Khác Tận cùng của sự tội lỗi

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
239057659-256-k534336.jpg

Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
Tác giả: user78257680
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chủ đề về Yugi Tsakasa 🙆🏻‍♀️



tsukasa​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Lỗ Tấn - Tuyển tập
  • TẦN-TUỲ DIỄN NGHĨA
  • Triêu Tần Mộ Sở
  • Đánh Xuyên Qua Tây Du Đường Tăng
  • The Saga Of Tanya the Evil, Vol. 12 ( Tanya Chiến Kí )
  • Minh Triều Trịnh Khắc Tang
  • Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Phần 0


    Tớ muốn các cậu xem Phim và đọc manga của Hanako trước không tớ sợ các cậu sẽ không hiểu truyện tớ viết gì!💦.

    Nó không phải bắt buộc nha💦

    Đây chỉ là phần giới thiệu
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Phần 1: Hồi ức


    Một buổi sáng đẹp trời, ánh sáng chiếu qua cửa phòng le lói.

    Một ngày đẹp trời nữa lại đến!

    Một cậu bé vẫn đang nằm trên giường ngủ say mà không biết người anh của cậu đã vào phòng

    *Tách!* và hàng loạt tiếng dội nước bắt đầu rơi xuống

    Tsukasa vội vàng tỉnh dậy,ho lên ho xuống.

    Nhìn anh mình và mắng bằng giọng trắch móc:

    - Amane-Nii!!

    Sao anh lại ác vậy chứ!

    Yugi Amane nhìn Tsukasa bằng ánh mắt dịu dàng nhưng pha lẫn sự khôi hài.

    Cười nói với Tsukasa:

    - Thử nếu anh không làm vậy em có chịu dậy không hả?

    Tsukasa xuống giường.

    Nói bằng giọng vẫn đang ngáy ngủ:

    - Vâng~ Vâng~~

    Amane xuống bếp ngồi lên ghế chờ Tsukasa

    5phút sau Tsukasa xuống.

    Cười một nụ cười tinh nghịch nói với Amane:

    - Amane~ Anh đợi em lâu không?

    Amane trả lời:

    - Không, em nhanh ngồi xuống ăn sáng rồi đi học

    - Vâng ~

    - Ba mẹ đi đâu rồi Amane? /Tsukasa hỏi/

    - Không phải họ đi làm rồi sao?

    Em dễ quên vậy sao Tsukasa ??

    - À vâng..

    Em quên thôi mà/ Tsukasa nhíu mày/

    - Ăn nhanh lên Tsukasa muộn học bây giờ!

    - Em biết rồi biết rồi!!

    Anh đừng giục còn sớm mà!

    Nhưng khoảng thời gian tươi đẹp đó...

    Thật là hạnh phúc..

    Thật ấm áp..

    Nhưng mọi chuyện đâu có mãi mãi là tốt đẹp đâu?

    Dần dần anh cậu thay đổi một cách kì lạ.

    Lạnh nhạt hơn...vô tâm hơn...

    đôi lúc cậu còn cảm thấy người kia có phải anh của cậu không nhỉ?

    Giờ anh ấy không còn dịu dàng như trước chỉ cần khi đã làm Amane bức xúc là cậu sẽ động tay động chân một cách dã man.

    Thậm chí nhiều lần còn mang thương tích rất nặng về nhà

    Một ngày buổi chiều tối, Amane về nhà.

    Nghe thấy tiếng mở cửa Tsukasa đã chạy ra.

    Thấy Amane lại đầy thương tích.

    Cậu thở dài nói bằng giọng lo lắng:

    - Anh lại vậy nữa sao?

    A-M-A-N-E

    Cậu chạy lại gần Amane.

    Cầm tay cậu, nói:

    - Để em băng bó cho anh...

    Mọi hôm Amane sẽ không phải ứng chỉ để cho Tsukasa băng bó.

    Nhưng hôm nay lại khác....

    Amane đẩy Tsukasa ra nói bằng giọng lạnh lùng:

    - K-H-Ô-N-G C-Ầ-N

    Tsukasa đứng đó nhìn Amane mà sốc...

    Anh ấy có bao giờ như vậy với cậu đâu??

    Ruốt cuộc đã có chuyện gì chứ tại sao lại như vậy chứ??!

    Hai người từng rất hoà thuận với nhau mà...?

    Mãi suy nghĩ Amane đã vào trong

    Tối hôm đó Tsukasa ở một mình trong phòng không ra ngoài

    9Giờ tối.

    Amane gõ cửa phòng Tsukasa.

    Nói bằng giọng mệt mỏi chứa sự áy náy:

    - Tsukasa..

    Nghe anh..

    Anh xin lỗi vì đã đẩy em khi em lo lắng cho anh.

    Hai chúng ta làm hoà được không??

    Trong phòng vẫn có một sự im lặng đến rợn người....

    - Tsukasa!!

    Em có nghe Anh không vậy?!

    - Tsukasa!!!

    Anh cho em 1phút!

    Mở cửa cho anh!!

    - Này!!

    Tsukasa!

    Nếu em không mở cửa.

    Anh sẽ phá cửa đó!!

    5 Phút sau căn phòng vẫn im ắng như vậy...

    Chuyện gì vậy chứ?!

    Mọi khi anh giảng hoà cậu ấy vẫn vui vẻ mở cửa ra ôm lấy anh cơ mà!?

    Sao hôm nay lại im lặng một cách lạ thường vậy....?

    Không thể kiên nhẫn chờ đợi.

    Anh liền phá cửa phòng.

    Nhưng...

    Tsukasa không có ở trong phòng?!!

    Em ấy đi đâu được chứ?!

    Ạnh hoảng loạn bắt đầu lục tung khắp nhà.

    Trong phòng ăn.

    Trong tủ phòng.

    Trong phòng ngủ.

    Tất cả.. tất cả vẫn không tìm được cậu...

    Rốt cuộc cậu đi đâu chứ?!

    Sau khi bình tĩnh.

    Cậu suy nghĩ...

    "Chẳng lẽ... là chỗ đó!?"

    Cậu vội vã chạy ra công viên

    Cậu mỉm cười khi em cậu đang ngồi trên chiếc xíc đu.

    Đu qua đu lại bằng chân.

    Amane đi vòng qua sau cậu.

    Đẩy xích đu cho Tsukasa

    Tsukasa mỉm cười quay đầu lại.

    Nói bằng giọng trêu đùa

    - Mồ~ Amane tìm được em rồi~

    Amane ôm lấy Tsukasa

    - Làm ơn lần sau đi đâu nhớ bảo anh...

    Được không?

    Tsukasa cầm tay Amane trả lời

    - Vâng..

    được ạ~

    Amane nói bằng giọng áy náy

    - Tsukasa...

    Anh xin lỗi về lúc đó đã đẩy em khi em đang lo lắng cho anh...

    Tsukasa cười tinh nghịch

    - Dạ vâng, không sao đâu~

    Đó là lúc mà Tsukasa cảm thấy sự ấp áp đó đang trở lại.

    Nhưng cậu đâu biết nó sắp kết thúc một cách giễu cợt?

    Vào chính ngày hôm đó tại nhà.

    Người anh đã cầm con dao làm bếp đâm thẳng vào trái tim cậu...

    Trái tim luôn luôn hướng về phía cậu dù cậu có làm bất kì việc sai trái nào nữa?

    Trái tim luôn bênh vực cậu.

    Luôn luôn bên cậu dù mọi người xung quanh có phỉ báng, cười chê cậu?

    Trái tim đó như chết đi vì cậu.

    Nó đau đớn không phải vì con dao mà anh cậu đâm vào mà là vì ánh mắt lúc đó.

    Nó tựa như một hồ nước đọng.

    Nó lạnh lùng, nhẫn tâm và đau lòng một cách lạ thường.

    Cậu!

    Bây giờ chỉ là một hồn ma vấy vưỡng vì thù hận.

    Viết sẹo trong tim cậu ngay cả có khâu lại ngay cả có thay trái tim mới cũng không thể chữa lành đi nỗi tuyệt vọng lúc đó

    Còn nhớ lúc đó khi Anh cậu đâm con dao đấy vào chính tim cậu.

    Cậu đã vừa nực cười vừa khóc.

    Cậu ôm lấy người anh cậu...

    Nói:

    - A..mane Ama..ne, An..h khô..ng cầ..n e..m đâu- Ph..ải khô..ng?

    - Am..ane Ama..ne, an..h nh..ớ p...hải số..ng thậ..t tố..t ng..he ch..ưa?

    Cậu nói bằng giọng hấp hối rồi ra đi mãi mãi.

    Cậu tưởng đó đã là sự kết thúc sao?

    Không!

    Nó chỉ là khởi đầu!

    Sự khởi đầu bằng sự thù hận rực cháy!

    Đón xem chap tiếp theo nha:> pai pai các cậu
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Phần 2: Bạn mới?(từ giờ mình sẽ dùng ngôi "Tôi" cho tiện nhen;-😉


    Tôi tỉnh dậy.

