Khác Tàn Lụi

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
408689996-256-k821729.jpg

Tàn Lụi
Tác giả: minxinhyew
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khoảng 200 năm trước , trên bầu trời bỗng xuất hiện một vết nứt.

Khi chẳng ai để ý , vết nứt ấy dần lớn đến khi vết nứt ấy nổ tung , mở ra một thế giới hoàn toàn khác.

Các con quái vật như một quân đoàn chinh chiến bước ra đem theo cả một con quái vật to lớn hình dạng giống con người nhưng lại chẳng hề giống con người , nó đến đem theo nỗi kinh hoàng của thế giới.

Nó phá hỏng mọi công sức của con người hàng trăm triệu năm , mọi thứ gần như sụp đổ.

May mắn rằng con người không bị các vị thần từ bỏ, họ tìm đến vết nứt tìm được thế giới con người , họ tới và ban cho 20% tỉ lệ con người trên thế giới sức mạnh của họ , và họ được người đời gọi là "những đứa con của thần" .

Những đứa trẻ được ban sức mạnh đã đứng lên kết cấm con quái vật cầm đầu khiến những con còn lại mất phương hướng , chúng tự tan đàn sẻ nghé.Con người lấy lại được cuộc sống hóa bình , họ lại trở lại cuộc sống bình thường.

Tuy vậy,nguy hiểm vẫn đang rình rập trong bóng tối.

Vì vậy những đứa con của thần phải tạo thành từng nhóm tiêu diệt từng con quái vật xâm nhập và làm hại con người .

Trong đó hàng triệu đứa con của thần có một người là kẻ nắm giữ sức mạnh tiên tri mạnh nhất.

Bà ta đã sử dụng toàn bộ sức mạnh đem đến một lời tiên tri kinh hoàng.

Bà nói : "Quỷ vương rồi sẽ thoát ra khỏi xiềng xích và trở nên mạnh mẽ hơn.

Nó sẽ quay lại vào trong một đứa trẻ bất hạnh!

Con người rồi sẽ tàn lụi."

- Lời tiên tri cuối cùng của bà đã khiến thế giới sợ hãi.



adventure​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tàng Yêu - Neleta (Ni Tử)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ( Phần Tiếp Theo ) GIẢ THIẾU GIA SAU KHI THỨC TỈNH...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Quyển 2] [Edit] [Xuyên Nhanh] Nữ Chính Giá Lâm, Nữ...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM] Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Phi Tần dắng tường
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - QT] Bản hầu có tật - Dạ Tẫn Sơ Thần
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tàn Lụi
    Chương I


    Mục 1

    Ánh nắng chiếu qua khe cửa cô ngồi đó tay khẽ lật từng trang sách , đôi mắt phượng khẽ lướt qua từng dòng chữ trên trang sách.Cô hơi khẽ cau mày vì cuốn truyện dở tệ trước mắt.

    ? : Nhảm nhí!

    - Cô tặc lưỡi.

    ? : Hay mà?

    ? : Hay cái quái gì?

    - Cô đập mạnh tay lên cuốn sách trên bàn.

    Cô đi cùng với bạn thân cô là Vân Mỗ Quyên - thiên kim tiểu thư nhà họ Vân, học tại Trung Học Đỉnh Phong .

    Cô và Mỗ Quyên ngồi trong thư viện cãi qua cãi lại đến khi thủ thư đi ra nhắc nhở cả hai thì hai người mới im lặng.

    Mỗ quyên : - Mà này.

    - Mỗ Quyên mở lời , lay nhẹ cô.

    ? : - Sao đó?.

    - Cô nhìn Quyên.

    Mỗ Quyên : - Mấy hôm nữa thi đại học mà chả thấy mày học hành gì cứ ngồi trong thư viện đọc truyện là như nào?

    ? : Chưa có hứng học - Cô nằm dài lên bàn

    Mỗ Quyên : - Mày nói câu này hơi bị nhiều rồi ý , còn 2 tuần nữa thôi đấy!

    ? : - Biết rồi màaa

    Hai người xách cặp lên đi về cô ngồi sau cái xe máy điện của Quyên vừa bấm điện thoại vừa lướt qua từng căn nhà trọc trời.

    Mỗ Quyên : - Này Tử Nguyệt.

    Tử Nguyệt : - Nói.

    [...

    - Đoạn này hai nhân vật nói chuyện phiếm nên lược bỏ] 《*Tác giả lười hihi thông cảm♡》

    Cô - Kim Tử Nguyệt , học tại Trung học Đỉnh Phong năm nay vừa tròn 18 tuổi.

    Cha mẹ bỏ từ khi lọt lòng , bố mẹ cô chẳng rõ sống chết - sống với ông bà nội từ khi sinh ra đến giờ , chỉ có một người bạn duy nhất là Vân Mỗ Quyên.

    Mỗ Quyên: - Về tới rồi đó.

    - Quyên đứng trước nhà của cô.

    Tử Nguyệt : - Cảm ơn nha.

    - Cô cởi nón đưa cho Quyên.

    Cô đứng đợi Quyên đi khuất tầm mắt rồi vào nhà .

    Cây sồi lớn trong nhà đung đưa theo nhịp gió , bà lão tóc bạc phơ ngồi trên ghế bập bênh đan len bên cạnh là cái bàn nhỏ để giỏ len và đĩa cam có một nữa trái đang ăn dở .

    Bà nghe thấy tiếng mở cửa bà ngước mắt lên nhìn thấy cô bước vào.

    Bà nội : - A Nguyệt về rồi à?

    - Bà cười hiền từ.

    Cô ngồi xổm trước mặt bà.

    Tử Nguyệt : - Cháu gái nhỏ của bà về rồi bà có nhớ cháu không!

    Bà nội : - Nhớ cháu quá chừng.

    - Bà véo nhẹ má của cô.

    Không xa một người đàn ông già khỏe mạnh đi ra từ trong nhà tiếng dép loạt xoạt.

    Ông nội : - Hai bà cháu mày lại ồn ào rồi đấy - Trên tay ông là ly nước.

    Ông đưa ly nước trên tay cho cô ý chỉ cô uống đi.

    Cô nhận ly nước uống hết.

    Rồi xin phép chạy vào nhà tắm rửa.

    Hai ông bà già nua ngồi cạnh nhau .

    Người bà ngồi đấy nhìn bóng lưng khuất dạng sau cánh cửa gỗ đôi mắt hơi buồn.

    Bà nội : - Ông nó à?

    Chuyện bố mẹ nó... chúng ta..

    - Bà ngập ngừng.

    Ông nội : - Bà đừng có cái ý định đấy?

