Đô Thị  Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,576
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tham-gia-chuong-trinh-co-duoc-bao-boi.jpg

Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Tác giả: Wenzi
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối của tác giả Wenzi. Cùng nhau tham gia một chương trình truyền hình, Hoàng Thiên và Lục Minh từ có hảo cảm với nhau, sau trở thành một đôi với nhau.

Mà cả hai đều không phải người che che lấp lấp, không dám thẳng thắn với tình cảm, vậy nên khi xuất hiện trên chương trình, họ vẫn thể hiện tình cảm với nhau rất bình thường.

Người xem và mọi người tham gia quay chụp dĩ nhiên nhận ra ngay, thế là tự nhiên bắt đầu ship couple. Đôi tình nhân kia thấy cả nhưng đều lựa chọn im lặng, thỉnh thoảng không ngại gì mà còn tặng đường miễn phí cho người hâm mộ.

Khoảng vài năm tiếp đó, hai bên quyết định tổ chức một buổi hôn lễ kín, chỉ mời bạn bè thân thiết, dòng họ quen biết. Phía gia đình không cấm cản gì cặp gà con này, ngược lại còn rất mừng vì đứa con trai mình khổ công nuôi nấng bao lâu nay cuối cùng cũng có mối tình đầu.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 1: Chương 1


Vào một ngày nắng hạ, thời tiết oi bức, Hoàng Thiên ngồi trong một căn phòng đang được bật máy lạnh, mắt không dời nhìn chăm chú vào màn hình laptop.

Đang hăng say làm việc, đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, vài giây sau cánh cửa đã được mở toang ra.
Trợ lý đi lại đưa cho Hoàng Thiên một bản hợp đồng, nội dung của hợp đồng là tham gia các hoạt động do tổ sản xuất chương trình sắp xếp, tất cả những hoạt động này sẽ được quay lại và chiếu trên toàn cầu.

Đương nhiên là Hoàng Thiên được làm một trong tám thành viên chính thức của chương trình.
Hoàng Thiên đọc qua bản hợp đồng một lượt rồi lấy một cây bút trên bàn cầm lên, ký vài dòng ở gần cuối trang giấy.

Sau đó đưa lại bản hợp đồng này cho Hạ An.
"Vậy anh sắp xếp lại lịch trình vào tháng sau đi.

Em sẽ tham gia."
"Được."
Nói xong người trợ lý kia cầm hợp đồng trên tay rồi mở cửa rời đi.

Hoàng Thiên lại tiếp tục hoàn thành công việc còn đang dang dở của mình trên laptop.
Thời gian cứ thế mà trôi qua, cũng đã đến lúc quay chương trình.

Hoàng Thiên đi đến địa điểm mà tổ sản xuất đã thông báo.

Cậu mặc nguyên cây đen, áo sơ mi đen, quần jean đen, áo khoác đen, giày đen, và kính mát cũng đen nốt.

Duy chỉ có làn da là trắng sáng mà thôi, mặc như thế này cũng tôn da lên không ít.

Vừa tới, cậu đã nhìn thấy bóng lưng hai người đang ngồi trên ghế không xa trước mặt nhưng không thể nào nhìn thấy mặt vì họ đều ngồi xoay lưng về phía cậu.

Hoàng Thiên nhìn từ phía sau của bọn họ dường như trong lòng cảm giác thấy hai người này khá quen thuộc.
Hoàng Thiên đi đến phía hai bọn họ, cậu đang định ngồi xuống ghế thì ánh mắt cậu bất giác di chuyển lên hai người kia.
"Anh hai? Em trai?"
Hoàng Thiên ngạc nhiên mà nhìn hai người bên cạnh.
Gia đình cậu đa số đều là minh tinh cả, vì thế đi đâu cũng có thể gặp người quen.

Nhưng Hoàng Thiên không ngờ là lại gặp họ ở đây, không những một người mà tận hai người...
Hai người kia cũng không khỏi bất ngờ mà nhìn cậu xuyên qua tấm kính mát màu đen.
"Hoàng Thiên?"
Hoàng Huy, anh hai của cậu ngước mắt lên nhìn cậu chằm chằm.
"Anh?"
Hoàng Đức, em trai út trong nhà cũng không khác Hoàng Huy là mấy mà ngước lên nhìn Hoàng Thiên.
Hoàng Thiên ngồi xuống ghế bên cạnh, nhìn thẳng về phía trước.

Cảm xúc bất ngờ vừa mới khi nãy trong chốc lát đã biến mất, cậu nói bằng giọng thản nhiên.
"Hai người cũng tham gia chương trình này á?"
Hoàng Huy và Hoàng Đức không hẹn mà cùng nói hai chữ.
"Đúng vậy."
Hoàng Đức ngồi giữa nói bằng giọng điệu chán đời.
"Em tưởng là chỉ có mình em với anh hai thôi chứ, ai ngờ lại còn thêm anh nữa."
Hoàng Thiên kẹp lấy cổ của Hoàng Đức đùa giỡn.
"Em nói vậy là có ý gì hả, thằng nhóc kia?"
"Aaa, em sai rồi, em sai rồi, em không nói vậy nữa..."
Cả ba người sau đó cùng ngồi trò chuyện với nhau, vì cũng đã hơn vài tháng rồi mà không được gặp mặt và liên lạc với nhau.

Là do lịch trình của cả ba vào mấy tháng trước khá kín, đến cả việc về nhà chính cũng không được.
Đang nói chuyện với nhau, bốn người khác đi đến ghế trước mặt bọn họ ngồi xuống.

Ba anh em nhà này thấy thế cũng không nói gì thêm nữa, đều lấy điện thoại ra mà lướt, có người giải trí đầu óc một chút, có người lại xử lý vài việc.
Chờ được một lúc lâu, người cuối cùng cũng đã đến.

Anh ta đi đến chỗ còn trống, vừa ngồi xuống thì bốn người kia chụm đầu lại, thì thầm to nhỏ với nhau.
"Đó không phải là anh Lục Minh à? Anh ấy cũng tham gia sao?"
"Ể...!Đúng là anh ấy thật kìa."
"Ôi! Cái khí chất này, không hổ là đàn anh mà tôi hâm mộ lâu nay!"
Bốn người nói chỉ có họ nghe thôi vì nói khá nhỏ với nhau nên người khác đều không nghe được.

"Nào, mọi người chuẩn bị để quay thôi."
Lưu Phúc, đạo diễn bên tổ chương trình ngồi gần đó mà nói với tám người bọn họ.
Được 15 phút trôi qua, Lưu Phúc lại lên tiếng báo:

"Bắt đầu quay thôi mọi người."
Tám người bọn họ cùng đứng lên, đi lại cũng một phía.

Những nhân viên của tổ chương trình đã chuẩn bị sẵn các máy quay mà chiếu về phía trước mặt.
"Nào chuẩn bị, 3 2 1, bắt đầu."
Tám người trước khi quay đã xếp thành một hàng ngang đứng đối diện với các máy quay phía trước.

Bọn họ chuyên nghiệp mà cười lên, rồi quay đầu nhìn xung quanh.
Có hai, ba người trong tám thành viên lên tiếng nói chuyện với nhau về trò chơi sắp được công bố này, Hoàng Thiên ngơ ngác nhìn những dụng cụ đã được chuẩn bị cho trò chơi phía sau lưng.
Đạo diễn nhìn họ ngơ ngác ngỡ ngàng, không cầm được mà cười khang, sau đó mới lên tiếng:
"Có phải mọi người đang tò mò về trò chơi không?"
Tám người nhìn về phía đạo diễn rồi gật gật cái đầu.
"Trò chơi đầu tiên sẽ là kéo co trên dây.

Quy tắc của trò chơi là từng đôi từng đôi sẽ đứng lên cái dây đang được cột giữa không trung kia.

Người rớt khỏi dây trước sẽ bị loại, thành viên chiến thắng sẽ tiến vào vòng sau, tiếp tục thi đấu với những người được tiến vào cùng mình.

Dây được treo bên dưới thấp thấp là các thành viên sẽ đứng lên đó và có hai dây lòng thòng ngang tầm tay dùng để kéo, hai người thi đấu cầm vào sợi dây mà kéo hoặc làm sao đó mà khiến cho đối thủ rớt xuống trước.

Ở bên dưới có đệm nên mọi người đừng lo nhé, té cũng không sao đâu."
Dây được cột trên không khá thấp khoảng từ dưới đất tính lên 40 centimet, nhưng vì bên tổ sản xuất đề phòng mọi người bị thương nên mới để tấm đệm bên dưới.
"Hiểu rồi."
Các thành viên đều lên tiếng nói hiểu rồi nhưng riêng Hoàng Thiên là không hiểu, ngơ ngơ quay sang người đứng bên cạnh mình mà hỏi.
"Hả? Là sao? Người mà té xuống trước là thắng sao ạ?"
"Không phải..."
Lục Minh đứng bên cạnh, khi thấy Hoàng Thiên hỏi thì anh cũng chịu khó mà nói lại quy tắc trò chơi cho cậu, nghe xong một lượt nữa thì Hoàng Thiên mới được thông não.
Sáu người kia đứng gần đó cười cười, cũng có người khá bất ngờ.

Vì Lục Minh là một người rất ít nói, mấy việc này nếu có người hỏi thì anh sẽ trả lời lại một câu.

"Cậu hỏi lại đạo diễn đi.

Tôi không biết nói sao cả."
Anh sẽ trực tiếp từ chối, thế mà bây giờ khi Hoàng Thiên hỏi, anh có vẻ còn rất nhiệt tình mà trả lời, giải thích cho cậu hiểu mới thôi.
Đạo diễn: "Vậy bây giờ bắt đầu thử thách thôi!"
Mọi người: "Được."
Tám thành viên đi về phía sau, đứng phía sau cái trò chơi này.

Cũng xếp thành một hàng ngang mà nhìn về phía máy quay.
"Cặp đầu tiên là Hoàng Huy và Bảo Nguyên.

Mời hai người đi lên thực hiện thử thách."
Hoàng Huy và Bảo Nguyên bước lên, khó khăn mà đứng lên cái dây bên dưới, vì cứ đứng lên là lại té xuống.

Tổ chương trình thấy thế, bèn cử hai người nhân viên công tác bên mình đi ra, giúp đỡ bọn họ giữ thăng bằng trên dây.
Hoàng Huy và Bảo Nguyên sau khi đứng khá vững rồi, hai nhân viên kia mới đi xuống.

Cả hai người có vẻ đều đã sẵn sàng nên đạo diễn hô:
"Thử thách bắt đầu."
Hai bên đều đưa tay mà kéo kéo dây về bên mình, tôi kéo một cái, bạn kéo một cái, không ai chịu thua ai.
Kéo qua kéo lại một hồi thế là Hoàng Huy chờ lúc Bảo Nguyên kéo thì anh lại thả tay ra, lực kéo của Bảo Nguyên khá mạnh nên cậu mất thăng bằng mà té xuống.

Thế là Hoàng Huy giành chiến thắng vòng này..
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 2: Chương 2


"Lượt thứ hai, mời Quang Duy và Trọng Nhân."
Khi nghe thấy tên mình, hai thành viên nhanh nhẹn tiến lên khu vực thực hiện thử thách.

Họ cùng đứng lên cái dây nhưng không khác gì cặp trước mà cũng té xuống mấy lần, hai người nhân viên bên tổ chương trình theo đó cũng bước ra giúp đỡ.
Thấy Quang Duy và Trọng Nhân đứng vững, hai nhân viên công tác mới buông tay ra mà đi xuống.
"Thử thách bắt đầu."
Nãy giờ ngồi quan sát cặp đầu tiên chơi, bây giờ họ cũng có chút mưu mẹo.

Khi Quang Duy vừa kéo một cái đầu tiên, Trọng Nhân liền thả tay ra, không dùng một chút lực nào vào dây thừng.
Quang Duy hơi mất thăng bằng mà ngã xuống miếng đệm.

Trọng Nhân vẫn còn đứng vững trên dây nên trận này Trọng Nhân giành chiến thắng.
"Lượt thứ ba, mời Hoàng Thiên và Lục Minh."
Cũng như các cặp trước là anh và cậu đi lên phía trước, nơi hoàn thành nhiệm vụ.

