Ngôn Tình Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 20: Đẫm máu rời đi


- Tôi mệt rồi, cô đi đi. Ba ngày sau tới tìm tôi, chỉ có 3 ngày thôi đó!

Nói xong, Lục Thừa Phong nhấn số điện thoại nội bộ, thư kí trực tiếp đi vào mời Tuyết Nhi ra ngoài.

- Baba mama yên tâm, mọi chuyện đã bắt đầu rồi!

Lục Thừa Phong nhìn di ảnh nói.

Mọi thứ đều đã bắt đầu! Nhiễu Tuyết Nhi, bây giờ tốt nhất là cô hãy chấp nhận mọi thứ đi.

****

- Thật ngại quá Tuyết Nhi, đáng lẽ ra anh muốn tới sớm một chút nhưng mà công ty xảy ra chút chuyện nên anh phải ở lại giải quyết, xin lỗi vì làm em phải chờ anh.

La Hải có chút áy náy nói.

- Anh không có lỗi gì hết nên đừng nói xin lỗi với em, bất luận thế nào thì anh cũng không có lỗi với em. La Hải, em đã mua vé máy bay rồi, chúng ta đi chơi biển hai ngày một đêm đi, được không?

Tuyết Nhi lấy ra 2 tờ vé máy bay, nói.

- Biển? Hai ngày một đêm? Tuyết Nhi không nói trước nên anh chưa kịp thu xếp mọi việc. Lần sau đi, lần sau anh sắp xếp xong hết mọi chuyện thì sẽ đi nha, được không?

La Hải vừa cười vừa nói, anh ta cũng muốn đi du lịch nhưng mà lúc này thật sự không đi được.

- La Hải, đời người có hai điều thú vị, một là gặp được một người mà mình sẽ phấn đấu hết mình, một là thích thì sẽ xách balo lên và đi du lịch ngay, em muốn có được hai điều thú vị này, anh có thể làm cùng với em không? Bây giờ anh hãy thử buông bỏ công việc trên tay một lần có được không? Với lại em cũng đã mua được hai vé máy bay tốt rồi, La Hải, có thể đi với em được hay không, một lần này thôi ... Em thật sự rất muốn đi với anh! Em ...

Tuyết Nhi khóc.

Cô không còn nhiều thời gian nữa, chỉ có 3 ngày, 3 ngày sau cô và La Hải không có bất kỳ liên quan gì với nhau nữa hết, cũng sẽ không hề qua lại. Nếu thật như có qua lại thì cũng chỉ có hận mà thôi, nếu như ông trời đã tàn nhẫn với cô như vậy thì cô không thể phản kháng, chỉ có thể khóc mà chấp nhận, trước lúc chấp nhận thì hãy để cho cô có được một chút kỷ niệm đẹp, ít nhất thì sau này lúc không tiếp tục sống nổi nữa thì cũng có một số kỷ niệm giúp cô đứng dậy, như vậy là đủ rồi.

- Được, được, anh đi anh đi, anh lập tức đi sắp xếp công việc ngay. Tuyết Nhi, em biết không, anh không muốn nhìn em khóc, chỉ cần em khóc thì anh sẽ rất khó chịu, chỉ cần em muốn thì anh đều có thể đồng ý với em, lên trời xuống đất, bất cứ chỗ nào anh cũng đi hết, được rồi, đừng khóc nữa. Còn 3 tiếng nữa máy bay sẽ cất cánh, em đi thu xếp đồ đạc đi, anh cũng đi thu xếp công việc, một chút nữa anh tới đón em nha?

La Hải đau lòng lau nước mắt cho Tuyết Nhi, Tuyết Nhi luôn có cách làm cho hắn hết sức đau lòng.

- La Hải, cảm ơn anh!

Tuyết Nhi dùng sức ôm La Hải thật chặt, dùng hết khí lực toàn thân vì cô muốn bù đắp vào nội tâm rỗng tuếch và tâm trạng áy náy của cô.

- Được rồi, ngoan, anh đi đến công ty, một lát anh tới đón em.

Nói xong La Hải mỉm cười rời đi.

Tuyết Nhi chuẩn bị đồ đạc của mình, mỉm cười bước ra ngoài cửa.

"Tuyết Nhi, đừng suy nghĩ nhiều như vậy. Ba ngày thì ba ngày, chỉ cần ba ngày hạnh phúc thì cũng là hạnh phúc cả đời. Bây giờ chỉ cần vui vẻ là đủ rồi."

Tuyết Nhi tự an ủi mình, cô không cần quan tâm nhiều như vậy nữa, chỉ cần ba ngày này sống thật vui vẻ là đủ rồi.

****

- Tổng tài, cô ta mang vali đứng ở trước cửa.

Một người trên chiếc xe màu đen báo cáo.

- Cho cậu 20 phút để nói cho tôi biết cô ta muốn đi đâu?

Nói xong ngắt điện thoại ngay.

Lục Thừa Phong gần như bóp nát điện thoại, muốn chạy trốn, được, tôi sẽ cùng đùa giỡn với cô một chút, coi như là muốn chạy trốn thì cũng phải toàn thân đẫm máu mà chạy.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 21: Người xxoo trên bờ biển


3 tiếng sau, Tuyết Nhi rúc vào trong lòng La Hải. Cô thật hy vọng thời gian có thể ngưng lại, có thể vĩnh viễn dừng lại ở giờ khắc này. La Hải ơi La Hải, nếu như 3 ngày sau anh biết được sự lựa chọn của em, anh có thể tiếp tục vui vẻ sống tiếp được hay không? Có thể tha thứ cho hết thảy mọi quyết định của em được hay không? La Hải, xin lỗi anh, lần đầu tiên cũng không phải dành cho anh, sau khi đính hôn lại rời khỏi anh, cả đời này đã định trước là có lỗi với anh, nếu như có thể, em sẽ trả, nhất định sẽ trả.

- Tuyết Nhi, anh luôn cảm thấy em có tâm sự gì đó?

La Hải sờ đầu Tuyết Nhi, nhẹ giọng hỏi.

- Không có, chỉ là rất lâu rồi không có đi du lịch cùng với anh, cho nên rất muốn đi, hơn nữa chẳng phải chúng ta vừa mới đính hôn hay sao? Vì vậy em rất muốn đi chơi một chút, La Hải, anh đừng hỏi cái gì nữa hết, cái gì cũng đừng hoài nghi nữa nha, chỉ cần vui chơi thật vui vẻ với em là đủ rồi. La Hải, em không quan tâm đến thiên trường địa cửu gì cả, chỉ cần quan tâm đến những thứ mình đang có, quan tâm đến những người tốt với mình là đủ rồi.

Tuyết Nhi từ từ nhắm mắt lại, lúc này cái gì cô cũng không muốn nói, cái gì cũng không muốn hỏi, chỉ muốn hạnh phúc thôi, dù chỉ 1 phút cũng được.

La Hải không nói gì chỉ nhẹ nhàng vuốt v3 đầu Tuyết Nhi, cũng không hỏi thêm gì.

- Tuyết Nhi, đã đến giờ rồi, chúng lên máy bay đi.

La Hải vừa cười vừa nói.

- Thời gian mau thật, lên máy bay đi, chúng ta bắt đầu đi du lịch.

Nói xong, cả hai bắt đầu bước vào cổng an kiểm.

Sau khi ngồi lên máy bay, Tuyết Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy là còn chưa cất cánh nhưng nhìn thấy người đến người đi, cô chợt có chút xúc động. Trên thế giới có nhiều người như vậy, tại sao số mệnh của cô lại như vậy chứ? Có thể thay đổi chút nào hay không?

La Hải nắm tay Tuyết Nhi, Tuyết Nhi mỉm cười nhìn La Hải, hai người nhìn nhau cười, cuộc đời lúc này thật là hạnh phúc.

Một người đàn ông ngồi ở khoang hạng ngất, thời thời khắc khắc chờ đợi thời cơ, trò chơi này càng ngày càng thú vị.

2 tiếng sau, máy bay đáp xuống sân bay.

Hải Nam không giống với bất cứ nơi nào khác, mùi vị gió biển thổi qua cũng không hề giống nhau. Lúc gió thổi tới, Tuyết Nhi cảm thấy toàn thân rất thoải mái.

- La Hải, chúng ta đi dạo biển một chút đi.

Tuyết Nhi sau khi bỏ hành lý xuống thì nhìn ra bờ biển ngoài cửa sổ nói. Biển rộng mênh mông bát ngát, từng đợt sóng xô vỗ vào bờ cứ như một bản nhạc thú vị làm cho tâm tình cô cũng thoải mái hơn rất nhiều.

- Được, anh đi với em.

La Hải nắm tay Tuyết Nhi đi về hướng bờ biển.

Sắc trời đã từ từ chuyển sang tối, chân trời cũng không còn nhiều người, Tuyết Nhi và La Hải ngồi trên bờ cát, dựa vào nhau, nhưng lúc này lại truyền tới một thanh âm chói tai.

- Phong, cho em đi, cho em.

Tiếng một phụ nữ cầu dục truyền tới.

Tuyết Nhi nhíu mày, bây giờ lại còn có một cô gái như vậy sao? Nơi này là bãi biển, rất nhiều người lui tới nơi này, tuy cô biết có rất nhiều người phương Tây thích xxoo trên bờ biển, nhưng mà đảo Hải Nam là ở Trung Quốc, vẫn là nên thận trọng một chút chứ.

Vẻ mặt La Hải cũng thay đổi, trước tình huống này thì phải làm thế nào đây chứ?

Theo sau là thanh âm chói tai của người phụ nữ kia vang lên, đó là tiếng thõa mãn d*c vọng làm cho Tuyết Nhi và La Hải lại đỏ mặt.

Tuyết Nhi đứng lên, đỏ mặt đi tới trước mặt hai người đang triền miên, ho khan một tiếng, nhưng mà hai người đang triền miên kia căn bản là không để ý đến sự có mặt của cô, thanh âm kia vang lên càng thêm phần kịch liệt.

- Tuyết Nhi quên đi, không nên quấy rầy người khác.

La Hải đi tới cạnh Tuyết Nhi, nói.

Tuyết Nhi gật đầu, lúc muốn rời đi bống nhiên thấy đôi mắt màu đen của người đàn ông kia, người cô run lẩy bẩy, thiếu chút nữa đã ngã xuống.

- Làm sao vậy Tuyết Nhi?

La Hải khẩn trương hỏi.

- Không có, không có gì, em ... em đói đụng rồi nên chân hơi run một chút thôi, đi .. đi ăn chút gì đi.

Tuyết Nhi vội vàng giải thích, nhưng mà ánh mắt lại không rời khỏi mặt của người đàn ông kia.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 22: Đừng tổn thương la hải


Là hắn!

Không sai, người đàn ông kia không phải là người khác, chính là Lục Thừa Phong, hắn … tại sao hắn lại ở chỗ này? Hắn xuất hiện ở đây thật ra là có mục đích gì? Hơn nữa còn không biết xấu hổ mà triền miên ở chỗ này, hắn muốn chứng minh cái gì chứ? Đàn bà của hắn có rất nhiều, hay là hắn muốn tổn thương La Hải, sai rồi, mình sai rồi, rõ ràng là mình không nên tới đây. Mình nên biết hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình, sẽ không để cho mình sống thoải mái, tại sao bây giờ mới phát hiện chuyện quan trọng này chứ, trời ơi, mình phải làm gì đây, phải làm thế nào đây?

- Vậy chúng ta đi ăn đi!

Nói xong, La Hải ôm Tuyết Nhi rời đi, cả người Tuyết Nhi không có bất kỳ sức lực nào, chỉ có thể dựa vào người La Hải, nhưng mà những gì xảy ra ở sau lưng cô lại đang tiêu hủy linh hồn cô, cô bắt đầu hối hận về quyết định sáng nay của mình.

Lục Thừa Phong liền đẩy người phụ nữ đang nằm trên người mình ra, dứt khoát đứng lên, hoàn toàn không để ý đến người phụ nữ đang bất mãn cầu dục dưới người mình.

- Phong, làm sao vậy?

Người phụ nữ kia cứ như con rắn quấn quanh người Lục Thừa Phong.

- Bây giờ cô không cần làm trò nữa, có thể đi được rồi.

Nói xong, Lục Thừa Phong sãi bước rời đi.

Người phụ nữ ở lại với ánh mắt bất mãn nhưng cũng không dám nói gì, chỉ có thể ấm ức chịu đựng, nhưng mà đây là một cơ hội tốt, cô nhất định phải leo lên người đàn ông này, có như vậy thì sau này cơm áo không cần lo nữa.

- La Hải, anh ... không phải anh nói công ty có chút chuyện chưa được giải quyết sao? Chúng ta đi về đi, chúng ta đừng đi du lịch nữa.

Tuyết Nhi bất ngờ buông đũa xuống, lớn tiếng nói.

- Cái gì? Rốt cuộc là Tuyết Nhi em có chuyện gì vậy? Mới vừa rồi chưa kịp thu xếp thì em nhất định muốn anh đi đến đây, anh thu xếp xong xuôi em lại muốn rời khỏi, em thực sự là rất kỳ lạ!

La Hải khó hiểu hỏi.

- Em ... em đùa đấy, ha ha. Không sao đâu, ăn đi … ăn cơm đi.

Tuyết Nhi mất tự nhiên nói, cầm đũa lên vội vàng tiếp tục ăn cơm.

Cô hoảng sợ!

