Ngôn Tình Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
600,311
0
0
AP1GczOXRysKf7xvCrQWxCcIRiYs28ECY8cEmTFNa28rgPO3UUX1DA2pxfvH1W3SxE_4Dp58i3A_hm9XwIb0UVNTvImSZXaNFn_T0HvDfsWxM6D_xYJdWFYrsssULsgQQjrmALbbHUlVEXx8wZlolLYOSctv=w215-h322-s-no-gm

Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
Tác giả: Lí Yếm Li
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Hoàng đế hỏi: "Cặp song sinh nhà ngươi đã đặt tên chưa?"

Phụ thân ta đáp: "Bẩm Hoàng thượng, vẫn chưa"

Hoàng đế nói: "Vậy để Trẫm thay ngươi đặt tên cho chúng"

Phụ thân ta: "Đó là vinh hạnh của con thần."

Hoàng đế nói: "Một đứa đặt tên là Thẩm Đường Chu, một đứa là Thẩm Duy Nhất, ý ngươi thế nào?"

Phụ thân ta thưa: "Chữ "Chu" là quốc tính, con thần e rằng không dám đảm đương."

Hoàng đế nói: "Tương lai là Hoàng hậu, đủ sức gánh vác."

Phụ thân ta: "Thần vô cùng hoảng hốt!"​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Khanh Yêu Anh Thẩm - Chước Oản Khanh
  • Có Bệnh Nhân Tâm Thần Yêu Thầm Tôi
  • Tôi Trở Nên Nổi Tiếng Sau Khi Tham Gia Show Hoang...
  • Nhân Gian Tham Niệm
  • Yêu Thầm Babylon - Lục Kinh Chú Ngã
  • Thẩm Thanh Mộng - Thê Chủ Vạn An
  • Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 1


    Khi ta và Quản Quản năm tuổi, cả hai vẫn chưa có đại danh, bởi phụ thân không biết nên đặt tên Thẩm Đường Chu cho ai.

    Trước ngày sinh thần của chúng ta một ngày, phụ thân trấn thủ biên cương bấy lâu nay bỗng nhiên trở về, khiến mẫu thân đang bận rộn chuẩn bị yến tiệc sinh thần vui mừng khôn xiết.

    Mẫu thân dẫn chúng ta đến tửu lâu mà ta và Quản Quản yêu thích.

    Ta rất thích bánh hạt dẻ ở đó, ngày thường mẫu thân không cho ăn nhiều, nhưng hôm ấy lại không ngăn cản, khiến ta vui sướng khôn cùng, thầm nghĩ phụ thân trở về thật tốt.

    Ngày hôm sau, khi phụ thân trở về cũng là ngày sinh thần của chúng ta, Hoàng hậu nương nương gọi mẫu thân dẫn ta và Quản Quản đến cung Vĩnh Xuân để mừng sinh thần.

    Mẫu thân trông không vui, có lẽ vì yến tiệc sinh thần mà người đã chuẩn bị lại không thể tổ chức.

    Ta không mấy yêu thích Hoàng hậu nương nương, vì mỗi khi gặp ta và Quản Quản, bà đều hỏi: "Các ngươi ai là Thẩm Đường Chu?"

    Mỗi lần như thế, mẫu thân liền quỳ xuống trả lời: "Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, trưởng nữ là Thẩm Đường Chu, thứ nữ là Thẩm Duy Nhất."

    Hoàng hậu nương nương nghe vậy liền cau mày, nhìn qua nhìn lại chúng ta mà nói: "Yến Yến, hai tiểu nữ này ngươi thật sự phân biệt được sao?"

    Mẫu thân đáp: "Đôi khi cũng có chút nhầm lẫn."

    Mẫu thân dạy chúng ta không được nói dối, vậy mà người lại nói dối.

    Điểm tâm ở chỗ Hoàng hậu nương nương rất ngon, nhưng vẫn không sánh bằng bánh hạt dẻ của tửu lâu Xuân Ý.

    Khi ta đang chuyên tâm ăn điểm tâm, Hoàng thượng đến, còn dẫn theo một cậu bé rất đẹp mắt. Đây là lần thứ ba ta gặp Hoàng thượng. Mẫu thân vừa định đứng dậy hành lễ, Hoàng thượng đã giơ tay ngăn lại, bảo chúng ta không cần đa lễ.

    Ngài vừa ngồi xuống đã vẫy tay gọi ta và Quản Quản tới, chúng ta ngoan ngoãn hành lễ.

    Hành lễ xong, ngài âu yếm xoa đầu ta mà nói: "Lần này hành lễ rất chuẩn mực."

    Ta tự hào vô cùng, quay đầu muốn khoe với mẫu thân, nhưng lại thấy mắt người đã đỏ hoe. Ta muốn chạy tới hỏi người vì sao, nhưng mẫu thân từng dặn, trước mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương phải ngoan ngoãn. Lúc này Hoàng thượng đang nói chuyện với ta, ta không thể vô lễ mà bỏ đi.

    Ta nghiêm trang trả lời: "Vâng, vì con về nhà đã rất chăm chỉ luyện tập."

    Hoàng thượng cười khanh khách, gương mặt trắng hơn, mặt Hoàng hậu nương nương cũng ửng đỏ. Ngài lại âu yếm xoa đầu Quản Quản mà nói: "Nghiêm chỉnh thế này, thật giống phụ thân của các ngươi."

    Quản Quản nói: "Tạ ơn Hoàng thượng đã khen ngợi."

    Ta nhìn Quản Quản với ánh mắt lấp lánh, cảm thấy nàng thật độ lượng. Ta cảm thấy phụ thân rất đen và không đẹp, nếu ai nói ta giống phụ thân, có lẽ ta sẽ tức giận.

    Hoàng thượng rõ ràng vừa rồi còn ôn hòa nói chuyện với chúng ta, đột nhiên lại bắt đầu ho không ngừng, ho đến mức gục vào người Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu nương nương vừa vỗ lưng ngài vừa hô lớn "Tuyên Thái y".

    Mọi việc xảy ra quá nhanh, đến khi mẫu thân ôm ta vào lòng, ta vẫn chưa kịp hoàn hồn.

    Rất nhiều người, thật sự rất nhiều người, trong phòng không ngừng có người ra vào.

    Cậu bé khi nãy đứng lặng ở đó, căn phòng ồn ào khiến hắn trông càng thêm u sầu.

    Ta vùng khỏi vòng tay của mẫu thân, chạy đến bên hắn, nắm lấy tay hắn và nói: "Ngươi có muốn đến trong vòng tay của mẫu thân ta không? Mẫu thân ôm là không còn buồn nữa đâu."

    Hắn hất tay ta ra, rồi chạy vào nội điện.

    Ta có chút bối rối, quay lại nhìn mẫu thân. Mẫu thân mỉm cười, xoa đầu ta nói không sao.

    Quản Quản cũng bắt chước mẫu thân, xoa đầu ta và nói: "Không sao."

    Ngày hôm đó, chúng ta đứng trong đại điện rất lâu, lâu đến mức từ lúc ta chỉ hơi đói, đến khi ta đã rất đói. Hoàng hậu nương nương mới từ nội điện bước ra, nói với mẫu thân rằng chúng ta có thể về nhà.

    Mẫu thân buông tay chúng ta ra, bước tới ôm Hoàng hậu nương nương.

    Ta nghĩ đúng rồi, khi buồn bã, nhất định sẽ cần đến vòng tay ấm áp của mẫu thân.

    Khi mẫu thân nắm tay chúng ta rời khỏi cổng cung, ta gặp phụ thân và vị thúc thúc luôn theo sát Hoàng thượng ngay tại cổng. Phụ thân nhìn qua lại giữa ta và Quản Quản, ta nghi ngờ rằng người không phân biệt được chúng ta.

    Ta không muốn khiến phụ thân khó xử, vừa định nhắc nhở rằng ta là Nhĩ Nhĩ, thì người đã nhìn chằm chằm vào ta, rồi quỳ xuống đối diện với ta.

    Phụ thân hỏi: "Con có thấy ca ca kia không?"

    Ta nghĩ một lúc, hôm nay ta chỉ thấy một ca ca, chính là ca ca ở bên cạnh Hoàng thượng.

    Ta đáp: "Là ca ca đẹp trai đứng bên cạnh Hoàng thượng thúc thúc phải không ạ?"

    Phụ thân nói: "Đúng rồi, chính là ca ca đẹp trai đó."

    Ta nói: "Vâng, con thấy rồi, trông huynh ấy rất buồn."

    Phụ thân nói: "Ừ, vậy con có muốn an ủi huynh ấy không?"

    Ta suy nghĩ một chút, ta có hơi không muốn, vì lúc nãy huynh ấy đã hất tay ta ra, nhưng huynh ấy thật sự trông rất buồn.

    Rồi ta lại nghĩ mình có thể an ủi huynh ấy, như mẫu thân an ủi ta, ôm huynh ấy một cái, có lẽ huynh ấy sẽ cảm thấy tốt hơn.

    Ta hỏi: "Nếu con an ủi huynh ấy như mẫu thân an ủi con, huynh ấy sẽ không buồn nữa phải không?"

    Phụ thân nói: "Đúng rồi."

    Ta nói: "Vậy con đồng ý."
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 2


    Ngay khi ta nói xong, mắt phụ thân đỏ hoe. Phụ thân rất quen thuộc với mẫu thân, và ta cũng rất quen thuộc với mẫu thân, ta muốn hỏi mẫu thân xem phụ thân sao vậy, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn, mẫu thân cũng đã khóc.

    Ta không hiểu mọi người sao vậy, bèn quay sang nhìn Quản Quản, nàng cũng bối rối nhìn lại ta.

    Ta đã bối rối một lúc lâu, thì vị thúc thúc bên cạnh phụ thân nói: "Thẩm Tướng quân, Hoàng thượng vẫn đang đợi câu trả lời của chúng ta đấy!"

    Phụ thân không để ý đến ông ấy, người xoa đầu ta và nói: "Nhĩ Nhĩ, từ nay về sau, đại danh của con sẽ là Thẩm Đường Chu, được không?"

    Ta nhớ lại mỗi lần Hoàng hậu nương nương đều hỏi ta và Quản Quản ai là Thẩm Đường Chu, điều này khiến ta rất phiền lòng. Ta rõ ràng đã nói với bà rằng ta là Nhĩ Nhĩ, nhưng bà luôn không nhớ.

    Nhưng ta cũng từng nói với Hoàng thượng, ngài thì nhớ, ngài luôn biết rằng ta là Nhĩ Nhĩ.

    Ta đáp: "Vậy sau này khi Hoàng hậu nương nương hỏi chúng con ai là Thẩm Đường Chu, con có thể nói rằng con là Thẩm Đường Chu rồi đúng không?"

    Phụ thân nói: "Đúng vậy, Nhĩ Nhĩ thật thông minh."

    Ta nói: "Được, vậy con sẽ có tên là Thẩm Đường Chu."

    Vị thúc thúc bị phụ thân lơ đãng bỗng lên tiếng: "Thẩm tướng quân, đã không còn sớm nữa, một lát nữa cổng cung sẽ đóng lại đấy."

    Phụ thân nói: "Ta biết rồi, tiểu nữ của ta xin nhờ công công chăm sóc."

    Lý công công tiến tới nắm lấy tay còn lại của ta, ông nhìn phụ thân rồi lại nhìn mẫu thân với vẻ khó xử mà nói: "Thẩm phu nhân, chúng ta vẫn phải quay về báo cáo đấy!"

    Mẫu thân nắm tay ta càng chặt hơn, đến nỗi tay ta bắt đầu thấy đau.

    Phụ thân nhìn mẫu thân mà nói: "Yến Yến, buông tay đi!"

    Mẫu thân liền buông tay ta ra, sau đó lại ôm chặt ta, nói lời xin lỗi.

    Nhớ lại mỗi khi mẫu thân đến biên cương thăm phụ thân, người đều đưa ta và Quản Quản đến nhà ngoại tổ phụ, và mỗi lần như vậy, mẫu thân luôn ôm chặt ta với sự không nỡ như thế này.

    Nhưng ở nhà ngoại tổ phụ, ta không cần phải đọc sách viết chữ, học quy củ nữa. Đợi khi chúng ta chơi chán, nhớ mẫu thân, thì mẫu thân sẽ đột nhiên xuất hiện để đón chúng ta về.

    Ta an ủi mẫu thân: "Mẫu thân, người đừng buồn, đợi khi con nhớ người, người sẽ đến đón con nhé!"

    Mẫu thân nói được.

    Ta được vị thúc thúc dẫn vào một tẩm điện lớn hơn nơi Hoàng hậu nương nương ở vừa rồi. Trong điện có một chiếc giường rất lớn, Hoàng thượng nằm trên giường, bên cạnh là Hoàng hậu nương nương và ca ca kia.

    Ta nhìn thấy ca ca kia, liền chạy lên nắm lấy tay hắn, sợ rằng hắn lại hất tay ta ra, lần này ta nắm thật chặt.

    Thấy hắn vẫn trông rất buồn, ta vừa định mở miệng an ủi thì Hoàng thượng đã gọi ta lại.

    Hoàng thượng nói: "Nhĩ Nhĩ, đến đây với thúc thúc."

    Ta đến bên giường, Hoàng thượng dùng tay xoa đầu ta.

    Tay của ngài không ấm áp như tay phụ thân. Khi phụ thân xoa đầu ta, ta cảm thấy rất ấm áp.

    Ngài chỉ vào ca ca kia và hỏi: "Nhĩ Nhĩ, ca ca kia có đẹp không?"

    Hắn đẹp hơn tất cả các ca ca ở nhà ngoại tổ phụ, ta gật đầu nói đẹp.

    Ngài lại cười khanh khách không ngừng.

    Ngài hỏi tiếp: "Ca ca kia cứ hay khóc, con có muốn ở bên cạnh an ủi huynh ấy không?"

    Nhớ đến việc đã hứa với phụ thân sẽ an ủi hắn, ta nói: "Con muốn, mẫu thân đã dạy con cách an ủi những đứa trẻ hay khóc."

    Ca ca kia nói: "Phụ hoàng, con không khóc!"

    Hoàng thượng nói: "Ngoan lắm."

    Sau đó, Hoàng hậu nương nương dắt ta vào lại điện vừa rồi.

    Bà hỏi ta: "Nhĩ Nhĩ, con muốn ngủ bây giờ không?"

    Hoàng hậu nương nương cuối cùng cũng nhớ ta tên là Nhĩ Nhĩ.

    Ta nghĩ rằng nên nói với bà rằng ta tên là Thẩm Đường Chu, vì ta không muốn lần sau gặp mẫu thân, người lại phải quỳ xuống trả lời bà.

    Ta nói: "Hoàng hậu nương nương, con tên là Thẩm Đường Chu."

    Bà cũng xoa đầu ta: "Bản cung biết rồi."

    Ta nói: "Con đói rồi."

    Bà cùng ta dùng bữa tối, còn cùng ta đi ngủ. Mấy ngày liền, bà đều ở bên ta. Sau đó Mộ ma ma đến, bà không ở bên ta nữa.

    Mộ ma ma là nhũ mẫu của ta.

    Ta hỏi ma ma, khi nào mẫu thân sẽ đến đón ta, ma ma nói rất nhanh thôi.

    Ta lại hỏi ma ma, Quản Quản có nhớ ta không? Ta rất nhớ Quản Quản, còn nhớ nhiều hơn cả nhớ mẫu thân, nhưng nếu nàng không nhớ ta, thì ta cũng không muốn nhớ nàng.

    Ma ma nói, Quản Quản rất nhớ ta.

    Được rồi, ta nói với ma ma rằng ta cũng rất nhớ Quản Quản.

    Ôi! Bây giờ mỗi ngày ta đều phải đọc sách, viết chữ, học lễ nghi. Đọc sách viết chữ cũng không thể nhờ Quản Quản giúp như ở nhà.

    Chu Thuấn sẽ không giúp ta, vì hắn không để ý đến ta, khiến ta không thể lơ là. Ta rất phiền!

    Ôi! Chu Thuấn chính là con trai duy nhất của Hoàng thượng, chính là ca ca đẹp trai kia.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 3


    Mỗi ngày ta đều mệt mỏi vì đọc sách, viết chữ, học lễ nghi, không còn sức lực để nghĩ đến chuyện về nhà.

    Có một ngày, Chu Thuấn đi thăm Hoàng thượng, phu tử bèn kể cho ta nghe câu chuyện mà ta thích nhất, không dạy học nữa.

    Điều quan trọng nhất là, trên bàn sách trong thư viện còn có bánh hạt dẻ mà ta yêu thích.

