Ngôn Tình Tân Nương Tử Của Diêm Đế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tân Nương Tử Của Diêm Đế
Chương 20


Quả thật hắn không hứa cho có lệ mà là thật sự dẫn nàng ra ngoài, xem đường phố tấp nập tầng tầng lớp lớp của chúng quỷ sinh hoạt không khác người thường là bao.

Bọn họ có kẻ cao người thấp, người già người trẻ còn có việc làm ăn nuôi sống bản thân chỉ là cách thức khác với chúng tiên và phàm nhân.

Lục Giản vẫn đeo mặt nạ như thường, bên tay nắm lấy tay nàng đi một cách chậm rãi để nàng nhìn ngắm xung quanh.

Tất cả những chúng quỷ và quan điện trên đường nhìn thấy hai người đều hành lễ trịnh trọng, Bạch Noãn thấy rõ trong mắt họ ngoài sợ hãi còn phần nhiều nhất là kính trọng.

Nàng lại nhìn hắn, trong lòng không thầm nghĩ bản thân sao có thể gả cho một người nắm trong tay quyền lực và quyền sinh sát như vậy.

Ở hành cung bên này lại có hai người âm thầm trao đổi sau đó nhanh chóng tách ra, Hạ Văn đi vài bước lại đau đầu đến nhăn mày.

Nội thương lần trước vừa mới lành thì chàng ta lại luyện chân đan khiến cho cơ thể nhất thời không chịu nổi gây ra một số biến chứng.

Nhưng chàng ta lại thấy rất đáng, bằng việc bây giờ thoải mái di chuyển trong và ngoài Tu La điện này mà không ai nghi ngờ.

Vụt

Thư truyền tin bằng giao thức nội dung đại khái làm Hạ Văn thay đổi sắc mặt.

#

Lúc đưa Bạch Noãn trở về thì chuyện Lục Giản giao cho Lạc Dật cũng hoàn thành, hắn lại để một đứa bé đến làm bạn với nàng.

Đứa nhỏ này mặt mũi lạnh tanh không hề giống những đứa trẻ bình thường, nó nhìn Bạch Noãn từ cảnh giác sang không để vào mắt.

Bạch Noãn: "....."

Đặc điểm của linh thú là lòng chung thành hết mực, ngoài chủ nhân của nó ra bất cứ ai nó cũng không để vào mắt.

Nhưng hiện tại hoá người ít ra đã có lương tri, Lục Giản cũng dặn dò nó bảo vệ nàng cho nên nó sẽ không quên nhiệm vụ của mình.

"Đệ muốn ăn không?"

Là một cái bánh ngọt

Nó vừa muốn cự tuyệt vừa mở miệng ra thì đã bị nhét vào, nhìn lại Bạch Noãn còn cười thật tươi.

"Người......"

"Rất ngon phải không?"

Từ xa xưa nó đi theo Lục Giản không ăn thịt thần tiên yêu ma thì hấp thu khí tức để sống, chưa từng dùng qua mấy thứ thức ăn này nên không biết ngon là thế nào.

Chẳng qua vừa nếm phải vị cũng cho là ăn được.

Bạch Noãn lại rất thân thiết bẹo má nó

"Đệ thật đáng yêu a"

Linh thú sống mấy trăm năm sức mạnh vô biên lại hoá hình như nó dường như trong mắt nàng chỉ là đứa trẻ không kém.

Trong gian phòng linh lung đồ sộ khác hiện hữu rõ tứ trụ lần lượt đứng dưới sảnh, Diêm Đế ngồi trên toạ vàng nhìn "người" đã được phục dung mạo.

Tư chất tầm thường không có gì nổi trội, hoàn toàn là phàm nhân nhưng cứ phải xuất hiện ở địa phận của hắn, rồi lại bị đám tứ đẩu ăn thịt.

Vũ Kỳ: "Chúng ta không thể xuống nhân gian hỏi từng người về kẻ này là ai"

Lạc Dật: "Có khi nào kẻ này do bọn tứ đẩu mang theo bên người lúc nhịn không nổi lại ăn mất"

Vô Chức: "Nếu nói hắn ở phía đông nam vực đã lâu sao bọn quỷ sai không phát hiện ra mà bẩm tẩu"

Một lời nói ra ai cũng hiểu, nếu phát hiện ra mà không báo chính là cần che giấu người này tức là có kẻ gian tế, còn hoàn toàn không để quỷ sai phát hiện ra thì chính là kẻ này không bình thường.

