Ngôn Tình Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 40: 40: Polen Và Kovem Được Đặt Lên Bàn Cân So Sánh


Như Ân quan sát tình hình trên du thuyền thì khẽ nhếch miệng cười….( cười đểu nha các bé).

Đã lâu rồi cô không được đứng giữa khung cảnh huyền ảo của biển gió thổi của trời, cảm giác thật sảng khoái khi chuẩn bị nhả đạn.
Cũng vừa lúc ấy Nghiêm Thục chỉnh lại tay lái thì quay sang nhìn Như Ân, cái nụ cười ấy của cô làm anh thấy quái dị.
Chợt nhìn nụ cười ấy của cô lại khiến Nghiêm Thục nhớ ra điều gì đó.

Anh móc từ trong túi ra một cặp thiết bị nghe không dây.
- Bọn Wee và Khả Như chắc đang đợi tín hiệu của em từ nãy giờ đó.
Trên gương mặt của Như Ân vẫn thoáng hiện nụ cười tà ám ấy, cô nhìn thiết bị nghe không dây trên tay anh thì mới nhớ ra.

Như Ân vội ra hiệu và nói với anh.
- Ném qua đây đi, suýt nữa là quên đấy.
Nghiêm Thục khẽ lắc đầu.
Anh lấy một cái rồi ném qua cho Như Ân một cái, hai người đồng thời đeo lên bên phía tai trái.
Chẳng biết anh có biết hành động đồng đều của hai người không? Và cũng chẳng biết Như Ân có để ý không…vào một khoảnh khắc nào đó, hai người đã có những hành động tương tự nhau y đúc.


Như Ân nhíu mày khi điều chỉnh để xem cách sử dụng của thiết bị này, cô đang vừa phải ngắm bắn xem tình hình phía xa xa kia của Polen…vừa điều chỉnh lại tai nghe làm cho Như Ân có chút bực.
Nghiêm Thục chẳng cần quay lại nhìn thì cũng biết cô đang không bắt được tín hiệu của bọn Wee, anh khẽ cười.
- Chỉ có bên của anh mới bắt được tín hiệu với họ mà thôi, cái này được chế tạo theo cặp, chỉ có một bên mới được chủ động kết nối tín hiệu mà thôi.
Nghe vậy, Như Ân có chút nhíu mày nhưng vì đang để ý đến tình hình xung quanh du thuyền và trên thuyền từ tầm nhìn hạn chế, nên cô không thể quá để tâm đến mấy cái này.

Có lẽ là sẽ tính sổ cái thứ thiết bị này sau vậy.
Khi Nghiêm Thục kết nối với phía Fon, vì Fon cũng đang ở cùng bên đó lên anh sẽ dễ dàng tìm tín hiệu của họ hơn.
- Ngài ổn chứ?
Một giọng nam cất lên khi tín hiệu vẫn đang chập chờn…
Khi mà Nghiêm Thục kết nối được thì cùng lúc thiết bị bên tai Như Ân cũng bắt được.
- Sếp cậu chắc không thể đi Nam Phi bàn chuyện kí kết vũ khí với bên đó được rồi, chia buồn.
Fon nghe vậy thì tỏ thái độ vô cùng lo lắng truyền qua bên tai hai người.
- Sao vậy? Ngài ổn chứ?
Nghiêm Thục cũng chỉ đáp cho có lệ.
- Nếu muốn tôi không gặp chuyện gì, thì hãy mau cho người đến đây nhanh đi.
Fon rất tin tưởng vào Nghiêm Thục vì anh biết nếu Nghiêm Thục gặp chuyện gì nguy cấp chắc chắn sẽ không mang cái giọng đó nói chuyện với mình đâu, mà nếu có sao thì cũng tự Nghiêm Thục biết chừng mực.

Dù có lo lắng thì cũng chẳng thể gặp Nghiêm Thục ngay được.
Vừa nói Như Ân vừa thấy một bóng mờ mờ đang men men ẩn lấp cài cái gì đó vào thành du thuyền.
Một tiếng nổ từ khẩu súng bắn tỉa vang lên.

Nghiêm Thục cũng chỉ nhếch miệng.

Fon vừa nghe thấy Như Ân nói chuyện xong mà cô đã ngay lập tức nổ súng, chân tay anh bất chợt đổ mồ hôi lạnh.

Cô Như này có vẻ hơi khó chơi...Mong ngài sếp của anh có thể sống sót được.
Cái bóng ấy đã lao xuống biển hòa với dòng bước nửa ấm, nửa lạnh đến nổi da gà.

Mùi của thần chết đã đợi hắn đến làm món ăn.
Wee đầu bên kia cũng bắt được tín hiệu, cùng với đó Khả Như đang múa phím.
- Khả Như cậu khống chế được bộ định vị điện tử của khoang thuyền trưởng không?
Tiếng nói của Wee vọng sang bên Như Ân.
Khả Như mím chặt môi, tập trung vắt óc gõ gõ.
- Cũng cần thời gian đấy, nếu thích thì ở đây mà gõ đi, chả vui vẻ gì đâu.
Wee và Khả Như đối khẩu với nhau cho thoải mái tinh thần.

( không biết ai tin hai bà này nói chuyện giải trí không ta.>..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 41: 41: Được Hôn Nhưng Phải Giấu Kín


Polen ở đầu bên kia cứ ngỡ như bản thân hắn sẽ phải chứng kiến cái chết sẽ đến với chính mình trong ngày hôm nay nhưng… Có lẽ chúa vẫn còn rất muốn trêu đùa hắn thêm chút nữa.
Ánh mắt hung tợn thấm màu máu vô cùng đáng sợ nhưng cũng chẳng khiến cho những kẻ đêm nay muốn giết hắn ngừng xông lên.

Nhà họ Hạ đã thấy tình hình vô cùng hỗn loạn, nhưng nhà họ Họ vẫn rất bình tĩnh, trên dưới đều biết thu xếp.
- Thưa ông chủ, chúng ta có nên cân nhắc đề nghị của Nghiêm thiếu không?
Một người mang dáng vẻ phơi mình giữa thương trường, rất dày dặn kinh nghiệm đang hưởng rượu thấy tình hình chẳng biết đâu vào đâu.
Matak chỉ nhìn hình ảnh của những kẻ gốc Âu với những mái tóc gả ánh vàng, ánh bạch kim mà ngẫm nghĩ về quá khứ.

Lão đã từng rất yêu cô vợ đó của lão, nhưng không ngờ ả lại không biết thời mà sống.

Nhìn thấy những kẻ đầu vàng ấy đánh nhau cũng khiến lão bớt chướng mắt.
- Oke báo với người của Nghiêm là chúng ta sẽ nhượng bộ cho trận này.
Nghĩ ngợi một chút Matak lại nghiêng đầu về phía thuộc hạ mình.
- Tiện gửi lời khen đên tên Polen kia nhé, sắp chết rồi mà vẫn có hi vọng sống, rất ưu tú đấy.

Tiếc là không phải người của ta.
Thuộc hạ nghe vậy thì cũng tự hiểu là mình lên nói gì với Nghiêm Thục.

Tên thuộc hạ thấy thật khó hiểu với cách tư duy của lãnh đạo nhà mình, cứ tùy ý mà cũng tâm cơ.

Người có tiền đúng là sướng và cứ như lão Matak thì hắn cũng chẳng muốn vì mấy người như Matak như bị thần kinh vậy.
- Tôi sẽ gửi những lời ông chủ nói với Nghiêm thiếu ạ.
Matak cũng chẳng ở lại lâu quá, vì lão chẳng muốn mất ngủ cho mấy chuyện bao đồng như này.

Vốn dĩ lão cũng chỉ là thương nhân lên không quan tâm quá chính trị quốc tế, thấy Polen đánh nhau hay thì khen câu cho vui mà thôi.
Ở chỗ của Nghiêm Thục và Như Ân đã có một vài chiếc thuyền được lái với động cơ chạy bằng dầu, đang ra sức tăng tốc về phía trước, họ đi lướt qua chiếc thuyền của Như Ân và Nghiêm Thục mà hướng về phía chiếc du thuyền lớn kia.
Khi gần như mấy chiếc thuyền ấy đã tiếp cận được du thuyền nhà họ Hạ thì Như Ân cũng bỏ súng sang một bên.
Cô ngước đôi mắt hướng về phát nổ xuất hiện một bông pháo hoa nhỏ trên trời mà thở dài.
- Mệt thật đấy.
Chẳng còn cái dáng vẻ e ngại hay để ý đến ánh mắt của Nghiêm Thục chú ý đến mình nữa.

Hiện tại Như Ân rất mệt, bờ môi trăng bệch chẳng còn chút màu hồng nào vương vấn ở lại.

Cánh tay trước ở bên Thổ Nhĩ Kì vẫn còn hơi nhức giờ lại nhức thêm, cô cứ nghĩ nó sẽ ổn lại.

Thật mệt, Như Ân mặc kệ chiến trường hiện tại ra sao, đằng nào Wee muốn vậy, là bạn thì sẽ giúp nhưng tên Polen có thể qua hay không thì Như Ân chẳng có để tâm tư để quan tâm.

Cứ thế mà Như Ân đã chìm vào giấc ngủ từ khi nào không biết, gió biển thì lạnh, hai mắt cô nhắm nghiền, muốn mở ra cũng khó.
Hơi thở có chút chuyển lạnh hơi run nhẹ, bỗng dưng lại được một bờ vai vững chắc cùng khuôn ngực ấm áp đã cho Như Ân một sự an toàn trong tiềm thức.
Cô cọ cọ cái mũi lạnh buốt của mình vào ngực Nghiêm Thục, rồi cũng an tâm khi ngửi thấy mùi hương tươi mát từ người ai đó đêm lại.
Nghiêm Thục tuy có chút khó chịu, cũng có chút đau nhưng cũng nhờ cái lạnh này mà ạnh lại đỡ đau hơn, cảm giác lạnh lạnh của gió biển cùng ban đêm này đã giúp anh thấy bớt đau phần nào.

Nhưng khi thấy Như Ân với gương mặt nhợt nhạt thì lại thấy khó chịu.
Mặc kệ chiếc thuyền trôi đi đâu, anh bước đến chỗ Như Ân mà ôm cô vào lòng với một bên tay chẳng dám cử động mạnh.
- Ngủ sao?
Giọng nói có phần hơi khàn khàn do cổ họng bị lạnh, Nghiêm Thục hỏi Như Ân.

Như Ân lại cứ muốn tìm tư thế tốt để được ngủ một cách ngon lành.

Có lẽ cô đã quên cánh tay anh bị làm sao luôn rồi.
Nghiêm Thục nâng nhẹ phần cổ Như Ân để gương mặt cô được gần với ngực mình hơn, giúp cô thấy ấm hơn.

