Ngôn Tình Tân Sủng - Nam Lăng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tân Sủng - Nam Lăng
Chương 60


Lúc Úc Thịnh bước ra ngoài phòng tóc vẫn còn đang ướt, cô cầm máy sấy tóc cười khanh khách ngồi lên người anh, đưa máy sấy cho anh: “A Tự, ôm em đến bên bàn trang điểm, sấy tóc cho em.”

Cõ lẽ là vì cô vừa ngâm bồn xả stress nên trông tâm trạng cô càng tốt hơn.

Anh vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, đầu ngón tay khẽ v**t v* gò má trắng ngần phấn hồng, mùi hoa oải hương và hoa dành dành nhàn nhạt từ người cô bao phủ cả thân anh.

Anh dịu dàng nhìn cô một lúc, thấp giọng ừ một tiếng.

Chuyện kia, anh trực tiếp xử lý là được rồi, tâm trạng của cô tốt như vậy, không cần lấy chuyện không đâu làm phiền cô.

Anh cúi đầu hôn lên môi cô, muốn ôm cô vào trong phòng, cô lại cười một tiếng, ôm lấy cổ anh, chủ động đưa môi đến: “Có phải rất thơm không? Hôn cái nữa, thích không? Trên mặt không ngâm lắm, mùi thơm rất nhạt, còn có rất nhiều nơi mang mùi thơm, anh có muốn ngửi không?”

Ám hiệu trong lời này quá đậm, nhưng tối nay anh vốn không định làm gì, dù sao thì mấy hôm nay cần xử lý rất nhiều việc, anh không muốn làm cô quá mệt.

Nhưng cô luôn thích quyến rũ anh, mỗi lần lúc trêu chọc anh đều quên mất “bài học” trước đây, lúc đối mặt lại níu lấy anh xin tha.

Anh chậm rãi siết chặt ngón tay trên eo cô nhưng hôm nay anh cũng không biết khi đó mình có nghe theo lời xin tha của cô hay không.

Tuy anh tin cô nhưng như thế không có nghĩa là lúc anh nhìn thấy những bức ảnh kia, cảm xúc không dao động, anh biết trong giới đó có rất nhiều người như hổ đói nhìn chằm chằm cô, vốn dĩ một nhà Thịnh Lạc Quang Ảnh đã thêm cho anh rất nhiều tình địch tiềm ẩn, bây giờ cô lại bước một chân vào giới thiết kế thời trang, trong ngành này càng có nhiều người mẫu nam trẻ tuổi hơn.

Anh cũng không thể nào thật sự mỗi ngày đều ở bên cạnh cô hai mươi bốn giờ, tuy anh tin cô, nhưng thấy cô và những chàng trai mang tâm tư bất chính tiếp cận cô hiến ân cần lại là hai việc khác nhau.

Giống những bức ảnh lần này, vì anh là đàn ông, nên anh biết rõ lúc Đồng Phi tiếp cận cô, đi cạnh cô, trong lòng cậu ta sẽ nghĩ những gì, nên anh mới cảm thấy trong lòng không thoải mái.

Nhưng cô xử lý về phương diện sự nghiệp rất tốt, đặt mình ở vị trí này, có rất nhiều việc vẫn là khó tránh khỏi, có một số người vẫn là phải tiếp xúc.

Anh không muốn can thiệp vào sự nghiệp và tự do của cô, nếu như anh giống như một số đàn ông miệng nói “Yêu em, em chỉ có thể thuộc về tôi”, lại làm ra những chuyện can thiệp quá mức, hành động như thế làm anh đến ải của bản thân mình cũng không vượt qua được.

Anh muốn tôn trọng cô, muốn cho cô tự do nhưng cảm xúc của anh luôn dao động khi nhìn thấy cô và những người đàn ông mang mục đích không đơn giản tiếp cực cô, thậm chí cực kỳ không thoải mái.

Đây vốn đang mâu thuẫn giằng co nhưng anh nhìn thấy bây giờ vẫn chưa tìm ra cách giải quyết.

Anh biết, có một số chuyện có lẽ vẫn nên hỏi.

