Đam Mỹ Tận Cùng Thống Hận

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,451,210
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tan-cung-thong-han.jpg

Tận Cùng Thống Hận
Tác giả: Havi
Thể loại: Đam Mỹ, Ngược, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Havi

Thể loại: đam mỹ, cường công-nhược thụ, báo thù, tàn nhẫn lãnh khốc tra công, si tình đáng thương khuyết tật thụ, nhất thụ đa công, SE chính văn/ HE ngoại văn

Văn án:

Hơn 10 năm trước, Cố lão gia dẫn về một cậu bé thanh tú, ốm yếu hướng về phía người con trai đang ngồi trên sofa nói đây là em trai hắn.89

Lần đầu tiên nhìn thấy y, Cố Vãn Thâm cho rằng đây thật sự là một cậu bé trong sáng, sạch sẽ. Hắn nghĩ y thật sự không thích hợp sống trong nhà chính của gia tộc- nơi người người cấu xé nhau, hoàn toàn không xem máu mủ là vấn đề gì cả.
Lần thứ hai thấy y chính là trong vườn hoa sau nhà. Y lúc ấy mặc áo choàng ngủ bằng tơ tằm màu trắng, tà áo phất phơ thật sự đẹp động lòng người. Hắn biết chính lúc đó, hắn đã say cậu bé này. Cái say không phải do rượu hay nắng.11
Hơn 8 năm trước, lần đầu tiên hôn y, hắn cảm thấy cuộc sống mình chỉ cần có y bên cạnh là đủ, không cần vợ con, chỉ cần có y, một mình y.

Hơn 7 năm trước, hắn thật ra mới phát hiện, so với yêu và bị phụ điều đau đớn nhất là chính mắt thấy người mình yêu, một thân đầy máu, tay run rẩy cầm con dao được khắc "Thâm-Vĩ". Đó là con dao hắn mua tặng y khi hắn đi du lịch, lại đặc biệt kêu thợ khắc tên hai người cùng một con rồng hùng vĩ. Mà cũng chính con dao ấy đang nhuộm đỏ máu của bố hắn. Nhìn thân thể người đàn ông thân sinh ra mình nằm dưới sàn nhà lạnh ngắt, tim hắn từ ấy cũng giá lạnh. Hắn không phải không biết bố hắn có bao nhiêu tồi tệ, nhưng 21 nhát dao, cũng đã đủ làm hắn không thể nào điên cuồng hơn. Lúc ấy, hắn 20, y 18.25

Y sau đó đã trốn chạy được khỏi hắn, khỏi thế lực gia tộc hắn.

Hơn 2 năm sau đó, hắn gặp lại y. Chính là trong gay bar hắn đã thu mua. Y- người hắn từng yêu, cũng là người đã gϊếŧ ba hắn đang làm ngưu lang.12

Điên cuồng tra tấn, điên cuồng dằn vặt, điên cuồng chà đạp, cũng chính là điên cuồng đau.
Thống và hận, một kể đau tận tâm can, một kẻ vùi hận vào sâu trong tâm trí.

Vậy mà... Một kẻ nguyện yêu, một kẻ lạnh lùng. Phút cuối nhận ra. Hơn 1/3 cuộc đời, hắn đã sai đến không thể quay đầu lại.6
Nếu có thể, hãy để tôi yêu em lần nữa...

Giới thiệu:

"Hah! Cuối cùng có lẽ cũng chỉ có ngưu lang mới thích hợp với cậu"

"Thế nào? Cảm giác thoải mái lắm? Bị một đống nam nhân thao lại vẫn cương được thật quá dâʍ đãиɠ đi"

"Chết tiệt? Y chạy? Được để xem y lại bao xa. Y chạy được bao nhiêu km, cứ đánh gãy chân y rồi nối lại bấy nhiêu lần"

"Ghen? Khóc? Hừ, biết không Bạch Hàn Vĩ, cậu từ 7 năm trước đã không còn tư cách ghen nữa. Để cho cậu sống, chính là muốn từ cậu thống khổ đổi lấy một chút thoải mái cho tôi"

"Con mẹ nó? Cậu không chạy, lại muốn tự tử? Cho dù cậu muốn chết cũng không phải do cậu muốn là được. Nghe rõ, cậu phải sống, phải sống để thống khổ"

"Nói yêu tôi đi. Tôi xin em. Nói yêu tôi. Đừng im lặng. Đừng tự tử nữa. Tay em có nhiều vết thương lắm rồi. Van cầu em"

Nếu có thể, cho tôi được yêu em một lần nữa... Có được không?​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tận Cùng Thống Hận
Chương 1: Chương 1


"Y đâu? " Một nam nhân cao lớn thuận miệng hỏi người vệ sĩ bên cạnh sau khi bước vào nhà chính.
"Thiếu gia...!À y đang ở dưới hầm" Tên vệ sĩ đầu đổ đầy mồ hôi.

Chết tiệt, lại thuận miệng gọi y là thiếu gia không phải sẽ bị phạt chứ?? Ta đây là không cố ý.

Lão đại à, ngài đại ân đại đức đừng trách tiểu nhân miệng mồm lanh lợi, lời nói nhanh hơn não nha.
Nam nhân vẻ mặt tàn nhẫn liếc nhìn người vệ sĩ bên cạnh.

Khoé môi nhếch lên một đường chênh lệch, đặc biệt tạo cho đối phương một cảm giác vừa áp bách vừa nguy hiểm.
"Ăn chưa?" Nam nhân phất tay đẩy lui tất cả người hầu đâng đứng gần đó , chính mình ngồi xuống ghế sofa bằng da trong phòng khách.

Hai chân bắt chéo, chậm rãi châm điếu thuốc.

Tiếp theo hít một hơi thật dài rồi ngửa đầu chậm rãi phả khói ra không trung.

Bàn tay trái đeo một chiếc nhẫn bằng đá quý trên ngón cái không nhanh không chậm gõ đều trên mặt sofa.

Vẻ mặt bình thảng lại chính là làm người khác không rét mà run.
"5 ngày nay vẫn chưa cho ăn gì ạ.

Chỉ tiêm gluco và cho uống nước.

Hoàn toàn không có thực phẩm lót bụng" người vệ sĩ lại cung kính trả lời rồi quy củ đứng bên cạnh cúi đầu cầm kẹp hồ sơ.

"Ừm" Cố Vãn Thâm có chút trầm ngâm.

Nghĩ ra cũng đã 10 năm, thời gian cũng thật dài.

Từ lần đầu tiên gặp mặt cho đến 3 năm sau đó, chính bản thân mình đã từng nghĩ, suốt cuộc đời cũng chỉ cần có Bạch Hàn Vĩ bên cạnh là tốt.

Y nhu thuận, có vẻ hơi ngốc nghếch lại không kiềm lòng được muốn yêu thương y một chút.

Lại không ngờ.

Che dấu bên trong con người tưởng như thánh thiện đó là một con ác xà.

Hừ, thật không nghĩ tới!
Bất giác quên, lại cũng hơn 5 năm.

Kể từ lần bắt gặp y trong gay bar mình mới thu mua.

Hắn dù có chết cũng không quên được tình trạng lúc ấy.
Khi ấy, hắn tiêu sái đến phòng VIP, tùy tiện gọi quản lý đưa đến vài ngưu lang ưu tú để chiêu đãi khách.

Lại không ngờ trong số đó có mặt chính là kẻ đã làm hắn hận tận xương tủy, thòi thời khắc khắc đều cho người điều tra.

Hah, trái đất quá tròn.

Hôm nay chính hắn và y chạm mặt tại đây.

Cũng không còn là thân phận đại thiếu gia và nhị thiếu gia nữa, mà chính là ngưu lang và khách.

Hắn cảm thấy buồn cười biết bao.

Khuôn mặt trắng ngần ấy cùng đôi mắt đen tròn nhìn mình chằm chằm lại không giấu nổi kinh ngạc cùng hoảng sợ.

Phải, chính là hoảng sợ.

Nếu thật sự sợ, y nhẽ ra không phải thẳng tay đâm phụ thân hắn 21 nhát đi? Nực cười.

Hắn thẳng thừng chỉ mặt y, muốn y phục vụ mình đêm nay.

Dù gì, 2 năm chạy trốn, y không phải đã học được nhiều cách lấy lòng khách rồi? Cũng không biết y đã d*ng ch*n ra cho bao nhiêu người thượng.

Trước chính là nhị thiếu gia trong sáng, thanh thuần; sau chính là thứ đi3m đàng nghìn người thượng, vạn người cưỡi.

Thế mà y lại tỏ vẻ thanh cao? Hắn chỉ tay vào y yêu cầu đến cạnh mình.

Y thế nào lại đứng chết trân một chỗ? Không phải trước đây câm, bây giờ là điếc?
Bạch Hàn Vĩ, cậu bẩm sinh bị câm.

Những âm thanh phát ra ngoài "ô ô, a a" cũng chỉ là những tiếng th* d*c đi? Ha! Thế nào 2 năm không gặp lại là kẻ vừa câm vừa điếc?
Cố Vãn Thâm liếc nhìn quản lý quán bar, cười nhạt
"Dường như quản lý Trần không dạy người của mình tốt a?"
Quản lý Trần đột ngột thay đổi nét mặt.

Làm sao có thể? Bình thường tiểu Bạch cũng rất nhu thuận, nghe lời.

Trong quán bar này, y là người được ưa chuộng nhất.

Không phải dở chứng chứ? Mà dở chứng cũng không phải với Cố lão đại đi.

Quản lý Trần khóc ròng, lại nhẹ giọng nói:
"Cố..

Cố lão đại bớt giận.

Tiểu Bạch là người mới đi...!Có thể không biết quy củ một chút.

Miễn cho ngài phiền lòng, tôi cho người dạy dỗ một chút là được mà ha...ha"
"Người mới?" Vãn Thâm hơi nhướng mày nhìn y.

2 năm vẫn còn là mới? "Được rồi, tôi không nên khắt khe với người mới nhỉ.

Tôi dù sao cũng là chủ nơi này.

Một ngưu lang nhỏ nhoi còn có thể cương được bao lâu?"
Lại quay sang các vị khách của mình "Có lỗi.

Các vị dùng thoải mái.

Tôi đi xem lại người"
Nói xong liền dẫn theo nhóm vệ sĩ cao lớn cùng đưa Bạch Hàn Vĩ đi vào gian phòng VIP cao cấp khác.

Cả đoạn đường, Bạch Hàn Vĩ thật sự rất lo sợ, không, là cực kỳ lo sợ.

Sợ hãi phải hay không Cố Vãn Thâm sẽ gϊếŧ mình? Chết, quả thật không phải điều gì to tát.

Chỉ là giờ lúc này, y chưa thể chết.

Mẹ của y vẫn còn đang điều trị tại bệnh viện.

Y phải sống để lo cho mẹ.

Quả thật chứng minh, y đã nghĩ nhiều rồi.

Cố Vãn Thâm vốn dĩ không có ý định gϊếŧ y.

Sau khi vào phòng, Vãn Thâm liền xoay người, trực tiếp cho Bạch Hàn Vĩ một cú đấm vào má trái.

Lực đạo tuy đã được Vãn Thâm kiềm chế nhưng sức lực của Hàn Vĩ so với Cố Vãn Thâm khác nhau trời vực.

Y ốm yếu, gầy gò từ một người vốn có bệnh lại khổ công làm việc kiếm tiền.

Hắn lực lưỡng, vạm vỡ từ một người rèn luyện lâu năm.

Sau khi tặng cho Hàn Vĩ một cú đấm, Bạch Hàn Vĩ lảo đảo một chút, lại ôm lấy bên má bị đấm, cúi đầu im lặng.

Quả thật trời sinh đã câm, y cũng không thể nói được gì mà.

Cười chua xót một chút.

Lại không ngờ mình bị lĩnh thêm vài cua đá, một vào bụng, một vào ngực, một vào sườn và một vào lưng.

Bạch Hàn Vĩ cảm thấy ngũ tạng bị rối tinh một hồi, kiềm không được liền phun ra một ngụm máu.

Sau đó liền bị dây lưng không lưu tình quất lên cơ thể.

Tuy không chảy máu, nhưng khắp người hầu như toàn vệt lằn.

Đánh bằng dây lưng, đó là một sự đau đớn cùng cực.

Phải chịu sự thống khổ ấy từ chỗ bị đánh lan ra vùng da thịt xung quanh.

Một lát sau khi đánh đã, khắp người y cũng không còn quần áo lành lặn.

Những nơi bị dây lưng đánh qua liền xuất huyết, bầm tím, thảm không nỡ nhìn.

Cố Vãn Thâm sau khi đánh xong, liền cởϊ áσ vest ra quăng lên ghế sofa, cởi caravat cùng nút tay áo sơ mi.

Đứng bên cạnh đợi Bạch Hàn Vĩ từ đau đớn tỉnh táo lại.

Hắn một bước tiến đến bàn rượu trước ghế sofa ngồi xuống.

Châm một đ**m thuốc, từ từ hút tàn một điếu, rồi lại nhìn về Bạch Hàn Vĩ.

"Lôi nó đến"
Dứt lời, một vệ sĩ cao lớn đã trực tiếp nắm một bên tay kéo đến dưới chân Cố Vãn Thâm.
Cố Vãn Thâm lặng nhìn người thanh niên trước mắt.

Thật sự 3 năm trước, có nghĩ cũng sẽ không nghĩ đến chính hắn lại đánh Bạch Hàn Vĩ đến nửa sống nửa chết thế này.

Dùng mũi giày nâng lên cằm của đối phương, anh chăm chú nhìn vào mắt y.

Hừ, tuyệt, đôi mắt lấp lánh câu nhân như vậy, rất hợp làm ngưu lang.

Sau đó liền như tức giận mà dẫm giày lên đám tóc mềm mượt của Bạch Hàn Vĩ.

Lại túm tóc nhấc nửa người trên lên, kề miệng vào tai thì thầm
"Hah! Cuối cùng có lẽ cũng chỉ có ngưu lang mới thích hợp với cậu"

Quay sang 10 vệ sĩ đang đứng gần đấy cất giọng tàn nhẫn
"Từ giờ đến 8 giờ sáng mai.

11 tiếng, đừng chơi chết.

Quay clip lại, sau đó dẫn người về biệt thự Cố gia"
Nói xong liền lạnh lùng quay đi ra ngoài cửa, để Bạch Hàn Vĩ sửng sốt bên trong.

Y đã nghĩ rất nhiều cách trừng phạt khi gặp lại Cố Vãn Thâm.

Hành hình, tra tấn, bất quá một dao đoạt mạng.

Lại không ngờ...!Người mình luôn yêu nhất lại...!phân phó hơn 10 người hưởng dụng mình.

Là một ngưu lang, không phải y chưa từng phục vụ NP hay SM, nhưng cùng lắm cũng chỉ 3 người cùng 1 lúc.

Còn bây giờ là 10 người, 11 tiếng.

Quả thật.

Bạch Hàn Vĩ cười lạnh lẽo trong lòng.

Đúng là Cố Vãn Thâm, trả thù, cũng chính là dùng dao rạch ra cho những vết thương đang kết vảy phải đổ máu.

Em là yêu anh thật lòng, gϊếŧ ông ta cũng vì em yêu anh.

Yêu anh đến mức từ bỏ mọi thứ, cuối cùng trong mắt anh em chỉ là một kẻ đến tiện nhân còn không bằng?
Đêm hôm ấy, so với 20 năm trước đây là đêm thống khổ nhất, đau đớn nhất, đáng sợ nhất và dài nhất.

Thế nhưng có trời mới biết, y không vì thế mà hết yêu hắn.

Yêu hắn hơn tất cả mọi thứ.

Thứ cho sự si tình mê muội này của y.
Mà Cố Vãn Thâm bên phòng khác vẫn đang say sưa với một cậu trai xinh đẹp khác.

Trong lòng thoả mãn nằm trên giường.

Lại châm một điếu thuốc hút.

Ánh mắt không giấu được loé lên vẻ ngoan độc cùng với...!hưng phấn khi đày đoạ y.

Nhưng có lẽ Cố Vãn Thâm sẽ không bao giờ biết, đây chính là điều mà sau này hắn chỉ có thể mang ân hận cùng áy náy mà sống.

-----------------------------
Havi: tui viết hỏng hay nhưng mấy người ủng hộ cho tui vui đi 🙁 Cầu cmt đi mà ??
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 2: Chương 2


Có thay đổi nho nhỏ a~
Sau khi nghĩ nghĩ, Havi thấy nên gọi tiểu Bạch là cậu và gọi Cố Vãn Thâm là anh ??
Cũng hơi lùm xùm, mọi người thông cảm và ủng hộ nồng nhiệt nha 🙂)
----------------------------------
Sáng hôm sau, Cố Vãn Thâm trên người là một bộ âu phục mới lãnh tĩnh bước vào gian phòng VIP mà hôm qua anh đã cho người nhục nhã cậu.

Vừa mở cửa, một mùi hỗn tạp khó ngửi xộc thẳng vào mũi làm anh khẽ nhíu mày.

Nhìn đến thân thể nhỏ gầy co rút vào một góc, xung quanh là bαo ƈαo sυ đã sử dụng, hiện chính trên thân thể cậu vẫn còn vương vãi tϊиɦ ɖϊƈh͙ đàn ông cùng những dấu hôn, cắn đỏ đến chói mắt.

Tâm trạng dâng lên một cỗ khác thường, liếc qua người vệ sĩ bên cạnh, sau đó liền nâng mi.

Người vệ sĩ hướng đến vị lão đại, cung kính "Người hôn mê.

Tôi sẽ cho người mang cậu ta về nhà chính".
Cố Vãn Thâm im lặng không đáp, sau đó hướng cửa bước ra.
Yên tĩnh ngồi trên BMW, Cố Vãn Thâm thoáng trầm tư.

2 năm trước, anh đã nghĩ đến hàng vạn cách tra tấn, đày đoạ khổ sở tên tiện nhân này.

Thế mà 2 năm sau gặp lại, dù anh đã kích động và tàn nhẫn cho 10 vệ sĩ lần lượt hưởng dụng cậu, nhưng không thể chối bỏ, cảm giác đau đớn từ tim anh lan rộng ra khắp cơ thể, sau đó chính là dư âm ê ẩm như cứa sâu vào tâm can khi nhìn thấy cơ thể cậu sau khi bị vũ nhục.

Hừ, thật khốn nạn.

Anh thế mà vẫn còn đau lòng tiện nhân kia.

Không, anh sẽ cho cậu thấy, chính anh tự tay dày vò, cấu xé và hủy diệt cậu.

Bạch Hàn Vĩ sẽ không bao giờ an nhiên mà sống được nữa.

Sẽ phải quỳ lạy dưới chân anh, không phải cầu xin anh buông tha, mà là cầu xin được chết.

---------------------
[Hiện tại]
Cố Vãn Thâm không xoay đầu nói với thư ký Ngô bên cạnh "Nấu cháo đem xuống tầng hầm đi"
"Vâng" Ngô Tẫn nghe xong liền theo lệnh tiến vào trong phân phó cho đầu bếp.
Cố Vãn Thâm cầm lấy tài liệu được đặt trên bàn lên xem.

Gần đây anh dự định mua lại khu đất phía tây Đình Vũ.

Nơi đó trước đây là sân golf do tập đoàn Vạn An mở, sau khi Vạn An phá sản, sân golf đóng cửa và đang chờ định giá từ phía ngân hàng.

Nhìn chung, Đình Vân không phải là vị trí đắt địa.

Nằm ở rìa ngoại ô, cách thành phố 2 tiếng đi xe thật sự không được những nhà đầu tư bất động sản nhắm đến.

Nhưng dự án làm tàu điện ngầm của nhà nước đi qua Đình Vũ sẽ biến khu đất này thành nơi có tiềm năng đầu tư phát triển bất động sản.

Nhưng dự án này vẫn mới đề xuất nên ít người biết tin, nếu như không phải anh có người trên đó, hẳn rằng cũng sẽ bỏ lỡ miếng đất ngon.
Nhu nhu mi tâm, Cố Vãn Thâm thả tập tài liệu xuống bàn, tựa ra lưng ghế.
"Đã nấu xong cháo" Đầu bếp bưng nồi cháo nóng hổi nghi ngút khói mang ra đối với Cố Vãn Thâm cung kính
"Ừ.

mang đi" Có Vãn Thâm gật đầu đứng dậy.
Hướng đến tầng hầm đang nhốt Bạch Hàn Vĩ bước đến.

Đứng trước cửa phòng bằng gỗ cũ kỹ.

Anh hướng người bên cạnh chuyển nồi cháo cho anh rồi rời đi, để anh một mình tiến vào.
Cạch một cái, tiếp theo là những tiếng kẽo kẹt từ khung cửa đã rỉ sét.

Khắp phòng không có lấy một tia ánh sáng.

Xung quanh tĩnh mịch và lạnh lẽo.

Nếu không phải thị lực anh tốt, tuyệt đối sẽ không thấy một cơ thể cuộc tròn người nằm một góc phòng, dưới chân còn mang sợi xích dài.
Tầng hầm này là nơi trước đây phụ thân anh là Cố Bách giam giữ mẫu thân anh- người đàn bà vì quá si mê ông mà đã rắp tâm muốn hãm hại người phụ nữ mà Cố Bách yêu tha thiết.

Mẹ và ba, hai người đã đến với nhau bằng một cuộc hôn nhân không có tình yêu.

Cố Bách một lòng yêu Vũ Chân Trân (Havi đã mém đánh là Vũ Chân Trâu 🙂) ).

Sau đó vì gia đình Cố Bách kịch liệt phản đối lại đưa thêm một người phụ nữ vào, ép kết hôn, Cố Bách liền miễn cưỡng ưng thuận.

Không ngờ mẹ anh lại không hài lòng với chồng mình, với cuộc sống hiện tại, bà luôn cho rằng chính Vũ Chân Trân đã cướp lấy hạnh phúc vốn dĩ bà được có này, bà bắt đầu kế hoạch hãm hại.

Sau khi hay tin, Vũ Chân Trân đã lấy chồng, mà chính mình cũng đã mang thai, bà liền cho người theo dõi bọn họ, một mặt chính mình ở nhà tìm cách nói cho Cố Bách hay kẻ đó có bao nhiêu ti tiện.

Khi sinh ra đứa con đầu lòng, 1 năm sau bà biết tin Vũ Chân Trân cũng đã vài ngày sau khi con bà ra đời đã sinh một đứa bé trai.

Cho người điều tra, bà biết đứa con đó chính là của Vũ Chân Trân cùng Cố Bách.

Tức giận, điên cuồng sau đó là lo sợ, lo sợ phải hay không đứa trẻ đó sau này sẽ được Cố Bách mang về làm người thừa kế.

Bà đành sắp đặt cho người gϊếŧ chết hai mẹ con ả tiện nhân kia.

Gϊếŧ người bất thành, cũng không hẳn bất thành, nhưng người chết chính là đứa trẻ lúc ấy 1 tuổi và người đàn ông đã cùng Vũ Chân Trân kết hôn.

Sau khi hay tin, Cố Bách đã hận không thể đánh chết bà.

Ông giam bà dưới tầng hầm, ngày ngày vũ nhục, vì ông biết, đứa trẻ mà bà đã gϊếŧ chính là con ông.

Còn Vũ Chân Trân sau khi thoát chết liền mang đứa con trong bụng được 1 tháng tuổi trốn đi.

Mà Cố Bách ngoài điên cuồng cũng chỉ là điên cuồng, tra tấn, cho người cưỡиɠ ɦϊếp bà, làm bà có thai rồi tàn nhẫn gϊếŧ chết đứa bé.

3 năm sau bà không còn.

Lúc ấy anh 5 tuổi.
Đến gần nơi Bạch Hàn Vĩ nằm, anh dùng chân đá đá tấm lưng tr@n trụi giăng đầy vết thương của cậu.

Đợi khi thân ảnh nằm dưới sàn nhà khẽ run một chút, anh đặt nồi cháo sang bên cạnh, thô bạo nắm một cánh tay kéo lên giường.

Tiếp đó lại lấy cháo sớt qua một chén nhỏ khác, múc lên kề sát bên miệng Bạch Hàn Vĩ ý bảo mở mồm.

Bạch Hàn Vĩ đã nhiều ngày không ăn, thân thể đã chịu đau đớn suốt 5 năm qua cùng vũ nhục ghê tởm đã làm thần trí cậu mơ hồ.

Mở khẽ mắt nhìn anh, đôi ngươi không tiêu cự, trống rỗng lại chuyển đến bát cháo còn bốc khói, cuối cùng dừng lại dưới đất.
Cố Vãn Thâm tay để một lúc lâu thấy cậu không nghe lời liền tức giận, một đường dùng muỗng cạy miệng mang cháo ấm đổ vào.

Bị bỏng, cậu theo bản năng phun ra.

Tất cả cháo liền cứ thế dính lên người Cố Vãn Thâm.
Bốp Cố Vãn Thâm nổi điên tặng cho Bạch Hàn Vĩ một cái tát.

Sau đó nắm tóc cậu kéo lên "Cậu nghĩ cậu vẫn còn là nhị thiếu gia à?"
Lại bê nồi cháo lên, không quản cháo còn nóng, Cố Vãn Thâm nắm lấy mũi cậu, ép cậu thiếu oxi mà mở miệng, sau đó liền trút cháo vào.

Bị nóng, Bạch Hàn Vĩ lại muốn phun ra.
"Được, hay lắm" Cố Vãn Thâm cười lạnh, gọi người chuẩn bị thêm 10 tô cháo nóng mang vào hầm.

Chính mình đứng dậy tiến vào nhà vệ sinh lấy nước ra, sau đó một đường hất thẳng vào mặt cậu.

Tiếp lại nắm tóc cậu lên tát liên tục vào má cậu "Nhìn cho kỹ tôi là ai."
Bạch Hàn Vĩ bị đau đến dần tĩnh lại, sợ hãi lắc đầu phát ra những tiếng "ô...ô" vô nghĩa.
Một lúc sau người hầu bê 10 tô cháo nóng vào rồi lui ra.

Cố Vãn Thâm đều cứng rắn ép Bạch Hàn Vĩ nuốt trôi hết 10 tô cháo nóng.

Hơn 5 tô đầu, đa số cháo đều bị phun ra hoặc tràn ra khỏi miệng.

Cố Vãn Thâm không còn kiên nhẫn, lục từ chiếc tủ gần đó ra một ống nhựa và một cái phễu mới dùng cách đây không lâu.

Nhìn thấy thứ đó, đồng tử Bạch Hàn Vĩ co rút dữ dội.

Đè mạnh lấy Bạch Hàn Vĩ đang vùng vẫy, Cố Vãn Thâm tàn nhẫn đâm thẳng ống nhựa vào dạ dày, sau đó trút toàn bộ cháo nóng vào chiếc phễu dẫn xuống bụng.

Từ đầu đến cuối, anh tuyệt không cho cậu một chút ôn nhu.

Sau khi rút ống nhựa ra, Bạch Hàn Vĩ thống khổ ôm bụng.

Dạ dày cuồn cuộn lên một vị tanh tanh, sau đó liền trực tiếp từ miệng Bạch Hàn Vĩ chảy ra.

Nôn ra ngoài, ngoại trừ cháo thì chính là máu đỏ cùng mật.

Nôn hết cháo, cuối cùng cũng chỉ còn máu và dịch dạ dày.

Cố Vãn Thâm đứng cạnh bên nhìn, sau đó phân phó người hầu bê người từ tầng hầm lên phòng ngủ lầu 1, đợi bác sĩ đến khám.
Đây là cái giá cậu phải trả.

Tất cả mọi thứ.

Tôi từ thống khổ, đau đớn của cậu lấy lại một chút thống khoái cho tôi.

Cậu xứng đáng như vậy.
-----------------------------------------
Havi liếc xéo "Ờ, mày hành vợ mày đi, hành nhiều vô.

Đến tao chống mắt lên xem mày dọn tàn cuộc thế nào.

Tao sẽ cho vợ mày bỏ mày hứ."
Cố Vãn Thâm trầm mặt "ngươi có thể thử"
Havi lau mồ hôi lạnh "haha đại nhân.

Tiểu nhân nói bậy"
Mọi người uiiiiiii, cmt nhiều vô nha 🙁
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 3: Chương 3


"Dạ dày bị tổn thương dẫn đến xuất huyết" Bác sĩ Hứa lấy từ trong cặp tài liệu ra giấy điều trị, không quên liếc nhìn Cố Vãn Thâm "Em ấy vốn có bệnh dạ dày, cậu chê em ấy bệnh chưa đủ nặng sao?".
Cố Vãn Thâm trầm mặc ngồi bên bệ cửa sổ hút thuốc.

Trước sau đều một bộ thản nhiên làm Hứa Du không khỏi tức giận.
"5 năm rồi.

Cậu rốt cuộc định đày đoạ em ấy bao lâu nữa? Tôi nói, em ấy sớm muộn gì cũng sẽ chết" Hứa Du nâng cao giọng, tiếp đến lại buông tiếng thở dài, lại nhìn đến thân thể gầy gò nằm lọt thỏm giữa giường.

Hắn nhớ đến cách đây hơn 7 năm, mọi chuyện cũng không rơi vào bế tắc bây giờ.

Thời ấy, còn rất vui vẻ mà.

Haizzz, đứa ngốc, cậu cũng chỉ muốn cho bản thân có một chút hạnh phúc thôi mà.

Thật tiếc rằng Cố Vãn Thâm sẽ chẳng bao giờ tìm hiểu về điều đó.

Với Cố Vãn Thâm, hình ảnh cậu tay cầm dao, dưới chân là thi thể phụ thân anh là thứ rõ ràng không cần hoài nghi.

Mà chính anh, cũng chưa từng điều tra rõ ràng sự việc.

Cố Vãn Thâm xoay đầu nhìn Hứa Du một chút, cười lạnh "Xót?".
"Cậu nhìn xem, tiểu Bạch có còn như trước nữa không? Gầy như vậy, khắp nơi, trong ngoài đều kín vết thương.

Ngay cả...!Ngay cả bộ phận sinh dục c....cũng...!Haizzz, cậu bị hận thù làm mờ mắt rồi".
"Hừ.

Y xứng đáng" Cố Vãn Thâm hướng đến giường bệnh bước đến sau đó nhẹ ngồi bên cạnh Bạch Hàn Vĩ, đưa tay xốc chăn lên "Có h@m muốn không? Tôi cho cậu dùng".
"Cố Vãn Thâm! Cậu thôi đi, em ấy đang bệnh.

Để em ấy nghỉ ngơi vài ngày đi" Hứa Du trở nên nóng nảy.

Mắt nhìm chăm chăm Bạch Hàn Vĩ vì lạnh mà run khẽ.

"Hôm nay có tuyết đầu mùa" Cố Vãn Thâm đột nhiên nói một vấn đề không liên quan làm cho Hứa Du có chút ngơ ngẩn.

Hơi nhướng mi nhìn ra cửa sổ, Cố Vãn Thâm đứng thẳng người dậy "Hay là cho cậu ta rèn luyện thân thể?".
Mặt Hứa Du bỗng chốc biến sắc "Cậu tính làm gì?"
"Cậu quản nhiều chuyện từ khi nào vậy?" Cố Vãn Thâm lấy tay đánh khẽ vào má Bạch Hàn Vĩ.

Sau khi lặp lại vài lần, Bạch Hàn Vĩ hơi động người rồi tỉnh dậy.

Đầu tiên là mờ mịt nhìn trần nhà, sau đó quay sang nhìn tới Cố Vãn Thâm.

Đồng tử có hơi co rút, Bạch Hàn Vĩ vội vàng nhích người ra xa khỏi anh.

Đem người từ trong chăn xốc dậy, kéo đến bên cửa sổ không quản người bị lôi có ý muốn té xuống đất.

"Cậu định làm gì.

Em ấy chưa nghỉ ngơi đủ" Hứa Du tiến lên định ngăn Cố Vãn Thâm lại.

Nhưng một bác sĩ nho nhã so với lão đại hắc bang thì chút sức lực ấy có bao nhiêu.

Hắn tay còn chưa kịp đụng đến người Bạch Hàn Vĩ đã bị Cố Vãn Thâm hất tay ra, một đường xoay người mang Bạch Hàn Vĩ còn ngơ ngác ấn lên mặt kính cửa sổ lạnh băng.

