Khác Tensei Shirata Slime Datta Ken ( ĐN)

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
109,951
Điểm tương tác
0
Điểm
0
228950599-256-k76929.jpg

Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
Tác giả: lovekikiki1312
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện chỉ lấy mục đích là for fun🙂)

Lấy bối cảnh 50 năm sau khi cuộc đại chiến cuối cùng xảy ra.

Tempest đã phát triển toàn diện nhờ sự lãnh đạo và dẫn dắt của Chúa Tể Quỷ Rimuru.

Đại Học Viện Tempest là nơi đào tạo và nghiên cứu những tinh anh xuất chúng của thế giới.

Không phải chủng tộc hay địa vị, năng lực và kiến thức mới là thứ quyết định ở đây

Và dưới ngôi trường này, 1 thế hệ mới lại bắt đầu.

Hai nhân vật chính là Flix và Flora ( là 2 nhân vật tự tạo)

Hiện tại, truyện sẽ hướng theo tình bạn.

Nhưng trong tương lai có add thêm những cặp đôi.

Vậy đó, chúc mọi người đọc vui vẻ..



slime​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Rimuru x Kenja no Mago
  • truyện thường ngày nhà shinkenger
  • ĐN - Slime Rimuru ở Trái Đất
  • | Fakenut | Xoá
  • [QT] [Hoàn] Song Kén
  • | Fakenut | Kính
  • Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 1: ĐẠI HỌC VIỆN TUYỂN SINH (1)


    1 cuộc họp tối cao diễn ra giữa những người đứng đầu trong Tempest.

    Rimuru, chúa tể quỷ vĩ đại đang kế hoạch tuyển sinh cho đại học viện năm nay.

    Nếu đây chỉ là 1 cuộc tuyển sinh bình thường thì có lẽ sẽ không náo động đến thế.

    Sơ lược về cuộc tuyển sinh 1 chút.

    Thứ 1: Đại học viện Tempest chỉ có cư dân của vương quốc theo học.

    Miễn phí về học phí và các sinh hoạt phí khác.

    Nói chung là không tốn 1 xu từ ăn ngủ nghỉ, cơ sở vật chất, vân vân và mây mây.

    Thứ 2: Đại Học Viện không giới hạn về chủng loại hay tộc.

    Nói chung cho dù là con người, ma thú, ác quỷ hay thiên thần đều có thể theo học.

    Quan trọng có phải là công dân Tempest hay không thôi.

    Thứ 3: Nếu các quốc gia khác muốn theo học ở học viện này thì đều phải tham gia 1 cuộc " thanh trừ" vô cùng khắc nghiệt.

    Hằng năm , vương quốc luôn phải đối mặt với số lượng đăng kí khủng từ ngoại quốc.

    Theo thống kê năm ngoái, thì khoảng gần 8 vạn đơn ở mỗi khoa.

    Xin nhắc lại là ở mỗi " KHOA"

    Mặc dù đã trải qua 1 đợt từ chính trong nội bộ vương quốc.

    Nhưng số lượng thì vẫn nằm ở con số kỉ lục

    Để có thể rút lại con số 0 cho cuộc tuyển sinh.

    Tempest phải đứng ra tổ chức 1 cuộc thi khắc nghiệt cho các sinh viên quốc tế.

    Rồi mới tiến hành tuyển sinh trong lẫn ngoài nước.

    Tỉ lệ đậu vượt qua cuộc thanh trừ này là 0.0125% vào năm ngoái.

    Với số lượng 100 000 đơn ở mỗi khoa thì tỉ lệ lại giảm xuống nữa.

    Mà tội cho sinh viên quốc tế.

    Trải qua bao nhiêu gian nan như thế mà học phí thì vẫn phải đóng, ăn uống lẫn ngủ nghỉ thì đắt đỏ.

    Không hổ là chúa tể quỷ Rimuru, Thật biết cách hút máu người.

    Mặc dù nói thì nói như thế.

    Nhưng học phí lẫn sinh hoạt sinh viên thì do chính các quốc gia cung cấp.

    Họ cũng chỉ là " miễn phí" theo chính nghĩa đen mà thôi.

    Được học tại ngôi trường danh giá bậc nhất.

    Đại học viện Tempest chính là thiên đường lẫn địa ngục.

    Nếu có số lượng học viên trúng tuyển đông thì đó chính là niềm tự hào của quốc gia.

    Vì vậy, việc đầu tư cho thế hệ mai sau, chỗ tiền nông đấy tuy đắt nhưng vô cùng giá trị.

    Học viện luôn lấy con số 1000 làm mốc cho sinh viên quốc tế ở mỗi khoa tham gia vào cuộc tuyển sinh.

    NHƯNG...

    Nếu bạn nghĩ mình đã vượt qua gần 100 000 đứa để tới đây, thì chắc chắn mình sẽ vào được thôi.

    Tuy nhiên, Cuộc sống không như là mơ.

    Số lượng sinh viên quốc tế mỗi năm đậu rơi khoảng 10-20 người.

    Còn lại đều là công dân của vương quốc quái vật Tempest.

    Không phải nơi đây thiên vị người nội địa mà là do 2 chữ thực lực cả.

    Năng lực của học sinh được giáo dục bài bản ở các cấp tại Tempest hoàn toàn cao áp đảo so với các quốc gia.

    Tại lãnh thổ Jura Tempest của chúa tể quỷ Rimuru, học sinh đăng kí cũng rơi vào khoảng hơn 2000.

    Mặc dù cũng loại gần hơn 1 nửa, nhưng so với học sinh quốc tế thì nhìn chẳng si nhê gì.

    Và năm nay, sau 1 cuộc thanh trừng diện rộng, 1 kì tuyển sinh mới lại bắt đầu.

    Như mọi năm, cuộc tranh tài lần này sẽ đánh giá cao thấp của các quốc gia.

    Ảnh hưởng đến nhiều mặt lợi ích từ kinh tế đến bàn cân chính trị.

    Sau bao nhiêu năm, ngôi vương thì sẽ chẳng bao h lung lay.

    Nhưng đây chính là miếng mồi ngon của những thế lực kia tranh giành.

    Vì vậy, không chỉ đơn thuần là tuyển sinh.

    Nó vốn là 1 bàn cân sức mạnh lẫn học thức.

    1 bàn cân không dùng đến vũ trang lẫn kinh tế, mà chính là kiến thức và năng lực.

    Và như bao mọi năm, các bộ trưởng lại sum vầy quanh bàn tròn để thảo luận và tổ chức 1 cuộc tranh tài công bằng nhất cho cuộc thi đầu vào.

    Tứ Thiên Vương, Thánh Ma Thập Nhị Thủ Hộ Vương, Thập Kiệt Mê Cung đều có mặt đông đủ.

    Trải qua sau bao nhiêu thăng trầm, các " vương" đều có chức vị lẫn lãnh địa riêng.

    Ngoài ra cuộc họp lần này có sự góp mặt bởi nhiều quan to khác trong vương quốc lẫn giáo viên đứng đầu mỗi khoa trong học viện.

    " Fufufufufu, Có vẻ như năm nay, sẽ có 1 cuộc vui thú vị thưa Rimuru-sama".

    " Học sinh đến từ thiên giới à.

    Nhìn tiềm năng lắm" ( Rimuru)

    " Đây là lần đầu đại học viện nhận 1 thí sinh đến từ thiên giới, có vẻ phải quản lí an ninh chặt hơn rồi" ( Benimaru)

    Nhìn vào hồ sơ, chúng tôi đã thấy 1 vài người rất tiềm năng.

    " Mà cho dù là chủng tộc hay loài nào đi nữa thì an nguy của các thí sinh vẫn quan trọng hơn hết, hãy đảm bảo mọi thứ trong sự an toàn cũng như quyền lợi"

    " 1 tháng sau, kì thi tuyển sinh sẽ chính thức được diễn ra, lần này sẽ tổ chức tại mê cung.

    "

    "Kì thi lần này sẽ bao gồm rất nhiều chủng tộc.

    Lần đầu tham gia của sinh viên thiên giới và nhiều chủng tộc mới.

    Xung đột ít nhiều vẫn sẽ có, hãy đảm bảo an ninh của thủ đô"

    ( 20 năm trước, Thành phố Rimuru chính thức trở thành thủ đô của vương quốc Jura Tempest)

    " Ngoài ra các thành phố lẫn thị trấn trong vương quốc sẽ trở thành trạm dừng chân của nhiều toa tàu, các thị trưởng cố gắng xử lí đám đông, năm nay sẽ hơn mọi năm đấy"

    " Được rồi mọi người lâu lâu mới tề tụ, hãy để cấp dưới chạy deadline đi, cho dù đi đâu về đâu, thủ đô Rimuru, thành phố mà chúng ta lập ra vẫn là nhà.

    Shuna vừa mới mở 1 nhà hàng, ta đã đặt rồi, coi như là bữa tiệc chào đón cho sự làm việc ngập mặt mới, được rồi giải tán"

    " Vâng Rimuru-sama."
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 2: ĐẠI HỌC VIỆN TUYỂN SINH (2)


    ( Ngôi kể của 2 nhân vật chính trong câu chuyện)

    " Nè, nii-san em nghĩ chúng ta nhầm đường rồi"

    " Không thể nào, theo ma cụ bản đồ của thế giới này thì đúng rồi mà?"

    Tôi là Flix và đây là em gái tôi Flora.

    Chúng tôi đều là trẻ mồ côi khi còn ở Trái Đất, không cha không mẹ.

    1 ngày khi đi kiếm ăn tại chợ cùng với em gái, tôi bị lạc vào 1 vùng không gian rồi tới thế giới này.

    Phải diễn tả thế nào nhỉ?

    Tôi cực thích nơi này.

    Ở đây tôi không còn đói, không cần phải đi kiếm ăn.

    Đó là những tâm tư của 1 đứa trẻ bảy năm trước.

    1 lí do trẻ thơ nhưng vô cùng bi đát.

    Có 1 ngôi làng ở cực bắc phía tây, lạnh lẽo và hoang vu.

    Đó là nơi chúng tôi được nuôi dạy, cũng là nơi duy nhất mà chúng tôi gọi là " nhà".

    Đối với tôi, ngôi nhà thực sự chính là nơi mà tôi cảm thấy hơi ấm và yêu thương.

    Không phải Trái Đất mà là nơi đây.

    Sau khi nghe tin đại học viện mở đơn đăng kí, tôi quyết định đi tìm 1 tấm vé cho bản thân, 1 cơ hội để bù đắp công ơn dạy dỗ của ngôi làng này.

    Bởi vì không ai đề cử, tôi và em gái đành đánh bại 1000 người để lấy những tấm đơn đăng kí cuối cùng trong đấu trường.

    Mặc dù ông vua của vương quốc này không thích 2 chúng tôi cho lắm.

    Dù j thì việc giao trọng trách quốc gia cũng phải là những con em quý tộc hay ít nhất là gia đình khá giả.

    Mà trong suốt bao năm qua, có ai giành được quyền đi tiếp trong vương quốc này đâu.

    Thế mà 2 đứa đầu tiên được vào vòng tuyển sinh lại 2 đứa mình mới vừa khinh nữa chứ.

    Mà công nhận vòng thanh trừ khó nhai thật.

    Nó không tổ chức ở Tempest mà là ở đại sứ quán trong các vương quốc.

    Địa điểm thi sẽ hoán đổi cho nhau.

    Như chúng tôi phải đến vương quốc khác để thi, ngược lại sẽ có những thí sinh đất nước khác đến đây.

    Mỗi trận sẽ bao gồm 100 người, nếu thắng hết thì đi tiếp.

    Nghe tin chúng tôi đậu, ông vua cứ như bị chấn động thần kinh.

    Cứ đang dùng tiệc thì bỗng dưng cười phá lên.

    Mà cũng phải thôi, ai mà ngờ vương quốc nhỏ bé này lại đi tiếp chứ, vài vương quốc láng giềng phải đỏ mắt ganh tị

    Mà tôi đang thử tưởng tượng xem là nếu đậu được vòng tuyển này.

    Có khi nào ổng bị bội thực rồi đi luôn không?

    Vậy thì thay vì ăn mừng thì phải làm quốc tang rồi.

    Haizz, Quay về thực tại nào.

    Hiện tại, chúng tôi phải đến cửa mê cung của thủ đô Rimuru trong vòng 1 tuần nữa.

    Mà có 1 vấn đề đáng tiếc đã xảy ra.

    Chúng tôi được lãnh sự quán Tempest tài trợ đi 1 chuyến tàu để đến thủ đô.

    Trong khi dừng trạm vài phút, em gái tôi đã bị thu hút bởi 1 tiệm bánh nhỏ xinh bên kia đường.

    Thế là vì vài phút lầm lỗi, chúng tôi đã lỡ chuyến tàu.

    Cứ tưởng xui tận mạng thế là cùng.

    Khi chúng tôi trở lại nhà ga, thì phát hiện thủ quỹ của 2 đứa, em gái mình bị cướp bóc trước cặp mắt cú vọ này đây.

    Tưởng được làm anh hùng cứu mỹ nhân, à nhầm cứu em gái thì bỗng dưng bị đạp vỏ chuối.

    Đây là điềm báo rớt à, thế thì thi cử kiểu gì nữa?

    " Nè Nii-san, sao anh lại đi hướng đó, bên đây mới đúng cơ mà?"

    " Khoan đã, trong bản đồ vẽ 8 con hẻm mà sau ngoài đời lại tới 9 vậy?"

    " Mà đây là đâu, chẳng phải chúng ta đang trên đường tới mê cung sao?

    Ko lẽ đây là mê cung?"

    " Nii-san, đây chỉ là 1 thị trấn nhỏ mới được lập ra cách đây 2 năm thôi.

    Thành phố Rimuru còn cách chúng ta gần 10 h đi tàu nữa"

    Và mọi người thấy rồi đó, không những bị trễ h, mà còn bị cướp, đạp vỏ chuối và h thì bị lạc luôn.

    " Mà cái thị trấn quái quỷ gì thế này?

    Đường thì như mê cung, rác thì khắp nơi, cướp giữa đường như thế mà chẳng ai ngó ngàng thế là sao?

    Không thể tin được là từng có 1 khu rừng ở đây.

    Ngột ngạt thật".

    " Nii- san, anh đang nói gì thế?

    Chúng ta vẫn chưa tới lãnh thổ của vương quốc Tempest mà.

    Đây vốn từng là 1 thành phố cổ đại của vương quốc nhỏ láng giềng Tempest.

    Bây giờ vì ít ai lui tới nên bị hạ xuống thành thị trấn.

    Vương quốc này bị diệt vong từ hàng nghìn năm trước.

    Thị trấn này còn tồn tại là do trạm dừng chân này đó.

    Bây giờ nó không thuộc vương quốc nào, là 1 thị trấn tự trị."

    Nhỏ liền khai sáng đầu óc cho tôi, 1 ánh sáng chói lóa của tri thức.

    Mà quan trọng là đây đâu phải là lúc giảng bài coi thành phố này thành lập khi nào.

    Tình hình bây giờ vô cùng nghiêm trọng khi chúng tôi đang không biết mình đang ở xó xỉnh nào mới đúng chứ.

    Tôi đành lắc đầu, giơ tay cầm ma cụ.

    Lại nhìn bản đồ 1 lần nữa, trên bản đồ hiện lên con đường thứ 9.

    Tôi vui mừng như được mùa, chân tay không tự chủ mà đi theo tiếng gọi của ma cụ.

    1 tiếng nhạc bỗng du dương cất lên.

    Không biết từ đâu đến, không biết là do ai làm.

    Nó chạy dọc theo tâm trí tôi như cơn gió thoảng.

    Cứ như là 1 khúc ca được tạo nên từ vẻ mặt tối hoang vắng của thị trấn này.

    Từ những âm thanh gắn liền với khung cửa số đã bạc màu, tới tiếng ríu rít chạy dọc hết khu phố.

    Flora đứng trước, giơ tay chặn tôi từ phía sau.

    Không, đáng lẽ 2 anh em chúng tôi không sợ những thứ như thế.

    Flora là thiên tài về cảm nhận, nó là 1 skill của con bé.

    Tuy bán kính không lớn, nhưng cũng đủ dùng.

    Vẻ mặt nghiêm trọng lẫn thái độ đề phòng này, không cần phải nói, có lẽ con bé đã ngửi được nguy hiểm.
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 3: CUỘC GẶP GỠ VỚI THIÊN THẦN.


    " Mới trốn được có 1h, còn lâu ta mới bị bắt..."

    Quỷ vương Milim đang trốn việc ở thiên giới xuống đây dạo phố trần gian.

    Cô đang vô cùng khó chịu với tình hình hiện tại, nên muốn tìm nơi nào đó để khuây khỏa.

    " Ba cái học viện làm nhứt óc quá, còn thiệt tình cả Frey nữa.

    Dăm ba thằng thí sinh thiên giới xuống thi thôi, có cần làm đủ bảo hiểm, giấy tờ không chứ."

    Đang bay với 1 tốc độ đố ai đuổi kịp, cô liền vui vẻ khi thấy 1 tiệm bánh cách xa mình cả ngàn cây số.

    " Thôi bỏ qua, đi chơi trước.

    Ở kia có tiệm bánh ngọt.

    Hihi Đáp xuống mua vài cái nào."

    Cô đang hí hửng khi thấy 1 tiệm bánh ở thị trấn.

    Thầm nghĩ mua cho cả hội bạn thân ở Tempest thì 1 sự cố ngoài mong muốn ập đến.

    " Ê ê ê ê, etou...

    Sau lại không điều khiển được ý muốn hạ cánh tại tiệm bánh thế này?

    Mình đang đi đâu thế?.

    Nhưng mà thôi kệ, để coi lũ quan sát mình nãy giờ giở trò gì, biết đâu thú vị thì sao?"

    Tempest hiện tại đang độc quyền đường hàng không.

    Việc đảm bảo an toàn cho các phương tiện trên không là điều thiết yếu.

    Vì vậy, từ năm ngoái, tổ nghiên cứu dưới lòng đất đã ra mắt một mạn lưới bảo vệ cũng như an ninh.

    Vi phạm tốc độ trên không thường bị phạt rất nặng.

    Có thể là mất quyền công dân ở các nước nói chung hoặc Tempest nói riêng.

    Nhẹ thì bị trừ lương 2 năm, hoặc đơn giản hóa hơn nữa, muốn giải quyết 1 lần thì đến NHÀ HÀNG ĐỊA ĐÀNG SHION, nơi trừng phạt nhanh chóng, ngon bổ rẻ cho các phạm nhân.

