Cập nhật mới

Khác TẦN-TUỲ DIỄN NGHĨA

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
188958311-256-k453011.jpg

Tần-Tuỳ Diễn Nghĩa
Tác giả: VPhi27
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Là pho tiểu thuyết lịch sử về cuộc khởi nghĩa của Tần Vương Trần Cảnh tự Quang Ninh (sau này là Tần Vũ Đế) đánh với Tuỳ Văn Đế Huỳnh Thế tự Công Thành.

Với 40 chương truyện kể về quá trình thống nhất giang sơn của Tần Vương Trần Cảnh cùng với các tướng lĩnh trung thành bên mình đánh bại lần lượt hăm hai châu huyện của nhà Tuỳ.



tranhuynhdiennghia​
 
Tần-Tuỳ Diễn Nghĩa
CHƯƠNG 1: TRẦN THẮNG KHỞI BINH Ở ĐẠI TRẠCH


Nhà Tuỳ đã thôn tính các chư hầu phía đông để thống nhất một Đông Dương đầu tiên.

Tuy nhiên, sự thống nhất chính trị chưa mang lại kết quả ngay lập tức thì nhà Tuỳ đã gặp phải sự phản kháng của các lộ dân thuộc đất Sở và Hàn.

Luật pháp hà khắc của nhà Tuỳ phần lớn không được dân chúng ủng hộ.

Tuỳ Hoài Đế Huỳnh Kiên là một hoàng đế độc tài chuyên chế, không ít lần các chư hầu đã thuê sát thủ ám sát nhưng đều thất bại.

Mười bốn năm sau khi trị vì, Tuỳ Hoài Đế băng hà, các chư hầu cũ nổi dậy khởi nghĩa.

Thái tử Huỳnh Thế tự Công Thành tức Tuỳ Văn Đế phải dời đô về Lạc Dương để tránh quân phiến loạn.

Từ đây, phát ra lệnh bài chiêu binh mãi mã trấn áp quân khởi nghĩa.

Ở huyện Dương Hà, Tây Xuyên đất Tần có một bản phủ họ Trần tên Thắng, tự Quang Dũng, nổi tiếng thanh liêm, cương trực, làm đến chức Tiết độ sứ Đại Trạch vốn căm ghét thói hà khắc của nhà Tuỳ, trong nhà nuôi 3000 võ sĩ, rất mực trung thành.

Trần Thắng chỉ có một người con trai duy nhất đặt tên Cảnh.

Trần Cảnh là người rất biết suy tính, tính tình ôn hoà, từ nhỏ đã được cha cho học đầy đủ văn võ, mưu cầu việc lớn.

Thuở nhỏ Trần Cảnh hay theo cha lên pháp trường xét xử và cũng hay vi hành, trông thấy cảnh quan quân triều Tuỳ bày trò ngang ngược dưới phố, Trần Cảnh căm ghét vô cùng.

Năm 20 tuổi, Trần Cảnh được phong làm Đô thống Phủ doãn, lo việc huấn luyện quân sĩ dưới quyền ở Đại Trạch.

Lúc này có tên tự là Quang Ninh.

Tuỳ Văn Đế phát lệnh chiêu binh, Trần Thắng nhận chỉ, bèn điểm quân rồi định tốc chiến ra đánh U Châu.

Bấy giờ Trần Cảnh luyện binh ở Bồ Đề nghe tin ấy bèn quay về phủ trại can ngăn cha.

Trần Cảnh vào trướng, quỳ xuống tâu rằng:

"Thưa phụ thân, Tuỳ Đế là bạo chúa, hôn quân, trung thần không thể thờ bạo chúa.

Nay triều đình phát lệnh thảo phạt chư hầu là trái với ý trời, ta đem quân nghịch lại chỉ chuốc lấy bại vong, cúi xin phụ thân suy xét kĩ."

