Xuyên Không Tạo Hóa Thần Vương

Tạo Hóa Thần Vương
Chương 60: Cho ngươi biết trời cao biển rộng!



( Cảm ơn bạn terabithia đã ủng hộ 1linh thạch)

Lời của Thiên Mặc vừa ra liền khiến cho Ninh lão cũng phải trợn trừng cả mắt, trong đầu hắn đang nghĩ tới học theo tên đệ tử này, ngày sau trở về tông môn cũng xuống táo phòng hét lớn xem chúng có làm được không, xem ra trình độ chém chuối của lão còn kém xa tên đệ tử này.

Tiểu nhị nghe xong câu nói của Thiên Mặc suýt chút nữa đột quỵ chết mẹ. Hắn tự thề, từ lần đầu tiên vào làm cho Thương Khung tửu điếm còn chưa gặp phải vị khách nào quái như thế này, giống như kiểu đi troll sau up lên youtobe a. Đúng lúc này ngọc giản truyền tin của hắn sáng lên, tên tiểu nhị lấy ra, sau một lúc lại kì quái cất ngọc giản vào.

Thiên Mặc cười cười nhìn tiểu nhị, hắn thật không tin là cái tửu điếm này có thể làm được mấy món mà hắn vừa nói. Chỉ là không để Thiên Mặc thất vọng, tiểu nhị này không có từ chối mà là cúi đầu nói:

- Được! Các vị chờ chốc lát!

Thực ra là quản lí của tửu điếm này vừa truyền tin cho tên tiểu nhị kia, nói rằng người ở phòng này muốn gì thì đều phải đồng ý, còn phải giảm giá nữa. Tiểu nhị này không biết mặt mấy người Thiên Mặc nhưng là quản lí này lại biết, vì thế mà người quản lí này sợ hãi, bắt tiểu nhị kia phải đồng ý mọi yêu cầu của mấy người Thiên Mặc, ngươi không biết sao? Người ta ngay cả thiếu thành chủ cũng dám giết, kẻ sát phạt bất chấp như vậy tốt nhất là không nên chọc vào.

Thiên Mặc nghe xong tiểu nhị kia nói xong liền ngẩn ngơ nhìn bóng lưng của tiểu nhị kia ra ngoài:

- Thật có sao?

Ninh lão cười cười nhìn Thiên Mặc, trong miệng không nhịn được mà nói:

- Mặc nhi, ngươi rất có năng khiếu gọi món a, ừm, lần sau cứ cố gắng phát huy vậy!

Không ai biết, bây giờ ở trong phòng bếp của Thiên Hương tửu điếm, sau khi một cái tiểu nhị vừa đọc ra mấy món ăn do khách nhân đặt liền khiến cho các đầu bếp phải trợn mắt há mồm, ngay cả vị quản lí lúc trước truyền tin dặn dò cho tiểu nhị kia cũng là ngây ngốc một hồi. Bất quá hắn cũng không có chần chừ thêm mà dặn các đầu bếp nhanh chóng hoàn thành mấy món ăn kia, thậm chí, hắn còn thỉnh thoảng nghe được mấy đầu bếp kia nói thầm muốn nghỉ việc.

Khoảng nửa tiếng sau, trong ghế lô của mấy người Thiên Mặc truyền ra từng tiếng ầm ầm.

Nếu như không có trận pháp cách âm thì người bên ngoài có thể nghe được tiếng thét của Ninh lão:

- Ha ha ha, hôm nay lão phu mới biết thế nào là lấy thịt đè người!

~~~

Lúc này ba người Thiên Mặc đang uống linh trà ở trong một cái trà quán gần đó.

- Song Nhi, ta có mấy món trang sức, là ta lấy được! Cho nàng!

Thiên Mặc lôi ra vài món trang sức lóng lánh đưa cho Song Nhi. Song Nhi nàng cũng không có từ chối mà là vui vẻ nhận lấy, đây là món quà đầu tiên mà tướng công tặng cho nàng.

- Cảm ơn tướng công!

Thiên Mặc lại lôi ra một cái thanh kiếm sắc bén, chân khí trung phẩm, đưa cho Song Nhi:

- Song Nhi, cái thanh kiếm này là ta lấy được của một nữ tu, nữ tu kia muốn giết ta, lại bị ta giết ngược, nàng nên cần có một cái pháp bảo tốt!

- Đa tạ Thiên Mặc chàng!

- Ha ha, chúng ta là zợ chồng, cần gì phải nói mấy lời ấy!

Thiên Mặc cười ha hả, trong lòng vui sướng không thôi. Không ai biết ở bên kia Ninh lão đang nghiến răng nghiến lợi, mấy món trang sức cùng với cây kiếm kia đều là của lão, lúc trước tên đệ tử này xin thì lão cũng không nghĩ nhiều cho hắn, hóa ra là xin về cho gái, đã thế còn nói láo là chiến lợi phẩm của hắn nữa mới mặt dày chứ. Thiên Mặc không có để ý, hắn lại lôi ra một cái ngọc giản cũ kĩ:

- Song Nhi, đây là một cái mộc công pháp tu luyện, nàng bỏ cái phàm cấp công pháp trước kia đi, đây là một bộ đỉnh cấp thần cấp công pháp, như vậy có lẽ sẽ giúp cho tu vi của nàng tiếp tục. Còn về linh căn của nàng, thì ta có ba viên đan dược này, chức sẽ giúp tinh lọc linh căn cho nàng để thuần khiết hơn.

Lúc này trong tay Thiên Mặc xuất ra một cái hộp ngọc đưa cho Song Nhi. Đây là đan dược do hắn tự nghiên cứu ra, người khác muốn tự thôi diễn đan phương mới có lẽ hơi khó nhưng mà đối với kẻ mang thiên phú ngộ thiên như Thiên Mặc lại có phần đơn giản, trong đan phương này hắn đã bỏ thêm một cái lá của Trọng khai thiên linh thụ ( cái cây mà giúp tư chất của Thiên Mặc biến dị ấy, nếu không nhớ thì xem lại ch. 10 nha). Tất nhiên là hắn cũng phải thất bại nhiều lần mới có thể chân chính luyện ra được, thành phẩm cũng chỉ có ba viên này thôi. Có nhiều đan dược cũng giúp tinh lọc linh căn nhưng Thiên Mặc tin tưởng đan dược này của hắn cũng thuộc top đan dược tốt nhất.

- Đây là đan gì?

Song Nhi mở cái bình ngọc ra, một mùi hương từ trong bình tràn ra khiến cho Ninh lão cũng phải mở to mắt. Thiên Mặc nghe Song Nhi nói liền có chút ngây người, ừ ha, đây là đan dược do hắn nghĩ ra, mà hắn cũng quên đặt tên. Đan dược này là vì Song Nhi mà hắn cố tình luyện ra, lại lấy lá của Trọng khai thiên linh thụ làm chủ dược, giúp tinh lọc linh căn.

- Ừm, gọi là Thiên Song trọng linh đan đi! Nghe hơi kì kì nhưng mà cũng tạm ổn.

- A, chẳng lẽ đây là đan dược tướng công tự nghĩ ra?

- Tất nhiên, đệ tử của ta chính là thiên tài, ngươi lấy được nó là phúc đức từ kiếp trước a!

Thiên Mặc còn chưa kịp mở miệng thì Ninh lão đã vượt đèn đỏ phóng vào rồi, thực ra trong lòng lão đang rất vui vẻ. Dùng ánh mắt của lão tất nhiên nhìn ra đan dược của Thiên Mặc bất phàm, đẳng cấp là linh đan nhưng là chất lượng tốt, lại chính là do đồ đệ lão tự nghiên cứu ra, ai nghĩ được lão lại có một đệ tử tốt như vậy, nằm mơ lão cũng muốn cười.

Thiên Măc liếc mắt qua Ninh lão, sau đó lại hốt ra một đống linh quả lên bàn nói.

- Song Nhi, đây là một ít linh quả ta lấy được từ trong Lôi Vụ Sâm Lâm, có ngũ vị quả, xích bì quả, đồng nhân quả, còn có mấy loại nữa, nàng thử đi!

- Oài, ngon quá, thế mà lúc trước lão phu cũng quên mất, tốt nhất là đào vài chục gốc đem về tông môn trồng!

- Sư phụ, người lại còn muốn tranh đồ ăn với thê tử của đệ tử người sao?

Thiên Mặc mang một bộ mặt ủy khuất nhìn về Ninh lão. Lão già này lúc đầu không mời mà đến tửu điếm, không mời mà đến linh trà, không mời mà nói trước, không mời mà ăn linh quả của hắn. Ninh lão nghe Thiên Mặc nói như vậy liền trợn mắt nhìn hắn:

- Hừ, kính già yêu trẻ, ta là người lớn, ta phải ăn trước chứ sao? Còn nữa, ta sống lâu rồi, không cần phải tranh tuổi thọ với mấy đứa nhỏ, ta phải thử xem trong mấy quả độc này liệu có độc hay không, nến như có độc thì ta cũng chết trước, các ngươi biết thế mà không ăn nhầm!

Ninh lão cắn một miếng trái cây sau đó khuôn mặt tỉnh bơ nói với Thiên Mặc, cứ như là tình hợp lí đúng vậy. Thiên Mặc trong lòng thầm mắng sư phụ hắn: nếu như ngươi mà có thể ăn độc quả chết mới là nực cười".

- Ta cũng bó tay với sư phụ!

Hắn quay sang nhìn Song Nhi:

- Vợ xinh đẹp, chúng ta đi về tức sạn, ta còn có nhiều linh quả lắm!

Song Nhi nghe được câu nói này của Thiên Mặc liền càng không nhịn được nữa mà bật cười, nãy giờ ngồi một bên nhìn hai thầy trò cãi nhau khiến nàng không thể tưởng tượng nổi hình bóng oai hùng của Thiên Mặc được lúc trước cùng với sự cường đại của Ninh lão, hai người này giống như là cha con vậy, nãy giờ đã nhịn cười rồi, bây giờ lại càng không nhịn được mà nhe hàm răng trắng như răng cá sấu.

- Ey, tiểu tử ngươi còn nhiều mà không chịu nói sớm, làm ta nãy giờ dè dặt. Vậy số linh quả này ta phải thu lại, đưa cho sư nương của ngươi!

Thiên Mặc nghe vế đầu của Ninh lão liền nổi cáu định liều mạng, nhưng nghe đến vế sau liền tròn xoe mắt nhìn lão:

- Đệ tử cũng có sư nương sao?

- Tất nhiên!

Ninh lão làm một bộ ngạo nghễ, vuốt cằm nhìn Thiên Mặc.

- Sư nương có đẹp không?

- Hừ, còn phải hỏi, sư nương của ngươi cũng không có kém Song Nhi của ngươi nhiều đâu!

- Nói vậy sư nương còn trẻ?

- Không trẻ, chỉ là sư nương của ngươi có thể giữ gìn nhan sắc rất tốt!

- Thật?

- Lão sư ngươi lại rảnh rỗi tới mức để đi nổ lựu đạn!

- Ha ha ha ha! Dùng bộ dạng sư phụ ngươi mà đứng bên cạnh sư nương chắc người ta tưởng cha con!

Thiên Mặc cười ha ha, sư phụ hắn bộ dạng này chả khác gì một cái lão giả sáu chục tuổi, mà sư nương lại có nhan sắc gần như Song Nhi, người khác không biết còn tưởng... " Bốp", Thiên Mặc còn chưa kịp nghĩ tiếp đã cảm giác được một bàn tay úp vô mặt sau đó là mắt hoa chóng mặt.

- Hừ! Tiểu tử, ta cho ngươi biết thế nào là biển rộng trời cao!?

Ninh lão nói xong liền đứng dậy. Thiên Mặc thấy vậy liền tái mặt, tưởng là sư phụ hắn tát một cái chưa đã tay cho nên muốn đánh tiếp. Chỉ là Ninh lão cũng không có tiếp tục đánh hắn mà là rung cánh tay một chút, lập tức có một cái vòng sáng bao bọc cơ thể lão, một lúc sau, cái vòng sáng biến mất. Ninh lão cũng xuất hiện, chỉ là lúc này Ninh lão cũng không còn bộ dạng lão già sắp chết nữa mà một bộ dạng trung niên tiên phong đạo cốt, tóc dài cột lên, để tùy ý vài sợi tóc buông thõng trước mặt, không nói là đẹp nhưng cũng có vài phần tuấn lãng.

- Sư phụ người?

Thiên Mặc kinh ngạc nhìn sư phụ hắn, thật sự là còn nghĩ mình nhìn nhầm nha..
 
Tạo Hóa Thần Vương
Chương 61: Tự có kẻ tới chọc



- Chẳng lẽ bộ dạng thật sự của sư phụ là như thế này?

Không chỉ Thiên Mặc ngạc nhiên mà Song Nhi một bên cũng phải mang lòng hiếu kì. Ninh lão hất cằm khinh thường nhìn Thiên Mặc, mở miệng:

- Ngươi nghĩ sao? Hừ, tưởng ta lụ khụ thật sao?

Nói xong, Ninh lão lại hóa thành bộ dạng già khọm lúc trước. Song Nhi một bên nhìn thấy vậy liền hiếu kì hỏi:

- Tiền bối, tại sao bình thường người không để bộ dạng trung niên như vậy?

Ninh lão thở dài, hớp một ngụm linh trà rồi từ từ nói:

- Hai za! Để bộ dạng như thế này mới có nhiều người chào hỏi ta, mà dù sao tuổi thật của ta cũng đã cao, cũng không cần đem bộ dạng trung niên làm gì.

Thiên Mặc nghe câu trả lời của sư phụ hắn không khỏi dâng lên một cảm giác cổ quái, kiểu này là sư phụ hắn muốn biến mình già già để người khác phải chào hỏi nhiều hơn a.

Ninh lão đắc ý lại cầm một linh quả lên cắn một miếng. Thiên Mặc thấy vậy thì cũng không có để ý nhiều, gọi ra Tiểu Hắc. Con rùa nhỏ này còn đang chơi đùa cùng bạch Vũ liền bị Thiên Mặc lôi ra ngoài đặt lên bàn, lúc này nó đã lớn hơn không ít, cái mai của nó cũng xuất hiện thêm vài đường chỉ màu vàng, cực kì lạ mắt. Nó nhìn Thiên Mặc, trong mắt chỉ có sự nhu hòa, nhưng khi nó nhìn sang Song Nhi và Ninh lão liền mang theo sự cảnh giác. Thiên Mặc thấy vậy liền bật cười nói:

- Tiểu Hắc, đây là thê tử của ta, ngươi không cần sợ, còn kia là...tên chuyên bắt trộm động vật quý hiếm, ngươi phải cẩn thận!

Tiểu Hắc nghe vậy lại không có dè dặt với Song Nhi nữa mà thay vào đó là càng thêm cảnh giác với Ninh lão.

- Tướng công, con rùa này nhìn lạ vậy, nó là tiểu hắc sao? Ồ! Lại còn có trữ vật giới chỉ nữa!

Song Nhi mang một bộ hứng thú nhìn nhìn Tiểu Hắc. Nghe Song Nhi nói thì Thiên Mặc cũng mới để ý Tiểu Hắc này cũng lên cấp một hậu kì rồi, chỉ là kích thước của nó cũng không lớn thêm bao nhiêu.

- Để ta xem đan dược của ngươi!

Thiên Mặc nói rồi rót thần niệm vào bên trong nhẫn treo trên chân con rùa, khi thấy đan dược bên trong vẫn còn hai phần ba liền có chút cười mỉm, con rùa này quả thực là biết tích trữ, nếu số đan dược này đưa cho Bạch Vũ thì chắc đã sớm hết rồi.

- Mặc quái, con rùa này thật đặc biệt nha, ngươi cho ta nuôi đi!

Ninh lão nhìn vào con rùa nhỏ này liền sáng lên cả mắt. Chỉ là đệ tử của lão rất tàn khốc với lão:

- Sư phụ cứ nằm mơ đi!

Thiên Mặc liếc sư phụ hắn lại nhìn xuống con rùa nhỏ lên tiếng:

- Tiểu hắc, ngươi có thích ăn mấy linh quả này không?

" Lắc lắc", con rùa nhỏ nhìn Thiên Mặc lắc lắc cái đầu nhỏ của mình. Thiên Mặc thấy vậy lại cười, ném thêm đan dược vào chiếc nhẫn.

" Rầm! ", bỗng trận pháp của ghế lô mà ba người Thiên Mặc đang ngồi bị đập nát tan tành. Thực ra thì dùng thực lực của Ninh lão chỉ cần đặt lên một cái cấm chế thì tu vi hóa nguyên cũng không phá được, nhưng là lão già này lại không muốn làm, cho nên trận pháp này là do quán trà làm ra, trận pháp cấp hai, hộ trận và cách âm trận. Tu vi kim đan cũng có thể dễ dàng phá bỏ.

Trận pháp bị người ta phá làm Ninh lão đang uống trà cũng phải phun hết ra ngoài. Mấy nghìn năm rồi, chưa có ai dám cả gan làm như vậy với lão a. Thiên Mặc cũng có phần kinh ngạc, chằng lẽ trong thành này còn có kẻ không nghe tới danh tiếng của hắn?

Ba người ngưng mắt nhìn vào người đã phá trận pháp, chỉ thấy một cái thanh niên áo trắng có phần tiêu sái, khuôn mặt cao ngạo đang đứng ở đó. Xem ra là một cái thiên kiêu trong Phong Long thành, coi trời bằng vung, kiểu này là giống với Dương Vũ nha, chỉ là người này làm một thiên kiêu trong thành chẳng lẽ còn chưa biết chuyện truyền kì mà Thiên Mặc làm ra sao?

- Ngươi là kẻ nào? Lại đi phá trận pháp của chúng ta?

Thiên Mặc dù trong lòng đang phẫn nộ nhưng vẫn là nhịn xuống hỏi.

- Bản thiếu gia là Đông Thành Phong, Đông gia, ngươi biết Đông gia chúng ta sao? Vậy cút đi! Ta muốn cái ghế lô này!

Áo trắng thanh niên này khinh thường nhìn ba người Thiên Mặc. Không trách Đông Thành Phong này được, tên này hai tám tuổi, mang tư chất tam đỉnh cấp, dị linh căn phong hệ, tu vi kim đan tầng hai. Hắn là đại thiếu gia Đông gia, được xem là một đầu hắc mã trong gia tộc, thậm chí Đông gia còn muốn cho Đông Thành Phong vào một tông môn bảy sao. Dù sao dị linh căn không phải ai cũng có được, linh căn của hắn lại khá tinh thuần rất được tông môn lớn coi trọng, chỉ là tuổi tên này đã cao cho nên sợ là không có tông môn cấp tám trở lên nhận vào, nếu nhận cũng chỉ được làm ngoại môn đệ tử mà thôi. Cho nên vào tông môn bảy sao mới thích hợp. Thường ngày Đông Thành Phong được gia tộc coi trọng nên hoành hành trong Phong Long thành đã quen, thích gì được nấy. Lúc đến trà quán này nhin thấy ghế lô của Thiên Mặc lại không có gia cố trận pháp mà giữ nguyên của trà quán liền xem thường muốn gây sự một phen, người khác khi vào ghế lô đều tự mình đặt thêm cấm chế hoặc trận pháp mà mấy người Thiên Mặc lại không làm như vậy khiến Đông Thành Phong hiểu lầm, khi Đông Thành Phong nhìn thấy trên bàn của Thiên Mặc cũng chỉ toàn là linh quả cấp một liền càng chắc chắn là mấy người Thiên Mặc thực sự tầm thường, đặc biệt là trong thời gian này Đông Thành Phong vẫn đang bế quan tu luyện cho nên không biết chuyện của Thiên Mặc đã gây ra trong thành. Ở bên cạnh Đông Thành Phong còn có một nữ tu khá là xinh đẹp, đây là Đông Thành Phong mới gặp được, nữ tu này khi biết đây là một thiếu gia của Đông gia liền vui vẻ chấp nhận làm đạo lữ của hắn, ngay cả Đông gia nàng cũng đi vào rồi, phụ thân Đông Thành Phong cũng là đồng ý cho hai người, ở trong mắt nữ tu này ngoại trừ người Đông gia ra, tất cả đều là cỏ rác, vì vậy khi nhìn ba người Thiên Mặc cũng lộ rõ vẻ khinh thường. Như là đã suy nghĩ thêm điều gì đó, ĐôngThành Phong lại nói tiếp:

- Hai ngươi cút, để lại nữ nhân kia cùng với con rùa này, được rồi, lăn nhanh đi, bản thiếu gia không có nhiều thời gian!

Nữ tu xinh đẹp một bên kia nghe Đông Thành Phong nói như vậy liền làm một bộ nũng nịu, cố tình đề phần mềm mềm trước người chạm vào cánh tay hắn mở miệng:

- Phong ca, chàng thích cái tiểu mĩ nhân kia sao? Không thích ta nữa?

Đông Thành Phong bị nữ tu kia kích thích liền không tự chủ được mà nhớ tới cảnh điên cuồng tối qua, quả thực không thể quên được, hắn cười cười vỗ vỗ vào bộ ng...à vỗ vào cánh tay nữ tu kia nói:

- Phỉ muội không cần lo, ta chỉ đem cô ta về làm lô đỉnh thôi, khi nào không cần nữa lại vứt, còn nàng thì ta phải mãi mãi yêu a!

- Vậy thì được!

Nữ tu này lại một bộ vui vẻ, càng là dùng lực một chút khiến phần mềm kia cũng bị biến dạng một chút.

Thiên Mặc nghe hai người nói chuyện lúc đầu thì chỉ định dạy cho tên này một bài học thôi, nhưng khi nghe tới câu nói muốn lấy Song Nhi làm lô đỉnh kia thì lại dẫn động sát tâm của hắn. Thiên Mặc hắn không muốn giết người không có nghĩa là hắn không dám giết người, động vào nghịch lân của hắn, hắn dám giết!

- Thế nào? Hai ngươi điếc sao? Còn không mau cút?!

Đông Thành Phong thấy ba kẻ vô danh trước mặt hắn chần chừ liền khó chịu. Ở trong tâm trí hắn, lấy biểu hiện này thì có lẽ là kẻ này tu vi rất thấp, hoặc nếu ba người này tu vi cao hắn cũng không sợ, Đông gia lớn như vậy, ba người này hẳn phải biết cân nhắc, không dám làm gì hắn đâu. Nghĩ vậy, Đông Thành Phong lại càng lớn gan.

- Tướng công...?!

Song Nhi là một cô gái lương thiện, rất hiếm thấy ở trong cái thế giới tu chân này, dù vậy trải qua chuyện của Dương Vũ cũng khiến nàng biết được cách sống một chút, lương thiện đúng lúc đúng chỗ đúng người!

Thiên Mặc quay sang nhu hòa nhìn Song Nhi cười mỉm, sau đó lại quay sang nhìn sư phụ hắn:

- Sư phụ, người thấy thế nào?

Ninh lão vừa mới ăn xong một cái linh quả, nhả ra một cái hạt trái cây trong tay, lão cười cười nhìn Thiên Mặc:

- Còn làm sao? E hèm, hôm nay lão phu cho ngươi một ít linh ngọc!

Nói xong, cái hạt trái cây trong tay lão cũng biến mất, cùng lúc Đông Thành Phong cũng vô căn vô cứ ngả ra phía sau hét lên âm ĩ, khí tức tu của hắn trên người hắn dần dần tản ra không gia, chớp mắt hắn đã không khác phàm nhân rồi, trong miệng phun máu liên tục, một lúc sau, hắn mới dùng ánh mắt ngoan độc nhìn Ninh lão, trong ánh mắt đó còn mang theo sự tuyệt vọng, tương lai của hắn, ánh sáng của hắn, trong miệng Đông Thành Phong rít ra từng chữ:

- Ngươi...dám phế tu vi của ta?...Đông gia sẽ không bỏ qua cho các ngươi, ta phải thiêu đốt các ngươi bốn chín ngày, nữ tu kia ta phải hành ha, lão già, ta phải lột từng miếng thịt trên người của ngươi xuống cho chó ăn!.
 
Tạo Hóa Thần Vương
Chương 62: Ta còn sợ chúng không đến!



" Phập, á", cũng chẳng thấy Ninh lão làm gì mà cánh tay phải của Đông thành phong tự nhiên rơi ra, máu tuôn như suối, cảm giác đau đớn khiến Đông Thành Phong cũng không thể nói ra từ ngữ gì nữa, chỉ biết ôm cánh tay gào rú thảm thiết, nếu còn có tu vi thì hắn cũng có thể hạn chế cơn đau, còn lúc này hắn tu vi mất hết, không khác người thường là bao, vì vậy mà ngoài cách gào rú để giải tỏa ra, hắn còn thật sự không có cách nào khác.

- A, các ngươi?!

Nữ tu quyễn rũ bên cạnh Đông Thành Phong kia đã sớm triệt để ngây ngốc, cô ta nhìn Đông Thành Phong đang gào thét trong vũng máu, chỉ biết ôm miệng thở dốc, chẳng phải là Đông gia là một thế lực lớn sao? Sao hôm nay mới ra ngoài đã bị người ta phế tu vi lẫn chặt một cánh tay rồi? Hay ba người này không biết thực lực của Đông gia cho nên mới dám làm càn?

- Mau...truyền tin...về cho...Đông...gia!

Đông Thành Phong thấy cái thê tử hờ của mình chỉ biết ngây ngốc tại chỗ lại càng là phẫn nộ, cố gắng rít ra từng chữ.

- À... Ừ, được!

Nữ tu này lúc này mới tỉnh ngộ lại, lúc này không phải là lúc để ngây ngốc, phải nhanh báo tin về cho Đông gia, nếu không sợ là nàng cũng phải bị liên lụy. Nữ tu quyến rũ này lại lôi ra một cái ngọc giản truyền tin, nói sơ qua về tình hình của Đông Thành Phong, sau đó lại cất ngọc giản, nhìn về phía ba người kia:

- Các ngươi lại dám động vào Phong ca, các ngươi chọc phải lão thiên rồi! Các ngươi có giỏi thì ở đây, đừng đi đâu cả, người của Đông gia sẽ tới nhanh thôi.

Thiên Mặc lạnh nhạt nhìn hai người Đông Thành Phong, mở miệng:

- Ta còn sợ chúng không dám tới đây!

Thiên Mặc không nói thì thôi, hắn vừa nói liền khiến Đông Thành Phong cảm giác được một sự bất an, chỉ là hắn cũng rất nhanh vứt bỏ cảm giác đó, hắn còn thật không tin Đông gia sẽ không thu thập được mấy người này.

Sự việc ở đây cũng hấp dẫn nhiều người xung quanh đang uống trà để ý tới, khk thấy kẻ nằm trong vũng máu kia là đại thiếu gia của Đông gia liền run rẩy, khi nhìn thấy ba người Thiên Mặc lại càng run rẩy hơn. Chuyện của Thiên Mặc, không nói toàn thành nhưng chín phần mười người dân cũng biết, thậm chí có kẻ còn có cả thủy tinh cầu ghi lại hình ảnh nữa. Vì vậy, mấy người này chỉ liếc một cái liền rủ nhau ra khỏi quán trà, đi chỗ khác, sợ bị vạ lây. Mà khi mấy người này lục tục kéo nhau ra khỏi quán trà cũng khiến cho nhiều người bên ngoài ngạc nhiên, khi hỏi lại biết chuyện thì là cùng nhau rời xa quán trà, cuối cùng trong phạm vi trăm mét quán trà này không còn một bóng người, các cửa hàng gần đó cũng đóng cử, chủ quán trà này cũng nhận ra điều đó nhưng cũng không dám ho he gì, hắn còn sợ mình dám lèo nhèo thì người ta một tát đập quán trà của lão thành tro bụi. Thần niệm của Thiên Mặc quét ra ngoài, khi thấy tình hình như vậy cũng sờ sờ mũi, chẳng lẽ hung danh của hắn lớn như vậy?

