Khác Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
309639043-256-k621358.jpg

Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
Tác giả: meoden112450
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Shiina Kazuya, đã chết trong khi cố bảo vệ một người bạn thời thơ ấu.

Cậu đã được tái sinh thành Kayn Von Shilford, con trai thứ 3 trong một gia đình quý tộc.

Cuộc phiêu lưu của cậu bắt đầu trong thế giới kiếm và ma thuật bắt đầu...



isekai​
 
Có thể bạn cũng thích
  • tensei shitara slime ngoại truyện - ghé thăm vùng...
  • Kimetsu no Yaiba X OC: Cánh cửa cuộc đời. Sự can...
  • NGHE NÓI VỊ HÔN PHU CỦA TA SIÊU HUNG
  • [Gego] Thiết Tường Thành_Noeth
  • Tensei Shirata Slime Datta Ken ( ĐN)
  • Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 1: 3 kẻ lạ mặt.


    Kayn liên tục họp bàn cùng Alex về lãnh địa Drintle.

    Kayn là lãnh chúa, nhưng cậu không hề kết bè kéo phái.

    Ngoài Alex, cậu không biết ai còn có khả năng giúp cậu quản lý Drintle.

    Các cấp lãnh đạo của vương quốc Esfort cũng hiểu điều này, nên họ đã phái các phó lãnh chúa để hỗ trợ việc quản lý giúp Kayn.

    Họ đang xem xét vùng lãnh thổ giành được từ Cộng hòa Irustin.

    Một thời gian nữa là họ sẽ bàn giao lại vũng lãnh thổ đó cho Kayn.

    Bỗng một ngày nọ, Kayn nhận được lệnh triệu tập khẩn từ hoàng gia.

    "Là chuyện gì đây ta..."

    Kayn thường bị gọi lên bằng cách truyền tin, nhưng lần này họ đã viết thư có niêm phong tem một cách đàng hoàng.

    "Đây là giấy triệu tập.

    Những quý tộc thường sẽ không đến lâu đài trừ khi là một người có cương vị quan trọng.

    "

    Koran đưa Kayn bức thư và nói.

    Cậu gật đầu đáp.

    "Được rồi để em đến đó thử coi sao.

    Việc ở đây nhờ anh lo liệu nốt nhé!".

    Kayn lên xe ngựa và đi đến lâu đài.

    ◇◇◇

    Vừa vào lâu đài, cậu lập tức được nữ hầu dẫn vào phòng khách như mọi khi.

    Ngoài những gương mặt thân quen, còn có ông Galm và một người lạ khác.

    Với đôi tai thú giống sói, ắt hẳn ông ấy là bán nhân.

    Thấy Kayn, ông ấy đã cố gắng che giấu biểu cảm ngạc nhiên của mình.

    "Xin lỗi để mọi người phải đợi lâu!"

    "Không sao bọn ta chờ được!

    Con ngồi xuống đi!"

    Nhà vua giục Kayn nhanh chóng ngồi vào chỗ.

    Kayn yên vị xong, Magna bắt đầu nói.

    "Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc họp.

    Đầu tiên tôi xin giới thiệu, tư lệnh biên phòng, Kayn.

    Để tôi giới thiệu cho cậu; ông ấy là Hagnes, sứ giả của Vương quốc bán nhân Kermes.

    Hiện tại xứ sở đó đang bị một vấn đề, Vương quốc bán nhân Kermes... hiện đang bị Đế chế Baisus xâm lược.

    "

    Kayn cau mày.

    Ngày xưa, Baisus đã đánh chiếm các nước quanh Esfort thành thuộc địa, cho tới bây giờ đã hoà bình trở lại.

    Thực tế Baisus vẫn nhiều lần hăm he nhắm vào vương quốc Kermes, nhưng vốn thể lực của bán nhân luôn mạnh hơn loài người, nên các cuộc xâm lược đều thất bại.

    Tuy Esfort và Kermes không gần nhau, nhưng 2 nước vẫn thành lập liên minh.

    Bởi Baisus nằm giữa 2 vương quốc này, nên họ không thể kết giao thương mai bằng đường bộ, mà phải đi bằng đường thuỷ; có nhiều bán nhân ở Kermes đã di cư tới Esfort để tìm cho mình một cuộc sống tốt hơn.

    Điển hình chính là thương hội Salakhan.

    "Nhưng sao tự nhiên...?

    Con tưởng vương quốc Kermes mạnh hơn hẳn đối thủ cơ mà.

    "

    "Ông Hagnes, phiền ông nói rõ cho cậu ấy biết được không?"

    Magna nhắc, Hagnes vẫn tỏ ra hoài nghi.

    "Thứ lỗi nếu tôi có mạo phạm... ngài nói rằng sẽ triệu tập người mạnh nhất đến đây, nhưng tại sao ngồi đây lại là một thiếu niên như thế này...?

    Thưa bệ hạ, chính người đã nói rằng tất cả chúng ta nên đợi người đó tới mà.

    "

    Các lãnh đạo của Esfort biết thực sự của Kayn, nhưng cái chức danh tông đồ buộc phải giữ kín.

    Do lần đầu tiên gặp, Hagnes thể hiện rõ sự bất an khi ông đang cần sự giúp đỡ từ phía Esfort.

    "Không thể trách được khi ông có suy nghĩ như vậy.

    Nhưng lãnh chúa Kayn ở đây là con trai của ông Galm, cậu ấy rất dũng cảm và đã có lãnh thổ của riêng.

    Hơn nữa đây cũng là phò mã, đã đính hôn với 2 công nương nhà công tước Eric và công tước Libert.

    Tôi nghĩ chỉ cần nghe bấy nhiêu thôi cũng đủ chứng minh cho ông thấy thực lực của cậu ấy rồi."

    "Vâng, có điều..."

    Magna vẫn không thế thuyết phục được Hagnes.

    "Nhân tiện, Kayn là người mạnh nhất trong nước.

    Ông biết về đội trưởng hiệp sĩ hoàng gia của chúng tôi phải không?

    Con gái của Công tước Libert.

    Cô ấy vẫn còn thua cậu Kayn này nhiều phần".

    "Hả...???"

    Hagnes sững người.

    Đa phần người ở vương quốc Kermes xu hướng sống thực tế "mắt thấy tai nghe" rõ ràng mới tin, và hoàng gia Kermes là bán nhân sư tử lâu đời.

    Việc nghe nói về một thiếu niên như Kayn là kẻ mạnh nhất đã thực sự khiến Hagnes ngạc nhiên.

    "Đó là sự thật, nếu Esfort đấu với Kayn, vương quốc này sẽ thất bại."

    Eric dửng dưng nói càng khiến Hagnes bàng hoàng hơn.

    "Tôi không dám chắc... nhưng mà... xin hãy tiếp tục cuộc họp."

    Hagnes nói.

    Cuộc xâm lược do Baisus tổ chức bỗng nhiên nổ ra.

    Ban đầu, vương quốc họ chỉ đơn giản nghĩ đó là hành động ăn miếng trả miếng của đế quốc đó, cho tới khi Baisus mang ra quân đội với paladin và pháp sư cực mạnh, chiếm đóng thành công vài thị trấn, họ mới nhận ra được sự tình nghiêm trọng.

    Những kẻ mạnh kinh khủng đó gồm 2 chiến binh và 1 phán sư.

    Cảm tưởng chỉ cần mỗi 3 kẻ đó thôi là đã đủ chiếm được vương quốc bá nhân rồi.

    "Các tướng lĩnh của tôi cũng không thể đo tính toán được khả năng của họ, nên tôi đã buộc phải sang Esfort cầu cứu..."

    "...

    Cho dù ông đã cất công tới đây, nhưng chúng tôi không thể công khai chiến tranh chống Baisus được.

    Có điều, giả sử chúng tôi phái đi những healer tốt, biết đâu sẽ có ích cho vương quốc ông...

    "

    VQ Kermes có nguồn lương thực lớn để tự cung cầu, nên trên chiến tuyến họ không dễ thất thế, nhưng lượng pháp sư của họ rất ít, vì vậy họ chỉ có thể chữa trị thông qua dược phẩm hoặc thuê một vài tay thám hiểm có khả năng chữa trị từ bên ngoài.

    Trải qua những trận chiến gần đây, số lượng thuốc của họ đã giảm đáng kể, thương vong càng lúc càng nhiều.

    Đây là lý do chính họ đến Esfort để nhờ hỗ trợ.

    "Vì 2 vương quốc là liên minh, Esfort chúng tôi sẽ cung cấp dược phẩm và healer cho nước ông.

    Nhưng chúng tôi sẽ không để lính sang viện quân.

    Mà... không thể ngở tại sao chỉ có 3 người lại gây ra thiệt hại lớn đến như vậy...

    "

    Nhà vua khoanh tay trầm tư.

    "Theo thông tin mật thám, chúng tôi biết được rằng chức danh của 3 kẻ đó là Anh hùng, thánh hiệp sĩ và hiền giả."

    Kayn giật mình, tay đập bàn, đứng bật dậy.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 2: Tung tích viên ngọc.


    Kayn tỏ ra hoài nghi khi nghe ông ấy nói ra 3 chức danh.

    Anh hùng xưa là Yuuya, tiên vương của Esfort, đồng thời cũng là người thầy của Kayn.

    Hai người đồng hành cùng anh hùng khi đó chính là cha mẹ cậu.

    (Có lẽ ai đó đã bị triệu hồi?

    Nhưng làm thế nào mà họ được triệu hồi ở Baisus...

    Mình phải hỏi Hinata một chút mới được.)

    "Chuyện gì vậy, Kayn?"

    Nhà vua hỏi Kayn.

    "Dạ không...

    Anh hùng, Thánh hiệp sĩ và Hiền giả... thân thế của họ rất bất thường.

    Tuy chỉ là suy đoán của con... hãy cho con một chút thời gian để đi xác thực vấn đề này.

    Trong trường hợp chính xác như con đoán, có lẽ con sẽ phải làm một chuyến tới Kermes".

    Kayn nói lớn, nhưng nhà vua lắc đầu.

    "Luật lệ đã đề rõ bởi tiên vương rằng, trẻ vị thành niên không được phép nhập ngũ.

    Ta không thể trái luật, dẫu biết là con vô đối.

    "

    "Thằng bé tuy không thể ra tiền tuyến, nhưng nếu nó ở hậu phương để hỗ trợ chắc sẽ không thành vấn đề ha?

    Như vậy sẽ không gặp bất trắc gì!".

    Công tước Eric đề xuất.

    Thực chất nếu một mình Kayn đứng trên chiến tuyến, cậu có thể dễ dàng xử lý được tất cả, nhưng đồng thời thân phận cậu có nguy cơ bị lộ, từ đó sẽ dẫn tới chiến tranh Esfort – Baisus.

    Nhà vua tán thành với ý kiến của Eric.

    "Thôi được.

    Ta sẽ liên hệ thêm vài người khác.

    Chủ yếu là cho họ để ý con, Kayn...

    Tôi không dám hình dung con sẽ làm những gì khi ở một mình...

    "

    Mọi người cười.

    Những chuyện phi lý Kayn đã làm nó nhiều không đếm xuể.

    Nhưng đó là trong nước.

    Còn giờ là can thiệp vào chuyện của vương quốc khác.

    "Con rõ rồi.

    Con sẽ chuẩn bị xong nhanh thôi!".

    Sau khi nói thêm một vài chuyện nữa, Kayn trở về nhà rồi liền thay đồ.

    Cậu phải đi hỏi về chuyện viên ngọc triệu hồi.

    Nhưng dĩ nhiên sẽ không dễ dàng gặp họ nếu cậu cứ thế mà đi luôn.

    Kayn mặc áo choàng trắng lên và đeo mặt nạ.

    "Sẽ tốt hơn là đến bằng tư cách này."

    Là giọng nói bị biến đổi của cậu.

    Phải dùng chức danh tông đồ cậu mới có thể đi lại thoải mái trong thánh điện mà không bị thánh kỵ sĩ truy đuổi.

    Và như thế sẽ gặp giáo hoàng hoặc Hinata ngay lập tức.

    Kayn dịch chuyển đến gần thánh điện.

    Thay vì bay thẳng tới phòng Hinata, cậu lại chọn cách đường hoàng đi vào trong điện với chức danh tông đồ.

    Cậu căng thẳng vượt qua các thánh hiệp sĩ được trang bị tận răng đứng ở cửa thánh điện.

    "Người lạ mặt!

