Cập nhật mới

Khác [Tập truyện] Vai hồng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
394698937-256-k645242.jpg

[Tập Truyện] Vai Hồng
Tác giả: TrucThu3010
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vạn dặm sơn hà trải phấn son.

Trời Nam đất Bắc vó chưa mòn.

Thân đào há kém phần nam tử.

Chí khí nhan hồng giữ nước non.



dasu​
 
[Tập Truyện] Vai Hồng
Nhĩ Hà Hoen Huyết Lệ


Khi sông núi chìm trong chiến loạn, gánh san hà đè nặng xuống vai tiên.

Ngày An Tư lên đường sang đất Bắc, tà dương đổ lệ nhuốm Nhĩ Hà.

Lúc bờ cõi nước Nam sắp yên bình, chỉ có ánh trăng vàng bầu bạn với hồng nhan.

Ngoài thành, tiếng binh đao dấy động muôn phương, lại tựa như bị ngăn cách bởi bức mành the chốn khuê phòng khép cửa.

Dáng liễu thướt tha chẳng mảy may run sợ, nàng đứng tĩnh tại cạnh song thưa, để cho ánh sáng bàn bạc dát lên người.

Lưng An Tư vẫn luôn thẳng tắp.

Công chúa mang trên mình thân phận hòa thân, dẫu cho đơn độc giữa quân thù, hệt như thân tre, chưa từng oằn mình cúi gập.

Nàng mỉm cười, lắng nghe âm thanh hò reo vang dội, thay cho tin chiến thắng báo về.

Giờ đây, có lẽ Phạm Ngũ Lão đã thành công chiếm lại Vạn Kiếp, và đại quân của lục hoàng huynh Trần Nhật Duật cũng vừa mang cửa Hàm Tử về quê hương Đại Việt.

Tiếng reo vang hòa lẫn với ánh trăng, lách mình qua song cửa, phủ kín khắp phòng, tựa vòng tay cố thổ ôm lấy nàng công chúa, thay lời cảm tạ trước những hy sinh.

Rồi vòng tay ấy lại vươn ra đánh tan tiếng gầm dữ tợn của Thoát Hoan còn đang phảng phất.

- An Tư!

Ta chẳng bạc với nàng, cớ sao nàng phụ ta?

Đúng vậy, Thoát Hoan ngươi đối với ta chưa từng bạc bẽo, nhưng ngươi và bọn Rợ Mông các ngươi đã tàn phá quê ta.

Chính vó ngựa Mông Nguyên đạp đổ đồng xanh, tắm máu Nhĩ Hà, dẫm lên muôn vạn dân Nam thống khổ.

Thân trai chí hướng sơn hà, phận đào lấy trung trinh làm trọng.

Nhưng trước khi trinh cùng phu, trung với quốc vẫn phải đi đầu.

An Tư nguyện đem má phấn môi hồng thay cho gươm giáo, quét sạch quân thù cứu non sông.

Chỉ là trong lòng nàng tiếc hận, hận mình chẳng tròn lời hẹn với Thương lang.

Tình của họ đã gieo sai thời cuộc.

Trước lúc phân kỳ, tiễn An Tư lên kiệu hoa sang bờ Bắc, Trần Thương vẫn đau đáu dõi theo nàng.

Hẳn là Thương lang cũng đang khoác chiến bào, vẫy vùng miền quan tái.

Nghĩ đến chàng, trái tim An Tư bỗng cheo leo bên thành vực.

Nàng cầu trời cao thương đấng anh hùng, bảo hộ người an toàn giữa loạn đao.

Phận má hồng đến nay đã tròn trung cùng nước, chỉ đành gửi chút niềm thương về cố thổ đến lang quân.

"Lang quân", hai tiếng này nàng chưa kịp gọi Trần Thương, và mãi mãi vẫn giữ lại cho chàng.

Tấm thân nhi nữ đã úa tàn trong tay giặc, nhưng một tấc lòng son nguyên vẹn chẳng phai màu.

Ngoài phòng bỗng vang dội tiếng trống chiêng.

An Tư nhìn thoáng qua vầng trăng treo trên ngọn quân kỳ, rồi âm thầm quay lưng, khêu tim đèn nơi bàn phấn, lặng lẽ ngồi vào.

Nàng trầm ngâm ngắm bóng mình phản chiếu trên mặt gương đồng, ánh lên một đôi mắt sáng trong không gợn sóng.

Sau đó, công chúa lặng lẽ tháo trâm cài.

Mái tóc thề như thác, đổ ào xuống đôi vai mảnh khảnh.

Bàn tay ngọc ngà cầm lược chải xuôi theo dòng thác.

Đến khi suối tóc đã suôn mềm, An Tư bình tĩnh lấy kéo, dứt khoát cắt xuống một lọn tóc mai.

Cả quá trình chẳng chút chùn tay, nàng biết thời khắc của chính mình sắp đến.

Tiếng quân reo đến gần là báo hiệu cho giây phút tương phùng.

Tiếc rằng giờ đây An Tư đã không còn là nàng công chúa sáng trong tựa trăng rằm ngày cũ.

Thương lang chàng dẫu còn yêu, người con gái năm xưa cũng mãi mãi chẳng thể quay về.

Huống hồ, nào ai dám chắc chàng chỉ thương một An Tư vẹn nguyên như ngọc, hay là cả cành liễu bên bờ đã gãy dập bao phen?

Ngày lên đường sang đất Bắc, khối tim và thân xác An Tư đã gửi trọn dưới sông sâu.

Nàng nguyện lòng, khi Đại Việt sạch bóng quân thù, sẽ dùng tất cả những gì còn lại để tế bái sơn hà.

.

Tiếng trống chiêng cùng âm thanh hò reo vang dội càng lúc càng gần, lẫn trong đó có thể nghe được bước chân dồn dập của chàng dũng tướng.

Khi giáp bào đẫm máu sắp đến được cửa khuê phòng khóa kín, từ nơi ấy bỗng bùng lên ngọn lửa.

Dẫu cho người vùng vẫy vẫn bị vòng vây tướng lĩnh giữ chặt, chẳng thể lao vào.

Ngày ra đi, tà dương đỏ rực tiễn chân người.

Nay thanh bình, xin dùng huyết hỏa thay cho lời từ tạ.

An Tư không thẹn cùng sông núi, chỉ thẹn mình chẳng trọn với lang quân.
 
Back
Top Bottom