Cùng lúc đó tại phòng của đại đương gia Đông gia - Đông Thành Vũ, sau khi nghe xong tin tức của nữ tu quyến rũ kia truyền về liền nổi lên một cơn thịnh nộ, Đông Thành Phong chính là đứa con trai đầu của lão, cũng là chỗ mà Đông gia tương lai dựa vào, bây giờ lại bị người ta phế tu vi, lại nói chuyện có kẻ dám ở trong thành này phế tu vi lại còn chặt mất tay của con lão, đây chẳng phải là đang vả vào bộ mặt Đông gia sao? Nếu như cứ để yên chuyện này thì sợ rằng sau này càng có nhiều chuyện như vậy xảy ra, cuối cùng cũng không có chỗ đứng trong thành này nữa.

Tuy tức giận nhưng mà Đông Thành Vũ vẫn là tỉnh táo, theo như lời của nữ tu kia thì có vẻ đối phương là một cái cao thủ, cần phải tìm phụ thân hắn đến bàn trước. Đông Mẫn gia chủ còn mới nuốt xuống một viên thuốc lắc liền thấy con hắn tới, bỗng trong lòng lão dâng lên một cảm giác không tốt, quả nhiên Đông Thành Phong vừa vào liền gấp gáp nói:

- Phụ thân có kẻ phế tu vi của Phong nhi!

- Cái gì?

Đông Mẫn vừa nghe tới đây liền một đột tử, lại có kẻ dám phá đi tương lai của Đông gia. Mà trong thành này thật sự có kẻ không biết sống chết, động tới người Đông gia sao? Nghĩ tới đây, Đông Mẫn liền có chút giật mình, hinh như lão đã nắm bắt được cái gì đó rồi thì phải, Đông Mẫn cố gắng để mình bình tĩnh lại, làm gia chủ của một gia tộc lớn bao lâu nay, điểm ấy lão vẫn có thể làm được.

- Có biết kẻ nào làm không?

Đông Mẫn hỏi Đông Thành Vũ, trong giọng nói không hề có chút gì lộ ra sự vội vàng cả.

- Không rõ, chỉ nghe thê tử của nó nói là có ba người, hai trẻ một già, một cô gái và một thanh niên, một cái lão già.

Đông Thành Phong theo bản năng trả lời, chỉ là khi nói tới đây, hắn cũng có chút chậm lại. Sau đó hắn lại nhìn về phía phụ thân hắn, bốn con mắt bắt gặp, như là hai người đều có đáp án, khuôn mặt hai người biến sắc.

- Phụ thân, chẳng lẽ...

Đông Thành Vũ lo lắng, trong đầu hắn đang liên tưởng tới chuyện mà lão không nên nghĩ.

- Không biết trước được, nhưng phần lớn là có thể, mau gọi thêm mấy trưởng lão, chúng ta nhanh chóng tới đó, nếu thật là người đó, vậy Phong nhi..., hai za nếu là như vậy, Đông gia cũng phải vô tình...

- Phụ thân...

- Thôi, nhanh đi đi!

- Vâng!

Sau khi Đông Thành Vũ rời đi rồi, Đông Mẫn mới thở dài một hơi, có lẽ Đông Thành Phong nó đã chọc phải vị cường giả kia rồi, người ta ngay cả thành chủ cũng phải sợ chứ đừng nói Đông gia.

Một lát sau, từ Đông gia đi ra sáu người, đều là những người thượng tầng của Đông gia thường ngày ít gặp, cảnh tượng này hấp dẫn không ít người hiếu kì bàn tán to nhỏ, cũng có kẻ biết chuyện chỉ liếc mắt rồi bỏ qua, dù sao người ta cũng không phải là thế lực để mấy người có thể tò mò.

Lúc này ở trong quán trà kia, Đông Thành Phong không còn la hét nữa mà chỉ oán độc nhìn ba người Thiên Mặc, thực ra trong lòng hắn cũng có chút sốt ruột vì đến giờ mà người nhà của hắn còn chưa đến, chỉ là hắn cũng không quá lo lắng mà chỉ nghĩ là mấy người đó còn có việc gì đó nên chưa đến kịp. Đông Thành Phong hắn từ nhỏ tới giờ còn chưa bị ai đánh một cái, hôm nay lại bị người ta phế đi tu vi còn chặt đi mất một cánh tay nữa, thù này không trả sợ rằng sau này khó có thể ngủ yên, nhất là lão già này, hắn phải ngày ngày hành hạ mới hả giận. Nữ tu quyến rũ lúc này đã đổ mồ hôi, đứng một bên, trong đầu cô ta bây giờ đang rất mù mịt, không biết phải làm gì.

- Nếu ngươi còn dùng ánh mắt đó nhìn ta thì ta cũng không ngại móc mắt ngươi cho rùa nhỏ ăn đâu!

Thiên Mặc thấy ánh mắt của tên ĐôngThành Phong này âm độc liền khó chịu nói. Đông Thành Phong bị câu nói của Thiên Mặc làm cho ngây ngất mất mấy giây mới hồi tỉnh, hắn nhìn vào Thiên Mặc gằn từng chữ:

- Ngươi muốn chết?

- Nghịch tử, không được vô lễ!

Đúng lúc này một cái lời nói vang lên từ phía đằng sau. Là đám người Đông gia, mà người vừa nói câu nói đó chính là Đông Thành Vũ. Lúc này khuôn mặt của mấy người Đông gia đều trắng bệch, bởi điều mà họ không mong muốn lại xảy ra, sợ rằng Đông gia sắp bị Đông Thành Phong phá nát rồi..
 
Tạo Hóa Thần Vương
Chương 63: Hai thấy trò vô sỉ



- Cha?! Người nói cái gì vậy?! Mau bắt chúng lại trả thù cho ta a?!

Đông Thành Phong thấy người Đông gia tới liền vui mừng nói. Chỉ là lời của hắn lại càng khiến cho mấy người kia thêm hoảng sợ.

Đông Thành Vũ nghe con trai mình nói như vậy sau đó tới gần mấy người Thiên Mặc đánh cho bầm dập rồi ném cho người Đông gia đưa về hành hạ. Tất nhiên đó là trong tưởng tượng của Đông Thành Phong, còn sự thật thì phụ thân hắn chưa kịp nghe hắn nói xong đã tới tát cho hắn một cái rồi.

- Cha?!

Đông Thành Phong ngơ ngác nhìn phụ thân của mình, phụ thân hắn bị gì vậy a? Từ nhỏ tới giờ, hắn còn chưa bị phụ thân mình nặng lời lần nào, hôm nay hắn bị người ngoài đả thương, cha hắn còn không trả thù thì thôi, lại còn ra tay đánh hắn nữa. Đông Thành Phong lại quay sang nhìn gia gia hắn, ủy khuất nói:

- Gia gia, người phải làm chủ cho ta a!

- Nghịch tử, ngươi câm miệng cho lão tử!

Đông Thành Vũ lúc này vừa giận vừa sợ, lão cũng đã chuẩn bị tâm lý trước rồi, chỉ là thực sự xác nhận mới là càng khủng bố. Lão không nghĩ ra tại sao con trai mình lại ngu ngốc tới nỗi đi chọc vào vị tiền bối kia.

- Tiền bối, Mặc thiếu gia, nghịch tử của ta do quá nuông chiều cho nên trở nên ngông cuồng, đã mạo phạm các vị, Đông mỗ thật sự là tạ lỗi!

Một màn này làm cho Đông Thành Phong triệt để ngây ngốc, đây có phải là nằm mơ không a? Phụ thân mình lại đi xin lỗi kẻ đã phế tu vi của hắn? Tại sao a?

- Phụ thân...?!

- Phong nhi, ngươi...làm cho gia gia thất vọng quá!

Đông Mẫn tiến lên nhỏ nhẹ nói với Đông Thành Phong rồi ôm quyền cúi đầu với Ninh lão:

- Tiền bối, Phong nhi đã đắc tội, Đông Mẫn thay mặt Đông gia mong tiền bối thứ tội, còn về Phong nhi... vậy tùy tiền bối xử lý.

Tiếp theo mấy trưởng lão của Đông gia cũng đi lên xin lỗi. Còn Đông Thành Phong lúc này đã cực kì sợ hãi, lúc này mà hắn còn không biết mình chọc phải thế lực lớn thì có mà thiểu năng, những người này có lai lịch gì? Ngay cả Đông gia cũng phải e ngại? Trong đầu Đông Thành Phong nổi lên vố số câu hỏi, chỉ là không có ai giúp hắn trả lời, cũng không rảnh để giúp hắn trả lời, chỉ là khí hắn nhớ lại câu nói của gia gia hắn muốn đưa hắn cho người ta xử lý liền lạnh cả người, trong lòng hắn bắt đầu nổi lên sự bất an mãnh liệt.

Đối với mấy người Đông gia cúi đầu nhận lỗi, Ninh lão cũng không thèm liếc mắt, Thiên Mặc cũng không có nói gì, còn Song Nhi thì lại càng im lặng, chỉ cần tướng công nói gì thì nàng đều nghe theo, tướng công nói sai cũng được, nói đúng cũng không sao, nàng không quan tâm, cứ tướng công nói là nàng nghe theo thôi.

Mà mấy người Đông Mẫn nhìn thấy ba người Thiên Mặc như vậy lại càng cảm thấy lo lắng, áp lực hơn. Đến khi Đông Mẫn không nhịn được định lên tiếng thì Ninh lão mới lên tiếng:

- Thôi không cần, trẻ con không biết không nên trách, thôi thì chuyện này bỏ qua đi, Mặc nhi ngươi thấy thế nào?

Ninh lão nói xong lại lấp lánh mắt nhìn sang Thiên Mặc. Thiên Mặc thấy vậy liền làm một bộ nghiêm trọng:

- Sư phụ, như vậy sao được, làm một cái cường giả như sư phụ lại bị một kẻ ngu ngốc mạo phạm thì làm sao nhìn mặt người khác?

- Thế à...?!

Ninh lão nghe Thiên Mặc nói như vậy lại gật gù. Còn người Đông gia thì bắt đầu dâng lên một cảm giác cổ quái. Thiên Mặc lại nói tiếp:

- Nhưng là người làm thân trưởng bối, cũng không nên chấp nhặt với tiểu bối làm gì!

- Ừm ừm!

Ninh lão lại gật đầu như gà mổ thóc. Rồi, lúc này, mấy người Đông gia đã hơi hơi nắm bắt ý định hai thầy trò rồi.

- Người ta nói con dại cái mang, con cái làm sai, thân là cha mẹ tất phải có trách nhiệm!

- Phải! Mặc nhi ngươi nói đúng! Vậy ai trong số này là cha của tên trẻ tuổi kia a?

Ninh lão gật đầu, sau đó lại nhìn về phía mấy người Đông gia hỏi. Đông Thành Vũ nghe thấy vậy không dám chậm trễ bước ra, ôm quyền:

- Vãn bối hổ thẹn là phụ thân của nghịch tử! Tiền bối xin trách phạt!

Ninh lão gật đầu, nói:

- Trách phạt thì không cần, chỉ là bữa trà hôm nay...

- Mấy ly trà này Đông gia sẽ mời ba vị a!

Đông Thành Vũ lập tức lấy ra một chiếc nhẫn đưa Ninh lão. Ninh lão nhận lấy rồi nhìn sang Thiên Mặc:

- Mặc nhi, chúng ta đi thôi!.. A!

- Sư phụ, người làm sao vậy!?

Ninh lão đang tính đứng dậy liền ôm đầu ngồi xuống. Thiên Mặc thấy vậy liền lo lắng hỏi:

- Ta thấy hơi đau đầu!

- Chắc là chuyện vừa rồi làm sư phụ hoảng hốt rồi, lại phải mất linh ngọc mua thuốc tây nữa!

- Ta lại cảm thấy chân nguyên có chút khô cạn rồi!

- Haiza, chắc là vừa nãy sư phụ dùng chân nguyên bảo hộ trận pháp cho nên bị thiếu hụt!

- Ta lại...

Mấy người Đông gia trợn tròn mắt nhin hai thầy trò, kẻ xướng người họa, làm gì có phong phạm của một cái cái cường giả. Khoảng hai mươi phút sau, hai thầy trò mới ngừng lại rồi đưa mắt nhìn về phía mấy người Đông gia. Gia chủ Đông Mẫn thở dài, lấy ra một chiếc nhẫn rồi nói:

- Đây là một chút thành ý của Đông gia biếu cho tiền bối đây, tuy không nhiều nhưng cũng là tấm lòng của chúng ta!

- Ừm! Tốt, vậy ta cũng phải là xin nhận, nếu không các ngươi lại nói chúng ta làm cao đâu nè!

