Đam Mỹ Tận Cùng Thống Hận

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tận Cùng Thống Hận
Chương 20: 20: Em Gái


Bạch Hàn Vĩ xuất viện liền được thủ hạ lái xe đưa về biệt thự.

Bạch Hàn Bĩ suốt chặng đường về không ngừng suy nghĩ.

Cậu không biết phải hay không về đến biệt thự sẽ lại là một tính nô không cho phép mặc quần áo.

Trong nhà hiện giờ có Khê Vĩ, phải hay không chính mình làm phiền họ ân ái â n ái?.

Xe dừng lại trong khuôn viên biệt thự, sau đó Hàn Vĩ bị trái phải hai người nam nhân thô bạo lôi kéo vào trong.

Mắt không thấy, bước chận cũng loạng choạng, nhiều lần không theo kịp bị lôi đi như bao cát.

Quăng vào nơi nào đó không rõ, Bạch Hàn Vĩ lập tức yên tĩnh theo thói quen co người lại phòng vệ.

Hành động này được tập riết thành quen.

Hàn Vĩ từ 7 năm trước đã không còn tự tin với mọi thứ, suốt ngày đều nơm nớp lo sợ bản thân bị người thi bạo.

Ít nhất tư thế này cũng là một hàng rào chắn giúp tâm lý cậu vững hơn, và nếu có bị đánh, cũng sẽ đỡ đau hơn.

Tiếng giày da nện xuống sàn nhà vang lên từng đợt cộp cộp, đánh vào tai Bạch Hàn Vĩ nghe đầy áp lực.

"Thế nào? Mang về đây rồi thì cậu nên ngoan ngoãn, miễn cho tôi phiền lòng" Cố Vãn Thâm cúi người niết lấy cằm của Bạch Hàn Vĩ, đáy mắt hận như không thể bóp nát xương hàm của cậu.

Cố Vãn Thâm lấy từ túi ra một bộ thiết bị.

Xé rách áo cậu ra, liền lập tức dùng nó đeo lên cổ, cổ tay và chân cậu.

"Nghe rõ, cái này sẽ giữ cậu an toàn trong bán kính 10m, đủ cho cậu di chuyển ở tầng trệt, chỉ cần đi ra khỏi phạm vi cho phép, vòng cổ cùng thiết bị tay, chân sẽ làm cậu giật điện.

Điện mạnh dần nếu cậu tiếp tục vi phạm 5 lần liên tiếp, đủ để làm tê liệt hệ tim mạch của cậu.

Nên khôn ngoan một chút, tôi không muốn dọn dẹp thêm một cái xác đâu"
Cố Vãn Thâm mang vòng cho Bạch Hàn Vĩ xong liền thô bạo đạp vào xương đùi cậu sau đó bỏ đi.

Bạch Hàn Vĩ từ lúc đó đều trầm mặc thu người vào một góc sau sofa.

Bản thân tự cảm thấy đã đê tiện đến tận cùng.

Thân thể dường như cũng không còn gì để níu giữ.

Tim và tâm lại bất giác phản chủ mà nhói đau khi nghe thấy những lời mật ngọt Cố Vãn Thâm dành cho Khê Vĩ.

Bạch Hàn Vĩ tự cười, sống như thế này, có đáng hay không?
Bạch Hàn Vĩ trong cơn mơ màng nghe thấy những tiếng đối thoại mơ hồ bên tai.

Ý thức dần quay trở về, cậu lại lặng lẽ nằm một chỗ.

Mùa xuân đã qua khá lâu, bên ngoài mang một tầng nóng bức.

Bạch Hàn Vĩ lại biết ơn Cố Vãn Thâm vì đã cấm cậu mặc đồ, vì như vậy, cậu mới có thể cảm thấy mát mẻ hơn.

Cố Vãn Thâm không cho phép cậu dùng cơm cùng với anh, cũng không cho phép dùng cơm cùng người hầu, Bạch Hàn Vĩ mỗi ngày một tô sữa nhỏ đặt ở cạnh bếp, uống hết sẽ thay sữa mới.

Nhưng hầu như mấy hôm nay không ngày nào cậu uống được sữa.

Lý do đê tiện đến không thể hơn chính là Cố Vãn Thâm cho phép khách của anh chơi đùa công khai cùng cậu dưới phòng khách, không biết bao nhiêu lần cậu bị ép nuốt vào tϊиɦ ɖϊƈh͙ của họ.

Bụng nhỏ từ đó dâng lên một cỗ vị chua lấn át cơn đói bụng.

Thế nhưng hôm nay, Bạch Hàn Vĩ lại phá lệ cảm thấy dạ dày chua xót vô vàn.

Theo trí nhớ bò vào vị trí căn bếp.

Bạch Hàn Vĩ nhẩm tính số bước đi tương đương với số mét được quy chỉnh trong vòng cổ, tránh bị giật điện đau điếng.

Dừng lại trước chỗ quen thuộc, Bạch Hàn Vĩ đưa tay mò mẫm xung quanh tìm bát sữa của mình.

Bát sữa để đến hôm nay cũng đã hơn 3 ngày, có lẽ bị hư, nhưng nếu cậu không uống, cậu sẽ không thể chịu nổi cơn đau của dạ dày được.

Thế nhưng loay hoay hồi lâu, Bạch Hàn Vĩ không tìm thấy thứ mong muốn, cậu chợt lóng ngóng, phải hay không bọn họ quên cho cậu rồi?
Trong phút chốc hoang mang, đầu ngón tay cậu lướt nhẹ qua một đồ vật gì đó.

Bạch Hàn Vĩ liền lập tức nhướn người lên lấy, thế nhưng thứ đồ ấy theo chiều đẩy càng đi ra xa hơn.

"Anh muốn lấy thứ này sao?"
Bạch Hàn Vĩ trong lúc không biết làm gì liền nghe thấy giọng nói trong trẻo đáng yêu của Khê Vĩ, không hiểu vì sao trong lòng lại càng vui mừng.

Cậu liền gật đầu liên tục.

"Được, tôi cho anh"
Theo tiếng nói, một tiếng động di chuyển nhè nhẹ vang lên.

Bạch Hàn Vĩ ngơ ngác hướng ánh mắt trắng đục về phía Khê Vĩ.

"A, tôi lỡ tay đẩy nó ra xa, anh cho tôi xin lỗi.

Nhưng anh có chắc muốn nó không?" Khê Vĩ lại lên tiếng.

Bạch Hàn Vĩ vì bụng như bị chà xát liền lia lịa gật đầu.

"Được a, tôi chuyển nó đến gần anh, nhưng anh cố gắng chịu giật điện một chút, hẳn sẽ không mạnh đâu" Khê Vĩ hướng mặt của Bạch Hàn Vĩ theo hướbg bát sữa "Đây, bát sữa cách anh 2m"
Nói rồi, Khê Vĩ bỏ đi.

Bạch Hàn Vĩ trong tâm rối loạn, nhưng bụng đói đến cồn cào, Bạch Hàn Vĩ không thể làm gì hơn là nhích người về phía trước với lấy bát sữa.

Nửa thân trước vừa ra khỏi phạm vi cho phép, một luồng điện đã phóng ra, làm tê dại đi mạch ở cổ cùng tay chân.

Cố gắng một chút, Bạch Hàn Vĩ thở hổn hển nén cơ đau như kiến cắn với lấy bát sữa kéo về, sau đó rụt về.

Chịu đựng cơn đau, Bạch Hàn Vĩ vì không thể cử động tay nâng đồ vật có sức nặng bình thường nên khom người l**m lấy bát sữa như một con chó đê hèn.

Bát sữa có vị hơi chua, cậu cũng không quan tâm, hiện giờ cậu rất đói.

Thế nhưng ngàn vạn lần cậu không ngờ rằng, bát sữa mà cậu uống, không chỉ bị biến chất, mà còn bị Khê Vĩ bỏ vào một lượng nhỏ m* t**.

Cố Vãn Thâm đứng gần đó nheo mắt nhìn Bạch Hàn Vĩ, trong con ngươi toát lên vẻ khinh miệt.

Tiến đến chỗ Bạch Hàn Vĩ, Cố Vãn Thâm liền dùng chân ấn đầu cậu xuống bát sữa, một bên cao cao tại thượng nói.

"Bạch Hàn Vĩ, cậu biết không, tôi vừa điều tra ra một thứ rất thú vị.

Vũ Chân Trân thế nhưng lại có một đứa con rơi, nhỏ hơn cậu 5 tuổi, cậu có biết chứ?"
Bạch Hàn Vĩ khẽ run rẩy, cậu ngàn cầu trăm khấn Cố Vãn Thâm không điều tra ra được em gái cùng mẹ khác cha của mình, thế nhưng....!Em gái của cậu, chính là mẹ cậu bị người cưỡиɠ ɦϊếp mà hạ sinh.

Cậu cùng mẹ đều chăm sóc tử tế cho em gái, đến khi em gái lên 2 liền biết trong cơ thể mắc chứng suy tim, từ đó đến giờ em gái cậu luôn ở trong bệnh viện tiếp nhận điều trị tích cực do bác của cậu- anh trai của ba cậu- tài trợ; Đó chính là đền bù cho một lần say của bác ây đối với mẹ cậu.

Ngoại trừ cậu, mẹ cùng bác ra, cậu đinh ninh không ai biết đến sự tồn tại của em gái cậu, để cậu có thể âm thầm bảo vệ em ấy, vậy mà....!
Bạch Hàn Vĩ ngày càng run rẩy kịch liệt hơn.

Cố Vãn Thâm trào phúng.

"Ra là cậu đã biết! Hah, tôi cứ tưởng đã nắm hết toàn bộ những gì liên quan đến tiện nhân đó, thế mà lại bỏ sót em gái cậu.

Nói đi Bạch Hàn Vĩ, tôi có thể làm gì?"
Bạch Hàn Vĩ gắng gượng với bàn chân đặt trên đầu mình, trong suy nghĩ đều là hỗn loạn.

"Nếu không phải vì Vũ Chân Trân, mẹ tôi sẽ không chết, nếu không vì cậu, cha tôi sẽ không qua đời.

Cả gia đình như cậu, chỉ có thể đời đời bồi tội cho tôi.

Thế nhưng để cậu một mình gồng gánh, không phải quá tàn nhẫn sao? Tôi dùng em cậu đổi lấy 10 năm tuổi thọ, cho cậu sống nhiều hơn 1 chút, thế nào?"
Nói rồi, Cố Vãn Thâm thô bạo giựt tóc lên cười lạnh.

Bạch Hàn Vĩ nước mắt đều chảy ra từ đôi mắt không còn nguyên vẹn, vết sẹo hai bên khoé môi co rút dữ dội, nhìn tựa như một quái vật không hơn.

"Cậu không nói, nghĩa là đồng ý đi? Hảo, tôi đáp ứng cậu.

Thế cậu muốn em gái cậu thế nào? Cắt hết toàn bộ thiết bị điều trị hay là cho người cưỡиɠ ɦϊếp cô ta như đã làm với cậu? Hay là....!Đưa cô ta clip 8 năm qua cậu đã nằm dưới thân nam nhân mà cầu hoan như một con cɦó ƈáϊ?"
Bạch Hàn Vĩ nước mắt nhanh chóng thấm đẫm mặt.

Cổ họng không thể phát ra âm thanh do dây thanh quản vị tổn thương lại không được điều trị.

Đôi môi run rẩy không thể nói ra khẩu ngữ.

Bạch Hàn Vĩ chỉ run rẩy, duy nhất run rẩy.

"Hừ! Tiện nhân! Yên tâm, tôi sẽ làm cho em cậu một cái chết thoải mái!"
Nói rồi quăng Bạch Hàn Vĩ ra khỏi bán kính quy định, tàn nhẫn bỏ đi.

Để mặc Bạch Hàn Vĩ chìm vào cơn đau điếng của điện.

Trái tim như chết lặng đi, một lần nữa...!
----------------------------
Havi: để chiều lòng con dân, ta đã thức thêm 45 phút để cho ra chap mới *ngáp* vì mai ta không có bài tập nên hôm nay mới viết được nha 🙂)) chứ ta bài vở 12 nhiều quá là phải để cuối tuần lận á 🙂))
Chúc các nàng đọc chap này vui vẻ 🙂
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 21: 21: Liên Hoàn Đau Đớn


Bạch Hàn Vĩ cảm thấy tim như nghẽn lại, hô hấp dường như cũng bị hút cạn.

Khó khăn vùng vẫy muốn trở vào vùng an toàn mà Cố Vãn Thâm đặt ra nhưng cơ thể lại bất tuân mà cố định một chỗ.

Thở hắt khó nhọc, Bạch Hàn Vĩ bưng kín tim mình yên lặng chờ u ám kéo đến.

Bạch Hàn Vĩ chợt rơi vào khoảng không sâu hút, sau đó chợt như nhìn thấy được ánh sáng.

Cậu đang ở trước mặt là mẹ mình, bên cạnh là em gái nhỏ, cả gia đình thật hạnh phúc và đùm bộc lẫn nhau.

Chợt một đám người bước đến tách họ đi, cậu bị giam giữ lại trong lồng sắt, trơ mắt nhìn mẹ cùng em bị luân phiên c**ng b*c, sau đó bị thiêu sống.

Mẹ thống khổ vẫy vùng, em gái cậu thoi thóp nằm trong lửa đỏ.

Bên cạnh bước đến chính là Cố Vãn Thâm cùng Khê Vĩ.

Nhìn đến cậu tâm can đau đớn trong lồng giam mà nhếch môi cười nhạt, tay ôm chặt Khê Vĩ mà trào phúng :"Tôi cho dù có cùng ai, cậu cũng không có tư cách quan tâm.

Cậu càng không có tư cách đòi hỏi quyền tự do.

Vì cậu đã đánh mất nó từ lâu rồi.

Tôi chính là cho cậu thấy cái giá cậu phải trả.

Muốn chết, phải là tôi quyết định.

Cho dù có giữ lại một thân tàn phế, tôi cũng không cho phép cậu rời đi".
Bạch Hàn Vĩ từ trong cơn ác mộng mở bừng mắt.

Mồ hôi thấm ướt lưng cậu, hơi thở ngắt quãng, đầu đau như búa bổ.

Đợi hơi thở bình tĩnh lại, cậu từ từ nằm xuống.

Nhận thấy sau lưng không phải hàn khí từ đất như trước mà là cảm giác êm ấm đã lâu không gặp, Bạch Hàn Vĩ khẽ khàng sờ sờ tấm nệm.

Tự cảm thấy nệm tốt.

Sau đó lại sợ hãi.

Cố Vãn Thâm không cho phép cậu mặc đồ, ngủ trên nệm như người bình thường.

Cậu như thế, liệu anh có tức giận mà làm hại đến em gái cậu không? Sợ hãi ập đến làm Bạch Hàn Vĩ lung tung đứng lên.

Cử động đột ngột cùng với đôi chân không còn lành lặn khoẻ mạnh như trước làm Bạch Hàn Vĩ khụy xuống đất.

Tay vô ý quơ loạn xung quanh.

Xoảng một tiếng đổ vỡ vang lên đập vào màng nhĩ làm hành động vốn hấp tấp đột ngột dừng lại.

Bạch Hàn Vĩ mò mẫm trong bóng tối muốn xem thứ vừa bể là thứ gì.

Từ xúc giác của tay, cậu đoán đó có lẽ là một đồ vật bằng pha lê đắt tiền.

Sẽ không bị đánh chứ? Em gái cậu sẽ....!Không sao phải không?
Rầm cửa phòng đột ngột vị mở ra, Cố Vãn Thâm hai mắt rực lửa giận hướng thân thể ngồi dưới đất mà nhìn.

Vốn Cố Vãn Thâm 2 hôm trước sau khi đi không lâu, đồng hồ điện tử báo điện mức ở vòng cổ, chân, tay của Bạch Hàn Vĩ mạnh qua mức an toàn liền lập tức trở về.

Nhìn thấy cậu như vậy, Cố Vãn Thâm tắt thiết bị kết nối, đưa cậu lên phòng dành cho khách.

Tim mạch của Bạch Hàn Vĩ sau đó trở về bình thường nhưng cơ thể suy nhược không tránh khỏi hôn mê vài ngày.

Không ngờ hôm nay vừa tỉnh đã gây chuyện.

Cố Vãn Thâm vốn dĩ mang bực tức vì chuyện công việc, lại bị Bạch Hàn Vĩ phiền phức rộn chuyện, Cố Vãn Thâm như nổi điên lên.

Bạch Hàn Vĩ trong tâm ngoại trừ sợ thì chính là sợ.

Thân thể không tự chủ co lại, dùng hai tay ôm lấy cơ thể, đầu rút vào trong không ngừng run rẩy.

Trong đầu cậu hiện giờ chỉ có 2 suy nghĩ.

Không biết sẽ bị Cố Vãn Thâm làm gì.

Chọc anh tức giận, lại là đưa cho người khác ngoạn, hay là chính anh dùng roi quất? Hay là....!Em gái cậu....!Không thể nghĩ hơn nữa.

Cậu thầm quyết tâm, cho dù bị đánh chết hay bị gian dâʍ mà chết, tuyệt đối không để em gái bị liên lụy được.

Cố Vãn Thâm nhìn đến thân thể bày ra sợ hãi, trong lòng không hiểu sao khó chịu.

Khom người nắm lấy cổ chân của Bạch Hàn Vĩ kéo ra, nhìn cẳng chân đầy vết thương, anh cảm giác máu trong người sôi sục, hận không thể bẻ gãy lìa nó.

"Nháo đã đủ chưa? Đèn tôi mua từ Pháp, lại bị kẻ như cậu phá hư.

Có bán em gái cậu cho ổ mại dâʍ cũng không mua được.

Hay cậu muốn tôi chặt đi hết chân tay cậu, giữ lại thân cùng đầu cậu thôi?" Cố Vãn Thâm gằn giọng.

Bạch Hàn Vĩ lắc đầu, mặt sớm tái nhợt đi.

Quăng Bạch Hàn Vĩ lên giường, Cố Vãn Thâm cầm lấy mảnh vỡ pha lê.

Tiến lại gần cậu, đè nghiến cổ cậu xuống nệm giường, bản thân kề sát mảnh vỡ vào gương mặt vốn bị tàn phá của cậu nói.

"Tôi thật muốn cho cậu đổ vài giọt máu"

Nói rồi, tấm kiếng ép vào gương mặt cậu, phàn bén nhọn đâm vào da mặt làm rướm máu.

Cố Vãn Thâm di chuyển tay một chút.

Một đường từ đuôi chân mày phải kéo xuống tận cằm.

Khuôn mặt Bạch Hàn Vĩ vốn trắng, lại vì đau mà gàn như trong suốt, máu đổ ra lại càng nổi bật, bắt mắt.

Bạch Hàn Vĩ run rẩy nhắm lại khoé mắt.

Vì không thể thấy, các giác quan lại tự giác biến rõ.

Cậu cảm nhận gấp bội cơn đau bị rạch da mà đau điếng.

Cố Vãn Thâm nhìn thấy Bạch Hàn Vĩ ẩn nhẩn, máu ngược lại nổi lên, mắng một tiếng trong miệng liền kéo ngược cậu xuống giường, lôi đến chỗ đổ vỡ, ép đè cậu nằm lên, từ quần móc ra ƈôи ŧɦịŧ bán cương của mình.

Nhưng như chợt nhớ ra gì đó, Vãn Thâm lập tức rời khỏi cơ thể cậu.

Tiến đến tủ nhỏ gần đó lấy bαo ƈαo sυ mang vào.

Sau đó đến lại chỗ Bạch Hàn Vĩ vì đau mà oằn người chống đỡ.

Ép lấy hai chân cậu lên làm lưng càng đè x uống miểng kính chảy máu.

Một đường thúc vào.

Bạch Hàn Vĩ chỉ há miệng th* d*c, tiếng hét kẹt lại dưới cổ họng.

Đau đớn bủa vây gấp vạn khi Cố Vãn Thâm điên cuồng đâm rút trong hậu huyệt nhỏ bé.

Vì đau đớn, Bạch Hàn Vĩ muốn tìm chỗ bấu víu hòng giảm bớt.

Thế nhưng lại vô tình, cánh tay cùng với những ngón tay đầy sẹo lướt qua mặt Cố Vãn Thâm.

Móng tay vốn không còn nguyên vẹn tạo trên gương mặt tàn khốc một vệt máu nhỏ.

Cố Vãn Thâm lập tức dừng lại động tác, tay sờ đến vết thương ở mặt.

Không nói hai lời điên cuồng đấm vào mặt cậu.

Xương á bị nứt được điều trị không lâu lập tức vỡ ra.

Một nửa má trái biến dạng hoàn toàn.

"đ* đực, cậu là muốn chống đối sao? Hảo! Hay lắm! Tôi chiều cậu"
Nắm lấy tóc Bạch Hàn Vĩ lôi xềnh xệch đi xuống nhà, lôi xuống tầng hàm thứ 3.

Đẩy cậu ngồi vào ghế, cố định lại, đeo một thứ đồ gì đó lên ngón tay cậu.

Không kịp để Bạch Hàn Vĩ tỉnh táo, đồ kẹp ngón tay đã siết lại.

Crack xương ngón tay chịu áp lực lớn chính thức gãy đi.

Làm hết 10 ngón tay, cũng là lúc Bạch Hàn Vĩ thở đã không nổi, hơi nhếch miệng lầm bầm.

Lại không ngờ rơi vào mắt Cố Vãn Thâm.

Chát một cái tát vang dội đáp vào bên má phải cậu.

"Mày nói gì? Mày hận tao? Mày ghét tao? Bạch Hàn Vĩ, mày nghe cho rõ, đời này mày không có tư cách để nói hận.

Mày là xứng đáng"
[Em...!Không muốn ở cạnh...!Anh nữa]
Đầu óc mơ hồ, Bạch Hàn Vĩ dùng khẩu ngữ mập mờ cảm thán.

Vốn dĩ là muốn nói lên suy nghĩ lại quên mất Cố Vãn Thâm đang cạnh bên.

Nhìn thấy khẩu ngữ ấy, Cố Vãn Thâm triệt để giận dữ.

Nắm tóc ép cậu nhìn vào mắt mình, Cố Vãn Thâm nói.

"Mày muốn thoát? Muốn đưa em mày đi khỏi tao phải không? Tốt, để em mày chết, xem mày có còn ý định thoát khỏi tao hay không!"
Nói rồi, Cố Vãn Thâm bỏ Bạch Hàn Vĩ ở lại, chính mình ly khai.

---------------------------------
Chap hơi ngắn, mọi người thông cảm cho Havi 🙂))
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 22: 22: Không Còn Nước Mắt


Cố Vãn Thâm thật sự giận dữ.

Cổ hoả nhiệt phát tác như đốt cháy tâm trí anh.

Anh không cho phép trong đầu Bạch Hàn Vĩ có bất kỳ ý nghĩ rời khỏi anh.

Cho dù là tàn phế, cho dù là chết đi, thì cậu vẫn phải ở cạnh anh.

Chỉ đến khi nào anh không cần cậu nữa, anh chán ghét cậu thì lúc đó anh sẽ cho cậu cái muốn, còn lại, anh không cho phép.

Từ khi nào Bạch Hàn Vĩ cậu có tư tưởng đó.

Là vì mẹ cậu mất? Là vì không chịu nổi nên tạo ra cái vỏ bọc cứng rắn ấy? Thế nhưng anh quên mất rằng, vốn dĩ Bạch Hàn Vĩ chưa từng nghĩ sẽ phản lại anh, chưa từng nghĩ sẽ ly khai anh, chỉ là vì đau đớn chồng chất quá nhiều, cơ thể cùng tinh thần bị tổn hại.

Giờ phút này trong cậu chỉ còn lại một mảng mơ hồ.

Những khoảnh khắc tỉnh táo cũng chỉ trong phút giây mà thôi.

Cố Vãn Thâm tức giận cho người đến bệnh viện lôi em gái Bạch Hàn Vĩ đến biệt thự.

Xô ngã em gái cậu xuống đất, Cố Vãn Thâm tựa tiếu phi tiếu nhìn Bạch Hàn Vĩ chật vật nằm gần đó :"Bạch Hàn Vĩ, tôi vốn dĩ nghĩ cậu ít ra đã khôn hơn.

Ngoan hơn, bỏ đi những cái ý nghĩ muốn chạy trốn kia.

Lại không ngờ, càng trói buộc, cậu càng muốn bất chấp mà đi.

Nhìn xem, tôi là mang ai đến cho cậu".
Bạch Hàn Vĩ hiện giờ vẫn vì đau mà ù tai đi.

Mười đầu ngoan tay sớm biến dạng đầy máu, cơ thể lại phản chủ không ngồi dậy được.

Toàn lực chú ý đều hướng vào ngón tay của mình, hoàn toàn không nghe Cố Vãn Thâm nói.

Cố Vãn Thâm bị sự phân tâm của Hàn Vĩ chọc giận, anh bước đến nơi cậu nằm.

Nhìn thấy ngón tay ngày nào vốn nhỏ trắng giờ đã máu thịt lẫn lộn, hừ lạnh một tiếng không lưu tình đạp lên.

Nắm giật tóc cậu ngược lên ép nhìn rõ người con gái hô hấp khó nhọc đằng trước.

"A...anh ơi?" Cô gái vì căng thẳng mà tim đập nhanh bất thường, nơi tim ẩn ẩn đau.

Nhìn đến người thanh niên, à không, vốn không thể gọi một người nhìn không ra dạng người ấy là thanh niên được.

Nhìn đến thân thể nằm rạp dưới đất kia, không ngờ là anh trai cùng mẹ khác cha luôn yêu thương mình trước đây.

Cô trong tim càng thêm đau đớn.

Cô vốn dĩ chỉ biết anh được nhận về trong một gia đình giàu có, hàng tháng cấp tiền cho cô cùng mẹ chữa trị, nhưng cô vạn lần không ngờ được, người anh trai luôn tươi cười rực rỡ ấy giờ đây chỉ còn là một thể xác xót lại mà thôi.

Nghe được giọng nói mềm nhẹ đã lâu không nghe của em gái, Bạch Hàn Vĩ chợt rùng mình.

Tại sao em gái cậu ở đây? Đã tưởng Cố Vãn Thâm phát tiết đủ rồi? Sao lại đưa đến đây? Trong bóng tối, Bạch Hàn Vĩ chênh vênh tìm kiếm phương hướng giọng nói ấy.

Muốn nhìn thấy em gái, muốn ôm em ấy.

Đôi mắt trắng đục ầng ậng nước, cậu không muốn em gái cậu bị Cố Vãn Thâm trừng phạt.

Vùng vẫy một cái, Bạch Hàn Vĩ cố nhấc lên cánh tay của mình chạm lên chân Cố Vãn Thâm.

Cậu muốn cầu xin anh tha cho em cậu một con đường sống.

Không muốn....!Không muốn em gái cậu bị tổn hại thêm nữa.

Em ấy cuộc sống vốn bất hạnh rồi.

Cố Vãn Thâm làm sao không biết niềm đau cùng hoảng loạn trong đôi mắt bị hư của cậu? Ánh mắt loé lên một tia ngoan độc, đế giày tàn ác di chân trên bàn tay gầy guộc hư hại của cậu.

"Bạch Hàn Vĩ, cậu không cho lời tôi nói là thật.

Tôi nói nếu cậu không ngoan, em gái cậu sẽ thay cậu chịu, thế nhưng cậu luôn phá lệ làm phiền tôi, làm tôi tức giận.

Nói xem, tôi nên làm sa cho phải đây, Hàn Vĩ?"
"Anh...!Anh thả anh trai...tôi ra đi.." Em gái cậu làm sao không biết cậu lo cho cô, nhưng cô làm khổ cậu nhiều rồi.

20 tuổi, 20 năm cậu hy sinh vì cô, làm sao có thể để cậu thêm khổ.

"Hah? Cô chắc chắn? Tình anh em thật đáng ngưỡng mộ" Cố Vãn Thâm trào phúng, cúi người xoa xoa lên vết thương bị rạch trên mặt Hàn Vĩ, hơi dùng lực phá vỡ lớp da non của cậu "Bạch Hàn Vĩ a~ tôi cũng nghĩ nên cho em gái cậu giúp cậu sống thêm 10 năm đi? Cô ta cùng lắm là 5 năm nữa sẽ chết, còn cậu, cậu vẫn có thể tàn phế mà sống thêm vài chục năm a~, thế nào? Hảo chứ?"
Bạch Hàn Vĩ hoảng loạn lắc đầu, nước mắt tuông ra càng nhiều, tay quờ quạng níu kéo chân anh.

Lạnh lùng hất văng bàn tay cậu ra, Cố Vãn Thâm liếc nhìn vết máu mờ mờ in trên quần tây.

Mi tâm nhíu chặt :"Thật ghê tởm.

Làm dơ quần tôi, cậu là muốn gì, hả?"
Nói rồi, một cước nện vào bụng Bạch Hàn Vĩ.

Chỉ nghe em gái cậu hét lên một tiếng, Bạch Hàn Vĩ liền trào máu ra miệng.

"Chậc, còn không biết có bị HIV hay không.

Chảy máu như thế, thật tởm lợm" Cố Vãn Thâm như nhìn thấy ruồi bọ lui ra xa một chút.

Chỉnh lại quần áo, Cố Vãn Thâm thản nhiên ngồi xuống ghế, chân vắt chéo, một bộ nhàn hạ hướng hai người khốn khổ kia lên tiếng.

"Hay thế này đi.

Tôi cho cậu 3 lựa chọn.

1 trực tiếp gϊếŧ cô ta, đơn giản mà nhỉ, không đau đớn.

2 cho cô ta hầu hạ thuộc hạ của tôi, tôi sẽ tha cho cả hai, tất nhiên phải xem cô ta còn sức mà sống hay không đã.

3 cậu hầu hạ tôi cho cô ta chiêm ngưỡng trực tiếp, quá đơn giản, cũng không phải cậu chưa làm.

Mà cậu làm, không chỉ với một, mà còn là 5 là 10 thằng đàn ông kìa"
Bạch Hàn Vĩ cắn chặt răn nức nở.

Cả 3 cái cậu đều không muốn làm.

Cậu không thể để bọn chúng chạm vào em cậu, cậu cũng không thể ở trước mặt em cậu mà như một con chó hầu hạ nam nhân, không thể.

Thế nhưng không chọn, biết đâu được Vãn Thâm sẽ còn làm điều gì kinh khủng hơn nữa.
"Anh...tôi chọn cái đầu tiên.

Sớm muộn gì tôi cũng chết.

Nhưng anh tôi có thể cứu chữa và hồi phục.

Nếu anh gϊếŧ tôi, anh làm ơn, hãy đáp ứng tôi đưa anh ấy vào bệnh viện chữa trị" Em gái cậu dường như không mất nhiều thời gian suy nghĩ mà đưa ra quyết định.

Cố Vãn Thâm cũng suy tư một hồi, lại cảm thấy buồn cười.

Gϊếŧ cô ta, sau đó đưa Bạch Hàn Vĩ đi chữa trị, có thể.

Thế nhưng chữa trị cho lành thì cậu cũng bị phá hư nữa thôi.

"Được a.

Cô đã chủ động, tôi giúp cô chết dễ nhìn một chút" Cố Vãn Thâm cười cười.

Tay nhanh nhẹn lấy khẩu súng lục giắt sau quần ra, lên đạn.

Bạch Hàn Vĩ sau khi nghe tiếng lên đạn, như được đánh thức, cậu kịch liệt giãy dụa, cố lết người đến chỗ Cố Vãn Thâm.

Cậu không thể, không muốn cô bị tổn hại, không muốn.

"A? Cậu muốn gì Hàn Vĩ?" Cố Vãn Thâm buông súng xuống, ôn nhu nâng Hàn Vĩ ngồi trên đùi mình, tựa như đối với Khê Vĩ mà v**t v*.

[Làm ơn đừng, cho tôi, tôi chọn cái thứ 3.

Làm ơn, làm ơn] Bạch Hàn Vĩ khẩn thiết mấp máy môi mình.

"Ồ! Anh trai cô chọn điều 3.

Ổn chứ? Tôi cảm thấy cũng không tồi"
"Đừng!" Em gái cậu bỗng nhiên ngắt lời hét lên.

Tim đập kịch liệt làm cô phải thở d ốc một chút "Hàn Vĩ, nghe em.

Em sắp không chống cự nổi.

Rồi cũng sẽ chết.

Anh sống, ít ra còn có thể lo cho mẹ mà".
Vốn dĩ cô không hề biết mẹ mình đã mất, lại luôn cho rằng Hàn Vĩ sống có thể giúp cho mẹ kéo dài tuổi thọ.

Thế nhưng cô nào biết, cô chính là nguồn sống duy nhất hiện giờ của cậu.

Mà Cố Vãn Thâm cũng không thể biết suy nghĩ đó của cậu, vì nếu biết, cho dù có chết, anh cũng không đặt tính mạng em gái cậu ra đe doạ.

[Đừng, không.

