Khác THÀ ĐỂ CẬU NHẮM BẮN, CÒN HƠN LÀ ĐỨNG YÊN MÀ CẢM GIÁC MÌNH SẮP YÊU

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
349,551
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
396017515-256-k771312.jpg

Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
Tác giả: TinKim556
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Em chưa từng bỏ lỡ phát đạn nào.

Nhưng kể từ khi anh xuất hiện, ngón tay đặt lên cò súng lại chần chừ một giây.

Joshua không phải người sạch.

Nhưng gã luôn ngồi bình thản giữa bàn ăn đầy máu, với ly whiskey nửa vơi và đôi mắt như không thể tan chảy.

Còn Seungcheol-là người chuyên giết kẻ phản bội.

Chỉ không hiểu vì sao, từ khi nhận nhiệm vụ bảo vệ hắn, em lại cảm thấy mình...

đang phản bội chính bản thân.

*Có những phát bắn không lệch tâm.

Nhưng tim em-thì bắt đầu nổ không theo kế hoạch.*



svt​
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 1: CẬU LÀ KẺ KHÔNG CÓ MẶT TRONG DỮ LIỆU


(*“Chỉ có hai loại người khiến tôi không tra lý lịch.

Một là người tôi sẽ giết.

Hai là người tôi muốn giữ lại.”*)

**Hồng Kông, 2:12 sáng.

Penthouse tầng 36.**

Joshua Hong đặt ly rượu xuống bàn gỗ.

Trong phòng, nhạc nền gần như không còn.

Chỉ còn mùi khói thuốc phả nghiêng từ cửa sổ — nơi gió cuốn theo lưỡi lam chưa khô máu.

Bữa tiệc “đóng tài sản” của một tay trùm đã chết.

Và hôm nay, ông chủ mới lên ngôi — Joshua, gã đàn ông mặc suit trắng, đeo găng tay đen mỏng, cài khuy áo ngược chiều đồng hồ.

> “Người mới tới.” – Vernon thì thầm.

“Không có tên trong hồ sơ nhân sự.”

> “Tốt.

Mấy kẻ có tên hay phản bội.”

> “Hồ sơ trắng trơn, không ảnh, không sinh trắc.”

> “…Cậu ta đứng ở đâu?”

> “Cửa phụ.

Không đụng rượu.

Không hỏi gì.

Nhưng ánh mắt vừa nhìn hết đường rút của toàn penthouse.”

Joshua cười nhẹ.

> “Dắt vào.

Tôi muốn biết người không có dữ liệu... liệu có gõ được đúng nhịp khi tôi ra lệnh.”

Cửa mở.

Bóng người bước vào.

*Choi Seungcheol.* Không đeo huy hiệu.

Không bảng tên.

Áo sơ mi xám vải linen, cổ lơi, tay bỏ túi.

Mắt không nhìn ai lâu quá 3 giây.

Nhưng ngay khi Shua xoay ghế nhìn thẳng — Cheol dừng bước.

Chết tiệt.

Một sát thủ không nên run khi nhìn vào mắt người thuê mình.

Nhưng Cheol... không thở được trong 3 giây đầu.

> “Cậu là người tôi chưa gọi, nhưng dám tự tìm tới.” – Shua nói, tay xoay ly rượu.

> “Vì tôi giỏi làm việc cho người không cần xin phép.”

> “Cậu muốn tôi thuê?”

> “…Muốn thấy tôi làm việc trước không?”

Shua cười.

Rất chậm.

> “Vậy đi.

Trong phòng có 17 người.

4 kẻ phản.”

> “Cần danh?”

> “Không.

Tôi chỉ muốn thấy cách cậu phân biệt người cần giữ... và người không nên sống sót.”

Cheol gật nhẹ.

Và 5 phút sau —

*trong tiếng ly cụng, không ai nghe được tiếng đạn bắn từ khẩu SIG dưới tay phải áo vest.*

Không hô hoán.

Không máu bắn tung.

Chỉ là khi bản nhạc nền kết thúc — 4 người trong bữa tiệc lặng im mãi mãi.