    Anh không được phép qua đây!

    "

    Một trong những hiệp sĩ ngăn cản.

    Người còn lại thì khẽ vẩy tay.

    " Hình như... ngài chính là sứ giả thần linh...?"

    Kayn gật đầu khi người lính đã có vẻ run.

    "Vậy là tôi đã đúng!

    Xin hãy chờ ạ!

    Tôi sẽ cho người dẫn ngài đi.

    Này, rất may cậu đã không làm gì quá!

    Đây chính là tông đồ đó!

    "

    "Sao...!?... là tông đồ...?"

    Một trong những hiệp sĩ khác đã chạy vào bên trong.

    Ngay sau đó, một linh mục bước ra ngoài đón tiếp Kayn.

    "Niềm vinh hạnh của chúng tôi khi được tông đồ ghé thăm.

    Giáo hoàng và thánh nữ hiện đang có mặt, tôi sẽ đưa ngài tới đó ngay!"

    "...Cảm ơn."

    Các hiệp sĩ đứng chú ý vào Kayn cho tới khi cậu khuất dạng.

    Các giáo đồ trong thánh địa khi vừa thấy cậu liền lần lượt quỳ xuống khấn.

    Kayn hơi khó chịu, nhưng biết rằng mình đã phải lấy danh phận lớn để vào đây, cậu chỉ chậm rãi đi phía sau vị linh mục dẫn đường kia.

    "Tôi đã cho người báo trước với giáo hoàng.

    Ngài ấy sẽ chờ ngài ở trong phòng ạ.

    "

    Kayn cảm thấy việc khá phiền hà chỉ vì cậu đã chọn vào bằng cách này mà thay vì cách kia.

    Nhưng cậu cũng tự hỏi rằng an ninh ở đây có ổn không khi mà để cho một người lạ mặt tự xưng là tông đồ ra vào thoải mái như vậy.

    "Ông thực sự nghĩ tôi là Tông đồ à?"

    Vị linh mục niềm nở.

    "Tôi tự tin bản thân có thể nhìn ra được ngài là tông đồ.

    Thông qua cả cái ánh hào quang từ chiếc áo choàng.

    Hơn thế nữa, chính tôi cũng đã có mặt trực tiếp ở buổi lễ bầu cử, thưa ngài."

    "...Là vậy sao.

    Cảm ơn ông."

    "Không dám ạ, tôi thật sự muốn gửi lời cảm tạ đến thần linh khi tôi được trực tiếp nói chuyện với một vị sứ giả của người.

    Trong nội bộ thánh điện cũng đã tốt hơn rất nhiều kể từ khi có giáo hoàng mới...

    Đó cũng là công của ngài, thưa tông đồ."

    Vị linh mục cúi người rồi lại đi tiếp.

    Qua nhiều bậc cầu thang, linh mục dừng lại trước một cánh cửa trang trí trang hoàng ở tầng trên cùng.

    "Đã tới rồi thưa ngài!"

    Khi ông ấy vừa nói tông đồ đã tới, cánh cửa không chờ mà bật mở ngay lập tức.

    "Lâu rồi mới gặp ngài!

    Tông đồ...!

    "

    Denter như bay về phía Kayn, ôm lấy cậu.

    "Ể!?"

    Giọng nói vang lên phía sau.

    "Giáo hoàng, ông đúng là không có phép tắc.

    Tông đồ, hân hạnh vì đã ghé thăm!"

    "À phải...

    Tôi xin lỗi thưa Tông đồ.

    "

    Denter gãi đầu e ngại rồi về vị trí.

    "Không sao... tôi có hơi bất ngờ chút..."

    "Tôi cũng muốn..."

    Hinata ôm Kayn.

    "Hả...?!?"

    Thấy linh mục kia đang hoang mang kiểu "tôi là ai...

    đây là đâu?", Denter liền lên tiếng bảo ông ấy lui.

    Ông ấy cúi chào rồi rời đi.

    "Này, Hinata.

    Cô không thể cứ ôm cậu ấy ngoài hành lang như vậy.

    Chúng ta còn nhiều thời gian cơ mà."

    Hinata ngại ngùng buông Kayn.

    "...

    Xin lỗi anh.

    Chúng mình vào thôi!"

    Hinata giục, Kayn đi vào phòng.

    Chỉ có Denter và Hinata ở trong phòng, Kayn ngồi xuống một chiếc ghế trống.

    "Vậy có chuyện gì gấp gáp mà cậu tới đây?

    Không lẽ nào...là..."

    Denter nói như thể đã đoán được.

    "Thật là là về vấn đề Đế quốc Baisus xâm lược Vương quốc bán nhân Kermes.

    Tổ đội ba Anh hùng, thánh hiệp sĩ và hiền giả đã xuất hiện ở đó.

    Tôi muốn hỏi về loại ngọc được cất trong kho bảo vật của thánh quốc.

    "

    "Tôi nghĩ đúng thứ cậu đang muốn nói tới rồi.

    Chúng tôi trước cũng đã được học qua về nó.

    Do đó, chúng tôi vội vã và lục soát kho bảo vật...

    Kho bảo vật đã bị phá huỷ một phần khi cựu giáo hoàng lâm chung.

    Và thứ bị mất, rất quan trọng trong số đó chính là viên ngọc triệu hồi.

    "

    Nghe vậy, Kayn nhăn mặt lại.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 3: Thân thế của những kẻ bị triệu hồi


    "Ý cậu tức là... kẻ đứng đằng sau vụ ám sát cựu giáo hoàng có liên quan đến đế quốc Baisus...?"

    "Tôi dám khẳng định luôn.

    Tuy nhiên, chúng ta không có bất kỳ bằng chứng nào, vì vậy bên đó sẽ phủ nhận mọi cáo buộc một cách dễ dàng ".

    Những viên ngọc triệu hồi thường được cất giữ trong kho bảo vật dưới sự kiểm soát chặt chẽ, chỉ có giáo hoàng mới có thể vận hành.

    Trong vụ việc vừa rồi, nhiều trang sức quý kèm theo viên ngọc đã bị đánh cắp.

    Kayn nhíu mày khi đoán ngầm việc một Anh hùng mới giống như Yuuya đã được triệu hồi.

    "Tôi đã nhận được bức thông điệp từ một giám mục đóng quân ở Baisus.

    Có tổng cộng 4 người được triệu hồi, nhưng chỉ có 3 người có danh hiệu, còn lại 1 người không thể chiến đấu, hiện đang ngụ trong cung điện.

    Ngọc triệu hồi là bảo vật quý giá nhất của Thánh Quốc, giám mục đã phản đối, nhưng bên đó không thèm đếm xỉa.

    Ông ấy còn kể họ đã nói với ông rằng bảo vật này chính là do thánh quốc tặng cho họ".

    (Có thể những người Nhật đã được triệu tập...)

    "Ông ấy có nói gì về ngoại hình của mấy người kia không...?"

    "Không quá chi tiết, nhưng tất cả đều có màu tóc ánh đen, cũng như mắt đen.

    Hai nam, hai nữ, tất cả đều ở tuổi thiếu niên".

    (Khả năng rất cao họ chính là người Nhật...

    Thật tuyệt có dịp được gặp, có điều...)

    Kayn là người Nhật chuyển kiếp.

    Tuy có phần nào nhớ nhung, nhưng cậu lại không ngờ mình sẽ có ngày phải đứng ở 2 bên chiến tuyến với chính những người đồng hương.

    Kể cả là bán nhân thì đều có giao tiếp.

    Kayn dù đã có kinh nghiệm giết người trong thế giới này, nhưng để thực hiện được thì vẫn cần một quyết tâm nhất định.

    Đương nhiên, trẻ vị thành niên không thể than chiến ngay cả khi chúng muốn.

    "Cảm ơn vì thông tin hữu ích này.

    Chúng tôi đã nhận được yêu cầu viện trợ và sẵn sàng đáp ứng.

    Sẽ tốt hơn nếu ông phái thêm các healer sang vương quốc Kermes."

    Giáo hoàng gật đầu.

    "Tôi đã sắp xếp xong rồi.

    Chúng tôi cũng đã viện trợ hải quân, phái đi rất nhiều mục sư.

    "Cảm ơn ông.

    Bây giờ, tôi phải về Vương quốc gấp để thu xếp, vì vậy...

    "

    "Anh Kayn!"

    Hinata ôm Kayn, ngắt lời anh.

    Ngài ngùng, cô ấy ngước lên nhìn Kayn.

    Hinata không được gặp Kayn thường xuyên, vì tính chất công việc nên cô rất hạn chế sang những việc riêng tư.

    Do đó cô ấy muốn trân trọng từng phút giây.

    "Xin lỗi... tôi có việc phải đi ngay giờ.

    Hai người CỨ THOẢI MÁI ở đây đi, không thành vấn đề.

    Ngài Kayn, cô ấy xin giao lại cho ngài!"

    Giáo hoàng mỉm cười rời khỏi phòng, vừa đi vừa quay lại ra hiệu ngón tay "mọi thứ đều ổn" với Kayn.

    Trong lúc đó, Hinata không buông Kayn.

    Kayn nhẹ nhàng xoa đầu Hinata trong khi cô vùi mặt vào ngực cậu.

    "Hinata, xin lỗi vì đã không đến gặp em thường xuyên.

    Anh hứa sẽ đến gặp em sau khi đã dẹp yên chiến tranh.

    Lúc đó chúng ta sẽ cùng dạo phố Drintle nhé!"

    "...Có thật không...?"

    "Phải Anh hứa mà.

    Nơi ấy sẽ chỉ có hai ta.

    "

    "Vâng...

    Chỉ có hai ta..."

    Kayn đã nhận ra tình cảm của Hinata dành cho cậu sau khi cô đến thăm Drintle một lần.

    Và trách nhiệm của cậu là sẽ không để Hinata bị cho ra rìa.

    Dẫu sao ở thế giới này, đa thê là chuyện bình thường.

    Nhưng nhìn vào những dàn thê thiếp của Kayn, không ai trong số họ là bình thường cả.

    Tâm sự với nhau một lúc xong, Kayn biến về Esfort.

    "Anh đi đây!

    Gặp lại em sau!"

    "Vâng, xin hãy bảo trọng.

    Dù anh là thần thánh nhưng vẫn có thể bị thương bởi anh hùng ấy..."

    "Ừ, nếu họ mạnh như anh hùng Yuuya, anh sẽ gặp rắc rối, nhưng anh chắc rằng sẽ ổn thôi.

    Anh sẽ đến gặp em sau xong việc.

    "

    Kayn đứng dậy và dịch chuyển.

    Xung quanh trắng xoá, và cậu đã về lại phòng riêng ở Drintle.

    Ngay lập tức có tiếng gõ cửa.

    "Chào mừng trở lại, ngài Kayn!"

    Được phép vào phòng, Dalmeshia đi vào.

    Kayn tự hỏi có phải phòng cậu bị giám sát 24/7 không, nhưng nhanh chóng cậu vào chủ đề chính.

    "Dalmeshia, tôi sẽ đến Vương quốc bán nhân Kermes.

    Đế quốc Baisus đang tiến hành chiến tranh với bên đó.

    Và có vài điều tôi muốn hỏi ông "

    Kayn kể với Dalmeshia cách tổ đội Anh hùng xuất hiện ở Baisus như thế nào, và nhờ ông tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra ở Baisus và Kermes.

    "Xin cứ giao cho tôi.

    Tuy nhiên, tôi không thể ở hai quốc gia cùng một lúc, nên sẽ mất khá nhiều thời gian.

    Tôi sẽ cử thuộc hạ đi ngay!".

    "Cảm ơn ông.

    Tôi ước tôi có thể bay đến đó, nhưng tôi buộc phải đi bằng thuyền với những người khác.

    Nên thời gian sẽ không thành vấn đề."

    Về việc thu thập thông tin, khó mà tìm được người như Dalmeshia.

    Là một Bậc thầy côn trùng, đúng thực là nghề của ông ấy.

    Các con côn trùng sau khi thu được thông tin sẽ chia sẻ với Dalmeshia.

    Khả năng rất hữu ích, vì không ai ngờ được rằng có một con bọ gián điệp trong nhà họ.

    Ngày Kayn khởi hành tới vương quốc bán nhân đã định.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 4: Xuất cảnh.


    Để đến Vương quốc Kermes phải đi bằng đường thủy, nên Kayn cùng một số hiệp sĩ và giáo đồ do thánh điện phái đi, họ đã tập trung ở thị trấn Misinga.