    Vừa ăn ngấu nghiến, vừa cười tươi tắn tâng bốc phu tử: "Phu tử, người là phu tử tốt nhất trên thế gian!"

    Câu chuyện của phu tử rất hấp dẫn, bình thường ta nhất định sẽ rất nhập tâm, luôn miệng hỏi tiếp theo thế nào, tiếp theo thế nào.

    Nhưng hôm đó ta lại không thể tập trung, đến cuối cùng ta cũng không biết kết thúc của câu chuyện là gì.

    Sau đó Mộ ma ma đến đón ta, khi ta đi dọc hành lang về tẩm điện, ta như thấy mẫu thân và Quản Quản, nhưng chỉ chớp mắt họ lại biến mất. Ta hỏi ma ma, bà có thấy Quản Quản và mẫu thân không?

    Ma ma nói: "Không thấy, chắc là do trời quá tối, ta nhìn nhầm."

    Ta cũng nghĩ vậy, nhưng ta bắt đầu nhớ mẫu thân rồi, không biết bao giờ người mới đến đón ta!

    Đêm đó ta gặp ác mộng, ta mơ thấy Quản Quản khóc hỏi ta tại sao còn chưa về.

    Mẫu thân nói cổng cung quá cao, người không thể vào, rồi Quản Quản cứ khóc mãi, khóc đến mức bệnh luôn.

    Ngày hôm sau ta không tập trung học hành, chạy đi tìm Hoàng hậu nương nương, ta nói: "Con nhớ mẫu thân rồi, bao giờ người đến đón con?"

    Hoàng hậu nương nương nói: "Con hãy chăm chỉ đọc sách viết chữ, học lễ nghi, mẫu thân con sẽ sớm đến đón con."

    Ta hỏi: "Hoàng hậu nương nương, người có thể đưa con đến chỗ mẫu thân không?"

    Hoàng hậu nương nương đáp: "Không thể, tường cung quá cao, làm Hoàng hậu rồi thì không thể ra ngoài được nữa."

    Mẫu thân dạy ta không nên làm khó người khác, nên ta trở về tiếp tục học hành.

    Chu Thuấn vẫn không thích để ý đến ta, mỗi lần đi thăm Hoàng thượng về, hắn trông lại càng thêm u buồn.

    Ban đầu ta còn nhớ lời hứa với phụ thân sẽ an ủi hắn, muốn ôm hắn một cái. Nhưng lần nào hắn cũng từ chối ta, khiến ta không còn muốn an ủi hắn nữa.

    8.

    Một đêm, ta bị ma ma lay dậy, rồi mặc quần áo chỉnh tề. Sau khi mặc xong, cơn buồn ngủ của ta cũng tan biến, ta liền hỏi ma ma có chuyện gì vậy.

    Ma ma nói: "Không có gì, chỉ là Hoàng thượng nhớ con, gọi con đến để nói chuyện một chút."

    Ban đầu ta có hơi giận, nhưng khi nhớ đến đó là Hoàng thượng thúc thúc, ta liền không giận nữa.

    Vì mẫu thân từng nói, ngài là một vị Hoàng đế tốt, chỉ là ngài bị bệnh, nên chúng ta đều phải chăm sóc ngài.

    Đã là ngài muốn nói chuyện với ta, vậy ta cũng nên chăm sóc ngài một chút.

    Khi ta đến đại điện nơi Hoàng thượng đang ở, ta nhìn thấy phụ thân.

    Ta định chạy đến để phụ thân ôm ta, nhưng Lý công công đã chặn trước mặt ta.

    Ông nói: "Thẩm tiểu thư, mời đi theo ta, Hoàng thượng đang đợi con."

    Vì Hoàng thượng đang chờ ta nói chuyện, ta liền quyết định nói xong rồi sẽ đến tìm phụ thân để người đưa ta về nhà, tiện thể tạm biệt Hoàng thượng thúc thúc.

    Hoàng thượng thúc thúc trông có vẻ hồng hào hơn trước, hôm nay ngài thật đẹp.

    Ngài thấy ta, rồi gọi ta lại gần.

    Ngài nói với ta rất nhiều, ngài bảo ta là một đứa trẻ ngoan, bảo ta ở bên cạnh Chu Thuấn, và dặn ta đừng tự làm mình thiệt thòi.

    Ngài nói với ta rất nhiều, rất nhiều điều. Nhưng với Chu Thuấn, ngài chỉ nói vài câu, dặn hắn nhất định phải trở thành Hoàng đế tốt nhất của Đại Chu.

    Mọi người trong điện đều rất buồn, ta cũng buồn lắm.

    Sau đó Hoàng thượng bảo chúng ta ra ngoài, ngài muốn ở riêng với Hoàng hậu nương nương một lúc. Chu Thuấn dắt ta ra khỏi đại điện.

    Chu Thuấn nắm tay ta, chúng ta đợi bên ngoài điện rất lâu, rất lâu.

    Khi trời gần sáng, Hoàng hậu nương nương bước ra, loạng choạng.

    Bà nói: "Hoàng thượng, băng hà rồi!"

    Mọi người bên ngoài đại điện đều khóc, ta cũng khóc.

    Chu Thuấn không khóc, nhưng hắn nắm tay ta rất chặt.

    Sau đó có tiếng chuông vang lên, Hoàng hậu nương nương ngất xỉu, bên ngoài đại điện trở nên hỗn loạn.

    Ta không nhớ rõ mình đã được ma ma đưa về như thế nào.

    Ta ở trong tẩm điện suốt rất nhiều ngày.

    Thỉnh thoảng có cung nhân đi ngang qua, ai nấy đều rất vội vã.

    Một thời gian sau, mọi người cuối cùng cũng không còn vội vã như trước nữa.

    Cuối cùng ta cũng gặp lại Chu Thuấn và Hoàng hậu nương nương.

    Hoàng hậu nương nương sắp chuyển ra khỏi tẩm điện hiện tại, bà sẽ dọn đến Trường Thọ cung. Nhưng có vẻ bà không có ý định đưa ta đi theo.

    Bởi vì bà nói: "Nhĩ Nhĩ, con cứ ở lại Trường Xuân cung này được không?"

    Ta nghĩ Hoàng hậu nương nương chắc đang đùa với ta, ta mới có năm tuổi rưỡi thôi mà! Thật sự hợp lý sao?

    Sau đó, ta thật sự sống một mình ở Trường Xuân cung.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 4


    Những ngày sống một mình tại Trường Xuân cung, ta thường mơ thấy mẫu thân vào lúc nửa đêm.

    Người đắp chăn cho ta, khen ta là một đứa trẻ ngoan.

    Sau đó, cuộc sống của ta bắt đầu với lịch trình cố định hàng ngày: sáng sớm thức dậy để đến Trường Thọ cung thỉnh an Thái hậu, rồi học quy củ tại đó.

    Sau khi ước tính Thái hậu và Chu Thuấn đã hạ triều, ta liền đến Thịnh Minh điện bên cạnh Trường Xuân cung để chờ cùng Thái hậu và Chu Thuấn dùng bữa sáng.

    Sau đó, họ bắt đầu bận rộn với việc triều chính, còn ta thì bắt đầu vui đùa quanh quẩn.

    Ừm! Hoàng hậu nương nương giờ đã trở thành Thái hậu nương nương, còn Chu Thuấn giờ đã là Hoàng đế rồi.

    Năm thứ năm từ khi Hoàng hậu nương nương trở thành Thái hậu, ta đã 10 tuổi!

    Ta vẫn tiếp tục cuộc sống ba điểm một đường, vui đùa tán gẫu.

    Hôm đó, khi ta đang vui đùa, Chu Thuấn đột nhiên lớn tiếng nói với Thái hậu: "Nếu mẫu hậu cũng cảm thấy điều này không đúng, vì sao lại không cho phép con điều tra rõ ràng?"

    Ta lập tức dựng đôi tai hóng hớt của mình lên, nhưng chưa kịp nghe rõ điều gì thì Thái hậu đã nói: "Nhĩ Nhĩ à, hôm nay học đến đây thôi, con về trước đi."

    Dù rất muốn nghe, nhưng mạng sống vẫn quan trọng hơn.

    Vì nếu nghe lén những chuyện Thái hậu không muốn ngươi nghe, có thể sẽ mất mạng.

    Trước đây đã có người nghe lén lời Thái hậu nói, liền bị c.h.é.m đầu!

    Chiều hôm đó, ta nằm thoải mái trên ghế thái phi, đọc quyển truyện của mình.

    Trương ma ma bên cạnh Thái hậu đến, tay cầm theo một hộp đồ ăn.

    Thấy những thứ quen thuộc này, ta đã hiểu ngay.

    Mỗi lần Chu Thuấn và Thái hậu cãi nhau, hắn đều không ăn cơm, lần nào cũng là ta mang cơm cho hắn.

    Khi ta mang hộp đồ ăn vào ngoại điện, không thấy Chu Thuấn đâu, ta đặt hộp lên bàn, rồi chuẩn bị vào nội điện tìm hắn.

    Hắn chắc chắn chưa ra ngoài, vì Ninh công công vẫn đang chờ bên ngoài.

    Nội điện tối đen như mực, ta gọi tên Chu Thuấn nhưng không ai đáp lại. Ta định thắp nến lên cho sáng.

    Chu Thuấn đột nhiên lên tiếng: "Đừng thắp."

    Làm ta giật cả mình. Ta lần theo tiếng nói đến gần, thấy hắn đang ngồi xổm bên cạnh giường.

    Ta ngồi xổm xuống đối diện nhìn hắn, hắn dựa đầu lên vai ta rồi nói: "Thẩm Đường Chu, không được nhìn."

    Ta vỗ nhẹ lưng hắn.

    Ta nói: "Chu Thuấn, ta ôm một cái là không buồn nữa đâu."

    Khi ta còn đang đắm chìm trong tình tiết ngập tràn tình cảm của mình, Chu Thuấn đột nhiên kéo ta ra và nói: "Thẩm Đường Chu, ngươi định siết cổ ta c.h.ế.t sao!"

    Ta thật muốn khâu miệng hắn lại.

    Hắn nhìn ta, lại trở về dáng vẻ thanh cao bình thản, thay đổi nhanh thật.

    Chẳng lẽ đây là điều mà mỗi Hoàng đế đều phải học?

    Ta đứng dậy, xoa xoa đầu gối rồi nói: "Ra ngoài ăn cơm đi, ta sắp c.h.ế.t đói rồi."

    Đúng vậy! Tẩm điện của ta không có nhà bếp nhỏ, mỗi lần họ cãi nhau, Chu Thuấn không ăn cơm, ta cũng không được ăn.

    Có lúc ta thật muốn đánh Chu Thuấn.

    Nhưng ta không dám, vì hắn là Hoàng đế.

    Khi chúng ta ra ngoài, đã có cung nhân bày biện sẵn cơm canh từ trong hộp lên bàn.

    Nhìn thấy toàn là những món ta yêu thích, ta không nhịn được cười thành tiếng.

    Chu Thuấn liếc ta một cái: "Vui mừng quá mức."

    Hắn đơn thuần là ghen tị thôi.

    Khi ta chuẩn bị ăn đến bát cơm thứ ba, có người vội vã chạy vào, thấy ta liền ngập ngừng không nói.

    Chu Thuấn liếc mắt cảnh cáo: "Nói!"

    Người đó liền "phịch" một tiếng quỳ mạnh xuống, thôi bỏ đi, lại là chuyện mà ta không được nghe.

    Phiền phức thật!

    Ta nói với Chu Thuấn: "Ta ăn no rồi, về trước đây."

    Chu Thuấn gọi tên ta: "Thẩm Đường Chu."

    Ta vẫy tay ra hiệu rằng ta thật sự đã ăn no rồi.

    Chẳng bao lâu sau, đến sinh thần 11 tuổi của ta.

    Mỗi năm vào sinh thần, ta đều có bánh hạt dẻ mà bình thường không được ăn, cùng với túi thơm và tất do mẫu thân thêu.

    Mẫu thân thật ra không làm được những việc này, túi thơm bà thêu rất xấu, còn tất bà may thì hở cả ngón chân.

    Nhưng năm nay, những thứ đó đều không có, vì mẫu thân cứ nhìn xa xăm về phía bức tường cung cao lớn, đắm mình trong sự buồn bã, đau lòng.

    Sau đó, bà ăn không ngon miệng và lâm bệnh.

    Ngoại tổ phụ vì thương con gái, đã cho người gọi phụ thân ta về để đưa mẫu thân đi, Quản Quản cũng đi theo.

    Tất cả những điều này đều là Chu Thuấn kể cho ta nghe.

    Nhìn đống quần áo của các mùa mà Thái hậu đã làm cho ta, còn có rất nhiều trang sức đẹp đẽ, ta thở dài, ta đúng là cô gái giàu có nhất kinh thành!

    Chu Thuấn bảo ta tham tiền, ta liền chìa tay đòi hắn tặng quà sinh thần.

    Hắn nói: "Từ nay ngươi không cần đến Thịnh Minh điện đọc sách, viết chữ nữa, ta đã nhờ mẫu hậu mời phu tử đến cho ngươi, ngươi có thể học ở học đường."

    Ta nói: "Chu Thuấn, ngươi thật tốt!"

    Hắn gõ đầu ta: "Thẩm Đường Chu, không được gọi thẳng tên trẫm."

    Ta nói: "Được rồi, Chu Thuấn."
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 5


    Không biết từ khi nào mà ta đã không gọi hắn là ca ca nữa? Hình như là vào tháng thứ ba sau khi hắn lên ngôi Hoàng đế.

    Vì không có Quản Quản giúp làm bài tập, kiến thức của ta dần mở rộng theo nhiều hướng khác nhau.

    Rồi ta mơ hồ nhận ra rằng, dù ta có nhớ mẫu thân nhiều thế nào đi nữa, bà cũng sẽ không đến đón ta nữa.

    Ta thực sự ghét Chu Thuấn, tất cả là tại hắn mà ta và Quản Quản phải bị chia cách; tất cả là tại hắn mà mẫu thân không bao giờ đến đón ta nữa.

    Nhưng cái ôm của hắn thật sự khiến ta bớt buồn, ta ôm lấy hắn khóc không ngừng, ta nói: "Chu Thuấn, ta nhớ mẫu thân, ta nhớ Quản Quản."

    Từ đó về sau, ta không gọi hắn là ca ca nữa, Thái hậu khi phát hiện ra ta gọi tên hắn, cũng không trách ta.

    Bà chỉ nhìn ta và nói: "Gọi như vậy cũng tốt."

    Ta lại trở về học đường nơi ta đã đến khi vừa vào cung, vẫn là vị phu tử đó.

    Ta hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do này, thật là ngọt ngào!

    Vì không có Chu Thuấn ở đây, phu tử không cần phải dạy lễ nghi, ta liền quấn lấy phu tử để ngài kể chuyện cho ta nghe.

    Những câu chuyện của phu tử thú vị hơn nhiều so với những gì ta thường thu thập được.

    Phu tử sẽ kể về núi sông của Đại Chu, còn kể cả những câu chuyện thông thái trong chốn thị phi.

    Cho đến ngày thứ năm phu tử kể chuyện cho ta, chúng ta bị Thái hậu bắt gặp.

    Ta bị Thái hậu trách mắng, còn bị cấm không cho ăn tối.

    Chiều tối, Chu Thuấn đến, tay cầm hộp thức ăn, ung dung bước vào.

    Ta vội vàng kéo hắn lại, trách hắn không biết kín đáo, nếu bị Thái hậu phát hiện thì lại bị mắng.

    Chu Thuấn bày biện cơm canh từ trong hộp lên bàn, tiếng bát đĩa va nhau vang lên trong trẻo.

    Ta trừng mắt nhìn hắn, bảo hắn nhẹ tay một chút.

    Hắn mất kiên nhẫn, mắng ta là đồ ngốc.

    Nhìn thấy bàn ăn toàn là những món ta thích, ta quyết định không chấp nhặt với hắn.

    Khi ăn, ta cảm thấy hương vị này sao mà giống đồ ăn từ nhà bếp nhỏ của Thái hậu quá!

    Ta lo lắng hỏi Chu Thuấn: "Thái hậu không biết chứ?"

    Chu Thuấn vô cùng bực bội đáp: "Không biết."

    Ta tập trung ăn, Chu Thuấn lại nói: "Thẩm Đường Chu, ngươi thật ngốc."

    Ta kìm nén cơn giận, khiêm tốn hỏi: "Tại sao lại nói vậy?"

    Hắn lại không trả lời, thật là một người kỳ lạ.