    - Ông nghiêm mặt - Nếu bà có ý định nói thì hãy nghĩ đến khi nó biết chuyện đó đi?

    Rồi ông bước vào trong nhà.

    Bà ngồi đấy thở dài nhìn lên bầu trời đêm đen.

    Sau khi ăn tối , cô ngồi cùng bà ngoài sân .

    Bà vô nhẹ lên mu bàn tay cô.

    Bà nội : - A Nguyệt của bà.

    Tử Nguyệt : - Con nghe ạ.

    Bà nội : - Con cố gắng lên nhé?

    Cô im lặng không nói gì.

    Bà nội : - Bà chỉ mong con có tương lai rộng mở thôi.

    - Bà thở dài nói tiếp - Bà hứa với con , ngày con đỗ đại học bà sẽ tiết lộ về bố mẹ con cho con.

    Cô trợn mắt nhìn bà.

    Tử Nguyệt : - T-thật ạ!?

    - Cô vui mừng - Con hứa sẽ học tập thật chăm chỉ!

    Rồi tối đến cô cũng bắt đầu học tập để chuẩn bị cho kì thi đại học , cô học đến khi ngủ thiếp đi.

    Từ ngày hôm ấy cô lấy lại tinh thần học tập cô chăm chú vào học tập để ông bà vui lòng.

    Đến ngày cô vừa có điểm đại học , cô vội vàng chạy ra net ngồi đấy canh để lấy điểm cùng với Quyên hai đứa hồi hộp nhìn điểm thi trên màn hình , thật may vì cả hai đứa đều đỗ.

    Cứ nghĩ cả tương lai cuộc đời này cứ như vậy .

    Đến khi cô về trong tay là bản điểm mới in cô chạy về khoe ông bà .

    Vừa về thấy trong sân khung cảnh tan hoang , cô trợn mắt hoảng hốt .

    Cô chạy vội vào nhà thấy máu me be bét , bà nội cô bị đóng đinh lên giữa nhà kế bên xác bà có một ký hiệu Chữ A rất lớn.

    Bên cạnh là ông nội cô ngồi trên ghế , đầu ông gục xuống .

    Cô run rẩy lại gần vừa mới chạm vào ông đã lăn xuống sàn mà nằm bất động .

    Cả người cô mềm nhũn, gắng sức đứng lên đôi mắt dần trở nên đục ngầu , cô im lặng loạng choạng đứng dậy gỡ tùng cái đinh đóng lên người bà đưa bà xuống cô ôm hai cái xác lạnh ngắt trong người.Cô vô hồn nhìn vào khung cảnh tang hoang khắp nhà rồi cơ thể cô bùng lên một luồn sức mạnh tà ác.

    Tử Nguyệt : - ÔNG BÀ NỘI!!

    - Cô thét lên thảm thiết.

    Sau khi thét lên luồn sức mạnh như được giải phóng còn cô thì ngất lịm đi trong khi ôm hai người đã chết trong tay.

    Mục 2

    Cô tỉnh giấc , nhìn xung quanh cô nhận ra bản thân cô đang rơi vào một thế giới kì ảo xung quanh chỉ một màu đỏ rực.

    Tử Nguyệt : *Đây là đâu?* - Cô suy nghĩ chân cứ bước đi trong không gian này trong vô định .

    Đến khi mỏi chân cô đứng lại .

    Tử Nguyệt : - CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG?

    - cô hét lớn ánh mắt nhìn ngang nhìn dọc.

    Bỗng nhiên , trước mặt cô mặt đất nhô cao cô hơi lùi lại ánh mắt chăm chú nhìn vào mảnh đất nhỏ đó.

    Mảnh đất nhô cao đó tạo ra một hõm đất nhỏ có một con thỏ chật vật chui ra .

    Nó để lộ cái đầu lên gọi cô.

    ? : - Này cô ra đây giúp tôi leo lên đi!

    Cô nhìn chằm chằm con thỏ.

    Tử Nguyệt : - Tôi á?

    - Cô đưa ngón trò tự chỉ vào bản thân cô.

    ? : - Chứ còn ai?

    Tôi kêu cô đấy ra giúp tôi!

    - Con thỏ trở nên cáu kỉnh ra lệnh.

    Cô cũng gật gật chạy đến nắm hai cái tai nó kéo mạnh lên.

    ? : - N-Này!!

    ĐỪNG CÓ NẮM TAI TÔI!!!

    - Nó gào thét lên vì đau.

    Nhưng cô không dừng tay nắm chặt tai nó hơn , chân bấu chặt vào mặt đất.

    Kéo một lúc trong tiếng kêu la của con thỏ , cô mới giật được nó lên.

    Cô ngồi ngã ra đất .

    Con thỏ được kéo lên lắc người bỏ đi hết bụi bẩn tay nó ngắn tự ôm lấu tai của nó .

    ? : - Đã bảo đừng nắm tai cơ mà..

    - Nó cau có.

    Tử Nguyệt : - Bớt có than đi!

    Tôi đã giúp kéo lên còn than gì nữa?

    Ăn cho lắm vào béo núc ních lên rồi không trèo lên được!

    - Cô bực bội.

    Con thỏ khịt mũi một cái lảng qua vấn đề khác.

    Pop Po : - Xin chào!

    Tôi là Pop Po , tôi là thư kí của tân vương quái vật.

    Tử Nguyệt : - Tôi tên Tử Nguyệt , người bình thường.

    Pop Po : - Cậu có biết tôi kiếm cậu lâu lắm không?

    Tử Nguyệt : - Kiếm tôi?

    - Cô hơi nghiêng đầu khó hiểu - Để làm gì?

    Pop Po : - Vì cô chính là giọt máu duy nhất của đại vương và vương hậu.

    Tử Nguyệt : - Nhảm nhí.

    - Cô cau mày - Bố mẹ tôi chết rồi.

    Pop Po : - Họ không chết, họ bị phong ấn.

    Tử Nguyệt : - Vậy sao họ bị phong ấn?

    Pop Po : - Vì họ muốn phá hủy thế giới này.

    Tử Nguyệt : - Nhảm nhí!

    - Cô cau mày

    Pop Po : - Tôi nói thật!

    Tử Nguyệt : - Đủ rồi đấy , nói cho tôi biết ý định thật của cậu đi?

    Pop Po : - Tôi muốn để cậu kế thừa sức mạnh của tân vương vì cậu là giòng máu cuối cùng của người, tôi không thể để sức mạnh của người bị cấm kết mãi , tôi phải kiếm được cậu và chuyền toàn bộ sức mạnh cho cậu.

    - Nó hít sâu - CẬU CHÍNH LÀ CON CỦA TÂN VƯƠNG!!.