Cả hai cùng lúc bước lên dây, không hiểu sao khi hai người này đứng lên lại rất vững, không hề té lấy một lần.
Sáu thành viên kia kinh ngạc mà ồ ạt lên.

Hoàng Thiên nhìn nhìn cái dây màu trắng đang nằm trong tay mình, sau đó thở ra một cái rồi ngước lên nhìn đạo diễn.
"Thử thách bắt đầu."
Bên Lục Minh liền kéo liên tục, không cho Hoàng Thiên có cơ hội kéo lần nào.

Trong chốc lát bên Hoàng Thiên đã gần hết dây, chỉ đủ để cậu nắm lấy mà thôi.

Nhưng bên kia không hề quan tâm mà tiếp tục kéo, Hoàng Thiên không chịu thua, dù thế nào cũng không buông tay ra khỏi dây thừng.
Điều khá bất ngờ đã xảy ra, Hoàng Thiên bị kéo lên hẳn không trung, chẳng còn được đứng trên dây nữa.

Cậu vẫn khá kiên trì mà nắm chặt lấy sợi dây thừng trong tay, nắm lấy thật chắc chắn.
"Đợ...!Đợi đã."
Hoàng Thiên bị kéo lên khá cao nên có chút sợ, cậu nhìn xuống dưới thấy cách khá xa mặt đất, cậu càng sợ hơn.

Thế là phải mở giọng mà cầu xin Lục Minh.
"Anh à, thả em xuống đi mà."
Giọng của Hoàng Thiên có chút run run, Lục Minh cũng nghe thấy, bất giác mà cười nhẹ một cái.

Tay cũng từ từ thả dây ra, cậu đặt được chân lên dây, căng thẳng mà thở phào một cái.

Tiếp đó ngước đầu nhìn anh, Lục Minh bên kia cũng nhìn cậu.
Hai bên nhìn nhau không ai động đậy, qua một phút Lục Minh mới bước chân về phía Hoàng Thiên, cậu mở to mắt, chân lùi lại ra phía sau theo bản năng.

Người tiến, kẻ lùi, đến khi hết đường lùi Hoàng Thiên đứng im tại chỗ, cảnh giác nhìn anh.
Khi cả hai còn vài centimet nữa là chạm được vào nhau, Lục Minh mới dừng chân.

Sáu thành viên đang ngồi, rảnh rỗi hóng hớt chuyện kia thấy tình hình như vậy khẽ lên tiếng.
"Anh Lục Minh, thọc lét em ấy á."
"Hoàng Thiên, em phải làm gì đi chứ, sao đứng im như tượng vậy?"
"..."
Mỗi người đều có một ý khác nhau, Hoàng Thiên khi nghe thấy cũng chỉ biết đứng lặng im, không chịu nhúc nhích dù chỉ một chút.
Lục Minh nghe thấy cái gì mà thọc lét thọc lét, thế là đưa tay sang eo của Hoàng Thiên, thọc thọc vài cái.

Hoàng Thiên dù buồn cười nhưng tay không chịu buông ra khỏi dây, cậu buồn cười đến nỗi cả người đều run lên từng hồi.
Lục Minh vẫn vui vẻ mà thọc thọc lấy, Hoàng Thiên không chịu nổi nữa, chân đang đứng trên dây đột nhiên bị trượt khỏi.

Cả hai chân đều không còn đứng trên dây bên dưới nữa, nhưng tay vẫn cầm chắc sợi dây thừng, chân co lại, không để chân chạm đất, cả người cậu đều lủng lẳng theo chuyển động của dây.
Lục Minh nhân cơ hội thả dây trong tay mình ra, theo đó mà Hoàng Thiên bị té luôn xuống đệm.

Người chiến thắng vòng này chính là Lục Minh.
Trận khi nãy của Lục Minh và Hoàng Thiên khá hồi hộp, không giống như những gì họ đã suy diễn trước đó nên khi cả hai thực hiện thử thách thì bên dưới có sáu người cùng reo hò, có vài lần phấn khích quá mà la lên vài tiếng.
"Lượt thứ tư, xin mời Hoàng Đức và Thanh Phúc."
Hoàng Đức đi tới nơi đầu tiên, Thanh Phúc đi theo sau, gần tới thì vấp phải miếng đệm mà ngã.

Tất cả mọi người đang ở đó đều cười lớn, bao gồm cả sáu thành viên kia, Hoàng Đức dù trên miệng cũng cười nhưng vẫn tốt bụng mà đi lại đỡ Thanh Phúc đứng lên.
Thanh Phúc có hơi xấu hổ vì chuyện vừa rồi, tại đó mặt với tai đều đỏ hết lên.

Thanh Phúc và Hoàng Đức đứng lên dây, chuẩn bị sẵn sàng để thực hiện thử thách.
"Thử thách...!Bắt đầu."
Đang nói với chất giọng đầy mạnh mẽ, đột nhiên đạo diễn giọng trở nên có chút run, như là đang nhịn cười.

Các nhân viên bên tổ chương trình tiếp tục bị chọc cười, buồn cười lắm nhưng mà phải nhịn lại, vì thế tất cả đều mím chặt môi lại, kìm nén tiếng cười của mình.
Thanh Phúc nhìn thấy cả vào mắt, gò má với tai lại càng đỏ hơn, môi còn có chút bĩu bĩu ra nhưng tay vẫn cầm chặt lấy dây thừng mà kéo.
Hoàng Đức quay sang nhìn thấy mặt với tai của Thanh Phúc, như bị chọc trúng điểm mà cười đến run cả người, cười đến không chịu nỗi nữa mà tự ngã xuống đệm luôn.
Sáu thành viên kia có người đứng lên, vừa chạy lại chỗ Hoàng Đức vừa cười, có người ngồi gập cả bụng tại chỗ mà cười đến ch** n**c mắt.
"Đừng có cười nữa mà."
Thanh Phúc bất lực mà đứng trên đệm nhìn tất cả mọi người, nhưng bọn họ không thèm để ý đến mà cười không ngừng nghỉ, phải mất khá lâu sau đó mới ổn định lại được.
"Vậy các trận vừa rồi có bốn người giành chiến thắng, đó chính là Hoàng Huy, Trọng Nhân, Lục Minh và Thanh Phúc.

Bây giờ sẽ tiến vào vòng thứ hai."
"Lượt đầu tiên, mời Hoàng Huy và Trọng Nhân."
"Thử thách bắt đầu."
Hai bên đôi co một hồi lâu mà vẫn chưa có ai thắng cuộc, chờ đến lúc đối thủ mệt rồi, cũng có chút lơ là, Hoàng Huy liền giật mạnh cái dây một cái, Trọng Nhân chưa kịp định hình đã rơi xuống đệm.
Hoàng Huy lịch sự mà bước xuống, đi đến đưa tay ra, ý muốn giúp Trọng Nhân đứng dậy.

Cậu ta liền hiểu ra mà đưa tay nắm lấy rồi đứng lên.
"Lượt tiếp theo, xin mời Lục Minh và Thanh Phúc."
"Thử thách bắt đầu."
Vừa mới nghe tiếng bắt đầu, Lục Minh liền dùng lực mà kéo mạnh, Thanh Phúc bị động tác đó mà mất thăng bằng, chân đang đặt trên dây không ngừng chuyển qua chuyển lại, nhưng cuối cùng vẫn không giữ thăng bằng được mà ngã xuống đệm ngay và luôn.
Vừa mới bắt đầu đã kết thúc nên mọi người đều há hốc mồm, giây tiếp theo lại cười lên vài tiếng.
"Tiếp theo đây, có hai người vào được vòng thứ ba, đó là Hoàng Huy và Lục Minh.

Xin mời hai người bước lên, tiếp tục thử thách."
"Thử thách, bắt đầu."
Hoàng Huy quan sát từ đầu đến cuối, không bỏ sót bất kỳ động tác nào của mọi người nên vừa mới nghe thấy hai tiếng "Bắt đầu" là đã bỏ tay ra khỏi dây thừng, đúng như dự đoán Lục Minh cũng vừa lúc đó mà kéo sợi dây.
Đương nhiên, Lục Minh giống như các trận trước mà dùng lực có hơi mạnh nên đã bị té xuống đệm.

Không phải kiểu dáng nằm sấp mặt, anh rất điềm tĩnh, hai chân đạp lên đệm.

Theo quán tính, bước vài bước mới dừng hẳn lại được.
"Kết quả đã rõ, xin chúc mừng Hoàng Huy đã giành được chiến thắng cuối cùng."
Sáu thành viên kia đứng dậy, chạy nhảy qua phía hai người họ đang đứng, người thì chúc mừng Hoàng Huy, người thì an ủi Lục Minh.
Biểu cảm của Lục Minh không giống buồn hay bực bội gì hết, chỉ một cái mặt thảnh thơi, có vẻ không quan tâm mấy về việc thắng thua.

Thế mà vẫn có người đi an ủi, ví dụ như người nào đó.

Hoàng Thiên nhìn Lục Minh, ghé sát cạnh anh rồi mở miệng nói nhỏ.
"Anh làm tốt lắm rồi."
"...!Ừm, cảm ơn em."
Ban đầu Lục Minh cũng khá bất ngờ vì Hoàng Thiên nói như vậy, nhưng sau đó cũng vui vẻ đáp lại.
Hoàng Thiên khi nói xong mới tự mình nhận ra, khi không lại nói với anh ấy như vậy, đằng nào cũng không có thân thiết mấy, chỉ gặp nhau vài lần ở các buổi lễ trao giải.
Đôi khi cũng sẽ có nói chuyện qua nhưng những lần đó rất hiếm hoi.

Hoàng Thiên ngượng ngùng quay sang chỗ khác, không nói gì thêm nữa..
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 3: Chương 3


Đạo diễn: "Nào mọi người, cùng xuất phát đến địa điểm tiếp theo thôi!"
Mọi người: "Được."
Tổ chương trình đã chuẩn bị sẵn xe trước đó, khi các thành viên vừa đi ra khỏi tòa nhà, cùng lúc đó cũng đã thấy xe đang đậu phía trước.

Họ cùng lên xe rồi di chuyển đến địa điểm quay tiếp theo.
Trên đường đi đến địa điểm kế tiếp, tám người họ nói chuyện với nhau khá nhiều, cũng mượn mấy thời điểm như này để làm thân với những thành viên khác một chút, tiện cho việc quay chương trình.
Xe vẫn tiếp tục chuyển bánh, Hoàng Thiên đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa kính ngắm cảnh nơi này.

Thấy xe đang chạy thẳng đến bãi biển xa xa bên kia, cậu mơ hồ mở miệng.
"Địa điểm tiếp theo quay ở biển sao?"
Những người ngồi bên cạnh dường như nghe thấy mà dáo diết chồm người sang, nhìn ra bên ngoài khung cửa sổ.
"Wao, đúng là biển thật này.

Vui vậy ta."
Thanh Phúc nhìn đạo diễn mà nhạt nhẽo hỏi:
"Quay ở biển thật ạ?"
Đạo diễn lại đáp trả lại một câu, hết sức gây tò mò cho các thành viên, khiến ai trong lòng cũng cảm thấy hết sức chờ mong.
"Đợi tí rồi mọi người sẽ biết."
Đúng như đã nói, xe dừng lại trước bãi biển, mọi người bước xuống xe với cảm giác như đang đi nghỉ dưỡng.

Có người còn hít lấy hít để cái không khí thoáng mát, dễ chịu và có chút mằn mặn này.
Từ xa xa, họ nhìn thấy các dụng cụ của trò chơi lần này nhưng vẫn không biết chính xác là sẽ chơi về cái gì nên tất cả đều mang theo tính tò mò mà xếp thành hàng ngang cách không xa các dụng cụ đằng sau là mấy.
Nhiệm vụ lần này sẽ thực hiện trên bãi cát, gần sát với bãi biển, các dụng cụ đã được cố định tại đó.

