Cập nhật mới

Khác Tám trăm năm sau

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
350263496-256-k434805.jpg

Tám Trăm Năm Sau
Tác giả: MyV844
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chỉ một câu nói " đợi ta" mà tận 800 năm sau chàng mới thực hiện được .

Truyện được hư cấu dựa trên câu chuyện có thật của một dòng tộc lớn của Việt Nam ,đó chính là nhà Lý



ngôntìnhtiểuthuyết​
 
Tám Trăm Năm Sau
Giấc mộng giữa đêm khuya


Đừng đi ,đừng đi ...Mai Lan giật mình tỉnh dậy vì chính tiếng hét trong mơ của mình .Không hiểu sao, giấc mơ này đã theo cô từ lúc nhỏ nhưng dạo gần đây tần suất của giấc mơ xuất hiện càng dày đặc hơn.

Trong mơ, cô đang đuổi theo một bóng hình mờ ảo đi phía trước ,người đó đi rất nhanh và gấp gáp chưa bao giờ ngoảnh đầu lại .

Mai Lan cũng chưa bao giờ đuổi kịp được bóng hình ấy cả ,chỉ biết rằng đó là một người đàn ông có bộ dạng nhỏ nhắn giường như còn rất trẻ .

Ở cuối con đường sâu hút toàn màu trắng của hoa cỏ lau chàng trai ấy quay đầu lại mỉm cười với cô và tan biến dần.

Điều đặc biệt là chàng trai ăn mặc rất khác ,là một sinh viên khoa Sử của ngành sư phạm Mai Lan khẳng định đó là một người cổ đại trong thời kì phong kiến của Việt Nam .Nhưng ở triều đại nào thì cô không nắm rõ được.

Ổn định lại tinh thần Mai Lan nghĩ:"Chắc tẩu hoả nhập ma mất thôi ,chắc chắn là nghĩ nhiều đọc nhiều lịch sử từ nhỏ nên đầu óc mình toàn mơ những thứ linh tinh.Với lại dạo này đang học các triều đại phong kiến của nước nhà nên chắc mình nghĩ nhiều rồi ".

Nhưng nghĩ lại cũng không đúng giấc mơ này ,hình bóng này cô đã gặp rất nhiều lần từ ngày nhỏ ,hay là do kiếp trước mình mắc nợ ai nên kiếp này người ta tới đòi hoặc cũng có thể là người thân kiếp trước của mình .

Một loạt những câu hỏi vì sao đang hiện lên trong đầu cô .

Bộp Mai Lan lấy bàn tay tự gõ đầu mình một cái "tỉnh táo lên đi mày ,đọc ngôn tình nhiều quá hay sao mà tưởng tượng ghê vậy ,một kiếp sống còn chưa đủ lo gì những kiếp khác " .

Ổn định tinh thần lại Mai Lan lại nằm xuống ngủ tiếp .

Năm nay là năm cuối rồi phải thật tập trung để còn tốt nghiệp ,ngày mai còn dậy sớm không là cái loa phóng thanh của mẹ lại phát huy hết công suất cho mà xem.

Sáng hôm sau cũng như mọi ngày của 21 năm nay Mai Lan lại tung tăng đi lên giảng đường .

Khoa sử của đại học sư phạm thành phố Hồ Chí Minh nằm ở quận 5 cách nhà cô 10km nên cô phải đi từ sớm mới kịp giờ lên lớp ,thật sự thì bây giờ ngành này cũng rất ít người theo học ,phần vì xin việc khó lương thấp và rất nhiều người kêu nó khô khan nhàm chán nên những ai phải thật yêu quý lịch sử Việt Nam và Thế Giới mới theo ngành này được.

Ngày xưa khi quyết định thi sư phạm sử cô bị bạn bè và người thân phản đối rất nhiều ,nhưng Mai Lan vẫn bỏ ngoài tai tất cả để thi vào cho bằng được .

Vì cô nghĩ tại sao lịch sử Trung Quốc lại được nhiều người biết đến, còn lịch sử Việt Nam chúng ta rất hào hùng mà sao các bạn trẻ lại rất ít tìm hiểu.

Việt Nam ta có chiều dài lịch sử 4000 năm dựng nước và giữ nước ,trải qua biết bao thăng trầm ,biến đổi ,bao nhiêu xương máu của cha ông đã ngã xuống để bảo vệ non sông ,đất nước mới có được dải đất hình chữ S xinh đẹp ,hoà bình như hôm nay.

Tương lai là để tiến tới nhưng chúng ta cũng không được quên quá khứ.

Nước họ có kinh phí dựng nên những bộ phim hoành tráng ,hình ảnh đẹp kèm theo là những câu truyện hấp dẫn để thúc đẩy cho người xem sự tò mò mà tìm hiểu về lịch sử của họ.

Vậy tại sao nước mình cũng không thử tiếp cận các bạn trẻ bằng nhiều hình thức khác nhau.

Một ý nghĩ táo bạo xẹt qua đầu Mai Lan nhưng giờ chưa phải cơ hội.

Việc quan trọng bây giờ là phải học đã,phải nắm vững kiến thức thì mới thực hiện được .
 
Tám Trăm Năm Sau
Chương 2 :Đụng trúng người


Đang mông lung với những suy nghĩ ngổn ngang thì "ầm" Mai Lan đụng trúng một người,cô mất thăng bằng ngã ngửa ra đằng sau va vào chậu hoa khuôn viên của trường học .

Cô vội vàng chuẩn bị đứng lên thì một bàn tay chìa ra trước mặt cô ,giọng nói ấm áp vang lên :

- Bạn có làm sao không?đưa tay đây cho tôi kéo lên .

OMG biểu cảm đầu tiên của Mai Lan là :sao giọng nói này êm tai thế ,còn biểu cảm thứ hai là cách lớp khẩu trang kia chắc chắn là một soái ca, ánh mắt kia đẹp thế cơ mà lông mày dậm ,hàng mi dài cong.

-Bạn ơi ,bạn có sao không ?

Tiếng nói của chàng trai vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ vớ vẩn của Mai Lan.

Mặt cô dần đỏ bừng lên ,cô bắt đầu xấu hổ và thầm nghĩ " quê quá đi, đụng trúng người ta mà mình lại đơ ra thế kia nữa bớt lại đi mày ".

Cô khẽ vươn cánh tay ra cho chàng trai kéo lên,khi hai bàn tay chạm vào nhau một cảm giác ấm áp quên thuộc ập tới."

Bàn tay này sao quên thuộc thế?cứ như mình đã được nắm rất nhiều lần rồi ".Mai Lan thất thần lần 2

-Bạn ơi ,bạn có sao không?Chàng trai hỏi lần thứ 2

-Ui,xin lỗi anh ạ ,em bất cẩn quá .Mai Lan ngượng ngùng cất lời.

-Em không sao ạ

-Không sao vậy tôi đi trước nha.

-Dạ ,vâng ạ.

Nhìn theo bóng dáng khuất dần sau tán cây bằng lăng mà Mai Lan không khỏi suy nghĩ nhiều,tại sao tim mình đập mạnh thế nhỉ?tại sao lại thân quen thế mình đã từng gặp người đó ở đâu rồi phải không ?Một vạn câu hỏi vì sao đang xoay quanh cô .

-Đang suy nghĩ gì thế?

Một giọng nói quen thuộc vang lên khiến Mai Lan giật mình quay lại.

Ánh mắt của Nhật Minh híp lại,nhìn con bạn thân mê trai đang dán chặt con mắt theo hình bóng khuất dần.