Nhưng anh lại không muốn làm thế.

Nên cuối cùng anh chỉ đành tự mình tiêu hóa những cảm xúc này.

Nhưng bây giờ, anh vừa nhìn thấy những bức ảnh kia không bao lâu, cảm xúc vẫn chưa thể tiêu hóa hoàn toàn.

Anh không dám bảo đảm, lát nữa sau khi thật sự như mong muốn của cô. bản thân có “dừng kịp lúc” hay không.

Nhưng cô vẫn không hề hay biết, hôn lên ch.óp mũi trắng ngần của anh, lại hôn lên hầu kết gợi cảm, ngửi cổ tay mình hỏi anh có muốn ngửi nơi càng thơm hơn không?

Cuối cùng, Úc Thịnh cũng được như ý muốn, nhìn thấy bản chất kiệm lời trầm mặc của A Tự nhà cô: Vùi đầu làm lụng.

***

Hôm sau Úc Thịnh không thức dậy theo kế hoạch dự tính, loại cảm giác tay chân dường như không tồn tại, eo cũng sắp đứt đôi làm cô chỉ muốn nằm thẳng.

May mà sau một năm huấn luyện, một tuần bảy tám lần, cô ít nhiều cũng đã hơn quen, nên đã trải qua giai đoạn bi thảm cần phải bôi thuốc.

Chỉ là vẫn không dậy nổi…

Là ảo giác của cô sao?

A Tự đêm qua hình như đặc biệt tham lam, thường ngày cô đều làm nũng cầu xin, anh luôn chậm lại chút, nhưng đêm qua lại…

Có hơi đau thảm, không muốn nhớ lại lắm, đặc biệt là khúc sau khi cô ngất đi…

Úc Thịnh nằm đó, đã dự tính lần sau làm thế nào để trả đũa.

Nhưng tối qua, ít nhiều làm lòng cô có chút nghi hoặc, nghi hoặc này trong lúc cô ăn trưa với người của Nghê Thường, đối phương luôn mang theo nụ cười mập mờ ghé bên tai cô thì thầm hỏi đêm qua có phải cô đã cùng nghệ sĩ lai tây nổi tiếng vui vẻ hay không, mới được giải đáp.

Công việc của Úc Thịnh quá bận, rất hiếm lên mạng xem hot search, mà tối qua vừa đăng lên đứng dòng đầu tiên đến giờ vẫn còn nằm trong top, có lẽ là vị trí thứ mười mấy dường như vẫn lưu luyến không chịu xuống.

Trên mạng cực kỳ náo nhiệt, bắt đầu từ đêm qua, fan của Đồng Phi cực lực phủ nhận, đủ loại nhốn nháo, tỏ ý rằng tin tưởng Đồng Phi, chờ đợi phản hồi.

Nhưng đến tận giờ này hôm nay, bên phía Đồng Phi không hề phản hồi, đến cả người đại diện và công ty cũng im lặng không lên tiếng, cuối cùng làm cho các fan gào thét khóc lóc, tuy vẫn có fan cố gượng bảo tin tưởng, nhưng thời đại trên mạng này, sau khi tin đồn đăng tải mười hai giờ đồng hồ mà chính chủ không lên tiếng phản hồi, vốn xem như là biến tướng mặc nhận.

Úc Thịnh nhướng mày, tại sao bên phía Đồng Phi lại không phản hồi, cô chỉ là tò mò rồi, đã gần mười mấy giờ đồng hồ rồi, vẫn chưa ai đào ra thân phận của cô sao?

Sau khi ăn trưa xong, cô đích thân gọi điện cho người đại diện của Đồng Phi, hỏi chuyện này.

Đối phương thấy cuộc gọi của cô, ban đầu là chân thành xin lỗi chuyện ảnh tin đồn lần này, cũng bảo rằng không phải công ty và bên cô ấy không làm gì mà là đêm qua trợ lý Thu đã đích thân gọi đến bảo rằng chuyện này vì liên quan đến Sếp Úc nên anh sẽ tự mình xử lý, hi vọng bên Thịnh Lạc Quang Ảnh tạm thời không cần có bất kỳ phản hồi và công khai giải thích.

