Ngôn Tình Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 40: Nhẫn cưới đeo vào ngón tay phù dâu


- Tôi đi, tại sao tôi phải đi chứ? Bây giờ người không biết xấu hổ chính là cô, hôm qua cô đối với La Hải thế nào hả? Cô gọi người đánh nó thành ra cái dáng vẻ gì chứ? Cho dù chia tay thì chia tay nhưng tại sao cô lại có thể tàn nhẫn như vậy chứ? Bây giờ muốn đuổi tôi đi nữa sao? Thế nào? Cô dám làm thì tôi không dám nói sao? Gương mặt thuần khiết quá nhưng lại không thể nào biết được bản chất con người như thế nào cả. Đồ không biết xấu hổ, hôm nay còn ăn mặc cái kiểu người không ra người, quỷ không ra quỷ, thật không biết rốt cuộc thì cô sống tiếp để làm cái gì nữa. Tôi nói cho cô biết, cô cứ kết hôn đi, để tôi xem xem cô có thể hạnh phúc được bao lâu, tôi không tin cả đời này cô được hạnh phúc đâu, tôi nguyền rủa cô vĩnh viễn không có được tình yêu thật sự, thấy cái bộ mặt của cô thì tôi liền cảm thấy buồn nôn rồi.

Nói xong bà ta liền cầm chai rượu vang đỏ trên bàn lên, dùng sức ném một cái, chai rượu bị đập nát, rượu văng đầy người Tuyết Nhi nên làm cho cái áo cưới bẩn thỉu càng thêm ghê tởm.

- Bà xã, em làm cái gì vậy? Đừng làm bản thân mình bực tức hơn nữa, người con gái như vậy tự nhiên sẽ có báo ứng thôi, không thể nào có được cái chết yên lành đâu.

Nói xong La phụ liền mang La mẫu rời đi, nhưng mà sau khi rời đi thì ngoài giọng của La mẫu vọng lại thì còn có thêm đủ loại ngôn từ chưởi rủa Tuyết Nhi xuất hiện.

Tội danh Tuyết Nhi lại tăng thêm một bậc, cô chịu đựng được, cô không thể khóc, cô không thể nào khóc vào lúc này.

Còn chưa chờ cô có phản ứng gì thì phía dưới đã có mấy ly rượu được ném lên, mấy người con gái kia tức giận mắng to:

- Với bộ dáng thế này mà cô còn tìm đến gây họa cho Lục tổng nữa sao? Cô có biết chúng tôi yêu Lục tổng đến dường nào không hả? Cô là thứ con gái không biết xấu hổ mà.

Vừa nói xong, những người ở phía dưới lại ném đồ ăn, thức uống hay bất cứ thứ gì có thể lên trên bục, tình cảnh trở nên hỗn loạn vô cùng, áo cưới của Tuyết Nhi trở nên thê thảm tột điểm.

Bởi vì ném quá nhiều thứ nên Tuyết Nhi chỉ có thể liên tục lùi về phía sau, những thứ kia ném trúng người quả thực rất là đau, thật sự rất khó chịu.

- Mọi người bình tĩnh, mọi người bình tĩnh, Lục tổng nói hôn lễ vẫn phải cử hành tiếp, không phải mọi người sẽ không nể mặt cho Lục tổng chứ?

Đột nhiên một người đàn ông cầm micro nói to, câu nói vừa xong thì tất cả mọi người đều im lặng.

Tuyết Nhi bị ngã xuống sàn, cô cố gắng đứng lên nhưng mà chân rất đau, lúc này cô cần người nào đó giúp một tay nhưng mà Lục Thừa Phong chỉ im lặng đứng trước mặt cô, một câu cũng không nói.

Hắn sẽ không giúp mày đâu Tuyết Nhi, trên thế giới này ngoại trừ La Hải ra thì sẽ không có bất cứ ai giúp mày đâu. La Hải đã đi rồi, trên thế giới này cũng chỉ còn có một mình mày thôi, tự đứng lên đi Tuyết Nhi, tự mày có thể làm được mà.

Tuyết Nhi đứng lên, nhẹ nhàng phủi phủi áo cưới, nhìn nàng lúc này nhếch nhác vô cùng, cũng xấu xí vô cùng, dù sao thì cũng không ngờ rằng cô sẽ có một hôn lễ như thế này. Dù không đẹp nhưng cũng sẽ không hỗn loạn như thế này.

- Vừa rồi là hiểu lầm thôi, hôn lễ của chúng ta cứ tiếp tục tiến hành đi, Lục Thừa Phong tiên sinh, anh có đồng ý cưới tiểu thư bên cạnh làm vợ hay không? Dù nghèo khó hay giàu sang cũng không rời!

Người điểu khiển buổi lễ lớn tiếng hỏi.

- Đồng ý!

Lục Thừa Phong lớn tiếng nói.

Dưới đài có rất nhiều tiếng thương tiếc nổi lên.

- Nhiễu Tuyết Nhi tiểu thư, cô có đồng ý gã cho vị tiên sinh đứng bên cạnh mình hay không? Dù nghèo khó hay giàu sang cũng không rời!

Người chủ trì buổi lễ lại hỏi.

- Đồng ý!

Giọng Tuyết Nhi không lớn lắm, nhưng mà trong đó tràn đầy sự cam chịu.

Phía dưới liền xuất hiện vô số tiếng chửi bới.

- Bây giờ xin mời cô dâu chú rể trao nhẫn cho nhau.

Người chủ trì hôn lễ nói xong, rể phụ và dâu phụ liền lấy nhẫn ra.

