Ngôn Tình Táo Chua

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Táo Chua
Quyển 4 - Chương 40


“Em không cần tình yêu lành mạnh.”

//

Cây táo đầu thôn Bạch Tước đang vào mùa hoa, tôi rời khỏi Nam Đinh cũng vào mùa xuân.

Uông Xuân Lục là người duy nhất tôi cần từ biệt. Con đường phía trước mịt mờ, hai năm sống không bằng chết, là chị dùng đôi tay gầy gò của mình kéo tôi về đường sống. Ngày tháng làm bạn của chúng tôi đến đây là kết thúc.

Lần cuối cùng đến gặp Uông Xuân Lục, tôi mua lê, ngẫm nghĩ lại mua thêm ít quýt giống như Mao Lâm. Uông Xuân Lục vui mừng vì tôi có thể về nhà, chị tặng cho tôi một con búp bê sứ, hai má hồng hồng, tay ôm một cục vàng.

Thời gian thấm thoắt, tôi thường nghe Mao Lâm nói Nam Đinh khắp nơi đều là vàng, cũng từng chứng kiến hắn lừa được nhẫn vàng, hoa tai vàng, vòng tay vàng… Nhưng cuối cùng thứ tôi đem về nhà lại là một khối vàng giả này.

Thời gian ba năm, trùng trùng điệp điệp, cứ như thể gói gọn trong khối vàng này.

Vàng thật sẽ không thay đổi, nhưng thôn Bạch Tước lại thay đổi thật nhiều: ví dụ như bờ ruộng cạnh quảng trường đã thông đường, cây cầu sập trong bão đã được xây mới thành cầu sắt, nhà Phan Quế Chi dọn đi chỗ khác vì xây cầu.

Người đầu tiên phát hiện tôi về nhà là em trai tôi – Tôn Yến Minh.

Lúc trước tôi rất ghét Tôn Yến Minh vì nó là em trai ruột của Lữ Tân Nghiêu, so với nó, tôi chỉ là kẻ giả mạo, nhưng bây giờ tôi nghĩ thông suốt rồi. Trên người Tôn Yến Minh, một nửa là dòng máu của Tôn Nguyệt Mi, một nửa là của Mạnh Quang Huy. Vậy nên trong người nó đồng thời có máu của tôi và anh.

Tôn Yến Minh là sự nối dài của sự kết hợp huyết mạch tôi và anh trên thế gian này.

Lúc đó em trai tôi đang đứng ở đầu thôn cầm đầu một đám con trai gầy ốm chơi trò chơi, giữa đám trẻ thấp còi ấy, Tôn Yến Minh rất có khí thế, giống như con gà trống đứng giữa bầy gà tơ. Nhưng sự kiêu ngạo của nó lập tức tắt ngúm khi nhìn thấy Lữ Tân Nghiêu, mắt nó mở to như nhìn thấy ma.

Biểu cảm phức tạp không thuộc lứa tuổi này xuất hiện trên mặt nó, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, vừa vui mừng lại buồn rầu. Khi nó nhìn thấy tôi, ánh mắt chuyển sang ngây ngốc, tôi nghe thấy nó hét một tiếng thật lớn.

Qua một lúc sau, nó mới chậm chạp nhớ ra tôi là ai: “Mạnh Lê? Sao anh lại về đây?”

Lữ Tân Nghiêu sửa lời nó: “Gọi là anh ba.”

Nó mấp máy môi, mặt mày xám ngoét, đưa tay đuổi đám trẻ kia đi, khuất phục trước quyền lực của Lữ Tân Nghiêu, ậm ừ gọi: “Anh hai, anh ba.”

Tôn Yến Minh không dám hỏi tại sao tôi lại quay về, cũng không dám chạy về báo tin cho Tôn Nguyệt Mi, bởi vậy nên lúc Lữ Tân Nghiêu đưa người khách không mời mà tới là tôi đến, sự kinh ngạc lộ rõ trên mặt bà ta, bà còn chưa kịp vui mừng vì con trai quay về thì đã phẫn nộ hét: “Thế mà mày lại đưa nó về thật!”

Lữ Tân Nghiêu còn chưa nói gì, Tôn Nguyệt Mi đã tiếp tục lải nhải, cứ như thể oan ức lắm.

Bà ta nói Lữ Tân Nghiêu bất công quá mức, bỏ lại bà ta và Tôn Yến Minh cô nhi quả phụ, đi cả năm trời chỉ vì tìm con trai của kẻ khốn nạn… Quả thật là không còn thiên lý, đẻ ra con làm chi, thà đẻ ra cái trứng còn luộc ăn được!

