Ngôn Tình Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ

Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 240: C240: Chương 240


"Bà là bà nội của Niệm Niệm phải không?" Thấy Niệm Niệm ôm người phụ nữ mặc quần áo ngụy trang, các bà cụ khác đều vây quanh chào hỏi.

Cố Cẩn vuốt nhẹ cái đầu tròn nhỏ ở trong lòng, lịch sự chào mọi người: "Xin chào, tôi là bà nội của Niệm Niệm, tôi tên là Cố Cẩn."

"Xin chào, xin chào..."

Sau khi tự giới thiệu, mẹ chồng của Phương Đường, La Bội cười nói: "Bà nội Niệm Niệm, bà trông thật trẻ."

Nhìn Cố Cẩn ở khoảng cách gần thì thật sự có thể nhìn ra nhiều tuổi, nhưng so với các bà nội khác, thoạt nhìn trông trẻ hơn nhiều. Và quan trọng hơn là lần đầu tiên nhìn thấy Cố Cẩn, người ta không đặc biệt chú ý đến tuổi tác của bà mà lại bị thu hút bởi khí chất độc đáo và thần thái nhẹ nhàng của bà. Không thể phủ nhận rằng, Cố Cẩn là một người phụ nữ xinh đẹp, vẻ đẹp của bà thuộc dạng trải qua thời gian lắng đọng, không chỉ giới hạn ở nhan sắc.

Khương Húc đi theo sau bà nội và nói: "Đúng vậy ạ! Bà nội Cố, bà trông trẻ quá, bà có phải là bà nội của Niệm Niệm không ạ?"

Khương Húc có hơi hoài nghi, bởi hiện nay ở ngoài kia có rất nhiều người lừa đảo. Mặc dù bà nội Cố trông rất ngầu, nhưng vì sự an toàn của em gái Niệm Niệm, Khương Húc vẫn là muốn xác nhận lại lần nữa.

"Anh Khương Húc, đây chính là bà nội của em." Niệm Niệm từ trong lòng của bà nội ngẩng đầu lên, đôi mắt nhỏ thoạt nhìn tựa hồ rất tự hào: "Bà nội của em rất là lợi hại."

Bà nội chính là người mà Niệm Niệm tôn kính nhất, mặc dù Niệm Niệm rất ít có cơ hội gặp bà, nhưng cô bé thật sự yêu quý bà nội của mình.

Khương Húc rất tin tưởng lời nói của Niệm Niệm, cậu nhóc hỏi Cố Cẩn: "Bà nội Cố, bà thật sự rất lợi hại sao ạ?"

Sau đó, đôi mắt lấp lánh của Niệm Niệm nhìn về phía bà nội mình như đang muốn nói: Bà nội của em đương nhiên là rất lợi hại rồi.
Cố Cẩn nhìn thấy cháu gái mình quá đáng yêu, không nhịn được mà nhéo khuôn mặt tròn trịa của cô bé.

Vừa trải qua thời gian ngắn, Cố Cẩn nhận thấy Niệm Niệm hoạt bát hơn nhiều so với trước đây. Lúc trước, tính cách của Niệm Niệm giống hệt với ba Giang Trầm của cô bé, mà tích cách Giang Trầm lại giống hệt với Cố Cẩn, đều là kiểu người ít nói. . Ngôn Tình Trọng Sinh

Cố Cẩn nhìn thấy cậu bé Khương Húc phía đối diện còn đang chờ bà trả lời, bà gật đầu nói: "Đúng vậy, bà rất lợi hại."

[Bà nội của Niệm Niệm rất thẳng thắn phải không? Người bình thường không phải nên khiêm tốn chút sao? Bà nội của Niệm Niệm trực tiếp khoe khoang bản thân, điều này có thể chứng minh chị gái Niệm Niệm thật sự rất lợi hại, ha ha ha.]

[Đôi mắt nhỏ của Niệm Niệm nhìn bà nội thật sự sùng bái, vậy rốt cuộc là bà nội làm gì vậy?]

[Khó trách tổng giám đốc Giang lớn lên lại đẹp trai đến thế, xem ra hoàn toàn là di truyền từ vẻ đẹp của bà nội Niệm Niệm.]

[Bây giờ thì tôi tin vào câu vẻ đẹp đánh bại thời gian rồi, một số người dù già vẫn rất đẹp, thậm chí có thể đẹp và quyến rũ hơn khi còn trẻ, bà nội của Niệm Niệm chắc chắn là người như thế.]

Từ trong túi, Cố Cẩn lấy ra món quà mình mang theo tặng cho các bạn nhỏ, đó là mấy miếng đá trông rất bình thường.

Sau khi Triệu Nhất Dương và mấy bạn nhỏ khác nhận lấy, cẩn thận nghiên cứu, phát hiện mấy miếng đá này thật sự có chút khác biệt với miếng đá khác. Triệu Nhất Dương vui mừng nói: "Bà nội Cố, đây là hóa thạch đúng không ạ?"

Trước kia, ở viện bảo tàng, cậu nhóc đã từng nhìn thấy hoá thạch. Miếng hoá thạch mà bà nội Cố đưa cho cậu nhóc bên trong có dấu tích côn trùng, giống với những gì cậu nhóc nhìn thấy ở viện bảo tàng.

Cố Cẩn gật đầu, chỉ vào hoá thạch trong tay cậu nhóc nói: "Côn trùng này là một loại côn trùng có cánh, đã bị tuyệt chủng từ rất nhiều năm về trước rồi."

"Wow, đúng là hóa thạch rồi." Triệu Nhất Dương vui mừng khoa tay múa chân.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 241: C241: Chương 241


Các bạn nhỏ khác nhìn thấy Triệu Nhất Dương vui mừng như vậy, cũng lần lượt quan sát miếng đá của mình, khi thấy miếng đá của mình cũng giống như miếng đá của Triệu Nhất Dương, bên trong cũng có động vật nhỏ thì đều vui mừng không kém.

"Trong miếng đá của tớ có một con cá nhỏ, trông rất đẹp!"

"Của tớ cũng có."

[Đây có phải là hóa thạch thật không? Bà nội của Niệm Niệm ra tay thật hào phóng, hoá thạch thật sự rất quý giá.]

[Khi ống kính quay vào mấy miếng đá, tôi có chú ý, thật sự là hóa thạch!]

[Bà nội Niệm Niệm thật tuyệt vời, mà rốt cuộc bà làm gì vậy? Hoá thạch trân quý như vậy, nói tặng là tặng!]

Triệu Nhất Dương thích nhất là mấy thứ này, nhìn thấy hóa thạch thật, cậu nhóc hưng phấn quay sang bà nội của mình, kéo tay bà ấy và vui mừng nói: "Bà nội xem nè, cháu có hoá thạch rồi."

Mặc dù không hiểu hoá thạch là gì, nhưng Quách Ứng Liên nhìn thấy cháu trai mình vui mừng như vậy, bà ấy cũng rất vui, cũng có hơi lo lắng: "Bà nội Niệm Niệm, đồ này không đắt chứ? Đứa nhỏ không thể nhận món quà đắt như vậy đâu."

Cố Cẩn lắc đầu nói: "Chỉ là một vài món quà nhỏ, cố ý mang theo cho mấy đứa nhỏ, không đáng ngại."

Mặc dù hoá thạch quý giá, nhưng Cố Cẩn tặng cho các bạn nhỏ đều là những hóa thạch đã nghiên cứu kỹ trong nhiều năm, không còn giá trị nghiên cứu nữa, những hóa thạch này chỉ phù hợp để sưu tập.
Bà có rất nhiều vật như thế, vừa hay có thể lấy một ít làm quà cho các bạn nhỏ.

Bọn trẻ con thật sự thích những món quà như thế này, lập tức vây quanh Cố Cẩn tranh luận xem hóa thạch của ai mới quý giá nhất và đẹp nhất.

Hứa Thục Lan ở bên cạnh thấy Cố Cẩn được mọi người vây quanh, ngay cả cháu trai, cháu gái nhà mình cũng thật sự thích hai miếng đá đó thì bà ta thầm bĩu môi, chỉ là một vài miếng đá không có giá trị, không biết có gì tốt để tặng.

Hứa Thục Lan tiến lại kéo Tử Dục, ôm vào lòng hỏi: "Bà nội Niệm Niệm, bà vừa mới đi du lịch trở về phải không?"

Trang phục của Cố Cẩn cho thấy bà có vẻ trông hơi mệt mỏi, bụi bặm, rõ ràng là vì tham gia chương trình, không biết là vội vàng trở về từ nơi nào. Nhìn Cố Cẩn mặc đồ rằn ri và ủng leo núi, Hứa Thục Lan đoán bà đã đi du lịch leo núi, sau đó bay thẳng đến đây. .

||||| Truyện đề cử: Em Là Hũ Mật Của Anh |||||

Cố Cẩn gật đầu, bà không phải là người nói nhiều, khi ở bên người không quen lại càng ít nói. Lời của Hứa Thục Lan cũng ko sai, đúng là bà mới từ Bắc Cực trở về. Những năm gần đây, nhiều người thích Bắc Cực, rất nhiều người trẻ tuổi muốn đến đó du lịch nên nói bà vừa du lịch trở về cũng đúng.

Hàng năm, Cố Cẩn thường xuyên đi khắp thế giới, dường như đã đi qua hầu hết các khu vực trên thế giới. Tính chất công việc của bà đặc thù, có lúc bà đến công tác ở những nơi không có tin tức, không có cách nào liên lạc với gia đình. Hơn nữa bản thân bà là một người nghiên cứu cuồng nhiệt, một khi bắt đầu làm việc, hai lỗ tai sẽ không để ý đến những chuyện xung quanh, liên lạc với gia đình càng ít hơn.

Mặc dù có lúc bà cảm thấy hối tiếc, nhưng niềm đam mê với sự nghiệp của mình là quá lớn. May mắn là người trong nhà cũng đều ủng hộ bà, Cố Cẩn không có bất kỳ lo lắng gì. Vì vậy, bà toàn tâm toàn ý cho công việc yêu thích của mình, cuộc sống quá đỗi đơn giản mà đầy ý nghĩa.

Bà đến với chương trình lần này, bởi vì ngày hôm qua, đứa con Giang Trầm đã liên lạc với bà.

Nơi làm việc của Cố Cẩn không có tín hiệu, Giang Trầm nhất thời muốn tìm bà cũng không dễ dàng gì. Vì vậy, sau khi biết Giang Trầm tốn nhiều thời gian, thông qua nhiều người và nhiều trình tự mới có thể liên lạc với bà. Ban đầu Cố Cẩn nghĩ rằng có chuyện lớn xảy ra.

Sau khi nhận điện thoại, Cố Cẩn mới biết rằng Giang Trầm tìm bà là muốn hỏi bà có thời gian không, có thể đi cùng con dâu và cháu gái tham gia một chương trình truyền hình giải trí không.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 242: C242: Chương 242


Hạng mục nghiên cứu mà Cố Cẩn tham gia vừa mới hoàn thành, ban đầu bà đã có kế hoạch sau hai ngày nữa về nước để sum họp với gia đình. Vừa nghe Giang Trầm hỏi xem bà có thời gian không, bà không chậm trễ một khắc nào, lập tức sắp xếp hành lý và bay thẳng đến hòn đảo nơi Thẩm Minh Dữu và mọi người ghi hình chương trình, vừa lúc có thể gặp họ ngay tại sân bay.

Nhìn Cố Cẩn gật đầu, Hứa Thục Lan cười và nói: "Bà là khỏe nhất. Con dâu nhà chúng tôi vừa sinh đôi, nhưng bản thân con bé muốn cống hiến cho công việc nên không thể chăm sóc đứa nhỏ được. Làm người mẹ chồng như tôi chỉ có thể giúp đỡ con bé chăm hai đứa trẻ, để hai vợ chồng tận tâm cho công việc của mình. Nhưng việc chăm sóc trẻ không đơn giản chút nào, vì đứa trẻ còn quá nhỏ, không được rời khỏi bà nội một giây một phút nào. Điều này khiến mấy năm nay tôi không thể đi đâu được, đã có nhiều lần muốn đi du lịch nhưng không thành."

"Con dâu nhà bà sinh một đứa cháu gái là Niệm Niệm, mấy năm qua cô ấy ở nhà làm bà chủ. Bà làm mẹ chồng không cần lo lắng gì, có thể đi khắp nơi, muốn làm gì thì làm." Hứa Thục Lan thở dài một hơi: "Thôi đừng nói, tôi á, thật hâm mộ chị già sống thảnh thơi như vậy."

Cố Cẩn liếc nhìn bà ta một cái: "Chị già này! Bà gọi tôi là bà nội Niệm Niệm là được."

Hứa Thục Lan: "..."

[Không phải là ảo giác của tôi đó chứ, mẹ chồng Cố Ngải Phỉ nói chuyện có vẻ hơi kỳ quặc.]

[Haha, mẹ kiếp chị già! Bà nội Niệm Niệm trông trẻ hơn nhiều so với bà nội Tử Dục. Bà nội Tử Dục gọi là chị già, bà ta có cảm thấy xấu hổ không?]

[Được rồi, mẹ chồng Cố Ngải Phỉ chỉ là tán gẫu việc thường ngày mà thôi, các bà nội khác ít nói, bà ta cũng không nói gì thì không khí sẽ trở nên tẻ nhạt. Không có gì để chế giễu, nhiều người lớn tuổi cũng như vậy, chỉ là tán gẫu chuyện thường ngày, không có ý đồ xấu.]