Cũng đã thấy phần cổ tay của Như Ân lại chẳng hết đau nhức như anh đã tưởng.

Nghiêm Thục xa nhẹ giúp cô mát xa.

- Tôi có thể lạnh nhưng em thì không…được không?
Cứ ngắm mãi gương mặt trong lòng, ngắm từng chút một.

Đây có lẽ không còn là lần đầu hai người bên nhau gần như thế này nữa rồi.

Nhưng lần này con tim Nghiêm Thục đã đập rất loạn nhịp, đến bản thân anh còn thấy thất kinh…hơi hoảng khi không thể kiểm soát được chính cảm xúc khi bản thân đang ngắm nhìn cô ngay lúc này.
Vẫn thi thoảng là tiếng súng nhưng có lẽ cánh môi của Như Ân lại thu hút sự chú ý của Nghiêm Thục hơn.
Nghiêm Thục ghé sát lại, anh lại thì thầm.
- Không nói gì sao? Vậy thì coi như em đồng ý rồi đấy nha.

Câu hỏi lúc nãy của Nghiêm Thục giống với lời tỏ tình hơn, nhưng Như Ân lại chẳng hề hay biết điều gì.

Có lẽ khi tỉnh dậy cô chẳng biết sao mình có bạn trai đâu nhỉ?
Cứ như vậy mà Nghiêm Thục thơm nhẹ lên má Như Ân rồi di chuyển dần xuống môi Như Ân.
Triền mien khai phá, mở cửa cánh môi ấy mà khiến cho sức lực có phần không được tốt như bình thường của Nghiêm Thục mà được hồi lại nhanh chóng.

Cảm giác được hôn khiến anh như đang khai phá một vùng đất mới vậy, rất cuốn.

Càng hôn lại càng muốn hôn thêm.
Cứ thế mà anh chủ động hôn cô sâu thêm, sâu thêm nữa.

Vô thức Như Ân đã kêu nên.
- Ưm…
Bỗng Nghiêm Thục dừng lại, anh ôm chặt cô hơn.

Đã mặc kệ luôn cánh tay bị thương ấy.

Chỉ đơn giản là muốn ôm thật chặt như sợ nếu Như Ân tỉnh lại thì sẽ phát hiện ra tình huống khó xử này.
Rất sợ mất em…đây chính là cảm giác mà Nghiêm Thục cảm nhận được…sợ…?
Nhưng Như Ân đã quá mệt, cô cũng yên tâm về Nghiêm Thục.

Vậy nên thoáng cái đã mất nụ hôn đầu cũng chẳng biết.

Nghiêm Thục thở dài.

Anh không còn hôn nữa, chỉ thơm nhẹ lên trán Như Ân.
- Em cứ để tôi độc thoại vậy sao?
Nghiêm Thục chỉnh lại tư thế rồi quan sát tình hình bên du thuyền nhà họ Hạ, để không bị dáng vẻ của Như Ân quyến rũ mình nữa.

.

truyện teen hay
Chẳng biết Như Ân sẽ nghĩ gì khi ngay cả khi cô ngủ Nghiêm Thục cũng có cảm xúc với cô..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 42: 42: Ái Nữ


Xin lỗi mọi người quãng thời gian qua mình đã có việc gấp, đã không thể đưa ra chương mới.

Rất xin lỗi ạ.
....
Cứ thế mà Polen đã được tiếp viện bởi một loạt những người mà hắn chưa từng biết, những kẻ chẳng cần biết hắn là ai nhưng sẵn sàng nghe lệnh từ hắn.
...
Polen đã thoát.
Hoàng gia Bỉ nổi sóng.
Một thành viên xuất thân từ hoàng gia Bỉ đã từng bị phát hiện là không có mang huyết thống nhưng vẫn mang danh ‘ái nữ đệ nhất hoàng gia Bỉ’.

Cứ vậy mà sau vài năm cú sốc ấy đã thành một vết bẩn chẳng thể xóa nhòa trong kí ức của người dân Bỉ, hoàng gia Bỉ và là điểm đen của các hoàng gia còn đang tồn tại trên toàn cầu.
Nhưng gia tốc của tiểu ái nữ ấy cũng chẳng dạng vừa...thế là cứ vậy mà mọi chuyện được giữ ở thế cân bằng.
Nhưng Polen khác với Wee, hắn là một người kế nhiệm trong tương lai được cả nước biết đến, dù chỉ là bù nhìn thì hắn cũng sở hữu mà chính cha hắn cũng muốn trọng dụng,,,đó là kiến thức tinh thông máy móc, công nghệ cao.

Cho hắn vào quân đội để dễ bề kiểm soát...ai ngờ...
Sự nóng giận vì đẩy lên đầu quốc vương Bỉ - cha Polen.
...
- Như Ân như thế nào rồi?
Nghiêm Thục nhíu mày mà ôm người trong lòng lên bờ, cánh tay bị thương cũng chẳng quan trọng nữa.

Để cô ngủ có vẻ sẽ giúp anh dễ chịu hơn, vết thương nhỏ ấy cũng chỉ giúp anh vui hơn mà thôi.

Fon thấy vậy thì nhanh chóng đi tới rồi quan sát tình hình vết thương và vị trí trúng đạn.
Fon nhìn về phía Khả Như.
- Có dụng cụ y tế không vậy?
Khả Như nhìn Như Ân ngủ ngon vậy thì cũng thầm ghét bỏ.

Cô đang tự lẩm bẩm /thứ bỏ bạn/.
- Đợi tí.
Dù nghĩ vậy nhưng cô gái nhỏ này vẫn loay hoay chạy vào trong xe ô tô tìm.
Wee thì biết tình hình nhưng cũng lặng im thăm dò thêm tình hình phía Polen.
- Sao rồi?
Một người chùm kín mít với bộ đồ bơi đang thông báo lại cho Wee với giọng nghiêm túc chẳng để lộ tí cảm xúc nào cả.
- Thưa sếp đã xong.
Wee chẳng lưu lại thêm chút nào mà cúp máy luôn.
- Tốt, giờ tất cả chúng ta sẽ di chuyển lên trực thăng về thẳng Pháp luôn.
Fon vừa xử lí vết thương cho Nghiêm Thục vừa nhìn thấy cảnh Nghiêm Thục vẫn đang ân cần với Như Ân thì cũng hơi ngượng.

Anh ta hỏi:
- Pháp có căn cứ của mọi người?
Nghiêm Thục quay sang nhìn Fon.
- Thắc mắc vậy sao?
Khả Như cầm ấm trà đạo từ đâu đi tới.
- JM ở đấy thì sao mà không có chỗ chôn thân cơ chứ.

Đần vậy.
Nghiêm Thục chỉ cần liếc qua cũng thấy hai người này có vấn đề.

Chỉ là vấn đề này không biết sẽ như thế nào mà thôi.

Fon cũng chẳng nói lại.

Anh ta vẫn cứ lặng im dịch sang bên cạnh Nghiêm Thục.
Nghiêm Thục nhìn Wee với một ánh mắt cũng không có quá nhiều ấn tượng.
- Tôi sẽ bên cạnh Như Ân, Mẫn gia đã giao phó việc này cho tôi rồi.

Mấy người làm gì thì cứ làm.

JM cũng không phải chỗ ẩn mình lâu đâu.

Hoàng gia Bỉ sẽ tìm đến nhanh thôi.

Và chính xác là Nato.
Nói xong thì Nghiêm Thục cũng chẳng thèm nhìn sắc mặc Wee xem thái độ cô như thế nào.

Anh quay mắt trực tiếp bảo Fon:
- Cậu ở đây với bọn họ đi, tôi hiện tại không cần cậu ngay.
Fon nghe vậy cũng gật đầu.

Rồi chẳng biết Nghiêm Thục lôi Mẫn gia vào có được phía Khả Như và Wee đồng ý hay không mà đã bước lên chiếc trực thăng của mình.

Một lúc sau thì trực thăng của đám họ mới đến.
Wee cứ nhìn Như Ân ngủ ngon vậy cũng an tâm.
- Chắc ông chùm của cậu sẽ biết thân biết phận mà chăm bạn tôi tốt chứ đúng không?
Khả Như thì khó hiểu.
- Mất bạn vào tay một lão cụ non kìa!
Fon mỉm cười mà nhìn Khả Như.
...
- Thưa sếp, hàng bên đó đã đến Nam Phi nhưng chúng đã đổi một thùng hàng lỗi vào những lô hàng sẽ giao dịch.
Nghiêm Thục nhìn dòng tin nhắn của Fon mà nhíu mày.
Anh ngó sang nhìn một tên thuộc hạ.
- Gọi ngay cho Ems, bảo hắn thay đổi thông tin trên bản giao dịch.

Người đó tuân lệnh rồi đi ra về phía phòng điều khiển mà bắt tín hiệu với Ems – một thân cận của phó thủ tướng Nga.
Như Ân mơ thấy...một hơi ấm...một mái nhà...một con búp bê chảy máu...

Nhìn gương mặt chảy mồ hôi lạnh của cô mà Nghiêm Thục nhíu mày.

Anh chuyền hơi lạnh cho cô hay sao mà người cô khó chịu vậy? Hay cô mơ ác mộng?
- Sao vậy?
Anh ghé sát vào bên tai cô hỏi nhỏ một câu.
Như Ân vẫn cứ nhắm mắt ngủ li bì.

Cũng không biết mình được hỏi câu gì.
Lấy từ trong túi quần một chiếc khăn tay có hơi dính vài giọt máu mà Fon đưa lại cho anh.

Anh lau tạm cho cô một chút mồ hôi trên chán.
Thấy Như Ân lại tỏ gương mặt khó chịu anh mới thấy mấy giọt máu từ lúc nào.

Vội nhanh tay cất đi mà lúng túng, sao Fon lại đưa cái khăn không sạch vậy không biết.

Chết tiệt.
Cứ thế mà Nghiêm Thục lo lắng nhìn Như Ân ngủ.
Anh thầm nghĩ.
Cô mang anh đến đây thì anh cũng mang cô đi đến nơi anh sắp tới.
Rồi cứ vậy mà họ ngồi trực thăng đến thẳng Nam Phi – vùng đất của tiếng nói tư bản với dân thuộc địa, của màu da giữa cái coi là giàu và nghèo..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 43: 43: F-k


Phía của Polen.
Polen được đưa đến một du thuyền nhỏ.
Anh ta chẳng thèm hỏi mình sẽ được đi đâu hay mình sẽ làm gì tiếp theo khi gây gây ra chỗ hỗn độn này.
Bản thân anh ta chỉ thấy gần như mình đang là kẻ nên xấu hổ.