Cả người vốn tr*n tr**, nay tiếp xúc trực tiếp với cửa kính có chút không thích nghi được, lại vì lực ép quá mạnh gây ra khó chịu.

Khi Bạch Hàn Vĩ muốn chống cự, Cố Vãn Thâm một tay bóp chặt lấy cằm, ép nhìn ra ngoài, một tay dùng sức siết cổ cậu.
"Nhìn đi, ngoài kia có tuyết kìa.

Em vốn thích tuyết phải không, em yêu?" Cố Vãn Thâm thì thầm vào tai Bạch Hàn Vĩ, dùng chút ái muội như nói chuyện với tình nhân khẽ thủ thỉ với cậu.
Bạch Hàn Vĩ cắn chặt răng không nói, bàn tay to lớn đang bao trùm lấy cổ cậu lại siết thêm một chút.

Cố Vãn Thâm hơi gằn giọng "Trả lời tôi!"
Bạch Hàn Vĩ gian nan lắc đầu, nước mắt lại tràn ra khoé mi.

Anh không nên như vậy.

Không nên ép em làm những điều em không làm được.

Cố Vãn Thâm, còn nhớ trước đây anh đã thế nào bảo em dù em không thể nói, nhưng anh sẽ cố hết sức lắng nghe ý nguyện của em từ đôi mắt và trái tim em.

Còn bây giờ, anh lại ép buộc em mở miệng, dùng bạo lực đối với em như vậy.

Anh có vui không?
"Vô dụng! Phế vật!" Cố Vãn Thâm lại dùng sức lôi Bạch Hàn Vĩ cả người tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ từ trong phòng xuống đại sảnh.

"Cố Vãn Thâm, cậu..." Hứa Du kinh hãi la lên.

"Câm mồm!" Không ngừng lại hành động, anh tiếp tục thô bạo nắm lấy đầu xích lôi kéo Bạch Hàn Vĩ xuống nhà.

Mở cửa chính đại sảnh, gió lạnh bất chợt ùa vào trong phòng làm Bạch Hàn Vĩ run rẩy.

Cố gắng vừa cầm lấy sợi xích, vừa giữ lấy chân ghế salon trong phòng khách, Bạch Hàn Vĩ hoảng loạn mà lắc đầu không ngừng.

"Ô...a....a...."
Bốp Cố Vãn Thâm xoay người tức giận cho Bạch Hàn Vĩ một tát "Tiện nhân!"
Tiếp đến liền dùng chân đạp lên bàn tay trắng nhỏ đang cố bám víu lấy chân ghế.
"AAAAA....ô..."
Sau khi thấy cậu đã buông tay ra, Cố Vãn Thâm tiếp tục lôi cậu ra ngoài.

"Vãn Thâm.

Cậu dừng lại.

Lôi em ấy ra ngoài trong thời tiếp này là cậu đang gϊếŧ em ấy đó.

Tỉnh táo lại.

Đừng nổi điên vô cớ" Hứa Du chạy đến, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi cố cản Cố Vãn Thâm.

Cố Vãn Thâm dừng lại, hơi cúi đầu, tay siết chặt lấy sợi dây xích "Hết việc của cậu rồi, về đi.

Người tôi, tôi quản.

Không phiền cậu".
"Không! Vãn Thâm, nghe tôi nói.

Hệ hô hấp của em ấy không được tốt, em ấy từng điều trị suyễn.

Nếu phát tác lại sẽ rất nguy hiểm.

Hơn nữa ngoài trời đang có tuyết, em ấy không mặc đồ, nếu cứ thế lôi em ấy ra ngoài, chênh lệch nhiệt độ sẽ làm em ấy sốc nhiệt.

Cậu cứ đợi mà làm đám tang cho em ấy" Hứa Du hổn hển nói
Cố Vãn Thâm cười lạnh, buông dây xích ra, ngồi xổm xuống đối diện Bạch Hàn Vĩ "5 năm hầu hạ đàn ông, em ngày càng có tiến bộ! Ngay cả bác sĩ Hứa nho nhã, thư văn cũng có thể bị em quyết rũ.

Em yêu, có phải hay không anh đã đánh giá em thấp quá rồi?".
Bạch Hàn Vĩ hoảng sợ lắc đầu, cả khuôn mặt nhỏ nhắn lem đầy nước mắt "ô ô..."
Cố Vãn Thâm lại nở nụ cười ôn nhu, dùng tay lau đi nước mắt trên mặt Bạch Hàn Vĩ "Ngoan, sao lại khóc.

Tôi cũng đâu có bắt em ra ngoài trời tuyết nữa! Sao em lại dễ khóc như vậy hả em yêu"
Cố Vãn Thâm đứng dậy tiến lại salon ngồi xuống, ngoắc tay ý bảo Bạch Hàn Vĩ tiến lại.

Run rẩy đem thân người đứng lên, lại vì rét lạnh mà ngã xuống đất được Hứa Du dìu đứng lên.

"Cậu về đi.

Tôi sẽ lưu ý!" Cố Vãn Thâm liếc nhìn Hứa Du nói.

Sau khi dìu Bạch Hàn Vĩ đến gần salon, lại hướng về phía Cố Vãn Thâm hơi ngần ngại gật đầu.

Sau khi đợi Hứa Du đi khỏi, Cố Vãn Thâm gác chéo chân, hai tay gác lên thành ghế, một bộ dạng tùy tiện nói "Bạch Hàn Vĩ, em như thế nào hai hôm nay lại hư như vậy?"
Bạch Hàn Vĩ lắc lắc đầu.

"Có phải đã lâu rồi không để cho em một lúc hầu hạ nhiều người em đã quên mất rồi?"
Lại lắc đầu.

Đột ngột Cố Vãn Thâm đứng dậy, nắm lất tóc của Bạch Hàn Vĩ kéo lên, hét lớn "Cậu nghĩ cậu là ai trong nhà này? Tôi có phải quá nương tay không?"
Cố Vãn Thâm cầm lấy cây roi được đặt trên bàn nước lên đánh tới tấp lên người cậu.

Thương mới chồng thương cũ, những vết thương còn chưa kịp liền đã bị nối tiếp đau đớn mà rách toạt.

Đúng đã đủ, Cố Vãn Thâm buông roi ngồi trên ghế salon dài, ngửa đầu ra sau nhắm mắt lại.

Bạch Hàn Vĩ, cậu vẫn ti tiện, vô dụng như vậy.

Cậu luôn làm tôi cảm thấy tức giận dù là hành động nhỏ nhất.

Sau đó hành hạ cậu, tôi lại cảm thấy tim tôi đau nhói.

Tôi hận bản thân mình vẫn còn có chúy tình cảm với cậu! Nhưng không lâu nữa, tôi sẽ hết, tôi sẽ không còn tình cảm với cậu nữa.

Lúc đó, cho dù cậu khóc, dù cậu đau khổ, tôi cũng không còn cảm giác gì nữa.

Còn bây giờ, tốt nhất cậu nên làm tròn bổn phận của một nô ɭệ tìиɦ ɖu͙ƈ đi!
Cố Vãn Thâm tư thế không đổi, chỉ dùng chất giọng trầm trầm đối với Bạch Hàn Vĩ lên tiếng
"Dùng miệng!"
--------------------------------
Havi: moá, thằng quể, con nhỏ có làm gì đâu.

Nó chỉ sợ hãi ngươi thôi mà, ngươi cũng hành nó nữa à
Mọi người thấy thằng công sao?? Chứ mị thấy nó giống như bị tâm thần phân liệt á.

Lúc trước còn cười, lúc sao lại nổi điên???
Mọi người nhớ ủng hộ vs cmt góp ý nha.

Có sai sót gì cứ cmt nha, Havi sẽ sửa 🙂).

moahhhh
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 4: Chương 4


"Dùng miệng!"
Bạch Hàn Vĩ có chút khổ sở lết đến gần Cố Vãn Thâm, đem mặt vùi vào thứ đang ngủ say g*** h** ch*n, cách một lớp quần tây dùng lưỡi liếʍ ɭáρ lấy lòng.

Cố Vãn Thâm khẽ thở hắt một hơi đầy thoả mãn, bàn tay to lớn đặt hờ lên mái đầu nho nhỏ của Bạch Hàn Vĩ.

Há mồm, cậu dùng răng tháo xuống dây kéo quần rồi g*m c*n một chút.

Cố Vãn Thâm hừ nhẹ, tự tay lột đi qυầи ɭóŧ để lộ bộ vị nam tính đang bán cương.

Bạch Hàn Vĩ tựa như con mèo nhỏ liếʍ ɭáρ ở đỉnh qυყ đầυ.

Nâng hai bàn tay đỡ lấy thứ vì kíƈɦ ŧɦíƈɦ mà trở nên sung đỏ lại li3m dọc theo từ đỉnh đầu đến phía dưới.

Hé chiếc miệng nhỏ nhắn ngậm vào phân thân to lớn, Bạch Hàn Vĩ đưa đầu lưỡi li3m lộng, khuấy đảo, lại dùng một chút lực m*t vào.

Cố gắng hút vào, thế nhưng Bạch Hàn Vĩ vẫn để chừa một chút gốc phân thân không thể cho hết vào miệng.

Cố Vãn Thâm hé mắt nhìn cảnh tượng dâʍ mỹ trước mắt, tay đặt trên đầu nhỏ hơi vận lực ép toàn bộ phân thân vào sâu trong cổ họng.

Khó thở làm cho yết hầu không ngừng co thắt chèn ép lấy côn ŧɦịŧ to lớn của Cố Vãn Thâm.

Cảm giác phần phân thân hơi run rẩy một chút, sau đó là một dòng dịch nóng ấm phun trào trong miệng.

Khắp khoang miệng của Bạch Hàn Vĩ hiện giờ chỉ ngập tràn một cổ khí tức xạ hương đặc trưng của nam giới.

Bạch Hàn Vĩ cẩn thận đem toàn bộ nuốt vào trong bụng rồi ngoan ngoãn ngồi ở đó cố nén cảm giác buồn nôn đang chực trào.
Cố Vãn Thâm liếc mắt, lại nở nụ cười chế giễu :"Tiến bộ rồi!" sau đó anh đứng lên, cầm lấy áo khoác được treo gần đó rồi bỏ ra ngoài, trước khi đi còn không quên nhìn lại, nói:" Ngày mai qua nhà Tề tổng.

Hắn nhớ cậu rồi!"
Sau khi Cố Vãn Thâm đi khỏi, cả sảnh chính của căn nhà chìm vào bóng tối, ngay chính Bạch Hàn Vĩ cũng có cảm giác hư nhược không thể nào đứng lên.

Nhưng lại cười buồn, cho dù không thể đứng lên, cũng sẽ chẳng có ai đỡ cậu dậy.

Co người lại thành một đoàn, đem đầu nhỏ chôn vào khuỷu tay, lặng lẽ rơi nước mắt.

Không! Không thể nào gục ngã.

Mẹ cậu còn phải điều trị ung thư tại bệnh viện.

Cố Vãn Thâm đã đáp ứng cậu sẽ cho người mang tiền vào trả viện phí.

Cho dù anh hận cậu tới đâu, thì anh vẫn là người biết giữ lời hứa.

Nếu như cậu gục ngã, anh sẽ rút lại hết tất cả tiền, mẹ cậu sẽ chết dần trong đau đớn.

Cho nên, chỉ cần cứu mẹ cậu, dù là năm năm hay là cả đời là một tính nô chịu đủ mọi loại tra tấn vẫn không là gì cả.

"Dậy! Chuẩn bị đến nhà Tề tổng" Lão quản gia nhíu mày đá đá vào thân thể chằng chịt vết thương cùng hôn ngân xanh tím đang co rút dưới sàn nhà lạnh băng.

Bạch Hàn Vĩ mơ màng mở mắt một chút.

Quản gia đã không đợi cậu kịp tỉnh hẳn đã cho người hầu lôi cậu vào nhà tắm tẩy rửa sạch sẽ.

30 sau bước ra khỏi nhà tắm, cậu được khoác thêm chiếc áo choàng bằng tơ lụa màu xanh biển mỏng.

Sau khi cho ăn vài loại bánh, cậu tiếp tục bị đẩy lên xe riêng của Cố Vãn Thâm.

Cố Vãn Thâm thản nhiên nhìn hình ảnh phản chíu lên chiếc gương giữa xe, trầm trầm giọng nói:" Đến nhà Tề tổng, đừng làm hắn mất hứng!"
Bạch Hàn Vĩ hoảng sợ gật đầu, sau đó như hạ quyết tâm, mấp máy môi làm khẩu hình miệng.

Việc Cố Vãn Thâm có thể đọc được khẩu hình miệng phải nói là vì chủ đích muốn thấu hiểu hết Bạch Hàn Vĩ từ 10 năm về trước cho nên anh đã luyện tập rất lâu.

Thế nên hiện giờ, đọc được khẩu hình miệng không phải là điều quá khó khăn.
Cố Vãn Thâm sau khi đọc khẩu hình miệng của Bạch Hàn Vĩ lại cau cau mày.

Bạch Hàn Vĩ tưởng anh không đáp ứng liền hoảng loạn
[A...anh cho em vào thăm mẹ, em...em thăm xong sẽ về liền, sẽ không bỏ trốn cũng kh...không ở đó lâu làm mất mặt anh]
"Hiện tại mẹ cậu đang điều trị tích cực.

Cậu không thể vào!" Cố Vãn Thâm lạnh lùng đáp
[Nh...nhưng 1 năm...]
"Không cần lộn xộn!" Không để cho Bạch Hàn Vĩ dứt câu, Cố Vãn Thâm đã mất kiên nhẫn quát.

Bạch Hàn Vĩ sợ hãi co rúm người vào trong xe.

Tà áo choàng dài chấm xuống đất làm cậu trông nhỏ bé hơn.

Suốt đoạn đường đến nhà Tề tổng, Bạch Hàn Vĩ không dám hướng lên kính chiếu hậu mà làm khẩu hình miệng nữa, vì cậu biết, nếu còn nói, anh sẽ không lưu tình mà quát như hồi nãy.

Xe Cố Vãn Thâm vượt qua cổng bảo vệ, tiến vào trong khuôn viên biệt thự.

Xe mới dừng lại, một bóng người vận một áo ngủ dài từ bên trong vọt tới.

Người đàn ông gương mặt xinh đẹp có phần nữ tính cùng dáng người thanh mảnh tiến đến cạnh Cố Vãn Thâm cười mê người, nói "Ui chao Vãn Thâm~ đến rồi a~ Người đâu??".

Vừa nói, người nọ vừa mở cửa sau của xe ra chồm vào trong.

"Cho cậu 1 tháng!" Cố Vãn Thâm lạnh lùng hừ nhẹ.

Tên ẻo lả này là bạn thân từ nhỏ của anh.

Đừng nhìn dáng người thon gầy của hắn mà khinh thường, hắn có thể một lần đánh gục 5 vệ sĩ to lớn.

Gương mặt xinh đẹp của hắn chính là tỷ lệ nghịch với tính cách.

Tề tổng, Tề Lăng hiện đang là tổng giám đốc cũng là nhà thiết kế của nhãn hiệu thời trang nổi tiếng Christian.

Từng có thời gian du học tại Pháp, hắn chính là một trong số những nhà thiết kế có danh tiếng đứng đầu trong làng thời trang.

Tề Lăng còn nổi tiếng nhờ vào độ trơ trẽn, lật mặt của mình.

Nhìn thấy hắn cười ai cũng nghĩ hắn thật giống thiên sứ, nhưng họ không biết, ngay cả lúc hành hạ người khác, hắn cũng luôn tươi cười như vậy.

Tề Lăng sau khi mở cửa liền bắt gặp thân ảnh nho nhỏ thu người vào một góc của xe hơi đang giương đôi mắt kinh hãi nhìn hắn.

Cười một cái, hắn liền thô bạo mạnh mẽ lôi người bên trong ra ngoài.

Đè nghiến lấy Bạch Hàn Vĩ lên cửa xe, Tề Lăng điên cuồng hôn cắn đôi môi nhỏ của cậu.
"Bảo bối, nhớ ta không?" Sau khi cắn môi Bạch Hàn Vĩ ra mùi máu, Tề Lăng âu yếm hỏi.

"a.....ô" Bạch Hàn Vĩ gương mặt đầy nước mắt lắc đầu, tay chống vào ngực người kia dùng sức đẩy ra.

Phải nói, cách đây hơn 6 tháng, Bạch Hàn Vĩ được đưa cho Tề Lăng.

Phải gọi trong 2 tháng đó cậu thật sự sợ hãi, biến nỗi sợ hãi đó thành ám ảnh
Cậu tuyệt không muốn gặp lại người này.

Hôm qua mơ màng nghe không rõ, mà cho dù có nghe rõ, cậu cũng không dám mở miệng kháng nghị.

Tề Lăng, người này rất đáng sợ.

Cố Vãn Thâm cũng biết điều này, nhìn hai người họ hôn nhau, ban đầu có hơi khó chịu, sau đó trở nên lãnh tĩnh.

Đưa Bạch Hàn Vĩ cho Tề Lăng, vốn là do Tề Lăng thực sự thích vui đùa với cậu, còn chính là muốn Tề Lăng cho Bạch Hàn Vĩ nếm một chút đau khổ.

"Không nhớ a~ Ta thật đau lòng mà" Tề Lăng mị mắt nhìn Bạch Hàn Vĩ, sau đó không nói thêm liền vác Bạch Hàn Vĩ lên vai, quay sang Cố Vãn Thâm còn đang trầm mặt cười cười "ai da, đa tạ ha! 1 tháng có hơi ít chậc chậc.

2 tháng đi.

Ta muốn chơi đã"
"Không được!" Cố Vãn Thâm mở cửa xe bước lên, hơi kéo cửa kính xuống, nhìn Tề Lăng vờn vờn người vắt ngang vai hắn lạnh lùng nói "Đừng chơi chết" sau đó lái xe ra khỏi hoa viên.
Tề Lăng nhìn chiếc xe chạy khuất lại ý tứ cười cười "ngươi còn lo ta chơi chết a~~~" rồi liếc sang Bạch Hàn Vĩ.

Bước chân đổi hướng không mang vào nhà chính mà hướng sang nhà gỗ trong rừng sau nhà bước đến.

Hắn định sẽ không nói, nhưng xem ra, nhìn con thỏ nhỏ này có lẽ là tin chưa tới tai.

Để hắn chơi xong rồi sẽ nói cho con thỏ này một cái bí mật.

Hắn phải trả thù lao cho cậu chứ.

Lại đối với Bạch Hàn Vĩ cười quyến rũ nói "Bảo bối, đến giờ chơi rồi!"
--------------------------------
Havi đầu tiên nghĩ nên cho 1x1 nhưng rồi lại nghĩ hay là nhất thụ đa công? Xong rồi lại không biết là cho HE hay là SE.

Mọi người cmt cho Havi biết đi ??
Ài, lần đầu viết cảnh khẩu giao dở quá 🙁
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 5: Chương 5


Tề Lăng hướng Bạch Hàn Vĩ cười quyến rũ, nói "Bảo bối, đến giờ chơi rồi!"
Cảm nhận thấy thân thể được vắt ngang vai khẽ run rẩy một chút, Tề Lăng hài lòng cười cười, đem Bạch Hàn Vĩ từ vai chuyển qua bế ngang trong tay.

Tay trái không an phận xoa b*p m*ng nhỏ làm cậu rụt người lại, đôi mắt chung thủy nhắm chặt.

"Bảo bối, em đã gầy đến độ này.

Ta đau lòng lắm a~~ ta sẽ tẩm bổ em sau nga~~" Tề Lăng ác ý trêu chọc.

Hắn không phải không biết cậu vô cùng sợ hắn.

Nỗi sợ của cậu dành cho hắn chỉ có hơn chứ không có kém nỗi sợ cậu dành cho Cố Vãn Thâm.

Nhưng hắn cũng thực rất tò mò.

Yêu đến độ nào mà Bạch Hàn Vĩ có thể đối với Cố Vãn Thâm chỉ sợ chứ không có phản kháng hay có ý định ly khai? Còn với hắn.

Dù cậu sợ hắn tận xương tủy, nhưng thời thời khắc khắc đều muốn chạy khỏi hắn, luôn như con thỏ bị kinh hách há miệng muốn cắn vào tay người.

Bạch Hàn Vĩ trong vòng tay mềm mại cũng yếu ớt làm người ta hận không thể hảo hảo yêu thương một phen a~~.

"Bảo bối, em cao chưa đến 1m65 đi?" Tề Lăng nheo mắt nhìn nhìn người trong ngực, thấy mái đầu nho nhỏ khẽ gật gật.

Tề Lăng trong lòng cười lạnh.

Hắn biết cậu từ 10 năm trước, cùng lúc với Cố Vãn Thâm.

Cũng không phải hắn không biết Cố Vãn Thâm đối với Bạch Hàn Vĩ là gì.

Chính hắn cũng đã bị rung động.

Nhưng hắn lại nghĩ, rung động với một kẻ vừa gặp mà đi tranh đoạt với bạn thân thì thật sự chẳng ra gì.

Nhưng từ lúc bi kịch xảy ra 7 năm trước khi cậu gϊếŧ phụ thân Cố Vãn Thâm, hắn đã nhận thấy có điều dị thường.

Cậu lúc đó còn chưa thành niên, mới về Cố gia được 3 năm, lại là một thiếu niên trong sáng, đơn thuần.

Cậu nghĩ gì đều viết rõ lên mặt, hoàn toàn không có toan tính như những người Tề Lăng hắn gặp.

Thế thì lý nào lại một dao đoạt mạng người khác? Chỉ còn một lý do, đó là bị dồn vào đường cùng.

Nhưng hắn cũng chỉ có thể đoán, tất cả đầu mối điều tra đều bị chặn lại, người của hắn năm lần bảy lượt bị đánh lạc hướng.

Nhưng cho dù cậu thật sự bị Cố Vãn Thâm nghi oan rằng gϊếŧ phụ thân hắn là có mưu tính riêng, thì hắn cũng không đủ lòng tốt giúp cậu nha.

Nếu không có sự việc đó, thì Cố Vãn Thâm có chết cũng không điên cuồng mà đưa Bạch Hàn Vĩ cho thiên hạ thượng.

Nhờ vậy, Tề Lăng hắn mới được hưởng dụng nha.

Hắn phải hảo hảo chơi cho thoả.

Cố Vãn Thâm cũng thật ác, biết Bạch Hàn Vĩ ít nhiều có tình cảm với mình, lại thẳng tay đem Bạch Hàn Vĩ cho nam nhân cưỡi, biến một thiếu niên trong sáng thanh thuần trở thành một tính nô.

Đến nhà gỗ, Tề Lăng dụng sức, một tay ôm Bạch Hàn Vĩ, một tay in lên khoá vân tay trên cửa.

Vừa đặt Bạch Hàn Vĩ xuống giường, ngay lập tức cậu co người lại trong góc.
"Bảo bối, ta vẫn chưa làm gì em a~~ đến, ta chuẩn bị nhiều món cho em nha" Tề Lăng quay người mở cánh cửa của chiếc tủ âm tường cao lớn, từ bên trong lấy ra một ít món.

Xoạt một cái, một cái bóng lướt qua sau lưng Tề Lăng hướng ngoài cửa chạy trốn.

Bạch Hàn Vĩ trong đầu chỉ còn một tâm niệm thoát khỏi tên ma quỷ này.

Dù cho trước đó cậu liên tiếp bị hành hạ, bước chạy có chút tập tễnh nhưng cậu vẫn gắng sức bỏ chạy.

Tề Lăng bất động thanh sắc tiếp tục lựa lấy đồ ra bày lên giường rồi thật sự tao nhã sải những bước dài đuổi theo.

Bảo bối, em đây là đang muốn chơi trò mèo vờn chuột sao? Ta đành bồi em vậy.

Bạch Hàn Vĩ chạy một lúc xoay đầu nhìn thấy tà áo choàng xa xỉ thấp thoáng từ xa liền hoảng sợ.

Nhưng xung quanh ngoại trừ cây cối thì chính là cỏ xanh.

Bạch Hàn Vĩ lần thứ hai đến biệt thự này, nhưng chính là lần đầu bước vào khu rừng nhỏ sau nhà- nơi chỉ có Tề Lăng được vào- lại quay đầu nhìn, thấy bóng của Tề Lăng ngày càng gần mình, Bạch Hàn Vĩ liền bất chấp chạy vào sâu trong rừng.

Tề Lăng vẫn sải bước đuổi theo Bạch Hàn Vĩ như con báo ưu nhã bám theo con mồi đáng thương.

Đưa tay phải đang đeo thiết bị giám sát quân dụng.

Bấm tắt tất cả các thiết bị vũ khí bảo vệ.

Sau đó tiếp tục lần bước theo.

Chạy thêm một đoạn, Bạch Hàn Vĩ bỗng cảm thấy chóng mặt.

Sáng cậu chỉ ăn vài chiếc bánh ngọt, giờ lại cực lực chạy, thật sự thống khổ.

Choáng váng bắt lấy thân cây đại thụ gần đó để tránh ngã xuống đất.

Một trận buồn nôn cuộn trào, Bạch Hàn Vĩ ôm bụng nôn khan.

Chợt nghe thấy tiếng chân dẫm lên cành cây khô, xoay đầu bắt gặp thân ảnh Tề Lăng ngày càng gần.
"ô...a...a.."
Bạch Hàn Vĩ sợ hãi kêu lên vài đơn âm vô nghĩa, lại tiếp tục loạng choạng chạy, lại té, lại đứng lên chạy.

Một chuỗi hành động lặp lại như vậy cho đến khi thật sự kiệt sức ngã ngồi xuống đất không ngừng nôn khan.

Tề Lăng bước đến trước mặt Bạch Hàn Vĩ, ngồi xổm xuống, giúp Bạch Hàn Vĩ vén tóc loà xoà trước trán, ôn nhu cười, hỏi "Không còn sức sao, bảo bối? Em chạy loạn như vậy, ta thật sự lo cho sức khoẻ của em đấy!" Tề Lăng nâng lên khuôn mặt trắng bệch của Bạch Hàn Vĩ, đau lòng lau mồ hôi, lại cười dịu dàng "Đã đỡ chưa?"
Bạch Hàn Vĩ sợ hãi co rúm lại, gật gật đầu.

"Tốt" Tề Lăng cười thành tiếng đứng lên, phủi thẳng áo choàng xa xỉ của mình, xoay qua Bạch Hàn Vĩ vẫn còn ngồi dưới đất thô bạo nắm tóc cậu lôi xềnh xệch đi.
Bạch Hàn Vĩ vội vã tóm lấy bàn tay thon dài đang nắm lấy tóc của mình, một bên chịu đau đớn ma sát cách một lớp vải tơ tằm truyền đến.
"aaaaaa....ô ô"
"Bảo bối của ta thật có tinh thần và sức khoẻ nha.

Sáng đã chạy lung tung như vậy, chi bằng ta về nhà chơi vài trò chơi a~~" Tề Lăng trên mặt vẫn biểu tình dịu dàng, đối nghịch với hành động thô bạo của mình.

Kéo Bạch Hàn Vĩ vào trong nhà gỗ, lại không chút ôn nhu ném lên giường.

Khom người xé rách áo choàng tơ tằm của Bạch Hàn Vĩ, tiếp lại lật cậu nằm sấp lại.

Đối với vết thương trên lưng có điểm đau xót.

"Bảo bối, em xem! Nếu em có một chút nghe lời, ta đã không làm em tổn thương a~~" Tề Lăng xuất ra một lọ cồn, không chút lưu tình rưới lên miệng vết thương rướm máu.

"ô ô ô......a a...!hah..." Bạch Hàn Vĩ chịu không nổi đau đớn liền hét lên thất thanh.

Hai tay nắm chặt lấy ga giường, đầu ngón chân co lại, một bộ thống khổ chống cự.
Tề Lăng không nhiều lời ngồi lên người Bạch Hàn Vĩ đè ép lấy cậu, trên mặt vẫn là biểu tình tươi cười hoàn toàn đối lập với hành động của hắn.

Đến khi lọ cồn đã được tưới hết, Tề Lăng nhìn vết thương phồng rợp trên lưng của cậu chậc lưỡi một tiếng.

Với tay lấy còng da đã được chuẩn bị trước đó còng tay và chân cậu lên thành giường thành hình chữ đại.

Sau đó thong thả cầm lấy 3 túi súc ruột tiến đến phòng tắm đổ đầy nước vào rồi trở ra ngoài.

Bạch Hàn Vĩ sau khi nghiêng đầu nhìn thấy thứ Tề Lăng cầm trong tay liền kịch liệt giãy giụa nhưng tư thế nằm sấp đã hạn chế hoạt động, cộng thêm việc đang bị còng siết lấy cố định làm cậu chỉ có thể bất lực than "ô...ô"
Tề Lăng vờ như không thấy hành động phản kháng của cậu, chỉ cười cười ôn nhu, đung đưa túi súc ruột qua lại, nói "Bảo bối, em còn nhớ vật này sao? Thế em còn nhớ nơi đó của em từng chứa được bao nhiêu cc nước không?"
Đáp lại Tề Lăng là những cái la thét so với trước đó chỉ muốn lớn hơn.

Tề Lăng nhíu mày, thả hết cái túi súc ruột vào cái xô gần đó, ngồi xuống cạnh giường đưa tay vuốt nhẹ lưng Bạch Hàn Vĩ.

Móng tay nhọn khẽ cào cào lên vết thương rướm máu phồng rợp trên lưng của cậu, không hài lòng quở trách "Bảo bối, ta không ngại em la hét, dù gì cũng sẽ không ai nghe thấy đâu.

Nhưng thật sự rất ồn đó bảo bối.

đừng học là trẻ hư chứ"
Bạch Hàn Vĩ kịch liệt run rẩy.

Cậu sợ hãi Tề Lăng, sợ hãi hắn ta sẽ làm ra hành động tra tấn nào biếи ŧɦái và đau đớn hơn thế.

So với Cố Vãn Thâm, anh chỉ đánh đập hoặc đưa cậu đi phụ vụ người khác, hoàn toàn chưa từng làm như vậy với cậu.

Tại sao? Cậu cũng không đắc tội với Tề Lăng cớ sao hắn lại làm những điều này với cậu?
Hài lòng nhìn người trên giường ngoài run rẩy thì cũng chỉ tận lực đè thấp giọng mình, không còn la hét nữa.

Tề Lăng dịu dàng xoa đầu Bạch Hàn Vĩ, tiếp đó đứng lên cầm lấy ống nhựa được rửa sạch nối vào túi súc ruột.

Cầm lấy đầu ống còn lại, Tề Lăng thô bạo đâm mạnh vào hậu huyệt hồng nhỏ.
"Á...ô.."
Dị vật xa lạ lạnh băng đột ngột xâm phạm vào cơ thể làm Bạch Hàn Vĩ không kiềm được hét lên đầy đau đớn.

Tề Lăng nhìn cậu chịu đựng đau đớn cả người liền dâng lên một cỗ hưng phấn, ma mị cười nói "Bảo bối, ta nhớ không lầm bụng nhỏ của em chứa được hơn 1000cc đúng không?"
Thế nhưng ngoài tiếng th* d*c nặng nhọc, hoàn toàn không có âm thanh lên tiếng từ Bạch Hàn Vĩ làm Tề Lăng bỗng chốc tức giận.
"Bảo bối, em làm lơ tôi" Cùng với giọng nói trầm thấp là một dòng dịch đột ngột phun trào trong cơ thể Bạch Hàn Vĩ làm cậu không thể thích ứng.

Cả cơ thể như hư nhuyễn không thể động đậy, chỉ có thể nhỏ nhẹ rên "ô ô...!aaaa"
Tề Lăng bóp mạnh túi súc ruột cho đến khi nước được trút cạn vào trong cơ thể Bạch Hàn Vĩ.

Sau đó trong lúc chờ Bạch Hàn Vĩ từ thống khổ tỉnh lại, Tề Lăng tháo mở còng tay giúp cậu.
"Bảo bối, em tốt nhất ngoan ngoãn kẹp chặt mông.

Nếu để một giọt nước rơi ra ngoài, ta cam đoan sẽ bắt em li3m sạch nó" Tề Lăng cười nhẹ hướng Bạch Hàn Vĩ cảnh cáo, tiếp đến đỡ cậu dậy, tách hai chân cậu ra, tay vòng qua khuỷu chân bế lên.

Dùng tư thế xi em bé đưa cậu đến nhà vệ sinh.