[Bà nội Niệm Niệm đáp trả tiếng chị già này thật hay, tôi thấy mặt mẹ chồng Cố Ngải Phỉ cứng đờ hahaha.]
Trên mặt Hứa Thục Lan có vẻ xấu hổ, trọng điểm trong lời nói của bà ta là điều này sao, trọng điểm là đến bây giờ Cố Cẩn chỉ có một đứa cháu gái là Giang Niệm Niệm!

Một gia tộc lớn như nhà họ Giang, có người thừa kế là điều tất yếu, bà ta cũng không tin Cố Cẩn không lo lắng con dâu có sinh con thứ hai hay không.

Hứa Thục Lan: "Đúng vậy, chúng ta đều đã già rồi, bây giờ là đến thế hệ nhỏ, con dâu nhà bà chắc hẳn đã có kế hoạch sinh con thứ hai rồi chứ. Ý tôi muốn nói là sinh con thứ hai càng sớm càng tốt, nếu quá muộn đối với sức khỏe sẽ không tốt."

Tâm tư của Cố Cẩn không đặt ở Hứa Thục Lan mà là nhìn vào nhóm người nước ngoài gần đó, hình như nhóm người kia không hiểu ngôn ngữ nên xảy ra mâu thuẫn với người khác.

Cố Cẩn không trả lời Hứa Thục Lan, thay vào đó bà nắm tay Niệm Niệm đi ra ngoài.

Hứa Thục Lan bị phớt lờ: "..."

"Tôi có thể giúp được gì không?" Cố Cẩn đi tới hỏi.

Bà không nói tiếng Trung, cũng không nói tiếng Anh mà là tiếng Hà Lan, bởi vì bà vừa nghe nhóm người đó đang nói tiếng Hà Lan.

Nhóm người nước ngoài đó gặp được người hiểu được ngôn ngữ của bọn họ, nhất thời vui mừng và phấn khích, nói một đống tiếng Hà Lan: "Chúng tôi đến nơi này du lịch, nhưng hướng dẫn viên và phiên dịch viên chúng tôi thuê trước đó đã bị tai nạn xe trên đường không đến được, chúng tôi đành phải tự mình đi taxi đến khách sạn. Chúng tôi không biết tiếng Trung, giao tiếp với tài xế không được, đang rất hoảng loạn và không biết phải làm gì cả."

Sau khi nghe được nguyên nhân, Cố Cẩn rất nhanh phiên dịch, giải quyết vấn đề giúp họ, nhóm người kia vội vàng nói lời cảm ơn với Cố Cẩn: "Cảm ơn rất nhiều, có thể gặp được bà thật sự quá tốt."
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 243: C243: Chương 243


[Vãi nồi, bà nội Niệm Niệm nói chuyện với người nước ngoài bằng ngôn ngữ nào vậy? Ban đầu tưởng tiếng Anh nhưng sau lại phát hiện không phải tiếng Anh, nhưng dù là ngôn ngữ gì đi chăng nữa thì cũng rất là lợi hại nha.]

[Đó là tiếng Hà Lan, trước đây tôi đã học qua, nhưng vì quá khó nên sau đó đã bỏ. Bà nội Niệm Niệm biết cả tiếng Hà Lan, lại có thể nói tốt như vậy thật khiến cho người ta không thể ngờ được.]

Sau đó, người nước ngoài lại nhìn về phía cục nhỏ bên cạnh Cố Cẩn, nói: "Dáng vẻ thật đáng yêu, cô bé với mẹ rất giống nhau nha!"

Niệm Niệm thấy người nước ngoài này hiểu lầm mối quan hệ giữa cô bé với bà nội, cô bé giải thích: "Cảm ơn chú khen cháu đáng yêu, nhưng đây là bà nội của cháu, không phải là mẹ ạ."

"Cháu cũng biết tiếng Hà Lan à?" Người nước ngoài ngạc nhiên và vui mừng.

[Gần đây tôi bị vẻ đáng yêu của Niệm Niệm mê hoặc, dường như quên mất thật ra Niệm Niệm là một thiên tài nhỏ tuổi, ha ha ha, Niệm Niệm quả thật quá lợi hại!]

[Vậy, bà nội Niệm Niệm rốt cuộc là ai thế?]

[Bản thân là sinh viên trường Đại học địa chất, vì tính chính xác của thông tin, tôi cố ý tìm kiếm tài liệu, còn hỏi thầy hướng dẫn uyên bác của mình và cuối cùng tôi đã tìm ra sự thật. Mẹ chồng Thẩm Minh Dữu chính là một trong những nhà địa chất nổi tiếng nhất của đất nước chúng ta hiện nay. Tên của bà là Cố Cẩn, bà đã làm nhà nghiên cứu địa chất nhiều năm, đã công bố nhiều nghiên cứu khoa học có ảnh hưởng lớn trong lĩnh vực cấu trúc Trái đất và đã nhận được nhiều giải thưởng uy tín. Bà đã có đóng góp quan trọng cho khoa học Trái đất và công việc địa chất cả trong nước và quốc tế! Các sinh viên của trường Đại học Địa chất chúng tôi đều biết bà ấy, nhưng bà ấy rất kín tiếng, ngoài một vài sự kiện công khai, hiếm khi thấy bà lộ diện. Hôm nay lại có thể thấy lão sư Cố Cẩn trong chương trình này, là sinh viên của trường Đại học Địa chất, tôi vui đến mức sắp ngốc luôn rồi.]
Sau khi có người cung cấp kiến thức, nhiều người đã lên mạng tìm kiếm thông tin về Cố Cẩn và bị một chuỗi lý lịch không tầm thường của Cố Cẩn làm cho khiếp sợ.

[Trời ạ, mẹ chồng Thẩm Minh Dữu thực sự là một học bá đúng nghĩa, không chỉ là một nhà địa chất nổi tiếng mà còn biết nhiều ngôn ngữ của nhiều quốc gia, quá đỉnh!]

[Mẹ chồng Thẩm Minh Dữu thật lợi hại, tôi đột nhiên cảm thấy vừa rồi mẹ chồng Cố Ngải Phỉ thảo luận về việc có sinh con thứ hai với bà, rõ ràng là quá hạn hẹp. Người ta là một nhà khoa học tài năng như vậy, bận đến mức mỗi ngày cũng không đủ thời gian, làm sao có thể can thiệp vào việc con dâu sinh con thứ hai hay không!]

[Ngưỡng mộ Thẩm Minh Dữu đã nói mệt rồi, chồng là một ông chủ lớn, mẹ chồng là một nhà nghiên cứu khoa học, con gái còn là một thiên tài nhỏ tuổi. Mặc dù ngưỡng mộ đã đạt đến mức chịu không nổi, nhưng tôi vẫn muốn hét lên rằng, kiếp sau hãy cho tôi được đầu thai thành Thẩm Minh Dữu đi!]

**

Lúc Thẩm Minh Dữu cùng những người khác đẩy hành lý đi ra, liếc mắt qua đám người liền nhìn thấy được mẹ chồng Cố Cẩn của cô.

Thẩm Minh Dữu có hơi bất ngờ, cô và Giang Trầm kết hôn năm năm, số lần cô nhìn thấy Cố Cẩn đếm trên đầu ngón tay. Cô biết mẹ chồng mình là một nhà nghiên cứu đam mê nghiên cứu địa chất, đối với người ưu tú như vậy, đương nhiên Thẩm Minh Dữu rất khâm phục và kính trọng, bao gồm cả bố của Giang Trầm, cũng là người Thẩm Minh Dữu vô cùng kính trọng.

Tuy rằng không thường xuyên gặp mặt, nhưng Thẩm Minh Dữu thường nhắc tới ông bà nội của cô bé với Niệm Niệm, nói cho Niệm Niệm biết, ông bà nội của cô bé đều là nhân vật rất giỏi, có đóng góp rất lớn cho xã hội.

Bởi vậy, mỗi lần Niệm Niệm nhắc tới ông bà nội của cô bé đều rất kiêu ngạo và tự hào.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 244: C244: Chương 244


Thẩm Minh Dữu không nghĩ rằng Cố Cẩn sẽ tham gia chương trình này. Cố Cẩn là một nhà khảo cổ địa chất, quanh năm làm công việc thăm dò và kiểm tra địa chất, bà vô cùng yêu sự nghiệp của mình. Bây giờ bà sắp năm mươi tuổi rồi, nhưng vì công việc nên vẫn đi khắp thế giới, toàn tâm toàn ý tập trung vào công việc khảo cổ của mình. Bởi vì tính đặc thù công việc của bà, gia đình cũng thường xuyên không biết Cố Cẩn đang ở nơi nào, huống chi là con dâu Thẩm Minh Dữu, ngay cả Giang Trầm cũng không dễ dàng liên lạc được với Cố Cẩn.

Cho nên ngay lúc này, nhìn thấy Cố Cẩn xuất hiện ở sân bay, Thẩm Minh Dữu vô cùng bất ngờ.

Thẩm Minh Dữu từ xa đi đến đón, ngạc nhiên hỏi: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”

Nếu không phải ngẫu nhiên gặp nhau ở sân bay, vậy chỉ có một khả năng, hẳn là Giang Trầm đã gọi Cố Cẩn trở về.

Cố Cẩn khẽ mỉm cười nói: “Là Giang Trầm gọi cho mẹ”

Thẩm Minh Dữu nghĩ thầm quả nhiên là vậy.

Thẩm Minh Dữu rất kính trọng mẹ chồng của cô, nhưng thật sự cô ở chung quá ít với Cố Cẩn. Thật ra thì cô và người mẹ chồng này không thân thiết cho lắm, Cố Cẩn cũng không phải người có tính tình thân thiện, mẹ chồng nàng dâu hai người hỏi han được hai câu rồi cũng chẳng biết nói gì nữa.

[Tại sao tôi cảm thấy giữa Thẩm Minh Dữu và mẹ chồng cô ấy, có vẻ giống như rất xa lạ.]

[Theo lý hẳn là bọn họ đã rất lâu không gặp mặt, khó khăn lắm mới gặp mặt một lần, nên rất thân thiết mới đúng, nhưng thoạt nhìn bọn họ không thân quen chút nào. Có phải quan hệ mẹ chồng nàng dâu không được tốt hay không.]
[Các người có thể đừng đoán lung tung được không, không phải cứ thể hiện thân thiết thì sẽ thật sự thân thiết. Lão sư Cố Cẩn là nhà khoa học, vừa nhìn đã biết là người rất nghiêm túc cẩn trọng. Đối với lão sư Cố mà nói thì cách Thẩm Minh Dữu ở chung với bà như vậy có lẽ mới là cách tốt nhất để tiếp nhận.]



Thẩm Minh Dữu và Cố Cẩn tương tác qua lại đều bị Cố Ngải Phỉ và Hứa Thục Lan ở bên cạnh nhìn thấy.

Ngay từ lần đầu Hứa Thục Lan nhìn thấy Cố Cẩn xuất hiện đã không mấy vui vẻ. Cố Cẩn vừa xuất hiện thì lập tức trở thành tâm điểm chú ý, không chỉ mấy đứa trẻ thích vây quanh bà, thậm chí cả ánh mắt của những người xung quanh, dường như đều tập trung trên người bà.

Lúc Cố Ngải Phỉ thuyết phục Hứa Thục Lan lên chương trình, từng nói qua có thể mẹ chồng Thẩm Minh Dữu sẽ không xuất hiện, nhưng hiện tại không chỉ người xuất hiện mà còn trực tiếp phớt lờ bà ta, vẻ mặt Hứa Thục Lan gần như không chịu nổi nữa.

Đến giờ phút này, khi nhìn thấy dường như quan hệ mẹ chồng nàng dâu bên đó thật sự không tốt, trong lòng bà ta mới cảm thấy thoải mái một chút. Như Ngải Phỉ đã nói, quan hệ mẹ chồng nàng dâu tốt hay không tốt, khán giả liếc mắt một cái là có thể nhìn ra. Sau khi có so sánh, so với quan hệ mẹ chồng nàng dâu không tốt của Thẩm Minh Dữu, khán giả chắc chắn sẽ càng thích quan hệ mẹ chồng nàng dâu tốt của bà ta và Cố Ngải Phỉ hơn.

Đợi đến lúc đó tự nhiên bà ta sẽ bù đắp lại thể diện đã mất.

Sau khi thấy mọi người tập hợp lại, tổng đạo diễn Ngô Lực vui vẻ nói: “Trước hết xin hoan nghênh các mẹ chồng và các mẹ ruột đã tham gia chương trình của chúng tôi. Hy vọng hòn đảo xinh đẹp này sẽ để lại ký ức tốt đẹp cho mọi người.”

Sau khi chào hỏi xong, Ngô Lực chính thức tuyên bố nhiệm vụ. Bãi đỗ xe đã đỗ bốn chiếc xe chuẩn bị sẵn cho bốn tổ khách mời khác nhau, mỗi tổ khách mời chọn một chiếc xe trong đó. Người đầu tiên đến khách sạn có thể nhận được quyền vào ở phòng VIP cao cấp nhất của khách sạn, khách mời đến thứ hai và thứ ba, cũng có thể được xếp đến phòng hạng thương gia. Đối với khách mời đến cuối cùng, bọn họ chỉ được xếp vào một căn phòng thông thường.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 245: C245: Chương 245


Cuối cùng Ngô Lực nói: “Những tiêu chuẩn khác nhau mà khách sạn có thể phục vụ là hoàn toàn khác nhau, hy vọng mọi người cố gắng lên, tranh thủ là người đầu tiên đến được đích của chúng tôi.”

Ngô Lực nói xong thì lui về hậu trường. Về phần các mẹ, sau khi nhanh chóng chọn xong xe cho mình mới phát hiện ra, tuy rằng mỗi chiếc xe đều có tài xế, nhưng tài xế ngoại trừ lái xe ra thì sẽ không phục vụ bất kỳ dịch vụ nào khác, ví dụ như giúp xách hành lý.

