[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thái Phể Truyền Kỳ
Chương 20: Chiến Thắng, Hữu Tình Và Bóng Hình Bí Ẩn
Chương 20: Chiến Thắng, Hữu Tình Và Bóng Hình Bí Ẩn
Trong căn phòng chờ náo nhiệt của Nhà Hát Lớn Hoàng Thành, Thái Phể và Bé Xuân ngồi cạnh nhau, tim đập thình thịch.
Những màn trình diễn đỉnh cao của các thí sinh khác vừa kết thúc, để lại dư âm mạnh mẽ trong không khí.
Bé Xuân siết chặt tay Thái Phể, đôi mắt lấp lánh niềm tin.
"Anh Thái Phể, anh hát hay lắm," Bé Xuân thì thầm, giọng đầy tự hào.
"Em thấy mọi người đều lắng nghe anh, không ai nói gì cả, nhưng họ đều bị anh cuốn hút."
Thái Phể khẽ mỉm cười, lòng vẫn còn bối rối.
"Thật sao, Bé Xuân?
Anh... anh chỉ cảm thấy mình đã dốc hết lòng mà thôi."
Cậu vẫn chưa hoàn toàn quen với việc nhận được sự công nhận lớn đến vậy.
Dù đã có những lời khen từ phòng trà, nhưng đây là sân khấu lớn, và những đối thủ đều là những tên tuổi sừng sỏ.
Cậu vẫn còn mơ hồ về cách mà sức mạnh Long Uyên Ngư thực sự hòa quyện với giọng hát của mình để tạo ra sự khác biệt.
Đúng lúc đó, một bóng người tiến đến gần.
Đó là Thái Dối, thiếu gia của công ty ô tô danh tiếng.
Anh mỉm cười thân thiện, nhưng trong ánh mắt vẫn ẩn chứa một chút ngượng nghịu.
"Chào Thái Phể.
Tôi là Thái Dối.
Màn trình diễn của cậu... thật sự rất đặc biệt."
Thái Phể ngạc nhiên, rồi đáp lời bằng nụ cười chân thành.
"Chào Thái Dối.
Cảm ơn cậu.
Màn trình diễn của cậu cũng rất tuyệt vời.
Tiếng hát của cậu hoàn hảo, và chiếc Hồn Âm Thạch Míc đó... thật sự rất ấn tượng."
Thái Dối khẽ đỏ mặt khi được khen ngợi.
"Cảm ơn cậu.
Nhưng tôi cảm thấy giọng hát của cậu có một thứ... linh hồn đặc biệt.
Nó không chỉ là âm thanh, mà là cả một câu chuyện.
Tôi chưa từng nghe ai hát như vậy."
Anh nhìn Thái Phể với ánh mắt đầy tò mò và ngưỡng mộ.
"Tôi đã nghe cậu hát ở phòng trà vài lần.
Từ lúc đó, tôi đã muốn được làm quen với cậu."
Thái Phể cảm thấy một sự đồng điệu kỳ lạ.
Cậu nhận ra Thái Dối không phải là một đối thủ kiêu ngạo, mà là một người bạn có chung niềm đam mê âm nhạc.
Hai người bắt đầu trò chuyện, ban đầu là về âm nhạc, về kỹ thuật, nhưng rất nhanh sau đó, câu chuyện đi sâu hơn vào những trải nghiệm cuộc sống, những nỗi lo lắng, những khát khao thầm kín.
Thái Dối kể về áp lực từ gia đình, về nỗi tự ti ngoại hình, về khao khát được công nhận bằng chính tài năng của mình.
Thái Phể chia sẻ về hành trình của mình, về việc rời bỏ quê hương, về những khó khăn khi mưu sinh ở Hà Nội, và về giấc mơ tu tiên mà cậu từng nghĩ đã phải từ bỏ.
Bé Xuân ngồi cạnh, lắng nghe câu chuyện của hai chàng trai.
Cô bé vui mừng khi thấy Thái Phể cuối cùng cũng tìm được một người bạn có thể chia sẻ những tâm tư thầm kín.
Dù họ đến từ hai thế giới khác nhau – một là thiếu gia quyền quý, một là chàng trai phong trần từ núi rừng – nhưng họ lại tìm thấy sự đồng cảm trong âm nhạc và trong những nỗi niềm riêng.
"Dù kết quả cuộc thi có thế nào đi chăng nữa," Thái Dối nói, nhìn thẳng vào Thái Phể.
"Tôi rất muốn được kết bạn với cậu.
Chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau."
Thái Phể mỉm cười, nụ cười chân thành nhất từ khi đến Hà Nội.
"Tôi cũng vậy, Thái Dối.
Cậu là một người bạn tuyệt vời.
Rất vui được kết bạn với cậu."
Cuộc trò chuyện của họ bị ngắt quãng bởi tiếng loa vang dội.
"Kính mời quý vị khán giả và các thí sinh trở lại khán phòng để công bố kết quả chung cuộc cuộc thi 'Giai Điệu Thần Âm'!"