Không được, Lục Thừa Phong tới đây nhất định là có mục đích, cô nhất định phải làm rõ ràng nếu không thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Tuy là chỉ tiếp xúc có mấy canh giờ nhưng cô biết hắn là người rất tuyệt tình, hắn cay nghiệt, hắn máu lạnh thế nào cô đều biết được. Mục tiêu của hắn nhất định là La Hải, không được, không thể nào, cô không cho phép bất cứ người nào có thể tổn thương La Hải.

- La Hải, ngồi máy bay quá lâu nên em cảm thấy hơi mệt, anh cũng đi nghỉ ngơi sớm một chút đi. Ngày mai chúng ta còn phải đi đến một số nơi nữa chứ!

Ăn cơm tối xong, còn chưa chờ La Hải mở miệng, Tuyết Nhi đã nói.

- Được rồi, đáng lẽ muốn dẫn em đi ngắm sao một chút nhưng đã như vậy thì em đi nghỉ ngơi sớm đi, anh cũng mệt rồi, chúc em ngủ ngon.

Nói xong, anh ta đặt lên trán Tuyết Nhi một nụ hôn nồng nàn, sau đó rời đi.

Tuyết Nhi nhìn theo bóng lưng La Hải. Cô muốn ôm hắn thật chặc nhưng mà hắn càng đi càng xa, một chút xíu đã mất hẳn trước mắt cô. Mắt cô cũng bắt đầu mơ hồ vì nước mắt. 3 ngày sau La Hải sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống của cô, bây giờ thôi mà đã thấy khó chịu lắm rồi, đoán chừng những ngày sau chắc sẽ không sống nổi nữa.

Tuyết Nhi bất lực đi vào phòng, sau khi bật đèn lên thì thấy một người con trai đang ngồi ở trên giường. Đúng vậy, chính là hắn ta, mà cũng không biết hắn đã vào phòng của cô từ lúc nào.

Tuyết Nhi sửng sốt, châm chọc nói:

- Anh thật giỏi, ngay cả resort này mà anh cũng có thể tùy tiện đi vào, xem ra trên thế giới này không có nơi nào là anh không thể tới được.

- Thế nào? Không đi hẹn hò với cậu ta sao?

Lục Thừa Phong ngồi trên giường mỉm cười nói.

- Rốt cuộc anh muốn thế nào? Anh đang tính toán cái gì vậy? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này? Anh là ác ma đúng không? Tôi đã nói rồi, tôi chỉ muốn 3 ngày, 3 ngày là đủ rồi, tại sao anh không chịu cho tôi, tôi đã nói 3 ngày sau sẽ kết hôn với anh rồi mà, bây giờ anh lại có mặt ở nơi này, anh đừng nói với tôi là anh đi du lịch đấy. Lục Thừa Phong, tôi sợ anh, anh đừng làm tổn thương La Hải có được hay không? Cầu xin anh đó, đừng làm tổn thương La Hải có được hay không?

Tuyết Nhi vừa lay lay cánh tay Lục Thừa Phong vừa van xin, cô đấu không lại hắn nên cô chỉ có thể chấp nhận, cũng chỉ có thể nhịn.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 23: Nếu như chúng ta không kết hôn


- Tôi chỉ muốn đến xem dáng vẻ khóc lóc của cô thôi, đừng căng thẳng như vậy chứ! Đúng là tôi chỉ đi du lịch thôi, nhưng không ngờ có thể gặp các người ở nơi này, nhìn các người có vẻ rất hạnh phúc đúng không? Nếu như cậu ta biết 3 ngày sau cô sẽ là người con gái của tôi thì cô cho rằng cậu ta sẽ như thế nào?

Lục Thừa Phong hất tay Tuyết Nhi ra, nghiền ngẫm nói.

- Không, không được, rõ ràng là anh đã đồng ý với tôi rồi, hết thảy mọi thứ đều do tôi tự mình giải quyết, không cần sự giúp đỡ của anh, anh không thể nhúng tay vào. Tôi cầu xin anh, chỉ còn 2 ngày nữa thôi, tôi chỉ muốn cùng với anh ấy vui vẻ trong 2 ngày này thôi, tôi không hy vọng có bất cứ điều bất trắc gì xảy ra. Lục Thừa Phong, anh đi đi, đừng xuất hiện ở nơi này nữa, có được không?

Tuyết Nhi gần như tuyệt vọng. Rốt cuộc thì người đàn ông này muốn thế nào đây chứ?

- Đừng khẩn trương như vậy, tôi xuất hiện ở đây chẳng qua chỉ muốn nhắc nhở cô một chút mà thôi, vợ tương lai của tôi không cần khẩn trương thế đâu, tôi đi.

Nói xong, hắn đẩy cửa sãi bước rời đi.

Toàn thân Tuyết Nhi run lẩy bẩy, tuy là hắn không có nói gì thêm nhưng cô cảm thấy sẽ xảy ra chuyện, nhất định sẽ xảy ra chuyện, cô rất muốn kiềm chế bản thân nhưng mà trong lòng vẫn hết sức run sợ. Tuyết Nhi ôm lấy hai chân, không để cho bản thân sợ hãi, nhưng mà hoảng sợ đã lan tràn toàn thân rồi.

“La Hải, chắc là 3 ngày này em cũng không thể dành cho anh rồi, anh có thể đừng trách em có được hay không? La Hải, xin anh đừng oán trách em.”

Tuyết Nhi nhìn bộ dáng tiều tụy của mình trong gương, người đàn ông kia quả thực rất biết cách giày vò người khác, hắn giống như một con quỷ vậy, bất cứ lúc nào bất cứ nơi nào cũng có thể xuất hiện, và cũng có thể lấy đi tính mạng của người khác bất cứ lúc nào, sau đó thì thần không biết quỷ không hay, hết thảy mọi chuyện đều rất thần bí, không một ai biết.

****

Leng keng, leng keng!

Tiếng chuông cửa vang lên, nghĩ đến La Hải, cô lộ ra nụ cười mê người, vì La Hải, cô nhất định phải cố gắng.

- Tuyết Nhi, chuẩn bị xong chưa?

La Hải mặc cái quần bông, áo hip-hop ba lỗ màu trắng, nói.

Thấy bộ quần áo La Hải đang mặc, lại nhìn qua La Hải lúc này, Tuyết Nhi không nhịn được mà bật cười, sau đó nói:

- Dĩ nhiên là đã chuẩn bị xong, lên đường thôi.

- Tuyết Nhi, bọn họ nói vỏ sò bên kia rất đẹp, chúng ta qua đó xem một chút đi. Nếu như em thích thì đến lúc đó chúng ta sẽ tết thành một cái vòng tay hoặc là sợi dây chuyền gì đó, lúc em kết hôn thì sẽ mang nó vào, thật sự là rất có ý nghĩa đó.

La Hải tưởng tượng đến hôn lễ của bọn họ.

Tuyết Nhi vừa nghe đến hôn lễ thì sửng sốt, sau đó vừa cười vừa nói:

- Nếu như ... nếu như chúng ta không có kết hôn thì anh sẽ như thế nào?

- Ha ha, cô ngốc này, lúc này mà em vẫn còn đùa giỡn như vậy sao, anh thật sự rất giận đó! Anh và em đã đính hôn rồi, em là người con gái của anh, vì cưới em mà anh đã nổ lực rất nhiều đó! Được rồi, đừng nói đến những thứ linh tinh nữa, nếu không sẽ làm hỏng tâm tình đi du lịch mất.

Nói xong, La Hải kéo Tuyết Nhi đi về hướng cạnh bờ biển.

Tuyết Nhi vẫn luôn đi theo sau La Hải, nhìn dáng vẻ La Hải vui vẻ cô rất muốn khóc, rất muốn nói hết tất cả mọi chuyện cho La Hải nghe, nhưng mà cô làm không được, không biết phải mở miệng như thế nào.

Lại là hắn, tại sao lúc nào hắn cũng xuất hiện trước mặt cô chứ? Ba ngày đã qua đi một, chỉ còn có hai ngày, tại sao hắn lại dồn ép người khác như vậy chứ?

- Tuyết Nhi, em chờ anh một chút, anh trở lại ngay lập tức.

La Hải ngồi lên một chiếc ca-nô nói, nghe người lái ca-nô nói trên một hòn đảo ở giữa biển có rất nhiều vỏ ốc đẹp cực kỳ, hắn biết Tuyết Nhi không chịu được tốc độ của ca-nô nên tự mình đi.

Tuyết Nhi còn chưa kịp nói gì thì ca-nô đã đi mất.

- Cô nghĩ thử xem, để cho cậu ta cứ như vậy mà biến mất thì có phải cô sẽ không cần phải giải thích gì nữa hay không?

Lục Thừa Phong nhìn theo chiếc ca-nô đang lướt trên mặt biển, bình tĩnh nói, tựa như đang nói chuyện của người khác vậy.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 24: Yêu điên cuồng


- Cô nghĩ thử xem, để cho hắn cứ như vậy mà biến mất thì có phải cô sẽ không cần phải giải thích gì với hắn hay không hả?

Lục Thừa Phong nhìn chiếc ca-nô đang lướt ngoài biển, bình tĩnh nói, giống như đang nói chuyện của người khác vậy.

- Anh nói cái gì? Có phải là anh hay không? Người lái ca-nô có phải là người của anh hay không? Có phải anh đã sớm sắp xếp hết mọi thứ rồi đúng hay không? Anh đem chiếc ca-nô về đây cho rôi, anh đem về đây cho tôi, Lục Thừa Phong, anh là một con ác quỷ, nếu như La Hải xảy ra chuyện gì tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh.

Tuyết Nhi kích động lôi kéo chiếc áo ba lỗ của Lục Thừa Phong mà hét lên, nhưng mà trong lòng bàn tay đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Chỉ cần người đàn ông này muốn bất cứ thứ gì thì sẽ không có gì mà hắn không làm được!

La Hải, anh mau trở lại đi, anh quay về đi, nếu như anh cứ như vậy mà biến mất thì thật sự là em sống không nổi đâu!

- Đường đi là do cậu ta chọn, nhưng mà tôi có quyền quyết định mạng sống của cậu ta.

Lục Thừa Phong vừa cười vừa nói.

Tuyết Nhi xin thề với lòng rằng cô chưa bao giờ hận người nào đến như vậy, cô hận người đàn ông này đến thấu xương. Lục Thừa Phong, anh nói anh hận tôi, hận tôi đến tận xương tủy, vậy thì tôi cũng có thể nói cho anh biết, lúc này tôi cũng giống như anh, tôi rất hận anh, hận anh đến tận xương máu.

- Anh đi đâu vậy? Anh đừng đi, anh gọi điện cho người lái ca-nô kia đi, đừng làm tổn thương La Hải, đừng mà!

Thấy Lục Thừa Phong tự nhiên quay người rời đi, cô vội vàng nắm lấy tay hắn cầu xin.

Lục Thừa Phong một câu cũng không nói, chỉ dùng sức hất tay Tuyết Nhi ra, cũng không quay đầu lại mà đi thẳng một mạch.

Tuyết Nhi vừa đị đuổi theo hắn thì giọng nói của La Hải liền truyền đến:

- Tuyết Nhi, em xem nè, anh nhặt được cho em rất là nhiều vỏ óc đẹp.

Tuyết Nhi cũng không nói gì, chỉ dùng sức ôm La Hải thật chặc, tim cô đã ngừng đập trong chốc lát giờ cũng đã bình thường trở lại.

La Hải luôn cảm thấy Tuyết Nhi có gì đó không bình thường, nhưng không bình thường ở chỗ nào thì lại không nói ra được, hắn chỉ có thể tự nói với mình là hắn đã nghĩ quá nhiều, có vẻ vì mới đính hôn cho nên có loại tâm tình này, nhưng mà trong lòng luôn cảm thấy bất an, luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra.

****

- La Hải, anh đừng đi đâu nữa, tối nay ở cùng với em có được không?

Lúc La Hải muốn rời đi thì Tuyết Nhi ôm chằm lấy La Hải từ phía sau, nói.

- Tuyết Nhi, em làm sao vậy?

La Hải không hiểu mà hỏi. Tuyết nhi thật sự rất kỳ lạ, thực sự rất khác thường.

- Không có sao hết, em chỉ muốn ở cùng với anh thôi, em đồng ý cho anh hết thảy mọi thứ.

Tuyết Nhi nói rất chân thành, tuy không phải là lần đầu tiên nhưng mà cô luôn cảm thấy chỉ có dùng cách này mới có thể chứng minh được cô yêu La Hải nhiều đến thế nào, chứng minh được cô ở dưới tình huống bất đắc dĩ thế nào mới phải rời khỏi cậu ta, chỉ có thể để lại cho cậu ta điều này mà thôi.

- Tuyết Nhi, em có biết em đang nói cái gì hay không?

La Hải có chút ngạc nhiên mà nói, cho hắn hết thảy mọi thứ, hắn ngây ngẩn cả người, Tuyết Nhi xinh đẹp như vậy thì làm sao hắn không muốn chứ? Nhưng mà Tuyết Nhi vẫn khăng khăng giữ đến sau khi kết hôn nên hắn vẫn yên lặng chờ đợi, dù cho là lúc h@m muốn đến cao trào thì hắn cũng chưa từng ép buộc Tuyết Nhi, nhưng hôm nay Tuyết Nhi lại nói bằng lòng đem hết thảy mọi thứ cho hắn, thật sự làm cho hắn bất ngờ.