-Người ta đã đi rồi,có liêm sỉ tí đi,thấy trái là tơm tớp lên bà .

-Ăn nói kì cục, tôi chỉ cảm thấy lạ thôi,cảm giác tôi thấy ở đâu rồi ấy ,nhưng không phải là ở trong trường mình .

-Cả cái trường sư phạm này một đống người ,dù năm 4 rồi bà cũng đâu thể gặp hết được mọi người đâu.Hay là ế lâu quá rồi nên nhìn thấy đàn ông là bà thế?Nhật Minh trêu chọc nói.

Mai Lan cũng không kém cạnh đáp trả:

-Không biết ai ế à ,chị đây là chưa muốn yêu đương,chí lớn chưa thành yêu đương làm gì ?

-Thôi bà nói xàm quá, bây giờ lên lớp đi hôm nay là tiết của thầy Khoa đấy tới muộn là "khặc",Minh làm động tác cứa cổ lè lưỡi chọc Lan cười to.

-Đi thôi ,đôi bạn thân một trước,một sau đi về phía lớp mình mà không biết rằng ở một góc trường nào đó có một ánh mắt dõi theo bọn họ không rời.

Cảm giác được như ai đó đang nhìn mình ,Lan quay đầu lại nhưng không thấy gì bất thường cô lại bước tiếp vào lớp.

Vừa vào đến lớp ,ngồi xuống chỗ của mình Lan đã bắt gặp những ánh mắt của mọi người nhìn mình khác mọi ngày ,quay sang chỗ Nhật Minh cô khẽ nói:

-Ê tôi thấy lạ nha ,sao mọi người nhìn tôi giữ vậy?

-Bà hỏi tôi ,tôi biết hỏi ai bây giờ ?Hai đứa mình đến cùng nhau mà .

Đôi bạn trẻ đang nhỏ giọng thì một giọng nói lanh lảnh vang lên :

-Mai Lan, Nhật Minh ông bà không biết gì à?
 
Tám Trăm Năm Sau
Được chọn đi thực tế


-Có chuyện gì thế ,Lan hỏi dồn dập chỉ sợ mình trong lúc làm kiểm tra đã sai sót gì ,chỉ có chuyện học hành thôi cô là người rất chăm học ngoài việc học ra thì cô rất ít quan hệ với các bạn sinh viên cùng trường .

Giọng Hà lại tiếp tục :

-Bà là một trong mười sinh viên xuất sắc được thầy chủ nhiệm khoa chọn ra bắc dự 995 ngày mất vua Lý Thái Tổ ,hơn thế nữa bà còn được về Bắc Ninh dâng hương tại Đền Đô nơi thờ của 9 vị vua nhà Lý nữa cơ .Chúc mừng bà nha tôi chưa được ra Bắc lần nào ,bà giỏi thật đấy chúc mừng bà ,đi về nhớ chụp nhiều hình và mua quà cho tôi nghen.

À Nhật Minh có cả ông nữa đấy hai ông bà đúng là trai tài ,gái sắc.

Hà cứ thao thao bất tuyệt mà Lan thì đã ngơ ngẩn ra rồi nên không để ý đến câu nói đầy ẩn ý của Hà về mình với Minh.

Giờ phút này cô chỉ nghĩ tới việc mình được chọn đi thôi ,nén vui sướng trong lòng cô hỏi lại Hà :

- Có thật không Hà ,ai nói cho bà biết ?

Tuy là người gốc Bắc nhưng cô sinh ra tại Sài Gòn ,những lần về thăm quê chỉ đếm trên đầu ngón tay .Nhưng từ nhỏ cô đã biết miền Bắc chính là nơi khởi nguồn của những cuộc khởi nghĩa chống lại giặc phương Bắc khởi đầu cho những triều đại phong kiến đầu tiên của Việt Nam trên công cuộc mở mang bờ cõi ,thống nhất non sông.

Đặc biệt là nhà Lý (hay còn gọi là Hậu Lý) là nhà nước lập pháp đầu tiên của nước ta ,thời kỳ nhà Lý vô cùng thịnh vượng và thời gian trị vì kéo dài đến tận 216 năm ,dài hơn rất nhiều so với các đời vua trước đó.Đặc biệt hơn là vua Lý Thái Tổ đã rời đô từ Hoa Lư về thành Đại La sau này được đức vua đổi thành Thăng Long cũng là thủ đô Hà Nội của chúng ta ngày nay.

- Chính xác 100 % thông báo dán ngoài phòng học ,bà không để ý hả?

- Nãy vội quá nên tôi không để ý .Nói rồi Lan chạy nhanh ra phía cửa lớp nhìn tờ giấy dán ngay ngắn tại bảng tin cạnh cửa lớp cô mới dám tin.

- Chúc mừng bà nha

-Có cả ông nữa mà ,Lan đáp lại lời Nhật Minh.

Đây nè thứ 2 Nguyễn Mai Lan,thứ 3 Đoàn Nhật Minh .

Nãy ồn quá nên Minh không nghe ra có tên mình với lại sự chú ý của cậu đặt hết lên người cô bạn thân rồi nên bây giờ nghe Lan nói vậy cậu mới chú ý tới danh sách xong hét toáng lên :

- Đúng rồi có cả tôi nè,thế là chúng mình được đi cùng nhau rồi.Hai bạn trẻ cứ thế mà tíu tít trong đầu đã nghĩ ra bao nhiêu kế hoạch cho chuyến đi .

-Có gì mà vui thế ,sao khoa bao nhiêu người mà lại chọn ra người bình thường vậy nhỉ ,không biết có gì mờ ám không đây.

-Cậu nói cái gì nói lại tôi nghe coi?Minh xẵng giọng lên.

Nhật Lệ có chút giật mình nhưng vẫn bình tĩnh nói : Tôi có nói ông đâu ,tôi nói Mai Lan kìa tôi thấy còn rất nhiều người giỏi hơn bà ấy ,tại sao thầy Khoa lại chọn bà ấy đi .

-Giỏi hay không cũng không đến lượt bà phán xét ,có thắc mắc gì gặp thầy kìa ,hay bà nghĩ thầy đánh giá sinh viên không giỏi bằng bà.

-Tôi không có ý đó ,Lệ gằn giọng lên nói .

-Vậy thì im đi ,Nhật Minh tiếp tục xẵng giọng

-Tại sao cậu suốt ngày đối đầu với tôi thế .

-Bởi vì bà xấu tính ,từ năm cấp 2 đến giờ .Minh tiếp tục trả lời không ai chịu nhường ai.

Thấy bầu không khí ngày càng căng thẳng Lan xen vào:

-Nhật Minh ơi tôi quên mang nước rồi ,ông chạy ra căng tin mua giùm tôi chai nước suối xíu tôi đưa tiền, cho ,nhanh lên sắp vào lớp rồi đi lẹ đi tôi khát khô cổ rồi .

Nhìn bóng Minh khuất hẳn,Lan nhìn sang Lệ nói :

- Hình như Lệ không thích tôi thì phải ,4 năm học rồi lúc nào bà cũng nhắm vào tôi ,mà tôi đâu có làm gì bà đâu ?

Tôi suy nghĩ kĩ rồi mới nghĩ ra là vì Minh đúng không?

-Không có ,tôi chỉ thấy không công bằng cho các bạn khác thôi ,ai chả biết chú Minh là hiệu phó của trường cậu ấy muốn nhờ gì chả được .Lệ lúng túng trả lời .

- Minh không phải người như vậy ,tuy tôi quen ông ấy sau Lệ nhưng tôi hiểu Minh sẽ không bao giờ nhờ vả ai cả đâu ,còn tôi chỉ coi Minh là bạn nên bà đừng suy nghĩ nhiều .