Toàn bộ hành lý đều yêu cầu những khách mời tự chuyển vào cốp xe, sau khi chuyển xong, tài xế mới có thể lái xe đến khách sạn.

Người xách hành lý đều là các mẹ, các bạn nhỏ còn quá nhỏ để giúp đỡ, về phần mẹ chồng lại càng không để cho các bà ấy giúp đỡ.

“Mẹ, eo mẹ không tốt, để con xách là được rồi.” Eo của mẹ chồng Chung Dao không được tốt, cô ấy bảo Quách Ứng Liên đưa đứa nhỏ lên xe trước. Hiện giờ chính là thời điểm nóng nhất, ở bên ngoài một lúc mà toàn thân đã đổ đầy mồ hôi, trong xe có điều hòa nên Chung Dao vội vàng thúc giục mẹ chồng đưa Triệu Nhất Dương lên xe trước. . Ngôn Tình Hài

Quách Ứng Liên không nghe lời con dâu, eo bà ấy không tốt, không chuyển được vật nặng, nhưng mấy cái túi nhỏ vẫn có thể giúp con dâu xách lên xe. Thế nên bà ấy đã để cháu trai Triệu Nhất Dương giúp mẹ nâng hành lý, bà ấy thì phụ trách xách mấy cái ba lô lên xe.

Chung Dao không lay chuyển được mẹ chồng, đành phải thuận theo bà ấy. Từ trước đến nay mẹ chồng cô ấy luôn phải tự mình làm mọi việc, cố gắng hết sức để không làm phiền đến con cái, cần mẫn đến mức có đôi lúc con dâu Chung Dao cảm thấy ngượng ngùng.

[Mẹ chồng của Chung Dao vừa nhìn liền biết là một bà lão nông thôn chất phác, để bà ấy nhàn rỗi ngược lại sẽ làm bà ấy sẽ không thoải mái.]

[Quan hệ giữa Chung Dao và mẹ chồng cô ấy vừa nhìn là biết rất tốt, thật khiến người ta ngưỡng mộ.]

Phương Đường bên kia có rất nhiều hành lý, cô ấy và mẹ mình cùng nhau chuyển hành lý lên xe, chuyển được một nửa thì phát hiện, xoay người đã không thấy bóng dáng Khương Húc nhà mình đâu.

“Mẹ, Húc Húc đâu?”

“Kìa, không phải ở đó sao.” La Bội chỉ vào Thẩm Minh Dữu cách đó không xa: “Con trai con thân tại Tào doanh tâm tại Hán*, mẹ ruột con đây giống như hổ cái, chẳng trách nào thằng bé lại vội vã chạy đi tìm mẹ nuôi của nó.”
(*)thân tại Tào doanh tâm tại Hán: người ở chỗ này nhưng tâm luôn hướng về chỗ khác.

Phương Đường: “...”

[Ha ha ha sao Khương Tiểu Húc lại chạy sang nhà Niệm Niệm bên này rồi, hai lần bà ngoại tìm cậu nhóc trở về, xoay người một cái lại chạy qua rồi.]

[Hôm nay khi bắt đầu phát sóng trực tiếp, Khương Tiểu Húc đã đi cùng Thẩm Minh Dữu, chắc không phải tối hôm qua cậu nhóc ở nhà Thẩm Minh Dữu ngủ qua đêm chứ, ha ha ha. Phương Đường không chú ý là con trai lại chạy đi mất.]

Hành lý của Thẩm Minh Dữu và Niệm Niệm rất nặng, đồ đạc các cô mang theo rất nhiều. Vali hành lý lớn có ba cái, Thẩm Minh Dữu phải tự mình nâng lên xe, hai tay cô nhấc kiện hành lý nặng nhất trong đó, trước hết xuống bậc thang, sau đó lại từng bước di chuyển về phía cốp xe.

Lúc Thẩm Minh Dữu đang nỗ lực chuyển hành lý lên xe, đột nhiên tay cô trở nên nhẹ nhõm, hành lý trong tay bị người khác lấy đi.

Là Cố Cẩn mẹ chồng của cô đến giúp đỡ.

Đừng thấy Cố Cẩn sắp năm mươi, nhưng quanh năm bà ở bên ngoài, biển sâu, núi lớn, rừng rậm nguyên sinh… chưa có nơi nào bà chưa đi qua, sức khỏe đã sớm được rèn luyện, sức lực còn mạnh hơn nhiều so với giới trẻ.

Cố Cẩn dùng một tay, nhẹ nhàng nâng hành lý mà Thẩm Minh Dữu dùng hai tay cũng không nâng được chuyển lên xe.

Thẩm Minh Dữu: “...”

Cố Cẩn chuyển hành lý xong quay đầu nói: “Dữu Dữu, con nên rèn luyện sức khỏe đi.”

Niệm Niệm ở bên cạnh vốn muốn giúp nhưng không giúp được, sau khi nghe thấy lời của bà nội, lập tức nói: “Bà nội nói đúng đấy, mỗi lần khi ba dẫn theo Niệm Niệm rèn luyện sức khỏe, mẹ đều sẽ lười biếng không đi, như vậy là không được rồi.”
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 246: C246: Chương 246


Thẩm Minh Dữu sờ mũi Niệm Niệm: “Niệm Niệm là một em bé mách lẻo à?”

Niệm Niệm che cái mũi nhỏ của mình: “Niệm Niệm không phải.”

“Đúng vậy, Niệm Niệm không phải bé mách lẻo đâu.”

Khương Húc đang đi theo ở phía sau nói giúp cho em gái nuôi của mình: “Chỉ có người lớn hay mách lẻo mới sinh ra bé mách lẻo thôi, nếu Niệm Niệm là bé mách lẻo, vậy mẹ nuôi không phải là người hay mách lẻo ạ?”

Khương Húc cười gian nói: “Mẹ nuôi không phải là người hay mách lẻo, cho nên em gái nuôi của con cũng không phải bé mách lẻo đâu.”

Niệm Niệm phản bác: “Em không phải em gái nuôi của anh.”

Thẩm Minh Dữu cũng nói: “Dì cũng không phải mẹ nuôi của con.”

Khương Húc không để ý nói: “Vậy thì có liên quan gì chứ, dù sao sau này chắc chắn cũng sẽ như vậy thôi.”

Khương Húc không quan tâm nhiều đến thế, cậu nhóc chạy lên phía trước muốn giúp Cố Cẩn chuyển va li, khuôn mặt Khương Húc mang theo nụ cười, vô cùng lanh lợi nói: “Bà nội nuôi, Húc Húc giúp bà.”

Nhưng mà Cố Cẩn không cần sự giúp đỡ của đứa trẻ này, chỉ qua vài giây bà đã chuyển hết hành lý trên mặt đất vào cốp xe, ngay cả Thẩm Minh Dữu muốn giúp một tay cũng bị bà gạt bỏ.

[Mọi người nghe thấy chưa, cô Cố Cẩn gọi Thẩm Minh Dữu “Dữu Dữu” nè, ôi thật cưng chiều, giống như mẹ ruột gọi con gái mình vậy.]

[Là ai nói quan hệ mẹ chồng nàng dâu bọn họ không tốt nhỉ, quan hệ mẹ chồng nàng dâu này mà không tốt, còn muốn thế nào mới là thật sự tốt?]
[Ha ha ha nếu không chị Dữu nhận Khương Tiểu Húc làm con nuôi đi, Trương Tiểu Húc nghịch ngợm như vậy mà vì muốn làm con nuôi nhà họ Giang, bây giờ lại trở nên vừa ngoan ngoãn vừa điềm đạm, nhất thời em còn chưa thích ứng được đâu.]



Lần du lịch hải đảo này các mẹ mang theo rất nhiều hành lý, đặc biệt là Cố Ngải Phỉ, cô ta có hai đứa con, đồ đạc căn bản là nhiều hơn so với nhóm khác. Bây giờ thêm đồ đạc của mẹ chồng cô ta nữa thì lại càng nhiều hơn.

Hứa Thục Lan cực kỳ chú ý đến chuyện ra ngoài du lịch, chỉ việc chuẩn bị quần áo đã có rất nhiều bộ, một mình bà ta ngoại trừ có hai cái va li hành lý lớn thì còn có thêm hai cái ba lô lớn nữa.

Vốn tưởng rằng chủ đề lần này là chuyến du lịch xa xỉ, hẳn là tổ chương trình phục vụ các khách mời rất chu đáo mới phải. Ai ngờ các mẹ lại bị tổ chương trình lừa, nhìn chung hành lý phổ biến mang theo đều nhiều hơn mấy lần so với lần ghi hình tiết mục trước.

Cố Ngải Phỉ nhìn một đống lớn hành lý của nhà mình, một mình cô ta không biết chuyển đến lúc nào mới xong, còn đang nghĩ để cho mẹ chồng cũng tới giúp một chút, nhưng ai ngờ tới cô ta còn chưa mở miệng, Hứa Thục Lan đã đưa cặp song sinh ngồi vào trong xe rồi.

Cố Ngải Phỉ: “...”

Cố Ngải Phỉ chỉ có thể im lặng chuyển từng cái vali hành lý lên xe.

Cô ta lau mồ hôi, quay đầu nhìn bên cạnh thì phát hiện Phương Đường bên cạnh có mẹ cô ấy giúp đỡ, động tác chuyển hành lý rất nhanh. Hành lý của Chung Dao là ít nhất trong tất cả mọi người, mẹ chồng cô ấy ngay cả một cái vali cũng không có, chỉ có một cái ba lô đơn giản nhét đồ đạc vào thôi. Tuy rằng eo mẹ chồng cô ấy không tốt, nhưng cũng giúp chuyển mấy kiện hành lý nhỏ, giảm bớt gánh nặng cho Chung Dao.

Về phần Thẩm Minh Dữu, Thẩm Minh Dữu là người thoải mái nhất trong bốn người con dâu. Mẹ chồng Cố Cẩn của cô giống như một đại lực sĩ, mỗi tay một vali hành lý, không cần Thẩm Minh Dữu giúp đỡ, một mình mẹ chồng cô đã chuyển hành lý xong xuôi.

Sau khi chuyển xong hành lý, Cố Ngải Phỉ mệt đến nỗi tay đều run rẩy.

Hứa Thục Lan nhìn thấy xe của những người khác đều đã rời đi, bà ta hạ cửa kính xe xuống, có hơi mất kiên nhẫn nói: “Ngải Phỉ con nhanh lên, những người khác đều đi rồi, chúng ta còn không đi thì sẽ không chọn được ‘phòng tổng thống’ đâu.”

Trong lòng Cố Ngải Phỉ rất ấm ức.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 247: C247: Chương 247


Tổ chương trình 《 Mẹ là siêu nhân》 đã chọn nơi lưu trú là khách sạn xa hoa và lớn nhất ở trên đảo, khách sạn u Hoàng.

Khách sạn u Hoàng là một chuỗi khách sạn tập đoàn, sản nghiệp trải rộng khắp nơi trên cả nước, nó cũng có mặt trên hòn đảo tự nhiên nổi tiếng về ngành du lịch. Khách sạn u Hoàng nằm ngay bên cạnh bờ biển rộng lớn, bởi vì thiết kế độc đáo nên ngay khi khách sạn được xây dựng xong, nó đã trở thành một trong những công trình mang tính biểu tượng nổi tiếng nhất tại địa phương. Rất nhiều du khách đến đây du lịch đều sẽ chọn nơi này để ở lại.

Lần này, tổ chương trình vì muốn để cho nhóm khách mời hưởng ưu đãi đẳng cấp VIP nên đã chọn ở tại khách sạn u Hoàng.

Nhóm khách mời đầu tiên đến khách sạn là gia đình Thẩm Minh Dữu.

Khi vừa xuống xe, nhìn thấy là khách sạn của nhà mình thì cô không khỏi bất ngờ và cảm thán về duyên phận.

Bởi vì được quyền ở phòng tổng thống của khách sạn u Hoàng nên khi Thẩm Minh Dữu và Cố Cẩn dẫn theo Niệm Niệm vừa xuống xe thì lập tức được hưởng đãi ngộ của dịch vụ VIP. Nơi ở có người phụ trách chuyên môn, có nhân viên vận chuyển hành lý đến phòng và sẽ có người sắp xếp gọn gàng.

Suốt đường đi đều có nhân viên phục vụ tận tâm hướng dẫn. Sau khi đi thang máy chuyên dụng lên phòng tổng thống trên tầng cao nhất, ngay khi mở cửa, đập vào mắt chính là một tấm cửa sổ sát sàn rất to. Nhìn ra bên ngoài, biển trời trải dài vô tận, biển cả và bầu trời xanh thẳm nối liền với nhau thành một tấm hình, tựa như một bức tranh, cảnh biển đẹp nhất hiện ra hoàn toàn trước mắt họ.

[Wow, đây chính là phòng cao cấp nhất của khách sạn u Hoàng trong truyền thuyết đó hả? Này cũng quá xa hoa rồi!]
[Trước đây, tôi đã từng đến đảo này du lịch và ở tại khách sạn u Hoàng một lần. Dịch vụ thực sự tuyệt vời, vì tích cóp đủ tiền để đi nên tôi không chọn phòng phổ thông của khách sạn u Hoàng, mà ở phòng thương gia. Tôi đã từng nghĩ rằng đó là dịch vụ tốt nhất mà tôi từng trải qua trong đời, nhưng so với phòng tổng thống bây giờ thì phòng thương gia mà tôi từng ở ngay lập tức biến thành mảnh vụn.]