Cheol quay lại.

Shua vẫn ngồi.

> “Làm sạch.”

> “Tôi giỏi hơn ở phần… giữ sạch.”

> “Vậy ở lại.

Bắt đầu từ đêm nay, anh ngủ ở tầng 35.”

Cheol bước tới.

Ngón tay khẽ chỉnh lại khuy tay áo.

> “Tôi là sát thủ.”

> “Còn tôi là kẻ không ngán chết.” – Joshua đứng dậy.

“Nếu cậu định bóp cò sau lưng tôi… làm ơn đừng run tay.”

Cheol khẽ cười.

> “Không run.

Trừ khi anh... nhìn lại.”

---
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 2: MỌI NGƯỜI LÀM VIỆC VỚI TÔI ĐỀU BIẾT CHẾT LÀ PHẦN KẾT CỦA HỢP ĐỒNG


(*“Tôi không cần lòng trung thành.

Tôi chỉ cần người biết không quay lưng khi tôi quay đầu lại.”*)

**Macau – biệt thự tổ chức – 3 ngày sau.**

Joshua đứng dựa bàn.

Áo sơ mi trắng cài đến cổ.

Trên bàn là một tệp hồ sơ mở sẵn – bên trong là hình ảnh lén chụp một tên buôn tin cũ.

> “Hắn đưa thông tin giao dịch cho tổ chức Đỏ.”

> “Đang bị bắt?” – Cheol hỏi.

> “Đang ngồi ngay phòng bên.” – Vernon trả lời.

Joshua không nhìn ai.

Chỉ cởi găng tay trái ra.

> “Tôi sẽ hỏi 3 câu.

Nếu hắn trả lời dối quá hai lần…”

> “Tôi làm?”

> “Không.

Cậu không giết hôm nay.

Tôi muốn người mới vào nhìn cách tôi giữ tổ chức sạch.”

Họ bước vào phòng.

Người đàn ông bị trói – miệng bịt, mắt đầy máu và cổ áo nhăn vì giằng co.

Nhưng vẫn nhìn Joshua như thể muốn xin một cơ hội.

Shua ngồi xuống.

Rút dao găm nhỏ từ gót giày.

Giọng dịu.

> “Câu một: ai trả tiền cho anh?”

> “Tôi… tôi không biết—”

> “Sai.” – Shua rạch nhẹ dao lên bàn tay bị trói.

Cheol đứng phía sau.

Không chớp mắt.

Tay vẫn trong túi áo khoác.

Nhưng ngón trỏ... co lại.

> “Câu hai: anh gặp ai tối thứ Ba?”

> “Một người… không rõ tên...”

> “Địa điểm.”

> “Bến tàu.”

> “Sai.” – Shua cầm một ly nước, dội thẳng vào vết rạch.

Người đàn ông hét.

Joshua không đổi sắc mặt.

Cheol – lần đầu – nhíu mày.

> “Câu ba: anh nói gì với bọn kia về tôi?”

> “…Tôi… tôi chỉ bảo là… anh không giết người.”

> “À.” – Shua cười.

> “Anh làm vậy vì tin tôi sạch, hay vì muốn tụi nó tự đến chết?”

Không ai trả lời.

Dao không rạch nữa.

Chỉ có Joshua thở chậm, rút khẩu súng ngắn từ bên hông.

> *Pằng.*

> “Xong rồi.” – Shua nói.

> “Không hỏi thêm?”

> “Hỏi nữa thì tôi là kẻ tha thứ.

Mà tôi không đóng vai đó.”

Cheol bước theo Joshua ra khỏi phòng.

Đến thềm hành lang, Cheol cất tiếng lần đầu:

> “Anh thật sự tự bắn... người từng làm việc với mình suốt 3 năm?”

Joshua không nhìn lại.

> “Tôi không giết vì phản.

Tôi giết vì hắn tưởng tôi không biết.”

> “...Tôi không phải lính.”

> “Tôi biết.” – Shua dừng chân.

“Cậu là sát thủ.

Sát thủ thì không rụng tay vì mùi máu.”

