Ngôn Tình Tam Vương Gia Cực Sủng Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 20: Chương 20


Bẩm vương gia, thuộc hạ đã đi khắp nơi nhưng không có tung tích của Đại tiểu thư, có lẽ cô ấy không có nơi này.
- Đi, xuất phát sang nơi khác.
Mặc Tề Dịch vẫn miệt mài đi tìm cô không quản mệt mỏi.

Đi từ huyện này sang huyện khác, châu này sang châu khác, tìm kiếm tung tích của cô.
Thời gian một tháng đã qua...
Cô cũng dần thích nghi với cuộc sống của nơi thôn nhỏ hẻo lánh này.

Cô được mọi người giúp đỡ dựng một nhà nhỏ ở cuối thôn để tiện cho việc vẽ tranh, thêu tranh.
Hôm nay cô cùng Tiêu Dương ra ngoài giải khuây sau khi cả tháng ở trong nhà thêu thùa, vẽ vợi.

Đi dạo một vòng.

Cô để ý thấy đa số trẻ em ở đây dù lớn hay bé đều không đi học, càng không biết chữ.
- Tiêu Dương
- Hửm?
- Sao bọn trẻ không đi học?
- ...
- Ta để ý thấy dù bé hay lớn đều không biết chữ, sao lại chỉ dạy chúng cách lao động chân tay mà không phải là trí óc?
- Vì không đủ kinh phí
- Sao?

- Thật ra lúc trước tất cả trẻ con trong thôn đều được đi học, mặc dù xa nhưng chúng vẫn rất hăng hái và chăm chỉ đến lớp.

Nhưng thời gian gần đây, tên địa chủ mới đã chèn ép các thầy dạy, không để họ dạy học cho bọn trẻ.
- Tại sao?
- Vì lúc trước khi cha ta nắm quyền đã để cho dạy học miễn phí, còn hắn thì thu phí nên không được ủng hộ.

Bây giờ cha ta rời khỏi tranh chấp, hắn được nước lấn tới, chèn ép người trong thôn chúng ta.
- Quá đáng!
- Hừm, đành chịu thôi.
- Không, sao phải cam chịu mà không giải quyết.
- Giải quyết?
- Dương Tiêu, ta không nhầm thì trong phòng sách của huynh có đủ loại sách
- Đúng là vậy, nhưng...
- Được, vậy ngày mai huynh thông báo tất cả những ai muốn học tập trung đến chỗ ta.
- Vô Ưu, chẳng lẽ muội....
- Phải.
Cô nháy mắt với Dương Tiêu rồi quay đi chạy về nhà.

Bắt tay vào chuẩn bị chỗ để dạy học.

Ngày hôm sau, sau khi nghe về việc cô muốn mở lớp dạy học trong thôn, mọi người vừa vui mừng vừa nghi hoặc.

Liệu một nữ nhi như cô có thể làm được hay không?
- Các vị, ta biết mọi người trong lòng vẫn còn rất nhiều nghi ngờ, nhưng mọi người yên tâm, Dương Tiêu đã nói sẽ giúp đỡ việc dạy học nên mọi người cứ yên tâm.

Những ai muốn để con cái mình được học thì ngày mai hãy đưa bọn trẻ đến đây.
Nghe đến việc Dương Tiêu sẽ lo giảng dạy, trong lòng mọi người cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái hơn.

Tất cả đều đồng ý để con mình đi học, để bọn trẻ có tương lai hơn.

Nhưng đã dạy học thì phải có nơi dạy học hẳn hoi.

Mọi người trong thôn cùng nhau đốn gỗ xây lớp, thấy mọi người khẩn trương cố gắng như thế, cô cũng không thể ngồi không.

Cô cùng Dương Tiêu ra chợ mua ít sách vở và bút để phân phát cho bọn trẻ, sẵn tiện mua ít nguyên liệu về nấu nướng cho mọi người.
Thoắt cái, lớp học đã được xây xong, mọi thứ tươm tất ngay ngắn.

Cô cùng các nữ hầu của Tiêu phủ cũng đã nấu nướng xong xuôi.

Cô cùng mọi người dọn lên.

Cả thôn cùng nhau ăn uống no say, cô vui vẻ nhìn những thành tựu lao động của mọi người, trong lòng thấy nôn nao về buổi dạy học ngày mai.
Bên này, Mặc Tề Dịch cũng đã đến Giang Biên.

Mặc Tề Dịch cùng A Vệ và Y Nhi dừng trọ ở gần thôn nhỏ nơi Vô Ưu đang ở.

Trong lúc dùng bữa, nghe thấy những người bên cạnh đang bàn tán về một nữ nhi vừa chuyển đến đây.
- Này, các ngươi đã bao giờ nhìn thấy gương mặt của Tiểu Ưu cô nương chưa?
- Chưa
- Nghe nói cô ấy chưa bao giờ lộ mặt, đi đâu cũng mang mù màn trùm kín.

Không thể nhìn được gương mặt.
- Phải đó, nhưng mà cô ấy vẽ tranh rất đẹp.

Chắc chắn cũng là một cô nương xinh đẹp.
Nghe đến đây, trong lòng Mặc Tề Dịch có một dự cảm.

Suy nghĩ về cô gái mà họ nhắc đến, bỗng..
- Các vị, cho hỏi cô nương mà các vị nói là ai?
- Hử? các người từ nơi khác đến à? Thế không biết cũng phải?
- Vâng, chúng tôi đi tìm người thân, mất tích đã hơn tháng, nghe vị mà các vị nhắc đến có nét tương đồng, không biết có thể hỏi thăm hay không? _ Y Nhi bước sang hỏi thăm những người bên đó.
- Nhắc mới nhớ, cô nương đó cũng mới đến đây hơn tháng thôi.
- Sao?
- Phải, cô ấy đến đây hơn tháng, nhưng mà tiếng tăm thì nhắc đến qi cũng biết, chỉ là chưa bao giờ thấy mặt thôi.
- Vậy cô nương đó đang ở đâu?
- Cô ấy sao? Cô ấy ở trong thôn nhỏ sau cánh rừng phía bắc.

Cô ấy vẽ tranh ở đó, thi thoảng mới mang ra chợ bán.
- Đa tạ các vị.
Khi có được chút tung tích mịt mờ ít ỏi, trong lòng Mặc Tề Dịch vẫn tràn đầy niềm tin, tin rằng người đó chính là Vô Ưu.

Cả ba xuất phát đến nơi đã được chỉ kia.
Sau khi đến nơi, hỏi thăm thì được biết đúng là có một cô nương mới đến hiện đang ở cuối thôn.

Mặc Tề Dịch chẳng cần nghỉ ngợi mà đi thẳng đến đó.

Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc từ xa, dáng dấp nhỏ nhắn, nhanh nhẹn của cô không lầm lẫn vào ai được.

Nhìn thấy người con gái mình yêu thương đã lâu không gặp.

Mặc Tề Dịch muốn đi thẳng đến ôm chặt cô vào lòng nhưng vừa đến gần đã bị cô phát giác.

Cô quay lại, nhìn người đàn ông trước mắt mình, cảm giác nhớ nhung xen lẫn nhói lòng phút chốc cuộn trào trong lòng cô.
- Vô Ưu, ta tìm được nàng rồi.
- Xin lỗi, quan gai nhầm người rồi.
Nói rồi cô quay lưng đi vào trong nhà, để mặt Mặc Tề Dịch đứng thẫn thờ trước sân mà chốt cửa lại, chui vào chăn khóc nức nở
Tại sao? Tại sao chàng lại tìm ta?.
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 21: Chương 21


Mặc dù đã tìm và gặp được người cần gặp nhưng lại không nhận được sự hồi đáp như mong đợi.

Mặc Tề Dịch vô cùng thất vọng nhưng không vì thế nà nản lòng, chàng lệnh dựng một chòi nhỏ cạnh nhà Vô Ưu để bao vệ nàng khi cần thiết.

Phần vì đi đường mệt mỏi, phần vì buồn bực u sầu, Mặc Tề Dịch lên cơn sốt cao nằm mê man.

Nghe tin Mặc Tề Dịch bị ốm, trong lòng Vô Ưu như dậy sóng, lo lắng không thôi, hàng ngày cứ đi ra đi vào xem xem tình hình thế nào, xem Mặc Tề Dịch có đỡ hơn không.
Hôm nay cô vẫn đến lớp học như bình thường nhưng người nơi đây mà tâm hồn ở nơi khác.

Bỗng một bàn tay đặt lên vai khiến cô giật mình quay người lại, Tiêu Dương nhìn cô mỉm cười.
- Muội sao vậy? Có tâm sự sao?
- Không có.
- Thôi, viết đầy lên mặt rồi.
- !!
- Có chuyện gì?
- Tiêu Dương
- Nếu huynh thích một người không cùng hoàn cảnh với mình thì huynh sẽ tiếp tục yêu hay là buông bỏ..
- Người đó có tốt với muội không?
- Rất tốt, nhưng ta...
- Tiếp tục.
- Hả?
- Thế gian này có rất nhiều người nhưng trong lòng ta lại chỉ có một người, tất nhiên là nên theo đuổi rồi, sao lại buông bỏ.
- Vậy sao?
- Muội...thích ai sao?
- Ta....ta phải về chuẩn bị cho ngày mai, ta đi trước.
- Được.

Cô vội vàng quay đi che giấu sự lúng túng trên gương mặt.

Cô không biết rằng, phía sau cô có một nam nhân mãi nhìn theo bóng cô rời đi, đôi mắt viết đầy tâm tư dành cho cô.
Cô quay trở về, nghe thấp thoáng tin Mặc Tề Dịch sốt dữ dội hơn không thuyên giảm, cô liền bắt tay vào nấu thuốc quên cả bữa tối.

Ngồi canh ấm thuốc mà trong lòng đầy sóng dữ, muốn chạy ra đó xem tình hình như thế nào nhưng lại lưỡng lự.

Cô sầu.

Thuốc đã xắt xong, đợi khi mọi người đều đã ngủ, cô mang chén thuốc còn ấm ra đút cho Mặc Tề Dịch uống.
- Vô Ưu!
Mặc Tề Dịch nắm lấy tay khiến cô giật mình suýt rơi chén thuốc.

Hóa ra là nói mớ.

Ngay cả khi ốm nặng vẫn không quên gọi cô.

Nhìn người đàn ông trước mắt người chảy đầy mồ hôi, đau đớn gọi tên mình không ngừng nghỉ.

Lòng cô thắt lại, nghẹn ngào, cô rút tay ra, đi vào nhà vùi mình vào chăn mà khóc, rồi lại ngủ thiếp đi.
Vô Ưu!
- Là cô sao?
- Phải
- Cô nghĩ ta làm vậy có đúng hay không, ta đã chạy trốn đến nơi này để ngừng việc rung động với huynh ấy, nhưng huynh ấy lại đến đây để tìm ta, ta phải làm sao đây? Hai chúng ta...
- Vô Ưu, ta đã từng nói với cô rồi.