Mẹ đã mất rồi] Bạch Hàn Vĩ run rẩy kịch liệt dùng khẩu hình miệng nói với cô.

Nhưng hiển nhiên cô không thể đọc được.

Cố Vãn Thâm dựa vào điều đó để chiếm ưu thế.

"Được rồi, cậu chịu khó hầu hạ một chút vậy.

Sau đó sẽ ổn thôi" Cười cười, anh nói tiếp "Nhưng tôi nghĩ lại rồi.

Cậu bẩn thỉu như vậy.

Cái lỗ đó của cậu cũng dơ không kém.

Tôi c*m v**, khác nào rước bệnh vào thân? Huống chi tôi lại ưa sạch sẽ như vậy.

Không muốn ám vào người cái mùi hôi tϊиɦ ɖϊƈh͙ của cậu đâu.

Hôm nay đơn giản, cho 2 người thôi, nhé!"
Nói rồi anh lệnh cho thủ hạ anh tiến lên đỡ lấy Hàn Vĩ.

Sau đó không nặng không nhẹ thả xuống nền đất, ở trước mặt em gái cậu tháo xuống toàn bộ mảnh vải còn xót lại.

Để cho tầm nhìn của em gái cậu rõ hơn, bọn họ cố tình điều chỉnh cậu nằm đưa chân về chỗ cô.

Ép chân cậu lên làm hậu huyệt cùng ƈôи ŧɦịŧ nhỏ bé toàn bộ hiện ra trước mặt em gái cậu.

Bạch Hàn Vĩ che mặt khóc, cậu không muốn bị làm nhục như vậy trước mặt em gái.

Hai nam nhân cao lớn một ngồi trên đầu cậu giữ chặt hai vai, một ở dưới thân cậu vờn vờn ngọc hành của cậu.
Nam nhân phía dưới đưa một ngón tay vào trong hậu huyệt dò xét liền nghe Cố Vãn Thâm lên tiếng.
"Không cần tiền diễn, cứ như bình thường.

Tự do ngoạn".
Nghe được chỉ thị hai nam nhân đồng loạt chuyển tư thế.

Nam nhân dưới thân cậu d*ng ch*n cậu ra thành hình chữ V, không nói một lời liền thúc vào.

Hậu huyệt dù đã quen bị xâm nhập, nhưng cậu dù chết vẫn không quên được cảm giác đau đớn đó.

Hơi giãy dụa, mặt liền nhận một cái tát đau rát.

Miêng bị ép mở ngậm vào côn ŧɦịŧ to lớn buồn nôn của nam nhân.

Cả hai nam nhân đều lần lượt đâm chọt.

Một dưới một trên làm cơ thể cậu run rẩy xê dịch.

Được một lúc lâu, nam nhân rút côn ŧɦịŧ ra khỏi miệng cậu.

Thô bạo xốc cậu lên lật người lại, để cậu cùng nam nhân còn lại dùng tư thế g*** h*p của động vật mà tiến đến.

Nam nhân nhìn đến động tác cả hai không khỏi thấy phấn khích.

Ỷ đến lão đại cho phép tự do, y liền rút dây lưng ra tàn nhẫn mà quật trên tấm lưng vốn không còn một nơi nguyên vẹn da thịt.

Dây lưng không phải là roi điều chế, một cái quất dây là một lằn đỏ rướm máu.

Ước chừng hơn 20 roi liền ngừng lại.

Trên lưng đều đã là máu chảy.

Cố Vãn Thâm nheo mắt.

Anh chính là lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Hàn Vĩ bị nam nhân thượng, lại bị thao đến tàn nhẫn máu thịt.

Nó làm anh không thể không nghĩ đến, có lẽ 8 năm qua dường như ngày nào cũng đều bị bạo lực mà thao như vậy.

Em gái cậu vốn cố tỏ ra bình tĩnh nhìn nam nhân thay nhau thượng cậu, nhưng đến khi nhìn thấy anh trai mình bị ác độc đối xử, tim không khỏi co rút.

Từng trận đau đớn làm cô như uất nghẹn, lục tìm thuốc trợ tim, lại không thấy được.

Bưng kín tim mình, cô một làn nữa chết trân mà nhìn sự việc diễn ra trước mắt.

Bạch Hàn Vĩ bị ép vào giữa, cả hai nam nhân đồng dạng thúc côn ŧɦịŧ vào, hậu huyệt vì thô bạo quá mức mà chảy ra máu.

l* n*** đ** bị đầu ngón tay nam nhân chọt vào trong giữ lấy.

Vết thương nơi khoé miệng sắp lành hẳn lại không biết là ai dùng mảnh nhọn cứa vào làm rách toạc như cũ.

Chờ đến khi Bạch Hàn Vĩ bị ngoạn đủ mà buông ra.

Thì thân thể Bạch Hàn Vĩ đã trở về nguyên vẹn thương tổn như đầu.

Khắp nơi đều là máu thịt.

"Thế nào, cô xem rõ chưa nhỉ? Bạch Hàn Vĩ, anh trai cô vốn dĩ đê tiện như vậy đấy" Cố Vãn Thâm trào phúng.

"A...anh...em...!Ha...x...xin lỗi..."
Nghe thấy giọng nói em mình ngắt quãng, Bạch Hàn Vĩ không màng đến đau đớn lết về hướng giọng nói của cô.

"Giữ y lại đi" Cố Vãn Thâm một bộ nhàm chán phất tay, sau đó tiến đến chỗ cô.

"Ồ? Suy tim nặng đến vậy sao? Có vẻ không cầm cự được lâu"
Nghe đến đó, Bạch Hàn Vĩ liền hoảng sợ, âm phát ra cổ chỉ là những quãng ngắt.

Cố Vãn Thâm thở hắt :"Vốn đã không kịp rồi, Bạch Hàn Vĩ.

Cậu bây giờ chỉ còn lại một mình cậu thôi, đừng mong tưởng bỏ trốn nữa."
Nói rồi Cố Vãn Thâm dẫn thủ hạ ly khai.
Bạch Hàn Vĩ vùng vẫy lết đến bên thi thể em gái.

Nâng niu cúi xuống ôm lấy, cảm thụ hơi ấm cuối cùng của người thân.

Tròng mắt trắng đục chảy ra máu, nhễu lên gương mặt cô.

Bạch Hàn Vĩ dường như vì quá đau đớn, ngoại trừ máu, nước mắt đã không còn chảy ra được nữa.

Xin lỗi em, anh xin lỗi.

Cho anh ôm em lâu hơn một chút, anh...bây giờ là kẻ cô độc rồi.

Thế gian không còn ai thương anh nữa.
-------------------------------
Havi: là vầy, số năm từ 7 tăng lên 8 do qua năm mới nha 🙂)) hic, em gái Hàn Vĩ chết ròi 🙁 Hàn Vĩ sẽ còn ai yêu em? Hức
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 23: 23: Buông


Bạcht Hànt Vĩt khôngt biếtt ômt thit thểt emt gáit mìnht baot lâu,t chỉt biếtt đếnt lúct giậtt mìnht thìt trongt tayt chỉt cònt làt hơit lạnht lẽot đầyt khốnt khổt cùngt mùit hôit thốit xộct vàot mũi.

t
Rầmt Cửat hầmt bịt đát văng,t lậpt tứct emt gáit cậut bịt mangt đi,t cậut cũngt bịt kéot đit quăngt vàot nhàt tắm.

t Bạcht Hànt Vĩt dườngt nhưt trit giáct mấtt hết,t chỉt nhưt cont rốit vôt hồnt bịt ngườit kéot kẻt lôit đi.

t
Quăngt vàot bồnt tắmt lớn,t Bạcht Hànt Vĩt bịt thôt bạot dùngt khănt chàt xátt lênt dat thịt.

t Vếtt thươngt nhiễmt nướct cùngt bịt dùngt lựct cọt rửat làmt tróct lênt lớpt biểut bìt nont nớt.

t Chânt bịt độtt ngộtt dạngt ra,t ngónt tayt củat ait đót khôngt biếtt đâmt vàot khuấyt đảo.

t
"Màyt lot tắmt chot yt nhanh.

t Lãot đạit màt biếtt màyt tậnt dụngt thờit giant làmt cànt làt khôngt hayt đâu"
"Màyt đừngt lo.

t Lãot đạit vốnt cũngt khôngt quant tâmt yt bịt chúngt tat làmt cáit gìt đâu.

"
"Màyt làmt saot thìt làm.

t Nhanht đưat yt lênt trên,t taot thấyt yt làt khôngt chịut nổit đâu"
Bạcht Hànt Vĩt tait cũngt nhưt bịt khiếmt thính,t khôngt nghet thấyt nhữngt uết ngữt màt thủt hạt Cốt Vãnt Thâmt buôngt ra.

t
Ngónt tayt trongt hậut huyệtt từt mộtt giat tăngt lênt hait ngón.

t Khôngt ngừngt đâmt rútt đảot lộng.

t Môt tảt độngt táct giaot hợpt màt mấpt mởt miệngt huyệt.

t
"Chậc,t màyt nhìnt xem.

t Cáit thứt chúngt tat bắnt vàot hait hômt trướct vẫnt cònt đầyt trongt đâyt này".

Namt nhânt độtt ngộtt thayt đổit độngt táct làmt nửat thânt trênt Bạcht Hànt Vĩt bịt nhấnt xuốngt dướit nước,t phầnt môngt đưat lênt cao.

t Dùngt tayt tácht mởt vácht thịtt đổt sữat tắmt vàot trong.

t Tiếngt nhópt nhépt tựt nhiênt màt vangt vọngt trongt phòngt tắm.

t
"Màyt thảt yt rat nhanh.

t Muốnt yt nghẹtt thởt màt chếtt à"
Namt nhânt đượct nhắct nhởt lúct bấyt giờt mớit vộit vãt nângt Bạcht Hànt Vĩt lênt khỏit nước.

t Đểt đầut cậut tựat lênt ngựct mình,t épt lồngt ngựct cậut tràot nướct ra.

t Saut đót cúit ngườit giúpt cậut hôt hấpt nhânt tạo.

t Đượct mộtt lúc,t Bạcht Hànt Vĩt dầnt lấyt lạit nhịpt thở,t khót nhọct tựat vàot lồngt ngựct namt nhânt màt thởt dốc.

t
Namt nhânt cũngt khôngt dámt táit trêut chọct Hànt Vĩ,t tựt biếtt sứct khoẻt cậut đãt yếut quát mứct rồit nênt cũngt yênt phậnt tắmt rửat sạcht sẽt chot cậu.

t
Mangt thânt thểt trầnt trụit củat cậut lênt khỏit hầm,t nhưt cũt mangt xícht vàot cổt cậut ngănt việct cậut chạyt trốn.

t Bạcht Hànt Vĩt cũngt đãt quen,t nằmt xuốngt đấtt liềnt cot ngườit lại,t nhắmt mắtt nghỉt ngơi.

t
Bạcht Hànt Vĩt khôngt biếtt vìt saot lạit mơt mơt màngt màngt màt ngủ,t trongt đầut trốngt rỗngt nhưt không,t cơt thểt mệtt mỏit chỉt muốnt ngủt suốt.

t
Mộtt cơnt nhứct nhóit nơit đầu,t Bạcht Hànt Vĩt ômt đầut tựt mìnht chịut đựng.

t Quát đaut đớnt đi,t đầut nhưt muốnt nổt tungt đi.

t Cậut nhưt đượct táit hiệnt hìnht ảnht emt cậut vìt sốct màt lênt cơnt suyt tim.

t Cậut bừngt tỉnh,t emt gái!.

.

đãt mấtt rồi.

t Cậut muốnt khóc,t muốnt lat hét,t nhưngt khôngt thể,t nướct mắtt chot dùt xúct độngt cũngt khôngt chảyt rat được.

t Uấtt nghẹnt trongt tim.

----------------------------
"Yt đâu?"t Cốt Vãnt Thâmt dùngt cơmt tốit cùngt Khêt Vĩ,t tayt giúpt yt gắpt đồ,t thuậnt miệngt liềnt hỏit hạt nhânt trongt nhà.

t
"Hànt Vĩ,t yt đượct xícht ởt sofat phòngt khách".

t
Cốt Vãnt Thâmt hừt lạnht "Kéot yt đếnt đâyt đi.

t Đãt lâut cũngt khôngt chot yt dùngt cơmt bìnht thườngt rồi"
"Vâng"t
Mộtt lúct sau,t hạt nhânt liềnt kéot lêt Bạcht Hànt Vĩt đếnt phòngt ăn.

t
Cốt Vãnt Thâmt nhìnt thấyt thânt thểt trầnt trụit bịt lôit đit dướit đấtt khôngt khỏit nhíut mày.

t
"Yt saot khôngt tựt đi?"
"Chânt yt yếu,t khôngt tựt đit bìnht thườngt được,t sợt ngàit đợit lâut nênt tôit kéot yt đi.

"
Cốt Vãnt Thâmt nghet thấyt liềnt khôngt nóit gì.

t Nhìnt Bạcht Hànt Vĩt tiếpt tụct bịt cộtt dướit chânt bàn,t Cốt Vãnt Thâmt nhưt thườngt tiếpt tụct dùngt cơm.

t
"Thâm,t anht saot khôngt that chot anht ấyt mộtt chút?"t Khêt Vĩt giúpt Vãnt Thâmt gắpt mộtt móit vàot bát,t hỏi.

t
"Emt thấyt tôit nênt that nhưt thết nào?"t Cốt Vãnt Thâmt cườit nhạt,t nhíut màyt liềnt nhảt bỏt phầnt cơmt trongt miệngt vàot bátt ănt cơm,t đưat xuốngt chot Hànt Vĩ.

t Tiếpt liềnt nhấnt đầut Hànt Vĩt xuốngt tôt cơmt épt ăn.

t Nhìnt thấyt Hànt Vĩt chậmt chạpt cúit ngườit ănt lấyt đồt ănt trongt bát,t Cốt Vãnt Thâmt thoảt mãnt ngướct lênt nhìnt Khêt Vĩ.

t
Khêt Vĩt quant sátt mộtt bột hànht độngt nhưt vậy,t khôngt khỏit nhíut mày,t nhưngt rấtt nhanht liềnt khôit phục.

t
"Khôngt cót gì,t emt chỉt thấyt anht ấyt quát yếut rồi.

t Kỳt rồit anht cònt làmt emt gáit anht ấyt sốct màt suyt timt chết,t chỉt sợt tinht thầnt anht ấyt vốnt bấtt ổnt đãt thâmt bấtt ổn"
"Emt đừngt lo,t tôit tựt biếtt làm".

Dùngt cơmt xong,t Cốt Vãnt Thâmt liềnt dìut Khêt Vĩt lênt phòng,t bỏt lạit Bạcht Hànt Vĩt nằmt dướit gầmt bànt ăn.

t
Bạcht Hànt Vĩt ănt đếnt khit bátt cơmt khôngt cònt mộtt phànt thừa,t saut đót liềnt nént cảmt giáct khót chịut vìt đãt lâut dạt dàyt khôngt hoạtt động,t cot ngườit lạit nằmt ngủ.

Bạcht Hànt Vĩt thứct dậyt lầnt nữat làt vàot nửat đêm,t tựt cảmt thấyt thầnt kinht tỉnht táot dịt thường.

t Cậut tựt giáct biếtt emt gáit mìnht đãt mất.

t Mẹt khôngt còn,t emt cũngt khôngt còn,t cậut sốngt đếnt bâyt giờt làt đểt làmt gì?t Đaut khổt ởt tâm,t ởt thân,t cũngt khôngt đểt bùt đắpt đượct gì.

t Hait tayt cùngt hait chânt yếut ớtt đếnt nỗit khôngt chốngt đỡt được,t ngónt tayt cũngt khôngt thểt nhúct nhícht nhiều.

t Runt rẩyt sờt lênt gươngt mặtt bịt tànt phá,t vếtt sẹot ngayt má,t vếtt rạcht ngayt khoét môi.

t Thânt thểt làt mộtt bột vếtt thươngt khôngt baot giờt liềnt lại.

t Bạcht Hànt Vĩt chưat baot giờt từngt khátt vọngt sựt chếtt đếnt vậy.

t
Runt runt bòt đi,t theot trít nhớt tiếnt đếnt nơit đểt dao,t Bạcht Hànt Vĩt biết,t cậut cầnt đứngt lênt lấyt daot ởt giát treo.

t Cốt gắngt mộtt chút,t hyt vọngt đôit chânt cót thểt đủt sứct giúpt cậut chốngt đỡt sứct nặngt cơt thểt mộtt chút.

t
Nhiềut lầnt gượngt đứngt lênt liềnt quỵt xuống.

t Bạcht Hànt Vĩt thởt dốc,t đợit hơit thởt hồit phục,t cốt gượngt chânt đứngt dậy,t hait cánht tayt đưat lênt đặtt trênt bànt gượngt giữt lại.

t Đôit chânt runt rẩyt dầnt nhướngt ngườit lên.

t Bạcht Hànt Vĩt tìmt thết đứng,t liềnt thởt hắtt mộtt chút,t dùngt mộtt tayt sờt sờt bàn,t tìmt đếnt giát đỡt dao,t Bạcht Hànt Vĩt cảmt thấyt vuit mừng,t liềnt rútt daot ra.

t Cậut khôngt thểt thấy,t chỉt chọnt ngẫut nhiênt mộtt câyt dao,t nhưngt đôit tayt bịt phát hư,t cũngt đồngt dạngt khôngt chịut lựct nhưt chân.

t Daot vừat cầmt lênt lêt rat liềnt bịt rớtt xuốngt đất.

t
Lengt kengt Mũit daot vat chạmt vớit đấtt kêut lênt âmt thanht thanht thúy.

t Bạcht Hànt Vĩt sợt hãit ngãt ngồit xuốngt đất,t imt lặngt lắngt nghet cót ait đếnt hayt không.

t Saut mộtt lúct khôngt thấyt độngt tĩnht Bạcht Hànt Vĩt hítt sâut mộtt hơi,t hait tayt cầmt lấyt cont dao,t xoayt mũit daot vàot ngườit mình.

t Runt runt hítt vàot mộtt lầnt nữat rồit dùngt hếtt sứct tànt cònt lạit đâmt vàot bụng.

t Lưỡit daot đâmt vàot dat thịtt cót mộtt nửa.

t Không,t Bạcht Hànt Vĩt muốnt chết,t khôngt muốnt áct mat kiat cót cơt hộit từt địat ngụct épt cậut quayt vềt liềnt nhấnt sâut vàot mộtt chút.

t Nhấnt đếnt khit toànt bột lưỡit daot vàot trongt bụngt liềnt dừngt lại.

t Cốt chịut đaut đớn,t thết nhưngt cậut chợtt phátt hiện,t sot vớit đaut đớnt màt Cốt Vãnt Thâmt gâyt rat 8t nămt qua,t thìt đâyt làt t nỗit đaut nhẹt nhàngt nhất.

t
Dùngt sứct rútt daot ra,t máut theot vếtt thươngt phunt rat ngoài.

t
Bịcht bịcht bịcht Trongt khôngt giant vắngt lặng,t câut nghet thấyt hàngt loạtt tiếngt bướct chânt gấpt gáp,t tiếngt bậtt đèn,t tiếngt lat hét,t cùngt tiếngt chạy.

t
Không,t khôngt thể,t bọnt họt sẽt cứut đượct cậu,t khôngt kịpt nghĩt ngợi,t Bạcht Hànt Vĩt liềnt mộtt lànt nữat đâmt daot vàot bụng.

t Cút đâmt nàyt thựct cót lực,t daot đâmt vàot bụngt liềnt thuậnt lợit đit vàot trong.

t Cơt thểt cảmt thấyt hưt nhuyễn.

t Ngãt rạpt xuốngt đất,t cậut thoit thópt thở.

t Khoét miệngt bịt rạcht vẽt lênt mộtt nụt cười.

t Cuốit cùngt cũngt cót thểt thoátt khỏi,t cũngt cót thểt thoátt khỏit Cốt Vãnt Thâm.

t Emt muốnt xat anh,t emt muốnt rờit khỏit anh,t emt muốn!.

.

vĩnht viễnt đừngt gặpt anht nữat.

t
Trongt mơt hồ,t cậut nghet thấyt tiếngt lat hét,t giọngt cót vẻt rấtt quen.

t Nhưngt cậut mệtt mỏit rồi,t khôngt muốnt nhậnt rat đót làt giọngt ait nữa.

t Ait cũngt được,t hãyt bỏt cậut đi,t đừngt cứut cậu.

t Đểt chot cậu!.

vềt vớit mẹt cậut đi
----------------------------
Havi:t mọit ngườit ait cũngt đoánt trướct đúngt nênt tuit buồnt quát 🙁((t hic.

t Hômt nayt rat chapt nèt 🙂))t trưat ấmt nha
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 24: 24: Mong Em Vượt Qua


Cố Vãn Thâm lặng thinh ngồi trong thư phòng, tất cả những suy nghĩ hiện giờ của anh đã vội bay đi hết.

Anh ngồi lặng lẽ, bóng tối bao trùm toàn vẹn con người anh.

Chưa bao giờ anh hoảng hốt, hoang mang đến vậy.

Khi thủ hạ anh phát hiện Bạch Hàn Vĩ có ý muốn tự tử liền đến báo anh, thế nhưng vẫn không kịp ngăn chặn hàng động tự sát của cậu.

Cố Vãn Thâm là người hắc đạo, máu anh nhìn đến quen, nhưng đây cũng là lần anh sợ hãi như thế.

Bạch Hàn Vĩ không chỉ đâm một nhát, cậu chính là muốn đâm đến tan vỡ cơ thể cậu.

Máu cơ hồ từ cơ thể trút ra ngoài, Bạch Hàn Vĩ thì dần thoi thóp trong vũng máu.

Chỉ chậm một chút thôi, một chút thôi là cậu đã không còn sống được nữa.

Tại sao Bạch Hàn Vĩ lại chọn như thế? Cậu không bao giờ tỏ ra mệt mỏi, dường như cậu chính là cam chịu anh hành hạ, ngoại trừ lần dưới hầm giam.

Nhưng còn lại, cậu luôn bất lực, ngoan ngoãn và tuân theo.

Anh lệnh cho người đánh cậu, cậu cũng chỉ vì thống khổ mà rêи ɾỉ, ngoài ra cũng không hướng ánh mắt oán hận lên anh; anh lệnh người lăng nhục cậu, như cậu tính nô mà đối đãi, cậu cũng chưa từng cho anh một cái trách móc.

Cậu chính là luôn cam chịu như vậy, vì sao lại bỗng nhiên muốn chết? Là vì mẹ cậu mất, em gái cậu vì cậu mà qua đời?
Cố Vãn Thâm vẫn luôn đinh ninh, anh là một bức tượng cao quý trong lòng Bạch Hàn Vĩ.

Có lẽ anh đã nhầm.

Bạch Hàn Vĩ không phải chưa có ý định rời khỏi anh.

Lần bỏ trốn trước đây, cùng...!Lần tự tử này.

Lẽ nào cậu vẫn luôn khao khát bỏ đi? Không, anh không muốn.

Cho dù Bạch Hàn Vĩ có chết, cũng sẽ vì anh mà chết, sẽ tan vỡ trong tay anh, sẽ tàn phế trong tay anh.

Cố Vãn Thâm điên cuồng đập phá đồ trong thư phòng.

Anh chính là điên rồi, là điên rồi!
Cửa phòng mở, Khê Vĩ lặng nhìn bề bộn trước mặt.

Nhìn đến con người luôn đầy khí chất hiện giờ bất lực đến đáng thương.

Đến gần Cố Vãn Thâm, Khê Vĩ nhẹ nhàng ôm lấy anh vào lòng, bàn tay nhỏ bé vuốt v3 lưng anh.

"Thâm, anh đau khổ...là vì còn yêu anh ấy?" Khê Vĩ cố che giấu đi âm thanh nghẹn lại của mình, hỏi.

Cố Vãn Thâm giật mình.

Anh còn yêu? Không đời nào, anh không thể yêu một kẻ mà gia đình kẻ đó lại là kẻ thù gϊếŧ chết cha mẹ anh.

Cảm xúc trong lòng anh, cho dù ngột ngạt, thì chính là vì sợ mất đi món đồ chơi trung thành mà thôi.

"Không, tôi không yêu y.

Người tôi yêu hiện tại là em.

Đừng nghĩ nhiều"
Khê Vĩ nghe Cố Vãn Thâm nói chỉ biết im lặng.

Có thể cảm nhận được, chắc chắn không phải là người trong cuộc.

Nhắm lại đôi mắt, Khê Vĩ cố điều chỉnh giọng nói cho bình thường.

"Không, đừng lừa em.

Em biết anh còn yêu y.

Có yêu mới có hận.

Dù anh phủ nhận thì sự thật là vậy."
Cố Vãn Thâm gắt gỏng :"Tôi không còn yêu y nữa.

Còn hận, chỉ vì y đã gϊếŧ chết cha mẹ tôi.

Em còn không tin tôi sao?"
"Không, em tin.

Chỉ là anh không thuyết phục được em.

Nếu anh không còn yêu, anh đã trực tiếp lấy y làm quà tặng ký kết hợp đồng, hoặc bán y cho ổ mại dâʍ chứ không chỉ đơn thuần là giữ lại bên mình tùy ý hành hạ"
"Không phải bây giờ.

Tôi dù sao cũng luyến tiếc.

Một thân thể đẹp đến vậy..."
"Em không được sao?" Khê Vĩ choàng tay qua cổ Cố Vãn Thâm, đôi môi lập tức chạm vào anh.

Cố Vãn Thâm cũng ôm lấy Khê Vĩ, vòng ôm siết chặt, ngấu nghiến hôn lên môi y.

"Tôi không còn yêu y.

Em hãy tin tôi"
Cố Vãn Thâm trong tìиɦ ɖu͙ƈ rõ ràng nói với Khê Vĩ.

Khoé môi Khê Vĩ nhếch lên.

Để xem có đúng như anh nói không .
---------------------------------
"Hứa Du?" Tề Lăng chỉnh lại tà áo choàng của mình chuẩn bị xuống phòng ăn.

Tề Lăng cũng hơn 5 tháng nay bị bà nội bắt về Pháp.

Hiện tại cho dù Tề Lăng có công ty thời trang riêng nhưng vẫn chịu sự chi phối bởi bà nội.

Bà nội hắn là quý tộc Pháp, có thể nói như một người quyền lực nhất trong gia tộc.

Tuổi đã sang 80 nhưng quyền lực trong tay bà là tối cao.

Là một đứa cháu đích tôn, Tề Lăng không thể tạo phản, như chính quy pháp gia tộc.

Hơn 5 tháng trước, Tề Lăng đang liên tục tìm cách đưa Bạch Hàn Vĩ đi thì đột ngột nhận được tin triệu hồi của bà, liền không thể làm gì hơn ngoài tuân mệnh.

5 tháng này đối với anh mà nói chính là giam lỏng.

Hầu như cắt đứt với bên ngoài.

Thám tử được anh điều đi theo sát Cố Vãn Thâm đều bí ẩn mất tích.

Lòng dù nóng như lửa thiêu nhưng chẳng thể làm gì ngoài bị động.

Hôm nay ngẫu nhiên nhận được điện thoại Hứa Du, Tề Lăng quả thật nôn nóng muốn biết một chút tin về Bạch Hàn Vĩ.

Chỉ mong cậu có thể cố gắng chống đỡ, đợi anh tách ra khỏi kiểm soát gia tộc liền đưa cậu đi.

"Tề Lăng...!Cậu thế nào?"
"Hảo.

Còn ngươi?"
"Tôi khoẻ.

Hôm qua....tôi ngẫu nhiên đến bệnh viện tư nhân mà Cố Vãn Thâm đầu tư, liền nhìn thấy hắn"
"Thế nào? Hắn bệnh?"
"Không...không phải hắn bệnh.

Tôi theo sát hắn muốn nhìn một chút, liền thấy hắn theo sau băng ca, mà nằm trên đó....chính là Bạch Hàn Vĩ.."
"Cái gì?" Tề Lăng hoảng hốt dừng bước "Cố Vãn Thâm phá hư?"
"Không...không ngờ chính là.

Bạch Hàn Vĩ cư nhiên tự sát.

Máu nhiều lắm, cả người cơ hồ đều màu đỏ.

Tôi phụ trách ca mỗ, hai nhát dao, rất sâu, Bạch Hàn Vĩ còn chủ động lung lay con dao cho vết thương mở rộng.

Phẫu thuật cũng thành công, Bạch Hàn Vĩ mất lượng máu khá lớn, toàn thân đều suy nhược.

Có thể hôn mê lâu.

Tôi....!Không dám nhìn thêm, liền rời đi"
Tề Lăng nghe Hứa Du nói liền trầm mặc.

Anh không ngờ, Bạch Hàn Vĩ, một ngày lại tự tử như thế.

Chết tiệt, anh muốn lập tức trở về, muốn thoát khỏi cái gia tộc này.

Không cần đứa đầu gia tộc, anh cần Bạch Hàn Vĩ.

"Được rồi.

Ta hiểu, sẽ sắp xếp xong trở về.

Kỳ này nếu mang đi thành công, ta thề sẽ không để Cố Vãn Thâm xuất hiện một lần nào trong cuộc đời em ấy nữa".
Tề Lăng tay nắm thành quyền.

Nếu không phải đang hạn chế quyền, hơn những thế Cố Vãn Thâm còn là bạn thân tri kỷ, thì anh sẽ thật sự muốn một phát súng lấy mạng hắn.

Nhắm mắt, cố điều chỉnh hơi thở, Tề Lăng tự hứa với lòng.

Rất nhanh thôi...!Sẽ không còn một Cố Vãn Thâm nào làm khổ Bạch Hàn Vĩ nữa.

------------------------------
Aygo 🙂))) ta là sợ các nàng đợi quá không đc rồi bỏ ta đi nha 🙂)) đưa một chap này trước.

Hơi ngắn 🙂)) còn lại thứ bảy ta bù 🙂)
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 25: 25: Chuỗi Ngày Dai Dẳng


Cố Vãn Thâm hơn 2 tháng Bạch Hàn Vĩ hôn mê đều không hề đến nhìn.

Hôm nay ngẫu hứng xem qua.

Người vẫn an tĩnh nằm trên giường trắng.

Thân là đồ bệnh nhân trắng sạch, lại lọt thỏm vào trong, Bạch Hàn Vĩ chênh lệch rõ rệt.

Cánh tay trắng nhợt lộ ra không khí nổi lên mạch máu không che giấu.
Cố Vãn Thâm đến gần, tay liền vén vạt áo lên xem.

Trước bụng là phần băng gạc trắng.

Tay hơi dùng sức ấn ấn vào, người nằm trên giường vẫn không chút phản ứng.

Cố Vãn Thâm cảm thấy khó chịu vô vàn, tựa như có ngàn con kiến g*m c*n trong lồng ngực.

Nhộn nhạo!
Lấy chiếc ghế tựa gần đó, anh ngồi xuống, yên lặng xem qua tài liệu.

Cũng không biết thời gian bao lâu, người nằm trên giường "Ưm" một tiếng lại cử động.

Cố Vãn Thâm ngừng động tác lật giở, im lặng theo dõi.

Bạch Hàn Vĩ đã tỉnh lại sau 2 tháng hôn mê, dường như anh phải vui mừng, nhưng trong anh không còn gì ngoài ê ẩm khó chịu.

Người kia, dường như đang dần thay đổi.

Cảm giác ngờ nghệch hiện rõ ràng.

Đầu tiên chính là trở tư thế nằm, sau đó nằm như thế một lúc, mắt mở to tròn nhìn thẳng vô hồn.

Nằm như thế rất lâu, đến lúc Cố Vãn Thâm nghi ngờ Bạch Hàn Vĩ tâm trí thật sự bay đi thì cậu mới đổi tư thế nằm một lần nữa.

Lần này khó khăn nhấc lên tay chân, cuộn thành một đoàn ôm lấy cơ thể.

Chăn rơi xuống đất cũng không quay sang tìm.

Chỉ chung thủy nằm im.

Cố Vãn Thâm rời ghế bước đến bên giường vẫn chăm chú nhìn một lát.

Nhíu khẽ mày.

Bạch Hàn Vĩ đây là đang làm lơ anh?
Lửa giận bùng lên, Cố Vãn Thâm đưa tay nắm lấy cổ tay gầy yếu của Bạch Hàn Vĩ thô bạo nắm kéo lên.

Nửa người trên bị lực nhấc lên khỏi giường, Bạch Hàn Vĩ thế nhưng vẫn im lặng.

Cùng lâm chỉ cau mày ra chiều đau, ngoài ra không phản ứng gì hơn.

Bạch Hàn Vĩ, cậu chỉ đơn thuần đưa đôi mắt vô hồn tìm kiếm xung quanh, đôi mắt trắng đục mơ hồ quan sát mọi thứ.

Cố Vãn Thâm bất mãn quăng mạnh cậu xuống giường, sau đó hừ lạnh bỏ đi.