Tề Lăng đem cậu tiến tới bồn cầu đặt ngồi xuống "Bảo bối, em có thể thải nước ra ngoài"
Bạch Hàn Vĩ cả gương mặt trắng bệch tràn đầy nước mắt lắc lắc đầu.

Cậu dù không còn tôn nghiêm, nhưng cũng đừng bắt cậu thế mà xả nước trước mặt người đàn ông này.
Tề Lăng nhìn Bạch Hàn Vĩ không "đi" liền nở nụ cười ấm áp nói "Em chắc là không đi chứ, bảo bối?"
Bạch Hàn Vĩ thút thít khóc, sợ hãi lắc lắc đầu.

Tề LĂng không nói gì thêm, gương mặt xinh đẹp khiến phụ nữ phải ghen tị bỗng chốc âm trầm đáng sợ cực điểm.

Hắn là dạy dỗ chưa đủ? Thế nào 5 năm là một tính nô đến giờ phút này lại bất chấp mà chống đối hắn?
Tề Lăng cười thành tiếng, tay xoa xoa tóc mình, đột ngột cho vào bụng dưới Bạch Hàn Vĩ một quyền cực mạnh.

Bạch Hàn Vĩ chỉ cảm thấy nội tạng như bị đập nát, cúc hoa không kiềm được xả tất cả nước ra ngoài.

Bụng dưới đau đến nhói lên từng hồi, sau đó là mất hoàn toàn cảm giác.

Bạch Hàn Vĩ chỉ biết ôm chặt lấy bụng, khom người há miệng th* d*c.

Thật sự còn không thể mở miệng kêu lên một tiếng nào.

Cậu vốn không bao giờ là đối thủ của Tề Lăng, một quyền vừa rồi Tề Lăng cũng đã khống chế lực đạo.

Quyền xuất ra chỉ 4/10 lực đạo, nhưng so với thân thể ốm yếu của cậu, quyền đó đủ làm cậu thống khổ không thể tưởng.
Tề Lăng chưa hết tức giận, tay nắm lấy tóc cậu kéo ngửa ra sau, tay còn lại siết lấy chiếc cổ mảnh nhỏ trắng ngần của Bạch Hàn Vĩ.

Bạch Hàn Vĩ bị khó thở, hai tay cào loạn lên người Tề Lăng.

Chiếc áo choàng xa xỉ bị cào đến rách vải.

Tề Lăng hoàn toàn không chú ý đến, hắn chỉ biết con thỏ nhỏ này cũng đã học được cách phản kháng hắn rồi đấy, thật thú vị! Hah?
Kề sát gương mặt trắng đến không còn thấy huyết sắc của Bạch Hàn Vĩ cười lạnh "Bảo bối, trẻ hư chỉ chịu phạt, còn hình phạt, chẳng phải em đã từng nếm qua?"
Tề Lăng vốn định sẽ súc ruột cho cậu rồi để cậu nghỉ ngơi hôm nay, ngày mai bắt đầu chơi đùa, nhưng chỉ vỏn vẹn chưa tới 2 tiếng cậu đã chọc giận hắn.

Được thôi, ngày còn dài mà, để hắn xem cậu còn bản lĩnh như vậy nữa hay không! Xem nào bảo bối, ta cùng chơi thôi.
------------------------------
Mọi người cmt cho em có động lực nha 🙂)
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 6: Chương 6


Tềt Lăngt buôngt cổt Bạcht Hànt Vĩt ra,t tiếpt đót lạit kéot cậut ngãt xuốngt đất,t xoayt rat ngoàit lấyt nhữngt túit súct ruộtt cònt lại.

t
Bạcht Hànt Vĩt đượct thảt ra,t khôngt khít độtt ngộtt trànt vàot phổit làmt cậut kịcht liệtt hot khan.

t Chờt đếnt lúct cậut đãt lấyt lạit hơit thởt thìt Tềt Lăngt đãt mạnht mẽt lầnt nữat đâmt ốngt dẫnt túit súct ruộtt vàot trongt hậut huyệtt cậut saut đót dùngt sứct bópt mạnh.

t Dùngt hếtt túit súct ruộtt thứt hai,t Tềt Lăngt lấyt thêmt túit súct ruộtt nữat bơmt thêmt vàot trongt cơt thểt cậu.

t
Cảmt giáct trướngt đaut làmt chot Bạcht Hànt Vĩt khót chịut cựct độ,t hait tayt cùngt hait chânt cựct lựct tốngt đẩyt Tềt Lăngt rat khỏi.

"Ô-aaaaa"t
Bạcht Hànt Vĩt thốngt khổt rênt rỉ.

t Khôngt thểt chứat thêm,t sẽt vỡt mất.

t Nếut tiếpt tụct bơmt thêm,t cậut sẽt chếtt mất.

t Bạcht Hànt Vĩt cảmt nhậnt rõt ràngt nơit bụngt cậut ngàyt càngt phìnht tot lên,t đầut ốngt dẫnt cũngt cót xut hướngt bịt đẩyt rat ngoài.

t Tềt Lăngt cườit nhạt,t dùngt sứct ấnt đầut ốngt vàot trởt lạit cơt thểt cậu.

t
"Ôt ô! t Huhu! "t Bạcht Hànt Vĩt khóct thétt lên,t tayt nắmt chặtt lấyt cánht tayt Tềt Lăngt lắct đầut kịcht liệt.

t
Tềt Lăngt nhìnt hànht độngt củat Bạcht Hànt Vĩ,t mắtt phượngt khẽt nheot lạit liếct đếnt bụngt nhỏt đangt trươngt phìnht lênt nhưt cót chửat củat Bạcht Hànt Vĩt rồit độtt ngộtt rútt mạnht ốngt dẫnt ra.

t
Xì,t mộtt dòngt nướct trongt veot phunt rat từt lỗt nhỏ,t chảyt trànt xuốngt sànt nhàt tắm.

t Bạcht Hànt Vĩt trongt quát trìnht xảt nướct rat chỉt cảmt thấyt thânt thểt hưt nhuyễn,t cót chútt thoảit máit nhot nhỏ.

t Tềt Lăngt đứngt dậy,t ômt lấyt Bạcht Hànt Vĩt quăngt mạnht vàot bồnt tắm,t saut đót cầmt vòit sent trựct tiếpt xốit lênt cơt thểt cậu.

t Dòngt nướct lạnht mạnht mẽt phunt lênt vếtt thươngt trênt thânt thểt làmt Bạcht Hànt Vĩt vìt đaut vàt lạnht màt tậnt lựct nét tránh.

t Nhưngt sứct lựct cậut đãt cạnt kiệtt nênt chỉt cót thểt nhúct nhícht đầut ngónt tay.

t Saut khit cảmt thấyt ngườit đãt đượct dộit rửat sạcht sẽ,t Tềt Lăngt tùyt tiệnt khoát vòit nước,t némt nót đit rồit đưat tayt xácht lấyt khuỷut tayt cậut kéot rat ngoài.

t
Bạcht Hànt Vĩt gặpt giót lạnht lẽot theot bảnt năngt cot rútt ngườit runt rẩy.

t Nhàt gỗt nằmt sâut trongt khut rừngt saut nhà,t xungt quanht đềut làt câyt cốit tạot chot ngườit tat cảmt giáct mátt mẻt dùt chot hiệnt tạit đangt làt buổit trưa.

t
Némt Bạcht Hànt Vĩt lênt giường,t Tềt Lăngt đèt Bạcht Hànt Vĩt nằmt ngửat rat giường,t tayt bópt mạnht cằmt cậut cườit hỏit "Bảot bối,t thết nào?t Ngườit củat emt đãt hoànt toànt sạcht sẽt rồi.

t Cámt ơnt tat đi!"t
Tiếpt đếnt liềnt thôt bạot ápt lấyt môit nhỏt hồngt củat Bạcht Hànt Vĩt liênt tụct cắnt m*t.

t Bạcht Hànt Vĩt nhíut màyt khẽt đẩyt Tềt Lăngt rat nhưngt hầut nhưt thểt lựct củat cậut đãt chạyt biếnt đit mất.

t Tềt Lăngt thấyt cậut đẩyt mìnht liềnt nhưt trừngt phạtt màt cắnt mạnht lênt đôit môit ngont ngọtt củat cậu.

t Đầut lưỡit cườngt hãnt cạyt mởt khớpt hàmt rồit xâmt nhậpt vàot sâut trongt khoangt miệng,t tiếpt đếnt lạit truyt đuổit lưỡit nhỏt đangt trốnt chạy.

t Miệngt khôngt thểt khépt lạit làmt nướct bọtt củat cảt hait trànt rat ngoài,t cònt đểt lạit tiếngt nhópt nhépt đầyt dâmt mỹ.

t Tềt Lăngt dùngt sứct mútt lấyt đầut lưỡit cậu,t khẽt cắnt xuốngt mộtt chút.

t
"Ô—aa—ngô! ân.

.

"
Bạcht Hànt Vĩt khôngt thểt thởt liềnt giãyt giụa,t gươngt mặtt bỗngt chốct đỏt bừng,t nướct mắtt tràot rat nhanht chóng.

t Tềt Lăngt saut khit nếmt đãt liềnt luyếnt tiếct buôngt ra.

t Tránt tựat vàot tránt Bạcht Hànt Vĩ,t hônt nhẹt nhẹt lênt đôit môit bóngt loángt sưngt đỏ,t cườit nóit "Bảot bối,t miệngt emt chínht làt mỹt vịt trânt quýt nhấtt trênt đời,t cót biếtt không?t Tat sẽt khôngt chánt nếut ngàyt ngàyt đượct nếmt nót đâu".

Tềt Lăngt mộtt bênt tiếpt tụct nhấmt nhápt đôit môit cậu,t mộtt bênt đưat tayt xuốngt mânt mêt đầut nhũt hồngt nhạt.

t Dùngt tayt nhẹt nhàngt xoat nắnt saut đót lạit thôt bạot kéot ra.

t Bịt đau,t Bạcht Hànt Vĩt oằnt người,t tayt nắmt lấyt bànt tayt đangt chơit đùat đầut nhũt củat mình.

t Cườit khẽ,t Tềt Lăngt rêt lưỡit xuốngt cằm,t xuốngt cổ,t xuốngt xươngt quait xanh.

t Mỗit mộtt bướct đit đềut lưut lạit ấnt kýt đỏt hồngt trênt lànt dat trắngt ngầnt củat cậu.

t Tiếpt xuốngt thứt quảt đẹpt mắt,t Tềt Lăngt khẽt chạmt vàot đầut nhũt cươngt cứngt củat Bạcht Hànt Vĩ,t liếmt liếmt mộtt chútt rồit hát miệngt ngậmt vào,t dùngt sứct mútt lấy.

t Kícht thícht ậpt đếnt làmt chot Bạcht Hànt Vĩt cảmt thấyt chênht vênh,t hait bànt tayt nhỏt nắmt lấyt tóct Tềt Lăng,t ngườit ưỡnt lênt nhưt muốnt đưat đầut nhũt mìnht vàot sâut trongt miệngt hắn,t đượct hắnt âut yếmt mútt lấy.

t
Mộtt lúct sau,t Tềt Lăngt ngồit thẳngt ngườit dậy,t tayt đùat nghịcht đầut nhũt sưngt đỏt đượct nướct bọtt thấmt ướt.

t Hơit nheot mắtt lạit nhìnt mỹt cảnht dướit thân,t Tềt Lăngt cảmt thấyt bụngt dướit mộtt trậnt khôt nóng.

t Đưat tayt xốct lênt áot choàngt xat xỉt củat mình,t Tềt Lăngt mộtt tayt cầmt lấyt phânt thânt đãt sưngt đỏt củat mình,t mộtt tayt vỗt vỗt vàot gươngt mặtt đỏt bừngt củat cậut cườit quyếnt rũt "Bảot bối,t ngoant hát miệngt ra.

t Tat chot emt nếmt đồt ngon".

Hét mắtt nhìnt thấyt phânt thânt tot lớnt trướct mặt,t Bạcht Hànt Vĩt khôngt khỏit cảmt thấyt sợt hãi.

Đợit mộtt lúct vẫnt khôngt thấyt cậut hát miệng,t Tềt Lăngt đưat tayt bópt chặtt lấyt khớpt hàmt cậu,t cườit ônt nhut "Bảot bối,t khôngt nghet lờit sẽt bịt phạtt a~~.

t Ngoant hát mồm,t nếut khôngt tat khôngt đảmt bảot hàmt emt cót bịt trậtt khớpt khôngt a~~"
Lờit nóit phátt rat dịut dàng,t hànht độngt lạit thôt bạot nhưt muốnt bẻt gãyt hàmt cậu.

t Bạcht Hànt Vĩt khổt sởt mởt miệngt đemt phânt thânt tímt đỏt ngậmt bàot miệngt liếmt lộng.

t Phânt thânt ngoạit cỡt làmt Bạcht Hànt Vĩt khót khănt hítt thở.

t
Tềt Lăngt hơit ngẩngt đầut thởt nhẹt mộtt hơi,t tayt vuốtt vet đầut nhỏ.

t
"Chậc!t Bảot bối,t miệngt emt hảot nóngt a~~t Nào,t mởt tot miệngt ra,t răngt emt cứat vàot tat đaut quát nha~~"t Tềt Lăngt cảmt thán.

t
Đầut lưỡit trúct trắct khuấyt động.

t Bạcht Hànt Vĩt 2t nămt làmt ngưut lang,t 5t nămt làmt tínht nôt nhưngt thậtt sựt vẫnt chưat họct đượct cácht khẩut giao.

t Cậut luônt khôngt biếtt vậnt đầut lưỡit nhưt thết nào.

t Cót thểt nói,t suốtt cảt quát trìnht cậut chỉt dựat theot bảnt năngt màt liếmt m*t,t hoànt toànt khôngt thểt thuầnt thụt được.

t
Bạcht Hànt Vĩt cốt gắngt nuốtt phânt thânt tot lớnt vàot sâut trongt cổt họng.

t [Lớnt quá]t Bạcht Hànt Vĩt ait thán.

t Nướct bọtt theot nhữngt lầnt đỉnht nhậpt củat phânt thânt màt tràot rat khoét môi.

t Bạcht Hànt Vĩt nént xuốngt cảmt giáct buồnt nôn,t cuốngt họngt cot thắtt kịcht liệt.

t
"Hô!t Bảot bối,t thậtt sảngt khoáit nga~~"t Tềt Lăngt nheot mắtt nhìnt gươngt mặtt củat Bạcht Hànt Vĩ,t tayt ônt nhut laut laut khoét mắtt đẫmt nước,t độtt nhiênt hạt thấpt người,t đemt toànt bột dươngt vậtt tiếnt vàot sâut trongt miệngt saut đót rútt ra,t lạit tiếpt tụct đẩyt vàot khoangt miệngt ấmt áp.

t Lặpt lạit vàit lần,t Tềt Lăngt đưat tayt bịtt chặtt mũit Bạcht Hànt Vĩ,t đồngt thờit đỉnht nhậpt thậtt sâu.

t Bạcht Hànt Vĩt khôngt thểt thởt được,t liềnt cốt gắngt nớit rộngt cổt họngt đểt tìmt khôngt khí.

t Hait chânt gầyt yếut vẫyt đạpt lungt tung,t hait cánht tayt nhỏt bét bịt épt chặtt lênt đỉnht đầut dùngt sứct vùngt ra.

t Nhưngt tấtt cảt hànht độngt phảnt khángt theot bảnt năngt củat cậu,t khôngt thểt phủt nhận,t đót chínht làt liềut thuốct kícht dụct hữut dụngt nhấtt đốit vớit Tềt Lăng.

t Phânt thânt trongt miệngt củat Bạcht Hànt Vĩt vốnt sưngt tot lạit tăngt thêmt mộtt vòngt làmt Bạcht Hànt Vĩt cót cảmt tưởngt khoét môit sẽt rácht mất.

t
Tềt Lăngt thựct thoảt mãn.

t Dụct vọngt ngượct đãit củat hắnt tăngt vọtt làmt hắnt sắpt mấtt khốngt chế.

t Bạcht Hànt Vĩ,t thậtt đúngt làt mónt ănt ngont nhất.

t Thởt hắtt rat mộtt hơi,t Tềt Lăngt ngửat đầut mịt mắt,t vait áot choàngt trượtt xuốngt làmt lột rat xươngt quait xanht tinht tế.

t Máit tóct dàit quat vait xoãt xuốngt rũt chet khuấtt vait tráit làmt hắnt mịt hoặct càngt thêmt mịt hoặc.

t Trừt bỏt việct hắnt chínht làt mộtt kẻt máut lạnht tànt nhẫnt thìt hắnt chínht làt kẻt màt namt nữt đềut hậnt khôngt bổt nhàot vàot ănt sạch.

t
Bạcht Hànt Vĩt phảnt khángt yếut dần,t dườngt nhưt tấtt cảt khôngt khít trongt phổit cậut đềut bịt rútt sạch.

t Hait chânt buôngt thõngt xuốngt giường,t hoànt toànt muốnt ngấtt đi.

t
Phânt thânt trongt miệngt Bạcht Hànt Vĩt runt lênt mộtt chút,t saut đót làt mộtt dòngt dịcht nóngt tanht phóngt thẳngt vàot dạt dày.

t Tỉnht táot mộtt chút,t Tềt Lăngt nhìnt rõt thảmt trạngt củat ngườit phíat dướit liềnt vộit vàngt rútt dươngt vậtt rat khỏit miệngt cậu.

t
Bạcht Hànt Vĩt đầut nghiêngt sangt mộtt bên,t tóct mềmt chet khuấtt nửat gươngt mặtt trắngt bệch,t đôit môit sưngt đỏ.

t Bạcht trọct nươngt theot phânt thânt dínht lênt khoét môit rướmt máu.

t Tềt Lăngt cẩnt thậnt đưat tayt lênt mũit cậut kiểmt trat hơit thở.

t Hoànt hảo,t vẫnt cònt hôt hấp!t Hắnt khôngt cót đủt thờit giant chầnt chừt liềnt cúit ngườit xuốngt giúpt cậut hôt hấpt nhânt tạo.

t Lồngt ngựct phậpt phồngt yếut ớtt saut mộtt hồit đượct rótt thêmt oxit liềnt dầnt trởt vềt thườngt trạng.

t
Tềt Lăngt cót chútt thấtt thần.

t Hắnt vìt quát hưngt phấnt màt khôngt đểt ýt cont thỏt nhỏt này.

t Hắnt biếtt rõt hệt hôt hấpt củat cậut rấtt yếu.

t Vậyt màt lúct nãyt hắnt vôt ýt suýtt cướpt đit hơit thởt củat cậu.

t Nếut vậtt nhỏt nàyt bịt cáit gì,t hắnt làmt saot đây?t Hắnt cũngt chưat ngoạnt đủ,t cũngt khôngt muốnt làmt chot Cốt Vãnt Thâmt nổit giận.

t Cốt Vãnt Thâmt chot dùt hậnt Bạcht Hànt Vĩt thấut xươngt nhưngt anht cũngt chưat từngt nghĩt sẽt giếtt Bạcht Hànt Vĩ.

t Nếut nhưt anht cót ýt địnht đó,t Bạcht Hànt Vĩt cũngt sẽt khôngt bìnht ant màt sốngt 5t năm.

t Tềt Lăngt thởt hắt,t phảit tiếtt chế!t Ítt nhấtt làt đểt Bạcht Hànt Vĩt tỉnht dậyt mớit bắtt đầut chơit tiếpt a~~
Tềt Lăngt saut khit nhìnt nhìnt Bạcht Hànt Vĩt tĩnht lặngt hônt mê,t đứngt dậy,t cầmt lấyt hạngt khuyểnt đeot vàot cổt Bạcht Hànt Vĩ,t chỉnht đột chậtt vừat phải,t saut đót móct vàot đầut sắtt trênt tường.

t Chỉnht lạit áot choàng,t hắnt khôit phụct dángt vẻt bìnht thườngt lyt khait khỏit nhàt gỗ.

t
---------------------------------
Ahhhh,t lạit làt Ht hụtt 🙁t srt cáct bạnt 🙁t Tềt Lăngt cũngt khôngt cót "chơi"t Bạcht Hànt Vĩt quát đángt gì.

t Hịt hịt 🙂)t chapt saut sẽt cót Ht 🙂)
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 7: Chương 7


Vềt đếnt nhàt chính,t Tềt Lăngt vàot phòngt ngủt địnht tắmt quat mộtt lần.

t Ngâmt mìnht dướit bồnt nướct ấm,t hắnt trầmt ngâmt nhớt đếnt dángt vẻt bịt rútt cạnt oxit củat Bạcht Hànt Vĩt lúct nãy.

t Gươngt mặtt đầut tiênt làt đỏt bừng,t saut đót trắngt bệch.

t Nướct mắtt sinht lýt tràot ra.

t Đôit môit đỏt ngậmt lấyt phânt thânt sưngt tím,t khóet môit theot từngt cút đỉnht nhậpt màt tràot rat nướct bọt,t rơit xuốngt cổ.

t Hầut kếtt nhot nhỏt khôngt ngừngt chuyểnt động.

t Bànt tayt nhỏt nhắn,t nhữngt ngónt tayt vớit móngt tayt bịt gãyt bấtt lựct vùngt vẫyt bịt hắnt kiềmt giữ.

t Đôit chânt khẳngt khiêut lungt tungt quẫyt đạp.

t Mỹt cảnht ấyt thậtt khiếnt ngườit tat phátt hỏa.

t Đưat tayt xuốngt dươngt vậtt đangt từt từt cươngt lênt củat mìnht dùngt sứct xoat nắn.

t Giant phòngt tắmt xat hoat rộngt lớnt bỗngt chốct nóngt lên.

t Tiếngt thởt dốct ngàyt càngt dồnt dập.

t Phânt thânt trướngt tot hếtt mứct phunt rat dòngt dịcht trắngt đục,t khôngt giant lậpt trứct trànt ngậpt mùit hươngt namt tínht tanht nồng.

t
"Bảot bối,t tat khôngt thểt khôngt nghĩt vềt emt a~~t Nhanht tỉnht nào,t chúngt tat sẽt tiếpt tục"t Tềt Lăngt thấpt giọngt cườit cười.

t
Bướct rat khỏit bồnt tắm,t Tềt Lắngt khoáct hờt áot choàngt tắmt đit rat phòngt ngủ.

t Chọnt 1t áot choàngt ngủt dàit đắtt tiền,t Tềt Lăngt laut nhẹt máit tóct tiêut sáit xuốngt phòngt khách.

"Tềt thiếu,t ngàit muốnt dùngt cơmt ởt nhàt chínht hayt ởt nhàt gỗ"t Quảnt giat cungt kínht hỏi
"Ởt đây"t nóit rồit Tềt Lăngt bướct vàot nhàt bếpt đãt đượct bàyt dọnt bữat trưat phongt phú.

t
Ngồit xuốngt ghết chủt thượng,t Tềt Lăngt bắtt đầut dùngt cơmt trưa.

t Ănt xongt phầnt ănt củat mình,t nhẹt nhàngt dùngt khănt laut miệng,t hướngt đếnt quảnt giat nóit "Chuẩnt bịt chot tat mộtt chait Devilt Springt Vodka*"
Quảnt giat hoàit nghit nhìnt chủt tửt saut đót khôit phụct dángt vẻt chuyênt nghiệpt bant đầut "Vâng"
Tềt Lăngt suyt tưt chốct látt rồit gọit chot Cốt Vãnt Thâm.

Ngayt saut khit nhấct máy,t Tềt Lăngt tiếpt tụct giởt điệut bột chọct đánht nhưt trướct "Tiểut Cốt a~~t Ngươit quảnt ngườit saot vậyt a~~t Cont thỏt lạit khót nghet rồi.

t Tat hảot tứct giậnt a~~"
"Nóit nhanh,t tôit khôngt rảnh"t Cốt Vãnt Thâmt lạnht nhưt băngt cắtt lời
"Đượct rồi.

t Vãnt Thâm,t nghet nóit ngươit muốnt muat khut đấtt bênt Đìnht Vũ?"t Tềt Lăngt nhíut mày
"Ừ"t
"Khut đấtt đó,t bangt Thanht Ưngt cũngt cót ýt định.

t Nóit vậyt làt ngươit sẽt thamt giat đấut giát sao?"
"Tat đãt muat rồi.

t Dựt địnht bant đầut sẽt sangt mùat xuânt tat kýt hợpt đồng.

t Dùt saot cũngt chưat chot thămt dòt địat chất.

t Nhưngt hômt quat tat biếtt tint xâyt dựngt tàut điệnt ngầmt đượct ngườit tuồngt rat nênt đẩyt nhanh.

t Ngườit bênt ngânt hàngt địnht giát tàit sảnt tat cót quen.

"t
"Nóit vậyt làt ngươit làt chủt sởt hữut củat khut đất?"
"Ừm.

t Sángt tat mớit kýt hợpt đồngt bênt ngânt hàng.

t Bênt khut đấtt đó,t mớit biếtt sẽt đưat lênt sànt đấut giá.

t Tat dùngt mộtt chútt thủt đoạnt đemt khut đấtt vàot quyềnt sởt hữut củat ta.

"
"Tat hiểut rồi.

t 8ht tốit nayt ngươit rảnht không?t Tat cót chútt chuyệnt muốnt nói"t
"Heavent phòngt cũ"t
Tềt Lăngt saut đót tắtt máy.

t Hắnt quảt thậtt mộtt chútt cũngt khôngt cót hứngt thút vớit bấtt độngt sản,t nhưngt làt bênt Thanht Ưngt cót ýt địnht thâut tómt đấtt đó.

t Trướct đếnt giờt Thanht Ưngt vàt bênt Cốt Vãnt Thâmt nướct sôngt khôngt phạmt nướct giếng.

t Thết nhưngt Thanht Ưngt vẫnt luônt tìmt mộtt cáit cớt đểt đánht Cốt Vãnt Thâm.

t Sot Vãnt Thâmt vớit Thanht Ưng,t ởt địat bànt Đôngt Namt Á,t Cốt Vãnt Thâmt sẽt làt ngườit yếut thế.

t Nhưngt nếut ởt toànt bột Châut Át vàt Châut Âu,t ngườit lợit thết làt Cốt Vãnt Thâm.

t Thết nhưng,t hiệnt tạit vẫnt khôngt nênt đốit đầu.

Tềt Lăngt trongt khit đợit quảnt giat đếnt chuẩnt bịt liềnt lấyt rat cataloguet củat mộtt cửat hàngt trangt sứct tìnht thút xemt qua.

t
"Tềt thiếu,t Thiênt Đườngt cót chot rat vàit sảnt phẩmt mới"t Thưt kýt thânt cậnt củat Tềt Lăngt nói
"Sảnt phẩmt hômt trướct bênt đót liênt lạc,t bảot bọnt họt tat muốnt mua"t Tềt Lăngt gấpt cuốnt cataloguet lạit đưat chot thưt ký.

t
"Ýt ngàit làt giảt dươngt cụt đínht rubit kiat ạ?"
"t Không!t Làt ngựat gỗt nạmt đát quý,t nóit vớit bạnt họt tăngt kícht cỡt giảt dươngt cụ"
"Vâng"
Saut khit nhậnt đượct nhữngt mónt đồt mìnht cần,t Tềt Lăngt liềnt quayt trởt vềt nhàt gỗ.

t Mởt cửat ra,t cảnht tượngt đầut tiênt hắnt nhìnt thấyt làt Bạcht Hànt Vĩt đangt sungt sứct vậnt động.

t
Bạcht Hànt Vĩt ngồit trênt giường,t tayt khôngt ngừngt kéot hạngt khuyểnt hòngt tháot ra.

t Chănt rơit xuốngt chet khuấtt bột vịt kia,t trênt ngườit trắngt nõnt gầyt yếut nơit nơit đềut làt hônt ngân.

t
"Bảot bối,t emt đangt làmt gìt vậy?"t Tềt Lăngt đặtt Devilt Springt Vodkat xuốngt chiếct bànt gầnt đó,t trởt mìnht đèt lạit Bạcht Hànt Vĩ.

t
Bạcht Hànt Vĩt mấpt máyt môit nóit khẩut ngữt [anht thảt tôit ra,t tôit khôngt thícht bịt trói]t
Thết nhưngt Tềt Lăngt khôngt phảit làt Cốt Vãnt Thâmt cốt tìnht họct khẩut ngữ.

t Hắnt cănt bảnt khôngt nhìnt rat cậut làt đangt nóit cáit gì.

t Chỉt tưởngt cậut chửit mắngt mìnht liềnt bópt lấyt hait mát cậut gằnt giọngt "Bảot bối,t đừngt tiếpt tụct chọct giậnt tat a~"t saut đót hônt hônt lênt miệngt cậut "Bảot bối,t emt đóit rồit đi?t Ngoan~~t tat chot emt ăn"
Nóit rồit Tềt Lăngt cởit rat áot choàngt củat mình,t treot lênt íat treot gầnt đót rồit sốct chănt chet cậut lên.

t Bạcht Hànt Vĩt kinht hãit nhìnt hànht độngt củat hắn.

t
"Bảot bối,t tat uyt emt ănt not a~~"t
Nóit rồit Tềt Lăngt đâmt mộtt ngónt tayt vàot hậut huyệtt khôt khốc.

t Bạcht Hànt Vĩt hoảngt sợt khôngt ngừngt giãyt giụa,t nhưngt đổit lạit chỉt làt tăngt thêmt mộtt ngónt tay.

t
"Ô-aaaa"t Bạcht Hànt Vĩt hétt lênt khit Tềt Lăngt độtt ngộtt tăngt thêmt mộtt ngónt tay.

t
Cảt bat ngónt tayt khôngt ngừngt khuấyt độngt bênt trongt hậut huyệt.

t Chụmt lạit rồit giãnt nở,t bat ngónt tayt nhưt cót nhưt khôngt vuốtt nhẹt lấyt nơit mẫnt cảmt củat Bạcht Hànt Vĩ.

t
"Chậc,t bảot bối,t bênt trongt emt hảot nóngt a~~t đốtt cháyt ngónt tat a~~t Ngoant nào"t Tềt Lăngt mộtt mặtt ant ủit thươngt yêu,t mộtt mặtt khôngt ngừngt đâmt thọct vàot sâut trongt hậut huyệt.

t
Tềt Lăngt chịut dựngt cảmt giáct sưngt trướngt đangt kháot khátt muốnt vùit vàot nơit ấmt ápt kia,t kiênt nhẫnt nớit rộngt chot Bạcht Hànt Vĩ.

t Nóit gìt chứt nếut khôngt nớit rộng,t lúct tiếnt vàot bịt kẹpt chặtt sẽt rấtt đaut nha.

t Nhưngt dườngt nhưt Bạcht Hànt Vĩt khôngt hềt biếtt ơnt vìt Tềt Lăngt đãt làmt tiềnt diễnt giúpt màt cònt khôngt ngừngt dùngt tayt đẩyt hắnt ra,t lạit cònt đánht vàot ngựct hắn.

t Hắnt khôngt phủt nhậnt rằngt lựct cậut rấtt yếu,t khôngt đủt làmt hắnt cảmt thấyt đau,t nhưngt cont thỏt nàyt lạit làt phảnt khángt hắnt a.

t
Rútt tayt ra,t Tềt Lăngt hừt nhẹ,t miệngt mỉmt cườit ngọtt ngào,t cầmt lấyt phânt thânt xoat quat miệngt huyệtt ướtt átt vìt dịcht ruộtt đượct tiếtt ra,t nóit "Bảot bối,t tat đãt địnht nhẹt nhàng.

t Nhưngt emt quát khôngt ngoan! t Khôngt ngoant a~~"t nóit dứtt câut liềnt mạnht mẽt mởt rat cửat huyệtt tiếnt sâut vàot trong.

t Phânt thânt ngoạit cỡt sưngt đỏt chènt vàot trongt hậut huyệtt làmt Bạcht Hànt Vĩt đaut đếnt hútt khí,t nướct mắtt tràot ra,t giãyt giụat càngt kịcht liệtt hơn.

t Nhưngt Tềt Lăngt chínht làt khôngt đểt cậut cót cơt hộit thícht nghit liềnt luậnt động.

t Đâmt vàot rồit thôt bạot rútt ra.

t Lúct đit rat cònt kéot thêmt nộnt thịtt cùngt tơt máut đỏt thẫm.