    Chiếc thuyền buồm neo đậu trong bến cảng có kích thước trung bình; Theo Hagnes, vương quốc họ cũng có những chiếc thuyền lớn, nhưng vì tình huống khẩn cấp, ông ấy phải tới Esfort bằng loại thuyền nhanh nhất.

    Thực phẩm mua ở Misinga đã được chất lên thuyền, việc còn lại là khởi hành.

    "Kayn, hãy bảo trọng."

    "Vâng cảm ơn ngài."

    Bá tước Legant, lãnh chúa xứ Misinga đã ra tiễn tận cảng, họ bắt tay chào nhau.

    Mặc dù phương thức bay sẽ giúp Kayn nhanh hơn so với đi thuyền, nhưng nếu anh ta đi một mình, người ở Kermes sẽ không biết cậu là ai cũng như việc nên đối phó với cậu thế nào, vì vậy anh phải đi cùng Hagnes.

    Kayn nói lời tạm biệt rồi lên thuyền.

    "Khởi hành!"

    Những sợi dây nối con thuyền với cầu cảng đã được tháo ra, và cánh buồm căng phồng, con thuyền bắt đầu di chuyển.

    Đây là lần đầu tiên cậu lên thuyền ở kiếp này, kiếp trước cậu đã từng đi thuyền rồi nên trông có vẻ dửng dưng.

    Tuy nhiên, các hiệp sĩ và giáo đồ có vẻ âu lo.

    Và như vậy, con thuyền hướng ra khơi.

    Kayn được Hagnes dẫn đến phòng khách cao cấp nhất.

    "Đây là phòng của cậu, Kayn.

    Sắp có một cuộc họp, tôi sẽ đưa cậu đi họp cùng luôn".

    Kayn đi theo ông ấy tới một căn phòng rộng hơn hẳn.

    Có vài người ở đó, khi Kayn đã ngồi xuống, thuyền trưởng chỉ vào bản đồ biển và bắt đầu nói.

    "Chúng ta sẽ đi dọc theo tuyến đường này theo hải đồ.

    Còn về thời gian bao lâu thì tùy thuộc vào sức gió, có lẽ sẽ mất khoảng một tuần".

    Thuyền buồm là phổ thông của thế giới này, và nếu không có gió, chúng thực sự không thể đi xa được.

    Tuy nhiên, vì đang có chiến tranh, họ đang rất vội vàng, nên Kayn đã đưa ra một đề nghị.

    "Tôi là pháp sư.

    Sao không để tôi dùng phép từ sau tàu để làm căng buồm?

    "

    "Tôi đánh giá cao lời đề nghị này, nhưng chỉ có pháp sư hoàng gia hoặc mạo hiểm giả hạng cao mới có thể sử dụng phép duy trì trong 1 khoảng thời gian dài.

    Tôi đoán các pháp sư sơ và trung cấp sẽ hết ma lực sau nhiều nhất một giờ tạo gió ".

    Đội trưởng từ chối đề nghị của Kayn.

    Anh biết rằng ma thuật gió rất hữu ích, nhưng anh cũng nghĩ rằng Kayn sẽ không thể duy trì gió trong một khoảng thời gian.

    Tuy nhiên, ma lực của Kayn không phải như người thường.

    Đúng là cậu vẫn cần phải nghỉ ngơi, nhưng việc duy trì năng lượng phép thuật đối với cậu hoàn toàn là chuyện vặt vãnh.

    "Không sao cả.

    Tôi sẽ đẩy thuyền.

    Tôi không thế giúp được nhiều, chí ít nhất cũng có đóng góp.

    Vậy nên cứ giao cho tôi!".

    Giờ trong đầu Kayn chỉ đang nghĩ về đám người bị triệu hồi.

    Nếu để đánh nhau càng lâu, vương quốc Kermes càng bất lợi.

    "Kayn, cậu thấy mình làm được chứ?

    Trong trường hợp khả thi, thời gian đi đường của chúng ta sẽ được rút ngắn.

    Người lái tàu sẽ phụ trách điều khiển hưởng, còn lại trông cậy vào cậu thổi buồm được không?

    "

    Nói chuyện xong, Kayn đi lên boong.

    Gió đang rất nhỏ nên thuyền không thể đi nhanh được.

    Kayn thi triển phép gió làm căng cánh buồm.

    Tuy nhiên phép mà Kayn tạo ra luôn luôn bất thường.

    Nó không phải là thứ của một người thường có thể sánh bằng.

    Tốc độ của thuyền tăng lên nhanh chóng.

    Và do tốc độ của con thuyền đã tăng lên, sóng nước lớn đang tạt ngược vào boong thuyền.

    Sự rung chuyển ngày càng dữ dội hơn.

    Thân thuyền bắt đầu kêu cót két, người lái thuyền hét lên với Kayn, giọng hoảng sợ.

    "Nếu lướt bằng tốc độ như vậy con thuyền sẽ vỡ mất !!"

    "Được rồi!

    Nếu thế thì..."

    Kayn đặt tay lên boong và để ma lực truyền vào con thuyền.

    [Cường hoá phẩm chất]

    Con thuyền giờ đã cứng cáp ngừng kêu cót két.

    Hài lòng, Kayn tiếp tục thực hiện phép thuật của mình lên cánh buồm.

    Người lái thuyền cau mày, nhưng nhớ rằng việc đến được Kermes trong thời gian ngắn nhất có thể là ưu tiên hàng đầu của họ, anh ta tiếp tục công việc lái thuyền mà không phàn nàn.

    ◇◇◇

    Lúc này mặt trời đã lặn, Kayn đã hoàn thành nhiệm vụ trong ngày, cậu đang ngồi đối diện với Hagnes trong phòng khách và nhâm nhi tách trà.

    "Tôi phải nói rằng, tôi rất nể phục cậu, Kayn ạ.

    Cậu đã vận sức tối đa mà không thấy mệt chút nào."

    "Không có gì đâu ông, chỉ là tôi muốn giúp đỡ VQ ông càng sớm càng tốt."

    Không có vấn đề gì đối với các thủy thủ, nhưng các hiệp sĩ và giáo sĩ đều bị say sóng, họ phải dùng phép để tự chữa tinh thần trong lúc Kayn nghỉ ngơi tại phòng.

    Ngay cả Hagnes cũng không thể chịu nổi, ông đã bị say sóng và vật trong phòng, Kayn đã nhanh chóng chữa lành cho ông ta.

    "Có vẻ như chúng ta sẽ đến sớm hơn dự kiến.

    Thuyền trưởng nói với vận tốc này, dự kiến 2 ngày nữa sẽ về tới Kermes."

    "Thật sao...?

    Tôi mong được trở về càng nhanh càng tốt.

    Thêm được nhiều healer, cơ may sống sót của dân tôi càng cao".

    Đã có rất nhiều nạn nhân vào thời điểm Hagnes đến Esfort để được cứu trợ.

    Nhiều người trong số họ là bị nhóm Anh hùng gây thương tích.

    Không rõ họ đã được triệu hồi từ thế giới nào, nhưng Kayn nghĩ rằng Anh hùng không phải là để tham gia chiến tranh giữa 2 nước.

    Từ buối sáng hôm sau, nhờ phép thuật siêu việt duy trì, họ đã thấy đất liền khi hoàng hôn buông xuống.

    "Kermes kia rồi!

    Chúng ta đã hoàn thành chuyến hành trình chỉ mất 2 ngày!

    Mọi người hãy tiếp tục làm việc nào!

    "

    "" "" Ohoho!

    "" "

    Các thủy thủ reo hò ầm ĩ.

    Họ đã lên kế hoạch đi đường một tuần, nhưng nhờ sự trợ giúp từ Kayn, họ đã đến Vương quốc Kermes một cách an toàn trong hai ngày.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 5: Cuộc đấu khẩu.


    Vương quốc bán nhân đã hiện ra trước mắt.

    Nổi trội về mặt thương mại bằng đường thuỷ, có rất nhiều tàu lớn của thương nhân đang đỗ tại cảng.

    "Không thể ngờ là chúng ta tới nhanh được như vậy...

    Tôi thật sự biết ơn cậu, Kayn.

    Tôi sẽ đưa cậu về nhà và sắp xếp chỗ ở cho cậu ngay khi chúng ta cập bến.

    "

    "Cảm ơn ông."

    Con tàu đã vào cảng, họ xuống thuyền và đứng xem lần lượt từng chiếc thuyền được khuân đi.

    Trời đã lặn, Hagnes đã sắp xếp cho các linh mục, nhà thám hiểm từ Esfort ở trong một quán trọ.

    Riêng Kayn cùng Hagnes lên xe ngựa đi đến trang viên lãnh chúa.

    Từ trung xe Kayn ngó ra nhìn cảnh quan thị trấn cảng, nhộn nhịp, sôi động.

    Tuy Kermes đang có chiến tranh, nhưng thị trấn này nằm cách xa quy mô cuộc chiến nên nơi này rất yên bình, không bị thiệt hại.

    "Thị trấn này là cửa khẩu xuất nhập hàng chính của vương quốc Kermes.

    Do đó nơi này là địa điểm tập trung của các thương nhân.

    Ngoài ra, cũng có các mạo hiểm gia đi theo hộ tống họ...

    Tôi nghe nói rằng cậu đã tự gây dựng lên sự nghiệp mạo hiểm gia, đúng không Kayn?

    "

    "Vâng, tôi bắt đầu đăng ký ở Vương đô Esfort.

    Nhưng dạo gần đây, công việc lãnh chúa khiến tôi bận rộn không có thời gian để đi thám hiếm...

    "

    "Đúng là khó khăn với cậu ha.

    Trở thành lãnh chúa ở cái tuổi này."

    Hagnes mỉm cười rồi nhìn về phía trước.

    Kayn tiếp tục ngắm nhìn cảnh quan thị trấn cho tới khi họ đến nơi.

    Cậu và Hagnes nhanh chóng được đưa đến phòng nghỉ ngơi dành cho khách.

    "Hãy xả hơi một chút rồi chúng ta sẽ đi gặp người đại diện của thị trấn này sau nhé?

    Tất nhiên tôi sẽ đi cùng cậu."

    "Vâng, phiền ông đến báo thức tôi."

    Hagnes rời khỏi phòng.

    Căn phòng khá lạ mắt, có hai giường và 1 bộ sofa.

    Kayn ngồi xuống ghế và suy nghĩ về chuyện nhóm người bị triệu hồi.

    "Anh hùng, thánh hiệp sĩ và hiền giả hả... có thể không giống Yuuya, nhưng mình nghĩ vẫn phải chuẩn bị tinh thần một chút...

    À quên, mình bị cấm ra tiền tuyền...

    Mình không thể tự đi một mình ra đó sao..."

    Kayn bị cấm ra ngoài mặt trận vì chưa trưởng thành.

    Trừ khi là tự vệ chính đáng, còn không trong mọi trường hợp cậu chỉ có thể đứng ở hậu phương để hỗ trợ.

    Dẫu biết một mình Kayn có khả năng xoay chuyển tình thế của cuộc chiến, nhưng nếu làm như vậy sẽ khiến VQ Kermes mất thể diện.

    Cậu cũng biết nếu mình tham gia vào chiến tranh, nhiều binh sĩ phe này được cứu thì phe kia sẽ đi tong.

    Một lúc sau, có tiếng gõ cửa; Hagnes đã đến đón Kayn.

    "Lãnh chúa Gandal đã xong việc, nên giờ chúng ta có thể đi gặp ông ấy, cùng lúc đó sẽ là bữa tối."

    "Tôi biết rồi!"

    Kayn mặc đồ chỉnh tề, sau đó theo Hagnes đến phòng ăn.

    Gandal, lãnh chúa, đã yên vị tại chỗ ngồi, hai bên ông có lẽ là người thân.

    "Để mọi người phải đợi rồi."

    Hagnes cùng Kayn chào hỏi, sau đó ngồi xuống chiếc ghế như đã chỉ định.

    Khi tất cả đã ổn định, Gandal đứng dậy.

    Bán nhân hổ với một vóc dáng to lớn, Kayn ngầm đoán ông ấy là lãnh đạo của tộc hổ.

    "Cảm ơn vì đã không quản ngại xa xôi mà đến đây.

    Tôi là Gandal, người cai trị thị trấn cảng này; ngồi bên cạnh đây tôi là vợ tôi, Hanes, và con tôi, Randal.

