Cập nhật mới

Khác taqburni | تقبرني

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
375147542-256-k845760.jpg

Taqburni | تقبرني
Tác giả: talantrongbetinh
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

hãy chôn ta. chôn sâu vào lòng.



duhuy​
 
Taqburni | تقبرني
شاه | king


Cuốn theo dòng chảy của lịch sử, về những năm trước Công Nguyên để mốc son vàng rực của nhân loại, đế chế Achaemenes hiện ra trước tầm mắt.

Ngay tại trái tim của đế chế vĩ đại xưa kia, vùng Pháp vực, người ta vẫn truyền tai nhau về một thời hoàng kim ngủ yên nơi sa mạc quạnh hiu.

Kinh đô Pasargadae trong ký ức của họ luôn là thành trì vững chắc nhất và là điểm xuất phát cho tất cả.

Dọc theo những con đường cát bỏng rát, cung điện xa hoa vốn đã rực rỡ, dưới ánh tà dương càng làm người ta loá mắt.

"Công chúa!

Công chúa!"

Tiếng gọi í ới từ đám tuỳ tùng dường như chả có gì lạ mỗi vãn chiều, công chúa của họ cứ đến thời điểm này lại trốn đi mất.

Đoá hồng của đế chế, Lila, vị công chúa đầu tiên của hoàng đế Cyrus II, tên nào cũng được vì nàng không để tâm lắm.

Trái với người em gái Atossa, Lila có vẻ đẹp nhẹ nhàng hơn, tuy vậy nàng lại tùy hứng vô cùng.

Bắn cung, đao kiếm, cưỡi ngựa, không gì là nàng chưa thử qua.

Thích nhất vẫn là những lúc vua cha tấm tắc khen mỗi khi nàng biểu diễn cho người xem.

Tuy không biết thật hay đùa, Cyrus đại đế thường bảo rằng nếu nàng là con trai, hẳn có thể ngồi lên được ngai vàng.

Hoặc chỉ cần là Lila, nhưng có tham vọng một chút, có khi Ba Tư ông gây dựng có ngày chứng kiến huy hoàng vạn năm.

Tiếc thay cho kì vọng ấy của cha, nàng chỉ mong một đời nhàn nhã.

"Người không định trở về à?"

Chàng trai tóc đen chống hông, bất lực nhìn lên bức tường thành còn xây dở.

Anh ta đã quá quen nhìn vị công chúa này thong thả ngắm nhìn hoàng hôn, mặc cho trong cung nháo nhào tìm mình.

Người ngoài nhìn vào, có nằm mơ cũng chẳng nghĩ đến dáng dấp này là của vị công chúa được hoàng đế nâng như trứng, hứng như hoa.

Nó phóng khoáng, tự do, cuốn hút gấp trăm ngàn lần những báu vật e thẹn núp mình sau tấm rèm.

"Đến trễ quá đấy.

Hystaspes lại giữ ngươi lại luyện kiếm đấy à?

Cứ bảo là đến tập với ta là được mà."

Nàng vọng ánh mắt ngắm mặt trời dần khuất bóng sau toà thành tráng lệ tựa đổ máu cho cả một sa mạc cằn cỗi.

Địa điểm này vốn là để nàng tìm một nơi an tĩnh nghỉ ngơi, đâu ngờ rằng có ngày lại bị chàng trai kia phát hiện.

Hắn năm nay 18, khôi ngô tuấn tú, lại là con trưởng của tổng trấn xứ Đại Hạ, nói chung là một người có tương lai xán lạn.

Là tuýp người trách nhiệm mà nàng không muốn trở thành nhất.

"Xin công chúa chớ trêu thần, cha thần nếu hay tin ấy chắc sẽ tức chết mất.

Vả lại, thần đã hứa sẽ giữ bí mật này cho Người mà."

Tính ra, từ lần đầu tiên cả hai gặp nhau cũng đã 6 năm.

Tình huống cũng là nàng trốn khỏi cung bị hắn bắt gặp.

Ngày ấy, chính chàng trai trẻ đã hứa sẽ chôn sâu bí mật những cuộc gặp này và đem nó theo đến suối vàng.

Nàng không tin những lời thề nguyện trăm năm, nhưng ít ra, đến bây giờ Darius vẫn giữ lời.

Ngắn ngủi chỉ một giờ mỗi buổi chiều, đơn thuần là cơn gió thổi qua vị công chúa cao quý.

Song, là cả một gia tài với Darius.

Nếu Người ấy đến đây lúc 6 giờ chiều thì hắn đã cảm thấy hạnh phúc từ lúc tỉnh giấc.

Darius đem lòng mến mộ đoá hoa từ xứ cát, quả là một tình yêu trớ trêu đến buồn cười.

Xa xỉ vô cùng tận.

Hắn trao trái tim cho ai không trao, lại đi trao cho người vĩnh viễn không biết yêu là gì?

"Darius, ngươi nghĩ ta có thể không kết hôn không?"

"Người là công chúa, chỉ cần Người muốn bệ hạ sẽ chiều người tất."

Vì nếu là hắn.

Hắn cũng sẽ làm thế.

À không.

Phải là nếu là hắn, hắn nhất định làm thế.

"Thế à?

Vậy nếu ta bị nhốt trong cung, ngươi đừng quên đến bầu bạn với ta."

"Tuân mệnh."

- Hắn cười xoà trước ước mong đơn giản đến lạ của nàng.

Nàng đã muốn, lẽ nào còn ai dám chống đối ư?

Người muốn ngắm dung nhan công chúa kiêu kì, đâu chỉ có mỗi dân chúng Ba Tư?

Ngoài kia, nơi trú ngụ của các thành bang, không kể xiết số người tranh nhau để đổi lấy một thoáng chạm mắt với nàng.

"Hôm nay, ngắm hoàng hôn là đủ rồi."