    Suy nghĩ:"Tại sao mình lại ở đây?"

    Xung quanh là một màu tối đen..

    Tôi còn đang nằm trên giường?

    Gì đây?

    Bật lại Tôi là cảm giác đau đớn ở lồng ngực.

    Tiềm thức đột nhiên nhớ ra mọi chuyện.

    "Ah..

    Amane đã giết mình rồi...haha" Tôi bật cười.

    Tự dưng thấy má mình ươn ướt ah.. thì ra đây là nước mắt?

    Từng giọt, từng giọt bất chợt rơi xuống.

    Tôi khóc không phải vì đau...

    Mà là không thể ngờ được người giết mình lại chính là người anh yêu quý.

    Người mà Tôi coi trọng nhất...

    Lại là người giết Tôi?

    Vậy sao không khóc được??

    Giữa đó bỗng một giọng con gái vang lên.

    Vừa dịu dàng nhưng lại rất ma mị:

    - A, Cậu tỉnh rồi ư?

    Khiến Tôi hoang mang quay đầu lại nhìn:

    - Cô.. nhìn thấy Tôi sao??

    Tôi hoang mang

    Cô gái tóc màu xanh lá, mượt.

    Cô rất xinh đẹp.

    Nhưng riêng đôi mắt thì lại trông rất... vô hồn chăng?

    Cô gái đáp:

    - Cậu bị sao vậy?

    Tôi thấy cậu ngất ở trước cổng bệnh viện nên Tôi đưa về đây.

    Cô gái lại gần Tôi.

    Đưa tay lên xoa má Tôi.

    Tôi giật mình lùi lại.

    Nói bằng giọng ma mị:

    - Nhưng Tôi đã chết rồi...

    Cô gái đáp bằng giọng thản nhiên:

    -Đương nhiên là Tôi biết

    Tôi kinh ngạc:

    - Vậy sao cô..

    Cô gái đáp:

    - Đừng gọi tôi bằng từ "Cô" gọi Tôi là Sakura!

    Tôi đáp:

    -Ồ, Sakura

    Sakura im lặng một hồi lâu rồi cất tiếng:

    - Cậu biết tại sao cậu không được siêu thoát không?

    Tôi chưa kịp trả lời thì cô ấy nói khiến Tôi bị kích động

    - Là vì lòng thù hận mong muốn trả thù của cậu khiến cậu khó mà siêu thoát.

    Tôi im lặng một hồi lâu...

    Rồi cười lên một cách đau đớn

    "Thù hận sao?...

    Tôi chưa từng hận Amane dù cho anh ấy có đối xử với tôi thế nào đi chăng nữa..

    Haha.."

    Từng nụ cười.

    Từng giọt nước mắt bắt đầu lại tuôn.

    Nỗi đau như bị lôi ra

    Sakura lại gần lấy tay lau nước mắt cho Tôi.

    Lần này Tôi không phải ứng gì nữa.

    Cứ để mọi chuyện thuận theo như vậy.

    Chỉ biết khóc và khóc...

    Haha.. nực cười...

    Sau khi cảm thấy tôi đã nín hoàn toàn Sakura buông tôi ra và nói:

    - Cậu ở lại nhà Tôi cũng được.

    Vì tôi biết cậu không còn nơi nào để đi rồi đúng không?

    Tôi im lặng rồi gật đầu...

    Các cậu hỏi vì sao Tôi lại đồng ý ư?

    Liệu giờ quay lại nơi ấy Amane còn nhận ra Tôi không?

    Có nhìn thấy một hồn ma như Tôi không?

    Tôi lặng lẽ quan sát phòng... ah..căn phòng màu đỏ.

    Một lúc sau, Sakura lên nói với Tôi:

    - Cậu mau đi xuống ăn đồ ăn đi

    Tôi lặng lẽ đi theo cậu ta xuống phòng ăn.

    Ah, Nội thất tinh tế thật.

    Thật sang trọng..

    Ngồi lên ghế Tôi tò mò nên hỏi Sakura để phá tan sự im lặng:

    - Tại sao Cậu lại giúp Tôi Sakura?

    Tôi chưa thấy ai tốt bụng đến nỗi mang một hồn ma về nuô đâu nha~

    Sakura hơi đỏ mặt nói:

    - Tsukasa, Cậu không nhớ Tôi sao?

    Hả?!

    Sao cậu ta biết tên tôi thậm chí..

    Thậm chí tôi còn chưa nói mà?!

    Sakura bắt đầu giải thích:

    - Tôi là Sakura cùng lớp cậu.

    Cậu không nhớ tôi sao?

    Chính cậu đã cứu Tôi một lần đó?

    Tôi chợt nghĩ ra..

    "Ah..

    Thì ra là Sakura"

    Phần giải thích=)) (Có từ tục cân nhắc trước khi đọc)

    Có lần Tôi đi về Tôi lại suy nghĩ

    "Amane lại bận rồi"

    Đang suy nghĩ thì thấy trong vách hẻm có một nữ sinh đang bị bọn lớp D trêu đùa.

    Nữ sinh không có các nào thoát ra.

    Chợt cô ấy nhìn thấy Tôi.

    Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt cầu cứu.

    Chậc chậc, lần này thật không thể bỏ qua được mà!

    Tôi vội chạy vào ngăn cản.

    Nói:

    - Các cậu tinh là sẽ lên phòng hiệu trưởng uống trà không?- Tôi cười trừ

    Bọn nó nói:

    - Đ*t mẹ, đeo' phải chuyện của mày!!

    - Đúng đó!

    Cút ra để bọn tao sử lí con kia!

    Tôi cười một cách man rợn khiến bọn nó còn phải rợn người

    Tôi cầm tay thằng trưởng nhóm.

    Một tiếng "Rắc!"

    Vang lên.

    Ah.. lại sắp lên phòng hiệu trưởng uống trà rồi...

    Bọn còn lại thấy thằng trưởng nhóm bị trẹo tay thì ai nấy bỏ chạy còn thằng trưởng nhóm thì vừa chạy vừa khóc la lên:

    - Mẹ ơi mẹ ơi cứu con!!

    Tôi nhìn khung cảnh đó mà cười phá lên một tiếng.

    Quay lại nhìn cô bạn đang đứng đằng sau mình.

    Hỏi:

    - Cậu có sao không?

    Cô gái có tóc màu xanh lá, ngắn.

    Mượt và mềm.

    Khuôn mặt trái xoan thon gọn khiến Tôi cũng đủ để thấy cô gái ấy xinh đẹp nhường nào...

    Nhưng cô gái không quan tâm đến ánh mặt và khuôn mặt đang ửng đỏ của Tôi lắm mà chỉ đáp:

    - Không sao..

    Cảm ơn ...

    Ah.. chỉ là một câu cảm ơn thôi mà sao lại khiến Tôi đỏ mặt vậy nhỉ...

    Chắc phải đi khám mất!!

    Tôi ngượng ngùng đáp:

    - Tên Tớ là Tsukasa, còn cậu?

    Cô gái ấy đáp

    - Tớ tên Sakura.

    Sakura sao?

    Hình như đó cậu đã nghe cái tên đó ở đâu thì phải..

    Nhưng giờ nó không quan trọng nữa.

    Tôi sắp về nhà muộn rồi aww!!

    Tôi vội vã chạy đi không nói một lời tạm biết với Sakura

    Trở về thực tại nào=))

    - ah.. vậy ra cậu là Sakura?

    Cậu ấy đáp:

    - Vậy cậu nghĩ Tôi là ai chứ?

    Tôi im lặng.

    Rồi lại hỏi:

    - Sao cậu nhìn thấy Tôi được?

    Sakura nói bằng giọng rất thản nhiên:

    - Tôi đương nhiên là nhìn thấy được cậu.

    Vì Tôi có đôi mắt âm dương có thể nhìn thấy người đã chết thậm chí là các hiện tượng siêu nhiên.

    Tôi "Ồ" lên một tiếng:

    - Thì ra là như vậy...

    Khoảng khắc đó.

    Cậu ấy đã cười... sao ?

    Ah...

    Nó thật đẹp...

    Sakura cười với Tôi?

    Nó thật ấm áp...

    Như anh ấy vậy....

    Tôi đang nhìn thì bỗng dưng cô ấy vỗ vai Tôi:

    -Ada, ăn đồ ăn đi nguội hết rồi

    - Ah...

    Tôi sẽ gọi Cậu là Tsuka-Kun nha?

    Còn cậu cứ gọi Tôi là Sakura

    - Ừm..- Tôi nói

    - Chúng Ta làm bạn nhé?- Cô ấy chợt nói

    - B—-Bạn??

    Cậu muốn làm bạn với Ma sao??!- Tôi đột nhiên thốt lên

    - Ừm, Vì Tôi nghĩ cậu sẽ là một con ma tốt- Cô ấy nói

    - À ừm, được thôi-

    - Ừm, Tsuka-Kun~

    Ah...