    _ Tại trụ sở an ninh hàng

    không Tempest_

    " Ê,... ma lực cùng với tốc độ điên rồ gì thế này,...Cccô ta có phải là sinh vật không?"

    Một nhân viên trong trụ sở đang quan sát camera ẩn trên đường hàng không.

    Gương mặt anh ta trắng bệch như không tin vào mắt mình.

    " Không quan trọng có phải hay không, Cô ta đã vi phạm luật an ninh hàng không, cho dù là Rimuru- sama đáng kính của chúng ta đi nữa vi phạm, thì cũng sẽ bị phạt như thế thôi, không cần phải sợ."

    Thay vì hoảng sợ tột cùng của cộng sự.

    Cô, người chịu trách nhiệm cho các vi phạm tốc độ, tỏ ra khá bình tĩnh.

    Cô dùng ma cụ loa khuếch đại âm thanh, thông báo:

    " Thông báo cho toàn bộ trụ sở, có kẻ sử dụng tốc độ gấp 8 triệu lần so với mức an toàn đang di chuyển trên bầu trời, yêu cầu bật mạng lưới bảo vệ đường hàng không ở mức tối đa."

    " Vâng, thưa sếp"

    Mạng lưới đường hàng không được thiết kế chia thành 3 cấp độ tùy thuộc vào vi phạm nặng hay nhẹ của tội nhân.

    Và lần này, kể từ lần đầu tiên ra mắt, hệ thống báo động đỏ với mức vi phạm cao level max là thảm họa.

    Ở chế độ level trên, để bắt buộc ngừng sự di chuyển tốc độ điên khùng kia là điều không thể.

    Các nhân viên hoảng hốt nghĩ cách dừng tội phạm lại.

    Họ đành sử dụng cách nguy hiểm và không an toàn nhất.

    " Đành phải cưỡng chế hạ cánh bằng cách làm thay đổi quỹ đạo.

    Tập trung toàn bộ ma lực thay đổi ý muốn của người sử dụng, tránh để ả hạ cánh ở nơi đông người."

    Một cấp dưới lớn tiếng thông báo:

    " Chết tiệt, ở bán kính 1210,3 km nữa là thị trấn cổ Saphio.

    Có vẻ ả muốn hạ cánh ở đó."

    Một nhân viên khác cũng đang cùng quan sát tình hình nói:

    " Không kịp thông báo cho chính quyền rồi.

    20s nữa cô ta sẽ tới"

    Cô gái chỉ huy phi vụ lên tiếng:

    " Có chỗ nào ít người qua lại trong 1.23 km không?.

    Với ma lực hiện tại của toàn bộ nhân viên trụ sở, chỉ cưỡng chế được bấy nhiêu đó thôi."

    Sau khi nghe lệnh, một thanh niên liền vội vã đáp:

    " Có, gần đó là hẻm ảo ảnh, chỗ ấy bị quấy nhiễu ma pháp nên không có dân sinh sống.

    Vào được ra khó.

    1 nơi hoàn hảo để bắt cô ta cũng như hoàn thành phi vụ này."

    Cả trụ sở thở phào nhẹ nhõm, họ đang cố gắng bắt tội phạm kia mà không ảnh hưởng đến người dân.

    Trong suốt quãng thời gian trụ sở thành lập, lần đầu tiên họ đánh mất bình tĩnh đến như thế.

    ( Quay lại suy nghĩ của Milim)

    " Có vẻ họ khó khăn khi cưỡng chế mình nhỉ, mình đã hạ tốc độ từ khi quan sát xuống 1/5 rồi mà ta"

    " Á hạ cánh rồi!, mà hình như có người ở đó thì phải?.

    Haizzz, giấu thực lực nào, biết mình là ai thì phiền phức lắm"

    ( Ngôi kể của Flix)

    Chúng tôi đang cảnh giác tột độ khi phát hiện 1 nguồn ma lực khổng lồ đang tiến tới.

    " Nii-san, có cảm nhận được không?"

    " Ờ, bỗng dưng nó biến mất rồi, không biết có chuyện gì nữa?"

    Tôi lặng lẽ đáp Flora, chúng tôi đang vô cùng hoang mang khi sau bao nhiêu đen đủi đến thì việc này có nên gọi là " cực kì đen luôn không"

    Bỗng, một âm thanh từ trên trời rơi xuống, một cô gái nhỏ nhắn tiếp đất 1 cách hoàn hảo đứng trước mặt chúng tôi.

    Hai anh em 2 lúa chúng tôi vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bỗng dưng nguồn ma lực khổng lồ biến mất rồi tự dưng 1 em gái loli xuất hiện.

    Cô để tóc hai chùm ánh màu hồng pha chút bạc bạc.

    Gương mặt nhỏ nhắn,kawaii làm tôi liên tưởng đến mấy em gái năng động, vui tính khi còn ở thế giới cũ.

    " Etou...

    Cho mình hỏi bạn là ai thế, sao lại từ trên trời rơi xuống, nhìn bạn cực giống thiên thần trong tiểu thuyết ngôn tình luôn á".

    Flora với đôi mắt ngây thơ hồn nhiên hỏi.

    " Mk ấy hả...

    Etou...Để xem nào...

    Mình là Mi... mi....Miluru.

    Hân hạnh làm quen."

    Sao nghe giống tên giả phết nhở, cứ như là chúa tể quỷ Rimuru với chúa quỷ Milim hợp thành ý.

    Mà có ai giới thiệu tên thôi mà lâu thế đâu chứ, cô ta đang ngại ngùng à.

    Tôi thầm nghĩ.

    " Mình là Flora, đến từ làng Aurora hoang vu ở cực bắc.

    Còn đây anh cả nhà mình, Flix.

    Rất vui được gặp bạn."

    Flora hí hửng giới thiệu.

    Nè nè, chúng ta vẫn chưa biết cô ta là tốt hay xấu mà.

    Haizz, đành vậy

    " Mình là Flix, anh con nhỏ này.

    Hơi cục súc 1 tí, thật ra mình vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng những gì cậu vừa giới thiệu.

    Mình tính tình ngay thẳng nên nói luôn, với khứu giác của mình, mình đã ngửi ra bàn tay của bạn đã từng giết rất nhiều người."

    " Nè nii-san, anh lịch sự 1 tí được không?"

    Flora nghiêm mặt nhắc nhở tôi, con bé đang khó chịu với những gì tôi nói.

    Tuy nhiên, thay vì đen mặt, cô ta nở 1 nụ cười âm hiểm mà tôi chưa từng thấy.

    " Hể, khứu giác của bạn tốt đấy.

    Tui đang rất hứng, có muốn làm vài trận không?"

    Có vẻ như cái đen của tui chưa hết nhỉ.

    Tôi nói với giọng điệu cẩn trọng nhận lời thách thức.

    "Được thôi, nếu tôi không nhầm thì nguồn ma lực vừa nãy là của cậu nhỉ?.

    Tôi rất thích người thẳng thắng, nếu cậu thích thì tui chiều"

    Thế là 1 trận đấu " vô cùng cân sức đã diễn ra".

    Một thảm họa mà tôi chưa bao giờ được nếm mùi từ khi ra đời.
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 4: MILIM VS FLIX


    Phải nói thế nào nhỉ?

    Chúng tôi từ khi sinh ra đã có một khứu giác đặc biệt.

    Không biết là do ai ban tặng vì từ khi còn ở thế giới cũ, chúng tôi đã sở hữu được nó.

    Đó không phải là skill, ma thuật hay thứ gì tương tự, nó như là một bộ phận cơ thể không bao giờ tách rời.

    Nếu như các bạn nghĩ chúng tôi thật sự đặc biệt may mắn khi sở hữu năng lực ấy thì lầm rồi.

    Bởi vì

    cái thứ khứu giác đặc biệt ấy chỉ mang lại nỗi sợ hãi và tai ương.

    Flora sở hữu khứu giác tiên tri.

    Con bé có thể ngửi được mùi của thời gian, nói chính xác hơn là mùi ở khoản thời gian tương lai.

    Tuy nhiên, nó lại không kiểm soát được hoàn toàn, cái mùi đó là vô phương bất định, lúc đến lúc đi.

    Mỗi lần nó xuất hiện, Flora luôn trong một cơn mê ba ngày ba đêm để chiếu những hình ảnh lặp đi lặp lại của tương lai.

    Có thể là một giờ sau, một năm sau hay có thể là xa hơn nữa.

    Theo con bé tả lại, hình ảnh ấy là vô cùng chính xác, nhưng cũng vô cùng mập mờ.

    À phải rồi, trước khi bị lạc vào thế giới này, con bé cũng từng ngửi được sự tiên tri.

    Mặc dù biết trước được là chẳng có gì tốt đẹp sắp đến, chúng tôi vẫn không thoát được.

    Thôi quay lại thực tại nào.

    Trận đấu giữa con bé kì lạ kia với tôi sắp được diễn ra.

    Mà hơn hết...

    " Không có ý gì đâu nhưng mà chúng ta thay đổi địa điểm thi đấu được không?"

    Tôi đang vô cùng bàng hoàng khi một trận đấu mà mình hết mực nghiêm túc sắp bắt đầu ở một nhà vệ sinh công cộng trong thành phố, kế đó là cống ngầm nữa chứ.

    " Tại vì tôi không muốn bị quấy rầy đấy mà, chịu chút đi."

    Hả, bả nói gì cơ?.Ai mà rảnh đi quấy rầy một trận đấu bình thường chứ.

    Tưởng đâu thoát khỏi cái hẻm mê cung dơ bẩn kia là có thể đấu mà không cần nghĩ ngợi.

    À dè bả dắt đi đấu trước phòng vệ sinh.

    Thối quá điii..., bộ không còn chỗ nào nữa hả.

    Nội tâm tôi đang gào thét.

    " Em không sao chứ, Flora?"

    Với cương vị là một người anh, tôi lo lắng hỏi.

    Thế mà tui lại nhận một câu trả lời không thể nào sốc hơn.

    " À không sao đâu, tập trung vào trận đấu đi Nii-san.

    Em đã sử dụng ma lực để loại bỏ thành phần độc trong khí rồi.

    Hơn nữa em thấy mùi này cũng khá là dễ chịu mà, tuy có hơi độc hại, nhưng cái mùi bốc này làm em vô cùng dễ chịu."

    " Nè, lâu quá rồi đó, còn muốn đấu không hả?"

    Miliru thoạt tức giận hỏi tôi, có vẻ như cô ta muốn đấu lắm rồi.

    Thiệt tình, suốt bao năm qua, cô ta làm cái gì vậy sao lại có cái mùi kinh tởm đến thế cơ chứ.

    " Tôi sẵn sàng rồi, lúc nào cũng có thể bắt đầu."

    " Hể..., tự tin gớm nhỉ.

    Vậy thì luật cũng đơn giản thôi, trong 3 phút,nếu cậu có thể đánh trúng được tôi thì cậu thắng.

    Nhờ cô làm trọng tài nhé, Flora."

    Lời nói của cô thoạt nghe thì hồn nhiên, vui tính.

    Nhưng tôi biết, đó chỉ là vẻ bề nổi của tản băng chìm, bên dưới chắc hẳn là ẩn ý của sự coi thường.

    " Ok, không thành vấn đề.

    Vậy thì em sẽ làm trọng tài, yên tâm đi, em sẽ công bằng nhất có thể.

    "

    Sau khi nghe lời của Flora, ánh mắt cô ta liền trở nên khoái chí.

    Tôi bình tĩnh tập trung, lí do của trận chiến này chỉ là ngẫu hứng, không thù không oán.

    Tôi biết bản thân mình không có phần thắng, bởi vì cái mùi nồng nặc ấy chứng tỏ cô ta không phải là người bình thường.

    Haizzz, thật mệt mỏi mà, đành cố gắng hết vậy.

    Tôi rút kiếm ra, tinh thần trở nên tập trung hơn bao giờ hết.

    Chọn tư thế kiếm kĩ mà bản thân trở quen thuộc nhất.

    Phải, mình đấu không phải để thắng, mình chỉ cần chạm trúng cô ta thôi.

    " Cả hai vào thế chuẩn bị, sẵn sàng, 1..2..3....BẮT ĐẦU."

    Theo hiệu lệnh của Flora, trận đấu bắt đầu.

    " Kích hoạt [Bubble Sleeping magic]"

    Gần mười bong bóng nước nhỏ li ti vây quanh Miliru, một ma pháp ru ngủ, quấy nhiễu thần kinh kẻ địch.

    Chỉ cần ngửi mùi hương của bong bóng là có thể bị choáng váng, và nếu một trong những bong bóng bị vỡ ra có thể làm địch ngủ một ngày một đêm, không thể thức giấc.

    Mặc dù tiện lợi là thế nhưng thực chất đây là một ma pháp rất hiếm người sử dụng bởi vì nó không chỉ anh hưởng kẻ địch mà ngay cả kẻ kích hoạt cũng bị ảnh hưởng tương tự người bị trúng.

    Là một trận đấu nghiêng về ý chí tinh thần.

    Tuy nhiên, Flix hầu như không bị ảnh hưởng bởi ma thuật anh vừa tung ra.

    Có lẽ, tinh thần của anh còn mạnh mẽ hơn tác động của ma pháp.

    Anh lợi dụng tinh thần của cô đang bị xáo trộn, giơ thanh kiếm của mình hướng thẳng vào Miliru.

    Ánh mắt sắc bén cùng cơ thể linh hoạt.

    Tốc độ cực nhanh, nếu so với đồng trang lứa thì chắc chưa ai có thể qua được tốc độ đó.

    Điều này được chứng minh khi vừa mới thi triển ma pháp, khoảng cách mũi kiếm gần như chạm vào đối thủ, Miliru.

    Tuy nhiên...

    " Hể, mấy bong bóng này nghịch vui thiệc á.

    Nhiều chiêu thú vị được tạo ra quá nhỉ, mà...."

    Miliru giơ tay chạm vào bóng nước, cô không hề bị choáng hay có bất kì tác động gì cả.

    Trong lúc mũi kiếm gần như chạm vào cô, Miliru chỉ thốt một câu phía sau câu vừa nói.

    " ... thứ này không si nhê gì với tui đâu, hihi."

    Cái gì?

    Sau khi nghe bốn chữ đó, cô liền biến mất.

    Tốc độ này không gì có thể đọ lại được, cho dù là ánh sáng hay âm thanh.

    Tuy nhiên đó là mắt thường, còn Flix thì khác.

    Khứu giác mới là thứ vũ khí nhận biết đối thủ của anh.

    Sau khi ngửi được mùi từ phía sau, anh không nao núng quay lại để tấn công.

    Sau đó, anh liên tục tung ra những đòn kiếm siêu nhanh vào Miliru, tuy nhiên không một cái nào trúng cả.

    Cô như đang chơi trò mèo vờn chuột, nhắm mắt mà tránh.

    " Tốc độ nhanh đó, phản ứng cũng tốt nữa.

    Nhưng, thật tiếc, trò chơi kết thúc rồi."

    Hả?

    Miliru liền giơ những ngón tay của mình lên.

    Đôi mắt tinh ranh cùng với một nụ cười tinh nghịch.

    Cô búng tay trong gió.

    Một trận cuồng phong bỗng chốc thổi nên, cứ như muốn giẫm nát cơ thể Flix.

    " Cái này hình như còn mạnh hơn cả skill của Bạo Phong Long của Veldora nữa???"

    Flix thầm nghĩ.

    Đòn ra vừa hết, những giọt cát của đồng hồ cũng vừa hết.

    Trọng tài trận đấu hô to:

    " Trận đấu kết thúc, người thắng cuộc là Miliru-san."

    Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của một người trọng tài, Flora lo lắng chạy ra ôm tôi.

    " Nii-san, anh có sao không?"

    Con bé vừa thăm hỏi, vừa niệm chú hồi phục.

    " Ái chà, đánh đã ghê á, trong khoảnh khắc đó, mà cậu vẫn sử dụng ma pháp lá chắn để giảm thiểu thiệt hại cho cái phòng vệ sinh này, có vẻ tôi đánh giá thấp cậu rồi."

    Miliru tiến tới gần tôi, vỗ tay phấn khích.

    " Mà vừa nãy quên cái vụ thiệt hại nữa, lỡ ra tay quá đà rồi.

    Ái chà, xém tí nữa là bị cậu ta mắng."

    " Cậu ta???

    Cậu quen người lãnh đạo ở đây à?"

    Flora liền cảm thấy điều bất thường trong lời nói của Miliru.

    Con bé nhanh miệng hỏi.

    " Etou...phải nói sao nhỉ...Thì cũng như cha mẹ bắt gặp con mình làm chuyện xấu đi, cậu ta không phải lãnh đạo ở đây, nhưng nếu tôi gây ra phiền phức gì thì cũng bị càu nhàu một trận đấy.

    Dù gì thì tôi cũng là một đứa con gái bình thường cơ mà.

    Hahahaha..."

    Một lí do cực kì hợp lí, mà sao có vẻ nghe bất thường ở đây nhỉ.

    Mà thôi kệ, trận đấu vừa rồi chứng tỏ cô ta không có địch ý gì, nếu không thì đòn cuối đó không đơn giản là trầy da thôi đâu.

    Nên quay về cuộc hội thoại bình thường thì hơn.

    " Mà cậu đến thị trấn này chi thế, Miliru.

    Mà cách di chuyển của cậu hơi quái lạ đó.

    Cậu có Flight magic à?"

    Tôi hỏi với mục đích hoà bình.

    " À ở đường lộ chính nhà ga có một tiệm bánh ngọt.

    Tui định ghé đó mua vài cái để ăn, sẵn tiện cho lũ bạn luôn.

    Ai mà ngờ lúc hạ cánh, thì hơi trật nhịp một tí nên mới đáp xuống đây.

    Mà ý định của tui tiêu tan rồi, giờ này loại pudding yêu thích của tui chắc hết hàng rồi."

    Hai anh em nhà tôi hai cặp mắt nhìn nhau rồi phá lên cười.

    Sau đó, Flora lấy một hộp bánh khổng lồ trước mặt Miliru.

    " Hể, đây là..."

    Tôi liền kể câu chuyện và mục đích của mình.

    Tại sao chúng tôi lại ở đây, và cả chuỗi đen đủi liên tiếp của hai anh em.

    " Chuyện là thế đó, tôi thật đen đủi mà, đấu với cậu mà cũng bị thua.

    May cho cậu là Flora cũng có cùng một sở thích điểm tâm là pudding.