Nói đến cùng, Úc Thịnh cũng là chủ của Thịnh Lạc, lần này cô ấy không trông kĩ nghệ sĩ nhà mình, mang rắc rối cho đối phương, đối phương muốn đích thân giải quyết cũng không thể chỉ trích gì.

Hơn nữa theo cô ấy thấy, Đồng Phi sau khi ra mắt cũng không nghe lời lắm, luôn thích làm những chuyện nổi trội để công ty giải quyết, lần này còn dám chọc đến đầu chủ, cũng nên có chút bài học.

Về điểm này, hai bên có chung suy nghĩ.

Sau khi Úc Thịnh nghe xong, đôi mày thon dài hơi nhíu lại: “Vậy nên, tối qua trợ lý Thu đã biết rồi… tối qua anh ấy mấy gọi gọi điện cho cô vậy?”

Đối phương báo thời gian, Úc Thịnh ngẫm lại, khi đó cô còn đang ngâm bồn.

Hay lắm, hóa ra anh sớm biết rồi nhưng khăng khăng không hỏi đến một lời. Rõ ràng là tức giận nhưng lại không chịu nói, còn dùng một cách khác để “phạt” cô…

Giờ đây tay chân và eo của Úc Thịnh còn chưa về chỗ cũ, đối với cô mà nói chuyện này chắc chắn không thể cứ thế bỏ qua.

Đầu tiên là Đồng Phi, cậu ta vốn là nghệ sĩ mà cô nâng đỡ, có thể nâng đỡ đương nhiên cũng có thể kéo xuống. Cô không hề khách khí, trực tiếp ra lệnh với người đại diện: “Ngoài những quảng cáo đã tiến hành, những tài nguyên sau đó vốn cho cậu ta, bây giờ rút về hết, bao gồm cả đại diện thời trang chỗ tôi, để cậu ta gần đây tập trung trên những hạng mục đang tiến hành, nếu còn làm trò, mấy cái đó tôi cũng rút về, cũng không thiếu chút tiền đền hợp đồng đó.”

Nói đến cùng, Thịnh Lạc Quang Ảnh không phải chỉ có mình cậu ta là nghệ sĩ, nếu như thu hồi chỗ của cậu ta, tìm một người càng nổi tiếng thay vào, bên chế tác chỉ có càng thêm vui vẻ.

“Vâng, Sếp Úc, tôi đã hiểu!” Giọng đối phương có chút hoảng, cô ấy cảm nhận rõ ràng cơn giận của Úc Thịnh. Nhưng rất nhanh, giọng nói của Úc Thịnh trong điện thoại liền thay đổi, lại nhắc đến một yêu cầu khác.

Chỉ là yêu cầu này làm người đại diện hơi hoang mang.

“Vậy nên nếu như tôi không hiểu lầm thì… Sếp Úc, ý của chị là, chỗ tôi sẽ giao lịch trình tối nay cho trợ lý Thu, nội dung là thông báo lịch trình tối nay chị và Đồng Phi tham gia tiệc rượu cá nhân, vì thời gian tiệc rượu cá nhân này và tiệc nhà thiết kế của của có chút xung đột nên hi vọng anh ấy có thể sắp xếp tốt chuyện của chị, để chị sớm rời đi? Nhưng chuyện này, chị hoàn toàn không biết…”

Đối phương nói xong, đến cả bản thân cũng không dám tin vào lời mình nói, “Là như thế này đúng không, Sếp Úc?”

“Ừ, cô sắp xếp rất rõ ràng, tất cả những điểm quan trọng đều đưa ra, năng lực tốt như vậy để cô làm người đại diện của Đồng Phi quả là uất ức cô rồi. Yên tâm đi, lần này nếu như Đồng Phi thật sự xuống rồi, tôi sẽ sắp xếp để cô đến chỗ của Trinh Tuyết.”