    Tôi không nhầm đó chứ..?

    Cô ấy cười với Tôi sao?

    Lần nữa?
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Thành thật xin lỗi!


    Tớ xin lỗi vì từ ngày rằm đến giờ vẫn chưa viết chuyện cho các cậu tại tớ bị Block ý tưởng rồi😢

    Mà trưa nay hoặc chiều tớ sẽ có chuyện sớm nhất có thể cho các cậu!!

    Và có thể tớ sẽ viết thêm truyện nha
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Sự thay đổi?


    Hm- Tôi đang nghĩ..

    Liệu ở đây với Sakura sẽ ổn chứ?

    Liệu Amane có nhớ tôi không-?

    Càng ngày tôi càng muốn gặp anh ấy- Cho dù là lần cuối cũng được—

    Đang suy nghĩ bỗng tiếng gõ cửa vang lên "cốc,cốc,cốc" 3 lần như vậy

    Eh?

    Muộn vậy rồi mà Cô Ấy chưa ngủ ư?

    "Cạch" âm thanh nho nhỏ đó vang lên.

    Tiếng bước chân đi đến chỗ tôi rất nhẹ nhàng

    Tôi giả vờ như chưa nghe thấy gì-

    Bỗng một đôi bàn tay đặt tay lên vai tôi "bộp".

    Tôi dựng nhảy người, quay lại nhìn xem có phải là cô ấy không-

    - Éc!!!!!

    Tiếng hét thất thanh vang lên

    Sakura vội chạy lên trên tay vẫn cầm quyển sách yêu thích của cô ấy:

    - Nè nè nè!!

    Có chuyện gì vậ-

    Sẵn tiện có quyển sách yêu quý.

    Sakura đập mạnh vào đầu cậu bạn kia khiến cậu choáng váng:

    - Cậu đến đây làm gì Natsuhiko?

    - Eh-?

    Tôi đến thăm cậu mà Sakura?

    Mà sao cậu lại đánh tuii?!- (Cậu thanh niên bức xức🤣)

    "Bốp!"

    Âm thanh đó lại vang lên làm cho tôi rùng mình- Ẹc!

    Trên trán cậu thanh niên kia đã u cục rồi

    Sakura nhìn về phía tôi:

    - Cậu chưa ngủ sao Tsukasa ?

    Natsuhiko giờ mới để ý đến tôi.

    Cậu ta nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi:

    - Sakura đây là ai vậy?

    - Là ai chắc cậu cũng biết mà?

    - Sakura hỏi vặn lại

    - ah!

    Là người mà cậu đã nói với tui phải không?

    - Đúng, là cậu ấy

    Lúc tôi đang hoang mang chưa hiết chuyện gì thì Sakura nhìn tôi- eh?

    Ánh mắt dịu dàng đó là sao đây??

    - Cậu nên ngủ sớm đi Tsukasa

    - Ừm-

    - Còn cậu, cậu đến đây làm gì?

    N-A-T-S-U-H-I-K-O

    - e-eh!!

    Tuii đến đây để đưa huy hiệu cậu làm rơi thôi mà!

    - Vừa nói cậu vừa lấy ra chiếc huy hiệu ruby viền mạ vàng

    - Nếu không còn gì nữa xin mời cậu về - Sakura nói với vẻ lạnh lùng vốn có

    Éc?!

    Tình cảnh gì đây chứ??

    Xong khi xong mọi chuyện tôi trèo lên giường.

    Nó vẫn ấm áp như mọi khi nhỉ?

    Chẳng qua là thiếu thiếu một điều gì đó thôi!

    Tôi quyết định rồi!

    Mai tôi sẽ gặp Amane!

    Sáng hôm sau, Tôi xuống nhà bếp-

    Eh?

    Sakura đã dậy rồi sao?

    - Sakura?

    - Hm?

    Cậu dậy rồi hả Tsukasa?

    - Ừ-

    - Lại ăn sáng đi này

    - Ah, um

    Tôi tiến lại gần bàn và ngồi xuống ghế

    - Sakura

    - Sao ?

    - Hôm nay tui có thể đến trường với cậu không?

    - Cũng được, mà cậu định đến đó làm gì?

    - Um, Bí mật đó mà- Tôi cười nhẹ

    - Ừ

    Ăn sáng xong tôi đến trường cùng Sakura

    Mùa hạ đã tới, những chiếc lá rụng đầy đường.

    Bầu trời hôm nay cũng không đẹp cho lắm.

    Toàn một màu u tối.

    Khó chịu chết đi được!!

    Cổng trường đó, mọi người đi qua, đi lại.

    Nhưng không có ai nhìn thấy tôi cả.

    Eh- đúng rồi tôi chết rồi mà

    Đến lớp của Sakura, tôi ngó vào để tìm Amane.

    Nhưng sao chỗ bàn học đó trống vắng vậy?

    Không có anh ấy ở đây?

    Hay là Amane lại cúp tiết rồi??

    Cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.

    Một bàn tay đặt lên vai tôi

    - Éc!!

    - Nhóc làm gì ở đâ-

    Chưa nói hết câu tôi nhảy lên người cậu ta cào cho mấy phát

    - Á!!- Tiếng la thất thanh

    Mấy người qua đó không hiểu chuyện gì xảy ra.

    Tiếng bàn tán xung quanh bắt đầu mở ra y như xóm nhà tôi:

    - Cái zì zị mày😑?

    - Ai biết?😯

    - Cậu ta đang nói chuyện với ai dzị tròi?🙄

    - Mày hỏi tao tao hỏi bà hàng xóm à??😑

    ( =)) éc, lạc đề rồi.

    Mấy cậu thông cảm)

    - Lại là nhóc/cậu?!

    - Hai bọn tôi cùng nhau nói

    - Này nhá tôi nói cho cậu biết tôi đã 15 tuổi rồi!!

    Nhóc cái gì chứ- Tôi khá bức xúc nói lại

    - Tôi nói đúng rồi còn gì??

    15 tuổi gì cao có 1m5 ??

    - Này nhá tôi cho anh nói lại!?

    - Chuyện gì mà ồn ào vậy?- Đúng lúc đó Sakura lên

    - Natsuhiko?

    Tsukasa?

    Hai cậu định làm loạn chỗ này lên à?

    - Vừa nói cổ vừa lấy quyển sách đập vào đầu hai bọn tôi đau điếng

    - Éc!!

    - Natsuhiko, cậu về lớp đi

    - Nhưng mà tiểu thư-

    - Tôi nói là về!

    Sau khi Natsuhiko đi.

    Tôi mới nhớ ra chuyện quan trọng là phải đi tìm Amane

    - Tôi có chuyện gấp nên đi trước đây

    - Ừm, Nhớ là khi biết được mọi chuyện thì cậu không được thất vọng-

    Huh?

    Cậu ấy nói gì khó hiểu vậy??

    Tôi đi quanh trường tìm=>Không thấy

    Tôi lên sân thượng=> Không thấy

    Tôi vào tận phòng vệ sinh nam lẫn nữ tìm=> không thấy

    Chưa chi tiết một đã hết.

    Giờ ra chơi bắt đầu.

    Họ lại bắt đầu một cuộc trò chuyện.

    Tôi đi ngang qua thì nghe thấy một đám nữ sinh đang bàn tán.

    Chợt tâm trạng thấy không lành.

    Liền đứng lại nghe:

    - Nè nè nè, các cậu đã nghe về vụ một học sinh nam tự tử trong phòng vệ sinh nữ chưa?

    - Hở?!

    Có vụ đó luôn sao??

    - Ừ đó!

    Hình như cậu ta học lớp 1B

    Eh?!

    Đó là lớp của tôi và Amane học chung mà??!- Tôi đứng sững người, nghe tiếp

    - Nghe nói cậu ta cứa tay á

    - Gì, ghê vậy luôn??

    Mà tên cậu ta là gì vậy?

    - Để tớ nhớ xem hmm

    - Yugi Amane, là cậu ta đó - Bất chợt một người xen vào

    - Đúng rồi, là Yugi Amane!

    Như có sức mạnh vô hình nào đó.

    Tôi ngã xuống.Xung quanh bắt đầu tối dần đi.

    Từ từ, xung quanh đây chỉ toàn những mảng màu đen.

    Cái gì vậy?!.

    Một giọng nói vang lên bình thản:

    - Ta là chúa ta đến để mang con về thiên đường- Giọng nói ông ta nhẹ nhàng như vậy

    - Hôm nay đã là ngày 49 con ở trần gian lần cuối rồi

    Giải thích cho những bạn không hiểu thì con người khi chết sẽ còn 49 ngày ở trần gian lần cuối( mình chỉ nghe vậy thôi chứ không biết có thật không )

    - Vậy xin người đáp lại thỉnh cầu của con lần cuối, được không?

    - Được -Ông ta đã đồng ý

    - Cho con gặp Amane, lần cuối

    - Cái này ta không thể đáp ứng được.