Cheol nhíu mày.

> “Nhưng tôi vừa rụng tay vì câu cuối của anh rồi đấy.”

Shua quay nhìn.

Lần đầu cười thật.

> “Tốt.

Vậy từ mai… cậu đi theo tôi.”

> “Đi đâu?”

> “Bất cứ nơi nào... tôi nghi có người nhắm bắn sau lưng.”

---
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 3: TÔI KHÔNG GIẾT ANH VÌ AI ĐÓ ĐÃ GỌI TÊN ANH TRƯỚC TÔI


(*“Phát bắn không lệch.

Nhưng người kia... từng dạy tôi cách giữ một nỗi lặng mà không rời đi.”*)

**Bangkok, 1 tuần sau.

Một sảnh bar dưới mặt đất.**

Cheol nhận được lệnh tối qua.

Tin nhắn chỉ vỏn vẹn:

> *“Kết thúc hợp đồng 001.”*

Không tên.

Không địa chỉ.

Nhưng bản đồ chấm đỏ đúng vị trí căn penthouse mà Cheol ngủ cạnh nó suốt 3 đêm gần nhất.

Kẻ cần chết: Joshua Hong.

Người đang đứng cạnh Cheol.

Người vừa pha rượu bằng tay trái — vì tay phải đang khẽ ấn cò súng giấu trong túi áo Cheol từ phía sau.

> “Tôi biết tổ chức sẽ không để yên.” – Shua nói, mặt không ngoảnh lại.

> “Anh biết từ khi nào?”

> “Từ lúc em cầm điện thoại mà không xem tin nhắn quá 4 giây.”

Cheol siết cổ tay.

Một phần máu dồn xuống ngón trỏ.

Nhưng tay vẫn ở yên.

> “Sao anh không hỏi?”

> “Vì nếu em định giết tôi, em sẽ làm từ sau gáy.”

> “…”

> “Còn nếu em đứng yên – nghĩa là em đang chọn.”

Cheol buông tay khỏi khẩu súng.

Shua quay lại, mắt dịu không đúng lúc.

> “Có ai gọi tên anh trước tôi.” – Cheol nói.

> “Gọi để giết?”

> “Gọi để… nhắc tôi nhớ rằng… tôi không nên dừng lâu trong một căn penthouse có người pha rượu mà không run tay.”

Cả hai đứng im.

Shua rút khẩu Glock từ trong ngực áo.

Đặt lên bàn giữa họ.

> “Anh không sợ em đổi ý?”

> “Không.

Vì nếu em nổ súng hôm nay – tôi muốn được chết trong ánh nhìn như vậy.”

> “Vẫn cười?”

> “Ừ.

Vì tôi biết – lần đầu có người run tim khi nhìn mình thay vì vì sợ.”

Cheol ngồi xuống.

> “Và anh biết vì sao tôi không giết không?”

> “Vì em yếu lòng?”

> “Không.” – Cheol gật.

“Vì em không muốn người gọi tên em đầu tiên là tổ chức...

>

> Em muốn...

>

> là anh.”

Cả quán bar vẫn bật nhạc.

Nhưng giữa sàn gỗ mờ sáng ấy, chỉ còn lại một âm thanh rất lặng:

***âm thanh của một người buông súng, nhưng giữ ánh mắt không rời.***

---
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 4: BOSS KHÔNG NÊN NGỦ TRONG CÙNG CĂN PHÒNG VỚI NGƯỜI CÓ KHẨU GLOCK


(*“Tôi đã nằm cạnh người có súng dưới gối.

Nhưng người làm tim tôi giật mình... lại là kẻ không bóp cò.”*)

**Seoul — tầng cao nhất của Park Residence, 00:42 sáng.**

Cheol ngồi tựa lưng vào tường, vẫn mặc áo giữ nhiệt chưa cởi.

Phía đối diện, Joshua nằm nghiêng — một tay gác trán, một tay vắt ra ngoài giường, hờ hững như không còn giữ thứ gì sau lưng nữa.

> Hắn chưa từng đưa người ngủ chung phòng.