Trinh Tuyết chính là cô gái ngọt ngào được ra mắt cùng lúc với Đồng Phi, điều kiện cô ấy ra mắt với Đồng Phi không khác nhau lắm nhưng cố gắng hơn không biết bao nhiêu lần so với Đồng Phi, lại nghe lời hiểu chuyện, nhưng bây giờ người đại diện của cô ấy còn phụ trách những nghệ sĩ khác, rất ít thời gian dành cho cô ấy dẫn đến bây giờ cô ấy cũng không nổi bằng Đồng Phi.

Nhưng nếu cô ấy có thể có một người đại diện tận chức trách, vị trí sau này tuyệt đối sẽ cao hơn Đồng Phi.

Người đại diện này sau khi chịu đựng Đồng Phi hiểu hơn ai hết, trong thời đại tin tức nhanh chóng này, một nghệ sĩ chỉ là xinh đẹp là vô dụng, xây dựng hình tượng có tốt hơn đều sẽ dễ dàng bị bản thân mình phá nát.

Một nghệ sĩ vừa xinh đẹp lại cố gắng, có ý chí tiến thủ, nghe lời mới là đối tượng tốt nhất.

“Vâng, cảm ơn Sếp Úc, tôi đã hiểu rồi, chị yên tâm, tôi sẽ làm tốt chuyện này.”

Nói chuyện với người thông minh chính là rất nhẹ nhõm, sau khi Úc Thịnh gác máy thì vô cùng hài lòng. Trước đây cô không để ý đến người đại diện của Đồng Phi, năng lực tốt lại thông minh, còn chịu đựng cậu ta lâu như vậy, là một nhân tài.

Giải quyết xong Đồng Phi, tiếp theo chính là Thu Tự nhà cô.

Bây giờ cô biết tại sao sau khi hot search xuất hiện mười mấy giờ đồng hồ, công ty và người đại diện vẫn chưa có phản ứng, nên cũng đoán ra được tại sao qua mười mấy giờ đồng hồ rồi, cộng đồng mạng rộng lớn thế này cũng không tìm được ảnh chụp chính diện và thân phận của cô, cũng không xuất hiện bất kỳ bài viết mắng chửi nào?

Loại chuyện liên quan đến mạng, còn ai có sở trường hơn A Tự nhà cô chứ?

Vậy nên cách xử lý của anh chính là: Chuyện Đồng Phi tự gây ra, để tự Đồng Phi đi giải quyết.

Hoặc là cứ im lặng tiếp, tất cả cố gắng gần một năm mất sạch, hình tượng sụp đổ, mất đi tín nhiệm của fan.

Hoặc là tự đứng ra, đích thân thừa nhận ảnh chụp là tụ tập công ty, đối phương là nhân viên công tác, đích thân giải thích, tự giải quyết rắc rối của mình.

Mà tiền đề của cách này là bảo vệ cô kín đáo, không chút sơ hở.

Nói thật thì Úc Thịnh cảm thấy cách xử lý này siêu ngầu, cực giống phong cách của Thu Tự. Đàn ông chân chính chỉ đối phó với đàn ông, không nổi giận mắng nhiếc, cũng không ném áp lực về phía cô, nói những lời não tàn bảo cô vạch rõ giới hạn.

Thậm chí cô có thể đoán được tâm trạng đêm qua lúc anh nhìn thấy những bức ảnh kia, A Tự nhà cô quen im lặng và chịu đựng, không muốn tạo cho cô bất kỳ áp lực nào.

Cô vô cùng thích cách thức xử lý vừa thành thục vừa lý trí của Thu Tự, cô chỉ là có chút không nỡ, đôi lúc quá thành thục lý trí, người chịu khổ chỉ là bản thân mình.

Vậy nên cô quyết định cho anh chút “k*ch th*ch” nho nhỏ.
 
Tân Sủng - Nam Lăng
Chương 61


Úc Thịnh không biết người đại diện sẽ gọi điện cho Thu Tự về “báo cáo lịch trình”, nhưng cô biết đối phương sẽ tìm thời cơ thích hợp nhất.

Từ buổi chiều, anh nhận được cuộc gọi báo cô cần phải tham gia buổi tiệc khác, cô vẫn luôn lặng lẽ quan sát phản ứng của anh.