t Tềt Lăngt dùngt ngónt trỏt quẹtt lấyt máut tràot rat theot từngt đợtt đỉnht nhậpt rồit đưat lênt trướct mặtt Bạcht Hànt Vĩt "Bảot bối,t emt xem,t thết nàot lạit cót máut a~~t emt làt cont trait lạit cót trinh?t Tat hảot bấtt ngờt nha"
Nóit rồit độngt táct càngt thêmt mạnht mẽ.

t Hậut huyệtt khôt khốct cót thêmt dịcht ruộtt tiếtt rat miễnt cưỡngt làmt phânt thânt tiếnt vàot sâut bênt trong.

t Hait khoảt cầut mạnht mẽt dậpt vàot môngt Bạcht Hànt Vĩt tạot nênt tiếngt "bat bat ba"t đầyt dâmt mỹ.

t
Bạcht Hànt Vĩt yếut ớtt nắmt lấyt gat giường,t gồngt mìnht chốngt đỡ.

t Đôit mắtt nhắmt nghiền,t môit mímt chặt.

t
"Bảot bối,t rênt chot tat nghet nào"t Tềt Lăngt áct ýt đâmt chọtt liênt tiếpt vàot điểmt Gt làmt Bạcht Hànt Vĩt khôngt kịpt chuẩnt bịt hétt lênt nứct nở.

t Khoáit cảmt ậpt đếnt độtt ngộtt làmt mắtt cậut nhoèt nước.

t Mộtt látt saut khôngt chịut nổi,t Bạcht Hànt Vĩt liềnt bắnt ra.

t Hậut huyệtt độtt ngộtt cot rútt làmt Tềt Lăngt thoảit máit cựct độ.

t Thởt nhẹ,t hắnt càngt tăngt thêmt tầnt suấtt vat chạm.

t
Tiếngt thởt dốct cùngt tiếngt rênt rỉt cứt thết lant rộngt khắpt cănt nhàt gỗ.

t Tềt Lăngt saut khit phóngt thícht lầnt mộtt liềnt nhìnt thấyt Bạcht Hànt Vĩt vìt thểt lựct quát yếut màt ngấtt đi,t hắnt rútt phânt thânt rat ngoài,t chỉt chừat đỉnht quyt đầut bênt trong,t lạit độtt ngộtt đâmt vào,t cùngt lúct vớit tiếngt cườit nhẹt "Bảot bối,t emt khôngt thểt ngấtt sớmt vậyt a~~t tat khôngt muốnt làmt cùngt xáct chếtt a~~"
Bạcht Hànt Vĩt từt trongt đaut đớnt dầnt kéot tỉnht lại.

t Lạit thấyt chínht mìnht đangt khoát ngồit trênt ngườit Tềt Lăng.

t Đầut dâyt hạngt khuyểnt đượct Tềt Lăngt nắmt trongt tay,t môtt tayt mạnht mẽt giữt lấyt éot khôngt ngừngt thúct đẩy.

t Tưt thết nàyt làmt phânt thânt chônt càngt sâut trongt cơt thể.

t Bạcht Hànt Vĩt lắct lắct đầut nhỏ,t cơt thểt hưt nhuyễnt xiêut vẹot muốnt ngãt lạit bịt Tềt Lăngt giữt chặt.

t Nhịnt khôngt đượct liềnt hét môit rênt rỉ,t đầut ngưỡngt rat saut tạot thànht mộtt đườngt congt nơit cổ,t lột rat dướit cằmt cót mộtt vếtt xẹot dàit màt Tềt Lăngt hắnt gâyt rat trướct đây.

t Kiềmt khôngt đượct đưat tayt vuốtt vet nơit đó.

t
Thúct đẩyt thêmt vàot cái,t Tềt Lăngt rútt ra,t đẩyt Bạcht Hànt Vĩt nằmt sấpt xuốngt giườngt lạit mạnht mẽt đâmt vàot rútt ra.

t
Vậnt độngt từt trưat đếnt ngoàit trờit đãt tốit hẳnt Tềt Lăngt mớit dừngt lại.

t Nhìnt ngườit đãt ngấtt xỉu,t thânt thểt càngt thêmt đậmt hônt ngân.

t Dướit hạt thểt làt dịcht trắngt cùngt tơt máut đangt tràot rat tạit nơit khôngt thểt khépt lạit đó.

t Tềt Lăngt mớit bết cậut vàot bồnt tắmt tẩyt rửa.

t Saut khit tẩyt rửat sạch,t Tềt Lăngt cắmt phễut vàot hậut huyệt,t cầmt lấyt chait Devilt Springt Vodkat dốct ngượct vàot hậut huyệt.

t Dòngt rượut rótt vàot cơt thểt đếnt trànt đầy,t Tềt Lăngt dùngt nútt bịtt bịtt kínt lại.

t Dùngt còngt khoát lạit tayt chân,t mốct hạngt khuyểnt lênt tường,t đắpt chănt cẩnt thận,t Tềt Lăngt rờit khỏi.

t
"Bảot bối,t emt cònt 30t ngàyt vớit tat a~~t Mongt emt sớmt khoẻ"
*chút thích
Devilt Springt Vodka:t Loạit Vodkat lừngt danht nàyt cót nồngt đột cồnt lênt đếnt 80%,t vàt thườngt đượct khuyênt dùngt đểt phat cocktailt hoặct chết rượut gừngt chứt khôngt nênt uốngt "chay".

(nguồn:t internet)
-----------------------------------
Mẹt hyt vọngt cont khôngt chết,t mẹt yêut cont 🙁t hãyt cốt gắngt lên,t tươngt lait cont sẽt sángt lạngt 🙂)
Havi:t mongt mnt ủngt hột bằngt cácht cmtt vàt bấmt vàot cáit ngôit saot nhot nhỏt dễt thươngt ởt dướit 🙂)
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 8: Chương 8


Cố Vãn Thâm 6h tối đã ở tại phòng VIP của Heaven.

Bên cạnh người con trai trắng trẻo yếu đuối tựa vào người anh, tay cách một lớp quần x** n*n cự vật đang ngủ say.

Vãn Thâm đặt ly rượu trống xuống, vươn tay tự rót cho mình một ly khác.

Liếc liếc qua người bên cạnh, tức thì đẩy ngã xuống đất, d*ng h** ch*n mình ra lạnh lẽo nheo mi nói: "Li3m nó".
Thiếu niên trắng trẻo liền không dám chần chừ, đưa tay kéo xuống dây kéo quần, móc ra trụ thịt đang bán cương, đưa lươic liếʍ ʍúŧ.

Được một lúc, chính anh đưa tay ép sát lấy đầu nhỏ vào hạ bộ mình, thúc đẩy sâu trong cổ họng.

Cạch một tiếng, cửa phòng liền mở, ngoài cửa bước vào một người đàn ông yêu mị.

Tề Lăng thấy một màn trước mắt không kiềm nổi cười thành tiếng, sau đó hướng ghế sofa bên cạnh Cố Vãn Thâm ngồi xuống.

"Tiểu Thâm a~~ sao lại có thể tàn nhãn đem bảo bối cho ta, chính mình lại ở ngoài đây hưởng thụ nga~~" Tề Lăng ngồi chưa ấm chỗ đã bắt đầu buông lời cà lơ phất phơ.

Tà áo khoác dài phủ lên nệm sofa, lại chính mình vuốt vuốt tóc dài, cười trách móc.

Cố Vãn Thâm một lời cũng không phí phạm, liền ở trong miệng thiếu niên phóng ra tϊиɦ ɖϊƈh͙, sau đó đẩy người ngã ra sàn nhà.

Lại tao nhã đứng dậy kéo lại khoá quần, chỉnh trang lại chút y phục ngồi xuống.

Tiểu thiếu niên không dám chậm trễ, được thả ra như mới vừa ban ân, liền chạy như bay ra khỏi phòng.

Cả phòng bỗng chốc chìm vào yên lặng.

" Tôi nói Tề Lăng cậu, đừng chơi chết" Cố Vãn Thâm châm một điếu xì gà đưa lên miệng hút.

" Ngươi là đau lòng a~~" Tề Lăng ph*ng đ*ng đưa tay qua người Cố Vãn Thâm sờ mó.

Hất qua cái tay kia, Cố Vãn Thâm vẫn trầm trầm nói: " Y hệ hô hấp yếu, cậu không phải không biết".
"Hảo a~~ ta so với ngươi biết rõ hắn bị gì a~~ Chỉ là ta không kiềm được phấn khích nga".
"Đừng như lần trước!"
"Hảo a hảo~~" Tề Lăng nghe đến anh nhắc chuyện trước đây, cả người liền không thoải mái "Ta đây không những biết hô hấp hắn yếu, hắn bị suyễn, ta còn biết cơ thể hắn còn bao nhiêu di chứng sót lại a~~ chẳng phải người làm tổn thương đường tiết niệu của hắn là ngươi sao? Còn nhắc ta"
Tề Lăng cười nhạt.

Hắn đến đây hôm nay không phải để nghe kẻ này lải nhải về Bạch Hàn Vĩ.

Hắn cùng lắm chỉ làm cậu ngạt thở khi hương phấn làʍ ŧìиɦ quá mức lần trước.

Nhưng kẻ tàn nhẫn giày vò bộ phận sinh dục đến tổn thương đau đớn còn chẳng phải Cố Vãn Thâm? Ra vẻ thanh cao.

Cố Vãn Thâm nghe nói cũng lặng đi, lát sau mới trầm trầm đáp: "Y xứng đáng"
Tề Lăng gật gù, lại cười.

Bạch Hàn Vĩ, cậu quá đáng thương rồi.

Chính mình không có tội, nhưng chẳng ai tin cậu, cả chính bản thân cậu còn không tin bản thân mình vô tội mà.

"Thế nào hẹn gặp?" Cố Vãn Thâm tiếp tục hỏi.
"Chính là, ngươi muốn thâu lấy sản nghiệp Bạch gia?"
"Sau lưng Bạch gia trước đây có chống lưng, chỉ là chỗ chống lưng ấy đang lung lay.

Đánh sập hàng phòng ngự là có thể đường hoàng thâu tóm".
"Bạch gia so với ngươi mà nói không phải nước sông không phạm nước giếng?" Tề Lăng nheo mắt nói.

"Chính là muốn thâu lại liền thâu"
Tề Lăng im lặng.

Bạch Hàn Vĩ xuất thân Bạch gia, cha cậu tên Bạch Vĩnh Thụy, là con trai của Bạch lão gia tử.

Vì đem lòng yêu Vũ Chân Trân (xem lại chap 2 để biết thêm chi tiết ??).

Lúc ấy chính nàng bụng mang thai đứa con của Cố Bách mà cưu mang nàng.

Sau đó không may vì qua đời cùng đứa nhỏ khi cố gắng giải thoát cho Vũ Chân Trân lúc ấy mang thai Bạch Hàn Vĩ ra khỏi đám cháy do mẹ Cố Vãn Thâm gây ra.

Cũng chính vì vậy mà Bạch gia bắt đầu lung lay.

Bạch lão gia tử bên ngoài nhiều tình nhán, nhưng thú về chỉ có một là mẫu thân thân sinh của Bạch Vĩnh Thụy, mà Bạch Vĩnh Thụy qua đời, Bạch lão gia tử phải đưa con riêng của tình nhân vào để kế nhiệm.

Không ngờ mệnh yểu, đứa con riêng sống chưa qua 30 tuổi đã mất vì bệnh, để lại Bạch Vũ lúc đó lớn hơn Bạch Hàn Vĩ 2 tuổi ở lại làm kế nhiệm.

Nhưng sau đó không lâu, Bạch Vũ đột ngột mất tích không thấy, từ đó Bạch gia là do nữ tử con riêng của tình nhân khác lên quản.

Người này trời sinh dâʍ đãиɠ, phóng túng đa tình, một đêm không có nam khí sẽ không sống nổi.

Chính mình thu lưu bao nhiêu tiểu nam tình nhân, đem gia sản phân phát tiêu tán, hiện tại cũng đã đến kỳ xuống dốc.

Bạch gia liền thế mà đi xuống không phanh.

Bạch gia vốn là miếng mồi ngon khi trước đây từng vùng vẫy một thời trong khoảng đồ dùng gia đình, dù cho xuống dốc thì Bạch gia vẫn nắm trong tay cả một kho vàng.

Thế nhưng không phải muốn đánh là đánh, sau lưng Bạch gia còn có Trần gia.

Trần gia là gia tộc vẫy vùng trong hắc đạo, là nơi phu nhân của Bạch lão gia tử xuất thân.

Hai bên tình sâu nghĩa nặng.

Nói cách khác, muốn chiếm lấy Bạch gia phải bước qua Trần gia.

Mà vừa may Cố Vãn Thâm vốn ngứa mắt Trần gia từ lâu.

Một đường phá đổ, chẳng phải một tiễn hai bia?
"Thế nhưng nghĩ lại.

Bạch Hàn Vĩ còn sống, Bạch gia cũng chẳng biết, nhưng Vũ Chân Trân thì biết.

Chỉ sợ..." Tề Lăng nhíu mi, lại liếc nhìn Cố Vãn Thâm dò ý.

Rõ ràng Cố Vãn Thâm nheo lại mắt, thế nhưng chớp mắt lại bình thường.

" Bà ta không nói được đâu.

Nhi tử nằm trong tay tôi, bà ta một lần chứng kiến nhi tử bà một lúc hầu hạ cả tá người, e rằng muốn nói cũng không nói"
Tề Lăng nhún nhún vai, với tay lấy ly rượu uống cạn.

Đặt xuống, lại nhìn đồng hồ, thấy đồng hồ điểm 9h30 liền đứng lên cười cười cáo lỗi "thật ngại a tiểu Thâm~~ ta vốn muốn bồi ngươi, chỉ là sợ bảo bối ở nhà tịch mịch a~~ ta về đây, hôm khác lại ra với ngươi~"
Cố Vãn Thâm lại nhíu mày, sau đó tỏ vẻ thản nhiên phất phất tay.

Cạch sau khi cửa khép, mang toàn bộ yên tĩnh nhấn chìm không gian, Cố Vãn Thâm mới từ từ cúi đầu nhìn ly rượu, thấp giọng nói như an ủi chính mình.

"Không, y xứng đáng!"
——————————
Tề Lăng cho xe vào gara lại chính mình đến nhà gỗ xem qua Bạch Hàn Vĩ.

Cửa mở, Tề Lăng thấy bên trong tối om không một ánh đèn, tìm lấy điện thoại trong túi bật lên đèn pin rồi dò tìm công tắc.

Đèn vừa được bật, cả gian nhà sáng bừng.

Lại liếc đến thân người nằm trên giường co ro run rẩy.

Tề Lăng tiến lại mang chăn xốc lên.

Bạch Hàn Vĩ cả người là tầng tầng mồ hôi, môi mím lại, mặt đỏ ửng, mê mê man man mà rêи ɾỉ thành tiếng, lại có chút khó chịu mà hơi cựa người, sau đó lại co rút cơ thể mà run rẩy.

Tề Lăng sờ đến cửa huyệt được bịt bởi một cái nút, vừa lòng nhìn nó vẫn yên vị giữ lấy chỗ rượu kia.

Hắn không phải không biết đấy là rượu mạnh, không khuyến khích uống chay, nhưng không thể kiềm chế.

Hắn là muốn biết rượu ủ trong người Bạch Hàn Vĩ, rốt cuộc men say có thêm đắm hay không?
Cúi người, Tề Lăng ở trên môi Bạch Hàn Vĩ không ngừng cắи ʍút̼.

Đầu tiên là khe khẽ chạm nhẹ, sau đó đưa đầu lưỡi li3m khoé môi, tiếp đến tấn công vào trong miệng tàn phá.

Hơi thở nóng rực pha lẫn men rượu phả vào mặt Tề Lăng làm hắn thấy say, mà chính con người dưới thân nào cũng làm hắn thấy say.

Luyến tiếc rời đi đôi môi cậu.

Hắn biết hôm nay tạm thời không thể.

Bạch Hàn Vĩ như một ly rượu mạnh, cũng như một liều kíƈɦ ɖụƈ phá vỡ phòng tuyến kiềm nén tìиɦ ɖu͙ƈ của hắn dễ dàng.

Nếu còn tiếp tục, có thể hay không sẽ làm Bạch Hàn Vĩ chết mất.

Nghĩ nghĩ, lại thôi đi.

Mở tủ quần áo lấy ra áo choàng ngủ tiến vào phòng tắm tẩy rửa, lại thay áo choàng, nhẹ nhàng bước lên giường ôm lấy cơ thể nóng rực kia chìm vào giấc ngủ.

"Bảo bối a~~ Nếu em không phải Bạch Hàn Vĩ thì tốt quá ~~ vừa là Hàn Vĩ vừa mang họ Bạch.

Nếu không phải, có thể ta sẽ ôn nhu với em nhiều hơn một chút a~~"
--------------------------------
Havi xin lỗi vì up chậm 🙁 chỉ là Havi tự dưng hết ý tưởng ?? nên cho ngược tàn rồi sủng hay bắt đầu sủng ??? ây da, mà hoy 🙂) phải cố ròi 🙂).

Chap này hơi ngắn, cũng không có gì đặc sắc, mọi người bỏ qua cho Havi nhaaa 🙂) luv luv ??
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 9: Chương 9


Sớm, Bạch Hàn Vĩ từ trong cơn mê man tỉnh dậy.

Cảm thấy chính mình một khoảng mơ hồ, cả người nóng rực.

Kiềm không được cảm giác bức bách cùng khó chịu.

[Ô....!Nóng.

Hảo nóng a...]
Bạch Hàn Vĩ thống khổ rêи ɾỉ.

Lại rơi vào tai Tề Lăng chính là đang cầu hoan.

Tề Lăng lười biếng mở mắt, nhìn thấy người trong thân mềm nhủn, run rẩy, ở địa phương nào đó tự nhiên có phản ứng.

Tề Lăng tay nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, ôn nhu hôn hôn lên gương mặt vì hơi men mà phát đỏ.

"Bảo bối a~~ sáng đến lại dụ người như vậy nga~~ là muốn ta hảo hảo yêu thương sao"
Bạch Hàn Vĩ có chút mơ hồ nghe không rõ, cả người rơi vào khoảng không hừng hực nóng như trong lò than.

Nước mắt cứ thế chảy ra thấm ướt gương mặt nhỏ xinh.

Tề Lăng có chút đau lòng giúp lau đi nước mắt.

Lại từ giường ngồi dậy, tiến đến kệ tủ mở lấy đồ quay vào nhà tắm.

Một lúc sau trở ra, gương mặt đượm ý cười, tay cầm lấy dụng cụ khuếch trương cùng một lọ thủy tinh lớn.

Tề Lăng ngồi xuống, đưa tay trở người Bạch Hàn Vĩ nằm sấp lại, đâm dụng cụ khuếch trương vào từ từ mở rộng hậu huyệt ra.

Lỗ nhỏ khi mở rộng vừa đủ, Tề Lăng thậm chí còn nhìn thấy chất lỏng trong suốt đang sóng sánh đánh vào thành nội bích đỏ tươi.

Bất giác l**m l**m môi, Tề Lăng nở nụ cười tà ấn ngón tay vào trong.

Khi ngón tay vừa vào trong hậu huyệt, chất lỏng đột ngột tràn ra ngoài một ít.

Đưa ngón tay khuấy động bên trong sau đó rút ra đưa lên bên khoé môi nếm thử.

Tề Lăng cảm giác một dòng nhiệt đánh thẳng vào cơ thể.

Vị say của thứ rượu mạnh này dường như đận càng thêm đậm.

Hắn hai mắt lưu ly cười quyến rũ, đến bên tai Bạch Hàn Vĩ phun thổi nhiệt khí.

"Bảo bối a~~ em cảm thấy nóng sao? Ta giúp em hạ nhiệt a~~"
Đưa hai tay bế lấy Bạch Hàn Vĩ tiến đến lọ thủy tinh lớn, trở tay vòng qua hai đùi cậu dạng rộng hai cánh mông đầy đặn ra.

Dòng rượu được ủ mấy tiếng đồng hồ trong cơ thể theo lỗ nhỏ chảy xuống lọ thủy tinh không cách nào khống chế.
Đợi đến khi đã xả hết rượu, Tề Lăng liền đưa Bạch Hàn Vĩ vào nhà vệ sinh, nhẹ nhàng đặt xuống bồn tắm.

Lần nữa bước ra ngoài.

Ước chừng hơn nửa tiếng sau, Tề Lăng quay lại, trên tay là một thùng giữ nhiệt cỡ lớn.

Tiến đến bên bồn, Tề Lăng ôn nhu cười nói :"Bảo bối~~ ta sợ em không chịu được nóng lại mê man, ta sẽ không được ngoạn em a~~ Liền chuẩn bị vài thứ giúp em hạ nhiệt nga~~"
Nói rồi đầu tiên là xả nước vào bồn.

Để đến nước lấp xấp vai cậu, liền mang tất cả đá lạnh trong thùng giữ nhiệt đổ vào.

"A——"
Bạch Hàn Vĩ chính là từ trong mê man không rõ, tiếp xúc với nhiệt độ lạnh băng liền choàng tỉnh.

Hét thảm một tiếng.

Cả người ngoại trừ lãnh chính là lãnh.

Cái lạnh xâm nhập vào trong cơ thể như ngàn con dao cứa da thịt đến toé máu.

Hai tay hoảng loạn chụp lấy thành bồn muốn đứng dậy liền bị tàn nhẫn gỡ ra.
Tề Lăng vẫn giữ lấy một mạt ý cười, liền không chút khách khí lấy một tấm thuyr tinh dày đã được khoét một chiếc lỗ nhỏ trên mặt đậy lên phía trên bồn tắm.

Tuyệt đối giam giữ cậu bên trong dòng nước lạnh.

Cứ thế quay ra, đến khi bước vào tay lại cầm thêm một thùng giữ nhiệt tương tự, kéo tấm thủy tinh phía trên đầu Bạch Hàn Vĩ ra liền trút toàn bộ vào.

Sau đó đậy lại như cũ, nghĩ không an tâm, Tề Lăng đặt bên trên tấm kính một khung ghế gỗ nhỏ.
"Bảo bối a~~ ta là lo em nóng quá hại cơ thể a~~ Ta chu đáo đến vậy rồi a~~" Tề Lăng hắc hắc nói, tựa vào bồn rửa tay nhìn.
Bồn tắm bằng thủy tinh trong suốt hiện ám đầy hơi lạnh.

Xuyên qua màn sương mỏng là thấp thoáng cơ thể gầy đến không thể gầy hơn của Bạch Hàn Vĩ.

Cơ thể hư nhược lung tung vùng vẫy, chính là dùng chút sức yếu ớt cố đẩy tấm kính ra, sau đó là đập lấy thành bồn tắm.

Lạnh....lạnh quá....da đã sớm bỏng rát đến mất tri giác.

Nhưng hàn lãnh vẫn len lỏi vào bên trong.

Thật khó thở! Ô....!Tại sao lại đối xử với tôi như vậy.

Tôi biết hãm hại ông ta là không đúng...!Tôi cũng chỉ là muốn được yêu mà thôi.....!Không thể nào lại hành hạ tôi như vậy.

Tôi.....tôi không dám nữa, không dám.

Từ hơn 5 năm trước tôi đã không nghĩ tới bản thân còn đủ tư cách để được yêu...!Nhưng cũng như một người vô gia cư trong mùa đông lạnh lẽo, tôi lại kiềm không được muốn yêu...!Nhưng càng yêu, tôi càng cảm thấy khó khăn.

Tôi yêu, chính là Cố Vãn Thâm, thậm chí không màng hậu quả mà ra tay gϊếŧ chết phụ thân anh.

Nhưng có lẽ là tôi sai....!Tôi hại hết mọi người.

Thế....!Tề Lăng, tôi đã làm gì sai mà anh đày đoạ tôi? Tôi không hiểu....!Lạnh quá....!Tôi đang làm gì? Rốt cuộc tôi sống để làm gì? À không, là tôi phải cố gắng sống.

Vì mẹ tôi! Thâm từng nói nếu như tôi ngoan ngoãn làm một tính nô, anh sẽ giúp tôi trả tiền chữa trị cho mẹ.

Anh nói nếu tôi có ý định chết, mẹ tôi cũng sẽ dừng điều trị....!Tôi phải sống....!Tôi biết anh hận tôi, nhưng tôi cũng là vì muốn được bên cạnh anh.

Tôi xin lỗi, lẽ ra tôi không nên làm thế, tôi không nên yêu anh, tôi....!Cũng không nên được sinh ra.

Thâm, anh và Lăng nói đúng, tôi vô cùng hối hận vì được sinh ra, và cũng hối hận vì đã yêu anh a!!!!
"Ưʍ..."
Bạch Hàn Vĩ khẽ nhúc nhích, cảm giác xung quanh mình là tầng tầng chăn bông dày.

Bên tai là tiếng tít...!Tít.

Ở mũi dường như được bao lấy.

Thế nhưng mắt cũng là không mở ra được.

Mệt quá, muốn ngủ....
Lần thứ hai tỉnh dậy, sắc trời đã tối hẳn.

Bên tai vẫn là tiếng tít..tít cùng tiếng ùng ục vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.

Ngơ ngác một chút, Bạch Hàn Vĩ nhận ra mình đang ở bệnh viện.

"Bảo bối, em rốt cuộc cũng tỉnh a~~ ta thật sự lo lắng chết mất"
Tề Lăng đánh vỡ không gian yên tĩnh, tay dịu dàng xoa xoa gương mặt gầy gò của cậu.

Bạch Hàn Vĩ sợ hãi co người lại, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Tề Lăng như động vật nhỏ nhìn thợ săn.
Tề Lăng nhận ra cậu đang sợ hãi cũng không tiếp tục xoa mà ngồi xuống bên cạnh giường bệnh tiếp tục làm việc trên laptop.

Bạch Hàn Vĩ đột nhiên muốn hỏi mình ở đây bao lâu rồi.

Nhưng cổ họng đã khàn đặc không thể mở miệng.
"Bảo bối, em ở đây hơn 2 tuần rồi.

Bị viêm phổi cùng sốc nhiệt"
Tề Lăng mắt không rời máy lên tiếng đáp.

Bạch Hàn Vĩ nghe xong khẽ gật gật.

"Cố Vãn Thâm có qua nhìn em một chút lúc em mới nhập viện.

Hắn bảo ta trả em về trước thời hạn.

Tiểu Bạch...!Ta biết lần này ta ngoạn quá đà.

Ta...!Xin lỗi" Tề Lăng có chút ngập ngừng.

Lúc ấy, Bạch Hàn Vĩ liều mình vùng vẫy nhưng không được.

Mốt lúc lâu sau, dường như thấy cậu quá ngoan, Tề Lăng hắn sinh nghi liền mở tấm kính bên trên bồn tắm ra nhìn xem.

Bạch Hàn Vĩ đã hôn mê.

Chính là cơ thể chìm vào trong nước.

Hắn lúc đó hoảng sợ bế cậu cơ thể lạnh như băng lên quấn vào trong chăn, lắng nghe hơi thơt mong manh của cậu liền không nói hai lời lấy xe đưa đến bệnh viện.

Viêm phổi, sốc nhiệt, nước tràn vào phổi cùng hệ hô hấp bị thương tổn.

Đó chính là những gì bác sĩ Hứa nói.

Hứa Du y còn nói cơ thể bị suy nhược.

Hệ hô hấp cùng hệ tim mạch vốn không khoẻ.

Nếu còn tiếp tục sớm muộn gì cậu cũng sẽ tiêu đời.

Tề Lăng lúc ấy chưa bao giờ cảm thấy hối hận như vậy.

Cậu với Cố Vãn Thâm là có khúc mắc, còn với hắn thì không có gì cả.

Thâm chí hơn 8 năm trước còn hết sức vui vẻ.

Cớ gì lại để mối quan hệ tiêu cực như vậy.

Hắn không phủ nhận nguyên nhân chính là do hắn ghen với Cố Vãn Thâm.

Tên ngu ngốc đó hồ đồ làm ra loại chuyện hành hạ tàn nhẫn với Bạch Hàn Vĩ, đẩy cậu đến mức này.

Nhưng ngay cả Bạch Hàn Vĩ thụ hình thống khổ vẫn không từ bỏ tên kia.

Điều đó làm Tề Lăng hắn thật sự tức giận.

Giả vờ là chỉ muốn chơi đùa, nhưng thật sự Tề Lăng chỉ là muốn phát ti3t h@m muốn của mình với Bạch Hàn Vĩ.

Ngụy trang thành loại chơi đùa đau đớn đến tàn nhẫn, hắn cũng không muốn mọi chuyện sau khi phanh phui, không chỉ Bạch Hàn Vĩ một thân bệnh tật, mà còn có Cố Vãn Thâm muốn hối cũng không thể hối được.

Bạch Hàn Vĩ có chút sững sốt nghe Tề Lăng nói lời xin lỗi.

Sau đó lại tự ti cuối đầu.

Cậu...!Không xứng đáng được lời xin lỗi a...
Bạch Hàn Vĩ có chút nhớ mẹ....!Muốn đến nhìn qua mẫu thân một chút.

Liền không biết như thế nào diễn đạt cho Tề Lăng.

Dùng khẩu ngữ...chính là muốn ăn đánh a...!Nhớ lần trước đối thoại bằng khẩu ngữ, hậu quả là Tề Lăng vừa đánh vừa làm, một bên mâng chửi cậu.

Từ đó liền sợ, tận lực không dùng khẩu ngữ.

Vì người có thể kiên nhẫn nhìn miệng cậu để đối thoại cũng chỉ có Cố Vãn Thâm....!Cố Vãn Thâm....!
"Muốn nói gì?" Tề Lăng nhìn Bạch Hàn Vĩ mũi được đeo máy thở oxy trông gầy yếu thấy rõ.

Bạch Hàn Vĩ ngập ngừng bối rốt, đầu cúi xuống.

Đột nhiên trước mặt là một tờ giấy trắng cùng cây viết bi xuất hiện.

"Dùng nó đi" Tề Lăng đặt toàn bộ vào tay Bạch Hàn Vĩ.

[Tôi muốn gặp mẹ...anh cho tôi gặp được không]
"Không được.

Hiện tại em đang yếu" Tề Lăng nhíu mày
[Xin anh đó.

Tôi chỉ muốn gặp mẹ thôi.

Nhìn một chút cũng được]
"Bảo bối, em nghe hiểu.

Ta nói không là không.

Ngoan đi, an dưỡng tốt, ta sẽ cho em gặp mẹ"
Bạch Hàn Vĩ có chút nóng nảy.

Cau chặt mày.

[Tôi không hiểu vì sao ai cũng không cho tôi đi gặp mẹ.

Tôi gặp một chút rồi thôi.

Cũng không nói ra cuộc sống hiện tại của tôi]
Tề Lăng có chút tức giận.

Mẹ nó, hắn đã hỏi qua, Bạch Hàn Vĩ có xin đi nhưng Cố Vãn Thâm không cho, Bạch Hàn Vĩ sau đó ngoan ngoãn nghe theo, hiện tại hắn nói không, Bạch Hàn Vĩ vãn bướng như vậy.

"Em muốn đi? Hah.

Ta không cho em đi là vì không muốn em biết.

Em là năm lần bảy lượt ương bướng.

Muốn đi? Đi! Ta đưa em đi"
Tề Lăng nói xong liền kéo hết các thiết bị được đeo lên người cậu ra, sau đó mạnh mẽ nắm tay kéo đi.

Hoàn toàn không quản cậu có bị té hay không.

Bạch Hàn Vĩ bị đau nhưng không mở miệng nói được gì.

Đây là cậu sai...!Cậu không nên như vậy...!Nhưng là cậu nhớ mẹ a...
Hứa Du định đến phòng bệnh của Bạch Hàn Vĩ nhìn qua cậu, đến đầu hành lang liền thấy một màn lôi kéo bạo ngược, nhịn không được chạy đến can ngăn.

"Tề Lăng, cậu buông ra.

Bạch Hàn Vĩ còn có bệnh đó.

Cậu, tên hỗn đản này.

Buông em ấy ra!"
Tề Lăng liếc nhìn Hứa Du một cái liền nói :" Bạch Hàn Vĩ muốn đi gặp mẹ, ta là cho cậu ta toại nguyện.

Muốn đi, ta cho mà đi.

Đi đến nhà xác mà nhìn mẹ!"
Bạch Hàn Vĩ nghe xong liền hoang mang.