Anh không biết vì sao anh tức giận, chỉ đơn thuần cảm thấy bản thân bị khinh thường.

Không phản ứng, Bạch Hàn Vĩ tự tử không thành lại trở sang kiên quyết chống đối?
Đợi đến khi Bạch Hàn Vĩ vết thương phẫu thuật đã lành mang về nhà thì đã hơn 1 tuần sau.

Mang về, Bạch Hàn Vĩ tự biết mò mẫm đến phía sau sofa cuộn tròn người ngủ, trên thân vãn còn áo bệnh viện.

Cố Vãn Thâm liền kêu thủ hạ mang cậu vào tâm rửa.

Đến lúc trở ra cả cơ thể đã là tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đơn bạc.

Cố Vãn Thâm đứng đến trước mặt cậu, dùng chân dẫm mạnh xuống đầu cậu tàn nhẫn nói :"Tự tử? Đừng ngu dại mà thử lần nữa.

Tôi không ngại bắt cậu ăn côn trùng nếu lần nữa tự sát đâu".

Nói rồi bỏ đi.

Cố Vãn Thâm như cũ tàn nhẫn.

Mà Bạch Hàn Vĩ lại phá lệ mơ hồ.

Tựa như một con rối bị cắt đứt dây.

-----------------------------
Khê Vĩ sống trong biệt thự Cố Gia đã hơn 11 tháng.

Thời gian qua quả thật y chỉ được sủng nhiều hơn chứ không suy giảm.

Nhưng tuy rằng là thế, y vẫn biết được kẻ thật sự làm vướng bận Cố Vãn Thâm là ai.

Y quả thật hận không thể Bạch Hàn Vĩ chết đi, nếu có thể thì thật tốt.

Nhưng y biết, cho dù Cố Vãn Thâm điên cuồng hành hạ cậu, nhưng để làm Bạch Hàn Vĩ chết thì không thể.

Trước, Khê Vĩ đã không chỉ một lần trộn m* t** vào đồ ăn được đưa lên cho cậu.

Nhưng dường như liều lượng không đủ để biến Bạch Hàn Vĩ thành con nghiện.

Y chỉ muốn Hàn Vĩ nghiện ngập, sau đó mọi thứ đổ lên trách nhiệm những kẻ hầu.

Cố Vãn Thâm phát hiện cậu nghiện, chắc hẳn sẽ dựa vào đó để làm cậu quy phục.

Nhưng lượng m* t** tiêm vào cơ thể chỉ có thể ngày càng tăng, không giảm.

Đến lúc suy kiệt thật sự, thì khác nào tự tay Cố Vãn Thâm gϊếŧ chết cậu? Y chẳng qua chỉ là người giúp đỡ một chút mà thôi.

Thế nhưng, Cố Vãn Thâm vẫn còn là người biết giới hạn.

Anh không thể không biết hậu quả nếu tiếp tục tăng lượng m* t** cho cậu lên.

Nếu để cai nghiện? Thật là một cách hành hạ tốt.

Thế nhưng chẳng phải công sức của y đổ hết sao?
Khê Vĩ trầm ngâm ngồi trên giường suy nghĩ.

"Em nghĩ gì thế?" Cố Vãn Thâm vừa tắm ra, trên người vẫn còn đọng nước.

Từng giọt nhiễu xuống cơ bụng.

Cho dù đã nhìn qua rất nhiều lần, Khê Vĩ vẫn không kiềm được l**m khoé môi.

"Không, em chỉ nghĩ đêm nay như thế nào em mới được ngủ" Khê Vĩ từ giường đứng lên, âu yếm ôm lấy Cố Vãn Thâm.

"Được rồi, tôi chỉ định trêu em.

Thế nào? Ngày mai em có dự định đi đâu không?" Cố Vãn Thâm bật cười.

Ôn nhu vén những lọn tóc loà xoà của y.

Sau đó nâng mặt y hôn lên.

"Ừm, mai em định ở nhà.

Gần đây nắng nóng.

Em sẽ đen mất"
"Không sao.

Đen sẽ quyến rũ hơn"
Khê Vĩ nũng nịu đánh vào cơ bụng rắn chắc của anh tỏ vẻ giận dỗi.

Chỉ thấy Cố Vãn Thâm mỉm cười, hoàn toàn không trách cứ.

------------------------
Bạch Hàn Vĩ gần đây không kiểm soát được tinh thần.

Cả cơ thể chỉ chìm vào mơ hồ không rõ.

Cả ngày chỉ muốn ngủ.

Thân thể kiệt quệ, mờ mịt.

Có những lúc ngủ đến mê man, phải bị Cố Vãn Thâm đến tặng một cước vào bụng mới thanh tỉnh, sau đó cũng chỉ trì độn một chỗ.

Rơi vào mắt anh, Bạch Hàn Vĩ chính là kiên cường chống đối.

Nên cậu không tránh khỏi việc ăn đòn đau.

Tối qua, Cố Vãn Thâm gặp đối tác về đến muộn.

Ngồi trên sofa nới lỏng caravat, lại thấy Bạch Hàn Vĩ say sưa ngủ.

Chỉ cảm thấy khó chịu, sau đó là nắm chán thô bạo lôi kéo đến.

Bạch Hàn Vĩ chỉ ngái ngủ chớp mắt một chút, mái tóc dài đến lưng rối tung lên, một bọi nhếch nhác.

Không hiểu sao lại làm Cố Vãn Thâm dục hoả bốc cao.

Thế nhưng lại ngại đâm vào hậu huyệt phát tiết, anh là sợ dơ a.

Nên ép cạu khẩu giao.

Thế nhưng Bạch Hàn Vĩ lại trì độn, không biết bao lần đã dùng răng cứa vào côn ŧɦịŧ đến phát đau, hoặc chính là quá buồn ngủ mà khép hàm lại.

Cố Vãn Thâm tức giận, liền trực tiếp vặn trật khớp hàm của cậu.

Bạch Hàn Vĩ bị đau, nhưng chỉ cố nén lại rêи ɾỉ, run rẩy một chút cũng không giãy dụa kịch liệt.

Làm cho hứng thú muốn xem một trận đau đớn thống khổ của Bạch Hàn Vĩ bị dập tắt không tăm hơi.

Thế nên để phát tiết lửa giận, Cố Vãn Thâm không e dè ép cơ thể Hàn Vĩ lên tường, tay siết lấy cổ nhấc lên khỏi đất.

Tay rút ra dao găm một đường phá nát khoé miệng của cậu một lần nữa.

Dao tiếp đến di xuống, cằm lấy bàn tây cậu lên đâm xuyên qua.

Đau đớn tập kích làm Bạch Hàn Vĩ cũng thống khổ la hét.

Thế nhưng âm phát ra miệng chỉ còn vài tiếng ngắt quãng.

Nghe đến la hét, Khê Vĩ lập tức chạy xuống.

Lôi kéo Cố Vãn Thâm dừng tay.

Y là không sợ cậu chết, chỉ sợ chết không đúng lúc.

Cơ thể gầy yếu xanh xao nhìn vào là biết vốn thiếu máu, lại chảy thêm máu nhiều, sớm muộn cũng sẽ chết.

Thế nhưng ngàn vạn lần đừng chết lúc này.

Cố Vãn Thâm được vòng tay mềm nhẹ ôm lấy liền xoay người ôm chầm Khê Vĩ.
Mất đi chống đỡ, Bạch Hàn Vĩ vô pháp đứng vững liền ngã xuống nền đất.

Cố Vãn Thâm chỉ đơn thuần lạnh lẽo nhìn, hôn hôn lên hai má Khê Vĩ, hướng Bạch Hàn Vĩ nói:
"Là đ ĩ đi3m thì suốt đời là đ ĩ đi3m.

Đừng nghĩ dùng một chút thống khổ là sẽ được thương hại.

Tôi chính là thích dùng đau đớn của cậu để thoả mãn cho tôi".
Nói rồi, Cố Vãn Thâm đưa tay đỡ lấy Khê Vĩ bước đi.

Anh chính là không biết, Bạch Hàn Vĩ nhìn theo hướng giọng nói của anh, từ từ cụp mi mắt.

Mặc kệ vết thương máu đổ ở lòng bàn tay, cơ thể từ từ thu lại.

Dùng tư thế nguyên bản phòng vệ ôm lấy đầu và thân, từ từ chìm vào mê man.

---------------------------
Havi: ta xin lỗi vì thất hứa a~~ ta lần đầu thất hứa là có lý do a~~~ hôm qua ta bận từ 7h sáng đến 11h đêm 🙁 không kịp viết cho các nàng 🙁 hôm nay ta viết nà.

Hic 🙁 tuần sau ta hok dám hứa nha 🙁 tuần sau ta kiểm tra, làm đề tài sấp mặt 🙁 nên các nàng đừng trách ta nha 🙁( yêu yêu yêu ?????
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 26: 26: Tàn Nhẫn


Bạch Hàn Vĩ mơ màng từ trong giấc mộng tỉnh dậy.

Nhìn đến xung quanh một mảnh mờ mịt, lại đổi tư thế nằm, lựa tư thế thoải mái nhất tiếp tục co người lại.

Nhưng hoàn toàn không ngủ.

Phòng khách là một khoảng yên tĩnh, cậu cũng trì độn mà duy trì tư thế nhìn vào hư không.

Bạch Hàn Vĩ muốn ngồi dậy, nhưng xương sống của cậu không cho phép, chỉ cần là đứng hoặc ngồi sẽ cảm thấy rất đau, vô cùng đau.

Xoa xoa đôi chân gầy yếu của mình, Bạch Hàn Vĩ tay run run chạm đến cẳng chân mềm nhũn.

Xoa bóp một chút.

Gần đây trời trở đông, khí lạnh làm xương cốt của cậu ê ẩm ghê gớm.

Cơ thể lại không được ủ ấm, hàng ngày là một bộ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ co ro một góc.

Đôi khi ngẫu nhiên tỉnh dậy giữa những lúc Cố Vãn Thâm vui vẻ, anh hẳn sẽ tặng cho cậu một chút sữa, một chút nước.

Còn nếu xui xẻo tỉnh dậy đương lúc Cố Vãn Thâm cần người trút giận, thì việc cậu nằm chịu từng trận đòn roi không hề lưu tình cũng không gì xa lạ.

Bạch Hàn Vĩ cậu đã quen rồi.

Thính giác của cậu cũng kém hơn trước, không còn nghe rõ được tiếng động xung quanh.

Chỉ khi nào đứng bên cạnh hét lên, cậu mới có chút nghe thấy.

Thế nhưng, nếu như thật sự hét lên với cậu, đầu cậu hảo đau a.

Hai tay bưng kín lỗ tai cũng không làm giảm bớt đau nhức.

Bạch Hàn Vĩ hoang mang, hiện là sáng hay tối? Cậu cũng không biết, cậu chỉ biết trong mắt mình chỉ là một màu đen u ám.

"Hàn Vĩ, anh đến đây tôi có cái này cho anh ăn"
Nghe thấy tiếng nói mơ hồ truyền đến, phải mất một lúc đủ lâu, cậu mới nhận ra đó là giọng của ai.

Nhưng chưa kịp để cậu tỉnh táo, Khê Vĩ đã nắm lấy tay cậu kéo mạnh ra ngoài.

Bạch Hàn Vĩ không phản ứng kịp bị lôi đi trên đất.

Khê Vĩ dường như cũng không muốn làm khó.

Lôi cậu đến bàn trà trước sofa liền buông tay, lôi từ trong túi ra một cái khăn tay trắng tinh, không ngừng chà xát với tay mình.

"Ừm, hôm nay có người đến thăm anh a.

Hắn sắp đến rồi.

Anh có vui không?
Bạch Hàn Vĩ ngây ngốc.

Vui? Vì sao lại vui? Trong khoảng bóng tối, cậu không nhận thấy nụ cười kín đáo của Khê Vĩ.

Chỉ một mực loay hoay xung quanh.

Cảm thấy lưng bắt đầu đau nhức, cậu lại nằm xuống sàn nhà, tay ôm lấy cơ thể.

"Anh ngồi đàng hoàng đi a~" Khê Vĩ nhíu mày, sau lại dựng Hàn Vĩ ngồi lên.

Bạch Hàn Vĩ bị đau đến cau chặt mày.

Muốn nói rằng lưng không thể ngồi được lâu, nhưng miệng còn chưa kịo mở, Khê Vĩ đã cắt ngang.
"Anh đừng mở miệng, miệng bị phá đến nát như vậy.

Tôi cũng không hiểu được ngôn ngữ anh nói đâu".
Bạch Hàn Vĩ lại trì độn tự tiếp thu, sau đó gắng gượng ngồi yên.

Cố Vãn Thâm đã bảo, trong Cố gia, dưới Cố Vãn Thâm là Khê Vĩ, không ai được cứng đầu, tạo phản.

Cậu cũng không muốn bị đánh.

Hôm qua Cố Vãn Thâm đánh thật sự đau.

Ừm...hảo đau.

Nhưng cũng quen rồi.

Két tiếng dừng xe ở ngoài sân, sau đó là tiếng bước chân đầy gấp gáp.

Bạch Hàn Vĩ ngồi đến muốn ngủ, đang định ngủ gật lại bị một vòng ôm quấn lấy.

Vải lụa mịn màng cọ vào da cậu trông lạ lẫm.

Mùi hương cổ điển quen thuộc.

Ừm...của ai nhỉ?
Khê Vĩ nhìn một màn như vậy miệng cũng không thu hồi nụ cười.

"Hàn Vĩ, anh hẳn biết người này đi.

Là Tề tổng, Tề Lăng.

Ngài ấy vừa đáp máy bay đã đến gặp cậu.

Cậu cũng cảm động đi?"
Bạch Hàn Vĩ nghe đến tên Tề Lăng liền mơ hồ.

Sao lại là Tề tổng? Vì sao ngài ấy đến đây.

Chìm trong vòng tay ấm áp đã lâu không có, Bạch Hàn Vĩ càng thêm buồn ngủ.

Ừm, ai cũng được, cậu muốn ngủ a.

"Hàn Vĩ, gặp lại em, ta rất vui.

Ta...cứ tưởng em không chống đỡ nổi" Tề Lăng xúc động siêta chặt tay.

Đau lòng cảm nhận người trong ngực gầy đến mức như đã chết.

"Tề tổng, ngài trực tiếp ôm lấy anh ấy, hẳn cả hai cũng thực thân thiết a" Khê Vĩ cười cười.

Tề Lăng quay sang Khê Vĩ nhíu mày, nhưng rất nhanh sau đó liền nở nụ cười dịu dàng :"Cậu đây là?"
"Tôi là Khê Vĩ, người yêu của Thâm.

Tôi từ trước đã nghe tên Tề tổng lừng danh giới thời trang, không ngờ lần này lại gặp.

Lại bất ngờ hơn khi thấy ngài cùng Hàn Vĩ tình ý mặn nồng ôm nhau như vậy"
"Cậu có gì thắc mắc sao?" Tề Lăng vẫn duy trì nụ cười như thường lệ.

Cảm thấy kẻ trước mắt cũng thật giảo hoạt.

"Trước đây, không ai dám trực tiêpa động đến anh ấy.

Có động đến cũng chỉ là thủ hạ của Thâm.

Ngài Tề Lăng ưa sạch sẽ này là không ngại bẩn a?"
Tề Lăng thu hồi nụ cười, biểu tình trên mặt chợt lạnh lùng đến cực điểm.

"Cũng không liên quan đến loại người cầu nam nhân thao như ngươi"
Khê Vĩ tức giận, biểu tình trên mặt vô vàn xấu xí.

Căm ghét nhìn đến Bạch Hàn Vĩ.

Tề Lăng di chuyển ánh nhìn, đỡ lấy Hàn Vĩ để nhìn rõ cậu.

Ánh sáng từ đèn rọi xuống gương mặt cậu không khỏi làm Tề Lăng hoảng sợ.

Đôi mắt vốn rất sáng giờ là một màu trắng đục.

Gương mặt bầm tím một mảng, vết rạch nham nhở ngự trị trên gương mặt xinh đẹp của cậu cùng....những vết cắt tàn nhẫn trên khoé môi.

Tề Lăng đau đớn vô cùng.

Hắn chưa kịp nói lời yêu thương thì người hắn yêu đã bị tàn phá đến thế này.

Tề Lăng vuốt nhẹ lên gương mặt cậu.

Cảm nhận rõ rệt Bạch Hàn Vĩ run rẩy sợ hãi.

"Ngoan, ta đưa em đi.

Em sẽ không còn khổ nữa.

Được chứ?" Tề Lăng ôn nhu nói.

Dùng tà áo choàng đắp lên người Bạch Hàn Vĩ, đứng lên.

Bạch Hàn Vĩ không vùng vẫy, chỉ run rẩy nằm im trong lòng Tề Lăng.

Ngoan ngoãn đến làm người ta đau lòng.

"Tề Lăng, anh không được đưa Hàn Vĩ ra khỏi đây" Khê Vĩ thấy hắn đi liền chạy đén chắn đường.

"Cút ra" Tề Lăng lạnh lùng bảo.

"Không! Nếu anh đưa y đi.

Nghĩ xem, anh sẽ đưa y đi được bao xa? Bảo hộ y như thế nào? Cố Vãn Thâm hoàn toàn có thể dựa vào năng lực làm trưởng gia tộc của anh truy tới cùng, đến lúc đó Hàn Vĩ là chìm xuống dưới biển.

Đừng tự ý đêna rồi tự ý đưa đi" Khê Vĩ nóng nảy.

Vốn dĩ là định để camera quay lại lúc Tề Lăng ôm Hàn Vĩ, kích Vãn Thâm ghen tuông mà điên cuồng phá hủy cậu.

Lại không ngờ Tề Lăng thế mà xông vào cướp người.

Tề Lăng vòng qua Khê Vĩ, vững vàng bước đi.

Khê Vĩ nóng nảy chạy theo chặn lại.

Tay chạm vào áo choàng của hắn liền bị hắn hất ra suýt té.
"Tề Lăng, đừng vô lý.

Bạch Hàn Vĩ, anh nghe tôi.

Em anh và mẹ anh đã chết, nhưng anh vẫn còn Cố Vãn Thâm.

Anh là nợ Cố Vãn Thâm 2 mạng người.

Nếu anh đi, Cố Vãn Thâm sẽ tức điên lên, nói không chừng lúc đó còn quật mộ mẹ và em gái anh lên cho họ chêta cũng không được yên"
Bạch Hàn Vĩ nghe đến mẹ và em gái liền kịch liệt giãy dụa, từ trên tay Tề Lăng té xuống đất.

Tề Lăng hoảng hốt đưa tay đỡ, lại bị Hàn Vĩ né tránh.

"Tôi sẽ quay lại hết, nói với Cố Vãn Thâm từ trước đến giờ anh chỉ là lừa dối anh ấy." Khê Vĩ cầm lấy điện thoại lên lùi về phía sau.

Không ngờ, Bạch Hàn Vĩ cư nhiên điên cuồng, theo hướng giọng nói của Khê Vĩ liền nhào đến.

Bậc thang ngoài cửa cao hơn 2m so với sân, cứ thế cả hai lăn xuống lầu.

Lại không ngờ, Cố Vãn Thâm xe vừa đến nhà, nhìn thấy một màn như thế.

Không nói hai lời liền xuống xe chạy vào.

Đầu Khê Vĩ bị va đập vào bậc thang cuối, mạnh đến tứa máu.

Còn Bạch Hàn Vĩ nhờ nương theo Khê Vĩ chỉ ngã đè lên trên.

Cố Vãn Thâm tức giận đến đem Bạch Hàn Vĩ kéo ra, tặng cho một cái tát đau điếng liền quăng cậu tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đập vào tượng đá gần đó.

Tề Lăng cũng lo lắng không kém, chạy đến đỡ cậu đứng dậy.

Định nhân lúc hỗn loạn đưa cậu đi.

Lại không ngờ đến bà nội hắn truy đến cửa, hơn 5 vệ sĩ lực lưỡng đem bắt Tề Lăng lại, tiêm thuốc mê mang đi.

Để lại Bạch Hàn Vĩ trơ trọi nằm dưới sàn đầy tuyết.
Bạch Hàn Vĩ không cảm thấy đau, chỉ thấy choáng một chút, lại có ê ẩm.

Hoàn toàn không ngờ đầu cũng va đập vào chỗ bén nhọn của bức tượng, phía sau đầu máu chảy dầm dề.

Cố Vãn Thâm cầm máu cho Khê Vĩ, cẩn thận nâng vào xe hơi đem đến bệnh viện.

Tài xế ngay lập tức lái xe đi.

"Đem cầm máu sơ cho y, sau đó nhốt dưới hầm.

Đừng để y tự sát".
Trước khi mang Khê Vĩ hôn mê rời khỏi xe, tiến vào bệnh viện, Cố Vãn Thâm quay đầu dặn dò tài xế riêng.

Lần này là tự Bạch Hàn Vĩ tìm chết, có trách hãy trách cậu ngu đần tự gây với Khê Vĩ.

Bướng bỉnh như vậy, là sợ tôi không trị được cậu sao? Đồ đ**m.

--------------------------
Quà tặng trung thu.

Ta định hôm nay không viết.

Tại hôm nay ta bận nà 🙁 mà nghĩ Trung thu không có quà tặng, các nàng sẽ bỏ Havi ta mất nên 🙂)) trung thu vui vẻ nhé 🙂) ???
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 27: 27: Vật Trao Đổi


Cố Vãn Thâm một ngày trực trong phòng bệnh của Khê Vĩ, một ngày hoàn toàn không rời bước đi.

Anh lặng lẽ ngồi cạnh bên, giúp Khê Vĩ thấm nước lên môi, thỉnh thoảng chỉnh nhiệt độ.

Cố Vãn Thâm biết, anh cần vơi đi lửa giận.

Lúc về đến nhà, nhìn thấy Tề Lăng đứng phía sau Bạch Hàn Vĩ, mắt một mực đăm đăm nhìn cậu lo lắng, Cố Vãn Thâm khó chịu cực điểm.

Lại thấy đến Bạch Hàn Vĩ cả gan đẩy ngã Khê Vĩ xuống, anh thực sự tức giận.

Bướng bỉnh bây giờ còn muốn tạo phản à.

Xem ra anh không chỉnh cậu ra trò, cậu sẽ không ngoan ngoãn được.

Cố Vãn Thâm ngồi đến sáng hôm sau mới rời đi về nhà.

Anh muốn về xem xét kẻ ngu xuẩn kia đã chịu yên chưa.

Về đến biệt thự Cố gia, anh lập tức xuống tầng hầm quen thuộc.

Lại men theo lôi đi âm u, anh đến căn phòng cũ.

Bạch Hàn Vĩ bị treo ngược hai tay lên, đầu nghẹo sang một bên, dường như đang ngủ.

Nghe được tiếng bước chân của anh, thủ hạ quay người hướng anh báo cáo :"Y muốn tự sát một lần nhưng không thành.

Chúng tôi treo y lên để hạn chế hoạt động"
Cố Vãn Thâm gật đầu :"Đi lấy nước lạnh đến đây"
Cầm lấy xô nước, Cố Vãn Thâm xối trực tiếp lên người Bạch Hàn Vĩ.

Sau đó im lặng ngồi xuống ghế chờ cậu tỉnh phất lui toàn bộ thuộc hạ của mình.

Bạch Hàn Vĩ bị lạnh lẽo kéo tỉnh.

Gật gù muốn mở mắt ra, nhưng mắt lại trì nặng không tài nào mở nổi.

Cổ tay hảo đau, xương sống cũng hảo đau a.

Đã tới giờ ăn rồi sao? Bạch Hàn Vĩ từ nhiều ngày nay không được ăn, trong bụng chỉ có nước, nên cậu cũng thật đói.

Cố Vãn Thâm nhìn thấy cậu đã tỉnh, đứng lên cầm lấy roi da quật thẳng vào ngực cậu.

Chỉ thấy lòng ngực cơ hồ run lên, sau đó là kịch kiệt th* d*c.

Vùng ngực phía trước dán vào xương sườn thấy rõ, thấp thoáng còn nhìn thấy từng trận run rẩy của nhịp đập tim cậu.

Cố Vãn Thâm đổi roi, dùng dây roi có gắn gai nhỏ, vung tay đánh lên nơi vừa đánh.

Chỉ nghe thấy Bạch Hàn Vĩ khẽ rên, tiếng rất nhỏ, không dễ nghe được.

Vết thương cứa qua gai làm tứa máu.

Đánh thêm nhiều lần, đến khi thân thể cậu xuất huyết liền dừng lại.

Cố Vãn Thâm vòng ra phía sau cậu, ép cúi đầu cậu xuống, dùng tay miết lên vết thương do bị va đập phía sau đầu của cậu.

Rõ ràng thấy được nơi đó hơi móp vào, máu cũng khô dính lại.

Tàn nhẫn, Cố Vãn Thâm lời cũng không muốn phí, mang vào găng tay, liền không nặng không nhẹ cầm lọ chứa cồn gần đó đập vào.

Bình thủy tinh do chịu lực lập tức vỡ nát, mảnh kính đính lên vết thương cùng cồn bỏng rát làm cho Bạch Hàn Vĩ chịu không nổi liền giãy dụa.

Xích sắt va chạm kêu lên tiếng leng keng đầy thương thảm.
Dùng tay ấn vào vết thương, Cố Vãn Thâm như thật sư muốn chọc thủng cả sọ cậu.

Đợi cho máu chảy ra anh mới dừng tay, thoả mãn tháo găng tay lùi ra xa.

Đút tay vào túi quần, anh một bộ nhàn nhã đi đến trước mặt cậu cười nói :" Tôi tưởng rằng cậu sẽ nghe lời.

Hoá ra tôi nhầm".
"Tôi vốn biết cậu là hạng so với trai bao còn tiện hơn, thế nhưng vạn làn không biết rằng, cậu lại cao tay đến mức dựa vào Lăng tổng mà ra tay với người yêu của tôi".
Cố Vãn Thâm lùi ra xa một chút xem xét, ánh mắt đầy tơ máu nhìn người trước mặt từng trận run rẩy.

"Đã hai lần cậu muốn gϊếŧ Khê Vĩ.

Không thể nào là ngẫu nhiên.

Thế em ấy đã làm gì cậu? Hả?"
Một cước đạp đến bụng cậu.

Lực đạo cực mạnh làm cậu đung đưa, nhờ vào dây xích cố định cậu lại, bằng không dựa vào sức của Vãn Thâm, cậu e rằng đã bị đạp ra xa.

"Tôi có lẽ không thể để cậu ở đây được nữa.

Vừa hay, tôi và Ngôn tổng ký hợp đồng.

Ông ta vừa ý cậu, chi bằng để cậu theo ông ta? Tiện cả đôi đường.

Vừa giúp Khê Vĩ bớt đi nguy hiểm, vừa giúp tôi lấy được một món hời.

Thế nào?"
Cố Vãn Thâm thả cậu xuống.

Bịch một tiếng cậu liền nằm dài dưới đất.

"Tôi sẽ cho người làm sạch sẽ lại cậu.

Sau đó nhờ cậu giúp tôi".
Nói rồi, Cố Vãn Thâm bật cười bước đi.

Còn gì phải lo lắng đến thứ hangk đi3m đàng đó? Đi đến đâu, chỉ càn chổng mông lên cầu thao, là sẽ được ăn ngon mà thôi.

--------------------------
Bạch Hàn Vĩ 2 ngày sau được đưa đi.

Trong đầu cậu chỉ là mông lung.

Cậu như con búp bê mặc người xé nát.

À không, đã vốn bị xé nát rồi, bây giờ là chờ người vứt đi mà thôi.

Xe dừng lại ở đâu không rõ.

Sau đó cậu được đưa xuống xe.

Vì biết cậu không đi được vững nên thủ hạ liền một bên xách tay cậu lên.

"Ngôn tổng.

Tôi là có quà cho ông" Cố Vãn Thâm bắt lấy tay Ngôn Hiền, sau đó tránh sang để người đỡ Bạch Hàn Vĩ lên phía trước.

Bạch Hàn Vĩ đơn thuần chỉ được khoác lên vải lụa trắng, chân trần, mắt được bịt lại che đi màu trắng đục u buồn.

Tóc rơi tán loạn trên gương mặt xanh xao.

Ngôn Hiền nhìn thấy cậu thật ốm yếu cũng không nói gì, tươi cười ôm lấy.

Vòng tay ôm lấy eo cậu đặt lên đùi mình.

"Cố tổng thật chu đáo.

Lại tặng món quà quý giá như vậy.

Khu đất phía đông, hay là tặng lại cho ngài vậy." Ngôn Hiền vuốt vuốt vòng eo mảnh khảnh của cậu, cảm nhận cậu run lên, rụt lại vào trong lòng mình.

Càng thêm vừa ý.

Cố Vãn Thâm nhìn thấy cuzng không phản ứng gì, chỉ hướng Ngôn Hiền nói :"Thật cảm ơn tâm ý của ông.

Hy vọng ta sẽ hợp tác lâu dài.

Còn người, tùy ông xử lý".
Đợi đến khi ký được hợp đồng, Cố Vãn Thâm ly khai, hoàn toàn không liếc nhìn đến cậu.

Mà cậu, chỉ kịch liệt sợ hãi.

Ngôn Hiền đợi Cố Vãn Thâm đi mất liền đưa tay vào trong tà áo choàng của cậu v**t v* đôi chân khẳng khiu, sờ đến ngọc hành ủ rũ cùng hai đ** nh* tiêm nho nhỏ.

Cười tà một cái, Ngôn Hiền xoay đầu đến hỏi thuộc hạ.

"Ngôn Hạ khi nào về?"
"Dạ thưa, một tháng nữa, Ngôn thiếu gia sẽ về" Thư ký của ông trả lời
"Ừm, đưa kẻ này đi làm vật thí nghiệm.

Nếu còn sống, 1 tháng nữa đưa cho Hạ làm đồ chơi.

Thỉnh thoảng nó cũng cần phát tiết".

Nói rồi Ngôn Hiền chuyển Hàn Vĩ đến cho thư ký sau đó ly khai.

Người thư ký sau liền phân phó thuộc hạ :"Mang y vào phòng thí nghiệm.

Trước tiệt trùng cùng hạ nhiệt độ xuống.

Theo dõi sức khoẻ của y, ngày mai Ngôn tổng sẽ quay lại điều hành thí nghiệm.

Tiếp theo, Bạch Hàn Vĩ cái gì cũng không biết nữa.

Chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Bản thân bị người lăn qua lăn lại, sau cùng là đưa vào nơi nào đó, rất lạnh.

Trên người là dây điện dính vào cơ thể.

Bạch Hàn Vĩ rét run chịu đựng, người muốn co rút lại theo bản năng, nhưng tay chân lại cố định trên giường trị liệu, nên chỉ có thể sợ hãi mà thức trắng.
--------------------------
"Y thế nào?" Ngôn Hiền bước vào phòng nghiên cứu, nhìn thấy phòng thí nghiệm sau tấm kiếng, Bạch Hàn Vĩ cơ thể trắng bệch không còn sức sống.

"Cơ thể bị suy nhược, nhưng điều kiện cơ thể vật thí nghiệm rất thích hợp".
"Ừm, tiêm vào dung dịch X đi.

Sau đó cách 2 tiếng truyền vào dung dịch Y.

Duy trì đến như vậy.

Nếu có gì thay đổi, tạm ngừng quá trình 1 ngày, hôm sau bắt đầu lại từ đầu".
Sau khi chỉ thị thí nghiệm được ban ra, Bạch Hàn Vĩ suốt 1 tháng đều sống trong đau đớn.

Thuốc được tiêm vào thay đổi cấu trúc máu cùng những đoạn nhiễm sắc thể.

Chưa đến 1 tuần thử nghiệm, toàn bộ tóc cùng lông mi, chân mày của cậu đều biến thành màu trắng.

Chịu đau đớn như vậy, cơ thể cũng suy nhược trầm trọng, thế nhưng...bản thân cậu cũng không thể chết được.

Dường như là, loại thuốc được thử nghiệm ấy, có khi nào chính là thứ thuốc làm con người ta duy trì sự sống le lói như ngọn đèn hay không? Cậu không biết nữa, cậu chỉ biết, có lẽ đây là lần cuối cậu còn có ý thức chân chính...!
---------------------------------
Havi: à nhon 🙂)) ta tặng các nàng chap mới nha 🙂)) ta không giỏi sinh ??nói gì sai sót, chuyên sinh đừng vào chê cười nha :
Cố Vãn Thâm kỳ này ngu thiệt rồi con ơi 🙂 chết con rồi nhé con 🙂
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 28: 28: Gặp Lại Chỉ Là Đau Đớn


Bạch Hàn Vĩ mơ màng, từ cơn đau nhức tứ phía mà trở dậy.

Hơn 1 tuần trước, thí nghiệm thuốc của Ngôn Hiền thành công, cậu cũng không còn phải chịu đau đớn từ thuốc nữa.

Bạch Hàn Vĩ bị ông nhốt trong phòng ngủ.