Vùa nói vừa lau nước mắt, Tôn Nguyệt Mi dùng đôi mắt đỏ ửng uất hận nhìn tôi.

Nhưng Lữ Tân Nghiêu là chủ nhà, bà ta không còn cách nào chống đối. Lữ Tân Nghiêu ngày càng lớn, Tôn Nguyệt Mi cũng không dám làm khó như trước kia, bà ta khóc nháo đòi chia nhà mấy hôm thì chuyển sang dặn dò Tôn Yến Minh không được vạch áo cho người xem lưng.

Nhưng em trai tôi nhất quyết không làm một ngọn đèn cạn dầu, rất nhanh nó đã phát tán vở kịch gia đình ra ngoài. Tôn Yến Minh thường nói với người khác Lữ Tân Nghiêu không phải anh nó. Bây giờ lại có thêm chứng cứ về sự tích anh hai bất công của nó đi tìm anh ba khốn nạn bỏ nhà ra đi mấy năm mới về.

Thân thế rắc rối của Tôn Yến Minh làm nó hưởng thụ được sự oai phong thời niên thiếu. Lúc nó đi trên đường thường nhận được ánh mắt thương hại của mọi người.

Mà ánh mắt dò xét cũng rơi trên người tôi và anh trai tôi.

Lúc đi khỏi thôn Bạch Tước tôi 16 tuổi, lúc trở về chưa tròn 20. Lữ Tân Nghiêu muốn tôi tiếp tục đi học. Tôi không làm trái lời anh, từ nhỏ đến lớn tôi tình nguyện làm bất cứ điều gì cho anh, học tập chỉ là một chuyện nhỏ trong số đó.

Lữ Tân Nghiêu dọn về căn phòng trước kia chúng tôi cùng ở, buổi tối tôi ngồi làm bài tập, anh ở bên cạnh đọc sách hoặc gõ máy tính, tôi đoán anh đang nghiên cứu những thứ có liên quan đến việc khởi nghiệp sau này.

Hai chúng tôi sống chung không cần nhiều tiền, có tiền thì ăn ngon mặc đẹp, hết tiền thì tiết kiệm một chút, dù sao thì cũng sống như thế nhiều năm về trước. Nhưng anh tôi từ 14 tuổi đã trưởng thành nhanh hơn người khác, anh đã sớm biết phân lượng của cơm áo gạo tiền, bởi vì sớm trở thành trụ cột gia đình nên anh suy nghĩ nhiều hơn tôi. Tuy rằng anh đã tìm được việc làm trên thị trấn, nhưng vẫn đang tìm một con đường mới.

Trước giờ tôi là một người không có chủ kiến, tôi tình nguyện đi theo sau đuôi anh. Anh cũng sẽ khen ngợi tôi.

Cái hộp tiết kiệm của tôi vẫn còn, mỗi ngày Lữ Tân Nghiêu sẽ để một ít tiền lẽ vào, đây là tiền chơi trai, mỗi khi đủ một trăm tệ sẽ làm một lần. Có khi không đợi được đủ một trăm, nhưng tôi muốn rồi thì sẽ nài nỉ anh, hoặc mặc một cái váy quyến rũ anh.

Tôi vừa đi học vừa vụng trộm với con trai Tôn Nguyệt Mi ngay dưới mí mắt bà ta. Có người nói, vợ lớn không bằng vợ lẽ, vợ lẽ không bằng chơi gái, chơi gái không bằng vụng trộm. Kíc.h thích và sung sướng mà vụng trộm mang lại là gấp đôi, nhưng trộm đồ thì gọi là cướp, vụng trộm cũng là cướp. Bởi vì là cướp nên chột dạ, tôi thường cảm thấy lo sợ.

Tôi nhớ có một khoảng thời gian, thôn Bạch Tước xảy ra một chuyện làm người khác há hốc mồm.

Nhân vật chính của câu chuyện là Mai Thanh Thanh. Chẳng biết là ai phát hiện đầu tiên, người con gái đẹp nhất thôn Bạch Tước, chưa lấy chồng đã mang bầu. Chuyện lan ra ai cũng biết, bọn họ bắt đầu bàn tán xôn xao xem ai làm lớn bụng Mai Thanh Thanh.

Bởi vì Mai Thanh Thanh từng quen Lữ Tân Nghiêu nên bọn họ đoán là anh trai tôi. Nhưng tôi biết không phải anh. Mai Thanh Thanh mang bầu thì liên quan gì đến anh tôi? Tôi mang bầu mới dính liếu đến anh.