Tư Vũ lại hướng Diêm Đế ở trên cao nói

"Người đã phát hiện ra gì sao?"

Hắn nhấc tay, một chiếc vòng bay ra giữa không trung lọt vào tay Tư Vũ, ba người còn lại cũng tự động đến xem.

Tư Vũ: "Vòng ẩn thân"

Công dụng của chiếc vòng này rất thần kỳ, dù là yêu ma quỷ quái phàm nhân hay tiên nhân một khi đã đeo vào liền có thể ẩn giấu đi chính bản thân mình mà không ai phát hiện.

Để phát hiện được cũng phải là người có năng lực thường thừa hoặc kẻ đeo nó đã để lộ sơ hở.

Vô Chức: "Vật của tiên giới sao lại để người phàm có được như vậy, kẻ này đeo vào trong thời gian dài mà không phản phệ sao?"

Diêm Đế: "Hắn có tiên khí hộ thể"

Một câu làm cả bốn người trực tiếp ngớ ra, vậy kẻ này là tiên nhân hay phàm nhân?

Tư Vũ: "Ý của người là kẻ này nửa người nửa tiên"

Đoán không sai

Nếu kẻ này là quỷ thì chỉ cần trà trộn vào đám quỷ sai là được, nếu là tiên nhân thì trực tiếp gϊếŧ đám quỷ sai, chỉ tiếc kẻ này là bán người bán tiên chỉ có tiên khí hộ thể mới đeo được chiếc vòng ngoài ra chẳng làm gì được.

Một kẻ như vậy đến địa phận tu la làm gì?

Mọi người đều biết trong lòng Diêm Đế ắt hẳn đã có tính toán riêng.
 
Tân Nương Tử Của Diêm Đế
Chương 21


Tẩm điện

Cửa phòng nhẹ nhàng hé mở, bước chân không không nhanh không chậm đi về phía giường ngủ, đến gần hơn một chút thấy được dáng vẻ ngoan ngoãn say giấc của Bạch Noãn.

Nghe nô tỳ trong hành cung bẩm báo lại sau khi nàng chơi đùa cùng Tiểu Thập lại bình bình dùng bữa, ngắm nhìn cảnh vật thật lâu lại đúng giờ mà an giấc.

Lục Giản vươn tay chạm vào da mặt non mềm của nàng không khỏi nghĩ thêm, không loạn không nháo an tĩnh như vậy cũng không khác trước kia là bao.

Tuy nói lương tri bị phong bế nhưng chỉ cần tác động thì loại cảm xúc yêu ghét hận thù đều sẽ trở lại, bằng chứng là nàng đã bắt đầu cười trên mặt lại có nét vui vẻ.

Là hắn kiềm lòng không đậu

Hắn không nỡ thậm chí là có chút rung động, nhưng lại rơi vào hố sâu không đáy, ngàn vạn lần vì gương mặt này ư?

Hắn không quên Tiểu Thuần, cũng chưa từng quên đi đoạn tình cảm khi còn là phàm nhân, nàng là người hắn yêu nhất cũng muốn tìm về nhất, nhưng đã không thể tìm về được nữa.

Còn Bạch Noãn, là nhân duyên cũng là thử thách đối với hắn, con người nàng lương thiện lại ấm áp làm người ta yêu thích không thôi nhưng nàng lại yêu hắn.

Thật là nực cười

Nghĩ đến đây liền rút tay về

Tuy nhiên đến sáng sớm mai khi Bạch Noãn tỉnh dậy lại chuẩn xác nằm trong lòng của nam nhân, đây cũng không phải lần đầu rơi vào tình huống này nên nàng cũng không còn kích động.

Nàng biết hắn bận rộn có khi cả ngày chẳng thấy đâu, cũng không thể tùy tiện tìm đến.

Cứ như thế cách đêm hắn lại đến vào lúc nàng đã ngủ say, cứ như vậy mà an ổn ôm nàng ngủ đến ngày hôm sau.

Chống tay lại mê đắm nhìn nam nhân ở ngay trước mặt, ừm hắn thật đẹp mắt làm người ta nhịn không nổi lại nhìn thêm vài cái.

Đầu ngón tay lướt từ mày đến mũi một cách vô thức lại bị một bàn tay cầm lấy, hắn đã tỉnh lại còn mở đôi mắt đào hoa cám dỗ đó mà nhìn nàng.

