Khác Tensei Shitara Slime Datta Ken: Tương Lai Vô Định

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tensei Shitara Slime Datta Ken: Tương Lai Vô Định
những điều chưa kể - Chapter 18. 300 năm trước


**Thông tin đầu chap**

Yep, đây là một phần của "Art 2.

Quá khứ".

Art quá khứ này chỉ hai chap vì tôi làm nó xen giữa Art 1.

Để nói trước, Art 2,1 chỉ dài vỏn vẹn 2 chap, hết 2 chap này thì sẽ quay lại art 1.

Rồi hết Art 1 chuyển qua tiếp tục Art 2.2

Quên nói, tên Art 1 là "Art 1.

Tương lai" nhé.

Tui mới sửa lại và phân ra 3 Art :v.

(Không biết viết đc 3 Art không 🙂) )

______________

**300 năm trước**

Hừm, quả là một sấp công việc mệt mỏi.

Làm đến giờ cũng đã 3h chiều rồi.

"Ngài đã hoàn thành công việc của ngài rồi sao?

Rimuru-sama"

"Chả trách gì tôi làm cả đống giấy này đến giờ muộn đến thế.

Sau cùng thì chỉ là do ta ham chơi đi tham dự buổi diễn thuyết của Mai"-Rimuru

"Fufu, trông ngài khiêm tốn chưa kìa"

"Thế à, hay là do cô đang tưởng tượng, Shuna-san?"

-Rimuru

"Ngài không cân phải sử dụng kính ngữ với em đâu.

A, ngài có muốn dùng thêm một tách trà không?"

-Shuna

"Tất nhiên rồi, trà của shuna là nhất mà"-Rimuru

"Ngài đừng trêu em chứ, trông ngại lắm"-Shuna

"Hưm hưm, tôi chỉ đùa chút thôi"-Rimuru

"Của ngài đây"-Shuna

"À, cảm ơn cô, Shuna"-Rimuru

"Có vẻ ngài còn sẽ dư kha khá thời gian sau khi hoàn thành công việc nhỉ, ngài có định đi đâu không"-Shuna

"Chắc có lẽ sau khi hoàn thành và thưởng thức xong chén trà này tôi sẽ đi xuống phố một lúc"-Rimuru

"Thế à.

Vậy cho xem xin phép, em có việc ở nơi làm"-Shuna

"Vậy cô đi thông thả"-Rimuru

"Vậy em xin phép đi trước"-Shuna

Shuna bước ra khỏi cửa.

Ánh sáng chiều vào cánh cửa sổ lớn đằng sau lưng tôi làm cho không khí trong phòng trở nên yên lặng.

Giờ này thì chắc có lẽ cấp dưới của tôi bận hết rồi, thậm chí cả Diablo cũng đã bận giúp tôi giao thương với nước khác.

Tôi tiếp tục công việc của bản thân.

__________

"A, Shuna-san"

"Hửm.

À Chloe, em định vào thăm Rimuru-sama à"-Shuna

"À vâng, em nghĩ thầy ấy làm việc một mình sẽ chán lắm nên em đến chỗ thầy ấy làm cho vui lên ấy mà"-Chloe

"Thế cuốn sách trên tay em là"-Shuna

"Khi nãy em có ngồi dưới quán kia đọc cái này"-Chloe.

"Oh, vậy chúc em vui vẻ.

Chị có việc cần phải đi trước rồi"-Shuna

"À vâng, cảm ơn chị"-Chloe

____________

*Cốc cốc*

"Vào đi"-Rimuru

"Chào buổi chiều, sensei"-Chloe

"Chloe, em đến đây chơi à"-Rimuru

"Vâng, em nghĩ rằng sensei ở trong phòng làm việc một mình sẽ chán"-Chloe

"Không hẳn đâu, mà cũng đúng, không sai.

Dù sao thì thầy cũng sắp làm xong công việc của mình rồi"-Rimuru

"Chẳng phải thầy vừa về từ sáng hôm nay sao, làm sao thày có thể hoàn thành nhanh đến thế được"-Chloe

"À, cũng quen rồi nó thế."

-Rimuru

"Vậy Kenya còn thua thầy khá xa đấy.

Cậu ấy luôn than phiền về số lượng công việc ở trụ sở khi cậu ta trở thành Grand master.

Trong khi số lượng ấy chỉ bằng một nửa của sensei"-Chloe

"Hể, vậy em ấy còn làm tốt công việc đấy chứ.

Miễn không từ bỏ thì vẫn tốt.

Mà nhắc mới nhớ, mới đây cũng đã 1 năm từ khi Kenya lên làm grand master rồi nhỉ"-Rimuru

"Vâng, mọi chuyện vẫn khá thuận lợi.

Tuy đôi khi cậu ta có hơi thoái quá rồi đi vào mấy quán nhậu đập mấy tên bợm rượu"-Chloe

"Nghe trông vui quá nhỉ.

À nếu em có về bên đấy thì có gì nói lời gửi thăm giúp thầy"-Rimuru

"Chẳng phải còn quá sớm để nói với em sao, sensei.

Dù gì em cũng sẽ ở nước của thầy đến tận 2 tuần lận"-Chloe

"Vậy đến đấy thầy sẽ nhắc lại cho em"-Rimuru

Tôi thả viết xuống bàn, vương hai cánh tay trong tình trạng mệt mỏi ra.

*Ưm~~*

"Có muốn đi ra ngoài tản bộ xíu không"-Rimuru

___________

Tôi và Chloe đi xuống phố, cả hai vừa đi vừa nói truyện.

"A, Rimuru-Sama.

Ngài đang tản bộ à?"

-chủ quán quà lưu niệm bên đường

"Thời gian rảnh đi xuống đây chơi ấy mà"-Rimuru

"Ngài lại đây, thần có món quà tặng ngài"

"Không, không cần phải thế đâu"-Rimuru

"Vậy à, tiết thật.

Vậy thôi, ngài đi vui vẻ"

"Ờ, cảm ơn"-Rimuru

"Tại sao thầy lại từ chối món quà đó vậy, sensei"-Chloe

"Em biết đấy, cứ mỗi lâng thầy xuống đây, là thần được cả tá món quà.

Tuy là đúng là tốt thật, nhưng không phải lúc nào cũng nhất thiết phải tặng cho thầy.

Thế nên cần lòng tốt là đủ rồi"-Rimuru

"Vậy sao.

Thầy được thần dân của mình yêu quý quá nhỉ"-Chloe

"Ừ, đôi khi cũng quá thật"-Rimuru

"Hưm hưm"-Chloe

"Cái điệu cười khúc thíc đấy là sao hả con bé này"-Rimuru

"Không có gì cả~"-Chloe

Chloe cười với giọng điệu thíc ấy như muốn châm chọc tôi vì tôi được quá nhiều thứ.

Những tiếng cươig tuy nhẹ đấy mục đích và để chọc tôi.

"Này sensei, thầy có muốn luyện kiếm cùng với em không"

"Tất nhiên, dạo này vai thầy cũng hơi cứng ấy"

___________

Chắc do khi nãy tôi gáy thế nên mới nằm đây.

Tôi vẫn chưa thể tin được bản thân mình lại thua Chloe trong trận đấu kiếm chưa đến 10 phút.

Tôi nghĩ ít nhất cũng phải 25 phút ấy chứ.

"Thôi nào, thầy vẫn có thể làm tốt hơn!"

-Chloe

"Liệu thầy có thể bù đắp lổ hỏng của bản thân bằng sức mạnh không"-Rimuru

"Không phải thầy là người nói rằng so kĩ năng sao?"

-Chloe

"Đúng là thầy có nói thế.

Được rồi, một ván nữa!"

-Rimuru

"Fufu, thế mới là sensei"-Chloe

__________

Cả hai vào tư thế.

Lao vào nhau, hai thanh kiếm gỗ được cường hoá va vào nhau.

Trong những giây đầu, đã hơn 100 lần vung kiếm được vung ra.

Nhưng tôi vẫn là người thất thế trong trận đấu.

Quả đúng là kiếm thuật của Chloe.

Nhưng tôi vẫn có thể trụ được.

Nếu tôi sử dụng sức mạnh của bản thân, có thể giờ này tôi đã thắng.

Nên thế tôi đã đặt ra quy tắc khi luyện kiếm, tôi sẽ là người chấp kèo về mặt sức mạnh.

Nhưng vẫn tùy vào một số người.

Đại loại khi tên Guy rảnh quá qua đây kêu solo kiếm mà vòi hỏi tôi chấp kèo thì đây là ngoại lệ.

Còn Chloe thì khác, em ấy có thể giữ lực được của bản thân.

Hưm, có một chỗ hỏng của Chloe.

"Nhận lấy này"-Rimuru

Chloe lập tức đỡ được đồng thời vung thêm một đòn đánh kèm.

Tôi cũng đồng thời tấn công bằng đòn tương tự, đây là đòn quyết định.

*Giật mình*

___________

Đăng lúc: 17:35 4/4/2021

Độ dài: 1234 từ

Đang đợi lời phàn nàn của đọc giả 🙂)))
 
Tensei Shitara Slime Datta Ken: Tương Lai Vô Định
những điều chưa kể - chapter 19. Mâu thuẫn suy nghĩ


-Ảo mộng-

"Nii-san, có gì để chơi không"

"Này cậu, là một giáo viên trường danh tiếng lại có thối quen đi sát giờ đến thế à?"

"Cậu muốn uống cái gì"

"............."

Hàng loạt các câu nói của từng người khác nhau được nói ra.

Hầu như không thể xác nhận đó là ai.

Phía trước kí ức là một người đàn ông trong bộ đồ lữ hành.

"Ngươi,-"

"Một ngày nào đấy ngươi sẽ thấu hiểu được lí do vì sao chúng lại-....."

"-Tân thần à?

Ngươi mạnh thật đấy, nếu không vì lí do nhảm đấy thì chắc ngươi đã thắng rồi.