-Nói với tôi những điều này làm gì ?

Tôi không quan tâm Lệ lấy lại bình tĩnh trả lời .

-Sao không vào lớp đi còn đứng đây , Minh mua nước về thấy hai người vẫn đứng nên cất tiếng hỏi .

-Tôi đợi ông để uống luôn đây ,khát quá đi nắng ra tết nóng thiệt ...

-Từ từ không sặc nước bây giờ ,Minh bỗng dịu dàng nói.

-Ghê quá ông ơi ,vào lớp thôi

Đôi bạn cùng nhau bước vào lớp,còn Lệ đã tức tối bước vào lúc Minh đi mua nước về rồi.

PS: Đôi lời của tác giả

Đây là truyện đầu tay mình viết nên không tránh khỏi có những lỗi sai ,các bạn đọc nếu có góp ý gì comment cho mình biết nhé.

Yêu thương ,và cảm ơn rất nhiều ạ 🥰🥰🥰
 
Tám Trăm Năm Sau
Chương 5 Thầy giáo mới


-Cả lớp đứng ,tiếng của lớp trưởng khiến bầu không khí ồn ào lúc nãy im bặt.

Thầy Khoa uy nghiêm bước vào lớp ,cặp kính làm tăng thêm dáng vẻ nghiêm khắc của thầy .Bởi thế ,cứ tới giờ của thầy là cả lớp đi học đầy đủ im phắc không ai dám ngo nghoe gì hết.

Trước giờ ở trường thầy nổi tiếng là nghiêm khắc,không bao giờ khoan nhượng với những sinh viên sai phạm .

Nhưng đổi lại thầy rất tận tâm với nghề,thầy từng nói rằng :"Dân ta thì phải biết sử ta,đất nước Việt Nam dù trải qua bao thăng trầm biến cố nhưng may mắn vẫn không bị thuần hoá,vẫn có bản sắc riêng của người Giao Chỉ ,cho nên các em phải nhớ ,dù chúng ta có phát triển hội nhập đến đâu cũng không được quên lịch sử phát triển của dân tộc".

Học sinh toàn khoa kính trọng thầy hơn là sợ ,bởi vì đã chọn khoa này ai cũng. mang trong tim lòng đam mê cháy bỏng với lịch sử thì mới theo học nổi nghành mà nhiều người hay nói là nhàm chán này.

- Cả lớp ngồi xuống đi , thầy giới thiệu một chút .Lúc này mọi người mới để ý người đàn ông đứng cạnh thầy.

Dáng người cao khoảng 1m8 quần tây áo sơ mi trắng đóng thùng lịch sự rất trẻ,và đặc biệt là rất đẹp trai.Lúc này cả lớp đã nhộn nhạo hết cả lên rồi nhưng vì trong giờ học nên đành phải nuốt những lời nói và suy nghĩ lại ,chờ hết giờ tính tiếp 😁😁😁😁.

-Đây là thầy giáo mới của các em ,như các em biết đấy thầy đã đến tuổi nghỉ hưu rồi nên nhà trường sẽ sắp xếp giáo viên mới cho các em vào học kì này ,từ giờ thầy Lý Hoàng Tâm sẽ thay thầy hướng dẫn các trong suốt học kì còn lại.

Tuy nhiên ,do đây là năm cuối của các em nên thầy vẫn sẽ đồng hành cùng các em đến cuối năm học ,một là để cho các em không bị vấp khi đổi giáo viên ,hai là để thầy Tâm có thể làm quen với môi trường giảng dạy của trường mình.

Thầy Khoa vừa nói xong một tràng pháo tay thật lớn vang lên,may quá thầy vẫn còn đồng hành cùng lớp không thầy giáo trẻ thế này chỉ sợ chưa đủ kinh nghiệm để dẫn dắt lớp.

- Thầy Khoa lại tiếp lời :Sau đây thầy Tâm có đôi lời phát biểu với lớp:

- Xin chào các bạn , từ nay thầy sẽ phụ giúp thầy Khoa hướng dẫn lớp mình đến hết năm học .Rất mong các bạn hợp tác để chúng ta có thể thuận lợi tốt nghiệp 100% trong quá trình giảng dạy nếu thấy chỗ nào cần góp ý kiến mong các bạn hãy mạnh dạn đóng góp cho thầy để chúng ta cùng nhau xây dựng cách giảng dạy đơn giản , hiệu quả nhất.

lại một tràng pháo tay nữa lại vang lên .

- Nào bây giờ chúng ta bắt đầu vào giờ học nào .Ngày hôm nay thầy sẽ giới thiệu cho các em về nhà Lý hay còn gọi là Hậu Lý với vị vua đầu tiên là Lý Công Uẩn hay còn gọi là vua Lý Thái Tổ....

Giọng thầy cứ đều đều vang lên còn ở dưới lớp đầu óc Mai Lan đã phiêu dạt đến tận đâu rồi .

- Á ,đau quá ,Lan giật mình vì bị ai đó vỗ vào tay,quay sang thấy Minh thì thầm nói : - đứng lên đi thầy gọi bà 2 câu rồi đấy

lúc này cô mới để ý cả lớp đang nhìn mình như sinh vật lạ ,còn trên bục giảng thầy Tâm đang nhìn cô .

Mặt Lan đỏ ửng lên ấp úng : Thưa thầy ,em nghe không rõ thầy có thể hỏi lại được không ạ ?
 
Tám Trăm Năm Sau
Là người ấy


- Bài giảng hôm nay tạm thời kết thúc ,các bạn về nghiên cứu thêm tài liệu có thắc mắc gì ngày mai chúng ta thảo luận tiếp nhé .Chào cả lớp hẹn gặp các bạn vào ngày mai,giọng thầy Tâm ấp áp vang lên.

Thầy Khoa và thầy Tâm vừa bước ra khỏi lớp bỗng nhiên "ầm " tiếng đập bàn vang lên:

- Sao mà đẹp trai thế, tao phải cưa đổ thầy .

Cả lớp nhìn Hà như người ngoài hành tinh rồi phá lên cười ,những âm thanh ồn ào vang lên :

- Đúng là mê trai đầu thai không hết .

Nhật Lệ cũng cất giọng:

- Cứ thấy trai đẹp là cái mặt bà không còn tí liêm sỉ nào hết ,tôi thấy trước giờ có ai đẹp trai mà bà không nói cua đâu ,rồi có cua được ai chưa?

- Những lần trước là tôi nói chơi thôi,lần này là tôi nghiêm túc .Ôi, cái ánh mắt lúc thầy nhìn chúng mình sao nó đẹp thế ,tim tôi đập thình thịch luôn nè

- Đồ háo sắc,thầy là nhìn cả lớp nhìn riêng gì bà đâu mà tìm đập nhanh,nhan sắc thì có hạn mà cứ mơ mộng lo học đi má.

- Ai mà chả thích cái đẹp ,bà không nói câu nào dễ nghe được hả Lệ ?Ngọc Hà lớn tiếng đáp lại.

-Tôi cứ nói thế đấy ,bà làm gì được tôi.

-Tất cả im đi , có mỗi thế mà cũng cãi lộn được nữa.Nhật Minh mất kiên nhẫn nói tiếp:

- Bà đó Lệ ,nói chuyện dễ nghe xíu không được à ?

- Thôi về đi tụi bay ơi,một bạn trong lớp cất giọng xoá tan bầu không khí bắt đầu căng thẳng.