    Tử Nguyệt : - Cô tặc lưỡi - Nhảm nhí.

    - Ánh mắt cô lạnh đi - Tôi không cần biết sức mạnh gì hết , tôi chỉ muốn làm người bình thường , sống trong sự bao bọc của Zex(tên gọi của ng nắm giữ sức mạnh của thần) là đủ rồi tôi không xông pha giết chóc , còn người thừa kế gì tôi không cần biết , tôi còn phải là-..

    Pop Po : - Có sức mạnh này cậu có thể báo thù cho ông bà.

    - Nó cắt ngang lời cô định nói.

    Cô trợn tròn mắt nhìn nó.

    Không tin nỗi vào tai , miệng cô mấp máy .

    Pop Po : - Cô biết về lời tiên tri 200 năm trước chứ?

    Tử Nguyệt : -Biết , nó được ghi vào sử sách.

    Pop Po : - Vậy cô nghĩ sau lời tiên tri ấy , cả hàng trăm năm cô nghĩ họ có tìm kiếm cô hay không?

    - Nó bay vòng vòng xung quang cô - Và cô nghĩ họ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy cô à?

    Cô im lặng , đầu cúi xuống nhìn vào mũi chân.

    Pop Po : - Cô nghĩ xem?

    Nếu có sức mạnh này rồi cô có thể bảo vệ chính bản thân cô và người bên cạnh đấy?

    Cô còn có thể gỡ phong ấn cho cha mẹ cô?

    Chẳng những vậy ..

    - Nó khẽ nhếch mép - Cô còn có thể kiếm ra kẻ đã giết ông bà nội của cô.

    - Nó nhìn vào mắt cô - Vậy?

    Cô muốn có sức mạnh này hay chưa?

    Tử Nguyệt : Tôi.. tôi muôn suy nghĩ thêm..

    Pop Po : Được thôi , tôi cho cô thời gian suy nghĩ , nào suy nghĩ xong thì kêu tôi , tôi luôn ở bên cô.

    Nói xong nó rút ra một cây búa vung mạnh lên bất ngờ .

    Cô trợn mắt chưa kịp né nó Mục 2

    Cô tỉnh giấc , nhìn xung quanh cô nhận ra bản thân cô đang rơi vào một thế giới kì ảo xung quanh chỉ một màu đỏ rực.

    Tử Nguyệt : *Đây là đâu?* - Cô suy nghĩ chân cứ bước đi trong không gian này trong vô định .

    Đến khi mỏi chân cô đứng lại .

    Tử Nguyệt : - CÓ AI Ở ĐÂY KHÔNG?

    - cô hét lớn ánh mắt nhìn ngang nhìn dọc.

    Bỗng nhiên , trước mặt cô mặt đất nhô cao cô hơi lùi lại ánh mắt chăm chú nhìn vào mảnh đất nhỏ đó.

    Mảnh đất nhô cao đó tạo ra một hõm đất nhỏ có một con thỏ chật vật chui ra .

    Nó để lộ cái đầu lên gọi cô.

    ? : - Này cô ra đây giúp tôi leo lên đi!

    Cô nhìn chằm chằm con thỏ.

    Tử Nguyệt : - Tôi á?

    - Cô đưa ngón trò tự chỉ vào bản thân cô.

    ? : - Chứ còn ai?

    Tôi kêu cô đấy ra giúp tôi!

    - Con thỏ trở nên cáu kỉnh ra lệnh.

    Cô cũng gật gật chạy đến nắm hai cái tai nó kéo mạnh lên.

    ? : - N-Này!!

    ĐỪNG CÓ NẮM TAI TÔI!!!

    - Nó gào thét lên vì đau.

    Nhưng cô không dừng tay nắm chặt tai nó hơn , chân bấu chặt vào mặt đất.

    Kéo một lúc trong tiếng kêu la của con thỏ , cô mới giật được nó lên.

    Cô ngồi ngã ra đất .

    Con thỏ được kéo lên lắc người bỏ đi hết bụi bẩn tay nó ngắn tự ôm lấu tai của nó .

    ? : - Đã bảo đừng nắm tai cơ mà..

    - Nó cau có.

    Tử Nguyệt : - Bớt có than đi!

    Tôi đã giúp kéo lên còn than gì nữa?

    Ăn cho lắm vào béo núc ních lên rồi không trèo lên được!

    - Cô bực bội.

    Con thỏ khịt mũi một cái lảng qua vấn đề khác.

    Pop Po : - Xin chào!

    Tôi là Pop Po , tôi là thư kí của tân vương quái vật.

    Tử Nguyệt : - Tôi tên Tử Nguyệt , người bình thường.

    Pop Po : - Cậu có biết tôi kiếm cậu lâu lắm không?

    Tử Nguyệt : - Kiếm tôi?

    - Cô hơi nghiêng đầu khó hiểu - Để làm gì?

    Pop Po : - Vì cô chính là giọt máu duy nhất của đại vương và vương hậu.

    Tử Nguyệt : - Nhảm nhí.

    - Cô cau mày - Bố mẹ tôi chết rồi.

    Pop Po : - Họ không chết, họ bị phong ấn.

    Tử Nguyệt : - Vậy sao họ bị phong ấn?

    Pop Po : - Vì họ muốn phá hủy thế giới này.

    Tử Nguyệt : - Nhảm nhí!

    - Cô cau mày

    Pop Po : - Tôi nói thật!

    Tử Nguyệt : - Đủ rồi đấy , nói cho tôi biết ý định thật của cậu đi?

    Pop Po : - Tôi muốn để cậu kế thừa sức mạnh của tân vương vì cậu là giòng máu cuối cùng của người, tôi không thể để sức mạnh của người bị cấm kết mãi , tôi phải kiếm được cậu và chuyền toàn bộ sức mạnh cho cậu.

    - Nó hít sâu - CẬU CHÍNH LÀ CON CỦA TÂN VƯƠNG!!.

    Tử Nguyệt : - Cô tặc lưỡi - Nhảm nhí.

    - Ánh mắt cô lạnh đi - Tôi không cần biết sức mạnh gì hết , tôi chỉ muốn làm người bình thường , sống trong sự bao bọc của Zex(tên gọi của ng nắm giữ sức mạnh của thần) là đủ rồi tôi không xông pha giết chóc , còn người thừa kế gì tôi không cần biết , tôi còn phải là-..

    Pop Po : - Có sức mạnh này cậu có thể báo thù cho ông bà.

    - Nó cắt ngang lời cô định nói.

    Cô trợn tròn mắt nhìn nó.

    Không tin nỗi vào tai , miệng cô mấp máy .