    Cậu ta giờ chỉ là một con ma.

    Lúc nãy, cậu ta cũng xin như con.

    Nhưng mà chấp nhiệm của cậu ta khác hoàn toàn.

    Nên ta mới nói: "Nếu như con ở đây làm một trong bảy điều bí ẩn để giúp đỡ mọi người thì tội lỗi của con sẽ được xoá bỏ".

    Cậu ta đã đồng ý

    Vậy là, Amane chưa từng muốn gặp lại tôi-?

    Ồ, tôi hiểu rồi.

    Xoá bỏ tội lỗi ư?

    Nằm mơ đi!!

    Tôi không bao giờ tha thứ cho anh đâu!

    - Giờ thì con sẽ đi với ta, được chứ?

    - Không!

    Tôi từ chối

    - Hãy nói lí do của con- Giọng ông ta nghe rất ngạc nhiên

    - Tôi muốn ở lại đây!

    Tư cách không phải là một trong bảy điều bí ẩn.

    Nhưng ít nhất sức mạnh của tôi phải mạnh hơn anh ta.

    Ông đáp ứng được cho tôi không??

    - Ồ, Ta hiểu rồi

    Nói xong một luồng khói đen bao quanh tôi.

    Eh- Trang phục kimono?

    Chiếc mũ cũ này?

    Dấu phong ấn?

    Hai con ma trơi???!

    Cả đôi giày này nữa là sao???

    - Ta đã đáp ứng yêu cầu của con.

    Giờ nhiệm vụ của con là ở lại ngôi trường này và THỰC HIỆN ĐIỀU ƯỚC CHO NGƯỜI ĐÃ CHẾT - Giọng nói đó từ từ và biến mất

    - Cái gì?!

    Hehe, xin lỗi các cậu vì ra truyện hơi lâu =="
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Lịch ra truyện


    Hmm- Tớ đang bị artwrite rồi nên sẽ ít viết truyện và đã vào học rồi🙁(💦

    Nên tớ quyết định như này!

    Mỗi tuần tớ sẽ ra 2 chap:3

    Chủ Nhật(buổi sáng)

    Và các thứ nào trong tuần thì phải tuỳ nha🙁(💦

    :3 nhưng cũng rất cảm ơn các cậu vì đã ủng hộ bộ truyện này!💖

    Một số LƯU Ý!!

    1.

    Đây là bộ truyện viết về Yugi Tsukasa và nó không liên quan đến bản gốc của MANGA HAY LÀ ANIME nhen!

    2.

    OTP của bộ này chủ yếu là TSUKASA VÀ SAKURA 💦

    3.Tớ mong các cậu ủng hộ tớ nhiều hơn để tớ có thêm động lực!💖💖

    Cảm ơn các cậu đã đọc.

    Tạm biệt nha💖 Chúc Một ngày tốt lành
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Những ngày mới? Thêm bạn mới?


    Giờ tôi phải ở đây ư?

    Cái phòng phát âm này?

    Thôi, tôi phải đi tìm Sakura đã...

    Đi đến lớp của Sakura.

    Eh..?

    Cậu ấy vẫn ở đây?

    Không phải đã tan học rồi sao?

    - Sakura?

    - Hm?

    Mừng cậu về

    Eh?!

    Mừng!??

    - Tôi không nghĩ cậu sẽ chọn ở lại đấy?- Sakura nói

    - Tôi-

    - Không sao đâu, đi về nào- Nói xong Sakura cầm tay tôi

    Eh- Má tôi lúc đó đã đỏ ửng

    Dẫn tôi về Sakura nói:

    - Tôi không ngờ cậu sẽ chọn ở lại đây đó- Cô ấy nhìn tôi

    Vậy là cô ấy biết rồi?!

    - Um....

    Vậy, Sakura có bỏ tui không?- Tôi bất chợt hỏi

    - Tôi?

    - Sakura này, Cậu sẽ không bỏ tôi phải không?...- Lúc đó tôi như mất kiểm soát đẩy Sakura vào nép tường

    - Ừm

    "Ừm"?!

    Tôi ngẩng đầu lên.

    Thật vậy sao?!

    - Ừm- Cô ấy xoa đầu tôi

    Một tháng sau.

    Tại trường học

    - Nè nè nè~~~ Các cậu đã nghe tin đồn gì chưa??

    - Hể?!

    Bọn tớ chưa.

    Cậu kể điii!!!

    - Okkk, Hm....

    Tớ không chắc nó có thật đâu.

    Nó mới nổi gần đây thôi

    - Cứ kể cho bọn tớ đii

    - Rồi rồi!!

    Phải từ từ chứ!!!

    - Bạn đã nghe một tin đồn này chưa?

    Về một hồn ma ban điều ước cho người chết tại ngôi trường này?

    Hàng ngày, người ta nghe thấy những tiếng vui cười của những sinh viên đã tự sát trong học viện này~ Hồn ma Tsukasa.

    Để triệu hồi cậu ta hãy đến trước cửa lớp 2A gõ vào cửa lớp đó và gọi "Tsukasa, Tsukasa, Tsukasa-San Cậu có ở đó không?".

    Lập tức sẽ có một bàn tay mở cửa ra và kéo bạn vào trong không gian đó.

    Nó sẽ là không gian khác.

    Khi bạn đã vào trong đó, kể cả người SỐNG sẽ thành NGƯỜI CHẾT!!~

    - Ewww ơiii, sợ thế!!!

    - Khá giống với Hanako-Kun nhỉ?

    "RENG RENG RENG!!!"

    Tiếng chuông bắt đầu vang lên tượng trưng cho một giờ học bắt đầu.

    Bạn đã từng nghe về nữ sinh Yamada Kino chưa?

    Cô ấy đã tự sát ngay trong phòng Mỹ Thuật bằng cách treo cổ.

    Và giờ cô ấy vẫn lảng vảng trong trường này à nha~~

    Yamada Kino, một cô gái với dáng người nhỏ nhắn.

    Tóc tết bím,và đôi mắt to, tròn.

    Dịu dàng như mùa xuân.

    Nhà cô thuộc loại khá giả.

    Quan hệ bạn bè rất tốt.

    Và cả bảng xếp hạng cô luôn đứng nhất.

    Vậy có gì khiến cô phải tự tử???

    À~Vậy để tôi kể cho bạn nguyên nhân nhé~~

    Cô ấy là một trong những người bị bạo lực gia đình!

    Gia đình cô chỉ trích, bắt cô học rất nhiều.

    Ra lớp thì bạn thân phản cô.

    Có lần vì cô bị xếp hạng 2 nên bố cô đã lôi cô ra nhúng đầu cô xuống nước.

    Cô sinh ra chán nản, mệt mỏi.

    Đến lúc cô tuyệt vọng nhất thì chỉ có thể kết thúc bằng sinh mạng của mình....

    Thật ngu ngốc...

    Cho đến khi cô vẫn đang vất vưởng thì cô nghe được câu chuyện về "Tsukasa"

    - Um...

    Liều một lần nữa chắc sẽ không sao đâu nhỉ?...

    Từ từ, khi mọi người đã về hết.

    Cô ta tiến về phía của lớp 2A.

    Gõ và nói nhỏ:

    - Tsukasa, Tsukasa, Tsukasa San.

    Cậu có ở đó không?

    Chân cô run run, miệng lắp bắp mãi mới nói ra hết được

    Bỗng nên, cửa mở.

    Hai con trơi từ đâu xuất hiện kéo cô vào trong

    - E...eh?!

    Cô nhắm mắt.

    Bỗng nhiên có một giọng nói của một nam thanh niên:

    - Rồi rồi, cậu không sao chứ?

    Cậu sợ nó hả?

    Từ từ, Kino mở mắt ra.

    Một cậu bé dáng người cao tầm 1m5.

    Bộ kimono cũ.

    Đội chiếc mũ khá cũ.

    Đôi mắt hổ phách.

    Tóc Chocolate đen.

    Có một lá bùa dán vào má cậu ta....

    Hoảng hốt Kino thốt lên:

    - C..ậu cậ-u là?!

    - Tui?

    Tui là người cậu gọi đây!!

    Gọi tui là Tsukasa kun!

    - À ừm..

    - Nào ya~ Cậu có điều ước gì phải không?

    - Tôi..

    - Nào cậu cứ nói đi?

    - Tôi muốn có bạn...?

    - Được!

    Ước muốn của cậu tui thực hiện được!

    Tui sẽ làm bạn với cậu

    - Heh?!?

    - Heh, cái gì chứ?

    - Không, không có gì!!

    - Cậu tên là gì vậy?- Tôi hỏi

    - Ya..Yamada Kino!!

    - Òo~~ ok, giờ tôi sẽ dẫn cậu đến một nơi

    - Hể??

    Đi đâu cơ??

    - Cứ đi theo tôi sẽ biết!

    Tôi cầm tay cậu ấy, dẫn ra ngoài.