Mọi người ra về chỉ riêng Lệ đứng im một chỗ ,vành mắt có chút đỏ khẽ thì thầm " Nhật Minh ,tại sao lúc nào người sai cũng là tôi?"

Từ khi ra khỏi lớp Lan cứ bần thần ,chàng trai cô đụng trúng lúc sáng vậy mà lại là giảng viên mới của lớp ,

tuy lúc này anh đã tháo khẩu trang nhưng ánh mắt và mùi hương đấy cô nhớ rất rõ , suốt buổi học cô cứ bồn chồn ,trái tim cô không kiểm soát được mà đập dồn dập .

Vì vậy mới dẫn tới việc khi thầy hỏi mà cô không trả lời được .

-Đang nghĩ gì thế ,đi ăn kem không nóng quá đi ,Minh chạy đến bên Lan ríu rít nói .- Ừ ,đi thôi ông.Mai Lan bỏ những suy nghĩ vớ vẩn ra khỏi đầu .

Thời tiết Sài Gòn nắng nóng nên học xong chỉ muốn đi uống nước hoặc ăn kem thôi.

Nhà Minh cách nhà Lan 3km nhưng cùng một tuyến đường vì vậy hầu như hai người đều đi học chung với nhau.

Lan và Minh chơi cùng nhau từ khi học năm nhất ,hôm ấy xe cô bị lủng bánh phải dắt bộ tìm chỗ vá tình cờ Minh đi ngang qua nhận ra cô bạn cùng lớp mình ,thế là cậu dừng xe đẩy giúp Lan đến chỗ sửa .

Từ đó hai người chơi thân với nhau luôn ,đôi bạn hợp nhau từ ăn uống đến tính cách .

Ba mẹ Minh và Lan cũng rất quý mến hai bạn trẻ ,thậm chí họ còn đùa nhau

"Nếu học xong mà hai đứa nó chưa có người yêu ,thì hai bên gia đình sẽ làm đám cưới cho hai đứa nhỏ luôn".

Tuy nhiên đó chỉ là lời nói trong lúc đùa nhau của người lớn thôi còn hai bạn trẻ thì vẫn chỉ coi nhau như anh em tốt.

Lúc này đây Lan và Minh mỗi người một bịch bánh tráng trộn và một lý trà đào cam xả đang vừa ăn vừa tám chuyện với nhau.

- Hôm nay bà sao thế?

-Bình thường ,có gì đâu Lan cố giấu vẻ mặt khác thường nói.

-Vậy hôm nay bà sao mà thất thần thế ,cả thầy nữa tôi cứ có cảm giác ánh mắt thầy kỳ lắm.

-Sáng nay ,tôi có đụng trúng thầy nên lúc đó hơi lúng túng .

Vậy còn ông ,sao lại nhìn mắt thầy chẳng lẽ ông thích thầy à ?Mai Lan làm bộ thần bí hỏi

- Dẹp ngay cái suy nghĩ của bà đi nha,tôi thích trai hay gái bà còn không biết à?

-Trước giờ có thấy ông yêu ai đâu?

- Tôi mà yêu thì tôi sẽ ăn bà đầu tiên , Nhật Minh bắt đầu ngả ngớn .

- Liệu hồn , tôi vặn cổ ông đó .Lan trừng mắt đáp trả

- Thôi không giỡn nữa về thôi trễ rồi.

Hai bạn trẻ tính tiền ra khỏi quán ,không hiểu sao Lan vẫn có cảm giác có người đang nhìn mình nhưng xung quanh không có ai khả nghi cả.

- Chắc chủ nhật phải đi chùa cho tịnh tâm mới được ,Lan nhủ thầm .
 
Tám Trăm Năm Sau
Ác mộng


Giữa bãi cỏ lau ven sông có hai đứa trẻ đang chơi với nhau.

Cô bé khoảng 13 tuổi ,còn cậu thiếu niên khoảng 15 tuổi .

Hai cô cậu nhóc đang đổ nước vào tổ dế,khi nước đầy hang một sợi râu nhô lên khỏi mặt nước ,chàng thiếu niên nhẹ nhàng nhúp lấy chú dế đưa cho cô bé

- A ,bắt được rồi anh giỏi quá đi.

Chàng thiếu niên cười hiền từ bỏ chú dế vào ống tre rồi nút lá lại, ánh mắt nuông chiều đưa cho cô bé rồi cất tiếng nói :

- Em cầm lấy đi , buổi tối nó sẽ kéo đàn nghe hay lắm

-Thích quá ,mai em lại ra đây anh bắt dế cho em nhé

-Ừ ,mai anh lại bắt cho nhưng giờ sắp tối rồi đi về thôi .

Cô bé nhí nhảnh nhảy chân sáo chạy về phía những căn nhà khuất sau rặng tre phía xa xa.

Sáng sớm ,cả thôn làng nhỏ ven sông bị đánh thức bởi tiếng hô hoán ,quát nạt của một toán quân bình đang lùng sục ,khám xét từng ngóc ngách trong thôn nhỏ .

Cô bé hoảng hốt khóc oà lên chạy vào lòng u (mẹ):

- U ơi ,con sợ quá !Đừng sợ,có u đây rồi!

Sau một hồi lục soát không tìm thấy được gì ,toán lính ra báo cáo với người dần đầu :

-Bẩm ngài ,không tìm thấy gì cả.

-Hừ ,rút lui .Các ngươi nghe đây nếu có ai lạ đi qua hoặc vào làng phải đi báo ngay cho trưởng làng nghe chưa,đặc biệt những ai mang họ Lý.

- Đây là bức vẽ của mấy người phản loạn mà triều đình đang truy bắt ,các người cầm lấy có gì phải báo cho ta .

Dân làng cúi mặt đáp :

- Dạ ,bẩm quan chúng con đã rõ ạ .

Khi toán lính đi hết cô bé khẽ cầm những bức vẽ từ tay u mình ,bàn tay cô bé run rẩy khi thấy một trong những bức vẽ có hình của thiếu niên hay bắt dế chơi với cô ở bờ sông.Cất tiếng sợ sệt cô bé hỏi :

- U ơi,tại sao lại truy bắt mấy người này ạ?

- Đây là hoàng tộc của Tiền triều ,Đức Vua lên ngôi bây giờ là họ Trần thế nên con tuyệt đối không được nhắc ai họ Lý ,kéo mang vạ diệt thân vào gia đình nghe chưa.

-Vâng con biết rồi u.

-U ơi,con ra bờ sông giặt quần áo đây.

-Ừ ,đi nhanh về nhanh nhé thời buổi loạn lạc thầy con không có nhà con phải cẩn thận đấy.

- Vâng ạ.

Chạy một mạch ra bờ sông mặt trời đã lên cao rồi ,toán lính nãy giờ lục soát ngoài khu làng cũng tạm thời nghỉ ngơi.

Ra tới bụi cỏ lau, cô bé đảo mắt nhìn quanh xem có thấy thiếu niên kia đâu không nhưng chờ một lúc lâu cũng không thấy bóng dáng ai cả,cô bé thất thần nghĩ "Hay là anh ấy đã đi khỏi đây rồi,có khi nào đã bị quan binh bắt được hay không ?".

Nước mắt vô thức lăn dài trên khuôn mặt của cô bé sắp bước sang tuổi cập kê ,cô sợ mất đi người bạn này .

Tháng trước ,như mọi ngày cô ra bờ sông giặt đồ không may trượt chân rơi xuống nước,lúc tưởng chừng như mình sẽ chết thì có một chàng trai đã nhảy xuống nước vớt cô lên bờ.

Hôm sau ,cô ra bờ sông giặt quần áo thì đã thấy chàng trai xuất hiện tại bờ sông rồi.

