Khác Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}

Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Chapter 60: Đối đầu Ma Vương Atoferatofe Ryback


Perugius nhìn vào màn hình và có chút không tin được, thứ này thật sự thần kỳ.

"Đây là thứ gì?

Nó thật sự thần kỳ đấy, có thể quan sát mọi chuyện ở khoản cách xa như thế, nếu được dùng trong chiến trận thì sẽ vô cùng có lợi thế" Perugius cảm thán.

"Đây là kỹ năng của tôi gọi là Thần Nhãn Argos" Rimuru cười nói.

"Thần Nhãn sao?

Cái tên này cũng không ngoa" Perugius gật gù đồng tình, thứ như thế này quả thật không hề tầm thường, gọi là mắt của thần cũng không nói quá.

Cả hai tiếp tục nhìn lên màn hình.

---

"Bọn ta là đội cận vệ của ma vương Atoferatofe Ryback vùng Gaslow, nhận lệnh của ngài ấy bọn ta đến để bắt Kishirika Kishirisu" lão binh sĩ nói lớn.

Nhóm Rudy căn thẳng ra mặt, Elinalize và Paul nắm chặt chuôi kiếm, Rudy giữ chắt cây trượng Ngọa Thủy Long Vương của mình.

"Hãy giao ra Kishirika bằng không bọn ta sẽ dùng đến vũ lực!"

"Không!

Tuyệt đối không được giao ta ra, con mụ ngu ngốc Atofe đó!

Ai mà biết ả sẽ tra tấn ta thế nào chứ!"

Kishirika gào thét.

Rudy im lặng một lúc rồi mở miệng.

"Nếu không chúng tôi không làm thế thì các người sẽ làm gì?"

"Giết tất cả!" lão già nói.

Sau đó đội cận về 30 người đồng loạt rút kiếm của mình tạo ra tiếng vang lớn.

Elinalize và Paul rút ra thanh kiếm của mình chuẩn bị chiến đấu, Cliff lùi về sau vài bước vì cậu không giỏi cận chiến, Zanoba thì lại lên phía trước làm tanker.

"Xin các vị, nếu như chúng tôi không bắt được Kishirika thì ngài Atofe sẽ trừng phạt chúng tôi" lão binh sĩ cuối đầu cầu xin.

Rudy bất ngờ khi thấy lão ta cầu xin cậu mà không dùng đến vũ lực, thế là Rudy tiếp tục hỏi.

"Có thể cho tôi hỏi được chứ, tại sao ngài Atofe lại muốn bắt ngài Kishirika?"

"Đó là do lúc trước có một lô hàng rượu từ vùng Gekusa được gửi đến cho Atofe-sama, nhưng Kishirika đã uống sạch toàn bộ.

Atofe-sama đã rất mong ngóng nó nên khi hay tin ngài ấy đã rất tức giận rồi lệnh cho bọn tôi truy lùng Kishirika" lão binh sĩ trả lời.

Rudy chỉ biết lắc đầu ngao ngán, Kishirika thật sự có lỗi trong chuyện này, thế là Rudy do dự không biết có nên giao nộp Kishirika cho Atofe hay không, mặc dù Kishirika vừa mới giúp đỡ bọn họ nhưng cả bọn cần có cỏ Sokasu thứ đang được trồng ở lâu đài Kishirisu.

"Chúng tôi đã nghe chuyện từ các bạn, chúng tôi sẽ chuẩn bị cỏ Sokasu cho các bạn, nếu muốn chúng tôi sẽ ghi chi tiết cách trồng cỏ và tặng thêm hạt giống" lão binh sĩ mở lời.

Đến đầy thì Rudy hết cách, đành phải bán đứng Kishirika thôi.

"Không tuyệt đối đừng nghe lời hắn, tuyệt đối đừng!!"

Kishirika gào thét trong vô vòng.

Mấy tên lính đã quấn chặt cả người cô ấy bằng dây thừng rồi.

Thế là cả đám được đưa đến lâu đài Kishirisu.

Elinalize và Cliff thì được dẫn đi lấy cỏ Sokasu.

Rudy và những người còn lại được đưa đến phòng yết kiến, đúng như cái tên, nó chỉ được dùng để yết kiến.

"Tôi có một lưu ý, xin mọi người đừng nhận phần thưởng từ Atofe-sama, chúng tôi sẽ không thể giúp mọi người nếu mọi người nhận phần thưởng" lão binh sĩ dặn dò.

"À ừm" phần thưởng gì mà đến cả thuộc hạ cũng phải sợ hãi như thế?

Ma vương Atoferatofe đáng sợ đến thế à.

Atoferatofe Ryback là chị của Badigadi và là vợ của Bắc Thần Kalman đệ nhất.

Được mệnh danh là kẻ cực kỳ điên cuồng khiến cả các ma vương khác cũng phải sợ hãi.

Mà cũng được thôi không nhận thì không nhận, nhưng đợi nãy giờ cũng đã lâu rồi đấy, sao Atofe vẫn chưa xuất hiện???

Cả nhóm đợi cũng đã được vài giờ rồi nhưng ma vương Atofe vẫn chưa đến.

"Thật xin lỗi, Atofe-sama rất mơ hồ về thời gian, ngay cả khi ở trong lâu đài ngài ấy vẫn trễ tới vài ngày"

Nghe thế Rudy đứng hình, vài ngày lận hả?

Mấy kẻ bất tử hình như đều có nhận thức kém về thời gian nhỉ, tên Badigadi cũng vậy.

Sau một lúc nữa thì từ ngoài cửa có một người phụ nữ cao lớn mặc giáp đen đi vào, nước da của cô ta màu xanh dương, mắt đỏ thẫm, tóc trắng, trên đầu thì nhô ra chiếc sừng lớn và sau lưng là một cặp cánh, đây là người phụ nữ giống quỷ tộc nhất mà Rudy từng gặp.

Cô ta toát ra sát khí và nộ khí, nhìn vào Rudy thấy rõ sự hung bạo.

"Mau tránh ra, ta bảo tránh ra!" người phụ nữ nói lớn.

"À vâng" Rudy tránh đường.

Người phụ nữ đi đến trước ngai vàng rồi quay đầu lại, cô ta rút ra một thanh đại kiếm rồi cắm xuống đất, nó lớn tới mức Rudy không nghĩ cô ta có thể cầm nó.

"Ta là Ma Vương Bất Tử Atoferatofe Ryback!"

Hả?

Ma vương Atofe đây sao?

"Atofe-sama, sao người lại đi vào từ hướng đó, tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi là không nên mà" lão binh sĩ nói.

"Im đi, ta thích đi vào từ hướng này hơn, chẳng phải sẽ rất ngầu sao?

Ngươi không thấy cảnh tượng anh hùng đứng đối mặt với ma vương sau bao gian truân khổ ải rất oai vệ à?"

"Không phải cái gì thích cũng làm được đâu thưa Atofe-sama, nếu ngài làm thế phụ thân của ngài, một trong ngũ đại ma vương sẽ không thể nằm yên dưới nắm mồ mất"

"Ta bảo ngươi im miệng mà!"

Atofe giận dữ dùng thanh đại kiếm chém đứt đầu lão binh sĩ.

Rudy kinh hãi, giết cả thuộc hạ của mình thì cũng quá tàn bạo rồi.

Nhưng sau đó lão binh sĩ nhặt đầu mình rồi gắn nó lại vào cổ, Rudy nhận ra ông ta cũng là kẻ bất tử.

"Thôi được rồi, lần sau tôi sẽ chú ý hơn" lão binh sĩ nói nhẹ.

"Thế thì bắt đầu lại nào" nói rồi Atofe tra thanh kiếm vào vỏ.

"Ta là Ma Vương Bất Từ Atoferatofe Ryback!"

Zanoba cuối đầu quỳ một gối, Rudy và Paul bắt chước làm theo.

"Đầu tiên ta xin bày tỏ sự biết ớn, nhờ các ngươi mà ta đã bắt được ả ngu ngốc Kishirika" Atofe nói khi nhìn Kishirika đang lăn lộn trên mặt đất.

"Giờ thì..."

Atofe đứng bất động nhìn đi đâu đó.

5 phút sau.

"Moore giờ thì sao?"

"Là phần thưởng ạ"

Hả?

À thì ra là Atofe quên lời, Rudy cạn lời, cậu cũng biết thêm được lão binh sĩ kia tên là Moore.

"Các ngươi xứng đáng được thưởng" Atofe tiếp tục nói trong khi giữ tư thế kiêu ngạo.

"Không không, không cần thưởng cho chúng tôi gì đâu ạ" Rudy ngay lập tức từ chối phần thưởng.

"Ý ngươi là phần thưởng từ ta không xứng!?"

Atofe tức giận.

"Không, không, rất vinh hạnh là đằng khác" Rudy vội vàng sửa lời.

Con mụ Atofe này đang tỏa ra sát khi khủng khiếp, nó làm Rudy cảm thấy sợ hãi.

"Vậy phần thưởng là gì ạ?"

Rudy hỏi.

"Là sức mạnh!"

Nghe vậy mắt Rudy sáng lên, sức mạnh thì ai mà không muốn, thế sao Moore lại dặn là không được nhận nó?

"Ta thưởng cho các ngươi được phép gia nhập đối cận vệ của ta, ta sẽ huấn luyện cho các ngươi liên tục trong 10 năm để mạnh lên" Atofe thở ra một câu xanh rờn.

Cái gì?

Không phải ban sức mạnh theo kiểu đặt một tay lên trán rồi khai mở khả năng tiềm ẩn như trong mấy bộ Anime sao?

Giờ thì Rudy hiểu tại sao Moore dặn cậu đừng nhận phần thường rồi, huấn luyện liên tục trong 10 năm sao?

Rất khổ sở, nhất là với con mụ điên này.

"Thật vinh dự nhưng tôi nghĩ mình không xứng để nhận nó" Rudy khéo từ chối.

"Khỏi phải lịch sự!

Nhanh, lấy bộ giáp đen dự bị và khế ước cho hắn!"

Rudy đứng hình, thưởng cái quái gì chứ, rõ ràng là ép buộc còn gì.

"Bộ giáp tốt nhất lục địa quỷ, cuộc huấn luyện tốt nhất lục địa quỷ và đội cận về tốt nhất lục địa quỷ, con gì vinh dự hơn thế chứ.

Mặc dù sau khi kí khế ước ngươi sẽ không thể chống lại ta nhưng đằng nào thì ngươi cũng có đánh thắng được ta đâu nào, quá vui đúng chứ?"

Vui cái con khỉ đây này!

Rudy chỉ muốn hét lên như thế nhưng đành phải nuốt lời nói ngược vào bụng, Rudy nhận ra rằng Atofe chính là ma vương tà ác nhất cậu từng gặp, con mụ điên không biết lý lẽ.

"Không, tôi còn có gia đình ở nhà, có vợ và con đang đợi, tôi không thể ở đây suốt 10 năm được" Rudy nói.

"Kệ gia đình đi, ta còn chưa gặp con trai ta trong suốt 10 năm đây này"

"Đối với con người thì 10 năm là thời gian rất dài và tôi đã hứa với gia đình là sẽ về sớm, thế nên..."

Đến đây thì trán của Atofe cau lại, nộ khí được lan tỏa ra xung quanh.

"Và tôi còn có bạn đang bị bệnh ở nhà nên tôi không thể ở đây được!"

"Câm miệng" Atofe tức giận.

Nhưng mặc kệ thế nào thì Rudy cũng quyết không ở lại đây.

Thấy Atofe tỏa ra sát khí, Zanoba và Paul bước lên phía trước, nãy giờ Rudy và Atofe nói chuyện bằng tiếng ma thần nên cả hai chả hiểu cái vẹo gì, nhưng từ sát khi của Atofe, Zanoba và Paul biết sẽ có một trận chiến xảy ra.

"Ta đã bảo rồi mà!

Con mụ điên ngu ngốc đó!

Không thể nói lý lẽ với ả ta được đâu!"

Kishirika hét lớn.

"Im đi" nghe Kishirika nói Atofe quát lớn.

"Được rồi, nếu các ngươi nói ta là kẻ ngu ngốc thì các ngươi cũng đi chết đi!"

Atofe giận giữ rút cây đại kiếm của mình ra chỉa thẳng về phía Rudy.

Một trận chiến là điều khó mà tránh khỏi, nhưng mặc kệ điều đó, Rudy quyết sẽ không bị bắt ở đây.

Vừa nãy mụ ta có nói Rudy sẽ không đánh lại đúng chứ?

Chưa chắc là như vậy!
 
Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Chapter 61: Chiến Ma Vương Atoferatofe Ryback


Atofe vọt đến với tốc độ kinh người, mụ ta vung cây đại kiếm với tốc độ gần như tốc độ âm thanh nhắm vào cổ Rudy.

Nhưng với ma nhãn và tốc độ phản ứng nhanh nhẹn Rudy đã kịp thời né được trong gan tất.

Cây kiếm cắt ngang không khí tạo thành xung kích thổi bay những viên gạch dưới sàn.

Âm thanh của sóng xung kích như một vụ nổ từ quả mìn vậy, đinh tai nhức óc.

Mồ hôi lạnh chảy dài dọc sóng lưng Rudy, Ma Vương Atofe quá mạnh, áp lực từ ả ta khiến cậu gần như không thể thở nổi, y hệt như cái hồi đối đầu với Orsted.

Cảm giác cận kề cái chết khiến Rudy sợ hãi, cậu né được cú chém vừa nãy cũng là nhờ may mắn mà thôi, con mụ Atofe này quá kinh khủng.

Cây đại kiếm kia ít nhất cũng vài trăm kg thế mà ả vung nó một cách nhẹ tẫn như cầm que gỗ vậy.

Sau cú vung vừa rồi Atofe nở nụ cười khoái chí, Rudy mạnh hơn ả nghĩ, và ả thích những kẻ mạnh.

"Hahaha!

Rất tốt, né được cú vừa rồi chứng minh rằng ta chọn ngươi làm thuộc hạ rất chính xác!"

"Nào!

Đến đây đi!

Đánh thắng ta người đời sẽ gọi ngươi là anh hùng!

Nếu thua ta, ngươi sẽ phải phục vụ ta cho đến chết!"

Rudy tặc lưỡi, anh hùng hay gì đó cậu không quan tâm, miễn có thể an toàn trở về là được rồi.

Lúc này Paul và Zanoba tấn công Atofe, vừa rồi họ đã quá bất cẩn khi để Atofe vụt qua và nhắm vào Rudy.

Bây giờ Atofe đang đứng ngay bên cạnh hai người, với khoản cách này họ có thể chém trúng!

Zanoba là người chỉ dựa vào thể chất của một Miko nên không có tí kỹ năng chiến đấu nào.

Tay cậu ta đeo một đổi găng tay thép, Zanoba đấm mạnh vào bụng Atofe khiến ả hơi chao đảo nhưng hoàn toàn chẳng có tí sát thương nào đáng kể.

Còn Paul bên đã vung kiếm vào cổ Atofe.

"Thế Rút Kiếm, Nhị Hình-Nhất Kích Trảm•Ichigeki Zanshu!"