Lục Thừa Phong cầm chiếc nhẫn cười cười, đi tới trước mặt Nhiễu Tuyết Nhi, đang lúc mọi người chăm chú nhìn thì bất ngờ hắn cầm tay cô dâu phụ, đeo chiếc nhẫn chói mắt vào tay cô ta.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 41: Tắm rửa cô thật sạch sẽ


Tuyết Nhi sửng sốt, phù dâu vui mừng, sau đó lộ ra nụ cười mê người, những người dưới khán đài cũng ngây ngẩn. Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra đây?

- Thứ con gái không biết xấu hổ như cô thì có tư cách gì để tôi phải cưới cô chứ? Nếu như không phải trước đây cô leo lên giường của tôi, uy h**p tôi thì tôi cũng sẽ không đồng ý cô. Cô không xứng đáng làm vợ của tôi.

Lục Thừa Phong cầm micro lớn tiếng nói, sau khi nói xong thì ôm lấy phù dâu.

Tuyết Nhi cầm chiếc nhẫn run rẩy. Trao nhẫn, bây giờ phải làm thế nào đây? Phụ dâu liền đưa tay ra giật lấy chiếc nhẫn trên tay Tuyết Nhi, rất không khách khí đeo vào tay Lục Thừa Phong, sau đó quơ quơ tay của mình, châm chọc nhìn Tuyết Nhi. "Muốn đấu với tôi sao? Thật sự là quá kém."

Tuyết Nhi cười khẩy nhìn hai người, hóa ra đây chính là hôn lễ của cô, một hôn lễ hỗn loạn, áo cưới thì bẩn, nhẫn cưới thì dành cho phụ dâu, chồng thì là chồng của người khác, lúc này thì cô cũng đã hiểu.

Tiếp theo, người chủ trì hôn lễ nói thêm gì nữa thì cô cũng không nghe, chẳng qua chỉ quanh quẩn bên tai lời mắng chưởi của La mẫu, lời chế nhạo của mọi người, còn có sự châm chọc của phụ dâu, trời ơi, cô muốn phát điên lên, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cô sẽ chết mất.

- Tiểu thư, Lục tổng đã về rồi, nói là sẽ chờ cô ở nhà.

Trương Siêu nói.

- Về nhà? Được, chúng ta đi thôi.

Tuyết Nhi mệt mỏi bước đi, có thể bởi vì vết cắt do những mảnh vỡ của chai rượu mà chân cô rất đau, nhưng cô không nói gì mà từng bước đi về hướng chiếc xe.

Trương Siêu rất muốn an ủi cô gái ngồi phía sau xe nhưng nhớ tới thái độ của tổng tài thì hắn không dám nói lời nào, chỉ im lặng lái xe.

- Tiểu thư, tôi đã đưa cô về nhà rồi, tôi đi trước.

Nói xong Trương Siêu liền lái xe rời đi.

Tuyết Nhi đứng trước cửa một căn biệt thự lớn, nhấn chuông, lập tức có người ra mở cửa. Lúc cô đi vào thì có một người phụ nữ cầm một thùng nước hất thẳng vào người Tuyết Nhi. Làn nước lạnh như băng bất ngờ chạm vào da thịt làm cô lùi về phía sau mấy bước, thật sự rất lạnh.

- Theo lời thiếu gia dặn dò thì lúc thiếu phu nhân về nhà phải tắm rửa thật sạch sẽ, không được để cô mang bất cứ thứ dơ bẩn nào vào nhà.

Người phụ nữ lớn tiếng nói.

Nói xong câu đó, bà ta lại không chút khách khí tiếp tục tạt xô nước còn lại vào người Tuyết Nhi. Cả xô nước lạnh dội vào người làm cả người Tuyết Nhi run rẩy, toàn thân lạnh run.

- Thiếu phu nhân, đã tắm sạch rồi, đây là quần áo của cô, nhanh đi thay đồ đi, đừng làm bẩn căn phòng này.

Bà ta cầm lấy bộ quần áo đưa cho Tuyết Nhi, Tuyết Nhi run rẩy cầm lấy, đi vào nhà tắm mặc quần áo tử tế vào rồi đi ra, nhìn người phụ nữ với dáng vẻ hung thần ác sát, có vẻ cuộc sống sau này của cô sẽ hết sức đau khổ.

- Hôm nay là đêm tân hôn của thiếu phu nhân, xin mời thiếu phu nhân đi theo tôi.

Nói xong bà ta dẫn đường đi trước.

- Xin hỏi, tôi ...

Tuyết Nhi còn chưa nói hết câu thì liền bị người phụ nữ kia ngăn lại:

- Thiếu phu nhân nên biết thân phận của mình, cô tới đây là để chuộc tội nên không có tư cách nói chuyện, gọi cô một tiếng thiếu phu nhân là đã khách khí lắm rồi. Lục gia có quy tắc của Lục gia, không có mời cô nói chuyện thì xin cô câm miệng cho.

Nói xong thì cũng không nói gì nữa.

Tuyết Nhi sửng sốt, cười gượng. Đúng vậy, cô không có bất cứ tư cách gì, xem ra tất cả mọi người trong Lục gia đều biết rõ tình cảnh mọi chuyện rồi. Thiếu phu nhân? Ha ha ha! Nếu đã biết cô không có tư cách thì hà tất gì gọi cô như vậy chứ? Đây không phải là châm chọc cô sao?
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 42: Phòng không gối chiếc


- Thiếu phu nhân, đây là phòng cưới, cô đi vào đi.