Tại sao chứ?
Đúng là oan gia với bọn Nghiêm Thục chết tiệt kia mà.
- Haizzz
Một tên nào đó thấy anh ta đang thở dài thì quay đầu hỏi.
- Anh cần chúng tôi làm gì à?
Polen ngái ngủ mà lắc đầu, rồi vẫy vẫy tay ý bảo anh ta hãy đi đi.
- Kệ tôi, làm gì thì làm đi.

Fon kéo Khả Như vào một góc tối nào đó.
Khả Như tim đập thình thịch.
- Anh tính làm gì? Bỏ ra.
Fon nhẹ nhàng cười khổ, cái gương mặt thống khổ ấy khiến con tim Khả Như nhói lòng.
- Em tính quên quá khứ ấy thật sao?
Khả Như không có thêm sắc thái nào trên gương mặt đáng yêu của mình.
- Tại sao?
Fon nghe vậy thì bỗng dung thả lỏng người.
Không phủ nhận hay khẳng định thì là còn cơ hội.
Fon lùi lại một bước, anh lau nhẹ vết nước còn vương lại trên vai Khả Như, cô đang mặc một chiếc áo hai dây chuẩn bị đi ngủ nhưng với tình trạng này chắc mới tắm.
Hành động tự nhiên như vậy khiến Khả Như thoáng thấy cái cảm giác rung động, hơi thở ấy vẫn giống ngày xưa.
Fon có lẽ định đi ra khỏi nơi này…
Cánh tay đã bị một bàn tay nhỏ bé nắm chặt.

Đứng khựng lại nhưng anh lại chẳng quay lại nhìn gương mặt khiến lòng mình rối như tơ vò.
Nhưng…
Giọt nước mắt đã rơi.

Nó ấm nóng làm sao!
Giật mình Fon quay người lại.

Từng giọt nước mắt càng rơi lã chã nhiều hơn, gần như đã không thể kiềm chế.
Chát…
Tiếng một cái tát vang lên, một bên má của anh đã đỏ ửng.

Cùng với đó là cái ôm chặt, thật chặt chẳng hề muốn buông của Khả Như.

- Quá đáng vừa thôi.

Hức.
Fon đứng hình.

Anh không cao lắm nên gần như những giọt nước của cô đã chảy từ cổ anh chảy ướt đẫm cổ áo anh.
- Bé con…ngoan…
Tay anh khẽ xoa nhẹ vai Khả Như, như càng được nước lấn tới, tiếng khóc càng ngày càng to, càng dữ.
Fon thấy vậy cũng ngượng ngượng gọi lại cách gọi thân thuộc ngày xưa.
Khả Như nghe vậy thì ngưng khóc.

Lặng im một lúc thì Fon thấy cô cũng đã tỉnh táo hơn.
- Đừng khóc như vậy lần thứ hai nữa được không? Làm ơn đấy.

Nghe vậy thì nước mắt cô lại như đang trực trào ra.
Con tim Fon như có vạn con dao đang cào nát nó vậy.

Mà cũng chẳng cần đến đảo, vốn dĩ khi nhìn thấy cô sau bao thời gian thì còn tim anh đã nhói đau rồi.
Anh những tưởng sẽ như kẻ tàn hình mà xuất hiện vào cuộc đời vốn không nên cần anh.
Và những giọt nước mắt ấy...
Đã khiến anh phá bỏ lớp bỏ giả dối ấy.
Anh đau lắm, anh gần như khó thở.

Anh vùi đầu vào hõm cổ Khả Như, hít lấy hít nể mùi hương trên tóc cô.

Đã rất lâu.
- Khả Như...bé con của anh.

Xin lỗi em rất nhiều.
Khả Như lại muốn khóc, cô đánh anh nhưng lại không nỡ.
- Tại sao lần đó đã sắp chết rồi mà còn cứu em?
Fon lắc đầu và còn ôm ngược lại Khả Như.
- Anh thà chết chứ không để em phải chết.
Kẻ sắp được gặp tử thần như hắn mà còn muốn làm anh hùng cứu cô làm gì cơ chứ?
Ánh mắt của hai người như đã rất lâu rồi không có những tia nắng chiếu vào vậy.
Khả Như là ai cơ chứ, cô mạnh mẽ lắm đấy mà sao giờ lại mít ướt như vậy.
Hai người vẫn cứ dây dưa như vậy.

Không có đi quá giới hạn cũng không có nụ hôn nào.

Nhưng đủ để chứng minh.

Họ đang rất sợ mất đối phương lần hai.
...
Đang yêu à?
Dù bạn là ai thì Xuân Diệu cũng từng có ý: " Chẳng ai sống mà không thương, không nhớ một người!"
😉.
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 44: 44: Hạ Minh Nhẫm Như Đa Nhân Cách



Hạ Minh Nhẫm ngồi ở một góc phòng, cứ như một đứa trẻ bị bỏ đói lâu ngày vậy.

Cơ thể anh ta cứ trắng xanh không rõ, gương mặt thì lại thiếu sức sống vô cùng.
Ems nhìn thấy Hạ Minh nhẫm ở đây thì tiện trong tay có một cuốn sách liền ném thẳng đến chỗ anh ta.
- Bớt tỏ ra đáng thương đi.

Kovem đang tìm đến tôi hỏi tội kìa.
Minh Nhẫm vẫn thẫn thờ ngẫm nghĩ đến bóng hình ngoại quốc ấy.
- A …tôi rất thích một cô gái, cách nào tiếp cận được đây.
Ems nhìn gương mặt như kẻ nghiện m* t** của Hạ Minh Nhẫm nhíu mày, không thể hiểu nổi.
- Ai? Ai sẽ thích một tên như cậu, nửa điên, nửa ngáo, nửa khùng, nửa mất trí, b*nh h**n…có chó thích?
Anh ta lại ngước đôi mắt âm u chẳng mang sắc thái vui vẻ như lúc bước ra ngoài căn phòng này chút nào.
- Đừng thấy kẻ vô tri này mà vội khinh thường nhé.
Ems chả quan tâm thêm.
- Tốt nhất là tỉnh táo lại đi, căn cứ đang có việc đấy…về mà giải quyết đi.
Hạ Minh Nhẫm cảm thán.
- Thân xác héo úa này còn phải đi tán gái, cút ra ngoài đi.
Nghe vậy thì Ems cũng chỉ cần lại cuốn sách mà mình vừa ném về phía anh ta thôi.
- Ném lại đây và tôi sẽ đi ngay.

Polen âm thầm được đưa đến Pháp.
Dưới tòa cao ốc của một công ty thời trang, chẳng ai ngờ đó lại là một chi nhánh nhỏ của một tổ chức tình báo có tiếng đâu cơ chứ.
Polen được đưa vào một tầng hầm để xe nhưng lại được đi sâu hơn vào một gian phòng trống rất lạ.

Anh ta để ý đến những nhân viên tại đây hình như chẳng mảy may quan tâm đến nơi này.

Mọi người đi làm như chẳng có chuyện gì xảy ra hay họ thực sự chẳng biết chuyện gì?
Thấy anh mắt rò xét và tò mò không thể lí giải được vấn đề, Wee cười trừ.
- Đừng như đứa trẻ vậy, hỏi gì thì hỏi đi.
Trong chiếc xe vốn chẳng phải có mỗi mình họ mà thậm chí còn có đầy đủ những gương mặt mà hiếm khi Polen có thể thấy.
Mà cũng khó thấy mà chỉ nghe danh.

Nato từng đặt cho họ những cái tên như những con số khô khan, mang cái danh ẩn mình trong bóng tối.

Căn bản chẳng ai ngờ họ lại ngay trước mắt anh ta.

Đặc biệt có cả em gái anh ta.

Polen thầm cảm thán.

- Mấy đứa trẻ mấy đứa tính bao giờ về nhà ăn cơm vậy? Đi ra ngoài lâu ngày không ai hỏi han là làm gì à?
Tưởng đâu là một câu hỏi, đây là đâu?, nơi này là nơi nào? Mà bù lại Polen đã hỏi cái câu như dỗ trẻ con.
Khả Như nhíu mày.
- Đối diện là đồn công an đấy.

Thích về với đức vua cao quý của anh không.
Với anh mắt lườm xéo và giọng nói hăm dọa.

Khả Như đã thành công chọc cười Polen.

- Cô bé mấy tuổi rồi?
Fon từ từ lái xe cũng liếc mắt qua nhìn về phía Polen.
- Có vẻ thích tôi gọi cho vua Bỉ lắm nhỉ?
Anh ta như ngửi thấy mùi súng ống.
Càng nhìn kĩ Fon thì Polen càng cả kinh, một nhân vật gần như được liên minh châu âu EU và Nato gầm hiểu là gặp là giết, ai giết được hắn điều được thăng chức.

Nhưng khổ quá giờ anh ta chẳng thèm thăng chức nữa.

Nhìn qua cũng mờ mờ thấy vài mối quan hệ tình ái đang toả hương quanh đây.

Còn anh ta vẫn ế, sầu ghê...
- Tên ninja này! Là anh thật à.
Khả Như chỉ tủm tỉm cười nhưng không để cho mọi người thấy.

Thấy vậy Fon cũng chỉ bất lực.

Cái tên này anh tưởng hắn tỏ ra ngầu ngầu lắm cơ mà.

Sao cứ thốt ra mấy câu vô tri vậy.
Wee nhức cái đầu với ông anh mình.
- Lâu không được sống là chính mình à?
Anh ta nghe mà thở dài.
- Giờ hỏi cái gì còn có ích sao? Thà cứ vô dụng như này có khi hay đấy.
Wee đáp lại:
- Đến đây thì vô dụng cũng thành có thể lợi dụng.

Và nếu không thể lợi dụng thì...
Cái hơi gió se lạnh tỏa ra khắp người Wee khiến cho Polen đôi lúc phải rùng mình.

Cô em gái là vốn đã chẳng hề dễ đỗi phó và càng khó để tiếp cận, cả người lúc nào cũng có cái cảm giác chết chóc.
Polen thầm buồn rầu.
Đi đâu anh ta cũng thấy chẳng vui..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 45: 45: Netsles


Polen được dẫn đến một căn phòng gần như chẳng có lấy một cánh cửa nào trừ cánh cửa ra vào, với đó là một cái lỗ thông hơi.
Nhưng ở đây lại có rất nhiều thiết bị cần kết nối internet, tin hiệu từ các vệ tinh.

Nhưng gần như những thứ hiện lên trên màn hình mấy chục cái máy tính chẳng cần đến bất kì vệ tinh nào vậy.