Nhưng rất nhiều người tin tưởng suy đoán này, bởi vì ở thôn Bạch Tước, người cùng tuổi với Lữ Tân Nghiêu đã thành gia lập thất rồi, ngay cả Tiểu Ngô đi theo anh năm đó cũng có con trai rồi.Mà Lữ Tân Nghiêu không cưới, Mai Thanh Thanh cũng không gả. Người trong thôn khẳng định là có ẩn tình gì.

Những lời bàn tán này lọt vào tai Tôn Nguyệt Mi, bà ta bắt đầu ưu sầu, cho rằng những lời đồn này phát tán là vì Lữ Tân Nghiêu vẫn còn độc thân, nếu anh đã cưới vợ thì người khác sẽ không đồn đãi nữa.

Tôn Nguyệt Mi không biết cả đời này bà ta cũng không thể nhìn thấy Lữ Tân Nghiêu cưới sợ, cũng vĩnh viễn không thể bế cháu. Nhưng bà ta biết con trai bà ta không cưới vợ nhất định có liên quan đến hòn đá cản chân là tôi.

Từ lúc tôi cùng anh về thôn Bạch Tước đến giờ, Tôn Nguyệt Mi luôn xem tôi là cái gai trong mắt, tuy rằng chúng tôi không gặp mặt nhau nhiều, nhưng mỗi lần lướt qua Tôn Nguyệt Mi đều sẽ dùng ánh mắt sắc như câu nhìn tôi. Bà ta không nói được Lữ Tân Nghiêu, chẳng lẽ không đối phó được tôi?

Một hôm nọ, Tôn Nguyệt Mi nhân cơ hội Lữ Tân Nghiêu không có nhà thì xông vào phòng tôi.

Lần này bà ta không liếc nữa mà dùng ngữ khí hòa hoãn hỏi: “Mạnh Lê, con mấy tuổi rồi?”

Sau khi tôi trả lời, trên mặt bà ta đã có chút ý cười, Tôn Nguyệt Mi tiếp tục ôn hòa nói: “Từ lúc con lên bảy anh trai đã bắt đầu chăm sóc con, đối xử với con tốt hơn cả em trai ruột. Dì vẫn luôn nói con là một đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện hơn Minh Minh, bảo nó học hỏi con. Bây giờ con cũng lớn rồi, cũng nên nghĩ cho anh con. Tại sao anh con không cưới vợ, con biết chứ?”

Tôi không nói. Tôi sợ ánh mắt của Tôn Nguyệt Mi, trong mắt bà ta như chứa dao, như muốn vạch trần tôi.

Tôn Nguyệt Mi tỏ vẻ rất kiên nhẫn, bà ta vòng vo dạy dỗ tôi, người phải biết nhớ ơn, cũng phải biết trước sau.

Tôi không hiểu những đạo lý này, trước sau của tôi là sống, yêu anh. Bà ta bảo tôi khuyên Lữ Tân Nghiêu cưới vợ, tôi đáp, anh trai tôi sẽ không cưới vợ.

Tôn Nguyệt Mi bị tôi chọc giận, bà ta không muốn tiếp nhận sự thật này, đột nhiên giơ tay nắm vai tôi, bắt đầu mắng chửi, nhân tiện lôi Mạnh Quang Huy đã ở dưới mồ nhiều năm lên chửi chung.

Tôn Nguyệt Mi nói, lão khốn nạn Mạnh Quang Huy chết còn để lại khốn nạn con dày vò bà ta, lúc này bà ta đồng ý với lời miệt thị Tôn Yến Minh dành cho tôi, ép hỏi tôi có phải muốn cưỡ.ng h**p con trai bà hay không.

Bà ta hét vào mặt tôi: “Họ Mạnh chúng mày buông tha cho mẹ con tao được không?”

Theo lời Tôn Nguyệt Mi, Mạnh Quang Huy cưỡ.ng h**p bà ta, tôi lại cư.ỡng h**p con trai bà ta. Lời này cũng không sai, nhưng tôi không đồng ý từ cưỡ.ng h**p. Ba năm trước tôi cư.ỡng h**p không thành bị anh đuổi ra cửa, ba năm sau là anh tình em nguyện. Rốt cuộc là anh không buông tha ai?

Ánh mắt của Tôn Nguyệt Mi làm tôi khó mà quên được.