    Chúng tôi mua rất nhiều, cứ ăn thoải mái, như là quà gặp mặt."

    Nghe tôi nói vậy, cô liền nhanh nhảu lụm vài miếng.

    Họng cô chất đống pudding, vừa nhai vừa cười lớn.

    "...

    Mãn nguyện quá..."

    " Flix, Flora, hai cậu nói là đang trên đường tham gia kì tuyển sinh ở đại học viện à."

    " Ờm, mà tụi mình đang ở thế bí.

    Mất tiền lẫn ma cụ liên lạc rồi."

    Flora buồn bã đáp lời Miluru.

    " Á cái đó hả, mình có thể cho các cậu mượn tiền.

    Không sao đâu, bạn bè cả mà.

    Dù gì các cậu đã cho mình ăn nhiều như thế này."

    Miluru hồn nhiên cho chúng tôi gợi ý.

    Tất nhiên ngu gì mà không đồng ý cơ chứ, huống chi cô ta đang ăn 2/3 số bánh chúng tôi mua.

    Mà sau khi đến thủ đô Rimuru, chỉ cần đến lãnh sự quán của đất nước tôi.

    Thì chuyện tiền nông có thể an tâm được rồi.

    Đang nói chuyện vui vẻ, thì bỗng nhiên Miliru đứng dậy.

    Thần sắc có vẻ hốt hoảng, mặt mày xanh lè, tay chân không tự chủ run bủn rủn.

    " Etou..

    Hiện tại tui đang có việc gấp.

    Xin lỗi nhưng phải nói lời chia tay ở đây rồi, mà tui tin là ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại thôi.

    Vậy nha...

    Bái bai...See u..."

    Hai anh em nhà tôi vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô ta biến mất không dấu vết cứ như chuyện chúng tôi gặp nhau như một giấc mơ vậy.

    Flora thấy vậy liền bật cười.

    " Cô ấy cứ như thiên thần vậy nhỉ Nii-san?, bất ngờ đến lại vội vã đi."

    Rồi cô bé bỗng nghiêm mặt

    " Thế mùi của cô ấy thế nào?"

    Tôi hờ hững đáp:

    " Anh đã nói rồi mà? vô cùng nồng nặc.

    Không như nét thơ ngây kia, cô ta đã từng giết rất nhiều sinh vật.

    Mà tay nhuốm đầy máu tươi như thế chứng tỏ cô ấy đã sống rất lâu, rất già so với vẻ bề ngoài.

    Mà có lẽ lập luận của anh đã sai ngay từ đầu rồi, vốn dĩ cô ấy không già, bởi vì cô ấy không phải là loài người như chúng ta thôi."

    Nghe thấy lời tôi, con bé hí hửng nói.

    " Mà em cực ngạc nhiên luôn í.

    Anh đã không ra tay lúc đó, em tin không phải vì anh biết cô ấy mạnh đâu đúng không?

    Mà do anh cảm nhận rằng cô ấy xứng đáng được công nhận là một người bạn phải không nè?"

    Tôi không đáp lời con bé.

    Không có điều luật nào tôi phải đáp mấy cái suy đoán vớ vẩn đó cả.

    Mặc dù những lời nói đó đều đi trúng tim đen của tôi cả rồi.

    Dị năng của tôi là khứu giác giác ngộ tội ác, nói đúng hơn tôi có thể ngửi được mùi tội lỗi, xấu xa của sinh vật.

    Trong đó cướp đoạt mạng sống hay làm cho linh hồn không còn tồn tại trong thế gian là tội lớn nhất, như ăn hoặc hiến tế chẳng hạn.

    Cho dù đó là cố tình hay cố ý, cho dù làm thế là vì nâng cao sức mạnh hay bảo vệ điều trân quý thì việc làm cho sinh vật biến mất vĩnh viễn đều chung quy là có tội.

    Ngoài ra còn tham lam, dâm dục hay bản ngã xấu xa nhất đều không qua nổi năng lực khứu giác của tôi.

    Tuy nhiên, tôi thì không cho là như thế, đơn giản nhất là tôi tin tưởng cô nàng mà tôi vừa gặp là người tốt.

    "Miliru à?

    Có vẻ như mình thật sự đã kiếm một người bạn chân thành nhỉ?"
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    ĐIỀU THÚ VỊ CỦA MILIM ( Bonus ngắn)


    ( Ngôi kể của Quỷ Vương Milim)

    " Ái chà, Frey, đừng giận nữa mà, có gì từ từ nói ha...."

    Sau khi tạm biệt với nhóm Flix, tôi đã quay về với Frey lẫn cả núi công việc.

    Mà nói đúng hơn là từ lúc cảm nhận được Frey, tôi mới tự giác quay về ấy chứ.

    " Milim-sama, người có biết là gây cho thần bao nhiêu rắc rối không?

    Từ cái bọn hàng không gì đó đến cái hẻm ảo ảnh nữa..." cô càu nhàu nói.

    Mà, cô ấy tức giận cũng phải thôi.

    Mục tiêu khi đến đây chỉ để trốn việc, ai dè có cả đống người lẫn phiền phức đuổi theo tôi.

    Nhắc cái bọn hàng không gì mới nhớ.

    Theo Frey nói thì tôi phạm vào luật an toàn giao thông đường hàng không, hình như lỡ bay quá tốc độ thì phải?.Đúng là ,tôi được nói về nó rồi, nhưng mà trốn việc thì sử dụng cái vận tốc an toàn đó thì làm sao để trốn???? quá quá quá chậm!

    Tất nhiên, đó là những lời tận sâu trong lòng thôi, gặp bà cô kế bên nghe được thì tiêu.

    Còn cái hẻm gì đó khi bị hỏi tội thì tôi chịu, hình như lúc tìm chỗ cho trận đấu, tôi lỡ hóa giải cái gì thì phải.

    Tại khi đi ra, con đường toàn sương mù không mà....

    " Thần phải giải quyết bao nhiêu rắc rối đó, mà thôi bỏ qua đi, đây vốn là tính cách của người rồi..."

    Cô bỗng trút dài hơi thở, rồi một nụ cười bất lực xuất hiện.

    Cô tiếp tục hỏi:

    " Thế vừa nãy người đi đâu, Milim-sama?"

    Tôi liền nhanh nhẻo đáp:

    " À tìm thấy vài người thú vị thôi, hihi"

    Thế là trên đường về, tôi liền kể câu chuyện của mình về hai anh em nhà đó.

    " Cậu ta cũng tiềm năng lắm đấy, có vẻ như Lumars với đồng bọn sẽ không dễ dàng gì đâu."

    Sau khi hoàn thành vai trò của mình như một người kể chuyện, tôi dành một lời khen ngợi cho Flix.

    " Hể, người thì hơi mạnh tay quá đó, mặc dù để che dấu thân phận là đúng, nhưng sử dụng một phần nghìn sức mạnh cũng đủ làm một thực thể chết đó."

    Mình mạnh tay lắm sao?

    Tôi thầm nghĩ.

    Không, là đòn của tôi vốn không ảnh hưởng đến cậu ta quá nhiều, chỉ xây xước ngoài da thôi.

    Cậu ta cũng không sử dụng hết tất cả sức mạnh của mình.

    Có lẽ như Rimuru nói, những người già như chúng tôi nên chờ xem những điều thú vị mà bọn nhóc này mang lại.

    " Vậy là một thế hệ mới được tạo nên nhỉ..."

    Cũng là bước chuyển cho một sức mạnh lẫn năng lực mới.
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 5: ĐẶT CHÂN ĐẾN THÀNH PHỐ LIZARDMEN.


    ( Ngôi kể của Flix)

    Sau khi Flora và tôi mượn tiền từ cái cô kì lạ kia xong, chúng tôi liền mua vé tàu đi ngay trong đêm.

    Bây giờ đã là đêm khuya, vừa nãy chúng tôi đã bước qua lãnh thổ của Chúa Tể Quỷ Rimuru, Rừng đại ngàn Jura Tempest.

    Nói thật là những sinh viên vừa đặt chân đến đây lần đầu như hai anh em nhà tôi, đều có một cảm xúc như nhau.

    Đó là phi thường phấn khích, một cột mốc trong đời mà bạn không làm cách nào ngủ được.

    Phải,tôi thức đến giờ chỉ để tận hưởng khoảnh khắc thiêng liêng này.

    Flora nhìn tôi không nói gì, có lẽ con bé muốn tận hưởng phút giây này theo cách tĩnh lặng nhất.

    " Em về phòng đây, nii-san.

    Anh cũng nên ngủ sớm.

    Chúc ngủ ngon."

    " Ngủ ngon..."

    Rồi con bé cũng tĩnh lặng như thế rời đi.

    Tôi thì còn muốn lặng ngắm cái thế giới rộng lớn này thêm một chút nữa.

    Từ bầu trời sao đến rừng cây trong đêm tối.

    Thật tĩnh mịch mà cũng thật tự do.

    Một cảm giác thật dễ chịu.

    Phòng ăn hiện tại tôi đang ngồi chỉ còn một mình......

    À le lé, còn một người nữa kìa.

    Tôi nhận thấy điều đó khi dời tầm mắt trước mặt mình, là một cô gái trạc tuổi 15 ngồi trước tôi cách đây khoảng hai mươi bàn.

    Đôi mắt xanh biếc cùng với mái tóc vàng rực.

    Những sợi tóc đung đưa trong gió, như là một tạo hóa để đáp lời mời gọi của ánh trăng.

    Tôi lục lại óc của mình.

    Bản thân tôi là một người yêu thích cái đẹp, dù gì tôi cũng là con trai mà.

    Chắc chắn là bản thân tôi chưa hề gặp cô ấy lúc lên tàu.

    " Cô ấy ở toa thường à?"

    Tôi thầm nghĩ.

    Con tàu này được thiết kế sang trọng với đầy đủ thứ sinh hoạt thiết yếu.

    Có 3 loại vé, tùy loại mà cơ sở vật chất cũng khác nhau.

    Ví dụ như toa thường thì mỗi người một giường, đãi ba bữa trên tàu.

    Toa tầm trung thì giá thành thì cao hơn nhưng đồng theo đó chất lượng cũng tốt hơn.

    Đúng là tiền nào của nấy nhể.

    Ở đây thì mỗi người một phòng riêng biệt, cũng đãi ba bữa như toa thường, ngoài ra còn có thể gọi đồ ăn thêm.

    Điều đặc biệt là toa thường và tầm trung sẽ dùng chung phòng ăn.

    Thêm vào đó có hướng dẫn du lịch viên trên tàu để giới thiệu các khu vực trong khu rừng này.

    Chúng tôi mua loại vé này để đến thủ đô.

    Còn cái toa thứ ba là toa cao cấp, hình như đó dành cho các lãnh đạo cấp cao như quốc vương chẳng hạn.

    Ngay cả quý tộc cũng không được vào đâu.Có tiền thôi thì không đủ.

    Mà cái toa đó được liệt trong thập tam điều kì bí nhất cái vương quốc này mà.

    Bởi vì không ai biết trong cái toa đó có cái gì cả.

    Nhân viên của Tempest line được đào tạo vô cùng chuyên nghiệp nên không bao giờ chuyện bí mật ấy rò rỉ ra bên ngoài.

    Có nhiều người vì tò mò mà lẻn vào toa cao cấp ấy.

    Tuy nhiên chưa kịp tới thì bị đuổi ra khỏi tàu ở trạm tiếp theo rồi

    Riêng bản thân tôi thì không quan tâm cái thứ vớ vẩn ấy, nghe thôi thì cũng toàn ngửi được mùi phiền phức.

    Quay lại thực tại nào, cô gái tóc vàng đó chắc cũng như tôi, là lần đầu tiên đến đây.

    Hể, biến mất rồi?

    Trong lúc tôi không chú ý thì có vẻ cô gái đó đã quay lại phòng của mình rồi.

    Hmmm, thôi, nên quan tâm chuyện của mình thì hơn.

    " Để coi, lịch trình mai như thế nào...

    Hể , sẽ dừng một đêm tại thành phố đầm lầy Lizardmen?.

    Etou,...

    Các bạn có thể ở khách sạn tại đó hoặc trên tàu đều được.

    Chỉ cần có số sao của vé toa tương ứng với số sao của khách sạn thì đều miễn phí sao?...Nghe có vẻ thú vị đó,..."

    Mình cũng nên ngủ sớm để đón chờ ngày mai nào...

    9:00 sáng ngày mai.

    " Nè, nii-san, nii-san....

    Dậy đi, sáng rồi..."

    " Mồ, em đã kêu anh về phòng rồi cơ mà, sao lại còn ở đây chứ?

    Mọi người đang nhìn kìa anh..."

    Sau khi nghe cái giọng quở trách quen thuộc, tôi chậm rãi mở mi mắt.

    Hử, sao nhiều người thế này, còn cái mùi khinh thường này nữa.

    Có chuyện gì vậy?

    Tôi vò đầu bứt tóc tỉnh dậy, cái mùi chua của sự khinh này xộc thẳng vào mũi tôi.

    Tôi định hình lại tình huống mình vướng vào, có vẻ như tôi hôm qua ngủ quên ở đây rồi.

    Hình như mọi người đang dùng bữa sáng.

    Đông người quá, gần cả vài trăm chứ chẳng đùa.

    Hèn

    chi cái mùi chua lấn ướt hết cả mùi thức ăn.

    Mà thay vì tức giận tôi lại khá ngạc nhiên ấy chứ.

    Cái mùi này chỉ tỏa ra từ con người, mà đặc biệt những người đang làm mặt tươi cười nữa.

    Quái vật ở đây không tỏa ra mùi gì cả, một chút cũng không có.

    Một số cười, một số tức giận nhưng tôi biết họ không có ý khinh thường.

    Mà tôi đã quá quen rồi, con người vốn là tỉ lệ số người giả tạo nhất mà.

    " Nii-san, anh về phòng vệ sinh cá nhân đi, em ở đây lấy đồ ăn sáng để kẻo hết..."

    Không hổ là Flora, có vẻ con bé biết tôi ngửi ra mùi gì rồi.

    " Vậy thì anh đi đây..."

    Sau khi tôi rời đi, một nhân viên tiến tới gần Flora, tươi cười nói:

    " Cảm ơn cô đã đánh thức cậu ta, thật tình là tôi đã cố gắng kêu cậu ta dậy để chuẩn bị cho bữa sáng rồi nhưng mà không được.

    Tôi còn sợ cậu ta có chuyện gì nên đã liên lạc cả bệnh viện đa khoa ở thành phố tôi nữa,..."

    " Thực ra đây là lỗi của chúng tôi mà.

    Nhân viên ở Tempest thật quan tâm hành khách.

    Cảm ơn anh.

    Mà vừa nãy anh nói thành phố của anh, vậy anh là một Lizardman?"

    " À đúng rồi, tôi là dân bản địa đó, chúng ta sẽ tới quê tôi khoảng hai tiếng nữa.

    Tôi cần phải thông báo cho các hành khách khác, vậy xin gặp cô sau..."

    Lúc tôi vừa bước ra khỏi phòng, một thông báo qua ma cụ đến với chúng tôi là đúng hai tiếng nữa, tàu sẽ dừng tại thành phố của các Lizardmen.

    Tiến đến phòng ăn, tôi gặp ánh mắt tươi cười của Flora.

    " Chào buổi sáng, nii-san"

    " Chào buổi sáng..."

    Tôi vừa đáp lời con bé, vừa lơ đãng ngắm nhìn đám đông.

    Cuối cùng cũng ngửi được mùi thơm của thức ăn, cái mùi chua kia biến mất hoàn toàn rồi.

    Có vẻ mọi người không còn để ý đến tôi nữa.

    Không còn quan tâm đến mấy thứ kia nữa, bụng của tôi biểu tình rồi.

    Bây giờ, việc ưu tiên là làm sao có thể nếm hết tất cả đồ ăn trên tàu.

    Thiệt nhiều mà, Tempest là nhất.

    Tôi thật sự cảm thán từ tận đáy lòng.

    Nếu tôi được nhận vào trường thì bữa sáng hằng ngày của tôi cũng như thế không?.

    Có vẻ là thêm một động lực để được vào đại học viện rồi.

    " Anh ăn từ từ thôi, thức ăn không chạy được đâu..."

    Flora vừa ngâm nghi tách cà phê vừa đọc tờ tạp chí hướng dẫn du lịch đặt sẵn trên tàu.

    Rồi bỗng con bé lên tiếng.

    " Nè nii-san, thành phố lizardmen này có nhiều chỗ vui chơi lắm, chút nữa hai anh em mình đến những chỗ này đi..."

    " Khoan đã, mục đích của chúng ta đến đây để thi mà có phải đi chơi đâu?."

    Tôi định từ chối ý kiến trẻ con của Flora.

    Nhưng rồi con bé đáp lại bằng phát ngôn rất động lòng người.

    " Dù gì anh cũng sắp rớt rồi nên em muốn dẫn anh đi tham quan lần cuối ấy mà..."

    " Vậy em nghĩ mình có thể đậu à?"

    " Tất nhiên, chẳng phải nói về may mắn thì anh luôn là người đứng đầu từ dưới đếm lên sao?"

    Tôi cạn lời rồi, hình như con bé vô cùng muốn đi chơi nên mới nói những lời cay đắng như thế.

    Mà thôi kệ đi, cứ coi như là thu thập thông tin.

    Đọc sơ qua vài thông tin trên tờ hướng dẫn:

    Thành phố đầm lầy Lizardmen, còn có một cái tên là vùng đất của nước ngự trụ.

    Là đô thị đứng thứ ba sau thủ đô Rimuru và thành phố của các High Orc.

    Được một trong thập nhị thủ hộ vương cai quản, thiên long vương Gabil.

    Đây cũng là nơi cung cấp nước sạch cho toàn thế giới.

    Nổi tiếng với những hồ xanh trong vắt.

    Giao thông chính là đường thủy, và hầu như dòng nước đều có mặt ở khắp mọi nơi trong thành phố.

    " Thành phố này nghe cứ như Water 7 trong One Piece nhỉ?"

    Tôi cảm thán, mà có vẻ theo diễn tả thì còn xanh sạch đẹp hơn nữa.

    Dù gì ở đây cũng nằm ở trong rừng.

    Mà tới đó thì sẽ biết thôi.

    " Vậy chúng ta sẽ đi chơi sao?"

    Flora phấn khích hỏi.

    Hình như con bé nhận ra nét mặt bị thu phục của tôi.