Ninh lão, mặt không đỏ, môi không run nhận lấy chiếc nhẫn của Đông Mẫn, khi thần niệm của lão quét vào bên trong liền hài lòng gật đầu, còn Đông Mẫn khi thấy biểu hiện của Ninh lão lại càng đau lòng, đó là một phần tư gia sản của gia tộc a, chớp mắt đã đi tong rồi, nhưng mà như thế cũng còn đỡ hơn gia tộc bị diệt! Đông Mẫn tự an ủi, rồi không tự chủ được mà liếc sang Đông Thành Phong, đứa cháu này của lão quá không biết chọn người để chọc rồi, còn về tu vi của Đông Thành Phong lão cũng cách giải quyết rồi, ở trong gia tộc còn có một viên Trọng căn đan, nếu là người khác sẽ không được dùng, chỉ là Đông Thành Phong lại là tương lai của Đông gia, không dùng không được.

Nhìn bóng lưng ba người Thiên Mặc đi xa, mấy người Đông gia mới thở phào nhẹ nhõm, còn Đông Thành Phong thì lại khiếp sợ, sau này khi đã già, Đông Thành Phong nghĩ lại sự kiện năm đó cũng phải cảm thán vì chính sự kiện đó đã giúp hắn trưởng thành hơn rất nhiều. Còn nữ tu quyến rũ kia lúc này lại nóng bỏng nhìn về phía bóng lưng của Thiên Mặc, xem ra ba người này còn có thế lực mạnh hơn Đông gia nhiều lắm, cô phải cố gắng ôm đùi thanh niên kia, dùng kinh nghiệm quyễn rũ của nàng còn thật sẽ không bằng nữ tu trẻ tuổi bên cạnh thanh niên đó.

Lúc này ba người Thiên Mặc lại còn đạp từng bước trên đường. Trong lòng Thiên Mặc vô cùng cảm thán, Đông gia khi thấy con cháu bị hành hung cũng chỉ biết cụp đuôi không dám ho he gì, thậm chí còn phải móc túi đưa người, đây là biểu hiện của thực lực a, chỉ là đây không phải thực lực của hắn mà là của sư phụ hắn, hay nói cách khác hắn là cáo mượn oai hùm! Hắn nhất định phải là cố gắng tăng tiến tu vi, thượng thiên để hắn kiếp này có thể nhớ được kí ức hai kiếp, hắn cũng không thể để cuộc đời mình tẻ nhạt được, hắn cần có thực lực để bảo vệ mình và bảo vệ người thân của hắn.

Song Nhi lúc này lại đang suy nghĩ về hai người Thiên Mặc và Ninh lão, hai người này vừa biểu diễn một màn kia, hẳn là đã hốt mất một lớp da của Đông gia rồi, có thể nói hai người này rất chi mặt dày vô sỉ, quả nhiên duyên phận, hai người này làm thầy trò là hợp nhau rồi.

- Mặc nhi, ngươi cầm đi!

Ninh lão đưa cho Thiên Mặc một cái nhẫn, chính là cái nhẫn mà Đông Mẫn đã đưa, trong này có tám trăm triệu linh ngọc thượng phẩm cùng với một số tài liệu có chút giá trị.

- Sư phụ không có lấy sao?

Thiên Mặc dù hỏi như vậy nhưng vẫn đưa tay đón lấy, dù sao linh ngọc đối với hắn chưa bao giờ là đủ cả, dùng tình trạng hấp thu linh khí của hắn thật sự là quá dọa người. Nghe thấy câu hỏi của Thiên Mặc, Ninh lão cười cười lắc đầu nói:

- Lão sư cũng chưa nói tu vi thật của ta sao?

- Phải! Sư phụ có nói bao giờ đâu?

- Thực ra tu vi của ta đã là viên mãn, chỉ thiếu một bước ngắn là có thể đặt chân lên, người khác muốn từ lên cần có nhiều linh ngọc và đan dược, còn ta vì tích lũy đã dày, lại từng ăn nhiều đồ tốt cho nên chỉ thiếu một viên là có thể thuận lợi đột phá, linh ngọc lúc này đối với ta lúc này đã không còn quan trọng nữa! Mà quan trọng là đan dược, chỉ là kiếm một viên cũng không dễ dàng

- Đệ tử hiểu rồi! Sư phụ yên tâm, đợi đệ tử của người, chắc chắn ta sẽ sớm tự tay luyện cho sư phụ một viên tốt nhất!

- Được! Ha ha ha!

Thiên Mặc khi nghe tới cảnh giới tu vi của sư phụ hắn thì không có biểu hiện gì, bởi đây là sư phụ hắn, mà hắn cũng có tự tin có ngày đặt chân lên trình độ đó. Nhưng Song Nhi thì lại không bình tĩnh như vậy, trong lòng của nàng như là sóng biển cuồn cuộn, một cái khó gặp, bây giờ lại đang sánh vai cùng họ, lại là sư phụ của tướng công nàng nữa.

Tối hôm đó, Thiên Mặc lại tới tìm sư phụ hắn để hỏi mấy vấn đề khúc mắc trong tu luyện, mãi đến nửa đêm, Ninh lão cũng không nhịn được mà đuổi Thiên Mặc:

- Ngươi trở về đi, có vấn đề gì thì mai lại nói tiếp, ta còn ngủ nữa!

Thiên Mặc bị câu nói này của sư phụ hắn làm cho choáng váng, đường đường một cái lại đi...ngủ? Hắn cũng không hiểu tại sao sư phụ hắn lại có thể đặt chân lên cái độ cao này nữa. Thiên Mặc lắc lắc đầu đi ra, lúc ra cửa thì giọng của Ninh lão lại vang lên:

- À, tiểu quái, ta nói cái này!

Thiên Mặc nghe vậy liền quay đầu lại nhìn sư phụ hắn:

- Sư phụ nói đi!

Ninh lão ho khan một tiếng rồi nói:

- Tu sĩ khi tu vi càng cao muốn có con lại càng khó, cho nên, e hèm, ta nghĩ ngươi nên...a...sinh một đứa con, yên tâm, ta sẽ làm gia gia tốt của nó.

Ninh lão nói tới đây liền vui vẻ, Thiên Mặc là siêu biến dị linh căn hậu thiên, con của hắn dù không phải siêu linh căn biến dị thì cũng là dị linh căn hiếm có a. Hai thầy trò nhìn nhau cười hắc hắc, một bộ đê tiện.

Thiên Mặc trở về phòng, nhìn thấy Song Nhi còn đang đợi mình liền ấm áp, bất quá khi nhớ tới lời của sư phụ hắn, Thiên Mặc cũng phải làm một bộ nghiêm túc:

- Song Nhi à!

- Chuyện gì vậy tướng công?

- Sư phụ ta nói là tu sĩ tu vi càng cao khi muốn có con lại càng khó!

- Ừm! Vậy thì sao?

- À, ta nghĩ là chúng ta nên...trước khi tu vi cao a!

- A, tướng công xấu xa!

Thiên Mặc nói xong liền nhào vào mĩ nữ, âm thanh của tiếng thở dốc bắt đầu vang lên trong căn phòng.

Ư... A, nhẹ một chút!

A... A... Nhớ nhẹ nhàng aaaaaaaaa!.
 
Tạo Hóa Thần Vương
Chương 64: Xích tâm liên hỏa chủng



Mấy ngày tiếp theo đó, Thiên Mặc khi rảnh thì lại tới tìm sư phụ hắn cùng hỏi mấy vấn đề liên quan đến tu luyện, hoặc mấy chuyện đáng chú ý trong Thủy Châu đại lục này. Tối đến thì lại tiếp tục cuộc hành trình tìm em bé, thôi chuyện đó chuyện riêng tư của hai người, chúng ta cũng không nên đi vào soi mói làm gì.

Rốt cuộc hôm nay, Ninh lão lại gọi Thiên Mặc tới:

- Tiểu quái, chưởng môn sư huynh mới gọi ta về, dù sao lần này ta ra ngoài cũng đã lâu rồi!

- Sư phụ muốn đi?!

- Phải, ta phải trở về môn rồi! Được rồi, ngươi có muốn cùng ta trở về hay không?

Ninh lão nghiêm túc hỏi, cả đời lão chỉ thu một đệ tử như Thiên Mặc, tuy tên này có chút bất hảo nhưng là lão lại thích thế. Trong thâm tâm của lão vẫn mong Thiên Mặc có thể trở về Băng Phong môn cùng lão, chỉ là lão cũng biết chuyện đó là không nên chút nào. Thiên Mặc tất nhiên cũng biết suy nghĩ của sư phụ hắn, chỉ là hắn thật sự không làm được như vậy.

- Sư phụ, người cũng biết rồi...!

- Không có chuyện gì, sau này khi thấy thích hợp lại trở về, rèn luyện bên ngoài tuy nguy hiểm nhưng vẫn tốt hơn là ru rú trong tông môn, có sinh tử mới kích phát được tiềm năng bản thân!

- Đệ tử tất sẽ nhanh tới Băng Phong môn để tìm sư phụ!

Thiên Mặc cố làm ra một bộ vui vẻ nói.

- Ừm, vi sư biết ngươi thích luyện đan, ta có thứ này cho ngươi!

Ninh lão nói xong lại lấy ra một vật nhỏ như hạt sen, chỉ là cái hạt sen này vừa ra liền tản mát ra một sức nóng không nhỏ!

- Hỏa chủng!

Thiên Mặc kinh ngạc, dùng kiến thức của hắn tất nhiên là không biết, nhưng cũng nhờ vào vạn vật ngọc giản mà Thạch Nham sư phụ hắn để lại thì hắn mới biết cái gọi là hỏa chủng này.

- Cái hỏa chủng này là năm xưa ta vô tình nhặt được, chỉ tiếc là không thể làm sao cho nó phát triển được, mà ta cũng muốn luyện hóa nó chỉ là cái này hỏa chủng quá khó luyện hóa, không chịu nhận chủ. Thôi thì, vi sư cho ngươi, hẳn là ngươi sẽ có cách giúp nó phát triển, lại nói khi hỏa chủng này phát triển sẽ giúp việc luyện đan của ngươi tốt hơn!

Thiên Mặc nhận lấy hỏa chủng này, thần niệm của hắn vừa mới quét lên hỏa chủng thì ngay tức khắc nó lập tức biến mất. Thiên Mặc biến sắc, nhưng ngay lập tức hắn lại cảm nhận được hỏa chủng kia lại xuất hiện trong tử phủ của hắn, nằm bên cạnh Minh Châu và Tạo hóa giới. Thiên Mặc còn kinh nghi bất định thì hỏa chủng kia lại truyền ra ý muốn nhận hắn làm chủ, Thiên Mặc tuy ngạc nhiên nhưng vẫn là đem thần niệm luyện hóa, đặt lên hỏa chủng này một cái ấn kí, dù sao hỏa chủng này là tự nguyện cho nên hắn không mất bao lâu đã có thể làm xong rồi. Đồng thời sau khi để hỏa chủng nhận chủ thì một số thông tin từ nó cũng truyền vào ý thức Thiên Mặc, hỏa chủng này là mầm móng của Xích liên tâm hỏa, là một dị hỏa xếp thứ tư trong các loại dị hỏa.

Thiên Mặc cũng có chút vui mừng, hắn biết đây là hắn có tạo hóa hạt mầm cùng thiên minh cực châu thì cái cái này xích liên tâm hỏa mầm mống mới nhận hắn làm chủ, nhưng là vì cái gì cũng được, kết quả cuối cùng để hắn làm chủ cái hỏa chủng này là được.

- Sư phụ, hỏa chủng này nhận đệ tử làm chủ nhân rồi, nó là hỏa chủng của Xích liên tâm hỏa!

- Ừm!

Ninh lão gật gật, điều này lão cũng đoán trước được, lão biết trên người Thiên Mặc còn có bí mật khác, nhưng lão không quan tâm, bí mật của đệ tử lão cũng cũng là của lão. Nếu như đệ tử lão đã không muốn nói với lão thì cũng không cần phải nghĩ nhiều, tuy chưa tiếp xúc với Thiên Mặc thật lâu nhưng lão cũng có thể đại khái hiểu tính cách của tên đệ tử này, lúc có thể nói, nó sẽ nói thôi! Thiên Mặc tất nhiên cũng không muốn giấu với sư phụ hắn điều gì, chỉ là bí mật kia quá lớn, điều đó không có liên quan với tin tưởng hay không mà liên quan tới mạng nhỏ của hắn, ở thế giới này không có chuyện gì là không thể hoàn toàn. Sư phụ hắn tu vi cao nhưng cũng có kẻ tu vi cao hơn, ai biết được có ngày nào đó kẻ khác từ trí nhớ của sư phụ hắn điều tra ra bí mật của hắn, lúc đó hắn chạy trời không khỏi nắng. Nghĩ vậy nhưng là Thiên Mặc vẫn có chút áy náy trong lòng, đừng nhìn hắn với sư phụ này của hắn suốt ngày cãi nhau, thực ra tình cảm hai người đã vượt qua ranh giới thầy trò rồi, nói là cha con cũng không quá đáng!