    Đi đến phòng phát âm

    Hm- Tôi có thấy vẻ mặt cậu ấy thoáng lên vẻ ngượng ngùng chăng?

    Chắc tôi hoa mắt rồi làm gì có chuyện đó được-

    Tôi mở cửa ra.

    Vội chạy đến cô gái tóc màu trà xanh nhạt.

    Ôm chầm lấy cô ấy

    - Sakura!!! ~~~

    - Về rồi hả?

    - Ừm!

    Tui về rồi!!

    Tôi chỉ tay về phía Kino

    - Cô ấy là?- Sakura hỏi

    - Bạn của tuii đó Sakura!

    - Ồ, Chào cậu

    - Ờm...

    Chà..o cậu!!

    Tôi lơ lửng bay đến chỗ Kino

    - Nè nè nè, Kino.

    Cậu không định giới thiệu sao?

    - Ờm..

    Tớ là Yamada Kino.

    Học sinh năm Nhất!

    - Ẻ?

    Vậy thôi huh?

    - Ừm...

    - Còn Sakur-

    - Tiểu Thư!!!- Natsuhiko mở cửa

    - Sao vậy Natsuhiko?- Sakura đáp

    - Ờm...

    Cô có rảnh không?

    Tối nay đi hẹn hò với tôi được chứ?

    - Tôi-

    Cắt đứt cuộc trò chuyện của hai người.

    Tôi xen vào ôm lấy Sakura.

    Tách cô ấy ra khỏi Natsuhiko

    - Nè nè nè~~ Sakura, cậu bỏ tui là không tốt đâu đó~~~ - Tôi cắn nhẹ tai của Sakura

    - Haiz, Như cậu thấy đó Natsuhiko Tôi từ chối

    - Tsukasa!!!!!- Natsuhiko cay cú quát lên

    - Nè~ Tui sao hả?

    Sakura chọn tôi mà~~

    Natsuhiko để ý đến Kino:

    - Ai đây?

    - Tôi là Yamada Kino!!

    Học sinh năm nhất !!!

    - Ồ, Tôi là Natsuhiko

    - Ừm..

    Chap này hơi ngắn:< Xin lỗi vì hôm CN mình quỵt chap này nhaaaa xin lỗi nhiều nhiều!!

    Mình sẽ cố gắch bù cho các cậu!!!
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Lười quá:<


    Hmm- Dạo này tớ lười+Bí ý tưởng rồi:<

    Và giờ tớ tiết lộ facebook nha

    Các cậu có thể nhắn tin với tớ qua Wattpat,Facebook:3

    Facebook đây nhaa

    Hihi💦 Tớ đang bí ý tưởng 1 chút

    Tối hoặc mai sẽ có nheee
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Sự thay đổi?(Part 2)


    Kino tiến lại gần tui:

    - Ờm, euto...

    Tsukasa kun...

    - Hả?

    Có chuyện gì sao Kino?

    - Um..

    Tui có chuyện một chút tui có thể ra ngoài chứ?

    - Ờm, được thôi.

    Tui sẽ chờ cậu ở đây

    - Ừmm, Baii- Kino vừa nói xong đã chạy ra ngoài

    - Tsukasa, Cậu nên quan sát cô ta hơn.

    Tôi thấy cô ta khá kỳ lạ- Sakura nói mặt không đổi sắc

    - Mồ~ Có sao đâu?

    Cô ta chỉ là một hồn ma yếu đuối thôi

    Vừa nói tôi vừa tiến lại gần Sakura, nâng cằm cô ấy

    - Hay là cậu ghen?~ S.

    A.

    K.

    U.

    R.

    A~

    "Bốp!"

    Quyển sách đập vào đầu tôi

    - A!!?

    - Đừng nghịch nữa Tsukasa

    Tôi ôm lấy đầu.

    Đau chết đi được...

    "Cạch"

    - Tui về rồi đây- Kino nói với vẻ mặt không mấy vui vẻ

    Cậu ta sao vậy nhỉ?

    - Mừng cậu về, Kino-San- Sakura nói trước tôi

    - À ừm

    Tôi lại gần chỗ Kino

    - T..Tsukasa?

    - Tui làm sao?

    - Khôn...không có gì!!

    - Nè~ Kino San

    - H..hm?!

    - Cậu có giấu tôi điều gì không?- Tôi hỏi một cách đột ngột

    - Cậu nói gì vậy?!

    Tất nhiên là không!!!

    - Haha...

    Vậy tốt

    - Cậ..cậu hỏi vậy có ý gì?...

    - Hakujoudai- Tôi vừa nói một con ma trơi bay từ sau lưng Kino ra

    Kino như bị hoảng hốt

    - Nào, Nói ta nghe xem có chuyện gì?

    Cả căn phòng đều im lặng

    - Ồ, Cảm ơn ta hiểu rồi

    Phần giải thích: Ma trơi chỉ có những chủ nhân của nó mới hiểu ma trơi nói gì(tui cũng không biết có đúng không, nhưng về lại chuyện nhé)

    - Nè nè, Kino~ Tui vừa biết được một đều thú vị đó~

    - H..hả?

    Cậu n..nói gì v..vậy?

    Tui khô...không hiểu á.. haha

    - Không hiểu?

    Ồ vậy để tui nói cho cậu nha?

    Tôi từ từ tiến lại gần cậu ta

    Cậu ta cũng từ từ lùi lại.

    Định mở cửa để chạy.

    Ngay lúc đó đã bị tôi nắm chặt tay

    - Kino nè~ Cậu bỏ tui đi mà không xin phép là không TỐT đâu nha!~

    Vừa nói tôi vừa dùng tay nắm tóc cậu ta.

    Ném vào góc tường

    "Rầm!!"

    Sakura như đã quá quen với cảnh này nên cô ấy cũng trở nên không quan tâm cho lắm

    Tôi tiến lại gần chỗ Kino

    - Kino~ Tui cho cậu một cơ hội nói thật

    - TÔI KHÔNG LÀM GÌ CẢ?!!- Cô ta hét lớn lên

    - Ồ, ngoan cố không chịu thừa nhận hả?

    "Phập!"

    Một tay tôi chọc vào mắt cô ta

    - A!!!!!

    Cô ta hét lên đau đớn

    Từ từ, tay tôi lôi ra một con mắt

    - Tôi cho cô một cơ hội nói thật

    - Tôi khô... không c..có

    - Ồ...

    Tôi thấy một cây bút cạnh đó.

    Tôi cầm lên

    "Phập!"

    Một tiếng động nữa vang lên.

    Máu sẫm màu

    - Lần này lí do là gì đây?- Sakura nói nhỏ

    - Cô ta giao thông tin của chúng ta cho pháp sư

    - Không thể nào Pháp Sư rất ghét các sinh vậy siêu nhiên.

    Chắc chắn khi bọn chúng thấy Cô ta là cô ta đã thành hại bụi bay đi rồi

    - Cũng phải...hừ, tui lại sắp phải đón những vị khách không mời rồi

    - Ừm, cần tôi giúp không?

    - Không cần, nguy hiểm lắm.

    Cậu về trước đi

    - Có ổn không?

    - Ổn mà, tin tui đi~

    - À...



    Nói xong tôi đẩy cô ấy ra ngoài phòng thu âm.

    Đúng lúc đó Sakura thấy Hội Trưởng Hội Học Sinh tay cầm bảo kiếm

    - "Hừm...

    Không ổn rồi đây"- Nói xong, Cậu ta bắt chuyện với Sakura

    - Cậu cũng ở đây?

    - À, Ừ.

    Không có gì tôi về đây

    Đúng là cô gái lạnh lùng nhất năm 1 Sakura Nanamine mà

    Cậu ta là...

    Minamoto Teru, Một trong những người tromg bộ tộc pháp sư trừ tà Minamoto.

    Anh ta đang trong thời gian huấn luyện.

    Hm..sát khí cũng mạnh đó nhỉ?

    Anh ta mở cửa vào.

    Nhìn về phía tôi, sát khí đằng đằng.

    Haiz, cũng phải bộ tộc Minamoto ghét nhất là sinh vật siêu nhiên mà.

    Cậu ta tiến đến chỗ tôi.

    Thay đổi sắc mặt

    - Cậu có biết dạo gần đây có rất nhiều lời đồn về cậu hay không?

    - Tôi không biết luôn đó~~

    - Đừng giả bộ ngây thơ!!

    Vừa nói xong anh ta rút cây kiếm đâm tôi.

    Nhưng tôi đã dịch chuyển ra sau lưng anh ta.

    Anh ta xoay người lại.

    Tôi chạm nhẹ vào bảo kiếm của hắn.

    Lập tức hắn lợi dụng lúc này dùng thanh bảo kiếm của hắn tạo ra những tia sét.

    Tôi đau đớn ngã xuống "A!...

    Toang rồi" Như để làm hắn mất tập trung tôi đánh lạc hướng

    - Ai chà chà~ Cũng khá đó~~~

    - Ngươi đừng nhiều lời!!