    " Được thôi, nhưng mà tối nay chúng ta sẽ quay về tàu để qua đêm.

    Anh không muốn lỡ tàu lần thứ 2 đâu.

    Trên đây có ghi là nếu muốn ngủ lại ở tàu thì phải quay lại trước 20h.

    Còn nữa, ở thành phố này có một chỗ rèn vũ khí vô cùng nổi tiếng, anh muốn tới đó để bảo trì thanh Sphera của anh trước rồi mới đi chơi.

    Đồng ý không?"

    Flora tươi cười đáp:

    " Không thành vấn đề, hihi"

    Mong là hôm nay không như hôm qua.

    Nếu đen đủi như thế thì thà ở trên tàu còn hơn.

    Đang gợi nhớ một chút kí ức thì.

    [ Đây là thông báo từ Tempest Line đến hành khách.

    Chúng ta hiện tại đã đến thành phố đầm lầy Lizardmen.

    Trong 15 phút nữa, tàu sẽ dừng ở đại ga Aquatinlic.

    Xin các quý hành khách đọc kĩ lại tờ hướng dẫn mà nhân viên đã phát từ đêm qua.

    Nếu có gì thắc mắc xin hãy thông báo với nhân viên để biết rõ thông tin chi tiết.

    Đây là lời nhắn đến toàn thể hành khách, chúc quý khách có một hành trình đáng nhớ tại thành phố nước Lizardmen.]

    Lời thông báo vừa dứt.

    Những tòa nhà của thành phố cũng vừa hiện ra.

    Là sự hòa hợp giữa ma thuật và khoa học.

    Là sự kết hợp giữa tự nhiên và hiện đại.

    Thì ra đây chính là khuôn mẫu thành phố ở Tempest.

    Thật vĩ đại, quá hùng vĩ...

    Hiện tại tôi đang không tin vào mắt mình, và điều đó không chỉ tôi mà hầu như các hành khách cũng vậy.

    Gần mười thác nước đổ xuống quanh thành phố, kiến tạo nên hồ và các con sông.

    Từ xa xa, tôi đã thấy sự phân chia rõ rệt.

    Khu đô thị, khu dân cư, nông nghiệp, công nghiệp, công trình thủy lợi và du lịch.

    Các khu vực được phân chia bởi các con sông từ thượng nguồn là thác trung tâm và cũng là thác lớn nhất thế giới, Giluma.

    Tôi cảm thấy con tàu đang dần chạy chậm lại.

    Có vẻ họ cũng muốn chúng tôi thưởng thức vẻ đẹp này.

    Cuối cùng tàu cũng dừng, chúng tôi bước xuống tàu với vẻ mặt vô cùng phấn khích.

    " Tham quan thôi nào, nii-san."

    Flora cười tỏa nắng với tôi.

    " Ừm"

    Tôi đáp lại với vẻ mặt không còn sự cưỡng bách trước đó.

    Đây sự là tự nguyện...

    Tự nguyện cảm thán bởi nơi này...
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    Thông báo từ người viết


    Hé lô, tui là người viết truyện đây.

    Hiện tại thì tui đang hứng nên có thể ra 1 chương 1 ngày.

    Tui đang ở nước ngoài nên bị lệch múi giờ.

    Mọi người thấy giờ nào up được thì nói cho tui dưới phần bình luận.

    Các bạn có câu hỏi gì hay muốn góp ý truyện sẽ theo hướng nào thì cứ lên tiếng.

    Tui sẽ cố gắng hết sức để viết.

    Mặc dù là ngẫu hứng nhưng tui sẽ không để truyện bị drop đâu.

    Thân gửi...
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 6: NEPHETIRIA VÀ CUỘC THAM QUAN XỨ SỞ CỦA NƯỚC


    Tôi có nên đổi tên cho con em nhà mình không nhỉ?

    Riêng tôi thì nghĩ đó là ước muốn của biết bao người làm anh trên thế giới rồi.

    Đơn giản chỉ vì cái tên " bánh bèo" đó đéo hợp với tính cách của nó tí nào cả!

    Có vẻ tôi đi quá xa rồi nên mọi người đang thắc mắc chuyện gì đang xảy ra.

    Thực ra thì cũng chẳng có gì...

    Sau khi rời khỏi tàu, Flora và tôi lên kế hoạch đi đến cửa hàng mà tôi đã đề cập.

    Tuy nhiên, Flora lại muốn ở cái ga này thêm một chút để lưu lại vài kỉ niệm.

    Bởi vì ngày mai chúng tôi xuất phát sớm nên không có thời gian cho mấy việc đó.

    Trong khi tôi đang sử dụng ma cụ chụp ảnh cho con bé tại trước cửa nhà ga thì một chuyện không ngờ đã xảy ra.

    Một người đàn ông ăn mặc trông vô cùng chanh xả lại quát mắng con bé vì lỡ cướp một tí đất trong khung hình của ổng

    Mà chuyện đó thì vốn không có gì, nhưng mà cái ông này lại giở trò dê xồm trước mắt bàn dân thiên hạ.

    Mà có vẻ đứa em gái này cũng xui chẳng khác gì tôi.

    Hôm qua thì bị cướp, hôm nay lại có người giở trò đồi bại.

    " Hí hí hí, ui, thì ra một tiểu mĩ nhân.

    Em đến cái đất nước quái vật này làm gì thế?

    Hãy về lâu đài của anh đi..."

    Nói thế ông ta giơ tay định chạm vào thứ tuyệt đối vĩnh viễn không nên chạm.

    Nói thật là tôi rất cảm thán sự dũng cảm của ông ấy đóa.

    Và có vẻ là trò vui sắp bắt đầu rồi...

    À quên mất, tôi chưa diễn tả đứa em gái nhà tôi đúng không?.

    Khi còn ở thế giới cũ, con bé có tên là Satoh Yuki.

    Còn tôi là Satoh Kage thì phải?

    Mà đã quá lâu cách từ hồi ấy rồi.

    Bởi vì khi làm việc, giở trò cướp bóc ở chợ thì chúng tôi chưa bao giờ sử dụng cái tên đẹp đẽ đó.

    Bọn họ gọi chúng tôi bằng những lời mắng, lời cai nghiệt nhất có thể.

    Nhiều khi chúng tôi còn quên tên của chính mình nữa kìa.

    Chỉ là có một lần, một người đàn ông đã gọi đúng cái tên đó.

    Phải rồi, ông ta cũng là người đã đặt biệt danh cho Flora là thứ đó nhở?.

    Etou,...

    Khi còn nhỏ, nó là vốn là một đứa bé cực kì nổi tiếng trong xã hội đen.

    Mái tóc dài tự nhiên trắng như tuyết, đôi môi từ nhỏ đã đỏ mọng.

    Và điểm kì thú nhất là đôi mắt, con bé là những người hiếm sở hữu con mắt màu tím.

    Bởi vì combo đặc biệt như thế nên nhiều người còn so sánh nó là phiên bản " Bạch Tuyết" đời thực nữa.

    Mà tôi cũng khổ tâm lắm khi phải đối mặt biết bao phiền phức trong cái xã hội ngầm.

    Nào là dân buôn người, dân nuôi bé gái từ nhỏ để lớn lên làm.........., ngoài ra còn tụi sát thủ, buôn bán nội tạng người vân vân và mây mây.

    Từ nhỏ đã sống trong cái tầng lớp xấu xa đó.

    Chúng tôi vốn không còn đơn thuần, lương thiện như một đứa trẻ nữa.

    Phải, tỉ lệ nghịch với khuôn mặt tươi cười đó.

    Con bé đích xác luôn là người khó đoán nhất, tàn nhẫn và lạnh lùng.

    May mắn khi xuyên qua thế giới này, đứa em gái này cuối cùng quay trở về bản tính vốn có của một thiếu nữ...

    Tuy nhiên,...

    Điều đó không có nghĩa là hiện tại Flora là một đứa dễ bị ăn hiếp...

    Tôi vừa suy nghĩ xong.

    Đứa em gái của tôi liền dùng sức chân của mình đá khụy gối ông ta xuống.

    Dùng con dao nhỏ nhắn của mình rạch một đường trên khuôn mặt già nua kia.

    Hành động nhanh lẹ, động tác dứt khoát.

    Nếu nó mà xuyên không chắc sẽ thành mấy nhân vật nữ cường ấy.

    " Con điếm, mày làm gì thế hả.

    Tao là quý tộc đó,...quý tộc nghe chưa.

    Sao mày giám làm thế hả.

    Cảnh vệ của thành phố này đâu rồi?

    ..Á đau,..dừng tayyyy..lại."

    Tôi không nhúng tay vào, chuyện này vốn xảy ra như cơm bữa rồi.

    " Bác là quý tộc ạ?

    Thế thì làm ơn hãy cư xử như một quý tộc đi.

    Cháu tặng cho bác cái đường trên mặt này là để cảnh cáo bác đừng đụng chạm chỗ riêng tư của phụ nữ.

    Đáng lẽ ra cháu định xẻo cái tay kia hư kia rồi, mà nghĩ lại ở đây là chốn đông người, không nên làm như thế...."

    Con bé nở một nụ cười, lịch sự đáp trả những lời cay cú kia.

    Bỗng, một vệ sĩ đứng đằng sau lưng ông già kia định ra tay đánh lén khi Flora đang lơ đãng giải thích cho lão.

    May mắn sao,đòn đó được chặn lại, và kẻ làm điều đó tất nhiên không phải tôi.

    " Dừng tay lại!"

    Hình như ân nhân cứu mạng mới của con bé hình như là một cô gái.

    Cô gái đó là...Phải rồi, là cô gái hôm qua ở nhà ăn.

    Số của mình cũng hên nhỉ, được ngồi đó so sánh đứa em gái xinh đẹp với " mĩ nhân ánh trăng" đêm qua.

    Trăng với tuyết à, sao cái nào cũng lạnh lùng, bí ẩn thế.

    Mà cái vẻ nét đẹp em gái nhà mình nhìn dễ thương hơn.

    Cô gái kia cũng không thua kém gì, nét mặt sắc sảo, chắc hẳn là một người thẳng thắn, lương khiết và công bằng.

    Tôi ầm thầm đánh giá bằng con mắt cú vọ này.

    Mà mùi của cô ta không tệ, chắc hẳn là người tốt.

    Đang có một cuộc so sánh nảy lửa thì tiếng bộp bộp xộc thẳng nơi chúng tôi.

    Không tới một phút diễn ra vụ việc, một đoàn cảnh vệ lao đến nơi này, có vẻ họ nhận được tin báo là chỗ này đang có một vụ lùm xùm.

    Hể, có vẻ phiền phức tự tìm đến rồi.

    Thiệt tình, con bé kia hành động chưa bao giờ nghĩ đến hậu quả cả.

    " Xin chào, tôi là trưởng đội an ninh của thành phố này, có vẻ các vị đang sử dụng những vũ khí nguy hiểm ở thành phố chúng tôi, xin hãy cất con dao đó thưa quý cô,cả người đàn ông kia nữa, chất độc được yểm trên móng tay của ông có thể làm chết người đó."

    Vị trưởng đoàn vệ này ân cần nhắc nhở chúng tôi một cách lịch sự nhất.

    Sau khi thấy Flora cất con dao kia, người đàn ông đeo bao tay vào.

    Ông ta ôn tồn nói tiếp.

    Nhưng mà chưa kịp lên tiếng, thì những lời mắng mỏ tiếp tục thốt ra bởi miệng của ai đó.

    " Hứ...Cô ta định giết tôi đó.

    Con điếm đó,....Phải giải cô ta ở ngục mười hoặc mưòi mấy năm mới đủ cho cô ta..."

    "Mong ngài hãy chú ý ngôn từ của mình."

    Vị trưởng đoàn nghiêm mặt nhắc nhở, rồi ông ấy tiếp tục nói:

    " Ở Tempest không hề có sự thiên vị bởi chủng tộc hay địa vị.

    Tất cả đều đối xử công bằng như nhau.

    Còn bây giờ, chúng ta cũng nên biết lí do sau của cuộc ẩu đả này rồi chứ?

    Chúng tôi sẽ phân xử một cách công minh nhất, xin các vị yên tâm.

    À còn nữa, tôi mong là các vị sẽ không có nửa lời dối trá ở đây, chúng tôi có thể quan sát mọi thứ trong đất nước này.

    Đây là lời nhắc nhở.

    "

    Thế rồi năm người chúng tôi về đồn để lấy lời khai.

    Flora, tôi, cô gái kia, ông già dê xồm cùng với vệ sĩ của ổng...

    Sau một hồi thẩm tra, đối chiếu lời khai cùng vô vàn thứ khác thì rốt cuộc chúng tôi cũng hoàn tất.

    Mà tôi thật ngạc nhiên với sự công bằng ở đây.

    Sau khi họ phát hiện Flora bị người đàn ông kia giở trò, thì đồn cảnh sát liền tước giấy phép đến vương quốc Tempest, và bị trục xuất khỏi vương quốc.

    Vì đây là hành động chính đáng, nên chúng tôi không bị phạt gì.

    Sau khi nghe câu chuyện về hai anh em, họ lập tức tiến hành nhanh chóng các thủ tục để chúng tôi có thể tự do tham quan thành phố.

    Sau khi ra khỏi đồn, cô gái ban nãy lập tức giới thiệu:

    " Mình là Nephetiria, là học sinh trên đường đến thủ đô Rimuru tham gia kì tuyển sinh...Và mình cũng là quý tộc, nên vừa nãy khi thấy những hành động ấy làm mình vô cùng khó chịu nên mới ra mặt.

    Các quý tộc cũng những người xấu lẫn người tốt.

    Hành động vừa nãy của lão kia làm mất mặt các quý tộc cũng như trái với đạo đức thông thường.

    Thay mặt quý tộc, mình vô cùng vô cùng xin lỗi..."

    Thế là cô ấy cúi đầu 90 độ xin lỗi chúng tôi.

    Cô ấy thoạt nhìn không phải là người dễ cúi đầu, có lẽ cô ấy thực sự xấu hổ với những hành động của lão ta.

    Chúng tôi nhìn nhau rồi đáp lại Nephetiria.

    " Không sao đâu, bạn cũng vừa nãy cứu mình còn gì?

    Nephetiria- chan đúng chứ?

    Mình thật lòng cảm ơn vì hành động tốt đẹp đó.

    Mình là Flora, cũng là một thí sinh trong cuộc tuyển sinh lần này.

    Mong cậu giúp đỡ nhiều hơn!"

    Flora chân thành giới thiệu, sao có thể thiếu phần của tôi được chứ?

    " Tôi là Flix, anh trai con nhỏ này, cũng là một thí sinh trong kì thi.

    Hơi ngoài lề một tí, nhưng tối qua mình đã gặp cậu trong phòng ăn trên tàu.

    Lúc đó vẫn không kịp chào hỏi, cậu ở toa thường đúng chứ?"

    Nghe tôi nói vậy, Flora lẫn Nephetiria liền trố mắt ngạc nhiên, có lẽ họ cảm thấy không chỉ Trái Đất mà thế giới này cũng thật tròn.

    Nephetiria liền đáp:

    " Phải, có điều tối qua không chú ý tới cậu.

    Thật thất lễ.

    Nếu mục đích chúng ta đều là tới thủ đô thì sao không đi cùng nhau?

    Mình đi có một mình nên cũng hơi chán."

    " Được thôi, không ngờ một quý tộc như cậu lại khiêm tốn như thế.

    Đề nghị này mình hoàn toàn tán thành."

    Tôi nhìn sang Flora, con bé chắc cũng y như tôi

    Thật ra, chúng tôi có rất ít bạn.

    Thế giới cũ thì không nói tới, ở làng Aurora cũng không có ai là bạn đồng trang lứa.

    Có lẽ đây là một người bạn đồng tuổi đầu tiên chăng?

    " Thế thì tuyệt quá còn gì.

    Mình muốn tham quan thành phố này rồi tối về tàu.

    Các bạn định ngủ ở đâu?"

    " Trùng hợp là chúng tôi cũng muốn về tàu.

    Đây là kế hoạch của chúng tôi..."

    Sau khi giải thích tràn gian đại hải, một nhóm ba người chúng tôi quyết định xuất phát.

    Đầu tiên, phải đến tiệm bảo trì vũ khí cho thanh kiếm.

    Nó nằm ở phố tơ lụa của dân bản địa, lizardmen.

    Sau khi, dặn dò kĩ lưỡng về việc bảo trì thanh kiếm cho các thợ rèn, chúng tôi quyết định đi lụm nó là công việc cuối cùng trước khi về tàu.

    Những địa điểm tiếp theo lần lượt là những địa điểm du lịch nổi tiếng ngoại thành.

    Chúng tôi quyết định đi những nơi có khoảng cách xa trước khi trời tối.

    Đầu tiên là biểu tượng nơi đây, thác trung tâm Giluma.

    Ở đây có một ma cụ gọi là thang máy tự nhiên, một sự kết hợp hoàn mỹ giữa ma thuật và khoa học.

    Nó giúp chúng tôi quan sát thác một cách chân thực nhất.

    Ngoài ra còn có các dịch vụ chụp hình, các cửa tiệm đồ nướng ở khu ẩm thực.

    Tay nghề nấu nướng ở đây phải nói là tuyệt hảo.

    Sau đó, chúng tôi tham quan khu du lịch đầm lầy.

    Ở đây có đủ trò liên quan đến đầm lầy.

    Nếu các bạn nói đầm lầy là nơi dơ bẩn là sai rồi nhé, ở đây mọi thứ bảo quản vô cùng xanh sạch.

    Nephetiria có vẻ lần đầu tiên tiếp xúc với bùn lầy nên ban đầu hơi khó khăn với việc làm quen.

    Nhưng sau đó thì cô quẩy tung cái đầm làm cho nước văng tứ tung.

    Các bảo vệ phải xuống để nhắc nhở cô hạn chế phấn khích lại.

    Đằng sau đầm lầy là các hồ nước ngọt, có hoạt động chèo thuyền và vui chơi giải trí khác.

    Chúng tôi thuê một chiếc để dạo quanh ngắm phong cảnh.

    Bởi vì cuộc ẩu đả hồi sáng nên chúng tôi không có nhiều thời gian tham quan những chỗ khác.

    Địa điểm cuối cùng mà chúng tôi chọn cách xa thành phố khoảng 20 cây số.

    Đó là nơi diễn ra trận chiến lịch sử giữa High Orc và Lizardmen.

    Ban đầu, chuyện này được tiết lộ là do con người giải quyết mâu thuẫn nội bộ giữa các tộc trong rừng đại ngàn.

