Ngôn Tình Tang Từ - 余音

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
574,664
0
0
AP1GczOLjjbGvaGdbnJecAJfwVvRVgQFcl-weSgevP4EUnTUR5gSPSoCHw69A90yd0xVCaPi5OfBvuMvqVpOeMr4_lxoqob2tWPOIzoLZ66C5wTU4YOq5bX3NW3irxIhS6v29-5iEBvXRqwEOg0F20n4qLxP=w215-h322-s-no-gm

Tang Từ - 余音
Tác giả: 余音
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Năm ta mười sáu tuổi, Thẩm Triệt nắm lấy tay ta, thề với trời:

"Nếu đời này phản bội nàng, ta sẽ vạn kiếp bất phục."

Năm năm sau, hắn kiệu tám người khiêng, trang sức đỏ trải dài mười dặm.

Thú đích tỷ của ta.

Đích tỷ yếu ớt, khi dâng trà làm rơi tách trà trong tay.

Tay bị đỏ một mảng, nước mắt chực rơi, khiến ai nhìn vào cũng thương xót.

Thẩm Triệt nhíu mày không vui, lời nói ra càng làm ta khó xử:

"Nàng đã là đương gia chủ mẫu rồi, cần gì phải làm khó Kiều Kiều."

"Đã là đương gia chủ mẫu, nhưng lại không có phẩm chất rộng lượng."

Khách khứa xì xào, tất cả đều chờ xem ta mất mặt.

Bọn họ cá rằng, ta sẽ không bao giờ rời khỏi Thẩm Triệt.

Ta bỗng nhiên cảm thấy chán nản.

Đêm đích tỷ vào cửa, trước viện phủ đầy lụa đỏ, tiếng cười nói, tiếng chén tách va chạm vang khắp nơi.

Ta để lại chìa khóa quản gia, cùng một bức thư hòa ly.

Đang định rời đi, lại bị Thủ phụ đương triều - người đến dự tiệc đè lên giường.

"Nàng thả lỏng đi, hắn sẽ không đến đâu."​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ly Hôn Nhất Thời Sảng, Truy Thê Hỏa Táng Tràng
  • Đánh Giá Sách Vận Hành Công Ty: Nền Tảng Kiến Thức...
  • Đánh Giá Sách Vận Hành Công Ty: Nền Tảng Kiến Thức...
  • Con Đường Làm Quan Của Phu Quân Ăn Chơi Trác Táng
  • Sự Cứu Rỗi Của Thiên Kim Giả! - Hoa Tang
  • Bệnh Mỹ Nhân Sư Tôn Nghìn Tầng Cạm Bẫy
  • Tang Từ - 余音
    Chương 1


    Đích tỷ Cố Kiều hôm nay xuất giá.

    Đó chính là tướng công của ta - Thẩm Triệt.

    Ta ngồi ngay ngắn trên cao đường, cũng tỏ ra vài phần phong thái của đương gia chủ mẫu.

    Không ai có thể tưởng tượng rằng, ta từng là thứ nữ lớn lên ở thôn trang.

    Nhìn đích tỷ ngày xưa từng bước từng bước được dắt từ cửa chính vào.

    Đích tỷ là nữ nhi duy nhất của Thừa tướng tiền triều.

    Thân phận cao quý, dung mạo, tài học đều đứng đầu trong số các quý nữ ở kinh thành.

    Hiện giờ nàng khoác lên mình bộ hỉ phục đỏ rực, dáng người lả lướt tinh tế.

    Dẫu cho năm năm qua thiên hạ biến đổi, nàng vẫn giữ được dáng vẻ dịu dàng của một nữ nhân.

    Có thể thấy nàng đã được bảo vệ rất tốt.

    Còn ta, người muội muội này, trông so với tỷ tỷ lại còn già hơn vài tuổi.

    Ta nhớ lại sáng nay, khi nha hoàn Như Ý chải tóc cho ta tiếc nuối nói:

    “Phu nhân chỉ mới hai mươi mốt tuổi, mà tóc đã bạc đi rồi.”

    Bà mối dẫn tân nương tử bước qua yên ngựa cùng chậu than.

    Mọi người xung quanh đều đi theo xem náo nhiệt.

    Ta lại chợt nhớ về năm năm trước khi ta vừa mới trở về từ thôn trang.

    Chỉ vì một câu của mẫu thân đích tỷ: “Chỉ là thứ nữ do một nha hoàn quê mùa sinh ra mà thôi.”

    Mẫu thân ta đã bị đánh c.h.ế.t ngay trước mắt,

    Ta thì bị đưa đến thôn trang, cùng nhũ mẫu sống nương tựa lẫn nhau.

    Ta có thể trở về, cũng là vì đích tỷ của ta.

    Phụ thân ta và phụ thân của Thẩm Triệt cùng đỗ đạt, cùng làm quan trong triều.

    Vì vậy nàng và Thẩm Triệt từ khi còn trong tã lót đã được định sẵn hôn sự.

    Nhưng sau đó Thẩm gia sa sút, trong khi Cố gia lại cực kỳ hưng thịnh.

    Phụ thân nảy sinh lòng riêng, lại không muốn mang tiếng vong ân bội nghĩa.

    Thế là nghĩ đến ta.

    Ta được đưa về để gả cho Thẩm Triệt, còn đích tỷ, sẽ tranh đoạt vị trí tôn quý nhất trong thiên hạ.

    Khi ta được đón về từ thôn trang, ta khoác lên bộ y phục tốt nhất sạch sẽ nhất của mình.

    Nhưng khi nhìn thấy đích tỷ, vẫn bị chói mắt bởi bộ y phục xa hoa trên người nàng.

    Ta siết chặt bọc đồ trong tay, ngượng ngùng cúi đầu.

    Đích tỷ lướt qua ta, làm nũng với phụ thân:

    “Phụ thân nhìn xem, bộ y phục mới của nữ nhi này có đẹp không!”

    Ta cúi đầu, không nhìn thấy trong mắt đích tỷ chợt lóe lên vẻ khoe mẽ.

    Trong đầu lại miên man nghĩ, Cố Kiều, Cố Kiều, cái tên mới hay làm sao!

    Hệt như đích tỷ vậy, là viên minh châu được nhà họ Cố nâng niu dưỡng dục.

    Mà ta tên là Cố Tang,

    Là loài cỏ dại thường thấy bên đồng ruộng.

    Cũng là thứ nữ chỉ khi có việc cần mới nhớ đến.

    “Kiều nhi, có khách ở đây, không được vô lễ.”

    Phụ thân rõ ràng là đang trách mắng, nhưng ánh mắt lại đầy thương yêu không thể che giấu.

    Ồ, hóa ra ta chỉ là người ngoài mà thôi.

    May mắn thay, ba ngày sau ta lại vội vàng xuất giá.

    Khoác lên người bộ hỉ phục không vừa vặn, giữa những lời chúc tụng giả dối của một đám người xa lạ, gả cho Thẩm Triệt.

    Trong cơn mơ hồ, đích tỷ đã bước vào sảnh chính.

    Ta ngồi ngay ngắn bất động, nhìn bà mối và các nha hoàn tươi cười hớn hở.

    Đích tỷ liếc nhìn ta một cái, rất nhanh đã cụp mắt xuống.

    Nhưng ta không còn là nha đầu nông thôn quê mùa tự ti chỉ biết cúi đầu năm năm về trước nữa.

    Ta không bỏ lỡ ánh mắt đầy bất mãn của nàng.

    Ta hiểu rõ sự bất mãn của Cố Kiều.

    Ngày xưa nàng là thiên kim của Thừa tướng.

    Là Thái tử phi.

    Là người từng cười với ta phàn nàn rằng phụ thân lại mua cho nàng một chiếc vòng tay mới.

    Nàng là vầng trăng sáng trên trời cao.

    Nhưng rồi triều đình phát sinh biến cố.

    Thái tử bất tài, bị g.i.ế.t.

    Phụ thân đứng nhầm phe, bị tống vào ngục.

    Nàng mất đi chỗ dựa, rơi vào vũng bùn.

    Giờ đây, thứ muội mà nàng chưa bao giờ để mắt tới, bởi vì thay thế hôn ước của nàng.

    Trở thành đương gia chủ mẫu, nàng còn phải dâng trà kính ta.