Bạch Noãn rơi vào thế lúng túng không biết làm sao thì môi người nọ đã đáp xuống nhiệt tình mà m*t lấy cánh môi xinh xắn của nàng.

"Ưm, a...."

Từng bước ép sát làm nàng nằm gọn trong vòng tay của Lục Giản, tiếp tục hôn môi không dứt lại càn rỡ sờ s0ạng ở ngực, nàng không từ chối thì hắn càng lớn mật trực tiếp cởi đi áo yếm nhỏ.

Cung nữ ở ngoài nghe thấy động tĩnh không nhỏ liền có cùng suy nghĩ, ai dám nói tân nương tử thất sủng chứ? Giữa ban ngày ban mặt mà Diêm Đế lại lâm hạnh nàng, chuyện này cũng thật là không kiêng kị.

Hồng La cô cô phất tay bảo các nàng ta giải tán, từng đám người liền rời đi chỉ có Tuyết Cầm ở cuối hàng không nhịn được quay đầu lại, nàng ta không can tâm.

Xem ra chỉ có thể tin lời của người kia thì mới tách Diêm Đế ra khỏi Bạch Noãn.

#

Người cần chờ cũng có hành động, thượng thiên đình lại có một vị tiên nhân xung phong tiến đánh Tu La, người này là em trai của Đế Quân.

Vốn dĩ chẳng thấy thúc tiên này hăng hái như vậy bao giờ, mọi người bất ngờ thì Đế Quân càng bất ngờ thêm.

Chẳng phải ngàn năm nay lão vẫn đóng cửa tự tu dưỡng hay sao? Lấy đâu ra khí thế ngút trời hôm nay, vì lí đó Đế Quân đã gặp gỡ riêng với Dữ Quân.

Hỏi quanh co nói một hồi cũng không tra được gì cụ thể, Đế Quân cũng biết tính tình của em trai mình nếu đã không muốn nói thì cạy miệng lão cũng chẳng ra gì.

Nếu đã có lòng góp sức thì tùy ý nhưng đội quân của bọn họ vẫn chưa hồi phục sức lực tiếp tục ra chiến trường, cho nên vẫn là nên luận một chọi một.

Dữ Quân cũng không ý kiến như vậy cũng đúng ý lão, thù của mình tất báo không cần lôi cả đám người vào như vậy.

Chuyện này rất nhanh đã thông báo đến Tu La, tiên giới bây giờ thật là đủ trò.

Lục Giản biết manh mối đã đến cũng rất phối hợp đồng ý, trên dưới cũng không ai dám ý kiến với hắn nhưng Dữ Quân vậy mà lại đòi khiêu chiến trực tiếp với hắn.

Làm trò cho người ta chê cười.

Lĩnh Vương biết tin cũng định đến ranh giới ma vực xem trò, quà tân hôn mà y tặng cho Diêm Đế thật là làm vừa ý hắn phải không.

Chẳng qua Lĩnh Vương biết chuyện xấu mà Dữ Quân giấu diếm nhưng y không phải người chơi trò sau lưng, chỉ là tay ai đó đã nhúng chàm hợp ý y.

"Để lão ta đấu với tứ trụ, chỉ cần bốn trận thắng hai thì ta sẽ đáp ứng lão"

Tứ trụ tuân lệnh không có ai phản đối, bọn họ cũng cho rằng như vậy mới hợp lý.

Rõ là bốn người lui ra nhưng cuối cùng Vô Chức lại trở vào, là y tự ý đi vào không phải Lục Giản gọi, cũng vì khúc mắc phải hỏi.

Diêm Đế vẫn còn ngồi trên thượng vị, đầu đội miện đế xa hoa quyền lực cả trang phục đen huyền hắc ám và huyền bí sinh ra ảo giác khiến người ta tự động cúi đầu.

"Còn chuyện?"

Vô Chức gật đầu thì liền phát hiện cửa lớn cửa nhỏ đều đóng lại.

"Chẳng hay người đã từng đến nhân gian"

"Không sai"

"Vào thời điểm ta cũng ở nhân gian"

"Đúng vậy"

Lục Giản trả lời đích xác như vậy cũng có ý không trốn tránh, hắn đã trả lời hai câu vậy chỉ còn đáp ứng một câu nữa.

Vô Chức hết sức bình tĩnh

"Người là thiếu niên đó?"
 