    Ngày hôm sau, ta lại dậy sớm đi đến học đường, bất ngờ thấy có hai chiếc bàn, và trên chiếc bàn kia đã có người ngồi.

    Đã lâu lắm rồi ta không gặp người lạ, ta liền hớn hở chạy đến hỏi cô ấy là ai.

    Cô ấy tỏ vẻ không kiên nhẫn, không muốn để ý đến ta, nói: "Ngươi chính là Thẩm Đường Chu."

    Ta hai mắt sáng lên: "Đúng vậy!"

    Cô ấy nói: "Ngươi là Hoàng hậu tương lai sao?"

    Ta vừa định phản bác, phu tử đã bước vào, phu tử gõ lên bàn nói: "Thận trọng lời nói."

    Phu tử bảo ta quay về chỗ ngồi. Sau khi ta ngồi xuống, phu tử nói: "Hôm nay chúng ta sẽ nói về chủ đề "Thận trọng lời nói"."

    Cô gái ngồi bên cạnh hừ lạnh một tiếng.

    Phu tử liền bắt đầu bài giảng dài của mình.

    Sau buổi học, ta vội vàng chạy đến Thịnh Minh điện.

    Ta muốn hỏi xem cô gái dễ thương đến học hôm nay là tiểu thư nhà nào, và nơi nhanh nhất để tìm hiểu tất nhiên là hỏi Chu Thuấn rồi!

    Khi đến cửa điện, ta trao cho Ninh công công một ánh mắt, ông ấy cũng đáp lại bằng ánh mắt ngầm hiểu—Thái hậu không có ở đây.

    Ta lại hớn hở chạy đến trước mặt Chu Thuấn, chưa kịp mở miệng thì hắn đã nói: "Tên là Triệu Dụ, lớn hơn ngươi một tuổi, mẫu hậu tìm cho ngươi một người bạn cùng học, còn cô ấy là con gái út của chưởng viện học sĩ Hàn Lâm Viện."

    Ta hỏi hắn: "Làm sao ngươi biết ta muốn hỏi điều này?"

    Chu Thuấn đặt tấu chương xuống, ngẩng đầu nhìn ta nói: "Ngươi đoán xem?"

    Ta đoán Chu Thuấn đúng là đồ ngốc!

    Chiều tối, khi dùng bữa với Thái hậu, bà hỏi ta: "Nhĩ Nhĩ, con và Triệu tiểu thư tiểu thư có hòa hợp không?"

    Ta đáp: "Rất tốt ạ!"

    Có lẽ vì giọng điệu của ta quá nhẹ nhàng, Thái hậu nói: "Con vui là tốt rồi."

    Ta nói: "Tạ ơn Thái hậu, con rất vui."

    Ngày hôm sau, ta vui vẻ đến học đường.

    Ta đến sớm, không ngờ cô ấy còn đến sớm hơn.

    Ta hỏi cô ấy: "Sao ngươi đến sớm vậy?"

    Cô ấy nói: "Tất nhiên là vì ở xa, chẳng lẽ còn vì ta thích học sao?"

    Thật là có lý.

    Đợi một lúc lâu mà phu tử vẫn chưa đến, cô ấy liền ghé sát lại hỏi ta: "Ngươi có quen thuộc với hoàng cung này không?"

    Ta gật đầu, dù sao cũng đã ở đây lâu rồi.

    Cô ấy tỏ vẻ không kiên nhẫn: "Ngươi trông ngốc ngốc thế."

    Ta: … Sao lại công kích cá nhân chứ!

    Cô ấy lại nói: "Thôi bỏ đi, ngươi biết chỗ nào vui không?"

    Ta thấy hoàng cung chẳng có chỗ nào vui.

    Ta còn chưa kịp nói, cô ấy đã nói: "Thôi bỏ đi, ngươi chắc chắn thấy chẳng có chỗ nào vui."

    Ta nhìn cô ấy đầy tán thưởng.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 6


    Cô ấy lại nói: "Nghe mẫu thân ta nói, ngự hoa viên trong hoàng cung đẹp lắm, có xa không? Ngươi dẫn ta đi xem đi."

    Cô ấy thật là cô gái nói nhiều nhất mà ta từng gặp, cô ấy đẩy ta, muốn ta nói chuyện.

    Ta nói: "Xa thì không xa, nhưng chúng ta phải học."

    Cô ấy mắt sáng lên, nói: "Không sao, ta có cách."

    Rồi cô ấy quay lại bàn mình, bắt đầu viết viết vẽ vẽ.

    Ta tò mò ghé mắt nhìn, thấy cô ấy viết: "Phu tử, Thẩm Đường Chu đau bụng, ta đưa nàng ta đi gặp thái y"

    Ta: “…”

    Ta nói: "Sao ngươi không nói là ngươi bệnh?"

    Cô ấy nhìn ta qua loa đáp: "Lần sau sẽ viết ta, lần sau sẽ viết ta."

    Sau đó ta nhìn cô ấy đặt tờ giấy ngay ngắn lên bàn phu tử.

    Cô ấy hỏi ta cửa bên ở đâu.

    Ta chỉ vào cửa bên, cô ấy nhanh nhẹn dẫn ta lẻn ra ngoài qua cửa đó.

    Ta dẫn cô ấy đến ngự hoa viên, ta nói: "Xem đi, thật sự chẳng có gì vui."

    Cô ấy kéo ta vào rừng cây hẻo lánh, vừa đi vừa nói: "Vậy là do ngươi không biết chơi."

    Sau đó, chúng ta thấy một tổ chim trên cây, cô ấy nói trong tổ chắc chắn có trứng chim.

    Cô ấy hỏi ta có biết trèo cây không? Ta nói không biết. Cô ấy nói cô ấy cũng không biết, nhưng đã từng thấy người khác trèo cây.

    Cô ấy nghĩ rằng mình có thể! Rồi cô ấy thực sự trèo lên với dáng điệu rất vụng về.

    Cây rất rậm rạp, cô ấy leo lên một cành cây, ta hỏi cô ấy có trứng chim không?

    Cô ấy nói không có, nhưng phía trên còn có một tổ nữa.

    Ta bắt đầu lo lắng, bảo cô ấy đừng trèo lên nữa, nhưng cô ấy không nghe, nhất định muốn lên xem tổ chim đó.

    Rồi cô ấy thực sự thấy nó, ta hỏi cô ấy có không?

    Cô ấy nói có, vui vẻ lấy trứng chim ra cho ta xem.

    Nhưng rồi cô ấy thật sự không xuống được, ôm chặt lấy thân cây mà khóc, còn ta thì ở dưới lo lắng.

    Sau đó, cô ấy khóc trên cây, ta khóc dưới đất, trời sắp tối mà cô ấy vẫn chưa xuống được.

    Triệu Dụ khóc mệt, bắt đầu trách ta, cô ấy nói: "Đừng khóc nữa, hay là ngươi đi tìm người đến cứu ta đi!"

    Tìm người chắc chắn sẽ kinh động đến Thái hậu, nghĩ đến Thái hậu, ta nói với Triệu Dụ: "Hay là ngươi nhảy xuống, ta sẽ đỡ ngươi."

    Triệu Dụ nói: "Ngươi nói câu đó mà không chột dạ sao?"

    Chột dạ chứ! Ta vắt óc suy nghĩ mà cũng không biết nên tìm ai để giúp.

    Thế là ta chạy đi tìm Chu Thuấn. Chu Thuấn thấy ta khóc đến mắt đỏ hoe, liền rời khỏi bàn làm việc, tiến lại hỏi ta có chuyện gì.

    Ta kéo hắn chạy thẳng đến rừng cây, khi đến nơi thì trời đã tối đen.

    Triệu Dụ thấy ta khóc lớn hơn: "Ta còn tưởng ngươi không đến, đi lâu như vậy."

    Đại ca à, ngươi không biết hoàng cung lớn cỡ nào đâu.

    Chu Thuấn hỏi ta có chuyện gì, ta nói hắn cứ đưa cô ấy xuống trước.

    Chu Thuấn vẫy tay ra hiệu, một cái bóng đen liền phóng lên cây đưa Triệu Dụ xuống.

    Ta vừa định giải thích sự việc, thì một cái bóng đen khác đã báo cáo: "Hoàng thượng, Thái hậu đang đến!"

    Ta yếu ớt nói: "Có thể không cho Thái hậu biết được không?"

    Triệu Dụ vẫn đang nấc, Chu Thuấn bảo cô ấy im lặng, rồi hắn ra lệnh: "Đưa Triệu tiểu thư về Triệu phủ an toàn."

    Sau đó, hắn dẫn ta đi và đụng ngay Thái hậu.

    Chắc ta lại sắp bị mắng rồi.

    Thái hậu hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra?"

    Chu Thuấn nhanh chóng trả lời: "Nhĩ Nhĩ nói bên đó có một bông hoa mà nàng chưa từng thấy nở, nên bảo Trẫm đến xem."

    Thái hậu nhìn chúng ta một cái, rồi thở dài: "Ừ, muộn rồi đừng đi lang thang nữa, con đưa Nhĩ Nhĩ về đi."

    Rồi Thái hậu rời đi.

    Ta thở phào nhẹ nhõm, trên đường về, Chu Thuấn hỏi ta: "Sao ngươi lại sợ mẫu hậu như vậy?"

    Ta đáp: "Cũng không hẳn, chỉ là sợ bị phạt chép sách."

    Chu Thuấn mỉm cười, nói: "Ta cũng sợ."

    Ta kể với Chu Thuấn rằng chúng ta đã không xuống được vì đi lấy trứng chim, Chu Thuấn lại mắng ta ngốc.

    Ta bảo Chu Thuấn rằng lấy trứng chim rất vui, hắn lại bảo ta trẻ con.

    Khi đến cửa tẩm điện, Chu Thuấn hỏi: "Vừa nãy tại sao ngươi khóc?"

    Ta không biết trả lời sao, rồi ta hỏi Chu Thuấn: "Ngày mai Triệu Dụ có đến nữa không?"

    Chu Thuấn cũng xoa đầu ta, nói rằng cô ấy sẽ đến.

    Chu Thuấn đã nói thì nhất định sẽ vậy, hắn chưa bao giờ lừa ta.

    Ngày hôm sau, ta lại dậy sớm đi đến học đường.

    Ta không thấy Triệu Dụ, đợi đến khi phu tử đến, cô ấy vẫn chưa xuất hiện.

    Phu tử có lẽ thấy ta liên tục nhìn ra cửa, rồi lại nhìn chỗ ngồi trống không, liền nói: "Triệu tiểu thư chỉ là bị ốm nên xin nghỉ một ngày, Thẩm tiểu thư không cần lo lắng như vậy."

    Ta hỏi: "Thật không?"

    Phu tử đáp: "Thật."

    Ta được đà lấn tới: "Vậy chuyện học hành sao có thể để đồng môn lỡ mất bài học được? Phu tử, hôm nay người kể chuyện cho ta nghe đi!"

    Phu tử: "…"
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 7


    Ngày hôm sau, ta lại đến học đường từ sớm và thấy Triệu Dụ thật sự đã đến.

    Ta vội chạy tới quan tâm: "Triệu Dụ, ngươi không sao chứ!"

    Triệu Dụ nói: "Ngươi cũng giỏi đấy! Ta cứ tưởng về nhà nhất định sẽ bị mắng, ai ngờ chẳng sao cả. Lần sau không lấy trứng chim nữa, chẳng có gì vui."

    Nói xong, cô ấy tự cười, sau đó ta cũng cười, chúng ta cười không ngừng.

    Đây là ngày vui nhất kể từ khi ta vào cung.

    Sau đó, Triệu Dụ dẫn ta đi chèo thuyền hái hạt sen, nhưng lại không chèo thuyền về được, Chu Thuấn lại đến cứu chúng ta.

    Cô ấy còn dẫn ta thả diều, nhưng diều mắc vào cây, rồi cô ấy lại leo lên mà không xuống được.

    Nhưng lần này cô ấy bình tĩnh hơn nhiều, ôm lấy thân cây và gọi: "Thẩm Đường Chu, ngươi có muốn lên đây xem không? Ở đây nhìn thấy cả bên ngoài cung đấy!"

    Thấy được bên ngoài cung sao?

    Ta hỏi cô ấy: "Có thấy được phủ tướng quân không?"

    Cô ấy nói cô ấy không biết phủ tướng quân ở đâu, bảo ta tự lên mà xem.

    Ta nói ta không dám nhìn.

    Rồi Triệu Dụ mắng ta là kẻ nhát gan, sau đó lại là Chu Thuấn đến đưa cô ấy xuống.

    Chúng ta cùng nhau gây ra rất nhiều rắc rối, lần nào cũng có Chu Thuấn lo liệu cho chúng ta.

    Chu Thuấn cũng ngày càng quen thuộc với Triệu Dụ.

    Sau đó, Thái hậu nhìn thấy chiếc trâm ngọc bà định tặng cho ta trên đầu Triệu Dụ.

    Khi dùng bữa sau buổi triều sớm, Thái hậu hỏi: "Hoàng thượng lần trước lấy trâm ngọc của ta tặng cho ai rồi?"

    Chu Thuấn nói: "Tặng cho Triệu Dụ."

    Thái hậu đặt mạnh đũa xuống, ta nhìn họ như sắp tranh cãi, liền lặng lẽ giảm bớt sự hiện diện của mình.

    Thái hậu nói: "Đó là trâm ngọc ta định tặng cho Nhĩ Nhĩ."

    Ta: "…"

    Có vẻ như không thể giảm sự hiện diện nữa rồi.

    Chu Thuấn liếc nhìn ta một cái rồi nói: "Ta sẽ tìm cho nàng một cái tốt hơn."

    Ta thấy không cần thiết, liền thừa cơ dính chặt Thái hậu mà làm nũng, ta nói: "Thái hậu đối với con là tốt nhất, trâm ngọc của con đã nhiều rồi, Hoàng thượng đã hỏi ý kiến con, con đồng ý nên ngài mới tặng đi."

    Thật ra hắn đã hỏi ta rồi.

    Năm thứ ba Triệu Dụ ở bên ta, cô ấy đột nhiên không đến nữa.

    Thái hậu nói Triệu Dụ đã đến tuổi, cần ở nhà chuẩn bị cho việc xuất giá, không tiện vào cung học nữa.

    Ta rất buồn, nhưng cũng chẳng thể làm gì.

    Khi ta chuẩn bị đưa chiếc túi thơm mà Triệu Dụ nhờ ta tặng cho Chu Thuấn thì bị Thái hậu cướp mất.

    Rồi ta lại bị mắng, còn bị phạt chép sách.

    Sau đó, ta chuyển về Thịnh Minh điện, bây giờ Chu Thuấn tự mình ngồi ở bàn trên xem tấu chương, còn Thái hậu và ta mỗi người một bàn phía dưới.

    Nhưng giờ ta thường không ngồi lâu, vì Thái hậu và Chu Thuấn cãi nhau ngày càng thường xuyên.

    Thông thường, vừa ngồi xuống cảm thấy hơi khó chịu một chút là Chu Thuấn lại bắt đầu tranh luận với Thái hậu.

    Ban đầu, Thái hậu còn bảo ta về trước, bây giờ thấy họ cãi nhau, ta nhanh chóng lặng lẽ rút lui.

    Sau khi tranh luận suốt nửa năm, Thái hậu không còn tham gia triều chính nữa.

    Năm ta 14 tuổi, Chu Thuấn 16 tuổi, Chu Thuấn nắm quyền lực thực sự.

    Ta không còn phải đến Thịnh Minh điện đọc sách viết chữ nữa.

    Nhưng ta chưa kịp vui mừng được hai ngày thì đã bị Thái hậu kéo đi học quản lý hậu cung.

    Thái hậu dạy rất nghiêm túc, còn ta thì học rất chậm chạp.

    Một buổi chiều, khi ta học xong và từ chỗ Thái hậu trở về Trường Xuân cung, ta gặp Chu Thuấn, người mà ta đã không gặp suốt nhiều ngày.

    Hắn bảo tiểu công công đi báo với Thái hậu rằng hắn sẽ đến thỉnh an muộn hơn.

    Rồi hắn theo ta đi trên con đường mà ta đã đi hàng ngàn lần, đột nhiên ta cảm thấy buồn vô cùng.

    Ta nói: "Ngươi nói tại sao phụ hoàng ngươi lại không tin tưởng phụ thân ta? Ngươi có nghĩ rằng phụ thân ta sẽ phản quốc không?"

    Hắn nói: "Thẩm Đường Chu, ngươi không muốn ở bên cạnh ta sao?"

    Ta nói: "Không muốn."