Cái gì mà nhà xác? Tại sao lại đến nhà xác?
Nhìn thấy biểu tình kinh hoảng của Bạch Hàn Vĩ, Tề Lăng bình tĩnh một chút.

Nghĩ đã nói thì thôi đi, kệ nó.

Nói còn hơn là giấu kín.

Hứa Du nhìn Bạch Hàn Vĩ mở to mắt nhìn mình liền tiến lên, ôm lấy cậu vào lòng.

Cảm thụ cơ thể trong lòng ngực run rẩy kịch liệt.

"Ngoan về trị liệu.

Trị liệu xuất viện, anh cho em đi gặp mẹ." Hứa Du ôn nhu dỗ dành.

"Ô ô....!Ô" hai phiến môi mấp máy khe khẽ [mẹ....nhà xác là gì?]
"Ngoan ngoan về phòng cho anh khám.

Không có gì, đừng lo, đừng lo"
Tề Lăng khó chịu nhìn Hứa Du tay ôm Bạch Hàn Vĩ hết lòng dỗ.

Cảm giác khó chịu cùng ghen tuông dâng trào.

Ầm một quyền nện vào tường bệnh viện, sau đó kéo Bạch Hàn Vĩ ra khỏi vòng tay của Hứa Du.

Hai tay nắm lấy cổ áo cậu hét lên :"con mẹ nó, em còn muốn gì? Ta nói là mẹ em chết rồi.

Chết rồi! Hơn một tháng trước đã chết.

Cố Vãn Thâm là lừa mình dối người không nói cho em! Em hiện nghe cho rõ.

Mẹ em, Vũ Chân Trân chết rồi!"
---------------------------------
Havi: cảm thấy truyện bắt đầu lộn xộn ??? mà hoy, phải ráng lên 🙂) hiện tại thì tiểu Lăng đã thông suốt tình cảm 🙂) mà trời sinh tính phúc hắc với biếи ŧɦái nên á hihi 🙂)
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 10: Chương 10


Bạch Hàn Vĩ đầu tiên là ngẩn ra, sau đó là không tin.

Cậu cố sức vùng khỏi tay Tề Lăng lui về phía sau.

Dùng đôi mắt tràn ngập kinh hoảng cùng giận dữ hướng về phía Tề Lăng biểu thị cảm xúc của cậu lúc này.

Tề Lăng bị ánh mắt Bạch Hàn Vĩ triệt để chọc giận, hắn nở nụ cười nhu nhu mà tà khí nói :"Có phải em cho rằng ta đang lừa em không, bảo bối? Em muốn đi kiểm nghiệm? Được ta đưa em đi.

Coi như giúp em gặp bà ta lần cuối."
Nói rồi bất chấp Hứa Du ngăn cản, tay vòng qua hông Bạch Hàn Vĩ bế lên đưa đi.

Bạch Hàn Vĩ suốt quãng đường nhẹ vò gấu áo bệnh nhân.

Gương mặt trắng bệch vốn không có huyết sắc giờ trắng càng thêm trắng.

Vì sao mẹ cậu lại mất? Trước đó đến thăm, mẹ chính là tươi cười, bệnh tình chuyển biến cũng tốt hơn, tại sao bây giờ....!Cố Vãn Thâm sao lại giữ kín không cho cậu biết? Anh đã hứa sẽ chăm sóc mẹ cậu, ép cậu làm một tính nô ngoan ngoãn.

Lại đến giờ mẹ cậu lại bí bí ẩn ẩn mà qua đời.

Bác sĩ tại lần cuối cậu thăm mẹ cũng nói nếu tiếp tục nhận điều trị, bệnh sẽ không phát tác, thế...thế nhưng...!
Tề Lăng trầm mặc lái xe, đầu tiên Tề Lăng hắn là hay tin Vũ Chân Trân mất chính là không quá 1 tuần trước khi Bạch Hàn Vĩ đến nhà.

Đến tận khi tự mình điều tra thì mới biết, Vũ Chân Trân hơn 3 tháng trước đã ngừng tiếp nhận điều trị.

Đến hơn 1 tháng trước tiếp nhận tử vong.

Vài ngày trước hắn liên lạc với Cố Vãn Thâm về điều này.

Cố Vãn Thâm cũng không có ý định che giấu, khẳng định điều tra từ Tề Lăng là thật, ngoài ra anh không nói gì hơn về việc Vũ Chân Trân tự ngừng điều trị.

Liếc mắt nhìn thân ảnh gầy đến không thể gầy hơn bên cạnh mình, Tề Lăng cười nhạt.

Đến cuối cùng Cố Vãn Thâm cũng chỉ là kẻ độc tài, ngu ngốc bị giày vò giữa yêu và hận.

Người ngoài cuộc đúng là luôn tỉnh táo mà.

Cũng không phải Tề Lăng hắn chưa từng mở lời ngỏ ý Vãn Thâm điều tra chân tướng sự việc năm xưa, nhưng anh năm lần bảy lượt gạt bỏ.

Lừa mình dối người hơn 7 năm trời, Cố Vãn Thâm a~
Kít Xe dừng trước cổng của bệnh viện trung ương S nổi tiếng.

Không nặng không nhẹ cầm tay Bạch Hàn Vĩ một đường kéo vào trong.

Tiến vào thang máy bấm di chuyển xuống tầng hầm.

Bạch Hàn Vĩ sau khi thấy bảng hiển thị tầng ngày càng giảm lại không hiểu.

Ngước nhìn Tề Lăng.
"Bảo bối, mẹ em không tiến hành an táng, bà được giữ dưới đây" Tề Lăng trong lời nói có chút khinh thường hừ lạnh.

Cố Vãn Thâm không cho phép an táng mà cho người mang vào hầm xác trong bệnh viện ngâm formalin giữ xác.

Cố Vãn Thâm chính là có ý định sau đó một thời gian khi Bạch Hàn Vĩ đến thăm sẽ giả vờ Vũ Chân Trân tiếp nhận điều trị tích cực, chỉ nhìn, không vào được.

Cố Vãn Thâm không thể nói cho Bạch Hàn Vĩ biết việc Vũ Chân Trân mất, vì nếu như vậy, Bạch Hàn Vĩ cũng sẽ không bên cạnh ngoan ngoãn như bây giờ nữa.

Có thể lê n đỉnh điểm của hậu quả chính là dùng cái chết để thoát khỏi Cố Vãn Thâm, ai biết được.

Hiện giờ thứ giữ Bạch Hàn Vĩ ở lại chính là cảm thấy tội lỗi, tình yêu dành cho Cố Vãn Thâm và mẹ mình.

Nó giống nhưng ba chân chống vững chắc, nếu mất một thì toàn bộ sẽ sụp đổ.

Cố Vãn Thâm lại không thể cưỡng chế Bạch Hàn Vĩ muốn sụp đổ ở lại bên mình.

Vì người muốn rời đi, giữ họ lại cũng chỉ là thân xác khô cằn.

Cạch cửa phòng giữ xác của Vũ Chân Trân mở ra.

Giữa phòng đặt một bể kính tương đối to, bên trong là thi thể trắng bệch được bọc trong vải trắng nổi lềnh bềnh trong bể nước formalin.

Bạch Hàn Vĩ đến giờ phút này chân chính không thể đứng vững nữa.

Hai chân run rẩy ngã khụy xuống nền nhà lạnh băng, nước mắt như suối tràn ra ướt đẫm gương mặt trắng nhỏ.

Tiếng nức nở không rõ nghĩa vọng khắp căn phòng lạnh ngắt.

Khó khăn từ đất đứng lên lê đến bên cạnh bể chứa, ở trên bề mặt kính lạnh lẽo, Bạch Hàn Vĩ run run v**t v* gương mặt mẹ mình.

Thương tâm cùng thống khổ.

Tại sao lại giấu cậu? Mẹ chính là động lực để cậu sống.

Sống đến giờ phút này, chỉ mỗi tình yêu và tội lỗi đối với Cố Vãn Thâm cũng không đủ kéo cậu lại.

Chính mẹ cậu mới là điều kéo cậu lại.

Nhưng mà mẹ đã rời bỏ cậu.

Hàng vạn câu hỏi vì sao, tại sao tràn khắp tâm trí cậu.

Đau lòng, tổn thương, Bạch Hàn Vĩ tưởng như cảm nhận từng đợt hàn khí xông vào cơ thể làm cậu bủn rủn vô lực.

Tề Lăng im lặng đứng ngoài cửa nhìn khung cảnh trước mặt.

Tà áo khoác tơ tằm phiêu phiêu trong cái lạnh âm khí.

Hoàn toàn trầm mặt.

Hắn cũng muốn sẽ giấu cậu để tránh cho cậu đau lòng.

Dù có đôi lúc tổn thương cậu, dù có đôi lúc tự ám thị bản thân xem cậu là đồ chơi mà khi dễ, nhưng cảm giác đau xé tâm can khi nhìn thấy Bạch Hàn Vĩ tan vỡ là không thể phủ nhận.

Bạch Hàn Vĩ xứng đáng nhận được hạnh phúc chân chính chứ không phải là vĩnh viễn khổ đau cùng dối gạt.

Những chuyện đã qua cũng nên để qua đi, hắn từ giờ khắc này, cũng chỉ mong muốn cậu không còn khổ đau cùng thương tổn.

Cho cậu biết sự thật, là vì hắn không muốn cậu u mê chôn mình trong cái ngục xa hoa mang tên Cố Vãn Thâ.

Tim cậu cho Cố Vãn Thâm, tâm cậu cho Cố Vãn Thâm, thân cậu cũng cho Cố Vãn Thâm mà đến bao giờ Cố Vãn Thâm mới phát hiện ra?
Tề Lăng nắm chặt tay lại cố kiềm lòng không tiến đến ôm cậu nhấc dậy, hỏi cậu có thật là lỗi do cậu không? Tại sao phải đổi cả thanh xuân cho tên khốn nạn như vậy.

Dù hắn và anh là bạn thân nối khố, nhưng thật sự trong sự việc xoay quanh Bạch Hàn Vĩ, hắn cùng anh hoàn toàn bất đồng.

Trong hành lang lạnh tanh vang lên tiếng bước chân mạnh mẽ cùng một tiếng Rầm kinh trời.

Cửa bị đá ra, Cố Vãn Thâm mặt lạnh như băng, hai mắt ngập lửa giận thẳng tắp nhìn đến Bạch Hàn Vĩ.

Không nói hai lời liền tiến lên nắm lấy tóc Bạch Hàn Vĩ bức kéo đi.

Bạch Hàn Vĩ thống khổ tay nắm chặt tay Cố Vãn Thâm, nước mắt vẫn còn chảy cùng gương mặt vặn vẹo vì đau không ngừng vùng vẫy.

"Cố Vãn Thâm, ngươi buông em ấy ra" Tề Lăng lãnh khốc chắn trước mặt Cố Vãn Thâm.
"Giờ chơi hết rồi, tôi đón y về!" Cố Vãn Thâm nheo mắt nhìn Tề Lăng, lại liếc đến con người chật vật dưới đất, nở nụ cười lạnh :" Xem ra cậu cũng quản nhiều việc quá rồi.

Nhưng đừng quên y là do tôi bảo hộ".
"Em ấy xứng đáng nhận những gì tốt hơn" Tề Lăng nghiến răng cố nén lại tức giận đối Cố Vãn Thâm cười nhạt :"Lừa mình dối người 7 năm trời.

Đủ chưa?"
"Không cần cậu quản.

Tránh!"

"Ngươi có thể tự lừa bản thân mình, dằn vặt tiểu Vĩ, nhưng rồi sẽ thế nào? Ngươi hạnh phúc? Hôm nay có thể ngươi mang em ấy về, nhưng ngươi có chắc ngươi sẽ giữ em ấy vĩnh viễn bên cạnh? Nên nhớ, ngươi không phải là động lực để em ấy sống.

Ngươi chính là chặn mọi đường sống của em ấy.

Đừng tưởng ta không biết những gì ngươi làm" Tề Lăng mị mắt nhìn Cố Vãn Thâm.

Cố Vãn Thâm thở hắt, sau đó trầm giọng nói :"Cho dù có chết, cũng là chết bên cạnh tôi.

Cho dù có tan vỡ, cũng sẽ vì tôi mà tan vỡ.

Y là xứng đáng"
"Hảo! Ta sẽ xem ngươi thế nào đánh vỡ Bạch Hàn Vĩ, hah!" Tề Lăng khinh thường nói.

"Tôi không làm cậu thất vọng"
Nói xong liền thô bạo kéo Bạch Hàn Vĩ đi ra khỏi tầng hầm trong bệnh viện.

Tề Lăng lạnh lẽo đứng tại chỗ.

Bạch Hàn Vĩ em đừng trách ta.

Ta sẽ tìm cách từ hắn cướp em ra.

Bây giờ là không phải lúc.

Hắn ta sẽ phải hối hận, chính là một đời hướng em hối hận mà sống.

Từng bước một, Tề Lăng xoay người ly khai khỏi hầm.

--------------------------------
Havi: chính là tiểu Lăng đã thông minh ra rồi a~~ từ nay sự việc tiểu Lăng ngược thân tiểu Bạch là tạm thời hết a~~
Nhưng đừng vội nạ, vẫn còn Cố Vãn Thâm kia a~~ 🙂) Cố Vãn Thâm cùng Hàn Vĩ là còn dài nga 🙂) sóng gió nổi lên.

Chạc chậc, người ta nói khôn 3 năm dại 1 giờ.

Còn với tên ngốc Vãn Thâm chính là dại tới gần nửa đời người ??
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 11: Chương 11


Cố Vãn Thâm nét mặt âm trầm mang Bạch Hàn Vĩ từ trong xe kéo ra, lôi vào biệt thự.

Anh liền không nói hai lời quăng cậu xuống tầng hầm lạnh lẽo, ẩm mốc.

Dùng xích sắt rỉ sét khóa chặt tứ chi của cậu lại, sai người đổ đầy nước lạnh vào bể thủy tinh cao 2m mới mua.

Tiếp đến dùng ròng rọc móc vào chốt khóa trên dây xích tay kéo lên cao rồi thả vào trong bể nước lạnh băng cho đến khi chỉ còn nhô đầu và phần cổ lên khỏi nước mới cố định lại ròng rọc.
Nhìn Bạch Hàn Vĩ môi tím tái, mặt nhợt nhạt cùng thống khổ do hàn khí, Cố Vãn Thâm vẫn chưa bớt lửa giận.

Anh giận chính là Tề Lăng tự tiện định đoạt, tiết lộ cái chết của Vũ Chân Trân cho Bạch Hàn Vĩ.

Không, anh không cho phép Bạch Hàn Vĩ rời xa khỏi anh.

Anh phải trói chặt Bạch Hàn Vĩ lại, làm cho cậu biết, trên thế giới này, ngoài Cố Vãn Thâm anh ra, cậu không còn ai yêu thương cậu nữa.

Sống trên đời, cậu cũng chỉ là phế vật.

Từ từ tước đoạt lấy tất cả; tôn nghiêm, thân thể, đầu óc, tâm trí, linh hồn.

Làm cho cậu chỉ còn là một thân thể tàn phế tùy Cố Vãn Thâm định đoạt.

Có như vậy thì Bạch Hàn Vĩ mới không rời xa và phản bội anh.
"Bạch Hàn Vĩ, đây là những gì cậu xứng đáng đạt được.

Đừng trách tôi! Là do cậu cả thôi, phế vật" Cố Vãn Thâm tàn khốc buông lời trước khi xoay người rời khỏi gian hầm tối tăm, lạnh lẽo.
Bạch Hàn Vĩ tâm đau như cắt, thần trí mơ hồ.

Cậu có cảm tưởng phổi của mình đau đớn như có nghìn vạn con dao cắt vào.

Da thịt vì liên tục tiếp xúc với lạnh giá mà sớm tê dại đi.

Thể lực cạn kiệt vẫn chưa kết thúc điều trị lại tiếp tục bị tra tấn làm cậu nửa mê nửa tỉnh.
Nhiệt độ trong tầng hầm ngày càng giảm xuống báo cho một tia lý trí cuối cùng của cậu biết cậu đã bị nhốt trong tầng tầng nước lạnh từ sáng cho đến khuya.

Sau đó, một cỗ tanh nồng dâng lên, Bạch Hàn Vĩ khẽ hé môi, dòng máu đỏ tuông ra từ miệng hòa vào nước tan đi.

Bạch Hàn Vĩ chính thức hôn mê.
Khi Cố Vãn Thâm nhận được tin Bạch Hàn Vĩ thổ huyết hôn mê là hai ngày sau đó, khi một người hầu được lệnh của quản gia vào tầng hầm điều chỉnh lại ròng rọc, tránh cho sức nặng cơ thể kéo dây treo nhấn chìm Bạch Hàn Vĩ xuống nước.

Nghe được tin, Cố Vãn Thâm đang dự hội nghị quan trọng liền cứ thế giao cho thư ký, tự mình lái xe về biệt thự.
Vào đến nhà, anh liền chạy vội vào tầng hầm.

Nhận thấy Bạch Hàn Vĩ tĩnh lặng được quấn trong chăn đặt dưới đất, xung quanh ngoài quản gia, không ai chạm trực tiếp vào Bạch Hàn Vĩ.
"Y thế nào?" Cố Vãn Thâm thở hắt hỏi
"Bạch Hàn Vĩ hiện tại mạch đập rất yếu, cả người lạnh như băng, e rằng nếu không giữ ấm thì...." Quản gia vốn là người có kinh nghiệm trong vấn đề y dược nhẹ giọng nói ra nghi ngờ của bản thân.
Cố Vãn Thâm nghe thấy liền trầm mặc.

Anh nên làm gì mới phải đây?
"Gọi Hứa Du đến".
SAu khi ra lệnh cho người hầu, anh liền cúi người nâng Bạch Hàn Vĩ dậy.

Lên đến phòng khách, Cố Vãn Thâm cho người lấy ghế dựa gỗ đặt trước lò sưởi, chính mình ngồi lên, trong lòng vẫn giữ lấy Bạch Hàn Vĩ.
Không lâu sau đó, Hứa Du với tốc độ kinh người tiến vào biệt thự.

Đưa tay nhấc Bạch Hàn Vĩ khỏi Cố Vãn Thâm, sau đó nhẹ nhàng đặt lên ghế sofa bắt đầu khám bệnh.

Cố Vãn Thâm cả người không thoải mái ngồi xuống bên cạnh.

Vừa mở lớp chăn bông dày ra chạm vào cơ thể Bạch HÀn Vĩ, Hứa Du hoàn toàn không cảm nhận lấy một hơi ấm.

Xoay người sang bên cạnh lệnh người hầu pha một ly trà gừng nóng.

Sau khi uy Bạch Hàn Vĩ uống xong ly trà, liền thay cậu xoa lên lòng bàn chân cùng hai tay.

Ước chừng hơn 30 phút sau, ngoại trừ da có chút đỏ ửng ra thì thân thể vẫn như cũ không có lấy độ ấm của con người.

Hứa Du thở hắt ra liếc nhìn Cố Vãn Thâm còn suy tư bên cạnh châm chọc
"Thế nào? Hàn khí nhập người, cơ quan hô hấp triệt để yếu kém, do ngâm vào nước lạnh quá lâu, hai chân có nguy cơ bại liệt, nội tạng bị thương tổn, dinh dưỡng không đủ dẫn đến suy dinh dưỡng cấp, xương cốt bị tổn hại, gân có dấu hiệu co rút, như vậy đủ chưa Cố tổng?"
Cố Vãn Thâm một mặt chìm vào mê man, nghe xong, không hiểu duyên cớ tim lại một trận nhói đau cùng hoảng sợ.

Gật gật đầu, Cố Vãn Thâm nói :"Giao cho cậu giúp tôi chữa trị.

Tôi có việc bận 2 tháng sau về.

Hy vọng sẽ phục hồi"

"Phục hồi? Cậu bảo một người bị cậu phá đến hư như vậy phục hồi như cũ? Cố Vãn Thâm, tôi biết cậu đứng trên vạn người, cần gì có đó, nhưng không phải lúc nào cậu muốn thì cũng sẽ được đáp ứng.

Tiểu Bạch còn sống, đó là vận may của cậu.

Nhưng liệu vận may sẽ đến bao lần?" Hứa Du nóng nảy từ ghế đứng lên.
"Tôi nói, chữa trị cho y, cậu làm tốt là được.

Đừng nhiều lời" Nói xong, dường như muốn trốn tránh, Cố Vãn Thâm một đường từ phòng khách ly khai khỏi nhà.
Hứa Du chửi thầm một câu, sau đó tự ta đưa Bạch Hàn Vĩ đến bệnh viện, tiếp tục chữa trị.
Đến khi Tề Lăng nhận được tin Bạch Hàn Vĩ bị Cố Vãn Thâm trừng phạt đến muốn hư thì đã là gần 1 tháng sau.

Tức tốc chạy đến phòng điều trị hồi sức của bệnh viện, Tề Lăng hoàn toàn không thấy gì ngoài một thân thể gầy so với 1 tháng trước còn gầy hơn.

Thật sự chỉ còn da bọc xương, Khắp cơ thể là dây nối, lộ ra khỏi chăn chỉ là một gương mặt trắng bệch nhỏ gầy.

Tề Lăng vừa đau lòng cho Bạch Hàn Vĩ lại vừa bất lực.

Hắn thì có thể làm gì? Hiện tại hắn không thể làm gì với Cố Vãn Thâm cả, vì đó sẽ gây bất lợi cho hắn sau này.

Hắn giờ cũng chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn.
"Em ấy cần điều trị dài.

Sức khỏe em ấy không tốt.

Tôi nhờ bạn tôi bên khoa tâm lý đến khám cho em ấy vào lúc em ấy còn thanh tỉnh.

Cậu ta nói em ấy có nguy cơ sẽ phong bế chính mình" Hứa Du từ ngoài bước vào lên tiếng.
Tề Lăng hơi gật đầu
"Nếu có thể mang đi thì hãy cứ mang em ấy càng sớm càng tốt, càng xa càng tốt".

Hứa Du tiếp tục nói.
Tề Lăng nguyên bản im lặng.

Nếu có thể thì hắn hiện tại chính là muốn ngay lập tức mang Bạch Hàn Vĩ ly khai.

Nhưng là không thể.
"Cố Vãn Thâm ngày kia sẽ về.

Hắn về sớm hơn dự định 1 tháng.

Có thể cũng nóng lòng muốn xem qua em ấy" Hứa Du lại một mình lên tiếng "Hắn cứ như vậy.

Cùng là bằng hữu hai mươi mấy năm, tính cách sao lại không biết.

Tên đó, hắn quá cố chấp."
"Rồi hắn sẽ trả giá cho sự cố chấp này của hắn.

Dù gì ta là người ngoài cuộc, cũng không nói được gì.

Chỉ đợi đến khi người trong cuộc thanh tỉnh thì mới kết thúc." Tề Lăng lúc này mới lên tiếng, tầm mắt vẫn gắt gao hướng Bạch Hàn Vĩ mà nhìn "Nếu lúc ấy Vĩ không làm chuyện ấy, có lẽ sẽ tốt hơn"
"Vĩ, em ấy là quá si tình, còn Thâm thì chính là ngu ngốc, độc ác"
Tề Lăng đưa tay vuốt khẽ lên gương mặt Bạch Hàn Vĩ
"Đúng vậy! Một kẻ si tình, một kẻ điên.

Kết cục lại là một kẻ tan vỡ, một kẻ ray rứt cả đời"
------------------------------
Havi: chương này cũng không có gì đặc sắc hết á.

Nhưng cũng gọi là một bước biến chuyển rõ rệt 🙂) mọi người có thấy Thâm thái độ khác trước hok?? Còn biết đau lòng nữa kìa ??? Chắc gần đến hồi kết rồi ha 🙂)
Mơ đi 🙂) chưa đâu 🙂) tên ngốc Cố Vãn Thâm vẫn chưa tỉnh ngộ đâu ?? sau này còn làm nhiều chuyện tày trời hơn kìa 🙂 hah, sau này dập đầu trước mặt tiểu Bạch còn không kịp ?
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 12: Chương 12


Cố Vãn Thâm tạm gác mọi công việc bên trụ sở nước ngoài, sớm gơn dự định về nước 1 tháng.

Chính anh cũng không hiểu mình đang lo lắng điều gì.

Nếu đã tự dặn sẽ không còn vướng mắc Bạch Hàn Vĩ, thì bản thân nên thu liễm mà không đau lòng.

Thế nhưng khi nhìn thấy cơ thể tím tái do ngâm trong nước lạnh quá lâu, trái tim phá lệ nhói lên từng cơn.

"Nên làm gì cho phải?" anh đã luôn giữ câu hỏi ấy trong lòng.

Nói không yêu là giả, nói không hận càng giả hơn.

Anh vì tức giận Bạch Hàn Vĩ, anh càng muốn che giấu tình cảm của mình.

Bạch Hàn Vĩ là kẻ thù gϊếŧ phụ thân của anh, điều đó không thể phủ nhận được.

Anh làm sao không biết những năm hành hạ kia, Bạch Hàn Vĩ vẫn chung thủy giữ ánh mắt si mê, tình ái nhìn mình? Và cũng chính ánh mắt ấy làm cho anh sợ hãi.

Sợ hãi không thể đối diện với cậu, sợ hãi bản thân vì thế mà quên đi thù hận.

Cố Vãn Thâm còn đặc biệt lo sợ, lo sợ cậu phát hiện Vũ Chân Trân đã qua đời, và đả kích ấy sẽ đẩy cậu xa anh.

Anh muốn làm cậu chết tâm, anh muốn giam cậu bên cạnh, nhưng nếu cậu phát hiện ra mẹ mình không còn, liệu anh làm gì để giữ lại cậu?
Cố Vãn Thâm suốt mười mấy tiếng đồng hồ trên máy bay luôn suy nghĩ miên man.

Bước khỏi phi trường, Cố Vãn Thâm thấy Hứa Du đứng đợi mình.

Bước chân Cố Vãn Thâm có phần vội vã.
Che giấu cảm xúc ngổn ngang, Cố Vãn Thâm vỗ vai Hứa Du, theo chân đến nơi xe đỗ.
"Y thế nào?" Cố Vãn Thâm lạnh giọng hỏi.

Hứa Du nheo khoé mắt, chăm chú nhìn phía trước, một lúc sau mới lên tiếng :"Cơ thể có khả quan hơn, tốc độ hoò phục khá nhanh, dù chưa hoàn thiện nhưng cũng đáng mừng.

Em ấy cũng đã tỉnh lại.

Cậu định thế nào?"

Cố Vãn Thâm có chút trầm ngâm :"Yên tâm, thời gian này tạm để y tĩnh dưỡng, tôi sẽ không gây khó dễ.

Đợi hết bệnh sẽ tính sau"
Hứa Du khẽ thở dài :"Đến bệnh..."
"Đưa đến Heaven đi" Cố Vãn Thâm lạnh lùng ngắt lời Hứa Du :"Mang y về biệt thự"
Hứa Du mím chặt môi không nói.

Cố Vãn Thâm là thật sự không muốn nhìn qua sao?
Xe dừng trước cổng bar nổi tiếng.

Cố Vãn Thâm bước xuống xe tiến vào trong, hoàn toàn không nhìn lại Hứa Du.

Bước vào Heaven, quản lý quán bar cung kính chạy đến nịnh nọt
"Cố lão đại ghé qua chỗ chúng tôi nha.

Ngài muốn dùng rượu ở đâu ạ?"
"Phòng cũ" Cố Vãn Thâm phất phất tay nới lỏng cúc áo sơ mi hướng vào thang máy "Bar mới tuyển người phải không?"
"A dạ dạ.

Có nhiều nam hài rất xinh đẹp, còn là xử nam đang đợi lão đại khai bao nha.

Em kêu người mang lên"
"Tùy tiện"
Nói xong mệt mỏi vào thang máy lên tầng cao nhất.

Vào phòng VIP cũ, Cố Vãn Thâm trực tiếp cởi bung mấy cúc áo đầy cùng tay áo, một bộ lười biếng ngồi trên sofa.

Cố Vãn Thâm bỗng chốc thấy miệng đắng ngắt, sờ sờ túi áo lấy ra gói thuốc châm lửa.

Lại tại thời điểm chuẩn bị đưa lên miệng hút Cố Vãn Thâm chợt dừng lại, sau đó hung hăng dí đầu lửa vào đồ gạt.

Bực bội tựa vào lưng ghế.

Ước chừng 15 phút sau cửa phòng VIP lại lần nữa mở ra, một nam hài chừng 16-17 tuổi lo sợ đứng ngoài cửa.

Cố Vãn Thâm cũng không quan sát lâu, tùy ý cho gọi vào.

Cửa đóng, Cố Vãn Thâm chỉ tủ rượu bên cạnh, khàn giọng nói :"Tùy tiện lấy một chai".
Nam hài rụt rè lấy rượu ra rót vào ly Cố Vãn Thâm, sau đó ngoan ngoãn quỳ bên cạnh.

Cố Vãn Thâm tâm trạng tiêu cực mở miệng :"Uống đi"
Nam hài liền không dám cãi lời.

Quản lý đã nói trước cho hắn biết người này là lão bản của hắn, không nên làm mất hứng người này.

Đem ly rượu trút hết vào miệng, vì lần đầu uống nên có chút khó khăn, nhắm chặt mắt lại từ từ nuốt xuống.

Cố Vãn Thâm nhìn thấy vẻ mặt nhẫn nhịn cố gắng nuốt thứ chất lỏng cay nồng ấy mà đỏ bừng cả mặt, lại chốc nhớ đến Bạch Hàn Vĩ, tâm trạng vốn tồi tệ lại càng tồi tệ hơn.
"c** đ* ra đi" Cố Vãn Thâm ném ly rượu vào trong góc tường, hé mắt nhìn nam hài co rúm dưới chân.

Nam hài nghe thấy mệnh lệnh, đầu tiên là bất ngờ, sau đó sợ hãi, nhưng hắn không dám cãi lời, liền chậm chạp đứng lên trút bỏ xiêm y.

Thân thể trắng noãn nhiễm một tầng ánh sáng màu vàng làm nổi lên dụ hoặc.

Sau đó quy củ quỳ xuống bên cạnh.

Cố Vãn Thâm dùng chân nâng lên cằm của nam hài :"tên là gì?"
Nam hài bối rối.

Hắn được quản lý tuyển từ chợ nô ɭệ.

Vốn được điều giáo không có tên, lão bản hỏi hắn tên, hắn không nói có phảo sẽ bị đánh không?
"E...em không có tên." nam hài nhè nhẹ đáp.

Cố Vãn Thâm xoa xoa mi tâm.

Hắn quên mất định kỳ, bar Heaven sẽ nhập về một vài nam hài được điều giáo tốt để làm sủng vật phục vụ khách.

Nhìn đến nam hài nhu thuận quỳ dưới chân, gương mặt vì rượu mà đỏ bừng.

Đôi mắt không phải vì từng trãi qua điều giáo mà mất đi sự trong sáng.

Thoạt nhìn, Cố Vãn Thâm lại sinh ra ảo giác như nhìn thấy Bạch Hàn Vĩ hơn 7 năm trước.

Hít sâu một hơi, Cố Vãn Thâm nhẹ giọng nói :"Em từ nay tên Khê Vĩ.

Là sủng vật của riêng tôi"
Cố Vãn Thâm muốn lừa mình thêm sâu một chút.

Anh muốn quên đi Bạch Hàn Vĩ, dùng chính phương thức thế thân này xoa dịu chính mình.

Đem một nam hài về đặt bên cạnh, tự ảo tưởng nam hài là Bạch Hàn Vĩ nhu thuận hơn 7 năm trước mà cưng chiều.

Còn Bạch Hàn Vĩ hiện tại, sẽ là một kẻ tội nhân mà bất cứ giá nào cậu cũng phải bên cạnh anh để bồi tội.

Nam hài giật mình, chính mình không nghĩ sẽ có ngày...!Được lão bản nhận thức.

Điều giáo sư trước đây từng nói "nếu như cậu không có chủ nhân, thì vĩnh viễn chỉ là một nô ɭệ.

Phải chiếm được tình cảm của chủ nhân, cậu mới là một sủng vật chân chính.

Sủng vật là đồ chơi của mỗi chủ nhân, còn nô ɭệ thì chính là đồ chơi của thiên hạ" Nam hài cả kinh nhìn Cố Vãn Thâm, vừa vặn Cố Vãn Thâm đang sâu sắc nhìn mình.