Người ngồi.

Kẻ tựa.

Người trên cao.

Kẻ dưới thấp.

Công chúa Lila của ngàn hoa.

Chàng trai trẻ vô danh.

Khoảng cách ấy.

Gần trước mắt, xa tít tận chân trời.

Nếu đời này không kết hôn được với nàng, chi bằng để hắn được kề cận nàng.

Hầu hạ nàng đến ngày loài chim thú ăn thịt rỉa xác.
 
Taqburni | تقبرني
وزیر | queen


Thả hồn trong những tiếng ca, trong điệu múa uyển chuyển các vũ công, quý tộc tề tựu về chốn tường thành nguy nga để nâng rượu mừng sinh thần thứ 16 của công chúa đất cát vàng.

Chỉ có những dịp thế này, người ta mới được diện kiến một công chúa Lila e lệ, nhu mì.

Từng bước nàng đi, sàn đá dường như có muôn hoa đua nhau bung nở, tầng tầng lớp lớp lụa là thướt tha, tiếng leng keng từ đống lắc vàng nàng đeo.

Kiều diễm và nóng bỏng như ngọn lửa vĩnh hằng cháy giữa muôn ngàn vinh quang của đế chế Achaemenes.

Phải chăng vì giờ nàng đã là phụ nữ?

Đêm Ba Tư đầy sao, trong mắt hắn lại chẳng có vì tinh tú nào so bì được với nàng.

Duy nàng mới khiến hắn thao thức đến thế.

Chuyện đã đành như vậy, đâu thể bảo toàn bộ là do hắn si mê nàng?

Là do nàng đấy chứ.

Là do nàng tuỳ ý kéo hắn lại gần rồi đẩy đi thật xa.

Hắn xin thề có Ahura Mazda chứng giám, dù trái tim hắn có được tạc từ sắt đá thì nàng cũng có cách mê hoặc nó.

Trái tim của hắn.

Song, chẳng phải của hắn nữa.

Nó là của nàng rồi.

Từ lâu đã thế.

Và làm gì có đoá hồng nào mà không có gai?

Tính nàng thế nào, hắn lại chẳng quen quá?

Thờ ơ.

Tuỳ hứng.

Bắt chuyện được với nàng khó hơn bắc thang lên trời.

Nàng chỉ thích làm điều mình muốn, và cũng chỉ thích mở lời khi nàng thấy đối phương vừa mắt.

Còn thế nào là vừa mắt với nàng?

Chắc chỉ có Ahura Mazda mới hay.

Từng người bước đến diện kiến, miệng luyên thuyên về tuyệt tác mà họ dâng lên mừng sinh thần nàng.

Ấy vậy nàng chỉ ngoắc tay ý bảo người hầu đem vào cất rồi cảm ơn một câu lấy lệ.

Có lẽ đám quý tộc ấy quên mất rằng đứng trước họ đây chính là báu vật quý giá nhất của Ba Tư vĩ đại, những kiệt tác họ mang đến trước mắt chẳng qua chỉ là thứ tầm thường trước Người.

Họ nào hay biết nàng tôn sùng những cánh chim trên bầu trời đến nhường nào, trang sức hay vải vóc rườm rà với nàng chỉ như gông cùm xích nàng vào chiếc lồng vàng son.

Trăng dần lên cao, thứ duy nhất đọng lại nơi đáy mắt nàng là con hắc mã do vua cha nàng ban tặng.

Dẫu biết không thể sánh bằng món quà do hoàng đế ban tặng cho con gái, hắn lấy hết can đảm mạo muội dâng tặng một cặp dao găm chạm khắc bất kỳ hoa văn nào hắn có thể liên tưởng đến nàng.

May thay, đôi dao bé nhỏ ấy lại đổi được nụ cười thích thú của Người.

Bất kể nàng có hiểu ý nghĩa đằng sâu không, cũng chẳng quan trọng nữa.

"Mau mang lại đây ta xem."

Nàng không chần chừ soi lưỡi dao dưới ánh trăng bạc.

Nữ thần giáng thế.

Đó là cảnh tượng duy nhất hắn có thể nghĩ đến.

Nụ cười thoả mãn trên môi, thân ảnh mềm mại tựa đang nâng niu dải lụa dệt từ ánh sáng mờ, chảy dài trên từng kẽ tay Người.

"Khá hay cho ngươi Darius.

Người đâu, ban một thanh Shamshir của ta.

Thưởng rượu."

"Tạ ơn công chúa."

Hắn khom người, hai tay nhận đặc ân từ công chúa cao quý.

Kiếm nàng hay mang nay trao cho hắn, như lời hẹn ước ngày nào bên pháo đài Toll-e Takht.

"Ta chỉ tặng kiếm cho người có cùng chí hướng."

Hắn uống cạn ly rượu đầy, vị cay nồng ôm ấp cổ họng để lại một dư vị ngọt nhẹ.

Hay chăng chẳng phải rượu ngon mà chính là mảnh ký ức kia mới xoa dịu cái nồng đậm của rượu?

Hắn ấy à?

Đời này chỉ hướng về nàng.

Xin thề.
 
Taqburni | تقبرني
قلعه | rook


"Này.

Tập trung vào, Darius.

Đao kiếm không có mắt đâu đấy."

Nàng chém thẳng không chút nhân nhượng, như một lời cảnh cáo đến Darius.

Dẫu vóc dáng thiếu niên có phần nhỉnh hơn, người đang ở kèo trên ấy vậy mà là vị đại công chúa.

Tiếng kim loại va vào nhau chan chát đến điếc cả tai.

Âm vang càng lớn, hắn càng phải lùi bước, nghiến răng, hấp tấp đỡ từng đòn hiểm của nàng.

Cho đến lúc bị dồn vào thế bí, hắn liều mình tung hết sức nhắm vào eo nàng.