Nhìn sơ qua đã thấy mấy phần mềm tự chế cùng một vài cái mà chính Polen cũng phải ngỡ ngàng.
Anh ta chẳng đi theo chỉ dẫn mà cứ loay hoay ngắm nhìn mấy thiết bị tự chế hoặc là tái chế lại mà ánh mắt phát sáng.
Một hơi thở cùng giọng nói đang dần ghé sát vào bên tai của Polen khi anh ta đang ngồi sổm, khiến cho Polen giật mình.
- Thấy mấy cái này hay lắm sao mà nhìn?
...
- Tính hù chết tôi à?
- Ai kêu nhìn anh lạ lạ lại còn lén lút như vậy đâu cơ chứ?
Một cô gái đeo kính cận xuất hiện bất thình phía sau.

Nhìn sơ qua đã thấy bộ tóc hơi rối cùng quần áo có phần tùy tiện.

Con người này khiến anh ta cảm thấy cái cảm giác chôn mình trong thế giới riêng mà quên đi thế giới ngoài kia vậy, cô nàng có vẻ đã rất lâu không ra ngoài.
Netsles ngoái đầu nhìn Khả Như bằng ánh mắt khó hiểu, cô chỉ vào Polen tỏ thái độ mù mờ.

Tiện thể Netsles cũng nhìn qua Fon càng khó hiểu x2.

- Có vẻ mấy cậu đi ra ngoài rất là vui đấy, đi về còn mang theo mấy tên dị nhân như này liệu có ổn không?
Polen đứng dậy làm cho chiều cao nổi trội của anh ta được làm bật lên.

Netsles cũng chẳng phải lùn nhưng khi đứng bên cạnh cái tên này tự nhiên cô nàng thấy bị sỉ nhục.

Cô nàng bước nhếch nhẹ sang bên để chiều cao của anh ta không ảnh hưởng đến hào quang của cô.
Fon vẫn luôn đi sau Khả Như chẳng hề có động tĩnh gì tính trả lời câu hỏi của Netsles, câu hỏi ấy cũng không phải dành cho anh lên anh cũng lặng im, mặc kệ mọi thứ mà cứ ngửi lấy mùi hương trên mái tóc của Khả Như.

Chỉ cần không ai biết anh đang làm gì thì họ nói gì anh không quá quan tâm.
Wee từ lúc bước vào đã gõ một loạt lệnh vào tất cả thiết bị liên lạc của mình với một mục đích.

Đó là...chặn tất cả tín hiệu xuất hiện từ phía Hạ Minh Nhẫm.
Có vẻ như Wee không muốn giải thích vấn đề, Netsles liền quay sang nhìn Khả Như.
- Bé con giải thích chút đi được không?
Khả Như lắc đầu khó xử.
- Tớ không biết giải thích kiểu gì...A...cậu hãy nghĩ như là có thêm đồng nghiệp đi.
Polen nghĩ mình sẽ gặp mấy người đầu óc bình thường nhưng khi thấy cách giới thiệu về mình à không...cách giới thiệu gộp cả anh ta lẫn Fon vào một câu nói thật là...chán.
Ánh mắt có phần phán xét của cô ngàng liếc qua Polen.

- Thêm rắc rối đây...!Truyện Xuyên Không

Lần đầu bị chê với hai từ ‘rắc rối’ Polen không hề thấy vui chút nào.
- Cô làm gì thì biến đi đi, cô mới rắc rối ấy.
Hai con người này bắt đầu cãi nhau...
...
Khả Như đánh nhẹ vào vai Fon.
- Để tôi dẫn anh đến phòng mình, đây chỉ là ở tạm thôi.
Fon im lặng cũng ngầm đồng ý.
Ngoài bọn họ thì gần như ở đây có thêm kha khá nhiều nhân viên, họ mặc những bộ quần áo thoải mái như ở nhà nhưng tác phong lại vô cùng chuyên nghiệp, mỗi người một việc, họ rất khác với nhưng nhân viên xuất hiện ở trên kia.
Để đỡ bỡ ngỡ, Khả Như giới thiệu sơ qua về tất cả mọi người ở đây.
- Tất cả họ đều không liên quan đến nhân viên ở trên kia, họ ở đây sống như ở nhà vậy từ sinh hoạt đến làm việc đều tại đây.

Còn nhân viên trên kia là của JM phục vụ cho sở thích của Như Ân về mảng thời trang.
Fon cũng đoán qua được sự xuất hiện của mấy nhân viên này.
- Nay tóc em thơm vậy.
Khả Như đứng yên bất động, gương mặt ngại ngùng.

Vì cô đứng yên lên Fon lỡ va phải.
- Này có đi đứng hẳn hoi không đấy, ngửi cái gì mà ngửi.

Bao con mắt nhìn kìa.
Với lời nói chất vấn ấy.

Fon đáp:
- Kệ...
Bất lực ghê....
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 46: 46: Sở Thích Của Mẫn Lão


Thế sự tại Nam Phi vốn dĩ đã bất lợi với Nga, nhưng cuộc giao dịch vẫn đang diễn ra và gần như chẳng có gì có thể ngăn cản.
Như Ân vừa ngồi trong trực thăng vừa được sự ân cần của Nghiêm Thục làm cho hơi đỏ mặt.
Cô khá gượng.
Nghiêm Thục thấy Như Ân đã tỉnh táo và không còn dáng vẻ mệt mỏi ấy nữa.
- Đã thoải mái hơn chưa? Có muốn ăn ngay cái gì không?
Như Ân lắc đầu.
- Cho tôi một ly nước lọc là được rồi.
Nghe vậy người bên cạnh hai người họ tự giác đi lấy nước cho Như Ân.
- Kovem, anh tại sao lại tiếp tục thực hiện giao dịch?
Nghiêm Thục nghe Như Ân gọi mình là ‘Kovem’ cũng chẳng lấy làm lạ, bởi cái tên của họ khi ở trong nước nên hạn chế dùng lại.

Có tên riêng thì ít đụng chạm đến người thân mình hơn, điều này sẽ tốt hơn.
- Anh chỉ đơn giản đến để giao chiến chứ không đến để giao dịch.
Ánh mắt Như Ân chợt hiện lên tia bất ngờ kèm theo đó là sự bất ngờ.
Thấy vậy, Nghiêm Thục cũng chỉ khẽ xoa đầu cô một cách yêu chiều.

- Em l*m t*nh báo nhiều lúc cũng đừng quá tin tưởng cái trước mắt, cái gì cũng có âm mưu cả thôi…
Nghe vậy cô đá đểu anh.
- Như việc anh mang tôi theo để dễ có được tình hình thế cờ đúng không?
Chẳng phủ nhận, ánh mắt có chút thích thú và cùng nụ cười đẹp đến kh*** g** ấy.
- Thông minh…
Nhìn cái dáng vẻ vui tươi trong khi bị nói trúng tim đen ấy, Như Ân mím môi lườm anh.
Có một chuyện mà Như Ân vẫn khá lo lắng.
- Cánh tay anh ổn chứ?
Cô ngó theo từng cử chỉ bên cánh tay bị thương của Nghiêm Thục, hành động này có chút làm anh rung động.

Chẳng ai từng để ý chút đau hay thấy trên người lính như anh cả.

Gia đình thì lại quá xa, chẳng biết bản thân anh đang làm gì, bị gì…
- Không sao đâu, chỉ cần em ngoan thì sẽ ổn thôi.
Giọng anh mang theo chút nịnh bợ.

Như Ân nghiêm mặt.

- Chỉ cái nói văn vở là hay, chả bù lúc tôi gặp anh lúc đầu.
Nghiêm Thục lặng im cười trừ.
Nhưng ánh mắt có chút se lạnh khi nghe đến chuyện lúc trước.

Như Ân liền bắt được chút tâm tư của Nghiêm Thục khi thay đổi ánh mắt…nhưng giờ có quá nhiều chuyện xảy ra, cô chẳng đủ bận tâm lắm.
- Lúc đấy anh chưa biết gì về em mà.
Như Ân đáp bâng quơ.
- Biết thì đã cài thêm mấy tên vào chỗ tôi để có thêm nhiều thông tin chứ gì?
Nghiêm Thục đúng bái lạy Như Ân quá.

Cô gái này chắc thích bắt bẻ anh mà.

Người ta hay nhắc dến những người có vẻ ngoài khó gần, nhưng khi thân thì họ lại rất khác.

Có lẽ hai người họ, à không, nhiều khác cũng vậy.

Nhiều lúc nhìn vẻ bề ngoài đánh giá người khác là không đủ cơ sở, và không nên mang theo những định kiến xấu trước khi hiểu rõ người khác.

Một lúc sau, khi mà hai con người này đang im lặng đọc báo thì Nghiêm Thục lại quay ra hỏi Như Ân.
- Jmemot, em không thắc mắc sao ông cụ của em lại thành lập Wolf à?
Như Ân nhíu mày.
- Ý anh là sao?
Nghiêm Thục sẽ lắc đầu.
- Anh không biết, có lẽ chuyện anh làm bên ngoài đã được ông cụ Mẫn lão nhà em tra ra từ lâu rồi, vậy nên cha anh mới biết mà lại giúp anh có thông tin của em cho anh xem.
Haizzz, biết ngay là Mẫn lão sẽ không bao giờ chịu ngồi yên mà.

Như Ân có chút ấm áp trong lòng khi nhắc đến Mẫn lão.
- Cũng bình thường thôi, lúc đầu tôi cũng thấy bất ngờ nhưng suy đoán của anh cũng trùng khớp của tôi, chắc do cụ thấy tình hình thế giới sẽ có những thay đổi.

Do lo xa, chắc vậy…

Cảm thấy cũng hợp lí, Nghiêm Thục nhắm mắt lại mà muốn nghỉ ngơi một chút.

Như Ân thì tiếp tục đọc báo.

Cô cũng nói thêm:
- Lập ra Wolf hình như là do sở trường nhiều đời của gia tộc chúng tôi, chẳng còn chế độ phong kiến nữa nên cái nghề Sử gia không được hành nghề như trước.

Nên Mẫn lão mới lập Wofl để thỏa sức tò mò về tình thế chẳng hay…cũng có một góc nhỏ để ghi chép lại mấy việc mà chúng tôi thu thập được dành riêng cho Mẫn lão.
Nói xong thì Như Ân thấy cái tên bên cạnh mình như chìm vào giấc ngủ, có chút hậm hực.

Cô mất công nói dài như thế mà…
Nghiêm Thục mỉm cười.
- Anh vẫn nghe nha.