Tim nam hài một trận loạn nhịp.

"Đến đây" Cố Vãn Thâm đưa tay kéo nam hài vào lòng vuốt v3 "Nghe rõ chưa? Em tên là Khê Vĩ, là sủng vật của riêng tôi.

Tôi sẽ đón em về nhà"
Nói nói, Cố Vãn Thâm vừa lòng cười, hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của Khê Vĩ.

Bàn tay du ngoạn trên thân thể y.

Dùng tay xoa nhẹ đầṳ ѵú làm Khê Vĩ không phòng bị rêи ɾỉ.

Như nhớ đến điều gì đó, Khê Vĩ vội vàng che miệng lại.

Dùng sức gỡ bàn tay của Khê Vĩ ra, Cố Vãn Thâm ôn nhu hôn lên đôi môi y.
"Quên hết những gì em được điều giáo đi.

Em từ nay là sủng vật của riêng tôi, là tình nhân của tôi.

Em chỉ cần ôn thuận, vâng lời tôi là đủ"
Đầu lưỡi cạy mở miệng Khê Vĩ triền miên dây dưa.

Nụ hôn rời khỏi môi, chuyển xuống chiếc cổ trắng mịn duyên dáng để lại vô số dấu hôn.

Khê Vĩ không kiềm được ngâm nga khe khẽ.

Cố Vãn Thâm cúi đầu xuống ngậm lấy một bên đầṳ ѵú dùng sức hút vào một chút, lại khuấy động.

Chiếc lưỡi điêu luyện khiêu khích tìиɦ ɖu͙ƈ, vốn đã có thân thể nhạy cảm, Khê Vĩ không kiềm được rêи ɾỉ thành tiếng.

Tay đặt trên đầu Cố Vãn Thâm hơi ấn vào ngực vào.

Cố Vãn Thâm di chuyển một ngón tay xuống hậu huyệt khẽ đâm vào.

Không có bôi trơn, Khê Vĩ run rẩy một chút.

Lại ngoài ý muốn Cố Vãn Thâm rút ngón tay ra, đứng lên tiến về đầu tủ gần đó lấy ra tuýp bôi trơn.

Dịu dàng đặt Khê Vĩ nằm xuống sofa, để một bên chân khoác lên vai mình, một bên chân khoác lên thành ghế, Cố Vãn Thâm trút một ít gel bôi trơn lên đầu ngón tay rồi ôn nhu thăm dò bên trong hậu huyệt.

Cúc huyệt nhỏ nhắn nhanh chóng hút lấy ngón tay anh, không ngừng tham lam co rút.

Cố Vãn Thâm rất nhanh lại cho thêm một ngón tay vào nhanh chóng mở rộng.

Nghĩ đã đủ, Cố Vãn Thâm rút tay ra, xoa gel bôi trơn lên phân thân của mình, từ từ tiến nhập huyệt động.

Khê Vĩ hơi ưỡn người lên, sắc hồng chiếm trọn gương mặt nho nhỏ, đôi mắt ánh nước nhìn Cố Vãn Thâm.

Dịu dàng nhấn vào rồi rút ra, làm vài lần để Khê Vĩ thích ứng liền gia tăng động tác.

Khê Vĩ bị đỉnh nhập không ngừng nẩy lên, lại được Cố Vãn Thâm yêu thương ôm vào lòng âu yếm.

"Vĩ....!Vĩ của anh" Cố Vãn Thâm trong cơn mê tình ái không ngừng lặp lại cái tên ấy.

Anh lúc này không biết bản thân mình gọi ai, là người đang mê man trong bệnh viện hay nam hài nhu thuận trước mặt.

Anh không biết, anh cũng không muốn biết.

Anh chỉ biết một điều, từ lúc này, Khê Vĩ sẽ thay thế Bạch Hàn Vĩ, viết lại kỷ niệm mà hơn 7 năm trước anh đã bỏ mất.

------------------------------
Havi: mấy nay bận qué, nên sr mọi người nha 🙂 phải đợi lâu híc ?
Haizz, Vãn Thâm, ngươi sao lại mang một thằng MB về thay thế con ta ??
Sai lầm, nghiệp chướng 🙁
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 13: 13: Nô ɭệ


Ah, mừng TCTH được 1k view 🙂 Havi viết một lèo hơn 2000 từ cho mọi người nà ??? quà hơi bèo, mong mọi người đừng chê.

------------------------------
Chậm rãi rút côn ŧɦịŧ ra khỏi hậu huyệt Khê Vĩ, kéo theo một chút mị thịt đỏ hồng mê hoặc.

Cố Vãn Thâm rót cho mình ly rượu rồi thỏa mãn uống cạn.

Nhìn đến sắc trời đã chuyển tối hẳn, chính mình mới phát giác bản thân đã miệt mài quan hệ hơn 4 tiếng.

Nhìn đến thân ảnh gầy gò trắng trẻo đang tùy ý buông xuôi trên sofa, tự đáy mắt Cố Vãn Thâm ánh lên tia nhu hòa.

"Vĩ" đã trở lại, vẹn nguyên như ngày đầu, trong sáng, thanh thuần như vậy.

Vuốt v3 lên những dấu hôn chói mắt giăng đầy khắp cơ thể của nam hài, Cố Vãn Thâm sinh ra ảo giác bản thân mình như được sống lại.

Không còn có sự mâu thuẫn, dằn vặt khi hành hạ kẻ kia nữa.

Đây sẽ là một khởi đầu mới.

Xoa xoa mái tóc rối của mình, Cố Vãn Thâm lấy điều khiển đặt tùy tiện trên bàn bấm nút, bức tường lập tức xoay chuyển mở ra một phòng nghỉ đầy đủ tiện nghi.

Nhẹ nhàng bế Khê Vĩ lên đặt xuống giường.

Chính mình chịu không nỗi cảm giác bức bách dinh dính liền tiến vào phòng tắm gột rửa môt chút.
Khê Vĩ nằm trên chiếc giường rộng, phi thường thoải mái liền mơ mơ tỉnh lại.

Đầu tiên là mờ mịt nhìn xung quanh, cả khắp cơ thể đều là đau nhứt, đặc biệt là địa phương kia.

Đây dù gì cũng không phải lần đầu y bị xỏ xuyên, nhưng trước đây đều là được điều giáo bởi dương cụ đặt trong hậu huyệt.

Thế nhưng với bất kỳ những dương cụ nào cũng không thể so được với hung khí dữ tơn mà nam nhân kia đã luận động trong cơ thể của cậu ở khắc trước.

Mãi suy nghĩ, Khê Vĩ không để ý thấy tiếng tắt nước trong nhà tắm, sau đó cửa mở.

Nam nhân cơ thể rắn chắc, tuyệt không có bất kỳ một chỗ thịt dư thừa.

Từ vai xuống eo là chữ V điển hình cực đẹp.

Cơ bụng động nước, nhìn xuống một chút là đường V-cut quyến rũ, xuống một chút nữa đã bị khăn tắm che mất.

Nam nhân dùng khăn lau lau tóc, để lộ ra đường cong cổ cùng hai bắp tay khỏe mạnh.

Làn da màu đồng nổi bật dưới đèn vàng làm Khê Vĩ nhịn không được nuốt nuốt nước bọt.
Cố Vãn Thâm dường như cảm thấy bí bách như có ai đó chăm chú nhìn mình với con mắt rực nóng liền dừng động tác lau tóc lại, ngước lên nhìn nam hài ngồi trên giường.

Cố Vãn Thâm híp mắt lại, liền nở nụ cười ôn nhu, tiến đến chỗ Khê Vĩ.
"Thế nào lại nhìn tôi như thế? Vẫn không đủ sao?"
Bùm một cái, Khê Vĩ cả gương mặt đều đỏ, sắc đỏ lan xuống cổ đến tận vai.

"M.....mới không có" Khê Vĩ xấu hổ cúi đầu nói.
Cố Vãn Thâm dịu dàng xoa xoa đầu nhỏ, trầm giọng cười :"Ừ, ừ, là không có" Sau đó vươn tay bế Khê Vĩ lên tiến vào nhà vệ sinh.
Bị nâng lên đột ngột, Khe Vĩ bị dọa sợ, hai tay nắm chặt lấy vai Cố Vãn Thâm, cơ hồ cả cơ thể là dính sát vào nam nhân :"Á....a..anh làm gì"
"Tôi muốn đưa em đi tắm a! Chỗ kia không vệ sinh sạch sẽ không tốt nha" Cố Vãn Thâm cả người cơ hồ đều muốn phát sáng.

Nụ cười so với gương mặt bình thường đều là gió xuân tràn về.

Nhìn sâu vào mắt Khê Vĩ phảng phất như nhìn ái nhân vạn kiếp.

Chính là Cố Vãn Thâm không phát giác, nụ cười, ánh mắt cùng hành động nhu hòa cưng chiều của mình chưa từng dành một chút nhỏ cho Bạch Hàn vĩ dù là hiện tại hay hơn 7 năm trước.

Chỉ sợ Cố Vãn Thâm, đã quên mất hoàn toàn sự hiện diện của Bạch Hàn Vĩ rồi.

Đã hoàn toàn mang người trước mặt thay thế.

Giống như nam hài mà hơn 7 năm trước lần đầu gặp trong vườn hoa sau nhà đã làm Cố Vãn Thâm động lòng hoàn toàn không còn tồn tại.
Thả xuống dòng nước ấm áp đã chuẩn bị từ trước, Cỗ Vãn Thâm híp mắt cười cười :"Tôi giúp em tắm."
"A? a...kh..không cần a" Khê Vĩ xấu hổ đẩy đẩy bàn tay đang làm loạn phía sau, ý đồ muốn men vào hậu huyệt y ra.
"Em không thấy rõ a.

Đến, tôi giúp em" Không cho đối phương có cơ hội phản kháng, Cố Vãn Thâm đã đâm ngón tay vào trong nội bích.

"A...em xem, hoàn toàn dễ dàng nha.

Tôi giúp em làm đi"
Đâm thêm một ngón tay nữa vào, Cố Vãn Thâm khẽ tách thành vách ra.

Nước ấm tràn vào kíƈɦ ŧɦíƈɦ tế bào Khê Vĩ làm y hông nhịn được rêи ɾỉ khe khẽ.

Nhìn đến người đã nhiễm một tầng đỏ ửng, Cố Vãn Thâm cố gắng khắc chế du͙ƈ vọиɠ bản thân.

Ngón tay đâm sâu vào khuấy đảo hòng để tϊиɦ ɖϊƈh͙ trào ra.

Sau đó cẩn thận cho sữa tắm ra tay nhẹ nhàng thoa đều lên cơ thể Khê Vĩ.

Đến khi cảm thấy nam hài đã sạch sẽ, cả người mang hương thơm hoa nhài dịu nhẹ liền mang người từ trong nước lên, lau sạch nước, một đường mang lên giường.
Khê Vĩ tròn to mắt nhìn Cố Vãn Thâm, thấy người kia tắt đèn ngủ, nằm xuống, sau đó đưa tay ôm lấy mình.

Chất giọng trầm ấm dễ gây nghiện cất lên.
"Ngủ đi, em mệt rồi.

Mai tôi đưa em về biệt thự của tôi.

Ngủ ngon, Vĩ"
Vòng tay siết nhẹ lấy nam hài, tự mình dần chìm vào giấc ngủ.
Khê Vĩ chăm chú nhìn nam nhân hơi thở đều đặn, nhịn không được rướn rướn người hôn hôn lên khóe môi nam nhân "Anh...ngủ ngon".

Nhắm mắt lại, Khê Vĩ cũng chìm vào giấc ngủ sâu nhất từ trước đến giờ.
Cố Vãn Thâm giấc ngủ vốn không sâu, con người lại rất quy tắc.

Đúng 6h đã từ trong mộng tỉnh lại.

Nhìn đến người nằm ngoan trong lòng mình, Cố Vãn Thâm cười nhạt.

Nhẹ nhàng rút tay ra, xoa khẽ lên mi tâm bản thân, gọi điện cho nhân viên mang bữa sáng lên phòng.

Reng reng Vừa đặt điện thoại xuống, Cố Vãn Thâm đã có một cuộc gọi đến.

Nhíu mày nhìn số liên lạc trên màn hình bấm nhận.

"Nói đi!"
"Vãn Thâm, ngươi ở đâu? Ta đang ở nhà ngươi" Giọng Tề Lăng mang theo phẫn nộ nồng đậm vang lên.

"Có chuyện gì?" Cố Vãn Thâm rời khỏi giường đến phòng ngoài nghe điện thoại tránh thức giấc người đang nằm trên giường.

"Bạch Hàn Vĩ vừa điều trị dứt điểm, ngươi mang em ấy vứt ở phòng khách, chính mình đi tìm MB chơi đùa, ngươi cam lòng?"
"Cậu gọi chỉ nói vậy? Bạch Hàn Vĩ thì sao? Tôi tìm MB thì sao? Cũng không phải chuyện cậu có thể quản được" Cố Vãn Thâm mất kiên nhẫn cau chặt mày.

"Ngươi sẽ hối hận" Tề Lăng giận dữ nói rồi cúp máy.

Cố Vãn Thâm triệt để cáu gắt, quăng mạnh điện thoại xuống đất, ngồi phịch lên sofa.

"A...!Anh?" Khê Vĩ tỉnh giấc không thấy ai bên cạnh liền mò mẫm xuống giường.

Vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng đập vỡ liền sợ hãi khép nép lên tiếng.

Cố Vãn Thâm nhìn thấy nam hài đã tỉnh giấc liền thu hồi biểu tình lạnh lùng nở nụ cười nói :"Sao em không ngủ thêm? Đã đỡ chưa?"
"Ách...e..em đỡ" Khê Vĩ ngượng ngập vò lấy vạt chăn dày.
"Đến đây" Cố Vãn Thâm vẫy vẫy tay hiệu Khê Vĩ đến gần.

Ngoan ngoan hướng Cố Vãn Thâm đến gần, liền bị một lực đạo kéo ngã vào lòng.

Chăn tùy ý rơi xuống chân làm lộ cơ thể mảnh khảnh trắng trẻo phủ kín dấu hôn.

Dịu dàng hôn hôn lên đôi môi hồng nhuận của người trong lòng, Cố Vãn Thâm như cảm thấy mọi bực tức tan biến không dấu vết.

"Hưʍ.." miệng bị đầu lưỡi bá đạo chen vào khuấy đảo kíƈɦ ŧɦíƈɦ liền kiềm không được thấp giọng than nhẹ.

"Yêu tinh!" Điểm nhẹ lên đầu chóp mũi, Cố Vãn Thâm híp mắt cười.

Cộc cộc Ở cửa phát ra âm thanh.
Cố Vãn Thâm đắp chăn lên người Khê Vĩ, sau đó tùy tiện nhấn nút bấm trên điều khiển, cửa liền tự động mở ra.

Nhân viên đẩy xe thức ăn vào bày biện chu đáo lên bàn.

"Cố Tổng dùng điểm tâm" sau đó xoay người rời khỏi.

Khê Vĩ tròn mắt nhìn nhìn đồ ăn trên bàn.

Điểm tâm tiêu chuẩn nhưng được trang trí vô cùng hấp dẫn.

"Tôi gọi cho em mì Ý kem, thêm soup.

Em ăn đi" Cố Vãn Thâm đặt Khê Vĩ xuống sofa, chính mình ngồi bên cạnh.

"Anh không ăn sao ạ?"
"Em ăn đi.

Tôi không thường dùng điểm tâm"
Khê Vĩ dùng nĩa lấy lên mì Ý sau đó rụt rè hướng Cố Vãn Thâm đưa đến.

Cố Vãn Thâm đầu tiên là bất ngờ sau đó cười cười.

Vĩ của anh thật ngoan nha.

Hé miệng nhận lấy đồ ăn Khê Vĩ uy, Cố Vãn Thâm xoa xoa đầu Khê Vĩ.

"Ăn đi.

Đừng quan tâm đến tôi!"
Nhìn Khê Vĩ nhấm nháp điểm tâm đến 7h.

Cả hai mới từ Heaven trở về biệt thự.

Vào đến nhà trong đã thấy Bạch Hàn Vĩ toàn thân xích loã, bị đeo hạng khuyển nằm dưới sàn nhà ngủ.

Thân thể so với Khê Vĩ cơ hồ còn muốn gầy hơn, nhỏ hơn, trắng hơn.

Tư thế co người đem hai chân cùng đầu bó lại trong cánh tay, cả người nhè nhẹ run.

Đưa Khê Vĩ đến sofa gần Bạch Hàn Vĩ, chính mình ôm y ngồi xuống.

Hướng Bạch Hàn Vĩ đá đá.

Lại thấy cậu chưa tỉnh lại liền mất kiên nhẫn đạp, đạp mạnh đến mức làm người ta lỗi giác Bạch Hàm Vĩ giật nảy lên.

"Chủ nhân!" Quản gia được nghe Cố Vãn Thâm về liền ra tiếp.

Ước chừng Hàn Vĩ cũng đã lờ mờ tỉnh liền cưng chiều xoa xoa đầu Khê Vĩ, không nhìn quản gia nói :"Nghe rõ, kể từ nay, đây sẽ là thiếu gia của các ngươi.

Đối xử cẩn thận.

Ta biết có ai không tuân theo liền tự mình xuống tầng hầm thứ 2 nhận phạt"
Sau đó xoay qua Khê Vĩ vẫn còn ngồi ngốc trong lòng ôn nhu nói :"Em giới thiệu với bọn họ chính mình đi"
"Ah....t..tôi tên Khê Vĩ" Khê Vĩ nhẹ giọng nói, sau đó rụt người lại đem giấu mình vào sâu trong lòng ngực của Cố Vãn Thâm.

Quản gia nghe đến tên của tiểu tình nhân mà chủ nhân vừa mang về bất giác lại liếc sang Bạch Hàn Vĩ đang thẩn thờ ngồi dưới đất, ánh mắt ảm đạm.

Bạch Hàn Vĩ có chết cũng không ngờ chính mình lại phải tự đối diện với sự tàn nhẫn độc ác của Cố Vãn Thâm.

Khê Vĩ....!Khê Vĩ....!Cậu lẩm nhẩm đọc lại tên nam hài vài lần, kiềm không được ngước lên nhìn nam hài.

Khê Vĩ đang lúc đánh giá người con trai xơ xác bán nằm dưới đất, toàn thân đều là vết thương, hôn ngân cùng vết bầm tím lại nhìn tới ánh mắt ảm đạm mờ mịt của người kia mà bất giác co rút người.

Cố Vãn Thâm gắt gao ôm chặt Khê Vĩ, nhất cử nhất động đều cảm nhận được.

Liền thấy bảo bối trong lòng run rẩy, Cố Vãn Thâm theo hướng Khê Vĩ nhìn đến, bắt gặp đôi mắt Bạch Hàn Vĩ liền tức giận.

Buông Khê Vĩ ra, Cố Vãn Thâm phẫn nộ nắm tóc Bạch Hàn Vĩ kéo lên, liên tiếp tát vào mặt cậu, tiếp đến lại dùng chân đá dậm vào người Bạch Hàn Vĩ.

"Tiện nhân, ai cho phép cậu dùng đôi mắt bẩn thiểu đó nhìn Khê Vĩ? Có biết hay không đã doạ em ấy sợ hãi?"
Hành động phát ti3t của Cố Vãn Thâm triệt để làm mọi người sững sờ.

Bạch Hàn Vĩ mím chặt môi nén rêи ɾỉ, sau đó vì quá đau đớn liền phát ra vài tiếng vụn vặt nho nhỏ.

"Nghe rõ chưa? Nếu cậu còn nhìn Khê Vĩ, đôi mắt cậu sẽ không còn nhìn thấy nữa đâu"
"V...vãn Thâm, anh...đừng" Khê Vĩ run rẩy lên tiếng, trong giọng pha lẫn tiếng nứt nở.

Cố Vãn Thâm liền buông Bạch Hàn Vĩ ra, ôm lấy Khê Vĩ dịu dàng an ủi, hướng quản gia ra lệnh :"Nhốt y xuống tầng hầm thứ 3".
Phía sau biệt thự Cố Vãn Thâm có xây dựng một khu hầm nhốt đặc thù có 3 tầng giam dưới nhà.

Theo tội trạng nặng nhẹ sẽ giam vào trong xử phạt.

Mà nghiễm nhiên tầng 3 chỉ duy nhất dành cho 1 người- Bạch Hàn Vĩ.

"Chủ nhân...y vừa xuất viện, nhốt vào đó, e không thể cầm cự"
Trầm ngâm một lát liền phất phất tay :"Mang y cho thủ hạ tùy ý hưởng dụng, đừng để y chết".
Sau đó khom người bế Khê Vĩ lên lầu.

Khê Vĩ lúc đến tầng liền nhìn xuống thanh niên suy yếu bị hai nam nhân vạm vỡ mạnh bạo lôi kéo ra ngoài.

"nếu như cậu không có chủ nhân, thì vĩnh viễn chỉ là một nô ɭệ.

Phải chiếm được tình cảm của chủ nhân, cậu mới là một sủng vật chân chính.

Sủng vật là đồ chơi của mỗi chủ nhân, còn nô ɭệ thì chính là đồ chơi của thiên hạ" Chính là điều giáo sư từng nói với y.

Thì ra kẻ kia là nô ɭệ a.

"C...chủ nhân" Khê Vĩ nhẹ giọng gọi.

"Gọi tên tôi"
"A?"
"Khi nãy chẳng phải em gọi tên tôi sao? Từ nay cứ gọi"
"Ách...!V...vãn Thâm" Khê Vĩ ngượng ngùng lên tiếng.

"Hửm?"
"Người kia...là nô ɭệ sao ạ?"
Bước chân Cố Vãn Thâm dừng lại, sau đó tiếp tục bước như thường :"Sao em nghĩ vậy?"
"A...chính là điều giáo sư từng nói nô là đồ chơi cho thiên hạ a"
Cố Vãn Thâm nhíu nhíu mày.

Đồ chơi? Nô ɭệ? Hah, nếu thấy thì cứ là vậy đi.

"Ừ.

Y là nô ɭệ, là đồ chơi tìиɦ ɖu͙ƈ cho nam nhân khắp thiên hạ!"
----------------------------
Ta viết dài quá 🙁 đau tay ta chết mất 🙁 hic.

Các nàng có thấy Khê Vĩ đáng yêu hơm nè 🙂 cmt cho ta biết nha 🙂 hay là ta ship Khê Vĩ-Vãn Thâm đây?
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 14: 14: Kế Hoạch


Bạcht Hànt Vĩt bịt bịtt mắtt kéot đit đếnt đâut khôngt rõ.

t Saut đót thôt bạot bịt đẩyt ngã,t hait chânt mạnht mẽt tácht rat épt sangt hait bên,t cơt hồt nghet tiếngt gãyt vụnt củat khớp.

t Bạcht Hànt Vĩt khôngt thểt nhìn,t hoànt toànt dựat vàot xúct cảmt bảnt thân.

t Ướct chừngt 15t ngườit đànt ôngt vâyt xungt quanht mình.

t Hậut huyệtt chưat bôit trơnt độtt ngộtt bịt dịt vậtt tot lớnt xâmt lấn.

t Đaut đớnt khắct cốtt ghit tâmt làmt cậut vùngt vẫyt hétt loạn,t ngayt lậpt tứct mát bịt lĩnht mộtt cáit tátt bỏngt rát,t khoét môit tứct khắct bậtt máu.

t Dịt vậtt trongt cơt thểt bỗngt nhiênt rungt lênt vớit cườngt đột lớn,t đánht vàot thànht nộit bích.

t Saut đót bịt tànt nhẫnt đầmt chọc.

t
"Haha,t xemt xem,t bảot bốit thấtt sủngt củat lãot đạit thậtt ngont miệngt nha.

t Hậut huyệtt cứt mútt chặtt nhưt thế,t trờit sinht hảot dâmt đãng"
"Chậc,t phíat dướit màyt làmt nhanh.

t Taot vẫnt muốnt phátt tiếtt nha"
"Hah,t bảot bối,t cưngt mởt miệng,t lãot giat tat uyt emt ănt not nha"
Mũit bịt bịtt kín,t khớpt hàmt lạit mạnht mẽt bịt vặnt mởt rat cơt hồt bịt xét toạtt thànht hait mảnh.

t Dươngt vậtt thôt tot khôngt biếtt củat ait đâmt vàot cuốngt họng.

t Sâut vàot cổt họngt làmt Bạcht Hànt Vĩt khôngt thểt thởt được,t theot bảnt năngt vùngt vẫy.

t Hait tayt saut đót lạit bịt nắmt chặtt dínht sátt vàot hait cônt thịtt khác.

t Hậut huyệtt nhuốmt máut khôngt ngừngt phunt rat nuốtt vàot gậyt massaget cỡt đại.

t Từngt đợtt rungt đánht úpt vàot cơt thểt đụngt trúngt điểmt mẫnt cảmt nàot đót làmt nổit lênt khoáit cảmt nhỏt bé.

t Ngọct hànht xinht đẹpt yếut ớtt dầnt ngẩngt đầu,t saut lạit bịt mộtt mộtt dịt vậtt lạnht nhưt băngt đâmt vàot dầnt mởt rộngt lỗt niệut đạo.

t Niệut đạot bịt mởt gầnt nhưt biếnt dạngt liềnt dừngt lại,t tiếpt đếnt nhỏt sápt đènt cầyt vàot trong.

t Bạcht Hànt Vĩt toànt thânt đềut làt đau,t đaut đếnt hậnt chỉt muốnt chếtt đi,t nhưngt cơt thểt đềut bịt ghìmt chặtt lại.

t Miệngt bịt dươngt vậtt thayt nhaut đâmt vào.

t Hậut huyệtt bịt nhấnt 2t gậyt massaget cỡt lớn,t niệut đạot khait mởt bịt nhỏt đầyt sápt đènt cầyt đỏt hồngt tạot nênt mộtt mỹt cảnht dâmt dụct màt gợit ngược.

t
Hậut huyệtt saut đót độtt ngộtt bịt rútt ra,t hait dươngt vậtt tot lớnt đầyt gânt cùngt lúct chent vàot ngẫut nhiênt đâmt thúct tạot rat từngt tiếngt bat bat bat đầyt dâmt mỹ.

t Khôngt biếtt đếnt baot lâu,t dươngt vậtt ghét vàot trênt ngườit Bạcht Hànt Vĩt phíngt thích,t trênt đỉnht ngọct hànht cũngt bịt dươngt vậtt nhồit bắnt vàot trong.

t Cảt cơt thểt đềut làt tinht dịcht tanht hôit màt suốtt 7t nămt Bạcht Hànt Vĩt cơt hồt mỗit ngàyt đềut chịut đựng.

t Thânt thểt tiếpt đếnt bịt nângt lên,t tróit ngượct trênt trầnt nhà,t miệngt bịt épt mởt lầnt lượtt đượct uyt dươngt vật,t phíat saut lưngt liênt tiếpt bịt dâyt roit quấtt đánht đếnt bậtt máu.

t Bạcht Hànt Vĩt ngấtt xỉu,t rồit lạit từt hônt mêt lầnt nửat tỉnht lạit đãt thấyt bảnt thânt bịt tróit hait tayt lênt đỉnht đầu,t chânt bịt dạngt lớn,t ngoàit cửat huyệtt tiếpt xúct vớit thanht thépt trònt lạnht nhưt băng.

"Bảot bối,t chúngt tat cót quàt chot emt nha.

t Cũngt xemt nhưt mộtt mànt kếtt hoànht tráng.

t Chúngt tat hômt nayt thậtt mỹt mãn"t Giọngt nóit namt nhânt xat lạt vừat kếtt thúct cũngt làt lúct bảnt thânt dườngt nhưt bịt rơit tựt do.

t Miệngt khôngt kịpt hétt lên,t toànt bột thanht thépt đãt đâmt sâut bàot hậut huyệt,t cơt hồt muốnt xuyênt thủngt nộit tạngt màt xỏt đếnt miệng.

t Bảnt thânt gồngt gánht nắmt chặtt lấyt dâyt tróit trênt cổt tayt tránht đểt trọngt lựct làmt thanht thépt đit sâut hơn.

t
Bạcht Hànt Vĩt toànt thânt đềut làt máu,t tinht dịcht cùngt mồt hôi.

t Lờt mờt nghet thấyt giọngt cườit củat tốpt namt nhânt càngt ngàyt càngt xa,t thầnt trít cũngt theot đót xat vời.

t Tayt chịut khôngt nổit lựct màt buôngt thỏng,t ngayt khit thanht thépt vừat đâmt sâut vàot cơt thể,t lựct đạot trênt tayt chợtt giảm,t cảt cơt thểt rơit xuốngt đất,t miệngt phunt rat mộtt ngụmt máu,t lậpt tứct hônt mê.

t
Cốt Vãnt Thâmt thâmt trầmt nhìnt thảmt trạngt trướct mắt.

t Bạcht Hànt Vĩt toànt trênt trênt dướit làt vếtt thươngt cùngt tinht dịch,t mặtt bịt sưngt lênt dot đánh,t dươngt vậtt bịt sápt nếnt phủt lênt tầngt đỏt đangt mởt rộngt niệut đạo,t hậut mônt bịt nhétt thanht thépt dàit hơnt 2m.

t Cốt Vãnt Thâmt lúct nãyt chỉt làt muốnt đếnt nhìnt quat ngườit này.

t Vìt dùt saot cũngt đãt hơnt 7t tiếngt đồngt hồt vẫnt chưat thảt ra,t lạit trùngt hợpt nhìnt thấyt Hànt Vĩt bịt treot lên,t tựt mìnht dùngt sứct giữt lấyt dâyt trói.

t Nếut nhưt anht đếnt trễ,t thanht thépt cót khảt năngt sẽt vìt chịut lựct màt đâmt xuyênt quat ngườit gâyt tửt vong.

t
"Dọnt dẹpt đi,t ngườit đưat đếnt bệnht viện.

t Đừngt chot Tềt Lăngt biết"t Cốt Vãnt Thâmt khôngt dámt đứngt lâut dướit nàyt liềnt phânt phót thủt hạ,t chínht mìnht dườngt nhưt chạyt trốnt màt lyt khai.

t
Vềt đếnt phòngt ngủt liềnt nhìnt tớit Khêt Vĩt đangt yênt tĩnht ngủt say.

t Trongt lòngt thầmt thởt hắtt ra.

t Đúngt vậy,t đâyt mớit làt Vĩt củat anh,t cònt kẻt kiat bấtt quát chỉt làt mộtt tộit nhânt hãmt hạit phụt thânt anht màt thôi.

t Lênt giường,t Cốt Vãnt Thâmt nhèt nhẹt ômt lấyt Khêt Vĩt cùngt chìmt vàot giấct ngủ.

t
---------------
"Vãnt Thâm!.

t Anht tỉnh,t ănt tốit nào"t
Cốt Vãnt Thâmt từt trongt mơt bịt layt tỉnh,t nhìnt sangt ngườit mềmt mạit nằmt trongt lòngt mình,t nhịnt khôngt đượct hônt mộtt cái.

t
"Mấyt giờt rồi?"t Cốt Vãnt Thâmt mệtt mỏit lênt tiếng.

t
"Đãt 6ht tốit rồit a"
"Hảot hảo.

t Dậyt nào.

t Ănt tốit thôi"t Cốt Vãnt Thâmt ngồit dậyt tiếnt vàot phòngt tắmt rửat mặt,t lúct rat hoànt toànt làt mộtt bột dángt lạnht lùngt khốct soái.

t
Nhìnt đếnt Khêt Vĩ,t Vãnt Thâmt đưat tayt rat vẫy.

t Đợit Khêt Vĩt đênzt gầnt liềnt dịut dàngt dùngt khănt bôngt đãt thấmt nướct laut mặtt giúpt y.

t Tiếpt liềnt ônt nhut cùngt Khêt Vĩt xuốngt phòngt bếp.

t
Mónt tốit chínht làt lẩut a.

t Lẩut hảit sảnt ngont ngont tuyệtt thut hútt Khêt Vĩ.

t
"Ănt chậm.

t Tôit khôngt dànht củat em"t Cốt Vãnt Thâmt hípt mắtt nhìn,t thỉnht thoảngt giúpt Khêt Vĩt gắpt vàit mónt ăn.

t
Dùngt bữat xong,t Cốt Vãnt Thâmt cùngt Khêt Vĩt đếnt vườnt hoat dùngt tràt chơit cờ.

t Cuộct sốngt saut đót củat cảt hait phit thườngt tốtt đẹp.

t Tốtt đẹpt đếnt mứct Cốt Vãnt Thâmt dườngt nhưt quênt mấtt Bạcht Hànt Vĩt vìt niệut đạot cùngt hậut mônt bịt nhiễmt trùngt màt phảit phẫut thuậtt lẻt loit mộtt mìnht trongt phòngt bệnh.

t
Mộtt thángt nhanht chóngt quat đi,t Bạcht Hànt Vĩt cũngt đãt chuyểnt vềt nhà.

t Cảt ngàyt hoànt thànht tốtt bổnt phậnt làt mộtt nôt lệ.

t Toànt thânt xícht loãt bịt épt làt mộtt cont chót ănt cơmt thừat chủt nhânt đưat xuống,t phòngt ngủt cũt củat cậut bịt dọnt lạit nhượngt chot Khêt Vĩt thỉnht thoảngt vìt Cốt Vãnt Thâmt đit côngt táct màt trởt vềt phòngt ngủt cũt ngủ.

t Đêmt đếnt Bạcht Hànt Vĩt vẫnt bịt xícht vàot chânt ghết sofa,t dâyt xícht dàit 3mt hoànt toànt hạnt chết tựt dot củat cậu.

t Màt chínht cậut cũngt khôngt cònt quant tâmt đếnt việct bảnt thânt cót cầnt tựt dot nữat hayt không,t màt chínht cậut đangt từngt ngàyt đấut tranht đểt sinht tồn.

t
Hômt nayt Cốt Vãnt Thâmt đit côngt táct 1t tuần,t Khêt Vĩt buồnt chánt ngồit trênt sofat ômt gốit xemt phim.

t Nhìnt đếnt thanht niênt tuổit sot vớit mìnht lớnt hơnt nhưngt cơt thểt lạit cơt hồt cònt nhỏt bét hơnt mìnht đangt cot rot ngủ.

t Nghĩt nghĩt liềnt dùngt tayt layt layt ngườit dậy.

t Bạcht Hànt Vĩt bant đầut làt mơt màngt saut đót nhìnt thấyt trướct mặtt làt Khêt Vĩt liềnt hoảngt hốtt cúit đầut xuống.

t
"Thâmt khôngt cót ởt nhà,t anht khôngt cầnt nhưt vậyt a"t Khêt Vĩt cườit cười.

t
Bạcht Hànt Vĩt nhẹt lắct đầut mộtt chútt tỏt ýt khôngt hềt gì.

t
"Anht khôngt nóit đượct đi?"
Gậtt đầu.

t
"Đây"t Khêt Vĩt lấyt từt túit rat mộtt cuốnt sổt đưat chot Hànt Vĩt "Anht ghit vàot đây.

t Tôit khôngt phiềnt đọct đâu"
Bạcht Hànt Vĩt ngậpt ngừngt rồit nhậnt lấy,t cơt thểt khôngt tựt chủt cot lạit mộtt chút.

t Tựt cảmt thấyt khôngt khít lạnht lẽo.