Song, mọi đường đi nước bước đều bị Lila nhìn thấu.

Nhận ra mình sắp hứng chịu một kiếm từ thiếu nữ, hắn lập tức vào thế thủ.

Và rồi chàng trai trẻ thoáng bắt gặp cái nhếch mép ấy.

Nụ cười của kẻ chiến thắng.

Cậu biết rằng thất bại chỉ là vấn đề thoáng chốc.

Ngay khi Darius nghĩ rằng mình sắp ăn một nhát kiếm ngay ngực, kiếm đã tra vào vỏ từ bao giờ không hay.

"Nhìn mặt ngươi buồn cười lắm đấy.

Ngươi sợ ta lấy đầu ngươi à?"

Nàng khoái chí khúc khích như vừa thấy gì hay ho lắm.

Bậc tôi tớ như hắn chỉ biết cười theo mua vui, ý nàng là ý trời, nàng cười thì hắn không có chết cũng không dám tuôn lệ.

"Công chúa lần nào cũng khiến thần mở mang tầm mắt."

"Đừng nói là ngươi định thắng ta đấy nhé?"

Chỉ với vài bước nhảy nhẹ nhàng, nàng vọt thẳng lên càng cây ngồi đung đưa.

Ôi chao, đúng là người tuỳ hứng.

"Người được chính hoàng đế chỉ dạy.

Thần nào dám ôm mộng tưởng hồ đồ như vậy?"

Trong số những hậu duệ của Cyrus II, Lila được ông xem như niềm tự hào lẫn tiếc nuối lớn nhất.

Chính nhân quân tử nàng có thừa, chỉ thiếu một cái tâm cơ.

Bao lần thấy đứa con gái bé bỏng sẵn sàng chĩa gươm về phía đám quan thần nịnh nọt nàng khiến ông đắn đo có nên một lần thử dạy dỗ nàng nghiêm túc hay không.

Rốt cuộc hoàng đế cũng ngậm ngùi buông xuôi, kết quả cuối cùng vẫn là không phù hợp.

"Ta lại nghĩ khác đấy.

Ngươi nhất định sẽ là một tướng tài ba."

Hắn cười xoà, liên tục phủ nhận mấy lời có cánh kia.

Nếu người khen là công chúa Lila, có lẽ chỉ nên tin một nửa.

Bởi trăm năm làm gì có chuyện nàng ấy lưu tâm ở ai?

Dành thời gian ngàn vàng của mình cho hắn có khi chỉ là xuất phát từ một phút cao hứng của mỹ nhân.

Đáng giận thật.

"Không biết bao giờ pháo đài Toll-e Takht mới được xây xong nhỉ?"

- Nàng bâng quơ buông hoài nghi.

"Người háo hức à?

Hiếm thấy Người như thế đấy."

"Ừm.

Vì nó sẽ là toà thành vững chắc nhất mà.

Tiếc rằng, hoạ may có kẻ dám kéo quân đến đây làm càn, ta nghĩ mình không đủ kiên nhẫn trốn sau những bức tường kiên cố ấy đâu."

Tất nhiên là vậy rồi.

Vì nàng là Lila kia mà.

Vì nàng là đoá hồng đầy gai của xứ Ba Tư huyền diệu.

Là đứa con gái mà vua của các vị vua cưng chiều hết mực.

Nếu ngày ấy có đến, Darius hẳn sẽ bắt gặp nàng cưỡi chiến mã ra nghênh chiến với một trái tim can trường.

Hắn tự hỏi liệu Athena của thành bang Hy Lạp có đố kỵ khi chứng kiến vinh quang của nàng không?

Dưới ánh hào quang vĩ đại ấy, liệu chăng có ai xứng đứng cạnh nàng không?

Không cần một hoàng tử sánh bước.

Nở rộ giữa cát vàng bỏng rát.

Kiêu ngạo và hiên ngang.

Phải chi hắn đủ mạnh để nàng dựa dẫm.

Để một lần trở thành pháo đài cho riêng nàng.
 
Taqburni | تقبرني
فيل | bishop


Đất kinh đô Pasargadae, suối nguồn nuôi dưỡng cả một nền văn minh lâu đời của nhân loại.

Giấy mực tuy chỉ còn lưu lại phần nổi của tảng băng lịch sử, nhưng cũng ghi chép không ít thông tin về lễ hội của cựu đế chế.

Lễ Nowruz.

Không đơn thuần là khúc dạo đầu cho một năm mới, đây còn là dịp các quốc vương từ những nước khác nhau thuộc đế quốc Ba Tư dâng cống phẩm cho hoàng đế.

Xa xỉ và phô trương.

Những từ tưởng chừng đã quá cường điệu cũng không gói trọn nổi sự xa hoa của kinh đô vào ngày này.

Trong lúc các vương tộc tụ họp về chính điện, no say trong rượu hoa, nàng công chúa đã cao chạy xa bay từ bao giờ.

Ẩn hiện như ảo ảnh giữa sa mạc.

"Darius."

Giọng ai vang lên từ màn đêm tĩnh lặng, nỉ non gọi tên hắn, hoà chút niềm phấn khích vào từng âm vực.

Hắn đảo mắt, kiếm tìm nơi âm thanh vọng lại, bất ngờ thay tiếng gọi ấy không ai khác ngoài của nàng công chúa hắn chỉ dám mơ đến.

Cảnh tượng thiếu nữ với mái tóc vàng nhạt bay nhẹ trong gió, trước mắt hắn trở nên vô thực đến dạ phải sinh nghi.

"Ngươi làm sao đấy?

Cũng đâu phải lần đầu thấy ta leo tường đâu mà ngẩn ra thế?"

"Người không phải đang dự yến tiệc sao?"

"Ngươi hứa là sẽ dắt ta đi xem lễ mà?

