Khác Thám tử Peter

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
376680030-256-k447878.jpg

Thám Tử Peter
Tác giả: toilatrongduc
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên các chương có thể trùng nhưng nó không liên quan đến các câu chuyện trinh thám khác



trinhthám​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Chốn Thâm Cung
  • Cược Wala trong đá gà - kèo cược thu hút các sư kê...
  • thầm tích chầu lục
  • Yêu thầm Bạch sư huynh
  • Trọng sinh chi tiểu phu lang - Tiêu Vĩ Tham
  • [BHTT] [QT] Tướng Quân Nàng Yêu Thầm Thành Nghiện -...
  • Thám Tử Peter
    Căn nhà cổ


    Peter là một thám tử trẻ tài năng, vừa mới bắt đầu sự nghiệp của mình sau khi tốt nghiệp trường đào tạo thám tử danh tiếng.

    Mặc dù tuổi đời còn trẻ, nhưng Peter đã chứng tỏ được khả năng của mình qua việc giải quyết một số vụ án khó nhằn tại quê nhà.

    Một ngày nọ, Peter nhận được một lá thư bí ẩn từ một người phụ nữ tên là bà Amelia.

    Bà sống trong một căn nhà cổ ở vùng ngoại ô, nơi mà gần đây đã xảy ra nhiều hiện tượng kỳ lạ.

    Bà Amelia tin rằng căn nhà của mình bị ám bởi một hồn ma, nhưng điều khiến bà lo sợ nhất là những tiếng bước chân lạ thường vào ban đêm và những đồ vật trong nhà tự dưng biến mất.

    Peter quyết định nhận lời mời và lên đường đến căn nhà của bà Amelia.

    Khi đến nơi, anh gặp bà Amelia, một người phụ nữ lớn tuổi với vẻ mặt lo lắng.

    Căn nhà cổ nằm lặng lẽ giữa khu rừng rậm rạp, với những cành cây khô khốc vươn ra như muốn bao trùm lấy toàn bộ ngôi nhà.

    Peter bắt đầu điều tra.

    Anh kiểm tra từng phòng trong căn nhà, ghi chú lại mọi chi tiết.

    Anh nhận ra rằng những dấu vết bụi trên sàn nhà có những đường hằn kỳ lạ, như thể có người đã đi lại nhưng lại cố tình che giấu dấu chân của mình.

    Đêm đó, Peter quyết định ở lại nhà bà Amelia để theo dõi.

    Anh giấu mình trong phòng khách, đèn tắt hết, chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ ánh trăng rọi vào qua cửa sổ.

    Nửa đêm, khi không gian chìm trong im lặng, Peter nghe thấy những tiếng bước chân nặng nề từ tầng trên.

    Anh nhẹ nhàng bước lên cầu thang, mỗi bước chân đều cẩn trọng.

    Khi đến gần cánh cửa phòng ngủ của bà Amelia, anh nghe rõ hơn những tiếng động lạ, như tiếng người đang di chuyển đồ vật.

    Peter đẩy cửa vào và bật đèn pin.

    Trước mặt anh là một người đàn ông cao lớn với gương mặt phủ đầy bụi, đang lục lọi trong tủ đồ của bà Amelia.

    Người đàn ông hoảng hốt, bỏ chạy ra cửa sổ.

    Nhưng Peter đã nhanh tay nắm lấy tay hắn, kéo ngã xuống sàn.

    Sau khi giao người đàn ông cho cảnh sát, Peter mới biết rằng kẻ đột nhập là cháu trai của bà Amelia, người đã nghiện cờ bạc và đang cố gắng tìm kiếm số tiền mà hắn tin là bà Amelia đã giấu trong căn nhà.

    Những hiện tượng kỳ lạ thực ra là do hắn ta dàn dựng để đánh lừa bà Amelia và hàng xóm, nhằm che giấu âm mưu của mình.

    Kết thúc vụ án, bà Amelia cảm ơn Peter rối rít và mời anh ở lại dùng bữa.

    Khi ngồi bên bàn ăn, Peter không thể không mỉm cười hài lòng với kết quả điều tra.

    Một lần nữa, anh đã chứng minh được khả năng của mình và thêm một vụ án được giải quyết thành công.
     
    Thám Tử Peter
    Bữa tối cuối cùng


    Một ngày nọ, Peter nhận được một cuộc gọi từ ông Henry Davenport, một doanh nhân giàu có nổi tiếng trong giới tài chính.

    Ông Henry mời Peter đến dinh thự của mình để bàn về một vấn đề cá nhân quan trọng.

    Nhận lời mời, Peter đến dinh thự rộng lớn nằm giữa một khu đất rộng rãi, được bao quanh bởi những khu vườn được chăm sóc kỹ lưỡng.

    Sau bữa tối thịnh soạn, khi mọi người vừa đứng dậy rời bàn, ông Henry đột nhiên ngã quỵ xuống sàn, mắt trợn ngược và không còn thở.

    Mọi người đều bàng hoàng, và ngay lập tức gọi cho cảnh sát.

    Cảnh sát đến và nhanh chóng phong tỏa hiện trường, xác định rằng ông Henry đã bị đầu độc.

    Cuộc điều tra mở ra với ba nghi phạm chính:

    1. **Robert** - quản gia trung thành của ông Henry, người đã làm việc cho gia đình này hơn 20 năm.

    Robert là người quản lý mọi hoạt động trong dinh thự và luôn giữ một vẻ ngoài nghiêm túc, ít nói.

    2. **Lydia** - đầu bếp của dinh thự, người đã chuẩn bị bữa tối hôm đó.

    Lydia là một phụ nữ trung niên, giỏi giang trong công việc nấu nướng và đã gắn bó với ông Henry từ khi ông còn trẻ.

    3. **Max** - thợ làm vườn, người chăm sóc các khu vườn và cảnh quan của dinh thự.

    Max là một người đàn ông trẻ tuổi, ít giao tiếp nhưng rất chăm chỉ và yêu công việc làm vườn của mình.

    Peter bắt đầu điều tra, tập trung vào ba nghi phạm này.

    Đầu tiên, anh nói chuyện với Robert.

    Quản gia này tỏ ra bình tĩnh, khẳng định mình không có lý do gì để hại ông Henry, người mà ông luôn kính trọng và trung thành phục vụ suốt nhiều năm.

    Tiếp theo, Peter gặp Lydia trong căn bếp rộng lớn.

    Lydia có vẻ lo lắng, thừa nhận rằng bà là người chuẩn bị tất cả các món ăn trong bữa tối, nhưng không hiểu tại sao ông Henry lại có thể bị đầu độc.

    Bà khẳng định rằng nguyên liệu sử dụng đều được kiểm tra kỹ lưỡng.

    Cuối cùng, Peter nói chuyện với Max trong khu vườn.

    Max là người kín đáo, ít nói, nhưng anh ta tỏ ra sốc trước cái chết của ông chủ.

    Peter chú ý thấy trong túi áo khoác của Max có một vết bẩn màu xanh lạ lùng, khiến anh nghi ngờ.

    Peter quyết định kiểm tra kỹ hơn trong nhà bếp và khu vườn.

    Sau một hồi tìm kiếm, anh phát hiện một loại thảo dược độc có tên là "Cây chết chóc" (Belladonna) được trồng ở góc khuất trong vườn, gần nhà kính.

    Cây này có thể được sử dụng để chế tạo chất độc mạnh.

    Điều bất ngờ là, trên lá cây còn dính lại chút chất màu xanh giống như vết bẩn trên áo của Max.

    Khi đối chất với Max, ban đầu anh ta phủ nhận, nhưng sau khi bị thuyết phục bởi bằng chứng không thể chối cãi, Max thú nhận rằng anh ta đã bị ông Henry ép buộc làm những việc bất hợp pháp trong công việc của mình và anh ta đã tìm cách trả thù bằng cách sử dụng chất độc từ cây Belladonna.

    Anh ta đã lén bỏ độc vào món ăn của ông Henry trong khi Lydia không để ý.