Đến chạng vạng trên đường họ quay về khách sạn, cô được như ý nguyện nhìn thấy sắc mặt anh hơi thay đổi.

Cô thấy anh cụp mắt, chăm chú nhìn màn hình di động một lúc, hàng mày xinh đẹp khẽ nhíu lại. Hiển nhiên, tin tức này làm anh sinh ra nghi ngờ và không vui.

“Sao thế, có chuyện gì à?” Cô cố ý vờ như vô ý hỏi.

“Sau tiệc nhà thiết kế tối nay, em có thêm một lịch trình.” Không biết có phải vì trên xe ngoài hai người còn có Đường Thần và người của Nghê Thường hay không, Thu Tự không để lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ rất công tư phân minh báo qua một lượt lịch trình tối nay.

Úc Thịnh nhàn nhạt ừ vài tiếng, không cho anh bất kỳ phản bác nào.

Mà Thu Tự chỉ nhìn cô thêm một cái, cũng không đưa ra bất kỳ phản bác nào.

Úc Thịnh quyết định sẽ cho anh thêm một cơ hội, dù sao đi nữa trên xe cũng có nhiều người.

Sáu giờ hơn, cả nhóm người quay về khách sạn, sau khi Úc Thịnh trò chuyện thêm vài câu với người bên Nghê Thường, đối phương sẽ đến sảnh tiệc trước, Úc Thịnh bảo Đường Thần cũng đến sảnh tiệc ăn chút gì trước, cô dẫn Thu Tự về phòng với lý do sắp xếp công việc khác.

“...Thật ra, nên gặp người bên Nghê Thường và Lam Điểu, những cuộc họp cần tham gia đều đã hoàn thành, vai chính của bữa tiệc hôm nay là nhà thiết kế show thời trang, em có xuống lầu hay không đều không sao.”

“Được.”

“...”

Đã hơn nửa giờ đồng hồ rồi, những việc nên nói nên sắp xếp đều gần như nói xong nhưng Thu Tự vẫn không nhắc với cô về bữa tiệc tư nhân đi cùng với Đồng Phi.

Úc Thịnh ngồi trên sô pha, không quá hài lòng nhìn Thu Tự đang cúi đầu chăm chú nhìn laptop trong tay, lại hỏi: “Khương Vị Tranh bên kia thông báo rồi chứ?”

“Đã thông báo, anh bảo cô ấy trước bảy giờ qua đây một chuyến.” Anh nhìn đồng hồ, “Vẫn còn mười phút mới bảy giờ, có lẽ cô ấy đã ở dưới lầu rồi, có lẽ đang bận, cần giục chút không?”

“Không cần, cứ tùy cô ấy thôi.” Cô cũng không phải thật sự gấp như vậy, đây không phải là đang cho anh cơ hội sao…

Nhưng xem ra anh không chủ động nhắc đến, dù sao nhắc rồi bản thân anh cũng không thoải mái, cô đoán rằng có lẽ anh sẽ đợi gần đến giờ sẽ trực tiếp hỏi cô chuyện có đi hay không.

Nhưng cô vốn không có bữa tiệc tư nhân nào cần đi cả, chỉ là cô muốn nhìn phản ứng của anh, để anh chủ động lên tiếng mà thôi.

Bây giờ nếu anh đã không chủ động lên tiếng, vậy thì cô chỉ đành chủ động rồi.

“Đúng rồi, vừa rồi lịch trình anh nói trên xe, trước đó em không nghe rõ lắm, anh nói lại lần nữa, đi cùng ai vậy?”

“...” Thu Tự dừng một chút, mới đáp, “Đồng Phi.”

“Sao lại là cậu ta, hôm qua em mới gặp cậu ta. Thằng nhóc này gần đây nổi như vậy sao còn có thời gian rảnh rỗi thế, giống như keo da chó, đi đâu cũng nhìn thấy…” Úc Thịnh than thở mấy câu.

“Nếu em không muốn đi, có thể hủy, anh trả lời người đại diện của cậu ta.” Giọng Thu Tự bình thản.