    Dĩ nhiên là nàng không cam lòng.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 2


    Đích tỷ nhẹ nhàng yếu ớt nâng tách trà, cúi mắt bước đến trước mặt ta.

    Nha hoàn đã chuẩn bị đệm êm, nhưng đích tỷ chỉ đứng đó, đưa trà cho ta.

    Ta không nhận lấy.

    Ngước mắt lên nhìn nàng một cái.

    Đích tỷ yếu đuối, chỉ đứng cầm tách trà một lúc, thân hình đã lảo đảo.

    Thẩm Triệt nhìn ta đầy ám chỉ, ý tứ không cần nói cũng biết.

    Ta giả vờ không nhìn thấy.

    Choang!

    Tay đích tỷ run lên, chén trà rơi xuống đất.

    Chén trà ở dưới sàn lăn vài vòng, phát ra âm thanh không nhỏ.

    Tay Cố Kiều bị bỏng đỏ, bộ hỉ phục cũng bị văng nước lên, ướt một mảng lớn.

    Đám đông ồn ào xung quanh lập tức im bặt.

    Thẩm Triệt bị mất mặt, giận dữ bước đến bên người Cố Kiều.

    Đứng trên cao nhìn ta, bảo vệ nàng trong vòng tay.

    Chát!

    Ta ngã người sang một bên, ngón tay bấu chặt vào tay vịn ghế mới không bị ngã xuống.

    Tóc tai rối loạn, cảm giác đau đớn trên mặt cũng trở nên tê liệt.

    Gương mặt Thẩm Triệt đầy vẻ hung ác quát lớn:

    “Nàng đã là đương gia chủ mẫu, cớ sao còn làm khó Kiều Kiều?”

    “Đố phụ, không có lòng bao dung!”

    (*) Đố phụ (妒妇): Người phụ nữ ghen tuông

    Ta lại nhớ về ngày đại hôn của ta và Thẩm Triệt.

    Đêm động phòng hoa chúc, Thẩm Triệt vén tấm khăn đỏ trên đầu ta.

    Người hắn mùi rượu nồng nặc, trong mắt lại vô cùng tỉnh táo.

    Ta khẽ ngước lên nhìn hắn, khăn tay trong tay vô thức siết chặt.

    Ánh nến long phụng lay động, Thẩm Triệt nắm lấy tay ta, mỉm cười gọi ta là Tang Tang.

    Hắn nói, hắn là phu quân của ta, bảo ta gọi hắn là A Triệt.

    Hắn nói, từ nay về sau, ta sẽ là thê tử duy nhất của hắn.

    Hắn nói, đừng sợ, từ nay về sau hắn chính là chỗ dựa của ta, sẽ che chở cho ta một bầu trời.

    Ta cố giữ vững thân mình, nhìn Thẩm Triệt đang dịu dàng an ủi Cố Kiều trong vòng tay, bỗng dưng bật cười.

    Cái tát vừa rồi ta không khóc.

    Nhưng giờ đây ta lại vừa cười vừa rơi nước mắt.

    “Nàng cười cái gì!”

    Ta từ từ thu lại nụ cười trên mặt, nhìn chằm chằm người trước mắt, nhẹ nhàng mở miệng.

    “Thẩm Triệt, chúng ta hòa ly đi.”
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 3


    Ta vừa nói xong, chính sảnh lặng ngắt như tờ.

    Bà mối và các nha hoàn đều cúi đầu đứng sang một bên, thu lại nụ cười, run rẩy lo sợ.

    Các đồng liêu của Thẩm Triệt cũng đầy vẻ khó xử, ở lại thì không được, mà rời đi cũng không xong.

    Ta không để ý đến Thẩm Triệt đang ở ranh giới của cơn thịnh nộ.

    Quay người trở về viện của mình.

    Thẩm Triệt không lên tiếng ngăn cản, đám hạ nhân càng không dám cản ta.

    Ta và Thẩm Triệt thành thân được năm năm, hiện nay hắn đang giữ chức vụ cao, là Thẩm tướng quân quyền thế trong triều.

    Mà ta, chỉ là một phụ nhân nơi hậu viện.

    Vì vậy, dù cho hắn có muốn giẫm lên thể diện của ta để cưới đích tỷ ta làm bình thê,

    Chẳng sợ ta bởi vậy mà trở thành trò cười cho cả kinh thành,

    Cũng không ai tin rằng, ta sẽ cùng hắn hòa ly.

    Khi ta bước đến sau tấm bình phong, nghe thấy có người trong chính sảnh mở miệng cầu tình:

    “Thẩm tướng quân, phu nhân hẳn cũng chỉ là tức giận nhất thời mà thôi.”

    “Phu thê nào có giận nhau qua đêm, ngài dỗ dành vài ngày rồi đâu lại vào đó thôi.”

    “Hừ!”

    Thẩm Triệt hừ lạnh một tiếng, “Chỉ là dựa sủng mà kiêu, không cần bận tâm đến nàng.”

    “Nếu không nhờ ta, làm sao nàng có được vinh hoa phú quý ngày hôm nay.”

    “Các ngươi có thể đi hỏi nàng, nàng có thật sự dám hòa ly không?”

    Thẩm Triệt vung tay áo bào rộng thùng thình, “Huống chi, chỉ có ta mới có thể hưu thê, làm gì đến lượt nàng đòi hòa ly.”

    Ta đứng sau tấm bình phong, tay siết chặt góc bồn hoa, mượn lực để đứng vững.

    Ta gắng gượng giữ thẳng lưng, nhưng nước mắt đã tuôn rơi như mưa.

    Khi mới thành thân hắn hứa sẽ cho ta chỗ dựa, làm điểm tựa vững chắc cả đời.

    Vì thế ta đã đồng hành cùng hắn, từ một thư sinh nghèo khó trở thành tân quý của kinh thành.

    Lại đổi lấy một câu “Đố phụ, dựa sủng mà kiêu.” từ hắn.

    Người ta thường nói, kẻ phụ lòng, sẽ phải nuốt ngàn vạn mũi kim.

    Nhưng, chỉ có người bị phụ lòng, mới có thể hiểu được.

    Những lời thề non hẹn biển đã tin tưởng trước kia, khi bị phụ bạc sẽ trở thành những mũi kim chi chít đâm vào tim.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 4


    Hôn lễ trong viện vẫn diễn ra theo đúng trình tự, chiêng trống vang trời, pháo nổ râm ran.

    Ta ngồi trong phòng bình tĩnh tính toán khế đất, tài sản và cửa hàng của mình.

    Nha hoàn Như Ý lo lắng nhìn ta, do dự một lúc lâu mới lên tiếng.

    “Phu nhân, lão gia chỉ nhất thời hồ đồ bị hồ ly tinh mê hoặc, người đừng nghĩ quẩn nhé!”

    “Gia tộc này vẫn cần người chủ trì đại cục đấy.”

    “Phu nhân, xin người đừng làm chuyện dại dột.”

    Ta không nói gì, ta biết Như Ý đang an ủi ta.

    Nhưng một khi đã tỉnh táo trong hôn nhân, sẽ không thể nào tự lừa dối bản thân được nữa.

    Hắn giúp đích tỷ chuộc thân bị ta phát hiện.

    Hắn nói sợ ta nghĩ nhiều, nói đích tỷ là người thân duy nhất trên đời của ta.

    Sợ ta bị thiên hạ chê bai, vì vậy hắn phải bảo vệ nàng.

    Sau đó, hắn ở lại biệt viện của đích tỷ cả đêm không về.

    Hắn nắm tay ta đảm bảo chỉ là nhất thời say rượu mà thôi.

    Hắn liên tục quá trớn, ta liên tục nhượng bộ.

    Đến cuối cùng, lại biến thành ta dựa sủng mà kiêu, không đủ rộng lượng.

    Đến buổi tối, toàn bộ biệt viện đều treo đèn lồng đỏ.

    Dải lụa đỏ treo trên các nhánh cây, chữ "song hỷ" dán lên cửa sổ và tường, dưới ánh đèn lồng không khí vui tươi rộn rã.

    Ta đuổi Như Ý đi, bước ra khỏi viện, nhìn về phía phòng chính.

    Phòng chính rực rỡ ánh đèn, ánh sáng lấp lánh, thoạt nhìn rất náo nhiệt.