Trần Thắng nghe vậy thì trau mày suy nghĩ, bèn cho gọi quân sư là Công Tôn Thắng vào trướng đem lời của Trần Cảnh kể lại, Công Tôn Thắng quỳ nói:

"Xét về lòng trung hiếu thì tiểu đại nhân là một tên loạn thần, cần trừ diệt nhưng xét về lý, về tình thì những lời mà tiểu đại nhân nói là lời nhân đức.

Vua Tuỳ cướp ngôi nhà Chu, là nguỵ triều, đem luật pháp hà khắc, dùng chước mưu tàn bạo mà đè cổ con dân, thời cơ chúng ta phát binh hội họp với chư hầu thảo phạt Nguỵ Vương là đây chứ đâu?!"

Trần Thắng ngẩm ra được điều đó, bèn rút thanh lệnh kiếm cùng ấn quan đứng trước ba quân, chém đứt làm hai đoạn và nói với tả hữu:

"Tuỳ Đế phái ta đi phạt giặc nhưng ta nào nỡ làm nghịch ý trời, hôm nay ta gọi ba quân tới đây để làm lễ xuất quân phạt Tuỳ, hội họp với chư hầu mà làm theo ý trời."

Ba quân hô vang một tiếng, sấm động khắp nơi, Trần Cảnh được phong làm Bát Bộ Tiên Phong, xưng là Tần Vương, sử dụng đôi chuỳ ngàn cân mạ vàng, nặng 85 cân, đánh đá đá vỡ, vỗ cây cây ngã, oai phong lẫm liệt.

Trần Thắng khởi binh ở Đại Trạch, dân binh mộ được hai vạn, Trần Cảnh nắm giữ 500 binh tinh nhuệ, đánh tiên phong, đánh đâu được đấy.

Thành trì Liêm Châu nhà Tuỳ sụp đổ liên tiếp.

Vua Tuỳ phải cử Tể tướng Phan Nhân Trung đem quân đánh dẹp.

Trần Thắng thua ở Bố Chính rút quân về Bồ Đề, gần Đông Quan hạ trại.

Phan Nhân Trung báo tin thắng về Lạc Dương, Tuỳ Văn Đế vô cùng hài lòng, bèn sai thêm Thái sư Đặng Hoàng tự Quang Trung đem quân ra tập kích.

Trần Thắng thua to, bỏ mạng ở cầu Đại Hà.

Trần Cảnh bị mai phục, phải mở đường máu thoát về hướng Tốt Động, Phan Nhân Trung đuổi theo, sai bắn tên độc, Trần Cảnh thoát về Chúc Động người ngựa mệt mỏi, phải bỏ ngựa lại lội qua lau sậy.

Đặng Quang Trung ở phía sau, hô to với quân lính:

"Ai bắt được Trần Quang Ninh về thụ án thưởng ngàn lạng bạc!"
 
Tần-Tuỳ Diễn Nghĩa
CHƯƠNG 2: PHẠM THÚC BẢO TRƯỢNG NGHĨA CỨU TẦN VƯƠNG


Trần Cảnh thoát chạy ra Chúc Động vừa lúc quan quân đuổi kịp tới.

Trần Cảnh trông thấy một xác chết phụ nữ ở sườn núi thì vội đào một cái huyệt, đem chôn xác và khấn rằng:

"Xin mẫu nữ có linh phù hộ cho Cảnh qua được kiếp nạn này."

Quân Tuỳ đuổi đến, Trần Cảnh nấp vội vào một lùm cây cao lớn tán lá che qua đầu.

Phan Nhân Tâm truyền quân lính lục soát kĩ từng tán cây.

Lính quân Tuỳ dùng giáo nhọn đâm vào các lùm cây, trúng đùi Trần Cảnh, vội lấy vạt áo lau vết máu trên mũi giáo.

Thình lình một con cáo trắng nhảy từ vòm cây ra ngoài, quân Tuỳ nhìn theo mới thôi không nghi ngờ nữa.