- Được rồi, không cần nghĩ nhiều...

Nhìn thấy sự áy náy trong mắt Thiên Mặc, Ninh lão cười cười. Lại lấy ra một cái ngọc giản nói:

- Đây là một cái đao kĩ, đao kĩ này không có đẳng cấp, theo ta thấy, cái đao kĩ này thậm chí có thể trở thành một cái thần thông cũng không biết được, ngọc giản này là ta vô tình lấy được từ sư nương của ngươi, ta và sư nương đều không dùng đao, ngươi cầm đi!

Thiên Mặc theo bản năng đón lấy, cũng không có nói cảm ơn, giữa hai người đã không cần dùng những lời như vậy nữa.

Đúng lúc đó, cấm chế căn phòng cũng mở ra, bước vào là một cái dáng người xinh đẹp, chỉ là dáng đi có chút khập khễnh, không phải Song Nhi thì là ai.

- Sư phụ!

Song Nhi đi vào lại cúi chào Ninh lão, với nàng nghĩ, sư phụ của tướng công thì cũng là sư phụ nàng, vì vậy nàng cũng dứt khoát gọi Ninh lão bằng sư phụ.

- Được! Mau tới ngồi đi!

Nhìn dáng đi khập khễnh của Song Nhi, Ninh lão sờ mũi, hình như đây là lỗi của lão thì phải, mà khoan lão cũng đâu có làm gì đâu? Lão cũng chỉ có nói vài câu thôi! Trách là trách đệ tử của lão không biết chăm sóc thê tử của mình mới đúng! Thiên Mặc đứng dậy đỡ Song Nhi ngồi xuống, trong lòng hắn cũng có chút áy náy, lo tìm em bé trong mù mịt mà quên mất Song Nhi cũng là phái nữ, dù là tu sĩ, nhưng chuyện kia cũng không nên chạm vào để làm ảnh hưởng đến việc thụ thai, cho nên vẫn nhịn đau mà Song Nhi thì không nói, hắn cũng không có để ý, càng nghĩ lại càng trách bản thân. Chỉ là hai người hùng hục mấy đêm rồi mà kết quả thì vẫn chưa có. Song Nhi nhìn ánh mắt thâm thúy của Ninh lão lại đỏ mặt, lí do tướng công của nàng siêng năng làm việc như vậy cũng là do một câu nói của vị cực phẩm sư phụ này a.

Ninh lão ho khan, trong lòng tự an ủi là mình vì một sinh linh ra đời cho nên mới khuyên hai đứa trẻ, lão không có lỗi. Thiên Mặc đỡ Song Nhi ngồi xuống, hắn cũng ngồi một bên rồi mở miệng:

- Sư phụ, người về tông môn thì đem theo Song Nhi đi cùng, giúp đệ tử chăm sóc nàng ấy một chút.

- Tướng công không đi cùng sao?

Song Nhi nghe nói vậy liền kinh ngạc hỏi Thiên Mặc, với suy nghĩ của nàng thì sư phụ cùng đệ tử phải đi cùng chứ, ai lại mỗi người một đường như vậy?

- Không, ta còn có việc phải làm, không thể đi cùng được, dù sao ta vẫn thích đi ra ngoài rèn luyện hơn, yên tâm, ta sẽ nhanh chóng tới tông môn đón nàng thôi!

Song Nhi gật đầu, tuy trong lòng nàng không có muốn rời xa Thiên Mặc chút nào nhưng cũng phải làm như vậy, nàng biết với tu vi của nàng mà đi cùng Thiên Mặc chì làm thêm gánh nặng, bên ngoài hung hiểm, thêm một gánh nặng là cơ hội sống sót lại càng ít. Mà nàng cũng không có khuyên bảo Thiên Mặc cùng theo sư phụ đi tới Băng Phong môn, nàng tuy lương thiện nhưng không ngố, ngược lại còn là một cô gái thông minh, mấy ngày qua, Thiên Mặc cũng có nói với nàng một số chuyện, nàng cũng biết trên người Thiên Mặc có những thứ đủ để oanh động thế giới này, lại nói nàng hiểu chí hướng của Thiên Mặc, hắn thích làm một tán tu tự do tự tại hơn là phải gò bó.

Thiên Mặc cũng nhìn ra sự lưu luyến trong lòng Song Nhi, đáng tiếc hắn còn không có cách khác. Tu vi của Song Nhi quá thấp, mà bên ngoài hung hiểm, hắn lại không thể lúc nào cũng có thể chiếu cố nàng, hắn thật sự sợ nàng lại gặp chuyện, lúc đó hắn có hối hận cũng không kịp, dù ở trong tạo hóa giới cũng có thể tu luyện nhưng dù sao nó vẫn chưa đầy đủ quy tắc, hắn sợ Song Nhi sẽ bị ảnh hưởng cho nên dứt khoát muốn Song Nhi đi theo sư phụ mình.

- Được, ta vẫn sẽ chờ tướng công như lúc chàng đi Lôi Vụ Sâm Lâm vậy!

- Cố gắng tu luyện, ta sẽ nhanh tới gặp nàng!

Thiên Mặc nói xong liền ôm Song Nhi vào lòng, chưa xa đã cảm thấy nhớ rồi.

- E hèm!

Ninh lão bên kia nhìn hai người tự nhiên như người Hà Nội liền ho khan một tiếng, lão dù gì cũng là thân trưởng bối, hai đứa trẻ này lại tùy tiện trước mặt lão như vậy cũng hơi quá sao?

Lúc này hai người Thiên Mặc mới ý thức được còn có Ninh lão ở đây, vội vàng buông nhau ra, Thiên Mặc thì không có vấn đề gì, nhưng Song Nhi nàng có chút xấu hổ.

- Được rồi! Song Nhi, đi thôi!

Ninh lão đứng dậy, khoát tay. Ba người cùng nhau tiến ra khỏi thành Phong Long. Lúc cách thành Phong Long mấy ki lô mét, ba người mới dừng lại. Thiên Mặc lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho Ninh lão nói:

- Sư phụ, đây là một cái thiên niên thọ quả, có lẽ nó không có nhiều ích với sư phụ nhưng là biết đâu sẽ có ngày dùng tới.

Ninh lão nhận lấy hộp ngọc, trong lòng cũng có chút ấm áp. Thiên Mặc nói đúng, cái linh quả này còn không có ích lợi nhiều đối với lão, nhưng là đây cũng là tấm lòng của đệ tử hắn. Thiên Mặc cũng rất bất đắc dĩ, thứ tốt của hắn thì quá tốt đi, mà thứ không tốt lại nhiều, căn bản là không vừa vào mắt của sư phụ hắn, cho nên hắn chỉ biết lấy cái thiên niên thọ quả này mà thôi. Thiên Mặc lại lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho Song Nhi:

- Song Nhi, trong này có chút tài nguyên tu luyện, là ta đã chuẩn bị cho nàng, nhớ tu luyện cho tốt.

Song Nhi đón lấy chiếc nhẫn, lại không nhiều lời, hai người đã là vợ chồng, cũng không cần phải nói lời thừa thãi làm gì. Thiên Mặc đã chuẩn bị cái nhẫn này từ mấy hôm trước, ở trong này có trăm triệu linh ngọc thượng phẩm, quan trọng hơn là đan dược. Có lẽ một tông môn lớn như Băng Phong môn, lại lấy thân phận của sư phụ hắn có lẽ sẽ không thiếu đan dược cho Song Nhi, chỉ là hắn tin tưởng những đan dược đó không tốt bằng đan dược của hắn, đan dược của hắn chuẩn bị cho Song Nhi đều là đan dược cực phẩm, kém nhất cũng là thượng phẩm, tạp chất trong đan ít,chất độc trong đan cũng ít. Phương pháp luyện đan của hắn lấy căn cơ từ Bất bại thần đế nhưng từ thiên phú ngộ thiên của hắn thì hắn đều có thể có những đan phương tốt nhất, thích hợp với hắn nhất.

- Đi thôi!

Ninh lão nói với Song Nhi, lấy ra một cái chân linh khí phi thuyền, làm Thiên Mặc cũng phải thèm thuồng. Nhìn thấy ánh mắt bất thiện của Thiên Mặc với cái phi thuyền của mình, Ninh lão thở dài, lấy ra một cái chân khí phi toa ném cho Thiên Mặc:

- Cho ngươi cái này, phi toa đó tốc độ không kém đâu!

Thiên Mặc vui mừng hốt phi toa vào tạo hóa giới, sau lại nhìn về Song Nhi, thấy nàng muốn khóc liền tiến lên an ủi nàng:

- Đừng khóc, nàng phải cười lên! Người ta nói một nụ cười bằng mười thang thuốc chuột, à không là mười thang thuốc độc, không đúng, là mười thang thuốc sâu...cũng không đúng, à là mười thang thuốc ngủ! Đúng rồi, là thuốc ngủ! Cười nhiều sẽ giúp chúng ta ngủ ngon hơn! Nhớ phải bảo trọng!

- Tướng công cũng bảo trọng!

- Đi thôi! Sướt mướt hồi rồi kéo mấy ngày cũng không đi được!

Ninh lão bên kia thấy hai người cứ qua qua lại lại liền có chút sốt ruột, thúc giục. Song Nhi lưu luyến nhìn Thiên Mặc rồi bước vào phi thuyên.

- Tiểu quái, nhớ bảo trọng, vi sư phải đi rồi, lần này ra ngoài ít chọc tai họa một chút, nên ẩn nhẫn thì ẩn nhẫn, ta cũng không thể theo ngươi như lần trước đâu!

Ninh lão trước khi lên phi thuyền liền nói một câu. Phi thuyền rung lắc một chút rồi biến mất, chớp mắt đã hiện ra ở chân trời rồi, quả nhiên là chân linh khí pháp bảo, tốc độ kinh người. Thiên Mặc dõi theo hình bóng phi thuyền cho tới khi mất hút rồi mới thu ánh mắt lại. Hắn kìm nén cảm xúc trong lòng xuống, hít sâu một hơi, phi thân lên, bay về phía vùng Vạn Dược Sơn, đến lúc hắn phải tới nơi đó để tìm cái cấm chế mà Miêu Trát kia nói rồi.

Con đường tu chân rộng mở

Sợ gì không có phần cho ta đi?!

( Đọc xong rồi thì nhấn " ta thích" giúp ta, không mất nhiều thời gian nhưng lại là động lực cho ta viết truyện, ta cũng đâu thu tiền gì đâu, nhấn một cái cũng đâu mất cái gì? Ta thấy hơn một trăm người đọc mà một chương cũng chỉ có mười mấy lượt thích à).
 
Tạo Hóa Thần Vương
Chương 65: Đấu giá hội



Vạn Dược Sơn nằm ở phía Bắc vùng Vạn Thụ, nơi này lúc trước là nơi có nhiều linh thảo mọc hoang nhất, cũng không thiếu linh thảo cấp sáu, cấp bảy. Chỉ là sau này người tới đây tầm thảo nhiều nên linh thảo đã ít dần. Nói Vạn Dược Sơn không phải là chỉ một ngọn núi mà là nhiều ngọn núi rộng lớn, cũng không phải không còn linh thảo quý hiếm nhưng những chung chỉ còn lại ở những nơi hung hiểm hoặc nằm trong các trận pháp thiên nhiên. Người phàm nếu như là cưỡi ngựa tốt cũng phải mất ít nhất là mười ngày mới có thể đến nơi, nhưng dùng thực lực của Thiên Mặc bây giờ thì chỉ mất chưa đến nửa ngày đã đến phạm vi của Vạn Dược Sơn rồi. Chỉ là hắn cũng không có vội tiến vào mà dừng chân ở bên ngoài một thị trấn gần Vạn Dược Sơn, theo ánh mắt của Thiên Mặc thì cái thị trấn này còn lớn hơn thị trấn ở Lôi Vụ Sâm Lâm không ít, đặc biệt hắn còn cảm nhận được nơi này có rất nhiều người lui tới, mà số lượng càng ngày lại càng tăng. Thiên Mặc suy đoán hẳn là ở thị trấn này sắp có chuyện gì đó rồi. Hắn tiến vào bên trong thị trấn, vừa mới đi được vài bước đã có một cái bóng người chặn lại rồi. Thiên Mặc ngạc nhiên nhìn lên, chỉ thấy một cái nam thanh niên gầy còm, khuôn mặt có vài phần lanh lợi, tu vi kết nguyên tầng hai, trên người mặc một bộ áo mỏng, cũng không có nhẫn trữ vật mà là túi đựng đồ, túi đựng đồ cũng có tác dụng như nhẫn trữ vật nhưng chất lượng kém hơn, diện tích cũng nhỏ hơn, xem ra người này cũng không có khá giả gì? Người thanh niên gầy kia thấy Thiên Mặc nhìn mình liền nhanh chóng cúi đầu nói:

- Tiền bối, phải chăng tiền bối cũng cũng tới đây để tham gia đấu giá hội của Quang Minh thương hội? Bây giờ trong tiểu thị trấn này rất khó kiếm nơi ở, nếu tiền bối tin tưởng ta, chỉ cần hai trăm, à không một trăm nghìn linh thạch trung phẩm thì vãn bỗi sẽ giúp tiền bối nhanh chóng tìm được chỗ ở!

Này thanh niên gầy gò cũng chạc tuổi Thiên Mặc nhưng ở nơi này thực lực vi tôn, không phân biệt tuổi tác, ngươi có tu vi hơn ta thì ngươi chính là tiền bối, ta là vãn bối. Vì thanh niên này không nhìn thấu tu vi Thiên Mặc, cho nên hắn mới xưng hô Thiên Mặc là tiền bối. Thiên Mặc quan sát người này một chút, xem ra người thanh niên này chuyên làm nghề kiểu hướng dẫn như vậy, những người này thực lực kém, tư chất không được tốt ngoài cách tìm cách sinh tồn bằng cách kiểu này thì cũng khó kiếm ra nghề tốt hơn. Thanh niên gầy gò này làm nghề này ở đây đã lâu, biết nhiều chuyện, vừa thấy Thiên Mặc lạ mặt tiến vào liền đoán hắn tới tham gia đấu giá hội. Thiên Mặc dù sao cũng muốn biết một vài thông tin nên cũng không có xua đuổi gầy gò thanh niên mà mở miệng:

- Được rồi, ngươi theo ta!

Thấy Thiên Mặc đồng ý cho mình đi theo, thanh niên gầy gò vui vẻ đi sau. Một lúc sau, hai người đã vào một cái quán trà gần đó. Thiên Mặc gọi lên hai chén linh trà rồi đặt cấm chế, sau đó nhìn sang thanh niên gầy gò hỏi:

- Ngươi tên gì? Mà chuyện đấu giá hội là như thế nào?

Thanh niên một hớp trà, nghe Thiên Mặc hỏi như vậy liền kinh ngạc nhìn hắn:

- Chẳng lẽ tiền bối không phải đến tham gia đấu giá hội?!

Thanh niên nói tới đây liền ý thức được mình nhiều chuyện liền nhanh chóng trả lời câu hỏi của Thiên Mặc:

- Vãn bối tên là Bạch Nam Thiên, nhưng thường được người khác gọi là Tiểu Thử, tiền bối cũng có thể gọi ta như vậy. Còn về đấu giá hội của Quang Minh thương hội này trăm năm mới mở một lần và luôn cố định tổ chức tại thị trấn nhỏ này. Đứng sau Quang Minh thương hội là một cao thủ nguyên anh đỉnh phong, trong đấu giá hội này thường có nhiều đồ vật rất tốt cho nên thu hút nhiều người tới. Nếu tiền bối đã tới đây cũng nên thử tới xem một lần!

Bạch Nam Thiên nói xong lại cẩn thận nhìn Thiên Mặc, hắn còn sợ Thiên Mặc tức giận chuyện hắn nhiều lời. Chỉ là Thiên Mặc cũng không có biểu hiện tức giận gì mà thú vị nhìn Bạch Nam Thiên, Tiểu Thử sao? Phù hợp với nghề của tên này a. Thiên Mặc suy nghĩ một chút vẫn thấy Bạch Nam Thiên nói đúng, nơi này càng ngày càng nhiều người, hẳn là chỗ ở đã hiếm hoi, lại nói hắn cũng có chút tò mò với đấu giá hội kia. Hắn tin tưởng Bạch Nam Thiên không có lừa hắn, dù sao thì tên này chuyên làm cái nghề này, nếu hắn là kẻ hay lừa đảo cũng không bình yên ngồi ở đây. Thiên Mặc ném ra một chiếc nhẫn rồi nói với Bạch Nam Thiên:

- Trong này có một triệu linh ngọc trung phẩm, ngươi giúp ta tìm một chỗ ở, rồi kiếm cho ta một cái vé tham gia đấu giá hội, số còn thừa cho ngươi! Được rồi, nhanh đi, ta ở nơi này chờ ngươi!

Bạch Nam Thiên thấy Thiên Mặc dứt khoát như vậy liền mừng rỡ, sau khi hai người trao đổi truyền tin châu thì Bạch Nam Thiên rời đi. Bạch Nam Thiên này có vẻ làm việc rất hiệu quả, một tiếng sau trở lại chỗ Thiên Mặc.

- Tiền bối, vãn bối đã tìm được chỗ ở. Đấu giá hội một tháng sau sẽ tổ chức cho nên vãn bối cũng chỉ thuê chỗ ở kia hơn một tháng mà thôi, còn đây là vé tham dự đấu giá hội, đây là vé cho phòng riêng!

Bạch Nam Thiên cung kính đưa cho Thiên Mặc một cái ngọc bài màu trắng, trên đó có một vài tiểu trận pháp, trên ngọc bài có khắc bốn chữ Quang minh thương hội. Thiên Mặc hài lòng thu ngọc bài lại, rồi nói:

- Dẫn đường đi!

- Vâng!

Bạch Nam Thiên cẩn thận đi trước dẫn đường, Thiên Mặc nhàn nhã theo phía sau. Cũng mất mười mấy phút thì hai người mới tới nơi, nơi này khá hẻo lánh, chỉ là một ngôi nhà nhỏ. Thiên Mặc lại không để ý, chỉ cần có chỗ dừng chân là được rồi, lại nói thời điểm này tìm được một chỗ như thế này là đã khá tốt rồi.

- Chính là căn nhà nhỏ kia. Vãn bối đã thương lượng với chủ nhân nơi này, tiền bối chỉ cần vào ở là được.

Thiên Mặc gật đầu:

- Ừm, được rồi. Ngươi đi đi, à đúng rồi. Trong thời gian này ngươi giúp ta nghe ngóng tình hình ở thị trấn, một tháng sau, tới tìm ta!

- Vâng!

Bạch Nam Thiên vui vẻ đáp ứng, nhìn cách người này tiêu tiền hắn liền biết đây không phải là hạng người keo kiệt, nếu hắn làm tốt chắc chắn lại được thưởng lớn. Bạch Nam Thiên nhanh chóng quay đầu đi xa, nhìn bộ dạng của hắn, Thiên Mặc đoán ra tên này lại có mối làm ăn khác rồi. Thiên Mặc cười cười, mỗi người có một cách sống, như tên Bạch Nam Thiên này hẳn là chỉ có những thời điểm như vậy mới có thể làm ăn được, nếu không cũng không đến nỗi nghèo túng.

Hắn lắc đầu đi vào căn nhà nhỏ, căn nhà nhỏ này chỉ có một cái hộ trận cấp một. Thiên Mặc lại ra tay thiết lập một cái trận pháp cấp hai đỉnh phong, tiếc là hắn không có thời gian thôi diễn học tập trận pháp cao hơn, trận pháp cấp hai quá thấp. Thiên Mặc lại bố trí thêm vài trận pháp khác rồi mới đi vào trong. Bên trong bài trí đơn giản, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn, một cái ghế, hết! Thiên Mặc cũng không có để ý lứm. Hắn kiểm tra xung quanh căn phòng, hắn làm người vốn cẩn thận, không thích kiểu mất bò mới lo làm chuồng, sau khi không phát hiện điều gì khả nghi, Thiên Mặc ngồi lên chiếc giường, chui vào tạo hóa giới.

Một tháng nữa, đấu giá hội mới tổ chức, hắn cũng không thể lãng phí thời gian của mình. Sau khi nói vài câu với Bạch Vũ và Tiểu Hắc, Thiên Mặc tìm một nơi rộng rãi lấy ra chiếc phi toa mà sư phụ hắn đã cho, hắn cần nhất là một pháp bảo phi hành như vậy, cái phi toa này là chân khí thượng phẩm, ném ra ngoài cũng có vô số người tranh nhau. Thiên Mặc bắt đầu câu dẫn thần niệm đi vào luyện hóa. Nửa tháng sau, Thiên Mặc thu lại thần niệm, cái phi toa này có một trăm cấm chế, Thiên Mặc đã luyện hóa được sáu mươi cấm chế.

- Sau này gọi ngươi là Mặc Song phi toa.

Thiên Mặc vui vẻ để chiếc phi toa một bên, lại lấy ra ngọc giản đao kĩ mà Ninh lão đưa. Theo như sư phụ hắn nói thì bộ đao kĩ này có uy lực rất mạnh, thậm chí đến cuối cùng có thể sánh ngang với thần thông. Thiên Mặc rót thần niệm vào bên trong, từng dòng thông tin đi vào đầu hắn. Đao kĩ này chỉ có một chiêu duy nhất, gọi là Tử lôi bán nguyệt trảm, uy lực kinh người, chỉ có lôi tu sĩ mới có thể thi triển. Thiên Mặc hăng say chìm đắm vào pháp quyết, càng lúc hắn càng cảm thấy kinh hãi với đao kĩ này, theo từng dòng pháp quyết rót vào trong đầu, Thiên Mặc lại có thể cảm nhận được uy lực của Tử lôi bán nguyệt trảm, sợ rằng những pháp kĩ của hắn cộng lại cũng không sánh bằng một nửa uy lực của đao kĩ kia. Một tiếng sau, Thiên Mặc thanh tỉnh, thu lại thần niệm, hắn đã thuộc lòng pháp quyết, ngọc giản này cũng theo đó mà vỡ vụn, xem ra người tạo ra pháp kĩ này không muốn người khác sao chép pháp kĩ của mình.

Thiên Mặc suy nghĩ một lúc, bây giờ hắn rất muốn học tập cái đao kĩ này. Chỉ là bây giờ hắn không muốn ra ngoài, mà nếu như thi triển trong Tạo hóa giới hắn sợ thế giới của mình bị ảnh hưởng. Thế là Thiên Mặc lại ngồi tại chỗ, tự thôi diễn thi triển trong tâm thần, cái này hắn có thiên phú Ngộ thiên, hắn thôi diễn một bằng người ta thôi diễn trăm. Cứ thế trong đầu Thiên Mặc liên tục xuất hiện cảnh hắn thi triển đao kĩ, không tốn chân nguyên lại tốn thần niệm, nhưng thần niệm của hắn vốn cường hãn, không phải nghĩ nhiều. Thời gian trôi qua, Thiên Mặc thậm chí có cảm giác như bây giờ hắn đã có thể dễ dàng thi triển ra Tử lôi bán nguyệt trảm, chỉ là hắn biết đây là ảo giác thôi, nhưng ảo giác này cũng quá thật một chút, nói chung là việc hắn tự thôi diễn như vậy cũng có chút thành tựu. Thiên Mặc cứ vậy chìm đắm trong việc thôi diễn đao kĩ, Bạch Vũ và Tiểu Hắc biết lão đại của chúng có việc nên tự tìm chỗ yên phận, không dám quấy rầy.

Rốt cuộc ngày hôm nay, Thiên Mặc mới tỉnh lại, bởi vì ngọc giản truyền tin truyền đến tin từ Bạch Nam Thiên, ngày mai đấu giá hội sẽ tổ chức. Thiên Mặc nhanh chóng thu thập một phen rồi ra ngoài. Khi hắn bước ra căn nhà nhỏ thì đã thấy Bạch Nam Thiên đứng đợi đó rồi.

- Tiểu Thử!

Bạch Nam Thiên đang ngơ ngẩn đợi Thiên Mặc thì nghe tiếng gọi mình liền ngẩng đầu nhìn lên. Khi thấy Thiên Mặc đang nhìn mình, Bạch Nam Thiên hiểu ý liền nói:

- Thưa tiền bối, theo lời dặn dò của tiền bối, ta luôn nắm chặt tin tức trong thị trấn. Nhưng cũng không không có chuyện gì lớn, chỉ là trong thời gian cận kề đấu giá hội, có càng nhiều người tới đây hơn, tu vi huyền nguyên cũng không có ít.

- Được rồi, dẫn ta đi đến đấu giá hội!

Thiên Mặc khoát tay nói.

- Vâng!