Ngươi đừng lo, một ngày nào đó, khi ngươi lấy lại ký ức.

Ta sẽ giúp ngươi, tuy không phải là nhiều, nhưng tạm thời cứ để ta làm vai phản diện cho"

__________

Thật mơ hồ.

Một hình ảnh nhoè nhẹt tông thẳng vào đại não tôi, nó làm cho tôi bị mất tập chung trong giây lát.

Vẫn đang trong trận đấu tập với Chloe, tôi đang mất tập chung.

Nhưng nhìn xung quanh xem, thời gian đã bị cứng lại bởi tôi.

Thanh kiếm gỗ gần va đến người Chloe thì bị dừng lại.

Chỉ vì một cú đánh nhẹ vào chân anh hùng mà tôi phải dừng thời gian để ngăn chính mình sao?

Không đâu, tôi dừng như đã không thể kiềm lực do thế lực nào đấy bắn thẳng vào tâm chí tôi.

Tôi còn phải xây một kết giới để ngăn Chloe đi vào thế giới bị ngưng động nữa chứ.

Mắt tôi dường như nhìn về khoảng không nào đó và độ phân giải của chúng đang ở mức thấp.

Thậm chí tôi cũng nhận biết về bản thân đơ người ra như thế này.

Nhưng tôi vẫn không hiểu sao, tôi lại không muốn tập chung trở lại để suy ngẩm một thứ gì đấy.

Sau một hồi, ý chí quay lại.

Tôi cho thời gian chạy tiếp, thanh kiếm gỗ dừng ngay phía đầu Chloe.

Tôi rút nó về.

Cây kiếm ấy gần như đã bị vỡ bụn bởi quán tính và lực ma sát.

"A, thầy xin lỗi.

Thầy có hơi mệt xíu"-Rimuru

"Không sao đâu, do em cũng hơi bị mất thăng bằng"-Chloe

"Ha-ha, có lẽ hai thầy trò mình huề nhau nhỉ"-Rimuru

"Vâng!

À mà,...

Thầy có sao không, trông thầy hơi ủ rủ"-Chloe

"Thầy cũng không biết nữa, chắc do dạo này hơi mệt mỏi nên mới thế thôi"-Rimuru

Quả thật là thế, tôi vừa thấy cái gì tôi cũng quên hết rồi.

Chắc nó chỉ là một ảo giác bình thường?

Cơ mà mình có miễn đủ thứ hiệu ứng mà?

'A, hehe, ta quên bén mất'

"Sensei?"

"Có chuyện gì sao?"

"Tại sao, sensei lại khóc?"

"Khóc?"

Tôi không biết Chloe đang nói đến chuyện gì.

Tôi đang khóc á?

Lấy tay sờ lên mặt.

Tôi cảm thấy cảm giác ẩm ướt ở đầu ngón tay vì vừa chạm vào những hoe mi gần mắt.

Dần dần, nước mắt tôi tràn ra không lí do.

Tôi nhắm mạnh mắt lại, nước mắt chảy ra mạnh hơn rồi kết thúc.

Tại sao à?

Tôi ngước mắt lên trời, hôm nay là ngày vắng trăng.

Nhìn xem, cả một dòng sông thiên hà phát sáng với sắc màu không đồng đều.

Tôi tự hỏi khi nào chuyện này bắt đầu?

Và nghĩ lại lần nữa.

Bây giờ thậm chí tôi không thể hiểu được tôi, tôi đang tự hỏi cái gì cơ chứ.

'cô có biết mấy chuyện này không'

Thế à.

.

.

Nhìn về Chloe, tôi có thể thấy rằng em ấy đang lo lắng cho tôi.

"Thôi được rồi, đi về nào!

Em có muốn ghé qua ăn chỗ nào không"-Rimuru

"E- A, vâng.

Vậy thì đi ăn bánh kếp đi nha, sensei"-Chloe

Hôm nay, trong khoảng khắc ngày hôm nay.

Dường như tôi đã ngộ nhận ra một thứ gì đó.

Tôi có thể làm những thứ mình thích, kể cả việc du hành thời gian, kiến tạo vũ trụ hoặc đa vũ trụ.

Nhưng tôi không thể thực hiện một cách bừa bãi, hoặc không thể thực hiện.

Nó xuất phát từ tâm chí tôi, việc tôi tự nghiêm cấm bản thân làm việc đó.

Những hình ảnh khi nãy phản chiếu lại hình ảnh kí ức từ đâu đó khi nãy xuất hiện ngay lúc tôi đấu tập với Chloe.

Đó không phải là hình ảnh thoáng qua đơn thuần.

Đó cũng không phải là một hình ảnh quan trọng đối với hiện tại của tôi.

Nó có thể thuộc về tương lai.

Có thể nó sẽ là thứ quan trọng đối với tôi tương lai.

"Sensei, thầy khao em nhé"-Chloe

"Ờ ờ, lần sau nhớ khao thầy lại là được"-Rimuru

"Chẳng phải thầy là người đề nghị rủ em đi sao.

Mà thôi kệ, như vậy cũng được, hihi"-Chloe

Hoặc có thể lúc đó do tôi vô tình suy diễn nó ra.

Mà thôi kệ, hôm nay nhiêu đủ rồi.

Còn câu trả lời, chắc là phải tự tìm thôi.

_____End Art 2.1 quá khứ____

Đăng lúc: 23:00 17/4/2021

Độ dài: 966 từ.

Art này không hay đâu, chỉ chủ yếu nói về tâm trạng và cách suy nghĩ của Rimuru trước khi mọi việc bắt đầu thôi.

Có thể sẽ hơi khó hiểu ở phần "Ảo mộng" trên.

Nói chung thì nó là phần kí ức đấy.

Nói gì chứ nói, tuần này hầu như tui khó tập chung vào được :')

Regard.
 
Tensei Shitara Slime Datta Ken: Tương Lai Vô Định
Chapter 20. Sự Kiện Ngoài Tính Toán


End flashback rồi nhé mấy bác, comeback lại art 1.

________

Quả nhiên là thế, trực giác và suy đoán của tôi vẫn không sai.

Dù gì đó cũng là thứ mà tôi tự tin trong suốt khoảng thời gian bị gày vò ở vị trí lãnh đạo.

Có điều tôi vẫn không ngờ nó lại diễn ra nhanh đến thế thôi.

"Shez, xuất hiện sớm quá đấy.

Thần lừa, Hermes"-Rimuru

Một người tóc đỏ với tông đồ trắng bước ra.

Bộ đồ với thiết kế như là thiết kế riêng như người ấy.

Cười nhẹ, đáp lại câu của tôi.

"Thôi nào, tôi và cậu cũng là bạn với nhau mà, có gì đâu phải căng thẳng.

Với lại tôi là thần bảo hộ mà, thần lừa là cái gì cơ chứ?"

-Hermes

"Bảo hộ ở đây là cho kẻ trộm ấy, đúng chứ?"

-Rimuru

(Wikipedia: Hermes Ingenui là 1 trong 12 vị thần trên đỉnh Olympus.

Với biệt danh là sứ giả của các vị thần, thần trộm, người dẫn dắt kẻ trộm)

"Haha, khiếu hài hước của cậu vẫn không đổi nhỉ"

"Kí ức của tôi vẫn chưa được hoàn thiện lắm, nên tôi không biết nên gọi ngươi như thế nào.

Hesmera hay là Hermes"-Rimuru

Đúng thế, Hermes chính Hesmera.

Dù kí ức mà tôi vừa thu về chỉ là một phần, nhưng trong kí ức ấy, tôi thấy rằng có một người như cậu ta.

Vốn dĩ nó đã xuất hiện từ lâu, kí ức của tôi ấy.

Trước khi hỗn loạn ở thủ đô bắt đầu từ lần 1.

Tôi đã tự ức chế bản thân, không chỉ ức chế mà còn nhiều cách khác để nhớ xem chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ.

Mà hình ảnh tôi thấy được chỉ là vui chơi với Chloe.

Tôi đã nghĩ tôi đã ngất từ lúc mà vừa về từ buổi biểu diễn của Mai.

Nhưng quá khứ ấy vẫn tiếp diễn.

Tôi nhận ra bản thân đã dính hiện tượng mất trí nhớ.

Không phải là kí ức, mà là trí nhớ.

Hiện tượng mà tôi mất đi phần kí ức tôi đã làm gì.

Vì thế trước khi mọi chuyện bắt đầu, tôi đã cùng Chloe đi đâu, đi đó.

Hãy xem như đây là sự kiện ở quá khứ mà tôi đã quên nó mất.

Nhưng khi vừa nãy, tôi nhớ ra thêm 1 phần kí ức khi giải phóng những sức mạnh ít ỏi của bản thân hiện tại.

Rằng sự kiện Chloe không phải là sự kiện duy nhất mà tôi đã trải qua trước khi mọi chuyện bắt đầu.

Và hình ảnh tiếp theo tôi thấy, chính là Hesmera.

"Vậy là cậu đã biết từ trước?"

-Hesmera

"Chỉ mới nãy thôi, khi một phần kí ức quay về.

Và kèm theo hành động mà cậu đã thực hiện trong suốt cuộc hỗn loạn"-Rimuru

"Ý cậu là hành động gì?"

-Hesmera.

Nhìn xem, đó có phải là một câu hỏi của cậu ta không, hay chỉ là một với nói trợn với gương mắt tươi mỉm như thế.

"Việc cậu cố tình để Miyuki ra ngoài, liệu...

Nó cũng là một kế hoạch?

Hay chỉ đơn thuần là một hành động nhất thời?"

-Rimuru

"Oi oi, vậy cậu đã quan sát chúng tôi suốt sao?

Vậy điều đó chắc hẳng cậu biết tôi là người ác mà vẫn đưa con bé cho tôi bảo vệ.

Cậu ngốc thật đấy, Satoru..., à không, Rimuru Tempest"-Hesmera

Heh, vậy ra cậu ta đang cố tình chọc tức tôi.

Thật ngu ngốc.

