Khác Thám tử Hoàng. Tôi thật sự yêu anh.

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406611151-256-k701951.jpg

Thám Tử Hoàng. Tôi Thật Sự Yêu Anh.
Tác giả: Fella2713
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Á nhon, đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên có gì sai sót mong mọi người góp ý nhe.

Cốt truyện: Hoàng là một thám tử nổi tiếng trong thành phố và anh đã giải mã thành công nhiều vụ án hốc búa.

Còn em là nạn nhân, nhưng sau đó là một bộ mặt khác không ai biết.



lunasparkles​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Chốn Thâm Cung
  • Cược Wala trong đá gà - kèo cược thu hút các sư kê...
  • thầm tích chầu lục
  • Yêu thầm Bạch sư huynh
  • Trọng sinh chi tiểu phu lang - Tiêu Vĩ Tham
  • [BHTT] [QT] Tướng Quân Nàng Yêu Thầm Thành Nghiện -...
  • Thám Tử Hoàng. Tôi Thật Sự Yêu Anh.
    Chương 1: Vụ án nhà số 205.


    Nguyễn Đỗ Nhật Hoàng- hay được mệnh danh là thám tử Hoàng, nổi tiếng nhất thành phố và khả năng tìm ra thủ phạm đạt mức 100%.

    Anh cũng có một chút tính hài hước, nhưng khi hành động, khuôn mặt và biểu cảm gần như không thể đùa giỡn.

    Anh hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, thậm chí còn được thăng chức làm sếp lớn trong công ty lẫn khu vực và thành phố lớn.

    Thành phố lớn dễ dàng xảy ra nhiều vụ ăn cắp...v...v nên ai đều có số điện thoại của Hoàng và chỉ cần gọi là sẽ bắt máy ngay lập tức.

    _____________

    Trợ lí của Hoàng chạy hớt hải vào phòng anh, tay cầm lấy chiếc điện thoại và thở không ngớt.

    " Anh Hoàng, có người thông báo.

    "

    Hoàng quay sang với chiếc bút trên tay, từ từ cầm lấy chiếc điện thoại và cất giọng trầm đục.

    " Thám tử Hoàng xin nghe.

    Không biết mọi người đang gặp vấn đề gì nhỉ?

    "

    Giọng nói đầu dây bên kia run run, khó cất ra thành tiếng, giọng nói của người phụ nữa trẻ đang gào khóc thảm thiết.

    " Thám Tử Hoàng!!!

    Tôi cần anh đến đây, nhanh lên...

    "

    Cảm giác cô gái đang nghén hoặc sắp nôn tới nơi.

    Anh nghe thế liền đứng phắt dậy, lấy nhanh chiếc áo và tắt máy.

    " Kha, định vị số điện thoại này của cô ta.

    Đến ngay lập tức.

    "

    " Dạ sếp!!

    "

    Câu nói chắc nịch, Kha chạy nhanh chóng ra và lấy xe rước Hoàng.

    Còn anh đang đứng bên ngoài bình thản và cũng không vội vã, vì Hoàng biết rõ chuyện xảy ra liên quan đến gì.

    Anh rất bình thản nhưng cũng rất nghiêm túc và đôi mắt như muốn bắn xuyên tất cả mọi thứ.

    ______________

    Tối 15, xe đã đến nơi, căn nhà mang số hiệu 205.

    Vừa mới đến cửa nhà, mùi máu tanh sộc thẳng vào mũi khiến anh nhăn mặt nhẹ, còn trợ lí không giám lại gần.

    Từ từ mở cửa, cảnh tượng bên trong thật sự kinh hoàng.

    Một chàng trai và một đứa bé chỉ ngót nghét 7 tuổi đang nằm dưới đất, trên người chỉ toàn máu và máu, đôi mắt mở to như đang rất uất hận.

    Thương nhất là cô bé chỉ mới 7 tuổi, chưa hoàn thành nhiệm vụ học tập, bị giết đầy đau đớn.

    Cô gái từ từ đi ra, khuôn mặt bị đánh bầm tím, chân tay run lẩy bẩy và mái tóc rối bời.

    Anh cất giọng.

    " Cô gái, hãy chỉnh lại trang phục và giữ bình tĩnh.

    Sau đó kể cho tôi mọi chuyện vừa xảy ra.

    "

    Cô gái dường như khó có thể bình tĩnh, hơi thở gấp gáp của sự sợ hãi và lo lắng.

    Khiến anh đành phải vỗ nhẹ vào lưng cô gái, từ từ cô ấy có thể bình tĩnh hơn.

    " Ổn chưa?

    Nhanh lên, hãy kể tôi nghe xem.

    "

    Giọng nói chắc nịch và nghiêm trọng.