Trần Cảnh thoát nạn, cho là người phụ nữ hiển linh, bèn đến bên mộ rút bảo kiếm cắm xuống đất, khấn:

"Cảnh tôi nay lâm nạn nơi Chúc Động may được mẫu nữ cứu độ mới giữ được mạng, mai sau làm nên nghiệp lớn sẽ thờ cũng cho đủ lễ, nếu trái lời hứa sẽ bị trời tru đất diệt, gia tộc suy tàn."

Trần Cảnh bèn theo lối mòn tìm đường về đất Thục.

Bấy giờ vua Tuỳ đã đăng cáo thị truy nã Trần Cảnh, số tiền thưởng rất lớn.

Về phần mình, Trần Cảnh lên rừng đốn củi rồi đem bán hoặc hái rau lạt để bán kiếm sống, một phần cũng để che giấu thân phận.

Một hôm, Trần Cảnh lên núi, chợt trông thấy một toán dân phu đi rừng.

Trần Cảnh khát nước nên xin đoàn người trên mở lòng.

Đều là dân phu nên họ không thể không giúp.

Trần Cảnh mom men hỏi chuyện:

"Các vị huynh đệ đây xin cho tại hạ hỏi đi đâu mà lại mang theo vũ khí nhiều thế?"

Người dân phu già đáp:

"Triều đình khao thưởng cái đầu của tên loạn thần ở Đại Trạch đang lẩn trốn ở miệt rừng núi này."

Trần Cảnh toát mồ hôi, tuy nhiên vẫn bình thản hỏi tiếp:

"Cái đầu đó thưởng bao nhiêu tiền?"

"100 trăm lạng vàng"

Trần Cảnh mồ hôi nhễ nhại, đám người kia sinh nghi, bèn dò hỏi:

"Huynh đệ đây làm tiều phu, có thấy ai lên xuống nơi này, lấm la lấm lét không?"

"Tôi không thấy!"

-Trần Cảnh dứt khoát đáp.

Nhưng một tên dân phu ngày trước ở trong hàng ngũ nghĩa binh Trần Thắng đã đầu hàng quân Tuỳ nhận ra Trần Cảnh, bèn hô hoán mọi người vây Trần Cảnh lại.

"Trần Quang Ninh, ngươi nhận ra ta không?"

Thì ra là trước do tên này uống rượu bị Trần Cảnh đem ra xử tội nên nuôi lòng căm giận.

Trần Cảnh tay không tấc sắt dù võ nghệ có tới đâu cũng khó tránh thương vong.

Trong lúc bí bách mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, một tráng sĩ từ trong rừng rậm cưỡi ngựa Hoàng Lô lông vàng, tay cằm song giản đồng nặng 80 cân, tướng mạo oai phong xông ra giải cứu.

Tráng sĩ đánh tan đám dân phu đang chực chờ đoạt mạng Trần Cảnh.

Đánh xong, tráng sĩ ấy toan bỏ đi thì Trần Cảnh kêu lại:

"Tráng sĩ dũng khí phi phàm, xin cho hỏi quý danh để ngày sau báo đáp?"

"Ta họ Phạm tên Vũ, tự Thúc Bảo, người đời gọi là Thần Quyền Thái Bảo, người Tây Thục."

"Thúc Bảo huynh kẻ hèn gặp chuyện bất trắc may có huynh cứu giúp không thì còn mạng đâu mà báo đền ơn nước."

Phạm Vũ thấy lạ, bèn hỏi lại:

"Anh là ai?"

Trần Cảnh không muốn giấu giếm ơn nhân, bèn đáp:

"Tiểu nhân họ Trần tên Cảnh tự Quang Ninh, con của Tiết độ sứ Trần Thắng, chẳng may sa cơ phải làm kẻ đốn củi ở chốn này."

Phạm Vũ nghe thế bèn hỏi ngược rằng:

"Ngươi là Tần Vương?"

"Phải chính tại hạ."