"Để tôi định lại câu chuyện.

Việc tôi giao cho cậu bảo vệ Miyuki là một ý khác, chỉ là tôi không tính đến việc em ấy chạy ra ngoài thôi.

Còn giờ có việc ta cần hỏi ngươi,...

Ngươi đang cố giúp bọn chúng?"

Toả ra sát khí mãnh liệt, tôi bật bá khí đe doạ Hesmera với một câu hỏi thiếu căn cứ.

"Cậu đổi cách xưng hô rồi ư?

Chà,...

Có vẻ như cậu đang hâm doạ tôi?

Không cần như thế đâu, tôi sẽ trả lời mà!"

-Hesmera

Từ những ngày thường, cậu ta là một kẻ bình thường và tốt bụng.

Nhưng giờ thì-, trông cậu ta không khác gì một phản diện thứ thiệt.

"Thế, câu trả lời là?"

-Rimuru

Dựa theo câu trả lời của cậu ta, dù nói dối hay nói thật, tôi sẽ cân nhắc kĩ lưỡng.

"Tại sao không."

-Hesmera

Vậy ra, cậu ta cũng là kẻ thù nhỉ.

"Vậy giờ thì, xin lỗi vì đã hỏi một câu dư thừa.

Thế nên, chết đi."

-Rimuru

Tôi phóng thẳng lại Hesmer-,...

Hermes, túm lấy mặt hắn rồi vật hắn xuống đất.

Bề mặt đất bị lúng xuống như xốp.

Những giọt máu bắn lên gương mặt tôi.

Ngay lập tức phản khán, hắn túm lấy cổ tay tôi, giật kèo ra.

Trước khi hắn làm được việc đó, tay tôi phóng ra lửa đen, tạo nên một vụ nổ hạt nhân.

Hắn ta văng ra từ vụ nổ, người dính những tia lửa đen trên bộ quần áo và bị quán tính kéo ra ngoài.

Tức khắc, tôi phóng thẳng kế xác hắn, mặc cho hắn đang văng với vận tốc cao.

Hắn ngó nhòm qua, gương mặt méo mó, đầy máu nhìn về phía tôi trong tình trạng lơ lửng.

Một cú sút thẳng vào mặt hắn, bắn những cơn gió lên trên theo hướng đá của tôi.

Mặt hắn biến dạng thêm trong khoảnh khắc ấy, hắn văng theo tia gió vừa nãy.

Chưa hết, gió và dư chấn xung kích bắn ra làm mặt đất vỡ tung ra, mặt dù tôi đá hắn trên trời.

Gió khiến cho mọi thứ xung quanh, bao gồm cả phần biển đều bị ngả nghiêng theo đồng hướng.

Hermes thì vừa nãy hứng chịu cú đá của tôi,...

Giờ thì đã đâu đó trên mặt trăng rồi.

Tôi có thể khẳng định điều đó.

Bằng chứng là chỉ cần có một đôi mắt bình thường thôi, cũng đã thấy mặt trăng đang bắn phá ra những đám bụi đá khổng lồ.

(Đoạn này mình sử dụng 'mặt trăng' thay cho 'vệ tinh' cho ae dễ hình dung.

Chứ thật chất không phải vệ tinh của hành tinh nào cũng là mặt trăng đâu nhé 😀) -Ad

Đừng trách như thế, tôi đã khá mệt khi tính hướng văng của hắn đấy.

Phải canh cho đúng để còn hắn va với thiên thể nào đó.

Cho hắn va chạm với thiên thể để hứng nổi đau còn hơn là sút lệch ra ngoài không gian.

Mà tôi còn căng lực nữa.

Đấy không phải là toàn lực đâu, chỉ là một cú sút vật lí đơn thuần thôi.

Nói cách khác còn chưa nghiêm túc nữa ấy.

Để nói cách logic, thì cú sút đó để kiểm chứng sức mạnh tôi thôi.

Nó khiến cho tôi thất vọng hẳn.

-Ciel

(Trước đó cô còn nói tôi chỉ mất đi một nửa, kể cả khi nãy cô còn nói là khôi phục toàn bộ, sao giờ là mất hẳn 96% power là sao!?)-Rimuru

-Ciel

(À quên, cô thuộc tuýp người kiểu vậy mà, xin lỗi.

Mặc dù chả có lỗi)-Rimuru

Mà quay trở lại vấn đề.

Hắn vẫn còn nằm bất động giữ đám khí quyển đất đá ấy trên mặt trăng kia.

Hoặc có thể hắn đã chết?

Éo có vụ ấy đâu, tôi dám chắc ấy.

Đâu ra kế bên tôi một cánh cổng không gian màu trắng xóa xuất hiện.

Sao lúc nào bọn tự xưng là thần cũng có mấy kĩ năng kỉ màu trắng thế này ấy nhợ.

Để màu mè hoa lá hẹ hơn chăng?

Hermes từ đó xuất hiện và tung cú đám nhắm thẳng đến gương mặt tôi.

"Tên khốn!"

-Hermes

Lại là một thối quen xấu rồi bạn ơi.

Cánh tay đụng đến mặt tôi, nhưng cú ấy không có lực.

Hắn bất ngờ, mở rộng mắt và băn khoăn.

Cánh tay hắn đã thực sự chạm đến mặt tôi.

Nhưng nó đã bị đứt lìa với cơ thể hắn.

Túm lấy cổ tay bị đứt ấy, tôi xoay một vòng rồi dùng cánh tay ấy tán hắn văng xa.

Đồng thời nó cũng bị thiêu biến đi.

Chưa dừng lại ở đó, hắn tiếp tục phóng lại chỗ tôi.

Ấn thẳng vào ngực tôi, tôi đấm hắn đi nơi khác.

Có vẻ như hắn đã khắc một thứ gì đó lên người tôi.

Và cứ thế Hermes tiếp tục tung ra những chiêu chói loá về phía tôi.

Dừng như đó là những kĩ năng đánh vào tâm chí nhiều hơn là cơ thể.

Thật kì lạ khi tôi đã chặt tay chân hắn nhiều đến mức khó phục hồi mà hắn vẫn hồi phục lại bình thường.

Có lẽ tôi đã bị dính vào không gian của hắn.

Nếu thế thì tôi không thể làm ngơ tiếp được.

Tôi không định đập banh chỗ này đâu, nên tôi mới cố tình tung ra hàng tá đòn về phía trên trời.

Nhưng nếu tiếp tục như thế tôi là người thua thế mất.

Giơ cánh tay ra, tôi triệu hồi Long Ma Đao đến.

Cây kiếm từ dạ dày xuất hiện ngay tay tôi, nắm chặt, tôi vung kiếm về phía Hermes.

Nhưng rồi tôi lại dừng lại, ngước đi chỗ khác và mất tập chung vào trận đấu.

Người tôi cứng đờ và thể hiện ra gương mặt bất ngờ không thể che dấu.

"Satoru nii-san!"

Phía bên kia bờ, đứng cạnh những cành cây bị đốn ngã là Miyuki.

Hét lên tên tôi khiến cho tôi dừng giữa chừng.

Nếu tiếp tục vung kiếm thì em ấy sẽ bị nguy hiểm mất.

Hermes nhận thấy điều đó, hắn cười điểu và bắt đầu nhắm đến Miyuki.

Tôi ngay lập tức phóng lại cản hắn.

Nhưng hắn đã đến về phía Miyuki bằng đường không gian trước tôi.

"Hểh"-Miyuki

Hắn thẳng tay đâm thẳng vào tim Miyuki.

Một nhát xuyên tim, tay hắn dường như nằm xuyên qua ngực của Miyuki.

Tôi nhìn thấy cảnh ấy, bắt lực và hoảng hốt.

Nỗi hận thù bắt đầu tích tụ và tràn ra.

Kể cả quá khứ hay là hiện tại.

"TAO GIẾT MÀY!"

Phóng lại, tôi lập tức chặt tay hắn ra thành trăm mảnh.

Rồi đá hắn ra, hắn bị văng đến tận cùng của lục địa phía đông.

Sau đó tiếp đến tôi lập tức cầm máu cho em ấy.

"Nii-... san...?"

-Miyuki

"Không sao đâu, em sẽ không sao đâu"-Rimuru

Từ dạ dày, tôi lấy ra một bộ đồ đen tuyền mặc vào cho em ấy.

Rồi tiếp đến lấy Potion rồi hồi máu.

Dường như nó vẫn không tác dụng.

-Ciel

Tay tôi dừng như rung do tâm chí hỗn loạn.

Tôi thử nhiều cách từ đủ thứ skill mà tôi có.

Nhưng.

[Không Chi Thần Azathoth] đã bị mất đi, và một hai ultimate skill đã đi theo.

Tôi chỉ còn lại một số Ultimate skill như [tàng thư] và vài skill chiến đấu.

Không hề có một skill có năng lực hồi phục tốt cả.

Chết tiệc, tại sao lại không phục hồi thế này!

Tôi ôm Miyuki vào lòng, nước mắt không biết từ đâu ra mà có tràn ra.

Cơ thể em ấy nguôi dần.

Đôi mắt đã tuyệt vọng.

"Không sao đâu, nhất định anh sẽ cứ em mà"

Rồi tiếp đến 10 giây, em ấy trút hơi thở cuối cùng.

______________

Đăng lúc: 19:15 26/4/2021

Độ dài: 2043 từ

Để cho ae biết một fact: ban đầu tôi chỉ cho miyuki bị thương thôi, nhưng sau khi suy nghĩ nhiều lần.

Tôi quyết định cho Miyuki chết 🙂)))
 
Tensei Shitara Slime Datta Ken: Tương Lai Vô Định
End Arc 1. Tương lai - Chap 21,1. Muộn màng


Đệt, thi xong cấm đầu vào GI mãi quên mất.

Sry ae @@

Mà vẫn éo Drop đâu, còn dai chán, chỉ lười vãi cả đạn thôi 🙂)

____________

"T-tại sao, cô lại ở đây?"