Các làn sóng của biển trôi dạt vào bên trong, thường xuyên chạm vào các chân sắt bên dưới của dụng cụ.
"Nhiệm vụ thứ hai trong ngày hôm nay có quy tắc như sau: Đội thực hiện nhiệm vụ sẽ xúc cát bỏ vào xô đã bị đục lỗ, băng qua con đường lượn sóng, sau đó đổ cát vào chiếc đồng hồ cát cỡ lớn để làm đầy nó.

Đội nào có mức cát cao hơn sẽ giành chiến thắng.

Trong lúc đó, những đội còn lại sẽ nằm bên dưới con đường và dùng chân đạp lên trên để gây cản trở đội kia."
Đạo diễn lại tiếp tục nói thêm:
"Vì nhiệm vụ lần này cần chia đội nên mọi người sẽ bốc thăm xem ai chung đội với mình nhé!"
Một nhân viên cầm trên tay các tờ giấy rồi đưa cho từng thành viên một tự chọn lấy.

Cuối tờ giấy có bốn màu khác nhau, tổng cộng có tám tờ giấy, ai bốc trúng cùng chung một màu sẽ tự tạo thành đội với nhau.
Đương nhiên là người nhân viên kia sẽ che các màu sắc ở cuối tờ giấy lại, rồi mới đưa cho các thành viên tùy ý lấy một cái.
Khi bốc xong, cả tám người cùng giơ tờ giấy trong tay lên.

Tám người bọn họ cũng loay hoay tìm người có cùng màu với mình.
"Vậy đã có kết quả rồi ha.

Hoàng Đức với Bảo Nguyên một đội, Hoàng Huy với Quang Duy một đội, Trọng Nhân với Thanh Phúc một đội, Hoàng Thiên với Lục Minh một đội."
"Ồ..."
Một, hai người trong đám không biết vì sao mà mở miệng hú vài tiếng ồ ồ.

Tiếp đến, mọi người tự di chuyển vị trí, xếp lại đứng gần với người đồng đội của mình.
"Mọi người đi thay áo đồng phục đi, mỗi đội đều có một màu áo khác nhau.

Nhìn vào dễ nhận biết hơn."
Tám người liền đi ra chỗ của tổ trang phục, nhân viên đưa cho mỗi đội hai cái áo.

Thay xong thì nhanh chân đi ra chỗ cũ đứng.
Đội Hoàng Đức với Bảo Nguyên mặc áo đồng phục màu vàng, đội Hoàng Huy với Quang Duy thì màu đỏ, đội Trọng Nhân với Thanh Phúc thì màu xanh lá, đội Hoàng Thiên với Lục Minh thì màu trắng.

Cái giống nhau là trên chiếc áo có tên của bản thân mỗi người, dòng chữ được đặt ở phía bên ngực trái.
"Đội nào sẽ thực hiện thử thách trước đây?"
Đội của Trọng Nhân và Thanh Phúc liền giơ tay mở đầu.

Ba đội kia vẫn đứng im, thấy có người giơ tay, không hẹn mà cùng nhìn qua, rồi mở miệng cổ vũ vài tiếng.
"Được, vậy đội xanh lá sẽ thực hiện thử thách đầu tiên.

Mời hai bạn vào vị trí."
Cả hai đi tới chỗ cái phao to đựng đầy cát bên trong, trên tay cầm sẵn hai cái xô.

Như chỉ chờ tiếng còi vang lên, cả hai xúc cát vào xô rồi chạy nhanh lên con đường trải dài kia.
Tất cả tám thành viên đều được đeo một cái kính trong suốt, bao trùm kín cả mắt.

Bên tổ chương trình rất quan tâm các vấn đề này, luôn luôn đảm bảo an toàn cho các thành viên.

Mục đích cho các thành viên đeo như vậy là để bảo vệ mắt, phòng trừ việc cát bay vào mắt.
Trọng Nhân sải vài bước chạy trên đường, đang chạy qua thì lại bị mọi người đạp lên liên tục nên rất chập chờn, khó mà có thể qua được.

Bên dưới, sáu thành viên kia rất siêng năng mà đạp lấy đạp để.
Trọng Nhân và Thanh Phúc đứng nhìn nhau, sau đó quyết định là sẽ chạy nhanh qua.

Chỉ vừa mới chạy đi hai, ba bước hai người đã cùng lúc té rạp xuống.
Mọi người bên dưới có thể nhìn thấy cái bóng đen của hai người bên trên, liền đạp thẳng vào bọn họ, không cho di chuyển.
Đạp liên hồi không ngừng nghỉ, cuối cùng cát bên trong xô cũng đã đổ đầy ra.

Bây giờ chỉ có thể quay lại vị trí ban đầu mà xúc cát vào, rồi đi lại từ đầu.
Trọng Nhân và Thanh Phúc khó khăn mà đứng dậy, hai người chạy về vị trí ban đầu mà xúc cát vào xô.

Vài giây sau, lại tiếp tục chạy qua con đường đầy sóng gió này.
Cuối cùng, bọn họ cũng chạy được qua phía đồng hồ cát cỡ lớn mà đổ cát vào bên trong.

Tiếp đó, liền chạy về chỗ lấy cát.
Cứ chạy qua chạy lại liên tục, đến khi hết thời gian bọn họ mang về thành tích với vạch thứ 4.
"Tiếp theo, mời đội vàng lên thực hiện thử thách."
Hoàng Đức và Bảo Nguyên đứng lên, bước ra khỏi vị trí bên dưới.

Họ di chuyển qua chỗ cái phao cát kia.
"Tuýt."
Nghe thấy tiếng còi, cả hai liền xúc lấy xúc để rồi chạy nhanh lên nơi đầy gồng ghềnh kia.

Khó khăn lắm mới đi đến được nửa đường, Hoàng Đức dừng chân quan sát một chút, rồi chạy vèo một cái qua luôn.
Đi thẳng tới đồng hồ cát rồi đổ vào bên trong, lúc Hoàng Đức quay trở về thì có gặp Bảo Nguyên đang đi ngược đường với mình, cậu cũng rất cố gắng mà vượt qua.

Hoàng Đức chạy đến phao, xúc cát vào trong xô rồi tiếp tục hành trình.

Lần này vẫn gặp Bảo Nguyên đang đi ngược đường với mình.
Hai bên đều cố gắng vượt qua, Hoàng Đức đi đến đổ cát vào bên trong đồng hồ cát rồi quay lại.
Lần này khi quay lại, anh ta thấy Bảo Nguyên đang ngồi rạp trên con đường, cát bị đổ hết ra xung quanh, không còn hạt nào trong xô.

Hoàng Đức vẫn một mạch chạy về vị trí ban đầu để lấy cát.
Lúc chạy qua, Bảo Nguyên đã đứng dậy được.

Hoàng Đức nhanh chân mà chạy, nhảy,...!Làm đủ kiểu để có thể vượt qua chỗ này.
Thời gian kết thúc, nhóm vàng đạt được vị trí vạch thứ 6.

Cũng đã rất cố gắng, nhờ công sức của cả hai con người chăm chỉ, siêng năng này mới có được kết quả như thế này.

||||| Truyện đề cử: Tù Binh Của Ông Trùm Mafia |||||
"Lượt thứ ba, xin mời đội đỏ."
"Tuýt."
Hoàng Huy và Quang Duy nhanh nhẹn mà xúc cát vào trong xô, sau đó chạy rẹt rẹt vượt qua.

Mới ban đầu cả hai đều té rất nhiều lần, nhưng vài phút sau cũng đã làm quen được rồi, bọn họ chạy qua một cách rất lưu loát.
Thời gian kết thúc, nhóm đỏ được thành tích là 5 vạch.

Cả hai không ai buồn hay thất vọng gì cả, ngược lại còn rất vui mà cười haha, nhìn thật sự rất thoải mái..
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 4: Chương 4


"Lượt cuối cùng, mời đội trắng."
Nhờ kinh nghiệm xem những đội trước chơi, bây giờ Hoàng Thiên với Lục Minh cũng có chút tự tin trong người.
"Tuýt."
Lục Minh và Hoàng Thiên nhanh chóng xúc cát vào trong hai xô, sau đó để hai cái chồng lên nhau, ôm vào người, rồi chạy bên mép của con đường, đi được một nửa rồi thì mới chạy thẳng vào giữa.
Mấy lần sau họ không thèm đi bên mép nữa, đều hiên ngang chạy nhảy ở giữa.

Họ có ngã đôi ba lần nhưng không nhiều lắm, đa số vẫn đi qua thành công.
Đợt cuối, còn 10 giây nữa, cả hai cấp tốc mà chạy, không biết đám người bên dưới dùng lực mạnh hơn khi nãy hay là do cậu bất cẩn mà ngã một cái mạnh xuống cát.
Chân lúc té có va chạm phải cái xô đã rớt xuống từ khi nãy, có điều cái xô đã bị bể, làm cậu có hơi đau một chút, bên ngoài da còn rỉ ra một ít máu đỏ.

Các thành viên đang ở bên dưới thấy Hoàng Thiên nằm té xấp trên cát thì vội vàng bò ra ngoài, đi nhanh lại chỗ của Hoàng Thiên.
Lục Minh đổ xô cát vào đồng hồ cát cỡ lớn, quay đầu lại định nhìn xem Hoàng Thiên đã đi tới đâu rồi.

Thấy tình hình bất ổn ở kia, anh cũng chạy nhanh lại xem.
"Aaa, đau, đau, đừng đụng vào chân em."
"Bị trật chân rồi."
Lục Minh xem xét chân của Hoàng Thiên, xong ngước đầu nhìn về phía tổ chương trình, không biết là do trời nắng hay là do anh bất mãn mà mọi người thấy anh nhíu chặt mày lại.
Đội y tế của tổ sản xuất cũng chạy ra xem vết thương trên chân Hoàng Thiên, đưa qua đưa lại xem một hồi rồi mới bắt đầu chữa trị.
Sau khi cố định chân bằng miếng vải cứng rồi thì họ xịt xịt thêm thuốc giảm đau vào.
Đạo diễn đứng quan sát nãy giờ, thấy tình hình không mấy khả quan nên lên giọng bảo.
"Đưa cậu ấy vào trong xe đi, chạy về khách sạn cho cậu ấy nghỉ ngơi.

Như thế này không chơi được nữa đâu."
Nghe thấy câu này, Hoàng Huy tiến lại gần Hoàng Thiên, cúi xuống cõng đứa em trai này lên nhờ sự giúp đỡ của vài người.

Anh đi thẳng về hướng chiếc xe kia, các thành viên còn lại cũng đi theo sau.
Hoàng Thiên ngồi trên cái ghế sau cùng, siêu rộng rãi và thoải mái, bảy người kia thì phân tán ra mà ngồi các ghế phía trước, để cậu ngồi một mình cho dễ chịu.

Hoàng Thiên thấy mình bị nhìn chằm chằm thì miễn cưỡng cười.
"Nhìn em như thế làm gì? Đâu có hết trật chân liền đâu?"
"Thì có nói nhìn sẽ hết đâu? Lo cho em thôi mà."
Hoàng Thiên cạn lời, không biết phải đáp lại như thế nào.

Trong lòng cảm thấy mấy con người này hơi làm quá...!Dù gì cũng chỉ bị trật chân thôi mà, lo lắng vậy làm gì đâu chứ...
Vì Hoàng Thiên bị thương ở chân nên không thể quay tiếp, phải chờ đến khi vết thương đỡ đi mới tiếp tục quay được.
Đa số các trò chơi trong chương trình này chỉ nghiêng về vận động nên nếu tham gia bằng cái chân đang bị thương này thì có nước không đi lại được nữa.
Thế mà vết thương đến tận chiều tối vẫn chưa đỡ đi, còn có chút sưng sưng lên.

Đạo diễn đưa mắt nhìn cổ chân cậu mà lên tiếng.
"Cậu cứ nghỉ ngơi đi nhé.

Khi nào thấy chân đỡ rồi thì nhắn tin cho tôi, tới lúc đó hẳn mới bắt đầu quay tiếp."
Hoàng Thiên khi chiều đã được mọi người đỡ vào bên trong phòng khách sạn.

Bọn họ đã đưa cậu vào xong xuôi cả rồi nhưng mà không chịu đi về phòng của mình, cứ thế mà định cư trong phòng cậu tới giờ.
Khi đạo diễn nói xong cũng lập tức rời đi.