Bây giờ cuộc sống này là của cô, cô hãy làm sao cho mình được thật hạnh phúc.

Đừng để chuyện thế giới khác nhau làm rào cản mà ngăn cấm bản thân những việc không đáng như thế.
- Nhưng...
- Mặc Tề Dịch, hắn đã lặn lội khắp nơi tìm kiếm cô suốt một tháng trời, chẳng có ai có thể làm như thế, nếu là người thì bây giờ đã lấy một cô nương xinh đẹp khác làm vợ rồi xây dựng tổ ấm rồi.
- ...
- Hãy suy nghĩ những gì ta nói, hạnh phúc là cô chọn, đừng lãng phí tâm tư vào chuyện không đáng mà khiến bản thân và người cô thương đau khổ.
Nói rồi hồn nguyên chủ lại tan biến đi, cô tỉnh dậy khi trời vừa rạng sáng.

Rửa mặt, bắt đầu chuẩn bị các món ăn cho bọn trẻ ở lớp.
Mặc Tề Dịch sau khi uống chén thuốc của cô cũng đã dần tỉnh lại, mơ hồ cảm nhận được hơi ấm mà đêm qua mình đã nắm lấy, lòng hoài nghi không biết là do đâu.

Nhưng khi vừa bước chân xuống giường lại nhìn thấy cây trâm cài của phụ nữ.

Cầm cây trâm trên tay, cảm nhận được sự quen thuộc, đây là cây trâm mà trong một phiên chợ chàng đã mua tặng cho cô.

Bỗng một nụ cười đã lâu biến mất lại nở trên môi Mặc Tề Dịch một cách nhẹ nhàng, trong lòng chàng lúc này có chút niềm vui xen lẫn tính toán và âm mưu.
Sau khi phân phát đồ ăn thưởng cho lũ trẻ, nhìn thấy lũ trẻ vui vẻ cô cũng vui vẻ theo, bất giác nở nụ cười.
- Vô Ưu
- Hửm?

- Muội có rảnh không? Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?
- Được
Cô cùng Tiêu Dương đến một khu vườn nhỉ cạnh lớp học.
- Có chuyện gì huynh nói đi
- Ta...
- Hửm?
- Thật ra sau câu hỏi hôm qua của muội, nó khiến ta bận lòng rất nhiều.
- Chuyện gì vậy?
- Ta..thật ra thời gian qua ta cũng nhận ra ta có tình cảm với muội
-!!!
- Ta biết! Nói ra sẽ làm muội khó xử hoặc mãi mãi không thể làm bạn với muội, nhưng ta....vẫn muốn thử một lần.
- ...
- M..muội không cần để ý đến ta, chỉ cần đưa ra đáp án của muội là được.
- Tiêu Dương
- Sao?
- Cảm ơn huynh, cảm ơn huynh vì đã thích ta, cảm ơn vì đã dành sự đặc biệt đó cho ta nhưng ta đã có người trong lòng rồi.
- S..sao? Là ai?
- Huynh ấy là một người rất tuyệt vời, cũng rất tốt với ta, huynh ấy rất yêu ta, ta cũng vậy.
- Hắn yêu muội nhưng sao lại để muội đi ngao du một mình?
- Là ta trốn huynh ấy mà bỏ đi.
- Cái gì?
- Ta đã nghĩ ta với huynh ấy cùng thể yêu nhau vì giữa bọn ta có khác biệt quá lớn, cho nên đã đi mà không nói lời nào.
- Ngốc nghếch
- Hả?
- Nếu hai người đã yêu nhau đến vậy thì sao phải để ý đến khoảng cách hay khác biệt làm gì, chỉ cần có tình cảm thì sẽ xóa bỏ hết được tất cả.
- Vậy sao?
- Tất nhiên.
- ...
Tan học, cô quay về nhà, vừa vào đến nhà là cô lao vào nấu thuốc, mệt mỏi ngồi bên nồi thuốc đang sôi, lúc nhắc nắp lên cô bị khói nóng làm bỏng tay.

Cô mặc kệ vết bỏng ngày càng đỏ rát, nhấc thuốc ra chén quạt cho mau nguội rồi đợi khi lửa trại vừa tắt, cô mới bưng chén thuốc ra.

Đi vào trong lều, nhìn người trước mặt đang mê man ngủ sâu.

Cô đưa tay định đút thuốc thì "bộp" , tay cô bị giữ lại bởi Mặc Tề Dịch.

Hóa ra chàng không ngủ.
- Ta biết ngay là nàng mà.
- Biết cái gì chứ, người bỏ ta ra!
- Vô Ưu, tại sao nàng không chịu nhận là quen biết ta nhưng lại lo thuốc khi nghe ta đau ốm
- Ta...sao ngài biết là ta mà thức canh.
- Nàng nhìn cái này xem
Mặc Tề Dịch đưa cây trâm huơ huơ trước mặt cô, cô đưa tay muốn giật lấy lại bị Mặc Tề Dịch kéo ôm vào lòng.
- Ta biết nàng cũng quan tâm ta mà.
- B..bỏ ta ra
- Không, ta không bỏ, ta sợ nàng lại chạy mất, ta biết tìm nàng ở đâu chứ.
- Sao lại tìm ta, không phải ta đã nói rõ trong thư, ta không phải là Vô Ưu.
- Nhưng người ta thích không phải là Vô Ưu, mà là nàng.
- ...
- Cho dù nàng là ai hay đến từ đâu ta vẫn thích nàng, chỉ mỗi nàng.
- Ngốc nghếch.
- Phải, ta ngốc, ngốc nên mới để nàng đi mất mà không hay biết gì.
- Ta..
- Vô Ưu, đừng trốn tránh ta nữa được không? Chúng ta có thể mà!
- Đ..được!
Nghe thấy câu đồng ý, Mặc Tề Dịch nở nụ cười tươi, ánh mắt viết đầy hy vọng và vui mừng, ôm chặt lấy cô.
- Vô Ưu, ta yêu nàng!
- Ừm, ta cũng yêu ngài.
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 22: Chương 22


Hôm nay vẫn như mọi ngày, cô vẫn chuẩn bị đồ ăn ngon để thưởng cho những học trò ở lớp của mình, nhưng không còn là một mình loay hoay nữa, có Y Nhi và cả A Vệ giúp cô một tay.

Mặc Tề Dịch cũng bên cạnh cô, nó khiến cô rất vui và cảm thấy hạnh phúc.

Một hạnh phúc nho nhỏ chớm nở trong lòng, trong tình yêu của hai người hai thế giới khác nhau.
Cứ thế một tuần cũng trôi qua, lớp học ngày càng đông đòi hỏi một sự nâng cấp rõ ràng.

Người dân trong làng cũng không ngần ngại chung tay đốn gỗ, dựng lớp.

Hàng ngày cô nấu cơm cho bọn trẻ tiện làm thêm nhiều đồ ăn để cả người dân trong thôn cùng nhau ăn uống, lấy sức làm việc.

Bình dị nhưng vui vẻ.

Cô và Mặc Tề Dịch ngày càng thắm thiết hơn.

Mặc Tề Dịch dính cô mãi không rời.

Còn cô, tuy đây không phải lần đầu cô yêu đương với một ai đó.

Nhưng cản giác lần này lại rất khác lạ.

Cô cảm nhận được sự an toàn khi bên cạnh người này, nhận được sự tôn trọng tuyệt đối trong lời nói, nó khiến cô chỉ cần nhìn thấy người này cũng sẽ mỉm cười.

Mặc Tề Dịch vẫn vậy, vẫn luôn luôn lưu tâm những lời cô nói, nhớ rõ từng lời cô dặn dò.

Hạnh phúc nhỏ nhoi! Từ khi đến đây, Mặc Tề Dịch cũng vận dụng những kiến thức của mình để dạy cho bọn trẻ học võ, luyện chữ, vì sách cảu Tiêu Dương tuy đầy đủ nhưng đều là kiến thức cơ bản.

Còn kiến thức Mặc Tề Dịch học là kiến thức mở rộng từ văn học cho đến võ học.
Lớp học ngày càng có tiếng tăm khắp vùng, người dân ở phố chợ cũng lần lượt xin cho con mình được học tại đây.

Họ chặt cây, dọn đường, làm nên một con đường vừa rộng vừa lớn cho con họ thuận tiện đến trường.

Việc này khiến lợi nhuận lớp học của tên địa chủ kia ngày càng tụt không phanh.

Hắn bắt đầu có ý định dẹp bỏ lớp học của cô.
Cô và Mặc Tề Dịch cùng Tiêu Dương đang bên trong bàn luận thêm về phương pháp phổ biến kiến thức nhanh nhất thì có một đứa trẻ hớt hải chạy vào.
- Vô Ưu tỷ tỷ, Tiêu Dương ca ca, tên địa chủ kia tìm đến rồi.
- Hửm?
- Nhanh hơn ta nghĩ
Vô Ưu nhuếch môi lười biếng, cô biết một khi lớp học cô bắt đầu thu hút học sinh, cắt đứt nguồn lợi của hắn thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ tìm đến cô.
- Để ta đi nói chuyện với hắn.
Mặc Tề Dịch đứng lên định đi thì bị Vô Ưu kéo lại.
- Không cần đâu, cứ để ta.
- Nhưng..
- Tề Dịch , tin ta.
- Ừm.
Nói rồi cô ra ngoài cùng Tiêu Dương, tên địa chủ đang hung hăn đập đồ phá lớp bên ngoài.

Thấy bóng dáng hai người bước ra liền ngừng tay lại.

Hắn đảo mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, nhận thấy là một tuyệt sắc mỹ nhân,giọng nói từ hung văn cũng thành dụ dỗ.
- Ta cứ tưởng là ai mà lại tài giỏi như vậy, hóa ra là một mĩ nhân.
- Hừm _ cô cong nhẹ môi giễu cợt.
- Sao ngươi lại đến phá lớp của ta _ Tiêu Dương che chắn trước cô, chắn đi ánh mắt biế/n thái của tên địa chủ đang nhìn cô.

Bị che mất tầm nhìn mĩ nữ, hắn bắt đầu chau mày.
- Là ngươi đã cản trở việc làm ăn của ta, tất nhiên ta phải dẹp rồi.