    Với lời thú nhận của Max, Peter đã giải quyết thành công vụ án.

    Max bị cảnh sát bắt giữ, còn Peter lại một lần nữa chứng minh được tài năng của mình trong việc giải quyết những vụ án phức tạp.
     
    Thám Tử Peter
    Ngọn lửa bạc


    Peter đang ngồi trong văn phòng của mình, xem xét các tài liệu từ vụ án trước, thì nhận được một cuộc gọi khẩn cấp.

    Đầu dây bên kia là bà Elizabeth Silver, chủ sở hữu của Silver Enterprises, một công ty lớn chuyên sản xuất trang sức cao cấp.

    Bà Elizabeth giọng run rẩy thông báo rằng nhà máy sản xuất chính của công ty đã bị cháy rụi trong đêm qua, và bà nghi ngờ có sự phá hoại.

    Khi Peter đến hiện trường, ông gặp bà Elizabeth, một phụ nữ quyền lực và giàu có, nhưng hiện tại, bà đang bị sốc nặng.

    Nhà máy bị thiêu rụi gần như hoàn toàn, chỉ còn lại khung sắt đen cháy và một vài món đồ bị vỡ nát.

    Điều kỳ lạ là đám cháy này không chỉ phá hủy tài sản vật chất mà còn làm mất đi một lượng lớn bạc nguyên chất, vốn là nguyên liệu quý hiếm mà Silver Enterprises dùng để chế tác trang sức.

    Bà Elizabeth giải thích rằng số bạc bị mất trị giá hàng triệu đô la, và việc này có thể khiến công ty của bà lâm vào khủng hoảng.

    Cảnh sát đã kiểm tra hiện trường và xác định rằng đám cháy không phải là do tai nạn mà là một vụ cố ý phá hoại.

    Cùng với đó, ba nghi phạm chính đã được xác định:

    1. **Arthur Cole** - giám đốc nhà máy, người chịu trách nhiệm trực tiếp quản lý sản xuất và an ninh tại nhà máy.

    Arthur đã làm việc cho Silver Enterprises nhiều năm, nhưng gần đây có tin đồn rằng ông ta đang bất mãn với cách quản lý của bà Elizabeth.

    2. **Martha Jenkins** - trưởng phòng tài chính, người có trách nhiệm kiểm soát nguồn tài chính và nguyên liệu.

    Martha là một người cẩn thận và tỉ mỉ, nhưng bà có mối quan hệ không tốt với Arthur.

    Họ thường xuyên tranh cãi về các vấn đề tài chính của nhà máy.

    3. **Evan Turner** - kỹ sư trưởng, người chịu trách nhiệm về công nghệ và quy trình sản xuất.

    Evan là người tài năng nhưng gần đây có vẻ căng thẳng và thường xuyên làm việc đến khuya.

    Anh ta cũng là người cuối cùng rời khỏi nhà máy vào đêm xảy ra vụ cháy.

    Peter bắt đầu điều tra từng nghi phạm.

    Đầu tiên, anh nói chuyện với Arthur, người tỏ ra bình thản và khẳng định rằng mình không liên quan đến vụ cháy.

    Tuy nhiên, Peter nhận thấy sự không thoải mái trong ánh mắt của Arthur khi nhắc đến vấn đề tài chính.

    Martha, trái ngược với Arthur, tỏ ra vô cùng lo lắng.

    Bà kể với Peter rằng bà đã phát hiện ra một số giao dịch đáng ngờ liên quan đến việc mua nguyên liệu, và bà nghi ngờ có người đã lợi dụng vị trí của mình để trục lợi.

    Tuy nhiên, bà không có đủ bằng chứng để buộc tội ai.

    Evan, người cuối cùng mà Peter gặp, có vẻ kiệt sức và lo lắng.

    Anh ta thừa nhận rằng mình là người cuối cùng rời khỏi nhà máy, nhưng khẳng định rằng mọi thứ vẫn ổn khi anh ta ra về.

    Tuy nhiên, Peter nhận thấy trên áo khoác của Evan có một vết bẩn lạ, giống như dấu vết của một chất cháy.

    Sau khi kiểm tra lại hiện trường và rà soát các tài liệu, Peter phát hiện ra một sự thật bất ngờ.

    Số bạc mất tích thực ra đã bị lấy cắp từ trước khi xảy ra vụ cháy, và đám cháy chỉ là một màn che mắt nhằm đánh lạc hướng điều tra.

    Vết bẩn trên áo của Evan chính là do anh ta vô tình tiếp xúc với hóa chất cháy khi cố gắng dập lửa, nhưng điều này không có nghĩa là anh ta vô tội.

    Peter đối chất với từng người một lần nữa.

    Cuối cùng, Arthur không thể chịu nổi áp lực và thừa nhận rằng ông ta đã lên kế hoạch phá hoại nhà máy để che giấu việc ông ta đã biển thủ số bạc.

    Arthur đã bán số bạc này cho một đối tác nước ngoài, và để xóa dấu vết, ông ta đã thuê người phóng hỏa nhà máy.

    Evan, tuy không phải là thủ phạm chính, nhưng đã giúp đỡ Arthur một cách vô tình khi cố gắng dập lửa và giữ yên lặng về những gì mình biết.

    Vụ án được khép lại với việc Arthur bị bắt giữ và số bạc bị mất được truy hồi.

    Bà Elizabeth, mặc dù mất mát lớn về tài sản, nhưng đã cảm ơn Peter vì đã giúp bà tránh được một thảm họa còn lớn hơn.

    Một lần nữa, Peter lại chứng minh được tài năng của mình trong việc giải quyết những vụ án phức tạp.
     
    Thám Tử Peter
    Hai ngày với hung thủ


    Peter đã theo dõi một băng nhóm tội phạm khét tiếng sau khi chúng cướp một lượng tiền lớn từ ngân hàng.

    Cuộc điều tra của anh đã đạt được kết quả quan trọng khi tên đứng đầu băng nhóm, **Lucas Kane**, bị bắt giữ.

    Tuy nhiên, số tiền cướp được vẫn chưa được tìm thấy, và các thành viên còn lại của băng nhóm vẫn đang lẩn trốn.

    Sau nhiều ngày truy lùng, Peter cuối cùng cũng tìm ra được tung tích của một trong những tay sai của Lucas.

    Nhưng khi đến gần, anh đã rơi vào bẫy của chúng và bị bắt giữ.

    Băng nhóm còn lại, dưới sự dẫn dắt của **Eliot** - kẻ phó của Lucas, đã tra hỏi Peter về vị trí của số tiền.

    Chúng biết rằng Lucas đã để lại bản đồ chỉ dẫn vị trí cất giấu tiền, nhưng chỉ có Peter, với kỹ năng phá án của mình, mới có thể giải mã nó.

    Tuy nhiên, trước khi bị bắt, Peter đã kịp gửi một thông điệp mật đến thám tử **Harry Donovan**, người vốn là kỳ phùng địch thủ của anh trong nghề.

    Dù có mối quan hệ cạnh tranh, Peter biết rằng Harry là người duy nhất có thể giúp mình trong tình huống này.

    Bị trói trong một căn phòng tối tăm, Peter quyết định chơi theo luật của bọn chúng.

    Anh đồng ý giúp bọn cướp tìm lại số tiền, nhưng với một kế hoạch bí mật trong đầu: dẫn dụ bọn chúng vào bẫy của chính mình.

    Ngày đầu tiên, Peter được Eliot và các đồng bọn thả ra, nhưng luôn bị giám sát chặt chẽ.

    Peter bắt đầu nghiên cứu bản đồ mà Lucas để lại.

    Đó là một tấm bản đồ cũ với nhiều ký hiệu và mật mã phức tạp.

    Peter cố tình làm ra vẻ chật vật khi giải mã bản đồ, kéo dài thời gian để chờ đợi sự xuất hiện của Harry.

    Ngày thứ hai, Peter dẫn bọn cướp đến một khu rừng rậm rạp nằm xa thành phố, nơi mà theo bản đồ, số tiền được giấu kỹ.