Phạm Vũ bèn lấy túi bạc bên hông, đưa cho Trần Cảnh và nói:

"Đất Tây Thục có quán trọ Hữu Hoà, quan phủ doãn họ Sài đang tuyển mộ rể hiền, Tần điện hạ hãy tới đó, nếu thành công có thể có tiền bạc phú quý sống cả đời không nuối tiếc, ta cho điện hạ ít lộ phí, hãy đi đi rời khỏi đây, lần sau không may mắn như vậy đâu."

Nói rồi bỏ đi, Trần Cảnh nhận bạc, lòng ngẫm nghĩ:

"Muốn làm nên nghiệp lớn phải có được hảo hán như vậy dưới trướng."

Trần Cảnh bỏ đi về hướng Tây, lòng vừa nặng trĩu nổi lòng người cha tử trận, vừa căm giận triều Huỳnh, quyết một lần khởi nghĩa diệt bạo chúa.
 
Tần-Tuỳ Diễn Nghĩa
CHƯƠNG 3: SÀI TỰ XƯƠNG KÉN RỂ TRẦN QUANG NINH


Tần Vương nhờ số của cải mà Phạm Thúc Bảo đưa cho, dùng đó làm lộ phí tới Sài Gia trang ở Tây Thục.

Trần Cảnh trông thấy gia trang rộng lớn đến mấy dặm, trong lòng thấy vô cùng hứng khởi.

Lại thấy trên cổng có dán tờ cáo thị "Kén rể hiền tài" thì mở cờ trong bụng, toan xé đi.

Sài Thiệu từ trong đi ra thấy vậy, vội truyền lại hỏi rằng:

"Hảo hán người ở đâu, xin báo danh tính?"

"Tiểu nhân họ Trần tên Cảnh, tự Quang Ninh, người phủ Đại Trạch, đất Yên ở phía Đông, cha là Tiết độ sứ Trần Thắng, dấy binh mưu đánh Lạc Dương mà thất bại, thua chạy đến miệt này, thật xấu hổ với Sài công."

Sài Thiệu nghe thế thì kinh hãi, sự việc Trần Thắng khởi binh phản loạn nổi tiếng khắp nơi, chẳng may thất bại đã đến tai của Sài Tự Xương.

Trông thấy tướng mạo của Trần Cảnh khôi ngô, sắc thái hùng dũng thì lấy làm yêu mến lắm, nhưng vẫn muốn chất vấn vài câu:

"Hảo hán có biết chống đánh với Văn Đế là mang tội phản nghịch không?"

"Tiểu nhân cùng cha dấy binh đánh họ Huỳnh là thuận theo ý trời, sao gọi là phản nghịch được."

Sài Thiệu hỏi tiếp:

"Làm tôi phải trung hiếu với vua chúa, cha con hảo hán làm chuyện bất trung, cớ sao lại còn chối?"

Trần Cảnh sầm mặt, gằng giọng đáp:

"Năm xưa đời vua Chu Gia Tông, Huỳnh Uyên làm quan đến chức Tể tướng, vua lâm bệnh, họ Huỳnh chuyên quyền, rồi sau đó bức tử Chu đế, soán ngôi thiên tử.

Tuỳ Cao Tổ ra lệnh hạ sát tất cả tông thất dòng dõi họ Sài mãi đến đời Tuỳ Hoài Đế mới được ân xá, cho vào đất Ba Thục hẻo lánh xa xôi mà ẩn dật, lại bị kiểm soát chặt chẽ không được tự do, thế họ Huỳnh có bất trung không?

Có mang tội phản nghịch không thưa Sài công?"

Sài Thiệu nghe thế thì đứng hình, lặng thin thít, Trần Cảnh nói tiếp:

"Vua Tuỳ Văn Đế là hôn quân, không lo chính sự, tham lam sắc dục, dân chúng thì khổ sở, bọn tông thất thì chuyên quyền, hạch sách dân đen, cha tiểu nhân vì căm giận nên mới khởi binh, đây là điều thuận theo ý trời, không thể gọi là phản nghịch."

Sài Tự Xương rất thích khẩu khí của Trần Cảnh, đã vừa ý cho Cảnh làm con rể.