- Em biết, La Hải, em biết rất rõ ràng bây giờ em đang nói cái gì! Em nói em đồng ý đem hết thảy cho anh, anh không có nghe lầm, em cũng không có nói sai, em bằng lòng.

Tuyết Nhi ôm lấy La Hải mà nói, nước mắt không kìm được mà chảy ra.

Cảm thấy La Hải không có một chút phản ứng nào, không biết là do lo lắng hay là La Hải không có cảm giác với mình, Tuyết Nhi chủ động hôn lên môi La Hải.

Lúc nhận thấy Tuyết Nhi chủ động, La Hải sửng sốt, hắn khát khao đôi môi đỏ mọng của cô từ lâu lắm rồi, đôi môi có bị như mật đường vậy, hắn làm sao có thể khống chế được bản thân đây chứ? Hắn chưa bao giờ cho mình là Liễu Hạ Huệ, đối với Tuyết Nhu lại càng không thể khống chế được, nếu Tuyết Nhi đã sẵn lòng, nếu cô đã chủ động thì hắn cũng muốn chứng minh hắn yêu Tuyết Nhi như thế nào!
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 25: Giễu cợt


Cho rằng Tuyết Nhi ngây ngô nên hắn chủ động hơn, bàn tay vòng ra sau lưng ôm lấy chiếc eo mảnh khảnh, đôi môi cũng từ bị động trở thành chủ động, cùng với Tuyết Nhi tìm kiếm lẫn nhau.

Lúc hai người cùng nhau ngã xuống giường thì Tuyết Nhi chợt bừng tĩnh, trong lòng bỗng nhiên có chút khẩn trương, cô đã không còn là xử nữ, liệu La Hải có để bụng chuyện này hay không? Rốt cuộc thì cô phải giải thích thế nào đây chứ? Hai lần phản bội như vậy liệu anh ta có chịu đựng được hay không?

Ánh mắt mở to nhìn lên trần nhà, trong lúc nhất thời không biết phải làm sao, đang lúc "nhắm mắt xuôi tay" thì thấy Lục Thừa Phong đang đứng ngoài cửa sổ thủy tinh mỉm cười nhìn cô.

Ác quỷ! Lại là hắn! Tuyết Nhi giống như phát điên mà đẩy La Hải ra, La Hải nhất thời đứng chết trân càng làm cô hoảng sợ.

- Xin lỗi ... xin lỗi La Hải, em rất mệt, em muốn nghỉ ngơi.

Nói xong, Tuyết Nhi trực tiếp đẩy La Hải ra khỏi cửa.

- Tuyết Nhi, xin lỗi, anh ... anh không kiềm chế được bản thân, đối với em anh không thể nào kiềm chế được cả, nếu như em cho rằng anh tùy tiện thì anh xin lỗi, bởi vì anh quá yêu em mà thôi. Em ... em nghỉ ngơi sớm một chút đi nha!

Nói xong La Hải cũng quay người rời đi.

Tuyết Nhi chủ động thực sự làm hắn sợ hết hồn, rõ ràng là Tuyết Nhi chủ động nhưng kết quả lại thành ra như thế này, hắn cảm thấy tôn nghiêm của một người con trai cũng không có, nhưng vì không muốn làm tổn thương Tuyết Nhi nên hắn cũng chỉ có thể nói xin lỗi, bây giờ cả người đều là d*c v*ng nên chỉ có thể đi tắm nước lạnh, thật sự là không biết phải nói thế nào.

- Tại sao không tiếp tục dây dưa với nhau? Tôi cũng muốn nhìn thử một chút xem bản lĩnh trên giường của cô như thế nào?

Lục Thừa Phong mở cửa bước vào, nhìn Tuyết Nhi nói.

Người con gái không biết xấu hổ chính là loại không biết xấu hổ, vậy mà lại chủ động như thế, xem ra cô ph*ng đ*ng miết rồi thành thói quen, phụ nữ ph*ng đ*ng như vậy thì hắn cũng có cách để chỉnh đốn.

- Không ngờ anh còn có sở thích như vậy? Muốn rình coi cuộc sống của tôi hay sao? Rốt cuộc thì anh muốn thế nào? Rõ ràng là một người đàn ông nhưng tại sao nói lại không giữ lời, rõ ràng là 3 ngày nhưng mà lúc này anh cũng có thể xuất hiện, anh nói không giữ lời, không đáng tin.

Tuyết Nhi cắn răng nghiến lợi nói, nghĩ đến hành động của người đàn ông này, cô cảm thấy hắn không giống đàn ông.

- Ha ha, đàn ông? Phải giống như bộ dáng vừa rồi của cậu ta sao? Nhào tới cô, sau đó hung hăng ăn thịt cô, như vậy mới là đàn ông sao? Đối với một người con gái ph*ng đ*ng như cô thì tôi không hề có hứng thú! Đúng, là tôi không giữ lời, ba ngày thì quá dài rồi, đêm nay tôi muốn cô phải nói rõ ràng.

Lục Thừa Phong ngồi xuống giường, từng chữ từng câu nói ra, vẻ mặt không hề có chút thay đổi làm cho Tuyết Nhi cảm thấy tai mình lùng bùng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ nghiêm trang của người đàn ông kia cô chỉ cười khẩy.

- Tôi làm không được, tôi đã làm theo ý tứ của anh, cái này là do anh lật lọng, tôi không cần phải phối hợp với anh, mời anh đi ra ngoài đi, ngày mai tôi sẽ nói rõ ràng mọi chuyện, tối hôm nay tôi muốn nghỉ ngơi.

Nói xong, cô tiến về phía trước mở cửa ra để cho Lục Thừa Phong đi ra ngoài, không muốn nhìn thấy người đàn ông này thêm phút giây nào nữa hết.

- Tôi đã nói rồi, các người luôn luôn không có tư cách từ chối bất luận câu nói nào của tôi.

Lục Thừa Phong không có bất kỳ động tác nào, tiếp tục đi về phía cô.

Tuyết Nhi thực sự đã tức giận tới cực điểm, tay cầm lên một ly trà, hướng về người Lục Thừa Phòng hất lên.

Lục Thừa Phong trừng to mắt nhìn Tuyết Nhi, Tuyết Nhi không tự chủ được lùi về phía sau. Người đàn ông này muốn giết cô, cô nhắm mắt lại, đến đây đi, muốn giày vò thế nào thì tới đây đi.

Nhưng mà người đàn ông này cũng không có nói gì, chẳng qua chỉ nhếch miệng một cái, đi đến cạnh Tuyết Nhi, vừa cười vừa nói:

- Chờ chút nữa sẽ có chuyện cực kỳ hấp dẫn xảy ra!

Nói xong hắn cũng đi vào phòng vệ sinh. Nữ nhân chết tiệt, lần đầu tiên có người dám đối với hắn như thế, hắn cũng không thích tính toán với phụ nữ nhưng mà với Tuyết Nhi thì nhất định phải tính toán, bởi vì cô chính là kẻ thù của hắn.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 26: Em yêu, người này là ai vậy?


La Hải tắm xong, nằm ở trên giường làm thế nào cũng ngủ không được, cảm thấy Tuyết Nhi có gì đó không bình thường, không riêng gì chuyện vừa rồi, còn có những chuyện xảy ra gần đây nữa, hắn càng nghĩ càng thấy lo vì vậy mặc quần áo tử tế vào rồi cầm lấy chìa khóa đi tìm Tuyết Nhi.

Người đàn ông này có cần phải tắm lâu như vậy hay không? Có cần phải sạch sẽ như vậy không? Thưc sự là quá đáng ghét, cô đã muốn đi ngủ nhưng mà hắn vẫn còn chưa đi ra.

Cô cứ như vậy mà suy nghĩ miên man, người đàn ông kia bất ngờ đi ra với cái khăn tắm màu trắng quấn ngang hông, mái tóc đen mun vẫn còn nước nhỏ giọt, từng giọt rơi xuống lồng ngực, không thể nghi ngờ gì nữa, cái này chính là bùa phép mê hoặc nữ nhân, nhưng mà lúc này không phải là lúc dụ dỗ con gái.

- Anh có thể đi được chưa? Tôi muốn đi ngủ.

Tuyết Nhi không vui mà nói.

Lục Thừa Phong không có nói gì, lỗ tai nhạy bén đã nghe được âm thanh mà hắn muốn nghe, hắn dùng sức đẩy một cái, trực tiếp đẩy Tuyết Nhi dồn vào vách tường, hai tay hắn vây lấy cô, giống như quản lý cô vậy.

- Rốt cuộc thì anh muốn làm gì?

Tuyết Nhi thực sự tuyệt vọng, bất lực tới cực điểm, đối với người đàn ông này thì cô không có bất kỳ sức phản kháng nào, hóa ra là do cô quá yếu đuối, cuối cùng thì cô cũng đã hiểu.

- Tôi nói lại lần nữa, bây giờ đi nói cho cậu ta biết cô muốn kết hôn với tôi, chia tay với cậu ấy ngay.

Lục Thừa Phong đứng sát vào người Tuyết Nhi mà nói, chỉ còn thiếu chút xíu nữa thì môi hai người có thể chạm vào nhau.

- Không muốn, anh buông tôi ra, tôi nói ngày mai thì ngày mai sẽ nói, tôi không có cách nào thoát khỏi anh, nhưng mà một chút chuyện này thì tôi vẫn nên có quyền thực hiện chúng chứ, sớm hơn một ngày thì có khác gì gì đâu? Chỉ cần kết quả như anh muốn là được rồi!

Tuyết Nhi không đồng ý, có thể trốn một phút thì cứ trốn một phút, có thể để cho La Hải ít chịu tổn thương một chút thì cứ cố gắng thêm một chút.

- Thứ tôi quan tâm chỉ là thái độ của cô!

Lục Thừa Phong vừa nói vừa v**t v* gò má của cô, tiếng bước chân đã dừng lại ở ngoài cửa.

Nghe được tiếng mở khóa, Tuyết Nhi cả kinh, La Hải, chính là La Hải, vì chỉ có La Hải là có chìa khóa phòng của cô, không được, tuyệt đối không được.

Cô dùng hết khí lực toàn thân, trực tiếp đẩy Lục Thừa Phong ngã xuống giường, cô dùng sức chặn cánh cửa lại không để cho La Hải thấy cảnh này.

- Tuyết Nhi, là em đúng không? Tại sao lại muốn đóng cửa lại vậy?

Cảm thấy bên trong cánh cửa có thứ gì ngăn lại, La Hải vội hỏi.

- La Hải, em đã nghỉ ngơi rồi, anh cũng đi ngủ sớm một chút đi. Hôm nay em rất mệt, em không sao đâu, anh về phòng đi.

Tuyết Nhi lớn tiếng nói, La Hải dùng sức đẩy cánh cửa, sức của cô thì không đủ ngăn lại, nếu cứ tiếp tục như vậy thì La Hải sẽ thấy hết mọi thứ.

- Tuyết Nhi, em đừng gạt anh, anh là người hiểu rõ em nhất. Nhất định là em có chuyện gì rồi, nếu không thì em sẽ không kỳ quái như vậy, hơn nữa em cũng sẽ không thể nào không cho anh vào phòng em. Tuyết Nhi, đừng như vậy mà, anh không muốn làm em ngã đâu.

La Hải không bỏ cuộc mà nài nỉ.

Nhất định là Tuyết Nhi có vấn đề rồi, hắn khẳng định.

- Không được đâu La Hải, nghe lời của em đi, lập tức đi về đi, em thật sự không có sao, em thật sự không có sao mà.

Tuyết Nhi bật khóc mà hét lên, trời ạ, thật sự là khổ quá đi, cô đã không có đủ khí lực nữa rồi, chỉ cần La Hải lại dùng lực một lần nữa thì cô sẽ không ngăn cản được nữa.

La Hải không nói gì, chỉ dùng sức một cái, cửa trực tiếp được mở ra.

Khi thấy La Hải xuất hiện trước mặt mình, Tuyết Nhi vô lực buông người xuống đất, hết thảy mọi thứ đều đã được định đoạt, lúc này cô không có cách nào thay đổi tình được nữa.

- Em yêu, người này là ai vậy ...?

Lục Thừa Phong ưu nhã đứng dậy, hắn đỡ Tuyết Nhi từ dưới đất lên, thân thiết hỏi, không quên nhắc nhở ở bên tai cô:

- Đây là một cơ hội đấy!

- Không được, cầu xin anh đừng làm tổn thương anh ấy.

Tuyết Nhi đỏ mắt cầu xin, muốn cầu xin Lục Thừa Phong đừng làm như vậy.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 27: Nhục nhã vô cùng


- Không được, cầu xin anh đừng làm tổn thương anh ấy!

Tuyết Nhi đỏ mắt cầu xin, cô muốn cầu xin hắn ta đừng làm như vậy nữa.

Lục Thừa Phong không có bất kỳ cảm giác gì, chẳng qua chỉ ôm Tuyết Nhi thật chặc, nhìn bộ dáng có vẻ rất mập mờ, ám muội.

- Cậu là ai?

La Hải nhìn cảnh trước mắt, có chút run rẩy hỏi.

Tuyết Nhi ở cùng với một người con trai chỉ quấn nửa người bằng cái khăn tắm, lại còn ôm nhau thân mật như vậy thì không biết giữa hai người bọn họ đã xảy ra chuyện gì đây? Trừ phi người kia là một kẻ ngốc, nhưng hắn tin tưởng Tuyết Nhi, đây nhất định là hiểu lầm, chỉ cần Tuyết Nhi giải thích rõ ràng thì hắn có thể xem mọi chuyện như chưa từng xảy ra, nhất định là hiểu lầm thôi.