    Trong lúc tiến sâu vào rừng, Peter bí mật đánh dấu con đường bằng những ký hiệu nhỏ, hy vọng Harry sẽ nhận ra và lần theo dấu vết.

    Khi đến gần vị trí cất giấu, Peter đột ngột dừng lại, ra vẻ lo lắng, và nói rằng họ cần phải cẩn thận vì có thể có bẫy được đặt xung quanh.

    Điều này khiến bọn cướp mất cảnh giác và cho phép Peter có thêm thời gian.

    Khi Peter cuối cùng dẫn bọn cướp đến một hốc đá lớn, Eliot yêu cầu Peter phải tìm ra cách mở cửa hầm nơi tiền được giấu.

    Peter thận trọng giải mã các ký hiệu cuối cùng, và trong giây phút đó, Harry xuất hiện cùng một đội cảnh sát đặc nhiệm.

    Trận đối đầu diễn ra căng thẳng, nhưng nhờ vào kế hoạch thông minh của Peter và sự hỗ trợ kịp thời của Harry, bọn cướp nhanh chóng bị khống chế và bắt giữ.

    Số tiền bị cướp đã được tìm thấy nguyên vẹn trong hầm, và cả băng nhóm bị đưa về trụ sở cảnh sát.

    Sau vụ việc, Harry gặp Peter để trao đổi vài câu.

    Dù không nói ra, cả hai đều ngầm hiểu rằng trong thế giới của những thám tử tài năng, đôi khi những đối thủ lại có thể trở thành đồng minh trong những tình huống khó khăn nhất.
     
    Thám Tử Peter
    Năm hạt cam khô


    Vào một buổi chiều muộn, khi cơn mưa rả rích ngoài cửa sổ văn phòng, Peter nhận được một bưu kiện kỳ lạ.

    Gói hàng nhỏ được bọc trong giấy nâu cũ kỹ, không có địa chỉ người gửi, chỉ có tên anh được viết bằng nét chữ nguệch ngoạc.

    Mở gói hàng ra, Peter bất ngờ khi thấy bên trong chỉ có một tờ giấy trắng với dòng chữ ngắn gọn: "Năm hạt cam khô cho số phận của ngươi."

    Và kèm theo đó là năm hạt cam khô nhỏ, trông như đã héo úa từ lâu.

    Ngay lập tức, Peter nhận ra sự nguy hiểm.

    Thông điệp này không phải là trò đùa mà là một dấu hiệu rõ ràng của sự đe dọa.

    Anh nhớ lại câu chuyện về một tổ chức tội phạm bí ẩn mà từ lâu người ta chỉ biết đến qua tin đồn – tổ chức **K.O.**, nổi tiếng với việc gửi những hạt cam khô trước khi ra tay sát hại những kẻ cản đường.

    Peter bắt đầu điều tra về tổ chức này, nhưng thông tin về chúng rất ít ỏi.

    Người ta chỉ biết rằng K.O. hoạt động rất kín đáo và hiệu quả, không ai biết chính xác ai đứng sau tổ chức hay chúng hoạt động ra sao.

    Những nạn nhân trước đây của K.O.

    đều nhận được những hạt cam khô và chết sau đó không lâu.

    Trong khi Peter đang nỗ lực tìm kiếm manh mối, những sự việc bí ẩn liên tục xảy ra xung quanh anh.

    Đầu tiên là một vụ nổ xe hơi ngay trước mắt anh khi anh đang trên đường đến trụ sở cảnh sát để báo cáo về vụ việc.

    May mắn thay, Peter đã tránh được nguy hiểm.

    Sau đó, khi trở về nhà, anh phát hiện cửa sổ phòng làm việc của mình bị ai đó cạy mở, nhưng không có dấu vết của sự lục soát.

    Điều này càng củng cố suy nghĩ của anh rằng K.O.

    đang theo dõi từng bước đi của anh.

    Peter quyết định truy tìm nguồn gốc của những hạt cam khô.

    Qua quá trình điều tra, anh phát hiện ra rằng một nạn nhân gần đây của K.O.

    đã từng làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu trái cây, nơi mà những hạt cam khô được sử dụng như một biểu tượng ngầm của tổ chức.

    Công ty này có trụ sở tại một cảng biển lớn, nơi Peter tin rằng có thể là điểm khởi đầu cho những hoạt động của K.O.

    Peter lập kế hoạch tiếp cận trụ sở của công ty vào ban đêm.

    Anh lẻn vào khu vực lưu trữ hàng hóa và tìm thấy một phòng nhỏ bị khóa chặt, nơi mà những tài liệu bí mật của K.O. có thể được cất giữ.

    Sau một hồi vật lộn với khóa, Peter cuối cùng cũng vào được bên trong.

    Anh tìm thấy những tài liệu chứng minh rằng công ty xuất nhập khẩu này thực chất chỉ là một mặt trận để che giấu những hoạt động bất hợp pháp của K.O., bao gồm buôn lậu và ám sát.

    Bất ngờ, cánh cửa phòng bị mở toang, và một nhóm người mặc đồ đen ập vào, rõ ràng họ là thành viên của K.O.

    Peter bị trói lại và đưa tới một căn nhà hoang gần cảng.

    Tại đây, anh đối mặt với **Marcus**, thủ lĩnh của K.O. – một kẻ thông minh và tàn nhẫn.

    Marcus giải thích rằng Peter đã quá can thiệp vào những việc không liên quan đến mình, và số phận của anh đã được định đoạt khi nhận được năm hạt cam khô.

    Nhưng trước khi Marcus kịp ra lệnh kết liễu Peter, anh đã nhanh chóng sử dụng những kỹ năng của mình để thoát khỏi dây trói và chế ngự một trong những tên thuộc hạ.

    Trong lúc hỗn loạn, Peter đã kịp kích hoạt thiết bị phát tín hiệu cầu cứu, mà anh đã bí mật cài sẵn trong đồng hồ đeo tay.

    Cảnh sát xuất hiện kịp thời, và sau một cuộc đối đầu ngắn nhưng gay cấn, Marcus cùng các thành viên của K.O. bị bắt giữ.

    Cuộc điều tra mở rộng sau đó đã giúp cảnh sát phá tan mạng lưới tội phạm của K.O., chấm dứt chuỗi ngày khủng bố mà chúng gây ra.

    Peter trở về nhà sau vụ việc, mệt mỏi nhưng hài lòng.

    Anh đã một lần nữa đối đầu với nguy hiểm và chiến thắng.

    Nhưng những hạt cam khô sẽ mãi là một ký ức không dễ quên trong sự nghiệp thám tử của anh, nhắc nhở rằng trong thế giới tội phạm, mọi dấu hiệu đều có thể là sự khởi đầu cho một cuộc chiến sinh tử.
     
    Thám Tử Peter
    Truy tìm dấu bộ tứ (Phần 1)


    Peter ngồi trong văn phòng của mình, ánh mắt chăm chú lướt qua hàng loạt tài liệu trên bàn.

    Vụ án gần đây đã khiến anh đau đầu: một loạt các vụ trộm lớn liên tiếp xảy ra trong thành phố, nhắm vào những doanh nghiệp lớn và các gia đình quyền quý.

    Dấu vết để lại rất ít, nhưng điểm chung duy nhất là sự tinh vi đến mức gần như không thể phát hiện của băng trộm.

    Cảnh sát đặt tên cho nhóm này là "Bộ Tứ", bởi chúng dường như hoạt động với sự phối hợp hoàn hảo của bốn thành viên.

    Trong khi Peter đang nghiền ngẫm những manh mối, cửa văn phòng bất ngờ mở ra.

    Một người đàn ông cao ráo, mặc áo khoác dài, bước vào.

    Đó là Harry Donovan, người đồng nghiệp và cũng là kỳ phùng địch thủ của Peter trong nghề thám tử.

    Mặc dù hai người luôn có mối quan hệ cạnh tranh, nhưng họ vẫn tôn trọng lẫn nhau và đôi khi cùng hợp tác trong những vụ án phức tạp.