Sau khi luyện tập Kontororu Ten Ken Paul đã trở nên mạnh hơn trước, sức mạnh lẫn tốc độ đều có thể nói là hơn cả cấp vương và gần tiến vào cấp đế.

Nhát chém nhanh khiến Atofe bất ngờ ra mặt, ả ta muốn tránh nhưng không thể hoàn toàn tránh được và bị chém mất một cánh tay.

Mặc dù mất một tay nhưng ả ta không chút đau đớn hay rên rỉ gì mà còn càng hứng phấn hơn trước.

Cánh tay ngay lập tức mọc lại và ả ta cười lớn nói.

"Thú vị!

Quá thú vị!

Ta càng ngày càng thấy thích các ngươi rồi đấy!"

Sau câu nói đó Elinalize và Cliff cũng chạy đến tham chiến, họ đã lấy đủ cỏ Sokasu rồi.

Cliff và Rudy sẽ đứng phía sau hỗ trợ, Elinalize, Paul, Zanoba sẽ là tiên phong.

Thấy Rudy có thêm người Atofe cũng không đùa nữa, ả lập tức ra lệnh cho thuộc hạ bao vây Rudy.

Hơn 30 người và lão già Moore.

"Ban đầu ta còn định lừa các ngươi cho ngài Atofe-sama nhưng chắc không cần nữa bị các ngươi sẽ chết ngay tại đây" Lão già Moore thản nhiên nói.

Rudy cau mày, hóa ra lão già này muốn chơi đùa họ.

Không giỡn nữa, Frost Nova!

Rudy dùng Frost Nova đóng băng những binh sĩ xung quanh.

Nhưng ngay khi cậu vừa giơ cây trượng lên thì lão Moore đã niệm ma pháp hệ lửa khiến cho ông ta không bị đóng băng, theo đó hai binh sĩ đứng cạnh ông ta cũng được giải đông.

Rudy trợn mắt khi thấy cảnh này, lão già này không phải hạng tầm thường.

"Cliff!

Chuẩn bị sẵn ma pháp hồi phục bất kì lúc nào, Elinalize ứng phó lão Moore kia, bố và Zanoba hãy cầm chân Atofe và tôi sẽ hỗ trợ mọi người" Rudy chỉ huy cả đội.

Ngay sau đó Cliff, người đang run lẩy bẩy khi cảm nhận được sát khí của Atofe đã định thần lại rồi thi triển ma pháp.

Giống với những gì Rimuru đã dạy Sylphy, Cliff đã học theo và tạo ra một luồn nước xung quanh mình, trong nước còn có khả năng hồi phục của ma pháp thánh hệ, chỉ cần người nào bị thương thì Cliff sẽ ngay lập tức hồi phục cho người đó.

Elinalize thì dời sự chú ý sang Moore và hai tên binh sĩ, Paul cùng Zanoba vẫn tập trung vào Atofe.

Còn Rudy sẽ hỗ trợ mọi người lúc cần thiết.

Rudy sẽ dùng tới điện kích, nhưng không phải là để phóng mà là để nén một quả cầu điện vì nếu trực tiếp giải phóng sẽ có nguy cơ trúng đồng đội.

Quả cậu nhỏ bằng đầu ngón tay, lượng điện được nén không nhiều, vụ nổ ước chừng chỉ có bán kính 20cm, nhưng điện lại lên đến 1000 Volt.

Trong khi Rudy nén những quả cầu điện thì Paul và Zanoba đánh cố gắng cầm cự trước Atofe.

Dù Zanoba có là một Miko hay Paul có gần đạt cấp đế đi nữa thì vẫn không ăn thua với Atofe bởi vì ả ta sánh ngang cấp thần.

Sau một lúc giao đấu Zanoba đã gục ngã trước sức mạnh của Atofe, cậu ta khụy gối xuống đất và nếu còn đánh nữa thì cậu ta chắc chắn sẽ chết.

Paul thì khá hơn một chút, với kỹ năng kiếm thuật của bản thân Paul có thể cầm cự với Atofe trong ít lâu nữa.

Bên phía Elinalize thì cô gặp phải nhiều khó khăn trước Moore và hai binh sĩ, lão già Moore cứ núp phía sau xả ma pháp khiến cho Elinalize không thể tiếp cận và liên tục bị thương.

Cliff đằng này thì liên tục chửa trị cho cô ấy và tiện thể chữa luôn cho Zanoba đang gục dưới đất.

Nhiêu đó thời gian cũng đã đủ rồi.

Rudy phóng ra 4 quả cầu điện vào 4 người trên sân đấu.

"Tất cả tránh ra!"

Rudy hét lớn cảnh báo mọi người.

Moore và Atofe đã cảnh giác khi nghe tiếng quát của Rudy nhưng tốc độ của điện quá nhanh khiến chúng nhất thời không thể tránh.

Cả Atofe Moore và hai tên binh sĩ dính đòn, sát thương ảnh hưởng đến chúng là không nhiều vì chúng đều có khả năng bất tử nhưng hiệu ứng tê liệt khi bị điện giật là vô cùng nhiều.

Hai tên binh sĩ và cả lão Moore đều nằm bẹp dưới nền đất không thể di chuyển, thậm chí ý thức cũng kém chút mất.

Atofe khá hơn chút, à còn có thể đứng được nhưng các bó cơ đã bị tê liệt khiến việc tấn công là không thể.

Ả ta bắt đầu cảm thấy tức giận, gân trán nổi lên thành từng cục.

"Khốn nạn!"

Paul không nể nan gì Atofe, anh ta chuẩn bị thi triển Thức Thứ Nhất•Kaosudansu.

Lúc này Atofe không nhịn nữa rồi, ả ta gầm lên một tiếng thật lớn, Rudy cảm giác như màng nhĩ của mình sắp rách ra vậy.

Atofe đã nghiêm túc chiến đấu, ả ta vức thanh đại kiếm của mình sang một bên như thể nó là thứ vướng víu ả ta.

Xung quanh cơ thể Atofe hình thành một lớp giáp đấu khí dày đặt, đến cái mức nếu như đòn đánh không đạt cấp đế thì không thể nào xuyên qua được lớp phòng hộ ấy của ả ta.

Paul mặc dù đã thi triển Kaosudansu nhưng không thể gây ra chút sát thương nào cho ả cả, một điều đáng lo ngại.

"Sao?

Bây giờ thì các ngươi như đang tải ngứa cho ta vậy!

Ngoan ngoãn đầu hàng và làm thuộc hạ cho ta đi, yên tâm vì ta sẽ không bạc đãi những kẻ mạnh và hữu ích như các ngươi đâu" Atofe cười đắc ý.

Rudy căng thẳng đến tột độ.

Atofe chỉ tung ra một đấm là hạ được Paul, sau đó là Elinalize và Cliff, hiện tại trên sân chỉ còn mình Rudy.

Ả tiếp tục cười đắc chí như chắc chắn mình đã thắng rồi vậy.

"Làm thuộc hạ của ngươi sao?

Nằm mơ đi!

Ta nhất định sẽ trở về!"

Rudy tung ra một quả cầu điện nhỏ về phía Atofe, nhưng khác với lần trước, lần này Atofe đã né được quả cầu mà không dính chiêu.

"Khuất phục đi!"

Atofe đấm thẳng vào bụng Rudy.

Nhưng một tiếng Keng! vang lên.

Atofe trố mắt nhìn Rudy, cây trượng trên tay cậu giờ đã biến thành một thanh kiếm Chokuto.

Nấm đấm của Atofe đã bị chặn lại bởi nó, thậm chí độ sắc bén của nó còn khiến tay Atofe đứt ra làm đôi.

Atofe ngỡ ngàng đứng hình một lúc.

Thực chất Rudy có sức mạnh thể chất rất kém, nhưng nhờ vào độ sắc bén của Ngọa Thủy Long Vương mà tay Atofe đã đứt làm đôi.

Và ngay lúc Atofe ngẩn người Rudy dùng tới Tam Hình-Nghịch Kiếm Nhị Khúc•Gyakusuken Niiko chém đứt lìa hai tay Atofe.

Chút đau đớn khiến Atofe trấn tĩnh lại, hai tay của ả ta lập tức hồi phục và bắt lấy Rudy.

Dù cho Rudy có vũ khí xịn nhưng thể chất vẫn cách biệt quá lớn.

Rudy cảm thấy tuyệt vọng, chẳng lẽ lại phải chết ở nơi này sao.

"Thanh kiếm này làm ta phải bất ngờ đấy, hahahaaha!

Nhưng giờ ngươi sẽ trở thành thuộc hạ của ta!"

Atofe tung nấm đấm.

Nhưng không có gì xảy ra.

Atofe đã đấm vào không khí.

Ả chớp chớp đôi mắt đầy khó tin.

"Kufufufu, Rimuru-sama bảo ta đến đây đưa những kẻ này trở về"

Chỉ thấy một người đàn ông lịch lãm mặc bộ đồ quản gia nhẹ nói, trên tay hắn là Rudy, người xém thì bị bắt là thuộc hạ của Atofe.

"Ngươi là kẻ nào!?"

Atofe quát lớn đầy tức giận.

"Xin tự giới thiệu, tên ta là Diablo, thuộc hạ trung thành của chúa tể Rimuru vĩ đại, hãy thấy vinh dự khi được ta giới thiệu tên cho nghe đi đồ sâu bọ, kufufufu" Diablo giọng điệu đầy vẻ khinh thường khiến Atofe như muốn tẩu hỏa nhập ma.

"Ngươi nói ai là sâu bọ hả!!!!!!!"

Atofe tức giận đến mức không còn suy nghĩ được gì nữa mà chỉ dùng toàn bộ sức mạnh đấm vào Diablo.

Một tiếng nổ lớn vang lên, sóng xung kích làm nứt vỡ bức tường lâu đài, nó đến từ nấm đấm của Atofe.

Nhưng mà...

Diablo thản nhiên đứng một chỗ, ánh mắt như nhìn sâu bọ ruồi muỗi, cậu ta dùng một tay chặn lại cú đấm của Atofe.

Thấy nấm đấm của mình không ăn thua, Atofe liên tục đấm mạnh, xung kích càng mãnh liệt khiến lâu đài rung lắc mạnh.

"Haiz, như vầy cũng đáng gọi là ma vương ?

Thật sự là ô nhục cái danh ma vương!

Kẻ như ngươi không đáng để được gọi là ma vương giống như Rimuru-sama đáng kính" Diablo chế giễu.

Cậu ta vung nhẹ bàn tay.

Atofe người đang liên tục đấm đá bị thổi bay xa tít.

Cùng với ả là phân nửa lâu đài Rikarishu cũng bay theo, tiếng nổ như mấy nghìn quả bom nổ cùng lúc khiến nhưng người trong thành phố hoảng loạn.

Moore đang nằm trên mặt đấy không thể tin vào mắt mình nữa rồi.

Không chỉ thế, Rudy đang bị Diablo xách trên tay cũng há hốc mồm không nói được câu nào.

Diablo quá kinh khủng.
 
Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Chapter 62: Phần thưởng từ Perugius. Ý nghĩa thật sự của việc làm vua?


"Quá yếu" Diablo nói nhẹ.

Lời nói rất nhẹ nhàng nhưng sát thương cực lớn, những người đang quan sát cảm thấy bản thân bị xúc phạm cực mạnh.

Như thế là yếu thì bọn này khác gì phế vật???

"Được rồi, trở về thôi" Diablo vung tay trực tiếp dịch chuyển cả đám về Thiên Không Thành.

Sau một trận chiến ác liệt thì nhóm của Rudy đã mệt lã cả rồi, sức lực cần như cạn kiệt và cũng may là có Diablo kịp thời đến cứu.

Mà Diablo, người vừa hoàn thành nhiệm vụ đến cạnh Rimuru cung kính cuối đầu biểu thị bản thân đã thực hiện xong.

"Sao nào, mệt chứ?"

Rimuru cười cười và nói.

Mọi chuyện diễn ra tại lâu đài Kishirisu đều được Rimuru và Perugius quan sát.

Nghe Rimuru hỏi cả bọn im lặng mà thở, họ mệt lã rồi hơi sức đâu trả lời đây.

Nhưng Rimuru thì phi thường hài lòng với màn thể hiện của bọn họ khi chiến đấu với Atofe, tất cả đã tiến triển nhiều rồi.

Tiếp lời Rimuru là Perugius, ông ta đang có vẻ rất hả hê vì lão có thù với Atofe, nên khi thấy ả bị hành thì rất vui.

"Hôm nay các ngươi làm ta cảm thấy rất sảng khoái" tuy vui nhưng giọng Perugius vẫn nghiêm nghị như thế.

"Để bày tỏ lòng biết ơn đến việc các ngươi đã giúp vui, ta sẽ ban cho các ngươi một phần thưởng."

Perugius hào phóng nói.

Nghe tới phần thưởng, đám người lập tức hào hứng.

"Đừng ngần ngại nói ra mong muốn của mình, chỉ cần trong khả năng thì ta sẽ đáp ứng" Perugius nói thêm.

Nghe tới đây sự mệt mỏi ban đầu của đám người đã biến mất.

Tiếp đến lần lượt từng người đưa ra mong muốn của mình với Perugius.

Tuy ông ta nói bất cứ điều gì nhưng cả bọn cũng chẳng dám quá phận, chi yêu cầu những thứ nhỏ nhặt.

Ở đây Perugius đặt biệt ấn tượng với Zanoba, người vừa mới được hồi phục, cậu ta xin phép Perugius cho phép Rudy kinh doanh bán tượng và sách về Ruijerd.

"Ruijerd?"

Perugius cau mày, ông ta ghét ma tộc.

"Đúng vậy ạ" Zanoba đưa ra hình nhân Ruijerd do July làm.

Rudy bất ngờ, cậu cũng không ngờ tới Zanoba vẫn luỗn chuẩn bị cho kế hoạch thuyết phục Perugius.

Từ đầu cậu và Zanoba đã có ý định thuyết phục Perugius cho phép bán hình nhân Ruijerd vì dù sao Perugius ở Asura có ảnh hưởng cực kỳ lớn, nếu ông ta không cho phép thì việc bán hình nhân là điều hoàn toàn không thể thực hiện.

Chưa đợi Perugius lên tiến Zanoba đã bồi thêm vài câu.

"Đây chính là hình nhân Ruijerd Supardia, ngài từng nói đã mang ơn người này đấy ạ"

"Mang ơn?"

Perugius trầm tư.

Quả thật ông ta từng mang ơn Ruijerd, ở trận chiến cuối cùng với Ma Thần Laplace nếu như không có Ruijerd thì Perugius đã khống sống tới bây giờ.

"Chuyện này..."

Perugius bắt đầu khó xử.

Tiếp đến Rudy cất lời.

"Thật ra Ruijerd rất hối hận về việc mình đã làm thưa Perugius-sama" Rudy kể lại việc Ruijerd bị Laplace lừa như thế nào.

Nghe xong Perugius cũng chỉ biết gật đầu đồng ý, có vẻ như đã thật sự bị thuyết phục rồi.

"Cảm ơn ngài, Perugius-sama" Zanoba và Rudy cúi đầu.