    Hắn nhìn ta rất lâu rồi mới nói: "Vậy à."

    Ta muốn nói với hắn rằng ta nhớ mẫu thân, nhớ Quản Quản, và quy củ trong cung quá nhiều, ta thật sự không học nổi.

    Nhưng chưa kịp mở lời, hắn đã bỏ đi rồi.

    Khi lá bạch quả trong cung chuyển sang màu vàng, lễ săn bắn mùa thu sắp được tổ chức.

    Những năm Chu Thuấn lên ngôi, chưa từng tổ chức săn bắn.

    Chu Thuấn nói rằng săn bắn là lễ hội của các võ tướng, hắn bảo ta có thể mong đợi một chút.

    Ta có thể mong đợi gì đây? Ta không biết cưỡi ngựa cũng không biết bắn cung, ta nghi ngờ hắn đang châm chọc ta.

    Ta nói với Chu Thuấn về sự nghi ngờ của mình, hắn lại mắng ta là đồ ngốc.

    Rồi ta đơn phương quyết định cắt đứt quan hệ với hắn lần nữa, rất nhiều lần rồi.

    Cách ta cắt đứt với hắn bao gồm nhưng không giới hạn ở việc lườm hắn khi không có Thái hậu và những người khác, đi sau hắn dẫm vào gót giày của hắn.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 8


    Hôm đó, khi ta đang ăn thịt khô do Trương ma ma trong cung Thái hậu làm, thì Ninh công công bên cạnh Chu Thuấn đến báo rằng hắn đang đợi ta ở chuồng ngựa để chọn ngựa.

    Ta vừa định từ chối thì thấy ánh mắt đầy yêu thương của Thái hậu nhìn ta. Trước mặt Thái hậu, ta không thể vô lễ với Chu Thuấn, nếu không sẽ bị ma ma bên cạnh Thái hậu nhắc nhở ít nhất nửa năm!

    Trong chuồng ngựa có rất nhiều ngựa, nhìn thoáng qua đều giống nhau, chỉ có một con nổi bật vì nó đen hơn hẳn so với những con khác.

    Ta đứng trước con ngựa đen tuyền đó.

    Chu Thuấn đi vòng qua từ phía đối diện, hắn đưa tay chạm vào con ngựa, nó còn âu yếm cọ vào tay hắn.

    Ta hỏi: "Ngựa của ngươi à?"

    Chu Thuấn đáp: "Ừ, ngươi thích không?"

    Ta cũng đưa tay muốn chạm vào ngựa, nhưng nó tránh né.

    Chu Thuấn cười khúc khích, ta nói đúng là con ngựa si tình.

    Chu Thuấn nói đây là con ngựa hiếm có trong nhiều năm, còn nói ngựa biết nhận chủ mới là ngựa tốt.

    Thấy hắn nói như vậy, ta hỏi: "Sao vậy? Ngươi định tặng nó cho ta?"

    Chu Thuấn nói: "Có thể tặng ngươi, nhưng trong lúc săn bắn, ngươi không được cưỡi con ngựa này."

    Ta hỏi hắn tại sao, Chu Thuấn nói: "Vì ta lúc nào cũng là mục tiêu sống của những kẻ bất chính, nếu ngươi c.h.ế.t vì con ngựa của ta, thì ta oan uổng lắm!"

    Ta thấy hắn nói có lý, nên chọn một con ngựa màu nâu cực kỳ không nổi bật.

    Trước khi săn bắn, ta đã học được cách cưỡi ngựa, Chu Thuấn rất ngạc nhiên.

    Hắn cảm thán rằng huyết thống thật kỳ diệu.

    Ta tự hào vô cùng, học được ngay ngày hôm đó liền chạy đi khoe với Thái hậu, Thái hậu khen ta là hổ phụ sinh hổ tử.

    Sau đó, ta lấy hết thịt khô mà Trương ma ma làm.

    Hôm đó, Thái hậu còn cho người đưa rất nhiều trang phục cưỡi ngựa đến cung của ta.

    Khi chuẩn bị xuất phát, ta mới biết Thái hậu không đi.

    Ta chạy đến cung của Thái hậu, muốn hỏi bà tại sao không đi.

    Nhưng Trương ma ma bên cạnh Thái hậu không cho ta hỏi, chặn ta lại ở cửa nội điện.

    Trương ma ma nói với ta rằng, Thái hậu và Tiên hoàng đã định tình khi săn bắn.

    Rồi ta hiểu ý mà rời đi.

    Vì Chu Thuấn phải cưỡi ngựa, Thái hậu lại không đi, nên chiếc xe ngựa cực kỳ xa hoa đó chỉ có một mình ta được hưởng.

    Khi đến khu săn bắn, ta đã mệt đến rã rời.

    Ta xuống xe ngựa, chạy thẳng đến chỗ Chu Thuấn.

    Hắn đang nói chuyện với vài ba người, thấy ta đến gần, liền giải tán những người xung quanh.

    Ta hỏi hắn ta ở lều nào, hắn đưa tay chỉ hướng.

    Ta định chạy đến lều hắn chỉ.

    Nghĩ đến một việc, ta quay lại hỏi hắn: "Ngươi ở lều nào?"

    Hắn nói: "Lều bên cạnh ngươi."

    Ta nhìn hắn, không nói gì nữa, hắn hỏi ta: "Còn chuyện gì sao?"

    Ta nghĩ một lúc rồi nói: "Ta ở lều bên cạnh, bên cạnh, bên cạnh lều của ngươi nhé! Ngươi nên để những ám vệ và cao thủ ở lều sát cạnh."

    Hắn nói: "Thật có chí khí!"

    Rồi hắn bước đến chỉ vào những lều xung quanh chúng ta và nói: "Lều đó, lều đó, lều đó đều là của những người cao thủ bảo vệ ngươi."

    Ta vui mừng rạng rỡ, nói: "Được rồi, ta đi nghỉ trước đây, ngồi xe ngựa mệt c.h.ế.t đi được, lần sau ta không đi nữa đâu."

    Ta đã nói rồi, chẳng có gì đáng mong đợi cả! Ta chỉ cần ngồi dưới chỗ của Chu Thuấn, nhìn các tiểu tướng nhận lệnh của hắn rồi lao vào rừng. Sau đó là khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng.

    Nhìn Chu Thuấn với vẻ mặt điềm tĩnh, ta khẽ hỏi hắn: "Không thấy chán sao?"

    Hắn liếc ta một cái.

    Có người lần lượt trở về.

    Cuối cùng, tất cả mọi người cũng trở về trong thời gian quy định.

    Có một tiểu tướng đeo mặt nạ, nhìn thoáng qua số lượng con mồi trước mặt hắn thì nhiều hơn hẳn so với những người khác.

    Ta nghĩ hắn chắc chắn là người giành được phần thưởng hôm nay.

    Quả nhiên, không lâu sau đã có người đưa cờ thưởng đến tay hắn.

    Khi ta chuẩn bị đứng dậy về lều nghỉ ngơi một chút, tối lại ra ngoài ăn thịt uống rượu, thì người bên cạnh tiểu tướng đeo mặt nạ đột nhiên lên tiếng: "Khải bẩm Hoàng thượng, tất cả con mồi của đại nhân nhà ta xin được dâng tặng cho Thẩm Đường Chu tiểu thư, phần thưởng cũng xin tặng cho Thẩm tiểu thư."

    Động tác đứng dậy của ta khựng lại, nhìn lại tiểu tướng kia, thân hình tương tự như ta, toàn thân mặc đồ đen đứng đó.

    Do khoảng cách không gần, ta không nhìn rõ là ai, chỉ cảm thấy dáng đứng của nàng rất thẳng tắp.

    Chu Thuấn nhìn ta một cái đầy ý nghĩa, nói: "Chuẩn."

    Rồi ta ngơ ngác bị Chu Thuấn nhét vào tay một con d.a.o găm nặng trĩu.

    Ồ! Phần thưởng hôm nay là một con d.a.o găm trông rất tinh xảo.

    Ta khẽ hỏi Chu Thuấn, con d.a.o găm này có đáng giá không?

    Hắn lại lườm ta một cái.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 9


    Chiều tối, yến tiệc ngoài trời bắt đầu, rất nhiều đầu bếp đang nướng thịt, trên bàn bày đầy rượu. Ta quét mắt khắp nơi, chuẩn bị tìm một ch* k*n đáo để ngồi và tập trung thưởng thức thịt.

    Khi ta đã chọn được chỗ và chuẩn bị cùng ma ma ngồi xuống, cổ tay của ta bị ai đó nắm lấy.

    Ta quay lại đối diện với người đó, chiều cao của hắn dường như ngang bằng với ta.

    Ta nói cảm ơn vì đã tặng phần thưởng cho ta.

    Hắn chỉ nhìn ta mà không nói gì, ta lại hỏi hắn có chuyện gì sao.

    Hắn liếc nhìn người đứng bên cạnh, người đó nói với ta: "Đại nhân nhà ta chỉ muốn hỏi ngươi có thích con d.a.o găm vừa rồi không?"

    Ta nói rất thích, đâu có lý nào nhận quà của người khác rồi lại nói mình không thích chứ.

    Gương mặt hắn bị che kín, chỉ có đôi mắt đen nhánh là ta có thể nhìn thấy, và ta thấy đôi mắt ấy bỗng sáng lên.

    Khi ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đột nhiên đan tay vào tay ta, kéo ta chạy ra ngoài.

    Thật kỳ lạ, ta đã mười năm không gặp Quản Quản, nhưng khi nàng nắm tay ta, ta liền biết đó chính là Quản Quản.

    Nàng kéo ta đến một nơi khá yên tĩnh, nhưng vẫn có thể nhìn thấy yến tiệc.

    Người vừa rồi trong yến tiệc, với dáng vẻ kiêu hãnh, khí chất xuất chúng, phong thái hiên ngang, thật không ngờ lại chính là Quản Quản.

    Ta kinh ngạc gọi nàng: "Quản Quản?"

    Nàng tháo mặt nạ ra, cười tươi nhìn ta, ta nhìn khuôn mặt giống hệt mình, cười rồi lại khóc.

    Thấy Quản Quản khóc, ta giật mình.

    Quản Quản với khí chất đó, thật không giống người sẽ khóc.

    Ta lúng túng ôm chặt nàng vào lòng, vỗ về nàng. Công việc này ta đã quá quen thuộc.

    Sau khi khóc, đôi mắt nàng đỏ hoe, gấp gáp nhìn ta, muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt ra. Ta bảo nàng đừng vội.

    Rồi nàng kéo ta trở lại yến tiệc, tìm đến người đàn ông đứng bên cạnh nàng lúc nãy, ra hiệu về phía cổ họng của mình, rồi người đó nói với ta: "Bẩm Thẩm Đường Chu tiểu thư, đại nhân hiện tại không thể nói chuyện."

    Ta hỏi: "Quản Quản bị sao vậy?"

    Hắn đáp: "Chỉ là bị bệnh, sẽ sớm khỏe thôi."

    Rồi ta hỏi nàng bị bệnh thế nào, có đau không, và đôi mắt vừa rồi còn trong sáng của Quản Quản lại đỏ lên.

    Được rồi! Ta im lặng.

    Nàng mỉm cười lắc đầu, rồi còn xoa bụng ta.

    Ta nói: “Tỷ hỏi ta có đói không?"

    Nàng gật đầu, ta nói ta đói.

    Rồi ta lại quét mắt toàn cảnh, chuẩn bị tìm chỗ ngồi, nhận ra chỉ còn chỗ bên cạnh Chu Thuấn là trống.

    Ninh công công cũng nhìn thấy ta, ra hiệu bảo chúng ta qua đó, ta kéo Quản Quản đi tới. Quản Quản hành lễ với Chu Thuấn, ta cũng hành lễ theo. Chu Thuấn nhìn ta nói: "Thật hiếm thấy, ngồi đi!"

    Rồi ta kéo Quản Quản ngồi xuống phía dưới Chu Thuấn.

    Quản Quản muốn cắt thịt cừu cho ta, Chu Thuấn nói ta không thích ăn thịt cừu, khiến Quản Quản rất bối rối.

    Ta bảo hắn im miệng, hắn không để ý đến ta, còn nói với Quản Quản về những loại thịt ta thích.

    Cuối cùng hắn đưa cho ta chiếc đùi thỏ mà ta thích từ trước mặt hắn, nhưng ta không nhận.

    Quả nhiên, không có Thái hậu kiềm chế, ta càng vô tư lấn lướt với Chu Thuấn.

    Ăn no rồi, ta kéo Quản Quản chuẩn bị rời tiệc. Quản Quản đặt chiếc mặt nạ vừa cầm trên tay xuống bàn của Chu Thuấn, sau đó cung tay hành lễ xin cáo lui.

    Ta nhìn chiếc mặt nạ trên bàn, định hỏi Chu Thuấn chuyện gì, nhưng lúc đó một đám nam nhân trung niên kéo đến trò chuyện với hắn, ta chỉ đưa cho hắn một ánh mắt rồi cùng Quản Quản hành lễ rời đi.

    Ta đưa Quản Quản về lều của mình.

    Trên đường đi, Quản Quản lấy một cái bọc mang đến, bên trong có đủ loại đồ vật kỳ lạ. Nàng đẩy chúng về phía ta, ta hỏi: "Tất cả là tặng ta sao?"

    Nàng gật đầu, rồi lấy từng món ra, chỉ cho ta cách chơi.

    Khi chúng ta nghiên cứu xong tất cả, thì đã rất muộn, ma ma nhắc nhở chúng ta nên đi ngủ, ta và Quản Quản mới lên giường nằm.

    Ta hỏi Quản Quản phụ thân và mẫu thân có khỏe không? Quản Quản cầm tay ta, viết trong lòng bàn tay ta chữ "Khỏe", ngừng một lúc rồi viết tiếp "Nhớ muội", ngừng một lúc nữa, nàng lại viết "Còn muội thì sao?"

    Ta nói với Quản Quản rằng ta sống rất tốt.

    Thái hậu đối xử với ta rất tốt, bà đã dọn ra khỏi Trường Xuân cung nơi khiến bà buồn, nhưng vẫn trở về để đắp chăn cho ta.

    Món ăn từ nhà bếp nhỏ của bà đều là những món ta thích.

    Bà làm cho ta rất nhiều quần áo mới đẹp, tìm khắp nơi những cây trâm ngọc xinh đẹp để tặng ta.

    Khi ta bị phạt chép sách, bà sẽ để Chu Thuấn chép cùng với ta, biết ta cô đơn liền tìm Triệu Dụ đến bầu bạn với ta.

    Triệu Dụ cũng đối xử với ta rất tốt, ma ma cũng tốt với ta, Ninh công công luôn giúp ta che giấu mọi chuyện.

    Chu Thuấn cũng đối xử với ta rất tốt...

    Quản Quản vuốt đầu ta, rồi ta chưa kịp kể cho Quản Quản nghe về những điều tốt đẹp mà Chu Thuấn đã làm cho ta, ta đã chìm vào giấc ngủ.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 10


    Khi ta tỉnh dậy, đã gần trưa rồi, ta có chút căng thẳng, nhưng nhớ ra đây không phải là trong cung, ta thở phào nhẹ nhõm.

    Từ lúc ta tỉnh, Quản Quản đã liên tục nhìn ta.

    Ta hỏi nàng đang nhìn gì.

    Nàng viết vào lòng bàn tay ta: "Đẹp lắm."

    À này, chúng ta trông giống nhau mà! Ta chỉ biết cười đáp lại nàng.

    Khi dùng bữa, Quản Quản hỏi ta hôm nay muốn làm gì.

    Ta nghĩ một lúc, hình như ta chỉ biết cưỡi ngựa.

    Ta nói hôm nay ta muốn cưỡi ngựa, nàng liền nói nàng sẽ đi dắt ngựa cho ta.

    Khi ta chuẩn bị xong và đến lối vào khu rừng, Quản Quản đã đứng đó dắt ngựa, dáng vẻ kiêu hãnh.

    Nàng vẫy tay gọi ta, ta bước đến, nàng đưa dây cương ngựa trong tay cho ta.

    Ta nhận lấy trong sự nghi ngờ, Quản Quản dùng cách viết vào lòng bàn tay ta để nói rằng con ngựa này tên là "Lôi Lịch", là thiên lý mã mà phụ thân đã huấn luyện cho ta.

    Ta hỏi thiên lý mã có thể đi ngàn dặm không.

    Quản Quản gật đầu thật mạnh, ta nói hoàng cung không lớn đến vậy, con ngựa này cho ta thật là lãng phí.

    Quản Quản điên cuồng lắc đầu, trông như sắp khóc đến nơi.