    "Peter," Harry nói với giọng trầm, "Tôi vừa nhận được thông tin rằng Bộ Tứ đã nhắm đến mục tiêu tiếp theo.

    Nhưng lần này, chúng không chỉ định trộm cắp.

    Tôi nghi ngờ rằng chúng còn liên quan đến một vụ án mạng xảy ra vào đêm qua."

    Peter ngẩng đầu lên, sự nghiêm túc hiện rõ trong mắt.

    "Án mạng?

    Nạn nhân là ai?"

    "Là ông **Jonathan Wells**, một doanh nhân lớn, người đã từng được biết đến với việc nắm giữ nhiều bí mật tài chính của những tập đoàn khổng lồ," Harry trả lời.

    "Ông ta bị giết tại nhà riêng, và toàn bộ tài liệu quan trọng của ông ta đã biến mất."

    Peter nhận ra rằng vụ án này có thể phức tạp hơn anh tưởng.

    Bộ Tứ không chỉ là những tên trộm bình thường mà có vẻ chúng còn liên quan đến một âm mưu lớn hơn nhiều.

    Anh và Harry quyết định sẽ tạm gác lại mối cạnh tranh và cùng nhau truy tìm tung tích của Bộ Tứ.

    Cả hai bắt đầu điều tra từ hiện trường vụ án mạng của Jonathan Wells.

    Tại căn biệt thự của ông, cảnh sát đã phong tỏa khu vực nhưng cho phép Peter và Harry vào khám nghiệm.

    Căn phòng làm việc nơi Jonathan bị sát hại không có nhiều dấu vết.

    Tuy nhiên, Peter chú ý đến một chi tiết nhỏ: một mảnh giấy nhỏ bị rách nằm dưới bàn, trên đó có dòng chữ "Đêm sau mưa" bằng một loại mực đặc biệt.

    "Đêm sau mưa?

    Nghe như một mật mã," Peter lẩm bẩm.

    Harry đồng tình, "Có thể đây là một lời nhắn của Jonathan trước khi bị giết, hoặc là một phần trong kế hoạch của Bộ Tứ."

    Cả hai tiếp tục lục soát phòng làm việc và tìm thấy một hộc tủ bí mật.

    Bên trong là một chiếc hộp nhỏ chứa một mảnh bản đồ cũ và một chiếc chìa khóa.

    Bản đồ này không có gì đặc biệt, nhưng Peter nhận ra nó trùng khớp với một phần của thành phố mà gần đây có một công trình lớn đang được xây dựng.

    "Chúng ta cần kiểm tra nơi này," Peter nói, chỉ vào vị trí trên bản đồ.

    Harry gật đầu, và cả hai ngay lập tức lên đường đến địa điểm được đánh dấu.

    Đó là một tòa nhà cũ đang được sửa chữa, nhưng khi đến nơi, họ nhận ra công trình đã bị bỏ hoang từ lâu, không có dấu hiệu của sự xây dựng.

    Harry và Peter bắt đầu lục soát khu vực, và khi đến tầng hầm, họ phát hiện một căn phòng bí mật bị khóa.

    Chìa khóa mà họ tìm thấy tại hiện trường vụ án vừa khớp với ổ khóa của cánh cửa.

    Bên trong căn phòng, một cảnh tượng không ngờ đập vào mắt họ.

    Những tài liệu, hình ảnh, và bản vẽ về một âm mưu lớn được trải khắp căn phòng.

    Bộ Tứ không chỉ đơn thuần là những tên trộm; chúng đang chuẩn bị cho một kế hoạch gây chấn động thành phố, và Jonathan Wells có thể đã biết quá nhiều, dẫn đến cái chết của ông.

    Trong lúc Peter và Harry đang kiểm tra những tài liệu, họ bất ngờ nghe thấy tiếng bước chân nặng nề từ trên lầu.

    Không nghi ngờ gì nữa, có ai đó đang tiến đến.

    Cả hai nhanh chóng nấp sau một bức tường cũ, trong khi chờ đợi người lạ bước vào.

    Đột nhiên, cánh cửa bật mở, và một bóng đen xuất hiện, bước vào phòng với sự tự tin lạnh lùng.

    Đó là một trong những thành viên của Bộ Tứ.
     
    Thám Tử Peter
    Truy tìm dấu bộ tứ (Phần 2)


    Cánh cửa căn phòng bí mật trong tầng hầm của tòa nhà cũ bật mở, và một bóng đen bước vào.

    Peter và Harry nín thở, quan sát kỹ lưỡng từng động tác của kẻ lạ mặt.

    Tên này cao lớn, dáng vẻ lén lút, và ánh mắt lạnh lùng lướt qua căn phòng như đang tìm kiếm thứ gì đó.

    Hắn không biết rằng Peter và Harry đang ẩn nấp ngay phía sau bức tường cũ.

    Harry ra hiệu cho Peter bằng ánh mắt.

    Họ đã làm việc cùng nhau đủ lâu để hiểu ý nhau mà không cần lời nói.

    Harry chậm rãi rút khẩu súng nhỏ giấu trong áo khoác, còn Peter chuẩn bị một cây đèn pin chắc chắn để tấn công khi cần thiết.

    Kẻ lạ mặt tiến gần đến chiếc bàn, nơi những tài liệu về âm mưu của Bộ Tứ đang nằm rải rác.

    Hắn mở chiếc túi đeo bên hông, chuẩn bị thu thập những chứng cứ quan trọng.

    Nhưng đúng lúc đó, Peter bất ngờ nhảy ra từ nơi ẩn nấp, dùng cây đèn pin đập mạnh vào cánh tay của hắn, khiến chiếc túi rơi xuống đất.

    Harry ngay lập tức xuất hiện phía sau, chĩa súng vào tên lạ mặt.

    "Đừng động đậy!"

    Harry ra lệnh, giọng điệu cương quyết.

    Kẻ lạ mặt khựng lại, nhưng không hề tỏ ra hoảng loạn.

    Thay vào đó, hắn cười khẩy và từ từ giơ hai tay lên đầu hàng.

    "Các ngươi nghĩ rằng có thể ngăn cản Bộ Tứ sao?"

    Hắn nói với giọng trầm đục, đầy thách thức.

    Peter không mất thời gian, lục soát người hắn và tìm thấy một chiếc điện thoại di động, vài công cụ phá khóa, và một con dao nhỏ.

    "Nói đi, các người đang lên kế hoạch gì?

    Và những kẻ còn lại đâu?"

    Peter hỏi, giọng điệu không hề khoan nhượng.

    Kẻ lạ mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, không trả lời.

    Harry không đợi lâu, anh bấm số gọi cảnh sát, thông báo về việc bắt giữ kẻ tình nghi.

    Trong lúc chờ đợi, Peter cố gắng thẩm vấn thêm, nhưng kẻ lạ mặt rõ ràng được huấn luyện kỹ càng, hắn không tiết lộ gì hơn ngoài một nụ cười đầy ẩn ý.

    Chỉ vài phút sau, cảnh sát đã đến và áp giải kẻ tình nghi về trụ sở.

    Peter và Harry biết rằng thời gian không còn nhiều, và họ cần phải hành động nhanh chóng để chặn đứng âm mưu của Bộ Tứ.

    Trở về văn phòng, Peter và Harry tập trung vào những tài liệu mà họ vừa thu thập được từ căn phòng bí mật.

    Trong đó, họ tìm thấy một bản đồ chi tiết của thành phố, với những điểm đánh dấu rõ ràng.

    Các điểm này đều là những vị trí chiến lược quan trọng, như trung tâm tài chính, nhà máy điện, và trụ sở chính phủ.

    "Có vẻ như chúng đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công đồng loạt," Harry nhận định, "Nhưng mục tiêu thực sự của chúng là gì?"

    Peter lật từng trang tài liệu, cố gắng tìm ra manh mối.

    "Có lẽ không phải tất cả các điểm đánh dấu này đều là mục tiêu.

    Chúng có thể chỉ là mồi nhử để đánh lạc hướng chúng ta.

    Nhưng nếu chúng ta tập trung vào điểm quan trọng nhất..."