Nói xong bà ta liền quay người rời đi. Tuyết Nhi đẩy cửa bước vào.

Căn phòng trống không, không có máy vi tính, không có ti vi, chẳng qua chỉ có cái giường, còn có mảnh rèm trắng có chút chướng mắt. Tuyết Nhi ngồi ở trên giường, im lặng ngẩn ngơ.

Nhớ tới chuyện ngày hôm nay, cô thực sự không biết dùng từ ngữ gì để động viên chính mình. Cô cúi đầu nhìn bộ quần áo đang mặc, nhớ tới bộ áo cưới bẩn thỉu lúc sáng, cô thật sự cảm thấy rất buồn nôn.

Cô đi tới trước gương, cầm khăn tay lau đi lớp trang điểm, lúc làn da trắng mịn lộ ra, đôi mắt to tròn trong veo, đôi môi đỏ mọng mê người trở lại dáng vẻ bình thường, đây mới chính là Tuyết Nhi thật sự.

Tuyết Nhi tẩy trang xong thì leo lên giường nằm, hôm nay là đêm tân hôn của cô, vừa rồi lại bị sỉ nhục nhiều như vậy thì không biết đêm tân hôn sẽ như thế nào đây.

Tuyết Nhi đợi thật lâu nhưng cửa phòng vẫn cứ đóng chặt, không có bất cứ thay đổi nào.

- Ôi, ôi ... ừm, Phong, thật thoải mái Phong ơi, cho em, cho em đi.

Lúc Tuyết Nhi đang chờ đợi thì bất ngờ nghe được một giọng nói nũng nịu. Giọng nói này quá quen thuộc, đây chính là giọng của cô gái trong phòng hóa trang ở hôn lễ.

- Cục ưng, gọi lên đi, anh thích tiếng gọi của em!

Giọng Lục Thừa Phong trầm thấp truyền tới.

- A, a!

Nghe được lời nói của Lục Thừa Phong, cô ta liền la lớn lên.

Tuyết Nhi nghe âm thanh kia thì liền đứng dậy đi tới sát vách tường, dán tai vào thì càng nghe được càng nhiều và càng rõ hơn.

Người con trai gầm nhẹ, cô gái k*ch t*nh, một hồi dây dưa triền miên kéo dài thật lâu không ngừng nghỉ.

Tuyết Nhi vẫn dựa vào vách tường, dù căn phòng có cách vách bao nhiêu lần thì vẫn nghe được rõ ràng tiếng của bọn họ, người con trai lại gầm nhẹ, giọng cô gái thì run rẩy, cuối cùng cũng kết thúc trận h**n ** này.

Tuyết Nhi trở lại giường, ngồi im lặng. Thật ra thì cũng không cần dựa sát vào tường thì nơi này cũng đã cách âm rất kém, một xíu tiếng động bên kia cô cũng nghe được rất rõ.

- Phong, anh thật là lợi hại nha, làm cho em không chịu nổi nữa rồi, anh nói thử xem cô gái xấu xí kia có nổi máu ghen hay không?

Cô gái dán chặt vào lòng Lục Thừa Phong, ngón tay v**t v* lồng ngực hắn.

- Ghen? Cô ta xứng sao? Cục cưng à, đây là thẻ vàng, em muốn mua cái gì thì cứ tùy ý mua đi. (thẻ vàng – thẻ atm)

Lục Thừa Phong lấy ra một tấm thẻ đưa cho cô ta.

Cô gái nhận lấy tấm thẻ, vui vẻ vô cùng. Hôm nay thu hoạch thật lớn, đừng nói là tấm thẻ này, dù cho là chiếc nhẫn mang trên tay thì thực sự đã được rất nhiều tiền rồi, thật ra thì phải đi cảm ơn cô gái xấu xí kia rồi.

- Anh đi tắm đây, em nghỉ ngơi cho khỏe đi.

Nói xong, Lục Thừa Phong liền đi vào nhà tắm.

Cô gái chớp mắt, đứng dậy mặc quần áo tử tế vào.

Lúc căn phòng bên kia yên tĩnh, Tuyết Nhi vuốt gò má của mình, vẫn còn nước mặt, làm sao có thể không có nước mắt chứ? Đêm hôm nay là tân hôn mà cô thì lại phòng không gối chiếc, ở bên phòng bên cạnh lại truyền tới âm thanh dây dưa của chồng mình và người con gái khác. Thân là một cô gái, đáng buồn nhất không phải là thế này sao?

Cánh cửa bị đẩy ra, Tuyết Nhi vội vàng lau sạch nước mắt.

- Thật sự xin lỗi nha, để cho cô phòng không gối chiếc, nhưng mà như vậy cũng tốt, cô không cần phải mệt mỏi như vậy, cô cũng không biết Phong điên cuồng như thế nào đâu, tôi cũng phải mệt chết đi được ấy, không phải cô gái nào cũng có thể chịu đựng nổi đâu.

Lời nói õng ẹo của cô ta kèm theo sự châm chọc làm Tuyết Nhi kích động vô cùng.

- Vậy thì tôi còn phải cảm ơn cô sao? Chịu đựng hết thảy mọi thứ nên cô đã mệt mỏi lắm rồi, vậy thì đi nghỉ ngơi sớm một chút đi.

Nói xong cô liền nằm xuống, không để ý tới cô gái kia. Muốn sỉ nhục cô thì cũng phải xem xem cô có nguyện ý hay không chứ?
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 43: Hôm qua không mệt chết sao?