Nếu quan hệ giữa tôi và anh bị phát hiện thì sao? Chúng tôi lại chẳng làm sai chuyện gì, tại sao phải sợ? Tôi nghĩ mãi cũng không hiểu.

Tôi hỏi anh chuyện này, anh không đáp mà hỏi lại tôi, nếu sai thì sao?

Tôi ngẫm nghĩ, lại nói, thì em gieo nhân nào gặt quả nấy. Lữ Tân Nghiêu bật cười, vừa thản nhiên vừa trêu ghẹo: “Gieo nhân nào gặt quả nấy là quả gì, khó ăn không?”

Tôi nói: “Có độc em cũng ăn.”

“Tại sao?”

“Vì không ăn sẽ đói chết đó.”

Lữ Tân Nghiêu không nói, anh mở hé cằm tôi, đợi tôi đưa lưỡi ra thì ngậm lấy, cắn vào… Chúng tôi đang ăn quả mà chúng tôi gặt được, một loại quả đỏ hồng, run rẩy, ướt át, cần phải tử tế hưởng thụ.

Nhưng những ngày tháng bất an này không kéo dài được bao lâu, vì sau một năm về nhà, tôi phải thi đại học.

Ngày tôi thi đại học xong, Lữ Tân Nghiêu tặng tôi một món quà.

Tôi không thể nào quên được ngày hôm đó, anh đưa tôi xuyên qua đám đông trên sân trường, tôi ngồi sau yên xe anh, đi trên con đường không phải lối về nhà. Tôi hỏi anh đi đâu thì anh lại đáp về nhà.

Tôi đi theo anh vào một khu dân cư xa lạ, lên lầu, lúc đứng trước cửa anh đưa chìa khóa cho tôi, lúc đó tôi mới hiểu ra, ngây ngốc nhìn anh.

Lúc trước tôi nghĩ, cho dù anh đặt tôi vào thùng rác, chỉ cần không vứt đi, tôi sẽ ở lỳ ở đó, nhưng bây giờ anh cho tôi cả một ngôi nhà. Tôi vĩnh viễn cũng không quên được ngày đó.

Lúc mở cửa, Lữ Tân Nghiêu hỏi: “Nhà mới, thích không?”

Tôi ôm chầm lấy anh, liều mạng hôn anh. Chúng tôi lăn lộn từ tường ra sàn nhà, giống như đêm ở Nam Đinh, nụ hôn rớm máu trên đường Dã Vị.

Bên ngoài đang là hoàng hôn, áng mây ráng hồng nở rộ khắp trời, mênh mông không dứt. Tôi cắn khuyên mũi của anh, nhìn vào mắt anh, cứ như thế gian phản chiếu trong mắt anh, tôi là thế gian phản chiếu.

Tôi cũng có một món quà muốn tặng cho anh, là một khúc ca, nhẹ nhàng, trầm ngâm, mơ màng, từng đánh rơi ba hồn sáu phách trong ánh sáng tím. Bà nội nói, hồn mất rồi, phải gọi hồn. Tôi hát cho anh nghe:

Ngày đó anh xuyên qua dòng người

Giống gió cắn một trái táo chua

Lại vừa đúng rơi vào mắt em



Bài hát tên “Táo chua”.
 
Táo Chua
Quyển 5 - Chương 41


Lại gặp nhau rồi, chào mọi người.

Cũng ổn. Em ấy học giỏi, cho dù bỏ học mấy năm cũng không ảnh hưởng gì mấy.

Cảm ơn. Bạn muốn nghe gì? Lần trước nói đến tấm vé xe lửa… Trên đó viết trạm cuối là Nam Đinh, nhưng đến khi lên xe lửa tôi mới biết, là mình đang đi từ một khởi đầu này đến một khởi đầu khác.

Tìm người không dễ, tôi biết chứ. Nhưng tôi là anh trai em ấy, trước mặt tôi là một tấm vé chứ không phải một lựa chọn.

Bạn nói Mai Thanh Thanh? Quan hệ giữa tôi và cô ấy rất đơn giản.

Tôi quen Mai Thanh Thanh ở sân trượt băng, lúc đó tôi mới mười mấy tuổi, cũng khá gai góc, sau khi thi trượt cấp ba tôi thường đến đó chơi, chơi giỏi rồi thì dạy cho người mới, lấy tiền học phí về nuôi em trai. Tôi quen Mai Thanh Thanh như thế, dạy cô ấy chơi vài lần, dần dần cũng quen thuộc.

