Ngôn Tình Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ

Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 400: C400: Chương 400


Mặc dù Cố Ngải Phỉ có chút thất vọng, nhưng cô ta cũng không để bụng, kịch bản không phù hợp, ép buộc cũng không có ý nghĩa gì, nhưng kỳ thực cô ta cũng khá tò mò về sự lựa chọn của Quý Ôn Luân cho vai nữ chính. Không biết nữ minh tinh được Quý Ôn Luân chọn là ai, nhưng lúc đó cô ta không hỏi thêm câu nào nữa, chỉ giữ sự tò mò này trong lòng.

Cho tới bây giờ cô ta mới biết, hóa ra nữ chính được Quý Ôn Luân lựa chọn lại là Thẩm Minh Dữu!

Mặc dù chưa có bất kỳ lời xác nhận nào nhưng Cố Ngải Phỉ biết người này nhất định là Thẩm Minh Dữu.

"Tôi đoán đúng rồi phải không?" Cố Ngải Phỉ yên lặng nhìn cô, cô ta muốn nghe câu trả lời từ chính miệng cô.

Thẩm Minh Dữu: “Liên quan gì đến cô?”

Thẩm Minh Dữu cũng không phủ nhận, Cố Ngải Phỉ biết cô ta nhất định đã đoán đúng.

Cho nên cô ta không thích hợp nhưng Thẩm Minh Dữu lại thích hợp?

Cố Ngải Phỉ vốn còn an ủi mình rằng cô ta thua Thẩm Minh Dữu ở điểm khác cũng không sao, với tư cách là một diễn viên, chỉ cần kỹ năng diễn xuất của cô ta tốt hơn Thẩm Minh Dữu, năng lực chuyên môn mạnh hơn Thẩm Minh Dữu thì cô ta sẽ là người chiến thắng.

Nhưng mấy ngày nay bộ phim mới của Thẩm Minh Dữu được phát sóng, Cố Ngải Phỉ biết mình lại thua.

Mặc dù danh tiếng của 《Khóa giới tinh anh》 cũng rất tốt nhưng sau vài ngày, độ hot và độ thảo luận lại không được như bộ phim thần tượng kinh phí nhỏ 《Tổng giám đốc, chào anh》. Kết quả này nằm ngoài dự đoán và hy vọng của mọi người, cũng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Cố Ngải Phỉ.
Thẩm Minh Dữu đã phá vỡ ấn tượng của công chúng đối với cô, cô dùng kỹ năng diễn xuất của mình để nói cho mọi người biết rằng Thẩm Minh Dữu đã không còn là chiếc bình hoa ban đầu nữa, cô biết diễn xuất và diễn rất tốt.

Bây giờ ngay cả Quý Ôn Luân cũng muốn giao cho Thẩm Minh Dữu một bộ phim hay như vậy để đóng. Chẳng bao lâu nữa, Thẩm Minh Dữu sẽ vượt qua cô ta, vậy nữ chính trong sách là cô ta, còn được coi là nữ chính hay không?

Tại sao? Tại sao cô ta lại thua Thẩm Minh Dữu về mọi thứ thế?

Rõ ràng cô ta mới là nữ chính trong cuốn sách này, còn Thẩm Minh Dữu chỉ là một nữ phụ làm nền cho nữ chính thôi mà, nhưng sao bây giờ mọi thứ đã thay đổi thế này!

"Tôi không can tâm." Cố Ngải Phỉ tuyệt vọng lẩm bẩm: "Tại sao tôi lại thua cô?"

Thẩm Minh Dữu trợn mắt: “Tôi muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn tiền có tiền, muốn tài năng có tài năng, muốn nhân phẩm có nhân phẩm… Ưu điểm của tôi nhiều đến mức đếm không hết, việc cô thua tôi thì có gì mà không cam tâm được chứ?”

"..." Cố Ngải Phỉ đang tuyệt vọng đột nhiên bị lời nói tự luyến của Thẩm Minh Dữu kéo ra khỏi dòng suy nghĩ.

Thẩm Minh Dữu nhìn về phía cô ta: “Vì sao hết lần này đến lần khác cô cứ phải so sánh với tôi?”

Kỳ thật Thẩm Minh Dữu và Cố Ngải Phỉ cũng không có ân oán gì, bọn họ đều chỉ là nhân vật trong sách của tác giả, nhưng Cố Ngải Phỉ là nữ chính, còn cô thì là một nữ phụ đóng vai trò pháo hôi làm nền mà thôi.

Thực ra trong sách miêu tả nữ chính Cố Ngải Phỉ là một người có lý tưởng, có dã tâm nhưng không mất nhân tính, tuy cô ta có bàn tay vàng nhưng đó chỉ là phương tiện để cô leo lên cao mà thôi. Từ trước tới nay cô ta chưa làm hại ai bằng bàn tay vàng của mình bao giờ. Về phần số phận của người khác, vốn dĩ Cố Ngải Phỉ không có khả năng thay đổi, thứ duy nhất cô ta có thể khống chế được chính là số mệnh của chính mình.

Nhưng bây giờ, sau khi gặp được Thẩm Minh Dữu đã thức tỉnh, dường như Cố Ngải Phỉ đã rơi vào ngõ cụt, bọn họ giống như là trời sinh để đối địch với nhau. Chỉ cần gặp được cô, Cố Ngải Phỉ sẽ liều lĩnh không quan tâm đ ến những thứ khác, chỉ muốn cạnh tranh với cô, thậm chí dần dần cô ta còn đánh mất sơ tâm và tính cách ban đầu của mình.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 401: C401: Chương 401


"Tại sao cô nhất định phải so sánh với tôi? Dù cô thắng hay thua, những người thích cô thì vẫn thích cô, những người ghét cô vẫn sẽ ghét cô thôi." Thẩm Minh Dữu nhìn xuống điện thoại của mình, phát hiện Giang Trầm vẫn chưa trả lời điện thoại của cô, thế là cô lại ngẩng đầu nhìn người đối diện: "Giống như tôi không thích cô, dù cô có làm gì đi chăng nữa, không thích vẫn là không thích, chúng ta sẽ không bao giờ làm bạn bè được."

Cố Ngải Phỉ lập tức nói: "Tôi cũng không thích cô."

"Tôi biết, nhưng như vậy thì sao, sự ghét bỏ của cô chẳng ảnh hưởng gì đến tôi cả, tại sao tôi phải quan tâm."

Cố Ngải Phỉ sửng sốt một lát.

Đúng như Thẩm Minh Dữu đã nói, sự ghét bỏ của Thẩm Minh Dữu sẽ không ảnh hưởng gì đến cô ta, tại sao cô ta lại phải canh cánh trong lòng, tại sao cô ta nhất định phải tranh thắng thua với Thẩm Minh Dữu.

"Cô là cô, tôi là tôi, mọi người nước sông không phạm nước giếng không phải tốt hơn sao?" Thẩm Minh Dữu cười nhạo một tiếng nói: "Đương nhiên, nếu cô thật sự muốn phạm, tôi sẽ không nương tay."

Sau khi Thẩm Minh Dữu rời đi, Cố Ngải Phỉ ở tại chỗ một lúc lâu rồi mới cất bước rời đi.

**

Bữa tiệc kết thúc cũng đã hơn mười một giờ.

Sau khi Thẩm Minh Dữu trở lại ghế ngồi, cô bị đạo diễn và nhân viên công tác khác ép uống mấy ly rượu. Khi ra khỏi khách sạn, cô bị gió lạnh thổi nên Thẩm Minh Dữu mới nhớ ra hình như cô đã quên nói chuyện điện thoại với Niệm Niệm.

Nhìn điện thoại, cô phát hiện Giang Trầm thế mà không trả lời điện thoại của cô, ngay cả tin nhắn cũng không có, không biết anh đang làm gì.

Thẩm Minh Dữu đang cầm điện thoại định gọi cho Giang Trầm, sự chú ý của cô đều tập trung vào điện thoại, dưới chân không cẩn thận giẫm phải thứ gì đó vấp ngã, khi cô sắp ngã về phía trước.
Lúc này, Quý Ôn Luân tình cờ đứng cách đó không xa, anh ấy bước nhanh về phía trước hai bước muốn đỡ Thẩm Minh Dữu.

Nhưng động tác của anh ấy vẫn chậm một bước, trước mặt đột nhiên có một bóng người xuất hiện, Thẩm Minh Dữu đang ngã về phía trước lại vô tình đụng vào n.g.ự.c của người này.

Giang Trầm ôm Thẩm Minh Dữu, anh liếc nhìn bàn tay bên cạnh đang vươn ra muốn kéo vợ mình.

Quý Ôn Luân ngước mắt nhìn Giang Trầm rồi cũng thu tay mình lại.

"Tổng giám đốc Giang, là anh à." Tần Tùng cười nói: "Tổng giám đốc Giang đến vừa kịp lúc, nếu chậm một bước, chắc lão sư Thẩm của chúng ta sẽ ngã xuống thật đó."

Trong mấy tháng quay phim vừa qua, thỉnh thoảng Giang Trầm sẽ đến thăm phim trường với tư cách là người nhà, mọi người ở trường quay đều biết tổng giám đốc Giang và Thẩm Minh Dữu ân ái đến mức nào. Không chỉ mỗi cuối tuần dắt theo con đến phim trường thăm ban mà anh còn tự mình mang đồ ăn và đưa đón Thẩm Minh Dữu đi làm, mọi người đã ngầm hiểu rằng chỉ cần ngày nào Giang Trầm xuất hiện thì ngày đó bữa trà chiều cho đoàn làm phim của bọn họ sẽ rất thịnh soạn.

Người ta hay nói ăn người miệng ngắn*, cho nên đoàn làm phim có ấn tượng rất tốt với Giang Trầm, nhìn thấy Giang Trầm ôm Thẩm Minh Dữu, trên mặt mọi người đều nở nụ cười hiền lành.

(*): trong câu cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay nghĩa là: ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.

Nhà sản xuất cười nói: “Lão sư Thẩm bị chúng tôi rót vài ly rượu, chắc là đã say rồi, vừa hay tổng giám đốc Giang đến đây vậy thì không cần chúng ta phải tiễn nữa.”

Thẩm Minh Dữu hoàn toàn không có say nên nghe thấy như vậy, cô đẩy Giang Trầm ra, muốn thoát khỏi vòng tay của anh. Nhưng Giang Trầm không những không buông ra mà còn ôm cô vào trong n.g.ự.c chặt hơn.

Giang Trầm chào hỏi với bọn họ mấy câu rồi nói: "Vậy tôi sẽ đưa lão sư Thẩm về trước, lần sau nếu có cơ hội sẽ mời mọi người ăn cơm."

Sau khi tạm biệt, Giang Trầm nắm tay Thẩm Minh Dữu đi thẳng tới bãi đậu xe.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 402: C402: Chương 402


"Sao anh lại tới đây?" Thẩm Minh Dữu hỏi anh.

“Đón em về nhà.” Giang Trầm nhìn cô: “Lần này anh không thuận đường ghé qua mà là đặc biệt tới đây để đưa em về nhà.”

“…” Thẩm Minh Dữu ngồi vào trong xe, hỏi anh: “ Niệm Niệm đâu?”

“Niệm Niệm ở nhà, có quản gia và dì chăm sóc, em yên tâm.”

Thẩm Minh Dữu vừa ngồi xuống, Giang Trầm đã xoay người, từ ghế sau của xe lấy ra một bó hoa hồng lớn nở rộ, anh mỉm cười nói: “Chúc mừng em đóng máy, hoa hôm nay sẽ không bị Niệm Niệm cướp mất nữa.”

Thẩm Minh Dữu nhớ tới bó hoa Niệm Niệm gửi cho cô mấy ngày trước, cô mỉm cười nhận lấy bó hoa từ tay Giang Trầm.

Nhìn thấy nụ cười trong mắt Thẩm Minh Dữu, đột nhiên Giang Trầm nói: "Dữu Dữu, gần đây biểu hiện của anh thế nào?"

“Hả?” Thẩm Minh Dữu không biết vì sao đột nhiên anh lại hỏi như vậy.

Giang Trầm nheo mắt nhìn sắc mặt của cô: "Lần trước anh tỏ tình với em, em nói muốn xem biểu hiện của anh như thế nào, em cảm thấy biểu hiện gần đây của anh có được không?"

Lúc này Thẩm Minh Dữu mới nhớ tới ngày Triệu Diễm biết được chân tướng của vụ hoả hoạn. Sau khi Giang Trầm đưa Triệu Diễm say rượu về khách sạn, lúc trở về dường như anh đã thật sự “thổ lộ” với cô.

Thẩm Minh Dữu nhớ tới lúc Giang Trầm hỏi cô có thể thích anh hay không, cô đáp rằng còn tùy vào biểu hiện của anh.

Thẩm Minh Dữu: “Anh xem cái đó là tỏ tình hả?”

Một câu “Anh thích em” còn chưa nói, sao có thể tính là tỏ tình được?

Hai tháng này những biểu hiện khác thường của Giang Trầm đều là vì theo đuổi cô, Thẩm Minh Dữu có thể cảm nhận và nhìn thấy được hết, nhưng cho tới bây giờ anh chưa từng nói là anh thích cô.
Giang Trầm nhớ lại một chút, dường như lời thổ lộ lần trước của anh cũng không chính xác lắm.

“Thẩm Minh Dữu, em nghe này, anh thích em.” Giang Trầm nhìn cô không chớp mắt: “Chúng ta yêu nhau đi!”

**

Như thường lệ, đúng giờ là Giang Trầm lái xe đến nhà trẻ đón con gái tan học.