    Ta vội nói thêm rằng vì ta thích quá, nên lúc nãy chỉ khách sáo một chút thôi.

    Ta đưa tay v**t v* Lôi Lịch, nó không né tránh như con ngựa của Chu Thuấn, nhưng cũng không tỏ ra thân thiện, trông rất kiêu ngạo.

    Con ngựa này cao hơn một chút so với con ngựa vô danh mà ta thường cưỡi, ta leo lên lưng ngựa mà cảm giác dáng vẻ không còn đẹp như mọi khi. Điều này khiến ta có chút bực bội.

    Sau khi ta lên ngựa, Quản Quản giúp ta chỉnh lại tư thế chân.

    Rồi Quản Quản bước vài bước ra xa, dùng ánh mắt ra hiệu cho ta rằng, hãy thử chạy đi.

    Nếu ngươi hỏi tại sao ta hiểu ánh mắt của nàng, ta sẽ nói rằng—đó là sự liên kết tâm linh của cặp song sinh!

    Ngựa tốt thường có tính cách không dễ chịu, điển hình là con ngựa của Chu Thuấn.

    Khi ta vừa định chạy thử, Lôi Lịch bắt đầu không nghe lời, xoay tròn tại chỗ một cách điên cuồng.

    Sau đó, một cái bóng đen lao lên phía sau ta, nắm lấy tay ta và siết chặt dây cương, Lôi Lịch liền vui vẻ chạy đi.

    Ta nghiêng đầu nhìn, thì ra là Quản Quản. Nàng nhìn thẳng về phía trước với ánh mắt kiên định, dễ dàng điều khiển Lôi Lịch.

    Ta không mấy vui vẻ, hoàn toàn không có cảm giác tự mình điều khiển ngựa.

    Tối hôm đó, ta chạy đi khoe với Chu Thuấn rằng ta đã có một con thiên lý mã.

    Chu Thuấn khinh bỉ ta vì không biết đánh giá, hắn nói trong chuồng ngựa của cung điện toàn là thiên lý mã.

    Ta: … Sao lại có sự xa xỉ thế này?

    Ta hỏi hắn, vậy con ngựa nâu nhỏ cũng là thiên lý mã?

    Hắn nói: "Ngươi đi đi, ngươi làm ta đau đầu."

    Ta vừa định bước đi, hắn lại gọi: "Thẩm Đường Chu, ngươi thấy vui hơn chưa?"

    Ta nói: "Ừ."

    Ngày hôm sau, khi ta còn đang băn khoăn có nên tiếp tục cưỡi Lôi Lịch không thì Chu Thuấn đến.

    Hắn nói: "Sao thế? Cưỡi không tốt thì định bỏ cuộc à? Thẩm Đường Chu, đừng gặp khó khăn là bỏ cuộc được không?" Giọng điệu hắn đầy vẻ bất đắc dĩ.

    Giọng điệu này! Ta chỉ đang băn khoăn về việc cưỡi ngựa thôi mà! Hơn nữa, sao hắn biết ta cưỡi không tốt?

    Ta vừa định hỏi hắn có theo dõi ta không, hắn tự mình nói: "Dù đều là thiên lý mã, nhưng nghĩ đến việc Thẩm Tướng quân tặng ngươi, chắc chắn ngựa của ngươi là ngựa tốt trong số ngựa tốt. Ngựa tốt ban đầu đều cần nhận chủ, mà cưỡi ngựa của ngươi như thế nào, ta còn rõ hơn cả ngươi."

    Hắn xoa đầu Lôi Lịch, và nó cũng tỏ ra thân thiện với hắn.

    Ta cảm thấy không ổn chút nào.

    Bây giờ ngay cả ngựa cũng biết nịnh bợ người có chức cao sao?

    Chu Thuấn bảo người phía sau dắt Lôi Lịch ra.

    Hắn đỡ ta lên ngựa, nói với ta rằng phải dùng khí thế mạnh mẽ để áp chế nó, còn giảng giải rất nhiều.

    Ta hỏi Chu Thuấn, ta có khí thế mạnh mẽ sao?

    Chu Thuấn im lặng một lúc, rồi hắn nói: "Ngươi giả vờ như mình có, nó cũng ngốc như ngươi, sẽ không nhận ra đâu."

    Ta: “…”

    Cuối cùng, điều đó thật sự có tác dụng, Lôi Lịch trở nên dễ cưỡi hơn, nhưng ta vẫn không dám cưỡi quá nhanh.

    Chu Thuấn cưỡi con ngựa nịnh bợ của hắn đi theo ta, nói: "Thẩm Đường Chu, ngươi cứ mạnh dạn mà chạy, ta ở ngay sau lưng, sẽ không để ngươi ngã đâu."

    Thế là ta dùng lực ở đôi chân, con ngựa liền phóng nhanh ra phía trước.

    Tối đó, ta mang chiếc đùi thỏ mà Quản Quản tặng đi tìm Chu Thuấn để ăn tối.

    Chu Thuấn vừa nhai đùi thỏ mà ta đưa, vừa bảo ta ngày mai lại mang cho hắn, ta bảo hắn mơ đi.

    Rồi hắn nói công công bên phải cửa ra vào là người của Thái hậu, bảo ta cẩn thận, nếu không sẽ phải chép sách suốt một năm.

    Ta nhỏ giọng bảo hắn im miệng.

    Hắn cũng nhỏ giọng nói: "Thẩm Đường Chu, có những khó khăn thực ra không khó như ngươi nghĩ đâu."

    Ta nhỏ giọng đáp lại: "Không giống nhau!"

    Hắn hỏi: "Chỗ nào không giống?"

    Ta nói chỗ nào cũng không giống! Rồi hắn không ăn đùi thỏ nữa, bảo ta đi nhanh đi, hắn cần xem tấu chương.

    Ta tức đến phát khóc!
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 11


    Khi ra ngoài, ta còn cẩn thận quan sát công công đứng bên phải cửa ra vào, ta mỉm cười chào ông ta.

    Ông ta sợ hãi quỳ xuống chào ta, làm ta giật mình. Sau khi đỡ ông ta dậy, ta vội vã rời đi.

    Những ngày sau đó, ta cưỡi Lôi Lịch vui vẻ rong ruổi trong rừng.

    Quản Quản săn được rất nhiều thỏ, ta nhìn con thỏ bị mũi tên xuyên qua mà cảm thán: "Đều c.h.ế.t hẳn rồi."

    Ta chỉ định cảm thán rằng điều này có thể ảnh hưởng đến hương vị, nhưng Quản Quản lại hỏi ta có muốn thỏ sống không, nàng sẽ bắt cho ta.

    Ta nói với nàng không phải, ta chỉ thích ăn đùi thỏ cay mà thôi.

    Những ngày ở khu săn bắn sau đó, ngày nào Quản Quản cũng mang đùi thỏ đến cho ta, còn cẩn thận chuẩn bị đủ các hương vị khác nhau.

    Tất nhiên, ta ngày nào cũng mang một phần đến cho Chu Thuấn, còn nghiêm chỉnh bảo công công đứng phía bên phải truyền báo, làm cho Ninh công công nghĩ rằng mình sắp thất sủng.

    Buổi trưa ăn quá nhiều, bụng có chút khó chịu, ta chuẩn bị cùng Quản Quản ra bãi cỏ sau lều đi dạo, nhưng vừa bước ra ngoài thì Quản Quản lại bị người đàn ông luôn ở bên cạnh nàng gọi đi.

    Ta đành phải tự mình đi, mới đi được vài bước thì lại gặp Chu Thuấn.

    Hắn hỏi ta đi đâu, ta nói bụng ta có chút không khỏe, hắn bảo thật đúng lúc rồi, rồi kéo ta đến trước Lôi Lịch.

    Ta nói ta không cưỡi ngựa, rồi quay người định đi.

    Nhưng mới đi được vài bước, ta liền bị kéo lên ngựa của Chu Thuấn, còn chưa kịp nói gì thì ngựa đã phóng đi.

    Ta hỏi Chu Thuấn có đánh lại Quản Quản không? Chu Thuấn nói không biết, nhưng bây giờ có gọi cũng không nghe thấy, ta khôn ngoan im lặng.

    Chúng ta chạy rất lâu mới đến nơi, Chu Thuấn đỡ ta xuống ngựa, trước mắt là một ngọn đồi nhỏ đầy hoa đủ màu sắc.

    Chu Thuấn hỏi ta có đẹp không? Bụng ta vẫn khó chịu, không kìm được mà nôn ra.

    Chu Thuấn lặng lẽ vỗ lưng cho ta, sau khi nôn ra ta cảm thấy khá hơn, rồi bắt đầu trách hắn tại sao lại đưa ta cưỡi ngựa khi ta đã ăn quá no.

    Hắn hỏi ta còn khó chịu không? Ta nói không khó chịu lắm nữa. Rồi hắn nghiến răng nói rằng ta sẽ không bao giờ có những điều bất ngờ nữa!

    Ta nói có muốn đi dạo cùng ta không, sắc mặt hắn mới dịu lại. Vừa khi hắn buộc ngựa xong thì trời đổ mưa như trút nước.

    Rồi hắn lại mặt không cảm xúc tháo dây cương ngựa, khi chúng ta quay về trại, cả hai đều ướt sũng.

    Ma ma lo lắng trước sau, sợ ta bị cảm lạnh, khi ta thu xếp xong xuôi và bước ra, thấy Chu Thuấn đang ngồi chờ.

    Hắn nhìn ta và nói: "Lại đây uống bát canh gừng này."

    Ta không thích mùi vị của gừng, nói rằng sức khỏe ta rất tốt, không cần uống thứ đó.

    Hắn bảo nếu ta không uống, về cung sẽ phải chép sách ở Thịnh Minh điện.

    Được lắm, ta đành nuốt cơn giận mà qua uống bát canh gừng đó, uống xong thì thấy bên cạnh còn một bát nữa, hắn bảo uống luôn bát đó, ta nói giữ lại chút thể diện cho ta, sau này còn gặp nhau.

    Hắn nói đó là thuốc tiêu hóa, ai bảo ta ăn uống không biết kiềm chế, đáng đời!

    Dưới ánh mắt của hắn, ta đành uống cả bát thuốc đó!

    Sau khi ta uống thuốc xong, Chu Thuấn hài lòng rời đi.

    Ngày hôm sau ta vẫn bị sốt, khi ma ma phát hiện ta bị sốt, liền cuống quýt muốn đi tìm thái y, ta bảo bà không cần đi.

    Ta nghĩ hôm nay là ngày về cung, nếu thái y đến, rồi Chu Thuấn cũng bị gọi đến, thì hôm nay chắc chắn không thể về cung.

    Rắc rối quá, về cung phải chuẩn bị và lên kế hoạch từ sớm, dù sao Chu Thuấn cũng là Hoàng thượng, không nên để quá nhiều người biết.

    Ta nói: "Ra ngoài lâu như vậy rồi, ta có chút nhớ Thái hậu."

    Ma ma thấy ta kiên quyết, thở dài dặn ta nếu thấy khó chịu thì nhất định phải nói với bà, ta đáp rằng ta sẽ nói.

    Khi xuất phát, các quan viên và tiểu tướng ở khu săn bắn đều quỳ xuống tiễn biệt.

    Từ trong xe ngựa, ta thấy Quản Quản, nàng đứng giữa đám tiểu tướng, ta có thể nhận ra nàng ngay lập tức.

    Lưng nàng lúc nào cũng thẳng tắp, ánh mắt lúc nào cũng kiên định.

    Ma ma dạy lễ nghi trong cung luôn bảo ta đi thẳng lưng, nhưng ta thấy rất mệt.

    Ta từng hỏi Quản Quản lúc nào cũng giữ lưng thẳng như vậy, không mệt sao? Nàng cười lắc đầu.

    Giờ đây, Quản Quản là một tiểu tướng có chức tước, Chu Thuấn nói với ta Quản Quản là một tiểu tướng nổi tiếng ở biên cương.

    Hắn còn nói nếu Quản Quản là con trai, gia đình chúng ta có thể lại có thêm một Tướng quân trẻ.

    Ta nói với Chu Thuấn, dù nàng ta là con gái, nàng cũng có thể.

    Điều Quản Quản muốn làm, nàng nhất định sẽ làm được.

    Ta vẫy tay chào nàng, nàng mỉm cười nhìn ta.

    Trưởng thành thật là kỳ diệu, ta ngồi trên xe ngựa trở về hoàng cung làm Thẩm Đường Chu, còn Quản Quản sẽ trở lại biên cương làm Thẩm Duy Nhất, lòng ta không hề gợn sóng.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 12


    Trên đường về, chúng ta bị tập kích.

    Giữa chừng, Chu Thuấn phát hiện ta bị sốt. Ta bảo hắn ta không sao, nhưng hắn nhất quyết dừng lại nghỉ ngơi, và rồi chúng ta bị phục kích.

    Có rất nhiều người đến, một đám đông mặc áo đen che mặt, không nói lời nào liền lao vào đánh.

    Ban đầu, Chu Thuấn bảo vệ ta và chống lại bọn chúng, nhưng sau đó số người vây lấy hắn quá đông, hắn đành giao ta cho ám vệ, bảo ám vệ đưa ta đi.

    Ta nhìn Chu Thuấn bị chúng đè đánh vì bảo vệ ta, liền đồng ý đi xa hơn cùng ám vệ.

    Nhân lúc hỗn loạn, ta nhặt được một thanh đao và nắm chặt trong tay. Ta nhìn ám vệ với ánh mắt kiên định và nói.

    Ta biết võ công, bảo hắn đi bảo vệ Chu Thuấn.

    Hắn do dự một chút rồi lao đến cứu Chu Thuấn.

    Số người vây lấy Chu Thuấn dần ít đi. Ta vốn ở bên ngoài, không biết tên khốn nào la lên: "Bắt con bé kia, nó là Thẩm Đường Chu."

    Rồi ta thấy mấy người xông về phía mình, ta nắm chắc đao, chuẩn bị chiến đấu. Nhưng vừa giơ đao lên, thì người kia đã c.h.é.m đao bay khỏi tay ta.

    Đao bật khỏi tay khiến ta đau đớn, ta kêu lên một tiếng.

    Chu Thuấn từ xa gọi: "Thẩm Đường Chu!"

    Giọng hắn vỡ hẳn.

    Người kia vừa định đưa tay bắt ta thì bị một mũi tên xuyên qua. Những kẻ khác lao tới cũng bị bắn hạ, giống hệt những con thỏ bị Quản Quản bắn trong khu săn bắn.

    Quản Quản đến, nàng dẫn theo một nhóm người.

    Nàng xuống ngựa, vội vàng chạy đến chỗ ta, kiểm tra kỹ lưỡng khắp người ta. Ta bảo nàng rằng ta không bị thương, bảo nàng nhanh chóng đi giúp Chu Thuấn.

    Nàng cầm thương đi được hai bước rồi quay lại, đưa tay lau vết máu trên mặt ta, rồi mới quay người đi về phía Chu Thuấn.

    Rất nhanh chóng tình hình đã được kiểm soát, đám thích khách này quả là có nghề, không làm tổn thương bất kỳ a hoàn hay ma ma nào, tất cả đều bị trói lại.

    Số thích khách bị bắt không nhiều, còn lại đều đã c.h.ế.t, có kẻ tự tử bằng thuốc độc, Quản Quản nhanh chóng trật khớp hàm của hắn!

    Nhìn Quản Quản thành thạo đến vậy, ta thấy cằm mình cũng đau theo.

    Khi đột nhiên được thả lỏng, ta cảm thấy đầu óc càng thêm choáng váng, ta thấy Chu Thuấn đang chạy về phía ta, miệng nói gì đó, nhưng ta không nghe rõ.

    Ta nhắm mắt lại và không nhớ gì nữa.

    Khi tỉnh dậy, ta thấy mình nằm trên giường, bên cạnh là Quản Quản và Chu Thuấn.

    Ta hỏi đây là đâu, Chu Thuấn nói là khách đ**m.

    Nhìn thấy vẻ lo lắng của Quản Quản, ta bảo nàng rằng ta không sao, chỉ bị dọa thôi.

    Ta lại nhìn sang Chu Thuấn, sắc mặt hắn rất tệ.

    Chu Thuấn nói: "Lúc xuất phát ngươi đã bị sốt, sao không nói với ta?"

    Ta phản bác hắn: "Không phải vì ngươi và cái trò bất ngờ kia của ngươi, làm ta bị sốt sao."

    Hắn khôn ngoan im lặng, rồi đi ra ngoài, khi quay lại thì mang theo một bát thuốc trông rất đắng.