    Harry nhíu mày, "Nhà máy điện?

    Nếu chúng tấn công vào đó, toàn bộ thành phố sẽ chìm vào bóng tối.

    Điều đó sẽ gây hỗn loạn đủ để chúng thực hiện bất kỳ kế hoạch nào mà không gặp trở ngại."

    Peter gật đầu đồng ý, "Chúng ta cần phải chặn đứng chúng tại đây.

    Nhưng trước hết, chúng ta cần biết chính xác thời điểm chúng sẽ hành động."

    Cả hai quyết định quay lại trụ sở cảnh sát để thẩm vấn kẻ lạ mặt.

    Tuy nhiên, khi đến nơi, họ nhận được một tin tức gây sốc: kẻ tình nghi đã bị giết chết ngay trong phòng giam, rõ ràng là một vụ thanh trừng nội bộ để bảo vệ bí mật của Bộ Tứ.

    Peter và Harry trao đổi ánh mắt lo lắng.

    Chúng đã đi trước một bước, và thời gian không còn nhiều.

    Họ biết rằng họ phải hành động nhanh chóng trước khi quá muộn.

    Trong khi Peter và Harry tiếp tục điều tra, một thành viên khác của Bộ Tứ – **Sylvia**, một phụ nữ sắc sảo và đầy mưu mô – đang thực hiện kế hoạch của mình.

    Cô ta là người phụ trách điều phối và thông tin trong tổ chức.

    Trong một căn hộ sang trọng ở ngoại ô, Sylvia nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại không xác định.

    "Tất cả đã sẵn sàng.

    Đêm nay sẽ là thời điểm hoàn hảo," giọng nói trong điện thoại vang lên.

    Sylvia mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự tàn nhẫn.

    "Tốt.

    Đảm bảo rằng không ai sẽ ngăn cản được chúng ta.

    Thành phố này sẽ thuộc về chúng ta sau đêm nay."
     
    Thám Tử Peter
    Truy tìm dấu bộ tứ (Phần 3)


    Đêm buông xuống, thành phố chìm trong sự yên tĩnh tạm thời trước cơn bão.

    Peter và Harry vẫn miệt mài trong văn phòng cảnh sát, rà soát từng manh mối họ đã thu thập được.

    Bản đồ thành phố với các điểm đánh dấu quan trọng trải rộng trên bàn, những chiếc ghim đỏ nhấn mạnh những nơi mà họ tin rằng Bộ Tứ có thể sẽ tấn công.

    "Có quá nhiều điểm.

    Chúng ta không thể bảo vệ hết tất cả được," Harry thở dài, đôi mắt mệt mỏi lướt qua tấm bản đồ.

    "Chúng ta cần phải xác định mục tiêu chính."

    Peter im lặng suy nghĩ, tay gõ nhẹ lên bàn.

    Trong đầu anh, những mảnh ghép bắt đầu hình thành một bức tranh rõ ràng hơn.

    "Nhà máy điện," Peter nói, giọng trầm ngâm.

    "Đó là chìa khóa.

    Chúng sẽ không chỉ tấn công vào đó để gây hỗn loạn.

    Có thể còn có một mục đích khác."

    Harry gật đầu, hiểu rằng Peter đang đi đúng hướng.

    "Nhưng làm thế nào chúng ta có thể chắc chắn rằng đó là mục tiêu chính?

    Còn những điểm khác thì sao?"

    Peter nhíu mày, mắt anh lướt qua một báo cáo cũ mà anh vừa tình cờ nhìn thấy trên bàn.

    "Chúng ta đã nghĩ về Bộ Tứ như một nhóm tội phạm thông minh, nhưng chúng ta quên mất rằng chúng cũng có thể để lại những sai lầm."

    Anh cầm lấy một bức ảnh cũ, chụp lại cảnh một vụ trộm trước đây mà Bộ Tứ thực hiện.

    "Nhìn này, tất cả các vụ trộm trước đây đều có một điểm chung: một trong số chúng luôn có mặt tại một trạm phát điện gần đó, nhưng chưa bao giờ thực sự can thiệp vào.

    Điều này có nghĩa là chúng đã thử nghiệm trước, chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn hơn."

    Harry nhìn chăm chú vào bức ảnh, mắt anh sáng lên.

    "Đúng, nếu đây là một bài kiểm tra thì đêm nay sẽ là đêm chúng hành động thực sự."

    Gần nửa đêm, Peter và Harry cùng đội cảnh sát đặc nhiệm đã bí mật bao vây nhà máy điện chính của thành phố.

    Tất cả đều trong tình trạng cảnh giác cao độ.

    Peter biết rằng Bộ Tứ sẽ không dừng lại cho đến khi chúng hoàn thành kế hoạch của mình.

    Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí khi mỗi giây trôi qua dường như nặng nề hơn.

    Đột nhiên, từ phía xa, một chiếc xe tải không đèn bật lên và lao thẳng vào cổng nhà máy.

    Đội cảnh sát nhanh chóng vào vị trí, sẵn sàng đối phó.

    Nhưng thay vì một cuộc tấn công trực diện, chiếc xe tải bất ngờ dừng lại ngay trước cổng và một nhóm người mặc đồ đen nhảy xuống.

    Chúng bắt đầu bắn phá một số vị trí xung quanh nhà máy, cố tình tạo ra sự hỗn loạn.

    Peter ngay lập tức nhận ra đây chỉ là một đòn đánh lạc hướng.

    "Đừng bị lừa, chúng đang cố kéo chúng ta ra khỏi vị trí!" anh hét lên, và cùng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau khu vực nhà máy.

    Harry lao về phía nguồn gốc của vụ nổ, trong khi Peter cố gắng phối hợp với các sĩ quan cảnh sát để ngăn chặn nhóm người đang tấn công bên ngoài.

    Vụ nổ đã tạo ra một lỗ hổng lớn trong tường, cho phép một nhóm khác của Bộ Tứ xâm nhập vào bên trong.

    Harry chạy nhanh qua hành lang tối om của nhà máy, đèn pin trên tay anh chiếu sáng lờ mờ.

    Tiếng bước chân vang lên từ phía trước, và anh biết mình sắp đụng độ với kẻ thù.

    Khi anh đến gần phòng điều khiển trung tâm, một bóng người đột ngột xuất hiện từ phía góc khuất.

    "Đứng lại!"

    Harry ra lệnh, nhưng Sylvia, thành viên của Bộ Tứ, chỉ cười lạnh và ném một quả lựu đạn khói vào giữa họ.

    Khói trắng lan tỏa khắp nơi, làm giảm tầm nhìn của Harry.

    Trong tích tắc, Sylvia đã biến mất, để lại Harry trong sự tức giận và cảm giác bị thách thức.

    Trong khi đó, Peter đối mặt với một thành viên khác của Bộ Tứ – **Derek**, kẻ chịu trách nhiệm về những vụ phá hoại.

    Derek là một tay mạnh mẽ và tàn bạo, với những vết sẹo trên mặt chứng minh cho vô số cuộc đối đầu mà hắn đã trải qua.

    Peter cố gắng khống chế Derek trong một cuộc đấu tay đôi căng thẳng.

    Derek, với sức mạnh vượt trội, liên tục tấn công với những đòn đánh hiểm hóc, nhưng Peter không hề nao núng.

    Anh sử dụng sự nhanh nhẹn và kinh nghiệm của mình để né tránh và phản công.

    Cuối cùng, với một cú đánh chính xác vào hàm của Derek, Peter hạ gục hắn.

    Trong lúc Peter còng tay Derek, hắn cười nham hiểm, "Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể ngăn chặn chúng ta sao?

    Đã quá muộn rồi."

    Peter lờ đi lời đe dọa và kéo Derek ra ngoài.

    Nhưng khi vừa bước đến gần cửa, anh nghe thấy tiếng còi báo động vang lên từ bên trong phòng điều khiển.

    Harry vừa chạy đến, khuôn mặt anh đầy căng thẳng.

    "Chúng đã cài bom hẹn giờ ở trung tâm của nhà máy.