[Hiện giờ tổ chương trình thật sự tốn rất nhiều máu, một đêm ở căn phòng này ít nhất cũng mười mấy vạn. Nghèo khó thật sự đã hạn chế trí tưởng tượng của tôi!]

[Thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh của Thẩm Minh Dữu và con gái, tôi biết ngay rằng mình chính là một đồ nhà quê, những thứ này trong mắt một phu nhân nhà giàu như Thẩm Minh Dữu thực sự không đáng nhắc đến.]



Cuối cùng, Phương Đường và Chung Dao ở phòng thương gia, trong khi cả nhà Cố Ngải Phỉ thì ở phòng phổ thông.

Bởi vì không được ở phòng tổng thống tốt nhất nên sau khi xuống xe, Hứa Thục Lan có hơi không vui. Bà ta đã thương lượng với tổ chương trình, hỏi rằng mình có thể tự trả tiền để được ở trong phòng tổng thống không. Mặc dù giá của phòng tổng thống rất đắt, nhưng đối với bà ta mà nói thì đó chẳng tính là cái gì cả. Quan trọng nhất là người khác có thể ở phòng tổng thống, trong khi bà ta chỉ có thể ở phòng phổ thông. Hứa Thục Lan không thể chấp nhận mất mặt mũi, vì vậy mới đề xuất ý kiến này với tổ chương trình.

Tuy nhiên, tổ chương trình đã trực tiếp từ chối yêu cầu của Hứa Thục Lan. Quy tắc trò chơi là quy tắc trò chơi, một khi vi phạm quy tắc thì phải chấp nhận hình phạt từ tổ chương trình. Thấy không thể thương lượng được với tổ chương trình, Hứa Thục Lan càng thêm tức giận, nhưng vì ở trước ống kính nên bà ta không thể giải tỏa cơn giận được. Hứa Thục Lan chỉ cảm thấy rằng, từ khi tham gia chương trình này, trong lòng bà ta không có bất kỳ khoảnh khắc thoải mái nào, lo lắng không biết chương trình này có xung khắc gì với bà ta hay không.

Cố Ngải Phỉ nhìn thấy sắc mặt mẹ chồng không tốt chỉ có thể ở bên cạnh lựa lời hay để khuyên nhủ. Sau khi Hứa Thục Lan được khuyên, cơn giận đã lắng xuống một chút, nhưng bà ta vẫn cảm thấy không vui và nói: "Nếu không phải vì con chuyển hành lý quá chậm thì chúng ta đã không phải ở trong phòng phổ thông."
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 248: C248: Chương 248


"..." Sắc mặt Cố Ngải Phỉ thiếu chút nữa là không thể kiềm chế được.

Trong suốt hành trình, chỉ có mình cô ta bận trước bận sau, trong khi Hứa Thục Lan, người mẹ chồng chỉ giống như một chưởng quầy không cần làm gì cả. Cô ta không oán trách gì thì thôi, nhưng ngược lại Hứa Thục Lan còn bắt đầu oán trách cô ta.

Cố Ngải Phỉ cảm thấy mọi thứ đều không được suôn sẻ. Trước đây, cô ta chỉ biết Hứa Thục Lan hơi thích sĩ diện, ngoài nhược điểm đó thì cô ta sống chung với Hứa Thục Lan cũng khá hòa hợp, cũng không quá tinh ranh, càng không có đặt điều chỉ trích con dâu khắp nơi. Bà ta cũng rất yêu thương cháu gái.

Thời gian sống cùng Hứa Thục Lan, tất nhiên Cố Ngải Phỉ sẽ luôn cẩn thận giữ mặt mũi cho bà ta. Hơn nữa, sau khi kết hôn, cô ta dành nhiều thời gian cho công việc, thực tế là thời gian chung đụng với Hứa Thục Lan cũng không nhiều nên giữa hai người không có mâu thuẫn gì. Sống chung vẫn luôn rất hòa thuận.

Nhưng bây giờ, chỉ sau một ngày ngắn ngủi tham gia《Mẹ là siêu nhân》thì giữa cô ta và Hứa Thục Lan đã có một một vết nứt. Cố Ngải Phỉ có thể cảm giác rằng vết nứt này đang càng ngày càng lớn hơn.

Để ngăn chặn điều này xảy ra, khi cô ta nhìn thấy khuôn mặt không vui của Hứa Thục Lan, Cố Ngải Phỉ vốn cũng không vui chỉ có thể nhịn xuống.

[Mẹ chồng của Cố Ngải Phỉ làm sao thế này, mẹ chồng khác ít nhất cũng sẽ làm một số công việc mà mình có thể làm, nhưng bà ta lại như một lão phật gia, bản thân không chịu làm cái gì cả. Ngược lại khi chơi thua lại còn oán trách Cố Ngải Phỉ, thật sự không nhìn được nữa rồi.]

[Đúng vậy, ban đầu tôi nghĩ mẹ chồng Cố Ngải Phỉ là một người rất tốt, nhưng qua nửa ngày, tôi phát hiện hoàn toàn không phải như vậy.]

[Cố Ngải Phỉ ở đây rất uất ức, trước mặt ống kính, cô ta không thể vứt sỉ diện của mẹ chồng đi được, nếu không sẽ bị coi là bất hiếu, thật khó khăn mà.]

Bữa trưa, nhóm khách mời tách ra ăn riêng, Thẩm Minh Dữu và mẹ chồng cùng Niệm Niệm thưởng thức một bữa trưa cực kỳ thịnh soạn và sang trọng ở trong căn phòng tổng thống xa hoa.
Sau khi ăn trưa xong, không biết là đạo diễn tổ chương trình cố ý hay vô ý, trong thời gian nghỉ ngơi của các khách mời, bọn họ đã gửi tặng cho mỗi nhà một phiếu dịch vụ cá nhân tại khách sạn Âu Hoàng. Phiếu này cho phép khách mời ở khách sạn tận hưởng các dịch vụ massage, làm đẹp cao cấp nhất thế giới, bao gồm cả xông hơi và tắm suối nước nóng, nhằm đảm bảo khách mời hoàn toàn thư giãn và tận hưởng dịch vụ tốt nhất.

Tuy nhiên, vấn đề là mỗi gia đình chỉ có một phiếu.

Điều này có nghĩa là chắc chắn sẽ có một người trong mẹ chồng và nàng dâu ở lại để trông nom đứa nhỏ, mà người còn lại sẽ có thể thoải mái tận hưởng dịch vụ nghỉ mát.

Phương Đường đã trao nó cho mẹ ruột của mình, La Bội cũng không vì con gái mình mà khách sáo. Bà ấy vô cùng hào hứng nhận lấy, trước khi đi cũng không quên nói với Phương Đường: "Nhớ trông chừng Khương Tiểu Húc, đừng để thằng bé đến quấy rầy mẹ thư giãn."

Thấy mẹ ruột đi mà không nhìn lại. Phương Đường sờ lên đầu của Khương Tiểu Húc và nói: "Bà ngoại con ghét bỏ con rồi đấy."

Khương Tiểu Húc nói: "Không phải bà ngoại đang ghét mẹ không chăm sóc tốt cho con cái à?"

"..." Phương Đường nói: "Nếu con ngoan như Niệm Niệm thì không phải mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con rồi à?" . Ngôn Tình Sắc

"Nếu mẹ dịu dàng giống như dì Thẩm, con chắc chắn sẽ ngoan như em gái Niệm Niệm."

"Khương Tiểu Húc, mẹ mới nói một câu mà con đã muốn cãi với mẹ mười câu hả."

"Lêu lêu lêu." Khương Tiểu Húc làm một khuôn mặt quỷ với mẹ mình, biểu cảm của cậu nhóc thực sự làm người khác tức giận, khiến Phương Đường muốn đánh m.ô.n.g cậu nhóc.

Lúc La Bội đi thì bên phía Chung Dao đang cầm phiếu dịch vụ, cùng mẹ chồng đẩy tới đẩy lui.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 249: C249: Chương 249


Chung Dao khẳng định muốn đưa phiếu cho mẹ chồng của mình, nhưng mẹ chồng cô ấy là Quách Ứng Liên sống c.h.ế.t cũng không chịu nhận.

"Mẹ sẽ trông con cho con, con cầm phiếu này đi làm đẹp đi." So với việc massage và làm đẹp, Quách Ứng Liên cảm thấy ở trong phòng khách sạn trông đứa nhỏ làm bà ấy thư giãn hơn.

Nhưng Chung Dao cảm thấy khi đã đi du lịch, đâu có thể để mẹ chồng giúp cô ấy trông con. Cô ấy chỉ đành đề nghị: "Nếu mẹ không muốn làm đẹp, mẹ cũng có thể đi tắm hơi hoặc xem phim tại phòng chiếu phim của khách sạn, để mẹ một mình ở đây trông đứa nhỏ thì chắc chắn không được đâu."

Chung Dao cứ kiên quyết như thế khiến Quách Ứng Liên có chút mềm lòng.

Cuối cùng, Chung Dao nói: "Phía Phương Đường, chắc là dì La Bội sẽ đi. Con sẽ gọi cho dì La Bội rồi hai người có thể cùng nhau đi chơi, điều này sẽ vui hơn."

Quách Ứng Liên có người làm bạn, lúc này mới đồng ý.

Bên Cố Ngải Phỉ cũng tương tự như vậy, sau khi cô ta đưa phiếu cho mẹ chồng, Hứa Thục Lan đã nhanh chóng ra khỏi cửa.

Hành lý còn chưa được sắp xếp xong, cặp sinh đôi nhìn thấy bên ngoài là biển, cả buổi trưa không chịu ngủ, làm ầm ĩ muốn ra ngoài chơi. Cố Ngải Phỉ mệt lắm rồi, cô ta thở dài, chỉ có thể vừa chăm sóc đứa nhỏ, vừa sắp xếp hành lý.
Không giống với ba cặp khách mời khác, Thẩm Minh Dữu phía bên này thảnh thơi hưởng thụ các dịch vụ kia. Không phải là mẹ chồng, mà lại là nàng dâu Thẩm Minh Dữu này.

Sau khi Cố Cẩn nhìn thấy tấm phiếu đó, bà giúp Niệm Niệm thay bộ đồ bơi và nói: "Mẹ sẽ đưa Niệm Niệm đi bơi một chút, đợi khi bé mệt rồi thì mẹ sẽ đưa bé đi ngủ một lát, con tự chơi một mình đi."

Đã lâu rồi Cố Cẩn không gặp cháu gái nhỏ nên bà sẽ không bỏ lỡ cơ hội để có thời gian gần gũi với Niệm Niệm. Còn việc giải trí và thư giãn gì đó, vẫn là để cho con dâu đi thôi.

Thẩm Minh Dữu không kịp nói câu nào, mẹ chồng đã ôm Niệm Niệm ra cửa.

Trước khi đi, Niệm Niệm vẫn không quên nói vọng lại với mẹ: "Mẹ đi chơi vui nhé, Niệm Niệm muốn đi bơi ạ."

Thế là, lúc Cố Cẩn mang đứa nhỏ đi, Thẩm Minh Dữu một thân một mình đi đến phòng an dưỡng của khách sạn. Cô vừa trải nghiệm liệu pháp làm đẹp vừa ngủ một giấc trưa ngon lành, để những sự mệt mỏi tích tụ trong mấy ngày quay phim chụp ảnh lập tức bị thanh lọc không bỏ sót cái nào.

[Thẩm Minh Dữu cũng quá là sướng rồi, các bà mẹ khác đang sắp xếp hành lý thì cô đang làm đẹp. Các bà mẹ khác đang trông nom con cái thì cô đang được massage... So với ba cặp khách mời khác, tôi chỉ muốn nói, xin cho tôi một bà mẹ chồng giống mẹ chồng của Thẩm Minh Dữu đi.]

[Chị Dữu thực sự là đã gả cho đúng người, chồng tốt, con gái tốt, ngay cả mẹ chồng cũng tốt như vậy, thật may mắn!]

[Ở phía Phương Đường là mẹ ruột thì không cần nói. Ba cặp mẹ chồng con dâu còn lại, ban đầu tưởng rằng mối quan hệ của cặp mẹ chồng nàng dâu Cố Ngải Phỉ sẽ tốt nhất, nhưng thực tế là cặp mẹ chồng nàng dâu này cũng có nhiều vấn đề nhỏ. Chung Dao và mẹ chồng của cô ấy, một người là con dâu thành phố, một người là bà cụ nông thôn, tưởng rằng vì môi trường lớn lên và quan điểm khác biệt, quan hệ của họ sẽ chẳng ra sao cả, nhưng bây giờ mới thấy, quan hệ mẹ chồng nàng dâu của họ còn rất tốt. Điều làm tôi bất ngờ nhất chính là Thẩm Minh Dữu, mẹ chồng của Thẩm Minh Dữu hoàn toàn coi cô như con gái để yêu thương, tôi đột nhiên cảm thấy Thẩm Minh Dữu thật sự rất may mắn.]
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 250: C250: Chương 250


Khách sạn Âu Hoàng có một khu vực bơi lội riêng, buổi chiều nắng chói chang, trời nóng quá không thể ra ngoài đi bơi nên Cố Cẩn dẫn Niệm Niệm đi thẳng đến bể bơi.

Lúc này, trong bể bơi có rất nhiều người đang chơi đùa.

Khương Húc và cặp song sinh Chu Tử Dục và Chu Tử Ngải tràn đầy sinh lực không chịu ngủ trưa, cũng được mẹ đưa đến bể bơi. Nhìn thấy bà Niệm Niệm dẫn Niệm Niệm đến, Khương Húc lập tức bơi tới vách bể bơi: "Niệm Niệm và bà nội Niệm Niệm, hai người cũng tới ạ."