Tân Nương Tử Của Diêm Đế
Chương 22


Bạch Noãn nghe nói có chiến sự cho nên cũng lo lắng, không biết Lục Giản mấy hôm nay thế nào hắn cũng không về hành cung nữa.

Tiểu Thập, tiểu đệ đệ này lại luôn miệng nói chủ nhân rất lợi hại sẽ không có chuyện gì xảy ra, đệ ấy cũng muốn ra tham chiến nhưng vì dặn dò phải ở lại trông chừng nàng.

Rõ ràng là Lục Giản đã có cảm giác có người ở ngay chỗ hắn tiếp cận nàng, tuy nhiên Tiểu Thập cũng chỉ là một linh thú hoá hình chưa bao lâu khó mà để ý hết tất thảy.

Hạ Văn luôn có cách bắt nó tránh đi để gặp Bạch Noãn, như lúc này chàng ta đã mang một ít hoa tới để đàm đạo với nàng.

"Huynh giỏi như vậy có phải là quan điện cai quản vạn hoa hay không?"

Hạ Văn nhìn vẻ mặt đã có chút cảm xúc dao động của Bạch Noãn liền vui vẻ phối hợp, nàng không phòng bị là tốt nhất huống hồ đã rất lâu rồi nàng còn chưa cười với chàng ta.

Thật sự hi vọng những chuyện này nhanh chóng kết thúc, ván cờ này phải đẩy nhanh tiến độ.

"Gần đây ta nghe nói có chiến sự, huynh có gặp được chàng ấy không?"

Người nàng nói ngoài Diêm Đế ra thì còn ai, đáy mắt trầm xuống lại cố gắng che đi sự ghen tị, gai hoa đâm vào lòng bàn tay mới giúp Hạ Văn nén lại tâm tình.

"Ta chỉ là quan điện nho nhỏ không có diễm phúc được gặp Diêm Đế"

Nàng gật đầu, quan điện lo việc cho vạn hoa hẳn là sẽ không tham gia đến mấy việc chiến tranh cho nên chàng ta cũng giống nàng đều không gặp được hắn.

"Vậy....."

Dứt lời liền ngất xỉu

Hạ Văn đỡ lấy nàng, lúc này mới dám thể hiện rõ ánh mắt chân tình yêu mến dành cho Bạch Noãn, đây là người chàng ta yêu nhất cho dù trước kia nàng là Tiểu Thuần hay hiện tại là Bạch Noãn chàng ta vẫn một lòng một dạ.

Lục Giản, người này ta nhất định phải tranh với ngươi

Chỉ tiếc là ngươi một chút chân tướng cũng không biết, vậy thì cứ sống trong giày vò đi.

Gần mấy trăm năm trước, ngoài Lục Giản sớm tối bên nhau với Tiểu Thuần cũng có một Hạ Văn âm thầm đặt hết tâm ý cả đời cho nàng.

Hạ Văn khi đó vẫn là đệ đệ ngoan ngoãn nghe lời của Lĩnh Vương, nghịch ngợm xuống nhân gian dạo chơi lại đụng phải tiểu cô nương xinh xắn ấm áp.

Một lần đụng mặt thì liền mang trái tim chàng ta đi mất, trở về liền nhất định đòi Lĩnh Vương giúp chàng ta nhưng bất thành.

Thế là Hạ Văn tự mình đến nhân gian tìm tiểu cô nương, tìm thấy rồi cũng biết nàng là Tiểu Thuần dáng dấp lúc gặp lại đã là thiếu nữ yêu kiều và bên cạnh cũng có thêm một thiếu niên hầu cận nhưng nhìn không giống, thiếu niên đó là Lục Giản.

Nói không giống chính là tướng mạo thiếu niên này nhìn thế nào cũng là người ở trên cao mang mệnh đế vương, sao có thể là kẻ phàm nhân tầm thường?

Hạ Văn cho rằng mình tính toán không chuẩn xác nhưng sau này mới biết bản thân đoán không lầm.

Thời điểm đó Tiểu Thuần và Lục Giản giống như đôi tình nhân trăm năm đã định, thiếu niên đó sớm chiều đều không rời khỏi nàng quá lâu.

Hạ Văn phải dùng một chút phép thuật để gạt hắn qua một bên, vốn nghĩ loại phàm nhân như vậy không cần động thủ làm gì.

