[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tankan_Kny Một Thế Giới Khác
bình yên
bình yên
Đã 3 năm kể từ ngày muzan bị tiêu diệt, loài quỷ thật sự đã biến mất, mặc dù yushirou và tamayo đã ra đi, nhưng liều thuốc tác dụng chậm mà tanjiro trước đó được tiêm vẫn có tác dụng, và anh thật sự đã trở lại làm người.
Nghe nói sanemi và kanae chuyển ra thành phố, sống tại biệt thự cũ của tamayo, trong khi shinobu và giyu chuyển qua biệt thự đối diện, zenitsu vẫn đang theo đuổi nezuko, còn muichirou và hanako dạo này dính nhau lắm, đồ dùng cũng là đồ đôi nữa, inosuke và aoi tiếp quản điệp phủ, hiện sống cũng rất tốt.
Chỉ còn...
Ngồi ngoài hiên nhà, tanjiro thư thả uống trà, vẫn là tiếng bước chân quen thuộc, anh vội đứng lên, quay người lại, đỡ lấy kanao đang tập tễnh đi tới:
_em thật là, sao lại ra đây, mệt thì phải nghỉ ngơi chứ
Kanao cười nhẹ, đáp lới
_em không sao, chỉ là trong phòng lạnh quá
Tanjiro ngạc nhiên: sao lại lạnh, chăn em đắp rất dày mà, với lại ngoài cửa sổ có nắng nữa
Kanao:hì hì, không có anh nên lạnh
Tanjiro: em ý, bám anh là giỏi, ngồi xuống đây nào, hông còn đau không?
Kanao: không đau nữa, anh bôi thuốc mỡ cho em sao
Tanjiro: ừ, cũng tại anh tối qua mạnh bạo quá, hại em tê hết chân rồi, bôi ít thuốc mỡ như lời xin lỗi vậy
Kanao: em không sao, ước gì đêm nào cũng được làm với anh thì tốt
Tanjiro: em sẽ kiệt sức đấy
Kanao: em biết, nhưng nếu em kiệt sức, anh sẽ chăm sóc em, nhỉ
Tanjiro: tất nhiên, em đói chưa, anh để thức ăn trong lồng bàn đó
Kanao: em đói, nhưng chưa ăn gì
Tanjiro bật cười, xoa xoa đầu kanao, cưng chiều nhìn cô, rồi vào nhà lấy 1 đĩa thức ăn ra, là món thịt kho, mùi hương vẫn bay lên theo khói, thơm phức, kanao phải thừa nhận, món tanjiro nấu chưa bao giờ là tệ, thậm chí còn ngon hơn cả aoi nấu, từ ngày kết hôn rồi về sống chung với anh, cô thậm chí đã nghĩ rằng tanjiro là 1 đầu bếp nổi tiếng.
Tanjiro đỡ kanao ngồi lên đùi mình, ôm cô vào lòng, lấy đũa gắp 1 miếng thịt đưa lên miệng cô, nhưng kanao lại quay mặt đi không ăn, tanjiro dỗ như dỗ trẻ con:
_ngoan nào, em đói đúng không, anh gắp cho em ăn, a nào
Kanao làu bàu: hứ, vợ chồng bao lâu rồi còn đút cho nhau ăn
Tanjiro hiểu ý, cười hì hì, ngậm 1 nửa miếng thịt, tiến sát vào kanao, nhưng cô vẫn là quay mặt đi, tanjiro cười vui vẻ, kéo cổ áo ngủ của kanao xuống, ý định đặt miếng thịt vào giữa khe ngực cô, kanao hoảng, vội giữ đầu anh lại, 2 tay nâng má tanjiro để anh ngẩng mặt lên, rồi từ từ hạ môi xuống, cắn lấy miếng thịt kia vào miệng.
Tanjiro nhìn kanao đang nhai, mặt cô đỏ bừng lên, 1 bên má hơi phồng, bờ môi hồng đào lại dính chút nước sốt, trông đáng yêu cực kì, tanjiro biết mà, cô là muốn được anh "mớm" cho, giống như mèo mẹ mớm mèo con vậy.
Kiên nhẫn đợi kanao nhai xong, tanjiro mới lại mớm cho cô miếng thịt nữa, nhưng lần này không chỉ mớm, anh còn thuận đà hôn tới, bờ môi khô ráp chạm lên đôi môi hồng đào, đầu lưỡi anh vươn ra, liếm lấy chút nước sốt bên khóe môi, hành động này làm kanao đỏ bừng mặt, cô nhớ tới đêm qua, cô cũng liếm môi anh như thế, thậm chí còn là người chủ động đè anh ra nữa.