Khi Phương Đường và Cố Ngải Phỉ nhìn thấy trưởng bối đến cũng tiến tới chào hỏi.

Cố Ngải Phỉ nhìn thấy người chăm sóc con của Thẩm Minh Dữu là Cố Cẩn, nên cô ta hỏi: "Dì Cố, mẹ chồng con và những người khác đều đã đi thư giãn nghỉ ngơi rồi, sao dì vẫn chưa đi vậy?"

“Dì để cho Dữu Dữu nhà dì đi.” Cố Cẩn nhìn Niệm Niệm trong n.g.ự.c mình, nói: “Dì sẽ chăm sóc đứa nhỏ này để cho mẹ nó yên tâm nghỉ ngơi thư giãn.”

Cố Ngải Phỉ: "..."

Lúc này, đừng nói là cư dân mạng, ngay cả cô ta cũng đã bắt đầu ghen tị với Thẩm Minh Dữu.

Không biết kiếp trước Thẩm Minh Dữu đã làm được chuyện tốt gì mà kiếp này lại có thể gả vào gia đình tốt như vậy. Chưa kể đến chồng và con, ngay cả mẹ chồng cũng đối tốt với cô như thế, ai nhìn vào mà không cảm thấy ghen tị được chứ.

Cố Cẩn thả Niệm Niệm xuống và hỏi: "Niệm Niệm có biết bơi không?"

Theo Cố Cẩn, việc trẻ em học thêm kỹ năng không có gì là không tốt, nếu Niệm Niệm không biết bơi, đúng lúc người làm bà nội như bà đây có thể dạy cháu gái của mình.

Niệm Niệm nhìn thấy bà nội hỏi, lập tức gật đầu nhỏ, vỗ vào b* ng*c, vô cùng tự tin nói: "Biết ạ, Niệm Niệm bơi rất giỏi."
Khương Húc đang ngâm mình trong bể bơi lập tức nói: “Con cũng bơi rất giỏi.”

Chu Tử Dục và Chu Tử Ngải đang ngồi trên bể bơi, thấy hai người bạn nhỏ của họ đều nói mình rất giỏi, bọn họ cũng không chịu thua kém nên nói: “Con cũng là một tay bơi siêu giỏi.”

Khi Phương Đường thấy tất cả bọn trẻ đều tự khen ngợi bản thân, cô ấy đề nghị: "Trong trường hợp này, hay là các con thi đấu đi, xem thử ai mới là người bơi nhanh nhất?"

"Được ạ, thi thì thi."

Khi nghe nói sắp tổ chức thi đấu, mấy đứa trẻ ba, bốn, năm tuổi đều rất nhiệt tình, Niệm Niệm cũng vậy, trước khi chờ người lớn công bố thể lệ cuộc thi, cô bé đã bắt đầu ra hình ra vẻ mà khởi động làm nóng thân người, dáng vẻ kia, trông nghiêm túc làm sao.

[Ai da, lũ nhóc này, đang nghiêm túc đấy hả? Lúc nãy Khương Húc có bơi một vòng, đúng thật là cậu nhóc có thể bơi, nhưng Niệm Niệm và cặp song sinh còn chưa tới bốn tuổi mà, một bạn nhỏ ba tuổi thật sự có thể bơi được hả? Chắc không phải là đang khoác lác đấy chứ.]

[Duỗi tay, duỗi chân, xoay cổ rồi xoay mông, ha ha ha, đây là cách Niệm Niệm khởi động à? Cũng quá đáng yêu rồi!]

[Vận động viên nhỏ mặc áo tắm hình con lợn màu hồng trên sân thi đấu kia, sao cưng có thể đáng yêu như vậy chứ, hu hu hu, hôm nay tôi lại biến thành một bà dì quái đản muốn thành lập một băng nhóm để lẻn trộm Niệm Niệm về nhà chơi hai ngày rồi.]



Sau khi các bạn nhỏ khởi động xong cũng là lúc phần thi chính thức diễn ra.

Cố Cẩn sợ hãi, bà không biết trình độ bơi lội của Niệm Niệm là cao hay thấp, nhưng nhìn khuôn mặt tràn đầy tự tin của Niệm Niệm, bà cũng không muốn ngăn cản đứa trẻ, chỉ đi theo cô bé vào bể bơi, ở bên cạnh chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào. Nếu có vấn đề gì, bà sẽ nhanh chóng chạy đến vớt Niệm Niệm lên.

Về phần Cố Ngải Phỉ, cô ta rất tự tin với cuộc thi bơi lội này.

Từ lúc ra tháng, cô ta đã luôn đưa các con đi bơi ở trung tâm của mẹ và trẻ sơ sinh. Đừng nhìn Tử Dục và Tử Ngải chỉ mới ba tuổi rưỡi, nhưng hai anh em lại bơi rất giỏi, ngay cả huấn luyện viên dạy bơi của bọn họ cũng nói rằng hai đứa trẻ này rất có thiên phú.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 251: C251: Chương 251


Cô ta đứng bên bể bơi động viên bọn trẻ: "Tử Dục và Tử Ngải, cố lên!"

Vốn dĩ tất cả bảo bối đã sẵn sàng hết rồi, khi tiếng hô "Thi đấu bắt đầu" của Phương Đường vang lên, bốn đứa trẻ giống như sủi cảo, nhanh chóng nhảy xuống nước không một chút do dự, rồi tăng tốc bơi về phía trước.

Khương Húc là đứa lớn nhất trong bốn đứa trẻ, cậu nhóc xuất phát nhanh nhất, khoảng cách khi nhảy xuống nước cũng xa hơn những bạn nhỏ khác, tạm thời xếp ở vị trí thứ nhất.

Nhưng phía sau cậu nhóc còn có hai bảo bối đang đuổi theo.

Tư thế bơi của Tử Dục và Tử Ngải đều rất chuẩn, tuy chỉ mới ba tuổi rưỡi nhưng trông các bé giống như những đứa trẻ đã học bơi từ rất lâu, ở dưới nước thoải mái như ở trên bờ. Hai người không phân cao thấp, tốc độ gần như bằng nhau, hơn nữa còn đang từ từ nhanh hơn, họ sắp vượt qua Khương Húc ở phía trước họ một chút.

Vận động viên nhỏ đang bơi ở phía sau là Niệm Niệm.

Niệm Niệm ở trong nước, tư thế bơi lội giống như một chú chó con, đầu nhô lên khỏi mặt nước, bốn chân không ngừng đạp nước, vì cơ thể còn nhỏ nên tay chân ngắn ngủn của cô bé đang nỗ lực vẩy đập trong nước. Ngay cả cái bụng nhỏ tròn vo kia cũng đang phát huy sức lực, nỗ lực đẩy về phía trước.

Cố Cẩn luôn theo dõi Niệm Niệm, bà sững sờ trong giây lát khi nhìn thấy động tác bơi lội của Niệm Niệm, sau đó khóe miệng cong lên, cháu gái của bà thật quá mức đáng yêu.

[Ha ha ha ha, tôi cười c.h.ế.t mất. Đây chính là cái bơi rất giỏi mà Niệm Niệm nói đó hả? Trông giống như một con ch.ó con dùng bốn chân đạp nước ấy. Giỏi hay không thì tôi không biết, tôi chỉ biết là vào lúc này, tôi sắp bị sự dễ thương kia làm cho ngất mất rồi.]

[Caramen giỏi quá, cố ý nhảy xuống nước chỉ vì quay cái bụng tròn vo đó của Niệm Niệm, ha ha ha, Niệm Niệm của chúng tôi không cần giữ mặt mũi à!]

[Tôi sắp c.h.ế.t vì sự đáng yêu này rồi, tuy Niệm Niệm bơi chậm nhất nhưng cũng không sao, các dì sẽ kêu gọi cho em, em là bé con xinh đẹp nhất trong bể bơi!]


Bé con xinh đẹp nhất trong bể bơi dùng đôi mắt nhỏ lén nhìn sang bên cạnh, nhìn thấy ba cái đầu nhỏ khác đang bơi ở phía trước mặt cô bé, Niệm Niệm vội vàng đuổi theo, đôi tay và đôi chân ngắn ngủn của cô bé đạp nước càng nhanh hơn.

Nhưng ba vận động viên bơi lội trẻ tuổi còn lại đều bơi ếch, lực cản ít hơn cách bơi chó nên bơi nhanh hơn rất nhiều. Dù Niệm Niệm đã cố gắng hết sức nhưng vẫn đứng ở vị trí cuối cùng.

Tử Dục đứng thứ nhất, Tử Ngải đứng thứ hai, Khương Húc đứng thứ ba và Niệm Niệm đứng thứ tư.

Sau khi tất cả bọn trẻ bơi về đích, Cố Ngải Phỉ tự hào ôm lấy cặp song sinh: "Tử Dục và Tử Ngải thật tuyệt vời!"

Phương Đường nhìn thấy con trai của mình là người lớn tuổi nhất, nhưng lại thua Tử Dục và Tử Ngải nhỏ tuổi nhất, cô ấy nhìn Khương Húc và nói: "Khương Tiểu Húc, bình thường khi mẹ đánh m.ô.n.g con, không phải con chạy rất nhanh à? Sao bây giờ lại bơi chậm thế?"

Khương Húc lắc nước trên đầu, nghe được lời mẹ hỏi, cậu nhóc tức giận nói: “Đúng rồi, nếu biết trước như vậy thì con đã để mẹ đuổi theo từ phía sau rồi, vì muốn trốn mẹ, nhất định con sẽ bơi nhanh hơn nữa!"

Phương Đường: “Thì ra mẹ của con là hổ cái à.”

“Vâng, bây giờ mẹ mới biết ạ?” Chuyện mẹ chính là hổ cái này, Khương Húc còn tưởng rằng mẹ mình đã sớm biết rồi.

Phương Đường tức giận đến mức lấy khăn xoa mạnh cái đầu nhỏ ở trong tay cô ấy, khiến Khương Húc hét to lên.

Cố Cẩn cũng đang lau tóc cho Niệm Niệm, tóc của cô bé vừa mỏng vừa mềm mại, sờ vào có cảm giác rất thoải mái, thật ra thì bà chăm sóc trẻ con không tốt lắm, sau khi sinh ra Giang Trầm, hầu như Cố Cẩn rất ít chăm sóc anh.

Lúc này, đối mặt với Niệm Niệm, động tác của bà trở nên cực kỳ nhẹ nhàng, sợ mình vô tình làm đau đứa nhỏ trong lòng ngực.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 252: C252: Chương 252


Vốn dĩ Cố Cẩn muốn an ủi cháu gái khi thấy Niệm Niệm về đích cuối cùng trong cuộc thi bơi lội, nhưng bà thấy có vẻ như Niệm Niệm vẫn rất vui vẻ.

Cố Cẩn hỏi: “Có gì mà Niệm Niệm vui thế?”

Niệm Niệm ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời nói: "Chỉ là cảm thấy vui vẻ thôi ạ."

"Bà ơi, có phải Niệm Niệm bơi rất đẹp, tư thế bơi rất ngầu không ạ?" Niệm Niệm rất hài lòng với tư thế bơi của mình. Trước đây mỗi lần mẹ đưa cô bé đi bơi, đều sẽ khen ngợi Niệm Niệm và nói rằng Niệm Niệm bơi giống như một con cá mập nhỏ, động tác rất đẹp mắt.

Mặc dù Niệm Niệm thi đấu thua, nhưng cô bé không hề buồn chút nào, mẹ cô bé nói rằng trong thi đấu thì sẽ có thua có thắng, Niệm Niệm có thể có khát vọng chiến thắng nhưng phải sử dụng khát vọng chiến thắng đúng nơi và đúng thời điểm. Giống như chuyện bơi lội này, không đạt được hạng nhất cũng không sao, miễn là cô bé bơi đến vui vẻ và động tác bơi rất đẹp là được.

Niệm Niệm nhìn bà nội với ánh mắt mong đợi, giống như đang muốn nói: Bà nội ơi, nhanh, nhanh khen ngợi Niệm Niệm đi!

"..." Cố Cẩn nghĩ đến động tác bơi chó của Niệm Niệm, đáng yêu thì rất đáng yêu, nhưng vẫn kém xa so với việc xinh đẹp và ngầu, nhưng mà như thế thì có sao đâu? Trong mắt bà, Niệm Niệm bơi giỏi nhất: “Tất nhiên là Niệm Niệm bơi rất giỏi, giống như một con cá con, động tác không chỉ vô cùng đẹp mắt mà còn rất ngầu!”

Niệm Niệm cực kỳ vui khi được nghe bà nội khen cô bé trông giống như một con cá con, mặc dù con cá con thì nghe có vẻ không ngầu và mạnh mẽ như cá mập nhỏ mà mẹ cô bé nói nhưng chúng đều là cá, chuyển động của chúng khi ở trong nước là tốt nhất, duyên dáng nhất.

Nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của đứa bé, Cố Cẩn không nhịn được hỏi: "Niệm Niệm, ai dạy con bơi lội vậy?"

Có lẽ sau khi về nhà, bà có thể đưa ra đề nghị với con dâu, nhờ cô tìm giáo viên dạy bơi khác cho Niệm Niệm.
"Là mẹ ạ." Niệm Niệm vui vẻ nói: "Mẹ có thể dạy, Niệm Niệm cũng có thể học tốt. Bây giờ tư thế bơi của Niệm Niệm giống hệt như mẹ luôn đó ạ, như thể được tạc từ cùng một khuôn vậy."

Cố Cẩn: "..."

Hóa ra giáo viên dạy bơi của Niệm Niệm chính là con dâu của bà.