Cô bé cất tiếng hỏi:

-Nhà anh ở gần đây ạ?

Chàng trai đáp lời : Nhà anh ở ngay ngôi làng bên kia sông thôi ,mấy hôm nay anh ra sông tập bơi để chẩn bị đi đánh cá giúp thầy của anh.

-Thế ạ ,thế anh dạy em bơi nhá .

Ừ ,cũng được để lần sau nếu không có người lỡ em có ngã cũng tự bơi lên được .

Kể từ hôm đó cứ đúng giờ là chàng trai ấy lại xuất hiện để dạy cô bơi, biết cô thích dế nên mặc dù đã là thiếu niên anh cũng vẫn đổ nước bắt cho cô .

Mặc dù 13 tuổi rồi nhưng do thầy cô đi buôn bán nên gia đình cô cũng có chút của để cô cũng được nuông chiều không phải làm lụng vất vả

U của cô hay nói rằng :

- Con gái phải học may vá ,thêu thùa đi chứ 2 năm nữa phải gả đi rồi mà cứ bắt dế suốt ngày.Những lúc ấy cô chỉ chủ mỏ đáp lại :

- Con không gả đi đâu ,con ở vậy với thầy u.

-Không được nói bậy ,con gái lớn phải gả đi không thì mang tiếng chết.

Cô không muốn nghe mẹ nói nên viện cớ ra sông giặt quần áo để tránh phải học nữ công gia chánh.

Không ngờ cô lại quen được thiếu niên ấy ,tuy mới quen biết nhưng chàng trai cho cô sự yên tâm ,ỷ lại như kiểu của một người em gái cần anh trai bảo vệ .

Giờ đây biết anh là Hoàng tộc họ Lý bị truy sát cô rất lo lắng cho anh ,mặc dù biết rằng cô làm vậy là rất nguy hiểm nhưng cô vẫn muốn được gặp anh một lần.

Đang vô thức ,thì một bàn tay kéo bả vai cô lại ,cô sợ hãi định hét lên thì người kia đã nhanh tay bịt lấy mồm cô và nói : -Lặng im .
 
Tám Trăm Năm Sau
Ác mộng 2


Nghe thấy giọng nói quen thuộc ,trái tim cô bé mới tạm thời buông lỏng ra .

Anh ,cô oà khóc ôm chầm lấy thiếu niên,quá bất ngờ chàng trai tính đẩy cô bé ra nhưng lại thôi vì có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng mình và cô gặp nhau.

Khẽ vuốt mái tóc ,cậu nhẹ nhàng nói :

-Ta phải đi rồi ,em phải sống thật tốt nhá ,sau này không được ra sông vắng nữa rất có thể gặp phải người xấu .

-Anh định đi đâu ,anh có trở về không?

Cô bé nghẹn ngào hỏi .

- Ta cũng không biết nữa, Đại Việt không còn chỗ cho gia tộc ta dung thân nữa rồi.Mai Lan hứa với ta phải sống thật tốt ,đặc biệt không bao giờ được nhắc đến việc em gặp tôi trong thời gian qua.

Mai Lan nhẹ nhàng gật đầu ,cô biết lần ra đi này lành ít dữ nhiều nhưng nếu anh không đi thì chỉ còn con đường chết .

Chàng trai lấy ra một miếng ngọc bội sau đó đập vỡ làm hai mảnh ,một mảnh chàng trai nhét lại vào trong áo mảnh còn lại cậu đưa cho cô và nói :

Miếng ngọc bội này là vật bình an ngày xưa khi còn sống bà nội ban cho ta ,tôi và em mỗi người giữ một nửa mong rằng sau này hai chúng ta đều bình an .

Thôi , tôi phải đi đây .

Sau này nếu có xuất giá nhớ chọn người thương em ,thời gian qua được gặp gỡ em tôi rất vui.

Nói xong chàng trai chạy nhanh về phía bờ sông ,ở nơi đó đã đậu sẵn mấy con thuyền già có ,trẻ có vẻ mặt ai cũng rất căng thẳng gấp gáp chuẩn bị những đồ đạc cần thiết bốc lên thuyền ,khi chàng trai chạy tới nơi thì cũng là lúc từng con thuyền bắt đầu rời bờ .

Nấp trong bụi cỏ lau ,hai mắt Mai Lan ngập nước dõi theo bóng dáng cao gầy của chàng thiếu niên ,bất ngờ chàng trai quay đầu lại ánh mắt dừng lại ở chỗ những bụi cỏ lau ven sông ,miệng cậu khẽ lẩm nhẩm "chờ ta".Lúc nãy cậu không dám nói câu này trước mặt cô bởi vì cậu không chắc chắn mình có thể quay về không .Tình cảm non nớt mới chớm nở chỉ đành giấu kín ở trong lòng.

Chàng trai không hề hay biết cô bé biết đọc khẩu hình miệng ,lúc nãy Mai Lan đã nhìn ra chàng trai nói chờ mình ,cô khẽ lẩm bẩm "em nhất định sẽ chờ".

Bóng chiếc thuyền khuất xa dần, đang chuẩn bị đi về thì bỗng có tiếng bước chân dồn dập của toán quan binh

- Bắt lấy quân phản tặc ,mau bắn tên ...tiếng hò hét ầm ầm vang lên ,cô bé sợ sệt chui vội vào trong bụi cỏ lau to mặc cho lá cỏ cắt vào tay rớm máu ,cô khẽ lẩm bẩm " đừng sẩy ra chuyện gì ,đi mau lên chèo thuyền nhanh lên...".

Tiếng hò hét khuất dần xa ,cô bé chạy ra khỏi bụi cỏ chạy một mạch về nhà .

Đang lúi húi trong bếp nấu ăn ,nghe tiếng bước chân dồn dập và tiếng người thở dốc phía sau mẹ của Mai Lan quay lại thì thấy con gái mình nước mắt đỏ hoe,đầu tóc rối tung .Mẹ cô vội vàng bước lên :

- Con làm sao thế ,ai làm gì con ....?

- U ơi ,u ơi Mai Lan nhào vào lòng mẹ khóc thật to .

Ầm một cái ,cô bé ngất xỉu trong vòng tay mẹ mình ,bên tai chỉ nghe thấy tiếng kêu thất thanh của mẹ cô và tiếng đuổi bắt dồn dập của quân lính...
 
Tám Trăm Năm Sau
Ác mộng 3


Giật mình tỉnh giấc người Lan ướt đẫm mồ hôi, hai mắt cô sưng đau vẫn còn vương nước mắt.

Chạy nhanh vào nhà vệ sinh cô vỗ nước thật mạnh vào mặt mình cho tỉnh táo ,nhìn gương mặt mình trong gương cô giật mình ,cô bé trong giấc mơ kia tên giống mình ,khuôn mặt tuy non nớt nhưng cô có thể khẳng định đó chính là cô .Thì ra từ nhỏ đến lớn những hình ảnh mờ ảo kia ,những giấc mơ vụn vặt kia không phải là mơ ,đó là sự thật ,là kí ức của cô sót lại từ kiếp trước .Kể cả ba mẹ cô hiện tại khuôn mặt cũng giống hệt thầy ,u của cô bé trong giấc mơ kia.

Trái tim cô nhói lên từng hồi đau đớn ,cô ngồi lại bàn học bình tĩnh ổn định nhịp tim và cố nhớ lại chi tiết mọi việc xảy ra với mình nhưng đầu cô đau như búa bổ không thể nhớ thêm được điều gì.