- Ngươi..
- Bọn ta xây dựng trường học, liên quan gì đến việc làm ăn của ngươi _ Vô Ưu bước lên, thoát ra khỏi sự che chắn của Tiêu Dương.
- Các ngươi xây dựng lớp học khiến lớp học của ta thất thu, thử hỏi không phải cản trở thì là gì?
- Ha, hoàng thượng khuyến khích xây dựng trường học là để đất nước có thêm nhiều anh tài nhân đức, không phải là cái để ngươi kím lợi lộc! Ngươi còn dám mạnh miệng?
- Hahaaa, hoàng thượng chính là ở kinh thành, khuyến khích mở lớp ta cũng đã mở rồi, ta bỏ tiền thì cũng phải có lợi ích chứ!
- Ngươi...vô sỉ! Học phí của ngươi cao cắt cổ, đây gọi là đào tạo nhân tài, góp sức cho nước sao? Rõ ràng là lợi dụng chuyện công chuộc lợi cá nhân!
- Hahaa, phải, ta chính là như thế, đằng nào hoàng thượng cũng đâu biết được ! Tại sao ta phải sợ?
- Hoàng thượng không biết nhưng ta biết!
Mặc Tề Dịch từ bên trong bước ra.

Thấy trước mắt mình chính là Tam vương gia được mệnh danh là kẻ máu lạnh.

Tên địa chủ phút chốc đổ mồ hôi hột.
- T..tam vương gia! S..sao, ngài đến đây từ khi nào vậy?
- Nực cười, giang sơn Mặc quốc là của Mặc gia ta, ta đi đâu cần phải thông báo với ngươi?
- Kh..không phải, chỉ là...
- Chỉ là?
- Chỉ là...
- Chỉ là ta ở đây thì ngươi không thể bóc lột người dân được nữa? Chỉ là ta ở đây thì ngươi không thể tiếp tục dọn dẹp nơi gây bất tiện cho ngươi nữa? Hay chỉ là ta ở đây thì ngươi không thể bắt nạt nữ nhân của ta nữa?
- N..nữ nhân của ngài?
Mặc Tề Dịch vòng tay qua eo cô, ôm chặt vào người mình khẳng định chủ quyền, dẹp tan ánh mắt bi/ến thái của tên địa chủ dành cho cô, từ háo sắc thành sỡ hãi.
- Nàng ấy chính là nữ nhân của ta!
- !!!
- Tề Dịch!
- Ngươi nói xem, bắt nạt nữ nhân của ta thì phải trả gái thế nào mới xứng đây?
- Th..thần không biết!

- Hỗn xược!
Mặc Tề Dịch vung mạnh tay, gương mặt sát khí, ánh mắt sắc nhọn như thể có thể giết ch/ết người khác chỉ bằng cái nhìn.

Tên địa chủ sợ hãi vội quỳ rạp xuống đất, dập đầu xin tha.
- T..tam vương gia, tiểu nhân có mắt không tròng, thấy núi không biết thái sơn.

Mong Tam vương gia thứ tội, tiểu nhân biết tội rồi, vương gia thương tình.
- Tha tội? Ngươi nghĩ...
Chưa nói được hết câu, cô đã nắm lấy tay Mặc Tề Dịch, lắc đầu ý bỏ qua.

Ánh mắt Mặc Tề Dịch đang sắt bén nhưng chuyển sang Vô Ưu bỗng chút dịu dàng, đầy sự cưng chiều trong đó.

Thấy cô không muốn tiếp tục, Mặc Tề Dịch thở dài, xoa nhẹ đầu cô.

Quay sang tên địa chủ, ánh mắt giết người lại hiện trên gương mặt chàng trai sủng vợ.
- Còn không mau cút?
- Vâng vâng, đi!
Tên địa chủ cùng gia nhân của hắn cắm đầu cắm cổ mà chạy.

Nhìn thấy cảnh chúng sợ hãi bỏ tay, kẻ vấp lên người té xuống, cô không nhịn được mà bật cười khúc khích.
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 23: Chương 23


Sau khi tên địa chủ và người của hắn đã đi hết.

Mọi người ở đây mới nhận ra gì đó, tất cả họ quỳ xuống, cúi đầu dưới Mặc Tề Dịch.
- Tham kiến tam vương gia, tam vương gia anh minh!
- Miễn lễ!
- Tạ vương gia!
Lúc này, cha của Tiêu Dương, Tiêu gia mới đến gần cung kính.
- Không ngờ ngài lại là Tam vương gia, quả thật là không thể tin lời đồn không căn cứ được.

/ý nói lời đồn Mặc Tề Dịch là ác ma/
- Đúng đúng vậy, Tam vương gia vừa ôn nhu, lại còn vô cùng dịu dàng.

Sao có thể là ác ma được.
- Phải phải.
- Mọi người...
Lần đầu tiên Mặc Tề Dịch được chính tai nghe thấy người khác dùng lời hay tiếng đẹp để nói về mình.

Trong lòng có chút không quen lẫn vui mừng.

Chàng ôm lấy eo Vô Ưu.

Ánh mắt dịu dàng chứa đầy mật ngọt vẫn luôn là dành cho cô, một nụ cười nhẹ thoảng qua trên môi Vương gia lạnh lùng.

Chàng quay lại nhìn tất cả người dân, dõng dạc từng câu từng chữ!

- Thật ra, ta đúng là đã từng khiến người khác phải sợ hãi, ta không biết quan tâm càng không muốn quan tâm đến bất cứ ai, ta tự ti về đôi chân phế của mình, ta thu mình trong Vương phủ ngột ngạt.

Nhưng từ khi nàng ấy xuất hiện, nàng ấy dạy ta cười, dạy ta yêu, dạy ta cách đối xử với người khác, dạy ta rất nhiều điều, không ngại khó khăn bên cạnh chăm sóc ta và điều trị chân cho ta.

Ta có được hôm nay, đều là nhờ nàng ấy đã ban ánh sáng cho ta!
- Vương gia...
- Vậy...hai người là...?
- Phải, nàng ấy chính là vương phi tương lai của ta!
- Woa, tuyệt thật đấy!
- Phải, một người là mĩ nhân, một người là nam nhi anh tuấn, hai người quả là trời sinh một cặp.
- Phải phải!
...
Thật ra, mọi người không biết những lời khen đó vô tình khiến cho trái tim của kẻ đơn phương đau đớn.

Tiêu Dương, ánh mắt âm trầm, vẻ mặt u sầu lui bước về phía sau, không ai biết trong lòng chàng bây giờ đây đang rất nhiều bão tố.

Chàng đau lòng.

Đau lòng khi mình đến trễ, đau lòng khi nhìn nàng hạnh phúc bên người nàng yêu.

Dương Tiêu siết chặt đôi tay được cho là tuyệt hảo của mình đến rướm máu.

Nhưng những vết đau ngoài da không lấp được nỗi đau trong lòng chàng thiếu niên bỏ lỡ mối tình đầu.
- Tiêu Dương...
Giọng nói ngọt ngào, thanh thoát cảu Vô Ưu kéo Tiêu Dương ra khỏi những dòng suy nghĩ lệch lạc.
- Huynh sao vậy? Sắc mặt kém thế!
- Ừm..ta không sao, chắc là hơi mệt, ta về trước đây
- Nhưng...
Chưa nói được gì thì Dương Tiêu đã đi mất.
- Hắn bị sao vậy?
Mặc Tề Dịch khó chịu nheo mày.
Không ai viết Tiêu Dương bị gì hay không khỏe chỗ nào, chỉ có cô, Vô Ưu, cô im lặng nhìn Tiêu Dương rời đi, trong lòng cảm giác tội lỗi.
Hôm sau, nhân lúc Mặc Tề Dịch đang chuẩn bị mọi thứ để xuất phát trở về kinh thành, cô đã đến tìm Tiêu Dương.

Nhìn chàng thiếu niên thanh tú ngày nào bây giờ lại u sầu ngồi thưởng trà một mình, tâm hồn lại lạc vào nơi đâu.
- Tiêu Dương!
Nghe tiếng gọi, Tiêu Dương sực tỉnh.
- Vô Ưu, sao muội lại đến đây!
- Sao? Bây giờ ta cũng không được đến rồi sao?
- Kh..không, ý ta không phải vậy.
- Vậy là ý gì?
- Ta...ta nghĩ muội đang ở cùng Vương gia chứ
- A Dịch đang thu dọn hành lý, nên ta mới rảnh rỗi đến đây tìm huynh đấy
- Muội tìm ta?

- Ừm
- Có chuyện gì sao?
- Tiêu Dương, ngày mai ta phải trở về kinh thành rồi, có lẽ sẽ rất lâu mới quay lại, ta hy vọng huynh mau quên chuyện đó và tìm lại hạnh phúc của mình.

Ta...
- Yên tâm, ta sẽ quên muội, ta cũng cảm thấy đó chỉ là rung động nhất thời thôi, muội yên tâm, ta không làm muội khó xử đâu.
- Không, ý ta không phải...
- Được rồi, muội mau về nghỉ ngơi đi, ngày mai xuất phát sớm nhỉ?
- Ừm, vì cha mẹ đang rất trông ta.
- Vậy mau về nghỉ đi.
- Nhưng...
- Bây giờ ta phải đi soạn lại ít sách cho bài giảng trên lớp .
- Được, vậy ta về trước.
- Được.
Sau khi cô rời đi, Tiêu Dương đã khóc.

Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt thanh tú đó.

Chàng biết mình không phải là rung động nhất thời, mà chàng đã yêu cô gái này rất sâu đậm.

Từ lần đầu tiên gặp gỡ, chàng đã vô tình buông bỏ hết những phòng bị để rồi yêu cô rất nhiều.

Nhưng...càng nghĩ càng đau.
Sáng hôm sau, tất cả mọi người đều tập trung trước thôn để tiễn Mặc Tề Dịch và Vô Ưu trở về kinh thành.

Họ, mỗi người một ít gom góp, bánh ngon và trái ngọt đầy tận 3 - 4 giỏ tặng cho cô.

Muốn cô giữ lấy mà ăn dọc đường.Từ chối không xong, cô đành phải nhận.

Cô nhìn quanh không thấy Tiêu Dương đâu cả.

Có lẽ là vẫn còn buồn lắm.

Cô ủ rũ cúi đầu.

Mặc Tề Dịch ôm lấy cô từ sau.
- Có chuyện gì khiến nàng buồn sao?
- A, không có!
- Thật?
- Ừm
- Vậy đi thôi, không còn sớm nữa
- Được.
Cô bước lên xe ngựa.

Xe đã bắt đầu lăn bánh nhưng vẫn không thấy Tiêu Dương đâu, không ai hay biết Tiêu Dương đứng từ xa nhìn theo bóng xe ngựa rời đi, ánh mắt đượm đầy nỗi buồn lưu luyến.

Bóng xa đã khuất.

Tiêu Dương quay lưng trở về nhà.

Nhốt mình trong phòng để ổn định tâm trạng.

Sau đó lại bắt đầu một cuộc sống thường nhật vốn có.

Chỉ là không còn nàng, Vô Ưu!
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 24: Chương 24


Sau 2 ngày xuất hành, xe ngựa cũng đã đến được kinh thành.

Nơi đây lúc nào cũng tập nấp, người đông.

