Khác [TÂN TRUYỆN BẠCH XÀ] NƯỚC TRÀN KIM SƠN TỰ

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
255856520-256-k232420.jpg

[Tân Truyện Bạch Xà] Nước Tràn Kim Sơn Tự
Tác giả: Violet595
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Đây là một mẫu truyện ngắn, mình viết về câu truyện tình yêu huyền thoại của Hứa Tiên cùng Bạch Tố Trinh.

Nhưng theo một góc nhìn hoàn toàn mới, tuy truyện sẽ có hơi đau thương cho những ai đa sầu đa cảm nhưng để mọi thứ về đúng nơi của nó thì phải có sự trả giá nhất định.

"Cầu mà không được" đó là một nỗi đau khắc khoải trong đa phần các câu truyện về tình yêu.

Vậy thì, hãy cùng sự khắc khoải ấy mà tiếp tục đọc câu truyện dưới đây để cảm nhận và suy xét xem.

Chúng ta có nên tiếp tục "khắc khoải" nữa chăng



yêutinh​
 
Related threads
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • [Truyện ngắn] Ca và Lửa
  • [Truyện ngắn] Quả tình
  • [TẤM CÁM - NGOẠI TRUYỆN]
  • Truyền kỳ về 18 đời vua Hùng
  • [Tần triều] Long Dương hảo Tần-Y Vận Lê
  • [Tân Truyện Bạch Xà] Nước Tràn Kim Sơn Tự
    LỜI TÁC GIẢ


    Nước tràn Kim Sơn Tự

    Tác giả: Lila

    Đây là một mẫu truyện ngắn, mình viết về câu truyện tình yêu huyền thoại của Hứa Tiên cùng Bạch Tố Trinh.

    Như các bạn cũng đã biết, câu truyện thần thoại này có rất nhiều phiên bản, rất nhiều biến thể.

    Nhưng đa phần các phiên bản đều đề cao tình yêu nam nữ, chọn từ bỏ những giá trị truyền thống cùng luân lý đời thường để giải phóng sự ham muốn yêu đương của bản thân vượt qua mọi giới hạn, mà đỉnh điểm là tình yêu giữa con người-Hứa Tiên- và súc vật-Bạch Xà-

    Ở một khía cạch nào đó khi yêu, chúng ta cũng không biết nên trách họ hay cảm thông cho họ, nhưng con người khác con vật không chỉ ở bản chất giống loài.

    Một khi ham muốn, con vật sẽ khó lòng kìm chế được bản thân, nó như một bản năng của cơ thể, còn con người thì sao?

    Trong con người còn tồn tại hai chữ "luân lý" nên sẽ hiểu được mình nên và không nên làm gì.

    Chẳng qua chỉ là sai ở một niệm

    Nhất niệm thành ma....

    Nhất niệm thành Phật....

    Chỉ một niệm sai là công phu tan hết...

    Câu chuyện này mình sẽ kể theo một lối hoàn toàn khác, mình tham khảo từ nhiều nguồn thông tin khác nhau trên mạng để làm cảm hứng viết nên câu truyện này.

    Mình sẽ đứng ở một khía cạnh thực tế hơn, khách quan hơn, tình người hơn và quan trọng hơn hết là "lương tri" hơn để kể về mối tình mà nhiều người vẫn cho là đầy ngang trái, khổ đau đã được lưu truyền từ xưa đến nay.

    Sao các bạn không tự hỏi,

    Tại sao tình yêu của Bạch xà và Hứa tiên lại bị ngăn cấm,

    Tại sao trong các mẫu truyện khác đại sư Pháp Hải lại thành người độc ác, không thông tình đạt lý, đã gây nên mọi đau khổ cho các nhân vật, hoặc lại có kịch bản để Ngài đem lòng yêu Thanh xà, rồi vẽ lên một hồi oan trái tình trường nhằm thu hút khán đọc giả trong khi Ngài lại là một bậc cao tăng, đáng được tôn kính.

    Chúng ta hãy mạnh dạng nghĩ xem nếu câu chuyện về Bạch xà làm nước tràn Kim Sơn Tự là có thật thì sẽ như thế nào nhỉ ???

    Liệu những oan trái tình thù trong đó có đơn giản như những gì chúng ta vẫn hay được kể và xem qua phim truyền hình?

    Lúc đầu khi nghĩ đến điều này mình cũng thấy thật không thể tin được, nhưng trong lòng mình vẫn muốn thử viết một chút gì đó để có thể cho các bạn có nhiều góc nhìn hơn trong câu chuyện tình yêu này.

    Đây có lẻ không chỉ là truyền thuyết hay thần thoại mà chúng ta vẫn thường được nghe kể.

    Mình vẫn luôn tin rằng đâu đó ở trên thế giới sẽ thật sự có những câu chuyện tương tự.

    Mong mọi người suy nghĩ kỹ trước khi đọc, đọc trong vui vẻ không quạo nha.

    Vì câu truyện này của mình sẽ trái ngược hoàn toàn với hầu hết các nguyên tác ca ngợi tình yêu của Bạch xà-Hứa Tiên hay đại sư Pháp Hải cùng tiểu Thanh, mà các bạn đã biết trước đó.

    Cảm hứng viết truyện từ một mẫu truyện có thực trong "Báo Ứng Hiện Đời" và những thông tin tham khảo trên mạng.

    Và đây cũng được xem là một phiên ngoại trong bộ "Hữu Duyên Trà Quán" của mình.

    ***Xin chân thành cảm ân***
     
    [Tân Truyện Bạch Xà] Nước Tràn Kim Sơn Tự
    CHƯƠNG 1: CON ĐƯỜNG NHẬP ĐẠO


    Tác giả: Lila

    Từ thuở Hồng hoang-cái thuở mà ở Việt Nam có truyền thuyết mẹ Âu Cơ sinh được trăm con, 50 theo Cha xuống biển còn 50 thì theo Mẹ lên núi.

    Ở Trung Quốc lại có thần thoại về Nữ Oa nương nương luyện đá ngũ sắc mà vá trời.

    Do núi Bất Chu- trụ trời ở phía Tây bị sụp đỗ, nên Nữ Oa nương nương phải dùng chân của Thần Ngao để chống trọi một phương trời phía Tây.

    Đây cũng là thời kì đầu tiên bắt đầu tạo ra vạn vật theo quan điểm của tôn giáo.

    Điển hình là Thiên Chúa giáo cho rằng đây là "7 ngày tạo ra vạn vật" mà con người được hình thành vào ngày cuối cùng.

    Trừ con người còn có cả cây cối, hoa cỏ, hạt giống được sinh ra.

    Song song đó, các loài vật cũng dần xuất hiện, loài thì vẫn giữ nguyên bản chất cho đến bây giờ, nhưng loài lại có những chuyển biến to lớn.

    Vào thời kì này đa phần sẽ xuất hiện những loài vật sống lâu năm như rắn, rùa, hồ ly, cáo...một số chúng nó hấp thu tinh hoa Nhật Nguyệt trong trời đất, qua bao nhiêu năm dài tháng rộng để sản sinh ra linh trí, rồi lại tiếp tục tu luyện để thăng Thiên giới, mong thoát khỏi thân súc vật khổ đau.

    Cũng có một số con vật tuổi thọ không cao như thỏ, gà, mèo, chó.... tuy đã chết đi nhưng linh hồn vẫn cứ giữ chấp niệm với những việc trên trần thế.

    Như là chấp vào thân xác của mình, chúng cứ mãi ở bên canh giữ.

    Hoặc giữ chấp niệm oán hận với những ai sát hại ăn thịt chúng, rồi cố công tu luyện để mong có ngày được lột xác mà hóa thân làm người nơi chốn nhân gian lắm bôn chen, thị phi.

    Tìm lại người đã sát hại chúng mà trả thù rửa hận.

    Đây có thể được xem là yêu tinh mà ông bà xưa nay vẫn hay truyền tai nhau.

    Hiện thể của chúng vốn là linh hồn nên con người khó lòng nhìn thấy được, nhưng điều đó không có nghĩa là không tồn tại.

    Thử hỏi mỗi khi con người ăn xác thân của những loài động vật nhưng chúng lại đứng kế bên chăm chăm nhìn bạn, thì ai có đủ cái gan để tiếp tục hưởng thụ thứ mà người đời hay gọi là mỹ thực thế gian.

    Nếu bạn tin con người sau khi chết có hồn phách thì con vật sao lại không có cơ chứ?

    Chỉ là con người thường không quan tâm, không để ý, hoặc có thể là sự sợ hãi đã không cho phép họ tiếp thu suy nghĩ con vật cũng có linh hồn.

    Một bác sĩ người nước ngoài từng nói

    "Đừng bao giờ tin rằng loài vật ít đau đớn hơn loài người.

    Đối với chúng ta hay đối với chúng sự đau đớn đều giống nhau.

    Nhiều khi chúng còn đau khổ hơn nữa vì không thể tự cứu lấy chính mình."

    Bên cạnh đó cũng có những con vật chỉ đơn giản muốn biến đổi thân xác thành con người, muốn thể nghiệm cái cảm giác của thất tình lục dục trốn nhân gian rồi lại vô tình trôi lăn trong ấy, tạo biết bao ác nghiệp theo thân khẩu ý của bản thân.

    Hiếm có loài vật nào có thể phân biệt được phải, trái, đúng, sai, khi đã nếm được mùi vị của hỉ, nộ, ái, ố, ai, lạc và dục của con người.

    Chúng nào biết chỉ cần một niệm khởi sai, là công phu tan hết....

    Vì sao vậy?

    Vì "Ý" đã khởi thì "Thân" và "Khẩu" khó lòng mà thanh tịnh hay giữ vững được, từ đó tạo ra những việc làm sai trái.

    Khi đã làm được việc sai đầu tiên thì sẽ tiếp nối những lần sai trái tiếp theo, nhưng mức độ sai trái lại chỉ có thể tính theo cấp số nhân.

    "Chớ xem thường lỗi nhỏ

    Mà cho là không nguy

    Như giọt nước li ti

    Dần dần đầy chum lớn"

    Mấy ai đang sống trong sự hưởng lạc mà có thể nghĩ đến hậu quả mai sau.

    "Bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả"

    **********************

    Mọi việc cứ vận hành đúng theo những quy tắc của trời đất, đúng theo những nghiệp quả của chính bản thân mỗi cá thể tạo nên.

    Nghiệp nhân của ai thì người ấy thọ lãnh, dù là cha con cũng không thể chịu thay dù chỉ một chút.

    Cho đến khi....

    Vào thời vua Đường Tuyên Tông (846 – 859) ở Trung Quốc.

    Tại một phủ đệ của danh tướng vang rền một cõi -Bùi Hưu, ông vui sướng đón nhận đứa con trai cưng- Bùi Văn Đức vừa được sinh ra.

    Bùi Hưu tuy là một danh tướng trấn giữ một phương nhưng đồng thời từ nhỏ cũng là một tín đồ rất ngoan đạo của Phật giáo.