    Hôm nay ta phải thanh trừ ngươi!!!!

    - Hm~ Tiếc là ta mới được thượng đế ban cho chức vụ~ Ta không phải loại dễ dàng từ bỏ à nha~~

    - Ngươi!!?

    Lợi dụng sơ hở, tôi liền hét lên

    - Hakujoudai,Kakujoudai!!!

    Đánh ngất hắn đi!

    Nói xong hai con trơi bay đến làm hắn ngất

    - Haizz, Tiếc thật nhỉ?

    Nếu giết hắn thì bộ tộc hắn sẽ tìm đến đây mất

    Chậc...

    đành xoá kí ức này vậy.

    Nói xong tối ngồm xổm xuống.

    Đưa tay lên đặt vào trán hắn nhẩm thần chú

    - Kakujoudai đưa hắn ra khỏi đây đi

    Con trơi lượn thành hình tròn.

    Chốc mắt hắn ta đã biến mất

    Hm, Làm một con ma ban điều ước cũng không phải xấu nhỉ?

    Tôi vặn mình.

    Haizz, mệt mỏi thật

    Sakura bên ngoài nói vọng vào

    - Giờ về nhà được rồi chứ Tsukasa?

    - Ừm, về thôi

    Nói xong, Tôi đi ra ngoài

    - Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi

    - Chậc, ai biết được

    - Lũ pháp sư đúng thật là phiền phức

    - Cậu bớt than đi được không?

    - Gì chứ, tôi muốn than với Sakura của tôi thôi mà~~

    - Ai là của cậu chứ?

    Chú ý ngôn ngữ dùm tôi đi

    - Sakura à~ Cậu nói vậy làm tôi buồn á~~

    Vừa nói xong tôi bay lòng vòng trước mặt Sakura

    "Bốp!"

    - A!!

    Sao Cậu lại đánh tui!!

    - Về nhà đi...

    Sát khí đằng đằng xuất phát từ phía Sakura

    Trời...

    Một con ma như tôi mà lại sợ một đứa con gái... hic..

    Phần này hơi xàm nhỉ?

    Tuần này tớ đã ra đủ 2 chap nha!

    Tại việc học đổ dồn quá!!

    Nếu Chủ Nhật có thời gian tớ sẽ ra chap tiếp !!

    Um...

    Cảm ơn các cậu đã ủng hộ tớ!!!

    Tớ nhất định sẽ cố gắch hơn nữa!

    Các Cậu có thể ấn vote cho tớ để tớ lên top nữa không?:3

    Cảm ơn các cậu nhiều!!

    Xin lỗi, vì Trung Thu tớ không đăng chap.

    Nhưng Trung Thu của các cậu có vui không?
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Lên top #7 của Tsukasa


    Aww, Cảm ơn các cậu rất nhiềuuu!!

    Tớ không ngờ cũng có thể lên được top7 và 116 lượt đọc+19 lượt vote đâu nha

    Tuy đối với mọi người là ít nhưng đối với mình là rất nhiều rồi!!

    Giờ tớ sẽ làm 3 oneshort sẽ có các OTP sau

    Ngôn:

    TsukasaXYahiro

    HanakoXYashiro

    AmaneXYashiro

    Yugi Tsukasa X Yashiro

    Tsukasa X Sakura

    Kou X Yashiro

    Ao X Akane

    Yako X Sensei nhện=))

    Còn nữa thì các cậu comment cho tớ biết nha

    Đam:

    Kou X Mitsuba

    Hanako X Tsukasa

    Hanako X Kou

    Hanako X Teru

    Mình theo số đông thấy mọi người khá thích các cặp đam này.

    Nếu các cậu thích hay OTP cặp nào cứ chọn nha.

    Mình sẽ xem xét

    Bách Hợp:

    Sakura X Yashiro

    Aoi X Yashiro

    Mình theo số đông thấy mọi người khá thích các cặp Bách này.

    Nếu các cậu thích hay OTP cặp nào cứ chọn nha.

    Rồi!!

    Các cậu cứ chọn đi nha!!

    Mình sẽ làm 3 Oneshort ngôn,bách,đam để ăn mừnggg

    Cảm ơn các cậu nha

    Mong các cậu ủng hộ mình thêm nhiều nữa!!^^
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    [ OneShort ] Hanako X Tsukasa


    Cảnh báo!

    Truyện có tình tiết 18+

    Vui lòng không ném đá!!

    Nếu cậu không thích có thể đọc truyện khác!

    Cảnh báo xin hết.

    Khi em đi ngang qua phòng vệ sinh nữ.

    Em đã thấy Anh.

    Ah, vậy là hôm nay cô ta không đến sao?

    Hay đơn thuần anh đang đợi cô ta?

    Không chút suy nghĩ nữa.

    Em nhảy lên người anh

    - Amane!!

    Amane!!

    - Ts- Tsukasa?!- Anh giật mình

    - Sao em lại ở đây?!

    - Hừm..

    Em không được ở đây sao?

    - Nhưng chút nữa Yashiro sẽ đến.

    Em sẽ doạ cô ấy sợ đó

    Em đưa tay vuốt ve mặt anh

    - Anh cho cô ấy nghỉ một hôm cũng được mà~ Hôm nay em muốn chơi với Amane thôi!

    Em cứ làm nũng như một đứa trẻ vậy.

    Anh thở dài nói

    - Haiz, Vậy được rồi

    Em ôm cổ Anh.

    Ah~ Mùi hương thật quen thuộc~

    Như không cưỡng lại được đành ngửi một chút.

    Rồi lại một chút.

    Anh thấy vậy liền xoa đầu em ,cười hỏi:

    - Tsukasa, Em làm gì vậy?

    - Em nhớ anh thôi không được à?

    - Được chứ~

    Anh đưa tay lên xoa đầu tôi

    Ước gì thời gian này như dừng lại.

    Như quay về 50 năm trước vậy .

    Anh và em cùng chơi đùa với nhau.

    Cùng vui chơi.

    Lâu lắm rồi em mới được như vậy!

    Amane...

    Em chợt nhận ra..

    Em yêu Anh mất rồi....

    Trong 50 năm qua không có anh.....

    Nó thật cô đơn.

    Không phải yêu theo tình anh em đơn thuần...... mà là theo tình nam nữ...

    Nên em quyết định hôm nay sẽ nói với Anh.

    Sau ngày hôm nay...

    Em sẽ rời khỏi anh.

    Sẽ không bao giờ làm phiền tới cuộc sống của anh nữa..!

    - Amane...

    - Hm?

    Sao vậy Tsukasa?

    - Em..

    - Nói đi, anh sẽ lắng nghe mà

    - EM THÍCH ANH!!

    - Anh cũng thích em.

    Theo như tình anh em!

    - kh..ông kh..ông phải như vậy!!!

    - Vậy là....?

    - EM THÍCH ANH NHƯ TÌNH CẢM NAM NỮ

    -....

    - Em biết nó thật ghê tởm.

    Nên anh không cần trả lời đâu

    Trên khuôn mặt ngập tràn nụ cười của em.

    Lại có một giọt nước mắt rơi xuống.

    Nhưng Anh lại cười

    -.....

    -.....

    - Anh cũng yêu em Tsukasa của anh~

    - eh?!

    Anh ôm lấy em cười một nụ cười hạnh phúc

    Happy ending cho oneshort đầu tiênnn

    Tình tiết 18+ là xả ảnh🙂)

    Tớ biết có 90% Vote Tsukasa là công thì tớ là 10% còn lại 🙁(

    Làm ơn đừng ném đá!!

    Xả ảnh nè

    "Mèo con~ Em định chạy đi đâu~?"

    Số bíu tyyyy phunnnnnnnnn

    Hết rồi nhaaaaa!!!!!

    "Tôi chiều em~ Nhưng không có nghĩa em được phép hư!!"

    Trồi ôiiii, Tui yêu Arttist này dữ thần luôn áaaaa, Đẹp ngoài sức tưởng tượnggggg awwwwww

    Một ngày tốt lành nhaa mina~
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    [JBSHK] OneShort YashiroXTsukasa


    Tôi và cô ấy..

    À không, Amane và cô ấy đang yêu nhau mới phải.

    Đáng lẽ ra tôi nên ghét cô ấy mới phải.

    Chính cô ấy là người đã cướp Amane của tôi mà!!

    Đáng ghét...

    Nhưng...

    Tôi lại yêu em mất rồi...

    Em biết không hôm đó tôi tới tìm Amane .

    Anh ấy không có ở đó.

    Nhưng tôi lại nhìn thấy em

    Dường như em cũng đã nhìn thấy tôi.

    Định chạy qua tôi

    Nhưng tôi đã giữ em lại

    - Ts..Tsukasa!!!

    T-Tôi xin.. xin l-lỗi!!!

    Em lạ thật đấy tôi chưa làm gì em mà nước mắt em đã tuôn rồi

    Làm tôi không nỡ lòng làm tổn thương em dù chỉ một sợi tóc.