Đến lượt Rudy đưa ra yêu cầu của mình, cậu chỉ muốn xin Perugius dạy mình thêm về thuật dịch chuyển.

Cũng không phải việc gì quá lớn Perugius đồng ý.

.....

Xong việc, cả đám đem cỏ Sokasu đã thu thập từ lục địa quỷ nghiền thành trà cho Nanahoshi uống.

Nanahoshi uống xong trà từ cỏ Sokasu thì đã đỡ hơn một chút, nhưng vẫn bồi bổ thêm.

"Ca..cảm ơn mọi người rất nhiều.."

Nanahoshi yếu ớt nói lời cảm ơn.

Phần cỏ còn dư lại thì được đem đi trồng, có thể sau này sẽ cần dùng tiếp, vì cỏ Sokasu chỉ có thể trị được phần ngọn mà không thể trị được phần gốc của căng bệnh.

...

Chuyển cảnh, sau một trận chiến cam go thì giờ đây, Rudy, Zanoba đang ngồi thưởng trà trò chuyện phím cùng với Perugius và Rimuru, à..còn có Ariel, có điều hình như cô ấy hơi lạc quẻ giữa bàn trà.

Chủ đề mà cả bọn đang nói đến là về nghệ thuật và hình nhân.

"Ồ?

Tạo hình nhận từ ma pháp à?

Thú vị đấy" Perugius hứng thú.

Zanoba đã kể về cách mà Rudy làm hình nhân.

Tới đây Rudy cũng không giấu nghề, cậu từ từ đưa bàn tay ra và dùng ma pháp hệ thổ.

Perugius chăm chú quan sát.

Rudy định tạo ra một hình nhân Sylvaril cỡ nhỏ, vì cỡ nhỏ thì sẽ dễ làm hơn.

Tiếp theo đó, từng chi tiết được tạo hình một cách tỉ mỉ và hoàn hảo khiến Perugius chăm chú quan sát.

"Vậy ra đây là cách tạo hình nhân từ ma pháp à" Perugius dường như đã học được nó.

"Tốt đấy, khi nào ngươi làm ra được một tác phẩm tốt ta sẽ mua nó với giá cao"

Nghe vậy Rudy cười trừ, nói khi nào là khi nào...

Rimuru ngồi một bên cảm thán.

Có vẻ như ma pháp ở thể giới này không bị giới hạn bởi kỹ năng mà là ở trí tưởng tượng.

Nếu thật là vậy sẽ rất thú vị đây.

Rimuru tiếp tục gật gù.

Còn Ariel một bên thì bị ra rìa, cô ấy ở đây là vì muốn lôi kéo Perugius đứng về phía mình, như thế vị trí nữ hoàng Asura sẽ nắm chắc trong lòng bàn tay.

Nhưng trường hợp này thì xen vào kiểu gì đây?

"Nếu thế thì ở Asura có rất nhiều thợ điêu khắc có tay nghề cao đấy ạ" Ariel cố gắng thêm vào một câu.

Cô bắt đầu kề về sự tài ba của những thợ điêu khắc.

"Khi lên ngôi nữ hoàng, tôi sẽ lệnh cho họ làm những bức tượng điêu khắc cho ngài" Ariel tiếp tục nói.

"Hừ, thợ điêu khắc?

Chẳng phải chúng chỉ để mua vui cho đám quý tộc các ngươi thôi sao?

Thật nhàm chán và vô vị" Perugius khinh thường.

"Khi lên ngôi nữ hoàng công việc của ngươi sẽ chỉ là lệnh cho bọn chúng chúng làm điều gì đó cho ta thôi hay sao?

Hay là người sẽ dùng thuế của người dân để sống sa hoa mỗi ngày?"

Perugius tiếp tục nói.

"Tô..tôi xin lỗi, ngài cứ xem như là chưa nghe gì ạ"

Ariel cứng họng, cô thật sự không thể nói được gì, áp lực của Perugius tạo ra quá lớn.

Rimuru dành một phút thương xót cho cô nàng này.

> Ciel nói.

"Oi này Ciel, đừng tàn nhẫn như thế chứ" Rimuru cạn lời.

Ngay lúc này Ariel dự định rút lui thì Perugius lại nói.

"Khoan đã Ariel Anemoi Asura, ta hỏi ngươi.

Đối với ngươi ý nghĩa của làm vua là gì?

Một vị vua thật sự thì như thế nào!?

Nếu như trả lời được câu hỏi này ta sẽ đồng ý giúp ngươi" Perugius lạnh lùng hỏi.

"Người đó phải biết lắng nghe lời khuyên của đại thần, và ý thức được mình là vua.."

"Không phải" Perugius không đủ kiên nhẫn để nghe Ariel nói tiếp.

"Ta biết vua của Asura nhưng hắn không phải loại người đó"

Vua của Asura trong lời Perugius chính là Kaunis Freean Asura,là bằng hữu của Perugius, ông ta được xem là vị vua vĩ đại nhất của Asura.

Kaunis Freean Asura lên ngôi ngay sau chiến dịch Laplace, ông ta đã dẫn dắt Asura từ một nơi bị chiến tranh tàn phá trở thành vương quốc thống trị phương tây.

"Hắn ta không thông minh, không tài giỏi, là một tên ngu dốt, ta từng thấy hắn ta ve vảng con gái chủ quán rượu khi đang say sỉn" Perugius nói.

Nghe tới đây Ariel thật sự bối rối khi không biết Perugius muốn câu trả lời như thế nào.

"Được rồi, kết thúc ở đây thôi, khi nào ngươi có câu trả lời hãy đến gặp ta" Perugius đứng dậy rời đi.

Diablo đứng bên cười thầm

[Vị vua thật sự!?

Fufufufu, câu trả lời chẳng phải quá rõ sao?

Còn gì khác ngoài chúa tể vĩ đại Rimuru-sama chứ!!!

Kufufufu]

...

Trở về nhà, Rudy bắt đầu suy nghĩ về trận chiến với Atofe, ả ta nằm ở đẳng cấp hoàn toàn khác so với cậu, nếu như không có Diablo xuất hiện kịp thời thì rất có thể cả đám đã toi mạng rồi.

Thật sụa nguy hiểm mà.

Nghĩ tới đây Rudy muốn luyện tập để mạnh hơn nữa.

Cậu đang có rất nhiều ý tưởng, nhưng khổ cái gần đây Rudy lại xuất hiện chứng hay quên.

Thế là cậu lại nảy ra ý tưởng sẽ viết một quyển nhật ký.

Nói là nhật ký thế thôi chứ nó có thể là sổ ghi chép ý tưởng, những việc muốn làm, và cả những hình minh họa nữa.

Tới đây cậu lôi từ trong ngăn kéo ra một quyển sổ và bắt đầu viết.

Chữ viết sẽ là bằng tiếng nhật, vì cậu ngại khi lỡ như mọi người nhìn thấy nó.

Tiếp tục viết, tới một lúc nào đó Rudy ngủ thiếp đi.

Nhưng rồi cậu chầm chậm mở mắt ra, khung cảnh xung quanh đã biết thành một màu trắng xóa và ở đó có một người đàn ông trắng tinh toàn thân đang nhìn cậu.

"Xin chào, Rudeus"

----

Chính thức quay lại rồi nha.
 
Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Hồi Cao Trào II


//..Eris..?//

// Làm ơn hãy tha cho gia đình tôi!!//

//Hmmm, việc này có vẻ sẽ khá phức tạp đây//

//Khát vọng của cá thể đã được ghi nhận!//

//Chính thức khai cuộc nào!//

//Đã đáp ứng đủ điều kiện tiến hóa.

Cá thể vui lòng chọn [Yes] or [No]//

//Đây chính là!

Ma!

Đạo!

Khải!//

//Tuyệt đối đừng tin lời Hitogami!//

//Rimuru...là ai?//

//Meteor Rain!!!!!!//

//Lựa chọn đi Rudeus Greyrat//

//Tôi muốn khiêu chiến Long Thần Orsted!//

---

Chào mọi người, bây giờ chúng ta sẽ chính thức bước vào đoạn kết của Arc 3 nha!
 
Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Chapter 63: Chuyện quái gì đã xảy ra?


"Hitogami?

Lâu rồi không gặp nhỉ" Rudy nói.

Hiện tại cậu đang ở một vùng không gian trắng xóa quen thuộc.

"Chà chà, cũng đã lâu rồi nhỉ, cuộc sống của cậu thế nào khi không nghe lời khuyên của ta Rudeus-kunn" Hitogami nói với giọng điệu cười cợt.

Rudy không hiểu giọng điệu của hắn là thế nào nhưng cậu vẫn trả lời.

"À, ta đang rất hạnh phúc"

"Haha, hạnh phúc sao, cậu hạnh phúc khi đã mất Paul, mẹ cậu Zenith thành người thực vật và một cánh tay?"

"???"

Rudy không hiểu Hitogami đang nói điều gì.

Mất Paul??

Chẳng phải Paul đã được hồi sinh?

Zenith cũng bình thường sao??

"Ngươi đang nói về điều gì đấy Hitogami?"

Rudy vẻ mặt tràng đầy sự không hiểu.

"Paul được hồi sinh rồi còn gì, cả mẹ ta Zenith cũng được chữa khỏi rồi mà?"

"?" giờ thì tới Hitogami bối rối.

Chuyện gì thế này?

Chuyện gì xảy ra?

Hitogami lại tự phụ rằng khả năng của hắng sẽ không sai được.

"Ta không biết ngươi đang nói về điều gì nhưng mà Rudeus, ta có thể nhờ ngươi một chuyện được chứ?"

Hắn ta nói.

"?

Chuyện gì" Rudy tò mò điều Hitogami muốn nói.

"Ngươi có thể xuống tần hầm kiểm tra một lượt giúp ta được chứ?"

"Để làm gì?"

"Thật ra thì ta chỉ muốn thông qua ngươi để biết thêm vài điều ở tần hầm mà thôi, làm ơn nha" Hitogami thái độ nài nỉ.

Rudy cũng không lạ lẫm gì, nhưng cũng tò mò tần hầm nhà mình thì có gì cơ chứ?

"Thôi được, mặc dù không biết mục đích của ngươi là gì nhưng ta sẽ kiểm tra"

"Cảm ơn nhé" Hitogami mỉm cười.

Sau đó Rudy tỉnh giấc, cậu nhìn xuống bàn, à hóa ra cậu đã ngủ quên khi viết nhật ký.

Èo, quyển nhật ký lỡ dính nước vãi rồi, phải đổi quyển mới thôi, Rudy nghĩ.

Rồi cậu nhớ lại lời Hitogami nói, Rudy mở cửa phòng đi xuống tần hầm.

Nhưng ngay khi cậu định mở cửa thì có cảm giác là lạ khiến cậu nhìn về phía sau lưng mình.

"Phù, không có ai cả" mà cũng phải, làm gì có ai vào được phòng mình cơ chứ.

Rudy tiếp tục mở cửa, vừa mở chưa bước chân khỏi phòng thì cậu lại ngoái đầu nhìn lại phía sau.

Lần này có một ông lão đang ngồi trên chiếc ghế cậu vừa ngồi.

Đôi mắt ông ta sắc lẹm như đã từng trãi qua không biết bao nhiêu trận chiến và đang nhìn thẳng vào cậu.

Rudy giật mình.

"Ôn..ông là ai!?"

Ông lão không trả lời mà đưa bàn tay hướng về phía cánh cửa.

Ngay lập tức cánh cửa đóng sầm lại thật mạnh khiến Rudy hoảng hốt.

Chuyện gì đang sảy ra thế này?

"Đừng tin lời Hitogami!

Hắn đang lừa cậu đấy!"

"Hả!?

Tại sao?" hắn ta biết về Hitogami, chắc chắn hắn ta không phải người bình thường.

"Ta là cậu của tương lai, ta tên là.." hắn ta định nói ra cái tên của mình nhưng chợt suy nghĩ gì đó vài giây rồi nói tiếp.

"Ta tên là..."

Nghe tới đây tròng mắt Rudy co rút lại.

Hắn nói chính là tên kiếp trước của cậu, cái tên mà chỉ mình cậu mới biết.

Rudy bắt đầu hoang mang.

"Ngay khoảnh khắc cậu mở tần hầm ra sẽ có một con chuột nhiễm bệnh ma thạch thoát ra ngoài.

Và sáng hôm sau cậu sẽ nghe Aisha bảo rằng có một con chuột chết, tiếp đến khi ra khỏi nhà vào thành phố cậu sẽ nghe đồn rằng có một con mèo nhiễm bệnh ma thạch chết trên phố..!" nói đến đây ông lão kia nhăn mặt ôm phần bụng của mình.

Có thể ông ta đang chịu một cơn bạo bệnh nào đó.

Rudy đứng đó nghe tiếp những gì ông ta nói.

Rudy dần tin rằng ông ta là bản thân của tương lai, vì tên của cậu ở kiếp trước chỉ có một mình cậu mới biết mà thôi, thậm chí đến cả Rimuru cậu cũng chưa từng kể.

"Bệnh mà thạch là một loại bệnh rất hiếm, nó chỉ lây lang qua đường miệng, và bệnh ma thạch chỉ có thể phát bệnh khi người nhiễm đang có thai.

Khi con chuột đó thoát ra đã ăn vụt một chút phần đồ ăn thừa của ngày hôm nay.

Và khi Roxy tỉnh dậy do quá đói nên đã ăn một chút...

Kết quả là cô ấy bị nhiễm bệnh ma thạch, cũng tức là ngay lúc này cô ấy đang mang thai!!"

Ông lão nói.

"Nhưng thế nào mà..."

Rudy định nói nhưng bị ông lão cắt ngang.

"Cậu suy nghĩ đi!

Đã bao nhiêu lần rồi thì chuyện đó rất bình thường mà đúng không?"

Cũng đúng, cậu và Roxy đã cùng với nhau rất nhiều rồi nên chuyện có thai cũng không lạ lẫm.

"Vậy rồi chuyện gì sảy ra tiếp theo nữa?

Roxy em ấy xảy ra chuyện gì?"

"Roxy đã không thể qua khỏi, em ấy đã chết, bệnh ma thạch chỉ có thể được chữa khỏi bởi ma thuật cấp thần, ta đã lặng lội đến tận Thánh Quốc Millis để trộm lấy ma pháp chữa trị cấp thần nhưng đã quá muộn.

Cliff chết, ta và Zanoba bị thương nặng, kết quả là đã quả muộn!"

"Vô lí!!!

Không thể nào có chuyện đó!

Sư phụ Rimuru sẽ không làm ngơ trước việc này!

Thậm chí không cần ông phải đến Thánh Quốc Millis, sư phụ Rimuru chắc chắn sẽ chữa khỏi cho Roxy một cách dễ dàng!!!"

Rudy ngắt lời nói lớn.

"Cậu nói cái quái gì vậy?

Rimuru là ai?"

ông lão bối rối.

Rồi như nghĩ đến điều gì đó ông lão bày ra vẻ mặt chua xót.

Có thể rằng ma pháp du hành thời gian của ông ta đã không thành công và đã dịch chuyển ông ta đến một dòng thời gian hoàn toàn khác.