- Cô đừng giả bộ làm ra vẻ không sao nữa, vừa rồi cô lau nước mắt tôi đã thấy hết rồi. Chồng của cô căn bản không yêu cô, cô thật sự là một cô gái đáng thương. Lấy được tờ giấy kết hôn thì như thế nào chứ, cũng không có được một chút yêu thương nào cả, hôn nhân mà không có tình yêu thì để tôi xem cô có thể kiên trì được bao lâu, đến lúc đó có khóc cũng không muộn đâu. Cô ngủ đi, hy vọng cô không quá mệt mỏi.

Nói xong thì cười rồi đi ra ngoài, thực sự là quá sung sướng.

Tuyết Nhi nhắm mắt lại, không thèm nghĩ đến những chuyện này nữa nhưng mà bên tai vẫn cứ văng vẳng âm thanh triền miên của bọn họ, những âm thanh kia hành hạ cô, làm cho cô không thể nào làm cho lòng mình bình thản được. Rõ ràng chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi, nhưng tại sao cô lại khó chịu thế này chứ. Cô cũng là con người mà, cô mãi mãi không thể phớt lờ được mọi thứ, dù cho không có liên quan gì đến cô nhưng thật sự vẫn cảm thấy rất đau đớn.

Cuộc sống của Tuyết Nhi rất chuẩn xác, chỉ cần đến 7 giờ thì cô liền thức dậy. Cô vệ sinh cá nhân xong thì đi xuống lầu. Dưới lầu rất yên lặng, không biết lát nữa hắn lại muốn làm gì nữa đây?

- Ngồi ở đây làm gì? Mau mang đống quần áo này mang đi giặt đi, chờ đến 8 giờ thì cô còn phải đi theo thiếu gia đi làm nữa đó.

Người phụ nữ hôm qua nói.

- Tôi giặt?

Tuyết Nhi không hiểu hỏi lại.

- Chẳng lẽ muốn tôi giặt cho sao? Cô còn có một tiếng nữa, nếu như một tiếng nữa chưa chuẩn bị xong thì đến lúc đó thiếu gia trách cứ thì tôi cũng không giúp được cô đâu.

Nói xong bà ta liền sãi bước rời đi.

Tuyết Nhi liền lấy đống quần áo mang đi giặt. Giặt xong, cô còn chưa kịp ăn điểm tâm thì đã bị Lục Thừa Phong mang lên xe.

- Tối qua cũng không tệ lắm phải không?

Lục Thừa Phong nhắm mắt lại hỏi.

- Tôi rất tốt, đêm hôm qua anh không mệt chết sao?

Tuyết Nhi châm chọc nói.

- Cô quá coi thường tôi rồi, tôi là một người đàn ông thật sự, nhưng cũng có vài cô gái tôi chẳng thèm, cũng giống như cô vậy.

Lục Thừa Phong châm chọc nói.

- Như vậy cũng tốt, tôi cũng không cần phải bán đứng x*c th*t mình.

Tuyết Nhi tức giận nói.

- A, anh buông tôi ra.

Tuyết Nhi bị đau la lên.

- Nợ máu đền máu, cô nhớ kỹ cho tôi, chỉ cần tôi muốn thì cô nhất định phải chấp nhận. Nhưng mà cô yên tâm, khẩu vị của tôi không có nặng như vậy, lúc này một chút hứng thú đối với cô tôi cũng không có, đúng rồi, lúc vào công ty thì cô sẽ làm một nhân viên dọn dẹp vệ sinh, tôi tin là cô sẽ làm tốt công việc này.

Lục Thừa Phong nắm tóc Tuyết Nhi mà nói.

- Tôi đã không có đường lui rồi, căn bản là không thể phản kháng, tôi có thể nhận việc này, dĩ nhiên là có thể.

Tuyết Nhi giãy giũa nói, lúc này cô thật sự cảm thấy rất đau.

- Vậy cũng tốt.

Nói xong, Lục Thừa Phong hất tay ra, đầu Tuyết Nhi đụng vào ghế thật mạnh, xung quanh đầu nhất thời lom đóm bay vòng quanh.

- Anh muốn giày vò tôi cả đời hay sao?

Tuyết Nhi sờ đầu, nói.

- Sẽ không phải cả đời, mà hoặc là tôi chết, hoặc là cô chết, đến lúc đó chúng ta sẽ không hành hạ nhau nữa.

Nói xong Lục Thừa Phong từ từ nhắm mắt lại, không hề nói thêm câu nào.

Hoặc là anh chết, hoặc là cô chết, xem ra chúng ta chỉ có thể chờ đối phương chết mà thôi!

Xe vừa ngừng lại thì cô liền thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng chờ.

- Anh họ, cho em một chút thời gian, em muốn nói chuyện với hai người một chút.

Vũ Tâm thấy hai người liền nói.

- Nửa tiếng sau đến bộ phận nhân sự báo cáo.

Nói xong liền rời đi.

Tuyết Nhi cúi đầu, không dám nhìn Vũ Tâm một cái.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 44: Đừng làm mọi chuyện phức tạp lên.


- Nói cho tớ biết tại sao đi? Tại sao cậu lại ở cùng với anh họ tớ? Tại sao lại trở thành vợ của anh ấy? Tại sao cậu lại bỏ rơi La Hải? Không phải các người rất yêu nhau sao? Cậu nói đi mà, cậu có thể nói cho tớ biết rốt cuộc thì mọi chuyện là thế nào không? Nếu như không phải là La Hải nói cho tớ biết thì tớ cũng không biết tại sao cậu với anh ấy lại như vậy?

Vũ Tâm có phần kích động hỏi.