    Dù trước đó, vào thời tiên đế Đường Vũ Tông (840-846), vị hoàng đế này chỉ trị vì vỏn vẹn được 5 năm.

    Nhưng trong 5 năm này, ông đã ra sức đàn áp** các tôn giáo ngoại nhập vào Trung Quốc, đặc biệt là Phật giáo.

    Mà người ta vẫn thường gọi cuộc đàn áp này là "Hội Xương diệt Pháp".

    Bùi Hưu lúc ấy là một trong những người phản đối kịch liệt nhất, do có chức quan nên ông vẫn thường thỉnh các nhà sư về thuyết Pháp cho gia đình cũng như dân chúng.

    Thậm chí ông còn gắng công biên tập ra các tác phẩm lừng lẫy một thời về Phật giáo để truyền bá cho dân chúng khắp nơi, nhằm tăng thêm tín tâm cho mọi người trong thời loạn lạc.

    Dù Đường Vũ Tông ra sức đàn áp các tôn giáo ngoại nhập trong 5 năm nhưng người đời sau lại không thể oán hận hay trách móc ông, vì cũng trong 5 năm ấy ông đã phần nào khống chế và đẩy lùi được vấn nạn phiên trấn do các cuộc tấn công không có hồi kết của Hồi Cốt.

    Giúp người dân trong nước có thể hưởng cuộc sống thái lạc hoan ca.

    Phần công lao này của ông là không thể nào phủ nhận.

    **************************

    Vào lúc con trai của Bùi Hưu là Bùi Văn Đức được sinh ra, đã là một cậu nhóc sở hữu thân tướng đặc biệt phúc khí cùng đường nét xinh đẹp hiếm có, làn da cũng không hề nhăn nheo như bao đứa trẻ sơ sinh khác.

    Khuôn mặt nhỏ nhắn trong rất đáng yêu nhưng đâu đó lại ẩn hiện đường nét hiền từ, phúc hậu.

    Cậu bé Bùi Văn Đức này có một đặc điểm là đầu mọc rất ít tóc, vì thế Bùi Hưu hay gọi cậu là Bùi đầu đà*.

    * đầu đà nghĩa là người đàn ông tu hành khất thực

    Bùi đầu đà từ thời bé đã rất ngoan ngoãn, lễ phép, luôn chăm chỉ đọc nhiều sách vở, tính cách lại trầm ổn.

    Từ đó tạo nên một thiếu niên thông minh hơn người, một đường thi cử lại thuận lợi.

    Do vậy, khi còn khá trẻ Người đã được Hàn lâm viện nhận vào làm việc, dốc sức lực mà phân ưu cùng bề trên và lo cho nước cho dân.

    Nhưng người cha Bùi Hưu lại muốn đưa Bùi Văn Đức đến Lao Sơn ( nay là Tân Châu) để tu hành.

    Dù Bùi Hưu thấy được sự tài hoa và con đường phát triển sự nghiệp đang rộng mở của con mình nhưng do chính Bùi Văn Đức cũng có một sự đam mê bất tận với những giáo lý của Đức Phật.

    Nên Bùi Hưu đành bấm bụng mà dẫn con đến bái Linh Hữu thiền sư- vang danh một cõi làm thầy.

    Trên đường đến chùa của vị đại thiền sư, ông có tâm sự với con trai rằng:

    "Phụ thân rất đau lòng khi đưa con nhập cõi Phật.

    Nhưng không làm thì thôi, nếu đã làm thì con phải cố gìn giữ đạo tâm, sớm chiều chăm chỉ trồng thiệt căn, không được lơ là, trễ mãng.

    Càng không nên nhiễm phải sắc dục mà trượt dài trong sai lầm.

    Cố mà tinh tấn tu hành để báo đáp bốn ân nặng** trong đời người, lúc ấy con mới thật sự là "thành nhân" .

    -bốn ân nặng** : hay còn gọi là tứ trọng ân.

    Theo Phật giáo bao gồm: ân Cha Mẹ sinh dưỡng (sinh ra và dưỡng dục); ân Tam Bảo ( Phật, Pháp, Tăng đã khai đường dẫn lối cho chúng sanh thoát khỏi khổ đau); ân Quốc Gia, Dân Tộc (đã cho ta một cuộc sống yên bình không động loạn) và ân Chúng Sanh ( tức là tất cả mọi người, mọi vật đã hiện hữu giúp ta có cuộc sống như ngày giờ này)

    Khi đến dưới chân chùa, Bùi Hưu lưu luyến xót xa nhìn con trai vào gặp thiền sư.

    Lúc bấy giờ, Linh Hữu thiền sư thấy Bùi Văn Đức ngũ quan sáng lạng, khuôn mặt lại phúc hậu.

    Ngài nhìn Bùi Văn Đức đầy vẻ hiền từ một lúc rồi như ngộ ra một điều gì đó.

    Thiền sư bảo:

    "Nếu con đã có duyên và một lòng với Phật Pháp như vậy, thì trước tiên con hãy ở lại chùa để gánh nước, kiếm củi giúp đỡ cho mọi người chuyên tâm tu tập.

    Từ giờ ta sẽ đặt cho con pháp danh* là Pháp Hải."

    -Pháp danh* là do một vị sư đứng ra chứng giám đặt cho người thụ lễ một cái tên.

    Rồi vị thiền sư lại nói tiếp

    "Chắc có lẽ con cũng hiểu được ý nghĩa Pháp danh của mình.

    Giáo lý của Đức Phật rất nhiều, rất to lớn.

    Những giáo lý ấy cao lớn tự núi, sâu rộng tựa biển ngoài khơi xa.

    Con phải cố gắng tin tấn học hỏi tu hành để sau này truyền đạt lại cho đời sau."

    Nói xong vị Linh Hữu thiền sư kêu một vị đệ tử khác dẫn Pháp Hải đến phòng ở của mình và dần làm quen với mọi thứ trong chùa.

    -----------------------------

    Nếu có sai sót gì mong các khán đọc giả hoan hỷ góp ý để tác phẩm hoàn thiện hơn.

    ***Chân thành cảm ân***
     
    [Tân Truyện Bạch Xà] Nước Tràn Kim Sơn Tự
    CHƯƠNG 2: KIM SƠN TỰ


    Tác giả: Lila

    [Từ giờ mình sẽ đổi tên Bùi Văn Đức thành Pháp Hải nha]

    Pháp Hải ở trong chùa được giao cho nhiệm vụ gánh nước và kiếm củi.

    Ở chùa có quy định, ai cũng phải dậy từ 5 giờ sáng, người cần tu tập thì tu tập, người làm việc thì cũng bắt tay vào công việc của mình.

    Phần Pháp Hải thì sớm sớm chiều chiều đều phải gánh nước từ chân núi lên trên chùa, rồi còn đi vào núi để tìm những thân cây bị gãy rụng khắp nơi đem về.

    Cứ như thế ông phải làm việc cực nhọc, vất vả từ khi mặt trời còn chưa mọc, đến tận tối muộn thì mới đủ số nước cũng như củi nhằm phục vụ cho việc tắm, giặt, ăn uống của các nhà sư.

    Cứ thế từ năm này sang tháng nọ Pháp Hải cũng chỉ có hai việc chính là gánh nước và kiếm củi, lúc rãnh rỗi mới theo mọi người nghe sư phụ thuyết pháp, hun đút đạo tâm thêm vững mạnh.

    Vào một lần gánh nước vất vả trở về của ba năm sau, lúc này ông mệt đến hụt hơi, tay thì đau đến đỏ hết cả lên, còn mơ hồ lộ rõ những đường gân máu, ngay cả chân cũng mõi lừ không thể tiếp tục bước đến nhà bếp nổi.

    Pháp Hải dừng lại, định bụng nghĩ ngơi một chút rồi tiếp tục công việc của mình, ông bất giác nhìn vào bên trong thiền viện lại thấy các tăng nhân người thì ngủ gật, người thì ngồi nhàn tán gẫu, có người lại đứng nghe ngóng mà chẳng buồn làm gì.

    Pháp Hải không nhịn được, bèn tức giận nói:

    "Kẻ sĩ hàn lâm thì phải gánh nước đến nỗi mồ hôi ướt đẫm cả lưng, còn hoà thượng lại ăn không ngồi rồi một chỗ, liệu có tiêu hoá nổi thức ăn chăng?".

    Linh Hữu thiền sư đúng lúc nghe thấy, quay ra nói với Pháp Hải một câu rằng:

    "Lão tăng ngồi đả toạ một lần có thể tiêu vạn cân lương thực".

    **ngồi đả toạ: một tư thế ngồi thiền

    Khi vị đại thiền sư vừa dứt lời, Pháp Hải cũng ngộ ra bản thân sai lầm, do nẩy sinh ý bất thiện mà xuất khẩu cũng sai trái, mang đầy ý hơn thua, đố kị.

    Và cũng chính lúc này Pháp Hải hiểu được đạo hạnh của Linh Hữu thiền sư thật cao thâm khó lường, bản thân thật may mắn khi có thể theo chân Ngài mà học đạo.

    Ông hổ thẹn rồi lặng lẽ cuối đầu nhanh chân khiêng đồ đem vào bếp, khi về phòng, liền quỳ trước Phật đài, lòng thành sám hối những sai phạm của bản thân.

    Tối hôm đó Pháp Hải được người kêu đến nơi ở của Thiền sư Linh Hữu, trong lòng ông nghĩ rằng bản thân sẽ bị trách phạt vì lỗi lầm lúc trưa.

    Ông nghĩ đây âu cũng là việc tốt, người biết nhận lỗi mới đúng là người dũng cảm nhất, còn người thật sự sữa lỗi là người thông minh nhất.

    Pháp Hải đi đến quỳ dưới chân vị thiền sư nói

    "Thưa sự phụ, đệ tử thật hổ thẹn vì lời nói ban sáng.

    Do không làm chủ được thân tâm mà sang ra lòng đố kỵ, hơn thua sai trái.

    Con xin thành tâm sám hối trước Phật Đà cùng Ngài, từ giờ về sau sẽ cố gắng quán triệt thân tâm để không phạm lỗi tương tự.

    Mong chư Phật từ bi và trên sư phụ có thể chứng minh cho lòng thành kính của đệ tử.

    Cũng hi vọng người có thể cho con xuống núi, cảm nhận lại thế giới này sau khoảng thời gian dài tĩnh tâm nơi thiền môn, nhằm rèn giũa nội tâm thanh tịnh trước những biến cố cuộc đời và nung đúc tâm thiện ở chốn Ta Bà đầy thị phi nhân ngã."

    *Ta Bà: Nó còn được gọi là Nhân Gian Giới (cõi con người), Tục Thế Giới (thế giới phàm tục) hay Hiện Thế.