    Nhưng sau đó, mọi thứ được xác nhận và công khai rằng chúa tể quỷ Rimuru là người có công kết thúc mọi mâu thuẫn.

    Nghe nói trận chiến vô cùng ác liệt.

    Ai mà ngờ thù địch nhiều như thế mà sau này họ là đồng minh với nhau và cùng xây dựng những vùng đất yên bình thế này.

    Bởi vì chỉ là di tích lịch sử nên ở đây không có gì đặc biệt về cảnh quan tự nhiên.

    Tuy vậy, nơi đây lại là nơi thu hút nhiều khách du lịch nhất khu vực.

    Một số nhà sử học cũng tới đây nghiên cứu để đưa trận chiến vào sử sách.

    Chúng tôi xếp hàng tham quan các vết tích của trận chiến mang lại.

    Không cần phải nói, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ hiểu tầm phá hủy của nó.

    Gần đó, chúng tôi đi đến đồi Gelmudo để ngắm hoàng hôn.

    Đây là đồi được đặt theo tên của thủ lĩnh của High Orc trước đây, phải công nhận rằng đây đúng là một nơi lí tưởng để ngắm bình minh hay hoàng hôn.

    Ánh dương cuối cùng cũng chìm trong bóng tối.

    Ba người chúng tôi trở về nội thành.

    Dạo quanh nhịp phố một tí.

    Chúng tôi quyết định ghé một quán ăn địa phương để dùng bữa tối.

    Một quán ăn không kiểu cách, bài trí đơn giản với các bức tranh được treo trên tường.

    Và tại đó, tôi gặp một người thân quen, à không.

    Không phải thân quen với tôi mà là em gái tôi, Flora.
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 7: NEPHETIRIA VÀ LỜI TIÊN TRI


    " Etou,...Đây chẳng phải là cô gái trên tàu đây sao?"

    Một nam phục vụ ngạc nhiên hỏi chúng tôi khi đang gọi món.

    Và người trố mắt ngạc nhiên không ai khác là con nhỏ ngồi ké tôi, Flora.

    " Anh là anh nhân viên trên tàu hồi sáng?

    Thế giới này bé nhỏ quá nhỉ.

    Hân hạnh được làm quen, em là Flora."

    Nghe vậy, nam phục vụ liền cười đáp lại với chúng tôi.

    " Đúng thật là một thế giới nhỏ bé.

    Anh là Mabu, con trai của bà chủ quán ăn này.

    Lâu rồi mới về nhà nên giúp đỡ gia đình tí việc..."

    Và cuộc gặp gỡ đột nhiên này tạo nên một bầu không khí dài dăng dẳng từ lúc gọi món đến lúc cửa tiệm gần đóng cửa.

    Mà tôi phải công nhận sự nhiệt tình từ dân bản địa ở đây.

    Họ luôn mến khách và nhiệt tình nhất có thể.

    Ở thế giới cũ, kinh tế càng phát triển, tội phạm và thế giới ngầm cũng tỉ lệ thuận phát triển theo.

    Con người thì điên cuồng trong công việc,bản thân họ dần dần đánh mất những cảm xúc, tươi cười vốn có.

    Thật may mắn khi cái tỉ lệ ấy ở quốc gia này không cân xứng với nhau.

    Và cũng thật may mắn khi tỉ lệ nghịch với ngoại hình, công dân ở đây là những người sống hạnh phúc và ấm no hơn bao giờ hết.

    Để đáp lại sự nhiệt tình của hai mẹ con bà chủ quán, chúng tôi cố gắng dành chút

    thời gian để phụ dọn dẹp tàn dư...

    " Khụ khụ,...Cảm ơn các cháu nhiều.

    Ta thật sự lấy làm cảm kích với hành động của các cháu.

    Để trả ơn ta sẽ xem cho các cháu một lời bói, được chứ?"

    "Anou, lời bói là gì thế ạ?"

    Có vẻ người duy nhất không biết thứ này là Nephetiria, mà cũng đúng thôi, một quý tộc chanh xả như cổ thì làm sao biết mấy trò này.

    Bói toán ở thế giới cũ là một thứ đã có từ rất xa xưa, hầu như không ai biết chính xác nó xuất phát từ đâu.

    Còn ở đây, thì bói toán chỉ thịnh hành ở những khu dân.

    Một phần vì nó chỉ là những trò tâm linh thiếu chứng cứ, một phần là họ tin rằng những lời bói toán sẽ khiến họ mê mụi, sa đọa trong cuộc sống.

    Còn đối với tôi, thì nghe nó cũng như chơi trò " có" hay " không" thôi.

    Những lời tiên tri này chỉ một là lời cảnh báo về tương lai thôi, không có gì phải xoắn cả.

    Sau một hồi tốn thời gian giải thích, Nephetiria cũng dần hiểu ra.

    May mắn là cô ấy không coi trò này là một thứ vô bổ, mà còn hiểu ra sự lợi hại của nó.

    Và cô ấy cũng là người xem đầu tiên.

    Rồi bà ấy lấy một quả cầu pha lê, nâng tay Nephetiria lên và xem những đường chỉ tay của cô.

    Tất nhiên bà ấy cũng hỏi một số câu hỏi liên quan đến cổ như sở thích, cuộc sống hằng ngày vân vân và mây mây.

    Cuối cùng bà ấy cũng lên tiếng nói, một cái giọng thật lạnh sống lưng:

    " Hmm,...hmm.

    Cô gái, để tôi xem nào.

    Trong tương lai, cô sẽ có một quãng đời hạnh phúc, sẽ có nhiều trắc trở và nguy hiểm để đạt được điều đấy, nhưng chung quy vẫn là một kết thúc có hậu.

    Gia đình viên mãn, chồng cô là một người tuy không hoàn hảo nhưng sẽ là một người mang đến sự trân trọng và bảo vệ đến cô...

    Ngoài ra, cô cũng có một hội bạn thân rất tốt với cô..."

    Thật là một cuộc sống tốt đẹp, tuy chỉ là đoán.

    Nhưng với một người con gái thì một cuộc sống như thế là đủ thỏa mãn rồi.

    Tiếp theo là tôi, mà khi nhìn thấy thứ gì đó trong quả cầu, bà ấy bỗng thận trọng nói:

    " Hmm một ma pháp sư màu đen, một chúa quỷ màu trắng.

    Cả hai sẽ tạo nên cơn động địa,...

    "

    Hả, cái gì vậy?.

    Sau khi nhìn thấy khuôn mặt hiếu kì của tôi, bà ấy nói tiếp:

    " Cậu là người rất khó có được lời bói,...Bởi vì cậu không được người tạo ra cậu yêu thích, người ấy cũng là thế lực mà cậu phải dành cả đời để đối mặt...

    Ngoài ra còn một lời cảnh báo, tối nay cho dù có chuyện gì xảy ra, hãy tuyệt đối trở về tàu của mình, nếu không cậu sẽ bị thứ đen đủi nhất trong cuộc đời đeo bám,..."

    Phần của tôi là thứ khó hiểu nhất, cái gì mà đen trắng rồi cái gì nữa.

    Có một thứ mà tôi hiểu là tối nay phải về phòng bằng bất cứ giá nào.

    Mà trong ba người, không phải tôi, Flora là người kì lạ nhất khi không thể nhìn thấy bởi quả cầu...

    " Một ma pháp sư màu đen, một chúa quỷ màu trắng.

    Khi cả hai gục xuống, thế giới này mới hòa bình..."

    Câu nói intro à, sau cứ đen trắng mãi thế.

    Tôi vẫn đang phát cáu với những gì mình nhận được.

    " Kì lạ quá...Sau không nhìn thấy được?...

    "

    Bỗng bà ấy ngắt một đoạn rồi thở dài nói tiếp:

    " Nghe này cô bé, ta không nhìn được số phận của cháu thứ nhất bởi vì đang có thứ gì đó trong cháu còn quyền năng hơn cả ta, một thứ quyết định số phận của cháu..."

    Và thế đó, một cuộc xem bói mang lại những cảm xúc khó tả đan xen, chúng tôi đều mơ hồ hoài nghi số phận của mình.

    Mà người ngăn cái thứ hỗn độn cảm xúc ấy chính là anh Mabu, vừa nãy khi xem bói không có mặt của ảnh, lúc đó, ổng đi đổ rác nên vẫn đang thắc mắc cái bầu không khí này.

    Sau đó ổng liền phá lên cười:

    " Hahaha, cái bói toán đó của mẹ anh toàn là vớ vẩn không đấy.

    Trước đây mẹ anh là nhà tiên tri, nhưng bởi vì coi sai số phận của người ta nên mới bị giải tán đó.

    Không cần lo lắng thái quá đâu..."

    Nghe nói những lời nói thế, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, có lẽ đã lo lắng thái quá rồi.

    Bói cũng chỉ là dự cảm về tương lai thôi, không hoàn toàn chính xác.

    Số mệnh như thế nào đi chăng nữa tôi không quan tâm, chỉ cần bước qua sợi chỉ đỏ của số mệnh và thẳng đến tương lai.

    Sau khi trầm ngâm, ba người chúng tôi cũng quyết định về tàu, à mà trước đó phải đi lấy thành kiếm nữa chứ.

    Nói lời tạm biệt đến chủ quán và anh Mabu, chúng tôi đi đến phố tơ lụa.

    -------- ta là dải ngăn cách-------

    " Điều thứ hai là chết trước cả lời tiên đoán phải không mẹ?

    Cô gái đó vốn dĩ không nên xuất hiện ở thế giới này, Không, phải nói là sự tồn tại

    của cô ấy là sự thất bại của tạo hóa nên không thể tiên đoán được..."

    " Hiếm khi thấy con nói dối đấy Mabu, còn ẩn cả mùi nữa.

    Hai người đó cũng như chúng ta, có được khứu giác của thần linh.

    "

    " Mà con phải nói như thế để họ hoảng mất.

    Mẹ biết rồi mà?.

    Những lời tiên tri của mẹ chưa bao giờ sai, trừ thứ đó."

    " Và lần này mẹ mong bản thân những hình ảnh mẹ thấy vừa nãy của cậu bé đó là sai đây."
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 8: FLIX, ĐÊM KHÔNG NGỦ


    " Bây giờ mới để ý đó Flix, thanh kiếm của cậu nhìn lạ ghê."

    Nephetiria ngạc nhiên hỏi thanh kiếm cùn này của tôi.

    Umm,Có gì lạ đâu ta?

    Thanh Sphera này nghe nói được làm từ vảy của một con rồng nào đó.

    Đồn là thế, nhưng khi trưởng làng ban thanh kiếm này cho tôi thì cũng không nói về xuất thân hay gì cả?

    Kì nhể, làm chủ nhân của nó mà không biết nó từ đâu đến.

    " Kì lạ à?

    Lạ chỗ nào vậy ?"

    Tôi hỏi với một gương mặt hiếu kì, có lẽ người ngoài sẽ thấy được những điều tôi không thấy.

    " Không biết, chỉ cảm giác thôi."

    Nephetiria chỉ đáp lại một câu theo cảm tính.

    Bây giờ chúng tôi đang hướng về tàu, sau khi lụm thanh kiếm thì mọi thứ hoàn tất hết cả rồi.

    Nhưng bây giờ tôi đang có một vấn đề, một vấn đề ở chính cơ thể tôi...

    "Flora này.

    Em có thể về tàu trước với Nephetiria được không?

    Anh bỗng nhớ ra có chuyện phải làm, một chuyện rất quan trọng..."

    Tôi cố gắng kiềm chế, vô cùng kiềm chế.

    Nếu không, Flora và Nephetiria sẽ gặp nguy hiểm bởi tôi mất.

    Hiện tại, tôi tuyệt đối không thể gặp bất cứ người con gái nào cả.

    Tình trạng cơ thể tôi hiện tại rất chi là nguy kịch.

    " Hình như anh có vẻ không khỏe, em đi cùng anh nha?"

    Con bé trố mắt ngạc nhiên khi thấy trán tôi đầm đìa mồ hôi.

    Nhưng, tôi hết nhịn nổi nên đành phát ra một câu trước khi chạy.

    " Anh xin lỗi em Flora, đây là chuyện của đàn ông, em không hiểu được đâu."

    Sau đó tôi liền quay 360 độ như thế học thể dục ở trường liên cấp ở Việt Nam, rồi cấm đầu bỏ chạy.

    Sắp không chịu được nữa rồi, nó nằm ở đâu thế, làm ơn đi.

    Hãy cho tôi biết nó nằm ở đâu thế, NHÀ VỆ SINH nằm ở đâu??

    Thế rồi tôi nhớ ra ma cụ truy tìm.

    " Maps finding.

    Special addition.

    On"

    Tôi hô ra tiếng, với ma cụ này nó sẽ dẫn tôi thẳng đến nhà vệ sinh công cộng trong thành phố.

    Nghe nói từ rất lâu về trước, chúa quỷ Rimuru đã đến thăm một thành phố, nhưng đã bị lạc trong khi tìm nhà vệ sinh.

    Thế rồi, ông ấy phát minh thêm tính năng này trong ma cụ tìm kiếm.

    Thật là một sinh vật vĩ đại của nhân loại

    ( Thực chất là rồng otaku nhé mn, cục slime đó không cần phải đi đâu...)

    Đây rồi, đấng cứu thế của tôi.

    Nhà vệ sinh đây rồi.

    Phù..,Tôi hiện tại đang thở phào nhẹ nhõm, chỉ thiếu một giây nữa thôi, quần tôi sẽ tràn ngập cái mùi ấy ấy.

    Sau một hồi,...

    Haizzz, cuối cùng cũng xong.

    Cảm giác như hàng nghìn tảng đá trong lỗ đang biến mất vậy, thật thoải mái...

    Bây giờ thì, công việc cuối cùng trước khi ra khỏi đây, ...

    Hửm?

    Giấy đâu?

    Sao lại hết giấy cơ chứ, mình phải bình tĩnh, bình tĩnh,...Chỉ là giấy thôi mà, sẽ có cách thôi.

    " Đêm nay, tuyệt đối hãy về phòng,..."

    Không phải chứ, chẳng phải bà già đó nói điêu à.

    Không, bình tình, tìn ra cách nào,...

    Phải rồi?

    Tôi khàn ra tiếng, hô với giọng đầy tự hào.

    " Các anh em trong nhà vệ sinh ơi, hãy bỏ qua những hiềm khích cũ mà giúp đỡ trong hoạn nạn khó khăn...Làm ơn, ai đó, một mẩu giấy thôi, xin hãy cho tôi một mẩu giấy,..."

    Tôi ngượng mặt sau khi nói những lời như thế, mặc dù đã chuẩn bị tâm lí thật kĩ rồi.

    Không sao, chỉ cần có giấy thôi...

    " Hahahaha, Nếu ngươi thành tâm muốn biết thì ta sẽ sẵn lòng trả lời, ta chính là thị trưởng của thành phố này, thiên long vương Gabil.

    Vì nể tình sự sùng bái của ngươi, ta sẽ cho ngươi biết hôm nay nhà vệ sinh đang bảo trì nên hết giấy rồi..."

    Hả?

    Thiên Long Vương Gabil?

    Tên hề này?

    Mà khoan đã.

    Etou,...hắn vừa nói là nhà vệ sinh đang bảo trì?

    " Người anh em, phòng vệ sinh này đang bảo trì à?"

    Tôi cố gắng xác nhận một lần nữa.

    Mong những lời vừa nãy là mình nghe nhầm, hoặc hắn chỉ nói lộn thôi.

    Nhưng sự thật trước mắt thật tàn nhẫn.

    " À phải, hôm qua ta nhận được báo cáo là một nhà vệ sinh đang bảo trì.

    Chẳng phải có cái bảng trước cửa sao?

    Cậu không để ý à.

    Mà bây giờ cậu muốn ra cũng muộn rồi, lúc nãy cậu vừa vào thì ta đã nghe tiếng khóa cửa rồi, vừa nãy chỉ để thông gió thôi."

    Cái quần què gì đây?

    Vậy là mình không thể ra được à, không chỉ giấy mà cửa cũng đóng luôn rồi.

    Nếu bây giờ mình dùng ma pháp phá cửa cũng không được, loại cửa ở đây được chống ma pháp rất tốt.

    Mà huống chi còn một chuyện quan trọng ở cơ thể tôi nữa.

    Phải chấp nhận sự thật cay cú này thôi, phiền phức thật mà.

    Mà ổng vừa nói ổng là thị trưởng của thành phố này thiệt à?

    Đúng là không có mùi tội lỗi nào phát ra, nhưng cũng khó tin thật.

    Một người có giọng điệu lỗ mãng này ư?

    Không giống tí nào.

    Mà thiệt tình, hồi nãy đúng là mình đã thấy một cái bảng to đùng thật.

    Nhưng mà trong tình cảnh cấp bách như thế thì ai mà thấy chứ.

    Khoan đã, nếu bảo trì tận ba bốn ngày thì mình chôn xác ở đây luôn sao?

    Không, nếu tình huống đó xảy ra, cho dù có bị phỉ báng hay chịu mùi khinh thường đi nữa, mình vẫn phải về tàu.

    " Thế nó được bảo trì mấy ngày?"

    Ông ấy lưỡng lự, chắc là không nhớ những chuyện cỏn con này mà.

    " Xin lỗi, tôi thật sự không nhớ.

    Nhưng yên tâm, ngày mai khoảng 5h sáng, sẽ có nhân viên đến đây kiểm tra."

    Phù, vậy là tốt rồi.

    Mặc dù hơi đen nhưng cũng không quá mức đến như những gì bản thân tưởng tượng.

    Có vẻ đêm nay phải ngủ tròng phòng vệ sinh này rồi, đúng là xui xẻo mà.

    Và...

    Hai tiếng đồng hồ trôi qua, chúng tôi im lặng, không nói gì.

    Và thật hiếm khi, tôi lại là người bắt chuyện trước...

    " Anh thật sự là Gabil, thiên long vương à?

    Một trong những thuộc hạ cấp cao của chúa tể quỷ Rimuru?"

    Anh ta dõng dạc đáp lại tôi, pha một chút tự hào.

    " Phải, ta không hề nói dối cậu."

    " Tôi biết"

    Tất nhiên là tôi biết rồi, anh đâu có mùi của dối trá đâu chứ, một chút cũng không có.

    Nhưng điều tôi quan tâm, điều thực sự tôi muốn hỏi là:

    " Tại sao anh lại theo ngài ấy?

    Ý tôi là, tôi biết là ngài ấy cực mạnh mẽ và sáng suốt.