Nhưng tối nay, hắn đưa Cheol lên.

Không nói lý do.

Chỉ bảo:

> “Căn nhà này không có camera.

Nhưng nếu em cần gì, tôi vẫn thức.”

Cheol không cần hỏi.

Vì khẩu Glock đã nằm dưới gối của mình.

Còn thứ thật sự khiến cậu không chợp mắt được… là hơi thở Joshua — đều, nhẹ, và kéo nhịp tim cậu theo từng lần co lại ở ngực trái.

Cheol nhìn lên trần.

Tường vữa trắng.

Đèn ngủ vàng mềm.

Một chút giống chỗ Cheol từng ở sau trận rút máu đầu tiên.

> Hồi đó, cậu cũng ngủ cạnh một người.

Nhưng sáng dậy… chỉ còn cốc nước chưa uống và vệt máu chưa khô ở chân giường.

Shua trở mình.

Khẽ.

Rất khẽ.

Cheol nhắm mắt theo phản xạ — như sợ ai đó biết mình đang canh quá lâu.

> “Em ngủ chưa?” – giọng của Shua cất lên.

> “Chưa.”

> “Sao không?”

> “…Anh nghĩ em nên ngủ khi ở cùng một người có súng sao?”

> “Không.

> Nhưng anh đang ngủ cạnh người vừa được thuê để giết mình.

>

> Và anh vẫn ngủ.

Vậy... ai ngu hơn?”

Cheol bật cười nhẹ.

Không vang.

> “Vì anh biết em không bắn.”

> “Ừ.

>

> Vì em không lùi khỏi ánh mắt của anh... dù tay em run từ câu đầu tiên.”

Cả hai im.

Nhưng lần này…

Shua ngồi dậy.

> “Muốn ngủ không?”

> “…Hỏi làm gì?”

> “Vì nếu em không ngủ được vì súng...

> thì anh sẽ lấy nó ra khỏi gối.”

> “…”

> “Còn nếu em không ngủ được vì anh...”

> “…”

> “…thì anh cũng không rời đi đâu.”

Cheol thở mạnh.

Chỉ một cái.

Rồi nói:

> “Anh có thể nằm xuống lại được không?”

> “Sao?”

> “Vì em chỉ biết ngủ khi người nằm cạnh không xoay về phía em.”

> “Em sợ gì?”

> “Em sợ…

> nếu anh nhìn em quá lâu, em sẽ tự kích hoạt cò súng trong tim mình.”

Shua nằm xuống.

Không ai chạm ai.

Chỉ là, đêm hôm đó, **Cheol ngủ lần đầu bên người đáng ra đã phải chết.**

Và sáng hôm sau, khi mở mắt — cậu thấy khẩu Glock...

được đặt ngay bên cạnh ly nước.

Trên đó có mảnh giấy nhỏ.

Dòng chữ Shua viết bằng mực đen:

> “Nếu em bắn — làm ơn...

> ngắm lệch một chút.

Anh muốn còn được nhìn em lần nữa.”

---
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 5: EM KHÔNG PHẢI TAY SAI. EM LÀ NGƯỜI CHỌN KHÔNG ĐÂM VÀO SAU


(*“Tôi đã bước sau lưng anh suốt.

Và giờ khi có kẻ đứng kế bên... tôi chọn rút súng vì người đó nhìn tôi khác anh.”*)

**Tokyo, bữa tiệc của nhà liên minh.**

Cheol cài lại khuy tay áo khi Shua bước xuống sảnh.

Đêm nay cả hai đều mặc tối – lần hiếm hoi Joshua không mặc trắng.

Căn phòng 64 người.

Ba tầng an ninh.

Một cửa thoát hiểm duy nhất.

Cheol đã kiểm tra suốt buổi.

Nhưng điều cậu không để ý là:

> Phía ngoài bar lounge — có người chụp ảnh họ bước vào cùng nhau.

Ảnh được gửi về tổ chức cũ.