Vậy mà năm lần bảy lượt chàng ta bày tỏ đều bị nàng từ chối, còn nghe ra thâm tình sâu đậm dành cho Lục Giản khiến Hạ Văn muốn phát điên.

Chàng ta tính toán một thể định ra tay cướp người về nhưng nào ngờ chuyện ngoài ý muốn xuất hiện, là đại chiến của tiên nhân và tu la diễn ra ngay giữa nhân gian này.

Hạ Văn là người Minh Nguyệt, tự nhiên căm ghét tiên nhân cũng không có thiện chí với tu la cho nên ẩn náo thật tốt, nếu bị bọn chúng phát hiện không chừng cũng không giữ được mạng.

Khói lửa bừng lên tai ương đổ xuống, chàng ta tìm Tiểu Thuần đến đỏ mắt vẫn không thấy cuối cùng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng vì Lục Giản mà chịu một chưởng của Diêm Đế lúc đó hồn phi phách tán.

Nhẫn ngọc cố ý để lại bên người cho nàng lại vô ý mà lăn đến chân chàng ta, vật thì về chủ nhưng người thì mất rồi.

Đau đớn lúc đó không kém gì Lục Giản, lại còn chứng kiến một màn kinh thiên động trời của thiếu niên này.

Hắn rõ ràng không phải người thường.

Vậy thì sao? Chàng ta cũng không quan tâm, thứ quan tâm lúc đó chính là hồn phách của Tiểu Thuần còn giữ lại trong nhẫn ngọc.

Quả là bảo vật quý giá, cả hồn phách cũng đã thu vào được.

Thế là Hạ Văn ẩn thân ngay cả Minh Nguyệt cũng không về chỉ tu dưỡng hồn phách của nàng từ năm này qua năm khác, bởi vì chịu tổn thương quá mạnh nên cực kì yếu ớt đến cả mấy trăm năm mới hồi phục lại.

Nuôi dưỡng lâu như vậy Hạ Văn cũng đã tính kế sách lâu dài, một lần nữa đem nàng hoá kiếp thành người rồi chàng ta sẽ ở bên cạnh nàng một đời một kiếp không xa nhau nữa.

Vậy mà không bằng thiên ý, nàng lại được chọn là tân nương tử của Diêm Đế, Hạ Văn bày mưu tính kế cũng không ngăn được lại một lần nữa nàng quay về bên cạnh Lục Giản.

Hắn xứng sao? Đương nhiên là không.

Nhưng cũng may hắn không nghi ngờ Tiểu Thuần và Bạch Noãn là cùng một người, mà là rối rắm với tình cảm của bản thân vì chẳng biết chân tướng.
 
Tân Nương Tử Của Diêm Đế
Chương 23


Hạ Văn sau khi dùng phép trên người Bạch Noãn liền nhanh chóng đút cho nàng một viên thuốc, cả người chàng ta đã thấm mệt.

Bởi vì trên người Bạch Noãn đã có quỷ khí của Tu La, muốn loại trừ hết không hề dễ dàng huống hồ còn phải mở lương tri ra.

Nghe tiếng động liền biết Tiểu Thập đã trở lại thì chàng ta liền biến mất.

#

Địa phận bất tuyệt xâm phạm

Lĩnh Vương ở một bên kết giới xem xem rốt cuộc là có trò hay gì, chỉ tiếc là không nghe được người bên trong trận pháp nói cái gì.

Dữ Quân này cứ an ổn ở trong điện ít gặp người ngoài vậy mà luyện được bản lĩnh lớn như vậy, tứ trụ thay phiên nhau lên đấu với lão thì quả nhiên không ngoài kì vọng, lão thắng chính xác hai trận trong bốn trận.

Không biết là thực lực của lão chỉ đến đây thôi hay đang giấu diếm để đối phó với Diêm Đế, màn tiếp theo hẳn là thú vị.

Lĩnh Vương rốt cuộc cũng trông thấy Lục Giản, một thân dạ huyền nhu quang loé lên lại như mọi khi làm người ta không đoán được cảm xúc, bởi vì đeo chiếc mặt nạ cũ rích đó.

Lời đồn thổi hắn đeo mặt nạ là vì không muốn người ta đoán ra tâm tư tiện bề hành động, lại có người nói vì gương mặt hắn bẩm sinh đã xấu xí nên muốn che đi.

Nhưng nhìn dáng vẻ của hắn vừa mạnh mẽ quyết liệt lại cao ngạo tôn quý ắt hẳn gương mặt đó phải rất đẹp mới phải.