Tiểu thư họ Sài là Sài Thư đứng bên trong nghe những lời này cũng lấy làm cảm động, một vị anh hùng sa cơ thất thế.

Sài Thiệu bèn chọn ngày lành tháng tốt gả tiểu thư cho Trần Cảnh.

Trần Cảnh làm con rể họ Sài, ngày ngày thao lược binh sĩ trong vùng, lại viết cáo thị cho tìm Phạm Vũ, mưu khởi nghĩa một lần nữa.

Sài Thiệu biết rõ chí lớn của Trần Cảnh nên cũng tạo điều kiện cho chàng rể này thực hiện hoài bão.

Trần Cảnh sai người đúc lại một cặp chuỳ tử kim 40 cân bằng đồng nguyên chất, lại tặng cho binh sĩ dưới quyền mỗi người một thanh đao nặng 20 cân, chẳng mấy chốc, quân đội ở Tây Thục thiện chiến dũng mãnh.

Bấy giờ Phạm Vũ đang ở Giao châu, Đông Thục, bị sốt rét giữa đường, ngân lượng thì đã tặng cho Trần Cảnh, phải ngủ nhờ ở chùa Giác Quan, mới may khỏi bệnh.

Nay nghe tin Trần Cảnh cho người đi tìm, Phạm Vũ xấu hổ nên ở mãi trong chùa, không rời nữa bước.

Trần Cảnh cho tìm mãi không được lấy làm tiếc nuối, sai lập đàn cầu an, chuẩn bị khởi binh.
 
Tần-Tuỳ Diễn Nghĩa
CHƯƠNG 4: TẦN VƯƠNG ĐÔNG TIẾN THẤT BẠI Ở BÀNH THÀNH


Trần Cảnh sau nhiều tháng chuẩn bị lực lượng, ngày 26 tháng chín, tiếc trời oi bức, nắng nóng hừng hực, dựng cờ khởi nghĩa ở đồi Ngũ Trượng.

Trần Cảnh tôn cha là Trần Thái công tước Thái Tổ, vẫn giữ danh xưng là Tần Vương, đặt cờ suý đề to chữ "TRẦN" và đặt cờ lệnh với các dòng chữ "Thế Thiên Hành Đạo", quân sĩ dưới quyền có tới 5 vạn quân, khí thế hừng hực.

Ngày hôm đó Tần Vương đem quân tiến về phía Đông, gia nhân, dân chúng đổ theo xem rất đông.

Tần Vương cưỡi Hô Lôi Báo, vắt chuỳ sau lưng, đi tiên phong, uy phong lẫm liệt.

Tin Tần Vương khởi nghĩa đến tai Phạm Vũ, trong lòng lưỡng lự không biết làm thế nào.

Bèn tìm sư trụ trì Thích Trí Quang mà đàm đạo.

Sư cụ đang thiền ở gốc dương liễu, biết Phạm Vũ đến liền mời ngồi, rót trà thưởng thức.

Phạm Vũ nâng trà, hương thơm ngào ngạt, khiến tâm trí thoải mái vô cùng, đoạn hỏi:

"Ngày trước tôi gặp Tần Vương Cảnh ở rừng Dã Trư, nay Tần Vương phát cáo thị tìm kiếm tôi về phò tá mà tôi lại xấu hổ lãng tránh, xin sư cụ nói với tôi vài lời để lòng tôi thanh thản."

Sư cụ bèn đáp:

"Tần Vương khởi binh đó là thuận theo ý trời, nhưng nếu không có ngũ hổ tướng hộ giá, sợ là sẽ không bảo toàn được mạng sống."

"Ai là ngũ hổ tướng."

"Thần Quyền Thái Bảo, Hỗn Thế Ma Vương, Ngọc Diện Ngân Thương, Hắc Vũ Toàn Phong và Thần Cơ Quân Sư."