Thân được miễn cưỡng che đắp bởi tà áo choàng cũ.

Bạch Hàn Vĩ lim dim mở mắt, sau đó còn trong bóng tối mà im lặng nằm, thực lười biếng.

Cạch cửa mở, sau đó là tiếng bước chân.

Bạch Hàn Vĩ tiếp đến bị túm lấy kéo ra ngoài.

Tiến ra phòng khách ồn ào, Bạch Hàn Vĩ vẫn duy trì thần trí mơ hồ không rõ.

"Ngôn Hạ, mừng con về nhà.

Ba có chuẩn bị quà cho con."
Giọng nói Ngôn Hiền vừa dứt, Bạch Hàn Vĩ liền bị đẩy về phía trước, mất đi vật chống đỡ, cả cơ thể cứ vậy tùy ý ngã xuống đất.

Ngôn Hạ híp lại đôi mắt hẹp dài nhìn đến cậu.

Cảm thấy người này thực gầy yếu, cả cơ thể cơ hồ ngoài vết thương thì là vệt bầm tím.

Song, cơ thể như vậy, lại làm nổi lên hứng thú muốn giày vò cậu.

Hạ nhướn mi nhìn ba mình, đợi ông nói tiếp.

"À, đây là người của Cố Vãn Thâm, cậu ta tặng cho ba.

Cơ thể dù bị thương, nhưng cũng thực đẹp mà.

Hơn những thế, lại chính là cực phẩm, tuyệt đối nhạy cảm." Ngôn Hiền v**t v* bắp đùi trắng non nớt ẩn sau tà áo choàng, vừa ý nhìn Bạch Hàn Vĩ run lên, rên khe khẽ.

Ngôn Hạ nhếch môi, đưa tay kéo Bạch Hàn Vĩ về phía mình, đơn giản làm cậu ngồi ngay ngắn trong lòng.

Đưa tay vén đi tóc, nâng lên mặt cậu, Ngôn Hạ cười thành tiếng.

"Người bị chơi đến nát thế này, tặng cho tôi?"
"Ngôn Hạ, đây là ai con biết không? Là Bạch Hàn Vĩ đó.

Kẻ trước đây được Cố gia nhận làm con nuôi, sau đó lại chết trong tay kẻ này.

Con hẳn còn nhớ vụ đó rúng động giới kinh tế như thế nào?"
Ngôn Hạ chuyển mi nhìn đến cậu.

Cứ cảm thấy có chút quen, nào ngờ lại là Bạch Hàn Vĩ, tiểu thiếu gia nhà họ Cố.

Một chút hứng thú bay biến lại trở về, Ngôn Hạ đứng lên, mang theo Bạch Hàn Vĩ về phòng mình.

"Ông yên tâm, tôi sẽ dùng cẩn thận"
-------------------------------
"Chát"
Một roi quất xuống thân thể của người bị trói ngồi trên ngựa gỗ.

Ngôn Hạ hưng phấn đến hai mắt đỏ ngầu không ngừng hạ roi lên cơ thể đầy lằn đỏ.

Ngôn Hạ, Ngôn đại thiếu gia là một kẻ tâm thần.

Từng được đưa đi điều trị tâm lý bên Mỹ, thế nhưng không chút suy giảm.

Thế nhưng khác xa so với những kẻ tâm thần khác, Ngôn Hạ thực sự rất tỉnh táo.

Thế nhưng y lại là một kẻ cuồng bạo ngược và thị huyết.

Nếu không xét về chiếm hữu, thì cả hai cái đó đã làm y không biết bao lần gϊếŧ người.

Y trước từng bị kết án tù treo vì quăng một nữ hầu từ tầng 5 biệt thự xuống đất.

Y cũng không biết bao lần làm bị thương sủng vật mà ba y tặng cho.

Thế nhưng kỳ này y phải tự dặn mình tỉnh táo đối với Bạch Hàn Vĩ.

Vì y biết cậu có giá trị đối với Cố Vãn Thâm.

Kể từ ngày y được ba tặng cho Bạch Hàn Vĩ đến nay đã hơn 2 tháng.

Y đã quan sát cậu rất nhiều, sau đó mới biết ra được.

Cậu cũng đã giống mình.

Bạch Hàn Vĩ cậu, chính là bị tâm thần, nói trắng ra chính là bị chướng ngại về tâm lý.

Mẹ của y, bà từng là một người phụ nữ xinh đẹp, vì ba y phản bội bà mà hoá điên.

Y vì quá thương mẹ nên đã tự mày mò tìm hiểu tâm lý, tâm thần học.

Thế nhưng trớ trêu thay, đến năm y 15 tuổi, một sự kiện xảy ra, đã biến y thành một kẻ cuồng bạo và thị huyết.

Vì thế, không khó để phát hiện, Bạch Hàn Vĩ cùng loại với y.

Nhưng cũng chính vì Hàn Vĩ bị chướng ngại tâm lý, khép mình lại, hay nói cách khác, y đã tự biến mình thành một con búp bê tìиɦ ɖu͙ƈ mà đã kíƈɦ ŧɦíƈɦ ý muốn dạy dỗ của y.

Thật tuyệt nếu ép một kẻ si ngốc trở nên nghe lời nhỉ! Và còn tuyệt hơn khi mà tự mình dùng bạo lực dạy dỗ họ.

Ngôn Hạ nghĩ thế, và y cũng thực thích điều đó.

Ngôn Hạ vứt roi xuống sàn, gỡ dây trói ra, nhìn Bạch Hàn Vĩ ngã xuống khỏi ngựa gỗ.

Ngôn Hạ li3m khoé môi, vì quá kíƈɦ ŧɦíƈɦ nên y tự cắn vào môi mình đến bật máu.

Nhìn cơ thể xanh đỏ liền nhau, tóc rơi tán loạn mà mạch đập chính mình càng gia tăng.

Ngôn Hạ đứng cạnh bên nhìn xuống Bạch Hàn Vĩ run rẩy hỏi :"Chủ nhân ra lệnh cho em, đứng lên!"
Bạch Hàn Vĩ si ngốc, từ 2 tháng qua đã ghi nhớ âm thanh của người này.

Cơ thể cũng tự biết nếu không nghe loief sẽ bị đánh đau.

Kìm nén sợ hãi cùng đau đớn, Bạch Hàn Vĩ run rẩy dựa vào chân của mình gắng gượng đứng dậy.

Nhưng người vừa nâng được một chút đã ngã xuống lại.

Mông chạm với đất đau điếng.

Ngôn Hạ nhìn Bạch Hàn Vĩ cố gắng nhưng vô dụng cũng chỉ thở hắt.

Đạp mạnh lên cẳng chân của cậu nói :"Em là sủng vật vô dụng nhất.

Em biết không?"
Nói rồi liền nắm tay kéo cậu ra khỏi phòng.

Biệt thự từ khi y về luôn yên lặng không bóng người như vậy.

Kéo xuống đến phòng khách.

Ngôn Hạ liền quăng cậu lên ghế sofa, thân mình lập tức đè lên.

Bạch Hàn Vĩ hơi giãy dụa một chút, mặt liền bị ăn một cái tát thật mạnh.

Ngôn Hạ dùng sức ép mặt cậu xuống sofa, một tay ấn lên cổ đồng dạng ép xuống, nghiến răng hỏi:
"Đã như vậy mà vẫn còn vô thức giãy dụa sao? Là chống đối? Nhưng không sao, dù cho em có chống đối, có si ngốc, có vô hồn thì chủ nhân của em luôn sẵn lòng dạy dỗ em thật kỹ nha".
Nói rồi cúi người cắn lên vai cậu thật mạnh.

Cùng lúc đó, chuông cửa vang lên.

Ngôn Hạ nhíu mày.

Có thể là ai tìm đến chứ!

Chỉnh lại áo choàng tắm của mình, Ngôn Hạ buông Bạch Hàn Vĩ ra, chính mình đến mở cửa.

Thật không ngờ đến, cửa vừa mở lại là Cố Vãn Thâm.

Trên người tây trang phẳng phiu, mắt nhìn thẳng vào Ngôn Hạ.

Ngôn Hạ chau mày, hôm nay đến đây, là muốn xem bảo bối cũ của mình ra sao à? Nghĩ là vậy như Ngôn Hạ vẫn lịch sự mở rộng cửa ra để Vãn Thâm lái xe vào.

"Chào Cố tổng.

Ngài hôm nay đến đây là?" Ngôn Hạ thoải mái hỏi.

"Là tiện đường ghé qua thăm Hạ thiếu, làm phiền rồi" Cố Vãn Thâm khách sáo.

"Không sao.

Anh qua không báo trước, tôi còn chưa dọn dẹp.

Mời vào nhà".

Cố Vãn Thâm vừa bước vào phòng khách đã thấy thân ảnh gầy yếu nép vào một góc sofa, hơi nhíu mày, anh lập tức tỏ ra không có việc gì tiến đến ngồi xuống sofa đơn.

Ngôn Hạ quan sát nét mặt anh, cảm thấy Cố Vãn Thâm có lẽ còn khá để ý liền cười cười tiến đến ngồi cạnh Hàn Vĩ.

Đưa tay kéo cậu vào lòng.
"Đây là USB, như đã trao đổi với Ngôn tổng, USB đổi lấy cổ phiếu công ty S" Cố Vãn Thâm đẩy USB về phía Ngôn Hạ.

Ngôn Hạ nhìn đến liền cười :"A, là USB chứa hồ sơ mật của công ty tôi à? Cám ơn anh nhé, Cố tổng.

Ba tôi chuyển nốt cho anh số cổ phiếu ba tôi nắm giữ ở công ty S"
"Tôi hy vọng chúng ta còn hợp tác lâu dài" Cố Vãn Thâm nhếch môi cười.

"Phải nố rằng Cố tổng đã cho Ngôn gia rất nhiều thứ tốt.

Cả...tiểu bạch thỏ này a.

Thật cám ơn anh, Cố tổng" Ngôn Hạ cười cười "Thế nhưng phải nói, con thỏ này thực vô kỷ luật, không ép nó vào khuôn khổ được a.

Thế nhưng càng bướng, chính là càng kíƈɦ ŧɦíƈɦ, anh nói có phải không, Cố tổng?"
"Thực không dám nhận lời cảm ơn từ cậu.

Thế nhưng tôi cho, chính là đồ tốt.

Có thể làm Hạ thiếu hứng thú, cũng thật tốt rồi" Cố Vãn Thâm cố nén đi tức giận trong lòng ngực mình.

"Có phải không?" Ngôn Hạ vừa nói, vừa v**t v* cơ thể Bạch Hàn Vĩ, nhìn cậu nép sát vào ngực mình run run.

Hạ đưa tay xuống phía dưới, nắm lấy phân thân nhỏ bé của cậu x** n*n "Trừ bỏ các vết thương ra, tiểu Bạch chính là cực phẩm a.

Đến, tôi cho anh xem thành quả dạy dỗ".
Ngôn Hạ không biểu hiện, nhưng vô cùng để ý đến việc Cố Vãn Thâm cố tình đến nhìn qua Hàn Vĩ, điều đó làm y thật tức giận.

Phải để xem, sủng vật mà y dạy dỗ suốt 2 tháng qua có quên được chủ cũ của mình hay chưa! Nếu còn nhớ, y thật đau lòng nha.

Ngôn Hạ đẩy Bạch Hàn Vĩ xuống đất, bắt chéo chân ra lệnh :"Bên phải em, hầu hạ Cố tổng đi"
Bạch Hàn Vĩ lơ mơ không hiểu gì, ngồi ngây ngốc một chỗ ngơ ngác.

Ngôn Hạ vuốt khẽ gương mặt bầm tím của cậu nói :"Ngoan, chủ nhân ra lệnh cho em hầu hạ người.

Em hay là đã quên đi chủ nhân cũ của mình?"
Bạch Hàn Vĩ run rẩy một chút, hoàn toàn không hiểu hết tất cả những gì y nói.

Bộ não hoạt động, chỉ có thể cho rằng Ngôn Hạ đang trách mắng mình.

Phản xạ lại sợ hãi sẽ bị phạt, có thể đánh cũng được, nhưng mà bị trói bên ngoài cửa sổ một đêm thật sợ hãi.

Hàn Vĩ vì suy nghĩ của mình mà hướng bàn tay run rẩy chạm đến cổ tay y.

Ngôn Hạ làm sao không biết Hàn Vĩ đang sợ hãi? Cậu chính là đang dùng cách nguyên thủy để nũng nịu với y nha.

Tức thì, Ngôn Hạ cảm thấy thật đắc ý.

Cố nhân bên cạnh, quay ngoắt một cái liền quên đi, chỉ duy nhất hướng đến chủ nhân mới của mình.

Ngôn Hạ thầm nghĩ một lát nên thưởng cho cậu một chút.

"Bạch Hàn Vĩ" Cố Vãn Thâm nhìn đến một màn ân ái như vậy chỉ cảm thấy lạnh lẽo, lời nói ra cũng thâm trầm doạ người.

Bạch Hàn Vĩ còn đang ngốc ngốc lấy lòng Ngôn Hạ, nghe thấy giọng nói quen thuộc đang gọi tên mình liền sợ hãi.

Đột ngột hất đi tay Hạ đang đặt bên má mình lùi về sau.

Một dạng kích động muốn chạy trốn.

Hoàn toàn mất khống chế.

Ngôn Hạ chỉ sững người một thoáng liền lửa giận đầy người.

Cứ tưởng cậu không còn nhớ gì đến Vãn Thâm, lại không ngờ Vãn Thâm trong tâm trí cậu lại sâu đậm đến mức, ngay cả khi cậu ngây ngốc lại có thể vì giongk nói của anh mà kích động muốn trốn chạy.

Thật hay a! Thật giỏi a! Xem ra chưa dạy dỗ kỹ càng rồi.

Ngôn Hạ liền không nói hai lời túm lấy tóc của cậu cho hàng loạt cái tát.

"Em thế nào.

lại hư như vậy? Tôi đã dạy em.

từ khi là sủng vật của tôi.

Em chỉ nên nhận dạng.

một mình chủ nhân của em.

Là tôi!" Cứ mỗi từ thốt ra, Hạ không nhân nhượng tay đấm chân đá cậu.

Cố Vãn Thâm bàng hoàng đến chết sững.

Từ lúc Bạch Hàn Vĩ kích động đến khi bị tàn nhãn đánh đập, anh không thể hoàn hồn.

Trơ mắt nhìn cậu bị thô bạo tra tấn.

Bạch Hàn Vĩ chỉ trong vô thức mà cóp cuộn người lại, tay bấu víu vào cổ tay hữu lực của Hạ, chịu từng cú bạo hành.

Hạ dường như điên rồi.

Dù luôn tự nghĩ mình cần giữ bình tĩnh để tránh hưng phấn thị huyết mà gϊếŧ chết Hàn Vĩ.

Thế nhưng từ khi nhìn thấy Vĩ kích động vì Vãn Thâm, Hạ đã điên rồi!
"Chủ nhân của em là tôi! Em chỉ được sợ hãi tôi, chú ý tôi.

Tôi không muốn đồ của mình bị người khác chi phối!"
Hạ lôi Hàn Vĩ đến vách tường, trước mặt Vãn Thâm liền không lưu tình đập gượng mặt cậu vào tường.

Bốp một tiếng, gương mặt Hàn Vĩ lập tức có máu chảy ra từ miệng, mũi, trán.

Cũng nhờ tiếng động ấy, kéo Cố Vãn Thâm trở về.

Nhìn đến Bạch Hàn Vĩ bị Ngôn Hạ trở người đập đầu cậu vào tường, lơi buông đầy tàn nhẫn :"Phải đập nát đầu em, em mới có thể dừng chú ý đến cố nhẫn phải không?".
Cố Vãn Thâm mắt thấy Hạ có ý muốn đập đầu cậu vào tường một lần nữa liền nhanh chạy đến chặn lại tay Hạ.

"Cậu điên rồi! Em ấy có thể chết.

Dừng lại!"
Hạ hất tay Vãn Thâm ra, tay bóp lấy cổ Hàn Vĩ hướng cho Vãn Thâm nhìn kỹ thảm trạng hiện giờ.

"Thật ngại quá, phải để Cố tổng nhìn thấy tôi dạy dỗ lại sủng vật rồi.

Ngài có thể ra về, cửa bên kia"
"Ngôn Hạ, người tôi tặng cậu, cậu chơi đùa có mức độ.

Cho dù không phải tôi, bất kỳ ai nhìn đến cũng không đành lòng" Cố Vãn Thâm nóng nảy nhìn Bạch Hàn Vĩ cố gắng hô hấp.

"Phải không?" Hạ cười nhạt, nhìn đến gương mặt trắng bệch dính đầy máu của Hàn Vĩ, nhẹ nhàng hôn lên "Thế nhưng người của tôi, tôi có quyền mà nhỉ.

Huống chi, Cố tổng ngài đã tặng cho tôi?"

"Ngôn Hạ, em ấy sẽ không chịu nổi" Cố Vãn Thâm bất lực, anh không thể động thủ.

Không phải là anh không đủ sức so với Hạ.

Thế nhưng đánh nhau với một kẻ điên, thì hoàn toàn không có lợi, huống chi, y trên chiếc nhẫn y đeo, có thể tiêm thuốc độc cực mạnh làm chết người ngay lập tức.

Ngôn Hạ cười thành tiếng :"Anh lo sao? Đừng lo, dù có gϊếŧ chết, cũng là tôi gϊếŧ.

Anh đã chuyển quyền giám hộ Hàn Vĩ cho ba tôi.

Ba tôi cũng đã chuẩn bị sẵn giấy báo tử.

Tôi không đi tù.

Bất quá chỉ là một mạng mà thôi, không phải sao?"
Cố Vãn Thâm chưa bao giờ cảm thấy hối hận như bây giờ, anh không nên vì nóng giận mà đưa Hàn Vĩ đến cho Ngôn gia.

Anh đến hôm nay, ý muốn dùng USB cùng một chút quyền lợi cùng Ngôn Hiền trao đổi, lấy Bạch Hàn Vĩ về.

Nhưng dường như vô dụng rồi.

"Ngôn Hạ, Bạch Hàn Vĩ sợ tôi là lẽ đương nhiên.

Tôi tạo nên bóng ma cho em ấy 8 năm, muốn quên cũng không dễ.

Đừng cố chấp"
"Hah? Từ bao giờ Cố tổng xót cho cừu nhân gϊếŧ cha mình vậy?" Ngôn Hạ thả lỏng tay trên cổ Bạch Hàn Vĩ, song vẫn túm lấy tóc cậu giữ lại.

Cố Vãn Thâm hạ mi.

Từ bao giờ? Cả anh cũng không biết.

Chỉ cảm thấy không đành lòng nhìn cơ thể yếu ớt ấy bị tàn nhẫn đập vỡ.

"Cố tổng đừng lo.

Tự tôi có thể kiềm chế" Ngôn Hạ liếc nhìn vẻ nao núng của Cố Vãn Thâm, lại nhìn đến Bạch Hàn Vĩ đã sớm ngất xỉu, mặt và đầu máu chảy không ít liền buông tha cho tóc của cậu.

Để cậu ngã xuống sàn nhà, tùy ý bước đến sofa ngồi xuống.

"Tôi chỉ hy vọng, ngài Cố đây không quản nhiều chuyện không thuộc phạm vi của mình như vậy".

Ngôn Hạ nhấp một chút trà, cười nhạt.

Cố Vãn Thâm cười nhạt :"Đúng, cũng đã không còn quyền giám sát".

Nói rồi liền xoáy người bước ra khỏi cửa.
Ngôn Hạ xoay xoay tách trà trên tay, cả phòng khách chìm vào yên lặng.

Một lúc lâu sau, y mới đặt tách trà xuống, nâng người bước đến gần Bạch Hàn Vĩ.

Đúng a, không nên gϊếŧ y chết.

Nếu Vãn Thâm không can ngăn, e rằng đã sớm bị đập đến nát đầu rồi.

Nếu gϊếŧ cậu sớm như vậy, thì hẳn tiếc quá.

Còn chưa dạy dỗ đủ.

Người còn chưa nhất nhất quy phục y kia mà!
Cúi người bế lên Bạch Hàn Vĩ, Ngôn Hạ thầm nghĩ phải chữa trị lâu đây.

Liếc nhìn đến vũng máu nhỏ dưới sàn cùng trên tường, Ngôn Hạ nhíu mày.

Thực dơ.

Nếu không phải ba y đảm bảo cậu không mắc các bệnh xã hội, có chết y cũng không dùng tay không chạm vào máu của cậu.

Hừ, tốt nhất lần này để cậu si ngốc luôn đi càng tốt.

Đỡ phải dạy dỗ lại.

Lúc mê lúc tỉnh thế này, phiền thật a.

--------------------------
Havi: ầy, chap này ta cứ thấy sao sao ấy 🙁(( kiểu như viết tào lao quá 🙁(( có gì bỏ qua cho ta nha 🙁( cứ góp ý ta nha, truyện sau ta rút kinh nghiệm
Bởi ta nói, Cố Vãn Thâm toàn gây ra đau đớn cho thằng nhỏ à 🙁 đang yên đang lành lại chạy đến Ngôn gia chi để Vĩ bị hành vậy không biết.

Còn Vĩ nữa, con mạnh mẽ lên, cứ kích động vậy là chêta thiệt đó con 🙁
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 29: 29: Được Sủng


Cố Vãn Thâm từ sau lần đến nhà Ngôn gia liền lúc nào cũng trầm mặc.

Anh luôn cảm thấy khó chịu vô cùng, thường hay nổi nóng vô cớ.

Khê Vĩ đến những lúc anh nổi nóng đều sợ hãi lủi đi.

Khê Vĩ không biết vì sao anh lại như vậy, nhưng y cho rằng 80-90% là do Bạch Hàn Vĩ.

Thế nhưng chẳng phải hành động mang tặng cậu cho Ngôn gia là để chứng minh anh yêu y sao?
Khê Vĩ băn khoăn bê ly nước đến thư phòng, thở hắt một chút, cố điều chỉnh nhịp thở, sau đó liền đẩy cửa bước vào.

Mùi thuốc lá nồng nặc làm y cau mày.

Đợi không khí loãng ra đôi chút, y mới bước vào.

"Thâm, anh uống chút nước đi" Khê Vĩ nhu thuận đặt ly nước lên trước mặt anh, sau đó an phận ngồi đối diện.

Cố Vãn Thâm hai tay chống đầu, một bộ dạng mệt mỏi không thôi.

Nghe đến tiếng của Khê Vĩ liền từ từ ngẩng đầu, sau đó dựa ra lưng ghế nhìn y.

"Em...!Có chuyện gì à?"
"Không...!Em chỉ lo cho anh.

Hơn 3 tháng nay, anh thật lạ.

Công ty có vấn đề gì sao ạ?"
"Không có gì.

Tôi chỉ suy nghĩ, em đừng lo" Cố Vãn Thâm phất tay.
"Em rất lo, anh tối ngủ không đủ, tinh thần lại căng thẳng như vậy, em làm sao không lo được?"
"Tôi không sao.

Tôi tự lo bản thân mình được.

Em vì sao không ngủ? Đã trễ rồi."
Khê Vĩ đang định lên tiếng, tiếng chuông điện thoại của anh vang lên.

Cố Vãn Thâm liếc qua màn hình điện thoại liền cầm lên, hướng Khê Vĩ nói :"Em về ngủ đi.

Tôi ngủ sau".
Khê Vĩ tự biết anh có điều không muốn nói trước mặt y, liền đứng lên bỏ ra ngoài.

Đợi Khê Vĩ đi khuất, Cố Vãn Thâm liền bắt máy, nôn nóng hỏi:
"Bạch Hàn Vĩ thế nào?"
"Cố tổng, Bạch Hàn Vĩ hiện đang điều trị tích cực.

Não bộ của cậu ấy liên tục bị tổn thương gây nên chấn thương không nhẹ.

Hơn 3 tháng trước được đưa vào bệnh viện, cậu ấy đã hôn mê đến bây giờ, hiện chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

Thân thể nhìn chung được tiếp nhận điều trị cao cấp, nên có khả năng sẽ tỉnh lại sớm hơn."
Cố Vãn Thâm khẽ thở hắt ra.

Anh chính là lo lắng không biết cậu thế nào, liền cho người trà trộn vào đội ngũ bác sĩ phụ trách chữa trị cho Bạch Hàn Vĩ.

Tuy nhiên lại bị phát hiện liền chặn đứt mọi liên hệ.

Thế nhưng gần đây, anh đã mua một người trong nhóm bác sĩ để thông báo bệnh trạng.

"Thật tốt quá rồi" Cố Vãn Thâm cười nhẹ nhõm.

Anh sẽ tưởng không thể cứu được cậu.

Vì cơ thể cậu, dường như cũng quá suy yếu rồi.

"Tuy nhiên...." Vị bác sĩ ngập ngừng "Trong quá trình khám tổng quát, chúng tôi nhận thấy xương của cậu ấy bị biến đổi.

Cấu trúc xương của cậu Bạch bị biến mỏng, các khớp xương cũng lỏng ra.

Nhưng do cấu trúc của các dây chằng và cơ thể cậu ấy khá dẻo dai nên xương và các khớp chưa bị tác động.

Thế nhưng sau này rất dễ bị gãy vỡ.

Không những vậy, xương sống của cậu ấy cũng bị nứt, nếu bị gãy xương, có thể ảnh hưởng lớn gây tai biến.

Ngôn tổng có cho giám định thương tích, tôi sẽ gửi kết quả qua cho ngài.

Nhưng tôi nghĩ, nếu tỉnh lại, não bộ của cậu ấy sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhất, có thể để lại di chứng như trì độn, tâm thần hoặc sẽ trở thành người thực vật".
Cố Vãn Thâm như ngừng thở, anh nghe rõ ràng nhịp đập của mình đứng lại rất lâu.

Trái tim anh như bị bóp nghẹt lại.

Bàn tay nắm chặt ly nước khẽ dùng sức một chút như muốn dời đi lực chú ý của tâm trí mình.

"Cố tổng, nhưng là tôi phát hiện, những thương tích được giám định đó, đa số đã có từ lâu."
Crack, ly thủy tinh vỡ ra hai nửa.

Mảnh cắt cứa vào tay anh bật máu, nhưng anh không quan tâm.

Hiện giờ, anh mới phát hiện, thì ra bản thân mình lại chú ý đến cậu nhiều như vậy.

"Cám ơn cậu, cứ tiếp tục theo dõi.

Tôi sẽ liên lạc sau".

Cố Vãn Thâm sau đó vội vã cúp máy.

Anh thẩn thờ ngồi đó rất lâu.

Lâu đến mức, dường như bình minh đã lên tự bao giờ.

--------------------------
"Cút!"
Ngôn Hạ thô bạo xô ngã người thanh niên gầy yếu từ trên người mình xuống đất.

Tay cầm lấy bình hoa gần đó ném vào đầu người thanh niên.

Người thanh niên gương mặt trắng bệch vội vã ôm đồ chạy đi, không quan tâm trên đầu mình máu đang chảy.

"Ngôn thiếu, cậu rốt cuộc muốn thế nào đây? Đã là người thứ 10 rồi đó" Thư ký dưới quyền ba y mở cửa phòng bước vào, tựa người lên cánh cửa nhíu mày.

Ngôn Hạ vò mái tóc rối của mình, y mở bung hộc tủ giường lấy ra thuốc uống tự mình nuốt xuống.

Sau đó nằm ra giường thở hổn hển.

"Ngôn Hạ, cậu khó chịu như thế đã là 5 tháng, kẻ kia cũng đã tỉnh lại, sao không tìm y chơi đùa? Bắt tôi mang một nhóm trai trẻ đến, sau đó đều đuổi họ mang một thân thương tích trở về.

Tôi không muốn đi tù cùng cậu" Người thư ký bước đến gần giường Ngôn Hạ, đưa tay muốn giúp y đắp chăn liền bị y không lưu tình hất tay.

"Đừng chạm vào tôi!" Ngôn Hạ hai mắt đỏ ngầu nhìn thẳng Gia Hy.
"Cơn điên đến nữa rồi à? Tôi nói cậu, có muốn thì tìm sủng vật mà chơi, đừng làm khổ tôi"
"Tôi không muốn làm cậu ta bị thương" Ngôn Hạ nhắm mắt nói.

"Thế nào? Thương người?"
"Nếu mang cậu ta về, tôi có khả năng đùa chết cậu ta.

Nhưng là....cậu ta vừa tỉnh sau cơn hôn mê 4 tháng"
"Hah, Ngôn đại thiếu gia khi nào đã thương người rồi?" Gia Hy cười nhạt.

Ngôn Hạ cũng lười nói với Gia Hy nên nhắm mắt làm như đã ngủ.

Gia Hy cũng biết ý y không muốn nhiều lời liền bỏ ra ngoài.

Đợi cánh cửa đóng lại, Ngôn Hạ mở mắt ra nhìn trần nhà.

Từ khi nào lại xót cho kẻ kia chứ? Không biết, chỉ biết rằng nếu bây giờ liền đùa, chắc chắn kẻ kia sẽ không chịu nổi mà chết.

Huống chi, kẻ kia đã hư rồi!
-----------------------------
Đến chiều, Ngôn Hạ liền không chịu nổi nữa mà bước sang phòng Bạch Hàn Vĩ.

Lục tìm chìa khoá phòng, y mở cửa ra.

Đối lập với bên ngoài được rọi bởi đèn sáng, bên trong một mực u ám.

Ngôn Hạ đưa tay bật đèn, sau đó liền thấy Bạch Hàn Vĩ ngồi xoay mặt vào góc tường, tay di di trên nền đất.

Ngôn Hạ bước vào phòng, trở tay khoá cửa.

"Bạch Hàn Vĩ..." Ngôn Hạ khẽ gọi, nhưng người kia vẫn thủy chung làm công việc của mình, hoàn toàn không nghe đến y đang gọi.

Ngôn Hạ thở dài một tiếng.

1 tháng trước cậu tỉnh lại, sau đó mang về đây, đến hôm nay luôn là một dạng thế này.

Ngôn Hạ chính là muốn cậu dưỡng bệnh trước, chơi đùa sau.

Nhưng lại không kiềm nỗi ý nghĩ muốn nhìn cậu liền đợi đến chiều ngang qua phòng cậu.

Ngôn Hạ cảm thấy, đời mình chưa bao giờ y lại kiên nhẫn như vậy.

Kiên nhẫn đến gần, kiên nhẫn cầm lấy chén cháo chưa ăn, kiên nhẫn uy cậu ăn.

Đợi đến khi cậu ăn hết chén cháo thì đã hơn 2 tiếng sau, Ngôn Hạ đầu cũng đầy mồ hôi đặt chéo cháo rỗng xuống.

Cúi người bế Bạch Hàn Vĩ lên đặt trên giường.

Bạch Hàn Vĩ hai mắt trắng bệch nhìn chăm chăm y, tay nhỏ bám lấy mép chăn, trên đầu vẫn quấn vải trắng.

Ngôn Hạ thở dài, đồng dạng bước lên giường nằm xuống.

Tay trở lấy ôm chặt Bạch Hàn Vĩ.

"Ngoan, tôi không làm gì em.

Chỉ ngủ thôi.

Ngoan..."
Ngôn Hạ vụng về dùng tay vỗ nhè nhẹ lên lưng cậu, cảm thấy cậu thật yếu ớt.

------------------------------
"Bạch Hàn Vĩ, ngoan há miệng" Ngôn Hạ dườn như một thói quen luôn kiên nhẫn uy cậu ăn.

Đã gần một tháng y trong sáng ở cùng với cậu.

Không hề có ý muốn nɦu͙ƈ ɖu͙ƈ hay hành hạ cậu, tất cả đều là bình yên ở cạnh bên nhau.

Y chợt cảm thấy, như thế cũng thật tốt.

Đã lâu y chưa từng cảm nhận sự dễ chịu như bây giờ.

Ngôn Hạ nhìn Bạch Hàn Vĩ ngây ngốc ngậm cháo trong miệng lại cau mày.

"Hàn Vĩ, ngoan mau nuốt.

Tôi uy em muỗng khác, xong ta sẽ ra vườn chơi, nhé?"

Bạch Hàn Vĩ vẫn bảo trì động tác không nghe lời.

Ngôn Hạ thở dài, đặt chén cháo xuống, dùng ngón cái miết lên môi cậu, những ngón còn lại gãi gãi dưới cằm.

Bạch Hàn Vĩ rụt người lại, sau đó nhè ra xác cháo lên người Ngôn Hạ.

Ngôn Hạ bất dắc dĩ nhìn bộ đồ bị lem bẩn, lại nhìn Bạch Hàn Vĩ ngây ngốc không hiểu vì sao lại bật cười, xoa xoa đầu cậu, Ngôn Hạ giọng pha lẫn cưng chiều nói :"Em thật hư, Vĩ.

Tôi nên làm gì em đây?".
Ngôn Hạ nhìn đến đôi môi hồng hồng của cậu, liền tự mình uống vào một chút cháo, sau đó kề lên môi cậu truyền sang.