    Còn viện của ta ngay cả một ngọn đèn còn không có, tối đen như mực.

    Ngày xưa, ta sợ nhất những đêm tối như vậy.

    Năm thứ hai sau khi thành hôn với Thẩm Triệt, bởi vì lập trường bất đồng, ta đang mang thai bị thích khách bắt đi.

    Nhốt trong ngục tối tăm không thấy ánh sáng bảy ngày bảy đêm không thể chợp mắt.

    Bọn thích khách muốn dùng ta để ép Thẩm Triệt phản bội, Thẩm Triệt từ chối.

    Bọn họ với tư cách là bề tôi rất coi trọng trung nghĩa, cho nên ta không trách hắn.

    Khi được cứu ra, ta bị sảy thai, thân thể tổn thương, tâm lý cũng chịu đựng tổn thương lớn.

    Từ đó trở đi ta không thể một mình đối diện với bóng đêm.

    Ngủ cũng cần ánh nến chiếu sáng.

    Thẩm Triệt vì muốn bù đắp cho ta, đã đến Bắc Địa mua viên minh châu sáng lấp lánh, gắn trên đầu giường.

    Chỉ để ta nửa đêm không sợ hãi mà bừng tỉnh.

    Nhưng hiện tại, những bằng chứng tình yêu trước đây đã trở thành nỗi đau không thể chịu nổi.

    Ta để lại chìa khóa quản gia cùng thư hòa ly, tỉ mỉ kiểm tra lại căn phòng một lần nữa.

    Chuẩn bị rời đi.

    Lại va phải một ánh mắt.

    Chủ nhân của ánh mắt khoanh tay, ánh mắt đầy thâm ý: “Thẩm phu nhân, trễ thế này lại muốn đi đâu vậy?”

    Ta không biểu lộ cảm xúc lùi lại một bước, nắm chặt gói đồ trong tay.

    “Tạ đại nhân không ngồi tiệc ở phòng chính, đến hậu viện của ta, có chuyện gì sao?”

    Tạ Từ, Thủ phụ đương triều, cùng Thẩm Triệt được gọi là song tướng.

    Trong quá trình Đương kim Thánh Thượng lên ngôi Hoàng đế đã có công không nhỏ.

    Chỉ là dường như hắn từ trước đến nay không ưa gì Thẩm Triệt.

    Không ngờ hôm nay hắn cũng đến.

    Tạ Từ từ trong bóng tối bước ra, khoanh tay đứng đó.

    “Thẩm phu nhân quả thực là nhanh mồm nhanh miệng mà.”
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 5


    Ta bị Tạ Từ ép sát vào cửa, không còn đường nào để lui.

    Bàn tay hắn lướt lên, chạm vào mặt ta.

    “A!”

    Khi chạm phải dấu tay sưng đỏ, ta không khỏi hít một hơi lạnh.

    “Làm đau nàng à? Còn tưởng Thẩm phu nhân không sợ đau cơ chứ!”

    Hắn thì thầm bên tai ta, hơi thở như thổi vào cổ ta.

    Có chút ngứa ngáy.

    Ta muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn nắm chặt cổ tay giữ lại bên cửa.

    “Đừng nhúc nhích.”

    Hắn siết chặt cổ tay ta.

    Ta không biết hắn định làm gì, đành buông thả nhắm hai mắt lại.

    Nửa bên mặt sưng đỏ được phủ lên thuốc mỡ mát lạnh, hương bạc hà dễ chịu xộc vào mũi.

    Ta mở mắt, nhìn về phía Tạ Từ.

    Đầu ngón tay ấm áp của hắn cùng thuốc mỡ mát lạnh lướt qua nửa bên mặt sưng đỏ của ta.

    “Còn đau không?”

    Ta hồi thần, nghiêng đầu né tránh tay hắn.

    “Tạ đại nhân xin hãy tự trọng.”

    “Tự trọng?”

    “Cố Tang, câu này từ miệng nàng nói ra thật buồn cười.”

    Tạ Từ tức giận, xoay mặt ta lại, nắm cằm ta buộc phải ngẩng đầu lên đối diện với hắn.

    “Nếu thật sự tự trọng, Thẩm phu nhân hai năm trước đã không châm chọc ta, lại còn truyền khắp nơi ta không được.”

    “Thẩm phu nhân còn nhớ rõ chuyện này không?”

    Tạ Từ giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ quanh viền môi ta.

    “Thẩm phu nhân cũng chưa từng thử qua, sao biết ta không được?”

    Ta nhìn chằm chằm vào hắn, ý đồ cảnh cáo hắn đừng làm bậy.

    “Ngài cũng biết, lúc đó tình huống khẩn cấp, đó chỉ là lý do để bảo vệ bản thân mà thôi.”

    Tạ Từ lại đột nhiên cười khẩy.

    “Sao lại đổi sang dùng dây buộc tóc rồi, thật ra nhìn vẫn đẹp hơn kiểu tóc sáng nay nhiều.”

    Hắn một tay kéo dây buộc tóc của ta ra, chậm rãi trói tay ta lại.

    Sau đó ta bị ném xuống giường.

    Nghĩ đến việc Tạ Từ, người thanh nhàn tài trí, lại bị gán cho tiếng xấu “không được”.

    Nghĩ đến việc hắn đến giờ vẫn chưa thú thê.

    Tuy rằng hiện tại hắn vẫn phong độ như xưa.

    Nhưng khi ấy bởi vì chuyện này, hắn đã bị tước bỏ quan phục, chịu hình phạt đánh đòn, suýt mất mạng.

    Ta hoàn toàn có thể đứng ra nói rõ sự thật, nhưng Thẩm Triệt khuyên ta không nên.

    Chỉ vì hai người cùng làm quan trong triều, nước sông không phạm nước giếng.

    Mà những ngày này, Thẩm Triệt ở trên triều nổi bật vô cùng.

    Cho nên, sợ là chuyện này không phải ta vô ý mạo phạm.

    Mà là vì ta dựng lên.

    Thiên chi kiêu tử như Tạ Từ, nhất định là không thể nuốt trôi cơn giận này.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 6


    Thực ra trong một năm vừa qua, ta và Thẩm Triệt rất ít khi ngủ chung giường.

    Hắn đã cứu đích tỷ của ta từng rơi vào cảnh làm kỹ nữ, không chỉ chuộc thân cho nàng, còn mua cho nàng biệt viện trong thành.

    Sau đó rõ ràng là, số lần hắn quay về có thể đếm trên đầu ngón tay.

    Đến mức khi Tạ Từ siết chặt eo ta mà áp sát người lên, ta đau đến mức không nhịn được cắn vào đầu vai hắn.

    “Nàng cứ thả lỏng đi, hắn sẽ không đến đâu.”

    “Hơn nữa, chỉ lần này thôi, chúng ta sẽ thanh toán xong, Cố Tang.”

    Tạ Từ thoạt nhìn cũng không chịu nổi, hắn căng thẳng, mồ hôi ướt đẫm hai bên thái dương.

    Mồ hôi chảy dọc theo yết hầu của hắn, sau đó rơi xuống người ta.

    Có chút mát lạnh.

    “Nàng muốn hòa ly với hắn, không bằng đi theo ta, trong phủ ta còn thiếu một nữ chủ nhân đấy.”

    Ta quay mặt đi.

    “Tạ đại nhân đừng nói đùa nữa.”

    Hắn lại đột nhiên nắm chặt cánh tay ta, hăng hái tiến lên.

    Ta thất thanh hét chói tai, ngón tay cắm sâu vào thịt hắn.

    Người ta va mạnh vào đầu giường có viên minh châu.

    Cơn đau mà ta tưởng tượng không hề truyền đến, Tạ Từ đã bảo vệ đầu ta.

    Viên minh châu phát ra ánh sáng lấp lánh, chiếu sáng đôi mắt nghiêm túc của Tạ Từ.

    Thời điểm ta được Tạ Từ đánh thức, hắn đã mặc xong y phục.

    Tạ Từ hôn lên trán ta, tư thế vô cùng thân mật.

    Ta cảm thấy không thoải mái, giơ tay đẩy hắn ra.

    Ngoài cửa lại đột nhiên vang lên giọng của Thẩm Triệt, “Phu nhân ở trong phòng ngủ à, sao còn không ra tiễn ta?”