    Haiz...

    Xui xẻo vậy nè...

    Tôi đâu biết dỗ con gái

    Tôi chỉ ôm em vào lòng, xoa nhẹ đầu em

    - Xuy xuy~ Cô bé ngoan, Tôi không làm hại cậu đâu...

    Nín đi..

    - T..thật không?!

    - Thật...

    Tôi dùng tay lau nước mắt cho em

    - Cô bé ngoan, không khóc nữa..

    Nói thật nhìn khuôn mặt lúc khóc của em thật đáng thương.

    Làm tôi còn không dám hạ thủ

    Cô vội vàng giật mình, dùng hai tay đặt mạnh lên vai tôi

    - Ts..Tsukasa!!!

    Cậu có thấy Hanako đâu không?!

    Tôi tìm cậu ấy cả ngày rồi!!

    Tôi đã thử vào ranh giới của Số 2 nhưng không được!!

    Thậm chỉ tôi đã ở đấy nửa ngày nhưng vẫn không vào được ranh giới của Số 2!!!

    Tôi sang hỏi Sensei nhưng Sensei bảo là không có ai tên là "Hanako" cả.

    Tôi còn gõ cửa phòng vệ sinh nữ buồng 3 này cả ngày trời mà cậu ấy cũng không ra.

    Vậ...Vậy là sao chứ?! (Trích trong truyện [JHK] Có một tình yêu mãi mãi không được đáp lại)

    Nước mắt em lại trào ra

    Haiz...

    Lại phải dỗ nữa rồi.

    Em như con nít vậy Yashiro-

    Tôi dùng tay ôm em thật chặt.

    Em cứ gào khóc như vậy.

    Ah- Ướt hết áo tôi rồi

    - Ngoan nào, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

    Amane sẽ quay lại thôi.

    Cô đừng lo

    Em cứ khóc như vậy mặc cho những lời an ủi của tôi đều là vô ích.

    Kệ vậy, để cho em khóc hết đi

    Đằng nào...

    Tôi vẫn sẽ luôn bên em mà
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Hmmm, Sắp part cuốiii


    Truyện cũng sắp đến part cuối rồi!!!

    Chỉ tầm 3-4 part nữa thôi

    Các cậu muốn chuyện là BE hay HE?

    BE tắt của BadEnding(Kết tồi)

    HE tắt của HappyEnding(Kết hậu)

    Ngoài ra "HE" còn có vài nghĩa khác nữaaa

    Đây là dịch theo kiểu của mình nha

    Vậy theo ý kiến của các cậu.

    Các cậu muốn nó là BE hay HE?
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Đừng bỏ tôi... [Part 1]


    Từng ngày, khoảng tầm 1 tuần lại có một hồn ma "ghé thăm" chỗ tôi một lần.

    Nói thật phiền chết đi được ý!

    Có ngày tôi còn không được ở cũng Sakura cơ mà cái cậu tên là "Natsuhiko" suốt ngày bám lấy cổ-

    Mà tui nghĩ sẽ ổn thôi

    Dạo này sắc mặt của Sakura khá tệ.

    Cũng được 1 năm kể từ khi cổ ở với tui mà

    - Sakura, dạo này cậu sao thế?

    Tôi đưa tay lên vuốt ve mặt em như vuốt ve con chuột con của mình~

    - Thôi đi Tsukasa

    Chậc, vẫn vậy- Lạnh nhạt hất hủi tui em muốn bị phạt hum?

    - Hmmm..

    Thật sao?

    Em chưa kịp hiểu câu hỏi của tôi đã bị tôi áp sát vào ghế.

    Tôi ghé sát vào mặt em như thể hơi thở của hai người đang hoà vào nhau~ Chính là gương mặt đỏ ửng này~~ Ah~ Nó khiến em thật dễ thương~ Tôi thừa cơ hội hôn lên xương quai xanh của em.

    Liếm láp một chút.

    Hôm nay em lạ thật đấy, không phản kháng, không đánh hay đẩy tui.

    Tôi để em ra, Thở dài...

    - Sắp đến ngày đó rồi nhỉ?...

    Sakura liếc nhìn vẻ mặt của tôi-

    - Ừ, mọi chuyện đã được định sẵn rồi

    ...

    Tôi nắm chặt tay em.

    Đè em xuống ghế

    - Tôi không cho phép!!

    Tôi không cho phép ai mang cậu đi cả!!

    Kể cả tử thần đi chăng nữa.

    Tôi vẫn sẽ mang cậu về!

    CẬU LÀ CỦA TÔI!

    Tôi mất kiểm soát.

    Tôi không cho em chết.

    Tuyệt đối!!

    KHÔNG BAO GIỜ

    Đúng lúc đó, Natsuhiko chạy vào

    "Bạp!"

    Tôi bị một cước của cậu ta đá xuống ghế

    - Cái gì thế?!

    Cậu muốn chết à!

    Tôi hét lên

    - Cậu thôi đi!!

    Để cho tiểu thư yên!!!!!

    - Hai người thôi đi!!

    Cả không gian yên tĩnh đến đáng sợ

    - Natsuhiko, Cậu về trước đi

    - Nhưng...

    - Tôi nói là VỀ!

    Cậu ta đi để lại tôi và cô ấy ở một mình.

    Tôi dùng tay lấy mũ che xuống mặt.

    Nước mắt tôi như muốn tuôn

    "Tsukasa, mày yếu đuối quá"

    Bất ngờ, một vòng tay ôm tôi vào lòng.

    Thật...

    ấm áp-

    - Sakura...?

    - Ừm, tôi đây ?

    - C..cậu đừng lại gần tôi!!

    Nó sẽ khiến thời gian của cậu rút ngắn đi đó!!

    - Tôi không quan tâm đâu.Miễn cậu bên tôi là được

    Cô ấy cười... hum- Cô ấy chẳng sống được lâu nữa..

    Phần giải thích: Khi con người sống với ma quá lâu tuổi thọ của họ sẽ bị giảm ...

    Tôi ôm em cả đêm.

    Em thiếp đi trong vòng tay em.

    Tôi âu yếm em suốt cả đêm dù biết rằng tôi chẳng mang lại hơi ấm cho em nữa-...

    Nhìn dáng ngủ của em như một đứa bé vậy.

    Dễ thương thật

    Nhưng khoảng thời gian đang bị rút cạn lại.

    Chỉ còn một ngày?!

    Chúa!!

    Ông đừng giỡn mặt với tôi chứ!!!

    Ông mà cướp cô ấy ra khỏi tôi thì tôi sẽ lên tận thiên đường để bẻ gẫy mũi ông!!

    Khi tỉnh dậy, cậu thầy Sakura không còn ở đây nữa.

    Như hốt hoảng, Tôi chạy đi tìm Sakura ở khắp nơi

    - SAKURA SAKURA!!!!

    Trả lời tôi đi!!!

    Tôi thấy một hình dáng quen thuộc.

    Mái tóc ngắn màu trà xanh đậm nhạt đan xen vào nhau.

    Bộ đồng phục mùa đông đó.

    Là em?!

    Tôi lao đến định ôm chầm lấy em nhưng mọi thứ giờ lại là một khoảng tối đen.

    Tôi chạy đi tìm kiếm.

    Như sắp phát điên bỗng một giọng nói vang lên

    - Cậu hãy ở trong này đi.

    Đợi khi nào thần chết xong việc cậu hẵng ra

    Lại là cái giọng quen thuộc đó...

    Cái tên chết tiệt mà mọi người thờ thờ cúng cúng đó!!

    Đó là CHÚA

    - Câm mồm vào và thả tôi ra ông già!!

    - Không được, ngươi không được phép ra trong bây giờ

    - Ông!!!

    Chưa kịp nói xong thì không có tiếng động nữa...

    Ông ta đi rồi?!

    Écc, Chap này hơi ngắn nhỉ?!

    Hmmmm, vậy tớ sẽ bù vào phần sau nhé?!

    Buổi tối vui vẻ~ Tạm biệt
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Hụ, thông báo


    Tóm tắt là tớ đang bận việc học v..v..v và ble ble

    :> Và tớ đang nghĩ là tớ có nên viết truyện này nữa không nhỉ?

    Vì nó là tác phẩm đầu tay của tớ:3

    Và giờ nó đang xuống dốc

    OTP của tớ trong đây là Sakura và Tsukasa.

    Nhưng tớ thấy ít người thích OTP này nhỉ?

    Học áp lực lên tớ quá.

    Và cũng bí ý tưởng nữa.

    Nên giờ tớ sẽ viết về truyện ngắn nữa nha(nếu như bí ý tưởng)

    Khocs thets á

    Một ngày vui vẻ nha bye mọi người💖
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Kết thúc(Sad or Happy ending)?


    -"Cái gì đây chứ?!"

    Tôi cố gắch thoát ra nhưng không thể

    Dizzz!!!