Trước Mạnh Lê tôi từng yêu đương một lần, đối tượng là Mai Thanh Thanh. Lúc đó tôi đã tốt nghiệp trường nghề đi làm ở công xưởng hai năm, nhưng yêu đương là một chuyện phiền phức, chuyện trong nhà ở xưởng rất nhiều, tôi không rảnh quan tâm cô ấy, nên chẳng bao lâu sau chúng tôi chia tay.

Bởi vì bạn bè và công việc nên sau khi chia tay đôi khi cũng có gặp. Thôn Bạch Tước rất nhỏ, khắp nơi đồn đãi lung tung, Mai Thanh Thanh là một cô gái dễ ngại, sau đó có gặp tôi mấy lần, đều rủ thêm đám người Tiểu Ngô và chị Văn. Lần cuối cùng hẹn nhau ở lễ đường, cô ấy tỏ ý muốn quay lại, là lần bị Mạnh Lê bắt gặp.

Em rất mẫn cảm, giống như động vật nhỏ đối diện với nguy hiểm, bởi vì bất an nên Mạnh Lê công kích Mai Thanh Thanh.

Tôi đó tôi và Mạnh Lê đều mất kiểm soát, Mạnh Lê hỏi tôi có phải định cưới Mai Thanh Thanh không.

Tôi nói không phải cô ấy thì cũng là người khác. Nói thật, lúc đó tôi từng nghĩ đến chuyện cưới vợ, có lẽ là sau khi Mạnh Lê thi đại học xong rồi đi thành phố học tiếp. Đây là một trong những tương lai tôi nghĩ ra được khi nằm trong căn phòng tối đen nhỏ hẹp.

Tôi nghĩ đến nó nhiều lần nhưng không thật sự muốn hướng tới nó. Nhưng chẳng sao cả, dù sao trong sách cũng có nói, đến tận cùng, cái gì cũng làm quen được.

Tôi tưởng Mạnh Lê cũng như thế. Bạn xem, tôi không phải là một người anh trai tốt. Tôi lại xem nhẹ em.

Tinh thần phản kháng của Mạnh Lê làm tôi mở rộng tầm mắt, em thà làm người tình không thấy ánh mặt trời của anh trai cũng không muốn sống một cuộc sống bình thường.

Tiếp theo nói về Nam Đinh.

Hơn một năm sau, tôi gặp Mạnh Lê ở Nam Đinh, không phải tôi tìm thấy em mà là em nhìn thấy tôi trước.

Mạnh Lê im lặng đi theo tôi. Em lóng ngóng mà cẩn thận, thấp thỏm gần chết nhưng vẫn không lùi bước. Lúc nhỏ em theo tôi đến sân trượt băng, tôi cũng có cảm giác này: Không phải em theo dõi tôi mà là tôi dụ dỗ em.

Điều này chưa từng thay đổi, nhưng lúc thật sự quay đầu lại nhìn em, tôi có chút ngơ ngác.

Tôi biết em của năm tuổi, bảy tuổi, mười bảy tuổi, nhưng không thể nhận ra người trước mắt ngay lập tức. Mạnh Lê đứng dưới một gốc phù dung, cả gương mặt chìm trong bóng cây lay động, ngũ quan có phần hoạt bát hơn.

Em đột nhiên để lộ bản thân, e dè thấp thỏm nhảy trên cổ họng, lúc nhìn thấy tôi, đáy mắt vẫn chìm trong nước, vẫn ngây ngô như lúc ban đầu. Tôi nhìn ra được em muốn chạy trốn nhưng vẫn cố đứng im tại chỗ đợi tôi bước qua.

Tôi nhớ đến lần đầu tiên gặp em, bé con ngồi bên bờ tường, môi còn ướt nước dưa hấu, đỏ hồng như ruột dưa. Trời rất oi bức, đôi mắt em nhẹ nhàng run rẩy, giống như lúc này.

Tôi từng nói em giống một con chó con chưa? Ngoan ngoãn trong xương làm em vẫy đuôi cho dù rất sợ hãi.

Tôi nâng cầm em, Mạnh Lê buông tay chịu trói mặc cho tôi nhìn em, để tôi thấy những thứ em thay đổi và những thứ không thay đổi, đợi anh trai em làm quen với em lần nữa. Cảm giác quen thuộc lúc này mới trở lại, tôi mượn quá khứ để nhận lại Mạnh Lê của bây giờ.

Ví dụ của em không hề sai: Giống như tin tìm người, cho dù qua bao nhiêu năm, cho dù đứa trẻ biến dạng thế nào, đều có thể dựa vào một tấm hình cũ để nhận.