Hoàng Thiên ngồi dựa vào thành giường, mắt nhìn đám người đang ngồi ở ghế sofa đằng xa kia.

Ngắm một lúc lâu vẫn không thấy bọn họ đứng dậy mà đi ra khỏi phòng.
"Sao mọi người còn chưa đi nữa..."
Mở miệng hỏi xong, không thấy ai trả lời.

Hoàng Thiên khẽ thở dài ra một hơi rồi tiếp tục nói.
"Nè, trả lời em đi chứ?"
Mọi người im lặng một lúc lâu, qua một lúc mới có người lên tiếng.
"...!Tụi anh muốn ở lại đây."

"Ở lại đây? Rồi tụi anh ngủ ở đâu?"
Trọng Nhân mở miệng, phân công từng người ngủ ở đâu.

Anh phân chia rất rõ, chỗ người nào người nấy đều hợp lý.

Hoàng Thiên nghe anh nói một lèo, xong không khỏi cảm thán.
"Xem ra là đã bàn bạc trước với nhau rồi nhỉ?"
"Đúng rồi, sao em biết hay vậy.

Tụi anh nãy giờ ngồi nói với nhau này."
Hoàng Thiên nhìn bảy người họ với ánh mắt đầy sững sờ.

Cậu cứ tưởng là nói đùa thôi, ai ngờ đám bọn họ lại nghiêm túc như vậy.
Hoàng Thiên vì bị cảm động bởi sự lo lắng của mấy người này, mới gật đầu đồng ý.

Bảy con người kia thấy vậy, vui vẻ đến nỗi nhảy dựng lên.
Vài phút sau, bảy người đi ra ngoài lấy nệm, gối, mền,...!Các thứ đầy đủ để ngủ trong phòng của Hoàng Thiên.

Mỗi nơi trong phòng đều có người, không khí theo đó cũng sôi nổi hơn ngày thường.
Trước khi đi ngủ, họ cũng nói chuyện và chụp vài tấm ảnh.

Không biết sao mà Hoàng Thiên lại được ngồi ở vị trí trung tâm, có vẻ là bảy con người kia cố ý sắp xếp rồi.
Hoàng Thiên rảnh rỗi mà nằm lướt điện thoại một lúc, đang lướt lên lướt xuống, cậu dừng lại một chút, nheo nheo mắt nhìn vào di động.

Trên màn hình là trang cá nhân của đạo diễn, vừa cập nhật bài viết mới vài phút trước.
Vừa lướt xuống một xíu là đã thấy ảnh của bản thân nằm chình ình trên đó.

Phía bên trên có viết vài dòng chữ ngắn ngủi.
Hoàng Thiên trong quá trình quay đã bị trật chân, nghe bác sĩ nói là vết thương chỉ bị khá nhẹ thôi, nghỉ ngơi cỡ một, hai ngày gì đó là hết, sau đó có thể tiếp tục quay lại nhé!
Chỉ vài giây sau, những người hâm mộ của Hoàng Thiên liền vào bình luận, có người lo lắng, có người thương cậu, có người lại tức giận, cảm xúc nào cũng có.
Ôi, con tôi, sao con lại bị thương thế này.
Bảo bối của tôi lại bị thương nữa rồi.
Nhóc con tham gia quay chương trình mới hả?
...
Chỉ với vài phút, phần bình luận được tăng lên rất nhiều.

Máy của Hoàng Thiên cũng bị đơ vài giây.

Cậu kéo kéo xuống ở phần bình luận, đưa mắt đọc một lúc, sau đó mệt mỏi mà day day trán.
Cậu bèn phải vào trang cá nhân bản thân để chuẩn bị lên bài.

Hoàng Thiên nhìn chăm chú vào điện thoại mà suy nghĩ.

Một lúc sau mới đưa tay gõ vài cái vào màn hình.
Khoảng vài phút, cậu đã cập nhật bài mới lên, chỉ với vài dòng chữ nhưng đã an ủi người hâm mộ được phần nào.
Chân mình hiện tại không sao, có đỡ đi đôi chút rồi.

Cảm ơn mọi người đã quan tâm, mình thật sự không sao đâu ạ.

Mọi người đừng lo nhé!
Trong nháy mắt, những người khi nãy còn bình luận trong bài viết của đạo diễn, bây giờ đã sang đến tận trang anh mà bình luận.

Đa số là chúc cậu nhanh khỏe, nhắc nhở cậu ăn uống đầy đủ,...
Sau khi cập nhật bài mới, Hoàng Thiên nói vài câu với mọi người trong phòng, rồi tiện tay nhấn nút tắt điện thoại.
Cậu đưa mắt nhìn người bên cạnh.

Không biết phân công như thế nào mà Lục Minh lại nằm trên giường cùng với Hoàng Thiên.
Một phần cũng vì bên dưới sàn hết chỗ, phần còn lại chắc cũng là do đám người hâm mộ anh kia không nỡ để anh ngủ dưới sàn.
Lục Minh nằm ngửa bấm điện thoại, không biết là đang có người nhìn mình.

Hoàng Thiên chỉ định ngắm anh một xíu thôi, nhưng thế nào lại không kiềm lòng được mà nhìn anh mê say.
Điện thoại đang yên đang lành bỗng ting một tiếng, cũng nhờ thế mà kéo cậu ra khỏi dòng cảm xúc đắm đuối đó.

Hoàng Thiên đưa một tay với lấy điện thoại, bật màn hình lên xem thông báo
Dòng chữ Hoàng Huy đã thêm một tin mới đập vào mắt cậu, còn chưa kịp nhấn vào, các thông báo khác cùng lúc kéo đến.

Liên tiếp có những dòng chữ giống nhau hiện lên, chỉ khác là thay mỗi tên của người làm thông báo đó xuất hiện.
Hoàng Thiên bấm đại vào một cái, nhìn thấy story của Quang Duy, cậu khá bất ngờ.

Quang Duy đăng tấm ảnh của bọn họ đã cùng chụp với nhau vào khi nãy, còn có dòng chữ be bé kế bên.
"Nhanh khỏe nhé bạn tôi."
Hoàng Thiên kéo màn hình xuống mà bấm vào các thông báo kia, cậu khá sốc mà ngồi bật dậy.

Bảy người kia, đều đăng tấm ảnh khi nãy chụp cùng nhau, bên trên ảnh cũng có những dòng chữ khác nhau nhưng cùng chung một ý nghĩa.
Đó là đều mong Hoàng Thiên mau khỏe lại.
Cậu vui đến nổi rưng rưng nước mắt, đưa mắt nhìn mọi người bên trong phòng.

Tay cũng nhấn vài cái trên màn hình đang còn sáng.
Điện thoại của bảy thành viên kia cùng lúc ting lên.

Qua vài giây bọn họ liền đứng dậy, đi thẳng đến chỗ Hoàng Thiên.

An ủi cậu mấy câu, vì thấy cậu sắp khóc đến nơi rồi.

Lục Minh bên cạnh cũng ôm ôm cậu mà dỗ cậu nín.
Hoàng Thiên mới vừa nãy đã đăng một tin lên, cũng là tấm ảnh đó, nhưng dòng chữ lại khác.
"Cảm ơn những người anh em của tôi.

Mọi người làm tôi cảm động quá rồi đó."
Những người hâm mộ được đợt mà đăng bài mới liên tục.

Người này đăng, người kia cũng đăng, trang chủ vì thế mà xém chút nữa là bị làm sập..
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 5: Chương 5


Chân của Hoàng Thiên rốt cuộc cũng đỡ đi được phần nào, đám người kia đã ở lại phòng của Hoàng Thiên suốt ba ngày liền.

Nói là đỡ vậy thôi nhưng thật ra vẫn còn hơi đau một chút, khi di chuyển phải cà nhắc mới bước đi được.
Vì chân cũng đỡ dần rồi nên Hoàng Thiên trước đó đã thông báo cho đạo diễn.

Hiện tại đã bắt đầu quay lại, mọi người tập hợp rất đông đủ ở hiện trường.
Ngồi một lát nghỉ ngơi, sau đó mới bắt đầu quay.

Tám người đi ra phía trước mà xếp thành hàng ngang.

Trước khi bật máy quay, đạo diễn có nhắc nhở vài câu với bọn họ.
"Vì phần trước chưa quay xong nên hôm nay sẽ quay tiếp phần đó, đội vẫn giống như bữa trước nhé."
"À, hèn gì bên tổ trang phục đưa đồng phục giống hồi bữa."
Máy nhanh chóng được bật lên, bắt đầu quay lại hành trình chơi đùa của tám thành viên.

Đạo diễn nhìn vào tờ giấy trong tay, đọc luật chơi chuẩn bị thực hiện.
"Chào mừng mọi người đến với nhiệm vụ tiếp theo.

Quy tắc trò chơi lần này là trượt cầu trượt bằng phao, mỗi lần trượt sẽ được chọn một hộp may mắn bất kỳ, đội nào chọn trúng hai hộp có hình con gấu bên trong sẽ giành chiến thắng.

Còn nếu chọn trúng hộp bên trong không có hình gì cả, phải đi trượt lại lần nữa."
Lần này thử thách được thực hiện ở một hồ bơi, nơi này khá to, cũng có khá nhiều trò chơi khác nhau, từ cầu trượt đến vòi phun nước, tất cả đều rất thú vị.
Cầu trượt ở đây không phải là loại thấp thấp, ngắn ngắn dành cho trẻ em mà là loại siêu dài, ngoằn ngoèo nhiều đoạn.

Chỉ nhìn thôi là đã bị đánh thẳng vào tâm lý, cảm thấy khá sợ hãi trò chơi này.
Các thành viên đều quay người ra sau mà nhìn ngắm cái cầu trượt dài thòng, lại còn loằng ngoằng kia.

Trên mặt ai cũng thể hiện rõ sự bất lực, dù không muốn nhưng cũng phải trượt để hoàn thành thử thách.
"Mọi người bắt đầu đi.

Chọn cầu trượt nào cũng được."
Tám thành viên miễn cưỡng bước chân đi đến phía cầu thang dành cho khu cầu trượt.

Mới đi được nửa đường, ai cũng cảm thấy mệt mà thở phì phèo, trên trán đổ vài giọt mồ hôi ra, ít nhiều tùy người.
Phải mất khá nhiều thời gian bọn họ mới đi lên được, thật sự cái cầu thang này rất cao, đi một chút là đã thấy mệt rồi, nói gì đi lên đến tận trên cùng.
Tám người đưa mắt ngó nghiêng xem các loại cầu trượt.

Đội vàng chọn xong rồi, nhân viên phục vụ đưa phao, hướng dẫn bọn họ ngồi lên.

Thấy ổn định rồi thì thả tay ra, phao tự trôi theo dòng nước mà chạy nhanh xuống.

Trong cầu trượt có tiếng hét vọng lên, các đội bên trên cười cợt thích thú.
Đội Hoàng Thiên và Lục Minh cũng nhanh chóng chọn ra một loại cầu trượt, leo lên phao dành cho hai người rồi trượt xuống.

Hoàng Thiên có hơi sợ mà đưa người ra phía sau, đụng phải Lục Minh.
Cả hai ngồi im không nói gì, Hoàng Thiên dù sợ nhưng chỉ có thể la hét trong im lặng.

Lâu lâu sợ quá nên kêu lên vài tiếng cho bản thân tự nghe.
Đến lúc chọn, không chọn ra được hộp có hình con gấu.

Bắt buộc phải đi trượt lại để có cơ hội chọn tiếp.
Lần này, đội của Hoàng Huy, Quang Duy và Hoàng Thiên, Lục Minh chọn chung một cầu trượt nên nhân viên lấy cái phao dành cho bốn người lên.

Theo sắp xếp của nhân viên, đáng lẽ Hoàng Thiên và Lục Minh ngồi chung, Hoàng Huy và Quang Duy sẽ ngồi chung một bên.

Nhưng mà không biết lý do vì sao mà Hoàng Thiên lại ngồi chung một bên với Hoàng Huy, còn hai người kia thì ngồi chung với nhau.
Có lẽ là cậu sợ cái trò chơi cái này nên muốn ngồi chung với anh hai để có gì ôm cho đỡ sợ.