    “Lão gia, phu nhân vẫn đang nghỉ ngơi.”

    “Hừ, nghỉ ngơi, hôm qua náo loạn như vậy, nàng còn có tâm trạng nghỉ ngơi.”

    “Thẩm lang, có thể muội ấy vẫn còn giận, chàng lên triều trước đi, ta thay chàng dỗ dành muội ấy.”

    Là giọng của Cố Kiều, uyển chuyển dễ nghe.

    Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, dù trong lòng đã lạnh như tro tàn, nhưng vẫn thấy nghẹn ngào nơi sống mũi.

    “Thẩm Triệt, ta không muốn gặp ngươi, để Cố Kiều tiễn ngươi đi.”

    Thẩm Triệt đang định đẩy cửa vào thì dừng lại, hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

    “Như Ý, ngươi lui xuống trước đi, ta muốn nghỉ ngơi một lúc.”

    Tạ Từ nhìn ta đang cố gắng giả vờ bình tĩnh diễn kịch, khóe miệng vẫn lóe lên ý cười.

    Cho đến khi bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, ta mới miễn cưỡng thở phào, nhìn theo bóng dáng Tạ Từ rời đi.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 7


    Tạ Từ vừa đi, ta cũng bắt đầu bận rộn.

    Ta chuyển đến biệt viện mình đã mua trong kinh thành.

    Mang theo của hồi môn, khế đất cửa hàng.

    Từ sổ sách của phủ, ta rút lại số tiền ta đã bỏ ra cho cuộc hôn sự này.

    Một phần nhỏ là Thẩm Triệt tặng, nhưng phần lớn vẫn là do ta tự mình chuẩn bị.

    Thẩm Triệt phong độ ngời ngời, ghét mùi tiền của thương nhân.

    Nhưng trong phủ từ trên xuống dưới bao nhiêu con người, việc gì cũng cần tiền.

    Vậy nên ta liều mạng tính toán lo liệu.

    Từ khi phát hiện chuyện "tốt đẹp" giữa Thẩm Triệt và đích tỷ, ta bắt đầu tính toán cho chính mình.

    Hắn không chịu thú nhận chuyện này, cho nên ta đối với hắn vẫn còn chút kỳ vọng.

    Nhưng những trải nghiệm thời thơ ấu ở thôn trang đã dạy ta rằng, chỉ có những gì nắm chắc trong tay mới đáng để tin cậy.

    Vì vậy khi Thẩm Triệt kiên quyết muốn thú đích tỷ, ta đã nghĩ đến ngày hôm nay.

    Khi người làm trong phủ lần lượt chuyển đồ của ta lên xe ngựa.

    Đích tỷ đứng dựa vào cửa viện của nàng, không nói lời nào lặng lẽ nhìn ta.

    Biệt viện rất nhỏ, so ra vẫn kém xa sự xa hoa lộng lẫy của Thẩm phủ.

    Nhưng đối với một mình ta, như vậy là đủ rồi.

    Người đánh xe đã đưa những chiếc rương của ta đến nơi.

    Ta mất một ngày, sắp xếp tỉ mỉ từng món đồ.

    Chiều tà khi mặt trời sắp lặn, ta nằm trên chiếc ghế mềm dưới giàn nho, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

    Ta lại mơ thấy khoảng thời gian vừa mới gả cho Thẩm Triệt.

    Hắn dạy ta đọc sách viết chữ, kể cho ta nghe về hoài bão và lý tưởng của hắn.

    Khi nói về chúng, ánh mắt hắn sáng rực.

    Hắn cùng ta hái hoa du xuân, đứng sau lưng ta cùng kéo dây thả diều.

    Hắn giúp ta hái mơ ủ rượu, ngắt hoa đào làm điểm tâm, còn khen ngợi tay nghề của ta, nói thú được ta là phúc của hắn.

    Khi ta bị sảy thai gặp ác mộng, cũng chính hắn đã ôm chặt ta, đôi mắt đỏ hoe.

    Nói với ta không có bé con cũng không sao.

    Hắn chỉ cần có ta là đủ rồi.

    Ta ở trong mơ vẫn rơi nước mắt.

    Không biết là đang hoài niệm về khoảng thời gian ấy, hay thương xót cho Cố Tang, người từng dành trọn tâm tư cho Thẩm Triệt.

    Ta rất rõ rằng, những ngày ấy, sẽ không bao giờ trở lại nữa.

    Nhưng trong giấc mơ, có một ngón tay khô ráp, được phủ lớp vết chai mỏng nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi khóe mắt ta.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 8


    Sau khi rời khỏi Thẩm phủ, Thẩm Triệt không hề đến tìm ta, nhưng ta lại thường xuyên nghe thấy tin tức về hắn.

    Nghe nói hắn cùng đích tỷ cưỡi ngựa dạo phố, chèo thuyền trên hồ, đôi trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa.

    Nghe nói hắn cử người từ phía Nam mang về những trái vải tươi nhất, chỉ để đổi lấy nụ cười của mỹ nhân.

    Vì đích tỷ sợ bóng tối, hắn còn dùng những viên minh châu lớn khảm đầy trong phòng nàng.

    Ngay cả câu chuyện thanh mai trúc mã đính hôn từ nhỏ của họ cũng được người ta khơi lại.

    Còn việc ta rời đi, không một ai nhắc đến, cũng chẳng ai quan tâm.

    Nhưng ta cũng không để tâm lắm.

    Dù sao thì giờ đây ta có tiền có thời gian.

    Còn có thể chiếm một vị trí trong danh sách phú bà ở kinh thành.

    Tạ Từ thường xuyên đến thăm ta, lấy đủ mọi lý do.

    Nói là đến xin chén nước uống.

    Nói là tiện đường ghé thăm ta.

    Nói là mua nhiều rượu đào quá, tìm không ra người uống cùng.

    Nhưng rõ ràng hắn vẫn luôn mang theo túi nước bên hông.

    Rõ ràng nhà hắn ở phía Nam, còn ta sống ở phía Bắc.

    Rõ ràng hắn vừa uống rượu đã đỏ mặt.

    Hắn lấy cớ thật vụng về.

    Nhưng ta vẫn kiên nhẫn mời hắn vào.

    Sau chuyện h**n **, một số thứ đã trở nên khác biệt.

    Không có Thẩm Triệt, ta và Tạ Từ ở chung cũng khá thoải mái.

    Nhưng sau vài ngày nhàn rỗi, ta lại không thể ngồi yên.

    Vì thế ta bắt đầu đi kiểm tra sổ sách của các cửa hàng.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 9


    Buổi sáng vừa mới rời khỏi Đào Nguyên Lâu, dặn dò chưởng quầy về sau đừng bao giờ miễn nợ cho Thẩm phủ nữa.

    Buổi chiều lại gặp đích tỷ và Thẩm Triệt tại Lâm Lang Các.

    Đích tỷ nâng lên một cây trâm, nhẹ nhàng hỏi ý Thẩm Triệt.

    Thẩm Triệt cầm lấy cây trâm, cài vào tóc nàng, ghé tai nói nhỏ điều gì đó.

    Khiến nàng đỏ mặt cúi đầu e thẹn.

    “Phu nhân.”

    Chưởng quầy lo lắng nhìn sắc mặt ta, hắn biết quan hệ của ta và Thẩm Triệt.

    Ta vẫy tay, ra hiệu không sao.

    Xuống lầu, ta tình cờ chạm mắt với Thẩm Triệt.

    Thẩm Triệt thấy ta, thoáng vẻ ngạc nhiên.

    Lập tức cau mày, không vui mở miệng: “Cố Tang, nàng làm loạn đủ chưa?"

    "Trước giờ ta quá nuông chiều nàng rồi.”

    “Nếu ngay bây giờ nàng chịu theo ta hồi phủ, ta sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra.”

    Cố Kiều cũng ngẩng đầu nhìn ta.

    “Muội muội, tỷ biết tỷ xuất hiện khiến muội không vui, nhưng ta và Thẩm lang thật sự là tâm đầu ý hợp mà!”

    Nàng nói xong dùng khăn tay che mặt, đôi vai run rẩy.

    Hai người bọn họ kẻ xướng người họa.

    Như thể lỗi lầm là của ta vậy.

    “Thẩm Triệt, ngươi nuông chiều ta sao?”