Hiện giờ Niệm Niệm đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống ở nhà trẻ, cô bé còn kết giao được một vài người bạn tốt khi ở nhà trẻ. Lúc Giang Trầm đến, anh nhìn thấy Khương Húc và cậu bé trắng trẻo mập mạp đang đứng bên cạnh Niệm Niệm, ba bạn nhỏ ngoan ngoãn đứng thẳng hàng chờ ba mẹ tới đón bọn họ.

“Niệm Niệm, ba con tới đón rồi kìa.”

“Ba Niệm Niệm, lại là anh đến đón con đấy à.”

Giang Trầm thường xuyên tới đón con gái tan học cho nên ít nhiều gì thì anh cũng quen biết phụ huynh của các bạn nhỏ khác đến đón con ở nhà trẻ, khi tình cờ chạm mặt sẽ hàn thuyên đôi ba câu chào hỏi bọn họ. Mặc dù bình thường khi ở bên ngoài, mọi người đều gọi anh một tiếng tổng giám đốc Giang, nhưng khi ở nhà trẻ, dù anh có là tổng giám đốc chức vụ cao đến mấy thì ở đây, mọi người đều gọi anh là “ba Niệm Niệm”.

Sau khi chào hỏi những phụ huynh khác tới đón con, Giang Trầm bước nhanh đến trước mặt ba bạn nhỏ.

“Chú Giang, mẹ của con nói, hôm nay nhờ chú đưa con đến lớp năng khiếu.” Thấy Giang Trầm đi qua, Khương Húc liền lên tiếng.

“Cả con, cả con nữa, ba con cũng nói nhờ chú Giang đưa con đi.” Sợ chú Giang bỏ sót mình, nhóc mập bên cạnh Khương Húc cũng vội vàng nói theo.

Giang Trầm đi tới trước mặt con gái, nói với hai người bạn tốt của Niệm Niệm: “Chú biết rồi, ba mẹ các con đã nhắc chú trước, hôm nay chú sẽ đưa các con qua đó.”

Ở nhà trẻ cũng có hoạt động giao lưu giữa các phụ huynh, trong khoảng thời gian này, không chỉ Niệm Niệm kết giao được bạn tốt ở nhà trẻ mà ngay cả Giang Trầm là Niệm Niệm nên cũng quen biết với một số phụ huynh khác. Trong số đó, ngoại trừ ba mẹ của Khương Húc anh quen biết từ trước ra thì còn có ba mẹ của cậu bé tên Lỗ Tư Mậu, nhũ danh là Nhóc Mập*.

*Phiên âm hán việt là Bàn Tử

Các phụ huynh trao đổi thông tin với nhau, nếu như phụ huynh nào đó có việc thì sẽ nhờ phụ huynh khác đón con hộ.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 403: C403: Chương 403


Ba bạn nhỏ Niệm Niệm, Khương Húc và Lỗ Tư Mậu đều học cùng lớp năng khiếu, khi Giang Trầm tới đón Niệm Niệm vừa hay có thể tiện đường đưa hai nhóc qua đó.

Lớp năng khiếu mà Niệm Niệm đang theo học là lớp Taekwondo, sau khi các bạn nhỏ tới phòng Taekwondo thì lập tức đi thay đồng phục. Giang Trầm chỉnh lại quần áo giúp Niệm Niệm, sợ con gái mệt, Giang Trầm hỏi: “Niệm Niệm, hay là hôm nay học xong lớp Taekwondo thì chúng ta về nhà luôn, không học lớp múa sau đó nữa nhé?”

“Tại sao lại không học vậy ạ?” Niệm Niệm hỏi.

“Ba sợ con vất vả.” Trước đây, lúc trò chuyện với phụ huynh của các bạn nhỏ khác, Giang Trầm phát hiện hình như bọn trẻ bây giờ đều học thêm lớp năng khiếu, vì thế anh cũng thuận miệng hỏi Niệm Niệm có muốn học lớp năng khiếu không, kết quả Niệm Niệm không nói hai lời liền bảo muốn học lớp múa.

Giang Trầm cũng không biết tại sao, người có thiên phú nhảy múa bằng không như Niệm Niệm lại đặc biệt yêu thích bộ môn này.

Con gái muốn học, tất nhiên Giang Trầm sẽ để Niệm Niệm học.

Còn về lớp Taekwondo khác, lớp học này nói ra cũng liên quan đến bạn nhỏ mập mạp Lỗ Tư Mậu ở bên cạnh.

Sau khi Niệm Niệm chính thức đi học ở nhà trẻ được vài ngày, Giang Trầm đã được giáo viên ở trường mời phụ huynh đến một lần, nguyên nhân là vì Niệm Niệm đánh nhau với bạn nhỏ khác ở nhà trẻ, bạn nhỏ đánh nhau với Niệm Niệm lại chính là Lỗ Tư Mậu. Bạn nhỏ Lỗ Tư Mậu lớn lên mập mạp, sức lực cũng lớn, Niệm Niệm không đánh thắng được người ta. Cô bé buồn bã trở về nhà nói với ba rằng Niệm Niệm muốn học võ, muốn đánh thắng người khác, sau đó Giang Trầm liền đăng ký một lớp Taekwondo giúp Niệm Niệm.

Có lẽ là do không đánh không quen biết, nhóc mập lúc đầu đánh nhau với Niệm Niệm sau này lại trở thành bạn tốt của cô bé.
Niệm Niệm còn nhỏ, mục đích Giang Trầm đăng ký lớp năng khiếu cho Niệm Niệm là bởi vì anh hy vọng Niệm Niệm sẽ tiếp xúc với một số sở thích, để xem rốt cuộc bản thân cô bé yêu thích bộ môn nào. Ngược lại anh thật sự không mong chờ trẻ con sẽ học được những kỹ năng gì đó từ nhỏ hay thật sự muốn bồi dưỡng Niệm Niệm trở thành một hạt giống vũ công chuyên nghiệp, Giang Trầm không muốn con gái phải chịu vất vả. Tuy nhiên, kể từ khi Niệm Niệm đăng ký học, cô bé luyện tập vô cùng chịu khó, đặc biệt là múa, cô bé luyện tập phải gọi là rất nghiêm túc, nhưng Niệm Niệm càng nghiêm túc, giáo viên dạy múa của cô bé lại càng phát sầu.

Bởi vì tiểu bảo bối Niệm Niệm này thật sự không có thiên phú nhảy múa.

“Niệm Niệm không vất vả.” Niệm Niệm cảm thấy nhảy múa chơi rất vui, sao lại vất vả được chứ: “Hôm nay Niệm Niệm còn phải học điệu múa mới, chờ đến khi học xong, con còn muốn múa cho mẹ xem nữa cơ.”

“Niệm Niệm, cậu múa đẹp lắm hả?” Lỗ Tư Mậu chỉ theo học một lớp năng khiếu Taekwondo, mỗi lần học xong cậu bé luôn là người về nhà đầu tiên, từ trước đến nay cậu bé chưa từng thấy Niệm Niệm nhảy múa bao giờ.

“Đương nhiên.” Ánh mắt của Niệm Niệm sáng như sao, cô bé nói: “Tớ múa rất đẹp, ngay cả cô giáo cũng khen tớ, cô ấy nói điệu múa của tớ rất độc đáo. Cô ấy còn nói cô ấy chưa từng dạy học sinh nào giỏi như tớ cả, lát nữa cậu có muốn đến lớp múa cùng tớ không, tớ dạy cậu múa nha.”

“Được, được.” Lỗ Tư Mậu vui vẻ vỗ bàn tay mập mạp của mình, cậu bé nói: “Chắc chắn tớ sẽ học tập thật chăm chỉ theo cậu.”

“Ừm, chắc chắn tớ sẽ dạy cậu thật nghiêm túc.”

Giang Trầm và Khương Húc biết được thực lực nhảy múa thật sự của Niệm Niệm: “...”

Giang Trầm nghĩ thật sự là một người dám dạy, người kia dám học.

Tiểu bảo bối Niệm Niệm không những đặc biệt yêu thích với nhảy múa. Cô bé còn có một đặc điểm, đó chính là vô cùng tự tin, tin tưởng rằng chắc chắn mình múa rất đẹp, tự tin đến mức hiện giờ muốn làm cô giáo nhỏ cho người khác luôn.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 404: C404: Chương 404


Về chuyện lời khen của cô giáo dạy múa quả thật không sai. Niệm Niệm múa thật sự rất “độc đáo”, người làm giáo viên dạy múa lâu năm như cô ấy thật sự còn chưa từng dạy người nào như Niệm Niệm, cô bé có thể múa theo đúng nhịp điệu nhưng động tác tay chân lại không phối hợp nhịp nhàng với nhau!

Giang Trầm nhìn Niệm Niệm tập Taekwondo theo sự chỉ dẫn của giáo viên, khua tay chân nhỏ bé của mình, miệng không ngừng hư hư ha ha.

Vừa nãy Niệm Niệm có nhắc tới mẹ, lúc này Giang Trầm cũng bắt đầu nhớ tới “bạn gái” của mình.

Tối hôm đó anh tỏ tình, sau khi đề nghị Thẩm Minh Dữu hẹn hò với mình, lúc đó Thẩm Minh Dữu trả lời anh: “Được, vậy thì hẹn hò thôi.”

Cho đến tận bây giờ Giang Trầm vẫn nhớ rõ cảm giác lúc đó, vui mừng, kích động, hưng phấn, hơi chua xót... Tất cả những cảm xúc đó gần như bao phủ lấy anh.

Sau đó, anh thật sự bắt đầu yêu đương với Thẩm Minh Dữu, người mà anh đã kết hôn được năm năm.

Nhưng người yêu đương lần đầu tiên trong đời như Giang Trầm đã gặp phải trở ngại, chính là việc hai người mới yêu nhau chưa được bao lâu thì đã phải yêu xa.

Khó khăn lắm Thẩm Minh Dữu mới quay phim xong và trở về thành phố A nhưng cô lại càng bận rộn hơn. Không chỉ có và tạp chí chụp mãi không hết mà cô còn phải đến mấy chỗ của đài truyền hình để quay chương trình, tuyên truyền cho bộ phim truyền hình đang nổi tiếng《Tổng giám đốc, chào anh》.

Khó khăn lắm mới rảnh rang được một chút, Thẩm Minh Dữu lại phải vào đoàn để tiếp tục quay phim.

Tuy Giang Trầm có “bạn gái” nhưng “bạn gái” quá bận rộn, bận đến mức ngay cả việc gặp nhau cũng là một điều xa xỉ, anh phải ở nhà đưa đón Niệm Niệm nên cũng bận không thể rời đi được, vì vậy, gần như hai người phải yêu đương qua điện thoại.

Cặp đôi đang trong giai đoạn yêu nhau nồng nhiệt mà chỉ yêu đương qua điện thoại thì sao mà được chứ.
Giang Trầm nhìn Niệm Niệm trong phòng, một suy nghĩ dần dần hình thành trong đầu anh.

**

Ở một thị trấn hẻo lánh cách xa thành phố A, Tiểu Tây lại nghe thấy tiếng điện thoại trong túi đổ chuông.

Cô ấy lấy ra xem thử, phát hiện đó là tiếng chuông điện thoại của Thẩm Minh Dữu, cuộc gọi đang hiển thị là — “Bạn trai bí mật”.

Tiểu Tây mím môi vô cùng khổ não, gần đây người “bạn trai bí mật” này đã trở thành mối bận tâm lớn nhất của cô ấy.

Bởi vì Tiểu Tây vô tình phát hiện ra, người “bạn trai bí mật” này, hình như thật sự là bạn trai bí mật của chị Minh Dữu!

Mấy ngày vừa qua, người “bạn trai bí mật” này thường xuyên gọi điện hoặc nhắn tin tới, Tiểu Tây là trợ lý của Thẩm Minh Dữu, lúc Thẩm Minh Dữu đi quay phim, điện thoại di động của cô thường được giao cho Tiểu Tây giữ hộ. Lần đầu tiên nhìn thấy “bạn trai bí mật” gọi điện tới cô ấy còn thắc mắc tại sao chị Minh Dữu lại ghi chú như vậy.

Ngoại trừ cuộc gọi của một vài người cố định, chẳng hạn như cuộc điện thoại của ông chủ Cảnh Phong, người đại diện chị Vu và anh rể tổng giám đốc Giang, Tiểu Tây sẽ trực tiếp trả lời luôn. Những cuộc gọi của người khác thì cô ấy sẽ không trả lời, chờ đến khi Thẩm Minh Dữu quay phim xong Tiểu Tây sẽ báo cho cô có điện thoại gọi tới.

Mặc dù rất tò mò người “bạn trai bí mật” này là ai nhưng Tiểu Tây không có thói quen soi mói chuyện riêng tư của người khác. Nhưng rất nhanh sau đó, thông qua cuộc trò chuyện của Thẩm Minh Dữu và “bạn trai bí mật”, Tiểu Tây đã phát hiện, quan hệ giữa người “bạn trai bí mật’ và chị Minh Dữu rất mờ ám, lúc hai người gọi điện thoại nói chuyện giống hệt như cặp đôi mới yêu nhau.

Tiểu Tây vô cùng sợ hãi, lại cực kỳ lo lắng.

“Chị Minh Dữu, là cuộc gọi từ ngài D.” Lúc này Thẩm Minh Dữu vừa quay xong một cảnh phim, Tiểu Tây nhìn xung quanh rồi lặng lẽ đưa điện thoại cho cô.