Phương Đường ở bên cạnh nghe vậy thì lập tức tưởng tượng ra cảnh Thẩm Minh Dữu ở trong nước, động tác giống hệt Niệm Niệm vừa rồi, chỉ biết quẫy đập không ngừng như kiểu bơi chó. Phương Đường ha ha cười lớn: “Niệm Niệm, sao năng lực bắt chước của con giỏi thế? Không chỉ tư thế nhảy phải giống hệt mẹ con mà ngay cả tư thế bơi cũng phải giống hệt mẹ con, ha ha ha, Niệm Niệm, con là cái đuôi nhỏ của mẹ mình à?"

Phương Đường nhớ lại màn khiêu vũ được ghi hình lần trước, động tác của Niệm Niệm cứng nhắc như máy móc nhảy theo Thẩm Minh Dữu. Các bước nhảy kia gần như giống hệt nhau, rất buồn cười, vừa hài hước vừa vô cùng thần kỳ, khiến Phương Đường cười đến mức không ngừng được.

Niệm Niệm không hiểu tại sao dì Phương lại cười vui vẻ đến thế, cô bé nâng cái bụng nhỏ tròn vo của mình và nói: "Đúng rồi ạ, Niệm Niệm chính là cái đuôi nhỏ của mẹ." . Tr𝐮𝓎ệ𝘯 chí𝘯h ở # T 𝗥𝐮𝖬T𝗥𝖴YEN.V𝘯 #

Được trở thành cái đuôi nhỏ của mẹ là điều hạnh phúc nhất đối với Niệm Niệm.

[Ha ha ha, không ngờ rằng khả năng bơi lội của Niệm Niệm là do mẹ cô bé dạy. Điều đó có nghĩa là chị Minh Dữu cũng chỉ biết bơi kiểu chó. Nếu vậy thì lần sau chị Minh Dữu và Niệm Niệm bơi cùng nhau thử đi? Để cho chúng tôi xem, động tác bơi lội của hai mẹ con này có thực sự giống với vũ điệu quỷ dị lần trước không, đồng bộ một cách thần kỳ như vậy ư!]

[Niệm Niệm: Tôi là cái đuôi nhỏ, tôi tự hào!]

[Ha ha ha, Niệm Niệm thật sự rất thích bắt chước mẹ mình, quan trọng là lần nào cô bé cũng học rất giống, thực sự rất tuyệt vời!]


 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 253: C253: Chương 253


Niệm Niệm trở về phòng nghỉ ngơi sau khi bơi lội, Thẩm Minh Dữu vừa mới làm đẹp xong và đang đánh một giấc ngủ trưa ngon lành.

Lúc cô ra khỏi thẩm mỹ viện, tính đi spa trị liệu, vừa định ra ngoài thì gặp phải mẹ chồng của Cố Ngải Phỉ đang bước vào cửa.

Hứa Thục Lan massage thư giãn xong thì lập tức đến thẩm mỹ viện, định chăm sóc thật tốt làn da của mình.

Lúc mở cửa, bà ta nhìn thấy người bước ra là Thẩm Minh Dữu, làn da trên mặt Thẩm Minh Dữu mịn màng mềm mại, ngay cả một lỗ chân lông cũng không có, cảm giác mềm mại đến mức có thể véo ra nước. Chắc chắn cô vừa mới thực hiện một liệu pháp làm đẹp xong.

Thẩm Minh Dữu gật đầu chào hỏi: “Cô Hứa.”

Hứa Thục Lan hỏi: "Tại sao con lại ở đây?"

"Con đến làm đẹp ạ." Tất nhiên là cô đến thẩm mỹ viện để làm đẹp rồi, chẳng lẽ cô đến đây để ngủ à? Câu hỏi của Hứa Thục Lan thật sự không cần thiết, Thẩm Minh Dữu có thể nhìn ra Hứa Thục Lan không thích cô. Thẩm Minh Dữu cũng giống vậy, cô không có ấn tượng tốt với Hứa Thục Lan: “Con đi trước, cô cứ tự nhiên.”

Nói xong, cô nhanh chóng sải bước rời đi, bước đến một nơi thư giãn khác.

Hứa Thục Lan nhìn bóng dáng của Thẩm Minh Dữu rời đi, bà ta cau mày. Cô con dâu nhà họ Giang này chẳng hiểu chuyện gì cả, các bà mẹ chồng và những người mẹ khác thật hiếm khi mới có cơ hội ra bên ngoài chơi. Cô thì ngược lại, để cho mẹ chồng mình chăm con, còn bản thân thì ra ngoài thư giãn và tận hưởng một mình.
Thực đúng là không hiểu chuyện.

Thẩm Minh Dữu không biết người khác đang nghĩ gì. Chờ tới khi cô làm spa trị liệu xong, toàn thân từ trên xuống dưới của cô đều cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Bây giờ đã khoảng bốn năm giờ chiều, tổ đạo diễn bắt đầu tập hợp tất cả khách mời lại.

Đã đến bãi biển thì đương nhiên không thể ở trong khách sạn mãi. Hiện giờ nắng bên ngoài đã nhạt đi nhiều, vừa hay có thể ra bãi biển chơi, tổ đạo diễn yêu cầu khách mời chuẩn bị những thứ cần mang theo. Kế tiếp, nhóm bà mẹ sẽ đưa con đi trải nghiệm lướt sóng, còn nhóm mẹ chồng thì có thể ra bờ biển để lội nước và chơi cùng nhau.

Khi đoàn người đến bãi biển, thiết bị lướt sóng và huấn luyện viên hướng dẫn lướt sóng đã chờ sẵn ở đó.

Vì sắp đi lướt sóng trên biển nên nhóm bà mẹ đã đưa các bạn nhỏ đi thay đồ bơi, trong khi nhóm mẹ chồng và các bà mẹ khác đã nằm trên ghế dài ở bãi biển và bắt đầu uống nước trái cây.

Vì lo ngại về việc có mặt của mẹ chồng ở đây nên Cố Ngải Phỉ và Chung Dao đã mặc đồ bơi một mảnh kiểu thể thao với đường viền cổ tròn, ở thân trên là áo tay ngắn và chiều dài của quần đùi bên dưới có thể che đến một nửa phần đùi. Trong số các loại đồ bơi, đây được coi là một loại tương đối bảo thủ.

Phương Đường thì không có nhiều lo lắng như vậy, thời tiết nóng bức thế này, cô ấy ra biển bơi lội thì đương nhiên phải ăn mặc mát mẻ một chút. Nhưng khi nghĩ đến hôm nay có mặt nhóm mẹ chồng và các bà mẹ khác ở hiện trường bơi lội, cuối cùng cô ấy vẫn cố kiềm chế một chút. Thay vì chọn bộ bikini quá mức gợi cảm trong vali dự phòng thì cô ấy đã chọn một bộ áo tắm vừa có chút gợi cảm nhưng vẫn có phần bảo thủ.

Thẩm Minh Dữu cũng có lựa chọn giống như Phương Đường, cô mặc một chiếc áo hai dây ở phần thân trên và một chiếc quần ngắn giữ nhiệt khi đi biển ở phía dưới, không quá mức bảo thủ. Bộ đồ bơi mà Thẩm Minh Dữu chọn chắc chắn kém xa mấy bộ bikini gợi cảm khác.

Thẩm Minh Dữu có dáng người đẹp, vòng eo thon thả của cô để lộ ra một nửa, đôi chân dài vừa gầy vừa thẳng, làn da trắng trẻo mượt mà đến mức gần như trong suốt. Toàn thân như phát sáng, cô vẫn là người cao nhất trong bốn bà mẹ. Khi cùng lúc lên sân khấu, tiêu điểm của mọi người gần như đều tập trung vào nơi Thẩm Minh Dữu đứng.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 254: C254: Chương 254


[Ồ, chị Dữu đang mặc đồ bơi, nhưng đã đến bãi biển rồi, tại sao lại không mặc bikini vậy chứ? Thân hình đẹp như thế, thật tuyệt quá!]

[Hôm nay Niệm Niệm là bé con xinh đẹp nhất trong bể bơi, nhưng vào lúc này, bé con xinh đẹp nhất đã bị mẹ của Niệm Niệm thay thế. Tại sao Thẩm Minh Dữu lại có thể xinh đẹp đến vậy chứ? Quá mức phạm quy rồi!]

[Trước kia tôi đã từng nghĩ dáng người Cố Ngải Phỉ cũng rất xinh đẹp. Nhưng làm sao đây, bây giờ khi đứng cạnh Thẩm Minh Dữu, Cố Ngải Phỉ thực sự mờ nhạt.]

[Giá trị nhan sắc của Thẩm Minh Dữu khiến ai nhìn vào cũng phải thốt lên: Đẹp quá!]



Ánh nhìn đầu tiên của Hứa Thục Lan cũng là chú ý đến Thẩm Minh Dữu. Sau khi nhìn xong, bà ta lập tức quay sang nhìn con dâu mình, lúc nhìn thấy quần áo của Cố Ngải Phỉ, cái nhíu mày của bà ta mới thả lỏng hơn một chút.

Thấy Cố Cẩn vẫn đang nhìn Thẩm Minh Dữu, Hứa Thục Lan với tư cách là mẹ chồng, tự cho rằng bà ta hiểu rất rõ Cố Cẩn vì cũng là mẹ chồng như nhau.

Bây giờ chương trình đang được phát sóng trực tiếp, trên bãi biển lại có rất nhiều người ngoài. Mấu chốt là ở đây còn có nhóm bà mẹ chồng, Thẩm Minh Dữu ăn mặc như thế này, chẳng phải ý của cô là không thèm để mẹ chồng vào mắt hay sao?

Buổi chiều cô để mẹ chồng của cô trông con, bây giờ lại ăn mặc như thế này, Hứa Thục Lan thực sự không thích nổi loại người không kính trọng người lớn tuổi trong nhà như thế.

Bà nhìn Cố Cẩn, mặt mang ý cười nói: “Dáng người con dâu của bà thật xinh đẹp, ăn mặc cũng rất đẹp.”

Thấy Cố Cẩn nhìn sang đây, Hứa Thục Lan dùng ánh mắt ám chỉ bên cạnh, nói: "Bà nhìn xem, có rất nhiều người đang nhìn cô ấy đó."
Ý bà ta muốn nói là, với tư cách là con dâu, việc mặc đồ hở hang, kh*** g** trước mặt mẹ chồng là không tôn trọng mẹ chồng. Sau tất cả những chuyện này, nếu Cố Cẩn vẫn không tức giận thì bà thực sự là người có tấm lòng Bồ Tát.

Giống như con dâu Cố Ngải Phỉ của bà ta cũng tốt, ăn mặc kín đáo hơn một chút thì không có gì là không tốt cả.

[Mẹ chồng của Cố Ngải Phỉ bị sao vậy? Cái gì mà có nhiều người nhìn chị Dữu, sao lời này nghe như đang gieo rắc bất hoà thế nhỉ!]

[Thì đúng là đang muốn gieo rắc bất hòa đó, cái gì mà ăn mặc thật xinh đẹp chứ? Còn không phải là do thấy chị Dữu ăn mặc mát mẻ hơn Cố Ngải Phỉ một chút thôi sao? Làm ơn đi, chúng ta đều đã ở bãi biển rồi, người ta cũng không mặc bikini gì cả, chỉ là áo hai dây và quần giữ nhiệt thông thường thôi, cái này còn không được phép à?]

[Tôi còn tưởng đây thật sự là bãi biển của nhà bà đó, quản lý nghiêm khắc thế, quản một mình con dâu của bà còn thấy chưa đủ sao, bà còn muốn quản luôn con dâu của người khác à, thật vô liêm sỉ!]

Sau khi Cố Cẩn nghe những lời này của Hứa Thục Lan, trên khuôn mặt của bà hiện lên một nụ cười.

"Tôi cũng cảm thấy con dâu của mình rất xinh đẹp." Mẹ chồng Cố Cẩn cũng đã bị vẻ đẹp của con dâu nhà mình làm cho ngạc nhiên, huống chi là những người khác, bà thở dài nói: "Có thể cưới được một người vợ xinh đẹp như vậy, không biết con trai tôi đã tích phước bao nhiêu kiếp nữa.”

"..." Nghe thấy Cố Cẩn chân thành thở dài, nụ cười trên mặt Hứa Thục Lan đột nhiên cứng đờ.

Không biết đầu của Cố Cẩn có vấn đề gì đó không, người không biết rõ còn tưởng rằng Cố Cẩn là mẹ ruột của Thẩm Minh Dữu và là mẹ vợ của Giang Trầm.

[Ha ha ha, chắc lão sư Cố Cẩn cố ý rồi, Hứa Thục Lan kinh ngạc đến nỗi sắc mặt cứng đờ luôn kìa.]

[Lão sư Cố Cẩn quả nhiên là một nhà khoa học, làm người vừa rộng lượng vừa bao dung. Tôi bỗng phát hiện ra mối quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu cũng rất tốt đó!]

[Anh rể Giang, anh có nghe thấy không? Ngay cả mẹ anh cũng nói anh có phước mấy đời mới cưới chị Dữu đó, thế nên anh phải đối xử tốt với vợ mình nhe.]
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 255: C255: Chương 255




Cố Cẩn lấy chiếc túi bà mang theo ra, trong đó có một chiếc máy ảnh chuyên nghiệp mà bà dùng để chụp ảnh các khối đá nham thạch. Sau khi lấy nó ra, Cố Cẩn lập tức hóa thân thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và nói với Thẩm Minh Dữu: “Dữu Dữu đến đây nào, để mẹ chụp cho con vài tấm hình lưu lại làm kỷ niệm nhé."

Thẩm Minh Dữu thấy mẹ chồng hào hứng như vậy nên hợp tác đi tới làm người mẫu cho bà.