    "Nếu ngươi thật sự nuông chiều ta, ngươi đã không bỏ ta mà nuôi nàng ở bên ngoài từ một năm trước."

    "Cũng sẽ không hàng đêm không hồi phủ, lại càng không có chuyện thú nàng vào cửa."

    Thẩm Triệt bị ta chọc tức đến nỗi không thốt nên lời, ta liền chuyển mục tiêu sang Cố Kiều, giọng nói bình tĩnh.

    Nhưng lời lẽ lại không hề nể nang.

    “Tỷ nói tâm đầu ý hợp, chẳng qua là lén lút tằng tịu với nhau sau lưng ta mà thôi."

    "Lúc trước hắn nghèo rớt mồng tơi, gia tộc sa sút, sao không thấy tỷ cùng hắn tâm đầu ý hợp?”

    “Lúc trước tỷ nhờ ta thay thế hôn sự, thời điểm tỷ ngày ngày gặp gỡ Tiên thái tử, sao không thấy tỷ nhớ đến Thẩm Triệt?”

    “Chắc là chỉ vì hắn hôm nay giàu sang phát đạt, có quyền có thế."

    "Đích tỷ à, sự tâm đầu ý hợp của các ngươi thật là rẻ mạt.”

    Sắc mặt Cố Kiều tái mét, đứng không vững.

    Nha hoàn sau lưng vội vàng đỡ lấy nàng.

    Nhìn thấy Cố Kiều yếu ớt như vậy.

    Ta nhếch miệng cười lạnh, lập tức nhìn về phía Thẩm Triệt.

    “Thẩm Triệt, chân tình của ngươi cũng rẻ mạt đến thế, nhưng bây giờ điều đó đã không còn quan trọng nữa.”

    Ta ngừng lại một chút, gằn từng chữ nói:

    “Nhưng mà, ta vẫn chúc ngươi, từ nay về sau vĩnh viễn, vạn kiếp bất phục.”

    Thẩm Triệt phẫn nộ nhìn ta.

    Ta đứng trên cao nhìn xuống, không chút sợ hãi đối diện với ánh mắt hắn.

    Mọi người trong cửa tiệm bị thu hút bởi sự náo nhiệt bên này.

    Đám đông xì xào bàn tán, ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa ba người chúng ta.

    Ba chúng ta giằng co, cửa tiệm yên lặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng kim rơi.

    Cuối cùng Thẩm Triệt không chịu nổi, phất tay áo định bỏ đi.

    Cố Kiều cũng vội vàng theo sau.

    Nhưng làm sao ta lại để bọn họ rời đi dễ dàng như vậy.

    “Khoan đã.”

    Thẩm Triệt dừng chân, quay đầu lại nhìn ta.

    “Thẩm đại nhân, cây trâm trên đầu phu nhân của ngươi còn chưa trả tiền nha.”

    Ta chỉ vào cây trâm phỉ thúy hình chim hỉ tước bằng hổ phách trên đầu Cố Kiều.

    Không hổ danh là quý nữ được nuông chiều, ánh mắt quả thật không tầm thường, vừa chọn đã chọn đúng món đắt nhất trong cửa tiệm nhỏ của ta.

    “Ngươi... Đây chẳng phải đồ của Thẩm gia sao...”

    “Thẩm đại nhân, ngươi đang nói mê sảng gì vậy, chẳng lẽ ngươi định quỵt nợ?”

    Những người vây xem đều là những nữ quyến có tiếng.

    Phần lớn đều biết chuyện của ta và Thẩm Triệt, cũng đều nghe chuyện hắn sủng thiếp diệt thê.

    Giờ lại muốn quỵt tiền, còn định chiếm tiện nghi của vợ cũ.

    Có người không nhịn được lên tiếng bênh vực lẽ phải.

    “Mau trả tiền đi chứ, Thẩm đại nhân.”

    “Đúng vậy, bắt nạt người làm ăn thế thì còn mặt mũi nam nhân nào nữa.”

    “Chẳng lẽ Thẩm đại nhân không có nổi số tiền đó.”

    “Thẩm đại nhân, cây trâm này giá 250 lượng bạc.”

    Tiểu nhị khẽ nhắc nhở bên tai Thẩm Triệt.

    Đích tỷ định tháo trâm xuống, bị ánh mắt của Thẩm Triệt ngăn lại.

    Nếu thật sự tháo xuống, chẳng phải ngầm thừa nhận Thẩm Triệt hắn không có tiền hay sao?

    “Cầm lấy ngọc bội này, lát nữa đến Thẩm phủ lấy tiền.”

    Thẩm Triệt ném ngọc bội bên hông cho tiểu nhị, kéo Cố Kiều rời đi.

    Nhìn bóng dáng Thẩm Triệt khuất dần, ta khẽ cười.

    Thẩm Triệt một năm cũng chỉ có 200 lượng bổng lộc.

    Tính theo thời gian, số tiền trong phủ hẳn cũng gần cạn rồi.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 10


    Đêm ấy, ta vừa tắm xong đi ra, liền nhìn thấy Tạ Từ.

    Chắc hẳn lại là trèo tường vào.

    Ta từng nửa đùa nửa thật nói với hắn, đường đường một Thủ phụ đương triều như hắn, ngày nào cũng ra vào phủ ta.

    Để người khác biết chắc sẽ bị chê cười.

    Hắn nghe lọt tai,

    Từ đó về sau lại thích làm một kẻ đầu trộm đuôi cướp.

    Không đi theo lối mòn.

    Hắn co chân tựa vào ghế của ta, nhìn chằm chằm dây buộc tóc trong tay, tiện tay nghịch ngợm.

    Ta nhìn hắn khẽ mân mê dây buộc tóc, đột nhiên cảm thấy trong phòng hơi ngột ngạt.

    Thấy ta bước vào, Tạ Từ vẻ mặt nghiền ngẫm nhìn chằm chằm ta.

    “Thẩm phu nhân hôm nay uy phong thật nha!”

    Biết hắn đang trêu ghẹo, nhưng ta vẫn không nhịn được mà cãi lại.

    “Tạ đại nhân không có việc bận sao? Sao ngày nào cũng tới phủ ta đi đi lại lại vậy?”

    Ta bước lại gần, vốn định kéo hắn đứng lên, lại bị hắn kéo vào trong lồng ngực.

    “Nhẫn tâm đuổi ta đi như vậy, nàng thật là không có lương tâm.”

    Hắn vừa nói vừa đẩy mặt ta nhìn về phía cửa sổ.

    Nơi đó hiện ra hai bông hoa sen trắng, đứng thẳng tắp trong lọ.

    Một bông nở rộ, một bông đang e ấp.

    Nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của ta, hắn nhẹ nhàng giải thích.

    “Trên đường gặp tiểu cô nương bán hoa, cứ nhất quyết đeo bám ta mua hai bông mới chịu.”

    “Cũng vì bổn tướng có tấm lòng tốt, nếu đổi lại là kẻ họ Thẩm kia, hừ!”

    Ta định đứng lên khỏi người hắn, nhìn cho rõ ràng.

    Bàn tay hắn lại giữ chặt eo ta, cảm giác ấm áp từ eo truyền tới.

    Trời đất như quay cuồng, chúng ta cùng ngã xuống ghế.

    Bàn tay hắn không biết lễ phép, miệng cũng không biết ngại ngùng.

    “Ngắm hoa làm gì, bổn tướng còn kém hơn đóa hoa ấy sao?”

    Ta không nhịn được liếc hắn một cái, nhưng cũng phải thừa nhận, Tạ Từ đúng là có vẻ ngoài rất đẹp.

    Lông mày Tạ Từ như kiếm, đôi mắt như phượng, dáng đẹp như ngọc.

    Trên triều hắn sát phạt quyết đoán đã lâu, toàn thân toát lên một loại khí thế sắc bén.

    Khác với Thẩm Triệt phong thái ôn hòa như ngọc.

    Khó trách khi hắn có danh xưng “Ngọc diện Diêm La.”

    “Chú tâm vào.”

    Thấy ta thất thần, Tạ Từ trừng phạt cắn nhẹ lên môi ta.

    Ta từ cơn đau bừng tỉnh lại, đưa tay vuốt đi những sợi tóc trước trán hắn.

    Đối diện với đôi mắt của hắn.