“Ngài D” là ám hiệu Tiểu Tây đặt cho “bạn trai bí mật”.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 405: C405: Chương 405


Thẩm Minh Dữu nhìn Tiểu Tây một cái, cô nhận lấy điện thoại rồi nhấn vào nút chấp nhận cuộc gọi.

Giọng nói của Giang Trầm truyền qua loa: “Em quay phim xong chưa?”

“Vẫn chưa.” Thẩm Minh Dữu ngồi vào vị trí của mình, cô xoay chiếc cổ hơi đau, như thường lệ, chưa nói được vài câu thì Giang Trầm đã dí sát vào điện thoại nói anh rất nhớ cô, còn hỏi “cô có nhớ anh không”. Nếu cô không trả lời, anh sẽ chẳng hề phiền hà liên tục đặt câu hỏi, Thẩm Minh Dữu chỉ đành nói: “Được được được, em cũng nhớ anh, được chưa?”

Tiểu Tây tai thính ở bên cạnh dường như lại nghe được chị Minh Dữu đang nói lời ân ái với ngài D.

Trong khoảng thời gian này, chỉ cần chị Minh Dữu nói chuyện với ngài D, cô sẽ giống như hiện giờ, nói mãi nói mãi rồi lại không kiềm được lòng mà bật cười, lại còn nói một số lời ân ái mờ ám, thậm chí còn có lúc cô thấy xấu hổ mà đỏ mặt... Những hành động này, đều là biểu hiện của những cô gái đang yêu mới có, ngay cả khi Thẩm Minh Dữu trò chuyện điện thoại với tổng giám đốc Giang, Tiểu Tây cũng chưa từng thấy chị Minh Dữu thế này bao giờ.

Tiểu Tây đứng ở đó vô cùng lo lắng và hoảng hốt.

Cô ấy vẫn luôn tưởng rằng tình cảm giữa tổng giám đốc Giang và chị Dữu rất tốt, các fans đều hâm mộ cặp vợ chồng thần tiên này, cặp vợ chồng thần tiên như vậy, sao có thể có sự xuất hiện của tiểu tam được chứ.

Nhưng trước đây cô ấy cũng thường nghe mọi người nói rằng những nơi giống như giới giải trí và hào môn thì chuyện gì có khả năng xảy ra đều có thể xảy ra. Chị Minh Dữu và tổng giám đốc Giang vừa là hào môn, vừa là người trong giới giải trí, chẳng lẽ giữa hai vợ chồng bọn họ không hề ân ái như biểu hiện bên ngoài?

Nếu đúng như vậy, dường như chuyện chị Minh Dữu có “bạn trai bí mật” cũng không phải là chuyện hoàn toàn không có khả năng.
Tiểu Tây không hề nghi ngờ vấn đề nhân phẩm của chị Minh Dữu, cô ấy chỉ tưởng rằng chị Minh Dữu sống ở giới hào môn. Có thể cô cũng có những nỗi khổ của riêng mình, mặc dù cô ấy không thể hiểu được điều đó nhưng Thẩm Minh Dữu vừa là thần tượng lại vừa là sếp của cô ấy, bất kể thế nào, cô ấy cũng phải bảo vệ thật tốt bí mật của chị Minh Dữu!

Đôi mắt của Tiểu Tây canh chừng, cẩn thận nhìn xung quanh, dự định khi có người đi tới thì cô ấy thông báo ngay lập tức cho Thẩm Minh Dữu để đề phòng bị người khác phát hiện.

Sau khi Thẩm Minh Dữu nói thêm vài câu với Giang Trầm thì mới cúp điện thoại.

Ghi chú “bạn trai bí mật” là do Giang Trầm cứng đầu đòi thêm vào điện thoại của cô, số điện thoại này là số khác của Giang Trầm, trước đây Thẩm Minh Dữu chưa từng lưu lại.

Giang Trầm nói, nếu như lúc anh dùng số của “bạn trai bí mật” gọi đến cho cô, lúc đó Giang Trầm không phải là chồng, mà là “bạn trai”, trong cuộc gọi này chỉ được nhắc đến hai người họ. Ngay cả Niệm Niệm cũng không được nhắc đến, nếu như muốn nói chuyện của con gái, Giang Trầm sẽ đổi thành số điện thoại được ghi chú là “Giang Trầm” gọi đến cho cô, thân phận lúc đó của anh không phải là bạn trai, mà là “chồng”.

Tuy rằng cô cảm thấy có hơi phiền phức nhưng Thẩm Minh Dữu vẫn phối hợp làm hành động ấu trĩ này với Giang Trầm.

Nếu như đã đồng ý yêu đương, vậy thì hãy yêu đương thật nghiêm túc, phối hợp với “bạn trai” một chút vẫn có thể chấp nhận được.

Chẳng qua, hình như trợ lý của cô đã hiểu lầm về cô rồi.

Thẩm Minh Dữu nhìn Tiểu Tây đang ở bên cạnh, cô ấy đang cảnh giác nhìn xung quanh, đề phòng có người không cẩn thận nghe được cuộc trò chuyện điện thoại của cô và “bạn trai bí mật”.

Thẩm Minh Dữu có hơi buồn cười, bình thường Tiểu Tây là một cô bé rất thông minh, sao hiện giờ lại trở nên ngốc nghếch rồi. Nếu như cô thật sự có người tình bí mật, vậy thì chắc chắn cô sẽ không ngu ngốc như vậy, ghi chú bốn chữ “bạn trai bí mật” to lù lù trên điện thoại, cô giấu đi còn không kịp nữa là.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 406: C406: Chương 406


Nhưng nhìn dáng vẻ của Tiểu Tây quả thật có hơi buồn cười, cho nên Thẩm Minh Dữu không định nói cho cô ấy biết “bạn trai bí mật” chính là Giang Trầm. Có điều Tiểu Tây cũng không quá ngốc nghếch, hẳn là cô ấy sẽ sớm phát hiện ra thôi.

Tuy nhiên, dường như cô đã đánh giá quá cao chỉ số IQ của Tiểu Tây. Vài ngày sau, Tiểu Tây không những không phát hiện ra, thậm chí cô ấy còn đặt ám hiệu “ngài D” cho Giang Trầm, lúc “bạn trai bí mật” gọi điện hay gửi tin nhắn tới, dáng vẻ của cô ấy còn lén lút giúp Thẩm Minh Dữu canh chừng che giấu, để Thẩm Minh Dữu có thể yên tâm liên lạc với “bạn trai bí mật”.

Thẩm Minh Dữu nghĩ chắc cô phải tăng lương cho Tiểu Tây rồi.

Bộ phim điện ảnh mà Thẩm Minh Dữu đang quay chính là bộ phim mà Quý Ôn Luân đã mời cô quay cách đây vài ngày.

Bộ phim có tên《Đường về nhà》kể về một người mẹ là bác sĩ tâm lý, sau khi biết con của mình bị người khác g.i.ế.c hại. Tâm lý của cô ấy xảy ra vấn đề, sau đó dựa theo cách của mình, cuối cùng cô ấy cũng báo thù được cho con nhưng bản thân cô ấy cũng sắp đi đến hồi kết của bộ phim này.

Lúc Thẩm Minh Dữu vừa nhận được kịch bản thì lập tức cảm thấy rất hứng thú, sau đó cô gặp đạo diễn Lục Chí Thành của bộ phim này rồi hỏi thăm về nhân phẩm của Quý Ôn Luân bằng nhiều cách khác nhau. Cuối cùng Thẩm Minh Dữu cũng nhận kịch bản này, sau đó cô không nghỉ ngơi mà gia nhập vào đoàn làm phim luôn.

Bộ phim được quay rất thuận lợi, năng lực của đạo diễn rất tốt, hoạt động của cả đoàn phim cũng rất chuyên nghiệp, cho đến nay, Thẩm Minh Dữu đều cảm thấy khá hài lòng với mọi thứ.

Đặc biệt là cậu bé đóng vai con của cô trong phim, cậu bé chỉ mới sáu tuổi nhưng lại có diễn xuất rất tốt, điều này khiến Thẩm Minh Dữu cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Sau giờ nghỉ ngơi, Thẩm Minh Dữu lại quay lại trước ống kính.
Cảnh quay tiếp theo là cảnh quay chung giữa cô và Quý Ôn Luân.

Quý Ôn Luân là nhà sản xuất của bộ phim này, bản thân anh ấy cũng là một diễn viên, trong phim, anh ấy diễn một nhân vật rất quan trọng, tuy nhiên vai diễn này không có nhiều cảnh quay chung với Thẩm Minh Dữu, hơn nữa bọn họ còn là mối quan hệ đối địch trong phim.

Sau khi quay phim trong cùng một đoàn làm phim và tiếp xúc nhiều hơn, Thẩm Minh Dữu phát hiện có thể do định kiến trước đây của mình nên cô có cái nhìn phiến diện đối với Quý Ôn Luân. Trong thời gian này, cô nhận ra Quý Ôn Luân thật sự là một người rất nghiêm khắc và nghiêm túc trong công việc, hơn nữa Quý Ôn Luân không hổ là người giành được ba giải thưởng lớn trong hạng mục phim truyền hình* dành cho diễn viên chính, danh xưng thị đế quả thật không phải là trưng cho có. Kỹ năng diễn xuất của Quý Ôn Luân thật sự rất tốt, mỗi lần diễn cảnh quay chung với anh ấy, Thẩm Minh Dữu đều học hỏi được rất nhiều điều.

(*) Ba lễ trao giải phim truyền hình lớn của Trung gồm giải Phi Thiên, giải Kim Ưng, giải Bạch Ngọc Lan.

“Cắt!” Đạo diễn hô một tiếng, cảnh quay chung giữa Thẩm Minh Dữu và Quý Ôn Luân cuối cùng cũng qua, cảnh quay hôm nay coi như đã xong.

Quý Ôn Luân đi qua nói: “Lão sư Thẩm, cảnh quay hôm nay kết thúc khá sớm. Có một khu du lịch nông thôn cách đây không xa, nghe nói đồ ăn ở đó rất ngon, chờ lát nữa mấy diễn viên trong đoàn làm phim của chúng ta tụ tập đi ăn, cô có muốn đi chung không?”

“Tôi không đi.” Thẩm Minh Dữu nói: “Tôi có hơi mệt nên muốn về khách sạn nghỉ ngơi trước.”

Quý Ôn Luân tiếc nuối nói: “Được thôi, vậy hẹn cô lần sau nhé.”

Thẩm Minh Dữu không ở lại, sau khi thay quần áo, cô đi theo Tiểu Tây rời khỏi đoàn phim trở về khách sạn.

Tiểu Tây và Thẩm Minh Dữu không ở cùng một tầng. Tiểu Tây vào thang máy trước, Thẩm Minh Dữu đi theo một diễn viên khác trong đoàn phim lên tầng mà cô đang ở.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 407: C407: Chương 407


Sau khi chào hỏi với diễn viên đó, Thẩm Minh Dữu cất bước đi về phía phòng của mình.

Lúc đi qua lối rẽ rồi lấy thẻ phòng ra, vừa định mở cửa, cô đột nhiên phát hiện có người đang đứng ở trước cửa phòng cô.

Là một người đàn ông ăn mặc kỳ lạ.

Người này đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, bộ quần áo mặc trên người vô cùng thời thượng. Áo hoodie có tay áo cánh dơi màu huỳnh quang, màu sắc vô cùng sáng, phối với một chiếc quần jean kèm dây xích đen, dáng người anh rất cao, mặc dù đang cúi đầu dựa vào tường nhưng vẫn không giấu được thân hình cao lớn của anh.

Thẩm Minh Dữu nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, cô nhìn hàng lang phía trước, phát hiện ngoại trừ người đàn ông đang đứng ở đây ra thì không có một ai khác hết.

Thẩm Minh Dữu định xoay người đi nhưng lại cảm thấy có gì đó không thích hợp cho lắm.

Người này nhìn có hơi quen thì phải.

Giang Trầm cũng thấy Thẩm Minh Dữu đầu tiên, anh tháo khẩu trang, mỉm cười nói: “Sao vậy? Mới có mấy ngày không gặp mà bạn gái đã quên bạn trai rồi sao?”

Thẩm Minh Dữu: “...”

Kiểu ăn mặc này của Giang Trầm so với trước đây thì như trời với đất vậy, trong khoảng thời gian ngắn thì đúng thật là cô nhìn không ra.

Quần áo từ trước tới nay của Giang Trầm rất đơn giản, ngoại trừ quần áo thể thao ra thì vào mùa hè, anh chỉ mặc áo sơ mi màu trắng và quần tây dài. Nếu thời tiết lạnh thì mặc thêm một cái áo khoác, còn vào mùa đông lạnh giá hơn thì lại thêm một cái áo khoác màu đen. Tuy rằng mỗi bộ đều được làm thủ công thiết kế riêng, vật liệu được sử dụng cũng rất tinh xảo, nhưng đơn giản thì vẫn là đơn giản.

Thẩm Minh Dữu vẫn luôn cho rằng Giang Trầm là người đàn ông thích hợp để mặc vest nhất. Khi mặc vest, vóc dáng anh thật sự nổi bật, không quá gầy cũng không quá vạm vỡ, bước đi thẳng tắp, nho nhã lịch lãm, là tâm điểm thu hút sự chú ý trong đám đông.
Mà Giang Trầm đang đứng trước mặt cô hiện giờ cũng là tâm điểm thu hút sự chú ý trong đám đông, chẳng qua là bởi vì bộ quần áo anh đang mặc thật sự quá độc đáo.