Tuyết Nhi không nói gì, Lục Thừa Phong dùng sức bóp chặt eo cô làm cho Tuyết Nhi không thể hít thở được, cô ngẩng đầu lên oán hận nhìn Lục Thừa Phong, Lục Thừa Phong tiếp nhận ánh mắt Tuyết Nhi nhưng lại không có bất cứ sự thay đổi nào, nhưng mà khi ánh mắt Tuyết Nhi chuyển qua nhìn La Hải thì lại còn oán hận hơn, Tuyết Nhi cười châm chọc.

Cô nhẹ nhàng đẩy Lục Thừa Phong ra, đi tới trước mặt La Hải, từ từ nói:

- Anh cho rằng ai là ai chứ? Anh ấy ăn mặc như thế, anh còn không biết chúng tôi đang làm cái gì hay sao? Đáng ra là muốn lừa gạt anh thêm chút nữa nhưng bây giờ anh đã thấy hết rồi nên xem ra bây giờ không cần tiếp tục nữa, anh hiểu hết chưa?

Tuyết Nhi bắt bí tâm tình của mình rất tốt, từng chữ từng chữ nói ra, trong giọng nói tràn đầy cảm giác vô vị, như vậy thì La Hải sẽ tin cô, sau đó cô sẽ hung hăng tát anh ta một bạt tai, sau đó anh ấy sẽ sãi bước rời đi, … La Hải, anh đi đi, đừng dừng lại, em nợ anh, kiếp sau em sẽ trả.

- Nói cho anh biết, anh ta là ai? Rốt cuộc thì anh ta là ai? Anh không tin em phản bội anh! Nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

La Hải nắm lấy tay Tuyết Nhi mà nói.

Không, không thể nào, người đàn ông này không thể nào có quan hệ với Tuyết Nhi, tuyệt đối không thể nào, Tuyết Nhi sẽ không cắm sừng mình, nhất định là hiểu lầm, nhất định là như vậy. Nhưng mà Tuyết Nhi khẳng định như vậy, còn có khẩu khí bất cần kia nữa nên làm hắn luống cuống, cho tới bây giờ Tuyết Nhi chưa bao giờ nói dối hắn, chẳng lẽ người đàn ông này thật sự là ...

La Hải không thể tin được, chỉ căng thẳng nhìn Tuyết Nhi, hắn không muốn kết quả như thế này, không muốn!

- Không tin, tôi phải làm thế nào thì anh mới chịu tin đây? La Hải, anh đừng quá tự tin, gặp được người tốt hơn anh thì tại sao tôi lại không thể phản bội anh chứ? Anh ta so với anh thì có nhiều tiền hơn anh, cũng đẹp trai hơn anh rất nhiều, bản lĩnh trên giường cũng rất tốt, còn anh? Không dám đụng vào tôi, tôi là con gái, cần nhất chính là được đàn ông yêu chứ không phải suốt ngày chỉ nói yêu bằng cái miệng? Nếu như không phải năm đó anh giúp đỡ tôi thì tôi đã sớm ngả bài ra cả rồi, anh không biết vì gạt anh mà tôi phải mất bao nhiêu vất cả đâu, đáng lẽ tôi đã nói từ sớm nhưng mà bây giờ mọi chuyện đều rõ ràng cả rồi cho nên chúng dứt khoát đừng dây dưa gì nữa, chia tay mỗi người đi một ngã, về phần hôn lễ thì cứ hủy bỏ đi.

Tuyết Nhi châm chọc nói.

Lúc này cô tựa như một người con gái không biết xấu hổ đang cùng với một người con trai thấp kém nói lời chia tay.

- Chúng ta đã đính hôn rồi? Ngay trước lúc kết hôn em lại muốn hủy bỏ? Còn có người đàn ông này nữa? Vậy mà em lại ... ? Em quên mất lời hứa của chúng ta rồi hay sao? Em không được quên ...

La Hải còn chưa nói hết thì Tuyết Nhi đã chen vào.

- Hứa hẹn hay không hứa hẹn gì chứ, tôi đã chịu đựng cuộc sống như vậy đủ rồi, anh chỉ có thể lo cho tôi cuộc sống ấm no mà thôi, nhưng tôi lại không muốn ấm no, tôi muốn giàu có, tôi muốn tiền, anh có tiền sao? Nếu đã không có bản lĩnh đó thì anh có tư cách gì mà nói với tôi những lời này chứ? Tôi biết chuyện này anh rất khó chấp nhận, nhưng mà mọi thứ đều là sự thật, được rồi, được rồi, chúng tôi sẽ cho anh một tờ chi phiếu, bù đắp cho tất cả mọi thứ anh đã làm với tôi.

Nói xong, cô quay người lại nhìn Lục Thừa Phong, muốn Lục Thừa Phong đưa cho cô một tờ chi phiếu.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 28: Tổn thương vô cùng


Tuyết Nhi điền xong tờ chi phiếu, đưa cho La Hải.

La Hải nhận lấy tờ chi phiếu, xé nát ngay trước mặt Tuyết Nhi, sau đó mắt phát hỏa, gầm nhẹ nói:

- Tuyết Nhi, đừng đùa giỡn với anh, nói cho anh biết, có phải em có nỗi khổ gì hay không? Chỉ cần em gật đầu, anh liền tin tưởng em, chỉ cần em gật đầu, anh liền đồng ý tin tưởng em, anh chỉ muốn một câu trả lời thật lòng từ em mà thôi.

Lòng La Hải tan nát. Sỉ nhục, phải sỉ nhục hắn như vậy sao?

Chi phiếu?

Tiền?

Từ trước tới nay Tuyết Nhi không phải là người như vậy, nhưng bây giờ hắn lại cảm thấy mọi thứ đều đã thay đổi, Tuyết Nhi thật sự đã thay đổi, chẳng lẽ vì tiền sao? Tiền có thể thay đổi tất cả mọi thứ sao? Nhưng làm cho hắn đau lòng nhất chính là Tuyết Nhi lại nói đến bản lĩnh trên giường? Chẳng lẽ Tuyết Nhi đã là người phụ nữ của người khác sao? Hắn cho là mình nghe lầm, nhưng mà những lời này lại cứ văng vẳng bên tai, tất cả mọi thứ đều là sự thật, Tuyết Nhi thật sự đã thay đổi.

- Ha ha ha, anh thật là kỳ lạ, anh quen biết tôi nhiều năm như vậy mà lại không biết sao? Anh biết tôi không nói dối mà! Nếu như tôi nói chuyện này đều là thật thì thế nào? Có phải anh muốn chúng tôi biểu diễn một chút cho anh xem thì anh mới tin sao, vậy thì anh nhìn cho rõ đi!

Nói xong, cô nhắm ngay đôi môi đỏ mọng của Lục Thừa Phong mà hung hăng cắn xé, nỗi hận của cô, uất ức của cô, bất lực của cô, nỗi áy náy của cô với La Hải, chỉ có thể trút hết vào lúc này.

Lục Thừa Phong có chút buồn cười, người con gái này quả thật rất thú vị, nếu như không phải là kẻ thù thì người con gái như thế này hắn vẫn rất có hứng thú, nhưng mà nếu cô ta đã muốn chơi đùa vậy thì cùng chơi đùa với cô ta vậy.

Bàn tay Lục Thừa Phong không chút khách khí mà đưa vào trong quần áo Tuyết Nhi, hành động này làm cho La Hải đứng ở hướng bên kia nhìn thấy rất rõ ràng.

La Hải nắm chặt tay thành quả đấm, anh ta nắm lấy bờ vai Tuyết Nhi, trực tiếp quay người cô lại, đưa tay ra rất muốn tát Tuyết Nhi một cái nhưng mà nhớ lại những ngày trước kia, mọi thứ cứ xuất hiện rõ ràng trước mắt làm cho nước mắt anh ta không tự chủ được chảy ra.

Hắn buông tay ra, kéo sợi dây chuyền trên cổ, dùng sức giật mạnh một cái, trong nháy mắt sợi dây chuyền đứt ra.

La Hải cầm chặt sợi dây chuyền trong tay:

- Đây là món quà đầu tiên cô tặng tôi, tôi mang cho tới bây giờ, tôi đã cho rằng sẽ mang nó suốt cả đời nhưng bây giờ mới nhận ra tôi đã sai rồi. Tôi vẫn một mực bảo vệ cô, tôi luôn coi cô là một cô gái thuần khiết, nhưng thật ra thì Tuyết Nhi cô đã sớm quấn lấy người đàn ông khác, kỹ năng diễn xuất của cô quả thật là quá tốt rồi, giấu diếm tôi được lâu như vậy, tôi cũng quá ngu rồi, vậy mà không phát hiện ra người con gái tôi muốn sống chung cả đời lại là người như vậy, là lỗi của tôi, các người cũng không cần đóng kịch nữa, tôi tin cô, tôi trả lại cho cô.

Tuyết Nhi nhận lấy sợi dây chuyền, châm chọc nói:

- Thứ đồ giả mấy trăm đồng tiền mà anh cũng cho là thật!

Nói xong liền ném ngay vào sọt rác.

La Hải nhìn hành động của Tuyết Nhi, nắm chặt quả đấm, gầm nhẹ một tiếng rồi lao ra ngoài.

Nước mắt Tuyết Nhi cũng không khống chế được nữa, đôi môi không ngừng run rẩy, đột nhiên tựa như nhớ tới cái gì đó, cô chạy lại sọt rác, bắt đầu tìm kiếm sợi dây chuyền kia, lúc nắm được dây chuyền trong tay, cô bắt đầu gào khóc.

- Thế nào? Khó chịu sao? Đau đớn sao? Tôi muốn chính là cảm giác như vậy? Nhiêu Tuyết Nhi cô khóc đi chứ, cô khóc càng lớn tôi càng hài lòng, bởi vì hình dạng như thế này mới chứng tỏ được sự trả thù của tôi thành công như thế nào. Thứ hai tôi chờ cô ở công ty, hợp đồng nhà cô còn chưa có ký đấy! Nên nhớ, quá thời gian thì sẽ không còn hiệu lực đâu!

Nói xong hắn mặc quần áo tử tế vào, sãi bước rời đi.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 29: Tình yêu rất giả dối


Tuyết Nhi nghe tiếng đóng cửa, cô cầm sợi dây chuyền leo lên giường nằm, lòng của cô đã chết, cô không muốn như vậy, nhưng nhìn vào ánh mắt Lục Thừa Phong thì cô chỉ có thể làm như vậy với La Hải, như vậy cũng tốt, như vậy cũng có thể làm cho La Hải cho cô là một người con gái xấu xa, ít nhất thì cũng làm cho La Hải thật sự mất lòng tin với cô, như vậy thì La Hải cũng không phải rơi vào trận sóng gió mà anh không hề liên quan. La Hải, xin lỗi, hy vọng anh sống thật tốt, quên đi người con gái như em, thật sự xin lỗi.

Tuyết Nhi ôm chặt sợi dây chuyền vào lòng, khóc suốt buổi tối, nói với La Hải lời xin lỗi cả trăm lần, cũng mắng chưởi Lục Thừa Phong trăm vạn nghìn lần.

La Hải hướng về biển khơi gào thét, biết mình không phát ra được thanh âm nào, biết mình dù có khàn giọng cũng không phát ra được bất cứ thanh âm nào, hắn vô lực nằm trên bờ cát, lòng đau như chết, nước mắt rơi ra.

Yêu Tuyết Nhi lâu như vậy, vậy mà cô ấy lại ở cùng với một người con trai khác, lại còn dây dưa trước mặt hắn nữa, hắn cố gắng tự nói với mình mọi thứ đều là giả, là do Tuyết Nhi có nỗi khổ tâm, nhưng mà sự thật thì ngược lại, hắn rất tin tưởng Tuyết Nhi, nhớ tới cảnh vừa rồi hắn cũng chỉ cho là một cơn ác mộng, mở mắt nhìn lên trời, mọi thứ lại đều là sự thật. Tuyết Nhi phản bội hắn, Tuyết Nhi thay đổi, hóa ra là do tiền, như vậy cũng tốt, bánh bao với tình yêu thì bánh bao luôn luôn là thứ quan trọng nhất. Tuyết Nhi ơi Tuyết Nhi, điều kiện của anh cũng không tệ mà, tại sao em lại muốn quên hết mọi hứa hẹn của chúng ta chứ? Tại sao lại trở thành một người con gái như vậy chứ?

Tình yêu chỉ là thứ giả dối, trong nháy mắt mọi thứ đều đã kết thúc!

Lúc nào chúng ta cũng tin vào tình yêu, cho rằng hứa hẹn thì cả đời sẽ không thay đổi, dù sao thì hai bên cũng tin tưởng tình cảm lẫn nhau thì mới có thể vượt qua được mọi trở ngại, đi một vòng lại nhận ra, thật ra thì ở trên thế giới này không có gì là mãi mãi không thay đổi, nhất là tình yêu, dễ dàng thay đổi nhất cũng chính là con gái, hẹn hẹn chẳng qua cũng chỉ là trò đùa trong lúc cao hứng mà thôi, hoặc là nên nói không hề có tình yêu, không phải là không yêu, chẳng qua là hắn không có biết cách yêu mà thôi, thật sự là không thể nào chấp nhận được chuyện này, đột nhiên hắn muốn quay trở lại lúc bọn họ mới gặp nhau.