    Linh Hữu thiền sư cảm thấy đệ tử của mình đã thực sự sám hối và có ý muốn được ra ngoài để vân du tứ hải nhằm rèn luyện đạo tâm nên bèn cho phép Pháp Hải ra đi, và đây cũng chính là một bước ngoặc lớn của đại sư Pháp Hải tiếng tăm lừng lẫy sau này.

    Trước lúc đi, Linh Hữu thiền sư đưa cho Pháp Hải tám đồng tiền, rồi nói:

    "Con nên nhớ rằng tu hành là suốt một đời đi tìm lỗi của chính mình.

    Còn đây là số tiền công mà 3 năm qua con đã vất vả làm lụng, hãy cầm lấy.

    Một khi tiêu hết tám đồng tiền này thì con sẽ đến được nơi mà bản thân cần đến.

    ".

    Pháp Hải đê đầu cảm tạ vị ân sư đã dẫn dắt chỉ dạy mình những bước chập chững đầu tiền trong con đường học Phật.

    Hôm sau ông chào tạm biệt mọi người trong chùa rồi mang theo tám đồng tiền công kia làm lộ phí đi đường.

    Đúng thật là đời không sóng gió tâm không sáng, đạo chẳng gian nan đạo chẳng thành.

    Con đường ông đi thì quá ư là xa xôi, hiểm trở lại tiềm ẩn vô vàng đắng cay thử thách.

    Dọc đường, Pháp Hải phải ăn gió nằm sương, chịu biết bao nhiêu khổ cực nhưng nhất quyết không dùng đến tám đồng tiền công kia mà đi khất thực xin cơm dân chúng.

    Đây không phải là ông keo kiệt bủn xỉn, cũng không phải vì tiếc tám đồng tiền ít ỏi chỉ đủ cho một ngày ăn kia, mà do ông muốn gieo duyên lành Phật Pháp cho tất cả mọi người, mọi nơi ông đi qua.

    Cứ mỗi khi họ thấy ông khoác trên mình chiếc áo cà sa đi khất thực thì những ai trông thấy dù sanh lòng kính ngưỡng hay chê bai chế giễu thì tự tâm cũng đã nghĩ đến Phật, để lại trong tâm thức một hạt giống Phật.

    Không trước thì sau, vào một lúc nào đó họ sẽ được kết duyên cùng Phật pháp và được Ngài khai đường dẫn lối thoát khỏi mọi khổ đau nhờ hạt giống lành ấy.

    Ngoài ra nhận thức ăn của dân chúng cũng làm ông càng phải siêng năng tu hành, không thể để phụ lại bao nhiêu sự kỳ vọng của chúng sinh trong thiên hạ.

    "Một hạt gạo của tín thí (người tin Đạo bố thí) nặng tựa núi Tu Di, nếu thọ nhận của cúng dường mà không tu hành đắc đạo thì mang lông đội sừng mà trả."

    Điều này càng thôi thúc ông phải cố gắng hết sức trong việc tu đạo và hoành dương Chánh pháp.

    Pháp Hải đã đi từ Hồ Nam đến Hồ Bắc, rồi lại tới Nam Kinh, sau đó còn tới Trấn Giang, ông không hề có một hướng nhất định hay mục tiêu cụ thể nào cả mà chỉ một lòng nghĩ tưởng Như Lai, đi theo quán tính của bản thân.

    Khi đến một bến sông, người lái đò chỉ ra một hướng xa xăm rồi nói với ông:

    "Trả ta tám đồng tiền, ta sẽ đưa ông sang ngọn núi bên kia sông".

    Pháp Hải nghe vậy chợt ngộ ra, cuối cùng mình cũng sắp đến được nơi mà sư phụ chỉ định trước khi xuống núi.

    Ông liền đồng ý, vội đưa tám đồng tiền cho người lái đò, còn gật đầu nói một tiếng cảm ân.

    Lúc sang đến ngọn núi ấy, Pháp Hải thấy được một ngôi chùa nhỏ xập xệ, ngói thì vỡ, vườn lại hoang vắng làm cỏ dại rậm rạp mọc khắp nơi.

    Sau khi vân du, chịu bao khổ cực, Pháp Hải bấy giờ cũng chẳng còn tâm oán trời, trách người gì nữa.

    Để thể hiện quyết tâm tu Phật của mình, ông đã tìm một sơn động gần đấy mà cố gắng tĩnh tâm tu thiền, vừa tụng kinh niệm Phật, vừa tự cày cấy khai hoang đồi núi, rồi vừa phải bỏ công sửa chữa lại ngôi chùa hoang đó.

    Trong một lần sửa chùa, Pháp Hải đào được một đống vàng nhưng đã mau chóng mang hết nộp lên quan Thái thú ở Trấn Giang, bấy giờ là Lý Kỳ, mong vị quan thanh liêm này có thể dùng số vàng đó mà giúp đỡ cho dân chúng có được cuộc sống càng sung túc và êm ấm hơn.

    Lý Kỳ vì quá cảm phục trước tấm lòng từ bi bát ái của vị thiền sư khổ hạnh này nên ngày đêm thu nhặt những thông tin về Pháp Hải cùng với số vàng kia, đem đến trước điện chầu mà tâu lại với vua Đường Tuyên Tông.

    Bấy giờ vua Đường vô cùng khâm phục Pháp Hải, hạ chiếu cấp hết số vàng ấy để khôi phục lại ngôi chùa, rồi cho đổi tên thành Kim Sơn Tự.
     
    [Tân Truyện Bạch Xà] Nước Tràn Kim Sơn Tự
    CHƯƠNG 3: THU PHỤC KIM XÀ


    Tác giả: Lila

    Từ đó, ai ai cũng biết đến bên kia bến sông ấy có một ngôi chùa, mà vị trụ trì lại là người từ bi, đức độ cao thâm.

    Rất nhiều người vì tò mò mà đến xem ngôi chùa được đích thân hoàng đế ban tên và khen thưởng trông như thế nào, nhưng cũng không thiếu người vì ngưỡng mộ đức độ của Pháp Hải đại sư mà tìm đến Ngài mong có thể đi theo học đạo.

    Một lần nọ, chùa Kim Sơn tổ chức một buổi tụng kinh cầu siêu cho hương linh khắp nơi trên thế giới.

    Lúc buổi lễ gần kết thúc thì có một người thanh niên nét mặt gầy gò xanh xao, lộ ra vẻ bức rức khó chịu, vội vội vàng vàng đứng lên ra khỏi đại điện.

    Nhưng chỉ vừa bước chân ra một bước thì cơ thể bỗng rung lên, miệng cứ lẩm bẩm những từ khó hiểu.

    Làm cho tất cả mọi người sợ sệt, nháo nhào hết cả lên.

    Lúc bấy giờ Pháp Hải đại sư vẫn nghiêm cẩn hoàn thành xong những bước cuối cùng của buổi lễ cầu siêu, để mọi thứ được viên mãn, làm lợi ích cho hết thẩy chúng sanh trong cõi khổ đau.

    Rồi đứng lên đi đến chỗ người thanh niên kia, nghiêm giọng đọc một bài kệ

    "Có duyên lành đến được cửa Phật

    Hết thẩy oan trái nên bỏ xuống

    Cớ gì giữ mãi lòng sân hận

    Để khổ cho mình lẫn chúng sanh."

    Người thanh niên kia bỗng ngồi dậy la thất thanh, miệng thì cứ liên tục lẩm bẩm

    "Tôi không phục, tôi không phục"

    Pháp Hải đại sư từ tốn hỏi

    "Mọi chuyện đều có nhân duyên quả báo riêng, ngươi nên học cách chấp nhận để đạt được tâm thanh tịnh mà cầu sanh về cõi Phật."

    Người thanh niên bỗng nhiên tức giận nói

    "Tôi biết Ngài là bậc cao tăng, Ngài từ bi, lân mẫn, hết lòng thương xót chúng sanh.

    Nhưng tên này đâu đáng được giúp đỡ.

    Tôi vốn là một con kim xà sống trong núi sâu rừng thẩm, 500 năm nay tôi hiểu rõ bản thân mang trọng nghiệp mới bị đọa vào ba đường ác, hóa thân thành súc vật xấu xa nên ngày đêm đều chuyên tâm tu hành, cầu mong một ngày có thể thoát kiếp rắn mà chuyển sanh lên trời.

    Nhưng...."

    Người thanh niên bị con rắn vàng gá thân vào bỗng khóc hồi lâu, rồi mới nói tiếp được

    "Nào ngờ tên này vì muốn ăn ngon, thể hiện tài năng cùng chúng bạn, nên thuê một đội săn bắt đi vào tận chốn thâm sơn cùng cốc lùng bắt các loại động vật quý hiếm.

    Lúc ấy tôi vì cứu một đám thú rừng mà bị họ nhân cơ hội bắt được.

    Vốn đã nghĩ trước được kết cuộc cho chính mình, một là chết hai là sẽ bị giam giữ cả đời.

    Tôi cũng không oán không hối, một mạng hèn này của tôi, có thể đổi lấy trăm ngàn mạng động vật khác, quả thật là vô cùng xứng đáng."

    Rồi nhìn mọi cười xung quanh, chợt cười to, nói với giọng đầy chua xót

    "Cái tên lòng lang dạ sói này, vì muốn lấy lòng người đẹp mà trực tiếp lột da tôi khi còn sống, rồi lấy tấm da trân quý đó làm thành một cái túi tặng cho người mà hắn muốn theo đuổi.

    Cái nỗi đau bị lột một lớp da khi còn sống, các người có hiểu được không?"

    Kim xà nhìn một loạt khắp nơi rồi khinh thường nói

    "Con người các ngươi quả thật rất ít kỷ, bản thân chịu thiệt một chút cũng một hai đòi công bằng, đòi nợ máu phải trả bằng máu.

    Vậy mà các người lại vì ăn ngon, đành lòng xuống tay sát hại động vật, nhưng như vậy cũng thôi đi, đằng này lại còn muốn mặc đẹp mà không tiếc sát hại sinh vật thu lấy lông da làm quần áo cho chính mình.

    Không biết món nợ máu này các người muốn trả như thế nào."

    Đại sư Pháp Hải thương xót cho hoảng cảnh của kim xà nói

    "A Di Đà Phật, ngộ tính ngươi khá cao, nỗi đau lột da tuy khủng khiếp nhưng không thể làm ngươi thoái chuyển tâm thiện ban đầu.

    Chắc phải có nguyên nhân sâu xa nào đó?"

    Người thanh niên bỗng nhiên cười to

    "Hahahaaa...quả nhiên người đời kêu ngài một tiếng Đại sư là không sai chút nào.

    Phải, nỗi đau ấy dù rất thống khổ nhưng khi tôi đã quyết định chấp nhận cản bước đám người xấu xa kia để đổi lấy mạng sống cho ngàn vạn sinh linh đáng thương nơi rừng sâu, thì cũng không có gì phải hối tiếc."