Đúng rồi nhà Lý , kiếp trước cô là người cuối đời nhà Lý đầu nhà Trần .

Vội vàng lật lại tài liệu mới học hồi sáng Mai Lan bắt đầu ngấu nghiến đọc từ đầu,bỗng mắt cô loé sáng dừng lại tại một sự kiện:

Nhà Lý suy tàn:

" Năm 1179 nhà Lý thực hiện' bế quan toả cảng" làm cho kinh tế suy kiệt ,mùa hạ năm 1181 mất mùa dân chết đói một nửa ...

Năm 1209 vua Cao Tông nghe lời gian thần Phạm Du giết oan tướng Phạm Bỉnh Di.Bộ tướng của Bỉnh Di là Quách Bốc đang trấn thủ Hoan châu mang quân ra đánh Thăng Long báo thù cho chủ.Vua Cao Tông và thái tử Sam bỏ chạy mỗi người một nơi .Thái tử Sam chạy đến nương nhờ gia tộc họ Trần ở duyên hải nhờ sức họ Trần mang quân về đánh dẹp Quách Bốc.Tuy dẹp được cuộc nổi loạn nhưng từ đó quyền lực chi phối chính trường của họ Trần bắt đầu được hình thành, bắt đầu từ Trần Tự Khánh và sau đó là vai trò lớn của Trần Thủ Độ.

Năm 1210 vua Cao Tông chết,thái tử Sam lên thay, tức là vua Lý Huệ Tông.

Triều chính hoàn toàn trong tay họ Trần.Kết cục cuối năm 1225 ,con gái Thượng Hoàng Huệ Tông là Lý Chiêu Hoàng bị ép nhường ngôi cho chồng là Trần Cảnh,Thượng Hoàng Huệ Tông sau đó bị Trần Thủ Độ ép tự tử vào năm 1226,nhà Lý chấm dứt,nhà Trần thay thế từ đó ".,( Theo tài liệu tham khảo trên mạng).

Ngoài ra tư liệu có ghi thêm ,sau khi nhà Trần chiếm ngôi,Trần Thủ Độ tiến hành tàn sát con cháu nhà họ Lý khiến họ buộc phải đổi qua họ Nguyễn đày đến vùng núi non hiểm trở phía Bắc.

Năm 1226 để bảo toàn tính mạng và lo liệu việc thờ cúng tổ tiên ,Hoàng thúc Lý Long Tường em của vua Lý Cao Tông chú của vua Lý Huệ Tông đã bí mật về Bắc Ninh vái lạy tạ biệt lăng miếu Đình Bảng nay gọi là Đền Đô, tới Thái miếu thu gom các bài vị ,các đồ tế khí rồi chở lại Đồ Sơn cùng hơn 6000 gia thuộc qua của Thần Phù Thanh Hóa chạy ra biển Đông trên 3 hạm đội rời Đại Việt.

Trải qua nhiều biến cố đoàn người đã dạt vào Cao Ly nay là Hàn Quốc và Triều Tiên.Nhờ có công trong việc chống giặc Nguyên Mông ông được vừa Cao Tông của Cao Ly phong là Hoa Sơn tướng quân .Tương truyền rằng vào những năm sống ở Hoa Sơn Lý Long Tường thường lên đỉnh núi hướng về phương Nam mà khóc ,nơi ấy được gọi là "Vọng quốc đàn".

Ngày nay trên đại lộ từ phi trường Gimpo về thủ đo Seoul ,du khách được chiêm ngưỡng bức tượng Bạch Mã tướng quân( do ông hay cưỡi ngựa trắng đôn đốc quân lính )do chính phủ Hàn Quốc xây dựng vào thập niên 1960.

Hoàng Thúc chính là ông tổ của dòng họ Lý Hoa Sơn của Hàn Quốc .

Tuy ước mơ khao khát về quê hương của ông không thực hiện được ,nhưng 800 năm sau vào năm 1994 hậu duệ đời thứ 26 của ông đã sang Việt Nam tìm đến từ đường nhà họ Lý ở phường Đình Bảng ,thành phố Từ Sơn,tỉnh Bắc Ninh bái tổ tiên nhận tổ quy tông,ứng với lời sấm truyền mà dân gian hay truyền miệng cho nhau:

Bao giờ rừng Báng hết cây

Tào Khê hết nước, Lý nay lại về .

Đọc đến đây hai mắt Mai Lan đỏ hoe ,nước mắt không kiềm chế được ướt nhòe tập tài liệu ,cô khóc vì xót thương và cảm động cho một gia tộc lưu lạc 800 năm mặc dù đã quên tiếng mẹ đẻ nhưng vẫn quay về tìm cố hương .Vậy mà có những bạn trẻ bây giờ lại quay ra so sánh chê bai đất nước mình ,họ còn muốn bỏ môn Lịch Sử trong kì thi tốt nghiệp ....

Còn một điều quan trọng là chàng trai cô quen từ kiếp trước cũng ở trên con thuyền cùng đoàn người chạy trốn năm đó ,không biết anh có là một trong những người may mắn an toàn qua Cao Ly không ,có sống tốt không?...

Bao nhiêu câu hỏi vì sao hiện lên trong đầu cô ,tên của anh không hiểu sao cô không thể nhớ nổi .

Cứ suy nghĩ miên man ,bất giác Mai Lan gục đầu xuống bàn ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
 
Tám Trăm Năm Sau
Lại đụng trúng người


Do hôm qua thức khuya lại gặp ác mộng, nên Mai Lan nhắn Minh qua nhà rước cô đi học.

6h sáng nghe tiếng còi xe trước nhà Mai Lan vội vàng bước ra ,tuy là đã trang điểm sơ qua nhưng nhìn cô vẫn rất nhợt nhạt thiếu sức sống .Chưa bao giờ trông thấy dáng vẻ này của cô nên Nhật Minh khá bất ngờ ,khẽ nhíu lông mày cậu cất tiếng hỏi:

- Sao lại trông thân tàn ma dại thế này ?

- Hôm qua tôi ngủ không được ngon giấc .

- Xùy lại đọc mấy cái truyện ngôn tình xong suy nghĩ lung tung khóc một mình đúng không?hay là lại tương tư anh nào rồi?....

Mai Lan đang rất mệt mỏi ,trước một loạt câu hỏi của Minh cô có phần giận dỗi đáp:

- Tôi mệt lắm ,có chở hay không hôm nào rảnh tôi kể cho ông nghe.

- Thế đi đường tôi chở bà ,vừa đi vừa kể nha .Thói nhiều chuyện của Minh nổi lên.

Đúng là đôi bạn thân ,nói khi nào kể sau nhưng đi trên đường Lan đã kể cho Minh nghe về giấc mơ của mình và những sự kiện mà hôm qua hai người học trên lớp .Duy chỉ có chuyện cô nhớ kiếp trước của mình là cô không nói ra ,bây giờ chưa phải lúc vì chính cô còn chưa chấp nhận được huống chi là mọi người.

Nghe xong câu chuyện Nhật Minh trầm lặng không nói gì ,một lúc sau cậu mới cất giọng :

- Nhật Lệ tính tình ngang ngược ,ăn nói lung tung, ỷ mình học giỏi nên cái gì cũng tự cho là đúng , bà đừng để bụng mà học quá rồi tẩu hoả nhập ma,bà xứng đáng được đi chuyến thực tế này mà...