    Nhưng, chỉ là cảm giác thôi...là không chỉ có thế đúng chứ?

    Một thứ còn hơn hai thứ đó, thứ tạo nên sự sùng bái tuyệt đối, thứ tạo nên sự tuyệt đẹp của vùng đất này,..."

    Tôi lặng lẽ hỏi, không lộ ra một chút ác cảm hay sự quá sùng bái nào.

    Chỉ là tôi cảm thấy hiếu kì về người đó, người tạo ra sự thịnh vượng và hòa bình cho cả thế giới này.

    " Điều gì à?

    Chắc cậu đã nghe một chút về trận chiến của người anh em High Orc và tôi rồi đúng không?

    Thế nào, tôi thật vĩ đại quá mà?

    Thật ra, tôi cũng không biết nữa.

    Ban đầu là khinh thường rồi đến công nhận.

    Tiếp đó là thu hút bởi phong cách của ngài ấy, khả năng của ngài ấy, rồi sự đối xử của ngài ấy.

    Mặc cho tôi có bao nhiêu là tội lỗi, ngài ấy vẫn thật sự chân thành đối đãi như một người anh em, là một thuộc hạ đáng tin tưởng.

    Và không biết từ bao giờ, sự tôn sùng ấy không là vẻ bề ngoài hay ngôn từ nữa.

    Mà nó đã khắc sâu vào cơ thể, vào tâm trí lẫn trái tim cả rồi.

    Nếu cậu hỏi, làm cách nào?

    Thì tôi thật sự không biết, ngài ấy quá vĩ đại, cái vĩ đại ấy là lâu dần cũng sẽ thành gánh nặng.

    Và tôi, Gabil đã thề rằng sẽ san sẻ gánh nặng ấy, dù bao khó khăn đi chăng nữa,..."

    Một bài phát biểu dài dòng nhỉ, nhưng tôi hiểu sơ sơ về đại ý lẫn tình cảm mãnh liệt của anh ta rồi.

    Tôi cũng thật ngưỡng mộ ngài ấy, có những người trung thành lẫn tâm huyết đi theo.

    Đúng là không thể tin được mà.

    Một thành phố xuất sắc như thế lại được tạo ra chỉ trong gần 40 năm.

    Mặc dù nói anh ta hơi bị ấm đầu một tí, nhưng vẫn là một người có tài lẫn lãnh đạo xuất chúng.

    " Thế còn cậu?

    Đến đây làm gì?"

    Tới lượt anh ấy hỏi tôi rồi, mà đến cả bản thân tôi cũng không ngờ rằng mình lại có một cuộc hội thoại dài như thế với người lạ.

    Từ khoảnh khắc hiện tại là 5h sáng, chúng tôi không chợp mắt tí nào, sự hiếu kì cứ lan qua từng câu hỏi, từ chủ đề này tới chủ đề khác.

    Mà nhờ tán gẫu như vậy chúng tôi mới quên đi tình cảnh éo le hiện tại.

    Cũng từ đó, tôi mới phát hiện thiên long vương Gabil không như lời đồn tí nào.

    Chả có chút uy nghiêm nào cả, nhìn hơi hâm hâm thì đúng hơn.

    Nhưng qua cuộc hội thoại, ông ấy là một người tốt và một vị lãnh đạo giỏi.

    Nếu không phải nhà vệ sinh thì có lẽ tôi sẽ rất biết ơn cuộc hội thoại này.

    " Nè Flix, sau khi tốt nghiệp học viện cậu định làm gì?"

    Làm gì à?

    Câu hỏi đủ hóc búa đây.

    Với một đứa mai đây mai đó như tôi thì vốn không có ước mơ.

    Chúng tôi coi cái sự khắc nghiệt ấy là cuộc sống của bản thân rồi.

    " Chà, tôi không biết nữa.

    Có lẽ sau khi đến học viện, tôi sẽ có câu trả lời.

    "

    Thế rồi tiếng răng rắc mở khóa cũng xuất hiện.

    Một đạo quang tràn ngập khắp phòng.

    " Flix nè, trong cái kì thi ấy, đừng chết nhé."

    Hả, chết?.

    Thi thôi mà nhỉ?

    Ông ta hù dọa mình à.

    Tôi có hỏi lại bao nhiêu lần thì ông ấy vẫn không trả lời.

    Mà thôi kệ đi, vào sinh ra tử vốn là phong cách chiến đấu của tôi mà.

    Thế rồi, sau khi giải quyết đống phiền phức này.

    Tôi chạy thẳng cẳng đến tàu, bình minh vừa ló dạng trong thành phố, ánh dương cũng thật ấm áp.

    Về tàu thôi nào,...

    Đêm nay đúng là đêm không ngủ, thật là một trải nghiệm kinh hoàng mà.

    Và cũng là một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ nữa, mặc dù không thấy mặt.

    Thiên long vương Gabil, cảm ơn...

    Tôi âm thầm cảm kích.
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 9 :ĐẾN THỦ ĐÔ RIMURU (1)


    Chúng tôi tới rồi, thủ đô Rimuru.

    Sau một tháng ròng rã từ vương quốc đến nơi này, cuối cùng cũng tới nơi.

    Trung tâm của cả rừng đại ngàn Jura Tempest, là nơi được chọn để đặt các trụ sở tối cao của thế giới, đồng thời cũng là cán cân quyền lực chính trị.

    Biết bao nhiêu người muốn đặt chân đến thủ đô này?

    Khác với thành phố du lịch Lizardmen, muốn vào thủ đô thật sự rất khó khăn.

    Lấy thị thực thôi là chưa đủ, còn phải trình báo, cũng như nhiều thứ khác.

    Tôi còn nhớ cái ngày cấp giấy phép được vào thủ đô.

    Cả quốc gia tôi mở tiệc ba ngày ba đêm, thật sự là khủng bố mà.

    Bỏ qua phần an ninh khắt khe, nơi đây thật sự rất tuyệt vời.

    Các kiến trúc được thiết kế theo phong cách Nhật Bản, cũng có một số phố phường theo phong cách riêng của từng bộ tộc.

    Nơi đây là là nơi gắn kết các chủng loài với nhau, cho dù bạn là gì đi nữa, quốc gia này luôn chào đón bạn.

    Sau khi tàu dừng ở trạm, chúng tôi sẽ di chuyển đến khu đặc biệt cho các thí sinh.

    Nghe nói là một khu khá ổn được tài trợ bởi chính phủ.

    Nephetiria thì về đó trước sau khi chứng thực giấy phép.

    Còn hai anh em nhà tôi phải đi làm một việc quan trọng đó là, TIỀN.

    Phải, chúng tôi dự định đến lãnh sự quán của đất nước tôi tại thủ đô.

    Nhưng mà,...

    Lãnh sự quán của nước tôi là cái nào vậy?

    Flora và tôi thật sự sốc toàn tập khi đặt chân đến đây.

    Theo bản đồ, thì nó nằm ở trên con đường này.

    Tuy nhiên, ở đây có hơn trăm cái lãnh sự quán.

    Họ tập trung lại thành một chỗ à?

    Mà thật ra có tin đồn là có hai nước từng là tử địch với nhau, sau khi được Chúa Tể Quỷ Rimuru ban đất thì họ bỗng trở thành hàng xóm ở đây.

    Sau đó họ còn hòa giải và kí hiệp ước hòa bình nữa.

    Đâu rồi?

    Lãnh sự quán ở đâu nhỉ?

    Hửm, đây à, nhìn cũng được đấy chứ.

    Trước mặt chúng tôi là một tòa nhà tráng lệ, được xây và trang trí theo phong cách cổ Chau Âu.

    Mà bỏ qua phần ngoại hình, mong là các nhân viên chu đáo và vui vẻ là được.

    Khi tôi mở cách cửa thì,...

    Một tràn pháo tay lẫn tiếng chúc mừng nhắm vào Flora và tôi.

    Cả hai anh em vẫn chưa định hình được tình huống đang diễn ra.

    Sau một hồi, tâm lí vững vàng, chúng tôi mới bước tiếp.

    " Xin chúc mừng hai vị là thí sinh đại diện cho vương quốc đến đây, thật là mừng quá,..Cuối cùng vương quốc ta cũng có nhân tài rồi...Huhuhu"

    À ông này là quản lí ở đây, Luras.

    Vừa gặp chúng tôi mà khóc um sùm như thế rồi, mặt mũi để đâu nữa chứ!

    Thôi kệ vậy.

    Sau đó, chúng tôi kể thật chi tiết cho ổng về chuyến hành trình gian nan để đặt chân tới đây.

    Đặc biệt là vụ bị cướp tiền, dù gì trong túi của tụi tui cũng không còn một cắc.

    Nghèo thật khổ mà.

    " Xin các vị yên tâm, lãnh sự quán chúng tôi sẽ tận tình hỗ trợ các vị khi ở đây.

    Đây là tiền túi cho các vị...

    Các thủ tục chứng minh thị thực lẫn giấy tờ khác sẽ để chúng tôi lo."

    Luras tự hào nói rồi đưa cho chúng tôi một túi tiền đồng.

    Mặc dù đã có cải cách sử dụng tiền bằng giấy và thẻ quẹt nhưng tiền đồng vẫn tiện lợi hơn khi có nhiều chủng tộc sinh sống với nhau.

    " À còn một điều nữa tôi muốn hỏi ông, đại học viện tọa lạc ở đâu vậy?

    Chúng tôi đã sử dụng ma cụ truy tìm nhưng không thấy.

    Có vẻ như nó bị hỏng rồi.."

    Trong khi tìm kiếm lãnh sự quán, chúng tôi cũng thử tìm chỗ của học viện và mê cung.

    Mê cung thì chúng tôi đã thấy rồi, nhưng còn học viện...Kì lạ thật, Ma cụ vẫn hoạt động bình thường cơ mà...

    " Đại học viện Tempest nằm ở đâu chính là top 1 của thập tam điều kì bí nhất vương quốc Jura Tempest này.

    Chỉ có các bộ trưởng hoặc đơn vị cấp cao mới biết.

    Mà hình như cậu có vẻ như chưa nắm bắt được nhiều thông tin của học viện này nhỉ.

    Đại học viện thực chất là một trường nội trú và các cô cậu sẽ sống gần như tách biệt ở thế giới bên ngoài.

    Mỗi năm, chỉ có kì nghỉ hè, các học viên mới được phép xuống nội thành hoặc về nhà.

    Các thông tin về nơi tọa lạc của nó đều bị phong tỏa.

    Như cô cậu đã biết thì đại học viện chia ra thành hai viện nghiên cứu chính: Ma thuật và Khoa Học.

    Mỗi viện gồm mười khoa và các lớp trực thuộc theo nó.

    Điển hình như các cô cậu đăng kí khoa ma thuật chiến đấu chẳng hạn.

    Tất cả sẽ được đào tạo trong 3 năm.

    Đó là những thông tin chính thức, còn lại thì không ai biết gì về nó cả, là một nơi bí ẩn."

    Một nơi bí mật sao?

    Thú vị thật.

    Nhưng cũng thật lạ, đại học viện cho dù thần thông quảng đại cỡ nào đi nữa, thì việc ngăn chặn tin tức của những người đã tốt nghiệp là không thể nào.

    " Còn một điều kì lạ nữa, các sinh viên khi sau khi tốt nghiệp cũng không ho hé gì về trường.

    Có lẽ nhà trường đã yêu cầu giữ bí mật.

    Mà nếu ai dám hó hé gì, phải trả giá đắt đấy."

    Ông ấy tiếp tục nói tiếp về những bí ẩn và tin đồn về ngôi trường chúng tôi sắp phải thi.

    Thực tình là càng nghe về ngôi trường này, tôi cảm thấy mọi thứ như đi về ngõ cụt.

    Phải chấp nhận rằng, mình hoàn toàn không nắm bất cứ thông tin gì về trường cả.

    Nhưng không thể phủ nhận rằng ngôi trường kì lạ này là một nơi đào tạo ưu tú.

    Các sinh viên sau khi tốt nghiệp đều có tay nghề rất cao, nhờ sự nổi tiếng của trường, các công ty lẫn doanh nghiệp lớn đều coi những người ấy là các viên ngọc quý.

    " Mà các vị cứ yên tâm, không phải lúc nào các vị cũng bị nhốt ở trường đâu.

    Mỗi năm, bỏ qua kì nghỉ hè, có một số lễ hội lẫn kì thi được nhà trường tổ chức ở bên ngoài."

    Ông ấy vui vẻ nói.

    Mà có lẽ chúng tôi lo lắng thừa rồi, phải cố gắng vượt qua kì thi này trước đã.

    Tôi nhìn Flora, ánh mắt của con bé cũng phấn khích như tôi.

    Thế rồi, sau khi dặn dò đủ thứ.

    Ông già Fluras cũng để chúng tôi đi.

    Phù, có tiền rồi.

    Bây giờ, chỉ cần đến nơi tập trung cho các thí sinh là được.

    " Flora, Flix, cuối cùng hai người cũng tới."

    Cái giọng điệu đó, thật sự là không ai khác ngoài Nephetiria.

    Chúng tôi tới rồi, nơi tập trung cũng là khu đặc biệt dành cho các thí sinh.

    Mặc dù, cũng có nghe nói rồi nhưng tận mắt thấy vẫn có chút ngạc nhiên.

    Hiện tại, chúng tôi ở một khách sạn khá đắt tiền.

    Cái gì mà khá ổn chứ, rất rất là Ok luôn.

    Nhân viên khách sạn thật sự là rất nice, tất cả đều chuyên nghiệp cả.

    Không hổ là nhân viên ở Tempest.

    Khách sạn chia ra thành hai dãy, nam và nữ.

    Mỗi phòng ngủ đều là phòng đôi, không có phòng riêng.

    Mà ở chung với ai là do nhà trường quyết định.

    Dù gì cũng có vài ngày, ở chung chắc cũng không có vấn đề gì.

    Ở đây, phô trương thế lực, địa vị đều bị cấm.

    Tôi cầm tờ giấy hướng dẫn và luật mà nuốt nước miếng.

    Có bao nhiêu luật được đặt ra trong vài ngày này vậy?

    Có vẻ có nhiều đàn anh, chị kiêu ngạo đi trước, nên mới để lại nhiều ấn tượng xấu đến mức phải ghi rõ ràng thế này.

    Phạm phải luật nhẹ thì tước quyền thi, mãi mãi không được đặt chân vào quốc gia này nữa.

    Còn nặng thì, à lé.

    Không ghi.

    Mà cũng đủ tưởng tượng rồi.

    Thôi để chuyện suy nghĩ tầm phào qua một bên.

    Còn bây giờ thì phải quay về hiện thực và đáp lại cô bạn quý tộc này nào.

    Flora đáp trước tôi:

    " Bọn mình đến rồi nè, cậu chờ có lâu không?

    "

    " Cũng không lâu lắm.

    Nghe các cậu đến, mình vứt cả đống hành lí mà xuống đây đó"

    Cô ấy tươi cười trả lời, mà nụ cười có chút xấu xa nhỉ.

    Tôi hỏi.

    " Thế có sao không?

    Bạn cùng phòng mới ấy?"

    " Không sao đâu, cô ấy tốt lắm.

    Bọn mình mới làm quen thôi.

    Tên là Ashara,một loài tiến hóa của bướm và ở hình hài người, hình như là một Mon- Butterflies, cô ấy định thi vào viện nghiên cứu khoa học, khoa chế tạo ma cụ và ứng dụng đó"

    Flora hướng đôi mắt ngạc nhiên vào Nephetiria khi nghe điều đó.

    Cũng phải thôi, chế tạo ma cụ thường dành cho con trai, có tiềm tàng trí óc cao hơn.

    Với quyết tâm và hoài bão cao như thế, cho dù có đậu hay rớt cũng đủ làm ta thán phục.

    " Cô ấy thật tuyệt vời nhỉ?"

    Câu này không giải thích cũng biết ai nói, còn ai ngoài Flora nữa đâu.

    Mà cơ thể tôi cũng rã rồi, thật muốn lăn trên giường mà.

    " Haizz, tôi lên phòng trước đây.

    Flora, Nephetiria, hai người cũng về phòng đi.

    Hẹn gặp ở bữa tối,.."

    " Ừm, nii-san".

    Tạm biệt hai người đó xong, tôi giơ giấy hướng dẫn và tìm phòng mình.

    Để coi, lầu 12 phòng 13, đây rồi!

    Có tờ giấy dán trước phòng nè.

    Tên: Flix ( con người ) ( A)

    Code: 2374211

    Khoa dự định: Ma thuật chiến đấu/ Ma pháp sư.

    Tên: Neural ( Quỷ) ( B)

    Code: 134289

    Khoa dự định: Ma thuật chiến đấu/ Ma pháp sư.

    Hửm?

    Anh ta là quỷ à?

    Thú vị nhỉ.

    Không biết có ở trong phòng không.

    Tôi gõ cửa, không ai đáp

    " Xin phép,..."

    Không có ai thì ngần ngại chi mà không vào?
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 10: ĐẾN THỦ ĐÔ RIMURU (2)


    " Tối quá, phải bật đèn lên mới được."

    " Á á á, cái gì thế này???"

    Diễn tả tình hình chút nào.

    Như trên, tôi đang tiến vào phòng.

    Bởi vì phòng tối quá, nên mới bật đèn lên.

    Nhưng mà, cái gì thế này?

    Trước mắt tôi là một thi thể, nằm la liệt dưới đất, mắt đã mất tròng, tay hướng về con dao cắm dưới sàn.

    Ở vùng ngực có vết máu, miệng mở rộng, xương hàm phình to lên.

    Tay ửng đỏ vì ma sát mạnh, chứng tỏ là đã vùng vẫy kịch liệt trước khi chết.

    Đây có lẽ là một vụ thảm sát.

    Tuy nhiên,...

    Đó là logic của người bình thường, còn tôi thì khác.

    Từ khi bước vào phòng, cái mùi troll người nồng nặc xộc vào mũi tôi, cậu ta đang muốn làm gì thế?

    Quỷ là một chủng tộc có lòng tự tôn rất cao, và luôn coi con người là những sinh vật hạ đẳng.

    Vậy bây giờ anh ta đang muốn làm gì đây?

    Giả chết à?

    Mình có nên đáp lại kì vọng của cậu ta không nhỉ?

    Dù gì cũng tốn công thể hiện kĩ năng diễn xuất xuất sắc rồi còn gì.

    " Để xem nào, Neural phải không ?

    Cậu đang làm gì thế?