Úc Thịnh vờ như không biết mọi chuyện, nhìn anh vài lần, lên tiếng: “Không cần đâu, em nhớ ra rồi, hình như trước đây Nhạc Đống có nhắc với em về tiệc rượu tư nhân này, là một buổi tiệc khá quan trọng. Có mấy người cũng sẽ tham gia, vừa hay tối nay cùng nhau gặp mặt.”

Thu Tự cụp mắt, “ừ” một tiếng, không phản bác: “Được, vậy lát nữa anh đi cùng em.”

Úc Thịnh xuýt không kìm được phì cười, tuy lần này chủ yếu muốn “k*ch th*ch” anh một chút, để anh chủ động lên tiếng hỏi một số chuyện, nhưng bây giờ nhìn thấy dáng vẻ im lặng ghen tuông của anh, cô lại kìm lòng không đậu.

Cô thật sự quá thích vẻ mặt sóng yên biển lặng nhưng thật ra là âm thầm trào dâng lại cố gắng chịu đựng của A Tự nhà mình.

Úc Thịnh cảm thấy bản thân quá khổ sở rồi, không chỉ phải nhịn cười mà còn phải nhịn xúc động muốn tiến lên ép anh vào tường.

Cô chính là thích lúc anh ghen hôn anh, nhìn anh bị trêu chọc đến động lòng khó nhịn nhưng vẫn kiềm chế từ chối…

Chỉ là bây giờ vẫn chưa được, chưa đủ độ lửa, cô cần thêm chút lửa nữa.

Úc Thịnh dựa lưng lên sô pha, một tay đỡ trán, tiếp: “Không cần đâu, anh bận việc ở buổi tiệc này, không phải nói thời gian của buổi tiệc kia và bên đây hơi trùng nhau sao, em bảo Đường Thần đưa em qua đó, yên tâm đi, em sẽ uống ít rượu thôi.

Lần này, Thu Tự không lên tiếng.

Tầm mắt của anh dời khỏi laptop, sau đó rơi lên người cô, đôi mắt đen sâu thẳm xinh đẹp kia, từng đường nét đều cực kỳ hoàn mỹ.

Anh nhìn cô một lúc mới lên tiếng: “Em muốn uống rượu?”

“Tham gia tiệc sao có thể không uống rượu?” Úc Thịnh hỏi ngược.

Mày anh lại nhíu lại, anh nhìn cô, giống như xác nhận lại độ chân thực trong lời nói của cô.

Trước giờ Úc Thịnh quen diễn kịch trước mặt Cố Giác, bất kể buồn nôn thế nào đều sẽ chịu đựng, huống hồ bây giờ cô vì muốn nhìn thấy phản ứng của Thu Tự. Anh nhìn cô, cô để mặc anh nhìn, thậm chí còn dùng ánh mắt khó hiểu nhìn anh, giống như không hiểu tại sao anh lại phải nhìn mình như vậy.

Trong phòng yên lặng một lúc, sau đó cô chậm rãi lên tiếng: “A Tự, anh sao vậy, sao trông tâm trạng anh không được tốt lắm?”

“Không có.” Anh nhàn nhạt phủ nhận.

“Phải không, A Tự, giận thì cứ nói ra. Nếu như anh nói rồi, nói không chừng lát nữa em sẽ không đi.”

Anh khẽ mím môi: “Đó là công việc, anh sẽ không vì công việc mà nổi giận đâu.”

“Thật vậy à? Anh công tư phân minh như thế sao?”

Lần này, cách một lúc lâu, anh mới “ừ” một tiếng, tuy là câu khẳng định nhưng dường như lúc lên tiếng trả lời đáp án này, anh lại hối hận rồi.

Biểu cảm hối hận kia thể hiện rõ trên mặt anh, mặt nạ cố gắng chịu đựng cuối cùng cũng ở giữa nứt ra.

Úc Thịnh thấy mày anh gần như nhíu chặt, không nhịn được cười ra tiếng.

Anh không nhịn được, cô cũng thế.

Úc Thịnh từ sô pha đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mặt anh: “Muốn biết tại sao hôm qua Đồng Phi lại tụ tập cùng bọn em không?”