Và người nhận là Yul – người từng huấn luyện Cheol, cũng là người duy nhất biết Cheol có thói quen **nghiêng đầu về phải mỗi khi cố kìm cảm xúc.**

Và tấm ảnh kia…

Cheol đã nghiêng đầu khi Joshua cài lại cúc áo cho mình.

Đêm hôm đó, khi Cheol quay lại phòng, Yul đã đứng chờ ở ban công tầng 34.

Không báo trước.

Không gõ cửa.

Chỉ nhìn.

Rất lâu.

> “Tao nghĩ mày giỏi phân biệt nhiệm vụ với cảm xúc hơn chứ.”

> “Tao vẫn giỏi.”

> “Vậy sao mày không ra tay?”

> “…Vì lần đầu, tao thấy mình không đứng sau một món hàng cần hủy.”

> “Nó là boss.

Mày là sát thủ.

Mày nghĩ tụi tao để yên?”

Cheol không nói.

Tay đặt hờ lên khẩu Glock sau lưng.

> “Nếu mày định chọn...

> Thì mày không còn là của tụi tao nữa.”

Yul bước sát.

Tay kề súng.

> “Bắn đi, Cheol.

Tao cho phép.

Nếu mày chắc thằng đó đáng để mày phản.”

Ngay khoảnh khắc Cheol rút súng —

Cửa bật mở.

Joshua đứng đó.

Tay không cầm gì.

Chỉ là đứng thẳng.

Ánh mắt đen.

> “Đừng bắt cậu ấy chọn.” – Shua nói.

> “Cậu là ai để cậu ta từ bỏ cả mạng lưới cho một gã mặc đen đứng giữa phòng?”

> “Tôi không ai cả.” – Shua bước tới.

> “Tôi là người sẽ chết nếu Cheol phản.”

Yul khựng lại.

Cheol đứng yên.

Tay siết súng đến trắng.

Shua nhìn Cheol.

Không nói: *“em đừng giết hắn”*

Không nói: *“em ở lại với tôi”*

Chỉ là…

> “Nếu em chọn tôi…

> em sẽ không còn là sát thủ.

>

> Nhưng tôi sẽ là người đầu tiên bước vào phòng... và không quay lưng.”

Cheol buông tay.

Súng rơi.

Yul cười nhẹ.

Không thắng – nhưng hiểu: *thằng học trò hôm đó không còn đứng trong bóng nữa.*

---
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 6: NẾU EM CẮN MÔI MÌNH THAY VÌ BÓP CÒ - THÌ AI LÀ NGƯỜI THẮNG?


(*“Tôi không lên đạn.

Vì người kia chưa từng quay đầu khi biết mình sắp bị bắn.”*)

**New York, sáng sớm.

Buổi luyện tập ở phòng bắn riêng.**

Shua muốn Cheol rèn lại tay súng.

> “Lần cuối em bắn là khi nào?”

> “Ba ngày trước.”

> “Lần gần nhất em bắn để giết?”

> “…Sáu tháng.”

Shua không hỏi thêm.

Chỉ đưa khẩu Beretta M9.

Đích bắn cách 9 mét.

Ba vòng liên tiếp.

Cheol lên đạn.

Giơ tay.

Nhắm trúng.

**Nhưng không bắn.**

Tay hơi lệch.

Tim đánh một nhịp sai.

> “Anh đứng sau em.” – Cheol khẽ nói.

> “Ừ.”

> “Anh biết em không thích ai đứng sau lưng khi em cầm súng…”

> “Nhưng nếu anh đứng trước, em sẽ bắn?”

> “…”

Cheol siết mạnh tay.

Hơi thở đổi.

Họng chát.

Lòng bàn tay đổ mồ hôi.

> “Anh đang thử em?”

> “Không.” – Shua đáp.

“Anh chỉ muốn biết…

> nếu em cắn môi, thay vì bóp cò… thì anh có được gọi là người sống sót không?”

Cheol ngẩng lên.

Shua đã bước tới cạnh.

Không đụng.

Chỉ là ở khoảng cách đủ để nghe tiếng tim người kia đánh sai nhịp thật nhẹ.