    Vừa nói, người thanh niên kia vừa đứng lên, nét mặt cũng không còn vẻ đau khổ, mà chỉ nhìn mọi người khắp nơi cười khinh bỉ

    "Haizzz, thứ đáng quý nhất trên đời này là lòng người nhưng thứ kinh tởm nhất cũng chính là lòng người.

    Đúng là cơ duyên xảo hợp, người tên này muốn lấy lòng lại là cô bé khi xưa cứu ta một mạng từ trong tay đám thợ săn độc ác.

    Nên dù đã chết, linh hồn ta vẫn mãi đi theo bên cạnh cô ấy, thấy được hết thẩy quá trình cô gái đầy tấm lòng lương thiện bị tên khốn nạn này lường gạt dụ dỗ đến nỗi mang thai.

    Nhưng tên này vốn dĩ chỉ muốn đùa vui qua đường nên cưỡng ép cô ấy đi phá thai dẫn đến một xác hai mạng.

    Dù bị hại đến thê thảm như vậy nhưng cô ấy lại không hề mang tâm oán hận, đã xui theo nghiệp lực mà đi đầu thai chuyển kiếp"

    Nói đoạn linh hồn kim xà cười to, nói tiếp

    "Cô ấy nhịn được thiệt thòi này nhưng ta thì không, tên này thật sự là không nên sống tiếp trên đời, không xứng đáng để làm người mà.

    Ngay cả việc hôm nay hắn đến đây cũng là do bị gia đình bắt ép mà thôi, tôi đi theo hắn bao lâu nay, chứng kiến không ít chuyện tương tự, cũng nhờ vào đó mà biết được, tinh khí của con người lúc hoan hợp quả là món ngon tuyệt diệu.

    Haha..."

    Pháp Hải thiền sư lắc đầu, chấp tay nói

    "A Di Đà Phật, nghiệp nhân của mỗi người đã có định sẵn, hà tất ngươi cứ cố chấp không buông.

    Vốn là thiện căn dầy đặc, sao lại khiến bản thân trở nên thiện ác bất phân."

    "Hahaa...hahaa...đâu chỉ riêng ta chực chờ hút tinh khí của gã, biết bao loài yêu ma quỷ quái, hồ ly, chồn, cáo, còn cả quỷ hấp tinh đang theo sau gã kia kìa.

    Hahaa..."

    Linh hồn kim xà hống hách cười to.

    Pháp Hải đại sư chấp tay bảo

    "A Di Đà Phật, những yêu ma quỷ quái kia đi theo là do bị chiêu dụ mà đến, còn ngươi vốn căn cơ vững chắc, nhưng chỉ vì một việc ngăn trở mà cố chấp bất tuân.

    Nếu thật sự muốn giúp đỡ ân nhân thì không nên dùng oán trả oán, làm cho họ thêm phần gánh nặng.

    Ngươi đây không phải là trả ân, mà là tạo thêm nghiệp chướng cho ân nhân của mình.

    Hãy theo ta quy y cửa Phật, nương nhờ hồng ân Ngài giúp đỡ ngươi cũng như vị ân nhân số khổ kia.

    Chỉ có cách ấy mới thật sự là báo ân chân chính."

    Sau đó Ngài hướng về phía chánh điện, vừa đi vừa nói một bài kệ

    "Tội lỗi chúng sanh trong tam giới

    Đều do vô thỉ tham-sân-si

    Từ thân khẩu ý mà sinh ra

    Khuyên người nơi cõi Ta Bà khổ

    Muốn thoát luân hồi, xuất tam giới

    Cần buông thù hận xóa mê lầm

    Nhất tâm chuyên niệm câu Phật hiệu

    A Di Đà- Ngài liền hóa hiện

    Cứu vớt chúng sanh khỏi lầm mê."

    Đại sư Pháp Hải đi được vài bước, người thanh niên kia ban đầu ngập ngừng không quyết, nhưng sau đó cũng đứng dậy chấp tay theo bước Đại Sư vào chánh điện.

    Đi được vài bước, bỗng trên mặt hắn ta rơi đầy lệ rồi như quyết tâm chuyện gì đấy, sau đó ngã ra ngất xỉu, mọi người xôn xao lo lắng, nhưng Pháp Hải đại sư vẫn bước từng bước đều đặn vào bên trong.

    Từ đó về sau, dân gian thường lưu truyền sự tích, Đại Sư trụ trì ở Kim Sơn Tự là một bậc cao tăng có đại thần thông, thu phục được yêu ma quỷ quái.

    Có lần một vị đệ tử của Pháp Hải đại sư, thắc mắc hỏi rằng

    "Thưa sư phụ, Ngài có thể giảng giải cho chúng đệ tử biết, vì sao người thí chủ kia, đã đến trước Phật môn mà yêu ma quỷ quái vẫn có thể bám theo hay không?

    Các vị Hộ Pháp không ra tay trừ trị hay bắt giữ chúng sao?"

    Pháp Hải đại sư cười hiền từ giảng giải cho các vị đệ tử

    "Không phải chư vị Hộ Pháp không trừ trị, cũng không phải các loài yêu ma quỷ quái pháp lực cao cường mà là nhân quả nghiệp duyên của mỗi người thì tự thân họ phải gánh vác, chẳng ai có thể chịu thay hay ra tay tương cứu được."

    "Các loài yêu ma quỷ quái quay xung quanh vị thí chủ kia đa phần là hồ ly, cáo và quỷ hấp tinh khí.

    Vì vị thí chủ đó tâm thuật bất chánh, trong đầu luôn chỉ nghĩ đến ái tình nam nữ nên chiêu dụ các loài hấp tinh quỷ cùng hồ ly đến hút tinh khí lúc giao hoan.

    Như các con thấy sắc thần của vị thí chủ đó rất yếu, mặt mày lại xanh xao hốc hác, đấy là do tinh khí của cơ thể bị chúng yêu ma quỷ quái hút cạn.

    Nếu không sớm ăn năn hối cải, dứt triệt tâm tham ái, tham dục thì kết cuộc chờ đợi sẵn chính là yểu mệnh, sau khi chết phải thọ sanh vào địa ngục, nhận hết thẩy mọi thống khổ.

    Đây đều là do người thí chủ đó tự chiêu dụ đến thì làm sao chư vị Hộ Pháp có thể nhúng tay giúp đỡ hay xua đuổi các tà vật kia cho được.

    Chúng có phải tự dưng đến hại người lương thiện đâu, hiện tại chỉ có tự thân anh ta mới giúp được chính mình."

    Sau khi nghe sư phụ chỉ điểm, chúng đệ tử đều sợ hãi than thầm

    "Đúng là : Lửa nào bằng lửa tham, sông nào bằng sông ái."

    "Chỉ vì tham mê sắc dục nhất thời mà hậu quả phải nhận là muôn vàn đau khổ."

    Rồi họ cùng nhau cuối đầu chào, cảm ơn vị ân sư đã từ bi lân mẫn giảng giải thực hư câu chuyện về quả báo của sắc dục cho họ.
     
    [Tân Truyện Bạch Xà] Nước Tràn Kim Sơn Tự
    CHƯƠNG 4: NƯƠNG TỬ HÓA RẮN


    Tác giả: Lila

    Một ngày nọ, Pháp Hải đại sư từ chánh điện về phòng riêng thì vô tình gặp một vị thí chủ đến chùa dâng hương.

    Ngài vô cùng ngạc nhiên khi trên thân người thanh niên này tích tụ đầy yêu khí, sắc mặt tuy rạng ngời, sáng sủa ẩn chứa nhiều thiện phúc nhưng ấn đường lại loáng thoáng sắc đen.

    Ngài đứng lại chào hỏi vị thí chủ ấy

    "A Di Đà Phật."

    Người thanh niên kính cẩn chấp tay cúi chào

    "A Di Đà Phật, con là Hứa Tiên, xin kính chào Đại Sư."

    "Chào thí chủ, lần đầu diện kiến tuy có hơi thất lễ, nhưng cho phép bần tăng được hỏi, gần đây có điều gì bất thường xảy ra với thí chủ hay không?"

    Hứa Tiên hơi bất ngờ trước câu hỏi của Pháp Hải đại sư, nhưng cũng cẩn tâm suy nghĩ trong chốc lát, rồi lắc đầu thưa

    "Thưa Đại Sư, gần đây bản thân con không có chuyện lạ gì xảy ra cả, chỉ có tin vui là hiền thê của con đang mang trong mình giọt máu của Hứa gia.

    Hôm nay con đến chùa cũng là vì cầu xin cho thê nhi được mẹ tròn con vuông."

    Vừa nói anh ta vừa cười rất hạnh phúc, xong lại như nhớ ra gì đó, lo lắng kính cẩn hỏi

    "Không biết Ngài hỏi vậy, có phải biết được ẩn tình gì hay không?

    Hiền thê và hài tử của con có vấn đề gì sao?

    Mong Đại Sư chỉ cho con một con đường sáng."

    Đại Sư Pháp Hải định thần, nhắm mắt nhập định một lúc, như phát hiện được điều gì đó không tốt làm ấn đường có xu hướng hơi nhíu lại.

    Nhưng rất nhanh sau đó lại trở lại như thường, từ từ mở đôi mắt sáng ra nhìn Hứa Tiên thật sâu, hiền từ nói

    "Có phải con gặp vợ mình vào một ngày mưa, lúc lên núi hái thuốc không?"

    Hứa Tiên trố mắt đầy ngạc nhiên, liên tục gật đầu trả lời

    "Dạ thưa đúng ạ, gia đình con ba đời làm thầy lang, chuyên đi bắt mạch hốt thuốc cho mọi người.

    Một lần con lên núi hái thuốc, quá say mê nên quên mất cả thời gian, đến lúc nhận ra thì trời đã dần tối, nên con lật đật xuống núi.

    Nhưng không ngờ lúc đó trời bỗng đổ mưa to, con đành phải tìm đại một sơn động gần đó mà trú tạm.

    Nhờ vào cơ duyên hôm ấy đã cho con gặp được nương tử của mình, nàng cũng đang tránh mưa bên trong một sơn động bỏ hoang."

    Pháp Hải đại sư gật đầu như đang nói mình đã hiểu rõ mọi chuyện

    "Hứa thí chủ, ngài có thời gian hay không, bần tăng mạn phép mời ngài đến tiền đường trò chuyện."

    Hứa Tiên gật đầu, thành kính đáp

    "Thưa vâng, xin Ngài đi trước dẫn đường giúp con."

    Hai người đến tiền đường dùng để tiếp đón Phật tử của chùa, Đại Sư dẫn Hứa Tiên đến một căn phòng ở gốc trong cùng, bên trong như một chánh điện thu nhỏ, Pháp Hải đại sư đi đến chính giữa, chấp tay đảnh lễ tôn dung của Đức Phật.

    Hứa Tiên bên cạnh cũng bắt chước theo mà đảnh lễ Phật ba lạy.