Mũ lưỡi trai phối với khẩu trang, quần áo mặc theo trào lưu, màu huỳnh quang tươi sáng, còn có phụ kiện khoa trương trên người... Ăn mặc còn chói lóa hơn cả minh tinh, không muốn bị người khác chú ý cũng không được.

Nhưng không thể không nói, Giang Trầm như này trông rất đẹp trai.

Mà điều khiến Thẩm Minh Dữu chú ý nhất chính là chiếc khuyên tai trên tai của Giang Trầm!

Ngoại trừ nhẫn kết hôn, từ trước tới nay anh chưa từng đeo trang sức nào khác.

Nhưng hiện giờ không những đeo những phụ kiện khoa trương để phối với quần áo mà thậm chí trên tai anh cũng đang đeo một chiếc khuyên tai lấp lánh khoa trương.

Thẩm Minh Dữu nhíu chặt mày, cô không nhịn được lập tức nhào vào lòng Giang Trầm, vươn tay xoa tai anh, phát hiện chiếc khuyên tai được kẹp vào chứ không phải là xỏ khuyên.

Thẩm Minh Dữu thở phào nhẹ nhõm, thật sự cô không thể tưởng tượng nổi nếu như Giang Trầm xỏ khuyên tai thật, ngày ngày đeo khuyên tai đi đi lại lại trước mặt cô, cô không biết mình phải dùng thái độ nào để đối mặt với anh.

Thẩm Minh Dữu không có ý kiến gì với việc đàn ông xỏ khuyên tai, nhưng Giang Trầm xỏ khuyên tai thì không được!

Giang Trầm thấy Thẩm Minh Dữu vừa thấy anh liền nóng lòng muốn nhào đến ôm lấy anh, anh mỉm cười ôm cô vào lòng rồi thì thầm bên tai cô: “Có phải em rất nhớ anh nên mới không nhịn được muốn đẩy ngã bạn trai đúng không?”

“...” Thẩm Minh Dữu nhéo tai anh, cô uy h.i.ế.p nói: “Bạn trai? Nếu anh dám xỏ khuyên tai thì anh không có bạn gái nữa đâu!”

“...” Lúc này Giang Trầm mới biết, thì ra Thẩm Minh Dữu không thích anh đeo khuyên tai.

“Vậy để anh tháo nó xuống.” Nếu bạn gái đã không thích, vậy thì đương nhiên Giang Trầm biết phải làm gì, anh vừa định dơ tay tháo chiếc khuyên tai xuống thì bị Thẩm Minh Dữu giữ lại.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 408: C408: Chương 408


“Để thể này đi, trông anh rất đẹp trai.”

Thẩm Minh Dữu nhìn trái nhìn phải, phát hiện Giang Trầm chỉ đeo khuyên tai ở tai trái, không đeo ở tai phải. Thật ra Giang Trầm đeo khuyên tai không hề xấu chút nào, ngược lại còn mang đến cho cô cảm giác rất khác, phối hợp với trang phục ngày hôm nay của anh, giống như một người đàn ông có tính cách chín chắn kiêu ngạo đột nhiên lại thêm vài phần lưu manh. So với anh lúc bình thường thì cứ như hai người khác nhau, khiến người khác rất bất ngờ, mang lại nhiều cảm giác tươi mới.

Khóe miệng Giang Trầm nhếch lên: “Em thích là được.” Không uổng công anh phải dành biết bao tâm tư. Cặp đôi nhà người ta yêu đương thì ngọt ngào, còn anh và Thẩm Minh Dữu hẹn hò mà Giang Trầm vẫn luôn cảm thấy nó giống như kiểu vợ chồng già trước đây, đừng nói là ngọt ngào, ngay cả ngặp mặt cũng khó.

Để có được trái tim của bạn gái, thỉnh thoảng anh bắt buộc phải mang lại cảm giác tươi mới và k*ch th*ch, nếu không bạn gái chán thì anh phải làm sao.

Cho nên hôm nay Giang Trầm cố ý thay đổi bản thân, muốn gây bất ngờ cho Thẩm Minh Dữu, hiện giờ xem ra, tâm tư hôm nay của anh cũng không phải là vô ích.

“Niệm Niệm đâu rồi?”

“Niệm Niệm đang ở nhà, em yên tâm, ông bà ngoại đưa Niệm Niệm đi rồi, con bé sắp phải tham gia giải cờ vây gì đấy nên bận lắm.” Giang Trầm ôm lấy cô, cúi đầu hôn lên môi cô một cái: “Lần này anh đến với tư cách là bạn trai thăm bạn gái, cho nên em chỉ có thể nhìn anh, chỉ có thể nhớ anh...”

“Giấm của Niệm Niệm mà anh cũng ăn à?”

“Giấm của ai anh cũng ăn.”

Thẩm Minh Dữu cười, lúc này lối rẽ con đường phía sau đột nhiên vang lên vài giọng nói, Thẩm Minh Dữu nghe ra đó là giọng của đạo diễn đoàn phim Lục Chí Thành, phó đạo diễn và cả Quý Ôn Luân.

Thẩm Minh Dữu đang định bảo Giang Trầm chào hỏi với bọn họ. Kết quả Giang Trầm lại nhanh chóng cầm lấy thẻ phòng trong tay cô, ôm cô rồi quẹt thẻ vào phòng, ấn cô lên cánh cửa, một tay che miệng cô để không phát ra âm thanh nào.

Chờ đến khi mấy người ngoài cửa đi qua cửa phòng của cô thì Giang Trầm mới bỏ bàn tay đang che miệng cô xuống.

Thẩm Minh Dữu hỏi: “Anh làm gì thế?”
“Hiện giờ anh là bạn trai bí mật của ngôi sao nữ nổi tiếng, việc ra vào tất nhiên phải vô cùng cẩn thận rồi.” Giang Trầm nhìn cô, ánh mắt mang theo ý cười rồi nói: “Chuyện tình cảm của chúng ta phải được bảo vệ thật cẩn thận, không thể để người khác phát hiện ra.”

Thẩm Minh Dữu: “...”

Người chồng mà cô kết hôn năm năm... Dường như thật sự muốn chơi trò chơi người tình bí mật k*ch th*ch với cô?!

Giang Trầm cố ý giao Niệm Niệm cho ba vợ, khó khăn lắm mới được tới chỗ Thẩm Minh Dữu một mình, tìm gặp "bạn gái" để hẹn hò.

Thời gian rất quý giá, sau khi hai người nán lại trong phòng khách sạn một lúc, Thẩm Minh Dữu thay quần áo xong, họ định đi ra ngoài dạo một vòng.

"Em đi ra ngoài trước đi, một chút nữa anh ra sau." Giang Trầm lại lần nữa đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, giải thích với Thẩm Minh Dữu: "Hai người chúng ta cùng nhau ra ngoài sẽ bị người khác phát hiện."

Thẩm Minh Dữu: "..."

Nhìn Giang Trầm trầm mê trong trò chơi "Bạn trai bí mật", Thẩm Minh Dữu đành phải bước ra cửa trước.

Giang Trầm đợi một lát, tính toán thời gian mới mở cửa phòng, từ bên trong đi ra. Anh đưa tay tay đè vành lưỡi trai, xác định hiện tại anh không bị người khác dễ dàng nhận ra thì mới nhanh chóng cất bước rời đi.

Lúc Giang Trầm quay người, không chú ý đến ở phía sau anh, cách đó không xa, đúng lúc có một cửa phòng cũng mở ra theo.

Vốn dĩ, Quý Ôn Luân muốn cùng một vài diễn viên khác trong đoàn làm phim đi ăn cơm nhưng khi biết Thẩm Minh Dữu không đi, anh ấy cũng mất hứng, thế là quyết định trở về khách sạn sớm.

Anh ấy mở cửa để ra ngoài tìm một chút đồ ăn thì nhìn thấy từ bên trong phòng của Thẩm Minh Dữu cách không xa với phòng anh ấy, cư nhiên có một người đàn ông đi ra.

Phản ứng đầu tiên của Quý Ôn Luân nghĩ rằng đó là một tên trộm. Nhưng khi anh ấy nhìn thấy quần áo của người đàn ông kia, anh ấy phủ nhận khả năng này, chưa bao giờ thấy tên trộm nào toàn thân mặc quần áo thương hiệu thời thượng thịnh hành nhất mùa, cách ăn mặc trông như một ngôi sao, đến khách sạn để đánh cắp đồ.

Mày Quý Ôn Luân nhíu chặt lại, người đàn ông lén lút tùy ý ra vào phòng của Thẩm Minh Dữu... rốt cuộc là ai?
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 409: C409: Chương 409


Giang Trầm và Thẩm Minh Dữu ra ngoài không phải là không có mục đích. Trước khi đến đây, Giang Trầm đã chuẩn bị trước. Lần này đến đây, anh muốn dẫn Thẩm Minh Dữu đi làm những việc khác biệt.

Ví dụ như, tay trong tay đi trên đường, cùng nhau ăn quán vỉa hè, cùng nhau đi dạo phố, đi rạp chiếu phim xem một bộ phim điện ảnh, sau đó sẽ hôn trộm cô trong rạp chiếu phim mờ tối kia… Những việc nhỏ mà các cặp đôi thường hay làm, anh và Thẩm Minh Dữu dường như chưa từng làm qua.

Bây giờ đã yêu nhau, anh cũng phải sắp xếp cùng bạn gái làm những việc mà các cặp đôi khác vẫn làm.

Hai người đến một trung tâm thương mại có rạp chiếu phim, sau khi mua vé xem phim, tranh thủ một chút thời gian trước khi phim bắt đầu, họ đi dạo trong trung tâm thương mại.

Trong trung tâm thương mại có một số hàng hóa đặc trưng của thành phố nhỏ này, Thẩm Minh Dữu chọn một số món đồ nhỏ có ý nghĩa kỷ niệm, lúc đang muốn thanh toán thfi Giang Trầm nhanh tay thanh toán giúp cô.

"Việc thanh toán này để anh là được." Giang Trầm biết Thẩm Minh Dữu đã quen với việc tự trả tiền. Khi họ mới kết hôn, Giang Trầm đã đưa cho Thẩm Minh Dữu một cái thẻ, mỗi năm anh sẽ gửi vào thẻ một số tiền để chi tiêu gia đình, Thẩm Minh Dữu muốn mua gì thì có thể mua. Thế nhưng Thẩm Minh Dữu cũng có tiền của mình, cô có thói quen tiêu tiền của chính mình, cái thẻ kia của Giang Trầm chỉ được cất trong két sắt ở nhà, đến giờ chưa được lấy ra dùng.

Vợ không có thói quen tiêu tiền của anh, điều đó đối với Giang Trầm mà nói là một điều thất bại.

Hiện giờ vợ trở thành bạn gái, vẫn không có thói quen tiêu tiền của anh. Với tư cách một người bạn trai thì đây cũng là chuyện rất thất bại.

Giang Trầm nắm tay Thẩm Minh Dữu, anh nghĩ, về sau xem ra anh phải động não suy nghĩ để khiến vợ chủ động tiêu tiền của anh mới được.

Trong lúc Giang Trầm đang suy nghĩ, sự chú ý của anh đã bị thứ gì đó ở trong góc cách đó không xa hấp dẫn.

Anh lắc tay của Thẩm Minh Dữu, ý bảo Thẩm Minh Dữu nhìn về phía đó. Thẩm Minh Dữu nhìn theo ánh mắt của Giang Trầm, liền thấy trong chỗ góc tối của trung tâm thương mại có trang bị máy chụp ảnh lấy liền kiểu cổ, bên ngoài có một rèm cửa vải màu hồng nhạt, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến trái tim cô gái vỡ òa.
Thẩm Minh Dữu chỉ bên kia: "Anh muốn đi chụp ảnh hả?"

Sao cô lại không biết Giang Trầm còn có mặt nữ tính như vậy?

Giang Trầm: "Là chúng ta đi chụp."

Mặc dù kiểu hơi cổ một chút, nhưng việc cặp đôi trẻ chụp ảnh lấy liền cùng nhau nghe có vẻ lãng mạn, hơn nữa nó còn có thể giữ làm kỉ niệm. Giang Trầm vừa nhìn thấy thì trong lòng lập tức rung động.

"..." Dưới lớp khẩu trang, hai má Thẩm Minh Dữu hơi phồng phồng, đi thì đi thôi, dù sao người trẻ con cũng không phải là cô.

Giang Trầm kéo cô vào trong gian phòng kiểu ô vuông nhỏ chỉ có thể chứa hai người, máy chụp ảnh được đặt ở trong căn phòng chật hẹp này.

Bên ngoài máy chụp ảnh không có người trông coi, việc chụp ảnh hoàn toàn tự phục vụ, chỉ cần bỏ tiền vào thanh toán là được.

Sau khi đút tiền vào, máy chụp ảnh bắt đầu hoạt động, tốc độ chụp ảnh rất nhanh, hai người chưa kịp làm bất cứ tư thế gì, mấy tệ thoáng cái chụp xong rồi.

Thành quả cuối cùng hiện ra, Thẩm Minh Dữu nhìn vào ảnh trả ra, không thể nhịn được cười.

Khi Thẩm Minh Dữu ở phía trước đang thay đổi biểu cảm, Giang Trầm đứng sau lưng cô, trong suốt quá trình chỉ sử dụng một biểu cảm duy nhất để chụp những tấm ảnh này, rõ ràng là không hợp với cách chụp ảnh như vậy.

"Sao anh lại giống Niệm Niệm thế, chụp ảnh luôn chỉ có một dáng vẻ, anh không biết thay đổi một chút à." Thẩm Minh Dữu chỉ vào trong ảnh lấy liền của mình: "Nhìn em nè, ảnh đẹp quá trời luôn."