Cố Cẩn nhìn Thẩm Minh Dữu rồi bấm cạch cạch cạch chụp vài tấm ảnh. Sau khi xem thành quả chụp ảnh, bà có hơi bất mãn.

“Con thả lỏng động tác một chút, muốn đẹp như thế nào thì làm như thế đó.” Cố Cẩn tiếp tục cầm máy ảnh không ngừng chụp hình cô con dâu xinh đẹp của nhà mình.

"Đừng xấu hổ, tư thế nên gợi cảm thêm một chút." Cố Cẩn tiếc nuối nói: "Quần áo hôm nay của con không phù hợp. Lần sau chúng ta đi biển một mình, mẹ sẽ chụp lại một bộ ảnh khác cho con, đảm bảo sẽ chụp cho con xinh đẹp hơn!"

Cố Cẩn nhìn những bức ảnh trong ống kính với cảm giác tiếc nuối, thân hình đẹp đẽ của cô có thể được phô bày một cách hoàn hảo. Đã đến bãi biển rồi mà nhóm bốn bà mẹ trẻ này còn che mình đến kín mít, quá bảo thủ mà.

Thẩm Minh Dữu: "..."

[Hahaha, lão sư Cố Cẩn là mẹ chồng sáng suốt nhất thế giới. Có mẹ chồng nào không thích con dâu không đủ gợi cảm không? Đó chính là mẹ chồng của Thẩm Minh Dữu.]

[Tổng giám đốc Giang à, anh mau tới quản mẹ của anh đi. Nếu anh không đến, vợ anh sẽ bị mẹ anh dụ dỗ đi chụp ảnh gợi cảm đấy. Ha ha ha, để tôi xem thử anh có thấy ghen không!]

[Lão sư Cố Cẩn, xin đừng chụp một mình ạ. Nếu bây giờ chụp thì hãy cho chúng tôi xem chị Minh Dữu gợi cảm thế nào đi. Hu hu hu, tôi cảm thấy như mình đã bỏ lỡ một trăm triệu ấy.]
[Bạn đã bao giờ nhìn thấy mẹ chồng nằm nghiêng dưới mặt đất để chụp ảnh cho con dâu chưa? Dù sao thì tôi cũng chưa từng thấy. Vì vậy chỉ có thể nói, Thẩm Minh Dữu thật sự đã thắng tất cả rồi!]

Sau khi những bà mẹ khác nhìn thấy những bức ảnh Cố Cẩn chụp cho Thẩm Minh Dữu, họ thấy thành quả không kém gì những nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Phương Đường cũng muốn chụp nên nói: “Dì Cố, dì có thể chụp cho con vài bức ảnh được không?"

Thế là Cố Cẩn lại chụp thêm vài bức ảnh cho các bà mẹ khác.

Vì ngại khi các bà mẹ khác đều muốn chụp ảnh nên Cố Ngải Phỉ không thể không chụp. Thế là cô ta cũng đi tới chụp ba bức ảnh. Trong lòng Hứa Thục Lan không hề vui khi con dâu mình cũng tham gia náo nhiệt.

Sắc mặt Hứa Thục Lan có chút khó coi: "Bà nội của Niệm Niệm, bọn trẻ đang chơi cát. Nếu bà thích chụp ảnh thì bà có thể chụp mấy bức cho bọn trẻ."

“Tôi đã chụp bọn nhỏ nhiều rồi.” Cố Cẩn mân mê máy ảnh, sau khi ngẩng đầu thì nhìn thấy sắc mặt của Hứa Thục Lan, bước chân của bà lập tức dừng lại.

"Bà nội Tử Ngải, có phải bà cũng muốn chụp ảnh không? Hay bà đi thay đồ bơi đi, để tôi chụp vài tấm ảnh đồ bơi cho bà nhé?" Cố Cẩn nói: "Bà yên tâm, tôi nhất định sẽ chụp cho bà một bức ảnh thật gợi cảm, thật xinh đẹp."

Hứa Thục Lan trợn to đôi mắt: "..."

Thật là quá tổn thọ, bà ta ở tuổi này mà còn mặc đồ bơi để chụp ảnh trong chương trình ư, vậy mà Cố Cẩn dám nói được!

Mặt Hứa Thục Lan đỏ lên, vốn còn muốn trả đũa nhưng khi nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của Cố Cẩn, giống như giây tiếp theo, bà sẽ thật sự muốn đẩy bà ta đi thay áo tắm rồi chụp vài bức ảnh gì mà đồ bơi trung niên cao cấp gợi cảm.

Mông như bị đốt cháy, Hứa Thục Lan quay người chạy thật lẹ, cố gắng dùng tốc độ nhanh nhất để tránh xa bà mẹ chồng và nàng dâu kỳ lạ này.

Nhưng vô tình trùng hợp, vì chạy quá nhanh nên Hứa Thục Lan không cẩn thận trượt chân ngã xuống, té ngã ở trên bãi cát. May mắn là cát mềm nên bà ta không bị thương. Chỉ là vốn dĩ bà ta rất giữ thể diện nên sau khi nhìn thấy camera, khuôn mặt vốn đã hồng bây giờ lại càng đỏ hơn.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 256: C256: Chương 256


Hứa Thục Lan ước gì bà ta có thể tìm được một cái lỗ trên mặt cát để chui xuống.

[Ha ha ha, mẹ chồng của Cố Ngải Phỉ đang làm gì vậy? Biểu diễn té ngã trên mặt cát phẳng hả? Buồn cười quá đi.]

[Lão sư Cố Cẩn cũng buồn cười nữa, vậy mà nghĩ ra việc muốn chụp ảnh áo tắm gợi cảm cho Hứa Thục Lan. Ha ha ha, khiến người ta sợ hãi đến mức bỏ chạy.]

[Cuối cùng tôi cũng có thể nhìn ra, mẹ chồng của Cố Ngải Phỉ là một người rất giữ thể diện, bây giờ thì hay rồi, mặt mũi đều vứt đi hết!]

Nhìn thấy Hứa Thục Lan chạy trốn nhanh hơn cả thỏ, còn đúng lúc té ngã xuống đất. Thẩm Minh Dữu và Cố Cẩn nhìn nhau, bọn họ đều thấy trong mắt đối phương có ý cười.

Hiện giờ Thẩm Minh Dữu chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Không còn cách nào khác, mẹ chồng mạnh mẽ quá nên bà ta khó mà không khó chịu!

Ngày hôm nay của Thẩm Minh Dữu trôi qua tương đối nhẹ nhàng.

Lần này xác thực là tổ chương trình đã tốn rất nhiều tiền, chỗ ở được sắp xếp cho các khách mời rất thoải mái. Về phương diện ăn uống thì là bữa tiệc xa hoa thịnh soạn hơn trước kia, đồ ăn ngon, chỗ ở tốt, hơn nữa còn có mẹ chồng tốt Cố Cẩn ở đây, đến cả đứa nhỏ cũng không cần Thẩm Minh Dữu chăm sóc, Thẩm Minh Dữu quả thật quá sung sướng.

Lần ghi hình chương trình này, cô không phải đến để làm việc, mà là đến hải đảo nghỉ dưỡng.

Một ngày ghi hình sắp kết thúc, ba người Thẩm Minh Dữu, Cố Cẩn và Niệm Niệm đang ngồi trong sân nhỏ căn phòng VIP cao cấp của họ. Trong sân có một ao nhỏ, bên trong có rất nhiều cá con bơi qua bơi lại, thường được dùng làm cá trị bệnh cho khách hàng.

Thẩm Minh Dữu vừa đặt chân vào đã có rất nhiều cá nhỏ lập tức bơi đến bên chân cô.

Cố Cẩn mệt mỏi cả một ngày, có hơi rã rời nên bà cũng để chân vào bắt đầu trị liệu bằng cá.
Niệm Niệm nhìn thấy mẹ và bà nội đều đặt chân vào nên cô bé cũng ngồi xuống, lấy hết dũng khí thử đưa đôi chân nhỏ của mình vào trong. Nhưng khi vừa chạm chân lên mặt nước, cô bé lập tức nhìn thấy một đàn cá nhỏ bơi qua, như thể muốn ăn chân của mình. Da đầu Niệm Niệm tê dại, sợ tới mức thu chân nhỏ của cô bé trở về.

[Niệm Niệm đang sợ đó hả? Cô cũng khá sợ làm cá trị liệu, luôn cảm thấy chân của mình sẽ bị cá cắn mất!]

[Ha ha ha, tại sao bàn chân nhỏ của Niệm Niệm lại đáng yêu như vậy, mũm mỉm.]

Cố Cẩn nhéo bàn chân nhỏ mũm mỉm của Niệm Niệm: “Niệm Niệm, con không thử một chút sao, rất thoải mái đó.”

Niệm Niệm thấy vô số cá nhỏ đang rỉa chân của bà nội và mẹ, cô bé sợ hãi hỏi: “Không đau sao ạ?” Nhìn có vẻ rất đau.

“Không đau đâu.” Cố Cẩn cười nói: “Cái này gọi là cá hôn, chúng không có răng nên không cắn người được.”

Niệm Niệm che mắt lại: “Nhưng chúng nhiều như vậy, lúc nha lúc nhúc, Niệm Niệm không dám nhìn.”

Thẩm Minh Dữu sờ nhẹ vào cánh tay Niệm Niệm, phát hiện tay cô bé nổi hết cả da gà, Thẩm Minh Dữu nhíu mày nói: “Vậy là Niệm Niệm mắc chứng sợ hãi đám đông à?”

“Niệm Niệm có chóng mặt buồn nôn không?” Cố Cẩn vừa hỏi vừa bắt mạch cho Niệm Niệm, phát hiện nhịp tim bình thường. Nếu chứng sợ hãi đám đông nghiêm trọng, sẽ xuất hiện tình huống chóng mặt buồn nôn, tim đập nhanh khó thở.

“Không chóng mặt ạ.” Niệm Niệm lắc đầu, ngoại trừ da đầu tê dại, trên cánh tay nổi da gà thì cô bé không chóng mặt cũng không buồn nôn.

“Cũng may là chứng sợ hãi đám đông nhẹ, không có vấn đề gì lớn.”

[Hóa ra Niệm Niệm cũng mắc chứng sợ hãi đám đông nha, vừa nãy lúc ống kính ghi lại những con cá nhỏ đó, tôi sợ tới mức không dám nhìn, quá nhiều quá dày đặc!]

[Điều này tôi rất đồng cảm luôn, mỗi lần nhìn thấy một đám vật nhỏ chi chít xuất hiện là tôi liền chóng mặt buồn nôn. May là Niệm Niệm bị ám ảnh nhẹ, nếu không sẽ rất ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày.]
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 257: C257: Chương 257


Đúng chín giờ là Niệm Niệm đi ngủ, Cố Cẩn đi máy bay cả đêm cũng đã rất mệt. Phát sóng trực tiếp vừa kết thúc, Cố Cẩn đã cùng Niệm Niệm nằm xuống ngủ ngay.

Thẩm Minh Dữu ngủ muộn hơn một chút, cô ngồi trên giường chơi điện thoại. Trước lúc đi ngủ, cô nghĩ có nên gọi điện thoại cho Giang Trầm hay không, nhưng cuối cùng nghĩ ngợi một hồi cũng không có gọi, cô đặt điện thoại xuống, chốc lát sau đã ngủ thiếp đi.

Gần mười giờ tối, Giang Trầm vẫn chưa kết thúc công việc, tiếng chuông điện thoại trên bàn đã kéo anh ra khỏi trạng thái làm việc, anh xem đồng hồ mới ý thức được thời gian đã muộn đến vậy rồi.

Giang Trầm cong khóe miệng, nhanh chóng cầm lấy điện thoại, nhưng sau khi nhìn thấy thông báo hiển thị, khóe miệng của anh lập tức hạ xuống.

“Này, ông chủ Giang, bữa tiệc độc thân tối nay của tôi cậu nhất định phải đến, nếu không đến tôi sẽ tuyệt giao với cậu đấy.”

Giọng nói của Tiêu Hàng truyền tới từ trong điện thoại, Giang Trầm nghĩ tới lần trước đưa Thẩm Minh Dữu đến sân bay của Tiêu Hàng hẹn hò, còn nợ cậu ta một ân tình, anh nhíu mày nói: “Ở đâu?”

Tiêu Hàng nhanh chóng nói địa chỉ cho anh. Giang Trầm cúp điện thoại, lại xem điện thoại, phát hiện ngoại trừ tin nhắn công việc ra, không hề có thứ anh muốn nhìn thấy.

Hôm qua sau khi Giang Trầm biết khách mời kỳ này của chương trình《Mẹ Là Siêu Nhân》là các mẹ chồng, anh đã tốn rất nhiều công sức mới liên hệ được với Cố Cẩn ở tận vùng Bắc Cực xa xôi, sau đó mời Cố Cẩn đến tham gia chương trình. Sáng sớm hôm nay lúc Thẩm Minh Dữu ra ngoài, Giang Trầm muốn nói cho vợ biết, nhưng sau đó anh nghĩ là xem chuyện này như một bất ngờ, nên không nói chuyện Cố Cẩn sẽ đến chương trình ra.
Hiện giờ đã qua chín giờ tối, phát sóng trực tiếp đã kết thúc từ lâu. Giang Trầm còn tưởng rằng, sau khi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc thì ít nhất Thẩm Minh Dữu sẽ gọi điện thoại cho anh, hỏi anh tìm được mẹ chồng cô tới bằng cách nào. Vậy mà đợi mãi đến một cái tin nhắn cũng không có gửi qua.