    Ta nghi ngờ rằng hắn thấy hối hận, vì sau khi ta uống thuốc xong, hắn còn đưa cho ta một viên mứt, chua chua ngọt ngọt, rất ngon.

    Ta nói ta muốn thêm, hắn ngừng lại một lúc rồi đưa thêm cho ta một viên.

    Ta nói đưa thêm vài viên nữa, hắn bảo ta đừng được đà lấn tới!

    Ma ma đến thu dọn bát, bà nói khi ta khỏi rồi, muốn ăn bao nhiêu mứt cũng được, nhưng mứt này ăn nhiều sẽ làm thuốc mất tác dụng.

    Nhưng nếu không uống thuốc, ta sẽ chẳng bao giờ muốn ăn mứt.

    Vì lo ngại an toàn, chúng ta khởi hành về cung vào ngày hôm sau.

    Quản Quản hộ tống chúng ta về cung, ta bảo Quản Quản ngồi cùng ta trên xe ngựa, nhưng nàng lắc đầu từ chối, nói rằng sẽ bảo vệ ta từ bên ngoài.

    Và Quản Quản cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện bên cửa sổ xe ngựa của ta, ta nhìn nàng, nàng lại cười với ta.

    Ta hỏi nàng: "Hôm qua, sao tỷ lại đến?"

    Nàng ngừng một chút rồi chỉ vào ngực mình, ta nói: “Tâm linh tương thông của cặp song sinh?"

    Nàng suy nghĩ một lúc rồi cười và gật đầu.

    Mỗi khi Quản Quản rời khỏi cửa sổ của ta, Chu Thuấn lại xuất hiện, mỗi lần đều hỏi ta có thấy khó chịu không.

    Ban đầu ta còn kiên nhẫn trả lời hắn không khó chịu, nhưng đến lần thứ mười hắn hỏi ta có khó chịu không, ta chọn cách đóng cửa sổ lại và không để ý đến hắn nữa.

    Thế là hắn lên xe ngựa ngồi cùng ta.

    Dù sao thì xe ngựa cũng rộng, mặc kệ hắn vậy.

    Chiều hôm sau, chúng ta đã đến cổng thành của kinh thành. Quản Quản chỉ có thể tiễn chúng ta đến đây, vì nàng là võ tướng biên cương, không được triệu thì không được vào kinh thành.

    Đoàn người đến đón thánh giá đã chờ sẵn ở cổng thành.

    Có lẽ trời cao thấy ta vui chơi quá mức ở khu săn bắn nên ghen tỵ, mới sắp xếp cho ta hai lần chia tay với Quản Quản.

    Quản Quản xuống ngựa tiến lại gần, Chu Thuấn đỡ ta xuống xe ngựa.

    Chu Thuấn nói với Quản Quản: "Ngươi hôm qua hộ giá có công, muốn ban thưởng gì?"
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 13


    Quản Quản vẫy tay gọi người đàn ông hôm đó bên cạnh nàng, Quản Quản viết gì đó vào lòng bàn tay hắn.

    Rồi người đó nói: "Bẩm Hoàng thượng, Thẩm tiểu thư muốn mỗi tháng đều có thể gửi đồ cho Thẩm Đường Chu tiểu thư."

    Ta muốn nhắc Quản Quản đừng xin điều này chứ! Hãy xin thăng quan đi! Nhưng cảm ứng tâm linh của cặp song sinh lại mất tác dụng trong lúc quan trọng.

    Chu Thuấn suy nghĩ rất lâu, nói: "Chỉ có thể gửi mỗi ba tháng một lần, và đồ vật đều phải qua tay Trẫm."

    Quản Quản cung tay hành lễ.

    Quản Quản đưa tay xoa đầu ta, bàn tay ấm áp như của phụ thân.

    Rồi ta không kìm được, lao vào vòng tay nàng, bảo nàng rằng hãy nói với phụ mẫu ta rằng ta sống rất tốt, bảo họ đừng lo lắng.

    Ta lên xe ngựa và vẫy tay chào nàng, nàng mỉm cười nhìn ta.

    Quản Quản xoay người lên ngựa, xe ngựa bắt đầu lăn bánh, ta vẫn chưa hạ rèm xuống, vẫn có thể thấy nàng cười.

    Quản Quản đột nhiên đưa tay phải lên, còn tháo cả áo choàng ra. Trên tay và cổ nàng đeo đầy những món trang sức vàng bạc mà ta tặng, lấp lánh ánh vàng, ánh bạc, chói mắt đến nỗi khiến ta cảm thấy đau.

    Đau đến nỗi nước mắt ta không ngừng rơi, Chu Thuấn đưa tay xoa đầu ta.

    Ta chỉ biết tự nhủ mình là cô gái giàu có nhất kinh thành! Nhìn xem những món quà này, không ai không thích đâu, nhưng nếu không thích cũng không còn cách nào, vì ta chỉ có những thứ này.

    Ta gạt tay Chu Thuấn ra, cảm thán: "Chu Thuấn, ngươi nói xem sao lại có một cô gái như Quản Quản, luôn đứng thẳng tắp, ánh mắt luôn kiên định, sức lực luôn dồi dào, nụ cười lại rạng rỡ đến vậy."

    Chu Thuấn nhìn ta, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói gì, có lẽ hắn cũng không biết!

    Giữa đường, xe ngựa dừng lại, Chu Thuấn xuống xe, lát sau mang theo một bọc đồ lên.

    Ta hỏi đó là gì, hắn nói là bánh hạt dẻ, ta vén rèm lên, tửu lâu vẫn gọi là tửu lâu Xuân Ý, nhưng địa điểm đã thay đổi, tửu lâu trông cũng lớn hơn, bề thế hơn.

    Chu Thuấn mở bánh hạt dẻ ra đưa cho ta. Ta nhìn hắn một chút, rồi nhận lấy.

    Ta nói: "Chu Thuấn, cảm ơn ngươi."

    Hắn nhướng mày hỏi ta cảm ơn vì điều gì.

    Vì để Quản Quản đến bầu bạn với ta, dạy ta cưỡi ngựa, phá vỡ cung quy để Quản Quản gửi đồ vào cung, mua bánh hạt dẻ cho ta... và còn rất nhiều nữa.

    Ta nói: "Nhiều lắm."

    Rất nhanh chúng ta đã đến cổng hoàng cung, chúng ta phải đổi sang xe ngựa mới để vào cung.

    Ta đứng dậy chuẩn bị xuống xe ngựa, Chu Thuấn nắm lấy cổ tay ta, hắn nói: "Thẩm Đường Chu, lần sau đừng nói cảm ơn, được không?"

    Nói xong, hắn liền bước xuống xe trước, để lại ta với những suy nghĩ rối bời, không nói cảm ơn thì nói gì đây?

    Nói làm tốt lắm, tất cả đều là việc ngươi nên làm sao?

    Khi ta xuống xe ngựa, chỉ thấy vạt áo của thiếu niên cưỡi ngựa rời đi phất phơ trong gió.

    Ta chuẩn bị mang tất cả những tấm da làm bằng lông thú từ khu săn bắn về tặng cho Thái hậu.

    Khi ta vừa đến cung Thái hậu, bà liền hỏi ta có bị thương hay hoảng sợ gì không.

    Ta an ủi bà, nói rằng ta và Chu Thuấn đều không sao.

    Khi những tấm da làm bằng lông thú được mang ra, Thái hậu ngạc nhiên nói: "Nhiều thế này sao?"

    Ta tự hào: "Đương nhiên rồi, con và Quản Quản hầu như ngày nào cũng đi săn, có nhiều cái không đạt tiêu chuẩn nên con không lấy đâu!"

    Thái hậu nói: "Ngày nào cũng đi săn? Chỉ có ngươi và Quản Quản thôi sao?" Ta đáp: "Bẩm Thái hậu, đúng vậy."

    Thái hậu hỏi ta có đi đến một ngọn đồi hứng gió, nơi có rất nhiều hoa nhỏ xinh đẹp không?

    Ta nghĩ một lúc, chỉ nhớ là ta và Chu Thuấn có đi đến một ngọn đồi.

    Ta bực bội kể với Thái hậu rằng Chu Thuấn đã làm ta nôn mửa, sau đó còn để ta dầm mưa, khiến ta bị sốt. Hy vọng bà sẽ mắng hắn thật nặng vì sự vô trách nhiệm đó.

    Ta vừa dứt lời, Thái hậu đỡ trán, lẩm bẩm một câu: "Đồ vô dụng."

    Ta tưởng mình nghe nhầm, Thái hậu sao lại nói như vậy?

    Ta hỏi lại Thái hậu vừa nói gì, bà vẫn giữ tay trên trán, nói rằng bà cảm thấy hơi chóng mặt, bảo ta nhanh chóng về nghỉ ngơi.

    Ta nghĩ chúng ta rời đi rồi mà Thái hậu vẫn chưa chăm sóc bản thân cẩn thận, ta muốn ở lại chăm sóc bà.

    Nhưng Thái hậu bảo ta mau rời đi, bà nói nhìn thấy ta bà càng đau đầu hơn.

    Không còn cách nào, ta đành quay lại Trường Xuân cung, vừa đi vừa ngoái đầu lại ba lần.

    Sau khi trở về, Chu Thuấn càng bận rộn hơn, ta hầu như không gặp được hắn, còn Thái hậu thì không bận lắm, ta cũng vậy.

    Mỗi ngày, ta vẫn sớm đến chỗ Thái hậu để học cách quản lý cung vụ, buổi tối sau khi dùng xong bữa tối thì trở về Trường Xuân cung.

    Thái hậu vẫn rất nghiêm túc dạy, còn ta vẫn học một cách chậm chạp.

    Đôi khi Chu Thuấn sẽ đến Trường Thọ cung dùng bữa tối, sau khi ăn xong, Thái hậu thường bảo hắn đưa ta về.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 14


    Trên đường về, Chu Thuấn thường hỏi ta mấy ngày qua học thế nào rồi?

    Có khi ta nói cũng tạm, có khi lại bảo là khó quá, nhiều quá, phức tạp quá.

    Khi ta nói cũng tạm, Chu Thuấn sẽ cười tươi và xoa đầu ta, khen ta thông minh.

    Khi ta nói khó, hắn sẽ bảo ta đừng bỏ cuộc, rồi ta trêu chọc hắn, hắn lại nghiến răng nghiến lợi gọi ta bằng cả họ tên.

    Sau đó, trên đường về, ta nói: "Chúng ta không thể nói chuyện khác được sao?"

    Hắn nói, mỗi ngày hắn chỉ có chút thời gian rảnh rỗi, nên chỉ muốn quan tâm đến việc này thôi!

    Ta nói, vậy làm Hoàng đế thật nhàn nhã!

    Rồi hắn đã kể cho ta nghe những điều mà phu tử giảng trong lớp... Ta hối hận vì đã lỡ miệng.

    Chúng ta cứ đi mãi trên con đường đó, rồi bỗng nhiên trời đổ tuyết.

    Sau đó, ta nhận được một gói quà từ Quản Quản, toàn là những thứ thú vị và độc đáo, mỗi món đều có lời giải thích chi tiết.

    Còn có túi thơm và tất do mẫu thân ta may, mỗi thứ đều có năm cái, trông đẹp hơn trước rất nhiều.

    Còn có một chiếc trâm vàng lớn do phụ thân ta tặng.

    Họ đều chúc ta sinh thần vui vẻ.

    Ta đã đến tuổi cài trâm, Thái hậu bận rộn chuẩn bị cho ta một buổi tiệc sinh thần rất náo nhiệt.

    Trong bữa tiệc, ta cuối cùng cũng gặp lại Triệu Dụ, nàng ngồi cách ta hơi xa, ta vẫy tay chào nàng.

    Nàng mỉm cười và gật đầu chào lại, rồi không nhìn ta nữa.

    Nàng ngồi đoan trang, nếu không phải đã từng chơi đùa cùng nàng suốt ba năm, ta sẽ nghĩ nàng vốn dĩ luôn đoan trang xinh đẹp như vậy.

    Tại sao mọi người lại có nhiều mặt như thế?

    Ta có nên có nhiều mặt không? Có lẽ là nên vậy!

    Khi ta đang mơ màng nghĩ về những mặt mà mình có, thì tay bị vỗ nhẹ.

    Ta quay đầu, thấy Thái hậu đang dịu dàng nhìn ta, bà đưa tay vuốt tóc mái trước trán ta, hỏi ta có chuyện gì sao?

    Ta buột miệng nói không sao cả.

    Rồi ta chợt nhận ra, mình cũng có một mặt nói một đằng, nghĩ một nẻo.

    Trong buổi tiệc sinh thần của mình, ta đã lẻn đi sớm.

    Ban đầu, ta ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Thái hậu, lắng nghe mọi người bên dưới rôm rả trò chuyện, sau đó Ninh công công đến, thì thầm vào tai Thái hậu điều gì đó.

    Rồi Ninh công công nói với ta: "Thẩm tiểu thư, Hoàng thượng tìm người."

    Ta liếc nhìn Thái hậu, bà dịu dàng gật đầu với ta, rồi ta liền theo Ninh công công ra ngoài.

    Vừa ra ngoài, ta đã thấy Chu Thuấn mặc thường phục, ngồi trên xe ngựa.

    Ta bước tới hỏi hắn: "Ngươi định làm gì vậy?"

    Chu Thuấn đưa tay ra, nói: "Lên đây, ta đưa ngươi đến một nơi."

    Chu Thuấn đưa ta đến thành lầu trên tường thành.

    Thật cao! Thật đẹp! Có thể nhìn thấy rất xa!

    Có thể nhìn thấy phiên chợ gần đó dù đã đêm mà vẫn chưa tan, có thể thấy tửu lâu ở xa xa với việc buôn bán sầm uất, có thể nhìn thấy ánh đèn sáng rực của hàng vạn gia đình trong kinh thành.

    Ta cảm thán: "Thật là tuyệt vời!"

    Nhìn cảnh tượng vừa bình thường vừa không bình thường trước mắt, ta không kìm được mà quay sang nhìn Chu Thuấn. Chu Thuấn không quay đầu nhưng vẫn biết ta đang nhìn hắn, liền hỏi: "Thẩm Đường Chu, ngươi nhìn ta làm gì?"

    Đôi khi, nửa đêm không ngủ được, ta ngồi dậy hóng gió, từ cửa sổ nhìn ra có thể thấy Thịnh Minh điện của Chu Thuấn, thường xuyên thấy đèn sáng suốt đêm.

    Ta nói: "Chu Thuấn, ngươi thật sự là một Hoàng đế tốt."

    Hắn quay đầu lại, bốn mắt chúng ta chạm nhau.

    Khóe miệng hắn cong lên, nói: "Tốt thế nào?"

    Ta còn đang nghiêm túc suy nghĩ nên khen hắn thế nào, thấy ánh mắt hắn có phần trêu chọc, ta nói: "Đừng được đà lấn tới!"

    Nụ cười trên môi hắn càng lớn hơn.

    Hắn quay đầu không nhìn ta nữa, ngắm nhìn xa xăm, rồi ta nghe thấy hắn thở dài một hơi thật dài!

    Một lát sau, hắn hỏi: "Thẩm Đường Chu, nếu ngươi không cần ở lại hoàng cung, ngươi muốn đi đâu?"

    Ta suy nghĩ rất lâu rồi đáp: "Muốn đi thăm thú nhiều nơi trong những câu chuyện của phu tử. Muốn nhìn thấy miền Bắc phủ đầy băng tuyết, muốn đến phương Nam, nơi có mùa đông nhưng cũng ấm áp, muốn đến Giang Nam thủy hương, sống trong những ngôi nhà trên nước, còn muốn trở lại phủ tướng quân xem cây đào ta và Quản Quản trồng đã lớn chưa."

    Hắn đưa tay xoa đầu ta, nói: "Thẩm Đường Chu, sau khi ngươi đã ngắm hết cảnh đẹp của Đại Chu, có thể trở về kể cho ta nghe không?"

    Ta nói: "Nếu ta đi xem hết, nhất định sẽ trở về kể cho ngươi nghe."

    Nói xong ta tự cười một mình!

    Cười rồi ta bị sặc, hắn vỗ lưng ta, nói rằng ta đúng là một tài năng, có thể tự cười mà bị sặc.

    Khi ta cảm thấy khá hơn, hắn hỏi: "Ngươi vui thế sao?"

    Ta nói: "Ừ."

    Hắn lại im lặng.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 15


    Ta nói ta hơi lạnh và muốn trở về, hắn liền kéo ta lại gần, chỉnh lại áo cho ta, rồi đột nhiên bắt đầu gỡ trâm ngọc trên đầu ta. Ta hỏi hắn làm gì vậy, hắn bảo ta đừng động đậy.