Một giọng nói cất vang lên dao động người tôi.

Khiến cho tôi tỉnh giấc trong sự mơ màng.

"Ở đây- là đâu"

Ngó xung quanh, tôi thấy nơi đây thật kì diệu.

Đập vào mắt tôi là màu sắc nhạt nhèo hoà quyện với nhau, phía chân trời là những chiếc đồ hồ khổng lồ méo mó có những cây kim đồng hồ quay không đều.

Dưới chân là một vũng nước phản chiếu lại mặt phẳng phía trên?

Nhưng kì lạ thay, tôi lại cảm giác tôi như không đứng lên đâu cả.

Cứ như lơ lửng trong vũ trụ trong mấy quyển sách mà tôi từng đọc ở trường.

Tôi không cảm thấy khối lượng cơ thể mình.

Nhìn về phía trước.

Là một người con gái với bộ mặt nhăn nhó vẻ tuyệt vọng hiện rõ lên.

Bộ đồ rách ở đủ nơi, như là vừa mới bước ra chiến trường.

Có những vết thương ngay ở các chỗ mà đồ rách.

Có vẻ cô ấy bị thương.

Cơ mà nhìn không phải thế.

Cô ấy bị thương nhưng không phải thế?

Tôi đang nghĩ cái gì thế này?

Chả ăn khớp vào đâu cả?

"Này, Miyuki đúng chứ.

Tại sao cô lại ở đây?"

"Eh?"

Những tiếng nói phát ra từ miệng cô ấy yếu ớt đến mức không thể che dấu.

Cô ấy gọi tên tôi lên.

Đồng thời tôi cũng biết tên cô ấy.

Chloe O'bell.

Đây là lần đầu sau hàng chục lần, kí ức được khơi lại trong tôi.

Một kí ức bị ẩn sâu đi.

**********

Cơn mưa bất chợt rơi xuống như đang muốn trêu tức tôi.

Những giọt mưa rơi xuống làm mù mịt của khu rừng.

Có những giọt những lẻng vào tóc tôi rồi rơi xuống người của Miyuki.

Những giọt nước ấy hoà tan với máu ở vết thương ngay tim em ấy.

Tôi bất lực nhìn.

Với mái tóc óng ánh ướt đẫm.

Gương mặt hiền hậu, những giọt mưa cứ thế mà rơi lên.

Rồi có giọt rơi vào khoé mắt em ấy, như thể đang miêu tả rằng em ấy đang khóc.

Tôi cảm thấy cơ thể em ấy cứng đờ ra, nhiệt độ giảm sút.

Tôi lấy tay mình rờ lên gò má Miyuki.

Lần này không phải cảm nhận nữa, tay tôi tiếp xúc trực tiếp với cơ thể Miyuki, tôi có thể thấy được thân nhiệt em ấy thấp rõ ràng.

Vút ve gò má, tôi gạt những sợi tóc ra.

Giọt mưa rơi vào khuôn mặt em.

Không.

Không phải.

Tôi nhất tay lên rồi tự rờ vào khoé mi dưới mắt.

À.

Đó là nước mắt.

Tôi nheo mắt lại, khiến cho chúng ép vào nhau làm cho nước mắt tràn ra.

(Viết tới khúc này nhớ lão Hạc vcl)-Ad

Cố kiềm chế cảm súc bản thân.

Tôi tặc lưỡi.

Toả ra đầy sự hối tiếc.

Thoát khỏi tư thế ngồi bẹp, tôi đứng thẳng người lên.

Cả lòng bàn tay nắm chặt lại.

(Ciel, cô hãy ở lại đây chăm sóc cho Miyuki)

Ciel tỏ ra lo lắng cho tôi.

Cô ấy biết việc tôi sắp làm là gì.

"Ờ, chắc rồi, tuyệt đối rồi"

Tôi trấn an cô ấy.

Cô ấy tách ra khỏi người tôi.

Lượng ma tố tụ lại một chỗ.

Xuất hiện một người có ngoại hinh y đúc tôi.

Là Ciel

Ciel cuối đầu xuống để kính lễ.

Tôi gật đầu.

Quay mặt về chiến trường.

Có vẻ phía bên kia đã sẵn sàng.

Một cánh cổng to đùng được dừng ra phía đằng xa kia.

Xuất hiện là những Dralk và các thiên sứ.

Đứng đầu là Hermes, hắn ta đứng với dáng người sắp gục.

Miệng hắn phung ra một bó máu.

Lấy tay chùi đi máu trên miệng rồi lau luôn trên đầu.

Rồi được rồi.

Bây giờ là có mục đích mới rồi đấy.

Tôi bước đến phía trước.

Tôi tự nhủ bản thân, đã có bao nhiêu chuyện đã ập đến.

Nó khiến cho tôi tự khinh tởm bản thân vào lúc này.

Đưng lại, tôi ghim mắt bản thân vào kẻ thù.

Đưa tay phải ngang qua như thể muốn nắm bắt 1 thứ gì đó.

Tôi nheo mắt lại.

Ma long đao ngay lập tức bay vào lòng bày tay phải tôi.

Khoảnh khắc ấy, quân địch có động tĩnh.

Hermes nhìn như rất thoã mãn.

Nụ cười ghê tởm được trưng ra để khinh bỉ tôi.

Đồng thời đó cũng là ra lệnh bắt đầu một cuộc chiến mới.

Tiếng hét hùng hồ vang lên bên phe địch.

Cùng lúc đó tôi chạy đến vách đá rồi phóng thẳng về phía trước.

Sẽ ổn thôi, nếu tao giết hết chúng mày.

******** (Cùng time, phía bên kia)

"Hừm, hahaha..."

Một tiếng cười phá lên của một kẻ đang lơ lửng trên không trung kia.

Trên người hắn đầy vết thương chí mạng.

"Ngươi cười cái gì, chẳng phải ngươi đã thua ta sao?"

Người vừa hỏi kia là Veldora, cậu ta cũng đang có nhiều vết thương nhưng không bằng người kia.

Có vẻ người kia là Horus.

Và lúc này, trận chiến giữa Veldora và Horus đã đi đến hồi kết.

Đó là một chiến tay đôi giữa thần bầu trời với một chân long.

Trận chiến đã khiến cho bao nhiêu kiến trúc, cây cối đổ xuống.

Tuy nhiên đây không phải mà chiến trường gây ra bởi trận đấu.

Mà là do các dư chấn gây ra.

Còn thiệt hại đã bị giảm xuống bởi kết giới được lập ra bởi Veldora.

Và đồng thời, Horus cũng tiếp 1 tay giúp việc này, việc này càng khiến cho Veldora khó hiểu hơn.

"Không có gì, chỉ là ta cảm thấy thật bất công cho bạn của ngươi"

"Bạn của ta, ý ngươi là Rimuru.

Chẳng phải cậu ta vẫn còn sống nhăng thế kia à?"

Veldora phía bên đây vẫn không hiểu được nhiều chuyện.

Vốn dĩ cậu ta biết Rimuru còn sống là do bản năng chân long của cậu.

"Thế ngươi nghĩ sao về bạn của ngươi tự biến mất?"

"Chả biết, vốn dĩ mọi việc làm của cậu ta đều có mục đích, nếu như cậu ta thực sự biến mất thì chắc sẽ có một chuyện nào đó quan trọng xảy ra.

Cơ mà ta khá buồn khi cậu ta lại không cho ta biết việc đó"

"Ngươi đã nói đúng đôi phần.

Tch– thời gian trên cõi đời này của ta không còn nhiều– để ta tóm gọn lại và cho ngươi một lời khuyên.

Bạn ngươi vào 300 năm trước–

Đã chết đấy"

Biểu thị rõ ngạc nhiên trên gương mặt, Veldora không thể thốt lên lời.

Quá nhiều câu hỏi mà cậu đang đặt ra trong đầu.

Veldora không thể hiểu nổi.

Liệu ai có đủ khả năng đó cơ chứ.

"Ý ngươi là sao"

"Xùy, ta không đủ thời gian để trả lời câu hỏi đó.

Để ta cho ngươi lời khuyên, mục đích của ta đến đây là để kết liễu mạng sống của bạn ngươi.

Tuy nhiên lần này khác, không có việc thất bại, nếu lần này chết, bạn ngươi chắc chắn sẽ chết.

Có một nguồn sức mạnh có thể chấm dức được sự vĩnh cửu đó.

Thế nên, đi cứu bạn ngươi đi"

Nghe xong, Veldora ngó qua lại tìm kiếm Rimuru.

Đã xác nhận được vị trí, đúng là có nhiều nguồn năng lượng khác nhau thật

Nhưng vấn đề về khoảng cách quá xa.

Bay hết công lực đến đấy cũng mất tận 1 phút.

Trước khi đi, Veldora thật sự có điều này muốn kiểm chứng.

"Tại sao ngươi lại nói điều này với ta"

Cơ thể Horus đang sụp đổ, chắc hẵn sẽ không còn được bao lâu.

Vì để tiết kiệm thời gian để nói cho Veldora biết.

Hắn ta đã từ chối mọi câu hỏi đặt ra.

Nhưng lần này khác, hắn ta đang đứng cạnh bờ vực cái chết, hắn nở 1 nụ cười bất lực.

"Chịu, chắc có lẽ ngươi làm cho ta rung động vì sự công bằng?

Cách ngươi chiến đấu?

Suốt chiều dài lịch sử vũ trụ mà ta và những người bạn quá khứ ta chứng kiến, ta đã không hề thấy công bằng ở đâu..."

Khuôn mặt hắn bắt đầu nứt ra.

"Mà,...

Người nên đi nhanh đi, không còn nhiều thời gian để tên khốn kia xuất hiện đâu"

"Tch, thật thổ thẹn nhưng, ta nợ ngươi lần này"

"Không cần phải ơn nghĩa gì, mau đi cho ta thanh thản"

Không đợi Horus nói hết câu, Veldora đã phóng đi về phía bên kia với dạng rồng.