    Sao lại không được?!

    Bỗng lúc đó, giọng nói đó vang lên:

    - Ngươi đừng cố gắch nữa.

    Vô ích thôi.

    Mọi chuyện muộn rồi

    Tôi chưa hiểu chuyện gì thì vòng tròn đen biến mất

    Không quan tâm đến điều gì nữa.

    Tôi vội chạy nhanh đến chỗ Sakura

    - Sa..

    Sakura?-

    Khung cảnh trước mắt tôi...

    Giờ đây- chỉ còn một cô gái đang gục xuống đất

    Tôi vội chạy đến nâng em vào lòng mình

    - Này..

    Ai cho em nằm đây hả?!

    Dậy cho Tôi!!

    Đừng...

    Đừng bỏ tôi...

    Làm ơn đó...

    Bây giờ, chỉ còn một cô gái nằm ở dưới đất lạnh lẽo mái tóc xoã ngắn màu xanh trà, đôi mắt cô đã nhắm từ lúc nào và một cậu thanh niên mái tóc socola đen và đôi mắt hổ phách đang gào thét một cách điên cuồng

    Mọi người về hết rồi- chẳng ai có thể giúp được cô cả.

    Còn Tôi?

    Tôi chỉ là một vật thể siêu nhiên gắn liền với môi trường này và điều đương nhiên là tôi không thể rời khỏi đây được.

    Mỗi lần chỉ có thể tiễn em về đến cổng trường thôi

    Bỗng một hơi thở yếu ớt phát ra phả vào mặt tôi:

    - Này..

    Cậu đang làm phiền tôi đó..-

    - Sakura?!

    Tôi mừng rỡ ôm em.

    Haha- mọi chuyện mong chỉ là giấc mơ

    C-cái?!

    Cơ thể Sakura đang dần trong suốt?!!

    Tôi càng ôm em chặt hơn để có thể cho em một chút hơi ấm.

    Nhưng tôi là ma mà...

    đâu thể mang lại hơi ấm cho em nữa..

    - Nè, Tôi muốn nói điều này..

    Sakura nói

    - Cậu nói đi-..

    Tôi khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ gọn tóc của em.

    Em cũng đưa tay lên vuốt má của tôi.

    Hơi thở.. hơi ấm của em đang lạnh dần...

    - Tôi...

    Tôi thích cậu Tsukasa

    - Tui...

    Cơ thể em ấy sắp biến mất rồi..

    - Tui cũng rất th-

    Em liền đặt ngón tay lên môi tôi

    - Khi nào gặp lại tôi hãy trả lời nhé?

    - hả?!

    "RẮC!!"

    Nói xong cơ thể em liền tách ra hàng ngàn mảnh.

    Để lại một chàng trai đang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra

    - SAKURA!!

    Giọng nói chết tiệt đó vang lên

    - Đấy là CÁI GIÁ phải trả cho việc ngươi thân thiết với người phàm

    Thời gian như ngưng đọng lại

    Khung cảnh thật im lặng.

    Một tay tôi đưa lên ngực...

    Cố ngăn dòng lệ đang sắp chảy ra

    -T..Tại sao?..-

    Tại sao em lại bỏ tôi?

    Người duy nhất mà đã bên tôi lúc tôi không có gì?

    Lúc tôi tuyệt vọng nhất em là người đã bên tôi.

    Giờ chính em lại là người bỏ tôi?!

    Tôi tự trách chính bản thân mình vì đã không giữ được em lại

    Trách ông trời vì đã mang em đi

    -"Thật..Tàn..Nhẫn-"

    Từng chất lỏng trong suốt như thuỷ tinh bắt đầu rơi xuống

    Đây là "nước mắt" ?

    Một linh hồn vất vưởng

    Một hồn ma ban điều ước cho người chết?

    Ha,Một con ma cũng biết khóc ư?

    Nhưng khóc giờ thì được gì?

    Tôi tự đưa tay lên gạt nước mắt

    Lúc này bên Sakura

    Một cô gái tóc ngắn màu xanh của nhẹ của lá trà.

    Mặc bộ đồng phục của trường đang đi nhẹ nhàng về phía cánh cổng chứa thật nhiều những bông hoa đỏ rực như máu.

    Nó.. là BỈ NGẠN trong truyền thuyết ư?!

    "Bỉ ngạn thật đẹp"'

    ''Nó tượng trưng cho cái chết"

    "Ngàn năm mới nở một lần"

    "Vẻ đẹp đỏ rực rỡ như máu"

    "Nhưng sao trông mày thật cô đơn?"

    Vài con quỷ

    - Cô Ta thật xinh đẹp..

    - Cô Ta thân thiết với một con ma đúng chứ?

    Nhìn cô ta khá trẻ.. tôi thấy giống việc bị trừ tuổi thọ hơn-

    - Trẻ vậy mà bị trừ tuổi thọ á?!

    -"Phiền phức thật!"

    Sakura liếc nhìn tất cả bọn quỷ

    -Cô ta chưa thể rời khỏi đây được đâu.

    Cô ta còn quá trẻ so với tuổi chết-Một con quỷ lên tiếng

    - Thật là-..Con quỷ khác thở dài

    Nhưng khi Sakura bước đến gần cánh cổng mà hầu như không ai đi qua được..

    Nó..?!

    Nó tự động mở?!!

    Mấy con quỷ lúc nãy còn thở dài thương hại cho cô đến lúc này đều há hốc mồm ra chứng kiến cảnh đó-..

    -"Ặc, Hình như chúng đánh giá ta quă thấp rồi..?"

    Sakura nghĩ

    Khi cô bước qua cánh cổng đó.

    Thứ cô đối mặt tiếp theo là Cầu Nại Hà

    Nó thật d-à-i...

    Cô nghiêng ngang bước đi trên Cầu mà không hề để ý hàng trăm bàn tay đang nhô lên từ khúc sông

    "Tôi không sợ chết mà dù có chết cũng phải nghiêng ngang"-Luôn là câu cô dùng

    Thật là một cô gái dũng cảm-..

    Xung quanh nơi đây tối đen sâu thẳm

    Trời màu tím đen dễ tạo cho con người ta sợ hãi khi nhìn thấy nói gì đi lên trên một khúc cầu với hàng ngàn cánh tay đang nhô lên như chào đón ta xuống dưới sông cùng "nó"?

    Khi bước qua,Ah- Mạnh Bà đang phát canh sao?

    Cô bước đến chỗ Mạnh Bà

    Mạnh Bà đưa cho cô một bát canh

    Tay cô hơi khựng lại một chút ..

    - Hãy uống đi-Mạnh Bà nói

    -Nước mắt cô rơi vì người khác đã hoá thành chén canh này.

    Hãy uống đi rồi cô sẽ quên hết mọi thứ

    - Tôi...Tôi không muốn!

    Tất cả những người xung quanh đề quanh lại nhìn cô

    - C..Cái gì?!

    Cô ta chống lại lệnh của Mạnh Bà?!!

    Một tay cô đưa lên ngực...

    - D..dù có đối xử với tôi như thế nào.

    Dù có mắng tôi thậm tệ ra sao..- Hình ảnh của Tsukasa chợt hiện lên trong ký ức của Cô...

    - Tôi không quan tâm đâu.

    Vì có một người tôi không bao giờ muốn quên

    - Tôi hiểu rồi..Mạnh Bà nói

    - Vậy cô muốn chết bao nhiêu lần nữa?

    Người cô chợt run-...

    Vốn dĩ con người và yêu ma không cần hoà hợp nhưng khi lỡ va vào tiếng sét ái tình điều họ gây ra sẽ là sai lầm

    Sai lầm gì sao?

    Luật trời đã CẤM không cho Người và Ma yêu nhau

    Kể cả một hồn ma vất vưởng cũng có yêu khí

    Khi sống với nhau quá lâu người sẽ bị yêu khi nhập vào người và

    CHÍNH VÌ YÊU KHÍ ĐÓ SẼ BỊ

    GIẢM TRỪ TUỔI THỌ!!
     
    Tận Cùng Của Sự Tội Lỗi
    Ẹ hèm


    Tui đang ra chuyện chậm và tui biết điều đó

    Hmmmmm, vì tui đang bị bí ý tưởng nặng.

    Tui nghĩ tui nên viết thêm vài oneshort nữa nhỉ?

    Các cậu nghĩ tui nên viết về nhân vật nào trong Hanako?

    Oneshort sẽ tầm 1-3 phần nè

    Mơn các cậu đã ủng hộ tui

    Tui xin lỗi vì bị chậm chap và đã bị xuống hạng 23 của Tsukasa rồi="(( điều đó khiến tui khá buồn

    Nhưng mong các cậu vẫn ủng hộ tui để tui có thêm động lực nha!!

    Một ngày tối lành:3

    [Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

    Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

    Đây là video tui đang ume=))

    P/s nhỏ: Tui là fangirl của Tsukasa😭💖💖
     
    Back
    Top Dưới