    Sau đó Pháp Hải đại sư bảo Hứa Tiên ngồi đả tọa kế bên mình, vừa ổn định thì Hứa Tiên không ngăn được tò mò, vội hỏi

    "Mô Phật, không biết Đại Sư có chuyện gì muốn chỉ bảo, xin Ngài từ bi giảng giải."

    "A Di Đà Phật, mong thí chủ chuẩn bị tâm lý vững vàng cùng bần tăng thiền định, vứt bỏ mọi tạp niệm hiện tại, thân tâm hoàn toàn buông xuống, bần tăng sẽ giúp Ngài nhìn được chân như bổn tánh của sự việc."

    Dù trong lòng rất tò mò, nhưng Hứa Tiên vẫn tin tưởng vị đại tông sư này mà chuyên tâm ngồi đả tọa, cố gắng buông bỏ hết thẩy mọi suy nghĩ, hơn thua, tham ái của bản thân mà tìm về sự thanh tịnh vốn có trong tâm hồn.

    Sau đó, chàng thấy được Đại Sư Pháp Hải đang đứng trước mặt mình, dẫn chàng đến một sơn động sâu bên trong núi.

    Hứa Tiên hốt hoảng khi thấy một con mãng xà trắng rất to, to gần bằng một gò núi nhỏ đang há miệng nuốt một con sơn dương, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy được trong bụng con mãng xà còn nhô lên một vật thể lạ nho nhỏ.

    Theo kinh nghiệm của chàng thì có lẻ con rắn này đang có mang.

    Đang mải mê nhìn thì một chuyện huyền ảo xảy ra, khi mãng xã trắng vừa nuốt trọn con sơn dương xấu số kia thì bỗng nhiên biến hóa từ thân xác rắn thành một cô gái áo trắng, nhìn từ đằng sau Hứa Tiên cảm thấy bóng dáng cô gái ấy có vẻ rất quen thuộc.

    Lúc người con gái đó xoay mặt lại chàng hốt hoảng, sợ hãi đến té ngồi bên chân Pháp Hải đại sư.

    Miệng thì lấp bấp nói

    "Đại sư...chuyện này là như thế nào??

    Là giả...tất cả là giả phải không??"

    Pháp Hải đại sư thông cảm cho sự sợ hãi và lo lắng trong lời nói của Hứa Tiên nên từ tốn nói

    "Bần tăng làm sao có đủ tài cán tạo ra ảo cảnh như thế này.

    Chuyện cũng đã rõ, chúng ta mau về đi thôi."

    Nói rồi đại sư Pháp Hải phất tay làm Hứa Tiên cũng giật mình, mở choàng mắt.

    Trên gương mặt vẫn khư khư vẻ tột cùng sợ hãi .

    "Có chăng hết thẩy là do duyên số, con là một vị thầy lang tốt bụng, cứu giúp rất nhiều dân chúng khổ nạn, thành ra phước đức vô cùng to lớn.

    Nếu không, dù có duyên lành gặp được ta, e là tính mạng cũng không thể kéo dài đến ngày hôm nay."

    Sau khi Hứa Tiên bình tĩnh hơn đôi chút, mới ai thán thưa rằng

    "Kính thưa đại sư, dù biết rằng nương tử của con là xà yêu ngàn năm hóa hiện, nhưng từ lúc quen biết cho đến giờ, nàng cũng chưa từng hại đến ai.

    Còn phụ giúp con lên núi tìm thảo dược, cứu được biết bao sinh mệnh con người.

    Nay nàng lại đang mang trong mình cốt nhục của Hứa gia, con làm sao có thể nhẫn tâm hãm hại người đồng giường cộng chẫm cùng cơ chứ."

    Pháp Hải đại sư lắc đầu, phiền muộn quở trách

    "Dù rằng nàng ta có tâm từ bi, phụ giúp chồng cứu người trong thiên hạ.

    Nhưng bản thân phải tự hiểu được rằng mình là xà tinh.

    Người cùng yêu sao có thể sống chung, đó là trái với quy luật của trời đất.

    Vã lại mỗi lần vợ chồng ân ái, thí chủ phải mất biết bao tinh khí, tổn hại biết bao phước phần của bản thân, vì vốn dĩ đây là việc sai trái nên sẽ bị quỷ thần quở trách, giảm phước thọ, dẫn đến sinh mạng của mình cũng bị hao mòn.

    Cho dù là vợ chồng đúng lý hợp tình thì cũng phải kiên dâm những ngày đản sinh hoặc ngày các vị Thiện Thần Hộ Pháp đi tuần nói chi đến việc vợ chồng thí chủ.

    Thí chủ có chắc rằng từ giờ đến lúc chết cũng không bị sắc đẹp của xà tinh mê hoặc mà làm chuyện sai trái nữa không?"

    Dừng một chút, đại sư lại nói

    "Nếu vì ở cùng nàng ta mà thí chủ đánh mất mạng sống thì không chỉ bản thân thí chủ phải đọa lạc trong địa ngục, mà chính bạch xà cũng khó lòng thoát khỏi cái lưới của nhân quả báo ứng.

    Đây chính là hại người hại mình."

    Hứa Tiên sau khi nghe đại sư phân trần thì trầm mặt, cúi đầu, đau xót nói

    "Vậy con phải làm sao bây giờ, con chỉ muốn nàng cùng đứa trẻ bình yên vô sự, muốn con như thế nào cũng được."

    "Bần tăng làm sao có thể can dự vào nghiệp nhân của người khác, ở đây có một lá bùa, bên trong viết một chữ "Phật" đã được tụng kinh trì chú từ rất lâu, có khả năng bảo vệ bản thân tránh khỏi các loại yêu ma quỷ quái quấy phá.

    Thí chủ hãy cầm lấy.

    Nếu khuyên nhủ được Bạch Xà, buông bỏ tâm tham cầu ái dục sai lệch này mà quy y hướng Phật, cầu chuộc lại lỗi lầm xưa thì tốt, nếu không...lá bùa này sẽ giúp được thí chủ.

    Nếu có việc cần, thí chủ cứ việc đến Kim Sơn Tự tìm bần tăng."

    Sau khi dứt lời, Pháp Hải đại sư cúi chào, rồi đi ra khỏi phòng, để lại một mình Hứa Tiên cầm lá bùa mà như lạc vào cõi mộng.
     
    [Tân Truyện Bạch Xà] Nước Tràn Kim Sơn Tự
    CHƯƠNG 5: BẠCH XÀ OÁN HẬN


    Tác giả: Lila

    Sau khi dứt lời, Pháp Hải đại sư cúi chào, rồi đi ra khỏi phòng, để lại một mình Hứa Tiên cầm lá bùa mà như lạc vào cõi mộng.

    Sau khi về nhà, Hứa Tiên vẫn không thể nào bình tĩnh lại được, không biết phải tiếp xúc với người vợ xinh đẹp của mình như thế nào?

    Không biết làm sao khuyên nhủ cô ấy từ bỏ, đừng rơi vào vòng xoáy khổ đau này nữa.

    Vì bản thân rất yêu thương vợ mình nên Hứa Tiên lại càng quyết tâm với lựa chọn rời khỏi nàng.

    Nếu vì yêu đương nhất thời mà để nàng phải nhận lãnh những thống khổ không có hồi k trong tương lại thì chàng sẽ lựa chọn từ bỏ, bởi một khi đã yêu thì chỉ muốn người kia được hưởng trọn bình yên hạnh phúc.

    Ngồi thất thần một lúc, thì người vợ Bạch Tố Trinh của chàng cũng về,

    "Phu quân, hôm nay chàng lên chùa dâng hương, sao lại về sớm như vậy."

    Người vợ vừa nói vừa cười nhẹ

    Hứa Tiên im lặng nhìn Bạch Tố Trinh hồi lâu, rồi nói

    "Nương tử, nàng vừa đi đâu về sao?"

    "Phải, thiếp vừa lên núi, hái chút thảo dược hay dùng về.

    Hôm nay có chuyện gì xảy ra hay sao?

    Thiếp thấy chàng hơi lạ" Bạch Trinh nương lo lắng hỏi

    Hứa Tiên chợt ôm lấy người vợ đầu ấp tay gối thật chặt, ngẹn ngào nói

    "Nương tử, chúng ta dừng lại thôi, sai lầm bấy nhiêu đã đủ lắm rồi."

    Bạch Tố Trinh ngạc nhiên, không rõ sự tình, dồn dập hỏi

    "Chàng nói như vậy là ý gì?

    Dừng chuyện gì?

    Với lại 'sai lầm?' vợ chồng chúng ta làm gì mà sai lầm?

    Chàng bình tĩnh nói rõ sự tình cho thiếp biết."

    Hứa Tiên ngồi đối diện với Bạch Trinh nương, chầm chậm nói

    "Người và yêu làm sao có thể sống cùng nhau hả nàng"

    Bạch Tố Trinh vừa nghe bỗng hốt hoảng, nhìn phu quân của mình kinh sợ, sau lại tức giận la

    "Ai, là ai đã nói hưu nói vượn với chàng những điều này?"

    Hứa Tiên chua xót trả lời

    "Nàng không cần phải giấu nữa, ta đã biết hết mọi chuyện rồi."

    Bạch Tố Trinh vừa nói vừa rơi lệ.

    "Nương tử của mình mà chàng không tin, lại đi tin lời người ngoài, về nhà chất vấn ta."

    Hứa Tiên thấy vợ rơi lệ, đành đến bên an ủi

    "Bạch nương, lúc nảy nàng đi lên núi hái thuốc đã làm những gì ta đều thấy hết cả rồi.

    Với lại ta chỉ bảo người và yêu khác biệt, nếu nàng không phải yêu thì sao lại tự nhận như vậy được."

    Bạch Tố Trinh sợ hãi, ngồi bệch xuống đất khóc thất thanh.

    "Chàng...chàng...dù rằng ta là yêu nhưng có làm hại ai bao giờ, từ khi lấy chàng cũng chưa hề lỗi đạo vợ hiền.

    Bây giờ còn đang mang thai cốt nhục của chàng, sao có thể....sao chàng có thể nói muốn dừng lại là dừng lại.

    Hu..hu..."

    Hứa Tiên chua xót cầm tay Bạch nương, buồn bã nói

    "Nương tử, ta cũng như nàng, rất khó chấp nhận chuyện này.

    Nhưng chúng ta như vậy là sai với lẽ trời, đây không chỉ tổn hại riêng ta, mà bản thân nàng cùng con cũng khó bảo toàn."

    Bạch Tố Trinh cầm thật chặc tay phu quân, cố gắng ra sức thuyết phục

    "Không đâu, hai vợ chồng chúng ta thật sự yêu nhau sao lại bảo là sai lầm, hai ta vẫn có thể cùng nhau sinh con đẻ cái, chung sống đến già như bao cặp vợ chồng khác mà."