    Pop Po : - Cô biết về lời tiên tri 200 năm trước chứ?

    Tử Nguyệt : -Biết , nó được ghi vào sử sách.

    Pop Po : - Vậy cô nghĩ sau lời tiên tri ấy , cả hàng trăm năm cô nghĩ họ có tìm kiếm cô hay không?

    - Nó bay vòng vòng xung quang cô - Và cô nghĩ họ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy cô à?

    Cô im lặng , đầu cúi xuống nhìn vào mũi chân.

    Pop Po : - Cô nghĩ xem?

    Nếu có sức mạnh này rồi cô có thể bảo vệ chính bản thân cô và người bên cạnh đấy?

    Cô còn có thể gỡ phong ấn cho cha mẹ cô?

    Chẳng những vậy ..

    - Nó khẽ nhếch mép - Cô còn có thể kiếm ra kẻ đã giết ông bà nội của cô.

    - Nó nhìn vào mắt cô - Vậy?

    Cô muốn có sức mạnh này hay chưa?

    Tử Nguyệt : Tôi.. tôi muôn suy nghĩ thêm..

    Pop Po : Được thôi , tôi cho cô thời gian suy nghĩ , nào suy nghĩ xong thì kêu tôi , tôi luôn ở bên cô.

    Nói xong nó rút ra một cây búa vung mạnh lên bất ngờ .

    Cô trợn mắt chưa kịp né nó đã đập mạnh búa xuống đầu cô khiến cô giật mình tỉnh giấc.

    Giật mình tỉnh giấc , cô mở mắt ra nhìn trần nhà trắng toát , cô bật dậy lau đi giọt mồ hôi lạnh trên trán.

    Lúc đó , Quyên cũng bước vào với giỏ trái cây.

    Thấy cô ngồi đó trầm ngâm nhìn cửa sổ .

    Mỗ Quyên : - A Nguyệt!

    Tử Nguyệt : - A Quyên?

    - Cô khẽ giật mình.

    Quyên tiến tới ôm lấy cô vào lòng.

    Mỗ Quyên : - Cuối cùng cậu cũng tỉnh.

    Tử Nguyệt : - Tớ... ngủ bao lâu rồi?

    Mỗ Quyên : - Cậu ngủ cả một tháng rồi đấy cậu biết không?

    - Quyên ôm chặt cô hơn - Tội nghiệp cậu quá..

    Cô nhận ra hiện thực cô bật cười khổ , ánh mắt lại trở nên buồn bã cô đáp lại cái ôm của Quyên , cô gục lên vai của Quyên mà khóc nấc lên .

    Mục 3

    Sau ngày xuất viện , cô chuẩn bị đám tang cho ông bà nội , cô mời những người thân thích của ông bà nội , cô mặc bộ đồ tang lên người , giữ vẻ mặt lạnh tanh suốt buổi .

    Sau một ngày dài tiếp khách , thấy chẳng ai đến nữa cô mệt mỏi ngồi lên chiếc ghế bà nội hay ngồi .

    Cô ngồi đấy im lặng , cây sồi khẽ đung đưa tán cây như một lời an ủi .

    Cô chạm nhẹ vào cây sồi , cô mỉm cười nhớ đến lúc bé.

    Hồi còn bé , bà hay để cô ngồi trên đùi bà , bà có thể đang khâu áo cho cô hay chỉ ngồi đó ôm cô .

    Bà cứ khẽ kêu "A Nguyệt" rồi bà kể chuyện , bà kể rất nhiều đến khi cô ngủ thiếp đi trong lòng bà.

    Hay bóng dáng ông quanh sân đi lại , làm đồ chơi cho cô hay hình bóng ông chặt củi trong sân để chuẩn bị cho mùa đông.

    Cô nhìn quanh sân , cô bật cười nhẹ , rồi bất giác cô lại khóc.

    Nụ cười vì kí ức còn xót lại bật khóc vì nó chỉ còn là kí ức .

    Mới đây thôi mà.

    Mới đây thôi , ông bà còn đang cổ vũ cô thi đại học vậy mà... bây giờ chẳng còn lại gì , họ chỉ còn là một cái xác lạnh lẽo .

    Cô ôm mặt khóc nấc nở , cô mệt mỏi đi vào phòng ngủ.

    Cô ngủ một giấc rất dài , mơ thấy ông bà đang tạm biệt cô.

    Cô chạy đến vậy mà vẫn chẳng đuổi kịp ông bà đi rồi đi mãi mãi , chẳng bao giờ quay lại nữa.

    Cô giật mình thức giấc trong nước mắt.

    Cô lau nước mắt , đứng dậy dọn dẹp lại nhà.

    Trong thời gian chuẩn bị đi học đại học cô chỉ ở trong nhà níu giữ ký ức cuối cùng trước khi rời đi mãi mãi khỏi căn nhà nhỏ này.

    Vì nơi này vĩnh viễn chẳng còn thứ gì níu chân cô nữa .

    Ngày cô lên đường đi học đại học , cô dọn dẹp sạch sẽ căn nhà , ôm hai tấm di ảnh trong người .

    Cô nhìn lại mọi thứ , cô bước ta khỏi ngưỡng cửa cô quay người khóa cửa nhà lại.

    Trước khi rời đi , cô nhìn mọi thứ lần cuối rồi quay người bước đi.

    Cô còn chặng đường phía trước , cô ghé nhà tang lễ để lại hai tấm di ảnh của ông bà lại đó cho họ rồi cùng với Quyên bước lên máy báy rời khỏi thành phố X đến thành phố Y.

    Máy bay lăn bánh , cất cánh rời đi để lại toàn bộ kí ức 18 năm tuổi thơ cùng ông bà .

    Cô im lặng ngồi trên máy bay đến khi thiếp đi, đến khi thức giấc là khi máy bay đến thành phố Y.

    Cô cùng Quyên đi thuê một căn hộ nhỏ , hai đứa trẻ mới lớn cùng nhau sống ở một thành phố mới .

    Ngày nhập học , cô đứng trước cửa của đại học điện ảnh cô hằng mong ước.

    Cuộc sống đại học mở ra cánh cửa mới cho cô , cô chăm chỉ học tập rèn luyện kĩ năng.

    Suốt 2 năm ròng rã , ngày hôm đấy cô đang ngủ bỗng gặp lại con thỏ suốt 2 năm im hơi lặng tiếng.

    Pop Po : - NÀY!

    Tử Nguyệt : - Ồ.. hai năm rồi mới gặp cậu..

    Pop Po : - Hai năm rồi đấy?

    Cô vẫn chưa nghỉ xong à?

    Tử Nguyệt : - Tôi còn chẳng nhớ...

