại khiến cho người ta mê muội.

    "Lão Phượng, ngài lão nhân gia không thấy thái độ của bọn hắn hay sao?

    "

    Không chờ lão Phượng đáp, nàng tiếp lời, giọng nàng rất dễ nghe cũng rất cay đắng:

    "Nhưng cho dù bọn hắn nguyện ý, thì sao?"

    Thì sao?

    Thì sao?

    Lão Phượng hiểu, cho dù là chết, thì có liên quan gì đến nàng?

    Phượng Vũ Ly sát ý chợt loé lập tức một ngụm máu tươi phun đến, hắn kinh ngạc không thể tin nhìn Phượng Vân Hi.

    Phượng Vân Hi không nhìn hắn, bản thân đứng lên đi đến trước mặt nàng, Tiểu Ẩn nhìn hắn cho đến khi đến trước mặt nàng gương mặt yêu tinh hoạ thủy xinh đẹp có thể khiến bất kỳ nữ nhân yêu mị nào trước mặt hắn đều sẽ cảm thấy xấu hổ nhục nhã nghi ngờ bản thân, nàng im lặng thưởng thức, đầu ngón tay khẽ trượt chiếc cằm tinh xảo của hắn.

    "Ngươi rất yêu tinh."

    Phượng Vân Hi mỉm cười khuynh thành, Tiểu Ẩn đôi mắt ánh sáng chợt loé.

    "Chủ tử bớt giận, chúng ta thất trách, xin người ban tội."

    Phượng Vân Hi quỳ xuống, nhoài người bên chân nàng, hai tay ôm bàn chân nàng.

    Người hầu xung quanh không dám nhìn cảnh này, thiếu gia cao quý của bọn họ lại có thể thấp hèn cúi xuống như vậy, thật sự khó khăn tin tưởng...

    Nhưng Tiểu Ẩn bình tĩnh quá mức khó hiểu, làm người ta không đoán được suy nghĩ của nàng.

    "Các ngươi quá yếu, cản trở ta."

    Lần này lão Phượng sửng sốt, chủ tử chê thuộc hạ vô dụng, như vậy bọn họ quả thực dù chết cũng xứng đáng!

    "Ngài vội vàng, không thử làm sao biết?"

    Phượng Vân Hi hơi hơi mỉm cười nói.

    Nàng hài lòng mỉm cười, lúc hắn lại một lần nữa nhìn nàng, ánh mắt lưu luyến nàng cảm thấy khó hiểu.

    "Ngẩng đầu lên!

    Nhìn ta!"

    Tiểu Ẩn bỗng nhiên ra lệnh.

    Phượng Vân Hi khó hiểu nhìn nàng, ánh mắt làm bộ dạng đáng thương cực kì.

    "Ta không cần ngươi nữa " Nàng nhìn hắn đáp.

    "Tại sao chứ?!"

    Phượng Vân Hi quýnh lên, nhưng ánh mắt nàng thâm thúy không hề ti tức giận, trong lòng hắn chợt lạnh lẽo.

    Tiểu Ẩn không nhìn hắn, hướng về phía dì Phương nhàn nhạt hỏi:

    "Tiền Phượng chủ là ai ?"

    Mọi người không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ có Phượng Vân Hi tâm dần dần chìm xuống đáy cốc.

    Dì Phương muốn đáp, nhưng Phượng Vân Hi bỗng nhiên dựng thẳng người, lão Phượng theo bản năng chắn người trước Tiểu Ẩn, mà nàng sắc mặt bình tĩnh nhìn Phượng Vân Hi một đường đem đầu đập đến góc bàn, một thoáng màu đỏ chảy thành tảng lớn.

    Ngày hôm sau.

    Tiểu Ẩn tỉnh dậy liền gọi dì Phương đến, kêu dì Phương mang nàng đến phòng của Phượng Vân Hi.

    Chuyện là sau khi hắn tự mình làm bị thương, vết thương cũng không nghiêm trọng, bác sĩ băng bó cho một đầu bánh chưng liền để lại hắn trong phòng nghỉ ngơi vài ngày.

    Tiểu Ẩn đến nhìn hắn ngủ say, người này rất đẹp, nhưng đẹp của hắn, rất quái, nàng chưa từng thấy nam tử nào, lại đem khuôn mặt của mình sửa thành xinh đẹp như nữ nhân như vậy.

    Đúng vậy, hắn đã đụng chạm dao kéo lên khuôn mặt của mình, tại sao chứ?

    Hết chương 5.
     
    Back
    Top Dưới