    Hứa Tiên thấy vợ đau khổ, vốn đã định xuôi theo, tìm một nơi nào đó vắng vẻ để vợ chồng con cái cùng sống bên nhau, nhưng chợt nhớ đến lời của Pháp Hải đại sư, chàng liền nhất quyết trả lời

    "Nương tử, nàng không thể không biết nếu vợ chồng ta cứ tiếp tục thế này thì ta cũng không thể sống được bao lâu nữa, hậu quả sau đó của nàng cùng con cũng không tốt đẹp.

    Cho nên...chúng ta vẫn nên...hòa ly đi."

    Bạch nương vẫn chưa từ bỏ hy vọng cố gắng níu kéo

    "Chàng đừng lo chuyện đó, suốt cuộc đời chàng luôn nổ lực cứu sống biết bao mạng người, tích được vô số phúc đức.

    Bản thân thiếp cũng ra sức giúp đỡ chàng, chắc chắc sẽ không để chuyện Phúc Hết Người Mất đến với chàng đâu."

    Ngay lúc đó, tiểu Thanh- người chị em thân thiết của Bạch Tố Trinh đi vào, chỉ vào Hứa Tiên tức giận nói

    "Chẳng qua ngươi chỉ là sợ hãi trước cái chết mà thôi, uổn công tỷ tỷ ta đối với ngươi một lòng một dạ, đúng là y như bao loại phàm phu tục tử khác."

    Bạch Trinh nương liền khoác tay, cắt ngang lời nói của tiểu Thanh

    "Tiểu Thanh, đây chuyện giữ vợ chồng tỷ, muội mau xin lỗi tỷ phu đi."

    Tiểu Thanh tức giận la

    " 'Xin lỗi', hắn có gan để nhận lời xin lỗi của một con rắn tinh tu luyện gần ngàn năm sao."

    Rồi nhìn Hứa Tiên khinh bỉ nói

    "Chẳng qua cũng chỉ là kéo dài tinh khí mà thôi, nếu ngươi không kiếm đủ phước để sống tiếp thì ta sẽ đi hút tinh khí người khác cho ngươi.

    Đảm bảo ngươi cùng tỷ tỷ có thể sống đến răng long đầu bạc."

    Bạch Tố Trinh sau khi nghe muội muội nói thì vô cùng sợ hãi, đây là cách cuối cùng có thể thực hiện, nhưng phu quân tính tình nhân từ sao có thể để nàng đi làm chuyện này cơ chứ, dù có làm cũng phải làm trong âm thầm, nên vội la to

    "Tiểu Thanh, mau im miệng."

    Về phần Hứa Tiên sau khi nghe những gì Thanh xà nói, trong lòng liền dâng lên một nỗi sợ sâu sắc.

    Hút tinh khí người khác để mình có thể duy trì mạng sống, chuyện trái với luân thường đạo lý như vậy mà cô ấy lại nói như một điều gì đó rất hiển nhiên vậy.

    "Các người không được làm chuyện thiên lý bất dung như vậy, đâu thể vì mình mà làm chuyện tổn hại đến người khác.

    Nương tử, nàng tuyệt đối không được nghe theo lời cô ấy, nghiệp nhân trên vai chúng ta đã quá nhiều rồi, nàng phải nghĩ đến tương lai con chúng ta sau này."

    Bạch Tố Trinh bản tính vốn là yêu, tính sân hận lại rất nặng dù có nhịn giỏi đến đâu đi nữa thì cũng không chấp nhận được việc phu quân mình cứ vì người khác mà để phần thiệt thòi cho vợ con nên tức giận hét to

    "Chàng lúc nào cũng chỉ lo nghĩ cho người trong thiên hạ, vậy ta thì sao, con chúng ta thì sao?

    Tiểu Thanh nói không sai, nếu cứu người tích không đủ phước đức thì tại sao lại không được lấy chút lợi tức từ những người chúng ta đã từng cứu chứ?

    Với lại nếu tâm họ trong sạch thì chúng ta làm sao có thể hút tinh khí được, đã muốn thỏa mãn dục vọng thì phải đánh đổi chút ít chứ."

    Hứa Tiên sợ hãi trước biểu hiện dữ tợn của người trước giờ vẫn cùng mình đồng giường cộng chẩm, lỡ miệng nói

    "Sao nàng có thể nói những lời bất phân thị phi như vậy, đúng là dã tính khó bỏ."

    Bạch xà tức giận công tâm, la to

    "Dã tính?

    Chàng vậy mà lại mắng ta dã tính khó bỏ?

    Bấy lâu nay ta ẩn nhẫn chịu đựng không sát hại mạng người, không đi hút tinh khí của những tên háo sắc hoan dâm kia.

    Cùng chàng hốt thuốc cứu người, vậy mà bây giờ lại đổi lại một câu 'dã tính khó bỏ' "

    Rồi đứng bật dậy, cười to nói

    "Được, ta sẽ cho chàng thấy như thế nào là dã tính khó bỏ."

    Bạch xà nhìn sang Tiểu Thanh gật đầu nói

    "Thanh muội, canh giữ tỷ phu của muội thật kỹ, tỷ sẽ đi hút tinh khí của những kẻ đã từng được y cứu giúp, sẽ để cho phu quân của ta một thân tinh khí cương dương.

    Xài cả đời cũng khó lòng mà hết được.

    Haha..."

    Thanh xà vui vẻ tiếp lời

    "Muội đã nói với tỷ từ lâu rồi, dù tỷ có tốt thể nào đi nữa, chỉ cần biết chị em chúng ta là xà yêu thì sẽ không ai mở rộng vòng tay đâu mà.

    Vốn là họ nợ chúng ta, cần gì phải khách sáo."

    Hứa Tiên bên cạnh không thể ngờ chỉ do một câu nói trong lúc nóng giận mà làm nên cớ sự khó thể níu kéo lại như lúc này, đành lấy lá bùa mà Pháp Hải đại sư đưa lúc sáng ra.

    "Nương tử, nàng không thể vì tình cảm riêng tư của vợ chồng chúng ta mà làm hại bao người như thế.

    Lỗi cũng một phần do ta, cuộc hôn nhân của chúng ta vẫn nên kết thúc ở đây đi, đừng sai càng thêm sai nữa.

    Phần đời còn lại ta sẽ chỉ làm việc thiện tích đức, để cầu mong cho nàng cùng con một đời bình an, mau thoát kiếp rắn xấu xa mà tái sinh vào cõi trời, người....

    Ta...có lỗi với nàng cùng con..."

    Rồi Hứa Tiên đưa lá bùa ra trước mặt, miệng liên tục niệm Phật hiệu, luồng kim quang chói rọi ấm áp phát ra từ lá bùa khiến Hứa Tiên dễ chịu thoải mái bao nhiêu thì lại làm tỷ muội Bạch xà đau đớn khó chịu bấy nhiêu.

    "Hứa Tiên sao chàng có thể nhẫn tâm như vậy?

    Huhu..."

    Tiểu Thanh tức giận trong đau đớn la to "Tên không bằng cầm thú kia, ngươi vậy mà lại dùng cách này cản bước chị em chúng ta.

    Để Thanh xà ta xem xem, ngươi có thể nhẫn tâm đến mức nào, có giỏi thì giết chúng ta thử xem.

    Đến lúc đó thì loài rắn chúng ta dã tính khó bỏ, hay loài người các người tàn nhẫn độc ác.

    Người ăn rắn thì là chuyện thiên kinh địa nghĩa, còn rắn hại người là chuyện thương thiên hại lý sao?Thật nực cười."

    Hứa Tiên buồn bã khuyên

    "Họ làm sai thì đấy là nghiệp nhơn của họ, còn nếu nàng cùng tiểu Thanh làm sai thì phần nhân quả nghiệp duyên ấy phải tự mình vương mang.

    Hà cớ gì phải làm khổ người, rồi tự tổn hại chính mình."

    Thanh xà không phục, chỉ thẳng vào Hứa Tiên mắng

    "Thứ không bằng cầm thú, hãm hại vợ con như ngươi cũng xứng giảng đạo lý cho tỷ muội chúng ta sao?

    Bạch tỷ chúng ta đi, ta không tin hắn ngày ngày có thể ở bên lá bùa chết tiệt này, Hứa Tiên ngươi chờ xem, đừng để bị rơi vào tay chị em chúng ta."

    Vừa dứt lời thì Thanh xà lê tấm thân đau đớn của mình đến bên Bạch xà đang rơi lệ không dừng rồi biến mất.

    Hứa Tiên sau đó cũng sụp đỗ, ngã ngồi dưới đất, đau đớn khôn cùng trước những việc vừa xảy ra với gia đình mình.
     
    [Tân Truyện Bạch Xà] Nước Tràn Kim Sơn Tự
    CHƯƠNG 6: NƯỚC TRÀN KIM SƠN TỰ


    Tác giả: Lila

    Hứa Tiên sau đó cũng sụp đổ, ngã ngồi dưới đất, đau đớn khôn cùng trước những việc vừa xảy ra với gia đình mình.

    Chàng biết bản thân trốn không khỏi, lại không muốn Bạch nương vì mình mà tạo nên sát nghiệp, nên quyết định đến Kim Sơn Tự, cầu xin đại sư Pháp Hải thi ân cứu giúp.

    *-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-

    Sau khi Hứa Tiên đến Kim Sơn Tự xin sự giúp đỡ của Pháp Hải đại sư thì được Ngài cho phép nương nhờ lại chùa, tránh cho tỷ muội Bạch xà tìm được.

    Một ngày nọ, trời đang nắng chói chang bỗng nổi gió to, kéo theo mây đen như sắp có giông bão.

    Từ trên không trung có âm thanh ghê rợn phát ra

    "Hứa Tiên, thiếp biết chàng ở bên trong, nếu chàng không xuất hiện đừng trách sao thiếp lại độc ác."

    Lúc này tất cả đệ tử trong chùa cùng Phật tử đều sợ hãi, không rõ chuyện gì đã xảy ra.

    Pháp Hải đại sư từ trong đại điện đi ra từ tốn nói

    "Đã đến trước cửa Phật, sao còn làm trò quỷ ma dọa người vô tội."

    Sau khi đại sư dứt lời, vùng sông nước bao xung quanh Kim Sơn Tự bỗng nỗi giận, sóng nổi dập dồn.

    Giữ vùng sóng lớn có một đôi rắn, một xanh một trắng rẽ sóng mà bay lên

    "Tôi kính trọng gọi Ngài một tiếng Đại Sư, nhưng tại sao Ngài lại chia rẽ vợ chồng chúng tôi.

    Sao Ngài không an an phận phận mà tu hành, lại đi lo chuyện bao đồng như vậy."

    Pháp Hải đại sư lắc đầu nói

    "Ngươi đã tu đạo được cả ngàn năm, phải hiểu rõ đạo lý, người và yêu sao có thể ở cùng nhau?

    Đây không chỉ là trái với lẽ trời mà còn tự hại người hại mình."

    Thanh xà tức giận, làm sóng động cả phần sông nước

    "Lão pháp sư già, không cần phải nhiều lời, mau mau thả Hứa Tiên ra, nếu không đừng trách tỷ muội chúng ta độc ác."