Bạch Hàn Vĩ vẫn như thế tiếp nhận sau đó từng chút nuốt xuống.

Ngôn Hạ cười tít mắt, cưng nựng cậu.

"Ngoan nhé, tôi sẽ đọc truyện cho em".
Ngôn Hạ cũng dường như thay đổi.

Y bỏ qua những bướng bỉnh, không nghe của cậu, dẹp bỏ đi nóng nảy, ngày ngày luôn kiên nhẫn bên cạnh cậu.

Dường như đó đã thành một thói quen được hình thành từ lâu.

Bạch Hàn Vĩ thế nhưng lại không si ngốc lâu.

Trãi qua 2 tháng luôn trì độn, ngốc nghếch thì cậu đã lấy lại được tinh thần.

Thế nhưng cậu không còn nhanh nhạy nữa.

Dù mỗi ngày đều được Ngôn Hạ chăm sóc tốt, thế nhưng bóng ma bị hành hạ hơn 8 năm không thể dễ dàng phai mờ.

Cậu vẫn luôn sợ hãi mọi người, luôn sợ bị đánh đập, luôn thu người lại vào một góc.

Thế nhưng điều đó không làm Ngôn Hạ tức giận, y tưởng chừng như mọi cảm xúc cùng vui vẻ đều đặt lên người cậu nên y không còn thấy khó chịu hay dễ nổi giận như trước.

"Hàn Vĩ, tôi dặn em mang vớ vào, vì sao lại cởi ra?" Ngôn Hạ nhìn xuống người đang ngồi co ro dưới đất, ánh mắt không hài lòng.

Bạch Hàn Vĩ sợ hãi run rẩy, tay bảo vệ lấy đầu mình co người lại càng chặt.

Ngôn Hạ biết cũng không nên làm khó cậu, liền bỏ qua, tay nhấc cậu lên mang đến giường.

"Tôi không đánh em nữa, không cần đề phòng tôi.

Để tôi giúp em làm ấm chân em"
Ngôn Hạ nhấc lên chân cậu, xoa tay vào lòng bàn chân cậu giúp xua đi cái lạnh.

Bạch Hàn Vĩ sợ hãi để y giúp cậu làm ấm.

"Được rồi" Ngôn Hạ ngẩng đầu nhìn thấy cậu đang co rút người lại liền bất đắc dĩ "Em thật là.

Đề phòng như vậy, tôi thật buồn đấy".
Nói rồi, Ngôn Hạ cùng ôm Bạch Hàn Vĩ nằm xuống nệm, theo thói quen ôm chặt lấy cậu ngủ say.

------------------------------
Havi: deadline dí sấp mặt nên ta chậm trễ nha 🙂)) sr các nàng :")) ta rảnh sẽ up lên nhaaaaa 🙂)) yêu yêu ????
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 30: 30: Anh Chính Là Yêu Em


Khê Vĩ trầm ngâm nhìn vào màn hình điện thoại.

Y vừa lén lấy số điện thoại của Ngôn Hạ từ điện thoại Cố Vãn Thâm.

Y gần đây bức bối sắp điên rồi.

Cố Vãn Thâm ngoài mặt tỏ ra bình thường nhưng y thì sao không biết được anh nghĩ gì.

Y đã tình cờ nghe được anh gọi cho ai đó hỏi thăm tình hình của Bạch Hàn Vĩ.

Thế nên làm sao y không biết kẻ liên quan chính là kẻ đáng chết kia?
Suy nghĩ một lúc, Khê Vĩ như hạ quyết tâm bấm gọi đến Ngôn Hạ.
"Ngôn thiếu, tôi là Khê Vĩ, người yêu Cố Vãn Thâm.

Tôi muốn gặp anh một chút, có chuyện cần nói rõ ràng".
-----------------------------
Ngôn Hạ đang lúc ôm lấy Bạch Hàn Vĩ liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại.

Nhanh tay bắt máy, lại không ngờ bên kia là số lạ, nhưng lại là kẻ y tò mò muốn biết.

"Ai vậy?"
"Ngôn thiếu, tôi là Khê Vĩ, người yêu Cố Vãn Thâm.

Tôi muốn gặp anh một chút, có chuyện cần nói rõ ràng".
"Không thể nói ở đây sao?"
"Tôi muốn trực tiếp nói với anh"
"Ồ? Được, cafe trên tầng thượng SZ tower"
Ngôn Hạ sau khi tắt máy liền nhíu mày, nhìn sang người đang ngủ bên cạnh, mi tâm càng thêm sâu, có chuyện gì? Phải chăng liên quan đến Bạch Hàn Vĩ?
Thay đồ, Ngôn Hạ lái xe đến điểm hẹn.

Thời điểm y đến, Khê Vĩ đã ngồi đợi từ lâu.

Thấy y đến gần, Khê Vĩ lập tức đứng lên.
"Chào Ngôn thiếu"
"Ừm, chào Khê thiếu, mời cậu ngồi."
Ngôn Hạ vờ như không nhìn đến nôn nóng của Khê Vĩ, y như thường gọi nước, đợi người mang nước ra rồi mới hướng Khê Vĩ đã muốn chết vì vội hỏi.

"Hôm nay Khê thiếu gọi tôi ra đây là có việc gì?" Ngôn Hạ cười cười.

"Tôi nghe Thâm bảo anh đang dưỡng Hàn Vĩ?"
Ngôn Hạ nhíu mày, sau đó gật đầu.

"Tôi không biết, tôi nghĩ gần đây Thâm có vẻ rất thường cùng anh ngoạn Hàn Vĩ?" Khê Vĩ bối rối nói.

"Ý của cậu đây là?" Ngôn Hạ nghi hoặc hỏi.

"Tôi...!Tôi thấy Thâm gần đây rất quan tâm đến Vĩ, đã tình cờ tôi nghe thấy anh ấy gọi cho ai đó hỏi thăm tình hình của Hàn Vĩ"
Ngôn Hạ ồ một tiếng rồi bật cười.

"Ra là Khê thiếu lo lắng người yêu của mình nɠɵạı ŧìиɦ nha?"
"Đúng.

Tôi lo lắng.

Hơn thế, tôi muốn nói với anh.

Thâm đang có kế hoạch đưa Hàn Vĩ trở lại.

Tôi vốn không muốn phản bội anh ấy, nhưng hạnh phúc này là tôi khó khăn giành được.

Tôi nói anh nhe, hy vọng anh có thể lưu tâm.

Chúng ta cùng nhau hợp tác, đôi bên cùng có lợi.

Tôi nghĩ, anh chắc hẳn không thích đồ vật của mình bị cướp đi đâu nhỉ?" Khê Vĩ mỉm cười.

"Tôi vì sao tin cậu? Mặc dù tôi biết cậu là chịu khổ diễn kịch 1 năm mới giành được tín nhiệm cùng cưng chiều, thế nhưng vì sao có thể đảm bảo điều cậu nói là đúng? Cậu vẫn có thể kích động tôi, bức tôi vì nóng giận mà xuống tay với Hàn Vĩ, ai biết được, nhỉ?" Ngôn Hạ cười khẽ.

Thế nhưng mấy ai biết lòng y sôi như lửa.

Cứ tưởng Vãn Thâm đã yên lặng, nào ngờ lại âm mưu cướp đi Hàn Vĩ.

"Ngôn Hạ thiếu gia.

Tôi không có gì để lừa dối anh.

Bạch Hàn Vĩ qua tay nhiều người, vốn là rách nát.

Anh cùng lắm chỉ là một trong số những kẻ mê luyến thân thể của anh ta.

Đường đường là đại thiếu gia Ngôn gia, lại ăn thứ sót lại của Cố tổng, hơn thế, lại bị Cố tổng qua mặt giành lại vật đang dùng.

Mặt mũi Ngôn gia sẽ thế nào đây?" Khê Vĩ dồn bực tức vào từng câu chữ.

Lời nói phát ra đều đâm trúng điểm nhược của Ngôn Hạ.

Ngôn Hạ vất vả duy trì vẻ bình tĩnh.

Y muốn bạo phát, dù tất cả chuyện này y đều biết.

Thế nhưng nghe lại một người khác tường trình lại là chuyện khác.

Thật nóng, thật tức giận!
"Thế Khê thiếu muốn tôi thế nào?" Ngôn Hạ vẫn duy trì nụ cười.

"Không có gì quá đáng, tôi chỉ hy vọng anh quản lại người của anh.

Bạch Hàn Vĩ có phải hôn mê 5 tháng tỉnh dậy hay không? Anh đừng quên, người ám ảnh Bạch Hàn Vĩ là Cố Vãn Thâm.

Bạch Hàn Vĩ yêu sâu nặng Cố Vãn Thâm, lại sợ hãi Cố Vãn Thâm.

Anh nghĩ xem, nếu như Cố Vãn Thâm đến nhà, dùng lời ngon tiếng ngọt với Bạch Hàn Vĩ, ai biết được anh ta thế nào?" Khê Vĩ hít sâu một hơi "Người đàn ông để vuột mất con mồi của mình, là kẻ thất bại.

Anh đừng trở nên là kẻ thất bại chỉ vì một phế vật như Bạch Hàn Vĩ".
----------------------------
Ngôn Hạ không biết trở về nhà như thế nào.

Y đứng bên cạnh giường Hàn Vĩ ngủ.

"Người đàn ông để vuột mất con mồi của mình, là kẻ thất bại.

Anh đừng trở nên là kẻ thất bại chỉ vì một phế vật như Bạch Hàn Vĩ"
Ngôn Hạ hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh bản thân, sau đó quay ra ngoài.

Ngôn Hạ trầm ngâm ngồi ở ghế sofa tại phòng khách.

Đột nhiên Ngôn Hạ nhận được cuộc gọi từ số lạ.

Suy nghĩ một lúc, y bấm nhận.

"Ngôn thiếu, tôi có giữ chứng cứ tập đoàn Ngôn thị của cậu th*m nh*ng cùng trốn thuế.

Cậu có muốn xem qua không?" Giọng người đàn ông rè rè từ trong điện thoại truyền ra.

Ngôn Hạ tay nắm chặt điện thoại, cố giữ bản thân bình tĩnh.
"Anh muốn gì?"
"Bạch tiểu thiếu gia, Bạch Hàn Vĩ"
Rầm Ngôn Hạ điên tiết quăng điện thoại xuống đất.

Y không cho phép bất cứ ai qua mặt y.

Không có khả năng.

Hai mắt y đỏ ngầu, Ngôn Hạ tiến vào phòng ngủ của Bạch Hàn Vĩ nâm tóc lôi cậu ra ngoài.

Ngôn Hạ nhìn đến Bạch Hàn Vĩ gầy yếu nhịn đạu chợt cảm thấy thật hợm hĩnh.

Nếu không phải vì kẻ này, y cũng không mất đi thể diện.

Tất cả chỉ vì kẻ này.

Ngôn Hạ kêu người mang hộp sắt 50x50x50 (1) đến, sau đó lôi Hàn Vĩ ra nhét cậu vào.

Hàn Vĩ cơ thể dù gầy yếu nhưng cũng không vừa vào hộp thiết lập phương đó.

Ngôn Hạ tàn nhẫn ép người cậu vào.

Trước khi khoá thùng lại liền ném một câu.

"Tôi đã quên mất một điều cậu vốn là phế vật".
--------------------------------
Bạch Hàn Vĩ nằm trong thùng sắt hơn 1 tháng qua.

Định kỳ 2 ngày sẽ có người đến truyền gluco vào người Bạch Hàn Vĩ.

Suốt ngày đêm chịu mưa gió cùng nắng làm suy yếu cơ thể vừa hết thương của Hàn Vĩ.

Ngôn Hạ cũng từ đó trở về bản tính trước đây.

Đều không vừa lòng bất kỳ MB nào, liền thường bạo ngược họ đến trọng thương.

"Hah, chỉ giỏi nói bằng miệng" Ngôn Hạ khinh miệt quăng tờ báo ngày xuống, chân đá vào thùng thiết dưới chân "Cậu biết không, Cố Vãn Thâm, kẻ mà cậu yêu say đắm đã tổ chức kết hôn với kẻ ghét cậu tận xương- Khê Vĩ.

Rốt cuộc, chỉ có cậu ngu ngốc rơi vào bẫy của bọn họ".
Việc Cố Vãn Thâm kết hôn cùng Khê Vĩ tạo nên một làn sóng trong giới kinh tế.

Cứ nghĩ Cố tổng, Cố lão đại sẽ không bao giờ kết hôn, lại không ngờ Cố tổng kết hôn chính là cùng nam nhân, bất ngờ hơn, nam nhân đó trước đây lại là trai bao.

Cố Vãn Thâm đưa Khê Vĩ kết hôn bên Mỹ, hôn lễ sẽ tổ chức vào tháng sau cùng ngày ở Thụy Sĩ.

Tề Lăng xô ngã tivi xuống đất.

Tức giận phất tay áo choàng.

"Khốn nạn, hắn ta lại có thể cùng kẻ khác kết hôn.

Làm khổ Bạch Hàn Vĩ đến vậy, cuối cùng lại quay lưng, tàn nhẫn cùng kẻ khác bước trên lễ đường"
Tề Lăng cầm lấy điện thoại bấm gọi cho Vãn Thâm.

"Thâm! Ngươi chính là ý gì?"
"Cậu có gì muốn nói sao?" Cố Vãn Thâm bên đầu dây khàn khàn lên tiếng.

"Vãn Thâm, ngươi....vì sao có thể làm khổ Hàn Vĩ đến thế"
"Vì sao ư? Vì y chính là xứng đáng như vậy.

Đừng tưởng tôi không biết, cậu cùng Hứa Du đã giấu tôi thế nào? Tôi hiện đều biết.

Cái hận trong lòng tôi chỉ có tăng chứ không có giảm"
"Em ấy không làm gì hết.

Suốt thanh xuân của em ấy đều trả cho ngươi, ngươi muốn thế nào?"
"Tôi? Hừ, hiện tôi không màng sống chết y nữa.

Y không còn thuộc phạm vi quan tâm của tôi.

Chết cũng được, sống cũng được.

Thế nào cũng được"
Nói rồi Cố Vãn Thâm tắt máy, Tề Lăng tức giận toang ném điện thoại đi, liền như nhớ ra điều gì đó.

Tề Lăng vì thế nên gọi cho thư ký cận bên mình.

"Ngươi có biết Vãn Thâm điều tra ra được gì không?"
"Tề tổng, tôi vừa nhận được tin.

Vãn Thâm không biết từ đâu tra ra được 11 năm trước Bạch Hàn Vĩ mang về, chính là làm công cụ phát ti3t của Cố lão gia.

Lại không biết ai đã nói, đó chính là âm mưu của Vũ Chân Trân hòng trả thù người cũ"
Tề Lăng chửi thầm một câu, hắn muốn ngay lập tức đến nơi Bạch Hàn Vĩ đang giữ.

"Ngươi biết Bạch Hàn Vĩ ở đâu không?"
"Thưa có, hơn 8 tháng trước, Bạch Hàn Vĩ được tặng cho Ngôn đại thiếu gia, Ngôn Hạ".
Tề Lăng tay liền siết thành nắm đấm, rơi vào tay kẻ điên đó, có thể nào còn nguyên vẹn?
Tề Lăng vừa hay củng cố lại lực lượng, hiện so với bà nội, hắn có thể cho người đánh lạc hướng bà nội hắn, sau đó đem người đến Ngôn gia.

Cho dù thế nào cũng phải mang Bạch Hàm Vĩ về.

Rồi hắn sẽ mang cậu đi.

Đi một nơi thật yên bình.

"Tối nay, mang trực thăng đến tầng thượng biệt thự ta đang ở, người bố trí xung quanh biệt thự Ngôn gia, ta đến sẽ tập kích vào"
"Vâng!"
-------------------------------
Ngôn Hạ tay cầm ly rượu ngửa đầu ra sau, cảm thụ hơi ấm khoang miệng đang bao quanh cự vậy của mình.

Nhíu mi nhìn MB mới mang về, Ngôn Hạ tự cho mình hưởng thụ lâu một chút.

Lại không ngờ, sau đó chưa đến 15, biệt thự Ngôn gia bị tập kích.

Chính y cũng bị khống chế nằm rạp xuống đất, sau lưng bị trúng một viên đạn.

Tề Lăn bước vào sau cùng, dùng chân nâng lên cằm Ngôn Hạ.

"Ngôn thiếu, liệu ngài có thể nói tôi biết, Bạch Hàn Vĩ được ngài giữ ở đâu chứ?"
Ngôn Hạ khinh miệt phun ra một ngụm nước bọt :"Ta sẽ không nói.

Biết thế nào không? Ta vừa hay, buổi sáng tiêm vào thuốc XX tổ chức ta vừa thí nghiệm.

Cũng sẽ không biết phát tác dụng gì.

Nhưng ta không ngại nói ra, một phần trong tác dụng đó, chính là tra tấn, đầu tiên co rút các dây thần kinh cơ thể, sau đó sẽ tác động vào não bộ, cuối cùng là....A!!!!"
Không để Ngôn Hạ hết lời, Tề Lăng liền đá một cước vào mặt y.

"Ta gϊếŧ ngươi, dù đối đầu với Ngôn gia, ta cũng không sợ.

Hoặc là nói, hoặc là...ta gϊếŧ ngươi" Tề Lăng từ tay thủ hạ cầm lấy súng chĩa vào đầu y.

"Hàn..

Hàn Vĩ bị nhốt sau nhà, sau nhà" Thư ký Gia Hy sợ hãi cho an nguy của thiếu gia liền ra mặt khai báo"
Tề Lăng lập tức bỏ đi.

Đến nơi Gia Hy chỉ, hắn không thấy gì ngoài thùng sắt nhỏ.

Tề Lăng liền không thể kiên nhẫn hơn tiến đến mở nắp thùng ra.

Bên trong chính là Bạch Hàn Vĩ.

Thùng sắt nhỏ đến không thể tin có thể chứa được người, ấy vậy mà Bạch Hàn Vĩ lại có thể chất vừa bên trong.

Tề Lăng có thể nhìn thấy tay chân Bạch Hàn Vĩ bị bẻ gập đến biến dạng, tư thế nằm co người hoàn toàn dị dạng.

Bác sĩ theo sau Tề Lăng nhìn thấy hắn có ý định muốn nâng Bạch Hàn Vĩ lên liền ngăn cản.

"Tề tổng, ngài không nên.

Hiện tại Bạch thiếu gia bị nhét vào đến biến dạng, ít nhiều tổn thương đến các mô cùng các xương có thể nguy hiểm tính mạng.

Điều là không xác định Bạch thiếu gia có tổn thương nào khác, nên nếu mình tự ý lấy ra, có thể tác động vào thương tổn làm thêm nghiêm trọng.

Bây giờ ta đưa câu ấy đến bệnh viện, cho cắt thùng thiết ra, sau đó đưa vào phẫu thuật.

Xem xương khớp lòi ra, có thể đã bị tổn hại nghiêm trọng, cần dựa vào phẫu thuật để đưa ra kết luận cuối mà thôi".
Tề Lăng sốt ruột mang thùng thiết lên xe hơi cùng đến bệnh viện.

Bạch Hàn Vĩ ngay lập tức được đưa vào phòng phẫu thuật, Tề Lăng cũng đồng dạng thay đồ tiệt trùng cùng vào phòng phẫu thuật.

Bác sĩ đầu tiên là cho người chuyên nghiệp xác định cấu trúc thùng thiết, sau đó cho cắt thùng thiết ra.

Sau khi cắt mở rồi, các bác sĩ phụ trách cẩn thận định hình lại Bạch Hàn Vĩ.
"Bạch thiếu gia khớp xương biến dạng, cần phẫu thuật để biến trở lại.

Mẫu máu xét nghiệm vừa rồi cho kết quả dương tính với m* t**.

Lại có xung đột giữa các cấu trúc cùng thuốc lạ tạo nên kháng thuốc mê.

Nếu phẫu thuật, chính là phẫu thuật người sống.

Ngoài ra, trước đó dường như Bạch thiếu bị tiêm thuốc tê liệt thần kinh, thế nên sẽ không cử động được, điều đó tác động tiêu cực đến não, cùng với não bị chấn thương từ trước.

Khả năng phẫu thuật thành công....!Không cao.....!Tề tổng, ngài...." Bác sĩ sau khi có được kết quả khám liền báo cáo tình huống với Tề Lăng.

Với tình hình Bạch Hàn Vĩ, cơ thể đã đến cực hạn.

Chỉ e, dù phẫu thuật hay không, cũng không có cơ hội thành công.

"Cứ làm đi!" Tề Lăng nhắm chặt mắt, khó khăn nói.

Nhìn đến người đang định hình trên giường, Tề Lăng nắm tay Hàn Vĩ, một tay vuốt lấy mái tóc của cậu, tiếp đến gương mặt đầy vết sẹo, sau đó cúi đầu, thành kính dâng lên trán cậu một nụ hôn.

"Cuối cùng chỉ còn anh bên em.

Em đừng lo, dù thành công hay không, anh vẫn luôn bên em.

Anh đã hứa sẽ mang em đến nơi không còn khổ đau, anh sẽ thực hiện.

Anh sẽ luôn bên em, Hàn Vĩ.

Anh...chính là yêu em"
------------------------------
(1): 50x50x50 nghĩa là thùng thiết đó có đáy là hình vuông cạnh 50cm, và chiều cao thùng thiết là 50cm.

Tuy nhiên mình quên nói đến trong đó truyện, khi Tề Lăng tìm thấy thùng thiết chứa Hàn Vĩ, chính là lúc đó thùng thiết bị Ngôn Hạ điều chỉ cho nhỏ lại nha 🙂)) các nàng cứ tưởng tượng, cái thùng nhỏ cỡ đó mà nhét Hàn Vĩ vào 🙂 thì đủ hiểu thảm trạng rồi ha ???
À chi tiết nhốt Hàn Vĩ vào thùng thiết là do ta lấy cảm hứng từ truyện Bạo Quân nha các nàng 🙂)) nên ta xin lỗi trước nhé 🙂))
Chap sau là chuẩn bị ngược công nhé 🙂))
Havi: ta dạo này bận nên xin lỗi vì sự chậm trễ này nhé.

Yêu thương nà ???
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 31: 31: Chấm Dứt Hồi Ức Của Em


Tề Lăng nắm chặt tay Bạch Hàn Vĩ, cảm thụ rõ rệt sự căng cứng từ cơ tay cậu mang lại.

Hai mắt Bạch Hàn Vĩ nhắm chặt, trán ứa ra tầng tầng mồ côi.

Tề Lăng biết, nếu như không phải cậu bị Ngôn Hạ tiêm thuốc làm tê liệt thần kinh thì hẳn cậu đã không thể chịu nổi mà giãy dụa kịch liệt rồi.

Nhưng nếu như vậy còn có thể đỡ hơn.

Cậu có thể vùng vẫy nếu cậu đau, nhưng lúc này, cậu chỉ có thể bất động một chỗ, tự mình chịu đựng nỗi đau da thịt.
Ca phẫu thuật kéo dài hơn 7 tiếng.

Bạch Hàn Vĩ sau đó hôn mê được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.

"Tề tổng, Bạch tiên sinh phẫu thuật xương bước đầu thành công.

Nhưng do di chứng để lại và thời gian bị hành hạ quá lâu nên không thể chữa dứt.

Ngoại trừ xương sống tạm thời định hình thành công, thì những khớp xương khác khá lỏng.

Chân của Bạch tiên sinh cũng không trở về như xưa.

Đi tập tễnh là di chứng nhẹ nhất.

Nếu thường xuyên tập vật lý trị liệu thì có thể miễn cưỡng đi được 20m, đứng được 5 phút.

Nhưng cũng có thể Bạch tiên sinh sẽ không thể đi trơn tru được, cụ thể là Bạch tiên sinh có thể trong quá trình đi bị khụy chán xuống, điều đó tác động đến xương sống của cậu ấy.

Thế nên tôi khuyên, hãy hạn chế hết mức việc cho cậu ấy đi lại.

Có thể đỡ cậu ấy đi 1-2 bước mỗi ngày để cơ chân không bị teo nhỏ.

Ngoài ra thì....!Chúng tôi đã siêu âm não, ừm, não bộ không mấy khả quan.

Nếu tỉnh lại thì cậu ấy sẽ kháng cự với mọi việc, tự phong bế mình lại, cũng có thể cậu ấy sẽ sợ hãi người lạ, những điều đó tùy theo hậu quả hành hạ mà tác động tiêu cực bao nhiêu.

Nhưng với tình hình hiện tại của cậu ấy, chúng tôi....!Không loại trừ việc cậu ấy không thể chống cự nổi đến tháng sau...." Bác sĩ phụ trách chính ca phẫu thuật gặp riêng Tề Lăng nói tất cả bệnh trạng của cậu hiện tại.

Nghe đến câu nói cuối của bác sĩ, Tề Lăng lặng người.

Có thể không chống cực đến tháng sau...đó là điều hắn không muốn nghe nhất hiện tại.

Ca phẫu thuật căn bản thành công, nhưng cơ thể quá suy yếu, làm sao có thể tiếp tục lay lắt mà sống? Điều đó hắn hiểu rõ, thế nhưng....!Hắn thật mong cậu có thể tiếp tục sống, sống như người thực vật cũng được, sống si ngốc cũng được, chỉ cần....đừng từ bỏ hắn...là được.

"Tôi hiểu rồi.

Cám ơn vì đã cố gắng.

Tôi....sẽ lưu ý" Tề Lăng trầm trầm nói, sau đó rời khỏi phòng.
Bước trên hành lang bệnh viện, Tề Lăng tâm nóng như lửa.

Cố Vãn Thâm hiện đang hạnh phúc cùng tên tiện nhân kia chuẩn bị lễ cưới, làm sao biết được Bạch Hàn Vĩ đã trãi qua sinh tử thống khổ như thế nào.

Không thể để mọi thứ đều u mê mà trôi qua được.

Hắn không tin không thể tìm ra được chứng cớ thực sự đưa cho Cố Vãn Thâm.

"Sự việc tôi nhờ cậu hôm trước, điều tra lại đi, kỹ càng từng chi tiết cho tôi"
Tề Lăng gọi đến cho thư ký riêng ý muốn khơi lại sự việc đó.

"Tề tổng, bà nội ngài yêu cầu ngài quay về" Giọng thư ký hắn run run trả lời.

"Nói với bà ấy, tôi sẽ không quay về.

Nếu muốn đối đầu với tôi, cứ việc.

Tôi không ngại đâu" Nói dứt, Tề Lăng liền tắt máy.

Vừa vặn dừng lại trước phòng bệnh của Bạch Hàn Vĩ, đương lúc hắn chuẩn bị bước vào.

Đầu hành lang vang lên âm thanh bước chân gõ xuống nền nhà.

Tề Lăng có chút mệt mỏi nâng mi, không ngờ người đến lại là Cố Vãn Thâm, cạnh bên chính là Khê Vĩ.

Cả hai tình ý mặn nồng dựa sát vào nhau vừa đi vừa nói cười.

Cố Vãn Thâm cũng nhìn thấy Tề Lăng, anh theo phép lịch sự đứng lại, hướng Tề Lăng mỉm cười xã giao, cái căch giả tạo gấp bội đối với hai người từng là bạn thân.

Tề Lăng hờ hững gật đầu chào Cố Vãn Thâm, bàn tây đặt trên nắm cửa định mở ra liền thu hồi lại.

Mắt lướt qua hai bàn tay lồng vào nhau lấp lánh ở ngón áp út nhẫn đính hôn.

Tề Lăng chợt tự cười giễu cợt thay cho Bạch Hàn Vĩ.

Hàn Vĩ em à, em dùng cả thanh xuân của mình để yêu và chịu đau khổ, vậy mà kẻ em dùng chân tâm mình để yêu lại không hề quan tâm em.

Trong khi em đang cùng tôi đấu tranh để sống, thì kẻ kia lại cười nói với người khác, em xem có công bằng?
Cố Vãn Thâm nhìn thấy đến nụ cười giễu cợt của hắn liền nhíu mày.

Nhưng cũng nhue trước đây, anh nhanh chóng trở về thường trạng, cơ bản là anh không quan tâm.

"Cậu đến thăm bệnh à?" Tề Lăng bắt chuyện đầu tiên, ngồi xuống dãy ghế gần đó.

"Không, Khê Vĩ vết thương cũ bị đau nên mang em ấy đi khám" Cố Vãn Thâm đỡ Khê Vĩ ngồi xuống, chính mình cũng ngồi xuống cạnh y.

Tề Lăng cười nhạt một chút.

"Còn cậu? Đến khám bệnh đi? Sắc mặt cậu không tốt lắm" Cố Vãn Thâm mỉm cười hỏi.

"Tôi đến thăm bệnh"
"Ừm.

Không phải là.

Bạch Hàn Vĩ đi?" Cố Vãn Thâm cười thành tiếng "Tôi nghe nói cậu mang người tập kích Ngôn gia, cướp Bạch Hàn Vĩ đi.

Cậu không sợ bà nội câu sao?"
"Không quan tâm" Tề Lăng nhíu mày "Tôi vốn tưởng bản thân mình đến kịp, lại không nghĩ, đến nơi thì cũng không còn nguyên vẹn"
"Thế kẻ kia làm sao rồi?"
"Còn sống.

Muốn đến nhìn một chút không?"
Cố Vãn Thâm kín đáo liếc nhìn Khê Vĩ một chút, định trả lời, lại bị Tề Lăng cắt ngang.

"Tôi quên Cố tổng mang phu nhân đi khám bệnh.

Ngài đưa phu nhân về đi.

Bạch Hàn Vĩ vãn còn sống, cũng không có gì quá nguy hiểm.

Không cần đến Cố tổng bận tâm"
Nói rồi, Tề Lăng đứng lên bỏ đi.

"Tôi đến nhìn qua một chút"
Ngoài dự đoán, Cố Vãn Thâm cư nhiên bỏ lại Khê Vĩ để đến nhìn qua Hàn Vĩ.
"Em ở ngoài này một chút, tôi vào trong xem lại ra với em".

Cố Vãn Thâm xoay người nói với Khê Vĩ.

"Em đến nhìn cũng được, anh ấy....."
"Em ở đây đi.

Người em yếu, và trong thăm cũng không biết y bị gì.

Vẫn là đừng vào" Cố Vãn Thâm nói xong liền cùng Tề Lăng vào phòng.

Bên trong phòng bệnh là một màu trắng sạch sẽ, Bạch Hàn Vĩ nằm yên lặng trên giường, khắp người đều lsf dây điện chằng chịt.

Trên mũi được chụp khí dung, tay truyền máu, kế bên là máy đo nhịp tim.

Đầu bị băng trắng, tóc trắng xoá, mắt bị bịt lại.

Khoé môi được cẩn thân khâu vá như con búp bê bị hư, phần mặt bên trái toàn sẹo là sẹo.

Tay lộ ra khỏi chăn nổi lên đường gân xanh cùng mạch máu.

Chân dưới lớp chăn nhô lên bất bình thường.

"Y...."
Không đợi Cố Vãn Thâm nói dứt, Tề Lăng lần nữa cắt lời :"Cậu nói đúng, may rằng cậu đã để Khê Vĩ bên ngoài.

Nếu như người yêu cậu vào, chỉ sợ hít cùng một bầu không khí thôi cũng đã làm cậu ấy bị nhiễm bệnh".
Nói xong, cũng không màng đến phản ứng của Cố Vãn Thâm, Tề Lăng bước đến, ngồi xuống cạnh giường.

Cẩn thận vén chăn lên, dịu dàng giúp Bạch Hàn Vĩ xoa bóp.

"Bác sĩ bảo, tiểu Bạch phẫu thuật thành công, chỉ có điều chân không hồi phụ được như cũ nên tôi giúp em ấy xoa bóp một chút.

Có lẽ 1 tháng nữa em ấy sẽ tỉnh, đến lúc đó cũng đã tới hôn lễ rồi đi? Tôi sẽ mang em ấy đến chúc phúc.

Cậu yêu tâm, Bạch Hàn Vĩ sẽ ngoan, không gây rối trong đám cưới cậu đâu.

Em ấy sẽ im lặng đứng một góc, mặc niệm lại sự ngu ngốc của bản thân.

Nên cậu đừng lo" Tề Lăng cúi người, trầm trầm nói như tự an ủi với bản thân mình.
Vãn Thâm chợt cảm thấy khó chịu, anh không nói gì, chỉ xoay người ly khai khỏi phòng bệnh.

"Anh mong đến lúc đó, Hàn Vĩ có thể ngoan như lúc này.

Rồi anh sẽ đưa em đến đó, chấm dứt hồi ức đau đớn của em" Tề Lăng nói khẽ, nước mắt không biết tự bao giờ đã rơi đầy mặt.