Ôm anh hai còn được chứ nếu ôm Lục Minh thì cậu thật sự không dám.
Nhân viên thấy bốn người ngồi đúng tư thế rồi, nhanh chóng thả tay ra.

Chiếc phao bắt đầu chạy xuống bên dưới, Hoàng Thiên liền đưa mặt qua phía Hoàng Huy, tay với chân không thèm để đúng chỗ nữa, quay sang kẹp chặt lấy Hoàng Huy.
Miệng không ngừng lẩm bẩm nói:
"Anh."
Cứ nói đi, nói lại liên tục, Hoàng Huy cũng biết đứa em trai này sợ nên bỏ một tay ra khỏi vị trí cầm kia, vỗ vỗ lên lưng của Hoàng Thiên vài cái, như kiểu muốn cậu an tâm.

Lục Minh nhìn bọn họ chằm chằm, không biết lý do vì sao mà mặt anh lại có chút lạnh đi.
May mắn là phao cũng rất nhanh mà trượt xuống bên ngoài hồ, họ leo lên bờ, tiếp tục chọn một hộp bất kì.

Không khả quan hơn lần trước là mấy, lần này vẫn không có đội nào chọn trúng hộp có con gấu cả.
Lại phải tiếp tục chơi cầu trượt thôi.

Hoàng Thiên lần này đi lôi lôi kéo kéo Hoàng Huy và Hoàng Đức đi chung cầu trượt với mình.

Hai bọn họ cũng đồng ý mà leo lên chiếc phao tròn, hai thành viên chung nhóm theo đó cũng leo lên cùng.
Hoàng Thiên ngồi ở một vị trí nhất định, hai chỗ kế bên cậu đều trống.

Khi thấy Hoàng Huy và Hoàng Đức leo lên, cậu đập đập vào hai chỗ bên cạnh mình không ngừng nghỉ.
Hai anh em Huy, Đức cũng chiều người em trai, anh trai này mà ngồi xuống.

Hoàng Thiên thấy anh hai và em trai mình ngồi bên cạnh, nỗi sợ trong lòng cũng vơi đi không ít.
Đến lúc phao trượt theo dòng nước trôi xuống không phanh, nỗi sợ của Hoàng Thiên lại lần nữa dâng cao.

Bất giác hai tay đưa qua nắm chặt lấy tay của anh, em trai bên cạnh.

Chân cũng không khác đi là mấy, đưa sang kẹp chặt lấy chân cả hai.
Hoàng Huy và Hoàng Đức ngồi bên cạnh có chút cạn lời, không biết nói sao với cái người này nữa.

Họ như vậy cũng đã quen rồi, mấy lần trước khi tham gia chung chương trình thì có khác gì lần này đâu?
Mấy lần sau đó, Hoàng Đức và Hoàng Huy đều bị ép đi chung với Hoàng Thiên, mấy thành viên cùng đội kia bị Hoàng Thiên chọc cười, thương xót mà tiếp tục đi với cậu.
Chơi đến tận hơn mười lần, vẫn chẳng có đội nào chọn trúng hộp con gấu cả, toàn chọn trúng hộp rỗng.

Không biết là do số quá xui hay là cố ý chọn không trúng vì muốn chơi trò cầu trượt này.
Ai thì ai chứ Hoàng Thiên chắc chắn là do số quá xui, bản thân sợ muốn chết đi sống lại mà cứ chọn hộp nào là hộp đó cứ rỗng.

Bảy thành viên kia cũng muốn quỳ xuống mà lạy bởi vì độ xui xẻo này của Hoàng Thiên.
Cứ chơi liên tục, mười lần, rồi lại đến hai mươi, ba mươi,...!Cuối cùng kết quả như cũ, đội nào cũng không chọn trúng hộp có con gấu cả.

Chẳng biết bên tổ chương trình có giở trò hay không mà đến tận lúc này vẫn chưa có đội nào giành chiến thắng..
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 6: Chương 6


Lần tiếp tục, Hoàng Thiên và Lục Minh chọn cái cầu trượt không ngắn cũng không dài.

Nhân viên đem phao bỏ lên cầu trượt, tay không quên giữ lại.
Khi cậu và anh ngồi lên, nhân viên xem qua đã ổn định chưa mới buông tay.

Hoàng Thiên ngồi phía trước, Lục Minh ngồi phía sau, vì phao này thiết kế để dành cho hai người nên mới có kiểu ngồi như vậy.
Nhân viên chuẩn bị thả tay ra, Lục Minh lại lên tiếng: “Có sợ quá thì ôm anh.”
Hoàng Thiên nghe xong, tưởng anh bảo ai, cậu quay ra sau nhìn dô mắt anh xem anh nhìn ai.

Ai ngờ vừa nhìn ra sau đã thấy Lục Minh nhìn mình.
Cậu nhướn mày, chớp chớp mắt liên hồi, tỏ ra vẻ hơi khó xử, sau đó cậu mới lên tiếng:
“Em ngồi trước thì sao ôm anh được chứ?”
“… Vậy để anh ôm em.”
Nói là làm, vừa nói dứt câu Lục Minh đã đưa tay trái lên ôm ngang eo cậu, tay phải để nắm tay cầm chiếc phao.

Nhân viên thấy vậy cũng bỏ tay ra, để cho chiếc phao trôi xuống theo dòng nước chảy.
Hoàng Thiên cảm thấy sợ nên liền đem hai tay của mình ôm lấy cánh tay kia của anh.

Người cũng theo bản năng mà nghiêng ra sau, vừa khớp dựa vào người Lục Minh.

Lục Minh thấy vậy càng dùng lực ôm Hoàng Thiên mạnh hơn một chút nhưng không để cậu bị đau.

Nỗi sợ nhanh chóng được dập tắt vì phao đã theo dòng nước chạy xuống đích.
Dù vậy nhưng anh vẫn không buông tay khỏi eo cậu ra, đến khi cả hai được đưa lên bờ anh mới yên tâm mà bỏ cánh tay xuống.

Hoàng Thiên một phần là do đã chơi quá nhiều lần nên người cậu đang dần thấm nước vào nên cảm thấy lạnh và một phần cũng là do sợ hãi.
Cả người cậu run run, giọng nói theo đó cung run theo, cậu lên tiếng:
“Lần này anh chọn thử đi.”
Lục Minh đưa ánh mắt nhìn Hoàng Thiên, sau đó cũng bước lên chỗ đặt các hộp mà chọn bừa.

Anh đưa đôi tay của mình ra mà mở lấy chiếc hộp, may mắn sao lần này mở ra đã thấy có con gấu ở bên trong.
Vì thế nên nhiệm vụ của đội trắng chỉ còn chọn ra một hộp có con gấu bên trong nữa là xong.

Các lần chơi tiếp theo đó, những đội vàng đội đỏ đội xanh rốt cuộc cũng đã may mắn chọn ra hộp con gấu.

Đội nhanh nhất là đội xanh, nhanh thứ hai là đội đỏ, và nhanh thứ ba là đội vàng.

Không nói cũng đã biết đội đứng chót bảng là đội nào.
Phải cỡ hơn mười lần chơi sau đó đội trắng mới chọn ra được hộp con gấu.

Nhiệm vụ lần này có hơi không may với đội của họ, để xem những lần sau có còn khó khăn như vậy không nhé.
Lưu Phúc thấy mọi người đã thực hiện xong thử thách lần này rồi thì lại dùng cái loa mà thông báo:
“Chúc mừng mọi người đã hoàn thành tốt thử thách lần này, mặc dù có hơi cực nhưng mà cũng đã rất vui mà, đúng không nhỉ?”
Tám thành viên nghe xong chỉ biết gượng cười, có vài người còn nói lí nhí “Không hề vui chút nào hết, một chút cũng không…”
Không cần nêu tên chắc ai cũng biết đó là người nào, bên tổ chức nghe thấy hết do trên áo cậu cũng có gắn mic, họ liền cười cười và khen cậu đáng yêu, xen lẫn đó cũng có chút thương cậu.
“Vậy chúng ta cùng thực hiện thử thách tiếp theo nhé! Đi thôi nào mọi người!”
Đạo diễn rất hăng hái mà thông báo qua chiếc loa đang cầm trên tay, bên tổ chương trình nghe thấy vậy cũng nhanh chóng dọn dẹp rồi đi lên xe.
Chỉ còn một vài người trên tay cầm máy quay để quay lại các hoạt động của tám thành viên.

Họ sải chân bước về hướng chiếc xe khi nãy họ đã ngồi.
Sau đó ổn định lại các vị trí, xe bắt đầu di chuyển.

Hoàng Thiên vì khi nãy đã dầm mình trong nước rất lâu nên hiện tại đang muốn bệnh luôn.

Cậu hắt xì hơi và ho liên tục, Lục Minh nhìn cậu rồi lấy một ít thuốc từ trong túi đồ dùng của mình ra và đưa cho Hoàng Thiên, cậu thấy vậy liền lắc đầu.
“Một chút nữa là nó tự hết thôi anh, em không muốn uống thuốc.”
“Sao mà nó có thể tự hết được chứ? Em uống một ít thuốc đi.”
Hoàng Thiên từ nhỏ đã không thích uống thuốc vì thế nên khi bị bệnh thì gia đình cậu rất khó khăn trong việc cho cậu uống thuốc, phải dụ hết cách này tới cách khác.

Cậu tỏ ra biểu cảm ghét bỏ nhìn những viên thuốc trên tay Lục Minh, tiếp đó lại ngước lên nhìn anh.

Lục Minh liền hất cầm về phía tay mình, ý bảo cậu mau cầm lên và uống.
Lục Minh nhìn chăm chăm vào Hoàng Thiên, khiến cậu chẳng dám ho he gì.

Vì thế nên tay cậu cũng vô thức đưa lên lấy những viên thuốc kia, anh liền đưa chai nước lọc cho cậu.
Hoàng Thiên hít thở khá sâu, sau đó lại nín thở rồi bỏ các viên thuốc vào miệng, tay kia cũng nhanh nhẹn đưa chai nước lên mà tu để thuốc nhanh chóng đi xuống.
Xong xuôi, cậu thở phào nhưng vị đắng của thuốc vẫn còn thoang thoảng trong miệng khiến Hoàng Thiên cảm thấy khó chịu, nhăn mặt lại muốn ói ra.
Cậu cố gắng nhắm mắt lại để kiềm cơn khó chịu đó xuống, khi mở mắt ra đã thấy viên kẹo đã được lột vỏ sẵn đang ở trước miệng mình mà Lục Minh đang đưa tới.
Như tìm thấy thứ đang cần lúc này nhất, cậu liền há miệng ra mà táp lấy ngay.

Lục Minh nhìn cử chỉ đó của cậu bị làm cho bật cười, thấy anh cười vì mình nên cậu xấu hổ mà quay đi chỗ khác.
Những người trên xe theo bầu không khí đó mà cũng trở nên ngượng ngùng đi vài phần, anh em trai của Hoàng Thiên thì đang cố nhịn cười để không bị phát ra tiếng, nhìn mặt có vẻ như đang rất khổ sở đi..
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 7: Chương 7


Lần này, xe di chuyển đến một khu nào đó phải nói là siêu rộng, nhìn xung quanh thì các vật dụng hỗ trợ cho thử thách đã được chuẩn bị sẵn rất cẩn thận.
“Kít.”
Tiếng xe phanh lại, xe dừng chuyển động, các thành viên trên xe liền nhanh chóng theo hàng mà đi xuống.

Mỗi người khi bước ra cánh cửa đều ngước lên quan sát xung quanh, xem thử thách lần này liên quan đến cái gì.
Trong mắt họ chỉ thấy có một người đàn ông mặc bộ đồ đen, trên cổ còn có đeo thêm chiếc còi dùng để thổi ‘tuýt tuýt’, ông đứng ở đầu hàng, phía sau lưng ông ta còn có một con đường trải dài, phía cuối xa xa dường như có cái cục gì đó hình tam giác mà cao cao, trên đỉnh còn có một cái nút tròn màu xanh.
Trong một vài suy nghĩ của bọn họ liên tưởng tới rất nhiều trò chơi thú vị, nhưng dường như không có ai đoán chính xác cả.