> “Em không phải không dám bắn.” – Cheol nói.

“Em chỉ thấy…

> có những mục tiêu được giữ lại để làm người.

Không phải để chết.”

Shua không nói gì.

Nhưng chìa tay, lấy khẩu súng khỏi tay Cheol.

Bóp cò một phát.

Trúng hồng tâm.

> “Tay em run, nhưng mắt em nhìn đúng.”

> “…”

> “Em chưa giết ai từ khi ở cạnh anh... phải không?”

> “Chưa.”

> “Có thấy mình yếu đi?”

> “…Không.

Nhưng lại thấy…

> lần đầu muốn ở lại một nơi đủ lâu để học lại cách không run vì mình.”

Shua gật.

> “Vậy anh hứa – từ giờ, nếu em không bắn… anh sẽ không quay mặt.

>

> Để nếu em định run, ít nhất còn thấy…

> có người nhìn thẳng vào em và ở yên.”

Cheol siết môi.

Ngày hôm đó, không ai về penthouse cùng nhau.

Nhưng dưới đèn sân tập, **Cheol để lại khẩu Beretta — gọn gàng, hướng nòng xuống.**

Bên dưới là một mảnh giấy.

Không ghi lời.

Chỉ có một dấu vết rách mờ… ***vết răng, từ một lần cắn môi.***

---
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 7: CẢNH BÁO,CÓ MÁU TRÊN GA TRẮNG VÀ CẬU KHÔNG THÍCH NGƯỜI KHÁC NHÌN THẤY


(*“Tôi giỏi giết.

Nhưng hôm đó – tôi để mình đổ máu… vì một người không đáng để thấy.”*)

**Lisbon, truy đuổi ở xưởng ven cảng.**

Nhiệm vụ đơn giản: áp sát, kiểm chứng, kết thúc.

Nhưng điều Joshua không tính đến… là Cheol bị vướng khi chắn nhát đâm thẳng về phía mình.

Ngọn dao nhỏ.

Tay phản xạ.

Và ngay lúc Joshua chĩa súng – Cheol đứng chắn phía trước.

Máu văng lên tay áo Shua.

Một dải dài.

Màu đậm.

Trên ga sơ mi trắng.

> “Cheol!”

> “Ổn…” – cậu bật ra, nhưng sắc mặt nhợt.

> “Ngồi yên.

Để tôi—”

> “Anh không được chạm.”

> “Em đang mất máu.”

> “Và em đang thấy ánh mắt đó lần đầu dịu hơn khi nhìn vết thương của người khác.”

Shua không nói thêm.

Chỉ giật tay áo, xé thành dải, ép lên vết rách ở lưng Cheol.

Người kia khẽ giật nhẹ.

Răng cắn môi dưới.

Tay cầm máu của Shua siết chặt.

Gương mặt gần hơn 20cm – lần đầu thấy Cheol không né.

> “Lần đầu anh…

> nhìn em như không phải người cần giữ súng.

>

> Mà như thể…

> chỉ cần em còn ở đây… là đủ để anh bóp cò đúng hướng.”

> “Anh…” – Shua nuốt lời.

Không biết nói “cảm ơn”, hay “em ngu thật”.

Cuối cùng, hắn chỉ hạ mắt xuống.

> “Nếu em chết vì nhát dao đó… tôi sẽ giết sạch nơi này.”

> “Vì nhiệm vụ?”

> “…Vì lần đầu có người lấy máu mình lót đường cho tôi không dính một vết bẩn nào.”

Băng được quấn xong.

Người vẫn còn run.

Và ga trắng – vẫn còn vệt máu mờ trên cổ áo Joshua.

> “Anh thay áo đi.”

> “Không.

> Để ai nhìn vào biết – tôi được che vì một người biết mình nên tránh, nhưng đã không.”

>

> “Tôi để máu em khô ở đây.

>

> Như lời cảnh báo:

>

> ai chạm vào tôi nữa...

> phải bước qua lý do em còn chưa rời khỏi.”