"Đến đi, lão tử tiễn ngươi xuống địa ngục"

Khoé môi cong lên rất nhỏ, giọng nói Lục Giản lạnh tanh

"Ta đã sống ở địa ngục từ lâu"

Dừng một chút lại nói tiếp

"Nhưng con trai ngươi thì sao nhỉ? Đã thu đủ hồn phách của cậu ta về chưa?"

"Ngươi.....là ngươi đã gϊếŧ nó, lão tử phải gϊếŧ ngươi nghiền nát tro cốt rồi rải ở khắp lục giới để người người giẫm đạp dưới chân"

Lão nghiến răng ken két mà nói nhưng cũng chỉ là để Lục Giản nghe rõ, bởi vì chuyện này không thể để bị phanh phui ra ngoài nhưng trước mắt thì đã có người biết.

Rất lâu về trước trong lần độ kiếp Dữ Quân đã gặp và yêu phải một người phàm, tình cảm sâu nặng dù trở về thượng thiên đình hắn vẫn không quên được người nọ cho nên liền dây dưa không dứt.

Kết quả nữ tử đó mang thai, mà đây là thai bán tiên cho nên nó phát triển nhanh chóng khiến một người phàm không thể chứa đựng được.

Nữ tử bất hạnh sinh non lại qua đời trong tức khắc, Dữ Quân đau lòng không thôi chỉ đành chôn cất nàng ta rồi lại mang con về chỗ của mình.

Nhưng một đứa bé mới sinh thế nào cũng càn quấy không thể cứ để ở chỗ hắn được, hắn đưa con đổi chỗ ở hết nơi này đến nơi khác đến khi đứa bé đã trưởng thành cũng đã trăm năm tuổi nhưng lại không được tinh thông cho lắm.

Không thể cứ đổi chỗ ở liên tục, trong nhất thời không có cách gì thì suy nghĩ loé lên trong đầu lão đưa con trai đến đông nam vực của Tu La, cho con trai một chiếc vòng ẩn thân và một lá bùa phòng thân.

Vòng ẩn thân có tác dụng gì mọi người đều biết còn lá bùa được kết nối với lão, nếu con trai xảy ra chuyện lão sẽ biết ngay cho nên khi không cảm nhận được nữa lão tự biết con trai không còn nữa.

"Nếu ta muốn kẻ nào chết thì còn để sống đến tận bây giờ? Ngươi đem người đến địa bàn của ta giấu lâu như vậy ta còn chưa tính"

"Đừng hòng giảo biện"

Một đường kiếm bay vụt đến chỗ Lục Giản đang đứng, hắn nhẹ như tơ hồng mà tránh được nhưng chỗ tà áo lại rách làm đôi.

Xuống tay dồn hết lực muốn dồn người khác vào chỗ chết.

Tư Vũ: "Lão ta đúng thật là điên rồi"

Mối thù gϊếŧ con sao có thể tính là nhỏ, trong lòng Dữ Quân đã sớm có hàng vạn ngọn lửa đốt lên, thù này lão nhất định phải báo.

Hai bên đánh nhau bão cát xung quanh cũng nổi lên làm người ta khó mà quan sát, hai luồng khí giao nhau không ai nhường ai trở tay thì kiếm đã xuất hiện bên tay của Lục Giản.

Một đường cắt đứt thế trận

Đuôi kiếm lắc mạnh dữ dội, nó đã cảm nhận được kì phùng địch thủ trong gang tấc, chính là thanh kiếm trong tay Dữ Quân đã từng cùng chung một mảnh với nó nhưng đã bị gãy.

Phần bị gãy lại được Dữ Quân đem về đút lại còn phần nguyên chính là thanh kiếm sức mạnh vô song trong tay Lục Giản bấy lâu nay.

Khoé mắt nheo lại cũng rất cao hứng

"Thật là đủ thú vị, Mệnh Cách hôm nay ta sẽ giúp ngươi đánh gãy nó không xót lại một mảnh"

Mệnh Cách trong tay Lục Giản run lên càng mạnh, nó đã chờ ngày này rất lâu hôm nay nhất định thế nào cũng phải tiêu diệt phần gãy kia.

Dữ Quân cầm chặt kiếm trong tay khinh thường câu miệng

"Hôm nay không phải ngươi chết thì ta chết"
 
Back
Top Bottom