Cuối cùng đạo diễn lên tiếng nói rõ về thử thách lần này.
“Lần này sẽ là chạy tiếp sức, mỗi người phải chạy 40 mét, chạy trong thời gian là 30 giây, nếu chậm hơn thì sẽ thua cuộc.

Trường hợp đặc biệt, nếu cả 4 đội chạy đều chậm hơn 30 giây thì sẽ tính theo kiểu đội nào chạy trong thời gian nhanh hơn sẽ thắng.

Người cuối cùng chạy đến phải nhấn vào cái nút màu xanh để dừng tính thời gian.”

Mọi người “Ồ, à” lên vài tiếng xem như là đã hiểu luật chơi, ai cũng đưa mắt về con đường kia để quan sát rõ đường đi.
“Mọi người bàn bạc với nhau phân chia vị trí trước đi, sau 10 phút sẽ bắt đầu thực hiện thử thách.”
Mỗi đội đều chia ra mà đứng, xì xào bàn bạc với nhau.

Khi đã xong, bọn họ cũng tự giác mà đi tới sẵn vị trí đã đánh dấu của mình mà đứng.
“Tám thành viên của chúng ta đã sẵn sàng chưa ạ?”
Không thấy ai trả lời, có vẻ như là đang rất tập trung vào thử thách nên chẳng ai nghe thấy.

Nếu có nghe cũng chẳng có tâm trạng mà trả lời…
“… Vậy thì thử thách chính thức bắt đầu!”
Nghe thấy vậy, người trọng tài mặc đồ đen kia đã thổi còi và bốn thành viên chạy đầu đã tăng tốc mà chạy.

Những người chạy đầu lần lượt là Hoàng Đức, Hoàng Huy, Trọng Nhân, Hoàng Thiên.
Chạy dần dần họ đã thấm mệt nên chạy có chút chậm lại để lấy thêm sức, sau khi đỡ mệt thì tiếp tục tăng tốc.

Người đang dẫn đầu là Trọng Nhân, tiếp đó là Hoàng Thiên, sau đó là Hoàng Huy, sau cuối là Hoàng Đức.
Gần tới đích bốn thành viên liền ra sức mà chạy.

Về đầu, Hoàng Huy là người đập tay Quang Duy đầu tiên, thứ hai là tới Hoàng Đức đập tay Bảo Nguyên, tới thứ ba là Hoàng Thiên đập tay Lục Minh, cuối cùng là Trọng Nhân đập tay Thanh Phúc.
Có vẻ như trước đó Trọng Nhân đã lấy hết sức mà chạy nên gần về đích là lúc cậu hết sức, mới dẫn đến tình trạng về cuối.
Các anh chàng kia khi được đồng đội đập tay cho thì cũng gào thét mà chạy thẳng về phía trước.

Có người thì gào la, có người thì im lặng, có người thì miệng cứ không ngừng nở nụ cười, lại có người không ngừng múa máy tay chân.
Như được mùa, bốn thành viên kia cười không ngớt.

Vừa chạy xong đã mệt, thấy cảnh tượng trước mắt buồn cười nên càng mệt thêm, cười đến lăn bò ra đất.
Còn 5 mét nữa là về tới đích, bọn họ dùng hết sức bình sinh mà chạy lấy chạy để.

Thanh Phúc và Lục Minh cùng chạy tới đầu tiên nhưng tay Thanh Phúc nhanh hơn nên đã giành lấy vị trí đầu tiên, Lục Minh vị trí thứ hai, Bảo Nguyên vị trí thứ ba, Quang Duy là vị trí cuối cùng.
Sau khi chạy xong, ai cũng đã thấm mệt mà đứng thẳng người hít thở không khí, có người như đang hút luôn vào người vậy…
Nhân viên công tác nhanh chóng đem khăn lau mồ hôi ra đưa cho bọn họ và đưa mỗi người một chai nước, các thành viên như tìm thấy nguồn sống mà tu một lần hết luôn một chai.
Thấy vậy, nhân viên nhanh chóng đem lên cho bọn họ thêm vài chai nữa để giúp họ đỡ cơn khát này.

Có người uống xong còn tiện tay đổ nước từ trên đầu mình xuống, nhìn qua cũng đã thấy mát mẻ trong người luôn rồi.
“Mời các thành viên vào trong nhà nghỉ ngơi một lát.”
Lưu Phúc niềm nở mà nói rồi chỉ chỉ vào căn nhà nhỏ phía sau lưng bọn họ.

Tất cả nghe lời mà sải chân bước vào, vừa mở cửa đã có không khí mát lạnh ập vào mặt khiến cho tám thành viên rất dễ chịu.
Họ liền ngồi lên chiếc ghế dài được đặt sẵn đó, các cameraman theo sau bọn họ rất sát, dường như có thể nói tám thành viên ở đâu là y như rằng các cameraman kia liền ở đó.
Nhìn ai cũng thở hổn hển, xem như thử thách vừa rồi đã rất mệt.

Đạo diễn liền thương cảm mà lên tiếng nói:

“Xem như tập 1 đến đây là hết, hãy đón chờ vào những tập sau xem sẽ có những thử thách như thế nào nữa nhé! Mới tập 1 nên sẽ không có phần thưởng gì nhiều, những tập sau ở mỗi thử thách khi được thực hiện xong sẽ có một phần thưởng dành cho đội hoàn thành tốt nhất.”
Lưu Phúc lại nói thêm:
“Hôm nay đến đây là hết rồi, tạm biệt mọi người.”
Sau đó nhìn về phía tám thành viên, như hiểu ý của đạo diễn, bọn họ liền đồng thanh.
“Tạm biệt mọi người, hẹn gặp mọi người ở tập sau nhé!”
Nói xong liền vẫy vẫy tay chào, xong xuôi các cameraman cũng đã bấm tắt máy quay và đi ra ngoài hết, để lại căn phòng nhỏ này cho tám thành viên kia nghỉ ngơi.
Lưu Phúc nhìn mọi người mệt mỏi, ông đã động viên các thành viên không ngừng nghỉ.
“Buổi hôm nay quay cũng xong rồi, các em thấy đỡ mệt hơn thì lên xe rồi về khách sạn mà nghỉ ngơi để có sức ngày mai quay nhé!”
“Vâng.”
Lại một lần nữa, bọn họ lại tiếp tục nói đồng thanh.

Đạo diễn cứ thế bị chọc cười, ông cười cười rồi mở cửa đi ra ngoài.
Không biết tám con người kia ở bên trong đó đến khi nào nhưng khi trở về khách sạn là lúc trời đã chuyển sang tối hẳn rồi..
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 8: Chương 8


Vì các tập quay sau sẽ quay ở thành phố khác nên từ khi các thành viên rời khỏi khách sạn kia để đi thực hiện nhiệm vụ thì đạo diễn đã trả lại phòng và đi đặt phòng khách sạn cùng thành phố chuẩn bị quay cho tiện việc di chuyển.
Để tiết kiệm kinh phí đạo diễn đã quyết định là sẽ để hai thành viên ở chung một phòng, cũng đã hỏi qua tám thành viên, ai cũng không ý kiến nên cứ thế mà thực hiện.

Việc ai muốn ở chung với ai thì đạo diễn cho mọi người tự quyết định với nhau.
Từ đầu, Trọng Nhân và Thanh Phúc đã tự quyết định là cả hai sẽ ở chung rồi nên chỉ còn sáu thành viên kia tự chọn mà thôi.
Hoàng Thiên và Quang Duy cùng lúc lên tiếng:
"Em ở cùng với anh nha Hoàng Huy."
"Cậu ở cùng với tôi nha Hoàng Huy."
Vừa nói dứt câu cả hai quay mặt qua nhìn nhau, mắt chạm mắt.

Hoàng Huy bối rối nhìn cả hai người không biết nên quyết định như thế nào.
Anh đứng suy nghĩ một hồi thì lên tiếng nói sẽ ở cùng với Quang Duy, vì Hoàng Thiên đã quá quen thuộc với anh và hiện tại đang quay chương trình nên anh muốn làm quen với bạn mới, để thuận lợi cho các tập tiếp theo.
Hoàng Thiên thấy vậy, liền không chần chờ mà tiếp tục nói:
"Vậy anh ở cùng với em nha Hoàng Đức."
Lại một lần nữa Bảo Nguyên cũng đúng lúc đó lên tiếng:

"Anh ở với em nhé Hoàng Đức."
Hoàng Thiên đưa mắt nhìn Bảo Nguyên, sau đó lại quay sang nhìn Hoàng Đức.

Cậu hình như đã có câu trả lời trong lòng rồi nên bèn nói vài câu để mình không bị quê.
"Thôi, anh biết em chọn ai rồi, em không cần nói lên nữa đâu."
Quả thực Hoàng Đức cũng định sẽ chọn Bảo Nguyên bởi vì cậu có suy nghĩ y chang với Hoàng Huy, quả là anh em chung một nhà, luôn có những suy nghĩ y như nhau.
Hoàng Huy thấy vậy thì cười ha hả, sau đó lên tiếng nói với Hoàng Thiên:
"Em ở chung với Lục Minh cũng được mà, cả hai nên làm thân với nhau đi để tiện cho sau này quay chương trình nữa."
Hoàng Thiên trề môi nhìn anh trai của mình, định nói gì đó nhưng rốt cuộc cũng nhịn xuống mà không nói gì thêm.
Sắp xếp xong xuôi, mọi người xách hành lý đạo diễn đã cho người thu dọn dùm lên trên phòng của mình.

Hoàng Thiên bước vào phòng sau đó không ngại mà tiến thẳng đến giường mà nằm lên, Lục Minh theo sau thấy vậy liền thở dài rồi đưa tay đóng cửa phòng lại.
Anh chậm rãi sắp xếp lại hành lý, xong rồi thì đưa mắt lên nhìn cậu.
"Em có cần sắp xếp lại hành lý không?"
"… À để đó tí em sắp xếp lại sau."
"Để anh làm luôn cho cũng được."
"Vậy thì em cảm ơn ạ."
Có vẻ như rất mệt, Hoàng Thiên nằm một lúc lâu vẫn không thấy ngồi dậy.

Lục Minh lấy đồ đi tắm trước, qua rất lâu sau đi ra vẫn thấy cậu nằm, lại gần thì thấy cậu đã nằm ngủ quên luôn rồi.

Lục Minh dùng tay lay nhẹ người Hoàng Thiên, miệng cùng lúc nói:
"Dậy tắm rửa đi rồi ra ngủ tiếp."
Hoàng Thiên mơ màng ưm a rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ, Lục Minh vẫn rất kiên nhẫn mà lay người cậu.
Qua hẳn 15 phút sau, Hoàng Thiên mới chịu ngồi dậy lấy đồ đi tắm.

Tưởng như cậu đã ngủ quên trong phòng tắm luôn rồi, Lục Minh tiến lại gần cửa, định gõ cửa kêu cậu thì đúng lúc đó cậu mở cửa ra.
Đôi mắt vẫn còn mơ màng mà ngước lên nhìn anh, nước còn chưa lau khô mà chảy từ trên đầu cậu xuống mặt rồi lại chảy xuống phía dưới.

Lục Minh như chăm trẻ mà lấy cái khăn đang để trên đầu cậu lên, dùng một ít lực mà vò tóc cậu cho khô.

Hoàng Thiên có vẻ rất hưởng thụ mà người càng ngày càng ngả về phía trước, đến lúc dựa vào người của anh rồi mà còn không biết.
Anh hơi bất ngờ, hành động lau tóc cho cậu kia cũng khựng lại, qua mấy giây anh lại tiếp tục như không có chuyện gì xảy ra.

Lục Minh lau đến khi Hoàng Thiên ngủ quên luôn rồi, anh thấy cậu không có động tĩnh gì thì hỏi:
"Này, xong rồi đấy, em lên giường ngủ đi."
Không có câu trả lời, em cúi xuống nhìn mặt cậu, thấy cậu thở đều thì liền hiểu.

Không còn cách nào khác, anh bèn bế cậu lên, đi về hướng giường, sau đó cẩn thận đặt cậu xuống, còn không quên đắp chăn cho cậu.
Lục Minh không rõ sao Hoàng Thiên có thể vừa đứng vừa ngủ được như thế, anh vừa nghĩ đến lại bất giác nở nụ cười.