Giang Trầm mở đoạn ghi hình phát sóng trực tiếp do trợ lý gửi cho anh ở bên cạnh. Ban ngày anh phải làm việc chưa có thời gian xem phát sóng trực tiếp nên chỉ có thể nhờ trợ lý ghi lại phát sóng trực tiếp, đợi anh tan làm thì xem lại.

Giang Trầm vừa nhìn máy tính bảng, vừa đi tới địa điểm Tiêu Hàng mở tiệc độc thân.

Tiêu Hàng hẹn hò với bạn gái đã được mấy năm. Vốn dĩ cả hai đều chưa tính đến chuyện kết hôn, nhưng lần này không may trúng thưởng, bạn gái mang thai ngoài ý muốn. Cậu ta và bạn gái vẫn chưa thương lượng tốt chuyện nên sinh đứa con này ra hay không thì đã bị ba mẹ hai bên biết được. Sau đó ba mẹ hai bên hợp sức lại, ép Tiêu Hàng phải kết hôn với bạn gái, sinh đứa con trong bụng ra, nếu không sẽ đoạn tuyệt quan hệ với anh, tài sản trong nhà một đồng cũng không chia cho anh.

Tiêu Hàng và bạn gái có gia cảnh giống nhau. Tình cảm của hai người hẹn hò vài năm đã rất ổn định, thêm một đứa con, lại có ba mẹ hai nhà thúc ép, nên hai người bàn bạc, quyết định sẽ kết hôn.

Bình thường Tiêu Hàng rất ham chơi, nghĩ đến mấy ngày nữa sẽ phải kết hôn. Sau khi kết hôn có vợ con sẽ không thể không kiêng dè gì như trước đây nữa. Vì thế tranh thủ mấy ngày độc thân cuối cùng, Tiêu Hàng đã tổ chức tiệc thêm vài lần để bạn bè đến chúc mừng cậu ta sắp không còn độc thân. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Vết Thương Ẩn
2. Em Là Hũ Mật Của Anh
3. Tà Đạo Tu Tiên Lục
4. Chồng Trước Lại Muốn Phục Hôn

=====================================

Bởi vì Thẩm Minh Dữu đang quay phim ở bên ngoài nên buổi tối mấy ngày trước Giang Trầm bận chăm sóc Niệm Niệm, lời mời của Tiêu Hàng đều bị anh từ chối. Hôm nay Thẩm Minh Dữu mang theo con đi ghi hình chương trình, Tiêu Hàng gọi điện thoại tới lần nữa, Giang Trầm không còn cớ để từ chối nên đến.

Bữa tiệc rất đông người, rất ồn ào. Giang Trầm rất không thích bầu không khí ồn ào như vậy.

Nhân vật chính của bữa tiệc là Tiêu Hàng có thể đã uống quá nhiều rượu, cầm microphone gào khóc thảm thiết đếm ngược thời gian độc thân của mình.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 258: C258: Chương 258


Giang Trầm không hiểu, chẳng phải kết thúc độc thân là một chuyện vui vẻ à. Không biết vì sao Tiêu Hàng lại khóc lóc thảm thiết như thể không phải là cậu ta muốn kết hôn với vợ, mà là muốn kết thù vậy.

Sau khi chào hỏi với Tiêu Hàng, Giang Trầm ngồi một mình trong góc, đeo tai nghe bluetooth tiếp tục xem ghi hình phát sóng trực tiếp《Mẹ Là Siêu Nhân》.

Lúc này, trong video, đoàn người Thẩm Minh Dữu đã đi đến bãi biển. Một lúc sau, cô đã thay một bộ đồ bơi mát mẻ, để lộ một nửa vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân dài thẳng tắp cực kỳ hấp dẫn. Làn da của Thẩm Minh Dữu trắng đến phát sáng, mái tóc đen dài xõa trên bờ vai trắng như tuyết. Ngón tay Giang Trầm có hơi ngứa ngáy, không biết vì sao, anh rất muốn giúp Thẩm Minh Dữu buộc tóc lại.

Còn có hơi muốn giấu người đi.

Nghe được mẹ ruột nhà mình còn muốn chụp ảnh gợi cảm cho Thẩm Minh Dữu, Giang Trầm nhướng mày, mẹ anh nghĩ rất hay đấy.

Tiêu Hàng khóc xong, cảm xúc dần bình tĩnh lại, cậu ta thấy Giang Trầm tới cũng giống như tính tình c.h.ế.t tiệt trước đây, ngồi ở một góc, cầm máy tính bảng bắt đầu làm việc. Tiêu Hàng rất bất mãn, đây là tiệc độc thân của cậu ta, người anh em Giang Trầm này không tham gia thì thôi, còn làm mất hứng như thế. Vừa tới đã lập tức làm việc, cậu ta chưa từng thấy qua người nào cuồng công việc hơn Giang Trầm cả!

Tiêu Hàng đi tới, trách mắng nói: “Tôi nói này, đã tới đây để chơi thì cậu không làm việc không được hả?”

Giang Trầm biết Tiêu Hàng hiểu lầm, anh tắt màn hình Thẩm Minh Dữu mặc đồ bơi tạo dáng s.e.x.y trên máy tính bảng đi, tháo tai nghe xuống đặt lên bàn, đáp lại Tiêu Hàng một câu: “Không thể”.

Tiêu Hàng chịu không nổi, tặc lưỡi mấy cái, cậu ta trêu đùa: “Cậu cứ như thế, vợ của cậu còn không ly hôn với cậu thì tôi chỉ có thể nói là sức chịu đựng của em dâu thật sự quá tốt. Nếu đổi lại là người khác thì đã sớm ly hôn với cậu một trăm lần rồi.”

“...” Giang Trầm lạnh mặt, nghiêm túc hỏi: “Vì sao vợ của tôi lại muốn ly hôn với tôi?”

Tuy rằng biết Tiêu Hàng đang nói đùa, nhưng Giang Trầm không coi lời cậu ta là nói đùa, vì Thẩm Minh Dữu thật sự đề nghị ly hôn với anh.
Tiêu Hàng cười một tiếng: “Còn có thể vì sao nữa, cậu cuồng công việc đến thế, thời gian dành cho gia đình sợ là ít lại càng thêm ít. Cả ngày vợ cậu không nhìn thấy cậu, thời gian ngắn thì không sao chứ thời gian dài chắc chắn là chịu không nổi, nên mới muốn ly hôn với cậu.”

“Kết hôn rồi thì phải ở cùng nhau mỗi ngày?”

“Nói nhảm! Nếu không ở cùng nhau thì kết hôn làm gì?”

Giang Trầm trầm mặc không nói lời nào.

Tiêu Hàng thấy Giang Trầm như vậy, cậu ta nghi ngờ hỏi: “Đợi chút, đừng nói là em dâu thật sự muốn ly hôn với cậu đấy nhé?”

Sắc mặt Giang Trầm càng lúc càng nặng nề.

Tiêu Hàng lập tức biết mình đoán đúng rồi: “Ôi, không phải chứ, lần trước cậu còn dẫn em dâu đến sân bay của tôi hẹn hò mà? Mọi người đều đang đẩy thuyền hai người, vậy mà chẳng bao lâu hai người đã muốn ly hôn à?”

Giang Trầm cau mày, trầm giọng nhắc nhở cậu ta: “Vẫn chưa ly hôn, cũng sẽ không ly hôn.”

“Ha ha ha xem ra là em dâu muốn ly hôn mà cậu Giang Trầm đây không đồng ý rồi!” Tiêu Hàng nhịn không được cười rộ lên: “Ông chủ Giang à, không nghĩ tới đó, không ngờ trên đời này vẫn có chuyện cậu không giải quyết được!”

Giang Trầm liếc Tiêu Hàng cảnh cáo, Tiêu Hàng lập tức biết điều ngậm miệng lại, không còn cười lộ liễu nữa, nhưng ý cười trong ánh mắt vẫn không giảm xuống.

Giang Trầm muốn phất tay áo rời đi, nhưng giây tiếp theo anh vẫn ngồi trên ghế, hỏi: “Tại sao vợ chồng phải ở cùng nhau mỗi ngày?” . Truyện Linh Dị

Tuy rằng Tiêu Hàng người này không đáng tin cậy lắm, nhưng trước kia thường xuyên hẹn hò với bạn gái nên kinh nghiệm tình cảm phong phú hơn nhiều so với Giang Trầm, người cho tới bây giờ chưa từng yêu đương. Loại chuyện này Giang Trầm cũng không tiện hỏi người khác, dù Tiêu Hàng là người bạn tồi, nhưng anh vẫn miễn cưỡng xin cậu ta chỉ dạy.
 
Tham Gia Show Giải Trí, Gia Đình Tôi Bạo Đỏ
Chương 259: C259: Chương 259


Tiêu Hàng là người thông minh, cậu ta biết Giang Trầm là người có rất nhiều ưu điểm, tuyệt đối chung thủy với vợ. Nếu em dâu muốn ly hôn, vậy rất có thể là vì Giang Trầm quá bận rộn công việc mà không để ý tới gia đình, khiến cho vợ buồn lòng. Người phụ nữ trong hôn nhân cần sự bầu bạn. Nếu kết hôn rồi không ở cùng nhau, sau đó còn phải tự mình nuôi con, ban đầu có thể không có gì, nhưng thời gian lâu dần, chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề.

“Vợ chồng không nhất thiết phải ở cùng nhau mỗi ngày, nhưng ít nhất không thể xa nhau quá lâu.” Tiêu Hàng nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Nếu là bất hòa thì tôi không nói, nếu vì mưu sinh kiếm sống, vợ chồng bị ép không thể không chia tay, vậy cũng là chuyện khác. Nhưng cậu là ông chủ Giang, có rất nhiều tiền và máy bay tư nhân, đi đâu cũng rất thuận tiện, muốn về nhà thăm vợ chỉ cần nói một câu là được. Tuyệt đối đừng nói công việc bận rộn, cậu là ông chủ, dưới trướng có rất nhiều người giúp cậu làm việc, bận rộn hơn nữa cũng sẽ không bận rộn đến mức không có thời gian về nhà thăm vợ. Trong nhà có vợ và con chờ cậu về, vậy mà cậu thường xuyên kiếm cớ vì công việc mà không về nhà. Nếu cứ tiếp tục như vậy, tất nhiên tình cảm vợ chồng sẽ xảy ra vấn đề.”

Giang Trầm như đang suy nghĩ điều gì đó.

Tiêu Hàng biết khoảng thời gian này Thẩm Minh Dữu rất bận rộn, ngay cả con cũng để cho Giang Trầm chăm sóc. Cậu ta nghĩ một chút rồi hỏi: “Hiện tại em dâu đang quay chương trình ở ngoài, không phải cậu rất muốn em dâu trở về à?”

Giang Trầm không trả lời phải, cũng không trả lời không phải, nên Tiêu Hàng coi như anh ngầm thừa nhận.

“Vậy cậu nghĩ thử một chút, sau khi quay xong chương trình, Thẩm Minh Dữu vì lý do công việc không trở về nhà, tiếp tục đi quay phim thì cậu có thất vọng không? Sau đó, vừa quay là quay đến mấy tháng, cậu đợi cô ấy ở nhà, nhưng cô ấy không trở về, có phải cậu sẽ càng thất vọng hơn không?”

Giang Trầm nghĩ, anh sẽ thất vọng.

Trước đó vài ngày, Thẩm Minh Dữu quay phim ở bên ngoài, anh đã đếm ngày chờ Thẩm Minh Dữu về nhà. Hôm nay Thẩm Minh Dữu vừa mới rời đi quay chương trình, anh lại tính xem ngày nào Thẩm Minh Dữu sẽ về. Nếu Thẩm Minh Dữu quay xong chương trình mà không trở về thì làm sao mà anh có thể không thất vọng được. Nếu cô lại đi quay phim mấy tháng, Giang Trầm nghĩ, chắc chắn anh sẽ không ngồi ở nhà chờ đợi mà sẽ sớm chạy đến thành phố điện ảnh bắt người.

Trước đây, anh và Thẩm Minh Dữu gặp nhau thì ít mà xa nhau thì nhiều. Khi Giang Trầm đi công tác, sẽ không nghĩ đến vợ. Nhưng hiện tại, dù là đang làm việc thì anh cũng sẽ thường hay nhớ đến cô. Loại cảm giác này ngày càng trở nên mãnh liệt hơn, có đôi lúc chính bản thân anh cũng không biết phải làm sao mới kiểm soát được nó.
Vậy nên, thật sự giống như Tiêu Hàng nói, anh khiến Thẩm Minh Dữu thất vọng rồi sao?

Có phải năm năm qua, Thẩm Minh Dữu vẫn luôn chờ anh về nhà giống như anh bây giờ đang đợi cô về nhà không?

***

Chín giờ sáng ngày hôm sau, nhóm khách mời tập hợp đúng giờ.

Lúc gia đình Thẩm Minh Dữu xuất hiện, mấy bạn nhỏ chờ ở đó lập tức ùa tới, bao vây Cố Cẩn đang dắt tay Niệm Niệm.

Ngay cả Thẩm Minh Dữu cũng bị các bạn nhỏ gạt qua bên cạnh.

Triệu Nhất Dương có vẻ rất phấn khởi, cậu nhóc ngẩng đầu nhìn Cố Cẩn hỏi: "Bà nội Niệm Niệm, bà là nhà khoa học hả?"

“Không phải nhà khoa học, mà là nhà địa chất.” Khương Húc thấy Triệu Nhất Dương nói sai thì lập tức sửa lại: “Mẹ tớ nói, bà nội Niệm Niệm là một nhà địa chất rất nổi tiếng, rất lợi hại!”

Triệu Nhất Dương: "Tớ biết, nhà địa chất cũng là nhà khoa học."
 
Back
Top Dưới