    Pop Po : - Cái gì cơ?

    CẬU CÒN CHẲNG THÈM NHỚ???

    - Nó tức giận.

    Tử Nguyệt : - Tôi quên mất..

    Pop Po : - Cậu!

    - Nó cạn lời.

    Tử Nguyệt : - Cho tôi thêm thời gian..

    Pop Po: - Được thôi

    Nó lại rút búa ra đập xuống khiến cô thức dậy.

    Tử Nguyệt : - Chết tiệt , con thỏ này lần nào cũng mạnh bạo đến thế - Cô lẩm bẩm.

    Cô thức dậy , ngày hôm nay là ngày đầu cô đi tập luyện cho dự án điện ảnh đầu tiên của cô suốt 2 năm trời đi học.

    [ Đến khúc này chắc ai cũng nghĩ sao tôi chưa có khúc nào liên quan đến cốt truyện thì... thật ra là tôi còn muốn viết cho nhân vật chính cuộc sống đàng hoàng chút 🥲 tôi chưa muốn đứa con đầu lòng khổ khi mới đầu chương 1 đâu, các bạn ráng coi vài đoạn daily để cho một vài nhân vật mới xuất hiện nha🙂‍↕️]

    Cô được chỉ định làm nữ chính thế nên phải đến sớm cô vội vã chuẩn bị , chẳng ăn gì mua vội ly cà phê uống buổi sáng .

    Đang chạy , cô va phải một lồng ngực rắn chắc.

    Cô làm đổ hết ly cà phê vào áo anh.

    Tử Nguyệt : - T-tôi.. xin lỗi - Cô hốt hoảng lấy giấy lau áo cho anh.

    ? : - Không sao đâu - Anh lấy giấy từ tay cô rồi tự lau áo.

    Tử Nguyệt : - Xin lỗi ạ..

    - Cô cúi đầu xin lỗi liên tục.

    ? : - Không sao mà , cô đừng cúi đầu nữa.

    Cô ngẩng đầu lên thấy một khuôn mặt thanh tú đang mỉm cười với mình , cô hơi ngơ nhìn anh.

    Đến khi anh rời đi cô vẫn đứng đó nhớ đến cái mỉm cười của anh.

    Tử Nguyệt : - Đẹp trai quá..

    - cô lẩm bẩm.

    ? : - Này..?

    - Anh vỗ nhẹ lên vai cô.

    Tử Nguyệt : - A... sao vậy ạ?

    - Cô hơi giật mình.

    ? : - Tôi đi trước nhé , tạm biệt cô.

    - Anh khẽ mỉm cười rồi rời đi.

    Cô nhìn bóng anh đi khuất , lòng khẽ rung động.

    Cô chợt nhớ đến buổi luyện tập cô vội vã chạy đến phòng tập .

    Cô vừa đến đã thấy chị quản lý đang đứng đợi cô.

    Quản lí : - A Vũ à , đây là nữ chính , đối tác quay phim với cậu.

    - Quản lí kéo cô đến giới thiệu.

    Anh ấy quay người lại , anh hơi bất ngờ nhưng vẫn tiến tới đưa tay ra ý chỉ bắt tay với cô.

    Quốc Vũ : - Chào cậu , tôi là Quốc Vũ bạn diễn của cậu.
     
    Tàn Lụi
    Chương II


    Mục 1

    Tử Nguyệt : - Vâng chào anh..

    - cô khẽ đưa tay nắm nhẹ lấy tay anh.

    Quốc Vũ : - Có duyên nhỉ?

    - Anh khẽ mỉm cười.

    Cái mỉm cười nhẹ của anh làm trái tim cô hơi rung lên .

    Cô rút tay khỏi tay anh , ánh mắt khẽ tránh chỗ khác.

    Tử Nguyệt : - Có duyên thật..

    - Cô nói lẩm bẩm trong miệng.

    Quốc Vũ : - Hả?

    - Anh không nhe được nên hỏi lại.

    Tử Nguyệt : - Không gì ạ..

    - Cô tránh ánh mắt anh - Tôi đi.. trang điểm..

    - Vội vàng đi chỗ khác.

    Cô rời đi để chuẩn bị để lại anh bơ vơ đứng đó .

    Anh hơi khó hiểu nhìn cô rồi anh cũng bị lôi đi để chuẩn bị .

    Chuẩn bị xong , cô nhận được kịch bản.

    Đôi mắt khẽ rũ để đọc kịch bản , tay đưa lên khẽ vuốt lọn tóc rũ xuống qua tai .

    Lúc đó anh cũng bước đến ngồi bên cạnh cô.

    Quốc Vũ : - Tôi ngồi đây được chứ?

    Cô hơi bất ngờ nhưng vẫn gật đầu.

    Hai người im lặng ngồi đọc kịch bản chẳng nói năng gì.

    Anh thấy bầu không khí hơi trầm lắng , anh khẽ lên tiếng đề nghị.

    Quốc Vũ : - Tập luyện cùng nhau được không?

    Tử Nguyệt : - Ngồi đọc kịch bản vậy là được rồi mà..

    - Cô hơi chần chừ.

    Quốc Vũ : - Thì..

    đọc kịch bản không cũng không phải là cách, luyện tập cùng nhau sẽ có thể giúp nhau chỉ ra những chỗ thiếu xót.

    - Anh gãi gãi má.

    Tử Nguyệt : - Chắc.. cũng được.

    Anh nở nụ cười rồi năm lấy tay cô kéo cô đứng dậy , cô hơi giật mình rồi cũng đứng dậy theo anh.

    Anh kéo cô đến gần.

    Quốc Vũ : - Chúng mình luyện tập phân khúc 16 nhé?.

    Cô gật đầu nhẹ che giấu sự xấu hổ vì phân khúc 16 là phân khúc tỏ tình của anh .

    Anh đếm ngược để cả hai lấy cảm xúc .

    Cô hít thở sâu một hơi lúc thở ra là lúc cả hai đều nhập tâm.

    *Đoạn này là luyện tập.

    Anh nắm lấy tay cô , quỳ một gối xuống trước mặt cô .

    Quốc Vũ : - Nàng , là cô gái đầu tiên mang đến cho ta tình yêu , mang đến cho ta sự rung động đầu đời của tuổi trẻ - Ánh mắt anh tình tứ tràn ngập tình yêu.

    Tử Nguyệt : - Chàng đứng lên đi - Cô vội đỡ anh.

    Quốc Vũ : - Nàng hãy để ta nói hết lời của trái tim ta gửi đến nàng nhé?

    Tử Nguyệt : - Được - Ánh mắt cô lảng tránh má cô khẽ đỏ ửng.