Tiếp đó anh ngồi cạnh cậu, lưng dựa vào thành giường mà bấm điện thoại.
Hoàng Thiên ngủ rất không yên, cứ loay hoay mãi, quay qua quay lại mãi, cuối cùng lại để tay lên eo Lục Minh mà ngủ.

Không hiểu sao lần này cậu lại ngủ rất yên, không hề quậy như những lần trước.
Anh cũng không biết nên nói gì với hoàn cảnh này, bèn thở dài một cái rồi tiếp tục bấm điện thoại.

Đang lướt màn hình thì đột nhiên thanh công cụ hiện lên có một tin nhắn.
"Này, đi ăn đêm không?"

Là tin nhắn từ nhóm của 8 thành viên, rất nhanh sau đó đã có các câu tin nhắn bên dưới.
"Đi thôi!"
"Tôi còn đang định nhắn rủ đây."
Lục Minh đọc xong cũng không nói gì, anh quay sang nhìn Hoàng Thiên.

Nhẹ nhàng lay người cậu, hỏi nhỏ:
"Mấy người kia rủ đi ăn, em có muốn đi không?"
"… Đi ăn hả?"
"Ừm."
Hoàng Thiên liền ngồi bật dậy, còn chưa tỉnh ngủ mà nói bằng giọng mũi.
"Vậy thì đi…"
Anh không nhịn được mà nhìn cậu rồi cười nhẹ, sau đó đứng dậy đỡ cậu xuống giường.

Cả hai mặc thêm áo khoác, lấy thêm mũ và khẩu trang rồi bước ra khỏi phòng..
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 9: Chương 9


Vừa mở cửa ra đã thấy 6 thành viên kia đứng ở trước phòng của họ sẵn rồi, chuẩn bị còn nhanh hơn cả hai người bọn họ nữa.
Hoàng Thiên lẽo đẽo theo sau Lục Minh, tới khi anh khoác cổ kéo cậu lên cậu mới đi cùng chung bước chân với anh.

Bước chân ra khỏi khách sạn, 8 thành viên nhìn xung quang rồi không biết nên đi hướng nào.

Trọng Nhân liền lấy điện thoại ra để mở Google Map, rất may mắn là đã tìm thấy các quán ăn.
Đi theo Google Map, dọc đường họ đã thấy các quán ăn mở ngoài lề đường, lựa quán một hồi thì cuối cùng họ đã quyết định chọn quán ở giữa.
Vừa ngồi xuống, Hoàng Thiên đã vươn hai tay lên, miệng cùng lúc ngáp một cái.

Xong rồi lại ngồi cúi gầm mặt xuống, Lục Minh ngồi bên cạnh đưa tay ra kéo khẩu trang của cậu xuống, mũ đang đội trên đầu thì kéo nhếch lên một xíu cho cậu dễ hít thở.
"Ngồi ngẩng mặt lên đi."
Anh vừa dứt câu, cậu đã nghe theo mà điều chỉnh lại tư thế của mình.

Những người ngồi xung quanh nãy giờ chỉ để ý hai con người này mà thôi, có người nhịn không nổi mà cười phá lên.
Nhân viên phục vụ thấy bọn họ vào ngồi, nhanh chóng đem menu ra cho bọn họ gọi món.

Mọi người đọc sơ qua rồi gọi một số món, gần như là hết menu luôn, tiếp đó ai lại gọi thêm nên có thể được coi là cả menu được họ gọi hết rồi.

.

Đam Mỹ Hay
Ngồi một lát, thức ăn đã được mang ra.

Trong lúc ăn, Hoàng Thiên ăn có phần hơi lem nhem ở khoé miệng, Lục Minh nhìn lướt qua đã thấy, anh theo bản năng đưa tay chùi cho cậu.
Hoàng Thiên chợt khựng người lại, ngơ ngác ngước lên nhìn Lục Minh, hai mắt mở to rất bất ngờ.

Lục Minh thấy Hoàng Thiên nhìn như vậy thì mới tự nhận thức được hành động vừa rồi của mình, anh mở miệng nói lời xin lỗi với cậu, nói rằng mình quen tay.

Hoàng Thiên cũng không phải kiểu người khó khăn gì, cậu thoải mái mà nói không sao.

Sáu con người kia nãy giờ rất chăm chú mà nhìn cả hai người họ, rồi thỉnh thoảng lại cười cười, chẳng biết là vì lý do gì.
Trong cả buổi ăn, tám anh em bọn họ rất vui vẻ trò chuyện, chủ yếu là nói về quá trình quay này, về các trò chơi và về sau này sẽ diễn ra như thế nào.

Họ rất tò mò muốn trải nghiệm, chơi các trò chơi thú vị mà chương trình dựng nên.
Khi nói xong, đồ ăn cũng đã hết, thế là họ tính tiền rồi đi dạo xung quanh một lát mới chịu về khách sạn.

Tới nơi, ai về phòng nấy, Hoàng Thiên cùng Lục Minh bước vào phòng, vì đã tắm trước khi đi, giờ trời cũng đã tối khuya nên Hoàng Thiên leo lên giường nằm bấm điện thoại luôn.

Lục Minh nhìn cậu, bất chợt nhớ lại chuyện khi nãy cảm thấy ngượng ngượng, anh mở cửa đi ra ngoài ban công của phòng hưởng chút gió.
Qua một lúc lâu, khi anh quay về lại bên trong phòng thì Hoàng Thiên đã nằm ngủ chình ình trên giường, điện thoại đang ở trên tay vẫn còn phát ra tiếng, có vẻ đang bấm điện thoại nhưng mà ngủ quên.

Anh bước đến cầm lấy điện thoại, nhấn nút tắt màn hình rồi để lên bàn bên cạnh giường.

Chỉnh lại mền và gối cho cậu xong anh mới bước lên giường, Lục Minh không bấm điện thoại, thẳng tay bỏ lên bàn kế cạnh.
Đang dần chìm vào giấc ngủ, đột nhiên cảm thấy có cánh tay nào đó ôm mình nên Lục Minh mở mắt ra.

Hình ảnh Hoàng Thiên khi nãy còn quay mặt qua bên kia, quay lưng về phía anh ngủ nay đã khác, Hoàng Thiên quay người lại, người dựa sát vào Lục Minh, cánh tay trái còn đang ôm người.
Lục Minh đang còn không hiểu chuyện gì thì cái đầu của Hoàng Thiên không ngoan nổi mà nhích nhích, sau đó yên phận trên cánh tay của anh.
Cứ tưởng cậu nằm như thế một lát sẽ đổi lại tư thế nhưng anh đã nhầm, qua hẳn một tiếng hơn nhưng Hoàng Thiên vẫn nằm rất ngoan, chẳng hề di chuyển miếng nào.
Thế là Lục Minh bất lực, theo thế mà ôm cậu vào lòng chìm vào giấc ngủ.

Chẳng biết có phải là do được ôm Hoàng Thiên nên mới dễ ngủ hay không mà Lục Minh rất nhanh đã say giấc nồng, bình thường phải trải qua một lúc anh mới ngủ được.
Tới khi mặt trời xuất hiện, tư thế hồi tối qua vẫn còn đó, hai người vẫn ôm lấy nhau mà ngủ cho đến tận sáng.

Ánh nắng mặt trời chiếu qua tấm rèm mỏng, len men theo tấm rèm, ánh nắng đã chiếu thẳng vào chiếc giường của họ.

Hoàng Thiên là người tỉnh giấc sớm hơn, vừa mở mắt ra cậu đã thấy hơi khó chịu ở vùng eo, hình như đang có một lực nào đó ở đấy.
Cậu liếc xuống nhìn thì thấy chiếc eo mỏng manh kia của mình đang được có cánh tay nào đó ôm lấy, ngước mắt nhìn lên trên, gương mặt của Lục Minh đập thẳng vào mắt cậu.
Nằm suy nghĩ một lúc, cậu cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra ở tối hôm qua.

Ký ức dần dần len lỏi qua đầu cậu, mặt và tai bất giác đỏ lên, cậu ngượng không thể nào chịu được hơn nữa, nếu có cái lỗ ở đây Hoàng Thiên nhất định sẽ chui xuống đó.
Cậu buông cánh tay đang ôm Lục Minh ra, nhẹ nhàng dùng để mở cánh tay của anh ra khỏi eo mình.

Tưởng như sắp được rồi thì cánh tay ấy đột nhiên dùng thêm lực mà ôm lấy, còn kéo người cậu lại sát gần anh thêm nữa.
Hoàng Thiên hoang mang không biết nên làm gì tiếp theo, cậu cố gắng vươn tay với lấy điện thoại đang nằm ở trên cái bàn đầu giường.

Vừa mở lên đã thấy tin nhắn từ nhóm của bọn họ gửi đến..
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 10: Chương 10


Đọc xong tin nhắn, Hoàng Thiên rụt rè gọi Lục Minh dậy, gọi mãi vẫn không có động tĩnh gì.

Hoàng Thiên bèn dùng tay đập nhẹ vài cái trên má Lục Minh.
Chỉ thấy lông mày của anh hơi nhíu lại, mắt vẫn nhắm nghiền, Hoàng Thiên liền lên tiếng nói thêm:
"Anh, dậy thôi.

Mọi người kêu tập hợp đi ăn sáng rồi bắt đầu quay ạ."
Qua vài phút tiếp đó, đôi mắt của Lục Minh mới chịu mở ra, anh nheo nheo mắt, khi tầm nhìn đã rõ rồi thì cúi xuống, cảnh Hoàng Thiên đang nhìn chằm chằm anh lọt vào mắt.
Anh cảm nhận cánh tay của mình đang ở trên người cậu, liền nhanh chóng rụt tay về.

Có chút khó xử mà lên tiếng:
"Anh xin lỗi nhé! Lại thế rồi…"
"Là em bắt đầu trước mà, em cũng xin lỗi anh nhé!"
Lục Minh ngó Hoàng Thiên một cái, anh mỉm cười nhẹ, trên nụ cười đó còn có chút khó xử.

Anh không hiểu sao từ hôm qua tới giờ mình lại có những hành động như thế với cậu, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện này với bất cứ ai, nay lại…

Cả hai rời khỏi giường, thay phiên nhau vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân.

Sau khi đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, đang định đi ra thì cửa phòng đã bị gõ.
"Hai người xong chưa thế? Đợi nãy giờ đói lắm rồi đó!"
Giọng nói này là của Hoàng Đức, cậu than vãn mà kêu la om sòm trước cửa phòng.

Hoàng Thiên ngại ngùng mà bước ra mở cửa, nhìn trước phòng đã thấy mọi người đứng đó thì nở nụ cười công nghiệp, hết sức sượng trân.
"Em xin lỗi mọi người nhiều aa."
"Thôi có gì đâu mà xin lỗi, xong rồi thì đi ăn thôi!"
Thanh Phúc hào hứng nói, bước đi dẫn đầu, mọi người phía sau cũng nhanh chóng đi theo.

Lục Minh xuất hiện từ phía sau của Hoàng Thiên, cậu đi ra trước rồi anh đi ra sau, người ra sau đưa tay đóng cánh cửa lại.
Buổi sáng được tổ chương trình chuẩn bị sẵn đồ ăn, khi tám thành viên tới, thấy các món ăn đã được bày sẵn trên bàn.

Có hai cái bàn, một bàn được đặt sẵn bốn ghế ở đó.
Mọi người tự tìm kiếm chỗ ngồi mà ngồi xuống theo ngẫu nhiên, chẳng ai quan tâm gì nữa mà cùng bắt đầu cầm đũa muỗng lên ăn.
Sau khi các món ăn được vơ vét sạch sẽ, Lưu Phúc cầm chiếc loa mini trên tay rồi nói vào đó.
"Mọi người ăn xong hết rồi nhỉ? Vậy thì chúng ta chuẩn bị để đi thực hiện các thử thách của ngày hôm nay thôi!"
Im lặng một lúc, anh ta lại nói thêm:
"À, việc chia nhóm thì cứ phân làm hai nhóm như chỗ ngồi của mọi người nhé!"
"Ồ…"
Tám thành viên nghe xong, như được thông não mà không ngừng bất ngờ, vẻ mặt lại còn rất ngơ ngác.
"Chia theo bàn nên Hoàng Đức, Bảo Nguyên, Hoàng Thiên, Lục Minh là một nhóm.