“Anh.” Em gọi tôi, em nhìn tôi, đôi mắt giấu nhẹm ấm ức, chỉ cho tôi nhìn thấy ngóng trông.

Mạnh Lê muốn tôi ôm em, lúc đến gần em tôi cũng nảy sinh mong muốn đó.

Trí nhớ của em tôi rất tốt, nhưng có lúc cũng rất tệ. Bạn tin không? Chỉ cần ôm em một chút, những tổn thương mà tôi gây ra cho em ba năm trước sẽ hóa hư không, tất cả đều được em tha thứ.

Tôi lóng ngóng tay chân, không biết nên làm thế nào để hoàn thành cái ôm với em.

Mạnh Lê sao? Em không dám, em còn sợ tôi hơn lúc trước, càng sợ thì càng nghe lời. Em kể cho tôi nghe chuyện sau khi bỏ nhà đi, dùng hết tế bào não, miệng như cái phễu, chỉ lọc chuyện vui ra để kể.

Tôi nhìn trái bắp vàng mở miệng Mạnh Lê, có lúc tôi cũng muốn làm như thế, nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị dập tắt, miệng khép lại, cử động, phát ra tiếng nhai nhỏ xíu. So với Mạnh Lê, tôi mới là kẻ nhát gan, tôi sợ mở miệng em sẽ làm em khóc.

Lúc đưa em về mới có thời gian hồi tưởng lại đêm nay, lần lượt nhớ lại quãng đường đã đi, từ tiếng ‘anh’ bắt đầu. Tôi sờ cằm Mạnh Lê, em không hề nhúc nhích, biểu cảm có chút căng thẳng, nhưng mang chút hưởng thụ. Bị em nhìn như thế, người sờ khó mà không hưởng thụ.

Đêm đó gió nổi lên, cảnh tượng này cũng bị gió thổi, rồi em uyển chuyển thăm dò tôi, tại sao lại đến Nam Đinh?

Tôi nói tôi có chuyện phải làm. Không phải nói dối, cũng chẳng phải sự thật.

Chuyện phải làm là đón em trai về nhà? Không phải. Tôi chỉ đến tìm em, không nhất định phải đưa em về. Có chút mơ hồ đúng không? Thực tế tôi cũng cảm thấy tương lai rất mơ hồ, còn nhớ đám sương mù không? Ngày đầu tiên tôi đến Nam Đinh, đám sương mù trên xe lửa chưa từng tan.

Chỗ Mạnh Lê làm việc tên Sao Trời, là một nhà tắm công cộng. Em trai tôi là người đồng tính, bởi vì em quá ngây thơ nên dễ vấp ngã. Nếu em có ý đồ khác, nhà tắm công cộng là một nơi rất thuận tiện. Lần gặp sau đó của chúng tôi là ở Sao Trời.

Không phải trùng hợp, trừ lần đầu tiên, những lần chạm mặt của chúng tôi ở Nam Đinh đều không phải là trùng hợp.

Tôi phát hiện một chuyện rất kỳ quái, chỉ cần giữa tôi và Mạnh Lê có một người dính đến cồn, thì kẻ nhát gan sẽ trở nên to gan. Ngày hôm đó Mạnh Lê uống rượu với một người bạn tên Phùng Lãng, từ lúc đi vào nhà tắm, em nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt ghim chặt trên người, si mê khó diễn tả.

Dùng ánh mắt này nhìn người khác, em không biết mình nguy hiểm thế nào.

Tất cả diễn ra trong tưởng tượng chớp nhoáng: Tôi muốn đẩy em xuống cái giường mát xa, cái giường ấy rất tiện dụng, cứ như được chuẩn bị cho thời khắc này, trên đầu giường có một cái lỗ to, Mạnh Lê nằm trên đó không sợ bị ngộp chết. Tôi đè cơ thể em, giữa lưng có một cái rãnh, đi xuống là hai hòn núi căng tròn, vỗ tay vào sẽ run lên. Em cho tôi âm thanh thút thít nghẹn ngào, nước mắt rơi khỏi cái lỗ, đọng thành một vũng.

Tôi có chút thất thần, bởi vì mông. Mông là điểm yếu của em tôi, hình như là từ lúc dậy thì, em đã nuôi nấng một loại xấu hổ.

Lúc tôi học cấp hai, sách sinh học nói con gái vào tuổi dậy thì, cơ thể phát triển, ngực sẽ căng đau. Lúc đó đa số con gái đều đi đứng nhẹ nhàng, có chút khom lưng, dường như đang trốn tránh cơn đau. Sau đó em trai tôi cũng phải đối mặt với tình hình này, nhưng em không đau ngực, em đau mông.