---
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 8: TÊN TÔI KHÔNG CÓ TRONG HỆ THỐNG VÌ ANH CHƯA BAO GIỜ MUỐN GỌI THẲNG


(*“Tôi biết anh nhớ tôi.

Nhưng không rõ là vì tôi từng cứu anh… hay vì tôi rời đi quá khéo.”*)

**Berlin.

Tầng 7 căn cứ vệ tinh.**

> “Không ai có tên Choi Seungcheol trong cơ sở dữ liệu.”

> “Ảnh?”

> “Không lưu.”

> “Đặc điểm nhận dạng?”

> “Không vân tay.

Không hồ sơ.

Không mã sinh trắc.”

>

> “…Cậu ta từng ở đây với tôi 7 tháng.”

> “Boss… có thể ai đó đã xóa sạch dấu vết rồi.”

Joshua lùi ghế.

Ly café nguội từ 2 tiếng trước.

Áo sơ mi vẫn trắng – nhưng mắt đỏ vì mất ngủ.

> “Em đi khi tôi không hỏi em muốn gì.”

> “Em rời lúc tôi nghĩ mình đã giữ.”

> “Em không báo, không lời, không để lại khẩu súng như lần trước.”

Chỉ có một dấu vết để lại – **một bản nhạc không lời**, chơi từ máy đàn phòng tập mỗi sáng.

Shua phát lại.

Đoạn cuối… lệch 1 nốt.

> “Cheol không bao giờ đánh sai…”

> “Trừ khi em đang để lại…

điều gì đó không muốn tôi sửa.”

Ngày thứ ba, Joshua quay lại căn hộ ở Lisbon.

Tủ đồ trống.

Giường ga trắng, không vết máu.

Duy nhất còn lại – là một chiếc cúc áo sơ mi được khâu lại thủ công.

Tờ giấy dưới cúc áo ghi:

> *“Em biết anh không cần biết tên.

>

> Nhưng nếu một ngày... anh không còn nhớ được người đã từng ở phía sau mỗi lần anh xoay lưng,

>

> …thì chiếc cúc này sẽ nhắc:

>

> Em đã gài anh lại

>

> bằng thứ mềm hơn cả lưỡi dao –

>

> và thật sự bén hơn cả ký ức.”*

Shua không nói gì.

Chỉ cài lại cúc áo.

Rất chậm.

Và bước vào phiên họp tiếp theo –

_…với vạt áo có một đường chỉ mới._

---
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 9: TÔI ĐỨNG GIỮA ĐƯỜNG GIỮA ĐÊM VÀ NHÌN VÀO NÒNG SÚNG NGƯỜI TỪNG NẰM CẠNH


(*“Người từng giữ phía sau lưng tôi – giờ lại chọn đối diện.”*)

**Đêm Seoul.

Khu bảo tồn bị bỏ hoang.

Mưa lớn.**

Vernon gọi lúc 23:00.

> “Boss, có người muốn trao đổi đơn vị sống – nhưng hắn chỉ muốn gặp riêng anh.”

> “Tên?”

> “Không khai.

> Nhưng…

> khi đưa dao kiểm tra, hắn lấy ra một cái cúc áo màu kem.”

Joshua đứng yên.

Tắt máy.

Cài lại cổ áo.

Và bước ra khỏi tầng 35 mà không báo ai.

*

23:49, khu bảo tồn không còn người.

Chỉ có bóng người đứng giữa sân.

Áo khoác xám trùm vai.

Tay lưng.

Đầu cúi nhẹ.

Nhưng lúc Shua xuất hiện – người kia ngẩng lên.

**Là Cheol.**

Không nói.

Không bước tới.

Chỉ… rút súng, từ từ.

Và giơ thẳng.

> “Tụi nó nói anh phải chết.

> Vì anh bắt đầu yếu.”

> “Còn em?”

> “Tụi nó nói… em chưa bao giờ lệch hướng.

> Nhưng lúc em đặt cò súng này lên tim mình…

>

> em thấy ngực mình không thẳng hàng nữa.”

Shua không tránh.

Mắt ướt.

Nhưng đứng.

Rất thẳng.

> “Bắn đi.