    "

    "Tôi là tư lệnh biên phongg Kayn Von Shilford Drintle từ Vương quốc Esfort.

    Cảm ơn vì lòng hiếu khách của VQ ngài."

    Kayn cũng đứng dậy tự giới thiệu bản thân.

    Tuy nhiên, Randal trông có vẻ trưởng thành, anh ta trừng mắt nhìn Kayn.

    "Tôi cứ ngỡ sẽ được Esfort viện quân, nhưng không ngở họ lại gửi cho chúng ta một cậu thiếu niên chưa trưởng thành...

    Giờ thấy được bộ mặt của VQ đó rồi đó!

    Hagnes cau mày.

    "Cậu Randal, cậu Kayn đây là được mời đến với tư cách là mục sư giỏi nhất ở Vương quốc Esfort.

    Cậu dám nói năng thô lỗ với khách mời của VQ chúng ta sao?"

    "Tất cả những gì Kermes cần là sức mạnh quân sự.

    Chỉ những kẻ yếu kém mới đứng đằng sau làm hỗ trợ mà thôi".

    "...

    Xin lỗi, nhưng tôi nghe nói rằng cậu ấy là một trong những người mạnh nhất ở Esfort..."

    Hagnes nói rõ ràng việc Kayn còn kinh khủng hơn cả Chỉ huy trưởng của Esfort, Tifanna

    Hơn nữa, qua chuyến hành trình mà đáng lẽ ra phải mất đến hơn 2 tuần thay vì 2 ngày, ông ấy cũng phần nào hiểu được thực lực của Kayn thông qua việc duy trì phép gió liên tục.

    Cho nên ông ấy đã khó chịu ra mặt khi nghe con trai của một lãnh chúa buông lời phỉ báng.

    "Trông yếu đuối như vậy ông nghĩ cậu ta có thể làm được gì hả?

    Nếu để một mình tôi cũng vật lộn được cậu ta!"

    Gandal thở dài.

    "Randal, trời đánh tránh miếng ăn.

    Thêm vào đó, cậu đang cư xử thô lỗ với khách mời của VQ chúng ta.

    Cảm ơn vì lòng bao dung, Kayn.

    Cơ bản là tại tộc thú nhân chúng tôi luôn coi trọng sức mạnh thể chất hơn tất cả."

    Kayn hiểu nên cậu cũng lặng lẽ gật đầu.

    Cậu đã được vua dặn là không nên thể hiện quá đó, điều đó sẽ khiến cho người tộc thú cảm thấy tự ti.

    Nhưng nếu cậu tỏ ra yếu đuối quá mức, nó sẽ phản ánh lại thực trạng yếu đuối của Esfort thông qua người đại diện.

    Do đó Kayn đã lên ý tưởng.

    "Không sao đâu ông.

    Nơi đây là một thị trấn cảng yên bình.

    Nói gì thì nói nhưng mà nói ở đây cũng chả chứng minh được điều gì, chỉ như tiếng chó sủa ngang tay mà thôi, à mà trong trường hợp này là hổ hèn giỏi gáy."

    Không khí im lặng bao trùm khi Kayn khích tướng.

    Randal bắt đầu nổi máu.

    "Thượng đẳng ghê!

    Vậy hãy để cho tôi xem thực lực của cậu ra sao!"

    Randal nắm đấm đập mạnh xuống bàn, nhưng không hề bị Gandal khiển trách.

    "Ngài Shilford, ngài không định rút lại lời nói đó chứ?

    Randal tuy trẻ con, nhưng so trong tộc hổ cũng thuộc hàng top.

    Hơn nữa khách mời thách đấu, chúng tôi cũng không thể tham gia gây cản trở."

    Kayn lắc đầu.

    Cậu biết mình sẽ sớm đến vương đô của VQ Kermes, nên đây có lẽ là cơ hội để cậu chứng minh sức mạnh của mình.

    Cậu đã không ngần ngại mà đấu khẩu trong "cuộc chiến anh hùng mõm".

    "Ông cứ yên tâm.

    Mọi chuyện sẽ đâu vào đó nhanh thôi!"

    Kayn đứng dậy khẳng định.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 6: Chứng minh thực lực.


    "Ở đây có sân tập.

    Sẽ tốt hơn khi ta bắt đầu ở đó ha?"

    Randal dẫn đầu, vẫn đang tức tím mặt mày, tất cả họ đều đang hướng tới khoảng sân ngoài dinh thự.

    Đi bên cạnh Kayn, Hagnes tỏ vẻ lo lắng.

    "Kayn, cậu sẽ không sao chứ?

    Randal thuộc hàng ngũ những người mạnh nhất VQ...

    "

    "Đừng lo.

    Tôi sẽ kết thúc nhanh thôi!"

    Kayn chỉ đáp vẻn vẹn 1 câu với nụ cười đắc ý.

    Có một số thú nhân đang ở sân tập.

    Tiếng kiếm gỗ va chạm văng vẳng khắp nơi.

    Nhận thấy Randal, những người lính đang tập luyện đó liền rút lui khỏi sân.

    "Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người.

    Tôi và viện binh của Esfort đang muốn thử sức với nhau.

    Phiền các anh lùi về sau cho chúng tôi mượn sân một chút."

    Những người lính di chuyển ra ngoài lề sân với vẻ mặt mong đợi.

    Họ đang bàn tán gì đó.

    "Đã lâu rồi mới thấy Randal luyện tập.

    Nhân loại kia... chỉ là một cậu nhóc thôi sao...

    Đúng là trận chiến 1 chiều".

    "Tội nghiệp thay...

    Cậu ta đã đắc tội gì với Randal sao..."

    Trên sân, Kayn và Randal đứng đối mặt với nhau.

    Randal ném một thanh kiếm gỗ cho Kayn.

    Dễ dàng bắt lấy nó bằng chuôi kiếm, Kayn nhẹ nhàng xoay kiếm tư thế khởi động.

    "Hmm, chắc là ổn.

    Dù sao thì... tôi cũng chẳng cần đến nó.

    "

    Kayn ném thanh kiếm đi.

    "Cái gì!?"

    "Chuyện gì vậy?

    Không phải họ đang đấu tập sao...?

    "

    Những người lính xung quanh sững người về hành động của Kayn.

    Tuy nhiên, Kayn chỉ nhìn Randal, nụ cười không chút dao động.

    "Tôi không cần kiếm cho một trận đấu tập.

    Đây là tất cả những gì tôi cần ".

    Kayn giương tay phải ra, giơ ngón trỏ lên.

    "Cậu làm cái ** gì thế...

    Dù có là quý tộc của nước khác đi chăng nữa, nhưng nếu cứ nhạo báng người khác như vậy.

    ắt hẳn sẽ không có cái kết tốt đẹp đâu!"

    "Sao tôi lại phải không làm vậy?

    Tôi biết cậu sẽ không chấp nhận sự thật trừ khi cậu nhìn thấy sức mạnh của tôi.

    "

    Kayn cũng có một phần máu dã tâm.

    Nếu cậu muốn, cậu có thể phá hủy cả thành phố thủ phủ chỉ bằng một câu phép.

    Tuy nhiên, tất cả những gì cần thiết hiện giờ chỉ là sức mạnh đủ để thuyết phục tộc thú nhân.

    Tuy nhiên nếu đánh ngang sức với Randal sẽ không giúp cậu thể hiện được sức mạnh để tạo niềm tin cho họ ở ngoài tiền tuyến kia.

    "Lát nữa đừng có mà kêu trời oán đất nhé.

    Với sức mạnh của tôi, nhẹ thì gãy xương, nặng thì cậu có thể tử vong đó!".

    "...

    Ờ, sao cũng được, bắt đầu thôi."

    Kayn vẫy ngón tay khiêu khích Randal tới luôn đi.

    Giương kiếm sẵn sàng, Randal lao vụt cái mười mét và vung kiếm của mình theo chiều ngang.

    Bất ngờ thay, Kayn vụt biến mất khỏi tấm mắt của anh ta.

    Randal vội vã nhìn loạn xạ, nhưng anh ta không thể tìm thấy Kayn.

    "Tôi ở đây."

    Kayn gọi Randal, cậu đã di chuyển phía sau anh ta mà chỉ cần dùng các chỉ số thông thường trong bảng Trạng thái áp đảo của cậu.

    Tránh thanh kiếm vung ngược lúc Randal quay người, Kayn thu hẹp khoảng cách giữa họ, nhảy và búng nhẹ vào trán Randal.

    Mỗi như thế, Randal đã bị thổi bay một đoạn.

    Anh ta bay tít đến tận mép sân, gần chỗ mấy người lính đang đứng xem.

    "" "" "......"

    "" ""

    Họ choáng váng trước kết quả không tưởng.

    Kayn từ từ bước tới, cúi xuống và chữa trị nhẹ cho Randal.

    Vết sưng đỏ trên trán nhanh chóng biến mất, Randal từ từ mở mắt, rên rỉ.

    Anh ta nhìn Kayn đang mỉm cười và cúi người bên cạnh anh.

    "......

    Là mơ sao...?"

    "Không, đó là sức mạnh của tôi.

    Cậu đã thông não được gì chưa?"

    "...Tôi nghe rồi!"

    Kayn đứng dậy và chìa tay đỡ Randal.

    Randal nắm lấy tay Kayn cười e dè.

    Anh ta nhìn một lượt xung quanh rồi giơ cao nắm đấm phải lên.

    "Đây chính là viện binh của chúng ta đến từ VQ Esfort!

    Các ngươi đã thấy cậu ấy mạnh như thế nào rồi đó!

    Nhất định chúng ta sẽ chiến thắng bọn xâm lược Baisus!

    "

    "" "" "Hu rê...!!!"

    "" "

    "Tư lệnh biên phòng Shilford, rất hân hạnh khi được chào đón ngài.

    Thứ lỗi vì hành xử ngang ngược ban nãy của tôi".

    Kayn cười đáp.

    "Hân hạnh!

    Tôi không biết nhiều về xứ sở này.

    Mong được mọi người chiếu cố thêm".

    Kayn và Randal bắt tay.

    Những tiếng hò reo vang dội đến từ đám lính.

    Trở lại phòng khách, bầu không khí căng như dây đàn ban nãy đã không còn nữa, họ cởi mở nói chuyện với nhau.

    Gandal và Hagnes sau khi chứng kiến Kayn và Randal đấu tập, 2 người dường như đã thấy nhẹ nhõm hơn.

    "Muộn nhất ngày mai, chúng tôi sẽ tới vương đô của Kermes".

    "...

    Nếu được, cho tôi đi cùng được không?

    Tôi cũng muốn giúp.

    "

    Là con trai của lãnh chúa, Randal phải ở lại để bảo vệ thị trấn cảng, nhưng sau khi cảm nhận được sức mạnh của Kayn, cậu tin rằng thị trấn này sẽ được an toàn.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 7: Đi đến vương đô.


    Qua một đêm tại nhà lãnh chúa thị trấn cảng, sau khi ăn xong bữa sáng ngày hôm sau, nhóm Kayn bắt đầu lên đường về kinh đô.

    Vì Randal cũng sẽ đi cùng, lãnh chúa đã cho họ mượn một chiếc xe ngựa với đầy đủ hành lý bên trên.

    "Randal, cảm ơn rất nhiều vì đã cho chúng tôi mượn xe."

    Ban đầu họ định thuê xe để đi.

    Kayn đã dự trù sẵn một cái xe cỡ lớn trong hộp vật phẩm, nhưng nếu lấy ra dùng ở đây chắc chắn sẽ gây náo động.

    "Không có gì, tôi rất tự hào khi được đồng hành cùng cậu, Kayn, nhưng mà..."

    Randal nắm chặt tay.

    Randal cũng muốn được chiến đấu trên tiền tuyến, nhưng anh ta buộc phải ở lại bảo vệ thị trấn mà gia tộc cai quản, anh ta không được phép rời khỏi thị trấn.

    Nhưng nhờ có Kayn và Randal giờ đã có thể được ra tiền tuyến, anh ta đã phấn chấn hẳn lên.

    Randal nghiến răng.

    "Tôi cũng muốn ra chiến trường ít nhất một lần nếu có thể..."

    "Vậy sao..."

    Randal là một người đam mê đấm đá, nhưng nhiệm vụ của anh ta là bảo vệ quê hương và đứng ngoài cuộc chiến.

    "Ngài Kayn, ngài tới đây với mục đích cứu thương phải không?