Cô dừng một chút, giọng trở nên càng thêm mềm mại, “Vì em vốn định để cậu ta làm người đại diện cho nhãn hiệu trang phục mới, tên nhãn hiệu mới lần này em đã nghĩ xong tên từ sớm, chỉ là vẫn luôn không nói với anh, tên nhãn hiệu mới tên là “Thu Sắc”.”

Cuối cùng cô vẫn không nhịn được, đích thân mở món quà này, dù sao đi nữa mấy công ty thiết kế sắp tái tổ chức xong rồi, khi đó chắc chắn không thể sự giúp đỡ của anh, so với việc để anh tự biết, còn chẳng bằng cô chính miệng nói với anh.

“Thu Sắc - Sắc thu nghiêng thành, tên hay không?”

Anh ngây người nhìn cô, không ngờ lại đợi được lời nói này, qua một lúc sau, anh mới tìm về giọng mình: “... Được.”

Úc Thịnh ôm cổ anh, chủ động đưa môi đến.

Trong phòng lập tức trở nên vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng động nhỏ giữa đôi môi của hai người, anh bị sự chủ động và mãnh liệt của cô làm cho trở tay không kịp.

Nhưng rất nhanh, anh dùng sự mãnh liệt hơn đáp lại cô.

Một lúc lâu, cô mới rời khỏi môi anh: “Bây giờ không giận rồi sao, đều nói cho anh biết cả rồi.”

“... Anh không giận.”

“Ồ, vậy bây giờ em đi thay quần áo, lát nữa bảo Đường Thần đưa em đi dự tiệc.” Úc Thịnh vờ như muốn đi, cô vừa xoay người đã bị chàng trai sau lưng đưa tay ôm chặt thắt lưng cô kéo cô vào lòng.

Anh vốn không cần lên tiếng, động tác và lực độ anh ôm cô đã lặng lẽ tuyên bố tất cả.

“Anh chỉ là, không muốn trở thành loại bạn trai kia…”

“Loại nào?”

“Vì ghen tuông và đố kỵ mà đoán mò chất vấn, trói buộc, kiểm soát em, trở nên không nói lý lẽ, mặt mày dữ tợn…”

“A Tự của em mới không biến thành như vậy.”

Cô không thích nghe anh nói thế, “Dù là anh ghen tuông, cũng sẽ đẹp trai hơn bình thường thôi, làm em càng thích thôi. Anh có một trái tim ngay thẳng, giống như con người của anh vậy, mãi mãi sẽ không trở thành loại người mà anh nói.”

“Nhưng…” Anh ôm cô càng chặt hơn, “Anh cũng có dụ.c vọng chiếm hữu, suy nghĩ này càng lúc càng mãnh liệt khi ở cạnh em lâu dần, anh cũng sẽ thỉnh thoảng nghĩ đến, nếu như em không phải là Sếp Tổng của Thịnh Thế Phồn Hoa, không phải là Sếp Tổng của Thịnh Lạc Quang Ảnh, không phải là Sếp Tổng của bất kỳ ai thì chỉ là Tiểu Úc của một mình anh…”

Úc Thịnh trong vòng tay anh xoay người lại, lần nữa ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đang rũ xuống của anh, kiễng chân hôn lên môi anh: “Vậy em đồng ý với anh, nếu như có một ngày, anh thật sự trở thành người như thế, em cũng chỉ là Tiểu Úc của một mình anh.

Bị anh trói buộc, bị anh kiểm soát, cho anh cảm giác an toàn, sau đó… để anh biết, trên thế giới này nhiều người như thế, em chỉ yêu A Tự, em cũng chỉ có A Tự.”

Anh nhìn cô, cảm thấy tim đang đập cực nhanh.

Anh siết chặt cánh tay, cẩn thận ôm chặt anh trong lòng: “Tiểu Úc…”

Sao anh lại không phải cũng như thế chứ, trên thế giới này nhiều người qua lại như thế nhưng đối với anh mà nói đều không có ý nghĩa.

Chỉ có cô là khác biệt, anh sẽ luôn yêu cô, chỉ yêu mình cô…

***

Mấy ngày sau đó, Úc Thịnh ở trong thang máy của cao ốc “tình cờ bắt gặp” Đồng Phi.