Thôi nghỉ thêm tí đi, chuyến này sẽ mệt đấy..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 47: 47: Hụt Hẫng


*Trong mơ.
Cô bé đứng ở một góc nhà nhìn thấy cảnh một người phụ nữ cứ nhăm nhe như đang thèm khát, điên cuồng thứ gì đó.
Một cô bé với hai bàn tay nhuộm đầy máu, với hai đôi mắt kinh hoàng đẫm lệ.
- Sao bé con? Mày muốn tao chính tay giết thêm ai? Kể đi…bà sẽ giúp ngươi toại nguyện.
- A…a…
Cô bé ấy cứ chạy thật nhanh, thật nhanh.

Mặc dù mụ đàn bà đấy đứng yên nhưng cánh tay cứ dài ra, gần như sắp túm được cổ cô bé.

Lỗi sợ hãi ấy đang bao trùm khắp người Như Ân.

Cô biết hình ảnh đấy ở đâu ra…biết người đàn bà đó là ai.

Cô càng sợ.

Sợ người đàn bà đó sẽ ăn thịt mình.

Một lúc sau, có lẽ lại ở một viễn cảnh khác.

Trong tiềm thức, Như Ân thấy giấc mơ này cứ dài mãi.

Lần này cô thấy lại cảnh mình bị bắt nạt lúc Mẫn lão mới chuyển cho cô đến trường mới.

Một đám học sinh dáng người phương Tây chỉ trỏ.
- Mày là người Trung Quốc à?
- Haaaaa
- Là người Châu Á kìa.
Lúc đó, cô sống ở Đức.

Người Đức vốn rất không có thiện cảm tốt với người phương Đông.

Nhưng vì đâu mà cô lại trở thành trò cười…
Lại hình ảnh người phụ nữ lúc nãy đứng ở góc trường nhìn cô, ánh mắt bà ta như thôi môi.
- Haha, hãy kể tên người ngươi muốn giết đi, ta sẽ giết thay ngươi…haha.
Sống trong một môi trường nuôi bị kì thị dù là đứa trẻ nào cũng có lúc hoài nghi chính mình, tại sao chúng lại phải chịu sự phỉ bang như vậy…
- --
Nghiêm Thục nghiêm túc nhìn vẻ mặt khó chịu của Như Ân, đây không phải lần đầu cô mơ ác mộng nữa rồi.
Anh lấy khăn lau, lau qua mồ hôi trên chán cô, vỗ nhẹ lưng cô để Như Ân thấy an toàn hơn.
- Không sao, không sao…
Thuộc hạ bên cạnh nhìn thấy cảnh này thầm cười, nhiều lúc thấy sếp mình thân mật với con người ta tự nhiên anh ta thấy vui lây.

Anh ta sẽ ít bị mắng hơn vì sếp anh ta đang bận tán gái mà.

Tại một ngôi làng ở ven dãy núi phía bắc Drakensberg - thuộc lãnh thổ Nam Phi.

Đang chịu một cái rét đặc biệt khắc nghiệt nhất từ trước đến giờ.
Nghiêm Thục vỗ nhẹ gương mặt hơi tái của Như Ân, anh thắc mắc tại sao cô yếu đuối như này mà cứ lủi thủi một mình hoài vậy.

Không biết có mấy người nhìn thấy cô mềm yếu như vậy rồi.

Nghĩ vậy Nghiêm Thục hơi mím môi, cau mày nhưng tay vẫn đang lau mồ hôi cho Như Ân.
Bảo nghỉ tí mà cô chìm hẳn vào giấc ngủ, bên cạnh anh mà cô lại không an toàn sao? Thấy cô cứ gặp ác mộng như này anh hơi hụt hẫng, có chút buồn.
- Dạy đi, đến nơi rồi, Jmemot!
Như Ân vẫn cứ mơ mơ màng màng mà mở mắt.

Cô vẫn nửa mơ nửa tỉnh, ý thức không phân biệt được rõ ràng việc gì đang diễn ra.

Trong mơ, Như Ân rất sợ gặp con búp bê đầy máu và người đàn bà kia…tự nhiên thấy Nghiêm Thục xuất hiện.

Như thấy một vị cứu tinh, cô ôm trầm lấy anh.
Bât ngờ…
Nghiêm Thục có chút đứng hình, tư thế hai người cứ vậy mà ma sát với nhau.

Những giọt mồ hôi lạnh từ cơ thể cứ thế mà thấm qua hai lớp áo, chạm đến từng tấc da, tấc thịt của anh.

- Ngoan, mơ gì vậy?
Được sự vỗ về của Nghiêm Thục, Như Ân thấy dễ chịu hơn.
- Mệt một chút.
Nói xong cô chẳng buồn nói ra lí do.

Cứ thế mà ở trong vòng tay anh.

Nghiêm Thục vẫn cứ ân cần an ủi cô.

Những người khác đã xuống chờ hai người họ chuẩn bị bước xuống trực thăng.

Anh biết công việc chẳng thể trì hoãn quá lâu, vừa an ủi anh vừa nhẹ nhàng bảo cô:
- Thôi không sao rồi, chúng ta đến nơi rồi.
Như Ân có chút ý thức mình đang trong lòng Nghiêm Thục, hai má cô đỏ bừng.
- Tôi ổn lại rồi,…
Hai người dần tách nhau ra, Nghiêm Thục lặng yên quan sát Như Ân một chút rồi mới yên tâm nói chuyện công việc với cô:
- Hiện tại chúng ta không ở chỗ giao dịch ban đầu nữa, bên đấy sẽ có người giải quyết.

Chúng ta sẽ trực tiếp lấy lại hàng trước khi giao dịch bên kia bắt đầu.
Như Ân phân tích vấn đề hơi chậm.
- Tại sao phải mất công như vậy?
Nghiêm Thục đưa cho cô một bộ đồ chiến đấu, anh vừa hỏi lại:
- Nga là nước cần đi mua lại vũ khí từ một nước ngay cả nền chính trị còn không vững?
Như nhớ ra điều gì đó.

Như Ân mới loát kịp vấn đề.
- Kẻ cướp bị cướp?
Nghiêm Thục cười khen ngợi.
- Thì ra em cũng thông minh.

Bộ quần áo này hãy mặc vào đi, sẽ giúp em đỡ lạnh hơn đấy.
Nhìn bộ quần áo chiến đấu trong tay Nghiêm Thục, Như Ân cảm thấy không khí đúng lạnh thật.

Hỏi sao tự nhiên thấy Nghiêm Thục mặc ấm vậy, không biết anh thay từ bao giờ.

Cô ngủ hơi lâu thì phải.

Như Ân nhận quần áo.
- Cảm ơn!
Nghiêm Thục định đi ra ngoài cho cô thay quần áo thì quay lại nhìn Như Ân một chút.
- Em thay đồ đi, tôi ra ngoài.

Cẩn thận đừng ngất.
Như Ân nhíu mày.
- Tôi yếu đuối đến vậy sao?
Nghiêm Thục hờ hững đáp.
- Hơn cả vậy.
Cứ thế mà người đứng ngoài, người thay đồ.

Nghiêm Thục biết rất rõ vấn đề hiện tại là như thế nào, anh nhắc cô mặc ấm để giúp anh thấy an tâm về cô hơn.

Ở đây chẳng có gì là đảm bảo, anh cũng sẽ không thể để mắt đến cô hoài được..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 48: Chương 48


...
- Sao chứ? Cháu gái ta đang ở chỗ của thằng nhóc đó sao?
Một tấm lưng già nhưng dáng đứng thẳng tắp, nghiêm nghị quay lứng hướng về cánh cửa sổ của ngôi biệt thự hẻo linh nước Việt Nam.
Một anh chàng thư kí trẻ đứng bên cạnh Mẫn lão, tay anh ta đang cầm một xấp tài liệu liên quan đến Kovem.
- Dạ thưa ngài, Kovem có vẻ như đã đưa cô chủ đi đến Nam Phi rồi ạ, cháu không có thông tin phía bên Wolf cung cấp nên không thể tìm hiểu kĩ hơn tình hình được ạ.
Mẫn lão chống cây gây gỗ mun Ấn độ tỏ thái độ tức giận.
- Nhà họ Nghiêm có vẻ không thích liên quan đến tình hình quân sự trên thế giới mà.

Ta đã nhắc cha nó hãy để tụi nó ở yên đi.
Mặc dù có thái độ không mấy hài lòng nhưng ông cũng chẳng làm gì khác hơn, dạo này cứ có mấy cuộc gọi từ Trung Quốc đến làm cái thân già này không được yên chút nào.
Anh thư kí đắn đo tính toán.
- Vậy chúng ta cứ để như vậy sao ạ?
Mẫn lão đi có chút chậm chạp, bước đến bàn trà ngồi.
- Kệ tụi nó thôi, chứ giờ ta già rồi, chẳng làm gì được hơn cả.

Anh thư kí – Mike có chút bất ngờ.
- Mẫn lão, người, lần đâu tiên lại nhường thế cờ cho người khác vậy sao?
Mẫn lão thì liếc xéo anh ta.
- Hỏi nhiều vậy?
Rồi ông cụ đứng dậy.
Mike cũng đi theo, hai người đều mặc quần áo làm nông rất giống người bản địa, trừ mái tóc màu vàng của anh ta thư kí ra thôi.

...
Kovem đưa Jmemot đến một doanh trại trên một quả đồi có rất ít ngôi nhà của dân bản địa.

Anh nhìn cô chăm chú, còn Jmemot lại vẫn tiếp tục pha chút trà uống cho ấm bụng.

Dạo này cô đến tháng lên chẳng thể có cho mình một cảm giác dễ chịu ở vùng bụng dưới được.
Thấy trà được pha là trà gừng thì Kovem đoán có vẻ trong người Jmemot có chỗ không ổn.
- Đau bụng sao?
Vẫn tiếp tục hành động đổi nước cho trà, Jmemot chỉ khẽ nhíu mày, cô có hơi chút bất ngờ.
- Anh đoán hay vậy?
Hiện tại chỉ có hai người nên thái độ của Jmemot cũng có chút thoải mái, cô hơi căng thẳng khi bị mọi người nhìn mình như sinh vật lạ.
Kovem từ từ bước đến bên Jmemot.

Anh khẽ thở dài.
- Em đến ngày à?
Ở nơi thời tiết hẻo lánh như này thật là khó cho Jmemot, cô thân con gái sẽ cực lắm đây.

Được sự quan tâm của Kovem, Jmemot cười trừ.
- Yên tâm đi, như này cũng bình thường...
Chưa kịp nói hết câu thì đôi tay có chút thô của Kovem khẽ xoa nhẹ đôi má chẳng chút hồng hào nào.