------------------------------
Havi: tối ròi nên cho một chap nhẹ nhàng nà ???? hứa hôm nay có chap mới mà chưa đăng tại bận quá nên gioè đăng nà 🙂)) nhẹ nhàng với hơi ít, thông cảm giúp ta nhe ???
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 32: Chương 32


Bạch Hàn Vĩ những ngày sau đó sức khoẻ chuyển biến tốt hơn.

Cậu cũng đã tỉnh khỏi hôn mê 3 ngày trước.

Bác sĩ nói cậu tỉnh lại đã là kỳ tích, huống chi tỉnh lại sớm như vậy, chung quy vẫn là điều đáng mừng.

Tề Lăng không nói gì, hắn chỉ im lặng nghe bác sĩ báo cáo tình hình của cậu.

Hắn không cảm thấy vui mừng gì cả, chỉ đơn độc ôm khổ tâm trong lòng.

Bạch Hàn Vĩ, tỉnh lại là điều tốt, nhưng tỉnh lại rồi vẫn chỉ như người thực vật nằm đó thì có hạnh phúc được gì hơn?
Trời dần vào đông, bên ngoài cửa sổ những ngày này duy chỉ có gió cùng mưa phùn.

Mưa tạt vào cửa sổ làm phủ kín tầng sương.

Tề Lăng rót nước ấm ra ly, từng muỗng từng muỗng kiên nhẫn đút cho Bạch Hàn Vĩ uống.

Cậu từ khi tỉnh lại đến giờ, luôn là im lặng như vậy.

Nếu không phải lớp băng bịt mắt tháo bỏ, để cho hắn nhìn thấy từng khép mở trên đôi mắt thương tổn kia, e rằng hắn còn nghĩ Bạch Hàn Vĩ vẫn còn mê man.

Giúp cậu đắp lại chăn, Tề Lăng như cũ ngồi cạnh bên xoa bóp chân cậu.

Bà nội hắn gần đây không động tĩnh, hắn cũng không quan tâm, công ty hắn hiện nay được thư ký riêng thay hắn điều hành, công việc chồng chất, hắn cũng không quan tâm.

Trời đông lạnh lẽo, hắn cũng không quan tâm.

Hắn chỉ quan tâm, Bạch Hàn Vĩ của hắn ốm yếu mà thôi.

Dù bác sĩ bảo cậu đang dần hồi phục, nhưng thời gian để lành lại thương tổn là bao lâu? Huống chi, thương tổn ấy không chỉ đơn thuần nằm ở trên thể xác.
Thư ký riêng của hắn cử thám tử đi điều tra lại tận nguồn gốc vụ án năm xưa, hiện vẫn chưa có thông tin gì cụ thể.

Báo cáo gửi về, chỉ vỏn vẹn ba từ "không xác định".

Mà thôi, hắn cũng không quan tâm có thể tìm được chứng cứ năm xưa hay không, hắn chỉ quan tâm Bạch Hàn Vĩ của hắn sẽ như thế nào.
Cạch, cửa phòng bệnh tự nhiên được mở.

Tề Lăng nhíu mày xoay người nhìn.

Người đến không ai khác là Cố Vãn Thâm cùng Khê Vĩ.

Hắn buông chân Hàn Vĩ xuống, quấn vào trong chăn, sau đó đứng lên chắn trước mặt hai người họ.

"Đến làm gì?" Tề Lăng lạnh mặt.

"Tôi đến gửi thiệp mời tham dự hôn lễ" Cố Vãn Thâm từ túi lấy ra thiệp màu đỏ cầu kỳ, phía trên đính chữ Hỷ lấp lánh.

Tề Lăng buông mi nhìn, sau đó từ tốn nhận lấy thư mời.
"Thư cũng đã nhận, hai người có thể về rồi" Tề Lăng ngồi xuống ghế gần đó hướng cả hai nói.

"Anh Lăng, em...cùng Thâm muốn đến thăm anh Vĩ, sau đó sẵn tiện gửi thiệp mời thôi." Khê Vĩ nắm lấy cánh tay Vãn Thâm, nấp vào phía sau nhỏ giọng trả lời.

"Khê Vĩ tiên sinh, đừng dùng giọng điệu thân thiết nói chuyện với tôi.

Tôi chỉ sợ, cả tôi và Hàn Vĩ không xứng cùng cậu kết giao thân thiết" Tề Lăng cười nhạt "Lòng tốt của cậu, tôi xin nhận.

Nên hãy trở về đi.

Phòng đầy mùi sát trùng cùng thuốc, không thích hợp cho cả hai người".
"Tề Lăng, đừng quá đáng" Cố Vãn Thâm trầm giọng.

"Tôi xin lỗi, làm Cố tiên sinh tức giận rồi"
"Tôi đến, vốn chỉ muốn nhìn qua y.

Nghe bảo y tỉnh lại, không lẽ tôi đây keo kiệt thời gian đến mức không thể đến thăm đồ chơi cũ của mình? Nhưng sẵn tiện, Khê Vĩ vừa vặn tái khám, tôi đưa em ấy đến nhìn cùng.

Còn thiệp mời, cũng là gửi cậu, vốn có thể hẹn cậu ra ngoài đưa, nhưng tôi chính là muốn trực tiếp đưa tại nơi này.

Tôi 2 tuần nữa là kẻ có gia đình, mong Tề tổng quản lại người, đừng chạy đến Cố gia làm phiền hai chúng tôi nữa.

2 lần đả thương Khê Vĩ là quá đủ" Cố Vãn Thâm lời nói chứa giận dữ cười khinh.

"Cậu vốn không cần nói, Bạch Hàn Vĩ cũng sẽ không đến đảo lộn cuộc sống của cậu".
"Biết thế là tốt.

Tôi chỉ sợ y không cam lòng, yêu tôi như vậy, sau đó lại bị vứt bỏ, đứng bên lề cuộc sống nhìn tôi hạnh phúc, sau đó giở trò quấy phá"
"Sẽ không!" Tề Lăng tay nắm chặt thành quyền, cố gắng ngẩng đầu nói với Vãn Thâm "Hàn Vĩ, từ giờ phút cậu bước ra khỏi đây sẽ không bao giờ dính líu đến cậu nữa.

Tôi sẽ mang Hàn Vĩ đi.

Từ đây về sau không còn Bạch Hàn Vĩ đáng thương nữa.

Tôi cũng mong, Cố tổng đây cũng đừng dính líu đến chúng tôi"
"Hah, tôi vốn không muốn dính đến, chẳng qua chỉ là con chó gặp phải trên đường, trêu đùa một chút rồi đi, không đáng bận tâm.

Tôi, sẽ không bao giờ liên can đến tên tiện nhân đó" Nói rồi, Cố Vãn Thâm kéo Khê Vĩ rời khỏi phòng bệnh.

Cố Vãn Thâm đưa chữ Hỷ cho Tề Lăng cùng Hàn Vĩ.

Vậy chữ Sầu thì hắn và cậu sẽ đưa cho ai?
Tề Lăng xuất thần suy nghĩ, không hề nhận ra Bạch Hàn Vĩ nhắm lại đôi mắt trắng bệch của mình, nước mắt xuôi theo khoé mi chảy ra.

Sau ngày hôm đó, sức khoẻ Bạch Hàn Vĩ xuống dốc thấy rõ.

Trong 1 tuần, tim cậu đình chỉ nhịp đập hơn 3 lần, điều này bức Tề Lăng muốn điên lên.

Hắn không biết như thế nào vượt qua 1 tuần ác mộng đó, chỉ biết khi cách hôn lễ Cố Vãn Thâm 2 ngày, bác sĩ bảo hắn chuẩn bị tất cả mọi thứ đi, phòng trường hợp xấu nhất.

Tề Lăng ngàn vạn lần cầu xin điều đó không xảy ra, nhưng khi nghe đến lời bác sĩ, kiềm lòng không được đau đớn của mình, Tề Lăng cả đêm hôm đó thức cạnh bên Bạch Hàn Vĩ.

Tay nắm chặt lấy bàn tay cậu ủ ấm.
----------------------------------
Hôn lễ của Cố Vãn Thâm diễn ra tại nhà hàng 5 sao sang trọng của Cố gia.

Anh hôm nay mặc áo vest đen, Khê Vĩ mặc áo vest trắng.

Giấy kết hôn đã có, hôn lễ này diễn ra cũng chỉ là hình thức.

Trước khi hôn lễ diễn ra, Cố Vãn Thâm cùng Khê Vĩ đi vòng hội trường chào khách.

Anh ngẫu nhiên bắt gặp Tề Lăng cả người mặc bộ vest trắng, giày trắng, bên ngực trái cài tang hiệu(1) của gia tộc.

Cố Vãn Thâm nhíu mày, gần đây không nghe tin người của gia tộc Tề Lăng mất, vì sao Tề Lăng lại mang tang hiệu?
(1) tang hiệu: một kiểu giống như đồ cài tang á.

Ý ta là nếu như người nào trong gia tộc Tề Lăng mất thì Lăng phải mang tang hiệu bên ngực trái.

Cố Vãn Thâm đưa Khê Vĩ đến chỗ Tề Lăng ngồi.

Nhìn thấy Tề Lăng phong thái cao lãnh trước đây chỉ còn một bộ mệt mỏi, tang thương.

"Không ngờ Tề tổng hạ giá đến dự hôn lễ chúng tôi" Cố Vãn Thâm cười mỉm "Thế, Bạch Hàn Vĩ đâu rồi? Tôi cứ tưởng cậu sẽ đưa theo?"
Tề Lắng nét mặt bỗng đại biến, ly rượu trong tay bị siết chặt :"Không cần bận tâm, Hàn Vĩ sẽ không đến nữa."
"Ồ? Không ngờ cũng tuân thủ đúng nhỉ.

Tôi còn lo y sẽ đến phá hôn lễ chứ"
Tề Lăng cười nhạt :"Muốn cũng không đến đây".
Cố Vãn Thâm hừ lạnh một tiếng, sau đó mang Khê Vĩ rời đi.

Đến giờ bắt đầu hôn lễ, Cố Vãn Thâm đương lúc đứng phía sau sân khấu nhận được điện thoại.

Anh nhíu chặt mày, ai lại đến lúc này mới gọi? Thật phiền, không cần nhìn xem ai gọi đến, Cố Vãn Thâm trực tiếp tắt máy, đưa điện thoại cho thư ký riêng.

Sau đó theo lời của người dẫn bước ra ngoài, trên bục cao đứng đối diện Khê Vĩ.

Khê Vĩ tay ôm bó hoa, sắc mặt ửng hồng trong vô cùng đáng yêu, nhìn sâu vào đôi mắt Cố Vãn Thâm không biết có bao nhiều là nhu tình.

Người dẫn đơn thuần nói qua về hôn lễ, vì trên cơ bản tất cả giấy tờ đã tiến hanh hoàn tất tại nhà thờ Thụy Sĩ.

Nên hôn lễ này, chỉ mang tính chất công khai cho thương giới biết.

Hôn lễ diễn ra đến nửa, đến lúc Cố Vãn Thâm chuẩn bị đeo nhẫn cho Khê Vĩ thì thư ký riêng của anh dưới bục nhận được điện thoại.

Sắc mặt lập tức đại biến, không kiêng dè hôn lễ liền đi lên sân khấu.

Kề sát vào tai Cố Vãn Thâm:
"Cố tổng...!Bạch tiên sinh...!Đã mất lúc 2h sáng hôm nay tại bệnh viện".
Cố Vãn Thâm đến tận sau này không thể hình dung cảm giác của mình khi nghe thông báo đó là gì.

Anh chỉ biết, từng mạch máu, nhịp tim như ngừng lại.

Tai anh ù đi.

Thậm chí, anh đã bỏ mặc Khê Vĩ đứng trên sân khấu đợi anh đeo nhẫn cưới vào mà bỏ chạy đến nơi Tề Lăng đang trầm mặc đứng.

"Tại sao không nói tôi nghe? Tại sao hả? Có phải vì vậy mà cậu mới tự mình mang tang hiệu gia tộc, mặc đồ trắng đi dự hôn lễ của tôi phải không? Tề Lăng, vì sao hả?" Có Vãn Thâm điên cuồng rung lắc cổ áo sơ mi của Tề Lăng, giọng nói đầy đau đớn.

Tề Lăng vẫn đứng một chỗ, mắt cụp xuống.

Nhưng dù không nhìn rõ ánh mắt Tề Lăng, Cố Vãn Thâm vẫn có thể khẳng định một điều, Tề Lăng đang vô cùng thống khổ.

Cả hội trường đều im lặng, mọi người rơi ánh nhìn vào hai người.

Khê Vĩ dường như cũng quên đi biểu tình, ngơ ngác nhìn Cố Vãn Thâm một bộ suy sụp nắm chặt cổ áo Tề Lăng hét lên.

Rất lâu sau, tựa như ngàn thế kỷ, Tề Lăng mới mở miệng.

Lời nói như nghẹn sâu trong cổ họng:
"Đó không phải điều cậu muốn sao? Cậu muốn Hàn Vĩ vì cậu chịu thống khổ, em ấy đã làm.

Cậu muốn mang Hàn Vĩ tặng người, em ấy đã chịu đựng.

Cậu muốn em ấy vì cậu mà chết tâm, em ấy đã thực hiện.

Thậm chí....cậu muốn em ấy không xuất hiện trước mặt cậu, em ấy....đã nghe lời.

Từ bây giờ, không còn người tên Bạch Hàn Vĩ nữa, cậu đã đồng ý điều đó.

Vậy nên....tôi hy vọng cậu đừng quan tâm em ấy nữa.

Vô nghĩa lắm.

8 năm, là quá đủ rồi."
Cố Vãn Thâm buông cổ áo Tề Lăng ra.

Hắn nói đúng, anh không có tư cách, chẳng phải từ đầu đến cuối đều do anh sao?
Cố Vãn Thâm suy sụp ngồi xuống sofa gần đó.
"Tôi...!Cứ tưởng em ấy tiến triển tốt hơn.

Khi nào..."
"Tốt hơn? Cậu biết em ấy bị gì không mà có thể tốt hơn?" Tề Lăng tức giận đấm mạnh tay vào tường "Em ấy lúc tôi mang từ Ngôn gia về là một bộ sắp chết, phẫu thuật 7 tiếng mới miễn cưỡng duy trì sự sống thêm 1 tháng.

Em ấy vẫn còn tiếp nhận điều trị, ngày cậu đến, em ấy bỗng chuyển biến xấu.

Cậu biết em ấy từng đình chỉ nhịp tim hơn 3 lần một tuần không? Cậu có biết em ấy hộc máu và xuất huyết thất khiếu không? Cậu có biết em ấy gắng gượng chống đỡ đến 2h sáng hôm nay chỉ để nhờ tôi nói với cậu: Chúc anh hạnh phúc- không? Và cậu có biết, lúc ở phòng bệnh, những gì cậu nói, em ấy đều khi hết không? 2h sáng hôm nay, em ấy hộc máu, tôi muốn gọi bác sĩ, em ấy níu tay tôi lại, dùng máu viết lên chăn trắng những gì em ấy muốn nói với cậu.

Sau đó, em ấy đã.....!Cậu có biết không? Không hề, cậu không biết gì cả.

Cậu là kẻ ích kỷ, cậu không xứng đáng có được tình yêu của em ấy.

Thế nhưng hết lần này đến lần khác, cậu đều phụ em ấy, làm em ấy đau tâm, hành h* th*n xác em ấy, đến lúc gần chết, em ấy bỗng trở nên minh mẫn chỉ để....chỉ nhờ tôi chuyển lời cho cậu" Tề Lăng nghiến răng từng từ nói hết ra.

"Em ấy nói rằng: Thế giới này đẹp hơn khi em ấy gặp cậu, thế giới này cũng không mất đi tươi sáng khi cậu bắt đầu dùng em ấy như một đồ chơi, thế giới này đến tận khi em ấy mất đi ánh sáng vẫn luôn tươi đẹp như vậy, vì em ấy tin vào tình yêu của 11 năm trước cậu dành cho em ấy.

Chỉ đến khi.....cậu mang người khác về, em ấy mới nhận ra thì ra tình yêu không phải vĩnh cửu, chỉ có kẻ ngốc mới tin vào tình yêu. Xong em ấy dùng khẩu hình miệng hỏi tôi Thâm thế nào? Anh ấy hạnh phúc chứ? Mong rằng anh ấy tìm được tình yêu chân chính.

Và chúc anh ấy hạnh phúc Cho đến tận trước lúc chết, em ấy vẫn nghĩ đến cậu, trong khi cậu thì...." Tề Lăng run rẩy chuyển tất cả những gì Hàn Vĩ nói cho Vãn Thâm.

Cố Vãn Thâm tay bưng kín mặt, đau đớn chưa bao giờ nhiều đến như vậy.

Đau đớn so với lúc phụ thân anh bị gϊếŧ tựa hồ hơn vài lần.

"Tề Lăng, cậu tổ chức...tang lễ cho em ấy ở đâu? Tôi muốn đến nhìn em ấy một chút"
"Đừng! Đến cuối cuộc đời, em ấy không muốn gặp nhất chính là cậu.

Em ấy nghe lời cậu không bao giờ quay lại.

Cậu cũng nên...để em ấy thanh thản" Tề Lăng đặt ly rượu xuống bàn, xoay người rời khỏi.

Cố Vãn Thâm nhìn theo Tề Lăng đi, cũng đứng lên, không nhìn đến Khê Vĩ và khách mời, rời khỏi hội trường.

"Thâm, anh đi đâu? Hôn lễ vẫn chưa xong mà? Thâm!"
Bỏ mặc Khê Vĩ đứng trên sân khấu bối rối gọi theo, anh một đường rời khỏi nhà hàng.

Cố Vãn Thâm lái xe đi rất lâu, đi suốt đường cao tốc cũng không dừng lại.

Từng lời nói của Tề Lăng như vạn nhát dao đâm sâu vào tim Cố Vãn Thâm rỉ máu.

Cố Vãn Thâm chợt nhận ra, sai lầm lớn nhất của gần 1/3 cuộc đời chính là làm khổ Hàn Vĩ.

Anh biết hận thù gì cũng không thể xoá được sự thật rằng anh yêu cậu.

Thế nhưng vì cái tôi quá cao, cùng sự mâu thuẫn giữa yêu và hận đã đẩy anh sai lầm liên tiếp sai lầm.

Mà sai lầm này, dù anh muốn bù đắp, cũng không thể nữa rồi.

Kítttttttttttttt Cố Vãn Thâm phanh gấp tại ven đường cao tốc.

Mở cửa sổ, Cố Vãn Thâm châm cho mình một điếu thuốc.

Đến cuối cuộc đời, em ấy không muốn gặp nhất chính là cậu.
Cố Vãn Thâm điên cuồng đánh lên vô lăng.

Không thể, Hàn Vĩ yêu anh, sẽ không có việc cậu ấy không muốn gặp anh.

Không thể nào có việc đó.

Nhưng.....anh cũng không có đủ tư cách gặp cậu ấy dù chỉ là một thân thể lạnh lẽo.

Anh đã cho cậu ấy quá nhiều đau khổ rồi.

Cố Vãn Thâm gục đầu trên vô lăng, tàn thuốc trơ trọi tàn lụi trong không khí, như hy vọng duy nhất của anh.

-------------------------------
Ngày đưa tang, trời mùa đông u ám lạnh lẽo, mưa rơi lất phất như trời tiếc thương.

Quan tài chứa Bạch Hàn Vĩ đặt trên một bục cao, trơ trọi trong nghĩa địa vắng vẻ.

Xung quanh không có ai, chỉ có Tề Lăng, Hứa Du, thư ký riêng của hắn cùng một vài thủ hạ.

Thư ký riêng cầm ô che cho Tề Lăng.

Tất cả đều mặc màu đen, duy chỉ có Tề Lăng mặc áo choàng màu trắng- màu sắc tang thương truyền thống của gia tộc.

Bước đến bên cạnh quan tài, nhìn đến Bạch Hàn Vĩ nằm yên tĩnh bên trong, Tề Lăng dịu dàng v**t v* mái tóc Hàn Vĩ.

"Kể từ hôm nay, em sẽ không còn đau khổ.

Em sẽ tìm hạnh phúc mới cho mình.

Nếu như có kiếp sau, anh mong ta sẽ gặp lại.

Đến lúc đó hãy để anh có cơ hội yêu em, Hàn Vĩ"
Nói dứt câu, Tề Lăng cúi người đặt lên trán cậu một nụ hôn.

Cố Vãn Thâm đứng lặng người rất lâu, điếu thuốc trên tay đã cháy tàn.

Anh nhìn đến Tề Lăng hôn lên trán cậu thành kính và đầy yêu thương, anh c thấy bản thân mình như vô bản.

Anh...!Là không xứng với Hàn Vĩ.

Bước đến nhóm người lẻ tẻ kia, Côd Vãn Thâm trầm mặt đứng bên cạnh Tề Lăng.
Tề Lăng sau khí chấm dứt nụ hôn, không liếc nhìn Cố Vãn Thâm liền xoay người bỏ đi.

Cố Vãn Thâm sau đó đồng dạng quỳ xuống bên cạnh, hai tay chân thành nâng lên đôi tay lạnh lẽo của Hàn Vĩ, mặc niệm rất lâu.

Sau đó anh nép người đi nhìn thủ hạ Tề Lăng đậy nắp quan tài lại, từ từ hạ xuống huyệt đào, lắp đất lên.

Nhóm người tản ra trở về gần hết, Cố Vãn Thâm mới dám tiến đến ngồi bên cạnh phần mộ của cậu.

Tay vuốt lên tấm bia còn mới khắc, gục đầu lên.
"Đọc đi!"
Tề Lăng không biết tự bao giờ đứng trước mặt anh, đưa ra một bìa hồ sơ.

Cố Vãn Thâm đưa tay nhận lấy.
"Cố Vãn Thâm, cho dù cậu đánh đổi 10 kiếp làm người, cũng không bù hết thương tổn cậu gây ra cho em ấy!"
Nói dứt, Tề Lăng bỏ đi.

Cố Vãn Thâm nén cơn đau nhói từ ngực, từ từ bóc mở bìa hồ sơ ra.

Bên trong có một cuốn sổ cùng một xấp giấy.

Cố Vãn Thâm đã dành rất lâu thời gian để đọc nó.

Xấp giấy là điều tra cá nhân của Bạch Hàn Vĩ suốt 11 năm nay.

Bạch Hàn Vĩ mồ côi cha do mẹ anh phóng hoả nhà.

Sau đó cùng phụ mẹ nuôi đứa em mắc bệnh tim bẩm sinh.

Gia đình miễn cưỡng chống chọi đến khi một khối nợ đổ lên gia đình buộc cậu lấy thân gán nợ.

Người mua cậu không ai khác là ba anh.

Ba anh trứic đây là tình nhân mẹ cậu, yêu mẹ cậu tha thiết, sau vì phản đối từ gia đình nên mới lấy mẹ anh, song vẫn không từ bỏ được tình yêu với Vũ Chân Trân nên theo đuổi lại mẹ cậu.

Mẹ anh lúc đó nhận ra liền cho người đốt nhà cậu, may mắn mẹ cậu mang thai cậu thoát được, đổi lại chính là ba cậu cùng anh trai cậu chết cháy.

Mà anh trai cậu, không ai khác chính là con riêng của mẹ cậu và ba anh.

Ba anh biết tin giận dữ hành hạ mẹ anh đến tự tử.

Sau mua Hàn Vĩ về vì hận cậu may mắn thoát khỏi đám cháy.

Điều ông ta hận, chính là người chết cháy sao không phải cậu mà lại là con ruột ông với người ông yêu.

Mua Hàn Vĩ về, mang danh con nuôi, lại chính là lạm dụng tìиɦ ɖu͙ƈ.

Lần đầu tiên cậu gặp anh đã nhất kiến chung tình, tự cảm thấy có lỗi với anh nên kháng cự xâm nhập của ông ta.

Không ngờ chọc giận ông, bắt ông dùng vũ lực khống chế cậu, trong cơn hoảng loạn, cậu đã dùng dao đâm 7 nhát vào người làm ông chết ngay tại chỗ.

Sau đó cậu trốn chạy khỏi anh.

Lúc bị bắt lại, cậu đã là trai bao 2 năm để kiếm tiền giúp mẹ và em gái.

Bị anh bắt lại, trong những năm đó chưa từng suиɠ sướиɠ.

Cho đến khi Khê Vĩ vào nhà, y làn lượt hạ m@ túy vào đồ ăn của Hàn Vĩ.

Lần Hàn Vĩ trốn thoát là do y tạo điều kiện cho cậu.

Lần cậu xô ngã Khê Vĩ, cũng là do y chủ động liên lạc với Tề Lăng, sau đó kích động cậu.

Tất cả những hiểu lầm sau này, đều do một tay Khê Vĩ tạo ra.

Trong quãng thời gian bị nhốt tại Ngôn gia, vì Ngôn Hạ bị kHê Vĩ kích động nên đã ra tay tàn ác với cậu.

Nhốt cậu trong thùng thiết gây biến dị cơ xương.

Đến tận lúc chết, Hàn Vĩ luôn chịu đựng đau đớn do các vết thương mà anh tạo ra.

Cố Vãn Thâm ngồi lại rất lâu, sau đó lật giở nhật ký của cậu ra đọc.

Bên trong tất cả đều là cậu viết về anh.

Cậu yêu anh bao nhiêu, cậu đau thế nào, cậu tổn thương ra sao, đều là vì anh.
Cố Vãn Thâm gục đầu bên bia đá, lần đầu tiên trong cuộc đời, anh vì một ai đó mà rơi lệ.

Cố Vãn Thâm tạo cho Bạch Hàn Vĩ tận cùng thống khổ, tận cùng đau.

Mùa đông trở lạnh, mưa rơi không ngớt trên vai anh.

Bạch Hàn Vĩ, mùa đông năm nay lạnh quá, em về với anh được không?
(HOÀN)
--------------------------------------
Havi: Tận Cùng Thống Hận vậy là hoàn rồi nha 🙂)) cám ơn các nàng đã theo dõi truyện đầu tay của ta 🙂)) Thân ái chào tạm biệt các nàng
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 33: Chương 33


Cố Vãn Thâm không biết đã ngồi bên mộ đá khóc bao lâu.

Anh chỉ biết đến khi bầu trời tối mịt thì mới phát giác chính mình ngồi đau thương hàng giờ đồng hồ.
"Cố tổng....!Chúng ta về thôi?"
Thư ký của anh giải quyết xong công việc, không bớt đi lo lắng liền chạy đến đây gọi anh.
Cố Vãn Thâm ngẩng đầu, sâu trong đáy mắt chất chứa vô vàn đau đớn cùng hối hận.

Nhìn đến Ngô Tẫn cầm dù giúp mình che mưa, Cố Vãn Thâm khàn giọng nói.
"Tôi sai rồi phải không?"
Ngô Tẫn im lặng không nói, giúp Cố Vãn Thâm thu hồi lại tài liệu.
"Tôi hành hạ em ấy, làm em ấy đau khổ, lần lượt lấy đi từ người em ấy sức khoẻ, mang em ấy cho kẻ khác...!Đến phút cuối tôi lại dập tắt hy vọng sinh tồn của em ấy....!Tôi là kẻ tồi.

Tôi...nguyện đánh đổi tất cả vinh hiển, tài lộc cùng tuổi thọ, có thể làm em ấy sống lại, kiếp sau tôi sẽ chân thành đeo đuổi em ấy".
"Cố tổng....người cũng không còn, tôi nghĩ Bạch thiếu gia không mong nhìn thấy anh đau khổ bi lụy tự hành hạ xáƈ ŧɦịŧ mình.

Cậu ấy qua đời, chung quy cũng tốt, bác sĩ có nói cậu ấy quá suy yếu.

Sống cũng chỉ đau đớn từng ngày, chết đi có thể tốt hơn.

Anh cũng nén đau thương.

Kẻ cần trị tội phải trị tội, để đền bù cho cậu ấy" Ngô Tẫn cúi người nói.
Cố Vãn Thâm lưu luyến đặt tay lên bia mộ v**t v* vài cái :"Để em ấy thiệt thòi đến vậy...!Cho dù có gϊếŧ hết những kẻ làm em ấy đau khổ cũng không đủ"
"Cố tổng, Khê Vĩ thiếu gia, tôi cho người đưa vào tầng hầm theo chỉ định của anh.

Anh không định xử lý y sao?"
Cố Vãn Thâm cười nhạt, gắng gượng đứng lên :"Có chứ, tôi đang nghĩ sẽ làm gì để y sống không được mà chết không xong".
Sau khi về đến Cố gia, Cố Vãn Thâm không vội xuống tầng hầm, chỉ ngồi ở ghế trong phòng khách, uống một chút rượu cho tỉnh táo.
"Dịch ND1 mang về chưa?" Cố Vãn Thâm hướng Ngô Tần hỏi.
"Rồi ạ.

Người đã tiêm trước một mũi, có tác dụng phụ, nhưng cũng cố định lại nên không có gì vượt quá tầm kiểm soát".
"Ừm, ND1 mỗi ngày 1 mũi, tiêm cùng XNL, đừng thiếu ngày".
"Vâng"
Cố Vãn Thâm gật đầu sau đó ngã người ra sau, từ trong túi quần móc ra sợi dây chuyền có lồng một chiếc nhẫn bạch kim tinh tế.

Trầm ngâm ngắm nhìn một lúc, sau đó đưa lên mũi thành kính hít vào một hơi.

Cố Vãn Thâm thực hiện động tác đó rất lâu, sau cùng mới đeo lên cổ.

Đó là dây chuyền cùng nhẫn mà Bạch Hàn Vĩ từng đeo, hiện giờ có thể nói đó là di vật duy nhất của cậu mà anh có được.

Anh từ khi biết cậu phản bội mình, đồ đạc hay những gì liên quan đến cậu đều bị đập nát rồi đốt lên trụi sạch.

Vậy nên để tưởng nhớ cậu, cũng chỉ còn hai vật này mà thôi.
ND1 là loại thuốc kháng vong.

Cụ thể chính là người trường kỳ bị tiêm loại dịch này vào, nó sẽ kéo dài sự sống của kẻ đó ra.

Cho dù đau đớn hay suy kiệt vẫn không thể chết.

Còn XNL là một dạng thuộc thuốc hướng thần.

Nó gây nghiện cấp độ nặng cùng ảo giác.

Người trường kỳ bị tiêm vào sẽ phụ thuộc vào nó, làm nô ɭệ cho nó.

Thuốc tác động đến các mô cùng tế bào, sinh ra một ký sinh hút máu.

Không làm chết người nhưng gây ra đau đớn tột độ.

Người càng sử dụng sẽ càng chịu đau đớn, nhưng nếu không sử dụng thuốc sẽ càng đau hơn.

Các cơ sẽ co quắp, não sẽ bị sói mòn.

Hai loại thuốc đó kết hợp vào nhau, chỉ có thể để kẻ đó sống không bằng chết suốt đời.

Mà hai loại thuốc đó....!Bạch Hàm Vĩ cũng đã từng dùng một thời gian do cậu phản kháng gây thương tích đến anh khi không chịu nổi tra tấn.

Thế nên...!Anh muốn áp dụng nó lên cơ thể Khê Vĩ, để y dần dần biết được y đã phạm sai cái gì.
Cố Vãn Thâm đứng lên hướng tầng hầm đến.
Khê Vĩ bị treo lơ lửng giữa hầm, đầu gục xuống xuội lơ, mắt nhắm nghiền.

Cố Vãn Thâm bước đến gần y, cẩn thận đánh giá người này.

Kẻ mà anh đã mù quáng tin tưởng, mù quáng đem vào lòng mà bảo hộ.
Khê Vĩ chậm rãi mở mắt, nhìn đến Cố Vãn Thâm, hai mắt co rút.
"Th...Thâm.

Thả em ra"
"Cậu nên biết cậu đang đứng ở vị trí nào nói chuyện với tôi.

Giấy kết hôn tôi đã hủy, nên đừng hòng mơ tưởng nữa".

Cố Vãn Thâm lạnh lùng rời khỏi giá treo bước đến kệ tủ chọn lựa roi.
"Thâm....vì sao chứ? Mọi chuyện....!Vì sao? Khê Vĩ không tin vào những gì mình nghe được, lắp bắp hỏi lại.
"Tôi tin cậu, tôi đã nghĩ cậu sẽ an phận như thế, không ngờ rằng cậu lại có thể từ sau lưng tôi giở nhiều trò như vậy đến với Hàn Vĩ.

Bức em ấy đến tận cùng thống khổ, cậu hẳn đã rất công phu" Cố Vãn Thâm xoay lưng lại với Khê Vĩ, lời phát ra đều đều, thế nhưng gương mặt lại phát ra tầng tầng hối hận.

"Nếu không phải tôi mất cảnh giác, cậu đã không được toại nguyện"
Cố Vãn Thâm cầm lấy dây roi được chế tác từ đuôi voi.

Đánh ra vô cùng có lực, xé đôi không khia quật vài da người, hoàn toàn sẽ gây tê dại chỗ da đó.
"Vãn Thâm...!Em không hiểu gì cả.