    Xin đừng ra tiền tuyến mà hãy ở yên hậu phương."

    Một người khác nói với Kayn từ phía sau.

    Kayn biết nhiệm vụ của mình phải thực thi là gì.

    Theo ý nhà vua, chỉ cần Kayn xuất hiện trên chiến trường, cục diện cuộc chiến sẽ thay đổi đáng kể.

    Họ thừa biết mình cậu có thể đảo chiều cuộc chiến.

    Tuy nhiên, những người ở đây thì không thể đoán được.

    Trong trường hợp họ nhìn thấy sức mạnh khủng bố của Kayn, dù có thân thiện đến mấy thì dần dần họ sẽ coi Kayn như là một mối hiểm hoạ.

    "......Tôi biết."

    Kayn chán nản thở dài.

    "Nếu cậu ra tiền tuyến, quân ta sẽ như bổ sung thêm hàng trăm quân lực vậy...

    Tuy nhiên là cuộc chiến giữa Vương quốc bán nhân và Đế quốc.

    Do đó, cậu chỉ cần đứng sau nhìn tôi thể hiện cho xem thôi!"

    "Chắc chắn rồi, tôi sẽ chỉ ở phía sau để hỗ trợ mọi người, vì thế làm ơn đừng đến làm phiền tôi nếu không cần thiết."

    "Tôi không có ý định cần cậu giúp.

    Mấy tên đế quốc đó, tôi sẽ dần nhừ tử từng đứa một!

    "

    Thật khó để quên đi nỗi nhớ thương khi người thân mất.

    Dù mới quen và biết được Randal rất mạnh, nhưng không thể biết anh ta sẽ hi sinh lúc nào.

    Kayn liếc nhìn Randal khí thế hừng hực bên cạnh, rồi quay sang nhìn quanh cảnh bên ngoài từ trong xe ngựa.

    ◇◇◇

    Để đến vương đô phải mất 2 ngày đường.

    Dọc đường có nhiều thị trấn nên họ đã không cần dựng trại lề đường.

    Chỉ trừ tường thành và lâu đài xây bằng đá, các ngôi nhà tại vương đô được làm hoàn toàn bằng gỗ.

    Vì Kermes là một quốc gia nằm ở vành đai đại lâm nên họ có nguồn gỗ dồi dào.

    Tuy có chiến tranh, nhưng các cửa hàng khắp thành phố vẫn mở cửa náo nhịp.

    Người dân đi lại vẫn rất thoải mái.

    Dân ở đây cũng chủ yếu là bán nhân.

    Gồm rất nhiều chúng loại như chó, mèo, thỏ, v.v.

    Hầu như không có bất kỳ con người nào, họ buôn bán trao đổi như một xã hội thông thường.

    "Cậu thấy sao?

    Dù đang có chiến tranh nhưng nơi này vẫn rất sống động ha.

    Tối này chúng ta sẽ nghỉ trong lâu đài.

    Sau đó, sẽ sớm họ sẽ sớm tổ chức một buổi gặp nhà vua dành cho chúng ta."

    "Ừm...

    Trông mọi người hạnh phúc tôi cũng yên tâm được phần nào".

    Xe ngựa thành công qua cổng thành lâu đài.

    Nhóm Randal và Hagnes, Kayn vừa đến đã được tiếp đãi đưa vào trong phòng khách sang trọng.

    "Xin vui lòng chờ ở đây.

    Lúc tất cả đều đã sẵn sàng, tôi sẽ dẫn mọi người tới buổi yết kiến"

    "Tôi hiểu rồi!"

    Phòng khách mà họ đang đứng được bày biện nhiều đồ trang trí tinh xảo, và nó không có cảm giác thô thiển giống như của thị trấn cảng.

    Khi Kayn nhìn quanh căn phòng, Hagnes mỉm cười.

    "Mỗi tộc thú nhân đều chuyên một nghề, và trong số đó cũng có nhiều nghệ nhân.

    Đồ đạc trong phòng này có lẽ là do tộc cáo làm.

    Bởi họ có tay nghề thủ công cao và cảm quan thẩm mỹ tốt.

    "Phòng ốc ở đây đẹp hơn tôi tưởng.

    Không biết liệu VQ tôi có học hỏi được gì từ đây không".

    "Đúng vậy.

    Với những điêu khắc tinh xảo này, 2 nước có thể tiến hành buôn bán trao đổi.

    Thật may mắn vì VQ chúng tôi giàu tài nguyên khoáng thạch.

    ".

    "Nhưng mấy cái vật vô tri này đâu thể giúp ta chiến thắng."

    Randal dường như không quan tâm đến đồ đạc, Kayn và Hagnes cười khúc khích vì lời nhận xét bộc trực của anh ta.

    Họ ung dung rồi uống trà.

    "Trà này rất ổn.

    Lần đầu tiên tôi được uống loại này đấy!"

    "Vâng chúng tôi cũng có nhiều xưởng sản xuất trà.

    Khi nào về tôi sẽ chuẩn bị cho cậu một chút."

    "Cảm ơn ông.

    Mọi người ở chỗ tôi sẽ rất mừng".

    Khi 3 người đang tán ngẫu, bỗng có tiếng gõ cửa.

    "Xin lỗi để quý vị chờ lâu.

    Tôi tới để dẫn mọi người tới gặp nhà vua".

    Họ đứng dậy, chuẩn bị tinh thần gặp vua thú.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 8: Yết kiến.


    Nhóm Kayn được dẫn đường tới phòng gặp mặt, đi dọc theo hành lang được bày trí sang trọng.

    Họ dừng chân trước cánh cửa có nét trang trí độc nhất.

    "Thưa, sứ giả từ Esfort đã tới rồi ạ"

    Cánh cửa từ từ mở ra.

    Hội trường kết cấu theo kiểu giếng trời, với những tác phẩm hội hoạ đẹp mắt khiến ai ai nhìn vào cũng phải ấn tượng.

    Với ngai vàng trước mặt và những người thú có lẽ là quý tộc trong nước xếp hàng hai bên, Kayn và những người khác tiến lên, quỳ xuống trước ngai vàng, cúi đầu.

    Đồng thời khi họ vào sảnh, vua thú cùng gia đình cũng đã bắt đầu vào trong.

    "Miễn lễ."

    Kayn và những người khác ngẩng đầu lên.

    "Cảm ơn mọi người vì đã không quản ngại từ Esfort xa xôi mà nhận lời viện trợ từ vương quốc ta.

    Hãy nghỉ ngơi sau chuyến hành trình, ta sẽ hỏi chi tiết sau!".

    Dù Kayn là một quý tộc cấp cao, nhưng cậu đã được dặn là hạn chế xuất hiện trước công chúng ở đây do vấn đề về tuổi tác.

    Trong trường hợp khẩn cấp, cậu được phép tuỳ ý bung lụa; tại buổi yết kiến thì chỉ cần đứng sau người đại diện.

    "Lời cảm ơn từ ngài chúng tôi xin nhận.

    Vấn đề này đối với Esfort chúng tôi rất khó xử.

    Chúng tôi cảm thấy rất day dứt khi mà không thể điều quân đội sang viện binh được, thay vào đó chúng tôi chỉ có thể điều động healer, để hỗ trợ trị thương cho quân đội của ngài.".

    "Ta hiểu.

    Esfort nằm giáp với Baisus, không thể đoán trước khi nào sẽ có mâu thuẫn chiến tranh.

    Bên các người không muốn gây kích động chúng.

    Nhưng cũng không muốn chúng xâm lược bên ta."

    VQ Kermes vẫn đứng vững trong trận chiến.

    Tuy họ không thể đánh lại đám người được triệu hồi và buộc phải rút lui, nhưng với đám lính quân đội của Baisus thì họ chả ngán một ai.

    Ngay cả những cựu binh dày dạn kinh nghiệm nhất cũng không thể thắng khi đánh nhau với Anh hùng, Paladin và Hiền giả.

    Đã có nhiều người lựa chọn từ bỏ cuộc chiến, một số quý tộc trong nước thì xuống tinh thần trầm trọng.

    Người trông thất vọng nhất trong số đó chính là vua thú.

    Bởi là vua nên ông không thể ra tiền tuyến.

    Ông buộc phải ở yên tại kinh đô để bảo vệ nó.

    Nhóm của Kayn hiểu chuyện nên họ không nói gì.

    "Nhưng tại sao, Esfort lại phái đi những cọng giá như thế này... họ đang xem thường chúng ta à?"

    Giọng một cô gái vang lên trong khán phòng im lặng.

    Nguồn âm thanh phát ra từ chỗ vua thú.

    "Coi nào, Mel.

    Con hiểu nhầm rồi.

    Baisus và Esfort là kẻ thù truyền kiếp.

    Nếu họ công khai gửi quân đội sang, quy mô thế chiến sẽ nổ ra.

    Ta cũng không muốn vì VQ ta mà gây ra việc đấy.

    Ngoài ra, quân ta không có nhiều healer.

    Chỉ cần một vài người của họ thôi cũng đủ để giúp quân ta rồi.

    "

    "Cha...

    Không, thưa Bệ hạ.

    Những người lính quaan ta sở hữu thể chất cường tráng.

    Họ sẽ không thua.

    Con chắc chắn đây là trò bịp của họ.

    Loài người đâu thể thắng được bán nhân."

    Cho dù Mel, công chúa, đã được kể về Anh hùng như thế nào, cô vẫn không chịu tin rằng bán nhân có sức mạnh thể chất vượt trội sẽ có ngày thua con người.

    Một người ở đó đã giơ tay xin phát biểu.

    "Thần xin phép thưa bệ hạ!

    Thần là Randal, con trai của Gandal canh giữ thị trấn cảng.".

    Là người của hổ tộc, anh ta có một thể chất tuyệt vời, và về năng lực thì anh ta hơn hẳn hầu hết các thú nhân, vì vậy khi anh ta giơ tay lên, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào anh ta.

    "Con trai của Gandal, ơ... lâu lắm rồi...

    Được rồi, cậu muốn nói gì?

    "

    Randal bước lên trước rồi nhìn Kayn.

    "Thật vậy, như Công chúa Mel đã nói, khi so sánh với con người, bán nhân chúng ta có thể chất mạnh mẽ hơn nên sẽ không bị áp đảo."

    "ừ đúng thế––"

    Mel chen vào, nhưng Randal vẫn tiếp tục nói, cắt ngang lời cô.

    "Tuy nhiên, có một sự thật là có những người sử dụng sức mạnh mà chúng ta chưa từng biết đến.

    Là con trai của một lãnh chúa, thần chưa bao giờ ngừng luyện tập.

    Dù đối thủ có đông đến mấy thần cũng sẽ xử lý được.

    Tuy nhiên, thần hoàn toàn bất lực trước cậu ấy, Kayn đây.

    Cho nên xin ngài hiểu rằng núi cao sẽ còn có núi cao hơn".

    Những người đi theo Kayn liền lộ vẻ mặt không hài lòng.

    Kayn chỉ mới thiếu niên.

    Cậu được dặn là không làm gì quá nổi trội, chỉ đi làm healer.

    Tuy nhiên, Kermes là nơi sức mạnh có tiếng nói.

    Không nên che dấu khi đã ở đây.

    Đó là lý do Randal quyết định lôi Kayn ra để tham gia làm tiêu điểm cho cuộc nói chuyện.

    "...

    Kayn sau?

    Là ai vậy...?"

    Vì đã bỏ qua phần tự giới thiệu đầu vào, vua thú không biết Kayn là ai.

    Đành chấp nhận, Kayn từ từ đứng dậy.

    Nhà vua tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Kayn, người trẻ tuổi nhất trong số đó.

    "Thật vinh dự khi được gặp ngài, vua thú Kermes.

    Tôi là Kayn von Shilford Drintle.

    Tư lệnh biên phòng của Esfort.

    "

    Kayn chào lịch sự đúng mực của một quý tộc.

    Nhà vua và Mel đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy điệu bộ của Kayn.

    Đã vậy, bán nhân hổ kia, một trong trong những người mạnh hàng đầu VQ còn nói là không thể đánh bại được cậu.

    Họ cảm thấy nghi ngờ lời tuyên bố của anh ta.

    Nhưng Hagnes đã tiến tới và chứng thực cho anh ta.

    "Cậu Randal không nói sai thưa bệ hạ.