- Vũ Tâm, cậu ... cậu đừng nên kích động, tớ xin lỗi, chuyện xảy ra quá đột ngột cho nên tớ không có nói với cậu. Tớ và La Hải đã không còn bất cứ liên quan gì nữa, cậu cũng biết đó, chỉ cần không có tình cảm yêu thương thì bất cứ lúc nào cũng có thể buông nhau ra hết. Tớ đối với La Hải chính là cảm thấy như vậy đó, giữa chúng tớ không có cảm giác đó thì chia tay chỉ là chuyện sớm hay muộn, càng sớm chia tay thì càng tốt mà thôi, ít nhất thì không chờ đến sau khi kết hôn mới ly dị.

Tuyết Nhi cuối đầu nói.

- Đủ rồi đó Tuyết Nhi, tính tình của cậu tớ hiểu rất rõ, tớ không tin giữa cậu và La Hải không có tình cảm với nhau. Cậu nói cho tớ biết đi, các người đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao anh ấy nói cậu phản bội anh ấy? Tại sao anh ấy nói cậu triền miên với người con trai khác? Tuyết Nhi, tớ là bạn tốt nhất của cậu, cậu gặp chuyện gì thì có thể nói với tớ mà, cậu đừng gạt tớ, cậu phải biết rằng tớ đã thấy rõ cả quãng đường yêu nhau của hai người, cũng biết hai người yêu nhau thế nào, nhưng bây giờ mọi thứ đều thay đổi, cậu làm cho tớ không thể nào tin được vào tình yêu nữa. Tuyết Nhi, hôm nay tớ tới tìm cậu chính là hy vọng cậu sẽ nói thật với tớ, đừng lừa gạt tớ.

Vũ Tâm nắm lấy tay Tuyết Nhi mà nói, hy vọng Tuyết Nhi có thể nói thật.

- Vũ Tâm, cậu thực sự đã nghĩ quá nhiều rồi. Tớ không có bất cứ lý do gì hết, chỉ bởi vì không còn thương nữa mà thôi. Thật ra thì tụi tớ cũng không yêu nhau nhiều như vậy đâu, người ta cưới nhau hai mươi mấy năm vẫn còn ly hôn được mà, vả lại chúng tớ chẳng qua chỉ là yêu nhau mà thôi, cậu đừng quan tâm làm gì hết. Cả một quãng thời gian dài thì sao chứ? Cậu thấy chúng tớ vui vẻ bên nhau nhiều thế nào thì sao chứ? Bây giờ không phải mọi thứ đều đã kết thúc rồi hay sao? Tớ không yêu La Hải, tớ đối với hắn ta không có chút cảm giác gì cả. Bây giờ không nhận ra thì sau này cũng sẽ nhận ra mà thôi. Không phải cùng với anh họ của cậu thì tớ cũng sẽ có một người con trai khác, thực sự là tớ đối với La Hải không có cảm giác gì hết.

Tuyết Nhi liền hất tay Vũ Tâm ra, cô biết phải làm thế nào đây. Thật sự rất muốn nói hết thảy sự thật cho Vũ Tâm nhưng không được, nếu như nói cho Vũ Tâm biết thì cậu ấy nhất định sẽ tìm đến anh họ cậu ấy, còn nếu nói cho La Hải thì đến lúc đó tất cả mọi thứ sẽ trở về con số 0, hết thảy sẽ trở nên rất phức tạp.

- Vậy thì cậu biết anh họ tớ từ lúc nào? Các người bắt đầu thích nhau từ lúc nào chứ? Là lúc tớ dẫn anh họ tớ tới dự lễ đính hôn của cậu hay sao? Hay là lúc các người vừa thức dậy thì nhận thức được hả? Nói cho tớ biết, cậu và anh họ tớ bắt đầu hẹn hò từ lúc nào vậy?

Vũ Tâm kích động hỏi.

- Tớ không biết, chẳng qua là tớ cảm thấy anh ấy tốt hơn La Hải gấp mấy trăm lần, cậu cũng không phải không biết thân thế và điều kiện của anh họ cậu, cậu cho rằng La Hải có thể so sánh được hay sao? Vũ Tâm, chúng ta không phải là những đứa trẻ nữa, chúng ta cũng không phải là học sinh, tớ và cậu lại càng không giống nhau. Từ nhỏ cậu đã sống trong điều kiện rất tốt, cậu chưa từng sống cuộc sống cực khổ, còn thêm việc ba mẹ tớ đã bỏ tớ đi từ rất sớm, tớ không có gì hết, mọi thứ đều là do tớ tự cố gắng mà có được, tớ mệt mỏi lắm, bước chân vào xã hội thì tớ mới biết không có tiền, không có quyền lợi thì không sống được. Tình yêu không có tác dụng gì hết, tình yêu có thể ăn được hay sao? Cậu có thể sống ở căn nhà kia của tớ hay không hả? Không được, tớ không muốn sống cực khổ như vậy nữa, có một con đường tốt như vậy thì cậu nói thử xem tớ có nên đi hay không? Vũ Tâm, tớ cũng chỉ là một đứa con gái bình thường mà thôi, bây giờ cậu cũng biết hết rồi đó, nếu như cậu cảm thấy có thể tiếp tục làm bạn với tớ thì chúng ta sẽ tiếp tục, mọi chuyện coi như chưa từng xảy ra. Nếu như cậu xem thường tớ, nếu như cậu cảm thấy chán ghét tớ thì cậu có thể không nhìn mặt tớ nữa, chỉ có hai lựa chọn này thôi, cậu nhất định phải chọn một cái.

Tuyết Nhi nói rõ ràng từng câu từng chữ.