Cô dựa vào người Mặc Tề Dịch mệt mỏi thiếp đi.

Xe ngựa dần dần lăn bánh, chầm chậm, lững thững từng bước vào cổng kinh thành.

Vòng tay ấm áp ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng, cẩn thận canh chừng giấc ngủ cho cô.

Thi thoảng lại hôn lên tóc cô cưng chiều.

Mặc Tề Dịch yêu cô rất nhiều, bảo vệ cô từng chút một.

Cô mỉm cười dựa vào người chàng an tâm nghỉ ngơi.
Vì khi đến phủ đã quá khuya nên Mặc Tề Dịch để cô ở lại nghỉ ngơi rồi sáng mai đưa cô về phủ.

Chàng cho người dọn một căn phòng riêng cho cô, tôn trọng sự riêng tư của cô.

Nhưng cũng cách phòng mình khá gần để bảo vệ cô.
Ban đêm, cô không ngủ được nữa nên ra ngoài dạo quanh.

Cô ngồi trên bàn đá giữa sân ngắm nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh.

Trong tìm thức hiện lên những kí ức giữa cô và mẹ mình...
- Tiểu Ưu, con biết không? Mỗi vì sao trên trời chính là một linh hồn.

- Linh hồn sao?
- Phải, mỗi khi có một vì sao mới xuất hiện là sẽ có một linh hồn được thượng đế rước đi.
- Ồ..! Vậy ông bà có phải cũng ở trên đấy không ạ?
- Tất nhiên rồi.
- Vậy ông bà có thấy chúng ta không?
- Có chứ!
- Vậy...
- Không chỉ ông bà, mà cả em gái cũng nhìn thấy chúng ta.

Họ vẫn quan sát chúng ta hàng ngày, chỉ là không nói chuyện trực tiếp được thôi.
- Vậy nếu Ưu Ưu gọi họ, nói với họ, họ có nghe không ạ?
- Có chứ, Vô Ưu của chúng ta ngoan như vậy, chắc chắn thượng đế sẽ để ông bà nghe thấy lời con rồi.
- Vâng! Vậy con sẽ ngoan hơn nữa để thượng đế cho con gặp lại ông bà.
- Được.
- Bà, bà có nghe thấy con không?
...
- Con đã xuyên không đến một thế giới khác, nơi đây con cũng rất hạnh phúc.

Bà xem, con đã tìm được người thật sự cần con rồi.

Bà có ủng hộ con không?
Cô ngồi thủ thỉ một mình với trời sao mà không hay biết rằng ai đó đang âm thầm quan sát cô từ sau.

Lúc nhận ra ánh nhìn, cô quay lại thấy Mặc Tề Dịch đang đứng phía sau, cô đứng dậy tiến lại gần.
- Huynh chưa ngủ sao?
- Ta không ngủ được.

Còn nàng, sao lại ra đây?
- Ta...ta cũng không ngủ được.
Mặc Tề Dịch mỉm cười dịu dàng khoác thêm áo choàng cho cô.
- Dù chỉ là ra khỏi cửa phòng thì cũng nên khoác thêm áo vào, nhỡ cảm lạnh thì làm sao?
- Có huynh lo rồi mà
- /véo mũi cô/ Nàng đấy, nghịch ngợm
- /xoa mũi/ Ta thích nghịch đấy, thì làm sao?
- Không sao.

Nàng cứ việc nghịch theo ý thích đi.
- Hứ, nghe còn được.
Ánh mắt Mặc Tề Dịch dành cho Vô Ưu lúc nào cũng đầy ngọt ngào và cưng sủng.

Nhìn cô gái trước mặt lém lỉnh, Mặc Tề Dịch cười khẽ rồi ngồi xuống cạnh cô.
- Nàng thích ngắm sao sao?
- Ừm, nó rất đẹp mà, đúng không?
- Phải, rất đẹp.
- Mỗi vì sao trên bầu trời đại diện cho một sinh mạng...
- Vậy sao?

- Ừm, mẹ ta từng nói như vậy.
- Mẹ nàng hẳn là người mẹ rất tuyệt vời?
- Tất nhiên, mẹ ta vừa là mĩ nhân đẹp nhất lại vừa là cao thủ thương trường nữa cơ.
- Thảo nào..
- Thảo nào?
- Mẹ nàng là mĩ nhân xinh đẹp nhất, thảo nào nàng lại thu hút như vậy.
- Nói thừa.

Bổn tiểu thư hơi bị nhiều người đeo đuổi đấy nhé.
- Vậy sao?
- Tất nhiên.
Mặc Tề Dịch ôm eo cô kéo vào lòng mình.
- A! Huynh làm gì vậy?
- Cho dù có bao nhiêu người theo đuổi nàng thì bây giờ nàng cũng chỉ có thể là của ta.
- Huynh ôm chặt quá đó!
- Ta thích.
- Huynh...thật là...
- Vô Ưu!
- Hửm?
- Nàng nói nàng đến từ thế giới khác?
- Ừm!
- Vậy làm sao nàng đến được đây?
- Ngủ
- Hử?
-...
- Ngủ?
- ...
- Ta bị giết.
- Cái gì?
- ...
- Được rồi, không nhắc nữa.
- Được.
Trong lòng cô bắt đầu có những suy nghĩ mông lung.

Cô nhớ đến quá khứ, nhớ đến thể xác mình bị phanh ra từng mảnh một, nhớ lại những nỗi đau từ thể xác đến trong lòng.

Cô im lặng nhìn vào hư không không nói thêm câu gì.

Thấy cô mang tâm sự mà không thể nói, Mặc Tề Dịch có chút xót lòng ôm cô vào lòng mình.

Chàng hôn nhẹ lên mái tóc thơm của cô, hít một hơi đầy tham lam thưởng trọn mùi hương trong từng nếp tóc của cô.
- Cho dù ở kiếp trước nàng đã xảy ra những chuyện gì hay chịu phải nỗi đau gì, thì đừng lo lắng khi ở kiếp này, ta chắc chắn với nàng, không kẻ nào có thể làm hại nàng dù chỉ một sợi tóc, ta sẽ bảo vệ nàng.
Cảm nhận được sự an toàn vô hình từ người đang ôm mình, cô hít một hơi dài, đẩy hết những tâm sự ra ngoài, mỉm cười nhẹ một cái rồi dựa vào Mặc Tề Dịch.
- Được, ta tin huynh.
Hai người cứ thế.

Một nam một nữ cùng nhau ngồi dưới trời đêm.

Những ánh sao trên trời như muốn ban lời chúc phúc cho hai người mà rực rỡ tỏa sáng cả bầu trời.

Trong lòng mỗi người đều dành cho nhau những vị trí đặc biệt và những kì vọng.

Nàng hy vọng người đàn ông này sẽ luôn luôn tốt với cô, luôn cho cô những sự cưng chiều nhất định và an toàn, chỉ cần cô nhìn thấy chàng là sẽ có cảm giác an toàn mà không cần làm gì quá nhiều.

Chàng cũng hy vọng cô sẽ tin tưởng và bên cạnh mình, chỉ cần có cô thì tất cả những thứ khác đều không quan trọng.
Trên trời có một đôi sao cũng đang sáng lấp lánh và rực rỡ như tình yêu chớm nở trong lòng hai con người dưới trần gian.

Mãi mãi rực rỡ...
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 25: Chương 25


Sáng hôm sau, Mặc Tề Dịch tỉnh dậy đã lập tức qua phòng tìm cô.

Nhưng khi cánh cửa vừa mở ra...thứ đập vào mắt chàng là căn phòng vắng lặng không một bóng người, nhìn quanh một lượt không thấy bóng dáng cô đâu.

Tâm trí lúc này đã bấn loạn.

Mặc Tề Dịch vội vàng đi hết khắp nơi trong phủ nhưng bóng dáng cô thì chẳng thấy đâu.

Lúc này, trong lòng chàng càng thêm lo sợ hơn nữa.

Lập tức quay chân lao ra khỏi cửa nhưng lại bị hạ nhân ngăn lại.

Chân chàng cần được nghỉ ngơi, nó đã ròng rã suốt cả tháng không được chữa trị rồi.

Nếu bây giờ không nghỉ ngơi thì chắc chắn sẽ lại đau lại như trước.

Nhưng lúc này trong đầu Mặc Tề Dịch nào để ý những lời người khác nói đâu, bây giờ trong lòng chàng chỉ tồn tại duy nhất một suy nghĩ là phải tìm bằng được cô.

Chàng lao ra đến cửa thì chân kiệt sức mà ngã khụy xuống.

Đám hạ nhân vội vàng chạy đến đỡ nhưng bị chàng hất ra tất.
Cùng lúc đó, Vô Ưu từ bên ngoài trở về thấy Mặc Tề Dịch ngồi dưới đất thì vội vàng chạy lại đỡ chàng nhưng cũng bị hất ra.
- Tề Dịch!
- Cút ra!
- Á!
Cái hất mạnh làm Vô Ưu không tự chủ được mà suýt ngã.
- Tiểu thư! Cẩn thận!

Mặc Tề Dịch bấy giờ mới nghe rõ tiếng cô.

Quay lại nhìn thấy cô đứng trước mặt, ánh mắt từ u ám bỗng trở nên lấp lánh.

Như một đứa trẻ vừa tìm được người thân sau khi đã quá thất vọng vậy.

Vội vàng đứng dậy mà ôm chặt lấy cô, cái ôm chặt đến nghẹt thở.

Vô Ưu nhẹ nhàng vỗ về chàng.
- Tề Dịch, chàng sao vậy?
- Vô Ưu, nàng đã đi đâu vậy?
- Ta ra ngoài mua ít đồ, sao vậy?
- Sao nàng không đợi ta đi cùng?
- Chàng đã rất mệt mỏi rồi, cần phải nghỉ ngơi.
- Ta...
- Sao chàng lại ra đây? Còn ngã ở thềm nữa?
- Ta đã đi tìm nàng khắp nơi nhưng không tìm được.

Ta cứ tưởng...
- Ngốc ạ, ta đã về đây với chàng rồi thì còn có thể đi đâu đây?
- Ta sợ lại mất đi nàng thêm lần nữa...
- Được rồi được rồi, đi vào thôi, ta nấu bữa sáng cho chàng nhé!
- Được.
Cô dìu Mặc Tề Dịch vào trong.

Nấu một bát canh ấm cho Mặc Tề Dịch bồi bổ lại sức.

Cô nhớ lại cảnh lúc sáng nay, thấy Mặc Tề Dịch vì mình mà trở nên như vậy, trong lòng có chút tội lỗi.