    Nếu không gỡ kịp, toàn bộ thành phố sẽ chìm trong bóng tối và hỗn loạn."
     
    Thám Tử Peter
    Truy tìm dấu bộ tứ (Phần cuối)


    Không khí trong nhà máy điện ngột ngạt và đầy căng thẳng.

    Tiếng còi báo động vẫn vang lên liên hồi, báo hiệu rằng thời gian đang dần cạn kiệt.

    Peter và Harry lao nhanh qua các hành lang tối tăm, hướng về trung tâm điều khiển của nhà máy, nơi quả bom hẹn giờ đang được cài đặt.

    "Chúng ta chỉ có chưa đầy mười phút!"

    Harry hét lên, mắt anh lướt qua từng chiếc đồng hồ đo trên tường, cố gắng tìm ra nơi bom có thể được cài.

    Peter chạy sát bên cạnh, tập trung quan sát các dấu vết có thể dẫn đến quả bom.

    "Chúng ta cần tìm nơi có lượng điện năng lớn nhất được dẫn đến.

    Quả bom có thể được cài ở trung tâm điều khiển chính hoặc gần máy phát điện."

    Họ lao vào một căn phòng lớn, nơi chứa đầy máy móc phức tạp và những màn hình hiển thị các thông số kỹ thuật của nhà máy.

    Ở giữa phòng, một thiết bị nhỏ, màu đen, với màn hình hiển thị đếm ngược hiện rõ từng giây trôi qua.

    "Đó là nó!"

    Peter chỉ tay về phía quả bom.

    Harry tiến tới, đôi tay anh cẩn trọng và chính xác, từng ngón tay lướt qua các sợi dây điện được nối với thiết bị.

    "Peter, tôi cần cậu tập trung.

    Chúng ta phải gỡ đúng dây."

    Peter cúi xuống, kiểm tra kỹ lưỡng từng chi tiết trên quả bom.

    Họ đã đối mặt với nhiều tình huống nguy hiểm trước đây, nhưng chưa lần nào cảm thấy áp lực như lúc này.

    Cả hai biết rằng chỉ cần một sai lầm nhỏ, toàn bộ nhà máy sẽ phát nổ, gây ra thảm họa không chỉ cho thành phố mà còn cho hàng nghìn người dân vô tội.

    Trong lúc Harry tập trung vào việc gỡ bom, Peter tiếp tục cảnh giác quan sát xung quanh.

    Bộ Tứ có thể đã gài bẫy họ, và mọi thứ có thể không chỉ dừng lại ở một quả bom duy nhất.

    "Bọn chúng đã lên kế hoạch rất kỹ càng," Peter nghĩ thầm.

    "Nhưng mình không thể để chúng thắng."

    Harry đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt anh sắc lẹm.

    "Peter, có một vấn đề.

    Đây không phải là một quả bom thông thường.

    Nó có một hệ thống bảo vệ phức tạp.

    Nếu chúng ta cắt sai dây, nó sẽ kích hoạt ngay lập tức."

    Peter cảm thấy tim mình đập mạnh.

    "Cậu có thể làm được không, Harry?"

    Harry nhắm mắt lại trong giây lát, tập trung hết mức có thể.

    "Chúng ta không có lựa chọn nào khác.

    Tôi sẽ thử, nhưng cậu phải chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất."

    Peter gật đầu, đứng sẵn sàng ngay bên cạnh.

    Anh biết rằng trong những giây phút quan trọng như thế này, niềm tin là điều duy nhất họ có thể dựa vào.

    Harry bắt đầu cắt dây đầu tiên, sau đó là dây thứ hai.

    Thời gian trên quả bom vẫn tiếp tục đếm ngược, còn chưa đầy hai phút.

    Peter có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

    Cuối cùng, chỉ còn lại một sợi dây.

    Harry nhìn Peter, ánh mắt của anh đầy quyết tâm.

    "Đây là nó," Harry nói, giọng anh trầm lắng.

    Peter hít sâu, cảm nhận từng giây trôi qua như hàng giờ.

    "Làm đi, Harry."

    Harry không do dự nữa, anh cắt sợi dây cuối cùng.

    Một giây trôi qua, rồi hai giây, nhưng không có gì xảy ra.

    Tiếng còi báo động đột ngột dừng lại, màn hình đếm ngược trên quả bom cũng ngừng hoạt động.

    Họ đã thành công.

    Harry buông một tiếng thở phào, ngồi phịch xuống sàn.

    Peter đứng bên cạnh, cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng.

    Nhưng họ không có nhiều thời gian để ăn mừng.

    "Chúng ta cần tìm Sylvia và các thành viên còn lại của Bộ Tứ," Peter nói, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm.

    "Chúng vẫn còn ở đâu đó trong tòa nhà này, và chúng ta không thể để chúng trốn thoát."

    Trong khi đó, ở một nơi khác trong nhà máy điện, Sylvia đang cố gắng tìm cách thoát khỏi tòa nhà.

    Cô ta đã mất liên lạc với các thành viên khác sau vụ nổ và nhận ra rằng kế hoạch của họ đã thất bại.

    Sylvia chạy qua các hành lang tối tăm, cố gắng tìm lối ra.

    Nhưng khi cô vừa bước ra khỏi một góc khuất, cô đột ngột dừng lại.

    Trước mặt cô là Harry, tay cầm súng, chặn đường cô.

    "Cô đã đến đường cùng rồi, Sylvia," Harry nói, giọng điệu đầy lạnh lùng.

    Sylvia cười khẩy, dù biết rằng mình không còn đường thoát.

    "Cậu và Peter đã thắng lần này, nhưng đừng nghĩ rằng Bộ Tứ sẽ dừng lại.

    Còn rất nhiều người sẵn sàng tiếp tục những gì chúng tôi đã bắt đầu."

    Harry không trả lời, anh chỉ lặng lẽ còng tay Sylvia và dẫn cô ra ngoài.

    Khi bước đến cửa, họ gặp Peter đang chờ sẵn.

    Gương mặt anh ánh lên sự mệt mỏi nhưng cũng đầy sự hài lòng khi vụ án sắp kết thúc.

    Một giờ sau, nhà máy điện đã được kiểm soát hoàn toàn, và tất cả các thành viên của Bộ Tứ đều đã bị bắt.

    Thành phố an toàn, nhưng Peter và Harry biết rằng trận chiến với tội phạm chưa bao giờ thực sự kết thúc.

    Khi cả hai đứng trên sân thượng của nhà máy, nhìn xuống thành phố đang dần trở lại với nhịp sống bình thường, Harry quay sang Peter, nở một nụ cười nhẹ.

    "Lại một lần nữa, chúng ta đã làm được."

    Peter gật đầu, nhưng trong ánh mắt anh có chút suy tư.

    "Bộ Tứ có thể đã bị phá hủy, nhưng chúng ta vẫn phải cảnh giác.

    Luôn có những kẻ sẵn sàng thế chỗ chúng."

    Harry đồng tình.

    "Đúng vậy.

    Nhưng ít nhất, chúng ta đã ngăn chặn được một thảm họa.

    Và đó là điều quan trọng nhất."

    Cả hai người đứng lặng yên trong giây lát, rồi cùng nhau bước xuống cầu thang, trở lại với cuộc sống thường nhật của những thám tử, luôn sẵn sàng cho những thử thách mới đang chờ đón họ.
     
    Thám Tử Peter
    Bộ mặt vàng vọt


    Peter ngồi trong văn phòng nhỏ của mình, ánh đèn bàn hắt ra những tia sáng yếu ớt, chiếu lên đống hồ sơ chất chồng trên bàn.

    Những vụ án gần đây khiến anh bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.

    Nhưng vào một buổi tối muộn, khi anh vừa định đóng cửa văn phòng thì điện thoại reo vang, kéo anh trở lại thực tại.

    "Thám tử Peter nghe đây," anh trả lời với giọng khàn khàn.

    "Tôi cần anh giúp.

    Gấp lắm."