"Chụp lại lần nữa." Giang Trầm không chịu thua và lại đặt thêm vài tệ vào, tràn đầy tự tin nhìn cô: "Lần này anh cam đoan sẽ chụp rất đẹp."
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 410: C410: Chương 410


Rất nhanh, máy khởi động lại lần nữa.

Lần này, Thẩm Minh Dữu chưa kịp thay đổi biểu cảm, kết quả khuôn mặt đã bị Giang Trầm xoay lại, trong khi Thẩm Minh Dữu chưa kịp phản ứng thì anh thoáng đặt nụ hôn lên môi cô, Giang Trầm cười nói: "Anh nghĩ đây mới đúng là cách chụp ảnh lấy liền của nam nữ yêu nhau."

Thẩm Minh Dữu: "... "

Trong lúc Thẩm Minh Dữu cảm thán về khả năng học hỏi nhanh của Giang Trầm, anh lại hôn cô một lần nữa.

Kết quả cuối cùng của những ảnh lấy liền là đủ các kiểu hôn, Thẩm Minh Dữu nhét tất cả những ảnh lấy liền vào túi xách của cô, kéo Giang Trầm đi xem phim.

Lại tiếp tục hôn, phim cũng sắp bắt đầu rồi.

Lúc mà họ đến, phim đã bắt đầu, đèn đã tắt, hai người cúi xuống, lần mò trong bóng tối để tìm ghế ngồi của mình.

Bộ phim được chọn là một bộ phim kinh dị.

Rạp chiếu phim nhỏ này chỉ có thể chiếu ba, bốn bộ phim. Trong đó có hai bộ phim hoạt hình, vì vậy phạm vi lựa chọn thật sự quá ít. Cuối cùng, Giang Trầm và Thẩm Minh Dữu đã nhất trí quyết định xem bộ phim kinh dị này.

Trong lòng Giang Trầm thực sự có hơi kỳ vọng.

Thẩm Minh Dữu sợ ma, khi xem phim có lẽ sẽ giống như trong phim truyền hình, bạn gái sợ hãi nép mình vào trong lồng n.g.ự.c của bạn trai, tìm sự an ủi và ấm áp của bạn trai...

Giang Trầm ngồi xuống, đặt đồ uống và bỏng ngô vào chỗ, nói nhỏ vào tai Thẩm Minh Dữu: "Lát nữa sợ thì ôm anh."

Thẩm Minh Dữu nhìn anh một cách kỳ lạ: "Em không sợ."

Giang Trầm nghĩ rằng Thẩm Minh Dữu đang ngại nên không nói thêm gì nữa, đợi lát anh để ý hơn là được.

Phim chính thức bắt đầu, tình tiết phim dần dần được mở ra, vài phút sau, hình ảnh kinh dị đột ngột xuất hiện trên màn hình, kèm theo âm thanh rùng rợn, trong phòng chiếu phim đột nhiên vang lên những tiếng thét chói tai.

Giang Trầm bị người ôm cổ.

Nhưng người ôm anh không phải là bạn gái Thẩm Minh Dữu của anh, mà là một cậu bé ngồi bên cạnh anh!
Giang Trầm: "..."

"A!" Cậu bé sợ hãi gào thét: "Chú ơi, cháu sợ quá, thật là kinh dị… a, a, a."

Giang Trầm cố gắng gỡ tay cậu bé đang ôm mình ra: "Bạn nhỏ à, cháu buông chú ra trước đi, cháu sợ thì có thể ôm ba của cháu."

Giang Trầm nhìn vợ bên cạnh, phát hiện Thẩm Minh Dữu đang mỉm cười, nhìn anh lúng túng khi bị một cậu bé lạ ôm lấy.

Rõ ràng, Thẩm Minh Dữu không sợ chút nào.

Không phải đã nói là sợ ma sao.

Thẩm Minh Dữu thực sự sợ ma, nhưng cô không sợ ma trên màn ảnh, có lẽ cô là một diễn viên, biết rằng ma trong phim truyền hình và điện ảnh chỉ là những cảnh quay mà ra. Mỗi khi xem phim ma hoặc phim kinh dị, cô sẽ không sợ.

Cậu bé vẫn ôm chặt Giang Trầm, sợ hãi hét chói tai: "Nhưng mà ba mẹ cháu cũng rất sợ, hai người họ đang ôm nhau để giữ ấm, không có quan tâm tới cháu."

"..." Giang Trầm nói: "Hoặc là cháu có thể lựa chọn không xem tiếp, đi ra ngoài trước được mà?"

"Không được, cháu thích xem phim kinh dị nhất, cháu không muốn đi." Lúc này, trong cảnh phim lại xuất hiện một đoạn kinh dị, cậu bé bị dọa càng ôm chặt hơn nữa: "A! chú ơi, cháu sợ quá!"

Giang Trầm: "... "

Đây có phải là vừa đúng khẩu vị vừa gây nghiện.

Bị cậu bé ôm suốt cả bộ phim, sau khi đi ra, cậu bé cúi đầu cảm ơn Giang Trầm: "Chú ơi, ôm chú có cảm giác thật an toàn, ước gì từ nay về mỗi lần đi xem phim kinh dị đều được ôm chú thì tốt quá."

Giang Trầm chỉ muốn được bạn gái ôm, không muốn bị cậu bé ôm: "..."

Thẩm Minh Dữu ở bên cạnh không nhịn được cười ha ha.

Sau khi xem phim xong, thời gian đã khá muộn.

Khi rời khỏi trung tâm thương mại, hai người tay trong tay đi trên đường, bây giờ đã là mùa thu, cây cối hai bên đường rụng lá rất nhiều. Tiếng va chạm lạo xạo phát ra khi hai người dẫm lên trên những chiếc lá vàng khô.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 411: C411: Chương 411


Giang Trầm nắm tay của Thẩm Minh Dữu, hai người nhàn nhã đi về phía trước.

Giang Trầm đi ra ngoài luôn thu hút sự chú ý của người qua đường.

So với trang phục sáng màu của Giang Trầm, tối nay, trang phục của Thẩm Minh Dữu kỳ thật vô cùng đơn điệu, cô mặc áo hoodie màu trắng thông thường kết hợp với quần jeans và giày trắng, mũ hoodie rộng thùng thình trùm lên đầu, lại mang một cái khẩu trang, chỉ cần không nhìn kỹ thì người khác không thể nhận ra cô.

Ngược lại, Giang Trầm ăn mặc như một đại minh tinh, hơn nữa anh có thân hình hoàn hảo, thậm chí có người đi qua cầm điện thoại muốn chụp ảnh anh.

Giang Trầm luôn luôn nhớ hiện tại anh là "Bạn trai bí mật" của Thẩm Minh Dữu, không thể để người khác phát hiện thân phận của mình. Khi thấy có người chụp anh, anh kéo mũ lưỡi trai thấp xuống rồi đội mũ áo hoodie lên mũ lưỡi trai, để che kín bản thân mình.

Thẩm Minh Dữu cười nói: “Bây giờ anh thật sự trông giống một đại minh tinh rồi đấy."

Giang Trầm: "So với việc làm đại minh tinh, anh thích trở thành bạn trai của đại minh tinh hơn."

"Bạn trai của đại minh tinh được lợi ích gì, không phải cũng bị cậu bé ôm chặt mà không thể cử động được à."

"... " Giang Trầm dùng ngón tay cào vào lòng bàn tay cô, nhỏ giọng nói vào tai cô: "Tối nay anh sẽ cho em biết bạn trai của em có ích hay không."

Thẩm Minh Dữu: "...."

Hai người đang tập trung bước đi trên đường nên không để ý, cách không xa phía sau họ, có hai người đang nhìn họ với vẻ mặt hưng phấn, thỉnh thoảng dơ máy chụp vài bức ảnh.

Sau khi quay về khách sạn, thời gian đã rất khuya.

Thẩm Minh Dữu đi vào phòng tắm để tắm rửa, khi Giang Trầm ngồi trên ghế sofa đợi, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Muộn thế này không biết ai lại đến gõ cửa.
Giang Trầm đi qua mở cửa, thấy người đứng bên ngoài là Quý Ôn Luân

Quý Ôn Luân cũng nhìn thấy toàn thân Giang Trầm đang choàng áo ngủ màu trắng.

Quý Ôn Luân ở trong phòng khách sạn vẫn chưa ngủ, anh ấy không biết người đàn ông lén lút rời khỏi phòng của Thẩm Minh Dữu là ai, càng không biết buổi tối người đàn ông đó có quay lại hay không.

Mãi cho đến hơn mười hai giờ đêm, Quý Ôn Luân dường như nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, một lát sau, anh ấy mang thuốc mỡ đến gõ cửa phòng của Thẩm Minh Dữu.

Nhưng anh ấy không thể ngờ rằng, người đàn ông lén lút, ăn mặc khoa trương kia lại chính là Giang Trầm!

Giang Trầm cau mày, mở miệng hỏi: "Có chuyện gì không?"

Quý Ôn Luân lấy lại tinh thần sau khi kinh ngạc, anh ấy đưa thuốc mỡ trong tay qua: "Chiều nay, lúc lão sư Thẩm đang quay phim, đầu gối bị thương một chút. Tôi qua đây đưa thuốc mỡ cho cô ấy, bôi lên sẽ mau lành hơn."

Giang Trầm liếc nhìn thuốc mỡ kia một cái, nhưng anh không đưa tay lấy.

Nhà sản xuất của đoàn làm phim hơn mười hai giờ đêm đến gõ cửa phòng nữ diễn viên, chẳng lẽ thực sự chỉ là đến đưa thuốc mỡ để quan tâm đến sức khỏe của nữ diễn viên thôi sao?

Mọi người đều nói giới giải trí rất hỗn loạn, những quy tắc ngầm thỉnh thoảng lại phát sinh, ngược lại Giang Trầm không lo lắng chuyện như vậy sẽ phát sinh trên người Thẩm Minh Dữu. Thẩm Minh Dữu không phải người dễ bị lợi dụng. Trong những cuộc gọi gọi gần đây, anh có thể nghe ra, Thẩm Minh Dữu rất hài lòng với đoàn làm phim cô đang quay. Do đó, chuyện ức h.i.ế.p là điều không có khả năng xảy ra.

Như vậy, rất có thể Quý Ôn Luân ở trước mặt có suy nghĩ không an phận chăng?

Sắc mặt Giang Trầm vẫn bình tĩnh.

Nghe thấy tiếng động từ phòng tắm, anh nhìn thuốc mỡ trên tay Quý Ôn Luân rồi nói: "Không cần dùng thuốc mỡ, sức khỏe của vợ tôi, tôi lo được nên không cần phiền tới anh."

Quý Ôn Luân cất thuốc mỡ lại, môi anh ấy khẽ nhếch lên, khi anh ấy còn muốn nói thêm gì đó, Giang Trầm đã đóng sầm cửa lại.

Thẩm Minh Dữu từ phòng tắm đi ra, vừa lau tóc vừa hỏi: "Người vừa gõ cửa là ai vậy?"
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 412: C412: Chương 412


Giang Trầm đáp lại qua loa: "Một người say rượu đầu óc không tỉnh táo gõ nhầm cửa."

Thẩm Minh Dữu ừm một tiếng rồi cũng không để trong lòng. Giang Trầm đi qua ngồi xổm xuống, vén váy ngủ của Thẩm Minh Dữu lên, phát hiện đầu gối của cô quả nhiên bị trầy da, sau khi tắm rửa ngâm nước, miệng vết thương trở nên hơi trắng, vùng da xung quanh chỗ bị trầy có hơi sưng đỏ.

Giang Trầm hỏi: "Đầu gối bị đau mà sao không nói cho anh biết, tối nay lại còn đi bộ nhiều thế nữa."

"Không sao đâu, chỉ là một vết thương nhỏ thôi à."

Giang Trầm lục trong hành lý của Thẩm Minh Dữu, tìm thấy một túi y tế nhỏ, anh lấy một cây tăm bông thoa thuốc mỡ lên vết thương cho cô. Anh ngẩng đầu nhìn cô nghiêm túc nói: "Em nhớ kỹ này, dù là vết thương nhỏ nhất cũng phải nói với anh biết chưa."

Đã bị người phát hiện, Giang Trầm không thể tiếp tục chơi trò "Người tình bí mật". Ngày hôm sau, anh thay lại chiếc áo sơ mi và bộ vest thường ngày cùng Thẩm Minh Dữu đến phim trường.

Tiểu Tây hơi ngạc nhiên khi thấy Giang Trầm đột nhiên xuất hiện. Trong lòng cô ấy nghĩ về chuyện "Bạn trai bí mật" của chị Thẩm Minh Dữu. Bây giờ nhìn thấy tổng giám đốc Giang đến thăm ban, tâm trạng cô ấy đã hoàn toàn thay đổi.

Ban đầu thì vô cùng hoan nghênh, nhưng bây giờ, Tiểu Tây chỉ mong tổng giám đốc Giang có thể mau chóng rời đi.