Thấy cô nhìn mình không chớp mắt, Mặc Tề Dịch nghi hoặc hỏi cô.
- Mặt ta có gì sao?
- Hả?
- Sao lại nhìn ta chằm chằm?
- Mặc Tề Dịch!
- Hử?
- Ta hứa với chàng, ta sẽ không rời đi mà không nói lời nào nữa .
- ...
- Tin ta, được không?
- Ngốc, ta lúc nào cũng tin nàng.
- Được.
Sau đó, Mặc Tề Dịch đưa cô trở về phủ tướng quân.

Bước vào căn nhà rời đi đã lâu, cô ngắm nhìn một lượt cảnh vật xung quanh.

Mới mấy tháng mà cảnh vật thay đổi nhiều quá.

Khu vườn vốn rất nhộn nhịp hôm nay cũng vắng lặng.

Cô cùng Mặc Tề Dịch đi vào trong.

Y Nhi cùng A Vệ đi theo phía sau.
- Mọi người ơi, tiểu thư về rồi nè!
Y Nhi lớn tiếng thông báo cho mọi người.
Nghe tin cô về, mọi người ùa ra vui mừng.

Các tỳ nữ nhìn thấy cô thì chạy lại ôm cô mà nức nở.

Lúc trước cô luôn luôn giúp đỡ họ nên ai cũng rất quý mến cô.

Mối quan hệ giữa cô và tỳ nữ không chỉ là chủ tử mà là gia đình, người thân.

Cha mẹ cô cũng ôm lấy cô vào lòng.

Miệng thì trách mắng nhưng nước mắt đã ngưng đọng nơi mí mắt.
Sau khi ở cùng cha mẹ một lúc thì cô trở về phòng của mình.

Nơi đây vẫn vậy, vẫn chỉ có mình cô và Y Nhi.

Vắng lặng nhưng không cô đơn.

Hoa trong vườn đều đã nở, nhìn qua cũng biết nó được chăm sóc rất kĩ lưỡng.

Có lẽ là nhờ các nô tỳ trong phủ thường đến đây lặt lá tỉa cành cho vườn nên dù không có cô thì vườn hoa vẫn đầy sức sống.

Cô mỉm cười nhẹ trên khóe môi, bước từng bước chậm rãi nhìn ngắm khắp nơi.

Một tháng mà dường như nghìn năm, cô rất nhớ nơi này, nơi chứa đầy kỉ niệm từ khi cô xuyên không đến đây.

Cũng là nơi cô đã dứt nước mắt để viết hai bức thư từ biệt.
...
Sáng hôm sau, tỉnh dậy, mặt trời đã lên từ lâu.

Sau khi chỉnh trang cô đến thỉnh an cha mẹ như lẽ thường.

Vừa bước vào, đã thấy hoàng thượng và Mặc Tề Dịch ở đấy cùng cha uống trà.
- Vô Ưu!
Cô vì ngạc nhiên mà ngơ ngác một lúc, sau tiếng gọi của cha, cô định thần lại rồi kính cẩn hành lễ.
- Tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Tam vương gia, thỉnh an phụ thân.
- Miễn lễ.
- Vâng.
Hoàng thượng nhìn chằm chằm cô rất lâu.

Bị nhìn như thế khiến cô có chút căng thẳng, cảm giác cứ như sắp phải hứng chịu một trận cuồng phong vậy, thêm cả gương mặt nghiêm nghị kia, càng làm cô lúng túng.

Cô cúi đầu không dám nhìn trực tiếp vào người trước mặt.

Lại liếc sang Mặc Tề Dịch cầu cứu thì thấy chàng đang nhìn mình phì cười.

Cô tức giận phồng cặp má lên mà quay đi không thèm nhìn nữa.

Nhìn thấy "nóc nhà" của mình giận dỗi thật đáng yêu, nhưng mà cũng không thể để nàng trong tình trạng này mà không làm gì.

Mặc Tề Dịch quay sang hoàng thượng, cố nén cười mà nói.
- Phụ hoàng, người xem có mất miếng thịt nào hay không?
- Hả?
Nghe câu hỏi của Mặc Tề Dịch, Vô Ưu khó kiểu "hả" một tiếng.

Hóa ra hôm nay hoàng thượng đến đây là vì sợ cô đi bên ngoài có chuyện gì xảy ra, mời cả ngự y hoàng cung kiểm tra sức khỏe cho cô.

Sau khi xác nhận cô không vấn đề gì mới dẹp bỏ cái gương mặt nghiêm nghị kia.
Thật sự...chỉ là như vậy?
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 26: Chương 26


Sau khi hoàng thượng trở về.

Liền ra lệnh chọn ngày mở tiệc chào đón cô trở về.

Và bữa tiệc còn được tổ chức trong cung, khẳng định một vị trí nhất định của cô trong hoàng cung.

Và sự yêu thương cũng như thiên vị mà hoàng thượng dành cho cô.
Một tuần sau đó, bữa tiệc được diễn ra trong cung một cách long trọng.

Mặc Tề Dịch đã đưa cô đi mua y phục từ mấy ngày trước.
Tuy có rất nhiều trang phục cầu kì, tinh xảo nhưng cô lại không có chút hứng thú.

Cô chỉ chọn một bộ có chất lại vải mát, thoải mái.

Với cô, chỉ khi thoải mái thì mới có thể tự tin xinh đẹp.

Và tất nhiên, chỉ cần cô thích thì Mặc Tề Dịch sẽ thanh toán.
Cô bước vào cùng cha mình.

Mọi ánh mắt đổ dồn về cô, nhân vật chính của bữa tiệc.

Những lời khen có cánh bắt đầu xôn xao khắp các bàn tiệc.

Cô diện bộ trang phục đã mua kia, cổ áo đi sâu tạo nên đường cong quyến rũ cộng thêm vòng eo nhỏ nhắn của cô lại càng thêm phần ma mị, bộ váy màu trắng tinh tạo nên nét thuần khiết, ngây thơ.

Cách trang điểm nhẹ nhàng, thắt tóc đơn giản tạo nên sự tao nhã.

Trang phục tuy đơn giản nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn.
Thấy cô đã đến, Mặc Tề Dịch tiến đến cùng cô.

Ma mị nhìn cô gái bên cạnh mình.

Thật xinh đẹp.

Khác với Mặc Tề Dịch, cô đảo mắt nhanh nhẹ một lượt, quả nhiên có cả các sứ thần, các vị hoàng tử, thái tử và các vị công chúa cũng đến góp vui.
- Bẩm hoàng thượng, mọi người đã đến đông đủ.
- Được.
Hoàng thượng đứng dậy tiến lên phía trước.
- Thật ra, hôm nay ta mở bữa tiệc này, một là muốn chào đón Vô Ưu, đứa trẻ ta xem trọng trở về sau chuyến phiêu lưu dài, hai là muốn thông báo với các vị một tin vui, đó là ba tháng sau, đại hôn của Mặc Tề Dịch con trai ta sẽ được tổ chức.
- Cái gì?
- Khụ...đ...đại hôn?
Vô Ưu đang thưởng trà nghe tin thi bị sặc đến tận mũi.

Cô quay sang Mặc Tề Dịch nở nụ cười đầy ý.
- Chúc mừng tam vương gia nha~
- Không cần chúc mừng ta đâu.
Không đợi cô phản ứng, Mặc Tề Dịch đứng lên tiến đến hướng phụ thân cô đang ngồi.

Trang trọng hành lễ.
- Bá phụ.
Hành động bất ngờ của Mặc Tề Dịch làm cho Vô Thụy Trí phút chốc hoảng loạn, vội đỡ Mặc Tề Dịch đứng lên nhưng không được.
- Bá phụ, ta biết bây giờ ta không là gì, nhưng bá phụ có thể tin ta, gả Vô Ưu cho ta được không?
- Phụt...khụ ..khụ..

Cú sốc thứ hai làm cho Vô Ưu sặc thêm một lần nữa.
- Chuyện này....
- Phụ thân.
Cô ngắt lời mọi người, tiến lên phía trước hành lễ với hoàng thượng.
- Hoàng thượng, phụ thân, Tề Dịch, có thể cho ta được nói rõ được không?
- Hửm? Con nói đi.
- Bẩm hoàng thượng, tuy Vô Ưu chỉ là phận nữ nhi thấp kém, nhưng mà cũng không muốn để bản thân thiệt thòi, nên có 1 vài điều kiện muốn nói trước.
- Cứ nói.
- Ta...
- Có gì nàng cứ nói.
- Ta...muốn cả đời này chỉ lấy một người, và phu quân ta cũng thế, chỉ một mình ta, cả đời một đôi, một vợ một chồng.
- Vô Ưu!
- Hửm?
Mặc Tề Dịch nắm lấy tay cô.
- Nàng không nói ta cũng sẽ làm như thế, cả đời Mặc Tề Dịch ta, sẽ chỉ yêu một người là Vô Ưu nàng.
- Chắc chắn?
- Ừm.
- Haha, tốt, tốt lắm.
- Đa tạ phụ hoàng, đa tạ bá phụ đã thành toàn.
- Được, quyết định vậy.

Tháng sau lập tức cử hành đại hôn.
- Chúc mừng, chúc mừng.
Trong một tháng đó, cô cùng Mặc Tề Dịch trải qua những ngày tháng vui vẻ, nhưng âu lo phiền muộn của cô cũng dần tan biến.

Cô chấp nhận cuộc sống hiện tại, chấp nhận số phận và con đường mình đang đi, chấp nhận tình cảm của người bên cạnh và tình yêu thương của những người xung quanh.
Một tháng sau...
Tại phủ tướng quân....
- Nào nhanh tay lên, tam vương gia sắp đến rồi!
- Nào nào, cẩn thận, cẩn thận....
Tất cả mọi người bận rộn chuẩn bị cho mọi thứ được chu toàn trong ngày trọng đại của cô.

Không khí náo nhiệt, rộn ràng khiến ai nấy cũng háo hức không thôi.
- Bên phía vương gia thế nào rồi?
- Sắp đến rồi, sắp đến rồi.
- Tân nương đâu, mau đưa tân nương vào trong.
Cùng lúc đó...
Ở phủ Vương gia....
- Nhanh cái chân lên, lỡ giờ lành bây giờ.
Hoàng thượng thúc giục các giai nhân chuẩn bị tươm tất, kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần.

Sau khi chắc chắn mọi thứ đã chu toàn, lên kiệu...rước dâu....
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 27: Chương 27


Nhà trai đã đến trước cửa, tất cả mọi người vào vị trí.

Thế nhưng trước cửa phủ lại có rất nhiều cô dâu đang đứng đợi kiệu hoa, còn cánh cổng thì đóng chặt lại.

Thấy cảnh trước mắt, cả hoàng thượng và dàn rước dâu đều rất kinh ngạc.

Duy chỉ có Mặc Tề Dịch là cười nhẹ, vì chàng biết trò này chỉ có thể là do tổ tông mình bày ra mà thôi.