    Muốn chết à?

    Có cần tôi phụ một tay không?"

    Nói xong, cái xác kia mới bắt đầu nhút nhích, thiệt tình, cậu ta cần bao nhiêu thời gian để chuẩn bị cái này thế.

    " Đừng, đừng.

    May mắn lắm tôi mới có được cơ thể này.

    Tôi không muốn quay về đó đâu.

    Cha mẹ tôi sẽ nổi điên mất."

    Nhờ ánh sáng của đèn phòng, tôi mới thấy rõ khuôn mặt của cậu ta.

    Tôi dám cá rằng nếu ở thế giới cũ dịp Halloween, cậu ta nhất định sẽ đạt giải quán quân trong cuộc thi hóa trang.

    " Mà cậu không run sợ tí nào sao?

    Chán quá đó!.

    Như đã thấy, tôi,Neural, một con quỷ.

    Hân hạnh làm quen."

    Có vẻ bạn cùng phòng của mình không phải là một đứa có hệ thần kinh bình thường rồi.

    Đánh giá sơ qua một tí, thì thằng đó cũng khá điển trai.

    Mái tóc tím sậm cùng với đôi mắt vàng.

    Hmm, nhưng không đẹp trai bằng tôi.

    " Tôi là Flix, là con người.

    Tôi chỉ muốn hỏi là tại sao cậu lại giả vờ như thế?"

    Thế rồi lại nhận được một câu trả lời gây choáng váng.

    " Sở thích đó hiểu không?

    Tôi thích cái cảm giác sợ hãi của người khác khi bị dọa.

    Ở địa ngục, mấy cái truyện trinh thám nổi lắm.

    Tôi chỉ tái hiện một cách chân thực nhất thôi, như một cách chào đón một người bạn mới"

    Đây là skill của quỷ sao?

    Cách nói của cậu ta làm tôi thật rùng mình, như mấy con boss giấu nghề ở trong manga vậy.

    Mà đúng thật là với người khác thì bị dọa phát ngất rồi.

    Đúng là choáng váng thật, một con quỷ có vấn đề về thần kinh, thích làm những cảnh tượng bị ám sát, bị giết hoặc những hành động ghê rợn.

    Ôi má ơi!

    Ở chung phòng với thằng này có khi nào mình bị bệnh tim luôn không?

    Mặc dù biết là giả, nhưng thật sự cũng lạnh sống lưng lắm chứ bộ!

    Phần giới thiệu như thế là xong.

    Tôi trò chuyện với cậu ta một tí rồi cũng bắt đầu dọn va li ra.

    Căn phòng này khá là rộng, mọi thứ cũng tiện nghi.

    Có hai chiếc giường đặt kế sát nhau, có ghi A và B.

    Họ cũng đặt hai chiếc bàn nhỏ cho cả 2 đứa, bên trên còn có hướng dẫn sử dụng phòng, các điều luật và thông tin cho cuộc tuyển sinh ngày mai.

    Mặc dù thông tin khá là mơ hồ, không để địa điểm chi tiết, hay cụ thể chừng nào mới bắt đầu.

    Thông tin chỉ nói thế này:

    Mai, đêm,bắt đầu.

    Đúng là từ hồi còn ở vương quốc, chúng tôi nhận được lá thư là cuộc tuyển sinh sẽ bắt đầu vào ngày mai.

    Tất cả sẽ được tập hợp ở đại mê cung.

    Như thế đó,...

    " Nè Neural, cậu biết thông tin gì cho ngày mai không?

    Thật sự là một cuộc tuyển sinh với quy mô khủng khiếp như thế, thì ban tổ chức cũng nên làm rõ ràng chứ."

    Neural lắc đầu và nói:

    " Có vài người bạn quỷ của tớ cũng hỏi các vị hỗ trợ viên rồi.

    Nhưng họ cũng không cho thông tin nào chính xác cả, họ còn nói mọi thứ sẽ được làm rõ vào ngày mai.

    Mà cũng có gì đáng quan tâm đâu.

    Sáng mai thức giấc, là hiểu hết thôi mà."

    Hmm, kì lạ thiệt đó.

    Mà thôi kệ, hôm nay đừng nên suy nghĩ nhiều, chắc hẳn họ cũng có suy tính riêng.

    Hoàng hôn,...

    Ra đây là hoàng hôn trên thủ đô Rimuru, hiện đại nhưng không ồn ào, hay tiếng còi vang ầm ĩ như hồi ở thế giới cũ.

    Mọi thứ đều thật yên bình nhưng không có nghĩa nơi đây không nhộn nhịp.

    Trên đường phố, mọi người đi ngang qua nhau, nhưng vẫn vẫy tay chào hỏi dù đó là người quen hay không quen.

    Thật ấm áp, thật tốt khi có một vương quốc thế này.

    Còn hơn cả thiên đường nhàn nhã.

    Tối nay, chúng tôi được tự do, có thể là ra ngoài đi dạo hoặc ăn uống ở đâu đó.

    Miễn sao là về khách sạn trước 9 giờ tối.

    Từ ba thành viên nhóm chúng tôi đã tăng lên gấp 2.

    Bạn cùng phòng tôi, Neural.

    Bạn cùng phòng Nephetiria, Ashara.

    Bạn cùng phòng Flora, Yuu.

    Nói sơ qua cô nàng Yuu này, cô ấy là một dryad, một học sinh bản địa ở đây, cha mẹ cô đều là thương nhân.

    Họ đi chu du khắp mọi miền vương quốc, nên cô nàng cũng chuyển nhà khá nhiều lần nhưng chỉ trong phạm vi vương quốc Tempest thôi.

    Đánh giá sơ qua thì là một cô nàng khá trầm tính.

    Không thích nói nhiều, nếu Flora không moi móc thông tin, chắc chẳng ai đoán được cô ấy xuất thân là một dryad và là thương nhân.

    Về ngoại hình thì cô nàng này thì thua Flora lẫn Nephetiria.

    Mái tóc xanh lá dài tới eo, đôi mắt cũng xanh nốt nhưng nhạt hơn.

    Thật ra thì cũng xinh, nhưng ngẫm lại hai cô nàng đại mỹ nhân kia thì chỉ thua một tí.

    Cô nàng này học về Ma thuật ứng dụng, nói đơn giản hơn là phép thuật vận dụng trong đời sống.

    Ma cụ được tạo ra để phục vụ người dân nhưng không là tất cả, rất nhiều điều họ còn phải nhờ cậy đến các skill của ma thuật.

    Tiếp đến là Ashara, cô nàng này thì hoàn toàn trái ngược với Yuu.

    Tôi nghĩ nếu là chủng tộc Mon- Butterflies thì sẽ hiền lành, nết na lắm chứ.

    Ai dè lại năng nổ đến mức cục súc như thế.

    Lại còn chuyên cà khịa.

    Ngoại hình thì cũng khá xinh, nhưng cái tánh làm lu mờ hết ráo rồi.

    Mái tóc nâu hạt dẻ, đôi mắt xám nhưng lại bị che bởi cặp kính khá dày.

    Hmm, tới đây là hết phần giới thiệu các bạn nữ trong nhóm hiện tại.

    Bây giờ, thì quay lại phần chính thôi.

    " Nè, Neural.

    Không có ý gì đâu, nhưng tại sao cậu lại đi theo chúng tôi?"

    Câu ta vừa ne răng vừa cười một cách khoái chí.

    Thì thầm nói với tôi:

    " Hí hí hí, tại cậu là người duy nhất không bị dọa bởi tui kia mà.

    Với lại tôi không thân với đám quỷ kia lắm, mà hơn hết, có bốn cô nàng xinh như thế thì làm sao tôi bỏ qua được"

    Còn hai cô nàng kia thì vì chán quá, nên muốn đi theo.

    Thôi kệ, ăn tối thôi cũng không có gì quá trớn.

    Quán ăn chúng tôi chọn khá nổi tiếng ở gần khách sạn, tay nghề thì phải nói trên cả đỉnh mà giá cả cũng vì thế mà chát theo.

    Đúng là thủ đô mà nhỉ,...

    " Flora-chan, ăn đi nè.

    Ngon lắm luôn á."

    Mà tôi để ý nãy giờ rồi, hình như Yuu rất thích cô em gái này của tôi.

    Này này, Flora là em gái của tao nghe chưa, dám gấp đồ ăn cho nó, nam nữ thì tao cũng không tha cho đâu.

    Tôi liếc nhìn Yuu, một cặp mắt như hổ rình mồi, cái cảm giác thiện cảm từ ban đầu đã biến mất hết.

    Mà tôi không dám nói ra, tại vì...

    " Hể, không khí này là sao đây ta?

    Flora nè, anh trai của cậu bốc hỏa rồi kìa, mặt thì vừa xanh vừa đỏ như con tắc kè á.

    Hahahaha"

    Phải, cô ta là Ashara, là một đứa mất thiện cảm ngay từ đầu và hiện tại cũng thế.

    Nếu tôi nói ra thì chắc chắn sẽ ăn con cà khịa của Ashara, không chỉ đó là sự ghét bỏ của Flora.

    Kết quả thì chẳng vào đâu, mình không nên mạo hiểm.

    Mà cái vẻ mặt như được bảo vệ của con Yuu kia là sao?

    Chẳng phải người ta nói dryad là chủng tộc hiền lành, yêu thiên nhiên à.

    Sao con kia nhìn giống mấy em trà gừng vậy trời.

    Đã vậy, cái trầm tính cũng là giả luôn á hả.

    Không nghe mùi giả tạo vậy thì trầm tính là thật, thêm vô đó là tính cách của trà gừng.

    Bỏ qua gương mặt khó chịu của tôi, Flora mỉm cười cảm ơn rồi tiếp tục ăn.

    Sao 2 con mắm này không ai như Flora hay Nephetiria chứ.

    Nhắc tới Nephetiria...

    Cái quái gì đây?

    Nephetiria hiện tại miệng đang tràn đầy thức ăn.

    Từng miếng từng miếng được gấp vào miệng cô nàng.

    Quan trọng là, người gấp chính là Neural.

    Đã vậy, cô ấy còn cảm thấy hạnh phúc nữa chứ.

    Chẳng phải Nephetiria là một cô gái thẳng tính vô cùng tự trọng sao, lại bị một con quỷ gấp đồ như muốn sắp tràn họng thế kia...

    Tôi đã giơ tay ngăn cản rồi,đã vậy còn bị Nephetiria liếc.

    Thiệt tình, mà...

    Tốc độ nhai nuốt cũng nhanh thật.

    Không được, mình phải ăn thôi, nếu không sẽ không còn đồ ăn đâu.

    Nhìn mọi người thoải mái bộc lộ tính cách của mình, không mùi giả dối, thật tốt...

    Có một nhóm bạn thế này, cũng không tệ nhỉ?

    Bỗng nhiên, cách cửa đập thẳng vào bên trong, hình như có ai đá vào.

    Tiếp theo đó, một ông già ra vẻ mặt khó chịu, nói với chủ quán:

    " Ê, Lão già kia.

    Mau phục vụ, có biết ai đến cửa tiệm không?

    Hoàng tử của vương quốc Alertsharn, là người mạnh nhất trong các thí sinh ngoại quốc.

    Sau này, sẽ là người thống trị cả thế giới, không phải là con quái vật quỷ kia đâu.

    Mau phục vụ ngay, bọn ta không thích xếp hàng.

    Nhanh..."

    Một tràn lời chua cay đanh đá, cũng thông minh ấy nhể, thí sinh không được phô trương, nhưng tùy tùng thì khác.

    Mặt của ông chủ vẫn như thế, vẫn là giọng điệu lịch sự đó:

    " Vẫn mong quý khách xếp hàng, rất nhiều người đang đứng chờ, họ cũng có công việc và việc bận của mình, không chỉ riêng gì quý khách."

    " Hứ, ông cũng gan to lắm, dám đối chọi với hoàng tử.

    Sau này, vương quốc Alertsharn thống trị thế giới, sẽ san bằng vương quốc này."

    Giọng của ông già kia vẫn không thay đổi, ở trong thủ đô của người ta mà dám nói những lời như thế, thật là muốn tìm đường xuống địa ngục mà.
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 11: NÁO LOẠN TẠI QUÁN ĂN


    Úi, mà khoan.

    Có nhiều tin đồn là địa ngục cũng là lãnh địa của chúa tể quỷ Rimuru.

    Vậy chẳng phải thằng đó toang rồi à.

    Tôi liếc nhìn sang vị hoàng tử được nhắc kia, hắn vội ngăn cản.

    " Rius, ta đã nói là sẽ xếp hàng mà, đừng quấy nhiễu chủ quán"

    Chậc, nồng nặc mùi giả tạo, bề ngoài là ngăn cản, bên trong là khoái chí nhể.

    Mà hoàng tộc nổi tiếng với trình độ diễn xuất đỉnh cao mà.

    " Điện hạ, người thật quá nhân từ rồi.

    Cái vương quốc này thật không coi ngài ra gì, dù gì ngài vẫn là hoàng tử một nước.

    Hôm nay, thần sẽ làm đến cùng để lấy được uy danh của điện hạ.

    Chủ quán,cuối cùng ông có phục vụ ngay bây giờ hay không?"

    Ông già kia lớn tiếng hô lên, vẻ mặt như muốn san bằng cái quán nhỏ này.

    Nếu ông ta gây rối thì kẻ bị đuổi sẽ là ổng, chẳng liên quan gì đến vị hoàng tử kia vì cái thằng đó cũng có ý ngăn cản mà cái ông Rius đó không chịu nghe đấy thôi.

    Một vở kịch gây rối à, chẳng có ích gì ngoài phiền phức cả.

    Liệu có uẩn khúc gì đằng sau?

    Mình thì còn bình tĩnh phân tích tình huống được, chứ hội bạn này sẵn sàng để can dự mớ hỗn độn này rồi.

    " Hửm?

    Có chuyện gì vậy chủ quán, ồn ào quá?"

    Một giọng nữ ma mị vang lên, hình như là đến từ bàn phía bên kia góc.

    " Quý khách, thật xin lỗi.

    Chúng tôi sẽ cố gắng ngăn cản họ không quấy nhiễu nữa"

    " Không quấy nhiễu nữa?

    Nhưng chúng tôi thì ngứa tay rồi, xin lỗi nhé chủ quán."

    Cũng là một giọng nữ nhưng nghe dịu dàng tình cảm hơn.

    " Mấy cô nàng yểu điệu kia, không phải việc của mấy cô.

    Có vẻ người dân quái vật ở đây đều thích xen vào việc của người khác.

    "

    Hai cô nàng kia đứng dậy, bước tới ông già kia.

    " Ông ta nói đúng nhỉ?

    Chúng ta đến thăm thằng em trai nhà mình thôi.

    Nhưng, tại vì lúc ngươi đập cửa vào làm cho ta rơi mất một miếng thịt.

    Vì vậy, ta ít nhất cũng muốn tay ngươi thành than ấy chứ?"

    " Không, tỷ.

    Phải đóng băng mới đúng"

    Hai người kia vừa nói vừa phóng ra uy áp, mạnh đến nỗi tất cả người trong quán đều bất tỉnh trừ chúng tôi với những người trong cuộc ra.

    Lão già kia cuối cùng cũng biết run sợ, nói:

    " Các...các người là ai...?"

    " Velgrind"

    " Velzard"

    Hai cô nàng kia lạnh lùng phun ra một chữ.

    Mà...khoan...đã, Velgrind và Velzard chẳng phải là tên của hai chân long huyền thoại sao?

    Tại sao họ lại ở đây?...Là tên giả à?

    Trời má ơi, đây đâu phải là thế giới cũ chứ..."

    Có vẻ sự ngạc nhiên của tôi còn đỡ.

    Ashara và Yuu đã lăn đùng xuống đất luôn rồi.

    Nephetiria và Flora cũng cứng người.

    Chỉ còn có tôi và Neural là biểu hiện tạm thời chỉ là sự ngạc nhiên thôi.

    Che dấu sự hiện diện của sức mạnh quá cao.

    Ngay cả Flora cũng không cảm thấy gì.

    Không ai để ý đến họ cả, bây giờ bản thân tôi ngửi được rồi, cái mùi chết chóc đó tỏa ra từ họ.

    Ông già kia run lẩy bẩy, cảm giác như ông ta muốn ngất lắm rồi nhưng có thứ gì cản trở ông ta.

    Chàng hoàng tử kia thì cũng chẳng khá khẩm hơn gì, vẻ mặt điên loạn, nói:

    " Sao có thể?

    Sao có thể chứ?

    Velgrind và Velzard, tên giả, chắc chắn là tên giả....

    Tại sao hai chân long lại ở đây?

    Cuối cùng thì cái đất nước quái vật này mạnh khủng khiếp như thế nào?

    "

    " Ái chà, cuối cùng cũng lộ mặt thật, diễn xuất đỉnh đấy.

    Nói đi, tự nhiên gây rối ở thủ đô, mục đích là gì?"

    Người nói lời đó chính là Chước Nhiệt Long Velgrind.

    Hắn ta đáp lại lời nói một cách điên loạn:

    " Mục đích?

    Ta làm gì cần tới mục đích?

    Ta phát ngán cái thủ đô giả dối này rồi, cái thành phố Quái Vật này đáng lẽ không nên tồn tại, cả vương quốc này nữa.

    Nhìn những gương mặt tươi cười của lũ tụi bây làm tao phát ói.

    Tao thích gây đó, thì sao?

    Cái gì mà thủ đô yên bình nhất chứ, chỉ cần phá là được"

    Hắn ta điên rồi, không biết là vì cái gì mà bản thân hắn lại căm ghét vương quốc này đến thế, vì nó quá yên bình sao?

    Hay vì sự đố kị?

    Không biết nữa...

    " Thật ra là ta cũng không quan tâm là ngươi có bao nhiêu thù oán.

    Ta chỉ quan tâm là miếng thịt rớt của ta là do ngươi bày mưu tính kế.

    Vì vậy....Ta thiêu sống ngươi nhé."

    Một ngọn lửa thổi bùng lên đầu ngón tay của vị đại tỷ Velgrind kia.

    Ánh mắt của ngài ấy không chớp mắt, vốn như chẳng quan tâm đến việc đoạt lấy sinh mạng cỏn con này.

    " Dừng tay,..."

    Một cô nàng tóc xanh dương chậm rãi bước tới, vẻ mặt tươi cười, phúc hậu.

    Phải diễn tả thế nào nhỉ?

    Cô ấy cứ như là một vị thần hiển linh, phiêu bạt trong gió.