Kỷ niệm là một con siêu vi trùng, một khi đi vào thì chỉ biết gặm nhắm cắn nhát lòng dạ người ta, La Hải nhớ tới lúc hai người mới gặp nhau, quen nhau, yêu nhau, mọi thứ cứ hiện ra trước mắt một cách rõ ràng. La Hải nhắm mắt lại, nước mắt rơi ra đắng chát.

Đàn ông khóc là việc rất khó khăn, cũng chỉ vì chưa đụng tới chỗ thương tâm mà thôi!

Tuyết Nhi nhìn đôi mắt sưng tấy của mình trong gương, thật sự là không thể nào chấp nhận được hình dáng của chính mình được, cô lấy kính mát ra mang vào, xách vali lên. Du lịch lần này thật sự quá đau khổ, cô gần như đã chết.

Lúc cô kéo vali ra cửa liền thấy bóng dáng La Hải, có trời mới biết cô phải dùng bao nhiêu dũng khí mới có thể làm cho lòng mình bình tĩnh.

La Hải khóa cửa, cũng không quay đầu lại, cũng không hề liếc nhìn Tuyết Nhi dù chỉ một cái, nhìn theo bóng La Hải rời đi, Tuyết Nhi rất muốn hét lên thật to kêu anh ta quay lại nhưng cuối cùng cũng nhịn được, lau nước mắt rồi đi ra quầy phục vụ.

Sau khi thanh toán xong mọi thứ, nhìn La Hải leo lên taixi, cô cũng bắt một chiếc khác, hai người đến cùng nhau nhưng lúc về lại không đi cùng nhau.

Trên máy bay!

Giữa hai người có một chỗ trống, Tuyết Nhi rất muốn nói chuyện, nhưng nhìn thấy La Hải nhắm nghiền mắt thì cô cũng im lặng, hôm qua đã nói những lời rất tuyệt tình, không còn có bất kỳ đường lui nào, cô cũng không nên có bất kỳ suy nghĩ nào nữa, hết thảy mọi thứ đều đã kết thúc.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 30: Người lạ quen thuộc


- Các vị hành khách, vì xuất hiện khí lưu nên máy bay sẽ xảy ra xóc nảy, xin mọi người đừng lo lắng!

Cô nữ tiếp viên xinh đẹp nói.

- Khí lưu? Xóc nảy?

Tuyết Nhi có chút run rẩy nắm chặt tay cầm. Lúc còn bé đã có một lần cô đi máy bay cùng với ba mẹ, khi đó cô chạy vào WC, rồi máy bay cũng vì gặp luồng khí lưu nên lắc lư rất mạnh, cô đi cũng đi không vững nên bị té đập đầu xuống sàn, cứ như vậy, một loại cảm giác sợ hãi dâng lên, trong lòng Tuyết Nhi có một bóng ma tuổi thơ cứ lởn vỡn.

Cho nên về sau mỗi lần đi máy bay, chỉ cần nghe được có khí lưu xuất hiện, máy bay xảy ra xóc nảy thì trong lòng cô đều sợ hãi, trước đây là La Hải nắm chặt tay cô, cho cô cảm giác an toàn, nhưng mà lúc này lại không thể, dù cho La Hải ở bên cạnh cô nhưng cô cũng không có cách nào để cho hắn nắm tay mình, cô chỉ có thể nắm chặt ghế.

Chỉ cần Tuyết Nhi nói một câu, hoặc là một động tác thì hắn sẽ nắm lấy tay cô, cho cô cảm giác an toàn, nhưng mà cô lại không có làm như vậy, lúc hoảng sợ nhất thì cô cũng không cần đến hắn, như vậy thì cô đã thực sự không cần hắn nữa, có lẽ là đã hiểu rõ lắm rồi, có lẽ do mọi thứ xảy ra tối hôm qua, La Hải nhắm mắt lại, từ đầu tới cuối cũng không để ý tới Tuyết Nhi.

Lắc lư càng lúc càng nghiêm trọng, Tuyết Nhi cảm thấy hô hấp cũng khó khăn, nhìn người đàn ông ngồi ngồi ung dung bên cạnh, cô cảm thấy thật là ủy khuất, nhưng cô không dám khóc thành tiếng, cô không thể để cho La Hải phát hiện được, lúc này Tuyết Nhi từ từ điều chỉnh hô hấp, nhưng cả người đều run rẩy cả lên, hít thở, hít thở, cô liên tục hút thở thật sâu.

Tuyết Nhi có thể nghe được tiếng nhịp tim đập hỗn loạn của mình, cô luôn cảm thấy rất khó thở.

Một nắm chặt lấy ghế, tay còn lại đặt ở ngực, rồi nắm lấy cổ áo, dáng vẻ rất là thống khổ.

- Tiểu thư, cô không sao chứ?

Tiếp viên hàng không nhận ra sự không bình thường của cô, khẩn trương hỏi.

Tuyết Nhi nặn ra một nụ cười, lắc đầu, nói với cô tiếp viên rằng mình không sao, không có chuyện gì.

La Hải nắm chặt quả đấm, hắn không thể chịu đựng được, nghĩ đến hành động thân mật tối qua của cô và người con trai khác, lửa giận trong lòng đã thay thế cả bộ dáng đáng thương của cô.

- Tiểu thư, máy bay chẳng qua chỉ lắc lư một chút thôi, cô không cần khẩn trương như vậy.

Lúc tay của chị tiếp viên đặt lên tay Tuyết Nhi, tâm tình Tuyết Nhi thoải mái hơn rất nhiều, cảm thấy không còn khẩn trương nữa, cô cũng nắm lấy tay của tiếp viên thật chặt, từ từ máy bay cũng không còn lắc lư nữa, Tuyết Nhi cũng bình thường trở lại.

- Cảm ơn cô!

Tuyết Nhi vừa cười vừa nói.

- Không cần cảm ơn, thật vui khi phục vụ cô!

Nói xong cũng rời đi.

Tuyết Nhi liếc nhìn qua La Hải. Làm tốt lắm, anh ấy cũng rất tuyệt tình, biết cô sợ đến cực điểm nhưng hắn còn có thể không hề quan tâm, xem ra tối qua thực sự đã tổn thương anh ấy rồi, nếu không thì hôm nay cũng sẽ không như vậy, cũng sẽ không thèm để ý đến sống chết của mình, như vậy cũng tốt, đây chính là kết quả mình mong muốn, nhưng mà tại sao lòng lại đau như vậy chứ?

Tuyết Nhi không phải không hiểu lòng của La Hải, cô cũng chỉ có thể chấp nhận cách làm thờ ơ bây giờ của La Hải mà thôi.

Nhưng mà cô lại rất đau, đau lắm, đã từng coi đối phương là sinh mạng của nhau, bây giờ lại đối xử với nhau như vậy, trong lòng cô thực sự là rất khó chịu, ngồi như vậy cũng cảm thấy thật sự chịu không nổi, cô đưa tay vào trong túi xách nắm lấy một sợi dây chuyền, đây chính là sợi dây đại diện cho tình yêu của hai người.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 31: Đóng kịch cần phải đóng cho hết


Tình cảm của bọn họ cũng giống như sợi dây chuyền này vậy, đứt là đứt, không thể nào thay đổi được.

Máy bay hạ cánh, vừa ra ngoài thì liền thấy người nhà La Hải đang đứng chờ, trong lúc nhất thời Tuyết Nhi cũng không biết làm sao để đi tiếp. Tại sao bọn họ lại bất ngờ xuất hiện ở đây chứ? Chắc là muốn gây bất ngờ cho mình đây! Nhưng mà phải làm sao bây giờ? Chuyện đã xảy ra tới mức này thì đã không có đường lui nữa rồi, cô sãi bước đi tới.

- Tuyết Nhi, La Hải đâu? Không phải hai con trở về cùng với nhau sao? Tại sao không thấy La Hải?

La mẫu nắm tay Tuyết Nhi nói.

- La Hải không có nói với các người sao? Chúng cháu đã chia tay rồi, là đi chung chuyến bay nhưng mà lúc hạ cánh thì đã không thấy nữa, nếu như không có chuyện gì khác thì cháu xin đi trước?

Nói xong liền kéo vali đi, phớt lờ ánh mắt khó hiểu của mọi người, từng bước rời khỏi. Trong lòng muốn nói vô số câu xin lỗi nhưng mà lại không có can đảm lớn tiếng nói ra khỏi miệng.

- Mẹ, làm sao mà mọi người lại tới đây? Tuyết Nhi nói gì với mọi người vậy?

La Hải vừa đi ra thì đã thấy bóng Tuyết Nhi rời đi, còn có dáng vẻ khó hiểu của mẹ.

- Hai đứa chia tay? Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì? Hai đứa đã đính hôn rồi mà!

La mẫu có chút kích động, hỏi.

- Đính hôn thì đã sao? Người ta tìm được người tốt hơn, mẹ cũng đừng hỏi nhiều làm gì nữa, trong lòng con đã khó chịu lắm rồi, con không muốn nói tới chuyện này nữa, con và Tuyết Nhi đã chia tay, hôn sự của chúng con cũng hủy bỏ rồi. Con mệt lắm rồi, để cho con yên lặng một chút đi.

Nói xong cũng rời đi.

La mẫu nhìn theo bóng lưng con trai, nhớ tới lời của con "Tìm được người tốt hơn!"

Đáng ghét, chắc là Tuyết Nhi đã phản bội con trai mình rồi? Bóng dáng con nhìn thương tâm như vậy mà dáng vẻ Tuyết Nhi lại không có chút cảm xúc nào, cơn giận trong lòng bùng lên. Trước đây nhất định không chấp nhận Tuyết Nhi, rốt cuộc thì vì thái độ của con trai mà mình không có cách nào khác đành chấp nhận, bây giờ lại như vậy, cuối cùng lại bị Tuyết Nhi làm tổn thương, biết sớm như vậy thì lúc đó vẫn cứ kiên quyết một chút là tốt rồi. Tuyết Nhi, cô cho rằng La gia chúng tôi dễ dàng bị bắt nạt thế sao? Không phải là cô muốn chia tay mà chính là La gia chúng tôi không chấp nhận cô!

Tuyết Nhi buông hành lý ra, nhìn khắp căn phòng, cô v**t v* tấm hình cô và La Hải chụp chung, nước mắt rơi xuống tí tách, lòng cô tan nát.

Chuông cửa bất ngờ vang lên, không nghĩ ra là ai đến, cô lau sạch nước mắt, đi mở cửa, La mẫu xuất hiện trước mặt.

Còn không chờ Tuyết Nhi chào hỏi thì La mẫu đã thẳng tay tát Tuyết Nhi một bạt tai, bà ta nổi giận đùng đùng liếc nhìn Tuyết Nhi, hình như bà ta đã biết hết tất cả mọi chuyện, nếu đã biết hết thì cô còn cần phải tiếp tục diễn kịch.

- Nếu không phải bởi vì bà lớn tuổi thì tôi nhất định sẽ đáp trả lại bà đấy. Không biết bà đến đây làm gì?

Tuyết Nhi sờ mặt, không vui nói.

- Nói cho tôi biết, có phải cô đã phản bội La Hải hay không? Có phải cô đã gặp được người con trai khác tốt hơn không?

La Hải kích động hỏi.

- Bà đã biết hết rồi thì còn tới đây làm gì? Đúng, là tôi phản bội La Hải, tôi gặp được một người con trai còn tốt hơn cả La Hải. Tôi cho La Hải đội sừng, chúng tôi đã chia tay ở Hải Nam rồi, chuyện đã giải quyết xong, bà cũng không cần phải đến đây gây ầm ĩ gì nữa, hắn cũng không nói gì thì bà lấy tư cách gì mà nói chứ? Cho dù bà là trưởng bối nhưng nếu hành động không đúng thì tôi nhất định sẽ không nhịn bà đâu.

Tuyết Nhi lớn tiếng nói, cô không muốn nói như vậy, nhưng vì diễn kịch nên cô nhất định phải dứt khoát mà thôi.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 32: Ngồi đợi lục thừa phong


- Cô đúng là không biết xấu hổ, cô không nhớ trước đây La Hải đã đối với cô thế nào sao? Người con gái giống như cô, đi chết đi!

La mẫu run rẩy mắng, trước đến giờ cũng không ngờ Tuyết Nhi sẽ nói như vậy, cô ta là người con gái chanh chua mà, thì ra cô ta là một con người đanh đá, chanh chua mà chưa thể hiện ra bao giờ.

- Tôi đã cho anh ta tiền, là thù lao trả lại cho anh ta, là anh ta không muốn, ân tình là ân tình, tình cảm là tình cảm, con người tôi phân biệt rất rõ ràng, được, bà muốn đúng không, ngày mai tôi sẽ đưa tiền cho bà, bà muốn bao nhiêu? 12 vạn? 50 vạn hay 100 vạn? Tôi nghĩ các người cũng chỉ đáng giá bao nhiêu đó thôi!

Tuyết Nhi châm chọc nói, những lời nói này đều mang theo sự khiêu khích.

Bóp!

Lại là một bạt tai, La mẫu tức giận nói:

- Tôi không lạ gì một con *** hám tiền, cô cho rằng vóc dáng cô đẹp là có thể câu dẫn đàn ông hay sao? Tôi cho cô biết, cô mãi mãi là một con tiện nhân không biết xấu hổ, như vậy cũng tốt, ít thì thì không cần chờ sau khi kết hôn bị người ta chê cười La gia chúng tôi gặp phải thứ hư hỏng, gặp phải thứ đàn bàn không biết xấu hổ, chia tay cũng tốt, hủy bỏ hôn lễ cũng tốt, rõ ràng với cô, không có bất cứ mối quan hệ gì với cô là tốt nhất, Tuyết Nhi, người con gái như cô mãi mãi không đáng có được tình yêu thật sự!