Sắc mặt hoàng thượng trở nên nghiêm nghị.
- Đây là ý gì?
- Hồi hoàng thượng, đây là chủ ý của Vô Ưu nhà thần.
- Hử?!?
- Con bé nói, nếu Tam vương gia có thể tìm ra được tân nương của mình trong những tân nương đằng kia thì hôm nay hôn lễ của hai người sẽ được cử hành như lẽ thường.
- Còn nếu không?
- Nếu không đúng thì Tam vương gia hãy rước tân nương mà mình đã chọn về nhà.
- Cái gì?
- Được.
Mặc Tề Dịch ngắt lời hoàng thượng, bước xuống bạch mã, từng bước đi đến chỗ các tân nương.

Hời hợt.

Do thám.

Tỉ mỉ.

Khẳng định.

Mặc Tề Dịch quay sang kính lễ với "cha vợ" .
- Bá phụ, ở đây không có người con muốn đón, phải chăng còn tân nương nào khác không?
- Hử? Sao lại như thế?
Hoàng thượng lại được nhận thêm một phen sửng sốt.

Không có tân nương muốn đón? Vậy Vô Ưu ở đâu? Người dân xung quanh vây lại xem cũng bắt đầu xì xào, tò mò về tân nương thật ở đâu.

Có người đoán là ở trong số người kia, có người cho rằng tân nương đã chạy mất rồi.

Nhưng Mặc Tề Dịch vẫn bình tĩnh chờ đợi câu trả lời cho thắc mắc của mình.

Vô Thụy Trí nghe thế thì cười đắc ý.
- Hahaaa, khá lắm, khá lắm.
- ...
- Nào, mở cửa, đón dâu.
- Đa tạ thúc phụ.
Cánh cửa từ từ mở ra, phía sau đó là một cô nương xinh đẹp đang khoác lên mình bộ hỷ phục lộng lấy, kiêu sa.

Thoáng thấy bóng hình quen thuộc, Mặc Tề Dịch mỉm cười bước vào tận tay dìu tân nương của mình lên kiệu hoa.
Mọi người bên ngoài vẫn hồi hộp, tò mò về tân nương hôm nay như thế nào.

Đầy những lời bàn tán cùng những lời tán dương về tình yêu của hai người.

Câu chuyện vị vương gia bỏ việc tranh chấp hoàng vị để đi tìm người mình yêu đã lan rộng khắp cả đất nước Mặc quốc.
- Khởi kiệu !
Tiếng của bà mai vang lên, theo đó là tiếng kèn tiếng trống rộn ràng rước dâu về Vương phủ.

Tân nương trong kiệu kiêu sa, tân lang cưỡi ngựa khí phách.

Mọi người trên đường đều ùa ra chúc phúc và ngắm nhìn tình yêu nở hoa của hai người.
Đến Vương phủ...
- Tân nương đến !
Kiệu hoa hạ xuống, Mặc Tề Dịch bước tới vén màn kiệu lên.
- Vô Ưu, đến rồi, ta dìu nàng.
Cô đặt tay mình lên tay Mặc Tề Dịch, khẽ cúi đầu bước ra ngoài.

Chiếc khăn trùm đầu bằng ren hoa làm lộ ra vẻ đẹp kiêu kì của cô.

Mọi người được tận mắt chiêm ngưỡng nhan sắc của Vương phi, ai nấy đều trầm trồ ngưỡng mộ với vẻ đẹp đó.

Thoáng ngây thơ nhưng cũng có chút quyến rũ.

Cô cùng Mặc Tề Dịch sánh bước đến trước của Vương phủ.
- Tân nương vào cửa!
Nghe tiếng bà mai, cô nhấc nhẹ bước chân qua cửa thềm thuận lợi qua ải đầu tiên, thứ hai là chậu lửa, cô cũng nhẹ nhàng hoàn thành nốt, cô còn nghịch ngợm đến mức quay sang lè lưỡi với Mặc Tề Dịch ý quá dễ dàng.

Thấy cô vợ của mình nghịch ngợm cũng đáng yêu như thế, chàng phì cười rồi cũng nàng bước vào lễ đường bái đường.
Giờ lành đã đến, chuẩn bị bái đường!
Tiếng bà mai lại nhắc nhở.
Nhất bái thiên địa.

Nhị bái cao đường.

Phu thê giao bái.

Những lần bái tượng trưng cho lời cảm ơn đến phụ mẫu, lời hứa hẹn cho đôi lứa.

Cùng nhau răng long bạc đầu, cùng nhau sinh tử.
Ánh mắt Mặc Tề Dịch nhìn cô đầy sự ngọt ngào.

Hai người mỉm cười hạnh phúc.

Cuối cùng thì cũng đã đến, cuối cùng cô cũng đã có được tình yêu thật sự.

Mặc Tề Dịch nắm chặt tay cô thì thầm
- Vô Ưu, cảm ơn nàng, cảm ơn vì đã đồng ý gả cho ta, đồng ý tin tưởng ta.
- Mặc Tề Dịch, cũng cảm ơn chàng, cảm ơn vì đã chọn ta, yêu ta, và cho ta tất cả.

Cả hai thầm cảm tạ ông trời đã tạo ra hoàn cảnh trớ trêu, để cho nàng bị phản bội, rồi xuyên không đến đây.

Để nàng tìm được người thật lòng yêu mình, để chàng vô tình gặp gỡ, quen biết rồi yêu thương nàng, người duy nhất cho mình cảm giác rung động.

Để bây giờ, hai người gặp nhau, thương nhau, rồi bên nhau.
Không gian tình yêu tràn ngập khắp nơi trong Vương phủ rộng lớn nhưng dường như vẫn nhỏ so với độ phủ sóng tình yêu mà hai người đang lan tỏa.

Ngay cả trên phố cũng hóa ra nhộn nhịp hơn lẽ thường.

Có lẽ vì vui mừng cho hạnh phúc trọn vẹn.

Nhưng cũng có lẽ vì họ cũng mong muốn, ước mơ hạnh phúc nho nhỏ trong lòng mình.
Trước thềm, một đôi uyên ương lượn lờ rồi đáp xuống.

Rúc rích bên nhau như lời chúc phúc mà thượng đế dành cho đôi nam nữ trần gian.
Mãi mãi hạnh phúc.

Mãi mãi bên nhau.

Trọn đời trọn kiếp.

Mãi mãi không rời.
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 28: Chương 28


Trong phòng tân hôn....
Vô Ưu vì cả ngày chưa ăn gì nên bây giờ bụng đã rất đói.

Tiếng dạ dày kêu gọi còn to hơn cả tiếng chúc mừng ngoài kia rồi.

Cô đói.

Thật muốn mở tung cái khăn trùm đầu ra để ăn uống thật no nê nhưng mà lại bị Y Nhi ngăn lại.
- Tiểu thư, khăn trùm đầu nên để cho Vương gia mở, người cố chịu thêm một chút nữa đi.
Cô cau mày thu tay lại.

Vẻ uất ức đã hiện rõ trên mí mắt.

Nhịn đói đến phát khóc? Không, là do quá bức bối.

Nếu là ở thời đại của cô thì bây giờ cô đã được cùng bạn bè ngoài kia nâng chén, ăn uống no say trong ngày vui duy nhất, không phải ngồi đây một mình, vừa buồn ngủ vừa đói bụng.

Cô thầm mắng Mặc Tề Dịch lề mề ngoài kia, làm chậm giờ ăn của cô.
Đang thầm mắng phu quân, thì cánh cửa bỗng cửa bỗng mở ra.

Có ai đó vào? Không! Là Mặc Tề Dịch.
- Vô Ưu!
- ...
- Ngủ gật sao?
- ...
- Vô Ưu?
Bỗng cô đứng dậy quát cho chàng một tiếng.
- Mặc Tề Dịch! Chàng có biết lão nương đói thế nào không hả? Rượu chè no say rồi bây giờ mới nhớ mình có tân nương sao!!!!
Bị cô làm cho giật mình, Mặc Tề Dịch đứng ngơ ra phút chốc rồi bỗng phì cười.

Hóa ra nương tử mình vì đói mà nổi cáu sao?

- Đáng yêu
- Đáng đánh!
- Được được, ta đáng đánh, nàng đói phải không? Vậy ta cùng ăn đi.
- Hừm
- Nào nào, không giận dỗi.
- Nể tình chàng năn nỉ ta mới ăn đấy nhé, hừm!
Ờm...thật ra là cũng rất đói rồi.

Đói đến tức giận, đói đến quên mất mình là tân nương mà.

Cả hai ngồi vào bàn, đồ ăn đã được hâm nóng từ lúc nào.

Vô Ưu không cần yểu điệu hay tỏ vẻ gì cả, cứ theo chiếc bụng mình mà ăn hết bát này đến bát kia.

Không hay biết rằng có một người đang nhìn mình ăn mà vẫn no.

Mặc Tề Dịch chẳng đụng đũa vào bất cứ món nào trên bàn.

Chàng nuông chiều để cô vợ bé nhỏ của mình ăn thỏa thích.
- No chưa? _ Mặc Tề Dịch hỏi.
- Ừm, no rồi.
- Thế bây giờ đến ta nhé!
- Ừm, đồ ăn còn đầy ra đấy, ta có cấm chàng đâu?
- Không!
- Hửm?
Vô Ưu như hiểu ra gì đó.
- T..ta vừa ăn no.

Ta ra ngoài đi dạo đây.
- Không cần đâu, nàng giữ sức đi đã.
Mặc Tề Dịch bế cô lên, không cho cơ hội chạy đi.
- Aaaa...chàng ăn đồ ăn đi, ăn ta không no đâu!!!!!
- Không cần no, ngon là được.
- Biế/n thái!!!
Mặc kệ cô có kháng cự thì Mặc Tề Dịch vẫn không màn nghe thấy.

Rượu giao bôi vẫn còn trên bàn, chẳng cần uống cạn, tình cảm chúng ra vẫn đong đầy.
Từ kháng cự đến cam chịu
Từ đau đớn đến chìm đắm.
Từ cảm giác lạ lùng đến hòa nhập.
Kí/ch thích.

Nhiệt huyết.

Khoái lạc.
Một đêm dài trôi qua.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy với cơ thể mệt mỏi và đau nhức.

Vừa nghĩ vừa tức thì quay sang bắt gặp gương mặt thanh tú, đường nét hoàn hảo cùng thân hình...nằm kế bên mình.

Cô mải mê ngắm nhìn nam nhân ấy mà quên đi tức giận trong lòng.

Càng ngắm càng si mê.

Ngón tay bất giác đưa lên sờ vào sống mũi cao cao đó.

Từng đường nét mĩ miều khiến cho người khác đắm chìm vào u mê.

Bỗng...
- Dậy rồi?
Mặc Tề Dịch mở mắt nhìn cô.

Giật mình, cô rút tay lại nhưng bị chàng giữ lại, kéo cô sát vào người mình.
- Muốn chạy? Chẳng lẽ đêm qua bị phạt chưa đủ?
- Chàng...
- Hửm?
- Vô sỉ, hừm!
Cô phồng má giận dỗi mà quay đi.