Nhưng dù gì đi nữa thì ông ta cũng sắp hết thời gian rồi, mặc kệ mọi thứ ông lão nói tiếp.

"Không biết cậu đang nói về điều gì nhưng mà tôi của quá khứ, cậu phải tin rằng tôi cậu ở tương lai!

Và nhớ lấy một điều rằng, đừng tin lời Hitogami!

Nhưng không được đối địch với hắn..." nói đến đây ông ta bật cười nhàn nhạt.

"Bởi vì ta thậm chí còn không thể đến được nơi ở của hắn, mặc dụ ta thậm chí đã có thể điều khiển được trọng lực" nói tới đây ông ta chỉ tay về phía cái ly ở trên bàn, nó từ từ được nâng lên và hạ xuống, xung quanh không hề có gió.

Rudy kinh ngạc.

"Thời gian của ta không còn nhiều, hãy nhớ lời ta Rudeus của quá khứ, đừng tin lời Hitogami nhưng khôi được đối địch với hắn!

Và còn nữa, hãy bàn bạc với Nanahoshi và hãy viết thư cho Eris."

"Tại sao lại phải viết thư cho Eris?

Chẳng phải cô ấy đã rời bỏ tôi sao!"

"Suốt thời gian qua ta đã luôn hiểu lầm cô ấy cho đến khi quỳ bên bên xác cô ấy!

Cô ấy chưa từng rời bỏ ta, do cô ấy không giỏi nói chuyện nên ta đã luôn sai lầm" ông lão tự trách.

Rudy thì tiếp tục hoang mang, Eris chết?

"Tương lai ấy ta đã không giữ được bất kỳ ai, Roxy, Sylphy, Eris!"

Ông lão nói tiếp.

Cả Sylphy cũng!?

"Hãy viết thư cho Eris và gửi đến Thánh Địa Kiếm, và cậu nên nhớ, ma pháp ở thế giới này là toàn năng, chỉ cần cậu có thể lý giải và nghĩ đến nó" nói tới đây ông ta ôm lấy phần bụng.

Ở nơi đó đáng lẽ phải bụng nhưng ở đấy chẳng có gì cả, chỉ còn xương cột sống và một ít da.

Rudy trừng mắt.

"Ma pháp của ta đã không thành công, ta đã không thể dịch chuyển toàn bộ cơ thể của mình, ta đúng là kẻ thất bại mà haha."

Nói tới đây ông ta nhìn về phía cánh cửa, đưa tay như thể đang với lấy điều gì đó.

"Ôi Roxy, ôi Sylphy...các em vẫn đáng yêu như ngày nào" giọng nói yếu ớt ấy cũng là câu cuốc cùng mà ông lão thốt ra sau đó liền không còn sức sống.

Trông thấy cảnh này Rudy chết lặng.

Lượng thông tin này quá lớn.

Cậu đứng hình vài giây sau đó mở mạnh cánh cửa xông ra ngoài.

"Sư phụ Rimuru, mình phải tìm ngài ấy!"

Tiếng động lớn khiến cả nhà thức giấc.

"Chuyện gì thế Rudy!"

Paul là người phản ứng đầu tiên.

Anh ta mang theo thanh kiếm chạy ra khỏi phòng, sau đó là Zenith và những người khác trong nhà.

"Con phải tìm sư phụ Rimuru!"

Rudy vội vàng chạy thật nhanh ra ngoại ô, nơi mà Rimuru sống.

Rudy gấp gáp chạy đi.

Tiếng thở phì phò dốc sức của cậu ngày càng nặng nề nhưng Rudy không định dừng lại.

Paul sau khi trấn an mọi người thì đổi theo Rudy đang chạy gấp gáp.

"Mình phải tìm sư phụ!

Aaaa!!!!!

Chuyện gì xảy ra thế này!!!!

Ông ta chắc chắn không nói dối!

Nhưng tại sao ông ta không biết sư phụ?

Và tại sao sư phụ không chữa trị cho Roxy, tại sao không cứu Sylphy và Eris!

Sư phụ luôn là người đáng tin cậy kia mà!!!" khi đang chạy, từng dòng suy nghĩ rối loạn xoay quanh trong đầu Rudy khiến cậu dường như phát điên.

Chạy đến kiệt sức thì Rudy đến được nơi ở của Rimuru.

Nhưng.....

Vị trí mà trước đây từng là căng nhà nhỏ của Rimuru giờ đã không thấy đâu.

"Căn nhà...đâu rồi?"

Rudy sững người quỳ rạp tại chỗ.

Chuyện quái gì đã sảy ra?
 
Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Chapter 64: Suy luận


Rudy chết lặng quỳ ở đó, trong tâm trí cậu bây giờ đang rất hỗn loạn.

"Sao vậy Rudy!?"

Paul lúc này đã đến bên cạnh Rudy dò hỏi cậu.

Hành động của Rudy làm cho Paul rất bối rối.

Nhưng Rudy vẫn cứ nhìn vào khoản trống nơi từng là căng nhà của Rimuru.

Paul cũng vừa để ý tới điều này rồi đầu óc bắt đầu khó hiểu.

"Kufufufu, các người đang tìm Rimuru-sama sao?"

Nghe giọng nói quen thuộc ấy Rudy mừng rỡ nhìn về hướng phát ra giọng nói.

Diablo đứng đấy với 2 tay sau lưng.

"Ri-" Rudy vừa mở miệng nhưng bị Diablo ngắt lời.

"Chuyện của ngươi chúa tể Rimuru đã biết.

Đó không phải là giả hay nghe theo lời khuyên của ông ta"

"Nhưng chuyện này chẳng phải quá khó tin sao!?

Còn sư phụ, sư phụ tại sao không chịu gặp tôi?"

"Chúa tể Rimuru đã rời khỏi nơi này, ngài ấy phân phó ta ở lại trợ giúp ngươi trên con đường kế tiếp.

Nhưng có một điều ngươi nên nhớ rằng, đừng quá dựa dẫm vào người khác"

---

Quay trở lại một lúc trước đó.

Rimuru nhìn lên bầu trời nhẹ mỉm cười.

"Có lẽ rằng một cuộc chiến nữa là không thể tránh khỏi rồi nhỉ?"

Đúng vậy.

Tam Thập Lục Chủ và Tam Đế thêm cả kẻ bí ẩn kia khiến cho Rimuru cảm nhận được một cuộc chiến khốc liệt sắp đến.

Thế nhưng...

Tâm trạng cậu sau bao nhiêu sóng gió thì giờ đây lại thả lỏng.

Dù cho có chuyện gì đi nữa, thì đôi bàn tay này vẫn sẽ mạnh mẽ bảo vệ những người mà bản thân cậu quý trọng.

Về chuyện của Rudy, Rimuru đã hiểu và hiểu rất rõ.

Ông lão không hề xuyên đến dòng thời gian khác như bản thân ông ta nghĩ.

Mà thực ra dòng thời gian của ông ta là dòng thời gian "cũ".

Ma pháp du hành thời gian của ông ta ngay khi vừa sử dụng nó đã đảo ngược thời gian của dòng thời gian "cũ" và thành lập nên dòng thời gian "mới".

Khi đong thời gian "mới" được hình thành thì nó hoàn toàn có thể xuất hiện nhiều biến số và đó là Rimuru đã dịch chuyển đến dòng thời gian "mới" này.

Đó cũng là lý do tại sao ông ta không biết Rimuru là ai.

Tất cả những điều này đều được Rimuru biết được ngay lúc hồi sinh Paul, cậu đã đưa tay chạm vào dòng thời gian để bắt lấy linh hồn của Paul và vô tình tiếp nhận lượng thông tin to lớn này.

Và cậu nhận ra rằng.

Khoảng trống giữa các hành tinh hay thiên hà trong vũ trụ là "không gian".

Khoảng trống của các vũ trụ bên trong một đa vũ trụ là "hư không" vùng không gian không có gì tồn tại.

Còn các đa vũ trụ thì được kết nối với nhau bằng "dòng sông thời gian", mỗi vũ trụ đều có một dòng thời gian, và dòng thời gian đó liên kết với dòng sông thời gian lớn hơn của đa vũ trụ đang chứa nó.

Vì thế lúc Rimuru xuyên qua đa vũ trụ thì chính là du hành trên dòng thời gian.

Và cũng là vì thế nên thời gian ở thế giới này mới chênh lệch so với dòng thời gian bên thế giới Tensura.

Khi dòng thời gian mới được hình thành thì sẽ gây ảnh hưởng một chút đến sự kết nối này, có thể là sẽ chảy nhanh hơn hoặc chậm hơn.

Và thế giới này không phải chỉ hình thành nhánh thời gian mới một lần mà là đã qua không biết bao nhiêu lần trước đó.

(Cái này thì là do Orsted, do quá dài dòng nên nếu đem vào sẽ khiến mạch truyện bị rối nhiều hơn nên mọi người chịu khó tra Google nha 😞)

Bỏ qua vấn đề thế giới này.

Bên ngoài của tất cả những thứ này là gì?

Bên ngoài các đa vũ trụ bên ngoài của Dòng Sông Thời Gian gọi là gì?

Rimuru nhớ đến việc mình từng bị Feldway đá bay ra khỏi thời gian và không gian.

Nhưng lại không thể lý giải được đó là gì, cũng không thể chắc rằng đó là bên ngoài Dòng Sông Thời Gian.

Có quá nhiều chuyện phức tạp đang diễn ra, nó cần được giải đáp, đó cũng là lý do Rimuru phải trở về.

Còn phần lý do Rimuru để Diablo ở lại không phải vì lo cho Rudeus vì kết cục của cậu đã được định sẵn mặc dù có chút thay đổi do biến số là Rimuru nhưng nó không ảnh hưởng quá nhiều.

Và lý do Rimuru để Diablo ở lại chính là vì cậu không phải biến số duy nhất ở dòng thời gian mới này, và lần ở Thánh Quốc Millis Rimuru đã mơ hồ cảm nhận được có kẻ nào đó đang âm mưu điều gì.

"Theo ký ức của Maying thì bọn chúng luôn đi hủy diệt các vũ trụ, cô có ý kiến gì không Ciel?"
 
Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Chapter 65: Rudeus chiến Long Thần Orsted, Diablo và Tam Thập Lục Chủ


"Yo, chào mọi người, lâu rồi không gặp"

Đáp lại Rimuru là gương mặt không mấy hài lòng của mọi người.

Tsk, Luminous tắc lưỡi, Leon thì lườm Rimuru với ánh mắt sắc lạnh.

Dino và Dagruel lộ ra ánh mắt trách móc.

Guy là người lên tiếng đầu tiên.

"Chào cái đầu cậu ấy, sao giờ mới chịu về hả con slime chết tiệt!"

Sau khi phát hiện ra một mối nguy mới, bọn họ không thể không lo lắng, vậy mà Rimuru vẫn ngây ngô như ngày nào hỏi sao không bị mắng.

Tiếp theo Guy là các ma vương còn lại.

Nghe liên tục những lời trách móc khiến Rimuru chỉ biết cười trừ.

Được rồi tôi xin lỗi màaa.

"Chết tiệt Rimuru sao cậu đi chơi vui như vậy mà không đưa tôi theo hả!!"

Là Milim, cô ấy dùng hai tay vỗ vỗ vào người Rimuru.

"Wahaha, phải đó Rimuru, cậu thật là xấu tính"

"Đúng đó đúng đó"

Veldora và Ramiris phụ họa.

💢💢💢

"Hôm nay không có manga nhé"

"Ta xin lỗi!

Cậu đừng cắt manga mà!!!"

Rimuru cười thầm, cậu hoàn toàn nắm được điểm yếu của con rồng Otaku này rồi.

Sau một hồi trách móc thì cuộc họp chính thức bắt đầu.

"Thế cậu có manh mối gì sao?" người lên tiếng là Velgrynd, cô ấy cũng ở đây.

Nghe vậy Rimuru tiếp lời.

"Đúng vậy, hẳn mọi người cũng đã biết mục đích của bọn chúng là gì rồi chứ.

Ở thế giới tôi đặt chân đến cũng có bàn tay của bọn chúng nhúng vào, hiện tại Diablo đang ở đó.

Tôi trở về đây là để bàn lại với tất cả về kế hoạch kế tiếp, chúng ta có lẽ không thể bị động mãi đúng chứ?"

Rimuru trình bày với nụ cười tự tin không giống thường ngày.

"Haha, rất đúng ý ta đấy" Guy cười.

"Sẽ rất vui nhỉ" Milim nhí nhảnh nói.

"Thiếp cũng đã ngán ngẫm việc bị động này rồi" Luminous một tay chống cằm.

"Ta không ý kiến"

"Ta cũng vậy"

"Cả tôi"

3 người Leon, Dino và Dagruel lần lượt đáp.

"Còn ta sẽ dùng 36 tuyệt kỹ tất sát của mình để đá đít bọn chúng hahahaha" Ramiris nhí nhảnh.

"Vậy cậu có kế hoạch gì chưa hả Rimuru?"

Velgrynd hỏi, hiện tại cô ấy là đại diện của Đế Quốc Phương Đông.

"Vũ trụ nơi bọn chúng đặt chân đến sẽ có sự rối loạn nhất định ở cốt lõi, chúng ta chỉ cần lần theo manh mối này mà hành động"

"Tức là chúng ta sẽ bước ra bên ngoài?"

Mọi người trong phòng họp tập trung nghe câu trả lời của Rimuru.

Người thì mỉm cười thích thú.

Người thì nghiêm túc suy ngẫm.

Kẻ thì đang bắt đầu phấn khích hơn bao giờ hết.

Rimuru mở miệng cất tiếng.

"Đúng vậy"!

----

Chuyển cảnh về với chỗ của Diablo.

Cậu ta đang hân hoan khi được Chúa Tể Rimuru tôn kính của mình giao cho một nhiệm vụ quan trọng.

Còn Rudy, cậu ấy sau khi nghe Diablo nói thì liền trấn tỉnh lại tinh thần và quay về nhà kiểm tra ông lão.

Ông ta đã chết, cậu cũng đã chôn ông ta ở nơi nào đó coi như lời an ủi cuối cùng.

Sau khi lục soát một hồi thì Rudy tìm được trên người ông ta một quyển nhật ký, đó chính là quyển nhật ký mà cậu đã bắt đầu viết hôm nay.

Xem ra mọi thứ là sự thật.

Diablo hiện tại luôn quan sát Rudy, cũng vì Rimuru đã dặn rằng.

'Hãy để Rudeus tự lực mà sống, và hãy theo sát Rudeud bởi vì kẻ địch chắc chắn sẽ nhắm vào cậu ta'

Diablo đã nghe theo lời nói của Rimuru, sẽ luôn để ý tới Rudy.

Còn Rudy, sau một đêm khiến cả nhà lo lắng thì trấn tỉnh lại và đọc toàn bộ quyển nhật ký kia.

Nó khiến cậu rơi vào suy ngẫm tận cùng.

Tương lai mà cả Sylphy, Roxy, Eris đều chết khiến Rudy gần như lạc lỏng.