Đừng làm mọi chuyện phức tạp hơn, như vậy thì cậu cũng sẽ gặp khó khăn đấy.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 45: Mãi mãi không có được tình yêu


- Cậu làm tớ thật sự thất vọng. Trước đây cậu đau khổ mệt mỏi thì cậu cũng không kêu la một câu, nhưng bây giờ cậu lại nói đến những chuyện kia một cách vô tâm như vậy. Lúc cậu gặp phải những chuyện đó, La Hải đã nổ lực như thế nào vì cậu thì hẳn là bây giờ cậu vẫn còn nhớ. Hôm nay tớ tới tìm cậu là muốn cậu nói ra những nỗi khổ trong lòng nhưng bây giờ nhìn thấy dáng vẻ cậu thì tớ biết tớ sai lầm rồi. Tớ thực sự đã nhìn lầm cậu, tớ còn cho rằng cậu phải chịu oan ức nữa chứ, không ngờ cậu ngụy trang tốt như vậy, người chịu khổ lại là tụi tớ. Hiểu rõ người con gái như cậu sớm một chút cũng tốt, ít nhất thì cậu cũng không cần lừa gạt tụi tớ nữa. Tuyết Nhi, từ trước tới giờ tớ chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày chúng ta phải nói những lời như vậy với nhau, tình bạn của chúng ta đã không thể nào tiếp tục được nữa, một người bạn giống như cậu thì tớ không muốn chút nào nữa hết. Tớ cần là cần Tuyết Nhi thật thà chứ không phải người như cậu, cho nên bây giờ không cần thiết nữa. Anh họ tớ rất giàu có, cậu muốn tiền thì có tiền, chúc mừng chị dâu họ, cuối cùng thì chị cũng đạt được giấc mơ của mình rồi.

Vũ Tâm châm chọc nói.

Nước mắt của Vũ Tâm cũng không rơi ra, không biết từ lúc nào mà Tuyết Nhi trở nên mê tiền như vậy, cô cảm thấy tình bạn thật đáng ghê tởm, chẳng lẽ Tuyết Nhi kết bạn với cô cũng bởi vì sự giàu có của cô hay sao? Nghĩ tới những năm làm bạn với nhau thì tình bạn của họ thật sự rất đáng ghét, cô cảm thấy rất khó chịu trong lòng.

- Đúng vậy, tớ đã có được mọi thứ tớ mong muốn, nếu như không phải gặp được anh họ cậu thì cả đời tớ cũng không có được những thứ đó. Tớ thực sự phải cảm ơn ông trời đã để cho tớ gặp được anh ấy. Vũ Tâm, cảm ơn cậu, cậu đã nói không muốn làm bạn bè nữa thì tớ cũng không có cách nào khác, nhưng mà tớ cũng nên cảm ơn cậu, nhưng năm qua cậu đã giúp đỡ tớ rất nhiều.

Tuyết Nhi ngẩng đầu lên, cao ngạo nói.

Vũ Tâm thấy dáng vẻ Tuyết Nhi như vậy, cảm thấy khó chịu vô cùng nên liền quay người bỏ đi.

Đi được mấy bước, Vũ Tâm ngoảnh đầu lại nói:

- Cậu không xứng có được tình yêu, cậu mãi mãi không có được tình yêu.

“Xin lỗi Vũ Tâm, tớ không biết phải giải thích chuyện này như thế nào với cậu nữa, nếu như cậu biết ba tớ đụng chết cậu của cậu thì tớ nghĩ tình bạn của chúng ta cũng sẽ không còn, dù sao thì cũng đã không còn gì nữa thì cứ nghĩ tớ thật xấu xa đi. Vũ Tâm, cảm ơn cậu! La Hải, cảm ơn anh. Nhưng mà em cũng chỉ có thể nói xin lỗi với các người, Tuyết Nhi thực sự xin lỗi.”

Tuyết Nhi khóc mà nói. Đã không còn La Hải thì tình yêu cũng không còn quan trọng với cô nữa, điểm này cô đã sớm nhận ra rồi.

Tuyết Nhi lau sạch nước mắt, nhìn những người lao công kia trong tòa cao ốc, cô cũng sẽ trở thành một người lao công, thực sự không ngờ là cô lại trở thành một người lao công. Nhiễu Tuyết Nhi, ngoại trừ cái mạng này thì cô còn lại cái gì nữa chứ?

- Nhiễu Tuyết Nhi? Tổng tài đã thông báo cho tôi rồi, cô là lao công mới của công ty chúng tôi, cái này là dụng cụ của cô, còn có quần áo nữa. Sau này lúc làm việc thì mặc quần áo này, nếu như không có chuyện gì khác thì cô có thể bắt đầu làm việc rồi.

Quản lý nhân sự không khách khí ném lên bàn một bộ quần áo, còn đưa cả dụng dụ quét dọn cho Tuyết Nhi.

Tuyết Nhi nhanh chóng mặc quần áo tử tế vào, cầm lấy những dụng cụ quét dọn kia, bắt đầu công việc của mình.

- Ai yooo, ai đây? Không phải là vợ mới cưới của Lục tổng hay sao? Làm sao lại xuất hiện ở đây chứ? Mọi người mau đến xem này, cô dâu xinh đẹp hôm qua lại ở đây làm lao công nè, thực sự làm cho người ta tò mò nha.

Một cô gái kích động nói, tiện thể kích động cả mọi người xung quanh.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 46: Châm biếm


Tuyết Nhi làm sao không nhận ra cô ta chứ. Cô ta chính là phụ dâu ngày hôm qua, là nhân tình của Lục Thừa Phong.