Nghĩ tới đỏ, mặt kanao đỏ bừng lên, cố gắng xua tan ý nghĩ đen tối kia, kanao trở mình, ngồi theo tư thế khác, 2 chân kẹp hông tanjiro, ngồi đối diện anh, tư thế này giúp kanao cao hơn và có thể nhìn thấy tanjiro từ bên trên, cô nói vội:
_em đói, thêm miếng nữa
Tanjiro dường như nhận ra điểm khác biệt, nhưng vẫn giả vờ ngây thơ:
_ ừ, đợi anh chút
Lần này tanjiro vừa ngậm lấy miếng thịt, ngẩng lên thì kanao đã cướp lấy, nhai rất nhanh, lần này thì không thể sai được, kanao thật sự đang có "hứng thú"
_em đang hứng thú sao
Tanjiro vẫn phải hỏi lại để chắc chắn, kanao bị trúng tim đen, lắp bắp:
_gì, anh nói gì, hứng thú gì chứ
Tanjiro bật cười, cảm thấy vợ mình thật đáng yêu, giọng trêu đùa:
_nếu em muốn, anh sẽ chiều em, nhưng phải no bụng đã
Nói rồi, tanjiro nhanh chóng ngậm lấy 1 miếng thịt trên đĩa, rồi đặt vào miệng kanao, cô vẫn nhai rất nhanh, trong khi đó tanjiro hôn lên má cô, rồi hôn dần xuống cổ, vừa hôn vừa cắn mút, âm thanh chụt chụt vang lên liên hồi, khiến kanao đỏ bừng mặt, cho đến khi tanjiro đang cắn mút phần vai của cô thì
_AH
Tanjiro bỗng giật mình:
_kanao, em sao thế
Kanao nhăn nhó, lấy tay che miệng:
_em cắn vào lưỡi rồi, đau quá
Tanjiro bật cười:
_hì, em thật là, phải cẩn thận chứ, há miệng để anh xem nào, a đi
Kanao ngoan ngoãn làm theo;
_aaaaaaaaaaaaaa um
Tanjiro chỉ chờ thế, nhanh chóng đưa lưỡi và khoang miệng cô, nhưng lần này không vội vàng khuấy đảo, mà chỉ nhẹ nhàng quét qua bờ môi, hàm răng, rồi từ từ tìm đến cái lưỡi đinh hương kia, liếm mút, quấn quýt nó.
Kanao đê mê, rõ ràng vừa mới ban nãy còn đau đến nhăn mặt, mà giờ đã mơ màng hưởng thụ, tanjiro nhìn kanao đã dịu đi cái đau phần nào, mới mớm cho cô miếng thịt nữa, không quên dặn dò:
_lần này nhai cẩn thận nhé
Rồi quay xuống liếm mút vai cô, vừa liếm, vừa cắn, vừa hôn, những dấu vết hồng hồng nho nhỏ hiện lên khắp bờ vai kanao, cô cảm giác tê dại toàn thân, đối với kích thích từ tanjiro chỉ muốn nhận thêm, không muốn dừng lại, miệng vừa nhai hết đã bật ra tiếng rên:
_ugh, ah, um
Tanjiro nhanh chóng mớm thêm miếng thịt nữa cho kanao, rồi chuyển từ liếm mút vai xuống xương quai xanh, đầu lưỡi nhanh chóng liếm ướt đẫm 1 mảng trên ngực cô, nhớp nháp vô cùng, tanjiro di chuyển lên trên, liếm lên cằm, hôn lên cổ rồi lại chuyển xuống bộ ngực mềm mại.
Tanjiro rất nhẹ nhàng liếm lấy, nhũ hoa cách 1 lớp áo ngủ vẫn cảm nhân được độ nóng ẩm trong miệng tanjiro, vậy nên cương cứng, nhô lên thật khiêu gợi, chính kanao cũng cảm thấy kích thích, nhưng ngoài kích thích, còn có chút gì đó...dày vò, làm cô thật sự...rất muốn thêm nữa.
Vòng tay ôm đầu tanjiro, kanao nũng nịu:
_tanjiro~, em~ muốn thêm nữa~