    Chậm rãi can ngăn Chước Nhiệt Long Velgrind.

    Một mùi hương dễ chịu, không biết tại sao?

    Ngay cả Flora hay người chưa từng phạm tội cũng không có mùi hương như thế.

    " Fufufufu, Velgrind- san, có thể nào dừng tay được không?

    Dù gì thiêu người ở giữa thành phố thì hơi bị nhẹ rồi."

    Không phải giọng nói của cô gái tóc xanh kia mà là người đàn ông phía sau lưng cô ấy.

    Cái mùi quái quỷ gì đây, hôi quá như muốn ói ra vậy.

    Hắn ta đã từng giết bao nhiêu sinh vật rồi?

    " Được thôi, dù gì ta đến đây chỉ để thăm thằng em trai ngu ngốc của mình.

    Đừng để hắn ta chết quá dễ dàng là được."

    " Fufufu, tất nhiên rồi"

    Giọng người đàn ông kia càng nghe càng khoái chí.

    Nhưng cái cảm giác này là sao, mặc cho cái mùi này cứ xộc thẳng vào mũi, tôi vẫn cứ cho như thế là thích đáng.

    Cô gái tóc xanh kia tiến lại gần tôi mà... thật sự cô ta là con gái không?

    Hmm...

    " Etou, cậu bạn này có thể giúp những người bạn chung bàn với cậu không?

    Nhìn họ hình như bất tỉnh rồi?

    Nếu như cậu cứ để như thế thì kết quả kiểm tra sẽ không tốt đâu.

    Chuyện ở đây sẽ giải quyết ổn thỏa, cậu yên tâm."

    Cô gái đó tươi cười khuyên tôi, đành chịu vậy.

    Dù gì cũng không phải việc của mình.

    Mà....bất tỉnh?

    Chẳng phải Neural vẫn bình thường sau?

    Tôi quay lại nhìn mọi người thì tất cả đã gục hết rồi, chỉ ngoài bản thân tôi ra thôi.

    Những người đó mạnh tới mức nào vậy?

    " Cảm ơn,..."

    Tôi không nói gì thêm đành vác 5 cái cái xác không hồn này về khách sạn.

    Tôi cảm giác là,... nếu tôi còn ở lại thì bản thân mình lẫn mọi người sẽ bị cuốn vào chuyện không nên xen vào mất.

    Tôi lặng lẽ phóng ra khỏi quán, hướng về phía khách sạn.

    Gần 9h rồi, về thôi.

    Mắc công bị phạt vì về trễ nữa.
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 12: 00:00 (1)


    Đặt 5 cái xác không hồn trên sofa cửa vào khách sạn, tôi thở dài,

    Thiệt tình, họ có đánh đấm gì đâu mà ngất đến nỗi không biết trời trăng mây nước luôn thế, có lẽ cần thời gian để họ tỉnh lại.

    Velzard, Velgrind sao?

    Họ đều là những chân long cực kì mạnh mẽ trên thế giới này.

    Vừa nãy, cô gái kia ngăn cản họ lại nói chuyện một cách bình thản như thế?

    Lẽ nào?....

    Cô gái kia chính là vợ của chúa tể quỷ Rimuru?

    Cũng có thể lắm, nếu có một người phụ nữ nào được cả hai chân long nể mặt thì chỉ có vị trí đó.

    Tình huống vừa nãy chúng ta chỉ là đứng ngoài xem kịch mà cũng bị ảnh hưởng như thế.

    Bực thật!

    Đi ăn tối thôi mà cũng bị vận đen đuổi tới.

    Chẳng lẽ là cảnh báo số mình sắp hết, cần phải báo danh trước để giành chỗ à.

    Phù,..Lại nghĩ linh tinh nữa rồi,...

    " Nii-san?..."

    Người đầu tiên tỉnh dậy là Flora, con bé dụi mắt gọi tôi.

    " Em tỉnh rồi à?

    Có khó chịu ở đâu không?"

    Tôi quan tâm hỏi con bé, nếu có chuyện gì ảnh hưởng đến cơ thể lẫn tinh thần của nhỏ, tôi sẽ rút đơn dự thi lại.

    Dù gì sức khỏe vẫn quan trọng hơn.

    " Không sao đâu, nii-san.

    Cảm giác như em vừa ngủ một giấc vậy, thật kì lạ mà cũng thoải mái nữa,.."

    " Vậy sao?"

    Không ngửi mùi dối trá, là thật.

    Không phải tôi không tin con bé, nó là người thật thà hơn bao giờ hết.

    Nhưng nếu thật sự xảy ra chuyện gì mà cần phải rút đơn, kiểu gì con bé cũng gắn gượng mặc sống chết đến dự thi.

    Đây là ngôi trường mơ ước của nó và cả của...tôi nữa.

    Thật may mắn khi không có chuyện gì.

    Một lúc sau khi Flora tỉnh dậy, những người khác cũng dần dần lấy lại ý thức.

    Tất cả họ đều không có vấn đề gì về sức khỏe cả.

    Thế là chúng tôi trở về phòng, đúng là một chuyến ăn tối thật bất ngờ nhế?

    Thật sự là xảy ra nhiều việc chấn động trong thời gian gần đây quá.

    Cái xui nó cứ bám víu bản thân tôi.

    Neural và tôi nghỉ ngơi một tí, thì cũng tắt đèn đi ngủ.

    Chúng tôi đều đã sẵn sàng tâm lí cho cuộc tuyển sinh ngày mai.

    Đêm nay, một số không ngủ, một số dành cả đêm luyện tập, một số lại mơ về giấc mơ tuyệt đẹp nhất.

    Họ đều đang háo hức, mong chờ cho cuộc thi ngày mai.

    Cực kì mong chờ....

    Có thể là đậu, là rớt, nhưng chắc chắn mỗi người họ sẽ không quên bước tiến này, họ đã được đặt chân vào nơi đây với tư cách là đại diện quốc gia dự thi cuộc tuyển sinh hằng năm của đại học viện Tempest.

    Chúng tôi đang mơ một giấc mơ thật đẹp, rất đẹp và...

    Bỗng dưng...

    " Ultima, làm đi..."

    " Không thành vấn đề"

    Một tiếng nổ vang trời vang lên giữa bầu trời đêm thủ đô Rimuru, nhưng không phải tất cả mọi người đều nghe, chỉ chúng tôi, những thí sinh của kì tuyển chọn này.

    Tôi giật mình thức giấc sau vụ nổ, Neural cũng giật mình thức dậy sau tôi.

    " Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

    Reng...reng...reng...reng...

    Tiếng còi ầm ĩ trong khách sạn vang lên, sau đó một giọng nói cất lên trên ma cụ loa mà mỗi phòng đều có

    " Mọi người, có ngủ ngon không nào?.

    Thứ lỗi khi phải thông báo rằng đó là giấc ngủ ngon cuối cùng của các cô cậu nếu đậu vào đại học viện Tempest.

    Còn bây giờ, chúng ta sẽ tiến hành pre-test cho cuộc tuyển sinh."

    Pre-test?

    Lúc nửa đêm?

    " Xin tự giới thiệu, tôi là Ultima.

    Sẽ là giám sát viên cho pre-test lần này.

    Tôi sẽ thông báo một lần thôi nên hãy lắng nghe cho kĩ.

    Thứ 1: Nếu các cô cậu đang có thắc mắc tại sao nửa đêm lại réo dậy thì xin trả lời là.

    Bây giờ hiện tại là 00:06, cũng là định nghĩa ngày mai của các cô cậu.

    Nên bắt đầu hiện tại là vô cùng hợp lí.

    Thứ 2: Nếu tôi nói chưa xong, mà các cô cậu dám bước ra khỏi khách sạn thì tôi không đảm bảo tính mạng của các cô cậu khi chết sẽ được may mắn xuống địa ngục đâu.

    Được rồi, vậy thì bắt đầu nói về luật của pre-test một chút.

    Vào đúng 6:00 sáng ngày hôm nay từ bây giờ.

    Các cô cậu phải có mặt tại tầng 3 của đại mê cung, nếu trễ giờ chỉ 1s sẽ bị loại ngay lập tức, đó là luật.

    Các cô cậu sẽ được tùy ý bắt cặp, nhóm và đi theo đoàn đều hợp lệ.

    Và đây là điều quan trọng nhất và tôi không muốn nói lần thứ 2, mục đích lần này là kiểm tra thể chất của cô cậu.

    Vì vậy, nghiêm cấm ma thuật, ma cụ hay thế lực sức mạnh nào khác ngoài những bộ phận cơ thể được sử dụng bởi chính cô cậu.

    Kiếm, cung hay các vũ khí khác cũng đều bị cấm.

    Nếu phát hiện ra thì bị loại ngay lập tức.

    Đây là cuộc kiểm tra thể chất áp dụng cho hơn 13,564 thí sinh tất cả các khoa.

    Cho dù là nghiên cứu học thuật hay gì khác thì cũng phải tham gia.

    Chúng tôi không cần những con cú chỉ điên cuồng trong công việc mà lơ là sức khỏe.

    Nghiêm cấm việc ẩu đả hay xúc phạm ngôn từ trong quá trình kiểm tra.

    Mọi người hãy cùng nhau vì một thế giới hòa bình hơn đi.

    Tại 4 ô gạch được tô đỏ trong phòng các cô cậu, bên dưới giấu các thiết bị được sử dụng cho cuộc kiểm tra thể chất này.

    Bao gồm bản đồ giấy và thiết bị liên lạc sơ bộ.

    Trong bản đồ là đường tắt đến đại mê cung, sẽ không có mối nguy hiểm đến tính mạng đâu nên yên tâm.

    Chúng tôi sẽ giám sát các hành động của cô cậu mọi lúc.

    Vì vậy, đừng làm hành động gì ngu ngốc.

    Các tội lớn hơn những gì tôi vừa nhắc không chỉ đơn giản là tịch thu giấp phép đến vương quốc Tempest này không đâu.

    Được rồi, cửa chính khách sạn sẽ mở ra trong 30 phút nữa.

    Vậy tôi tuyên bố: Bài kiểm tra nho nhỏ thể chất, BẮT ĐẦU,...
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    THÔNG BÁO


    Hé lô mn, trong tuần qua mình bận chuyển nhà với thi final nên không viết tiếp truyện được.

    Nhưng hôm nay mình trở lại rồi đây.

    Lịch đăng sẽ là sáng T2, T5 và CN nha. ( Tất nhiên ngày nào tui hứng thì sẽ viết tiếp. )

    Thân gửi ♡
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    CHƯƠNG 13: 00:00 (2)


    " Chậc, đông người quá..."

    Neural phun ra một câu chán nản.

    Sau khi nghe về bài kiểm tra nửa đêm này xong, tất cả thí sinh đều tập trung ở đại sảnh.

    Mọi người đều đang chờ đợi giây phút bắt đầu của cuộc thi.

    Vẻ mặt thật là đa dạng, lo lắng có, tự tin có, hoang mang có, không quan tâm có, tức giận có, trách móc cũng có..Đúng là một bức tranh đủ loại màu sắc của cảm xúc.

    Tôi thầm cảm thán khi nhìn từng biểu cảm trên gương mặt của họ.

    Tuy nhiên cảm xúc khác nhau nhưng tâm thì chỉ có một.

    Đó là phải vượt qua kì thi này bằng mọi giá, và tất nhiên không chỉ thái độ, tôi còn thấy họ bày tỏ ý chí của mình như thế nào qua hành động.

    Có người thì ngu ngốc giành vị trí tiên phong ở vạch xuất phát, đó không phải là can đảm lẫn tự tin.

    Đơn giản là họ chỉ muốn nhích bản thân lên người khác một chút.

    Họ nghĩ rằng gần vạch xuất phát hơn thì sẽ về đích đầu tiên sao?

    Không, sai rồi!

    Không ai nói với họ là bài thi này không nguy hiểm cả.

    Đơn giản chỉ là bài kiểm tra thể chất?

    Làm gì có!, với sự tài ba lẫn trí thông minh của chúa tể quỷ Rimuru, ngài ấy sẽ không đánh trượt những thí sinh có trí óc linh hoạt hơn thể chất.

    Đúng là thể chất là một phần quan trọng để sinh tồn nhưng trí tuệ lẫn kiến thức cũng đâu thua kém gì?

    Hơn nữa, tuy thể chất không bằng người khác nhưng đâu có nghĩa là họ là những con người không quan tâm đến sức khỏe?

    Có quá nhiều lỗ hổng về phần thông báo lẫn hướng dẫn.

    Đặc biệt hơn hết, tại sao lại là bây giờ?

    Ngay nửa đêm?

    Là để bảo đảm tính thần bí của đại học viên sao?

    Không, với sự kĩ càng trong khâu bảo mật ở Tempest, thì chuyện rò rỉ thông tin là một việc cực kì hoang đường.

    Mục đích của bài kiểm tra này là gì?

    Tại sao phải làm nó và họ muốn đánh giá chúng ta điều gì thông qua bài kiểm tra?

    Thật sự là càng nghĩ, tôi càng cảm thấy như mình đang lạc vào một mớ rối rắm.

    Chúng ta thật sự thiếu quá nhiều thông tin.

    Không ai biết sự thật đằng sau bài kiểm tra này là gì cả?

    Nếu không chuẩn bị tinh thần, tiên phong đứng đầu có thể là nguy hiểm nhất.

    Đây có thể là cuộc đua, nhưng không có nghĩa là một đua thuần túy.

    Rất nhiều người chen chúc,giẫm đạp lên cơ thể nhau chỉ để giành vị trí đầu khi cánh cửa khách sạn mở.

    Thật ra, họ chỉ ích kỉ mong muốn lấy được vị trí đầu.

    Ai cũng vậy thôi, cả tôi cũng vậy.

    Nhưng cách mà họ biểu hiện chỉ làm người ta cảm thấy họ thật ngu dốt.

    Những người còn lại cũng chia năm xẻ bảy, rất nhiều nhóm chỉ biết khóc lóc khi họ không giỏi về thể chất, cũng có nhiều thí sinh đang chợp mắt cho những giây phút cuối cùng.

    Và đa số nhất, vẫn là những nhóm như chúng tôi.

    Gương mặt cảnh giác, sẵn sàng cho nguy hiểm.

    Có thể họ chỉ đứng đó, không làm gì cả, nhưng như vậy là một cách làm sáng suốt nhất.

    Không ngu ngốc tranh cãi, đấu đá cho vị trí tiên phong.

    Không bị mất niềm tin, ý chí, tinh thần cho cái tâm của mình.

    Chính là những người còn lại như chúng tôi.

    " Mọi người, sẵn sàng chưa?"

    Bỗng Nephetiria thì thầm với chúng tôi, có lẽ cô ấy đang hồi hộp.

    Cũng đúng thôi, chúng ta có phải sắt thép đâu mà không lộ một chút lo lắng nào?

    Sau khi quen biết từ trước, cuối cùng chúng tôi lập nhóm với nhau.

    Flora, Nephetiria, Neural, Fluu, Ashara và cuối cùng là tôi, Flix.

    Một nhóm sáu người, không lớn cũng không nhỏ.

    Vừa tầm để cùng vượt qua bài kiểm tra này.

    " Chỉ là một bài kiểm tra cỏn con thôi mà."

    Neural nói với giọng điệu khá tự cao, nhưng tôi biết cậu ấy chỉ nói lên điều ấy để trấn an chúng tôi thôi.

    " Phải đó, Cỏn con thôi mà."

    Ashara cà khịa cũng nhập cuộc, nhưng khác với vẻ mặt che giấu kĩ càng của Neural.

    Từ đầu đến chân cô nàng đều run.

    " Cậu không sao chứ, thân thể cậu run kìa.

    Cậu lạnh hả, Ashara?"

    Flora thật không hổ là thiên thần nhỏ, em ấy lúc nào cũng quan sát tỉ mỉ những điều xung quanh.

    Nhưng nếu có một cuộc bình chọn coi ai sợ bài kiểm tra này nhất, thì chắc chắn là Fluu.

    Không biểu hiện một chút xúc cảm gì, nhưng sâu trong đó là sự hoang mang và lo âu.

    Tôi không ngửi mùi tội ác hiện tại nào của cô ấy.

    Tuy nhiên, chỉ nhìn thoáng qua khuôn mặt.

    Tôi có thể nhận ra được.

    Fluu không giỏi về thể thao hay có một thể chất tốt.

    Tất nhiên vì cô ấy theo dạng nghiên cứu và lý thuyết mà.

    Nhưng thật sự khi thấy cô ấy như thế, tôi lại lấy làm hả dạ.

    Có vẻ như bản thân mình là một người thù dai.

    Ai biểu cô ấy là trà gừng chi?

    Thật kì lạ, ai ai cũng ít nhiều lo âu và sợ hãi.

    Tôi không cảm thấy gì cả, chắc hẳn Flora cũng thế.

    Trong quá khứ, chúng tôi đã quá quen với cuộc sống nay đây mai đó, sống ẩn dật trong các khu ổ chuột, với mối nguy hiểm rình rập khắp nơi từ nhiều phía.

    Trải qua từng kinh nghiệm như thế, có lẽ chúng tôi đã đánh mất cái sợ hãi tầm thường.

    Cho dù là lạc qua thế giới này và sống yên bình bao nhiêu năm, tôi và Flora vẫn không thay đổi, cái sự bình tĩnh mạnh mẽ đến mức đáng sợ ấy.

    Nói nhảm nhí nãy giờ, cuối cùng thời điểm cũng tới.

    Chỉ còn 30s nữa thôi, mọi thứ sẽ bắt đầu.

    Cảm giác thật kì lạ, cứ như cái gì đó đang thay đổi vậy.

    Nhưng là gì?

    Hoàn cảnh?

    Môi trường sống hay chính bản thân tôi?

    Không biết nữa, nhưng tôi chỉ biết nó bắt đầu rồi, còn 3s nữa thôi.

    3...2...1...
     
    Tensei Shirata Slime Datta Ken ( Đn)
    Thông báo trễ


    Hi mọi người, hiện tại mình đang học hè, rất bận nên không thể viết tiếp cho truyện này.

    Vì vậy, mình xin tạm hoãn đến ngày 10/8, cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình và cũng chân thành xin lỗi đến các bạn.

    Chúc mn 1 ngày vui vẻ ( Xin lỗi vì một lời thông báo khuya thế này, mình hiện tại ở nước ngoài, có gì cho mình xin lỗi nha 😔)

    Thanks,

    Đứa viết truyện.
     
    Back
    Top Dưới