    Giọng nói trong điện thoại lạnh lùng và đầy lo lắng, khiến Peter lập tức tỉnh táo.

    "Anh là ai?"

    Peter hỏi, cảm nhận được sự bất thường trong không khí.

    "Tôi là Lawrence Blackwood.

    Tôi sống ở một thị trấn nhỏ tên là Greyville, cách thành phố khoảng một giờ đi xe.

    Có một chuyện khủng khiếp đang xảy ra ở đây, và tôi cần anh đến ngay."

    Peter nghe kỹ từng từ.

    Lawrence Blackwood là một tên tuổi không xa lạ.

    Ông ta là một nhà sưu tập nghệ thuật giàu có, nhưng cũng nổi tiếng với những bí ẩn xung quanh các tác phẩm mà ông sở hữu.

    Tuy nhiên, có điều gì đó trong giọng nói của Lawrence khiến Peter không thể từ chối.

    "Được rồi, tôi sẽ đến ngay.

    Hãy giữ an toàn cho mình," Peter nói, trước khi cúp máy và vội vàng chuẩn bị đồ đạc.

    Con đường dẫn đến Greyville quanh co và vắng vẻ.

    Ánh trăng bạc chiếu qua những đám mây, tạo ra những cái bóng kỳ lạ trên mặt đất.

    Càng tiến gần đến thị trấn, Peter càng cảm nhận được một sự bất an không rõ nguồn gốc.

    Đèn đường thưa thớt, và không khí mang một cảm giác lạnh lẽo bất thường.

    Khi Peter đến dinh thự của Lawrence Blackwood, anh bị ấn tượng bởi quy mô của nó.

    Tòa nhà lớn, cũ kỹ, bao phủ bởi những dây leo đã chuyển màu, tạo cảm giác u ám và cũ kỹ.

    Cánh cửa lớn kêu kẽo kẹt khi Peter đẩy vào, mở ra một không gian nội thất tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi những ngọn nến lẻ loi.

    Lawrence Blackwood đón anh ở sảnh chính.

    Ông ta là một người đàn ông lớn tuổi, với mái tóc bạc phơ và gương mặt hốc hác.

    Ánh mắt ông tràn ngập sự lo âu, và đôi tay ông run rẩy khi đưa tay ra chào Peter.

    "Cảm ơn anh đã đến, thám tử.

    Chúng ta không có nhiều thời gian," Lawrence nói, giọng ông ta khẩn trương.

    "Có điều gì đó đang xảy ra ở đây, và tôi không biết làm cách nào để giải quyết."

    Peter gật đầu, bước vào sâu hơn trong dinh thự.

    "Ông nói rõ hơn được không?

    Điều gì đã xảy ra?"

    Lawrence dẫn Peter vào một căn phòng kín đáo, nơi những bức tranh cổ treo dọc theo các bức tường.

    Ở giữa phòng, trên một chiếc bàn lớn, có một bức chân dung lạ lùng.

    Đó là hình ảnh của một người đàn ông với gương mặt vàng vọt, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào người xem.

    Bức tranh này khác với những tác phẩm khác trong phòng – nó toát lên một cảm giác kỳ quái và lạnh lẽo.

    "Đây là lý do tôi gọi anh đến," Lawrence nói, chỉ tay về phía bức tranh.

    "Bức chân dung này đã xuất hiện ở đây từ một tuần trước, nhưng tôi không biết ai đã đưa nó vào.

    Từ khi nó xuất hiện, những chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra."

    Peter tiến lại gần bức tranh, cẩn thận quan sát từng chi tiết.

    Khuôn mặt trong tranh như sống động, nhưng lại có cái gì đó không tự nhiên, như thể nó đang chứa đựng một bí mật kinh hoàng.

    "Chuyện gì đã xảy ra, ông Blackwood?"

    Lawrence nuốt khan, ánh mắt ông lướt nhanh qua căn phòng như sợ hãi điều gì đó.

    "Mỗi đêm, vào đúng nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng bước chân vang vọng trong dinh thự.

    Không ai ngoài tôi ở đây, nhưng những âm thanh đó... như thể có ai đó hoặc cái gì đó đang đi lại.

    Và khi tôi kiểm tra, tôi luôn thấy bức chân dung này thay đổi.

    Khuôn mặt trong tranh ngày càng trở nên rõ ràng và sống động hơn, như thể nó đang dần dần tiến gần hơn..."

    Peter cau mày, cảm nhận được sự đáng sợ trong câu chuyện của Lawrence.

    "Và ông nghĩ rằng bức tranh này có liên quan đến những sự việc đó?"

    Lawrence gật đầu.

    "Tôi không biết bức tranh này đến từ đâu, và nó cũng không thuộc bộ sưu tập của tôi.

    Tôi đã hỏi những người làm trong nhà, nhưng không ai biết về nguồn gốc của nó.

    Tôi có cảm giác như... nó đang sống.

    Và điều tồi tệ hơn là, một vài người trong thị trấn đã bắt đầu mất tích không dấu vết kể từ khi bức tranh xuất hiện."

    Peter nhận ra tình hình nghiêm trọng hơn anh nghĩ.

    Bức tranh này có thể là trung tâm của một bí ẩn đen tối và nguy hiểm hơn nhiều so với những vụ án anh từng gặp.

    "Ông có biết gì về người trong bức chân dung không?"

    Peter hỏi.

    Lawrence lắc đầu.

    "Không, tôi chưa từng thấy người này trước đây.

    Nhưng có điều gì đó quen thuộc...

    Như thể tôi đã gặp anh ta trong một giấc mơ, hoặc ở một nơi nào đó mà tôi không thể nhớ rõ."

    Peter quay lại nhìn bức tranh một lần nữa.

    Khuôn mặt vàng vọt kia dường như đang theo dõi từng cử động của anh, đôi mắt trống rỗng nhưng lại chứa đựng một sự hiện diện đáng sợ.

    "Tôi sẽ ở lại đây đêm nay," Peter quyết định.

    "Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ về bức chân dung này và ngăn chặn bất kỳ điều gì có thể xảy ra."

    Lawrence thở phào nhẹ nhõm.

    "Cảm ơn anh, thám tử.

    Tôi thực sự không biết phải làm gì nếu không có anh."

    Đêm xuống, căn nhà lớn chìm vào yên tĩnh.

    Peter nằm trên chiếc giường trong một căn phòng dành cho khách, nhưng giấc ngủ không đến dễ dàng.

    Trong đầu anh, những hình ảnh của bức chân dung với khuôn mặt vàng vọt cứ lặp đi lặp lại, như thể nó đang cố gắng truyền tải một thông điệp nào đó.

    Khoảng nửa đêm, một tiếng động nhẹ vang lên, kéo Peter ra khỏi giấc ngủ chập chờn.

    Anh lắng nghe kỹ hơn, và rồi tiếng bước chân vang lên trong không gian yên lặng.

    Đúng như lời Lawrence đã nói, tiếng bước chân chậm rãi, đều đều, như thể ai đó đang di chuyển trong nhà.

    Peter bật dậy, cầm lấy đèn pin và tiến ra khỏi phòng.

    Hành lang tối om, và tiếng bước chân dường như đến từ phía phòng trưng bày nơi đặt bức tranh.

    Khi Peter đến gần phòng trưng bày, anh nhận thấy cánh cửa đã bị hé mở, và một luồng không khí lạnh lẽo tràn ra ngoài.

    Anh cẩn thận bước vào, đèn pin chiếu rọi khắp phòng.

    Bức chân dung vẫn treo trên tường, nhưng điều gì đó đã thay đổi.

    Khuôn mặt vàng vọt trong tranh giờ đây trông như thể đang mỉm cười, một nụ cười quái dị và đáng sợ.

    Đôi mắt trong tranh cũng sáng lên một cách kỳ lạ, như thể nó đang nhìn chằm chằm vào Peter.

    Ngay lúc đó, một luồng không khí lạnh buốt như xuyên thấu qua người Peter, và tiếng thì thầm đầy u ám vang lên từ đâu đó trong phòng.

    "Peter..."

    Anh giật mình, tim đập thình thịch.