Mai Lan đang buồn cũng phải phì cười ,thì ra nãy giờ Minh đang nghĩ cô vì lời nói của Lệ mà suy nghĩ nhiều ,cô đâu phải là người để ý lời nói của người khác đâu ,trước giờ tính cô rất thẳng thắn ,công tư phân minh chưa một ai có thể làm cô mất bình tĩnh cả .( Về sau sẽ có 😂😂😂)

Tại vì cô không thể kể hết sự thật nên Nhật Minh hiểu lầm cũng phải thôi,xin lỗi Nhật Minh lần này phải để cậu hiểu lầm rồi

- Tôi biết rồi ,tôi sẽ không để áp lực nữa đâu .Mà ông này ,ông có bao giờ thấy cảm giác vừa gặp một người đã thấy như rất quen thuộc không?

Két ,Minh phanh gấp xe lại quay lại nhìn Lan:

- Bà hôm nay sao thế? tôi thấy khác à nha ,toàn nói những chuyện thần bí .Mai Lan bà chằn của tôi đâu rồi.

Biết mình lại nhỡ lời hỏi vớ vẩn nên Lan giả vờ bình tĩnh nói :

- Ông khùng vừa thôi ,tại đôi khi tôi hay gặp một người nào đó mà tôi lại thấy như mình đã gặp người ta ở đâu đó rồi mà nãy giờ ông nhạt nhẽo quá nên tôi kiếm chuyện hỏi chơi thôi.Ông không thích nghe thì thôi .

- Nghe ,thích nghe được chưa .Chắc do bà gặp người ta ở kiếp trước ý ,bà mắc nợ người ta kiếp này người ta tới đòi bà đó.

- "Kiếp trước" ',"mắc nợ" hai câu đó đánh thẳng vào nội tâm của Lan vào lúc này .Kiếp trước anh cứu cô sau đó cô chưa báo đáp được gì thì anh đã đi rồi ,những chuyện sau đó thì cô lại không thể nhớ được .Lúc này đây cô chỉ ước mình có thể xuyên không về lúc đó để giải đáp những thắc mắc trong lòng mình ,hoặc giả sử kiếp này ở một nơi nào đó anh cũng đang tìm về để gặp cô .Nhất định cô sẽ tìm ra bằng được đáp án mà mình mong muốn .

Ổn định lại tinh thần cô cất tiếng nói :

- Đi lẹ lên ông còn ăn sáng nữa , tôi muốn ăn bánh cuốn ở gần cổng trường .

-Ok !

Les't go.

-Tèn tén ten, đến rồi đây ,mời công chúa của tôi .

- Cô ơi làm cho con 1 bánh cuốn và 1 bánh ướt ăn tại đây nha .

- Có ngay đây ,nay hai đứa đi chung luôn rồi à ,đúng rồi người yêu thì phải đi chung xe chứ.

- Thôi cô ơi,con không yêu bà chằn lửa này đâu.Nhật Minh nhìn Lan bằng ánh mắt tinh nghịch đáp.

Cô cũng không kém cạnh :

-Ê ,ba mẹ ông nhận tui làm con dâu rồi đó nha ,ông không yêu cũng phải lấy tôi.Nhật Minh xông tới kẹp cổ Mai Lan dáng vẻ vô cùng tự đắc:

- Hoá ra bà yêu tôi từ lâu rồi ,được thôi nể tình em yêu anh như thế anh sẽ cho em vào danh sách chờ .

-Ông đừng có mà chảnh như thế ai mà thèm ,bỏ cái cánh tay của ông ra nhanh.

Trong lúc giằng co Lan cố ý cúi đầu xuống lùi về phía sau để thoát khỏi Minh ,do lực hơi mạnh nên cô chới với ngã ngửa ra sau .

Minh vội vàng quay lại định túm lấy Lan nhưng không kịp ,cả sau người của cô đập vào một lồng ngực rắn chắc ,hai tay người đó đang nắm lấy bả vai cô ,mùi hương nam tính xộc thẳng vào mũi cô ,khoan sao cái mùi này quen thế nhỉ ?...

Thất thần mất mấy giây Mai Lan mới hốt hoảng cất tiếng :

-Ôi ,em xin lỗi ạ,theo phép lịch sự thì cô cứ xưng là em trước .

Nhật Minh sau giây phút hốt hoảng cũng cất tiếng ngạc nhiên nói:

- Em chào thầy ạ .

- Ừ ,chào em hai đứa ăn sáng ở đây à?

Giọng nói quen thuộc vang lên ,Mai Lan quay ngoắt người lại ,khuôn mặt quen thuộc hiện ra ,cô lắp bắp :

- Thầy .
 
Tám Trăm Năm Sau
Chương 11


Lúc ngồi vào bàn ăn mặt Lan vẫn đỏ bừng,chỉ trong vòng 24h cô đã đúng trúng người ta những 2 lần liền ,mới hôm qua thì ở sân trường ,hôm nay lại ở quán ăn ,sau này mặt cô giấu đi đâu đây .

Nhất là lúc nãy khi quay lại cô liền bắt gặp ánh mắt thầy Tâm nhìn cô không bình thường , ánh mắt lúc đó của thầy xẹt qua một tia khó chịu nhưng rất nhanh lại khôi phục như không có gì xảy ra.

Có lẽ do cô bất cẩn và trúng thầy khiến thầy không vui.

Tình huống bây giờ là 4 người cùng ngồi chung một bàn ăn ,Minh và Lan một bên còn bên kia dĩ nhiên là thầy Tâm và một người không xa lạ gì chính là Ngọc Hà người mà hôm qua tuyên bố phải cưa đổ thầy.

Nhật Minh tinh nghịch nháy mắt với Lan rồi cất giọng hỏi:

- Thầy và bạn Hà là người quen ạ ?

Hà chưa kịp trả lời thì thầy Tâm đã lên tiếng :

- Tôi gặp Hà ở cổng trường ,tôi mới vào đây chưa biết chỗ nào ăn ngon nên nhờ Hà giới thiệu giùm mấy quán ăn ngon gần đây cho tiện .Tình cờ Hà cũng chưa ăn sáng nên rủ em ấy đi ăn chung luôn.

Nghe vậy cô chủ quán hồ hởi nói :

- Thế là thầy tới đúng chỗ rồi đấy ,xung quanh đây chỉ có tôi là làm chuẩn bị Bắc nhất ,từ giờ cứ ghé đây thường xuyên nha.

-Vậy cô cho cháu một phần bánh cuốn ,Ngọc Hà em ăn gì ?

-Bánh cuốn ạ ,Hà không do dự trả lời .

Nhật Minh trề môi khẽ lẩm bẩm : Không còn tí liêm sỉ gì ,rõ ràng lúc nãy ...

- "Nhật Minh " giọng Hà cất lên , ánh nhìn sắc lẹm khiến những lời nói chuẩn bị tuôn ra từ cái miệng tía lia của cậu đành phải nuốt lại vào trong.

-Đồ ăn tới rồi đây ,giọng cô chủ quán phá tan không khí ngượng ngùng lúc này.

- Nhìn ai cũng đẹp cả ,cứ như 2 cặp yêu nhau ý .

Mặt Hà đỏ rần rần còn thầy Tâm thì chỉ cười nhẹ không nói gì cả ,anh không có thói quen nói chuyện khi ăn uống.

Nhật Minh tinh nghịch huých vào tay Lan nói :

- Ăn đi , hành động thân mật này khiến cho ai đó ngồi trước mặt khẽ liếc mắt một cái phá lệ hỏi :

- Lan là người gốc Bắc đúng không ?

- Ơ ,sao thầy biết ạ ?

- Hôm qua thầy Khoa có trao đổi và cho tôi xem hồ sơ của mấy sinh viên ưu tú của lớp nên tôi nhớ .