Có lần quần em dính bụi, tôi tiện tay thay em phủi, Mạnh Lê như đâm trúng kim, lập tức xoay người nép vào tường, hay tay che phía sau. Từ đó về sau, mỗi lần tắm rửa thay đồ, em đều né tránh tôi đến khi mặc quần áo xong mới thôi.

Bởi vì chuyện này, tôi vẫn luôn né tránh không chạm vào nơi đó. Lúc này chạm rồi, tưởng tượng nhanh chóng dừng lại.

Mạnh Lê đến gần tôi, hơi thở của em phả vào mặt, rất gấp gáp. Môi em tôi giống như một loại trái cây vô cùng hiểu chuyện, vừa chạm là chín rục đỏ hồng, tự nguyện dâng hiến mình. Nhưng trong hành động to gan của em vẫn ẩn chứa xấu hổ, vì nó nên mông em hơi run.

Hiện thực và tưởng tượng chỉ cách nhau một tờ giấy mỏng, xém chút nữa là hôn.

Bạn đánh giá tôi quá cao rồi. Tôi không phải là một người có năng lực tự kiềm chế mạnh, từ trước đến giờ đều không phải, nếu không cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện như thế. Thế nên nhất định phải có sự tồn tại của tờ giấy này, em trai tôi cai nghiện tôi, đồng thời, tôi cũng cần cai nghiện em.

Vấn đề là, không phải lúc nào tờ giấy này cũng rõ ràng.

Sau khi đến Nam Đinh, tôi có thói quen đi bộ vào buổi tối. Báo nói, phương pháp đơn giản nhất để hiểu rõ một thành phố, một là báo chí, hay là đi khắp phố phường.

Tôi thường đi đến nơi ở của Mạnh Lê, không mục đích, cũng không làm gì, chỉ để thời gian dần trôi. Tôi nhìn khung cửa sổ, sáng rồi lại tắt, một ngày cứ thế kết thúc.

Sau này Mạnh Lê nói với tôi, lúc tôi nói phải rời khỏi Nam Đinh, đêm nào em cũng lang thang trên con đường mua bắp nước. Em không biết, anh trai em cũng làm chuyện giống em.

Không sai, tâm linh tương thông. Tôi thường cảm nhận được, giữa tôi và Mạnh Lê tồn tại một cùng một dòng máu mà người khác không thấy được, để hai trái tim khác nhau linh ứng.

Bạn hỏi tôi, tại sao đột nhiên lại rời khỏi Nam Đinh, tối hôm Mạnh Lê chảy máu mũi đã xảy ra chuyện gì?

Bạn để ý rồi, quả thật xảy ra một chuyện mà em tôi không biết.

Tôi cho Mạnh Lê uống thuốc xong, qua một lúc sau thì em tỉnh lại, mắt mở hé, để lộ chút ánh nhìn về phía tôi.

Ánh mắt em kéo tôi về rất nhiều năm về trước, tôi nhớ ngày Mạnh Quang Huy chết, Mạnh Lê nhìn tôi khóc, mắt em và em đều bơ vơ như nhau, chỉ có thể nhìn tôi. Lúc đó tôi vẫn còn là một đứa trẻ, ánh nhìn chăm chú sau đôi mắt đẫm nước của em làm tôi muốn trở thành anh trai em chỉ trong tích tắc.

Rèm mắt em đã mở, khuôn mặt trắng bệch vì mất máu, trán mướt mồ hôi lạnh, em tựa đầu lên đùi tôi, rất lâu rồi chúng tôi không như thế. Em và tôi đều có chút e dè, tôi từng chút một chạm lên tóc và làn da nóng rẫy của em, yêu đến nỗi không buông tay, phản ứng của Mạnh Lê nói với tôi: Có thể thân cận thêm chút nữa.

Nhưng không, tôi dừng lại. Rồi tôi nhìn thấy hai quyển sổ dưới gối, Mạnh Lê đột nhiên biểu hiện kinh hoàng, em mở mắt từ cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe thấy giọng em nghẹn ngào, nước mắt em lăn dài, vừa khóc vừa gọi anh.

Vô lực như thế, sợ hãi như thế, tôi nghe em gọi mà cũng nhói lòng.

Lúc đó em không tỉnh táo, cố gồng mình mở mắt, bởi vì tác dụng phụ của thuốc, qua một lúc thì ngủ mất. Chuyện tiếp theo tôi làm em không hề hay biết: Tôi đọc sổ của em.