"Tch, ta ghét ngươi thật đấy, Odin"

Để lại mình Horus với tình trạng hắp hối.

Horus chỉ để lại một câu nói hối tiếc từ quá khứ rồi biến mất vào hư vô...

__________

Đăng lúc: 20:1 25/5/2021.

Độ dài: 1606 từ.

Định làm dài cơ mà thôi lười quá, nên phần ra 2 chap để thứ 6-7 hoặc có thể đầu tuần sau đăng thêm chap nữa 🙂))))))))

Về mặt này tui sẽ cố gắng cải thiện hơn, chứ dạo này idea hơi thiếu nên cũng hơi vả.

Chúc ae buổi tối vui vẻ.
 
Tensei Shitara Slime Datta Ken: Tương Lai Vô Định
End Arc 1. Tương lai - Chap 21,2. muộn màng


Bất chợt, tôi phóng ngay lập tức đến phía bên kẻ thù.

Chỉ với bước nhảy đầu tiên tôi đã đến bên cạnh bọn chúng.

Bước nhảy ấy tung ra sóng sung kích gây ra thiệt hại đáng kể cho khu vực.

Ngoài Hermes ra, còn lại đám thiên sứ kia chỉ biết mở to mắt vì sửng sờ.

Còn những tên Dralk đằng sau, thì vẫn không phản ứng.

Cứ như mấy con rối vậy.

Không kịp phán ứng, đám thiên sứ giật người lại.

Tức bóc, tôi vung "Long Ma Đao".

Không có chuyện gì xảy ra sau 1 giây tôi vung kiếm.

Mọi thứ đang rất yên ắng, không có bất cứ hành động nào xảy ra.

Nhưng 1 giây tiếp đó nữa-

Máu bắn ra tung toé.

Một số máu của thiên sứ ở gần đã bắn lên mặt tôi.

Từng cái đầu của đám thiên sứ rơi xuống, phía đằng sau thì nữa thân của những con Dralk đức lìa ra.

Tên Hermes thì vẫn cười, như rằng hắn cười vì tôi là trò đùa thú vị cho hắn.

Tất nhiên, tôi không chém hắn.

Vì tôi không muốn giết hắn bằng chỉ 1 đòn.

Hắn vẫn cứ đứng đó như thể đang đợi tôi dọn dẹp đám rác rưởi đằng sau.

Không phải thế, hắn thực sự là muốn cho đồng bọn chúng biết về sự nguy hiểm của tôi.

Tôi xoay người 360°, chém ngang thanh kiếm vào cổ hắn.

Hắn cũng ngay tức thức cầm 1 cây thương của hắn ra đỡ.

Cú chém vừa rồi không nhầm để kết liễu hay tấn công hắn, mà là đe doạ.

Hắn đáp trả lại bằng nụ cười.

Không nói gì hơn.

Cả hai lao đầu vào nhau.

Quân thiên sứ bao quanh chúng tôi.

Tôi mặc chúng, trao các thứ thể thuật với Hermes.

Các thiên sứ không thể đến gần hơn.

Đơn giản, chúng quá yếu.

Vừa tiến đến gần, hoặc tấn công bằng chiêu thức hay kĩ năng tầm xa đều bị tôi đỡ và phản lại những đòn đó với giá trị gấp đôi.

Tôi cứ thế mà đánh với Hermes.

Dường như cả vũ khí của tôi và hắn đang cầm trên tay chỉ để chưng bày.

Những đòn từ lúc bắt đầu đến giờ, chỉ là toàn những đòn vật lí đánh tay thông thường.

Hắn thực sự mạnh.

Lí do duy nhất tôi không thể phủ nhận điều đó là bản thân hiện tại.

Tôi nhận ra bản thân mình đã yếu đến chừng nào.

Tôi không thể nhận biết được bản thân yếu đi, đơn giản là do tôi chưa từng tung ra hết khả năng mình có.

Kể cả trong trận đánh với Velda, hay là trận đánh với Satan và Solomon* ở 300 năm trước.

( (*): Sẽ đề cập đến ở Arc 2. )

Tôi luôn nghĩ bản thân chỉ mạnh ở mức nào đó.

Mặc dù Ciel đã luôn nói với tôi là hơn thế nữa.

Điều đó làm tôi cảm thấy tức giận về bản thân.

Tôi nhắm mắt lại, vạn vật đều được thu lại trong mắt tôi.

Máu sắc đã biến mất.

Tôi vung thanh Long Ma Đao lên phía trước.

Hắn ta lấy cán của thanh thương hắn đỡ lại.

Nở rộ trên mặt là vẻ ngạc nhiên.

Cây thương được đánh giá là khởi nguyên đã bị chém làm đôi một cách mượt mà.

Hãy nghĩ đến cái bánh được cắt ra bởi con dao thái, và đây là cách mà cây thương bị cắt ra.

Hắn cười rộ ra.

Đồng thời cầm hai phần của cây thương vung về phía tôi.

Dường như nó đã được tái tạo thành 2 thanh đao.

Rồi múa may về phía tôi.

Rồi tiếp đến tôi lại chém nó ra thành 4 mảnh.

Hắn lùi về sau, những mảnh thương gồm đầu giáo gộp lại với nhau, chúng hoá lại hình dạng cây giáo ban đầu.

Nhưng lần này dường như nó đã được cường hoá lên, hoá đỏ là bằng chứng, chắc là nóng quá rồi biến thành màu đỏ.

Cây thương bay vào tay hắn, hắn nói.

"Chưa giới thiệu cho cậu biết nhỉ, cây là vũ khí của tôi.

[Fission Sword]"

(Tạm dịch là "phân hạch kiếm")-Ad

Tôi không nói gì, cứ tiếp tục vung kiếm.

Hắn trả lại tôi bằng cách đánh trả.

Hắn vung thương, cây thương chém cực nhanh làm bóc hơi đi cả khu vực.

Dường như cơn mưa đã làm ưu điểm của hắn.

Sự nóng của thanh giáo của hắn tác dụng với cơn mưa làm mù mịt cả khu vực với bán kính 5km.

Sự mù mịt ở đây là làm mù tôi.

Tôi có thể nhìn xuyên được đống này, nhưng cách mà tôi xác nhận kẻ địch là nhiệt độ cơ thể của kẻ địch.

Đây là kĩ năng duy nhất tôi có thể áp dụng.

Vì đơn giản kĩ năng mà tôi thường dùng để xác định người là [Cảm Nhận Ma Tố] hoàn toàn vô tác dụng với đám này.

Chúng sử dụng một nguồn năng lượng hoàn toàn khác biệt.

Nếu là 300 năm trước, tôi vẫn có phát hiện được chúng bằng vô vàng các cách khác nhau bằng kĩ năng [Không chi thần Azathoth].

Nhưng giờ thì kĩ năng đó còn hoàn chỉnh đâu.

Tôi vẫn còn kĩ năng ấy, nhưng dường như nó chỉ là một kĩ năng rỗng.

Vì thế cách này là duy nhất.

Đối với những kẻ với cơ thể bán tinh thần như hắn và đám thiên thần vẫn có thể áp dụng được.

('Bán tinh thần' ở đây là phân nửa linh hồn.

Có nghĩa là 1 nửa cơ thể là vật lí, 1 nửa cơ thể thuộc cơ chế tinh thần)-Ad

Cũng giống như một cái kính hồng ngoại.

Khi cái kính ấy quan sát một khu vực có nhiệt độ tương đương với nhiệt độ cơ thể người, cái kính ấy không thể phát hiện được vị trí của người đó đâu.

Và hắn biết điều đó, hắn biết tôi xác nhận kẻ địch bằng nhiệt độ cơ thể.

Hắn nhanh trí làm bóc hơi cả khu vực này, nhiệt độ của không khí xung quanh dường như đã bằng với nhiệt độ cơ thể của hắn, và cả đám thiên sứ.

Tôi vẫn có thấy nhiệt độ âm của bọn Dralk, nên tôi chỉ có thể xác định được đám rối đó thôi.

Có nghĩa, từ bây giờ tôi phải chiến đấu bằng trực giác.

Tôi thực sự ghét mấy cái không được chính xác, nhưng đã lạc vào tình huống này, tôi chỉ có thể làm vậy.

Đầu tiên, tôi vung thanh kiếm ngang qua.

Lực từ thanh kiếm chẻ đôi cả khí quyển.

Lượng sương xung quanh tách ra.

Những tên Dralk kia cũng bị chẽ đôi theo trước khi mà chúng kịp làm gì.

Có 1 vài tên thiên sứ cũng bị dính đó chung.

Rồi đám còn lại xuất hiện, bao quanh tôi, trói cơ thể tôi lại bằng những cộng xích vàng phát quang.

Chết thật, tôi lại không để ý.

Chúng trói tôi khiến cho tôi không thể di chuyển.

Rồi một sợi xích lấy đi khỏi thanh Long Ma Đao ra khỏi tôi.

"Thật ngu dốt khi mà ngươi tự tách ra khỏi cô gái kia, đáng lẽ ra người phải hoà hợp với cô Ciel kia mới giết được tôi.

Vì hầu như năng lượng mà ngươi sử dụng, là do cô ấy cung cấp, đúng chứ?"

Tên Hermes xuất hiện rồi chỉ chích tôi.

Hắn nói gì cơ?

Ma tố từ đầu đến giờ tôi sử dụng là của Ciel?

Một dòng điện chạy ngang đầu tôi.

Khiến cho tôi buồn ngủ hơn bao giờ hết.

Đồng thời nó làm giảm đi cái mong muốn trả thù cho Miyuki.

"Ngươi?

Đang làm cái quái gì thể.

Oy, ổn không đấy, ta thấy ngươi đã giảm cảnh giác đi hẳn đấy, chấp nhận thất bại rồi à"-Hermes

Mơ màng dưới câu nói của hắn.

Tôi tự hỏi bản thân đang bị gì thế này.

Tôi ra lệnh cho lí chí trả lại tỉnh táo.