Lẽ nào ngươi quên rồi ư?"

Nàng nhảy từ trên bức tường xuống, đi đi lại lại quanh người hắn với khuôn mặt chất vấn, dường như đang mang ý định trách tội hắn.

"Ngươi có biết lừa ta là tội chết không?"

Thú thật, hắn biết nàng không để bụng đâu.

Nàng là tín đồ của ngọn lửa thiêng, của những lễ hội sôi động, tuy một mình nàng cũng có thể bay nhảy khắp nơi, nhưng như thế lại tẻ nhạt lắm.

Nàng khao khát một người bạn cơ!

Niềm vui được san sẻ chính là niềm vui bất tận.

Trong cung vốn chẳng có ai chuyện trò nên nàng càng khao khát điều một người kề cận hơn cả.

Và Darius trùng hợp thay là người ấy.

Hắn đáng lẽ đừng nên hứa trước với công chúa.

Đáng lẽ hắn nên từ chối lời mời vừa rồi.

Tất cả cũng chỉ dừng lại ở đáng lẽ.

Mà mọi điều sau đáng lẽ đều không bao giờ xảy đến.

Một thần một quân rong ruổi qua từng ngõ ngách đông đúc, chìm sâu vào không khí mùa xuân dân dã.

Những trò tạp kĩ vẫn là thứ ma thuật nàng công chúa phải trố mắt khen ngợi.

Nàng mê tít mấy thứ kỳ diệu đầy màu sắc chỉ có thể tìm thấy ở những khu chợ cách xa cung điện nàng ở.

"Darius, ngươi đến xem tên đằng ấy nuốt dao này!"

"Darius, ngươi nói xem ta có thể thổi lửa được không?"

"Darius!

Năm sau lại đi tiếp đi.

Ngươi phải giúp ta chuồn ra ngoài đấy nhé?"

Darius.

Darius.

Darius...

Cái tên Darius vang lên êm đềm như lời ru, song, lòng hắn cuồn cuộn những ngọn sóng lớn.

Tên hắn chưa bao giờ đẹp đến thế.

Và chưa bao giờ thanh âm rời khỏi nơi đầu lưỡi ai lại nhẹ nhàng đến thế.

Đêm Chahar Schanbe Suri, ngọn lửa hồng một lần nữa sống lại từ tro tàn.

Cái hơi nóng ấy đã là gì so với ngọn lửa đang thiêu đốt hắn?

Hắn nên đối mặt xúc cảm sắp sôi trào thế nào đây?

Cứ chạy đi.

Chạy trốn hiện thực.

Cứ tiếp tục chối bỏ tình đơn phương điên dại này đi.

Đến cuối cùng, hành động rồi sẽ bán đứng hắn.

Ánh nhìn hắn đặt lên Người.

Cái chạm nhẹ hơi run rẩy che chở Người khỏi đám đông xô bồ.

Và cả giọng điệu.

Tất cả như lưỡi gươm treo trên đầu hắn.

"Công chúa.

Ta thích Người."

Giọng của hắn thỏ thẻ hoà lẫn vào tiếng hò reo của dân chúng.

Nàng công chúa của hắn đã đặt toàn tâm trí vào lời ca tiếng hát, chỉ mơ hồ nghe được ai đó gọi mình.

"Ngươi nói gì cơ?"

"Thần bảo nếu Người thích, thần sẽ mời họ vào diễn."

Ừ, đáng lẽ, hắn không nên vọng tưởng.

"Đi thế này thú vị hơn nhiều.

Ngươi không nghĩ thế sao?"

Ngón tay thon dài đan xen vào nhau, đầu ngón tay chai sạn khẽ chạm, nhẹ nhàng hệt cặp đôi trẻ còn e thẹn.

Theo bước chân người, hắn hoà vào bước hỏa vũ rực rỡ.

"Đi thôi, Darius.

Đêm nay còn dài lắm đấy!"

Hãy đi cùng ta, Người hỡi.

Cho ký ức đêm nay bất diệt.
 
Taqburni | تقبرني
اسب | knight


Mọi vì tinh tú trước khi biến mất luôn để lại vệt sáng chói loà giữa vũ trụ tăm tối.

Năm 530 TCN.

Đế quốc Ba Tư tiễn đưa đấng sinh thành của nó đến chốn vĩnh hằng.

Bóng tà dương bao trùm một vùng lãnh thổ mênh mông, kính cẩn nghiêng mình trước sự ra đi của đức vua vĩ đại, vua của các vị vua.

Trong sự tiếc thương ngút trời của con dân, của gia quyến, lăng tẩm đã xây từ lâu nay chào đón chủ nhân của nó, trịnh trọng đặt quan tài vàng ròng tại tầng cao nhất.

Người hỡi, dù Người là ai và Người đến từ bất cứ nơi nào, Trẫm cũng biết rằng Người sẽ tới đây, Trẫm là vua Cyrus - người đã gây dựng một Đế quốc cho muôn dân Ba Tư.

Do đó, đừng hòng chiếm đoạt mảnh đất này - nơi chứa đống xương tàn của Trẫm.

Vua của Bốn góc trời.

Xin hãy yên nghỉ.

Cung điện xa hoa chìm vào đại dương u tối, kể cả với Lila, nàng giờ đây chỉ ngồi lì trong phòng rồi thơ thẩn nhìn ra ngoài cửa như đang nhớ nhung điều gì đấy lớn lao lắm.

Ngai vàng đổi chủ, quyền lực và chính trị xoay vần tạo nên khung cảnh mịt mờ.

Tuy Cambyses lên ngôi, triều chính vẫn nằm trong cơn bão cát kinh hoàng.

Rồi sẽ đến thôi.

Cái ngày cung điện được sơn một màu sắc mới.

Từ máu và xương của kẻ thua cuộc.