Phạm Vũ nghe có tên Thần Quyền Thái Bảo chính là mình thì lòng tâm đắc, muốn theo về Tần Vương phò tá.

Sư cụ hiểu rõ nổi lòng, bèn nói:

"Hiện giờ chỉ có tướng quân đây là đủ sức để bảo vệ cho Tần Vương trước khi gặp bốn người còn lại.

Ta có tám chữ quý muốn dành tặng cho tướng quân: Tôi tớ Tần Vương, tinh trung báo quốc."

Phạm Vũ bèn nhờ các sãi dùng chu sa đỏ xăm lên lưng, thể hiện ý chí một lòng với Tần Vương.

Chiều hôm đó, Phạm Vũ lên con tuấn mã Hoàng Lô của mình, thúc ngựa đi về hướng Tây.

Lại nói Tần Vương Trần Cảnh đến ải Bành Thành do Sở Nghĩa trấn giữ.

Sở Nghĩa là một bề tôi trung thành của vua Hoài Đế, một tướng trung niên, có kinh nghiệm rất dày dạn trong trận mạc, được phong làm Trấn Môn công, canh giữ Bành Thành, kềm hãm họ Sài.

Tần Vương đứng dưới cổng, hô lớn:

"Sở công, xin mở cửa cho ta qua, tiến đánh trung nguyên, trấn áp hôn quân!"

Sở Nghĩa nghe vậy thì ra tường thành, trông thấy cờ suý đề chữ "Trần" thì lấy làm lạ, bèn nói to xuống:

"Nhà ngươi là ai?

Sao lại muốn qua cổng, lại còn nói trấn áp hôn quân là như nào?"

"Ta chính là Tần Vương, bề tôi cũ nhà Chu, nay chán ghét chính quyền vua Tuỳ nên khởi binh đánh trung nguyên, ông không mở cửa ta sẽ san bằng cả Bành Thành đấy!"

Sở Nghĩa bèn lớn giọng nói;

"Nghịch tặc họ Trần, cha ngươi đã bỏ mạng ở sa trường, ngươi cũng muốn như vậy à?"

"Ông là lão tướng mà ăn nói không khác gì con trẻ, năm xưa họ Sở nhà ông ăn lộc vua Chu, ông lại đi thờ phản tặc họ Huỳnh soán ngôi, ông mới là nghịch tặc, mau mở cửa cho ta, không thì cái mạng của ông không giữ được đâu!"

Sở Nghĩa giận dữ, sai cung tiễn bắn tên xuống thành, đường thì ngắn hẹp, quân Trần trúng tên rối loạn, Tần Vương múa chuỳ chống đỡ.

Sở Nghĩa thấy hàng ngũ quân Trần rối loạn, bèn sai mở cửa đích thân dẫn quân ra đánh.

Tần Vương múa chuỳ vùn vụt lao lên giao chiến, hai bên chuỳ qua thương lại, đánh đến tối mịt.

Quân Trần bị dồn ép, không thể phản công, chết rất nhiều.

Tần Vương thấy thế nguy bèn thúc Hô Lôi Báo bỏ chạy, quân Trần thua trận ở Bành Thành.

Tần Vương bị Sở Nghĩa truy sát, đến vách Thị Sơn thì đường cùng, đành quay người lại quyết tử chiến.
 
Tần-Tuỳ Diễn Nghĩa
CHƯƠNG 5: PHẠM THÚC BẢO PHÒ TÁ TẦN VƯƠNG TRẦN CẢNH


Phạm Vũ đến núi Hồng Cung đối diện, thấy quân Trần vỡ trận, Tần Vương lâm nguy bèn thúc ngựa Hoàng Lô xông thẳng vào trận địa bao vây của Sở Nghĩa.

Tay cằm song giản đồng đại chiến với quân Huỳnh.

Sở Nghĩa thất kinh, bèn ra lệnh rút lui vào ải.

Phạm Vũ bèn quay lại thét lớn với quân lính:

"Các ngươi không dốc sức vì Tần Vương thì làm sao có mặt mũi với Chu Vũ đây?"