Nhưng không có phản hồi.

Tôi bắt đầu vặn cơ thể để thoát khỏi sự trói buộc này.

Những tên kia cũng bắt đầu mạnh tay hơn, mặt từng kẻ co rúm lại.

"...

Vốn dĩ nếu ngươi chịu sống giống 1 người bình thường như lúc trước.

Có lẽ chẳng có tình cảnh này.

Mục tiêu của ta và những vị thần tối cao chỉ là sức mạnh của ngươi"-Hermes

Những lời nói thương hại được nói ra bởi hắn.

Vừa nãy, hắn chỉ vừa đưa ra bộ mặt kinh tởm của hắn.

Giờ đây hắn lại chưng ra bộ mặt đầy sự hối tiết để nói chuyện với tôi.

Tôi nhớ lại những gì từng xảy ra ở quá khứ.

Đám tự xưng là thần tối cao đấy đã giết không biết bao người dân của Tempest.

Những người từng đứng lên chống lại chúng cũng bị chết thê thảm.

"Tch- Nếu mục đích vốn là thế, thì các ngươi- ...

Cần quái gì phải biết cả hành tinh này thành hành tinh chết!"

Đúng thế, thế giới này đã chết 1 lần.

Đấy là vào lúc tôi hoàn toàn vắng mặt ở chiều không gian vũ trụ này.

Khi chỉ vừa về nhà, khung cảnh trước mắt chỉ cát bụi, một biển máu, những đám cháy khổng lồ từ những vị trí thành phố tồn tại.

"Cậu thực sự làm tôi rung động, nhưng tôi vẫn buột phải làm thế.

Có lẽ lần này cậu đã thực sự cứu được thế giớ.

Thánh thiên đang kêu gọi tôi, và thời gian không còn nữa.

Tôi thực sự nợ cậu ân nghĩa.

Giờ thì Vĩnh Biệt"

"Không dễ thế đâu!"

Hắn dơ tay không cầm giáo ra sau.

Một thanh giáo trông như ngọn lửa xuất hiện.

(Đây chỉ là ảnh minh hoạ, mong michos k đánh bản quyền =))) )-Ad

"Odin-sama, xin ngài cho thần mượn sức mạnh"

Hắn cầm lấy thanh thương, tay phải cầm thanh đấy, tay trái cầm thanh của hắn.

Long Ma Đao đáp lại tiếng gọi của tôi, thoát khỏi xiềng xích, phóng ngay lại đến tôi.

Tay chân tôi bị trói, nên tôi buộc phải cắn vào cán kiếm để sử dụng.

Tôi vung kiếm bằng tất cả sức lực về hắn.

Hắn vung thanh giáo của hắn của mình, tiếng kêu kim loại vang nhức cả tay.

Sóng xung kích cứ từ đó ra mà hoành hành trong bắn kính 10km, âm thanh từ đó vang ra bay xa tận 5000km trong bán kính.

Không để ý, hắn ngay lập tức đâm thanh thương màu đỏ kia.

Thanh thương đã đâm trúng tôi.

Cứ thế mà xuyên qua cả lòng ngực tôi.

Tôi buôn thả thanh kiếm ra, thanh kiếm cứ thế mà rơi xuống.

Các cộng xích trói tôi cũng được giải bỏ.

Cảm xúc của tôi ngay lập tức bị thu lại.

Ngã người ra sau, tóc cứ bay phấp phới trước mặt tôi.

Khung cảnh xung quanh cứ như bị làm chậm lại.

Dần dần tôi đưa ý thức vào trạng thái chết.

Tuy thế tôi vẫn có thể thấy được, Hermes đang hét lên vì đau đớn.

Cánh tay phải của hắn hoàn toàn bị biến mất, và những vết thương như thiêu đốt lang rộng lên đến cỗ.

Thanh giáo đâm tôi cũng tự động biến mất theo.

Còn bọn chúng thì bắt đầu dìu Hermes, mở ra một cánh cổng rồi đi vào đó.

Tôi cảm thấy, đây là một sự thất bại hảm hại lần thứ 3 trong đời.

Và cả 3 lần ấy, lần này-

Một gương mặt ngay trước mắt.

Người đó cũng chảy nước mắt xuống rồi mĩm cười.

"Không sao đâu Sensei, vẫn còn em ở đây mà"

Có lẽ nó nằm đâu đó trong kí ức của tôi.

...

Vẫn không thể nhớ được, thật là mệt mỏi.

*******

Thánh quân đã rời đi.

Hai người giống y đúc nhau đang ở trên bờ như thể vừa bị chết đuối rồi trèo lên vậy.

Một người mặc bộ đầm trong hết sức đơn giản, để cho một người giống y đúc mình nằm lên đùi.

Mái tóc hai người xanh óng mượt, trơn tru và hiện đang trông rất ẩm ước.

"Chủ nhân, em thật buồn khi thấy ngài thế này.

Tuy nhiên đây là quyết định của ngài,

Giai đoạn 3 của kế hoạch đã bắt đầu.

A, ngài đừng lo lắng, cô ấy chỉ đang chết tạm thời thôi.

Có lẽ cô ấy phải đang đấu tranh với ý chí của bản thân từ kiếp trước.

Đã vao lâu rồi nhỉ, mới được gần ngài đến thế này..."

Cô nàng mắt đỏ bắt đầu kề sát vào mặt của người nằm trên đùi cô.

Áp sát đầu vào nhau, khung cảnh ẩm ước càng làm thêm khiêu gợi của nàng ấy.

Rồi, cô nàng ôm người lên, rồi kề đôi môi sát lại.

Trao đi nụ hôn giữa bờ biển.

Bình minh cũng bắt đầu ló rạng.

Vẫn chưa rời khỏi nhau, cứ thế rồi duy trì thêm vài phút nữa.

Rồi khỏi nhau, ánh sáng từ mặt trời đâm xuyên qua khoảng cách giữa khuôn mặt hai người.

Và rồi một đàn người từ từ bước đến.

Đàn người ấy gồm nhiều chủng tộc.

Trong đó có kha khá người mang lượng ma tố khủng khiếp.

Rồi từ trên trời cũng có một con rồng phóng đáp xuống.

Một cô nàng mặc Kimono như các vu nữ lên tiếng.

"Rimuru-sama?"

Rồi nàng kia quay lại, đôi mắt màu đỏ được phát quang ra làm người người rung động.

"Không, lần đầu được gặp mặt trực tiếp.

Tôi là Ciel, người đã từng đi theo với ngài Rimuru suốt cuộc đời"

_______________

Đăng lúc: 19:21 31/5/2021

Độ dài: 2477 từ.

Uh, xem đến đây rồi, tui dám chắc rằng vẫn có một vài vấn đề trong truyện khá khó hiểu.

Thì các vấn đề đó, sẽ được giải đáp ở Arc 2 của câu truyện này.

Nếu đc thì tầm thứ 5, tôi sẽ viết thêm 1 chap phân tích về arc 1 cho ae dễ hiểu hơn.

Còn giờ thì xin drop bộ này 1 tháng...

Trong thời gian Drop tôi sẽ phát triển bộ kia 🙂)) dù gì thì bộ này cũng end arc 1 rồi, cùng lắm thì thêm 1 chap ngoại chuyện nữa rồi mới vào arc 2.

Ae hãy nêu cảm nghĩ của mình về arc này đi, có gì để tôi thay đổi.

Chúc ae 1 ngày tốt lành.
 
Tensei Shitara Slime Datta Ken: Tương Lai Vô Định
(viết lại) Arc 2. memory - chap 22. một giấc mơ dài


---------Thông báo--------

Vì lí do bí idea, cũng như quên gần hết cốt truyện do tui tự viết ra :v

Chính vì thế mà rặn mãi cũng k ra được cốt truyện nối tiếp để vẽ nên cái kết cho bộ này.

Thế nên những chap trước mà tui viết về phần quá khứ này sẽ được viết lại từ đầu kể từ chap này.

Túm lại thì tui sẽ viết lại toàn bộ phần 2 này, những chap trước sẽ không bị xoá (vì do tương tác nhiều :v) nhưng tui sẽ để tiêu đề là "chap bị lỗi". (Fixed: các chap cũ đã xoá)

Ae k cần phải đọc cũng được, cốt truyện chính sẽ nối tiếp từ chap này.

Và phần này nói về quá khứ của Ri vì sao mà Ri 300 năm trước biến mất.

(Cơ mà h mới biết bộ của mình nó có trên yt ae ạ, nhờ xem lại mới nhớ ra được cốt truyện do chính tay tui viết :Vvvv)

_____________________________________

Tôi có một giấc mơ.

Kể ra thì đó đúng là một giấc mơ dài.

Mơ về những ngày tháng ở một đất nước yên bình.

Và sau những ngày tháng yên bình đó, là chuỗi những ngày tàn ác.

Xác người chất lên thành núi.

Máu chảy đổ thành biển.

Những người thân yêu của tôi lần lượt gục ngã xuống, cất lên những tiếng nói bất lực: "R-rimuru...sama..."

Không phân biệt già trẻ, tất cả đều đang chết dần, toàn bộ dân cư trên thế giới này.

Bên bầu trời là một hố đen.

Dường như tại bất cứ đâu tại thế giới này hay buổi sáng hay tối, khi ngước lên đều thấy hố đen kì lạ ấy.

Đối nghịch với 1 màu đen huyền bí, là những con quái vật to lớn vạm vỡ không ra người sở hữu những đôi cánh, chúng nhiều đến mức lắp cả bầu trời.

Chúng bước ra từ hồ đen ấy và bắt đầu tấn công các thành phố, kể cả những vùng nông thôn hẻo lánh.

Không.

Chúng tấn công tất cả những nơi có sinh vật sống.

Những người yếu ớt không thể chống cự lần lượt bị đè bẹp theo đúng nghĩa đen.

Họ bị giết một cách tàn nhẫn.

Bầu trời giờ đầy rẫy những cuộc chiến đẫm máu.