    Khi đã gỡ hết trâm ngọc, hắn lấy ra từ ngực một chiếc trâm ngọc bích và cài lên tóc ta, sau đó nhìn ngắm thật lâu.

    Có gì mà đẹp vậy? Ta định đưa tay gỡ xuống xem thử.

    Hắn gạt tay ta đi, nói: "Không được tháo."

    Ta hỏi hắn có đẹp không?

    Hắn nhìn vào mặt ta, một lúc lâu sau mới nói: "Đẹp."

    Ta hỏi: "Đây là quà sinh thần sao?"

    Hắn đáp: "Coi như vậy đi!"

    Rồi hắn hỏi ta có thích không.

    Ta nói chưa thấy rõ nên không biết có thích không, và Chu Thuấn bật cười! Hắn cười và gõ nhẹ vào đầu ta, bảo ta đừng có không biết điều.

    Trên đường Chu Thuấn đưa ta về cung, hắn bị Ninh công công gọi đi giữa chừng, thật là bận rộn!

    Khi ta trở về Trường Xuân cung, thấy Thái hậu đang ngồi uống trà trong đại điện, rõ ràng là đang chờ ta.

    Thái hậu gọi ta lại ngồi, rồi đẩy một chiếc hộp gỗ trầm hương đến trước mặt ta, nói rằng đó là quà sinh thần bà chuẩn bị cho ta.

    Thái hậu bảo ta mở ra xem, ta ngoan ngoãn mở ra, bên trong là một thứ giống như thánh chỉ.

    Ta không chắc chắn, ngẩng đầu nhìn Thái hậu, bà bảo ta lấy ra xem.

    Ta vâng lời lấy ra và nhìn kỹ, quả thật là một thánh chỉ, nhưng là thánh chỉ do tiên đế viết, nội dung đại khái là khi Thẩm Đường Chu đến tuổi cài trâm sẽ kết hôn với Hoàng đế Chu Thuấn, sau đó làm một hoàng hậu hiền lương thục đức.

    Nghĩ đến việc ta chính là Thẩm Đường Chu, ta mơ màng nhìn Thái hậu.

    Thái hậu nói: "Nhĩ Nhĩ, thánh chỉ này chưa từng được tuyên đọc, bây giờ đưa cho con."

    Ta ngơ ngác hỏi Thái hậu: "Con có thể mãi mãi không để nó được tuyên đọc không?"

    Thái hậu dịu dàng vỗ tay ta, nói tất nhiên là được.

    Bà còn nói rằng không cho ta nghe chuyện triều đình không phải vì ta mang họ Thẩm, mà là vì bà muốn ta có sự lựa chọn.

    Bà còn nói nếu ta muốn ở lại hoàng cung này, bà có thể đảm bảo rằng hậu cung chỉ có ta là hoàng hậu duy nhất.

    Một giọt nước rơi xuống thánh chỉ, rồi thêm một giọt, hai giọt, ba giọt, rất nhiều giọt. Thái hậu đưa tay vuốt mặt ta.

    A! Hóa ra ta đang khóc, ta còn tưởng mái nhà bị dột!

    Thái hậu đứng dậy ôm lấy ta, vỗ về lưng ta, khen ta là một đứa trẻ ngoan.

    Trước khi rời đi, Thái hậu nhìn ta rất lâu, rồi hỏi: "Chiếc trâm trên đầu là do Hoàng thượng tặng à?"

    Ta đưa tay sờ chiếc trâm trên đầu, trả lời: "Vâng!"

    Thái hậu nói: "Trâm này xấu quá!"

    Ta: “…”

    Ta đưa tay gỡ trâm xuống, cuối cùng cũng thấy rõ mặt mũi của nó. Chiếc trâm không trơn tru, hoa văn được khắc cũng kỳ quặc, còn chữ "Nhĩ Nhĩ" được khắc trên trâm thì lệch lạc.

    Ta sờ vào chữ "Nhĩ Nhĩ" khắc trên trâm, giọng lẫn chút nghẹn ngào, ta biện minh: "Không xấu đâu! Dạo này người ta thích kiểu chạm khắc không đều như vậy."

    Thái hậu dịu dàng nhìn ta, rồi bà lấy chiếc trâm từ tay ta, ngắm một lúc, bảo ta cúi đầu rồi lại cài chiếc trâm vào tóc ta.

    Bà nói: "Nhĩ Nhĩ đẹp, nên đeo gì thì cũng đẹp." Nói xong, bà xoa đầu ta và bảo ta nghỉ ngơi sớm.

    Hôm sau, ta như thường lệ đến cung Thái hậu để thỉnh an và học hỏi, nhưng khi đến nơi chỉ thấy Trương ma ma, bà nói rằng Thái hậu đã đi đến Thịnh Minh điện từ sớm, có một số việc cần xử lý.

    Ngày thứ hai và thứ ba cũng vậy, đến ngày thứ tư ta mới gặp lại Thái hậu.

    Thái hậu nói Tết Nguyên Đán sắp đến rồi, bảo ta từ nay cứ ở lại Trường Xuân cung, đừng đi lung tung.

    Ta thắc mắc tại sao vào dịp Tết lại không được đi lại?

    Nhưng ta vẫn ngoan ngoãn đáp: "Vâng."

    Thái hậu nhìn ta cười, bà nói: "Hy vọng năm mới sẽ có một khởi đầu mới."

    Sau đó, ta cứ ở lại Trường Xuân cung suốt, thỉnh thoảng nhìn về phía Thịnh Minh điện, dường như đèn ở đó không bao giờ tắt.

    Gần đến Tết, trong cung bắt đầu náo nhiệt như mọi năm. Có rất nhiều gương mặt mới xuất hiện, đi qua đi lại bên ngoài Trường Xuân cung.

    Chiều hôm ấy, sau khi dùng bữa xong, ta nằm trên ghế thái phi đọc truyện. Chu Thuấn đến, còn mang theo sáu cô gái xinh đẹp, họ đều mặc trang phục cung nữ.

    Chu Thuấn nói đây là những cung nữ mới hắn chọn cho ta, ta nói được.

    Hắn nhìn ta một lúc mà không nói gì, ta nói: "Chu Thuấn, ngươi yên tâm đi! Ta sẽ tự lo cho bản thân mình."

    Hắn đưa tay xoa đầu ta, nói được.

    Mấy cung nữ mới đến mỗi ngày không làm gì cả, chỉ đứng canh chừng ta, hai người canh ở cửa, hai người bên cạnh ta, hai người còn lại thay phiên nghỉ ngơi?

    Tết Nguyên Đán ở Đại Chu, Hoàng đế tổ chức yến tiệc cung đình để cùng văn võ bá quan ăn mừng.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 16


    Sáng sớm, Mộ ma ma đã kéo ta dậy để rửa mặt trang điểm, rồi ta đi thỉnh an Thái hậu.

    Thái hậu vốn định không cho ta đi dự cung yến, nhưng bà lại nói không nhìn thấy ta thì càng không yên tâm.

    Rồi bà dặn dò ta rằng trong bữa tiệc nhất định không được rời xa các cung nữ.

    Kiệu đến đón ta đi dự cung yến đã đến, ta bước đến cửa, rồi lại quay vào lấy theo con d.a.o găm mà Quản Quản tặng ta ở khu săn bắn.

    Cung yến thật nhàm chán, năm nào cũng giống nhau, ăn uống, chúc tụng, ban thưởng.

    Ồ! Còn có tiết mục các mỹ nhân múa, đó là chương trình ta thích nhất.

    Năm nay các mỹ nhân đặc biệt nhiều, múa cũng đặc biệt đẹp mắt.

    Ta đang chăm chú xem, không biết tên khốn nào la lên có thích khách. Một nửa số mỹ nhân trên sân rút d.a.o ra từ eo.

    Phần lớn bọn họ lao đến c.h.é.m Chu Thuấn, một phần nhỏ xông về phía ta, ta sẽ không bao giờ thích xem mỹ nhân múa nữa!

    Những người bên cạnh ta và bọn họ bắt đầu đánh nhau, cửa lớn tràn vào rất nhiều người mặc áo đen.

    Rất nhanh, đại điện trở thành một trận hỗn chiến, hỗn loạn không tưởng, may mà các cung nữ do Chu Thuấn gửi đến đều có võ nghệ cao cường, bảo vệ ta chu toàn.

    Ta nhìn thấy Chu Thuấn, hắn cũng không sao, không ra tay, thản nhiên nhìn tình hình trên sân.

    Có người hô to bảo vệ Hoàng thượng.

    Ta nghĩ, chỉ biết hô hào thì có ích gì! Ngươi cũng chỉ biết hô thôi!

    Rồi lại có người hét lên: "Nhanh chóng kết thúc, cấm vệ quân của tên Hoàng đế sắp tới rồi."

    Sau đó, những kẻ vây quanh ta càng hung hãn hơn, hai cung nữ đang canh giữ ta cũng phải tham gia trận chiến.

    Không biết từ đâu, một mũi tên đen bắn xuyên qua vai ta, ta đau đớn kêu lên.

    Ta cảm thấy rất đau, đầu óc ù đi.

    Ta nghe thấy Chu Thuấn đang gọi ta, nhưng ta không còn sức để đáp lại hắn. Không lâu sau, Chu Thuấn đến gần, vừa đánh vừa tiến lại gần ta!

    Ta gọi hắn đừng chạy lung tung, đừng lại gần đây!

    Hắn có phải bị ngốc không, ở yên trong vòng bảo vệ chẳng phải tốt hơn sao?

    Ta còn muốn nói, nếu ngươi không đến đây, ta có lẽ còn an toàn hơn!

    Nhưng hắn đã đến gần, hắn nhìn vết thương trên vai ta, nói: "Thẩm Đường Chu, không sao đâu, không sao đâu, ta sẽ lập tức đưa ngươi đi gặp ngự y."

    Cơn đau dường như đã qua đi, đầu óc ta tỉnh táo hơn một chút, rồi chúng ta nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của Thái hậu.

    Cả ta và Chu Thuấn đều quay đầu nhìn về phía Thái hậu.

    Khi ta quay đầu, ánh sáng phản chiếu từ lưỡi d.a.o trên mặt đất chiếu vào mắt ta.

    Ta ngoảnh lại và thấy một bóng đen đang cầm d.a.o lao về phía Chu Thuấn, ta bước sang phải một bước, và lưỡi d.a.o đó đ.â.m vào cơ thể ta.

    Kẻ đ.â.m ta không hề có vẻ ngạc nhiên vì đã đ.â.m sai người, hắn thậm chí còn nhanh chóng rút d.a.o ra chuẩn bị đ.â.m thêm một nhát, may mà cuối cùng hắn bị Chu Thuấn đánh bay đi bằng một chưởng.

    Ta cảm thấy có thứ gì đó nóng hổi, thấm ướt quần áo ta.

    Chu Thuấn giữ chặt lồng ngực ta, bảo ta cố gắng chịu đựng, hắn sẽ sớm đưa ta đi gặp ngự y.

    Xung quanh vẫn đang hỗn chiến, Chu Thuấn bảo vệ ta, nhiều lần suýt bị đánh lén.

    Ta thực sự lo lắng! Ta muốn bảo hắn đừng lo cho ta! Nhưng vừa mở miệng thì máu đã trào ra, rồi Chu Thuấn bảo ta im lặng.

    Nghe Chu Thuấn gọi tên ta hết lần này đến lần khác, ta cũng muốn bảo hắn im đi, đừng chạy lung tung, nhưng hắn cứ không chịu nghe!

    Ta muốn mắng hắn! Nhưng khi ngẩng đầu lên, ta phát hiện hắn đang khóc!

    Nghĩ đi nghĩ lại, ta bỏ qua, muốn đưa tay lên vỗ đầu hắn, bảo hắn rằng ta không đau chút nào, nhưng tay ta không thể nhấc lên.

    Cấm vệ quân cuối cùng cũng đến, tình hình nhanh chóng được kiểm soát, ta nghĩ có lẽ mình sắp c.h.ế.t rồi, vì ta đã nhìn thấy phụ thân.

    Phụ thân ta vội vã chạy đến, ôm lấy ta vào lòng, lúc đó ta mới biết phụ thân thật sự đã đến!

    Phụ thân cũng khóc, ông vừa khóc vừa nói: "Nhĩ Nhĩ, con phải kiên trì, phụ thân đến đưa con về nhà rồi."

    Phụ thân đã đến, thật tốt! Ta mệt quá, gặp được phụ thân rồi, ta yên tâm nhắm mắt lại.

    Ta mơ mơ màng màng tỉnh dậy nhiều lần, mỗi lần đều thấy Chu Thuấn và Thái hậu.

    Lần nào ta cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm thán rằng Thái hậu không sao thật là tốt.

    Lần nào cũng thấy hắn kích động nói điều gì đó, nhưng ta không nghe rõ, rồi trong giấc mơ ta cố gắng nghĩ xem hắn đang nói gì.

    Đôi khi ta dường như nghe thấy có người gọi Chu Thuấn đi xử lý triều chính, còn Chu Thuấn thì quát bảo họ cút đi!

    Ta liền nghi ngờ hắn không muốn xem tấu chương, nên lấy ta làm cớ.

    Lần thứ tư tỉnh dậy, ta nhìn Chu Thuấn đang nắm tay ta, nói ra những nghi ngờ của ta trong những ngày qua.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 17


    Ta nghĩ Chu Thuấn lại mắng ta ngốc, ta đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, nếu hắn dám mắng ta lúc này, ta sẽ lập tức mách Thái hậu, hắn chắc chắn sẽ bị Thái hậu dạy dỗ một trận!

    Nhưng lần này hắn không mắng ta ngốc, hắn nói: "Thẩm Đường Chu, ta đúng là lấy ngươi làm cớ để không xử lý triều chính. Nếu ngươi còn dám làm thế nữa, thì chuẩn bị tinh thần để văn võ bá quan dùng nước bọt dìm ngươi c.h.ế.t đi!"

    Ta: “…”

    Tức đến mức ta không biết nói gì!

    Sau đó, ta không còn ngủ một mạch ba bốn ngày nữa, khi đó Chu Thuấn mới đi thượng triều!

    Tức c.h.ế.t! Danh tiếng tốt bao năm qua bị vấy bẩn rồi!

    Thái hậu cũng đến thăm ta mỗi ngày, hôm đó bà còn đưa phụ thân ta đến.

    Lúc đó ta mới dám tin rằng người ôm ta trước khi ta ngất đi thật sự là phụ thân, trước giờ ta cứ nghĩ mình đang mơ!

    Phụ thân đỏ mắt, hỏi ta còn đau không, ta cũng nước mắt lưng tròng mà nói với phụ thân rằng, ta đau lắm!

    Phụ thân ôm ta với sự thương xót, xoa đầu ta, giống như khi ta còn nhỏ bị ngã và ông an ủi ta, nói ôm một cái sẽ hết đau, ta khóc càng to hơn!

    Phụ thân nói trong phủ có một quân y, rất có kinh nghiệm chữa trị vết thương do đao gây ra, ông muốn đón ta về.

    Thái hậu nói ngự y trong cung là tốt nhất, hy vọng ta ở lại đây dưỡng thương.

    Thái hậu hỏi ta: "Nhĩ Nhĩ, con thấy thế nào?"

    Ta im lặng rất lâu rồi nói: "Con muốn theo phụ thân về nhà."

    Vừa nói xong, ở cửa vang lên tiếng vỡ của một chiếc bát, ta quay đầu lại, chỉ thấy vạt áo màu vàng rực biến mất sau cánh cửa.

    Thái hậu nói: "Được."

    Hôm nay Chu Thuấn không đến ép ta uống thuốc, thuốc cũng đến muộn hơn rất nhiều.

    Sau đó, trong khoảng thời gian chờ phụ thân đến đón ta về nhà, ta không còn thấy Chu Thuấn nữa.

    Vào ngày thứ ba sau khi ta có thể xuống giường và đi lại tự do, phụ thân mặc áo giáp, hớn hở đến và nói: "Nhĩ Nhĩ, phụ thân đến đón con về nhà."

    Ta dùng cái đầu không quá minh mẫn của mình nghĩ, có lẽ tiền triều đã có gì đó thay đổi!

    Khi xe ngựa của chúng ta chuẩn bị xuất phát, Chu Thuấn xuất hiện, hắn hỏi ta: "Thẩm Đường Chu, tại sao ngươi lại chắn d.a.o cho ta?"