Cậu đã kiểm tra tần hầm và thật sự ở đó có một con chuột bị nhiễm bệnh ma thạch.

Lời ông lão nói không sai, Hitogami là kẻ không thể tin tưởng.

Mất thêm vài ngày để Rudy tiêu hóa thông tin, cũng thật may vì vẫn có một tin vui rằng Roxy đang mang thai.

Điều này làm dịu bớt một phần nỗi lo trong lòng Rudy.

Rudy đã thảo luận một chút về việc gửi một lá thư cho Eris, Sylphy cùng Roxy đôi chút ngập ngừng nhưng không phản đối, họ biết ngày này rồi cũng sẽ đến, ngày Rudy cưới người vợ thứ 3.

Zenith nghe tin thì cũng không phản đối nhưng cũng mắng Rudy một trận te tua.

Ngược lại Paul thì cười phá lên, con hơn cha là nhà có phúc.

Sau khi nhận được sự đồng ý từ mọi người, Rudy viết một lá thư gửi cho Eris.

Nội dung đơn giản một điều rằng xin lỗi về những chuyện trước kia và mong muốn Eris sẽ trở lại với Rudy.

Viết xong lá thư, Rudy thiếp đi và bị kéo vào một vùng không gian trắng xóa.

Ồ lại là Hitogami à.

Rudy thấy hắng đứng ở đó, trên mặt có nụ cười, à không đúng đó không phải cười mà là khuôn mặt nhăn nhó vì tức giận.

Trông thấy khuôn mặt đó Rudy cười thầm.

"Chào ngươi nhé Hitogami, có vẻ như việc ta từ tương lai trở về đã làm ngươi một phen thất kinh nhỉ?"

"Thất kinh?

Nực cười, ngươi thật sự nghĩ rằng chỉ như vậy có thể làm ta tức giận à?"

"Vậy thì tại sao ngươi lại lừa ta hả Hitogami!

Tại sao ngươi lại muốn làm hại tới gia đình của ta!"

"Trông ngươi kìa Rudeus, thật thảm hại làm sao, tức giận sao?

Căm thù sao?

Muốn giết ta lắm đúng chứ?"

"Haha, đúng thật rằng ta muốn giết ngươi, nhưng ta của tương lai đã nói rằng không nên đối địch với ngươi.

Chà, và thật buồn cười rằng ta cũng không có cách nào tìm đến chỗ của ngươi Hitogami, nên có lẽ chúng ta nên trò chuyện một xíu có lẽ rằng sẽ xây dựng được một mối quan hệ lành mạnh đấy"

"Ngươi có tin rằng mục đích của ta là bảo vệ hòa bình thế giới?"

Nghe Hitogami nói Rudy có chút suy tư.

Không đợi Rudy đáp lời Hitogami nói tiếp.

"Long Thần Orsted, hắn đang muốn giết ta và một khi ta chết thế giới sẽ bị hủy diệt.

Mà con cháu của ngươi Rudeus, chúng giống như ngươi, chúng không bị lời nguyền của tên Orsted đó ảnh hưởng, và sau này chúng sẽ hỗ trợ hắn để giết ta!"

"Vậy đó là lý do tại sao ngươi muốn lừa ta?"

"Đúng vậy, đó là cách duy nhất để ta có thể sống, nhưng mà số mệnh của ngươi quá mạnh khiến ta dù cố hết sức cũng chẳng thể làm gì được, và cả đám con cháu của ngươi sau này cũng vậy, số mệnh của bọn chúng vô cùng mạnh mẽ!"

"Vậy ngươi có tin ta chứ Rudeus, hãy giúp ta tiêu diệt Long Thần Orsted"

Rudy không đáp lời mà lại suy ngẫm, Diablo đã nói rằng sư phụ Rimuru không muốn cậu quá dựa dẫm vào người khác, có vẻ nhưng Rudy không thể nhờ Diablo giúp sức được rồi.

Nhưng đến đây đột nhiên có thứ gì đó thôi thúc Rudy tin lời Hitogami.

"Được thôi, ta sẽ tin lời ngươi Hitogami!"

Rudy tỉnh dậy.

Lá thư cậu muốn gửi Eris đã viết xong, Rudy tìm một tờ giấy khác và viết lên đó vài dòng chữ.

"Tôi muốn thách đấu Long Thần Orsted, và có thể rằng khi lá thư này đến được tay cô thì tôi đã chết rồi, xin lỗi"

----

Chuyển cảnh, Diablo đang ở một vùng không gian đặt biệt do cậu tạo ra và quan sát mọi thứ, Diablo mỉm cười hài lòng với Rudy, người Rimuru-sama chọn không phải kẻ vô dụng.

Còn ở phía xa xăm, Diablo nhận thấy một luồn sức mạnh không thuộc về nơi này.

"Thật thú vị~ sắp đến lúc hành động rồi.

Ôi chúa tể Rimuru vĩ đại, bề tôi này sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngài"

----

Sau đêm gặp Hitogami, Rudeus quyết định lên kế hoạch đối phó Long Thần Orsted.

Gã ta được mệnh danh là kẻ mạnh nhất thế giới, vượt xa Atofe hay Badigadi và kể cả Perugius.

Perugius từng nơi rằng có 3 kẻ trên thế giới này Rudy không nên động vào.

Kỹ Thần, Đấu Thần và Long Thần, trong đó Long Thần Orsted là kẻ nguy hiểm nhất.

Nên để chiến thắng Rudy phải tạo ra Ma Đạo Khải, thứ được ông lão nhắc đến.

Đó là một bộ giáp mạnh mẽ đã khiến cho chính cậu của tương lai có thể chủ quan khi đấu với Atofe.

Và muốn tạo ra nó Rudy phải nhờ sự trợ giúp của Cliff và Zanoba, cả Roxy và Sylphy.

Rudy cũng từng nhờ Perugius giúp đỡ nhưng ông ta từ chối, ông ta sẽ không cản trở Rudy nhưng ông ta cũng không muốn mất mạng, ít nhất là khi chưa tiêu diệt hoàn toàn được Laplace.

Còn về gia đình của cậu, khi Rudy nói rằng muốn thách đấu Long Thần Orsted tất cả đều lo lắng.

Rudy đã thuyết phục từng người một, thật khó để khiến họ chấp nhận vì không ai muốn người thân của mình đi chết cả.

Nhưng khi thấy quyết tân của Rudy họ dù trong lòng lo lắng nhưng buộc phải chấp nhận.

Trong đó có Paul muốn cùng Rudy giết Orsted, Rudy kịch liệt từ chối, cậu không muốn Paul chết.

Trận chiến này sẽ do một mình Rudy giải quyết.

----

Ngày tháng trôi đưa.

"Đây chính là Ma!

Đạo!

Khải!"

Rudy phấn khích nhìn một bộ giáp hùng vĩ đang ở đó.

Trên tay phải của là cây trượng Ngọa Thủy Long Vương, còn bên tay trái là một khẩu gatling 6 nòng được thiết kể để bắn ra liên tục những viên đạn đá có uy lực cao.

Bộ giáp này sẽ liên tục tiêu hao ma lực của người sử dụng, đến cả Cliff khi mặc bộ giáo này lên thì chỉ duy trì được vài phút rồi cạn kiệt ma lực.

Nhưng đổi lại là khả năng phòng thủ lẫn sức mạnh và tốc độ đều cực kỳ cao.

Đến mức khi chứng kiến Rudy sử dụng nó mọi người đã thốt lên không thể tin được.

Và đây là thành quả của tất cả mọi người.

----

Trước thềm trận chiến.

"Đã đến lúc rồi, tạm biệt mọi người"

Theo bóng lưng Rudy rời đi, ánh mắt mọi người dường như đã ương ước.

Rất có thể lần này sẽ là lần cuối cùng họ gặp Rudy, Paul nhất quyết đòi đi theo và bị Diablo khóa chặt.

Rimuru đã nói Diablo hỗ trợ Rudy.

Còn về Orsted, Rudy đã cầu xin Nanahoshi để tìm được cách liên lạc.

"Được rồi, bắt đầu thôi" Rudy chậm rãi nói.

Còn Diablo nở một nụ cười bí hiểm, kẻ kia đã hành động rồi.
 
Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Chapter 66: Quyết chiến!


"Nanahoshi đã nói là sẽ gặp ta ở đây" Orsted đang ở trong một nhà thờ bị bỏ hoang ở ngoại ô thành phố Sharia, xung quanh bốn bề là cây cối.

Rudy đã nhờ Nanahoshi giúp cậu hẹn gặp Orsted và giăng một cái bẫy ở đây.

Khi hắn ta vừa bước vào bên trong thì ở nơi xa xa Rudy tung ra tuyệt kỹ Meteor Rain dội thẳng xuống đầu Orsted.

Một vụ nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt đất rung chuyện dữ dội.

Ma pháp đế cấp được Rudy thi triển ra với toàn bộ sức mạnh, dư chấn của nó ảnh hưởng đến cả Sharia khiến cho người dân thành phố hoang mang.

Rudy muốn kết liễu Orsted ngay lúc này nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ!

Từ trong khói bụi một thân hình dữ tợn lao thẳng về hướng Rudy.

Trong lòng Rudy hiện lên nỗi khiếp sợ, sức mạnh của kẻ mạnh nhất thật không phải đùa.

Rudy nả liên tục những viên đạn đá vào Orsted nhưng hoàn toàn không ăn thua.

Hắn ta chỉ cần một tay đã chặn đứng toàn bộ.

Tiếng va chạm như tiếng viên đạn va vào tấm thép phát lên liên tục, những ma vật trong rừng bị kinh động bỏ chạy tứ hướng.

Rudy liên tục lùi về sau giữ khoản cách nhưng tốc độ của ma đạo khải không thể vượt qua được Orsted, cậu nhanh chống bị bắt kịp.

"Long Môn-Khai!" theo tiếng nói mạnh của Orsted, một cách cổng xuất hiện từ hư không mang theo luồn ma lực kinh khủng khuếch tán ra xung quanh.

Những cái cây to lớn trong rừng đổ ngã ầm ầm, khu vực xung cánh cổng với bán kính 20m đã trở thành đất trống.

"Không ổn!"

Rudy theo bản năng đưa tấm khiên lên đỡ lấy.

Ngay sau đó một cú đấm với vận tốc 17 mach nện thẳng vào Rudy.

Một tiếng vang xé trời, xung kích làm cho cây cối xung quanh phạm vi 100m bị thổi bay.

Còn Rudy người nhận trực tiếp cú đấm ấy thì văng xa vài trăm mét mới ngừng lại.

Tay cầm khiên và súng của bộ giáp bị đánh cho nát bét.

Cơn đau kịch liệt làm Rudy choáng váng.

Orsted quá kinh khủng, chỉ vừa bắt đầu vài phút mà một phần khu rừng đã bị thổi bay.

Mặc kệ cơn đau ấy Rudy mỉm cười, một nụ cười dữ tợn hơn bao giờ hết.

"Fire Explosion!!!"

Từ đầu tới cuối Rudy đã chuẩn bị cho đòn này, một vụ nổ từ việc nén lửa, đây là chiêu mà Rimuru đã dạy cho cậu.

Theo tiếng quát của Rudy, một đốm lửa nhỏ bay thẳng tới Orsted, nó đem theo sức nóng kinh khủng, chỉ vừa tỏa ra hơi nóng nó đã khiến khu vực xung quanh bốc cháy dữ dội.

Khi đốm lửa vừa bay đi, Rudy đã dùng thổ ma pháp để chui vào lòng đất thật sâu.

Rudy hiểu Fire Explosion là đòn tấn công diện rộng, nếu không mau trốn thì cả cậu cũng sẽ bị cuốn vào.

Chỉ khoảng chừng vài giây sau tiếng quát.

Một vụ nổ kinh khủng thổi bay toàn bộ mọi thứ trong phạm vi của nó, đường kính ảnh hưởng lên đến 5km, nó chẳng khác nào một quả bom hạt nhân chính hiệu cả.

Tiếng nổ và xung kích vang thẳng tới Sharia, các căn nhà ngoài bìa thập chí còn bị đánh sập.

Động tĩnh này cũng khiến đội tuần vệ của Sharia kinh hãi, bọn họ nháo nhào đi kiểm tra tình hình.

Ở nhà Rudy, sau khi nghe tiếng nổ thì Sylphy, Roxy, Paul, Zenith càng thêm lo lắng.

Đúng lúc này bên ngoài cửa có một thân ảnh tóc đỏ gõ cửa nhà.

Quay lại với trận chiến, sau vụ nổ ấy Rudy trồi lên từ mặt đất.

Cậu quan sát xung quanh và cố tìm ra thân ảnh của Orsted.

Địa hình bị tàn phá nặng nề tới mức gần như chẳng còn lại gì, khu rừng ban đầu chỉ còn lại 1/4.

Khi không tìm thấy Orsted, Rudy đã nghĩ rằng hắn ta đã bị nổ thành tro bụi và bắt đầu vui mừng.

Rudy nở nụ cười trông khi đang thở dốc, khuôn mặt của cậu lúc này khá ghê tởm

Nhưng...

Chưa vui được mấy giây thì vụt một tiếng, một kẻ với quần áo cháy đen, trên người cũng chi chít vết thương và cháy xém vòng ra sau lưng Rudy.

Trên tay hắn là một thanh Katana sắc lẹm, mang theo đó là sát khí khiến Rudy sợ hãi đến mức không thể nhúc nhích được.

Orsted còn sống, Rudy run rẫy hai con mắt nhìn Orsted vung kiếm chém đứt cánh tay trái của cậu.

"Aaaa!"

Rudy hét lên một tiếng đau đớn.

Cậu cố gắng giữ khoản cách hết mức có thể.

Sau đòn Fire Explosion vừa rồi và việc liên tục duy trì ma đạo khải đã khiến ma lực của Rudy giờ đây đã mất tận 2/3.

Sự mệt mỏi khiến Rudy như muốn ngất đi bất kỳ lúc nào vậy.

Có điều Orsted cũng chẳng khá hơn là bao, hắn ta giờ cũng hơi thở mạnh hơn trước.

Rudy nhận ra thanh kiếm hắn đang dùng, đó là thanh kiến khi ấy hắn dùng để chiến đấu với Rimuru.

"Ngươi là tông đồ của Hitogami?

Ngươi thật sự nguy hiểm!"

Orsted dữ tợn nói.

Sau đó hắn điên cuồng đuổi theo Rudy, còn cậu kịch liệt giữ khoản cách cho bằng được, cậu không thể cho hắn tiếp cận.

Mặc cho cánh tay trái đứt lìa, máu tuôn ra như nước, Rudy phải giữ bằng được khoản cách.

Nhưng tốc độ của Orsted quá nhanh, chỉ vụt một cái để lại một vệt ánh sáng rồi sau đó phần ngực trước của ma đạo khải bị phá tan lộ ra Rudy đang ở bên trong.

"Là ngươi?

Rudeus Greyrat, đáng lẽ lúc trước ta nên kết liễu ngươi!"

Orsted phản ứng mạnh khi thấy được Rudy.