Hai người dắt tay nhau tung tăng đi ra. Tuy ngày mai mới tổ chức đấu giá nhưng Thiên Mặc muốn đến sớm xem trước một chút. Người có ý nghĩ như Thiên Mặc không ít, trên đường thị trấn này lúc này có vẻ đông người hơn lúc trước gấp mấy lần, xem ra cái đấu giá hội này cũng có sức thu hút không nhỏ..
 
Tạo Hóa Thần Vương
Chương 66: Đấu giá hội 2



Đấu giá hội này được tổ chức tại trung tâm thị trấn, vì người đi đường chật kín nên hai người Thiên Mặc mất không ít thời gian mới tới nơi. Lúc tới nơi này đã thấy không ít người chen chúc rồi, người mua vé, kẻ thì chen vào trong. Thiên Mặc ném cho Bạch Nam Thiên một bình ngọc rồi nói:

- Trong này có vài viên đan dược, ngươi cầm đi, coi như là thù lao của ngươi.

Thiên Mặc nói xong liền quay đầu đi vào trong. Vì Bạch Nam Thiên đã từng nói đấu giá hội của Quang Minh thương hội khi tổ chức đều không có công bố danh sách vật phẩm đấu giá nên hắn cũng không hỏi thêm. Đợi sau khi Thiên Mặc đã khuất dạng, Bạch Nam Thiên nhanh chóng ra đi ra một đoạn xa rồi quét thần niệm vào bên trong bình ngọc, khi thấy bên trong có tới mười viên bồi nguyên đan cấp hai cực phẩm, Bạch Nam Thiên vui mừng, xem ra lần làm ăn này hắn kiếm được một cái giàu có người rồi.

Cổng ra vào hội trường có tu sĩ canh gác, đều là tu vi kim đan hậu kì, canh chừng nghiêm ngặt. Thiên Mặc xuất ra ngọc bài liền có người tự dẫn đường hắn đến một phòng riêng rồi cáo từ. Phòng riêng tốt không ít linh ngọc, cũng phải có một chút quan hệ mới có thể mua được, xem ra Tiểu Thử này làm việc rất có năng lực, cũng là kẻ có tâm, nếu là kẻ khác sợ là tùy tiện mua một cái ghế lô bình thường rồi hốt linh ngọc rồi. Thiên Mặc quan sát phòng này một chút, có đầy đủ tiện nghi, linh quả, linh tửu, linh trà, bàn ghế điêu khắc từ dị mộc đẹp đẽ, tỏa ra mùi hương nhè nhẹ. Thiên Mặc vừa ngồi xuống thì đã có hai tỳ nữ mở cấm chế đi vào, đây cũng là một trong những điểm tốt của khách phòng riêng. Thiên Mặc cũng không khác người làm gì, có người tới hầu hạ còn đuổi đi thì có mà ngu ngốc. Hắn lại đặt thêm vài cấm chế lên căn phòng rồi nằm duỗi cẳng như chó nghỉ mát, tùy tiện để cho hai tỳ nữ đút linh quả và linh tửu vào miệng. Thiên Mặc cảm thấy lúc này thật là thoải mái a.

- Thiếu chút nhạc!

Thiên Mặc không nói ra thì thôi, hắn vừa nói một phát thì trung tâm hội trường đấu giá bắt đầu mở nhạc:

" Con bướm xinh, con bướm xinh, con bướm hôi rình... "

Thiên Mặc gật gật, " như vậy là tốt rồi". Thiên Mặc ở đây thưởng thức vui vẻ, còn bên ngoài thì người kéo tới càng lúc càng nhiều, ghế lô trong hội trường cũng càng ngày càng giảm trống trải.

Hội trường đấu giá được xếp theo hình vòng tròn, nghĩa là bục đấu giá sẽ nằm ở trung tâm hội trường, ghế lô xếp xung quanh, còn các phòng riêng được xếp ở vị trí cao nhất. Hình ảnh ở bục đấu giá sẽ được phóng to vào trận pháp màn hình, hình thức đưa ra giá cũng theo kiểu viết ra sau đó sẽ hiện lên màn hình lớn.

Rốt cuộc một ngày chớp mắt mà qua. Lúc này, hội trường đã chật kín khách, không còn cái ghế trống nào. Thiên Mặc lúc này cũng đuổi hai tỳ nữ ra ngoài, tự mình ngồi một chỗ trong đó, dùng thần niệm của hắn có thể cảm nhận được không ít khí tức mạnh mẽ, tu vi huyền nguyên cũng không có thiếu, còn về tu nguyên anh vậy thì không phát hiện ra, đa số những tu sĩ huyền nguyên kia đều ở một cái phòng riêng giống như Thiên Mặc hắn vậy, cũng không ít kẻ tò mò thử dò thần niệm vào phòng của Thiên Mặc đều bị hắn bỏ qua, thích thì cứ nhìn, hắn cũng không có gì phải giấu giếm. Bỗng từ trung tâm bục đấu giá vang lên một tiếng nói nhẹ nhàng:

- welcome mọi người tới tham gia đấu giá hội của Quang Minh thương hội chúng ta! Trong lần đấu giá hội lần này sẽ có nhiều vật phẩm mà nhiều vị muốn sở hửu!

Theo lời nói nhẹ nhàng đó truyền ra, một cái nữ tu bốc lửa tuổi khoảng hai lăm bước ra, nữ tu này không có nói là quá đẹp, nhưng mà trên người chỗ lõm, chỗ lồi rất chi là rõ ràng, sợ rằng nam nhân nào nhìn vào cũng không tự chủ được mà tưởng tượng cảnh mình có thể thượng mã với nữ tu bốc lửa này.

Khoan hãy nói, kể từ lúc nữ tu này nói xong và bước ra liền kéo lên không ít tiếng reo hò, mà nhiệt tình nhất vẫn là những nam tu kia, đặc biệt là nam tu còn fa. Nữ tu này cười mỉm, thỉnh thoảng lại bắn ra vài cái nhìn thâm thúy khiến không ít thanh niên ảo tưởng sức mạnh. Đợi cho tiếng ồn hạ xuống, nữ tu này lại lên tiếng:

- Xin tự giới thiệu với các đạo hữu, tiện nữ tên là Du Oanh, hôm nay sẽ làm em xi cho chương trình đặc sắc này. Vâng, chương trình đang được chiếu trực tiếp tại trang wep và phát lại vào các trang wep khác. Mọi thắc mắc, khiếu nại xin gọi về tổng đài 113,chúng tôi luôn tận tình giúp được sẽ giúp, không giúp được thì cũng...không rảnh để đi giúp! Xin được một tràng vỗ mông để hâm nóng hội trường a!

" Bạch, bạch bạch".

- Được rồi, kiện vật phẩm đầu tiên chúng tôi muốn bán ra là năm viên huyền nguyên đan thượng phẩm. Vâng, tác dụng của huyền nguyên đan hẳn là không người không biết, đây chính là đan dược giúp tu sĩ kim đan viên mãn tấn thăng lên tu vi huyền nguyên. Giá khởi điểm là năm trăm nghìn linh ngọc trung phẩm, mỗi lần tăng giá không dưới một vạn linh ngọc trung phẩm, ưu tiên linh ngọc thượng phẩm! Bắt đầu đấu giá!

Lời của Du Oanh này vứt dứt thì màn hình báo giá liên tục nhảy lên, hiển nhiên sức hấp dẫn của huyền nguyên đan rất lớn đối với tu sĩ kim đan, cũng có tu sĩ huyền nguyên muốn mua về cho hậu bối, tiếng bàn tán sôi nổi. Chỉ là Thiên Mặc lại không thèm để ý, chưa nói hắn mới kim đan trung kì, trong tạo hóa giới của hắn còn có không ít huyền nguyên đan, càng là cực phẩm chứ không phải thượng phẩm, năm viên huyền nguyên đan kia cho hắn, hắn còn không thèm nhìn. Có thể nói cái giá này là cực kì rẻ, cũng không phải là thương hội muốn bán lỗ mà đây giống như là một chất dẫn vậy để làm cho lòng người sôi nổi, các kiện vật phẩm phía sau dễ dàng bán ra với giá cao.

Không phải ai trong hội trường này cũng như Thiên Mặc, tu sĩ trong này chủ yếu là kim đan, dù là kim đan sơ, trung hay hậu kì thì đều nóng bỏng nhìn vào bình đan dược trên kia. Huyền nguyên đan không phải dễ tìm, tìm được lại chưa chắc chất lượng đã tốt, cho nên giá của chúng ngày càng được đẩy lên cao.

- Năm trăm mười nghìn linh ngọc trung phẩm!

- Năm trăm ba mươi nghìn linh ngọc trung phẩm!

- Sáu trăm nghìn linh ngọc trung phẩm

-...

- Một vạn linh ngọc thượng phẩm!

-...

- Năm mươi vạn linh ngọc thượng phẩm!

Rất nhanh, giá của năm viên đan dược lại được đẩy lên đến năm mươi vạn linh ngọc thượng phẩm, cuối cùng tu sĩ ra giá năm mươi vạn linh ngọc thượng phẩm kia hốt về năm viên đan dược, cái giá này không cao, thậm chí là quá rẻ. Chỉ là mọi người muốn trừ lại một chút linh ngọc để chuẩn bị cho các vật phẩm tiếp theo. Nữ tu dẫn chương trình tên Du Oanh kia khi thấy vật phẩm đầu tiên đã bán ra liền cười nói:

- Chúc mừng đạo hữu ở ghế lô một trăm lẻ bảy đã thành công mua được đan dược. Và đây chính là kiện vật phẩm thứ hai mà chúng tôi muốn bán ra.

Ở trên bục đấu giá có một chiếc bàn tròn, trên chiếc bàn tròn có một cái truyền tống trận nhỏ, vật phẩm phía sau hội trường sẽ theo truyền tống trận nhỏ này đi lên. Lời của Du Oanh vừa dứt thì chiếc bàn sáng lên chớp mắt rồi tắt lịm, và ở trên bàn đã có thêm một vật, vô số thần niệm cùng quét lên, muốn biết vật phẩm thứ hai là gì. Du Oanh nhìn vào vật phẩm kia một lúc rồi lớn giọng:

- Vật phẩm thứ hai chúng tôi muốn bán ra là một đôi...dép lào! Vâng, một đôi dép lào xỏ ngón màu vàng, nhập khẩu từ nước Campuchia, thích hợp cho những ngày hè nóng nực. Dép lào này có thể đi, có thể quạt, đập ruồi... À, sao? Nhầm hả? Ừm!

E hèm, xin lỗi mọi người, vì có chút trục trặc kĩ thuật nên vật phẩm đã trật đường bay, nay lại trở về! Vật phẩm thứ hai là một hỏa công kích phù cấp bốn trung phẩm có thể sánh ngang với một kích toàn lực của tu sĩ huyền nguyên trung kì. Giá khởi điểm là một trăm ngàn linh ngọc thượng phẩm, mỗi lần tăng giá không dưới hai mươi vạn! Bắt đầu!

Hỏa công kích phù cấp bốn trung phẩm này vừa ra liền hấp dẫn không ít ánh mắt, thậm chí Thiên Mặc cũng động tâm, chỉ là hắn rất nhanh liền hạ xuống, dùng tình trạng của hắn tốt nhất là ít ra mặt vẫn là tốt hơn. Thiên Mặc không cần nhưng có nhiều kẻ cần, màn hình báo giá liên tục thay đổi số liệu:

- Một trăm hai mươi ngàn linh ngọc...

- Một trăm năm mươi ngàn...

- Hai trăm ngàn...

Đến lúc này giá cả đã có vẻ chậm lại, dù sao cái giá này không phải kẻ nào cũng có thể tùy tiện ném ra.

" Hai trăm ngàn linh ngọc thượng phẩm, vâng, chính là vị đạo hữu ghế thứ năm mươi rất tốt, còn ai có thể ra giá cao hơn vị đạo hữu kia không a! "

Lời của Du Oanh lại vang lên, lời nói đầy ma mị kia lại làm không ít kẻ tăng giá vượt qua giá trị của vật phẩm. Cuối cùng tấm phù kia bị một tên nam tu mua với giá ba trăm linh ngọc thượng phẩm, hắn sau khi đã trả linh ngọc rồi mới ý thức được mình hồ đồ, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt biết nói của Du Oanh chiếu xuống làm hắn ngây ngẩn cả buổi. Thiên Mặc thấy vậy cũng lắc đầu, Du Oanh này hẳn là tu luyện mị công, quá thích hợp để làm mấy nghề đứng đường này, à nhầm, đứng làm mc này..
 
Back
Top Dưới