Anh tin em...!A!" Khê Vĩ chưa nói dứt câu, sau lưng liền nhận một roi tàn nhẫn.

Roi này dường như đã được Cố Vãn Thâm xuất ra 7 phần khí lực.

Nơi bị đánh lập tử đỏ đến rướm máu.
Không đợi Khê Vĩ đủ thời gian thở d ốc Cố Vãn Thâm đã trở tay đánh tiếp.

Thế nhưng lần xuất roi sau cùng, chính là nhắm vào mặt của Khê Vĩ mà đánh.

Đầu roi quật vào mắt Khê Vĩ đau điếng.
Thanh âm đầy thống khổ tràn ngập trong không gian tầng hầm.

Khê Vĩ đau đớn chỉ biết khóc thét lên, dường như đã xé rách cả cổ họng.

Máu lập tức từ mắt y chảy xuống.
"Hah, Vãn....!Thâm, anh không....!Ng..nghĩ đến y vì....ai mà chết? Ha...ha..

Nếu anh không phải....vì hồ đồ thì...tôi có khả năng....hãm hại y sao? Y yêu anh....t...tôi nhìn qua là...thấu, thế t...tôi cũng yê...yêu anh a.

Cố Vãn...Thâm, anh là nên...tự trách mình....Y-VÌ-ANH-MÀ-CHẾT" Khê Vĩ ngắt quãng há miệng nói với Cố Vãn Thâm.
"Chết tiệt!" Cố Vãn Thâm như con hổ bị giậm trúng đuôi, điên cuồng giận dữ.

Vứt roi đi, anh trực tiếp mang Khê Vĩ là bao cát sống, đấm đá liên hoàn lên cơ thể y.
Đánh đến mệt, Cố Vãn Thâm ngồi bệt xuống đất, thống khổ ôm 2 đầu.

Anh dù có tức giận, dù có trốn tránh thế nào, thì sự thực vẫn chính là anh đã bức cậu phải chết.

Là anh đưa cậu cho Ngôn gia, không phải Khê Vĩ.

Là anh đã trực tiếp đả kích tâm lý vốn sứt mẻ của cậu, không phải Khê Vĩ...!Thế thì, anh còn có thể trách ai?
Cố Vãn Thâm từ từ ngẩng đầu, nhìn Khê Vĩ bị đánh đến nhũn người liền trào phúng.
"Đúng, tôi là kẻ gây ra.

Ích kỷ một chút, từng thương tổn trên người em ấy, nếu không phải tôi làm, tôi sẽ bắt trả lại hết cho em ấy.

Khê Vĩ, cứ chờ xem tôi có thể làm gì cậu.

Nơi cậu sinh ra ở đâu, tôi sẽ đưa cậu về đó.

Xuất phát điểm của cậu là ngưu lang, tôi đưa cậu về cho cậu sống đúng với con người mình.

Hẳn vừa ý cậu mà hả, Khê Vĩ?" Cố Vãn Thâm âm hiểm cười cười, v**t v* gương mặt trắng bệch của Khê Vĩ.
Lấy từ túi quần ra 1 lọ dung dịch màu đỏ, Cố Vãn Thâm dùng kim tiêm rút hết chất dịch vào, sau đó ngửa đầu Khê Vĩ lên chích vào mạch máu.
"Đây là thuốc gây ảo giác.

Trong thời gian 72 tiếng đồng hồ, cậu sẽ được cảm thụ tốt nhất.

Ồ, nhớ không lầm cậu đã biết về thuốc này rồi nhỉ? Còn dám...dùng nó trên người Bạch Hàn Vĩ.

Để xem cậu sẽ thế nào!" Nói rồi Cố Vãn Thâm vỗ vỗ mặt Khê Vĩ.
Thuốc gây ảo giác, có tên gọi chung là Psycho.

Người bị tiêm sẽ liên tục gặp ảo giác tiêu cực từ những gì mình bị ám ảnh.

Kéo dài liên tục 72h đồng hồ.

Đây là hình thức tra tấn bậc 3, nếu người bị tiêm không chịu đựng nổi, trí não sẽ bị suy thoái, gây điên loạn, hoảng sợ hoặc sẽ tự thu lại chính mình.
Khê Vĩ, cậu cũng nên cảm thụ qua một chút.

Khởi đầu nho nhỏ mày không chịu đựng nổi thì thật không hay đâu a~~ cậu phải chịu đựng hơn nữa, vì tôi sẽ từng bước đẩy cậu vào địa ngục.

Mang cậu làm vật tế để gột rửa tội cho bản thân.
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 34: Chương 34


Theo như định kỳ mỗi tuần, anh đến ngục giam nhìn qua Khê Vĩ, hôm nay cũng không ngoại lệ, thế nhưng anh không đi một mình như trước mà đi cùng với một người nữa.

Két Sau khi mở cửa, Cố Vãn Thâm dẫn người đi cùng vào bên trong.

"Hạ thiếu nhìn thế nào?" Cố Vãn Thâm chỉ đến người đang bị treo trên vách tường hỏi người bên cạnh.

Ngôn Hạ nheo mi đánh giá thanh niên thương tích đầy mình kia.

Khê Vĩ hiện giờ, so với mấy tháng trước đã tàn tạ hơn bao giờ hết.

Thế nhưng cơ hồ Cố Vãn Thâm đã bất lực đến mức không buồn áp dụng hành hình nữa mà chỉ treo trong ngục giam bỏ đói.

Cố Vãn Thâm có hận Ngôn Hạ không? Có chứ, thế nhưng Ngôn Hạ so về lý là do Khê Vĩ kích động, huống hồ nếu không phải cả hai đang hợp tác, Cố gia đâu đơn giản là bỏ qua được.

Người trực tiếp làm Hàn Vĩ bị thương là Ngôn Hạ, làm sao mà anh có thể nén giận được đến bây giờ? Nhưng Tề Lăng dù sao cũng cho một kích đau, xem như thay anh trừng trị vậy, cố gắng thêm một bạn càng tốt hơn có thêm 1 kẻ thù.

"Cố tổng, anh là đang áp dụng lại những gì anh từng làm với Hàn Vĩ sao?" Ngôn Hạ cười cười "Hành hạ xong, lại mang tặng cho tôi?"
Cố Vãn Thâm không buồn trả lời, tinh thần anh dạo này rất kém, chuyện công việc đều phải nhờ người thay anh giải quyết giúp một thời gian, bằng không có thể công ty đã bị anh kéo xuống dốc theo.

Bịch một tiếng, Khê Vĩ bị thả hạ xuống đất.

Dư âm của liều thuốc thần kinh làm y rơi vào hư vô, đầu óc không tỉnh táo được, mà tinh thần cũng hư nhược.

Huống chi cách đây còn chưa đến 6 tiếng đồng hồ, y còn bị bắt tiêm Psycho, hiện giờ trí não y đang theo chiều hướng tiêu cực.

Khê Vĩ nâng mắt nhìn, ánh nhìn rơi đến bên Ngôn Hạ lại lập tức hoảng sợ, vì tác dụng của Psycho hiện giờ biến Ngôn Hạ thành nỗi ám ảnh vĩ đại trong Khê Vĩ.

Đó cũng là điều Vãn Thâm muốn, tốt nhất là nên sợ hãi, sau đó mang tặng y cho kẻ y sợ hãi, chẳng phải hay hơn sao?
Ngôn Hạ cũng đã nghe qua việc y được tiêm thuốc thần kinh và thuốc ảo giác nên cũng không có bất kỳ ngạc nhiên gì.

Bước đến gần Khê Vĩ, Ngôn Hạ đưa tay ra siết chặt lấy cổ Khê Vĩ, vừa lòng nhìn Khê Vĩ khϊếp sợ mà vùng vẫy vô lực.

Ngôn Hạ trong khoảng thời gian tiếp xúc với Hàn Vĩ đều đã mang lòng thương nhớ cậu, thế nên với hắn, người trước mặt này là kẻ gián tiếp đẩy người hắn thương vào tuyệt vọng mà qua đời.

"Được rồi, mang về nhà từ từ ngoạn, chứng minh thư của y bị hủy từ lâu, tôi cũng đã dùng một chút thủ đoạn giúp cậu báo tử cho y.

Hiện giờ dù y có chết hay bị thế nào cũng không còn luật pháp bảo vệ" Vãn Thâm đứng một bên nhìn, xuyên qua bọn họ, anh mơ hồ cảm thấy những gì mình làm trước đây đối với Bạch Hàn Vĩ trong quá khứ, tim anh lại bắt đầu co rút kịch liệt.

Ngôn Hạ buông Khê Vĩ ra, nắm lấy tay y lôi thô bạo đi ra ngoài.

Cố Vãn Thâm sau khi tiễn bọn họ đi lại trở về phòng của mình, khoá trái cửa.

Anh thật sự không ổn.

Dù trôi qua đã 4 tháng, thế nhưng nỗi khổ đau của anh đang ngày càng tăng lên.

Anh có xu hướng nhốt mình lại một chỗ, nhớ về quá khứ, lật giở nhật ký của cậu xem, hoặc là....một mình trò chuyện với chiếc nhẫn mà cậu từng đeo.

Gia nhân trong nhà rất lo cho anh, Hứa Du cuzng thường xuyên vì anh mà đến nhà khám bệnh để chắc chắn anh không mắc thêm bệnh.

Thế nhưng dường như mọi thứ anh đều không quan tâm nữa, điều anh quan tâm nhất hiện nay chính là sự hối hận day dứt của mình.

Giá như mình thực sự cố gâng tìm ra tận tình sự việc, giá như mình dẹp bỏ đi cái tôi, lòng tự trọng và thù hận của mình, thì có lẽ đã tốt hơn rồi....!

Thời gian theo sự khổ tâm của anh mà trôi qua, kéo theo anh ngày càng suy sụp.

Chốc lát như mới hôm qua, thế nhưng đã trôi qua thêm 2 năm nữa.

Cố Vãn Thâm ngồi bên cửa sổ nhìn thấy trời tuyết rơi bên ngoài, anh tự cảm thấy mình già nua đi nhanh chóng.

Cơ hồ như không có Hàn Vĩ, anh đều không còn mục đicha để tồn tại nữa.

Reng...reng
Tiếng chuông điện thoại kêu lên, kéo Vãn Thâm đang thất thần quay trở lại.

Bấm nút nhận cuộc gọi, anh tiếp tục mân mê chiếc nhẫn trên tay mình.

"Uy Vãn Thâm?" Đầu gọi là Hứa Du, giọng đầy gấp gáp.

"Ừm" Cố Vãn Thâm đáp lời.

"Tôi phân công tác ở vùng quê cách thành phố B khá xa, tôi hôm nay vô tình gặp một người rất giống với Bạch Hàn Vĩ".
"Sao?" Cố Vãn Thâm vẫn còn chán chường nghe đến đấy như bừng tỉnh "Cậu nói thật chứ?"
"Thật, rất giống.

Người với người có thể giống nhau, thế như sẹo trên mặt cùng khoé môi đều giống y như Bạch Hàn Vĩ"
"Cậu ở đâu?"
"Ở Đông Mặc"

Cố Vãn Thâm vội vàng cúp máy.

Gọi cho thư ký kêu chuẩn bị xe đi đến Đông Mặc.

Có thể là tốt rồi, hy vọng không phải người giống người, hy vọng đó là Hàn Vĩ, thực sự là Hàn Vĩ.

Nếu như vậy thì anh sẽ có cơ hội, sẽ có cơ hội chuộc lại lỗi lầm của mình.

Cho dù mất 10 năm, 20 năm hay cả đời, anh cũng sẽ dành để chuộc lại lỗi.

Chỉ cần Bạch Hàn Vĩ không chết, chỉ cần em ấy không chết là được rồi.

------------------------------------
你好
Hello
Bonjour
À nhon
🙂)) đừng bảo là quên ta ròi nha 🙂)) ta đã trở lại 🙂)) với phiên ngoại 2 đầy nhảm nhí và xàm xí 🙂))) Lý do ngược Khê Vĩ ít sẽ được tiết lộ qua truyện khác, lý do phát hiện Hàn Vĩ còn sống là để Vãn Thâm có thể chuộc lại lỗi( nhưng méo đâu, hành hạ con người ta cho đã rồi chuộc lỗi là xong hả con) 🙂) chap hơi ngắn, mong mọi người ăn tạm nha 🙂))) này là đăng sớm cho mai á 🙂)))
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 35: Chương 35


Cố Vãn Thâm ngồi xe suốt 12 tiếng đồng hồ tới Đông Mặc.

Anh không một chút nào muốn ngủ, tay bất giác chạm đêna dây chuyền lồng nhẫn mà Bạch Hàn Vĩ từng đeo.

Tim anh theo từng km thu hẹp mà đập lên liên hồi.

Cố Vãn Thâm đầu óc như mụ mị, chỉ một suy nghĩ, đó là Bạch Hàn Vĩ.

Đã 2 năm, anh cũng dường như ngày một già đi, anh đã nhiều lần từng nghĩ, có lẽ nào anh sẽ chết dần trong sự hối hận của mình.

Hằng đêm anh đều không ngủ được.

Trong suốt hai năm qua, anh đã quen với việc giữa đêm tỉnh dậy bởi cơn ác mộng Hàn Vĩ đầy máu, anh đã quen dần với việc có nhiều đêm không ngủ vì sẽ nhớ đến nỗi đau đớn mà anh đã dày vò cậu, anh cũng đã quen với việc dùng thuốc an thần cùng thuốc ngủ chỉ để xoa dịu đi tinh thần bất ổn ngày càng suy sụp, cũng như đã quen với việc ban đêm trầm tư bên cửa sổ hút từng điếu thuốc để, xoa dịu sự cô độc.

Trong cuộc đời của Cố Vãn Thâm, anh chưa từng có khái niệm hối hận, thế nhưng lần đầu nghiệm thấy, cũng chính là hối hận đến muốn tan vỡ đi.

Đến giờ anh mới biết, có nhiều cái hối hận mà mình phải dùng cả đời để bù đắp.

Và anh là thế, anh dùng 2 năm của mình để trầm trong biển nhớ, dùng 2 năm để xem đi xem lại những video mà cậu bị hành hạ trong 8 năm, nhìn đến những giọt nước mắt của cậu chảy đến khô cạn, nhìn sự suy kiệt của cậu qua thời gian, nhìn đến hao mòn của tinh thần cậu.

Để rồi anh mới chợt nhận ra, 8 năm thống khoái ấy, là anh ích kỷ và độc ác biết bao.

Là anh quá cố chấp, quá hồ đồ đi....!Anh càng xem càng chỉ muốn tự đoạ thân mình xuống địa ngục, không, là chết đi sống lại rồi tiếp tục chịu hành hình đến chết đi, mới có thể chuộc lại hết lỗi lầm.

Có câu nói Đi cho dù có lâu đến bao nhiêu, là 10 năm, 20 năm hay 50 năm thì vẫn trở về; khoảng cách có xa bao nhiêu, là 100km, 1000km hay là khoảng cách của trái đất trong ngân hà này đối với hành tinh xa nhất, thì vẫn là khoảng cách hữu hạn; chỉ có chết đi mới là điều đáng sợ, chết đi- bạn sẽ vĩnh viễn không gặp lại được, và khoảng cách âm dương, cũng chính là khoảng cách vô hạn thật sự quá đúng.

Đến khi âm dương cách biệt, Cố Vãn Thâm anh mới biết chân chính đã mất đi người yêu.

"Cố tổng, đã đến Đông Mặc"
Cố Vãn Thâm từ trong triền miên suy nghĩ tỉnh thức, nhận thấy xe đã tiến vào một khu làng nho nhỏ nằm trên đỉnh đồi cao cao xa xôi.

Ở ngôi lành hẻo lánh này, sự xuất hiện của 1 chiếc xe hơi cáu cạnh là hiếm có vô cùng.

Xe đi đến đâu, đều thu hút người dân hiếu kỳ, đến khi xe dừng đến trước một trạm xá đơn sơ, thì sau xe đã kéo theo một tá người tò mò nhìn ngắm.

Cố Vãn Thâm không quan tâm, mở cửa xe bước xuống.

Cùng lúc Hứa Du từ bên trong bước ra, dường như vừa khám bệnh xong, báo blouse màu trắng xoay chuyển đến trước mặt Vãn Thâm.

Hứa Du tháo xuống khẩu trang hướng Vãn Thâm chào hỏi:
"Không ngờ câu năng suất thật, báo đêm qua, hôm nay đã có mặt.

Cậu khoẻ không?"
"Ừm, cám ơn.

Người kia đâu?" Cố Vãn Thâm không vòng vo, trực tiếp vào vấn đề chính, nôn nóng muốn chết đi.

"Hôm qua chỉ ngẫu nhiên gặp ở chợ thôn"
"Lên xe rồi nói tiếp" Cố Vãn Thâm mở cửa xe.

Hứa Du liếc đến trợ lý của mình nói :"Hôm nay tôi tan sớm, cậu ở lại trực.

Có gì gọi tôi".
Chưa kịp để trợ lý phản ứng, Hứa Du đã lên xe hơi bỏ cùng Cố Vãn Thâm bỏ đi.

Cố Vãn Thâm trầm ngâm tự châm một điếu thuốc, phả ra hơi khói trầm trầm nói :"Kể đi".
" Ngày hôm qua tôi tình cờ gặp người kia tại chợ thị trấn.

Nhìn lướt qua một chút, tôi cũng không để ý.

Chỉ là ấn tượng sâu sắc, người đó khoé miệng bị rạch, chân đi tập tễnh, mò mẫm cầm gậy đi trên đường.

Cơ hồ cũng muốn ngã nên tôi tiến đến có ý đưa về nhà.

Thì nhận ra, người kia trừ bỏ trên mặt có chút thảm thì vẫn lộ ra nét Bạch Hàn Vĩ, cả vết thương cũng giống.

Tôi rất bất ngờ, Bạch Hàn Vĩ đã mất, làm gì có điều gì kỳ diệu đến vậy...."
"Tôi chính mắt thấy....!Em ấy nằm trong quan tài được hạ xuống đất....!" Cố Vãn Thâm rít một hơi thuốc.

"Vậy nên.....!Chỉ có thể do Tề Lăng sắp xếp"
"Tề Lăng chẳng phải bận bên gia tộc sao?" Cố Vãn Thâm nhíu mày.

"Nhưng chẳng phải Tề Lăng có một khoảng thời gian sau khi Hàn Vĩ qua đời liền mất tích sao?"
Cố Vãn Thâm nghe thấy liền không nói, chỉ một mực im lặng.

" Tôi có theo chân người kia.

Chỉ biết người đó hình như bán ở tiệm bánh"
"Cậu ở đâu?" Vãn Thâm hỏi
" Đi thêm một chút là ra thị trấn, ở đó có phòng trọ"
Cố Vãn Thâm gật đầu, gọi tài xế đưa đến nơi trọ của Hứa Du, sau đó nhờ Hứa Du ghi lại tên tiệm bánh nơi Hàn Vĩ làm.

"Cố tổng, bây giờ đến đâu?" Tài xế hướng anh hỏi.

Cố Vãn Thâm nhìn ra ngoài cửa, dường như đến thật lâu, Cố Vãn Thâm mới khàn giọng :"Đến tiệm bánh đi".
Xe chạy một lúc không lâu liền dừng lại.

Chiếc xe hơi ở thị trấn cũng không quá đặc biệt như lúc nãy nên khi đỗ xe ở gần đối diện tiệm bánh cũng không thu hút quá nhiều người.

Tiệm bánh nhỏ xinh, trong thị trấn này cũng không quá nổi bật.

Dường như bánh rất ngon, cửa hàng có khá nhiều người tới lui.

Cố Vãn Thâm ngồi trong xe chăm chú nhìn cửa tiệm bánh.

Một lát sau thấy thân ảnh nho nhỏ, khập khiễng bước ra.

Tim anh chợt đập mạnh một cái.

Hình dáng ấy, có hoá thành tro anh cũng không thể không nhận ra.

Anh đã hình dung rất nhiều cách khi gặp nhau và tưởng tượng hàng vạn hình dáng của cậu, thế nhưng anh lại không hình dung ra, cậu so với nhưnzg gì anh tưởng tượng dường như khác xa.

Anh....đã tạo cho cậu một vết thương quá lớn.

Anh không nghĩ nhiều về việc vì sao cậu vẫn còn sống, anh chỉ biết tự nhủ, còn sống là tốt rồi, là tốt rồi.

Bạch Hàn Vĩ lộp cộp chống gậy dành cho người mù, khập khiễng bước ra.

Đầu cuối xuống để tóc che kín gương mặt.

Loạng choạng một chút, Bạch Hàn Vĩ va đến người đi ngược chiều lại.

Cố Vãn Thâm không biết nên làm sao, là bước xuống tiến lại chỗ cậu hay chạy đến đỡ cậu.

Anh thực tế chỉ một mực ngồi trong xe.

Được một lúc sau, một chàng trai từ trong cửa tiệm bước ra đỡ lấy cậu, thay cậu xin lỗi.

Dường như là nhân viên làm trong tiệm bánh, người kia liền thành thạo đỡ cậu vào lại bên trong tiệm.

Cố Vãn Thâm vẫn như thế nhìn theo đến khi Bạch Hàn Vĩ đi hẳn vào trong.

"Cố tổng, chúng ta....." tài xế lên tiếng.

Cố Vãn Thâm hút xong điếu thuốc thứ 5 liền dụi đầu thuốc vào gạt tàn.

"Cậu lái xe về, đừng đợi tôi" Cố Vãn Thâm nói xong liền bước xuống xe băng sang bên kia đường.

Cố Vãn Thâm chưa bao giờ trở nên trì độn như vậy.

Đứng bên ngoài cửa kính, anh đấu tranh tư tưởng giữa việc sẽ vào hay bỏ đi.

Cố Vãn Thâm nhiều lần muốn chuyển bước trở về, nhưng rồi anh lại sợ, nếu bỏ đi, anh sẽ đánh mất cậu thêm lần nữa.

Anh không nghĩ gì nhiều về sự sống lại kỳ diệu này.

Nhưng cho dù có thế nào, cũng van xin đừng là giấc mộng, để rồi khi thức giấc chợt nhận ra mắt đã nhoà nước.

Hít sâu một hơi, Cố Vãn Thâm nhấc chân lên bước.

Leng keng tiếng chuông cửa tiệm vang lên.

Cố Vãn Thâm nhìn thấy Bạch Hàn Vĩ ngồi sau quầy bánh nhìn hướng về phía anh, theo lệ nở nụ cười.

Thế nhưng ánh mắt tan rã đến lạ.

Cố Vãn Thâm như đánh rơi nhịp thở, tiến đến nơi Bạch Hàn Vĩ ngồi, Cố Vãn Thâm run rẩy, nhẹ nhàng, cẩn thận chạm lên đôi bàn tay trắng gầy mỏng manh của cậu.

"Hàn Vĩ.....!Anh đón em về."
--------------------------------
Havi: éc éc hôm qua ta bấm lưu thành đăng tải ??? sr các bae 🙂))))
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 36: Chương 36


"Hàn Vĩ......!Anh đón em về"
Nghe được giọng nói quen thuộc nhưng đầy ám ảnh ấy, Bạch Hàn Vĩ vốn nguyên bản ngồi lặng im trên ghế lại trở nên hoảng sợ.

"A...a..." Thanh âm trong câu nói của cậu thốt ra kèm theo là sự tận lực giãy dụa.

Bạch Hàn Vĩ dùng hết sức lực rút tay ra khỏi tay anh, hoảng loạn đứng lên.

Thế nhưng đôi chân yếu ớt vốn không chịu được cử động nhanh liền khụy xuống đất.

Bạch Hàn Vĩ ngã ngồi xuống nền gạch, sau lại cố vùng vẫy gượng đứng dậy.

Cơ thể nhỏ bé từng hồi run lên, nước mắt chảy đầy trên mặt đánh vào thị giác Cố Vãn Thâm, làm anh nhận ra...điều anh gây nên với cậu, không chỉ là thương tổn thể xác mà còn là tinh thần.

Để rồi bây giờ cậu liền xem anh như cơn ác mộng mà vẫy vùng muốn thoát ra.

Cố Vãn Thâm nén đau đớn nơi ngực trái bước vòng qua quầy tiến đến chỗ Bạch Hàn Vĩ.

"Em nghe anh nói, Vĩ, anh sẽ không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ làm em đau nữa.

Tin anh được không?"
Bạch Hàn Vĩ như rơi vào ngõ cụt, trước mặt là giọng nói của kẻ kia.

Cậu sợ hãi, cậu sợ rằng sẽ bị kẻ kia ném cho người khác, sợ bị đánh đập, sợ bị giày vò, sợ bị cưỡиɠ ɦϊếp, sợ, rất sợ.....!

Cậu như hành động tự vệ quen thuộc được tập sau 8 năm bị hành hạ, lấy tay bảo vệ đầu, người co thành một đoàn, không ngừng lui về sau.

Cho đến khi lưng đã chạm vào góc tường liền vẫn cứ chà xát lưng vào tường như mong muốn nhập vào nó, tránh xa kẻ này.
Xung quanh tiệm bánh im lặng tuyệt đối, đến lúc này nhân viên tiệm mới chợt tỉnh, vội vã kéo người đàn ông kia ra, sau đó tiến tới chỗ Bạch Hàn Vĩ, không ngừng vỗ về.

Thế nhưng cậu đang trong cơn hoảng loạn kích động không nghe thấy lời của người đối diện.

Thậm chí khoảnh khắc tiếp theo đó, cậu đã tự dùng tay hành hạ chính mình.

Hết cách, cậu nhân viên liền cho người đi vào phòng lấy ra một ống tiêm, sau đó tiêm vào tĩnh mạch cậu.

Không lâu sau, cậu trở nên ngoan ngoãn, ngã vào người cậu nhân viên.

"Tôi nghĩ anh đừng nên đến đây nữa".
Cậu nhân viên nói xong liền đưa Bạch Hàn Vĩ vào trong.
Cố Vãn Thâm được người giữ chặt đến lúc này mới buông ra.

Anh rũ mặt xuống, không thể biết tư vị đó là thế nào.

Chỉ cảm thấy miệng lưỡi chua chát.

Vuốt lại mái tóc, Cố Vãn Thâm li khai khỏi tiệm bánh.

Bước dọc theo con phố nhỏ trong thị trấn, anh không biết mình sẽ đến đâu, và sẽ làm gì tiếp theo.

Anh chỉ biết anh cần một chút men say, có lẽ...là một điếu thuốc trước vậy.

Lấy từ túi ra một hộp thuốc, rút ra một điếu định châm lửa thì một chiếc xa hơi tiến đến, đậu ngay cạnh anh.

Cửa kính được kéo xuống, Hứa Du ngồi bên trong hướng anh nói:
"Có thể tự giữ sức khoẻ mình không đấy? Lên xe đi, cậu có lẽ cần thêm rượu mà, nhỉ?"
Cố Vãn Thâm nhìn điếu thuốc trong tay, sau đó cất lại vào hộp, mở cửa xe bước lên.

Trên xe, Hứa Du một lời cũng không nói, chỉ im lặng lái xe.

Xe dừng lại trước một quán rượu nho nhỏ trong thị trấn.

Sau khi kêu 2 chai Jack Daniel, Hứa Du lên tiếng: "Gặp lại chưa?"
Cố Vãn Thâm cầm lấy ly rượu, khẽ gật đầu, sau đó uống cạn, tiếp lại rót thêm, rồi lại uống cạn.

Đến khi hết một chai, anh vẫn với lấy tiếp một chai, liền bị Hứa Du cản lại.

Cố Vãn Thâm không nói gì, một tay chống đầu im lặng.

Ngay khi Hứa Du tưởng Cố Vãn Thâm đã ngủ thì nghe được âm mũi của anh:
"Tôi gặp lại em ấy, đúng là em ấy, nhưng em ấy lại rất hoảng sợ tôi...!Tôi không đời nào nghĩ sẽ có một lúc em ấy sợ tôi như là....sợ một kẻ sát nhân.

Lúc tôi nhẹ gọi tôi em ấy, em ấy trở nên kích động, hoảng loạn, sợ hãi, về sau, được tiêm vào một mũi an thần, em ấy mới bình tĩnh lại.

Tôi....tôi biết mình sai, nhưng tôi không nghĩ mình lại sai đến mức đó.

Sai đến mức tôi muốn chuộc lỗi, lại không thể làm.

Lúc nghe đến tin cậu gặp người giống như em ấy, tôi chỉ hận không thể một đường bay đến ngay lập tức, thế nhưng khi đứng trước tiệm bánh, tôi lại không biết gặp rồi sẽ nói gì, tôi không biết em ấy sẽ phản ứng ra sao.

Sẽ chán ghét tôi, sẽ lại trở về bên tôi, hay là sẽ không nhận ra tôi, biến tôi trở về như người lạ....!Cho đến khi nhìn thấy phản ứng của em ấy, tôi mới biết, thì ra, nếu em ấy không nhận ra tôi, tôi vẫn có thể như ban đầu tiếp cận em ấy, nếu em ấy chán ghét tôi, tôi sẽ bám dính em ấy, sẽ ôn nhu mà dâng lên tình yêu bị tôi lỡ mất 10 năm, trả lại tình cảm tôi nợ em ấy cả tuổi thanh xuân....thế nhưng, nếu em ấy sợ hãi tôi? Tôi....phải làm gì đây, cậu nói xem...tôi nên làm gì đây?"
Hứa Du im lặng, hắn không biết phải nói sao cho tốt, vạn nhất lỡ lời, không phải là càng đẩy Vãn Thâm vào bế tắc hay sao? Hứa Du tự rót tiếp một ly cho mình.

"Cậu đã cho em ấy vết thương còn lớn hơn cả tình yêu mà cậu hứa dành cho em ấy"
"Tôi biết....thế nhưng tôi phải làm gì đây? Tôi không còn cơ hội sao? Lúc gặp lại, tôi để ý, dường như em ấy bị di chứng ở chân, mắt cũng không nhìn thấy, mặt bị hủy hoại....!Tôi vẫn còn lo em ấy vẫn còn bệnh ở bên trong...!Tôi muốn mang em ấy về thành phố để khám và chữa trị...!Nhưng mà.....!Dường như không thể rồi.

Tôi...!Đánh mất em ấy rồi sao?"
Hứa Du trầm mắt, hắn biết Cố Vãn Thâm đang khóc, người đàn ông cứng rắn này nhìn thấy máu thành quen, lãnh khốc ai cũng phải nể phục, từ khi nhận ra mình chân chính làm tổn thương Bạch Hàn Vĩ liền luôn bi kịch đến mức phải rơi lệ.

Cố Vãn Thâm cũng không phải khóc lớn, anh chỉ đơn thuần khóc để xoa bớt nỗi đau của anh mà thôi.

Thế nhưng dường như, dù có thế nào, thì nỗi đau của anh chỉ tăng chứ không có giảm.

Nỗi đau đớn ấy, như kẽm gay buộc chặt lấy tim anh.

Đợi đến lúc dường như anh đã ngủ say, Hứa Du đỡ anh dậy, thuê một phòng trong khách sạn cao cấp nhất thị trấn cho anh.

Hứa Du cũng bế tắc không kém, thế nhưng cũng không còn cách nào khác.

Sáng hôm sau thức dậy, anh chỉ thấy đầu đau như búa bổ, xoa xoa đầu một chút, định hình nơi mình đang nằm.

Ừm, chắc là Hứa Du giúp mình thuê một phòng ở tạm.

Định thần lại, anh dùng điện thoại gọi cho người của mình.

"Chuẩn bị một chút đi, lần này dùng trực thăng cá nhân đưa đi.

Thuốc mê đánh liều mạnh một chút"
Anh thật không an tâm về sức khoẻ của cậu, đành dùng hạ sách tiểu nhân để đưa cậu về.

Nếu không chân chính đối mặt dâng lên tình yêu anh dành cho cậu, vậy thì gián tiếp mà truyền lại tình cảm vậy.

Anh không sợ thời gian bù đắp cho cậu là dài hay ngắn, cho dù một đời anh cũng không hối hận.

Chỉ cần cậu ở bên cạnh anh mà thôi.

-----------------------------------
Con ta sao vô sỉ thế nhỉ .-.

Chậc, kỳ này khó à nha
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 37: Chương 37


Cố Vãn Thâm sau khi an ổn đưa Bạch Hàn Vĩ về thành phố, liền dốc công mời các bác sĩ giỏi về chẩn đoán và điều trị.

Thế nhưng những thương tích còn sót lại có lẽ không có cách nào xoá được.

Trải qua một liều thuốc mê nặng, Hàn Vĩ cũng tỉnh dậy.

Cậu chỉ cảm thấy đầu óc mơ màng không rõ, có chút đau đầu, cũng có chút mơ hồ.

Ngay lúc cậy vẫn còn hoài nghi về nơi mình đang ở thì Vãn Thâm đẩy cửa bước vào.

Nhưng dường như Hàn Vĩ không phát giác được, cậu chỉ mãi xoa xoa trán nhằm giảm bớt đau nhứt.