Những kẻ mạnh mẽ nhất thế giới đang cố gắn chiến đấu trên đấy để chống lại những kẻ xăm lăng không rõ nguồn gốc này.

Những kẻ tự xưng là "thần" mang trong mình hào quang nổi chội đang oanh tạc xuống mảnh đất này.

Chúng cho rằng những hành tinh mang sự sống đều phải bị loại bỏ.

Trong lúc đấy, tôi đang giao chiến với một người trong một khoảng không vũ trụ rộng lớn.

Tôi không thể biết rõ được khuôn mặt của kẻ đó như nào.

Nhưng tôi biết rằng người đó rất đẹp.

Mái tóc màu xanh ấy, như thể tôi đang chiến đấu với bản thân vậy.

Tại nơi ấy, có thể thấy những hành tinh bị chẻ đôi.

Các ngôi sau va vào nhau liên tục tạo nên vô vàng vụ nổ siêu tân tinh.

Hay cả những thiên hà đang duy chuyển một cách kì lạ.

Chúng như đang phá vỡ quy tắc giản nở của vũ trụ này.

Và rồi tôi, người đang chiến đấu với kẻ kì bí ấy.

Tôi đã thua.

Nhận lấy đòn chí mạng, mạng sống của tôi như thu bé lại.

Tuyệt vọng tôi dùng sức lực cuối cùng dịch chuyển về hành tinh tôi đang sống.

Mọi thứ đã quá muộn, toàn bộ sinh vật trên thế giới này đã chết toàn bộ, bao gồm cả những kẻ mạnh mẽ.

Mặt đất giờ đây đỏ hoe, chúng như nhướm nên màu của máu, và dung nham.

Không còn âm thanh nào cả.

Đến mức tôi không nhận ra tiếng hét tuyệt vọng của mình đã kêu lên lớn như thế nào.

Giờ đây những thứ tôi yêu thương đã biến mất.

Không chấp nhận được hiện thực.

Bằng cách sử dụng toàn bộ sinh mệnh của mình, tôi đã đảo ngược hệ quả bằng cách xoá bỏ đi dòng thời gian chính viết nên thực tại mới.

Khi ấy người cộng sự (Ciel) của tôi đã cố ép cơ thể tôi không cho phép tôi làm điều đó.

Nhưng rồi vẫn cố chấp và thực hiện.

Sau khi đó, mọi thứ như chưa có gì xẩy ra.

Người dân vẫn sống như bình thường.

Không ai biết gì về sự kiện đó cả.

Ngoại trừ 1 vài người...

Và tại một đất nước lớn nào đó, không phân biệt các chủng tộc.

Họ nhân ra rằng minh chủ của họ đã biến mất ra khỏi thế gian này.

Qua biết bao nhiêu hỗn loạn từ khi minh chủ của họ đã chết.

Ngày ấy 327 năm sau.

Tại sâu trong rừng, xuất hiện một ánh sáng chói loá.

Người tạo ra ánh sáng đó chính là người cộng sự ngày ấy đã cố cản tôi.

Sau đó cô ấy tụ lại những ánh sáng đó lại, kết tinh rồi tạo nên một người y hệt cô.

Nằm trên mặt đất, là một tuyệt sắc mỹ nhân, với ngoại hình không khác gì cô cộng sự ấy.

Cô cộng sự cúi xuống và hôn nhẹ vào người mà cô vừa tạo ra, thì thầm vài câu rồi đi mất.

Khoảng 10p sau khi cô đi, người nằm trên đất tỉnh dậy.

Sau khi đánh giá tình hình xong, người ấy đi tìm đường rồi thấy 1 con lộ từ xa.

Vừa bước xuống lộ là 1 tiếng kêu gọi từ 1 anh chàng thương nhân tên Hesmera: "này em gái, em bị lạc đường à"

Và cũng tại thời điểm ấy giấc mơ đã bị gián đoạn bằng 1 tiếng gọi từ bên ngoài:

"Rimuru-sama, em vào được không"

****

"Rimuru-sama, em vào được không"

Tôi liền bực tỉnh dậy, hình như tôi đã ngủ quên trên sắp tài liệu này.

Cho dù tôi mạnh đến mấy thì tinh thần của tôi cũng sẽ bị mệt mỏi.

Thế nên dường như Ciel-sensei cho tôi ngủ thiếp đi.

Trước mắt tôi là cả một đống tài liệu như chất thành núi.

Cơ mà hình như vừa nãy, tôi vừa mơ thấy gì à.

Cố nghĩ lại cũng không nhớ được gì.

Mà slime cũng mơ được nữa à?

Thôi kệ vậy.

Tập chung cao độ lại, tôi đáp lại lời vừa nãy: "vào đi"

"Chào buổi chiều tốt lành, Rimuru-sama"

Là Shuna, cô cầm theo bộ tách trà.

Rồi ngồi xuống sô pha rót ly chà cho tôi.

"Ồ, Shuna đấy à, có việc gì không"

"Dạ em mang đến trà cho ngài đây ạ, có vẻ ngài vừa ngủ quên bỏ bê công việc đúng không?"

"C-cái gì, đâu có đâu"

"Fufu, ngài không cần phải chối mà, đây là trà của ngài đây"

"Cảm ơn em"

Cũng như bao ngày khác, tôi ngồi trong phòng làm việc sử lý những công việc về quản lý quốc gia.

Nhưng nghĩ lại thì tôi vẫn tò mò về giấc mơ vừa nãy.

_________________________________

Đăng lúc: 14:03 ngày 19/8/2022 (my birthday uwu)

Độ dài: 1293 từ

Có nhiều người bảo truyện tôi đọc khó hiểu.

Ừ thì khó hiểu thật, tui viết rồi đọc chả hiểu nữa mà :v

Thế nên bây giờ tui sẽ cố gắn viết liền mạch cho dễ hiểu hơn.

Tiến độ: không rõ, có hứng thì viết tiếp, nhưng sẽ cố viết nhiều để bù đắp cũng như hoàn thành arc 2 sớm.
 
Tensei Shitara Slime Datta Ken: Tương Lai Vô Định
chap 23 - chỉ là một ngày bình thường


Mình biết là truyện mình viết không hay, có gì ae góp ý xây dựng chuyện giúp mình nhé 🙁

____________________________________

Cuối cùng cũng đã xong đống giấy tờ kia.

Chừng ấy công việc khiến tôi mất thời gian đến tối mới làm xong.

"Chả phải bọn họ dồn nhiều công việc cho tôi quá đáng không!?"

-Rimuru

"Fufu, sau cùng ngài là người đứng đầu đất nước mà"-Treynee

Hiện tại tôi đang ở một quán rượu của Traynee-san.

Có thể nói đây là quán rượu đầu tiên của đất nước chúng tôi, tuy nhiên nó lại ít người biết đến.

Những người biết đến chủ yếu là những người đầu tiên xây dựng nơi đây.

Quán rượu này hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của 3 chị em nhà Treynee.

Quán không quá to, tuy nhiên chỉ cần nhìn vào cơ sở vật chất là những vật trang trí nơi đây cũng có thể nghiệm ra rằng nơi đây được đầu tư rất kĩ.

Quầy nước được trang trí theo phong cách cổ điển.

Ở trên kệ gần đó có hộp loa nhạc cổ điển.

Đó cũng là 1 trong những tuyệt tác mà ba anh em người lùn từng sáng tạo với hàng nghìn tri tiết trong chiếc hộp.

Phát ra những bản nhạc classic tạo nên 1 bầu không khí êm nhẹ trong quán.

Cũng như 1 vài lời thì thầm nói chuyện nhỏ ở 1 vài góc trong quán.

Những thanh âm đó như tạo nên sự lãng mạn của nơi đây.

"Đây ạ, ly rượu vị bạc hà của ngài đây Rimuru-sama"-Treynee

"Ah, cảm ơn Treynee-san"-Rimuru

Sau khi hoàn thành công việc của mình, tôi quyết định đi đến nơi đây để giải toả mệt mỏi của mình.

"Ngài lại uống rượu nữa à Rimuru-sama, cứ như thế làm sao mà ngực ngài to lên chứ"-Gobuta

Người vừa ngồi bên cạnh tôi và cũng là người đã phát ra những lời thô lỗ đó là Gobuta, không hiểu vì lí do gì nhưng mỗi lần tôi xuống phố là luôn gặp cậu ta.

Ở dưới sàn nhà dường như có cái lỗ.

Không hiểu vì một lý do gì mà cậu ta lại cắm đầu dưới đó.

"Khoan đã-su, tui chỉ muốn thay mặc mọi người nói ra thôi mà-su"-Gobuta

Sàn nhà lại có thêm 1 lỗ.

Treynee nhìn dưới sàn rồi phát ra tiếng: "Ara"

Tôi cũng thở dài nhẹ một cái.

"Thật tình, Treynee-san cứ thanh toán hoá đơn sửa chữa sàn cậu ta nhé"

Sau đó Treynee-san chỉ cười nhẹ.

"Gobuta nói cũng không hẳn là sai, đây cũng là ly thứ 4 của ngài rồi đấy"-Treynee

"Humu humu"-Rimuru

Um thì, đúng thật là tôi có thừa nhận mình là 1 con sâu rượu cơ mà do tôi là slime nên tôi không biết say.

Với lại tôi hiện đang có tiền trong túi, thế nên tôi chỉ muốn giải quyết hết mệt mỏi của mình sau khi sử lý hết đống giấy tờ mà hơn 1 tuần tôi đi vắng.

Nhưng hiện giờ tôi cũng có 1 điều thắc mắc~ lắm rồi đây.

"Thế, còn cô làm gì ở đây?

Với lại cô lấy bộ đồ đó ở đâu vậy?"

-Rimuru

Nói xong tôi cầm ly rượu lên ngụm 1 cái rồi vừa nhìn người ngồi bên cạnh tôi.

Là 1 cô gái với vẻ ngoài trưởng thành nổi bật lên cùng với màu tóc xanh đại dương.