Hành động này kiến Jmemot có hơi gượng.
- Làm gì vậy?
Kovem xoa nhẹ má cô liền thấy sắc hồng chở lại trên gương mặt xinh xắn, trong lòng anh liền hiện lên cái đêm anh trộm hôn Jmemot.

Anh thất thần nói:
- Em đẹp hơn rồi nè, mà chắc xoa vậy sẽ đau đúng không?
Jmemot lườm Kovem.
- Hỏi thừa vậy?
Kovem nhoẻn miệng cười.
- Đau bụng thì hãy mặc ấm thêm đi, ở đây không có lính nữ nên sinh hoạt sẽ bất tiện lắm đấy...
Nghe vậy, ánh mắt khó hiểu chiếu thẳng về phía Kovem.
- Anh đưa tôi đến đây, không có lấy thêm một bóng hồng nào ư?
Kovem cười sặc.
- Sao lại bất ngờ vậy? Bóng hồng gì chứ? Có phải du lịch đâu...haha.
Nghĩ đến cảnh sinh hoạt khó khăn sắp tới với cái ngày dâu rụng này.

Cảm xúc khó tả đang dâng trào trong lòng Jmemot, cô hối hận còn kịp không...huhu.

Chẳng biết kiềm chế cảm xúc là gì nữa, Jmemot uống ực một hơi hết cốc trà, liền lăn lên chiếc giường đơn sơ.

Cô trùm kín chăng, tiện tay cầm cái gối cứng nhắc ném về phía Kovem.
- Làm gì thì nhanh lên, tôi còn rất nhiều việc ở JM đấy.
Nhận lấy chiếc gối mà mặt Kovem tươi cười như được mùa.
- Thôi nào, không đói à...dậy ăn trưa thôi chứ.
Nói đến ăn, bụng Jmemot đã kêu sục sục rồi.
Tiếng có vẻ không được nhỏ cho lắm.
Jmemot thấy ngại ngừng, thẹn quá cô nói to.
- Kệ tôi.
....
Hiện tại mình xin phép dùng tên gọi ở nơi khác của Nghiêm Thục và Như Ân nhé.

Điều này sẽ phù hợp với tình hình và tình huống câu chuyện ạ..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 49: 49: Hôn


Dạo này Kovem có cảm giác rất lạ, nhiều lúc anh cứ thẫn thờ nhìn Jmemot nhưng lại chẳng muốn nói gì.
Anh cứ thế mà muốn để ý xem cô có làm sao không.

Trái tim có một chút nhộn nhịp, cũng có thể nói là một cảm xúc cứ mơn chớn mà dâng trào.
Anh nghĩ đến tình trạng Jmemot đến ngày, anh cũng có học qua lý thuyết trên ghế nhà trường nhưng mà ở cái nơi hẻo lánh này, anh cần phải chuẩn bị cho cô thoải mái mới được.

Chẳng biết kiếm đâu ra mấy miếng vải, Kovem len lén chạy nhanh từ phòng mình đến chỗ Jmemot.
Cảm giác giống như kẻ trộm khiến anh hơi lúng túng, càng cố tỏ ra tự nhiên thì lại càng dễ bị phát hiện.
Một cậu nhóc đang là tân binh thấy Kovem đi đến hương căn phòng của Jmemot thì gọi to.
- Sếp…anh đi thăm cô Jmemot à?
Bị gọi như vậy, chân anh khựng lại, quay sang nhìn cậu ta bằng ánh mắt như tia laze.
- Cậu có ý kiến?
Ánh mắt ấy chiếu thẳng vào người cậu ta khiến cho cả người cậu ta cứ rợn hết lỗ chân lông.
- Dạ…
Vẫn ánh mắt khó chịu đấy, Kovem nhếch nhẹ khóe miệng.
- Có ý kiến thì chống đẩy một trăm cái đi.

Hoàn thành rồi thì nâng tạ liên tục hai giờ cho tôi…mà cậu tên gì?
Cậu ta ánh mắt hoảng sợ nhìn Kovem, mắt cậu ta nhìn lên trời mới cái thời tiết khắc nghiệt, như đang ngèo thét cậu ta hãy đến chịu hình phạt.
- Ơ sếp, chị gái kia kìa…
Cậu ta nhanh chí dùng gương mặt non nớt tỏ thái độ bất ngờ, khiến cho Kovem bị lừa mà quay đi.

Rồi cậu ta chạy thật nhanh.
Khi quay sang không thấy ai, Kovem biết ngay mình bị lừa bởi cấp dưới thì vẫy nhẹ tay với một người gần đó đang quan sát tình hình.

Thấy được tình hình trước mắt anh ta nhanh chân bước đến.

- Cậu ta tên là Enju mới 17 tuổi.
Kovem chưa kịp hỏi thì đã được nghe câu trả lời.
- Cậu có vẻ biết điều hơn cậu ta đó nhỉ, Hàn…tôi giao trọng trách tuần tra đêm một tháng tới…cho ai thì cậu biết rồi nhỉ?
Hàn nghe vậy thì chỉ gật đầu lia lịa.

Anh ta không dám nói gì phật ý sếp mình, cứ lặng im mà chuồn thôi.
Tất cả mọi người đều lấy trò cười từ Enju mà chuyền khắp khu quân sự.

Cũng vậy mà cậu ta thành cây hài của mấy con người nhạt nhẽo.

Jmemot đang thất trong người cực kì khó chịu.

Đã rất lâu rồi cô chẳng thấy đau như này.
- Mé…đau quá.
Cứ thì thầm chửi thề như thế.

Jmemot chẳng hề để ý có ai đang vào phòng mình, vốn dĩ căn phòng cũng chỉ được dựng tạm với những tấm bạt chắn gió lạnh, thêm tiếng gió, cùng cơn đau khiến cho Jmemot mất cảnh giác.
Chỉ đến khi Kovem ngồi ghế ở cạnh giường thì Jmemot mới giật mình.

Cô quay lại với gương mặt nhợt nhạt.
Càng nhìn gương mặt xanh xao, trắng bệch khiến cơn khó chịu từ nãy của Kovem khi bị phá đám vơi đi.
- Đau đến thế sao?
Nghe được tiếng Kovem và nhìn rõ hơn gương mặt anh, Jmemot bất giác thở dài.
Cô lại tiếp tục nằm, hiện tại có bị bắt đi đâu đó thì cô cũng không còn sức.
Kovem thấy thế thì chỉ nhẹ nhàng đến cạnh giường.

Jmemot nghe được tiếng bước chân đến gần cũng mặc kệ.

Chỉ nghe thấy tiếng cọ xát từ hai bàn tay của anh, tuy tò mò nhưng cô thật sự đủ mệt.

Tí nữa còn phải liên lạc với bọn Wee để xem thông tin, đến đây cũng chẳng phải chơi.
Định chìm vào giấc ngủ thì cánh tay ôm bụng của Jmemot lại bị Kovem nhấc lên, anh làm động tác rất nhanh liền luồn tay vào bụng dưới của Jmemot.
- Này, anh sao vậy?
Ánh mắt khó chịu, cùng dáng vẻ yếu ớt của Jmemot khiến lòng Kovem nhói lòng.

- Dễ chịu hơn không?
Bàn tay có những vết chai, hơi thô nhưng lại ấm áp lạ thường.

Hai má ủng đỏ của Jmemot khiến anh thấy vui lên.
- Đừng ngại, em ngủ đi.
Kovem nhấc nhẹ người Jmemot, đặt cô vào lòng.

Anh cứ thế để cô nhìn mình như sinh vật lạ, anh mắt có chút dao động cứ thế mà quan sát những hành động ân cần.
- Nhìn anh làm gì? Ngủ đi…tí em muốn ôm bụng nữa sao?
Jmemot vùi mặt vào khuôn ngực Kovem, để anh không biết cô đang sắp đỏ bừng mặt đến nơi.
Không ai nói chuyện với ai…đến khi gần như sắp chìm vào giấc ngủ, bụng cũng đỡ đau.

Jmemot lại nghe thấy câu hỏi kì quặc từ Kovem.
- Đồ em để qua kì này có không?
… Đứng hình mất vài giây…
Jmemot che miệng của Kovem lại, cô vươn mình khỏi vòng tay vững chắc ấy, bàn tay đang tay bụng cô của Kovem đã chuyển sang sau lưng.

Jmemot với gương mặt đỏ ửng nhưng xanh xao.

Cô gượng chin mặt.
- Ai nói anh cái đấy vậy?
Tiếng từ cổ họng cô lí nhí, phả trực tiếp vào yết hầu của Kovem, anh khẽ nhích người.

Jmemot khiến anh dậy sóng trong lòng, đôi tay đang luồn sau lưng cô như muôn sờ thêm những tấc da khác.

Làn da mềm mại ấy, nhưng anh phải tình táo.

Khó thật ấy…anh chỉ biết chửi thầm trong lòng.
Bên ngoài thì Kovem vẫn bình tĩnh.
- Đi học chả nhẽ không được dạy? Em học trường nào vậy?
Jmemot che miệng anh những Kovem vẫn cứ nói, hơi thở nam tính, hơi nóng từ đó mà phả vào bàn tay cô.

Cô liền rút tay lại.

Nhìn từ góc này càng làm Jmemot nhớ đến cái hôm được bế đi bộ ở Thổ Nhĩ Kỳ.
- Khụ…
Kovem thấy cả gương mặt Jmemot đã đỏ lên.
Anh ghé sát xuống tai cô mà hỏi nhỏ.
- Sao em cứ có những hành động chẳng phân biệt nam nữ vậy? Em xem tình huồng gì đây…
Hỏi vậy thôi chứ Kovem chẳng thể nhịn thêm.

Anh trực tiếp một tay siết chặt eo Jmemot, tay còn lại giữ cằm cô.
Với ánh mắt ngạc nhiên…một nụ hôn đã được trao xuống.
Lưỡi đưa Kovem đưa đẩy, chơi đùa khắp khoang miệng của Jmemot, mang theo hơi thở, cảm nhận nhịp tim của cô.

Cứ thế mà cảm xúc của cô cũng bị cướp đi.
- Ưm…
Chẳng thể ngăn cản.

Đôi bàn tay bên dưới chẳng an phận nhưng cũng biết điều mà không sờ mó thêm những chỗ khác, Kovem chỉ xoa nhẹ tấm lưng của Jmemot một cách nâng niu.
Miệng lưỡi hai người vẫn vương vấn lấy nhau, với Jmemot đây là nụ hôn đầu của cô.

Kovem đã ăn sạch nó mất rồi…đầu cô chỉ biết nổ nhưng hồi chuông báo động.

Nhưng Jmemot lại muốn đắm chìm vào nó.