- À ,em cũng bình thường thôi thầy ạ,lại còn hậu đậu ,đi đững cũng không để ý nữa,làm phiền thầy từ hôm qua tới giờ.

- Không sao , tuổi trẻ mà cứ vui tươi sống đúng với lứa tuổi của mình là được

-Dạ ,vâng ạ .

- Thôi ăn đi ,còn kịp giờ vào lớp nữa.

Kết thúc bữa ăn Minh đứng lên nói :

- Bữa nay để em mời mọi người ạ ,cô ơi tính tiền cho con.

Thầy Tâm cất giọng :

- Các em còn đi học lấy đâu nhiều tiền bữa này để thầy trả .

- Ui ,thầy bọn em có tiền mà .

- Nghe lời thầy cất đi , thầy cũng chỉ hơn tụi em mấy tuổi thôi trên giảng đường gọi là thầy còn ra ngoài cứ gọi tôi là anh đi .

Tôi vào đây cũng không có bạn bè gì cả ,sau này đi chơi ở đâu nhớ rủ tôi đi cùng cho đỡ buồn .

- Nhất trí luôn thầy ơi .

Ba bạn trẻ đồng thanh .

- Nếu thầy à quên , nếu anh không chê bọn em mời anh về lần lượt nhà từng đứa dùng cơm được không?

Hà lém lỉnh hỏi .

- Có dịp tôi nhất định sẽ ghé .

- Thôi chúng ta lên lớp thôi .

- Dạ đi thôi anh .

Ha,ha ,ha 3 đứa cùng cười phá lên ,khoảng cách thầy trò gần gũi thêm một chút.

Lúc đi vào cổng trường Minh đi lại gần thì thầm vào tai Hà :

- Cho bà no chết luôn ,đồ mê giai .

Hà chưa kịp phản ứng gì thì cậu đã lướt nhanh qua ,còn không quên nở nụ cười khiêu khích.

Đúng vậy, lúc nãy trên đường đến trường cậu đã thấy Hà bước ra từ quán bún bò Huế rồi .Đúng là ,liêm sỉ không còn một miếng 😂😂😂.
 
Tám Trăm Năm Sau
Đưa về nhà


Mới kết thúc tiết hai thì điện thoại của Minh đổ chuông,nhìn thấy tên người gọi là ba mình cậu vội vàng nghe máy:

- Dạ,con nghe nè ba ơi .Dạ ,con về liền ạ.

- Lan ơi ,nhà tôi có việc gấp ,tôi về trước xíu bà bắt xe về nha.

- Có việc gì mà ông gấp vậy?

- Má ở nhà mệt , ba kêu tôi về trước trông tiệm để ba chở má đi khám bệnh .

-Ừ ,hay có cần giúp gì không tôi về cùng luôn.

-Khỏi đi còn mấy tiết nữa cơ ,tôi về trước bà ở lại đi.

-Rồi về lẹ đi ,có gì gọi tôi nha .

- Ok.

Hết giờ học, đang đứng trước cổng trường đặt xe thì một giọng nói quen thuộc vang lên:

- Đang chờ Minh à ? vội vàng ngẩng mặt lên không ngoài dự đoán thầy Tâm đang ngồi trên xe máy đậu sát bên cô .Lan luống cuống đáp :

- Dạ, Mình có công chuyện nên về trước rồi,em đang bắt xe về ạ.

Có lẽ có tật giật mình, nên khi đối mặt với thầy là nhịp tim cô lại đập nhanh hơn bình thường.

Người nào đó vẫn làm như không thấy vẻ mặt luống cuống của cô tiếp tục hỏi:

-Nhà em ở đâu ,lên tôi chở em về .

- Dạ ,nhà em xa lắm ở ngã tư Gò Mây cơ, thầy cứ về trước đi em bắt xe cũng được mà.

- Nhà tôi cũng ở ngay đó ,vậy là tiện đường rồi ,lên xe đi đừng ngại,mũ bảo hiểm đây.

Đến lúc này mà còn từ chối nữa thì quá là không nể mặt thầy rồi ,Lan đành ngượng ngùng ngồi lên xe rồi lí nhí:

- Em làm phiền thầy một bữa nha.

- Có gì đâu ,tiện đường mà .Nếu lúc nãy có khác đường tôi cũng vẫn đi , để cho quen đường , tôi mới vào chưa quen nên muốn đi nhiều cho thuộc

đường ,nhỡ có lạc cũng còn biết về nhà.

- Giờ có Google rồi lo gì thầy.

-Google cũng có lúc chỉ sai ,đi thực tế vẫn hơn.

- Dạ, vâng ạ.

Cuộc trò chuyện kết thúc ,không ai nói với ai câu nào nữa phần vì chưa quen bao lâu Lan cũng không biết nên nói gì ,với lại khoảng cách thầy trò cùng hai lần đụng trúng khiến đối diện thầy là cô mất tự nhiên.Cuối cùng là một lí do khác nữa mà cô không tiện nói ra.

Nhưng ngồi sau thầy không hiểu sao cô thấy rất yên tâm,bờ vai này thật vững trãi ,mùi hương cũng dễ chịu nữa,lái xe mà cũng đẹp vậy trời muốn dựa vào ngủ một giấc quá..., tuy rằng cô có phần hơi sợ nhưng không thể phủ nhận thầy rất có sức hút ,là kiểu nhìn một lần là nhớ mãi ....

"Két" tiếng xe dừng lại gấp cắt ngang dòng suy nghĩ của Lan, thì ra là một người qua đường không để ý làm thầy Tâm phải phanh gấp không là sẽ tông nhau.

- Đi đứng gì mà kì cục thế ?Lan bực bội lên tiếng .

Bên kia cũng không phải dạng vừa :

- Đi vậy đó giờ muốn sao.

- Đi đường không quan sát ,xém tông với người ta còn lên giọng nữa .

- Tôi đã đụng trúng xe cô chưa mà cô kêu?

Đồ bà chằn .

Thấy hai người không ai nhường ai câu nào hết thầy Tâm đành lên tiếng:

- Thôi không có ai làm sao cả mình bỏ qua anh nhé.

Chuyện nhỏ mà dĩ hòa vi quý .

- Ừ ,nói như anh còn được ,chứ người yêu anh dữ quá ,tôi chưa làm gì mà đã nhảnh vào họng người ta rồi.Tôi đi đây ,chào anh ,chào bà chằn...

- Ê cái anh kia ,nói ai là bà chằn hả?tôi không phải ...chưa kịp nói xong thì thầy

Tâm khẽ cười ngắt lời cô:

- Người ta đi rồi đừng chửi nữa .

Lúc này Lan mới giật mình nhận ra nãy giờ hăng hái cãi nhau không để ý hình tượng gì hết ,còn một điều nữa là lúc nãy phanh xe gấp hai tay cô bây giờ đang ôm eo thầy Tâm .

-Ôi ,em xin lỗi thầy em không chú ý ạ .

- Không sao ?

- Thầy thấy em có dữ không ạ?

-Không, tôi thấy dễ thương mà.

Câu nói của thầy làm Lan bất ngờ ,mặt cô đỏ rần rần ,hai má nóng bừng .

May là bây giờ cô đang ngồi sau ,chứ nếu đứng trước mặt thầy không biết cô phải làm sao nữa ,thầy làm cô bối rối quá "dễ thương "cái quỷ gì ,nói móc mình thì có .Nhịp tim Lan cũng đập nhanh hơn ,cô nhủ thầm "đồ không có tiền đồ ,chỉ một câu nói đã như vậy rồi ,bình tĩnh lại Lan ơi".
 
Back
Top Bottom