    "Đó là quyết định của Hứa tiên sinh, cửa chùa luôn rộng mở đón tiếp hết thảy mọi người, sao có thể nói hai lời.

    Tỷ muội thí chủ vẫn nên về đi thôi, vốn đã sắp thành chánh quả, đừng tự phá hủy đi một thân đạo hạnh khó công tu được."

    Bạch xà tức giận, há miệng thè lười đầy đáng sợ, phát ra âm thanh

    "Đây là chuyện của vợ chồng ta, nếu ai ngăn cản ta đều không nể mặt."

    Rồi cả một bầu trời sấm chớp in ỏi hòa cùng tiếng kêu của Bạch xà

    "Hứa lang, nếu chàng không xuất hiện, ta sẽ dâng nước nhấn chìm cả Kim Sơn Tự, giết hết tất cả những người chàng muốn cứu sống.

    Chàng mau ra đây."

    Pháp Hải đại sư liền ngồi đả tỏa,

    "Mọi người chớ loạn, sống chết đều do cơ trời, mau ngồi xuống mà nhất tâm niệm Phật, hết thảy đều là mây tan gió thoảng mà thôi."

    Sau lời nói của đại sư thì hết thẩy tăng chúng đều ngồi xuống niệm Phật cầu sự gia hộ, một số người dân đến chùa cũng nghe lời làm theo, nhưng vẫn có số ít người sợ hãi không kìm được la to bắt Kim Sơn Tự mau giao ra Hứa Tiên để cứu lấy sinh mạng mọi người.

    Nhưng do thấy ai nấy cũng đang ngồi niệm Phật, đành chạy đi tìm đường thoát hiểm, kẻ thì tìm cách leo lên nơi cao, người thì ra khỏi chùa rồi chạy thẳng vào núi sâu, mong sao có cơ hội sống sót.

    Lúc đại sư Pháp Hải cùng mọi người nhất tâm niệm Phật.

    Tỷ muội xà tinh thấy được luồng kim quang thấp thoáng xung quanh đang có xu hướng ngày một dày đặt, làm chói cả hai mắt của đôi rắn tinh.

    Thanh xà cảm thấy ngày một khó chịu và sợ hãi, liền nói với tỷ tỷ mình

    "Bạch tỷ, e là chúng ta khó lòng làm hại đến chúng.

    Tên Pháp Hải này quả là bậc cao tăng, chỉ một lát nữa thôi, nếu kim quang soi rọi cả nơi này thì đến chúng ta cũng khó lòng bảo toàn bản thân.

    Một là trốn hai là giết sạch lũ người ghê tởm này, hết thảy muội đều nghe theo tỷ, tỷ mau chọn đi."

    Lúc này Pháp Hải đại sư nhìn đôi tỷ muội đầy hiền từ và cảm thông nói

    "Các ngươi mau về hang động mà chuyên tâm tu hành đi thôi, đừng vì chút ái luyến hồng trần rồi gieo thêm nghiệp chướng nữa.

    Nơi này có Phật lực gia trì, há để cho các ngươi muốn làm gì thì làm."

    Bạch xà cười to "Hahaaa...ta cùng Hứa lang cứu biết bao sinh mạng lại không được ngợi khen dù chỉ một câu, bây giờ lại đổi lấy câu gieo thêm nghiệp chướng...hahaa."

    Sau đó đổi sang giọng nói đầy oán giận

    "Hôm nay Bạch xà ta muốn xem xem, công phu tu luyện cả ngàn năm này có nhấn chìm được một Kim Sơn Tự nhỏ nhoi hay không?"

    Nói rồi Bạch xà xoay sang tiểu Thanh gật đầu, cả hai cùng bay lên cao xoay vòng liên tục, kéo theo gió to sóng lớn đập vào bờ, cảnh tượng lúc này hết sức đáng sợ.

    Pháp Hải đại sư cùng chúng đệ tử vẫn ngồi bất động, tâm chuyên nhất niệm danh hiệu Phật, làm vòng kim quang bao quanh lấy họ càng lúc càng dày đặt cũng to lớn hơn.

    Song song với điều đó cũng có vài dân chúng sợ hãi, dập đầu van xin Bạch xà

    "Xin các người hãy tha cho tôi, tôi chỉ lên chùa bái Phật, không hề gây thù chuốc oán gì với các cô.

    Hi vọng cô hãy tha mạng cho kẻ hèn này."

    Thanh xà khinh bỉ cười to, làm cả bầu trời cũng rung động kéo theo những tảng mây đen

    "Hahaa, các ngươi không cần van xin nữa, ta muốn Kim Sơn Tự này cả chùa lẫn người đều phải mất.

    Đám nhân loại các ngươi chết cũng chẳng oan uổng tí nào đâu.

    Hằng ngày vì hưởng thụ mỹ thực nhân gian mà sát hại biết bao mạng sinh vật, chủng loài của chúng ta cũng không may mắn thoát khỏi.

    Chỉ vì người đời truyền tai nhau là mật rắn rất bổ dưỡng mà các ngươi nhẫn tâm giết hại biết bao đồ tôn đồ tử của ta, ngay cả Thanh xà ta nếu không phải được Bạch tỷ cứu sống lúc đạo hạnh còn non kém thì cũng chết dưới tay lũ tham lam các ngươi.

    Hôm nay ta muốn đòi lại cả gốc lẫn lãi.

    Hahaa..."

    Những người đó lo sợ, hoản loạn, quay sang chất vấn mọi người trong Kim Sơn Tự

    "Các người còn ngồi đó niệm Phật, tụng kinh gì nữa.

    Không phải hai con rắn này tìm ai đó sao?

    Mau mau đem người đó ra đây, may ra còn ngăn cản được.

    Không lẻ các ngươi vì một mạng người vô tích sự mà đổi lấy trăm ngàn nhân mạng nơi đây."

    Thấy chúng đệ tử tức giận, muốn phản bác.

    Pháp Hải đại sư liền trả lời

    "Tất cả đều có nhân quả báo ứng, nếu không cùng nhau tạo nghiệp trong kiếp trước thì bây giờ sao có thể chịu chung một kiếp nạn này, việc duy nhất mọi người có thể làm bây giờ là niệm Phật, cầu Phật lực gia trì cho tất cả tai qua nạn khỏi."

    Sau khi nghe lời sư trụ trì nói, một vài người ngoan đạo cũng bình tĩnh lại ngồi xuống niệm Phật, nhưng số còn lại thì luôn miệng trách móc, la lối rồi tìm đường chạy ra khỏi chùa như những người trước đó đã làm.

    Thật đáng thương cho những con người vô tri, do vô minh che lấp không thể thấy được nguồn Phật lực đang không ngừng tăng lên, bao bọc cả một khu chánh điện.

    Họ đi như vậy...thật sự sẽ an toàn sao???

    Nhưng tất cả đều do chính họ chọn, nên nhân duyên nghiệp báo sau đó, họ cũng phải tự lãnh lấy vì đâu ai có thể thay thế họ nhận lãnh, dù có là chí thân như cha con cũng không thể được.

    Lúc Bạch xà cùng Thanh xà góp gió, thổi mây thì bị nguồn Phật lực không ngừng tăng kia hướng đến, làm bản thể đôi xà tinh trọng thương rơi thẳng xuống sông sâu, gây lên một cơn địa chấn không hề nhỏ.

    Mọi người thì vô cùng ngỡ ngàng, không rõ vì sao lại xảy ra chuyện hi hữu như vậy, reo hò mừng rõ, liên tục cảm ân trời cao thương xót.

    Nhưng chẳng lâu sau, trời lại nổi gió to, sóng nước thì dập dồn ngày một cao, mây đen vốn đã tan đi gần hết lại tụ về, đổ một cơn mưa tầm tả.

    Pháp Hải đại sư lấy làm lạ, ngồi thiền định để cảm chuyện đang xảy ra, thì hết sức bất ngờ khi hai con rắn tin này lại cả gan dùng thần chú kêu gọi cùng dụ dỗ Thủy Thần dâng nước, kéo mây để nhấn chìm hòn đảo này.

    Ngài lo lắng bảo mọi người mau bình tĩnh, ngồi xuống tiếp tục niệm Phật, lòng thầm mong Tam Bảo gia ân, cứu hết thảy chúng sinh trên dưới Kim Sơn Tự một mạng.

    Gió thổi càng lúc càng to, mây đen cũng càng nhiều hơn, che kín cả một vùng trời.

    Làm cho mưa đổ không ngớt, nước bên dưới lại có chiều hướng tăng dần, đã ngập một phần tư đảo nhỏ và đang lan đến Kim Sơn Tự.

    Nước dâng đến đâu, đều kéo theo sự sợ hãi và kinh hoàng của muôn thú cùng cây cỏ, dẫn đến một thảm kịch nhân gian.

    Có một vài loài vật mở linh trí, cũng chạy đến bên ngoài chánh điện, nơi mọi người đang ngồi niệm Phật mà đồng ngồi xuống, im lặng không làm phiền đến người nơi đây.

    Có thế mới biết, dù là người hay vật thì đều có tánh linh, đều có suy nghĩ, cảm tình, đều biết sợ hãi trước thiên tai động loạn, trước...cái chết.

    Khi nước dâng đến gần chánh điện, nơi mọi người đang không ngừng niệm Phật thì bỗng bị rẽ sang hai hướng, hoàn toàn không thể đụng đến được một góc áo nhỏ của mọi người nơi đây.

    Ai nấy đều hoan hỷ, vui mừng, càng hăng say niệm Phật.

    "Giỏi cho các ngươi, việc đến nước này mà vẫn có thể tránh được một kiếp.

    Nhưng Pháp Hải đại sư, ngươi có nghĩ đến hàng vạn sinh vật nhỏ, cùng những con người yếu đuối vừa trốn đi kia sẽ phải chết trong thống khổ hay không?

    Tất cả hậu quả ngày hôm nay đều do ngươi cố ý chia rẽ vợ chồng ta.

    Đại Sư ngươi tránh khỏi nghiệp báo sao?

    Hahaa...ta phải làm cho các ngươi hối hận đến chết.

    Haha.."

    Bạch xà bây giờ đã hóa hiện lại thân người từ lúc nào, nhưng câu nói nào thốt ra lúc này cũng khiến ai nấy kinh sợ, còn đáng sợ hơn lúc nó hiện chân thân.
     
    [Tân Truyện Bạch Xà] Nước Tràn Kim Sơn Tự
    CHƯƠNG 7: CHƯƠNG KẾT


    Tác giả: Lila

    Bạch xà bây giờ đã hóa hiện lại thân người từ lúc nào, nhưng câu nói nào thốt ra cũng khiến ai nấy kinh sợ, còn đáng sợ hơn lúc nó hiện chân thân.