Mấy ngày nay đối phương trải qua không tốt lắm, sau khi nếm trải sức mạnh phản phệ của fan, cuối cùng cậu ta cũng không chịu được tự đăng bài giải thích trên weibo, còn xin lỗi vì mình không kịp thời lên tiếng giải thích.

Cả bài viết đều mượn cớ cẩn thận, thậm chí không dám nhắc đến thân phận của Úc Thịnh, chỉ gọi là nhân viên công tác.

Cậu ta bị đổi người đại diện, mất đi mấy tài nguyên lớn vốn cho cậu ta, nhưng cậu ta vẫn cố chấp muốn có được đáp án và tại sao lại như vậy.

“Tại sao, bây giờ tôi đã nổi như vậy rồi, có rất nhiều cô gái đều xem tôi là thần tượng, dù chỉ cần gặp mặt tôi một cái cũng có thể cảm thấy hạnh phúc đến ngất đi… Tại sao, chị vẫn không chịu nhìn tôi thêm một cái? Tại sao vẫn không thích tôi?”

Đây là lần đầu tiên Úc Thịnh thấy cậu ta ở trước mặt cô thể hiện dáng vẻ chân thực và nội tâm của mình, cô vốn không muốn để ý đến cậu ta nhưng bây giờ cô vẫn lên tiếng: “Loại chuyện này sao có tại sao chứ. Cậu hỏi như vậy, sẽ nghĩ như vậy, chẳng qua là vì cậu vẫn chưa thật sự yêu một người mà thôi.”

“Không, chị không hiểu, trước giờ tôi chưa từng rung động với một người như vậy, thậm chí tôi còn vì chị mà cố gắng phấn đấu vỏn vẹn mười tháng… Tôi sẽ không yêu cầu bất kỳ chuyện gì, chỉ là một hai lần vui vẻ thôi được không? Thậm chí tôi sẽ không để cho bạn trai chị biết, chị vốn sẽ không mất mát gì cả…”

Mà lần này, Úc Thịnh không lên tiếng nữa.

Rất nhanh thang máy đến tầng của Thịnh Thế Phồn Hoa, cô bước ra thang máy, cậu ta vội vàng muốn đuổi theo, muốn ngăn cô, lại bị ánh nhìn lạnh lùng của cô ngăn lại.

“Tự làm rõ bản thân đang làm gì, rồi quyết định có nên tiếp tục không.”

Giờ đây, cô hoàn toàn phô bày khí thế của Sếp Tổng, bất kể là biểu cảm hay ngữ điệu đều làm người ta cảm thấy sợ hãi.

Đồng Phi nhớ đến mấy xui xẻo mình gặp ở Thịnh Lạc Quang Ảnh, rốt cuộc cũng không dám ngăn cô lại.

Cậu ta không phải thật sự không màng tất cả, sự nghiệp mà cậu ta cố gắng như vậy mới đổi về được, cậu ta không muốn bị đánh về nguyên hình.

Úc Thịnh không buồn quay đầu đi đến trước cửa lớn của công ty Thịnh Thế Phồn Hoa, đi vào trong văn phòng, xa xa, cô đã nhìn thấy người muốn tìm, anh đang đứng cạnh Chung Lộc, nhìn laptop trong tay nói gì đó.

Đó là người cô yêu.

Nếu như thật sự yêu một người, bất kể bên cạnh có bao nhiêu mê hoặc, đối với cô mà nói tất cả chỉ là trò đùa mà thôi.

A Tự không chỉ là người cô yêu mà cũng là người thân quan trọng nhất của cô.

Trên đời này, anh là duy nhất.

Anh là hòn đảo cô độc.

Cô là gốc cây duy nhất sinh trưởng trên đảo.

Cô hấp thu chất dinh dưỡng của anh, trở nên xum xuê xanh mơn mởn, sau đó thay anh che đi nắng mưa, gió bão, sương tuyết, cùng anh trải qua sáng sớm chiều tà.
 
Back
Top Bottom