Cậu sợ hãi hơn bao giờ hết, giờ đây nếu dính thêm một đòn nữa Rudy chắc chắn sẽ chết.

Thật sự không thể thắng sao?

Rudy không can tâm!!

Cậu không thể chết, phía sau cậu là gia đình, là những người cậu yêu thương, là những người cậu muốn bảo vệ.

Không thể chết, nhất định không thể chết!

Theo khát vọng điên cuồng của Rudy.

Đúng lúc này trong đầu cậu vang lên một giọng nói xa lạ.

//cá thể Rudeus Greyrat đã đám ứng yêu cầu tiến hóa//

//vui lòng chọn [Yes] or [No]//

Rudy không thể hiểu được chuyện gì những có!

Cậu muốn!

Cậu muốn có sức mạnh để chống lại Orsted!!

//cá thể Rudeus Greyrat chấp nhận tiến hóa//

//cá thể Rudeus Greyrat thành công tiếng hóa thành [Hiền Nhân]//

-----

Cùng lúc này ở một nơi nào đó Diablo đứng chắp tay sau lưng nhẹ mở miệng nói.

"Nếu đã đến thì không cần phải trốn như vậy đâu~"

Sau âm thanh ấy từ giữa không gian có một kẻ thân mang bộ giáp bạc cùng luồng khí u ám bước ra.

Bộ giáo hắn mang sáng bóng nhưng họa tiết thì như bị đánh cho móp méo, không rõ diện mạo vì hắn ta mang mũ giáp, tay của hắn cầm một thanh đại kiếm sắc lẹm, luồng năng lượng từ hắn tỏa ra đủ mạnh để khi vừa xuất hiện đã quét sạch cây cối trong phạm vi 1km.

"Có hơi phô trương quá rồi không~" Diablo cười như không cười chế giễu.

"Hẳn là ngươi có liên quan tới sự biến mất của Maying nhỉ?" hắn ta phớt lờ lời nói của Diablo mà hỏi ngược lại.

"Ồ, vậy là ngươi cũng quan tâm tới cái chết của đồng đội mình à~"

"Đồng đội?

Hừ, buồn cười, thứ vô dụng như hắn ta cũng xứng làm đồng đội của ta!?

Chẳng qua ta muốn biết kẻ nào đang muốn phá hỏng kế hoạch của ta mà thôi"

"Chà, tuyệt tình quá đấy, cơ mà kẻ yếu nhớt như ngươi thì lên được kế hoạch gì?"

Diablo liếc mắt tiếp tục khiêu khích.

Nghe tới hai từ 'Yếu nhớt' thái độ của gã kia liền thay đổi, dường như đã tức giận.

"Ta thừa nhận rằng ngươi rất mạnh, nhưng ngươi đừng nghĩ rằng đánh bại được Maying thì có thể khiêu chiến với ta!!"

Hắn ta vừa nói vừa vung thanh đại kiếm chém thẳng vào Diablo.

Một thứ sức mạnh kinh khủng xé toạc không gian quét ngang Diablo.

"Ồ, có chút thú vị~" thái độ của Diablo vẫn như cũ không hề thay đổi, đó là sự khinh thường đối thủ đến cực điểm.

Nhát chém va thẳng vào Diablo rồi sau đó lại thổi bay toàn bộ mảnh rừng lẫn ngọn núi phía sau cậu ta.

Trên đường chém còn mơ hồ nhìn thấy vết tích không gian bị vặn vẹo.

Tuy rằng mạnh mẽ là thế nhưng đối mặt với kẻ có khả năng 「Kháng Công Kích Vật Lý」thêm cả lớp ma tố bảo hộ xung quanh như Diablo thì nó còn chẳng xi nhê gì mấy, cùng lắm là khiến tóc cậu ta khẽ bay bay.

"Ngươi nên nhớ một điều rằng Maying chỉ là kẻ đứng thứ 34, còn ta!

Là Thông Huyền Chủ, Exclis đứng thứ 25, khoảng cách sức mạnh không thể chỉ nhìn mấy con số mà hình dung!"

Vừa nói lớn hắn ta vừa chém.

Từng nhát từng nhát chém như vũ bão vây chặt lấy Diablo.

Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ tình thế hiện tại cậu ta không có cách nào thoát thân, nhưng nó thập chí còn chả thể khiến Diablo động thủ.

Bộ quần áo Diablo đang mặc được tạo ra từ quyền năng 「Sáng Tạo Vật Chất」thứ sức mạnh vốn có của những ác ma.

Mà 「Sáng Tạo Vật Chất」 của Diablo nằm ở đẳng cấp hoàn toàn khác, thứ được tạo ta có sức mạnh tương đương với cấp bậc Mythical.

Mặc dù không bị ảnh hưởng nhưng khu vực xung quanh đang sắp không trụ nổi nữa rồi.

Nếu còn tiếp tục đánh thì khi tung hết sức, cái kẻ gọi mình là Thông Huyền Chủ Exclis sẽ đánh vỡ cả hành tinh này mất.

"Thật không được mà...

Nếu hành tinh này vỡ thì Rimuru-sama sẽ trách phải ta mất" Diablo lắc đầu.

「Dịch Chuyển Không Gian」!

Trong một khoảnh khắc khu vực chiến đấu đã được chuyển ra ngoài không gian.

"Xem ra ngươi muốn bảo vệ cái hành tinh nhỏ bé đó lắm ấy nhỉ?

À nói đúng hơn là ngươi muốn bảo vệ những sinh vật thấp hèn đang sống trên đó" Exclis ngưng tấn công và chuyển qua dùng miệng.

"Không còn cách nào khác, nếu như nó bị hủy thì chúa tể của ta chắc chắn sẽ không tha cho ta, haiz" Diablo thở dài.

"Vậy là ta nói đúng?

Haha, ngươi yên tâm, bởi vì những kẻ thấp hèn trên hành tinh đó là mấu chốt để ta phá hủy vũ trụ này và dân hiến nguồn sức mạnh đó cho ngài ấy.

Vì thế nên thay vì tiêu diệt thì sau khi đánh bại ngươi ta sẽ từ từ chơi đùa chúng, để chúng nếm trãi hy vọng rồi lại tuyệt vọng!

Hahahahaha" Exclis nói rồi cười to.

Nghe vậy Diablo thản nhiên, nhưng cũng chau mày.

"À, Exclis đúng chứ?

Ngươi biết hay không tất cả sinh vậy trên thế gian này đều có ý chí?"

"Ý chí?

Ta thật không ngờ kẻ tưởng chừng tàn bạo như ngươi lại nói về thứ buồn cười là ý chí đấy" Exclis chế giễu Diablo.

"Buồn cười?

Vậy ngươi cũng có biết hay không, chúa tể của ta đã từng nói.

Mỗi một cá nhân chỉ cần ý chí đủ mạnh thì có thể làm nên tất cả, và đi kèm với ý chí ấy là một số mệnh không thể thay đổi được.

Và kẻ dám xem lời ngàn vàng của chúa tể vĩ đại như ngươi đáng bị xử tội chết!"

"Không ai trên đời này có thể lung lay số mệnh, và không ai trên đời này có quyền xem thường ý chí.

Hôm nay ta sẽ thực thi lời răng dạy từ chúa tể của ta"

Khi xưa Diablo cũng là một kẻ coi thường số mệnh và ý chí, nhưng sau bao nhiêu lần cùng Rimuru tôn kính của cậu ta chiến đấu, hơn ai hết Diablo hiểu nó là gì.
 
Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Chapter 67: Rudy tiến hóa, Cuồng Kiếm Vương Eris VS Long Thần Orsted


//Đã đáp lại khát vọng của cá thể Rudeus Greyrat//

//Tiến hóa thành công trở thành [Hiền Nhân]//

Ngay khoảnh khắc giọng nói bí ẩn vang vọng trong đầu Rudy, một luồn sức mạnh bí ẩn trào dâng.

Cậu có cảm giác cơ thể thay đổi rõ rệt, cảm giác cơ bắp săn chắc hơn vô số lần cùng với việc có một luồn năng lượng khác với ma lực dần hình thành trong cơ thể.

//Chúc mừng cá thể Rudeus Greyrat nhận được Special Skill [Tinh Thông Ma Pháp], khả năng bao gồm.

Gia tốc tư duy 100 lần, cảm nhận, nhạy bén.

Tinh Thông Ma Pháp, dễ dàng học tập và thành thạo các loại ma pháp//

//Chúc mừng cá thể Rudeus Greyrat nhận được Unknown Skill [Kontororu Ten Ken].

Kỹ năng chưa hoàn thiện và chưa xác định cấp bậc, gia tốc tư duy 100 lần, nhạy bén, cảm nhận. [Thất Thức Kỹ], [Thế Rút Kiếm].//

//Do cá thể Rudeus Greyrat đã tiến hóa thành [Hiền Nhân], nhận được nội tại hồi phục sơ cấp, chống chịu nhiệt độ sơ cấp, chống chịu vật lý sơ cấp, chống chịu công kích tinh thần sơ cấp//

Không chỉ mình Rudy cảm nhận được sự thay đổi mà cả Long Thần bên kia cũng thấy được Rudy thay đổi rõ rệt.

Hắn ta ngay lập tức lao tới vung kiếm chém Rudy tránh đêm dài lắm mộng.

[Tên này dường như đang mạnh lên?] Orsted thầm nghĩ.

Còn Rudy vừa trấn tỉnh lại sau vài giây hoang mang thì liền cảm thấy đòn đáng của Orsted đã chậm đi rất nhiều.

Không đúng, là do tư duy của Rudy được gia tốc đến 200 lần.

Rudy vô thức dò xét lại những việc vừa rồi, Rudy cảm nhận rõ rệt được thể chất đã mạnh hơn rất nhiều, nó có thể so sánh được với một thánh cấp đang dùng đấu khí.

Kèm theo đó là từng dòng ghi chú kỹ năng.

[Đây chẳng lẽ là nhánh tiến hóa mà sư phụ Rimuru đã để lại cho mình?]

Rudy thầm biết ơn Rimuru từ sâu trong lòng.

Nhưng bây giờ không phải là lúc để nghĩ về chuyện đó vì Orsted đã tới trước mặt Rudy rồi.

Tốc độ của Orsted khi cầm trên tay thanh Katana ấy lên đến 20 Mach.

Tuy rằng có gia tốc tư duy 200 lần nhưng Orsted vẫn rất nhanh.

Rudy muốn né tránh nhát kiếm ấy và cậu tự tin với gia tốc tư duy thì bản thân có thể né được nó.

Nhưng khi vừa định nhấc chân lên Rudy cảm giác cơ thể lại phải ứng rất chậm chạm.

Đúng vậy, chỉ có tốc độ suy nghĩ được tăng cường còn phản ứng của cơ thể thì vẫn vậy.

Trình độ thể chất được nâng lên thánh cấp cùng ma đạo khải bị hư hại thế mà vẫn không thể né tránh được khỏi nhát chém.

Trong vô thức Rudy chuyển đổi Ngọa Thủy Long Vương sang dạng kiếm.

Cùng với kỹ năng [Kontororu Ten Ken] trong mình.

Rudy vung kiếm đỡ lấy đòn chém của Orsted.

Tiếng va chạm cùng sóng xung kích tỏa ra tứ phía, tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.

Rudy dựa vào thể chất cùng phần còn lại của ma đạo khải và thứ sức mạnh bí ẩn vừa hình thành mà chống cự được nhát chém vừa rồi, tuy vậy Rudy vẫn bị đẩy lùi vài chục mét mới đứng lại được.

Hai bàn tay của cậu tê rần sau nhát chém vừa rồi.

"Ồ" Orsted kinh ngạc khi Rudy đỡ được cú chém ấy.

"Ta không ngờ và cũng rất tò mò điều gì đã khiến cho ngươi đột nhiên trở nên mạnh mẽ đến như vậy đấy Rudeus Greyrat" Orsted tò mò.

Rudy không trả lời hắn mà lấy lại tinh thần.

Mặc dù đã tiến hóa và mạnh mẽ hơn trước rất nhiều nhưng áp lực từ Orsted vẫn khiến cho Rudy run rẫy, cậu nhận ra bản thân không thể thắng nổi Orsted trong tình cảnh thế này.

Rudy giờ chỉ còn lại một tay và lượng ma lực gần cạn kiệt, kèm theo đó là ma đạo khải bị hư hại nặng nề.

Không đợi Rudy nghĩ nhiều Orsted tiếp tục vung kiếm tấn công cậu.

Rudy cũng dùng thanh kiếm của mình đỡ lấy cú chém từ Orsted, và sau mỗi cú chém Rudy đều bị văng ngược ra xa.

Tay Rudy sắp sửa không còn cảm nhận được nữa rồi, cậu mượn lực va chạm mà bật lùi ra xa rồi tiếp tục dùng ma pháp.

Từng viên đá được nén lại rồi sau đó bay đi thẳng vào Orsted nhưng đều bị hắn chặn lại một cách dễ dàng, tình trạng này gần như là tuyệt vọng, không nói thẳng ra là hoàn toàn tuyệt vọng.

Rudy vừa chiến đấu vừa hét lên để tự trấn an bản thân mình, để xóa bỏ sự tuyệt vọng đang trào dâng nơi đáy lòng.

"Được rồi mặc dù không biết lý do nhưng nên kết thúc ở đây thôi" Orsted quyết định kết thúc trận chiến ở đây.

Hắn ta cầm thanh kiếm bằng cả hai tay của mình rồi vung một đường chém mạnh mẽ chặt đứt cánh tay còn lại của Rudy.

"Aaaaaa" Rudy đau đớn hét lên.

Ý thức đang mờ dần, bóng tối sắp bao trùm lấy đôi mắt của cậu.

[Chẳng lẽ phải chết thật rồi sao...]

Sau cú chém Orsted lại vòng ra sau lưng Rudy rồi tung ra một cú đá khiến Rudy bay ra khỏi ma đạo khải rồi lăn tròn trên mặt đất, còn ma đạo khải lúc này thì vỡ vụn thành nhiều mảnh.

Kết thúc thật rồi, trận chiến đã thật sự kết thúc sau 30 phút chiến đấu.

Rudy sắp mất đi ý thức thì Orsted bước dần về phía cậu, sau đó hắn kề thanh kiếm lên cổ người đang nằm thê thảm dưới mặt đất là Rudy hỏi.

"Nói đi Rudeus Greyrat, tại sao ngươi lại muốn giết ta?"

"Hitogami nói..."

Rudy yếu ớt trả lời.

"Vậy ra ngươi là tông đồ của Hitogami à, thế thì đi chết đi!"

Orsted định kết liễu cậu ngay lập tức.

"Hitogami nói, ngươi sẽ hủy diệt thế giới này và giết hắn, còn con cháu của ta sau này sẽ giúp ngươi hủy diệt thế giới, thế nên xin ngươi...

Xin ngươi Orsted, làm ơn đừng hủy diệt thế giới, làm ơn hãy tha cho Hitogami, làm ơn tha cho gia đình của ta"

Rudy vừa nói nước mắt cậu vừa tuôn rơi, Rudy dùng đầu xoa xoa chân của Orsted cầu xin hắn.