    Hứa Tiên lúc này, chấp tay đi ra từ chánh điện, nhìn người vợ đầu ấp tay gối vốn hiền lành, thiện lương của mình.

    Nay lại trở nên thật đáng sợ, sầu khổ la to

    "Bạch nương, nàng mau dừng tay lại đi, ta sẽ không đi theo nàng đâu.

    Mọi nỗi đau mà người dân vô tội và sinh vật phải chịu hôm nay đều do ta góp phần tạo nên, ta đã quyết định trọn đời này phải quy y cửa Phật, dứt mọi ái tình để theo đại sư học tập, giúp ích cho chúng sinh."

    Bạch xà vừa vui mừng khi thấy phu quân bao nhiêu thì bị những lời nói lúc này của Hứa Tiên nhưng một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô khiến cô đau đớn bấy nhiêu.

    Bạch xà tức giận đến cười to, rồi oán hận nói

    "Con người các ngươi luôn bảo rắn là loài máu lạnh, vậy các ngươi thì sao?

    Các ngươi không máu lạnh sao?

    Haha...hôm nay Bạch xà ta sẽ cho các ngươi mở mang tầm mắt, ta sẽ cho lũ người phàm thấp hèn các ngươi thấy thế nào là máu lạnh thật sự.

    Haha..."

    Vừa dứt lời, hai tỷ muội Bạch xà liền cùng nhau niệm chú, kêu gọi Thủy Thân dâng nước cao hơn nữa.

    Pháp Hại đại sư bấy giờ bi ai nói

    "Sao phải tự hại mình hại người, các ngươi dám cả gan xúi bẩy Thủy Thần dâng nước, thì phải biết trước Thiện Thần Hộ Pháp sẽ không tha thứ, ngay cả Thủy Thần do vô tri gây họa, nhưng lại là trợ ác hành nghịch nên cũng khó lòng tránh được kiếp nạn này.

    Thanh xà chợt cười lạnh mắng

    "Lão tăng già kia mau im mồm, bị trừng phạt thì có làm sao, dù có chết ta cũng muốn kéo theo vài tên- lúc nào cũng tự cho là mình đúng này, làm đệm lưng cho tỷ muội chúng ta.

    Hahaa... thêm được người nào thì là lời người đó rồi, Haha..."

    Lúc này nước đã dâng lên ngày một cao, tiếng khóc la, cầu cứu và sợ hãi cũng dâng lên khắp mọi nơi.

    Pháp Hải đại sư lắc đầu, tay lấy ra một cái bát vàng, miệng liên tục niệm chú ngữ làm cái bát càng lúc càng to hơn, rồi bay thẳng đến chỗ hai tỷ muội Bạch xà.

    Thanh xà hốt hoảng la to

    "Bạch tỷ cẩn thận."

    Rồi liền phi ra trước dùng pháp thuật chống đỡ, nhưng chẳng được bao lâu đã đuối hơi mất sức.

    Bạch xà thấy vậy liền ra sức cùng muội muội dùng phép thuật chống đỡ, nhưng dù đôi rắn này có tu luyện ngàn năm thì cũng không thể chống đỡ nổi nguồn Phật quang đầy chính khí kia.

    Trước khi bị cái bát vàng của Đại sư nhốt lại, Bạch xà vẫn không ngừng oán hận la

    "Ta không phục, dù là súc vật nhưng ta cũng có sinh mệnh, sao lại không được quyền yêu thương, ta hận hết thảy các ngươi."

    "Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, chấp niệm luôn rất đáng sợ, bần tăng sẽ nhốt ngươi dưới tháp lôi phong này, mong rằng sau khi cơn nóng giận qua đi, ngươi sẽ tu tâm dưỡng tánh, từ bỏ sát nghiệp, diệt trừ dâm tâm, sám hối tội lỗi xưa của bản thân."

    Lúc này trên không trung bỗng xuất hiện từng đợt sấm sét, đánh thẳng xuống giữa hồ, khi nhìn lên cao, Pháp Hải đại sưu trông thấy hai vị Thiên Thần Hộ Pháp đang nổi giận, dùng lôi quang liên tục đánh vào giữa hồ, nơi Thủy Thần đang hiện thân.

    Do thân

    thủ vốn nhanh nhẹn nên khi hỏa châu sắp đánh vào mặt, thì Thủy Thần đã kịp trốn xuống nước để trốn chạy, nhưng đôi mắt đã bị

    tổn thương nghiêm trọng vì bị lôi quang đả thương, lúc nào cũng phải chịu cảnh đau đớn khó chịu...Trên không trung bỗng truyền đến một âm thanh êm tai,

    "Thủy thần do không hiểu sự lý, nên làm chuyện sai trái, tiếp tay với đôi rắn tin này gây họa cho sinh linh.

    Nhưng thiện ác hết thảy đều có nhân quả báo ứng, nếu trong kiếp xưa không tạo tội ác, thì nay lại sao phải chịu cảnh thiên tai động loạn này.

    Thành tâm khuyên các vị Phật tử hãy chuyên cần làm lành tránh ác, đừng nghĩ rằng bản thân làm ác không bị ai nhìn thấy là không sao cả.

    Xung quanh các vị lúc nào cũng có những bậc quỷ thần theo bên cạnh.

    Nhìn rõ mồn một từng chuyện nhỏ nhặc các vị làm."

    Sau khi âm thanh vừa dứt, hết thẩy mọi người đều hướng lên trời cao, lễ bái liên tục, thể hiện lòng thành kính và biết ơn của bản thân đối với Thiện Thần Hộ Pháp.

    Hứa Tiên lúc này đi đến cạnh Pháp Hải đại sư, quỳ xuống bên chân Ngài, thống khổ nói

    "Xin Đại Sư từ bi, thương xót mà nhận con vào chùa làm đệ tử.

    Con nguyện dùng cả đời chuyên tâm tu tập, chuộc lại lỗi lầm của nương tử."

    Pháp Hải đại sư điềm tĩnh đáp

    "Mô Phật, nếu thí chủ vì muốn chuộc lại lỗi lầm của nương tử, bần tăng khó lòng mà chấp thuận.

    Phàm mọi người thường bảo rằng người xuất gia là dứt tình tuyệt ái, không hiểu tình lý chốn nhân gian nhưng ít ai biết rằng, những vị tăng ni là người có tình yêu to lớn nhất, họ dùng cả đời để phụng sự cho Phật pháp, cho chúng sanh trong khắp pháp giới."

    Sau khi nghe những lời khai thị của Pháp Hải đại sư Hứa Tiên chợt bừng tĩnh, tất cả mọi chuyện xảy ra như ngày hôm nay, đâu chỉ là lỗi do Bạch nương, cũng đâu phải do một chữ 'yêu' của thế gian.

    Nếu chàng không ham mê nhan sắc xinh đẹp của Bạch xà rồi kết làm phu phụ, nếu chàng không đắm chìm trong sắc dục thì làm gì có chuyện không nhận ra người vợ đồng giường cộng chẩm của mình là người hay yêu...để rồi đem đến hậu quả thảm sầu như ngày nay.

    Hứa Tiên rơi lệ vang xin

    "Bạch sư phụ, mong ngày chỉ cho đệ tử lối đi sáng.

    Thất tình lục dục của thế gian quả là những thứ độc thật đáng sợ."

    Đại Sư Pháp Hải nhìn Hứa Tiên đang từ sầu thương, đau khổ, chuyển sang tự trách rồi bây giờ lại là sợ hãi và lo lắng, lo rằng nếu không mau thoát ra được cái vòng luẩn quẩn ở chốn Ta Bà này thì điều đợi chờ bản thân chính là trôi lăn mãi nơi lục đạo luân hồi đầy đau khổ.

    Ngài mỉm cười, hiền từ nói

    "Khuyên răn người đời đừng háo sắc

    Người háo sắn thường bị sắc mê

    Thân tâm trong sạch tà không nhiễu

    Ngay thẳng, sao ác lại đến tìm.

    Từ nay con hãy ở lại đây mà chuyên tâm tu học, Phật giáo không phải là tôn giáo, Phật cũng không phải là người truyền giáo.

    Mà Ngài chính là một nhà triết học vĩ đại, những lời nói của Ngài như ánh sáng soi chiếu cho hàng đệ tử ngu si chúng ta."

    Từ đó Hứa Tiên xuất gia, theo Pháp Hải đại sư học Phật ở Kim Sơn Tự, Bạch xà cùng Thanh xà thị vẫn bị nhốt dưới tháp Lôi Phong cho đến khi nào đoạn trừ được tâm dâm cùng oán hận.

    Về phần Thủy Thần thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, nếu các khán đọc giả có hứng thú có thể xem quyển "Báo ứng hiện đời 3" phần "Nước tràn Kim Sơn Tự" do sư cô Hạnh Đoan biên dịch để biết được câu chuyện có thật ở Trung Quốc về đời sau của Thủy Thần và mối nhân duyên của vị này.

    Nhiều năm về sau có một vị đệ tử hỏi Pháp Hải đại sư rằng sao ngay từ đầu không đem pháp bảo ra để thu phục đôi rắn tinh mà lại để chúng hoành hành ngang ngược, hại chết bao người.

    Pháp Hải thiền sư hiền từ cười, nói một bài kệ

    " Đời người sắc sắc không không

    Nghiệp hơn quả báo, có sai bao giờ.

    Đừng cậy có chút thần thông

    Để rồi gieo họa, cả người lẫn ta."

    HOÀN CHÍNH VĂN

    Ngoài ra bộ này là phần ngoại truyện kể về câu chuyện của Chu Nghiên Dương-Thủy thần tái sinh, của bộ "Hữu Duyên Trà Quán" mà mình sáng tác.

    Mong các bạn ủng hộ.

    ======

    " Sư Pháp Hải đem Bạch xà nhốt dưới tháp Lôi Phong, thực tế là để giúp ả tiêu trừ tâm dâm, cho ả bế môn tu hành, tự kiểm điểm, nhìn ra lỗi mình!

    Nhưng trong "Truyện Bạch Xà" tác giả đã viết hoàn toàn sai lệch: vị sư Pháp Hải từ bi lại bị diễn tả thêu dệt giống như ác ma, tác giả biến Phật Bồ-tát thành kẻ bất thông tình lý, tận sức hủy Pháp, báng Tăng, gieo rắc ái tình diễm ảo trong nhân gian, ca ngợi quỷ tà, tô hồng tình yêu, sùng bái ái luyến cực độ.

    Hoàn toàn không lưu tâm giữa người và súc sinh có khác biệt hẳn hòi.

    Tác giả

    đã dùng ngòi bút bất minh lý, làm chánh tà điên đảo, hướng dẫn người phí báng Phật giáo, khiến họ mê muội theo...

    Đây chính là làm trái nhân quả, phải quấy chẳng phân, uốn thẳng thành cong.

    Người mắt sáng vừa xem là thấy rõ ngay!"

    Trích "Báo Ứng Hiện Đời 3"
     
    Back
    Top Dưới