Nếu em còn sống với tên mà hệ thống không giữ, thì tôi muốn mình là dấu vết cuối cùng còn lại trong tay em.”

Cheol run.

Không vì mưa.

Mà vì mắt người kia vẫn nhìn như lần đầu đặt tay băng vết cắt trên lưng mình.

> “Anh không hỏi em ở đâu 3 tháng qua?”

> “Không.

> Vì tim tôi đã biết em ở đâu…

>

> từ lúc tôi mất thói quen ngẩng đầu tìm người đứng sau.”

Cheol bước 1 bước.

Súng hạ nửa góc.

> “Em… không dám chết.

> Nhưng cũng không thể giết.”

Shua gật.

Bước lại.

> “Vậy đưa tôi súng.

> Để nếu cần một người kết thúc nỗi sợ –

>

> là tôi làm.

> Chứ không phải em.”

Súng rơi.

Mưa nặng hạt.

Cheol quỳ xuống.

Không ai ôm ai.

Chỉ là…

**Lần đầu, có người nâng đầu người kia lên… và nói:**

> “Anh đây.

Không cần cúi trước bất kỳ tổ chức nào nữa.”

---
 
Thà Để Cậu Nhắm Bắn, Còn Hơn Là Đứng Yên Mà Cảm Giác Mình Sắp Yêu
CHƯƠNG 10: ANH LÀ NGƯỜI KHÔNG BÓP CÒ KHI PHÁT BẮN NẰM SẴN TRONG NGỰC MÌNH


(*“Tôi không giết em.

Không phải vì tôi yếu... mà vì tôi biết: em là kẻ duy nhất nhìn thấy tim tôi ở đâu.”*)

**Himalaya, tuyến ẩn khu H – vùng đóng băng nơi mọi bản đồ đều mờ.**

Không còn giao dịch.

Không còn tổ chức.

Không còn tầng 35.

Không còn cúc áo trắng.

Chỉ có một căn gác gỗ – mái thấp.

Bụi dày.

Và hơi thở của hai người đã sống qua nhiều bản án sống còn, để chọn không chết…

**mà cũng chưa từng dám sống thật.**

Cheol đứng trước lò sưởi.

Mặt nghiêng.

Mắt cúi.

Shua rót trà.

Tay vẫn khẽ run.

Không phải vì lạnh.

> “Vẫn mơ về đêm đó?”

> “…Ừ.”

> “Anh đứng im… và em lại là người ngắm thẳng anh.”

> “Nhưng em không bắn.”

> “Còn anh… không né.”

Tách trà đặt xuống.

Shua cởi áo khoác.

Lưng áo có đường chỉ tay khâu lại – ***nơi phát bắn tưởng tượng từng trú ngụ mỗi đêm Cheol bỏ đi.***

> “Em chưa từng hỏi vì sao anh không giết em lúc đó.”

> “Vì anh không cần phải giữ ai ở lại bằng cái chết.”

Cheol ngẩng lên.

Giọng khàn:

> “Vậy giờ… nếu em ở đây mãi, nhưng không nói được lời gì – anh có…”

> “Có giữ em không?”

> “…Ừ.”

> “Không.

>

> Vì em không cần ở lại bằng lời.

>

> Em là thứ duy nhất sống sót trong tôi… dù tôi không gọi đúng tên.”

>

> “Và nếu một ngày em mất trí nhớ – anh sẽ giữ em lại

>

> bằng mùi thuốc súng cũ

>

> và ánh nhìn đầu tiên... khi em không dám đưa lưng cho ai.”

Cheol bật cười.

Một giọt.

Rồi cúi đầu.

Đặt trán lên ngực Joshua – nơi vẫn còn sẹo mờ của một cú đâm từ năm nào.

> “Anh biết gì không?”

> “Hmm?”

> “Phát đạn em chưa từng bắn…

>

> nó vẫn còn nằm trong tim em.

>

> Và mỗi lần em nghe tiếng tim anh

>

> là em biết –

>

> mình đã nhắm đúng.”

---
 
Back
Top Bottom