Gần đây, Tiểu Tây luôn nỗ lực học tập. Hiện tại công ty Giải Trí Tinh Thần đã lớn mạnh hơn chứ không còn như trước đây nữa. Tất cả những nhân viên mới mà công ty tuyển dụng đều rất xuất sắc. So với những nhân viên mới đó, trình độ học vấn, kinh nghiệm, mối quan hệ của Tiểu Tây không bằng người ta.
Tuy nhiên, với tư cách là nhân viên cũ đã từng cùng Công ty Giải Trí Tinh Thần tiến lùi, ông chủ Cảnh Phong và chị Vu Trân đều đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô ấy. Hiện nay, công ty đang từ từ đào tạo Tiểu Tây trở thành người đại diện của Công ty Giải Trí Tinh Thần, thậm chí nghệ sĩ mà cô ấy quản lý là cổ đông lớn nhất và là nghệ sĩ hàng đầu của công ty, Thẩm Minh Dữu. Trong thời gian này, dưới danh nghĩa là người đại diện của Thẩm Minh Dữu, chị Vu Trân đã dần dần giao lại một số nghiệp vụ về người đại diện cho cô ấy. Đối với việc này, Thẩm Minh Dữu hoàn toàn không nghi ngờ mà dành cho Tiểu Tây sự tán thành và ủng hộ lớn nhất.

Tiểu Tây biết ơn về mọi thứ, cô ấy đã thề sẽ bảo vệ chị Minh Dữu tốt nhất có thể, bao gồm việc giữ bí mật về bạn trai bí mật của chị Minh Dữu. Cô ấy quyết định giúp chị Minh Dữu che giấu thật tốt, không để sự việc này bị lộ ra ngoài.

Đặc biệt là không để tổng giám đốc Giang biết.

Khi nhìn thấy tổng giám đốc Giang, Tiểu Tây cảm thấy như đang đối mặt với một kẻ thù lớn, từng sợi lông tơ đều dựng lên cảnh giác.

Thẩm Minh Dữu quay phim rất bận rộn, sau khi Giang Trầm đã chào hỏi nhân viên công tác đoàn làm phim thì ngồi trên ghế của Thẩm Minh Dữu và lấy máy tính ra xử lý công việc, thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu nhìn vào Thẩm Minh Dữu đang đứng dưới ống kính.

Lúc này, điện thoại trong túi của Thẩm Minh Dữu đột nhiên reo lên, khi Giang Trầm đổi tay, đang muốn lấy túi xách bên cạnh, Tiểu Tây vốn dĩ vẫn im lặng đột nhiên nhảy tới, giật lấy cái túi từ trong tay Giang Trầm.

Giang Trầm: "... "

"Tổng giám đốc Giang, có lẽ là cuộc gọi công việc của chị Vu Trân, để tôi nhận, để tôi nhận là được." Trán Tiểu Tây đổ đầy mồ hôi, rút điện thoại ra khỏi túi, sau đó bụm điện thoại chạy đi nghe cuộc gọi.

Tiểu Tây chạy ra ngoài nghe điện thoại, khi nhìn thấy trên màn hình điện thoại thực sự là ba chữ "Chị Vu Trân" chứ không phải bốn chữ "Bạn trai bí mật", cô ấy lau mồ hôi trên trán, lần đầu cảm thấy công việc của mình quá mức nguy hiểm.

Sau một hồi bận rộn làm việc, khi Giang Trầm ngẩng đầu lên, thế mà anh lại nhìn thấy một người quen trong trường quay này.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 413: C413: Chương 413


Thẩm Minh Chương cũng nhận ra Giang Trầm đang ngồi ở trong góc, anh ấy đi đến buồn cười nói: "Anh giao Niệm Niệm cho chú Triệu và mẹ tôi rồi nói dối với Niệm Niệm rằng anh đi làm một việc quan trọng, hóa ra là đến đây thăm vợ à."

Giang Trầm hỏi: "Sao cậu lại ở đây? Cũng đến thăm ban à?"

"Không, tôi đến đây làm việc." Thẩm Minh Chương thực sự cảm thấy rất có duyên. Bộ phim《 Đường về nhà 》mà Thẩm Minh Dữu đang tham gia liên quan đến rất nhiều kiến thức chuyên môn về phương diện tâm lý. Thẩm Minh Dữu vào vai một bác sĩ tâm lý có vấn đề về tâm lý. Trong quá trình quay phim, biên kịch và đạo diễn gặp một số vấn đề chuyên môn về tâm lý, vì thế cách đây vài ngày họ đã mời Thẩm Minh Chương làm tư vấn tâm lý, mời đến đoàn làm phim để hỗ trợ hướng dẫn về mặt kiến thức tâm lý.

Sau khi Giang Trầm nghe xong cảm thấy cũng thật là trùng hợp.

Thẩm Minh Chương lại quay trở lại chủ đề: "Nếu Niệm Niệm biết anh đến thăm mẹ mà không đưa con bé theo thì chắc chắn cô bé sẽ tức giận."

Hôm nay, trước khi Thẩm Minh Chương đến đây, anh ấy đã đến nhà cũ Triệu gia thăm mẹ mình và gặp Niệm Niệm. Sau khi nhóc con biết hôm nay anh ấy ra ngoài là đến đoàn làm phim của Thẩm Minh Dữu làm việc nên muốn đi theo anh ấy. Thế nhưng Thẩm Minh Chương đến đây làm việc, không phải để chơi, tất nhiên không thể đưa trẻ em đến đây, vì thế đã dứt khoát từ chối Niệm Niệm, thế là Niệm Niệm thất vọng một hồi lâu.

Thẩm Minh Chương hỏi Niệm Niệm là ba cô bé đang ở đâu, Niệm Niệm nói ba đang làm một việc quan trọng và không thể đưa Niệm Niệm đi cùng.

Anh ấy làm sao có thể nghĩ đến việc việc quan trọng trong miệng của Giang Trầm là tới phim trường để gặp vợ.

Giang Trầm cũng thật sự bất đắc dĩ, lần này trước khi anh ra khỏi nhà, anh đã nói với Niệm Niệm rằng mình sẽ đi khoảng hai ngày. Trong hai ngày đó, sẽ đưa cô bé đến nhà ông bà ngoại. Niệm Niệm hỏi ba muốn đi làm gì, Giang Trầm khó có thể nói rằng anh đến gặp Thẩm Minh Dữu, bằng không bóng đèn nhỏ Niệm Niệm chắc chắn sẽ đi cùng. Vì vậy, Giang Trầm nói với Niệm Niệm rằng anh đang làm một công việc quan trọng và không thể đưa Niệm Niệm đi cùng. Niệm Niệm không hỏi là việc quan trọng gì, ngoan ngoãn đi theo anh đến nhà ông bà ngoại.
Nếu Niệm Niệm biết, chuyện quan trọng mà ba nói là hẹn hò với mẹ và cố ý bỏ cô bé lại, Niệm Niệm có lẽ sẽ rất tức giận, chính là kiểu tức giận khó mà dỗ được.

Giang Trầm nói: "Hẹn hò với bà xã là một việc thật sự quan trọng, tôi cũng không lừa dối Niệm Niệm."

Thẩm Minh Chương xua tay: "Lời này anh đi mà nói với Niệm Niệm ấy, giải thích với tôi thì có tác dụng gì."

Cách đây vài ngày Thẩm Minh Dữu đã nói chuyện với Thẩm Minh Chương qua điện thoại nên biết hôm nay anh ấy sẽ đến, khi thấy Thẩm Minh Chương xuất hiện, cô vẫy tay trước ống kính chào hỏi, sau đó tiếp tục quay phim.

Thẩm Minh Chương ngồi bên cạnh Giang Trầm, cùng anh xem Thẩm Minh Dữu đóng phim.

Thẩm Minh Dữu trước ống kính, bất luận là lời thoại hay động tác hình thể đều nhanh chóng đạt được yêu cầu của đạo diễn. Cô nhập vai rất nhanh, một giây trước cô còn đang chào hỏi mọi người, giây sau dường như trở thành một người khác, đắm chìm vào vai diễn mình đóng.

Giang Trầm tự hào nói: "Dữu Dữu diễn rất tốt."

"Ừ, em ấy thật sự rất thích nghề diễn viên." Thẩm Minh Chương gật đầu đồng ý, anh ấy liếc mắt nhìn Giang Trầm một cái, nhắc nhở: "Tuy nhiên, một số diễn viên nhập vai dễ, thoát khỏi vai khó, nhất là khi đóng những vai diễn cực đoan, khó thoát vai có thể ảnh hưởng đến tâm lý, thế nên anh cần chú ý tới em ấy nhiều hơn đấy."

Giang Trầm không hiểu kiến thức về phương diện này, sau khi nghe Thẩm Minh Chương nói, anh lo lắng hỏi: "Thẩm Minh Dữu có thể gặp vấn đề như vậy không?"
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 414: C414: Chương 414


Thẩm Minh Chương lắc đầu: "Hiện tại không thể nhận ra được, chỉ cần bình thường chú ý chút là được, không cần lo lắng quá nhiều."

"Được, anh hiểu rồi." Giang Trầm gật đầu, Thẩm Minh Chương có tiếng tăm trong ngành, văn phòng tư vấn tâm lý mà anh ấy điều hành, thường xuyên tiếp xúc với một số nghệ sĩ trong giới giải trí. Về lĩnh vực này, Thẩm Minh Chương là một chuyên gia, đương nhiên Giang Trầm sẽ ghi nhớ những điều anh ấy nói vào trong lòng.

Khi hai người đang nói chuyện phiếm, Quý Ôn Luân đến mời Thẩm Minh Chương đi qua để anh ấy làm việc cùng với biên kịch.

Quý Ôn Luân không đi mà đứng ở bên cạnh, mắt nhìn về phía ống kính quay phim bên kia.

"Lão sư Thẩm diễn càng ngày càng hay, tôi nhớ lần đầu gặp cô ấy, cô ấy đóng một cảnh phim hầu như NG* hàng chục lần, hiện tại có thể diễn một lần là qua."

(*) NG - Not Good: cảnh quay bị lỗi hoặc không đạt chất lượng và bắt buộc phải quay lại.

Tay Giang Trầm đặt trên bàn phím máy tính dừng lại.

Quý Ôn Luân tiếp tục nói: "Anh có biết không? Ban đầu tôi suýt bỏ nghề diễn viên, trở về quê hương sống một cuộc sống bình thường vô vị. Nhưng lúc tôi quyết tâm từ bỏ, là cô ấy khích lệ tôi. Cô ấy nói rằng một ngày nào đó tôi sẽ trở thành một diễn viên xuất sắc, vì lời cô ấy tôi mới có thể kiên nhẫn tiếp tục cho đến ngày hôm nay, nếu không có cô ấy, sẽ không có tôi bây giờ."

Giang Trầm chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên, rõ ràng "Cô ấy" trong miệng Quý Ôn Luân chính là vợ anh, Thẩm Minh Dữu.

Anh chưa từng biết rằng Thẩm Minh Dữu và Quý Ôn Luân vốn dĩ đã quen biết nhau từ lâu.

Tối qua, anh chỉ đoán, Quý Ôn Luân có thể có ý đồ không an phận đối với Thẩm Minh Dữu. Nhưng bây giờ xem ra, Quý Ôn Luân không chỉ có tâm làm trộm, mà anh ấy còn có có gan làm trộm, dám ở trước mặt Giang Trầm, người là chồng này mà nhớ lại chuyện xưa.
Lần trước khi Giang Trầm đến khách sạn đón Thẩm Minh Dữu, anh thực sự đã để ý đến Quý Ôn Luân. Lúc đó Quý Ôn Luân luôn đứng bên cạnh Thẩm Minh Dữu, giữ vị trí hơi lùi về phía sau một chút, khi Thẩm Minh Dữu suýt ngã, Quý Ôn Luân không chút suy nghĩ mà chạy đến giúp cô. Giang Trầm để ý, nơi Thẩm Minh Dữu không nhìn thấy, ánh mắt của Quý Ôn Luân dường như luôn đặt trên người Thẩm Minh Dữu.

Giống như hôm nay, mặc dù Quý Ôn Luân che giấu rất kỹ, nhưng Giang Trầm đã ở trong phim trường cả ngày, anh có ý định quan sát nên những động tác nhỏ của Quý Ôn Luân không thể trốn thoát khỏi đôi mắt của anh.

Thêm vào đó là sự việc gõ cửa đưa thuốc mỡ đêm qua.

Giang Trầm xoay chiếc nhẫn trên tay, trầm giọng nói: "Tôi nghĩ ngài Quý nên hiểu rõ thân phận của mình, có một số việc tốt nhất vẫn là không nên đi quá giới hạn."

"Tôi nghĩ, có nên hay không nên không phải do người khác định nghĩa." Quý Ôn Luân nói.

Giang Trầm mỉa mai nhìn anh ấy, ánh mắt sắc bén dường như không hề che giấu: "Anh thích vợ của tôi à?"

"Đúng vậy." Quý Ôn Luân thản nhiên thừa nhận.

Giang Trầm hừ lạnh một tiếng: "Tiếc rằng cô ấy đã là vợ tôi, anh không có cơ hội nữa."

"Không phải hai người muốn ly hôn sao?" Quý Ôn Luân mỉm cười nói: "Chờ các người ly hôn, tôi tự nhiên sẽ có cơ hội."

Con ngươi của Giang Trầm co lại, tròng mắt sắc bén nhìn vào người đối diện, tia lạnh lùng trong đáy mắt chợt lóe lên…

Năm Thẩm Minh Dữu mười tám tuổi, Quý Ôn Luân quen biết cô.