    Vua Esfort đã kể rằng Kayn đã tự mình trở thành lãnh chúa canh phòng biên giới vào năm mười bốn tuổi, cậu ấy đã đính hôn với chỉ huy trưởng đội hiệp sĩ của Esfort, công chúa và nữ tử nhà công tước nước họ, cậu được cho là mạnh hơn cả chỉ huy đội hiệp sĩ hoàng gia, vốn người đó được coi là mạnh nhất ở Esfort.

    "

    Hagnes kết thúc phần trình bày.

    Ông ấy đang khẳng định Kayn là người mạnh nhất dù mới là thiếu niên.

    "Nhưng thưa bệ hạ, theo luật của Esfort, chưa đủ tuổi trưởng thành sẽ không được phép gia nhập quân đội chiến tranh, cho dù đó là người mạnh nhất, và thực sự chúng ta nên gửi lời cảm ơn tới họ vì đã cho chúng ta mượn một người vô song như cậu ấy."

    "...

    Cậu ấy thực sự mạnh sao...?

    Nhưng... ta đoán cậu ấy cũng mới chỉ bằng tuổi Mel thôi mà.

    "

    Thông tin đang ngày một được xác thực.

    Nhưng vẫn có người vẫn không thể tin.

    "Nếu đúng thật là anh ta mạnh, vậy thì hãy để mọi người xem thử đi!

    Mel chỉ vào Kayn lớn giọng.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 9: Áp lực từ kẻ vô song.


    Với bản tính háu chiến của tộc mình, cô công chúa tên Mel búi lại tóc ra sau gáy, sắn đồ lên để vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

    Có lẽ bởi vì mang dòng máu của vua thú nên cô bé hiếu chiến tương tự như cha mình.

    Nên họ đều sẽ tỏ ra "mẫn cảm" với "những kẻ yếu đuối".

    Dù là một người đáng tin như Hagnes đã đứng ra nói mà vẫn có người nghi ngờ chuyện một cậu thiếu niên như Kayn lại là người mạnh nhất Esfort.

    Dù là ai xác thực câu chuyện, kể cả là đồng hương của Kayn đi chăng nữa, nhưng mà "mắt phải thấy tai phải nghe", cô bé mới chịu tin.

    Mel càng ngờ vực hơn là tộc hổ, một trong những tộc mạnh nhất của VQ lại chịu thua trước Kayn.

    "Mel, con đang không tôn trọng khách mời của ta đó, dù họ thế nào đi chăng nữa thì họ vẫn là đồng minh của chúng ta.

    Mà chính Randal đã xác thực rồi con chưa vừa lòng à?"

    "Cha!

    Con sẽ không tin nếu con chưa tự kiểm chứng!"

    Việc trình diễn sức mạnh không là khó đối với Kayn.

    Như cậu cũng đã làm vào lúc đấu với Randal.

    Dù sao cậu cũng không có ý định giấu diếm, khi có biến cố xảy ra, cậu có thể thoải mái dùng phép thuật.

    Nhưng hiện việc đến ngoại giao ở Kermes cậu chỉ cần hành xử như quý tộc và là một thuật sĩ, không nhất thiết phải phô diễn sức mạnh.

    Tuy nhiên, Mel vẫn cứng đầu cứng cổ.

    Mel giống như nhà vua, bán nhân tộc sư tử.

    Cô bé luôn tự hào bởi dòng máu đó.

    Tuy nhiên, có rất nhiều người trong nước mạnh hơn cô ấy, có thể là do tuổi tác và kinh nghiệm, hoặc đơn giản là kỹ thuật.

    Nếu so ra, Randal vẫn có thể áp đảo được cô bé.

    "Tôi không ngại sử dụng sức mạnh.

    Nhưng xin lỗi, mục đích ban đầu của tôi tới đây chỉ là để cứu chữa chứ không làm gì khác."

    Kayn nói, cảm thấy cuộc nói chuyện này sẽ không đơn giản mà kết thúc như vậy.

    "Cảm ơn vì câu đã hiểu, Kayn.

    Nên là ta sẽ tìm một đối thủ vừa tầm..."

    "Không hẳn... thưa bệ hạ.

    Tôi có thể cho ngài chứng kiến sức mạnh ngày giờ.

    Nếu như ngài cho phép..."

    Nhà vua gật đầu.

    "Được rồi như ý cậu.

    Hãy để cho tất cả ở đây được biết."

    Kayn gật đầu, và cậu bắt đầu phát sát khí ra xung quanh, nhắm vào toàn bộ người ở đây chỉ trừ những người của Esfort.

    Bầu không khí lập tức thay đổi.

    Mọi người xung quanh Kayn đột nhiên cảm thấy như thể Kayn sắp lấy mạng họ trong tích tắc.

    Đó không thể nào là áp lực của một cậu bé bình thường tạo ra.

    Người thì khuỵ xuống đất, người thì tìm chỗ né tránh.

    Mel cũng đã nhảy ra sau cha mình, cụp đuôi và tai lại, run rẩy.

    Có vể chỉ riêng vua thú là đang cố ngồi vững chống chọi lại nó.

    "...Đủ rồi.

    Bọn ta đã biết được thực lực của cậu".

    Kayn lập tức ngừng sát khí.

    Mọi người dần cảm thấy thoải mái hơn, không còn căng thẳng như ban nãy.

    Nhưng có người đã bất tỉnh nhân sự.

    Nhà vua thở dài, rồi quay sang Mel nấp phía sau, cô bé vẫn còn đang run rẩy.

    "Như vậy là đủ tiêu chuẩn chưa con?" nhà vua hỏi.

    Không nói cũng chả rằng, cô bé từ từ tiến lại gần Kayn...

    Rồi bất ngờ nằm ngửa xuống đất.

    "...Hở?"

    Kayn không biết phải làm gì tiếp.

    Cậu nhanh chóng liếc nhìn phản ứng của mọi người xung quanh để tìm kiếm một sự trợ giúp, nhưng họ chỉ đứng đó há hốc mồm.

    "" "" ......

    "" ""

    Cả người của nhóm của cậu cũng không ngoại lệ.

    "...

    Ơ, tôi phải làm gì đây...?

    Sao tự nhiên lại...?

    "

    Cậu quyết định như một phản xạ tự nhiên với loài mèo, Kayn cúi xuống vuốt ve Mel.

    Mel hưng phấn rên âm ỉ.

    Rồi có tiếng hắng giọng.

    "Mel... con định như vậy trong bao lâu hả...?"

    Giọng nói pha chút tức giận vang vọng khắp hội trường.

    Theo luật rừng của bán nhân, nằm ngửa bụng là thể hiện sự đầu hàng.

    Công chúa Mel như lửa với nước đối với Kayn khi nãy, giờ đây là thực sự chịu khuất phục.

    Chỉ vì bị áp lực đè bẹp mà cô bé đã mất kiểm soát bản thân trong phút chốc.

    Dần dần tỉnh táo, nhận ra hành động của mình, cô bé tránh xa Kayn và trở lại vị trí.

    "......"

    Vẻ ngượng tím mặt lộ rõ trên khuôn mặt.

    "Tôi nghĩ có thể là do phong tục mỗi nơi mỗi khác.

    Giờ trở lại chủ đề chính.

    Với sức mạnh của cậu, chúng tôi không có ý kiến.

    Cũng không thấy ai... phản đối.

    Các đại biểu sẽ có cuộc thảo luận chi tiết sau.

    Đất nước chúng tôi vô cùng biết ơn sự viện trợ của Vương quốc Esfort ".

    Nói xong, nhà vua rời đi, và đoàn người Esfort được đưa về phòng dành cho khách ở trong lâu đài.

    Tuy nhiên, Kayn được dẫn tới một phòng riêng sang trọng hơn.

    Bởi cậu là quý tộc lớn ở Esfort nên cậu được đối đãi tử tế hơn so với những người kia.

    Ngồi nghỉ trên ghế, cậu suy tính nước cờ tiếp theo.

    "Mình nghĩ là sau cuộc họp ngày mai, họ sẽ quyết định về chuyện ra tiền tuyến..."

    Trên mặt trận, tư cách của Kayn là thuật sư.

    Cậu bị cấm giao chiến.

    Trừ khi là tự vệ chính đáng, còn không, với các chỉ số trạng thái khủng bố của mình, cậu có thể dễ dàng giúp VQ này thoát nạn.

    Bất ngờ có tiếng gõ cửa.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 10: Người đồng hành.


    Sau khi Kayn lên tiếng mời vào, cánh cửa cũng hé mở.

    Cô bé Mel với vẻ mặt e dè, gượng gạo đi vào phòng.

    "Tôi có làm phiền anh không?"

    "Không sao cả!

    Mời cô vào.

    Dù sao vẫn còn sớm để ngủ."

    Mel đóng nhẹ cửa rồi ngồi xuống đối diện Kayn.

    "Đợi chút, để tôi pha trà."

    Kayn lấy cốc trà cất trong hộp vật phẩm ra rồi rót trà vẫn còn nóng hổi vào đó.

    Ngồi đối diện Mel, Kayn nhấp trà.

    Mel có vẻ hơi bồn chồn, cô bé liền thổi trà uống, lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.

    "Ơ...

    Anh cho tôi hỏi một chuyện được không?"

    "Miễn là đúng giới hạn cho phép của tôi, tôi có thể trả lời cô bất cứ điều gì.

    Còn không, tôi xin phép im lặng."

    Mel ngồi nghiêm chỉnh lại, nhìn Kayn.

    Nhưng bắt gặp ánh mắt cậu, cô bé lại ngại ngùng nhìn sang hướng khác.

    "Có phải anh rất mạnh...

    đúng không?

    Tôi đoán là chỉ cần sức mạnh của anh có thể sẽ thâu tóm được cả 1 đất nước.

    Nhưng mà... thực sự anh không ra mặt trận sao?"

    Kayn tự lượng sức mình, biết rằng bản thân có thể 1 cân tất.

    Tuy nhiên, vẫn phải tuân theo luật của Esfort, không được phép tham chiến.

    Ngoài trừ trường hợp, nếu là VQ của cậu bị tổn thất, cậu chắc chắn sẽ xông pha chiến trận.

    Nhưng với vấn đề hiện tại chắc chắn là không.

    "Tôi không có ý định khoe mẽ, nhưng sự thật đúng là sức mạnh của tôi vô biên.

    Nhưng luật là luật.

    Trừ khi là tự vệ chính đáng, còn không tôi sẽ không ra mặt với đối phương."

    Mel có vẻ hơi bất mãn nhưng cũng đành thở dài, lực bất tòng tâm.

    Với Mel, Kayn là người đã quy phục cô bé.

    Do đó sâu trong tâm, Mel kỳ vọng vào Kayn sẽ là người anh dũng xông pha chiến trường tạo nên kỳ tích.

    "V...vậy... khi ở cùng nhau... anh có chắc sẽ bảo vệ được tôi không...?"

    Tuy thích đánh lộn, nhưng bản thân Mel vẫn là công chúa của VQ thú, cô ấy không nên để họa đến thân.

    "Không thành vấn đề nếu như tôi bảo vệ cô.

    Nhung với một công chúa như cô, tôi nghĩ không cần thiết phải ra chiến trường.

    Hơn nữa chắc chắn nhà vua sẽ không cho phép."

    "Nếu cha tôi cho phép, tôi sẽ không ngần ngại mà đi theo ông ấy."

    Mel chống cằm suy nghĩ.

    Nhưng ở trên chiến trường, Kayn chỉ đứng sau hậu thuẫn mà thôi.

    "Tôi không ngại đi cùng để giúp mọi người, nhưng tôi sẽ không đánh.

    Trừ trường hợp nguy cấp...

    Hiện tại, nhiệm vụ chữa trị cho binh sĩ vẫn là cấp thiết nhất"

    Miễn là quân lính không chết, Kayn vẫn có thể cứu chữa được cho người đó kể cả có què cụt chăng nữa.

    Nếu chỉ là chữa trị, Kayn sẽ không che giấu thực lực.

    Bản thân cậu mong muốn càng nhiều người được trở về với gia đình của họ thì càng tốt.

    "Tôi hiểu anh cảm thấy ra sao.

    Tôi sẽ đi hỏi ý kiến cha tôi.

    Nếu có thể tôi cũng muốn đi để được tận mắt chứng kiến những người lính đã hi sinh vì vương quốc này"

    Nhìn vẻ kiên định của Mel, Kayn gật đầu.

    "Được rồi!

    Miễn là cô được phép đi, nhưng chí ít nhất phải nghe theo tôi chỉ đạo."