Hoàng Huy, Quang Duy, Trọng Nhân, Thanh Phúc sẽ là một nhóm nhé! Mọi người chuẩn bị sẵn sàng để di chuyển đến nơi thực hiện thử thách."
Câu nói vừa dứt, những nhân viên công tác đã dần dần dọn dẹp đồ đạc, sẵn sàng để bắt đầu đi lên xe di chuyển đến địa điểm tiếp theo.
Các đoàn xe bắt đầu di chuyển sau khi mọi người đi lên, đi mãi đi mãi rốt cuộc cũng đã đến nơi.

Đoàn người nối đuôi nhau mà đi vào, quá trình nào cũng đã được các cameraman ghi lại hết.
Đi vào đến nơi, tám thành viên di chuyển vào vị trí, Lưu Phúc dùng chiếc loa kia để thông báo.
"Ở trò chơi này, mỗi đội mỗi lần cử một người, sau khi nghe tiếng còi thì đồng thời xuất phát, chạy qua đường chạy trên mặt nước, tranh giành đai tròn ở cuối đường chạy.

Phải đẩy đối thủ xuống nước và đeo đai tròn đó lên người mới được xem là chiến thắng, đẩy kiểu gì cũng được miễn là đối thủ rớt xuống nước."
Tám thành viên có vẻ như đã hiểu luật chơi, họ gật gật đầu rồi nhìn ra phía sau lưng mình.

Đó là một cái hồ bơi rất to, trên đó còn có một dãy miếng đệm nổi trên mặt nước.

Sau khi đã quan sát xong, họ được nhân viên đưa cho các bộ đồ để thực hiện cho thử thách này.

Tất cả các thành viên đi vào phòng thay đồ, sau một lúc lại bước ra.
Có bốn thành viên mặc áo màu xanh lá, bốn thành viên còn lại mặc áo màu đỏ, phía trên ngực trái có để tên của họ.

Tám thành viên di chuyển lên miếng đệm nổi kia, chuẩn bị thực hiện thử thách lần này.
Tuýt tiếng còi vang lên, Hoàng Thiên đại diện cho đội xanh lá, Hoàng Huy đại diện cho đội đỏ, cả hai nhanh chóng băng qua đường chạy, khi tới miệng đệm tròn ở cuối đường, cả hai liền tranh nhau đai tròn kia.
Một lúc sau vẫn không giành được, mặc kệ đai tròn đang nằm lăn quay kia.

Hoàng Thiên và Hoàng Huy tìm cách để đẩy đối thủ xuống nước, loay hoay một hồi, cuối cùng Hoàng Huy kẹp chặt Hoàng Thiên ở trong người mình.
Tuýt tiếng còi lại vang lên lần nữa, Hoàng Đức và Thanh Phúc nhanh chóng chạy lên cứu đồng đội của mình.

Hoàng Đức đang định cứu Hoàng Thiên thì bị Thanh Phúc ngăn chặn lại.
Dùng hết kĩ năng của mình, Hoàng Đức đẩy được Thanh Phúc xuống nước, xong xuôi cậu quay qua cứu đồng đội.

Dùng hết cách nhưng Hoàng Huy vẫn không chịu buông ra, Hoàng Đức liền nghĩ ra được một cách.
"Anh, cổ của anh ấy đỏ hết lên rồi kìa."
"Hả?"
Hoàng Huy hoang mang thả em trai đang bị mình kẹp chặt ra, lo lắng hỏi Hoàng Thiên có sao không.

Hiểu ý đồng đội, Hoàng Thiên rất nhanh thoát ra khỏi người Hoàng Huy.
Anh trai cả dường như biết mình bị lừa, liếc hai đứa em của mình một cái.

Còn chưa kịp làm gì nữa hết, Hoàng Thiên cùng Hoàng Đức đã đẩy anh trai cả xuống dưới nước.

Mặt của Hoàng Huy sau đó liền hiện rõ sự bất lực với hai đứa em này, sao có thể dễ dàng bị lừa như vậy chứ….
 
Tham Gia Chương Trình Có Được Bảo Bối
Chương 11: Chương 11


Tuýt lần này tới lượt của Lục Minh và Quang Duy, cả hai cấp tốc mà chạy, còn chưa đứng lên đệm tròn ở cuối đường được 5 giây đã bị Hoàng Thiên và Hoàng Đức đẩy xuống luôn rồi.
Tuýt đợt cuối cùng, dành cho hai thành viên còn lại đó chính là Trọng Nhân và Bảo Nguyên.

Lần này không như lần trước, Trọng Nhân bên đội đỏ rất mạnh, vừa chạy gần tới đệm tròn đã nhảy lên kéo Hoàng Thiên nằm xuống tại chỗ.
Các thành viên đội xanh lá nhanh tay nhanh chân mà chạy lại, cùng hợp lực để kéo thành viên còn lại cuối cùng của đội đỏ xuống nước.
Hoàng Thiên thấy mình bị kẹp cứng, nhìn lại các đồng đội của mình vẫn còn đó, nếu cậu cùng nhau rớt xuống với Trọng Nhân thì đội cậu vẫn sẽ thắng.
Thế là Hoàng Thiên chơi liều, dùng tay ôm lại Trọng Nhân, lấy hết sức lực còn lại trong người kéo Trọng Nhân cùng rớt xuống nước.

Ba thành viên đội xanh lá ở trên thấy cảnh đó, không khỏi hoang mang.

Hoàng Đức nhanh trí chạy lại lấy cái đai tròn kia cầm lên tay.
Tiếng nói của Lưu Phúc vang lên cùng chiếc loa: "Vậy kết quả đã rõ rồi ha, đội xanh lá giành chiến thắng ở vòng đầu tiên."
Hoàng Thiên vừa rớt xuống nước cùng Trọng Nhân, tay chân đã không ngừng vùng vẫy, biết là đã thua nên Trọng Nhân liền buông cậu ra.

Mãi vẫn thấy cậu vẫy vẫy tay, Lục Minh nhìn xuống dưới, anh nhanh chóng nhảy xuống nước.

Một tay ôm ngay eo cậu kéo lên, một tay vịn vào miếng đệm nổi kia.

Mặc dù đạo diễn đã có bố trí sẵn các nhân viên công tác ở dưới nước để khi có bất trắc gì thì còn có thể kịp thời hỗ trợ nhưng vì ở phía hơi xa Hoàng Thiên nên không kịp lại đỡ cậu.
Mắt đã bị nước vào nên tầm nhìn bị nhoè hết cả, thấy có người, Hoàng Thiên đưa tay bám lấy rất nhanh.

Qua một lúc, Hoàng Thiên mới đưa một tay lên vuốt mặt.
"Em không biết bơi à?"
"…"
Không thấy cậu trả lời, anh tưởng tai cũng bị nước vào nên không nghe rõ.

Đang định hỏi lại, Hoàng Thiên mới chịu mở miệng ra.
"Em có tập mãi nhưng vẫn không biết bơi…"
"Vậy mà còn nhảy xuống nước như thế hả?"
"Tại hoàn cảnh bắt buộc thôi mà."
Hoàng Thiên đang nhìn vào mắt Lục Minh, nói xong câu này cậu bất giác quay mặt đi chỗ khác.

Lục Minh thấy biểu cảm ngại ngùng trên mặt cậu, thấy cũng có phần đáng yêu, anh cũng không hỏi gì thêm nữa.
Hoàng Đức ở phía trên nhìn ngắm họ cả buổi trời, cậu ngồi xuống dùng một ngón tay đẩy đẩy cái trán của Hoàng Thiên.
"Thấy anh cứ đòi đi học bơi, nhìn vào hoàn cảnh hồi nãy nữa.

Em cứ tưởng đâu là anh biết bơi rồi không đấy! Anh không biết mở miệng ra kêu cứu hả?"
"Cũng có nhân viên cứu hộ đang ở sẵn xung quanh rồi còn gì aa."
Hoàng Đức chẳng biết nói như thế nào với con người cố chấp này nữa, cậu mặc kệ ngồi đó ngó anh.

Hoàng Đức đột nhiên cảm thấy có cái gì đó, tình hình này rất là tình hình…
Ở trên thì thấy anh trai mình đang khoác tay trên cổ của Lục Minh, nhìn xuống phía dưới nước thì có chút mờ mờ ảo ảo nhưng vẫn nhìn ra là tay của Lục Minh đang ôm ngang eo của Hoàng Thiên.
Đầu Hoàng Đức hiện ra dấu ba chấm tràn lan, cậu có vẻ là đã nhìn thấu được cái gì đó ở Lục Minh và Hoàng Thiên đi? Lại suy nghĩ về những chuyện trước kia thì lại thấy suy nghĩ của bản thân có vẻ đúng…

Sau khi lên bờ, nhân viên công tác đưa khăn lông dài cho bọn họ để quấn vào người cho đỡ lạnh, phòng hờ bị bệnh cảm lạnh.

Tiếp đó, tám thành viên đi thay bộ đồ khác nhưng vẫn là mẫu này.
Đến nơi thực hiện thử thách thứ hai, mọi người đi thẳng vào vị trí của mình.

Chờ đạo diễn thông báo luật chơi ở vòng này.

Chờ mãi Lưu Phúc mới chịu cầm loa lên nói:
"Mỗi vòng mỗi đội phái hai người tham gia, cho ví dụ nhé.

Một người đội xanh lá, một người đội đỏ, cả hai cùng đeo dây đàn hồi, quay lưng vào nhau, rồi chạy tới phía trước bôi mực đen lên mặt người của đội đối thủ đứng đó.

Sau một phút, đội nào bôi mực lên nhiều hơn thì sẽ giành chiến thắng."
Tám thành viên đã hiểu luật, nhanh nhẹn tiến vào thực hiện thử thách.

Hoàng Đức bên đội xanh lá sẽ là người đeo dây đàn hồi, còn Hoàng Thiên sẽ đứng làm tượng để đội kia bôi mực lên.

Bên đội đỏ, người đeo dây là Thanh Phúc, còn người đứng là Quang Duy.
Hoàng Đức và Thanh Phúc đứng vào giữa sân, được nhân viên công tác đeo dây đàn hồi vào ngang eo.

Úp cả hai tay vào chiếc thau, bên trong toàn mực là mực, màu đen xì.

Khi kiểm tra kĩ càng, chắc chắn rồi thì Lưu Phúc lên tiếng:
"Thử thách bắt đầu."
Cả hai bắt đầu dùng sức mà chạy lấy chạy để, Thanh Phúc có phần chiếm ưu thế hơn nên chạy lại bôi mực lên mặt của Hoàng Thiên, cậu muốn né cũng không né được.
Thấy tình hình như vậy, Hoàng Đức càng dùng sức mà chạy lại Quang Duy, rất may mắn lần này đã chạy lại và bôi mực được lên mặt anh, bôi bôi chét chét, cuối cùng mặt của Quang Duy chỉ còn thấy mỗi đôi mắt lấp la lấp lánh, những chỗ khác đều đen xì xì.
Các thành viên còn lại đều đứng chống nạnh mà cười ha hả, như bị chọc trúng điểm huyệt hay sao đó mà chẳng ngừng lại được.

Thời gian kết thúc, rốt cuộc mặt của Quang Duy chẳng thấy mặt trời đâu, đã vậy cậu còn nhe răng mà cười, làm cho hàm răng trắng sáng kia lộ ra, nhìn tổng thể chẳng khác gì ông kẹ trong những câu chuyện hồi nhỏ được nghe.
Mặt của Hoàng Thiên đỡ hơn đôi chút, nhưng nhìn vẫn giống ông kẹ lắm nha.

Hai bên má đều bị bôi đen, một ít ở mũi, một ít ở trán, còn có thêm ở cổ nữa.

Các thành viên bị chọc cười đến đau bụng mà ngồi rạp xuống đất..
 
Back
Top Bottom