Lúc đó, Thẩm Minh Dữu ra mắt với vai nữ chính. Dù kỹ năng diễn xuất của cô không tốt nhưng dáng người và khuôn mặt lại vô cùng nổi bật. Hơn nữa, vì cô tốt nghiệp học viện điện ảnh nên bộ phim thần tượng đầu tiên đã có người mời cô đóng vai nữ chính. Sau này bộ phim đầu tiên được phát sóng, tuy là Thẩm Minh Dữu bị khán giả và cư dân mạng chỉ trích vì kỹ năng diễn xuất quá kém nhưng bộ phim này đã thu hút một lượng lớn người hâm mộ nhan sắc cho cô, từ đó độ nổi tiếng và lưu lượng* của cô cũng tăng lên.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 415: C415: Chương 415


Có chủ đề thì sẽ có lưu lượng và tư bản sẽ nguyện ý nâng những nghệ sĩ giống như Thẩm Minh Dữu. Sau này hầu như tất cả những bộ phim của cô đều đóng nhân vật nữ chính.

Mà khi đó Quý Ôn Luân vẫn chỉ là người đóng vai phụ ở trường quay, thậm chí không thể gọi là vai phụ.

Khi Thẩm Minh Dữu quay bộ phim đầu tiên thì Quý Ôn Luân cũng có một cảnh ra trận chỉ vài giây trong bộ phim đó.

Hôm đó khi đến phim trường, Quý Ôn Luân nhìn thấy đạo diễn bộ phim đó là Thạch Nham tức đến đỏ bừng cả cổ, ông ấy dặn đi dặn lại Thẩm Minh Dữu cảnh nào nên diễn ra sao nhưng Thẩm Minh Dữu vẫn cứ NG liên tục. Đến khi thợ quay phim mệt đến không chịu được thì cuối cùng Thạch Nham đã giận đến nỗi chửi bới Thẩm Minh Dữu ngay tại phim trường.

Vì khi đó Thẩm Minh Dữu chỉ là một cô gái mười tám tuổi nên Quý Ôn Luân tưởng cô sẽ khóc, nhưng Thẩm Minh Dữu vẫn đứng ở phim trường, không rơi một giọt nước mắt nào.

Lúc đó, Quý Ôn Luân đã nghĩ rằng thì ra nhân vật chính cũng không dễ đóng như vậy.

Lần thứ hai gặp nhau là khi Quý Ôn Luân đến đóng một vai phụ trong bộ phim có sự tham gia của Thẩm Minh Dữu. Lần này, cuối cùng anh ấy và nữ chính Thẩm Minh Dữu cũng có một chút tương tác.

Bộ phim thứ hai của Thẩm Minh Dữu là một bộ phim tiên hiệp, vai phụ của Quý Ôn Luân là một binh sĩ Ma giáo chỉ xuất hiện trong vài giây. Ngay khi anh vừa xuất hiện thì đã bị Thẩm Minh Dữu diễn vai tiên cơ cắt cổ.

Vì là nhân vật Ma giáo nên trên mặt Quý Ôn Luân hóa trang cực kỳ khoa trương, bờ môi cũng bị vẽ tím xanh, gần như không thể biết được khuôn mặt ban đầu của anh ấy ra sao.

Trong vài giây quay chung cùng với Thẩm Minh Dữu, Quý Ôn Luân đã thể hiện hết khả năng của mình. Khi Thẩm Minh Dữu nắm lấy cổ anh ấy, ống kính đã quay cận cảnh khuôn mặt của anh ấy, cảnh quay đó hoàn thành vô cùng tốt, đến cả đạo diễn cũng khen anh ấy đôi câu.
Sau cảnh quay đó thì cũng đã đến giờ đoàn làm phim ăn cơm, Quý Ôn Luân cầm phần cơm hộp của mình ngồi ở một góc để ăn. Trong lúc ăn cơm anh ấy nhận ra có người ngồi xuống bên cạnh mình.

Là người đóng nhân vật nữ chính của đoàn làm phim - Thẩm Minh Dữu.

Cô không hề để ý hình tượng mà ngồi trên bậc thang, giống như anh ấy cầm cơm hộp ăn từng miếng.

Quý Ôn Luân đang nhìn bụi bặm trên bậc thang thì nghe thấy Thẩm Minh Dữu nói: “Anh diễn rất tốt.”

Lúc Quý Ôn Luân còn không biết phải trả lời như thế nào khi được người khác khen kỹ năng diễn xuất tốt thì anh ấy lại nghe Thẩm Minh Dữu hỏi: “Tôi muốn hỏi một chút, anh có bí quyết diễn xuất nào không?”

Nhờ vậy mà Quý Ôn Luân mới biết được là vốn dĩ trong lúc quay cảnh đối diễn kia Thẩm Minh Dữu thấy anh ấy diễn tốt nên cố tình tìm tới để học hỏi.

Mặc dù Quý Ôn Luân rất ngạc nhiên khi một đại minh tinh như Thẩm Minh Dữu đến học hỏi một người đóng vai phụ như anh ấy nhưng cũng bất giác cảm thấy vui mừng trong lòng.

Lớp trang điểm đậm và kỳ lạ trên khuôn mặt của binh sĩ Ma giáo đã che đi khóe môi nhếch lên của Quý Ôn Luân. Anh ấy nhớ rằng khi đó bản thân đã đặt hộp cơm trưa xuống và nghiêm túc nói cho cô nghe tất cả những kinh nghiệm và kỹ thuật mà anh ấy đã đúc kết được khi đóng vai phụ.

Nhưng cũng không bao lâu, sau khi nói xong mấy câu thì Thẩm Minh Dữu nói một câu cảm ơn rồi ôm hộp cơm đi xa.

Ngay lúc Quý Ôn Luân có hơi thất vọng thì Thẩm Minh Dữu vốn đã chạy đi lại quay trở về, đưa cho anh ấy một hộp đồ ăn sang trọng, trên mặt cô nở một cười rạng rỡ, nói với anh ấy: “Cảm ơn anh đã chia sẻ, đợi lát nữa tôi thực hành một chút để xem có hiệu quả không nha.”
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 416: C416: Chương 416


Sau khi đặt hộp thức ăn xuống, Thẩm Minh Dữu lại rời đi. Chờ đến khi Quý Ôn Luân mở hộp thức ăn ra, nhìn thấy những món ăn sang trọng và đồ ăn nhẹ là trái cây bên trong, trên mặt anh ấy xuất hiện nụ cười rất tươi.

Nhưng cuối cùng kinh nghiệm diễn xuất và kỹ thuật của anh ấy cũng không giúp được gì cho Thẩm Minh Dữu. Lúc Thẩm Minh Dữu quay phim vào buổi chiều, cô vẫn bị đạo diễn mắng đến m.á.u chó đầy đầu.

Lần thứ ba hai người gặp nhau vẫn là ở một đoàn làm phim. Lúc đó sự nghiệp của Quý Ôn Luân vẫn chưa có tiến triển gì, anh ấy vẫn đang đóng những vai phụ trên phim trường. Dù anh ấy có năng khiếu diễn xuất nhưng vì không có bối cảnh nên anh ấy muốn nổi tiếng hơn cũng rất khó khăn. Quý Ôn Luân định diễn xong vai quần chúng này thì sẽ từ bỏ và quay về nhà.

Vai diễn viên quần chúng cuối cùng là một diễn viên kinh kịch, ống kính chủ yếu sẽ quay lại hình ảnh của nhân vật nam chính đang diễn ở trên sân khấu, còn vai phụ của anh ấy chỉ có thể xuất hiện ké trong ống kính của nhân vật nam chính mà thôi.

Bất kể camera có quay tới Quý Ôn Luân hay không thì anh ấy vẫn luôn cố gắng hết sức để hoàn thành vai diễn của bản thân, anh ấy đã dùng toàn bộ niềm đam mê với diễn xuất để hoàn thành vai diễn của mình.

Sau khi diễn xong, anh ấy lặng lẽ ngồi một góc nhìn toàn bộ nhân viên công tác đang vây quanh nam diễn viên chính trên sân khấu.

Ngay lúc anh ấy đang mờ mịt, Thẩm Minh Dữu lại xuất hiện trước mặt anh ấy.

Quý Ôn Luân nhận vai diễn viên quần chúng trong các đoàn làm phim ở Thành phố điện ảnh, một bộ phim quay khoảng ba bốn tháng, đây chắc là lần thứ ba anh ấy gặp Thẩm Minh Dữu ở trong đoàn. Từ mười tám đến hai mươi tuổi, Thẩm Minh Dữu ngày càng nổi tiếng, nhưng diễn xuất vẫn giống như trước, không có chút tiến bộ nào.

Dù cô không biết anh ấy nhưng anh ấy vẫn âm thầm chú ý đến cô ở ngoài đời.

Nhưng khi đó Thẩm Minh Dữu chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra anh ấy: "Anh là binh sĩ Ma giáo lần trước phải không?"
Quý Ôn Luân không biết làm sao Thẩm Minh Dữu có thể nhận ra anh ấy, bởi vì trang điểm trên mặt anh ấy bây giờ hoàn toàn khác so với lần trước, nhưng cũng không thể thấy được khuôn mặt ban đầu của anh ấy. Nghĩ đến đây, anh ấy nhớ ra hình như bản thân chưa từng dùng khuôn mặt thật của mình xuất hiện trước mắt Thẩm Minh Dữu.

"Sao cô lại nhận ra tôi được vậy?"

"Nhờ cách diễn xuất và kỹ thuật đó. Anh ở trên sân khấu dùng kỹ thuật diễn giống như khi diễn vai binh sĩ Ma giáo lúc trước nên tôi nhìn một chút là nhận ra.”

Quý Ôn Luân mỉm cười, dù kỹ năng diễn xuất của Thẩm Minh Dữu không tốt nhưng anh ấy biết cô thực sự rất nỗ lực học tập, chăm chỉ nghiên cứu, nhưng có lẽ do cô thật sự không có thiên phú nên dù cố gắng ra sao cũng không thể diễn tốt được.

Thẩm Minh Dữu ngồi bên cạnh và nhìn về phía sân khấu giống như anh ấy.

“Chắc là anh cũng rất thích diễn xuất, cho dù diễn vai quần chúng lâu như vậy mà anh cũng không hề bỏ cuộc.” Thẩm Minh Dữu nói: “Tôi cũng rất thích diễn xuất nhưng chắc là anh cũng thấy được, tôi diễn không tốt, không giống anh, kỹ năng diễn xuất của anh vô cùng tốt.”

Thẩm Minh Dữu cười nói: “Tôi có cảm giác, một ngày nào đó anh sẽ trở thành một diễn viên xuất sắc.”

Nụ cười của Thẩm Minh Dữu thật tươi sáng và rạng rỡ, khiến cho Quý Ôn Luân, người vốn dĩ sắp từ bỏ nghề diễn viên, sau khi nghe những lời của Thẩm Minh Dữu thì dường như ngọn lửa sắp tắt trong lòng anh ấy không hiểu sao lại bùng cháy trở lại.

Anh ấy không muốn bỏ cuộc, anh ấy thích diễn xuất và muốn trở nên nổi tiếng.

Nếu có thể, anh ấy muốn vào ngày nào đó khi bản thân công thành danh toại* sẽ có tư cách sánh vai với Thẩm Minh Dữu.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 417: C417: Chương 417


Quý Ôn Luân thật sự đã thành công. Không lâu sau đó, cuối cùng anh ấy cũng có được vai diễn quan trọng đầu tiên trong đời, là đạo diễn của bộ kinh kịch mà anh ấy diễn vai quần chúng nhìn trúng anh ấy. Ngày hôm đó sau khi xem phần diễn xuất của anh ấy, ông ấy cảm thấy anh ấy là một diễn viên triển vọng nên cho anh ấy một cơ hội, để anh diễn vai nam hai trong bộ phim tiếp theo.

Nhờ vai nam hai này mà Quý Ôn Luân đã thành công lọt vào mắt công chúng. Kể từ lúc đó, anh ấy một đường đột phá, từ một diễn viên quần chúng nhỏ nhoi đã thành công đạt tới đỉnh cao mà anh ấy hằng mong mỏi.

Nhưng cô gái yêu thích diễn xuất kia đã rời bỏ làng giải trí từ sớm. Quý Ôn Luân từng thử đi tìm cô nhưng không tìm được một chút tin tức nào cả. Cô giống như là đột nhiên biến mất khỏi thế gian, không hề có tin tức gì.

Lần tiếp theo gặp nhau là vào khoảng một hai năm trước. Quý Ôn Luân đã trở nên nổi tiếng, số lượng phim anh ấy đóng mỗi năm cũng bắt đầu giảm đi, anh ấy lựa chọn rất cẩn thận mỗi bộ phim mà mình sẽ tham gia. Có một khoảng thời gian, anh ấy muốn dừng việc đóng phim lại để tiếp tục học tập và đã ra nước ngoài học hỏi thêm.

Khi ở nước ngoài, vì thường xuyên mất ngủ nên Quý Ôn Luân đã tìm đến một viện tâm lý. Khi anh ấy đến gặp bác sĩ tâm lý thì anh ấy gặp lại Thẩm Minh Dữu.

Sau ba năm, cuối cùng anh ấy cũng gặp lại cô.

Nhưng lúc đó Thẩm Minh Dữu đã có một đứa con hơn hai tuổi, Quý Ôn Luân mới biết được là sau khi lui vòng, cô đã định cư ở nước ngoài và kết hôn sinh con.

Chẳng trách anh ấy không tìm được cô...

Sau khi Quý Ôn Luân tỉnh lại từ trong hồi ức và thừa nhận mình thích Thẩm Minh Dữu thì ánh mắt sắc bén của Giang Trầm vẫn luôn ở trên người anh ấy, nhưng lần này Quý Ôn Luân sẽ không lùi bước.

Sau khi nói rõ với Giang Trầm thì Quý Ôn Luân cũng không dây dưa quá lâu. Lúc nhìn thấy trợ lý Tiểu Tây của Thẩm Minh Dữu cầm điện thoại di động đi tới thì anh ấy liền quay người rời đi.
Giang Trầm ngồi ở trên ghế nhìn bóng lưng Quý Ôn Luân rời đi, không biết anh đang suy nghĩ điều gì.