Tim Thái Phể và Thái Dối đập mạnh.
Họ nhìn nhau, trao đổi một nụ cười động viên.
Kết quả không còn quá quan trọng, điều quan trọng là họ đã tìm thấy nhau.
Cả khán phòng Nhà Hát Lớn Hoàng Thành nín thở.
Ánh đèn sân khấu tập trung vào ban giám khảo.
Người dẫn chương trình cầm phong bì chứa kết quả, giọng nói đầy kịch tính.
"Và bây giờ, khoảnh khắc mà tất cả chúng ta chờ đợi đã đến!
Xin chúc mừng...
Quán quân của cuộc thi 'Giai Điệu Thần Âm' năm nay là...
Thái Phể!"
Tiếng vỗ tay bùng nổ như sấm dậy, tiếng reo hò vang vọng khắp khán phòng.
Thái Phể sững sờ.
Cậu không tin vào tai mình.
Quán quân?
Cậu đã thắng!
Bé Xuân bật khóc vì sung sướng, lao đến ôm chầm lấy cậu.
Thái Dối mỉm cười rạng rỡ, vỗ vai chúc mừng Thái Phể.
Thái Phể bước lên sân khấu, ánh đèn rọi thẳng vào cậu.
Cậu ôm lấy Bé Xuân, nước mắt lưng tròng.
Hơn bao giờ hết, cậu cảm thấy những khó khăn, những nỗi đau, những giọt mồ hôi đã được đền đáp.
Đây không chỉ là chiến thắng của riêng cậu, mà là chiến thắng của Bé Xuân, của những người đã tin tưởng cậu, và của cả giấc mơ tu tiên mà cậu từng suýt từ bỏ.
Amee, vị Thanh Âm Đại Sư, nhìn Thái Phể với ánh mắt đầy thâm ý.
Khi Thái Phể đang nhận những lời chúc mừng từ ban giám khảo, Amee khẽ nghiêng người, thì thầm vào chiếc micro nhỏ trên cổ áo, đủ để chỉ những người có giác quan nhạy bén mới có thể nghe thấy: "Báo cáo về Cầm Ca Bang.
Mục tiêu đã được xác định.
Tiềm năng Long Uyên Ngư vượt xa dự kiến.
Chuẩn bị đón tiếp."
Thái Phể nhận chiếc cúp vàng lấp lánh, một biểu tượng của chiến thắng và sự công nhận.
Cậu nâng chiếc cúp lên cao, khán giả lại một lần nữa vỗ tay không ngớt.
Hàng loạt máy ảnh chớp lia lịa, ghi lại khoảnh khắc lịch sử này.
Cậu ôm chặt Bé Xuân, đôi mắt rạng ngời hạnh phúc.
Món nợ đã có thể trả, và quan trọng hơn, cánh cửa đến Cầm Ca Bang đã thực sự mở ra.
Khi những tiếng vỗ tay dần lắng xuống, Thái Phể phóng tầm mắt lên khán đài, muốn tìm kiếm Bé Xuân giữa đám đông đang hò reo.
Và rồi, ánh mắt cậu dừng lại ở một bóng hình quen thuộc, ẩn mình trong một góc khuất.
Đó là một người đàn ông cao lớn, mặc một chiếc áo choàng đen, mái tóc vàng xoăn đặc trưng, và trên môi nở một nụ cười bí hiểm.
Không lẫn vào đâu được, đó chính là Vladimir Hồ.
Ánh mắt Vladimir Hồ chạm vào mắt Thái Phể.
Ông ta khẽ gật đầu, như một lời chúc mừng thầm lặng.
Thái Phể không chần chừ, giao cúp và Bé Xuân cho một thành viên ban tổ chức, rồi lập tức lao xuống sân khấu, xuyên qua đám đông đang chúc mừng, chạy thẳng về phía góc khán đài nơi Vladimir Hồ đứng.
"Vladimir Hồ!"
Thái Phể gọi lớn, lòng đầy phấn khích và cả trăm câu hỏi muốn được giải đáp.
Cậu chen lấn qua đám đông, cuối cùng cũng đến được vị trí đó.
Nhưng khi Thái Phể đặt chân đến nơi, góc khán đài đã trống không.
Vladimir Hồ đã biến mất, không để lại một dấu vết nào.
Dù vậy, Thái Phể không hề thất vọng.
Cậu biết rằng đây không phải là một sự biến mất vĩnh viễn, mà là một lời hẹn.
Vladimir Hồ đã chứng kiến chiến thắng của cậu, và điều đó có nghĩa là con đường đến Cầm Ca Bang đang ở ngay trước mắt.
Thái Phể nhìn vào khoảng không trống rỗng, một nụ cười đầy quyết tâm hiện trên môi.
Cuộc hành trình của cậu, từ một phàm nhân bị ruồng bỏ đến một người mang sức mạnh thần bí, giờ đây đã bước sang một trang mới.
Cầm Ca Bang, Vladimir Hồ, và những bí mật về âm nhạc tu tiên đang chờ đợi cậu ở phía trước.