Bấy giờ, tân vương liên tục mở rộng bờ cõi vào tận Ai Cập với chiến thắng trước pharaon Psamtik III trận Pelusium vào năm 525 TCN.

Sau chiến dịch Ai Cập và thỏa hiệp với Libya, gã mang dã tâm xâm lược Vương quốc Kush, kết quả hoàng đế chỉ mang chiến thắng nhỏ.

Tay phải cầm quân, tay trái cầm quyền.

Vị trí này dường như đã hoàn toàn thuộc về Cambyses II.

Hoặc là không nếu người anh thứ của nàng là Bardiya tạo phản.

Mà lâu ngày không gặp Bardiya, trong lòng nàng đã sớm định rõ số phận của người anh kia.

Mỗi bước đi của nàng giờ đây đều bị trói buộc trong sự bức bách của toà thành uy nghiêm, ai biết được rằng bao giờ sẽ đến lượt đầu nàng rơi.

Giữa cuộc chiến vương quyền, máu mủ là thứ xiềng xích yếu kém nhất.

Đáng buồn thay cho một sự thật tàn khốc.

"Công chúa điện hạ.

Bệ hạ cho gọi Người."

"Ta biết rồi.

Lui đi."

Nhắc người, người liền tìm đến.

Lila lười biếng rời khỏi khu vườn, quả nhiên Susa thua xa cố đô Pasargadae, ngột ngạt đến khó chịu.

Trên đường đại điện, nàng đã nghĩ ra vô số cái cảnh tưởng có thể xảy ra trong vài phút tới đây.

Là cổ?

Tim?

Gan?

Hay độc?

Có là gì cũng đều đau cả.

Giá như có thể yên nghỉ một cách bình yên như một giấc mộng đẹp thì còn gì bằng.

À, nhắc đến mấy giấc chiêm bao, đã bao lâu rồi nàng chưa ngủ ngon giấc nhỉ?

Châu báu chất thành núi cũng không mua được một khắc thong thả.

"Bệ hạ cho gọi ta có việc gì cần sao?"

Nàng quỳ rạp xuống đất, mắt dính vào mấy hoa văn tinh xảo trên sàn đá.

"Đừng lo.

Cái mạng của em không quan trọng đến thế đâu."

"Chỉ là cái mạng của một công chúa, tất nhiên là không đáng."

Chất giọng giễu cợt của em gái khiến gã đanh mặt lại.

Trong số tất cả anh em, gã biết Lila là một người đáng gờm.

May thay, chưa bao giờ đứa em gái này ra mặt tuyên chiến với gã.

Nếu không, có lẽ gã đã tiễn Lila đi gặp cha, và người em trai Bardiya.

"Ta sẽ không ép em vào hậu cung, một mình Atossa là đủ rồi.

Nhưng chớ vội vui mừng, ta cho em từ đây đến lúc ta dẹp xong bọn phản loạn, hãy chọn một phe đi.

Trung lập không giúp em giữ cái đầu ấy đâu."

"Tạ ơn bệ hạ."

"Đứa con trai của Hystaspes không hẳn là lựa chọn tồi."

Nàng phớt lờ lời vừa nãy của gã, chậm rãi rời khỏi đại điện.

Vậy là cái chết chưa gọi tên nàng.

Là phúc trong hoạ hay chỉ là cơn ác mộng triền miên?

Cát vàng bỏng rát.

Cháy da cháy thịt.

Ánh dương khô hạn.

Cạn tình cạn nghĩa.

Năm 522 TCN, tin báo khẩn vượt muôn trùng xa đến điện của nàng.

Cambyses II băng hà tại Agbatana.

Bardiya từ đâu sống dậy từ cõi chết, gấp rút thâu tóm triều chính.

Trong mục rữa, ngoài thối nát.

Đây hẳn là cái người ta gọi là trò đùa số phận.

Miền đông của đế quốc và Ai Cập bạo loạn triền miên.

Petubastis III thuộc dòng dõi Satie không ngoài dự đoán đã lộ rõ ý định nổi dậy.

Giặc trong chưa đàn áp, giặc ngoài chớ yên ổn.

Màn đêm chính là góc chết tuyệt vời để chôn giấu mọi bí mật.

Dưới ánh trăng nhẹ, phủ quanh bởi cái khí lạnh thấu xương, người ta lờ mờ thấy được thiếu nữ với lưỡi kiếm sáng.

Nó đến rồi.

Hoàng hôn của Lila.

"Lila em bị điên rồi.

Em nghĩ mình đang làm gì vậy hả?"

Kẻ đang nằm trên giường rống lên khi thấy lưỡi kiếm em nhắm về hắn.

"Đừng dùng cái từ em ghê tởm ấy cho ta.

Vả lại, đã làm vua còn hỏi câu ngây thơ đấy à?

Tất nhiên là.

Cướp ngôi."

Kết quả chỉ có một, hà tất lại không ra tay trước?

"Con khốn này ngươi nghĩ mình là ai?"

Tên kia vồ lấy kiếm, xông đến quyết một mất một còn với nàng.

Đối với người cầm kiếm lâu năm như Lila, có thể nắm chắc phần thắng đến bảy, tám phần.

Cớ sao càng đánh lâu, nàng lại nhận ra có điều gì đó không phải?

Chết tiệt là cây cà độc dược!

Nàng nhanh chóng dập tắt cái hương ấy đi, tuy vậy cũng không ngăn được tầm nhìn dần trở nên mờ loà.

Nhìn thấy kẻ trước mắt vừa cười vừa áp sát, thiếu nữ lồng lên, dùng toàn lực còn lại đâm thẳng vào tim hắn một nhát chí tử.

Dù thị lực đã giảm đi phân nửa, có đánh chết Lila cũng không tin đường kiếm của nàng có thể đi lệch quỹ đạo.

Lần này, tên này tránh đằng trời!