**

Vì lý do công việc nên Giang Trầm chỉ có thể ở cùng Thẩm Minh Dữu hai ngày, nếu anh không về nhà, Niệm Niệm ở nhà có thể sẽ rất tức giận.

Hai ngày qua, Giang Trầm vẫn luôn đợi Thẩm Minh Dữu ở phim trường, có thể nói là một giây cũng không rời, làm cho đoàn làm phim không ngừng khen ngợi Giang Trầm và Thẩm Minh Dữu là cặp vợ chồng thần tiên làm người khác cảm thấy ghen tị nhất làng giải trí.

Đặc biệt là Giang Trầm, tuy không phải minh tinh nhưng với tư cách là một người chồng quốc dân, anh vừa chu đáo vừa lãng mạn, vừa đẹp trai vừa nhiều tiền khiến các cô gái trên trường quay nhịn không được muốn đến tìm anh xin chữ ký và chụp ảnh.

Nhưng Giang Trầm luôn lấy cớ anh không phải nghệ sĩ để từ chối.

Khi Tiểu Tây ở bên cạnh nhìn thấy tổng giám đốc Giang từ chối yêu cầu chụp ảnh chung của người khác lần nữa, cô ấy không khỏi thở dài ở trong lòng, nếu không phải chị Minh Dữu đã có “Bạn trai bí mật” rồi thì thật sự là người đàn ông giống như tổng giám đốc Giang cũng rất tốt nha.

Sau khi Giang Trầm xem thời gian, anh đứng dậy đi đến phim trường chào hỏi với đạo diễn rồi nhờ bọn họ chú ý chăm sóc Thẩm Minh Dữu xong thì chào tạm biệt và rời đi.

Đạo diễn vô cùng tinh tế, cố ý tạm dừng quay phim một lát để Thẩm Minh Dữu có thể đi tiễn Giang Trầm.

Thẩm Minh Dữu đành phải chịu đựng ánh mắt trêu chọc của nhân viên trường quay, tiễn Giang Trầm đến cổng của phim trường.

Thẩm Minh Dữu đi bên cạnh anh và dặn dò: “Nếu Niệm Niệm tức giận thì sau khi trở về anh nhớ dỗ dành con bé đàng hoàn đó.”
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 418: C418: Chương 418


Tối hôm qua lúc gọi video với Niệm Niệm, Niệm Niệm biết thì ra ba đi tìm mẹ và bỏ Niệm Niệm ở nhà một mình thì Niệm Niệm lập tức tức giận không thèm nói chuyện với ba. Dù Giang Trầm có cố gắng dỗ cô bé như thế nào thì Niệm Niệm vẫn không thèm nói chuyện với ba mình.

Bình thường khi Niệm Niệm tức giận vẫn rất dễ dỗ dành. Tuy nhiên có đôi lúc cô bé cực kỳ tức giận thì sẽ rất khó dỗ, giống như lần này, ba bỏ cô bé lại để đi tìm mẹ một mình, còn nói dối cô bé là đi làm chuyện quan trọng, vừa độc chiếm mẹ vừa lừa gạt Niệm Niệm, hai tội cộng lại khiến sự việc vô cùng nghiêm trọng. Lần này Niệm Niệm thật sự cực kỳ tức giận, muốn dỗ dành Niệm Niệm chắc hẳn không phải là một việc dễ dàng.

Giang Trầm nhớ tới khuôn mặt nhỏ tức giận của Niệm Niệm trong video tối qua, cười đáp: “Anh nhất định sẽ dỗ dành tốt con bé mà.”

"Được rồi, tiễn anh tới đây thôi." Bên ngoài người đến người đi, Giang Trầm không muốn Thẩm Minh Dữu bị người ta vây xem: “Em quay về đi, sau khi anh đến nơi sẽ gọi cho em.”

Thẩm Minh Dữu gật đầu, có điều Giang Trầm tuy miệng thì bảo trở về nhưng tay thì vẫn đang nắm chặt lấy tay cô.

Giang Trầm nắm tay cô, nhân lúc cô không chú ý, anh cúi xuống hôn lên môi cô, nụ hôn rất nhanh, vừa chạm vào đã lập tức tách ra, anh cười nói: “Hôn tạm biệt bạn trai.”

"..." Thẩm Minh Dữu nhìn nụ cười đắc ý của anh, không chịu thua kém kiễng chân lên hôn đáp trả, Thẩm Minh Dữu cắn môi nói: "Vừa rồi là hôn bạn trai em, còn bây giờ là hôn chồng em.”

Giang Trầm không kịp phòng bị, nhất thời sửng sốt, anh nhìn nụ cười xảo quyệt trong mắt Thẩm Minh Dữu, trong đầu thoáng hiện lên một suy nghĩ táo bạo nhưng rất nhanh đã biến mất, nhanh đến mức người khác không bắt kịp được.

Sau khi Giang Trầm xoay người rời đi, Tiểu Tây vốn đang đi theo Thẩm Minh Dữu đột nhiên chạy lên, khuôn mặt đầy nghi ngờ đứng cạnh Thẩm Minh Dữu nhìn bóng lưng tổng giám đốc Giang rời đi.
Cuối cùng hai vợ chồng này là sao vậy trời? Chẳng lẽ không phải là giả vờ yêu thương ân ái cho người khác nhìn còn sự thật là họ đã tách ra lâu rồi hả? Sao vừa rồi tổng giám đốc Giang với chị Dữu tạm biệt nhau lại giống hệt một cặp tình nhân không thể tách rời vậy, hơn nữa hai người họ còn hôn nhau.

Vậy “Bạn trai bí mật” của chị Minh Dữu thì tính sao?

Trong lúc Tiểu Tây đang bối rối thì điện thoại trong túi xách của Thẩm Minh Dữu đột nhiên vang lên. Tiểu Tây lấy ra nhìn, thấy người gọi lại chính là người "Bạn trai bí mật" thì Tiểu Tây ngạc nhiên một hồi, sau đó mặt cô ấy lại tràn ngập sự vui mừng, cũng may là bây giờ tổng giám đốc Giang đã đi rồi, nếu không thì chính là cuộc chiến gay go giữa “Bạn trai bí mật” và chồng hợp pháp đó nha, cô ấy thực sự rất sợ hãi!

Thẩm Minh Dữu nhận lấy điện thoại từ trong tay Tiểu Tây, nhìn thấy cuộc gọi là của Giang Trầm, cô quay đầu nhìn lại thì phát hiện Giang Trầm vừa mở cửa xe nhưng không có lên mà đứng ở bên cạnh xe, cầm điện thoại gọi cho cô.

"Còn chuyện gì à?" Thẩm Minh Dữu nhìn về phía Giang Trầm và hỏi.

Bây giờ Tiểu Tây mới nhận ra chỗ không thích hợp, lúc chị Minh Dữu nghe điện thoại, tổng giám đốc Giang cũng nghe điện thoại, hơn nữa hai người họ còn nhìn nhau.

Tiểu Tây: "...?!"

Nói cách khác, người “Bạn trai bí mật” bí ẩn kia thực ra chính là tổng giám đốc Giang!

Tiểu Tây hít sâu một hơi, cô ấy nhớ đến hành vi không não của mình mấy ngày vừa qua, thật sự không biết nên nói gì, sao cô ấy là không nghĩ tới chuyện “Bạn trai bí mật” có thể là tổng giám đốc Giang chứ?

Cẩn thận nhớ lại thì mỗi lần chị Minh Dữu gọi điện thoại cho “Bạn trai bí mật” thì hình như chưa từng tránh mặt cô ấy, lúc nào dáng vẻ cũng rất bình tĩnh, cho nên tất cả đều là cô ấy tự suy diễn ra.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 419: C419: Chương 419


Tiểu Tây đáng thương nhìn hai vợ chồng đang nói chuyện điện thoại trước mặt, tuy rằng tự mình nghĩ quá nhiều là lỗi của cô ấy nhưng cô ấy cũng phải nói rằng đôi vợ chồng này thật biết chơi mà!

Thẩm Minh Dữu không biết trong đầu Tiểu Tây đang suy nghĩ gì, thấy Giang Trầm không nói gì, cô lại hỏi: "Sao vậy?"

Giang Trầm trầm mặc một lát rồi nói: "Anh quên mất một việc."

"Có chuyện gì vậy?"

"Anh quên nói cho em biết." Giang Trầm nói: "Dữu Dữu, anh yêu em."

Cách đó không xa, ánh mắt Giang Trầm đang nhìn chăm chú về phía Thẩm Minh Dữu, đây là lần đầu tiên anh nói với cô rằng anh yêu cô.

Thẩm Minh Dữu nghe vậy, trên mặt lộ ra nụ cười, cô nhìn về phía Giang Trầm nói: "Em biết rồi." Sau đó giơ tay lên vẫy tay với anh.

Rốt cuộc trên mặt Giang Trầm lộ ra nụ cười, mặc dù Thẩm Minh Dữu không nói cô cũng yêu anh nhưng cô đáp lại anh là được.

**

Trước khi tới sân bay, Giang Trầm lái xe về khách sạn lấy hành lý.

Lúc lấy hành lý và mở cửa phòng, Giang Trầm gặp Quý Ôn Luân cũng đang từ phòng khách sạn đi ra.

Giang Trầm dừng lại một chút, sau đó tiếp tục đi về phía trước.

Trên hành lang ngoại trừ hai người họ thì không có ai khác, sàn nhà trải thảm, tiếng bước chân của Giang Trầm gần như không thể nghe thấy. Ở trong hành lang yên tĩnh, Quý Ôn Luân đột nhiên mở miệng gọi anh.
Giang Trầm cầm vali trong tay và dừng lại.

"Nếu như đã đến giai đoạn ly hôn rồi thì tốt nhất anh nên buông tay trong vui vẻ đi, như vậy sẽ tốt hơn cho hai người.” Quý Ôn Luân bước tới và nói: “Thẩm Minh Dữu nên có cuộc sống riêng của cô ấy chứ không phải bị mắc kẹt trong cuộc hôn nhân thất bại này với anh!”

Giang Trầm buông vali xuống, dùng ánh mắt nặng nề nhìn anh ấy: “Hôn nhân của người khác có hạnh phúc hay không cũng không đến lượt anh phán xét.”

"Vậy à?" Quý Ôn Luân nở một nụ cười mỉa mai.

Quý Ôn Luân có thể nhìn ra, Giang Trầm không muốn ly hôn, anh sẽ không để Thẩm Minh Dữu lặng lẽ rời đi. Trong khoảng thời gian này, anh đã tham khảo ý kiến

của các chuyên gia tư vấn tình cảm, tham gia chương trình cùng Thẩm Minh Dữu, còn ăn bận khác thường ngày và bay tới tìm khi Thẩm Minh Dữu đang quay phim, anh nghĩ hết mọi cách để hòa nhập vào nơi làm việc của Thẩm Minh Dữu… Tất cả những thứ này theo Quý Ôn Luân thì đó là bằng chứng chứng minh việc Giang Trầm không muốn ly hôn.

Quý Ôn Luân là một người đàn ông, anh ấy đã nhìn thấy quá nhiều chuyện hỗn loạn trong làng giải trí. Anh ấy hiểu rõ những suy nghĩ bỉ ổi của một số người đàn ông. Bình thường ở bên ngoài ăn chơi đàng đ**m không quan tâm gia đình nhưng đến khi vợ ở nhà muốn ly hôn thì người đàn ông sẽ làm ra mọi thủ đoạn để giữ chân người vợ đau khổ lại và dĩ nhiên bây giờ Giang Trầm đang ở trong giai đoạn này.

Hành vi dây dưa không rõ ràng của Giang Trầm đối với việc vợ anh muốn ly hôn làm Quý Ôn Luân cảm thấy anh vô cùng trơn trẽn.

Hiện giờ Thẩm Minh Dữu đã là người của công chúng, phải suy nghĩ quá nhiều chuyện, muốn ly hôn với Giang Trầm cũng khó khăn, nhưng mà Quý Ôn Luân lại không sợ!

Lúc gặp Thẩm Minh Dữu ở nước ngoài, bởi vì Thẩm Minh Dữu đã kết hôn sinh con nên Quý Ôn Luân bị đạo đức ràng buộc, mặc dù trong lòng rất muốn nhưng anh ấy không thể nào chen chân vào gia đình người khác được, anh ấy cũng xem thường hành động như vậy. Nhưng bây giờ, sau năm năm ở ẩn cuối cùng Thẩm Minh Dữu đã quay lại, cô đã tái xuất một lần nữa.

Hơn nữa, trong lúc vô tình Quý Ôn Luân biết được từ trợ lý Phương Tuần của Giang Trầm là Thẩm Minh Dữu sắp ly hôn, cô muốn bắt đầu một cuộc sống mới.

Lần này Quý Ôn Luân không muốn buông tay nữa, anh ấy muốn nắm lấy cơ hội này, đây có lẽ cũng là cơ hội duy nhất của anh ấy.

Trên phim trường của bộ phim《Đường về nhà》, Quý Ôn Luân chưa từng bày tỏ tình cảm của mình với Thẩm Minh Dữu, anh ấy không muốn tạo gánh nặng của Thẩm Minh Dữu, anh ấy muốn lặng lẽ đợi đến sau khi Thẩm Minh Dữu ly hôn xong thì sẽ đường đường chính chính theo đuổi Thẩm Minh Dữu.
 
Back
Top Dưới