    Quốc Vũ : - Nàng Lily, nàng đã khiến ta yêu nàng rồi.

    - Anh khẽ hôn lên mu bàn tay cô - Nàng là mối tình đơn phương nhỏ bé của ta , nàng có thể nào trở thành người ta yêu?

    - Anh ngập ngừng - Được Chứ?.

    Ánh mắt tình ý , không khí nồng nàn tình yêu.

    Đôi mắt anh nhìn cô đầy dịu dàng , đôi mắt cô lóe lên vẻ rung động bởi tình yêu.

    Tử Nguyệt : - Ta...

    - Cô ngập ngừng , cô nhìn anh nở một nụ cười thẹn thùng - Được...

    Em đồng ý với chàng..

    Anh đứng dậy ôm chầm lấy cô , anh hạnh phúc bế cô xoay một vòng rồi anh thả cô xuống , hai ánh mắt khẽ chạm nhau , cả hai gần lại .

    Lúc vừa định đặt một nụ hôn thì có một cuốn sách chặn lại.

    Quản Lí : - Cắt!.

    *Kết thúc.

    Cả hai hơi giật mình , buông nhau ra.

    Mặt cô đỏ lựng vì thẹn thùng.

    Quản Lí : - Vào tập chung đi để tập cảnh 1 nè.

    Hai người gật đầy rồi bước vào hàng để tập chung.

    [Tua tua tua]

    Ánh nắng hoàng hôn đi lên , cô vừa xách túi đồ lên cầm cuốn kịch bản trong tay vừa ra khỏi phòng luyện tập thì gặp anh đang đứng dựa vào cửa.

    Tử Nguyệt : - Ơ anh Vũ?

    Quốc Vũ : - Em về trễ thật đấy.

    Tử Nguyệt : - À .. vâng ạ.

    - Cô gãi gáy.

    Quốc Vũ : - Đi ăn với anh được không?

    - Anh nhìn cô chờ đợi.

    Tử Nguyệt : - Hừm.. chắc được ạ.

    Quốc Vũ : - Vậy đi thôi , anh chở em đi ăn.

    Cô gật đầu đi theo anh , hai người đi song song đến bãi đổ xe .

    Vừa đi vừa cười nói , đến chỗ đậu xe của anh , anh mở cửa mời cô vào .

    Cô cũng gật đầu mà vào ngồi ở ghế phụ.

    Cô vừa vào anh cũng vào theo , anh vươn người đến kéo dây đai an toàn cho cô.

    Trong một khoảnh khắc nhỏ , ánh mắt anh chạm vào mắt cô hai người gần tới mức chỉ vươn tới chút là chạm môi.

    Từ khoảnh khắc đó hai người có hơi ngại ngùng.

    Đến nơi , anh xuống mở cửa xe cho cô .

    Cô khẽ cảm ơn anh , hai người bước vào nhà hàng.

    Đến nơi anh kéo ghế cho cô.

    Anh có từng hành động tinh tế đến lạ lùng.

    Quốc Vũ : - Em ăn gì cứ gọi.

    Tử Nguyệt : - Đồ ăn có phải là... hơi mắc không ạ?

    - cô hơi choáng ngợp.

    Quốc Vũ : - Em ăn gì cứ gọi đi, anh trả mà.

    Tử Nguyệt : - Sao anh lại mời em?

    Quốc Vũ : - Không biết , vì anh thích chăng?

    Tử Nguyệt : - Vậy em gọi món nhé?

    Quốc Vũ : - Thoải mái đi em.

    Tử Nguyệt : - Chị phục vụ ơi..

    Cô gọi phục vụ đến , hai người lựa chọn món.

    Trong khi đợi đồ ăn hai người giới thiệu qua lại.

    Anh - Lưu Quốc Vũ , sinh viên năm cuối trường sân khấu mà anh đang theo học , gia đình anh theo nghệ thuật điện ảnh.

    Bố mẹ đều là người nổi tiếng.

    Tử Nguyệt : - Bất ngờ thật đấy - Cô hơi ngạc nhiên.

    Quốc Vũ : - Em không muốn kể gì về gia đình mình à?

    Tử Nguyệt : - Em không muốn lắm , nếu em và anh thân thiết hơn em sẽ kể.

    Quốc Vũ : - Được thôi.

    - Anh mỉm cười vui vẻ.

    Hai người trò chuyện về kịch bản đến hết buổi ăn .

    Sau buổi ăn tối , anh chở cô về.

    Đang đi trên đường đi , anh bỗng phanh xe lại nhìn trên bản đồ .

    Anh dặn cô ngồi im trên xe còn anh thì chạy ngã tư gần đó .

    Cô nheo mắt nhìn theo thì thấy anh lấy từ chiếc đồng hồ anh đeo ra một cây kiếm dài.

    [ Ting ting ] Chúc mừng độc giả đã mở khóa :

    Chương trình giải thích vật phẩm 🤓

    * Đồng Hồ Không Gian:

    - Có chức năng chưa đựng vật phẩm tùy theo cấp của đồng hồ.

    • Ví dụ cho dễ hiểu nha.

    Là nó giống như túi vật phẩm nhưng theo dạng đồng hồ , có sức chứa tùy theo cấp bậc của đồng hồ và mỗi Zex(đứa con của thần) sẽ được cấp nhà nước cấp theo thứ bậc.

    Tử Nguyệt : - Anh ấy là Zex...?

    Cô ngồi trong xe thấy anh chạy nhanh tới , nhảy bật lên chém con quái vật đang xâm nhập vào thành phố.

    Tay còn lại gọi cứu trợ.

    Cô đang nhìn bỗng mũi cô bắt đầu chảy máu , đầu bắt đầu đau đớn kinh khủng .

    Cô tự đánh vào đầu nhưng chẳng thể hết đau .

    Cô dùng hết sức đập đầu mình vào phía trước liên tục đến khi bất tỉnh và xuất hiện trong không gian đỏ.

    Tử Nguyệt : - Pop .. po , Pop Po!

    Pop Po : - Chuyện gì?

    - Nó hơi ngái ngủ.

    Tử Nguyệt : - Tôi bị vậy là thế nào?

    Pop Po : - Là bị thế nào má?

    Tử Nguyệt : - Tôi bỗng đau đầu kinh khủng , chảy máu mũi nữa , trước giờ tôi chẳng bị vậy bao giờ?

    Pop Po : - Vì cô thức tỉnh rồi.

    Tử Nguyệt : - Thức tỉnh là sao?

    Pop Po : - Cô may mắn kinh khủng , vừa thức tỉnh sức mạnh của thần vừa là con của tân vương.