    Ta có thể nhìn ra trong đôi mắt ấy đang cuộn trào khao khát mãnh liệt.

    Đôi mắt giao nhau, hắn càng thêm mạnh bạo.

    Ngoài cửa sổ ánh trăng như nước, những bông hoa sen trên bậu cửa trong cơn gió lạnh lung lay không kiểm soát.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 11


    Tạ Từ nhìn người đang ngủ say trong lòng mình, ngón tay lướt nhẹ qua đôi môi hơi sưng của nàng.

    Hắn cũng không hiểu tại sao bản thân lại có ý đồ xấu với phu nhân của Thẩm Triệt.

    Nàng chỉ là tiểu thư bình thường, chẳng thể so với những mỹ nhân quốc sắc thiên hương mà hắn từng gặp.

    Tính tình cũng kém, không chỉ thích cãi lại, mà còn dám cắn hắn, véo hắn.

    Hơn nữa, nàng lại là phu nhân của kẻ thù không đội trời chung với hắn.

    Thế nhưng, ngày ấy nàng vì tránh kẻ truy sát, đã chạy vào phòng hắn.

    Chủ động ngồi lên đùi vụng về khiêu khích hắn.

    Còn ra lệnh cho hắn phối hợp cùng nàng.

    Hắn giữ chặt đôi tay nghịch ngợm của nàng, lại bị nàng thì thầm bên tai chất vấn: "Ngươi có phải là nam nhân không vậy, biết phối hợp hay không hả?"

    Rõ ràng là cầu xin người khác giúp, lại tỏ ra ngang ngược đến thế.

    Rất nhanh, quân đội của Tấn Vương vào thành, bọn họ mở cổng thành, nghênh đón tân quân.

    Hắn nhìn nàng nhào vào lòng Thẩm Triệt.

    Khoảnh khắc đó, hắn thừa nhận mình đã ghen tị.

    Kể từ đó nàng luôn hiện lên trong tâm trí hắn, nhớ đến cảm giác kích động ngày hôm đó khi nàng khiêu khích hắn.

    Nhớ đến những lần nàng vụng về đốt lửa trên người hắn.

    Nhiều năm nay không phải không có những gia tộc lớn muốn kết thông gia với hắn.

    Cũng có những nữ nhân có mục đích riêng tiếp cận hắn.

    Nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy thiếu một chút gì đó.

    Hắn biết Thẩm Triệt chỉ là kẻ vô dụng, cho nên thường hay nhắm vào hắn trên triều.

    Hy vọng Thẩm Triệt sẽ nhắc tới hắn nhiều hơn trước mặt nàng.

    Sau đó, hắn bắt đầu cho người theo dõi nàng, thu thập tin tức về nàng.

    Biết nàng không phải là loại phụ nhân chịu an phận trong phủ.

    Nàng mua cửa hàng, kinh doanh buôn bán.

    Hành sự kín đáo nhưng vẫn có sơ hở.

    Vì vậy hắn âm thầm giúp nàng dọn sạch chướng ngại, đưa tài nguyên đến tay nàng.

    Khi Thẩm Triệt định thú đích tỷ của nàng, hắn cảm thấy Thẩm Triệt chắc chắn là bị mù.

    Nhưng hôm đó hắn vẫn tới.

    Hắn muốn xem nàng sẽ xử lý như thế nào.

    Thế mà nàng lại bình tĩnh đến đáng sợ, chỉ yêu cầu hòa ly.

    Hắn mượn cớ bị chuốc rượu say đến sân viện của nàng.

    Thấy nàng đứng trong viện, không biết đang nghĩ gì.

    Nàng đã thay búi tóc nặng nề ban sáng, chỉ dùng một sợi dây buộc tóc buộc lại.

    Hắn cũng không thích búi tóc kia của nàng, trông quá già dặn.

    Nàng phát hiện ra hắn.

    Hắn nhất thời xúc động.

    Lúc sau d*c v*ng như con ngựa hoang thoát cương, rốt cục không thể kìm nén được nữa.

    Ngày hôm sau, nàng liền dọn ra ngoài.

    Cũng may hắn vẫn luôn phái người đi theo nàng.

    Khi hắn đuổi đến, nàng đang ngủ dưới giàn nho, còn lặng lẽ rơi lệ trong thầm lặng.

    Hắn không kìm được, lại động tay động chân với nàng.

    Sau đó, hắn dùng đủ loại cớ để tìm nàng.

    Nhưng trên mặt nàng vẫn luôn không có nụ cười, nhìn mọi thứ đều dửng dưng.

    Hôm nay, hắn chẳng qua đi ra ngoại thành một chút, khi về đã nghe tin nàng gặp Thẩm Triệt và Cố Kiều.

    Hắn sợ nàng chịu ấm ức, cho nên ngay lập tức đến phủ nàng.

    Hắn còn muốn dỗ nàng vui, nên đã mua hai bông hoa sen cuối cùng từ tay một tiểu cô nương bán hoa.

    May mắn là hắn hành động nhanh, mới không bị người khác mua mất.

    Nàng nhìn thấy hoa sen, quả thật rất vui vẻ.

    Nhớ đến vẻ mặt quyến rũ của nàng khi ở trên người hắn, hắn cảm thấy so với đóa hoa sen ấy nàng còn đẹp hơn.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 12


    Ngày hôm sau, khi ta tỉnh dậy, Tạ Từ đã rời đi.

    Ta chậm rãi đứng dậy, thay nước mới cho lọ hoa sen.

    Tiểu đồng từ phủ Thẩm Triệt đột nhiên không mời mà xông vào.

    "Phu nhân, người mau về cứu Như Ý tỷ đi!"

    "Nếu người không quay lại, Như Ý tỷ sẽ mất mạng mất!"

    Đầu óc ta trở nên trống rỗng, vội vàng theo tiểu đồng ra khỏi cửa.

    Lại ở cửa gặp chưởng quầy của Lâm Lang Các đang đứng đợi.

    Vẻ mặt đầy lo lắng, nhìn thấy ta như thấy được cứu tinh.

    "Phu nhân, một đám du côn vô lại đang ngồi lì trước cửa tiệm của chúng ta, chúng không gây rối, chỉ ngồi đó, rõ ràng là muốn ngăn cản việc buôn bán mà."

    "Đã điều tra xem ai đứng đằng sau chưa?"

    Ta hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.

    Chưởng quầy ngập ngừng, "Nghe nói là người của Thẩm gia sai đến."

    Lại là Thẩm Triệt!

    Ta ghé sát tai chưởng quầy dặn dò vài câu, sau đó vội vàng theo tiểu đồng lên xe ngựa quay về Thẩm phủ.

    Trên đường, tiểu đồng giải thích rõ sự tình.

    Hôm qua Thẩm Triệt trở về nhà nổi trận lôi đình, đập phá vô số đồ đạc.

    Sau đó hắn tới viện của ta, đụng phải Như Ý đang quét sân.

    Thẩm Triệt lớn tiếng mắng Như Ý "đồ ăn cháo đá bát, ngay cả chủ tử cũng không trông nom được", rồi đá một cú vào ngực nàng.

    Như Ý bị đá hôn mê bất tỉnh.

    Thẩm Triệt vẫn còn chưa nguôi giận, ở trong phủ còn tuyên bố nếu mỗi một ngày ta không trở về, Như Ý sẽ phải quỳ ngoài sân ngày đó.

    Tay ta vô thức co lại, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt.

    Như Ý theo ta ba năm, không có công lao cũng có khổ lao.

    Bởi vì nàng là người của Thẩm Triệt, cho nên khi ta rời đi đương nhiên cũng sẽ không mang nàng theo.

    Giờ đây Thẩm Triệt lấy Như Ý ép ta quay về, rõ ràng biết ta chắc chắn sẽ mềm lòng.

    Ta cũng có thể quay đầu bỏ đi, nhưng sợ là Như Ý...

    Cuối cùng.

    Tiểu đồng rụt rè mở miệng.

    "Phu nhân, hay người đừng làm lớn chuyện nữa, quay trở về đi."

    "Đêm qua tướng gia ở lại trong phòng người suốt cả đêm, sáng nay quầng mắt đen thui luôn rồi."

    "Trong lòng tướng gia vẫn chỉ có phu nhân là quan trọng nhất, huống chi nam nhân..."