Nói xong, bà ta tức giận rời đi, nghe tiếng đóng cửa, Tuyết Nhi nhìn vào camera do Lục Thừa Phong lắp đặt ở nhà, nói:

- Hài lòng chưa? Mọi thứ đều như anh mong muốn, tôi trở thành đối tượng để mọi người mắng chưởi!

Lục Thừa Phong nhếch môi, thầm nghĩ "như vậy cũng không tệ".

Tuyết Nhi nằm trên sàn ban công lạnh như băng nhìn lên ánh mặt trời, vào lúc này cô có một loại thôi thúc muốn chết, thực sự là quá khó để tiếp tục sống.

Mọi người thấy cuộc hôn sự vốn tốt lành bị hủy bỏ thì bất ngờ, nhưng sau khi La mẫu nói rõ ràng hết mọi chuyện thì Tuyết Nhi đã trở thành một con tiện nhân, tiểu tam trong miệng mọi người, mọi từ ngữ th* t*c, bẩn thỉu nhất đều dùng cho Tuyết Nhi.

- Vũ Tâm? Cậu cũng đến để cười nhạo tớ sao?

Tuyết Nhi vừa mở cửa nhìn thấy Vũ Tâm thì tự giễu mà hỏi.

- Nói cho tớ biết nguyên nhân đi! Tớ không tin cậu làm như vậy, nhất định là có nguyên nhân khó nói đúng không? Nói cho tớ biết đi, rốt cuộc thì tại sao lại như vậy chứ?

Quá nhiều câu hỏi của Vũ Tâm xuất hiện.

- Tất cả đều là thật, tớ tìm được một người con trai khác tốt hơn, La Hải chỉ là một tên tiểu tử nghèo, không có tương lai nên chia tay thôi. Vũ Tâm, mấy ngày nữa cậu sẽ biết được hết thảy mọi chuyện thôi, đến lúc đó cậu sẽ hiểu, tớ mệt rồi, hơn nữa bây giờ thanh danh tớ cũng không tốt lắm, cậu vẫn nên đi khỏi đây đi!

Nói xong liền đóng sầm cửa lại, mặc cho Vũ Tâm gõ cửa thế nào, gọi mình ra sao thì cô cũng không quan tâm. Cô mở lịch ra xem, chủ nhật, ngày mai là thứ hai, ngày mai có thể ký hợp đồng, căn phòng này sẽ mãi mãi là của cô, đây là động lực có thể an ủi cô trong mấy ngày qua.

- Thật ngại quá, cô và tổng tài không có hẹn trước nên không thể gặp tổng tài được!

Thư ký nói khách sáo.

- Không phải đâu, chúng tôi đã hẹn trước rồi!

Tuyết Nhi vội vàng giải thích.

- Nhưng mà theo lịch thì tổng tài đã có cuộc hẹn khác rồi, nhưng lại không phải là tên cô, tôi nghĩ chắc là cô đã lầm thời gian rồi, nếu không thì nhận lầm người chăng? Tiểu thư, cô đừng ở đây làm khó tôi, có được hay không?

Thư ký lặp lại lần nữa. Cô gái này đã làm phiền cô hơn 10 phút rồi, cô thật sự không muốn chút nào.

- Hắn cố ý, là Lục Thừa Phong cố ý! Được, tôi sẽ chờ, tôi nhất định chờ hắn, chỉ cần hắn vui vẻ thì tôi sẽ tiếp hắn!

Nói xong thì ngồi ở đại sảnh chờ sự xuất hiện của Lục Thừa Phong.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 33: Sự cố thang máy


- Tổng tài, cô ấy vẫn còn đang đợi.

Trợ lý báo cáo.

- Để cho cô ta tiếp tục đợi.

Nói xong thì hắn ta lại tiếp tục làm việc.

Tuyết Nhi lại nhìn đồng hồ, đã lâu như vậy mà tại sao hắn vẫn chưa xuất hiện, hắn nhất định phải đối với mình như vậy sao? Mình đã làm theo ý của hắn, hết thảy đều theo ý của hắn, hắn còn muốn như thế nào nữa đây?

- Cô ấy vẫn còn ở đó sao?

Lục Thừa Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen.

- Đúng vậy, cô ấy vẫn còn ở đó, một phút cũng không rời, bữa trưa cũng không có ăn.

Trợ lý nói.

- Được, chúng ta đi xuống thôi.

Nói xong liền cầm áo khoác đi ra ngoài.

- Rốt cuộc thì anh cũng xuống, tôi chờ anh từ sáng đến giờ.

Lúc này Tuyết Nhi vừa đói vừa khát, nếu như hắn còn không xuống thì cô sẽ không kiên trì được nữa.

- Cô đến có việc gì?

Lục Thừa Phong thắc mắc hỏi.

- Tôi ... đương nhiên là tôi có chuyện, anh kêu tôi thứ hai đến ký hợp đồng mà, anh quên rồi sao?

Tuyết Nhi bực tức hỏi, người đàn ông này vậy mà hỏi ngược lại mình.

- Phải không? Thật ngại quá, tôi quên mất, như vậy đi, ngày mai nha, ngày mai cô tới tìm tôi đi!

Nói xong cũng sãi bước đi khỏi.

- Vậy thì cho tôi cuộc hẹn trước đi chứ, không có hẹn trước thì làm sao tôi gặp được anh chứ?

Tuyết Nhi ngăn lại, nói.

- Không cần hẹn trước, tôi nhớ là được rồi!

Nói xong, hắn vòng qua người Tuyết Nhi rời đi.

- Căn bản là anh muốn đùa giỡn tôi đúng không? Anh thấy tôi cả ngày hôm nay ở chỗ này chờ anh, anh đắc ý lắm đúng không? Sợ anh bất ngờ xuất hiện, ngay cả đi WC tôi cũng không dám đi, sắp chết đói cũng không dám đi ăn, thật vất vả lắm mới gặp được anh thì anh lại kêu tôi ngày mai trở lại, một cái hẹn trước mà anh cũng không chịu cho tôi, rốt cuộc thì anh muốn đùa giỡn tôi tới khi nào đây?

Tuyết Nhi lớn tiếng nói, cô không nghĩ rằng lại lớn tiếng như vậy, không ngờ rằng hơi sức cô lại được như thế, nhưng nhìn thấy người đàn ông trước mặt này thì thực sự là cô nổi điên lên được, người đàn ông này quá ghê tởm.

Lục Thừa Phong không nói gì, sau đó kéo Tuyết Nhi vào thang máy, Tuyết Nhi không hiểu rốt cuộc người đàn ông này muốn làm gì nhưng mà nếu đã đi vào trong thang máy và hướng về phía văn phòng, như vậy thì chính là đi ký hợp đồng rồi.

Bất ngờ, thang máy tối đen.

- Rốt cuộc thì anh đang làm cái gì vậy? Có phải anh lại đùa giỡn tôi hay không? Rốt cuộc thì anh muốn đối phó tôi tới khi nào đây? Anh muốn cãi nhau đúng không?

Tuyết Nhi vịn vào tường, nói.

- Tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra nữa!

Lục Thừa Phong nhỏ giọng nói. Chẳng lẽ thang máy xảy ra vấn đề?

- Không phải chứ? Không phải là anh làm? Vậy ... vậy chính là ngoài ý muốn sao? Được, như vậy cũng tốt, như vậy thì tốt hơn!

Nói xong, Tuyết Nhi ngã nhào trong thang máy, cô đã không còn chút sức lực nào, thực sự là quá đuối sức rồi.

Lục Thừa Phong nhìn điện thoại di động, lúc này tín hiệu đã bao phủ, hắn nhấn vào nút khẩn cấp nhưng mà trước sau đều không có phản ứng.

- Này cô, cô làm sao vậy?

Lục Thừa Phong dùng chân đá Tuyết Nhi một cái, nói.

- Để cho tôi ngủ đi, cứ như vậy mà ngủ một giấc thật ngon!

Nói xong cô liền yên lặng ngủ. Mấy ngày nay đã quá khó để chấp nhận mọi việc rồi, không có lấy một ngày vui vẻ, không có lấy một ngày ngủ yên, rốt cuộc thì hôm nay cũng có thể ngủ.

Bởi vì thang máy quá tối nên không thấy rõ mặt Tuyết Nhi, nhưng mà nghe tiếng hít thở đều đều thì rõ ràng là cô đã ngủ thiếp đi dưới tình huống như vậy, cô thật sự là không sợ chết mà.

- Tổng tài, rất xin lỗi, chúng tôi biết thang máy xảy ra vấn đề liền lập tức chạy đến.

Hai mươi phút sau, trợ lý nói xin lỗi.

- Chúng ta đi thôi.

Lục Thừa Phong đi ra khỏi thang máy, nói.

- Nhưng mà còn cô ấy!

Trợ lý nhìn Tuyết Nhi nằm trong thang máy, hỏi.

- Thích ngủ như vậy thì ngủ cho đã đi.

Nói xong liền sãi bước rời khỏi.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 34: Chuộc tội trước mộ phần


Trợ lý muốn nói gì đó nhưng nghĩ đến tổng tài thì cuối cùng vẫn phải cất bước rời đi.

- Anh, em muốn kết hôn!

Lục Thừa Phong hướng về phía máy tính nói, bên kia màn hình máy vi tính chính là anh cả Lâm Thần Thanh đang ở bên Hoa Kỳ.

- Chỉ cần cậu muốn là được, nhưng mà bây giờ cậu hãy bỏ qua tất cả mọi chuyện đi, cậu đừng nên làm những chuyện mà sau này phải hối hận, gần đây tình trạng của mẹ cũng rất tốt, bác sĩ nói mấy tháng sau có thể sẽ tỉnh lại rồi.

Lâm Thần Thanh cố gắng muốn cậu em trai buông bỏ thù hận, nhưng nhìn vào đôi mắt Lục Thừa Phong, hắn biết rõ hết thảy đều vô ích, cậu ta nhất định sẽ không bỏ qua.

- Lúc em về nước thì em đã biết phải làm thế nào rồi, về phần mẹ, anh nên chăm sóc thật tốt đi.

Nói xong cũng liền tắt video, hắn cầm xì gà lên, đi đến đứng cạnh cửa sổ.

Hắn nhất định phải làm như vậy, hắn sẽ không hối hận!

- Anh ấy vẫn quyết định đám cưới sao?

Tiết Như đỏ mắt nói.

- Ừ, nó quyết định rồi!

Lâm Thần Thanh gằn từng chữ.

Tiết Như không nói gì nữa, mắt ửng đỏ từ từ rời đi. Chỉ cần chuyện anh ấy quyết định thì không có cách nào thay đổi, tuyệt đối là như vậy, điểm này cô biết rất rõ.

****

Tuyết Nhi cảm thấy rất khó thở, cô mở mắt, nhìn ngọn đèn chói mắt trong thang máy cô biết được thang máy đã bình thường trở lại, nhưng mà trong thang máy chỉ có một mình cô. Lục Thừa Phong ơi Lục Thừa Phong, anh thật lợi hại, có thể trơ mắt nhìn tôi chết anh cũng không thèm kéo tôi một cái.

Cô rời khỏi thang máy, vừa định gọi điện thoại cho Lục Thừa Phong thì điện thoại liền vang lên:

- Tôi đợi cô ở nghĩa trang, hợp đồng tôi đã mang đến.

- Tại sao lại đi đến đó? Anh lại muốn thế nào đây?

Tuyết Nhi có chút khẩn trương nói. Người đàn ông này thật sự là tâm tình quá không ổn định, cô thật sự rất sợ hãi.

- Cho cô nửa giờ, nếu không thì toàn bộ mọi thứ đều hủy bỏ.

Nói xong hắn liền ngắt điện thoại.

Tuyết Nhi chỉ có thể làm theo lời hắn, lúc tới nghĩa trang thì đã có người đi ra đón cô, Tuyết Nhi đi theo người kia. Lúc tới nơi thì đã thấy Lục Thừa Phong đứng trước một ngôi mộ, Tuyết Nhi từ từ đi đến cạnh hắn.

Còn không đợi Tuyết Nhi kịp lên tiếng, hắn trực tiếp ấn người Tuyết Nhi xuống đất.

Tuyết Nhi dùng sức giãy dụa, nhưng sức của cô lại có hạn, căn bản là không thể phản kháng được, Lục Thừa Phong bóp cằm Tuyết Nhi, bắt cô quay qua nhìn về hướng hình người in trên mộ phần, nhẹ giọng nói:

- Cha, người này chính là con gái của người hại chết cha, hôm nay cô ta sẽ ở lại chỗ này với cha!

Sau đó Lục Thừa Phong đứng lên lấy bản hợp đồng ra, gằn từng chữ:

- Đây là một phần của hợp đồng, cô quỳ ở đây chuộc tội, chờ đến năm giờ chiều nay thì tôi sẽ đến kí tên.

Nhìn bóng Lục Thừa Phong rời đi, ở lại bên cạnh cô còn có một vài người đàn ông khác. Nhìn lại người trên mộ phần một chút, Lộ Vương Tuấn, hưởng dương 48 tuổi, ông ta chính là người mà cha cô đã đụng chết sao? Vậy mà lại trẻ hơn cả cha của cô.