    [ Ting Ting ] Chúc mừng độc giả đã mở khóa :

    Chương trình hỏi nhanh đáp bậy của t/g 🤓

    - Triệu chứng của người thức tỉnh :

    • Khi thức tỉnh người thức tỉnh sẽ bị đau đầu kinh khủng khiếp.

    • Chảy máu mũi liên tục , máu đổi màu ( ẻm bị đổi rồi nhưng mà tại ẻm không để ý nên ẻm không biết )

    • Có thể sẽ mất kiểm soát : tức là nếu không kìm được sẽ giết loạn không phân biệt con người và quái vật .

    Thường thì những người thức tỉnh sẽ bị tóm và nhốt vào trong một phòng giam đặc biệt đến khi ngất đi và kiểm soát được sức mạnh.

    • Sẽ có một chu kì xuất hiện trong cơ thể mỗi năm một lần , chu kì đó gọi là chu kì bộc phát.

    Sực mạnh của người thức tỉnh sẽ không thể kiểm soát , cần dựa vào thuốc được điều chế riêng trước khi mất kiểm soát sực mạnh mà bạo ngược rồi die.

    Tử Nguyệt : - Vậy giờ cơ thể tôi sao rồi?

    Pop Po : - Chết rồi.

    Tử Nguyệt : - HẢ?

    Pop Po : - Cô tự đập đầu đến khi chết thì ai mà biết được?

    Tử Nguyệt : - Còn cách nào cứu được không?

    Pop Po : - Cứu được , nhưng mà cô phải cho tôi thứ này.

    Tử Nguyệt : - Thứ gì?

    Pop Po nói nhỏ với cô , cô suy nghĩ rồi cũng thở dài đồng ý.

    Nó đưa cô đến một không gian trắng .

    Kêu cô nằm trên bàn đá ở giữa không gian đó , cô nằm lên và thấy nó nói cái gì đó liên tục miệng nó liên tục niệm chú .

    Nhưng mà bé A Nguyệt thì tui không nỡ nên cho ẻm tự đập đầu chết rồi để vắt kiệt con Pop Po luôn cho cái con thỏ đó bớt vô dụng 🤓

    Đến khi tỉnh giấc thì cô đang nằm trong phòng bệnh trắng toát , cô ngồi dậy đầu hơi nhói vì vết thương.

    Ở ngoài cửa cũng có người đang vào , nhìn qua thì thấy anh.

    Anh thấy cô tỉnh , vội tiến đến.

    Quốc Vũ : - Em tỉnh rồi à?

    Tử Nguyệt : - Vâng .

    Quốc Vũ : - Em ổn chưa?

    Tử Nguyệt : - Em ổn rồi.

    Quốc Vũ : - Anh tưởng em tắt thở không đó.

    Tử Nguyệt : - Vâng..

    - Cô hơi ngại.

    Quốc Vũ : - Em thức tỉnh rồi , em có định trở thành Zex không?.

    Tử Nguyệt : - Anh ... biết chuyện này à?

    Quốc Vũ : - Nhìn máu từ đầu em chảy ra là biết mà.

    - Anh nhấp một ngụm nước nhỏ.

    Tử Nguyệt : - Em không biết nữa...

    Quốc Vũ : - Anh nghĩ em nên làm Zex.

    Tử Nguyệt : - Vì sao ạ?

    Quốc Vũ : - Vì khi em thức tỉnh thì em sẽ có chu kì giống như chu kì của con gái vậy đấy nhưng chu kì này mỗi năm một lần.

    Nhà nước sẽ cung cấp thuốc cho em.

    Tử Nguyệt : - Vậy nếu không có thuốc thì sao ạ?

    Quốc Vũ : - Thì chết.

    - Anh đặt ly nước xuống nhìn cô.

    Tử Nguyệt : - Vậy khi nào mình đi đăng kí được ạ?

    Quốc Vũ : - Ngày mai anh đến đón em.

    - Anh cầm áo khoác lên - Nghỉ ngơi đi , anh về trước.

    - Anh mỉm cười , xoa đầu cô.

    Tử Nguyệt : - Vâng.

    - Cô ngoan ngoãn nghe lời .

    Anh chào tạm biệt cô rồi về nhà , cô ngồi trong phòng bệnh , nhìn vầng trăng lên cao.

    Cô khẽ thở dài , cành cây khẽ đung đưa theo gió ngoài cửa sổ.

    Cô co người lại , cô ngồi ôm lấy đầu gối .

    Đôi mắt cô hơi đượm buồn , khẽ chạm vào mái tóc vị trí mà anh xoa nhẹ hồi nãy.

    Cô khẽ nằm xuống , kéo chăn đắp kín đầu , cô nhắm mắt lại chìm vào trong giấc mơ viễn vông.

    Ánh nắng len lỏi qua khung cửa sổ , chim ríu rích kêu báo hiệu một buổi sáng lại đến.

    Cô khẽ cựa người , ngồi dậy dụi mắt cô cảm nhận một hơi lạnh khẽ len lỏi vào căn phòng bệnh , cô hơi rùng mình một chút.

    Cô đứng dậy vệ sinh cá nhân , ăn bữa sáng của y tá đem vào rồi cô Mỗ Quyên gửi ship đến cho cô một bộ quần áo .

    Đợi một lúc thì ship đến , cô cũng thay vào chiếc áo cổ lọ , quần dài và áo khoác để tránh lạnh.

    Thêm vài phút nữa , khi cô đang dở từng trang sách đôi mắt nhìn theo từng dòng chữ thì cánh cửa đã im lặng lại có tiếng mở cửa bước vào .

    Quốc Vũ : - Em dậy sớm nhỉ?

    Tử Nguyệt : - Vâng ạ.

    - Cô đứng dậy.

    Quốc Vũ : - Em muốn đến trường hay đi đăng kí?

    Tử Nguyệt : - Đến trường ạ.

    Quốc Vũ : - Được thôi , chúng ta đi thôi.

    Anh đi bước đi trước còn cô theo gót anh đi ra xe , anh vẫn ga lăng mở cửa xe mời cô vào chỉ là lần này anh không chồm người tới để kéo dây an toàn cho cô nữa.

    Đến trường hai người luyện tập trên sân khấu cho bộ phim , rồi khi ánh hoàng hôn buông xuống chân trời cả hai cùng nhau đi đến trung tâm của hội Zex.

    Tử Nguyệt : - Lần đầu em đến đây đấy..

    - Cô bước chân vào sảnh , ánh mắt cô nhìn xung quanh.

    Quốc Vũ : -

    Sau này vào nhiều rồi quen thôi.

    - Anh mỉm cười nhẹ.

    Hai người bước vào quầy lễ tân.