Cô như học được trò đá lưỡi của Kovem mà cũng làm lại, càng khiến cho Kovem không nhịn được mà thèm khát.

Hôn được một lúc thì gương mặt Jmemot như mất oxi mà thở hổn hển, tay cô vịn lấy cổ Kovem mà yếu ớt dựa vào lòng anh.
Kovem chỉnh lại mái tóc có hơi bết lại do mồ hôi của cô.

Anh hỏi nhẹ lần nữa.
- Còn đau không?
Sau nụ hôn ấy khiến Jmemot chẳng để ý đến bụng mình ra sao nữa.

Cô lắc đầu.
Thấy vậy, Kovem cười nhẹ.

Anh nhấc bỗng cô lên rồi bước ra khỏi lều..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 50: 50: Tình Cảm Vẫn Còn Lộn Xộn


Kovem chỉnh tư thế nhấc bổng cô lên thành kiểu bế công chúa, bước ra khỏi lều với hàng chục ánh mắt híp mắt cười tủm tỉm, không ai nhắc ai mà tự giác lờ đi.

Thi thoảng trên quãng đường bế Jmemot, hai người lại cảm nhận được cảm giác những ánh mắt nhìn họ, Jmemot rất ngại cô thì thầm với anh:
- Hơi lố rồi đấy!
Kovem đang bận suy nghĩ xem miếng vải anh nhét vào túi áo mình có tác dụng gì không, anh đang lo cho việc sinh hoạt khó khăn của Jmemot.

Khi nghe cô nói vậy, Kovem cúi đầu xuống nhìn Jmemot:
- Tào lao, ai dám nói gì thì đuổi ra doanh trại là được…
Jmemot đứng hình, cách hành xử này có vẻ quá kiêu ngạo rồi sao? Hừm…
- Anh mới là người nên bị đuổi ấy, chỗ công việc mà có những hành động chẳng ra sao cả.
Kovem vẫn bước đều đều, thi thoảng lại giữ áo ở phần hông để gió lạnh không luồn vào người Jmemot, anh nhẹ giọng, nụ cười mưu mô:
- Thế mà có người cứ ở yên trong lòng anh đấy.
Jmemot định nói thả cô xuống, Kovem đã cướp lời, vừa nói anh vừa đá cửa căn lều của mình.
- Đến nơi rồi sẽ thả em xuống…
Rồi anh liền gọi Hàn.

- Hàn, lần sau mà tôi thấy căn lều của bạn gái tôi tồi tàn như vậy thì cậu hãy lấy tuyết làm giường đi.
Hàn đơ họng, anh ta thầm chửi…căn lều đấy là tốt nhất đấy, chỉ sau lều của sếp thôi mà, hỏi chấm? Chẳng lẽ anh ta phải để sếp mình ở căn lều tồi tàn như anh ta ở thì sếp mới biết thế nào là tồi tàn sao?????? Oan ức…
Cứ vậy mà Kovem đóng cánh cửa lại.

Hàn chỉ đi ngang qua thôi cũng dính chưởng? Là sao má?
Jmemot nghe vậy trượt cười, cô cười rất tươi, sáng cả giương mặt.

Cảm giác mỗi lần cười, cô đều toát lên một nguồn năng lượng rất đặc biệt mà chính Kovem không thể miêu tả được.
- Anh thật là vô lí đó nha, đưa tôi đến đây làm gì vậy?
Kovem nhẹ nhàng đặt Jmemot trên chiếc giường đơn, đã lót đệm.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, chần chừ nói:
- Em thấy ổn không? Đồ dùng cá nhân có đủ để dự phòng không? Anh đi mua.
Thoáng chút giật mình…Jmemot vẫn đang bị nụ hôn vừa nãy làm choáng váng đầu óc, lại nghe cách nói chuyện chẳng ra sao của Kovem, giờ lại nghe anh hỏi cái này.

Jmemot với tay véo lấy má anh một cái.
- Đang mơ à?
Kovem tiếp lời:
- Mơ? Để anh véo lại má em, cho em tỉnh là được?
Tuy cái véo má có phần hơi nhức nhưng lại mang hơi ấm từ đôi bàn tay Jmemot đến, anh thầm nhủ bản thân…bình tĩnh một chút, mới hôn con nhà người ta xong, người ta còn bị đến ngày…không thể đụng thủ được.

Jmemot véo mạnh tay hơn, thấy Kovem hơi nhíu mày nhẹ nhưng không nói gì, lại không kêu ca.

Cô buông tay đẩy anh ra xa mình một chút.
- Linh tinh…
Kovem chẳng vừa.

- Tự nhiên véo má người ta? Đền bù như thế nào đây?
Jmemot nhếch miệng cười xấu xa.
- Tôi tặng anh cái váy, anh thấy đền bù như vậy OK chứ?
Kovem thở dài, xoa nhẹ đầu Jmemot.
- Khó thật…haizzz
Định nói câu tán em khó thật nhưng thôi nghĩ lại sợ cô né tránh, anh đành nói một nửa câu, nửa còn lại anh nuốt vào bụng vậy.
Jmemot quen với hành động như này rồi, bị hôn thì hơi bất ngờ nhưng kêu la ở đây cũng vô nghĩa, tính cô lại có chút mặc kệ, vô trách nhiệm nên cũng không muốn tính toán.

Có tính toán thì cũng phải ở địa bàn mình mới được.
- Thôi tôi mệt rồi, lát nữa Wee sẽ gửi tài liệu mật đến máy chủ của các anh, vậy là hiện tại tôi sẽ không cần trực tiếp ra mặt.

Ngày mai anh đưa tôi đi khảo sát địa hình chỗ này đi.

Còn ngày kia nữa là hành động rồi.

Kovem thấy Jmemot đã nằm ườn ra giường, anh lấy chăn đắp cho cô.

Khi nghe cô nói song thì anh đưa tấm vải mềm, có chút bông nhẹ.
- Biết rồi, em như này anh cũng không bắt em làm gì ngay đâu…tối nay anh ngủ dưới đất, còn tấm vải này phòng lúc em thiếu đồ.

Thấy tấm vải kì lạ, chả mang dáng vẻ hình thù của bất kì món đồ dùng nào, Jmemot đã đoán ý được.

Cô nhanh chóng giật lấy rồi chùm chăn.

Hơi thở trong chăn làm cô có chút luyến tiếc nụ hôn lúc nãy, chăn của anh thật biết dụ người mà.

Con gái ai chả có cảm xúc nhộn nhịp trong tim, nhưng cô từ nãy đến giờ vẫn cứ làm bộ mặt lạnh, tỏ vẻ người trưởng thành…ai mà biết cô đã phải kìm hãm tiếng lòng để giờ chùm chăn cười tủm tỉm đâu chứ.
Kovem thấy hành động trẻ con của Jmemot thì đỡ ngại đi một chút, anh ngãi đầu xoay người bước ra cửa.
- Chỗ này ấm nhất trong doanh trại phù hợp với trạng thái hiện tại của em, nếu em cần gì chỉ cần gọi Hàn, đừng ngại, anh ta không dám làm gì em đâu.

Không thì cứ gọi anh…
Đáp lại Kovem chỉ là:
- ừm…
Con tim Kovem đang nổi sóng…nó nói ‘ thế nào? Sắp bị con gái nhà người ta làm đổ gục rồi hả? đến để làm việc mà tôi thấy anh chưa đụng vào công việc tí nào đâu nha’..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 51: 51: Kiến Đốt Ong Đốt


Chẳng mấy mà đến lúc hai người lên đường tuần tra địa hình nơi này.
Jmemot có chút hơi khó hiểu.

Tại sao lại phải đánh tráo hàng hóa trong khi chúng được lợi rất nhiều từ vụ làm ăn này chứ.

Cô để ý thấy Kovem rất coi trọng vụ này, có thể đây chính là món hàng hóa trao đổi của chính phủ Nga?
Trong khu rừng này có vẻ như tuyết đã phủ trắng gần hết, Kovem luôn đi bên cạnh Jmemot, anh thấy cô rất chuyên tâm quan sát, phác họa sơ qua các vị trí quan trọng.

Kovem lặng yên đi phía sau quan sát tình hình, nơi đây không phải vùng đất mà họ có thể dừng chân quá lâu.

Người bản địa chắc chắn sẽ không biết giữ mồm giữ miệng.

Vùng đất này còn mang vết nhơ lịch sử khi có những vụ tấn công về cả tinh thần, thể xác lẫn tính mạng từ người da trắng tới những người dân nơi đây.

Có lẽ chính họ cũng nhận thấy người của anh có những người châu Âu… Nếu toàn đàn ông thì không sao nhưng hiện tại thì có cả Jmemot nên Kovem không thể để Jmemot gặp chuyện.
Jmemot vừa đắn đo những thắc mắc của mình, cô lặng im quan sát về phía xa xa, ở đó có những chiếc xe thùng cỡ lớn vẫn đang đứng yên, không một động tĩnh nhúc nhích.

Jmemot cười khẩy:
- Hình như những người kia không sợ anh sẽ cướp số vũ khí bất cứ lúc nào thì phải?
Kovem cũng nhìn theo hướng ánh mắt cô, anh nhàm chán đáp:
- Vốn dĩ chẳng thể cướp công khai nên chúng không sợ.

Chúng ta đang đại diện cho chính phủ Nga, với mục đích trợ giúp lương thực lên không thể manh động.

Quay sang nhìn Kovem với ánh mắt khó hiểu, Jmemot cảm thán:
- Mấy bao gạo đó che mắt được? Từ thiện kiểu gì mà toàn mang theo đàn ông lực lưỡng vậy?
Kovem nháy mắt với Jmemot.
- Có em nữa thây!
Jmemot đỏ ửng mặt, tự nhiên được nghe câu thả thính làm cô có chút ngại.

Nhân lúc cô đang không đề phòng, Kovem tiến ngay đến chỗ của Jmemot.

Anh mở cái áo phao rộng của mình, che hết cả người Jmemot, tiện tay khéo cô vào lòng.
- Cũng may em đến ngày cũng nhanh hết, chứ anh chẳng biết lấy mấy tấm vải đó ở đâu ra nữa cơ!
Định đẩy Kovem ra vì cô sợ nhỡ có người thấy thì sao, nhưng nghe câu nói ấy…họng Jmemot câm nín.

Mấy ngày đến tháng ấy, đều một tay Kovem chăm cô, tự pha nước ấm, tự chuẩn bị đồ.

Mà bang vệ sinh cô chỉ có hai miếng nên đành lấy miếng vải anh đưa.

Cứ tưởng không dùng được, lỗi lo Jmemot cứ trồng chất…đến lúc thử, thật bất ngờ khi nó dùng được, thẩm thấu rất tốt, chỉ cần hạn chế đi lại thì đều có thể dùng tạm.