    "Vâng.

    Tôi hiểu rồi!

    Cảm ơn đã dành thời gian cho tôi dù đã muộn.

    Tôi sẽ đi bàn bạc với cha ngay."

    Uống hết tách trà, Mel rời khỏi phòng cùng một cầu "chúc ngủ ngon".

    Còn lại một mình, Kayn bắt đầu nghĩ về nhóm anh hùng, là nguyên nhân chính mà cậu đã buộc phải đi chuyến này.

    "Bốn người bị triệu hồi... có thể là người Nhật...

    Nhưng nghe nói 1 người lại không có khá năng chiến đấu..."

    Xét về mặt đạo đức, nếu đúng là người Nhật thì họ đồng ý tham gia chiến tranh phi nhân đạo.

    Bàn tay Kayn cũng đã nhuốm máu của nhiều tội phạm, nhưng là để bảo vệ những người quan trọng với cậu.

    Kayn chắc chắn sẽ đánh trả trường hợp giả sử quê nhà Glacia của cậu bị tấn công, nhưng cậu sẽ không ra tiền tuyến chỉ vì 1 cuộc xâm lăng.

    Kayn tự nhủ, nếu bên kia đúng là đồng hương của cậu, cậu có nên tự xử lý chuyện này hay không.

    "Không biết mai sẽ ra sao ta..."

    Cất bộ cốc trà vào hộp vật phẩm, Kayn nằm lên giường và chìm vô giấc mộng.

    ***

    Ngày hôm sau, những người hầu đang sắp xếp các vật dụng thiết yếu cho mọi người ra chiến trường.

    Họ đã chuẩn bị những 30 xe ngựa để tiếp ứng cho tiền tuyến.

    Sau bữa sáng, nhóm Kayn lên xe như đã định, rồi Mel từ xa vẫy tay, chạy tới gần nhóm cậu.

    "Kain!

    Cha tôi đã cho phép tôi đi cùng anh rồi!"

    Randal liền quay sang Kayn.

    "Kayn... thực sự cậu để công chúa đi cùng sao?"

    Kayn chỉ lẳng lặng gật đầu, hững hờ cười.

    "Tôi chỉ nói rằng tôi sẽ cho cô ấy đi cùng nếu được sự cho phép của nhà vua... ai dè nó thực sự xảy ra..."

    Mel lên xe và ngồi cạnh Kayn.

    "Hự hự..."

    Kain cười mếu.

    Cùng với hiệu lệnh xuất phát, đoàn xe khởi hành ra mặt trận.

    Cỗ xe chở ba người họ bắt đầu lăn bánh.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 11: Thần Viễn Chinh


    Note: Sau một tháng bị "khóa mõm", ad đã trở lại rồi đây.

    Xin lỗi để các bạn phải chờ =D

    (Nguyễn nhân bị khóa mõm không nói được)

    Trên đường tới tiền tuyền, nhóm người Esfort lần lượt chữa trị cho các nạn nhân của chiến tranh đang ngụ tại những làng nhỏ.

    Những chiến binh bị thương tật, không còn khả năng chiến đấu chỉ có thể lui về hậu phương dưỡng thương.

    Kain chỉ chữa cho những ca nghiêm trọng.

    Còn với những người bị thương vừa phải đã có nhóm người đi cùng cậu lo.

    Kain không giấu nghề vì không muốn bỏ mặc người ta, vì vậy cậu đã dùng phép siêu cấp hồi phục để chữa lành hoàn toàn cho họ.

    Sau khi được chữa trị, các chiến binh thú ca ngợi cậu như thánh, thậm chí còn long trọng tiễn cậu lên đường ra mặt trận.

    "Biết ngay mà~~~".

    Kain thở dài.

    Vì hiếm có bán nhân dùng pháp thuật, nên việc cánh tay mọc trở lại khiến ai nấy đều không tin vào mắt mình.

    Chả trách sao được họ lại hành xử như vậy sau khi chứng kiến cảnh một cậu thiếu niên chữa trị cho từng người một.

    "Kain, thật tuyệt vời!

    Tôi không ngờ rằng tay của họ có thể chữa lành trở lại"

    Mel nói cùng với một niềm phấn khởi, cô bé bám lấy cánh tay của Kain.

    Là một công chúa của Vương quốc thú, cô ấy lại hoàn toàn không có lấy một chút oai nghiêm của một vương nữ, đã vậy lại kè kè bên Kain lúc cậu đang làm việc.

    (Trans: con nhỏ này mất hết liêm sỉ rồi à?

    Chắc nó được xây dựng dựa trên hình tượng con thỏ nào đó của anh Hạ =D)

    "Phép hồi phục thực sự tuyệt vời...

    Nếu không được tận mắt nhìn thì đúng là cả đời này tôi chả bao giờ tin vào ma thuật"

    Randall ngồi trước mặt trầm trồ.

    Cho tới thời điểm hiện tại, trừ khi là giám mục, không thì một người thường chắc không tài nào dùng nổi phép nữa.

    Giới hạn bình thường là khoảng 2, 3 lần một ngày.

    Nhưng với lượng ma lực vô hạn thì Kain đã làm được điều đó.

    Có một vài người trong nhóm đã phàn nàn Kain làm quá, nhưng cậu một mực quả quyết rằng cậu làm việc đó là vì không muốn chấn thương của các nạn nhân ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của họ.

    Khi một quý tộc cấp cao đã tuyên bố một cách dứt khoát nhưu vậy, không còn ai lên tiếng nữa.

    Họ tiếp tục hướng tới tiền tuyến cùng lúc phát đi thông điệp.

    "Xin hãy chờ, Thần Y đang tới cứu mọi người."

    Những điều trên cũng chính là nguyên nhân lý giải tại sao Kain làm việc không ngừng nghỉ, và cậu gắng hết mình để cứu nhân độ thế.

    Sau khi đi qua nhiều thôn làng, mất thêm khoảng 2 tuần nữa, cuối cùng họ đã tới được pháo đài cố thủ tiền tuyến.

    Thực tế, chỉ mất khoảng 1 tuần đi đường, nhưng vì dọc đường, qua mỗi làng có vô vàn những người bị thương nên họ phải dừng lại mỗi nơi để chữa trị.

    Có điều, không cảm thấy phiền mà nhóm người Esfort đều rất vui khi làm việc đó.

    "Thật không ngờ khả năng trị liệu của mọi người đều đã gia tăng.

    Lẽ nào bọn họ đều đã được thần công nhận ban phước..."

    Những người nhóm Kain mừng rỡ khi năng lực chữa trị và các phép thánh của họ đều đã được Thần Sinh Mệnh ban phước.

    Hơn nữa, do sử dụng pháp lực liên tục một thời gian dài, giới hạn năng lượng của họ cũng có bước đột phá.

    Kain thở dài vài lần, nghĩ chắc chắn mấy lão thần đang xem livestream cậu.

    "Cũng giống như là thể dục hàng ngày vậy!

    Để ma pháp trở nên mạnh hơn, ta phải luyện tập mỗi ngày.

    Đó là cách để tự rèn luyện bản thân."

    Randall và những bán nhân cũng đã tăng cấp độ của họ thông qua huấn luyện và các chuyến đi săn hàng ngày.

    Quả là một thành tựu đáng tự hào.

    Khi pháo đài cố thủ tiền tuyến xuất hiện, có vô số... những ngôi mộ trải ra trước mặt Kain và những người khác.

    Những ngôi mộ chỉ đơn giản có một cành cây buộc chéo lại, cắm trên chỏm đất ở mỗi mộ.

    Các ngôi mộ trải dài dọc đường hai bên.

    Tất cả mọi người đều não lòng khi thấy cảnh đó.

    "Thật sự... quá trời là..."

    Cuộc sống của họ đã bị đảo lộn bởi chiến tranh Baisus.

    Mel cố kìm nén, nhưng nước mắt đã rơi.

    "Đám rác rưởi Baisus...

    Cả đời tao sẽ không tha cho tụi bay..."

    Randall nắm chặt tay, thề nguyền.

    Kain nghĩ cũng không thể nhân nhượng với đám người được triệu hồi tới vì những gì họ đã gây ra.

    Có lẽ chúng không thuộc quốc tịch Nhật.

    Vì không thể nào người Nhật có thể lầm những việc tàn bạo như vậy.

    "Trước mắt chúng ta phải mau chóng đến địa điểm.

    Vẫn còn nhiều người cần chúng ta cứu."

    Trời bắt đầu tối là lúc nhóm cứu viện đã tới pháo đài.

    Sau khi ổn định chỗ ở, nhóm Kain sẽ phải đi gặp những người phụ trách pháo đài.

    Phân phát thuốc men và thực phẩm bổ sung xong, nhóm Kain được đưa tới một phòng họp nhỏ.

    Trong phòng, một người đàn ông cùng thuộc tộc sư tử với Mel đang ngồi chính diện.

    Anh ta có thân hình cường tráng hơn Randall, toàn thân anh ta chi chít băng gạt vết thương.

    Nhưng cho dù là vậy, toàn thân anh ta vẫn đang xuất huyết ngoại.

    Nhóm Kain nhanh chóng ổn định vị trí ngồi.

    Sau đó, anh ta mở lời.

    "Tôi thực sự xin lỗi vì đã triệu tập các bạn ra mặt trận.

    Tôi đã nhận được báo cáo rằng binh sĩ của chúng tôi trên đường về hậu phương đều đã được cứu chứa.

    Họ đều mừng vì đã có thể tiếp tục chiến đấu.

    Thay mặt toàn thể bán nhân, xin được cảm tạ các bạn"

    Anh chàng cúi đầu trước Kain.

    "Chú Gill!!"

    Mel gọi, ông ấy giật mình nhớ ra.

    "Đã lâu không gặp, Công chúa Mel."...

    "Xin lỗi tôi chưa giới thiệu.

    Tôi là Gilles, được giao phụ trách khu vực này.

    Tôi cũng thuộc hoàng gia với công chúa Mel."

    "Rất vui được gặp anh, tôi là Kain Von Shilford Drintle, đến từ Vương quốc Esfort.

    Trước khi chúng ta nói chuyện, để tôi chưa trị cho anh trước."

    Kain chỉ tay về hướng Gill và niệm.

    Ánh sáng thần thánh bao trùm rồi dịu dần.

    "Tôi nghĩ anh đã ổn rồi..."

    Nghe Kain nói, cảm thấy không thấy nhói đau nữa, Gill cũng từ từ tháo băng.

    Kiểm tra cơ thể một lượt, hoàn toàn không thấy vết thương nào nữa, Gill lập tức cúi người cảm ơn Kain.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Tập 8 - Chương 12: 2 Phần


    Phần đầu: Tông đồ?

    "Thật không thể tin nổi.

    Ngài Kain, tôi thật không ngờ ngài có phép chữa trị thần kỳ đến thế...

    Tôi muốn cảm ơn ngài lần nữa..."

    Gill chuẩn bị gập đầu thì Kain vội đỡ ông ta.

    "Không có gì đâu ông.

    Bổn phận chúng tôi tới đây là để cứu thương.

    Giá mà chúng tôi đến sớm hơn thì đã không có những đáng tiếc như hiện giờ..."

    Kain hướng mắt ra khu nghĩa địa ngoài cửa sổ.

    Nếu ra chiến trường, chắc chắn cậu sẽ không thua trận.

    Nhưng Kain hiện không có tư cách để tham gia chiến tranh liên quốc.

    Cậu đành phải chấp nhận sự thật rằng quyền lực của bản thân quá hạn hẹp.

    "Nhờ ơn ngài Kain mà những chiến binh của chúng tôi đã lại có thể chiến đấu vì tổ quốc.

    Chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ được vương quốc.

    Tất cả chúng tôi biết ơn ngài.

    Nhưng trước mắt, tôi nghĩ mọi người nên nghỉ ngơi.

    Cuộc xâm lăng của Baisus đã bị hoãn."

    "Không cần đâu!

    Tôi sẽ cố gắng giúp càng nhiều càng tốt trước khi nghỉ hồi sức"

    Trong lúc Kain đang họp ở đây, thì ở phía bên kia, nhóm người Esfort đang tất bật làm phép trị liệu.

    Trách nhiệm của họ là cứu càng nhiều càng tốt, còn việc hồi phục năng lượng của họ đã có thuốc bổ mà Kain làm cho.