Trên tất cả thứ khiến tôi bức rức là cô ta mặc 1 chiếc quần jean với cái chiếc áo len bó khá sát tạo nên những đường cong gợi cảm.

Cô ta là Velgrynd, chị gái của 1 con rồng otaku nào đấy mà tôi quen biết.

"Tôi ở đây thì đâu phải là việc của cậu đúng chứ, dù sao nơi đây là nơi công cộng mà.

Tôi đang rảnh, nên ghé vào đây uống nước thôi"-Velgrynd

Không ý tôi muốn hỏi tại sao cô ta lại ở Tempest.

"Vậy còn bộ đồ đó thì sao?

Cô kiếm đâu ra đống đồ hiện đại đó vậy?"

-Rimuru

"Đó giờ mặc mỗi một bộ đồ thì hơi bất tiện, thế nên tôi đi đến tiệm may ở đất nước này.

Những cô gái nơi đó là may bộ này cho tôi"-Velgrynd

"Tôi hiểu rồi.

Nhưng mà cũng hiếm khi thấy cô trò truyện bằng giọng điệu nhẹ nhàng với tôi nhỉ?"

-Rimuru

"H-hả, cậu làm như tôi đây đang cố tỏ ra thân thiện với cậu vậy"-Velgrynd.

Tôi nói với giọng điệu giễu cợt lại:

"Không phải vậy sao?"

-Rimuru

"Cái con slime chết tiệc này"-Velgrynd

Ngay sau đó là 1 thanh kiếm kề ngay cổ tôi.

C-có vẻ như tôi đi hơi xa rồi.

"Ara, nội thất nơi đây rất đắt đấy ạ"-Treynee

Hay lắm Treynee-san, cái phao cứu sinh này ổn áp lắm.

Dường như bầu không khí đã quay lại ban đầu.

Âm thanh từ hộp loa như đã xuất hiện trở lại sao khi tôi không để ý đến nó trong cuộc trò chuyện.

À mà nhân tiện, cậu bé đấy là ai?

Tôi nghĩ cô không ưa gì nhân loại lắm.

Mà sao cô lại có vẻ như là người chăm sóc thằng bé vậy?"

-Rimuru

Có một cậu bé, đang ngồi bóc ăn khoai tây chiên bên ghế cạnh Velgrynd.

Cậu bé trông khoảng tầm 10 tuổi, tóc vàng, vẻ bề ngoài đánh giá chung khá bình thường.

Không hiểu sao nhưng tôi lại có một cảm giác tương đối quen thuộc với cậu ta.

Nhưng điều bất thường ở đây là cậu bé đó được chính velgrynd dẫn theo!?

Một người, à nhầm, một con rồng thật sự nổi tiếng với cái tính cách tàn bào y như biệt danh của mình.

K-khoan đã, cậu ta tóc vàng phải không?

Có khi nào là con của Rudra với cô ta không nhể?

Cũng hợp lí lắm, dù gì 2 người họ cũng bên nhau cả nghìn năm mà.

-Ciel

(...)-Rimuru

(Thật luôn à?)-Rimuru

-Ciel

(...)-Rimuru

T-túm lại, tôi khá chắc đó là con của 2 người họ.

Tôi nghe được vài âm thanh của Ciel, nhưng có vẻ em ấy đang có chuyện gì thì phải...

Quay trở lại.

Sau khi tôi đặt câu hỏi, tiếp đến Velgrynd nhìn chằm chằm tôi 1 lúc, như thể có 1 ổ khoá vô hình đã khoá chặt đôi mắt chúng tôi.

Biểu cảm cô ấy thay đổi đôi chút, có vẻ là đang nghi ngờ gì đó.

Trực giác tôi mách bảo rằng cô ấy đang nghi ngờ việc tôi nghĩ bậy về mối quan hệ giữa cậu bé tóc vàng kia với cô ta.

Trực giác của rồng, đáng sợ thật.

Chỉ sau vài giây đưa nhau ánh mắt, cô ấy đáp:

"Đây là Rudra đấy"-Velgrynd

"Hah?"

-Rimuru

"Là Rudra đấy"-Velgrynd

"Thật?"

-Rimuru

"Thật"-Velgrynd

Là Rudra thật à?

Chắc có lẽ tôi nghĩ nhiều quá.

Giờ thì tôi hiểu cậu ta lại mang cho tôi cảm giác quen thuộc rồi.

"Vậy thì, ông còn nhớ tôi là ai không, Rudra?-Rimuru

Nói xong, cậu ta quay qua nhìn tôi, lại là ổ khoá vô hình khoá chặt mắt chúng tôi.

"Tôi biết chị đẹp thiệt nhưng tôi sẽ không nhường đống khoai tây chiên này cho chị đâu"-Rudra

Bầu không khí dường như im lặng đi hết.

Nhìn một lúc, tôi xoay qua bên Velgrynd hỏi:

"Cậu ta là ai vậy?"

-Rimuru

"Rudra"-Velgrynd

"Thật?"

-Rimuru

"Thật"-Velgrynd

Lâu lâu lại bị Deja vu.

Velgrynd thở dài.

"Đây đúng thật là Rudra, nhưng mà–"

Cắt ngang lời Velgrynd, tôi nói.

"Lõi linh hồn của cậu ta không ổn định đúng chứ?

Có thể là do cậu ta còn quá trẻ, dẫu sao thì đây cũng là linh hồn 'mới' khai sinh mà.

Chính vì vậy mà cậu ta không thể kết hợp với kí ức của Rudra để trở thành Rudra hoàn chỉnh được.

Như vậy, dường như cậu ta không khác gì những đứa trẻ bình thường là bao.

Đúng chứ?"

-Rimuru

"Có vẻ như cậu cũng hiểu chuyện đấy nhỉ, tôi còn tưởng cậu chả biết gì cơ"-Velgrynd

"Vừa nãy tôi chỉ đùa thôi.

Việc cô nhận nuôi 1 đứa trẻ con người là việc rất bất thường rồi.

Vì thế không tránh được tò mò.

Thế nên tôi đã so sánh cấu trúc linh hồn cậu ta"-Rimuru

Velgrynd chỉ thở dài rồi cười mỉm.

"Nếu đã biết rồi thì đừng làm trò..."

-Velgrynd

"Không, chỉ là tôi cảm thấy cô đang dịu dần đi với tôi so với lúc trước mà thôi"-Rimuru

Mặt Velgrynd ửng đỏ lên đôi chút, nhưng cô chỉ ngồi đó trong im lặng mà không phủ định đi những gì tôi nói.

Traynee-san đứng trước mặt chúng tôi (trong quầy quán) cười khúc khích nhẹ nhàng.

Sau đó cô đưa chiếc bánh Burger cho cậu bé AKA Rudra shota version.

Dường như cậu ta không để ý gì nhiều đến cuộc trò chuyện của chúng tôi.

Cảm thấy đủ rồi.

Đứng lên, tôi chào tạm biệt bọn họ rồi rời khỏi quán.

***chuyện bên lề***

Gobuta-kun tháng này đã tiêu hao quá lố ngân lượng của mình.

Thế nên khi bị ném cho hoá đơn sửa sàn, cậu không đủ tiền trả nên đành phải làm osin dọn dẹp cho quán 1 tuần.

******

*keng keng (tiếng chuông để trên cửa)

Bước ra khỏi quán, đập vào mắt tôi là tuyết đang rơi.

Dẫu sao thì hiện giờ đang là cuối thu.

Thời tiết lại Jura rất khắc nghiệt, thế nên việc nhiệt độ rơi xuống gần âm độ trước khi mùa đông đến là việc gần bình thường.

Tôi thở ra khí lạnh, thực chất thì dòng khí lạnh này chỉ là đang mô phỏng cho giống người nhất có thể thôi.

Ánh đèn từ con phố xuyên qua những hạt tuyết rơi.

Dòng người mặt áo ấm đi qua.

Thường thì họ thấy tôi sẽ ngay lập tức bu lại xung quanh tôi ngay.

Chính vì biết điều đó, muốn tránh đi sự nổi bật quá mức mỗi lần xuống phố đi dạo thế nên tôi đã sử dụng skill ẩn đi sự hiện diện của mình xuống.

Giờ đây tôi không khác gì một người bình thường, đang hoà vào dòng người.

Bỗng có 1 tiếng nói quen thuộc vang lên: "Sensei?"

Chính là Chloe.

Dường như cái skill dấu hiện diện này cũng không có tác dụng gì trước em ấy.

Bất ngờ được gập Chloe, tôi chào hỏi em ấy.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi bắt đầu từ đây.

"Em đang làm gì vào tối um này vậy, Chloe?"

-Rimuru

"Chỉ là em đang đi dạo phố giống Sensei thôi"-Chloe

Vì là một thiếu nữ, nụ cười của Chloe nở ra mỗi lần gập tôi đều khiến cho tôi sao xuyến đôi phần.

"Nhưng mà Sensei, nếu thấy cứ gọi tên em thì chúng ta sẽ bị chú ý đó ạ.

Khi chỉ có hai ta thì hãy gọi Chloe, thế nên thầy hãy tạm gọi em là Miyuki nhé"-Chloe

Ah, đúng thật, chúng tôi hiện đang đi bộ trong dòng người tương đôi đông đúc.

Cái tên Chloe cũng không phải là vô danh, nếu cứ gọi như thế kiểu gì cũng sẽ bị để ý.

"Vậy thì thầy sẽ tạm gọi em là Miyuki vậy"-Rimuru

Đáp lại nụ cười của Chloe, là một nụ cười của tôi.

Không biết do thời tiết lạnh hay gì, mặt của Chloe em ấy rất hồng hào.

Và hai chúng tôi hoà hoàn toàn vào dòng người trò chuyện với nhau.

__________________________________

Độ dài: 2019 từ

Đăng lúc: 00:00 24/8/2022

Tự dưng thấy thích viết truyện lại :v
 
Back
Top Bottom