Nhưng không ngờ, tên nham hiểm ấy lại có chuẩn bị sẵn áo giáp.

Tim nàng dường như sắp nhảy ra rồi, từng thớ thịt căng cứng lên để giữ tỉnh táo.

Khốn kiếp!

Không kịp rồi!

Trong tích tắc, nàng bị trúng một kiếm ngay vai phải, máu đào tuôn nhẹ xuống vai.

Lila dùng chút lực lùi về sau, loạng choạng tông bức tường đá gần đó.

"Chỉ là súc vật còn cố giả làm con người.

Ta không biết nên thương hại phận hèn mọn của ngươi hay là nên cười sự ngu si của ngươi nữa.

Con chó nói tiếng người muôn đời cũng chỉ là con chó mà thôi."

Gươm tra vào vỏ một tiếng soạt rợn cả sống lưng, đứa con gái của Cyrus đại đế không thể tầm thường thế được!

Kẻ giả danh nhìn quanh phát hiện một vết cắt sau gáy đang âm ỉ vô cùng, hắn bị gươm vàng của công chúa chém từ bao giờ không hay.

Song, cái đáng nhắc đến là công chúa Lila là người thâm hiểm, vết cắt nếu đã không chí tử thì nàng sẽ khiến vết ấy hoại tử, không thể chữa lành, ăn mòn kẻ tội đồ trong nỗi đau thống cùng.

"Có người sẽ thay ta phế truất ngươi thôi, Gaumata.

Ta có chết cũng sẽ kéo ngươi theo cùng!"

Tin tình báo đã thu thập đủ, nàng coi như đã bước đầu thành công.

Còn sau này?

Chỉ có thể trông chờ vào bản lĩnh người kia.

Nàng nhanh chóng chạy khỏi cung điện rồi trốn vào góc khuất gửi bức thư máu đến chiến trường nơi xa.

Ta cược cả tính mạng vào ngươi.

Đừng để ta thất vọng, hỡi người cùng chí hướng.

Cánh chim xuyên qua đất vàng của phồn vinh, chở tương lai cả một đế chế.

Nhìn công việc đã hoàn thành, nàng tựa người vào gốc cây gần đấy.

Đã chạy xa thế này, chắc sẽ không còn ai làm phiền giấc ngủ của nàng đâu nhỉ?

Ngủ ngon nhé, quê hương dấu yêu của ta.

Ba Tư ngàn vàng của ta.

Những ký ức ngày xưa như ánh sáng cuối cùng sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo.

Từng mảnh vụn vặt vụt qua trong đầu, ghép lại một cuộc đời tươi như những cánh hoa.

"Kiếm chỉ nên tặng cho người có cùng chí hướng."

"Vậy công chúa muốn cầm kiếm vì ai?"

Nàng ngước đầu nhìn mặt trời nóng bỏng, nghĩ ngợi một hồi lại quay sang Darius cười:

"Vì nhà Achaemenes.

Vì ánh sáng vĩnh cữu của đế quốc."

Hơi thở của nàng công chúa ngàn hoa nhẹ dần, khắp nơi trên cơ thể nàng đều kêu gào đau đớn.

Lila gắng nhướng mắt nhìn qua một lượt cơ thể mình.

Chiếc váy nàng thích nhất giờ chỉ là một đống vải lênh láng máu tươi.

Cánh tay phải thì hoàn toàn không có lực vì nhát đâm sau vừa rồi, thêm cả cú va đập vào tường đá có lẽ đã gãy vài cái xương bên trong cũng nên.

Cái mùi tanh ngòm vị của máu và đất đá vỡ vụn xộc thẳng vào khoang mũi.

Hoá ra đây là mùi vị của cái chết.

Nàng đau đớn xoay đầu về nhà lần cuối rồi thiếp đi mất.

Nếu ta chết, hãy để lời ca của sông Kur đưa ta về bầu trời.

Hãy cho ta ôm ấp quê hương lần cuối.

Xin hãy thay ta làm trọn nghĩa lớn.

E là mệnh ta không đủ dài để chứng kiến huy hoàng của ngươi.

Darius.
 
Taqburni | تقبرني
پیاده | pawn


Từ cơn hôn mê kéo dài cả tuần liền, thiếu nữ bừng tỉnh trong một căn nhà xa lạ.

Ở đó, nàng gặp được một gia đình nhỏ.

Dẫu vai vẫn còn đau nhức nhưng vết thương đã được khử trùng sạch sẽ.

Vậy ra, cái chết vẫn khước từ nàng.

"Này cô gái, cô gặp cướp sao?

Đêm hôm, một thân một mình sao còn đi ra ngoài?"

Người phụ nữ mang lên một bát cháo nóng cho nàng ăn.

Đem so với cao lương mỹ vị nàng ăn trong cung, món cháo này nhạt nhẽo đến khó nuốt.

Nhưng nó ấm lắm, tan chảy cả trái tim của nàng.

Nàng nhớ khi còn ở nhà, mỹ thực trăm ngã giao thoa, bày biện tinh xảo trên dĩa vàng dĩa ngọc, nhưng đến lúc được ăn chỉ còn là đống đồ nguội lạnh.

Trong sự nơm nớp lo sợ ngày ấy, ăn uống chưa bao giờ đơn giản như bây giờ.

"Cảm ơn vì đã cứu tôi..."

"Không có gì, mà hình như nhà cô không ở quanh đây nhỉ?"

"Tôi sinh ra ở Pasargadae."

Người phụ nữ ấy vừa lo việc bếp núc vừa trò chuyện với nàng.

Thoải mái thật.

Vậy ra đây là cách mọi người nói chuyện với nhau.

Vú nuôi hình như cũng từng dịu dàng với nàng thế này.

"Từ tận vùng Pasargadae cơ à?

Đến được Susa chắc phải lâu lắm.