Tổng cộng có 2 cuốn, tôi không rõ nó có được xem là nhật ký hay không, bởi vì nó không ghi lại chuyện trong cuộc sống mà ghi lại giấc mơ hoặc ảo tưởng của Mạnh Lê. Trong lúc em ngủ, tôi lướt qua hết thảy giấc mơ của em.

Thấy rồi mới kinh ngạc. Tôi chỉ có thể dùng câu này hình dung cảm giác của tôi lúc đó, lần đầu tiên tôi cảm thấy việc mình đến Nam Đinh là sai lầm. Em đã đi qua giai đoạn khó khăn nhất, vốn có thể thấy mặt trời sau mưa, tôi xuất hiện không đúng lúc chút nào. Đêm hôm đó rất lạnh, tôi nhìn thấy Mạnh Lê co cụm người trên giường, vừa khéo bóng tôi trùm lên em, lúc đó tôi mới biết, hóa ra đêm gặp lại, cái bóng trên mặt em không phải của cây phù dung, mà là tôi đứng đối diện, tôi tìm thấy em, lần nữa dìm em vào bóng đêm.

Bạn xem, tôi vừa đến gần là em lại tự tìm lấy khổ, chịu đủ dày vò. Mấy ngày sau tôi nói với em tôi phải rời khỏi Nam Đinh, đáp án chính là ở đây. Tôi nói xong những gì mình muốn nói rồi, bạn còn muốn hỏi gì không?

Bạn phát hiện hồi, trọng điểm là nói, không phải rời khỏi. Tôi nói dối, tôi không hề rời khỏi Nam Đinh. Nguyên nhân tôi đã nói rồi ở trên.

Tôi từng ép hỏi Mạnh Lê: “Rời khỏi anh em sống không nổi sao?” Bạn nói xem đáp án chính xác của câu hỏi này rốt cuộc là gì, bạn nghĩ sao?

Trước tiên hãy nghe tôi kể một câu chuyện.

Lúc Mạnh Lê còn nhỏ cứ lẽo đẽo theo sau tôi. Em là con vịt cạn hiếm hoi ở thôn Bạch Tước, mùa hè tôi ra sông bơi, em không dám xuống nước, chỉ chơi bên bờ sông.

Tôi từng nói có lúc tôi sẽ làm em khóc, đôi khi là cố ý.

Có lúc em đứng dậy khỏi bờ sông thì không thấy người, vội vã gọi anh ơi. Tôi nghe thấy nhưng không để ý đến em, em rất nhát gan, tôi nghe người ta nói hù dọa càng nhiều thì gan sẽ càng lớn nên hiếu kỳ không biết Mạnh Lê sẽ phản ứng thế nào.

Em hét mười mấy tiếng, càng hét càng cao giọng, âm vang hồi vọng khắp bờ sông. Đám trẻ bơi trong sông lừa em nói anh trai em đã về rồi, em không tin, nói bị quỷ nước kéo chân em cũng không tin, cứ cố chấp gọi, mặt càng lúc càng trắng bệch.

Rồi tôi thấy mặt em xám ngoét bước vào lòng sông, nước vỗ vào chân em, em nhìn mặt sông lấp lóa sóng, nỗi sợ càng lúc càng dâng. Người nhát gan như thế, ngay cả lúc tôi có ở đó em cũng không dám đi lung tung, bây giờ một mình lại dám đi xuống sông, vừa đi vừa gạt nước mắt.

Lúc đi học, tôi từng đọc chuyện Hà Bá cưới vợ, lúc đó tôi chỉ đọc sơ sơ, bây giờ nhìn thấy bóng dáng em đi vào lòng sông, làm tôi nhớ đến cô dâu bồng bềnh trong nước trong câu chuyện, cứ như một người sợ nước sắp hiến dâng mình cho nước.

Tôi nghĩ nước sông chưa ngập qua người em thì nước mắt đã dìm chết em trước. Ngày đó tôi đột nhiên ý thức được, nếu tôi tiếp tục trêu đùa em, có thể em sẽ đi gặp quỷ nước thật.

Chuyện đến đây. Bạn còn nhớ câu hỏi lúc ban đầu không?

Ở Nam Đinh, Mạnh Lê cho tôi đáp án là ‘không yêu anh em sống không nổi’.

Quả nhiên đây là sai lầm, nhưng từ giờ phút đó tôi quyết định không sửa sai mà bảo vệ nó.

Hoàn.
 
Back
Top Bottom