    Mẫu thân nói ta ngốc thì có phúc, Thái hậu nói ta là đứa trẻ ngoan và tốt bụng, ta nghĩ có lẽ ta vừa ngốc vừa tốt bụng! Nhưng tự nói về mình như thế thì có chút ngượng ngùng.

    Ta nói: "Vì ngươi là Hoàng đế mà!"

    Đôi mắt lấp lánh của hắn dường như không còn sáng như trước nữa, hắn nói: "Thẩm Đường Chu, ngươi có quên những điều đã hứa không?"

    Ta suy nghĩ một lúc, rồi nói với hắn: "Những điều quan trọng thì ta sẽ không quên."

    Ta lên xe ngựa và vẫy tay chào tạm biệt hắn, nhưng hắn chỉ đứng đó nhìn ta.

    Xe ngựa càng đi càng xa, ta nhìn bóng dáng Chu Thuấn đứng ở đó, trông giống hệt như lần đầu tiên ta gặp hắn.

    Ta hạ rèm xe xuống, ngực âm ỉ đau, ta nghĩ có lẽ xe ngựa quá xóc làm động vết thương rồi.

    Những ngày ta dưỡng thương ở phủ Tướng quân thật thoải mái và yên tâm.

    Cây đào mà ta và Quản Quản trồng đã lớn cao lắm rồi, ta nhìn cây đào mà ngẩn ngơ.

    Phụ thân hỏi ta đang nhìn gì, ta nói cây này là ta và Quản Quản trồng từ năm bốn tuổi.

    Ông nói: "Cây lớn rất tốt, Nhĩ Nhĩ cũng trưởng thành rất tốt."

    Ta cười tươi hỏi phụ thân rằng ta có trưởng thành tốt thật không? Phụ thân nghiêm túc gật đầu.

    Phụ thân còn nói với ta, mẫu thân cũng trồng một cây ở biệt viện ngoài biên cương, là cây hạt dẻ, và nó cũng lớn cao rồi.

    Vào ngày thứ sáu ta trở về tướng quân phủ, mẫu thân cũng trở về.

    Ta uống thuốc xong, nằm trên ghế bên cửa sổ đọc truyện, thì nghe thấy có ai đó gọi ta, giọng rất mảnh và ân cần.

    Ta quay đầu nhìn về phía cửa, là mẫu thân, bà khóc đến nỗi mặt đầy nước mắt.

    Ta không chắc chắn, nhẹ nhàng gọi một tiếng "mẫu thân".

    Bà bước đến, định ôm ta, ta lao vào lòng bà, bà nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

    Sau khi bình tĩnh lại, mẫu thân hỏi ta vết thương ở đâu, tình hình thế nào.

    Ta nói ta sắp khỏi rồi, nhưng bà vẫn khăng khăng muốn xem, sau khi xem xong, bà lại khóc dữ dội hơn.

    Cuối cùng, phụ thân đến mới dỗ được bà.

    Mẫu thân lúc nào cũng muốn ở bên cạnh ta, cho ta uống thuốc, cùng ta đọc sách, đi dạo trong vườn, thậm chí còn mua bánh hạt dẻ cho ta.

    Nhưng mỗi lần ta ngoan ngoãn uống thuốc, bà lại cau mày lo lắng.

    Ta buồn chán ngồi trong phòng đọc những cuốn sách phụ thân mang đến, bà cũng buồn.

    Ta ngồi lặng lẽ dưới gốc cây trong vườn chơi xích đu, bà cũng buồn.

    Ta chỉ ăn một miếng bánh hạt dẻ, bà lại khóc.

    Nhìn thấy bà khóc, ta buồn lắm.

    Ta hỏi mẫu thân, chẳng lẽ Nhĩ Nhĩ đã lớn lên như thế này làm mẫu thân không thích nữa sao?

    Mẫu thân lặng đi một lúc lâu, rồi nói không phải, không phải.

    Ta nói nếu không phải thì đừng buồn nữa!

    Bà vuốt đầu ta, nói: "Nhĩ Nhĩ thật sự đã lớn rồi." Nói rồi lại khóc, nhưng lần này trông bà không còn buồn như trước nữa.
     
    Thẩm Đường Chu - Lí Yếm Li
    Chương 18: Hết


    Khi ta sắp lành hẳn vết thương, ta nói với phụ thân rằng, ta muốn phụ thân dẫn ta đi thăm biên cương.

    Phụ thân nghĩ rất lâu, rồi đồng ý.

    Vài ngày trước khi chúng ta chuẩn bị lên đường đi biên cương, Triệu Dụ đến.

    Ta hỏi nàng sao biết ta đã về phủ Tướng quân, nàng nói nàng có cách riêng.

    Mặc dù thánh chỉ phong ta làm Hoàng hậu chưa chính thức tuyên đọc, nhưng từ khi tiên đế ban tên, ai cũng ngầm hiểu việc này, vì vậy với tư cách là Thẩm Đường Chu, ta không thể rời khỏi hoàng cung.

    Nhưng việc ta bị thương mọi người đều thấy rõ, sống hay c.h.ế.t, ai mà nói chắc được!

    Cho đến khi ta rời khỏi kinh thành, Thẩm Đường Chu vẫn chưa "c.h.ế.t", chỉ là hôn mê bất tỉnh trong hoàng cung.

    Triệu Dụ nói: "Thẩm Đường Chu, nghe nói ngươi không định làm Hoàng hậu nữa?"

    Ta nhìn Triệu Dụ đứng trước mặt, trông rất đoan trang, đáp: "Có lẽ vậy!"

    Triệu Dụ đưa ta thiệp mời lễ thành hôn của nàng, hỏi ta có đến không? Ta nói sẽ chuẩn bị quà thật lớn.

    Nàng cười và bảo ta không được tặng trâm cài, rồi đặt một chiếc trâm rất tinh xảo lên bàn trước mặt ta.

    Ta nghi hoặc nhìn nàng. Nàng chỉ nói rằng chiếc trâm này không phải do Hoàng thượng tặng, mà là nàng xin từ Hoàng thượng, nói xong nàng đứng dậy chuẩn bị rời đi.

    Ta gọi nàng lại, nói: "Triệu Dụ, cảm ơn ngươi đã ở bên ta."

    Nàng vẫy tay bảo ta đừng nói lời khách sáo, rồi bước đi.

    Triệu Dụ là cô gái thẳng thắn nhất mà ta từng gặp, nàng là một người rất đặc biệt trong lòng ta. Nàng có thể sống vui tươi, tự do, nhưng cũng có thể đoan trang, thùy mị, ta đã ghen tị với nàng nhiều lần.

    Khi đến biên cương, ta đã mệt đến nỗi mặt mày tái nhợt.

    Quản Quản đứng đợi chúng ta ở cổng tiểu viện, ta xuống xe ngựa liền "bám" lấy nàng.

    Ta nghe ai đó nói: "Thẩm Tướng quân, ngài viết thư nói sẽ đưa Nhĩ Nhĩ đến, ta còn lo không phân biệt được Quản Quản với Nhĩ Nhĩ nữa. Ha! Một người trắng trẻo, một người đen nhẻm, dễ phân biệt quá mà!"

    Rồi người đàn ông bên cạnh Quản Quản nói: "Tiền Tướng quân, trong bụng ít chữ thì bớt nói lại, rõ ràng là một người anh dũng oai phong, một người dịu dàng khả ái."

    Ta cố nhấc mí mắt nặng nề của mình lên, nhìn thoáng qua người nói ta dịu dàng khả ái, là người quen, người đàn ông bên cạnh Quản Quản ở khu săn bắn.

    Sau đó, ta ngủ liền mấy ngày trong tiểu viện của mẫu thân mới hồi phục.

    Hôm nay Quản Quản về sớm, nàng nói muốn đưa ta đi dạo chợ đêm, đây là chợ đặc biệt của nơi này, nửa tháng mở một lần, đến nửa đêm vẫn còn rất náo nhiệt.

    Quả nhiên rất náo nhiệt, người chen chúc nhau, ta phấn khích lao vào, Quản Quản nắm chặt tay ta.

    Dạo được vài nơi, khi đứng trước một quầy hàng phụ kiện rất đông, ta và Quản Quản bị tách ra.

    Ta định đứng yên tại chỗ chờ Quản Quản đến tìm, nhưng người cứ chen lấn, cuối cùng ta không biết đã bị đẩy đi đâu.

    Cuối cùng, ta dừng lại trước một quầy bán ngọc, vì chỗ này không quá đông, ta tin rằng một lát nữa Quản Quản sẽ tìm thấy ta.

    Ta đứng đợi khoảng một khắc nhưng Quản Quản vẫn chưa đến, chủ quầy ngọc chào mời ta xem hàng của bà.

    Ta nghĩ rảnh rỗi cũng chẳng làm gì, liền nhìn qua một chút, cuối cùng bà chủ lại chú ý đến chiếc trâm ngọc trên đầu ta!

    Bà nói: "Cái trâm xấu xí trên đầu cô, bán cho tôi nhé?"

    Trâm của ta không xấu! Ta từ chối, không bán.

    Bà ta lại nói hãy để bà ta làm cho đẹp hơn một chút, chỉ cần trả công, nhưng ta vẫn từ chối.

    Cuối cùng, bà ta còn trực tiếp ra tay, bà kéo lấy ta, ta không đẩy được, chúng ta liền giằng co.

    Ta nghe có người gọi tên ta, rồi bà chủ bị đẩy mạnh một chưởng, người đến ôm chặt lấy ta.

    Là Quản Quản, nàng ôm ta nói: "Nhĩ Nhĩ, ta tưởng lại làm mất muội rồi."

    Ta an ủi Quản Quản, ta nói bây giờ ta đã lớn rồi, sẽ không lạc nữa.

    Nàng được ta an ủi mà lại khóc.

    Lần đầu tiên nghe Quản Quản gọi ta sau khi lớn lên, chẳng có gì mới mẻ, giọng nàng còn hơi giống giọng ta.

    Cuối cùng, chúng ta chẳng mua gì mà quay về nhà.

    Sau đó, khi ta gặp lại Quản Quản, nàng vẫn không nói gì.

    Ta nghi ngờ, liền chạy đi hỏi mẫu thân.

    Mẫu thân trầm ngâm một lúc rồi kể, Quản Quản đã bị bệnh khoảng nửa tháng sau khi ta vào cung, cơn sốt kéo dài hơn một tháng mới khỏi, nhưng sau khi khỏi bệnh, nàng không còn nói được nữa.

    Ta nói không phải vậy, lần trước đi chợ đêm nàng còn gọi ta mà!

    Mẫu thân lại chìm vào suy tư, một lúc sau bà nói: "Thôi kệ đi, Quản Quản thông minh lắm, cái gì cũng biết, nhưng chẳng bao giờ nói ra."

    Ta khẽ chạm vào tay mẫu thân, an ủi bà.

    Những ngày ở trấn nhỏ biên cương trôi qua thật yên bình, năm nay hạt dẻ được mùa lớn.

    Trong nhà có rất nhiều người biết võ công, nhưng ta lại cứ muốn trèo cây để đập quả. Ta thực sự không biết trèo cây, nên phụ thân mang thang đến cho ta trèo lên.

    Khi ta leo lên cành cây, cúi đầu định khoe với phụ thân, mẫu thân và Quản Quản, thì thấy họ chăm chú nhìn ta.

    Mắt ta nóng ran, ta bỗng nhiên hiểu tại sao Triệu Dụ có thể không ngừng trèo cây dù bị ngã.

    Mẫu thân dùng những quả hạt dẻ này làm cho chúng ta rất nhiều bánh hạt dẻ, mỗi người ăn một cái là no rồi.

    Dưới ánh mắt trông đợi của mẫu thân, ta cắn răng ăn đến sáu cái, nghĩ rằng mẫu thân có lẽ thật sự không hợp làm những việc này!

    Sợ rằng mẫu thân sẽ lại làm thêm vào ngày mai, ta đề nghị mang số hạt dẻ dư ra chợ bên cạnh bán.

    Ta cảm thấy mình có năng khiếu buôn bán, sau khi bán hết hạt dẻ, ta còn dựng một sạp viết câu đối, mấy năm qua chép sách không thể vô ích được!

    Dựng sạp một tháng, chỉ bán được một đôi câu đối, lại còn phải trả tiền thuê sạp.

    Ta không muốn trả, bèn kéo Quản Quản bàn bạc để nàng đi dọa người thu tiền, rồi mẫu thân đột nhiên xuất hiện, nói nếu chúng ta dám làm thế thì sẽ bị đánh gãy chân.

    Mẫu thân vừa nói xong, ba chúng ta cười phá lên.

    Quản Quản để an ủi ta vì lỗ vốn, quyết định dẫn ta đi dạo chợ ở thị trấn khác. Đang đi dạo, lại có một chủ quầy bán ngọc để mắt đến chiếc trâm ngọc của ta.

    Ông ta nói mình đến từ huyện Vân, nơi sản xuất ngọc nổi tiếng của Đại Chu, ngọc ở quầy ông đều là loại tốt nhất, nhưng nếu ta bán cho ông chiếc trâm ngọc trên đầu, ông sẽ cho ta chọn bất kỳ hai món trên sạp làm quà.

    Ta từ chối, còn tò mò hỏi sao ông lại đến phía bắc Đại Chu để bán ngọc?

    Ông ta nói bây giờ thời thế tốt, nên muốn đi đây đó.

    Một lát sau, ông ta cảm thán: "Cũng nhờ Hoàng thượng hiện tại chăm lo việc nước, thương dân."

    Ta tùy tiện đáp: "Ừ, hắn đúng là rất chăm lo việc nước!"

    Chủ quầy nhìn ta một cách khó hiểu, ta chọn vài món rồi bảo Quản Quản nhanh chóng trả tiền và rời đi.

    Có vẻ như từ khi trở về nhà từ chợ, ta thường xuyên nghe thấy tin tức về Chu Thuấn.

    Khi ta đi lấy giấy tuyên đã đặt, trong cửa tiệm những chàng thư sinh trẻ đang bàn luận về một số quyết sách chính trị của Chu Thuấn.

    Khi ta đến quán ăn sáng thường lui tới để ăn đậu hủ, cũng nghe thấy thực khách nói về Chu Thuấn.

    Vì vậy, ta quyết định ở nhà nghỉ ngơi vài ngày rồi mới ra ngoài.

    Ta hỏi mẫu thân, thường xuyên nghĩ về một người có ý nghĩa gì?

    Mẫu thân bị ta hỏi đến ngẩn ngơ, bà hỏi ta có chuyện gì sao?

    Ta nói không có gì.

    Phía sau tiểu viện có một tháp vọng cảnh, từ đó có thể nhìn thấy toàn cảnh thị trấn nhỏ.

    Ta đã ngồi trên tháp cả buổi chiều, vừa định trở về thì phụ thân đến.

    Phụ thân hỏi: "Nhĩ Nhĩ, những ánh đèn này có đẹp không?"

    Ta đáp đẹp.

    Phụ thân nói với ta rằng những ánh đèn này cũng có phần của ta trong việc bảo vệ, ta nhìn phụ thân không hiểu.

    Phụ thân vuốt đầu ta, nói: "Nhĩ Nhĩ, làm con gái của phụ thân thật vất vả cho con."

    Bỗng nhiên ta cảm thấy rất buồn, rõ ràng ta chẳng vất vả chút nào, rõ ràng mọi người mới là những người vất vả.

    Mẫu thân vì không thể ở bên ta khi ta lớn lên mà mang đầy nỗi ân hận; Quản Quản vì ta vào cung mà tự trách mình; Thái hậu và Chu Thuấn chịu đủ loại áp lực để mong ta có sự lựa chọn.

    Ta được tất cả mọi người yêu thương, rõ ràng ta chẳng vất vả chút nào.

    Phụ thân đưa tay vuốt mặt ta, sao ta lại khóc nữa rồi!



    Trời trở lạnh, dường như càng ít người đến mua hàng, ta thu dọn sạp sớm và chuẩn bị đi bộ về nhà.

    Ở góc phố, hình như ta thấy Chu Thuấn, chạy lại thì phát hiện đúng là hắn.

    Ta cười ngây ngô nhìn hắn.

    Hắn hỏi: "Thẩm Đường Chu, vui vậy sao?"

    Ta đáp: "Ừ."

    Hắn hỏi: "Sao thu dọn sớm vậy?"

    Ta đáp: "Vì ở đây chẳng ai biết thưởng thức tác phẩm của ta, ta định đổi chỗ."

    Hắn hỏi: "Đổi đi đâu?"

    Ta đáp: "Kinh thành."

    Hết.
     
    Back
    Top Dưới