Rồi đích thân xông vào đánh với quân của Sở Nghĩa.

Quân Trần tử chiến quay lại đánh, Sở Nghĩa thua to, chạy thục mạng vào trong thành.

Phạm Vũ sai dùng gỗ phá cửa.

Sở Nghĩa sai cung tiễn bắn tên, Phạm Vũ vừa phá tên vừa chửi:

"Thằng giặc già họ Sở, sao không có bản lĩnh xuống đây đánh một trận với ta nào?"

Sở Nghĩa bị gọi là giặc già thì giận lắm, sai lính mở cửa ải đích thân ra đối địch.

Sở Nghĩa liền báo danh tính:

"Ông đây họ Sở tên Nghĩa tự Tử Viễn, còn ngươi?"

"Ta chính là Thần Quyền Thái Bảo!"

Nói rồi thúc ngựa xông lên đánh, thương qua giản lại, sức mạnh vô địch của Phạm Vũ lấn lướt Sở Nghĩa.

Sở Nghĩa đánh không lại, toan bỏ chạy bị Tần Vương bắn tên trúng vai, đau đớn ngã ngựa, Phạm Vũ xông lên một giản đánh chết Sở Nghĩa.

Quân Trần hò hét ầm ĩ, công phá ải Bành Thành, quân Tuỳ vỡ trận, Tần Vương qua được ải đó, dẫn tướng sĩ tiến về Trung Nguyên.

Phạm Vũ vào trướng yết kiến Tần Vương, quỳ lạy nói:

"Tiểu thần bất tài suýt nữa đã làm hỏng đại sự của đại vương."

Tần Vương bèn đỡ dậy, cung kính đáp:

"Nếu không nhờ có Thúc Bảo hộ giá thì mạng của ta chắc cũng không còn?

Ơn trời ban Thúc Bảo cho ta, còn hơn là cả Vương Chiêu Quân đương thời!"

Phạm Vũ cảm động, Tần Vương xuống chỉ phong cho làm Hộ Quốc công, cho đi tiên phong.

Phạm Vũ bèn nói:

"Ơn đức của đại vương Thúc Bảo này không quên được nhưng sư cụ ở chùa Giác Quang có nói, đại vương muốn làm nên nghiệp lớn phải cần có thêm bốn người nữa."

Tần Vương hỏi ra, Phạm Vũ trả lời, bỗng dưng Tần Vương kinh ngạc nói:

"Thần Cơ Quân Sư chính là thuộc hạ dưới quyền của cha ta khi còn ở Đại Trạch, đó là Vũ Thắng hay gọi là Công Tôn Thắng."

Phạm Vũ mừng rỡ:

"Thế thì nghiệp lớn của đại vương còn có thể không thành?"

Tuy nhiên, Tần Vương buồn bã nói:

"Sau thất bại ở Bồ Đề, Công Tôn Thắng biết tăm biệt tích, biết ở đâu mà tìm bây giờ?"

Phạm Vũ nói:

"Ý trời đã quyết đại vương sẽ làm nên nghiệp lớn thì trước sau gì cũng gặp được thôi."

Tần Vương cho là phải.

Sáng hôm sau, quân Trần tiến xuống phía Đông, vây đánh Hà Manh rồi Hổ Lao đều toàn thắng.

Uy danh Tần Vương nổi tiếng khắp nơi rồi cũng đến Lạc Dương.

Tuỳ Văn Đế thăng triều hỏi ý bá quan:

"Giặc cỏ Trần Quang Ninh đang gây loạn ở Hùng Nhị quan, ai có bản lĩnh đem quân đánh dẹp?"

Trong triều không có quan võ, Phan Nhân Tâm đang ở phía Bắc chống đánh quân Liêu, chỉ còn mỗi Tiêu Tư có kinh nghiệm trận mạc.

Văn Đế liền xuống chiếu phái Tiêu Tư đem quan đi đánh dẹp.
 
Back
Top Bottom