    Không thể nhầm lẫn, tiếng gọi đó rõ ràng là gọi tên anh, và nó phát ra từ bức chân dung.

    Peter cố giữ bình tĩnh, nhưng anh cảm nhận được nỗi sợ hãi đang dần bao trùm lấy mình.

    Anh biết rằng đây không chỉ đơn thuần là một bức tranh ma ám, mà còn có điều gì đó nguy hiểm hơn nhiều đang chờ đợi anh ở phía trước.

    Peter đứng trước bức chân dung với khuôn mặt vàng vọt, đôi mắt sắc bén của anh không rời khỏi nó.

    Anh biết có một điều gì đó rất thực tế ẩn sau sự kỳ lạ này, một thứ không liên quan đến các hiện tượng siêu nhiên mà nhiều người hay tưởng tượng.

    Bước đầu tiên của Peter là kiểm tra kỹ lưỡng căn phòng.

    Anh dùng đèn pin chiếu sáng mọi góc khuất, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào cho thấy có sự can thiệp của con người.

    Anh phát hiện ra một vết trầy xước nhỏ trên tường, gần khu vực treo bức tranh.

    Điều này khiến anh chú ý, vì nó có vẻ như do một vật nặng nào đó gây ra.

    Peter tiến lại gần bức tranh, dùng tay kiểm tra bề mặt khung tranh.

    Khung tranh không có gì bất thường, nhưng khi anh đẩy nhẹ, toàn bộ bức tranh di chuyển.

    Phía sau bức tranh là một khoảng trống nhỏ, đủ để giấu một vật gì đó.

    Peter cẩn thận lấy đèn pin rọi vào bên trong và phát hiện một thiết bị điện tử nhỏ gắn vào tường.

    Đó là một máy chiếu mini, được lắp đặt khéo léo để tạo ra hiệu ứng ánh sáng kỳ lạ, khiến khuôn mặt trong tranh trông như đang sống động.

    Khi tiếng bước chân vang lên vào ban đêm, đó chỉ là một phần của màn kịch được dàn dựng cẩn thận.

    Peter lùi lại, cảm thấy bản thân đã tiến gần hơn tới việc giải mã bí ẩn.

    Sau khi phát hiện ra thiết bị, Peter quyết định thẩm vấn Lawrence Blackwood.

    Trở lại phòng khách, anh ngồi đối diện với Lawrence, ánh mắt nghiêm túc.

    "Ông Blackwood, tôi đã tìm thấy một thiết bị chiếu sau bức tranh," Peter nói.

    "Nó đã được lắp đặt để tạo ra ảo giác khuôn mặt trong tranh đang chuyển động.

    Tôi cần ông nói sự thật về lý do ông gọi tôi đến đây."

    Lawrence, mặc dù ban đầu tỏ ra bất ngờ, dần dần thay đổi nét mặt.

    Ánh mắt ông tràn ngập sự lo lắng và mệt mỏi.

    "Tôi không biết về thiết bị đó, thám tử.

    Nhưng tôi có một linh cảm, một mối liên hệ nào đó với bức tranh này.

    Tôi đã mua nó từ một phiên đấu giá tư nhân vài tháng trước.

    Tôi nghĩ nó chỉ là một tác phẩm nghệ thuật thông thường, nhưng rồi... mọi thứ bắt đầu thay đổi."

    Peter nhìn chằm chằm vào Lawrence, cố gắng đọc vị ông ta.

    "Ai đã bán bức tranh cho ông?"

    Lawrence chần chừ trong giây lát, rồi nói, "Một người đàn ông lạ mặt, tôi không biết tên anh ta.

    Anh ta chỉ xuất hiện và nói rằng bức tranh này từng thuộc về một gia đình quyền quý đã suy tàn.

    Anh ta không cho biết nhiều chi tiết, và tôi cũng không hỏi thêm."

    Peter nhíu mày, cảm giác rằng Lawrence vẫn đang giấu giếm điều gì đó.

    Anh cần tìm hiểu thêm về nguồn gốc của bức tranh.

    Nhưng trước khi tiếp tục, anh yêu cầu Lawrence cho phép anh kiểm tra toàn bộ dinh thự.

    Peter bắt đầu cuộc tìm kiếm trong dinh thự, lần này anh chú ý đến những vật dụng, tài liệu mà Lawrence có thể đang che giấu.

    Cuối cùng, trong một ngăn kéo khóa trong phòng làm việc của Lawrence, Peter tìm thấy một loạt các bức thư và giấy tờ liên quan đến giao dịch mua bức tranh.

    Những tài liệu này tiết lộ một sự thật bất ngờ: Lawrence Blackwood đã biết rõ về lịch sử của bức tranh.

    Trước đây, nó thuộc về một gia đình tên là Cavanaugh, một gia đình quyền quý với nhiều vụ bê bối và những cái chết bí ẩn.

    Những cái chết này không hề có yếu tố siêu nhiên, mà liên quan đến những cuộc tranh giành quyền lực và tài sản trong gia đình.

    Bức tranh, với khuôn mặt vàng vọt, là hình ảnh của một thành viên bị hắt hủi của gia đình, người đã chết trong cô độc và đau khổ.

    Lawrence đã cố gắng sử dụng bức tranh như một cách để tạo nên một câu chuyện ma quái, nhằm thu hút sự chú ý của giới sưu tập nghệ thuật và nâng cao giá trị tài sản của mình.

    Ông ta đã thuê người lắp đặt thiết bị và dàn dựng các sự kiện kỳ quái, nhằm làm cho câu chuyện thêm phần bí ẩn và hấp dẫn.

    Peter đối mặt với Lawrence, người lúc này không còn gì để giấu giếm.

    "Ông đã tạo ra toàn bộ chuyện này để làm gì?

    Để tăng giá trị của bức tranh?

    Để thu hút sự chú ý?"

    Lawrence cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Peter.

    "Phải, tôi đã làm tất cả.

    Nhưng tôi không ngờ mọi thứ lại đi xa như vậy.

    Tôi đã nghe những câu chuyện về gia đình Cavanaugh và nghĩ rằng tôi có thể biến nó thành một câu chuyện ma ám để thu lợi.

    Nhưng mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

    Tôi xin lỗi vì đã kéo anh vào chuyện này."

    Peter thở dài, cảm thấy vừa tức giận vừa thất vọng.

    "Ông đã gây nguy hiểm cho bản thân và người khác chỉ vì lòng tham.

    Những người mất tích trong thị trấn có liên quan gì đến việc này?"

    Lawrence lắc đầu.

    "Tôi không có liên quan đến chuyện đó.

    Những vụ mất tích là hoàn toàn trùng hợp.

    Tôi thề rằng tôi không biết gì về việc đó."

    Peter nhìn sâu vào mắt Lawrence, cố gắng xác định sự thật.

    "Dù ông không liên quan trực tiếp, nhưng hành động của ông đã gây ra rất nhiều rắc rối.

    Tôi sẽ phải báo cáo vụ này cho cảnh sát.

    Ông sẽ phải đối mặt với hậu quả của việc mình đã làm."

    Lawrence gật đầu, chấp nhận số phận.

    Cuối cùng, vụ án được khép lại.

    Bức tranh với khuôn mặt vàng vọt không còn là một bí ẩn đáng sợ, mà chỉ là công cụ trong kế hoạch tham lam của Lawrence Blackwood.

    Những vụ mất tích trong thị trấn vẫn còn là một bí ẩn cần giải quyết, nhưng ít nhất một phần sự thật đã được làm sáng tỏ.

    Peter rời khỏi dinh thự với một cảm giác trầm tư.

    Anh đã giải mã được bí ẩn, nhưng nhận ra rằng lòng tham và sự dối trá của con người đôi khi còn đáng sợ hơn bất kỳ hiện tượng siêu nhiên nào.

    Những vụ án tiếp theo có thể sẽ còn phức tạp và nguy hiểm hơn, nhưng anh sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, với sự tỉnh táo và quyết tâm không bao giờ dao động.
     
    Back
    Top Dưới