Mặc Tề Dịch lại phì cười với sự đáng yêu hết thuốc chữa của cô.

Ôm chặt cô vào người mình.
- Vô Ưu, cảm ơn nàng.
- ???
- Cảm ơn nàng vì đã đến cạnh ta, yêu ta, gả cho ta...
- Tại ta tạo nghiệp nên trả đấy.
- Con mèo nhỏ, nàng dám nói vậy sao? _ Mặc Tề Dịch véo mũi cô cưng chiều.
- Có gì mà không dám chứ, vợ chàng ta còn dám làm.cơ mà _ cô xoa xoa chiếc mũi của mình trả lời.
- Được được.

Nàng nằm nghỉ thêm tí đi, ta lên triều xong trở về sẽ đưa nàng đi chơi.
- Có chuyện gì sao?
- Không, chỉ là sau ngày hôm qua thì phụ hoàng cũng rất mệt nhưng mà vẫn triệu các quần thần vào để một lần nữa chúc mừng cho ta.

Ta nhất định phải đi.
- Được, vậy chàng đi đi kẻo muộn.
- Ừm, ở nhà ngoan nhé, ngủ ngon.
Mặc Tề Dịch hôn nhẹ lên trán cô dỗ dành rồi rời đi.

Cô mệt mỏi lại thiếp đi một giấc nữa đến gần trưa.
Sau khi ăn uống no bụng, lấy lại năng lượng cho bản thân.

Cô cùng Y Nhi đi dạo trong vườn nhà Tề Dịch.

Cô ngồi cạnh hồ sen đang rộ nở.

Nhìn chiếc vòng trên tay mình đã dần chuyển từ màu xanh sang màu trắng ngọc ngà.
- Luân hồi vui vẻ!
Một lời chúc dành cho bản thân của mình kia được đến thế giới với một thân phận mới không còn đau thương.

Cũng như là lời chúc cho một người bạn giống mình được hạnh phúc và an nhàn.
Là thế đó, Vô Ưu kia đã bước vào cửa luân hồi, có lẽ sẽ sớm được đến thế giới này nhanh thôi.

Nhưng ở thời đại nào? Nơi đâu? Thì không ai biết được cả.

Có thể là người quen của cô nhưng cũng có thể là thế giới kia của cô.
Vô Ưu ngồi thẫn thờ ngắm nhìn chiếc vòng trên tay mình, chẳng hay biết có người từ nãy đã quan sát mình rất lâu.

Một chút nhạy bén, cô quay lại.
- Về rồi?
- Ừm, ta đã về rồi, Vương phi bé nhỏ của ta!
Cô chạy đến ôm chầm lấy chàng.

Cảm nhận từng hơi ấm, từng sự ngọt ngào chiều cưng mà chàng dành cho mình.

Thật hạnh phúc!
- Vô Ưu...cô ấy đã luân hồi rồi.
- Hửm?
- Không, không có gì.
- Ừm, nào, ta đưa nàng vào trong.
- Ta muốn đi dạo.
- Trời nổi gió rồi, sức khỏe nàng yếu nên cẩn thận, ốm rồi ta là người lo đấy.
- Ừm, được, vậy hết gió rồi đi.
- Được, nghe nàng tất.
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 29: Chương 29


Theo lệ xưa thì khi xuất giá 3 ngày
thì con gái phải trở về nhà ba mẹ ruột của mình, gọi là Lễ lại mặt hay hồi dâu.
Hôm nay vừa hay tròn ba ngày cô xuất giá, nhưng Mặc Tề Dịch vẫn còn bận bịu rất nhiều thứ, hầu như cả ngày không thấy mặt ở ngoài.

Sáng đi sớm tối về muộn, lúc nào cũng mang dáng vẻ mệt mỏi trở về.

Nhìn thấy phu quân của mình như thế, Vô Ưu cũng không dám đề cập đến...Hôm nay, Mặc Tề Dịch trở về muộn hơn bình thường, dáng vẻ như bị hút cạn sức lực.

Thấy thế, cô đi pha cho chàng một ấm trà mật ngọt, xoa bóp dịu đi những căng thẳng kia.
- Dễ chịu hơn chưa?
- Ừm...Sao nàng không ngủ trước?
- Ta ngủ rồi thì chàng được hưởng thụ như thế này sao?
- Ừm...cũng đúng, vẫn là nương tử của ta chu đáo.
- Dạo này chàng bận nhiều nhỉ? Đi sớm về khuya, đã vậy còn lúc nào cũng mệt mỏi...
- Đau lòng?
- Hừ, nằm mơ.
- Hừm, miệng lưỡi được đấy.
- Không cần chàng khen.
Sau đấy, Mặc Tề Dịch bế cô lên giường, ôm trọn cô trong vòng tay của mình.

Hôn lên tóc cô, tham lam hít lấy mùi hương vương trên tóc kia.

Cưng chiều cô như một bảo vật.
- Xin lỗi..
- Hửm?
- Dạo này ta tất bật trước sau không có thời gian cho nàng.
- Không sao, ta hiểu mà.
- Hiểu gì?
- Thì...chàng là hoàng tử một nước, chắc chắn là có rất nhiều việc chờ chàng xử lý rồi.
- Ngốc, nàng không nhớ?
- Nhớ gì cơ?
- Hừm, mèo con ngốc, ngày mai muội phải hồi gia rồi.
- Hửm, ch..chàng nhớ sao?
- Sao lại không?
- Ta thấy chàng bận bịu nên nghĩ chàng quên rồi
- Lẽ nào ta quên thì nàng cũng im lặng?
- Ta...ta thấy chàng mệt nên cũng không muốn nói ra...
- Được rồi, làm sao mà ta không nhớ được chứ, ngày mai ta đưa nàng về nhà nhé!
- Không cần đâu, ta tự về cũng được, chàng bận thế...
- Không đâu, ta bận như thế cũng vì ngày mai mà.
Mấy ngày nay Mặc Tề Dịch tranh thủ soạn hết tất cả các chính sách, làm xong xuôi các công việc trong ngoài là để cùng cô trở nhà Vô gia.

Chàng không muốn người chàng yêu phải chịu tai tiếng chỉ vì cái phong tục hồi gia này.

Dù bận đến đâu, việc nhiều đến mấy, chàng cũng cố gắng làm và sắp xếp hợp lý tất cả.

Dành ra vài ngày rãnh rỗi cùng cô trở về nhà.
- Đa tạ chàng, Tề Dịch!
- Ta đã lấy nàng về, thì đấy là việc mà ta phải làm.
- Ừm!
Cô rất vui.

Đôi môi mỉm cười nhẹ nhàng làm cho gương mặt cô càng xinh đẹp, thoát tục hơn.

Dụi đầu vào người chàng, cô nũng nịu một cách tự nhiên.

Mặc Tề Dịch ôm chặt cô hơn nữa, xoa nhẹ mái tóc mềm mại rồi lại hôn lên mái tóc ấy như một cách vỗ về nhẹ nhàng dành cho cô...
Tại Phủ tướng quân...
- Cha mẹ, con về rồi!
- A! Đại tiểu thư về!!!
- Tướng quân, phu nhân, đại tiểu thư hồi gia rồi!!
Mọi người trong nhà đi ra đón cô trở về, tất cả người làm đều vây quanh cô, chú ý kĩ lưỡng, xem xét cẩn thận xem cô có mất đi cân nào không.

Sau đó, cô trở về phòng mình đánh một giấc đến chiều, để Mặc Tề Dịch cũng cha mình đánh cờ với nhau, cô chạy đi tìm mẫu thân.

Thấy cô vui vẻ, mẫu thân cô cũng yên tâm, mấy ngày nay bà luôn lo sợ, sợ con gái mình thiệt thòi nơi hoàng cung cay nghiệt kia, sợ cô cô đơn nơi sa hoa lạnh lẽo kia.

Nhưng bây giờ thì không còn nữa, nhìn thấy Mặc Tề Dịch đưa cô về nhà một cách hu đáo, tận mắt nhìn thấy sự cưng chiều từ hành động cho đến ánh mắt mà Mặc Tề Dịch dành cho cô.

Tất cả những việc đó khiến bà tin rằng con gái mình đã có một bến đỗ chắc chắn.
- Mẫu thân, người suy nghĩ gì vậy?
- Không có gì
- Vâng..
- Sao rồi, có muốn ăn gì không, ta đi làm cho con ăn nhé!
- Ừm...giò heo kho.
- Được được.

- Dạaa.
Cô vẫn thế, từ lúc được gả đi cho đến khi hồi gia trở về đều không hề thay đổi.

Vẫn nghịch ngợm và vô tư như thế.

Có lẽ do cô đã có phu quân yêu thương và gia đình luôn sắn sành dang tay khi trở về, chưa kể hoàng thượng và hoàng hậu hay hoàng thái hậu cũng đều rất yêu quý cô, dành hết tình cảm đặc biệt cho cô.

Thật khiến người khác ghen tị....
- Mẫu thân, để con phụ mẹ một tay.
- Được rồi, con có làm được đâu, để mẹ.
- Hừm, người lại xem thường con gái rồi.
- Hửm? Thế à?
- Hừ
Ẽ- Được được, phụ thì phụ.
- Vânggg.
- Lấy chồng rồi vẫn còn nghịch ngợm như thế à?
- Aizzz da, mẹ yên tâm đi, con gái không chịu thiệt thòi đâu.
- Vậy thì tốt.
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 30: Chương 30


Ba ngày hồi dâu này cô như một công chúa vừa đi xa về vậy.

Mọi người trong nhà từ cha mẹ, phu quân, rồi đến các tì nữ trong nhà, mọi người thay nhau chăm sóc cô từng li từng tí.

Cô có cảm giác mình đã mủm mỉm lên rất nhiều.

Quyết tâm dậy sớm đi dạo cho khỏe khoắn cả người.
Bước trong khuôn viên hoa sen mà lúc trước cha xây cho cô.

Cảm giác thanh tịnh, thư giãn, mùi sen nở thơm thoáng hòa trong bầu không khí buổi sớm.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng li từng tí hương thơm của hạnh phúc.

Bỗng từ phía sau, một bàn tay to lớn ôm cô vào lòng, bàn tay ấy có thể ôm trọn cả bụng cô.

Cô mỉm cười nhẹ, dựa vào người phía sau.
- Không quay lại xem ta là ai sao?
- Không cần
- Tại sao? Chẳng lẽ ai cũng được?
Người kia khẽ nhíu mày, cô mỉm cười với sự ngốc nghếch ấy.
- Nàng cười cái gì? Còn chưa trả lời ta!
- Mặc Tề Dịch, ngoài chàng ra còn ai dám ôm ta như thế này?
- ...!Không ai.
- Ừm hứm, thế thì ta cần gì phải xem là ai.