"Anht tênt gìt vậy?"t Khêt Vĩt mộtt thángt oẻt đây,t cũngt đãt đoánt đượct khôngt ítt sựt việct phátt sinht trướct đâyt từt hànht độngt Cốt Vãnt Thâmt đốit vớit Bạcht Hànt Vĩ.

t Thết nhưngt yt vẫnt muốnt xáct địnht lạit xemt mìnht cót phảit hayt khôngt đoánt đúng?t
[Bạcht Hànt Vĩ]t Hànt Vĩt tayt runt runt vìt đãt lâut khôngt cầmt bútt viếtt tênt mìnht lênt tờt giấy.

t
"Ồ?"t Khêt Vĩt hơit trầmt xuống.

t Rat làt vậy.

t Bạcht Hànt Vĩ,t Khêt Vĩ!.

t Trướct đâyt từngt nghet hạt nhânt nóit chuyện,t Bạcht Hànt Vĩt từngt làt tiểut thiếut gia,t ngườit màt Cốt Vãnt Thâmt yêut nhất.

t Rốtt cuộct vìt đâmt chếtt phụt thânt Cốt Vãnt Thâmt màt bảnt thânt suốtt 7t nămt dangt chânt chot thiênt hạt thao.

t Màt cáit tênt Khênt Vĩt củat mình,t cũngt làt vìt Cốt Vãnt Thâmt muốnt thayt thết chínht bản,t xoat dịut vếtt thươngt màt đặtt cho.

t Tựt nhiên,t mộtt cảmt giáct khót chịut cùngt khôngt camt lòngt nổit lên.

t Chưat baot giờt Khêt Vĩt ghétt tênt mìnht nhưt bâyt giờ.

t
"Anht baot nhiêut tuổi?"t Cốt điềut chỉnht giọngt mìnht bìnht thường,t Khêt Vĩt hỏit tiếp
[25t tuổi]t
Hừ,t ngayt cảt tuổit cũngt dựat theot thờit điểmt ấyt màt chọnt mình.

t Khêt Vĩt thậtt sựt phẫnt nộ,t lạit bỗngt nhiênt cămt hậnt thanht niênt gầyt yếut trướct mắt.

t
"Anht cót muốnt trốnt khỏit đâyt không?"t Độtt nhiênt mộtt cậyt hỏit vừat loét lênt trongt đầu,t ngayt lậpt tứct thốtt rat miệng.

t
Bạcht Hànt Vĩt kinht ngạct ngướct mặtt lênt nhìnt Khêt Vĩ.

t Đôit mắtt nguyênt bảnt ảmt đạm,t nayt lạit sángt dịt thường.

t
"Anht muốnt à?"t Khêt Vĩt lặpt lại.

t
Bạcht Hànt Vĩt dườngt nhưt sợt hãit Khêt Vĩt sẽt đổit ýt liềnt liênt tụct gậtt đầu.

"Tốtt lắm,t tôit sẽt giúpt anh.

t Tôit sẽt đánht cắpt chìat khoá,t anht tựt mởt còng.

t Thưt phòng,t ngănt kéot thứt hait cót mộtt phongt bìt tiền,t khôngt nhiềut lắm,t chủt yếut làt tiềnt vặtt củat Thâm,t lấyt tiềnt đó,t tốit ngàyt mốtt tôit sẽt đánht lạct hướngt bọnt họ.

t Nhưngt tôit cầnt anht giúpt mộtt chuyện,t anht đồngt ýt không?"
Bạcht Hànt Vĩt chắct nịcht gậtt đầu.

t Bâyt giờ,t ngoàit ýt địnht sẽt trốnt thoátt ra,t cậut khôngt cònt nghĩt đếnt điềut gìt nữa.

t Thoátt khỏit đây,t thoátt khỏit nơit giamt cầmt cậu,t tìmt lấyt cuộct sốngt chânt chínht màt cậyt nênt có.

"Hảo!t Đểt đánht lạct hướngt bọnt họ,t tôit cầnt đêmt đót lúct tôit mởt cửa,t anht hãyt xôt tôit ngãt vàt chạyt đi.

t Nếut tôit ngã,t bọnt họt chắct chắct sẽt sợt hạit vàt lot chot tôi,t cònt anh,t cứt tìmt đườngt tắtt màt chạy.

t Càngt xat càngt tổ,t đừngt quayt lại.

t Nếut anht quayt lại,t Cốt Vãnt Thâmt sẽt làmt gìt anh,t et rằngt anht cũngt biết,t đúngt không?"
Bạcht Hànt Vĩt gậtt mạnht đầu,t chânt thànht nhìnt Khêt Vĩ,t đôit môit nhợtt nhạtt vẽt lênt nụt cười,t mấpt máyt khet khẽt Cámt ơnt cậu.

t
Khêt Vĩt bàngt hoàng.

t Nguyênt bảnt cont ngườit nàyt suyt yếut đếnt mứct ngườit khôngt rat ngườit quỷt khôngt rat quỷ,t thết nhưngt khit cười,t lạit làt mộtt nụt cườit mêt ngườit nhưt vậy.

t Tươit sángt nhưt vậy.

t Thậtt tiếct vìt đãt đánht đổit nụt cườit ấyt suốtt 7t nămt trời.

t Bạcht Hànt Vĩ,t anht cũngt nênt đượct giảit thoátt rồit nhỉ?t
------------------------------
Âyt da,t Khêt Vĩt thiệtt tốtt màt 🙂t giúpt Bạcht Hànt Vĩt củat chúngt tat trốnt thoátt kìat 🙂t
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 15: 15: Trốn Thoát


Khê Vĩ tối hôm đó lên kế hoạch tỉ mĩ giúp Bạch Hàn Vĩ trốn thoát khỏi Cố Vãn Thâm.

Mãi đến tận 4h sáng mới thϊếp đi được.
"Vĩ thiếu gia, Vĩ thiếu gia".
Từ trong chăn ấm, Khê Vĩ lờ mờ nghe được tiếng gọi ngoài cửa.

Nguyên bản mệt mỏi, Khê Vĩ có chút cáu gắt, hướng ngoài cửa đáp lời :"Ừm.

Có gì không?"
"Bữa sáng đã dọn xong, thiếu gia dùng bữa"
Khê Vĩ nheo mắt, xoa xoa mi tâm, chợt nhớ ra hôm nay bản thân còn có việc phải làm, Khê Vĩ nhanh chóng xuống giường làm vệ sinh cá nhân rồi vào phòng ăn.
Nhìn bàn ăn thịnh soạn, nhiều tới mức làm y hồ nghi phải chăng đầy là một đại tiệc.

Lại liếc sang quản gia đang cúi đầu đứng bên cạnh, Khê Vĩ vờ như không để tâm nói: "Có thể giúp tôi dọn dẹp lại thư phòng không? Tôi muốn vào trong đọc sách, nhưng ngại bụi"
Quản gia có chút khó hiểu, sau đó liền hướng Khê Vĩ nói :"Thiếu gia, thư phòng được dọn hai ngày trước, có thể....."
"Giúp tôi dọn qua đi.

Trước tôi có thấy bên trong có gián a" Khê Vĩ làm điệu bộ hờn dỗi nói.
"Cái này....." Quản gia rối rắm không biết thế nào.
"A...!thật không giấu được ông a.

Tôi là đặt một cái ghế sofa hôm qua, lát nữa sẽ giao.

Vốn muốn Thâm có thể thoải mái tỏng thư phòng.

Ông xem như giúp tôi một chút, nha?" Khê Vĩ mỉm cười.

Y vốn đúng là có đặt một cái ghế sofa a.

Có thể để quản gia phân tâm một chút, lấy cắp chìa khóa chẳng phải là đơn giản hơn sao?
Quản gia liền cung kính :"Vốn không thể cãi lời thiếu gia, một lát tôi sẽ cho người hầu lên dọn ạ"
"A không cần, chẳng phải thư phòng là nơi riêng tư của Thâm sao? Ông giúp tôi, chúng ta còn dọn, thế nào?"

"A.....!Cũng được" Quản gia bất đắc dĩ đồng ý.
Đạt được mục đích, Khê Vĩ như con mèo nhỏ l**m l**m môi cười thỏa mãn.
Chiều ngày hôm đó, cửa hàng nội thất giao đến bộ ghế sofa lớn.

Quản gia cùng giúp bê vào thư phòng.

Chuyển đồ được một chút, mồ hôi đã chảy dài, quản gia nóng nực cởi bỏ áo khoác của mình.

Thân hình ốm nhưng khỏe mạnh của đàn ông tuổi sắp ngũ tuần.

Chìa khóa trong túi áo theo lực đặt kêu tiếng keng một cái.

Khê Vĩ liền chú ý đến.

Vụиɠ ŧяộʍ đứng vờ như giúp đỡ che đi tầm nhìn, nhanh chóng từ trong xâu chìa khóa lấy ra một chiếc có hình dáng đặc thù.

Tìm cách xuống phòng đưa chuyển cho Vĩ.

"Tối nay thận trọng một chút.

Anh bị phát hiện, tôi không giúp lời anh được đâu." Khê Vĩ đặt chìa khóa dưới tấm đệm lót sofa, dặn dò tỉ mĩ.

Đùa, y có giúp cậu trốn thoát cũng không giúp cậu nhận tội a.
Bạch Hàn Vĩ nhìn đến nơi giấu chìa khóa, cảm kích nhìn Khê Vĩ.
Hoàn thành bước đầu, Khê Vĩ trở vào trong giúp đỡ quản gia làm nốt công việc.
Tối hôm đó, theo như kế hoạch, Bạch Hàn Vĩ mở khóa còng, tập tễnh bước nhẹ lên cầu thang hướng thư phòng bước đến.

Đến đúng ngăn kéo Khê Vĩ nói, cậu lục lấy phong thư.

Bên trong ngăn kéo trùng hợp lại có tận 2 cái.

Bạch Hàn Vĩ chọn một.

Mở ra, bên trong ngoài ý muốn lại chính là chứng minh thư, cùng một vài bức ảnh của cậu.

Gom lấy chứng minh thư cùng tiền.

Bạch Hàn Vĩ nén kích động rút lui khỏi thư phòng.

Giấu tất cả dưới tấm đệm sofa, yên tâm ngủ một giấc.

Ngày hôm sau thức dậy, Khê Vĩ chỉ thâm ý liếc nhìn nhắc nhở cậu, mọi việc chuyển biến bình thường như mọi ngày.

Đến đêm, Bạch Hàn Vĩ mặc vào quần áo đã được Khê Vĩ chuẩn bị trước, tháo còng cùng mang tiền men theo lối đi nhỏ trong vườn hoa quanh biệt thự.

Đến trước cổng lớn, Bạch Hàn Vĩ lóng ngóng bấm mã bảo mật, tay vừa chạm đến khung sắt, cửa chính liền bật mở.

Khê Vĩ đứng bên ngoài nhìn chăm chăm vào Bạch Hàn Vĩ, không đợi Bạch Hàn Vĩ có phản ứng.

Khê Vĩ đã hét lên.
"Aaaaa, Bạch Hàn Vĩ trốn thoát.

Bắt y lại"
Tiếng hét trong đêm tối đánh thức gia nhân trong nhà, cũng đánh thức thần trí mơ hồ tạm thời của Bạch Hàn Vĩ.

Chỉ nghe thấy tiếng động phía trong biệt thự.

Bạch Hàn Vĩ hoảng sợ, quên mất những gì đã bàn từ trước, vội xô ngã Khê Vĩ.

Khê Vĩ loạng choạng liền lập tức ôm lấy người cậu giữ chặt.
"Hàn Vĩ, anh đi đâu.

Thâm về nhà không thấy anh, không hay đâu"
Nhưng Bạch Hàn Vĩ lúc này trong đầu chỉ có ý niệm bỏ trốn.

Mắt tham vọng nhìn ra con đường bên ngoài, kịch liệt giãy dụa.

Gia nhân đều đã đến rất gần, Bạch Hàn Vĩ hoảng sợ quơ loạn tay liền cầm lấy v@t cứng xung quanh, một đường đâm vào Khê Vĩ.

Chỉ nghe được tiếng la thảm thiết của Khê Vĩ, tay của y cũng buông lỏng, Bạch Hàn Vĩ cứ thế bỏ chạy trong đêm.

Để vẳng lại tiếng kêu la lo lắng của mọi người.
Khê Vĩ đau đớn ôm lấy bụng, con dao c*m v** bụng không ngừng tuông máu.

Gia nhân đều mặt cắt không còn giọt máu, không quan tâm đến Bạch Hàn Vĩ đã bỏ đi hay chưa, đều hốt hoảng đưa Khê Vĩ vào bệnh viện.