    Sau khi giao kèo bữa tối với những người phụ trách pháo đài, Kain quay trở lại với nhóm cậu để hỗ trợ trị liệu đến hết ngày.

    Mel đứng ở một bên chứng kiến từ đầu, cô ấy nghiến răng...

    "Giá như mình mạnh hơn... thì đã..."

    Bất lực.

    Cô bị vua cha cấm không được lên trận và phải ở cạnh Kain mọi lúc.

    Thậm chí nếu không có cậu, chưa chắc họ đã được đi xa tới đây.

    Kain động viên nhóm, kêu họ đi nghỉ ngơi, còn cậu một mình quay trở vào trong pháo đài.

    Pháo đài cao khoảng năm mét, nhưng đã có dấu hiệu nứt vỡ, sụp đổ chinh qua bao trận chiến.

    Do đó, các quân nhân sửa chữa không có cả thời gian nghỉ ngơi.

    Và trên đỉnh pháo đài, những người lính đang đứng nhìn chằm chằm vào hư vô, về phía kẻ thù Baisus của họ.

    "Miễn sao không tham gia trực tiếp vào trận chiến là được.

    Ngoài việc cứu người, chắc mình nên phục hồi thành trì nữa ha..."

    Kain gọi, hỏi một người lính.

    "Tôi có thể sửa thành được không?"

    "Tôi không có quyền quyết định.

    Xin phép để tôi đi hỏi đã ạ!"

    Người lính nói xong liền chạy đi.

    Sau khoảng mười phút, Gill ắt hẳn đã nghe tin báo, lập tức ra ngoài.

    "Ngài Kain, tôi nghe tin rằng ngài có ý định sửa chữa pháo đài..."

    "Đúng vậy!

    Tôi có năng lực thổ hệ.

    Tôi nghĩ mình có thể giúp một chút.

    Hơn nữa, việc trị liệu cho quân nhân cũng đã xong rồi."

    "Tôi biết ngài Kain rất siêu phàm, nhưng bán nhân chúng tôi quan trọng năng lực bản thân hơn, không cần thứ gì khác,"

    "Tôi làm ngay đây!"

    Sau khi Gill lệnh những người canh gác ra khỏi tòa nhà, dò xét một lượt, Kain bắt đầu thi triển phép.

    "Tu bổ"

    Sau khi Kain làm phép, bức tường thành dần trở về nguyên trạng như mới.

    Ai nhìn vào cũng khó tin rằng nó đã có niên đại hàng thập kỷ.

    "............"

    Những người lính há hốc miệng, ăn mừng tưng bừng.

    Không ngờ một bờ thành tưởng như sắp đổ, nay đã không một vết xước.

    Tuy nhiên, Kain không định để chuyện này kết thúc.

    "Mình không được phép đánh, nhưng mình có thể giúp bảo vệ nó"

    Thế là cậu đặt tay lên bờ thành.

    "Sáng tạo ma pháp"

    Cùng với tiếng động ầm ầm, một lớp tường đất cao gấp rưỡi trồi lên bao trọn bức tường gốc.

    "Tôi nghĩ sau vài bước lặp lại nữa, chúng ta sẽ có một hàng phòng thủ cực tốt."

    Cậu quay lại nói.

    Nhưng mọi người đã bị sốc đến mức không còn chú ý vào bất cứ thứ gì khác nữa rồi.

    Mel cũng đơ người, ngạc nhiên, vui mừng ôm lấy Kain.

    "Anh thật tuyệt vời Kain ạ!

    Từ trước tới giờ em chưa từng thấy điều kỳ diệu như vậy!

    Thậm chí một phép tương tự cũng chưa nốt!

    Mel vẻ phấn khích, còn Gill và Randall đã quỳ xuống tại chỗ.

    Những người lính cũng làm theo.

    Kain ngạc nhiên trước cảnh tượng đó và giục họ đứng dậy nhưng họ không nghe.

    "Xin mọi người đừng hành lễ như vậy.

    Tôi chỉ giúp được những việc trong phạm vi của mình thôi!"

    Gill ngẩng đầu lên.

    "Ngài Kain, phải chăng ngài chính là tông đồ?"

    "Hả...?!?"

    Kain không nói lên lời.

    Cậu không ngờ họ có thể nhìn ra thân phận của cậu.

    "Bất cứ khi nào tộc Bán nhân gặp nguy hiểm, tộc sẽ được Tông Đồ tới thăm, ban phước và cứu rỗi tộc."

    Ông ấy kể về truyền thuyết được truyền miệng giữa các bán nhân.

    "Ngài Kain... không... sứ thần Kain... những việc mà ngài đã làm... như một tông đồ đích thực.

    Ngày trước khi còn trẻ, tôi đã đi du ngoạn khắp các vương quốc.

    Do đó tôi đã hiểu được ma pháp tuyệt với như thế nào."

    Thậm chỉ trong đám đông lính còn có người chắp tay cầu nguyện.

    Kain cảm thấy áp lực không chịu nổi.

    Còn Mel thìbiết ma thuật kỳ diệu nhưng không thể hiểu câu chuyện thực hư ra sao.

    ***

    Phần sau - Cội nguồn vương quốc bán nhân Kermes

    "Mọi người xin hãy đứng dậy!

    Tôi được cử tới đây vì giỏi pháp thuật thôi!"

    Để bản thân không hối tiếc, Kain đã vận dụng hết khả năng của mình.

    Vì vậy cậu đã quyết định dùng pháp thuật tân trang lại bức tường mạnh mẽ hơn.

    Nhưng đối với bán nhân, họ đã được tận mắt chứng kiến cảnh bức tường được xây dựng trong nháy mắt.

    Trong thâm tâm họ những việc như thế chỉ có thể là do Thần làm ra.

    "Hiện giờ không có gì để nói ở đây.

    Về phòng riêng rồi nói chuyện tiếp."

    Nghe tiếng giục của nhóm, Kain cùng họ về phòng.

    Gill và Mel im lặng theo sau.

    Khi bước vào phòng khách, Kain ngồi xuống chiếc ghế dài.

    Tuy nhiên, Gill đang quỳ một chân ở lối vào.

    "Đừng làm vậy Gill.

    Dù sao chúng ta vẫn cần phải thảo luận về những chuyện sắp tới."

    "Chú Gill ơi..."

    Mel cũng buồn bực không biết làm sao, Gill chậm rãi đứng dậy, cúi đầu một cái trước mặt Kain, rồi ngồi xuống đối diện anh.

    "Hãy để tôi tạ ơn ngài lần nữa.

    Ngài đã cho tôi nhìn thấy hy vọng chiến thắng vào pháo đài này.

    Bởi vì chúng tôi đã được sự bảo hộ của tông đồ..."

    "Chú Gill, 'Tông đồ' là gì ạ..."

    "Mel hình như chưa được học...

    Khi nào lớn hơn, cháu sẽ hiểu thôi!

    Cháu biết rằng vương quốc bán nhân Kermes đã được thành lập cách đây hàng trăm năm trước.

    Khi đó chúng ta chỉ là những cộng đồng rời rạc sống theo bầy, địa vị không cao."

    Gill bắt đầu kể về nguồn gốc của vương quốc quái thú Kermes.

    Tộc bán nhân ban đầu sống theo làng mạc, thường xuyên bị các nước xâm chiếm, và mỗi lần đều đáp trả bằng thực lực.

    Sau mỗi trận đánh, quân lực con người ngày càng tăng, ma thuật càng phổ biến.

    Bán nhân chỉ có thuật cường hóa cơ thể, dần trở nên thất thế.

    Ngay lúc tình thế nguy cấp đã có ba người xuất hiện.

    Có điều lúc đó bán nhân thù địch nhân loại, nên đã cầm vũ khí bao vây họ.

    Nhưng cả ba dường như không bận tâm, họ đã lấy là rượu và thịt tiếp đãi tất cả bán nhân.

    Tộc bán nhâu có e sợ, rụt rè, đề cao cảnh giác với họ, nhưng sau khi cảm thấy an toàn, họ đã thoải mái hơn, thậm chí còn mở tiệc.

    Kể từ ngày đó, ba người họ đi khắp nơi để chữa trị, kể cả ngôi làng, vốn chỉ được bao quanh bằng những rào gỗ đơn sơ đã được xây dựng thành khu dân cư có tường thành vững chãi.

    Thú nhân từ các làng khác hay tin cũng tập trung lại, nơi này lập tức trở thành một thành phố lớn.

    Số lượng người tập trung trong thành ngày một nhiều.

    Và không mất nhiều thời gian để tộc bán nhân tuyên bố chủ quyền quốc gia.

    Ba người thuộc nhân loại đã chỉ cho họ về cấu trúc bộ máy chính quyền của một vương quốc, và khi các nước khác không dám xâm phạm đến bán nhân, họ liền cười màn nguyện và biệt tích, không một đòi hỏi gì.

    "Chỉ vỏn vẹn hai năm, tộc bán nhân đã từ mấy ngôi làng nhỏ để trở thành một vương quốc cường thịnh.

    Khi ba người họ rời đi, họ đã nói họ là sứ giả thần linh."

    "Những người như vậy... thật tuyệt vời...ạ"

    Mel xúc động rơi nước mắt.

    Nhóm của Kain coi bộ phấn khích ra mặt.

    Nhưng chỉ có Kain hiểu.

    Cậu nghĩ về ba người mà có thể làm được chuyện kể trên, khẽ rùng mình.

    'Chỉ có thể là nhóm Yuuya và cha mẹ mình.

    Hơn nữa cha mẹ mình cả hai đều là người yêu thương động vật...'

    Hồi còn là Kazuya, cứ mỗi dịp đi mua sắm là gia đình cậu lại ghé chơi cửa hàng thú cưng.

    Cha cậu thích chó, mẹ cậu lại yêu mèo.

    Nhưng bởi ý kiến trái chiều, cũng vì luật của khu nhà ở xã hội, nên việc nuôi giữ thú cưng đều chỉ là mơ.

    "Ba người đó..."

    Thấy Kain nói khẽ, Gill cười trả lời.

    "Ngài không thấy gì ở vương đô sao?

    Một bức tượng đá được đặt ngay cạnh lâu đài, chính là về 3 người đó: Sứ thần Yuuya, Seiya và Megumi!"

    'Biết ngay mà!'

    "Ngài Kain...

    3 người đó... có vị tiên vương của Esfort..."

    "Đúng rồi!

    Chính là người đó!"

    Kain gật đâu trả lời một người đang thắc mắc trong nhóm cậu.

    'Đó là nguyên nhân tại sao người Esfort hầu hết không phân biệt chủng tộc với Elf hay bán nhân.

    Không chỉ nhờ cha mẹ, còn cả Yuuya nữa...'

    "Kain, ngài đã thể hiện khả năng giống như ba người đó, chữa trị, rồi cả xây dựng pháo đài.

    Ngài đã làm đúng như ba sứ đồ đã làm.

    Tất cả các bán nhân trưởng thành đều biết.

    Chúng tôi đều được dạy về lịch sử của vương quốc ngay dưới bức tượng đá"

    "Kain... anh thực sự là một người siêu phàm vậy... sao?"

    Mel khoanh tay, bắt đầu suy ngẫm.

    Như thể nhận ra điều gì đó, cô bé vỗ tay thốt lên.

    "Nếu vậy, tôi muốn được cưới sứ đồ!"

    Mel mạnh dạn nói, còn Kain đờ người ra, mí mắt giật giật.

    "Tôi sẽ coi như chưa từng nghe thấy gì hết!"

    Nghe Kain đáp trả, Mel không nói lên lời.
     
    Tensei Kizoku No Isekai Boukenroku ~Jichou Wo Shiranai Kamigami No Shito~ 8
    Thông báo manga


    *thông báo dành riêng cho các bạn đọc manga*

    Kể từ giờ, team mình sẽ luôn tạo ra 2 bản dịch truyện (bao gồm 1 bản dịch đã chèn thêm ngôn từ mxh và 1 bản dịch thường)

    Mục đích nhằm xáo trộn cơ sở dữ liệu của các web truyện khác, cũng như đảm bảo tính công bằng với những người góp quỹ truyện (có những thành phần đọc miễn phí rồi mà nhục mạ *không chấp*)

    Bản dịch chèn sẽ được upload trước, sau đó từ 5-10h sau sẽ sửa lại bản chính.

    =D - đảm bảo sự cân bằng - =D

    Còn về lightnovel chương mới, có vẻ tác giả sủi rồi 🙁
     
    Back
    Top Dưới