Nhiều lúc Jmemot thật không biết Kovem tại sao kiếm được thứ đó, hay anh đang che giấu giới tính? Những suy nghĩ vớ vẩn ấy lại hiện lên khi Kovem ôm cô.

Jmemot ngước gương mặt thanh tú của mình, nhìn anh từ hướng này khiến cô có chút động lòng, anh rất đẹp, vẻ đẹp nam tính khiến cô quên mình vừa nghĩ giới tính Kovem có vấn đề.
- Cảm ơn anh,…anh làm tôi hơi bất ngờ về mấy chuyện đấy nha…
Kovem cúi đầu, giữa vùng tuyết này hiện lên hình ảnh Jmemot lọt thỏm trong lòng mình.

Anh cười xấu xa.
- Làm gì cơ? Anh nghe không rõ!
Jmemot nhíu mày, cô liền đẩy anh ra.
- Tự mà nhớ đi.
Hai người hình như không dể ý hành động của họ quá thân mật…rồi sao?

Đang tính quay về, một luồng gió nhẹ thổi qua giữa hai người.

Kovem cảm nhận thấy có điều gì đó bất thường, anh liền kéo Jmemot nằm xuống giữ vùng đất phủ đẩy tuyết.

Chẳng thể có đủ thời than giải thích, Kovem chỉ kịp quay đầu thấy một đàn ong đang bị chọc tức.

Chính xác hơn là đang được ai đó huấn luyện săn mồi, những loại ong này có kích thước lớn, sự hung hãn khi được huấn luyện càng khiến chúng trông rất chiến.
Jmemot thất kinh, theo bản năng cô úp mặt vào ngực Kovem, lặng yên và nín thở quan sát tình hình.

Kovem nhanh chóng cởi chiếc áo phao rộng và dài chạm đất của mình, anh nhanh tay tháo thêm một lớp vải đã cố định bằng lớp khóa kéo ra, chiếc áo to hơn, đủ để bao phủ hai người.
- Cố chịu một chút, anh sẽ nặng đó.
Kovem bao trùm chiếc áo lên hai người, cô im lặng nằm bên dưới, còn Kovem thì ở bên trên người Jmemot.

Anh sợ nhỡ bọn ong sẽ thấy động tĩnh mà tấn công họ, sợ cô bị chúng đốt.

Nhưng ở bên dưới Jmemot lại nhíu mày, cắn môi, cô chảy mồ hôi.

Nhìn thấy Jmemot chẳng nói gì, Kovem liền lật phần lưng có những lớp tuyết dính vào.

Hình ảnh hiện lên là những con kiến lửa, nhưng kích thước chúng cũng to hơn bình thường.

Kovem một tay giữ áo, một tay phủi mấy con kiến đi.

Jmemot liền giữ chặt tay anh lại.

Cô lắc đầu, thì thầm.
- Có người, kệ em.
Nhìn Jmemot như vậy, ở khoảng cách mặt đối mặt Kovem rất đau lòng.

Nhưng chẳng biết đối phương là địch hay bạn, anh không dám động đậy thêm.

Jmemot ra ám hiệu lặng im, cô mỉm cười nhẹ.

Rồi từ từ ngất đi.

Cả kinh, Kovem mặc kệ bản thân mình như thế nào, anh ngồi dậy phủi hết kiến, anh cởi bỏ áo Jmemot rồi phủi kiến.

Kiểm tra một loạt Kovem đưa Jmemot đến gốc cây khô đối diện, áo khoác của anh cũng chùm hết lên người Jmemot.

Đàn ong kia gần như thấy động tĩnh của vật thể sống, chúng lao đầu về phía Kovem, anh biết, nhưng đàn ong anh chẳng thể diệt…còn người dẫn chúng thì anh có thể.

Một phát súng vang lên…
Một bóng người gục xuống đất, cùng lúc đó là một tấm lưng bị ong chích muốn đau rát…
- A …
Tiếng của cả anh và hắn đều đồng thanh kêu lên, nhưng hắn chết còn Kovem thì đang cố che chắn cho Jmemot.

Gương mặt cô tái đi…làm những cơn đau nóng ran người của Kovem chẳng thấm vào đâu.

Đàn ong tấn công một lúc như bị mất người dẫn đầu mà bay đi đâu loạn xạ hết cả.

Còn Kovem môi cũng thâm tím lại..
 
Tâm Tình Lạc Giữa Biển Tình
Chương 52: 52: Em Cảm Thấy Con Tim Mình Đã Được Anh Sưởi Ấm


Cánh tay lúc trước bị đạn bắn đã được Fon sơ cứu, hiện tại nó còn bị những vết ong đốt rất đáng sợ, phần trên của cánh tay gần ở vai là hàng loạt vết ong đốt.

Lúc ấy anh chỉ biết là mình phải bảo vệ phần đầu cho cô thật an toàn.

Loại kiến đốt Jmemot cũng rất kì quặc.

Chúng gần như mang một lượng độc gấp rất nhiều lần những loại kiến ở vùng Âu Á.

...
Chẳng biết nhờ điều gì mà khi mở mắt ra Kovem đã được nhân viên y tế của mình chăm sóc.

Còn Jmemot tuy không ở đây nhưng lại có một cái giường nhỏ kế bên, vậy nghĩa là cô cũng ở đây.
Chán anh chẳng còn những giọt mồ hôi nấm tấm nữa, gương mặt cũng dễ chịu hơn hẳn.

Kovem ngó sang hỏi thăm một cậu thanh niên đang định gọi cho phòng chỉ huy anh đã tỉnh…thì bị Kovem ngăn lại.

- Tôi như này bao lâu rồi?
Cậu thanh niên này có vẻ nhìn quen quen mắt, nhìn kĩ lại thì ra là Enju, cái cậu thanh niên mà dám chọc anh mấy hôm trước đây mà, tỉnh táo lại một chút não anh cũng tiếp nhận thông tin nhanh hơn.
Nghe câu hỏi bất thình lình của sếp khiến cho Enju giật mình, cậu ta quay đầu ngoan ngoãn đáp:
- Đã một ngày rưỡi rồi ạ! Thưa sếp.
Kovem thấy dáng vẻ ngoan ngoãn ấy thì chỉ cười khẩy mà miệng anh khô quá nên cử động cũng khó.
Chẳng nói gì thêm, Kovem mặc kệ cậu ta gọi điện cho ai thì gọi.

Anh vẫn muốn ngủ tiếp.
Lại thêm hai tiếng đồng hồ nữa.
Kovem có cảm giác như môi mình ẩm ẩm, có những dòng nước nhỏ bé, nhỏ giọt chạy đến cổ họng, thật thoải mái.

Cảm giác rất ấm áp, anh vừa như thấy nó giống thật vừa như đang mơ.
Được một lúc, Kovem thấy bất chợt kì lạ, trong suy nghĩ có chút lo sợ, đây là lần đầu anh có cảm giác mơ như vậy.

Không yên tâm chút nào.
Đôi mắt Kovem bất ngờ mở ra, ánh mắt ấy mang những tia lo lắng, chút sợ hãi.

Nhưng rất nhanh lại biến mất, đổi lại là sự bình thường đến yên tĩnh.

Jmemot đang dùng bông thấm nước cho Kovem.

Cô đang ở phòng chỉ huy, nghe tin Kovem đã tỉnh cô liền bỏ luôn cái laptop đang chạy dữ liệu, đến đây lại thấy anh ngủ tiếp.

Khi hỏi lại biết anh không muốn uống nước hay muốn gì, chỉ hỏi mỗi câu đã như này bao lâu rồi…rồi ngủ tiếp.

Jmemot âm thầm chú ý đến đôi môi khô khốc kia, rõ ràng đã thấm nước vào bông rồi truyền nước cho anh mấy lần rồi mà.
Cứ vậy mà Jmemot lại ngồi xuống mà thấm bông với nước rồi để lên bờ môi Kovem.

Cô thắc mắc cái cổ họng như vậy mà vẫn mở miệng nói được cũng tài thật.

Mà Kovem cũng ham ngủ quá rồi, ngủ thêm hai tiếng mới chịu tỉnh giấc.
Nhìn thấy Kovem tỉnh táo lại, Jmemot gần ghé gần tai anh.
- Ổn hẳn chưa, có cần gì không?
Kovem lờ mờ nhìn gương mặt sát gần mình.

Anh cười nhẹ nhàng, nụ cười chẳng mấy khi không kiểm soát như vậy, rất chân thành.
- Em khỏe rồi à?
Câu hỏi có phần quan tâm, đan xen một chút lo lắng.

Jmemot rung động thật rồi.

Cái lúc mà cô tỉnh dậy đã thấy Hàn kể lại…
Kovem dù ý thức chẳng còn đọng lại bao nhiêu những vẫn vác cô trên vai, tấm lưng đã bị ong chích đến lỗi chẳng thể thảm thương hơn.

Dù vậy Kovem vẫn đưa Jmemot đến nơi gần doanh trại nhất rồi mới chịu ngất đi, cảm giác ấm áp từ một người đàn ông ấy… đã làm nước mắt cô lưng tròng.

Chỉ khi nhắm mắt lại bình tĩnh một chút, Jmemot mới không để mọi người mình đã bị đánh tan hàng rào tình cảm này.
Lúc Kovem vẫn còn hôn mê, Jmemot đã giải quyết hết công việc phía anh, từ những việc nhỏ nhặt nhất.

lần đầu có một cô gái đứng ra chỉ huy mọi người, đã khiến mọi người có chút không quen, nhưng chẳng thể loạn được.
Jmemot đã liên hệ tất cả tình báo, mối quan hệ của mình để chiếm được lô hàng với thời gian chỉ nửa ngày.

Phía giao dịch cũng nhẹ nhàng giả vờ Kovem bị ốm, Hạ Mimh Nhẫm lại đang ở Nga, mọi việc cứ thế mà chuyển biến.
Hàn thu xếp mọi thứ rồi cũng điều người đi đặt bom hẹn giờ ở một số căn cứ của phía bên kia, dằn mặt bọn chúng.

Cướp lô vũ khí rồi giao bán lại? Chúng có vẻ hơi ngu ngốc rồi.
Mỗi lần nhìn thấy Kovem, Jmemot lại có chút mất kiểm soát, cô muốn làm việc để bình tĩnh lại nhịp thở và lỗi lo lắng trong lòng.

Chỉ ước là chúng ta không gặp nhau để rung động…nhưng đã gặp nhau thì mong sẽ là mãi mãi.
Có vẻ như em đã rung động rồi…sự rung động chạm đến cõi lòng..
 
Back
Top Bottom