Chà, thật hèn hạ và vô sỉ làm sao khi đi cầu xin kẻ mà mình vừa muốn giết.

"Ta không thể không làm thế" Orsted thẳng thừng nói.

Nghe vậy Rudy dùng răng của mình ra sức cắn vào chân của Orsted.

Ngay khoảnh khắc Orsted sắp giết Rudy thì một bóng người màu đỏ lướt đến khiến Orsted bậc lùi về sau tránh né, còn người đó thì đứng chắn trước mặt Rudy với vẻ hiên ngang hơn bao giờ hết.

Rudy nhận ra hình ảnh quen thuộc với mái tóc đỏ ấy, thật hoài niệm.

"Đã để cậu đợi lâu rồi, Rudeus!"

Tiếng nói cất lên xóa đi nỗi tuyệt vọng bao trùm Rudy lúc này.

Eris, cô ấy đến rồi!

Cùng với Eris là Paul, Sylphy với cả Roxy cũng đến, còn có cả Ghyslain.

Là do khi Eris nhận được bức thư từ Rudy, cô ấy cùng với Ghyslain ngay lập tức phi ngựa đến thẳng Sharia, sau khi đến nhà Rudy thì được nói rằng cậu đã một mình đi chiến đấu với Orsted thì liền hoảng hốt mà cùng với mọi người chạy đến chỗ Rudy thông qua động tĩnh từ trận chiến.

Khi nhìn thấy một Orsted trên người mang đầy vết thương chằng chịt với vết cháy xém khắp nơi, Eris phấn khích hơn bao giờ hết.

Nhớ lại khi xưa cả đội đã bị Orsted hạ gục một cách dễ đang mà giờ đây Rudy có thể khiến hắn tả tơi đến mức này.

Mà Eris tập luyện nhiều như thế cũng là để cho trận chiến ngày hôm nay.

"Ngươi là Eris Boreas Greyrat, tại sao ngươi lại xuất hiện ở chỗ này?

Cùng với Rudeus Greyrat?

Chẳng phải bây giờ ngươi đang ở bên Luke Notus Greyrat sao?"

Orsted khó hiểu hỏi.

Còn Eris lúc này thì càng khó hiểu hơn, Luke là tên quái nào?

Cô ấy rõ ràng không hề quen biết gã nào tên là Luke cả.

Eris cảnh giác cầm trên tay thanh ma kiếm Phượng Nhã Long Kiếm nhìn Orsted.

Phượng Nhã Long Kiếm là một trong 7 thanh bảo kiếm của phái kiếm thần, cầm được nó chứng tỏ Eris đã đạt tới cấp độ kiếm vương rồi.

Nhìn thấy Eris vẫn chưa có ý định tấn công Orsted dò hỏi.

"Ồ, thật bất ngờ khi thấy một kiếm sĩ phái kiếm thần lại chờ đối thủ tấn công trước đấy, thật kỳ lạ" Orsted nói mà không thèm để ý đến Paul hay mọi người ở xung quanh.

Ngoài Eris đang đối diện với Long Thần thì còn có Paul đang bên cạnh hỗ trợ, Ghyslain thì cảnh giác ở sau.

Roxy và Sylphy lại hồi phục cho Rudy và đưa cậu ấy ra xa khỏi chiến trường.

"Sao cả hai em cũng đến nơi này.."

Rudy yếu ớt hỏi Sylphy và Roxy.

"Bọn em..

Bọn em không muốn Rudy phải chết!"

"Đúng vậy dù cho có mất mạng thì em vẫn sẽ bảo vệ Rudy"

Nghe hai người vợ của mình nói như vậy Rudy bất giác nở nụ cười.

Phía Eris, lý do cô không tấn công trước là do Gal Farion đã bảo với cô rằng tuyệt đối không được tấn công trước khi đối đầu với Orsted vì hắn đã đạt đến thần cấp phái thủy thần, nên việc tấn công trước chính là tự sát.

Thấy Eris mãi không chịu ra tay, Orsted buộc phải xuất kiếm.

Eris tiếp tục nhớ đến lời Gal Farion đã nói, nếu như Orsted tấn công thì hắn nhất định sẽ dùng Quang Truy Thái Đao.

Mà để khắc chế chiêu này chỉ có 2 cách, 1 là ra tay nhanh hơn đối phương, còn 2 là nhắm vào cổ tay cầm kiếm mà chém.

Nhưng khi dùng 2 tay thì biết nhắm vào cổ tay nào để chém bây giờ?

Tất cả phụ thuộc vào may mắn vậy.

Orsted vung kiếm.

Trong khoảnh khắc Eris lóe lên sau đó chỉ thấy bàn tay của Orsted đứt lìa văng ra, nó nhanh tới mức trừ Rudy ra không ai có thể thấy được điều vừa rồi.

Thế nhưng Orsted lập tức bắt lấy bàn tay đó rồi gắn lại vào cánh tay, rồi hắn xoay người tung cú đá thật mạnh vào Eris.

Nhưng Gal Farion cũng đã nói trước về điều này nên Eris bật lùi về sau né đòn thành công.

Mà tất cả điều này xảy ra trong vỏn vẹn 2 giây.

"Ồ, thật thú vị, ngươi học điều này ở đâu?

Là trên giường của Gal Farion à?"

Nghe lời này Eris mặt không đổi sắc, rõ ràng Orsted đang có ý định khiêu khích cô, kiếm thần Gal Farion cũng đã liệu trước được điều này, bởi vì Orsted vì lý do nào đó nên lúc nào cũng sẽ tiết kiệm sức mạnh mà không bao giờ bung hết sức cả.

Thấu Eris không bị khiêu khích, Orsted cũng không cần chờ nữa.

Một kiếm vung ra với tốc độ khổng lồ, luồng gió rít gào trong không khí, trước khi âm thanh đến tay thì thanh kiếm đã kề vào cổ Eris.

Thế nhưng một tiếng va chạm vang lên, thanh kiếm bị bậc ra khỏi quỹ đạo.

Eris đã đỡ được cú chém vừa rồi.

Thế nhưng cô cũng bị lực tác động đánh bay.

Tay Eris đau đớn, quả nhiên Orsted vô cùng mạnh.

"Mau đưa Rudeus chạy mau!!"

Eris hét lên.

Nghe vậy Roxy và Sylphy kéo Rudy chạy thật nhanh, còn Paul cùng Ghyslain thì quyết ở lại mở đường máu cho Rudy chạy thoát.

Trong lòng Paul hạ quyết tâm phải bảo vệ Rudy, đứa con trai của anh ta bằng mọi giá.

Mà Sylphy và Roxy cũng vậy, họ không ngờ đối thủ mà Rudy chiến đấu lần này lại kinh khủng đến như thế, chỉ sát khí từ hắn tỏa ra cũng đã khiến cho hai người run rẫy sắp quỳ xuồng đất.

"Khoang đã Rudeus Greyrat, hãy phản bội Hitogami và đi theo ta, ta sẽ tha cho gia đình của ngươi" Orsted mở miệng.

Nghe được Orsted nói, Rudy đứng khựng lại.

"Không!

Đừng tin lời hắn Rudeus!

Chạy mau!!!"

Eris quát.

"Chạy đi Rudy!

Ta sẽ cầm chân hắn!

Đừng nghe hắn nói!"

Paul cũng thế.

"Rudy đừng nghe hắn nói, chạy mau!"

Roxy thúc giục Rudy, còn Sylphy thì kéo cậu bỏ chạy.

"Nếu như ngươi không bằng lòng phục vụ Hitogami thì ta nghĩ đây là đề nghị rất tốt cho ngươi đấy, nếu ngươi theo ta thì ta sẽ bảo vệ gia đình ngươi khỏi Hitogami.

Yên tâm cuộc nói chuyện hiện tại hắn sẽ không thể thấy được, sao nào Rudeus Greyrat?"

Orsted tiếp tục nói.

Nghe vậy Rudy thoáng chần chừ nhưng rồi trong ánh mắt của mọi người, cậu bước từng bước lại gần Orsted.

Cậu quỳ xuống.

"Tôi đồng ý..." giọng nói yếu ớt vang lên.

Đây là cách duy nhất để cứu gia định của cậu, Orsted có cách chống lại Hitogami, Rudy không còn cách nào khác ngoài đồng ý quy phục hắn.

Nghe câu trả lời, Orsted gật đầu.
 
Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn Thành}
Chapter 68: Sức mạnh áp đảo!


Trong không gian tối tăm lạnh lẽo, không có không khí, không có trọng lực, và tất nhiên là không có âm thanh.

Chỉ có ánh sáng từ những ngôi sao và hành tinh phía xa cùng những tín hiệu mà Diablo và Exclis dùng để giao tiếp với nhau.

Ánh mắt Diablo trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết, chà chà, có lẽ rằng cậu ta đang muốn chơi đùa với con mồi trước mặt này.

"Nực cười, ngươi thật sự có khiếu hài hước đấy, còn nói muốn làm gì ta?

Hahaha, mà nhân tiện thì ngươi tên gì ấy nhỉ?

Ta không muốn giết kẻ vô danh đâu" Exclis vẫn nói bằng giọng bề trên với Diablo.

"Hạng như ngươi không xứng đáng biết đến cái tên mà chúa tể vĩ đại của ta đã ban tặng cho ta" Diablo lạnh giọng nói.

"Xấc xược!"

Exclis tức giận.

Năng lượng trong người hắn thậm chí làm không gian có dấu hiệu bị quắn quéo khi chỉ vừa mới tỏa ra.

Thanh kiếm cùng bộ giáp bạc của hắng sáng lên một ánh sáng chói lọi.

Một kiếm chém ra làm không gian bị xé toạc một mảnh lớn.

Diablo hơi nheo mắt, thật sự cũng có chút thú vị.

"[Kết giới đa chiều]" tâm niệm khẽ động một chút, xung quanh Diablo nổi lên một màng kết giới mỏng, tùy rằng mỏng nhưng đó lại chứa lớp bảo về từ nhiều chiều không gian.

Và dĩ nhiên nhát kiếm ấy không thể xuyên qua nổi lớp kết giới của Diablo.

Một vụ nổ khổng lồ hình thành trong không gian.

Nó không có khói lửa chỉ đơn giản là một vụ nổ năng lượng, và một mảng lớn không gian bị oanh tạc thành hư không.

Diablo thầm cảm khái.

Quả nhiên sức phá hoại thật sự rất lớn, chỉ tiếc rằng quyền năng của Diablo là được củng cố bởi [Voice Of The World] nói đúng hơn là bởi Rimuru, thế nên mọi loại sức mạnh dù có lực phá hủy lớn đến đâu thì miễn nguồn gốc của nó không vượt qua Rimuru thì tất cả đều vô dụng.

"Miễn cưỡng chấp nhận được" Diablo nhẹ nhàng mở miệng.

"Cứng miệng là giỏi" mặc dù nhìn thấy nhát chém gần như toàn lực của mình bị chặn nhưng xem ra hắn hoàn toàn không có chút nào là lo sợ.

Diablo nhận xét hắn ta thuộc kiểu não tàn, não không có nếp nhăn.

Exclis lướt đến Diablo với tộc độ kinh người, thanh kiếm trong tay được bao trùm bởi một lớp năng lượng cô đặng khiến nó trông to lớn hơn vô số lần.

Xoẹt, một đường kiếm xé rách không gian đánh tới, nhưng Diablo lại dùng tốc độ còn nhanh hơn tránh thoát khỏi nó.

Hiện tại cả hai đang đánh nhau ở một hệ sao (là kiểu như hệ mặt trời của mình á, sẽ có nhiều hành tinh xoay quanh một ngôi sao).

Và nhát chém ấy trực tiếp chém một hành tinh phía sau Diablo ra thành 2 phần.

"Ối ối, manh động quá rồi đấy" Diablo đáp trả bằng một đòn đánh xuyên qua không gian nện lên bộ giáp bạc của Exclis khiến cho hắn bay thẳng vào một hành tinh.

Đòn đánh vừa rồi được tích hợp với [Sâm La Vạn Tượng], nên dù cho có bao nhiêu lớp bảo vệ thì cũng không thể cản phá.

Exclis bay vào rồi va chạm với bề mặt hành tinh ấy tạo ra một cái hố sâu hơn 500m.

Hắn không thể tin được mà nhìn xuống ngực mình, chỗ đó giáp đã bị móp một cách nghiêm trọng, bộ giáp bạc mà hắn luôn tự hào giờ đã gần như vỡ vụn.

Sức mạnh thế này khiến người kém thông minh như hắn cũng phải sợ hãi và nhìn nhận lại một điều rằng Diablo là kẻ rất đáng sợ.

"Bộ...bộ giáp của ta!

Khụ khụ!" vừa nói miệng hắn lại tuôn ra từng dòng máu xen lẫn những mảnh nội tạng bị vỡ vụn.

Exclis loạn choạng đứng dậy, và ngay lúc hắn nhìn lên bầu trời của hành tinh thì phát hiện ra một bóng người có mái tóc đen tuyền cùng con ngươi lạnh lẽo trong bộ đồ quản gia đang chăm chú nhìn hắn.

Cơn ớn lạnh chạy dọc cả sóng lưng, gã đó không chỉ thoát được đòn toàn lực của hắn mà thậm chí bộ giáp Bạch Lân Thần Quang của hắn cũng bị đánh cho gần như tan nát.

Quá kinh khủng, hắn đã quá chủ quan khi xem thường đối thủ, tên đó là một con quái vật thật sự.

"Chà, còn đứng dậy được sao?

Quả nhiên loài gián sống rất dai"

Điệu bộ chế giễu của Diablo làm Exclis muốn phát điên, nhưng mà hắn ta không đánh lại!

"Ngươi, tại sao ngay từ đầu ngươi không bung ra sức mạnh!?"

Nghe câu hỏi ngớ ngẩn này Diablo trong thoáng chốc sững người.

Trên đời còn có kẻ ngu si đến như vậy à?

Ai đời lại đi phô trương sức mạnh cho kẻ thù biết?

Diablo có chút cạn lời.

"Nói chuyện với một con gián?

Ôi nếu thế người khác lại bảo ta điên mất, haiz" Diablo tiếp tục chế giễu.

Exclis vô cùng tức giận vì bị coi thường nhưng không dám manh động.

Hiện tại đang ở trong bầu khí quyển của một hành tinh cho nên âm thanh đã có thể được truyền đi.

Diablo cũng không ngần ngại nữa, món đồ chơi này thật nhàm chán.

Thế rồi cậu phi thật nhanh đến trước mặt Exclis vung bộ vuốt bén nhọn kết liễu rồi bắt giữ linh hồn của hắn.

Cảm giác của cái chết đến gần trong gan tấc, Exclis hét lên.

"Đại huynh!

Cứu đệ!!!"

Cảnh tượng đột nhiên thay đổi, bầu trời chỉ trong chớp mắt nhuốm màu đỏ tươi, một chiếc khiên có hoa văn dữ tợn giống như mặt quỷ lao ra chặn lấy móng vuốt của Diablo.