"Hàn Vĩ, anh xin lỗi.

Anh cũng chỉ lo cho sức khoẻ em ở nông thôn không chăm sóc kỹ..." Cố Vãn Thâm thận trọng lên tiếng, sợ làm cậu hoảng loạn.

Nhưng ngoài dự đoán, cậu chỉ rụt người lại một góc giường chứ không phản ứng kịch liệt như ban đầu.

Nhẹ ngồi xuống mép giường cách cậu một khoảng, Vãn Thâm cẩn thận đặt đĩa trái cây được cắt gọn sạch lên giường.

Dùng nữ ghim một miếng lê, anh nhẹ giọng.

"Tiểu Vĩ, em ngoan ngoan ăn một chút trái cây được không?"
Cố Vãn Thâm giọng điệu phi thường ôn nhu, gần như ôn như hơn cả những năm tháng xưa cũ cả hai từng say đắm yêu nhau.

Thế nhưng Hàn Vĩ nghe vào cũng chỉ cảm thấy sợ hãi.

Ai biết được anh dùng lòi ngon tiếng ngọt ấy để chuẩn bị ra cách hành hạ cậu.

Anh...cũng không phải chưa từng làm vậy.

Cố Vãn Thâm thở dài trong lòng, anh biết quá khứ mình đã tạo ra một bóng ma quá lớn đối với cậu.

Ôn nhu rồi đánh đập, dịu dàng rồi hành hạ...!Anh đã từng làm như vậy cả rồi.

Thế nên hiện giờ ngoại trừ kiên nhẫn, anh cũng không biết làm gì hơn.
Đưa miếng lê đến bên miệng cậu, chạm chạm môi cậu một chút.

"Tiểu Vĩ ngoan, bảo bối ăn một chút giúp anh được không.

Em không ăn gì...anh đau lòng a.

Chỉ một miếng thôi, ăn xong miếng lê này anh sẽ không ép em ăn nữa, nhé."
Vãn Thâm cả đời khẳng định chưa từng ôn như như thế bao giờ, ngay cả anh còn giật mình với bản thân.

Hàn Vĩ khẽ động, ngay lúc anh vui mừng nghĩ cậu há mồm thì keng một tiếng, nĩa bị cậu hất văng xuống sàn.

Cố Vãn Thâm tay chững lại giữa không trung, nhìn Hàn Vĩ hoảng sợ co người lại càng sâu.

Cậu vốn chỉ định đẩy nĩa ra, lại không ngờ thành ra hất tay anh.

Không phải sẽ bị đánh chứ? Không gian ngưng đọng lại bức cậu lo lắng đến mắt ngấn lệ.

Sẽ bị đánh hay là bị đưa đi cho người khác? Hay là bị đưa cho Ngôn Hạ tra tấn? Đương lúc Hàn Vĩ chìm trong suy đoán hỗn loạn chợt một vòng tay ôm lấy cậu.

Cố Vãn Thâm gục đầu vào hõm cổ cậu hít thật sâu.

"Vĩ...!Em đừng lo, anh...anh sẽ không bao giờ để em đau khổ nữa.

Sẽ không tổn thương em nữa đâu.

Anh gây ra loại chuyện ấy 8 năm trời là điều hối hận duy nhất của anh trong suốt cuộc đời này.

Hàn Vĩ, em tin anh, hảo hảo tin anh đi...!Anh xin em"
Vãn Thâm nghẹn lời, sao anh có thể không đoán ra suy nghĩ cậu qua nét mặt hoảng loạn kia? Tâm đau như cắt, tim như bị bóp nghẹt không thể thở.

Anh chợt nhận ra, chỉ bấy nhiêu thôi đã ném anh xuống tầng tầng thống khổ vậy lúc anh dày vò thể xác, tổn thương tinh thần cậu thì cậu đã dùng xúc cảm gì để đối mặt với nó suốt 8 năm qua?
Cho đến khi an tĩnh lại mà buông cậu ra thì Hàn Vĩ đã thϊếp đi vì mệt.

Vuốt nhẹ tóc cậu, anh ôm lấy cậu suốt cả buổi trưa hè nắng gắt.

-------------------------
Nằm viện đến 1 tuần, Vãn Thâm vì muốn tiện lợi hơn nên chuyển Hàn Vĩ về nhà.

Để tránh cậu hoảng sợ mà làm ra loại chuyện kích động dù 1 tuần nay cậu đã không còn như thế.

Nhưng vẫn nên tránh, thế nên anh quyết định cho cậu ở phòng riêng.

Phòng được trang bị kỹ càng không có nguy hiểm cho cậu, còn được lắp đặt camera phòng hờ trường hợp xấu nhất.

Hằng ngày Cố Vãn Thâm vẫn chăm chỉ kiên nhẫn ở bên cạnh cậu, đọc truyện cho cậu nghe, uy cậu ăn vài món nhẹ, nhưng nhiều nhất là ôn nhu ôm cậu vào lòng vuốt lên tóc cậu, nhẹ giọng xám hối.

Đã qua hơn 1 tháng, cậu vẫn như vậy, tuy nhiên Vãn Thâm sâu sắc cảm nhận tinh thần cậu có vấn đề.

Mời bác sĩ đến khám, ông ta nói do anh đánh liều thuốc mê quá nặng, kèm thêm dư chấn tâm lý bị tàn phá nặng nề nên gây ra những rối loạn trong hệ não bộ.

Điều đó làm Cố Vãn Thâm vô cùng phiền não, anh chỉ muốn đảm bảo chuyến bay đưa cậu về thành phố được thuận lợi lại không ngờ đến hậu quả như vậy.

Không thể để cậu mãi với tâm lý bất ổn, Cố Vãn Thâm dùng quan hệ của mình đi tìm kiếm bác sĩ tâm thần giỏi về chữa trị.

Công ty của anh cũng sắp mốc meo lên vì không có sự điều hành của chủ tịch.

Trách nhiệm rơi lên vai thư ký tin cậy của anh, còn anh bay đến nơi này nơi khác tìm người.

Thế nhưng ngàn vạn lần không thể ngờ, Bạch Hàn Vĩ ấy vậy mà lại tự tử.

Đó là một đêm khuya khi anh đến nước Ý.

Anh mệt mỏi nhắm mắt không lâu thì nhận được điện thoại của vệ sĩ phụ trách giám sát cậu.

Anh không thể hình dung nổi cảm giác mình là gì khi nghe kể lại toàn bộ sự việc.

Vẫn như thường lệ người hầu sáng uy cậu ăn xong dẫn ra vườn đi dạo.

Mọi thứ vẫn bình thường cho đến đầu giờ chiều, một người hầu đến gọi cậu dậy thì phát hiện cậu quấn trong chăn, cả chăn đều nhuốm máu.

Hoảng loạn liền chạy báo cho vệ sĩ của anh biết.

Bọn họ liền thao tác cầm máu đưa đến bệnh viện.

Nguyên lai cậu dùng bình hoa đập lên đầu mình, còn dùng mảnh vỡ rạch lên cổ tay.

Dù mất máu tương đối nhiều nhưng đã qua cơn nguy kịch.

Cố Vãn Thâm nghe xong liền tức tốc bay về.

Chào đón anh là đôi mắt nhắm nghiền của cậu.

Đau lòng cùng tức giận, anh chỉ hận cho mình vài nhát dao.

Sau lần đó, mọi chuyện trở về bình thường.

Anh cho tăng cường canh chừng cậu.

Cũng nhận ra tinh thần cậu ngày càng kém, lúc ngốc ngốc ngồi một chỗ, lúc lại kích động, lúc lại hoảng loạn.

Thế nên anh chỉ còn có thể cho người đi tìm bác sĩ trị liệu còn bản thân anh ở lại với cậu.

Giường cậu cũng chuyển qua phòng anh.

Để phòng ngừa tối đa, anh đành phải buộc tay chân cậu lại.

Chân buộc với thành giường, tay buộc với tay anh.

Những tưởng mọi thứ đã được kiểm soát thì tối hôm ấy, lúc nằm ngủ cạnh anh, cậu đã dùng đầu đập vào tường.

Vì quá mệt anh không phát hiện động tĩnh, cho đến khi cơn bất an ập đến đánh thức anh thì anh mới nhận rõ, người mình yêu đang ra sức đập đầu vào tường đến toé máu.

Hoảng hốt ôm lấy cậu vào lòng thì cậu lại dùng tay chân và cả miệng cắn cấu anh đến bật máu.

Chịu đựng cơn đau anh lệnh cho người hầu gọi bác sĩ tư nhân đến băng bó vết thương trên đầu.

Bác sĩ cũng tiêm một mũi an thần vào cậu nên một lúc sau cậu liền an tĩnh lại.

Ôm lấy Hàn Vĩ mình trân trọng nâng niu giờ đầu băng trắng xoá, cổ tay cũng được băng bó.

Cố Vãn Thâm nghẹn ngào.

Đầu tựa vào trán cậu nức nở van xin.

"Nói yêu anh đi.

Anh xin em.

Nói yêu anh.

Đừng im lặng.

Đừng tự tử nữa.

Tay em có nhiều vết thương lắm rồi.

Van cầu em"
--------------------------
Havi: Ta đã trở lại.

Chúc mừng năm mới các readers thân yêu 🙂)) nhịp truyện hơi nhanh, cũng gàn đến hồi kết 🙂)) ta sẵn thông báo.

Hết truyện này, những truyện sau vẫn sẽ đăng bth ở đây, nhưng cảnh H và một vài chương kịch tính sẽ bị cắt (Do lo sập watt 🙁( ) nên Havi chuyển qua Sweek.

Mong mọi người ủng hộ và bỏ qua sự bất tiện này ???
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 38: Chương 38


Mọi thứ cứ thế trôi qua, Bạch Hàn Vĩ tinh thần tệ hơn trước, cậu chỉ ngây ngẩn không hề có động tĩnh gì hơn.

Rất ngoan nhưng cũng rất phiền muộn.

Hôm nay Vãn Thâm ở ngoài vườn uy Hàn Vĩ ăn trái cây, chợt nghe tiếng xe hơi thắng gấp ngoài cửa tiếp đến là tiếng bước chân dồn dập.
Tề Lăng hai mắt cơ hồ đỏ ngầu, áo vest bung cúc cùng sơ mi sộc xệch hoàn toàn không ra dáng một tổng tài cao cao tại thượng băng lãnh bước đến chỗ anh.

"Cố Vãn Thâm, cậu muốn làm gì Hàn Vĩ?"
Cố Vãn Thâm không bất ngờ trước sự xuất hiện của Tề Lăng, tiếp tục uy Hàn Vĩ ăn thờ ơ đáp.

"Không làm gì cả"
"Không làm gì? Cậu đến nơi cướp người, đánh thuốc mê tự ý mang về thành phố.

Đó là không làm gì?" Tề Lăng chất vấn.

"Tề Lăng, cậu giấu người cũng lâu như vậy tạo ra cái chết giả mang người của tôi đi.

Tôi nên hỏi cậu mới đúng chứ"
"Vãn Thâm, cậu hồ đồ cũng hồ đồ quá mức.

Chết giả? Cậu nghĩ gì? Em ấy là chết thật, tim ngừng đập, cắt đứt sự sống.

Ngày chôn cậu cũng đến nhìn, nhìn thấy tôi hạ huyệt cho em ấy" Tề Lăng hít một hơi nén kích động "Em ấy chết là thật, nhưng chỉ chết lâm sàn.

Tôi tối đó có quay lại chỗ em ấy muốn ở đó một đêm để em ấy bớt lạnh.

Lại vô tình nghe động tĩnh từ dưới đất, cho người đào lên thì thấy em ấy nằm ở trong...!Người còn sống nhưng tinh thần kích động.

Tôi mới đưa em ấy đến nơi xa hòng điều phối tâm lý em ấy"
"Tại sao cậu không nói tôi? Tôi đã khốn khổ bao lâu, ý định tự tử theo em ấy bao lần.

Vì sao cậu không nói tôi?"
"Vãn Thâm...!Cậu quên rồi sao? Chính cậu chối bỏ em ấy.

Lúc em ấy thập tử nhất sinh trong phòng bệnh, cậu nói gì? Không lẽ cậu không nhớ?"
Cố Vãn Thâm buông thỏng tay xuống.

Anh khôn từng quên, chỉ là anh không muốn nhớ những lời cay nghiệt anh nói ra lúc ấy.

Anh không muốn nhớ đến...!
Tề Lăng tiến đến ôm lấy Hàn Vĩ
"Ngài Cố, theo như những lời tôi và ngài hứa lúc trước, từ lúc ngài bước chân ra khỏi phòng bệnh, mọi ràng buộc của cả hai đều chấm dứt.

Tôi sẽ đảm nhận quyền thân nhân của em ấy.

Còn ngài và em ấy chỉ là hai kẻ xa lạ.

Cám ơn vì sự chăm sóc của ngài những ngày qua.

Cũng xin lỗi vì tôi vi phạm lời hứa.

Tôi sẽ không để em ấy xuất hiện trước ngài nữa.

Nên mong ngài giữ lời, sống và bên cạnh Khê Vĩ- phu nhân của ngài".
Nói rồi Tề Lăng bước đi.

Đó là những gì anh phải chịu trong suốt cuộc đời này.

Từ khi Hàn Vĩ lên xe Tề Lăng cho đến khi xe Tề Lăng chạy khỏi Cố gia, Vãn Thâm vẫn thẩn thờ như vậy.

Tay mơ hồ còn lưu lại chút hơi ấm lúc nãy của cậu.

Như bừng tỉnh, Vãn Thâm nhìn sang bên cạnh.
"Vĩ? Hàn Vĩ? Bạch Hàn Vĩ.

Em đừng đi"
Hoảng hốt chạy theo đến cửa chính, nhưng trên con đường trước mặt, không có bất kỳ động tĩnh nào nữa.

Tựa như những tháng qua chỉ là cơn mộng.

Cơn mộng rằng cậu ở bên cạnh, cơn mộng đẹp nhưng cũng đầy khổ đau.

Đúng...là mộng....!Vì 2 năm trước anh đã chân chính đánh mất cậu.

---------------------------------
Tề Lăng sau khi lái xe đưa Bạch Hàn Vĩ đi được một đoạn liền chốc chốc nhìn qua cậu.

Cậu vẫn duy trì nét ngơ ngác không ngừng cựa quậy.

Tề Lăng thở dài.

Vốn dĩ định để cậu suốt đời ở nơi nông thôn đó mà an nhàn sống lại không ngờ Vãn Thâm thế mà lại truy ra.

Hắn sau khi được những người mà hắn bố trí bên cạnh cậu báo rằng cậu bị bắt đi liền hoảng hốt trở về.

Hắn trong quãng thời gian đưa cậu từ đươi lòng đất lên liền cố gắng làm việc.

Hòng đến một thời gian nữa liền đưa cậu sang Hà Lan sinh sống.

Giấy tờ giả cũng đã cho người chuẩn bị.

Lại đến lúc mọi việc sắp hoàn tất, cậu lại trở về tay Vãn Thâm.

Tề Lăng đập mạnh lên vô lăng.

Chết tiệt, cũng không biết hắn có dùng thủ đoạn tiêm vào người cậu hoá chất không nữa.

Bất giác nhìn sang người ngồi ghế phó lái lại bắt gặp đôi mắt trắng đục đang mở to vô hồn mà nhìn mình.

"Không có gì.

Anh không cố ý làm em giật mình" Tề Lăng khàn giọng vuốt nhẹ lên gò má đầy sẹo của cậu.

Nhìn cậu loay hoay đôi chân trần trắng noãn.

Thở dài một chút Tề Lăng cho xe dừng lại bên vệ đường.

Chồm người xuống nhấc chân cậu đặt lên đùi mình xoa bóp.

Chân cậu sau kỳ đấy liền yếu hẳn, thỉnh thoảng vẫn cần có người xoa bóp, không sẽ đau.

Mấy ngày nay Vãn Thâm chắc chắn không có làm.

Vậy nên khi nhìn đến gương mặt nhăn nhó của cậu liền cảm thấy tức giận.

Hắn sẽ không bao giờ giao cậu lại cho Vãn Thâm.

Cho dù kẻ kia có quỳ gối van xin cũng không.
Bóp chân cho cậu một lúc liền thấy cậu tựa vào ghế ngủ say, Tề Lăng không khỏi có chút ấm áp lan tràn.

Cho xe chạy khởi động, Tề Lăng một đường mang Hàn Vĩ về nhà.

Cạch Trở vào phòng ngủ được chuẩn bị trước cho cậu, Tề Lăng cẩn thận đặt bảo bối xuống giường.

Hàn Vĩ nương theo cử động của hắn mà giật mình mở mắt.

Tề Lăng dịu dàng ngồi xuống bên cạnh vuốt vuốt mái tóc trắng dài của cậu.

"Bảo bối, em ngủ thêm một chút, anh nấu cháo cho em ăn.

Rồi chiều bác sĩ đến khám cho em nhé".
Hàn Vĩ chớp chớp đối mắt trỗng rỗng của mình không lên tiếng.

Tề Lăng thoáng thở dài, đứng lên, từ tủ lấy ra bộ đồ ngủ bông con thỏ rồi tự tay mặc vào cho cậu.

Cởi đến hàng cúc áo sơ mi ra, tay Tề Lăng lặng lẽ chạm vào lồ ng ngực yếu ớt gầy gò của cậu.

Hơn 2 năm qua, cậu mặc dù thoát chết, nhưng sức khoẻ yếu rõ rệt.

Từ điện thoại được báo cáo, anh nhận thấy cậu ngoài vấn đề sức khoẻ ra còn có vấn đề về tinh thần.

Cụ thể là cậu không kiểm soát được não bộ, có khoảng thời gian cậu chỉ cần nghe TV phát ra giọng anh nói liền kích động sợ hãi muốn chạy thoát.

Hắn biết Vãn Thâm đã tạo bóng ma quá lớn cho cậu.

Những ngày qua sống cùng anh, hẳn là cậu khắc chế nỗi sợ bản thân.

v**t v* vết thương nơi cổ tay, Tề Lăng phiền muộn, hắn biết rằng cậu đã nghĩ đến cái chết...!Vì quá sợ hãi nhưng không thể làm được gì để thoát khỏi anh nên dùng cái chết để giải thoát.

Đứa ngốc, cậu là quên bên cạnh cậu còn hắn hay sao? Nếu cậu một lần nữa chết đi...hắn sẽ sống như thế nào đây?
Nói thêm...!lúc nghe động tĩnh từ lòng đất, hắn đã kích động vội vã đào lên.

Nhận thấy người vẫn còn thoi thóp, hắn không biết cảm tạ trời đất bao nhiêu lần.

Trong quá trình trị liệu, hắn đã chân chính quỳ gối trước cửa phòng bệnh cầu nguyện cậu an lành.

Và cậu thật sự đã được cứu.

Thế nhưng di chứng....e rằng hắn phải bồi cậu cả đời.

Hắn trong lúc ngây ngẩn liền quên mất cơ thể cậu yếu ớt.

Lồ ng ngực bị mở phanh cúc áo làm gió luồn vào tránh không khỏi ho vài tiếng.

Nhưng chỉ vài tiếng ho đã làm hắn giật mình vội vã thay đồ cho cậu.

"Xin lỗi bảo bối, anh phân tâm" Tề Lăng hối lỗi đóng cúc áo ngủ cho cậu xong liền đỡ cậu nằm xuống "Mấy hôm nay tay chân em chắc là đau lắm.

Đợi anh làm tí đồ ăn lên cho em ăn rồi anh xoa xoa cho nhé".
Nói rồi đứng lên, Tề Lăng vẫn thành kính dâng nụ hôn lên vầng trán nhỏ nhắn của cậu.

-------------------------------
Chẹp...!Havi bắt đầu lười ??
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 39: Chương 39


Bạch Hàn Vĩ trong giấc ngủ say bị người lay tỉnh.

Ngơ ngác trống rỗng nhìn xung quanh, mũi lại chợt ngửi đến mùi vị thơm ngon của thức ăn liền hơi cử động thân mình.

Tề Lăng sau khi lấy khăn lau mặt từ nhà tắm đi ra liền thấy Hàn Vĩ như con mèo nhỏ nương theo mùi hương mà rướn đến gần tô cháo được tỉ mỉ nấu.

Hắn không khỏi buồn cười, ngồi xuống giường ôm lấy cậu vào lòng liền thay cạu lau mặt, sau lại hôn hôn lên hai má đầy vết sẹo của cậu.

Nâng muỗng lên thổi một hơi Tề Lăng đưa đến bên môi cậu.

"Bảo bối, ngoan ngoan ăn.

Ăn xong rồi bác sĩ đến khám cho em".
Bạch Hàn Vĩ hơi hé miệng đem cháo nuốt xuống.

Có vẻ cháo vẫn còn nóng, chạm vào lưỡi làm cậu rụt người nhè cháo ra ngoài.
Tề Lăng không phiền muộn, dùng tay đón lấy bả cháo rồi cẩn thận thổi tiếp muỗng nữa, dùng môi chạm chạm thử độ ấm.

Sau khi chắc chắn không quá nóng liền uy cậu ăn.

Một tô cháo uy đến hơn nửa tiếng.

Tề Lăng thoả mãn đặt tô rỗng lên đầu giường, bản thân vén vạt áo cậu lên xoa xoa.

"Bảo bối, bụng nhỏ nhô lên như trái banh, hảo cưng a".
Ôm cậu vào lòng cho cậu tiêu bớt cháo đi.

Quãng thời gian trước cậu không được cho ăn kỹ càng, dạ dày lại nhiều lần tổn thương cho dịch, tϊиɦ ŧяùиɠ hoặc bị dẫm đạp lên làm cho bao tử miễn cưỡng tiêu hoá thức ăn.

Ngồi được một lúc liền nghe báo bác sĩ đã đến, hắn sau đó bế cậu lên đưa vào phòng khám tại gia chuẩn bị cho cậu.

"Tề tổng, ngài đặt cậu ấy nằm lên đệm, tôi trước cho siêu âm dạ dày cùng bụng".
Tề Lăng gật đầu.

Hắn ngồi im lặng một bên, hai bàn tay lồng vào nhau tựa như đang cầu nguyện.

Đây là thói quen được hình thành từ 2 năm trước.

Bây giờ chỉ cần là những gì liên quan đến cậu, hắn đều bất giác thực hiện lại động tác đó.

Khám xong cho cậu cũng hơn 2 tiếng đồng hồ.

Sức khoẻ của cậu vẫn như trước, tuy có tiến triển nhưng di chứng để lại vẫn cần theo dõi thêm
Tuy nhiên, tinh thần của cậu lại không được tốt như thế.

Vì có can thiệp của thuốc mê liều mạnh nên não bộ vốn tổn thương sinh ra kháng cự, lại thêm kích động ngầm nên tác động vào tâm lý càng thêm trầm trọng.

Điều đó có thể làm si ngốc, nhưng cũng có thể làm cậu bị mất trí nhớ, còn thời gian hồi phục, hiện không thể kết luận.

Tề Lăng phiền não đưa bác sĩ ra cửa lại vội trở vào phòng, nhìn người vẫn đang say ngủ, tay hắn bất giác siết chặt lại.

Thật hận Cố Vãn Thâm, kẻ đó trở về không giúp ích được gì cho Hàn Vĩ, hắn ta chỉ làm cho Hàn Vĩ thêm đau khổ mà thôi.
Những ngày sau đó, Tề Lăng đều bận rộn làm việc.

Các dự án, đề xuất chưa giải quyết liền một lúc được tiến hành.

Bên phía bà của hắn cũng đã im lặng.

Vốn dĩ hắn không sợ thêm bất kỳ trở ngại nào nữa từ khi hắn thẳng thừng mua lại 30% số cổ phần tập đàn gia tộc.

Lại còn thuần phục được những người dưới trướng bà hắn.

Thế nhưng vạn nhất bà hắn tung đòn hiểm thì sao.

Thế nên hắn quyết định phải củng cố nhanh lực lượng.

Cũng nhờ vậy mà hắn bắt được rất nhiều người Cố Vãn Thâm gài vào điều tra hắn.

Tề Lăng ném bản báo cáo xuống bàn cười lạnh.

Sau cái ngày hắn đến biệt thự Cố gia đoạt lại người, Cố Vãn Thâm như kẻ điên, không suy nghĩ mà đâm đầu liều chết với hắn.

Vãn Thâm sức lực ngang bằng Tề Lăng, thế nhưng khoảng thời gian suy sụp quá lâu nên công ty cũng trì trệ công việc, để đối đầu với hắn e cũng khó khăn vô vàn.

Thế nhưng như để vẫy vùng bất lực, anh vẫn cố gắng quẫy đạp.

Lại còn cùng hắn đoạt lấy khu trung tâm thương mại đang được đấu giá.

Ngã ra sau ghế, Tề Lăng vuốt mặt, nếu không nể tình cả hai từng là bạn thân
Hắn đã một cước đạp anh xuống đất.

Rồi thời đại của Cố gia cùng hậu bối cũng không còn lại gì ngoài đống tro tàn.

Suy nghĩ một hồi, hắn lại thấy bứt rứt.

Những ngày gần đây hắn dường như còn không có thời gian cùng bảo bối trò chuyện.

Hắn đều tờ mờ sáng đi mất, tối về cũng đã muộn, bảo bối của hắn đã ôm chăn ngủ từ hồi nào.

Hắn cũng chỉ an tĩnh nằm bên cạnh ngắm nhìn ái nhân say ngủ.

Bỗng chốc, đôi mắt Tề Lăng lại nhu hoà, cả khuôn mặt dịu dàng vô ngần.

Bấm mở lên màn hình quan sát.

Này là hắn yêu cầu người của hắn lắp trong nhà để tiện quan sát cậu mỗi khi hắn thấy nhớ.

Xuyên qua màn hình là thân ảnh nhỏ nhắn mặc áo choàng tơ tằm cổ điển đang ôm gấu bông trò chuyện một mình.

Vốn dĩ muốn nhìn một chút để đỡ nhớ, lại thành ra kéo thêm đau lòng.

Bạch Hàn Vĩ sau ngày khám bệnh ấy, như để chứng minh lời bác sĩ nói là thật, tinh thần của cậu giảm sút rõ rệt.

Nhưng vì cậu không còn nói chuyện với hắn nên hắn không đoán được cậu hiện là thế nào.

Nhưng là khi bác sĩ đến khám lần nữa thì ông nói cậu chính là đang tự kháng cự ký ức.

Hay nói cách khác, cậu đang dần quên đi mọi thứ.

Nhưng như thế cũng tốt, quên đi ký ức đau lòng, rồi hắn cùng cậu sẽ tạo nên hồi ức đẹp đẽ khác.

----------------------
Tề Lăng tỉnh dậy lúc trời còn chưa sáng hẳn, nhìn sang Hàn Vĩ, hắn cười ôn nhu, vòng ôm siết lại bao bọc lấy cơ thể cậu.

Nằm được một chút, hắn liền luyến tiếc rời giường tắm rửa để đến công ty.

Dạo gần đây công việc của hắn đã ổn định, ít nhất hắn đã có thể ở bên cạnh người yêu hắn để ngày đêm chiếu cố.

Nghĩ nghĩ, Tề Lăng cười ranh mãnh, giúp cậu thay đồ xong liền bế cậu xuống nhà, nhận lấy đồ ăn mà người hầu chuẩn vị liền vào xe lái đến công ty.

Khi đến bãi giữ xe, Hàn Vĩ Ưm một tiếng liền tỉnh dậy.

Theo phản xạ sờ sờ bên cạnh, đây cũng là thói quen được tạo từ tinh thần bất an.

Hàn Vĩ vì cảm thấy an toàn khi bên cạnh hắn nên hoàn toàn dựa dẫm vào hắn tuyệt đối.

Tề Lăng đưa tay ra xoa xoa đầu nhỏ.

"Bảo bối, anh đưa em đến công ty.

Hôm nay ở đây làm việc với anh nhé" Tề Lăng hôn hôn lên khoé môi vẫn còn vết sẹo bị rạch cũ.

Hàn Vĩ ngơ ngác gật đầu, sau đó liền được hắn dìu xuống xe.
Thang máy riêng của tổng giám đốc đang bảo trì nên hắn đành đưa cậu đi vào sảnh công ty.
Giữa đường lại nhớ đến hộp đồ ăn còn để ở xe liền quay sang nói với cậu :"Bảo bối, em ở trong đại sảnh chờ anh.

Đừng đi lung tung, anh ra xe lấy đồ một chút".
Bạch Hàn Vĩ nghe thấy vâng lời, đứng im một chỗ giữa đại sảnh.

Thế nhưng nào ngờ đứng còn chưa đến 2 phút, một nữ nhân viên tiến đến, nhìn một lượt đánh giá từ trên xuống dưới liền cười khinh miệt một chút :"Cậu trai này đến công ty chúng tôi có việc gì sao?".
Hàn Vĩ nghe thấy giọng nói xa lạ liền theo bản năng muốn rụt người lại, im thin thít
"Cậu này, nếu không có việc gì mời ra ngoài.

Cấp trên mà nhìn thấy ở đại sảnh có người tật nguyền làm dơ mỹ cảnh thì tôi sẽ bị khiển trách.

Phiền cậu ra ngoài".
Bạch Hàn Vĩ hoảng sợ, xua xua tay, miệng Ư ư phát ra âm thanh hoảng sợ.

Nữ nhân viên dường như không kiên nhẫn, bắt đầu lôi kéo xô đẩy cậu.

Thế nhưng Bạch Hàn Vĩ vẫn sống chết không di chuyển, cậu sợ rằng Tề Lăng khi vào sẽ không tìm được cậu a.

Cảm thấy không có tác dụng, nữ nhân viên liền gọi hai bảo vệ lực lưỡng đến giải quyết.

Một đống hỗn độn thu hút mọi người trong đại sảnh vây quanh.

Có người phẫn nộ vì lối hành xử thô bạo đối với người khuyết tật, có người phiền phức mỉa mai thêm vài lời.

Vậy nên khi Tề Lăng bước vào đại sảnh, liền nhìn thấy một màn Hàn Vĩ bị người xô ngã dưới đất định lôi ra ngoài.

Cơn phẫn nộ dâng trào trong anh, Tề Lăng bước nhanh đến, rẻ hai bên đám đông ra.

"Có chuyện gì?" Tề Lăng lạnh giọng "Buông em ấy ra, ngay!"
"Tề tổng, kẻ này lóng ngóng trước đại sảnh, tôi đuổi không đi liền gọi bảo vệ giải quyết, chuyện này...."
"Cô câm mồm!" Nói rồi Tề Lăng hốt hoảng tiến đến đỡ cậu lên "Bảo bối, em không sao chứ, để anh xem một chút".
Nhìn thấy gương mặt nén đau của cậu mà lòng đau đớn.

Liền kéo ống quần cậu lên, thấy ở đầu gối là một mảng tím bầm liền nổi giận.

"Các người nộp đơn thôi việc đi.

Cố ý gây thương tích người khác, các người giải quyết với luật sư của tôi.

Từ nay cũng đừng nghĩ đi tìm thêm việc".
Nói rồi liền cuối người bế cậu lên.

Nhìn nhìn đôi mắt còn sợ hãi của cậu liền cuối người hôn hôn lên trấn an :"Ngoan bảo bối, ngoan.

Anh ở đây, không sao không sao".

Bước chân theo đó vững vàng rời khỏi.

Đám đông bỗng chốc vỡ oà.

Thật không ngờ Tề tổng tiêu sái, lạnh lùng, mỹ mạo và thoata tục của bọn họ lại có ái nhân....!Mà người đó lại là đàn ông, hơn nữa lại là kẻ dung mạo không có, mà còn khuyết tật.

Thế nhưng dù bọn họ có suy đoán đến bao nhiêu, là cậu bám chặt dụ dỗ hắn hay đê tiện uy hϊếp hắn, thì bọn họ sẽ không biết được Tề tổng cỉa bọn họ đã dành cả một thời gian dài để chiếu cố, để đau lòng, để yêu và để hối hận.

--------------------------
Havi: Havi có lên fb 🙂)) tình cờ thấy được một vài readers mang lên hỏi lum la lưa 🙂)) cũng có lướt xuống cmt coi 🙂)) chẹp Vãn Thâm của ta bị ghét bỏ quá 🙂)) ta vẫn đang nghĩ cách show ân ái của Lăng- Vĩ và ngược tâm Thâm thêm một chút a 🙂)).

Chẹp dự là qua hk2 lớp 12 bài vở nhiều hơn ròi, nên thời gian post truyện sợ không còn cụ thể như ban đầu.

Nên nếu mọi người thấy Havi lố hạn mà không post thì đừng ném đá Havi...!Tội ??
Và quan trọng
HAPPY NEW YEARRRRRR ????ヾ(@^▽^@)ノ
?。*。?~?xXx
。?。*。Have。?
?。a wonderful year.
.?´*。.?¨¯*❤。。?img

tan-cung-thong-han-39-0.jpg


tan-cung-thong-han-39-1.jpg

.
 
Back
Top Bottom