Tuyết Nhi nhìn bức ảnh người trên mộ, cô có chút áy náy nói:

- Xin lỗi chú, bởi vì lỗi của cha con mà để cho chú xảy ra chuyện, nhưng mà chú yên tâm, con thiếu nợ Lục gia thì con sẽ trả, cũng như việc bây giờ con đang quỳ trước mặt chú mà nói vậy.

Thời tiết 39 độ, mặt trời nóng hừng hực, Tuyết Nhi cũng không chịu đựng được quá lâu, đến trưa thì cô đã cảm thấy choáng váng, cảm thấy thật khó chịu trong người, cô rất muốn uống một chút nước hoặc là nói chuyện với những người ở bên cạnh nhưng không có một ai quan tâm đến cô.

Được, chuộc tội, cô chuộc tội là được.

Cô cứ tiếp tục quỳ như vậy, suốt cả ngày hôm nay đều cam chịu như vậy!

Chờ đến 5g30. Đúng giờ, Lục Thừa Phong đến trước mộ, nhìn người con gái gầy gò đang quỳ trước mộ phần, cái bóng hắn kéo dài có vẻ rất tịch mịch.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 35: Điên cuồng tiếp cận


Hắn nhanh chóng lấy bút ra ký tên lên tờ hợp đồng, sau đó ném một cái rồi sãi bước rời đi, Tuyết Nhi vội vàng nhặt hợp đồng lên rồi ký tên mình lên đó. Rốt cuộc thì căn nhà đó cũng thuộc về cô, cha mẹ, rốt cuộc thì con cũng bảo vệ thật tốt căn nhà của chúng ta, cuối cùng cũng bảo vệ được rồi.

- Đi đâu?

Tuyết Nhi còn chưa kịp cất hợp đồng xong thì cô đã bị ném vào trong xe.

- Đưa cô về nhà, cô cho rằng cô còn có thể đi về sao?

Lục Thừa Phong nói.

- Khi nào kết hôn?

Tuyết Nhi hỏi thẳng hắn, mọi chuyện cũng đã làm xong, kế tiếp chính là phải kết hôn.

- Ngày mai!

Lục Thừa Phong nói.

- Ngày mai? Làm sao có thể chứ? Tại sao lại nhanh như vậy?

Tuyết Nhi không hiểu hỏi lại. Cô còn chưa có bất cứ sự chuẩn bị nào cả, vậy mà hắn lại nói ngày mai, thật sự là không thể tin được.

- Thế nào? Cô còn có chuyện gì khác sao?

Lục Thừa Phong nhíu mày hỏi.

- Không, không có, chỉ là tôi cảm thấy có thể không nhanh như vậy được không? Dù sao thì chúng ta vẫn chưa chuẩn bị gì cả.

Tuyết Nhi trả lời.

- Chuẩn bị? Cô cho rằng là tôi yêu cô nên mới lấy cô sao? Hay là bởi vì cô yêu tôi nên mới lấy tôi sao? Hôn lễ như vậy mà còn phải chuẩn bị sao?

Lục Thừa Phong châm chọc nói.

Nghe được lời nói của hắn, cô cười châm chọc bản thân, sau đó nói:

- Xin lỗi, là tôi nghĩ quá nhiều, tôi biết rồi!

- Nhớ kỹ, hôm nay không được gây họa, nếu không thì ngày mai sẽ rất đau khổ.

Lúc nói xong câu đó, vừa đúng lúc xe dừng lại dưới nhà Tuyết Nhi, Tuyết Nhi không hiểu quay qua nhìn Lục Thừa Phong, đây là hắn có ý gì?

Tuyết Nhi không nói gì, chẳng qua chỉ nhíu mày một cái rồi sau đó bước xuống xe, nhìn xe rời đi, từ từ mất hẳn, cô liền chạy lên trên nhà, nhưng mà chưa đi được vài bước thì đã nghe một giọng nói quen thuộc.

- Tuyết Nhi!

La Hải xuất hiện trước mặt cô.

Tuyết Nhi quay người, thấy La Hải trước mặt mình, cô vui mừng, vừa định chạy về phía hắn thì chợt nhớ đến lời nói của Lục Thừa Phong, hẳn là hắn đã thấy La Hải cho nên mới nhắc nhở cô, ngày mai phải kết hôn rồi, hôm nay không thể xảy ra chuyện gì được, nếu không thì La Hải sẽ bị tổn thương, nghĩ tới đây Tuyết Nhi liền làm ra vẻ không vui, nói:

- Làm sao vậy?

- Tuyết Nhi, anh không quên được em, mấy ngày nay anh đều lao đầu vào công việc, liều mạng uống say thì tưởng rằng như vậy có thể quên được em, nhưng mà anh lại làm không được. Tuyết Nhi, dù cho em thay đổi thế nào đi nữa thì anh cũng không thể quên được em, anh yêu em, anh thật sự không thể không có em. Tuyết Nhi, em đừng rời khỏi anh có được không? Anh sẽ kiếm rất nhiều tiền, anh sẽ mang đến cho em một cuộc sống hạnh phúc nhất, em đừng đi cùng với người con trai đó nữa có được không? Hắn có thể cho em thì anh cũng có thể cho em, em cho anh 3 năm đi, anh chỉ cần 3 năm thôi, 3 năm sau anh có thể cho em được tất cả mọi thứ, chỉ xin em đừng bỏ anh. Một người đàn ông như anh phải bỏ cả tự trọng đến cầu xin em, xin em đồng ý với anh đi.

La Hải ôm Tuyết Nhi vào lòng, đau đớn nói, hắn không quên được người con gái này, dù đã phản bội hắn thì hắn vẫn không thể nào quên được.

- La Hải, anh đi đi, chúng ta không hợp nhau đâu, chúng ta nhất định phải chia tay, thứ tôi muốn anh vĩnh viễn không thể thỏa mãn được tôi, nếu như ... nếu như anh thật sự yêu tôi như lời anh nói thì anh buông tôi ra đi, lập tức rời khỏi đây đi, biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời tôi, như vậy thì chúng ta mới có thể hạnh phúc được.

Tuyết Nhi cầu xin.

La Hải, anh đi nhanh đi, nếu không thì em sẽ nói hết thảy mọi thứ cho anh biết, đến lúc đó thì chúng ta sẽ không thể nào sống tiếp được đâu.

- Không, anh không muốn rời khỏi em, anh yêu em, anh yêu em.

Nói xong, hắn điên cuồng cắn tìm đôi môi đỏ mọng của Tuyết Nhi, điên cuồng hôn.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 36: Không được vì người con trai khác


Tuyết Nhi không có sức giãy giụa, chỉ có thể để cho La Hải hôn mình nên không thể thấy được người con trai ở phía sau lưng.

La Hải bất ngờ buông Tuyết Nhi ra, nhìn người con trai trước mặt, hắn xông lên, hung hăng đấm một cái, gầm nhẹ:

- Là cậu, là cậu phá hoại chuyện giữa tôi và Tuyết Nhi, nếu như không phải bởi vì cậu thì Tuyết Nhi sẽ không rời khỏi tôi.

Nói xong hắn lại đánh một đấm nữa vào mặt Lục Thừa Phong, Tuyết Nhi sửng sốt trợn to mắt đứng nhìn, xong rồi, thật sự xong đời rồi.

Lục Thừa Phong một câu cũng không nói, chẳng qua chỉ đứng im, vung tay lên, những người đàn ông ở sau lưng hắn rất không khách khí xông lên.

Một đấm đánh thẳng vào mặt đối phương, La Hải lập tức bị đánh té ngã xuống đất.

- Không được, không được.

Tuyết Nhi muốn lao về phía La Hải thì lại bị Lục Thừa Phong ôm vào lòng, hắn cắn răng nghiến lợi nói:

- Đã nhắc cô là đừng gây họa rồi, là do cô muốn chết mà!

- Đừng mà, đừng mà, cầu xin anh đấy, bọn họ sẽ đánh chết La Hải mất, Lục Thừa Phong, tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi, sau này tôi sẽ không bao giờ như vậy nữa, không bao giờ gặp lại anh ấy nữa, cầu xin anh buông tha cho anh ấy, tôi cầu xin anh, Lục Thừa Phong, tôi cầu xin anh.

Tuyết Nhi liền muốn quỳ trên đất, nếu như không phải Lục Thừa Phong dùng sức kéo cô lại thì lúc này cô đã quỳ dưới đất rồi.

Lục Thừa Phong không nói gì, chỉ im lặng nhìn La Hải bị đánh, nhìn dáng vẻ La Hải không có sức chống trả, hắn nhếch miệng lên, quay về phía Tuyết Nhi, nói:

- Cô hôn tôi, tôi muốn trong miệng cô tất cả đều là hương vị của tôi!

Tuyết Nhi sửng sốt, nhìn La Hải một chút, cô nhắm mắt lại, nhắm ngay đôi môi Lục Thừa Phong, ngây ngô hôn vào chúng, không biết bởi vì muốn chiếm đôi môi đỏ mọng của Tuyết Nhi làm của riêng hay vì đôi môi ấy quá tuyệt vời mà Lục Thừa Phong từ bị động đổi thành chủ động, đ** l*** ch** v** trong miệng Tuyết Nhi, m*t lấy tất cả ngọt ngào của cô, không biết vì muốn kích động La Hải hay là trừng phạt Tuyết Nhi không nghe lời mà hắn cố ý tạo ra tiếng tấm tắc kịch liệt.

La Hải nằm trên đất, nhìn cảnh hai người hôn nhau, hắn từ từ đứng lên, từng bước rời khỏi. Hắn sai rồi, dù cho là yêu đến tận xương tủy, dù cho là yêu đến tận máu huyết trong người thì hắn cũng phải quên đi, Tuyết Nhi đã không thuộc về hắn.

Nhìn bóng dáng La Hải lảo đảo nghiêng ngả, nước mắt Tuyết Nhi đau đớn chảy ra cũng bị Lục Thừa Phong nuốt hết vào trong miệng. Lục Thừa Phong vẫn không buông Tuyết Nhi ra, tiếp tục cắn xé Tuyết Nhi, người con trai kia có gì tốt chứ? Vậy mà cô lại có thể khóc như thế này, đã nhắc nhở người con gái này rồi, hết thảy đều là do cô ta tự chuốc lấy.

- Tôi phải vào nhà, anh buông tôi ra.

Lúc Lục Thừa Phong buông Tuyết Nhi ra, Tuyết Nhi quay mặt đi chỗ khác, cô không muốn nhìn người con trai này một cái nào nữa hết.

- Đừng dùng thái độ như vậy nói chuyện với tôi, cô không có tư cách, nhất là vì một người con trai khác mà cáu kỉnh với tôi.

Lục Thừa Phong nhắc nhở.

- Được rồi, tôi nhớ tồi, đã khuya lắm rồi, tôi mệt lắm, tôi muốn nghỉ ngơi, anh có thể để cho tôi vào nhà không?

Tuyết Nhi nuốt nước mắt vào trong, điều chỉnh tâm tình của mình mà nói.

- Ngày mai tôi sẽ tới đón cô.

Nói xong liền cùng với những người kia rời khỏi.

Sau khi Tuyết Nhi xác định bọn người kia đã rời khỏi thì cô mới bắt đầu đi tìm La Hải, lúc đó anh ấy đã bị người ta đánh không nhẹ, chắc chắn rất là đau. Không, không thể như vậy được, La Hải, anh đừng có chuyện gì hết, cầu xin anh đừng xảy ra bất cứ chuyện gì.

Đi tìm một vòng cũng không thấy bóng dáng La Hải, Tuyết Nhi chỉ có thể quay về, về đến nhà, cô cất bản hợp đồng thật kỹ, sửa soạn xong đồ đạc, cầm lấy một tấm hình quý báu nhất của bản thân, đặt vào trong rương, sau đó nhẹ giọng nói:

- Con đã không xứng đáng ở lại nơi này nữa rồi!
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 37: Chú rể đâu?


Suốt đêm Tuyết Nhi không ngủ được, chỉ im lặng nhìn ra ngoài bầu trời đen nhánh. Trời dần sáng, cô đi vào phòng vệ sinh, sửa soạn bản thân rồi ngồi ở trên giường chờ người con trai kia đến đón.

Kết hôn? Thật sự là sẽ kết hôn như vậy sao? Lúc cùng với La Hải đính hôn thì cô đã muốn có một hôn lễ thật lãng mạn mà cô và La Hải yêu thích, lời chúc phúc của mọi người cùng với tình yêu chân thật sẽ làm cho tình yêu của bọn họ hạnh phúc ngọt ngào biết dường nào, nhưng kết hôn lúc này lại không có áo cưới, không có tình yêu, không có lời chúc phúc, hết thảy đều không hạnh phúc như trong tưởng tượng, cô thực sự là rất khó chịu trong lòng.

Đúng 8 giờ, chuông cửa vang lên, mở cửa thì thấy một người con trai xa lạ, còn chưa chờ Tuyết Nhi nói gì thì người kia đã lên tiếng:

- Chào cô, tôi là trợ lý của Lục tổng, cứ gọi tôi là Trương Siêu, tôi tới để đưa cô tới nhà hàng.

- Anh ta đâu? Không phải anh ta nên tới đón tôi sao?

Tuyết Nhi không hiểu hỏi lại, hôm nay là ngày vui, không phải hắn nên tới đón cô sao chứ? Tại sao lại là trợ lý?

- Lục tổng có rất nhiều việc, lúc cô đến nhà hàng thì sẽ thấy cậu ấy ở đó.