Mà cô gái, cô tên gì?"

"Tôi tên là Lila.

Dân du mục."

Nàng công chúa được muôn dân Ba Tư ca tụng bấy giờ chọn một đời lặng lẽ của thường dân.

Sống trong yên bình mà nàng hằng ước ao, làm mọi việc xưa kia nàng chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn.

Có lẽ là Ahura Mazda đã thưởng cho nàng vì một đời cố gắng chăng?

Ngày nàng tạm biệt gia đình nhỏ kia để trở về Pasargadae xa xôi, đoàn viễn chinh của Darius đại thắng trở về, lật đổ kẻ giả mạo thong dong trên ngai vàng.

Ngày diễu hành trên con đường sầm uất, hắn bắt gặp hình bóng người thương.

Đã rất lâu rồi, 8 năm ròng hắn mới được ngắm nhìn nàng gần như thế.

Nàng quỳ xuống, trao cho hắn một nụ cười không thể nào mãn nguyện hơn.

Ta biết ngươi sẽ làm nên kỳ tích mà.

Chỉ một cái chớp mắt, vị công chúa tiên triều biến mất tựa ảo ảnh giữa sa mạc.

Hắn muốn nghe giọng nàng.

Muốn nghe nàng khen ngợi hắn như trước đây.

Hắn thương nhớ Người vô ngần, xin Người đừng vô tâm vứt bỏ hắn.

Hắn nhớ nàng đến phát rồ rồi, đến nằm mơ chỉ thấy xác thịt cả hai hoà quyện trong cái không khí ám muội.

Nàng làm sao biết được những ngày bôn ba ngoài nắng gió sa mạc, trên chiến trường tàn khốc, hắn bị bóng hình nàng che mờ?

Chỉ ngóng trông ngày được nhấc bổng nàng trên tay?

Nàng làm sao biết được hắn yêu nàng đến nhường nào?

Nàng không bao giờ biết được.

Vì nàng nào để tâm...

Giờ đây, cán cân quyền lực đã xoay chiều.

Darius đại đế và cô gái tên Lila.

Đã từng là Darius và công chúa của muôn hoa.

Số phận đã gọi tên cả hai, đã dẫn lối cho đôi trai tài gái sắc đi trên con đường riêng của mình.
 
Taqburni | تقبرني
شاه مات | checkmate


Một năm nữa lại qua, không khí lễ Nowruz bao trùm đế đô tựa nhắc Darius đại đế về một lời hứa dang dở năm xưa.

"Darius!

Năm sau lại đi tiếp đi.

Ngươi phải giúp ta chuồn ra ngoài đấy nhé?"

Nực cười thay giờ hắn là người cần phải chuồn ra.

Nàng giờ đây như cơn gió tự tại, vô lo vô nghĩ, đắm chìm vào những chuyến phiêu lưu không hồi kết.

Còn hắn chỉ có thể cậy nhờ ngày lễ này để gặp nàng.

Hắn một lần nữa tìm về pháo đài xưa Toll-e Takht, tuyệt vọng tìm kiếm mùi hương người thương.

Có lẽ nơi đây là nơi duy nhất hắn không bao giờ muốn quay lại, quá nhiều kỷ niệm làm tim hắn âm ỉ một nỗi nhớ khôn cùng.

Song, vẫn chọn men theo cơn gió từ khô hạn, tìm về điểm xuất phát.

"Mừng Người năm mới, bệ hạ."

Trên tường thành vẫn là bóng hình ấy, vẫn là ánh kim rực rỡ ngày cũ.

"Công chúa cứ nói đùa.

Ta là vua của dân Ba Tư.

Còn với Người, thần chỉ là Darius."

Hắn tựa lưng nhìn về hướng xa, nơi những đốm lửa và tiếng ca khiêu vũ, tạo thành khung cảnh hệt bước ra từ cổ tích.

Lâu hơn chút nữa.

Cho hắn say thêm chút nữa.

"Bệ hạ không sợ ta tạo phản à?

Dù gì cũng là công chúa của triều đại cũ đấy."

Hắn cười lớn như vừa nghe câu chuyện khôi hài nhất trần gian.

Đôi mắt không bao giờ nói dối, ánh mắt đê mê hắn trao cho nàng chỉ có cuồng si.

"Vậy thần nguyện trao ngai vàng cho công chúa.

Hôn quân đã sao?

Mọi thứ thật tầm thường trước Người."

"Ngày trước ngàn chén không say.

Giờ lại thành thế này à?"

Hắn.

Chưa bao giờ biết say hương say hoa là gì.

Chỉ biết say một vị công chúa.

Rượu cuối cùng cũng chỉ là thứ nước lã lên men.

Càng uống để trốn tránh thực tại vắng bóng nàng, trớ trêu thay hắn càng tỉnh hơn.

Hắn muốn làm người say, hay xa xỉ hơn là một kẻ điên.

Dại trong tình và quẫn trí vì thứ nhục dục người đời cười chê.

Có sao đâu nếu tất cả hắn có là một tình yêu cháy bỏng?

Hắn chỉ xua tay cười cho qua chuyện rồi tiếp tục luyên thuyên mấy chuyện cũ.

Hoài niệm thật.

Darius chưa bao giờ rời khỏi miền ký ức thời niên thiếu, hắn cứ đâm đầu vào một viễn cảnh hư ảo, tái hiện lại những mảnh vụn hồi ức để trấn an đứa trẻ trong hắn.

Hắn cần nàng.

Hơn cả một chấp niệm.

"Bệ hạ, ta đã không còn nữa.

Hãy tỉnh lại đi."

À, nàng chết rồi.

Mấy năm rồi nhỉ?

Lâu đến nỗi tưởng chừng đã qua hàng thiên niên kỷ.

Sự thật ấy mới tàn khốc làm sao.