- Tiểu yêu tinh, nàng thật đáng yêu.
- Nếu ta thật sự đáng yêu thì chàng hãy yêu ta thật nhiều đi.
- Ta yêu nàng, hơn cả mạng sống của mình.
Những lời thủ thỉ thành thật của Mặc Tề Dịch khiến cô có chút ấm áp và ngại ngùng.
- Chàng học mấy lời này từ đâu vậy?
- Học? Nàng thấy ta cần phải học sao?
- Ừm...
- Hửm?
- Chắc là vậy!
Mặc Tề Dịch khẽ nhíu mày suy nghĩ gì đó rồi lại khuếch mép một cách nham hiểm.
- Được, cứ cho là ta học hỏi đi.

Vậy để ta cho nàng xem ta đã học được những gì nhé!
- ???
Mặc Tề Dịch bế cô lên rồi đi về hướng phòng ngủ.

Như nhận ra điều chẳng lành, cô giãy giụa chống đối.
- Mặc Tề Dịch, chàng làm gì vậy? Bỏ ta xuống!
- Ta định làm gì? Không phải nàng đã hiểu rõ rồi sao?
Đặt cô lên giường một cách dịu dàng, nâng niu.

Ánh mắt đầy ma mị của Mặc Tề Dịch lướt nhìn cô một cách tổng quát từ trên xuống dưới.

Môi chàng khẽ cười nhẹ rồi đặt lên môi cô.

Cả hai người bắt đầu trao cho nhau những mật ngọt.

Mặc Tề Dịch tham lam ép sát vào môi cô chiếm trọn tất cả vị ngọt từ môi cô.

Vô Ưu cảm nhận được một làm hơi lạnh bên dưới, cô nhanh nhẹn bắt lấy bàn tay hư hỏng kia.

Cau mày tức giận.
- Mặc Tề Dịch! Chàng không được!
- Hửm? Sao nàng biết ta không được?
- Ý ta là...
- Là?
- Bây giờ là ban ngày mà....hơn nữa còn đang ở trong phủ nhà ta nữa.
- Có sao? Nàng đã gả cho ta rồi, hai ta là vợ chồng danh chính ngôn thuận, có gì phải sợ?
- Nhưng....
- Hửm? Nàng đang ngại sao?
- Ta...ta ta ...ta mới không có, hứ!
- Vậy ta tiếp tục nào.
- Mặc Tề Dịch!

- Ta đây, Vương phi yêu dấu cần gì ở ta ?
- Chàng...
- Ta làm sao?
- Vô sỉ!
- Hừm, vậy để ta cho nàng biết thế nào là vô sỉ.
- !!!
Không để cô kịp phản ứng, Mặc Tề Dịch ép chặt vào môi cô, chặt đến nỗi cô không thể hít được không khí, khẽ đánh nhẹ vào người chàng.

Mặc Tề Dịch từ từ thả cô ra, khẽ cười rồi hôn lên trán cô.
- Vương phi của ta thật đáng yêu!
- Chàng bắt nạt ta _ cô uất ức lưng tròng nhìn chàng.
Mặc Tề Dịch lại hôn cô một cái dỗ dành.Một nụ hôn lên trán.

Một nụ hôn lên mũi.

Một nụ hôn lên môi.

Và rồi...cả một chiến trường diễn ra trên giường.
Đến gần trưa.

Mặc Tề Dịch thức dậy, thấy cô vẫn còn ngon giấc nên thôi không đánh thức cô.

Chàng ôm cô vào lòng thật nhẹ nhàng.
- Vô Ưu, nàng vất vả rồi.
Không khí như ngập tràn màu hồng.

Hai người cứ thế ôm nhau, chàng dỗ nàng yên giấc ngủ, nàng thì yên tâm say giấc trong lòng chàng.

Bỗng....
- Vương gia, tiểu thư, đến giờ cơm trưa rồi.

Tiếng gọi của nô gia phá tan không gian lãng mạn của hai người.

Mặc Tề Dịch khẽ nhíu mày dùng tay che tai của cô lại tránh ồn ào, rồi đáp lại người kia.
- Ngươi lui xuống trước đi, ta đến ngay.
- Vâng!
Mặc Tề Dịch xuống giường, chỉnh lại y phục gọn gàng vào nếp vẫn không quên quay lại đắp chăn kĩ càng cho Vô Vô Ưu.

Chàng không định đánh thức cô dậy, dù sao cô cũng đã mệt mỏi rồi.

Sau khi không còn gì sai sót chàng mới rời đi đến sảnh ăn của Vô gia.
Tại sảnh ăn....
- Tham kiến bá phụ, tham kiến mẫu thân.
- Ể, Tề Dịch à.
Chàng khẽ gật đầu thay lời đáp lại.
- Nào nào, không cần đa lễ như vậy.
- Ngồi đi ngồi đi.
- Vâng.
- Vô Ưu đâu, sao chỉ có mình con vậy?
- Nàng ấy...con để nàng ấy ngủ thêm một chút rồi.
Hai vợ chồng Vô thừa tướng dường như hiểu rõ sự tình, cũng gật đầu vui thầm trong bụng.
Cứ thế, hai người cùng con rể dùng bữa cơm vui vẻ, vừa ăn vừa trò chuyện như gia đình ruột thịt.

Một bữa cơm thật ấm áp.
 
Tam Vương Gia Cực Sủng Ta
Chương 31: Chương 31


Vương phi nhỏ của ta ơi, nên dậy rồi.
Tiếng gọi trầm ấm dịu dàng của Mặc Tề Dịch nhẹ nhàng đánh thức Vô Ưu dậy cùng với tiếng "Ưm".

Vô Ưu vươn vai, dụi mắt hỏi.
- Đến giờ cơm sao?
Nhìn biểu hiện đáng yêu của cô, Mặc Tề Dịch không nhịn được mà cúi xuống hôn lên mí mắt cô một cái.
- Giờ cơm đã qua rồi, nhưng ta có mang đồ ăn ngon về cho nàng này, nước ấm ta chuẩn bị rồi, nàng rửa mặt đi rồi ăn lúc còn nóng.
- Hửm...ừm...
Sau khi dùng bữa trong phòng xong, Mặc Tề Dịch đưa cô ra ngoài đi dạo.

Hôm nay đã là ngày thứ hai rồi, cô muốn ra ngoài mua ít đồ về đảm đang nấu một bữa thật ngon.

Muốn thì làm thôi, cô ra chợ đích thân lựa chọn những thực phẩm chất lượng vừa ý.

Tất nhiên không thể thiếu chàng hậu vệ vương gia ở phía sau hộ tống cô dạo chơi.

Cô thì tung tăng phía trước vui vẻ, phu quân thì phía sau giám sát cưng chiều.

Hai người như đôi uyên ương lượn lờ trên phố.
Gần chiều mọi thứ đã được chuẩn bị xong, cô không cần chỉ bảo mà tự bắt tay vào nấu.

Tự tay chuẩn bị cơm tối cho gia đình như một người vợ đảm đang thực sự.

Lại một bữa cơm ấm cúng diễn ra.
Hôm nay, kết thúc tháng ngày tung hoành ở nhà, cô cùng Mặc Tề Dịch trở về Vương phủ.

Mẫu thân dặn dò cô rất nhiều thứ, chỉ bảo cô sợ cô thiệt thòi khi xa nhà.

Nhưng có ai biết cô ở Vương phủ còm được cưng sủng hơn cả ở Phủ tướng quân.

Chẳng phải dậy sớm, đến bữa chẳng cần rời phòng, có phu quân lo tất, cô chỉ việc nghịch ngợm thỏa thích.

Quyến luyến một lúc rồi cũng phải rời đi do sắc trời không đẹp mấy.

Xe ngựa đã rời đi khuất bóng nhưng hai phụ mẫu vẫn còn trông theo.

Phần vì nhớ thương phần vì lo lắng cho con gái.
Trên xe ngựa...
- Nàng đang nhìn gì đấy?
- Hình như trời mưa, ta cảm nhận được hơi nước mát bên ngoài.
- Sắp đến phủ rồi, không sao đâu.
- Không nói chúng ta, nói mọi người.
Mặc Tề Dịch kéo cô vào lòng mình.
- Nàng nghỉ một chút đi, thân đang mệt còn lo cho người khác .
Mặc Tề Dịch vừa dứt câu thì trời cũng mưa như trút nước.

Cô không đành lòng đành giở trò nũng nịu với Mặc Tề Dịch.
- Phu quân ~ Trú mưa một tí đi mà ~
Nhìn cô như thế chàng cũng không cương quyết nổi, đành lệnh dừng chân ở một quán trọ đợi tạnh mưa rồi tiếp tục.
Vì trú mưa nên đến tối cả đoàn người mới về đến Vương phủ .
- Mọi người mệt mỏi rồi, mau nghỉ ngơi sớm đi.
Cô thúc giục mọi người đi nghỉ ngơi kẻo mai có dậy sớm.

Bỗng hai chân bị ai đó nhấc lên.
- Nàng cũng nên nghỉ ngơi sớm thôi.
- Mặc Tề Dịch, ta tự đi được, để ta xuống.
- Không, ta bế được.
- Nhưng...
- Suỵt, đừng nói gì, nàng ngủ đi, ngồi xe cả buổi rồi.
- Về phòng rồi ngủ cũng không muộn
- Khi nàng buồn ngủ mắt sẽ ứ nước mắt, cứ ngủ đi, ta bế nàng về phòng.
-Ừm.
Lời vừa dứt, cô mệt mỏi thiếp đi trên tay chàng.

Bế cô về phòng ngủ nhẹ nhàng và cẩn thận.

Một đêm êm đềm trôi qua trong vòng tay của Mặc Tề Dịch.

Hai người cứ như thế ngày này qua ngày khác.

Ban ngày thì chàng xử lý công việc nàng quấn lấy chàng hoặc loanh quanh dạo chơi trong phủ, tối đến hai người lại ôm nhau ngọt ngào chìm vào giấc ngủ ngon.
Ít lâu sau, cô được chuẩn đoán có song hỷ, Mặc Tề Dịch lại càng cưng chiều cô hơn.

Có ngày gạt hết công việc để bầu bạn với cô cho đỡ buồn chán.

Hoàng thượng và hoàng thái hậu cũng ghé thăm nhiều hơn.

Đến ngày hạ sinh, cô bên trong phòng sinh gào thét bấy nhiêu thì Mặc Tề Dịch bên ngoài đau xót bấy nhiêu.

Cô hạ sinh được một trai và một gái.

Con trai tên là Mặc Hoàng, con gái tên là Mặc Nhi.

Gia đình Vương phủ thế là đầy đủ ấm no, cùng nhau hạnh phúc mãi mãi.
\_ ENDING\_.
 
Back
Top Bottom