Trợ lý nói. Vấn đề này hắn cũng đã hỏi Lục tổng, nhưng mà câu trả lời của hắn cũng chính là như vậy.

- Rất nhiều việc? Hôm nay là đám cưới mà cũng bận bịu sao? Được, tôi đi với anh.

Nói xong Tuyết Nhi xách hành lý của mình đi ra ngoài, cô đóng cửa nhẹ nhàng, im lặng đứng nhìn căn nhà mình đã sống hơn hai mươi năm qua một lúc, lòng không muốn đi nhưng mà lại không thể nào thay đổi được gì.

- Trương Siêu, tôi có áo cưới không vậy?

Tuyết Nhi bất ngờ hỏi.

- Áo cưới? Cái này tổng tài không có nói tới.

Cái này là làm khó Trương Siêu rồi, dường như tổng tài cũng không có nói gì tới.

- Không có gì đâu, tôi chỉ muốn hỏi một chút mà thôi, cũng không có ý gì đâu, là tôi sai rồi.

Nói xong Tuyết Nhi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

Áo cưới, xem ra cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi, cho rằng sẽ có áo cưới, cho rằng ít nhất cũng sẽ có áo cưới, kết quả thì áo cưới hay chú rể cũng đều không có, hết thảy đều là cô mơ mộng rồi.

Tuyết Nhi nhìn số người trong nhà hàng, thực sự là rất nhiều nha, cô chợt có chút khẩn trương, tại sao hắn lại mời đến nhiều người như vậy chứ? Hắn rốt cuộc muốn làm gì đây? Muốn kết hôn thật hay là lại nghĩ cách khác để giày vò cô đây?

- Tiểu thư, áo cưới của cô đã chuẩn bị xong, tiên sinh cũng chuẩn bị xong, thời gian không còn kịp nữa rồi, xin cô nhanh lên một chút.

Nói xong mấy người kia liền dẫn Tuyết Nhi đi.

- Phong, anh sẽ không tàn nhẫn như vậy chứ? Anh biết rất rõ em thích anh, vậy mà anh lại muốn em làm phù dâu của anh, thấy anh và người con gái khác triền miên em sẽ điên mất thôi.

Người con gái dán chặt trên đùi Lục Thừa Phong nói, động tác như vậy hoàn toàn không ảnh hướng đến quy trình trang điểm của người con trai này.

- Thế nào? Cô không vui sao? Là cô muốn đi theo tôi, muốn cùng tôi bước vào lễ đường mà? Vì vậy tôi mới cho cô cơ hội này thôi!

Hắn vỗ vào mông người con gái, nói.

- Người ta đâu có biết là sẽ như thế này mà bước vào lễ đường chứ? Cho rằng anh sẽ lấy em, hại em đã chuẩn bị áo cưới và lễ phục thật là đẹp, kết quả thì lại ngược lại, anh thật là xấu mà.

Người con gái õng ẹo nói, thỉnh thoảng v**t v* lồng ngực rắn chắc của hắn.

- Cưới cô?

Lục Thừa Phong cười một tiếng, trong đầu lập tức xuất hiện hình bóng một người con gái khác, trên thế giới này, người hắn muốn kết hôn luôn chỉ có một mình cô, những người con gái khác không ai xứng đáng cả.

- Thế nào? Anh vẫn không vui sao? Chẳng lẽ anh hoài nghi mị lực của em?

Người con gái cong đôi môi đỏ mọng, giả bộ tức giận nói.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 38: Trong phòng trang điểm


- Bản lĩnh trên giường của cô rất hấp dẫn, nếu không thì tôi cũng sẽ không dẫn cô đến đây rồi.

Lục Thừa Phong luồng tay vào trong váy người con gái kia, ngón tay không khách khí mà bắt đầu chuyển động làm cho tất cả tế bào trên người cô ta đều rạo rực.

- Ừm.. Phong, em muốn .. anh cho em đi nha!

Cơ thể cô ta bắt đầu lắc lư, bị người con trai này trêu chọc một chút mà người cô cứ như bị lửa đốt vậy.

- Cô thật là lẳng lơ.

Lục Thừa Phong cười khẩy nói. Con gái bây giờ đều như vậy sao?

Tuyết Nhi được mấy người kia dẫn đến căn phòng này thì liền thấy cảnh một nam một nữ đang triền miên với nhau.

Không phải chứ, cô dâu chú rể này không phải đã quá gấp gáp rồi hay sao? Cũng sắp kết hôn rồi mà lúc này còn làm loại chuyện thế này? Con người bây giờ thật là ...! Nhưng mà khi lộ ra gương mặt của người con trai kia thì con mắt Tuyết Nhi như muốn rớt xuống đất, chú rể này không phải là người khác mà chính là người đàn ông của mình.

Người con gái trên người Lục Thừa Phong cũng cảm giác được sự khác thường của Tuyết Nhi, nhìn dáng vẻ Lục Thừa Phong một chút rồi nhếch miệng lên, sửa sang lại y phục rồi rời khỏi người Lục Thừa Phong, đi tới trước mặt Tuyết Nhi, đưa tay ra, dịu dàng nói:

- Cô dâu xinh đẹp đã đến rồi, chúc mừng cô nha, tôi là cô dâu phụ của cô, chờ chút nữa tôi sẽ chăm sóc cho cô.

- Cô dâu phụ?

Tuyết Nhi buồn cười nói.

Cô dâu phụ này chắc là người phụ nữ của Lục Thừa Phong đây, triền miên công khai như vậy, bây giờ còn có thể nói với cô như vậy, xem ra Lục Thừa Phong thực sự rất giỏi lôi kéo người khác, quên, đây cũng không phải là lần đầu tiên, lúc ở bở biển chẳng phải hắn cũng đã cùng với người con gái khác làm chuyện như vậy sao? Người đàn ông này thực sự quá xấu xa mà, tất cả phụ nữ đều có thể đến với hắn, thật là buồn nôn.

- Ừ, cô còn không đi trang điểm đi, nhanh lên.

Cô gái nịnh nọt nói.

- Đây là ý gì?

Tuyết Nhi đi vòng qua cô gái, đi tới trước mặt Lục Thừa Phong nói.

Lục Thừa Phong dùng sức kéo cô gái kia vào lòng, ở trên môi cô ta đặt một nụ hôn thật sâu, sau đó nói với Tuyết Nhi:

- Cô trang điểm nhanh lên một chút đi, nếu không thì không kịp đâu, các người còn đứng ngây ra đó làm gì? Mang cô ta đi đi.

Lục Thừa Phong vừa nói xong thì những người kia liền đặt Tuyết Nhi lên ghế, nhưng mà lúc cô đang trang điểm thì hai người kia vẫn đang k*ch t*nh triền miên bên cạnh, y phục cô gái cũng bị kéo xuống, bàn tay hắn bao phủ ở trên c*p ng*c trắng như tuyết kia, trong miệng còn phát ra những âm thanh kinh tởm, cô thực sự rất muốn ói, nhưng nhìn thấy thợ trang điểm không có bất cứ biểu tình gì thì xem ra là do cô chưa từng trải qua việc đời, tình huống như vậy đoán chừng bọn họ đã rất quen thuộc, được, cô cũng coi như là không có bất cứ chuyện gì xảy ra, cô nhắm mắt lại để yên cho thợ trang điểm làm việc.

Lục Thừa Phong thấy Tuyết Nhi nhắm mắt lại, cô gái này quả thật là bướng bỉnh mà.

- Tiểu thư, xong rồi!

Thợ trang điểm nhất nhở.

Tuyết Nhi mở mắt, nhìn mình trong gương, trong lúc nhất thời sửng sốt, cái này ... đây là cô sao? Đây là cái quái gì chứ? Tóc thì cứ như những cô tiểu thư vậy, trên mặt thì đóm hồng cứ như bị bỏng vậy, đôi môi thì càng khỏi phải nói, đỏ thắm như vừa mới ăn thịt người xong, một chữ "xấu", hai chữ "xấu xí", những người thợ trang điểm này rốt cuộc là làm sao thế?

- Thời gian không còn kịp nữa rồi, nhanh chóng thay quần áo đi.

Lúc Tuyết Nhi còn chưa kịp than phiền thì cô đã bị đẩy tới phòng thay đồ, họ lấy một bộ áo cưới bẩn thỉu mặc vào người cô, sau khi làm xong những thứ đó thì kéo Tuyết Nhi ra ngoài.

Lục Thừa Phong quan sát Tuyết Nhi, không sai, đây chính là kết quả mà hắn mong muốn. Người con gái đứng bên cạnh vừa nhìn thì bật cười ha ha, rốt cuộc đã biết tại sao Lục Thừa Phong lại dẫn cô tới. Cũng biết được sức hấp dẫn của tân nương như thế nào rồi, lúc này Tuyết Nhi tựa như một cô gái vô cùng xấu xí.
 
Thác Nhập Hào Môn - Lão Công Đừng Chạm Vào Ta
Chương 39: Bối cảnh hôn lễ hỗn loạn


Thấy ánh mắt Lục Thừa Phong, lại nghe được tiếng cười cợt của những người xung quanh, Tuyết Nhi biết rõ, là hắn cố ý, thật ta thì cô cũng nên sớm biết điều này, người đàn ông này vừa xuất hiện thì đã không ngừng giày vò cô, gây khó dễ cho cô, kết hôn thì thế nào chứ? Thực ra thì hắn chỉ muốn báo thù mà thôi, được, anh muốn trả thù đúng không, vậy thì cứ tiếp tục đi, tôi chờ anh, chờ anh giày vò tôi, chờ anh dằn vặt tôi, vậy thì tôi sẽ trả hết nợ cho anh, vì cha mẹ tôi, vì La Hải, vì trả nợ, tôi sẽ không phản kháng, đã như vậy, tôi sẽ vui vẻ chấp nhận, chờ đến lúc không chịu đựng được nữa thì mọi thứ cũng sẽ kết thúc.

Trợ lý đi tới, nhìn Tuyết Nhi, sau khi sửng sốt, nói:

- Lục tổng, hết thẩy đều đã chuẩn bị xong, cô dâu chú rể cần xuất hiện rồi.

Lục Thừa Phong đi tới trước mặt Tuyết Nhi, khoác tay cô, muốn làm cho Tuyết Nhi đi theo mình. Tuyết Nhi cười khẩy, hỏi:

- Bộ dáng như thế này anh không cảm thấy mắc ói sao?

Lục Thừa Phong không nói gì, liền kéo tay cô đi ra ngoài.

Lúc hai người vừa xuất hiện thì phía dưới liền xì xào bàn tán.

- Tại sao lại xấu như vậy? Trên đời này có người con gái xấu như vậy sao?

Các cô gái nói.

- Không phải chứ? Tại sao Lục Thừa Phong lại đi lấy một cô gái xấu như vậy chứ? Thật là ghê tởm mà.

- Dù thế nào thì nữa thì nhìn thấy cô gái xấu xí như vậy tôi cũng thấy muốn ói, tại sao lại cưới cô ta chứ? Thực sự là quá ghê tởm đi, thực sự là quá oan ức cho Lục tổng rồi.

- Dù sao thì tôi cũng cảm thấy Lục tổng thực sự rất đáng thương, tại sao lại phải lấy một cô gái như vậy làm vợ chứ, thật sự ghê tởm mà, nửa đời sau sống thế nào đây?

Mỗi một câu nói phía dưới đều lọt vào tai Tuyết Nhi, nhưng cô cố gắng kìm chế, nắm chặt hai tay, không có sao hết, không có sao hết, chẳng qua chỉ là những lời nói công kích mà thôi, Tuyết Nhi, đừng để ý làm gì cả, hôn lễ này vốn không phải thứ mình muốn nên không cần bận tâm.

Lục Thừa Phong thấy Tuyết Nhi nắm chặt hai tay, thấy cô có thể chịu đựng được hết thảy mọi thứ thì trong lòng cảm thấy bực bội, xem ra là hắn đã xem thường cô, sỉ nhục như thế này đối với cô ta mà nói tuyệt đối không có bất cứ tác dụng gì.

- Thứ con gái không biết xấu hổ, vì tiền mà có thể bán đứng nhân cách phụ nữ, thứ không biết xấu hổ.

Đang lúc mọi người kích động thì giọng nói của một người phụ nữ vang lên,

Là dì, là bà ấy, tại sao bà ấy lại tới đây chứ? Tại sao bà ấy biết cô kết hôn chứ?

- Các người đừng nên bị cô gái này lừa, cô ta đã đính hôn với con tôi, vì tiền mà leo lên giường với người đàn ông này, buộc người đàn ông này phải cưới cô ta, người con gái như vậy không xứng đáng nhận được chân tình, thứ con gái không biết xấu hổ, lúc cha mẹ cô chết, lúc cô sống không bằng chết thì gia đình chúng tôi đã cưu mang cô, bây giờ lại chê nhà chúng tôi, còn làm cho con tôi bị thương tích đầy người nữa, người con gái như cô không xứng đáng có được tình yêu.

La mẫu kích động nói. Thấy báo chí nói hôm nay người con gái này sẽ gả cho một người giàu có, mà con trai của mình mỗi ngày đều mượn rượu giải sầu, công ty cũng không màn đến, hôm qua lúc về nhà cả người còn bị thương nữa, không cần nói cũng có thể khẳng định là có liên quan đến cô gái này.

- A dì, dì đi về đi, đừng nên ồn ào.

Tuyết Nhi thấp giọng nói, nhưng mà La mẫu lại không nghe được.
 
Back
Top Bottom