- Thật sao? Hóa ra không phải rất xấu nha, nhưng mà tại sao lại mặc quần áo thế này chứ? Ha ha ha, thực sự chẳng khác gì một bà già.

Mọi người xúm vào vừa cười vừa nói.

Tuyết Nhi không quan tâm bọn họ, bắt đầu thu dọn thùng rác, thay bọc nilong mới cho toàn bộ những thùng rác kia, không để ý đến những người phụ nữ nhàm chán này.

Cô gái kia cười cười, sau đó đổ rác trong thùng ra, sau đó mấy người kia cũng bắt chước làm theo, một lát sau, trên sàn đều đầy rác.

Tuyết Nhi nhìn những người này, thực sự rất muốn xông tới nhưng cô lại không làm vậy, chỉ cầm lấy một cây chổi quét dọn lại rác mà bọn họ đổ ra.

Tuyết Nhi càng không quan tâm thì bọn họ càng gây khó dễ cho cô, nhưng Tuyết Nhi vẫn không phản ứng, bọn họ thì vẫn cứ chọc ghẹo cô. Nhưng mà chỉ trong buổi sáng, cô đã có thể làm xong mọi việc.

- Các người đừng gây rối nữa, chẳng lẽ các người không có chuyện gì làm hay sao?

Cuối cùng Tuyết Nhi cũng không nhịn được mà đặt câu hỏi.

- Cô không được quên thân phận của cô, cô chỉ là một người lao công mà thôi, chẳng lẽ cô không muốn nhận tiền lương sao? Với thái độ này không chừng tổng tài sẽ cho cô nghỉ việc đó.

Một người khinh thường nói.

- Dù sao cũng nên biết thân phận của mình chứ, như vậy mới có thể làm lao công ở đây được. Cô không biết chúng tôi đã nể mặt cô lắm rồi hay sao mà còn dám nói chuyện như vậy chứ, thật không biết mình biết ta mà.

Một người khác lại nói.

- Thân phận gì? Thân phận của tôi thế nào? Lao công thì không phải là người sao? Nghề nghiệp nào mà không có giá trị chứ hả? Các người đừng xem thường những việc này, nếu như không có lao công thì rác của mấy người sẽ không có ai dọn dẹp đâu, các người tự dọn dẹp hay sao? Hôn lễ hôm qua thì thế nào chứ? Cái đó là chuyện của tôi, có liên quan gì tới mấy người sao? Các người đâu cần phải quan tâm như vậy chứ. Các người nói tôi không có tư cách nói chuyện lớn tiếng, chẳng lẽ các người có sao? Dùng tiền mời các người tới làm chứ không phải để cho các người ở đây gây khó dễ cho tôi.

Tuyết Nhi đứng lên lớn tiếng nói, làm cho những người phụ nữ có mặt ở đây ngây ngẩn cả ra.

- Tôi dùng tiền mướn cô, còn cô lại đi mắng nhân viên của tôi thì không phải cô càng không có tư cách hay sao? Thế nào? Chẳng qua mọi người chỉ đùa giỡn một chút thôi mà cô cần gì phải phản ứng như vậy? Chỉ là đùa giỡn mà thôi, cô nên phối hợp một chút mới đúng.

Tiếng của Lục Thừa Phong vang lên từ sau lưng.

- Phối hợp? Anh muốn tôi phối hợp để bọn họ chế nhạo sao? Lục Thừa Phong, tôi là vợ của anh, cho dù anh không thích, cho dù anh không yêu tôi thì tôi cũng là vợ của anh mà. Đây là chuyện mà mọi người đều biết, bọn họ sỉ nhục tôi như vậy lẽ nào anh không có bất cứ cảm giác nào hay sao? Chúng ta là vợ chồng đấy, bọn họ nói tôi thì khác gì nói anh chứ, tại sao anh lại không chịu giúp tôi.

Tuyết Nhi rất nói.

- Ha ha ha, vợ? Cô cho rằng tôi sẽ coi cô như vợ tôi sao? Cô không được quên lý do tại sao cô lại gả cho tôi, cô đã rảnh rỗi như vậy, còn có thời gian lớn tiếng nói nhảm thì được thôi, những thứ rác rưởi này cô không được dùng chổi quét, cô dùng tay nhặt từng thứ lên cho tôi.

Lục Thừa Phong nói xong liền đã văng dụng cụ quét dọn.

- Nếu như tôi nói không thì thế nào?

Tuyết Nhi ngang bướng nói.

- Tôi sẽ làm cho cha mẹ cô vĩnh viễn không có chốn nương thân.

Lục Thừa Phong lạnh lùng nói.

Vừa nghe xong lời hắn, người cô mềm nhũn ra. Cô vô dụng, cô thật sự quá vô dụng rồi. Nước mắt giàn dụa, cô cúi xuống nhặt từng miếng rác trên sàn. Mọi người xung quanh thì sỉ nhục, cười nhạo, còn có cả châm biếm, hành động Lục Thừa Phong như vậy thì cô còn có thể làm gì đây???

"Lục Thừa Phong, tôi sẽ trả nợ anh. Bây giờ tôi cam chịu bị anh sỉ nhục, tôi sẽ không quan tâm nữa, cho dù là tôi vì cha mẹ tôi mà trả nợ. Tuyết Nhi cố gắng lên, mày phải cố gắng hơn nữa."