    Anh gõ gõ lên bàn đá của quầy , có một cô lễ tân xuất hiện.

    Lễ Tân : - Ồ , A Vũ em lại đến à?

    Nay em có nhiệm vụ đâu nhỉ?

    - Chị lễ tân chống cằm nhìn anh.

    Quốc Vũ : - Em đâu ham làm đến thế , em đem tân binh tới đấy.

    - Anh mỉm cười nhẹ kéo tay cô lại gần.

    Lễ Tân : - Tân binh... hay bạn gái đây?

    - Chị lễ tân nhoẻn miệng trêu chọc.

    Quốc Vũ : - Chị đừng trêu , em ấy ngại.

    Tử Nguyệt : - Chào chị ạ..

    - Cô khẽ gật đầu với chị lễ tân đứng quầy.

    Lễ Tân : - Ôi dào xinh xắn thật đấy - Chị che miệng cười - Em báo danh cho chị nào bé - Chị ngồi xuống bàn làm việc mở trang chủ hội ra.

    Tử Nguyệt : - Em tên Kim Tử Nguyệt ạ.

    Lễ Tân : - Rồi đợi chị chút nhé - Chị ấy gõ phím thao tác một chút rồi đọc lại thông tin của cô - Kim Tử Nguyệt , sinh ngày 16 tháng 5 năm 21XX đúng chứ?

    Tử Nguyệt : - Vâng ạ.

    - Cô ngoan ngoãn gật đầu.

    Lễ Tân : - Em đi theo chị đi làm test cấp bậc nhé.

    - Chị ấy ra khỏi quầy dẫn cô đi theo chân chị ấy.

    Đến phòng kiểm tra cấp bậc , ở trong đó có các bác sĩ đang làm kiểm tra , chị ấy nhờ một bác sĩ đang rảnh tay ra làm kiểm tra cho cô.

    Cô được đẩy vào một trong cái giường , bác sĩ kêu cô đứng vào đưa cho cô một cái kính đen để đeo vào, sau khi yên vị cô được chuyển từ giường đứng sang giường nằm rồi đước đẩy vào máy phân dạng cấp.

    Đợi một lúc , bảng thông báo hiện lên cơ thể cô .

    Khi kiểm tra các bác sĩ phát hiện ra , ở trong cơ thể cô có hai luôn máu màu khác nhau chạy trong cơ thể cô .

    Bác sĩ ghi lại tình trạng của cô rồi sau đấy đánh giá kĩ năng và sức mạnh .

    Một lúc sau khi kiểm tra cô được đưa ra khỏi cái giường , bác sĩ đưa bản kiểm tra cho cô xem.

    Cô xem qua một lượt rồi lại theo chị lễ tân ra quầy.

    Chị ấy báo hai ngày nữa đến lấy kết quả giám định của tổ chức.

    Lúc cô bước lại vào xe một lần nữa thấy anh đã ngủ gật , cô nhẹ nhàng làm mọi thứ để anh không tỉnh giấc.

    Cô nhìn anh một lúc , cô cắn môi tiến lại gần khuôn mặt của anh hơn .

    Lúc môi cô sắp chạm đến má anh thì anh tỉnh giấc khiến cô giật mình giả vờ kéo áo lên cho anh.

    Quốc Vũ : - Em xong rồi đấy à?

    - Hơi ngái ngủ.

    Tử Nguyệt : - Vâng ạ, em xong rồi - Cô lúng túng quay mặt đi chỗ khác che đi khuôn mặt đỏ bừng vì ngại.

    Quốc Vũ : - Vậy ta về nhé?

    - Anh cắm chiều khóa vào xe.

    Tử Nguyệt : - Vâng ạ..

    - Suốt đường đi cô chỉ nhìn khung cảnh ngoài đường mà chả nói gì với anh.

    Đến dưới chung cư , cô kêu anh ngồi trong xe đi để cô tự đi vào là được.

    Hai người tạm biệt nhau từ đó.

    Cô lên nhà , vừa vào nhà thấy Mỗ Quyên đang lau nhà.

    Mỗ Quyên : - A Nguyệt về rồi à?

    - Cô ấy nhìn cô.

    Tử Nguyệt : - Quyên ăn gì chưa đấy?

    - Cô vừa cởi giày vừa hỏi cô ấy.

    Mỗ Quyên : - Đợi cậu về đấy , mới dọn nhà xong thôi.

    - Cô ấy lau nốt phần sàn còn dang dở , rồi quay vào nhà vệ sinh đổ nước bẩn .

    Tử Nguyệt : - Vậy đặt gì về ăn nhé?

    - Cô bước vào phòng lấy đồ cô vừa hỏi cô ấy.

    Mỗ Quyên : - Cậu tắm xong đi rồi hai đứa mình đặt đồ ăn về ăn rồi xem phim luôn.

    - Cô ấy ra phòng khách ngồi bấm điện thoại.

    Tử Nguyệt : - Ok , đợi tớ chút nhen.

    - Cô lấy đồ đi tắm .

    Sau khi cô tắm xong , cô và A Quyên ngồi lựa đồ ăn một lúc , rồi ngồi kiếm phim để xem trong khi đợi đồ ăn được giao đến .

    Sau khi chọn xong hai người ngồi nói chuyện phím một lúc , cười đùa vui vẻ.

    Đồ ăn đến , cô chạy xuống dưới lầu nhận ship rồi đi lên nhà , mở đồ ăn ra chuẩn bị ăn hai người cũng bật phim lên coi .

    Coi được một lúc cô chợt nhớ đến chuyện ngày hôm nay cô quay ra nhìn cô ấy.

    Cô im lặng một chút rồi mở miệng nói với cô ấy.

    Tử Nguyệt : - À Quyên.. tôi thức tỉnh rồi đấy..

    Mỗ Quyên : - Thức tỉnh gì?

    Cậu hóa từ chó thành người à?

    Tử Nguyệt : NÀY!!

    - Cô đánh yêu lên vai cô ấy một lực nhẹ.- Ý tớ là.. tớ thức tỉnh sức mạnh rồi tớ cũng đăng kí Zex rồi.

    - Cô nghiêm túc.

    Cô ấy thấy cô rất nghiêm túc thì nhận ra bạn mình đang nói thật.

    Mỗ Quyên : - Thật?

    - Cô ấy hơi ngạc nhiên.

    Tử Nguyệt : - Thật.

    - Chắc nịch.

    Mỗ Quyên : - Vậy tức là... tớ có một người bạn là anh hùng - Ánh mắt cô ấy sáng rỡ , ôm lấy cô - Cậu ngầu thật sự luôn ấy!!
     
    Back
    Top Dưới