    Huống chi nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường.

    Tiểu đồng không nói hết câu, nhưng ý tứ thì quá rõ ràng.

    Ta có thể chấp nhận việc Thẩm Triệt có tam thê tứ thiếp, nhưng người đó không thể là đích tỷ của ta.

    Thẩm Triệt muốn bắt chước Thuấn đế, nhưng không phải ai cũng muốn làm Nga Hoàng Nữ Anh.

    (*) Thuấn đế: người nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc với việc có hai vợ là chị em ruột là Nga Hoàng và Nữ Anh

    Cũng không phải ai cũng cam lòng chung trượng phu với kẻ thù giết mẫu thân mình.

    Dưa hỏng thì vứt bỏ đi.

    Trên đời này thứ không thiếu nhất chính là nam nhân.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 13


    Cửa chính Thẩm phủ mở rộng.

    Thẩm Triệt dường như đã đoán trước được ta sẽ đến.

    Hắn ngồi trên ghế thái sư ở tiền sảnh, ánh mắt trìu mến nhìn ta.

    "Phu nhân, nàng vẫn quay về..."

    Chát.

    Ta dồn hết sức mạnh vào cái tát này, tay có chút tê rần.

    Nhưng rất có hiệu quả, Thẩm Triệt lập tức câm miệng.

    Ta không buồn để ý đến hắn, nhấc chân bước thẳng về phía hậu viện.

    Như Ý cúi đầu, mặt tái nhợt không có chút máu.

    "Phu nhân, cuối cùng người cũng trở về rồi."

    Như Ý ngẩng đầu lên nhìn ta, nước mắt tuôn rơi như những hạt ngọc bị đứt dây.

    "Phu nhân, người chỉ cần cúi đầu nhận lỗi với lão gia, người vẫn sẽ là chủ mẫu của Thẩm phủ."

    "Phu nhân, người đừng giận dỗi với lão gia nữa."

    Ta im lặng đỡ nàng đứng dậy, ra hiệu cho tiểu đồng mang ghế đến cho nàng.

    Thẩm Triệt theo sau đuổi tới.

    "Tang Tang, nếu nàng quay về, ta nguyện hưu Cố Kiều."

    "Những chuyện trước đây xem như chưa từng xảy ra, chúng ta sống tốt với nhau."

    "Nếu nàng còn giận, cứ tát ta thêm vài cái, đừng giận dỗi nữa."

    Ta liếc nhìn thân ảnh lộng lẫy đang đứng cách đó không xa.

    Lại nhìn Thẩm Triệt trước mặt.

    Mấy ngày trước hắn còn vì muốn thú Cố Kiều mà giận dữ với ta, giờ lại sẵn sàng vì ta mà hưu Cố Kiều.

    Quả nhiên nam nhân, chỉ khi mất đi mới nhận ra thứ gì là tốt nhất.

    "Thẩm Triệt, ngươi thật đúng là đồ đê tiện."

    "Hôm nay là Cố Kiều, ngày mai, liệu có phải là Lý Kiều, Vương Kiều?"

    "Ngươi có thể xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra, nhưng ta thì không."

    "Chúng ta vẫn nên chia tay trong hòa bình đi."

    Thẩm Triệt như bị trúng chỗ đau, chiếc mặt nạ điềm tĩnh rốt cuộc cũng duy trì không nổi nữa.

    Hắn từng bước ép sát, ta lùi lại từng bước, cho đến khi gót chân chạm vào bức tường đằng sau.

    "Dù sao nàng cũng đã quay về, ta có thể vĩnh viễn nhốt nàng trong viện này."

    "Nếu nàng không tha thứ cho ta một ngày, ta sẽ giam nàng ở nơi này một ngày."

    "Ta, Thẩm Triệt đời này chỉ có vong thê, tuyệt đối không có hòa ly."

    (*) Vong thê (亡妻): Thê tử đã qua đời

    "Tang Tang, tại sao nàng không chịu tha thứ cho ta?"

    "Ta chỉ phạm phải lỗi mà bất cứ nam nhân nào cũng sẽ mắc phải."

    "Ta đã nhún nhường rồi, nàng không thấy sao? Tại sao nàng còn cố chấp, khiến ta đau lòng như vậy?"

    Thẩm Triệt vừa từng bước ép sát, vừa thâm tình thổ lộ.

    Ta chỉ cảm thấy dạ dày cuộn trào một cách kinh tởm.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 14


    Ta rút con dao găm từ trong tay áo ra, nhắm thẳng vào Thẩm Triệt.

    "Thẩm Triệt, ngươi đứng đó, nếu không hôm nay chúng ta cá chết lưới rách."

    Tay ta run rẩy.

    Nhưng hắn vẫn tiếp tục tiến lại gần ta.

    Ta đưa dao kề vào cổ mình.

    Ta cảm nhận rõ rệt lưỡi d.a.o sắc bén đang rạch qua da thịt, cảm giác đau đớn nhói lên.

    Sau lưng thậm chí cả toàn thân ta túa ra mồ hôi.

    Thẩm Triệt dừng bước.

    Nhưng ánh mắt vẫn nóng bỏng, như ánh mắt của một con rắn độc.

    Xa xa thân ảnh duyên dáng thướt tha tiến tới.

    "Thẩm lang, chàng đừng ép muội muội nữa."

    Cố Kiều vừa mới đến gần Thẩm Triệt.

    Liền bị hắn tung một cú, đá thẳng vào ngực.

    Nàng lập tức bị đá bay ra ngoài, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

    "Ngươi chỉ là một thiếp thất mà thôi, nơi này không phải là nơi ngươi có thể lên tiếng!"

    "Ta với phu nhân ầm ĩ đến hôm nay, đều là tại ngươi."

    "Ngươi đúng là tiện nhân!"

    "Thẩm lang... chàng..."

    Cố Kiều không thể tin được mở to hai mắt nhìn.

    Nhưng chưa kịp nói hết câu, lại nôn ra thêm một ngụm máu nữa.

    Thẩm Triệt lạnh lùng nhìn thoáng qua Cố Kiều, như đang nhìn một thứ rác rưởi.

    "Người đâu, lôi con tiện nhân này ra ngoài, ném đến thôn trang tự sinh tự diệt đi."

    Nhìn thấy vài gia đinh muốn tiến lên, ta lớn tiếng quát:

    "Ta xem kẻ nào dám!"

    Ngay lập tức đám gia đinh tiến cũng không được, lùi cũng không xong.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 15


    "Ồ, ta đến không đúng lúc rồi, Thẩm phủ thật là náo nhiệt."

    Giọng điệu châm biếm của Tạ Từ vang lên, hắn vừa phe phẩy quạt vừa tiến vào.

    Thẩm Triệt quay đầu lại: "Tạ Từ, ngươi tới đây làm gì?"

    "Chẳng phải là thấy cổng chính Thẩm phủ mở rộng, còn tưởng rằng Thẩm đại nhân lại có chuyện vui, nên ta vào xem thử sao."

    Tạ Từ vừa nói, vừa liếc nhìn về phía ta.

    Ta ngẩng đầu nhìn về phía hắn, vừa hay đối diện với ánh mắt hắn.

    Cảm giác nghèn nghẹn ở mũi, nước mắt tuôn rơi không kìm lại được.

    Nhưng dây thần kinh căng thẳng trong đầu cuối cùng cũng thả lỏng.

    Thẩm Triệt bình thường vốn đã không ưa gì Tạ Từ, nay càng không tỏ ra thân thiện.

    "Tạ đại nhân nói đùa rồi, phủ ta hôm nay không tiện tiếp khách, Tạ đại nhân vẫn nên quay về sớm đi."

    Tạ Từ chẳng buồn giận, cợt nhả mở miệng:

    "Nói vậy chắc là Thẩm đại nhân sẽ hứng thú với khẩu cung này của ta. Năm Thiên Nguyên thứ ba, nhận hối lộ năm trăm lượng vàng..."

    Tạ Từ hắng giọng, còn muốn tiếp tục đọc.

    Thẩm Triệt lập tức ngắt lời: "Tạ đại nhân có yêu cầu gì cứ việc nói thẳng."

    "Ta muốn nàng ấy."

    Tạ Từ chỉ thẳng vào ta.