Kế hoạch bỏ trốn, chính là vì đó mà thành công.
~~~~~~~
Khê Vĩ chỉ cảm thấy đau, ngoài đau thì chính là cực đau.

Đợi tan đi thuốc mê, cơn đau đột ngột đánh úp làm y mơ màng tỉnh dậy.

Mê man nhìn chung quanh, đợi đến thần trí trở về, Khê Vĩ mới biết chính mình nằm trong bệnh viện.
"Em uống nước đi.

Em đã hôn mê 3 ngày rồi" Cùng lúc phát ra âm thanh, trước mặt Khê Vĩ được đưa đến một ly nước ấm.

Nhìn đến Cố Vãn Thâm mặt không giấu nổi lo lắng, cùng uể oải, Khê Vĩ nghĩ rằng chắc hẳn anh nghe tin đã chạy vội về đây.

Nhưng là y không biết, anh trở về, là vì y bị thương hay là vì Bạch Hàn Vĩ đã trốn thoát thành công.
"Thâm...." Khê Vĩ khẽ cử động, trả lại ly nước cho Cố Vãn Thâm, chính mình hơi nhướn người muốn nắm lấy tay anh.
"Đừng cử động" Cố Vãn Thâm dường như sợ Khê Vĩ sẽ bị nứt vết thương liền kiềm lại hành động của y, bàn tay ấm nóng tự phủ lấy bàn tay nhỏ bé trắng bệch.
"Bạch Hàn...."
"Tôi biết rồi.

Đã liên lụy em bị thương.

Tôi không ngờ tên tạp chủng ấy lại có thể ra tay với em.

Y nhân lúc quản gia sơ suất trộm lấy chìa khóa, tự ý mở cửa thư phòng ăn cắp tiền rồi chạy trốn.

Quá đáng hơn chính là làm em bị thương.

Tôi....không chấp nhận được" Cố Vãn Thâm mắt hằn tơ máu, giọng nói lúc cuối lại nghẹn lại như tự giật mình.

Là không chấp nhận việc đả thương Khê Vĩ, hay là không chấp nhận việc cậu thế mà lại từ bỏ anh.
"Thâm...!đừng tức giận, em cũng không sao mà, phải không?" Khê Vĩ ôn nhu cười.
"Ừ...!em không sao."
"Thâm...!anh thả Hàn Vĩ đi đi.

Anh ấy là sức yếu thế cô, với thế lực của anh, chẳng phải hà hϊếp người ta sao? Huống chi, anh có em..."
"Y khác" Cố Vãn Thâm bỗng lớn tiếng quát, sau liền thấy mình phản ứng quá đáng liền hạ giọng "Em đều không biết y đã làm gì.

Ngựa quen đường cũ.

Trước cũng chính tay y đẫm máu, sau lại muốn hạ sát.

hừ"
Khê Vĩ hạ mi mắt.

Y cũng có thể gọi là thành công.

Bạch Hàn Vĩ cũng đã chạy trốn 3 ngày, chỉ mong Hàn Vĩ đủ thông minh để biết đến sẽ trốn nơi nào.

Tốt nhất đừng để bị bắt, chứ bằng không, một cái chết cũng không đủ cho cậu.
--------------------------
Ni hao 🙂 Chào mừng trở lại.

Trời ơi, tui lên 12 rồi, mới đầu năm mà bài vở nhiều thấy sợ nên mấy nay hok viết.

Cũng nửa tháng ròi 🙂 chắc mọi người quên tui rồi ha 🙂 Tui định viết dồn, 2/9 up một lượt để làm quà, mà hoy 🙂 tui cũng nôn up, mà mọi người chắc cũng nôn xem 🙂 Tập này cũng bình thường hoy 🙂
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 16: 16: Tóm


Bạch Hàn Vĩ sau khi trốn thoát khỏi biệt thự liền chạy trối chết trên con đường tối tăm.

Đến tận khi ra đường lớn cậu mới chợt nhớ ra mình sẽ đi đâu.

Cậu không có nơi chân chính gọi là nhà, không biết đường.

25 năm, cậu còn không nhận diện được bản thân đang sống ở đâu.

Khi phát hiện ra mẹ đã qua đời, ý niệm duy nhất là chạy thoát, là tự do, nhưng tự do đã có, hiện giờ cậu đi đâu đây? Cậu không nói được, thân thể thương tổn, sẽ thế nào để sống sót?
Bạch Hàn Vĩ không dám đi ngoài đường lớn, chỉ men theo những hẻm nhỏ mà đi.

Bắt một chiếc xe bus, Bạch Hàn Vĩ rời khỏi thành phố.

Ngay khi rời khỏi thành phố, cậu xuống xe cứ thế đi tiếp.

Suốt một đêm vì lo lắng mà bỏ chạy, cậu như rệu rã đi.

Nhìn mặt trời đã sáng hẳn, cậu mới biết mình thế mà phi thường đi hơn 6 tiếng.

Dừng lại trước tiệm cafe, Bạch Hàn Vĩ có chút ngập ngừng.

Chính là cậu rất đói a...!
"Này cậu trai, làm gì vậy?"
Bạch Hàn Vĩ nghe đến thanh âm phía sau lưng liền giật bắn.

Như mèo nhỏ bị kinh hách thối lui vào tường, tay xoắn xuýt xoa vào nhau.

"Này, tôi nói cậu đấy" Người trước mặt tiến về phía cậu một chút.

Bạch Hàn Vĩ hoảng sợ khua chân múa tay làm thủ ngữ.

[Tôi xin lỗi.

Tôi vào đây làm việc được không]
Làm xong cậu mới phát giác bản thân mình thật ngốc, đâu phải ai cũng không thể nói như cậu thì sao hiểu được a.

Bối rối thu tay về, Bạch Hàn Vĩ cúi thấp đầu chờ người buông lời khinh miệt.

"Hửm? Cậu muốn làm việc sao? Tôi cũng định tuyển người.

Vào trong đi" Người đàn ông bước lên trước mở rộng cửa tiệm.
Bạch Hàn Vĩ ngập ngừng bước vào.

"Ngồi đi, tôi chuẩn bị nước cho cậu"
Bạch Hàm Vĩ nghe lời ngồi xuống, ngoan ngoãn nghiêm chỉnh ngồi yên.

Đợi một ly nước hạ xuống, cậu mới giật mình lóng ngóng.

"Bình tĩnh, không cần khẩn trương.

Nói tôi biết cậu có kinh nghiệm chưa"
[Tôi chưa có]
"Chà....!Thôi được rồi, tôi sẽ chỉ cậu làm vài món nước đơn giản, được chứ?"
Bạch Hàn Vĩ mắt sáng rỡ nhìn người trước mặt.

[Tôi được nhận sao? Cám ơn cám ơn.

Nhưng....!Liệu có thể cho tôi ngủ lại không.

Tôi không có nhà.

Tôi sẽ không lấy cắp đâu]
"Không cần" Người trước mặt nhìn Bạch Hàn Vĩ một chút "Cậu ốm yếu như vậy, nếu là ăn trộm thì thật quá sức"
"Tôi tên Bảo Kỳ.

Ngày mai ta sẽ bắt đầu khai trương"
Bạch Hàn Vĩ tươi cười hướng Bảo Kỳ cảm kích.

Thời gian nhẹ nhẹ trôi, thoáng đã hơn 1 tháng Bạch Hàn Vĩ tại con hẻm nhỏ này lưu lại.

Nơm nớp lo sợ phải hay không Cố Vãn Thâm đuổi cùng bắt tận nhưng có lẽ cậu lo sợ thừa rồi.

1 tháng này, Bạch Hàn Vĩ vẫn nhút nhát không giao tiếp nhiều, thế nhưng cuộc sống bình yên vốn dĩ cậu nên có lại trôi qua đầy mĩ mãn.

"Tiểu Vĩ.

Ngày mai tôi bận, cậu cũng không cần mở cửa tiệm.

Nghỉ ngơi một ngày thư giản" Bảo Kỳ lau lau ly hướng Bạch Hàn Vĩ lên tiếng.

Ngẩn ra một hồi, Bạch Hàn Vĩ mới gật đầu.

Thực chất có nghỉ, cậu cũng loanh quanh trong tiệm lau dọn, không có ý định bước chân ra ngoài.

Thế nhưng có thể ngủ thêm một chút, vẫn là tốt thật.

Bạch Hàn Vĩ đóng khoá cửa tiệm.

Thấp thoáng thấy phía xa có bóng người rời đi.

Cậu như có ảo giác cái bóng đó quan sát cậu rất lâu đi.

Xua tan suy nghĩ tự doạ mình, Bạch Hàn Vĩ khép đóng cửa lại.

----------------------
"Cố lão đại.

Bạch Hàn Vĩ 9h tối qua đã phát hiện trong một quán cafe ngoại thành".

Một người đàn ông mặc áo đen cúi người báo cáo.

Cố Vãn Thâm trầm mặc, khẽ cắn lên môi mình suy nghĩ.

Nên làm gì cho tốt, cũng đã tìm được hành tung của cậu.

Sau 1 tháng có lẽ không dài, nhưng cũng đáng ngạc nhiên cậu cư nhiên có thể tồn tại ngoài biệt thự.

"Y ở đâu?" Cố Vãn Thâm trầm trầm lên tiếng.

"Ở hẻm X đường Y."
"Ừm, hiểu rồi"
Cho lui thủ hạ, Cố Vãn Thâm mệt mỏi ghé ra ghế sofa.

Trốn thoát cũng hơn 200km, hay lắm Bạch Hàn Vĩ.

Lại nghĩ đến Khê Vĩ ốm yếu trị thương trong bệnh viện suốt một tháng, Cố Vãn Thâm tức giận càng đậm thêm.

Rời khỏi ghế sofa, Cố Vãn Thâm lái xe rời nhà.

------------------
Bạch Hàn Vĩ giấc ngủ không sâu, thường xuyên gặp ác mộng nên ngủ rất ít.

Tối qua lại kịch liệt mơ thấy bản thân bị Cố Vãn Thâm hãm dưới thân điên cuồng đấm nát khuôn mặt, dưới thân không ngừng luận động, Bạch Hàn Vĩ liền tỉnh dậy, thức luôn đến sáng.

Sửa soạn lại bàn ghế, lau qua tiệm cafe, lại chăm chỉ nghiên cứu công thức pha chế.

Lách cách
Nghe thấy tiênag động ngoài cửa tiệm, Bạch Hàn Vĩ tiến ra ngoài.

Đối diện với vị khách cao lớn nhìn chăm chăm mình, Bạch Hàn Vĩ cảm thấy sợ hãi.

Lục lấy trong túi cuốn sổ tay nhanh chóng viết lên.
[Chúng tôi hôm nay đóng cửa.

Xin lỗi ạ]
Người đàn ông liếc qua hàng chữ trên giấy, ngang nhiên bước vào trong.

[Vị tiên sinh này, chúng tôi không tiếp khách]
Người đàn ông nhếch môi "Bạch thiếu gia, Cố lão đại có ý mời người trở về biệt thự"
Như một luồng điện đánh qua người tê dại, Bạch Hàn Vĩ sau khi ngơ ngẩn chính là hoảng hốt.

Không đợi người đàn ông có phản ứng liền xoay lưng bỏ chạy.

Bước đầu còn chưa chạy kịp, chân vì đau nhứt mà khuỵu xuống.

Kinh hoàng nhìn người đàn ông tay cầm thanh sắt từ từ lại gần Bạch Hàn Vĩ bất chấp vùng vẫy muốn đi.

Bốp Một gậy quất xuống lưng Bạch Hàn Vĩ triệt để làm cậu bỏ đi mọi phản kháng.

Vác thân thể nhẹ hẫng lên vai, người đàn ông vứt lại gậy sắt, đóng cửa tiệm như ban đầu.

Quẳng cậu vào ghế sau, người đàn ông lái xe rời đi.

--------------------
Havi: diễn biến hơi nhanh.

Tại ta cũng không định miêu tả cuộc sống Bạch Hàn Vĩ khi tự do.

Tại ta thấy, Bạch Hàn Vĩ từ ngỏ đã bị ngược, cơ thể b*nh h**n, lại phế ?? ta không phải chê con cưng ta nhưng là Bạch Hàn Vĩ thực tế không làm gì được thì miêu tả cuộc sống của cậu cũng nhàm chán quá.

Vả lại không lẽ kéo dài thời gian Hàn Vĩ trốn để cho ta miêu tả thêm cảnh ân ái â n ái của Cố Vãn Thâm với Khê Vĩ??? Ta không muốn a~~~ nên là chương trước vừa thoát, chương này đã bị bắt là có lý do 🙂)) Chương sau sợ là Hàn Vĩ bị phế luôn 🙁(( hic
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 17: 17: Trừng Phạt


Bạch Hàn Vĩ cố chịu đựng cảm giác đau nhức nơi sống lưng.

Co ro nằm yên, sợ hãi nhắm chặt mắt.

Cứ tưởng, bản thân đã thoát khỏi người đó.

Cứ tưởng rằng một tháng tự do này sẽ là vĩnh viễn.

Nào ngờ tất cả cũng chỉ là một giấc mộng xa vời.

Mọi thứ chứng minh, Bạch Hàn Vĩ cậu không bao giờ có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Cố Vãn Thâm.

Cứ như rằng, được sinh ra, đó là cái ban phát đầy bất hạnh nhất, và cũng kể từ đó, số mệnh của cậu đã buộc chặt một chỗ với anh.

Đoạn đường trở về chưa bao giờ ngắn như lúc này.

Bạch Hàn Vĩ chỉ có thể giữ nguyên động tác nằm nghiêng, không thể nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng nắng nhạt dần có lẽ đã gần đến nơi.

Xe chạy vào trong sân biệt thự Cố gia.

Người đàn ông thô bạo siết lấy hai tay cậu nhấc lên lôi vào trong nhà.

Bịch Bạch Hàn Vĩ chỉ cảm thấy cơ thể một hồi nhói lên.

Cơn đau lấn át đi lý trí.

Đến lúc tỉnh táo dần, cậu mới phát giác Cố Vãn Thâm nhàn nhã uống trà, cao cao tại thượng ngồi trên ghế nhìn cậu.

Đôi mắt quá khứ từng đầy yêu thương giờ chỉ tràn ngập tàn nhẫn và khinh miệt.

Nhìn đến người thanh niên gầy yếu đang ẩn nhẫn nằm nhoài dưới sàn, Cố Vãn Thâm lạnh lẽo nheo mi.

"Cậy nghĩ cậu có thể chạy thoát?"
Bạch Hàn Vĩ đau khổ cúi thấp đầu, cậu còn có thể làm gì nữa.

Cậu thực bất lực.

Cậu hận bản thân mình vì sao không chết đi, hận rằng bản thân sinh ra lại câm, không thể dùng ngôn ngữ mà truyền đạt, mà giải thích.

Mà cho dù có thể, cậu giải thích điều gì? Chính bản thân cậu muốn đi, chính bản thân cậu thoả hiệp với Khê Vĩ...cậu còn có thể nói gì nữa đây.

Thấy cậu cúi đầu cam chịu, ngọn lửa giận không tên bốc lên.

Cố Vãn Thâm đứng dậy, tiến và hướng Bạch Hàn Vĩ nằm.

Hơi khom lưng vô cảm hỏi.

"Bạch Hàn Vĩ, từ khi nào cậu lại kiên cường như vậy? Lấy cắp chìa khoá tự mở còng, ăn cắp tiền cùng đồ mặc của tôi, lại...một lần nữa muốn gϊếŧ người?"
Bạch Hàn Vĩ nghe đến lời Cố Vãn Thâm liền kinh ngạc ngẩng đầu.

Gϊếŧ người? Cậu đã gϊếŧ ai? Không, không.

Cậy chính là không gϊếŧ người.
Thấy người dưới chân kinh hoảng, hoảng loạn, đồng tử co rút, Cố Vãn Thâm trên mặt xuất hiện đau đớn.

Bàn chân không khách khí đạp lên đầu cậu, ấn xuống.

Gương mặt trắng nõn va đập với sàn nhà đau điếng, bàn chân đặt trên tóc lại không ngừng di chuyển, hận không thể đạp chết cậu.

"Cậu một chút nữa gϊếŧ chết Khê Vĩ.

Là bởi vì không cam lòng tôi đưa ái nhân về nên mượn việc Khê Vĩ ngăn cản mà ý đồ gϊếŧ chết em ấy?"
Ngừng một chút, như để tiếc hận vơi bớt, Cố Vãn Thâm chuyển chán, dùng lực ấn xuống cổ Bạch Hàn Vĩ.

"Con mẹ nó.

Cậu bảo xem, tôi nên làm gì với cậu? Gϊếŧ phải hay không quá đơn giản rồi?"
Cảm giác Bạch Hàn Vĩ dàn thiếu oxi, Cố Vãn Thâm nhấc chân, một cước đá văng Bạch Hàn Vĩ đập vào vách tường, lạnh lùng phân phó thủ hạ:"Y chạy được bao nhiêu km, cứ đánh gãy chân y rồi nối lại bấy nhiêu lần"
Nhận được lệnh, thủ hạ nhanh chíng nâng Bạch Hàn Vĩ kéo xuống tầng hầm thứ ba.

Cố Vãn Thâm mệt mỏi, yên tĩnh ngồi một lúc, cơ thể vẫn không thoải mái hơn.

Được một lát sau liền ly khai khỏi phòng.

Đến trước phòng, điều chỉnh lại tâm tình, Cố Vãn Thâm mở cửa.

Khê Vĩ bên trong ngoan ngoãn đọc sách, nhìn thấy Cố Vãn Thâm vào liền nở nụ cười.
"Vết thương thế nào?" Cố Vãn Thâm ngồi xuống bên cạnh hỏi.
"Ân, khá lắm, em đã hết đau rồi"
"Vậy đến, tôi có quà tặng em."

Nói rồi, Cố Vãn Thâm cúi người dịu dàng bế Khê Vĩ lên, nhấc chân bước đi.

Khê Vĩ sợ hãi nhìn hai bên vách tường ẩm mốc, tăm tối, run run rút vào lòng ngực Vãn Thâm.

"Thâm....!Đây là đâu?"
"Ngoan, đây là tầng hầm, quà anh chuẩn bị dưới tầng hầm thứ ba, đừng sợ, rất thú vị" Cố Vãn Thâm ôn nhu đặt một nụ hôn trấn an lên trán bảo bối.

Khi đến gần nơi giam Bạch Hàn Vĩ, đã sớm nghe thấy tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp nơi ghê rợn khủng khϊếp.

Đá tung cửa phòng giam, Cố Vãn Thâm tiến đến ghế gần đó ngồi xuống, chuyển Khê Vĩ ngồi trên đùi mình.
Khê Vĩ chỉ cảm thấy lạnh lẽo, sau khi nhìn thấy được treo giữa nhà là một người nào đó, khắp cơ thể đều là máu.

Tóc dài xoã rủ che kín mặt, hai chân buông thỏng kỳ dị, trong cổ họng chỉ còn lại những tiếng rêи ɾỉ vụn vặt.

Chát
Một roi quất xuống, cơ thể đung đưa qua lại, tiếng hét thảm thiết lúc nãy chỉ còn lại nức nở nghẹn ngào.

Lúc này mới nhìn rõ, trên lưng của người đó là những đường rạch dữ tợn cơ hồ thấy rõ cả xương sống trắng hớn.

Nhắm tịt mắt lại, Khê Vĩ không thể nhìn thêm tiếp.

"T...!Thâm...ai vậy? Sao anh nói đưa em đi xem quà?"
"Nhìn kỹ tiểu Vĩ của anh.

Xem đó là ai" Cố Vãn Thâm hất hất cằm, người đàn ông vạm vỡ cầm gậy sắt lập tức kéo ngược tóc của người đó về phía sau.

Tức khắc nhìn thấy gương mặt sưng phù, biến dạng, khoé môi rướm máu rách toạc, dường như vừa bị dao tàn nhẫn rạch ra một đường, khoé mắt lại bầm tím không mở ra được, mũi lại bị bịt kín, chỉ có thể khó nhọc thở bằng miệng, thỉnh thoảng còn nôn ra máu.

Nhưng dù cả gương mặt tựa hồ bị hủy hoại, thì Khê Vĩ vẫn nhìn ra được, không ai khác, chính là người hơn 1 tháng trước đã chạy trốn- Bạch Hàn Vĩ.
Lắp bắp nhìn sang Cố Vãn Thâm, Khê Vĩ không thể nói thêm được lời nào.

"Thế nào bảo bối, tôi giúp em bât về, giúp em trả thù một vết đâm sâu, em có cao hứng?" Cố Vãn Thâm ôn nhu v**t v* gương mặt Khê Vĩ.

"Nh...nhưng...." Khê Vĩ không thể thốt lên.

"Nhìn đi, tôi cho em xem trình diễn"

Lập tức, một gậy giáng vào chân Bạch Hàn Vĩ.

Chỉ nghe trong không gian vang lên tiếng crack, chân phải dường như bị gãy xương.

Tiếp tục với chân trái.

ƯỚc chừng hai chân đã gãy nát, đùi cũng xuất hiện một vết rách dài.

Người đàn ông đứng bên cạnh mới thả ròng rọc xuống.

Thân thể đập mạnh xuống nền sàn, hai chân không cử động được tùy ý bẻ quặt ra.

"Y trốn bao nhiêu km?" Cố Vãn Thâm chống cằm l ên đỉnh đầu Khê Vĩ, lười biếng hỏi.
"Là 236 km"
"Tốt, đánh gãy chân, nối lại 236 lần.

Đừng đánh chết"
Khê Vĩ kinh hãi, 236 lần, cơ thể Bạch Hàn Vĩ cho dù có được điều trị, chỉnh hình, thì cũng e sẽ không thể đi lại như bình thường được nữa.

Nhìn thoáng qua Cố Vãn Thâm hai mắt vừa tàn nhẫn, vừa hứng thú nhìn chằm chằm Bạch Hàn Vĩ.

Khê Vĩ mới tự hỏi, yêu bao nhiêu mà có thể hận đến vậy.

Hận đến mức không biết bản thân mình còn yêu, hận đến mức tàn nhẫn phế đi người kia chỉ để người đó không rời xa mình, và hận đến mức sẵn lòng tìm người về làm thế thân.

Nghĩ đến đó, Khê Vĩ nhìn thẳng Bạch Hàn Vĩ, đôi con ngươi trong sáng loé lên một tia tàn ác.
---------------------------------
Quà 2/9 muộn nha 🙂 qua ham chơi nên hong viết chao, nay bù nà 🙂) các nàng nghỉ 2/9 có vui hong nà 🙂))
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 18: 18: Hối Hận Vì Đã Sinh Ra


Gian hầm giam tối tăm liên tục vang lên những tiếng bẻ vỡ kinh dị.

Cố Vãn Thâm mắt không chớp nhìn thảm trạng trước mặt.

Đôi chân nguyên bản trâng nõn giờ đã bê bết máu.

Bạch Hàn Vĩ suy yếu nằm dưới đất, cậu không còn đủ sức để la hét, chỉ còn có thể run rẩy chịu đựng đau đớn tê tâm liệt phế.

Cố gâng cử động đầu ngón chân, Bạch Hàn Vĩ phát giác ngoại trừ nhúc nhích khe khẽ, đôi chân vì liên tục thương tổn mà tê dại đi.

Cố Vãn Thâm lướt qua đồng hồ trên tay, thời điểm cũng đã 2 tiếng, Bạch Hàn Vĩ bị đánh gãy chân rồi nối lại đã hơn 50 lần.

Nhìn đến hai chân buông thỏng máu thịt của cậu, Cố Vãn Thâm không thể kiềm được ý muốn thị huyết của mình.

Nhưng anh vẫn biết, đánh 236 gậy, nối lại 236 lần thì cho dù Bachh Hàn Vĩ có thêm 1 đôi chân cũng không gánh đủ.
"Được rồi! Đã bao nhiêu lần?" Cố Vãn Thâm v**t v* bụng nhỏ của Khê Vĩ, vừa lòng nhìn Khê Vĩ ngoan ngoãn theo dõi toàn bộ quá trình cùng mình, hướng nam nhân bên cạnh Hàn Vĩ lên tiếng.

"Đã 54 lần"
"Ân, những cái còn lại chuyển thành đánh" Lại nhìn đến cơ thể không còn nguyên vẹn của Hàn Vĩ, Cố Vãn Thâm lại chần chừ.
"Thâm, nếu tiếp tục, anh ấy sẽ chết mất" Khê Vĩ nhỏ giọng lên tiếng.
"Em biết đấy, nếu không thật sự trừng phạt, sẽ không thể ghi nhớ được"
"Nhưng anh ấy đã thảm đến thế rồi...."
"Em có cách nào khác sao?" Cố Vãn Thâm nhíu mày.
"Có thể chỉ cho đánh thêm 50 gậy.

Số còn lại chính là số ngày anh giam anh ấy vào đây, được chứ?"
Cố Vãn Thâm suy nghĩ, lại cảm thấy ý này không tệ liền hướng thủ hạ phân phó.

"Đánh 50 roi.

Sau đó giam vào, mỗi ngày đều cho nam nhân đến thao.

136 ngày sau tôi đến xem qua"
Sau đó bế Khê Vĩ rời khỏi ngục giam lạnh lẽo.
Sau khi Cố Vãn Thâm đi khỏi, người nam nhân phụ trách hành hình nhìn đến thân thể Bạch Hàn Vĩ, khinh miệt hừ lạnh :"Hừ, đần độn đến mức nào lại chạy trốn chứ".
Bạch Hàn Vĩ nhúc nhích đầu ngón tay, cơ thể rệu rã như bị cán qua rất nhiều lần.

Xương sống đau đớn, lồng ngực cũng đau đớn.

Khắp thân thể, ngoại trừ đau, cậu không thể cảm nhận thêm bất cứ cảm giác nào nữa.

"Anh Tôn, y chảy nhiều máu như vậy, hay là cho người cầm máu?".

Một thủ hạ đứng gần đó kiềm không được lên tiếng.

Người nam nhân tên Tôn nhìn đến Bạch Hàn Vĩ, máu đều là chảy ra.

Cơ thể không nhìn thấy chỗ thịt nào còn vẹn, ngay cả cổ cũng nổi lên vệt tím bầm.

"Treo y lên đi, lấy nước muối đến."
Sau khi đem Bạch Hàn Vĩ treo lên lơ lửng, Tôn không chút nhân nhượng càm thấy xô nước muối hất thẳng lên người Bạch Hàn Vĩ.

Cảm giác cắt da cắt thịt so với lúc nãy còn thống khổ hơn.

Vết thương nhiễm nước muối cũng dần ngừng chảy máu, thế nhưng đau đớn như bị cứa ra làm Bạch Hàn Vĩ rên rĩ.

Nhưng chính là, sau khi đau đớn qua đi, còn lại là cái ngứa khó chịu.

Giãy dụa nho nhỏ hòng giảm thiểu ngứa ngáy nơi miệng vết thương.

Tôn tóm lấy cằm Hàn Vĩ, gương mặt vốn xinh đẹp giờ đây nhìn còn muốn không ra.

Thảm đến mức, bản thân hắn cũng ngại nhìn.

Khẽ gãy vào miệng vết thương trên khoé môi, Tôn cuời cười.

"Muốn hay không, cậu nói một tiếng, tôi sẽ tha cho cậu?"
Bạch Hàn Vĩ thống khổ, hai tai ù đi, chữ được chữ mất rơi vào màng nhĩ.

Có thể được tha sao? Quên mất bản thân chính mình bẩm sinh không thể nói, Bạch Hàn Vĩ hé miệng cố gắng phát ra âm thanh.

Nhưng dường như vô dụng, lúc nãy đã la hét quá mức, dây thanh quản có vẻ đã tổn thương, âm thanh phát ra cũng chỉ là những tiếng th* d*c.

"Chậc, Hàn Vĩ, cậu có miệng nhưng không dùng được, chúng tôi giúp cậu hủy đi nó nhé"
Nói rồi, Tôn dùng dây cước mỏng dính, từ khoé miệng lành lặn của cậu dần cứa qua.

Đợi đến khi cứa rách chừng 5cm liền dừng lại.

Nhìn đến Bạch Hàn Vĩ run run, cười một cái liền quất mạnh roi lên lưng cậu.

Bạch Hàn Vĩ chỉ còn có thể th* d*c, há miệng thở hổn hển.

Không kịp đợi cậu lấy lại hơi, Tôn không lưu tình quất liên tiếp vào lưng cậu.

136 roi nhanh chóng qua đi, lưng, ngực, bụng, mặt, hai chân đều đã phủ tầng tầng vết thương.

Gạt đi mồ hôi, Tôn nói với thủ hạ đứng gần đó :"Mày mang nó đi tắm qua, đổ cồn vào vết thương rồi trói nó ở phòng giam, tao đi trình báo".
Phân phó xong tất cả, phòng hành hình trở về nguyên bản im lặng.

---------------------
Cố Vãn Thâm hôm nay cùng Khê Vĩ tản bộ trong vườn hoa.

Những khóm hoa ngày xưa cũ vì Bạch Hàn Vĩ thích mà trồng đã thay đổi thành những loài hoa Khê Vĩ thích.

"Thâm, hơn 2 tháng rồi.

Hàn Vĩ anh ấy không sao chứ?" Khê Vĩ ngồi trên xích đu đung đưa hỏi.

"Ừm, có lẽ" Cố Vãn Thâm lơ đnaxg trả lời.
Không thể phủ nhận, Cố Vãn Thâm anh vô cùng nôn nóng, kỳ đó thương nặng như vậy.

Từ trước đến nay, có lẽ lần đó là nặng nhất, sau đó lại nhốt trong tầng hầm ẩm thấp, ngày ngày bị thao.

Chỉ sợ chính bản thân cậu không chịu nổi.

"Có muốn hay không nhìn qua y?" Cố Vãn Thâm đối với hứng thú của Khê Vĩ về Bạch Hàn Vĩ tuyệt không có gì nghi ngờ, lại đề xuất hỏi.

"Ân..." Khê Vĩ thực cũng muốn nhìn qua cậu là thành bộ dáng như thế nào rồi liền cứ như vậy đáp ứng.

Đến tầng hầm thứ ba, mùi ẩm móc cùng hơi lạnh kéo lại thấy rõ.

Rẽ sang nhiều lối, cuối cùng dừng lại ở gian phòng nằm ở tận cùng hầm giam.

Âm thanh cùng ánh sáng, tuyệt không thể với tới được.

Ở đây yên tĩnh, nhưng cũng làm người bức bách khó chịu.

Mở cửa phòng, lại không ngờ bắt gặp cảnh Bạch Hàn Vĩ thân thể tàn tạ hầu hạ một lúc ba nam nhân.

Vết thương bị phòng rộp muốn nhiễm trùng nhìn đến kinh người.

Thân thể lắc lư nghênh đón người ngoạn.

Bạch Hàn Vĩ là đang ngồi, kẹp giữa hai người đàn ông, hậu huyệt chảy máu không ngừng bị ƈôи ŧɦịŧ sáp nhập.

Bên cạnh là một nam nhân khác đang cưỡng chế ép buộc Bạch Hàn Vĩ nuốt vào côn ŧɦịŧ của mình.

Hai tay Bạch Hàn Vĩ bị ép ngược về sau gần biến dạng, tóc loà xoà xã rủ.

Một bộ dáng người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Nghe được tiếng động, cả ba nam nhần đồng loạt nhìn ra ngoài.

Nhận thấy người tới là lão đại cùng tiểu bảo bối của ngài liền vội vã rút ƈôи ŧɦịŧ ra, đẩy ngã Bạch Hàn Vĩ sang một bên, kéo quần áo che chắn bản thân lại, đứng lên cúi đầu chào Cố Vãn Thâm.

Sau đó liền rút ra khỏi gian hầm.

Cố Vãn Thâm kéo ghế gỗ đến gần Bạch Hàn Vĩ ngồi xuống, đặt Khê Vĩ lên đùi mình.
Nhìn thấy ngọc hành của Bạch Hàn Vĩ đáng thượng dựng đứng đang bị nhồi nhét nhiều cây đũa inox, Cố Vãn Thâm dùng chân đạp mạnh lên trào phúng.

"Thế nào? Cảm giác thoải mái lắm? Bị một đống nam nhân thao lại vẫn cương được thật quá dâʍ đãиɠ đi"
Bạch Hàn Vĩ suy nhược ghé xuống đất cảm thụ hơi lạnh lẽo, nghe thấy âm thanh khinh miệt của Cố Vãn Thâm, tâm không khỏi co rút.

Nguyên lai bản thân bị hành hạ đến thế này vẫn không thể ngừng yêu được.

"Nhìn cậu bẩn thỉu thế này, thật không ngờ lại từng là tiểu thiếu gia Cố gia".
Bạch Hàn Vĩ run rẩy nằm, nhâm mắt cố không nghe lời miệt thị của Cố Vãn Thâm.

Nhận thấy Bạch Hàn Vĩ cố tình lơ mình đi, Cố Vãn Thâm không khỏi tức giận.

Chuyển Khê Vĩ xuống ghế đặt ra phía xa một chút.

Sau đó thô bạo túm tóc Hàn Vĩ nhấc lên khỏi mặt đất.

Vừa chạm vào gương mặt thê thảm của Bạch Hàn Vĩ, phút chốc Vãn Thâm như đánh rơi nhịp thở.

Bạch Hàn Vĩ vốn từng rất trong sáng, vốn từng vô cùng xinh đẹp, vốn từng là một thiếu niên tràn đầy sức sống, giờ đây bị hủy thành cái dạng này.

Chếch phía chân mày bên trái có một vết rạch dài, con mắt bầm tím sưng đỏ híp lại, mũi bị lệch hẳn sang một bên, má sưng phù, môi rách bươm nham nhở dường như bị người cắt đứt.

Hai bên khoé miệng....thảm nhất chính là bị rạch lên, làm cho miệng ngỏ xinh xắn giờ mở rộng.
Hơn 2 tháng trước, Tôn sau khi hoàn thành nhiệm vụ liền lên trình báo, báo cáo toàn bộ thảm trạng của Hàn Vĩ.

Nhưng anh lại không ngờ thảm trạng....có lẽ hai từ đó không đủ miêu tả được cậu hiện giờ.

Không riêng gì Cố Vãn Thâm, ngay cả Khê Vĩ cũng kinh hãi, so với 2 tháng trước, Bạch Hàn Vĩ càng thảm hơn.

Bạch Hàn Vĩ đột nhiên muốn cười, môi run run hé lên nụ cười quỷ dị.

Vết rạch càng làm nụ cười sâu hơn, đánh vào thị giác, không thể ngờ đây lại là một con người còn sống.

Cố Vãn Thâm vội buông Bạch Hàn Vĩ ra, lùi về phía sau vài bước.

Sau khi lấy lại tinh thần, anh một lần nữa hướng Bạch Hàn Vĩ tức giận đá một cước.

Khốn nạn, anh chính là điên rồi mới đau lòng cho cậu.

Người anh yêu bây giờ là Khê Vĩ, là ái nhân của anh, không phải kẻ tiện nhân này ai cũng có thể thao được.

Thân thể nhẹ bẫng của Bạch Hàn Vĩ va đập vào tường, lưng lại nhói lên.

Lồm cồm lấy tay chống đỡ, Bạch Hàn Vĩ khẽ cựa quậy muốn lết đi.

Đúng, là lết.

Hai chân buông thỏng đầy vết thương chỉ có thể nhúc nhích một chút, không thể dùng để chống đỡ cơ thể cậu được.

"Bạch Hàn Vĩ, cậu vẫn ti tiện như vậy.

Như chính mẹ cậu vậy.

Vũ Chân Trân có chồng lại quyến rũ cha tôi.

Bức mẹ tôi đau lòng mà chết.

Cậu biết không, nhìn cậu bây giờ, khác nào đ ĩ đực hết thời? Chỉ chổng mông đợi người thượng, tựa như nhà xí công cộng vậy.

Hah, nhìn cho rõ tôi là ai.

Tôi không còn là Cố Vãn Thâm 10 năm trước đây nữa.

Tôi chính là chủ nhân của cậu.

Cậu tiện nhân, ti tiện, đê tiện như vậy.

Cậu có từng hối hận khi được sinh ra chưa? Chứ nếu là tôi, tôi sẽ hận vì đã tồn tại!"
Nói rồi, Cố Vãn Thâm bế Khê Vĩ, vội vã bỏ Bạch Hàn Vĩ ở lại mà ly khai.

Hàng loạt cậu chữ rơi vào tai Bạch Hàn Vĩ làm cậu choáng váng.

Tiện nhân.....!Vì sao cậu không nhận ra chứ.

Đúng, cậu là tiện nhân, cậu không nên tồn tại, cũng không nên yêu anh.

Cậu có hối hận vì được sinh ra không sao? Có chứ, nếu được, cậu còn hy vọng bản thân đừng tồn tại, vì như vậy, cậu mới không gặp anh, yêu anh, và tự chuốc lấy khổ đau như vậy.
------------------------
Havi: cảm giác như ta chuyển sang viết truyện kinh dị ấy nhỉ ?? mà khâm phục thể lực Bạch Hàn Vĩ, bị hành tới vậy mà vẫn còn sống...!Lại cảm thấy, haizzz con ta sao ngu ngốc như vậy.

Thế mà còn mơ tưởng yêu đương Cố Vãn Thâm 🙁(( tỉnh mộng con ơi, về với đội má 🙁(
 
Tận Cùng Thống Hận
Chương 19: 19: Nhập Viện


Bạch Hàn Vĩ tồn tại trôi qua ngày đêm không rõ.

Ngay cả khi bên ngoài đã là mùa xuân ấm áp thì cả thân người cậu tê liệt, dại đi.

Không cần biết thời gian, cậu luân phiên bị người đến mang ra phát tiết.

Ngay cả tâm trí cậu cũng dần mơ hồ.

Tính đến ngày cuối cùng Cố Vãn Thâm đến đã là bao lâu? 1 tuần? 2 tuần? Hay là 1 tháng, Bạch Hàn Vĩ không biết, mà vốn dĩ cậu cũng không hề biết.

Thỉnh thoảng cửa mở, một vài người mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang bước vào, tiêm vào người cậu chất nào đó.

Sau đó, gần như ngay lập tức cậu trở nên mê man.

Đã lâu không ăn, cơ thể dựa vào những loại thuốc được tiêm vào người mà sống, ngay cả dạ dày dường như cũng bị tạm ngưng hoạt động đã lâu.

Bạch Hàn Vĩ cảm thấy mệt mỏi, muốn ngủ một chút.

Cơ thể bẩn thỉu nhơ nhớp tϊиɦ ɖϊƈh͙ cùng vết thương, cùng máu, cùng bụi bẩn cũng đã làm cậu quen đi.

Cơ thể vừa trải qua một trận điên cuồng tra tấn, hậu huyệt đến giờ vẫn còn nhồi nhiều dụng cụ kỳ quái không thể lấy ra làm cậu buồn ngủ.

Muốn ngủ một chút.

Đến đó, tâm thức cậu dần phai nhạt.

Chát
Một cái tát vang dội giáng vào mặt, tóc cũng bị người thô bạo kéo ngược lên.

Bạch Hàn Vĩ cố gắng mở mắt nhưng cũng không thể.

Mi mắt như đeo chì nặng trĩu.

Đối phương dường như cũng không kiên nhẫn.

Thô bạo banh hai mắt cậu ra, lập tức một dòng nước dội thẳng vào mắt cậu.

Không kịp bất ngờ hét lân, đôi mắt cay rát ngứa ngáy làm Bạch Hàn Vĩ điên cuồng giãy dụa.

Mắt đau quá.

Đau...!
"Haha, còn lười biếng nữa không? Đừng tưởng mày bị thương là có thể lười.

Lão đại có nói, chỉ cần mày không chết, tụi tao có quyền tùy ý thượng mày.

Thế nào? Tao cho mắt mày hưởng một chút, chỉ có bụi thuốc kháng sinh cùng nước ớt.

Đừng bảo mù luôn nhé.

Haha"
Theo sau giọng nam đó là hàng loạt tiếng cười.

Nhưng Hàn Vĩ cậu mắt cay như nổ, không muốn để ý đến.

Mà đám nam nhân kia nói xong cũng liền đè cậu ra, ép lấy hai chân cậu lên, thô bạo ấn ƈôи ŧɦịŧ vào.

Bạch Hàn Vĩ vùng vẫy, hai tay không có ý đẩy nam nhân ra, chỉ tập trung chà xát mắt.

Ngứa, cay, đau.

Đó là những gì cậu cảm thấy bây giờ.

Một cú đỉnh nhập cực mạnh lôi kéo cậu về, cùng với một quyền mạnh mẽ vào bụng cậu.

Ngay lập tức làm cậu bất lực nằm im, miệng phun ra một ngụm máu.

Máu từ miệng, mũi đồng loạt chảy ra.

Đám nam nhân ngừng lại xem xét tình hình, cảm thấy người dưới thân có chút bất ổn, liền cẩn thận xem xét hơi thở.

Cảm thấy hơi thở mong manh của người bên dưới, đám nam nhân thở phào.

Nhưng chưa đợi họ yên tâm, mắt Bạch Hàn Vĩ máu chảy ra không ngừng.

"Ch...chết rồi.

Có thể....!Có phải hay không?..." Một người lắp bắp, kinh hãi hỏi.

Sau đó tất cả nam nhân đều đồg loạt ly khai người Bạch Hàn Vĩ, vứt cậu vào một xó, cùng nhau chạy ra khỏi tầng hầm.

------------------------
Bạch Hàn Vĩ đầu óc mê, man nhưng cũng đã muốn tỉnh lại, mở mắt ra liền thấy xung quanh là một mảng tăm tối liền hoảng sợ nhắm mắt lại, sau đó mở ra thêm lần nữa.

Tất cả thu vào trong mắt cũng chỉ là một màu đen kịt.

Bạch Hàn Vĩ sợ hãi, phải không bản thân đã mù loà rồi sao?
Cười bản thân một chút.

Cơ thể này dường như đang đình công đi? Bây giờ không nói, không nhìn, có phải hay không sau này không nghe, không cảm giác, cuối cùng là chính thức rời bỏ cả thể xác nặng trĩu này? Nếu là vậy, bản thân cậu cũng mong chờ a.

Khẽ nhếch lên khoé môi bị rạch liên tiếp đến biến dạng của mình, Bạch Hàn Vĩ cảm thấy hài lòng với suy nghĩ của bản thân.

Mãi mê lo nghĩ, cậu không cảm giác được có thêm một người trong phòng.

Cố Vãn Thâm chằm chằm nhìn Bạch Hàn Vĩ mắt không tiêu cự nhưng vui vẻ cười cười, cả khuôn mặt thê thảm bỗng nhiên có ảo giác như bừng sáng.

Cố Vãn Thâm nghi hoặc nhìn khoé miệng được của cậu.

Hơn 2 tháng trước, Cố Vãn Thâm cùng Khê Vĩ ấm áp ngủ, cửa phòng bị gõ cửa.

Cố Vãn Thâm sau đó biết tin Bạch Hàn Vĩ bị bạo lực hộc máu liền cùng thủ hạ xuống tầng hầm thứ 3.

Đến nơi liền thấy Bạch Hàn Vĩ vai co rút, thật sự ốm đến mức chỉ còn xương nằm trong góc.

Đến gần lật người cậu lại liền thấy, mắt, mũi, miệng đều là máu, dưới thân cũng có máu.

Cố Vãn Thâm sau đó liền kêu người đưa vào bệnh viện.

Mắt vì bị nước ớt cùng bột kháng sinh vẫy vào nên tổn thương nặng, bên trong ƈôи ŧɦịŧ có dị vật, hậu huyệt bị tổn thương.

Xương cốt vì bị bẻ gãy nhiều lần, nên dù được nối lại vẫn bị tổn hại.

Xương ngón tay bị gãy nát.

Xương gò má bị nứt, dây thanh quản bị tổn thương.

Tất cả đều không nhẹ.

Ngay sau đó cậu liền được đưa vào phòng giải phẩu lấy dị vật ra khỏi ƈôи ŧɦịŧ cậu.

Còn với đôi mắt, Cố Vãn Thâm cũng lười cho điều trị, chỉ yêu cầu bác sĩ điều trị sơ lược, còn việc thị lực có như cũ hay trở nên mù loà, cũng không thuộc phạm vi lo lắng của anh.

Ở đó được một lúc liền phân phó thủ hạ giải quyết bên phía bệnh viện, bản thân mình trở về nhà.

Hiện tại trong tâm anh, chỉ lo lắng với mỗi Khê Vĩ.

Sau đó, Cố Vãn Thâm mới biết, dù được phẫu thuật, nhưng do cơ thể suy nhược quá độ, nhiều lần tổn thương vào não bộ nên Bạch Hàn Vĩ hiện đang hôn mê.

Cố Vãn Thâm nghe xong cũng gật nhẹ đầu, từ chối đề nghị cho bệnh nhân ở phòng theo dõi đặc biệt, Cố Vãn Thâm chuyển sang phòng 1 người bình thường, tồi tàn nằm trong khu nội trú.

Cho rút toàn bộ thủ hạ, trong 2 tháng, bản thân chỉ đến nhìn qua 3 lần không hơn.

Còn lại giao cho bác sĩ cùng y tá.

Mà 2 tháng sau, tình cờ đến thăm, chờ Khê Vĩ khám tổng quát ở khu khám bệnh liền đến ngồi tại phòng bệnh Hàn Vĩ, cậu thế nhưng tỉnh lại.

Vậy mà ngoại trừ bất ngờ vì thị lực bị lấy đi, Bạch Hàn Vĩ không có phản ứng gì kịch liệt.

Điều đó cũng làm Cố Vãn Thâm vô cùng bất ngờ.

Bạch Hàn Vĩ thử động đậy cơ thể một chút, cảm thấy cả cơ thể như rệu rã đến nơi, tựa như khu nhà cũ nát đang xuống cấp, đợi ngày sụp đổ.

Cổ họng có chút khát, Bạch Hàn Vĩ mò mẫm tìm ở đầu giường có ly nước nào không.

Ban đầu có không quen, nhưng lại nghĩ sau này có lẽ cũng sẽ sống trong bóng tối vĩnh viễn như vậy, vả lại bản thân cậu, từ lâu đã không còn gì để mất, cậu cũng nên tập làm quen.

Cũng không bất ngờ, đầu giường hoàn toàn trống trải.

Cậu tuy có hụt hẫng rằng thế mà Vãn Thâm không đến, tuy nhiên cậu cũng có nhận thức, một người như cậu, ai mà cần đến.

Cố Vãn Thâm nhíu mày nhìn Hàn Vĩ không tìm thấy thứ mong muốn liền thu tay về, khó khăn ngồi xuống.

Dường như 7 năm qua, cậu đã quen với tự thân mình, không trông chờ gì hơn.

Không hiểu sao, Cố Vãn Thâm bức bách thấy rõ.

Tận sâu trong thâm tâm, anh vẫn thấy có một chút không cam lòng.

Cạch cửa mở ra, bác sĩ khám cho cậu bước vào.

Nhìn đến Cố Vãn Thâm ngồi gần đó, ông có chút ngạc nhiên.

Người này hiếm khi đến đây, hôm nay lại đến ngồi, cũng thật lạ.

"Cố tổng, ngài..."
"Ừ, tôi đến nhìn qua một lát" Cố Vãn Thâm ngắt lời bác sĩ "Thế nào rồi?"
Bác sĩ nhìn qua Bạch Hàn Vĩ đã tỉnh liền tiến đến xem xét cậu.

"Ừm, Cố tổng, vì ngài không đồng ý đề nghị chữa trị, nên hiện tại cái vết thương ngoài da được sát trùng, còn những ảnh hưởng về xương, và mắt không thể khắc phục"
"Ừ.

Ông đi đi" Cố Vãn Thâm gật đầu.

Sau khi cửa đóng, Cố Vãn Thâm ké ghế đến gần giường ngồi xuống.

"Chắc cậu biết lý do tôi không cho chữ trị"
Bạch Hàn Vĩ ngơ ngẩn gật đầu.
"Cậu đã tỉnh, tôi sẽ cho làm thủ tục xuất viện.

Cậu hiện tại cũng vô dụng không làm gì được.

Về đến nhà an phận ở chỗ của cậu" Cố Vãn Thâm nói rồi đứng lên bước ra phía cửa "Đừng để tôi biết cậu giở trò, bằng không đừng trách tôi".
Đợi Cố Vãn Thâm đi rồi, Bạch Hàn Vĩ mới cúi đầu, thầm nghĩ bản thân mình trên dưới đều là một dạng vô dụng, còn có thể đủ sức để giở trò sao.

--------------------------
Ngáp hic, mấy nay sau khai giảng là bài tập chất đống 🙁 tới nay mới ra chap mới được.

Đăng hơi muộn, chap này cũng có vài chỗ hơi kỳ, mấy bạn bỏ qua nha.

Tối rồi, đầu óc bị bão hoà í mà 🙂)) yêu thương nhiều lắm 🙂))
 
Back
Top Bottom