Tước đi sinh mệnh vị thánh hắn một lòng tôn thờ để thị uy.

Các thế lực thù địch đã trả đũa hắn bằng cách thâm độc nhất.

Ghê tởm nhất.

Cả đời này, hắn đâu ngờ lần đầu được bế nàng trong lòng hoá ra là để tiễn Người đi đoạn đường cuối.

Hơi thở thoi thóp, máu hồng chảy như suối xuống cát vàng khô cằn.

"Darius...

Darius..."

"Có thần."

"Thật tốt quá, ta không cô đơn.

Xin lỗi nhé, có lẽ lễ Nowruz năm sau, e rằng chúng ta không thể hẹn gặp ở Toll-e Takht được nữa...

Tiếc thật nhỉ?"

"Xin Người đừng nói thế.

Sẽ ổn thôi mà.

Đúng không?"

"Ta là Lila...

Xin đừng quên ta..."

Hắn tuyệt vọng, tìm hơi ấm đang dần nguội lạnh từ cơ thể người thương.

Không rõ đêm ấy hắn đã van nài nàng đừng đi bao nhiêu lần, chỉ nhớ tay cả hai đã đan xen rất lâu, lưu luyến đến tận khi ánh ban mai ló dạng sau đường chân trời.

Ly biệt chưa bao giờ là dễ.

Nàng ngủ một giấc ngàn thu, để lại hắn trong vòng lặp vô hạn lễ Nowruz.

Cứ đến ngày này, hắn như kẻ loạn trí tìm về đất cố đô, hàn huyên cùng hư không.

Đáng thương thật.

Darius đại đế vang danh một cõi lại si mê một cô gái đến thế.

Hắn cứ rót mãi, dẫu cho chén rượu đã trào.

Hơi men chảy vào cổ họng, đau rát một vết thương lòng không bao giờ khép lại.

Nếu cơn say có thể ban cho hắn thêm một thoáng thấy nàng, để đầu óc rơi vào mụ mị lâu thêm nhiều chút thì chẳng hề gì.

Người ta bảo sức mạnh thời gian khủng khiếp đến độ có thể xoá nhoà cả một nền văn minh, song, giờ đây nó không toàn năng đến thế.

Chôn sâu một ký ức vào lòng đất mẹ, phủ bởi hằng hà sa số mộng đẹp.

Đoá hoa kiều diễm vẫn sẽ mãi như thế, rực lửa giữa tàn tro của thời gian.

Hãy để nàng ngủ yên trong tiếng vọng từ đế chế xưa.

"Tạm biệt, Darius."

"Ngủ ngon, Lila."

- The end -
 
Taqburni | تقبرني
behind the curtain


Xin chào mọi người, tớ là dư huy.

Cảm ơn mọi người đã theo dõi đến chương cuối cùng của taqburni | تقبرني.

Nếu các bạn để ý, toàn bộ truyện đều lấy cảm hứng từ những việc có thật, và tất nhiên cũng đã được tớ lãng mạn hoá.

Thật ra câu chuyện này được viết từ năm 2022 và để dang dở đến tận bây giờ vì một phút hứng thú của mình dành cho văn minh Ba Tư xưa.

Mình đặt tên chương bằng tên các quân cờ trong cờ vua, từ quân có giá trị đến ít giá trị và cái kết chính là sự ra đi của nhân vật chính (checkmate).

Tuy tất cả các chương đều đi viết tiếng Anh và tiếng Ba Tư (tiếng Farsi), tên truyện lại được viết bằng tiếng Ả rập.

Nguyên cớ cũng là vì đây là ý tưởng ban đầu.

Taqburni (تقبرني) là một cách gọi người yêu ở các quốc gia nói ngôn ngữ này, dịch nôm na là may you bury me?

- ý chỉ một tình yêu sâu đậm.

Cái này vô tình gợi mình về Hoả giáo, tôn giáo chính ở đế quốc Ba Tư bấy giờ.

Trong giáo lý có ghi rõ cấm chôn cất người chết mà phải thiên táng.

Hỏa giáo tôn thờ sự sạch sẽ của đất, nước, lửa và không khí... vì vậy người ta không hỏa táng để làm ô uế lửa và không khí, không thủy táng để làm ô uế nước, không địa táng để làm ô uế đất.

Nên câu giới thiệu "hãy chôn ta. chôn sâu vào lòng" ngụ ý nỗi ám ảnh của Darius dành cho Lila.

Về kết truyện, sau chương pawn (quân tốt), tớ đã phân vân hai cái kết promotion và checkmate.

Một nên đến cuối bàn cờ và được phong tước, bên còn lại là mất tất cả.

Sau khi cân nhắc, tớ vẫn nghĩ checkmate sẽ hợp hơn vì hai lý do.

Thứ nhất, Lila là nhân vật không có thật.

Sự hiện diện của cô này sẽ ảnh hưởng vô cùng nhiều đến dòng chảy lịch sử.

Thứ hai, Lila đã là người từ của vương triều cũ, nên việc để cô này ở lại có chút không hợp tình hợp lý.

Có chết thì mới có sinh, nhất là khi cô này lúc ban đầu được xây dựng có tiềm năng tranh ngai vàng.

Dưới đây là các nguồn tham khảo của tớ (chủ yếu từ Wikipedia), mọi người có thể đọc thêm để hiểu rõ bối cảnh:

1. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Achaemenid_Empire

2. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Atossa

3. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Bardiya

4. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Cambyses_II

5. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Cyrus_the_Great

6. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Darius_the_Great

7. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Fars_Province

8. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Nowruz

9. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Pasargadae

10. https://www.britannica.com/topic/Persian

11. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Susa

12. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Tomb_of_Cyrus_the_Great

13. https://en.m.wikipedia.org/wiki/Zoroastrianism
 
Back
Top Bottom