    "Chỉ cần ngươi đồng ý cùng nàng hòa ly, ta sẽ dâng khẩu cung này bằng cả hai tay."

    "Tạ đại nhân đừng đùa nữa."

    "Ngươi nghĩ ta giống như đang đùa sao?"

    Tạ Từ thu lại nụ cười trêu ghẹo, nét mặt trở nên nghiêm túc.

    "Mời Tạ đại nhân cùng ta đến thư phòng, ta mới có loại trà Long Tĩnh thượng hạng..."

    "Thẩm đại nhân, ta không muốn dài dòng với ngươi."

    "Nếu ngươi không đồng ý, khẩu cung này, ngày mai sẽ được trình lên trước mặt Hoàng thượng."

    "Tạ Từ, ngươi..."

    Thẩm Triệt cứng họng, nhưng cuối cùng vẫn phải ký vào giấy hòa ly đã chuẩn bị từ lâu.

    Đợi đến khi Thẩm Triệt rời đi, ta cuối cùng mới ôm lấy cổ mình ngã khuỵu xuống đất.

    Nước mắt tuôn rơi như những hạt châu đứt dây, lặng lẽ rơi từng giọt.

    Tạ Từ ngồi xổm phía sau, nhẹ nhàng vỗ lưng ta: "Đừng sợ, có ta ở đây."
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 16


    Vài ngày sau, Thẩm Triệt vẫn bị giáng tội.

    Bởi vì Tạ Từ dâng tấu chương buộc tội hắn.

    Với tội danh khác.

    Giả mạo công, nhận hối lộ, kết bè kéo cánh, buôn lậu muối và trà.

    Từng tội danh, từng bằng chứng đều rõ ràng không thể chối cãi.

    Mấy năm gần đây Thẩm Triệt quả thực đã quá tham lam, nhưng ta không ngờ hắn lại vượt quá giới hạn như vậy.

    Hoàng thượng nổi giận, hạ lệnh tịch thu tài sản Thẩm phủ.

    Nhờ những công lao trước đây, Thẩm Triệt chỉ bị giáng làm thứ dân, vĩnh viễn không được trọng dụng.

    Khi nghe tin này, ta có chút sững sờ.

    Nhìn sang Tạ Từ đối diện đang nghịch chén rượu.

    "Ngươi chẳng phải đã giao chứng cứ cho Thẩm Triệt để đổi lấy giấy hòa ly sao?"

    Tạ Từ mỉm cười, nâng chén rượu uống một hơi cạn sạch: "Ta chỉ nói đưa cho hắn bằng chứng, có nói là đưa tất cả đâu."

    Đồ cáo già!

    Ngày đó Cố Kiều cũng được ta dẫn theo ra ngoài, đưa nàng đến ở tại biệt viện của ta.

    Ta cũng không biết tại sao mình lại cứu nàng.

    Có lẽ bởi vì chút quan hệ huyết thống đáng thương này.

    Cũng có thể vì ta thật sự đồng cảm với nàng.

    Năm năm qua, dù ta có khóc, nhưng rốt cuộc vẫn từng bước đi lên.

    Nhưng nàng lại liên tiếp trải qua những biến cố trượng phu qua đời, phụ thân qua đời.

    Từ Thái tử phi sa cơ thành tù nhân.

    Sau đó để tiếp tục sống nàng phải dựa dẫm vào phu quân không xứng đáng.

    Nàng quả thật đã mất đi động lực sống.

    Vết thương của nàng tuy rằng rất nhanh đã lành lại, nhưng cơ thể vẫn gầy đi trông thấy.

    Nàng cũng nghe tin Thẩm Triệt bị giáng tội.

    Nhưng lần này, nàng không khóc lóc hay nổi giận, ánh mắt trống rỗng như mặt nước hồ phẳng lặng.

    Chỉ nói muốn xin về lại phủ thăm viện của mình lần cuối.

    Ngày Cố Kiều quay về Thẩm phủ, một đám cháy lớn thiêu rụi toàn bộ viện của nàng.

    Ngọn lửa dữ dội, đã biến mọi thứ thành tro tàn chỉ sau một đêm.

    Nghe đồn tân phu nhân của Thẩm Triệt đã bỏ mạng trong biển lửa.

    Cố Kiều không còn trên cõi đời này, mà Giang Nam lại xuất hiện một nữ tiên sinh đeo mạng che mặt dạy học.

    Ngày Thẩm Triệt bị đày ra khỏi kinh thành, ta đứng trên cổng thành nhìn theo.

    Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, Thẩm Triệt dường như đã già hơn hai mươi tuổi.

    Lưng còng, bộ trường bào từng tinh tươm giờ đã nhăn nheo lôi thôi.

    Bên cạnh hắn chỉ còn mỗi nha hoàn từng theo hầu ta, Như Ý.
     
    Tang Từ - 余音
    Chương 17


    Thời điểm ta và Tạ Từ thành thân, đích tỷ đã nhờ người từ Giang Nam gửi đến cho ta một bộ hỉ phục.

    Hỉ phục được may từ loại tơ lụa Tô Châu thượng hạng, đường kim mũi chỉ vừa vặn như đo ni đóng giày.

    Đêm động phòng hoa chúc, ta hỏi Tạ Từ câu hỏi mà ta vẫn luôn thắc mắc bấy lâu.

    "Sao chàng nhất quyết phải cưới thiếp?"

    Đôi mắt phượng hẹp dài của Tạ Từ nheo lại nhìn chằm chằm ta, trong đáy mắt phản chiếu ánh sáng từ cặp nến long phụng đang lung linh cháy.

    "Tang Tang đúng là quý nhân hay quên, không nhớ rõ A Từ của nhà tá điền trên thôn trang sao?"

    Ký ức bất chợt ùa về như tia chớp.

    A Từ.

    Tạ Từ.

    Sau khi ta cùng nhũ mẫu bị đưa đến thôn trang, không bao lâu sau đó, nhũ mẫu cũng được người nhà đón về.

    Lúc ấy ta còn nhỏ, lại có kế mẫu bày mưu đặt kế, nên những ngày ở thôn trang chẳng dễ dàng gì.

    Mỗi ngày chỉ ăn chút cháo rau xanh, uống nước canh rau nhạt nhẽo.

    Ta đói đến mức suýt cắn vỏ cây mà ăn.

    Tạ thẩm là vợ của tá điền trong thôn trang, thường nhận làm những việc vặt để kiếm thêm chút tiền sinh sống.

    Còn thúc Tạ khi rảnh rỗi sẽ vào rừng săn thú.

    Tạ thẩm mềm lòng, thương ta nhỏ tuổi lại không ai chăm sóc.

    Nên thường gọi ta đến nhà ăn cơm.

    Nhà Tạ thẩm có một nhi tử tên A Từ, là tiểu nam hài chín chắn trước tuổi.

    Thường xuyên qua lại, chúng ta trở thành bằng hữu.

    Thỉnh thoảng Tạ thẩm trong bữa ăn hay đùa rằng, giá như Tang Tang là nữ nhi của thẩm thì tốt biết bao.

    Tạ thúc lúc nào cũng nghiêm khắc ngắt lời, mà A Từ chỉ im lặng gắp thêm vài miếng thịt vào bát của ta.

    Hắn vội đến đưa cơm cho ta, ta thì lén lút trộm những cuốn sách cũ không ai xem trong thôn trang cho hắn.

    Vì thế chúng ta cùng nhau đọc những câu thơ về trúc mã, cùng thanh mai nô đùa quanh sân.

    Nguyện có được tấm chân tình, đến bạc đầu vẫn chẳng chia lìa.

    ...

    Sau đó, A Từ đi học tư thục.

    Về sau, Tạ thúc tiết kiệm đủ tiền mua đất, cả nhà họ cũng dọn đi nơi khác.

    Mà ta lúc đó chỉ mới bảy tám tuổi, những ký ức đó dần dần bị lớp bụi thời gian phủ mờ.

    Nhìn thấy ta ngộ ra, Tạ Từ nâng niu khuôn mặt ta trong tay, giọng nói đầy yêu chiều.

    "Phu nhân à, đừng nghĩ nữa, cảnh xuân đáng giá ngàn vàng mà."

    Mà ánh trăng của hắn, giờ khắc này mới chính thức thuộc về hắn.

    - HẾT -
     
    Back
    Top Dưới