Nghĩ tới đây, động tác Tuyết Nhi càng lúc càng nhanh hơn.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 47: Hãm hại tuyết nhi


Lục Thừa Phong nhìn xuyên qua mảnh kính thủy tinh, thấy Tuyết Nhi đang cúi người nhặt rác thì nhếch miệng, nhẹ giọng nói:

- Ba à, ba yên tâm đi, đây chỉ là mới bắt đầu mà thôi, con sẽ làm cho ba được yên nghỉ.

Nhặt hết rác dưới sàn lên thì bắt đầu quét dọn làm vệ sinh, thấm thoát đã 12 giờ, thấy mọi người trong công ty đều đã đi ăn trưa thì Tuyết Nhi mới chợt nhớ ra là mình cũng chưa ăn gì cả.

Tuyết Nhi ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn dòng người đi bên dưới, nước mắt không kiềm được lại rơi ra.

"Cha, mẹ, con thật là khổ sở lắm, từ đó tới giờ con chưa từng bị người khác đối xử như vậy, con thực sự rất khó chịu, nếu như không phải vì chuộc tội thì con sẽ không như vậy. Cha mẹ, xin hai người hãy phù hộ cho con, để con có thể tiếp tục chịu đựng."

Suốt đêm qua Tuyết Nhi không hề đi vệ sinh nên lúc này mới đi vào toilet, sau khi giải quyết xong thì chuẩn bị đi ra ngoài.

- Ừm, anh thật là hư, lại dám làm như vậy với em. Anh đừng quên em chính là người phụ nữ của tổng tài đó, anh không muốn đi làm nữa đúng không?

Giọng một người con gái õng ẹo truyền tới.

- Thế nào? Chẳng lẽ em không thích anh làm như vậy với em sao? Anh đối với em không tốt sao?

Nói xong, người đàn ông dùng sức tấn công làm cho cô gái kia thở gấp hổn hển.

- Thích, thích lắm. Anh thật giỏi nha, em thích anh nhất, mãi mãi đều thích cây gậy của anh nhất.

Tiếng cô gái ph*t t*nh la lên.

Tuyết Nhi tái mặt, tại sao ở chỗ này lại có thể xảy ra tình huống yêu đương vụng trộm như vậy chứ? Thật sự là đáng ghét mà, nhưng tại sao giọng nói này lại quen thuộc đến như vậy chứ? Người phụ nữ của tổng tài? Là ... là cô phụ dâu kia sao? Vậy mà cô ta lại dám cắm sừng Lục Thừa Phong, nếu như bị Lục Thừa Phong biết thì sẽ thế nào đây?

- Bảo bối, em thích là được rồi, anh sẽ làm cho em tiếp tục thoải mái nữa có chịu không nào? Đúng rồi, chuyện anh muốn em làm thế nào rồi? Chỉ cần em lấy được một phần hợp đồng thì chúng ta sẽ phát tài thôi, em cũng đừng có quên mục đích của mình đó.

Người đàn ông nhắc nhở.

- Chết tiệt, anh chỉ biết đến hợp đồng thôi. Bây giờ anh làm cho em thật thoải mái đi, chỉ cần anh làm em thích thì tự nhiên em sẽ làm cho anh thích mà thôi.

Cô gái lại bắt đầu.

Tuyết Nhi không muốn xen vào những việc không có liên quan đến cô vì bây giờ cô đã gặp quá nhiều phiền toái nên không muốn dính đến một số chuyện không giải thích được này. Nhưng mà lúc mở cửa ra, nhẹ nhành buông tay thì cánh cửa lại đập trở lại, tiếng động này làm cho hai người trong toilet sợ ngây người, trong nháy mắt đã chạy ra ngoài.

Khi thấy Tuyết Nhi, hai người đều vô cùng kinh ngạc.

- Tôi không nhìn thấy gì hết, không thấy gì hết.

Nói xong thì bước ra ngoài.

- Cô không nhìn thấy cái gì? Chẳng phải cô đã nghe hết rồi sao?

Cô gái kéo tay Tuyết Nhi lại mà nói. Cô ta cũng không có ngu như vậy, nên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Tuyết Nhi.

- Tôi thực sự không thấy gì hết, tôi chỉ muốn đi vệ sinh mà thôi. Tôi đi xong rồi, tôi đi đây.

Nói xong Tuyết Nhi lại giãy dụa muốn đi ra ngoài.

- Cô là người đàn bà không biết xấu hổ, rõ ràng là vợ của tổng tài mà lại đi yêu đương vụng trộm với người đàn ông khác ở chỗ này, cô thật là đê tiện.

Đột nhiên cô ta kích động kêu lên.

Lại vào đúng lúc này, có mấy đồng sự vừa ăn cơm xong đi vào toilet rửa tay nghe được, mấy người này đều sửng sờ.

- Không, không phải tôi, tôi không có. Rõ ràng là hai người mà, không phải tôi, chuyện này không có liên quan gì đến tôi.

Tuyết Nhi vội vàng lắc đầu nói. Người con gái này quả thật rất xấu xa, chuyện này tuyệt đối không có liên quan gì đến cô, tại sao cô ta lại có thể làm như vậy với cô chứ?

- Vẫn còn nói không có. Tôi ăn cơm xong, vừa định vào toilet thì chợt nghe tiếng động mờ ám của hai người, tôi cho là tôi đã nghe lầm nhưng mà thật sự không ngờ lại là cô, tại sao cô có thể làm như vậy chứ? Cắm sừng tổng tài, cô thực sự quá ghê tởm.

Cô ta lại tiếp tục kích động la lên, còn nhanh chóng nháy mắt ra hiệu với người đàn ông kia.
 
Back
Top Bottom