    Không gian lúc đó gần như ngạt thở.

    " Hôm nay tôi có đi làm về, thì cảm giác đầu hơi choáng nhưng vẫn về được đến nhà.

    Khi vừa mở cửa nhà thì tôi thấy đồ đạt bị quăng lung tung, xong...tự nhiên tôi thấy chồng và con tôi nằm trên vũng máu, tôi thật sự rất sốc và sợ hãi và bên cạnh có một con dao.

    Lần đầu tiên tôi chứng kiến và vội vàng lấy điện thoại gọi cho anh.

    "

    Anh nhíu mày, cúi xuống, đeo bao tay và kiểm tra chi tiết từng thứ vươn vãi trên sàn.

    Có vẻ anh nhận ra, tên này thật sự thông minh.

    Hoàng và Kha cùng đi xung quanh ngôi nhà, ngôi nhà không có camera nên hành trình điều tra rất khó khăn.

    " Gần đây, chị có thấy điều gì bất thường ở chồng chị không?

    "

    " Tôi...Tôi...

    " giọng vẫn còn lo sợ, khiến cuộc điều tra càng ngày càng lún sâu xuống.

    " À đúng rồi, dạo này chồng tôi cũng hay đi đón con đi học về.

    Thì nhiều lúc thấy con về lại khóc, cũng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.

    Hỏi chồng thì chồng bảo không có gì.

    "

    Đang tiến hành khám nghiệm, trợ lí liền chạy nhanh vào cùng với chiếc áo trên tay.

    Điểm lạ của chiếc áo chính là có vài vết đen nhỏ dính trên phần cổ, mùi áo dính nhiều sà cân.

    " Anh Hoàng, em mới tìm thấy cái áo này ở xe của chồng chị ấy.

    Anh xem thử, liệu có phát hiện ra manh mối mới?

    "

    " Cái...Cái gì!!!

    Đây là áo chồng tôi mà?

    Tại sao lại...

    "

    Anh giật phắt lấy chiếc áo, quan sát tỉ mỉ từng ngóc ngách.

    Có vẻ, hung thủ đã cố gắng loại bỏ nhưng vẫn còn một chút bị dính trên chiếc áo.

    Mà còn là áo của chồng nạn nhân?

    " Tôi quên mất chưa hỏi tên gia đình cô.

    Tôi cần cô nói đủ thông tin của gia đình.

    "

    Cô gái bíu chặt lấy chiếc tạp dề và cất giọng.

    " Tôi tên Linh, năm nay 40 tuổi, từng nghỉ làm tại công ty của chồng và đang làm nội trợ.

    Còn chồng tôi tên Thành, 44 tuổi, hằng ngày đi làm và đón con đi học về.

    Con tôi tên Trâm, 7 tuổi, dạo này cha con cũng không được yêu thương nhau lắm.

    "

    Đôi môi của Linh bắt đầu run run, và càng về sau không chịu nổi được mùi này liền chạy phắt lên phòng.

    Còn anh, nhìn kĩ chiếc áo, càng ngày càng kĩ lưỡng.

    Ngoài mấy vết đó thì dấu vân tay cũng đã được xoá sạch kĩ lưỡng.

    Cuộc điều tra đi vào ngõ cụt.

    " Kha, kêu mấy người dọn vệ sinh và báo công an đi.

    Còn anh thì anh sẽ xem tiếp.

    "

    " Nhưng mà sếp ơi...cũng khuya rồi, nên về ngủ rồi mai mới có sức để điều tra chứ ạ.

    "

    " Kệ anh, nghe lời anh đi, anh đi ra ngoài phân tích.

    Đừng để họ hàng bốn bên vào nhà và gọi nhanh lên.

    "

    Kha nghe vậy cũng chỉ đành đồng ý, vì giờ cũng sắp 10h rồi, sếp thì chưa mệt mà cậu đã mệt lả người.

    _______________

    Khung đường chỉ lác đác vài bóng đèn, tĩnh lặng đến đáng sợ, cả khu phố chìm vào giấc ngủ, nhưng tên giết người vẫn còn quanh quẩn gần đây mà không biết.

    Hoàng dừng lại tại một chiếc ghế đá, từ từ ngồi xuống vẫn quan sát từ từ chiếc áo.

    Bỗng nhiên, anh lục được một tờ giấy kì lạ, nó như đẫm bởi giọt máu loang, khi vừa mở ra, nội dung khiến Hoàng càng thấy thú vị hơn.

    ___________

    Luna Sparkles: Lần đầu viết truyện trên đây nên chưa có kinh nghiệm nhiều, mọi người góp ý nhẹ nhàng giúp tui ạ🫶🏻

    Nội dung bức thư để chương sau🙂)
     
    Back
    Top Dưới