Từ trong cánh cổng không gian một gã mang bộ giáp đỏ thẫm quỷ dị xuất hiện, tay trái hắn là chiếc khiên đang chặn móng vuốt của Diablo, tay phải hắn là một thanh kiếm có những đường gân máu bò khắp thân kiếm, trông ghê tởm vô cùng.

Diablo nở nụ cười thích thú.

"Cuối cùng cũng chịu lòi mặt ra rồi sao?

Đập gián nhỏ gián to lại chui ra" lời nói hoàn toàn mang ý xem thường đối thủ của Diablo tuôn ra.

Lực tấn công của Diablo lại mạnh hơn trước một chút, Exclis cùng với tên vừa xuất hiện lại bị đẩy lùi đi một khoảng lớn.

Diablo ngay từ đầu đã nhận ra được còn một kẻ đang ẩn núp nên cũng chẳng bất ngờ mấy, ngược lại còn thấy thích thú vì giờ đây cuộc chơi đã bớt nhàm chán hơn rồi.

"Ta thừa nhận ngươi rất mạnh, ta xin tự giới thiệu, ta là Exycos, anh trai của tên vô dụng Exclis này, đứng thứ 17 trong Tam Thập Lục Chủ biệt hiệu Linh Huyền Chủ Exycos, và ta đến để giết ngươi!" vừa nói hắn bày ra tư thế như một chiến binh thực thụ.

Gã Exycos này có phần lịch sự và lễ nghi hơn em trai của hắn khá nhiều.

"Vậy thì ta cũng rất hân hạnh được gặp ngươi~.

Cơ mà vừa gặp đã đòi giết ta thì cũng có hơn bất lịch sự quá rồi không?

Thật không có thiện cảm mà~" Diablo chào hỏi một cách vừa đủ tiêu chuẩn nhưng không quên kèm thêm chút chê cười.

"Ngươi là kẻ đã giết Maying đúng chứ, nói đi, tại sao lại hết lần này đến lần khác cản trở bọn ta?"

Exycos dò hỏi.

"Hmm, à chắc vì thấy ngứa mắt đấy haha.

Mà ngược lại thì ngươi hủy diệt thế giới và thu thập thứ năng lượng kia chắc là cho kẻ đằng sau ngươi đúng chứ?

Nếu không phiền thì ta cũng muốn biết một chút đấy"

"Ồ, ngươi cũng biết về Energy Of Destruction?

Nếu như ngươi đã biết thì ta cũng không cần giữ bí mật làm gì nữa.

Đúng vậy, ta đang thu thập chúng cho 'bệ hạ' đáng kính của ta!" nói tới đây giọng hắn trở nên mạnh hơn.

"Đó là thứ năng lượng tuyệt hảo nhất, chính là vẽ đẹp của sự hủy diệt.

Là thứ sức mạnh ta hằng khao khát, và 'bệ hạ' chính là người đã khai sáng cho ta!

Ôi ngươi sẽ chẳng thể nào hiểu được sự sung sướng khi được 'bệ hạ' ban phước đâu kẻ ngu muội hèn mọn!

Và ta sẽ không tha thứ cho kẻ đã phá vỡ kế hoạch thu thập cống phẩm đẻ dâng cho 'bệ hạ' đáng kính của ta!!!"

"Huyết Thần Chi Khí-Diệt Luân!!!"

Exycos dứt câu và xung quanh hắn hình thành những dòng máu đặc sệt đỏ thẳm.

Mùi tanh bốc lên trong không khí, mặt đất nứt vỡ ra từng mảnh, Diablo quan sát thấy dòng máu này không phải từ đâu khác mà chính là từ trong người Exycos tuôn ra.

Dòng máu hòa cùng năng lượng và sing ra sự biến đổi mạnh mẽ, xem ra sức mạnh của hắn chính là đánh đổi bằng sinh mệnh của bản thân.

Trái với cách nói chuyện có phần lịch sự thì tên này lại là một kẻ điên chính hiệu.

Chưa đầy một giây sau Exycos vung thanh kiếm gớm ghiếc của hắn ta.

Một nhát chém va chạm vào [Kết Giới Đa Chiều] của Diablo tạo ra tiếng nổ to lớn.

Phân nửa lục địa bị xới tung lên, trục của hành tinh bị đánh cho lệch đi một khoảng lớn.

Mà Diablo ngược lại là thích thú, cậu ta cũng tỏa ra ma tố và đánh trả.

EP của Diablo là 6,666,666 nên một đòn của cậu ta cũng không thể khi thường khi nó còn tích hợp thêm cả [Sâm La Vạn Tượng] và [Chia Cắt Không Gian].

[Sâm La Vạn Tượng] sẽ để đòn đánh xuyên qua mọi lớp phòng thủ.

Còn [Chia Cắt Không Gian] thì đúng như cái tên của nó, trực tiếp xé rách không gian khiến mức độ phá hủy tăng lên trên diện rộng.

Từng đòn đánh của hai bên va vào nhau liên hồi, hành tinh dần vỡ nát thành từng mảnh.

Exclis cũng không ngồi không, hắn ta đang tích lũy sức mạnh để tung ra một đòn kết liễu.

Exycos liên tục giao thủ với Diablo, 2 người đánh nhau kéo đến hết hành tinh này tới hành tinh khác.

Cảnh tượng tựa như 2 chùm sáng liên tục va vào nhau.

Nhưng Exycos thì liên tục bị dồn sát thương mà bản thân lại chẳn thể phá nổi lớp kết giới của đối phương.

Hắn ta có chút không ngờ tới, toàn lực của bản thân mà lại không thể chạm vào nỗi người của Diablo.

Ngừng lại tấn công, hắn bắt đầu giữ một khoảng cách nhất định với Diablo.

"Sức mạnh của ngươi vượt qua khỏi dự đoán của ta đấy tên khốn, đã vậy thì để thu thập cống phẩm dâng lên cho 'bệ hạ', để cho đấng tối cao nhìn xuống kẻ bề tôi này là ta!

Ta nguyện hiến dân tuổi thọ cùng máu huyết của mình để đổi lấy sức mạnh!"

ánh mắt của hắn ta dần trở nên điên cuồng, hai tay hắn nắm chặt lấy thanh kiếm cùng chiếc khiên của mình nói lớn.

"Hay hòa vào thân ta!!

Energy Of Destruction!!!" bỗng một luồng sức mạnh hủy diệt kinh khùng hòa nhập vào thân thể của Exycos.

Chỉ năng lượng toát ra cũng đủ làm không gian vỡ vụn.

Thấy cảnh này Diablo cùng dừng hành động mà chú ý quan sát.

[Đây chính là sức mạnh hủy diệt đó à?

Quả thật là mạnh] Diablo thầm nghĩ.

Theo lời hắn nói thì năng lượng sinh ra khi vũ trụ sụp đổ là Energy Of Destruction, và nó rất mạnh.

Diablo cảm khái.

"Đây là sức mạnh mà 'bệ hạ' đã ban cho đại huynh!"

Exclis thốt ra những lời ấy bằng giọng ghen tị.

Hắn ta cũng muốn được kẻ gọi là 'bệ hạ' chú ý, nhưng đáng tiếc hắn chưa đủ tư cách.

Lúc này Diablo hơi nhíu mày, Energy Of Destruction có phần tương tự với Băng Hoại Hư Vô Nihility nên có nghĩa rằng thứ năng lượng này vô cùng mạnh mẽ và nguy hiểm.

"Hãy chết đi trong sự vinh hạnh khi bị giết bởi sức mạnh thần thánh mà 'bệ hạ' ban cho!

The Destruction Of The World!!!"

Exycos tung ra đòn kết liễu mạnh nhất vào Diablo.

Diablo cau mày, thứ năng lượng hủy diệt này đang khiến tâm vũ trụ bị lung lay, nếu như hắn thành công thi triển ra thì tất cả mọi thứ sẽ sụp đổ mất.

"Em sẽ giúp anh!

Tất Sát!

Đoạn Thiên Trảm!!!"

Exclis lúc này cũng tung ra đòn tất sát của mình.

Thanh đại kiếm trong tay hắn giờ đây gần như có thể một kiếm quét sạch một hệ sao sau khi tích đủ sức mạnh.

"Ta thừa nhận rằng các ngươi rất mạnh mẽ, vì vậy ta sẽ cho các ngươi biết cái tên mà chúa tể vĩ đại đã ban tặng cho ta" Diablo vẫn bình tĩnh nói.

"Ta xin tự giới thiệu, ta là Ma Thần Vương Diablo một trong 12 Guardian Lord phục vụ dưới trướng chúa tể vĩ đại Chaos Creater Rimuru Tempest"

"Và để đáp lại màn thể hiện của ngươi, ta sẽ cho ngươi chứng kiến sức mạnh thực sự của ta.

Cám Dỗ Chi Vương Azazel!

Temptation World!" sau lời nói của Diablo, cảnh sắc xung quanh bị thay đổi hoàn toàn trong một cái nháy mắt.(Tưởng tượng khúc này nhạc nền nổi lên:])

Xung quanh đã không còn là không gian vũ trụ, không còn ánh sáng le lói của những ngôi sao và hành tinh nữa, thay vào đó là một không gian tối đen như mực.

"Chào mừng đến thế giới cám dỗ" Diablo nhẹ giọng cười nói.

"Bớt nhiều lời, chết đi!!"

Exycos và Exclis tung ra đòn tất sát về chỗ của Diablo.

Mặc dù cả hai bị bất ngờ với cảnh tượng xung quanh và không biết bản thân đã bị kéo tới nơi nào nhưng mà hẳn là sau khi giết được Diablo thì mọi thứ sẽ trở lại như bình thường.

Tuy nhiên đòn đánh chưa kịp xuất ra thì cả hai nhận ra bản thân bị đông cứng không làm gì được.

"Chuyện quái gì đang diễn ra?

Không thể có chuyện như thế được!

Sức mạnh bệ hạ ban cho không thể nào bị ngăn chặn như thế!!!"

Exycos không tin vào thực tế và gào thét trong sự bất lực.

Đáng buồn làm sao khi sức mạnh mạnh nhất và là thứ hắn tôn kính đã bị ngăn chặn ngay khi nó được dùng đến.

Mà Exclis bên này cũng bắt đầu hoàn sợ, gã tự xưng là Ma Thần Vương Diablo này rốt cục mạnh đến cỡ nào!?

Cả sức mạnh của bệ hạ ban cho cũng không thể động đến hắn!?

Nhìn thấy 2 kẻ này vùng vẫy trong vô vọng Diablo mờ miệng nói.

"Chào mừng đến với Thế Giới Cám Dỗ-Temptation World của ta, không giấu gì các ngươi, ở nơi đây ta chính là đấng tối cao~" Diablo giới thiệu.

Nếu kẻ địch đã rơi vào Temptation World thì kết cục đã định, ở nơi này Diablo có thể thao túng mọi thứ theo ý muốn mà không gặp trở ngại nào chỉ cần đủ năng lượng duy trì.

Mà khi nãy Diablo đã kịp thời ngắt kết nối của Exycos với Energy Of Destruction, bằng không thì nếu như hắn thành công tung đòn e rằng Diablo cũng gặp chút rắc rối.

Nhưng Diablo cũng nhận ra rằng kết nối của Exycos và Energy Of Destruction rất mong manh giống như một khớp nối lỏng lẻo vậy, chỉ cần đánh vào khớp nối đó thì liên kết sẽ vỡ tan.

Exycos bên giờ đây đang khô héo đi nhanh chóng, để sử dụng sức mạnh ấy hắn đã trả giá rất nhiều nên giờ đang dính tác dụng phụ.

"Không thể nào!

Tuyệt đối không thể nào!"

Exycos vẫn không tin vào sự thật.

"Không đâu, nó có thể đấy" Diablo trêu đùa nói.

"Khốn kiếp, tên khốn!!

Cái mà ngươi gọi là chứng minh sự mạnh mẽ của ý chí là lấy sức mạnh đè ép người khác thế này à!!!"

Exclis hét lên.

Do Temptation World còn có tính chất ăn mòn lý trí nên có lẽ bây giờ hắn ta cũng chẳng biết là bản thân đang nói gì nữa rồi.

Thế nhưng Diablo vẫn vui lòng trả lời cho kẻ sắp chết được sáng tỏ.

"Không không, đây là sức mạnh của ý chí đấy chứ, do có ý chí nên ta mới có được sức mạnh như bây giờ đây!

Đó là ý chí phục vụ chúa tể vĩ đại của ta!

Đó là ý chí bất diệt!" nếu là liền quan tới Rimuru thì Diablo kể ngày này qua ngày nọ vẫn không hết.

"Nực cười!!

Vậy còn cái ngươi gọi là số mệnh!!!"

"Số mệnh?

Đó là số mệnh để cho ta được phục vụ dưới trướng chúa tể vĩ đại của ta đấy!"

Diablo không ngần ngại mà nói.

Lúc này Exycos và Exclis đã hoàn toàn mất lý trí mà lao đến tấn công Diablo.

"Hết giờ chơi rồi, vĩnh biệt" Diablo cũng không muốn tiếp tục nói thêm nữa, hai kẻ này đã mất lý trí rồi, có nói tiếp thì bọn chúng cũng chẳng hiểu được sự vĩ đại của Rimuru-sama, ngài ấy chắc chắn tuyệt vời hơn cái kẻ gọi là 'bệ hạ' của bọn chúng rất nhiều.

Nói rồi Diablo nhẹ đưa bàn tay lên và nắm chặt lại.

Linh hồn của Exycos và Exclis vỡ tan thành từng mảnh chỉ lưu lại dòng ký ức mạnh Diablo muốn thu thập cùng phần còn xót lại của Energy Of Destruction.

"Đến lúc quay về báo cáo cho ngài ấy rồi"

Khung cảnh lại thay đổi, không gian vũ trụ hiện ra với xung quanh là những mảnh vỡ của các hành tinh sau cuộc chiến.

Đã đến lúc trở về rồi.

-KẾT THÚC QUYỂN 1-

------------

Sau đây là đôi điều mà mình muốn nói, hmmm có lẽ rằng Quyển 1 kết thúc khá sớm so với dự tính nhỉ?

Nhưng mà mình nghĩ phần về Mushoku Tensei đến đây cũng nên kết thúc rồi vì cũng không còn gì để khai thác nếu Rimuru tiếp tục ở lại bởi vì sức mạnh của cậu quá chênh lệch so với thế giới Mushoku Tensei.

Nhưng mình cũng định sẽ viết tiếp phần hậu truyện của bộ này lấy bối cảnh sau khi Rimuru rời đi, nếu mọi người thích thì hãy theo dõi nhé.

Và tất nhiên là còn nhiều điều bí ẩn chưa được giải đáp nhưng yên tâm vì mình sẽ giải đáp nó trong phần tiếp theo vì vậy hãy ủng hộ mình nha.

Chương đầu tiên của quyển 2 mình sẽ đăng vào chủ nhật ngày 24 tháng 8 năm 2025 nha, nên là nhớ chú ý trang cá nhân của mình nha kẻo mình đăng mà mấy bạn không biết, tên truyện vẫn sẽ là "Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới".

Cảm ơn vì đã đi cùng mình sau bao nhiêu lần drop:>
 
Back
Top Dưới